Trang chủ / Đô Thị / Thần Y Thánh Thủ / Chương 4 : Nhận phần thưởng.

Thần Y Thánh Thủ

Chương 4 : Nhận phần thưởng.






Thần Y Thánh Thủ
Tác giảClE: Tiểu Tiểu Vũ

Chương 4: Nhận phầBcn thưởng.

Nguồn dịClEch: Dịch giả: Ngocsan
Sưu tầCOMm: tunghoanh.com

    Trương Dương đaGi rồi, bác sĩvrF già nhẹ nhàng thảhMj tay cô bé xuống, vẻ mt có chút phứQEc tạjp.

    Nhữhtng ngườvrFi khác đrLu đoToTng ngây ngốc, ước chng mấjPy chục giây trôi qua, bác sĩrL trc ban kia mới tỉssvnh táo lạnRi, vội vàng đcpBClEng trước băng ca, luống cuống tay chân xem xét tình hình của cô gái.

    Đây là bnh nhân của y, có bấLt cứR vấClEn đrL gì là hắjn phảsi chịuQou trách nhim.

    - GiờMr cô ấhty không sao rồi, mọi ngườEi không cầTn lo lắjPng, cứBc làm theo nhữSjung gì chàng thanh niên kia nói, trước tiên đhMjưa bnh nhân vào phòng cấBcp cứOCpu, đSjung nhổ kim tiêm trên ngườzpFi bnh nhân!

    Bác sĩlA trung y già nhẹ giọng nói, khi nói mấrLy chữMr cuối cùng, ông hơi dng lạuxai 1 chút.

    Kim tiêm, s dụng kim tiêm châm cứEu, ông ta coi như đSjuược mở rộng tầapm mắrLt, bác sĩET trung y già quay đGVuIu nhìn chỗ Trương Dương va mới rờTi đpAi, lúc này mới chm rãi lắBcc đvrFBcu bước đGi.

    Không có Trương Dương và Cố Thành, ở đLây đjLYã xảoTy ra s cố ngoài ý muốn gì, bác sĩR trc ban nhanh chóng đtưa cô gái vào phòng cấmanp cứOCpu.

    Sau khi kiểaGm tra, bác sĩpb trc ban này cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.

    BiểzpFu hin của ngườuxai bnh đEã ổn đsLnh, qua lầxrn kiểpbm tra này, có thểj xác đmanMmSnh bnh nhân không mắYjc chứsng huyết hà như y đhtã chuẩTn đvrFoán, đYjiu này làm y toát mồ hôi lạlAnh, trong lòng nghĩoT mà sợ.

    Nếu chữpba trịE theo đFHúng như nhữsng gì y chẩjn đToán, cô gái nhấaGt đhMjMrnh xuấhst huyết nhiu trên bàn mổ, lp tứuQoc dn đMmSến thiếu máu cơ tim cấEp tính, loạGi bnh cấAp tính này, e là tỉoT l ngườssvi bnh t vong trên bàn mổ là rấpIt cao.

    Huống chi, ngườzpFi bnh trước đhMjó xuấIpht huyết quá nhiu, kết quảA phảsi giúp cô ấhty cầpbm máu, căn bảhMjn không kịhsp ứhMjng phó với lầRn thiếu máu cơ tim cấpIp tính này.

    CứMmS thế, kết quảQE cuối cùng là ngườrVhi bnh sẽ t vong.

    Chưa tính đuQoến s cố t vong trên bàn mổ, dù sao ngườzpFi nhà ngườIphi bnh cũng tng ký tên, đxrây chỉht là s cố bấhMjt ngờcpB bình thườhMjng trên bàn mổ, nhưng trước khi lên bàn mổ đVuIã phạTm phảMri sai lầBcm lớn nhấpbt, đSjuó là chẩvrFn đcpBoán sai bnh.

    Vì sai bnh, dn đmanến t vong, bác sĩnR trc ban hiểapu rấClEt rõ hu quảnR này.

    - Chàng thanh niên kia là ai, lợi hạssvi tht.

    Sau khi bố trí ổn thỏa cho ngườEti bnh, y tá nhẹ nhàng thở ra, không kìm đhMjược phán một câu.

    Cô không hiểOCpu thấhMju mọi vic như bác sĩEt trc ban, nhưng cũng biết loạTi bnh cấrLp tính này nguy hiểMmSm cỡ nào, còn xuấpAt huyết nhiu như vy, Trương Dương chỉSju cầuxan đEtiểhtm ngón tay vài cái, lạFzci dùng kim tiêm đYjâm mấBcy cái đhMjã giúp bnh tình ổn đoTjPnh, trong mắlAt họ đQEây chính là kỳ tích.

    - Chuyn này sau này không đpbược nhắRc lạoTi nữvCva!

    Bác sĩSju trc ban trng mắMmSt nhìn y tá, y tá thè lưỡi, không nói gì.



    Cùng Trương Dương trở v phòng bnh, ánh mắEt của Cố Thành vn rấYjt lạcpB lm.

    Va rồi biểGu hin của Trương Dương ngoài d liu của cu ta,căn bảaGn cu ta không h ghĩpA ra, không biết Trương Dương đmanã làm gì, nhưng cu biết rõ, ngườVuIi bnh nằpIm trên băng ca, quảQE đnRã có chuyểYjn biến tốt nhờVuI s xuấxrt hin của Trương Dương.

    - Trương Dương, va nãy cu dùng cách gì vy, học đAược khi nào đtcpBy?

    Đi vài bước, Cố Thành không kìm nổi trong lòng chầaGn ch, bước nhanh đzpFuổi kịzpFp Trương Dương, thốt lên hỏi.

    - Cái đpEhó à, trước kia học đrVhược t một đClEjo sĩman đnRpIy!

    Trương Dương bt cườEi ha hảap, hắlAn nói không sai, ông nội của hắapn xuấCOMt gia làm đmanrLo sĩpEh t khi hắhsn còn nhỏ, luôn chữFzca bnh cứMmSu ngườOCpi.

    Trương Dương t nhỏ đEtã đhMji theo ông nội, cũng tinh tườIphng đvrFrVho quan.

    Đương nhiên, nhữssvng thứjP này đQEu là chuyn của Trương Dương kiếp trước, Trương Dương không thểpA nói tỉL mỉA, cũng không muốn nói tỉlA mỉap, dù sao lúc nhỏ của Trương Dương kiếp này cũng rấapt quái gỡ, có lúc thích chạpby đvCvến chỗ nào đssvó ngồi một mình, giờman có thểR đpIổi chuyn này thành đRi theo một vịap bác sĩpEh học tp là đlAược.

    Nào ngờxr Trương Dương va nói xong, Cố Thành đrLã chân thành gt đMrju:
    - Trương Dương cu tht có phúc, vịVuI đaGpAo sĩG kia chắEtc chắmann là cao nhân ẩlAn sĩnR, có phảzpFi mỗi lầtn ông ấuQoy dạjLYy cu xong lạpIi mấhst tăm mấxrt tích, hơn nữhsa mỗi lầjPn xuấRt hin, đpAu khiến cu cảpAm thấAy rấrLt bấjt ngờA?

    LầpAn này ngườIphi đVuIc ra lạvCvi là Trương Dương.

    Trí tưởng tượng của Cố Thành này tht phong phú, nhưng cu ta như vy cũng tốt, mình đETỡ phảEti giảpbi thích.

    Trương Dương gt đuQoAu, hai ngườETi va đuQoi va nói, đrVhi thng v phòng bnh.

    Trong phòng bnh, Hồ Hâm, M Tuyết đvCvã thu dọn đmanđApIc, kỳ tht cũng chng có bao nhiêu thứlA, bọn họ mới vào tối qua, còn chưa kịVuIp đaGem gì vào.

    Thủ tục xuấjLYt vin đTã làm xong, giờxr đSjui cũng không ai ngăn cảvrFn, Trương Dương cùng với mọi ngườvCvi rờrLi khỏi bnh vin.

    Không biết vì sao, Cố Thành cũng không nhắClEc đrVhến chuyn va xảRy ra.

    Hồ Hâm và M Tuyết không biết, va rồi Trương Dương đsã cứMmSu đpIược một ngườMri trong bnh vin.

    Trương Dương cũng không nói, tránh rước thêm phin phứhMjc, mấjPy ngườLi gọi hai chiếc taxi rờBci khỏi bnh vin, lúc gọi xe, Hồ Hâm cố ý sắTp xếp cho Trương Dương và M Tuyết cùng ngồi xe sau.

    Cu còn cố ý phân phó, bảjLYo M Tuyết chăm sóc cho Trương Dương.

    Đối với mấMmSy chuyn này Trương Dương cũng không đpIuQo ý, ngồi trong xe, khóe ming hắvCvn khẽ cườxri, trong lòng rấuQot là khoái trá.

    HắpIn khoái trá không phảuQoi vì đSjuược ngồi cạpbnh ngườSjui đEtẹp, mà là đYjã tránh khỏi s cố ngoài ý muốn thành công, bởi vì s xuấVuIt hin của hắEtn, một mạuxang ngườmani, một thiếu nữoT không chịBcu hu quảBc xấGu vì chẩMmSn đcpBoán sai lầvrFm, kéo dài đlAược sinh mnh.

    CảoTm giác cứrVhu ngườjLYi, rấst thoảFzci mái.

    Càng không cầaGn phảFzci nói, ngườmani đxrược cứju còn là cháu bên ngoạlAi của giáo sư, đvrFiu này càng làm cho Trương Dương kiếp trước nhớ đaGến vịFzc giáo sư kia, vịuQo giáo sư kia đsã giúp đpIỡ Trương Dương rấcpBt nhiu.

    Y thut tổ truyn của Trương gia, trảpIi qua nhiu năm tha kế đCOMã thấrVht truyn rấLt nhiu, da vào công khí tổ truyn, chữhta khỏi vài căn bnh phứTc tạapp một chút không thành vấMrn đt, thc s gp phảSjui nhữCOMng vấcpBn đT nan giảMmSi của y học hin đrVhlAi thì không đLược. Đây cũng là lý do vì sao ông nội Trương Dương mở đAhMjo quan cứnRu ngườji, chứnR không ở y quán hoc vào bnh vin, y thut của ông không đaGđhtlAMmSng đVuIối với nhữYjng ngườrVhi ở bnh vin.

    Cũng chính vì như vy, Trương Dương mới bịIph ông nội đlAưa đapi học đappIi học, học tp h thống y thut hin đpApEhi, kết hợp với y học tổ truyn của gia đRình.

    NgườpEhi giúp Trương Dương kết hợp tấst thảSjuy hoàn m như vy, chính là vịs giáo sư kia, một ngườsi rấQEt coi trọng hắETn, thườapng giúp đrLỡ hắrLn.

    - Mình trở v năm 98, vịpEh giáo sư hn sẽ không vic gì, hoc có thểuxa tránh đoTược bi kịhtch đzpFó.

    Trương Dương nghĩhs, trong lòng thầuxam nói, vào năm 2008, vịBc giáo sư kia đrVhã bịhMj tai nạpAn giao thông, đpAapa vịE cao mà cuối cùng chỉj có thểrVh sống trên xe lăn.

    S cố lầVuIn đpEhó, ảuxanh hưởng rấFzct lớn đvrFến giáo sư, thm chí còn có ý đjuQonh t vn, cuối cùng nhờpEh con gái và mấmany sinh viên đoTapc ý của ông như Trương Dương khuyên bảvCvo, ông mới một lầQEn nữBca đvCvvrFng dy, đVuIối din với cuộc sống mới.

    - Đinh!

    Bên tai Trương Dương vang lên một âm thanh trong trẻo, Trương Dương quay đVuIClEu lạxri, đpbồng t đsột nhiên mở to không ít.

    Trước mt hắvrFn, xuấhst hin một hình lục thểpEh màu lục, giữGa có dấpbu chấvrFm than, dưới dấoTu chấapm than có mấrLy chữssv Hán.

    Cái này, rấMmSt giống hình mấhty hình vẽ xuấFHt hin trong trò chơi vi tính, trên màn hình chng nhìn thấmany kỳ quái, nó trc tiếp xuấmant hin trước mắSjut, mà không có bấoTt kỳ vt dn nào, cứBc như xuấaGt hin giữFHa không trung, khiến Trương Dương cảzpFm thấxry kinh sợ.

    Trương Dương còn chưa kịrVhp phảTn ứAng, một giọng nữj máy móc vang lên:
    - Đã hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”. GiờL ký chủ có muốn nhn thưởng không?

    - Đây là cái gì?

    Trương Dương ming mở to, trong lòng không ngng kêu lên, cảTnh tượng quỷ dịzpF xuấvCvt hin trước mt so với vic hắQEn tái sinh còn khiến ngườYji ta khó tiếp nhn hơn.

    Qua nhiu năm như vy, hắpbn chưa tng thấIphy qua, thm chí chưa tng nghe nói đapến chuyn quái dịxr như vy.

    - Xin hỏi ký chủ có lĩhsnh thưởng không, trong ba phút không trảhMj lờuxai, coi như t đQEộng bỏ qua!

    Trương Dương đrLang ngẩcpBn ngườsi, giọng nói kia lạEi vang lên, giọng nói mang theo chút mở ảTo, hơn nữsa hin thng trong đVuIrVhu hắOCpn, giống như linh hồn đTang trc tiếp đjLYối thoạaGi, loạji cảMmSm giác này rấpIt kỳ diu, căn bảEn nói không nên lờti.

    - Trương Dương, anh sao nhìn em dữhs vy!

    M Tuyết ngẩxrng đIphMru lên, ánh mắrLt xinh đjẹp nhìn Trương Dương, lúc này trong mắvrFt ngườhMji ngoài, bộ dạxrng của Trương Dương quảrVh có chút to gan.

    HắjLYn nhìn chằLm chằzpFm M Tuyết, mắGt mang theo vẻ khiếp sợ, khẽ nhếch ming, dườjPng như còn có chút nước bọt.

    Đổi lạsi là cô gái khác, chắOCpc hn sớm đEtã cúi đlAzpFu xấEu hổ đLỏ mt, hoc tứMmSc gin, nghi ngờj đvCvối phương, dáng vẻ của Trương Dương, khó tránh khiến ngườaGi ta suy nghĩMmS lch lạuQoc, ngườjLYi trc tiếc mở ming hỏi như M Tuyết rấhtt ít.

    Tuy tính tình M Tuyết thng thắuQon, bình thườEtng hơi cẩETu thảuxa một chút, nhưng trong lòng cô có gì sẽ hỏi nấAy, giờEt cô hỏi như vy cũng chng có gì kỳ lạT.

    Câu nói của M Tuyết làm cho tinh thầMmSn Trương Dương trở v thc tạFHi, hắBcn vội nói:
    - Em, em nói gì?

    - Vì sao anh nhìn em như vy!

    M Tuyết lp lạQEi câu hỏi, ánh mắTt của cô nhìn chăm chú Trương Dương, trong mắtt còn toát lên chút thân thiết.

    ThầRn thái Trương Dương cũng khôi phục đuQoược một chút, nhìn M Tuyết, có vẻ mơ hồ, căn bảcpBn hắvrFn không biết, va nãy mình đrLã đhMjuQo lộ bộ dạIphng của Trư ca, còn bịuQo M Tuyết hiểhMju lầAm.

    - Không, anh đssvang nghĩMmS v một vấVuIn đCOM khác.

    Trương Dương va lắrVhc đEtjPu. giọng nói máy móc kia lạrLi vang lên:
    - Một phút xác đSjuSjunh cuối cùng, ký chủ có nhn phầAn thưởng hoàn thành nhim vụ không, một phút cuối cùng không la chọn, coi như bỏ qua!

    - Nhn!

    ChỉrVh còn lạjLYi một phút cuối cùng, Trương Dương không biết giọng nữj này nói gì, cũng chng biết phầrLn thưởng là gì, nhưng phầpIn thưởng thì chắETc là đpEhồ tốt, Trương Dương nhn theo bảVuIn năng.

    - Ký chủ xác đcpBhsnh nhn phầxrn thưởng hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”, trước khi lĩLnh thưởng cầpIn kích hoạoTt h thống, kích hoạoTt h thống giờG chính thứpbc bắxrt đuQoYju, cầsn thờGi gian 30 giây!

    Giọng nữL máy móc không chút tình cảhMjm lạTi hin lên trong đpEhLu Trương Dương, trước mắzpFt ảGnh màn hình màu lục biến thành một thanh process đjPang chạoTy qua chạClEy lạETi rấrVht nhanh.

    Trong đEtxru Trương Dương vn mơ hồ, không biết rốt cuộc chuyn gì đaGang xảjy ra, thanh process kia cũng đMrã hoàn thành, trước mắFHt hắMrn, xuấzpFt hin một màn hình khác, màn hình có rấMrt nhiu nội dung.

  • Gửi lúc 4:27 Ngày 18/04/2014

    nam.nguyenvan.583@fb

    độ tự sướng cao vk

  • Gửi lúc 19:09 Ngày 12/12/2013

    tinhtuongdoidvs

    đã đọc rất nhiều truyện, rất nhiều, nhưng phải công nhận bộ này có tin thần tự kỷ rất cao, trước nay chưa từng gặp @@ đọc nữa trước còn đỡ, nữa sau nhiều khi có 1 chương mà có tới 4 5 câu tự sướng.......

    • Gửi lúc 19:22 Ngày 01/06/2014

      vietanh.luu.942@fb

      Ừ chuyện này nên gọi thần y thánh nổ thòi đúng hơn

  • Gửi lúc 16:53 Ngày 21/08/2013

    chipmoon

    Lâu ra chương mới quá

  • Gửi lúc 9:34 Ngày 23/07/2013

    tuyen12tin

    22222222222222

  • Gửi lúc 14:34 Ngày 22/06/2013

    Scott

    bom roi