Trang chủ / Đô Thị / Trọng Sinh Vi Quan / Chương 54 : Tình thâm

Trọng Sinh Vi Quan

Chương 54 : Tình thâm




Trọng Sinh Vi Quan
Tác giảYd: Túy T Mộng Sinh

Chương 54: Tình thâm

DịdGqch: AND
Nguồn : Mê Truyn


BấSkFm nút "Thu gọn" đqgRkR thu gọn nội dungThu gọn

Ca phòng đWược đHPay ra, Tôn Minh Tu xách theo túi lớn túi nhỏ vào nhà thấTGPy chỉAdS có một mình Hứca Lp ngồi trên ghế, bà vội vàng nói:
- TiểIdcu Hoa đWâu vy cháu?
Không đJBJợi Hứfa Lp mở ming, Phạchm Ngọc Hoa ở trong phòng v sinh đuEbã nói vọng ra.
- Mẹ, con ở trong này.

Va nói PhạeDm Ngọc Hoa va thò đdWALu t trong ra, Tôn Minh Tu nhìn nước vn còn trên mt con gái, bà cườLTSi mắDIng:
- Con bé này, đhi ra mt làm gì chứbIW? ĐeD TiểIdcu Hứgka một mình ở phòng khách là sao?

- Không phảusi, mẹ, va nãy bọn con nói chuyn v bạkan học cũ mắWALc ung thư mà chết nên con …

Có ai hiểDIu con gái bằeDng mẹ, nghe Phạcm Ngọc Hoa nói, Tôn Minh Tu mỉcm cườRui nói với HứAdSa Lp:
- Cô bé này rấTGPt mm yếu, nhấFQt là nghe mấchy chuyn như thế kia sẽ khóc ròng, va nãy chắRuc lạWALi khóc rồi.

HứDIa Lp đkRi lên cầPm túi vào bếp giúp Tôn Minh Tu, hắMkn va đGuMi va nói:
- Con gái tha nhấkt là nguyên tố nước, va nãy cô ấYYWy khóc rấTdt thương tâm.

Lúc này Tôn Minh Tu cũng thấSDNy đhược cp mắust đWỏ bng của con gái, bà kêu lên.
- Ôi, sao con lạGgi khóc thành thế này chứP? Lát me luộc trứIdcng gà cho con đYdqgRp mắgkt mới đaược.

PhạSWm Ngọc Hoa ôm lấgky tay mẹ làm nũng.
- Vn là mẹ tốt nhấTGPt đkối với con.

Tôn Minh Tu nhẹ nhàng vỗ đWTSDIu PhạSWm Ngọc Hoa, cườSWi mắSkFng.
- Giờka cô mới biết à?
Nói xong bà vào bếp nấBCuu cơm.

PhạFQm Ngọc Hoa lau khô mt đdGqi ra ngồi xuống nhỏ giọng nói bên tai HứqgRa Lp.
- Mt anh sao nhăn nhó vy? Chng lẽ làm bạTdn trai của em là làm khó anh ư?

HứeDa Lp gt đTGPTdu.

- Không đkược gt đfFQu.
PhạWm Ngọc Hoa thấdGqy Hứda Lp không ngờdGq dám gt đGegSkFu, cô véo mạHPnh vào eo hắbIWn.
- Anh mà còn gt đLTSMku, em … em ..
Phạdm Ngọc Hoa vốn đTdWTSnh nói “không thèm đCXGXgk ý đaến hắSWn” nhưng cô nghĩgc hình như mình ép hắTdn, mình làm thế kia không phảRui hợp ý hắLTSn sao. Vì thế Phạcm Ngọc Hoa đGegổi giọng.
- Em không đaGg yên.

HứWTSa Lp cườchi khổ lắkc đTdAdSu, bây giờqgR Hứkaa Lp tht s không biết nên đLfối x với PhạMkm Ngọc Hoa như thế nào nữHPa. Không phảTdi hắgkn không có chút tình cảBCum nào với PhạuEbm Ngọc Hoa, nếu như không phảWALi trong lòng hắdn chỉc nghĩJBJ đFQến LữIdcMknh thì PhạXgkm Ngọc Hoa chính là s la chọn tuyt vờgci.

Nhưng vấTGPn đqgR là trong lòng mình đkRã có LữPkJBJnh, phầkn Kế Xuân Mai mình cũng nợ cô ấPky một lờWi giảIdci thích. Hơn nữSWa PhạLTSm Ngọc Hoa và Kế Xuân Mai rấkat khác nhau, hắFQn và Kế Xuân Mai tuy có quan h, tuy Kế Xuân Mai mấdGqy lầDIn cho mình uống thuốc nhưng hắFQn không gin cô, hắSWn cũng không có cảgHm giác trách nhim mấuEby với cô.

Ở bên PhạgHm Ngọc Hoa lạhi khác, nếu cứAdS phát triểeDn xuống thì HứAdSa Lp không biết cuối cùng nó sẽ thành ra như thế nào.

Nhìn vẻ mt nhăn nhó của HứGega Lp, hai tay Phạkam Ngọc Hoa đkaưa ra khẽ véo má HứNfa Lp. xem chương mới tạJBJi tunghoanh(.)com
- Không đCXGược nhăn nhó, chng lẽ em kém bạCXGn gái anh nhiu thế sao? Mà em có phảHPi muốn tranh với cô ấWy đkâu, khi cô ấPky không có ở bên cạNfnh anh, em thay thế chăm sóc anh thôi mà. Có một cô bé xinh đGuMẹp thế này chăm sóc là phước của anh đDIó, anh còn mấht hứWALng gì.

Tôn Minh Tu ở trong phòng bếp gọi ra.
- Con gái, trứAdSng chín rồi, con vào lấdGqy ra đgki.

- Vâng.
Phạkam Ngọc Hoa thấTdy mẹ gọi nên đJBJành phảusi bỏ qua HứeDa Lp đaSDN đbIWSWng lên đgci tới. Lát sau cô cầWALm khăn bông cùng trứgcng gà đWALi ra. Tôn Minh Tu cũng đLTSi theo sau con gái.
- Con nằAdSm trên ghế đSWi, mẹ giúp cho.

- Cô, cô đNfIdc cháu giúp Ngọc Hoa cho.
HứWTSa Lp mc dù còn không có tha nhn làm bạdGqn trai của Phạam Ngọc Hoa nhưng hai mắSWt PhạWm Ngọc Hoa vì mình mà sưng lên, hắfn sao có thểTd không giúp.

- Vy cũng đbIWược, TiểCXGu Hứsa, cháu giúp TiểHPu Hoa một chút, cô vào bếp nấsu cơm.
Tôn Minh Tu đXgkã coi HứFQa Lp là con rểf tương lai, HứeDa Lp giúp PhạBCum Ngọc Hoa một chút cũng không vấgHn đYd gì.

HứuEba Lp tiến lên đgkdnh cầkRm khăn lông trong tay PhạAdSm Ngọc Hoa nhưng ai ngờIdc đdối phương lạuEbi nói.
- NằSDNm trên ghế không thoảDIi mái, hay là vào phòng ngủ của em đuEbi. nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m
Nói xong không đIdcợi HứCXGa Lp có ý kiến, PhạGuMm Ngọc Hoa đLTSã kéo hắfn đNfi vào.

Ngồi trên giườJBJng, Hứkaa Lp nhìn Phạkm Ngọc Hoa đCXGã nhằFQm mắbIWt nằkam đLfó,HứSDNa Lp không biết nên nói cái gì mới tốt. Không đfợi cho mình t chối, PhạYdm Ngọc Hoa va vào phòng đgkã đEHLưa khăn cho mình, cô nằWm xuống giườdng. Cái này còn chưa tính, cô cuối cùng còn gối đkPu lên đIdcùi hắWTSn.

Hứkaa Lp lắhc đCXGIdcu lấchy khăn xoa nhẹ lên hai bên mắJBJt PhạEHLm Ngọc Hoa, PhạSWm Ngọc Hoa lạgki mở ming nói.
- HứNfa Lp, bạIdcn gái anh tên gì, trông như thế nào? Nói cho em nghe một chút đusi mà.

Đợi một lúc lâu không thấTdy HứTda Lp nói chuyn, PhạbIWm Ngọc Hoa lầWALn mò tìm đPược tay Hứha Lp, nhẹ nhàng đMkt nó lên mt mình.

Phạkam Ngọc Hoa lạGuMi nói tiếp.
- HứgHa Lp, anh nói tht xem rốt cuộc là do em kém cô ấJBJy nhiu quá, hay chỉc là cô ấkay đusến sớm hơn em?

Điu này Hứgca Lp sao trảSDN lờHPi đGuMược, nếu nói kém quá nhiu vy là quá giảCXG, bảkn thân PhạDIm Ngọc Hoa đgHã đPủ xuấqgRt sắdGqc, ngườNfi có thểP trông xinh hơn cô dù là cảNf thịSW xã Tùng Giang cũng không có mấWy, càng đJBJng nói vượt xa. Mà nói chỉusđSWến sớm hơn cô vy PhạGuMm Ngọc Hoa càng không chịAdSu bỏ qua, vy sau này mình sao có cuộc sống tốt đBCuược chứNf? HứbIWa Lp chỉBCu có thểus thở dài một tiếng.

- Thôi, coi như em chưa hỏi.
Phạchm Ngọc Hoa thấGgy HứbIWa Lp không vui, cô vội vàng nói.
- Sau này em sẽ không hỏi vấGuMn đkR này nữRua, chỉd cầchn cô ấGgy không ở đIdcây, anh có thểLTS đkaDI cho em ở bên cạPknh anh là đPkủ rồi, yêu cầLfu này không cao chứbIW?

- Ngọc Hoa, sao em t làm khổ mình như vy? Với đPiu kin của em …

PhạYYWm Ngọc Hoa không chịTGPu nghe, cô lấdGqy tay bịLTSt tai.
- Không nghe, không nghe, em yêu anh.
CŨng may lúc hai ngườLTSi vào phòng PhạSWm Ngọc Hoa đWALã đSDNóng ca lạLTSi nếu không Tôn Minh Tu chắdGqc chắan sẽ nghe đPược.

Nói xong PhạGegm Ngọc Hoa không thèm đfka ý đPkến chiếc khăn trên mt, cô ngồi bt dy ôm lấLTSy Hứcha Lp. Cô vùi mt vào lòng hắhn, nứsc nở.
- Anh không nói nữWALa có đGuMược không? Đợi bạMkn gái anh v, em sẽ không làm phin anh, tuyt đcối không ảGegnh hưởng đkến quan h của hai ngườuEbi. Em th nếu em cố ý phá hoạgHi quan h của hai ngườPi, ông trờBCui sẽ cho em chết không đkRược yên thân…

  • Gửi lúc 3:15 Ngày 05/09/2013

    minhthanh.nguyen.1044@fb

    Viet sai het ca roi. sao lai la trinh quan ba di dieu tra mo cua minh.