Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 514 : Cửu tử nhất sinh, ai chê cười ai? (Thượng,hạ)

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 514 : Cửu tử nhất sinh, ai chê cười ai? (Thượng,hạ)






Võ NghịFzch Càn Khôn

Chương 514: Cu t nhấsOt sinh, ai chê cườOmi ai? (Thượng,hạIrs)

Nguồn: Vipvandan xem chương mới tạrSi tunghoanh(.)com
Sưu tầqum: tunghoanh.com

DịtGMch: Nhóm dịAloch black

<< Boom mng 8-3 >>>




Cơ mt Sở Nam ngoạui tr run rẩIHy bởi vì Long Cung hấzWp thu uy năng cc lớn ra thì không chút ưu sầxuu, sợ hãi hay lo lắXAing gì. Sở Nam nói:

- Cung kéo căng dây thì đIHAzt đXược uy lc lớn nhấlSt, nhưng có ai nói cung chưa kéo căng thì không đTược bắfLIn đsOâu? Đối phó con kiến như ngươi, lão phu cầFzn phảzWi kéo căng dây sao? Cầun thiết sao?

SắsOc mt Tấut Chính thoáng trở nên khó coi, bởi vì lờozi Sở Nam nói là tht, cung không kéo căng dây cũng có thểpkp bắAlon, nhưng Tấqut Chính cũng không chịSXu thua, quát:

- Mũi tên của ngươi chưa kéo căng, có thểLE cảwAn đozược bốn mũi Hạpkpo Thiên Tin sao? CảrSn đxuược không?

- Th một lầiAx thì chng phảrRi sẽ biết sao?

- Grào…

TấOmt Chính cuồng khiếu, nguyên lc trên ngườGpi bạrSo xạLE đIHến cc đquiểILm, lúc tiếng cuồng khiếu phá không vang lên, HạAzo Thiên Cung đDKrã bịfLI kéo căng mườIrsi phầLEn.

Dây cung kéo căng.

Cũng trong nháy mắqut điYió, Sở Nam dốc hết toàn thân nguyên lc, toàn bộ năng lượng hắCDBn tồn trữOm trong đSan châu ra, phóng thích ra toàn bộ, thế nhưng Long Cung cũng chỉL bịpkp kéo ra đwAược một na.

Lúc này, Kỳ Liên ThắtGMng đYXqã đzWến, phiêu phù trong hư không, nhìn thấTwGy cảpkpnh tượng chiến đCDBtGMu kia, trong lòng không khỏi chấGgn kinh, cảpkpm giác phân tích lúc trước của hắSn và tình cảJOInh lúc này hoàn toàn không giống, hắtGMn nhìn v phía Sở Nam, trong mắtGMt lóe lên một tia hung tàn.

- ChỉIrs cầOmn giết hắzn là đIrsược, bấGgt quảIrsn dùng thủ đBzFoạzn gì, kẻ thắLng mới có tư cách phán đTwGfLInh ai chính ai tà!

Kỳ Liên ThắqJtng nói xong, trên mt lộ vẻ chính nghĩCDBa lm lit, trong tay xuấTwGt hin một cái Bát Quái Bàn Luân.

Bát Quái Bàn Luân là pháp bảxuo mà Kỳ Liên ThắAlong tỉu mỉSX chuẩKfn bịJOI đmmIf kích sát Ma ĐSo T trong lầMTn hạAlo sơn này, mc dù phẩCDBm cấdlmp chỉLE là thượng phẩsOm Tông Khí, nhưng uy lc thc tế so với thượng phẩAlom Tông Khí còn mạOmnh hơn vài phầAzn.

Sở Nam chuẩTn bịTwG bắxun ra HạYXqo Thiên Tin, trong môt khắTwGc này, lòng của hắqJtn đpột nhiên an tĩunh vô cùng, không h đSXau khổ, không h bi hoan, đxuSt đrSến cảlSnh giới không linh, giống như hoa nở hoa tàn, nghe mưa rơi trên lá chuối, vinh nhục trên thế gian, thiên đlCTlSi vạqun vt đSXu là không…

Bên trong thầrSn nim của hắKfn, bên trong tâm tình của hắlSn, chỉAz có một mũi tên, giống như hắFzn chính là mũi tên vy.

Hoc có thểCDB nói, mũi tên chính là hắFzn.

CảtGMm giác này rấxut kỳ diu, đxuang lúc muốn buông dây…

BấMTt thình lình, một cỗ d cảOmm bấzWt tườGgng dâng lên trong lòng Sở Nam, cỗ cảSXm giác này phá vỡ cảILnh giới không linh của Sở Nam, bóng ma t vong hoàn toàn nhấqun chìm hắCDBn.

- Ma Đzo T, giao mạxung ra đCDBây!

Bát Quái Bàn Luân mang theo sát khí ngp tràn phá không mà đozến, muốn dit tr Ma Đmo T.

Cùng trong nháy mắtGMt đlCTó, TấfLIt Chính cũng bắBzFn ra bốn mũi Hạquo Thiên Tin.

Bốn mũi HạmIfo Thiên Tin phát ra tiếng kêu “păng păng” chói tai, phảwAng phấYXqt như tia sáng xuyên vân, cũng giống như Bát Quái Bàn Luân, đmIfiên cuồng p đTến, như muốn xuyên thủng Ma ĐIrso T, lấDKry mạBzFng hắOmn.

Lúc toàn thân bịm nhấlCTn chìm trong cảDDdm giác t vong, Sở Nam không chút nghĩqu ngợi, ngay cảT cảSXm xúc tứdlmc tối, chấKfn kinh,… đpkpu không có, thân hình lp tứzc lách sang một bên, cc kỳ cht vt, bốn mũi HạrSo Thiên Tin của TấTt Chính vốn đdlmã nhắozm chính xác, cũng bắAzn vào không trung, mang theo khí tứozc hủy dit bắOmn v phía Bát Quái Bàn Luân.

Mt khác, cũng trong một khắAzc đSó.

Sở Nam móc tấCDBm Long lân và hắzc đAloOmn t trong nhn trữpkp vt ra, trong lòng quát:

- Long lân, cảdlmn lạrSi ột mũi HạBzFo Thiên Tin lạKfi cho ta! HắIrsc đquFzn, ngươi cũng cảMTn cảIrsn một mũi Hạzo Thiên Tin cho ta!

- Long nha! Long gân! Tán! truyn đSXược lấkqXy t website tung hoanh

Sở Nam cầIrsm Long nha cảIrsn lạAloi một mũi tên, đAzồng thờui dùng Long gân cuốn lấKfy mũi tên cuối cùng.

TấfLIt cảdlm hành đmIfộng này của Sở Nam đrSu phát sinh trong khoảIHnh khắBzFc.

Ầm… ầtGMm… ầtGMm…

Ba tiếng nổ lớn vang lên trong thiên đDDdAloa, phảSXng phấFzt tiếng sấXm vang lên.

Trạmch t của Chu gia sớm đXã bịlS san thành bình đKfMTa, tấmt cảIH nhữpkpng thứz tồn tạqJti trong phương viên hai mươi dm, bấLt kểmIf hoa cỏ cây cối, bấfLIt kểMT phòng ốc thạXch sơn, đmIfu hóa thành tro bụi, trở thành hư không.

Ngay cảOm ở phía xa, tườlCTng thành cổ xưa của thành Tùng Mộc cũng xuấpkpt hin tng đILGgo vết nứzt lớn.

Tiếng nổ kinh thiên đrRộng đAlowAa này là do HạOmo Thiên Tin ẩSn hàm Ngũ Hành nguyên lc và đuược quán chú bốn mươi vạDKrn cân lc phát ra, cùng va chạLm với Bát Quái Bàn Luân, còn Long lân thì cảDDdn lạpkpi một mũi tên, hắGgc đTTwGn cũng cảrSn lạYXqi một mũi tên…

Sau tiếng nổ mạGgnh, Bát Quái Bàn Luân lp tứTwGc vỡ vụn thành tng mảMTnh, Hạuo Thiên Tin cườkqXng hãn cũng bịBzF chia năm xẻ bảlCTy, uy thế cuồn cuộn kinh ngườkqXi cũng p thng v phía Kỳ Liên ThắOmng.

Kỳ Liên ThắSng lâm vào tình cảlSnh tuyt kinh, thầlCTm nghĩAz:

- Hạpkpo Thiên Tin trong tay hắMTn sao lạTwGi phát huy uy lc lớn như vy? Không ngờFz có thểOm hủy cảYXq Bát Quái Bàn Luân, hơn nữFza…

Kỳ Liên ThắCDBng một bên chấAzn kinh, một bên huy chưởng phá tan cỗ năng lượng p v phía hắzn.

Tiếp đTwGó, bốn mũi tên mang theo thầTn niêm của TấFzt Chính, mũi thứS nhấxut thì bịTwG Long lân trên ngườTi Sở Nam cảxun lạpkpi, mũi thứiAx hai thì va vào hắMTc đOmxun, v phầiAxn Long gân trói cht lấozy Hạuo Thiên Tin, mc dù Long gân siết rấMTt cht, nhưng phảTwGi do Sở Nam thao túng, nhưng Sở Nam lúc này thân thểGg đzã hư nhược, căn bảDKrn không thểlCT phát huy toàn bộ uy lc của Long gân.

Cho nên, mũi tên thứIL ba này lin đlSâm thng đLến tâm tạlCTng của Sở Nam.

Sở Nam dùng Long nha đxuánh bt mũi HạTwGo Thiên Tin thứIL tư, cũng bởi vì lc lượng của Sở Nam không đJOIủ, cho nên chỉdlm có thểXAi đfLIánh lch hướng HạiYio Thiên Tin, nhưng lc va chạzm cc mạqunh cũng khiến hắAzn bịu chấzWn bay ra ngoài, trong thân thểGg vang lên âm thanh xương cốt đAzXt đLEoạGgn, khóe ming rỉiYi máu.

Đổi lạXi là ngày thườAzng, thân thểIrs cườzWng hãn của Sở Nam tuyt không đIrsến mứSXc bịdlm chấTwGn đCDBộng này làm cho xương cốt nứzt đrSoạSXn, đSXây là bởi vì khi hắSXn bắxun ra mũi Hạuo Thiên Tin kia, nguyên lc và lc lượng trong cơ thểJOI gầTwGn như bịtGM rút sạlCTch, tương t như một tòa trn pháp, cho dù vô cùng lợi hạXAii, có thểkqX giết cảXAi Võ Tôn, nhưng nếu không có năng lượng đAlowA duy trì trn pháp thì cũng chỉlS là con hổ giấLy mà thôi.

Ngay lúc Sở Nam bịlS chấqun bay ra ngoài, Long nha cũng đTwGánh văng Hạzo Thiên Tin, dưới thầmn nim chỉrR huy của TấYXqt Chính, lạqJti lầTn nữqua bắLn v phía Sở Nam, ba mũi HạAzo Thiên Tin khác cũng sát khí đmrRng đziAxng.


Trên không trung, Kỳ Liên ThắXng trong giây lát tung ra mườzi tám chưởng, nhưng vn không thểiYi hóa giảtGMi hoàn toàn cỗ năng lượng kia, cỗ năng lượng kia điAxánh lên ngườKfi hắBzFn, sau đzó nổ tung, màn chắlSn phòng ng nguyên lc của hắzWn bịiAx nỗ tan, sau đxuó nghin nát cảAlo pháp y của hắxun, sắIHc mt đlCTen kịCDBt, xương sườpn đSoạTwGn lit, khóe ming chảrRy ra một giọt huyết.

Trong lòng Kỳ Liên Thắxung chấDKrn kinh cc đzWộ, âm thầYXqm cảozm thấpy may mắJOIn, may mắOmn là Bát Quái Bàn Luân đsOã chịXAiu một phầFzn lớn công kích, bằCDBng không, nếu mũi tên kia trc tiếp bắGgn trúng hắlSn, có khi một mạIHng hắGgn lin trc tiếp ô hô ai tai.

TấzWt Chính cũng cảiAxm thấSXy năng lượng bộc phát t mũi HạTo Thiên Tin của Sở Nam, trong lòng cũng cảum thấzWy may mắGgn vì mũi tên đkqXó không bắBzFn v phía hắzWn, bằung không thì bốn mũi Hạuo Thiên Tin kia cũng tuyt đdlmối không cảOmn nổi, bảlSn thân hắDDdn cũng sẽ mấLEt mạXAing.

ChỉILđSiu, chyn như vy lạui không phát sinh, Tấqut Chính tràn đBzFxuy t tin nhìn Sở Nam rơi vào tình cảlCTnh cu t nhấTwGt sinh, vội vã lấpkpy ra đLan dược nuốt vào, bởi vì bắtGMn ra bốn mũi HạOmo Thiên Tin cho nên thân thểYXq hắGpn đXã bịTwG vắwAt kit, cầTn cấJOIp bách bổ sung nguyên lc, muốn thu đlSược nguyên lc t trong thiên đfLImIfa là không có khảAz năng, bởi vì Thiên Đua nguyên lc đsOã trở nên vô cùng hỗn loạun.

Đan dược mà TấAzt Chính nuốt vào không phảlCTi là Sinh Nguyên Đan cấDKrp bảlCTy, mà là một loạozi đIrsan dược siêu cao cấkqXp, hắDKrn chỉmIf có một viên, chỉOmđkqXiu, cho dù hắBzFn nuốt đDKran dược cấkqXp năm cũng có thểGp nhanh chóng khôi phục nguyên lc.

Một bên va hồi phục, một bên TấCDBt Chính cườtGMi dữmIf tợn:

- Hi vọng ngươi đTwGng bịLE HạIrso Thiên Tin bắDDdn chết, ngươi phảwAi đAzợi ta… đMTến, đuích thân… lấOmy đLuu ngươi…

Lúc này, Sở Nam mới ngng lạkqXi thế lùi.

HạDKro Thiên Tin bịtGM Long gân siết cht, hung mãnh p đlCTến.

- Phụt…

Sở Nam bên trong tuyt cảrSnh ct lc né tránh, mc dù đXã tránh khỏi vịz trí tâm tạSXng, nhưng vn bịwA HạrSo Thiên Tin xuyên thủng sườrSn trái, Sở Nam bịxu một cỗ lc lượng khổng lồ chấkqXn bay ra ngoài xa hơn trăm mét, sau đIHó hung hăng nn lên mt đCDBpkpt.

Máu tươi bắwAn tung tóe, nhuốm đDKrđGpSXi đIrsXa.

Tên lút đsOến tn cuối.



Một mũi HạfLIo Thiên Tin cắLm trên ngc Sở Nam vn không ngng rung rung, còn chưa ngng rung thì mũi HạiYio Thiên Tin bịTwG Long nha đYXqánh văng lạpi bắqun điAxến trước ngườzi, Sở Nam không quảGgn đDKrến đLau đOmớn, thân thểMT xoay tròn né tránh.

Cuối cùng, cũng tránh đlCTược vịqJt trí đqJtan đDDdin, mũi Hạpkpo Thiên Tin này cắXAim lên đJOIùi Sở Nam.

Đồng dạTwGng, mũi tên này cũng lút đXAiến cuối, hung hăng ghim Sở Nam xuống đLrRt.

- Còn hai mũi tên nữfLIa, ta xem ngươi né tránh thế nào!

TấqJtt Chính va khôi phục nguyên lc, va cườlCTi lớn:

- Ma ĐIHo T, ngươi bấqJtt quá cũng chỉKf như thế mà thôi, ngươi hôm nay phảILi chết dưới bốn mũi HạXo Thiên Tin này!

Va dứFzt lờTwGi, hai mũi HạOmo Thiên Tin còn lạTwGi cũng p đxuến.

Long lân chắqJtn trên bụng Sở Nam, HạIrso Thiên Tin cắsOm lên, nhưng năng lượng vn không giảqJtm bớt, một cỗ lc lượng xông lên tn não.

- Phụt…

Sở Nam phun ra một ngụm máu, cảAzm thấCDBy bụng dưới như muốn nứqJtt ra vy.

Trong mảdlmnh huyết vũ này, hắBzFc đdlmqJtn bay đzến, lp tứmIfc cũng gp phảlCTi tình cảiYinh như Long lân, toàn bộ máu tươi Sở Nam phun ra đuu bịm hắSXc đmfLIn hấlSp thụ, chỉmIf trong nháy mắLt, ngũ thảzi quang mang bạzWo phát, HạfLIo Thiên Tin không thểqu tiến đTwGược thêm chút nào.

- Ồ…

TấYXqt Chính kinh ngạkqXc hô lên, hắiAxn không ngờMT hắzc đwAiYin này có thểz bạiAxo phát ra năng lượng như vy, không khỏi gin dữCDB, quát:

- Phá cho ta, phá nát nó!

HạFzo Thiên Tin như cảwAm nhn đpược s tứJOIc gin của TấwAt Chính, thân tin kịLch lit rung đTộng một trn, muốn bắkqXn xuyên phá hắSc đzfLIn.

Thế nhưng, HạAloo Thiên Tin không chỉLE không phá đILược, ngược lạfLIi còn bịz hắlCTc đBzFzn làm bt ngược lạGgi.

Ngay lp tứuc, năng lượng trên HạTwGo Thiên Tin bịfLI tiêu hao sạYXqch, “đpương” một tiếng rơi xuống đzOmt.

- Đây là pháp bảLo gì?

Ánh mắBzFt TấOmt Chính trở thành huyết hồng, chỉSX cầDKrn giết chết Ma ĐSo T thì hắJOIn chng nhữTwGng sẽ thu đqJtược thanh danh to lớn, mà còn có thểz lp công lao bấpkpt thế cho Thiên NhấTt Tông, nói không chng vịpkp trí Tông chủ Thiên NhấTwGt Tông sau này cũng sẽ thuộc v hắMTn.

- Ta nhấDDdt đzsOnh phảSi giết chết Ma ĐSXo T, nhấSt đlSqJtnh phảwAi giết hắtGMn!

TấGgt Chính giống như bịSX ma nhp, không quảXn điYiến bảSn thân mới khôi phục hai thành nguyên lc đzã lp tứXc xông tới giết.

Lúc này, trên trờwAi truyn đSến một âm thanh:

- ĐCDB ta đSến!

Thanh âm này tấrRt nhiên là do Kỳ Liên ThắfLIng hét lên, ánh mắSt Kỳ Liên Thắozng không ngng nhìn chằDKrm chằSXm hắkqXc đIrsIrsn, trong lòng đdlmfLIy chấIrsn kinh, ming quát lớn:

- Là ngươi, quảGg nhiên là ngươi, ngươi làm sao có thểqJt t VạAlon Trượng Thâm Uyên ra điYiược đkqXây?

Kỳ Liên ThắTwGng nhìn hắsOc đozYXqn kia, tấSXt nhiên nhn ra Ma Đzo T trước mt chính là Ma ĐKfo T lầsOn trước đrSã dùng một chiêu “dòng xoáy Thủy Hỏa”, thiếu chút nữTwGa hủy cảlS tòa Thiên Vân Phong.

TấLt Chính nghe thấsOy lờDKri của Kỳ Liên Thắpkpng, chỉz đSXành dng bước, tiếp đrRó khôi phục nguyên lc, trong lòng có chút khó chịlCTu, nhưng ming vn nói:

- Có sư thúc ra tay, tên Ma ĐBzFo T vốn đqJtã cu t nhấSt sinh kia chắILc chắlSn sẽ thp t vô sinh rồi.

- Ma ĐOmo T, ngươi đpkpến cùng là ngườDDdi gì? TạTi sao lạIHi giấLu giấxuy diếm diếm, không dám quang minh chính đquui lộ ra chân thân? Hành vi này không khỏi khiến ngườdlmi trong thiên hạXAi chê cườYXqi!

Kỳ Liên ThắCDBng muốn dùng ngôn ngữSX đBzFJOI khích bác, lộ ra thân phn Sở Nam, bởi vì Kỳ Liên ThắBzFng hiểBzFu rõ loạtGMi ngườBzFi này hắKfn không thểrS bắGgt sống, tr phi là Thái Thượng trưởng lão đzWích thân ra tay, bằFzng không, cho dù hắiAxn có ra tay cũng chỉqu có thểIH một chưởng giết đzối phương mà thôi.

Bởi vì hắILc đIHrRn đTwGột nhiên phát uy, Sở Nam lin có cơ hội thở dốc, đDKreo Hỗn Nguyên Ban ChỉT lên ngón cái, nghe thấBzFy câu hỏi của Kỳ Liên Thắung, không khỏi bt cườqJti ha hảu, trong tiếng cườzi tràn ngp chế nhạSXo.

- Chết đtGMến nơi rồi còn cườOmi đYXqược!

Kỳ Liên ThắJOIng lạmnh giọng nói.

- Buồn cườTi thì t nhiên muốn cườBzFi, ngươi đmIfườDKrng dườLEng là một Võ Hoàng vy mà còn đpkpánh lén, ngươi nói ngườzi trong thiên hạwA chê cườILi lão phu, vy nếu lão phu đIrsem chuyn ngươi đTwGánh lén truyn khắrSp thiên hạqJt, ngườzi biết đtGMược sẽ chê cườpkpi ngươi hay chê cườxui lão phu? Nc cườqui, đGpúng là nc cườFzi, không chỉTwG nc cườBzFi mà còn vô sỉS, hèn hạm

- Đủ rồi!

Kỳ Liên Thắozng rống lớn, trên trán nổi lên gân xanh, hiểlCTn nhiên bịIL Sở Nam nói trúng nỗi đLau trong lòng, dù sao thì hắGgn cũng là một Võ Hoàng trung cấlCTp.

- Đủ rồi, làm sao có thểOm đqJtủ chứfLI?


  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl

  • Gửi lúc 14:44 Ngày 16/06/2014

    thanhlqn2

    Má toàn file ảnh vl thật