Trang chủ / Đô Thị / Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi / Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.




 Thiếu gia bịo bỏ rơi

Tác giảxNx: Nga ThịyE Lão Ngũ Thầamn

Chương 13: Không phảWLi tên la đZqrLyo.

Nguồn dịYVch: Nhóm dịYVch Friendship
Sưu tầprbm: tunghoanh.com


    Nghe xong lờprbi của Dip Mc, ánh mắxZjt ông lão ánh lên một tia sáng, tuy ông biết Dip Mc là một ngườwJi có bảLn lĩwUvnh, nhưng lúc hắJGn nói sẽ chữprba khỏi hoàn toàn cho ông, ông vn có chút không tin, vảrJb lạxei ngườOLi này va mở ming là nói đchến tin, chng có chút y đvyOwUvc nào cảbDA.

    Trong y học nếu đPã nắom chắqOBc 70% thì có nghĩqOBa là cơ hội đEã rấWLt lớn, nhưng ngườZcri này lạLyi nói đLyã nắBYmm chắPc 70% sẽ chữOLWa khỏi cho ông, nói nghe có vẻ nhẹ nhàng quá, đITwiu đeó khiến cho s tin tưởng ban đxNxmu của ông lão đOLWối với Dip Mc một lầTman nữAra có chút buông lỏng, nhưng nghĩZcr lạCui nếu như mình không chữIBa trịam, thì chỉOLW còn sống đArược vài tháng mà thôi, đYVo cho hắBYmn chữCua trịYV, nếu chữIBa không khỏi, thì cũng chỉrJb mấet một ít tin.

    Nhưng muốn la tin của ông cũng đmâu phảqOBi d, nghĩvyO đYVến đYVây ông lão nói:
    - Anh nói bây giờBYm anh chưa chắDIc sẽ trịam khỏi hoàn toàn cho tôi, vy thì đBYmến khi nào thì anh nắyLm chắqOBc đZcrây?

    - Ba năm.
    Dip Mc cườjywi thảxZjn nhiên nói.

    Dip Mc nghĩmS đmcợi đxeến khi ‘Ngân Tâm thảAro’ của mình đIBến khi thu hoạLch, thì s tu luyn của mình không thểjyw lên cao thêm nữmca, luyn khí tầBYmng ba chắBYmc cũng đYVược rồi, tuy hắxNxn không hiểEu đchược ý trong câu hỏi của ông lão, nhưng hắen biết ông ta có chút hoài nghi mình, nhưng không sao, dù gì thì tin cũng chỉam kiếm lầmSn này thôi.

    HắUern không ngốc đJến nổi đDIem chuyn của mình kểmc cho ngườZcri khác, dù hắbKn không kiếm tin thì cũng không tiết lộ chuyn của mình. Chỗ này là nơi nào, Dip Mc đxNxã biết rấxet rõ ràng, nếu đqOBCZp ngườOLi khác biết hắCZpn có phép thut, thm chí đyEến khoa học ở chỗ này cũng không thểE giảci thích, hắxZjn nhấprbt đxNxIBnh sẽ không gp chuyn gì tốt lành cảvyO.

    Với thc lc của hắxZjn thì chuyn trốn đUeri cũng khó, s lớn mạWLnh của lc lượng chính phủ hắrPn biết rấrJbt rõ. Cho nên hắxen chỉL còn cách kiếm tin một cách lén lút, tuyt nhiên không thểL quang minh chính đLWLi mà tỏ rõ thc lc của mình, đcL tránh mình bịLy đcem đxNxi giảTmai phu như lũ chuột bạJGch.

    - Vy thì trịh ngọn, nhưng anh cầxNxn bao nhiêu tin, chúng tôi không có mang theo, đjywợi khi anh trịJ khỏi, tôi sẽ bảeo ngườqOBi chuyểDIn khoảhn cho, hoc là anh đoi với chúng tôi đqOBYV lấCZpy tin.
    Ông lão cũng có chút hứZcrng khởi nói, ông ta đLyã xác đxZjCunh tên bác sĩAr này là một tên la đwJmo, bởi vì hắUern ta nói hin giờL chưa thểrCI chữrPa khỏi, mà phảyEi đwJến ba năm sau, nói như thế ai mà tin cho đPược.

    Sỡ dĩITw còn muốn Dip Mc th xem, là bởi vì cây ngân châm lúc nãy đDIã khiến ông tỉBYmnh lạSSCi, đyLiu đjywó khiến cho ông có ý muốn th hắxZjn. VảZcr lạYVi ông cũng muốn biết tên bác sĩxZj này sẽ chuẩCun bịP la gạOLWt như thế nào. HắBYmn ta làm vic cho Lợi Khang, chng trốn đxZji đoâu đTmaược.

    Dip Mc lắNxIc đvyOeu nói:
    - Không có tin thì tôi không làm gì đUerược, tôi trịqOB bnh là muốn kiếm tin. Và tôi cầNxIn tin ngay bây giờvyO, còn v vic chuyểon khoảvyOn hay đmci với các ngườZcri, tôi không có hứyLng thú.

    Dip Mc c tuyt ngay lờPi của ông lão, không có thc lc, thì hắIBn sẽ không phơi bày ra đeâu, s nham hiểCum của lòng ngườyEi, hắqOBn đOLã đvyOược thấxZjy t lâu rồi, có thểITw nói ngoài sư phụ LạLc Ảnh ra, thì hắxen sẽ không tin bấLyt cứE ai, vảam lạITwi hắZqrn cũng không tin trên ngườNxIi cô gái này không có tin, ngườNxIi có tin như cô ta, làm sao đyLến một tấxNxm card cũng không có chứm.

    Sắchc mt ông lão lin trở nên khó coi, sao lạJi có tên bác sĩh như vy chứZcr, không cầNxIn biết hắbKn có phảAri là kẻ la đeNxIo hay không, nhưng làm gì có loạmci ngườmi chưa chữZqra bnh mà đchòi tin công chứprb, đjywây không phảOLWi là chuyn y đmcroc kém, mà hoàn toàn không có y đOLWTmac.

    - Ông nội, nghe nói các bác sĩyL bây giờOLW đCZpu như thế, không có tin thì không muốn chữrPa bnh, ông đeng nổi gin nữxZja.
    Cô gái tên TịyEnh Nhi vì ông nội chuyểUern nguy thành an, trong lòng thoảyLi mái đchôi chút, ngược lạOLWi đmcang khuyên ông nội của mình.

    - TrịWL ngọn anh cầvyOn bao nhiêu tin?
    Cô gái tên Tình Nhi không phảJi kẻ ngốc, tuy cô ta nhìn thấchy Dip Mc có một chút bảYVn lĩITwnh, nhưng ngườprbi này hình như hơi khoác lác, nhưng đyEối mt với một ngườchi duy nhấrJbt có khảZcr năng trịyL khỏi bnh cho ông nội, cô không muốn bỏ qua.

    - Hai trăm nghìn
    Dip Mc nhìn cách ăn mc của ngườhi con gái đyEoán chng cũng có hai trăm nghìn, nên hắrPn muốn hai trăm nghìn đbDAối với cô mà nói có lẽ rấamt d dàng.

    Thiếu nữwUv này có chút khó x, tấxet cảwJ tin của cô ta cộng lạNxIi chỉmc có năm mươi nghìn, mà hắOLn lạxei đNxIòi đbDAến hai trăm nghìn. Chng lẽ hắIBn nhìn thấyLy bộ quầJn áo đbKCut tin trên ngườhi mình nên mới đJòi giá thế? Nhưng quầyEn áo trên ngườxZji đxZjâu phảmi do cô mua, mà cô cũng mua không nổi, là do bà cô đxNxã tng.

    - Tôi chỉBYm có năm mươi nghìn, tấEt cảP đwJu ở đmSây, mt mã là 880521.
    Nói xong cô ta lấvyOy ra một cái card duy nhấZqrt trên ngườLi đIBưa cho Dip Mc.

    Dip Mc cầZcrm lấhy, nhìn cô ta một cái, nghĩE cô ta tht nhỏ mọn, một viên hộ tâm đbDAơn cũng đrCIáng giá hơn năm mươi nghìn rồi, nhưng năm mươi nghìn thì năm mươi nghìn, đrJbối với vic kiếm tin chịIBu thit thòi thì hắITwn không quan tâm, có năm mươi nghìn thì tạUerm thờBYmi cũng không cầIBn lo nghĩbDA chuyn tin nữmca.

    CầYVm lấxey card rồi thì hắITwn cũng không nhiu lờbKi, mở hộp thuốc lấroy ra một viên thuốc màu đNxIen đITwen đyEưa cho ông lão và nói:
    - Ông hãy uống viên hộ tâm đJGơn này trước, tôi sẽ châm cho ông sau.

    - Đây là thuốc gì? Hộ tâm đeơn à? Sao khó coi thế, anh không phảrPi là giang hồ lang trung chứZcr? Đây là bnh vin Lợi Khang đPUery.
    Cô gái tên Tịenh Nhi cảLn lấEy tay Dip Mc, có chút lo lắrong.

    - Nếu cô không muốn chữCua trịrP nữcha, thì tôi sẽ trảch card lạprbi cho cô.
    Dip Mc nói với vẻ không vui.

    Ông lão nhìn vào mắLyt của Dip Mc, xua tay nói:
    - Tình Nhi, cháu tránh ra đyEi, đxZjưa thuốc đIBây ông uống.

    Ông lão cầom lấCZpy viên thuốc, không nói lờmci nào nuốt vào trong, nhẹ nhàng thở ra, không phảZcri ông sợ chết, nhưng nếu ông có thểro sống thêm 3 năm nữrCIa, thì có rấWLt nhiu vic ông có thểro sắjywp xếp ổn thỏa, nhưng nếu ông ra đSSCi đwJột ngột, thì gia đjywình có thểch sẽ vì thế mà náo loạTman, thm chí sụp đamổ, đUerây là đyLiu ông không muốn nhìn thấmSy.

    Cho nên dù chắCZpc rằwUvng Dip Mc là tên la đITwxNxo, nhưng chỉLy cầLyn 10% hy vọng thì ông cũng phảrPi th.

    Nhìn ông ta uống xong thuốc, Dip Mc gt gt đrPNxIu, bảyEo ông ta nằIBm xuống, bắot đLqOBu châm.

    Tình Nhi vốn hoài nghi hắBYmn ta, bởi vì hắZcrn lấLy ra một viên thuốc màu đprben đvyOen thì càng nghi ngờCZp, nhưng khi cô thấbDAy tốc đjywộ châm kim của Dip Mc và vẻ mt tươi tỉUernh hơn của ông, cô lạoi bắBYmt đbDAcu kì vọng ở Dip Mc.

    Tuy chưa tng đbDAược thấoy châm cứCuu trịxe liu của Trung y bao giờwUv, nhưng cô cũng nhìn thấhy qua trên ti vi, châm cứLu trịLy liu thông thườxeng, tuyt đOLối không thểwUv mây bay nước chảyLy như Dip Mc, mà s nhanh nhẹn của tên bác sĩwUv này đxNxến đrPộ gầCZpn như chỉL thấyLy bóng tay, đwJây chính là nguyên nhân chủ yếu khiến cho nim tin của cô dâng lên.

    Đến sau cùng, s nghi ngờJG của cô đITwối với Dip Mc gầEn như biến mấrot, bởi vì trên trán Dip Mc đqOBã thấLym đDIm mồ hôi.

    Đột nhiên cô ta trở nên căng thng, bởi vì cô nhìn thấJy trên gương mt ông có vẻ đmau đJGớn, đrPang lúc cô ta muốn mở ming hỏi thì đprbột nhiên Dip Mc lôi ông lão trở ngược mình, chưởng một cái vào lưng ông ta.

    ‘Phụt’ một tiếng, ông lão phun ra một đITwống nhầCuy nhụa va đrJben va nồng.

    Dip Mc thở phào nói với cô ta:
    - Ông của cô đPã khỏi rồi, trong 3 năm sẽ không bịcđLyâu, bây giờro đLyro y tá vào dọn dẹp, tôi phảWLi đPi đbKây. truyn cp nht nhanh nhấYVt tạrJbi tung hoanh chấcm com

    Nói xong không đhợi cô ta kịamp trảxNx lờLi, hắwJn vác hòm thuốc trên vai quay lưng đbDAi, đjywợi khi Tình Nhi đbDAbDAnh thầLn lạJi đWLSSCnh đxNxuổi theo, thì Dip Mc đxZjã biến mấITwt rồi.

    - Ông nội…
    Cô gái tên Tình Nhi chạLy trở lạrJbi phòng cấJp cứrJbu, cô lo lắCZpng gọi, cô nghĩyL Dip Mc là loạJGi ngườCui la gạArt xong thì đci, thm chí có thểxZj không phảYVi là ngườami trong bnh vin Lợi Khang. Lúc va vào đCZpâ tá nói hắmcn không phảWLi là bác sĩam Thôi, lúc này cô mới nghĩJG ra, nhưng bây giờmc không kịvyOp nữmSa.

    Ông lão đqOBã hồi phục, cầNxIm lấmSy cái khăn lau ming, ánh mắot lộ vẻ kỳ lạqOB, nhìn cô ta rồi nói:
    - Tên bác sĩYV này không phảchi kẻ la đmcwUvo, ông cảZcrm thấyLy toàn thân nhẹ nhõm hơn nhiu, không mt mỏi như ngày xưa nữbDAa. Tht không ngờE lạjywi có vịrP thầITwn y như thế, lát nữbDAa cháu hãy đvyOi hỏi y tá, vịprb bác sĩchamy tên gì, loạCZpi ngườwJi này nên quen biết một chút.


  • Gửi lúc 20:07 Ngày 22/06/2015

    pxhieu1993

    Đéo hiểu tác giả là cái thể loại gì nữa, truyện đô thị >>>đi loanh gặp toàn gặp gái >>> gái nào cũng chịch

  • Gửi lúc 20:22 Ngày 02/09/2014

    trangiatuan000

    kết sàm quá, đề nghị bác Ngũ Thần sửa lại =_=''

  • Gửi lúc 16:30 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu chương: Không được đùa giỡn lưu manh Chương: Cường hãn nghiền ép Chương: Trăm năm ước chiến Chương : Thánh đạo quật khởi Chương : Tạo hóa (Đại kết cục)

  • Gửi lúc 16:26 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu rùi còn khúc nó xún U Minh Giới nói chuyện với người canh giữ pháp tắc U Minh biết là sao Hỗn Nguyên còn đẳng cấp cao hơn là TẠO HÓA úp thiếu rùi

  • Gửi lúc 23:04 Ngày 05/08/2014

    lovefang

    đang hay có cái kết cụt hứng vãi