Trang chủ / Đô Thị / Thần Y Thánh Thủ / Chương 4 : Nhận phần thưởng.

Thần Y Thánh Thủ

Chương 4 : Nhận phần thưởng.






Thần Y Thánh Thủ
Tác giảrZk: Tiểu Tiểu Vũ

Chương 4: Nhận phầFZn thưởng.

Nguồn dịrZkch: Dịch giả: Ngocsan
Sưu tầym: tunghoanh.com

    Trương Dương đFSli rồi, bác sĩkbC già nhẹ nhàng thảse tay cô bé xuống, vẻ mt có chút phứItNc tạItNp.

    NhữEFOng ngườlwhi khác đvXu đyhegng ngây ngốc, ước chng mấHYy chục giây trôi qua, bác sĩPyI trc ban kia mới tỉIGnh táo lạFi, vội vàng đVitYvng trước băng ca, luống cuống tay chân xem xét tình hình của cô gái.

    Đây là bnh nhân của y, có bấFZt cứZJi vấHYn đFZ gì là hắkn phảsvi chịIGu trách nhim.

    - GiờEFO cô ấuky không sao rồi, mọi ngườHYi không cầiqvn lo lắtYvng, cứRER làm theo nhữyng gì chàng thanh niên kia nói, trước tiên đyhưa bnh nhân vào phòng cấrZkp cứNuQu, đQbng nhổ kim tiêm trên ngườVii bnh nhân!

    Bác sĩrZk trung y già nhẹ giọng nói, khi nói mấCDsy chữJiw cuối cùng, ông hơi dng lạegi 1 chút.

    Kim tiêm, s dụng kim tiêm châm cứqu, ông ta coi như đvVược mở rộng tầbFEm mắpprt, bác sĩqY trung y già quay đEubu nhìn chỗ Trương Dương va mới rờZi đuki, lúc này mới chm rãi lắFc đsvGu bước đEui.

    Không có Trương Dương và Cố Thành, ở đJiwây đwyã xảDry ra s cố ngoài ý muốn gì, bác sĩG trc ban nhanh chóng đZJiưa cô gái vào phòng cấvVp cứDru.

    Sau khi kiểegm tra, bác sĩG trc ban này cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.

    BiểItNu hin của ngườyhi bnh đGã ổn đqZnh, qua lầyn kiểDrm tra này, có thểiqv xác đsvPWnh bnh nhân không mắtYvc chứyng huyết hà như y điqvã chuẩOPIn đFSloán, đyhiu này làm y toát mồ hôi lạZFnh, trong lòng nghĩDr mà sợ.

    Nếu chữItNa trịPW theo đZJiúng như nhữFZng gì y chẩRERn đYoán, cô gái nhấQbt đRERPyInh xuấtYvt huyết nhiu trên bàn mổ, lp tứwesc dn đZFến thiếu máu cơ tim cấPyIp tính, loạhqi bnh cấrZkp tính này, e là tỉX l ngườSFZi bnh t vong trên bàn mổ là rấItNt cao.

    Huống chi, ngườbi bnh trước đVió xuấyht huyết quá nhiu, kết quảppr phảqYi giúp cô ấIGy cầItNm máu, căn bảvVn không kịSFZp ứFDng phó với lầZn thiếu máu cơ tim cấkp tính này.

    CứPW thế, kết quảFZ cuối cùng là ngườvVi bnh sẽ t vong.

    Chưa tính đhqến s cố t vong trên bàn mổ, dù sao ngườHYi nhà ngườPyIi bnh cũng tng ký tên, đZJiây chỉX là s cố bấukt ngờvX bình thườYng trên bàn mổ, nhưng trước khi lên bàn mổ đNuQã phạFm phảZi sai lầHYm lớn nhấRERt, đZó là chẩDrn đItNoán sai bnh.

    Vì sai bnh, dn đViến t vong, bác sĩsv trc ban hiểRERu rấQbt rõ hu quảFSl này.

    - Chàng thanh niên kia là ai, lợi hạItNi tht.

    Sau khi bố trí ổn thỏa cho ngườtYvi bnh, y tá nhẹ nhàng thở ra, không kìm đItNược phán một câu.

    Cô không hiểvVu thấlwhu mọi vic như bác sĩY trc ban, nhưng cũng biết loạFSli bnh cấhp tính này nguy hiểvVm cỡ nào, còn xuấqt huyết nhiu như vy, Trương Dương chỉDr cầkbCn đPWiểegm ngón tay vài cái, lạGi dùng kim tiêm đYâm mấQby cái đFDã giúp bnh tình ổn đSFZhqnh, trong mắZJit họ đukây chính là kỳ tích.

    - Chuyn này sau này không đFược nhắSFZc lạhqi nữsva!

    Bác sĩq trc ban trng mắRERt nhìn y tá, y tá thè lưỡi, không nói gì.



    Cùng Trương Dương trở v phòng bnh, ánh mắOPIt của Cố Thành vn rấOPIt lạk lm.

    Va rồi biểPyIu hin của Trương Dương ngoài d liu của cu ta,căn bảFn cu ta không h ghĩEu ra, không biết Trương Dương điqvã làm gì, nhưng cu biết rõ, ngườtYvi bnh nằEum trên băng ca, quảFSl đEFOã có chuyểbn biến tốt nhờiqv s xuấZJit hin của Trương Dương.

    - Trương Dương, va nãy cu dùng cách gì vy, học đZFược khi nào đbFEIGy?

    Đi vài bước, Cố Thành không kìm nổi trong lòng chầrZkn ch, bước nhanh đNuQuổi kịJiwp Trương Dương, thốt lên hỏi.

    - Cái đkó à, trước kia học điVPược t một đYZFo sĩIG điVPFy!

    Trương Dương bt cườPWi ha hảEFO, hắRERn nói không sai, ông nội của hắrZkn xuấiqvt gia làm đwesOPIo sĩZ t khi hắXn còn nhỏ, luôn chữSFZa bnh cứViu ngườXi.

    Trương Dương t nhỏ đDrã đtYvi theo ông nội, cũng tinh tườZJing đyko quan.

    Đương nhiên, nhữegng thứF này đwesu là chuyn của Trương Dương kiếp trước, Trương Dương không thểuk nói tỉsv mỉQb, cũng không muốn nói tỉqY mỉlwh, dù sao lúc nhỏ của Trương Dương kiếp này cũng rấVit quái gỡ, có lúc thích chạsey đPyIến chỗ nào đEFOó ngồi một mình, giờJiw có thểvX đJiwổi chuyn này thành đkbCi theo một vịZ bác sĩrZk học tp là đIGược.

    Nào ngờZF Trương Dương va nói xong, Cố Thành đFDã chân thành gt đZPWu:
    - Trương Dương cu tht có phúc, vịyh đqEFOo sĩHY kia chắyhc chắyhn là cao nhân ẩPWn sĩq, có phảXi mỗi lầhn ông ấuky dạOPIy cu xong lạwesi mấJiwt tăm mấOPIt tích, hơn nữba mỗi lầPWn xuấEut hin, đqYu khiến cu cảEum thấPyIy rấCDst bấEut ngờqY?

    Lầyhn này ngườOPIi đpprc ra lạiVPi là Trương Dương.

    Trí tưởng tượng của Cố Thành này tht phong phú, nhưng cu ta như vy cũng tốt, mình đhqỡ phảFSli giảiVPi thích.

    Trương Dương gt đYsvu, hai ngườqYi va đEFOi va nói, đegi thng v phòng bnh.

    Trong phòng bnh, Hồ Hâm, M Tuyết đwesã thu dọn đukđegkc, kỳ tht cũng chng có bao nhiêu thứq, bọn họ mới vào tối qua, còn chưa kịwyp đukem gì vào.

    Thủ tục xuấset vin đDrã làm xong, giờCDs đlwhi cũng không ai ngăn cảkbCn, Trương Dương cùng với mọi ngườSFZi rờZFi khỏi bnh vin.

    Không biết vì sao, Cố Thành cũng không nhắlwhc đFSlến chuyn va xảGy ra.

    Hồ Hâm và M Tuyết không biết, va rồi Trương Dương đXã cứtYvu đItNược một ngườOPIi trong bnh vin.

    Trương Dương cũng không nói, tránh rước thêm phin phứZJic, mấEFOy ngườCDsi gọi hai chiếc taxi rờOPIi khỏi bnh vin, lúc gọi xe, Hồ Hâm cố ý sắPWp xếp cho Trương Dương và M Tuyết cùng ngồi xe sau.

    Cu còn cố ý phân phó, bảGo M Tuyết chăm sóc cho Trương Dương.

    Đối với mấFDy chuyn này Trương Dương cũng không đFZ ý, ngồi trong xe, khóe ming hắIGn khẽ cườqYi, trong lòng rấqYt là khoái trá.

    Hắiqvn khoái trá không phảqi vì điVPược ngồi cạXnh ngườwyi điqvẹp, mà là đvVã tránh khỏi s cố ngoài ý muốn thành công, bởi vì s xuấZFt hin của hắPyIn, một mạZJing ngườPyIi, một thiếu nữhq không chịXu hu quảG xấqYu vì chẩVin đwyoán sai lầZFm, kéo dài đIGược sinh mnh.

    CảZFm giác cứppru ngườZFi, rấNuQt thoảlwhi mái.

    Càng không cầOPIn phảSFZi nói, ngườtYvi đDrược cứkbCu còn là cháu bên ngoạFZi của giáo sư, đqiu này càng làm cho Trương Dương kiếp trước nhớ đlwhến vịJiw giáo sư kia, vịZF giáo sư kia đRERã giúp đqỡ Trương Dương rấJiwt nhiu.

    Y thut tổ truyn của Trương gia, trảDri qua nhiu năm tha kế điqvã thấrZkt truyn rấFSlt nhiu, da vào công khí tổ truyn, chữCDsa khỏi vài căn bnh phứhc tạYp một chút không thành vấhqn đy, thc s gp phảDri nhữkbCng vấPyIn đwy nan giảwyi của y học hin đREROPIi thì không đZược. Đây cũng là lý do vì sao ông nội Trương Dương mở đyhFZo quan cứku ngườZFi, chứCDs không ở y quán hoc vào bnh vin, y thut của ông không đkđkvVZng đZJiối với nhữQbng ngườDri ở bnh vin.

    Cũng chính vì như vy, Trương Dương mới bịSFZ ông nội đbưa đJiwi học đFDiqvi học, học tp h thống y thut hin đqYPWi, kết hợp với y học tổ truyn của gia đwesình.

    Ngườsei giúp Trương Dương kết hợp tấFSlt thảrZky hoàn m như vy, chính là vịrZk giáo sư kia, một ngườyi rấPyIt coi trọng hắhn, thườiVPng giúp đQbỡ hắyhn.

    - Mình trở v năm 98, vịbFE giáo sư hn sẽ không vic gì, hoc có thểrZk tránh đIGược bi kịyhch đtYvó.

    Trương Dương nghĩX, trong lòng thầtYvm nói, vào năm 2008, vịeg giáo sư kia đFZã bịOPI tai nạPWn giao thông, đqSFZa vịiqv cao mà cuối cùng chỉh có thểhq sống trên xe lăn.

    S cố lầFZn đhqó, ảZJinh hưởng rấlwht lớn đCDsến giáo sư, thm chí còn có ý đsvVinh t vn, cuối cùng nhờY con gái và mấrZky sinh viên đCDsVic ý của ông như Trương Dương khuyên bảXo, ông mới một lầXn nữXa đqYSFZng dy, đPyIối din với cuộc sống mới.

    - Đinh!

    Bên tai Trương Dương vang lên một âm thanh trong trẻo, Trương Dương quay đrZkEuu lạCDsi, đsvồng t đPyIột nhiên mở to không ít.

    Trước mt hắhqn, xuấJiwt hin một hình lục thểq màu lục, giữFSla có dấFSlu chấpprm than, dưới dấiqvu chấyhm than có mấFDy chữh Hán.

    Cái này, rấEut giống hình mấFy hình vẽ xuấrZkt hin trong trò chơi vi tính, trên màn hình chng nhìn thấegy kỳ quái, nó trc tiếp xuấXt hin trước mắEFOt, mà không có bấFSlt kỳ vt dn nào, cứlwh như xuấsvt hin giữvVa không trung, khiến Trương Dương cảwesm thấrZky kinh sợ.

    Trương Dương còn chưa kịFSlp phảHYn ứEung, một giọng nữlwh máy móc vang lên:
    - Đã hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”. GiờPyI ký chủ có muốn nhn thưởng không?

    - Đây là cái gì?

    Trương Dương ming mở to, trong lòng không ngng kêu lên, cảFnh tượng quỷ dịOPI xuấYt hin trước mt so với vic hắFSln tái sinh còn khiến ngườuki ta khó tiếp nhn hơn.

    Qua nhiu năm như vy, hắbn chưa tng thấNuQy qua, thm chí chưa tng nghe nói đYến chuyn quái dịk như vy.

    - Xin hỏi ký chủ có lĩbFEnh thưởng không, trong ba phút không trảY lờhi, coi như t đlwhộng bỏ qua!

    Trương Dương điVPang ngẩsen ngườQbi, giọng nói kia lạOPIi vang lên, giọng nói mang theo chút mở ảQbo, hơn nữFSla hin thng trong đwyNuQu hắkbCn, giống như linh hồn đQbang trc tiếp điqvối thoạEFOi, loạlwhi cảwym giác này rấwyt kỳ diu, căn bảYn nói không nên lờZi.

    - Trương Dương, anh sao nhìn em dữhq vy!

    M Tuyết ngẩNuQng đRERIGu lên, ánh mắwest xinh đegẹp nhìn Trương Dương, lúc này trong mắwyt ngườZJii ngoài, bộ dạukng của Trương Dương quảiqv có chút to gan.

    HắZn nhìn chằYm chằVim M Tuyết, mắZFt mang theo vẻ khiếp sợ, khẽ nhếch ming, dườrZkng như còn có chút nước bọt.

    Đổi lạvXi là cô gái khác, chắEuc hn sớm đegã cúi đFZCDsu xấZu hổ đCDsỏ mt, hoc tứlwhc gin, nghi ngờPyI đDrối phương, dáng vẻ của Trương Dương, khó tránh khiến ngườJiwi ta suy nghĩsv lch lạZc, ngườsvi trc tiếc mở ming hỏi như M Tuyết rấFSlt ít.

    Tuy tính tình M Tuyết thng thắukn, bình thườvVng hơi cẩvVu thảkbC một chút, nhưng trong lòng cô có gì sẽ hỏi nấkbCy, giờk cô hỏi như vy cũng chng có gì kỳ lạIG.

    Câu nói của M Tuyết làm cho tinh thầFDn Trương Dương trở v thc tạiVPi, hắqYn vội nói:
    - Em, em nói gì?

    - Vì sao anh nhìn em như vy!

    M Tuyết lp lạhqi câu hỏi, ánh mắukt của cô nhìn chăm chú Trương Dương, trong mắwyt còn toát lên chút thân thiết.

    ThầZFn thái Trương Dương cũng khôi phục đZFược một chút, nhìn M Tuyết, có vẻ mơ hồ, căn bảPWn hắHYn không biết, va nãy mình đPWã đGh lộ bộ dạOPIng của Trư ca, còn bịF M Tuyết hiểsvu lầiqvm.

    - Không, anh đkang nghĩFZ v một vấFSln đFD khác.

    Trương Dương va lắwyc đPyIFZu. giọng nói máy móc kia lạRERi vang lên:
    - Một phút xác đvXZJinh cuối cùng, ký chủ có nhn phầwesn thưởng hoàn thành nhim vụ không, một phút cuối cùng không la chọn, coi như bỏ qua!

    - Nhn!

    ChỉNuQ còn lạZFi một phút cuối cùng, Trương Dương không biết giọng nữhq này nói gì, cũng chng biết phầvXn thưởng là gì, nhưng phầqYn thưởng thì chắiVPc là đDrồ tốt, Trương Dương nhn theo bảDrn năng.

    - Ký chủ xác đYbnh nhn phầsvn thưởng hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”, trước khi lĩvXnh thưởng cầPyIn kích hoạPWt h thống, kích hoạsvt h thống giờF chính thứqYc bắlwht đHYyhu, cầkbCn thờDri gian 30 giây!

    Giọng nữhq máy móc không chút tình cảvVm lạvVi hin lên trong đyseu Trương Dương, trước mắbt ảbnh màn hình màu lục biến thành một thanh process đCDsang chạEFOy qua chạegy lạiVPi rấsvt nhanh.

    Trong đPWppru Trương Dương vn mơ hồ, không biết rốt cuộc chuyn gì đFDang xảOPIy ra, thanh process kia cũng đqã hoàn thành, trước mắkbCt hắRERn, xuấFSlt hin một màn hình khác, màn hình có rấlwht nhiu nội dung.

  • Gửi lúc 4:27 Ngày 18/04/2014

    nam.nguyenvan.583@fb

    độ tự sướng cao vk

  • Gửi lúc 19:09 Ngày 12/12/2013

    tinhtuongdoidvs

    đã đọc rất nhiều truyện, rất nhiều, nhưng phải công nhận bộ này có tin thần tự kỷ rất cao, trước nay chưa từng gặp @@ đọc nữa trước còn đỡ, nữa sau nhiều khi có 1 chương mà có tới 4 5 câu tự sướng.......

    • Gửi lúc 19:22 Ngày 01/06/2014

      vietanh.luu.942@fb

      Ừ chuyện này nên gọi thần y thánh nổ thòi đúng hơn

  • Gửi lúc 16:53 Ngày 21/08/2013

    chipmoon

    Lâu ra chương mới quá

  • Gửi lúc 9:34 Ngày 23/07/2013

    tuyen12tin

    22222222222222

  • Gửi lúc 14:34 Ngày 22/06/2013

    Scott

    bom roi