Trang chủ / Đô Thị / Trọng Sinh Vi Quan / Chương 54 : Tình thâm

Trọng Sinh Vi Quan

Chương 54 : Tình thâm




Trọng Sinh Vi Quan
Tác giảfX: Túy T Mộng Sinh

Chương 54: Tình thâm

Dịdvch: AND
Nguồn : Mê Truyn


BấRam nút "Thu gọn" đCaB thu gọn nội dungThu gọn

Ca phòng đUeKược đNOmPdby ra, Tôn Minh Tu xách theo túi lớn túi nhỏ vào nhà thấoCwy chỉpS có một mình HứzAia Lp ngồi trên ghế, bà vội vàng nói:
- Tiểiiu Hoa đwBNâu vy cháu?
Không đCaợi HứLaLa Lp mở ming, PhạpSm Ngọc Hoa ở trong phòng v sinh đABã nói vọng ra.
- Mẹ, con ở trong này.

Va nói Phạvm Ngọc Hoa va thò đXkzu t trong ra, Tôn Minh Tu nhìn nước vn còn trên mt con gái, bà cườtCJi mắing:
- Con bé này, đtCJi ra mt làm gì chứlFw? ĐRa Tiểedu HứpSa một mình ở phòng khách là sao?

- Không phảvi, mẹ, va nãy bọn con nói chuyn v bạpSn học cũ mắlFwc ung thư mà chết nên con …

Có ai hiểoCwu con gái bằkzng mẹ, nghe PhạNOmm Ngọc Hoa nói, Tôn Minh Tu mỉedm cườmVi nói với HứPdba Lp:
- Cô bé này rấTMt mm yếu, nhấoUbt là nghe mấaxty chuyn như thế kia sẽ khóc ròng, va nãy chắnc lạxozi khóc rồi.

HứPa Lp đai lên cầaxtm túi vào bếp giúp Tôn Minh Tu, hắkzn va đdvi va nói:
- Con gái tha nhấwnt là nguyên tố nước, va nãy cô ấOcy khóc rấmMt thương tâm.

Lúc này Tôn Minh Tu cũng thấRay đedược cp mắFmPt đAỏ bng của con gái, bà kêu lên.
- Ôi, sao con lạvi khóc thành thế này chứpS? Lát me luộc trứdRng gà cho con đCadmRp mắZUt mới điược.

PhạBm Ngọc Hoa ôm lấLaLy tay mẹ làm nũng.
- Vn là mẹ tốt nhấJmot đNOmối với con.

Tôn Minh Tu nhẹ nhàng vỗ đmUdPu PhạUeKm Ngọc Hoa, cườmUdi mắang.
- GiờoUb cô mới biết à?
Nói xong bà vào bếp nấMu cơm.

Phạdvm Ngọc Hoa lau khô mt đzAii ra ngồi xuống nhỏ giọng nói bên tai HứOca Lp.
- Mt anh sao nhăn nhó vy? Chng lẽ làm bạdvn trai của em là làm khó anh ư?

HứXa Lp gt đmVBpZu.

- Không đmUdược gt đbWUPu.
Phạam Ngọc Hoa thấiiy Hứva Lp không ngờfX dám gt đLaLTMu, cô véo mạCkdnh vào eo hắan.
- Anh mà còn gt đTMRau, em … em ..
PhạmXTm Ngọc Hoa vốn đmXTBnh nói “không thèm đOcB ý đmXTến hắoCwn” nhưng cô nghĩBpZ hình như mình ép hắbWn, mình làm thế kia không phảJmoi hợp ý hắBpZn sao. Vì thế PhạMm Ngọc Hoa đKHổi giọng.
- Em không đUPii yên.

HứpSa Lp cườbWi khổ lắwBNc đidmRu, bây giờwn HứRaa Lp tht s không biết nên đABối x với PhạbAm Ngọc Hoa như thế nào nữdva. Không phảBi hắdvn không có chút tình cảnm nào với PhạbAm Ngọc Hoa, nếu như không phảNOmi trong lòng hắNOmn chỉwBN nghĩdR đQQlến Lữiiiinh thì PhạPm Ngọc Hoa chính là s la chọn tuyt vờwBNi.

Nhưng vấaxtn đwBN là trong lòng mình điã có LữfXRanh, phầOcn Kế Xuân Mai mình cũng nợ cô ấzy một lờLaLi giảBi thích. Hơn nữiia PhạwBNm Ngọc Hoa và Kế Xuân Mai rấoUbt khác nhau, hắwBNn và Kế Xuân Mai tuy có quan h, tuy Kế Xuân Mai mấvy lầBn cho mình uống thuốc nhưng hắzn không gin cô, hắXn cũng không có cảRam giác trách nhim mấZUy với cô.

Ở bên Phạam Ngọc Hoa lạAi khác, nếu cứX phát triểMn xuống thì HứoCwa Lp không biết cuối cùng nó sẽ thành ra như thế nào.

Nhìn vẻ mt nhăn nhó của HứlFwa Lp, hai tay PhạFmPm Ngọc Hoa đUPưa ra khẽ véo má HứoCwa Lp.
- Không đwBNược nhăn nhó, chng lẽ em kém bạbAn gái anh nhiu thế sao? Mà em có phảBpZi muốn tranh với cô ấJmoy điâu, khi cô ấUeKy không có ở bên cạoCwnh anh, em thay thế chăm sóc anh thôi mà. Có một cô bé xinh đABẹp thế này chăm sóc là phước của anh đOcó, anh còn mấJmot hứdmRng gì.

Tôn Minh Tu ở trong phòng bếp gọi ra.
- Con gái, trứkzng chín rồi, con vào lấtCJy ra đtCJi.

- Vâng.
PhạpSm Ngọc Hoa thấwny mẹ gọi nên đdRành phảzi bỏ qua HứKHa Lp đUeKKH đwBNzAing lên đoUbi tới. Lát sau cô cầdRm khăn bông cùng trứoCwng gà đwBNi ra. Tôn Minh Tu cũng đzi theo sau con gái.
- Con nằPdbm trên ghế đwBNi, mẹ giúp cho.

- Cô, cô đmMNOm cháu giúp Ngọc Hoa cho.
HứmXTa Lp mc dù còn không có tha nhn làm bạwBNn trai của Phạedm Ngọc Hoa nhưng hai mắfXt PhạBpZm Ngọc Hoa vì mình mà sưng lên, hắxozn sao có thểlFw không giúp.

- Vy cũng đbAược, TiểPu HứtCJa, cháu giúp Tiểiu Hoa một chút, cô vào bếp nấxozu cơm.
Tôn Minh Tu đmUdã coi HứPdba Lp là con rểed tương lai, HứbAa Lp giúp Phạam Ngọc Hoa một chút cũng không vấJmon đFmP gì.

HứJmoa Lp tiến lên đUeKednh cầZUm khăn lông trong tay PhạPm Ngọc Hoa nhưng ai ngờmXT đPdbối phương lạni nói.
- Nằim trên ghế không thoảXi mái, hay là vào phòng ngủ của em đAi.
Nói xong không đmVợi HứMa Lp có ý kiến, PhạfXm Ngọc Hoa đdRã kéo hắmUdn đai vào.

Ngồi trên giườzng, HứPdba Lp nhìn Phạxozm Ngọc Hoa đzã nhằpSm mắoCwt nằOcm đvó,HứfXa Lp không biết nên nói cái gì mới tốt. Không đoUbợi cho mình t chối, PhạUeKm Ngọc Hoa va vào phòng đCkdã đoUbưa khăn cho mình, cô nằKHm xuống giườZUng. Cái này còn chưa tính, cô cuối cùng còn gối đwniiu lên đAùi hắin.

Hứkza Lp lắdRc đUeKdRu lấfXy khăn xoa nhẹ lên hai bên mắoUbt PhạAm Ngọc Hoa, PhạABm Ngọc Hoa lạzi mở ming nói.
- HứKHa Lp, bạOcn gái anh tên gì, trông như thế nào? Nói cho em nghe một chút đbAi mà.

Đợi một lúc lâu không thấoUby HứPa Lp nói chuyn, PhạBpZm Ngọc Hoa lầnn mò tìm đmUdược tay HứUeKa Lp, nhẹ nhàng đPt nó lên mt mình.

Phạvm Ngọc Hoa lạfXi nói tiếp.
- HứtCJa Lp, anh nói tht xem rốt cuộc là do em kém cô ấmMy nhiu quá, hay chỉxoz là cô ấLaLy đmVến sớm hơn em?

Điu này HứPdba Lp sao trảKH lờtCJi đzAiược, nếu nói kém quá nhiu vy là quá giảdR, bảvn thân PhạtCJm Ngọc Hoa đbAã điiủ xuấPdbt sắmVc, ngườvi có thểdmR trông xinh hơn cô dù là cảX thịzAi xã Tùng Giang cũng không có mấPy, càng đzng nói vượt xa. Mà nói chỉlFwđPdbến sớm hơn cô vy PhạPm Ngọc Hoa càng không chịoUbu bỏ qua, vy sau này mình sao có cuộc sống tốt đdvược chứoCw? HứmUda Lp chỉPdb có thểoCw thở dài một tiếng. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

- Thôi, coi như em chưa hỏi.
PhạFmPm Ngọc Hoa thấiiy HứOca Lp không vui, cô vội vàng nói.
- Sau này em sẽ không hỏi vấmVn đv này nữwna, chỉzAi cầZUn cô ấAy không ở đUeKây, anh có thểv đABdmR cho em ở bên cạFmPnh anh là điủ rồi, yêu cầRau này không cao chứNOm?

- Ngọc Hoa, sao em t làm khổ mình như vy? Với đCkdiu kin của em …

PhạCkdm Ngọc Hoa không chịLaLu nghe, cô lấny tay bịPdbt tai.
- Không nghe, không nghe, em yêu anh.
CŨng may lúc hai ngườfXi vào phòng PhạOcm Ngọc Hoa đRaã đmUdóng ca lạOci nếu không Tôn Minh Tu chắZUc chắKHn sẽ nghe đedược.

Nói xong Phạedm Ngọc Hoa không thèm đoUba ý đwBNến chiếc khăn trên mt, cô ngồi bt dy ôm lấedy HứbWa Lp. Cô vùi mt vào lòng hắBpZn, nứtCJc nở.
- Anh không nói nữUPa có đCaược không? Đợi bạlFwn gái anh v, em sẽ không làm phin anh, tuyt đMối không ảwnnh hưởng đBến quan h của hai ngườedi. Em th nếu em cố ý phá hoạUPi quan h của hai ngườii, ông trờBpZi sẽ cho em chết không điược yên thân…

  • Gửi lúc 3:15 Ngày 05/09/2013

    minhthanh.nguyen.1044@fb

    Viet sai het ca roi. sao lai la trinh quan ba di dieu tra mo cua minh.