Trang chủ / Đô Thị / Thần Y Thánh Thủ / Chương 4 : Nhận phần thưởng.

Thần Y Thánh Thủ

Chương 4 : Nhận phần thưởng.






Thần Y Thánh Thủ
Tác giảg: Tiểu Tiểu Vũ

Chương 4: Nhận phầin thưởng.

Nguồn dịjgqch: Dịch giả: Ngocsan
Sưu tầXbm: tunghoanh.com

    Trương Dương đsqi rồi, bác sĩjgq già nhẹ nhàng thảWj tay cô bé xuống, vẻ mt có chút phứGSc tạMjMp.

    NhữLnng ngườeXsi khác đJu đQJsqng ngây ngốc, ước chng mấliy chục giây trôi qua, bác sĩj trc ban kia mới tỉjnh táo lạBi, vội vàng đppDVUng trước băng ca, luống cuống tay chân xem xét tình hình của cô gái.

    Đây là bnh nhân của y, có bấMjMt cứB vấjn đkZ gì là hắkZn phảMeHi chịXbu trách nhim.

    - Giờli cô ấjgqy không sao rồi, mọi ngườlii không cầAmLn lo lắFzGng, cứLn làm theo nhữmng gì chàng thanh niên kia nói, trước tiên đXbưa bnh nhân vào phòng cấQJsp cứfFju, đWjng nhổ kim tiêm trên ngườYYWi bnh nhân!

    Bác sĩgM trung y già nhẹ giọng nói, khi nói mấiy chữMjM cuối cùng, ông hơi dng lạbi 1 chút.

    Kim tiêm, s dụng kim tiêm châm cứjkVu, ông ta coi như đjkVược mở rộng tầzFm mắbvt, bác sĩppD trung y già quay đYJvu nhìn chỗ Trương Dương va mới rờzFi đXi, lúc này mới chm rãi lắjgqc đjfuQJsu bước đqi.

    Không có Trương Dương và Cố Thành, ở đEgây đVBã xảzFy ra s cố ngoài ý muốn gì, bác sĩQJs trc ban nhanh chóng đVUưa cô gái vào phòng cấmp cứYYWu.

    Sau khi kiểqm tra, bác sĩVB trc ban này cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.

    BiểJElu hin của ngườlii bnh đJAã ổn đmQJsnh, qua lầmxn kiểuUMm tra này, có thểDLW xác đBUVbnh bnh nhân không mắMeHc chứEgng huyết hà như y đFzGã chuẩGSn đUVboán, đqiu này làm y toát mồ hôi lạsqnh, trong lòng nghĩv mà sợ.

    Nếu chữjgqa trịuUM theo đAmLúng như nhữjkVng gì y chẩmn đHbXoán, cô gái nhấfYJt đVUuUMnh xuấYJt huyết nhiu trên bàn mổ, lp tứMeHc dn đbXến thiếu máu cơ tim cấgMp tính, loạJi bnh cấfFjp tính này, e là tỉfFj l ngườVBi bnh t vong trên bàn mổ là rấppDt cao.

    Huống chi, ngườMjMi bnh trước đuUMó xuấUVbt huyết quá nhiu, kết quảX phảfFji giúp cô ấvy cầYJm máu, căn bảgMn không kịBp ứmxng phó với lầsAn thiếu máu cơ tim cấbXp tính này.

    CứXb thế, kết quảfYJ cuối cùng là ngườQJsi bnh sẽ t vong.

    Chưa tính đVUến s cố t vong trên bàn mổ, dù sao ngườYJi nhà ngườFzGi bnh cũng tng ký tên, đMjMây chỉsq là s cố bấGSt ngờFzG bình thườvng trên bàn mổ, nhưng trước khi lên bàn mổ đJã phạYYWm phảmi sai lầfYJm lớn nhấGSt, đXó là chẩVBn đJAoán sai bnh.

    Vì sai bnh, dn đsAến t vong, bác sĩsq trc ban hiểQJsu rấFzGt rõ hu quảEg này.

    - Chàng thanh niên kia là ai, lợi hạvi tht.

    Sau khi bố trí ổn thỏa cho ngườbmi bnh, y tá nhẹ nhàng thở ra, không kìm đHbXược phán một câu.

    Cô không hiểvu thấfYJu mọi vic như bác sĩq trc ban, nhưng cũng biết loạfFji bnh cấuUMp tính này nguy hiểDLWm cỡ nào, còn xuấjkVt huyết nhiu như vy, Trương Dương chỉQJs cầMeHn đUVbiểfFjm ngón tay vài cái, lạWji dùng kim tiêm đVUâm mấHbXy cái đeXsã giúp bnh tình ổn đliqnh, trong mắJAt họ đjkVây chính là kỳ tích.

    - Chuyn này sau này không đMjMược nhắJAc lạbmi nữBa!

    Bác sĩVB trc ban trng mắvt nhìn y tá, y tá thè lưỡi, không nói gì.



    Cùng Trương Dương trở v phòng bnh, ánh mắmt của Cố Thành vn rấVBt lạeXs lm.

    Va rồi biểsqu hin của Trương Dương ngoài d liu của cu ta,căn bảbXn cu ta không h ghĩQJs ra, không biết Trương Dương đLfAã làm gì, nhưng cu biết rõ, ngườLni bnh nằgMm trên băng ca, quảJA đppDã có chuyểbn biến tốt nhờHbX s xuấjfut hin của Trương Dương.

    - Trương Dương, va nãy cu dùng cách gì vy, học đvược khi nào đkZFzGy?

    Đi vài bước, Cố Thành không kìm nổi trong lòng chầgn ch, bước nhanh đMjMuổi kịJp Trương Dương, thốt lên hỏi.

    - Cái đbvó à, trước kia học đjkVược t một đfYJjo sĩsq đVBjkVy!

    Trương Dương bt cườjfui ha hảWj, hắbXn nói không sai, ông nội của hắsqn xuấQJst gia làm đGSXo sĩAmL t khi hắWjn còn nhỏ, luôn chữLfAa bnh cứiu ngườeXsi.

    Trương Dương t nhỏ đBã đlii theo ông nội, cũng tinh tườing đDLWbo quan.

    Đương nhiên, nhữMjMng thứjgq này đJAu là chuyn của Trương Dương kiếp trước, Trương Dương không thểQJs nói tỉYYW mỉFzG, cũng không muốn nói tỉkZ mỉbv, dù sao lúc nhỏ của Trương Dương kiếp này cũng rấfYJt quái gỡ, có lúc thích chạXy đXbến chỗ nào đjkVó ngồi một mình, giờq có thểLfA đbổi chuyn này thành đMeHi theo một vịLn bác sĩj học tp là đVBược.

    Nào ngờli Trương Dương va nói xong, Cố Thành đmxã chân thành gt đLnYYWu:
    - Trương Dương cu tht có phúc, vịbv đXVBo sĩsA kia chắjgqc chắzFn là cao nhân ẩAmLn sĩAmL, có phảkZi mỗi lầUVbn ông ấFzGy dạmxy cu xong lạXbi mấlit tăm mấQJst tích, hơn nữma mỗi lầjfun xuấqt hin, đVBu khiến cu cảVBm thấbmy rấWjt bấJElt ngờJEl?

    LầfYJn này ngườYYWi đfFjc ra lạkZi là Trương Dương.

    Trí tưởng tượng của Cố Thành này tht phong phú, nhưng cu ta như vy cũng tốt, mình đUVbỡ phảlii giảVBi thích.

    Trương Dương gt đmWjQu, hai ngườmi va đuUMi va nói, đJAi thng v phòng bnh.

    Trong phòng bnh, Hồ Hâm, M Tuyết đkZã thu dọn đJđfYJDLWc, kỳ tht cũng chng có bao nhiêu thứfYJ, bọn họ mới vào tối qua, còn chưa kịmp đJElem gì vào.

    Thủ tục xuấDLWt vin đbã làm xong, giờkZ đJi cũng không ai ngăn cảXbn, Trương Dương cùng với mọi ngườVUi rờJEli khỏi bnh vin.

    Không biết vì sao, Cố Thành cũng không nhắjc đgMến chuyn va xảeXsy ra.

    Hồ Hâm và M Tuyết không biết, va rồi Trương Dương đbmã cứfFju đWjược một ngườjkVi trong bnh vin.

    Trương Dương cũng không nói, tránh rước thêm phin phứBc, mấjfuy ngườmi gọi hai chiếc taxi rờbmi khỏi bnh vin, lúc gọi xe, Hồ Hâm cố ý sắYYWp xếp cho Trương Dương và M Tuyết cùng ngồi xe sau.

    Cu còn cố ý phân phó, bảWjo M Tuyết chăm sóc cho Trương Dương.

    Đối với mấXy chuyn này Trương Dương cũng không đWjQMjM ý, ngồi trong xe, khóe ming hắin khẽ cườYJi, trong lòng rấbmt là khoái trá.

    Hắlin khoái trá không phảLni vì đsqược ngồi cạmxnh ngườsqi đeXsẹp, mà là đMeHã tránh khỏi s cố ngoài ý muốn thành công, bởi vì s xuấeXst hin của hắXn, một mạEgng ngườfFji, một thiếu nữFzG không chịQJsu hu quảFzG xấsAu vì chẩuUMn đWjoán sai lầJAm, kéo dài đHbXược sinh mnh.

    CảfFjm giác cứLnu ngườFzGi, rấUVbt thoảWjQi mái.

    Càng không cầLnn phảHbXi nói, ngườGSi điược cứMjMu còn là cháu bên ngoạsqi của giáo sư, đMjMiu này càng làm cho Trương Dương kiếp trước nhớ đBến vịLfA giáo sư kia, vịUVb giáo sư kia đbXã giúp đqIỡ Trương Dương rấJAt nhiu.

    Y thut tổ truyn của Trương gia, trảQJsi qua nhiu năm tha kế đWjQã thấlit truyn rấJElt nhiu, da vào công khí tổ truyn, chữbva khỏi vài căn bnh phứLfAc tạJp một chút không thành vấGSn đQJs, thc s gp phảYJi nhữgMng vấJEln đg nan giảgi của y học hin đUVbjgqi thì không đppDược. Đây cũng là lý do vì sao ông nội Trương Dương mở đAmLYYWo quan cứfYJu ngườGSi, chứbX không ở y quán hoc vào bnh vin, y thut của ông không đjkVđJAsqsAng đgối với nhữgMng ngườbi ở bnh vin.

    Cũng chính vì như vy, Trương Dương mới bịJ ông nội đkZưa đsAi học đFzGsAi học, học tp h thống y thut hin đJElsqi, kết hợp với y học tổ truyn của gia đVUình.

    Ngườbvi giúp Trương Dương kết hợp tấEgt thảLfAy hoàn m như vy, chính là vịq giáo sư kia, một ngườJEli rấWjQt coi trọng hắkZn, thườbng giúp đAmLỡ hắXn. truyn copy t tunghoanh.com

    - Mình trở v năm 98, vịi giáo sư hn sẽ không vic gì, hoc có thểg tránh đBược bi kịXbch đfFjó.

    Trương Dương nghĩJEl, trong lòng thầfYJm nói, vào năm 2008, vịFzG giáo sư kia đkZã bịJEl tai nạHbXn giao thông, đliVUa vịVU cao mà cuối cùng chỉAmL có thểLn sống trên xe lăn.

    S cố lầmn đsqó, ảjfunh hưởng rấmxt lớn đzFến giáo sư, thm chí còn có ý đBsqnh t vn, cuối cùng nhờm con gái và mấeXsy sinh viên đsqlic ý của ông như Trương Dương khuyên bảqIo, ông mới một lầjgqn nữFzGa đWjuUMng dy, đjkVối din với cuộc sống mới.

    - Đinh!

    Bên tai Trương Dương vang lên một âm thanh trong trẻo, Trương Dương quay đEgFzGu lạVBi, đjgqồng t đYJột nhiên mở to không ít.

    Trước mt hắYYWn, xuấqt hin một hình lục thểWjQ màu lục, giữJa có dấzFu chấXm than, dưới dấeXsu chấXbm than có mấWjy chữuUM Hán.

    Cái này, rấGSt giống hình mấVBy hình vẽ xuấWjQt hin trong trò chơi vi tính, trên màn hình chng nhìn thấfFjy kỳ quái, nó trc tiếp xuấYJt hin trước mắbvt, mà không có bấLfAt kỳ vt dn nào, cứEg như xuấHbXt hin giữEga không trung, khiến Trương Dương cảfYJm thấGSy kinh sợ.

    Trương Dương còn chưa kịsqp phảJAn ứFzGng, một giọng nữVU máy móc vang lên:
    - Đã hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”. Giờjfu ký chủ có muốn nhn thưởng không?

    - Đây là cái gì?

    Trương Dương ming mở to, trong lòng không ngng kêu lên, cảJnh tượng quỷ dịbX xuấjgqt hin trước mt so với vic hắYJn tái sinh còn khiến ngườUVbi ta khó tiếp nhn hơn.

    Qua nhiu năm như vy, hắbvn chưa tng thấsAy qua, thm chí chưa tng nghe nói điến chuyn quái dịX như vy.

    - Xin hỏi ký chủ có lĩjgqnh thưởng không, trong ba phút không trảJ lờVBi, coi như t đfFjộng bỏ qua!

    Trương Dương đkZang ngẩBn ngườqi, giọng nói kia lạuUMi vang lên, giọng nói mang theo chút mở ảuUMo, hơn nữYYWa hin thng trong đgYYWu hắqn, giống như linh hồn đEgang trc tiếp đXối thoạeXsi, loạWjQi cảgm giác này rấVBt kỳ diu, căn bảFzGn nói không nên lờAmLi.

    - Trương Dương, anh sao nhìn em dữjgq vy!

    M Tuyết ngẩling đbvAmLu lên, ánh mắHbXt xinh đmxẹp nhìn Trương Dương, lúc này trong mắVUt ngườvi ngoài, bộ dạYJng của Trương Dương quảX có chút to gan.

    HắgMn nhìn chằUVbm chằsqm M Tuyết, mắbvt mang theo vẻ khiếp sợ, khẽ nhếch ming, dườqIng như còn có chút nước bọt.

    Đổi lạQJsi là cô gái khác, chắfYJc hn sớm đQJsã cúi đVUmu xấXbu hổ đjfuỏ mt, hoc tứfYJc gin, nghi ngờX đbvối phương, dáng vẻ của Trương Dương, khó tránh khiến ngườAmLi ta suy nghĩMjM lch lạXc, ngườbi trc tiếc mở ming hỏi như M Tuyết rấJElt ít.

    Tuy tính tình M Tuyết thng thắmn, bình thườzFng hơi cẩLnu thảeXs một chút, nhưng trong lòng cô có gì sẽ hỏi nấby, giờkZ cô hỏi như vy cũng chng có gì kỳ lạfFj.

    Câu nói của M Tuyết làm cho tinh thầjkVn Trương Dương trở v thc tạqi, hắsAn vội nói:
    - Em, em nói gì?

    - Vì sao anh nhìn em như vy!

    M Tuyết lp lạbXi câu hỏi, ánh mắQJst của cô nhìn chăm chú Trương Dương, trong mắzFt còn toát lên chút thân thiết.

    Thầlin thái Trương Dương cũng khôi phục đfYJược một chút, nhìn M Tuyết, có vẻ mơ hồ, căn bảFzGn hắWjn không biết, va nãy mình đJAã đQJsYJ lộ bộ dạXng của Trư ca, còn bịq M Tuyết hiểJAu lầVUm.

    - Không, anh đJang nghĩeXs v một vấJn đfYJ khác.

    Trương Dương va lắYYWc đbXmu. giọng nói máy móc kia lạfFji vang lên:
    - Một phút xác đkZsqnh cuối cùng, ký chủ có nhn phầbvn thưởng hoàn thành nhim vụ không, một phút cuối cùng không la chọn, coi như bỏ qua!

    - Nhn!

    ChỉMeH còn lạBi một phút cuối cùng, Trương Dương không biết giọng nữjfu này nói gì, cũng chng biết phầMjMn thưởng là gì, nhưng phầUVbn thưởng thì chắjgqc là đWjQồ tốt, Trương Dương nhn theo bảjgqn năng.

    - Ký chủ xác đbvsAnh nhn phầXbn thưởng hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”, trước khi lĩgMnh thưởng cầMeHn kích hoạXbt h thống, kích hoạfYJt h thống giờX chính thứgMc bắAmLt đjQJsu, cầlin thờuUMi gian 30 giây!

    Giọng nữMeH máy móc không chút tình cảfFjm lạkZi hin lên trong đqIWju Trương Dương, trước mắbvt ảLnnh màn hình màu lục biến thành một thanh process đjkVang chạLny qua chạbXy lạmxi rấit nhanh.

    Trong đQJssqu Trương Dương vn mơ hồ, không biết rốt cuộc chuyn gì đjkVang xảWjQy ra, thanh process kia cũng đYJã hoàn thành, trước mắMjMt hắgn, xuấXbt hin một màn hình khác, màn hình có rấMjMt nhiu nội dung.

  • Gửi lúc 4:27 Ngày 18/04/2014

    nam.nguyenvan.583@fb

    độ tự sướng cao vk

  • Gửi lúc 19:09 Ngày 12/12/2013

    tinhtuongdoidvs

    đã đọc rất nhiều truyện, rất nhiều, nhưng phải công nhận bộ này có tin thần tự kỷ rất cao, trước nay chưa từng gặp @@ đọc nữa trước còn đỡ, nữa sau nhiều khi có 1 chương mà có tới 4 5 câu tự sướng.......

    • Gửi lúc 19:22 Ngày 01/06/2014

      vietanh.luu.942@fb

      Ừ chuyện này nên gọi thần y thánh nổ thòi đúng hơn

  • Gửi lúc 16:53 Ngày 21/08/2013

    chipmoon

    Lâu ra chương mới quá

  • Gửi lúc 9:34 Ngày 23/07/2013

    tuyen12tin

    22222222222222

  • Gửi lúc 14:34 Ngày 22/06/2013

    Scott

    bom roi