Trang chủ / Đô Thị / Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi / Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.




 Thiếu gia bịb bỏ rơi

Tác giảzlO: Nga ThịbBA Lão Ngũ ThầKkFn

Chương 13: Không phảFei tên la đknzlOo.

Nguồn dịUPbch: Nhóm dịich Friendship
Sưu tầDim: tunghoanh.com


    Nghe xong lờbGki của Dip Mc, ánh mắmght ông lão ánh lên một tia sáng, tuy ông biết Dip Mc là một ngườEDwi có bảNn lĩmbnh, nhưng lúc hắpgn nói sẽ chữqla khỏi hoàn toàn cho ông, ông vn có chút không tin, vải lạUPbi ngườvUIi này va mở ming là nói đbến tin, chng có chút y đVAWc nào cảIbC.

    Trong y học nếu đHUã nắhm chắUc 70% thì có nghĩmgha là cơ hội đDiã rấFVt lớn, nhưng ngườhi này lạhQi nói đbGkã nắmghm chắdzXc 70% sẽ chữSa khỏi cho ông, nói nghe có vẻ nhẹ nhàng quá, đhFGiu đUó khiến cho s tin tưởng ban đAWNu của ông lão đSối với Dip Mc một lầIbCn nữHUa có chút buông lỏng, nhưng nghĩbBA lạNi nếu như mình không chữONa trịbhD, thì chỉh còn sống đGjược vài tháng mà thôi, đmbbGk cho hắmSn chữba trịhFG, nếu chữFa không khỏi, thì cũng chỉh mấkJt một ít tin.

    Nhưng muốn la tin của ông cũng đONâu phảGri d, nghĩkJ đXmnến đdzXây ông lão nói:
    - Anh nói bây giờF anh chưa chắPKbc sẽ trịvm khỏi hoàn toàn cho tôi, vy thì đbGkến khi nào thì anh nắmghm chắEDwc đymFây?

    - Ba năm.
    Dip Mc cườSi thảNn nhiên nói.

    Dip Mc nghĩhFG đvmợi đmSến khi ‘Ngân Tâm thảPKbo’ của mình đhFGến khi thu hoạFech, thì s tu luyn của mình không thểXmn lên cao thêm nữGra, luyn khí tầbhDng ba chắEDwc cũng đFược rồi, tuy hắONn không hiểvmu đUPbược ý trong câu hỏi của ông lão, nhưng hắONn biết ông ta có chút hoài nghi mình, nhưng không sao, dù gì thì tin cũng chỉdzX kiếm lầiivn này thôi.

    HắNn không ngốc đAWến nổi đmghem chuyn của mình kểh cho ngườUi khác, dù hắnFn không kiếm tin thì cũng không tiết lộ chuyn của mình. Chỗ này là nơi nào, Dip Mc đBtã biết rấnFt rõ ràng, nếu đEyEAW ngườgmHi khác biết hắbn có phép thut, thm chí đymFến khoa học ở chỗ này cũng không thểN giảqli thích, hắbhDn nhấpgt đDqdzXnh sẽ không gp chuyn gì tốt lành cảh.

    Với thc lc của hắknn thì chuyn trốn đAWi cũng khó, s lớn mạFenh của lc lượng chính phủ hắFen biết rấvUIt rõ. Cho nên hắvUIn chỉmb còn cách kiếm tin một cách lén lút, tuyt nhiên không thểEDw quang minh chính đkJCpvi mà tỏ rõ thc lc của mình, đjS tránh mình bịi đUem đSi giảONi phu như lũ chuột bạbGkch.

    - Vy thì trịymF ngọn, nhưng anh cầBtn bao nhiêu tin, chúng tôi không có mang theo, đvUIợi khi anh trịV khỏi, tôi sẽ bảmSo ngườXmni chuyểFen khoảqln cho, hoc là anh đIbCi với chúng tôi đPKbUPb lấmby tin.
    Ông lão cũng có chút hứPKbng khởi nói, ông ta đbBAã xác đIbCPKbnh tên bác sĩgmH này là một tên la đKkFqlo, bởi vì hắnFn ta nói hin giờEyE chưa thểwh chữvma khỏi, mà phảdzXi đFVến ba năm sau, nói như thế ai mà tin cho đmbược.

    Sỡ dĩBt còn muốn Dip Mc th xem, là bởi vì cây ngân châm lúc nãy đFeã khiến ông tỉFEdnh lạEDwi, đkJiu đAWó khiến cho ông có ý muốn th hắbBAn. VảmS lạDqi ông cũng muốn biết tên bác sĩAW này sẽ chuẩbGkn bịU la gạhFGt như thế nào. HắbhDn ta làm vic cho Lợi Khang, chng trốn đFei đXmnâu đmSược.

    Dip Mc lắhQc đnFbu nói:
    - Không có tin thì tôi không làm gì đFược, tôi trịvm bnh là muốn kiếm tin. Và tôi cầEyEn tin ngay bây giờh, còn v vic chuyểdzXn khoảDin hay đbGki với các ngườBti, tôi không có hứCpvng thú.

    Dip Mc c tuyt ngay lờpgi của ông lão, không có thc lc, thì hắGrn sẽ không phơi bày ra đFeâu, s nham hiểbhDm của lòng ngườONi, hắbn đCpvã đvUIược thấGry t lâu rồi, có thểhQ nói ngoài sư phụ LạONc Ảnh ra, thì hắPKbn sẽ không tin bấONt cứUPb ai, vảbGk lạdzXi hắAWn cũng không tin trên ngườmghi cô gái này không có tin, ngườBti có tin như cô ta, làm sao đVến một tấFEdm card cũng không có chứF.

    SắbhDc mt ông lão lin trở nên khó coi, sao lạBti có tên bác sĩl như vy chứEDw, không cầUPbn biết hắPKbn có phảbGki là kẻ la đkJNo hay không, nhưng làm gì có loạFEdi ngườDii chưa chữDqa bnh mà đpgòi tin công chứi, đkJây không phảXmni là chuyn y đqlUPbc kém, mà hoàn toàn không có y đhFGmbc.

    - Ông nội, nghe nói các bác sĩbGk bây giờzlO đju như thế, không có tin thì không muốn chữmgha bnh, ông đhFGng nổi gin nữSa.
    Cô gái tên TịBtnh Nhi vì ông nội chuyểin nguy thành an, trong lòng thoảji mái đAWôi chút, ngược lạVi đvUIang khuyên ông nội của mình.

    - TrịbBA ngọn anh cầmSn bao nhiêu tin?
    Cô gái tên Tình Nhi không phảvUIi kẻ ngốc, tuy cô ta nhìn thấDiy Dip Mc có một chút bảVn lĩpgnh, nhưng ngườzlOi này hình như hơi khoác lác, nhưng đDqối mt với một ngườGri duy nhấUt có khảnF năng trịkJ khỏi bnh cho ông nội, cô không muốn bỏ qua.

    - Hai trăm nghìn
    Dip Mc nhìn cách ăn mc của ngườii con gái đEDwoán chng cũng có hai trăm nghìn, nên hắnFn muốn hai trăm nghìn đvUIối với cô mà nói có lẽ rấCpvt d dàng.

    Thiếu nữXmn này có chút khó x, tấEDwt cảDq tin của cô ta cộng lạwhi chỉFV có năm mươi nghìn, mà hắbhDn lạFi đbòi đhến hai trăm nghìn. Chng lẽ hắgmHn nhìn thấhy bộ quầEDwn áo đbGkDit tin trên ngườFei mình nên mới điivòi giá thế? Nhưng quầdzXn áo trên ngườnFi đPKbâu phảji do cô mua, mà cô cũng mua không nổi, là do bà cô đknã tng.

    - Tôi chỉnF có năm mươi nghìn, tấHUt cảEyE đGju ở đmSây, mt mã là 880521.
    Nói xong cô ta lấhFGy ra một cái card duy nhấHUt trên ngườbBAi đzlOưa cho Dip Mc.

    Dip Mc cầymFm lấKkFy, nhìn cô ta một cái, nghĩU cô ta tht nhỏ mọn, một viên hộ tâm đSơn cũng đFEdáng giá hơn năm mươi nghìn rồi, nhưng năm mươi nghìn thì năm mươi nghìn, đhFGối với vic kiếm tin chịnFu thit thòi thì hắjn không quan tâm, có năm mươi nghìn thì tạvUIm thờbBAi cũng không cầnFn lo nghĩbhD chuyn tin nữEyEa.

    CầFem lấHUy card rồi thì hắkJn cũng không nhiu lờgmHi, mở hộp thuốc lấFVy ra một viên thuốc màu đGren đmSen đmSưa cho ông lão và nói:
    - Ông hãy uống viên hộ tâm đEyEơn này trước, tôi sẽ châm cho ông sau.

    - Đây là thuốc gì? Hộ tâm đIbCơn à? Sao khó coi thế, anh không phảhi là giang hồ lang trung chứF? Đây là bnh vin Lợi Khang đAWjy.
    Cô gái tên TịmSnh Nhi cảmbn lấFVy tay Dip Mc, có chút lo lắymFng.

    - Nếu cô không muốn chữgmHa trịwh nữbhDa, thì tôi sẽ trảkJ card lạAWi cho cô.
    Dip Mc nói với vẻ không vui.

    Ông lão nhìn vào mắvUIt của Dip Mc, xua tay nói:
    - Tình Nhi, cháu tránh ra đhQi, đHUưa thuốc đVây ông uống.

    Ông lão cầBtm lấjy viên thuốc, không nói lờGji nào nuốt vào trong, nhẹ nhàng thở ra, không phảbBAi ông sợ chết, nhưng nếu ông có thểFEd sống thêm 3 năm nữONa, thì có rấVt nhiu vic ông có thểGr sắUPbp xếp ổn thỏa, nhưng nếu ông ra đVi đbhDột ngột, thì gia đkJình có thểUPb sẽ vì thế mà náo loạln, thm chí sụp đbBAổ, đkJây là đgmHiu ông không muốn nhìn thấdzXy.

    Cho nên dù chắknc rằPKbng Dip Mc là tên la đUPbwho, nhưng chỉj cầbhDn 10% hy vọng thì ông cũng phảnFi th.

    Nhìn ông ta uống xong thuốc, Dip Mc gt gt đKkFlu, bảhQo ông ta nằzlOm xuống, bắGjt đvmhu châm.

    Tình Nhi vốn hoài nghi hắnFn ta, bởi vì hắbBAn lấVy ra một viên thuốc màu đONen đgmHen thì càng nghi ngờU, nhưng khi cô thấkny tốc đbhDộ châm kim của Dip Mc và vẻ mt tươi tỉmghnh hơn của ông, cô lạHUi bắFEdt đgmHhQu kì vọng ở Dip Mc.

    Tuy chưa tng đknược thấby châm cứbBAu trịkJ liu của Trung y bao giờkn, nhưng cô cũng nhìn thấbBAy qua trên ti vi, châm cứgmHu trịhQ liu thông thườzlOng, tuyt đwhối không thểHU mây bay nước chảIbCy như Dip Mc, mà s nhanh nhẹn của tên bác sĩmS này đCpvến đCpvộ gầjn như chỉGj thấKkFy bóng tay, đbBAây chính là nguyên nhân chủ yếu khiến cho nim tin của cô dâng lên.

    Đến sau cùng, s nghi ngờCpv của cô đbGkối với Dip Mc gầzlOn như biến mấwht, bởi vì trên trán Dip Mc đhQã thấAWm đhm mồ hôi.

    Đột nhiên cô ta trở nên căng thng, bởi vì cô nhìn thấGry trên gương mt ông có vẻ điau đONớn, đhQang lúc cô ta muốn mở ming hỏi thì đvmột nhiên Dip Mc lôi ông lão trở ngược mình, chưởng một cái vào lưng ông ta.

    ‘Phụt’ một tiếng, ông lão phun ra một đbhDống nhầFEdy nhụa va đAWen va nồng.

    Dip Mc thở phào nói với cô ta:
    - Ông của cô đDiã khỏi rồi, trong 3 năm sẽ không bịlđVâu, bây giờnF đbBAEDw y tá vào dọn dẹp, tôi phảDii đUi đHUây.

    Nói xong không đmghợi cô ta kịbp trảHU lờbhDi, hắVn vác hòm thuốc trên vai quay lưng đSi, đgmHợi khi Tình Nhi đzlOmbnh thầBtn lạEDwi đbBAnFnh đbGkuổi theo, thì Dip Mc đEDwã biến mấFt rồi. truyn đXmnược lấGry t website tung hoanh

    - Ông nội…
    Cô gái tên Tình Nhi chạbBAy trở lạXmni phòng cấjp cứdzXu, cô lo lắing gọi, cô nghĩdzX Dip Mc là loạhFGi ngườCpvi la gạHUt xong thì đpgi, thm chí có thểwh không phảXmni là ngườXmni trong bnh vin Lợi Khang. Lúc va vào đmSâ tá nói hắPKbn không phảPKbi là bác sĩvm Thôi, lúc này cô mới nghĩmb ra, nhưng bây giờiiv không kịDqp nữUPba.

    Ông lão đBtã hồi phục, cầONm lấiy cái khăn lau ming, ánh mắbGkt lộ vẻ kỳ lạwh, nhìn cô ta rồi nói:
    - Tên bác sĩF này không phảAWi kẻ la đSnFo, ông cảHUm thấmSy toàn thân nhẹ nhõm hơn nhiu, không mt mỏi như ngày xưa nữFVa. Tht không ngờdzX lạIbCi có vịbBA thầNn y như thế, lát nữqla cháu hãy đXmni hỏi y tá, vịEyE bác sĩlpgy tên gì, loạgmHi ngườHUi này nên quen biết một chút.


  • Gửi lúc 20:07 Ngày 22/06/2015

    pxhieu1993

    Đéo hiểu tác giả là cái thể loại gì nữa, truyện đô thị >>>đi loanh gặp toàn gặp gái >>> gái nào cũng chịch

  • Gửi lúc 20:22 Ngày 02/09/2014

    trangiatuan000

    kết sàm quá, đề nghị bác Ngũ Thần sửa lại =_=''

  • Gửi lúc 16:30 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu chương: Không được đùa giỡn lưu manh Chương: Cường hãn nghiền ép Chương: Trăm năm ước chiến Chương : Thánh đạo quật khởi Chương : Tạo hóa (Đại kết cục)

  • Gửi lúc 16:26 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu rùi còn khúc nó xún U Minh Giới nói chuyện với người canh giữ pháp tắc U Minh biết là sao Hỗn Nguyên còn đẳng cấp cao hơn là TẠO HÓA úp thiếu rùi

  • Gửi lúc 23:04 Ngày 05/08/2014

    lovefang

    đang hay có cái kết cụt hứng vãi