Trang chủ / Kiếm Hiệp / Truyền Kiếm / Chương 65 : Mạc gia nguy cấp

Truyền Kiếm

Chương 65 : Mạc gia nguy cấp




QuyểVUn 2: Thái Hồ kiếm hội

Chương 65: MạHNmc gia nguy cấmsqp

DịSjDch giảzX: Box đqYào tạtMo BạzXch Ngọc sách
Biên tp: 123456vn
Nguồn: BạRch Ngọc Sách và Bàn Long Hội

 

Mạsgc vấYhbn nhìn chằkHkm chằZRm vào trạgki chủ cu đbBYộc trạRi già nua. HắXn thảVUn nhiên bảkHko lão trạBi chủ da mt nhăn nheo như da quýt: "Ngươi đwgMng có trêu chọc ta, ta cầPVyn một đanồ vt trong trạzXi các ngươi, kính xin lão trạYgi chủ đXưa ta đBhi lấTHty."

"Đó là cái gì vy?" TrạAZhi chủ cu đgộc trạhi càng thêm hồi hộp. Lão nhớ lạani cu đZRộc trạtMi Miêu gia tung hoành du châu mấHny chục năm, đmSYã khi nào phảHni chịqYu khuấRt nhục đzXến vy? LạDJmi bịyH ngườJwni ta đjfánh lên sơn môn, dùng bạYRo lc đHNmDJm vơ vét tài sảsgn!

MạSjDc VấbBYn ghé ming vào tai trạYhbi chủ cu đVUộc trạnani. HắVUn thì thầJXm một cái tên làm cho trạnWi chủ đXộc trạni bịZR bò cạJwnp chui vào trong ngườSzJi vy, chỉwgM thiếu đJwniu nhảny dng lên ngay tạwgMi đVUương trườPVyng.

"Không thểPVy nào! Không thểMQ cho ngươi đNTAược! Đó lạMi chấtMn trạni chi bảtMo của Miêu gia!"

MạbBYc VấqYn khẽ h lạkHknh lùng: "Ta là ma đBhmsqu của ma đJXmSYo, đXng ép ta phảMQi làm cái chuyn tàn sát dit tộc."

Trạgi chủ cu đsgộc trạkHki lp tứwgMc giống như hạJwnt cà bịDJm đgkánh nát, thầxPSn sắRc trong mắGDxt đTHtNTAu tranh không cam chịXu mấjfy lầnWn, sau rồi cúi đMQDzu nói khé: "Ta đYgR ngươi mang vt đTHtó đsgi nhưng ngươi phảGDxi đJwnồng ý với ta, ngươi không đJwnược làm thương tổn bấnt kỳ ngườPVyi nào của Miêu gia chúng ta nữRa."

" Không!" MạJwnc VấHnn hứsga như chém đAZhinh cht sắBt.

KHuôn mt trạJwni chủ cu đyHộc trạjfi biến sắBc. Lão nghĩX đBến chuyn MạTHtc VấRn không bằMQng lòng. Nhưng khi nghe thấXy lờbBYi nói chắSjDc nịanch của hắXn thì bình tĩDJmnh trở lạnani.

"Ngươi phảxPSi đyHưa ta đkHki lấBhy." MạXc VấmSYn nghiêm túc bảMo.

Yêu cầhRu này tuy mang tính ép buộc làm ngườWWGi nghe khó chịYRu nhưng không phảgi là không thểtM chấgkp nhn. Huống chi hin thờni bảwgMn thân là cá thịDJmt nằDJmm trên thớt gỗ cũng chỉX có thểJwn mc ngườDJmi chém giết.

"Được, ta đDJmưa ngươi đbBYi."

đRộng hu sơn cu đHnộc trạGDxi phảJwni đJXi qua một vùng đzXộc xà, đtMộc trùng và nhữXng vt kịXch đJXộc đHnược nuôi trong đSzJộc trì. Sau khi đDJmi qua hết nhữDzng chỗ đbBYó thì ở phía trước xuấgt hin một cái dàn tế bằTHtng Ngọc. Trên tế đJwnàn có một củ sâm vương giống như búp bê hình ngườYRi có các dây đYhbđxPSc thù quấhRn quanh.

Đến khi thu sâm vương ngàn năm và kiếm nang, MạVUc VấbBYn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Qua một tháng bôn ba cuối cùng cũng lấTHty đnược một linh vt vào tay!

Đ t Miêu gia cu đJXộc âm thầTHtm nguyn rủa. MạYhbc VấTHtn đNTAxPS lạXi sáu cái hòm châu báu giá trịPVy năm mươi vạXn lượng hoàng kim rồi thảSjDn nhiên bỏ đAZhi.

HắNTAn cưỡi Yến vân bảxPSo mã chạzXy thng đmsqến nơi đwgMồng không mông quạxPSnh mới dng cương. HắnWn bình tĩqYnh hô lên: "Còn không ra sao? Hin giờxPS ta phảani đxPSi v rồi."

Cộp, cộp, cộp, cộp. NhữnWng tiếng vó nga vang lên, bạtMch y bạBhch mã thong thảmsq t trong bụi cỏ rm rạPVyp đzXi ra.

Khuôn mt Nguyt Ảnh tỏ ra khó chịxPSu: "Sao ngươi đYhboán đnWược?"

MạkHkc VấyHn bình tĩkHknh nhìn thịZR một cái: "Tr ngươi ra, ta không tưởng tượng đJwnược ra ngườDJmi khác."

" H" Nguyt Ảnh h nhẹ một tiếng đXoạDJmt Thiên Sơn tuyết liên, VạMn Niên Ôn Ngọc của ngươi mà ngươi không tứRc gin sao?"

" TứDJmc gin ư, nếu ta có thc lc Kiếm Thánh thì nhấAZht đBnnh sẽ tr ma v đMQmSYo, tru sát Ma Môn yêu nữBh nhà ngươi."

Hơi thở Nguyt Ảnh nghẹn lạmSYi, nỗi nim tủi thân t đgkáy lòng dâng lên làm cho mũi và mắnt đYhbu cảBm thấjfy cay cay. Thịsg trợn trng mắkHkt nhìn chằxPSm chằXm tht sâu MạAZhc VấTHtn. PhảSjDi tht lâu sau, thịhR đgột nhiên giơ tay ném ba vt xuống đXbBYt phía trước mt MạVUc Vấmsqn.

"Đồ vớ vẩXn ngươi cầgn đPVyây này! TrảHNm lạHNmi cho ngươi!"

Nguyt Ảnh lớn tiếng hét lên, câu cuối cùng rõ ràng mang theo một tia gin dỗi. Thịsg kéo cương phi nga, không thèm quay lạgi.

MạyHc VấDJmn nhìn tam cái hộp trên mt đhHNmt, hắVUn ngẩJXn ra một hồi tht lâu, sau cùng đXành thở dài phấhXYt tay thu lạDzi ba cái hộp vào kiếm nang rồi cũng giục nga bỏ đtMi.

...

" Mộc thiếu gia đqYã v!"

Một gã đhRội trưởng đgội thủ v thấAZhy MạXc VấXn lp tứRc tiến lên nghênh đnWón. Gã cầmSYm lấtMy dây cương bảzXo mã hộ cho MạMQc VấwgMn.

Mạjfc VấmSYn liếc mắnt nhìn lạzBi sơn trang thì thấbBYy lc lc thủ v so với trước giảXm đyHến bảgky phầMQn nên ngạjfc nhiên hỏi: "Bảsgo v sơn trang giảYhbm đMi sao? Sao lạbBYi giảsgm hn đMi như vy?"

đnWội trưởng lp tứMc trảmsq lờjfi: "Đúng vy, gia chủ dn các huynh đzX gấAZhp rút đDJmến tiếp vin cho Chú Kiếm Sơn Trang Giang Châu. Đúng rồi, gia chủ nhờkHk tiểVUu nhân báo lạBhi cho ngài là thế lc tà đsgkHko phía Nam liên hợp tấSzJn công Chú Kiếm Sơn Trang, khi nhn đhRược tin tứnWc xin ngài lp tứnanc xuôi nam v Giang Châu.

MạnWc Vấgn đzXzX cảB ngườGDxi, âm thanh hốt hoảSzJng hỏi lạmsqi: "Chuyn xảJwny ra khi nào?"

" Mườgki ngày trước, Ngọc Liu Sơn Trang chúng ta nhn đhược tin. Khi đDzó Chú Kiếm Sơn Trang đzXã bịkHk vây khốn ba ngày. Gia chủ nhn đkHkược tin tứkHkc lin suấkHkt lĩzBnh bảxPSy thành đYg t sơn trang xuôi nam tiếp vin cho Giang Châu. Vốn gia chủ muốn chúng ta báo tin cho ngài tht sớm nhưng hành tung của ngài bấHnt đHNmgnh nên chúng ta tung ngườDzi đXi khắSjDp nơi cũng không thểJwn nào liên lạYhbc đgược với ngài. HảBh, Mộc công t, Mộc công t, ngài sao vy?"

MạYhbc VấRn không nghe thấqYy thanh âm của tên đnội trưởng hò hét. HắXn đyHang thấnant hồn lạgc phách trảNTA lờSzJi mu thân đHNmang đJXanng trước đbBYình vin.

" "VấJXn nhi! Con cũng đDzã v!"

Liu Tu Tâm thấYhby MạJwnc Vấgn thì lp tứnanc vui vẻ phát khóc. Bà tiến tới giữzB cht tay MạJwnc VấPVyn: "Bây giờhR chúng ta lên đYhbườHnng v nhà thôi."

" Mẹ!" MạZRc Vấgkn ngạXc nhiên nhìn mu thân của mình.

" Sơn trang có chuyn lớn như vy mà NhịnW bá của con còn muốn gạBt ta nhưng ta có phảAZhi ngườXi mù, đwgMiếc đMQâu. Lúc này Liu Tu Tâm trở nên quyết đzXoán, lão luyn như một ngườmsqi chủ mu gia đmSYình. Bà nghiêm trang nhìn MạSzJc VấSjDn: "VấXn nhi, ta biết trong lòng con có oán khí nhưng dù gì đhó cũng là nhà của chúng ta! Phụ thân của con, thân nhân của con đNTAu ở đHNmó cảmSY."

MạBc VấXn gượng cườDzi, nhà sao, cái nhà đgó khi nhớ lạMQi chỉB cho hắxPSn cảRm giác lạGDxnh lẽo, thân nhân ư. Ha ha, hắnann chưa bao giờSzJ cảMQm giác nhn đkHkược s quan tâm ủng hộ của bấHnt cứX thân nhân nào.

Cũng đSzJành, nơi đYRó cũng là nơi chôn nhau cắBt rốn, còn một cái nhân tình. Phụ thân à, sau lầPVyn này ta sẽ không còn nợ cái gì nữTHta.

Hít sâu một hơi, MạHnc VấWWGn đYhbáp: "Mẹ, ngườSzJi không phảHni lo. Nhịjfđsgã dn nhân thủ đYRến tiếp vin rồi. Phỏng chng đXhRi bá cũng nhn đMược tin tứNTAc cầsgn trợ giúp. Sơn trang nhấmsqt thờsgi chắHNmc vn chưa sao. Con xuôi Giang Châu ngay bây giờNTA, ngườSjDi không cầXn phảzXi đzXi đRâu."

HắzBn giơ tay ra, một cái hộp ngọc ấtMm áp hin ra: "Mẹ, đDzây là VạBn Niên Ôn Ngọc. Đeo nó bên ngườMQi sẽ có lợi cho sứhXYc khỏe, có thểxPS sống lâu. NgườBi nên đDJmeo nó bên ngườtMi."

Hai mắqYt Liu Tu Tâm đXỏ hoe, giơ tay vuốt đVUJXu MạTHtc VấmSYn, trong giọng nói có hơi bùi ngùi: "Mẹ không chăm sóc con chu đRáo mà con thương ta vy. Lòng ta rấYgt vui. Con quay v sơn trang nhấXt đHnmSYnh phảmSYi cẩhn thn. Mẹ biết con đRã mạYgnh mẽ lăm nhưng thân phn của con khá nhạbBYy cảhm, không đMQược đhYhb lộ chân din mục.

Trong lòng MạXc VấbBYn min cưỡng cườRi. Mu thân là chủ mu Chú Kiếm Sơn Trang quảkHk nhiên không phảZRi ngườwgMi phụ nữwgM thườBng. Mình mới đnWi có một tháng mà mu thân đZRã thăm dò toàn bộ nhữMng gì mình làm trong hai năm qua.

" Mẹ yên tâm đRi, con sẽ hành s tùy theo hoàn cảMQnh."

T bit mu thân, MạDJmc VấyHn cỡi Yến vân bảSzJo mã phi thng v phía Nam ... đMQọc truyn mới nhấRt tạmsqi tung hoanh . com

Chú Kiếm Sơn Trang là một sơn trang cổ xưa đBã sng sữYRng ba trăm năm. Hin giờHNm, nó trông tht vắSjDng lng, xơ xác tiêu đRiu. Trên tườVUng loang lổ vết máu, đzBâu đDJmây là nhữsgng mảqYnh thịBt vụn nát. Bên trong sơn trang, phàm ai còn có thểTHt vung kiếm đwgMu mc nhung trang, ngay cảM hài đgkồng mườsgi một mườXi hai tuổi cũng cầXm kiếm, bộ mt nghiêm trọng tuầjfn tra sơn trang.

Trong phòng nghịBh s, nhữAZhng vịR cao tầXng Chú Kiếm Sơn Trang đWWGu có mt. Còn có cảJwn gia chủ Mộ gia Mộ Lôi của Lôi Vân kiếm đHNmườDzng, thông vn xa hành gia chủ liu gia Liu Thanh Lâm ở Vân Châu và nhữnWng linh kiếm sư cao giai của hai nhờHn đgu t tụ ở đPVyây.

"Rốt cuộc bao giờNTA Tam đSzJ có thểWWG xuấgkt quan?" Mộ Lôi nhìn chằZRm chằnWm vào một chỗ trống không hỏi.

Khuôn mt MạVUc Hư lộ vẻ ngạMi ngùng. Thế s vô thườYgng, lão căn bảZRn rấSjDt không hy vọng MạNTAc Thiên xuấkHkt quan thành công nhưng hin tạGDxi Chú Kiếm Sơn Trang đJXã đSzJến thờPVyi khắRc sinh t nên lão lạmSYi mong mỏi đHniu ngược lạSzJi. Chuyn tranh đGDxVUu nội bộ sơn trang trở nên không có chút ý nghĩTHta nào nữDza.

"Điu này chỉDz có mỗi gia chủ mới biết đVUược." MạnWc Hư thở dài.

" Hai năm! Đã hai năm rồi!"

Mộ Lôi oán hn, tay nắSzJm cht tay vịDzn chiếc ghế cứzX như thểhXY nó có thâm cu đzXani hn gì vy. Lão bt dy hét lớn: "Không cho hắwgMn bế quan nữana! Bây giờAZh gọi hắRn ra đSzJi!"

MạXc Hư lắJXc đqYgu, chán chườHNmng bảZRo: "Mộ đxPSườYgng chủ, ngài không cầgkn thăm dò. Gia chủ đYhbúng tht đgkang bế quan. Tình cảSzJnh bây giờVU mà la các ngườWWGi còn có ý nghĩRa sao? Nếu ngươi muốn gọi gia chủ ra, ta không cảMQn nhưng ngươi nên biết gia chủ đmSYang tu luyn "Thiêu tâm thut". Thế cho nên nếu bịn bên ngoài quấyHy rầyHy sẽ tẩgku hỏa nhp ma, vạDJmn kiếp bấYgt phục!"

SắDzc mt Mộ Lôi âm trầRm, lão nhìn chằXm chằYRm vào Mạhc Hư. Ánh mắhXYt lóe lên tinh quang dườRng như lão đRang phán đHnoán nhữwgMng lờsgi này có thểJwn tin đgkược hay không.

Liu Thanh Lâm lạMQi nói: "Nếu Tam đPVy không thểmSY xuấwgMt quan, vy không nên đbBYt hy vọng vào đsgó làm gì. Bây giờYg chúng ta cầMn làm một chuyn."

" Chuyn gì?" Mộ Lôi nhìn sang phía Liu Thanh Lâm, trên khuôn mt tỏ ra nghi hoc. Hin giờAZh Chú Kiếm Sơn Trang không hiếm linh kiếm sư bát giai nhưng lạjfi không có linh kiếm cu giai đXSjD kẻ khác phảPVyi e dè. Tam đR MạzXc Thiên dù không phảmsqi là linh kiếm sư cu giai nhưng xích tiêu là linh kiếm tuyt phẩBhm, hơn nữsga còn là tâm huyết MạwgMc gia. Nó có thểJwn tương liên với huyết mạWWGch MạSzJc gia, khi đzXó mới có thểhR phát huy hoàn toàn sứbBYc mạhnh linh kiếm cho dù linh kiếm sư cu giai trung kỳ cũng chưa thểBh chắDzc chắyHn đzBSjD bạnWi đmSYược Tam đhR.

Hin giờR, đmSYXch nhân có ba linh kiếm sư cu giai. Vic này làm cho bọn họ khổ sở ứDJmng phó. Mỗi lầgkn giao phong đkHku ở thế hạzX phong. Hin giờX đyH t Chú Kiếm Sơn Trang và nhân thủ hai nhà đnWưa tới đDzu t thương thảZRm trọng. Mc dù còn có thểSjD min cưỡng lấhy ưu thế số lượng đAZhNTA duy trì s cân bằNTAng nhưng tình cảzBnh không thểYR kéo dài đjfược.

"ChờYhb!"

Liu Thanh Lâm phun ra một chữbBY, ánh mắxPSt như có như không ở phía sau Mộ Lôi là Mộ Thanh Thanh sắbBYp tiến giai thấwgMt giai bỗng sinh đsgộng hn.

"ChờJX hảYhb?"

Câu này làm cho Mộ Lôi cc kỳ thấkHkt vọng, lão ngồi phịNTAch trở lạbBYi ghế: "Lão NhịmSY, bây giờHNm không phảJwni là lúc đjfùa giỡn. Tiếp tục chờzX thì chúng ta bịDz bọn chúng vào nồi hấqYp rồi!"

"Đúng là cầDJmn chờxPS đTHtợi!" Ánh mắgt Liu Thanh Lâm kiên đyHmSYnh: "PhảJXi tn hết sứmsqc lc đnPVy kéo dài thờgki gian, tránh nhữgkng trn chiến quy mô lớn chính din, lấSzJy vic trin đNTAnWu làm chính. Ta tính, với lc lượng hin thờzBi của chúng ta có thểzX chống đnược sáu, bảDJmy ngày nữzBa."

"Sau sáu, bảgky ngày đanó thì tiếp tục thế nào? Tam đX vn chưa chắhRc xuấAZht quan. Chng lẽ trông vào chính đtMJwno liên mình t tư t lợi nổi lương tâm đRến cứYgu vin chúng ta sao?"

Mộ Lôi nói, châm chọc. Lão chng chút hảPVyo cảhm với cái đnWám gọi là chính đSjDYgo, thườHNmng ngày xưng huynh gọi đDJm một bộ chính nghĩRa đTHtườHnng đVUườJXng. Nếu như hy vọng vào chúng thì chng bằRng mong heo mẹ leo cây.

Đến giờmSY Chú Kiếm Sơn Trang đHnã bịB bao vây na tháng rồi, nhữRng tên vỗ ngc là chính đhRhXYo chưa ai thò mt ra, phỏng chng chờhXY Chú Kiếm Sơn Trang bịM đYhbồng minh tà đRzBo công phá thì sẽ tha cơ cắYhbn cho một phát cuối cùng đXh đnòi chia một chén canh. Chuyn như vy bình thườRng lắNTAm, ngay cảJX đJwnồng minh tà đgRo vây công Chú Kiếm Sơn Trang lầMn này có lẽ cũng có cản bọn chúng đwgMMng sau thúc đRsgy.

Chú Kiếm Sơn Trang lấtMy vic đhúc kiếm mà dương danh. Họ có bốn thanh linh kiếm tuyt phẩqYm, ai trên giang hồ đzBu biết, lạnani còn bao nhiêu thứHNm còn trong kho nữDza. Hn linh kiếm cao giai cũng có rấNTAt nhiu, linh kiếm trung, đXê giai lạVUi càng nhiu vô số kểGDx. Sợ rằbBYng không chỉWWG có một thế lc nhìn chằHnm chằyHm vào miếng thịTHtt này. ChỉhR là bao năm qua Chú Kiếm Sơn Trang có ảRnh hưởng quá sâu, lạVUi có bí thut "Thiêu tâm thut" làm quầjfn hùng thiên hạR kinh sợ. Khi xưa tng có đXZRi gia chủ Chú Kiếm Sơn Trang tng làm một chiến tích đgkáng sợ, trong một ngày dit năm vịsg linh kiếm sư cu giai mà trong đanó có hai vịhXY cu giai cu giai đsgSjDnh!

Thế nhưng, thế h hin thờHNmi ở Chú Kiếm Sơn Trang không bằAZhng đYgSzJi trước nên phầGDxn đJwnông thế lc ngày càng
coi thườAZhng. LầTHtn kiếm hội ở Thái Hồ va rồi ai cũng biết Vô trầDzn nhai kích đwgMộng chính tà nước Triu hỗn chiến. Đây chính là một cơ hội đmsqxPS đmsqông đYhbSjDo thế lc ra tay.

" Ha ha ha ha ... nhữyHng con chuột Chú Kiếm Sơn Trang mau ra đJwnây chịJXu chết!"

Một tiếng cuồng tiếu hùng hồn vang khắnp Chú Kiếm Sơn Trang.

SắPVyc mt mọi ngườJXi trong phòng nghịAZh s đkHku biến đAZhổi.

"Tht là bọn tiểTHtu nhân hèn hạTHt! Không thểmSY chịhRu đJwnược, hôm nay nhấnWt đTHtqYnh phảSjDi băm vằqYm tng đBZRa trong bọn chúng!"

Mộ Lôi căm phn bt dy, nhanh chóng bước ra ngoài. Theo sau là Liu Thanh Lâm, MạPVyc Hư và các linh kiếm sư bát giai họ MạXc khác.

Ba gã linh kiếm sư cu giai đnWZRng ở trên tườXng bên trong ngọn kiếm tháp Chú Kiếm Sơn Trang. Chúng nhìn xuống đhXYám ngườzBi Mộ Lôi, vẻ ngạhXYo mạSjDn ngông cuồng không coi ai ra gì.

" Ngọc kiếm Ngọc Vô Khuyết! Huyết lục kiếm Vương Tiếu! BạzXch cốt kiếm BạhRch Linh! Ba tên chuột nhắgkt các ngươi xuống đnây nhn cái chết đJwni!"

Mộ Lôi đgwgMng ở trên một bứWWGc tườSjDng đsgổ, gin dữB chỉAZh vào ba ngườHni nọ mắjfng to.

Trên Kiếm tháp, ba tên linh kiếm sư cu giai thì một tên cầVUm đHNmhu din mạzBo cc kỳ âm nhu tuấGDxn lãng, khoảXng bốn mươi tuổi, linh lc toàn thân đTHtm đXc, tu vi đXã đSjDến mứSjDc cu giai đSzJRnh. Y cườni âm hiểRm: "Mộ đyHườkHkng chủ, Liu hành chủ, hai thế lc lôi vân kiếm đVUườDJmng và thông vn xa hành hà tấgt phảyHi hòa mình vào chỗ nước đMục này? Ta khuyên các ngươi lầxPSn nữjfa, rờMi đkHki ngay thôi thì chuyn giữmsqa chúng ta coi như chưa có vic gì, Mộ gia Lôi Vân kiếm đmSYườTHtng các ngươi vn là Lôi Vân kiếm đhườjfng lôi, Liu gia thông vn xa hành vn là Liu gia thông vn xa hành.

" Ngọc Vô Khuyết! Ngươi đDJmúng là đRàn bà, không cầRn khích bác ly gián, muốn dit Lôi Vân kiếm đDzườtMng chúng ta cứX vic đTHtến lôi châu mà làm! Mộ Lôi ta nếu hơi nhíu mày sẽ không xứAZhng với cái danh 'Bôn Lôi kiếm'"

" Rượu mờkHki không uống lạMi thích uống rượu phạBt!" Bộ mt âm nhu của Ngọc Vô Khuyết càng thêm âm trầJwnm. Y tu luyn loạhRi kiếm quyết kỳ lạhXY, cầTHtn nguyên âm thiếu nữX đSzJX thái bổ tu luyn nhưng bởi vì kiếm quyết không hoàn chỉsgnh nên di chứXng vô cùng rõ ràng. Con ngườzBi y càng ngày càng âm nhu chng khác gì hoạtMn quan. Bình nht y hn nhấwgMt ngườHni ta vạgkch trầqYn sở đanoảBhn của mình. Mộ Lôi một câu bảqYo y đYgàn bà làm dn phát la gin. Linh kiếm múa một hồi, một đPVykHko kiếm quang dài chng mườbBYi trượng bổ xuống.

"Kết trn!"

Mộ Lôi hét lớn một tiếng. Liu Thanh Lâm, MạBc Hư, MạSzJc Bình và hai vịwgM linh kiếm sư bát giai đmsqbBYnh hai nhà Mộ, Liu ở phía sau xen kẽ tiến lên. Sáu ngườbBYi trấBn một phương vịkHk tạhXYo thành thế Lục hợp vây ba tên linh kiếm sư cu giai vào giữZRa.

Bọn họ có thểBh chống lạJXi ba tên linh kiếm sư cu giai lâu như vy là nhờnW vào một bộ trn pháp tên là Lục Hợp phong ma kiếm trn. BằqYng không thì với một tên linh kiếm sư cu giai hu kỳ, hai tên linh kiếm sư cu giai trung kỳ làm sao họ ngăn cảhRn nổi.

Cuộc chiến bên trong đNTAang din ra thì bên ngoài cũng vang lên tiếng kêu. Đó là đBh t sơn trang chiến đTHtMu với linh kiếm sư tà đRRo vây công sơn trang.

Chiến đMBu t buổi sáng kéo dài đGDxến ban đnanêm, song phương đPVyu có t thương nhưng không có thắSzJng lợi cuối cùng. Ba tên linh kiếm sư cu giai tà đyHXo bèn thối lui dù không cam lòng.

Chú Kiếm Sơn Trang vội vàng quét dọn chiến trườMng, thu dọn thi thểkHk. PhầHNmn đDJmông linh kiếm trung cao giai nhanh chóng khôi phục tinh lc, chuẩxPSn bịBh cho trn ác chiến ngày mai.

Trăng sáng sao thưa, ánh trăng chiếu xuống doanh trạVUi liên minh tà đGDxHno.

" ĐyHi ca, Chú Kiếm Sơn Trang tht đwgMúng là cái xương cứRng. Chúng ta vây công na tháng thế mà chng chút tiến triểnann gì. Cái kiếm trn chó má hỗn tạgkp của mấBy đzXSzJa bát giai thc nhứyHc đnYhbu."

Huyết lục kiếm Vương Tiếu mắJXt đTHtỏ sòng sọc, cái đJwnDzu rối bờSzJi, cườRi hung dữX, toàn thân phát ra một luồng dã tính.

" Không sao, bọn chúng không còn c đkHkược bao lâu nữRa. Chỉh cầXn chúng ta tn lc đanNTA thương linh kiếm sư linh kiếm và các linh kiếm sư trung giai của bọn chúng thì chản mấZRy chốc chúng sẽ không chống nổi!" Âm ngọc kiếm Âm Vô Khuyết tỏ ra lo lắMQng. Tấhn công mãi không đPVyược cũng làm cho y mấgkt dầmSYn kiên nhn.

BạZRch Cốt kiếm BạGDxch Linh trông rấzBt gày gò, cảX ngườGDxi như một bộ xương lên tiếng: "Đni ca, với thc lc của chúng ta chỉnW cầDzn cố lên là có thểg chọc thủng phòng v bọn chúng, chuyn công phá sơn trang chỉkHk là sớm muộn. Vì sao cứwgM đHnến thờJXi khắMc mấZRu chốt lạGDxi rút nhân thủ v vy?"

Âm Vô Khuyết cườAZhi một tiếng âm lãnh: "Bên ngoài có rấYhbt nhiu ánh mắMQt nhìn vào Chú Kiếm Sơn Trang. Bọn chúng muốn làm bọ nga, ve sầNTAu. Ta sao lạGDxi cho bọn chúng như ý đxPSược?"

" Thì ra là như vy, đSjDnani ca sợ lc lượng của chúng ta hao tổn quá lớn cho nên mới t t tng bước tiêu dit lc lượng Chú Kiếm Sơn Trang." BạyHch Linh gt đhRSjDu tỏ vẻ khâm phục.

Nhưng vào lúc này Âm Vô Khuyết ngẩwgMng đyHRu nhìn chăm chú bên ngoài lu trạhi: "Ai!"

Hai luồng linh khí cườJwnng đXYgi dao đSjDộng bên ngoài lu, kèm theo hai tiếng cườqYi dài.

" Ha ha ha ha, ba vịX Tà vương t lúc chia tay vn khỏe chứjf?"

Hai lão giảmsq sóng vai bước vào lu, khí tứYRc trên thân không sánh kém hơn Vương Tiếu và BạXch Linh, hai ngườYgi là linh kiếm sư cu giai trung kỳ.

Âm Vô Khuyết lạYgnh lùng nhìn hai lão giảVU: "Dư gia châu, Tôn gia Giang Châu! Hai lão bấXt t các ngươi tới đzXây làm gì? Hai nhà các ngươi luôn giao hảSzJo với MạVUc gia, chng lẽ ra mt vì MạAZhc gia?"

"Ha hảnW." Một lão giảAZh sắBc mt hồng nhun cườYRi nhẹ: "LờGDxi của Âm vương sai rồi, chúng ta chỉBh vì làm ăn với Chú Kiếm Sơn Trang mà có quan h. Hin giờNTA tình hình đPVyã đYRến nước này sẽ không vì một gia tộc sắmSYp xuống dốc mà tạNTAo thêm cườSzJng đMnWch. MấmSYy ngày qua ta thấNTAy ba vịzX Tà vương tn lc vây công Chú Kiếm Sơn Trang mãi vn chưa xong nên đMQc bit tới đYgR trợ trn." xem chương mới tạVUi tunghoanh(.)com

"Điu này thì bổn vương cầRu còn không đhXYược." Âm Vô Khuyết âm hiểPVym cườsgi, bỗng nói sang một chuyn khác: "Thế nhưng lợi ích sau khi đBhánh xong Chú Kiếm Sơn Trang nên phân phối như thế nào?"

"Chính ĐMQo Liên Minh bốn châu Giang Nam chúng ta chỉB lấwgMy một bộ"TứX linh đnồ", bốn thanh linh kiếm tuyt phẩnm không lấzXy thanh nào, nhữyHng vt phẩYRm khác phân chia đhXYu." Dư lão đYg nghịYg.

"NgoạMm lớn quá đqYó!"

Âm Vô Khuyết chưa nói gì mà BạDJmch Linh đRã bt dy gầxPSm lên: "Chúng ta tấRn công nhữNTAng na tháng, huynh đmSY chết bao nhiêu. Các ngươi chen vào sau cùng mà mới nói đhã đBòi một na! Không sợ no chết à?"

Dư lão nhìn lạMi hỏi: "Vy cốt vương nghĩjf sao?"

BạBch Linh chìa ba ngón tay: "Các ngươi tối đJwna là ba thành!"

Dư lão h lạqYnh một tiếng: "Các ngươi cho bọn ăn mày hảR? Ít nhấMQt phảwgMi bốn thành! Còn phảjfi thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩJwnm nữZRa."

"Bốn thành không đYhbược." Âm Vô Khuyết quảHn quyết nói :"Của các ngươi tối đkHka là ba phầtMn, thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩwgMm."

Dư lão nhìn hắTHtn một cái tht sâu: "Được, hy vọng ngày mai Âm vương thc hin lờHNmi ước hẹn."

  • Gửi lúc 2:15 Ngày 12/01/2015

    dan666

    da doi 1 nam roi , lau qua ad oi !!

  • Gửi lúc 13:58 Ngày 06/05/2014

    truonggiang

    Dich nhanh nhe amin mình đợi lâu quá rồi đó

  • Gửi lúc 14:24 Ngày 01/01/2014

    xitencute

    K đọc đc ad ơi

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    mong ae som dich xong

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    bao gio moi co chuong moi day dich cham qua