Trang chủ / Kiếm Hiệp / Thiên Hạ Kiêu Hùng / Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong

Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong




Thiên HạF Kiêu Hùng
Tác giảDF: Cao Nguyt

QuyểHiSn 1: Dương gia hữFu nam sơ trưởng thành
Chương 35: Buổi tối đKOến nhà họ Phong

Nhóm dịwlch Quan Trườiqng
Nguồn: metruyen


Dương Tố mới va đldi, Nữpgu NữHu lin chạGfJy vào phòng. Cô bé cũng chẳng đRGể ý đZYZến việc mang cháo cho Nguyên Khánh nữa mà vội vàng hỏi hắn:
- Nguyên Khánh ca ca phảOpCi xuấKOt chinh sao?

Nguyên Khánh gõ lên đlVlầu cô bé một cái:
- Đã ở ngoài nghe trộm, làm sao lại nghe không rõ chứ?

- Muội nghe rõ rồi nhưng vẫn cảm thấy ca ca...

- Đừng nghĩ bậy. Mau bưng cháo lên cho ca đci. Ca thấy đsfói rồi!

NữlVlu NữRGu bấldt đPcRbFc dĩqso, đYDRi ra ngoài bưng cháo lên. Nguyên Khánh lạfmbi chm rãi nghiêng ngườPcRi nằFcm xuống. HắRBn thở dài một tiếng. Sư phụ đYrWã từng nói với hắn, Bách Chiến Công nếu muốn đsFột phá thì phải đlVli đpgánh thực chiến. Mà sức mạnh của hắn hai năm nay dường như đYrWình trệ, không tiến thêm đRBược chút nào. Điều này khiến cho hắn lòng như lửa đYDRốt. Khó khăn lắm mới có đHIược cơ hội xuất chinh Đột Quyết như hôm nay thế mà lại bị ông nội quả quyết từ chối. Điều này khiến hắn trong lòng buồn vô cùng.

Lúc này đsFầu hắn gối lên một vật cứng. Sờ vào thì hóa ra là miếng ngọc bội Dương Kiên đzHOưa cho. Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ. Miếng ngọc bội đCXó là một miếng ngọc bích, trong suốt mượt mà, ánh sáng màu xanh biếc, không chút tì vết, là một miếng ngọc đqsoẹp hàng cao cấp, điqược treo bởi một sợi dây kim tuyến dệt.

Mặt trước của miếng ngọc bội đSWược khắc rồng còn mặt sau khắc phượng. Nhìn rất sống đVyộng. Miếng ngọc bội này là ngọc bội long phượng. Phía dưới con rồng có khắc chữ “Ngự” thể hiện là vật Hoàng đDFế dùng. Nguyên Khánh nhanh chóng tính đbFược trị giá bản thân miếng ngọc bội này phảPcRi đldến mấy trăm đWduồng. Nhưng vấn đrilề là đoây là vật của Hoàng điqế thì cửa hàng nào dám mua cơ chứ?


- Nguyên Khánh ca ca, cháo đmIến đlVlây. Nóng quá!

NữWduu NữeJu bưng một tô cháo, chm rãi đOpCi đDFến. Cô lấy quá nhiều, cháo nóng khiến cô bỏng sắp phát khóc. Nguyên Khánh vội vàng ngồi dy cườeJi nói:
- Nữu Nữu ngốc à, sao không lấy ít thôi chứ?

- Ca ca đZYZừng lo. Mau đwlỡ giúp muội đOi!
Cuối cùng nóng quá khiến cô bé hét lên.

... .

Buổi chiu, ThẩsFm Thu Nương cuối cùng cũng về. Cô bước vào trong nhà, nhìn thấy một số đeJồ dùng trong bếp đldđlVlược dọn dẹp từ đeJống đOổ nát. Nguyên Khánh đYDRang đGfJrilng ở trên một cái mẹt lớn luyện kiếm. Đây là nơi luyện kiếm của Nữu Nữu. Đứng ở bên rìa cái mẹt luyện kiếm mà không bị rơi. Thật ra phần nhiều là luyện khinh công.

Nữrilu NữRBu đVyyng ở một bên chỉI đeJiểpgm kiếm pháp cho Nguyên Khánh. Nguyên Khánh chưa từng luyện kiếm. Hắn thường dùng kiếm như dùng đJao vậy. Nữu Nữu nhìn mà nhíu mày, dạy mãi không thay đPcRổi đuPqược.

- Nguyên Khánh, vết thương trên lưng con đZGYđLLdỡ chưa?
ThẩSWm Thu Nương lo lắCXng hỏi.

- Thím, con không sao đHIâu ạ.
Nguyên Khánh quay đyGfJu lạPcRi cườmIi nói. Hắn đVyứng không vững, ngã xuống từ cái mẹt.

- Mẹ à, sao bây giờ mẹ mới về?
Nữu Nữu hỏi.

Thẩwlm Thu Nương tâm trạng kích đHộng. Cô dang hai cánh tay ra:
- Nào, hai con lại đfmbây.

Cô ôm NữZYZu Nữyu và Nguyên Khánh vào lòng, không kìm nổi vui mừng đSWến phát khóc.
- Từ giờ trở đHiSi, chúng ta không còn là nô bộc nữa. Không có ai có thể đJswiều khiển đHược vận mệnh của chúng ta nữa rồi.

- Mẹ!
Nữu Nữu tuôn dòng nước mắt. Cô như một con dê con ngẩng đeJầu lên nhìn mẹ.

- Thím, chúng ta rờieKi khỏi nơi này đZGYi!

Nguyên Khánh cũng ngẩVyng điqYDRu, mắt đSWo đGfJỏ.
- Con không muốn ở nơi này nữa.

Thẩrilm Thu Nương gt gt đZGYJswu, lau nước mắbFt cườHiSi nói:
- Nào, chúng ta đPcRi vào nhà nói chuyện.

Cô kéo hai con vào phòng, ngồi bên cạnh chiếc bàn nhỏ. Nàng nói với Nguyên Khánh và NữIu NữYrWu:
- Va rồi Dương Huyn Đĩpgnh nói cho mẹ biết là đWduang sắp xếp chỗ ở cho chúng ta, chính là cái nhà trống trước cổng, có sáu gian. Mẹ nói là cần thương lượng với các con đJswã. Các con nói xem, chúng ta nên mua nhà mới hay là chuyển điqến nhà mới đyó?

- Mua nhà mới đJswi ạ!

Nguyên Khánh và NữOu NữWHu đGfJều đdZzồng thanh. Chúng không muốn ở trong phủ nhà họ Dương. Cả Nguyên Khánh cũng thế. Hắn tuy là con cháu nhà họ Dương nhưng lại rất phản cảm với phủ nhà họ Dương. Hơn nữa mua nhà cho thím và Nữu Nữu là tâm nguyện của hắn. Nguyên Khánh nói với thái đHIộ kiên quyết:
- Thím à, con đpgã hỏi rồi. Nhà cũng không đKOắt đIâu. Một ngôi nhà một mẫu xây dựng hoàn thành xong chỉ cần một nghìn xâu tiền, có bảy gian, còn có một cái sân rất lớn.Con thấy mua nhà lớn quá cũng chẳng có tác dụng gì. Một ngôi nhà một mẫu là đbFủ.

Kỳ tht ThẩJswm Thu Nương cũng hiểSWu đWHược rằng các con đPcRã muốn rời xa phủ nhà họ Dương, thì cũng không thể ở lại nơi này đyược. Dương Huyn ĐĩZYZnh nói cho cô, Nguyên Khánh sắp đPcRến Quốc Tử điqi học, sẽ không còn sống ở trong phủ nữa. Như vậy thì mẹ con cô càng không thể ở trong phủ nhà họ Dương đHiSược. Cô bèn cười nói:
- Các con đJã nhất trí muốn mua nhà mới thì mẹ cũng không còn ý kiến gì nữa. Vừa nãy lúc đldi về mẹ có gặp thím Lưu giúp chúng ta hỏi thăm thông tin một chút. Nhà bọn họ là trung tâm thông tin.

Va mới dứfmbt lờZGYi, trong sân liền truyền điqến tiếng của thím Lưu:
- Thu Nương có nhà không? Tôi có thông tin cho cô đdây.

ThẩsFm Thu Nương vội vàng đIi ra ngoài:
- Thím Lưu, có thông tin về nhà rồi sao?

Thím Lưu là phụ trách trong bếp, là một bà thím rất ôn hòa, rất thích chơi với Nữu Nữu và Nguyên Khánh. Con gái của bà Lưu Phi Nhi thân nhất với Nữu Nữu.

Bà va đHi vào sân lin cườzHOi nói:
- Tôi va mới v hỏi Lưu NhịYrW thúc. Cũng tht là khéo. Ông ấGy có một đWHrila cháu trai muốn chuyểyn nhà đlVlến LạbFc Dương, chuẩFcn bịYrW bán căn nhà đHiSi. Ngôi nhà ấWduy cũng ở ngay phườeJng của chúng ta đYrWây, cách chỗ này hai con phố. Một căn nhà một mu tư, có sáu gian. Căn nhà đWduó năm ngoài có tu sa rồi, nhà ngói. Đyi khái là còn khá mới. ĐIng trước và sau đFu có sân. Đó là một căn nhà rấsFt tốt đVydy.

- Vy anh ta đYDRòi bao nhiêu tin?
Thẩcm Thu Nương ngm nghĩVy một chút lạVyi hỏi.

- Với ngườRGi ngoài thì cu ta đYDRòi một ngàn sáu trăm đJồng. Nhưng đWduây là do NhịbF thúc của anh ta giới thiu thì có thểDF rẻ hơn một chút, khoảDFng một nghìn rưỡi đFồng.

ThẩdZzm Thu Nương lin gt gt đKOVyu.
- Ngày mai tôi sẽ đldi xem, nếu thích hợp thì sẽ mua luôn.

Cô lạZGYi kéo thím Lưu ra sân rồi khẽ nói với bà:
- Tôi muốn dùng tên của Nguyên Khánh đYrWy mua. ChịHI xem có đPcRược không?

Thím Lưu lắHIc đJGfJu.
- Chỉc sợ không đzHOược. Bây giờzHO nó mới còn nhỏ tuổi. Ít nhấGfJt cũng phảJi mườIi tám tuổi thành đuPqinh mới có thểd mua nhà đGược. ChỉZGY có thểGfJ dùng tên cô đJbF mua thôi.

- Cái này…
ThẩZYZm Thu Nương hơi khó x. Căn nhà này là mua cho Nguyên Khánh, cô không thểYDR lấWduy đYDRược.

Thím Lưu thăm dò nhìn Nguyên Khánh và Nữou NữzHOu đWduang nói chuyn với nhau trong sân, đHIưa hai ngón tay ra so, khẽ cườHi:
- Cô cũng tht là. Hai đZYZPcRa chúng nó thanh mai trúc mã lớn lên. Mai sau cô gảWH NữHu NữHiSu cho Nguyên Khánh thì cô còn là mẹ của chúng nó. Như thế chng phảRGi là giảpgi quyết xong rồi sao?

ThẩdHWm Thu Nương kỳ tht sớm có ý tưởng này. ChỉHiSđsfiu cô cảYrWm thấdZzy dòng dõi không xứuPqng. Nhà họ Dương có thểI không đwlồng ý. Cô thở dài đsfáp:
- Thôi cái đeJó nói sau. Ngày mai cứPcR đlVli xem nhà đFã, thích hợp thì sẽ mua.

- Ôi, cô đldng có nghĩRG nhiu như thế làm gì. Thuyn đwlến đDFmIu cầOpCu t nhiên thng đFến đcó. Mai sau chúng có muốn ở bên nhau thì có ngăn cũng chng ngăn đFược.

Thím Lưu lạJswi cao giọng cườfmbi nói:
- Vy đPcRược rồi. Ngày mai tôi dn cô đldi xem nhà. Sáng sớm mai tôi sẽ qua tìm cô.

- Nguyên Khánh, NữieKu Nữrilu, ta về đRBây.

- Thím hai đWHi thong thả.

ThẩZGYm Thu Nương bước đPcRi về phía sân. Cô nhìn Nguyên Khánh và Nữwlu NữHIu một cái, trong lòng thở dài lên một tiếng. Nếu như hai đdứa này lớn lên là một đdZzôi thì tốt.

... .

Màn đmIêm mới buông xuống. Nguyên Khánh đLLdến trước một ngôi nhà phườOpCng Thân Nhân. Căn nhà không lớn lắYDRm. ChỉSW chiếm có ba mu đZGYYDRt. Nguyên Khánh đYrWi lên trước ca nhìn tấLLdm biểFcn với hai chữo “Phong phủ”. HắRGn cườOpCi. Chính là ở đwlây. Hắqson gõ ca, ca lin mở ra.

- Cu tìm ai?
Một nha hoàn liếc mắt hỏi dò Nguyên Khánh.

Nguyên Khánh cườGi:
- Tôi muốn tìm lão gia. Ông ấy có nhà không?

- Hải Đường, ai đZYZấy?

Một người phụ nữ trẻ đOpCi lên. Cô ta nhận ra Nguyên Khánh, ngẩn ra một chút:
- Là cậu!

- Cô Tám, là con. Con tìm Phong thúc.

Người phụ nữ trẻ này tên là Dương Vân. Dương Vân là con gái của em trai Dương Thận của Dương Tố. Cô xếp hạng tám trong nhà họ Dương. Nguyên Khánh là hậu bối, luôn phải gọi là cô Tám. Hai năm trước cô bị Dương Tố làm chủ gả cho Phong Đức Di, và ở với chồng ở phường Thân Nhân.

Cô quen Nguyên Khánh, không có cảm tình tốt gì với Nguyên Khánh, cũng không căm giận hắn. Chỉ là hơi xem thường hắn. Hơn nữa cô ta bây giờ là phu nhân của quan, ít nhiều cũng có chút khoe mẽ.

- Cậu tìm Phong lang làm gì? xem chương mới tạDFi tunghoanh(.)com
Cô ta không vui lắm. Người nhà cô ta đyang ăn cơm. Trong lúc ăn cơm mà bị quấy rầy thì tht là rất bất lịch sự.
truyn cp nht nhanh nhấbFt tạGfJi tung hoanh chấHIm com
- Bát nương, là ai đdHWấy?

Phong ĐGfJc Di cũng đqsoi đbFến sân. Bây giờzHO ông ta không còn là phụ tá của Dương Tố nữRGa. Năm ngoái ông ta đJswược Dương Tố tiến c lên làm quan. Hin tạHIi ông ta đdang là xá nhân nội s. ChứGc quan không cao, chỉPcR là lục phẩuPqm. Nhưng ông ta có quyn nghĩJ chỉdHW. Đó là một vịG trí vô cùng trọng yếu.

MắZGYt của ông ta không tốt, đdHWi lên phía trước nhìn bỗng nhiên nhn ra Nguyên Khánh, vẻ mt lp tứJswc tươi cườyi.
- Hóa ra là Nguyên Khánh. Mau vào đieKi. Vào đSWi. Ôi, sao cháu đGến mà không nói gì cảril. Ta chng chuẩsFn bịHiS gì cảOpC.

Nguyên Khánh chắcp tay cườdi nói:
- Đã quấy rầy Phong thúc rồi. Cháu đSWến là muốn mượn Phong thúc một tấSWm bảYrWn đHĐột Quyết. Phong thúc chắWHc là có chứJ?

- Cháu mượn bảDFn đYrWĐột Quyết làm gì? Ta đooương nhiên là có, nhưng cháu phảCXi vào cùng ăn cơm trước đGã.

- Phong thúc, cháu ăn cơm rồi mới đlVlến mà.

- Vy đuPqược rồi. Thế vào thư phòng ngồi đdHWợi ta. Ta sẽ đGến ngay.

Phong Đpgc Di vội vàng mờbFi Nguyên Khánh vào thư phòng. Ông ta vội vàng quay lạWdui ăn nốt mấVyy miếng cơm rồi bỏ bát đYDRó đqsoi luôn. Vợ ông ta nắPcRm lấKOy tay áo ông ta , không vui nói:
- Huynh đO của ông đWduến cũng không thấJswy ông nhit tình như thế này. Nó chỉG là con của vợ kế của vãn bối. Ông quan tâm đHến nó nhiu thế đfmbCX làm gì?


- Bà này tht ngốc!

Phong Đpgc Di kéo vợ sang một bên, cắVyn răng thấqsop giọng nói:
- ChỉF có tôi biết thôi. ĐlVla bé này mai sau sẽ là chủ của nhà họ Dương đsfdHWy. Bây giờGfJ mà không biết đYDRfmbu tư tốt thì sao điqược?

Cô Tám bỗng dưng trng mắct lên:
- Cu ta á? Làm sao có khảZGY năng đldó chứoo?

- Bà cứdHW nghe tôi đyi, không sai đCXâu. NhịRB thúc đRBã mấmIt mấiqy vạdHWn xâu tin vì nó rồi đldqsoy. Suy nghĩbF của ông ta làm sao giấYrWu đJswược tôi.

Phong ĐieKc Di lạrili véo mông vợ một cái rồi cườHIi ha hảSW.
- Buổi tối tôi sẽ nói rõ hơn với bà.

- Ông quỷ này!

  • Gửi lúc 19:07 Ngày 01/06/2014

    svn.tien@fb

    Chương 734, 735 dek bik là của truyện nào gắn vào làm giả truyện THKH kìa, ad coi lại đê :p

  • Gửi lúc 0:01 Ngày 04/10/2013

    anh.h.nguyen.332@fb

    Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 281 bị lỗi , tự chuyển sang truyện Thiên Tài Tướng Sư , đề nghị quan tâm và sữa lỗi .

    • Gửi lúc 0:03 Ngày 04/10/2013

      anh.h.nguyen.332@fb

      nhầm Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 42

  • Gửi lúc 21:38 Ngày 31/08/2013

    lydominhhung

    Ad có thể để chức năng tìm chương như lúc đầu dc ko ? Như giờ thì hơi bất tiện... hoặc có thể tìm trực tiếp trên phần adress càng tiện

  • Gửi lúc 22:21 Ngày 15/07/2013

    farmyou

    sao chương mới ra lâu thế admin

  • Gửi lúc 21:22 Ngày 05/03/2013

    hessy007

    admin ơi sao ra chương chậm thế.