Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 22 : Tự do trấn

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 22 : Tự do trấn




Vũ Nghịlpvch Càn Khôn
Tác giảXIQ: Chúc Long Ngữi

Chương 22: T do trấxin

Nhóm dịgych: black
Nguồn: Vipvandan



Một đNyhóa huyết hoa nở rộ trên ngc Sở Nam, lộ vẻ có chút yêu dịLb.

Sở Nam căn bảun cũng không đsHli băng bó vết thương, bởi vì thân thểS của hắAPFn đohã đHccược long đLBLan cảXIQi tạPso cho nên năng lc hồi phục vết thương rấoXt mạFSnh. Mà khi ming vết thương khép lạDZi thì Sở Nam lạBci cầLCNm một chiếc long nha khác đBcâm phía trên huyết hoa….

Sở Nam muốn ngc của hắECon luôn nở rộ đOSóa huyết hoa cho đUoến khi tìm đvpược nàng.

Sở Nam không thểy kích phát ra đpược nguyên lc trong cơ thểlpv nên vn dùng cách thứjOc đQNAánh la cổ xưa nhấut, sau đIDxó đhuem thi thểs của Hỏa Minh và Phong Dương ném vào trong ngọn la. Sở Nam cũng không lột y phục trên ngườCLmi bọn chúng xuống đAPFUo mc lên ngườZi mình, trái lạCDUi ném toàn bộ vào la, tấlpvt cảy lp tứpEc hóa thành một đIDxống tro tàn.

Sở Nam cũng không muốn vì một bộ y phục mà đAPFem đuến cho mình phin toái to lớn, hắUon lẻ loi một mình, võ quyết chưa thành, cũng không muốn bịLBL Vạin Độc Môn giết chết.

Hơn nữsHla, Sở Nam không thểCDU chết đCDUược! Tuyt đyối không thểcX chết đoeLược! Hắgyn còn trở lạii bên cạcXnh cha mẹ, đCjCp bọn họ không nên lo lắZng cho mình. HắEn còn phảjOi thay sư phụ báo thù, hủy dit cảUN Thiên NhấBct Tông, hoàn thành nguyn vọng của sư phụ….

Còn nữXa, Sở Nam phảPsi tìm cho đSược nàng….

- Ta sẽ chịejOu trách nhim với nàng, ta biết rõ thân phn và thc lc hin nay của ta căn bảLCNn không xứECong với nàng, nhưng….

Ánh mắsHlt đAPFột nhiên Sở Nam trở nên rắXIQn rỏi giống như hàn thiết vạDZn năm, gằsn tng chữlpv một:

- Ta chắxic chắsn sẽ khiến cho mình trở nên mạEnh mẽ!

Mc dù đSem thân thểDZ và quầHccn áo của Hỏa Minh và Phong Dương thiêu hủy hết, thế nhưng hai chiếc nhn trữy vt vn bịZ Sở Nam thu vào trong lòng, chỉXđoeLiu hắLbn bây giờu vn không biết tác dụng của nhn trữvp vt, mà cho dù có biết nhưng nếu thểoeL xuấjOt ra đjsXược nguyên lc thì cũng là lc bấst tòng tâm mà thôi.

Hủy thi dit tích, đXem hết mọi chuyn x lý thỏa đoXáng xong thì Sở Nam lạCjCi hướng v phía bên ngoài khu rng mà đcXi.

Sở Nam không biết đAPFược, toàn da vào cảNMm giác mà xông ra, thng cho đoeLến khi màn đBcêm lạlpvi buông xuống lầXIQn nữDZa thì Sở Nam mới rờpi đSược khỏi khu rng.

Sở Nam đcZi ra khỏi khu rng, chuyn thứDG nhấECot hắCjCn muốn làm không phảUoi là bắXIQt đFSNMu bước đPsi trên con đHccườAPFng cườIDxng giảFS, cũng không phảpEi là mở ra một khúc dạoeLo đDZFSu tươi sáng, cuộc sống rộng mở gì….

Cái mà Sở Nam muốn…. đió là làm thế nào nhét đOSxiy cái bao t.

GầHccn hai ngày không có ăn cơm, lạoeLi phí hết toàn lc liu mình chiến đjsXgyu, còn loanh quanh trong khu rng cảgy buổi, Sở Nam đXIQã đvpói đLBLến mứNooc bụng dính vào lưng rồi, chỉejO thấQNAy đoXjsXu óc cc kỳ choáng váng.

Đi không bao xa, Sở Nam lin đohến một cái thôn trấohn, mc dù là ban đNooêm, thế nhưng ngườui tới lui trong trấpn thì lạLCNi không ít, có đmUNủ loạpEi ngườNyhi, có ngườUoi bán hàng rong đjOang rao bán, có hán t cườcZng tráng, có cụ già xanh xao, còn có một đHccám hài đXồng chạFSy lung tung trên đsườpng, đCDUồng thờEi cũng có một vài nữFS nhân ăn mc đcZẹp đHccẽ….

Sở Nam t nhỏ lớn lên ở Bạohch gia thôn, nhưng đoeLây là lầsn đNooOSu tiên nhìn thấDGy cảBcnh tượng náo nhit như vy, trong nhấhut thờCjCi cũng có chút ngây ngẩNyhn.

Cách ăn mc của Sở Nam lúc này rấLbt là quái dịQNA, thân trên xích lõa, ngc thì có một đmUNóa huyết hoa, trên cổ thì đLCNeo nghịZch lân của Huyết Mãng làm trang trí, bên hông thì quấZn lấjsXy lá cây rộng thùng thình, long nha cũng cột vào trong đEám lá cây đECoó, thoạLbt nhìn bộ dạjsXng giống như một dã nhân.

Theo lý thuyết, ăn mc kỳ quái như vy kiểPsu gì cũng sẽ hấFSp dn s chú ý của vô số ngườHcci, hoc hoài nghi, hoc hiếu kỳ một chút. Thế nhưng, Sở Nam lạCjCi thấZy tấCDUt cảX mọi ngườAPFi đQNAu hờvp hữung, giống như đZã nhìn thấSy quen, ngay cảDG đFSám hài đLCNồng đUoang hát ca dao cũng chạLby qua chạgyy lạZi bên cạSnh hắLBLn, không dng lạECoi chút nào.

- Cái trấRREn này, có gì đsó quái lạDG, rấsHlt không bình thườRREng!

Đây chính là cảDZm giác đFScXu tiên của Sở Nam, Sở Nam lin đCLmi vào trong trấUon, muốn tìm ít đZồ ăn nhét đShuy bao t đDZã rồi nói sau, mà va đAPFi thì một vài tiếng nghịS lun cũng truyn vào trong tai hắZn.

- NhữmUNng ngày này, không biết bên trong Thp VạUNn ĐXIQi Sơn đDZã phát sinh chuyn gì?

- Ai mà biết? LạHcci nói, ngay tạui tít mãi ngoài rng, nhữoXng ma thú dườXng như cũng biến mấjOt không còn thấjsXy tăm hơi nữhua, tht giống như nhữQNAng ma thú này chưa tng xuấUot hin tạUNi Thp VạLCNn Đxii Sơn vy.

- Tht kỳ quái, ta ở trong trấNMn T Do này đNooã hơn mườDGi năm, cho tới bây giờpE cũng chưa tng gp qua chuyn lạpE như vy.

- Không biết sau này ma thú bên trong Thp Vạpn ĐECoi Sơn có còn xuấFSt hin nữLBLa không?

- Không có khảLb năng, ta nghe nói nhữRREng cườpEng giảLb ĐcXi Võ Sư, Võ Tướng của trấPsn T Do đpã liên hợp lạCDUi, chuẩpn bịIDx tiến vào Thp VạNyhn ĐUoi Sơn thăm dò một phen, nhìn xem bên trong đECoến tột cùng xảhuy ra chuyn gì! nguồn tunghoanh.com

- Nếu như bên trong Thp VạUNn Đii Sơn không có ma thú thì trấLbn T Do này cũng sẽ không tồn tạgyi nữNyha.

- Đúng vy. Ồ, ngườLbi va đLCNi qua dườNoong như có chút thú vịLBL….

- Ở đFSâu?

- Kia kìa, tiểpEu t dùng lá cây đpCDU che thân đohcXy.

- Phương hướng mà va rồi hắUon tiến vào trấCjCn là t trong Thp VạejOn ĐIDxi Sơn ra thì phảNMi?

- Hình như là vy, tuổi còn trẻ, không biết hắUNn phạUom tội gì mà lạui tới trấHccn T Do này.

Sở Nam đLCNã đDGi xa, thế nhưng nhữXng lờXIQi kia thì hắUNn cũng hiểIDxu đjOCjCi khái, trấZn này gọi là trấDZn T Do, cảNyh vùng núi rộng lớn này gọi là Thp Vạlpvn Đpi Sơn. Mà chuyn ma thú biến mấmUNt, với trc giác của Sở Nam, chuyn này hn có liên quan rấNoot lớn đLbến Huyn Hỏa Huyết Mãng và nhữoeLng hung thú t tụ kia.

ChỉpEđcXiu, Sở Nam vn còn một nghi vấNMn: “Tạyi sao lạDGi nói ta phạpEm tội gì?”

NghĩUo điến điây, Sở Nam lạAPFi nghĩxi đsHlến nàng, trong cuộc đCDUUNi hắNoon, ngoạZi tr mu thân ra thì nàng chính là nữS t quan trọng nhấECot đUNối với hắNyhn, nàng vào Thp Vạin ĐFSi Sơn đjsXjO làm gì?

Lúc nghĩp đhuến đIDxây thì Sở Nam đoeLã dng lạNMi trước một cái khách đIDxiếm, bên trong bay ra mùi thơm phứFSc khiến bụng của Sở Nam réo liên hồi, Sở Nam đejOi vào, tìm một cái bàn trống ngồi xuống, nhữNMng thc khách khác quay đvpQNAu liếc hắcZn một cái rồi lạSi quay đCDUSu đvpi.

Lúc này, một ngườvpi đDGi đCjCến, hoàn toàn không có bộ dạFSng của tiểCjCu nhịAPF vn luôn cúi đsHllpvu, nở nụ cườcZi đjsXLby mt, chỉjsX có ngữp khí lạhunh tanh:

- Ăn cái gì?

- Nơi này có gì ăn?

Sở Nam có chút khó khăn hỏi, mc dù BạXIQch gia thôn rấlpvt nhỏ và vắPsng vẻ, nhưng Sở Nam cũng biết đBcso lý ăn cái gì cũng phảLbi có kim t, giống như nhữhung thôn dân tìm phụ thân hắejOn đFSpE luyn chế thiết tin, mà trên ngườNyhi hắCLmn lúc này ngay cảUo một hạXt bụi cũng không có.

- Muốn ăn cái gì thì sẽ có cái đLBLó!

NgữejO khí này không chỉlpv lạXIQnh mà lạsi còn vô cùng cuồng vọng.

- Có màn thầIDxu không?

- MấAPFy cái?

- LấejOy trước mườIDxi cái đhui.

Sở Nam chọn thứECo rẻ nhấXt.

RấZt nhanh, mườhui cái màn thầvpu to bằcXng bàn tay “phịSch” một tiếng đxit trước mt Sở Nam.

Nhìn màn thầCLmu bốc hơi nóng, Sở Nam lúc này cũng bấgyt chấcZp tấRREt cảQNA, mỗi tay chụp lấlpvy một cái, cắQNAn tng ngụm rồi nuốt.

Giống như gió thu thổi qua lá vàng, chỉp trong chốc lát thì Sở Nam đpã đsem toàn bộ mườAPFi cái màn thầsHlu tiêu dit sạpEch sẽ.

Mc dù ăn hết mườNooi cái màn thầLCNu, thế nhưng Sở Nam vn cảjOm giác đSói, lạCDUi hô:

- Có thểmUN thêm mườUoi cái nữpa không?

Tiếng nói va dứNMt thì không lâu sau lạECoi có mườcZi cái màn thầNMu khác đFSt ở trên bàn của Sở Nam.

LầpEn này tiểFSu nhịCDU không đDZi ra, nhìn Sở Nam ăn giống như gió cuốn mây tan, ngốn nga ngốn nghiến hết mườUoi cái màn thầEu thì lạpnh giọng hỏi:

- Còn cầCLmn không?

Sở Nam ngẩECong đZpEu thoáng nhìn, trong lòng có chút kiên quyết, lạvpi gt đsjOu nhè nhẹ.

MườcZi cái màn thầvpu, lạLbi mườjOi cái màn thầSu, lạOSi mườDZi cái màn thầBcu nữNooa….

Các thc khách khác trong khách đUNiếm đpEu tp trung toàn bộ lc chú ý v phía Sở Nam, bởi vì không đmUNến na canh giờNoo mà Sở Nam đFSã đUoem hơn trăm cái màn thầHccu nhét vào bụng.

Tên tiểNMu nhịZ vn hỏi:

- Còn cầCjCn nữlpva không?

Tht ra thì Sở Nam vn còn hơi đPsói, nhưng hắNoon đsã ăn điến mứsHlc chính hắun cũng thấoXy phát ngượng cho nên mới lắjsXc đFSCjCu.

- 500 kim t!

Tiểgyu nhịDG vô cùng dứhut khoát nói.

  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl

  • Gửi lúc 14:44 Ngày 16/06/2014

    thanhlqn2

    Má toàn file ảnh vl thật