Trang chủ / Kiếm Hiệp / Thiên Hạ Kiêu Hùng / Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong

Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong




Thiên Hạs Kiêu Hùng
Tác giảWW: Cao Nguyt

Quyểqkn 1: Dương gia hữWu nam sơ trưởng thành
Chương 35: Buổi tối đZYến nhà họ Phong

Nhóm dịlsNch Quan Trườnbng
Nguồn: metruyen


Dương Tố mới va đszZi, NữZsZu NữYsu lin chạTscy vào phòng. Cô bé cũng chẳng đmOVể ý đYến việc mang cháo cho Nguyên Khánh nữa mà vội vàng hỏi hắn:
- Nguyên Khánh ca ca phảWi xuấHt chinh sao?

Nguyên Khánh gõ lên đlsNầu cô bé một cái:
- Đã ở ngoài nghe trộm, làm sao lại nghe không rõ chứ?

- Muội nghe rõ rồi nhưng vẫn cảm thấy ca ca...

- Đừng nghĩ bậy. Mau bưng cháo lên cho ca đWmi. Ca thấy đccói rồi!

NữoUu NữsgFu bấFoqt đnKnnYc dĩu, đcci ra ngoài bưng cháo lên. Nguyên Khánh lạYsi chm rãi nghiêng ngườFoqi nằlcm xuống. HắXzn thở dài một tiếng. Sư phụ đmOVã từng nói với hắn, Bách Chiến Công nếu muốn đmột phá thì phải đmOVi đAuánh thực chiến. Mà sức mạnh của hắn hai năm nay dường như đlcình trệ, không tiến thêm đTuFược chút nào. Điều này khiến cho hắn lòng như lửa đmốt. Khó khăn lắm mới có đTscược cơ hội xuất chinh Đột Quyết như hôm nay thế mà lại bị ông nội quả quyết từ chối. Điều này khiến hắn trong lòng buồn vô cùng.

Lúc này đXzầu hắn gối lên một vật cứng. Sờ vào thì hóa ra là miếng ngọc bội Dương Kiên đHưa cho. Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ. Miếng ngọc bội đYó là một miếng ngọc bích, trong suốt mượt mà, ánh sáng màu xanh biếc, không chút tì vết, là một miếng ngọc đNqUẹp hàng cao cấp, đlcược treo bởi một sợi dây kim tuyến dệt.

Mặt trước của miếng ngọc bội đsWược khắc rồng còn mặt sau khắc phượng. Nhìn rất sống đuBHộng. Miếng ngọc bội này là ngọc bội long phượng. Phía dưới con rồng có khắc chữ “Ngự” thể hiện là vật Hoàng đAuế dùng. Nguyên Khánh nhanh chóng tính đszZược trị giá bản thân miếng ngọc bội này phảmi đqHến mấy trăm đqHồng. Nhưng vấn đnbề là đTscây là vật của Hoàng đOzế thì cửa hàng nào dám mua cơ chứ?


- Nguyên Khánh ca ca, cháo đqkến đWây. Nóng quá!

NữqHu NữXzu bưng một tô cháo, chm rãi đsgFi đFglến. Cô lấy quá nhiều, cháo nóng khiến cô bỏng sắp phát khóc. Nguyên Khánh vội vàng ngồi dy cườii nói:
- Nữu Nữu ngốc à, sao không lấy ít thôi chứ?

- Ca ca đFừng lo. Mau đUmỡ giúp muội đlci!
Cuối cùng nóng quá khiến cô bé hét lên.

... .

Buổi chiu, ThẩTim Thu Nương cuối cùng cũng về. Cô bước vào trong nhà, nhìn thấy một số đccồ dùng trong bếp đYđqkược dọn dẹp từ đhhmống đsgFổ nát. Nguyên Khánh đuang đsFglng ở trên một cái mẹt lớn luyện kiếm. Đây là nơi luyện kiếm của Nữu Nữu. Đứng ở bên rìa cái mẹt luyện kiếm mà không bị rơi. Thật ra phần nhiều là luyện khinh công.

NữBTu NữXzu đXzsgFng ở một bên chỉhhm đganiểWmm kiếm pháp cho Nguyên Khánh. Nguyên Khánh chưa từng luyện kiếm. Hắn thường dùng kiếm như dùng đFao vậy. Nữu Nữu nhìn mà nhíu mày, dạy mãi không thay điổi đmOVược.

- Nguyên Khánh, vết thương trên lưng con đmOVđYsỡ chưa?
ThẩTscm Thu Nương lo lắoUng hỏi.

- Thím, con không sao đKâu ạ.
Nguyên Khánh quay đzuu lạii cườgAzi nói. Hắn đoUứng không vững, ngã xuống từ cái mẹt.

- Mẹ à, sao bây giờ mẹ mới về?
Nữu Nữu hỏi.

Thẩim Thu Nương tâm trạng kích đnnYộng. Cô dang hai cánh tay ra:
- Nào, hai con lại đTscây.

Cô ôm NữWWu NữHru và Nguyên Khánh vào lòng, không kìm nổi vui mừng đWến phát khóc.
- Từ giờ trở đHri, chúng ta không còn là nô bộc nữa. Không có ai có thể đoUiều khiển đBTược vận mệnh của chúng ta nữa rồi.

- Mẹ!
Nữu Nữu tuôn dòng nước mắt. Cô như một con dê con ngẩng đccầu lên nhìn mẹ.

- Thím, chúng ta rờHi khỏi nơi này đszZi!

Nguyên Khánh cũng ngẩnbng đTscZYu, mắt đsgFo đoUỏ.
- Con không muốn ở nơi này nữa.

ThẩnKm Thu Nương gt gt đYsnKu, lau nước mắTsct cườHi nói:
- Nào, chúng ta đFi vào nhà nói chuyện.

Cô kéo hai con vào phòng, ngồi bên cạnh chiếc bàn nhỏ. Nàng nói với Nguyên Khánh và NữnKu NữnnYu:
- Va rồi Dương Huyn ĐĩFoqnh nói cho mẹ biết là đuang sắp xếp chỗ ở cho chúng ta, chính là cái nhà trống trước cổng, có sáu gian. Mẹ nói là cần thương lượng với các con đOTzã. Các con nói xem, chúng ta nên mua nhà mới hay là chuyển đuBHến nhà mới đTió?

- Mua nhà mới đmi ạ!

Nguyên Khánh và NữgAzu NữTscu điều đsồng thanh. Chúng không muốn ở trong phủ nhà họ Dương. Cả Nguyên Khánh cũng thế. Hắn tuy là con cháu nhà họ Dương nhưng lại rất phản cảm với phủ nhà họ Dương. Hơn nữa mua nhà cho thím và Nữu Nữu là tâm nguyện của hắn. Nguyên Khánh nói với thái đsgFộ kiên quyết:
- Thím à, con điã hỏi rồi. Nhà cũng không đmắt đHâu. Một ngôi nhà một mẫu xây dựng hoàn thành xong chỉ cần một nghìn xâu tiền, có bảy gian, còn có một cái sân rất lớn.Con thấy mua nhà lớn quá cũng chẳng có tác dụng gì. Một ngôi nhà một mẫu là đaWTủ.

Kỳ tht ThẩOTzm Thu Nương cũng hiểqlnu đnnYược rằng các con đTuFã muốn rời xa phủ nhà họ Dương, thì cũng không thể ở lại nơi này đqkược. Dương Huyn ĐĩaWTnh nói cho cô, Nguyên Khánh sắp đhhmến Quốc Tử đsi học, sẽ không còn sống ở trong phủ nữa. Như vậy thì mẹ con cô càng không thể ở trong phủ nhà họ Dương đOTzược. Cô bèn cười nói:
- Các con đsWã nhất trí muốn mua nhà mới thì mẹ cũng không còn ý kiến gì nữa. Vừa nãy lúc đlsNi về mẹ có gặp thím Lưu giúp chúng ta hỏi thăm thông tin một chút. Nhà bọn họ là trung tâm thông tin.

Va mới dứqkt lờWWi, trong sân liền truyền đmến tiếng của thím Lưu:
- Thu Nương có nhà không? Tôi có thông tin cho cô đlsNây.

ThẩoUm Thu Nương vội vàng đsWi ra ngoài:
- Thím Lưu, có thông tin về nhà rồi sao?

Thím Lưu là phụ trách trong bếp, là một bà thím rất ôn hòa, rất thích chơi với Nữu Nữu và Nguyên Khánh. Con gái của bà Lưu Phi Nhi thân nhất với Nữu Nữu.

Bà va đlsNi vào sân lin cườFgli nói:
- Tôi va mới v hỏi Lưu Nhịgan thúc. Cũng tht là khéo. Ông ấszZy có một đZYnnYa cháu trai muốn chuyểccn nhà đqHến Lạqkc Dương, chuẩTscn bịs bán căn nhà đzXWi. Ngôi nhà ấlcy cũng ở ngay phườuBHng của chúng ta đFây, cách chỗ này hai con phố. Một căn nhà một mu tư, có sáu gian. Căn nhà đqlnó năm ngoài có tu sa rồi, nhà ngói. ĐAui khái là còn khá mới. Đqkng trước và sau đmOVu có sân. Đó là một căn nhà rấszZt tốt đOTzTiy.

- Vy anh ta đXzòi bao nhiêu tin?
ThẩYm Thu Nương ngm nghĩzXW một chút lạcci hỏi.

- Với ngườmOVi ngoài thì cu ta đszZòi một ngàn sáu trăm đqlnồng. Nhưng đgAzây là do NhịH thúc của anh ta giới thiu thì có thểqH rẻ hơn một chút, khoảqlnng một nghìn rưỡi đWmồng.

ThẩBTm Thu Nương lin gt gt đqkganu.
- Ngày mai tôi sẽ đYi xem, nếu thích hợp thì sẽ mua luôn.
truyn đzFược lấYsy t website tung hoanh
Cô lạFgli kéo thím Lưu ra sân rồi khẽ nói với bà:
- Tôi muốn dùng tên của Nguyên Khánh đKzXW mua. Chịm xem có đsWược không?

Thím Lưu lắKc đHYsu.
- ChỉK sợ không đHrược. Bây giờsgF nó mới còn nhỏ tuổi. Ít nhấTsct cũng phảZsZi mườzFi tám tuổi thành đNqUinh mới có thểsgF mua nhà đsgFược. ChỉBT có thểnnY dùng tên cô đYsnb mua thôi.

- Cái này…
ThẩZYm Thu Nương hơi khó x. Căn nhà này là mua cho Nguyên Khánh, cô không thểaWT lấlsNy đmOVược.

Thím Lưu thăm dò nhìn Nguyên Khánh và NữlsNu NữAuu đnbang nói chuyn với nhau trong sân, đlsNưa hai ngón tay ra so, khẽ cườYsi:
- Cô cũng tht là. Hai đYsuBHa chúng nó thanh mai trúc mã lớn lên. Mai sau cô gảOz NữOzu NữlsNu cho Nguyên Khánh thì cô còn là mẹ của chúng nó. Như thế chng phảFgli là giảKi quyết xong rồi sao?

ThẩZYm Thu Nương kỳ tht sớm có ý tưởng này. ChỉTscđqlniu cô cảzXWm thấFy dòng dõi không xứnbng. Nhà họ Dương có thểaWT không đVTqồng ý. Cô thở dài đnbáp:
- Thôi cái đTscó nói sau. Ngày mai cứW đcci xem nhà đHrã, thích hợp thì sẽ mua.

- Ôi, cô đaWTng có nghĩYs nhiu như thế làm gì. Thuyn đXzến đTscnnYu cầzu t nhiên thng đoUến đaWTó. Mai sau chúng có muốn ở bên nhau thì có ngăn cũng chng ngăn đVTqược.

Thím Lưu lạzXWi cao giọng cườaWTi nói:
- Vy đVTqược rồi. Ngày mai tôi dn cô đWWi xem nhà. Sáng sớm mai tôi sẽ qua tìm cô.

- Nguyên Khánh, Nữganu NữZYu, ta về đTscây.

- Thím hai đsWi thong thả.

Thẩmm Thu Nương bước đzi về phía sân. Cô nhìn Nguyên Khánh và NữWWu NữUmu một cái, trong lòng thở dài lên một tiếng. Nếu như hai đzFứa này lớn lên là một đTiôi thì tốt.

... .

Màn đmOVêm mới buông xuống. Nguyên Khánh đganến trước một ngôi nhà phườWmng Thân Nhân. Căn nhà không lớn lắmm. Chỉm chiếm có ba mu đKUmt. Nguyên Khánh đqHi lên trước ca nhìn tấVTqm biểnKn với hai chữlsN “Phong phủ”. Hắnbn cườHri. Chính là ở đHây. HắHrn gõ ca, ca lin mở ra. nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m

- Cu tìm ai?
Một nha hoàn liếc mắt hỏi dò Nguyên Khánh.

Nguyên Khánh cườNqUi:
- Tôi muốn tìm lão gia. Ông ấy có nhà không?

- Hải Đường, ai đVTqấy?

Một người phụ nữ trẻ đqHi lên. Cô ta nhận ra Nguyên Khánh, ngẩn ra một chút:
- Là cậu!

- Cô Tám, là con. Con tìm Phong thúc.

Người phụ nữ trẻ này tên là Dương Vân. Dương Vân là con gái của em trai Dương Thận của Dương Tố. Cô xếp hạng tám trong nhà họ Dương. Nguyên Khánh là hậu bối, luôn phải gọi là cô Tám. Hai năm trước cô bị Dương Tố làm chủ gả cho Phong Đức Di, và ở với chồng ở phường Thân Nhân.

Cô quen Nguyên Khánh, không có cảm tình tốt gì với Nguyên Khánh, cũng không căm giận hắn. Chỉ là hơi xem thường hắn. Hơn nữa cô ta bây giờ là phu nhân của quan, ít nhiều cũng có chút khoe mẽ.

- Cậu tìm Phong lang làm gì?
Cô ta không vui lắm. Người nhà cô ta đYang ăn cơm. Trong lúc ăn cơm mà bị quấy rầy thì tht là rất bất lịch sự.

- Bát nương, là ai đlcấy?

Phong ĐTscc Di cũng đUmi đqHến sân. Bây giờTi ông ta không còn là phụ tá của Dương Tố nữzFa. Năm ngoái ông ta đTiược Dương Tố tiến c lên làm quan. Hin tạHri ông ta đTscang là xá nhân nội s. ChứlsNc quan không cao, chỉNqU là lục phẩXzm. Nhưng ông ta có quyn nghĩgAz chỉzXW. Đó là một vịu trí vô cùng trọng yếu.

Mắhhmt của ông ta không tốt, đsi lên phía trước nhìn bỗng nhiên nhn ra Nguyên Khánh, vẻ mt lp tứXzc tươi cườWi.
- Hóa ra là Nguyên Khánh. Mau vào đhhmi. Vào đUmi. Ôi, sao cháu đNqUến mà không nói gì cảhhm. Ta chng chuẩhhmn bịlsN gì cảUm.

Nguyên Khánh chắmOVp tay cườsi nói:
- Đã quấy rầy Phong thúc rồi. Cháu đzXWến là muốn mượn Phong thúc một tấWWm bảgann đnnYĐột Quyết. Phong thúc chắFc là có chứlc?

- Cháu mượn bảOzn đZsZĐột Quyết làm gì? Ta đqHương nhiên là có, nhưng cháu phảYsi vào cùng ăn cơm trước đszZã.

- Phong thúc, cháu ăn cơm rồi mới đoUến mà.

- Vy đlcược rồi. Thế vào thư phòng ngồi đqlnợi ta. Ta sẽ đszZến ngay.

Phong ĐuBHc Di vội vàng mờmOVi Nguyên Khánh vào thư phòng. Ông ta vội vàng quay lạTsci ăn nốt mấOTzy miếng cơm rồi bỏ bát đZsZó đcci luôn. Vợ ông ta nắFglm lấBTy tay áo ông ta , không vui nói:
- Huynh đK của ông đuến cũng không thấAuy ông nhit tình như thế này. Nó chỉsgF là con của vợ kế của vãn bối. Ông quan tâm đYến nó nhiu thế đZYqk làm gì?


- Bà này tht ngốc!

Phong ĐuBHc Di kéo vợ sang một bên, cắHn răng thấHp giọng nói:
- ChỉnnY có tôi biết thôi. Đcca bé này mai sau sẽ là chủ của nhà họ Dương đzXWHry. Bây giờH mà không biết đqlnqku tư tốt thì sao đuược?

Cô Tám bỗng dưng trng mắqkt lên:
- Cu ta á? Làm sao có khảmOV năng đió chứH?

- Bà cứuBH nghe tôi đii, không sai đsWâu. NhịY thúc đWã mấqkt mấhhmy vạKn xâu tin vì nó rồi đszZWy. Suy nghĩqH của ông ta làm sao giấqlnu đUmược tôi.

Phong ĐWmc Di lạaWTi véo mông vợ một cái rồi cườXzi ha hảqln.
- Buổi tối tôi sẽ nói rõ hơn với bà.

- Ông quỷ này!

  • Gửi lúc 19:07 Ngày 01/06/2014

    svn.tien@fb

    Chương 734, 735 dek bik là của truyện nào gắn vào làm giả truyện THKH kìa, ad coi lại đê :p

  • Gửi lúc 0:01 Ngày 04/10/2013

    anh.h.nguyen.332@fb

    Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 281 bị lỗi , tự chuyển sang truyện Thiên Tài Tướng Sư , đề nghị quan tâm và sữa lỗi .

    • Gửi lúc 0:03 Ngày 04/10/2013

      anh.h.nguyen.332@fb

      nhầm Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 42

  • Gửi lúc 21:38 Ngày 31/08/2013

    lydominhhung

    Ad có thể để chức năng tìm chương như lúc đầu dc ko ? Như giờ thì hơi bất tiện... hoặc có thể tìm trực tiếp trên phần adress càng tiện

  • Gửi lúc 22:21 Ngày 15/07/2013

    farmyou

    sao chương mới ra lâu thế admin

  • Gửi lúc 21:22 Ngày 05/03/2013

    hessy007

    admin ơi sao ra chương chậm thế.