Trang chủ / Tiên Hiệp / Tru Tiên II / Chương 78 : Bạch Hồ

Tru Tiên II

Chương 78 : Bạch Hồ




Tru Tiên II
Tác giảmCm: Tiêu ĐRGUnh

Chương 78: BạpCch Hồ

Dịjch giảPnp: Phượng Vũ
Biên tp: Phượng Vũ
Nguồn: Bachngocsach.com


 

Chương 78: BạbYch Hồ

ThờuVi gian trôi qua mau, đppObOo mắjrt đTcã năm năm trôi qua.

Có ngườEni sinh, có ngườCi t, nhân gian buồn rồi vui, ly rồi hợp, cuộc đVtwi biến đomSổi không ngng, thờomSi gian chng vì ai mà dng lạMi.

Phía tây bắbmOc của ThầCNpn Châu chính là Lương Châu, một trong chín châu, là nơi thầRGUn bí khó lườEnng, khu vc hoang dã chiếm một din tích lớn, đNGồng thờLRwi phía bắnc còn tiếp giáp Cc BắRGUc Băng Nguyên, đbYa phầiqn đIJu là núi, nhiu rng, ít đxUoLt bằppng. Càng v gầbmOn phía Cc BắObOc Băng Nguyên thì càng thấCy nhiu sông băng tan chảNGy tạUeo thành nhữRGUng con suối nhỏ khiến cho ở Lương Châu có tới mấiqy trăm sông suối chảjy qua, chia cắrTyt núi non này thành vô số hiểGRm đJxa thầTqn bí. Trong ngày thườomSng, cho dù ở khoảGRng cách rấExt xa cũng có thểaaU nghe thấqy t trong u cốc xa xa truyn ra nhữomSng tiếng thú hống thê lương. Ở Lương Châu có nhiu truyn kỳ cổ xưa, nói có vô số thú dữx hung tợn ở trong sơn cốc, tấSibt cảbY đOPSu khát máu, thích ăn thịct ngườjri, đOPSđppief dọa cho trẻ con khóc đMêm phảji nín.

Mc dù Lương Châu nhiu vùng khỉDM ho cò gáy, nhưng vn là một trong cu châu của ThầuVn Châu rộng lớn, so với dãy núi Thanh Vân ở Trung Châu thì còn có nhiu nhân khẩmCmu cư ngụ hơn. Đc bit càng xuôi v nam bộ Lương Châu, thì núi càng ít đSibi, sông ngòi chằMng chịSPut, sông chảmriy ngàn vạKn năm, phù sa bồi đjTqp tạSibo thành nhữOPSng bình nguyên rộng lớn, cư tụ vô số dân cư, tạpCo thành một vùng thành trì trung tâm của Lương Châu vô cùng phồn thịbYnh.

Qua Lương Châu thành, đUoLi lên phía bắCNpc, chỉCNp có núi non vc sâu liên miên không dứtwt, mây mù che phủ ngày đqêm. Trong số đjró có một kỳ cảSibnh, cách Lương Châu thành khoảSPung ngàn dm. CảPDunh sắyjc nơi này chia là hai phầUoLn, chính là một dãy núi non khổng lồ trùng đomSip, kéo dài mấeKy chục vạIJn dm có tên là Man Sơn. Sở dĩomS có tên này vì núi ấIJy cao lớn hùng vĩV, chắmftn nhữnng cơn bão cát hoang dã thổi tới t phía Tây BắDMc và gió rét của vùng Cc BắrTyc Băng Nguyên. LấTqy núi này làm ranh giới, sườVn núi phía nam cỏ cây xanh biếc, nhiu rng rm, nhưng sườCn núi phía bắNGc lạDMi toàn đbYObOnh trọc chp chùng, kéo dài liên miên không dứqt, tràn đUejry vẻ hoang vu ghê rợn.

T xưa tới nay, ngườiqi dân Lương Châu đeKu gọi núi ấUey là Man Sơn, ý tứfx rằqng phía bắnc núi này chính là vùng đfqTct hoang dã, là vùng khỉief ho cò gáy. Mc dù khí hu phía bắaaUc Man Sơn có khắExc nghit hơn so với phía nam Man Sơn rấNGt nhiu, nhưng so với vùng hoang dã tuyt đjrtwa ở Cc BắRGUc Băng Nguyên thì còn tốt chán. Cho nên cũng có không ít ngườpCi cư trú ở vùng núi phía bắjrc này, nhưng tấObOt nhiên so với vùng bình nguyên mà trung tâm là Lương Châu thành thì còn kém xa.

Hin tạPnpi đEnang là đPDuiefu mùa xuân, bởi vì gầGRn Cc BắbmOc Băng Nguyên nên quanh khu vc thành Lương Châu vn rấIJt lạTcnh. Gió lạuTInh t vùng đJwEjt quanh năm băng tuyết không ngng thổi xuống làm cho núi non, sông ngòi của Lương Châu càng có thêm vài phầbYn buốt giá, thm chí ở trên vài đmCmppnh non cao còn sót lạiqi cảTq chút ít màu tuyết trắSPung.

Cách thành Lương Châu v phía bắeKc trăm ngàn dm, có một u cốc, trong có vài ngọn núi thấObOp, cây già run rẩwEjy trong gió, dây leo lan tràn, một con suối nhỏ chảuTIy qua cốc, bịLRw nhữCng tán lá cây và sương trắfqng ẩaaUn hin che đTqi hơn na. T xa nhìn lạuVi, chỉfx có thểTq thấiefy Man Sơn nhưng một c long vắwEjt ngang Lương Châu, chp chùng liên miên. Sơn cốc này ở một góc bí ẩPnpn phía nam Man Sơn.

Sơn cốc hẹp và dài, kéo theo hướng nam bắPDuc, mt đEnông của ngọn núi vô cùng hiểEnm trở, phía tây thì tốt hơn một chút, đppộ dốc cũng thoảyji hơn, trên đDMKy quái thạpCch, rêu xanh mọc điqEny trên đbYSibt, thỉnnh thoảmftng lạUei có hoa cỏ màu xanh t trong khe đSibá kiên cườTcng nhô ra, nhẹ nhàng run rẩOPSy trong gió rét.

Ở một chỗ cao trên sườjrn phía tây, có một tảjrng đeKá lớn, giờSPu phút này trên đnó có bốn thân ảqnh, một nữUe, ba nam, thầMn sắRGUc đmftu nghiêm nghịPnp và lãnh đbYJm, thỉjrnh thoảEnng lạomSi đVưa mắmCmt nhìn xung quanh như đnang chờEn đxợi cái gì. Nhưng bốn phía sườNGn núi vn hoàn toàn yên tĩnnh, một chút lay đeKộng cũng không có, chỉx có tng trn gió rét t Man Sơn thổi tới đNGmfty lạaaUnh lẽo, làm cho cây cỏ xung quanh như càng thêm run rẩcy hơn.

Bốn ngườTci này cũng là ngườuVi tu hành nên với cái lạcnh lẽo này cũng chng quan tâm gì, vn ngồi yên trên tảCng đbYá lớn. Một lát sau, trên bầIJu trờuTIi có tiếng xé gió, bốn ngườDMi đqu ngẩUoLng đbYUeu nhìn tới, chỉSib thấTcy hai đyjfxo quang mang màu đfqen t trên cao bay xuống sơn cốc như quạCNp đcen, sau đExó trc tiếp bay v chỗ sâu trong u cốc.

Trong bốn ngườMi, cô gái mc áo đVỏ hai mắomSt tỏa sáng, thấyjp giọng nói: “Là ngườci của Hàn Nha phái.”

Ba nam t ở bên cạqnh nàng cũng hít sâu một hơi, sau đfqó chm rãi lộ ra thân thểDM, chẩeKn thn nhìn v phía sơn cốc ẩuVn nc trong sương mù kia, chỉCNp thấppy hai bóng đOPSen nhanh chóng tiến vào trong sương mù không thấSPuy đaaUâu nữca. T trên này nhìn tới, chỉSPu có thểTc thấuTIy phía dưới sơn cốc đUeja hình nhấObOp nhô phứKc tạiefp, hơn nữTca trên vách cốc còn có vô số khe hở, huyt đyjộng, cũng không biết do thiên nhiên tạGRo thành hay con ngườNGi kiến tạppo, trong sương mù này càng khiến chúng trở nên thầomSn bí.

Trong sương mù, dưới u cốc, t xa truyn tới tng tiếng kêu khóc quỷ dịiq, thanh âm thê lương nhưng lạGRi không giống tiếng ngườUoLi, giống như là gió thổi qua các khe đpCá mà thành. Tr nó ra, thỉqnh thoảSPung lạqi có tiếng quạyj kêu, không biết t nơi nào trong sơn cốc vọng ra.

Nam t có gương mt anh tuấqn nhưng khí sắEnc tràn ngp vẻ âm l h lạpCnh một tiếng, nói: “NhữuVng tên chỉfq thích quỷ khí âm u này, không đcâu lạTqi chọn chỗ đJợi là một đmriaaUa phương quỷ quái thế này.”

Bên cạfxnh hắmCmn là một nam t to con, so với ba ngườrTyi chung quanh thì cao hơn đfxến na cái đJqu, nghe vy cườeKi nói: “Quảcn bọn chúng làm khỉUe gì, dù sao qua một chút nữiqa, sơn cốc này chính là của chúng ta rồi.” HắMn có thân hình cao lớn, thanh âm ta hồ trờeKi sinh cũng lớn như thế, mc dù đcã cố gắExng nói nhỏ nhưng vn khiến nhữIJng ngườwEji bên cạObOnh git mình.

Nữmri t mc áo đjỏ quay đomSObOu lạiefi, trợn mắCNpt nhìn gã nam t to con này, quát: “Ngao Khuê, ngươi câm ming lạqi đfqi.”

Tên to con tên gọi Ngao Khuê này vóc ngườfqi to gấRGUp đPnpôi nữx t mc áo đPnpỏ, nhưng lạbYi hết sứOPSc kính sợ nàng ta, lp tứrTyc gt đUexu đNGáp ứSPung, không dám nhiu lờiqi nữuVa. Nhìn lạOPSi nữUe t áo đmCmỏ này, chỉUe thấaaUy nàng ta có một đbYôi mắjt xếch, dung mạRGUo m miu, khoảmftng hai mươi tuổi, thân thểuV phong lưu, váy đTcỏ trên ngườji lộ ra nhữUeng đSibườEnng cong lảaaU lướt khiến nàng ta có vài phầIJn quyến rũ, khiến ngườDMi nhìn tới phảqi nảmfty sinh sắSPuc ý. Nhưng không hiểomSu tạfxi sao, ba nam t con lạNGi dườuTIng như đPDuu coi nàng ta là kẻ cầeKm đqGRu cảCNp bọn.

NữSPu t áo đLRwỏ lạEni nhìn xuống phía dưới, sau đRGUó mới xoay ngườomSi lạpCi nói: “Phó môn chủ có chuyn quan trọng cầppn làm, một thờiqi gian nữxa mới có thểJ quay v. Nhưng trước đVây ta đOPSã nói, chuyn đcánh giết sẽ làm kinh đbmOộng tới nhữiqng ngườiefi khác, chúng ta chỉM có thểmCm âm thầUoLm tìm kiếm ‘Đqnh hồn thạomSch’, chiếm đwEjược chính là công lớn, hiểeKu chưa?”

Ba nam t ở cạbYnh nàng không lên tiếng, nữfq t áo đjrỏ nhìn ba ngườiqi đmrió, sau cùng nhìn tới một nam t trẻ tuổi nhấwEjt, trong mắrTyt lộ ra một tia thăm hỏi, nói:

“TiểSibu Vương?”

Thanh niên đGRang ngồi da lưng vào một tảmring đEná gt đTqbYu không nói gì, thầaaUn sắtwc nhàn nhạCNpt, cổ tay hơi lt lên, Cốt Kiếm màu trắUoLng lóe lên trong tay hắomSn.

Ngao Khuê hướng tới nữUe t áo đJỏ, thấrTyp giọng hói: “Hồng tỷ, tông môn quyết đIJOPSnh thế nào, khi nào thì ra tay?”

Hồng y nữPDu t h một tiếng, trong mắtwt xẹt qua một tia sát khí, lạUenh lùng nói: “Không quá một tháng.” nguồn tunghoanh.com

Ngao Khuê “Ồ” lên một tiếng sau đTqó thân thểbY to lớn lạxi rụt trở v, không cẩbYn thn đrTyụng phảLRwi TiểomSu Vương ngồi ở phía sau. TiểOPSu Vương nhích sang bên một chút, Ngao Khuê quay đLRwIJu lạCi nhìn, cườMi với hắEnn và gt đppRGUu một cái, cũng không có ý gì khẩuTIn trương cảwEj.

TiểuTIu Vương da lưng vào tảPDung đbmOá lớn, t t ngẩJng đCjru lên, chỉtw thấEny t sườVn núi này có thểief nhìn thấppy Man Sơn hùng vĩjr xa xa, tng đuTIuVnh núi trắxng xóa màu tuyết, trên trờCi lạiqi có mây trắSPung chuyểmftn đObOộng. BầrTyu trờLRwi cao rộng, gió núi hiu hắfqt, cảUoLnh sắPnpc tráng l kia làm cho hắExn có chút xuấuVt thầCNpn, không biết đGRang nghĩPnp tới đxiu gì.

***

Cách Man Sơn ở Lương Châu vạiefn dm, trên núi Thanh Vân, Đfxi Trúc Phong.

ThờNGi gian năm năm qua đxi, ngọn núi này vn một màu xanh biếc, trúc xanh như biểVn, một trong sáu cảuTInh nổi danh thế gian của núi Thanh Vân là Trúc Đào vn rì rào như hát, vây quanh một nơi cư trú yên tĩObOnh như thế ngoạqi đCào nguyên.

Trong một nơi sâu trong rng trúc trên ĐomSi Trúc Phong, đUeột nhiên hin lên một bóng trắCng, lát sau t sau một cây măng nhảny ra một cái bóng nhỏ, mũi ming đmrien, hai lỗ tai giơ lên, toàn thân tuyết trắbmOng, hai con ngươi xinh đKẹp như hai viên bảtwo thạbmOch, đNGúng là một con bạMch hồ.

Hồ ly màu trắTcng nhìn xung quanh như đPDuang cảbmOnh giác đbYiu gì, sau một hồi lâu cảbmOm thấMy trong rng trúc an tĩCnh này không có gì nguy hiểomSm, chung quanh chỉuV có một mảSPunh yên lng, ánh mt trờtwi chiếu qua khe hở của lá trúc lên mt đfqExt tạco thành hoa nắmftng khẽ lay đUeộng.

Không khí mang theo hương thơm ngát của lá trúc, gan của bạppch hồ cũng lớn dầObOn, sau khi đPnpi ra, tung mình lăn trên mt đLRwuTIt một vòng, một đbYxo quang mang hin lên, nó hóa thân thành một thiếu nữuV tóc đmrien xinh đMẹp trạpCc mườUei sáu, mườExi bảomSy tuổi, sóng mắaaUt dịcu dàng, khuôn mt nhu hòa, nhìn vô cùng đcáng yêu.

GiờpC phút này, nàng ta sa sang xiêm y trên ngườmCmi, sau đnó lẩExm bẩUem t nói: “Không thểj ngờLRw, trước đGRây ta cứSib tưởng Thanh Vân môn lợi hạRGUi lắDMm, nhưng tr Thông Thiên Phong phòng v sâm nghiêm không thểfq đeKi lên thì nhữfxng chỗ khác cũng chng có gì đwEjc bit. NhấCt là Đfxi Trúc Phong này, ở đwEjây còn có một nhân vt lợi hạiefi gì đLRwó, khi ta còn nhỏ, bà ta tng nói không nên lên núi này. Bà nội không phảmCmi tu hành nhiu đbYâm hồ đmCmồ rồi sao, hay là tạmfti cái tên đCNpuVu bếp kia chỉuTI có hư danh gạnt ngườKi mà thôi.” truyn cp nht nhanh nhấUet tạmfti tung hoanh chấNGm com

Nói mấyjy câu, nàng lạwEji đmCmi v phía trước một đrTyoạcn, theo đSPuườCng mòn quanh co khúc khuỷu trong rng đyji v phía trước hơn mườPnpi trượng, trước mắnt lin hin ra một khoảiqng trống trảuTIi, xuấVt hin một sườcn núi. T đnây nhìn tới, có thểuV thấcy một mảbYng phòng ốc, lấSPuy Thủ TĩTcnh đfxườiefng làm trung tâm ở trên đEnwEjnh ĐSibi Trúc Phong. Ở phía xa hơn còn có mấUoLy gian nhà gỗ bình yên, t nóc nhà có ống khói vươn lên, một đLRwmCmo khói bếp chm rãi lượn lờPDu.

TrờomSi đyjRGUt, núi rng như thơ, như vẽ, nhưng trong mắSibt thiếu nữV này lạppi sinh ra vẻ bấPnpt mãn lớn, h một tiếng, đVang đIJnnh phát tán chút bc tứiqc, bỗng chỉGR cảCm thấJy ống tay áo của mình bịfq ngườPDui git git.

LầObOn này thiếu nữpC hoàn toàn bịV chấwEjn kinh, làm sao có thểGR có ngườxi lạpCi gầcn như thế mà mình không phát giác gì, vội vàng xoay ngườLRwi lạmrii, tay trái vn bí quyết, tay phảiefi quang hoa sáng ngờpCi, trong nháy mắPDut đTcã rơi vào thế phòng thủ.

Không ngờj đMmring sau lạfqi chng có ai, một cái bóng cũng chng có.

Thiếu nữTc ngơ ngẩTqn, bỗng lạVi thấMy dưới chân truyn tới tiếng kêu “chi chi”, bèn git mình cúi đUoLTqu, chỉNG thấVy một con khỉj lông xám ngồi chồm hỗm dưới chân, ánh mắCt cổ quái đjang nhìn tới mình.

Chng hiểxu sao, trong lòng thiếu nữmCm này đCột nhiên dâng lên một cỗ sợ hãi mãnh lit, phảGRng phấjt như gp phảmfti một c thú thiên đTcfqch, thân thểjr run rẩqy. Song nàng ta còn chưa kịwEjp phảSPun ứJng gì thì t sau trong rng trúc truyn ra một trn tiếng chó sủa đwEjVy hưng phấObOn, còn có tiếng kêu hơi căm tứOPSc của một nam hài, dườObOng như đGRang quát lớn cái gì, một đCNpườUeng đfxuổi tới.

Thiếu nữfx ngẩwEjn ngơ, theo bảppn năng xoay ngườTqi rờPDui đPDui, song thân thểK va mới đfxộng thì đEnột nhiên con khỉCNp xám lạExi bắKt đOPSược mắObOt cá chân của nàng ta, sau điqó khiến cho thiếu nữSib vô cùng cảeKm thấbmOy khó tin, con khỉief không chút thương hoa tiếc ngọc nào, vung thng tay ném thiếu nữbmO v phía sau. (DG: làm mình nhớ tới nhu đJObOo quá @@)

“Bộp” Thân thểpp thiếu nữq nng n đuTIp lên thân một cây trúc, kèm theo đjó là một tiếng rên sau đPnpó rơi bịeKch xuống mt đTcCNpt. Trong lòng nàng ta còn đCNpang mờtw mịTqt, đSPuUeu choáng mắPnpt hoa chưa hiểjru chuyn gì đLRwã xảppy ra thì đObOã lạfxi cảuTIm thấEny trước mt tối sầqm lạiqi, bầmCmu trờEni phía trên bịTq một con quái vt to lớn che đni. Một con chó lông vàng thân thểLRw cc lớn mà lầSibn đppExu trong đmftSibi nàng mới thấNGy t trong rng trúc đfxi ra, trong ming kêu lên mấomSy tiếng: “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu...” Tiếng chó sủa không ngng, chân lạObOi càng liu mạCng, giơ lên đUoLOPSp lên ngc của thiếu nữbY.

Một cỗ lc mạDMnh đfqp tới, thiếu nữeK chỉLRw cảiqm thấiefy lồng ngc mình như muốn vỡ ra, suýt chút nữIJa thì hôn mê bấbYt tỉnnh, vội vàng tung mình, bạVch quang lóe lên, lp tứnc đmriã biến trở v thành con bạCch hồ, xoay ngườomSi lin muốn chạomSy đTci, tránh xa hai con quái vt này càng nhanh càng tốt.

Song nàng va mới nhấNGc chân đCNpfqnh chạpCy, đExã nghe đLRwược t trong rng trúc một trn tiếng bước chân dồn dp, đjruổi theo ngay phía sau con chó lông vàng là một đUemria bé trai chng tám, chín tuổi. ThằbYng nhóc va bước ra, đTqang hùng hùng hổ hổ mắrTyng con chó lông vàng cái gì điqó nên căn bảObOn chng đqK ý điqến dưới chân, một bước dm xuống.

“Bẹp!”

Mt bạqch hồ tối sầDMm lạji, cảTq thân thểPDu cứwEjng ngắcc như đmriá, xem ra khuôn mt nhỏ nhắomSn, quyến rũ, xinh đIJẹp như tranh đTcã bịief thằcng nhóc này một cước đExbmOp lên, trc tiếp làm mt nó dí cht xuống đppwEjt.

  • Gửi lúc 0:44 Ngày 03/07/2014

    baivong.ctrlc@fb

    truyện này ngừng rồi hay sao thế?

  • Gửi lúc 17:06 Ngày 20/03/2014

    elidabeth31

    ???

  • Gửi lúc 15:16 Ngày 18/02/2014

    cuchuoib10

    Lau co chap moi vay ad

  • Gửi lúc 14:42 Ngày 02/01/2014

    julon1412

    Ad ơi sao lâu wa ko dịch chap mới vậy đợi mún dài cổ lun gòy

  • Gửi lúc 14:09 Ngày 26/12/2013

    Drazuka

    Bgjo moi co chap moi zi mn