Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 22 : Tự do trấn

[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 22 : Tự do trấn




Vũ NghịzcHch Càn Khôn
Tác giảSBV: Chúc Long NgữBI

Chương 22: T do trấrXn

Nhóm dịmvGch: black
Nguồn: Vipvandan



Một đqcZóa huyết hoa nở rộ trên ngc Sở Nam, lộ vẻ có chút yêu dịVc. truyn copy t tunghoanh.com

Sở Nam căn bảBIn cũng không đZQXi băng bó vết thương, bởi vì thân thểGJ của hắPmPn đUftã đrXược long đSBVan cảXi tạrXo cho nên năng lc hồi phục vết thương rấmmYt mạGJnh. Mà khi ming vết thương khép lạhCi thì Sở Nam lạrXi cầbem một chiếc long nha khác đBIâm phía trên huyết hoa….

Sở Nam muốn ngc của hắXn luôn nở rộ đUftóa huyết hoa cho đoXến khi tìm đvohược nàng.

Sở Nam không thểSBV kích phát ra đbeược nguyên lc trong cơ thểrX nên vn dùng cách thứqcZc đcánh la cổ xưa nhấrXt, sau đqó đGem thi thểbe của Hỏa Minh và Phong Dương ném vào trong ngọn la. Sở Nam cũng không lột y phục trên ngườcqi bọn chúng xuống đrXcq mc lên ngườJi mình, trái lạfGi ném toàn bộ vào la, tấkqt cảc lp tứqac hóa thành một đBIống tro tàn.

Sở Nam cũng không muốn vì một bộ y phục mà đHcem đdến cho mình phin toái to lớn, hắZZSn lẻ loi một mình, võ quyết chưa thành, cũng không muốn bịzcH Vạkqn Độc Môn giết chết.

Hơn nữXya, Sở Nam không thểmmY chết đGfqược! Tuyt đmmYối không thểfxk chết đhCược! HắrXn còn trở lạQrbi bên cạPmPnh cha mẹ, đqaZmS bọn họ không nên lo lắcqng cho mình. HắmmYn còn phảmvGi thay sư phụ báo thù, hủy dit cảYzU Thiên NhấOtt Tông, hoàn thành nguyn vọng của sư phụ….

Còn nữXya, Sở Nam phảbei tìm cho đZZSược nàng….

- Ta sẽ chịGu trách nhim với nàng, ta biết rõ thân phn và thc lc hin nay của ta căn bảBIn không xứrnng với nàng, nhưng….

Ánh mắrnt đtGGột nhiên Sở Nam trở nên rắcqn rỏi giống như hàn thiết vạrXn năm, gằqcZn tng chữSF một:

- Ta chắcqc chắqan sẽ khiến cho mình trở nên mạHcnh mẽ!

Mc dù đcZuem thân thểmmY và quầCn áo của Hỏa Minh và Phong Dương thiêu hủy hết, thế nhưng hai chiếc nhn trữbe vt vn bịuuq Sở Nam thu vào trong lòng, chỉGJđSBViu hắtGGn bây giờHc vn không biết tác dụng của nhn trữZZS vt, mà cho dù có biết nhưng nếu thểZQX xuấZmSt ra đqcZược nguyên lc thì cũng là lc bấPmPt tòng tâm mà thôi.

Hủy thi dit tích, đXurem hết mọi chuyn x lý thỏa đPmPáng xong thì Sở Nam lạoXi hướng v phía bên ngoài khu rng mà đci.

Sở Nam không biết đGfqược, toàn da vào cảkqm giác mà xông ra, thng cho đHcến khi màn đXurêm lạzcHi buông xuống lầben nữqa thì Sở Nam mới rờVci đZZSược khỏi khu rng.

Sở Nam đQrbi ra khỏi khu rng, chuyn thứPmP nhấUftt hắwxn muốn làm không phảGJi là bắuXOt đmlqcZu bước đZQXi trên con đfxkườfGng cườVcng giảfG, cũng không phảZQXi là mở ra một khúc dạuho đtGGcqu tươi sáng, cuộc sống rộng mở gì….

Cái mà Sở Nam muốn…. đcó là làm thế nào nhét đZQXrny cái bao t.

GầmvGn hai ngày không có ăn cơm, lạmmYi phí hết toàn lc liu mình chiến đbeGfqu, còn loanh quanh trong khu rng cảml buổi, Sở Nam đHcã đmlói đvohến mứSBVc bụng dính vào lưng rồi, chỉc thấbey đHctGGu óc cc kỳ choáng váng.

Đi không bao xa, Sở Nam lin đZmSến một cái thôn trấGn, mc dù là ban đcZuêm, thế nhưng ngườGi tới lui trong trấQrbn thì lạGdi không ít, có đZZSủ loạqi ngườqi, có ngườhCi bán hàng rong đdang rao bán, có hán t cườfGng tráng, có cụ già xanh xao, còn có một đGdám hài đuXOồng chạYzUy lung tung trên đuXOườHcng, đOtồng thờuXOi cũng có một vài nữJ nhân ăn mc đZQXẹp đUftẽ….

Sở Nam t nhỏ lớn lên ở BạZmSch gia thôn, nhưng đfxkây là lầXyn đqatGGu tiên nhìn thấZQXy cảmmYnh tượng náo nhit như vy, trong nhấGdt thờcqi cũng có chút ngây ngẩXyn.

Cách ăn mc của Sở Nam lúc này rấGJt là quái dịX, thân trên xích lõa, ngc thì có một đGfqóa huyết hoa, trên cổ thì đGeo nghịwxch lân của Huyết Mãng làm trang trí, bên hông thì quấZZSn lấuuqy lá cây rộng thùng thình, long nha cũng cột vào trong đqám lá cây đkqó, thoạrnt nhìn bộ dạXurng giống như một dã nhân.

Theo lý thuyết, ăn mc kỳ quái như vy kiểZZSu gì cũng sẽ hấcZup dn s chú ý của vô số ngườYzUi, hoc hoài nghi, hoc hiếu kỳ một chút. Thế nhưng, Sở Nam lạGfqi thấXyy tấCt cảGd mọi ngườXuri đHcu hờcq hữBIng, giống như đcZuã nhìn thấcZuy quen, ngay cảBI đxám hài đXurồng đwxang hát ca dao cũng chạmly qua chạxy lạxi bên cạoXnh hắZQXn, không dng lạai chút nào.

- Cái trấcn này, có gì đUftó quái lạzcH, rấrXt không bình thườGdng!

Đây chính là cảbem giác đuXOGdu tiên của Sở Nam, Sở Nam lin đGi vào trong trấcn, muốn tìm ít đcZuồ ăn nhét đcqoXy bao t đmlã rồi nói sau, mà va đBIi thì một vài tiếng nghịZmS lun cũng truyn vào trong tai hắan.

- Nhữwxng ngày này, không biết bên trong Thp VạcZun Đqi Sơn đqaã phát sinh chuyn gì?

- Ai mà biết? LạmvGi nói, ngay tạcZui tít mãi ngoài rng, nhữHcng ma thú dườuXOng như cũng biến mấvoht không còn thấuuqy tăm hơi nữXa, tht giống như nhữrXng ma thú này chưa tng xuấZmSt hin tạGJi Thp Vạqn Đrni Sơn vy.

- Tht kỳ quái, ta ở trong trấdn T Do này đwxã hơn mườqcZi năm, cho tới bây giờVc cũng chưa tng gp qua chuyn lạrn như vy.

- Không biết sau này ma thú bên trong Thp VạCn Đdi Sơn có còn xuấZmSt hin nữGa không?

- Không có khảd năng, ta nghe nói nhữuXOng cườGng giảzcH ĐXyi Võ Sư, Võ Tướng của trấXurn T Do đYzUã liên hợp lạqi, chuẩXyn bịqcZ tiến vào Thp VạJn ĐfGi Sơn thăm dò một phen, nhìn xem bên trong đJến tột cùng xảZmSy ra chuyn gì!

- Nếu như bên trong Thp Vạwxn ĐJi Sơn không có ma thú thì trấmvGn T Do này cũng sẽ không tồn tạGdi nữqa.

- Đúng vy. Ồ, ngườPmPi va đqai qua dườwxng như có chút thú vịPmP….

- Ở đGâu?

- Kia kìa, tiểwxu t dùng lá cây đJSF che thân đmlvohy.

- Phương hướng mà va rồi hắHcn tiến vào trấrXn là t trong Thp VạtGGn ĐCi Sơn ra thì phảmmYi?

- Hình như là vy, tuổi còn trẻ, không biết hắcn phạJm tội gì mà lạmmYi tới trấoXn T Do này.

Sở Nam đHcã đwxi xa, thế nhưng nhữbeng lờxi kia thì hắGdn cũng hiểuXOu đcbei khái, trấrnn này gọi là trấrXn T Do, cảSF vùng núi rộng lớn này gọi là Thp Vạxn ĐSFi Sơn. Mà chuyn ma thú biến mấoXt, với trc giác của Sở Nam, chuyn này hn có liên quan rấfGt lớn đCến Huyn Hỏa Huyết Mãng và nhữbeng hung thú t tụ kia.

ChỉGđwxiu, Sở Nam vn còn một nghi vấmmYn: “TạzcHi sao lạrXi nói ta phạZmSm tội gì?”

NghĩOt đXến đYzUây, Sở Nam lạmmYi nghĩcq đqến nàng, trong cuộc đkqZZSi hắOtn, ngoạrXi tr mu thân ra thì nàng chính là nữtGG t quan trọng nhấSFt đaối với hắBIn, nàng vào Thp Vạqn ĐSBVi Sơn đvohHc làm gì?

Lúc nghĩX đCến đOtây thì Sở Nam đmmYã dng lạJi trước một cái khách đwxiếm, bên trong bay ra mùi thơm phứtGGc khiến bụng của Sở Nam réo liên hồi, Sở Nam đZmSi vào, tìm một cái bàn trống ngồi xuống, nhữxng thc khách khác quay đdUftu liếc hắrXn một cái rồi lạoXi quay đJcu đkqi.

Lúc này, một ngườYzUi đtGGi đHcến, hoàn toàn không có bộ dạqang của tiểzcHu nhịcq vn luôn cúi đHcHcu, nở nụ cườCi đOttGGy mt, chỉa có ngữOt khí lạVcnh tanh:

- Ăn cái gì?

- Nơi này có gì ăn?

Sở Nam có chút khó khăn hỏi, mc dù BạtGGch gia thôn rấfGt nhỏ và vắuXOng vẻ, nhưng Sở Nam cũng biết đmvGZmSo lý ăn cái gì cũng phảdi có kim t, giống như nhữoXng thôn dân tìm phụ thân hắGJn đUftZQX luyn chế thiết tin, mà trên ngườdi hắSFn lúc này ngay cảUft một hạxt bụi cũng không có.

- Muốn ăn cái gì thì sẽ có cái đaó!

NgữoX khí này không chỉuh lạtGGnh mà lạJi còn vô cùng cuồng vọng.

- Có màn thầrXu không?

- MấmvGy cái?

- LấGy trước mườXuri cái đZQXi.

Sở Nam chọn thứuh rẻ nhấqt.

RấOtt nhanh, mườGdi cái màn thầVcu to bằfxkng bàn tay “phịHcch” một tiếng đYzUt trước mt Sở Nam.

Nhìn màn thầkqu bốc hơi nóng, Sở Nam lúc này cũng bấmmYt chấuuqp tấSBVt cảG, mỗi tay chụp lấay một cái, cắoXn tng ngụm rồi nuốt.

Giống như gió thu thổi qua lá vàng, chỉbe trong chốc lát thì Sở Nam đBIã đuXOem toàn bộ mườmli cái màn thầGu tiêu dit sạGch sẽ.

Mc dù ăn hết mườci cái màn thầkqu, thế nhưng Sở Nam vn cảVcm giác đGdói, lạGi hô:

- Có thểrX thêm mườSBVi cái nữda không?

Tiếng nói va dứXt thì không lâu sau lạkqi có mườYzUi cái màn thầcu khác đCt ở trên bàn của Sở Nam.

LầXn này tiểmlu nhịd không đXi ra, nhìn Sở Nam ăn giống như gió cuốn mây tan, ngốn nga ngốn nghiến hết mườrXi cái màn thầqu thì lạuXOnh giọng hỏi:

- Còn cầwxn không?

Sở Nam ngẩqng đbeJu thoáng nhìn, trong lòng có chút kiên quyết, lạvohi gt đCOtu nhè nhẹ.

MườfGi cái màn thầUftu, lạZmSi mườXuri cái màn thầfGu, lạbei mườZmSi cái màn thầrnu nữHca….

Các thc khách khác trong khách đfxkiếm đGdu tp trung toàn bộ lc chú ý v phía Sở Nam, bởi vì không đaến na canh giờQrb mà Sở Nam đfGã đZZSem hơn trăm cái màn thầVcu nhét vào bụng.

Tên tiểVcu nhịrX vn hỏi:

- Còn cầBIn nữbea không?

Tht ra thì Sở Nam vn còn hơi đCói, nhưng hắmmYn đtGGã ăn đZmSến mứvohc chính hắGfqn cũng thấrXy phát ngượng cho nên mới lắZmSc đqzcHu.

- 500 kim t!

TiểfGu nhịzcH vô cùng dứGJt khoát nói.

  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl

  • Gửi lúc 14:44 Ngày 16/06/2014

    thanhlqn2

    Má toàn file ảnh vl thật