Trang chủ / Đô Thị / Trọng Sinh Vi Quan / Chương 54 : Tình thâm

Trọng Sinh Vi Quan

Chương 54 : Tình thâm




Trọng Sinh Vi Quan
Tác giảtoJ: Túy T Mộng Sinh

Chương 54: Tình thâm

DịKch: AND
Nguồn : Mê Truyn


Bấbgm nút "Thu gọn" đGHfLpT thu gọn nội dungThu gọn

Ca phòng đjXtược đFhTLpTy ra, Tôn Minh Tu xách theo túi lớn túi nhỏ vào nhà thấcKy chỉTD có một mình Hứdgja Lp ngồi trên ghế, bà vội vàng nói:
- TiểGHfu Hoa đLpTâu vy cháu?
Không đPhFợi HứSya Lp mở ming, Phạqvmm Ngọc Hoa ở trong phòng v sinh đvsã nói vọng ra.
- Mẹ, con ở trong này.

Va nói Phạkm Ngọc Hoa va thò đgLgu t trong ra, Tôn Minh Tu nhìn nước vn còn trên mt con gái, bà cườJii mắSbng:
- Con bé này, đhZi ra mt làm gì chứg? ĐXdL Tiểgu Hứhka một mình ở phòng khách là sao?

- Không phảsi, mẹ, va nãy bọn con nói chuyn v bạhkn học cũ mắTBc ung thư mà chết nên con …

Có ai hiểku con gái bằegng mẹ, nghe PhạTDm Ngọc Hoa nói, Tôn Minh Tu mỉXdLm cườRRni nói với HứJeSa Lp:
- Cô bé này rấfhpt mm yếu, nhấtoJt là nghe mấyy chuyn như thế kia sẽ khóc ròng, va nãy chắnGPc lạhki khóc rồi.

HứHiLa Lp đpBi lên cầnTm túi vào bếp giúp Tôn Minh Tu, hắrdbn va đFhTi va nói:
- Con gái tha nhấzt là nguyên tố nước, va nãy cô ấJeSy khóc rấgt thương tâm.

Lúc này Tôn Minh Tu cũng thấhJny đtoJược cp mắPhFt đhJnỏ bng của con gái, bà kêu lên.
- Ôi, sao con lạdzi khóc thành thế này chứJeS? Lát me luộc trứtoJng gà cho con đPhFTBp mắbt mới đcKược.

PhạSbm Ngọc Hoa ôm lấdzy tay mẹ làm nũng.
- Vn là mẹ tốt nhấoyst đjXtối với con.

Tôn Minh Tu nhẹ nhàng vỗ đcKwu Phạhkm Ngọc Hoa, cườnTi mắdKng.
- Giờpw cô mới biết à?
Nói xong bà vào bếp nấiJcu cơm.

Phạmkm Ngọc Hoa lau khô mt đmki ra ngồi xuống nhỏ giọng nói bên tai HứTBa Lp. xem tạJeSi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
- Mt anh sao nhăn nhó vy? Chng lẽ làm bạpwn trai của em là làm khó anh ư?

HứJia Lp gt đJijXtu.

- Không đegược gt đhZldlu.
PhạSbm Ngọc Hoa thấTDy HứhZa Lp không ngờXdL dám gt đmkgu, cô véo mạmknh vào eo hắTDn.
- Anh mà còn gt đdgjFhTu, em … em ..
PhạpBm Ngọc Hoa vốn đgrqcKnh nói “không thèm đbg ý đhZến hắfhpn” nhưng cô nghĩbg hình như mình ép hắdKn, mình làm thế kia không phảdgji hợp ý hắtoJn sao. Vì thế PhạhZm Ngọc Hoa đSyổi giọng.
- Em không đgrqpw yên.

Hứga Lp cườXdLi khổ lắtoJc đoysgu, bây giờoys HứXdLa Lp tht s không biết nên đLpTối x với Phạswm Ngọc Hoa như thế nào nữldla. Không phảKi hắdzn không có chút tình cảegm nào với PhạhJnm Ngọc Hoa, nếu như không phảdzi trong lòng hắSbn chỉLpT nghĩdz điJcến LữRRnbnh thì Phạmkm Ngọc Hoa chính là s la chọn tuyt vờfhpi.

Nhưng vấTBn đoys là trong lòng mình đbgã có LữfhpJZnh, phầdKn Kế Xuân Mai mình cũng nợ cô ấRRny một lờwi giảLgi thích. Hơn nữhZa Phạbgm Ngọc Hoa và Kế Xuân Mai rấkt khác nhau, hắdKn và Kế Xuân Mai tuy có quan h, tuy Kế Xuân Mai mấzy lầRRnn cho mình uống thuốc nhưng hắiJcn không gin cô, hắgn cũng không có cảKm giác trách nhim mấfhpy với cô.

Ở bên PhạLpTm Ngọc Hoa lạzi khác, nếu cứvs phát triểdgjn xuống thì Hứdgja Lp không biết cuối cùng nó sẽ thành ra như thế nào.

Nhìn vẻ mt nhăn nhó của Hứswa Lp, hai tay PhạpBm Ngọc Hoa đoysưa ra khẽ véo má HứJia Lp.
- Không đzược nhăn nhó, chng lẽ em kém bạJin gái anh nhiu thế sao? Mà em có phảpBi muốn tranh với cô ấpwy đSyâu, khi cô ấSyy không có ở bên cạsnh anh, em thay thế chăm sóc anh thôi mà. Có một cô bé xinh đSyẹp thế này chăm sóc là phước của anh đnGPó, anh còn mấmkt hứhZng gì.

Tôn Minh Tu ở trong phòng bếp gọi ra.
- Con gái, trứhZng chín rồi, con vào lấky ra đHiLi.

- Vâng.
PhạdKm Ngọc Hoa thấhJny mẹ gọi nên đdzành phảgrqi bỏ qua Hứvsa Lp đSbTD đgSyng lên đvsi tới. Lát sau cô cầbgm khăn bông cùng trứPhFng gà đPhFi ra. Tôn Minh Tu cũng đJZi theo sau con gái.
- Con nằhZm trên ghế đgi, mẹ giúp cho.

- Cô, cô đgw cháu giúp Ngọc Hoa cho.
HứFhTa Lp mc dù còn không có tha nhn làm bạTBn trai của PhạhJnm Ngọc Hoa nhưng hai mắjXtt PhạSbm Ngọc Hoa vì mình mà sưng lên, hắTDn sao có thểjXt không giúp.

- Vy cũng đtoJược, Tiểswu HứnGPa, cháu giúp Tiểgu Hoa một chút, cô vào bếp nấbgu cơm.
Tôn Minh Tu đzã coi Hứoysa Lp là con rểmk tương lai, HứLpTa Lp giúp Phạmkm Ngọc Hoa một chút cũng không vấGHfn đdz gì.

HứRRna Lp tiến lên đhknTnh cầdgjm khăn lông trong tay PhạTDm Ngọc Hoa nhưng ai ngờvs đSyối phương lạnGPi nói.
- NằFhTm trên ghế không thoảhJni mái, hay là vào phòng ngủ của em đki.
Nói xong không đRRnợi HứRRna Lp có ý kiến, PhạhJnm Ngọc Hoa đpBã kéo hắpwn đbi vào.

Ngồi trên giườrdbng, Hứdza Lp nhìn PhạHiLm Ngọc Hoa đldlã nhằzm mắrdbt nằLgm đrdbó,Hứga Lp không biết nên nói cái gì mới tốt. Không đdgjợi cho mình t chối, Phạdzm Ngọc Hoa va vào phòng đSbã đdzưa khăn cho mình, cô nằLgm xuống giườHiLng. Cái này còn chưa tính, cô cuối cùng còn gối đHiLJZu lên đLgùi hắLpTn.

HứHiLa Lp lắfhpc đcKpwu lấRRny khăn xoa nhẹ lên hai bên mắegt Phạbgm Ngọc Hoa, PhạcKm Ngọc Hoa lạrdbi mở ming nói.
- Hứfhpa Lp, bạfhpn gái anh tên gì, trông như thế nào? Nói cho em nghe một chút đvsi mà.

Đợi một lúc lâu không thấdzy Hứmka Lp nói chuyn, Phạldlm Ngọc Hoa lầwn mò tìm đgược tay Hứvsa Lp, nhẹ nhàng đtoJt nó lên mt mình.

PhạXdLm Ngọc Hoa lạldli nói tiếp.
- Hứka Lp, anh nói tht xem rốt cuộc là do em kém cô ấTDy nhiu quá, hay chỉPhF là cô ấldly đgến sớm hơn em?

Điu này HứnTa Lp sao trảg lờwi đqvmược, nếu nói kém quá nhiu vy là quá giảpB, bảJZn thân PhạLpTm Ngọc Hoa đLpTã đpBủ xuấkt sắTBc, ngườTBi có thểpw trông xinh hơn cô dù là cảw thịz xã Tùng Giang cũng không có mấgrqy, càng đdKng nói vượt xa. Mà nói chỉKđLgến sớm hơn cô vy PhạTDm Ngọc Hoa càng không chịiJcu bỏ qua, vy sau này mình sao có cuộc sống tốt đjXtược chứdK? Hứka Lp chỉldl có thểLg thở dài một tiếng.

- Thôi, coi như em chưa hỏi.
PhạFhTm Ngọc Hoa thấTDy HứjXta Lp không vui, cô vội vàng nói.
- Sau này em sẽ không hỏi vấwn đgrq này nữpBa, chỉLpT cầhkn cô ấby không ở đhZây, anh có thểGHf đGHfk cho em ở bên cạfhpnh anh là đldlủ rồi, yêu cầegu này không cao chứcK?

- Ngọc Hoa, sao em t làm khổ mình như vy? Với đgrqiu kin của em …

PhạcKm Ngọc Hoa không chịnGPu nghe, cô lấsy tay bịnGPt tai.
- Không nghe, không nghe, em yêu anh.
CŨng may lúc hai ngườLpTi vào phòng Phạgrqm Ngọc Hoa đfhpã đdzóng ca lạoysi nếu không Tôn Minh Tu chắLpTc chắgn sẽ nghe đoysược.

Nói xong PhạtoJm Ngọc Hoa không thèm đldlbg ý đdgjến chiếc khăn trên mt, cô ngồi bt dy ôm lấPhFy Hứfhpa Lp. Cô vùi mt vào lòng hắkn, nứkc nở.
- Anh không nói nữfhpa có đnTược không? Đợi bạdKn gái anh v, em sẽ không làm phin anh, tuyt đKối không ảJinh hưởng đyến quan h của hai ngườSyi. Em th nếu em cố ý phá hoạdzi quan h của hai ngườSbi, ông trờjXti sẽ cho em chết không đqvmược yên thân…

  • Gửi lúc 3:15 Ngày 05/09/2013

    minhthanh.nguyen.1044@fb

    Viet sai het ca roi. sao lai la trinh quan ba di dieu tra mo cua minh.