Trang chủ / Kiếm Hiệp / Thiên Hạ Kiêu Hùng / Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong

Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong




Thiên Hạql Kiêu Hùng
Tác giảDq: Cao Nguyt

QuyểLn 1: Dương gia hữElu nam sơ trưởng thành
Chương 35: Buổi tối đqlến nhà họ Phong

Nhóm dịpwrch Quan TrườUcng
Nguồn: metruyen


Dương Tố mới va đYpi, NữElu Nữiu lin chạlqAy vào phòng. Cô bé cũng chẳng đrsrể ý đNKqến việc mang cháo cho Nguyên Khánh nữa mà vội vàng hỏi hắn:
- Nguyên Khánh ca ca phảCpsi xuấlqAt chinh sao?

Nguyên Khánh gõ lên đNKqầu cô bé một cái:
- Đã ở ngoài nghe trộm, làm sao lại nghe không rõ chứ?

- Muội nghe rõ rồi nhưng vẫn cảm thấy ca ca...

- Đừng nghĩ bậy. Mau bưng cháo lên cho ca đcGJi. Ca thấy đEvói rồi!

NữOtUu NữDoOu bấwCt đtPCpsc dĩTql, đji ra ngoài bưng cháo lên. Nguyên Khánh lạHKi chm rãi nghiêng ngườoUli nằvm xuống. HắAHn thở dài một tiếng. Sư phụ điã từng nói với hắn, Bách Chiến Công nếu muốn đCpsột phá thì phải đwCi điánh thực chiến. Mà sức mạnh của hắn hai năm nay dường như đKiình trệ, không tiến thêm đqBược chút nào. Điều này khiến cho hắn lòng như lửa đwCốt. Khó khăn lắm mới có đgEEược cơ hội xuất chinh Đột Quyết như hôm nay thế mà lại bị ông nội quả quyết từ chối. Điều này khiến hắn trong lòng buồn vô cùng.

Lúc này đUcầu hắn gối lên một vật cứng. Sờ vào thì hóa ra là miếng ngọc bội Dương Kiên đCpsưa cho. Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ. Miếng ngọc bội đsYsó là một miếng ngọc bích, trong suốt mượt mà, ánh sáng màu xanh biếc, không chút tì vết, là một miếng ngọc đEvẹp hàng cao cấp, đqlược treo bởi một sợi dây kim tuyến dệt.

Mặt trước của miếng ngọc bội đNKqược khắc rồng còn mặt sau khắc phượng. Nhìn rất sống đlộng. Miếng ngọc bội này là ngọc bội long phượng. Phía dưới con rồng có khắc chữ “Ngự” thể hiện là vật Hoàng đHKế dùng. Nguyên Khánh nhanh chóng tính đCpsược trị giá bản thân miếng ngọc bội này phảcGJi đKiến mấy trăm đYpồng. Nhưng vấn đlề là đAHây là vật của Hoàng đsiế thì cửa hàng nào dám mua cơ chứ?


- Nguyên Khánh ca ca, cháo đmmnến đDqây. Nóng quá!

Nữvu Nữqu bưng một tô cháo, chm rãi đgEEi đNKqến. Cô lấy quá nhiều, cháo nóng khiến cô bỏng sắp phát khóc. Nguyên Khánh vội vàng ngồi dy cườnGDi nói:
- Nữu Nữu ngốc à, sao không lấy ít thôi chứ?

- Ca ca đnGDừng lo. Mau đpwrỡ giúp muội đJZi!
Cuối cùng nóng quá khiến cô bé hét lên.

... .

Buổi chiu, ThẩfgJm Thu Nương cuối cùng cũng về. Cô bước vào trong nhà, nhìn thấy một số đnGDồ dùng trong bếp điđqBược dọn dẹp từ đHKống đBổ nát. Nguyên Khánh đKiang đtPsfzng ở trên một cái mẹt lớn luyện kiếm. Đây là nơi luyện kiếm của Nữu Nữu. Đứng ở bên rìa cái mẹt luyện kiếm mà không bị rơi. Thật ra phần nhiều là luyện khinh công.

Nữqju NữZu đpwrBng ở một bên chỉpwr đgEEiểzNJm kiếm pháp cho Nguyên Khánh. Nguyên Khánh chưa từng luyện kiếm. Hắn thường dùng kiếm như dùng đKiao vậy. Nữu Nữu nhìn mà nhíu mày, dạy mãi không thay đUcổi đlKược.

- Nguyên Khánh, vết thương trên lưng con đtPđwCỡ chưa?
ThẩCpsm Thu Nương lo lắJHqng hỏi.

- Thím, con không sao đHKâu ạ.
Nguyên Khánh quay đrsrYpu lạJZi cườsfzi nói. Hắn đqlứng không vững, ngã xuống từ cái mẹt.

- Mẹ à, sao bây giờ mẹ mới về?
Nữu Nữu hỏi.

Thẩqjm Thu Nương tâm trạng kích đlLộng. Cô dang hai cánh tay ra:
- Nào, hai con lại đfgJây.
đgEEọc truyn mới nhấJTct tạBi tung hoanh . com
Cô ôm NữBu NữCpsu và Nguyên Khánh vào lòng, không kìm nổi vui mừng đzNJến phát khóc.
- Từ giờ trở đsii, chúng ta không còn là nô bộc nữa. Không có ai có thể đlqAiều khiển đqlược vận mệnh của chúng ta nữa rồi.

- Mẹ!
Nữu Nữu tuôn dòng nước mắt. Cô như một con dê con ngẩng đvầu lên nhìn mẹ.

- Thím, chúng ta rờqi khỏi nơi này đEvi!

Nguyên Khánh cũng ngẩOtUng đfgJtPu, mắt đDqo đfgJỏ.
- Con không muốn ở nơi này nữa.

ThẩOtUm Thu Nương gt gt đGjUcu, lau nước mắmmnt cườOtUi nói:
- Nào, chúng ta đHKi vào nhà nói chuyện.

Cô kéo hai con vào phòng, ngồi bên cạnh chiếc bàn nhỏ. Nàng nói với Nguyên Khánh và NữEvu NữfgJu:
- Va rồi Dương Huyn ĐĩEvnh nói cho mẹ biết là đCpsang sắp xếp chỗ ở cho chúng ta, chính là cái nhà trống trước cổng, có sáu gian. Mẹ nói là cần thương lượng với các con đjã. Các con nói xem, chúng ta nên mua nhà mới hay là chuyển điến nhà mới đqBó?

- Mua nhà mới đzNJi ạ!

Nguyên Khánh và NữZu Nữqu đjều đgEEồng thanh. Chúng không muốn ở trong phủ nhà họ Dương. Cả Nguyên Khánh cũng thế. Hắn tuy là con cháu nhà họ Dương nhưng lại rất phản cảm với phủ nhà họ Dương. Hơn nữa mua nhà cho thím và Nữu Nữu là tâm nguyện của hắn. Nguyên Khánh nói với thái đlqAộ kiên quyết:
- Thím à, con đJZã hỏi rồi. Nhà cũng không đUAắt đUAâu. Một ngôi nhà một mẫu xây dựng hoàn thành xong chỉ cần một nghìn xâu tiền, có bảy gian, còn có một cái sân rất lớn.Con thấy mua nhà lớn quá cũng chẳng có tác dụng gì. Một ngôi nhà một mẫu là đKiủ.

Kỳ tht ThẩUcm Thu Nương cũng hiểJTcu đlược rằng các con đqã muốn rời xa phủ nhà họ Dương, thì cũng không thể ở lại nơi này đlược. Dương Huyn ĐĩJTcnh nói cho cô, Nguyên Khánh sắp đgEEến Quốc Tử đji học, sẽ không còn sống ở trong phủ nữa. Như vậy thì mẹ con cô càng không thể ở trong phủ nhà họ Dương đsYsược. Cô bèn cười nói:
- Các con đsfzã nhất trí muốn mua nhà mới thì mẹ cũng không còn ý kiến gì nữa. Vừa nãy lúc đsYsi về mẹ có gặp thím Lưu giúp chúng ta hỏi thăm thông tin một chút. Nhà bọn họ là trung tâm thông tin.

Va mới dứgEEt lờlqAi, trong sân liền truyền đUAến tiếng của thím Lưu: nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m
- Thu Nương có nhà không? Tôi có thông tin cho cô đNKqây.

ThẩNKqm Thu Nương vội vàng đzNJi ra ngoài:
- Thím Lưu, có thông tin về nhà rồi sao?

Thím Lưu là phụ trách trong bếp, là một bà thím rất ôn hòa, rất thích chơi với Nữu Nữu và Nguyên Khánh. Con gái của bà Lưu Phi Nhi thân nhất với Nữu Nữu.

Bà va đNKqi vào sân lin cườZi nói:
- Tôi va mới v hỏi Lưu NhịnGD thúc. Cũng tht là khéo. Ông ấsYsy có một đsYsUca cháu trai muốn chuyểYpn nhà đElến LạDoOc Dương, chuẩHKn bịql bán căn nhà đqji. Ngôi nhà ấqy cũng ở ngay phườsfzng của chúng ta đfgJây, cách chỗ này hai con phố. Một căn nhà một mu tư, có sáu gian. Căn nhà đAHó năm ngoài có tu sa rồi, nhà ngói. ĐDqi khái là còn khá mới. ĐlKng trước và sau đKu có sân. Đó là một căn nhà rấpwrt tốt đDqCpsy.

- Vy anh ta đKiòi bao nhiêu tin?
ThẩlqAm Thu Nương ngm nghĩrsr một chút lạYpi hỏi.

- Với ngườcGJi ngoài thì cu ta đsiòi một ngàn sáu trăm đDoOồng. Nhưng đvây là do NhịsYs thúc của anh ta giới thiu thì có thểi rẻ hơn một chút, khoảsYsng một nghìn rưỡi đTqlồng.

ThẩzNJm Thu Nương lin gt gt đUAju.
- Ngày mai tôi sẽ đGCli xem, nếu thích hợp thì sẽ mua luôn.

Cô lạli kéo thím Lưu ra sân rồi khẽ nói với bà:
- Tôi muốn dùng tên của Nguyên Khánh đgEErM mua. ChịcGJ xem có đDoOược không?

Thím Lưu lắYpc đDqElu.
- ChỉK sợ không đgEEược. Bây giờYp nó mới còn nhỏ tuổi. Ít nhấTqlt cũng phảqi mườgEEi tám tuổi thành đpwrinh mới có thểoUl mua nhà đqjược. ChỉlL có thểlqA dùng tên cô đKmmn mua thôi.

- Cái này…
ThẩAHm Thu Nương hơi khó x. Căn nhà này là mua cho Nguyên Khánh, cô không thểrsr lấOtUy đYpược.

Thím Lưu thăm dò nhìn Nguyên Khánh và Nữqju NữBu đKiang nói chuyn với nhau trong sân, đNKqưa hai ngón tay ra so, khẽ cườJTci:
- Cô cũng tht là. Hai đDqLa chúng nó thanh mai trúc mã lớn lên. Mai sau cô gảNKq NữJTcu NữlKu cho Nguyên Khánh thì cô còn là mẹ của chúng nó. Như thế chng phảUAi là giảAHi quyết xong rồi sao?

ThẩOtUm Thu Nương kỳ tht sớm có ý tưởng này. Chỉpwrđliu cô cảNKqm thấEly dòng dõi không xứUAng. Nhà họ Dương có thểv không đqlồng ý. Cô thở dài đrMáp:
- Thôi cái đlKó nói sau. Ngày mai cứJHq đrsri xem nhà đKã, thích hợp thì sẽ mua.

- Ôi, cô đwCng có nghĩB nhiu như thế làm gì. Thuyn đKiến đlNKqu cầZu t nhiên thng đtPến đqjó. Mai sau chúng có muốn ở bên nhau thì có ngăn cũng chng ngăn đrMược.

Thím Lưu lạOtUi cao giọng cườTqli nói:
- Vy điược rồi. Ngày mai tôi dn cô đKii xem nhà. Sáng sớm mai tôi sẽ qua tìm cô.

- Nguyên Khánh, Nữmmnu NữYpu, ta về đlKây.

- Thím hai đTqli thong thả.

Thẩqlm Thu Nương bước đwCi về phía sân. Cô nhìn Nguyên Khánh và NữUAu Nữrsru một cái, trong lòng thở dài lên một tiếng. Nếu như hai đpwrứa này lớn lên là một đzNJôi thì tốt.

... .

Màn đlqAêm mới buông xuống. Nguyên Khánh đDqến trước một ngôi nhà phườoUlng Thân Nhân. Căn nhà không lớn lắoUlm. Chỉl chiếm có ba mu đwClt. Nguyên Khánh đZi lên trước ca nhìn tấUcm biểjn với hai chữnGD “Phong phủ”. HắnGDn cườCpsi. Chính là ở đGjây. HắlKn gõ ca, ca lin mở ra.

- Cu tìm ai?
Một nha hoàn liếc mắt hỏi dò Nguyên Khánh.

Nguyên Khánh cườnGDi:
- Tôi muốn tìm lão gia. Ông ấy có nhà không?

- Hải Đường, ai đfgJấy?

Một người phụ nữ trẻ đrsri lên. Cô ta nhận ra Nguyên Khánh, ngẩn ra một chút:
- Là cậu!

- Cô Tám, là con. Con tìm Phong thúc.

Người phụ nữ trẻ này tên là Dương Vân. Dương Vân là con gái của em trai Dương Thận của Dương Tố. Cô xếp hạng tám trong nhà họ Dương. Nguyên Khánh là hậu bối, luôn phải gọi là cô Tám. Hai năm trước cô bị Dương Tố làm chủ gả cho Phong Đức Di, và ở với chồng ở phường Thân Nhân.

Cô quen Nguyên Khánh, không có cảm tình tốt gì với Nguyên Khánh, cũng không căm giận hắn. Chỉ là hơi xem thường hắn. Hơn nữa cô ta bây giờ là phu nhân của quan, ít nhiều cũng có chút khoe mẽ.

- Cậu tìm Phong lang làm gì?
Cô ta không vui lắm. Người nhà cô ta đrsrang ăn cơm. Trong lúc ăn cơm mà bị quấy rầy thì tht là rất bất lịch sự.

- Bát nương, là ai đlLấy?

Phong ĐqBc Di cũng đsii đlLến sân. Bây giờqB ông ta không còn là phụ tá của Dương Tố nữZa. Năm ngoái ông ta đDoOược Dương Tố tiến c lên làm quan. Hin tạKii ông ta đlang là xá nhân nội s. ChứJTcc quan không cao, chỉCps là lục phẩsfzm. Nhưng ông ta có quyn nghĩzNJ chỉEl. Đó là một vịoUl trí vô cùng trọng yếu.

MắlqAt của ông ta không tốt, đsfzi lên phía trước nhìn bỗng nhiên nhn ra Nguyên Khánh, vẻ mt lp tứlqAc tươi cườNKqi.
- Hóa ra là Nguyên Khánh. Mau vào đqi. Vào đGji. Ôi, sao cháu đqjến mà không nói gì cảl. Ta chng chuẩGjn bịrsr gì cảj.

Nguyên Khánh chắBp tay cườGji nói:
- Đã quấy rầy Phong thúc rồi. Cháu đYpến là muốn mượn Phong thúc một tấlKm bảpwrn đJZĐột Quyết. Phong thúc chắjc là có chứEv?

- Cháu mượn bảLn đCpsĐột Quyết làm gì? Ta đOtUương nhiên là có, nhưng cháu phảGji vào cùng ăn cơm trước đlqAã.

- Phong thúc, cháu ăn cơm rồi mới đtPến mà.

- Vy đKiược rồi. Thế vào thư phòng ngồi đUAợi ta. Ta sẽ đzNJến ngay.

Phong ĐLc Di vội vàng mờnGDi Nguyên Khánh vào thư phòng. Ông ta vội vàng quay lạJZi ăn nốt mấqBy miếng cơm rồi bỏ bát đLó đTqli luôn. Vợ ông ta nắgEEm lấEly tay áo ông ta , không vui nói:
- Huynh đAH của ông đJHqến cũng không thấNKqy ông nhit tình như thế này. Nó chỉcGJ là con của vợ kế của vãn bối. Ông quan tâm đAHến nó nhiu thế đjlqA làm gì?


- Bà này tht ngốc!

Phong ĐBc Di kéo vợ sang một bên, cắoUln răng thấip giọng nói:
- ChỉOtU có tôi biết thôi. ĐCpsa bé này mai sau sẽ là chủ của nhà họ Dương đZUcy. Bây giờq mà không biết đlElu tư tốt thì sao đTqlược?

Cô Tám bỗng dưng trng mắDoOt lên:
- Cu ta á? Làm sao có khảOtU năng đLó chứlqA?

- Bà cứDq nghe tôi đji, không sai đrsrâu. Nhịl thúc đCpsã mấGjt mấly vạGjn xâu tin vì nó rồi đCpsqjy. Suy nghĩoUl của ông ta làm sao giấDoOu đqjược tôi.

Phong Đpwrc Di lạji véo mông vợ một cái rồi cườwCi ha hảlqA.
- Buổi tối tôi sẽ nói rõ hơn với bà.

- Ông quỷ này!

  • Gửi lúc 19:07 Ngày 01/06/2014

    svn.tien@fb

    Chương 734, 735 dek bik là của truyện nào gắn vào làm giả truyện THKH kìa, ad coi lại đê :p

  • Gửi lúc 0:01 Ngày 04/10/2013

    anh.h.nguyen.332@fb

    Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 281 bị lỗi , tự chuyển sang truyện Thiên Tài Tướng Sư , đề nghị quan tâm và sữa lỗi .

    • Gửi lúc 0:03 Ngày 04/10/2013

      anh.h.nguyen.332@fb

      nhầm Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 42

  • Gửi lúc 21:38 Ngày 31/08/2013

    lydominhhung

    Ad có thể để chức năng tìm chương như lúc đầu dc ko ? Như giờ thì hơi bất tiện... hoặc có thể tìm trực tiếp trên phần adress càng tiện

  • Gửi lúc 22:21 Ngày 15/07/2013

    farmyou

    sao chương mới ra lâu thế admin

  • Gửi lúc 21:22 Ngày 05/03/2013

    hessy007

    admin ơi sao ra chương chậm thế.

banner