Trang chủ / Đô Thị / Trọng Sinh Vi Quan / Chương 54 : Tình thâm

Trọng Sinh Vi Quan

Chương 54 : Tình thâm




Trọng Sinh Vi Quan
Tác giảvZN: Túy T Mộng Sinh

Chương 54: Tình thâm

DịUfch: AND
Nguồn : Mê Truyn


BấGRam nút "Thu gọn" đvZNFBz thu gọn nội dungThu gọn

Ca phòng đDmược đZGpRSy ra, Tôn Minh Tu xách theo túi lớn túi nhỏ vào nhà thấFBzy chỉMdU có một mình Hứava Lp ngồi trên ghế, bà vội vàng nói:
- TiểDZFu Hoa đvZNâu vy cháu?
Không đaợi HứZaa Lp mở ming, PhạTDzm Ngọc Hoa ở trong phòng v sinh đlqhã nói vọng ra.
- Mẹ, con ở trong này.

Va nói Phạzkwm Ngọc Hoa va thò đNRKlu t trong ra, Tôn Minh Tu nhìn nước vn còn trên mt con gái, bà cườpri mắGRang:
- Con bé này, đai ra mt làm gì chứdFU? ĐY TiểwKwu HứGRaa một mình ở phòng khách là sao?

- Không phảkvi, mẹ, va nãy bọn con nói chuyn v bạZEn học cũ mắbc ung thư mà chết nên con …

Có ai hiểZEu con gái bằDZFng mẹ, nghe PhạFQm Ngọc Hoa nói, Tôn Minh Tu mỉwxm cườUfi nói với HứYa Lp:
- Cô bé này rấavt mm yếu, nhấZEt là nghe mấRy chuyn như thế kia sẽ khóc ròng, va nãy chắqRkc lạRi khóc rồi.

HứzQa Lp đzMzi lên cầvZNm túi vào bếp giúp Tôn Minh Tu, hắZan va đZai va nói:
- Con gái tha nhấfgt là nguyên tố nước, va nãy cô ấTDzy khóc rấwKwt thương tâm.

Lúc này Tôn Minh Tu cũng thấYy đUDFược cp mắZat đFHpỏ bng của con gái, bà kêu lên.
- Ôi, sao con lạZEi khóc thành thế này chứDb? Lát me luộc trứHhng gà cho con đprhUap mắkvt mới đBSược.

Phạavm Ngọc Hoa ôm lấUvly tay mẹ làm nũng.
- Vn là mẹ tốt nhấat đkvối với con.

Tôn Minh Tu nhẹ nhàng vỗ đfkDJu PhạJLm Ngọc Hoa, cườdFUi mắDbng.
- GiờFBz cô mới biết à?
Nói xong bà vào bếp nấDZFu cơm.

Phạwxm Ngọc Hoa lau khô mt đYi ra ngồi xuống nhỏ giọng nói bên tai HứUDFa Lp.
- Mt anh sao nhăn nhó vy? Chng lẽ làm bạvn trai của em là làm khó anh ư?

Hứzkwa Lp gt đfgMdUu.

- Không đpZfược gt đwxfu.
PhạFHpm Ngọc Hoa thấAATy Hứfga Lp không ngờpZf dám gt đaYlqhu, cô véo mạYnh vào eo hắavn.
- Anh mà còn gt đGRaavu, em … em ..
PhạUfm Ngọc Hoa vốn đdFUprnh nói “không thèm đHhzMz ý đQến hắDZFn” nhưng cô nghĩFBz hình như mình ép hắDbn, mình làm thế kia không phảAATi hợp ý hắTDzn sao. Vì thế Phạvm Ngọc Hoa đzQổi giọng.
- Em không đHhlqh yên.

Hứzkwa Lp cườwxi khổ lắbc đaYwxu, bây giờvZN HứDma Lp tht s không biết nên đFHpối x với Phạprm Ngọc Hoa như thế nào nữfa. Không phảZGpi hắSn không có chút tình cảTDzm nào với PhạqRkm Ngọc Hoa, nếu như không phảhUai trong lòng hắNRn chỉav nghĩHh đZaến LữDbTDznh thì PhạSm Ngọc Hoa chính là s la chọn tuyt vờJLi.

Nhưng vấNRn đFQ là trong lòng mình đQã có LữKlFQnh, phầKln Kế Xuân Mai mình cũng nợ cô ấwKwy một lờAATi giảzQi thích. Hơn nữFHpa PhạQm Ngọc Hoa và Kế Xuân Mai rấzkwt khác nhau, hắwKwn và Kế Xuân Mai tuy có quan h, tuy Kế Xuân Mai mấvZNy lầavn cho mình uống thuốc nhưng hắTDzn không gin cô, hắFHpn cũng không có cảam giác trách nhim mấZGpy với cô.

Ở bên PhạHhm Ngọc Hoa lạkDJi khác, nếu cứRS phát triểDmn xuống thì HứqRka Lp không biết cuối cùng nó sẽ thành ra như thế nào.

Nhìn vẻ mt nhăn nhó của Hứva Lp, hai tay PhạkDJm Ngọc Hoa đAATưa ra khẽ véo má Hứaa Lp.
- Không đBSược nhăn nhó, chng lẽ em kém bạNRn gái anh nhiu thế sao? Mà em có phảJLi muốn tranh với cô ấZGpy đzMzâu, khi cô ấAATy không có ở bên cạnRnh anh, em thay thế chăm sóc anh thôi mà. Có một cô bé xinh đKlẹp thế này chăm sóc là phước của anh đfó, anh còn mấdFUt hứQng gì.

Tôn Minh Tu ở trong phòng bếp gọi ra.
- Con gái, trứwKwng chín rồi, con vào lấay ra đZEi.

- Vâng.
PhạhUam Ngọc Hoa thấRy mẹ gọi nên đSành phảpZfi bỏ qua HứFQa Lp đkvFBz đFHpMdUng lên đMdUi tới. Lát sau cô cầUfm khăn bông cùng trứGRang gà đFHpi ra. Tôn Minh Tu cũng đUvli theo sau con gái.
- Con nằnRm trên ghế đpZfi, mẹ giúp cho.

- Cô, cô đZEkv cháu giúp Ngọc Hoa cho.
HứQa Lp mc dù còn không có tha nhn làm bạJLn trai của Phạwxm Ngọc Hoa nhưng hai mắbt PhạnRm Ngọc Hoa vì mình mà sưng lên, hắUfn sao có thểDm không giúp.

- Vy cũng đzQược, TiểHhu HứUDFa, cháu giúp TiểnRu Hoa một chút, cô vào bếp nấUfu cơm.
Tôn Minh Tu đkDJã coi HứTDza Lp là con rểZGp tương lai, HứNRa Lp giúp PhạZam Ngọc Hoa một chút cũng không vấhUan đFQ gì.

HứQa Lp tiến lên đkvQnh cầzMzm khăn lông trong tay PhạMdUm Ngọc Hoa nhưng ai ngờqRk đZEối phương lạJLi nói.
- NằDbm trên ghế không thoảzkwi mái, hay là vào phòng ngủ của em đDmi.
Nói xong không đqRkợi HứhUaa Lp có ý kiến, PhạkDJm Ngọc Hoa đBSã kéo hắYn đfgi vào.

Ngồi trên giườZGpng, HứDZFa Lp nhìn Phạfm Ngọc Hoa đpZfã nhằkDJm mắvZNt nằhUam đDmó,HứhUaa Lp không biết nên nói cái gì mới tốt. Không đQợi cho mình t chối, PhạkDJm Ngọc Hoa va vào phòng đdFUã đzkwưa khăn cho mình, cô nằzkwm xuống giườQng. Cái này còn chưa tính, cô cuối cùng còn gối đZEavu lên đSùi hắZEn.

HứDZFa Lp lắavc đavzQu lấSy khăn xoa nhẹ lên hai bên mắprt PhạZEm Ngọc Hoa, PhạwKwm Ngọc Hoa lạDbi mở ming nói.
- HứwKwa Lp, bạZan gái anh tên gì, trông như thế nào? Nói cho em nghe một chút đvi mà. xem chương mới tạdFUi tunghoanh(.)com

Đợi một lúc lâu không thấRSy HứNRa Lp nói chuyn, PhạJLm Ngọc Hoa lầRn mò tìm đQược tay HứFBza Lp, nhẹ nhàng đfgt nó lên mt mình.

Phạvm Ngọc Hoa lạbi nói tiếp.
- HứFHpa Lp, anh nói tht xem rốt cuộc là do em kém cô ấvy nhiu quá, hay chỉNR là cô ấGRay đZGpến sớm hơn em?

Điu này HứAATa Lp sao trảzMz lờZEi đUDFược, nếu nói kém quá nhiu vy là quá giảQ, bảRn thân PhạUDFm Ngọc Hoa đwxã đhUaủ xuấDZFt sắQc, ngườFQi có thểav trông xinh hơn cô dù là cảqRk thịQ xã Tùng Giang cũng không có mấay, càng đnRng nói vượt xa. Mà nói chỉTDzđTDzến sớm hơn cô vy PhạHhm Ngọc Hoa càng không chịDbu bỏ qua, vy sau này mình sao có cuộc sống tốt đYược chứlqh? HứqRka Lp chỉR có thểpZf thở dài một tiếng.

- Thôi, coi như em chưa hỏi.
PhạDZFm Ngọc Hoa thấTDzy HứGRaa Lp không vui, cô vội vàng nói.
- Sau này em sẽ không hỏi vấRn đR này nữNRa, chỉRS cầlqhn cô ấpZfy không ở đwKwây, anh có thểFHp đFHpGRa cho em ở bên cạfnh anh là đRSủ rồi, yêu cầBSu này không cao chứpr?

- Ngọc Hoa, sao em t làm khổ mình như vy? Với đDmiu kin của em …

Phạwxm Ngọc Hoa không chịfgu nghe, cô lấKly tay bịKlt tai.
- Không nghe, không nghe, em yêu anh.
CŨng may lúc hai ngườHhi vào phòng PhạwKwm Ngọc Hoa đaã đZaóng ca lạMdUi nếu không Tôn Minh Tu chắQc chắfgn sẽ nghe đvZNược.

Nói xong Phạlqhm Ngọc Hoa không thèm đBSvZN ý đZGpến chiếc khăn trên mt, cô ngồi bt dy ôm lấRy Hứlqha Lp. Cô vùi mt vào lòng hắvZNn, nứUfc nở.
- Anh không nói nữMdUa có đUDFược không? Đợi bạlqhn gái anh v, em sẽ không làm phin anh, tuyt đSối không ảRSnh hưởng đprến quan h của hai ngườHhi. Em th nếu em cố ý phá hoạavi quan h của hai ngườzQi, ông trờqRki sẽ cho em chết không đZEược yên thân…

  • Gửi lúc 3:15 Ngày 05/09/2013

    minhthanh.nguyen.1044@fb

    Viet sai het ca roi. sao lai la trinh quan ba di dieu tra mo cua minh.