Trang chủ / Đô Thị / Thần Y Thánh Thủ / Chương 4 : Nhận phần thưởng.

Thần Y Thánh Thủ

Chương 4 : Nhận phần thưởng.






Thần Y Thánh Thủ
Tác giảos: Tiểu Tiểu Vũ

Chương 4: Nhận phầsdn thưởng.

Nguồn dịfULch: Dịch giả: Ngocsan
Sưu tầsdm: tunghoanh.com

    Trương Dương đFfDi rồi, bác sĩWL già nhẹ nhàng thảQe tay cô bé xuống, vẻ mt có chút phứdc tạBRLp.

    NhữpuQng ngườTxi khác đeu đpRHGfng ngây ngốc, ước chng mấFvy chục giây trôi qua, bác sĩWL trc ban kia mới tỉRnh táo lạmei, vội vàng đhsng trước băng ca, luống cuống tay chân xem xét tình hình của cô gái.

    Đây là bnh nhân của y, có bấsSt cứGTp vấxPsn đthB gì là hắfrSn phảmei chịeu trách nhim.

    - GiờfrS cô ấQey không sao rồi, mọi ngườRi không cầWLn lo lắQVng, cứKd làm theo nhữQVng gì chàng thanh niên kia nói, trước tiên đKdưa bnh nhân vào phòng cấhp cứxPsu, đHng nhổ kim tiêm trên ngườSJsi bnh nhân!

    Bác sĩhRK trung y già nhẹ giọng nói, khi nói mấfrSy chữme cuối cùng, ông hơi dng lạHi 1 chút.

    Kim tiêm, s dụng kim tiêm châm cứmeu, ông ta coi như đdược mở rộng tầTxm mắKdt, bác sĩRy trung y già quay đUxbPFu nhìn chỗ Trương Dương va mới rờGTpi đBRLi, lúc này mới chm rãi lắrFWc đDQWPFu bước đsSi.

    Không có Trương Dương và Cố Thành, ở đSJsây đROã xảey ra s cố ngoài ý muốn gì, bác sĩR trc ban nhanh chóng đQVưa cô gái vào phòng cấbhp cứsSu.

    Sau khi kiểuHm tra, bác sĩhRK trc ban này cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.

    BiểWJu hin của ngườxi bnh đhã ổn đdosnh, qua lầyFtn kiểem tra này, có thểsd xác đFfDmenh bnh nhân không mắHc chứDQWng huyết hà như y đROã chuẩHGfn đBRLoán, đLomiu này làm y toát mồ hôi lạdnh, trong lòng nghĩLu mà sợ.

    Nếu chữhxa trịQe theo đWJúng như nhữWJng gì y chẩqgHn đyFtoán, cô gái nhấFfDt đgpxhRKnh xuấthBt huyết nhiu trên bàn mổ, lp tứec dn đxPsến thiếu máu cơ tim cấFvp tính, loạWLi bnh cấdp tính này, e là tỉe l ngườFi bnh t vong trên bàn mổ là rấrFWt cao.

    Huống chi, ngườbhi bnh trước đeó xuấrFWt huyết quá nhiu, kết quảRO phảuHi giúp cô ấDQWy cầRym máu, căn bảyFtn không kịPFp ứdng phó với lầdn thiếu máu cơ tim cấhxp tính này.

    CứyFt thế, kết quảKd cuối cùng là ngườWLi bnh sẽ t vong.

    Chưa tính đhRKến s cố t vong trên bàn mổ, dù sao ngườLui nhà ngườPFi bnh cũng tng ký tên, đFfDây chỉSJs là s cố bấsdt ngờLom bình thườhng trên bàn mổ, nhưng trước khi lên bàn mổ đFfDã phạLomm phảPFi sai lầpRm lớn nhấFt, đRó là chẩpuQn đbhoán sai bnh.

    Vì sai bnh, dn đrFWến t vong, bác sĩFfD trc ban hiểhxu rấst rõ hu quảsd này.

    - Chàng thanh niên kia là ai, lợi hạsi tht.

    Sau khi bố trí ổn thỏa cho ngườxPsi bnh, y tá nhẹ nhàng thở ra, không kìm đuHược phán một câu.

    Cô không hiểuquu thấhxu mọi vic như bác sĩgpx trc ban, nhưng cũng biết loạhi bnh cấsdp tính này nguy hiểxm cỡ nào, còn xuấQVt huyết nhiu như vy, Trương Dương chỉRO cầWJn đPFiểhxm ngón tay vài cái, lạfrSi dùng kim tiêm đHGfâm mấHy cái đeã giúp bnh tình ổn đQVuHnh, trong mắpRt họ đmeây chính là kỳ tích.

    - Chuyn này sau này không đRược nhắWJc lạxi nữFfDa!

    Bác sĩF trc ban trng mắFvt nhìn y tá, y tá thè lưỡi, không nói gì.



    Cùng Trương Dương trở v phòng bnh, ánh mắhRKt của Cố Thành vn rấhRKt lạd lm.

    Va rồi biểrFWu hin của Trương Dương ngoài d liu của cu ta,căn bảGTpn cu ta không h ghĩos ra, không biết Trương Dương đJzã làm gì, nhưng cu biết rõ, ngườUxbi bnh nằqgHm trên băng ca, quảh đUxbã có chuyểSJsn biến tốt nhờme s xuấQet hin của Trương Dương.

    - Trương Dương, va nãy cu dùng cách gì vy, học đeược khi nào đWLUxby?

    Đi vài bước, Cố Thành không kìm nổi trong lòng chầQen ch, bước nhanh đpRuổi kịrFWp Trương Dương, thốt lên hỏi.

    - Cái đuquó à, trước kia học đHGfược t một đRuHo sĩUxb đhFvy!

    Trương Dương bt cườhi ha hảbh, hắbhn nói không sai, ông nội của hắTxn xuấet gia làm đdQVo sĩx t khi hắLomn còn nhỏ, luôn chữTxa bnh cứsSu ngườfULi.

    Trương Dương t nhỏ đFã đxPsi theo ông nội, cũng tinh tườFfDng đgpxPFo quan.

    Đương nhiên, nhữLomng thứLu này đKdu là chuyn của Trương Dương kiếp trước, Trương Dương không thểbh nói tỉRO mỉme, cũng không muốn nói tỉQe mỉDQW, dù sao lúc nhỏ của Trương Dương kiếp này cũng rấht quái gỡ, có lúc thích chạmey đGTpến chỗ nào đfULó ngồi một mình, giờBRL có thểFv đrFWổi chuyn này thành đRi theo một vịR bác sĩRO học tp là đGTpược.

    Nào ngờH Trương Dương va nói xong, Cố Thành đHGfã chân thành gt đhxFu:
    - Trương Dương cu tht có phúc, vịx đGTpxo sĩfrS kia chắfrSc chắpRn là cao nhân ẩFfDn sĩx, có phảdi mỗi lầLomn ông ấsy dạfrSy cu xong lạmei mấhxt tăm mấWJt tích, hơn nữyFta mỗi lầQVn xuấROt hin, đHu khiến cu cảDQWm thấTxy rấet bấet ngờDQW?

    LầWJn này ngườRyi đpuQc ra lạsdi là Trương Dương.

    Trí tưởng tượng của Cố Thành này tht phong phú, nhưng cu ta như vy cũng tốt, mình đuHỡ phảsdi giảosi thích.

    Trương Dương gt đmeJzu, hai ngườTxi va đxPsi va nói, đLomi thng v phòng bnh.

    Trong phòng bnh, Hồ Hâm, M Tuyết đuquã thu dọn đUxbđFfDFvc, kỳ tht cũng chng có bao nhiêu thứe, bọn họ mới vào tối qua, còn chưa kịpRp đpRem gì vào.

    Thủ tục xuấqgHt vin đhxã làm xong, giờgpx đhxi cũng không ai ngăn cảJzn, Trương Dương cùng với mọi ngườQVi rờsi khỏi bnh vin.

    Không biết vì sao, Cố Thành cũng không nhắxc đGTpến chuyn va xảosy ra.

    Hồ Hâm và M Tuyết không biết, va rồi Trương Dương đHGfã cứfrSu đQVược một ngườsSi trong bnh vin.

    Trương Dương cũng không nói, tránh rước thêm phin phứLuc, mấdy ngườsdi gọi hai chiếc taxi rờTxi khỏi bnh vin, lúc gọi xe, Hồ Hâm cố ý sắthBp xếp cho Trương Dương và M Tuyết cùng ngồi xe sau.

    Cu còn cố ý phân phó, bảrFWo M Tuyết chăm sóc cho Trương Dương.

    Đối với mấrFWy chuyn này Trương Dương cũng không đsdqgH ý, ngồi trong xe, khóe ming hắRyn khẽ cườGTpi, trong lòng rấsdt là khoái trá.

    HắGTpn khoái trá không phảyFti vì đJzược ngồi cạTxnh ngườsdi đWJẹp, mà là đxPsã tránh khỏi s cố ngoài ý muốn thành công, bởi vì s xuấSJst hin của hắthBn, một mạQVng ngườxi, một thiếu nữthB không chịeu hu quảJz xấLomu vì chẩhxn đLomoán sai lầBRLm, kéo dài đyFtược sinh mnh.

    CảRm giác cứpRu ngườWJi, rấhxt thoảosi mái.

    Càng không cầROn phảqgHi nói, ngườpRi đKdược cứWLu còn là cháu bên ngoạFvi của giáo sư, đTxiu này càng làm cho Trương Dương kiếp trước nhớ đBRLến vịs giáo sư kia, vịsS giáo sư kia đUxbã giúp đsdỡ Trương Dương rấdt nhiu.

    Y thut tổ truyn của Trương gia, trảsdi qua nhiu năm tha kế đWJã thấdt truyn rấFt nhiu, da vào công khí tổ truyn, chữha khỏi vài căn bnh phứRc tạROp một chút không thành vấrFWn đbh, thc s gp phảLui nhữHng vấhRKn đgpx nan giảhRKi của y học hin đsRyi thì không đHược. Đây cũng là lý do vì sao ông nội Trương Dương mở đyFtpRo quan cứhRKu ngườDQWi, chứx không ở y quán hoc vào bnh vin, y thut của ông không đxđRfrSROng đQVối với nhữDQWng ngườxPsi ở bnh vin.

    Cũng chính vì như vy, Trương Dương mới bịWJ ông nội đLomưa đei học đrFWhi học, học tp h thống y thut hin đKdsSi, kết hợp với y học tổ truyn của gia đdình.

    NgườthBi giúp Trương Dương kết hợp tấRt thảfULy hoàn m như vy, chính là vịyFt giáo sư kia, một ngườgpxi rấsdt coi trọng hắen, thườbhng giúp đeỡ hắen.

    - Mình trở v năm 98, vịrFW giáo sư hn sẽ không vic gì, hoc có thểhRK tránh đhRKược bi kịllych đFó.

    Trương Dương nghĩos, trong lòng thầfrSm nói, vào năm 2008, vịx giáo sư kia đfULã bịuqu tai nạKdn giao thông, đPFGTpa vịfUL cao mà cuối cùng chỉF có thểgpx sống trên xe lăn.

    S cố lầhRKn đpuQó, ảbhnh hưởng rấGTpt lớn đSJsến giáo sư, thm chí còn có ý đGTpJznh t vn, cuối cùng nhờfrS con gái và mấhxy sinh viên đBRLllyc ý của ông như Trương Dương khuyên bảdo, ông mới một lầdn nữQea đROFfDng dy, đDQWối din với cuộc sống mới.

    - Đinh!

    Bên tai Trương Dương vang lên một âm thanh trong trẻo, Trương Dương quay đWJWLu lạxPsi, đuHồng t đBRLột nhiên mở to không ít.

    Trước mt hắthBn, xuấBRLt hin một hình lục thểBRL màu lục, giữea có dấQeu chấLum than, dưới dấfrSu chấFfDm than có mấbhy chữWL Hán.

    Cái này, rấHGft giống hình mấpRy hình vẽ xuấDQWt hin trong trò chơi vi tính, trên màn hình chng nhìn thấDQWy kỳ quái, nó trc tiếp xuấBRLt hin trước mắxt, mà không có bấGTpt kỳ vt dn nào, cứfrS như xuấpuQt hin giữda không trung, khiến Trương Dương cảosm thấhy kinh sợ.

    Trương Dương còn chưa kịqgHp phảGTpn ứyFtng, một giọng nữrFW máy móc vang lên:
    - Đã hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”. GiờLom ký chủ có muốn nhn thưởng không?

    - Đây là cái gì?

    Trương Dương ming mở to, trong lòng không ngng kêu lên, cảDQWnh tượng quỷ dịx xuấUxbt hin trước mt so với vic hắRn tái sinh còn khiến ngườROi ta khó tiếp nhn hơn.

    Qua nhiu năm như vy, hắLomn chưa tng thấsSy qua, thm chí chưa tng nghe nói đUxbến chuyn quái dịHGf như vy.

    - Xin hỏi ký chủ có lĩpuQnh thưởng không, trong ba phút không trảUxb lờWJi, coi như t đKdộng bỏ qua!

    Trương Dương đHang ngẩJzn ngườKdi, giọng nói kia lạBRLi vang lên, giọng nói mang theo chút mở ảso, hơn nữgpxa hin thng trong đFfDTxu hắPFn, giống như linh hồn đhxang trc tiếp đuquối thoạFvi, loạQVi cảHm giác này rấHGft kỳ diu, căn bảsdn nói không nên lờWJi.

    - Trương Dương, anh sao nhìn em dữuqu vy!

    M Tuyết ngẩpuQng đLuthBu lên, ánh mắdt xinh đeẹp nhìn Trương Dương, lúc này trong mắTxt ngườbhi ngoài, bộ dạGTpng của Trương Dương quảWL có chút to gan.

    Hắosn nhìn chằFvm chằFm M Tuyết, mắyFtt mang theo vẻ khiếp sợ, khẽ nhếch ming, dườeng như còn có chút nước bọt.

    Đổi lạdi là cô gái khác, chắTxc hn sớm đhxã cúi đuquSJsu xấgpxu hổ đgpxỏ mt, hoc tứLuc gin, nghi ngờRO đsdối phương, dáng vẻ của Trương Dương, khó tránh khiến ngườthBi ta suy nghĩBRL lch lạuHc, ngườJzi trc tiếc mở ming hỏi như M Tuyết rấPFt ít.

    Tuy tính tình M Tuyết thng thắWJn, bình thườBRLng hơi cẩpuQu thảTx một chút, nhưng trong lòng cô có gì sẽ hỏi nấqgHy, giờpuQ cô hỏi như vy cũng chng có gì kỳ lạF.

    Câu nói của M Tuyết làm cho tinh thầFvn Trương Dương trở v thc tạmei, hắFvn vội nói:
    - Em, em nói gì?

    - Vì sao anh nhìn em như vy!

    M Tuyết lp lạmei câu hỏi, ánh mắDQWt của cô nhìn chăm chú Trương Dương, trong mắLut còn toát lên chút thân thiết.

    ThầpuQn thái Trương Dương cũng khôi phục đLomược một chút, nhìn M Tuyết, có vẻ mơ hồ, căn bảuqun hắxPsn không biết, va nãy mình đHã đmerFW lộ bộ dạWJng của Trư ca, còn bịLom M Tuyết hiểJzu lầqgHm.

    - Không, anh đSJsang nghĩWJ v một vấfrSn đhx khác.

    Trương Dương va lắhc đgpxxu. giọng nói máy móc kia lạxPsi vang lên:
    - Một phút xác đpRJznh cuối cùng, ký chủ có nhn phầbhn thưởng hoàn thành nhim vụ không, một phút cuối cùng không la chọn, coi như bỏ qua!

    - Nhn!

    ChỉhRK còn lạpuQi một phút cuối cùng, Trương Dương không biết giọng nữRO này nói gì, cũng chng biết phầrFWn thưởng là gì, nhưng phầdn thưởng thì chắRyc là đUxbồ tốt, Trương Dương nhn theo bảTxn năng. truyn cp nht nhanh nhấxt tạbhi tung hoanh chấmem com

    - Ký chủ xác đhHnh nhn phầqgHn thưởng hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”, trước khi lĩRnh thưởng cầRn kích hoạdt h thống, kích hoạllyt h thống giờPF chính thứHGfc bắRt đgpxrFWu, cầrFWn thờFfDi gian 30 giây!

    Giọng nữTx máy móc không chút tình cảem lạllyi hin lên trong đRyllyu Trương Dương, trước mắuHt ảhxnh màn hình màu lục biến thành một thanh process đuHang chạSJsy qua chạLomy lạei rấxt nhanh.

    Trong đpRDQWu Trương Dương vn mơ hồ, không biết rốt cuộc chuyn gì đyFtang xảGTpy ra, thanh process kia cũng đLomã hoàn thành, trước mắrFWt hắRn, xuấFfDt hin một màn hình khác, màn hình có rấDQWt nhiu nội dung.

  • Gửi lúc 4:27 Ngày 18/04/2014

    nam.nguyenvan.583@fb

    độ tự sướng cao vk

  • Gửi lúc 19:09 Ngày 12/12/2013

    tinhtuongdoidvs

    đã đọc rất nhiều truyện, rất nhiều, nhưng phải công nhận bộ này có tin thần tự kỷ rất cao, trước nay chưa từng gặp @@ đọc nữa trước còn đỡ, nữa sau nhiều khi có 1 chương mà có tới 4 5 câu tự sướng.......

    • Gửi lúc 19:22 Ngày 01/06/2014

      vietanh.luu.942@fb

      Ừ chuyện này nên gọi thần y thánh nổ thòi đúng hơn

  • Gửi lúc 16:53 Ngày 21/08/2013

    chipmoon

    Lâu ra chương mới quá

  • Gửi lúc 9:34 Ngày 23/07/2013

    tuyen12tin

    22222222222222

  • Gửi lúc 14:34 Ngày 22/06/2013

    Scott

    bom roi