Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 22 : Tự do trấn

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 22 : Tự do trấn




Vũ Nghịywch Càn Khôn
Tác giảma: Chúc Long NgữA

Chương 22: T do trấaen

Nhóm dịhVSch: black
Nguồn: Vipvandan



Một đOPróa huyết hoa nở rộ trên ngc Sở Nam, lộ vẻ có chút yêu dịJOy.

Sở Nam căn bảOn cũng không đdJXi băng bó vết thương, bởi vì thân thểOaL của hắKKn đAã điQược long đOaLan cảKKi tạaOo cho nên năng lc hồi phục vết thương rấct mạVUnh. Mà khi ming vết thương khép lạgdgi thì Sở Nam lạwi cầaOm một chiếc long nha khác đdNFâm phía trên huyết hoa….

Sở Nam muốn ngc của hắaen luôn nở rộ đkkZóa huyết hoa cho đmmvến khi tìm đJzược nàng.

Sở Nam không thểc kích phát ra đcược nguyên lc trong cơ thểN nên vn dùng cách thứOrfc đDGhánh la cổ xưa nhấwt, sau đOó đtcem thi thểVU của Hỏa Minh và Phong Dương ném vào trong ngọn la. Sở Nam cũng không lột y phục trên ngườVUi bọn chúng xuống đOaLhVS mc lên ngườyqi mình, trái lạZODi ném toàn bộ vào la, tấXwt cảiQ lp tứFmdc hóa thành một đmaống tro tàn.

Sở Nam cũng không muốn vì một bộ y phục mà đvAem đtcến cho mình phin toái to lớn, hắNn lẻ loi một mình, võ quyết chưa thành, cũng không muốn bịiQ VạPOOn Độc Môn giết chết.

Hơn nữAa, Sở Nam không thểJOy chết đrKJược! Tuyt đOrfối không thểdNF chết đNược! Hắwn còn trở lạOaLi bên cạZODnh cha mẹ, đOrfmmv bọn họ không nên lo lắDGhng cho mình. HắrOn còn phảVUi thay sư phụ báo thù, hủy dit cảdNF Thiên Nhấaet Tông, hoàn thành nguyn vọng của sư phụ….

Còn nữOPra, Sở Nam phảKKi tìm cho đdJXược nàng….

- Ta sẽ chịOaLu trách nhim với nàng, ta biết rõ thân phn và thc lc hin nay của ta căn bảZODn không xứgdgng với nàng, nhưng….

Ánh mắtct đcột nhiên Sở Nam trở nên rắln rỏi giống như hàn thiết vạwn năm, gằcn tng chữOPr một:

- Ta chắmmvc chắcn sẽ khiến cho mình trở nên mạiQnh mẽ!

Mc dù đtcem thân thểdJX và quầfNn áo của Hỏa Minh và Phong Dương thiêu hủy hết, thế nhưng hai chiếc nhn trữal vt vn bịaO Sở Nam thu vào trong lòng, chỉqđGHiu hắVUn bây giờXaX vn không biết tác dụng của nhn trữpty vt, mà cho dù có biết nhưng nếu thểdJX xuấJOyt ra đOGPược nguyên lc thì cũng là lc bấdNFt tòng tâm mà thôi.

Hủy thi dit tích, đmcem hết mọi chuyn x lý thỏa đJOyáng xong thì Sở Nam lạli hướng v phía bên ngoài khu rng mà đGHi.

Sở Nam không biết đDGhược, toàn da vào cảiQm giác mà xông ra, thng cho đlến khi màn đVUêm lạFmdi buông xuống lầywn nữZODa thì Sở Nam mới rờci đXaXược khỏi khu rng.

Sở Nam đXaXi ra khỏi khu rng, chuyn thứPT nhấtct hắmmvn muốn làm không phảAi là bắFmdt đmcGimu bước đNpOi trên con đyqườXwng cườcng giảgdg, cũng không phảOPri là mở ra một khúc dạlo đmcPTu tươi sáng, cuộc sống rộng mở gì….

Cái mà Sở Nam muốn…. đptyó là làm thế nào nhét đdNFqy cái bao t.

Gầcn hai ngày không có ăn cơm, lạrOi phí hết toàn lc liu mình chiến đalaeu, còn loanh quanh trong khu rng cảO buổi, Sở Nam đGHã đJzói điQến mứqc bụng dính vào lưng rồi, chỉSU thấfNy đywGimu óc cc kỳ choáng váng.

Đi không bao xa, Sở Nam lin đXwến một cái thôn trấPOOn, mc dù là ban đLHêm, thế nhưng ngườOGPi tới lui trong trấqn thì lạOi không ít, có đrOủ loạywi ngườci, có ngườGHi bán hàng rong đPOOang rao bán, có hán t cườJzng tráng, có cụ già xanh xao, còn có một đtcám hài đOồng chạZODy lung tung trên đAườmmvng, điQồng thờfNi cũng có một vài nữma nhân ăn mc đJOyẹp đtcẽ….

Sở Nam t nhỏ lớn lên ở BạPOOch gia thôn, nhưng đwây là lầPTn đZODwu tiên nhìn thấOy cảPOOnh tượng náo nhit như vy, trong nhấJzt thờqi cũng có chút ngây ngẩNn.

Cách ăn mc của Sở Nam lúc này rấOt là quái dịtc, thân trên xích lõa, ngc thì có một đGHóa huyết hoa, trên cổ thì đPOOeo nghịrOch lân của Huyết Mãng làm trang trí, bên hông thì quấdNFn lấOrfy lá cây rộng thùng thình, long nha cũng cột vào trong đAám lá cây đXwó, thoạOaLt nhìn bộ dạPTng giống như một dã nhân.

Theo lý thuyết, ăn mc kỳ quái như vy kiểZODu gì cũng sẽ hấGHp dn s chú ý của vô số ngườOaLi, hoc hoài nghi, hoc hiếu kỳ một chút. Thế nhưng, Sở Nam lạrOi thấOPry tấVUt cảXaX mọi ngườdJXi đXwu hờDGh hữdNFng, giống như đOã nhìn thấcy quen, ngay cảJOy đtcám hài đvAồng đaOang hát ca dao cũng chạXaXy qua chạrOy lạrOi bên cạgdgnh hắaen, không dng lạtci chút nào.

- Cái trấdJXn này, có gì đyqó quái lạae, rấdNFt không bình thườOng!

Đây chính là cảNm giác đwPTu tiên của Sở Nam, Sở Nam lin đXaXi vào trong trấwn, muốn tìm ít đrKJồ ăn nhét đrKJZODy bao t đPTã rồi nói sau, mà va đDGhi thì một vài tiếng nghịae lun cũng truyn vào trong tai hắcn.

- NhữXaXng ngày này, không biết bên trong Thp VạkkZn ĐOi Sơn đPOOã phát sinh chuyn gì?

- Ai mà biết? LạXaXi nói, ngay tạwi tít mãi ngoài rng, nhữmang ma thú dườhVSng như cũng biến mấywt không còn thấDGhy tăm hơi nữJza, tht giống như nhữNng ma thú này chưa tng xuấFmdt hin tạtci Thp Vạqn Đyqi Sơn vy.

- Tht kỳ quái, ta ở trong trấrOn T Do này đqã hơn mườZODi năm, cho tới bây giờae cũng chưa tng gp qua chuyn lạaO như vy.

- Không biết sau này ma thú bên trong Thp VạOGPn ĐSUi Sơn có còn xuấLHt hin nữPOOa không?

- Không có khảGH năng, ta nghe nói nhữXaXng cườkkZng giảOaL ĐhVSi Võ Sư, Võ Tướng của trấZODn T Do đOaLã liên hợp lạLHi, chuẩVUn bịyw tiến vào Thp VạFmdn Đmai Sơn thăm dò một phen, nhìn xem bên trong đOến tột cùng xảptyy ra chuyn gì!

- Nếu như bên trong Thp Vạptyn ĐrKJi Sơn không có ma thú thì trấPTn T Do này cũng sẽ không tồn tạPTi nữptya.

- Đúng vy. Ồ, ngườaei va đJOyi qua dườOrfng như có chút thú vịOaL….

- Ở đalâu?

- Kia kìa, tiểOGPu t dùng lá cây đcVU che thân đcFmdy.

- Phương hướng mà va rồi hắcn tiến vào trấdNFn là t trong Thp Vạgdgn ĐJzi Sơn ra thì phảqi?

- Hình như là vy, tuổi còn trẻ, không biết hắaen phạKKm tội gì mà lạOi tới trấXaXn T Do này.

Sở Nam đwã đZODi xa, thế nhưng nhữJzng lờLHi kia thì hắJOyn cũng hiểFmdu đvAmmvi khái, trấcn này gọi là trấNpOn T Do, cảSU vùng núi rộng lớn này gọi là Thp Vạptyn ĐOi Sơn. Mà chuyn ma thú biến mấOt, với trc giác của Sở Nam, chuyn này hn có liên quan rấlt lớn đdNFến Huyn Hỏa Huyết Mãng và nhữyqng hung thú t tụ kia.

ChỉmmvđNiu, Sở Nam vn còn một nghi vấcn: “TạVUi sao lạOaLi nói ta phạXwm tội gì?”

NghĩhVS đNến đqây, Sở Nam lạtci nghĩgdg đyqến nàng, trong cuộc đSUPOOi hắaln, ngoạrKJi tr mu thân ra thì nàng chính là nữLH t quan trọng nhấOPrt đFmdối với hắOGPn, nàng vào Thp VạGimn Đtci Sơn đmarKJ làm gì?

Lúc nghĩDGh đGHến đOPrây thì Sở Nam đNpOã dng lạOi trước một cái khách đgdgiếm, bên trong bay ra mùi thơm phứdJXc khiến bụng của Sở Nam réo liên hồi, Sở Nam đdJXi vào, tìm một cái bàn trống ngồi xuống, nhữOaLng thc khách khác quay đKKrOu liếc hắXwn một cái rồi lạfNi quay đOrfwu đZODi.

Lúc này, một ngườci đOi đSUến, hoàn toàn không có bộ dạOGPng của tiểptyu nhịyq vn luôn cúi đGimkkZu, nở nụ cườPOOi đvAwy mt, chỉOrf có ngữc khí lạwnh tanh:

- Ăn cái gì?

- Nơi này có gì ăn?

Sở Nam có chút khó khăn hỏi, mc dù BạLHch gia thôn rấaOt nhỏ và vắOaLng vẻ, nhưng Sở Nam cũng biết đfNmao lý ăn cái gì cũng phảPOOi có kim t, giống như nhữOaLng thôn dân tìm phụ thân hắcn đfNgdg luyn chế thiết tin, mà trên ngườNpOi hắVUn lúc này ngay cảdJX một hạLHt bụi cũng không có.

- Muốn ăn cái gì thì sẽ có cái đVUó!

NgữKK khí này không chỉaO lạfNnh mà lạDGhi còn vô cùng cuồng vọng.

- Có màn thầGHu không?

- Mấwy cái?

- LấPTy trước mườKKi cái đOi.

Sở Nam chọn thứw rẻ nhấhVSt.

RấhVSt nhanh, mườVUi cái màn thầlu to bằcng bàn tay “phịPTch” một tiếng đalt trước mt Sở Nam.

Nhìn màn thầOaLu bốc hơi nóng, Sở Nam lúc này cũng bấXwt chấOp tấOt cảXaX, mỗi tay chụp lấJOyy một cái, cắJzn tng ngụm rồi nuốt.

Giống như gió thu thổi qua lá vàng, chỉal trong chốc lát thì Sở Nam đPTã đmmvem toàn bộ mườptyi cái màn thầaOu tiêu dit sạOGPch sẽ.

Mc dù ăn hết mườAi cái màn thầkkZu, thế nhưng Sở Nam vn cảOGPm giác đJzói, lạptyi hô:

- Có thểJOy thêm mườLHi cái nữPOOa không?

Tiếng nói va dứfNt thì không lâu sau lạOi có mườSUi cái màn thầSUu khác đGHt ở trên bàn của Sở Nam.

LầrKJn này tiểwu nhịhVS không đKKi ra, nhìn Sở Nam ăn giống như gió cuốn mây tan, ngốn nga ngốn nghiến hết mườLHi cái màn thầqu thì lạmcnh giọng hỏi:

- Còn cầman không? nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

Sở Nam ngẩFmdng đAdNFu thoáng nhìn, trong lòng có chút kiên quyết, lạKKi gt đwtcu nhè nhẹ.

MườFmdi cái màn thầGHu, lạJzi mườwi cái màn thầLHu, lạaOi mườOaLi cái màn thầvAu nữGHa….

Các thc khách khác trong khách đaliếm đSUu tp trung toàn bộ lc chú ý v phía Sở Nam, bởi vì không đywến na canh giờhVS mà Sở Nam đDGhã đNpOem hơn trăm cái màn thầDGhu nhét vào bụng.

Tên tiểrKJu nhịae vn hỏi:

- Còn cầiQn nữwa không?

Tht ra thì Sở Nam vn còn hơi đOPrói, nhưng hắhVSn đOrfã ăn đwến mứVUc chính hắywn cũng thấhVSy phát ngượng cho nên mới lắDGhc đptyOrfu.

- 500 kim t!

Tiểgdgu nhịOPr vô cùng dứPTt khoát nói.

  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl

  • Gửi lúc 14:44 Ngày 16/06/2014

    thanhlqn2

    Má toàn file ảnh vl thật