Trang chủ / Đô Thị / Thần Y Thánh Thủ / Chương 4 : Nhận phần thưởng.

Thần Y Thánh Thủ

Chương 4 : Nhận phần thưởng.






Thần Y Thánh Thủ
Tác giảRuD: Tiểu Tiểu Vũ

Chương 4: Nhận phầkzn thưởng.

Nguồn dịjEch: Dịch giả: Ngocsan
Sưu tầFsm: tunghoanh.com

    Trương Dương đakci rồi, bác sĩFs già nhẹ nhàng thảjFj tay cô bé xuống, vẻ mt có chút phứtmc tạsUp.

    NhữiGang ngườcsi khác đDsu đFstmng ngây ngốc, ước chng mấjEy chục giây trôi qua, bác sĩvRV trc ban kia mới tỉsnh táo lạcsi, vội vàng đSdCGNqng trước băng ca, luống cuống tay chân xem xét tình hình của cô gái.

    Đây là bnh nhân của y, có bấunt cứHg vấunn đcs gì là hắkzn phảiGai chịdwu trách nhim.

    - Giờzd cô ấkzy không sao rồi, mọi ngườivni không cầivnn lo lắehng, cứHg làm theo nhữzdng gì chàng thanh niên kia nói, trước tiên đjFjưa bnh nhân vào phòng cấHup cứzdu, đcsng nhổ kim tiêm trên ngườivni bnh nhân!

    Bác sĩakc trung y già nhẹ giọng nói, khi nói mấhy chữeh cuối cùng, ông hơi dng lạQjsi 1 chút.

    Kim tiêm, s dụng kim tiêm châm cứcsu, ông ta coi như đmược mở rộng tầsm mắakct, bác sĩdw trung y già quay đjEkzu nhìn chỗ Trương Dương va mới rờFSbi đdi, lúc này mới chm rãi lắjFjc đSdCqHgu bước đhi.

    Không có Trương Dương và Cố Thành, ở đnkFây đqHgã xảvRVy ra s cố ngoài ý muốn gì, bác sĩIq trc ban nhanh chóng đtmưa cô gái vào phòng cấVWcp cứcsu.

    Sau khi kiểbHIm tra, bác sĩnkF trc ban này cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.

    BiểsUu hin của ngườsIGi bnh đsã ổn đSdCIqnh, qua lầsIGn kiểFsm tra này, có thểm xác đIqnnh bnh nhân không mắHuc chứQjsng huyết hà như y đQjsã chuẩcgn đGNqoán, đQjsiu này làm y toát mồ hôi lạmnh, trong lòng nghĩsU mà sợ.

    Nếu chữma trịh theo đvRVúng như nhữHung gì y chẩnkFn đcgoán, cô gái nhấWmt đhFSbnh xuấHgt huyết nhiu trên bàn mổ, lp tứIBc dn đOiOến thiếu máu cơ tim cấJiQp tính, loạSdCi bnh cấzdp tính này, e là tỉjFj l ngườOiOi bnh t vong trên bàn mổ là rấzdt cao.

    Huống chi, ngườgui bnh trước đBó xuấNdst huyết quá nhiu, kết quản phảdi giúp cô ấcgy cầhm máu, căn bảHun không kịehp ứsIGng phó với lầjFjn thiếu máu cơ tim cấBp tính này.

    Cứzd thế, kết quảJiQ cuối cùng là ngườHui bnh sẽ t vong.

    Chưa tính đnkFến s cố t vong trên bàn mổ, dù sao ngườQjsi nhà ngườWmi bnh cũng tng ký tên, đOiOây chỉm là s cố bấkzt ngờiGa bình thườcsng trên bàn mổ, nhưng trước khi lên bàn mổ đGUã phạkzm phảgui sai lầtmm lớn nhấmt, đjEó là chẩdn đHgoán sai bnh.

    Vì sai bnh, dn đWmến t vong, bác sĩcs trc ban hiểtmu rấjEt rõ hu quảB này.

    - Chàng thanh niên kia là ai, lợi hạjFji tht.

    Sau khi bố trí ổn thỏa cho ngườQjsi bnh, y tá nhẹ nhàng thở ra, không kìm đjEược phán một câu.

    Cô không hiểvRVu thấnkFu mọi vic như bác sĩiGa trc ban, nhưng cũng biết loạdi bnh cấWmp tính này nguy hiểdm cỡ nào, còn xuấht huyết nhiu như vy, Trương Dương chỉh cầOiOn đBiểdm ngón tay vài cái, lạNdsi dùng kim tiêm đunâm mấGUy cái đjEã giúp bnh tình ổn đivndnh, trong mắnkFt họ đBây chính là kỳ tích.

    - Chuyn này sau này không đhược nhắJiQc lạjFji nữua!

    Bác sĩdw trc ban trng mắQjst nhìn y tá, y tá thè lưỡi, không nói gì.



    Cùng Trương Dương trở v phòng bnh, ánh mắJiQt của Cố Thành vn rấdt lạIB lm.

    Va rồi biểHgu hin của Trương Dương ngoài d liu của cu ta,căn bảzdn cu ta không h ghĩFSb ra, không biết Trương Dương đOiOã làm gì, nhưng cu biết rõ, ngườVWci bnh nằzdm trên băng ca, quảvRV đsã có chuyểNdsn biến tốt nhờJiQ s xuấDst hin của Trương Dương.

    - Trương Dương, va nãy cu dùng cách gì vy, học đhược khi nào đJiQFSby?

    Đi vài bước, Cố Thành không kìm nổi trong lòng chầketn ch, bước nhanh đsUuổi kịvRVp Trương Dương, thốt lên hỏi.

    - Cái đqHgó à, trước kia học đketược t một đivnjEo sĩIB đBdy!

    Trương Dương bt cườWmi ha hảQjs, hắChn nói không sai, ông nội của hắnn xuấWmt gia làm đSdCho sĩjE t khi hắjEn còn nhỏ, luôn chữDsa bnh cứvRVu ngườsIGi.

    Trương Dương t nhỏ đnkFã đHui theo ông nội, cũng tinh tườsUng đmRuDo quan.

    Đương nhiên, nhữGNqng thứjE này đIqu là chuyn của Trương Dương kiếp trước, Trương Dương không thểjFj nói tỉh mỉnkF, cũng không muốn nói tỉeh mỉOiO, dù sao lúc nhỏ của Trương Dương kiếp này cũng rấcst quái gỡ, có lúc thích chạkzy đFSbến chỗ nào đFSbó ngồi một mình, giờHg có thểs đmổi chuyn này thành đdwi theo một vịs bác sĩFs học tp là đhược.

    Nào ngờRuD Trương Dương va nói xong, Cố Thành đehã chân thành gt đbHIguu:
    - Trương Dương cu tht có phúc, vịun đGUFSbo sĩkz kia chắdc chắGUn là cao nhân ẩiGan sĩjFj, có phảJiQi mỗi lầhn ông ấnkFy dạnkFy cu xong lạsUi mấut tăm mấDst tích, hơn nữVWca mỗi lầsUn xuấDst hin, đzdu khiến cu cảRuDm thấhy rấzdt bấJiQt ngờGU?

    LầRuDn này ngườGUi đcgc ra lạivni là Trương Dương.

    Trí tưởng tượng của Cố Thành này tht phong phú, nhưng cu ta như vy cũng tốt, mình đnỡ phảvRVi giảiGai thích.

    Trương Dương gt đhIqu, hai ngườtmi va đFsi va nói, đIBi thng v phòng bnh.

    Trong phòng bnh, Hồ Hâm, M Tuyết đdwã thu dọn đBđFSbguc, kỳ tht cũng chng có bao nhiêu thứu, bọn họ mới vào tối qua, còn chưa kịbHIp đjEem gì vào. nguồn tunghoanh.com

    Thủ tục xuấht vin đvRVã làm xong, giờvRV đzdi cũng không ai ngăn cảChn, Trương Dương cùng với mọi ngườIqi rờBBJi khỏi bnh vin.

    Không biết vì sao, Cố Thành cũng không nhắNdsc đsến chuyn va xảhy ra.

    Hồ Hâm và M Tuyết không biết, va rồi Trương Dương đJiQã cứmu đhược một ngườsIGi trong bnh vin.

    Trương Dương cũng không nói, tránh rước thêm phin phứjFjc, mấhy ngườRuDi gọi hai chiếc taxi rờcgi khỏi bnh vin, lúc gọi xe, Hồ Hâm cố ý sắsIGp xếp cho Trương Dương và M Tuyết cùng ngồi xe sau.

    Cu còn cố ý phân phó, bảso M Tuyết chăm sóc cho Trương Dương.

    Đối với mấny chuyn này Trương Dương cũng không đsIGd ý, ngồi trong xe, khóe ming hắFsn khẽ cườQjsi, trong lòng rấmt là khoái trá.

    Hắmn khoái trá không phảJiQi vì đFSbược ngồi cạFSbnh ngườsi đFsẹp, mà là đsIGã tránh khỏi s cố ngoài ý muốn thành công, bởi vì s xuấzdt hin của hắGUn, một mạiGang ngườtmi, một thiếu nữvRV không chịcgu hu quảcg xấChu vì chẩunn đmoán sai lầunm, kéo dài đHuược sinh mnh.

    CảqHgm giác cứWmu ngườvRVi, rấbHIt thoảGNqi mái.

    Càng không cầmn phảOiOi nói, ngườOiOi điGaược cứdwu còn là cháu bên ngoạmi của giáo sư, đRuDiu này càng làm cho Trương Dương kiếp trước nhớ đGUến vịgu giáo sư kia, vịqHg giáo sư kia đChã giúp đivnỡ Trương Dương rấjEt nhiu.

    Y thut tổ truyn của Trương gia, trảFSbi qua nhiu năm tha kế đdã thấdt truyn rấnt nhiu, da vào công khí tổ truyn, chữiGaa khỏi vài căn bnh phứunc tạDsp một chút không thành vấdwn đm, thc s gp phảhi nhữhng vấakcn đCh nan giảdwi của y học hin đqHgzdi thì không đRuDược. Đây cũng là lý do vì sao ông nội Trương Dương mở đIBRuDo quan cứakcu ngườqHgi, chứDs không ở y quán hoc vào bnh vin, y thut của ông không đcgđssIGmng đBBJối với nhữFsng ngườsi ở bnh vin.

    Cũng chính vì như vy, Trương Dương mới bịRuD ông nội đGUưa đQjsi học đHgIBi học, học tp h thống y thut hin đBBJOiOi, kết hợp với y học tổ truyn của gia đFsình.

    NgườjEi giúp Trương Dương kết hợp tấjFjt thảzdy hoàn m như vy, chính là vịQjs giáo sư kia, một ngườbHIi rấJiQt coi trọng hắqHgn, thườOiOng giúp đHuỡ hắGNqn.

    - Mình trở v năm 98, vịB giáo sư hn sẽ không vic gì, hoc có thểeh tránh đtmược bi kịqHgch đuó.

    Trương Dương nghĩket, trong lòng thầOiOm nói, vào năm 2008, vịcs giáo sư kia đWmã bịgu tai nạehn giao thông, đFssIGa vịm cao mà cuối cùng chỉOiO có thểnkF sống trên xe lăn.

    S cố lầcsn đhó, ảsIGnh hưởng rấmt lớn đIqến giáo sư, thm chí còn có ý đkzketnh t vn, cuối cùng nhờHu con gái và mấnkFy sinh viên đWmunc ý của ông như Trương Dương khuyên bảbHIo, ông mới một lầsUn nữsIGa đGNqjEng dy, đSdCối din với cuộc sống mới.

    - Đinh!

    Bên tai Trương Dương vang lên một âm thanh trong trẻo, Trương Dương quay đketFSbu lạvRVi, đguồng t đsột nhiên mở to không ít.

    Trước mt hắjFjn, xuấFst hin một hình lục thểu màu lục, giữua có dấdu chấjEm than, dưới dấjEu chấnm than có mấGNqy chữs Hán.

    Cái này, rấVWct giống hình mấiGay hình vẽ xuấFst hin trong trò chơi vi tính, trên màn hình chng nhìn thấDsy kỳ quái, nó trc tiếp xuấSdCt hin trước mắHut, mà không có bấtmt kỳ vt dn nào, cứOiO như xuấnkFt hin giữnkFa không trung, khiến Trương Dương cảmm thấChy kinh sợ.

    Trương Dương còn chưa kịbHIp phảakcn ứsng, một giọng nữd máy móc vang lên:
    - Đã hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”. GiờjFj ký chủ có muốn nhn thưởng không?

    - Đây là cái gì?

    Trương Dương ming mở to, trong lòng không ngng kêu lên, cảnkFnh tượng quỷ dịFSb xuấnt hin trước mt so với vic hắbHIn tái sinh còn khiến ngườSdCi ta khó tiếp nhn hơn.

    Qua nhiu năm như vy, hắehn chưa tng thấjEy qua, thm chí chưa tng nghe nói đHgến chuyn quái dịQjs như vy.

    - Xin hỏi ký chủ có lĩcsnh thưởng không, trong ba phút không trảGU lờNdsi, coi như t đvRVộng bỏ qua!

    Trương Dương đunang ngẩSdCn ngườsUi, giọng nói kia lạWmi vang lên, giọng nói mang theo chút mở ảho, hơn nữSdCa hin thng trong đGUvRVu hắnkFn, giống như linh hồn đjFjang trc tiếp đGNqối thoạOiOi, loạhi cảketm giác này rấIBt kỳ diu, căn bảivnn nói không nên lờGUi.

    - Trương Dương, anh sao nhìn em dữvRV vy!

    M Tuyết ngẩOiOng đmJiQu lên, ánh mắRuDt xinh đsIGẹp nhìn Trương Dương, lúc này trong mắFSbt ngườFSbi ngoài, bộ dạunng của Trương Dương quảNds có chút to gan.

    HắWmn nhìn chằkzm chằBBJm M Tuyết, mắDst mang theo vẻ khiếp sợ, khẽ nhếch ming, dườsng như còn có chút nước bọt.

    Đổi lạcsi là cô gái khác, chắkzc hn sớm đGNqã cúi đIBBu xấOiOu hổ đcgỏ mt, hoc tứtmc gin, nghi ngờd đGUối phương, dáng vẻ của Trương Dương, khó tránh khiến ngườvRVi ta suy nghĩvRV lch lạOiOc, ngườIqi trc tiếc mở ming hỏi như M Tuyết rấiGat ít.

    Tuy tính tình M Tuyết thng thắbHIn, bình thườnkFng hơi cẩmu thảIq một chút, nhưng trong lòng cô có gì sẽ hỏi nấzdy, giờOiO cô hỏi như vy cũng chng có gì kỳ lạkz.

    Câu nói của M Tuyết làm cho tinh thầFSbn Trương Dương trở v thc tạdwi, hắcsn vội nói:
    - Em, em nói gì?

    - Vì sao anh nhìn em như vy!

    M Tuyết lp lạsi câu hỏi, ánh mắbHIt của cô nhìn chăm chú Trương Dương, trong mắVWct còn toát lên chút thân thiết.

    ThầWmn thái Trương Dương cũng khôi phục đdược một chút, nhìn M Tuyết, có vẻ mơ hồ, căn bảcgn hắbHIn không biết, va nãy mình đsã đsh lộ bộ dạRuDng của Trư ca, còn bịsU M Tuyết hiểjEu lầivnm.

    - Không, anh đakcang nghĩd v một vấjFjn đsU khác.

    Trương Dương va lắFSbc đGNqChu. giọng nói máy móc kia lạRuDi vang lên:
    - Một phút xác đRuDivnnh cuối cùng, ký chủ có nhn phầsn thưởng hoàn thành nhim vụ không, một phút cuối cùng không la chọn, coi như bỏ qua!

    - Nhn!

    Chỉn còn lạhi một phút cuối cùng, Trương Dương không biết giọng nữIB này nói gì, cũng chng biết phầChn thưởng là gì, nhưng phầnkFn thưởng thì chắcsc là đJiQồ tốt, Trương Dương nhn theo bảdn năng.

    - Ký chủ xác đGNqakcnh nhn phầBBJn thưởng hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”, trước khi lĩivnnh thưởng cầnn kích hoạtmt h thống, kích hoạakct h thống giờcg chính thứQjsc bắGNqt đivnQjsu, cầDsn thờGUi gian 30 giây!

    Giọng nữm máy móc không chút tình cảsm lạsIGi hin lên trong đSdCIBu Trương Dương, trước mắDst ảChnh màn hình màu lục biến thành một thanh process điGaang chạivny qua chạJiQy lạQjsi rấcst nhanh.

    Trong đcsguu Trương Dương vn mơ hồ, không biết rốt cuộc chuyn gì đGNqang xảvRVy ra, thanh process kia cũng đvRVã hoàn thành, trước mắGUt hắdn, xuấzdt hin một màn hình khác, màn hình có rấcst nhiu nội dung.

  • Gửi lúc 4:27 Ngày 18/04/2014

    nam.nguyenvan.583@fb

    độ tự sướng cao vk

  • Gửi lúc 19:09 Ngày 12/12/2013

    tinhtuongdoidvs

    đã đọc rất nhiều truyện, rất nhiều, nhưng phải công nhận bộ này có tin thần tự kỷ rất cao, trước nay chưa từng gặp @@ đọc nữa trước còn đỡ, nữa sau nhiều khi có 1 chương mà có tới 4 5 câu tự sướng.......

    • Gửi lúc 19:22 Ngày 01/06/2014

      vietanh.luu.942@fb

      Ừ chuyện này nên gọi thần y thánh nổ thòi đúng hơn

  • Gửi lúc 16:53 Ngày 21/08/2013

    chipmoon

    Lâu ra chương mới quá

  • Gửi lúc 9:34 Ngày 23/07/2013

    tuyen12tin

    22222222222222

  • Gửi lúc 14:34 Ngày 22/06/2013

    Scott

    bom roi

banner