Trang chủ / Kiếm Hiệp / Thiên Hạ Kiêu Hùng / Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong

Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong




Thiên HạZzs Kiêu Hùng
Tác giảfZK: Cao Nguyt

Quyểpfn 1: Dương gia hữSARu nam sơ trưởng thành
Chương 35: Buổi tối đlkến nhà họ Phong

Nhóm dịxVch Quan Trườcbng
Nguồn: metruyen


Dương Tố mới va điMi, NữKWuu NữKWuu lin chạlky vào phòng. Cô bé cũng chẳng đEGể ý đujCến việc mang cháo cho Nguyên Khánh nữa mà vội vàng hỏi hắn:
- Nguyên Khánh ca ca phảlZRi xuấRNt chinh sao?

Nguyên Khánh gõ lên đpfầu cô bé một cái:
- Đã ở ngoài nghe trộm, làm sao lại nghe không rõ chứ?

- Muội nghe rõ rồi nhưng vẫn cảm thấy ca ca...

- Đừng nghĩ bậy. Mau bưng cháo lên cho ca điAYi. Ca thấy đEGói rồi!

Nữpfu NữlZRu bấIt đDEDc dĩsI, đKWui ra ngoài bưng cháo lên. Nguyên Khánh lạotoi chm rãi nghiêng ngườotoi nằZzsm xuống. HắxVn thở dài một tiếng. Sư phụ đCiã từng nói với hắn, Bách Chiến Công nếu muốn đRbột phá thì phải đpfi điAYánh thực chiến. Mà sức mạnh của hắn hai năm nay dường như đujCình trệ, không tiến thêm đSARược chút nào. Điều này khiến cho hắn lòng như lửa đZzốt. Khó khăn lắm mới có đfZKược cơ hội xuất chinh Đột Quyết như hôm nay thế mà lại bị ông nội quả quyết từ chối. Điều này khiến hắn trong lòng buồn vô cùng.

Lúc này đIầu hắn gối lên một vật cứng. Sờ vào thì hóa ra là miếng ngọc bội Dương Kiên đfưa cho. Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ. Miếng ngọc bội đginó là một miếng ngọc bích, trong suốt mượt mà, ánh sáng màu xanh biếc, không chút tì vết, là một miếng ngọc đUẹp hàng cao cấp, đsIược treo bởi một sợi dây kim tuyến dệt.

Mặt trước của miếng ngọc bội đgSfược khắc rồng còn mặt sau khắc phượng. Nhìn rất sống đgSfộng. Miếng ngọc bội này là ngọc bội long phượng. Phía dưới con rồng có khắc chữ “Ngự” thể hiện là vật Hoàng đginế dùng. Nguyên Khánh nhanh chóng tính đYlYược trị giá bản thân miếng ngọc bội này phảtifi đvvến mấy trăm đAEQồng. Nhưng vấn đdề là đzgây là vật của Hoàng đzgế thì cửa hàng nào dám mua cơ chứ?


- Nguyên Khánh ca ca, cháo đkến điây. Nóng quá!
nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m
Nữiu NữCiu bưng một tô cháo, chm rãi đZzsi đsIến. Cô lấy quá nhiều, cháo nóng khiến cô bỏng sắp phát khóc. Nguyên Khánh vội vàng ngồi dy cườlki nói:
- Nữu Nữu ngốc à, sao không lấy ít thôi chứ?

- Ca ca đfZKừng lo. Mau đEDỡ giúp muội đsUi!
Cuối cùng nóng quá khiến cô bé hét lên.

... .

Buổi chiu, Thẩvm Thu Nương cuối cùng cũng về. Cô bước vào trong nhà, nhìn thấy một số đAEQồ dùng trong bếp đsUđkược dọn dẹp từ đnGống đujCổ nát. Nguyên Khánh đZzsang đZzgng ở trên một cái mẹt lớn luyện kiếm. Đây là nơi luyện kiếm của Nữu Nữu. Đứng ở bên rìa cái mẹt luyện kiếm mà không bị rơi. Thật ra phần nhiều là luyện khinh công.

Nữvvu NữfDcu đxVtifng ở một bên chỉI đsIiểSgSm kiếm pháp cho Nguyên Khánh. Nguyên Khánh chưa từng luyện kiếm. Hắn thường dùng kiếm như dùng đgao vậy. Nữu Nữu nhìn mà nhíu mày, dạy mãi không thay đYlvổi đkược.

- Nguyên Khánh, vết thương trên lưng con đWfsđAiỡ chưa?
Thẩim Thu Nương lo lắDvng hỏi.

- Thím, con không sao đsUâu ạ.
Nguyên Khánh quay đDSu lạAEQi cườSi nói. Hắn đginứng không vững, ngã xuống từ cái mẹt.

- Mẹ à, sao bây giờ mẹ mới về?
Nữu Nữu hỏi.

ThẩiAYm Thu Nương tâm trạng kích đzgộng. Cô dang hai cánh tay ra:
- Nào, hai con lại đIây.

Cô ôm NữAiu NữSgSu và Nguyên Khánh vào lòng, không kìm nổi vui mừng đsUến phát khóc.
- Từ giờ trở đRbi, chúng ta không còn là nô bộc nữa. Không có ai có thể đvvEiều khiển đvvược vận mệnh của chúng ta nữa rồi.

- Mẹ!
Nữu Nữu tuôn dòng nước mắt. Cô như một con dê con ngẩng đfầu lên nhìn mẹ.

- Thím, chúng ta rờlZRi khỏi nơi này đDi!

Nguyên Khánh cũng ngẩEGng đkUu, mắt đIo đEDỏ.
- Con không muốn ở nơi này nữa.

ThẩYlvm Thu Nương gt gt đdzgu, lau nước mắWfst cườCii nói:
- Nào, chúng ta đdi vào nhà nói chuyện.

Cô kéo hai con vào phòng, ngồi bên cạnh chiếc bàn nhỏ. Nàng nói với Nguyên Khánh và NữCiu NữKWuu:
- Va rồi Dương Huyn ĐĩInh nói cho mẹ biết là đQSang sắp xếp chỗ ở cho chúng ta, chính là cái nhà trống trước cổng, có sáu gian. Mẹ nói là cần thương lượng với các con đYExã. Các con nói xem, chúng ta nên mua nhà mới hay là chuyển đsIến nhà mới đZzó?

- Mua nhà mới đCii ạ!

Nguyên Khánh và NữxVu NữYlvu điều đAEQồng thanh. Chúng không muốn ở trong phủ nhà họ Dương. Cả Nguyên Khánh cũng thế. Hắn tuy là con cháu nhà họ Dương nhưng lại rất phản cảm với phủ nhà họ Dương. Hơn nữa mua nhà cho thím và Nữu Nữu là tâm nguyện của hắn. Nguyên Khánh nói với thái đIộ kiên quyết:
- Thím à, con điMã hỏi rồi. Nhà cũng không đYlvắt điâu. Một ngôi nhà một mẫu xây dựng hoàn thành xong chỉ cần một nghìn xâu tiền, có bảy gian, còn có một cái sân rất lớn.Con thấy mua nhà lớn quá cũng chẳng có tác dụng gì. Một ngôi nhà một mẫu là đsIủ.

Kỳ tht ThẩKWum Thu Nương cũng hiểgSfu đgược rằng các con đZzsã muốn rời xa phủ nhà họ Dương, thì cũng không thể ở lại nơi này đUược. Dương Huyn Đĩtifnh nói cho cô, Nguyên Khánh sắp đfDcến Quốc Tử đvi học, sẽ không còn sống ở trong phủ nữa. Như vậy thì mẹ con cô càng không thể ở trong phủ nhà họ Dương đSược. Cô bèn cười nói:
- Các con đnGã nhất trí muốn mua nhà mới thì mẹ cũng không còn ý kiến gì nữa. Vừa nãy lúc đfZKi về mẹ có gặp thím Lưu giúp chúng ta hỏi thăm thông tin một chút. Nhà bọn họ là trung tâm thông tin.

Va mới dứtift lờxVi, trong sân liền truyền đZzsến tiếng của thím Lưu:
- Thu Nương có nhà không? Tôi có thông tin cho cô điây.

ThẩIm Thu Nương vội vàng đsUi ra ngoài:
- Thím Lưu, có thông tin về nhà rồi sao?

Thím Lưu là phụ trách trong bếp, là một bà thím rất ôn hòa, rất thích chơi với Nữu Nữu và Nguyên Khánh. Con gái của bà Lưu Phi Nhi thân nhất với Nữu Nữu.

Bà va đki vào sân lin cườAEQi nói:
- Tôi va mới v hỏi Lưu NhịED thúc. Cũng tht là khéo. Ông ấiAYy có một đotolka cháu trai muốn chuyểsUn nhà đtifến LạAic Dương, chuẩiAYn bịcb bán căn nhà đYExi. Ngôi nhà ấYlYy cũng ở ngay phườkng của chúng ta đfDcây, cách chỗ này hai con phố. Một căn nhà một mu tư, có sáu gian. Căn nhà đotoó năm ngoài có tu sa rồi, nhà ngói. ĐSARi khái là còn khá mới. ĐRbng trước và sau đSgSu có sân. Đó là một căn nhà rấDt tốt đSARiAYy.

- Vy anh ta đfòi bao nhiêu tin?
Thẩkm Thu Nương ngm nghĩSgS một chút lạQSi hỏi.

- Với ngườvvi ngoài thì cu ta đzgòi một ngàn sáu trăm đEDồng. Nhưng điây là do NhịKWu thúc của anh ta giới thiu thì có thểRb rẻ hơn một chút, khoảvng một nghìn rưỡi đsIồng.

Thẩginm Thu Nương lin gt gt đDEgYu.
- Ngày mai tôi sẽ đotoi xem, nếu thích hợp thì sẽ mua luôn.

Cô lạdi kéo thím Lưu ra sân rồi khẽ nói với bà:
- Tôi muốn dùng tên của Nguyên Khánh đpfWfs mua. ChịRb xem có đjdược không?

Thím Lưu lắSc đlkfDcu.
- ChỉfDc sợ không đAiược. Bây giờsU nó mới còn nhỏ tuổi. Ít nhấiAYt cũng phảQSi mườiMi tám tuổi thành đEDinh mới có thểfZK mua nhà đRNược. ChỉAEQ có thểZzs dùng tên cô đEDnG mua thôi.

- Cái này…
Thẩim Thu Nương hơi khó x. Căn nhà này là mua cho Nguyên Khánh, cô không thểiAY lấSgSy đAiược.

Thím Lưu thăm dò nhìn Nguyên Khánh và NữxVu NữSARu đcbang nói chuyn với nhau trong sân, đotoưa hai ngón tay ra so, khẽ cườQSi:
- Cô cũng tht là. Hai đfZKAEQa chúng nó thanh mai trúc mã lớn lên. Mai sau cô gảf Nữlku NữCiu cho Nguyên Khánh thì cô còn là mẹ của chúng nó. Như thế chng phảUi là giảiAYi quyết xong rồi sao?

Thẩfm Thu Nương kỳ tht sớm có ý tưởng này. ChỉQSđYlYiu cô cảvm thấtify dòng dõi không xứxVng. Nhà họ Dương có thểoto không đUồng ý. Cô thở dài đvváp:
- Thôi cái đginó nói sau. Ngày mai cứS đxVi xem nhà đpfã, thích hợp thì sẽ mua.

- Ôi, cô đsIng có nghĩtif nhiu như thế làm gì. Thuyn đWfsến đWfsdu cầfu t nhiên thng đxVến đgSfó. Mai sau chúng có muốn ở bên nhau thì có ngăn cũng chng ngăn đEGược.

Thím Lưu lạRbi cao giọng cườfZKi nói:
- Vy đgSfược rồi. Ngày mai tôi dn cô đDi xem nhà. Sáng sớm mai tôi sẽ qua tìm cô.

- Nguyên Khánh, NữlZRu NữAiu, ta về đpfây.

- Thím hai đzgi thong thả.

ThẩDvm Thu Nương bước đIi về phía sân. Cô nhìn Nguyên Khánh và NữAEQu NữIu một cái, trong lòng thở dài lên một tiếng. Nếu như hai đfZKứa này lớn lên là một đjdôi thì tốt.

... .

Màn đjdêm mới buông xuống. Nguyên Khánh đsIến trước một ngôi nhà phườiMng Thân Nhân. Căn nhà không lớn lắCim. Chỉv chiếm có ba mu đlZREgYt. Nguyên Khánh đWfsi lên trước ca nhìn tấotom biểiMn với hai chữCi “Phong phủ”. Hắin cườKWui. Chính là ở đsUây. Hắvn gõ ca, ca lin mở ra.

- Cu tìm ai?
Một nha hoàn liếc mắt hỏi dò Nguyên Khánh.

Nguyên Khánh cườEGi:
- Tôi muốn tìm lão gia. Ông ấy có nhà không?

- Hải Đường, ai điấy?

Một người phụ nữ trẻ đii lên. Cô ta nhận ra Nguyên Khánh, ngẩn ra một chút:
- Là cậu!

- Cô Tám, là con. Con tìm Phong thúc.

Người phụ nữ trẻ này tên là Dương Vân. Dương Vân là con gái của em trai Dương Thận của Dương Tố. Cô xếp hạng tám trong nhà họ Dương. Nguyên Khánh là hậu bối, luôn phải gọi là cô Tám. Hai năm trước cô bị Dương Tố làm chủ gả cho Phong Đức Di, và ở với chồng ở phường Thân Nhân.

Cô quen Nguyên Khánh, không có cảm tình tốt gì với Nguyên Khánh, cũng không căm giận hắn. Chỉ là hơi xem thường hắn. Hơn nữa cô ta bây giờ là phu nhân của quan, ít nhiều cũng có chút khoe mẽ.

- Cậu tìm Phong lang làm gì?
Cô ta không vui lắm. Người nhà cô ta đWfsang ăn cơm. Trong lúc ăn cơm mà bị quấy rầy thì tht là rất bất lịch sự.

- Bát nương, là ai đSgSấy?

Phong ĐWfsc Di cũng đAii đsIến sân. Bây giờYlY ông ta không còn là phụ tá của Dương Tố nữDa. Năm ngoái ông ta đCiược Dương Tố tiến c lên làm quan. Hin tạWfsi ông ta đCiang là xá nhân nội s. ChứsIc quan không cao, chỉnG là lục phẩsUm. Nhưng ông ta có quyn nghĩEgY chỉQS. Đó là một vịi trí vô cùng trọng yếu.

MắsUt của ông ta không tốt, đgSfi lên phía trước nhìn bỗng nhiên nhn ra Nguyên Khánh, vẻ mt lp tứxVc tươi cườiMi.
- Hóa ra là Nguyên Khánh. Mau vào đEDi. Vào đIi. Ôi, sao cháu đYExến mà không nói gì cảsI. Ta chng chuẩKWun bịI gì cảS.

Nguyên Khánh chắip tay cườRbi nói:
- Đã quấy rầy Phong thúc rồi. Cháu đvến là muốn mượn Phong thúc một tấcbm bảlZRn đkĐột Quyết. Phong thúc chắdc là có chứpf?

- Cháu mượn bảRNn đEgYĐột Quyết làm gì? Ta đfDcương nhiên là có, nhưng cháu phảsIi vào cùng ăn cơm trước đDvã.

- Phong thúc, cháu ăn cơm rồi mới điAYến mà.

- Vy đotoược rồi. Thế vào thư phòng ngồi đAiợi ta. Ta sẽ đEgYến ngay.

Phong Đjdc Di vội vàng mờiAYi Nguyên Khánh vào thư phòng. Ông ta vội vàng quay lạki ăn nốt mấYExy miếng cơm rồi bỏ bát đRbó đvvi luôn. Vợ ông ta nắKWum lấcby tay áo ông ta , không vui nói: đsIọc truyn mới nhấsUt tạRNi tung hoanh . com
- Huynh đRN của ông đYExến cũng không thấlZRy ông nhit tình như thế này. Nó chỉCi là con của vợ kế của vãn bối. Ông quan tâm đYExến nó nhiu thế đRNnG làm gì?


- Bà này tht ngốc!

Phong Đotoc Di kéo vợ sang một bên, cắzgn răng thấZzsp giọng nói:
- ChỉEG có tôi biết thôi. ĐYlva bé này mai sau sẽ là chủ của nhà họ Dương đZzvy. Bây giờlZR mà không biết đvYExu tư tốt thì sao đxVược?

Cô Tám bỗng dưng trng mắSt lên:
- Cu ta á? Làm sao có khảujC năng đcbó chứfDc?

- Bà cứED nghe tôi đcbi, không sai đlZRâu. NhịRb thúc đpfã mấxVt mấgSfy vạtifn xâu tin vì nó rồi đlZRSy. Suy nghĩlZR của ông ta làm sao giấYExu đUược tôi.

Phong ĐCic Di lạWfsi véo mông vợ một cái rồi cườgi ha hảf.
- Buổi tối tôi sẽ nói rõ hơn với bà.

- Ông quỷ này!

  • Gửi lúc 19:07 Ngày 01/06/2014

    svn.tien@fb

    Chương 734, 735 dek bik là của truyện nào gắn vào làm giả truyện THKH kìa, ad coi lại đê :p

  • Gửi lúc 0:01 Ngày 04/10/2013

    anh.h.nguyen.332@fb

    Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 281 bị lỗi , tự chuyển sang truyện Thiên Tài Tướng Sư , đề nghị quan tâm và sữa lỗi .

    • Gửi lúc 0:03 Ngày 04/10/2013

      anh.h.nguyen.332@fb

      nhầm Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 42

  • Gửi lúc 21:38 Ngày 31/08/2013

    lydominhhung

    Ad có thể để chức năng tìm chương như lúc đầu dc ko ? Như giờ thì hơi bất tiện... hoặc có thể tìm trực tiếp trên phần adress càng tiện

  • Gửi lúc 22:21 Ngày 15/07/2013

    farmyou

    sao chương mới ra lâu thế admin

  • Gửi lúc 21:22 Ngày 05/03/2013

    hessy007

    admin ơi sao ra chương chậm thế.