Trang chủ / Kiếm Hiệp / Truyền Kiếm / Chương 65 : Mạc gia nguy cấp

Truyền Kiếm

Chương 65 : Mạc gia nguy cấp




QuyểZWn 2: Thái Hồ kiếm hội xem chương mới tạPAi tunghoanh(.)com

Chương 65: MạHlMc gia nguy cấfFvp

DịfAsch giảcs: Box đrZgào tạFEYo BạHHLch Ngọc sách
Biên tp: 123456vn
Nguồn: BạEch Ngọc Sách và Bàn Long Hội

 

MạCCc vấVPn nhìn chằPm chằHCXm vào trạczVi chủ cu đzDộc trạZi già nua. Hắsn thảPn nhiên bảzDo lão trạCCi chủ da mt nhăn nheo như da quýt: "Ngươi đQYng có trêu chọc ta, ta cầiGrn một đdpồ vt trong trạHCXi các ngươi, kính xin lão trạEi chủ đxcTưa ta đDi lấxcTy."

"Đó là cái gì vy?" TrạPAi chủ cu đfAsộc trạxcTi càng thêm hồi hộp. Lão nhớ lạzDi cu đHCXộc trạqki Miêu gia tung hoành du châu mấZy chục năm, đZWã khi nào phảTZi chịEEu khuấFEYt nhục đEEến vy? LạLsfi bịcs ngườHCXi ta đZánh lên sơn môn, dùng bạEEo lc đOD vơ vét tài sảhyn!

MạzDc VấsHzn ghé ming vào tai trạczVi chủ cu đYVộc trạDdYi. HắXKn thì thầqkm một cái tên làm cho trạsiHi chủ đZộc trạsHzi bịhy bò cạHCXp chui vào trong ngườHHLi vy, chỉTZ thiếu đYViu nhảdpy dng lên ngay tạfAsi đlOương trườChdng.

"Không thểHlM nào! Không thểEE cho ngươi đHCXược! Đó lạiGri chấLsfn trạrZgi chi bảfFvo của Miêu gia!"

MạMEc VấQYn khẽ h lạsHznh lùng: "Ta là ma đdzDCu của ma đVPfAso, đsng ép ta phảzDi làm cái chuyn tàn sát dit tộc."

TrạDi chủ cu đzDCộc trạqki lp tứFEYc giống như hạsHzt cà bịZW đrZgánh nát, thầrZgn sắZWc trong mắPAt đvcqpu tranh không cam chịLsfu mấPAy lầlOn, sau rồi cúi đDDdYu nói khé: "Ta đsiHcQ ngươi mang vt đXKó đyi nhưng ngươi phảfFvi đCCồng ý với ta, ngươi không đLsfược làm thương tổn bấcQt kỳ ngườCCi nào của Miêu gia chúng ta nữxcTa."

" Không!" MạHlMc VấzDCn hứhya như chém đOinh cht sắPAt.

KHuôn mt trạzDi chủ cu đlOộc trạzDCi biến sắhyc. Lão nghĩO điGrến chuyn MạDdYc Vấdn không bằPng lòng. Nhưng khi nghe thấqky lờzDCi nói chắfffc nịcQch của hắEn thì bình tĩVPnh trở lạYVi.

"Ngươi phảPi đsiHưa ta đVi lấyy." MạXKc VấfFvn nghiêm túc bảcso.

Yêu cầgmu này tuy mang tính ép buộc làm ngườyi nghe khó chịdpu nhưng không phảqki là không thểvcq chấYVp nhn. Huống chi hin thờCCi bảcQn thân là cá thịAcxt nằcQm trên thớt gỗ cũng chỉvcq có thểfAs mc ngườQYi chém giết.

"Được, ta đczVưa ngươi đZWi."

đhyộng hu sơn cu đHCXộc trạAcxi phảfAsi đVPi qua một vùng đDộc xà, đChdộc trùng và nhữdng vt kịsHzch đZWộc đhyược nuôi trong đEEộc trì. Sau khi đfffi qua hết nhữfFvng chỗ đlOó thì ở phía trước xuấczVt hin một cái dàn tế bằMEng Ngọc. Trên tế điGràn có một củ sâm vương giống như búp bê hình ngườyi có các dây đMEđidc thù quấqkn quanh.

Đến khi thu sâm vương ngàn năm và kiếm nang, MạOc Vấidn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Qua một tháng bôn ba cuối cùng cũng lấVy đhyược một linh vt vào tay!

Đ t Miêu gia cu đhyộc âm thầczVm nguyn rủa. MạOc Vấfffn đLsfczV lạHCXi sáu cái hòm châu báu giá trịFEY năm mươi vạCCn lượng hoàng kim rồi thảHHLn nhiên bỏ đZWi.

HắiGrn cưỡi Yến vân bảxcTo mã chạQYy thng đfffến nơi đzDồng không mông quạLsfnh mới dng cương. HắiGrn bình tĩTZnh hô lên: "Còn không ra sao? Hin giờdp ta phảqki đFEYi v rồi."

Cộp, cộp, cộp, cộp. NhữMEng tiếng vó nga vang lên, bạvcqch y bạvcqch mã thong thảczV t trong bụi cỏ rm rạEp đcQi ra.

Khuôn mt Nguyt Ảnh tỏ ra khó chịpu: "Sao ngươi đzDCoán đAcxược?"

MạMEc VấFEYn bình tĩPAnh nhìn thịYV một cái: "Tr ngươi ra, ta không tưởng tượng đhyược ra ngườPAi khác."

" H" Nguyt Ảnh h nhẹ một tiếng đHHLoạxcTt Thiên Sơn tuyết liên, VạEEn Niên Ôn Ngọc của ngươi mà ngươi không tứDc gin sao?"

" Tứhyc gin ư, nếu ta có thc lc Kiếm Thánh thì nhấQYt đFEYcQnh sẽ tr ma v điGrdo, tru sát Ma Môn yêu nữsHz nhà ngươi."

Hơi thở Nguyt Ảnh nghẹn lạMEi, nỗi nim tủi thân t đfAsáy lòng dâng lên làm cho mũi và mắffft đcsu cảChdm thấDy cay cay. ThịChd trợn trng mắVt nhìn chằVm chằvcqm tht sâu MạDc VấOn. PhảXKi tht lâu sau, thịzDC đAcxột nhiên giơ tay ném ba vt xuống đYVczVt phía trước mt MạPAc Vấidn.

"Đồ vớ vẩdpn ngươi cầHlMn đChdây này! TrảxcT lạdpi cho ngươi!"

Nguyt Ảnh lớn tiếng hét lên, câu cuối cùng rõ ràng mang theo một tia gin dỗi. ThịXK kéo cương phi nga, không thèm quay lạcsi.

MạYVc VấsHzn nhìn tam cái hộp trên mt đMEsHzt, hắiGrn ngẩChdn ra một hồi tht lâu, sau cùng đFEYành thở dài phấCCt tay thu lạDdYi ba cái hộp vào kiếm nang rồi cũng giục nga bỏ đAcxi.

...

" Mộc thiếu gia đsHzã v!"

Một gã đOội trưởng đhyội thủ v thấPy MạEEc VấZn lp tứidc tiến lên nghênh đdpón. Gã cầxcTm lấEy dây cương bảhyo mã hộ cho MạCCc Vấidn.

MạfAsc Vấqkn liếc mắst nhìn lạHlMi sơn trang thì thấrZgy lc lc thủ v so với trước giảEm đzDCến bảcQy phầlOn nên ngạfFvc nhiên hỏi: "BảHHLo v sơn trang giảcQm đvcqi sao? Sao lạfFvi giảsHzm hn đrZgi như vy?"

đidội trưởng lp tứczVc trảTZ lờTZi: "Đúng vy, gia chủ dn các huynh đfFv gấVPp rút đfAsến tiếp vin cho Chú Kiếm Sơn Trang Giang Châu. Đúng rồi, gia chủ nhờV tiểLsfu nhân báo lạhyi cho ngài là thế lc tà đZEEo phía Nam liên hợp tấDdYn công Chú Kiếm Sơn Trang, khi nhn đcQược tin tứPc xin ngài lp tứvcqc xuôi nam v Giang Châu.

MạTZc VấFEYn đDHHL cảfff ngườOi, âm thanh hốt hoảfAsng hỏi lạidi: "Chuyn xảDy ra khi nào?"

" MườDi ngày trước, Ngọc Liu Sơn Trang chúng ta nhn đZược tin. Khi đFEYó Chú Kiếm Sơn Trang đZã bịME vây khốn ba ngày. Gia chủ nhn đPược tin tứgmc lin suấsHzt lĩiGrnh bảsiHy thành đgm t sơn trang xuôi nam tiếp vin cho Giang Châu. Vốn gia chủ muốn chúng ta báo tin cho ngài tht sớm nhưng hành tung của ngài bấyt đzDCfFvnh nên chúng ta tung ngườrZgi đdpi khắsHzp nơi cũng không thểD nào liên lạHHLc đxcTược với ngài. HảiGr, Mộc công t, Mộc công t, ngài sao vy?"

MạAcxc VấQYn không nghe thấGQPy thanh âm của tên đsHzội trưởng hò hét. Hắgmn đTZang thấidt hồn lạcsc phách trảFEY lờYVi mu thân đPAang đxcTvcqng trước đGQPình vin.

" "Vấpn nhi! Con cũng đMEã v!"

Liu Tu Tâm thấfffy MạHlMc Vấhyn thì lp tứAcxc vui vẻ phát khóc. Bà tiến tới giữAcx cht tay MạXKc Vấsn: "Bây giờYV chúng ta lên đDườHCXng v nhà thôi."

" Mẹ!" Mạidc VấzDn ngạEc nhiên nhìn mu thân của mình.

" Sơn trang có chuyn lớn như vy mà NhịsHz bá của con còn muốn gạsHzt ta nhưng ta có phảqki ngườMEi mù, đfFviếc đMEâu. Lúc này Liu Tu Tâm trở nên quyết đVPoán, lão luyn như một ngườHCXi chủ mu gia đdpình. Bà nghiêm trang nhìn MạVPc VấZWn: "VấYVn nhi, ta biết trong lòng con có oán khí nhưng dù gì đHCXó cũng là nhà của chúng ta! Phụ thân của con, thân nhân của con đPAu ở đAcxó cảChd."

MạFEYc VấVPn gượng cườgmi, nhà sao, cái nhà đlOó khi nhớ lạHlMi chỉAcx cho hắXKn cảYVm giác lạZWnh lẽo, thân nhân ư. Ha ha, hắcsn chưa bao giờhy cảXKm giác nhn đYVược s quan tâm ủng hộ của bấsHzt cứp thân nhân nào.

Cũng đcsành, nơi đfAsó cũng là nơi chôn nhau cắcQt rốn, còn một cái nhân tình. Phụ thân à, sau lầQYn này ta sẽ không còn nợ cái gì nữVPa.

Hít sâu một hơi, MạVc VấYVn đDáp: "Mẹ, ngườqki không phảlOi lo. Nhịpđsã dn nhân thủ đCCến tiếp vin rồi. Phỏng chng đzDTZi bá cũng nhn đChdược tin tứVPc cầsiHn trợ giúp. Sơn trang nhấiGrt thờVPi chắHCXc vn chưa sao. Con xuôi Giang Châu ngay bây giờvcq, ngườsHzi không cầZn phảcsi đZWi đDâu."

HắHHLn giơ tay ra, một cái hộp ngọc ấxcTm áp hin ra: "Mẹ, đdpây là VạPAn Niên Ôn Ngọc. Đeo nó bên ngườPAi sẽ có lợi cho sứDc khỏe, có thểlO sống lâu. NgườVPi nên đZWeo nó bên ngườHlMi."

Hai mắhyt Liu Tu Tâm đfAsỏ hoe, giơ tay vuốt đxcTEEu Mạidc VấYVn, trong giọng nói có hơi bùi ngùi: "Mẹ không chăm sóc con chu đpáo mà con thương ta vy. Lòng ta rấgmt vui. Con quay v sơn trang nhấdpt đysHznh phảsiHi cẩcsn thn. Mẹ biết con đYVã mạfAsnh mẽ lăm nhưng thân phn của con khá nhạsy cảVPm, không đsiHược đVPvcq lộ chân din mục.

Trong lòng MạzDc Vấdn min cưỡng cườfAsi. Mu thân là chủ mu Chú Kiếm Sơn Trang quảiGr nhiên không phảVPi ngườgmi phụ nữlO thườVng. Mình mới đqki có một tháng mà mu thân đYVã thăm dò toàn bộ nhữPng gì mình làm trong hai năm qua.

" Mẹ yên tâm đczVi, con sẽ hành s tùy theo hoàn cảVPnh."

T bit mu thân, MạzDc VấiGrn cỡi Yến vân bảAcxo mã phi thng v phía Nam ...

Chú Kiếm Sơn Trang là một sơn trang cổ xưa đEã sng sữAcxng ba trăm năm. Hin giờfff, nó trông tht vắLsfng lng, xơ xác tiêu đVPiu. Trên tườDdYng loang lổ vết máu, đHCXâu đHHLây là nhữzDng mảXKnh thịPAt vụn nát. Bên trong sơn trang, phàm ai còn có thểgm vung kiếm đfAsu mc nhung trang, ngay cảDdY hài đYVồng mườxcTi một mườpi hai tuổi cũng cầczVm kiếm, bộ mt nghiêm trọng tuầFEYn tra sơn trang.

Trong phòng nghịHHL s, nhữCCng vịlO cao tầfAsng Chú Kiếm Sơn Trang đMEu có mt. Còn có cảsiH gia chủ Mộ gia Mộ Lôi của Lôi Vân kiếm đXKườVPng, thông vn xa hành gia chủ liu gia Liu Thanh Lâm ở Vân Châu và nhữsHzng linh kiếm sư cao giai của hai nhờrZg đVPu t tụ ở đLsfây.

"Rốt cuộc bao giờzDC Tam đChd có thểdp xuấPt quan?" Mộ Lôi nhìn chằfFvm chằvcqm vào một chỗ trống không hỏi.

Khuôn mt Mạgmc Hư lộ vẻ ngạfffi ngùng. Thế s vô thườChdng, lão căn bảDn rấVt không hy vọng Mạidc Thiên xuấQYt quan thành công nhưng hin tạZi Chú Kiếm Sơn Trang đzDã đidến thờPAi khắEc sinh t nên lão lạHlMi mong mỏi đdpiu ngược lạEi. Chuyn tranh đdPu nội bộ sơn trang trở nên không có chút ý nghĩVPa nào nữOa.

"Điu này chỉZW có mỗi gia chủ mới biết đDdYược." Mạcsc Hư thở dài.

" Hai năm! Đã hai năm rồi!"

Mộ Lôi oán hn, tay nắGQPm cht tay vịGQPn chiếc ghế cứvcq như thểy nó có thâm cu đfFvczVi hn gì vy. Lão bt dy hét lớn: "Không cho hắcsn bế quan nữZWa! Bây giờgm gọi hắYVn ra đvcqi!"

Mạidc Hư lắfAsc đlOYVu, chán chườvcqng bảqko: "Mộ đLsfườEEng chủ, ngài không cầEEn thăm dò. Gia chủ đxcTúng tht đHlMang bế quan. Tình cảXKnh bây giờs mà la các ngườGQPi còn có ý nghĩZWa sao? Nếu ngươi muốn gọi gia chủ ra, ta không cảMEn nhưng ngươi nên biết gia chủ đdpang tu luyn "Thiêu tâm thut". Thế cho nên nếu bịqk bên ngoài quấLsfy rầgmy sẽ tẩAcxu hỏa nhp ma, vạgmn kiếp bấfFvt phục!"

SắTZc mt Mộ Lôi âm trầZWm, lão nhìn chằfFvm chằXKm vào MạAcxc Hư. Ánh mắzDt lóe lên tinh quang dườvcqng như lão đxcTang phán đQYoán nhữYVng lờEEi này có thểfff tin đxcTược hay không.

Liu Thanh Lâm lạrZgi nói: "Nếu Tam đXK không thểHlM xuấEEt quan, vy không nên đTZt hy vọng vào đZWó làm gì. Bây giờsiH chúng ta cầfAsn làm một chuyn."

" Chuyn gì?" Mộ Lôi nhìn sang phía Liu Thanh Lâm, trên khuôn mt tỏ ra nghi hoc. Hin giờHHL Chú Kiếm Sơn Trang không hiếm linh kiếm sư bát giai nhưng lạQYi không có linh kiếm cu giai đfFvCC kẻ khác phảCCi e dè. Tam đAcx Mạvcqc Thiên dù không phảpi là linh kiếm sư cu giai nhưng xích tiêu là linh kiếm tuyt phẩidm, hơn nữda còn là tâm huyết Mạidc gia. Nó có thểP tương liên với huyết mạEEch MạHlMc gia, khi đyó mới có thểzDC phát huy hoàn toàn sứpc mạDdYnh linh kiếm cho dù linh kiếm sư cu giai trung kỳ cũng chưa thểXK chắsiHc chắPn đzDCid bạpi đdược Tam đLsf.

Hin giờFEY, đsHzfFvch nhân có ba linh kiếm sư cu giai. Vic này làm cho bọn họ khổ sở ứYVng phó. Mỗi lầDn giao phong đPAu ở thế hạFEY phong. Hin giờHCX đfFv t Chú Kiếm Sơn Trang và nhân thủ hai nhà đfFvưa tới đfffu t thương thảVPm trọng. Mc dù còn có thểQY min cưỡng lấTZy ưu thế số lượng đYVfAs duy trì s cân bằGQPng nhưng tình cảqknh không thểfFv kéo dài đEEược.

"ChờME!"

Liu Thanh Lâm phun ra một chữy, ánh mắVt như có như không ở phía sau Mộ Lôi là Mộ Thanh Thanh sắVp tiến giai thấgmt giai bỗng sinh đMEộng hn.

"Chờdp hảGQP?"

Câu này làm cho Mộ Lôi cc kỳ thấCCt vọng, lão ngồi phịcsch trở lạcQi ghế: "Lão Nhịs, bây giờFEY không phảHlMi là lúc đcsùa giỡn. Tiếp tục chờQY thì chúng ta bịXK bọn chúng vào nồi hấHCXp rồi!"

"Đúng là cầsiHn chờfAs đzDCợi!" Ánh mắpt Liu Thanh Lâm kiên đpYVnh: "Phảpi tn hết sứXKc lc đscQ kéo dài thờXKi gian, tránh nhữgmng trn chiến quy mô lớn chính din, lấPAy vic trin đzDCrZgu làm chính. Ta tính, với lc lượng hin thờZWi của chúng ta có thểp chống đvcqược sáu, bảdy ngày nữLsfa."

"Sau sáu, bảHlMy ngày đlOó thì tiếp tục thế nào? Tam đE vn chưa chắOc xuấYVt quan. Chng lẽ trông vào chính đsDdYo liên mình t tư t lợi nổi lương tâm đczVến cứGQPu vin chúng ta sao?"

Mộ Lôi nói, châm chọc. Lão chng chút hảgmo cảZm với cái đzDCám gọi là chính đEEXKo, thườiGrng ngày xưng huynh gọi đFEY một bộ chính nghĩfFva đVườQYng đYVườfFvng. Nếu như hy vọng vào chúng thì chng bằsHzng mong heo mẹ leo cây.

Đến giờPA Chú Kiếm Sơn Trang đhyã bịvcq bao vây na tháng rồi, nhữEng tên vỗ ngc là chính đYVcQo chưa ai thò mt ra, phỏng chng chờsHz Chú Kiếm Sơn Trang bịvcq đfFvồng minh tà đfffFEYo công phá thì sẽ tha cơ cắsiHn cho một phát cuối cùng đEczV đOòi chia một chén canh. Chuyn như vy bình thườpng lắcsm, ngay cảQY đfffồng minh tà đrZgxcTo vây công Chú Kiếm Sơn Trang lầHCXn này có lẽ cũng có cảP bọn chúng đXKAcxng sau thúc đLsfsHzy.

Chú Kiếm Sơn Trang lấEEy vic đzDúc kiếm mà dương danh. Họ có bốn thanh linh kiếm tuyt phẩDm, ai trên giang hồ đsu biết, lạxcTi còn bao nhiêu thứsHz còn trong kho nữYVa. Hn linh kiếm cao giai cũng có rấDt nhiu, linh kiếm trung, đYVê giai lạOi càng nhiu vô số kểAcx. Sợ rằTZng không chỉp có một thế lc nhìn chằfffm chằsm vào miếng thịzDCt này. ChỉsiH là bao năm qua Chú Kiếm Sơn Trang có ảrZgnh hưởng quá sâu, lạPAi có bí thut "Thiêu tâm thut" làm quầvcqn hùng thiên hạid kinh sợ. Khi xưa tng có đDdYGQPi gia chủ Chú Kiếm Sơn Trang tng làm một chiến tích đhyáng sợ, trong một ngày dit năm vịd linh kiếm sư cu giai mà trong đsHzó có hai vịHCX cu giai cu giai đChdidnh!

Thế nhưng, thế h hin thờHlMi ở Chú Kiếm Sơn Trang không bằgmng đGQPYVi trước nên phầyn đMEông thế lc ngày càng
coi thườYVng. LầTZn kiếm hội ở Thái Hồ va rồi ai cũng biết Vô trầsn nhai kích đEộng chính tà nước Triu hỗn chiến. Đây chính là một cơ hội đpD đVPông đEGQPo thế lc ra tay.

" Ha ha ha ha ... nhữsHzng con chuột Chú Kiếm Sơn Trang mau ra đYVây chịYVu chết!"

Một tiếng cuồng tiếu hùng hồn vang khắPAp Chú Kiếm Sơn Trang.

SắsHzc mt mọi ngườvcqi trong phòng nghịQY s đYVu biến điGrổi. truyn đdược lấFEYy t website tung hoanh

"Tht là bọn tiểVPu nhân hèn hạczV! Không thểlO chịEu đEược, hôm nay nhấAcxt đChdTZnh phảsi băm vằpm tng đVPTZa trong bọn chúng!"

Mộ Lôi căm phn bt dy, nhanh chóng bước ra ngoài. Theo sau là Liu Thanh Lâm, MạHlMc Hư và các linh kiếm sư bát giai họ MạrZgc khác.

Ba gã linh kiếm sư cu giai đPArZgng ở trên tườZWng bên trong ngọn kiếm tháp Chú Kiếm Sơn Trang. Chúng nhìn xuống đrZgám ngườLsfi Mộ Lôi, vẻ ngạzDo mạqkn ngông cuồng không coi ai ra gì.

" Ngọc kiếm Ngọc Vô Khuyết! Huyết lục kiếm Vương Tiếu! BạiGrch cốt kiếm BạVch Linh! Ba tên chuột nhắVt các ngươi xuống đZWây nhn cái chết đDdYi!"

Mộ Lôi đVPChdng ở trên một bứTZc tườhyng đfAsổ, gin dữcQ chỉDdY vào ba ngườzDi nọ mắfFvng to.

Trên Kiếm tháp, ba tên linh kiếm sư cu giai thì một tên cầpm đidyu din mạLsfo cc kỳ âm nhu tuấVn lãng, khoảZWng bốn mươi tuổi, linh lc toàn thân đxcTm đLsfc, tu vi đDdYã đLsfến mứCCc cu giai đidYVnh. Y cườiGri âm hiểDdYm: "Mộ đCCườVPng chủ, Liu hành chủ, hai thế lc lôi vân kiếm đsườqkng và thông vn xa hành hà tấlOt phảXKi hòa mình vào chỗ nước đHCXục này? Ta khuyên các ngươi lầvcqn nữMEa, rờDi đVPi ngay thôi thì chuyn giữfAsa chúng ta coi như chưa có vic gì, Mộ gia Lôi Vân kiếm đQYườzDng các ngươi vn là Lôi Vân kiếm đHCXườqkng lôi, Liu gia thông vn xa hành vn là Liu gia thông vn xa hành.

" Ngọc Vô Khuyết! Ngươi đGQPúng là đzDàn bà, không cầDn khích bác ly gián, muốn dit Lôi Vân kiếm đsườCCng chúng ta cứEE vic đZến lôi châu mà làm! Mộ Lôi ta nếu hơi nhíu mày sẽ không xứdpng với cái danh 'Bôn Lôi kiếm'"

" Rượu mờZWi không uống lạczVi thích uống rượu phạCCt!" Bộ mt âm nhu của Ngọc Vô Khuyết càng thêm âm trầEEm. Y tu luyn loạZWi kiếm quyết kỳ lạd, cầqkn nguyên âm thiếu nữFEY điGrV thái bổ tu luyn nhưng bởi vì kiếm quyết không hoàn chỉLsfnh nên di chứPng vô cùng rõ ràng. Con ngườfffi y càng ngày càng âm nhu chng khác gì hoạYVn quan. Bình nht y hn nhấChdt ngườDdYi ta vạXKch trầzDn sở đvcqoảVPn của mình. Mộ Lôi một câu bảOo y đidàn bà làm dn phát la gin. Linh kiếm múa một hồi, một đHlMsiHo kiếm quang dài chng mườqki trượng bổ xuống.

"Kết trn!"

Mộ Lôi hét lớn một tiếng. Liu Thanh Lâm, MạHlMc Hư, MạYVc Bình và hai vịcs linh kiếm sư bát giai đHCXidnh hai nhà Mộ, Liu ở phía sau xen kẽ tiến lên. Sáu ngườxcTi trấxcTn một phương vịChd tạGQPo thành thế Lục hợp vây ba tên linh kiếm sư cu giai vào giữLsfa.

Bọn họ có thểYV chống lạFEYi ba tên linh kiếm sư cu giai lâu như vy là nhờTZ vào một bộ trn pháp tên là Lục Hợp phong ma kiếm trn. BằDng không thì với một tên linh kiếm sư cu giai hu kỳ, hai tên linh kiếm sư cu giai trung kỳ làm sao họ ngăn cảdn nổi.

Cuộc chiến bên trong đfAsang din ra thì bên ngoài cũng vang lên tiếng kêu. Đó là đD t sơn trang chiến điGrTZu với linh kiếm sư tà đidiGro vây công sơn trang.

Chiến đVfffu t buổi sáng kéo dài đChdến ban đfffêm, song phương đqku có t thương nhưng không có thắYVng lợi cuối cùng. Ba tên linh kiếm sư cu giai tà đpVo bèn thối lui dù không cam lòng.

Chú Kiếm Sơn Trang vội vàng quét dọn chiến trườsHzng, thu dọn thi thểChd. PhầPAn đfFvông linh kiếm trung cao giai nhanh chóng khôi phục tinh lc, chuẩgmn bịME cho trn ác chiến ngày mai.

Trăng sáng sao thưa, ánh trăng chiếu xuống doanh trạVi liên minh tà đlOFEYo.

" ĐsHzi ca, Chú Kiếm Sơn Trang tht đPúng là cái xương cứcsng. Chúng ta vây công na tháng thế mà chng chút tiến triểVPn gì. Cái kiếm trn chó má hỗn tạfffp của mấsHzy đlOczVa bát giai thc nhứfAsc đZWChdu."

Huyết lục kiếm Vương Tiếu mắChdt đMEỏ sòng sọc, cái đzDCsu rối bờEi, cườGQPi hung dữcs, toàn thân phát ra một luồng dã tính.

" Không sao, bọn chúng không còn c đZược bao lâu nữvcqa. ChỉTZ cầcsn chúng ta tn lc đYVqk thương linh kiếm sư linh kiếm và các linh kiếm sư trung giai của bọn chúng thì chảfAs mấPAy chốc chúng sẽ không chống nổi!" Âm ngọc kiếm Âm Vô Khuyết tỏ ra lo lắdpng. Tấhyn công mãi không đfAsược cũng làm cho y mấfAst dầlOn kiên nhn.

BạZch Cốt kiếm Bạdpch Linh trông rấhyt gày gò, cảdp ngườQYi như một bộ xương lên tiếng: "ĐMEi ca, với thc lc của chúng ta chỉXK cầfAsn cố lên là có thểlO chọc thủng phòng v bọn chúng, chuyn công phá sơn trang chỉcs là sớm muộn. Vì sao cứrZg đsiHến thờrZgi khắfAsc mấcQu chốt lạFEYi rút nhân thủ v vy?"

Âm Vô Khuyết cườxcTi một tiếng âm lãnh: "Bên ngoài có rấfAst nhiu ánh mắgmt nhìn vào Chú Kiếm Sơn Trang. Bọn chúng muốn làm bọ nga, ve sầdpu. Ta sao lạOi cho bọn chúng như ý đAcxược?"

" Thì ra là như vy, đpVPi ca sợ lc lượng của chúng ta hao tổn quá lớn cho nên mới t t tng bước tiêu dit lc lượng Chú Kiếm Sơn Trang." BạHCXch Linh gt đPAQYu tỏ vẻ khâm phục.

Nhưng vào lúc này Âm Vô Khuyết ngẩzDCng đVPfAsu nhìn chăm chú bên ngoài lu trạfAsi: "Ai!"

Hai luồng linh khí cườrZgng đHlMVi dao đrZgộng bên ngoài lu, kèm theo hai tiếng cườYVi dài.

" Ha ha ha ha, ba vịsiH Tà vương t lúc chia tay vn khỏe chứHCX?"

Hai lão giảrZg sóng vai bước vào lu, khí tứfffc trên thân không sánh kém hơn Vương Tiếu và BạLsfch Linh, hai ngườcQi là linh kiếm sư cu giai trung kỳ.

Âm Vô Khuyết lạfFvnh lùng nhìn hai lão giảYV: "Dư gia châu, Tôn gia Giang Châu! Hai lão bấczVt t các ngươi tới đqkây làm gì? Hai nhà các ngươi luôn giao hảPo với MạEc gia, chng lẽ ra mt vì MạVc gia?"

"Ha hảiGr." Một lão giảdp sắsiHc mt hồng nhun cườsi nhẹ: "Lờdi của Âm vương sai rồi, chúng ta chỉP vì làm ăn với Chú Kiếm Sơn Trang mà có quan h. Hin giờfAs tình hình đYVã đTZến nước này sẽ không vì một gia tộc sắVPp xuống dốc mà tạczVo thêm cườFEYng điGrCCch. MấzDy ngày qua ta thấfffy ba vịxcT Tà vương tn lc vây công Chú Kiếm Sơn Trang mãi vn chưa xong nên đChdc bit tới đCCTZ trợ trn."

"Điu này thì bổn vương cầHlMu còn không đEược." Âm Vô Khuyết âm hiểTZm cườyi, bỗng nói sang một chuyn khác: "Thế nhưng lợi ích sau khi đMEánh xong Chú Kiếm Sơn Trang nên phân phối như thế nào?"

"Chính ĐEEo Liên Minh bốn châu Giang Nam chúng ta chỉhy lấcsy một bộ"Tứid linh đsồ", bốn thanh linh kiếm tuyt phẩDm không lấAcxy thanh nào, nhữOng vt phẩAcxm khác phân chia đChdu." Dư lão đcs nghịQY.

"NgoạZm lớn quá đEEó!"

Âm Vô Khuyết chưa nói gì mà BạLsfch Linh đHCXã bt dy gầHlMm lên: "Chúng ta tấPAn công nhữVng na tháng, huynh đTZ chết bao nhiêu. Các ngươi chen vào sau cùng mà mới nói đDã đLsfòi một na! Không sợ no chết à?"

Dư lão nhìn lạxcTi hỏi: "Vy cốt vương nghĩQY sao?"

BạYVch Linh chìa ba ngón tay: "Các ngươi tối đPAa là ba thành!"

Dư lão h lạidnh một tiếng: "Các ngươi cho bọn ăn mày hảfAs? Ít nhấvcqt phảQYi bốn thành! Còn phảdpi thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩAcxm nữQYa."

"Bốn thành không đZược." Âm Vô Khuyết quảhy quyết nói :"Của các ngươi tối đVPa là ba phầgmn, thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩym."

Dư lão nhìn hắZWn một cái tht sâu: "Được, hy vọng ngày mai Âm vương thc hin lờrZgi ước hẹn."

  • Gửi lúc 2:15 Ngày 12/01/2015

    dan666

    da doi 1 nam roi , lau qua ad oi !!

  • Gửi lúc 13:58 Ngày 06/05/2014

    truonggiang

    Dich nhanh nhe amin mình đợi lâu quá rồi đó

  • Gửi lúc 14:24 Ngày 01/01/2014

    xitencute

    K đọc đc ad ơi

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    mong ae som dich xong

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    bao gio moi co chuong moi day dich cham qua