Trang chủ / Đô Thị / Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi / Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.




 Thiếu gia bịNLQ bỏ rơi xem chương mới tạji tunghoanh(.)com

Tác giảqX: Nga Thịd Lão Ngũ ThầRWn

Chương 13: Không phảVji tên la đTwHZo.

Nguồn dịcch: Nhóm dịLTch Friendship
Sưu tầcym: tunghoanh.com


    Nghe xong lờVji của Dip Mc, ánh mắJjkt ông lão ánh lên một tia sáng, tuy ông biết Dip Mc là một ngườmWi có bảoDon lĩKLnh, nhưng lúc hắPqcn nói sẽ chữVa khỏi hoàn toàn cho ông, ông vn có chút không tin, vảd lạOyi ngườRWi này va mở ming là nói đVến tin, chng có chút y đcyxMQc nào cảId.

    Trong y học nếu đoaaã nắQnm chắKLc 70% thì có nghĩya là cơ hội đZxã rấtttt lớn, nhưng ngườqXi này lạBPi nói đjRHã nắRWm chắyc 70% sẽ chữBva khỏi cho ông, nói nghe có vẻ nhẹ nhàng quá, đmWiu đZxó khiến cho s tin tưởng ban đNLQOyu của ông lão đQnối với Dip Mc một lầkpon nữoDoa có chút buông lỏng, nhưng nghĩDPJ lạBPi nếu như mình không chữQKta trịZ, thì chỉKL còn sống đaFược vài tháng mà thôi, đQnmW cho hắHZn chữda trịDPJ, nếu chữPuBa không khỏi, thì cũng chỉZ mấTwt một ít tin.

    Nhưng muốn la tin của ông cũng đPuBâu phảci d, nghĩDPJ đBJcến đJjkây ông lão nói:
    - Anh nói bây giờx anh chưa chắjRHc sẽ trịoaa khỏi hoàn toàn cho tôi, vy thì đcến khi nào thì anh nắPqcm chắFc đcyây?

    - Ba năm.
    Dip Mc cườLTi thảIdn nhiên nói.

    Dip Mc nghĩx đoDoợi đVến khi ‘Ngân Tâm thảjRHo’ của mình đHZến khi thu hoạxMQch, thì s tu luyn của mình không thểQn lên cao thêm nữmWa, luyn khí tầxng ba chắQnc cũng đxMQược rồi, tuy hắaFn không hiểWu đyBBược ý trong câu hỏi của ông lão, nhưng hắpxVn biết ông ta có chút hoài nghi mình, nhưng không sao, dù gì thì tin cũng chỉQKt kiếm lầBvn này thôi.

    HắZxn không ngốc đtZến nổi đBPem chuyn của mình kểcI cho ngườcyi khác, dù hắNLQn không kiếm tin thì cũng không tiết lộ chuyn của mình. Chỗ này là nơi nào, Dip Mc đRWã biết rấTwt rõ ràng, nếu đQKtxMQ ngườKLi khác biết hắqXn có phép thut, thm chí đQnến khoa học ở chỗ này cũng không thểuIO giảKLi thích, hắtttn nhấMTmt đWTwnh sẽ không gp chuyn gì tốt lành cảuIO.

    Với thc lc của hắBPn thì chuyn trốn đJVi cũng khó, s lớn mạjRHnh của lc lượng chính phủ hắKLn biết rấaFt rõ. Cho nên hắDPJn chỉc còn cách kiếm tin một cách lén lút, tuyt nhiên không thểHZ quang minh chính đBPVji mà tỏ rõ thc lc của mình, đFNLQ tránh mình bịPqc đIdem đIdi giảaFi phu như lũ chuột bạacch.

    - Vy thì trịj ngọn, nhưng anh cầRWn bao nhiêu tin, chúng tôi không có mang theo, đWợi khi anh trịPuB khỏi, tôi sẽ bảyo ngườxMQi chuyểBPn khoảcn cho, hoc là anh đWi với chúng tôi đVjbyP lấdy tin.
    Ông lão cũng có chút hứVxNng khởi nói, ông ta đkpoã xác đcIxnh tên bác sĩd này là một tên la đxMQDPJo, bởi vì hắyBBn ta nói hin giờd chưa thểd chữcIa khỏi, mà phảyi đyến ba năm sau, nói như thế ai mà tin cho đLTược.

    Sỡ dĩDPJ còn muốn Dip Mc th xem, là bởi vì cây ngân châm lúc nãy đHZã khiến ông tỉOynh lạLTi, đcIiu đqXó khiến cho ông có ý muốn th hắJVn. Vảoaa lạBPi ông cũng muốn biết tên bác sĩVj này sẽ chuẩJVn bịqX la gạFt như thế nào. HắcIn ta làm vic cho Lợi Khang, chng trốn đji đVxNâu đtVbược.

    Dip Mc lắcyc đVDPJu nói:
    - Không có tin thì tôi không làm gì đPqcược, tôi trịxMQ bnh là muốn kiếm tin. Và tôi cầxMQn tin ngay bây giờc, còn v vic chuyểBJcn khoảaFn hay đdi với các ngườQni, tôi không có hứjng thú.

    Dip Mc c tuyt ngay lờyi của ông lão, không có thc lc, thì hắHZn sẽ không phơi bày ra đacâu, s nham hiểNLQm của lòng ngườQKti, hắBvn đJjkã đOyược thấpxVy t lâu rồi, có thểtZ nói ngoài sư phụ LạHZc Ảnh ra, thì hắcn sẽ không tin bấBvt cứcy ai, vảJV lạuIOi hắuIOn cũng không tin trên ngườOyi cô gái này không có tin, ngườyi có tin như cô ta, làm sao đMTmến một tấacm card cũng không có chứQn.

    SắyBBc mt ông lão lin trở nên khó coi, sao lạZxi có tên bác sĩKL như vy chứBJc, không cầdn biết hắdn có phảmWi là kẻ la đmWJjko hay không, nhưng làm gì có loạTwi ngườji chưa chữBJca bnh mà đJVòi tin công chứTw, đpxVây không phảjRHi là chuyn y đVxNBvc kém, mà hoàn toàn không có y đBPpxVc.

    - Ông nội, nghe nói các bác sĩmW bây giờId đDPJu như thế, không có tin thì không muốn chữcya bnh, ông đxMQng nổi gin nữxMQa.
    Cô gái tên TịLTnh Nhi vì ông nội chuyểyn nguy thành an, trong lòng thoảaFi mái đJVôi chút, ngược lạIdi đDPJang khuyên ông nội của mình.

    - TrịRW ngọn anh cầaFn bao nhiêu tin?
    Cô gái tên Tình Nhi không phảkpoi kẻ ngốc, tuy cô ta nhìn thấbyPy Dip Mc có một chút bảoDon lĩNLQnh, nhưng ngườtZi này hình như hơi khoác lác, nhưng đMTmối mt với một ngườtVbi duy nhấJjkt có khảcI năng trịxMQ khỏi bnh cho ông nội, cô không muốn bỏ qua.

    - Hai trăm nghìn
    Dip Mc nhìn cách ăn mc của ngườyi con gái đBvoán chng cũng có hai trăm nghìn, nên hắcyn muốn hai trăm nghìn đLTối với cô mà nói có lẽ rấVt d dàng.

    Thiếu nữpxV này có chút khó x, tấqXt cảZ tin của cô ta cộng lạQKti chỉRW có năm mươi nghìn, mà hắcn lạFi đcyòi đQKtến hai trăm nghìn. Chng lẽ hắJjkn nhìn thấxMQy bộ quầdn áo đVxNFt tin trên ngườJVi mình nên mới đKLòi giá thế? Nhưng quầBJcn áo trên ngườttti đaFâu phảkpoi do cô mua, mà cô cũng mua không nổi, là do bà cô đRWã tng.

    - Tôi chỉDPJ có năm mươi nghìn, tấkpot cảc đoaau ở đJjkây, mt mã là 880521.
    Nói xong cô ta lấpxVy ra một cái card duy nhấoaat trên ngườkpoi đdưa cho Dip Mc.

    Dip Mc cầIdm lấHZy, nhìn cô ta một cái, nghĩtVb cô ta tht nhỏ mọn, một viên hộ tâm đMTmơn cũng đLTáng giá hơn năm mươi nghìn rồi, nhưng năm mươi nghìn thì năm mươi nghìn, đtttối với vic kiếm tin chịjRHu thit thòi thì hắuIOn không quan tâm, có năm mươi nghìn thì tạyBBm thờBPi cũng không cầQKtn lo nghĩId chuyn tin nữLTa.

    CầWm lấqXy card rồi thì hắVjn cũng không nhiu lờVji, mở hộp thuốc lấcIy ra một viên thuốc màu đZxen đkpoen đdưa cho ông lão và nói:
    - Ông hãy uống viên hộ tâm đRWơn này trước, tôi sẽ châm cho ông sau.

    - Đây là thuốc gì? Hộ tâm đcyơn à? Sao khó coi thế, anh không phảHZi là giang hồ lang trung chứJjk? Đây là bnh vin Lợi Khang đRWcIy.
    Cô gái tên Tịxnh Nhi cảacn lấLTy tay Dip Mc, có chút lo lắdng.

    - Nếu cô không muốn chữRWa trịcI nữZxa, thì tôi sẽ trảId card lạkpoi cho cô.
    Dip Mc nói với vẻ không vui.

    Ông lão nhìn vào mắBvt của Dip Mc, xua tay nói:
    - Tình Nhi, cháu tránh ra đRWi, đOyưa thuốc đpxVây ông uống.

    Ông lão cầcym lấRWy viên thuốc, không nói lờQni nào nuốt vào trong, nhẹ nhàng thở ra, không phảcyi ông sợ chết, nhưng nếu ông có thểW sống thêm 3 năm nữBva, thì có rấQKtt nhiu vic ông có thểaF sắZp xếp ổn thỏa, nhưng nếu ông ra đDPJi đxột ngột, thì gia đZình có thểId sẽ vì thế mà náo loạKLn, thm chí sụp đIdổ, đZây là đLTiu ông không muốn nhìn thấNLQy.

    Cho nên dù chắbyPc rằQnng Dip Mc là tên la đVpxVo, nhưng chỉkpo cầZxn 10% hy vọng thì ông cũng phảKLi th.

    Nhìn ông ta uống xong thuốc, Dip Mc gt gt đxKLu, bảyBBo ông ta nằVjm xuống, bắyt đqXyu châm.

    Tình Nhi vốn hoài nghi hắVxNn ta, bởi vì hắLTn lấBvy ra một viên thuốc màu đoDoen đyBBen thì càng nghi ngờQKt, nhưng khi cô thấKLy tốc đPqcộ châm kim của Dip Mc và vẻ mt tươi tỉdnh hơn của ông, cô lạcyi bắkpot đNLQRWu kì vọng ở Dip Mc.

    Tuy chưa tng đqXược thấKLy châm cứcIu trịLT liu của Trung y bao giờPqc, nhưng cô cũng nhìn thấZy qua trên ti vi, châm cứdu trịF liu thông thườxMQng, tuyt đMTmối không thểF mây bay nước chảxMQy như Dip Mc, mà s nhanh nhẹn của tên bác sĩZ này đdến đaFộ gầKLn như chỉd thấWy bóng tay, đjây chính là nguyên nhân chủ yếu khiến cho nim tin của cô dâng lên.

    Đến sau cùng, s nghi ngờc của cô đbyPối với Dip Mc gầdn như biến mấDPJt, bởi vì trên trán Dip Mc đyã thấZm đMTmm mồ hôi.

    Đột nhiên cô ta trở nên căng thng, bởi vì cô nhìn thấcIy trên gương mt ông có vẻ đVjau đoaaớn, đZxang lúc cô ta muốn mở ming hỏi thì đjRHột nhiên Dip Mc lôi ông lão trở ngược mình, chưởng một cái vào lưng ông ta.

    ‘Phụt’ một tiếng, ông lão phun ra một đyống nhầacy nhụa va đHZen va nồng.

    Dip Mc thở phào nói với cô ta:
    - Ông của cô đMTmã khỏi rồi, trong 3 năm sẽ không bịyđWâu, bây giờLT đWTw y tá vào dọn dẹp, tôi phảMTmi đoDoi đxMQây.

    Nói xong không đLTợi cô ta kịJjkp trảtVb lờaci, hắjn vác hòm thuốc trên vai quay lưng đkpoi, đdợi khi Tình Nhi đLTtttnh thầqXn lạZi đoDoZnh đMTmuổi theo, thì Dip Mc đTwã biến mấQnt rồi.

    - Ông nội…
    Cô gái tên Tình Nhi chạkpoy trở lạjRHi phòng cấtZp cứIdu, cô lo lắLTng gọi, cô nghĩjRH Dip Mc là loạpxVi ngườtZi la gạQKtt xong thì đBvi, thm chí có thểy không phảMTmi là ngườJjki trong bnh vin Lợi Khang. Lúc va vào đoaaâ tá nói hắqXn không phảaci là bác sĩjRH Thôi, lúc này cô mới nghĩx ra, nhưng bây giờTw không kịjRHp nữBPa.

    Ông lão đyã hồi phục, cầuIOm lấbyPy cái khăn lau ming, ánh mắdt lộ vẻ kỳ lạW, nhìn cô ta rồi nói:
    - Tên bác sĩx này không phảaci kẻ la đxyo, ông cảbyPm thấHZy toàn thân nhẹ nhõm hơn nhiu, không mt mỏi như ngày xưa nữja. Tht không ngờx lạVi có vịcI thầcn y như thế, lát nữyBBa cháu hãy đuIOi hỏi y tá, vịoDo bác sĩkpooDoy tên gì, loạPuBi ngườtZi này nên quen biết một chút.


  • Gửi lúc 20:07 Ngày 22/06/2015

    pxhieu1993

    Đéo hiểu tác giả là cái thể loại gì nữa, truyện đô thị >>>đi loanh gặp toàn gặp gái >>> gái nào cũng chịch

  • Gửi lúc 20:22 Ngày 02/09/2014

    trangiatuan000

    kết sàm quá, đề nghị bác Ngũ Thần sửa lại =_=''

  • Gửi lúc 16:30 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu chương: Không được đùa giỡn lưu manh Chương: Cường hãn nghiền ép Chương: Trăm năm ước chiến Chương : Thánh đạo quật khởi Chương : Tạo hóa (Đại kết cục)

  • Gửi lúc 16:26 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu rùi còn khúc nó xún U Minh Giới nói chuyện với người canh giữ pháp tắc U Minh biết là sao Hỗn Nguyên còn đẳng cấp cao hơn là TẠO HÓA úp thiếu rùi

  • Gửi lúc 23:04 Ngày 05/08/2014

    lovefang

    đang hay có cái kết cụt hứng vãi

banner