Trang chủ / Đô Thị / Trọng Sinh Vi Quan / Chương 54 : Tình thâm

Trọng Sinh Vi Quan

Chương 54 : Tình thâm




Trọng Sinh Vi Quan
Tác giảH: Túy T Mộng Sinh

Chương 54: Tình thâm

Dịrwch: AND
Nguồn : Mê Truyn


BấmIm nút "Thu gọn" đAAKJ thu gọn nội dungThu gọn

Ca phòng đdrvược đQKNKJy ra, Tôn Minh Tu xách theo túi lớn túi nhỏ vào nhà thấMy chỉX có một mình HứESPa Lp ngồi trên ghế, bà vội vàng nói:
- TiểkEu Hoa đrWâu vy cháu?
Không đKHợi Hứdrva Lp mở ming, PhạfrUm Ngọc Hoa ở trong phòng v sinh đAzã nói vọng ra.
- Mẹ, con ở trong này.

Va nói PhạIm Ngọc Hoa va thò đvjzu t trong ra, Tôn Minh Tu nhìn nước vn còn trên mt con gái, bà cườrlJi mắrwng:
- Con bé này, đwi ra mt làm gì chứeX? ĐeX TiểPAu Hứza một mình ở phòng khách là sao?

- Không phảiQNi, mẹ, va nãy bọn con nói chuyn v bạdrvn học cũ mắmIc ung thư mà chết nên con …

Có ai hiểZvfu con gái bằESPng mẹ, nghe PhạdcEm Ngọc Hoa nói, Tôn Minh Tu mỉNimm cườMi nói với HứNdda Lp:
- Cô bé này rấNddt mm yếu, nhấHt là nghe mấAzy chuyn như thế kia sẽ khóc ròng, va nãy chắkkoc lạVCi khóc rồi.

Hứza Lp đKHi lên cầJm túi vào bếp giúp Tôn Minh Tu, hắIn va đUdi va nói:
- Con gái tha nhấQKNt là nguyên tố nước, va nãy cô ấuwy khóc rấMt thương tâm.

Lúc này Tôn Minh Tu cũng thấNddy đNLược cp mắzJt đUdỏ bng của con gái, bà kêu lên.
- Ôi, sao con lạkEi khóc thành thế này chứlH? Lát me luộc trứNLng gà cho con đXZvfp mắiQNt mới đIược.

PhạVCm Ngọc Hoa ôm lấHMy tay mẹ làm nũng.
- Vn là mẹ tốt nhấHt đkEối với con.

Tôn Minh Tu nhẹ nhàng vỗ đSTrWu PhạvVPm Ngọc Hoa, cườeXi mắzJng.
- GiờESP cô mới biết à?
Nói xong bà vào bếp nấrwu cơm.

Phạwm Ngọc Hoa lau khô mt đfrUi ra ngồi xuống nhỏ giọng nói bên tai HứPFa Lp.
- Mt anh sao nhăn nhó vy? Chng lẽ làm bạrWn trai của em là làm khó anh ư?

HứXa Lp gt đuwNzAu.

- Không đvjược gt đHmLru.
PhạNzAm Ngọc Hoa thấKJy HứNima Lp không ngờJ dám gt đJeXu, cô véo mạNddnh vào eo hắPAn.
- Anh mà còn gt đJIu, em … em ..
PhạmIm Ngọc Hoa vốn đLuKwnh nói “không thèm đdcEkE ý đvjến hắcAkn” nhưng cô nghĩPF hình như mình ép hắKJn, mình làm thế kia không phảiQNi hợp ý hắdcEn sao. Vì thế PhạNLm Ngọc Hoa đHổi giọng.
- Em không đfrUrlJ yên.

HứAAa Lp cườAzi khổ lắHc đQKNNLu, bây giờiQN HứrWa Lp tht s không biết nên đmLrối x với Phạdrvm Ngọc Hoa như thế nào nữuwa. Không phảlHi hắHMn không có chút tình cảmLrm nào với PhạrWm Ngọc Hoa, nếu như không phảoNZi trong lòng hắSTn chỉvVP nghĩI đESPến LữlMerwnh thì PhạdcEm Ngọc Hoa chính là s la chọn tuyt vờESPi. xem chương mới tạLi tunghoanh(.)com

Nhưng vấQKNn đrw là trong lòng mình đESPã có LữJlmfNfnh, phầeXn Kế Xuân Mai mình cũng nợ cô ấPFy một lờoNZi giảLuKi thích. Hơn nữKJa PhạNzAm Ngọc Hoa và Kế Xuân Mai rấKHt khác nhau, hắzn và Kế Xuân Mai tuy có quan h, tuy Kế Xuân Mai mấNzAy lầHn cho mình uống thuốc nhưng hắoNZn không gin cô, hắESPn cũng không có cảJm giác trách nhim mấoNZy với cô.

Ở bên PhạESPm Ngọc Hoa lạvVPi khác, nếu cứdcE phát triểNLn xuống thì Hứvja Lp không biết cuối cùng nó sẽ thành ra như thế nào. nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m

Nhìn vẻ mt nhăn nhó của HứNima Lp, hai tay PhạKHm Ngọc Hoa đNzAưa ra khẽ véo má HứmIa Lp.
- Không đvjược nhăn nhó, chng lẽ em kém bạfNfn gái anh nhiu thế sao? Mà em có phảSTi muốn tranh với cô ấcAky đfNfâu, khi cô ấAzy không có ở bên cạznh anh, em thay thế chăm sóc anh thôi mà. Có một cô bé xinh đVCẹp thế này chăm sóc là phước của anh đdrvó, anh còn mấXt hứSTng gì.

Tôn Minh Tu ở trong phòng bếp gọi ra.
- Con gái, trứlMeng chín rồi, con vào lấKJy ra đkEi.

- Vâng.
PhạfrUm Ngọc Hoa thấSTy mẹ gọi nên đVCành phảrWi bỏ qua HứJa Lp điQNPF đuwNzAng lên đlMei tới. Lát sau cô cầPFm khăn bông cùng trứLng gà đLuKi ra. Tôn Minh Tu cũng đdrvi theo sau con gái.
- Con nằNLm trên ghế đESPi, mẹ giúp cho.

- Cô, cô đPArw cháu giúp Ngọc Hoa cho.
Hứvja Lp mc dù còn không có tha nhn làm bạAAn trai của Phạzm Ngọc Hoa nhưng hai mắvjt PhạkEm Ngọc Hoa vì mình mà sưng lên, hắiQNn sao có thểdrv không giúp.

- Vy cũng đzược, TiểrWu HứPAa, cháu giúp TiểLuKu Hoa một chút, cô vào bếp nấAzu cơm.
Tôn Minh Tu đHã coi HứLuKa Lp là con rểw tương lai, HứJa Lp giúp PhạVCm Ngọc Hoa một chút cũng không vấUdn đQKN gì.

Hứuwa Lp tiến lên đKJcAknh cầHm khăn lông trong tay PhạrWm Ngọc Hoa nhưng ai ngờNdd đKHối phương lạLuKi nói.
- NằKJm trên ghế không thoảzi mái, hay là vào phòng ngủ của em đmLri.
Nói xong không đzJợi HứKHa Lp có ý kiến, PhạdcEm Ngọc Hoa đfrUã kéo hắNLn đQKNi vào.

Ngồi trên giườMng, HứESPa Lp nhìn PhạrWm Ngọc Hoa đzJã nhằuwm mắVCt nằAzm đMó,HứUda Lp không biết nên nói cái gì mới tốt. Không đfNfợi cho mình t chối, PhạNddm Ngọc Hoa va vào phòng đvjã đHMưa khăn cho mình, cô nằZvfm xuống giườvjng. Cái này còn chưa tính, cô cuối cùng còn gối đrwrlJu lên đvjùi hắKJn.

HứrlJa Lp lắwc đJiQNu lấlMey khăn xoa nhẹ lên hai bên mắcAkt PhạdcEm Ngọc Hoa, PhạJm Ngọc Hoa lạJi mở ming nói.
- HứHa Lp, bạZvfn gái anh tên gì, trông như thế nào? Nói cho em nghe một chút đAAi mà.

Đợi một lúc lâu không thấfrUy HứESPa Lp nói chuyn, PhạIm Ngọc Hoa lầlMen mò tìm đdcEược tay HứNima Lp, nhẹ nhàng đNzAt nó lên mt mình.

Phạvjm Ngọc Hoa lạJi nói tiếp.
- HứfrUa Lp, anh nói tht xem rốt cuộc là do em kém cô ấcAky nhiu quá, hay chỉcAk là cô ấmIy đMến sớm hơn em?

Điu này HứHa Lp sao trảuw lờzJi đfNfược, nếu nói kém quá nhiu vy là quá giảmLr, bảHn thân PhạoNZm Ngọc Hoa đKJã đeXủ xuấiQNt sắAAc, ngườNzAi có thểKH trông xinh hơn cô dù là cảVC thịQKN xã Tùng Giang cũng không có mấNLy, càng đwng nói vượt xa. Mà nói chỉHđmLrến sớm hơn cô vy PhạJm Ngọc Hoa càng không chịuwu bỏ qua, vy sau này mình sao có cuộc sống tốt đJlmược chứAz? HứNzAa Lp chỉfrU có thểHM thở dài một tiếng.

- Thôi, coi như em chưa hỏi.
PhạkEm Ngọc Hoa thấIy Hứvja Lp không vui, cô vội vàng nói.
- Sau này em sẽ không hỏi vấmLrn đKJ này nữJa, chỉZvf cầwn cô ấdcEy không ở đLây, anh có thểz đKHuw cho em ở bên cạNimnh anh là đJlmủ rồi, yêu cầAAu này không cao chứST?

- Ngọc Hoa, sao em t làm khổ mình như vy? Với đIiu kin của em …

Phạvjm Ngọc Hoa không chịLu nghe, cô lấzy tay bịHMt tai.
- Không nghe, không nghe, em yêu anh.
CŨng may lúc hai ngườzi vào phòng PhạUdm Ngọc Hoa đNimã đzóng ca lạXi nếu không Tôn Minh Tu chắHc chắlMen sẽ nghe đmLrược.

Nói xong PhạJm Ngọc Hoa không thèm đNddNdd ý đNzAến chiếc khăn trên mt, cô ngồi bt dy ôm lấKHy HứcAka Lp. Cô vùi mt vào lòng hắUdn, nứHMc nở.
- Anh không nói nữSTa có đkEược không? Đợi bạNimn gái anh v, em sẽ không làm phin anh, tuyt đESPối không ảHnh hưởng đzJến quan h của hai ngườwi. Em th nếu em cố ý phá hoạcAki quan h của hai ngườvVPi, ông trờlHi sẽ cho em chết không đXược yên thân…

  • Gửi lúc 3:15 Ngày 05/09/2013

    minhthanh.nguyen.1044@fb

    Viet sai het ca roi. sao lai la trinh quan ba di dieu tra mo cua minh.