Trang chủ / Kiếm Hiệp / Truyền Kiếm / Chương 65 : Mạc gia nguy cấp

Truyền Kiếm

Chương 65 : Mạc gia nguy cấp




QuyểPjn 2: Thái Hồ kiếm hội

Chương 65: Mạvc gia nguy cấAEp

Dịmch giảlL: Box đkcTào tạXho BạCbch Ngọc sách
Biên tp: 123456vn
Nguồn: BạMmch Ngọc Sách và Bàn Long Hội

 

MạXhc vấaDn nhìn chằLm chằDm vào trạrrJi chủ cu đidộc trạmi già nua. HắFn thảFn nhiên bảKAXo lão trạidi chủ da mt nhăn nheo như da quýt: "Ngươi đFng có trêu chọc ta, ta cầlZYn một đkcTồ vt trong trạThi các ngươi, kính xin lão trạYci chủ đlQưa ta đThi lấglCy."

"Đó là cái gì vy?" TrạXhi chủ cu đEgMộc trạaDi càng thêm hồi hộp. Lão nhớ lạaDi cu đCbộc trạgVXi Miêu gia tung hoành du châu mấlQy chục năm, đLã khi nào phảlQi chịGKXu khuấXht nhục đidến vy? LạThi bịQ ngườYxki ta đCbkánh lên sơn môn, dùng bạgDo lc đBqTXv vơ vét tài sảkagn!

MạxiXc Vấpmn ghé ming vào tai trạnwi chủ cu đmộc trạYxki. Hắdn thì thầjm một cái tên làm cho trạXYni chủ đXYnộc trạVoi bịb bò cạamap chui vào trong ngườdi vy, chỉjlj thiếu đqliu nhảoy dng lên ngay tạlQi đkcTương trườVong.

"Không thểrlP nào! Không thểama cho ngươi đYxkược! Đó lạCbi chấlLn trạLi chi bảYxko của Miêu gia!"

MạkcTc VấYxkn khẽ h lạbnh lùng: "Ta là ma đvVou của ma đrrJgVXo, đkagng ép ta phảglCi làm cái chuyn tàn sát dit tộc."

Trạkagi chủ cu đKAXộc trạXvi lp tứAEc giống như hạXht cà bịbBE đrrJánh nát, thầaDn sắYxkc trong mắXvt đoMmu tranh không cam chịlLu mấQy lầqln, sau rồi cúi đkagCbku nói khé: "Ta đKAXgVX ngươi mang vt đxiXó đXFi nhưng ngươi phảQi đCbồng ý với ta, ngươi không đnwược làm thương tổn bấVot kỳ ngườkagi nào của Miêu gia chúng ta nữkcTa."

" Không!" MạDc VấgVXn hứrlPa như chém đlZYinh cht sắglCt.

KHuôn mt trạCbi chủ cu đxiXộc trạXYni biến sắkagc. Lão nghĩD đXhến chuyn MạbBEc VấLn không bằAEng lòng. Nhưng khi nghe thấJCGy lờqli nói chắrrJc nịXvch của hắrlPn thì bình tĩVonh trở lạCbi.

"Ngươi phảxiXi đqlưa ta đkcTi lấYxky." MạXYnc VấCbkn nghiêm túc bảBqTo.

Yêu cầamau này tuy mang tính ép buộc làm ngườGKXi nghe khó chịGKXu nhưng không phảkcTi là không thểAE chấgVXp nhn. Huống chi hin thờxiXi bảBqTn thân là cá thịglCt nằMmm trên thớt gỗ cũng chỉGKX có thểbBE mc ngườbBEi chém giết.

"Được, ta đmưa ngươi đglCi."

đFộng hu sơn cu đqlộc trạidi phảlLi đVoi qua một vùng đxiXộc xà, đpmộc trùng và nhữnwng vt kịrrJch đXhộc đxiXược nuôi trong đXvộc trì. Sau khi đcui qua hết nhữbng chỗ đjljó thì ở phía trước xuấDt hin một cái dàn tế bằamang Ngọc. Trên tế đlLàn có một củ sâm vương giống như búp bê hình ngườEgMi có các dây đXvđXhc thù quấXYnn quanh.

Đến khi thu sâm vương ngàn năm và kiếm nang, MạFc VấXFn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Qua một tháng bôn ba cuối cùng cũng lấBqTy đcuược một linh vt vào tay!

Đ t Miêu gia cu đpmộc âm thầpmm nguyn rủa. MạgVXc VấXYnn đXhjlj lạji sáu cái hòm châu báu giá trịPj năm mươi vạdn lượng hoàng kim rồi thảXhn nhiên bỏ đnwi.

HắXFn cưỡi Yến vân bảkcTo mã chạby thng đJCGến nơi đcuồng không mông quạGKXnh mới dng cương. Hắjljn bình tĩYcnh hô lên: "Còn không ra sao? Hin giờXF ta phảLi đYci v rồi."

Cộp, cộp, cộp, cộp. NhữCbkng tiếng vó nga vang lên, bạTBch y bạVoch mã thong thảPj t trong bụi cỏ rm rạlZYp đZrgi ra.

Khuôn mt Nguyt Ảnh tỏ ra khó chịnwu: "Sao ngươi đxiXoán đThược?"

MạPjc Vấmn bình tĩXYnnh nhìn thịrlP một cái: "Tr ngươi ra, ta không tưởng tượng đYcược ra ngườDi khác."

" H" Nguyt Ảnh h nhẹ một tiếng đjoạglCt Thiên Sơn tuyết liên, Vạqln Niên Ôn Ngọc của ngươi mà ngươi không tứamac gin sao?"

" Tứamac gin ư, nếu ta có thc lc Kiếm Thánh thì nhấnwt đjljDnh sẽ tr ma v đGKXXYno, tru sát Ma Môn yêu nữj nhà ngươi."

Hơi thở Nguyt Ảnh nghẹn lạXFi, nỗi nim tủi thân t đoáy lòng dâng lên làm cho mũi và mắZrgt đglCu cảrlPm thấxiXy cay cay. ThịXv trợn trng mắpmt nhìn chằZrgm chằXFm tht sâu MạglCc VấFn. PhảgDi tht lâu sau, thịglC đaDột nhiên giơ tay ném ba vt xuống đkcTYxkt phía trước mt MạTBc VấLn.

"Đồ vớ vẩkcTn ngươi cầCbn đpmây này! TrảD lạFi cho ngươi!"

Nguyt Ảnh lớn tiếng hét lên, câu cuối cùng rõ ràng mang theo một tia gin dỗi. ThịlZY kéo cương phi nga, không thèm quay lạKAXi.

Mạqlc VấXFn nhìn tam cái hộp trên mt đlZYkagt, hắCbn ngẩkagn ra một hồi tht lâu, sau cùng đvành thở dài phấamat tay thu lạkagi ba cái hộp vào kiếm nang rồi cũng giục nga bỏ đbBEi.

...

" Mộc thiếu gia đYcã v!"

Một gã đbội trưởng đXYnội thủ v thấlLy MạEgMc VấlLn lp tứKAXc tiến lên nghênh đJCGón. Gã cầpmm lấbBEy dây cương bảlLo mã hộ cho MạKAXc VấAEn.

Mạbc Vấkagn liếc mắJCGt nhìn lạAEi sơn trang thì thấcuy lc lc thủ v so với trước giảqlm đEgMến bảrlPy phầxiXn nên ngạFc nhiên hỏi: "BảgDo v sơn trang giảlZYm đidi sao? Sao lạbi giảbBEm hn đPji như vy?"

đThội trưởng lp tứkagc trảMm lờbi: "Đúng vy, gia chủ dn các huynh đGKX gấlQp rút đlLến tiếp vin cho Chú Kiếm Sơn Trang Giang Châu. Đúng rồi, gia chủ nhờXh tiểCbku nhân báo lạXhi cho ngài là thế lc tà đXYnaDo phía Nam liên hợp tấPjn công Chú Kiếm Sơn Trang, khi nhn đEgMược tin tứDc xin ngài lp tứGKXc xuôi nam v Giang Châu.

MạlLc Vấqln đBqTF cảv ngườcui, âm thanh hốt hoảgVXng hỏi lạji: "Chuyn xảcuy ra khi nào?"

" MườglCi ngày trước, Ngọc Liu Sơn Trang chúng ta nhn đLược tin. Khi đMmó Chú Kiếm Sơn Trang đcuã bịPj vây khốn ba ngày. Gia chủ nhn đGKXược tin tứxiXc lin suấamat lĩgVXnh bảQy thành đd t sơn trang xuôi nam tiếp vin cho Giang Châu. Vốn gia chủ muốn chúng ta báo tin cho ngài tht sớm nhưng hành tung của ngài bấJCGt đXvJCGnh nên chúng ta tung ngườVoi đdi khắThp nơi cũng không thểo nào liên lạjc đbBEược với ngài. HảMm, Mộc công t, Mộc công t, ngài sao vy?"

MạYxkc VấXYnn không nghe thấgDy thanh âm của tên đkcTội trưởng hò hét. HắlQn đXYnang thấCbt hồn lạaDc phách trảD lờXYni mu thân đXYnang đVojng trước đXFình vin.

" "VấXhn nhi! Con cũng đlZYã v!"

Liu Tu Tâm thấrlPy MạBqTc VấXYnn thì lp tứaDc vui vẻ phát khóc. Bà tiến tới giữm cht tay MạlQc VấAEn: "Bây giờglC chúng ta lên đAEườglCng v nhà thôi."

" Mẹ!" MạlZYc VấQn ngạlQc nhiên nhìn mu thân của mình.

" Sơn trang có chuyn lớn như vy mà NhịgD bá của con còn muốn gạkcTt ta nhưng ta có phảQi ngườYci mù, đviếc đXYnâu. Lúc này Liu Tu Tâm trở nên quyết đVooán, lão luyn như một ngườGKXi chủ mu gia đGKXình. Bà nghiêm trang nhìn MạXhc VấMmn: "VấEgMn nhi, ta biết trong lòng con có oán khí nhưng dù gì đqló cũng là nhà của chúng ta! Phụ thân của con, thân nhân của con đgVXu ở đlQó cảXF."

MạZrgc VấZrgn gượng cườcui, nhà sao, cái nhà đVoó khi nhớ lạCbi chỉXYn cho hắXvn cảrlPm giác lạbBEnh lẽo, thân nhân ư. Ha ha, hắkcTn chưa bao giờd cảDm giác nhn đkcTược s quan tâm ủng hộ của bấxiXt cứql thân nhân nào.

Cũng đidành, nơi đEgMó cũng là nơi chôn nhau cắaDt rốn, còn một cái nhân tình. Phụ thân à, sau lầXvn này ta sẽ không còn nợ cái gì nữkaga.

Hít sâu một hơi, Mạjljc VấTBn đCbkáp: "Mẹ, ngườlLi không phảXvi lo. NhịXYnđJCGã dn nhân thủ đDến tiếp vin rồi. Phỏng chng đamaaDi bá cũng nhn đZrgược tin tứkagc cầBqTn trợ giúp. Sơn trang nhấdt thờCbki chắrrJc vn chưa sao. Con xuôi Giang Châu ngay bây giờbBE, ngườBqTi không cầkcTn phảKAXi đCbki đLâu."

HắYcn giơ tay ra, một cái hộp ngọc ấTBm áp hin ra: "Mẹ, đlLây là VạbBEn Niên Ôn Ngọc. Đeo nó bên ngườXYni sẽ có lợi cho sứMmc khỏe, có thểbBE sống lâu. Ngườoi nên đXYneo nó bên ngườnwi."

Hai mắCbt Liu Tu Tâm đoỏ hoe, giơ tay vuốt đbBEamau Mạjc VấgVXn, trong giọng nói có hơi bùi ngùi: "Mẹ không chăm sóc con chu đoáo mà con thương ta vy. Lòng ta rấCbkt vui. Con quay v sơn trang nhấTBt đAEamanh phảvi cẩMmn thn. Mẹ biết con đlZYã mạYcnh mẽ lăm nhưng thân phn của con khá nhạrlPy cảXYnm, không đnwược đFCb lộ chân din mục.

Trong lòng MạCbkc VấlQn min cưỡng cườQi. Mu thân là chủ mu Chú Kiếm Sơn Trang quảkcT nhiên không phảbBEi ngườcui phụ nữXv thườqlng. Mình mới đXFi có một tháng mà mu thân đYxkã thăm dò toàn bộ nhữrlPng gì mình làm trong hai năm qua.

" Mẹ yên tâm đLi, con sẽ hành s tùy theo hoàn cảkagnh."

T bit mu thân, Mạidc VấbBEn cỡi Yến vân bảDo mã phi thng v phía Nam ...

Chú Kiếm Sơn Trang là một sơn trang cổ xưa đbã sng sữmng ba trăm năm. Hin giờJCG, nó trông tht vắXFng lng, xơ xác tiêu đFiu. Trên tườglCng loang lổ vết máu, đjâu đaDây là nhữCbng mảdnh thịKAXt vụn nát. Bên trong sơn trang, phàm ai còn có thểCb vung kiếm đEgMu mc nhung trang, ngay cảXh hài đFồng mườcui một mườBqTi hai tuổi cũng cầpmm kiếm, bộ mt nghiêm trọng tuầMmn tra sơn trang.

Trong phòng nghịv s, nhữong vịXF cao tầong Chú Kiếm Sơn Trang đcuu có mt. Còn có cảZrg gia chủ Mộ gia Mộ Lôi của Lôi Vân kiếm đdườbBEng, thông vn xa hành gia chủ liu gia Liu Thanh Lâm ở Vân Châu và nhữdng linh kiếm sư cao giai của hai nhờaD đlLu t tụ ở đCbkây.

"Rốt cuộc bao giờZrg Tam đCbk có thểaD xuấMmt quan?" Mộ Lôi nhìn chằKAXm chằDm vào một chỗ trống không hỏi.

Khuôn mt MạQc Hư lộ vẻ ngạXFi ngùng. Thế s vô thườGKXng, lão căn bảnwn rấmt không hy vọng MạlQc Thiên xuấJCGt quan thành công nhưng hin tạxiXi Chú Kiếm Sơn Trang đvã đAEến thờCbki khắGKXc sinh t nên lão lạMmi mong mỏi đkagiu ngược lạaDi. Chuyn tranh đoou nội bộ sơn trang trở nên không có chút ý nghĩEgMa nào nữCba.

"Điu này chỉcu có mỗi gia chủ mới biết đbBEược." Mạoc Hư thở dài.

" Hai năm! Đã hai năm rồi!"

Mộ Lôi oán hn, tay nắTBm cht tay vịlZYn chiếc ghế cứb như thểXYn nó có thâm cu đgDkcTi hn gì vy. Lão bt dy hét lớn: "Không cho hắqln bế quan nữaDa! Bây giờnw gọi hắlQn ra đTBi!"

Mạvc Hư lắGKXc đCbamau, chán chườCbng bảYxko: "Mộ đgDườDng chủ, ngài không cầcun thăm dò. Gia chủ đrlPúng tht đidang bế quan. Tình cảAEnh bây giờTB mà la các ngườXFi còn có ý nghĩTha sao? Nếu ngươi muốn gọi gia chủ ra, ta không cảXFn nhưng ngươi nên biết gia chủ đkcTang tu luyn "Thiêu tâm thut". Thế cho nên nếu bịgVX bên ngoài quấTBy rầxiXy sẽ tẩcuu hỏa nhp ma, vạVon kiếp bấbBEt phục!"

SắgVXc mt Mộ Lôi âm trầom, lão nhìn chằAEm chằQm vào Mạamac Hư. Ánh mắVot lóe lên tinh quang dườVong như lão đAEang phán đxiXoán nhữqlng lờbBEi này có thểXYn tin đidược hay không.

Liu Thanh Lâm lạGKXi nói: "Nếu Tam đQ không thểo xuấlQt quan, vy không nên đbt hy vọng vào đLó làm gì. Bây giờTB chúng ta cầqln làm một chuyn."

" Chuyn gì?" Mộ Lôi nhìn sang phía Liu Thanh Lâm, trên khuôn mt tỏ ra nghi hoc. Hin giờxiX Chú Kiếm Sơn Trang không hiếm linh kiếm sư bát giai nhưng lạgDi không có linh kiếm cu giai đAEMm kẻ khác phảkagi e dè. Tam đm MạgDc Thiên dù không phảbBEi là linh kiếm sư cu giai nhưng xích tiêu là linh kiếm tuyt phẩLm, hơn nữlZYa còn là tâm huyết MạBqTc gia. Nó có thểXF tương liên với huyết mạMmch Mạvc gia, khi đXYnó mới có thểlQ phát huy hoàn toàn sứYcc mạvnh linh kiếm cho dù linh kiếm sư cu giai trung kỳ cũng chưa thểlL chắQc chắFn đqlkag bạVoi đPjược Tam đMm.

Hin giờXF, đbYxkch nhân có ba linh kiếm sư cu giai. Vic này làm cho bọn họ khổ sở ứbBEng phó. Mỗi lầlQn giao phong đCbku ở thế hạkcT phong. Hin giờm đBqT t Chú Kiếm Sơn Trang và nhân thủ hai nhà đmưa tới đlLu t thương thảQm trọng. Mc dù còn có thểTB min cưỡng lấaDy ưu thế số lượng đjv duy trì s cân bằqlng nhưng tình cảamanh không thểCb kéo dài đVoược.

"Chờpm!"

Liu Thanh Lâm phun ra một chữgD, ánh mắglCt như có như không ở phía sau Mộ Lôi là Mộ Thanh Thanh sắkagp tiến giai thấCbt giai bỗng sinh đEgMộng hn.

"Chờkag hảgD?"

Câu này làm cho Mộ Lôi cc kỳ thấjljt vọng, lão ngồi phịYxkch trở lạxiXi ghế: "Lão Nhịb, bây giờxiX không phảVoi là lúc đrrJùa giỡn. Tiếp tục chờama thì chúng ta bịql bọn chúng vào nồi hấkagp rồi!"

"Đúng là cầZrgn chờgD đQợi!" Ánh mắQt Liu Thanh Lâm kiên đDjljnh: "Phảidi tn hết sứlLc lc đbjlj kéo dài thờXYni gian, tránh nhữgDng trn chiến quy mô lớn chính din, lấmy vic trin đVoYxku làm chính. Ta tính, với lc lượng hin thờkcTi của chúng ta có thểkag chống đdược sáu, bảjljy ngày nữgVXa."

"Sau sáu, bảGKXy ngày đKAXó thì tiếp tục thế nào? Tam đbBE vn chưa chắidc xuấxiXt quan. Chng lẽ trông vào chính đYcjljo liên mình t tư t lợi nổi lương tâm đKAXến cứLu vin chúng ta sao?"

Mộ Lôi nói, châm chọc. Lão chng chút hảoo cảAEm với cái đDám gọi là chính đglCYxko, thườdng ngày xưng huynh gọi đql một bộ chính nghĩma đdườaDng đgVXườbng. Nếu như hy vọng vào chúng thì chng bằidng mong heo mẹ leo cây.

Đến giờama Chú Kiếm Sơn Trang đDã bịglC bao vây na tháng rồi, nhữbBEng tên vỗ ngc là chính đTBXho chưa ai thò mt ra, phỏng chng chờkcT Chú Kiếm Sơn Trang bịPj đbồng minh tà đLPjo công phá thì sẽ tha cơ cắCbkn cho một phát cuối cùng đBqTglC đglCòi chia một chén canh. Chuyn như vy bình thườDng lắZrgm, ngay cảxiX đCbồng minh tà đXFglCo vây công Chú Kiếm Sơn Trang lầglCn này có lẽ cũng có cảaD bọn chúng đGKXQng sau thúc đdpmy.

Chú Kiếm Sơn Trang lấqly vic đCbkúc kiếm mà dương danh. Họ có bốn thanh linh kiếm tuyt phẩXhm, ai trên giang hồ đCbu biết, lạlZYi còn bao nhiêu thứJCG còn trong kho nữJCGa. Hn linh kiếm cao giai cũng có rấJCGt nhiu, linh kiếm trung, đcuê giai lạPji càng nhiu vô số kểQ. Sợ rằgVXng không chỉql có một thế lc nhìn chằCbm chằXYnm vào miếng thịYct này. ChỉrlP là bao năm qua Chú Kiếm Sơn Trang có ảlQnh hưởng quá sâu, lạdi có bí thut "Thiêu tâm thut" làm quầkcTn hùng thiên hạnw kinh sợ. Khi xưa tng có đpmji gia chủ Chú Kiếm Sơn Trang tng làm một chiến tích đKAXáng sợ, trong một ngày dit năm vịVo linh kiếm sư cu giai mà trong đXvó có hai vịJCG cu giai cu giai đXhCbnh!

Thế nhưng, thế h hin thờidi ở Chú Kiếm Sơn Trang không bằlLng đglCXhi trước nên phầlLn đKAXông thế lc ngày càng
coi thườXhng. Lầon kiếm hội ở Thái Hồ va rồi ai cũng biết Vô trầnwn nhai kích đDộng chính tà nước Triu hỗn chiến. Đây chính là một cơ hội đKAXXYn đCbkông đThJCGo thế lc ra tay.

" Ha ha ha ha ... nhữgVXng con chuột Chú Kiếm Sơn Trang mau ra đQây chịgVXu chết!"

Một tiếng cuồng tiếu hùng hồn vang khắJCGp Chú Kiếm Sơn Trang.

SắgDc mt mọi ngườmi trong phòng nghịXh s đvu biến đXYnổi.

"Tht là bọn tiểCbu nhân hèn hạF! Không thểj chịxiXu đqlược, hôm nay nhấTht đcuYxknh phảrlPi băm vằJCGm tng đmja trong bọn chúng!"

Mộ Lôi căm phn bt dy, nhanh chóng bước ra ngoài. Theo sau là Liu Thanh Lâm, MạXFc Hư và các linh kiếm sư bát giai họ Mạkagc khác.

Ba gã linh kiếm sư cu giai đlQJCGng ở trên tườjng bên trong ngọn kiếm tháp Chú Kiếm Sơn Trang. Chúng nhìn xuống đcuám ngườCbi Mộ Lôi, vẻ ngạglCo mạaman ngông cuồng không coi ai ra gì.

" Ngọc kiếm Ngọc Vô Khuyết! Huyết lục kiếm Vương Tiếu! Bạmch cốt kiếm BạgDch Linh! Ba tên chuột nhắpmt các ngươi xuống đrrJây nhn cái chết đidi!"

Mộ Lôi đMmLng ở trên một bứjljc tườBqTng đdổ, gin dữXYn chỉXh vào ba ngườbBEi nọ mắCbng to.

Trên Kiếm tháp, ba tên linh kiếm sư cu giai thì một tên cầXFm đFBqTu din mạdo cc kỳ âm nhu tuấkagn lãng, khoảEgMng bốn mươi tuổi, linh lc toàn thân đpmm đlZYc, tu vi đGKXã đFến mứvc cu giai đXFjljnh. Y cườKAXi âm hiểQm: "Mộ đidườPjng chủ, Liu hành chủ, hai thế lc lôi vân kiếm đBqTườkagng và thông vn xa hành hà tấTBt phảbBEi hòa mình vào chỗ nước đrlPục này? Ta khuyên các ngươi lầCbkn nữKAXa, rờbi đaDi ngay thôi thì chuyn giữpma chúng ta coi như chưa có vic gì, Mộ gia Lôi Vân kiếm đkcTườPjng các ngươi vn là Lôi Vân kiếm đJCGườQng lôi, Liu gia thông vn xa hành vn là Liu gia thông vn xa hành.

" Ngọc Vô Khuyết! Ngươi đlQúng là đglCàn bà, không cầXYnn khích bác ly gián, muốn dit Lôi Vân kiếm đVoườKAXng chúng ta cứTB vic đDến lôi châu mà làm! Mộ Lôi ta nếu hơi nhíu mày sẽ không xứqlng với cái danh 'Bôn Lôi kiếm'"

" Rượu mờqli không uống lạXYni thích uống rượu phạDt!" Bộ mt âm nhu của Ngọc Vô Khuyết càng thêm âm trầglCm. Y tu luyn loạoi kiếm quyết kỳ lạTh, cầaman nguyên âm thiếu nữEgM đoYxk thái bổ tu luyn nhưng bởi vì kiếm quyết không hoàn chỉXhnh nên di chứKAXng vô cùng rõ ràng. Con ngườMmi y càng ngày càng âm nhu chng khác gì hoạbBEn quan. Bình nht y hn nhấAEt ngườAEi ta vạkcTch trầxiXn sở đgDoảbBEn của mình. Mộ Lôi một câu bảnwo y đgDàn bà làm dn phát la gin. Linh kiếm múa một hồi, một đbBEJCGo kiếm quang dài chng mườTBi trượng bổ xuống.

"Kết trn!"

Mộ Lôi hét lớn một tiếng. Liu Thanh Lâm, Mạdc Hư, MạgDc Bình và hai vịYxk linh kiếm sư bát giai đLQnh hai nhà Mộ, Liu ở phía sau xen kẽ tiến lên. Sáu ngườVoi trấXhn một phương vịgD tạPjo thành thế Lục hợp vây ba tên linh kiếm sư cu giai vào giữlQa.

Bọn họ có thểPj chống lạkcTi ba tên linh kiếm sư cu giai lâu như vy là nhờm vào một bộ trn pháp tên là Lục Hợp phong ma kiếm trn. BằQng không thì với một tên linh kiếm sư cu giai hu kỳ, hai tên linh kiếm sư cu giai trung kỳ làm sao họ ngăn cảjn nổi.

Cuộc chiến bên trong đgDang din ra thì bên ngoài cũng vang lên tiếng kêu. Đó là đxiX t sơn trang chiến đVoBqTu với linh kiếm sư tà đgVXYco vây công sơn trang.

Chiến đgDidu t buổi sáng kéo dài đgDến ban đThêm, song phương đvu có t thương nhưng không có thắTBng lợi cuối cùng. Ba tên linh kiếm sư cu giai tà đdXYno bèn thối lui dù không cam lòng.

Chú Kiếm Sơn Trang vội vàng quét dọn chiến trườXFng, thu dọn thi thểj. PhầZrgn đlQông linh kiếm trung cao giai nhanh chóng khôi phục tinh lc, chuẩPjn bịXF cho trn ác chiến ngày mai.

Trăng sáng sao thưa, ánh trăng chiếu xuống doanh trạpmi liên minh tà đcuCbo.

" ĐkcTi ca, Chú Kiếm Sơn Trang tht đmúng là cái xương cứXYnng. Chúng ta vây công na tháng thế mà chng chút tiến triểxiXn gì. Cái kiếm trn chó má hỗn tạamap của mấcuy đgDXFa bát giai thc nhứjljc đCbDu."

Huyết lục kiếm Vương Tiếu mắFt đPjỏ sòng sọc, cái đpmXhu rối bờkagi, cườMmi hung dữCb, toàn thân phát ra một luồng dã tính.

" Không sao, bọn chúng không còn c đTBược bao lâu nữCbka. Chỉo cầEgMn chúng ta tn lc đXhd thương linh kiếm sư linh kiếm và các linh kiếm sư trung giai của bọn chúng thì chảTB mấYxky chốc chúng sẽ không chống nổi!" Âm ngọc kiếm Âm Vô Khuyết tỏ ra lo lắkagng. TấBqTn công mãi không đidược cũng làm cho y mấKAXt dầglCn kiên nhn.

Bạkagch Cốt kiếm BạCbkch Linh trông rấKAXt gày gò, cảAE ngườQi như một bộ xương lên tiếng: "Đamai ca, với thc lc của chúng ta chỉJCG cầBqTn cố lên là có thểkag chọc thủng phòng v bọn chúng, chuyn công phá sơn trang chỉMm là sớm muộn. Vì sao cứrlP đamaến thờlZYi khắgVXc mấqlu chốt lạXvi rút nhân thủ v vy?"

Âm Vô Khuyết cườlZYi một tiếng âm lãnh: "Bên ngoài có rấYct nhiu ánh mắlLt nhìn vào Chú Kiếm Sơn Trang. Bọn chúng muốn làm bọ nga, ve sầPju. Ta sao lạCbi cho bọn chúng như ý đamaược?"

" Thì ra là như vy, đlZYThi ca sợ lc lượng của chúng ta hao tổn quá lớn cho nên mới t t tng bước tiêu dit lc lượng Chú Kiếm Sơn Trang." BạXvch Linh gt đJCGxiXu tỏ vẻ khâm phục.

Nhưng vào lúc này Âm Vô Khuyết ngẩlLng đcuxiXu nhìn chăm chú bên ngoài lu trạdi: "Ai!"

Hai luồng linh khí cườThng đrlPXhi dao đgVXộng bên ngoài lu, kèm theo hai tiếng cườji dài.

" Ha ha ha ha, ba vịXYn Tà vương t lúc chia tay vn khỏe chứKAX?"

Hai lão giảKAX sóng vai bước vào lu, khí tứrrJc trên thân không sánh kém hơn Vương Tiếu và BạDch Linh, hai ngườnwi là linh kiếm sư cu giai trung kỳ.

Âm Vô Khuyết lạkcTnh lùng nhìn hai lão giảcu: "Dư gia châu, Tôn gia Giang Châu! Hai lão bấKAXt t các ngươi tới đThây làm gì? Hai nhà các ngươi luôn giao hảdo với MạLc gia, chng lẽ ra mt vì MạBqTc gia?"

"Ha hảid." Một lão giảMm sắPjc mt hồng nhun cườgDi nhẹ: "LờJCGi của Âm vương sai rồi, chúng ta chỉXh vì làm ăn với Chú Kiếm Sơn Trang mà có quan h. Hin giờCb tình hình đJCGã đQến nước này sẽ không vì một gia tộc sắFp xuống dốc mà tạpmo thêm cườBqTng đjnwch. MấAEy ngày qua ta thấaDy ba vịrlP Tà vương tn lc vây công Chú Kiếm Sơn Trang mãi vn chưa xong nên đkcTc bit tới đjljgD trợ trn."

"Điu này thì bổn vương cầbu còn không đlZYược." Âm Vô Khuyết âm hiểkcTm cườBqTi, bỗng nói sang một chuyn khác: "Thế nhưng lợi ích sau khi đlZYánh xong Chú Kiếm Sơn Trang nên phân phối như thế nào?"

"Chính Đdo Liên Minh bốn châu Giang Nam chúng ta chỉd lấCby một bộ"TứlL linh đXFồ", bốn thanh linh kiếm tuyt phẩcum không lấjljy thanh nào, nhữrlPng vt phẩQm khác phân chia đgDu." Dư lão đrlP nghịYxk.

"NgoạYxkm lớn quá đKAXó!"

Âm Vô Khuyết chưa nói gì mà BạPjch Linh đXYnã bt dy gầXFm lên: "Chúng ta tấkcTn công nhữjljng na tháng, huynh đAE chết bao nhiêu. Các ngươi chen vào sau cùng mà mới nói đvã đQòi một na! Không sợ no chết à?"

Dư lão nhìn lạEgMi hỏi: "Vy cốt vương nghĩd sao?"

BạFch Linh chìa ba ngón tay: "Các ngươi tối đva là ba thành!"

Dư lão h lạjljnh một tiếng: "Các ngươi cho bọn ăn mày hảZrg? Ít nhấBqTt phảkcTi bốn thành! Còn phảXFi thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩgVXm nữrlPa."

"Bốn thành không đTBược." Âm Vô Khuyết quảgD quyết nói :"Của các ngươi tối đaDa là ba phầTBn, thêm một thanh linh kiếm tuyt phẩMmm."

Dư lão nhìn hắYxkn một cái tht sâu: "Được, hy vọng ngày mai Âm vương thc hin lờCbki ước hẹn."

  • Gửi lúc 2:15 Ngày 12/01/2015

    dan666

    da doi 1 nam roi , lau qua ad oi !!

  • Gửi lúc 13:58 Ngày 06/05/2014

    truonggiang

    Dich nhanh nhe amin mình đợi lâu quá rồi đó

  • Gửi lúc 14:24 Ngày 01/01/2014

    xitencute

    K đọc đc ad ơi

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    mong ae som dich xong

  • Gửi lúc 10:34 Ngày 17/12/2013

    macvan

    bao gio moi co chuong moi day dich cham qua