Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 22 : Tự do trấn

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 22 : Tự do trấn




Vũ NghịHEch Càn Khôn
Tác giảrBB: Chúc Long NgữSA

Chương 22: T do trấaiVn

Nhóm dịidfch: black
Nguồn: Vipvandan



Một đnnSóa huyết hoa nở rộ trên ngc Sở Nam, lộ vẻ có chút yêu dịv.

Sở Nam căn bảQn cũng không đCoCi băng bó vết thương, bởi vì thân thểhpf của hắLGn đCoCã điược long đYan cảffi tạso cho nên năng lc hồi phục vết thương rấkzt mạNxnh. Mà khi ming vết thương khép lạUvi thì Sở Nam lạvrhi cầBZm một chiếc long nha khác đfatâm phía trên huyết hoa….

Sở Nam muốn ngc của hắVNsn luôn nở rộ đtpvóa huyết hoa cho đidfến khi tìm đCoCược nàng.

Sở Nam không thểsI kích phát ra đSAược nguyên lc trong cơ thểff nên vn dùng cách thứsc đHEánh la cổ xưa nhấvGWt, sau đQó đWem thi thểGQ của Hỏa Minh và Phong Dương ném vào trong ngọn la. Sở Nam cũng không lột y phục trên ngườvGWi bọn chúng xuống đBZHW mc lên ngườsGki mình, trái lạrki ném toàn bộ vào la, tấqit cảnnS lp tứrUSc hóa thành một đkzống tro tàn.

Sở Nam cũng không muốn vì một bộ y phục mà đSAem đfatến cho mình phin toái to lớn, hắLGn lẻ loi một mình, võ quyết chưa thành, cũng không muốn bịsI VạwYn Độc Môn giết chết.

Hơn nữBa, Sở Nam không thểSav chết đidfược! Tuyt điối không thểrk chết đBược! HắaiVn còn trở lạpOi bên cạSAnh cha mẹ, đUvkz bọn họ không nên lo lắohfng cho mình. Hắohfn còn phảBZi thay sư phụ báo thù, hủy dit cảsI Thiên NhấSAt Tông, hoàn thành nguyn vọng của sư phụ….

Còn nữOMa, Sở Nam phảNxi tìm cho đnnSược nàng….

- Ta sẽ chịpiHu trách nhim với nàng, ta biết rõ thân phn và thc lc hin nay của ta căn bảzn không xứLGng với nàng, nhưng….

Ánh mắnnSt đrkột nhiên Sở Nam trở nên rắBn rỏi giống như hàn thiết vạWvn năm, gằrBBn tng chữUv một: truyn copy t tunghoanh.com

- Ta chắaiVc chắWvn sẽ khiến cho mình trở nên mạSAnh mẽ!

Mc dù đSAem thân thểaZw và quầnnSn áo của Hỏa Minh và Phong Dương thiêu hủy hết, thế nhưng hai chiếc nhn trữidf vt vn bịZB Sở Nam thu vào trong lòng, chỉqiđsIiu hắidfn bây giờQ vn không biết tác dụng của nhn trữY vt, mà cho dù có biết nhưng nếu thểhpf xuấsIt ra đYược nguyên lc thì cũng là lc bấpiHt tòng tâm mà thôi.

Hủy thi dit tích, đBZem hết mọi chuyn x lý thỏa đVNsáng xong thì Sở Nam lạfati hướng v phía bên ngoài khu rng mà đsi.

Sở Nam không biết đSavược, toàn da vào cảidfm giác mà xông ra, thng cho đrBBến khi màn đOMêm lạsi buông xuống lầvn nữpiHa thì Sở Nam mới rờpOi đCoCược khỏi khu rng.

Sở Nam đaZwi ra khỏi khu rng, chuyn thứW nhấohft hắrUSn muốn làm không phảii là bắtpvt đffohfu bước đBZi trên con đBsườQng cườHEng giảW, cũng không phảHWi là mở ra một khúc dạWvo đBZohfu tươi sáng, cuộc sống rộng mở gì….

Cái mà Sở Nam muốn…. đpiHó là làm thế nào nhét đBzy cái bao t.

GầZn hai ngày không có ăn cơm, lạhpfi phí hết toàn lc liu mình chiến đdOHGQu, còn loanh quanh trong khu rng cải buổi, Sở Nam đLGã đGqói đOMến mứGQc bụng dính vào lưng rồi, chỉtpv thấBy đidfUvu óc cc kỳ choáng váng.

Đi không bao xa, Sở Nam lin đqiến một cái thôn trấBsn, mc dù là ban đqiêm, thế nhưng ngườHWi tới lui trong trấohfn thì lạvi không ít, có đpiHủ loạSavi ngườfrLi, có ngườsGki bán hàng rong đsIang rao bán, có hán t cườvrhng tráng, có cụ già xanh xao, còn có một đSAám hài đLGồng chạhsry lung tung trên đffườhsrng, đvGWồng thờsi cũng có một vài nữSA nhân ăn mc điẹp đffẽ….

Sở Nam t nhỏ lớn lên ở Bạohfch gia thôn, nhưng đHEây là lầWn đNxBZu tiên nhìn thấfrLy cảfatnh tượng náo nhit như vy, trong nhấrUSt thờhsri cũng có chút ngây ngẩdOHn.

Cách ăn mc của Sở Nam lúc này rấHWt là quái dịrBB, thân trên xích lõa, ngc thì có một đHEóa huyết hoa, trên cổ thì đWveo nghịHEch lân của Huyết Mãng làm trang trí, bên hông thì quấkzn lấQy lá cây rộng thùng thình, long nha cũng cột vào trong đtpvám lá cây đCoCó, thoạit nhìn bộ dạNxng giống như một dã nhân.

Theo lý thuyết, ăn mc kỳ quái như vy kiểfatu gì cũng sẽ hấYp dn s chú ý của vô số ngườsi, hoc hoài nghi, hoc hiếu kỳ một chút. Thế nhưng, Sở Nam lạQi thấSAy tấpiHt cảZ mọi ngườSavi đGqu hờhpf hữGqng, giống như đGqã nhìn thấfrLy quen, ngay cảLG đWvám hài đffồng đvGWang hát ca dao cũng chạGQy qua chạVNsy lạWi bên cạSavnh hắBn, không dng lạtpvi chút nào.

- Cái trấkzn này, có gì đaiVó quái lạwY, rấkzt không bình thườBZng!

Đây chính là cảaiVm giác đVNskzu tiên của Sở Nam, Sở Nam lin đvGWi vào trong trấaiVn, muốn tìm ít đBsồ ăn nhét đGQpOy bao t đvGWã rồi nói sau, mà va đHEi thì một vài tiếng nghịCoC lun cũng truyn vào trong tai hắzn.

- Nhữhpfng ngày này, không biết bên trong Thp Vạrkn ĐdOHi Sơn đaiVã phát sinh chuyn gì?

- Ai mà biết? Lạffi nói, ngay tạdOHi tít mãi ngoài rng, nhữHWng ma thú dườHWng như cũng biến mấLGt không còn thấfrLy tăm hơi nữpiHa, tht giống như nhữNxng ma thú này chưa tng xuấZt hin tạpiHi Thp VạGqn ĐBi Sơn vy.

- Tht kỳ quái, ta ở trong trấdOHn T Do này đOMã hơn mườVNsi năm, cho tới bây giờqi cũng chưa tng gp qua chuyn lạwY như vy.

- Không biết sau này ma thú bên trong Thp VạHWn Đohfi Sơn có còn xuấit hin nữLGa không?

- Không có khảHE năng, ta nghe nói nhữVNsng cườwYng giảhpf ĐSAi Võ Sư, Võ Tướng của trấhsrn T Do đaiVã liên hợp lạBsi, chuẩHWn bịpiH tiến vào Thp Vạrkn ĐNxi Sơn thăm dò một phen, nhìn xem bên trong đBến tột cùng xảOMy ra chuyn gì!

- Nếu như bên trong Thp Vạtpvn Đfati Sơn không có ma thú thì trấsn T Do này cũng sẽ không tồn tạqi nữrUSa.

- Đúng vy. Ồ, ngườii va đZBi qua dườOMng như có chút thú vịZB….

- Ở đsIâu?

- Kia kìa, tiểWu t dùng lá cây đsHW che thân đfrLfaty.

- Phương hướng mà va rồi hắQn tiến vào trấsIn là t trong Thp VạSAn ĐGqi Sơn ra thì phảtpvi?

- Hình như là vy, tuổi còn trẻ, không biết hắrkn phạsIm tội gì mà lạGqi tới trấaZwn T Do này.

Sở Nam đZBã đBZi xa, thế nhưng nhữrBBng lờfrLi kia thì hắNxn cũng hiểfrLu đsGkvi khái, trấsIn này gọi là trấvn T Do, cảfat vùng núi rộng lớn này gọi là Thp VạVNsn Đhsri Sơn. Mà chuyn ma thú biến mấsIt, với trc giác của Sở Nam, chuyn này hn có liên quan rấohft lớn đGQến Huyn Hỏa Huyết Mãng và nhữOMng hung thú t tụ kia.

ChỉBđpOiu, Sở Nam vn còn một nghi vấWvn: “Tạffi sao lạGqi nói ta phạpOm tội gì?”

Nghĩff đfatến đvây, Sở Nam lạsGki nghĩW đfatến nàng, trong cuộc đzYi hắin, ngoạdOHi tr mu thân ra thì nàng chính là nữsI t quan trọng nhấSavt đqối với hắUvn, nàng vào Thp VạsGkn ĐsGki Sơn đNxrUS làm gì?

Lúc nghĩZ đNxến đdOHây thì Sở Nam đohfã dng lạGQi trước một cái khách đZBiếm, bên trong bay ra mùi thơm phứLGc khiến bụng của Sở Nam réo liên hồi, Sở Nam đYi vào, tìm một cái bàn trống ngồi xuống, nhữidfng thc khách khác quay đrUSffu liếc hắvn một cái rồi lạBi quay đhpfQu đrUSi.

Lúc này, một ngườfrLi đfrLi đnnSến, hoàn toàn không có bộ dạpOng của tiểpiHu nhịZ vn luôn cúi đaZwvGWu, nở nụ cườCoCi đWvSavy mt, chỉff có ngữaZw khí lạohfnh tanh:

- Ăn cái gì?

- Nơi này có gì ăn?

Sở Nam có chút khó khăn hỏi, mc dù BạLGch gia thôn rấkzt nhỏ và vắWng vẻ, nhưng Sở Nam cũng biết đaZwWvo lý ăn cái gì cũng phảGqi có kim t, giống như nhữidfng thôn dân tìm phụ thân hắsGkn đrUSvGW luyn chế thiết tin, mà trên ngườpiHi hắohfn lúc này ngay cảtpv một hạfft bụi cũng không có.

- Muốn ăn cái gì thì sẽ có cái đsIó!

Ngữff khí này không chỉrUS lạZBnh mà lạsIi còn vô cùng cuồng vọng.

- Có màn thầYu không?

- MấYy cái?

- LấCoCy trước mườZi cái đrki.

Sở Nam chọn thứvrh rẻ nhấkzt.

Rấvrht nhanh, mườWvi cái màn thầaiVu to bằqng bàn tay “phịWvch” một tiếng đCoCt trước mt Sở Nam.

Nhìn màn thầUvu bốc hơi nóng, Sở Nam lúc này cũng bấsIt chấwYp tấtpvt cảidf, mỗi tay chụp lấUvy một cái, cắnnSn tng ngụm rồi nuốt.

Giống như gió thu thổi qua lá vàng, chỉs trong chốc lát thì Sở Nam đnnSã đHEem toàn bộ mườYi cái màn thầaiVu tiêu dit sạOMch sẽ.

Mc dù ăn hết mườhpfi cái màn thầLGu, thế nhưng Sở Nam vn cảHWm giác đffói, lạrki hô:

- Có thểGQ thêm mườaZwi cái nữLGa không?

Tiếng nói va dứOMt thì không lâu sau lạffi có mườaZwi cái màn thầtpvu khác đNxt ở trên bàn của Sở Nam.

LầZBn này tiểWvu nhịB không đYi ra, nhìn Sở Nam ăn giống như gió cuốn mây tan, ngốn nga ngốn nghiến hết mườSavi cái màn thầzu thì lạpOnh giọng hỏi:

- Còn cầkzn không?

Sở Nam ngẩUvng đVNsrku thoáng nhìn, trong lòng có chút kiên quyết, lạzi gt đkzHWu nhè nhẹ.

MườZBi cái màn thầZu, lạrBBi mườNxi cái màn thầYu, lạrUSi mườvrhi cái màn thầkzu nữSava….

Các thc khách khác trong khách đvGWiếm đZu tp trung toàn bộ lc chú ý v phía Sở Nam, bởi vì không đHWến na canh giờNx mà Sở Nam đGqã đNxem hơn trăm cái màn thầUvu nhét vào bụng.

Tên tiểZBu nhịqi vn hỏi:

- Còn cầqn nữqia không?

Tht ra thì Sở Nam vn còn hơi đpOói, nhưng hắHWn đsGkã ăn đaiVến mứaZwc chính hắrUSn cũng thấSavy phát ngượng cho nên mới lắZc đrUSohfu.

- 500 kim t!

TiểUvu nhịohf vô cùng dứrkt khoát nói.

  • Gửi lúc 1:59 Ngày 15/08/2015

    Benc

    Từ khoảng chương 2071 đọc ko hiểu gì cả

  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl