Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 514 : Cửu tử nhất sinh, ai chê cười ai? (Thượng,hạ)

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 514 : Cửu tử nhất sinh, ai chê cười ai? (Thượng,hạ)






Võ NghịCych Càn Khôn

Chương 514: Cu t nhấMtt sinh, ai chê cườdQi ai? (Thượng,hạKQj)

Nguồn: Vipvandan
Sưu tầqJm: tunghoanh.com

DịVch: Nhóm dịrwich black

<< Boom mng 8-3 >>>




Cơ mt Sở Nam ngoạyi tr run rẩrwiy bởi vì Long Cung hấwqlp thu uy năng cc lớn ra thì không chút ưu sầrwiu, sợ hãi hay lo lắPvLng gì. Sở Nam nói:

- Cung kéo căng dây thì đssMtt đjYược uy lc lớn nhấZt, nhưng có ai nói cung chưa kéo căng thì không đqZược bắMOAn đAaâu? Đối phó con kiến như ngươi, lão phu cầilxn phảAai kéo căng dây sao? Cầvn thiết sao?

Sắldqc mt TấxAst Chính thoáng trở nên khó coi, bởi vì lờRi Sở Nam nói là tht, cung không kéo căng dây cũng có thểO bắwqln, nhưng TấSPMt Chính cũng không chịmTmu thua, quát:

- Mũi tên của ngươi chưa kéo căng, có thểZ cảQLn đVVrược bốn mũi Hạilxo Thiên Tin sao? CảXVn đJược không?

- Th một lầAa thì chng phảivi sẽ biết sao?

- Grào…

TấCqVt Chính cuồng khiếu, nguyên lc trên ngườOi bạEAFo xạxAs đOTCến cc điviểqJm, lúc tiếng cuồng khiếu phá không vang lên, HạMto Thiên Cung đTqSã bịQL kéo căng mườnQi phầqJn.

Dây cung kéo căng.

Cũng trong nháy mắFGt đssó, Sở Nam dốc hết toàn thân nguyên lc, toàn bộ năng lượng hắLVn tồn trữPvL trong đldqan châu ra, phóng thích ra toàn bộ, thế nhưng Long Cung cũng chỉiv bịjY kéo ra đlZXược một na.

Lúc này, Kỳ Liên ThắTqSng đrwiã đQLến, phiêu phù trong hư không, nhìn thấdQy cảMOAnh tượng chiến đSPMZLu kia, trong lòng không khỏi chấwqln kinh, cảnQm giác phân tích lúc trước của hắlZXn và tình cảnQnh lúc này hoàn toàn không giống, hắZLn nhìn v phía Sở Nam, trong mắZt lóe lên một tia hung tàn.

- ChỉSPM cầCqVn giết hắAan là đFược, bấqZt quảxAsn dùng thủ đilxoạEAFn gì, kẻ thắqClng mới có tư cách phán đQLVnh ai chính ai tà! xem tạlZXi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

Kỳ Liên Thắyng nói xong, trên mt lộ vẻ chính nghĩMta lm lit, trong tay xuấAPt hin một cái Bát Quái Bàn Luân.

Bát Quái Bàn Luân là pháp bảVVro mà Kỳ Liên ThắnQng tỉwql mỉPvL chuẩssn bịF đFGSPM kích sát Ma ĐeTo T trong lầAiun hạqCl sơn này, mc dù phẩivm cấQp chỉss là thượng phẩFGm Tông Khí, nhưng uy lc thc tế so với thượng phẩMOAm Tông Khí còn mạVnh hơn vài phầyn.

Sở Nam chuẩxAsn bịqZ bắldqn ra HạTo Thiên Tin, trong môt khắVVrc này, lòng của hắTn đyột nhiên an tĩJnh vô cùng, không h đKQjau khổ, không h bi hoan, đXVQt đZến cảQLnh giới không linh, giống như hoa nở hoa tàn, nghe mưa rơi trên lá chuối, vinh nhục trên thế gian, thiên đAiueTi vạssn vt đFGu là không…

Bên trong thầldqn nim của hắrwin, bên trong tâm tình của hắeTn, chỉOTC có một mũi tên, giống như hắeTn chính là mũi tên vy.

Hoc có thểldq nói, mũi tên chính là hắRn.

Cảrwim giác này rấilxt kỳ diu, đCqVang lúc muốn buông dây…

BấlZXt thình lình, một cỗ d cảAam bấVt tườQng dâng lên trong lòng Sở Nam, cỗ cảTm giác này phá vỡ cảAiunh giới không linh của Sở Nam, bóng ma t vong hoàn toàn nhấRn chìm hắxAsn.

- Ma ĐJo T, giao mạAang ra đKQjây!

Bát Quái Bàn Luân mang theo sát khí ngp tràn phá không mà đPvLến, muốn dit tr Ma ĐdQo T.

Cùng trong nháy mắVt đuFó, TấQt Chính cũng bắqCln ra bốn mũi HạTqSo Thiên Tin.

Bốn mũi HạdQo Thiên Tin phát ra tiếng kêu “păng păng” chói tai, phảQLng phấjYt như tia sáng xuyên vân, cũng giống như Bát Quái Bàn Luân, đQiên cuồng p đQLến, như muốn xuyên thủng Ma ĐLVo T, lấJy mạTng hắnQn.

Lúc toàn thân bịvO nhấTn chìm trong cảAPm giác t vong, Sở Nam không chút nghĩPvL ngợi, ngay cảilx cảMOAm xúc tứZc tối, chấqCln kinh,… đMOAu không có, thân hình lp tứrwic lách sang một bên, cc kỳ cht vt, bốn mũi HạOTCo Thiên Tin của TấXVt Chính vốn đZLã nhắFm chính xác, cũng bắrwin vào không trung, mang theo khí tứTqSc hủy dit bắMtn v phía Bát Quái Bàn Luân.

Mt khác, cũng trong một khắrwic đZLó.

Sở Nam móc tấlZXm Long lân và hắAiuc đvnQn t trong nhn trữZL vt ra, trong lòng quát:

- Long lân, cảRn lạldqi ột mũi HạlnMo Thiên Tin lạOi cho ta! HắEAFc đivyn, ngươi cũng cảrwin cảxAsn một mũi HạlnMo Thiên Tin cho ta!

- Long nha! Long gân! Tán!

Sở Nam cầym Long nha cảAPn lạMOAi một mũi tên, đeTồng thờqEKi dùng Long gân cuốn lấldqy mũi tên cuối cùng.

TấEAFt cảqJ hành đqClộng này của Sở Nam đFu phát sinh trong khoảssnh khắvOc.

Ầm… ầCym… ầTqSm…

Ba tiếng nổ lớn vang lên trong thiên đCyvOa, phảKQjng phấlnMt tiếng sấssm vang lên.

TrạeTch t của Chu gia sớm đRã bịJ san thành bình đTQLa, tấQLt cảqEK nhữAang thứqJ tồn tạPvLi trong phương viên hai mươi dm, bấXVt kểOTC hoa cỏ cây cối, bấvOt kểCqV phòng ốc thạQch sơn, đldqu hóa thành tro bụi, trở thành hư không.

Ngay cảQ ở phía xa, tườQng thành cổ xưa của thành Tùng Mộc cũng xuấVRt hin tng đTnQo vết nứxAst lớn.

Tiếng nổ kinh thiên đFộng đZLqEKa này là do HạlZXo Thiên Tin ẩvOn hàm Ngũ Hành nguyên lc và đrwiược quán chú bốn mươi vạVVrn cân lc phát ra, cùng va chạqEKm với Bát Quái Bàn Luân, còn Long lân thì cảOTCn lạilxi một mũi tên, hắvOc đEAFyn cũng cảFGn lạQLi một mũi tên…

Sau tiếng nổ mạEAFnh, Bát Quái Bàn Luân lp tứZLc vỡ vụn thành tng mảuFnh, HạMOAo Thiên Tin cườivng hãn cũng bịPvL chia năm xẻ bảQy, uy thế cuồn cuộn kinh ngườTqSi cũng p thng v phía Kỳ Liên ThắxAsng.

Kỳ Liên ThắFng lâm vào tình cảxAsnh tuyt kinh, thầLVm nghĩnQ:

- HạFo Thiên Tin trong tay hắXVn sao lạqZi phát huy uy lc lớn như vy? Không ngờXV có thểTqS hủy cảldq Bát Quái Bàn Luân, hơn nữPvLa…

Kỳ Liên ThắQng một bên chấQLn kinh, một bên huy chưởng phá tan cỗ năng lượng p v phía hắlZXn.

Tiếp đwqló, bốn mũi tên mang theo thầOn niêm của Tấldqt Chính, mũi thứLV nhấnQt thì bịT Long lân trên ngườrwii Sở Nam cảuFn lạivi, mũi thứnQ hai thì va vào hắMOAc đnQMtn, v phầqCln Long gân trói cht lấnQy HạlnMo Thiên Tin, mc dù Long gân siết rấXVt cht, nhưng phảjYi do Sở Nam thao túng, nhưng Sở Nam lúc này thân thểqZ đxAsã hư nhược, căn bảivn không thểLV phát huy toàn bộ uy lc của Long gân.

Cho nên, mũi tên thứOTC ba này lin đivâm thng đQến tâm tạqJng của Sở Nam.

Sở Nam dùng Long nha đFGánh bt mũi HạqJo Thiên Tin thứJ tư, cũng bởi vì lc lượng của Sở Nam không đwqlủ, cho nên chỉTqS có thểmTm đMOAánh lch hướng HạlnMo Thiên Tin, nhưng lc va chạZm cc mạssnh cũng khiến hắPvLn bịZ chấqEKn bay ra ngoài, trong thân thểMt vang lên âm thanh xương cốt đXVCyt đeToạAiun, khóe ming rỉxAs máu.

Đổi lạyi là ngày thườRng, thân thểvO cườSPMng hãn của Sở Nam tuyt không đAPến mứOc bịCqV chấilxn đVVrộng này làm cho xương cốt nứQLt đvoạssn, đTqSây là bởi vì khi hắLVn bắLVn ra mũi HạxAso Thiên Tin kia, nguyên lc và lc lượng trong cơ thểAiu gầFn như bịXV rút sạXVch, tương t như một tòa trn pháp, cho dù vô cùng lợi hạCqVi, có thểilx giết cảy Võ Tôn, nhưng nếu không có năng lượng đvOTC duy trì trn pháp thì cũng chỉMt là con hổ giấZLy mà thôi.

Ngay lúc Sở Nam bịdQ chấeTn bay ra ngoài, Long nha cũng đqZánh văng HạmTmo Thiên Tin, dưới thầSPMn nim chỉqCl huy của TấMtt Chính, lạZi lầQLn nữAiua bắPvLn v phía Sở Nam, ba mũi Hạsso Thiên Tin khác cũng sát khí đssZLng đqClQng.


Trên không trung, Kỳ Liên ThắVRng trong giây lát tung ra mườvi tám chưởng, nhưng vn không thểv hóa giảSPMi hoàn toàn cỗ năng lượng kia, cỗ năng lượng kia đuFánh lên ngườilxi hắssn, sau đXVó nổ tung, màn chắLVn phòng ng nguyên lc của hắssn bịv nỗ tan, sau đQLó nghin nát cảwql pháp y của hắlZXn, sắQLc mt đOTCen kịQt, xương sườRn đAPoạCyn lit, khóe ming chảdQy ra một giọt huyết.

Trong lòng Kỳ Liên Thắyng chấCqVn kinh cc đdQộ, âm thầEAFm cảCym thấvOy may mắEAFn, may mắuFn là Bát Quái Bàn Luân đvã chịuFu một phầldqn lớn công kích, bằlnMng không, nếu mũi tên kia trc tiếp bắAPn trúng hắEAFn, có khi một mạOng hắvOn lin trc tiếp ô hô ai tai.

TấMOAt Chính cũng cảqZm thấXVy năng lượng bộc phát t mũi HạSPMo Thiên Tin của Sở Nam, trong lòng cũng cảxAsm thấOTCy may mắlZXn vì mũi tên đPvLó không bắAan v phía hắZLn, bằQLng không thì bốn mũi HạQo Thiên Tin kia cũng tuyt đlZXối không cảCyn nổi, bảXVn thân hắQn cũng sẽ mấilxt mạOTCng.

ChỉZLđXViu, chyn như vy lạuFi không phát sinh, TấjYt Chính tràn đAaQy t tin nhìn Sở Nam rơi vào tình cảqZnh cu t nhấlnMt sinh, vội vã lấqEKy ra đZLan dược nuốt vào, bởi vì bắQLn ra bốn mũi HạVRo Thiên Tin cho nên thân thểFG hắvOn đssã bịF vắRt kit, cầZn cấvp bách bổ sung nguyên lc, muốn thu đAPược nguyên lc t trong thiên đqJva là không có khảAiu năng, bởi vì Thiên Đva nguyên lc đqJã trở nên vô cùng hỗn loạqJn.

Đan dược mà TấXVt Chính nuốt vào không phảLVi là Sinh Nguyên Đan cấlZXp bảqCly, mà là một loạvi đlnMan dược siêu cao cấQp, hắQn chỉMOA có một viên, chỉTđSPMiu, cho dù hắCqVn nuốt đSPMan dược cấCyp năm cũng có thểQ nhanh chóng khôi phục nguyên lc.

Một bên va hồi phục, một bên TấqEKt Chính cườAai dữqJ tợn:

- Hi vọng ngươi đdQng bịAa HạRo Thiên Tin bắZn chết, ngươi phảFi đvOợi ta… đvOến, đXVích thân… lấTqSy đivqClu ngươi…

Lúc này, Sở Nam mới ngng lạAiui thế lùi.

Hạvo Thiên Tin bịAiu Long gân siết cht, hung mãnh p đldqến.

- Phụt…

Sở Nam bên trong tuyt cảOnh ct lc né tránh, mc dù đTã tránh khỏi vịxAs trí tâm tạMOAng, nhưng vn bịQ HạOo Thiên Tin xuyên thủng sườldqn trái, Sở Nam bịxAs một cỗ lc lượng khổng lồ chấXVn bay ra ngoài xa hơn trăm mét, sau đZó hung hăng nn lên mt đlnMlnMt.

Máu tươi bắTqSn tung tóe, nhuốm đQLđEAFLVi đVqEKa.

Tên lút đTqSến tn cuối.



Một mũi Hạrwio Thiên Tin cắvm trên ngc Sở Nam vn không ngng rung rung, còn chưa ngng rung thì mũi Hạrwio Thiên Tin bịSPM Long nha đilxánh văng lạyi bắCyn đFGến trước ngườrwii, Sở Nam không quảVn đlZXến đwqlau đldqớn, thân thểR xoay tròn né tránh.

Cuối cùng, cũng tránh đCyược vịv trí đxAsan đQLin, mũi HạZLo Thiên Tin này cắlnMm lên đvOùi Sở Nam.

Đồng dạqClng, mũi tên này cũng lút đssến cuối, hung hăng ghim Sở Nam xuống đSPMVVrt.

- Còn hai mũi tên nữqZa, ta xem ngươi né tránh thế nào!

TấqEKt Chính va khôi phục nguyên lc, va cườTqSi lớn:

- Ma ĐMto T, ngươi bấPvLt quá cũng chỉMt như thế mà thôi, ngươi hôm nay phảldqi chết dưới bốn mũi HạLVo Thiên Tin này!

Va dứKQjt lờCyi, hai mũi HạmTmo Thiên Tin còn lạAiui cũng p đuFến.

Long lân chắRn trên bụng Sở Nam, HạlZXo Thiên Tin cắldqm lên, nhưng năng lượng vn không giảCqVm bớt, một cỗ lc lượng xông lên tn não.

- Phụt…

Sở Nam phun ra một ngụm máu, cảPvLm thấAiuy bụng dưới như muốn nứrwit ra vy.

Trong mảFGnh huyết vũ này, hắTc đqClCqVn bay đldqến, lp tứAiuc cũng gp phảJi tình cảVRnh như Long lân, toàn bộ máu tươi Sở Nam phun ra đTu bịAiu hắlnMc đQLAiun hấRp thụ, chỉqCl trong nháy mắFt, ngũ thảQi quang mang bạvOo phát, HạjYo Thiên Tin không thểiv tiến đuFược thêm chút nào.

- Ồ…

TấAat Chính kinh ngạeTc hô lên, hắvn không ngờrwi hắCyc đnQVRn này có thểCqV bạMto phát ra năng lượng như vy, không khỏi gin dữR, quát:

- Phá cho ta, phá nát nó!

Hạsso Thiên Tin như cảuFm nhn đMOAược s tứilxc gin của TấnQt Chính, thân tin kịych lit rung đQộng một trn, muốn bắXVn xuyên phá hắPvLc đrwiVRn.

Thế nhưng, HạMto Thiên Tin không chỉFG không phá đAiuược, ngược lạdQi còn bịJ hắAac đOTCqEKn làm bt ngược lạEAFi.

Ngay lp tứOc, năng lượng trên HạvOo Thiên Tin bịqZ tiêu hao sạTqSch, “đZương” một tiếng rơi xuống đqClMOAt.

- Đây là pháp bảLVo gì?

Ánh mắQLt TấlZXt Chính trở thành huyết hồng, chỉMOA cầKQjn giết chết Ma Đyo T thì hắCyn chng nhữdQng sẽ thu đCyược thanh danh to lớn, mà còn có thểOTC lp công lao bấOTCt thế cho Thiên Nhấyt Tông, nói không chng vịAa trí Tông chủ Thiên NhấJt Tông sau này cũng sẽ thuộc v hắmTmn.

- Ta nhấVRt đTqSnQnh phảAiui giết chết Ma ĐZLo T, nhấqJt đQLOTCnh phảmTmi giết hắldqn!

TấqJt Chính giống như bịMt ma nhp, không quảJn đlnMến bảAiun thân mới khôi phục hai thành nguyên lc đvã lp tứKQjc xông tới giết.

Lúc này, trên trờOTCi truyn đnQến một âm thanh:

- Đldq ta đJến!

Thanh âm này tấVt nhiên là do Kỳ Liên ThắPvLng hét lên, ánh mắVRt Kỳ Liên ThắQLng không ngng nhìn chằCqVm chằmTmm hắAiuc đilxivn, trong lòng đSPMOy chấvn kinh, ming quát lớn:

- Là ngươi, quảwql nhiên là ngươi, ngươi làm sao có thểjY t VạuFn Trượng Thâm Uyên ra đqZược đwqlây?

Kỳ Liên Thắldqng nhìn hắAac đAPwqln kia, tấCqVt nhiên nhn ra Ma ĐCyo T trước mt chính là Ma ĐuFo T lầqCln trước đVVrã dùng một chiêu “dòng xoáy Thủy Hỏa”, thiếu chút nữVRa hủy cảQL tòa Thiên Vân Phong.

TấMtt Chính nghe thấxAsy lờqEKi của Kỳ Liên ThắlZXng, chỉxAs đqClành dng bước, tiếp đrwió khôi phục nguyên lc, trong lòng có chút khó chịOu, nhưng ming vn nói:

- Có sư thúc ra tay, tên Ma ĐVRo T vốn đwqlã cu t nhấOt sinh kia chắVRc chắilxn sẽ thp t vô sinh rồi.

- Ma ĐLVo T, ngươi đivến cùng là ngườvi gì? Tạvi sao lạQLi giấldqu giấqJy diếm diếm, không dám quang minh chính đJOi lộ ra chân thân? Hành vi này không khỏi khiến ngườvi trong thiên hạlZX chê cườXVi!

Kỳ Liên ThắFng muốn dùng ngôn ngữQL đuFCqV khích bác, lộ ra thân phn Sở Nam, bởi vì Kỳ Liên ThắjYng hiểTu rõ loạAPi ngườldqi này hắFGn không thểilx bắqJt sống, tr phi là Thái Thượng trưởng lão đCyích thân ra tay, bằQLng không, cho dù hắSPMn có ra tay cũng chỉPvL có thểmTm một chưởng giết đMtối phương mà thôi.

Bởi vì hắPvLc đVRRn đJột nhiên phát uy, Sở Nam lin có cơ hội thở dốc, đLVeo Hỗn Nguyên Ban ChỉLV lên ngón cái, nghe thấEAFy câu hỏi của Kỳ Liên ThắlnMng, không khỏi bt cườQLi ha hảmTm, trong tiếng cườCyi tràn ngp chế nhạJo.

- Chết đAPến nơi rồi còn cườAPi đLVược!

Kỳ Liên Thắivng lạVnh giọng nói.

- Buồn cườJi thì t nhiên muốn cườSPMi, ngươi đZườEAFng dườRng là một Võ Hoàng vy mà còn đqEKánh lén, ngươi nói ngườnQi trong thiên hạilx chê cườyi lão phu, vy nếu lão phu đFGem chuyn ngươi đFGánh lén truyn khắVp thiên hạV, ngườlnMi biết đAPược sẽ chê cườdQi ngươi hay chê cườjYi lão phu? Nc cườFGi, đldqúng là nc cườMOAi, không chỉO nc cườPvLi mà còn vô sỉV, hèn hạO

- Đủ rồi!

Kỳ Liên ThắZLng rống lớn, trên trán nổi lên gân xanh, hiểlZXn nhiên bịF Sở Nam nói trúng nỗi đQau trong lòng, dù sao thì hắmTmn cũng là một Võ Hoàng trung cấPvLp.

- Đủ rồi, làm sao có thểOTC đVủ chứLV?


  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl

  • Gửi lúc 14:44 Ngày 16/06/2014

    thanhlqn2

    Má toàn file ảnh vl thật