Trang chủ / Kiếm Hiệp / Thiên Hạ Kiêu Hùng / Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong

Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 35 : Buổi tối đến nhà họ Phong




Thiên HạNXn Kiêu Hùng
Tác giảpfO: Cao Nguyt

QuyểRn 1: Dương gia hữIu nam sơ trưởng thành
Chương 35: Buổi tối đnovến nhà họ Phong

Nhóm dịSYch Quan TrườqXng
Nguồn: metruyen

nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m
Dương Tố mới va đKiSi, Nữvqbu Nữxau lin chạapy vào phòng. Cô bé cũng chẳng đgKpể ý điến việc mang cháo cho Nguyên Khánh nữa mà vội vàng hỏi hắn:
- Nguyên Khánh ca ca phảHLi xuấhHt chinh sao?

Nguyên Khánh gõ lên đAiầu cô bé một cái:
- Đã ở ngoài nghe trộm, làm sao lại nghe không rõ chứ?

- Muội nghe rõ rồi nhưng vẫn cảm thấy ca ca...

- Đừng nghĩ bậy. Mau bưng cháo lên cho ca đXQhi. Ca thấy điói rồi!

Nữnovu Nữxou bấgKpt đIvqbc dĩKiS, đpfOi ra ngoài bưng cháo lên. Nguyên Khánh lạHi chm rãi nghiêng ngườLNNi nằfdm xuống. HắqXn thở dài một tiếng. Sư phụ đonxã từng nói với hắn, Bách Chiến Công nếu muốn đNXnột phá thì phải đemi đNxeánh thực chiến. Mà sức mạnh của hắn hai năm nay dường như đpình trệ, không tiến thêm đXược chút nào. Điều này khiến cho hắn lòng như lửa đAiốt. Khó khăn lắm mới có đxoược cơ hội xuất chinh Đột Quyết như hôm nay thế mà lại bị ông nội quả quyết từ chối. Điều này khiến hắn trong lòng buồn vô cùng.

Lúc này đnaPầu hắn gối lên một vật cứng. Sờ vào thì hóa ra là miếng ngọc bội Dương Kiên đnovưa cho. Hắn còn chưa kịp nhìn kỹ. Miếng ngọc bội đRó là một miếng ngọc bích, trong suốt mượt mà, ánh sáng màu xanh biếc, không chút tì vết, là một miếng ngọc đQHRẹp hàng cao cấp, đhHược treo bởi một sợi dây kim tuyến dệt.

Mặt trước của miếng ngọc bội đHLược khắc rồng còn mặt sau khắc phượng. Nhìn rất sống đemộng. Miếng ngọc bội này là ngọc bội long phượng. Phía dưới con rồng có khắc chữ “Ngự” thể hiện là vật Hoàng đXQhế dùng. Nguyên Khánh nhanh chóng tính đSYược trị giá bản thân miếng ngọc bội này phảNEQi đbfến mấy trăm đpồng. Nhưng vấn đHề là đfdây là vật của Hoàng đOvế thì cửa hàng nào dám mua cơ chứ?


- Nguyên Khánh ca ca, cháo đRxến đxoây. Nóng quá!

Nữvqbu NữAiu bưng một tô cháo, chm rãi đqXi đHLến. Cô lấy quá nhiều, cháo nóng khiến cô bỏng sắp phát khóc. Nguyên Khánh vội vàng ngồi dy cườapi nói:
- Nữu Nữu ngốc à, sao không lấy ít thôi chứ?

- Ca ca đfừng lo. Mau đbYỡ giúp muội đhHi!
Cuối cùng nóng quá khiến cô bé hét lên.

... .

Buổi chiu, ThẩnaPm Thu Nương cuối cùng cũng về. Cô bước vào trong nhà, nhìn thấy một số đQHRồ dùng trong bếp đVIđfdược dọn dẹp từ đgKpống đMRổ nát. Nguyên Khánh đnaPang đgKpnovng ở trên một cái mẹt lớn luyện kiếm. Đây là nơi luyện kiếm của Nữu Nữu. Đứng ở bên rìa cái mẹt luyện kiếm mà không bị rơi. Thật ra phần nhiều là luyện khinh công.

Nữdu Nữfu đvqbing ở một bên chỉR đapiểnovm kiếm pháp cho Nguyên Khánh. Nguyên Khánh chưa từng luyện kiếm. Hắn thường dùng kiếm như dùng đbYao vậy. Nữu Nữu nhìn mà nhíu mày, dạy mãi không thay đAiổi đpfOược.

- Nguyên Khánh, vết thương trên lưng con đHLđOvỡ chưa?
Thẩfm Thu Nương lo lắKiSng hỏi.

- Thím, con không sao đqXâu ạ.
Nguyên Khánh quay đbfpu lạSYi cườuLNi nói. Hắn đxaứng không vững, ngã xuống từ cái mẹt.

- Mẹ à, sao bây giờ mẹ mới về?
Nữu Nữu hỏi.

Thẩxam Thu Nương tâm trạng kích đfdộng. Cô dang hai cánh tay ra:
- Nào, hai con lại đhHây.

Cô ôm NữqXu Nữciu và Nguyên Khánh vào lòng, không kìm nổi vui mừng đpfOến phát khóc.
- Từ giờ trở đHLi, chúng ta không còn là nô bộc nữa. Không có ai có thể đPHiều khiển đHược vận mệnh của chúng ta nữa rồi.

- Mẹ!
Nữu Nữu tuôn dòng nước mắt. Cô như một con dê con ngẩng đxngầu lên nhìn mẹ.

- Thím, chúng ta rờqXi khỏi nơi này đdi!

Nguyên Khánh cũng ngẩemng đKiSIu, mắt đbYo đdỏ.
- Con không muốn ở nơi này nữa.

ThẩnaPm Thu Nương gt gt đbYNxeu, lau nước mắOvt cườEAxi nói:
- Nào, chúng ta đNxei vào nhà nói chuyện.

Cô kéo hai con vào phòng, ngồi bên cạnh chiếc bàn nhỏ. Nàng nói với Nguyên Khánh và Nữxou Nữxngu:
- Va rồi Dương Huyn Đĩxngnh nói cho mẹ biết là đYang sắp xếp chỗ ở cho chúng ta, chính là cái nhà trống trước cổng, có sáu gian. Mẹ nói là cần thương lượng với các con đNXnã. Các con nói xem, chúng ta nên mua nhà mới hay là chuyển đdến nhà mới đNEQó?

- Mua nhà mới đSSui ạ!

Nguyên Khánh và Nữdu Nữfu đqXều đQPồng thanh. Chúng không muốn ở trong phủ nhà họ Dương. Cả Nguyên Khánh cũng thế. Hắn tuy là con cháu nhà họ Dương nhưng lại rất phản cảm với phủ nhà họ Dương. Hơn nữa mua nhà cho thím và Nữu Nữu là tâm nguyện của hắn. Nguyên Khánh nói với thái đdộ kiên quyết:
- Thím à, con đpfOã hỏi rồi. Nhà cũng không đAiắt đxaâu. Một ngôi nhà một mẫu xây dựng hoàn thành xong chỉ cần một nghìn xâu tiền, có bảy gian, còn có một cái sân rất lớn.Con thấy mua nhà lớn quá cũng chẳng có tác dụng gì. Một ngôi nhà một mẫu là điủ.

Kỳ tht ThẩIm Thu Nương cũng hiểQHRu đMRược rằng các con đgKpã muốn rời xa phủ nhà họ Dương, thì cũng không thể ở lại nơi này đEAxược. Dương Huyn ĐĩEAxnh nói cho cô, Nguyên Khánh sắp đAiến Quốc Tử đcii học, sẽ không còn sống ở trong phủ nữa. Như vậy thì mẹ con cô càng không thể ở trong phủ nhà họ Dương đRược. Cô bèn cười nói:
- Các con đOvã nhất trí muốn mua nhà mới thì mẹ cũng không còn ý kiến gì nữa. Vừa nãy lúc đnaPi về mẹ có gặp thím Lưu giúp chúng ta hỏi thăm thông tin một chút. Nhà bọn họ là trung tâm thông tin.

Va mới dứPHt lờnovi, trong sân liền truyền đVIến tiếng của thím Lưu:
- Thu Nương có nhà không? Tôi có thông tin cho cô đnovây.

ThẩRoRm Thu Nương vội vàng đxoi ra ngoài:
- Thím Lưu, có thông tin về nhà rồi sao?

Thím Lưu là phụ trách trong bếp, là một bà thím rất ôn hòa, rất thích chơi với Nữu Nữu và Nguyên Khánh. Con gái của bà Lưu Phi Nhi thân nhất với Nữu Nữu.

Bà va đnaPi vào sân lin cườVIi nói:
- Tôi va mới v hỏi Lưu NhịgKp thúc. Cũng tht là khéo. Ông ấKiSy có một đHLNEQa cháu trai muốn chuyểpfOn nhà đbfến LạKiSc Dương, chuẩdn bịH bán căn nhà đfi. Ngôi nhà ấAiy cũng ở ngay phườpfOng của chúng ta đKiSây, cách chỗ này hai con phố. Một căn nhà một mu tư, có sáu gian. Căn nhà đhHó năm ngoài có tu sa rồi, nhà ngói. ĐEAxi khái là còn khá mới. ĐpfOng trước và sau đdu có sân. Đó là một căn nhà rấAit tốt đfnovy.

- Vy anh ta đapòi bao nhiêu tin?
ThẩRm Thu Nương ngm nghĩHL một chút lạPHi hỏi.

- Với ngườlRi ngoài thì cu ta đnblòi một ngàn sáu trăm đbfồng. Nhưng đxngây là do NhịVI thúc của anh ta giới thiu thì có thểOv rẻ hơn một chút, khoảqXng một nghìn rưỡi điồng.

ThẩOvm Thu Nương lin gt gt đxaNxeu.
- Ngày mai tôi sẽ đVIi xem, nếu thích hợp thì sẽ mua luôn.

Cô lạLNNi kéo thím Lưu ra sân rồi khẽ nói với bà:
- Tôi muốn dùng tên của Nguyên Khánh đvpfO mua. ChịnaP xem có đxaược không?

Thím Lưu lắapc đXMRu.
- ChỉNXn sợ không đIược. Bây giờlR nó mới còn nhỏ tuổi. Ít nhấNxet cũng phảxngi mườqXi tám tuổi thành đfinh mới có thểoMV mua nhà đfdược. ChỉR có thểnbl dùng tên cô đqXoMV mua thôi.

- Cái này…
ThẩuLNm Thu Nương hơi khó x. Căn nhà này là mua cho Nguyên Khánh, cô không thểAi lấIy đPHược.

Thím Lưu thăm dò nhìn Nguyên Khánh và NữgKpu NữlRu đPHang nói chuyn với nhau trong sân, đfdưa hai ngón tay ra so, khẽ cườNEQi:
- Cô cũng tht là. Hai đOvpa chúng nó thanh mai trúc mã lớn lên. Mai sau cô gảLNN Nữemu NữlRu cho Nguyên Khánh thì cô còn là mẹ của chúng nó. Như thế chng phảLNNi là giảRxi quyết xong rồi sao?

ThẩKiSm Thu Nương kỳ tht sớm có ý tưởng này. ChỉpfOđEAxiu cô cảhHm thấxay dòng dõi không xứnaPng. Nhà họ Dương có thểp không đxoồng ý. Cô thở dài đciáp:
- Thôi cái đuLNó nói sau. Ngày mai cứQHR đPHi xem nhà đnaPã, thích hợp thì sẽ mua.

- Ôi, cô đuLNng có nghĩuLN nhiu như thế làm gì. Thuyn đnblến đgKpapu cầQPu t nhiên thng đRoRến đLNNó. Mai sau chúng có muốn ở bên nhau thì có ngăn cũng chng ngăn đpfOược.

Thím Lưu lạLNNi cao giọng cườxai nói:
- Vy đKiSược rồi. Ngày mai tôi dn cô đoMVi xem nhà. Sáng sớm mai tôi sẽ qua tìm cô.

- Nguyên Khánh, NữNxeu NữVIu, ta về đOvây.

- Thím hai đIi thong thả.

ThẩSYm Thu Nương bước đemi về phía sân. Cô nhìn Nguyên Khánh và Nữfu Nữonxu một cái, trong lòng thở dài lên một tiếng. Nếu như hai đpứa này lớn lên là một đXôi thì tốt.

... .

Màn đgKpêm mới buông xuống. Nguyên Khánh đHến trước một ngôi nhà phườHLng Thân Nhân. Căn nhà không lớn lắRoRm. ChỉNxe chiếm có ba mu đhHNEQt. Nguyên Khánh đnbli lên trước ca nhìn tấxngm biểSYn với hai chữxo “Phong phủ”. HắEAxn cườEAxi. Chính là ở đpfOây. Hắdn gõ ca, ca lin mở ra.

- Cu tìm ai?
Một nha hoàn liếc mắt hỏi dò Nguyên Khánh.

Nguyên Khánh cườSSui:
- Tôi muốn tìm lão gia. Ông ấy có nhà không?

- Hải Đường, ai đRxấy?

Một người phụ nữ trẻ đnovi lên. Cô ta nhận ra Nguyên Khánh, ngẩn ra một chút:
- Là cậu!

- Cô Tám, là con. Con tìm Phong thúc.

Người phụ nữ trẻ này tên là Dương Vân. Dương Vân là con gái của em trai Dương Thận của Dương Tố. Cô xếp hạng tám trong nhà họ Dương. Nguyên Khánh là hậu bối, luôn phải gọi là cô Tám. Hai năm trước cô bị Dương Tố làm chủ gả cho Phong Đức Di, và ở với chồng ở phường Thân Nhân.

Cô quen Nguyên Khánh, không có cảm tình tốt gì với Nguyên Khánh, cũng không căm giận hắn. Chỉ là hơi xem thường hắn. Hơn nữa cô ta bây giờ là phu nhân của quan, ít nhiều cũng có chút khoe mẽ.

- Cậu tìm Phong lang làm gì?
Cô ta không vui lắm. Người nhà cô ta đdang ăn cơm. Trong lúc ăn cơm mà bị quấy rầy thì tht là rất bất lịch sự.

- Bát nương, là ai đNxeấy?

Phong ĐuLNc Di cũng đvi đnaPến sân. Bây giờVI ông ta không còn là phụ tá của Dương Tố nữema. Năm ngoái ông ta đnovược Dương Tố tiến c lên làm quan. Hin tạnaPi ông ta đxaang là xá nhân nội s. Chứxngc quan không cao, chỉoMV là lục phẩxam. Nhưng ông ta có quyn nghĩuLN chỉHL. Đó là một vịVI trí vô cùng trọng yếu.

MắKiSt của ông ta không tốt, đxngi lên phía trước nhìn bỗng nhiên nhn ra Nguyên Khánh, vẻ mt lp tứSYc tươi cườNxei.
- Hóa ra là Nguyên Khánh. Mau vào đKiSi. Vào đemi. Ôi, sao cháu đfến mà không nói gì cảbf. Ta chng chuẩRn bịMR gì cảqX.

Nguyên Khánh chắQHRp tay cườKiSi nói:
- Đã quấy rầy Phong thúc rồi. Cháu đYến là muốn mượn Phong thúc một tấLNNm bảnovn đNXnĐột Quyết. Phong thúc chắAic là có chứnbl?

- Cháu mượn bảxan đxoĐột Quyết làm gì? Ta đQPương nhiên là có, nhưng cháu phảOvi vào cùng ăn cơm trước đQPã.

- Phong thúc, cháu ăn cơm rồi mới đvqbến mà.

- Vy đMRược rồi. Thế vào thư phòng ngồi đXQhợi ta. Ta sẽ đlRến ngay.

Phong Đxngc Di vội vàng mờMRi Nguyên Khánh vào thư phòng. Ông ta vội vàng quay lạXi ăn nốt mấXQhy miếng cơm rồi bỏ bát đHó đRoRi luôn. Vợ ông ta nắAim lấLNNy tay áo ông ta , không vui nói:
- Huynh đlR của ông đvến cũng không thấvqby ông nhit tình như thế này. Nó chỉxng là con của vợ kế của vãn bối. Ông quan tâm đbfến nó nhiu thế đXH làm gì?


- Bà này tht ngốc!

Phong ĐnaPc Di kéo vợ sang một bên, cắhHn răng thấbfp giọng nói:
- Chỉd có tôi biết thôi. ĐIa bé này mai sau sẽ là chủ của nhà họ Dương đonxbYy. Bây giờf mà không biết đonxlRu tư tốt thì sao đhHược?

Cô Tám bỗng dưng trng mắpfOt lên:
- Cu ta á? Làm sao có khảnaP năng đNXnó chứqX? truyn copy t tunghoanh.com

- Bà cứQP nghe tôi đfi, không sai đRâu. NhịEAx thúc đnaPã mấEAxt mấHLy vạbfn xâu tin vì nó rồi đPHRoRy. Suy nghĩxo của ông ta làm sao giấKiSu đoMVược tôi.

Phong ĐRxc Di lạXQhi véo mông vợ một cái rồi cườRoRi ha hảMR.
- Buổi tối tôi sẽ nói rõ hơn với bà.

- Ông quỷ này!

  • Gửi lúc 19:07 Ngày 01/06/2014

    svn.tien@fb

    Chương 734, 735 dek bik là của truyện nào gắn vào làm giả truyện THKH kìa, ad coi lại đê :p

  • Gửi lúc 0:01 Ngày 04/10/2013

    anh.h.nguyen.332@fb

    Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 281 bị lỗi , tự chuyển sang truyện Thiên Tài Tướng Sư , đề nghị quan tâm và sữa lỗi .

    • Gửi lúc 0:03 Ngày 04/10/2013

      anh.h.nguyen.332@fb

      nhầm Thiên Hạ Kiêu Hùng - Quyển 1 - Chương 42

  • Gửi lúc 21:38 Ngày 31/08/2013

    lydominhhung

    Ad có thể để chức năng tìm chương như lúc đầu dc ko ? Như giờ thì hơi bất tiện... hoặc có thể tìm trực tiếp trên phần adress càng tiện

  • Gửi lúc 22:21 Ngày 15/07/2013

    farmyou

    sao chương mới ra lâu thế admin

  • Gửi lúc 21:22 Ngày 05/03/2013

    hessy007

    admin ơi sao ra chương chậm thế.