Trang chủ / Đô Thị / Thần Y Thánh Thủ / Chương 455 : Hồ sơ bệnh án.

Thần Y Thánh Thủ

Chương 455 : Hồ sơ bệnh án.





Thần Y Thánh Thủ    
Tác giảUxN: Tiểu Tiểu Vũ
Chương 455: Hồ sơ bnh án.

Nguồn dịVVmch: Dịch giả: manhhungc600 -
Sưu tầVVmm: tunghoanh.com

Biên tp: metruyen.com
Nguồn truyn: niepo


<< BOOM cảJzm ơn bạTn "huybohoho35" đMXeã ủng hộ truyn t chương 430-500 >>



    M Tuyết, Khúc M Lan cũng đcUZu khen ngợi.

    Đến Long Phong nãy giờAZ không nói chuyn, không nhịScSn đxDzược cũng gt đJzAZu, nhà hàng này quy mô không lớn, nhưng hương vịEuI món ăn ở đICuây thc s không tồi.

    Cổ Phương mở hai chai rượu, anh ta không biết tình hình của Trương Dương là gì, cũng không dám hỏi nhiu.

    Hai chai rượu, bốn ngườcUZi đJzàn ông bọn họ uống, bình quân mỗi ngườDrki na chai, đXVối với mấCzy ngườkLci tu lượng đkLcu rấflt cao như bọn họ mà nói, na chai rượu chỉkLc là khai vịfl.

    Va mở bình rượu, Trương Dương lạEuIi với tay lấhy chén rượu trong tay Cổ Phương.

    Trước ánh mắZDYt kinh ngạlc của Cổ Phương, Trương Dương rót một chén đDCDCy tràn, t mình nâng chén lên.

    - Hai ngày nay đxDzã làm mọi ngườAZi lo lắurng, là tôi không tốt, thc ra lầfn này tôi đXVến đylây chủ yếu là muốn giảTi tỏa một mối nghi ngờICu trong lòng, mườai năm trước, tôi và mẹ tôi sống ở đfây, tuy nhiên năm đcbuó mẹ tôi đaột ngột qua đMXqqfi, mườLfGi năm nay, tôi luôn không biết điược nguyên nhân thc s cái chết của bà ấcUZy, lầCn này đJzến đNiây chính là muốn tìm ra nguyên nhân này.

    Nói xong, Trương Dương uống hết chén rượu.

    Lúc này, Trương Dương đjã hiểLfGu rõ.

    LầICun này đXVến, tuy là vic cá nhân của hắYMDn nhưng hắfn không thểyl đTLfG mọi ngườUxNi lo lắhng cho hắkLcn, mục đMXeích đJzến đDeyây cũng không có gì phảCzi che giấmjku, nói sớm một chút cũng tốt.

    Huống hồ, sau đLfGây hắMXqn cũng cầEuIn có s giúp đCzỡ của mọi ngườJzi, vy càng nên nói ra nguyên nhân.

    Trương Dương uống rượu xong, đNiám Cổ Phương bọn họ lạScSi đDCu nhìn nhau.

    Vy là bọn họ đAZã biết mục đVVmích lầXn này Trương Dương đflến đXVây, lúc này bọn họ cũng đcbuu hiểMXqu, hôm qua vì sao Trương Dương lạugi nói tuổi thơ của hắJzn kết thúc ở đVVmây, và vì sao lạXVi có biểNiu hin buồn chán như vy.

    Mườai năm trước, Trương Dương tuổi vn còn nhỏ, lạNii mấugt đrai người mẹ, mồ côi mẹ đjối với một đEuIaa trẻ mà nói, chắkhc chắkLcn là một cú sốc rấXt đDrkau.

    - Trương Dương, cậu yên tâm, thứEuI cậu muốn tìm chúng tôi cũng sẽ giúp, lầAZn này đJzến đDrkây nhấMXet đbMcbunh có thểICu khiến cậu đYMDược như ý!

    Cổ Phương là ngườGVi đScSXu tiên phảmjkn ứang, anh ta cũng rót đLfGCzy chén rượu của mình, sau đkhó một hơi uống hết.

    Ngay sau đkLcó Lý Vĩea cũng rót đJzDeyy chén rượu, Long Phong nhìn bọn họ, cũng rót rượu vào đjTy chén, chỉkLc là y chng nói gì mà uống cạn luôn.

    Chén rượu ở đEuIây không nhỏ, một chén hơn ba lượng, cứXV như vy một chén, hai chai rượu đmjkã vơi hơn một na, Cổ Phương vốn đfXEuInh gọi thêm một chai, kết quảeb đebã bịkLc Trương Dương t chối.

    Buổi chiu còn có vic, không nên uống nhiu rượu như vy, muốn uống thì buổi tối tiếp tục, dù sao mấTy ngày này bọn họ đfXu ở đMXqây cảVVm.

    Đã nói ra tâm s, cảMXqm xúc của Trương Dương cũng đNWNã tốt lên rấjt nhiu. xem tạqfi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

    Lúc trước hắXn nghĩra, tìm bảVVmn ghi chép nhp vin và lịMXqch s bnh án của mẹ hắmjkn ở bnh vin, Trương Dương lúc đkhó trí nhớ trống rỗng, không biết mẹ hắn có đJzi vin hay không, cứug cho là có, cũng không biết đhã vào bnh vin nào.

    Vic này cầurn tìm tng bnh vin một, An Đin không lớn, nhưng bnh vin cũng không ít, nhiu bnh vin như vy một ngườxDzi tìm nhấjt điAZnh phảMXei cầXn rấXt nhiu thờMXqi gian, Trương Dương không muốn lãng phí thờji gian.

    Bây giờa bọn họ đkLcông ngườICui như vy, hoàn toàn có thểZDY chia ra đfXi tìm.

    6 ngườkLci, có thểcUZ phân thành 3 tổ, như thế chng khác nào nâng hiu quảf tìm kiếm lên gấDeyp 3 lầuAJn, cho dù có tìm đaược hố sơ bênh án hay không, cũng đkLcu có thểur giúp Trương Dương tiết kim đMXeược không ít thờji gian.

    Ăn cơm trưa xong, sáu ngườUxNi lin chia nhau ra.

    Trương Dương và M Tuyết một tổ, bọn họ đcUZến bnh vin bên cạfnh ngõ Phúc Thọ, nơi đAZó cách nhà gầScSn nhấNWNt, nếu phát bnh nằxDzm vin thì khảea năng lớn nhấXt là bnh vin gầcUZn nhấat.

    Cổ Phương và Long Phong một tổ, bọn họ đZDYi tìm ở bnh vin lớn nhấit thành phố.

    Bnh vin lớn thì năng lc càng lớn, nếu mẹ Trương Dương thc s bịICu trúng đylộc, có thểZDY bnh vin nhỏ không chữqfa đCzược, tính khảea thi của bnh vin lớn kiểJzu này cũng cao hơn một chút, đij Cổ Phương bọn họ đuAJi bệnh vin lớn đfliu tra, Trương Dương không cầhn phảcUZi chạfy sang đEuIjEMy nữcbua.

    Lưu V và Khúc M Lan một tổ, hai ngườmjki đyli đflến bnh vin đGVông y.

    Mẹ của Trương Dương làm vic ở Vin nghiên cứfXu Đông y, nghiên cứebu dược tính của thuốc đylông y, tuy nhiên bảyln thân cũng có trình đEuIđjông y nhấylt đDCkLcnh, bằCzng không bà đeaã không t chế thuốc đaxDz uống.

    Khi Trương Dương lên đjii học chọn Vin Y học, thc ra cũng là chịCu ảkLcnh hưởng của mẹ hắcbun.

    Nếu mẹ hiểLfGu v đeaông y, cũng có khảa năng bà đNii bnh vin đflông y, bnh vin đMXeông y hơi xa một chút, Lý VĩUxN đraã tng sống ở An Đin, rấcUZt quen thuộc nơi đqfây, đZDYeb anh ta đai là phù hợp nhấmjkt.

    Phân tổ xong, bọn họ lp tứDeyc chia nhau ra hành đTộng.

    Chiếc Cherokee đMXqj cho Lý V bọn họ, Trương Dương lái chiếc xe ford, Cổ Phương thì bắbMt taxi, nơi bọn họ đDCi gầkLcn nhấTt, đfli xe taxi là đMXqược.

    CạcUZnh ngõ Phúc Thọ có hai bnh vin hơi lớn một chút, một cái là Bnh vin nhân dân số 4, còn một cái là Bnh vin Nhi An Đin.

    NghĩMXq một lúc, Trương Dương quyết đkhICunh đylến bnh vin Nhân dân số 4 trước, bnh vin Nhi đMXqiu trịJz bnh cho trẻ em là phần nhiều, nếu mẹ hắn thc s đqfi vin, khảMXe năng đMXqi bnh vin nhi là rấzTt thấkhp.

    Bnh vin nhân dân số 4 An Đin không phảMXqi lớn, quy cách là một bnh vin cấICup huyn, nhỏ hơn nhiu sơ với Tam vin Trườang Kinh.

    Ở bnh vin, Trương Dương trc tiếp đai tìm vin trưởng.

    Hắhn kểjEM cho vin trưởng nghe câu chuyn, lạScSi tng một đuAJống l vt xa hoa, vin trưởng nhanh chóng đXVáp ứDCng thỉScSnh cầflu của hắNWNn, còn cho ngườWji giúp hắYMDn kiểebm tra tấWjt cảra hồ sơ của mườMXei năm trước.

    Sở dĩDey vin trưởng đJzáp ứMXeng là vì câu chuyn cảam đxDzộng của Trương Dương haylà vì nhữjng l vt này thc s không tồi thì cũng không thểuAJ nào biết đbMược.

    Cho dù nói thế nào, có thểjEM đzTXt đCược mục đWjích là đMXeược, có ngườEuIi giúp đNiỡ cũng tốt hơn nhiu.

    Bnh vin không lớn, hồ sơ cũng không nhiu lắUxNm, chỉEuIđmjkiu hồ sơ của mườji năm trước có chút mốc meo, cầWjn phảLfGi cẩran thn lt xem.

    Trương Dương muốn tìm chỉNWN là bảCzn ghi chép của mẹ hắn, chỉNWN cầAZn tên không đkLcúng là có thểeb đffl toàn bộ sang một bên, cứeb như vy tốc đađEuIúng là nhanh hơn rấNit nhiu.

    Hơn một tiếng sau, tấDrkt cảYMD hồ sơ đLfGu đLfGã đaược xem xong một lượt, , kiểjEMm tra bên trong ghi chép nhp vin, tấflt cảea đbMu không có tên của mẹ hắTn.

    Kết quảLfG này khiến Trương Dương hơi chút thấugt vọng, nụ cườai trên mt cũng không còn xuấurt hin nữeaa.

    - Trương Dương, đGVng lo lắylng, chng phảScSi vn còn bnh vin Nhi nữNWNa sao, em thấDCy bnh vin đScSó cách chỗ anh ở trước kia còn gầJzn hơn, nói không chng cô đmjkã đcUZến khám ở bnh vin đDeyó.

    Đi ra cổng bnh vin, M Tuyết kéo tay Trương Dương,nói nhẹ nhàng.

    Trương Dương t t gt đqfWju, hắXVn biết chỉJz là M Tuyết an ủi hắn, bnh vin nhi tuy gầDCn tht, nhưng quy mô nhỏ hơn so với bnh vin số 4, nếu thc s đfi vin, nhấTt đXVfnh sẽ chọn bnh vin càng lớn thì càng tốt.

    Huống chi hai bnh vin cũng không quá xa nhau, bnh của mẹ hắn khi đló thc s nếu là cảlm, sốt bình thườing thì chọn bấuAJt kỳ một nơi nào đylxDz khám cũng đCzược.

    Trong lòng nghĩEuI như vy, Trương Dương vn đji tới bnh vin Nhi.

    Nơi này chính xác là nhỏ hơn nhiu so với bnh vin số 4, ngườDCi khám bnh cũng không nhiu, phầbMn lớn là nhữMXqng cha, mẹ mang theo trẻ em.

    Vin trưởng của Bnh vin Nhi là một bà bác sĩ 50 tuổi, nghe câu chuyn của Trương Dương, lin đCáp ứzTng yêu cầqfu của hắGVn mà ngay cảX l vt cũng không cầqfn.

    Mẹ của vin trưởng cũng bịfX bnh mấUxNt t khi bà còn nhỏ, bà rấugt thông cảNim với Trương Dương, không chỉScS có như vy, bà còn giúp Trương Dương cùng tìm kiếm.

    Vin trưởng t mình giúp đzTỡ, khiến Trương Dương trong lòng ít nhiu có chút cảEuIm đjEMộng, nhìn bnh vin nhi này rấkht bình thườxDzng, Trương Dương lạCzi gt đmjkNWNu nghiền ngẫm.

    Cho dù có thểea tìm đXVược thứcbu hắICun muốn ở đylây hay không, nếu có cơ hội giúp đuAJỡ bnh vin này cũng tốt, nhữCzng vic khác thì không nói, nhưng quyên góp ít tin đVVmeb họ cảfXi thin môi trườUxNng cơ sở hạxDz tầCzng, Trương Dương có thểh làm đJzược.

    Vin trưởng có thểXV t chối món quà trịMXe giá mấjEMy nghìn t, đkhuro đLfGuAJc của ngườXi này cũng tht tốt.

    Bnh vin Nhi thc s là rấWjt nhỏ, tấJzt cảDrk hồ sơ của mườxDzi năm trước cũng chỉC có một cái hòm, Trương Dương chọn ra hồ sơ của mấay tháng mình cầzTn, rồi chm rãi lt tng trang tìm kiếm.

    M Tuyết cũng ở đkLcó lt xem, Vin trưởng thì sắmjkp xếp lạcUZi nhữVVmng hồ sơ họ không cầZDYn, tin thểeb cũng xem giúp họ, khi lt xem tư liu, Vin trưởng còn kểl nhữDrkng hồi ứScSc v mẹ của bà.

    - Không có!

    Chưa đxDzến na tiếng, M Tuyết đkhã xem hết tấDrkt cảcbu hồ sơ trên tay mình, có chút thấNit vọng lắJzc đebylu.

    Trương Dương cũng đTã xem xong trước cô, ở đxDzây cũng không có tên của mẹ hắn.

    Vic này cũng lạZDYi khiến Trương Dương rấCt thấylt vọng, ít nhấxDzt có thểkh chứWjng minh, năm đVVmó cho dù mẹ hắn có bịbM bnh hay là trúng đcbuộc cũng đmjku không đbMến bnh vin bên cạNinh đmjkMXq điiu trịur.

    - Chàng trai, cu tên gì?

    Vin trưởng ngồi lt xem hồ sơ ở bên cạfXnh đGVột nhiên hỏi.

    Bà vn đuAJang cúi đTGVu xem một bảLfGn ghi chép, nói xong, không chờYMD Trương Dương trảAZ lờkhi, bà lạAZi nói tiếp:
    - Ở đbMây có một đuria bé, mườWji năm trước nằjm vin ở đCây, tên là Trương Dương, mườAZi tuổi, ngày sinh, đZDYeaa chỉEuI gia đcUZình...

    Vin trưởng nói vậy khiến Trương Dương đbMột nhiên ngẩScSng đNiau lên.

    Hắln bước nhanh đDeyến bên cạkLcnh Vin trưởng, cúi đfkLcu nhìn v phía bảjEMn ghi chép mà bà ta đcbuã tìm ra.

    Trương Dương đqfược viết trên đxDzó chính là hắan, hắran của mườDrki năm trước, dù là ngày sinh hay đAZuAJa chỉra gia đeaình cũng đzTu đzTúng, ở mục tên cha, mẹ, viết rõ ràng 3 chữkLc Trương Thi Hoa.

    - Đây là cháu, cháu đfã tng ở vin này?

    Trương Dương kinh ngạJzc nhìn bảkLcn ghi chép của bnh vin, thờDCi gian hắan nằXm vin là trước khi mẹ hắfXn bịNWN bnh, tuy nhiên Trương Dương chng có ấEuIn tượng gì v vic nằhm vin lầebn này.

    Trương Dương vắflt óc suy nghĩDC, cuối cùng trong trí nhớ cũng chng tìm đCược một chút manh mối nào.

    Thm chí trong trí nhớ của hắjEMn, căn bảln là chưa tng đEuIến qua bnh vin này, bình thườxDzng nếu có bịfX bnh nhẹ thì mẹ hắyln cũng chữkha cho hắkLcn đNWNược, trong nhà cũng có sẵMXqn thuốc.

    - Trương Dương, anh không nhớ mình đLfGã tng nằVVmm vin ở điây sao?

    M Tuyết cũng lấyly làm lạYMD nhìn Trương Dương, Trương Dương mườTi tuổi của mườCzi năm trước, trí nhớ lúc mườMXei tuổi thc s chưa đakhy đfXủ, tuy nhiên nếu đaã ở vin mấDCy ngày thì hắyln sẽ nhớ.

    Dù sao một đDrkura trẻ rấCt ít khi vào vin, một lầLfGn nhp vin sẽ là một vic rấft lớn đaối với nó.

    Trương Dương lắMXqc điAZu mù mờa, hắin thc s không tìm đcUZược một chút ký ứrac nào.

    - Cháu ở vin chúng ta tổng cộng năm ngày, kỳ lạZDY, sao không có nguyên nhân bnh, bnh s cũng không có, chỉVVm có châm cứTu.

    Vin trưởng đLfGem hồ sơ này rút ra, xem cẩMXen thn một chút, xem xong bà cũng có chút nghi ngờScS.

    Bình thườebng mà nói, bảLfGn ghi chép nằfm vin đcUZu sẽ ghi lại tình hình bnh trạng của bnh nhân, tình hình đZDYiu trịLfG..., còn phảNii có cảXV bnh s nữcUZa.

    Hồ sơ này chỉJz có ghi chép nhp vin và thuốc dùng, căn bảbMn không có nhữuAJng cái khác, chứcbung tỏ đurã trái với quy đYMDYMDnh của bnh vin.

    - Thưa côô, hồ sơ này cháu có thểT phô tô một bảkLcn đEuIược không?

    Trương Dương cũng chú ý đbMến nhữugng đebiu khác thườYMDng này, tuy nhiên hắjEMn không có tâm trạang nghĩxDz nhữuAJng cái này, bảZDYn ghi chép nằGVm vin của mình cũng là một manh mối, Trương Dương có cảMXqm giác manh mối này rấqft quan trọng đxDzối với hắurn.

    - Không thành vấfXn đNi, bnh vin có máy phô tô, cháu chờlđuAJây tôi bảfo ngườZDYi ta đDrki phô tô cho cháu.

    Vin trưởng cườai đraồng ý, trong lòng bà cũng nghĩqf đbMến hồ sơ kỳ lạMXe này, hồ sơ điã vi phạylm quy đScSMXenh, bình thườfXng nếu bà phát hin đebược nhấLfGt đLfGfXnh phảebi x phạNWNt.

    ChỉMXeđfiu mườDrki năm trước bà vn chưa phảEuIi là Vin trưởng, món nợ năm xưa bà cũng không cầUxNn phảMXei đii truy cứXu làm gì, ai biết ngườDeyi phụ trách khi đTó bây giờCz có còn làm việc hay không.

  • Gửi lúc 4:27 Ngày 18/04/2014

    nam.nguyenvan.583@fb

    độ tự sướng cao vk

  • Gửi lúc 19:09 Ngày 12/12/2013

    tinhtuongdoidvs

    đã đọc rất nhiều truyện, rất nhiều, nhưng phải công nhận bộ này có tin thần tự kỷ rất cao, trước nay chưa từng gặp @@ đọc nữa trước còn đỡ, nữa sau nhiều khi có 1 chương mà có tới 4 5 câu tự sướng.......

    • Gửi lúc 19:22 Ngày 01/06/2014

      vietanh.luu.942@fb

      Ừ chuyện này nên gọi thần y thánh nổ thòi đúng hơn

  • Gửi lúc 16:53 Ngày 21/08/2013

    chipmoon

    Lâu ra chương mới quá

  • Gửi lúc 9:34 Ngày 23/07/2013

    tuyen12tin

    22222222222222

  • Gửi lúc 14:34 Ngày 22/06/2013

    Scott

    bom roi