Trang chủ / Huyền Huyễn / Vũ Nghịch Càn Khôn / Chương 22 : Tự do trấn

Vũ Nghịch Càn Khôn

Chương 22 : Tự do trấn




Vũ Nghịjjhch Càn Khôn
Tác giảwc: Chúc Long NgữfwD

Chương 22: T do trấEEPn

Nhóm dịjjych: black
Nguồn: Vipvandan



Một đRFóa huyết hoa nở rộ trên ngc Sở Nam, lộ vẻ có chút yêu dịfwD.

Sở Nam căn bảDkn cũng không đJgi băng bó vết thương, bởi vì thân thểAW của hắZUn đXã đvvược long đppran cảFi tạQPNo cho nên năng lc hồi phục vết thương rấXt mạHuAnh. Mà khi ming vết thương khép lạYSHi thì Sở Nam lạxKi cầPwm một chiếc long nha khác đPZjâm phía trên huyết hoa….

Sở Nam muốn ngc của hắRFn luôn nở rộ đJgóa huyết hoa cho đLFến khi tìm đvược nàng.

Sở Nam không thểDk kích phát ra đPVFược nguyên lc trong cơ thểyUL nên vn dùng cách thứpprc đgánh la cổ xưa nhấrGt, sau đyULó đWJvem thi thểLF của Hỏa Minh và Phong Dương ném vào trong ngọn la. Sở Nam cũng không lột y phục trên ngườYSHi bọn chúng xuống đSuPVF mc lên ngườHri mình, trái lạWJvi ném toàn bộ vào la, tấSRxt cảrG lp tứjqc hóa thành một đJgống tro tàn.

Sở Nam cũng không muốn vì một bộ y phục mà đEEPem đUến cho mình phin toái to lớn, hắDkn lẻ loi một mình, võ quyết chưa thành, cũng không muốn bịvv Vạpprn Độc Môn giết chết.

Hơn nữAWa, Sở Nam không thểg chết đQPNược! Tuyt đyRối không thểxK chết đkược! HắAWn còn trở lạSRxi bên cạXnh cha mẹ, đvvAW bọn họ không nên lo lắFyWng cho mình. Hắkn còn phảxKi thay sư phụ báo thù, hủy dit cảF Thiên NhấZUt Tông, hoàn thành nguyn vọng của sư phụ….

Còn nữLFa, Sở Nam phảGi tìm cho đnBược nàng….

- Ta sẽ chịJgu trách nhim với nàng, ta biết rõ thân phn và thc lc hin nay của ta căn bảSRxn không xứvng với nàng, nhưng….

Ánh mắrGt đpFột nhiên Sở Nam trở nên rắyRn rỏi giống như hàn thiết vạnBn năm, gằvn tng chữyR một:

- Ta chắwcc chắHuAn sẽ khiến cho mình trở nên mạyULnh mẽ!

Mc dù đWJvem thân thểpF và quầfwDn áo của Hỏa Minh và Phong Dương thiêu hủy hết, thế nhưng hai chiếc nhn trữcpf vt vn bịFyW Sở Nam thu vào trong lòng, chỉFcPđnBiu hắSun bây giờfwD vn không biết tác dụng của nhn trữX vt, mà cho dù có biết nhưng nếu thểyR xuấhHSt ra đBược nguyên lc thì cũng là lc bấvvt tòng tâm mà thôi.

Hủy thi dit tích, đfwDem hết mọi chuyn x lý thỏa đAWáng xong thì Sở Nam lạRFi hướng v phía bên ngoài khu rng mà đPVFi.

Sở Nam không biết đHrược, toàn da vào cảhHSm giác mà xông ra, thng cho đRFến khi màn đGêm lạQPNi buông xuống lầpFn nữppra thì Sở Nam mới rờSRxi đUược khỏi khu rng.

Sở Nam đDki ra khỏi khu rng, chuyn thứjq nhấPZjt hắSRxn muốn làm không phảPwi là bắyULt đjjyZUu bước đpFi trên con đPVFườvvng cườHuAng giảjjh, cũng không phảjjyi là mở ra một khúc dạPwo đgXu tươi sáng, cuộc sống rộng mở gì….

Cái mà Sở Nam muốn…. đXó là làm thế nào nhét đXyULy cái bao t.

GầHuAn hai ngày không có ăn cơm, lạwci phí hết toàn lc liu mình chiến đvjjhu, còn loanh quanh trong khu rng cảZU buổi, Sở Nam đyRã đPVFói đvvến mứgc bụng dính vào lưng rồi, chỉX thấwcy đAWLFu óc cc kỳ choáng váng.

Đi không bao xa, Sở Nam lin đfFfến một cái thôn trấYSHn, mc dù là ban đEXêm, thế nhưng ngườppri tới lui trong trấFcPn thì lạRFi không ít, có đhHSủ loạjjyi ngườDki, có ngườwci bán hàng rong đFang rao bán, có hán t cườUng tráng, có cụ già xanh xao, còn có một đvám hài đRFồng chạGy lung tung trên đjqườjjyng, đkồng thờYSHi cũng có một vài nữJg nhân ăn mc đnBẹp đXẽ….

Sở Nam t nhỏ lớn lên ở Bạgch gia thôn, nhưng đcpfây là lầVEnn đcpfPZju tiên nhìn thấppry cảxKnh tượng náo nhit như vy, trong nhấpprt thờppri cũng có chút ngây ngẩZUn.

Cách ăn mc của Sở Nam lúc này rấFt là quái dịDk, thân trên xích lõa, ngc thì có một đGóa huyết hoa, trên cổ thì đBeo nghịPwch lân của Huyết Mãng làm trang trí, bên hông thì quấGn lấXy lá cây rộng thùng thình, long nha cũng cột vào trong đUám lá cây đpFó, thoạyULt nhìn bộ dạPZjng giống như một dã nhân.

Theo lý thuyết, ăn mc kỳ quái như vy kiểSuu gì cũng sẽ hấcpfp dn s chú ý của vô số ngườGi, hoc hoài nghi, hoc hiếu kỳ một chút. Thế nhưng, Sở Nam lạuCi thấZUy tấxKt cảhHS mọi ngườDki đrGu hờfwD hữFyWng, giống như đuCã nhìn thấvy quen, ngay cảX đHrám hài đrGồng đjqang hát ca dao cũng chạfFfy qua chạcpfy lạFi bên cạUnh hắFcPn, không dng lạPVFi chút nào.

- Cái trấSun này, có gì đyRó quái lạZYQ, rấyRt không bình thườgng!

Đây chính là cảfwDm giác đnBUu tiên của Sở Nam, Sở Nam lin đhHSi vào trong trấvn, muốn tìm ít đyULồ ăn nhét đknBy bao t đFcPã rồi nói sau, mà va đjqi thì một vài tiếng nghịU lun cũng truyn vào trong tai hắvvn.

- NhữyRng ngày này, không biết bên trong Thp VạxKn Đjjhi Sơn đfFfã phát sinh chuyn gì?

- Ai mà biết? LạVEni nói, ngay tạwci tít mãi ngoài rng, nhữJgng ma thú dườSRxng như cũng biến mấvt không còn thấHuAy tăm hơi nữva, tht giống như nhữZYQng ma thú này chưa tng xuấXt hin tạrGi Thp VạfwDn ĐPZji Sơn vy.

- Tht kỳ quái, ta ở trong trấYSHn T Do này đxKã hơn mườYSHi năm, cho tới bây giờnB cũng chưa tng gp qua chuyn lạZU như vy.

- Không biết sau này ma thú bên trong Thp VạNan ĐZYQi Sơn có còn xuấLFt hin nữPVFa không?

- Không có khảnB năng, ta nghe nói nhữkng cườyULng giảhHS Đcpfi Võ Sư, Võ Tướng của trấyULn T Do đZYQã liên hợp lạZYQi, chuẩXn bịHuA tiến vào Thp VạyRn Đgi Sơn thăm dò một phen, nhìn xem bên trong đBến tột cùng xảpFy ra chuyn gì!

- Nếu như bên trong Thp Vạvvn ĐAWi Sơn không có ma thú thì trấRFn T Do này cũng sẽ không tồn tạEXi nữrGa.

- Đúng vy. Ồ, ngườrGi va đZUi qua dườgng như có chút thú vịSRx….

- Ở đJgâu?

- Kia kìa, tiểEXu t dùng lá cây đHrjq che thân đQPNjqy.

- Phương hướng mà va rồi hắxKn tiến vào trấZYQn là t trong Thp VạHrn ĐxKi Sơn ra thì phảfwDi?

- Hình như là vy, tuổi còn trẻ, không biết hắZYQn phạjjym tội gì mà lạEXi tới trấYSHn T Do này.

Sở Nam đjjhã đEXi xa, thế nhưng nhữSRxng lờyRi kia thì hắFyWn cũng hiểjqu đhHSjqi khái, trấFn này gọi là trấRFn T Do, cảF vùng núi rộng lớn này gọi là Thp VạFn ĐRFi Sơn. Mà chuyn ma thú biến mấZYQt, với trc giác của Sở Nam, chuyn này hn có liên quan rấGt lớn đUến Huyn Hỏa Huyết Mãng và nhữEEPng hung thú t tụ kia.

ChỉyULđNaiu, Sở Nam vn còn một nghi vấuCn: “TạuCi sao lạHuAi nói ta phạPwm tội gì?”

NghĩPZj đBến đPVFây, Sở Nam lạyRi nghĩfFf đgến nàng, trong cuộc đYSHuCi hắJgn, ngoạRFi tr mu thân ra thì nàng chính là nữNa t quan trọng nhấjqt đSRxối với hắFn, nàng vào Thp Vạcpfn ĐFyWi Sơn đjjhyR làm gì?

Lúc nghĩFcP đNaến đBây thì Sở Nam đyRã dng lạGi trước một cái khách đSuiếm, bên trong bay ra mùi thơm phứuCc khiến bụng của Sở Nam réo liên hồi, Sở Nam đFcPi vào, tìm một cái bàn trống ngồi xuống, nhữSRxng thc khách khác quay đjjyNau liếc hắgn một cái rồi lạBi quay đkvvu đUi.

Lúc này, một ngườvi đNai đfFfến, hoàn toàn không có bộ dạfFfng của tiểZYQu nhịFyW vn luôn cúi đZUrGu, nở nụ cườHri đcpfxKy mt, chỉnB có ngữDk khí lạPVFnh tanh:

- Ăn cái gì?

- Nơi này có gì ăn?

Sở Nam có chút khó khăn hỏi, mc dù BạPwch gia thôn rấBt nhỏ và vắPwng vẻ, nhưng Sở Nam cũng biết đFSuo lý ăn cái gì cũng phảHri có kim t, giống như nhữZYQng thôn dân tìm phụ thân hắPVFn đPwfwD luyn chế thiết tin, mà trên ngườjjyi hắVEnn lúc này ngay cảwc một hạjjyt bụi cũng không có.

- Muốn ăn cái gì thì sẽ có cái đfFfó!

Ngữjjh khí này không chỉg lạcpfnh mà lạjjhi còn vô cùng cuồng vọng.

- Có màn thầUu không?

- MấRFy cái?

- Lấppry trước mườjjyi cái đrGi.

Sở Nam chọn thứjq rẻ nhấjjyt.

RấGt nhanh, mườci cái màn thầpFu to bằpprng bàn tay “phịDkch” một tiếng đQPNt trước mt Sở Nam.

Nhìn màn thầGu bốc hơi nóng, Sở Nam lúc này cũng bấSut chấcpfp tấSut cảvv, mỗi tay chụp lấSuy một cái, cắjjhn tng ngụm rồi nuốt.

Giống như gió thu thổi qua lá vàng, chỉF trong chốc lát thì Sở Nam đXã đJgem toàn bộ mườPwi cái màn thầPVFu tiêu dit sạHuAch sẽ.

Mc dù ăn hết mườrGi cái màn thầFu, thế nhưng Sở Nam vn cảFyWm giác đHrói, lạyULi hô:

- Có thểQPN thêm mườfwDi cái nữVEna không?

Tiếng nói va dứnBt thì không lâu sau lạgi có mườEXi cái màn thầhHSu khác đHuAt ở trên bàn của Sở Nam.

Lầpprn này tiểFcPu nhịk không đyULi ra, nhìn Sở Nam ăn giống như gió cuốn mây tan, ngốn nga ngốn nghiến hết mườHuAi cái màn thầHru thì lạSRxnh giọng hỏi:

- Còn cầUn không?

Sở Nam ngẩFng đnByRu thoáng nhìn, trong lòng có chút kiên quyết, lạci gt đSuPwu nhè nhẹ.

MườPVFi cái màn thầku, lạvvi mườZUi cái màn thầyULu, lạXi mườjjyi cái màn thầvvu nữjjha….

Các thc khách khác trong khách đjjyiếm đku tp trung toàn bộ lc chú ý v phía Sở Nam, bởi vì không đFyWến na canh giờPVF mà Sở Nam đEXã đyRem hơn trăm cái màn thầuCu nhét vào bụng.

Tên tiểFyWu nhịyR vn hỏi:

- Còn cầHrn nữvva không?

Tht ra thì Sở Nam vn còn hơi đWJvói, nhưng hắYSHn đUã ăn đDkến mứfFfc chính hắjjyn cũng thấjjyy phát ngượng cho nên mới lắjjhc đLFvvu.

- 500 kim t!

Tiểjjyu nhịuC vô cùng dứNat khoát nói.

  • Gửi lúc 12:22 Ngày 27/03/2015

    nhanh12

    mnj

  • Gửi lúc 22:56 Ngày 21/11/2014

    tantai

    Dang doc truyen kia di dich truyeng nay chan vai l

  • Gửi lúc 0:52 Ngày 04/07/2014

    thanhlqn2

    Câu cú lủng củng vừa đọc vừa suy nghĩ sao cho đúng ý nghĩa của câu. Một số câu đọc mãi chẳng hiểu

  • Gửi lúc 14:22 Ngày 27/06/2014

    thanhlqn2

    Con mẹ nhân vật chính biến thành Lâm Động vl

  • Gửi lúc 14:44 Ngày 16/06/2014

    thanhlqn2

    Má toàn file ảnh vl thật