Trang chủ / Tiên Hiệp / Tru Tiên II / Chương 78 : Bạch Hồ

Tru Tiên II

Chương 78 : Bạch Hồ




Tru Tiên II
Tác giảnW: Tiêu ĐcTbnh

Chương 78: BạEch Hồ

Dịych giảN: Phượng Vũ
Biên tp: Phượng Vũ
Nguồn: Bachngocsach.com


 

Chương 78: BạEch Hồ

ThờoyJi gian trôi qua mau, đUnnNUMo mắoEt đtVWã năm năm trôi qua.

Có ngườcTbi sinh, có ngườaIqi t, nhân gian buồn rồi vui, ly rồi hợp, cuộc đPvVi biến đyổi không ngng, thờyai gian chng vì ai mà dng lạGati.

Phía tây bắKSc của ThầkHn Châu chính là Lương Châu, một trong chín châu, là nơi thầcTbn bí khó lườEng, khu vc hoang dã chiếm một din tích lớn, đgNồng thờlyi phía bắTAc còn tiếp giáp Cc BắqXYc Băng Nguyên, đbgla phầKSn đLETu là núi, nhiu rng, ít đNpyat bằVng. Càng v gầiVn phía Cc BắtVWc Băng Nguyên thì càng thấPy nhiu sông băng tan chảzivy tạGNco thành nhữtVWng con suối nhỏ khiến cho ở Lương Châu có tới mấJay trăm sông suối chảiVy qua, chia cắNt núi non này thành vô số hiểaIqm đIya thầEn bí. Trong ngày thườHng, cho dù ở khoảkng cách rấGatt xa cũng có thểya nghe thấzivy t trong u cốc xa xa truyn ra nhữWLbng tiếng thú hống thê lương. Ở Lương Châu có nhiu truyn kỳ cổ xưa, nói có vô số thú dữly hung tợn ở trong sơn cốc, tấlyt cảnW đKGEu khát máu, thích ăn thịlyt ngườaIqi, đkđtVWaIq dọa cho trẻ con khóc đNêm phảnWi nín.

Mc dù Lương Châu nhiu vùng khỉIrK ho cò gáy, nhưng vn là một trong cu châu của ThầwGwn Châu rộng lớn, so với dãy núi Thanh Vân ở Trung Châu thì còn có nhiu nhân khẩku cư ngụ hơn. Đc bit càng xuôi v nam bộ Lương Châu, thì núi càng ít đgNi, sông ngòi chằUnnng chịGNct, sông chảnGy ngàn vạlyn năm, phù sa bồi đcTbNpp tạVIko thành nhữrkng bình nguyên rộng lớn, cư tụ vô số dân cư, tạSo thành một vùng thành trì trung tâm của Lương Châu vô cùng phồn thịynh.

Qua Lương Châu thành, đLETi lên phía bắkc, chỉqXY có núi non vc sâu liên miên không dứoyJt, mây mù che phủ ngày đHêm. Trong số đHó có một kỳ cảLETnh, cách Lương Châu thành khoảLETng ngàn dm. CảcTbnh sắoyJc nơi này chia là hai phầkHn, chính là một dãy núi non khổng lồ trùng đIVip, kéo dài mấIrKy chục vạiPn dm có tên là Man Sơn. Sở dĩVIk có tên này vì núi ấPy cao lớn hùng vĩkH, chắEn nhữgNng cơn bão cát hoang dã thổi tới t phía Tây BắqXYc và gió rét của vùng Cc BắqXYc Băng Nguyên. LấVIky núi này làm ranh giới, sườnGn núi phía nam cỏ cây xanh biếc, nhiu rng rm, nhưng sườEzon núi phía bắNUMc lạTAi toàn đnGnGnh trọc chp chùng, kéo dài liên miên không dứaIqt, tràn đYIkHy vẻ hoang vu ghê rợn.

T xưa tới nay, ngườNi dân Lương Châu đNUMu gọi núi ấVy là Man Sơn, ý tứJa rằgNng phía bắEc núi này chính là vùng đXEoyJt hoang dã, là vùng khỉy ho cò gáy. Mc dù khí hu phía bắIc Man Sơn có khắzivc nghit hơn so với phía nam Man Sơn rấIt nhiu, nhưng so với vùng hoang dã tuyt đcTbEa ở Cc BắiVc Băng Nguyên thì còn tốt chán. Cho nên cũng có không ít ngườki cư trú ở vùng núi phía bắzivc này, nhưng tấcTbt nhiên so với vùng bình nguyên mà trung tâm là Lương Châu thành thì còn kém xa.

Hin tạWLbi đTPang là đcTbyau mùa xuân, bởi vì gầLETn Cc Bắbglc Băng Nguyên nên quanh khu vc thành Lương Châu vn rấSt lạyanh. Gió lạiPnh t vùng đNpyt quanh năm băng tuyết không ngng thổi xuống làm cho núi non, sông ngòi của Lương Châu càng có thêm vài phầGatn buốt giá, thm chí ở trên vài đqqKIrKnh non cao còn sót lạIVi cảnW chút ít màu tuyết trắTPng.

Cách thành Lương Châu v phía bắkHc trăm ngàn dm, có một u cốc, trong có vài ngọn núi thấPp, cây già run rẩbVy trong gió, dây leo lan tràn, một con suối nhỏ chảYIy qua cốc, bịGat nhữKSng tán lá cây và sương trắbglng ẩTAn hin che đKSi hơn na. T xa nhìn lạaIqi, chỉLET có thểiV thấkHy Man Sơn nhưng một c long vắJat ngang Lương Châu, chp chùng liên miên. Sơn cốc này ở một góc bí ẩyn phía nam Man Sơn.

Sơn cốc hẹp và dài, kéo theo hướng nam bắoEc, mt đWLbông của ngọn núi vô cùng hiểTAm trở, phía tây thì tốt hơn một chút, đWLbộ dốc cũng thoảoyJi hơn, trên đTAIy quái thạNUMch, rêu xanh mọc đKSHy trên đynGt, thỉrknh thoảEng lạbgli có hoa cỏ màu xanh t trong khe đwGwá kiên cườUnnng nhô ra, nhẹ nhàng run rẩyy trong gió rét.

Ở một chỗ cao trên sườVIkn phía tây, có một tảYIng đGatá lớn, giờKGE phút này trên đTPó có bốn thân ảgNnh, một nữly, ba nam, thầVn sắXEc đgNu nghiêm nghịYI và lãnh đTPIm, thỉknh thoảiPng lạvVi điPưa mắgNt nhìn xung quanh như đXEang chờXE điVợi cái gì. Nhưng bốn phía sườTAn núi vn hoàn toàn yên tĩGNcnh, một chút lay đEộng cũng không có, chỉcTb có tng trn gió rét t Man Sơn thổi tới đVIkkHy lạVnh lẽo, làm cho cây cỏ xung quanh như càng thêm run rẩKGEy hơn.

Bốn ngườnWi này cũng là ngườMNii tu hành nên với cái lạWLbnh lẽo này cũng chng quan tâm gì, vn ngồi yên trên tảTAng đIá lớn. Một lát sau, trên bầku trờTPi có tiếng xé gió, bốn ngườiVi đcTbu ngẩbglng đVKSu nhìn tới, chỉIV thấEy hai đXEGNco quang mang màu điVen t trên cao bay xuống sơn cốc như quạN đnGen, sau đKSó trc tiếp bay v chỗ sâu trong u cốc.

Trong bốn ngườoEi, cô gái mc áo đkHỏ hai mắcTbt tỏa sáng, thấTAp giọng nói: “Là ngườUnni của Hàn Nha phái.”

Ba nam t ở bên cạlynh nàng cũng hít sâu một hơi, sau đTAó chm rãi lộ ra thân thểGat, chẩzivn thn nhìn v phía sơn cốc ẩPn nc trong sương mù kia, chỉVIk thấIrKy hai bóng đUnnen nhanh chóng tiến vào trong sương mù không thấIy đSâu nữNpa. T trên này nhìn tới, chỉbV có thểIV thấkHy phía dưới sơn cốc đoyJLETa hình nhấNp nhô phứNpc tạzivp, hơn nữIa trên vách cốc còn có vô số khe hở, huyt điPộng, cũng không biết do thiên nhiên tạbglo thành hay con ngườoEi kiến tạnGo, trong sương mù này càng khiến chúng trở nên thầNn bí.

Trong sương mù, dưới u cốc, t xa truyn tới tng tiếng kêu khóc quỷ dịYI, thanh âm thê lương nhưng lạaIqi không giống tiếng ngườHi, giống như là gió thổi qua các khe điPá mà thành. Tr nó ra, thỉrknh thoảNpng lạIi có tiếng quạkH kêu, không biết t nơi nào trong sơn cốc vọng ra.

Nam t có gương mt anh tuấIVn nhưng khí sắnGc tràn ngp vẻ âm l h lạKSnh một tiếng, nói: “NhữoEng tên chỉgN thích quỷ khí âm u này, không đaIqâu lạrki chọn chỗ đEợi là một đqXYVIka phương quỷ quái thế này.”

Bên cạIrKnh hắYIn là một nam t to con, so với ba ngườNi chung quanh thì cao hơn đNUMến na cái đIGatu, nghe vy cườlyi nói: “QuảEzon bọn chúng làm khỉoE gì, dù sao qua một chút nữoyJa, sơn cốc này chính là của chúng ta rồi.” HắKGEn có thân hình cao lớn, thanh âm ta hồ trờYIi sinh cũng lớn như thế, mc dù đNpã cố gắGNcng nói nhỏ nhưng vn khiến nhữvVng ngườoEi bên cạYInh git mình.

NữTP t mc áo đrkỏ quay đGatSu lạXEi, trợn mắSt nhìn gã nam t to con này, quát: “Ngao Khuê, ngươi câm ming lạyi đIi.”

Tên to con tên gọi Ngao Khuê này vóc ngườzivi to gấGatp đoyJôi nữE t mc áo đVỏ, nhưng lạJai hết sứbglc kính sợ nàng ta, lp tứiPc gt đNpNUMu đyáp ứoEng, không dám nhiu lờIi nữVIka. Nhìn lạNUMi nữly t áo đcTbỏ này, chỉqXY thấXEy nàng ta có một đtVWôi mắWLbt xếch, dung mạvVo m miu, khoảlyng hai mươi tuổi, thân thểly phong lưu, váy đrkỏ trên ngườgNi lộ ra nhữKGEng đYIườJang cong lảvV lướt khiến nàng ta có vài phầPn quyến rũ, khiến ngườYIi nhìn tới phảoyJi nảkHy sinh sắYIc ý. Nhưng không hiểzivu tạlyi sao, ba nam t con lạEi dườnGng như đSu coi nàng ta là kẻ cầlym đwGwaIqu cảVIk bọn.

NữIrK t áo đYIỏ lạaIqi nhìn xuống phía dưới, sau đbVó mới xoay ngườGNci lạlyi nói: “Phó môn chủ có chuyn quan trọng cầUnnn làm, một thờki gian nữXEa mới có thểV quay v. Nhưng trước đyây ta đbglã nói, chuyn đnWánh giết sẽ làm kinh đyộng tới nhữoEng ngườzivi khác, chúng ta chỉXE có thểziv âm thầlym tìm kiếm ‘ĐEzonh hồn thạEch’, chiếm đTAược chính là công lớn, hiểtVWu chưa?”

Ba nam t ở cạNUMnh nàng không lên tiếng, nữN t áo đIỏ nhìn ba ngườJai đYIó, sau cùng nhìn tới một nam t trẻ tuổi nhấrkt, trong mắNpt lộ ra một tia thăm hỏi, nói:

“TiểSu Vương?”

Thanh niên đVang ngồi da lưng vào một tảnWng đYIá gt đtVWSu không nói gì, thầyn sắIrKc nhàn nhạgNt, cổ tay hơi lt lên, Cốt Kiếm màu trắNng lóe lên trong tay hắPn.

Ngao Khuê hướng tới nữUnn t áo đVIkỏ, thấkHp giọng hói: “Hồng tỷ, tông môn quyết đEzoGNcnh thế nào, khi nào thì ra tay?”

Hồng y nữP t h một tiếng, trong mắoyJt xẹt qua một tia sát khí, lạHnh lùng nói: “Không quá một tháng.”

Ngao Khuê “Ồ” lên một tiếng sau đXEó thân thểqXY to lớn lạVi rụt trở v, không cẩHn thn đXEụng phảEzoi TiểcTbu Vương ngồi ở phía sau. TiểUnnu Vương nhích sang bên một chút, Ngao Khuê quay đVIkNpu lạKGEi nhìn, cườwGwi với hắYIn và gt đXEUnnu một cái, cũng không có ý gì khẩTPn trương cảKS.

TiểHu Vương da lưng vào tảrkng đHá lớn, t t ngẩIrKng đcTbbVu lên, chỉcTb thấrky t sườSn núi này có thểziv nhìn thấlyy Man Sơn hùng vĩV xa xa, tng đNUMPnh núi trắbVng xóa màu tuyết, trên trờnWi lạnGi có mây trắKSng chuyểEn đtVWộng. BầnWu trờTAi cao rộng, gió núi hiu hắzivt, cảcTbnh sắPc tráng l kia làm cho hắKSn có chút xuấbglt thầIrKn, không biết đIrKang nghĩGNc tới đSiu gì.

***

Cách Man Sơn ở Lương Châu vạiVn dm, trên núi Thanh Vân, ĐWLbi Trúc Phong.

ThờnWi gian năm năm qua đnGi, ngọn núi này vn một màu xanh biếc, trúc xanh như biểIn, một trong sáu cảNpnh nổi danh thế gian của núi Thanh Vân là Trúc Đào vn rì rào như hát, vây quanh một nơi cư trú yên tĩWLbnh như thế ngoạYIi điPào nguyên.

Trong một nơi sâu trong rng trúc trên Đlyi Trúc Phong, điVột nhiên hin lên một bóng trắoEng, lát sau t sau một cây măng nhảHy ra một cái bóng nhỏ, mũi ming đKSen, hai lỗ tai giơ lên, toàn thân tuyết trắKSng, hai con ngươi xinh đUnnẹp như hai viên bảiPo thạTPch, đaIqúng là một con bạoyJch hồ.

Hồ ly màu trắEng nhìn xung quanh như điPang cảEzonh giác đVIkiu gì, sau một hồi lâu cảVm thấEy trong rng trúc an tĩGatnh này không có gì nguy hiểNm, chung quanh chỉGNc có một mảlynh yên lng, ánh mt trờKSi chiếu qua khe hở của lá trúc lên mt đNiVt tạko thành hoa nắnWng khẽ lay điVộng.

Không khí mang theo hương thơm ngát của lá trúc, gan của bạNUMch hồ cũng lớn dầVn, sau khi đNi ra, tung mình lăn trên mt đKGEVIkt một vòng, một đLETzivo quang mang hin lên, nó hóa thân thành một thiếu nữJa tóc đEzoen xinh đoyJẹp trạIVc mườEi sáu, mườrki bảqXYy tuổi, sóng mắEt dịGatu dàng, khuôn mt nhu hòa, nhìn vô cùng đgNáng yêu.

Giờbgl phút này, nàng ta sa sang xiêm y trên ngườyi, sau đHó lẩKSm bẩym t nói: “Không thểE ngờnG, trước đYIây ta cứly tưởng Thanh Vân môn lợi hạVIki lắnWm, nhưng tr Thông Thiên Phong phòng v sâm nghiêm không thểNp đtVWi lên thì nhữGatng chỗ khác cũng chng có gì đoEc bit. NhấoEt là ĐHi Trúc Phong này, ở đlyây còn có một nhân vt lợi hạtVWi gì đLETó, khi ta còn nhỏ, bà ta tng nói không nên lên núi này. Bà nội không phảwGwi tu hành nhiu đIrKâm hồ đNồ rồi sao, hay là tạUnni cái tên đgNNpu bếp kia chỉqXY có hư danh gạYIt ngườUnni mà thôi.”

Nói mấoyJy câu, nàng lạUnni đbVi v phía trước một đoEoạiVn, theo điPườPng mòn quanh co khúc khuỷu trong rng đyi v phía trước hơn mườSi trượng, trước mắEzot lin hin ra một khoảVIkng trống trảLETi, xuấIt hin một sườEn núi. T đIrKây nhìn tới, có thểYI thấSy một mảTAng phòng ốc, lấVy Thủ TĩtVWnh đcTbườEng làm trung tâm ở trên đTAKGEnh ĐiVi Trúc Phong. Ở phía xa hơn còn có mấaIqy gian nhà gỗ bình yên, t nóc nhà có ống khói vươn lên, một đIrKrko khói bếp chm rãi lượn lờaIq.

TrờEi đcTbEt, núi rng như thơ, như vẽ, nhưng trong mắyt thiếu nữJa này lạHi sinh ra vẻ bấlyt mãn lớn, h một tiếng, đLETang đbVoEnh phát tán chút bc tứVc, bỗng chỉP cảGatm thấqqKy ống tay áo của mình bịEzo ngườkHi git git.

LầKSn này thiếu nữI hoàn toàn bịya chấnWn kinh, làm sao có thểE có ngườEzoi lạEi gầlyn như thế mà mình không phát giác gì, vội vàng xoay ngườlyi lạVIki, tay trái vn bí quyết, tay phảEi quang hoa sáng ngờbgli, trong nháy mắNpt đMNiã rơi vào thế phòng thủ.

Không ngờoE đtVWgNng sau lạHi chng có ai, một cái bóng cũng chng có.

Thiếu nữly ngơ ngẩEn, bỗng lạJai thấnGy dưới chân truyn tới tiếng kêu “chi chi”, bèn git mình cúi đEzoyau, chỉbV thấGaty một con khỉGat lông xám ngồi chồm hỗm dưới chân, ánh mắlyt cổ quái đSang nhìn tới mình.

Chng hiểJau sao, trong lòng thiếu nữziv này đEột nhiên dâng lên một cỗ sợ hãi mãnh lit, phảUnnng phấXEt như gp phảki một c thú thiên đwGwkch, thân thểziv run rẩvVy. Song nàng ta còn chưa kịcTbp phảGNcn ứTAng gì thì t sau trong rng trúc truyn ra một trn tiếng chó sủa đgNyy hưng phấvVn, còn có tiếng kêu hơi căm tứkHc của một nam hài, dườlyng như đXEang quát lớn cái gì, một đnGườIVng đSuổi tới.

Thiếu nữTP ngẩKSn ngơ, theo bảTAn năng xoay ngườNUMi rờEi đnGi, song thân thểI va mới đgNộng thì đEột nhiên con khỉk xám lạGati bắyt đgNược mắEt cá chân của nàng ta, sau đvVó khiến cho thiếu nữVIk vô cùng cảtVWm thấHy khó tin, con khỉbgl không chút thương hoa tiếc ngọc nào, vung thng tay ném thiếu nữKGE v phía sau. (DG: làm mình nhớ tới nhu đEXEo quá @@)

“Bộp” Thân thểbgl thiếu nữvV nng n đnGp lên thân một cây trúc, kèm theo đVIkó là một tiếng rên sau đGNcó rơi bịgNch xuống mt đvVMNit. Trong lòng nàng ta còn đEzoang mờKGE mịXEt, đcTbVu choáng mắNpt hoa chưa hiểrku chuyn gì đKSã xảWLby ra thì đKSã lạLETi cảGNcm thấNpy trước mt tối sầzivm lạbgli, bầNpu trờnWi phía trên bịgN một con quái vt to lớn che đGNci. Một con chó lông vàng thân thểGNc cc lớn mà lầkHn đUnngNu trong đGNciVi nàng mới thấNy t trong rng trúc đvVi ra, trong ming kêu lên mấbVy tiếng: “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu...” Tiếng chó sủa không ngng, chân lạGati càng liu mạEng, giơ lên điPnGp lên ngc của thiếu nữrk.

Một cỗ lc mạaIqnh đLETp tới, thiếu nữE chỉvV cảEm thấyy lồng ngc mình như muốn vỡ ra, suýt chút nữkHa thì hôn mê bấzivt tỉoEnh, vội vàng tung mình, bạXEch quang lóe lên, lp tứHc đrkã biến trở v thành con bạEzoch hồ, xoay ngườGati lin muốn chạIVy đXEi, tránh xa hai con quái vt này càng nhanh càng tốt.

Song nàng va mới nhấlyc chân đbVyanh chạnGy, đvVã nghe đWLbược t trong rng trúc một trn tiếng bước chân dồn dp, đXEuổi theo ngay phía sau con chó lông vàng là một đbVgNa bé trai chng tám, chín tuổi. ThằVng nhóc va bước ra, đUnnang hùng hùng hổ hổ mắEng con chó lông vàng cái gì đLETó nên căn bảrkn chng đNUMH ý đqXYến dưới chân, một bước dm xuống.

“Bẹp!”

Mt bạgNch hồ tối sầGatm lạgNi, cảYI thân thểXE cứXEng ngắIVc như đnWá, xem ra khuôn mt nhỏ nhắEn, quyến rũ, xinh đkHẹp như tranh đWLbã bịziv thằUnnng nhóc này một cước đNpgNp lên, trc tiếp làm mt nó dí cht xuống đPzivt.

  • Gửi lúc 0:44 Ngày 03/07/2014

    baivong.ctrlc@fb

    truyện này ngừng rồi hay sao thế?

  • Gửi lúc 17:06 Ngày 20/03/2014

    elidabeth31

    ???

  • Gửi lúc 15:16 Ngày 18/02/2014

    cuchuoib10

    Lau co chap moi vay ad

  • Gửi lúc 14:42 Ngày 02/01/2014

    julon1412

    Ad ơi sao lâu wa ko dịch chap mới vậy đợi mún dài cổ lun gòy

  • Gửi lúc 14:09 Ngày 26/12/2013

    Drazuka

    Bgjo moi co chap moi zi mn