Trang chủ / Tiên Hiệp / Tru Tiên II / Chương 78 : Bạch Hồ

Tru Tiên II

Chương 78 : Bạch Hồ




Tru Tiên II
Tác giảWH: Tiêu ĐpRYnh truyn cp nht nhanh nhấtt tạmi tung hoanh chấsjMm com

Chương 78: BạWHch Hồ

DịrRch giảk: Phượng Vũ
Biên tp: Phượng Vũ
Nguồn: Bachngocsach.com


 

Chương 78: BạRch Hồ

ThờbTi gian trôi qua mau, đjGpyfmo mắlt đsAfã năm năm trôi qua.

Có ngườAri sinh, có ngườfTi t, nhân gian buồn rồi vui, ly rồi hợp, cuộc đkwbi biến đfzổi không ngng, thờrRi gian chng vì ai mà dng lạwbi.

Phía tây bắcc của ThầYln Châu chính là Lương Châu, một trong chín châu, là nơi thầsAfn bí khó lườYAng, khu vc hoang dã chiếm một din tích lớn, đgwXồng thờBgsi phía bắqGc còn tiếp giáp Cc Bắwkc Băng Nguyên, đpRYa phầvwBn đBgsu là núi, nhiu rng, ít đwbYlt bằTng. Càng v gầcScn phía Cc BắmPc Băng Nguyên thì càng thấjty nhiu sông băng tan chảHy tạbTo thành nhữcScng con suối nhỏ khiến cho ở Lương Châu có tới mấfzy trăm sông suối chảjty qua, chia cắsAft núi non này thành vô số hiểRcm đwkGKWa thầRcn bí. Trong ngày thườYlng, cho dù ở khoảEang cách rấfTt xa cũng có thểfz nghe thấNy t trong u cốc xa xa truyn ra nhữwbng tiếng thú hống thê lương. Ở Lương Châu có nhiu truyn kỳ cổ xưa, nói có vô số thú dữbT hung tợn ở trong sơn cốc, tấcrvt cảXt đsAfu khát máu, thích ăn thịsAft ngườlEvi, đXtđvPyfm dọa cho trẻ con khóc đgwXêm phảmi nín.

Mc dù Lương Châu nhiu vùng khỉfz ho cò gáy, nhưng vn là một trong cu châu của ThầpRYn Châu rộng lớn, so với dãy núi Thanh Vân ở Trung Châu thì còn có nhiu nhân khẩMsMu cư ngụ hơn. Đc bit càng xuôi v nam bộ Lương Châu, thì núi càng ít đvPi, sông ngòi chằmng chịcSct, sông chảfzy ngàn vạKcn năm, phù sa bồi đyfmwtlp tạcSco thành nhữSNbng bình nguyên rộng lớn, cư tụ vô số dân cư, tạGKWo thành một vùng thành trì trung tâm của Lương Châu vô cùng phồn thịcnh.

Qua Lương Châu thành, đgwXi lên phía bắXtc, chỉjt có núi non vc sâu liên miên không dứHt, mây mù che phủ ngày đBgsêm. Trong số đSNbó có một kỳ cảwtlnh, cách Lương Châu thành khoảcScng ngàn dm. Cảtnh sắRc nơi này chia là hai phầArn, chính là một dãy núi non khổng lồ trùng đjGpip, kéo dài mấqGy chục vạWHn dm có tên là Man Sơn. Sở dĩYA có tên này vì núi ấMgcy cao lớn hùng vĩvwB, chắvqYn nhữjGpng cơn bão cát hoang dã thổi tới t phía Tây Bắtc và gió rét của vùng Cc BắcScc Băng Nguyên. Lấcy núi này làm ranh giới, sườpRYn núi phía nam cỏ cây xanh biếc, nhiu rng rm, nhưng sườjtn núi phía bắbTc lạgjwi toàn đSNbrRnh trọc chp chùng, kéo dài liên miên không dứjtt, tràn đYApRYy vẻ hoang vu ghê rợn.

T xưa tới nay, ngườgNi dân Lương Châu đlEvu gọi núi ấcy là Man Sơn, ý tứgN rằjtng phía bắwbc núi này chính là vùng đclt hoang dã, là vùng khỉwb ho cò gáy. Mc dù khí hu phía bắKcc Man Sơn có khắsAfc nghit hơn so với phía nam Man Sơn rấArt nhiu, nhưng so với vùng hoang dã tuyt đRma ở Cc BắvqYc Băng Nguyên thì còn tốt chán. Cho nên cũng có không ít ngườti cư trú ở vùng núi phía bắEac này, nhưng tấYlt nhiên so với vùng bình nguyên mà trung tâm là Lương Châu thành thì còn kém xa.

Hin tạRci đcang là đwtlYAu mùa xuân, bởi vì gầsAfn Cc Bắfzc Băng Nguyên nên quanh khu vc thành Lương Châu vn rấlt lạGKWnh. Gió lạsjMnh t vùng đKcwkt quanh năm băng tuyết không ngng thổi xuống làm cho núi non, sông ngòi của Lương Châu càng có thêm vài phầEan buốt giá, thm chí ở trên vài đcrvRnh non cao còn sót lạwki cảN chút ít màu tuyết trắYAng.

Cách thành Lương Châu v phía bắmc trăm ngàn dm, có một u cốc, trong có vài ngọn núi thấlEvp, cây già run rẩSNby trong gió, dây leo lan tràn, một con suối nhỏ chảWHy qua cốc, bịfz nhữvqYng tán lá cây và sương trắqGng ẩpRYn hin che đgwXi hơn na. T xa nhìn lạmi, chỉWH có thểgN thấgjwy Man Sơn nhưng một c long vắlEvt ngang Lương Châu, chp chùng liên miên. Sơn cốc này ở một góc bí ẩArn phía nam Man Sơn.

Sơn cốc hẹp và dài, kéo theo hướng nam bắRcc, mt đlông của ngọn núi vô cùng hiểEam trở, phía tây thì tốt hơn một chút, đTộ dốc cũng thoảAri hơn, trên đSNbSNby quái thạYlch, rêu xanh mọc đyfmbTy trên đmPfTt, thỉYAnh thoảMgcng lạki có hoa cỏ màu xanh t trong khe đKcá kiên cườcng nhô ra, nhẹ nhàng run rẩvPy trong gió rét.

Ở một chỗ cao trên sườArn phía tây, có một tảvwBng đjtá lớn, giờvwB phút này trên đMgcó có bốn thân ảsAfnh, một nữfz, ba nam, thầvqYn sắgNc đwbu nghiêm nghịyfm và lãnh đfTRm, thỉbTnh thoảlng lạvqYi đmPưa mắlEvt nhìn xung quanh như đArang chờlEv đMgcợi cái gì. Nhưng bốn phía sườmPn núi vn hoàn toàn yên tĩbTnh, một chút lay đRộng cũng không có, chỉT có tng trn gió rét t Man Sơn thổi tới đvwBcy lạjGpnh lẽo, làm cho cây cỏ xung quanh như càng thêm run rẩcy hơn.

Bốn ngườEai này cũng là ngườwbi tu hành nên với cái lạYlnh lẽo này cũng chng quan tâm gì, vn ngồi yên trên tảcScng đYAá lớn. Một lát sau, trên bầku trờYli có tiếng xé gió, bốn ngườgwXi đRu ngẩSNbng đcrvYlu nhìn tới, chỉlEv thấXty hai đEabTo quang mang màu đEaen t trên cao bay xuống sơn cốc như quạbT đvPen, sau đcó trc tiếp bay v chỗ sâu trong u cốc.

Trong bốn ngườHi, cô gái mc áo đrRỏ hai mắgwXt tỏa sáng, thấKcp giọng nói: “Là ngườXti của Hàn Nha phái.”

Ba nam t ở bên cạYAnh nàng cũng hít sâu một hơi, sau đrRó chm rãi lộ ra thân thểm, chẩfzn thn nhìn v phía sơn cốc ẩvmn nc trong sương mù kia, chỉmP thấsjMy hai bóng đKcen nhanh chóng tiến vào trong sương mù không thấGKWy đsjMâu nữRa. T trên này nhìn tới, chỉm có thểc thấmy phía dưới sơn cốc đyfmEaa hình nhấqGp nhô phứEac tạcp, hơn nữTa trên vách cốc còn có vô số khe hở, huyt đgwXộng, cũng không biết do thiên nhiên tạwbo thành hay con ngườfTi kiến tạEao, trong sương mù này càng khiến chúng trở nên thầgNn bí.

Trong sương mù, dưới u cốc, t xa truyn tới tng tiếng kêu khóc quỷ dịgN, thanh âm thê lương nhưng lạci không giống tiếng ngườgjwi, giống như là gió thổi qua các khe đGKWá mà thành. Tr nó ra, thỉgNnh thoảAAvng lạtvyi có tiếng quạjGp kêu, không biết t nơi nào trong sơn cốc vọng ra.

Nam t có gương mt anh tuấkn nhưng khí sắfTc tràn ngp vẻ âm l h lạknh một tiếng, nói: “NhữTng tên chỉfz thích quỷ khí âm u này, không đHâu lạmPi chọn chỗ đcrvợi là một đgNtvya phương quỷ quái thế này.”

Bên cạcScnh hắvwBn là một nam t to con, so với ba ngườci chung quanh thì cao hơn đcến na cái đcMgcu, nghe vy cườli nói: “QuảsjMn bọn chúng làm khỉH gì, dù sao qua một chút nữgwXa, sơn cốc này chính là của chúng ta rồi.” Hắyfmn có thân hình cao lớn, thanh âm ta hồ trờgjwi sinh cũng lớn như thế, mc dù đTã cố gắcng nói nhỏ nhưng vn khiến nhữvmng ngườfTi bên cạRnh git mình.

NữR t mc áo đfzỏ quay đcrvXtu lạyfmi, trợn mắNt nhìn gã nam t to con này, quát: “Ngao Khuê, ngươi câm ming lạvmi đlEvi.”

Tên to con tên gọi Ngao Khuê này vóc ngườti to gấMsMp đfzôi nữjGp t mc áo đRỏ, nhưng lạAri hết sứgNc kính sợ nàng ta, lp tứmPc gt đfTsAfu đsjMáp ứMsMng, không dám nhiu lờqGi nữtvya. Nhìn lạNi nữRc t áo đMgcỏ này, chỉrR thấEay nàng ta có một đWHôi mắbTt xếch, dung mạrRo m miu, khoảYAng hai mươi tuổi, thân thểBgs phong lưu, váy đfTỏ trên ngườvmi lộ ra nhữtng đwkườKcng cong lảsjM lướt khiến nàng ta có vài phầMgcn quyến rũ, khiến ngườEai nhìn tới phảpRYi nảjGpy sinh sắYAc ý. Nhưng không hiểKcu tạSNbi sao, ba nam t con lạcrvi dườRcng như đwbu coi nàng ta là kẻ cầmm đtvySNbu cảBgs bọn.

Nữc t áo đMsMỏ lạgNi nhìn xuống phía dưới, sau đpRYó mới xoay ngườrRi lạRi nói: “Phó môn chủ có chuyn quan trọng cầwtln làm, một thờXti gian nữbTa mới có thểgwX quay v. Nhưng trước đAAvây ta đvmã nói, chuyn đMgcánh giết sẽ làm kinh đjtộng tới nhữGKWng ngườRi khác, chúng ta chỉtvy có thểc âm thầbTm tìm kiếm ‘ĐMgcnh hồn thạlEvch’, chiếm đArược chính là công lớn, hiểqGu chưa?”

Ba nam t ở cạMsMnh nàng không lên tiếng, nữRc t áo đvPỏ nhìn ba ngườcSci đRó, sau cùng nhìn tới một nam t trẻ tuổi nhấsjMt, trong mắcSct lộ ra một tia thăm hỏi, nói:

“TiểgNu Vương?”

Thanh niên đmPang ngồi da lưng vào một tảvPng đBgsá gt đvwBqGu không nói gì, thầArn sắpRYc nhàn nhạwkt, cổ tay hơi lt lên, Cốt Kiếm màu trắGKWng lóe lên trong tay hắArn.

Ngao Khuê hướng tới nữyfm t áo đAAvỏ, thấNp giọng hói: “Hồng tỷ, tông môn quyết đsjMqGnh thế nào, khi nào thì ra tay?”

Hồng y nữcSc t h một tiếng, trong mắjtt xẹt qua một tia sát khí, lạqGnh lùng nói: “Không quá một tháng.”

Ngao Khuê “Ồ” lên một tiếng sau đcScó thân thểsjM to lớn lạlEvi rụt trở v, không cẩcrvn thn đkụng phảBgsi TiểGKWu Vương ngồi ở phía sau. TiểMgcu Vương nhích sang bên một chút, Ngao Khuê quay đyfmcrvu lạpRYi nhìn, cườki với hắtvyn và gt đBgsjGpu một cái, cũng không có ý gì khẩcn trương cảvqY.

TiểAru Vương da lưng vào tảgjwng đXtá lớn, t t ngẩcrvng đlEvAAvu lên, chỉtvy thấMsMy t sườMsMn núi này có thểR nhìn thấcScy Man Sơn hùng vĩN xa xa, tng đrRNnh núi trắwkng xóa màu tuyết, trên trờHi lạmPi có mây trắXtng chuyểRn đgjwộng. Bầcu trờgwXi cao rộng, gió núi hiu hắYlt, cảvmnh sắWHc tráng l kia làm cho hắEan có chút xuấKct thầgwXn, không biết đyfmang nghĩbT tới đcSciu gì.

***

Cách Man Sơn ở Lương Châu vạln dm, trên núi Thanh Vân, ĐKci Trúc Phong.

ThờRi gian năm năm qua đwki, ngọn núi này vn một màu xanh biếc, trúc xanh như biểMsMn, một trong sáu cảEanh nổi danh thế gian của núi Thanh Vân là Trúc Đào vn rì rào như hát, vây quanh một nơi cư trú yên tĩvqYnh như thế ngoạlEvi đkào nguyên.

Trong một nơi sâu trong rng trúc trên ĐgwXi Trúc Phong, đXtột nhiên hin lên một bóng trắwtlng, lát sau t sau một cây măng nhảSNby ra một cái bóng nhỏ, mũi ming đgwXen, hai lỗ tai giơ lên, toàn thân tuyết trắArng, hai con ngươi xinh đwkẹp như hai viên bảRo thạBgsch, đcúng là một con bạHch hồ.

Hồ ly màu trắRng nhìn xung quanh như đwbang cảwtlnh giác đcSciu gì, sau một hồi lâu cảqGm thấmy trong rng trúc an tĩvwBnh này không có gì nguy hiểmPm, chung quanh chỉlEv có một mảGKWnh yên lng, ánh mt trờti chiếu qua khe hở của lá trúc lên mt đcMgct tạgNo thành hoa nắwtlng khẽ lay đRcộng.

Không khí mang theo hương thơm ngát của lá trúc, gan của bạcch hồ cũng lớn dầfTn, sau khi đEai ra, tung mình lăn trên mt đsjMRt một vòng, một đmPSNbo quang mang hin lên, nó hóa thân thành một thiếu nữRc tóc đvPen xinh đRcẹp trạEac mườlEvi sáu, mườYli bảgwXy tuổi, sóng mắRt dịcu dàng, khuôn mt nhu hòa, nhìn vô cùng đjGpáng yêu.

GiờlEv phút này, nàng ta sa sang xiêm y trên ngườbTi, sau đHó lẩqGm bẩXtm t nói: “Không thểtvy ngờjGp, trước đtây ta cứAr tưởng Thanh Vân môn lợi hạSNbi lắRcm, nhưng tr Thông Thiên Phong phòng v sâm nghiêm không thểwtl đEai lên thì nhữMgcng chỗ khác cũng chng có gì đBgsc bit. NhấbTt là Đjti Trúc Phong này, ở đmPây còn có một nhân vt lợi hạWHi gì đAAvó, khi ta còn nhỏ, bà ta tng nói không nên lên núi này. Bà nội không phảgNi tu hành nhiu đmPâm hồ đcồ rồi sao, hay là tạHi cái tên đksjMu bếp kia chỉfT có hư danh gạYAt ngườGKWi mà thôi.”

Nói mấcy câu, nàng lạvqYi đHi v phía trước một đAroạMsMn, theo đRườyfmng mòn quanh co khúc khuỷu trong rng đAri v phía trước hơn mườHi trượng, trước mắwtlt lin hin ra một khoảmng trống trảki, xuấvPt hin một sườmPn núi. T đtây nhìn tới, có thểH thấcScy một mảfTng phòng ốc, lấBgsy Thủ TĩEanh đrRườRcng làm trung tâm ở trên đcrvRnh ĐSNbi Trúc Phong. Ở phía xa hơn còn có mấjty gian nhà gỗ bình yên, t nóc nhà có ống khói vươn lên, một đpRYgwXo khói bếp chm rãi lượn lờfT.

TrờAri đrRTt, núi rng như thơ, như vẽ, nhưng trong mắgjwt thiếu nữvm này lạlEvi sinh ra vẻ bấbTt mãn lớn, h một tiếng, đArang đSNbTnh phát tán chút bc tứWHc, bỗng chỉmP cảXtm thấvPy ống tay áo của mình bịYl ngườjGpi git git.

Lầwkn này thiếu nữKc hoàn toàn bịYl chấrRn kinh, làm sao có thểYl có ngườci lạgjwi gầvPn như thế mà mình không phát giác gì, vội vàng xoay ngườmi lạyfmi, tay trái vn bí quyết, tay phảci quang hoa sáng ngờfzi, trong nháy mắBgst đtã rơi vào thế phòng thủ.

Không ngờbT đkvwBng sau lạYli chng có ai, một cái bóng cũng chng có.

Thiếu nữBgs ngơ ngẩvPn, bỗng lạjti thấqGy dưới chân truyn tới tiếng kêu “chi chi”, bèn git mình cúi đXtAru, chỉH thấMsMy một con khỉvm lông xám ngồi chồm hỗm dưới chân, ánh mắcrvt cổ quái đWHang nhìn tới mình.

Chng hiểvwBu sao, trong lòng thiếu nữvwB này đvmột nhiên dâng lên một cỗ sợ hãi mãnh lit, phảtvyng phấWHt như gp phảsAfi một c thú thiên đfzMsMch, thân thểcrv run rẩgNy. Song nàng ta còn chưa kịfTp phảgNn ứArng gì thì t sau trong rng trúc truyn ra một trn tiếng chó sủa đgjwcy hưng phấYln, còn có tiếng kêu hơi căm tứMsMc của một nam hài, dườNng như đHang quát lớn cái gì, một đvPườcScng đcuổi tới.

Thiếu nữcSc ngẩMgcn ngơ, theo bảqGn năng xoay ngườcrvi rờci đSNbi, song thân thểAAv va mới đvPộng thì đfzột nhiên con khỉc xám lạsAfi bắct đtược mắcrvt cá chân của nàng ta, sau đSNbó khiến cho thiếu nữyfm vô cùng cảjtm thấvqYy khó tin, con khỉqG không chút thương hoa tiếc ngọc nào, vung thng tay ném thiếu nữT v phía sau. (DG: làm mình nhớ tới nhu đBgsgwXo quá @@)

“Bộp” Thân thểwtl thiếu nữwk nng n đBgsp lên thân một cây trúc, kèm theo đGKWó là một tiếng rên sau đcó rơi bịcch xuống mt đYAcrvt. Trong lòng nàng ta còn đRcang mờgjw mịwbt, đcyfmu choáng mắsjMt hoa chưa hiểqGu chuyn gì đqGã xảBgsy ra thì đvwBã lạci cảcm thấSNby trước mt tối sầmm lạTi, bầmPu trờRci phía trên bịt một con quái vt to lớn che đfTi. Một con chó lông vàng thân thểvqY cc lớn mà lầWHn đsjMTu trong đwbAAvi nàng mới thấwtly t trong rng trúc đXti ra, trong ming kêu lên mấAry tiếng: “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu...” Tiếng chó sủa không ngng, chân lạGKWi càng liu mạjGpng, giơ lên đfTlp lên ngc của thiếu nữvm.

Một cỗ lc mạcnh đvmp tới, thiếu nữqG chỉsAf cảrRm thấgwXy lồng ngc mình như muốn vỡ ra, suýt chút nữwba thì hôn mê bấgwXt tỉwtlnh, vội vàng tung mình, bạbTch quang lóe lên, lp tứXtc đpRYã biến trở v thành con bạArch hồ, xoay ngườqGi lin muốn chạYly đXti, tránh xa hai con quái vt này càng nhanh càng tốt.

Song nàng va mới nhấvqYc chân đRsAfnh chạwky, đsAfã nghe đbTược t trong rng trúc một trn tiếng bước chân dồn dp, đvmuổi theo ngay phía sau con chó lông vàng là một đWHfza bé trai chng tám, chín tuổi. ThằMgcng nhóc va bước ra, đKcang hùng hùng hổ hổ mắMsMng con chó lông vàng cái gì đgwXó nên căn bảjtn chng đfTYA ý đwbến dưới chân, một bước dm xuống.

“Bẹp!”

Mt bạgwXch hồ tối sầwbm lạMgci, cảtvy thân thểYl cứtvyng ngắRcc như đlEvá, xem ra khuôn mt nhỏ nhắqGn, quyến rũ, xinh đcẹp như tranh đtã bịl thằHng nhóc này một cước đtvysjMp lên, trc tiếp làm mt nó dí cht xuống đGKWgjwt.

  • Gửi lúc 0:44 Ngày 03/07/2014

    baivong.ctrlc@fb

    truyện này ngừng rồi hay sao thế?

  • Gửi lúc 17:06 Ngày 20/03/2014

    elidabeth31

    ???

  • Gửi lúc 15:16 Ngày 18/02/2014

    cuchuoib10

    Lau co chap moi vay ad

  • Gửi lúc 14:42 Ngày 02/01/2014

    julon1412

    Ad ơi sao lâu wa ko dịch chap mới vậy đợi mún dài cổ lun gòy

  • Gửi lúc 14:09 Ngày 26/12/2013

    Drazuka

    Bgjo moi co chap moi zi mn