Trang chủ / Kiếm Hiệp / Truyền Kiếm / Chương 65 : Mạc gia nguy cấp

[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Truyền Kiếm

Chương 65 : Mạc gia nguy cấp




Quyểln 2: Thái Hồ kiếm hội

Chương 65: MạAc gia nguy cấjOyp

DịZKch giảk: Box đkMào tạgGTo BạMch Ngọc sách
Biên tp: 123456vn
Nguồn: Bạkch Ngọc Sách và Bàn Long Hội

 

MạFObc vấkn nhìn chằcUtm chằYUm vào trạOAni chủ cu đZKộc trạTAi già nua. HắZKn thảOAnn nhiên bảjOyo lão trạswSi chủ da mt nhăn nheo như da quýt: "Ngươi đmng có trêu chọc ta, ta cầkMn một đjOyồ vt trong trạXBTi các ngươi, kính xin lão trạwvi chủ đcUtưa ta đGoi lấMy."

"Đó là cái gì vy?" TrạBWvi chủ cu đLlộc trạfZi càng thêm hồi hộp. Lão nhớ lạdi cu đLlộc trạGoi Miêu gia tung hoành du châu mấly chục năm, đABjã khi nào phảpi chịaku khuấTdt nhục đoGến vy? LạYUi bịwv ngườaki ta đGoánh lên sơn môn, dùng bạUo lc đTAfZ vơ vét tài sảoGn! truyn đmược lấUcIy t website tung hoanh

MạySc VấABjn ghé ming vào tai trạTAi chủ cu đpộc trạboBi. HắqqFn thì thầXBTm một cái tên làm cho trạaki chủ đOAnộc trạbsbi bịTA bò cạtpp chui vào trong ngườjOyi vy, chỉkM thiếu đnohiu nhảMy dng lên ngay tạgGTi đTAương trườMng.

"Không thểWP nào! Không thểUcI cho ngươi đWPược! Đó lạySi chấAn trạwqgi chi bảIako của Miêu gia!"

Mạwqgc VấvJn khẽ h lạBdwnh lùng: "Ta là ma đAUcIu của ma đBmdo, đlng ép ta phảMi làm cái chuyn tàn sát dit tộc."

TrạFObi chủ cu đUcIộc trạjOyi lp tứOoc giống như hạUcIt cà bịhM đYUánh nát, thầakn sắIakc trong mắpt đakWPu tranh không cam chịboBu mấBWvy lầXBTn, sau rồi cúi đFAbsbu nói khé: "Ta đBdwLl ngươi mang vt đBmó đZKi nhưng ngươi phảboBi đdồng ý với ta, ngươi không đOoược làm thương tổn bấFObt kỳ ngườAi nào của Miêu gia chúng ta nữqfLa."

" Không!" MạjOyc VấYUn hứBma như chém đZKinh cht sắBdwt.

KHuôn mt trạmi chủ cu đTAộc trạwvi biến sắboBc. Lão nghĩdM đFObến chuyn MạboBc VấSXUn không bằUng lòng. Nhưng khi nghe thấBmy lờFObi nói chắZc nịvJch của hắTdn thì bình tĩswSnh trở lạqfLi.

"Ngươi phảYUi đfZưa ta đwvi lấqqFy." MạUcIc VấcUtn nghiêm túc bảBdwo.

Yêu cầvJu này tuy mang tính ép buộc làm ngườki nghe khó chịswSu nhưng không phảBmi là không thểFA chấGop nhn. Huống chi hin thờWPi bảFAn thân là cá thịoFZt nằdMm trên thớt gỗ cũng chỉyS có thểBWv mc ngườABji chém giết.

"Được, ta đUưa ngươi đvJi."

đdộng hu sơn cu đboBộc trạYUi phảoi đwvi qua một vùng đTAộc xà, đUộc trùng và nhữOong vt kịABjch đkMộc đdược nuôi trong đTAộc trì. Sau khi đoFZi qua hết nhữhMng chỗ đBWvó thì ở phía trước xuấGot hin một cái dàn tế bằqfLng Ngọc. Trên tế đpàn có một củ sâm vương giống như búp bê hình ngườaki có các dây đkMđLlc thù quấswSn quanh.

Đến khi thu sâm vương ngàn năm và kiếm nang, MạcUtc Vấln mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Qua một tháng bôn ba cuối cùng cũng lấOAny đjOyược một linh vt vào tay!

Đ t Miêu gia cu đBdwộc âm thầwvm nguyn rủa. Mạmc VấboBn đSXUak lạwvi sáu cái hòm châu báu giá trịGo năm mươi vạqqFn lượng hoàng kim rồi thảpn nhiên bỏ đgGTi.

HắySn cưỡi Yến vân bảgGTo mã chạoy thng đOoến nơi đFAồng không mông quạjOynh mới dng cương. HắoGn bình tĩoGnh hô lên: "Còn không ra sao? Hin giờBdw ta phảpi đdMi v rồi."

Cộp, cộp, cộp, cộp. NhữMng tiếng vó nga vang lên, bạkMch y bạgGTch mã thong thảk t trong bụi cỏ rm rạTdp đOoi ra.

Khuôn mt Nguyt Ảnh tỏ ra khó chịMu: "Sao ngươi đoGoán đfZược?"

MạXBTc VấkMn bình tĩMnh nhìn thịUcI một cái: "Tr ngươi ra, ta không tưởng tượng đSXUược ra ngườqqFi khác."

" H" Nguyt Ảnh h nhẹ một tiếng đgGToạFObt Thiên Sơn tuyết liên, VạgGTn Niên Ôn Ngọc của ngươi mà ngươi không tứBWvc gin sao?"

" TứfZc gin ư, nếu ta có thc lc Kiếm Thánh thì nhấvJt đofZnh sẽ tr ma v đhMXBTo, tru sát Ma Môn yêu nữFA nhà ngươi."

Hơi thở Nguyt Ảnh nghẹn lạli, nỗi nim tủi thân t đboBáy lòng dâng lên làm cho mũi và mắUt đkMu cảmm thấmy cay cay. ThịZ trợn trng mắTAt nhìn chằwvm chằWPm tht sâu MạySc VấGon. PhảYUi tht lâu sau, thịTd đgGTột nhiên giơ tay ném ba vt xuống đwvhMt phía trước mt MạBdwc VấswSn.

"Đồ vớ vẩswSn ngươi cầAn đMây này! TrảBm lạoFZi cho ngươi!"

Nguyt Ảnh lớn tiếng hét lên, câu cuối cùng rõ ràng mang theo một tia gin dỗi. ThịoG kéo cương phi nga, không thèm quay lạGoi.

MạAc Vấln nhìn tam cái hộp trên mt đXBTBdwt, hắgGTn ngẩnohn ra một hồi tht lâu, sau cùng đoGành thở dài phấYUt tay thu lạgGTi ba cái hộp vào kiếm nang rồi cũng giục nga bỏ đoGi.

...

" Mộc thiếu gia đoGã v!"

Một gã đqqFội trưởng đgGTội thủ v thấoFZy Mạmc VấLln lp tứXBTc tiến lên nghênh đfZón. Gã cầswSm lấOAny dây cương bảswSo mã hộ cho MạSXUc VấUcIn.

MạSXUc VấfZn liếc mắoFZt nhìn lạOAni sơn trang thì thấaky lc lc thủ v so với trước giảZKm đdến bảdMy phầTdn nên ngạTdc nhiên hỏi: "BảYUo v sơn trang giảOAnm đdi sao? Sao lạSXUi giảvJm hn đBdwi như vy?"

đWPội trưởng lp tứoGc trảqqF lờBWvi: "Đúng vy, gia chủ dn các huynh đkM gấkp rút đoFZến tiếp vin cho Chú Kiếm Sơn Trang Giang Châu. Đúng rồi, gia chủ nhờboB tiểboBu nhân báo lạFObi cho ngài là thế lc tà đBmboBo phía Nam liên hợp tấMn công Chú Kiếm Sơn Trang, khi nhn đXBTược tin tứSXUc xin ngài lp tứlc xuôi nam v Giang Châu.

MạBWvc Vấln đYUYU cảXBT ngườkMi, âm thanh hốt hoảlng hỏi lạZKi: "Chuyn xảvJy ra khi nào?"

" MườFAi ngày trước, Ngọc Liu Sơn Trang chúng ta nhn đoFZược tin. Khi đOoó Chú Kiếm Sơn Trang đySã bịgGT vây khốn ba ngày. Gia chủ nhn đoược tin tứSXUc lin suấAt lĩdnh bảTdy thành đgGT t sơn trang xuôi nam tiếp vin cho Giang Châu. Vốn gia chủ muốn chúng ta báo tin cho ngài tht sớm nhưng hành tung của ngài bấoFZt đboBXBTnh nên chúng ta tung ngườbsbi đki khắtpp nơi cũng không thểBWv nào liên lạZKc đWPược với ngài. HảOo, Mộc công t, Mộc công t, ngài sao vy?"

MạZc Vấmn không nghe thấoFZy thanh âm của tên đAội trưởng hò hét. Hắbsbn đtpang thấSXUt hồn lạUc phách trảl lờjOyi mu thân đqqFang đBdwkng trước đTAình vin.

" "VấBWvn nhi! Con cũng đBWvã v!"

Liu Tu Tâm thấWPy MạLlc VấvJn thì lp tứXBTc vui vẻ phát khóc. Bà tiến tới giữoG cht tay MạoFZc VấUcIn: "Bây giờbsb chúng ta lên đLlườtpng v nhà thôi."

" Mẹ!" Mạoc Vấwvn ngạAc nhiên nhìn mu thân của mình.

" Sơn trang có chuyn lớn như vy mà Nhịm bá của con còn muốn gạmt ta nhưng ta có phảBWvi ngườli mù, đYUiếc đBWvâu. Lúc này Liu Tu Tâm trở nên quyết đGooán, lão luyn như một ngườTAi chủ mu gia đTAình. Bà nghiêm trang nhìn MạcUtc VấBWvn: "VấUn nhi, ta biết trong lòng con có oán khí nhưng dù gì đboBó cũng là nhà của chúng ta! Phụ thân của con, thân nhân của con đwvu ở đIakó cảtp."

MạswSc VấFObn gượng cườdi, nhà sao, cái nhà đBdwó khi nhớ lạjOyi chỉo cho hắLln cảYUm giác lạBdwnh lẽo, thân nhân ư. Ha ha, hắBWvn chưa bao giờkM cảboBm giác nhn đSXUược s quan tâm ủng hộ của bấfZt cứSXU thân nhân nào.

Cũng đSXUành, nơi đTdó cũng là nơi chôn nhau cắwqgt rốn, còn một cái nhân tình. Phụ thân à, sau lầMn này ta sẽ không còn nợ cái gì nữcUta.

Hít sâu một hơi, MạUc VấcUtn đfZáp: "Mẹ, ngườjOyi không phảMi lo. NhịBWvđoGã dn nhân thủ đFObến tiếp vin rồi. Phỏng chng đIakaki bá cũng nhn đmược tin tứAc cầdn trợ giúp. Sơn trang nhấgGTt thờnohi chắZKc vn chưa sao. Con xuôi Giang Châu ngay bây giờM, ngườZKi không cầYUn phảZKi đAi đboBâu."

HắBWvn giơ tay ra, một cái hộp ngọc ấZKm áp hin ra: "Mẹ, đGoây là VạXBTn Niên Ôn Ngọc. Đeo nó bên ngườBdwi sẽ có lợi cho sứbsbc khỏe, có thểqqF sống lâu. Ngườtpi nên đoGeo nó bên ngườaki."

Hai mắOot Liu Tu Tâm đswSỏ hoe, giơ tay vuốt đBmgGTu MạvJc VấABjn, trong giọng nói có hơi bùi ngùi: "Mẹ không chăm sóc con chu đwqgáo mà con thương ta vy. Lòng ta rấBmt vui. Con quay v sơn trang nhấBWvt đyShMnh phảnohi cẩakn thn. Mẹ biết con đmã mạcUtnh mẽ lăm nhưng thân phn của con khá nhạBWvy cảBWvm, không đvJược đOom lộ chân din mục.

Trong lòng MạZc Vấpn min cưỡng cườtpi. Mu thân là chủ mu Chú Kiếm Sơn Trang quảyS nhiên không phảXBTi ngườIaki phụ nữm thườOAnng. Mình mới đfZi có một tháng mà mu thân đZã thăm dò toàn bộ nhữoFZng gì mình làm trong hai năm qua.

" Mẹ yên tâm đnohi, con sẽ hành s tùy theo hoàn cảvJnh."

T bit mu thân, MạvJc VấLln cỡi Yến vân bảGoo mã phi thng v phía Nam ...

Chú Kiếm Sơn Trang là một sơn trang cổ xưa đXBTã sng sữWPng ba trăm năm. Hin giờOo, nó trông tht vắpng lng, xơ xác tiêu đXBTiu. Trên tườOAnng loang lổ vết máu, đoFZâu đqfLây là nhữnohng mảwvnh thịOAnt vụn nát. Bên trong sơn trang, phàm ai còn có thểBWv vung kiếm đZu mc nhung trang, ngay cảOo hài đOoồng mườGoi một mườgGTi hai tuổi cũng cầvJm kiếm, bộ mt nghiêm trọng tuầcUtn tra sơn trang.

Trong phòng nghịvJ s, nhữABjng vịOo cao tầboBng Chú Kiếm Sơn Trang đLlu có mt. Còn có cảZK gia chủ Mộ gia Mộ Lôi của Lôi Vân kiếm đcUtườfZng, thông vn xa hành gia chủ liu gia Liu Thanh Lâm ở Vân Châu và nhữkMng linh kiếm sư cao giai của hai nhờIak đku t tụ ở đwqgây.

"Rốt cuộc bao giờA Tam đjOy có thểd xuấdMt quan?" Mộ Lôi nhìn chằkm chằAm vào một chỗ trống không hỏi.

Khuôn mt MạTAc Hư lộ vẻ ngạqfLi ngùng. Thế s vô thườkMng, lão căn bảwvn rấoFZt không hy vọng MạoFZc Thiên xuấcUtt quan thành công nhưng hin tạYUi Chú Kiếm Sơn Trang đdMã đUcIến thờoGi khắcUtc sinh t nên lão lạdi mong mỏi đgGTiu ngược lạtpi. Chuyn tranh đUTdu nội bộ sơn trang trở nên không có chút ý nghĩkMa nào nữTda.

"Điu này chỉUcI có mỗi gia chủ mới biết đdược." MạOAnc Hư thở dài.

" Hai năm! Đã hai năm rồi!"

Mộ Lôi oán hn, tay nắFObm cht tay vịTdn chiếc ghế cứswS như thểqfL nó có thâm cu đLlABji hn gì vy. Lão bt dy hét lớn: "Không cho hắGon bế quan nữTAa! Bây giờcUt gọi hắhMn ra đdMi!"

MạcUtc Hư lắfZc đqfLoFZu, chán chườhMng bảOAno: "Mộ đvJườwvng chủ, ngài không cầoFZn thăm dò. Gia chủ đhMúng tht đGoang bế quan. Tình cảBmnh bây giờBdw mà la các ngườpi còn có ý nghĩXBTa sao? Nếu ngươi muốn gọi gia chủ ra, ta không cảln nhưng ngươi nên biết gia chủ đvJang tu luyn "Thiêu tâm thut". Thế cho nên nếu bịl bên ngoài quấjOyy rầABjy sẽ tẩqqFu hỏa nhp ma, vạtpn kiếp bấkMt phục!"

Sắnohc mt Mộ Lôi âm trầmm, lão nhìn chằwvm chằZm vào MạswSc Hư. Ánh mắLlt lóe lên tinh quang dườswSng như lão đqfLang phán đWPoán nhữIakng lờAi này có thểyS tin đYUược hay không.

Liu Thanh Lâm lạaki nói: "Nếu Tam đFOb không thểBm xuấswSt quan, vy không nên đAt hy vọng vào đUcIó làm gì. Bây giờLl chúng ta cầFAn làm một chuyn."

" Chuyn gì?" Mộ Lôi nhìn sang phía Liu Thanh Lâm, trên khuôn mt tỏ ra nghi hoc. Hin giờtp Chú Kiếm Sơn Trang không hiếm linh kiếm sư bát giai nhưng lạFAi không có linh kiếm cu giai đko kẻ khác phảySi e dè. Tam đZK MạkMc Thiên dù không phảboBi là linh kiếm sư cu giai nhưng xích tiêu là linh kiếm tuyt phẩhMm, hơn nữUa còn là tâm huyết MạUcIc gia. Nó có thểFA tương liên với huyết mạFAch MạABjc gia, khi đkó mới có thểoG phát huy hoàn toàn sứoFZc mạSXUnh linh kiếm cho dù linh kiếm sư cu giai trung kỳ cũng chưa thểboB chắgGTc chắpn đTAXBT bạBWvi đboBược Tam đTd.

Hin giờFA, đoFZdch nhân có ba linh kiếm sư cu giai. Vic này làm cho bọn họ khổ sở ứFAng phó. Mỗi lầfZn giao phong đBWvu ở thế hạjOy phong. Hin giờdM đd t Chú Kiếm Sơn Trang và nhân thủ hai nhà đFObưa tới đqqFu t thương thảBmm trọng. Mc dù còn có thểcUt min cưỡng lấBmy ưu thế số lượng đABjnoh duy trì s cân bằpng nhưng tình cảABjnh không thểM kéo dài đBdwược.

"ChờABj!"

Liu Thanh Lâm phun ra một chữoG, ánh mắpt như có như không ở phía sau Mộ Lôi là Mộ Thanh Thanh sắoGp tiến giai thấoFZt giai bỗng sinh đswSộng hn.

"ChờFA hảU?"

Câu này làm cho Mộ Lôi cc kỳ thấFObt vọng, lão ngồi phịySch trở lạLli ghế: "Lão NhịTA, bây giờswS không phảkMi là lúc đwvùa giỡn. Tiếp tục chờYU thì chúng ta bịSXU bọn chúng vào nồi hấWPp rồi!"

"Đúng là cầqfLn chờnoh đlợi!" Ánh mắwqgt Liu Thanh Lâm kiên đySAnh: "PhảUcIi tn hết sứTAc lc đdjOy kéo dài thờUcIi gian, tránh nhữqqFng trn chiến quy mô lớn chính din, lấhMy vic trin đUcIFAu làm chính. Ta tính, với lc lượng hin thờZi của chúng ta có thểak chống đTAược sáu, bảOoy ngày nữBWva."

"Sau sáu, bảBmy ngày đXBTó thì tiếp tục thế nào? Tam đboB vn chưa chắqfLc xuấcUtt quan. Chng lẽ trông vào chính đboBkMo liên mình t tư t lợi nổi lương tâm đdến cứFAu vin chúng ta sao?"

Mộ Lôi nói, châm chọc. Lão chng chút hảko cảBmm với cái đOAnám gọi là chính đswSko, thườOAnng ngày xưng huynh gọi đdM một bộ chính nghĩjOya đUcIườBWvng đnohườBmng. Nếu như hy vọng vào chúng thì chng bằqfLng mong heo mẹ leo cây.

Đến giờbsb Chú Kiếm Sơn Trang đdã bịjOy bao vây na tháng rồi, nhữvJng tên vỗ ngc là chính đtplo chưa ai thò mt ra, phỏng chng chờWP Chú Kiếm Sơn Trang bịak đAồng minh tà đBmLlo công phá thì sẽ tha cơ cắswSn cho một phát cuối cùng đSXUtp đGoòi chia một chén canh. Chuyn như vy bình thườjOyng lắmm, ngay cảA đXBTồng minh tà đgGTFAo vây công Chú Kiếm Sơn Trang lầgGTn này có lẽ cũng có cảA bọn chúng đFObswSng sau thúc đGoABjy.

Chú Kiếm Sơn Trang lấkMy vic đZKúc kiếm mà dương danh. Họ có bốn thanh linh kiếm tuyt phẩqfLm, ai trên giang hồ đSXUu biết, lạLli còn bao nhiêu thứBm còn trong kho nữtpa. Hn linh kiếm cao giai cũng có rấqfLt nhiu, linh kiếm trung, đoê giai lạfZi càng nhiu vô số kểd. Sợ rằFObng không chỉp có một thế lc nhìn chằySm chằoFZm vào miếng thịBmt này. ChỉIak là bao năm qua Chú Kiếm Sơn Trang có ảOAnnh hưởng quá sâu, lạli có bí thut "Thiêu tâm thut" làm quầUn hùng thiên hạkM kinh sợ. Khi xưa tng có đwqgtpi gia chủ Chú Kiếm Sơn Trang tng làm một chiến tích đcUtáng sợ, trong một ngày dit năm vịm linh kiếm sư cu giai mà trong đmó có hai vịyS cu giai cu giai đjOykMnh!

Thế nhưng, thế h hin thờmi ở Chú Kiếm Sơn Trang không bằZng đXBTZi trước nên phầBWvn đOAnông thế lc ngày càng
coi thườMng. LầLln kiếm hội ở Thái Hồ va rồi ai cũng biết Vô trầSXUn nhai kích đWPộng chính tà nước Triu hỗn chiến. Đây chính là một cơ hội đpOAn đfZông đBWvUcIo thế lc ra tay.

" Ha ha ha ha ... nhữTAng con chuột Chú Kiếm Sơn Trang mau ra đkMây chịswSu chết!"

Một tiếng cuồng tiếu hùng hồn vang khắYUp Chú Kiếm Sơn Trang.

SắWPc mt mọi ngườWPi trong phòng nghịGo s đqfLu biến đkMổi.

"Tht là bọn tiểdMu nhân hèn hạOo! Không thểkM chịOou đZược, hôm nay nhấWPt đBdwlnh phảFAi băm vằFAm tng đhMkMa trong bọn chúng!"

Mộ Lôi căm phn bt dy, nhanh chóng bước ra ngoài. Theo sau là Liu Thanh Lâm, Mạpc Hư và các linh kiếm sư bát giai họ Mạwvc khác.

Ba gã linh kiếm sư cu giai đgGTFObng ở trên tườlng bên trong ngọn kiếm tháp Chú Kiếm Sơn Trang. Chúng nhìn xuống đkMám ngườYUi Mộ Lôi, vẻ ngạwqgo mạcUtn ngông cuồng không coi ai ra gì.

" Ngọc kiếm Ngọc Vô Khuyết! Huyết lục kiếm Vương Tiếu! Bạnohch cốt kiếm BạWPch Linh! Ba tên chuột nhắABjt các ngươi xuống đswSây nhn cái chết đtpi!"

Mộ Lôi đZKjOyng ở trên một bứlc tườong đwvổ, gin dữl chỉBm vào ba ngườdi nọ mắXBTng to.

Trên Kiếm tháp, ba tên linh kiếm sư cu giai thì một tên cầGom đSXUySu din mạXBTo cc kỳ âm nhu tuấFObn lãng, khoảong bốn mươi tuổi, linh lc toàn thân đqqFm đGoc, tu vi đqfLã đTAến mứMc cu giai đcUtonh. Y cườUcIi âm hiểZKm: "Mộ đhMườdMng chủ, Liu hành chủ, hai thế lc lôi vân kiếm đjOyườhMng và thông vn xa hành hà tấboBt phảkMi hòa mình vào chỗ nước đoFZục này? Ta khuyên các ngươi lầwvn nữZKa, rờoGi đpi ngay thôi thì chuyn giữySa chúng ta coi như chưa có vic gì, Mộ gia Lôi Vân kiếm đABjườoFZng các ngươi vn là Lôi Vân kiếm đqqFườqfLng lôi, Liu gia thông vn xa hành vn là Liu gia thông vn xa hành.

" Ngọc Vô Khuyết! Ngươi đFObúng là đZàn bà, không cầMn khích bác ly gián, muốn dit Lôi Vân kiếm đhMườBdwng chúng ta cứABj vic đUcIến lôi châu mà làm! Mộ Lôi ta nếu hơi nhíu mày sẽ không xứOAnng với cái danh 'Bôn Lôi kiếm'"

" Rượu mờkMi không uống lạwqgi thích uống rượu phạoFZt!" Bộ mt âm nhu của Ngọc Vô Khuyết càng thêm âm trầpm. Y tu luyn loạdMi kiếm quyết kỳ lạkM, cầqfLn nguyên âm thiếu nữo đdUcI thái bổ tu luyn nhưng bởi vì kiếm quyết không hoàn chỉUcInh nên di chứdng vô cùng rõ ràng. Con ngườTAi y càng ngày càng âm nhu chng khác gì hoạfZn quan. Bình nht y hn nhấtpt ngườswSi ta vạFObch trầfZn sở đoFZoảwvn của mình. Mộ Lôi một câu bảBWvo y đjOyàn bà làm dn phát la gin. Linh kiếm múa một hồi, một đpoo kiếm quang dài chng mườmi trượng bổ xuống.

"Kết trn!"

Mộ Lôi hét lớn một tiếng. Liu Thanh Lâm, MạOAnc Hư, Mạbsbc Bình và hai vịcUt linh kiếm sư bát giai đwvAnh hai nhà Mộ, Liu ở phía sau xen kẽ tiến lên. Sáu ngườcUti trấXBTn một phương vịl tạMo thành thế Lục hợp vây ba tên linh kiếm sư cu giai vào giữgGTa.

Bọn họ có thểswS chống lạBWvi ba tên linh kiếm sư cu giai lâu như vy là nhờswS vào một bộ trn pháp tên là Lục Hợp phong ma kiếm trn. BằhMng không thì với một tên linh kiếm sư cu giai hu kỳ, hai tên linh kiếm sư cu giai trung kỳ làm sao họ ngăn cảBWvn nổi.

Cuộc chiến bên trong đXBTang din ra thì bên ngoài cũng vang lên tiếng kêu. Đó là đOAn t sơn trang chiến đjOyBdwu với linh kiếm sư tà đAwqgo vây công sơn trang.

Chiến đTAABju t buổi sáng kéo dài đkến ban đTdêm, song phương đlu có t thương nhưng không có thắwvng lợi cuối cùng. Ba tên linh kiếm sư cu giai tà đwvtpo bèn thối lui dù không cam lòng.

Chú Kiếm Sơn Trang vội vàng quét dọn chiến trườTAng, thu dọn thi thểk. Phầpn đwqgông linh kiếm trung cao giai nhanh chóng khôi phục tinh lc, chuẩABjn bịoFZ cho trn ác chiến ngày mai.

Trăng sáng sao thưa, ánh trăng chiếu xuống doanh trạnohi liên minh tà đBmBWvo.

" Đki ca, Chú Kiếm Sơn Trang tht đFAúng là cái xương cứOAnng. Chúng ta vây công na tháng thế mà chng chút tiến triểSXUn gì. Cái kiếm trn chó má hỗn tạUp của mấboBy đtpABja bát giai thc nhứFAc đAIaku."

Huyết lục kiếm Vương Tiếu mắfZt đOoỏ sòng sọc, cái đLlySu rối bờtpi, cườcUti hung dữBWv, toàn thân phát ra một luồng dã tính.

" Không sao, bọn chúng không còn c đgGTược bao lâu nữka. ChỉBdw cầXBTn chúng ta tn lc đkm thương linh kiếm sư linh kiếm và các linh kiếm sư trung giai của bọn chúng thì chảZ mấwvy chốc chúng sẽ không chống nổi!" Âm ngọc kiếm Âm Vô Khuyết tỏ ra lo lắTAng. TấqfLn công mãi không đgGTược cũng làm cho y mấMt dầvJn kiên nhn.

BạZKch Cốt kiếm BạWPch Linh trông rấcUtt gày gò, cảak ngườWPi như một bộ xương lên tiếng: "ĐGoi ca, với thc lc của chúng ta chỉM cầLln cố lên là có thểm chọc thủng phòng v bọn chúng, chuyn công phá sơn trang chỉboB là sớm muộn. Vì sao cứBm đLlến thờli khắboBc mấpu chốt lạWPi rút nhân thủ v vy?"

Âm Vô Khuyết cườli một tiếng âm lãnh: "Bên ngoài có rấFObt nhiu ánh mắkMt nhìn vào Chú Kiếm Sơn Trang. Bọn chúng muốn làm bọ nga, ve sầBdwu. Ta sao lạjOyi cho bọn chúng như ý đbsbược?"

" Thì ra là như vy, đwvswSi ca sợ lc lượng của chúng ta hao tổn quá lớn cho nên mới t t tng bước tiêu dit lc lượng Chú Kiếm Sơn Trang." BạkMch Linh gt đboBTdu tỏ vẻ khâm phục.

Nhưng vào lúc này Âm Vô Khuyết ngẩTdng đcUtkMu nhìn chăm chú bên ngoài lu trạUi: "Ai!"

Hai luồng linh khí cườhMng đdMvJi dao đXBTộng bên ngoài lu, kèm theo hai tiếng cườkMi dài.

" Ha ha ha ha, ba vịdM Tà vương t lúc chia tay vn khỏe chứo?"

Hai lão giảM sóng vai bước vào lu, khí tứmc trên thân không sánh kém hơn Vương Tiếu và BạGoch Linh, hai ngườboBi là linh kiếm sư cu giai trung kỳ.

Âm Vô Khuyết lạAnh lùng nhìn hai lão giảwqg: "Dư gia châu, Tôn gia Giang Châu! Hai lão bấot t các ngươi tới đlây làm gì? Hai nhà các ngươi luôn giao hảAo với MạYUc gia, chng lẽ ra mt vì MạWPc gia?"

"Ha hảU." Một lão giảgGT sắdc mt hồng nhun cườMi nhẹ: "Lờbsbi của Âm vương sai rồi, chúng ta chỉWP vì làm ăn với Chú Kiếm Sơn Trang mà có quan h. Hin giờABj tình hình đwqgã đIakến nước này sẽ không vì một gia tộc sắBmp xuống dốc mà tạjOyo thêm cườOAnng đhMBWvch. MấfZy ngày qua ta thấly ba vịwv Tà vương tn lc vây công Chú Kiếm Sơn Trang mãi vn chưa xong nên đOoc bit tới đBmU trợ trn."

"Điu này thì bổn vương cầoFZu còn không đBmược." Âm Vô Khuyết âm hiểABjm cườhMi, bỗng nói sang một chuyn khác: "Thế nhưng lợi ích sau khi đXBTánh xong Chú Kiếm Sơn Trang nên phân phối như thế nào?"

"Chính ĐZo Liên Minh bốn châu Giang Nam chúng ta chỉSXU lấdMy một bộ"Tứl linh đcUtồ", bốn thanh linh kiếm tuyt phẩWPm không lấgGTy thanh nào, nhữZng vt phẩGom khác phân chia đaku." Dư lão đhM nghịnoh.

"Ngoạdm lớn quá đoGó!"

Âm Vô Khuyết chưa nói gì mà BạABjch Linh đkMã bt dy gầkm lên: "Chúng ta tấjOyn công nhữswSng na tháng, huynh đp chết bao nhiêu. Các ngươi chen vào sau cùng mà mới nói đhMã đLlòi một na! Không sợ no chết à?"

Dư lão nhìn lạki hỏi: "Vy cốt vương nghĩFOb sao?"

BạoFZch Linh chìa ba ngón tay: "Các ngươi tối đjOya là ba thành!"

Dư lão h lạSXUnh một tiếng: "Các ngươi cho bọn ăn mày hảwv? Ít nhấoFZt phảLli bốn thành! Còn phảBmi thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩtpm nữqfLa."

"Bốn thành không đFObược." Âm Vô Khuyết quảGo quyết nói :"Của các ngươi tối đSXUa là ba phầjOyn, thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩLlm."

Dư lão nhìn hắdMn một cái tht sâu: "Được, hy vọng ngày mai Âm vương thc hin lờXBTi ước hẹn."

  • Gửi lúc 2:15 Ngày 12/01/2015

    dan666

    da doi 1 nam roi , lau qua ad oi !!

  • Gửi lúc 13:58 Ngày 06/05/2014

    truonggiang

    Dich nhanh nhe amin mình đợi lâu quá rồi đó

  • Gửi lúc 14:24 Ngày 01/01/2014

    xitencute

    K đọc đc ad ơi

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    mong ae som dich xong

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    bao gio moi co chuong moi day dich cham qua