Trang chủ / Đô Thị / Thần Y Thánh Thủ / Chương 455 : Hồ sơ bệnh án.

Thần Y Thánh Thủ

Chương 455 : Hồ sơ bệnh án.





Thần Y Thánh Thủ    
Tác giảt: Tiểu Tiểu Vũ
Chương 455: Hồ sơ bnh án.

Nguồn dịFvch: Dịch giả: manhhungc600 -
Sưu tầwXbm: tunghoanh.com

Biên tp: metruyen.com
Nguồn truyn: niepo


<< BOOM cảNcm ơn bạRtn "huybohoho35" đOBã ủng hộ truyn t chương 430-500 >>



    M Tuyết, Khúc M Lan cũng đRhu khen ngợi.

    Đến Long Phong nãy giờDIU không nói chuyn, không nhịNcn đtược cũng gt đzggTOu, nhà hàng này quy mô không lớn, nhưng hương vịCwv món ăn ở đOBây thc s không tồi.

    Cổ Phương mở hai chai rượu, anh ta không biết tình hình của Trương Dương là gì, cũng không dám hỏi nhiu.

    Hai chai rượu, bốn ngườURKi đkNoàn ông bọn họ uống, bình quân mỗi ngườRVi na chai, đtối với mấoTy ngườgi tu lượng đcRRu rấDIUt cao như bọn họ mà nói, na chai rượu chỉRV là khai vịT.

    Va mở bình rượu, Trương Dương lạdbi với tay lấJty chén rượu trong tay Cổ Phương.

    Trước ánh mắct kinh ngạYQcc của Cổ Phương, Trương Dương rót một chén đRhYQcy tràn, t mình nâng chén lên. xem tạAIi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

    - Hai ngày nay đtã làm mọi ngườgi lo lắDIUng, là tôi không tốt, thc ra lầtn này tôi đDIUến đgTOây chủ yếu là muốn giảdbi tỏa một mối nghi ngờUkY trong lòng, mườuBi năm trước, tôi và mẹ tôi sống ở đQây, tuy nhiên năm đujuó mẹ tôi đTqột ngột qua đBRVi, mườwXbi năm nay, tôi luôn không biết đXUoược nguyên nhân thc s cái chết của bà ấXUoy, lầtn này đzgến đDIUây chính là muốn tìm ra nguyên nhân này.

    Nói xong, Trương Dương uống hết chén rượu.

    Lúc này, Trương Dương đTqã hiểNzRu rõ.

    LầRtn này đINgến, tuy là vic cá nhân của hắQn nhưng hắRVn không thểAI đvEuRh mọi ngườKXi lo lắnPng cho hắujun, mục đuBích đgến đYQcây cũng không có gì phảRhi che giấERdu, nói sớm một chút cũng tốt.

    Huống hồ, sau đqqây hắuBn cũng cầtn có s giúp đQỡ của mọi ngườJti, vy càng nên nói ra nguyên nhân.

    Trương Dương uống rượu xong, đNcám Cổ Phương bọn họ lạXUoi đjVu nhìn nhau.

    Vy là bọn họ đRQã biết mục đonqích lầhn này Trương Dương đcRRến đhây, lúc này bọn họ cũng đRQu hiểtu, hôm qua vì sao Trương Dương lạQi nói tuổi thơ của hắtn kết thúc ở đRtây, và vì sao lạTi có biểERdu hin buồn chán như vy.

    MườTqi năm trước, Trương Dương tuổi vn còn nhỏ, lạwXbi mấNct đnPi người mẹ, mồ côi mẹ đYQcối với một đRQta trẻ mà nói, chắRQc chắXUon là một cú sốc rấTt đFvau.

    - Trương Dương, cậu yên tâm, thứzg cậu muốn tìm chúng tôi cũng sẽ giúp, lầwDwn này đonqến đwXbây nhấXUot đXUowDwnh có thểnP khiến cậu đYQcược như ý!

    Cổ Phương là ngườnPi đcRRnPu tiên phảcRRn ứQng, anh ta cũng rót đdbRhy chén rượu của mình, sau đQó một hơi uống hết.

    Ngay sau đwXbó Lý VĩB cũng rót đTqqy chén rượu, Long Phong nhìn bọn họ, cũng rót rượu vào đgTORVy chén, chỉzg là y chng nói gì mà uống cạn luôn.

    Chén rượu ở đwDwây không nhỏ, một chén hơn ba lượng, cứuju như vy một chén, hai chai rượu đvEuã vơi hơn một na, Cổ Phương vốn đbFARhnh gọi thêm một chai, kết quảvEu đYQcã bịRV Trương Dương t chối.

    Buổi chiu còn có vic, không nên uống nhiu rượu như vy, muốn uống thì buổi tối tiếp tục, dù sao mấTqy ngày này bọn họ đwDwu ở đCwvây cảFQ.

    Đã nói ra tâm s, cảgm xúc của Trương Dương cũng đtã tốt lên rấRVt nhiu.

    Lúc trước hắujun nghĩnP, tìm bảDIUn ghi chép nhp vin và lịffCch s bnh án của mẹ hắtn ở bnh vin, Trương Dương lúc đujuó trí nhớ trống rỗng, không biết mẹ hắn có đYQci vin hay không, cứRV cho là có, cũng không biết đJtã vào bnh vin nào.

    Vic này cầzgn tìm tng bnh vin một, An Đin không lớn, nhưng bnh vin cũng không ít, nhiu bnh vin như vy một ngườwXbi tìm nhấQtFt đXUoFvnh phảqqi cầBn rấqt nhiu thờgi gian, Trương Dương không muốn lãng phí thờJti gian.

    Bây giờg bọn họ đFvông ngườuBi như vy, hoàn toàn có thểERd chia ra đujui tìm.

    6 ngườdbi, có thểURK phân thành 3 tổ, như thế chng khác nào nâng hiu quảOB tìm kiếm lên gấTp 3 lầwDwn, cho dù có tìm đvEuược hố sơ bênh án hay không, cũng đURKu có thểwDw giúp Trương Dương tiết kim đzgược không ít thờRti gian.

    Ăn cơm trưa xong, sáu ngườCwvi lin chia nhau ra.

    Trương Dương và M Tuyết một tổ, bọn họ đQtFến bnh vin bên cạDIUnh ngõ Phúc Thọ, nơi đbFAó cách nhà gầRtn nhấTqt, nếu phát bnh nằNzRm vin thì khảT năng lớn nhấgt là bnh vin gầnPn nhấUkYt.

    Cổ Phương và Long Phong một tổ, bọn họ đjVi tìm ở bnh vin lớn nhấRVt thành phố.

    Bnh vin lớn thì năng lc càng lớn, nếu mẹ Trương Dương thc s bịg trúng đFQộc, có thểkNo bnh vin nhỏ không chữqa đQược, tính khảNc thi của bnh vin lớn kiểNcu này cũng cao hơn một chút, đTqFv Cổ Phương bọn họ đDIUi bệnh vin lớn đNzRiu tra, Trương Dương không cầoTn phảCwvi chạdby sang đTYQcy nữta.

    Lưu V và Khúc M Lan một tổ, hai ngườjVi đwDwi đjVến bnh vin đQông y.

    Mẹ của Trương Dương làm vic ở Vin nghiên cứdbu Đông y, nghiên cứOBu dược tính của thuốc đXUoông y, tuy nhiên bảDIUn thân cũng có trình đINgđzgông y nhấdbt đdbQtFnh, bằtng không bà đnPã không t chế thuốc đJtFv uống.

    Khi Trương Dương lên đRtTi học chọn Vin Y học, thc ra cũng là chịURKu ảCwvnh hưởng của mẹ hắtn.

    Nếu mẹ hiểqqu v đqqông y, cũng có khảRV năng bà đnPi bnh vin đqông y, bnh vin đTqông y hơi xa một chút, Lý VĩQ đhã tng sống ở An Đin, rấqqt quen thuộc nơi đERdây, đRQYQc anh ta đRQi là phù hợp nhấuBt.

    Phân tổ xong, bọn họ lp tứAIc chia nhau ra hành đujuộng.

    Chiếc Cherokee đRVRQ cho Lý V bọn họ, Trương Dương lái chiếc xe ford, Cổ Phương thì bắonqt taxi, nơi bọn họ đRVi gầCwvn nhấCwvt, đURKi xe taxi là đwXbược.

    CạbFAnh ngõ Phúc Thọ có hai bnh vin hơi lớn một chút, một cái là Bnh vin nhân dân số 4, còn một cái là Bnh vin Nhi An Đin.

    NghĩRQ một lúc, Trương Dương quyết đXUoINgnh đtến bnh vin Nhân dân số 4 trước, bnh vin Nhi đjViu trịOB bnh cho trẻ em là phần nhiều, nếu mẹ hắn thc s đwDwi vin, khảkNo năng đkNoi bnh vin nhi là rấQt thấcp.

    Bnh vin nhân dân số 4 An Đin không phảkNoi lớn, quy cách là một bnh vin cấqqp huyn, nhỏ hơn nhiu sơ với Tam vin TrườjVng Kinh.

    Ở bnh vin, Trương Dương trc tiếp đBi tìm vin trưởng.

    HắRVn kểFQ cho vin trưởng nghe câu chuyn, lạcRRi tng một đRQống l vt xa hoa, vin trưởng nhanh chóng đháp ứQng thỉwDwnh cầUkYu của hắgn, còn cho ngườFQi giúp hắTqn kiểYQcm tra tấDIUt cảRQ hồ sơ của mườURKi năm trước.

    Sở dĩJt vin trưởng đtáp ứRVng là vì câu chuyn cảRQm đNcộng của Trương Dương haylà vì nhữcng l vt này thc s không tồi thì cũng không thểB nào biết đKXược.

    Cho dù nói thế nào, có thểJt đoToTt đqqược mục đFvích là đRhược, có ngườFvi giúp đkNoỡ cũng tốt hơn nhiu.

    Bnh vin không lớn, hồ sơ cũng không nhiu lắTm, chỉwXbđRhiu hồ sơ của mườUkYi năm trước có chút mốc meo, cầOBn phảgTOi cẩzgn thn lt xem.

    Trương Dương muốn tìm chỉXUo là bảKXn ghi chép của mẹ hắn, chỉvEu cầgn tên không đUkYúng là có thểzg đFQgTO toàn bộ sang một bên, cứT như vy tốc đuBđINgúng là nhanh hơn rấct nhiu.

    Hơn một tiếng sau, tấINgt cảYQc hồ sơ đuBu đQtFã đqqược xem xong một lượt, , kiểbFAm tra bên trong ghi chép nhp vin, tấUkYt cảwDw đtu không có tên của mẹ hắYQcn.

    Kết quảINg này khiến Trương Dương hơi chút thấjVt vọng, nụ cườoTi trên mt cũng không còn xuấQt hin nữRha.

    - Trương Dương, đjVng lo lắQng, chng phảERdi vn còn bnh vin Nhi nữffCa sao, em thấTqy bnh vin đtó cách chỗ anh ở trước kia còn gầDIUn hơn, nói không chng cô đtã đRQến khám ở bnh vin đcRRó.

    Đi ra cổng bnh vin, M Tuyết kéo tay Trương Dương,nói nhẹ nhàng.

    Trương Dương t t gt đOBcRRu, hắkNon biết chỉh là M Tuyết an ủi hắn, bnh vin nhi tuy gầujun tht, nhưng quy mô nhỏ hơn so với bnh vin số 4, nếu thc s đINgi vin, nhấtt đuBQnh sẽ chọn bnh vin càng lớn thì càng tốt.

    Huống chi hai bnh vin cũng không quá xa nhau, bnh của mẹ hắn khi đFvó thc s nếu là cảCwvm, sốt bình thườKXng thì chọn bấbFAt kỳ một nơi nào đXUot khám cũng đNcược.

    Trong lòng nghĩYQc như vy, Trương Dương vn đgTOi tới bnh vin Nhi.

    Nơi này chính xác là nhỏ hơn nhiu so với bnh vin số 4, ngườci khám bnh cũng không nhiu, phầNcn lớn là nhữQtFng cha, mẹ mang theo trẻ em.

    Vin trưởng của Bnh vin Nhi là một bà bác sĩ 50 tuổi, nghe câu chuyn của Trương Dương, lin đYQcáp ứwXbng yêu cầRVu của hắYQcn mà ngay cảwDw l vt cũng không cầUkYn.

    Mẹ của vin trưởng cũng bịERd bnh mấqt t khi bà còn nhỏ, bà rấQt thông cảnPm với Trương Dương, không chỉYQc có như vy, bà còn giúp Trương Dương cùng tìm kiếm.

    Vin trưởng t mình giúp đNcỡ, khiến Trương Dương trong lòng ít nhiu có chút cảnPm đQộng, nhìn bnh vin nhi này rấgTOt bình thườkNong, Trương Dương lạci gt đERdffCu nghiền ngẫm.

    Cho dù có thểbFA tìm đbFAược thức hắgn muốn ở đcây hay không, nếu có cơ hội giúp đjVỡ bnh vin này cũng tốt, nhữQtFng vic khác thì không nói, nhưng quyên góp ít tin đXUoKX họ cảNzRi thin môi trườTqng cơ sở hạINg tầqng, Trương Dương có thểOB làm đzgược.

    Vin trưởng có thểffC t chối món quà trịFv giá mấRQy nghìn t, đkNoDIUo đFQjVc của ngườci này cũng tht tốt.

    Bnh vin Nhi thc s là rấwXbt nhỏ, tấRQt cảRt hồ sơ của mườKXi năm trước cũng chỉT có một cái hòm, Trương Dương chọn ra hồ sơ của mấbFAy tháng mình cầRQn, rồi chm rãi lt tng trang tìm kiếm.

    M Tuyết cũng ở đFvó lt xem, Vin trưởng thì sắQp xếp lạURKi nhữFvng hồ sơ họ không cầXUon, tin thểRQ cũng xem giúp họ, khi lt xem tư liu, Vin trưởng còn kểINg nhữqqng hồi ứQtFc v mẹ của bà.

    - Không có!

    Chưa đRVến na tiếng, M Tuyết đQã xem hết tấERdt cảRV hồ sơ trên tay mình, có chút thấNzRt vọng lắwXbc đbFAURKu.

    Trương Dương cũng đQã xem xong trước cô, ở đNzRây cũng không có tên của mẹ hắn.

    Vic này cũng lạRhi khiến Trương Dương rấCwvt thấht vọng, ít nhấdbt có thểUkY chứTqng minh, năm đINgó cho dù mẹ hắn có bịYQc bnh hay là trúng đwDwộc cũng đcu không đnPến bnh vin bên cạgTOnh đINgOB đRQiu trịQ.

    - Chàng trai, cu tên gì?

    Vin trưởng ngồi lt xem hồ sơ ở bên cạcnh đRQột nhiên hỏi.

    Bà vn đRhang cúi đNcYQcu xem một bảRVn ghi chép, nói xong, không chờNc Trương Dương trảT lờwDwi, bà lạTqi nói tiếp:
    - Ở đdbây có một đTqnPa bé, mườNci năm trước nằJtm vin ở đtây, tên là Trương Dương, mườwXbi tuổi, ngày sinh, đURKca chỉcRR gia đgTOình...

    Vin trưởng nói vậy khiến Trương Dương đcRRột nhiên ngẩERdng đRtonqu lên.

    HắFQn bước nhanh đQến bên cạoTnh Vin trưởng, cúi đconqu nhìn v phía bảAIn ghi chép mà bà ta đwXbã tìm ra.

    Trương Dương đcRRược viết trên đINgó chính là hắURKn, hắTqn của mườINgi năm trước, dù là ngày sinh hay đQRQa chỉAI gia đtình cũng đzgu đonqúng, ở mục tên cha, mẹ, viết rõ ràng 3 chữERd Trương Thi Hoa.

    - Đây là cháu, cháu đTqã tng ở vin này?

    Trương Dương kinh ngạINgc nhìn bảQn ghi chép của bnh vin, thờRhi gian hắNcn nằNzRm vin là trước khi mẹ hắgTOn bịbFA bnh, tuy nhiên Trương Dương chng có ấQtFn tượng gì v vic nằBm vin lầbFAn này.

    Trương Dương vắNct óc suy nghĩwXb, cuối cùng trong trí nhớ cũng chng tìm đRVược một chút manh mối nào.

    Thm chí trong trí nhớ của hắonqn, căn bảTn là chưa tng đzgến qua bnh vin này, bình thườujung nếu có bịJt bnh nhẹ thì mẹ hắqn cũng chữTqa cho hắoTn đuBược, trong nhà cũng có sẵQn thuốc.

    - Trương Dương, anh không nhớ mình đcã tng nằvEum vin ở đRtây sao?

    M Tuyết cũng lấffCy làm lạnP nhìn Trương Dương, Trương Dương mườURKi tuổi của mườOBi năm trước, trí nhớ lúc mườXUoi tuổi thc s chưa đdbgy đTủ, tuy nhiên nếu đERdã ở vin mấRVy ngày thì hắRhn sẽ nhớ.

    Dù sao một đujuonqa trẻ rấtt ít khi vào vin, một lầtn nhp vin sẽ là một vic rấOBt lớn đAIối với nó.

    Trương Dương lắbFAc đnPAIu mù mờAI, hắcn thc s không tìm đRVược một chút ký ứnPc nào.

    - Cháu ở vin chúng ta tổng cộng năm ngày, kỳ lạuB, sao không có nguyên nhân bnh, bnh s cũng không có, chỉRV có châm cứFvu.

    Vin trưởng đYQcem hồ sơ này rút ra, xem cẩYQcn thn một chút, xem xong bà cũng có chút nghi ngờRV.

    Bình thườRVng mà nói, bảNcn ghi chép nằRVm vin đnPu sẽ ghi lại tình hình bnh trạng của bnh nhân, tình hình đUkYiu trịAI..., còn phảgTOi có cảURK bnh s nữha.

    Hồ sơ này chỉRh có ghi chép nhp vin và thuốc dùng, căn bảNcn không có nhữQng cái khác, chứgTOng tỏ đINgã trái với quy đcRRERdnh của bnh vin.

    - Thưa côô, hồ sơ này cháu có thểoT phô tô một bảgTOn đTược không?

    Trương Dương cũng chú ý đvEuến nhữNcng đffCiu khác thườdbng này, tuy nhiên hắERdn không có tâm trạFQng nghĩAI nhữDIUng cái này, bảTqn ghi chép nằFvm vin của mình cũng là một manh mối, Trương Dương có cảjVm giác manh mối này rấgt quan trọng đwDwối với hắFvn.

    - Không thành vấFQn đg, bnh vin có máy phô tô, cháu chờcRRđujuây tôi bảOBo ngườTqi ta đRVi phô tô cho cháu.

    Vin trưởng cườzgi đzgồng ý, trong lòng bà cũng nghĩFv đoTến hồ sơ kỳ lạcRR này, hồ sơ đKXã vi phạffCm quy đQQnh, bình thườERdng nếu bà phát hin đwDwược nhấRVt đqqRVnh phảQi x phạOBt.

    ChỉKXđqiu mườKXi năm trước bà vn chưa phảonqi là Vin trưởng, món nợ năm xưa bà cũng không cầRVn phảRhi đTqi truy cứqqu làm gì, ai biết ngườDIUi phụ trách khi đRVó bây giờoT có còn làm việc hay không.

  • Gửi lúc 4:27 Ngày 18/04/2014

    nam.nguyenvan.583@fb

    độ tự sướng cao vk

  • Gửi lúc 19:09 Ngày 12/12/2013

    tinhtuongdoidvs

    đã đọc rất nhiều truyện, rất nhiều, nhưng phải công nhận bộ này có tin thần tự kỷ rất cao, trước nay chưa từng gặp @@ đọc nữa trước còn đỡ, nữa sau nhiều khi có 1 chương mà có tới 4 5 câu tự sướng.......

    • Gửi lúc 19:22 Ngày 01/06/2014

      vietanh.luu.942@fb

      Ừ chuyện này nên gọi thần y thánh nổ thòi đúng hơn

  • Gửi lúc 16:53 Ngày 21/08/2013

    chipmoon

    Lâu ra chương mới quá

  • Gửi lúc 9:34 Ngày 23/07/2013

    tuyen12tin

    22222222222222

  • Gửi lúc 14:34 Ngày 22/06/2013

    Scott

    bom roi

banner