Trang chủ / Đô Thị / Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi / Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.




 Thiếu gia bịKi bỏ rơi

Tác giảmr: Nga ThịK Lão Ngũ Thầun

Chương 13: Không phảmri tên la đapKo.

Nguồn dịapch: Nhóm dịQch Friendship
Sưu tầQGm: tunghoanh.com


    Nghe xong lờUaIi của Dip Mc, ánh mắImat ông lão ánh lên một tia sáng, tuy ông biết Dip Mc là một ngườsIji có bảBNn lĩvqknh, nhưng lúc hắBn nói sẽ chữYMza khỏi hoàn toàn cho ông, ông vn có chút không tin, vảwW lạBi ngườqui này va mở ming là nói đVến tin, chng có chút y đwWLBEc nào cảkU.

    Trong y học nếu đCã nắCm chắMUZc 70% thì có nghĩlWka là cơ hội đaJfã rấlWkt lớn, nhưng ngườkUi này lạHsi nói đIQã nắCxJm chắkUc 70% sẽ chữMUZa khỏi cho ông, nói nghe có vẻ nhẹ nhàng quá, đDeoiu đxnó khiến cho s tin tưởng ban đEtXvDu của ông lão đaJfối với Dip Mc một lầun nữkUa có chút buông lỏng, nhưng nghĩKi lạvqki nếu như mình không chữEta trịQ, thì chỉB còn sống đCxJược vài tháng mà thôi, đCM cho hắUaIn chữLBEa trịDeo, nếu chữaJfa không khỏi, thì cũng chỉIQ mấYMzt một ít tin.

    Nhưng muốn la tin của ông cũng đfffâu phảHsi d, nghĩmr đaJfến đRKây ông lão nói:
    - Anh nói bây giờQ anh chưa chắQGc sẽ trịfh khỏi hoàn toàn cho tôi, vy thì đEsCến khi nào thì anh nắBm chắfhc đJoây?

    - Ba năm.
    Dip Mc cườfffi thảQn nhiên nói.

    Dip Mc nghĩEt đaJfợi đZRHến khi ‘Ngân Tâm thảuo’ của mình đWến khi thu hoạfhch, thì s tu luyn của mình không thển lên cao thêm nữKia, luyn khí tầMUZng ba chắkUc cũng đCxJược rồi, tuy hắBn không hiểlWku đDeoược ý trong câu hỏi của ông lão, nhưng hắVn biết ông ta có chút hoài nghi mình, nhưng không sao, dù gì thì tin cũng chỉM kiếm lầHsn này thôi.

    HắlWkn không ngốc đDlDến nổi đWem chuyn của mình kểBN cho ngườjCi khác, dù hắlWkn không kiếm tin thì cũng không tiết lộ chuyn của mình. Chỗ này là nơi nào, Dip Mc đJoã biết rấDeot rõ ràng, nếu đLBEW ngườWi khác biết hắXvDn có phép thut, thm chí đsIjến khoa học ở chỗ này cũng không thểJo giảjCi thích, hắun nhấCt đlWkCxJnh sẽ không gp chuyn gì tốt lành cảMUZ.

    Với thc lc của hắjCn thì chuyn trốn đaJfi cũng khó, s lớn mạjCnh của lc lượng chính phủ hắYMzn biết rấQGt rõ. Cho nên hắRKn chỉmr còn cách kiếm tin một cách lén lút, tuyt nhiên không thểaJf quang minh chính đCsIji mà tỏ rõ thc lc của mình, đoKDeo tránh mình bịu đfEXem đLBEi giảWi phu như lũ chuột bạDlDch.

    - Vy thì trịJo ngọn, nhưng anh cầfEXn bao nhiêu tin, chúng tôi không có mang theo, đmrợi khi anh trịV khỏi, tôi sẽ bảJoo ngườXvDi chuyểsIjn khoảIQn cho, hoc là anh đDlDi với chúng tôi đUsIj lấfEXy tin.
    Ông lão cũng có chút hứeBng khởi nói, ông ta đCxJã xác đukUnh tên bác sĩkV này là một tên la đJMWKQo, bởi vì hắmrn ta nói hin giờM chưa thểsIj chữua khỏi, mà phảJoi đWến ba năm sau, nói như thế ai mà tin cho đBược.

    Sỡ dĩDeo còn muốn Dip Mc th xem, là bởi vì cây ngân châm lúc nãy đapã khiến ông tỉBNnh lạBi, đapiu đjCó khiến cho ông có ý muốn th hắEsCn. VảV lạMUZi ông cũng muốn biết tên bác sĩCxJ này sẽ chuẩMn bịaJf la gạJot như thế nào. Hắqun ta làm vic cho Lợi Khang, chng trốn đIQi đoKâu đCược.

    Dip Mc lắKic đBNDlDu nói:
    - Không có tin thì tôi không làm gì đfffược, tôi trịn bnh là muốn kiếm tin. Và tôi cầfffn tin ngay bây giờoK, còn v vic chuyểWKQn khoảVn hay đqui với các ngườfffi, tôi không có hứWKQng thú.

    Dip Mc c tuyt ngay lờYMzi của ông lão, không có thc lc, thì hắfhn sẽ không phơi bày ra đfffâu, s nham hiểoKm của lòng ngườUi, hắwWn đUaIã đWWYược thấMy t lâu rồi, có thểvqk nói ngoài sư phụ LạLBEc Ảnh ra, thì hắmrn sẽ không tin bấImat cứU ai, vảB lạIQi hắzWLn cũng không tin trên ngườCxJi cô gái này không có tin, ngườlWki có tin như cô ta, làm sao đYMzến một tấZRHm card cũng không có chứap.

    SắlWkc mt ông lão lin trở nên khó coi, sao lạIQi có tên bác sĩQG như vy chứRK, không cầCxJn biết hắKin có phảWi là kẻ la đlWkMUZo hay không, nhưng làm gì có loạXvDi ngườJMi chưa chữapa bnh mà đfhòi tin công chứC, đzWLây không phảkVi là chuyn y đDeokVc kém, mà hoàn toàn không có y đBNIQc.

    - Ông nội, nghe nói các bác sĩQ bây giờK đCu như thế, không có tin thì không muốn chữna bnh, ông đVng nổi gin nữoKa.
    Cô gái tên TịWnh Nhi vì ông nội chuyểfEXn nguy thành an, trong lòng thoảKi mái đHsôi chút, ngược lạlWki đYMzang khuyên ông nội của mình.

    - TrịDeo ngọn anh cầBNn bao nhiêu tin?
    Cô gái tên Tình Nhi không phảkVi kẻ ngốc, tuy cô ta nhìn thấvqky Dip Mc có một chút bảBn lĩfEXnh, nhưng ngườDlDi này hình như hơi khoác lác, nhưng đwWối mt với một ngườxni duy nhấaJft có khảLBE năng trịQG khỏi bnh cho ông nội, cô không muốn bỏ qua. xem chương mới tạKii tunghoanh(.)com

    - Hai trăm nghìn
    Dip Mc nhìn cách ăn mc của ngườkVi con gái đMUZoán chng cũng có hai trăm nghìn, nên hắWKQn muốn hai trăm nghìn đkVối với cô mà nói có lẽ rấkUt d dàng.

    Thiếu nữoK này có chút khó x, tấUaIt cảM tin của cô ta cộng lạBi chỉzWL có năm mươi nghìn, mà hắun lạVi đJMòi đBến hai trăm nghìn. Chng lẽ hắfEXn nhìn thấoKy bộ quầapn áo đvqkJMt tin trên ngườKii mình nên mới đKòi giá thế? Nhưng quầUn áo trên ngườHsi đZRHâu phảKi do cô mua, mà cô cũng mua không nổi, là do bà cô đDlDã tng.

    - Tôi chỉYMz có năm mươi nghìn, tấVt cảU đCu ở đKiây, mt mã là 880521.
    Nói xong cô ta lấQGy ra một cái card duy nhấapt trên ngườLBEi đVưa cho Dip Mc.

    Dip Mc cầBm lấBy, nhìn cô ta một cái, nghĩfff cô ta tht nhỏ mọn, một viên hộ tâm đYMzơn cũng đEsCáng giá hơn năm mươi nghìn rồi, nhưng năm mươi nghìn thì năm mươi nghìn, đZRHối với vic kiếm tin chịxnu thit thòi thì hắYMzn không quan tâm, có năm mươi nghìn thì tạXvDm thờqui cũng không cầCxJn lo nghĩzWL chuyn tin nữzWLa.

    Cầvqkm lấsIjy card rồi thì hắUn cũng không nhiu lờui, mở hộp thuốc lấuy ra một viên thuốc màu đBNen đaJfen đQGưa cho ông lão và nói:
    - Ông hãy uống viên hộ tâm đVơn này trước, tôi sẽ châm cho ông sau.

    - Đây là thuốc gì? Hộ tâm đaJfơn à? Sao khó coi thế, anh không phảsIji là giang hồ lang trung chứkV? Đây là bnh vin Lợi Khang đzWLfhy.
    Cô gái tên TịZRHnh Nhi cảwWn lấRKy tay Dip Mc, có chút lo lắCxJng.

    - Nếu cô không muốn chữkUa trịK nữDlDa, thì tôi sẽ trảQ card lạui cho cô.
    Dip Mc nói với vẻ không vui.

    Ông lão nhìn vào mắMt của Dip Mc, xua tay nói:
    - Tình Nhi, cháu tránh ra đkVi, đwWưa thuốc đJMây ông uống.

    Ông lão cầBNm lấkVy viên thuốc, không nói lờKi nào nuốt vào trong, nhẹ nhàng thở ra, không phảUi ông sợ chết, nhưng nếu ông có thểEt sống thêm 3 năm nữJMa, thì có rấMt nhiu vic ông có thểU sắvqkp xếp ổn thỏa, nhưng nếu ông ra đoKi đJoột ngột, thì gia đXvDình có thểeB sẽ vì thế mà náo loạQGn, thm chí sụp đLBEổ, đWây là đlWkiu ông không muốn nhìn thấfffy.

    Cho nên dù chắwWc rằmrng Dip Mc là tên la đfffsIjo, nhưng chỉJM cầKin 10% hy vọng thì ông cũng phảUaIi th.

    Nhìn ông ta uống xong thuốc, Dip Mc gt gt đzWLImau, bảzWLo ông ta nằeBm xuống, bắMt đxnLBEu châm.

    Tình Nhi vốn hoài nghi hắzWLn ta, bởi vì hắWKQn lấjCy ra một viên thuốc màu đUen đuen thì càng nghi ngờUaI, nhưng khi cô thấJMy tốc đKộ châm kim của Dip Mc và vẻ mt tươi tỉXvDnh hơn của ông, cô lạaJfi bắCt đoKlWku kì vọng ở Dip Mc.

    Tuy chưa tng đlWkược thấUaIy châm cứJou trịZRH liu của Trung y bao giờzWL, nhưng cô cũng nhìn thấfffy qua trên ti vi, châm cứoKu trịRK liu thông thườDlDng, tuyt đfffối không thểV mây bay nước chảQGy như Dip Mc, mà s nhanh nhẹn của tên bác sĩB này đCến đaJfộ gầoKn như chỉQ thấeBy bóng tay, đnây chính là nguyên nhân chủ yếu khiến cho nim tin của cô dâng lên.

    Đến sau cùng, s nghi ngờsIj của cô đfffối với Dip Mc gầKin như biến mấapt, bởi vì trên trán Dip Mc đuã thấCm đsIjm mồ hôi.

    Đột nhiên cô ta trở nên căng thng, bởi vì cô nhìn thấfffy trên gương mt ông có vẻ đnau đQGớn, đMUZang lúc cô ta muốn mở ming hỏi thì đEsCột nhiên Dip Mc lôi ông lão trở ngược mình, chưởng một cái vào lưng ông ta.

    ‘Phụt’ một tiếng, ông lão phun ra một đUaIống nhầjCy nhụa va đuen va nồng.

    Dip Mc thở phào nói với cô ta:
    - Ông của cô đEsCã khỏi rồi, trong 3 năm sẽ không bịLBEđkVâu, bây giờU đJMRK y tá vào dọn dẹp, tôi phảeBi đwWi đnây.

    Nói xong không đapợi cô ta kịWKQp trảvqk lờVi, hắRKn vác hòm thuốc trên vai quay lưng đQi, đzWLợi khi Tình Nhi đvqkjCnh thầZRHn lạWKQi đZRHZRHnh đjCuổi theo, thì Dip Mc đImaã biến mấsIjt rồi.

    - Ông nội…
    Cô gái tên Tình Nhi chạfffy trở lạZRHi phòng cấHsp cứJou, cô lo lắeBng gọi, cô nghĩHs Dip Mc là loạQi ngườCxJi la gạlWkt xong thì đmri, thm chí có thểJo không phảUi là ngườaJfi trong bnh vin Lợi Khang. Lúc va vào đDlDâ tá nói hắEsCn không phảkVi là bác sĩCxJ Thôi, lúc này cô mới nghĩU ra, nhưng bây giờkV không kịfhp nữKa.

    Ông lão đEtã hồi phục, cầfffm lấJMy cái khăn lau ming, ánh mắIQt lộ vẻ kỳ lạxn, nhìn cô ta rồi nói:
    - Tên bác sĩDlD này không phảUi kẻ la đUuo, ông cảMm thấUaIy toàn thân nhẹ nhõm hơn nhiu, không mt mỏi như ngày xưa nữlWka. Tht không ngờfh lạXvDi có vịUaI thầJMn y như thế, lát nữjCa cháu hãy đsIji hỏi y tá, vịK bác sĩJooKy tên gì, loạQGi ngườqui này nên quen biết một chút.


  • Gửi lúc 20:22 Ngày 02/09/2014

    trangiatuan000

    kết sàm quá, đề nghị bác Ngũ Thần sửa lại =_=''

  • Gửi lúc 16:30 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu chương: Không được đùa giỡn lưu manh Chương: Cường hãn nghiền ép Chương: Trăm năm ước chiến Chương : Thánh đạo quật khởi Chương : Tạo hóa (Đại kết cục)

  • Gửi lúc 16:26 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu rùi còn khúc nó xún U Minh Giới nói chuyện với người canh giữ pháp tắc U Minh biết là sao Hỗn Nguyên còn đẳng cấp cao hơn là TẠO HÓA úp thiếu rùi

  • Gửi lúc 23:04 Ngày 05/08/2014

    lovefang

    đang hay có cái kết cụt hứng vãi

  • Gửi lúc 11:20 Ngày 31/07/2014

    lamchivu@fb

    AD úp nốt 4 chương cuối đi, chương 2270 mới là Đại kết cục http://www.metruyen.co m/full-thieu-gia-bi-bo- roi/2590-doan-ket-thieu -gia-bi-bo-roi.html