Trang chủ / Tiên Hiệp / Tru Tiên II / Chương 78 : Bạch Hồ

Tru Tiên II

Chương 78 : Bạch Hồ




Tru Tiên II
Tác giảDN: Tiêu ĐKMnh

Chương 78: Bạiich Hồ

DịOSpch giảDDO: Phượng Vũ
Biên tp: Phượng Vũ
Nguồn: Bachngocsach.com


 

Chương 78: Bạiich Hồ

ThờlzCi gian trôi qua mau, đYoKo mắFt đsEDã năm năm trôi qua.

Có ngườdi sinh, có ngườzxfi t, nhân gian buồn rồi vui, ly rồi hợp, cuộc đCisEDi biến đMổi không ngng, thờzUi gian chng vì ai mà dng lạYi.

Phía tây bắOSpc của Thầiin Châu chính là Lương Châu, một trong chín châu, là nơi thầMgn bí khó lườsEDng, khu vc hoang dã chiếm một din tích lớn, đlzCồng thờpi phía bắBkpc còn tiếp giáp Cc BắnvCc Băng Nguyên, đqda phầzUn đlzCu là núi, nhiu rng, ít đdRKQt bằhng. Càng v gầTbin phía Cc BắvZc Băng Nguyên thì càng thấdYoy nhiu sông băng tan chảQBQy tạBkpo thành nhữbHng con suối nhỏ khiến cho ở Lương Châu có tới mấiiy trăm sông suối chảDcqy qua, chia cắMgt núi non này thành vô số hiểsEDm đSzdSzda thầprSn bí. Trong ngày thườgng, cho dù ở khoảOSpng cách rấvZt xa cũng có thểksn nghe thấNtUy t trong u cốc xa xa truyn ra nhữKMng tiếng thú hống thê lương. Ở Lương Châu có nhiu truyn kỳ cổ xưa, nói có vô số thú dữF hung tợn ở trong sơn cốc, tấprSt cảd đDcqu khát máu, thích ăn thịYFt ngườYi, đpđQBQDcq dọa cho trẻ con khóc đzUêm phảFi nín.

Mc dù Lương Châu nhiu vùng khỉcY ho cò gáy, nhưng vn là một trong cu châu của ThầFn Châu rộng lớn, so với dãy núi Thanh Vân ở Trung Châu thì còn có nhiu nhân khẩDNu cư ngụ hơn. Đc bit càng xuôi v nam bộ Lương Châu, thì núi càng ít đnvCi, sông ngòi chằFng chịQBQt, sông chảKMy ngàn vạgn năm, phù sa bồi đQBQIp tạraMo thành nhữUkng bình nguyên rộng lớn, cư tụ vô số dân cư, tạCio thành một vùng thành trì trung tâm của Lương Châu vô cùng phồn thịCMnh. nguồn tunghoanh.com

Qua Lương Châu thành, đKMi lên phía bắnvCc, chỉtF có núi non vc sâu liên miên không dứfIt, mây mù che phủ ngày đSkNêm. Trong số đDcqó có một kỳ cảEknh, cách Lương Châu thành khoảOSpng ngàn dm. CảpTlnh sắraMc nơi này chia là hai phầahn, chính là một dãy núi non khổng lồ trùng đxip, kéo dài mấxy chục vạDNn dm có tên là Man Sơn. Sở dĩtF có tên này vì núi ấcYy cao lớn hùng vĩlzC, chắdn nhữdng cơn bão cát hoang dã thổi tới t phía Tây BắIc và gió rét của vùng Cc BắlzCc Băng Nguyên. LấprSy núi này làm ranh giới, sườzxfn núi phía nam cỏ cây xanh biếc, nhiu rng rm, nhưng sườkDRn núi phía bắCMc lạprSi toàn đRKQInh trọc chp chùng, kéo dài liên miên không dứEkt, tràn đSzdYFy vẻ hoang vu ghê rợn.

T xưa tới nay, ngườdYoi dân Lương Châu đEku gọi núi ấFy là Man Sơn, ý tứii rằgng phía bắdc núi này chính là vùng đpTlqdt hoang dã, là vùng khỉah ho cò gáy. Mc dù khí hu phía bắCMc Man Sơn có khắtFc nghit hơn so với phía nam Man Sơn rấkDRt nhiu, nhưng so với vùng hoang dã tuyt đvZvZa ở Cc Bắksnc Băng Nguyên thì còn tốt chán. Cho nên cũng có không ít ngườTbii cư trú ở vùng núi phía bắoKc này, nhưng tấSzdt nhiên so với vùng bình nguyên mà trung tâm là Lương Châu thành thì còn kém xa.

Hin tạtFi đMang là đnvCtFu mùa xuân, bởi vì gầdn Cc BắnvCc Băng Nguyên nên quanh khu vc thành Lương Châu vn rấht lạahnh. Gió lạhnh t vùng đfIgt quanh năm băng tuyết không ngng thổi xuống làm cho núi non, sông ngòi của Lương Châu càng có thêm vài phầraMn buốt giá, thm chí ở trên vài đpKMnh non cao còn sót lạoKi cảlzC chút ít màu tuyết trắprSng.

Cách thành Lương Châu v phía bắCic trăm ngàn dm, có một u cốc, trong có vài ngọn núi thấfIp, cây già run rẩpy trong gió, dây leo lan tràn, một con suối nhỏ chảMgy qua cốc, bịcY nhữRKQng tán lá cây và sương trắBkpng ẩQpn hin che đSzdi hơn na. T xa nhìn lạdi, chỉM có thểYF thấprSy Man Sơn nhưng một c long vắdt ngang Lương Châu, chp chùng liên miên. Sơn cốc này ở một góc bí ẩdn phía nam Man Sơn.

Sơn cốc hẹp và dài, kéo theo hướng nam bắCic, mt đSzdông của ngọn núi vô cùng hiểprSm trở, phía tây thì tốt hơn một chút, đOSpộ dốc cũng thoảraMi hơn, trên đsEDDNy quái thạbHch, rêu xanh mọc đNtUtFy trên đoKCit, thỉahnh thoảoKng lạbHi có hoa cỏ màu xanh t trong khe đkDRá kiên cườiing nhô ra, nhẹ nhàng run rẩKMy trong gió rét.

Ở một chỗ cao trên sườDDOn phía tây, có một tảvZng đQpá lớn, giờYF phút này trên đsEDó có bốn thân ảpnh, một nữNtU, ba nam, thầlzCn sắUkc đzUu nghiêm nghịbH và lãnh đnvCKMm, thỉzUnh thoảbHng lạEki đQBQưa mắEkt nhìn xung quanh như đsEDang chờSkN đdợi cái gì. Nhưng bốn phía sườxn núi vn hoàn toàn yên tĩqdnh, một chút lay đMgộng cũng không có, chỉpTl có tng trn gió rét t Man Sơn thổi tới đxoKy lạMgnh lẽo, làm cho cây cỏ xung quanh như càng thêm run rẩkDRy hơn.

Bốn ngườYFi này cũng là ngườMi tu hành nên với cái lạCMnh lẽo này cũng chng quan tâm gì, vn ngồi yên trên tảDcqng đhá lớn. Một lát sau, trên bầRKQu trờzUi có tiếng xé gió, bốn ngườBkpi đDcqu ngẩCing đEkksnu nhìn tới, chỉbH thấQpy hai đIFo quang mang màu đdYoen t trên cao bay xuống sơn cốc như quạqd đCien, sau đSkNó trc tiếp bay v chỗ sâu trong u cốc.

Trong bốn ngườDDOi, cô gái mc áo đDNỏ hai mắCMt tỏa sáng, thấdYop giọng nói: “Là ngườraMi của Hàn Nha phái.”

Ba nam t ở bên cạnvCnh nàng cũng hít sâu một hơi, sau đQBQó chm rãi lộ ra thân thểF, chẩCMn thn nhìn v phía sơn cốc ẩDNn nc trong sương mù kia, chỉKM thấpTly hai bóng đxen nhanh chóng tiến vào trong sương mù không thấIy đfIâu nữNtUa. T trên này nhìn tới, chỉTbi có thểNtU thấEky phía dưới sơn cốc đdpTla hình nhấYp nhô phứMgc tạKMp, hơn nữRKQa trên vách cốc còn có vô số khe hở, huyt đNtUộng, cũng không biết do thiên nhiên tạNtUo thành hay con ngườlzCi kiến tạKo, trong sương mù này càng khiến chúng trở nên thầzxfn bí.

Trong sương mù, dưới u cốc, t xa truyn tới tng tiếng kêu khóc quỷ dịnvC, thanh âm thê lương nhưng lạSzdi không giống tiếng ngườdi, giống như là gió thổi qua các khe đcYá mà thành. Tr nó ra, thỉzUnh thoảUkng lạvZi có tiếng quạSzd kêu, không biết t nơi nào trong sơn cốc vọng ra.

Nam t có gương mt anh tuấlzCn nhưng khí sắCic tràn ngp vẻ âm l h lạDcqnh một tiếng, nói: “NhữDDOng tên chỉSzd thích quỷ khí âm u này, không đRKQâu lạDcqi chọn chỗ đzxfợi là một đEkxa phương quỷ quái thế này.”

Bên cạMgnh hắlzCn là một nam t to con, so với ba ngườqdi chung quanh thì cao hơn đCMến na cái đSzdOSpu, nghe vy cườksni nói: “QuảDDOn bọn chúng làm khỉMg gì, dù sao qua một chút nữlzCa, sơn cốc này chính là của chúng ta rồi.” HắUkn có thân hình cao lớn, thanh âm ta hồ trờnvCi sinh cũng lớn như thế, mc dù đEkã cố gắOSpng nói nhỏ nhưng vn khiến nhữpng ngườUki bên cạCinh git mình.

Nữx t mc áo đfIỏ quay đbHdu lạCMi, trợn mắSzdt nhìn gã nam t to con này, quát: “Ngao Khuê, ngươi câm ming lạpTli đnvCi.”

Tên to con tên gọi Ngao Khuê này vóc ngườdi to gấQpp đraMôi nữUk t mc áo đIỏ, nhưng lạMgi hết sứUkc kính sợ nàng ta, lp tứhc gt đQppTlu đoKáp ứSkNng, không dám nhiu lờKMi nữha. Nhìn lạksni nữii t áo điiỏ này, chỉnvC thấSkNy nàng ta có một đYôi mắRKQt xếch, dung mạSkNo m miu, khoảEkng hai mươi tuổi, thân thểTbi phong lưu, váy đMỏ trên ngườEki lộ ra nhữkDRng đdYoườDNng cong lảnvC lướt khiến nàng ta có vài phầIn quyến rũ, khiến ngườSzdi nhìn tới phảahi nảfIy sinh sắQBQc ý. Nhưng không hiểYu tạNtUi sao, ba nam t con lạQBQi dườpng như đTbiu coi nàng ta là kẻ cầCMm đDNKMu cảRKQ bọn.

NữMg t áo đDNỏ lạMi nhìn xuống phía dưới, sau đNtUó mới xoay ngườdi lạpi nói: “Phó môn chủ có chuyn quan trọng cầcYn làm, một thờdYoi gian nữzxfa mới có thểCM quay v. Nhưng trước đtFây ta đQBQã nói, chuyn đOSpánh giết sẽ làm kinh đNtUộng tới nhữfIng ngườEki khác, chúng ta chỉqd có thểp âm thầQpm tìm kiếm ‘Đksnnh hồn thạRKQch’, chiếm điiược chính là công lớn, hiểYFu chưa?”

Ba nam t ở cạRKQnh nàng không lên tiếng, nữsED t áo đlzCỏ nhìn ba ngườYFi đbHó, sau cùng nhìn tới một nam t trẻ tuổi nhấzxft, trong mắsEDt lộ ra một tia thăm hỏi, nói:

“TiểlzCu Vương?”

Thanh niên điiang ngồi da lưng vào một tảDNng đqdá gt đIKu không nói gì, thầraMn sắKMc nhàn nhạRKQt, cổ tay hơi lt lên, Cốt Kiếm màu trắBkpng lóe lên trong tay hắBxn.

Ngao Khuê hướng tới nữYF t áo đMgỏ, thấahp giọng hói: “Hồng tỷ, tông môn quyết đzxfahnh thế nào, khi nào thì ra tay?”

Hồng y nữBkp t h một tiếng, trong mắzxft xẹt qua một tia sát khí, lạksnnh lùng nói: “Không quá một tháng.”

Ngao Khuê “Ồ” lên một tiếng sau đDNó thân thểY to lớn lạkDRi rụt trở v, không cẩCin thn đnvCụng phảDcqi TiểMu Vương ngồi ở phía sau. TiểMgu Vương nhích sang bên một chút, Ngao Khuê quay đDNdYou lạhi nhìn, cườdYoi với hắBxn và gt đMgiiu một cái, cũng không có ý gì khẩDcqn trương cảDN.

TiểTbiu Vương da lưng vào tảbHng đraMá lớn, t t ngẩzUng đSkNksnu lên, chỉzU thấqdy t sườCMn núi này có thểdYo nhìn thấgy Man Sơn hùng vĩprS xa xa, tng đTbiDNnh núi trắiing xóa màu tuyết, trên trờKMi lạksni có mây trắNtUng chuyểzxfn đdộng. BầpTlu trờlzCi cao rộng, gió núi hiu hắMgt, cảiinh sắhc tráng l kia làm cho hắraMn có chút xuấaht thầCin, không biết đYang nghĩd tới đKiu gì.

***

Cách Man Sơn ở Lương Châu vạBxn dm, trên núi Thanh Vân, ĐnvCi Trúc Phong.

ThờRKQi gian năm năm qua đSkNi, ngọn núi này vn một màu xanh biếc, trúc xanh như biểKn, một trong sáu cảzxfnh nổi danh thế gian của núi Thanh Vân là Trúc Đào vn rì rào như hát, vây quanh một nơi cư trú yên tĩNtUnh như thế ngoạzUi đdYoào nguyên.

Trong một nơi sâu trong rng trúc trên Đdi Trúc Phong, đoKột nhiên hin lên một bóng trắqdng, lát sau t sau một cây măng nhảFy ra một cái bóng nhỏ, mũi ming đsEDen, hai lỗ tai giơ lên, toàn thân tuyết trắDNng, hai con ngươi xinh đksnẹp như hai viên bảvZo thạpTlch, đzxfúng là một con bạRKQch hồ.

Hồ ly màu trắxng nhìn xung quanh như đCiang cảUknh giác đdiu gì, sau một hồi lâu cảBkpm thấgy trong rng trúc an tĩqdnh này không có gì nguy hiểpm, chung quanh chỉDN có một mảkDRnh yên lng, ánh mt trờTbii chiếu qua khe hở của lá trúc lên mt đDNSkNt tạDNo thành hoa nắFng khẽ lay đMgộng. truyn cp nht nhanh nhấNtUt tạKMi tung hoanh chấMgm com

Không khí mang theo hương thơm ngát của lá trúc, gan của bạhch hồ cũng lớn dầMn, sau khi đKi ra, tung mình lăn trên mt đDcqkDRt một vòng, một đnvCoKo quang mang hin lên, nó hóa thân thành một thiếu nữkDR tóc đTbien xinh đzUẹp trạqdc mườCii sáu, mườBxi bảpy tuổi, sóng mắMgt dịYu dàng, khuôn mt nhu hòa, nhìn vô cùng đbHáng yêu.

Giờah phút này, nàng ta sa sang xiêm y trên ngườqdi, sau đOSpó lẩvZm bẩgm t nói: “Không thểEk ngờKM, trước đBkpây ta cứDcq tưởng Thanh Vân môn lợi hạdYoi lắDNm, nhưng tr Thông Thiên Phong phòng v sâm nghiêm không thểksn điii lên thì nhữKMng chỗ khác cũng chng có gì đSzdc bit. NhấUkt là ĐYi Trúc Phong này, ở đraMây còn có một nhân vt lợi hạKi gì đNtUó, khi ta còn nhỏ, bà ta tng nói không nên lên núi này. Bà nội không phảUki tu hành nhiu đprSâm hồ đFồ rồi sao, hay là tạMi cái tên đRKQgu bếp kia chỉh có hư danh gạoKt ngườBkpi mà thôi.”

Nói mấKMy câu, nàng lạksni đCii v phía trước một đKMoạSzdn, theo đbHườQBQng mòn quanh co khúc khuỷu trong rng đQBQi v phía trước hơn mườYFi trượng, trước mắqdt lin hin ra một khoảsEDng trống trảgi, xuấiit hin một sườprSn núi. T đcYây nhìn tới, có thểUk thấprSy một mảahng phòng ốc, lấUky Thủ TĩQpnh đnvCườhng làm trung tâm ở trên đISkNnh ĐMi Trúc Phong. Ở phía xa hơn còn có mấDDOy gian nhà gỗ bình yên, t nóc nhà có ống khói vươn lên, một đksnsEDo khói bếp chm rãi lượn lờK.

TrờOSpi đBkpYt, núi rng như thơ, như vẽ, nhưng trong mắksnt thiếu nữraM này lạcYi sinh ra vẻ bấkDRt mãn lớn, h một tiếng, đCiang đSkNUknh phát tán chút bc tứKMc, bỗng chỉdYo cảcYm thấksny ống tay áo của mình bịzU ngườCii git git.

LầfIn này thiếu nữMg hoàn toàn bịSkN chấksnn kinh, làm sao có thểMg có ngườQBQi lạMgi gầzxfn như thế mà mình không phát giác gì, vội vàng xoay ngườEki lạahi, tay trái vn bí quyết, tay phảprSi quang hoa sáng ngờSkNi, trong nháy mắpt đtFã rơi vào thế phòng thủ.

Không ngờDN đMgsEDng sau lạqdi chng có ai, một cái bóng cũng chng có.

Thiếu nữM ngơ ngẩdYon, bỗng lạsEDi thấKMy dưới chân truyn tới tiếng kêu “chi chi”, bèn git mình cúi đDNEku, chỉii thấFy một con khỉI lông xám ngồi chồm hỗm dưới chân, ánh mắOSpt cổ quái đzxfang nhìn tới mình.

Chng hiểMu sao, trong lòng thiếu nữNtU này đpTlột nhiên dâng lên một cỗ sợ hãi mãnh lit, phảvZng phấht như gp phảUki một c thú thiên đEkzxfch, thân thểpTl run rẩzxfy. Song nàng ta còn chưa kịEkp phảCin ứnvCng gì thì t sau trong rng trúc truyn ra một trn tiếng chó sủa đoKQBQy hưng phấzUn, còn có tiếng kêu hơi căm tứhc của một nam hài, dườcYng như đEkang quát lớn cái gì, một đlzCườRKQng đQBQuổi tới.

Thiếu nữQp ngẩDDOn ngơ, theo bảUkn năng xoay ngườlzCi rờdYoi đpTli, song thân thểprS va mới đBxộng thì đahột nhiên con khỉY xám lạdYoi bắSkNt đhược mắDcqt cá chân của nàng ta, sau đFó khiến cho thiếu nữM vô cùng cảqdm thấDDOy khó tin, con khỉM không chút thương hoa tiếc ngọc nào, vung thng tay ném thiếu nữQBQ v phía sau. (DG: làm mình nhớ tới nhu đYFOSpo quá @@)

“Bộp” Thân thểCM thiếu nữfI nng n đdYop lên thân một cây trúc, kèm theo đprSó là một tiếng rên sau đFó rơi bịDcqch xuống mt đQBQCMt. Trong lòng nàng ta còn đzxfang mờKM mịtFt, đkDRKu choáng mắiit hoa chưa hiểSkNu chuyn gì đxã xảprSy ra thì đKã lạlzCi cảpm thấIy trước mt tối sầMm lạTbii, bầqdu trờSzdi phía trên bịSkN một con quái vt to lớn che đlzCi. Một con chó lông vàng thân thểzU cc lớn mà lầkDRn đqdQpu trong đxCMi nàng mới thấCiy t trong rng trúc đhi ra, trong ming kêu lên mấSkNy tiếng: “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu...” Tiếng chó sủa không ngng, chân lạtFi càng liu mạBkpng, giơ lên đgBkpp lên ngc của thiếu nữzU.

Một cỗ lc mạEknh đOSpp tới, thiếu nữh chỉCM cảEkm thấKy lồng ngc mình như muốn vỡ ra, suýt chút nữzxfa thì hôn mê bấvZt tỉpnh, vội vàng tung mình, bạgch quang lóe lên, lp tứOSpc đNtUã biến trở v thành con bạqdch hồ, xoay ngườCMi lin muốn chạRKQy đprSi, tránh xa hai con quái vt này càng nhanh càng tốt.

Song nàng va mới nhấIc chân đpTlNtUnh chạraMy, đzUã nghe đKược t trong rng trúc một trn tiếng bước chân dồn dp, đIuổi theo ngay phía sau con chó lông vàng là một đTbixa bé trai chng tám, chín tuổi. ThằNtUng nhóc va bước ra, đsEDang hùng hùng hổ hổ mắhng con chó lông vàng cái gì đprSó nên căn bảYFn chng đFsED ý đTbiến dưới chân, một bước dm xuống.

“Bẹp!”

Mt bạBxch hồ tối sầprSm lạTbii, cảOSp thân thểp cứahng ngắgc như đCMá, xem ra khuôn mt nhỏ nhắKMn, quyến rũ, xinh đBxẹp như tranh đQpã bịoK thằgng nhóc này một cước đKMraMp lên, trc tiếp làm mt nó dí cht xuống đgzxft.

  • Gửi lúc 0:44 Ngày 03/07/2014

    baivong.ctrlc@fb

    truyện này ngừng rồi hay sao thế?

  • Gửi lúc 17:06 Ngày 20/03/2014

    elidabeth31

    ???

  • Gửi lúc 15:16 Ngày 18/02/2014

    cuchuoib10

    Lau co chap moi vay ad

  • Gửi lúc 14:42 Ngày 02/01/2014

    julon1412

    Ad ơi sao lâu wa ko dịch chap mới vậy đợi mún dài cổ lun gòy

  • Gửi lúc 14:09 Ngày 26/12/2013

    Drazuka

    Bgjo moi co chap moi zi mn