Trang chủ / Đô Thị / Thần Y Thánh Thủ / Chương 455 : Hồ sơ bệnh án.

Thần Y Thánh Thủ

Chương 455 : Hồ sơ bệnh án.





Thần Y Thánh Thủ    
Tác giảuf: Tiểu Tiểu Vũ
Chương 455: Hồ sơ bnh án.

Nguồn dịdch: Dịch giả: manhhungc600 -
Sưu tầWm: tunghoanh.com

Biên tp: metruyen.com
Nguồn truyn: niepo


<< BOOM cảYiEm ơn bạVOTn "huybohoho35" đdQã ủng hộ truyn t chương 430-500 >>



    M Tuyết, Khúc M Lan cũng đTVTu khen ngợi.

    Đến Long Phong nãy giờu không nói chuyn, không nhịdQn đWoZược cũng gt đTVTACYu, nhà hàng này quy mô không lớn, nhưng hương vịED món ăn ở đIây thc s không tồi.

    Cổ Phương mở hai chai rượu, anh ta không biết tình hình của Trương Dương là gì, cũng không dám hỏi nhiu.

    Hai chai rượu, bốn ngườTVTi đdàn ông bọn họ uống, bình quân mỗi ngườDi na chai, đDối với mấDy ngườfAti tu lượng đWoZu rấgEt cao như bọn họ mà nói, na chai rượu chỉTVT là khai vịAd.

    Va mở bình rượu, Trương Dương lạMdji với tay lấdy chén rượu trong tay Cổ Phương.

    Trước ánh mắEut kinh ngạWc của Cổ Phương, Trương Dương rót một chén đfAtlDy tràn, t mình nâng chén lên.

    - Hai ngày nay đZVMã làm mọi ngườEKi lo lắkng, là tôi không tốt, thc ra lầAdn này tôi đIến đousây chủ yếu là muốn giảANui tỏa một mối nghi ngờtW trong lòng, mườami năm trước, tôi và mẹ tôi sống ở đAiây, tuy nhiên năm đANuó mẹ tôi đuOAột ngột qua đACYVOTi, mườVOTi năm nay, tôi luôn không biết đuược nguyên nhân thc s cái chết của bà ấousy, lầZVMn này đsRoến đSvây chính là muốn tìm ra nguyên nhân này.

    Nói xong, Trương Dương uống hết chén rượu.

    Lúc này, Trương Dương đRgã hiểAdu rõ.

    Lầin này đMdjến, tuy là vic cá nhân của hắAdn nhưng hắdQn không thểD đtWuo mọi ngườqYi lo lắEung cho hắEDn, mục đEKích đfAtến đousây cũng không có gì phảuoi che giấYiEu, nói sớm một chút cũng tốt.

    Huống hồ, sau đANuây hắEKn cũng cầWn có s giúp điỡ của mọi ngườgEi, vy càng nên nói ra nguyên nhân.

    Trương Dương uống rượu xong, đVagám Cổ Phương bọn họ lạNuqi đOAfu nhìn nhau.

    Vy là bọn họ đEDã biết mục đMdjích lầTVTn này Trương Dương đSvến đuây, lúc này bọn họ cũng đMdju hiểAAEu, hôm qua vì sao Trương Dương lạfAti nói tuổi thơ của hắANun kết thúc ở đACYây, và vì sao lạEKi có biểNuqu hin buồn chán như vy.

    MườSvi năm trước, Trương Dương tuổi vn còn nhỏ, lạTVTi mấANut đuoi người mẹ, mồ côi mẹ đuOAối với một đEDAia trẻ mà nói, chắYc chắuon là một cú sốc rấYt đANuau.

    - Trương Dương, cậu yên tâm, thứd cậu muốn tìm chúng tôi cũng sẽ giúp, lầEKn này đdến điIây nhấuot đjdousnh có thểEu khiến cậu đSvược như ý!

    Cổ Phương là ngườgEi đFFWTNAu tiên phảgEn ứuong, anh ta cũng rót đuOAOAfy chén rượu của mình, sau đTNAó một hơi uống hết.

    Ngay sau đIó Lý Vĩf cũng rót điufy chén rượu, Long Phong nhìn bọn họ, cũng rót rượu vào đZVMky chén, chỉVag là y chng nói gì mà uống cạn luôn.

    Chén rượu ở đZVMây không nhỏ, một chén hơn ba lượng, cứsRo như vy một chén, hai chai rượu đYã vơi hơn một na, Cổ Phương vốn đWoZVOTnh gọi thêm một chai, kết quảgE đYã bịf Trương Dương t chối.

    Buổi chiu còn có vic, không nên uống nhiu rượu như vy, muốn uống thì buổi tối tiếp tục, dù sao mấuy ngày này bọn họ đOSEu ở đCklây cảMdj.

    Đã nói ra tâm s, cảDm xúc của Trương Dương cũng đEKã tốt lên rấVagt nhiu.

    Lúc trước hắAdn nghĩYiE, tìm bảEKn ghi chép nhp vin và lịDch s bnh án của mẹ hắEun ở bnh vin, Trương Dương lúc đdó trí nhớ trống rỗng, không biết mẹ hắn có đsRoi vin hay không, cứf cho là có, cũng không biết đtWã vào bnh vin nào.

    Vic này cầamn tìm tng bnh vin một, An Đin không lớn, nhưng bnh vin cũng không ít, nhiu bnh vin như vy một ngườYiEi tìm nhấtWt đqYYnh phảTVTi cầun rấIt nhiu thờami gian, Trương Dương không muốn lãng phí thờZVMi gian.

    Bây giờgE bọn họ đufông ngườWoZi như vy, hoàn toàn có thểuOA chia ra đami tìm.

    6 ngườsRoi, có thểlD phân thành 3 tổ, như thế chng khác nào nâng hiu quảjd tìm kiếm lên gấufp 3 lầNdn, cho dù có tìm điIược hố sơ bênh án hay không, cũng đuOAu có thểVag giúp Trương Dương tiết kim đNuqược không ít thờfi gian.

    Ăn cơm trưa xong, sáu ngườami lin chia nhau ra.

    Trương Dương và M Tuyết một tổ, bọn họ đuOAến bnh vin bên cạVagnh ngõ Phúc Thọ, nơi đSkó cách nhà gầgEn nhấEKt, nếu phát bnh nằEum vin thì khảjd năng lớn nhấlDt là bnh vin gầlDn nhấEDt.

    Cổ Phương và Long Phong một tổ, bọn họ đgEi tìm ở bnh vin lớn nhấYt thành phố.

    Bnh vin lớn thì năng lc càng lớn, nếu mẹ Trương Dương thc s bịED trúng đOSEộc, có thểsRo bnh vin nhỏ không chữiIa đACYược, tính khảjd thi của bnh vin lớn kiểjdu này cũng cao hơn một chút, đqYk Cổ Phương bọn họ đuoi bệnh vin lớn đfAtiu tra, Trương Dương không cầDn phảVOTi chạAAEy sang đAiRgy nữousa.

    Lưu V và Khúc M Lan một tổ, hai ngườDi đNuqi đuến bnh vin đlDông y.

    Mẹ của Trương Dương làm vic ở Vin nghiên cứlDu Đông y, nghiên cứuou dược tính của thuốc đACYông y, tuy nhiên bảNdn thân cũng có trình đAAEđqYông y nhấiIt đWfAtnh, bằdQng không bà đSvã không t chế thuốc đOSEuo uống.

    Khi Trương Dương lên đEDACYi học chọn Vin Y học, thc ra cũng là chịYiEu ảAAEnh hưởng của mẹ hắoNn.

    Nếu mẹ hiểRgu v đMdjông y, cũng có khảEu năng bà đYi bnh vin đRgông y, bnh vin đSvông y hơi xa một chút, Lý VĩRg đuoã tng sống ở An Đin, rấEut quen thuộc nơi đlDây, đufMdj anh ta đTNAi là phù hợp nhấit.

    Phân tổ xong, bọn họ lp tứYiEc chia nhau ra hành đNuqộng.

    Chiếc Cherokee đuiI cho Lý V bọn họ, Trương Dương lái chiếc xe ford, Cổ Phương thì bắdt taxi, nơi bọn họ đami gầFFWn nhấtWt, đSki xe taxi là đRgược.

    CạEKnh ngõ Phúc Thọ có hai bnh vin hơi lớn một chút, một cái là Bnh vin nhân dân số 4, còn một cái là Bnh vin Nhi An Đin. xem chương mới tạACYi tunghoanh(.)com

    NghĩD một lúc, Trương Dương quyết đsRoYnh đNuqến bnh vin Nhân dân số 4 trước, bnh vin Nhi đCkliu trịZVM bnh cho trẻ em là phần nhiều, nếu mẹ hắn thc s đdi vin, khảACY năng đWoZi bnh vin nhi là rấqYt thấsRop.

    Bnh vin nhân dân số 4 An Đin không phảMdji lớn, quy cách là một bnh vin cấfp huyn, nhỏ hơn nhiu sơ với Tam vin TrườTNAng Kinh.

    Ở bnh vin, Trương Dương trc tiếp đOAfi tìm vin trưởng.

    HắgEn kểsRo cho vin trưởng nghe câu chuyn, lạCkli tng một đDống l vt xa hoa, vin trưởng nhanh chóng đuoáp ứtWng thỉuonh cầuou của hắMdjn, còn cho ngườOAfi giúp hắDn kiểOAfm tra tấoNt cảACY hồ sơ của mườANui năm trước.

    Sở dĩAd vin trưởng đVagáp ứuOAng là vì câu chuyn cảYiEm đEuộng của Trương Dương haylà vì nhữiIng l vt này thc s không tồi thì cũng không thểTVT nào biết đVOTược.

    Cho dù nói thế nào, có thểYiE đjdVagt đWoZược mục đjdích là đEKược, có ngườZVMi giúp đZVMỡ cũng tốt hơn nhiu.

    Bnh vin không lớn, hồ sơ cũng không nhiu lắsRom, chỉsRođOSEiu hồ sơ của mườANui năm trước có chút mốc meo, cầSkn phảEDi cẩWn thn lt xem.

    Trương Dương muốn tìm chỉNuq là bảIn ghi chép của mẹ hắn, chỉOSE cầin tên không đWúng là có thểWoZ đOAfCkl toàn bộ sang một bên, cứEu như vy tốc đTVTđufúng là nhanh hơn rấMdjt nhiu.

    Hơn một tiếng sau, tấZVMt cảam hồ sơ đuu đufã đSkược xem xong một lượt, , kiểgEm tra bên trong ghi chép nhp vin, tấiIt cảiI đSku không có tên của mẹ hắNuqn.

    Kết quảam này khiến Trương Dương hơi chút thấOSEt vọng, nụ cườAAEi trên mt cũng không còn xuấAdt hin nữFFWa.

    - Trương Dương, đDng lo lắAing, chng phảZVMi vn còn bnh vin Nhi nữYiEa sao, em thấRgy bnh vin đtWó cách chỗ anh ở trước kia còn gầAAEn hơn, nói không chng cô đIã đOAfến khám ở bnh vin đOAfó.

    Đi ra cổng bnh vin, M Tuyết kéo tay Trương Dương,nói nhẹ nhàng.

    Trương Dương t t gt đTVTdu, hắuOAn biết chỉEK là M Tuyết an ủi hắn, bnh vin nhi tuy gầfAtn tht, nhưng quy mô nhỏ hơn so với bnh vin số 4, nếu thc s đufi vin, nhấlDt đEuamnh sẽ chọn bnh vin càng lớn thì càng tốt.

    Huống chi hai bnh vin cũng không quá xa nhau, bnh của mẹ hắn khi đuoó thc s nếu là cảdQm, sốt bình thườung thì chọn bấWoZt kỳ một nơi nào đTVTRg khám cũng đjdược.

    Trong lòng nghĩiI như vy, Trương Dương vn đjdi tới bnh vin Nhi.

    Nơi này chính xác là nhỏ hơn nhiu so với bnh vin số 4, ngườYi khám bnh cũng không nhiu, phầYn lớn là nhữNuqng cha, mẹ mang theo trẻ em.

    Vin trưởng của Bnh vin Nhi là một bà bác sĩ 50 tuổi, nghe câu chuyn của Trương Dương, lin đOSEáp ứNdng yêu cầuou của hắAin mà ngay cảACY l vt cũng không cầuon.

    Mẹ của vin trưởng cũng bịjd bnh mấEDt t khi bà còn nhỏ, bà rấOSEt thông cảiIm với Trương Dương, không chỉMdj có như vy, bà còn giúp Trương Dương cùng tìm kiếm.

    Vin trưởng t mình giúp đOSEỡ, khiến Trương Dương trong lòng ít nhiu có chút cảdm đAdộng, nhìn bnh vin nhi này rấft bình thườamng, Trương Dương lạousi gt đTNAuOAu nghiền ngẫm.

    Cho dù có thểAd tìm đEKược thứi hắun muốn ở đYây hay không, nếu có cơ hội giúp đNuqỡ bnh vin này cũng tốt, nhữAAEng vic khác thì không nói, nhưng quyên góp ít tin đlDACY họ cảami thin môi trườACYng cơ sở hạjd tầuOAng, Trương Dương có thểi làm đqYược.

    Vin trưởng có thểNuq t chối món quà trịlD giá mấYiEy nghìn t, đsRoWo đCklYiEc của ngườNuqi này cũng tht tốt.

    Bnh vin Nhi thc s là rấWoZt nhỏ, tấVOTt cảAi hồ sơ của mườui năm trước cũng chỉd có một cái hòm, Trương Dương chọn ra hồ sơ của mấFFWy tháng mình cầMdjn, rồi chm rãi lt tng trang tìm kiếm.

    M Tuyết cũng ở đsRoó lt xem, Vin trưởng thì sắoNp xếp lạTNAi nhữNuqng hồ sơ họ không cầOAfn, tin thểI cũng xem giúp họ, khi lt xem tư liu, Vin trưởng còn kểNd nhữufng hồi ứVagc v mẹ của bà.

    - Không có!

    Chưa đEDến na tiếng, M Tuyết đEKã xem hết tấOSEt cảd hồ sơ trên tay mình, có chút thấoust vọng lắousc điIuu.

    Trương Dương cũng đCklã xem xong trước cô, ở đZVMây cũng không có tên của mẹ hắn.

    Vic này cũng lạIi khiến Trương Dương rấfAtt thấSkt vọng, ít nhấuot có thểf chứDng minh, năm đOAfó cho dù mẹ hắn có bịdQ bnh hay là trúng đDộc cũng đufu không đRgến bnh vin bên cạjdnh đDqY đZVMiu trịWoZ.

    - Chàng trai, cu tên gì?

    Vin trưởng ngồi lt xem hồ sơ ở bên cạDnh đsRoột nhiên hỏi.

    Bà vn đSkang cúi đufEKu xem một bảWoZn ghi chép, nói xong, không chờTNA Trương Dương trảANu lờWoZi, bà lạEui nói tiếp:
    - Ở điây có một đdfa bé, mườAAEi năm trước nằAAEm vin ở đuOAây, tên là Trương Dương, mườgEi tuổi, ngày sinh, đAdEKa chỉMdj gia đqYình...

    Vin trưởng nói vậy khiến Trương Dương đACYột nhiên ngẩTNAng đACYtWu lên.

    HắVOTn bước nhanh đTNAến bên cạWnh Vin trưởng, cúi đsRosRou nhìn v phía bảDn ghi chép mà bà ta đufã tìm ra.

    Trương Dương đlDược viết trên đousó chính là hắOSEn, hắDn của mườsRoi năm trước, dù là ngày sinh hay đufCkla chỉtW gia đAiình cũng đNuqu đtWúng, ở mục tên cha, mẹ, viết rõ ràng 3 chữZVM Trương Thi Hoa.

    - Đây là cháu, cháu đOAfã tng ở vin này?

    Trương Dương kinh ngạdQc nhìn bảlDn ghi chép của bnh vin, thờuOAi gian hắiIn nằCklm vin là trước khi mẹ hắZVMn bịuo bnh, tuy nhiên Trương Dương chng có ấSvn tượng gì v vic nằoNm vin lầuon này.

    Trương Dương vắqYt óc suy nghĩTVT, cuối cùng trong trí nhớ cũng chng tìm đWoZược một chút manh mối nào.

    Thm chí trong trí nhớ của hắYn, căn bảkn là chưa tng đfến qua bnh vin này, bình thườAdng nếu có bịYiE bnh nhẹ thì mẹ hắtWn cũng chữDa cho hắdQn đCklược, trong nhà cũng có sẵgEn thuốc.

    - Trương Dương, anh không nhớ mình đfAtã tng nằamm vin ở đRgây sao?

    M Tuyết cũng lấAAEy làm lại nhìn Trương Dương, Trương Dương mườAdi tuổi của mườDi năm trước, trí nhớ lúc mườNuqi tuổi thc s chưa đDdy đamủ, tuy nhiên nếu đYã ở vin mấlDy ngày thì hắlDn sẽ nhớ.

    Dù sao một điIANua trẻ rấamt ít khi vào vin, một lầEun nhp vin sẽ là một vic rấfAtt lớn đEDối với nó.

    Trương Dương lắYiEc đdQOAfu mù mờoN, hắZVMn thc s không tìm đfAtược một chút ký ứIc nào.

    - Cháu ở vin chúng ta tổng cộng năm ngày, kỳ lạED, sao không có nguyên nhân bnh, bnh s cũng không có, chỉoN có châm cứdu.

    Vin trưởng đsRoem hồ sơ này rút ra, xem cẩAdn thn một chút, xem xong bà cũng có chút nghi ngời.

    Bình thườSvng mà nói, bảtWn ghi chép nằEum vin điIu sẽ ghi lại tình hình bnh trạng của bnh nhân, tình hình đOAfiu trịRg..., còn phảMdji có cảNd bnh s nữTVTa.

    Hồ sơ này chỉTVT có ghi chép nhp vin và thuốc dùng, căn bảVagn không có nhữEung cái khác, chứEKng tỏ đAdã trái với quy đTNAWnh của bnh vin.

    - Thưa côô, hồ sơ này cháu có thểuf phô tô một bảTVTn đkược không?

    Trương Dương cũng chú ý đDến nhữing đdQiu khác thườSkng này, tuy nhiên hắun không có tâm trạMdjng nghĩAAE nhữSvng cái này, bảANun ghi chép nằkm vin của mình cũng là một manh mối, Trương Dương có cảTVTm giác manh mối này rấOSEt quan trọng đMdjối với hắVagn.

    - Không thành vấqYn đu, bnh vin có máy phô tô, cháu chờWoZđOAfây tôi bảoNo ngườtWi ta đousi phô tô cho cháu.

    Vin trưởng cườWi đACYồng ý, trong lòng bà cũng nghĩNuq đNdến hồ sơ kỳ lại này, hồ sơ đNdã vi phạANum quy điknh, bình thườamng nếu bà phát hin đEuược nhấAAEt đWoZZVMnh phảCkli x phạNdt.

    ChỉDđlDiu mườami năm trước bà vn chưa phảWoZi là Vin trưởng, món nợ năm xưa bà cũng không cầfAtn phảdQi điIi truy cứdQu làm gì, ai biết ngườYiEi phụ trách khi đjdó bây giờD có còn làm việc hay không.

  • Gửi lúc 4:27 Ngày 18/04/2014

    nam.nguyenvan.583@fb

    độ tự sướng cao vk

  • Gửi lúc 19:09 Ngày 12/12/2013

    tinhtuongdoidvs

    đã đọc rất nhiều truyện, rất nhiều, nhưng phải công nhận bộ này có tin thần tự kỷ rất cao, trước nay chưa từng gặp @@ đọc nữa trước còn đỡ, nữa sau nhiều khi có 1 chương mà có tới 4 5 câu tự sướng.......

    • Gửi lúc 19:22 Ngày 01/06/2014

      vietanh.luu.942@fb

      Ừ chuyện này nên gọi thần y thánh nổ thòi đúng hơn

  • Gửi lúc 16:53 Ngày 21/08/2013

    chipmoon

    Lâu ra chương mới quá

  • Gửi lúc 9:34 Ngày 23/07/2013

    tuyen12tin

    22222222222222

  • Gửi lúc 14:34 Ngày 22/06/2013

    Scott

    bom roi