Trang chủ / Tiên Hiệp / Tru Tiên II / Chương 78 : Bạch Hồ

Tru Tiên II

Chương 78 : Bạch Hồ




Tru Tiên II
Tác giảIW: Tiêu ĐUnh

Chương 78: Bạfch Hồ

DịLSch giảRL: Phượng Vũ
Biên tp: Phượng Vũ
Nguồn: Bachngocsach.com


 

Chương 78: BạugXch Hồ

Thờfi gian trôi qua mau, đinVyJo mắoCkt đoCkã năm năm trôi qua.

Có ngườVwHi sinh, có ngườMMVi t, nhân gian buồn rồi vui, ly rồi hợp, cuộc đIWRLi biến đIBvổi không ngng, thờURHi gian chng vì ai mà dng lạgQi.

Phía tây bắugXc của ThầTfn Châu chính là Lương Châu, một trong chín châu, là nơi thầUn bí khó lườJLIng, khu vc hoang dã chiếm một din tích lớn, đKIXồng thờyuDi phía bắvVvc còn tiếp giáp Cc BắMc Băng Nguyên, đVwHa phầCFn đRLu là núi, nhiu rng, ít đMMVjUt bằDcing. Càng v gầwn phía Cc BắHVc Băng Nguyên thì càng thấny nhiu sông băng tan chảXly tạHuBo thành nhữYzng con suối nhỏ khiến cho ở Lương Châu có tới mấfoKy trăm sông suối chảDciy qua, chia cắBt núi non này thành vô số hiểvpm đVwHURHa thầJLIn bí. Trong ngày thườCFng, cho dù ở khoảJLIng cách rấTft xa cũng có thểkn nghe thấzy t trong u cốc xa xa truyn ra nhữvVvng tiếng thú hống thê lương. Ở Lương Châu có nhiu truyn kỳ cổ xưa, nói có vô số thú dữLS hung tợn ở trong sơn cốc, tấint cảKIX đZjau khát máu, thích ăn thịYzt ngườkni, đzđTfz dọa cho trẻ con khóc đZjaêm phảBi nín.

Mc dù Lương Châu nhiu vùng khỉF ho cò gáy, nhưng vn là một trong cu châu của ThầCFn Châu rộng lớn, so với dãy núi Thanh Vân ở Trung Châu thì còn có nhiu nhân khẩinu cư ngụ hơn. Đc bit càng xuôi v nam bộ Lương Châu, thì núi càng ít đXli, sông ngòi chằjUng chịCFt, sông chảvpy ngàn vạIWn năm, phù sa bồi đUjUp tạyuDo thành nhữknng bình nguyên rộng lớn, cư tụ vô số dân cư, tạBo thành một vùng thành trì trung tâm của Lương Châu vô cùng phồn thịvVvnh.

Qua Lương Châu thành, đZjai lên phía bắMMVc, chỉXF có núi non vc sâu liên miên không dứMt, mây mù che phủ ngày đMMVêm. Trong số đwó có một kỳ cảVwHnh, cách Lương Châu thành khoảcwng ngàn dm. CảTfnh sắLSc nơi này chia là hai phầoCkn, chính là một dãy núi non khổng lồ trùng đpip, kéo dài mấRLy chục vạknn dm có tên là Man Sơn. Sở dĩURH có tên này vì núi ấMMVy cao lớn hùng vĩaz, chắnn nhữIIZng cơn bão cát hoang dã thổi tới t phía Tây BắLSc và gió rét của vùng Cc BắVMc Băng Nguyên. LấpJy núi này làm ranh giới, sườMMVn núi phía nam cỏ cây xanh biếc, nhiu rng rm, nhưng sườJLIn núi phía bắgQc lạYzi toàn đBLpoCknh trọc chp chùng, kéo dài liên miên không dứHuBt, tràn đazjUy vẻ hoang vu ghê rợn.

T xưa tới nay, ngườRLi dân Lương Châu đuCVu gọi núi ấjUy là Man Sơn, ý tứB rằEBng phía bắyuDc núi này chính là vùng đEBgQt hoang dã, là vùng khỉin ho cò gáy. Mc dù khí hu phía bắTfc Man Sơn có khắURHc nghit hơn so với phía nam Man Sơn rấpt nhiu, nhưng so với vùng hoang dã tuyt đzUa ở Cc BắRLc Băng Nguyên thì còn tốt chán. Cho nên cũng có không ít ngườMMVi cư trú ở vùng núi phía bắBc này, nhưng tấKIXt nhiên so với vùng bình nguyên mà trung tâm là Lương Châu thành thì còn kém xa.

Hin tạfoKi đcwang là đKIXvVvu mùa xuân, bởi vì gầpn Cc BắCFc Băng Nguyên nên quanh khu vc thành Lương Châu vn rấwfUt lạvpnh. Gió lạUnh t vùng đIBvuCVt quanh năm băng tuyết không ngng thổi xuống làm cho núi non, sông ngòi của Lương Châu càng có thêm vài phầCKn buốt giá, thm chí ở trên vài đnyuDnh non cao còn sót lạyuDi cảwfU chút ít màu tuyết trắVwHng.

Cách thành Lương Châu v phía bắIIZc trăm ngàn dm, có một u cốc, trong có vài ngọn núi thấYzp, cây già run rẩVMy trong gió, dây leo lan tràn, một con suối nhỏ chảpJy qua cốc, bịvp nhữugXng tán lá cây và sương trắgQng ẩHuBn hin che đIWi hơn na. T xa nhìn lạFi, chỉVM có thểIIZ thấvpy Man Sơn nhưng một c long vắvpt ngang Lương Châu, chp chùng liên miên. Sơn cốc này ở một góc bí ẩKIXn phía nam Man Sơn.

Sơn cốc hẹp và dài, kéo theo hướng nam bắazc, mt đDciông của ngọn núi vô cùng hiểoCkm trở, phía tây thì tốt hơn một chút, đVMộ dốc cũng thoảKIXi hơn, trên đknvVvy quái thạHuBch, rêu xanh mọc đwfUyuDy trên đwazt, thỉUnh thoảuCVng lạkni có hoa cỏ màu xanh t trong khe đcwá kiên cườTfng nhô ra, nhẹ nhàng run rẩMy trong gió rét.

Ở một chỗ cao trên sườgQn phía tây, có một tảYzng đwfUá lớn, giờDci phút này trên đXló có bốn thân ảJLInh, một nữCK, ba nam, thầHVn sắCFc đTfu nghiêm nghịIW và lãnh đJLIinm, thỉfoKnh thoảknng lạini đIIZưa mắKIXt nhìn xung quanh như đuCVang chờIIZ đEBợi cái gì. Nhưng bốn phía sườJLIn núi vn hoàn toàn yên tĩCFnh, một chút lay đMộng cũng không có, chỉfoK có tng trn gió rét t Man Sơn thổi tới đuCVVyJy lạIBvnh lẽo, làm cho cây cỏ xung quanh như càng thêm run rẩugXy hơn.

Bốn ngườUi này cũng là ngườgQi tu hành nên với cái lạUnh lẽo này cũng chng quan tâm gì, vn ngồi yên trên tảzng đjUá lớn. Một lát sau, trên bầIWu trờCKi có tiếng xé gió, bốn ngườMMVi đwfUu ngẩIBvng đBLpZjau nhìn tới, chỉXl thấCKy hai đBIBvo quang mang màu đVyJen t trên cao bay xuống sơn cốc như quạXF đugXen, sau đBó trc tiếp bay v chỗ sâu trong u cốc.

Trong bốn ngườzi, cô gái mc áo đKIXỏ hai mắUt tỏa sáng, thấgQp giọng nói: “Là ngườzi của Hàn Nha phái.”

Ba nam t ở bên cạBLpnh nàng cũng hít sâu một hơi, sau đjUó chm rãi lộ ra thân thểTf, chẩRLn thn nhìn v phía sơn cốc ẩpn nc trong sương mù kia, chỉCK thấcwy hai bóng đvVven nhanh chóng tiến vào trong sương mù không thấiny đMâu nữuCVa. T trên này nhìn tới, chỉcw có thểuCV thấXFy phía dưới sơn cốc đcwjUa hình nhấazp nhô phứFc tạgQp, hơn nữina trên vách cốc còn có vô số khe hở, huyt đVwHộng, cũng không biết do thiên nhiên tạkno thành hay con ngườMi kiến tạMo, trong sương mù này càng khiến chúng trở nên thầoCkn bí.

Trong sương mù, dưới u cốc, t xa truyn tới tng tiếng kêu khóc quỷ dịuCV, thanh âm thê lương nhưng lạTfi không giống tiếng ngườvVvi, giống như là gió thổi qua các khe đYzá mà thành. Tr nó ra, thỉZjanh thoảinng lạFi có tiếng quạVM kêu, không biết t nơi nào trong sơn cốc vọng ra.

Nam t có gương mt anh tuấgQn nhưng khí sắyuDc tràn ngp vẻ âm l h lạZjanh một tiếng, nói: “Nhữzng tên chỉXF thích quỷ khí âm u này, không đVMâu lạJLIi chọn chỗ đjUợi là một đHuBgQa phương quỷ quái thế này.”

Bên cạHuBnh hắURHn là một nam t to con, so với ba ngườURHi chung quanh thì cao hơn đCKến na cái đEBUu, nghe vy cườIIZi nói: “QuảoCkn bọn chúng làm khỉBLp gì, dù sao qua một chút nữXFa, sơn cốc này chính là của chúng ta rồi.” HắgQn có thân hình cao lớn, thanh âm ta hồ trờJLIi sinh cũng lớn như thế, mc dù đIWã cố gắTfng nói nhỏ nhưng vn khiến nhữcwng ngườXFi bên cạCKnh git mình.

NữF t mc áo đDciỏ quay đzwfUu lạoCki, trợn mắazt nhìn gã nam t to con này, quát: “Ngao Khuê, ngươi câm ming lạIIZi đHuBi.”

Tên to con tên gọi Ngao Khuê này vóc ngườIWi to gấfoKp đHVôi nữBLp t mc áo đazỏ, nhưng lạTfi hết sứURHc kính sợ nàng ta, lp tứinc gt đoCkwu đIIZáp ứVwHng, không dám nhiu lờRLi nữIBva. Nhìn lạazi nữaz t áo đvpỏ này, chỉURH thấcwy nàng ta có một đVyJôi mắJLIt xếch, dung mạvpo m miu, khoảvpng hai mươi tuổi, thân thểwfU phong lưu, váy đwỏ trên ngườMi lộ ra nhữvpng đTfườUng cong lảJLI lướt khiến nàng ta có vài phầfoKn quyến rũ, khiến ngườEBi nhìn tới phảTfi nảRLy sinh sắgQc ý. Nhưng không hiểzu tạwfUi sao, ba nam t con lạzi dườBng như đnu coi nàng ta là kẻ cầCFm đZjaJLIu cảw bọn.

Nữn t áo đgQỏ lạfoKi nhìn xuống phía dưới, sau đXló mới xoay ngườDcii lạVMi nói: “Phó môn chủ có chuyn quan trọng cầUn làm, một thờCFi gian nữcwa mới có thểVM quay v. Nhưng trước đHuBây ta đIBvã nói, chuyn đvVvánh giết sẽ làm kinh đYzộng tới nhữVMng ngườXli khác, chúng ta chỉURH có thểYz âm thầwm tìm kiếm ‘ĐEBnh hồn thạZjach’, chiếm đwfUược chính là công lớn, hiểXlu chưa?”

Ba nam t ở cạEBnh nàng không lên tiếng, nữIBv t áo đzỏ nhìn ba ngườBi đVMó, sau cùng nhìn tới một nam t trẻ tuổi nhấpJt, trong mắgQt lộ ra một tia thăm hỏi, nói:

“TiểgQu Vương?”

Thanh niên đYzang ngồi da lưng vào một tảFng đXlá gt đjULTYu không nói gì, thầjUn sắjUc nhàn nhạgQt, cổ tay hơi lt lên, Cốt Kiếm màu trắIWng lóe lên trong tay hắYzn.

Ngao Khuê hướng tới nữURH t áo đuCVỏ, thấpp giọng hói: “Hồng tỷ, tông môn quyết đjULTYnh thế nào, khi nào thì ra tay?”

Hồng y nữgQ t h một tiếng, trong mắIBvt xẹt qua một tia sát khí, lạCFnh lùng nói: “Không quá một tháng.”

Ngao Khuê “Ồ” lên một tiếng sau đuCVó thân thểw to lớn lạYzi rụt trở v, không cẩHuBn thn đwụng phảKIXi Tiểwu Vương ngồi ở phía sau. TiểCKu Vương nhích sang bên một chút, Ngao Khuê quay đVyJVyJu lạBi nhìn, cườgQi với hắCFn và gt đfoKwfUu một cái, cũng không có ý gì khẩIIZn trương cảuCV.

TiểTfu Vương da lưng vào tảBLpng đKIXá lớn, t t ngẩXlng đuCVHVu lên, chỉIBv thấCKy t sườinn núi này có thểugX nhìn thấHuBy Man Sơn hùng vĩgQ xa xa, tng đgQLTYnh núi trắFng xóa màu tuyết, trên trờJLIi lạpJi có mây trắKIXng chuyểTfn đuCVộng. BầHuBu trờVyJi cao rộng, gió núi hiu hắwt, cảRLnh sắugXc tráng l kia làm cho hắVyJn có chút xuấFt thầVyJn, không biết đazang nghĩoCk tới đniu gì.

***

Cách Man Sơn ở Lương Châu vạFn dm, trên núi Thanh Vân, ĐIWi Trúc Phong.

ThờIIZi gian năm năm qua đIIZi, ngọn núi này vn một màu xanh biếc, trúc xanh như biểVMn, một trong sáu cảjUnh nổi danh thế gian của núi Thanh Vân là Trúc Đào vn rì rào như hát, vây quanh một nơi cư trú yên tĩvVvnh như thế ngoạVyJi đURHào nguyên.

Trong một nơi sâu trong rng trúc trên ĐVwHi Trúc Phong, đzột nhiên hin lên một bóng trắwng, lát sau t sau một cây măng nhảugXy ra một cái bóng nhỏ, mũi ming đugXen, hai lỗ tai giơ lên, toàn thân tuyết trắzng, hai con ngươi xinh đZjaẹp như hai viên bảLTYo thạJLIch, đLSúng là một con bạXFch hồ. đwọc truyn mới nhấuCVt tạDcii tung hoanh . com

Hồ ly màu trắvpng nhìn xung quanh như đDciang cảMnh giác điniu gì, sau một hồi lâu cảMm thấXFy trong rng trúc an tĩugXnh này không có gì nguy hiểvpm, chung quanh chỉz có một mảRLnh yên lng, ánh mt trờini chiếu qua khe hở của lá trúc lên mt đHVTft tạBLpo thành hoa nắIBvng khẽ lay đKIXộng.

Không khí mang theo hương thơm ngát của lá trúc, gan của bạazch hồ cũng lớn dầuCVn, sau khi đIBvi ra, tung mình lăn trên mt đvpyuDt một vòng, một đHuBMo quang mang hin lên, nó hóa thân thành một thiếu nữEB tóc đYzen xinh đzẹp trạBc mườUi sáu, mườVyJi bảFy tuổi, sóng mắIWt dịpJu dàng, khuôn mt nhu hòa, nhìn vô cùng đoCkáng yêu.

GiờM phút này, nàng ta sa sang xiêm y trên ngườLSi, sau đpó lẩknm bẩugXm t nói: “Không thểIW ngờYz, trước đIIZây ta cứMMV tưởng Thanh Vân môn lợi hạgQi lắJLIm, nhưng tr Thông Thiên Phong phòng v sâm nghiêm không thểpJ đpi lên thì nhữpng chỗ khác cũng chng có gì đUc bit. NhấUt là ĐDcii Trúc Phong này, ở đUây còn có một nhân vt lợi hạfi gì đTfó, khi ta còn nhỏ, bà ta tng nói không nên lên núi này. Bà nội không phảjUi tu hành nhiu đinâm hồ đBLpồ rồi sao, hay là tạHuBi cái tên đYzcwu bếp kia chỉn có hư danh gạCKt ngườzi mà thôi.”

Nói mấzy câu, nàng lạFi đBi v phía trước một đRLoạnn, theo đpJườzng mòn quanh co khúc khuỷu trong rng đoCki v phía trước hơn mườIBvi trượng, trước mắZjat lin hin ra một khoảVyJng trống trảHVi, xuấknt hin một sườfn núi. T đCKây nhìn tới, có thểuCV thấLSy một mảFng phòng ốc, lấMMVy Thủ TĩURHnh đIBvườzng làm trung tâm ở trên đfFnh ĐXFi Trúc Phong. Ở phía xa hơn còn có mấgQy gian nhà gỗ bình yên, t nóc nhà có ống khói vươn lên, một đazXlo khói bếp chm rãi lượn lờfoK.

TrờyuDi đjUMt, núi rng như thơ, như vẽ, nhưng trong mắvVvt thiếu nữTf này lạoCki sinh ra vẻ bấpt mãn lớn, h một tiếng, đTfang đvVvIIZnh phát tán chút bc tứJLIc, bỗng chỉDci cảLTYm thấpJy ống tay áo của mình bịp ngườJLIi git git.

LầCKn này thiếu nữRL hoàn toàn bịM chấLTYn kinh, làm sao có thểYz có ngườRLi lạFi gầwn như thế mà mình không phát giác gì, vội vàng xoay ngườCFi lạZjai, tay trái vn bí quyết, tay phảCKi quang hoa sáng ngờgQi, trong nháy mắwfUt đCFã rơi vào thế phòng thủ.

Không ngờf đXlvpng sau lạzi chng có ai, một cái bóng cũng chng có.

Thiếu nữU ngơ ngẩjUn, bỗng lạkni thấFy dưới chân truyn tới tiếng kêu “chi chi”, bèn git mình cúi đHVIWu, chỉp thấny một con khỉpJ lông xám ngồi chồm hỗm dưới chân, ánh mắCFt cổ quái đLTYang nhìn tới mình.

Chng hiểJLIu sao, trong lòng thiếu nữVyJ này đnột nhiên dâng lên một cỗ sợ hãi mãnh lit, phảIBvng phấEBt như gp phảzi một c thú thiên đvpVMch, thân thểyuD run rẩBLpy. Song nàng ta còn chưa kịfoKp phảjUn ứugXng gì thì t sau trong rng trúc truyn ra một trn tiếng chó sủa đRLFy hưng phấXFn, còn có tiếng kêu hơi căm tứCKc của một nam hài, dườBLpng như đIBvang quát lớn cái gì, một đBườfng đwuổi tới.

Thiếu nữz ngẩyuDn ngơ, theo bảHVn năng xoay ngườBLpi rờIIZi đURHi, song thân thểTf va mới đMộng thì đcwột nhiên con khỉKIX xám lạvpi bắzt đoCkược mắft cá chân của nàng ta, sau đURHó khiến cho thiếu nữugX vô cùng cảMm thấKIXy khó tin, con khỉHV không chút thương hoa tiếc ngọc nào, vung thng tay ném thiếu nữHV v phía sau. (DG: làm mình nhớ tới nhu đIBvJLIo quá @@)

“Bộp” Thân thểCK thiếu nữpJ nng n đVMp lên thân một cây trúc, kèm theo đCKó là một tiếng rên sau đIIZó rơi bịXlch xuống mt đjULSt. Trong lòng nàng ta còn đFang mờJLI mịknt, đzpu choáng mắwfUt hoa chưa hiểDciu chuyn gì đHVã xảjUy ra thì đEBã lạCKi cảknm thấVyJy trước mt tối sầvVvm lạpJi, bầvVvu trờazi phía trên bịKIX một con quái vt to lớn che đIWi. Một con chó lông vàng thân thểDci cc lớn mà lầYzn đDcizu trong đknvVvi nàng mới thấLSy t trong rng trúc đLSi ra, trong ming kêu lên mấCFy tiếng: “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu...” Tiếng chó sủa không ngng, chân lạwi càng liu mạfoKng, giơ lên đinfoKp lên ngc của thiếu nữCF.

Một cỗ lc mạFnh đLSp tới, thiếu nữwfU chỉB cảFm thấwy lồng ngc mình như muốn vỡ ra, suýt chút nữkna thì hôn mê bấoCkt tỉjUnh, vội vàng tung mình, bạwch quang lóe lên, lp tứRLc đoCkã biến trở v thành con bạzch hồ, xoay ngườvpi lin muốn chạazy đURHi, tránh xa hai con quái vt này càng nhanh càng tốt.

Song nàng va mới nhấBLpc chân đfoKEBnh chạURHy, đyuDã nghe đLSược t trong rng trúc một trn tiếng bước chân dồn dp, đfoKuổi theo ngay phía sau con chó lông vàng là một đXlEBa bé trai chng tám, chín tuổi. ThằLSng nhóc va bước ra, đzang hùng hùng hổ hổ mắzng con chó lông vàng cái gì đuCVó nên căn bảFn chng đwpJ ý đRLến dưới chân, một bước dm xuống.

“Bẹp!”

Mt bạuCVch hồ tối sầgQm lạLTYi, cảz thân thểuCV cứpJng ngắYzc như đJLIá, xem ra khuôn mt nhỏ nhắinn, quyến rũ, xinh đCFẹp như tranh đyuDã bịM thằVMng nhóc này một cước đVMVyJp lên, trc tiếp làm mt nó dí cht xuống đpJwfUt.

  • Gửi lúc 0:44 Ngày 03/07/2014

    baivong.ctrlc@fb

    truyện này ngừng rồi hay sao thế?

  • Gửi lúc 17:06 Ngày 20/03/2014

    elidabeth31

    ???

  • Gửi lúc 15:16 Ngày 18/02/2014

    cuchuoib10

    Lau co chap moi vay ad

  • Gửi lúc 14:42 Ngày 02/01/2014

    julon1412

    Ad ơi sao lâu wa ko dịch chap mới vậy đợi mún dài cổ lun gòy

  • Gửi lúc 14:09 Ngày 26/12/2013

    Drazuka

    Bgjo moi co chap moi zi mn

banner