Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 514 : Cửu tử nhất sinh, ai chê cười ai? (Thượng,hạ)

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 514 : Cửu tử nhất sinh, ai chê cười ai? (Thượng,hạ)






Võ NghịrQch Càn Khôn

Chương 514: Cu t nhấFzt sinh, ai chê cườoDi ai? (Thượng,hạEjr)

Nguồn: Vipvandan
Sưu tầUmim: tunghoanh.com

DịrTch: Nhóm dịrTch black

<< Boom mng 8-3 >>>




Cơ mt Sở Nam ngoạSWi tr run rẩEOy bởi vì Long Cung hấVp thu uy năng cc lớn ra thì không chút ưu sầwdu, sợ hãi hay lo lắXVng gì. Sở Nam nói:

- Cung kéo căng dây thì đllPFEt đSWược uy lc lớn nhấoDt, nhưng có ai nói cung chưa kéo căng thì không đzược bắEOn đzâu? Đối phó con kiến như ngươi, lão phu cầydn phảPFEi kéo căng dây sao? Cầsn thiết sao?

Sắvqvc mt TấlCt Chính thoáng trở nên khó coi, bởi vì lờkryi Sở Nam nói là tht, cung không kéo căng dây cũng có thểEjr bắvqvn, nhưng TấtaPt Chính cũng không chịWu thua, quát:

- Mũi tên của ngươi chưa kéo căng, có thểz cảvqvn đUmiược bốn mũi Hạdo Thiên Tin sao? Cảydn đyMSược không?

- Th một lầzMy thì chng phảvqvi sẽ biết sao?

- Grào…

TấKEt Chính cuồng khiếu, nguyên lc trên ngườjBi bạiVo xạQ đvqvến cc đViểPFEm, lúc tiếng cuồng khiếu phá không vang lên, HạMVEo Thiên Cung đPFEã bịkry kéo căng mườXi phầqrln.

Dây cung kéo căng.

Cũng trong nháy mắqrlt đOkzó, Sở Nam dốc hết toàn thân nguyên lc, toàn bộ năng lượng hắFEon tồn trữtaP trong đMnan châu ra, phóng thích ra toàn bộ, thế nhưng Long Cung cũng chỉq bịll kéo ra đzMyược một na.

Lúc này, Kỳ Liên ThắjBng đUmiã đXến, phiêu phù trong hư không, nhìn thấPCpy cảtaPnh tượng chiến đmIMVEu kia, trong lòng không khỏi chấCQKn kinh, cảMnm giác phân tích lúc trước của hắFzn và tình cảqnh lúc này hoàn toàn không giống, hắSWn nhìn v phía Sở Nam, trong mắzt lóe lên một tia hung tàn.

- ChỉtaP cầtaPn giết hắEjrn là đpwlược, bấFzt quảzn dùng thủ đMVEoạMVEn gì, kẻ thắlng mới có tư cách phán đFznqsnh ai chính ai tà!

Kỳ Liên ThắlCng nói xong, trên mt lộ vẻ chính nghĩza lm lit, trong tay xuấMVEt hin một cái Bát Quái Bàn Luân.

Bát Quái Bàn Luân là pháp bảQo mà Kỳ Liên Thắqrlng tỉkry mỉqrl chuẩOkzn bịaPU đoDFz kích sát Ma ĐzMyo T trong lầEOn hạBBt sơn này, mc dù phẩqrlm cấiVp chỉFEo là thượng phẩllm Tông Khí, nhưng uy lc thc tế so với thượng phẩCQKm Tông Khí còn mạmInh hơn vài phầPCpn.

Sở Nam chuẩXVn bịOkz bắCQKn ra HạEOo Thiên Tin, trong môt khắPCpc này, lòng của hắOkzn đMVEột nhiên an tĩHsnh vô cùng, không h đWau khổ, không h bi hoan, đvqvqnOt đoDến cảUminh giới không linh, giống như hoa nở hoa tàn, nghe mưa rơi trên lá chuối, vinh nhục trên thế gian, thiên đQCrTi vạCQKn vt đzMyu là không…

Bên trong thầMVEn nim của hắqrln, bên trong tâm tình của hắXVn, chỉEjr có một mũi tên, giống như hắrXn chính là mũi tên vy.

Hoc có thểX nói, mũi tên chính là hắvqvn.

CảUmim giác này rấWt kỳ diu, đpwlang lúc muốn buông dây…

BấaPUt thình lình, một cỗ d cảQCm bấXVt tườVng dâng lên trong lòng Sở Nam, cỗ cảjBm giác này phá vỡ cảFznh giới không linh của Sở Nam, bóng ma t vong hoàn toàn nhấdn chìm hắQn.

- Ma Đkryo T, giao mạHsng ra đnqsây!

Bát Quái Bàn Luân mang theo sát khí ngp tràn phá không mà đwdến, muốn dit tr Ma ĐPFEo T.

Cùng trong nháy mắiVt đEOó, TấCQKt Chính cũng bắSWn ra bốn mũi HạOkzo Thiên Tin.

Bốn mũi HạrXo Thiên Tin phát ra tiếng kêu “păng păng” chói tai, phảEqng phấEOt như tia sáng xuyên vân, cũng giống như Bát Quái Bàn Luân, đPFEiên cuồng p đmIến, như muốn xuyên thủng Ma ĐmIo T, lấOkzy mạqng hắaPUn.

Lúc toàn thân bịn nhấjBn chìm trong cảEOm giác t vong, Sở Nam không chút nghĩOkz ngợi, ngay cảaPU cảmIm xúc tứVc tối, chấlCn kinh,… đXVu không có, thân hình lp tứrTc lách sang một bên, cc kỳ cht vt, bốn mũi HạPCpo Thiên Tin của TấqnOt Chính vốn đkryã nhắmIm chính xác, cũng bắCQKn vào không trung, mang theo khí tứwdc hủy dit bắrXn v phía Bát Quái Bàn Luân.

Mt khác, cũng trong một khắSWc đzó.

Sở Nam móc tấQCm Long lân và hắrQc đaPUMnn t trong nhn trữwd vt ra, trong lòng quát:

- Long lân, cảvqvn lạwdi ột mũi HạEOo Thiên Tin lạyMSi cho ta! HắrXc đjBzMyn, ngươi cũng cảrTn cảMVEn một mũi Hạllo Thiên Tin cho ta!

- Long nha! Long gân! Tán!

Sở Nam cầmIm Long nha cảHsn lạlCi một mũi tên, đSWồng thờlli dùng Long gân cuốn lấoDy mũi tên cuối cùng.

Tấst cảll hành đCQKộng này của Sở Nam đVu phát sinh trong khoảrXnh khắmIc.

Ầm… ầEOm… ầEqm…

Ba tiếng nổ lớn vang lên trong thiên đMnPFEa, phảjBng phấEjrt tiếng sấUmim vang lên.

TrạXVch t của Chu gia sớm đPCpã bịEjr san thành bình đUmiEjra, tấydt cảHs nhữWng thứrQ tồn tạMni trong phương viên hai mươi dm, bấXt kểW hoa cỏ cây cối, bấrXt kểQC phòng ốc thạSWch sơn, đtaPu hóa thành tro bụi, trở thành hư không.

Ngay cảCQK ở phía xa, tườvqvng thành cổ xưa của thành Tùng Mộc cũng xuấCQKt hin tng đrQQo vết nứlt lớn.

Tiếng nổ kinh thiên đHsộng đsHFrQa này là do HạlCo Thiên Tin ẩBBtn hàm Ngũ Hành nguyên lc và đvqvược quán chú bốn mươi vạEjrn cân lc phát ra, cùng va chạlCm với Bát Quái Bàn Luân, còn Long lân thì cảln lạMVEi một mũi tên, hắsHFc đlWn cũng cảmIn lạQCi một mũi tên…

Sau tiếng nổ mạsHFnh, Bát Quái Bàn Luân lp tứQc vỡ vụn thành tng mảdnh, Hạqo Thiên Tin cườaPUng hãn cũng bịsHF chia năm xẻ bảyMSy, uy thế cuồn cuộn kinh ngườwdi cũng p thng v phía Kỳ Liên ThắVng.

Kỳ Liên ThắtaPng lâm vào tình cảzMynh tuyt kinh, thầsHFm nghĩKE:

- HạyMSo Thiên Tin trong tay hắln sao lạjBi phát huy uy lc lớn như vy? Không ngờEO có thểoD hủy cảpwl Bát Quái Bàn Luân, hơn nữrTa…

Kỳ Liên ThắXVng một bên chấln kinh, một bên huy chưởng phá tan cỗ năng lượng p v phía hắMVEn.

Tiếp đpwló, bốn mũi tên mang theo thầQn niêm của TấQCt Chính, mũi thứll nhấzMyt thì bịEO Long lân trên ngườEjri Sở Nam cảMnn lạiVi, mũi thứqnO hai thì va vào hắllc đEOSWn, v phầlCn Long gân trói cht lấoDy Hạnqso Thiên Tin, mc dù Long gân siết rấXt cht, nhưng phảFEoi do Sở Nam thao túng, nhưng Sở Nam lúc này thân thểMn đWã hư nhược, căn bảmIn không thểqrl phát huy toàn bộ uy lc của Long gân.

Cho nên, mũi tên thứqrl ba này lin đrXâm thng đCQKến tâm tạnqsng của Sở Nam.

Sở Nam dùng Long nha đrQánh bt mũi HạUmio Thiên Tin thứqnO tư, cũng bởi vì lc lượng của Sở Nam không đmIủ, cho nên chỉkry có thểFz đQCánh lch hướng HạXVo Thiên Tin, nhưng lc va chạQCm cc mạqnOnh cũng khiến hắPFEn bịll chấOkzn bay ra ngoài, trong thân thểnqs vang lên âm thanh xương cốt đsHFQCt đHsoạHsn, khóe ming rỉUmi máu.

Đổi lạyMSi là ngày thườQng, thân thểMVE cườjBng hãn của Sở Nam tuyt không đMnến mứSWc bịQC chấXVn đllộng này làm cho xương cốt nứlCt đPFEoạPCpn, đKEây là bởi vì khi hắrTn bắvqvn ra mũi Hạkryo Thiên Tin kia, nguyên lc và lc lượng trong cơ thểKE gầsn như bịOkz rút sạFzch, tương t như một tòa trn pháp, cho dù vô cùng lợi hạPCpi, có thểV giết cảz Võ Tôn, nhưng nếu không có năng lượng đqrlzMy duy trì trn pháp thì cũng chỉvqv là con hổ giấPCpy mà thôi.

Ngay lúc Sở Nam bịPFE chấqrln bay ra ngoài, Long nha cũng đnqsánh văng HạSWo Thiên Tin, dưới thầEqn nim chỉoD huy của TấXt Chính, lạpwli lầEOn nữlCa bắkryn v phía Sở Nam, ba mũi Hạnqso Thiên Tin khác cũng sát khí đnsHFng đdCQKng.


Trên không trung, Kỳ Liên Thắzng trong giây lát tung ra mườiVi tám chưởng, nhưng vn không thểQ hóa giảrXi hoàn toàn cỗ năng lượng kia, cỗ năng lượng kia đaPUánh lên ngườzMyi hắoDn, sau đVó nổ tung, màn chắlCn phòng ng nguyên lc của hắlCn bịOkz nỗ tan, sau đEjró nghin nát cảoD pháp y của hắln, sắPFEc mt đqrlen kịnt, xương sườrQn đSWoạWn lit, khóe ming chảFEoy ra một giọt huyết.

Trong lòng Kỳ Liên Thắzng chấzn kinh cc đEjrộ, âm thầHsm cảzm thấKEy may mắMVEn, may mắrTn là Bát Quái Bàn Luân đwdã chịCQKu một phầzn lớn công kích, bằFEong không, nếu mũi tên kia trc tiếp bắMnn trúng hắrXn, có khi một mạrQng hắvqvn lin trc tiếp ô hô ai tai.

TấsHFt Chính cũng cảzMym thấKEy năng lượng bộc phát t mũi HạqnOo Thiên Tin của Sở Nam, trong lòng cũng cảllm thấrQy may mắFEon vì mũi tên đHsó không bắsn v phía hắkryn, bằqrlng không thì bốn mũi Hạso Thiên Tin kia cũng tuyt đqối không cảsHFn nổi, bảQn thân hắtaPn cũng sẽ mấkryt mạEjrng.

ChỉqnOđqiu, chyn như vy lạni không phát sinh, TấVt Chính tràn đEqsHFy t tin nhìn Sở Nam rơi vào tình cảPFEnh cu t nhấCQKt sinh, vội vã lấPFEy ra đjBan dược nuốt vào, bởi vì bắOkzn ra bốn mũi HạrTo Thiên Tin cho nên thân thểMn hắUmin đqnOã bịll vắqnOt kit, cầln cấrQp bách bổ sung nguyên lc, muốn thu đXược nguyên lc t trong thiên đlCwda là không có khảpwl năng, bởi vì Thiên ĐWa nguyên lc đoDã trở nên vô cùng hỗn loạQCn.

Đan dược mà TấQCt Chính nuốt vào không phảHsi là Sinh Nguyên Đan cấydp bảQy, mà là một loạiVi đlan dược siêu cao cấrTp, hắrXn chỉyMS có một viên, chỉHsđiViu, cho dù hắqnOn nuốt đOkzan dược cấHsp năm cũng có thểiV nhanh chóng khôi phục nguyên lc.

Một bên va hồi phục, một bên TấKEt Chính cườCQKi dữll tợn:

- Hi vọng ngươi đEjrng bịqrl HạlCo Thiên Tin bắPFEn chết, ngươi phảli đkryợi ta… đMnến, đqnOích thân… lấydy đllEjru ngươi…

Lúc này, Sở Nam mới ngng lạaPUi thế lùi.

Hạno Thiên Tin bịX Long gân siết cht, hung mãnh p đlCến.

- Phụt…

Sở Nam bên trong tuyt cảHsnh ct lc né tránh, mc dù đjBã tránh khỏi vịtaP trí tâm tạydng, nhưng vn bịpwl HạaPUo Thiên Tin xuyên thủng sườSWn trái, Sở Nam bịyd một cỗ lc lượng khổng lồ chấdn bay ra ngoài xa hơn trăm mét, sau đzó hung hăng nn lên mt đllCt.

Máu tươi bắoDn tung tóe, nhuốm điVđPFEmIi đqmIa.

Tên lút đEjrến tn cuối.



Một mũi HạMno Thiên Tin cắrQm trên ngc Sở Nam vn không ngng rung rung, còn chưa ngng rung thì mũi HạqnOo Thiên Tin bịOkz Long nha đPFEánh văng lạSWi bắpwln đllến trước ngườKEi, Sở Nam không quảUmin đOkzến đqnOau đyMSớn, thân thểX xoay tròn né tránh.

Cuối cùng, cũng tránh đPCpược vịtaP trí đPCpan đHsin, mũi HạqnOo Thiên Tin này cắsHFm lên đyMSùi Sở Nam.

Đồng dạvqvng, mũi tên này cũng lút đFEoến cuối, hung hăng ghim Sở Nam xuống đydaPUt.

- Còn hai mũi tên nữpwla, ta xem ngươi né tránh thế nào!

TấPFEt Chính va khôi phục nguyên lc, va cườKEi lớn:

- Ma Đwdo T, ngươi bấXt quá cũng chỉW như thế mà thôi, ngươi hôm nay phảFEoi chết dưới bốn mũi HạQo Thiên Tin này!

Va dứMnt lờEjri, hai mũi HạFEoo Thiên Tin còn lạyMSi cũng p đkryến.

Long lân chắEqn trên bụng Sở Nam, HạMno Thiên Tin cắPFEm lên, nhưng năng lượng vn không giảqnOm bớt, một cỗ lc lượng xông lên tn não.

- Phụt…

Sở Nam phun ra một ngụm máu, cảXVm thấkryy bụng dưới như muốn nứpwlt ra vy.

Trong mảoDnh huyết vũ này, hắqrlc đQlln bay đSWến, lp tứEjrc cũng gp phảsHFi tình cảydnh như Long lân, toàn bộ máu tươi Sở Nam phun ra đEOu bịSW hắsHFc đMnXn hấKEp thụ, chỉOkz trong nháy mắvqvt, ngũ thảEOi quang mang bạrTo phát, HạHso Thiên Tin không thểwd tiến đPCpược thêm chút nào.

- Ồ…

TấPCpt Chính kinh ngạsHFc hô lên, hắqn không ngờjB hắqnOc đBBtCQKn này có thểq bạqnOo phát ra năng lượng như vy, không khỏi gin dữyMS, quát:

- Phá cho ta, phá nát nó!

HạlCo Thiên Tin như cảPCpm nhn đrXược s tứEjrc gin của TấzMyt Chính, thân tin kịnch lit rung đEOộng một trn, muốn bắpwln xuyên phá hắvqvc đEOwdn.

Thế nhưng, HạSWo Thiên Tin không chỉPCp không phá đnược, ngược lạoDi còn bịzMy hắpwlc đqnn làm bt ngược lạFzi.

Ngay lp tứnqsc, năng lượng trên Hạkryo Thiên Tin bịQC tiêu hao sạVch, “đrTương” một tiếng rơi xuống đmIsHFt.

- Đây là pháp bảSWo gì?

Ánh mắwdt TấEjrt Chính trở thành huyết hồng, chỉFz cầMVEn giết chết Ma Đnqso T thì hắnqsn chng nhữoDng sẽ thu đvqvược thanh danh to lớn, mà còn có thểs lp công lao bấHst thế cho Thiên NhấQt Tông, nói không chng vịFz trí Tông chủ Thiên Nhấdt Tông sau này cũng sẽ thuộc v hắEOn.

- Ta nhấOkzt đllrTnh phảaPUi giết chết Ma Đno T, nhấnqst đXVVnh phảFzi giết hắEjrn!

TấyMSt Chính giống như bịrT ma nhp, không quảzMyn đdến bảpwln thân mới khôi phục hai thành nguyên lc đrQã lp tứPCpc xông tới giết.

Lúc này, trên trờXi truyn đMnến một âm thanh:

- Đll ta đjBến!

Thanh âm này tấtaPt nhiên là do Kỳ Liên Thắzng hét lên, ánh mắHst Kỳ Liên ThắQCng không ngng nhìn chằqm chằQm hắjBc đpwlHsn, trong lòng đllFzy chấsn kinh, ming quát lớn:

- Là ngươi, quảQ nhiên là ngươi, ngươi làm sao có thểaPU t Vạpwln Trượng Thâm Uyên ra đkryược đEqây?

Kỳ Liên ThắCQKng nhìn hắsHFc đEjrrTn kia, tấqrlt nhiên nhn ra Ma ĐCQKo T trước mt chính là Ma ĐUmio T lầnqsn trước đPCpã dùng một chiêu “dòng xoáy Thủy Hỏa”, thiếu chút nữyMSa hủy cảqrl tòa Thiên Vân Phong.

Tấqrlt Chính nghe thấrXy lờEjri của Kỳ Liên ThắQCng, chỉaPU đsHFành dng bước, tiếp đXó khôi phục nguyên lc, trong lòng có chút khó chịsHFu, nhưng ming vn nói:

- Có sư thúc ra tay, tên Ma ĐXo T vốn đEqã cu t nhấPFEt sinh kia chắlCc chắPCpn sẽ thp t vô sinh rồi.

- Ma ĐiVo T, ngươi đMVEến cùng là ngườCQKi gì? TạSWi sao lạaPUi giấQu giấMny diếm diếm, không dám quang minh chính đjBnqsi lộ ra chân thân? Hành vi này không khỏi khiến ngườBBti trong thiên hạll chê cườzi!

Kỳ Liên Thắsng muốn dùng ngôn ngữoD đvqvmI khích bác, lộ ra thân phn Sở Nam, bởi vì Kỳ Liên Thắllng hiểkryu rõ loạwdi ngườydi này hắtaPn không thểmI bắKEt sống, tr phi là Thái Thượng trưởng lão đjBích thân ra tay, bằlng không, cho dù hắydn có ra tay cũng chỉqrl có thểQ một chưởng giết đUmiối phương mà thôi.

Bởi vì hắjBc đQCQn đEqột nhiên phát uy, Sở Nam lin có cơ hội thở dốc, đqnOeo Hỗn Nguyên Ban ChỉiV lên ngón cái, nghe thấEqy câu hỏi của Kỳ Liên Thắpwlng, không khỏi bt cườPFEi ha hảHs, trong tiếng cườMni tràn ngp chế nhạso.

- Chết đaPUến nơi rồi còn cườzMyi đqược!

Kỳ Liên ThắEjrng lạVnh giọng nói.

- Buồn cườFEoi thì t nhiên muốn cườaPUi, ngươi đzMyườyMSng dườllng là một Võ Hoàng vy mà còn đrQánh lén, ngươi nói ngườsi trong thiên hạd chê cườEOi lão phu, vy nếu lão phu đVem chuyn ngươi đWánh lén truyn khắdp thiên hạnqs, ngườrQi biết đUmiược sẽ chê cườqi ngươi hay chê cườSWi lão phu? Nc cườsi, đzúng là nc cườEOi, không chỉvqv nc cườmIi mà còn vô sỉvqv, hèn hạEjr

- Đủ rồi!

Kỳ Liên ThắjBng rống lớn, trên trán nổi lên gân xanh, hiểOkzn nhiên bịn Sở Nam nói trúng nỗi đyMSau trong lòng, dù sao thì hắFzn cũng là một Võ Hoàng trung cấzMyp.

- Đủ rồi, làm sao có thểyd đqủ chứrT?


  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl

  • Gửi lúc 14:44 Ngày 16/06/2014

    thanhlqn2

    Má toàn file ảnh vl thật