Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 514 : Cửu tử nhất sinh, ai chê cười ai? (Thượng,hạ)

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 514 : Cửu tử nhất sinh, ai chê cười ai? (Thượng,hạ)






Võ NghịEXch Càn Khôn

Chương 514: Cu t nhấllQt sinh, ai chê cườci ai? (Thượng,hạsV)

Nguồn: Vipvandan
Sưu tầdLym: tunghoanh.com

DịPnSch: Nhóm dịBCnch black

<< Boom mng 8-3 >>>




Cơ mt Sở Nam ngoạBazi tr run rẩPnSy bởi vì Long Cung hấQp thu uy năng cc lớn ra thì không chút ưu sầnWu, sợ hãi hay lo lắPuFng gì. Sở Nam nói:

- Cung kéo căng dây thì đSczZt đTsược uy lc lớn nhấzZt, nhưng có ai nói cung chưa kéo căng thì không đTGTược bắHmn đphhâu? Đối phó con kiến như ngươi, lão phu cầcn phảoTi kéo căng dây sao? Cầzpn thiết sao?

SắWc mt Tấft Chính thoáng trở nên khó coi, bởi vì lờWi Sở Nam nói là tht, cung không kéo căng dây cũng có thểF bắrcn, nhưng TấdLyt Chính cũng không chịrcu thua, quát:

- Mũi tên của ngươi chưa kéo căng, có thểLp cảrcn đIETược bốn mũi HạZHo Thiên Tin sao? CảdLyn đSHTược không?

- Th một lầW thì chng phảTi sẽ biết sao?

- Grào…

TấpBnt Chính cuồng khiếu, nguyên lc trên ngườdLyi bạpBno xạSc đhfến cc đziểPuFm, lúc tiếng cuồng khiếu phá không vang lên, HạSHTo Thiên Cung đllQã bịf kéo căng mườTi phầrcn.

Dây cung kéo căng.

Cũng trong nháy mắsVt đfó, Sở Nam dốc hết toàn thân nguyên lc, toàn bộ năng lượng hắScn tồn trữQ trong đlwBan châu ra, phóng thích ra toàn bộ, thế nhưng Long Cung cũng chỉsV bịTT kéo ra đEhược một na.

Lúc này, Kỳ Liên ThắTTng đzZã đEPSến, phiêu phù trong hư không, nhìn thấBCny cảbHrnh tượng chiến đzdLyu kia, trong lòng không khỏi chấTn kinh, cảwsEm giác phân tích lúc trước của hắasn và tình cảznh lúc này hoàn toàn không giống, hắIETn nhìn v phía Sở Nam, trong mắPnSt lóe lên một tia hung tàn.

- ChỉsV cầzZn giết hắoTn là đlwBược, bấzpt quảnzn dùng thủ đGEpoạnWn gì, kẻ thắHng mới có tư cách phán đlwBbHrnh ai chính ai tà!

Kỳ Liên ThắFng nói xong, trên mt lộ vẻ chính nghĩoTa lm lit, trong tay xuấft hin một cái Bát Quái Bàn Luân.

Bát Quái Bàn Luân là pháp bảzZo mà Kỳ Liên ThắZHng tỉhF mỉc chuẩPnSn bịwsE đrcHm kích sát Ma Đphho T trong lầPnSn hạz sơn này, mc dù phẩnbpm cấuIdp chỉnbp là thượng phẩphhm Tông Khí, nhưng uy lc thc tế so với thượng phẩlwBm Tông Khí còn mạfnh hơn vài phầZHn.

Sở Nam chuẩEXn bịSHT bắzn ra Hạco Thiên Tin, trong môt khắGEpc này, lòng của hắhfn đsVột nhiên an tĩcnh vô cùng, không h đrcau khổ, không h bi hoan, đnbpZHt đhFến cảnznh giới không linh, giống như hoa nở hoa tàn, nghe mưa rơi trên lá chuối, vinh nhục trên thế gian, thiên đpBnCQi vạPnSn vt đFu là không…

Bên trong thầPuFn nim của hắCQn, bên trong tâm tình của hắBazn, chỉoT có một mũi tên, giống như hắoTn chính là mũi tên vy.

Hoc có thểEh nói, mũi tên chính là hắzpn.

CảPuFm giác này rấBCnt kỳ diu, đHmang lúc muốn buông dây…

BấFozt thình lình, một cỗ d cảllQm bấTt tườpBnng dâng lên trong lòng Sở Nam, cỗ cảFozm giác này phá vỡ cảcnh giới không linh của Sở Nam, bóng ma t vong hoàn toàn nhấwsEn chìm hắQPln.

- Ma ĐFo T, giao mạcng ra đEXây!

Bát Quái Bàn Luân mang theo sát khí ngp tràn phá không mà đQến, muốn dit tr Ma Đnbpo T.

Cùng trong nháy mắnzt đzpó, TấSHTt Chính cũng bắnzn ra bốn mũi HạdLyo Thiên Tin.

Bốn mũi HạGEpo Thiên Tin phát ra tiếng kêu “păng păng” chói tai, phảQng phấoTt như tia sáng xuyên vân, cũng giống như Bát Quái Bàn Luân, đhFiên cuồng p đpBnến, như muốn xuyên thủng Ma ĐTso T, lấFy mạcng hắIETn.

Lúc toàn thân bịPnS nhấfn chìm trong cảPuFm giác t vong, Sở Nam không chút nghĩoT ngợi, ngay cảQ cảzpm xúc tứpBnc tối, chấPuFn kinh,… đzZu không có, thân hình lp tứpBnc lách sang một bên, cc kỳ cht vt, bốn mũi Hạfo Thiên Tin của TấHt Chính vốn đTã nhắTm chính xác, cũng bắoTn vào không trung, mang theo khí tứoTc hủy dit bắFn v phía Bát Quái Bàn Luân.

Mt khác, cũng trong một khắnzc đbHró.

Sở Nam móc tấBazm Long lân và hắScc đEPSnWn t trong nhn trữpBn vt ra, trong lòng quát:

- Long lân, cảTn lạsVi ột mũi HạoTo Thiên Tin lạWi cho ta! HắTTc đphhmn, ngươi cũng cảPnSn cảdLyn một mũi HạCQo Thiên Tin cho ta!

- Long nha! Long gân! Tán!

Sở Nam cầcm Long nha cảhFn lạCQi một mũi tên, đTGTồng thờsVi dùng Long gân cuốn lấcy mũi tên cuối cùng.

TấFozt cảc hành đFozộng này của Sở Nam đzZu phát sinh trong khoảpBnnh khắLpc.

Ầm… ầCQm… ầCQm…

Ba tiếng nổ lớn vang lên trong thiên đLpGEpa, phảFng phấnWt tiếng sấasm vang lên.

TrạFozch t của Chu gia sớm đTã bịyZ san thành bình đEPSPnSa, tấnzt cảTT nhữSHTng thứllQ tồn tạEPSi trong phương viên hai mươi dm, bấSct kểZH hoa cỏ cây cối, bấTTt kểdLy phòng ốc thạFch sơn, đsVu hóa thành tro bụi, trở thành hư không.

Ngay cảdLy ở phía xa, tườzng thành cổ xưa của thành Tùng Mộc cũng xuấhft hin tng đHmuIdo vết nứFozt lớn.

Tiếng nổ kinh thiên đEPSộng đfsVa này là do HạEho Thiên Tin ẩasn hàm Ngũ Hành nguyên lc và đrcược quán chú bốn mươi vạFozn cân lc phát ra, cùng va chạasm với Bát Quái Bàn Luân, còn Long lân thì cảnWn lạhfi một mũi tên, hắEXc đzcn cũng cảcn lạLpi một mũi tên…

Sau tiếng nổ mạmnh, Bát Quái Bàn Luân lp tứcc vỡ vụn thành tng mảBCnnh, HạoTo Thiên Tin cườQng hãn cũng bịT chia năm xẻ bảHmy, uy thế cuồn cuộn kinh ngườFozi cũng p thng v phía Kỳ Liên ThắCQng.

Kỳ Liên ThắFozng lâm vào tình cảyZnh tuyt kinh, thầhfm nghĩsV:

- HạFozo Thiên Tin trong tay hắuIdn sao lạTGTi phát huy uy lc lớn như vy? Không ngờBaz có thểQ hủy cảoT Bát Quái Bàn Luân, hơn nữIETa…

Kỳ Liên ThắHng một bên chấbHrn kinh, một bên huy chưởng phá tan cỗ năng lượng p v phía hắPnSn.

Tiếp đyZó, bốn mũi tên mang theo thầbHrn niêm của TấWt Chính, mũi thứCQ nhấZHt thì bịEX Long lân trên ngườPnSi Sở Nam cảCQn lạTsi, mũi thứQ hai thì va vào hắrcc đcBazn, v phầEXn Long gân trói cht lấphhy HạEXo Thiên Tin, mc dù Long gân siết rấbHrt cht, nhưng phảPnSi do Sở Nam thao túng, nhưng Sở Nam lúc này thân thểTGT đuIdã hư nhược, căn bảEXn không thểEX phát huy toàn bộ uy lc của Long gân.

Cho nên, mũi tên thứBCn ba này lin đIETâm thng đHến tâm tạLpng của Sở Nam.

Sở Nam dùng Long nha đQPlánh bt mũi HạTTo Thiên Tin thứH tư, cũng bởi vì lc lượng của Sở Nam không đQPlủ, cho nên chỉnbp có thểGEp đZHánh lch hướng Hạaso Thiên Tin, nhưng lc va chạScm cc mạCQnh cũng khiến hắuIdn bịphh chấhFn bay ra ngoài, trong thân thểGEp vang lên âm thanh xương cốt đbHrGEpt đHoạPuFn, khóe ming rỉm máu.

Đổi lạfi là ngày thườPnSng, thân thểwsE cườoTng hãn của Sở Nam tuyt không đLpến mứZHc bịf chấnbpn đasộng này làm cho xương cốt nứhFt đzoạzpn, đmây là bởi vì khi hắEPSn bắnbpn ra mũi HạTo Thiên Tin kia, nguyên lc và lc lượng trong cơ thểdLy gầHn như bịBaz rút sạTGTch, tương t như một tòa trn pháp, cho dù vô cùng lợi hạTsi, có thểEX giết cảpBn Võ Tôn, nhưng nếu không có năng lượng đFozSHT duy trì trn pháp thì cũng chỉTs là con hổ giấHmy mà thôi.

Ngay lúc Sở Nam bịBCn chấasn bay ra ngoài, Long nha cũng đSHTánh văng Hạhfo Thiên Tin, dưới thầTGTn nim chỉFoz huy của TấSct Chính, lạphhi lầFozn nữma bắphhn v phía Sở Nam, ba mũi Hạrco Thiên Tin khác cũng sát khí đhfzng đTGTbHrng.


Trên không trung, Kỳ Liên ThắFozng trong giây lát tung ra mườSci tám chưởng, nhưng vn không thểlwB hóa giảnbpi hoàn toàn cỗ năng lượng kia, cỗ năng lượng kia đzpánh lên ngườTi hắmn, sau đrcó nổ tung, màn chắphhn phòng ng nguyên lc của hắzn bịas nỗ tan, sau đEXó nghin nát cảm pháp y của hắoTn, sắnbpc mt đBCnen kịrct, xương sườQPln đnWoạWn lit, khóe ming chảzpy ra một giọt huyết.

Trong lòng Kỳ Liên ThắPuFng chấzZn kinh cc đLpộ, âm thầTTm cảFozm thấPnSy may mắSHTn, may mắHn là Bát Quái Bàn Luân đTTã chịphhu một phầEPSn lớn công kích, bằbHrng không, nếu mũi tên kia trc tiếp bắsVn trúng hắzZn, có khi một mạTGTng hắEXn lin trc tiếp ô hô ai tai.

TấHmt Chính cũng cảyZm thấpBny năng lượng bộc phát t mũi Hạco Thiên Tin của Sở Nam, trong lòng cũng cảzZm thấFy may mắTTn vì mũi tên đQó không bắzZn v phía hắcn, bằasng không thì bốn mũi Hạfo Thiên Tin kia cũng tuyt đasối không cảEPSn nổi, bảBazn thân hắTn cũng sẽ mấast mạQPlng.

ChỉHđTsiu, chyn như vy lạBCni không phát sinh, TấGEpt Chính tràn đEXWy t tin nhìn Sở Nam rơi vào tình cảphhnh cu t nhấyZt sinh, vội vã lấzpy ra đwsEan dược nuốt vào, bởi vì bắnWn ra bốn mũi HạwsEo Thiên Tin cho nên thân thểm hắZHn đIETã bịIET vắBazt kit, cầphhn cấFp bách bổ sung nguyên lc, muốn thu đcược nguyên lc t trong thiên đuIdpBna là không có khảoT năng, bởi vì Thiên ĐIETa nguyên lc đHmã trở nên vô cùng hỗn loạzpn.

Đan dược mà TấEPSt Chính nuốt vào không phảCQi là Sinh Nguyên Đan cấuIdp bảlwBy, mà là một loạIETi đsVan dược siêu cao cấnWp, hắHmn chỉSHT có một viên, chỉZHđuIdiu, cho dù hắCQn nuốt đCQan dược cấzp năm cũng có thểc nhanh chóng khôi phục nguyên lc.

Một bên va hồi phục, một bên TấyZt Chính cườci dữGEp tợn:

- Hi vọng ngươi đzZng bịBaz HạFo Thiên Tin bắTsn chết, ngươi phảWi đLpợi ta… đFến, đyZích thân… lấcy đpBnasu ngươi… xem chương mới tạQi tunghoanh(.)com

Lúc này, Sở Nam mới ngng lạmi thế lùi.

HạEPSo Thiên Tin bịoT Long gân siết cht, hung mãnh p đPnSến.

- Phụt…

Sở Nam bên trong tuyt cảnznh ct lc né tránh, mc dù đWã tránh khỏi vịc trí tâm tạlwBng, nhưng vn bịEh HạBCno Thiên Tin xuyên thủng sườEhn trái, Sở Nam bịm một cỗ lc lượng khổng lồ chấWn bay ra ngoài xa hơn trăm mét, sau đHmó hung hăng nn lên mt đTTTGTt.

Máu tươi bắnWn tung tóe, nhuốm đIETđzpllQi đsVTa.

Tên lút đwsEến tn cuối.



Một mũi HạBCno Thiên Tin cắLpm trên ngc Sở Nam vn không ngng rung rung, còn chưa ngng rung thì mũi HạFo Thiên Tin bịzZ Long nha đoTánh văng lạFi bắrcn đTsến trước ngườZHi, Sở Nam không quảmn đsVến đrcau đEhớn, thân thểas xoay tròn né tránh.

Cuối cùng, cũng tránh đnbpược vịllQ trí đyZan đBCnin, mũi HạQPlo Thiên Tin này cắwsEm lên đZHùi Sở Nam.

Đồng dạFozng, mũi tên này cũng lút đIETến cuối, hung hăng ghim Sở Nam xuống đFpBnt.

- Còn hai mũi tên nữoTa, ta xem ngươi né tránh thế nào!

TấpBnt Chính va khôi phục nguyên lc, va cườEhi lớn:

- Ma ĐTo T, ngươi bấsVt quá cũng chỉoT như thế mà thôi, ngươi hôm nay phảPnSi chết dưới bốn mũi Hạfo Thiên Tin này!

Va dứpBnt lờZHi, hai mũi HạIETo Thiên Tin còn lạmi cũng p đnzến.

Long lân chắphhn trên bụng Sở Nam, HạzZo Thiên Tin cắcm lên, nhưng năng lượng vn không giảfm bớt, một cỗ lc lượng xông lên tn não.

- Phụt…

Sở Nam phun ra một ngụm máu, cảdLym thấGEpy bụng dưới như muốn nứzZt ra vy.

Trong mảHmnh huyết vũ này, hắhfc đPnSCQn bay đFến, lp tứEXc cũng gp phảLpi tình cảLpnh như Long lân, toàn bộ máu tươi Sở Nam phun ra đphhu bịnW hắZHc đTsHmn hấdLyp thụ, chỉoT trong nháy mắSHTt, ngũ thảQPli quang mang bạBazo phát, HạCQo Thiên Tin không thểCQ tiến đlwBược thêm chút nào.

- Ồ…

TấQt Chính kinh ngạWc hô lên, hắGEpn không ngờPuF hắFozc đasZHn này có thểIET bạzpo phát ra năng lượng như vy, không khỏi gin dữF, quát:

- Phá cho ta, phá nát nó!

HạBazo Thiên Tin như cảhfm nhn đoTược s tứZHc gin của TấEht Chính, thân tin kịzpch lit rung đCQộng một trn, muốn bắcn xuyên phá hắLpc đQPlzZn.

Thế nhưng, HạQPlo Thiên Tin không chỉhf không phá đPuFược, ngược lạllQi còn bịoT hắTc đfZHn làm bt ngược lạllQi.

Ngay lp tứhfc, năng lượng trên HạbHro Thiên Tin bịzZ tiêu hao sạpBnch, “đhfương” một tiếng rơi xuống đHmpBnt.

- Đây là pháp bảsVo gì?

Ánh mắzZt TấBazt Chính trở thành huyết hồng, chỉc cầfn giết chết Ma Đmo T thì hắHmn chng nhữnzng sẽ thu đBCnược thanh danh to lớn, mà còn có thểllQ lp công lao bấct thế cho Thiên NhấTst Tông, nói không chng vịQPl trí Tông chủ Thiên NhấTTt Tông sau này cũng sẽ thuộc v hắEhn.

- Ta nhấPuFt đsVnWnh phảQPli giết chết Ma ĐTGTo T, nhấllQt đSHTcnh phảZHi giết hắIETn!

TấHmt Chính giống như bịIET ma nhp, không quảcn đzến bảzn thân mới khôi phục hai thành nguyên lc đcã lp tứlwBc xông tới giết.

Lúc này, trên trờHmi truyn đTsến một âm thanh:

- Đrc ta đQPlến!

Thanh âm này tấsVt nhiên là do Kỳ Liên ThắoTng hét lên, ánh mắTst Kỳ Liên Thắnbpng không ngng nhìn chằFozm chằIETm hắbHrc đpBnoTn, trong lòng đWzy chấlwBn kinh, ming quát lớn:

- Là ngươi, quảIET nhiên là ngươi, ngươi làm sao có thểc t VạHn Trượng Thâm Uyên ra đllQược đlwBây?

Kỳ Liên ThắPnSng nhìn hắQc đBCncn kia, tấTst nhiên nhn ra Ma ĐFozo T trước mt chính là Ma ĐCQo T lầcn trước đLpã dùng một chiêu “dòng xoáy Thủy Hỏa”, thiếu chút nữEXa hủy cảas tòa Thiên Vân Phong.

Tấft Chính nghe thấGEpy lờci của Kỳ Liên ThắyZng, chỉc đasành dng bước, tiếp đLpó khôi phục nguyên lc, trong lòng có chút khó chịnWu, nhưng ming vn nói:

- Có sư thúc ra tay, tên Ma ĐWo T vốn đFozã cu t nhấWt sinh kia chắHc chắBazn sẽ thp t vô sinh rồi.

- Ma ĐBazo T, ngươi đrcến cùng là ngườnzi gì? TạEXi sao lạnWi giấyZu giấHy diếm diếm, không dám quang minh chính đTTuIdi lộ ra chân thân? Hành vi này không khỏi khiến ngườasi trong thiên hạlwB chê cườllQi!

Kỳ Liên ThắTng muốn dùng ngôn ngữhf đyZSc khích bác, lộ ra thân phn Sở Nam, bởi vì Kỳ Liên ThắPnSng hiểPuFu rõ loạnzi ngườFi này hắTGTn không thểF bắEPSt sống, tr phi là Thái Thượng trưởng lão đmích thân ra tay, bằCQng không, cho dù hắuIdn có ra tay cũng chỉSHT có thểsV một chưởng giết đcối phương mà thôi.

Bởi vì hắasc đnzZHn đllQột nhiên phát uy, Sở Nam lin có cơ hội thở dốc, đceo Hỗn Nguyên Ban Chỉas lên ngón cái, nghe thấWy câu hỏi của Kỳ Liên Thắnzng, không khỏi bt cườlwBi ha hảPuF, trong tiếng cườbHri tràn ngp chế nhạco.

- Chết đmến nơi rồi còn cườCQi đWược!

Kỳ Liên ThắEhng lạoTnh giọng nói.

- Buồn cườuIdi thì t nhiên muốn cườEPSi, ngươi đFozườScng dườTGTng là một Võ Hoàng vy mà còn đTGTánh lén, ngươi nói ngườSHTi trong thiên hạzp chê cườci lão phu, vy nếu lão phu đZHem chuyn ngươi đHánh lén truyn khắhfp thiên hạEPS, ngườnWi biết đpBnược sẽ chê cườCQi ngươi hay chê cườPuFi lão phu? Nc cườQPli, đFúng là nc cườpBni, không chỉTs nc cườFi mà còn vô sỉTGT, hèn hạoT

- Đủ rồi!

Kỳ Liên ThắQPlng rống lớn, trên trán nổi lên gân xanh, hiểPnSn nhiên bịnz Sở Nam nói trúng nỗi đzZau trong lòng, dù sao thì hắEhn cũng là một Võ Hoàng trung cấPuFp.

- Đủ rồi, làm sao có thểc đyZủ chứrc?


  • Gửi lúc 1:59 Ngày 15/08/2015

    Benc

    Từ khoảng chương 2071 đọc ko hiểu gì cả

  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl