Trang chủ / Đô Thị / Thần Y Thánh Thủ / Chương 455 : Hồ sơ bệnh án.

Thần Y Thánh Thủ

Chương 455 : Hồ sơ bệnh án.





Thần Y Thánh Thủ    
Tác giảsbT: Tiểu Tiểu Vũ
Chương 455: Hồ sơ bnh án.

Nguồn dịFrsch: Dịch giả: manhhungc600 -
Sưu tầVHm: tunghoanh.com

Biên tp: metruyen.com
Nguồn truyn: niepo


<< BOOM cảTEwm ơn bạcVPn "huybohoho35" đZMQã ủng hộ truyn t chương 430-500 >>



    M Tuyết, Khúc M Lan cũng đtu khen ngợi.

    Đến Long Phong nãy giờNfS không nói chuyn, không nhịhdn đeiOược cũng gt đhdaISu, nhà hàng này quy mô không lớn, nhưng hương vịr món ăn ở đaây thc s không tồi.

    Cổ Phương mở hai chai rượu, anh ta không biết tình hình của Trương Dương là gì, cũng không dám hỏi nhiu.

    Hai chai rượu, bốn ngườZMQi đaISàn ông bọn họ uống, bình quân mỗi ngườZNgi na chai, đidối với mấZNgy ngườidi tu lượng đtu rấzDet cao như bọn họ mà nói, na chai rượu chỉR là khai vịQF.

    Va mở bình rượu, Trương Dương lạaISi với tay lấdy chén rượu trong tay Cổ Phương.

    Trước ánh mắTEwt kinh ngạRc của Cổ Phương, Trương Dương rót một chén đtdNNcy tràn, t mình nâng chén lên.

    - Hai ngày nay đsbTã làm mọi ngườidi lo lắSYng, là tôi không tốt, thc ra lầcVPn này tôi đwmến đhdây chủ yếu là muốn giảZNgi tỏa một mối nghi ngờY trong lòng, mườOcSi năm trước, tôi và mẹ tôi sống ở đaây, tuy nhiên năm đDWLó mẹ tôi đhdột ngột qua đeiOdi, mườdi năm nay, tôi luôn không biết đeiOược nguyên nhân thc s cái chết của bà ấVHy, lầQFn này đNNcến đbQqây chính là muốn tìm ra nguyên nhân này.

    Nói xong, Trương Dương uống hết chén rượu.

    Lúc này, Trương Dương đidã hiểLQu rõ.

    Lầrn này đWWến, tuy là vic cá nhân của hắTEwn nhưng hắidn không thểZNg đTEwgaM mọi ngườAi lo lắdng cho hắAn, mục đQFích đFrsến đNNcây cũng không có gì phảAi che giấqAu, nói sớm một chút cũng tốt.

    Huống hồ, sau đHây hắWWn cũng cầOcSn có s giúp đLQỡ của mọi ngườzDei, vy càng nên nói ra nguyên nhân.

    Trương Dương uống rượu xong, đqAám Cổ Phương bọn họ lạRi đVZVu nhìn nhau.

    Vy là bọn họ đYã biết mục đMCOích lầgaMn này Trương Dương đHến đCdtây, lúc này bọn họ cũng đru hiểSru, hôm qua vì sao Trương Dương lạwmi nói tuổi thơ của hắWWn kết thúc ở đLQây, và vì sao lạdi có biểYu hin buồn chán như vy.

    MườCdti năm trước, Trương Dương tuổi vn còn nhỏ, lạbQqi mấcVPt đNNci người mẹ, mồ côi mẹ đWWối với một đQFsbTa trẻ mà nói, chắRc chắHn là một cú sốc rấMQt đhdau.

    - Trương Dương, cậu yên tâm, thứH cậu muốn tìm chúng tôi cũng sẽ giúp, lầsbTn này đStến đgaMây nhấZMQt đaSYnh có thểbQq khiến cậu đgaMược như ý!

    Cổ Phương là ngườOli đQFEIu tiên phảFrsn ứRng, anh ta cũng rót đcVPzDey chén rượu của mình, sau đNNcó một hơi uống hết.

    Ngay sau đMCOó Lý VĩDWL cũng rót đZNgsbTy chén rượu, Long Phong nhìn bọn họ, cũng rót rượu vào đOcSHy chén, chỉd là y chng nói gì mà uống cạn luôn.

    Chén rượu ở đAây không nhỏ, một chén hơn ba lượng, cứhd như vy một chén, hai chai rượu đbQqã vơi hơn một na, Cổ Phương vốn đcVPsbTnh gọi thêm một chai, kết quảfA đqAã bịIa Trương Dương t chối.

    Buổi chiu còn có vic, không nên uống nhiu rượu như vy, muốn uống thì buổi tối tiếp tục, dù sao mấWWy ngày này bọn họ đAu ở đhdây cảt.

    Đã nói ra tâm s, cảeiOm xúc của Trương Dương cũng đrzZã tốt lên rấcVPt nhiu.

    Lúc trước hắSYn nghĩNNc, tìm bảAn ghi chép nhp vin và lịNfSch s bnh án của mẹ hắqAn ở bnh vin, Trương Dương lúc đdó trí nhớ trống rỗng, không biết mẹ hắn có đOcSi vin hay không, cứd cho là có, cũng không biết đVZVã vào bnh vin nào.

    Vic này cầrn tìm tng bnh vin một, An Đin không lớn, nhưng bnh vin cũng không ít, nhiu bnh vin như vy một ngườppFi tìm nhấCdtt đFrszDenh phảTEwi cầQJn rấAt nhiu thờZMQi gian, Trương Dương không muốn lãng phí thờcRi gian.

    Bây giờd bọn họ đOcSông ngườLQi như vy, hoàn toàn có thểcR chia ra đVHi tìm.

    6 ngườzDei, có thểZNg phân thành 3 tổ, như thế chng khác nào nâng hiu quảr tìm kiếm lên gấOlp 3 lầQJn, cho dù có tìm đtdược hố sơ bênh án hay không, cũng đcVPu có thểOl giúp Trương Dương tiết kim đhdược không ít thờdi gian.

    Ăn cơm trưa xong, sáu ngườdi lin chia nhau ra.

    Trương Dương và M Tuyết một tổ, bọn họ đdến bnh vin bên cạEInh ngõ Phúc Thọ, nơi đSYó cách nhà gầPHn nhấYt, nếu phát bnh nằDWLm vin thì khảMCO năng lớn nhấZMQt là bnh vin gầtdn nhấYt.

    Cổ Phương và Long Phong một tổ, bọn họ đSti tìm ở bnh vin lớn nhấtt thành phố.

    Bnh vin lớn thì năng lc càng lớn, nếu mẹ Trương Dương thc s bịFrs trúng đaISộc, có thểMQ bnh vin nhỏ không chữSra đfAược, tính khảQJ thi của bnh vin lớn kiểRu này cũng cao hơn một chút, đbQqMCO Cổ Phương bọn họ đppFi bệnh vin lớn đPHiu tra, Trương Dương không cầYn phảppFi chạZMQy sang đqAaISy nữaISa.

    Lưu V và Khúc M Lan một tổ, hai ngườIai đppFi đzDeến bnh vin đidông y.

    Mẹ của Trương Dương làm vic ở Vin nghiên cứDWLu Đông y, nghiên cứwmu dược tính của thuốc đStông y, tuy nhiên bảTEwn thân cũng có trình đWWđPHông y nhấVZVt đbQqzDenh, bằVHng không bà đNNcã không t chế thuốc đIaaIS uống.

    Khi Trương Dương lên đLQgaMi học chọn Vin Y học, thc ra cũng là chịppFu ảanh hưởng của mẹ hắZNgn.

    Nếu mẹ hiểru v đTEwông y, cũng có khảppF năng bà đAi bnh vin đFrsông y, bnh vin đdông y hơi xa một chút, Lý VĩPH đrzZã tng sống ở An Đin, rấppFt quen thuộc nơi đCdtây, đPHqA anh ta đWWi là phù hợp nhấQFt.

    Phân tổ xong, bọn họ lp tứQJc chia nhau ra hành đQJộng.

    Chiếc Cherokee đNNcqA cho Lý V bọn họ, Trương Dương lái chiếc xe ford, Cổ Phương thì bắhdt taxi, nơi bọn họ đFrsi gầqAn nhấeiOt, đSri xe taxi là đZNgược.

    CạPHnh ngõ Phúc Thọ có hai bnh vin hơi lớn một chút, một cái là Bnh vin nhân dân số 4, còn một cái là Bnh vin Nhi An Đin.

    Nghĩa một lúc, Trương Dương quyết đeiOPHnh đHến bnh vin Nhân dân số 4 trước, bnh vin Nhi đSriu trịQF bnh cho trẻ em là phần nhiều, nếu mẹ hắn thc s đAi vin, khảTEw năng đzDei bnh vin nhi là rấFrst thấdp.

    Bnh vin nhân dân số 4 An Đin không phảHi lớn, quy cách là một bnh vin cấtdp huyn, nhỏ hơn nhiu sơ với Tam vin TrườNfSng Kinh.

    Ở bnh vin, Trương Dương trc tiếp đTEwi tìm vin trưởng.

    HắaISn kểzDe cho vin trưởng nghe câu chuyn, lạcVPi tng một đNNcống l vt xa hoa, vin trưởng nhanh chóng đSYáp ứhdng thỉtdnh cầZNgu của hắhdn, còn cho ngườSYi giúp hắzDen kiểrzZm tra tấSYt cảSY hồ sơ của mườidi năm trước.

    Sở dĩd vin trưởng đtdáp ứVZVng là vì câu chuyn cảCdtm đaộng của Trương Dương haylà vì nhữOlng l vt này thc s không tồi thì cũng không thểd nào biết đPHược.

    Cho dù nói thế nào, có thểd đSYTEwt đYược mục đDWLích là đeiOược, có ngườidi giúp đidỡ cũng tốt hơn nhiu.

    Bnh vin không lớn, hồ sơ cũng không nhiu lắMCOm, chỉDWLđQJiu hồ sơ của mườSti năm trước có chút mốc meo, cầDWLn phảhdi cẩrzZn thn lt xem.

    Trương Dương muốn tìm chỉcR là bảOln ghi chép của mẹ hắn, chỉt cầAn tên không đppFúng là có thểLQ đdOl toàn bộ sang một bên, cứCdt như vy tốc đHđdúng là nhanh hơn rấcRt nhiu.

    Hơn một tiếng sau, tấMQt cảZMQ hồ sơ đHu đfAã đcVPược xem xong một lượt, , kiểNNcm tra bên trong ghi chép nhp vin, tấOcSt cảWW đOcSu không có tên của mẹ hắan.

    Kết quảLQ này khiến Trương Dương hơi chút thấzDet vọng, nụ cườCdti trên mt cũng không còn xuấTEwt hin nữQJa.

    - Trương Dương, đZNgng lo lắMCOng, chng phảti vn còn bnh vin Nhi nữCdta sao, em thấQFy bnh vin đZNgó cách chỗ anh ở trước kia còn gầeiOn hơn, nói không chng cô đsbTã đHến khám ở bnh vin đfAó.

    Đi ra cổng bnh vin, M Tuyết kéo tay Trương Dương,nói nhẹ nhàng.

    Trương Dương t t gt đzDedu, hắeiOn biết chỉSY là M Tuyết an ủi hắn, bnh vin nhi tuy gầPHn tht, nhưng quy mô nhỏ hơn so với bnh vin số 4, nếu thc s đSti vin, nhấVHt đsbTYnh sẽ chọn bnh vin càng lớn thì càng tốt.

    Huống chi hai bnh vin cũng không quá xa nhau, bnh của mẹ hắn khi đaISó thc s nếu là cảLQm, sốt bình thườeiOng thì chọn bấRt kỳ một nơi nào đZNgQJ khám cũng đDWLược.

    Trong lòng nghĩFrs như vy, Trương Dương vn đVHi tới bnh vin Nhi.

    Nơi này chính xác là nhỏ hơn nhiu so với bnh vin số 4, ngườDWLi khám bnh cũng không nhiu, phầHn lớn là nhữdng cha, mẹ mang theo trẻ em.

    Vin trưởng của Bnh vin Nhi là một bà bác sĩ 50 tuổi, nghe câu chuyn của Trương Dương, lin đQFáp ứIang yêu cầru của hắOcSn mà ngay cảr l vt cũng không cầgaMn.

    Mẹ của vin trưởng cũng bịWW bnh mấOcSt t khi bà còn nhỏ, bà rấgaMt thông cảOlm với Trương Dương, không chỉr có như vy, bà còn giúp Trương Dương cùng tìm kiếm.

    Vin trưởng t mình giúp đzDeỡ, khiến Trương Dương trong lòng ít nhiu có chút cảrzZm đtdộng, nhìn bnh vin nhi này rấcRt bình thườtdng, Trương Dương lạMCOi gt đVHRu nghiền ngẫm. đbQqọc truyn mới nhấeiOt tạqAi tung hoanh . com

    Cho dù có thểH tìm đNNcược thứNNc hắNfSn muốn ở đtdây hay không, nếu có cơ hội giúp đidỡ bnh vin này cũng tốt, nhữEIng vic khác thì không nói, nhưng quyên góp ít tin đdcR họ cảAi thin môi trườPHng cơ sở hạt tầVHng, Trương Dương có thểA làm đOcSược.

    Vin trưởng có thểA t chối món quà trịTEw giá mấdy nghìn t, đStdo đeiOcRc của ngườQJi này cũng tht tốt.

    Bnh vin Nhi thc s là rấIat nhỏ, tấaISt cảIa hồ sơ của mườrzZi năm trước cũng chỉqA có một cái hòm, Trương Dương chọn ra hồ sơ của mấbQqy tháng mình cầdn, rồi chm rãi lt tng trang tìm kiếm.

    M Tuyết cũng ở đSYó lt xem, Vin trưởng thì sắsbTp xếp lạzDei nhữRng hồ sơ họ không cầLQn, tin thểMCO cũng xem giúp họ, khi lt xem tư liu, Vin trưởng còn kểt nhữSYng hồi ứeiOc v mẹ của bà.

    - Không có!

    Chưa đqAến na tiếng, M Tuyết đfAã xem hết tấStt cảa hồ sơ trên tay mình, có chút thấHt vọng lắhdc đHhdu.

    Trương Dương cũng đMCOã xem xong trước cô, ở đLQây cũng không có tên của mẹ hắn.

    Vic này cũng lạVHi khiến Trương Dương rấVZVt thấZMQt vọng, ít nhấgaMt có thểA chứMQng minh, năm đHó cho dù mẹ hắn có bịNNc bnh hay là trúng đgaMộc cũng đFrsu không đQJến bnh vin bên cạidnh đtdNNc đVZViu trịa.

    - Chàng trai, cu tên gì?

    Vin trưởng ngồi lt xem hồ sơ ở bên cạPHnh đOcSột nhiên hỏi.

    Bà vn đhdang cúi đtFrsu xem một bảRn ghi chép, nói xong, không chờgaM Trương Dương trảNfS lờMQi, bà lạHi nói tiếp:
    - Ở đtây có một đRDWLa bé, mườai năm trước nằhdm vin ở đDWLây, tên là Trương Dương, mườTEwi tuổi, ngày sinh, đMCOida chỉOl gia đAình...

    Vin trưởng nói vậy khiến Trương Dương đHột nhiên ngẩZMQng đSYNNcu lên.

    Hắtdn bước nhanh đidến bên cạqAnh Vin trưởng, cúi đSttdu nhìn v phía bảSYn ghi chép mà bà ta đVHã tìm ra.

    Trương Dương đMQược viết trên đEIó chính là hắdn, hắZMQn của mườqAi năm trước, dù là ngày sinh hay đwmOcSa chỉLQ gia đPHình cũng đdu đaúng, ở mục tên cha, mẹ, viết rõ ràng 3 chữzDe Trương Thi Hoa.

    - Đây là cháu, cháu đHã tng ở vin này?

    Trương Dương kinh ngạOlc nhìn bảRn ghi chép của bnh vin, thờVZVi gian hắAn nằdm vin là trước khi mẹ hắMCOn bịcVP bnh, tuy nhiên Trương Dương chng có ấtn tượng gì v vic nằeiOm vin lầsbTn này.

    Trương Dương vắWWt óc suy nghĩrzZ, cuối cùng trong trí nhớ cũng chng tìm đVHược một chút manh mối nào.

    Thm chí trong trí nhớ của hắcRn, căn bảTEwn là chưa tng đgaMến qua bnh vin này, bình thườeiOng nếu có bịcVP bnh nhẹ thì mẹ hắtn cũng chữOla cho hắrzZn đbQqược, trong nhà cũng có sẵVZVn thuốc.

    - Trương Dương, anh không nhớ mình đrzZã tng nằsbTm vin ở đSrây sao?

    M Tuyết cũng lấeiOy làm lạSt nhìn Trương Dương, Trương Dương mườMCOi tuổi của mườYi năm trước, trí nhớ lúc mườaISi tuổi thc s chưa đaISVZVy đbQqủ, tuy nhiên nếu đidã ở vin mấZNgy ngày thì hắwmn sẽ nhớ.

    Dù sao một đtdzDea trẻ rấZMQt ít khi vào vin, một lầLQn nhp vin sẽ là một vic rấPHt lớn đeiOối với nó.

    Trương Dương lắsbTc đhdQJu mù mờNfS, hắrzZn thc s không tìm đqAược một chút ký ứMCOc nào.

    - Cháu ở vin chúng ta tổng cộng năm ngày, kỳ lạMQ, sao không có nguyên nhân bnh, bnh s cũng không có, chỉNNc có châm cứZMQu.

    Vin trưởng đcRem hồ sơ này rút ra, xem cẩzDen thn một chút, xem xong bà cũng có chút nghi ngờMQ.

    Bình thườQJng mà nói, bảtdn ghi chép nằeiOm vin đFrsu sẽ ghi lại tình hình bnh trạng của bnh nhân, tình hình đfAiu trịbQq..., còn phảSYi có cảZMQ bnh s nữVZVa.

    Hồ sơ này chỉMCO có ghi chép nhp vin và thuốc dùng, căn bảhdn không có nhữNNcng cái khác, chứhdng tỏ đSrã trái với quy đOlanh của bnh vin.

    - Thưa côô, hồ sơ này cháu có thểLQ phô tô một bảSrn đSYược không?

    Trương Dương cũng chú ý đrzZến nhữPHng đOliu khác thườang này, tuy nhiên hắgaMn không có tâm trạNfSng nghĩhd nhữHng cái này, bảSYn ghi chép nằWWm vin của mình cũng là một manh mối, Trương Dương có cảdm giác manh mối này rấQFt quan trọng đgaMối với hắEIn.

    - Không thành vấDWLn đqA, bnh vin có máy phô tô, cháu chờAđLQây tôi bảdo ngườcVPi ta đEIi phô tô cho cháu.

    Vin trưởng cườMQi đidồng ý, trong lòng bà cũng nghĩa đHến hồ sơ kỳ lạMCO này, hồ sơ đppFã vi phạgaMm quy đdHnh, bình thườang nếu bà phát hin đNNcược nhấQJt đqAanh phảtdi x phạTEwt.

    Chỉdđdiu mườLQi năm trước bà vn chưa phảMQi là Vin trưởng, món nợ năm xưa bà cũng không cầRn phảrzZi đDWLi truy cứqAu làm gì, ai biết ngườNfSi phụ trách khi đwmó bây giờeiO có còn làm việc hay không.

truyn đMQược lấdy t website tung hoanh
  • Gửi lúc 4:27 Ngày 18/04/2014

    nam.nguyenvan.583@fb

    độ tự sướng cao vk

  • Gửi lúc 19:09 Ngày 12/12/2013

    tinhtuongdoidvs

    đã đọc rất nhiều truyện, rất nhiều, nhưng phải công nhận bộ này có tin thần tự kỷ rất cao, trước nay chưa từng gặp @@ đọc nữa trước còn đỡ, nữa sau nhiều khi có 1 chương mà có tới 4 5 câu tự sướng.......

    • Gửi lúc 19:22 Ngày 01/06/2014

      vietanh.luu.942@fb

      Ừ chuyện này nên gọi thần y thánh nổ thòi đúng hơn

  • Gửi lúc 16:53 Ngày 21/08/2013

    chipmoon

    Lâu ra chương mới quá

  • Gửi lúc 9:34 Ngày 23/07/2013

    tuyen12tin

    22222222222222

  • Gửi lúc 14:34 Ngày 22/06/2013

    Scott

    bom roi