Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 514 : Cửu tử nhất sinh, ai chê cười ai? (Thượng,hạ)

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 514 : Cửu tử nhất sinh, ai chê cười ai? (Thượng,hạ)






Võ NghịlIbch Càn Khôn

Chương 514: Cu t nhấat sinh, ai chê cườyji ai? (Thượng,hạGg)

Nguồn: Vipvandan
Sưu tầTjim: tunghoanh.com nguồn tunghoanh.com

DịzYch: Nhóm dịoch black

<< Boom mng 8-3 >>>




Cơ mt Sở Nam ngoạsi tr run rẩIkTy bởi vì Long Cung hấQFp thu uy năng cc lớn ra thì không chút ưu sầtxxu, sợ hãi hay lo lắLwcng gì. Sở Nam nói:

- Cung kéo căng dây thì đkst đEkược uy lc lớn nhấtxxt, nhưng có ai nói cung chưa kéo căng thì không đBCFược bắQFn đbMBâu? Đối phó con kiến như ngươi, lão phu cầwFFn phảcUyi kéo căng dây sao? Cầgn thiết sao?

SắAsc mt Tấit Chính thoáng trở nên khó coi, bởi vì lờBCFi Sở Nam nói là tht, cung không kéo căng dây cũng có thểFmG bắxaBn, nhưng TấFQt Chính cũng không chịLwcu thua, quát:

- Mũi tên của ngươi chưa kéo căng, có thểmP cảtxxn đUVược bốn mũi HạPo Thiên Tin sao? Cảtn đQFược không?

- Th một lầQF thì chng phảLwci sẽ biết sao?

- Grào…

Tấccjt Chính cuồng khiếu, nguyên lc trên ngườMXQi bạso xạIkT đUVến cc đsiểEkm, lúc tiếng cuồng khiếu phá không vang lên, HạXio Thiên Cung đXiã bịQF kéo căng mườioi phầkEcn.

Dây cung kéo căng.

Cũng trong nháy mắxaBt đxxAó, Sở Nam dốc hết toàn thân nguyên lc, toàn bộ năng lượng hắLwcn tồn trữbMB trong đkan châu ra, phóng thích ra toàn bộ, thế nhưng Long Cung cũng chỉCaM bịJlJ kéo ra đQFược một na.

Lúc này, Kỳ Liên ThắxxAng đtxxã đLwcến, phiêu phù trong hư không, nhìn thấiy cảMXQnh tượng chiến đFBCFu kia, trong lòng không khỏi chấxaBn kinh, cảApEm giác phân tích lúc trước của hắMXQn và tình cảjsnh lúc này hoàn toàn không giống, hắQFn nhìn v phía Sở Nam, trong mắFmGt lóe lên một tia hung tàn.

- Chỉk cầUVn giết hắjtLn là đFược, bấXit quảEkn dùng thủ đGgoạkEcn gì, kẻ thắCaMng mới có tư cách phán đFmGXinh ai chính ai tà!

Kỳ Liên Thắtng nói xong, trên mt lộ vẻ chính nghĩmPa lm lit, trong tay xuấJlJt hin một cái Bát Quái Bàn Luân.

Bát Quái Bàn Luân là pháp bảCaMo mà Kỳ Liên Thắsng tỉccj mỉQF chuẩBbn bịSa đTjiMXQ kích sát Ma ĐTjio T trong lầApEn hạBb sơn này, mc dù phẩtm cấQFp chỉBb là thượng phẩTjim Tông Khí, nhưng uy lc thc tế so với thượng phẩUVm Tông Khí còn mạkEcnh hơn vài phầctn.

Sở Nam chuẩsn bịXi bắlIbn ra HạMXQo Thiên Tin, trong môt khắoc này, lòng của hắgn đbMBột nhiên an tĩbMBnh vô cùng, không h đgau khổ, không h bi hoan, đSast đEQến cảFtnh giới không linh, giống như hoa nở hoa tàn, nghe mưa rơi trên lá chuối, vinh nhục trên thế gian, thiên đTjiioi vạmPn vt đTjiu là không…

Bên trong thầxAzn nim của hắBCFn, bên trong tâm tình của hắsn, chỉs có một mũi tên, giống như hắFQn chính là mũi tên vy.

Hoc có thểkEc nói, mũi tên chính là hắXin.

CảwFFm giác này rấXit kỳ diu, đUVang lúc muốn buông dây…

BấFmGt thình lình, một cỗ d cảptm bấiot tườxxAng dâng lên trong lòng Sở Nam, cỗ cảBbm giác này phá vỡ cảQFnh giới không linh của Sở Nam, bóng ma t vong hoàn toàn nhấtn chìm hắtn.

- Ma ĐLwco T, giao mạUVng ra đApEây!

Bát Quái Bàn Luân mang theo sát khí ngp tràn phá không mà đptến, muốn dit tr Ma ĐFo T.

Cùng trong nháy mắEQt đwFFó, Tấtt Chính cũng bắtxxn ra bốn mũi HạFto Thiên Tin.

Bốn mũi Hạyjo Thiên Tin phát ra tiếng kêu “păng păng” chói tai, phảUVng phấUVt như tia sáng xuyên vân, cũng giống như Bát Quái Bàn Luân, đBCFiên cuồng p đlIbến, như muốn xuyên thủng Ma ĐFo T, lấlIby mạacng hắxaBn.

Lúc toàn thân bịlIb nhấCaMn chìm trong cảgm giác t vong, Sở Nam không chút nghĩP ngợi, ngay cảGg cảam xúc tứlIbc tối, chấApEn kinh,… đkEcu không có, thân hình lp tứyjc lách sang một bên, cc kỳ cht vt, bốn mũi HạMXQo Thiên Tin của TấEQt Chính vốn đCaMã nhắUVm chính xác, cũng bắjtLn vào không trung, mang theo khí tứjsc hủy dit bắQFn v phía Bát Quái Bàn Luân.

Mt khác, cũng trong một khắQFc đUVó.

Sở Nam móc tấxxAm Long lân và hắacc đcUyion t trong nhn trữGg vt ra, trong lòng quát:

- Long lân, cảtn lạMti ột mũi HạxaBo Thiên Tin lạjtLi cho ta! HắBbc đGgkEcn, ngươi cũng cảkEcn cảacn một mũi HạMXQo Thiên Tin cho ta!

- Long nha! Long gân! Tán!

Sở Nam cầSam Long nha cảccjn lạii một mũi tên, đacồng thờxxAi dùng Long gân cuốn lấzYy mũi tên cuối cùng.

Tấkt cảBCF hành đLwcộng này của Sở Nam đFtu phát sinh trong khoảtnh khắoc.

Ầm… ầAsm… ầyjm…

Ba tiếng nổ lớn vang lên trong thiên đwFFIkTa, phảang phấTjit tiếng sấjtLm vang lên.

TrạApEch t của Chu gia sớm đlIbã bịcUy san thành bình đxxAia, tấFQt cảtxx nhữkng thứIkT tồn tạcUyi trong phương viên hai mươi dm, bấxAzt kểMXQ hoa cỏ cây cối, bấxaBt kểxxA phòng ốc thạXich sơn, đTjiu hóa thành tro bụi, trở thành hư không.

Ngay cảs ở phía xa, tườtxxng thành cổ xưa của thành Tùng Mộc cũng xuấFtt hin tng đPso vết nứEkt lớn.

Tiếng nổ kinh thiên đsộng đgaca này là do Hạcto Thiên Tin ẩon hàm Ngũ Hành nguyên lc và đFược quán chú bốn mươi vạan cân lc phát ra, cùng va chạLwcm với Bát Quái Bàn Luân, còn Long lân thì cảon lạcti một mũi tên, hắxAzc điocUyn cũng cảFmGn lạAsi một mũi tên…

Sau tiếng nổ mạtnh, Bát Quái Bàn Luân lp tứXic vỡ vụn thành tng mảMXQnh, HạBCFo Thiên Tin cườtng hãn cũng bịEQ chia năm xẻ bảQFy, uy thế cuồn cuộn kinh ngườFmGi cũng p thng v phía Kỳ Liên ThắCaMng.

Kỳ Liên ThắBbng lâm vào tình cảMtnh tuyt kinh, thầFmGm nghĩIkT:

- HạbMBo Thiên Tin trong tay hắUVn sao lạioi phát huy uy lc lớn như vy? Không ngờTji có thểac hủy cảxaB Bát Quái Bàn Luân, hơn nữAsa…

Kỳ Liên ThắPng một bên chấon kinh, một bên huy chưởng phá tan cỗ năng lượng p v phía hắTjin.

Tiếp đQFó, bốn mũi tên mang theo thầxxAn niêm của Tấiot Chính, mũi thứQF nhấjst thì bịac Long lân trên ngườFti Sở Nam cảon lạPi, mũi thứCaM hai thì va vào hắCaMc đobMBn, v phầacn Long gân trói cht lấty HạxaBo Thiên Tin, mc dù Long gân siết rấCaMt cht, nhưng phảEQi do Sở Nam thao túng, nhưng Sở Nam lúc này thân thểct đxxAã hư nhược, căn bảctn không thểFmG phát huy toàn bộ uy lc của Long gân.

Cho nên, mũi tên thứa ba này lin đApEâm thng đMtến tâm tạctng của Sở Nam.

Sở Nam dùng Long nha đctánh bt mũi HạIkTo Thiên Tin thứwFF tư, cũng bởi vì lc lượng của Sở Nam không đbMBủ, cho nên chỉg có thểF đkEcánh lch hướng Hạaco Thiên Tin, nhưng lc va chạcUym cc mạlIbnh cũng khiến hắtn bịyj chấEQn bay ra ngoài, trong thân thểbMB vang lên âm thanh xương cốt đAsFtt đApEoạxxAn, khóe ming rỉAs máu.

Đổi lạxaBi là ngày thườFng, thân thểcUy cườong hãn của Sở Nam tuyt không đlIbến mứptc bịmP chấtn đctộng này làm cho xương cốt nứSat đJlJoạlIbn, đmPây là bởi vì khi hắmPn bắCaMn ra mũi HạLwco Thiên Tin kia, nguyên lc và lc lượng trong cơ thểXi gầLwcn như bịMXQ rút sạcUych, tương t như một tòa trn pháp, cho dù vô cùng lợi hạlIbi, có thểg giết cảlIb Võ Tôn, nhưng nếu không có năng lượng đaLwc duy trì trn pháp thì cũng chỉUV là con hổ giấbMBy mà thôi.

Ngay lúc Sở Nam bịEQ chấctn bay ra ngoài, Long nha cũng điánh văng Hạioo Thiên Tin, dưới thầsn nim chỉs huy của TấXit Chính, lạcUyi lầan nữTjia bắXin v phía Sở Nam, ba mũi HạlIbo Thiên Tin khác cũng sát khí đFlIbng đlIbUVng.


Trên không trung, Kỳ Liên ThắFQng trong giây lát tung ra mườEki tám chưởng, nhưng vn không thểyj hóa giảxaBi hoàn toàn cỗ năng lượng kia, cỗ năng lượng kia đmPánh lên ngườAsi hắMtn, sau đQFó nổ tung, màn chắEQn phòng ng nguyên lc của hắAsn bịkEc nỗ tan, sau đcUyó nghin nát cảxxA pháp y của hắBCFn, sắMtc mt đTjien kịgt, xương sườcUyn đLwcoạAsn lit, khóe ming chảkEcy ra một giọt huyết.

Trong lòng Kỳ Liên ThắjtLng chấgn kinh cc đIkTộ, âm thầmPm cảxxAm thấky may mắMXQn, may mắccjn là Bát Quái Bàn Luân đacã chịtu một phầkEcn lớn công kích, bằFng không, nếu mũi tên kia trc tiếp bắMtn trúng hắacn, có khi một mạMXQng hắxaBn lin trc tiếp ô hô ai tai.

Tấit Chính cũng cảkEcm thấEQy năng lượng bộc phát t mũi HạMXQo Thiên Tin của Sở Nam, trong lòng cũng cảxAzm thấbMBy may mắBbn vì mũi tên đsó không bắIkTn v phía hắlIbn, bằLwcng không thì bốn mũi Hạto Thiên Tin kia cũng tuyt đkối không cảwFFn nổi, bảApEn thân hắBbn cũng sẽ mấact mạjtLng.

ChỉJlJđGgiu, chyn như vy lạki không phát sinh, TấwFFt Chính tràn đtxxUVy t tin nhìn Sở Nam rơi vào tình cảFmGnh cu t nhấBCFt sinh, vội vã lấjsy ra đtxxan dược nuốt vào, bởi vì bắjsn ra bốn mũi HạcUyo Thiên Tin cho nên thân thểi hắbMBn đccjã bịApE vắPt kit, cầEQn cấJlJp bách bổ sung nguyên lc, muốn thu đkược nguyên lc t trong thiên đQFFa là không có khảFt năng, bởi vì Thiên Đioa nguyên lc đApEã trở nên vô cùng hỗn loạlIbn.

Đan dược mà TấQFt Chính nuốt vào không phảCaMi là Sinh Nguyên Đan cấkEcp bảpty, mà là một loạmPi đioan dược siêu cao cấzYp, hắSan chỉct có một viên, chỉmPđzYiu, cho dù hắptn nuốt đkan dược cấsp năm cũng có thểSa nhanh chóng khôi phục nguyên lc.

Một bên va hồi phục, một bên TấkEct Chính cườXii dữFQ tợn:

- Hi vọng ngươi đXing bịcUy HạkEco Thiên Tin bắGgn chết, ngươi phảCaMi đzYợi ta… đzYến, đaích thân… lấzYy đUVFtu ngươi…

Lúc này, Sở Nam mới ngng lạxxAi thế lùi.

HạFQo Thiên Tin bịzY Long gân siết cht, hung mãnh p đMXQến.

- Phụt…

Sở Nam bên trong tuyt cảctnh ct lc né tránh, mc dù đTjiã tránh khỏi vịUV trí tâm tạctng, nhưng vn bịLwc HạLwco Thiên Tin xuyên thủng sườCaMn trái, Sở Nam bịa một cỗ lc lượng khổng lồ chấccjn bay ra ngoài xa hơn trăm mét, sau đGgó hung hăng nn lên mt đFtEQt.

Máu tươi bắFQn tung tóe, nhuốm đFtđkgi đEQxAza.

Tên lút đioến tn cuối.



Một mũi HạFQo Thiên Tin cắIkTm trên ngc Sở Nam vn không ngng rung rung, còn chưa ngng rung thì mũi HạSao Thiên Tin bịa Long nha đacánh văng lạEQi bắxxAn đBCFến trước ngườcUyi, Sở Nam không quảkEcn đxAzến đtau đoớn, thân thểFmG xoay tròn né tránh.

Cuối cùng, cũng tránh đLwcược vịg trí đwFFan đMtin, mũi Hạccjo Thiên Tin này cắctm lên đioùi Sở Nam.

Đồng dạEQng, mũi tên này cũng lút đIkTến cuối, hung hăng ghim Sở Nam xuống đkEcgt.

- Còn hai mũi tên nữcUya, ta xem ngươi né tránh thế nào!

TấTjit Chính va khôi phục nguyên lc, va cườFmGi lớn:

- Ma ĐcUyo T, ngươi bấGgt quá cũng chỉjtL như thế mà thôi, ngươi hôm nay phảaci chết dưới bốn mũi HạmPo Thiên Tin này!

Va dứGgt lờmPi, hai mũi Hạcto Thiên Tin còn lạSai cũng p đccjến.

Long lân chắBbn trên bụng Sở Nam, HạkEco Thiên Tin cắMtm lên, nhưng năng lượng vn không giảtm bớt, một cỗ lc lượng xông lên tn não.

- Phụt…

Sở Nam phun ra một ngụm máu, cảlIbm thấmPy bụng dưới như muốn nứxAzt ra vy.

Trong mảxAznh huyết vũ này, hắacc đMXQsn bay đCaMến, lp tứBbc cũng gp phảTjii tình cảacnh như Long lân, toàn bộ máu tươi Sở Nam phun ra đlIbu bịF hắlIbc đacyjn hấyjp thụ, chỉzY trong nháy mắBCFt, ngũ thảki quang mang bạjso phát, Hạgo Thiên Tin không thểpt tiến đPược thêm chút nào.

- Ồ…

TấFtt Chính kinh ngạkEcc hô lên, hắsn không ngờBCF hắFc đjtLmPn này có thểMt bạjtLo phát ra năng lượng như vy, không khỏi gin dữcUy, quát:

- Phá cho ta, phá nát nó!

HạUVo Thiên Tin như cảMXQm nhn đFtược s tứacc gin của Tấjst Chính, thân tin kịptch lit rung đxaBộng một trn, muốn bắFmGn xuyên phá hắjsc đsSan.

Thế nhưng, HạJlJo Thiên Tin không chỉSa không phá đbMBược, ngược lạIkTi còn bịzY hắFtc đioon làm bt ngược lạLwci.

Ngay lp tứGgc, năng lượng trên HạLwco Thiên Tin bịCaM tiêu hao sạich, “đbMBương” một tiếng rơi xuống điat.

- Đây là pháp bảao gì?

Ánh mắat TấFQt Chính trở thành huyết hồng, chỉlIb cầQFn giết chết Ma Đcto T thì hắLwcn chng nhữzYng sẽ thu đFmGược thanh danh to lớn, mà còn có thểCaM lp công lao bấcUyt thế cho Thiên NhấIkTt Tông, nói không chng vịQF trí Tông chủ Thiên Nhấot Tông sau này cũng sẽ thuộc v hắacn.

- Ta nhấcUyt đbMBxxAnh phảBCFi giết chết Ma ĐbMBo T, nhấst đTjiJlJnh phảzYi giết hắTjin!

TấQFt Chính giống như bịt ma nhp, không quảzYn đXiến bảTjin thân mới khôi phục hai thành nguyên lc đEQã lp tứmPc xông tới giết.

Lúc này, trên trờki truyn đgến một âm thanh:

- ĐAs ta đtến!

Thanh âm này tấiot nhiên là do Kỳ Liên ThắApEng hét lên, ánh mắIkTt Kỳ Liên ThắMtng không ngng nhìn chằtm chằkm hắJlJc đApEFQn, trong lòng đsApEy chấGgn kinh, ming quát lớn:

- Là ngươi, quảjs nhiên là ngươi, ngươi làm sao có thểAs t VạPn Trượng Thâm Uyên ra đaược đBbây?

Kỳ Liên Thắang nhìn hắIkTc đGgMXQn kia, tấFtt nhiên nhn ra Ma ĐjtLo T trước mt chính là Ma ĐGgo T lầan trước đTjiã dùng một chiêu “dòng xoáy Thủy Hỏa”, thiếu chút nữxaBa hủy cảFmG tòa Thiên Vân Phong.

TấBbt Chính nghe thấxxAy lờSai của Kỳ Liên ThắApEng, chỉLwc đsành dng bước, tiếp đCaMó khôi phục nguyên lc, trong lòng có chút khó chịQFu, nhưng ming vn nói:

- Có sư thúc ra tay, tên Ma ĐFo T vốn đLwcã cu t nhấtxxt sinh kia chắbMBc chắSan sẽ thp t vô sinh rồi.

- Ma ĐBCFo T, ngươi đApEến cùng là ngườIkTi gì? Tạpti sao lạbMBi giấFtu giấxaBy diếm diếm, không dám quang minh chính đzYBbi lộ ra chân thân? Hành vi này không khỏi khiến ngườlIbi trong thiên hạjs chê cườAsi!

Kỳ Liên Thắtng muốn dùng ngôn ngữcUy đTjiac khích bác, lộ ra thân phn Sở Nam, bởi vì Kỳ Liên ThắIkTng hiểtu rõ loạzYi ngườApEi này hắFn không thểtxx bắEkt sống, tr phi là Thái Thượng trưởng lão đIkTích thân ra tay, bằJlJng không, cho dù hắSan có ra tay cũng chỉQF có thểFt một chưởng giết đcUyối phương mà thôi.

Bởi vì hắFmGc đwFFxaBn đCaMột nhiên phát uy, Sở Nam lin có cơ hội thở dốc, đPeo Hỗn Nguyên Ban Chỉt lên ngón cái, nghe thấApEy câu hỏi của Kỳ Liên ThắxaBng, không khỏi bt cườai ha hảP, trong tiếng cườcti tràn ngp chế nhạEko.

- Chết đkến nơi rồi còn cườCaMi đtxxược!

Kỳ Liên ThắLwcng lạgnh giọng nói.

- Buồn cườzYi thì t nhiên muốn cườBCFi, ngươi đptườmPng dườacng là một Võ Hoàng vy mà còn đtánh lén, ngươi nói ngườwFFi trong thiên hạBCF chê cườpti lão phu, vy nếu lão phu đApEem chuyn ngươi đtánh lén truyn khắPp thiên hạtxx, ngườmPi biết đjtLược sẽ chê cườai ngươi hay chê cườxaBi lão phu? Nc cườjsi, đFmGúng là nc cườaci, không chỉcUy nc cườsi mà còn vô sỉEQ, hèn hạio

- Đủ rồi!

Kỳ Liên Thắctng rống lớn, trên trán nổi lên gân xanh, hiểXin nhiên bịTji Sở Nam nói trúng nỗi đPau trong lòng, dù sao thì hắSan cũng là một Võ Hoàng trung cấIkTp.

- Đủ rồi, làm sao có thểt đEQủ chứs?


  • Gửi lúc 1:59 Ngày 15/08/2015

    Benc

    Từ khoảng chương 2071 đọc ko hiểu gì cả

  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl

banner