Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 22 : Tự do trấn

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 22 : Tự do trấn




Vũ Nghịoxch Càn Khôn
Tác giảPz: Chúc Long NgữsX

Chương 22: T do trấzfn

Nhóm dịFch: black
Nguồn: Vipvandan



Một đsEóa huyết hoa nở rộ trên ngc Sở Nam, lộ vẻ có chút yêu dịgSx.

Sở Nam căn bảOmn cũng không đEi băng bó vết thương, bởi vì thân thểUsS của hắgSxn đOã đzược long đOman cảcFgi tạHIso cho nên năng lc hồi phục vết thương rấEpt mạgOnh. Mà khi ming vết thương khép lạwui thì Sở Nam lạOgUi cầUETm một chiếc long nha khác đLGLâm phía trên huyết hoa….

Sở Nam muốn ngc của hắUETn luôn nở rộ đbQóa huyết hoa cho đIyến khi tìm đQược nàng.

Sở Nam không thểIy kích phát ra đEược nguyên lc trong cơ thểPz nên vn dùng cách thứsEc đNtánh la cổ xưa nhấzt, sau đjwó đLGLem thi thểGbC của Hỏa Minh và Phong Dương ném vào trong ngọn la. Sở Nam cũng không lột y phục trên ngườwi bọn chúng xuống đxYbQ mc lên ngườyi mình, trái lạCHji ném toàn bộ vào la, tấzt cảY lp tứUsSc hóa thành một đLGLống tro tàn.

Sở Nam cũng không muốn vì một bộ y phục mà đzjPem đUYến cho mình phin toái to lớn, hắrxbn lẻ loi một mình, võ quyết chưa thành, cũng không muốn bịF VạQn Độc Môn giết chết.

Hơn nữLGLa, Sở Nam không thểCHj chết đAVược! Tuyt đNtối không thểcFg chết đwược! HắNtn còn trở lạTdi bên cạIynh cha mẹ, đLGLuUA bọn họ không nên lo lắTdng cho mình. Hắwn còn phảDOwi thay sư phụ báo thù, hủy dit cảLGL Thiên NhấuUAt Tông, hoàn thành nguyn vọng của sư phụ….

Còn nữNta, Sở Nam phảSFi tìm cho đNtược nàng….

- Ta sẽ chịbQu trách nhim với nàng, ta biết rõ thân phn và thc lc hin nay của ta căn bảAVn không xứzfng với nàng, nhưng….

Ánh mắbOzt đgSxột nhiên Sở Nam trở nên rắsEn rỏi giống như hàn thiết vạxYn năm, gằsXn tng chữbQ một:

- Ta chắCHjc chắwun sẽ khiến cho mình trở nên mạznh mẽ!

Mc dù đfNzem thân thểSK và quầgOn áo của Hỏa Minh và Phong Dương thiêu hủy hết, thế nhưng hai chiếc nhn trữDOw vt vn bịCHj Sở Nam thu vào trong lòng, chỉggfđxiu hắXn bây giờCHj vn không biết tác dụng của nhn trữsE vt, mà cho dù có biết nhưng nếu thểLGL xuấEt ra đsEược nguyên lc thì cũng là lc bấQt tòng tâm mà thôi.

Hủy thi dit tích, đUYem hết mọi chuyn x lý thỏa đjwáng xong thì Sở Nam lạuUAi hướng v phía bên ngoài khu rng mà đOi.

Sở Nam không biết đzfược, toàn da vào cảFuDm giác mà xông ra, thng cho đAVến khi màn đXêm lạgSxi buông xuống lầAVn nữLGLa thì Sở Nam mới rờFuDi đcFgược khỏi khu rng.

Sở Nam đUETi ra khỏi khu rng, chuyn thứwu nhấrxbt hắUYn muốn làm không phảUYi là bắOt đFuDuUAu bước đFi trên con đUYườIyng cườrxbng giảz, cũng không phảSKi là mở ra một khúc dạoxo đxSFu tươi sáng, cuộc sống rộng mở gì….

Cái mà Sở Nam muốn…. đxó là làm thế nào nhét đYCHjy cái bao t.

Gầzn hai ngày không có ăn cơm, lạUsSi phí hết toàn lc liu mình chiến đOAVu, còn loanh quanh trong khu rng cảUY buổi, Sở Nam đzã đuUAói đUYến mứUETc bụng dính vào lưng rồi, chỉE thấuUAy đTdDOwu óc cc kỳ choáng váng.

Đi không bao xa, Sở Nam lin đsXến một cái thôn trấrxbn, mc dù là ban đcFgêm, thế nhưng ngườFi tới lui trong trấxn thì lạXi không ít, có đwủ loạbOzi ngườtui, có ngườEi bán hàng rong đxYang rao bán, có hán t cườcFgng tráng, có cụ già xanh xao, còn có một đAVám hài đOgUồng chạsXy lung tung trên đzfườPzng, đTTcồng thờQi cũng có một vài nữggf nhân ăn mc đTdẹp đSFẽ….

Sở Nam t nhỏ lớn lên ở BạIych gia thôn, nhưng đDOwây là lầEpn đTdwu tiên nhìn thấXy cảbQnh tượng náo nhit như vy, trong nhấUETt thờPzi cũng có chút ngây ngẩSFn.

Cách ăn mc của Sở Nam lúc này rấwut là quái dịE, thân trên xích lõa, ngc thì có một đIyóa huyết hoa, trên cổ thì đrxbeo nghịsEch lân của Huyết Mãng làm trang trí, bên hông thì quấyn lấAtAy lá cây rộng thùng thình, long nha cũng cột vào trong đFám lá cây đPzó, thoạUYt nhìn bộ dạjwng giống như một dã nhân.

Theo lý thuyết, ăn mc kỳ quái như vy kiểfNzu gì cũng sẽ hấOgUp dn s chú ý của vô số ngườUETi, hoc hoài nghi, hoc hiếu kỳ một chút. Thế nhưng, Sở Nam lạEi thấcFgy tấfNzt cảrxb mọi ngườUsSi đOmu hờUY hữjwng, giống như đCHjã nhìn thấwuy quen, ngay cảy đOám hài đUETồng đEang hát ca dao cũng chạuUAy qua chạOgUy lạGbCi bên cạLGLnh hắzn, không dng lạAVi chút nào.

- Cái trấsXn này, có gì đXó quái lạPz, rấfNzt không bình thườsXng!

Đây chính là cảtum giác đTdPzu tiên của Sở Nam, Sở Nam lin đzjPi vào trong trấzn, muốn tìm ít đQồ ăn nhét đFuDSKy bao t đsXã rồi nói sau, mà va đOmi thì một vài tiếng nghịFuD lun cũng truyn vào trong tai hắYn.

- NhữgSxng ngày này, không biết bên trong Thp Vạoxn ĐFuDi Sơn đDOwã phát sinh chuyn gì?

- Ai mà biết? LạAVi nói, ngay tạyi tít mãi ngoài rng, nhữHIsng ma thú dườIyng như cũng biến mấbQt không còn thấcFgy tăm hơi nữHIsa, tht giống như nhữtung ma thú này chưa tng xuấEt hin tạDOwi Thp VạsXn ĐFi Sơn vy.

- Tht kỳ quái, ta ở trong trấwn T Do này đAtAã hơn mườwui năm, cho tới bây giờO cũng chưa tng gp qua chuyn lạbQ như vy.

- Không biết sau này ma thú bên trong Thp VạGbCn ĐOmi Sơn có còn xuấjwt hin nữzfa không?

- Không có khảSF năng, ta nghe nói nhữwung cườXng giảAV ĐSKi Võ Sư, Võ Tướng của trấUETn T Do đuUAã liên hợp lạGbCi, chuẩwn bịrxb tiến vào Thp VạQn ĐSKi Sơn thăm dò một phen, nhìn xem bên trong đUYến tột cùng xảbQy ra chuyn gì!

- Nếu như bên trong Thp Vạtun Đjwi Sơn không có ma thú thì trấrxbn T Do này cũng sẽ không tồn tạUETi nữPza.

- Đúng vy. Ồ, ngườYi va đEpi qua dườsXng như có chút thú vịDOw….

- Ở đOmâu?

- Kia kìa, tiểggfu t dùng lá cây đAVzf che thân đsXUETy.

- Phương hướng mà va rồi hắAVn tiến vào trấDOwn là t trong Thp VạbQn ĐsEi Sơn ra thì phảUETi?

- Hình như là vy, tuổi còn trẻ, không biết hắHIsn phạggfm tội gì mà lạCHji tới trấOn T Do này.

Sở Nam đAtAã đTdi xa, thế nhưng nhữggfng lờSKi kia thì hắzjPn cũng hiểDOwu đcFgAtAi khái, trấFn này gọi là trấDOwn T Do, cảGbC vùng núi rộng lớn này gọi là Thp VạgSxn ĐEi Sơn. Mà chuyn ma thú biến mấOgUt, với trc giác của Sở Nam, chuyn này hn có liên quan rấoxt lớn đQến Huyn Hỏa Huyết Mãng và nhữjrUng hung thú t tụ kia.

ChỉuUAđcFgiu, Sở Nam vn còn một nghi vấHIsn: “TạHIsi sao lạxYi nói ta phạtum tội gì?”

NghĩSK đgOến đIyây, Sở Nam lạggfi nghĩw đUETến nàng, trong cuộc đwuggfi hắSFn, ngoạcFgi tr mu thân ra thì nàng chính là nữAtA t quan trọng nhấjrUt đgOối với hắjrUn, nàng vào Thp VạUETn Đzfi Sơn đfNzzf làm gì?

Lúc nghĩLGL đxến đUETây thì Sở Nam đjrUã dng lạEpi trước một cái khách đcFgiếm, bên trong bay ra mùi thơm phứxc khiến bụng của Sở Nam réo liên hồi, Sở Nam đEpi vào, tìm một cái bàn trống ngồi xuống, nhữjwng thc khách khác quay đzjPbQu liếc hắwn một cái rồi lạrxbi quay đzjPzjPu đwi.

Lúc này, một ngườwui đsEi đUsSến, hoàn toàn không có bộ dạtung của tiểFu nhịO vn luôn cúi đUETOmu, nở nụ cườgSxi đQjwy mt, chỉUsS có ngữx khí lạxYnh tanh:

- Ăn cái gì?

- Nơi này có gì ăn?

Sở Nam có chút khó khăn hỏi, mc dù Bạrxbch gia thôn rấFuDt nhỏ và vắgSxng vẻ, nhưng Sở Nam cũng biết đCHjNto lý ăn cái gì cũng phảzfi có kim t, giống như nhữbQng thôn dân tìm phụ thân hắPzn đgSxFuD luyn chế thiết tin, mà trên ngườIyi hắQn lúc này ngay cảox một hạoxt bụi cũng không có.

- Muốn ăn cái gì thì sẽ có cái đUYó!

NgữcFg khí này không chỉOgU lạXnh mà lạgSxi còn vô cùng cuồng vọng.

- Có màn thầUYu không?

- MấUsSy cái?

- LấTdy trước mườLGLi cái đEi.

Sở Nam chọn thứgO rẻ nhấyt.

RấIyt nhanh, mườwui cái màn thầAtAu to bằwng bàn tay “phịOch” một tiếng đHIst trước mt Sở Nam.

Nhìn màn thầYu bốc hơi nóng, Sở Nam lúc này cũng bấQt chấwup tấcFgt cảgSx, mỗi tay chụp lấIyy một cái, cắrxbn tng ngụm rồi nuốt.

Giống như gió thu thổi qua lá vàng, chỉUsS trong chốc lát thì Sở Nam đcFgã đyem toàn bộ mườUETi cái màn thầgSxu tiêu dit sạOmch sẽ. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

Mc dù ăn hết mườsXi cái màn thầCHju, thế nhưng Sở Nam vn cảfNzm giác đAVói, lạUYi hô:

- Có thểUsS thêm mườfNzi cái nữoxa không?

Tiếng nói va dứsXt thì không lâu sau lạUYi có mườOmi cái màn thầNtu khác đzft ở trên bàn của Sở Nam.

Lầrxbn này tiểOmu nhịY không đOi ra, nhìn Sở Nam ăn giống như gió cuốn mây tan, ngốn nga ngốn nghiến hết mườYi cái màn thầFuDu thì lạxnh giọng hỏi:

- Còn cầSKn không?

Sở Nam ngẩOgUng đggfzfu thoáng nhìn, trong lòng có chút kiên quyết, lạuUAi gt đbQfNzu nhè nhẹ.

Mườwui cái màn thầOgUu, lạFuDi mườgSxi cái màn thầyu, lạxi mườjrUi cái màn thầjwu nữEa….

Các thc khách khác trong khách đrxbiếm đUETu tp trung toàn bộ lc chú ý v phía Sở Nam, bởi vì không đHIsến na canh giờAtA mà Sở Nam đOgUã đbOzem hơn trăm cái màn thầjwu nhét vào bụng.

Tên tiểwu nhịfNz vn hỏi:

- Còn cầggfn nữNta không?

Tht ra thì Sở Nam vn còn hơi đjwói, nhưng hắQn đsEã ăn đxYến mứwuc chính hắLGLn cũng thấtuy phát ngượng cho nên mới lắjrUc đTTcgSxu.

- 500 kim t!

TiểTdu nhịCHj vô cùng dứIyt khoát nói.

  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl

  • Gửi lúc 14:44 Ngày 16/06/2014

    thanhlqn2

    Má toàn file ảnh vl thật