Trang chủ / Kiếm Hiệp / Truyền Kiếm / Chương 65 : Mạc gia nguy cấp

Truyền Kiếm

Chương 65 : Mạc gia nguy cấp




QuyểccHn 2: Thái Hồ kiếm hội

Chương 65: MạlFc gia nguy cấJnp

Dịpch giảpb: Box đOIqào tạAo BạOWzch Ngọc sách
Biên tp: 123456vn
Nguồn: BạpSch Ngọc Sách và Bàn Long Hội

 

Mạaydc vấZJn nhìn chằpbm chằkaDm vào trạPi chủ cu đZdtộc trạkaDi già nua. HắUPJn thảVfVn nhiên bảZdto lão trạSkyi chủ da mt nhăn nheo như da quýt: "Ngươi đOng có trêu chọc ta, ta cầJLn một đOồ vt trong trạTAi các ngươi, kính xin lão trạkpi chủ đaydưa ta đOIqi lấlFy."

"Đó là cái gì vy?" TrạTAi chủ cu đZdtộc trạOi càng thêm hồi hộp. Lão nhớ lạaydi cu đaộc trạqsi Miêu gia tung hoành du châu mấCOy chục năm, đqsã khi nào phảSi chịIau khuấkpt nhục đpbến vy? Lạdyi bịayd ngườkOli ta đkYánh lên sơn môn, dùng bạtUOo lc đkaDUPJ vơ vét tài sảOtn!

MạzpTc VấOtn ghé ming vào tai trạSi chủ cu đkpộc trạCOi. HắAn thì thầdnkm một cái tên làm cho trạOWzi chủ đkOlộc trạdyi bịkp bò cạtUOp chui vào trong ngườai vy, chỉyV thiếu đkOliu nhảkpy dng lên ngay tạzpTi đOWzương trườZdtng.

"Không thểP nào! Không thểZdt cho ngươi đZdtược! Đó lạOIqi chấkYn trạJni chi bảJLo của Miêu gia!"

Mạqsc VấJLn khẽ h lạyVnh lùng: "Ta là ma đOWzJnu của ma đOWzdnko, đxzng ép ta phảaui làm cái chuyn tàn sát dit tộc."

TrạLi chủ cu đZJộc trạNkTi lp tứJLc giống như hạNkTt cà bịp đJnánh nát, thầJnn sắZJc trong mắDRZt đyxazpTu tranh không cam chịTAu mấauy lầkpn, sau rồi cúi đyVau nói khé: "Ta đSA ngươi mang vt đOtó đHSNi nhưng ngươi phảTJpi đdyồng ý với ta, ngươi không đyVược làm thương tổn bấnPt kỳ ngườai nào của Miêu gia chúng ta nữdnka."

" Không!" MạWCkc VấkOln hứpba như chém đVfVinh cht sắpSt.

KHuôn mt trạnPi chủ cu đpbộc trạyVi biến sắWCkc. Lão nghĩS đaến chuyn MạpSc VấkaDn không bằJLng lòng. Nhưng khi nghe thấtUOy lờNkTi nói chắqsc nịach của hắCOn thì bình tĩkOlnh trở lạyxai.

"Ngươi phảkYi đdyưa ta đyVi lấOty." MạIac VấVfVn nghiêm túc bảao.

Yêu cầdyu này tuy mang tính ép buộc làm ngườqsi nghe khó chịOIqu nhưng không phảDRZi là không thểIa chấZJp nhn. Huống chi hin thờlFi bảlFn thân là cá thịlFt nằyxam trên thớt gỗ cũng chỉa có thểL mc ngườWCki chém giết.

"Được, ta đUPJưa ngươi đZJi."

đxzộng hu sơn cu đTJpộc trạtUOi phảZdti đnPi qua một vùng đDRZộc xà, đYộc trùng và nhữpSng vt kịRRch đqsộc đOược nuôi trong đNkTộc trì. Sau khi đdnki qua hết nhữHSNng chỗ đaydó thì ở phía trước xuấHSNt hin một cái dàn tế bằSng Ngọc. Trên tế đSàn có một củ sâm vương giống như búp bê hình ngườxPi có các dây đaydđpc thù quấDRZn quanh.

Đến khi thu sâm vương ngàn năm và kiếm nang, Mạkpc VấlFn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Qua một tháng bôn ba cuối cùng cũng lấkpy đkYược một linh vt vào tay!

Đ t Miêu gia cu đxzộc âm thầSkym nguyn rủa. Mạauc VấPn đPpS lạaui sáu cái hòm châu báu giá trịp năm mươi vạSkyn lượng hoàng kim rồi thảSkyn nhiên bỏ đNkTi.

HắtUOn cưỡi Yến vân bảJLo mã chạaydy thng đkpến nơi đauồng không mông quạPnh mới dng cương. HắRRn bình tĩVfVnh hô lên: "Còn không ra sao? Hin giờyxa ta phảZdti đkpi v rồi."

Cộp, cộp, cộp, cộp. NhữCOng tiếng vó nga vang lên, bạOtch y bạkOlch mã thong thảUPJ t trong bụi cỏ rm rạpbp đxzi ra.

Khuôn mt Nguyt Ảnh tỏ ra khó chịIau: "Sao ngươi đOWzoán đPược?"

MạzpTc VấPn bình tĩaunh nhìn thịpS một cái: "Tr ngươi ra, ta không tưởng tượng đaược ra ngườOWzi khác."

" H" Nguyt Ảnh h nhẹ một tiếng đUPJoạpt Thiên Sơn tuyết liên, Vạan Niên Ôn Ngọc của ngươi mà ngươi không tứxPc gin sao?"

" TứAc gin ư, nếu ta có thc lc Kiếm Thánh thì nhấst đayddynh sẽ tr ma v đlFRRo, tru sát Ma Môn yêu nữOt nhà ngươi."

Hơi thở Nguyt Ảnh nghẹn lạOi, nỗi nim tủi thân t đJLáy lòng dâng lên làm cho mũi và mắPt đIau cảDRZm thấyxay cay cay. Thịs trợn trng mắkYt nhìn chằkOlm chằJLm tht sâu MạOtc VấAn. PhảYi tht lâu sau, thịkY đdyột nhiên giơ tay ném ba vt xuống đSkyzpTt phía trước mt Mạxzc VấkOln.

"Đồ vớ vẩOn ngươi cầccHn đfOZây này! TrảOIq lạqsi cho ngươi!"

Nguyt Ảnh lớn tiếng hét lên, câu cuối cùng rõ ràng mang theo một tia gin dỗi. Thịdnk kéo cương phi nga, không thèm quay lạCOi.

Mạsc VấIan nhìn tam cái hộp trên mt đkOlRRt, hắdnkn ngẩPn ra một hồi tht lâu, sau cùng đkpành thở dài phấJLt tay thu lạpi ba cái hộp vào kiếm nang rồi cũng giục nga bỏ đqsi.

...

" Mộc thiếu gia đWCkã v!"

Một gã đPội trưởng đkOlội thủ v thấJLy MạNkTc Vấqsn lp tứSc tiến lên nghênh đPón. Gã cầtUOm lấIay dây cương bảzpTo mã hộ cho MạkYc VấxPn.

MạPc VấJnn liếc mắZdtt nhìn lạTAi sơn trang thì thấSkyy lc lc thủ v so với trước giảJnm đpSến bảdnky phầPn nên ngạyxac nhiên hỏi: "BảOWzo v sơn trang giảlFm đJni sao? Sao lạqsi giảIam hn đlFi như vy?"

đTJpội trưởng lp tứpSc trảZdt lờai: "Đúng vy, gia chủ dn các huynh đNkT gấOIqp rút đCOến tiếp vin cho Chú Kiếm Sơn Trang Giang Châu. Đúng rồi, gia chủ nhờO tiểdyu nhân báo lạyxai cho ngài là thế lc tà đfOZHSNo phía Nam liên hợp tấzpTn công Chú Kiếm Sơn Trang, khi nhn đpược tin tứauc xin ngài lp tứOtc xuôi nam v Giang Châu.

MạWCkc VấTAn đJLTA cảHSN ngườYi, âm thanh hốt hoảWCkng hỏi lạyVi: "Chuyn xảzpTy ra khi nào?"

" MườZJi ngày trước, Ngọc Liu Sơn Trang chúng ta nhn đpSược tin. Khi đOIqó Chú Kiếm Sơn Trang đkOlã bịau vây khốn ba ngày. Gia chủ nhn đCOược tin tứSkyc lin suấkpt lĩtUOnh bảyxay thành đZdt t sơn trang xuôi nam tiếp vin cho Giang Châu. Vốn gia chủ muốn chúng ta báo tin cho ngài tht sớm nhưng hành tung của ngài bấyxat đJLanh nên chúng ta tung ngườaydi đVfVi khắkOlp nơi cũng không thểxz nào liên lạHSNc đTAược với ngài. HảfOZ, Mộc công t, Mộc công t, ngài sao vy?"

Mạdnkc VấIan không nghe thấsy thanh âm của tên đnPội trưởng hò hét. HắSn đJnang thấzpTt hồn lạAc phách trảdnk lờDRZi mu thân đLang đSdyng trước đxzình vin.

" "Vấdyn nhi! Con cũng đyVã v!"

Liu Tu Tâm thấSy MạkYc VấHSNn thì lp tứTJpc vui vẻ phát khóc. Bà tiến tới giữkp cht tay MạzpTc Vấsn: "Bây giờccH chúng ta lên đCOườZJng v nhà thôi."

" Mẹ!" MạOIqc Vấkpn ngạfOZc nhiên nhìn mu thân của mình.

" Sơn trang có chuyn lớn như vy mà NhịxP bá của con còn muốn gạHSNt ta nhưng ta có phảkOli ngườtUOi mù, đccHiếc đYâu. Lúc này Liu Tu Tâm trở nên quyết đAoán, lão luyn như một ngườdyi chủ mu gia đDRZình. Bà nghiêm trang nhìn MạkYc VấIan: "VấkYn nhi, ta biết trong lòng con có oán khí nhưng dù gì đqsó cũng là nhà của chúng ta! Phụ thân của con, thân nhân của con đOIqu ở đTJpó cảIa."

MạzpTc VấWCkn gượng cườOIqi, nhà sao, cái nhà đPó khi nhớ lạzpTi chỉa cho hắZdtn cảDRZm giác lạIanh lẽo, thân nhân ư. Ha ha, hắan chưa bao giờa cảxPm giác nhn đauược s quan tâm ủng hộ của bấOWzt cứkaD thân nhân nào.

Cũng đOtành, nơi đJnó cũng là nơi chôn nhau cắkaDt rốn, còn một cái nhân tình. Phụ thân à, sau lầIan này ta sẽ không còn nợ cái gì nữPa.

Hít sâu một hơi, MạUPJc VấPn đzpTáp: "Mẹ, ngườDRZi không phảOti lo. NhịpđZdtã dn nhân thủ đLến tiếp vin rồi. Phỏng chng đPtUOi bá cũng nhn đtUOược tin tứdyc cầxPn trợ giúp. Sơn trang nhấat thờlFi chắLc vn chưa sao. Con xuôi Giang Châu ngay bây giờJn, ngườccHi không cầaydn phảsi đaui đpâu."

Hắdnkn giơ tay ra, một cái hộp ngọc ấYm áp hin ra: "Mẹ, đOWzây là Vạan Niên Ôn Ngọc. Đeo nó bên ngườkaDi sẽ có lợi cho sứRRc khỏe, có thểNkT sống lâu. NgườRRi nên đpeo nó bên ngườkYi."

Hai mắfOZt Liu Tu Tâm đNkTỏ hoe, giơ tay vuốt đPkaDu MạTJpc VấPn, trong giọng nói có hơi bùi ngùi: "Mẹ không chăm sóc con chu đYáo mà con thương ta vy. Lòng ta rấat vui. Con quay v sơn trang nhấpSt đSkyyVnh phảRRi cẩTJpn thn. Mẹ biết con đIaã mạyVnh mẽ lăm nhưng thân phn của con khá nhạOWzy cảOm, không đJnược đLHSN lộ chân din mục.

Trong lòng Mạdnkc VấOIqn min cưỡng cườccHi. Mu thân là chủ mu Chú Kiếm Sơn Trang quảxP nhiên không phảlFi ngườOWzi phụ nữCO thườlFng. Mình mới đRRi có một tháng mà mu thân đaã thăm dò toàn bộ nhữpbng gì mình làm trong hai năm qua.

" Mẹ yên tâm đHSNi, con sẽ hành s tùy theo hoàn cảZdtnh."

T bit mu thân, MạkaDc VấOn cỡi Yến vân bảaydo mã phi thng v phía Nam ...

Chú Kiếm Sơn Trang là một sơn trang cổ xưa đZJã sng sữaung ba trăm năm. Hin giờP, nó trông tht vắkYng lng, xơ xác tiêu đZdtiu. Trên tườkpng loang lổ vết máu, đSkyâu đSây là nhữLng mảanh thịTJpt vụn nát. Bên trong sơn trang, phàm ai còn có thểkY vung kiếm đqsu mc nhung trang, ngay cảyV hài đdyồng mườlFi một mườIai hai tuổi cũng cầyVm kiếm, bộ mt nghiêm trọng tuầpbn tra sơn trang.

Trong phòng nghịdy s, nhữVfVng vịCO cao tầtUOng Chú Kiếm Sơn Trang đUPJu có mt. Còn có cảyV gia chủ Mộ gia Mộ Lôi của Lôi Vân kiếm đSườkpng, thông vn xa hành gia chủ liu gia Liu Thanh Lâm ở Vân Châu và nhữtUOng linh kiếm sư cao giai của hai nhờdy đVfVu t tụ ở đlFây.

"Rốt cuộc bao giờCO Tam đpS có thểA xuấPt quan?" Mộ Lôi nhìn chằaydm chằLm vào một chỗ trống không hỏi.

Khuôn mt Mạpc Hư lộ vẻ ngạZJi ngùng. Thế s vô thườkOlng, lão căn bảtUOn rấaydt không hy vọng MạJLc Thiên xuấzpTt quan thành công nhưng hin tạOIqi Chú Kiếm Sơn Trang đyxaã đpSến thờyxai khắnPc sinh t nên lão lạaydi mong mỏi đVfViu ngược lạdyi. Chuyn tranh đNkTtUOu nội bộ sơn trang trở nên không có chút ý nghĩdya nào nữCOa.

"Điu này chỉVfV có mỗi gia chủ mới biết đAược." MạNkTc Hư thở dài.

" Hai năm! Đã hai năm rồi!"

Mộ Lôi oán hn, tay nắTJpm cht tay vịzpTn chiếc ghế cứDRZ như thểyV nó có thâm cu đOtSkyi hn gì vy. Lão bt dy hét lớn: "Không cho hắZdtn bế quan nữCOa! Bây giờyxa gọi hắkpn ra đlFi!"

Mạaydc Hư lắOWzc đkYNkTu, chán chườWCkng bảpo: "Mộ đfOZườkOlng chủ, ngài không cầUPJn thăm dò. Gia chủ đauúng tht đOIqang bế quan. Tình cảHSNnh bây giờP mà la các ngườdnki còn có ý nghĩRRa sao? Nếu ngươi muốn gọi gia chủ ra, ta không cảpn nhưng ngươi nên biết gia chủ đOtang tu luyn "Thiêu tâm thut". Thế cho nên nếu bịOt bên ngoài quấkYy rầVfVy sẽ tẩccHu hỏa nhp ma, vạSn kiếp bấdyt phục!"

SắIac mt Mộ Lôi âm trầLm, lão nhìn chằNkTm chằJnm vào Mạsc Hư. Ánh mắzpTt lóe lên tinh quang dườOng như lão đNkTang phán đYoán nhữaydng lờdyi này có thểtUO tin đqsược hay không.

Liu Thanh Lâm lạSi nói: "Nếu Tam đtUO không thểkY xuấpt quan, vy không nên đJLt hy vọng vào đZdtó làm gì. Bây giờzpT chúng ta cầlFn làm một chuyn."

" Chuyn gì?" Mộ Lôi nhìn sang phía Liu Thanh Lâm, trên khuôn mt tỏ ra nghi hoc. Hin giờnP Chú Kiếm Sơn Trang không hiếm linh kiếm sư bát giai nhưng lạdnki không có linh kiếm cu giai đWCkxP kẻ khác phảyxai e dè. Tam đlF MạPc Thiên dù không phảZdti là linh kiếm sư cu giai nhưng xích tiêu là linh kiếm tuyt phẩJLm, hơn nữJLa còn là tâm huyết MạlFc gia. Nó có thểyxa tương liên với huyết mạach MạIac gia, khi đdyó mới có thểTA phát huy hoàn toàn sứZdtc mạlFnh linh kiếm cho dù linh kiếm sư cu giai trung kỳ cũng chưa thểzpT chắLc chắOWzn đRRDRZ bạPi đOtược Tam đzpT.

Hin giờayd, đSkydnkch nhân có ba linh kiếm sư cu giai. Vic này làm cho bọn họ khổ sở ứsng phó. Mỗi lầSkyn giao phong đpu ở thế hạTA phong. Hin giờxz đayd t Chú Kiếm Sơn Trang và nhân thủ hai nhà đdyưa tới đOWzu t thương thảPm trọng. Mc dù còn có thểzpT min cưỡng lấpby ưu thế số lượng đaydL duy trì s cân bằzpTng nhưng tình cảyVnh không thểVfV kéo dài đkOlược.

"ChờS!"

Liu Thanh Lâm phun ra một chữZJ, ánh mắZdtt như có như không ở phía sau Mộ Lôi là Mộ Thanh Thanh sắccHp tiến giai thấkaDt giai bỗng sinh đccHộng hn.

"ChờUPJ hảO?"

Câu này làm cho Mộ Lôi cc kỳ thấRRt vọng, lão ngồi phịkpch trở lạlFi ghế: "Lão NhịZJ, bây giờTA không phảZJi là lúc đSùa giỡn. Tiếp tục chờyxa thì chúng ta bịp bọn chúng vào nồi hấap rồi!"

"Đúng là cầOtn chờdnk đOIqợi!" Ánh mắZJt Liu Thanh Lâm kiên đYHSNnh: "Phảyxai tn hết sứPc lc đps kéo dài thờxzi gian, tránh nhữPng trn chiến quy mô lớn chính din, lấOIqy vic trin đSkyyVu làm chính. Ta tính, với lc lượng hin thờlFi của chúng ta có thểOWz chống đkpược sáu, bảCOy ngày nữPa."

"Sau sáu, bảkpy ngày đPó thì tiếp tục thế nào? Tam đtUO vn chưa chắyxac xuấZJt quan. Chng lẽ trông vào chính đaydkaDo liên mình t tư t lợi nổi lương tâm đOtến cứPu vin chúng ta sao?"

Mộ Lôi nói, châm chọc. Lão chng chút hảqso cảkaDm với cái đpSám gọi là chính đIadnko, thườsng ngày xưng huynh gọi đJL một bộ chính nghĩOa đdnkườyVng đzpTườccHng. Nếu như hy vọng vào chúng thì chng bằAng mong heo mẹ leo cây.

Đến giờRR Chú Kiếm Sơn Trang đTJpã bịTJp bao vây na tháng rồi, nhữZdtng tên vỗ ngc là chính đkaDauo chưa ai thò mt ra, phỏng chng chờDRZ Chú Kiếm Sơn Trang bịpb đOồng minh tà đyVSo công phá thì sẽ tha cơ cắzpTn cho một phát cuối cùng đOIqCO đRRòi chia một chén canh. Chuyn như vy bình thườNkTng lắpbm, ngay cảxz đaydồng minh tà đkaDxPo vây công Chú Kiếm Sơn Trang lầYn này có lẽ cũng có cảNkT bọn chúng đkpIang sau thúc đWCkaydy.

Chú Kiếm Sơn Trang lấnPy vic đfOZúc kiếm mà dương danh. Họ có bốn thanh linh kiếm tuyt phẩPm, ai trên giang hồ đZdtu biết, lạHSNi còn bao nhiêu thứDRZ còn trong kho nữOa. Hn linh kiếm cao giai cũng có rấUPJt nhiu, linh kiếm trung, đlFê giai lạpi càng nhiu vô số kểRR. Sợ rằRRng không chỉdy có một thế lc nhìn chằxPm chằCOm vào miếng thịWCkt này. Chỉs là bao năm qua Chú Kiếm Sơn Trang có ảIanh hưởng quá sâu, lạOWzi có bí thut "Thiêu tâm thut" làm quầCOn hùng thiên hạkp kinh sợ. Khi xưa tng có đTJpAi gia chủ Chú Kiếm Sơn Trang tng làm một chiến tích đLáng sợ, trong một ngày dit năm vịOt linh kiếm sư cu giai mà trong đxzó có hai vịdy cu giai cu giai đxzdynh!

Thế nhưng, thế h hin thờTAi ở Chú Kiếm Sơn Trang không bằRRng đIaLi trước nên phầkaDn đTAông thế lc ngày càng
coi thườkpng. LầWCkn kiếm hội ở Thái Hồ va rồi ai cũng biết Vô trầnPn nhai kích đPộng chính tà nước Triu hỗn chiến. Đây chính là một cơ hội đqsP đfOZông đTApbo thế lc ra tay.

" Ha ha ha ha ... nhữYng con chuột Chú Kiếm Sơn Trang mau ra đtUOây chịAu chết!"

Một tiếng cuồng tiếu hùng hồn vang khắtUOp Chú Kiếm Sơn Trang.

SắHSNc mt mọi ngườkOli trong phòng nghịyV s đPu biến đauổi.

"Tht là bọn tiểOtu nhân hèn hạHSN! Không thểDRZ chịAu đRRược, hôm nay nhấDRZt đJntUOnh phảZJi băm vằOIqm tng đccHaua trong bọn chúng!"

Mộ Lôi căm phn bt dy, nhanh chóng bước ra ngoài. Theo sau là Liu Thanh Lâm, MạLc Hư và các linh kiếm sư bát giai họ MạAc khác.

Ba gã linh kiếm sư cu giai đskpng ở trên tườYng bên trong ngọn kiếm tháp Chú Kiếm Sơn Trang. Chúng nhìn xuống đTAám ngườqsi Mộ Lôi, vẻ ngạOWzo mạtUOn ngông cuồng không coi ai ra gì.

" Ngọc kiếm Ngọc Vô Khuyết! Huyết lục kiếm Vương Tiếu! BạZJch cốt kiếm Bạpch Linh! Ba tên chuột nhắHSNt các ngươi xuống đkaDây nhn cái chết đkYi!"

Mộ Lôi đkYUPJng ở trên một bứauc tườzpTng đOổ, gin dữJL chỉO vào ba ngườnPi nọ mắfOZng to.

Trên Kiếm tháp, ba tên linh kiếm sư cu giai thì một tên cầPm đAYu din mạaydo cc kỳ âm nhu tuấkYn lãng, khoảxPng bốn mươi tuổi, linh lc toàn thân đfOZm đyxac, tu vi đyxaã đHSNến mứUPJc cu giai đTJpxznh. Y cườkaDi âm hiểPm: "Mộ đsườqsng chủ, Liu hành chủ, hai thế lc lôi vân kiếm đOIqườzpTng và thông vn xa hành hà tấdyt phảaui hòa mình vào chỗ nước đJLục này? Ta khuyên các ngươi lầZJn nữYa, rờpbi đkOli ngay thôi thì chuyn giữfOZa chúng ta coi như chưa có vic gì, Mộ gia Lôi Vân kiếm đpSườPng các ngươi vn là Lôi Vân kiếm đaườnPng lôi, Liu gia thông vn xa hành vn là Liu gia thông vn xa hành.

" Ngọc Vô Khuyết! Ngươi đxzúng là đWCkàn bà, không cầkaDn khích bác ly gián, muốn dit Lôi Vân kiếm đccHườIang chúng ta cứSky vic đUPJến lôi châu mà làm! Mộ Lôi ta nếu hơi nhíu mày sẽ không xứang với cái danh 'Bôn Lôi kiếm'"

" Rượu mờpi không uống lạZdti thích uống rượu phạNkTt!" Bộ mt âm nhu của Ngọc Vô Khuyết càng thêm âm trầJLm. Y tu luyn loạZdti kiếm quyết kỳ lạSky, cầnPn nguyên âm thiếu nữSky đpSkY thái bổ tu luyn nhưng bởi vì kiếm quyết không hoàn chỉzpTnh nên di chứlFng vô cùng rõ ràng. Con ngườOIqi y càng ngày càng âm nhu chng khác gì hoạPn quan. Bình nht y hn nhấWCkt ngườOti ta vạLch trầqsn sở đtUOoảRRn của mình. Mộ Lôi một câu bảZdto y đHSNàn bà làm dn phát la gin. Linh kiếm múa một hồi, một đJnTAo kiếm quang dài chng mườpbi trượng bổ xuống.

"Kết trn!"

Mộ Lôi hét lớn một tiếng. Liu Thanh Lâm, MạOIqc Hư, MạSkyc Bình và hai vịA linh kiếm sư bát giai đOlFnh hai nhà Mộ, Liu ở phía sau xen kẽ tiến lên. Sáu ngườUPJi trấtUOn một phương vịdy tạVfVo thành thế Lục hợp vây ba tên linh kiếm sư cu giai vào giữOWza.

Bọn họ có thểnP chống lạLi ba tên linh kiếm sư cu giai lâu như vy là nhờpS vào một bộ trn pháp tên là Lục Hợp phong ma kiếm trn. BằpSng không thì với một tên linh kiếm sư cu giai hu kỳ, hai tên linh kiếm sư cu giai trung kỳ làm sao họ ngăn cảAn nổi.

Cuộc chiến bên trong đauang din ra thì bên ngoài cũng vang lên tiếng kêu. Đó là đp t sơn trang chiến đSPu với linh kiếm sư tà đtUOUPJo vây công sơn trang.

Chiến đYau t buổi sáng kéo dài đWCkến ban đxPêm, song phương đTJpu có t thương nhưng không có thắPng lợi cuối cùng. Ba tên linh kiếm sư cu giai tà đkpOto bèn thối lui dù không cam lòng.

Chú Kiếm Sơn Trang vội vàng quét dọn chiến trườpSng, thu dọn thi thểO. PhầJnn đTAông linh kiếm trung cao giai nhanh chóng khôi phục tinh lc, chuẩPn bịDRZ cho trn ác chiến ngày mai.

Trăng sáng sao thưa, ánh trăng chiếu xuống doanh trạyVi liên minh tà đqsCOo.

" ĐNkTi ca, Chú Kiếm Sơn Trang tht đdyúng là cái xương cứNkTng. Chúng ta vây công na tháng thế mà chng chút tiến triểWCkn gì. Cái kiếm trn chó má hỗn tạxPp của mấWCky đccHdnka bát giai thc nhứJLc đkOlkpu."

Huyết lục kiếm Vương Tiếu mắpSt đZdtỏ sòng sọc, cái đOIqSkyu rối bờRRi, cườqsi hung dữpS, toàn thân phát ra một luồng dã tính.

" Không sao, bọn chúng không còn c đkOlược bao lâu nữzpTa. ChỉJn cầJLn chúng ta tn lc đLzpT thương linh kiếm sư linh kiếm và các linh kiếm sư trung giai của bọn chúng thì chảayd mấauy chốc chúng sẽ không chống nổi!" Âm ngọc kiếm Âm Vô Khuyết tỏ ra lo lắUPJng. TấAn công mãi không đkaDược cũng làm cho y mấDRZt dầTAn kiên nhn.

BạTAch Cốt kiếm Bạauch Linh trông rấUPJt gày gò, cảkp ngườHSNi như một bộ xương lên tiếng: "Đyxai ca, với thc lc của chúng ta chỉpS cầSkyn cố lên là có thểWCk chọc thủng phòng v bọn chúng, chuyn công phá sơn trang chỉau là sớm muộn. Vì sao cứS đkpến thờJLi khắLc mấYu chốt lạJni rút nhân thủ v vy?"

Âm Vô Khuyết cườtUOi một tiếng âm lãnh: "Bên ngoài có rấkOlt nhiu ánh mắZJt nhìn vào Chú Kiếm Sơn Trang. Bọn chúng muốn làm bọ nga, ve sầfOZu. Ta sao lạSi cho bọn chúng như ý đZJược?"

" Thì ra là như vy, đTJpdyi ca sợ lc lượng của chúng ta hao tổn quá lớn cho nên mới t t tng bước tiêu dit lc lượng Chú Kiếm Sơn Trang." BạIach Linh gt đVfVDRZu tỏ vẻ khâm phục.

Nhưng vào lúc này Âm Vô Khuyết ngẩkaDng đfOZTJpu nhìn chăm chú bên ngoài lu trạOWzi: "Ai!"

Hai luồng linh khí cườpng đtUOYi dao đzpTộng bên ngoài lu, kèm theo hai tiếng cườPi dài.

" Ha ha ha ha, ba vịpb Tà vương t lúc chia tay vn khỏe chứA?"

Hai lão giảIa sóng vai bước vào lu, khí tứLc trên thân không sánh kém hơn Vương Tiếu và BạWCkch Linh, hai ngườdyi là linh kiếm sư cu giai trung kỳ.

Âm Vô Khuyết lạdnknh lùng nhìn hai lão giảOt: "Dư gia châu, Tôn gia Giang Châu! Hai lão bấkaDt t các ngươi tới đxzây làm gì? Hai nhà các ngươi luôn giao hảdyo với MạSkyc gia, chng lẽ ra mt vì MạOc gia?"

"Ha hảJL." Một lão giảnP sắyxac mt hồng nhun cườTAi nhẹ: "LờZdti của Âm vương sai rồi, chúng ta chỉOWz vì làm ăn với Chú Kiếm Sơn Trang mà có quan h. Hin giờa tình hình đqsã đpến nước này sẽ không vì một gia tộc sắJLp xuống dốc mà tạSkyo thêm cườdyng đWCkNkTch. Mấpby ngày qua ta thấLy ba vịlF Tà vương tn lc vây công Chú Kiếm Sơn Trang mãi vn chưa xong nên đpSc bit tới đOIqfOZ trợ trn."

"Điu này thì bổn vương cầkOlu còn không đYược." Âm Vô Khuyết âm hiểSm cườOi, bỗng nói sang một chuyn khác: "Thế nhưng lợi ích sau khi đkaDánh xong Chú Kiếm Sơn Trang nên phân phối như thế nào?"

"Chính ĐJLo Liên Minh bốn châu Giang Nam chúng ta chỉfOZ lấDRZy một bộ"TứZdt linh đLồ", bốn thanh linh kiếm tuyt phẩpbm không lấZdty thanh nào, nhữsng vt phẩpSm khác phân chia đpu." Dư lão đJn nghịS.

"Ngoạpm lớn quá đWCkó!"

Âm Vô Khuyết chưa nói gì mà BạpSch Linh đHSNã bt dy gầYm lên: "Chúng ta tấfOZn công nhữJnng na tháng, huynh đlF chết bao nhiêu. Các ngươi chen vào sau cùng mà mới nói đPã đAòi một na! Không sợ no chết à?"

Dư lão nhìn lạTAi hỏi: "Vy cốt vương nghĩpS sao?"

Bạpch Linh chìa ba ngón tay: "Các ngươi tối đpba là ba thành!"

Dư lão h lạanh một tiếng: "Các ngươi cho bọn ăn mày hảkaD? Ít nhấyxat phảdnki bốn thành! Còn phảAi thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩyxam nữpa."

"Bốn thành không đRRược." Âm Vô Khuyết quảRR quyết nói :"Của các ngươi tối đdya là ba phầdyn, thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩccHm."

Dư lão nhìn hắfOZn một cái tht sâu: "Được, hy vọng ngày mai Âm vương thc hin lờZJi ước hẹn."

  • Gửi lúc 2:15 Ngày 12/01/2015

    dan666

    da doi 1 nam roi , lau qua ad oi !!

  • Gửi lúc 13:58 Ngày 06/05/2014

    truonggiang

    Dich nhanh nhe amin mình đợi lâu quá rồi đó

  • Gửi lúc 14:24 Ngày 01/01/2014

    xitencute

    K đọc đc ad ơi

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    mong ae som dich xong

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    bao gio moi co chuong moi day dich cham qua