Trang chủ / Kiếm Hiệp / Thiên Hạ Kiêu Hùng / Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong

Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong




Thiên Hạuh Kiêu Hùng
Tác giảXqZ: Cao Nguyt

QuyểKqn 1: Dương gia hữjau nam sơ trưởng thành
Chương 35: Buổi tối đxến nhà họ Phong

Nhóm dịJcOch Quan TrườOng
Nguồn: metruyen


Dương Tố mới va đmBi, Nữkhu NữvQu lin chạvy vào phòng. Cô bé cũng chẳng đzCiể ý đxến việc mang cháo cho Nguyên Khánh nữa mà vội vàng hỏi hắn:
- Nguyên Khánh ca ca phảJcOi xuấLatt chinh sao?

Nguyên Khánh gõ lên đjaầu cô bé một cái:
- Đã ở ngoài nghe trộm, làm sao lại nghe không rõ chứ?

- Muội nghe rõ rồi nhưng vẫn cảm thấy ca ca...

- Đừng nghĩ bậy. Mau bưng cháo lên cho ca đIsi. Ca thấy đCiuói rồi!

NữXqZu Nữxu bấZnKt đouYhc dĩjU, đhi ra ngoài bưng cháo lên. Nguyên Khánh lạKzvi chm rãi nghiêng ngườivi nằhzm xuống. HắvQn thở dài một tiếng. Sư phụ đjXjã từng nói với hắn, Bách Chiến Công nếu muốn đhzột phá thì phải đjai điwánh thực chiến. Mà sức mạnh của hắn hai năm nay dường như điiLình trệ, không tiến thêm đOeược chút nào. Điều này khiến cho hắn lòng như lửa đOốt. Khó khăn lắm mới có đxược cơ hội xuất chinh Đột Quyết như hôm nay thế mà lại bị ông nội quả quyết từ chối. Điều này khiến hắn trong lòng buồn vô cùng.

Lúc này điOầu hắn gối lên một vật cứng. Sờ vào thì hóa ra là miếng ngọc bội Dương Kiên đZnKưa cho. Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ. Miếng ngọc bội đxó là một miếng ngọc bích, trong suốt mượt mà, ánh sáng màu xanh biếc, không chút tì vết, là một miếng ngọc đEGẹp hàng cao cấp, đjaược treo bởi một sợi dây kim tuyến dệt.

Mặt trước của miếng ngọc bội đmBược khắc rồng còn mặt sau khắc phượng. Nhìn rất sống điOộng. Miếng ngọc bội này là ngọc bội long phượng. Phía dưới con rồng có khắc chữ “Ngự” thể hiện là vật Hoàng đLJế dùng. Nguyên Khánh nhanh chóng tính đhzược trị giá bản thân miếng ngọc bội này phảcsi đuhến mấy trăm đcsồng. Nhưng vấn đivề là đmBây là vật của Hoàng đhế thì cửa hàng nào dám mua cơ chứ?


- Nguyên Khánh ca ca, cháo đhến đIsây. Nóng quá!

NữiOu Nữuu bưng một tô cháo, chm rãi đjXji đjXjến. Cô lấy quá nhiều, cháo nóng khiến cô bỏng sắp phát khóc. Nguyên Khánh vội vàng ngồi dy cườjUi nói:
- Nữu Nữu ngốc à, sao không lấy ít thôi chứ?

- Ca ca đxừng lo. Mau đivỡ giúp muội đRIEi!
Cuối cùng nóng quá khiến cô bé hét lên.

... .

Buổi chiu, Thẩuhm Thu Nương cuối cùng cũng về. Cô bước vào trong nhà, nhìn thấy một số đjUồ dùng trong bếp điwđuược dọn dẹp từ đKqống đnxổ nát. Nguyên Khánh đXCang đLatCiung ở trên một cái mẹt lớn luyện kiếm. Đây là nơi luyện kiếm của Nữu Nữu. Đứng ở bên rìa cái mẹt luyện kiếm mà không bị rơi. Thật ra phần nhiều là luyện khinh công.

NữZnKu NữOeu đIsamrng ở một bên chỉjXj đBiểJcOm kiếm pháp cho Nguyên Khánh. Nguyên Khánh chưa từng luyện kiếm. Hắn thường dùng kiếm như dùng đuhao vậy. Nữu Nữu nhìn mà nhíu mày, dạy mãi không thay đLJổi đIsược.

- Nguyên Khánh, vết thương trên lưng con đCiuđouỡ chưa?
ThẩjXjm Thu Nương lo lắoung hỏi.

- Thím, con không sao đjXjâu ạ.
Nguyên Khánh quay đqfvKqu lạEGi cườBi nói. Hắn đfkmứng không vững, ngã xuống từ cái mẹt. truyn copy t tunghoanh.com

- Mẹ à, sao bây giờ mẹ mới về?
Nữu Nữu hỏi.

ThẩTKjm Thu Nương tâm trạng kích đnLnộng. Cô dang hai cánh tay ra:
- Nào, hai con lại đouây.

Cô ôm NữRIEu Nữau và Nguyên Khánh vào lòng, không kìm nổi vui mừng đivến phát khóc.
- Từ giờ trở đzCii, chúng ta không còn là nô bộc nữa. Không có ai có thể đrvhiều khiển đrvhược vận mệnh của chúng ta nữa rồi.

- Mẹ!
Nữu Nữu tuôn dòng nước mắt. Cô như một con dê con ngẩng đXCầu lên nhìn mẹ.

- Thím, chúng ta rờkhi khỏi nơi này đjai!

Nguyên Khánh cũng ngẩiiLng đtTRhu, mắt đhzo đjaỏ.
- Con không muốn ở nơi này nữa.

Thẩuhm Thu Nương gt gt đzCikhu, lau nước mắamrt cườmJCi nói:
- Nào, chúng ta đhzi vào nhà nói chuyện.

Cô kéo hai con vào phòng, ngồi bên cạnh chiếc bàn nhỏ. Nàng nói với Nguyên Khánh và NữJu NữnLnu:
- Va rồi Dương Huyn ĐĩXqZnh nói cho mẹ biết là đqfvang sắp xếp chỗ ở cho chúng ta, chính là cái nhà trống trước cổng, có sáu gian. Mẹ nói là cần thương lượng với các con đuã. Các con nói xem, chúng ta nên mua nhà mới hay là chuyển đOeến nhà mới đuó?

- Mua nhà mới đvYoi ạ!

Nguyên Khánh và Nữrvhu NữYhu đXqZều đamrồng thanh. Chúng không muốn ở trong phủ nhà họ Dương. Cả Nguyên Khánh cũng thế. Hắn tuy là con cháu nhà họ Dương nhưng lại rất phản cảm với phủ nhà họ Dương. Hơn nữa mua nhà cho thím và Nữu Nữu là tâm nguyện của hắn. Nguyên Khánh nói với thái đOộ kiên quyết:
- Thím à, con đnxã hỏi rồi. Nhà cũng không đYhắt đLatâu. Một ngôi nhà một mẫu xây dựng hoàn thành xong chỉ cần một nghìn xâu tiền, có bảy gian, còn có một cái sân rất lớn.Con thấy mua nhà lớn quá cũng chẳng có tác dụng gì. Một ngôi nhà một mẫu là đuhủ.

Kỳ tht ThẩKqm Thu Nương cũng hiểvu đtTRược rằng các con đZnKã muốn rời xa phủ nhà họ Dương, thì cũng không thể ở lại nơi này đCược. Dương Huyn ĐĩmBnh nói cho cô, Nguyên Khánh sắp đnLnến Quốc Tử đtTRi học, sẽ không còn sống ở trong phủ nữa. Như vậy thì mẹ con cô càng không thể ở trong phủ nhà họ Dương đzCiược. Cô bèn cười nói:
- Các con đamrã nhất trí muốn mua nhà mới thì mẹ cũng không còn ý kiến gì nữa. Vừa nãy lúc đCiui về mẹ có gặp thím Lưu giúp chúng ta hỏi thăm thông tin một chút. Nhà bọn họ là trung tâm thông tin.

Va mới dứamrt lờXCi, trong sân liền truyền đrvhến tiếng của thím Lưu:
- Thu Nương có nhà không? Tôi có thông tin cho cô đKqây.

ThẩiiLm Thu Nương vội vàng đBi ra ngoài:
- Thím Lưu, có thông tin về nhà rồi sao?

Thím Lưu là phụ trách trong bếp, là một bà thím rất ôn hòa, rất thích chơi với Nữu Nữu và Nguyên Khánh. Con gái của bà Lưu Phi Nhi thân nhất với Nữu Nữu.

Bà va đoui vào sân lin cườrvhi nói:
- Tôi va mới v hỏi Lưu NhịzCi thúc. Cũng tht là khéo. Ông ấuhy có một đzCimJCa cháu trai muốn chuyểKqn nhà đXqZến Lạivc Dương, chuẩivn bịcs bán căn nhà đjai. Ngôi nhà ấnLny cũng ở ngay phườrvhng của chúng ta đOeây, cách chỗ này hai con phố. Một căn nhà một mu tư, có sáu gian. Căn nhà đjXjó năm ngoài có tu sa rồi, nhà ngói. ĐLJi khái là còn khá mới. ĐiOng trước và sau đuhu có sân. Đó là một căn nhà rấnxt tốt đqfvcsy.

- Vy anh ta đBòi bao nhiêu tin?
ThẩJm Thu Nương ngm nghĩLat một chút lạfkmi hỏi.

- Với ngườhi ngoài thì cu ta đhòi một ngàn sáu trăm đTKjồng. Nhưng đJcOây là do NhịC thúc của anh ta giới thiu thì có thểJ rẻ hơn một chút, khoảmJCng một nghìn rưỡi điiLồng.

ThẩvYom Thu Nương lin gt gt đuKzvu.
- Ngày mai tôi sẽ đuhi xem, nếu thích hợp thì sẽ mua luôn.

Cô lạnxi kéo thím Lưu ra sân rồi khẽ nói với bà:
- Tôi muốn dùng tên của Nguyên Khánh đaKzv mua. Chịou xem có đXqZược không?

Thím Lưu lắBc đmBTKju.
- ChỉCiu sợ không đJược. Bây giờKzv nó mới còn nhỏ tuổi. Ít nhấLJt cũng phảcsi mườrvhi tám tuổi thành đIsinh mới có thểrvh mua nhà đOược. ChỉvYo có thểLJ dùng tên cô đqfvmJC mua thôi.

- Cái này…
ThẩLatm Thu Nương hơi khó x. Căn nhà này là mua cho Nguyên Khánh, cô không thểJcO lấvy đJcOược.

Thím Lưu thăm dò nhìn Nguyên Khánh và Nữrvhu NữmJCu đKzvang nói chuyn với nhau trong sân, đXCưa hai ngón tay ra so, khẽ cườvjii:
- Cô cũng tht là. Hai đcsRIEa chúng nó thanh mai trúc mã lớn lên. Mai sau cô gảiw NữvYou NữKqu cho Nguyên Khánh thì cô còn là mẹ của chúng nó. Như thế chng phảRIEi là giảmBi quyết xong rồi sao?

Thẩkhm Thu Nương kỳ tht sớm có ý tưởng này. Chỉcsđxiu cô cảvQm thấEGy dòng dõi không xứuhng. Nhà họ Dương có thểuh không đJồng ý. Cô thở dài đrvháp:
- Thôi cái đEGó nói sau. Ngày mai cứXC đivi xem nhà đvYoã, thích hợp thì sẽ mua.

- Ôi, cô đqfvng có nghĩja nhiu như thế làm gì. Thuyn đJcOến điOJcOu cầhzu t nhiên thng đTKjến đvYoó. Mai sau chúng có muốn ở bên nhau thì có ngăn cũng chng ngăn điiLược.

Thím Lưu lạmJCi cao giọng cườvi nói:
- Vy đBược rồi. Ngày mai tôi dn cô đrvhi xem nhà. Sáng sớm mai tôi sẽ qua tìm cô.

- Nguyên Khánh, Nữau Nữuu, ta về đKzvây.

- Thím hai đEGi thong thả.

ThẩtTRm Thu Nương bước đai về phía sân. Cô nhìn Nguyên Khánh và NữKqu NữzCiu một cái, trong lòng thở dài lên một tiếng. Nếu như hai đuứa này lớn lên là một đYhôi thì tốt.

... .

Màn đLJêm mới buông xuống. Nguyên Khánh đTKjến trước một ngôi nhà phườnLnng Thân Nhân. Căn nhà không lớn lắnxm. ChỉXqZ chiếm có ba mu đmJCEGt. Nguyên Khánh điiLi lên trước ca nhìn tấfkmm biểcsn với hai chữLJ “Phong phủ”. HắmJCn cườLJi. Chính là ở đjaây. HắYhn gõ ca, ca lin mở ra.

- Cu tìm ai?
Một nha hoàn liếc mắt hỏi dò Nguyên Khánh.

Nguyên Khánh cườnLni:
- Tôi muốn tìm lão gia. Ông ấy có nhà không?

- Hải Đường, ai đivấy?

Một người phụ nữ trẻ đjXji lên. Cô ta nhận ra Nguyên Khánh, ngẩn ra một chút:
- Là cậu!

- Cô Tám, là con. Con tìm Phong thúc.

Người phụ nữ trẻ này tên là Dương Vân. Dương Vân là con gái của em trai Dương Thận của Dương Tố. Cô xếp hạng tám trong nhà họ Dương. Nguyên Khánh là hậu bối, luôn phải gọi là cô Tám. Hai năm trước cô bị Dương Tố làm chủ gả cho Phong Đức Di, và ở với chồng ở phường Thân Nhân.

Cô quen Nguyên Khánh, không có cảm tình tốt gì với Nguyên Khánh, cũng không căm giận hắn. Chỉ là hơi xem thường hắn. Hơn nữa cô ta bây giờ là phu nhân của quan, ít nhiều cũng có chút khoe mẽ.

- Cậu tìm Phong lang làm gì?
Cô ta không vui lắm. Người nhà cô ta đjUang ăn cơm. Trong lúc ăn cơm mà bị quấy rầy thì tht là rất bất lịch sự.
đvjiọc truyn mới nhấrvht tạnLni tung hoanh . com
- Bát nương, là ai đKzvấy?

Phong Đkhc Di cũng đXqZi đuhến sân. Bây giờzCi ông ta không còn là phụ tá của Dương Tố nữvYoa. Năm ngoái ông ta đvược Dương Tố tiến c lên làm quan. Hin tạoui ông ta đvjiang là xá nhân nội s. Chứvc quan không cao, chỉiw là lục phẩjXjm. Nhưng ông ta có quyn nghĩRIE chỉB. Đó là một vịcs trí vô cùng trọng yếu.

MắtTRt của ông ta không tốt, đvi lên phía trước nhìn bỗng nhiên nhn ra Nguyên Khánh, vẻ mt lp tứouc tươi cườXCi.
- Hóa ra là Nguyên Khánh. Mau vào đmBi. Vào đtTRi. Ôi, sao cháu đvjiến mà không nói gì cảkh. Ta chng chuẩjXjn bịO gì cảiw.

Nguyên Khánh chắnLnp tay cườfkmi nói:
- Đã quấy rầy Phong thúc rồi. Cháu đvjiến là muốn mượn Phong thúc một tấZnKm bảnLnn đvQĐột Quyết. Phong thúc chắamrc là có chứuh?

- Cháu mượn bảjan đuhĐột Quyết làm gì? Ta đuhương nhiên là có, nhưng cháu phảKzvi vào cùng ăn cơm trước đLatã.

- Phong thúc, cháu ăn cơm rồi mới đLatến mà.

- Vy đKqược rồi. Thế vào thư phòng ngồi đYhợi ta. Ta sẽ đTKjến ngay.

Phong ĐIsc Di vội vàng mờZnKi Nguyên Khánh vào thư phòng. Ông ta vội vàng quay lạXCi ăn nốt mấiwy miếng cơm rồi bỏ bát đuó đmBi luôn. Vợ ông ta nắnLnm lấiOy tay áo ông ta , không vui nói:
- Huynh điw của ông đhzến cũng không thấCiuy ông nhit tình như thế này. Nó chỉrvh là con của vợ kế của vãn bối. Ông quan tâm đTKjến nó nhiu thế đzCimB làm gì?


- Bà này tht ngốc!

Phong Đkhc Di kéo vợ sang một bên, cắXqZn răng thấCiup giọng nói:
- ChỉzCi có tôi biết thôi. Đha bé này mai sau sẽ là chủ của nhà họ Dương đxrvhy. Bây giờuh mà không biết đKqJcOu tư tốt thì sao đXCược?

Cô Tám bỗng dưng trng mắivt lên:
- Cu ta á? Làm sao có khảjU năng đjaó chứx?

- Bà cứkh nghe tôi đrvhi, không sai đmJCâu. NhịLat thúc đhã mấXqZt mấvQy vạnLnn xâu tin vì nó rồi đuvy. Suy nghĩa của ông ta làm sao giấjUu đjXjược tôi.

Phong ĐLJc Di lạuhi véo mông vợ một cái rồi cườjUi ha hảrvh.
- Buổi tối tôi sẽ nói rõ hơn với bà.

- Ông quỷ này!

  • Gửi lúc 19:07 Ngày 01/06/2014

    svn.tien@fb

    Chương 734, 735 dek bik là của truyện nào gắn vào làm giả truyện THKH kìa, ad coi lại đê :p

  • Gửi lúc 0:01 Ngày 04/10/2013

    anh.h.nguyen.332@fb

    Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 281 bị lỗi , tự chuyển sang truyện Thiên Tài Tướng Sư , đề nghị quan tâm và sữa lỗi .

    • Gửi lúc 0:03 Ngày 04/10/2013

      anh.h.nguyen.332@fb

      nhầm Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 42

  • Gửi lúc 21:38 Ngày 31/08/2013

    lydominhhung

    Ad có thể để chức năng tìm chương như lúc đầu dc ko ? Như giờ thì hơi bất tiện... hoặc có thể tìm trực tiếp trên phần adress càng tiện

  • Gửi lúc 22:21 Ngày 15/07/2013

    farmyou

    sao chương mới ra lâu thế admin

  • Gửi lúc 21:22 Ngày 05/03/2013

    hessy007

    admin ơi sao ra chương chậm thế.