Trang chủ / Đô Thị / Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi / Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 13 : Không phải tên lừa đảo.




 Thiếu gia bịDu bỏ rơi

Tác giảzh: Nga ThịPT Lão Ngũ ThầDn

Chương 13: Không phảoRi tên la đfADqxo.

Nguồn dịOBch: Nhóm dịLOoch Friendship
Sưu tầzhm: tunghoanh.com


    Nghe xong lờqUi của Dip Mc, ánh mắqxt ông lão ánh lên một tia sáng, tuy ông biết Dip Mc là một ngườHi có bảIOn lĩOBnh, nhưng lúc hắIOn nói sẽ chữfADa khỏi hoàn toàn cho ông, ông vn có chút không tin, vảIO lạzPi ngườocPi này va mở ming là nói đocPến tin, chng có chút y đAWAWc nào cảU.

    Trong y học nếu đzhã nắLOom chắnBc 70% thì có nghĩDua là cơ hội đBã rấHt lớn, nhưng ngườXOCi này lạLLQi nói đmzzã nắfADm chắYIcc 70% sẽ chữzOa khỏi cho ông, nói nghe có vẻ nhẹ nhàng quá, đBiu đIOó khiến cho s tin tưởng ban đAWUu của ông lão đocPối với Dip Mc một lầIOn nữqUa có chút buông lỏng, nhưng nghĩl lạoRi nếu như mình không chữPeMa trịH, thì chỉel còn sống đQLjược vài tháng mà thôi, đlHzh cho hắBn chữMDa trịsDB, nếu chữCfa không khỏi, thì cũng chỉB mấBt một ít tin.

    Nhưng muốn la tin của ông cũng đqxâu phảli d, nghĩEzy đHến đQLjây ông lão nói:
    - Anh nói bây giờEzy anh chưa chắjfmc sẽ trịAW khỏi hoàn toàn cho tôi, vy thì đnBến khi nào thì anh nắBlqm chắocPc đHây?

    - Ba năm.
    Dip Mc cườUi thảyCn nhiên nói.

    Dip Mc nghĩqx đUợi đkmqến khi ‘Ngân Tâm thảLLQo’ của mình đfến khi thu hoạDch, thì s tu luyn của mình không thểf lên cao thêm nữrksa, luyn khí tầMDng ba chắfADc cũng đLOoược rồi, tuy hắPeMn không hiểxu đAWược ý trong câu hỏi của ông lão, nhưng hắLLQn biết ông ta có chút hoài nghi mình, nhưng không sao, dù gì thì tin cũng chỉD kiếm lầePXn này thôi.

    Hắtbtn không ngốc đDuến nổi đlHem chuyn của mình kểl cho ngườDi khác, dù hắrksn không kiếm tin thì cũng không tiết lộ chuyn của mình. Chỗ này là nơi nào, Dip Mc đUã biết rấfADt rõ ràng, nếu đkmqU ngườEzyi khác biết hắEzyn có phép thut, thm chí đlến khoa học ở chỗ này cũng không thểqx giảMDi thích, hắcin nhấMDt đBqUnh sẽ không gp chuyn gì tốt lành cảx.

    Với thc lc của hắAWn thì chuyn trốn đBi cũng khó, s lớn mạmzznh của lc lượng chính phủ hắeln biết rấelt rõ. Cho nên hắyCn chỉDRn còn cách kiếm tin một cách lén lút, tuyt nhiên không thểx quang minh chính đHOEYi mà tỏ rõ thc lc của mình, đIOH tránh mình bịqx đjfmem đcHi giảBi phu như lũ chuột bạmzzch.

    - Vy thì trịel ngọn, nhưng anh cầlHn bao nhiêu tin, chúng tôi không có mang theo, đUợi khi anh trịkmq khỏi, tôi sẽ bảxo ngườqUi chuyểnBn khoảEzyn cho, hoc là anh đqxi với chúng tôi đfjfm lấmzzy tin.
    Ông lão cũng có chút hứDung khởi nói, ông ta đQLjã xác đlHzPnh tên bác sĩlH này là một tên la đLOoPTo, bởi vì hắCfn ta nói hin giờD chưa thểzh chữMDa khỏi, mà phảOEYi đtbtến ba năm sau, nói như thế ai mà tin cho đoRược.

    Sỡ dĩD còn muốn Dip Mc th xem, là bởi vì cây ngân châm lúc nãy đOEYã khiến ông tỉkmqnh lạfADi, đUiu đIOó khiến cho ông có ý muốn th hắbern. VảOB lạzPi ông cũng muốn biết tên bác sĩjfm này sẽ chuẩAWn bịtbt la gạxt như thế nào. HắqUn ta làm vic cho Lợi Khang, chng trốn đzhi đfâu đrksược.

    Dip Mc lắRc đjfmnBu nói:
    - Không có tin thì tôi không làm gì đlHược, tôi trịlH bnh là muốn kiếm tin. Và tôi cầYIcn tin ngay bây giờocP, còn v vic chuyểsDBn khoảDRnn hay đocPi với các ngườyCi, tôi không có hứBng thú.

    Dip Mc c tuyt ngay lờoRi của ông lão, không có thc lc, thì hắoRn sẽ không phơi bày ra đlHâu, s nham hiểWm của lòng ngườocPi, hắnBn đDRnã đIOược thấRy t lâu rồi, có thểCf nói ngoài sư phụ Lạelc Ảnh ra, thì hắOBn sẽ không tin bấrkst cứW ai, vảW lạDRni hắPeMn cũng không tin trên ngườcii cô gái này không có tin, ngườberi có tin như cô ta, làm sao đciến một tấfm card cũng không có chứU.

    SắsDBc mt ông lão lin trở nên khó coi, sao lạqxi có tên bác sĩmW như vy chứEzy, không cầtbtn biết hắcin có phảOBi là kẻ la đocPcio hay không, nhưng làm gì có loạBi ngườMDi chưa chữmzza bnh mà đLLQòi tin công chứci, đzPây không phảUi là chuyn y đyCUc kém, mà hoàn toàn không có y đnBzhc.

    - Ông nội, nghe nói các bác sĩocP bây giờsDB đLOou như thế, không có tin thì không muốn chữEzya bnh, ông đrksng nổi gin nữkmqa.
    Cô gái tên TịfADnh Nhi vì ông nội chuyểMDn nguy thành an, trong lòng thoảEzyi mái đmzzôi chút, ngược lạli đtbtang khuyên ông nội của mình.

    - Trịjfm ngọn anh cầoRn bao nhiêu tin?
    Cô gái tên Tình Nhi không phảcHi kẻ ngốc, tuy cô ta nhìn thấxy Dip Mc có một chút bảBn lĩlHnh, nhưng ngườLOoi này hình như hơi khoác lác, nhưng đlối mt với một ngườAWi duy nhấkmqt có khảQLj năng trịfAD khỏi bnh cho ông nội, cô không muốn bỏ qua.

    - Hai trăm nghìn
    Dip Mc nhìn cách ăn mc của ngườli con gái đYIcoán chng cũng có hai trăm nghìn, nên hắDun muốn hai trăm nghìn đPeMối với cô mà nói có lẽ rấYIct d dàng.

    Thiếu nữLOo này có chút khó x, tấocPt cảqU tin của cô ta cộng lạfADi chỉCf có năm mươi nghìn, mà hắRn lạBlqi đOBòi đfến hai trăm nghìn. Chng lẽ hắzOn nhìn thấMDy bộ quầmWn áo đMDcit tin trên ngườcHi mình nên mới đIOòi giá thế? Nhưng quầzPn áo trên ngườberi đDuâu phảnBi do cô mua, mà cô cũng mua không nổi, là do bà cô đxã tng.

    - Tôi chỉePX có năm mươi nghìn, tấOBt cảzP đCfu ở đfây, mt mã là 880521.
    Nói xong cô ta lấUy ra một cái card duy nhấDt trên ngườrksi đYIcưa cho Dip Mc.

    Dip Mc cầDm lấly, nhìn cô ta một cái, nghĩqx cô ta tht nhỏ mọn, một viên hộ tâm đzhơn cũng đkmqáng giá hơn năm mươi nghìn rồi, nhưng năm mươi nghìn thì năm mươi nghìn, đnBối với vic kiếm tin chịlu thit thòi thì hắbern không quan tâm, có năm mươi nghìn thì tạcim thờCfi cũng không cầsDBn lo nghĩYIc chuyn tin nữzha.

    Cầfm lấzPy card rồi thì hắrksn cũng không nhiu lờLOoi, mở hộp thuốc lấzhy ra một viên thuốc màu đfADen đlHen đUưa cho ông lão và nói:
    - Ông hãy uống viên hộ tâm đzhơn này trước, tôi sẽ châm cho ông sau.

    - Đây là thuốc gì? Hộ tâm đjfmơn à? Sao khó coi thế, anh không phảtbti là giang hồ lang trung chứAW? Đây là bnh vin Lợi Khang đRPeMy.
    Cô gái tên TịzPnh Nhi cảocPn lấrksy tay Dip Mc, có chút lo lắmWng.

    - Nếu cô không muốn chữRa trịD nữsDBa, thì tôi sẽ trảl card lạtbti cho cô.
    Dip Mc nói với vẻ không vui.

    Ông lão nhìn vào mắBt của Dip Mc, xua tay nói:
    - Tình Nhi, cháu tránh ra đLOoi, đHưa thuốc đDRnây ông uống.

    Ông lão cầePXm lấBy viên thuốc, không nói lờEzyi nào nuốt vào trong, nhẹ nhàng thở ra, không phảCfi ông sợ chết, nhưng nếu ông có thểnB sống thêm 3 năm nữePXa, thì có rấUt nhiu vic ông có thểjfm sắqxp xếp ổn thỏa, nhưng nếu ông ra đfi đciột ngột, thì gia đHình có thểqx sẽ vì thế mà náo loạDun, thm chí sụp đmzzổ, đPTây là đePXiu ông không muốn nhìn thấyCy.

    Cho nên dù chắYIcc rằqUng Dip Mc là tên la đEzyBo, nhưng chỉzh cầzhn 10% hy vọng thì ông cũng phảcii th.

    Nhìn ông ta uống xong thuốc, Dip Mc gt gt đsDBOBu, bảBlqo ông ta nằlHm xuống, bắlt đPeMcHu châm.

    Tình Nhi vốn hoài nghi hắRn ta, bởi vì hắcin lấCfy ra một viên thuốc màu đMDen đDen thì càng nghi ngờXOC, nhưng khi cô thấUy tốc đlộ châm kim của Dip Mc và vẻ mt tươi tỉCfnh hơn của ông, cô lạPTi bắLOot đfocPu kì vọng ở Dip Mc.

    Tuy chưa tng đzOược thấDRny châm cứIOu trịtbt liu của Trung y bao giờCf, nhưng cô cũng nhìn thấmzzy qua trên ti vi, châm cứtbtu trịU liu thông thườqxng, tuyt đUối không thểD mây bay nước chảmWy như Dip Mc, mà s nhanh nhẹn của tên bác sĩMD này đmzzến đqUộ gầWn như chỉjfm thấnBy bóng tay, đMDây chính là nguyên nhân chủ yếu khiến cho nim tin của cô dâng lên.

    Đến sau cùng, s nghi ngờjfm của cô đCfối với Dip Mc gầPTn như biến mấsDBt, bởi vì trên trán Dip Mc đzhã thấxm đcim mồ hôi.

    Đột nhiên cô ta trở nên căng thng, bởi vì cô nhìn thấQLjy trên gương mt ông có vẻ đHau đkmqớn, đzPang lúc cô ta muốn mở ming hỏi thì đQLjột nhiên Dip Mc lôi ông lão trở ngược mình, chưởng một cái vào lưng ông ta.

    ‘Phụt’ một tiếng, ông lão phun ra một đoRống nhầBlqy nhụa va đIOen va nồng.

    Dip Mc thở phào nói với cô ta:
    - Ông của cô đsDBã khỏi rồi, trong 3 năm sẽ không bịzOđcHâu, bây giờOEY đberlH y tá vào dọn dẹp, tôi phảzhi đcHi đWây.

    Nói xong không đePXợi cô ta kịxp trảPeM lờli, hắOEYn vác hòm thuốc trên vai quay lưng đDui, đqxợi khi Tình Nhi đOEYcHnh thầDRnn lạcHi đnBOBnh đQLjuổi theo, thì Dip Mc đoRã biến mấnBt rồi.

    - Ông nội…
    Cô gái tên Tình Nhi chạLLQy trở lạOBi phòng cấmWp cứYIcu, cô lo lắDng gọi, cô nghĩXOC Dip Mc là loạrksi ngườUi la gạnBt xong thì đWi, thm chí có thểocP không phảDui là ngườWi trong bnh vin Lợi Khang. Lúc va vào đoRâ tá nói hắIOn không phảIOi là bác sĩkmq Thôi, lúc này cô mới nghĩR ra, nhưng bây giờLOo không kịPTp nữqxa.

    Ông lão đMDã hồi phục, cầQLjm lấlHy cái khăn lau ming, ánh mắBt lộ vẻ kỳ lạW, nhìn cô ta rồi nói:
    - Tên bác sĩocP này không phảIOi kẻ la đePXBlqo, ông cảLOom thấePXy toàn thân nhẹ nhõm hơn nhiu, không mt mỏi như ngày xưa nữBlqa. Tht không ngờW lạrksi có vịfAD thầrksn y như thế, lát nữEzya cháu hãy đXOCi hỏi y tá, vịAW bác sĩsDBOEYy tên gì, loạHi ngườLOoi này nên quen biết một chút.


  • Gửi lúc 20:07 Ngày 22/06/2015

    pxhieu1993

    Đéo hiểu tác giả là cái thể loại gì nữa, truyện đô thị >>>đi loanh gặp toàn gặp gái >>> gái nào cũng chịch

  • Gửi lúc 20:22 Ngày 02/09/2014

    trangiatuan000

    kết sàm quá, đề nghị bác Ngũ Thần sửa lại =_=''

  • Gửi lúc 16:30 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu chương: Không được đùa giỡn lưu manh Chương: Cường hãn nghiền ép Chương: Trăm năm ước chiến Chương : Thánh đạo quật khởi Chương : Tạo hóa (Đại kết cục)

  • Gửi lúc 16:26 Ngày 10/08/2014

    zenhiro

    Thiếu rùi còn khúc nó xún U Minh Giới nói chuyện với người canh giữ pháp tắc U Minh biết là sao Hỗn Nguyên còn đẳng cấp cao hơn là TẠO HÓA úp thiếu rùi

  • Gửi lúc 23:04 Ngày 05/08/2014

    lovefang

    đang hay có cái kết cụt hứng vãi