Trang chủ / Tiên Hiệp / Tru Tiên II / Chương 78 : Bạch Hồ

[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Tru Tiên II

Chương 78 : Bạch Hồ




Tru Tiên II
Tác giảkuw: Tiêu ĐhInh

Chương 78: Bạbqbch Hồ

DịlUch giảEO: Phượng Vũ
Biên tp: Phượng Vũ
Nguồn: Bachngocsach.com


 

Chương 78: BạUdch Hồ

Thờni gian trôi qua mau, đOFSUjo mắlUt đrCã năm năm trôi qua.

Có ngườRki sinh, có ngườTli t, nhân gian buồn rồi vui, ly rồi hợp, cuộc đUdoi biến đINkổi không ngng, thờkuwi gian chng vì ai mà dng lạuni. nguồn tunghoanh.com

Phía tây bắnc của ThầJGSn Châu chính là Lương Châu, một trong chín châu, là nơi thầdtnn bí khó lườsbng, khu vc hoang dã chiếm một din tích lớn, đGlzồng thờJGSi phía bắzzc còn tiếp giáp Cc Bắjrc Băng Nguyên, đSUja phầhIn đOFu là núi, nhiu rng, ít đTlot bằnTrng. Càng v gầssn phía Cc Bắjrc Băng Nguyên thì càng thấSUjy nhiu sông băng tan chảhIy tạkuwo thành nhữzng con suối nhỏ khiến cho ở Lương Châu có tới mấety trăm sông suối chảwoy qua, chia cắkuwt núi non này thành vô số hiểGlzm đWzza thầjrn bí. Trong ngày thườtsdng, cho dù ở khoảTlng cách rấWkKt xa cũng có thểwo nghe thấoy t trong u cốc xa xa truyn ra nhữrCng tiếng thú hống thê lương. Ở Lương Châu có nhiu truyn kỳ cổ xưa, nói có vô số thú dữhI hung tợn ở trong sơn cốc, tấbt cảzz đou khát máu, thích ăn thịcdJt ngườNhi, đCWđkuwIn dọa cho trẻ con khóc đetêm phảNzCi nín.

Mc dù Lương Châu nhiu vùng khỉwo ho cò gáy, nhưng vn là một trong cu châu của ThầGlzn Châu rộng lớn, so với dãy núi Thanh Vân ở Trung Châu thì còn có nhiu nhân khẩWkKu cư ngụ hơn. Đc bit càng xuôi v nam bộ Lương Châu, thì núi càng ít đdRhi, sông ngòi chằNzCng chịjrt, sông chảbqby ngàn vạnTrn năm, phù sa bồi đkIsuEp tạTlo thành nhữGlzng bình nguyên rộng lớn, cư tụ vô số dân cư, tạKEuo thành một vùng thành trì trung tâm của Lương Châu vô cùng phồn thịbnh.

Qua Lương Châu thành, đVzi lên phía bắrCc, chỉlU có núi non vc sâu liên miên không dứcsOt, mây mù che phủ ngày đwoêm. Trong số đVzó có một kỳ cảTlnh, cách Lương Châu thành khoảCWng ngàn dm. Cảtsdnh sắFc nơi này chia là hai phầseNn, chính là một dãy núi non khổng lồ trùng đsbip, kéo dài mấjry chục vạdRhn dm có tên là Man Sơn. Sở dĩRk có tên này vì núi ấWkKy cao lớn hùng vĩCW, chắkIsn nhữkuwng cơn bão cát hoang dã thổi tới t phía Tây BắkIsc và gió rét của vùng Cc BắRkc Băng Nguyên. LấKEuy núi này làm ranh giới, sườRkn núi phía nam cỏ cây xanh biếc, nhiu rng rm, nhưng sườINkn núi phía bắINkc lạOi toàn đsEnh trọc chp chùng, kéo dài liên miên không dứVzt, tràn đOWkKy vẻ hoang vu ghê rợn.

T xưa tới nay, ngườcsOi dân Lương Châu đnTru gọi núi ấOFy là Man Sơn, ý tứjr rằhIng phía bắSUjc núi này chính là vùng đYcItsdt hoang dã, là vùng khỉJGS ho cò gáy. Mc dù khí hu phía bắlUc Man Sơn có khắdtnc nghit hơn so với phía nam Man Sơn rấnt nhiu, nhưng so với vùng hoang dã tuyt đlUINka ở Cc BắInc Băng Nguyên thì còn tốt chán. Cho nên cũng có không ít ngườCWi cư trú ở vùng núi phía bắWc này, nhưng tấsbt nhiên so với vùng bình nguyên mà trung tâm là Lương Châu thành thì còn kém xa.

Hin tạEOi đInang là đjrFu mùa xuân, bởi vì gầssn Cc Bắzzc Băng Nguyên nên quanh khu vc thành Lương Châu vn rấnt lạhInh. Gió lạssnh t vùng đnTrcdJt quanh năm băng tuyết không ngng thổi xuống làm cho núi non, sông ngòi của Lương Châu càng có thêm vài phầon buốt giá, thm chí ở trên vài đcsOUdnh non cao còn sót lạkuwi cảtsd chút ít màu tuyết trắNhng.

Cách thành Lương Châu v phía bắqWYc trăm ngàn dm, có một u cốc, trong có vài ngọn núi thấKEup, cây già run rẩOy trong gió, dây leo lan tràn, một con suối nhỏ chảCWy qua cốc, bịn nhữrCng tán lá cây và sương trắTlng ẩNhn hin che đoi hơn na. T xa nhìn lạsbi, chỉF có thểEO thấRky Man Sơn nhưng một c long vắWkKt ngang Lương Châu, chp chùng liên miên. Sơn cốc này ở một góc bí ẩUdn phía nam Man Sơn.

Sơn cốc hẹp và dài, kéo theo hướng nam bắhIc, mt đInông của ngọn núi vô cùng hiểFm trở, phía tây thì tốt hơn một chút, đnộ dốc cũng thoảNhi hơn, trên đRkkuwy quái thạVzch, rêu xanh mọc đzzTly trên đTlNzCt, thỉseNnh thoảINkng lạEOi có hoa cỏ màu xanh t trong khe đjrá kiên cườNhng nhô ra, nhẹ nhàng run rẩNhy trong gió rét.

Ở một chỗ cao trên sườdtnn phía tây, có một tảzng đEOá lớn, giờzz phút này trên đEó có bốn thân ảznh, một nữkIs, ba nam, thầCWn sắNhc đNhu nghiêm nghịCW và lãnh đssEm, thỉtsdnh thoảnTrng lạhIi đRkưa mắNht nhìn xung quanh như đdRhang chờqWY đssợi cái gì. Nhưng bốn phía sườqWYn núi vn hoàn toàn yên tĩWnh, một chút lay đssộng cũng không có, chỉO có tng trn gió rét t Man Sơn thổi tới đnhIy lạunnh lẽo, làm cho cây cỏ xung quanh như càng thêm run rẩTly hơn.

Bốn ngườUdi này cũng là ngườCWi tu hành nên với cái lạlUnh lẽo này cũng chng quan tâm gì, vn ngồi yên trên tảeecng đdtná lớn. Một lát sau, trên bầNhu trờOFi có tiếng xé gió, bốn ngườuni đdRhu ngẩbqbng đKEuFu nhìn tới, chỉqWY thấEy hai đsbNho quang mang màu đTlen t trên cao bay xuống sơn cốc như quạF đNzCen, sau đzó trc tiếp bay v chỗ sâu trong u cốc.

Trong bốn ngườtsdi, cô gái mc áo đnTrỏ hai mắRkt tỏa sáng, thấInp giọng nói: “Là ngườdRhi của Hàn Nha phái.”

Ba nam t ở bên cạINknh nàng cũng hít sâu một hơi, sau đWkKó chm rãi lộ ra thân thển, chẩkIsn thn nhìn v phía sơn cốc ẩSUjn nc trong sương mù kia, chỉJGS thấCWy hai bóng đqWYen nhanh chóng tiến vào trong sương mù không thấjry đYcIâu nữkuwa. T trên này nhìn tới, chỉs có thểlU thấssy phía dưới sơn cốc đetTla hình nhấseNp nhô phứetc tạjrp, hơn nữdRha trên vách cốc còn có vô số khe hở, huyt đOộng, cũng không biết do thiên nhiên tạwoo thành hay con ngườeeci kiến tạVzo, trong sương mù này càng khiến chúng trở nên thầInn bí.

Trong sương mù, dưới u cốc, t xa truyn tới tng tiếng kêu khóc quỷ dịlU, thanh âm thê lương nhưng lạeti không giống tiếng ngườrCi, giống như là gió thổi qua các khe đVzá mà thành. Tr nó ra, thỉJGSnh thoảInng lạVzi có tiếng quạUd kêu, không biết t nơi nào trong sơn cốc vọng ra.

Nam t có gương mt anh tuấFn nhưng khí sắKEuc tràn ngp vẻ âm l h lạTlnh một tiếng, nói: “NhữRkng tên chỉSUj thích quỷ khí âm u này, không đOâu lạVzi chọn chỗ đzzợi là một đwoTla phương quỷ quái thế này.”

Bên cạznh hắsn là một nam t to con, so với ba ngườcsOi chung quanh thì cao hơn đdRhến na cái đEOu, nghe vy cườrCi nói: “QuảseNn bọn chúng làm khỉRk gì, dù sao qua một chút nữNzCa, sơn cốc này chính là của chúng ta rồi.” Hắssn có thân hình cao lớn, thanh âm ta hồ trờtsdi sinh cũng lớn như thế, mc dù đbqbã cố gắCWng nói nhỏ nhưng vn khiến nhữtsdng ngườNzCi bên cạuEnh git mình.

NữJGS t mc áo đqWYỏ quay đjrlUu lạGlzi, trợn mắEt nhìn gã nam t to con này, quát: “Ngao Khuê, ngươi câm ming lạbi đIni.”

Tên to con tên gọi Ngao Khuê này vóc ngườUdi to gấdRhp đUdôi nữbqb t mc áo đsỏ, nhưng lạjri hết sứjrc kính sợ nàng ta, lp tứsc gt đUdGlzu đVzáp ứunng, không dám nhiu lờlUi nữKEua. Nhìn lạRki nữzz t áo đnỏ này, chỉo thấsy nàng ta có một đGlzôi mắkIst xếch, dung mạuno m miu, khoảJGSng hai mươi tuổi, thân thểo phong lưu, váy đINkỏ trên ngườeeci lộ ra nhữbng đlUườTlng cong lảE lướt khiến nàng ta có vài phầnn quyến rũ, khiến ngườNzCi nhìn tới phảzzi nảINky sinh sắdtnc ý. Nhưng không hiểKEuu tạOi sao, ba nam t con lạkIsi dườEng như đrCu coi nàng ta là kẻ cầkuwm đcsOhIu cảEO bọn.

NữINk t áo đzỏ lạjri nhìn xuống phía dưới, sau đsbó mới xoay ngườUdi lạJGSi nói: “Phó môn chủ có chuyn quan trọng cầInn làm, một thờzzi gian nữcsOa mới có thểW quay v. Nhưng trước đNzCây ta đOFã nói, chuyn đWkKánh giết sẽ làm kinh đtsdộng tới nhữWkKng ngườNhi khác, chúng ta chỉuE có thển âm thầsbm tìm kiếm ‘Đbnh hồn thạsbch’, chiếm đINkược chính là công lớn, hiểEOu chưa?”

Ba nam t ở cạhInh nàng không lên tiếng, nữseN t áo đKEuỏ nhìn ba ngườOi đOFó, sau cùng nhìn tới một nam t trẻ tuổi nhấzt, trong mắunt lộ ra một tia thăm hỏi, nói:

“Tiểbu Vương?”

Thanh niên đGlzang ngồi da lưng vào một tảJGSng đWkKá gt đKEunTru không nói gì, thầzzn sắnc nhàn nhạcsOt, cổ tay hơi lt lên, Cốt Kiếm màu trắzng lóe lên trong tay hắrCn.

Ngao Khuê hướng tới nữnTr t áo đEỏ, thấunp giọng hói: “Hồng tỷ, tông môn quyết đlUeecnh thế nào, khi nào thì ra tay?”

Hồng y nữz t h một tiếng, trong mắkIst xẹt qua một tia sát khí, lạuEnh lùng nói: “Không quá một tháng.”

Ngao Khuê “Ồ” lên một tiếng sau đwoó thân thểKEu to lớn lạrCi rụt trở v, không cẩunn thn đkuwụng phảJGSi TiểCWu Vương ngồi ở phía sau. TiểseNu Vương nhích sang bên một chút, Ngao Khuê quay đqWYzu lạKEui nhìn, cườrCi với hắVzn và gt đbqbInu một cái, cũng không có ý gì khẩrCn trương cảtsd.

TiểEOu Vương da lưng vào tảbqbng đSUjá lớn, t t ngẩWkKng đbGlzu lên, chỉdRh thấKEuy t sườeecn núi này có thểbqb nhìn thấWkKy Man Sơn hùng vĩF xa xa, tng đsbhInh núi trắwong xóa màu tuyết, trên trờEi lạJGSi có mây trắdRhng chuyểdtnn đrCộng. Bầunu trờkIsi cao rộng, gió núi hiu hắnt, cảKEunh sắWkKc tráng l kia làm cho hắEOn có chút xuấFt thầNzCn, không biết đnang nghĩkIs tới đNzCiu gì.

***

Cách Man Sơn ở Lương Châu vạsbn dm, trên núi Thanh Vân, ĐrCi Trúc Phong.

Thờeti gian năm năm qua đeti, ngọn núi này vn một màu xanh biếc, trúc xanh như biểCWn, một trong sáu cảSUjnh nổi danh thế gian của núi Thanh Vân là Trúc Đào vn rì rào như hát, vây quanh một nơi cư trú yên tĩqWYnh như thế ngoạhIi đhIào nguyên.

Trong một nơi sâu trong rng trúc trên ĐqWYi Trúc Phong, đbqbột nhiên hin lên một bóng trắcsOng, lát sau t sau một cây măng nhảIny ra một cái bóng nhỏ, mũi ming đqWYen, hai lỗ tai giơ lên, toàn thân tuyết trắOFng, hai con ngươi xinh đuEẹp như hai viên bảno thạTlch, đssúng là một con bạcdJch hồ.

Hồ ly màu trắbqbng nhìn xung quanh như đNhang cảtsdnh giác đJGSiu gì, sau một hồi lâu cảnTrm thấCWy trong rng trúc an tĩwonh này không có gì nguy hiểkIsm, chung quanh chỉhI có một mảWnh yên lng, ánh mt trờtsdi chiếu qua khe hở của lá trúc lên mt đTlEOt tạlUo thành hoa nắVzng khẽ lay đsbộng.

Không khí mang theo hương thơm ngát của lá trúc, gan của bạNhch hồ cũng lớn dầCWn, sau khi đOFi ra, tung mình lăn trên mt đunEOt một vòng, một đINkSUjo quang mang hin lên, nó hóa thân thành một thiếu nữsb tóc đunen xinh đzzẹp trạdRhc mườlUi sáu, mườzzi bảssy tuổi, sóng mắett dịNzCu dàng, khuôn mt nhu hòa, nhìn vô cùng đSUjáng yêu.

Giờzz phút này, nàng ta sa sang xiêm y trên ngườEOi, sau đhIó lẩNhm bẩYcIm t nói: “Không thểTl ngờdtn, trước đNhây ta cứINk tưởng Thanh Vân môn lợi hạzi lắsm, nhưng tr Thông Thiên Phong phòng v sâm nghiêm không thểseN đNhi lên thì nhữdtnng chỗ khác cũng chng có gì đEOc bit. NhấqWYt là Đsi Trúc Phong này, ở đbqbây còn có một nhân vt lợi hạqWYi gì đrCó, khi ta còn nhỏ, bà ta tng nói không nên lên núi này. Bà nội không phảNzCi tu hành nhiu đrCâm hồ đFồ rồi sao, hay là tạUdi cái tên đtsdCWu bếp kia chỉCW có hư danh gạVzt ngườsi mà thôi.”

Nói mấTly câu, nàng lạbqbi đIni v phía trước một đdRhoạbqbn, theo đlUườWng mòn quanh co khúc khuỷu trong rng đOi v phía trước hơn mườcsOi trượng, trước mắsst lin hin ra một khoảssng trống trảWkKi, xuấqWYt hin một sườWn núi. T đqWYây nhìn tới, có thểjr thấjry một mảhIng phòng ốc, lấOy Thủ TĩnTrnh đwoườEOng làm trung tâm ở trên đzsnh ĐIni Trúc Phong. Ở phía xa hơn còn có mấSUjy gian nhà gỗ bình yên, t nóc nhà có ống khói vươn lên, một đkIsKEuo khói bếp chm rãi lượn lờUd.

TrờINki đhIeect, núi rng như thơ, như vẽ, nhưng trong mắWt thiếu nữet này lạzi sinh ra vẻ bấSUjt mãn lớn, h một tiếng, đeecang đsbkuwnh phát tán chút bc tứqWYc, bỗng chỉCW cảSUjm thấlUy ống tay áo của mình bịSUj ngườRki git git.

Lầwon này thiếu nữn hoàn toàn bịJGS chấFn kinh, làm sao có thểGlz có ngườYcIi lạnTri gầFn như thế mà mình không phát giác gì, vội vàng xoay ngườdRhi lạTli, tay trái vn bí quyết, tay phảhIi quang hoa sáng ngờWkKi, trong nháy mắnTrt đcdJã rơi vào thế phòng thủ.

Không ngờF đVzdtnng sau lạhIi chng có ai, một cái bóng cũng chng có.

Thiếu nữo ngơ ngẩlUn, bỗng lạssi thấVzy dưới chân truyn tới tiếng kêu “chi chi”, bèn git mình cúi đWqWYu, chỉTl thấwoy một con khỉdRh lông xám ngồi chồm hỗm dưới chân, ánh mắhIt cổ quái đwoang nhìn tới mình.

Chng hiểcsOu sao, trong lòng thiếu nữJGS này đkuwột nhiên dâng lên một cỗ sợ hãi mãnh lit, phảunng phấlUt như gp phảGlzi một c thú thiên đcdJrCch, thân thểseN run rẩEy. Song nàng ta còn chưa kịlUp phảbn ứkIsng gì thì t sau trong rng trúc truyn ra một trn tiếng chó sủa đJGSCWy hưng phấOFn, còn có tiếng kêu hơi căm tứFc của một nam hài, dườuEng như đGlzang quát lớn cái gì, một đNhườbqbng đUduổi tới.

Thiếu nữdRh ngẩNzCn ngơ, theo bảqWYn năng xoay ngườlUi rờqWYi đcdJi, song thân thểo va mới đNhộng thì đYcIột nhiên con khỉtsd xám lạIni bắunt đYcIược mắEOt cá chân của nàng ta, sau đEó khiến cho thiếu nữEO vô cùng cảOm thấOFy khó tin, con khỉUd không chút thương hoa tiếc ngọc nào, vung thng tay ném thiếu nữseN v phía sau. (DG: làm mình nhớ tới nhu đSUjWkKo quá @@)

“Bộp” Thân thểF thiếu nữkuw nng n đop lên thân một cây trúc, kèm theo đSUjó là một tiếng rên sau đOFó rơi bịkuwch xuống mt đdRhkuwt. Trong lòng nàng ta còn đsbang mờzz mịbt, đINkKEuu choáng mắkIst hoa chưa hiểKEuu chuyn gì đzzã xảWy ra thì đetã lạWi cảcdJm thấnTry trước mt tối sầuEm lạJGSi, bầlUu trờuEi phía trên bịdtn một con quái vt to lớn che đnTri. Một con chó lông vàng thân thểUd cc lớn mà lầCWn đEOunu trong đFzzi nàng mới thấhIy t trong rng trúc đINki ra, trong ming kêu lên mấRky tiếng: “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu...” Tiếng chó sủa không ngng, chân lạzzi càng liu mạSUjng, giơ lên đnzzp lên ngc của thiếu nữRk.

Một cỗ lc mạnTrnh đOp tới, thiếu nữF chỉzz cảzm thấny lồng ngc mình như muốn vỡ ra, suýt chút nữsba thì hôn mê bấWt tỉrCnh, vội vàng tung mình, bạVzch quang lóe lên, lp tứOc đnã biến trở v thành con bạGlzch hồ, xoay ngườOi lin muốn chạssy đni, tránh xa hai con quái vt này càng nhanh càng tốt.

Song nàng va mới nhấnc chân đRkuEnh chạssy, đssã nghe đdtnược t trong rng trúc một trn tiếng bước chân dồn dp, đhIuổi theo ngay phía sau con chó lông vàng là một đbWkKa bé trai chng tám, chín tuổi. ThằhIng nhóc va bước ra, đNhang hùng hùng hổ hổ mắNhng con chó lông vàng cái gì đkIsó nên căn bảdRhn chng đkuwYcI ý đkuwến dưới chân, một bước dm xuống.

“Bẹp!”

Mt bạsbch hồ tối sầWkKm lạkuwi, cảbqb thân thểNh cứdtnng ngắEOc như đssá, xem ra khuôn mt nhỏ nhắnn, quyến rũ, xinh đwoẹp như tranh đetã bịRk thằrCng nhóc này một cước đcdJsp lên, trc tiếp làm mt nó dí cht xuống đrCot.

  • Gửi lúc 0:44 Ngày 03/07/2014

    baivong.ctrlc@fb

    truyện này ngừng rồi hay sao thế?

  • Gửi lúc 17:06 Ngày 20/03/2014

    elidabeth31

    ???

  • Gửi lúc 15:16 Ngày 18/02/2014

    cuchuoib10

    Lau co chap moi vay ad

  • Gửi lúc 14:42 Ngày 02/01/2014

    julon1412

    Ad ơi sao lâu wa ko dịch chap mới vậy đợi mún dài cổ lun gòy

  • Gửi lúc 14:09 Ngày 26/12/2013

    Drazuka

    Bgjo moi co chap moi zi mn