Trang chủ / Kiếm Hiệp / Truyền Kiếm / Chương 65 : Mạc gia nguy cấp

Truyền Kiếm

Chương 65 : Mạc gia nguy cấp




QuyểtOn 2: Thái Hồ kiếm hội

Chương 65: MạOc gia nguy cấnp

DịIbch giảb: Box đgwào tạKLo Bạasch Ngọc sách
Biên tp: 123456vn
Nguồn: BạJch Ngọc Sách và Bàn Long Hội

 

MạUGZc vấPn nhìn chằSYm chằYm vào trạZKwi chủ cu đgwộc trạZDUi già nua. Hắzn thảtOn nhiên bảbtyo lão trạasi chủ da mt nhăn nheo như da quýt: "Ngươi đtOng có trêu chọc ta, ta cầnn một đhHồ vt trong trạmi các ngươi, kính xin lão trạEqi chủ đZKwưa ta đymi lấasy."

"Đó là cái gì vy?" TrạtPZi chủ cu đXPộc trạbtyi càng thêm hồi hộp. Lão nhớ lạdgVi cu đdgVộc trạitsi Miêu gia tung hoành du châu mấUGZy chục năm, đwwã khi nào phảdgVi chịOu khuấbtyt nhục đdgVến vy? LạPi bịgw ngườSYi ta đRZjánh lên sơn môn, dùng bạaso lc đfY vơ vét tài sảlZKn!

MạGJc Vấitsn ghé ming vào tai trạZKwi chủ cu đXPộc trạaaLi. Hắbn thì thầLdlm một cái tên làm cho trạZDUi chủ đlZKộc trạZDUi bịPEZ bò cạZDUp chui vào trong ngườLdli vy, chỉtPZ thiếu đtOiu nhảKhay dng lên ngay tạXPi đKhaương trườhHng.

"Không thểPEZ nào! Không thểVc cho ngươi đEqược! Đó lạKiRi chấasn trạXPi chi bảZKwo của Miêu gia!"

MạCcCc VấZUn khẽ h lạsznh lùng: "Ta là ma đSYVcu của ma đVcJo, đKLng ép ta phảtPZi làm cái chuyn tàn sát dit tộc."

TrạVci chủ cu đbtyộc trạDJi lp tứVcc giống như hạXPt cà bịRZj đZfánh nát, thầOn sắKhac trong mắdgVt đtPZitsu tranh không cam chịLdlu mấZUy lầtOn, sau rồi cúi đaaLtPZu nói khé: "Ta đJZf ngươi mang vt đlZKó đmi nhưng ngươi phảYi đpbUồng ý với ta, ngươi không đjXSược làm thương tổn bấcpKt kỳ ngườlZKi nào của Miêu gia chúng ta nữKLa."

" Không!" MạZDUc VấRZjn hứOa như chém đRZjinh cht sắhHt.

KHuôn mt trạbi chủ cu đZnIộc trạLdli biến sắXPc. Lão nghĩdtd đIbến chuyn MạZUc Vấasn không bằZDUng lòng. Nhưng khi nghe thấjXSy lờitsi nói chắmc nịLdlch của hắIbn thì bình tĩKhanh trở lạOi.

"Ngươi phảymi đEqưa ta đPEZi lấGJy." MạZnIc Vấnn nghiêm túc bảtPZo.

Yêu cầKiRu này tuy mang tính ép buộc làm ngườdgVi nghe khó chịUGZu nhưng không phảcpKi là không thểKL chấwwp nhn. Huống chi hin thờaaLi bảZKwn thân là cá thịRZjt nằOm trên thớt gỗ cũng chỉww có thểKL mc ngườKLi chém giết.

"Được, ta đYưa ngươi đzi."

đzộng hu sơn cu đZnIộc trạUGZi phảYi đtOi qua một vùng đYộc xà, đsnộc trùng và nhữCcCng vt kịnch đPEZộc đKhaược nuôi trong đOộc trì. Sau khi đZnIi qua hết nhữjXSng chỗ đSYó thì ở phía trước xuấZnIt hin một cái dàn tế bằwwng Ngọc. Trên tế đOàn có một củ sâm vương giống như búp bê hình ngườpbUi có các dây đwwđwwc thù quấszn quanh.

Đến khi thu sâm vương ngàn năm và kiếm nang, MạKiRc VấGJn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Qua một tháng bôn ba cuối cùng cũng lấLdly đUNược một linh vt vào tay!

Đ t Miêu gia cu đlZKộc âm thầIbm nguyn rủa. MạIbc VấcpKn đOUGZ lạJi sáu cái hòm châu báu giá trịXP năm mươi vạtPZn lượng hoàng kim rồi thảdtdn nhiên bỏ đaaLi.

Hắnn cưỡi Yến vân bảszo mã chạKLy thng đZDUến nơi đXPồng không mông quạbnh mới dng cương. HắcpKn bình tĩEqnh hô lên: "Còn không ra sao? Hin giờY ta phảaaLi đdgVi v rồi."

Cộp, cộp, cộp, cộp. NhữCcCng tiếng vó nga vang lên, bạcpKch y bạdgVch mã thong thảb t trong bụi cỏ rm rạcpKp đPi ra.

Khuôn mt Nguyt Ảnh tỏ ra khó chịjXSu: "Sao ngươi đVcoán đfược?"

Mạwwc Vấymn bình tĩRZjnh nhìn thịXP một cái: "Tr ngươi ra, ta không tưởng tượng đZfược ra ngườdtdi khác."

" H" Nguyt Ảnh h nhẹ một tiếng đtPZoạEqt Thiên Sơn tuyết liên, VạPn Niên Ôn Ngọc của ngươi mà ngươi không tứlZKc gin sao?"

" TứlZKc gin ư, nếu ta có thc lc Kiếm Thánh thì nhấgwt đwwRZjnh sẽ tr ma v đitsgwo, tru sát Ma Môn yêu nữDJ nhà ngươi."

Hơi thở Nguyt Ảnh nghẹn lạaaLi, nỗi nim tủi thân t đtPZáy lòng dâng lên làm cho mũi và mắIbt đasu cảtOm thấDJy cay cay. ThịKha trợn trng mắEqt nhìn chằPEZm chằGJm tht sâu MạtPZc VấjXSn. PhảUGZi tht lâu sau, thịUN đYột nhiên giơ tay ném ba vt xuống đZftOt phía trước mt MạSYc VấtPZn.

"Đồ vớ vẩOn ngươi cầZUn đymây này! TrảXP lạdtdi cho ngươi!"

Nguyt Ảnh lớn tiếng hét lên, câu cuối cùng rõ ràng mang theo một tia gin dỗi. ThịKha kéo cương phi nga, không thèm quay lạtOi.

MạKhac VấCcCn nhìn tam cái hộp trên mt đitsGJt, hắRZjn ngẩKhan ra một hồi tht lâu, sau cùng đitsành thở dài phấUNt tay thu lạZDUi ba cái hộp vào kiếm nang rồi cũng giục nga bỏ đasi.

...

" Mộc thiếu gia đGJã v!"

Một gã đpbUội trưởng đGJội thủ v thấZUy MạpbUc Vấwwn lp tứitsc tiến lên nghênh đEqón. Gã cầsnm lấitsy dây cương bảGJo mã hộ cho MạRZjc Vấasn.

Mạbc Vấgwn liếc mắOt nhìn lạdgVi sơn trang thì thấasy lc lc thủ v so với trước giảEqm đRZjến bảOy phầDJn nên ngạCcCc nhiên hỏi: "BảZnIo v sơn trang giảUNm đRZji sao? Sao lạwwi giảPm hn đcpKi như vy?"

đtOội trưởng lp tứIbc trảSY lờtPZi: "Đúng vy, gia chủ dn các huynh đPEZ gấDJp rút đZDUến tiếp vin cho Chú Kiếm Sơn Trang Giang Châu. Đúng rồi, gia chủ nhờO tiểpbUu nhân báo lạtPZi cho ngài là thế lc tà đRZjaaLo phía Nam liên hợp tấasn công Chú Kiếm Sơn Trang, khi nhn đlZKược tin tứXPc xin ngài lp tứJc xuôi nam v Giang Châu.

Mạmc VấUGZn đjXSZU cảpbU ngườjXSi, âm thanh hốt hoảZfng hỏi lạYi: "Chuyn xảPEZy ra khi nào?"

" MườZUi ngày trước, Ngọc Liu Sơn Trang chúng ta nhn đlZKược tin. Khi đaaLó Chú Kiếm Sơn Trang đJã bịww vây khốn ba ngày. Gia chủ nhn đKLược tin tứdtdc lin suấZDUt lĩpbUnh bảUGZy thành đtPZ t sơn trang xuôi nam tiếp vin cho Giang Châu. Vốn gia chủ muốn chúng ta báo tin cho ngài tht sớm nhưng hành tung của ngài bấzt đLdlZDUnh nên chúng ta tung ngườDJi đcpKi khắasp nơi cũng không thển nào liên lạJc đbtyược với ngài. HảpbU, Mộc công t, Mộc công t, ngài sao vy?"

MạpbUc VấtPZn không nghe thấtPZy thanh âm của tên đUNội trưởng hò hét. Hắmn đSYang thấZft hồn lạKiRc phách trảZnI lờbi mu thân đXPang đasDJng trước đZUình vin.

" "Vấnn nhi! Con cũng đPã v!"

Liu Tu Tâm thấZfy Mạmc VấPEZn thì lp tứlZKc vui vẻ phát khóc. Bà tiến tới giữf cht tay MạKLc VấZKwn: "Bây giờbty chúng ta lên đUNườZKwng v nhà thôi."

" Mẹ!" MạtOc VấDJn ngạaaLc nhiên nhìn mu thân của mình.

" Sơn trang có chuyn lớn như vy mà NhịUGZ bá của con còn muốn gạast ta nhưng ta có phảZnIi ngườEqi mù, đRZjiếc đZfâu. Lúc này Liu Tu Tâm trở nên quyết đbtyoán, lão luyn như một ngườitsi chủ mu gia đPEZình. Bà nghiêm trang nhìn MạYc Vấmn: "VấZDUn nhi, ta biết trong lòng con có oán khí nhưng dù gì đdgVó cũng là nhà của chúng ta! Phụ thân của con, thân nhân của con đymu ở đdtdó cảZnI."

MạYc Vấasn gượng cườmi, nhà sao, cái nhà đzó khi nhớ lạszi chỉgw cho hắbtyn cảcpKm giác lạymnh lẽo, thân nhân ư. Ha ha, hắpbUn chưa bao giờGJ cảtOm giác nhn đIbược s quan tâm ủng hộ của bấymt cứKha thân nhân nào.

Cũng đwwành, nơi đDJó cũng là nơi chôn nhau cắIbt rốn, còn một cái nhân tình. Phụ thân à, sau lầZnIn này ta sẽ không còn nợ cái gì nữlZKa. truyn copy t tunghoanh.com

Hít sâu một hơi, MạZKwc VấKLn đwwáp: "Mẹ, ngườIbi không phảbi lo. NhịKhađPEZã dn nhân thủ đdtdến tiếp vin rồi. Phỏng chng đCcCni bá cũng nhn đdtdược tin tứsnc cầfn trợ giúp. Sơn trang nhấjXSt thờtPZi chắKhac vn chưa sao. Con xuôi Giang Châu ngay bây giờGJ, ngườaaLi không cầdgVn phảjXSi đUGZi đtOâu."

HắZKwn giơ tay ra, một cái hộp ngọc ấpbUm áp hin ra: "Mẹ, đZfây là Vạdtdn Niên Ôn Ngọc. Đeo nó bên ngườVci sẽ có lợi cho sứZDUc khỏe, có thểgw sống lâu. NgườZKwi nên đdtdeo nó bên ngườsni."

Hai mắbt Liu Tu Tâm đVcỏ hoe, giơ tay vuốt đUNwwu MạVcc VấZKwn, trong giọng nói có hơi bùi ngùi: "Mẹ không chăm sóc con chu đSYáo mà con thương ta vy. Lòng ta rấKhat vui. Con quay v sơn trang nhấft đympbUnh phảymi cẩgwn thn. Mẹ biết con đjXSã mạbtynh mẽ lăm nhưng thân phn của con khá nhạZfy cảdtdm, không đZKwược đIbf lộ chân din mục.

Trong lòng Mạfc VấtOn min cưỡng cườOi. Mu thân là chủ mu Chú Kiếm Sơn Trang quảb nhiên không phảPEZi ngườUNi phụ nữb thườdgVng. Mình mới đKhai có một tháng mà mu thân đSYã thăm dò toàn bộ nhữcpKng gì mình làm trong hai năm qua.

" Mẹ yên tâm đgwi, con sẽ hành s tùy theo hoàn cảasnh."

T bit mu thân, Mạzc Vấszn cỡi Yến vân bảXPo mã phi thng v phía Nam ...

Chú Kiếm Sơn Trang là một sơn trang cổ xưa đlZKã sng sữtOng ba trăm năm. Hin giờO, nó trông tht vắpbUng lng, xơ xác tiêu đYiu. Trên tườpbUng loang lổ vết máu, đjXSâu đsnây là nhữitsng mảbtynh thịKiRt vụn nát. Bên trong sơn trang, phàm ai còn có thểlZK vung kiếm đlZKu mc nhung trang, ngay cảlZK hài đsnồng mườni một mườVci hai tuổi cũng cầhHm kiếm, bộ mt nghiêm trọng tuầaaLn tra sơn trang.

Trong phòng nghịww s, nhữUNng vịDJ cao tầLdlng Chú Kiếm Sơn Trang đUNu có mt. Còn có cảKiR gia chủ Mộ gia Mộ Lôi của Lôi Vân kiếm đasườgwng, thông vn xa hành gia chủ liu gia Liu Thanh Lâm ở Vân Châu và nhữtOng linh kiếm sư cao giai của hai nhờKL đOu t tụ ở đKiRây.

"Rốt cuộc bao giờPEZ Tam đz có thểCcC xuấszt quan?" Mộ Lôi nhìn chằasm chằitsm vào một chỗ trống không hỏi.

Khuôn mt Mạwwc Hư lộ vẻ ngạKiRi ngùng. Thế s vô thườpbUng, lão căn bảJn rấjXSt không hy vọng MạZfc Thiên xuấZDUt quan thành công nhưng hin tạEqi Chú Kiếm Sơn Trang đUNã đZKwến thờasi khắzc sinh t nên lão lạgwi mong mỏi đZKwiu ngược lạymi. Chuyn tranh đRZjOu nội bộ sơn trang trở nên không có chút ý nghĩZnIa nào nữtPZa.

"Điu này chỉCcC có mỗi gia chủ mới biết đRZjược." MạGJc Hư thở dài.

" Hai năm! Đã hai năm rồi!"

Mộ Lôi oán hn, tay nắbtym cht tay vịKhan chiếc ghế cứO như thểY nó có thâm cu đPEZZKwi hn gì vy. Lão bt dy hét lớn: "Không cho hắtOn bế quan nữXPa! Bây giờjXS gọi hắnn ra đUGZi!"

MạcpKc Hư lắbtyc đpbUPu, chán chườZUng bảPEZo: "Mộ đXPườPng chủ, ngài không cầjXSn thăm dò. Gia chủ đZfúng tht đRZjang bế quan. Tình cảOnh bây giờZnI mà la các ngườasi còn có ý nghĩjXSa sao? Nếu ngươi muốn gọi gia chủ ra, ta không cảCcCn nhưng ngươi nên biết gia chủ đEqang tu luyn "Thiêu tâm thut". Thế cho nên nếu bịKha bên ngoài quấtOy rầZnIy sẽ tẩZDUu hỏa nhp ma, vạasn kiếp bấZUt phục!"

SắZnIc mt Mộ Lôi âm trầLdlm, lão nhìn chằDJm chằIbm vào MạGJc Hư. Ánh mắUGZt lóe lên tinh quang dườymng như lão đcpKang phán đVcoán nhữmng lờXPi này có thểRZj tin đLdlược hay không.

Liu Thanh Lâm lạGJi nói: "Nếu Tam đZKw không thểdtd xuấGJt quan, vy không nên đIbt hy vọng vào đnó làm gì. Bây giờb chúng ta cầIbn làm một chuyn."

" Chuyn gì?" Mộ Lôi nhìn sang phía Liu Thanh Lâm, trên khuôn mt tỏ ra nghi hoc. Hin giờm Chú Kiếm Sơn Trang không hiếm linh kiếm sư bát giai nhưng lạOi không có linh kiếm cu giai đtOz kẻ khác phảCcCi e dè. Tam đXP MạtOc Thiên dù không phảtOi là linh kiếm sư cu giai nhưng xích tiêu là linh kiếm tuyt phẩVcm, hơn nữlZKa còn là tâm huyết MạtOc gia. Nó có thểXP tương liên với huyết mạdtdch MạKLc gia, khi đKhaó mới có thểits phát huy hoàn toàn sứZnIc mạUNnh linh kiếm cho dù linh kiếm sư cu giai trung kỳ cũng chưa thểdgV chắtOc chắSYn đtPZdtd bạZDUi đsnược Tam đhH.

Hin giờm, đbVcch nhân có ba linh kiếm sư cu giai. Vic này làm cho bọn họ khổ sở ứVcng phó. Mỗi lầmn giao phong đtOu ở thế hạO phong. Hin giờPEZ đO t Chú Kiếm Sơn Trang và nhân thủ hai nhà đcpKưa tới đfu t thương thảzm trọng. Mc dù còn có thểKha min cưỡng lấymy ưu thế số lượng đpbUO duy trì s cân bằKhang nhưng tình cảmnh không thểtO kéo dài đKhaược.

"Chờgw!"

Liu Thanh Lâm phun ra một chữww, ánh mắtPZt như có như không ở phía sau Mộ Lôi là Mộ Thanh Thanh sắKLp tiến giai thấjXSt giai bỗng sinh đZKwộng hn.

"ChờUN hảZnI?"

Câu này làm cho Mộ Lôi cc kỳ thấRZjt vọng, lão ngồi phịKhach trở lạKLi ghế: "Lão Nhịsn, bây giờKha không phảZnIi là lúc đZDUùa giỡn. Tiếp tục chờCcC thì chúng ta bịO bọn chúng vào nồi hấKiRp rồi!"

"Đúng là cầasn chờn đdtdợi!" Ánh mắOt Liu Thanh Lâm kiên đtOXPnh: "PhảKLi tn hết sứtPZc lc đasZDU kéo dài thờdtdi gian, tránh nhữLdlng trn chiến quy mô lớn chính din, lấny vic trin đtOcpKu làm chính. Ta tính, với lc lượng hin thờbtyi của chúng ta có thểz chống đLdlược sáu, bảKLy ngày nữSYa."

"Sau sáu, bảPy ngày đgwó thì tiếp tục thế nào? Tam đSY vn chưa chắcpKc xuấVct quan. Chng lẽ trông vào chính đJJo liên mình t tư t lợi nổi lương tâm đOến cứbu vin chúng ta sao?"

Mộ Lôi nói, châm chọc. Lão chng chút hảIbo cảUNm với cái đOám gọi là chính đOZKwo, thườXPng ngày xưng huynh gọi đKiR một bộ chính nghĩSYa đhHườitsng đaaLườUNng. Nếu như hy vọng vào chúng thì chng bằKLng mong heo mẹ leo cây.

Đến giờpbU Chú Kiếm Sơn Trang đEqã bịZU bao vây na tháng rồi, nhữDJng tên vỗ ngc là chính đUNCcCo chưa ai thò mt ra, phỏng chng chờhH Chú Kiếm Sơn Trang bịCcC đUNồng minh tà đsncpKo công phá thì sẽ tha cơ cắtPZn cho một phát cuối cùng đzKL đdtdòi chia một chén canh. Chuyn như vy bình thườmng lắGJm, ngay cảRZj đDJồng minh tà đpbUDJo vây công Chú Kiếm Sơn Trang lầOn này có lẽ cũng có cảCcC bọn chúng đYOng sau thúc đXPDJy.

Chú Kiếm Sơn Trang lấZDUy vic đKLúc kiếm mà dương danh. Họ có bốn thanh linh kiếm tuyt phẩOm, ai trên giang hồ đnu biết, lạdtdi còn bao nhiêu thứZU còn trong kho nữJa. Hn linh kiếm cao giai cũng có rấVct nhiu, linh kiếm trung, đtOê giai lạKhai càng nhiu vô số kểO. Sợ rằszng không chỉf có một thế lc nhìn chằYm chằZKwm vào miếng thịOt này. ChỉjXS là bao năm qua Chú Kiếm Sơn Trang có ảcpKnh hưởng quá sâu, lạJi có bí thut "Thiêu tâm thut" làm quầPn hùng thiên hạits kinh sợ. Khi xưa tng có đdgVasi gia chủ Chú Kiếm Sơn Trang tng làm một chiến tích đymáng sợ, trong một ngày dit năm vịtO linh kiếm sư cu giai mà trong đymó có hai vịas cu giai cu giai đOUNnh!

Thế nhưng, thế h hin thờKiRi ở Chú Kiếm Sơn Trang không bằEqng đUGZgwi trước nên phầbn đUNông thế lc ngày càng
coi thườZfng. Lầfn kiếm hội ở Thái Hồ va rồi ai cũng biết Vô trầKiRn nhai kích đzộng chính tà nước Triu hỗn chiến. Đây chính là một cơ hội đztO đDJông đZUZUo thế lc ra tay.

" Ha ha ha ha ... nhữZnIng con chuột Chú Kiếm Sơn Trang mau ra đpbUây chịnu chết!"

Một tiếng cuồng tiếu hùng hồn vang khắRZjp Chú Kiếm Sơn Trang.

SắlZKc mt mọi ngườbtyi trong phòng nghịz s đUGZu biến đitsổi.

"Tht là bọn tiểJu nhân hèn hạUN! Không thểVc chịKLu đSYược, hôm nay nhấZKwt đKiRGJnh phảmi băm vằzm tng đZnIdtda trong bọn chúng!"

Mộ Lôi căm phn bt dy, nhanh chóng bước ra ngoài. Theo sau là Liu Thanh Lâm, MạZUc Hư và các linh kiếm sư bát giai họ MạdgVc khác.

Ba gã linh kiếm sư cu giai đgwUNng ở trên tườgwng bên trong ngọn kiếm tháp Chú Kiếm Sơn Trang. Chúng nhìn xuống đgwám ngườwwi Mộ Lôi, vẻ ngạdtdo mạVcn ngông cuồng không coi ai ra gì.

" Ngọc kiếm Ngọc Vô Khuyết! Huyết lục kiếm Vương Tiếu! Bạzch cốt kiếm BạtOch Linh! Ba tên chuột nhắjXSt các ngươi xuống đJây nhn cái chết đEqi!"

Mộ Lôi đVcUGZng ở trên một bứUNc tườVcng đCcCổ, gin dữpbU chỉVc vào ba ngườbi nọ mắsnng to.

Trên Kiếm tháp, ba tên linh kiếm sư cu giai thì một tên cầwwm đUNnu din mạbtyo cc kỳ âm nhu tuấlZKn lãng, khoảpbUng bốn mươi tuổi, linh lc toàn thân đKiRm đKhac, tu vi đymã đOến mứsnc cu giai đLdlSYnh. Y cườXPi âm hiểJm: "Mộ đZKwườsnng chủ, Liu hành chủ, hai thế lc lôi vân kiếm đDJườdgVng và thông vn xa hành hà tấZKwt phảIbi hòa mình vào chỗ nước đUNục này? Ta khuyên các ngươi lầdtdn nữKLa, rờDJi đtPZi ngay thôi thì chuyn giữPEZa chúng ta coi như chưa có vic gì, Mộ gia Lôi Vân kiếm đLdlườZDUng các ngươi vn là Lôi Vân kiếm đEqườnng lôi, Liu gia thông vn xa hành vn là Liu gia thông vn xa hành.

" Ngọc Vô Khuyết! Ngươi đYúng là đZDUàn bà, không cầRZjn khích bác ly gián, muốn dit Lôi Vân kiếm đnườhHng chúng ta cứjXS vic đYến lôi châu mà làm! Mộ Lôi ta nếu hơi nhíu mày sẽ không xứPEZng với cái danh 'Bôn Lôi kiếm'"

" Rượu mờdgVi không uống lạjXSi thích uống rượu phạwwt!" Bộ mt âm nhu của Ngọc Vô Khuyết càng thêm âm trầKham. Y tu luyn loạtPZi kiếm quyết kỳ lạsz, cầSYn nguyên âm thiếu nữjXS đZKwgw thái bổ tu luyn nhưng bởi vì kiếm quyết không hoàn chỉitsnh nên di chứpbUng vô cùng rõ ràng. Con ngườZUi y càng ngày càng âm nhu chng khác gì hoạszn quan. Bình nht y hn nhấIbt ngườbi ta vạXPch trầPEZn sở đpbUoảZnIn của mình. Mộ Lôi một câu bảZKwo y đEqàn bà làm dn phát la gin. Linh kiếm múa một hồi, một đUGZcpKo kiếm quang dài chng mườKhai trượng bổ xuống.

"Kết trn!"

Mộ Lôi hét lớn một tiếng. Liu Thanh Lâm, Mạmc Hư, MạZnIc Bình và hai vịf linh kiếm sư bát giai đEqbnh hai nhà Mộ, Liu ở phía sau xen kẽ tiến lên. Sáu ngườasi trấEqn một phương vịits tạymo thành thế Lục hợp vây ba tên linh kiếm sư cu giai vào giữna.

Bọn họ có thểm chống lạZUi ba tên linh kiếm sư cu giai lâu như vy là nhờXP vào một bộ trn pháp tên là Lục Hợp phong ma kiếm trn. BằdgVng không thì với một tên linh kiếm sư cu giai hu kỳ, hai tên linh kiếm sư cu giai trung kỳ làm sao họ ngăn cảLdln nổi.

Cuộc chiến bên trong đbtyang din ra thì bên ngoài cũng vang lên tiếng kêu. Đó là đZf t sơn trang chiến đhHPEZu với linh kiếm sư tà đZKwtOo vây công sơn trang.

Chiến đIbbu t buổi sáng kéo dài đZKwến ban đnêm, song phương đZfu có t thương nhưng không có thắOng lợi cuối cùng. Ba tên linh kiếm sư cu giai tà đitsVco bèn thối lui dù không cam lòng.

Chú Kiếm Sơn Trang vội vàng quét dọn chiến trườXPng, thu dọn thi thểUGZ. Phầasn đtOông linh kiếm trung cao giai nhanh chóng khôi phục tinh lc, chuẩZKwn bịVc cho trn ác chiến ngày mai.

Trăng sáng sao thưa, ánh trăng chiếu xuống doanh trạGJi liên minh tà đUNJo.

" ĐtOi ca, Chú Kiếm Sơn Trang tht đPEZúng là cái xương cứpbUng. Chúng ta vây công na tháng thế mà chng chút tiến triểKiRn gì. Cái kiếm trn chó má hỗn tạsnp của mấZnIy đLdlasa bát giai thc nhứRZjc đCcCUGZu."

Huyết lục kiếm Vương Tiếu mắCcCt đKLỏ sòng sọc, cái đRZjZDUu rối bờCcCi, cườYi hung dữlZK, toàn thân phát ra một luồng dã tính.

" Không sao, bọn chúng không còn c đPEZược bao lâu nữhHa. ChỉUGZ cầZnIn chúng ta tn lc đdgVcpK thương linh kiếm sư linh kiếm và các linh kiếm sư trung giai của bọn chúng thì chảcpK mấasy chốc chúng sẽ không chống nổi!" Âm ngọc kiếm Âm Vô Khuyết tỏ ra lo lắtPZng. TấZKwn công mãi không đKLược cũng làm cho y mấUGZt dầbn kiên nhn.

Bạzch Cốt kiếm Bạnch Linh trông rấnt gày gò, cảCcC ngườzi như một bộ xương lên tiếng: "ĐdgVi ca, với thc lc của chúng ta chỉym cầitsn cố lên là có thểP chọc thủng phòng v bọn chúng, chuyn công phá sơn trang chỉUGZ là sớm muộn. Vì sao cứz đZKwến thờZKwi khắKiRc mấSYu chốt lạtOi rút nhân thủ v vy?"

Âm Vô Khuyết cườtOi một tiếng âm lãnh: "Bên ngoài có rấdtdt nhiu ánh mắLdlt nhìn vào Chú Kiếm Sơn Trang. Bọn chúng muốn làm bọ nga, ve sầfu. Ta sao lạZfi cho bọn chúng như ý đpbUược?"

" Thì ra là như vy, đtOIbi ca sợ lc lượng của chúng ta hao tổn quá lớn cho nên mới t t tng bước tiêu dit lc lượng Chú Kiếm Sơn Trang." BạKhach Linh gt đZnIzu tỏ vẻ khâm phục.

Nhưng vào lúc này Âm Vô Khuyết ngẩtOng đEqtPZu nhìn chăm chú bên ngoài lu trạSYi: "Ai!"

Hai luồng linh khí cườKhang đKhaEqi dao đtOộng bên ngoài lu, kèm theo hai tiếng cườRZji dài.

" Ha ha ha ha, ba vịhH Tà vương t lúc chia tay vn khỏe chứZf?"

Hai lão giảXP sóng vai bước vào lu, khí tứKLc trên thân không sánh kém hơn Vương Tiếu và BạZnIch Linh, hai ngườgwi là linh kiếm sư cu giai trung kỳ.

Âm Vô Khuyết lạXPnh lùng nhìn hai lão giảhH: "Dư gia châu, Tôn gia Giang Châu! Hai lão bấjXSt t các ngươi tới đZUây làm gì? Hai nhà các ngươi luôn giao hảUGZo với MạIbc gia, chng lẽ ra mt vì Mạasc gia?"

"Ha hảP." Một lão giảdgV sắbtyc mt hồng nhun cườdtdi nhẹ: "Lờbi của Âm vương sai rồi, chúng ta chỉZf vì làm ăn với Chú Kiếm Sơn Trang mà có quan h. Hin giờO tình hình đzã đZKwến nước này sẽ không vì một gia tộc sắZfp xuống dốc mà tạfo thêm cườasng đZfmch. MấZKwy ngày qua ta thấhHy ba vịZKw Tà vương tn lc vây công Chú Kiếm Sơn Trang mãi vn chưa xong nên đUGZc bit tới đzjXS trợ trn."

"Điu này thì bổn vương cầKiRu còn không đKiRược." Âm Vô Khuyết âm hiểsnm cườdgVi, bỗng nói sang một chuyn khác: "Thế nhưng lợi ích sau khi đUNánh xong Chú Kiếm Sơn Trang nên phân phối như thế nào?"

"Chính ĐZKwo Liên Minh bốn châu Giang Nam chúng ta chỉLdl lấUNy một bộ"Tứgw linh đZnIồ", bốn thanh linh kiếm tuyt phẩZfm không lấRZjy thanh nào, nhữwwng vt phẩDJm khác phân chia đZDUu." Dư lão đb nghịbty.

"NgoạKham lớn quá đlZKó!" nguồn tunghoanh.com

Âm Vô Khuyết chưa nói gì mà BạlZKch Linh đasã bt dy gầZDUm lên: "Chúng ta tấLdln công nhữGJng na tháng, huynh đZf chết bao nhiêu. Các ngươi chen vào sau cùng mà mới nói đasã đdtdòi một na! Không sợ no chết à?"

Dư lão nhìn lạitsi hỏi: "Vy cốt vương nghĩcpK sao?"

BạpbUch Linh chìa ba ngón tay: "Các ngươi tối đtOa là ba thành!"

Dư lão h lạEqnh một tiếng: "Các ngươi cho bọn ăn mày hản? Ít nhấitst phảGJi bốn thành! Còn phảDJi thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩtOm nữIba."

"Bốn thành không đmược." Âm Vô Khuyết quảgw quyết nói :"Của các ngươi tối đZUa là ba phầOn, thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩbm."

Dư lão nhìn hắZnIn một cái tht sâu: "Được, hy vọng ngày mai Âm vương thc hin lờGJi ước hẹn."

  • Gửi lúc 2:15 Ngày 12/01/2015

    dan666

    da doi 1 nam roi , lau qua ad oi !!

  • Gửi lúc 13:58 Ngày 06/05/2014

    truonggiang

    Dich nhanh nhe amin mình đợi lâu quá rồi đó

  • Gửi lúc 14:24 Ngày 01/01/2014

    xitencute

    K đọc đc ad ơi

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    mong ae som dich xong

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    bao gio moi co chuong moi day dich cham qua