Trang chủ / Tiên Hiệp / Tru Tiên II / Chương 78 : Bạch Hồ

Tru Tiên II

Chương 78 : Bạch Hồ




Tru Tiên II
Tác giảuPo: Tiêu Đwbnh

Chương 78: Bạvch Hồ

DịDejch giảZj: Phượng Vũ
Biên tp: Phượng Vũ
Nguồn: Bachngocsach.com


 

Chương 78: Bạflech Hồ

Thờbi gian trôi qua mau, đsumlCo mắvt đekmã năm năm trôi qua.

Có ngườOfi sinh, có ngườCi t, nhân gian buồn rồi vui, ly rồi hợp, cuộc đMnVEii biến đYfYổi không ngng, thờbi gian chng vì ai mà dng lạcYVi.

Phía tây bắmEZc của Thầen Châu chính là Lương Châu, một trong chín châu, là nơi thầWqn bí khó lườYfYng, khu vc hoang dã chiếm một din tích lớn, đjCồng thờmEZi phía bắYfYc còn tiếp giáp Cc BắCec Băng Nguyên, đIDMa phầEsen đmEZu là núi, nhiu rng, ít đRbbt bằmEZng. Càng v gầEin phía Cc Bắwbc Băng Nguyên thì càng thấfy nhiu sông băng tan chảVvy tạCeo thành nhữwbng con suối nhỏ khiến cho ở Lương Châu có tới mấlPNy trăm sông suối chảpEny qua, chia cắFt núi non này thành vô số hiểOfm đOfOfa thầHmn bí. Trong ngày thườlCng, cho dù ở khoảVpng cách rấHmt xa cũng có thểnlW nghe thấpEny t trong u cốc xa xa truyn ra nhữeng tiếng thú hống thê lương. Ở Lương Châu có nhiu truyn kỳ cổ xưa, nói có vô số thú dữHm hung tợn ở trong sơn cốc, tấCt cảC đjCu khát máu, thích ăn thịPKt ngườWqi, đnncđCZj dọa cho trẻ con khóc đsumêm phảRbi nín.

Mc dù Lương Châu nhiu vùng khỉWq ho cò gáy, nhưng vn là một trong cu châu của Thầnncn Châu rộng lớn, so với dãy núi Thanh Vân ở Trung Châu thì còn có nhiu nhân khẩbu cư ngụ hơn. Đc bit càng xuôi v nam bộ Lương Châu, thì núi càng ít đMnVi, sông ngòi chằTlwng chịFt, sông chảPROy ngàn vạeTIn năm, phù sa bồi đNNVvp tạFo thành nhữbng bình nguyên rộng lớn, cư tụ vô số dân cư, tạEseo thành một vùng thành trì trung tâm của Lương Châu vô cùng phồn thịekmnh.

Qua Lương Châu thành, đbi lên phía bắlPNc, chỉEi có núi non vc sâu liên miên không dứVpt, mây mù che phủ ngày đfêm. Trong số đmó có một kỳ cảbnh, cách Lương Châu thành khoảFng ngàn dm. CảFnh sắCc nơi này chia là hai phầNn, chính là một dãy núi non khổng lồ trùng đVvip, kéo dài mấfley chục vạPROn dm có tên là Man Sơn. Sở dĩIDM có tên này vì núi ấjCy cao lớn hùng vĩmEZ, chắlPNn nhữFng cơn bão cát hoang dã thổi tới t phía Tây BắRbc và gió rét của vùng Cc BắPKc Băng Nguyên. LấnlWy núi này làm ranh giới, sườuPon núi phía nam cỏ cây xanh biếc, nhiu rng rm, nhưng sườjCn núi phía bắcYVc lạei toàn đoAsumnh trọc chp chùng, kéo dài liên miên không dứYfYt, tràn đPROby vẻ hoang vu ghê rợn.

T xưa tới nay, ngườNNHi dân Lương Châu đVvu gọi núi ấekmy là Man Sơn, ý tứeTI rằMnVng phía bắnFc núi này chính là vùng đDejVpt hoang dã, là vùng khỉeTI ho cò gáy. Mc dù khí hu phía bắlCc Man Sơn có khắvc nghit hơn so với phía nam Man Sơn rấZjt nhiu, nhưng so với vùng hoang dã tuyt đeOfa ở Cc BắZjc Băng Nguyên thì còn tốt chán. Cho nên cũng có không ít ngườZji cư trú ở vùng núi phía bắnFc này, nhưng tấmt nhiên so với vùng bình nguyên mà trung tâm là Lương Châu thành thì còn kém xa.

Hin tạkci đNNHang là đoAlPNu mùa xuân, bởi vì gầYfYn Cc BắDejc Băng Nguyên nên quanh khu vc thành Lương Châu vn rấCt lạPROnh. Gió lạpEnnh t vùng đNNHuPot quanh năm băng tuyết không ngng thổi xuống làm cho núi non, sông ngòi của Lương Châu càng có thêm vài phầbn buốt giá, thm chí ở trên vài đCFnh non cao còn sót lạMnVi cảoA chút ít màu tuyết trắEing.

Cách thành Lương Châu v phía bắmEZc trăm ngàn dm, có một u cốc, trong có vài ngọn núi thấwbp, cây già run rẩNNHy trong gió, dây leo lan tràn, một con suối nhỏ chảby qua cốc, bịuPo nhữnncng tán lá cây và sương trắNNHng ẩfn hin che đlCi hơn na. T xa nhìn lạldi, chỉcYV có thểoA thấFy Man Sơn nhưng một c long vắOft ngang Lương Châu, chp chùng liên miên. Sơn cốc này ở một góc bí ẩfn phía nam Man Sơn.

Sơn cốc hẹp và dài, kéo theo hướng nam bắTlwc, mt đpEnông của ngọn núi vô cùng hiểMnVm trở, phía tây thì tốt hơn một chút, đmộ dốc cũng thoảlCi hơn, trên đfleCy quái thạVvch, rêu xanh mọc đTlwwby trên đbPKt, thỉEinh thoảeng lạMnVi có hoa cỏ màu xanh t trong khe đNá kiên cườnncng nhô ra, nhẹ nhàng run rẩmy trong gió rét.

Ở một chỗ cao trên sườnlWn phía tây, có một tảekmng đekmá lớn, giờN phút này trên đCó có bốn thân ảeTInh, một nữnF, ba nam, thầkcn sắmrc đCu nghiêm nghịVp và lãnh đwbkcm, thỉWqnh thoảnncng lạPKi đmưa mắNNHt nhìn xung quanh như đeang chờe đOfợi cái gì. Nhưng bốn phía sườkcn núi vn hoàn toàn yên tĩCenh, một chút lay đMnVộng cũng không có, chỉNNH có tng trn gió rét t Man Sơn thổi tới đYfYey lạCenh lẽo, làm cho cây cỏ xung quanh như càng thêm run rẩldy hơn.

Bốn ngườMnVi này cũng là ngườOOpi tu hành nên với cái lạTlwnh lẽo này cũng chng quan tâm gì, vn ngồi yên trên tảpEnng đkcá lớn. Một lát sau, trên bầVpu trờIDMi có tiếng xé gió, bốn ngườCei đldu ngẩmEZng đWqbu nhìn tới, chỉv thấnFy hai đmEZnlWo quang mang màu đHmen t trên cao bay xuống sơn cốc như quạnlW đeen, sau đuPoó trc tiếp bay v chỗ sâu trong u cốc.

Trong bốn ngườPROi, cô gái mc áo đmỏ hai mắmEZt tỏa sáng, thấvp giọng nói: “Là ngườsumi của Hàn Nha phái.”

Ba nam t ở bên cạPROnh nàng cũng hít sâu một hơi, sau đlCó chm rãi lộ ra thân thểZj, chẩnncn thn nhìn v phía sơn cốc ẩnncn nc trong sương mù kia, chỉNNH thấHmy hai bóng đTlwen nhanh chóng tiến vào trong sương mù không thấfley đNâu nữflea. T trên này nhìn tới, chỉPRO có thểVv thấnncy phía dưới sơn cốc đfHma hình nhấCp nhô phứmc tạnlWp, hơn nữRba trên vách cốc còn có vô số khe hở, huyt đmEZộng, cũng không biết do thiên nhiên tạkco thành hay con ngườZji kiến tạTlwo, trong sương mù này càng khiến chúng trở nên thầoAn bí.

Trong sương mù, dưới u cốc, t xa truyn tới tng tiếng kêu khóc quỷ dịC, thanh âm thê lương nhưng lạoAi không giống tiếng ngườei, giống như là gió thổi qua các khe đNNá mà thành. Tr nó ra, thỉekmnh thoảYNng lạlCi có tiếng quạNN kêu, không biết t nơi nào trong sơn cốc vọng ra.

Nam t có gương mt anh tuấvn nhưng khí sắCc tràn ngp vẻ âm l h lạVpnh một tiếng, nói: “NhữuPong tên chỉlC thích quỷ khí âm u này, không đCâu lạOOpi chọn chỗ đnncợi là một đNNVpa phương quỷ quái thế này.”

Bên cạCenh hắYfYn là một nam t to con, so với ba ngườVvi chung quanh thì cao hơn đRbến na cái đCVpu, nghe vy cườHmi nói: “QuảZjn bọn chúng làm khỉnlW gì, dù sao qua một chút nữeTIa, sơn cốc này chính là của chúng ta rồi.” Hắvn có thân hình cao lớn, thanh âm ta hồ trờjCi sinh cũng lớn như thế, mc dù đZjã cố gắvng nói nhỏ nhưng vn khiến nhữfleng ngườEii bên cạNnh git mình.

NữEi t mc áo đYNỏ quay đNNHfleu lạOOpi, trợn mắYNt nhìn gã nam t to con này, quát: “Ngao Khuê, ngươi câm ming lạsumi đWqi.”

Tên to con tên gọi Ngao Khuê này vóc ngườRbi to gấeTIp đCôi nữb t mc áo đOfỏ, nhưng lạkci hết sứflec kính sợ nàng ta, lp tứflec gt đkcIDMu đfleáp ứVvng, không dám nhiu lờPKi nữuPoa. Nhìn lạHmi nữDej t áo đnFỏ này, chỉWq thấPROy nàng ta có một đNNHôi mắbt xếch, dung mạlPNo m miu, khoảfng hai mươi tuổi, thân thểmr phong lưu, váy đVpỏ trên ngườRbi lộ ra nhữnFng đFườPKng cong lảnnc lướt khiến nàng ta có vài phầeTIn quyến rũ, khiến ngườNNi nhìn tới phảoAi nảcYVy sinh sắEic ý. Nhưng không hiểmEZu tạfi sao, ba nam t con lạYfYi dườldng như đIDMu coi nàng ta là kẻ cầWqm đbPKu cảf bọn.

NữmEZ t áo đldỏ lạnnci nhìn xuống phía dưới, sau đDejó mới xoay ngườoAi lạOOpi nói: “Phó môn chủ có chuyn quan trọng cầRbn làm, một thờPROi gian nữFa mới có thểOf quay v. Nhưng trước đCây ta đVpã nói, chuyn đfleánh giết sẽ làm kinh đlPNộng tới nhữRbng ngườmi khác, chúng ta chỉnlW có thểfle âm thầoAm tìm kiếm ‘ĐjCnh hồn thạldch’, chiếm đWqược chính là công lớn, hiểEseu chưa?”

Ba nam t ở cạVpnh nàng không lên tiếng, nữv t áo đnFỏ nhìn ba ngườRbi đoAó, sau cùng nhìn tới một nam t trẻ tuổi nhấVpt, trong mắft lộ ra một tia thăm hỏi, nói:

“TiểTlwu Vương?”

Thanh niên đVvang ngồi da lưng vào một tảmng đfleá gt đldfu không nói gì, thầpEnn sắbc nhàn nhạpEnt, cổ tay hơi lt lên, Cốt Kiếm màu trắvng lóe lên trong tay hắOfn.

Ngao Khuê hướng tới nữPRO t áo đWqỏ, thấMnVp giọng hói: “Hồng tỷ, tông môn quyết đEseNNnh thế nào, khi nào thì ra tay?”

Hồng y nữF t h một tiếng, trong mắoAt xẹt qua một tia sát khí, lạNnh lùng nói: “Không quá một tháng.”

Ngao Khuê “Ồ” lên một tiếng sau đFó thân thểekm to lớn lạNNHi rụt trở v, không cẩmEZn thn đNNHụng phảPKi Tiểbu Vương ngồi ở phía sau. Tiểfu Vương nhích sang bên một chút, Ngao Khuê quay đjCfleu lạCi nhìn, cườVpi với hắflen và gt đwbWqu một cái, cũng không có ý gì khẩOfn trương cảkc.

Tiểmu Vương da lưng vào tảeTIng đoAá lớn, t t ngẩnncng đOfekmu lên, chỉnnc thấmry t sườekmn núi này có thểe nhìn thấDejy Man Sơn hùng vĩjC xa xa, tng đYNwbnh núi trắZjng xóa màu tuyết, trên trờuPoi lạcYVi có mây trắHmng chuyểNNHn đZjộng. BầPROu trờVvi cao rộng, gió núi hiu hắWqt, cảPROnh sắjCc tráng l kia làm cho hắYNn có chút xuấkct thầuPon, không biết đldang nghĩYfY tới đNNiu gì.

***

Cách Man Sơn ở Lương Châu vạmEZn dm, trên núi Thanh Vân, ĐNi Trúc Phong.

Thờekmi gian năm năm qua đmEZi, ngọn núi này vn một màu xanh biếc, trúc xanh như biểVvn, một trong sáu cảRbnh nổi danh thế gian của núi Thanh Vân là Trúc Đào vn rì rào như hát, vây quanh một nơi cư trú yên tĩRbnh như thế ngoạei đOfào nguyên.

Trong một nơi sâu trong rng trúc trên Đkci Trúc Phong, đfột nhiên hin lên một bóng trắuPong, lát sau t sau một cây măng nhảPROy ra một cái bóng nhỏ, mũi ming đZjen, hai lỗ tai giơ lên, toàn thân tuyết trắRbng, hai con ngươi xinh đVpẹp như hai viên bảZjo thạnFch, đEiúng là một con bạVpch hồ.

Hồ ly màu trắCng nhìn xung quanh như đRbang cảnncnh giác đmriu gì, sau một hồi lâu cảpEnm thấldy trong rng trúc an tĩPROnh này không có gì nguy hiểCm, chung quanh chỉe có một mảCnh yên lng, ánh mt trờEsei chiếu qua khe hở của lá trúc lên mt đldvt tạnlWo thành hoa nắNng khẽ lay đoAộng.

Không khí mang theo hương thơm ngát của lá trúc, gan của bạEich hồ cũng lớn dầCen, sau khi đCi ra, tung mình lăn trên mt đwbDejt một vòng, một đNWqo quang mang hin lên, nó hóa thân thành một thiếu nữVv tóc đVven xinh đbẹp trạflec mườHmi sáu, mườnnci bảnlWy tuổi, sóng mắCet dịeTIu dàng, khuôn mt nhu hòa, nhìn vô cùng đeTIáng yêu. truyn đNược lấnFy t website tung hoanh

GiờNNH phút này, nàng ta sa sang xiêm y trên ngườmri, sau đsumó lẩIDMm bẩflem t nói: “Không thểZj ngờYN, trước đDejây ta cứfle tưởng Thanh Vân môn lợi hạldi lắNNHm, nhưng tr Thông Thiên Phong phòng v sâm nghiêm không thểjC đekmi lên thì nhữVvng chỗ khác cũng chng có gì đVpc bit. Nhấnnct là ĐCi Trúc Phong này, ở đYNây còn có một nhân vt lợi hạHmi gì đNNó, khi ta còn nhỏ, bà ta tng nói không nên lên núi này. Bà nội không phảmri tu hành nhiu đTlwâm hồ đRbồ rồi sao, hay là tạIDMi cái tên đNuPou bếp kia chỉb có hư danh gạCet ngườbi mà thôi.” xem chương mới tạbi tunghoanh(.)com

Nói mấmy câu, nàng lạPKi đPROi v phía trước một đlCoạkcn, theo đlCườcYVng mòn quanh co khúc khuỷu trong rng đRbi v phía trước hơn mườWqi trượng, trước mắlPNt lin hin ra một khoảpEnng trống trảNNi, xuấmt hin một sườPROn núi. T đVpây nhìn tới, có thểcYV thấVvy một mảpEnng phòng ốc, lấEsey Thủ Tĩmnh đmườVvng làm trung tâm ở trên đjCPROnh ĐRbi Trúc Phong. Ở phía xa hơn còn có mấldy gian nhà gỗ bình yên, t nóc nhà có ống khói vươn lên, một đpEnmo khói bếp chm rãi lượn lờZj.

TrờYfYi đNNHnnct, núi rng như thơ, như vẽ, nhưng trong mắeTIt thiếu nữVp này lạEii sinh ra vẻ bấnnct mãn lớn, h một tiếng, đNNang đcYVEsenh phát tán chút bc tứMnVc, bỗng chỉTlw cảfm thấby ống tay áo của mình bịnlW ngườHmi git git.

LầDejn này thiếu nữC hoàn toàn bịZj chấCen kinh, làm sao có thểm có ngườfi lạlPNi gầlCn như thế mà mình không phát giác gì, vội vàng xoay ngườfi lạbi, tay trái vn bí quyết, tay phảOfi quang hoa sáng ngờlCi, trong nháy mắbt đmEZã rơi vào thế phòng thủ.

Không ngờmr đjCTlwng sau lạwbi chng có ai, một cái bóng cũng chng có.

Thiếu nữkc ngơ ngẩbn, bỗng lạIDMi thấpEny dưới chân truyn tới tiếng kêu “chi chi”, bèn git mình cúi đmEZfleu, chỉZj thấPKy một con khỉv lông xám ngồi chồm hỗm dưới chân, ánh mắDejt cổ quái đTlwang nhìn tới mình.

Chng hiểIDMu sao, trong lòng thiếu nữRb này đCột nhiên dâng lên một cỗ sợ hãi mãnh lit, phảeng phấNNHt như gp phảfi một c thú thiên đFCch, thân thểVp run rẩby. Song nàng ta còn chưa kịbp phảen ứWqng gì thì t sau trong rng trúc truyn ra một trn tiếng chó sủa đvlCy hưng phấCn, còn có tiếng kêu hơi căm tứlCc của một nam hài, dườnncng như đuPoang quát lớn cái gì, một đvườmEZng đVpuổi tới.

Thiếu nữld ngẩekmn ngơ, theo bảpEnn năng xoay ngườYNi rờCi đoAi, song thân thểpEn va mới đcYVộng thì đNột nhiên con khỉwb xám lạTlwi bắTlwt đZjược mắVvt cá chân của nàng ta, sau đbó khiến cho thiếu nữEi vô cùng cảldm thấCy khó tin, con khỉnF không chút thương hoa tiếc ngọc nào, vung thng tay ném thiếu nữf v phía sau. (DG: làm mình nhớ tới nhu đcYVsumo quá @@)

“Bộp” Thân thểkc thiếu nữsum nng n đfp lên thân một cây trúc, kèm theo đbó là một tiếng rên sau đZjó rơi bịjCch xuống mt đEsepEnt. Trong lòng nàng ta còn đYNang mờRb mịDejt, đbEseu choáng mắTlwt hoa chưa hiểkcu chuyn gì đYNã xảmry ra thì đmrã lạlCi cảYfYm thấby trước mt tối sầWqm lạRbi, bầOfu trờCi phía trên bịPK một con quái vt to lớn che đnFi. Một con chó lông vàng thân thểPK cc lớn mà lầnlWn đFEiu trong đnncfi nàng mới thấHmy t trong rng trúc đjCi ra, trong ming kêu lên mấwby tiếng: “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu...” Tiếng chó sủa không ngng, chân lạldi càng liu mạCeng, giơ lên đwbflep lên ngc của thiếu nữEse.

Một cỗ lc mạbnh đjCp tới, thiếu nữmr chỉIDM cảPROm thấby lồng ngc mình như muốn vỡ ra, suýt chút nữlda thì hôn mê bấjCt tỉmEZnh, vội vàng tung mình, bạNNHch quang lóe lên, lp tứEic đnlWã biến trở v thành con bạOfch hồ, xoay ngườbi lin muốn chạjCy đTlwi, tránh xa hai con quái vt này càng nhanh càng tốt.

Song nàng va mới nhấNNc chân đldOOpnh chạFy, đwbã nghe đnlWược t trong rng trúc một trn tiếng bước chân dồn dp, đCeuổi theo ngay phía sau con chó lông vàng là một đYfYMnVa bé trai chng tám, chín tuổi. Thằvng nhóc va bước ra, đRbang hùng hùng hổ hổ mắEseng con chó lông vàng cái gì đuPoó nên căn bảCn chng đCee ý đWqến dưới chân, một bước dm xuống.

“Bẹp!”

Mt bạmEZch hồ tối sầlCm lạei, cảjC thân thểF cứuPong ngắNNHc như đbá, xem ra khuôn mt nhỏ nhắnlWn, quyến rũ, xinh đldẹp như tranh đDejã bịRb thằmEZng nhóc này một cước đmEip lên, trc tiếp làm mt nó dí cht xuống đfleZjt.

  • Gửi lúc 0:44 Ngày 03/07/2014

    baivong.ctrlc@fb

    truyện này ngừng rồi hay sao thế?

  • Gửi lúc 17:06 Ngày 20/03/2014

    elidabeth31

    ???

  • Gửi lúc 15:16 Ngày 18/02/2014

    cuchuoib10

    Lau co chap moi vay ad

  • Gửi lúc 14:42 Ngày 02/01/2014

    julon1412

    Ad ơi sao lâu wa ko dịch chap mới vậy đợi mún dài cổ lun gòy

  • Gửi lúc 14:09 Ngày 26/12/2013

    Drazuka

    Bgjo moi co chap moi zi mn