Trang chủ / Kiếm Hiệp / Thiên Hạ Kiêu Hùng / Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong

Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong




Thiên HạB Kiêu Hùng
Tác giảdB: Cao Nguyt

QuyểGn 1: Dương gia hữjjdu nam sơ trưởng thành
Chương 35: Buổi tối đvvến nhà họ Phong

Nhóm dịPch Quan Trườxxing
Nguồn: metruyen


Dương Tố mới va đPi, NữHWu Nữogzu lin chạPpfy vào phòng. Cô bé cũng chẳng đdAể ý đAfến việc mang cháo cho Nguyên Khánh nữa mà vội vàng hỏi hắn:
- Nguyên Khánh ca ca phảLi xuấvmvt chinh sao?

Nguyên Khánh gõ lên đjjdầu cô bé một cái:
- Đã ở ngoài nghe trộm, làm sao lại nghe không rõ chứ?

- Muội nghe rõ rồi nhưng vẫn cảm thấy ca ca...

- Đừng nghĩ bậy. Mau bưng cháo lên cho ca đgXi. Ca thấy đzbói rồi!

NữBu NữAu bấzbt đvnvvc dĩVbs, đbUi ra ngoài bưng cháo lên. Nguyên Khánh lạvvi chm rãi nghiêng ngườELi nằELm xuống. Hắvmvn thở dài một tiếng. Sư phụ đzbã từng nói với hắn, Bách Chiến Công nếu muốn đvnột phá thì phải đvi đzoPánh thực chiến. Mà sức mạnh của hắn hai năm nay dường như đvVPình trệ, không tiến thêm đssược chút nào. Điều này khiến cho hắn lòng như lửa đBốt. Khó khăn lắm mới có đAược cơ hội xuất chinh Đột Quyết như hôm nay thế mà lại bị ông nội quả quyết từ chối. Điều này khiến hắn trong lòng buồn vô cùng.

Lúc này đHWầu hắn gối lên một vật cứng. Sờ vào thì hóa ra là miếng ngọc bội Dương Kiên đGưa cho. Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ. Miếng ngọc bội đdxzó là một miếng ngọc bích, trong suốt mượt mà, ánh sáng màu xanh biếc, không chút tì vết, là một miếng ngọc đPYfẹp hàng cao cấp, đAược treo bởi một sợi dây kim tuyến dệt.

Mặt trước của miếng ngọc bội đssược khắc rồng còn mặt sau khắc phượng. Nhìn rất sống đzbộng. Miếng ngọc bội này là ngọc bội long phượng. Phía dưới con rồng có khắc chữ “Ngự” thể hiện là vật Hoàng đYGEế dùng. Nguyên Khánh nhanh chóng tính đkTược trị giá bản thân miếng ngọc bội này phảvmvi đvến mấy trăm đdAồng. Nhưng vấn đvmvề là đpYMây là vật của Hoàng đPế thì cửa hàng nào dám mua cơ chứ?


- Nguyên Khánh ca ca, cháo đzoPến đGây. Nóng quá!

NữjBu Nữssu bưng một tô cháo, chm rãi đkTi đdAến. Cô lấy quá nhiều, cháo nóng khiến cô bỏng sắp phát khóc. Nguyên Khánh vội vàng ngồi dy cườogzi nói:
- Nữu Nữu ngốc à, sao không lấy ít thôi chứ?

- Ca ca đxvpừng lo. Mau đzbỡ giúp muội đBi!
Cuối cùng nóng quá khiến cô bé hét lên.

... .

Buổi chiu, ThẩbUm Thu Nương cuối cùng cũng về. Cô bước vào trong nhà, nhìn thấy một số đPYfồ dùng trong bếp đPYfđvnược dọn dẹp từ đdxzống đBổ nát. Nguyên Khánh đvang đPpfssng ở trên một cái mẹt lớn luyện kiếm. Đây là nơi luyện kiếm của Nữu Nữu. Đứng ở bên rìa cái mẹt luyện kiếm mà không bị rơi. Thật ra phần nhiều là luyện khinh công.

NữjBu Nữypu đypkTng ở một bên chỉogz đYgiểbUm kiếm pháp cho Nguyên Khánh. Nguyên Khánh chưa từng luyện kiếm. Hắn thường dùng kiếm như dùng đYgao vậy. Nữu Nữu nhìn mà nhíu mày, dạy mãi không thay đYGEổi đELược.

- Nguyên Khánh, vết thương trên lưng con đPYfđAfỡ chưa?
ThẩpGm Thu Nương lo lắPYfng hỏi.

- Thím, con không sao đPkHâu ạ.
Nguyên Khánh quay đbUMpu lạAfi cườzoPi nói. Hắn đdxzứng không vững, ngã xuống từ cái mẹt.

- Mẹ à, sao bây giờ mẹ mới về?
Nữu Nữu hỏi.

ThẩBm Thu Nương tâm trạng kích đAfộng. Cô dang hai cánh tay ra:
- Nào, hai con lại đsây.

Cô ôm NữzoPu Nữvmvu và Nguyên Khánh vào lòng, không kìm nổi vui mừng điAyến phát khóc.
- Từ giờ trở đvni, chúng ta không còn là nô bộc nữa. Không có ai có thể đpGiều khiển đsược vận mệnh của chúng ta nữa rồi.

- Mẹ!
Nữu Nữu tuôn dòng nước mắt. Cô như một con dê con ngẩng đHPvầu lên nhìn mẹ.

- Thím, chúng ta rờAfi khỏi nơi này đYGEi!

Nguyên Khánh cũng ngẩkTng đssYGEu, mắt đfEdo đkTỏ.
- Con không muốn ở nơi này nữa.

ThẩPkHm Thu Nương gt gt đMpvVPu, lau nước mắVbst cườaHai nói:
- Nào, chúng ta đgXi vào nhà nói chuyện.

Cô kéo hai con vào phòng, ngồi bên cạnh chiếc bàn nhỏ. Nàng nói với Nguyên Khánh và NữBu NữpYMu:
- Va rồi Dương Huyn Đĩssnh nói cho mẹ biết là đxang sắp xếp chỗ ở cho chúng ta, chính là cái nhà trống trước cổng, có sáu gian. Mẹ nói là cần thương lượng với các con đxvpã. Các con nói xem, chúng ta nên mua nhà mới hay là chuyển đfEdến nhà mới đvvó?

- Mua nhà mới đYGEi ạ!

Nguyên Khánh và Nữxxiu NữLu đxxiều đssồng thanh. Chúng không muốn ở trong phủ nhà họ Dương. Cả Nguyên Khánh cũng thế. Hắn tuy là con cháu nhà họ Dương nhưng lại rất phản cảm với phủ nhà họ Dương. Hơn nữa mua nhà cho thím và Nữu Nữu là tâm nguyện của hắn. Nguyên Khánh nói với thái điAyộ kiên quyết:
- Thím à, con đvã hỏi rồi. Nhà cũng không đjBắt đlxâu. Một ngôi nhà một mẫu xây dựng hoàn thành xong chỉ cần một nghìn xâu tiền, có bảy gian, còn có một cái sân rất lớn.Con thấy mua nhà lớn quá cũng chẳng có tác dụng gì. Một ngôi nhà một mẫu là đaHaủ.
đmXọc truyn mới nhấPpft tạjjdi tung hoanh . com
Kỳ tht ThẩfEdm Thu Nương cũng hiểvnu đvmvược rằng các con đdBã muốn rời xa phủ nhà họ Dương, thì cũng không thể ở lại nơi này đvnược. Dương Huyn Đĩsnh nói cho cô, Nguyên Khánh sắp đxxiến Quốc Tử đssi học, sẽ không còn sống ở trong phủ nữa. Như vậy thì mẹ con cô càng không thể ở trong phủ nhà họ Dương đgXược. Cô bèn cười nói:
- Các con đPYfã nhất trí muốn mua nhà mới thì mẹ cũng không còn ý kiến gì nữa. Vừa nãy lúc đGi về mẹ có gặp thím Lưu giúp chúng ta hỏi thăm thông tin một chút. Nhà bọn họ là trung tâm thông tin.

Va mới dứpGt lờzoPi, trong sân liền truyền đHPvến tiếng của thím Lưu:
- Thu Nương có nhà không? Tôi có thông tin cho cô đogzây.

Thẩxvpm Thu Nương vội vàng đHWi ra ngoài:
- Thím Lưu, có thông tin về nhà rồi sao?

Thím Lưu là phụ trách trong bếp, là một bà thím rất ôn hòa, rất thích chơi với Nữu Nữu và Nguyên Khánh. Con gái của bà Lưu Phi Nhi thân nhất với Nữu Nữu.

Bà va đssi vào sân lin cườvni nói:
- Tôi va mới v hỏi Lưu Nhịxvp thúc. Cũng tht là khéo. Ông ấELy có một đPkHAa cháu trai muốn chuyểiAyn nhà đPpfến Lạssc Dương, chuẩvmvn bịvv bán căn nhà đBi. Ngôi nhà ấgXy cũng ở ngay phườBng của chúng ta điAyây, cách chỗ này hai con phố. Một căn nhà một mu tư, có sáu gian. Căn nhà đPkHó năm ngoài có tu sa rồi, nhà ngói. ĐPpfi khái là còn khá mới. Đzbng trước và sau đHWu có sân. Đó là một căn nhà rấvt tốt đdApYMy.

- Vy anh ta đjBòi bao nhiêu tin?
ThẩdBm Thu Nương ngm nghĩxxi một chút lạlxi hỏi.

- Với ngườjBi ngoài thì cu ta đlxòi một ngàn sáu trăm đLồng. Nhưng đxvpây là do NhịzoP thúc của anh ta giới thiu thì có thểU rẻ hơn một chút, khoảLng một nghìn rưỡi đzoPồng.

ThẩELm Thu Nương lin gt gt đzbogzu.
- Ngày mai tôi sẽ đELi xem, nếu thích hợp thì sẽ mua luôn.

Cô lạPYfi kéo thím Lưu ra sân rồi khẽ nói với bà:
- Tôi muốn dùng tên của Nguyên Khánh đHWvn mua. ChịfEd xem có đdxzược không?

Thím Lưu lắdxzc đYgvVPu.
- ChỉHPv sợ không đvnược. Bây giờVbs nó mới còn nhỏ tuổi. Ít nhấjBt cũng phảxxii mườiAyi tám tuổi thành đkTinh mới có thểpjv mua nhà đAược. ChỉmX có thểfEd dùng tên cô đvvfdl mua thôi.

- Cái này…
ThẩAm Thu Nương hơi khó x. Căn nhà này là mua cho Nguyên Khánh, cô không thểjjd lấvvy đjjdược.

Thím Lưu thăm dò nhìn Nguyên Khánh và NữPkHu NữaHau đmXang nói chuyn với nhau trong sân, đvVPưa hai ngón tay ra so, khẽ cườvni:
- Cô cũng tht là. Hai đvsa chúng nó thanh mai trúc mã lớn lên. Mai sau cô gảpjv Nữdxzu NữPYfu cho Nguyên Khánh thì cô còn là mẹ của chúng nó. Như thế chng phảBi là giảpYMi quyết xong rồi sao?

ThẩgXm Thu Nương kỳ tht sớm có ý tưởng này. ChỉvVPđypiu cô cảpjvm thấfEdy dòng dõi không xứPYfng. Nhà họ Dương có thểxxi không đssồng ý. Cô thở dài đzoPáp:
- Thôi cái đzbó nói sau. Ngày mai cứpYM đjBi xem nhà đUã, thích hợp thì sẽ mua.

- Ôi, cô đxng có nghĩyp nhiu như thế làm gì. Thuyn đpYMến đxxixxiu cầlxu t nhiên thng đVbsến đpYMó. Mai sau chúng có muốn ở bên nhau thì có ngăn cũng chng ngăn đPkHược.

Thím Lưu lạVbsi cao giọng cườxi nói:
- Vy đdBược rồi. Ngày mai tôi dn cô đmXi xem nhà. Sáng sớm mai tôi sẽ qua tìm cô.

- Nguyên Khánh, Nữsu NữHWu, ta về đYGEây.

- Thím hai đMpi thong thả.

ThẩAm Thu Nương bước đogzi về phía sân. Cô nhìn Nguyên Khánh và Nữogzu Nữssu một cái, trong lòng thở dài lên một tiếng. Nếu như hai đmXứa này lớn lên là một đdAôi thì tốt.

... .

Màn đaHaêm mới buông xuống. Nguyên Khánh đzoPến trước một ngôi nhà phườBng Thân Nhân. Căn nhà không lớn lắpGm. ChỉVbs chiếm có ba mu đvnAt. Nguyên Khánh đdAi lên trước ca nhìn tấgXm biểPkHn với hai chữdA “Phong phủ”. HắzoPn cườbUi. Chính là ở đPkHây. Hắxvpn gõ ca, ca lin mở ra.

- Cu tìm ai?
Một nha hoàn liếc mắt hỏi dò Nguyên Khánh.

Nguyên Khánh cườMpi:
- Tôi muốn tìm lão gia. Ông ấy có nhà không?

- Hải Đường, ai đYgấy?

Một người phụ nữ trẻ đPkHi lên. Cô ta nhận ra Nguyên Khánh, ngẩn ra một chút:
- Là cậu!

- Cô Tám, là con. Con tìm Phong thúc.

Người phụ nữ trẻ này tên là Dương Vân. Dương Vân là con gái của em trai Dương Thận của Dương Tố. Cô xếp hạng tám trong nhà họ Dương. Nguyên Khánh là hậu bối, luôn phải gọi là cô Tám. Hai năm trước cô bị Dương Tố làm chủ gả cho Phong Đức Di, và ở với chồng ở phường Thân Nhân.

Cô quen Nguyên Khánh, không có cảm tình tốt gì với Nguyên Khánh, cũng không căm giận hắn. Chỉ là hơi xem thường hắn. Hơn nữa cô ta bây giờ là phu nhân của quan, ít nhiều cũng có chút khoe mẽ.

- Cậu tìm Phong lang làm gì? nguồn tunghoanh.com
Cô ta không vui lắm. Người nhà cô ta đvVPang ăn cơm. Trong lúc ăn cơm mà bị quấy rầy thì tht là rất bất lịch sự.

- Bát nương, là ai đdBấy?

Phong ĐdBc Di cũng đELi đvmvến sân. Bây giờdA ông ta không còn là phụ tá của Dương Tố nữogza. Năm ngoái ông ta đAfược Dương Tố tiến c lên làm quan. Hin tạvni ông ta đGang là xá nhân nội s. ChứpGc quan không cao, chỉzb là lục phẩypm. Nhưng ông ta có quyn nghĩL chỉaHa. Đó là một vịdxz trí vô cùng trọng yếu.

MắzoPt của ông ta không tốt, đlxi lên phía trước nhìn bỗng nhiên nhn ra Nguyên Khánh, vẻ mt lp tứpYMc tươi cườpjvi.
- Hóa ra là Nguyên Khánh. Mau vào đdxzi. Vào đsi. Ôi, sao cháu đPến mà không nói gì cảHW. Ta chng chuẩBn bịL gì cảx.

Nguyên Khánh chắbUp tay cườPYfi nói:
- Đã quấy rầy Phong thúc rồi. Cháu đVbsến là muốn mượn Phong thúc một tấogzm bảPkHn đdAĐột Quyết. Phong thúc chắvvc là có chứPkH?

- Cháu mượn bảiAyn đfdlĐột Quyết làm gì? Ta đEPương nhiên là có, nhưng cháu phảHPvi vào cùng ăn cơm trước đPã.

- Phong thúc, cháu ăn cơm rồi mới đVbsến mà.

- Vy đPkHược rồi. Thế vào thư phòng ngồi đUợi ta. Ta sẽ đvmvến ngay.

Phong Đzbc Di vội vàng mờkTi Nguyên Khánh vào thư phòng. Ông ta vội vàng quay lạdxzi ăn nốt mấpjvy miếng cơm rồi bỏ bát đPó đkTi luôn. Vợ ông ta nắHWm lấMpy tay áo ông ta , không vui nói:
- Huynh đdB của ông đvến cũng không thấMpy ông nhit tình như thế này. Nó chỉfdl là con của vợ kế của vãn bối. Ông quan tâm đxến nó nhiu thế đaHax làm gì?


- Bà này tht ngốc!

Phong Đlxc Di kéo vợ sang một bên, cắVbsn răng thấPp giọng nói:
- ChỉG có tôi biết thôi. ĐELa bé này mai sau sẽ là chủ của nhà họ Dương đAPkHy. Bây giờkT mà không biết đpYMvu tư tốt thì sao đPược?

Cô Tám bỗng dưng trng mắdBt lên:
- Cu ta á? Làm sao có khảlx năng đzoPó chứU?

- Bà cứvn nghe tôi đzoPi, không sai đypâu. NhịVbs thúc đEPã mấogzt mấvVPy vạzbn xâu tin vì nó rồi đYgLy. Suy nghĩB của ông ta làm sao giấxxiu đBược tôi.

Phong ĐpYMc Di lạGi véo mông vợ một cái rồi cườdAi ha hảPpf.
- Buổi tối tôi sẽ nói rõ hơn với bà.

- Ông quỷ này!

  • Gửi lúc 19:07 Ngày 01/06/2014

    svn.tien@fb

    Chương 734, 735 dek bik là của truyện nào gắn vào làm giả truyện THKH kìa, ad coi lại đê :p

  • Gửi lúc 0:01 Ngày 04/10/2013

    anh.h.nguyen.332@fb

    Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 281 bị lỗi , tự chuyển sang truyện Thiên Tài Tướng Sư , đề nghị quan tâm và sữa lỗi .

    • Gửi lúc 0:03 Ngày 04/10/2013

      anh.h.nguyen.332@fb

      nhầm Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 42

  • Gửi lúc 21:38 Ngày 31/08/2013

    lydominhhung

    Ad có thể để chức năng tìm chương như lúc đầu dc ko ? Như giờ thì hơi bất tiện... hoặc có thể tìm trực tiếp trên phần adress càng tiện

  • Gửi lúc 22:21 Ngày 15/07/2013

    farmyou

    sao chương mới ra lâu thế admin

  • Gửi lúc 21:22 Ngày 05/03/2013

    hessy007

    admin ơi sao ra chương chậm thế.