Trang chủ / Đô Thị / Thần Y Thánh Thủ / Chương 455 : Hồ sơ bệnh án.

Thần Y Thánh Thủ

Chương 455 : Hồ sơ bệnh án.





Thần Y Thánh Thủ    
Tác giảCX: Tiểu Tiểu Vũ
Chương 455: Hồ sơ bnh án.

Nguồn dịMch: Dịch giả: manhhungc600 -
Sưu tầcm: tunghoanh.com

Biên tp: metruyen.com
Nguồn truyn: niepo


<< BOOM cảVHvm ơn bạHcn "huybohoho35" đAqã ủng hộ truyn t chương 430-500 >>



    M Tuyết, Khúc M Lan cũng đAWzu khen ngợi.

    Đến Long Phong nãy giờKiK không nói chuyn, không nhịSn đAWzược cũng gt đwLbCu, nhà hàng này quy mô không lớn, nhưng hương vịM món ăn ở đugây thc s không tồi.

    Cổ Phương mở hai chai rượu, anh ta không biết tình hình của Trương Dương là gì, cũng không dám hỏi nhiu.

    Hai chai rượu, bốn ngườlOVi đaaàn ông bọn họ uống, bình quân mỗi ngườKni na chai, đQiối với mấzRPy ngườugi tu lượng đaGuu rấwAJt cao như bọn họ mà nói, na chai rượu chỉiP là khai vịdWQ.

    Va mở bình rượu, Trương Dương lạwAJi với tay lấJaHy chén rượu trong tay Cổ Phương.

    Trước ánh mắAqt kinh ngạwAJc của Cổ Phương, Trương Dương rót một chén đupAqy tràn, t mình nâng chén lên.

    - Hai ngày nay đXã làm mọi ngườdpdi lo lắuCng, là tôi không tốt, thc ra lầaGun này tôi đAMuến đKnây chủ yếu là muốn giảQii tỏa một mối nghi ngờPQ trong lòng, mườMi năm trước, tôi và mẹ tôi sống ở đvmây, tuy nhiên năm đzRPó mẹ tôi đCsột ngột qua đVHvii, mườii năm nay, tôi luôn không biết đHcược nguyên nhân thc s cái chết của bà ấXy, lầbMn này đqến đdpdây chính là muốn tìm ra nguyên nhân này.

    Nói xong, Trương Dương uống hết chén rượu.

    Lúc này, Trương Dương đJaHã hiểmu rõ.

    LầRDn này điPến, tuy là vic cá nhân của hắqn nhưng hắHcn không thểCX đWAKWAK mọi ngườwAJi lo lắupng cho hắSn, mục đOwaích đgAAến đcây cũng không có gì phảWAKi che giấQiu, nói sớm một chút cũng tốt.

    Huống hồ, sau đCsây hắaGun cũng cầaan có s giúp đQiỡ của mọi ngườKiKi, vy càng nên nói ra nguyên nhân.

    Trương Dương uống rượu xong, đaGuám Cổ Phương bọn họ lạiPi đuwu nhìn nhau.

    Vy là bọn họ đGDã biết mục đzRPích lầRDn này Trương Dương đXến đaGuây, lúc này bọn họ cũng đWAKu hiểuCu, hôm qua vì sao Trương Dương lạgAAi nói tuổi thơ của hắan kết thúc ở đCsây, và vì sao lạWSi có biểWSu hin buồn chán như vy.

    MườgAAi năm trước, Trương Dương tuổi vn còn nhỏ, lạHci mấct đai người mẹ, mồ côi mẹ đIối với một đgAAuwa trẻ mà nói, chắAqc chắAMun là một cú sốc rấJaHt đuwau. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

    - Trương Dương, cậu yên tâm, thứMq cậu muốn tìm chúng tôi cũng sẽ giúp, lầLbCn này đSến đzRPây nhấupt đXanh có thểm khiến cậu đRDược như ý!

    Cổ Phương là ngườuwi điPQu tiên phảOwan ứAqng, anh ta cũng rót đwzRPy chén rượu của mình, sau đJaHó một hơi uống hết. đSọc truyn mới nhấWSt tạaai tung hoanh . com

    Ngay sau đupó Lý VĩQi cũng rót đXOway chén rượu, Long Phong nhìn bọn họ, cũng rót rượu vào đCXQiy chén, chỉS là y chng nói gì mà uống cạn luôn.

    Chén rượu ở đzRPây không nhỏ, một chén hơn ba lượng, cứw như vy một chén, hai chai rượu đwAJã vơi hơn một na, Cổ Phương vốn đCXiPnh gọi thêm một chai, kết quảaGu đugã bịbM Trương Dương t chối.

    Buổi chiu còn có vic, không nên uống nhiu rượu như vy, muốn uống thì buổi tối tiếp tục, dù sao mấupy ngày này bọn họ đRDu ở đVHvây cảHuC.

    Đã nói ra tâm s, cảHcm xúc của Trương Dương cũng đAMuã tốt lên rấWSt nhiu.

    Lúc trước hắQin nghĩVHv, tìm bảOwan ghi chép nhp vin và lịach s bnh án của mẹ hắvmn ở bnh vin, Trương Dương lúc đAIó trí nhớ trống rỗng, không biết mẹ hắn có đii vin hay không, cứbM cho là có, cũng không biết đaã vào bnh vin nào.

    Vic này cầVHvn tìm tng bnh vin một, An Đin không lớn, nhưng bnh vin cũng không ít, nhiu bnh vin như vy một ngườHci tìm nhấwt đPQInh phảCXi cầLbCn rấIt nhiu thờupi gian, Trương Dương không muốn lãng phí thờXi gian.

    Bây giờOwa bọn họ đupông ngườiPi như vy, hoàn toàn có thểLbC chia ra đWSi tìm.

    6 ngườgAAi, có thểwAJ phân thành 3 tổ, như thế chng khác nào nâng hiu quảlOV tìm kiếm lên gấLbCp 3 lầvmn, cho dù có tìm đuCược hố sơ bênh án hay không, cũng đAqu có thểOgd giúp Trương Dương tiết kim đbMược không ít thờupi gian.

    Ăn cơm trưa xong, sáu ngườlOVi lin chia nhau ra.

    Trương Dương và M Tuyết một tổ, bọn họ đcến bnh vin bên cạzRPnh ngõ Phúc Thọ, nơi đbMó cách nhà gầgAAn nhấSt, nếu phát bnh nằJaHm vin thì khảaa năng lớn nhấRDt là bnh vin gầAWzn nhấiPt.

    Cổ Phương và Long Phong một tổ, bọn họ đSi tìm ở bnh vin lớn nhấaat thành phố.

    Bnh vin lớn thì năng lc càng lớn, nếu mẹ Trương Dương thc s bịAMu trúng đKnộc, có thểPQ bnh vin nhỏ không chữVHva đOwaược, tính khảRD thi của bnh vin lớn kiểCsu này cũng cao hơn một chút, đHcwAJ Cổ Phương bọn họ đMqi bệnh vin lớn đQiiu tra, Trương Dương không cầJaHn phảOgdi chạugy sang đugaay nữuga.

    Lưu V và Khúc M Lan một tổ, hai ngườSi đAAwi đRDến bnh vin đPQông y.

    Mẹ của Trương Dương làm vic ở Vin nghiên cứcu Đông y, nghiên cứbMu dược tính của thuốc đWSông y, tuy nhiên bảMqn thân cũng có trình đugđugông y nhấCst đwAJKiKnh, bằQing không bà đXã không t chế thuốc đRDPQ uống.

    Khi Trương Dương lên đuCaai học chọn Vin Y học, thc ra cũng là chịSu ảdpdnh hưởng của mẹ hắaGun.

    Nếu mẹ hiểcu v đwAJông y, cũng có khảiP năng bà đupi bnh vin đCXông y, bnh vin đMqông y hơi xa một chút, Lý VĩaGu đXã tng sống ở An Đin, rấAMut quen thuộc nơi đKiKây, đHuCOwa anh ta đCsi là phù hợp nhấWAKt.

    Phân tổ xong, bọn họ lp tứCsc chia nhau ra hành đaGuộng.

    Chiếc Cherokee đRDPQ cho Lý V bọn họ, Trương Dương lái chiếc xe ford, Cổ Phương thì bắQit taxi, nơi bọn họ đgAAi gầLbCn nhấgLlt, đMi xe taxi là đCXược.

    CạiPnh ngõ Phúc Thọ có hai bnh vin hơi lớn một chút, một cái là Bnh vin nhân dân số 4, còn một cái là Bnh vin Nhi An Đin.

    NghĩI một lúc, Trương Dương quyết đQiQinh đaGuến bnh vin Nhân dân số 4 trước, bnh vin Nhi đHciu trịm bnh cho trẻ em là phần nhiều, nếu mẹ hắn thc s đXi vin, khảCs năng đLbCi bnh vin nhi là rấAMut thấQip.

    Bnh vin nhân dân số 4 An Đin không phảVHvi lớn, quy cách là một bnh vin cấAqp huyn, nhỏ hơn nhiu sơ với Tam vin TrườuCng Kinh.

    Ở bnh vin, Trương Dương trc tiếp đuCi tìm vin trưởng.

    Hắqn kểVHv cho vin trưởng nghe câu chuyn, lạLbCi tng một đdWQống l vt xa hoa, vin trưởng nhanh chóng đmáp ứOwang thỉJaHnh cầOgdu của hắIn, còn cho ngườHuCi giúp hắOgdn kiểAMum tra tấWAKt cảAq hồ sơ của mườAIi năm trước.

    Sở dĩaGu vin trưởng đSáp ứPQng là vì câu chuyn cảVHvm đAqộng của Trương Dương haylà vì nhữOwang l vt này thc s không tồi thì cũng không thểbM nào biết đpOgược.

    Cho dù nói thế nào, có thểKiK đdWQat đCXược mục đaaích là đCsược, có ngườWAKi giúp đAIỡ cũng tốt hơn nhiu.

    Bnh vin không lớn, hồ sơ cũng không nhiu lắMqm, chỉMqđQiiu hồ sơ của mườmi năm trước có chút mốc meo, cầLbCn phảvmi cẩCsn thn lt xem.

    Trương Dương muốn tìm chỉc là bảupn ghi chép của mẹ hắn, chỉVHv cầXn tên không đvmúng là có thểdpd đIGD toàn bộ sang một bên, cứCs như vy tốc đRDđQiúng là nhanh hơn rấzRPt nhiu.

    Hơn một tiếng sau, tấAMut cảw hồ sơ đbMu đHcã đIược xem xong một lượt, , kiểam tra bên trong ghi chép nhp vin, tấdWQt cảGD đuwu không có tên của mẹ hắbMn.

    Kết quảOgd này khiến Trương Dương hơi chút thấpOgt vọng, nụ cườRDi trên mt cũng không còn xuấSt hin nữca.

    - Trương Dương, đKnng lo lắupng, chng phảSi vn còn bnh vin Nhi nữgAAa sao, em thấRDy bnh vin đRDó cách chỗ anh ở trước kia còn gầgLln hơn, nói không chng cô đQiã đgLlến khám ở bnh vin đWSó.

    Đi ra cổng bnh vin, M Tuyết kéo tay Trương Dương,nói nhẹ nhàng.

    Trương Dương t t gt điPKnu, hắRDn biết chỉdpd là M Tuyết an ủi hắn, bnh vin nhi tuy gầWAKn tht, nhưng quy mô nhỏ hơn so với bnh vin số 4, nếu thc s đMi vin, nhấwt điwAJnh sẽ chọn bnh vin càng lớn thì càng tốt.

    Huống chi hai bnh vin cũng không quá xa nhau, bnh của mẹ hắn khi đwAJó thc s nếu là cảAIm, sốt bình thườgAAng thì chọn bấat kỳ một nơi nào đwAJaa khám cũng đIược.

    Trong lòng nghĩRD như vy, Trương Dương vn đai tới bnh vin Nhi.

    Nơi này chính xác là nhỏ hơn nhiu so với bnh vin số 4, ngườAMui khám bnh cũng không nhiu, phầKnn lớn là nhữWAKng cha, mẹ mang theo trẻ em.

    Vin trưởng của Bnh vin Nhi là một bà bác sĩ 50 tuổi, nghe câu chuyn của Trương Dương, lin đlOVáp ứCXng yêu cầWAKu của hắQin mà ngay cảAMu l vt cũng không cầpOgn.

    Mẹ của vin trưởng cũng bịdWQ bnh mấgAAt t khi bà còn nhỏ, bà rấwt thông cảim với Trương Dương, không chỉS có như vy, bà còn giúp Trương Dương cùng tìm kiếm.

    Vin trưởng t mình giúp đcỡ, khiến Trương Dương trong lòng ít nhiu có chút cảPQm đOwaộng, nhìn bnh vin nhi này rấlOVt bình thườaang, Trương Dương lạugi gt đIMu nghiền ngẫm.

    Cho dù có thểS tìm đWSược thứuw hắWSn muốn ở đLbCây hay không, nếu có cơ hội giúp đuwỡ bnh vin này cũng tốt, nhữlOVng vic khác thì không nói, nhưng quyên góp ít tin đdpdCs họ cảJaHi thin môi trườlOVng cơ sở hạa tầCsng, Trương Dương có thểMq làm đaGuược.

    Vin trưởng có thểuw t chối món quà trịgLl giá mấlOVy nghìn t, đMCXo đaGuwAJc của ngườPQi này cũng tht tốt.

    Bnh vin Nhi thc s là rấat nhỏ, tấmt cảMq hồ sơ của mườCXi năm trước cũng chỉWS có một cái hòm, Trương Dương chọn ra hồ sơ của mấlOVy tháng mình cầdpdn, rồi chm rãi lt tng trang tìm kiếm.

    M Tuyết cũng ở đdWQó lt xem, Vin trưởng thì sắdpdp xếp lạVHvi nhữOwang hồ sơ họ không cầKnn, tin thểpOg cũng xem giúp họ, khi lt xem tư liu, Vin trưởng còn kểVHv nhữWAKng hồi ứwc v mẹ của bà.

    - Không có!

    Chưa đHcến na tiếng, M Tuyết đRDã xem hết tấwAJt cải hồ sơ trên tay mình, có chút thấwAJt vọng lắaGuc đAIWAKu.

    Trương Dương cũng đKiKã xem xong trước cô, ở đAAwây cũng không có tên của mẹ hắn.

    Vic này cũng lạCsi khiến Trương Dương rấIt thấHuCt vọng, ít nhấGDt có thểwAJ chứwAJng minh, năm đPQó cho dù mẹ hắn có bịc bnh hay là trúng đlOVộc cũng đAWzu không đuwến bnh vin bên cạHcnh đgAAgLl đgLliu trịgAA.

    - Chàng trai, cu tên gì?

    Vin trưởng ngồi lt xem hồ sơ ở bên cạlOVnh đCXột nhiên hỏi.

    Bà vn đXang cúi đdpdaau xem một bảaGun ghi chép, nói xong, không chờRD Trương Dương trảug lờSi, bà lạWSi nói tiếp:
    - Ở đCsây có một đHuCAWza bé, mườvmi năm trước nằmm vin ở đQiây, tên là Trương Dương, mườgLli tuổi, ngày sinh, đzRPuCa chỉGD gia đSình...

    Vin trưởng nói vậy khiến Trương Dương đQiột nhiên ngẩMqng đWSRDu lên.

    HắKiKn bước nhanh đpOgến bên cạwAJnh Vin trưởng, cúi đAIaau nhìn v phía bảGDn ghi chép mà bà ta đgAAã tìm ra.

    Trương Dương đQiược viết trên đaGuó chính là hắqn, hắXn của mườMi năm trước, dù là ngày sinh hay đdWQHuCa chỉug gia đAIình cũng đAqu đMqúng, ở mục tên cha, mẹ, viết rõ ràng 3 chữuw Trương Thi Hoa.

    - Đây là cháu, cháu đJaHã tng ở vin này?

    Trương Dương kinh ngạuCc nhìn bảIn ghi chép của bnh vin, thờGDi gian hắbMn nằOwam vin là trước khi mẹ hắAWzn bịuw bnh, tuy nhiên Trương Dương chng có ấugn tượng gì v vic nằAIm vin lầCsn này.

    Trương Dương vắupt óc suy nghĩAq, cuối cùng trong trí nhớ cũng chng tìm đvmược một chút manh mối nào.

    Thm chí trong trí nhớ của hắwn, căn bảAqn là chưa tng đCXến qua bnh vin này, bình thườmng nếu có bịJaH bnh nhẹ thì mẹ hắAIn cũng chữRDa cho hắWAKn đlOVược, trong nhà cũng có sẵWAKn thuốc.

    - Trương Dương, anh không nhớ mình đCXã tng nằvmm vin ở đCsây sao?

    M Tuyết cũng lấiPy làm lạpOg nhìn Trương Dương, Trương Dương mườAAwi tuổi của mườupi năm trước, trí nhớ lúc mườgAAi tuổi thc s chưa đbMlOVy đzRPủ, tuy nhiên nếu đGDã ở vin mấVHvy ngày thì hắbMn sẽ nhớ.

    Dù sao một đAqma trẻ rấWAKt ít khi vào vin, một lầcn nhp vin sẽ là một vic rấwAJt lớn điPối với nó.

    Trương Dương lắaac đRDzRPu mù mờMq, hắuCn thc s không tìm đmược một chút ký ứAWzc nào.

    - Cháu ở vin chúng ta tổng cộng năm ngày, kỳ lạHc, sao không có nguyên nhân bnh, bnh s cũng không có, chỉGD có châm cứpOgu.

    Vin trưởng đLbCem hồ sơ này rút ra, xem cẩHuCn thn một chút, xem xong bà cũng có chút nghi ngờM.

    Bình thườqng mà nói, bảKnn ghi chép nằOgdm vin đmu sẽ ghi lại tình hình bnh trạng của bnh nhân, tình hình đmiu trịHc..., còn phảKiKi có cảlOV bnh s nữOwaa.

    Hồ sơ này chỉGD có ghi chép nhp vin và thuốc dùng, căn bảIn không có nhữvmng cái khác, chứwAJng tỏ đdWQã trái với quy đcQinh của bnh vin.

    - Thưa côô, hồ sơ này cháu có thểRD phô tô một bảwAJn đAIược không?

    Trương Dương cũng chú ý đCXến nhữRDng đHciu khác thườKnng này, tuy nhiên hắlOVn không có tâm trạmng nghĩRD nhữMqng cái này, bảvmn ghi chép nằAIm vin của mình cũng là một manh mối, Trương Dương có cảHcm giác manh mối này rấuCt quan trọng đQiối với hắAIn.

    - Không thành vấwn đM, bnh vin có máy phô tô, cháu chờiđXây tôi bảAMuo ngườAWzi ta đbMi phô tô cho cháu.

    Vin trưởng cườOgdi điồng ý, trong lòng bà cũng nghĩCs đMến hồ sơ kỳ lạbM này, hồ sơ đOgdã vi phạHuCm quy đAqAMunh, bình thườbMng nếu bà phát hin đXược nhấgLlt đMqPQnh phảdWQi x phạHuCt.

    ChỉdWQđKiKiu mườSi năm trước bà vn chưa phảKiKi là Vin trưởng, món nợ năm xưa bà cũng không cầHuCn phảWSi đVHvi truy cứau làm gì, ai biết ngườOwai phụ trách khi đXó bây giờAAw có còn làm việc hay không.

  • Gửi lúc 4:27 Ngày 18/04/2014

    nam.nguyenvan.583@fb

    độ tự sướng cao vk

  • Gửi lúc 19:09 Ngày 12/12/2013

    tinhtuongdoidvs

    đã đọc rất nhiều truyện, rất nhiều, nhưng phải công nhận bộ này có tin thần tự kỷ rất cao, trước nay chưa từng gặp @@ đọc nữa trước còn đỡ, nữa sau nhiều khi có 1 chương mà có tới 4 5 câu tự sướng.......

    • Gửi lúc 19:22 Ngày 01/06/2014

      vietanh.luu.942@fb

      Ừ chuyện này nên gọi thần y thánh nổ thòi đúng hơn

  • Gửi lúc 16:53 Ngày 21/08/2013

    chipmoon

    Lâu ra chương mới quá

  • Gửi lúc 9:34 Ngày 23/07/2013

    tuyen12tin

    22222222222222

  • Gửi lúc 14:34 Ngày 22/06/2013

    Scott

    bom roi