Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 22 : Tự do trấn

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 22 : Tự do trấn




Vũ Nghịbch Càn Khôn
Tác giảq: Chúc Long NgữyF

Chương 22: T do trấin

Nhóm dịUYWch: black
Nguồn: Vipvandan



Một đUYWóa huyết hoa nở rộ trên ngc Sở Nam, lộ vẻ có chút yêu dịiar.

Sở Nam căn bảvDXn cũng không đyisi băng bó vết thương, bởi vì thân thểq của hắAbn đjã đSagược long đrian cảujai tạhvyo cho nên năng lc hồi phục vết thương rấFHt mạujanh. Mà khi ming vết thương khép lạaji thì Sở Nam lạNi cầYEm một chiếc long nha khác đaBAâm phía trên huyết hoa….

Sở Nam muốn ngc của hắinZn luôn nở rộ đbóa huyết hoa cho đzến khi tìm đGyRược nàng.

Sở Nam không thểRgy kích phát ra đaNược nguyên lc trong cơ thểBz nên vn dùng cách thứBzc đSagánh la cổ xưa nhấaBAt, sau đjó đgdem thi thểYE của Hỏa Minh và Phong Dương ném vào trong ngọn la. Sở Nam cũng không lột y phục trên ngườZBi bọn chúng xuống đFZB mc lên ngườRgyi mình, trái lạvDXi ném toàn bộ vào la, tấvDXt cảWK lp tứIAc hóa thành một đDNkống tro tàn.

Sở Nam cũng không muốn vì một bộ y phục mà đAbem đAến cho mình phin toái to lớn, hắNn lẻ loi một mình, võ quyết chưa thành, cũng không muốn bịYE Vạbn Độc Môn giết chết.

Hơn nữNxVa, Sở Nam không thểBz chết đajược! Tuyt đjối không thểyis chết đaNược! Hắbn còn trở lạrii bên cạFnh cha mẹ, đDNkq bọn họ không nên lo lắnqng cho mình. HắyFn còn phảNxVi thay sư phụ báo thù, hủy dit cảxG Thiên NhấAbt Tông, hoàn thành nguyn vọng của sư phụ….

Còn nữKKha, Sở Nam phảIAi tìm cho đBzược nàng….

- Ta sẽ chịNu trách nhim với nàng, ta biết rõ thân phn và thc lc hin nay của ta căn bảrin không xứhvyng với nàng, nhưng….

Ánh mắNt đNxVột nhiên Sở Nam trở nên rắjn rỏi giống như hàn thiết vạnqn năm, gằJfn tng chữaj một:

- Ta chắujac chắahn sẽ khiến cho mình trở nên mạAnh mẽ!

Mc dù đKKhem thân thểN và quầZBn áo của Hỏa Minh và Phong Dương thiêu hủy hết, thế nhưng hai chiếc nhn trữinZ vt vn bịlj Sở Nam thu vào trong lòng, chỉNxVđljiu hắjn bây giờKKh vn không biết tác dụng của nhn trữgGa vt, mà cho dù có biết nhưng nếu thểWK xuấkFYt ra đRgyược nguyên lc thì cũng là lc bấxGt tòng tâm mà thôi.

Hủy thi dit tích, đJfem hết mọi chuyn x lý thỏa điaráng xong thì Sở Nam lạJfi hướng v phía bên ngoài khu rng mà đDNki.

Sở Nam không biết đsuiược, toàn da vào cảKKhm giác mà xông ra, thng cho đYqến khi màn đBzêm lạIAi buông xuống lầin nữvDXa thì Sở Nam mới rờySUi đljược khỏi khu rng.

Sở Nam đSagi ra khỏi khu rng, chuyn thứsui nhấgGat hắYEn muốn làm không phảyisi là bắNt đinZFu bước đRAi trên con đWKườWKng cườFng giảVh, cũng không phảNxVi là mở ra một khúc dạYEo đDNkahu tươi sáng, cuộc sống rộng mở gì….

Cái mà Sở Nam muốn…. đaNó là làm thế nào nhét đKKhGyRy cái bao t.

GầaBAn hai ngày không có ăn cơm, lạYEi phí hết toàn lc liu mình chiến đNxVvDXu, còn loanh quanh trong khu rng cải buổi, Sở Nam đXJIã đRAói đFHến mứaNc bụng dính vào lưng rồi, chỉaj thấDNky đnqyisu óc cc kỳ choáng váng.

Đi không bao xa, Sở Nam lin đNến một cái thôn trấZBn, mc dù là ban đBêm, thế nhưng ngườIAi tới lui trong trấGyRn thì lạyisi không ít, có đYqủ loạKKhi ngườYEi, có ngườUYWi bán hàng rong đriang rao bán, có hán t cườbng tráng, có cụ già xanh xao, còn có một đVhám hài đbồng chạsuiy lung tung trên đXJIườing, đRgyồng thờgGai cũng có một vài nữDNk nhân ăn mc đzẹp đSagẽ….

Sở Nam t nhỏ lớn lên ở BạYEch gia thôn, nhưng đAbây là lầahn đkFYujau tiên nhìn thấvDXy cảiarnh tượng náo nhit như vy, trong nhấyist thờWKi cũng có chút ngây ngẩujan.

Cách ăn mc của Sở Nam lúc này rấySUt là quái dịSag, thân trên xích lõa, ngc thì có một đaBAóa huyết hoa, trên cổ thì đyiseo nghịaBAch lân của Huyết Mãng làm trang trí, bên hông thì quấbn lấVhy lá cây rộng thùng thình, long nha cũng cột vào trong đgdám lá cây đyisó, thoạxGt nhìn bộ dạNxVng giống như một dã nhân.

Theo lý thuyết, ăn mc kỳ quái như vy kiểNu gì cũng sẽ hấiarp dn s chú ý của vô số ngườzi, hoc hoài nghi, hoc hiếu kỳ một chút. Thế nhưng, Sở Nam lạii thấjy tấySUt cảaN mọi ngườFHi đDNku hờAb hữAng, giống như đZBã nhìn thấKKhy quen, ngay cảri đAám hài đzRzồng đXJIang hát ca dao cũng chạhvyy qua chạAby lạaNi bên cạDNknh hắzn, không dng lạRgyi chút nào.

- Cái trấBn này, có gì đKKhó quái lạFH, rấjt không bình thườjng!

Đây chính là cảKKhm giác đUYWqu tiên của Sở Nam, Sở Nam lin đsuii vào trong trấFHn, muốn tìm ít đAbồ ăn nhét đAbaBAy bao t đxGã rồi nói sau, mà va đBi thì một vài tiếng nghịiar lun cũng truyn vào trong tai hắvDXn.

- NhữvDXng ngày này, không biết bên trong Thp Vạiarn Đyisi Sơn đAã phát sinh chuyn gì?

- Ai mà biết? LạIAi nói, ngay tạUYWi tít mãi ngoài rng, nhữXJIng ma thú dườBng như cũng biến mấSagt không còn thấySUy tăm hơi nữinZa, tht giống như nhữljng ma thú này chưa tng xuấqt hin tạkFYi Thp Vạnqn Đji Sơn vy.

- Tht kỳ quái, ta ở trong trấWKn T Do này đGyRã hơn mườWKi năm, cho tới bây giờDNk cũng chưa tng gp qua chuyn lạYq như vy.

- Không biết sau này ma thú bên trong Thp VạJfn ĐgGai Sơn có còn xuấJft hin nữGyRa không?

- Không có khảXJI năng, ta nghe nói nhữYEng cườsuing giảaBA Đujai Võ Sư, Võ Tướng của trấRgyn T Do đDNkã liên hợp lạRgyi, chuẩYqn bịnq tiến vào Thp Vạljn Đlji Sơn thăm dò một phen, nhìn xem bên trong đgdến tột cùng xảyFy ra chuyn gì!

- Nếu như bên trong Thp VạUYWn ĐaBAi Sơn không có ma thú thì trấFn T Do này cũng sẽ không tồn tạVhi nữGyRa.

- Đúng vy. Ồ, ngườIAi va đJfi qua dườWKng như có chút thú vịri….

- Ở đnqâu?

- Kia kìa, tiểxGu t dùng lá cây đbz che thân đnqsuiy.

- Phương hướng mà va rồi hắaBAn tiến vào trấFHn là t trong Thp Vạajn Đaji Sơn ra thì phảNxVi?

- Hình như là vy, tuổi còn trẻ, không biết hắySUn phạbm tội gì mà lạYqi tới trấBn T Do này.

Sở Nam đAã đvDXi xa, thế nhưng nhữqng lờSagi kia thì hắqn cũng hiểySUu đAbIAi khái, trấbn này gọi là trấujan T Do, cảinZ vùng núi rộng lớn này gọi là Thp Vạjn ĐBi Sơn. Mà chuyn ma thú biến mấjt, với trc giác của Sở Nam, chuyn này hn có liên quan rấrit lớn đJfến Huyn Hỏa Huyết Mãng và nhữUYWng hung thú t tụ kia.

ChỉIAđWKiu, Sở Nam vn còn một nghi vấyFn: “Tạzi sao lạaNi nói ta phạaBAm tội gì?”

NghĩRA đYEến đbây, Sở Nam lạinZi nghĩuja đWKến nàng, trong cuộc điarnqi hắgdn, ngoạzi tr mu thân ra thì nàng chính là nữGyR t quan trọng nhấySUt đyisối với hắhvyn, nàng vào Thp VạVhn Đujai Sơn đyFJf làm gì?

Lúc nghĩiar đsuiến đxGây thì Sở Nam đJfã dng lạaNi trước một cái khách đGyRiếm, bên trong bay ra mùi thơm phứRgyc khiến bụng của Sở Nam réo liên hồi, Sở Nam đNi vào, tìm một cái bàn trống ngồi xuống, nhữDNkng thc khách khác quay đinZyisu liếc hắIAn một cái rồi lạgGai quay đFxGu đii.

Lúc này, một ngườbi đqi đaNến, hoàn toàn không có bộ dạJfng của tiểBzu nhịaBA vn luôn cúi đSagaNu, nở nụ cườji đahyFy mt, chỉaBA có ngữB khí lạjnh tanh:

- Ăn cái gì?

- Nơi này có gì ăn?

Sở Nam có chút khó khăn hỏi, mc dù BạAbch gia thôn rấqt nhỏ và vắSagng vẻ, nhưng Sở Nam cũng biết đaNGyRo lý ăn cái gì cũng phảyFi có kim t, giống như nhữIAng thôn dân tìm phụ thân hắnqn đsuigd luyn chế thiết tin, mà trên ngườkFYi hắZBn lúc này ngay cảyis một hạAt bụi cũng không có.

- Muốn ăn cái gì thì sẽ có cái đZBó!

NgữN khí này không chỉi lạBnh mà lạRgyi còn vô cùng cuồng vọng.

- Có màn thầvDXu không?

- MấBy cái?

- LấZBy trước mườBzi cái đySUi.

Sở Nam chọn thứgGa rẻ nhấinZt.

RấZBt nhanh, mườRgyi cái màn thầiu to bằNng bàn tay “phịjch” một tiếng đrit trước mt Sở Nam.

Nhìn màn thầFHu bốc hơi nóng, Sở Nam lúc này cũng bấZBt chấqp tấzRzt cảFH, mỗi tay chụp lấgGay một cái, cắyFn tng ngụm rồi nuốt.

Giống như gió thu thổi qua lá vàng, chỉSag trong chốc lát thì Sở Nam đxGã đkFYem toàn bộ mườxGi cái màn thầySUu tiêu dit sạJfch sẽ.

Mc dù ăn hết mườYqi cái màn thầaNu, thế nhưng Sở Nam vn cảxGm giác đsuiói, lạGyRi hô:

- Có thểlj thêm mườqi cái nữSaga không?

Tiếng nói va dứaht thì không lâu sau lạBi có mườRAi cái màn thầFu khác đhvyt ở trên bàn của Sở Nam.

Lầjn này tiểFu nhịIA không đgdi ra, nhìn Sở Nam ăn giống như gió cuốn mây tan, ngốn nga ngốn nghiến hết mườYEi cái màn thầFHu thì lạRgynh giọng hỏi:

- Còn cầyFn không?

Sở Nam ngẩyisng đAbiu thoáng nhìn, trong lòng có chút kiên quyết, lạGyRi gt đjgGau nhè nhẹ.

MườNi cái màn thầAbu, lạji mườgGai cái màn thầzu, lạbi mườaji cái màn thầyFu nữIAa….

Các thc khách khác trong khách đvDXiếm đyFu tp trung toàn bộ lc chú ý v phía Sở Nam, bởi vì không đjến na canh giờGyR mà Sở Nam đUYWã đBem hơn trăm cái màn thầRgyu nhét vào bụng.

Tên tiểkFYu nhịi vn hỏi:

- Còn cầRAn nữujaa không?

Tht ra thì Sở Nam vn còn hơi đkFYói, nhưng hắWKn đFã ăn đIAến mứaNc chính hắAbn cũng thấAy phát ngượng cho nên mới lắxGc điarAu.

- 500 kim t!

TiểzRzu nhịNxV vô cùng dứAbt khoát nói.

  • Gửi lúc 1:59 Ngày 15/08/2015

    Benc

    Từ khoảng chương 2071 đọc ko hiểu gì cả

  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl

banner