Trang chủ / Đô Thị / Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi / Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.




 Thiếu gia bịaUP bỏ rơi

Tác giảG: Nga Thịu Lão Ngũ ThầaGOn

Chương 13: Không phảmli tên la đrqtCayo.

Nguồn dịrqtch: Nhóm dịSoch Friendship
Sưu tầCaym: tunghoanh.com


    Nghe xong lờOooi của Dip Mc, ánh mắtWt ông lão ánh lên một tia sáng, tuy ông biết Dip Mc là một ngườji có bảydvn lĩDBanh, nhưng lúc hắSJmn nói sẽ chữoDa khỏi hoàn toàn cho ông, ông vn có chút không tin, vảJDJ lạSJmi ngườvSxi này va mở ming là nói đYGến tin, chng có chút y đjHQSJmc nào cảLpe.

    Trong y học nếu đLpeã nắAHNm chắcdc 70% thì có nghĩga là cơ hội đSoã rấJDJt lớn, nhưng ngườqji này lạDBai nói đWã nắHmm chắDBac 70% sẽ chữHma khỏi cho ông, nói nghe có vẻ nhẹ nhàng quá, đxCiu đmló khiến cho s tin tưởng ban đGHgu của ông lão đWối với Dip Mc một lầGjLn nữAHNa có chút buông lỏng, nhưng nghĩHg lạJi nếu như mình không chữDBaa trịqu, thì chỉUYq còn sống đLpeược vài tháng mà thôi, đJG cho hắdicn chữoDa trịxC, nếu chữxa không khỏi, thì cũng chỉIxv mấvJt một ít tin.

    Nhưng muốn la tin của ông cũng đpzâu phảpzi d, nghĩJx đBASến đJxây ông lão nói:
    - Anh nói bây giờoj anh chưa chắxc sẽ trịjHQ khỏi hoàn toàn cho tôi, vy thì đCayến khi nào thì anh nắjHQm chắNBc đYGây?

    - Ba năm.
    Dip Mc cườSJmi thảYGn nhiên nói.

    Dip Mc nghĩPIr đJDJợi đSJmến khi ‘Ngân Tâm thảJuo’ của mình đCayến khi thu hoạYGch, thì s tu luyn của mình không thểiE lên cao thêm nữNBa, luyn khí tầjng ba chắaGOc cũng đLpeược rồi, tuy hắJn không hiểSJmu đxCược ý trong câu hỏi của ông lão, nhưng hắojn biết ông ta có chút hoài nghi mình, nhưng không sao, dù gì thì tin cũng chỉcd kiếm lầcdn này thôi.

    HắvSxn không ngốc đOooến nổi đrqtem chuyn của mình kểHm cho ngườSJmi khác, dù hắSJmn không kiếm tin thì cũng không tiết lộ chuyn của mình. Chỗ này là nơi nào, Dip Mc đNBã biết rấut rõ ràng, nếu đuW ngườrqti khác biết hắtWn có phép thut, thm chí đpzến khoa học ở chỗ này cũng không thểPIr giảJi thích, hắvSxn nhấcdt điEJxnh sẽ không gp chuyn gì tốt lành cảBAS.

    Với thc lc của hắLpen thì chuyn trốn đYGi cũng khó, s lớn mạIxvnh của lc lượng chính phủ hắQbn biết rấDBat rõ. Cho nên hắPIrn chỉHm còn cách kiếm tin một cách lén lút, tuyt nhiên không thểYG quang minh chính đydvydvi mà tỏ rõ thc lc của mình, đxCrqt tránh mình bịYG đJxem đSJmi giảxi phu như lũ chuột bạIxvch.

    - Vy thì trịJDJ ngọn, nhưng anh cầJxn bao nhiêu tin, chúng tôi không có mang theo, đdicợi khi anh trịoD khỏi, tôi sẽ bảjo ngườUYqi chuyểBn khoảAHNn cho, hoc là anh đcdi với chúng tôi đAHNj lấvJy tin.
    Ông lão cũng có chút hứHgng khởi nói, ông ta đdicã xác đaGOBnh tên bác sĩaUP này là một tên la đvJOooo, bởi vì hắHgn ta nói hin giờcd chưa thểtW chữaUPa khỏi, mà phảiEi đUYqến ba năm sau, nói như thế ai mà tin cho đJuược.

    Sỡ dĩqu còn muốn Dip Mc th xem, là bởi vì cây ngân châm lúc nãy đSJmã khiến ông tỉOOCnh lạgi, đPIriu đBó khiến cho ông có ý muốn th hắtWn. VảGjL lạLpei ông cũng muốn biết tên bác sĩvJ này sẽ chuẩgn bịDBa la gạCayt như thế nào. Hắgn ta làm vic cho Lợi Khang, chng trốn đoDi đAHNâu đHgược.

    Dip Mc lắCayc đjNBu nói:
    - Không có tin thì tôi không làm gì đNBược, tôi trịUYq bnh là muốn kiếm tin. Và tôi cầoDn tin ngay bây giờG, còn v vic chuyểvJn khoảln hay đaUPi với các ngườli, tôi không có hứdicng thú.

    Dip Mc c tuyt ngay lờeUi của ông lão, không có thc lc, thì hắun sẽ không phơi bày ra đjâu, s nham hiểum của lòng ngườAHNi, hắDBan đtWã đJxược thấvSxy t lâu rồi, có thểydv nói ngoài sư phụ LạHgc Ảnh ra, thì hắYGn sẽ không tin bấxt cứoD ai, vảj lạPIri hắun cũng không tin trên ngườoDi cô gái này không có tin, ngườtWi có tin như cô ta, làm sao đjến một tấGm card cũng không có chứG.

    Sắrqtc mt ông lão lin trở nên khó coi, sao lạqui có tên bác sĩiE như vy chứml, không cầjn biết hắvSxn có phảJDJi là kẻ la đjuo hay không, nhưng làm gì có loạOooi ngườWi chưa chữja bnh mà đOooòi tin công chứg, đWây không phảqui là chuyn y đYGiEc kém, mà hoàn toàn không có y đYGtWc.

    - Ông nội, nghe nói các bác sĩaUP bây giờdic đtWu như thế, không có tin thì không muốn chữua bnh, ông đIxvng nổi gin nữPIra.
    Cô gái tên TịCaynh Nhi vì ông nội chuyểxCn nguy thành an, trong lòng thoảjHQi mái đqjôi chút, ngược lạJxi đSJmang khuyên ông nội của mình.

    - TrịIxv ngọn anh cầmln bao nhiêu tin?
    Cô gái tên Tình Nhi không phảjHQi kẻ ngốc, tuy cô ta nhìn thấxCy Dip Mc có một chút bảjHQn lĩLpenh, nhưng ngườJi này hình như hơi khoác lác, nhưng đSJmối mt với một ngườSoi duy nhấAHNt có khảl năng trịJu khỏi bnh cho ông nội, cô không muốn bỏ qua.

    - Hai trăm nghìn
    Dip Mc nhìn cách ăn mc của ngườUYqi con gái đvJoán chng cũng có hai trăm nghìn, nên hắNBn muốn hai trăm nghìn đJxối với cô mà nói có lẽ rấlt d dàng.

    Thiếu nữu này có chút khó x, tấut cảPIr tin của cô ta cộng lạJxi chỉqu có năm mươi nghìn, mà hắDBan lạrqti đGòi đxến hai trăm nghìn. Chng lẽ hắWn nhìn thấrqty bộ quầdicn áo đdicWt tin trên ngườJi mình nên mới đeUòi giá thế? Nhưng quầNBn áo trên ngườiEi đmlâu phảOOCi do cô mua, mà cô cũng mua không nổi, là do bà cô đOOCã tng.

    - Tôi chỉG có năm mươi nghìn, tấvJt cảoj đNBu ở đBASây, mt mã là 880521.
    Nói xong cô ta lấoDy ra một cái card duy nhấJDJt trên ngườOOCi đqjưa cho Dip Mc.

    Dip Mc cầcdm lấLpey, nhìn cô ta một cái, nghĩNB cô ta tht nhỏ mọn, một viên hộ tâm đSoơn cũng điEáng giá hơn năm mươi nghìn rồi, nhưng năm mươi nghìn thì năm mươi nghìn, đuối với vic kiếm tin chịPIru thit thòi thì hắeUn không quan tâm, có năm mươi nghìn thì tạydvm thờvJi cũng không cầpzn lo nghĩml chuyn tin nữWa.

    CầSJmm lấJDJy card rồi thì hắvJn cũng không nhiu lờHgi, mở hộp thuốc lấBy ra một viên thuốc màu đHmen đoDen đjHQưa cho ông lão và nói:
    - Ông hãy uống viên hộ tâm đtWơn này trước, tôi sẽ châm cho ông sau.

    - Đây là thuốc gì? Hộ tâm đuơn à? Sao khó coi thế, anh không phảeUi là giang hồ lang trung chứPIr? Đây là bnh vin Lợi Khang đNBHmy.
    Cô gái tên TịGnh Nhi cảoDn lấLpey tay Dip Mc, có chút lo lắNBng.

    - Nếu cô không muốn chữtWa trịHg nữxCa, thì tôi sẽ trảqj card lạvJi cho cô.
    Dip Mc nói với vẻ không vui.

    Ông lão nhìn vào mắjHQt của Dip Mc, xua tay nói:
    - Tình Nhi, cháu tránh ra đtWi, đpzưa thuốc đxCây ông uống.

    Ông lão cầaGOm lấHgy viên thuốc, không nói lờui nào nuốt vào trong, nhẹ nhàng thở ra, không phảoDi ông sợ chết, nhưng nếu ông có thểIxv sống thêm 3 năm nữja, thì có rấHgt nhiu vic ông có thểdic sắydvp xếp ổn thỏa, nhưng nếu ông ra đli đuột ngột, thì gia đGình có thểGjL sẽ vì thế mà náo loạln, thm chí sụp đmlổ, đLpeây là đSoiu ông không muốn nhìn thấgy.

    Cho nên dù chắaGOc rằxng Dip Mc là tên la đAHNIxvo, nhưng chỉxC cầDBan 10% hy vọng thì ông cũng phảSJmi th.

    Nhìn ông ta uống xong thuốc, Dip Mc gt gt đJquu, bảNBo ông ta nằYGm xuống, bắUYqt đrqtgu châm.

    Tình Nhi vốn hoài nghi hắgn ta, bởi vì hắSon lấuy ra một viên thuốc màu đNBen đWen thì càng nghi ngờtW, nhưng khi cô thấuy tốc đJuộ châm kim của Dip Mc và vẻ mt tươi tỉAHNnh hơn của ông, cô lạvSxi bắSot đuSJmu kì vọng ở Dip Mc.

    Tuy chưa tng đpzược thấpzy châm cứYGu trịIxv liu của Trung y bao giờLpe, nhưng cô cũng nhìn thấHgy qua trên ti vi, châm cứtWu trịW liu thông thườung, tuyt đPIrối không thểxC mây bay nước chảJDJy như Dip Mc, mà s nhanh nhẹn của tên bác sĩiE này đOOCến điEộ gầjn như chỉdic thấoDy bóng tay, đvJây chính là nguyên nhân chủ yếu khiến cho nim tin của cô dâng lên.

    Đến sau cùng, s nghi ngờHg của cô đBASối với Dip Mc gầWn như biến mấLpet, bởi vì trên trán Dip Mc đcdã thấaGOm đdicm mồ hôi.

    Đột nhiên cô ta trở nên căng thng, bởi vì cô nhìn thấOOCy trên gương mt ông có vẻ đBASau đrqtớn, đgang lúc cô ta muốn mở ming hỏi thì đUYqột nhiên Dip Mc lôi ông lão trở ngược mình, chưởng một cái vào lưng ông ta.

    ‘Phụt’ một tiếng, ông lão phun ra một đDBaống nhầSoy nhụa va đGen va nồng.

    Dip Mc thở phào nói với cô ta:
    - Ông của cô đxã khỏi rồi, trong 3 năm sẽ không bịOoođvJâu, bây giờx đuydv y tá vào dọn dẹp, tôi phảeUi điEi đrqtây.

    Nói xong không đydvợi cô ta kịJDJp trảOOC lờUYqi, hắPIrn vác hòm thuốc trên vai quay lưng đGi, đmlợi khi Tình Nhi đIxvoDnh thầGjLn lạqji đBASHmnh đSouổi theo, thì Dip Mc đxã biến mấut rồi.

    - Ông nội…
    Cô gái tên Tình Nhi chạdicy trở lạUYqi phòng cấNBp cứYGu, cô lo lắJung gọi, cô nghĩJu Dip Mc là loạHmi ngườxCi la gạQbt xong thì đYGi, thm chí có thểqj không phảydvi là ngườHmi trong bnh vin Lợi Khang. Lúc va vào đqjâ tá nói hắjHQn không phảui là bác sĩLpe Thôi, lúc này cô mới nghĩj ra, nhưng bây giờoj không kịqjp nữIxva.

    Ông lão đaGOã hồi phục, cầvJm lấuy cái khăn lau ming, ánh mắCayt lộ vẻ kỳ lạqj, nhìn cô ta rồi nói:
    - Tên bác sĩJu này không phảAHNi kẻ la đJxuo, ông cảGm thấQby toàn thân nhẹ nhõm hơn nhiu, không mt mỏi như ngày xưa nữaGOa. Tht không ngờpz lạqui có vịydv thầJDJn y như thế, lát nữtWa cháu hãy đxCi hỏi y tá, vịxC bác sĩupzy tên gì, loạGjLi ngườOOCi này nên quen biết một chút. truyn cp nht nhanh nhấdict tạQbi tung hoanh chấum com


  • Gửi lúc 20:22 Ngày 02/09/2014

    trangiatuan000

    kết sàm quá, đề nghị bác Ngũ Thần sửa lại =_=''

  • Gửi lúc 16:30 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu chương: Không được đùa giỡn lưu manh Chương: Cường hãn nghiền ép Chương: Trăm năm ước chiến Chương : Thánh đạo quật khởi Chương : Tạo hóa (Đại kết cục)

  • Gửi lúc 16:26 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu rùi còn khúc nó xún U Minh Giới nói chuyện với người canh giữ pháp tắc U Minh biết là sao Hỗn Nguyên còn đẳng cấp cao hơn là TẠO HÓA úp thiếu rùi

  • Gửi lúc 23:04 Ngày 05/08/2014

    lovefang

    đang hay có cái kết cụt hứng vãi

  • Gửi lúc 11:20 Ngày 31/07/2014

    lamchivu@fb

    AD úp nốt 4 chương cuối đi, chương 2270 mới là Đại kết cục http://www.metruyen.co m/full-thieu-gia-bi-bo- roi/2590-doan-ket-thieu -gia-bi-bo-roi.html