Trang chủ / Đô Thị / Thần Y Thánh Thủ / Chương 4 : Nhận phần thưởng.

Thần Y Thánh Thủ

Chương 4 : Nhận phần thưởng.




đDDJọc truyn mới nhấIt tạOWi tung hoanh . com

Thần Y Thánh Thủ
Tác giảV: Tiểu Tiểu Vũ

Chương 4: Nhận phầyBn thưởng.

Nguồn dịndch: Dịch giả: Ngocsan
Sưu tầvIm: tunghoanh.com

    Trương Dương đIi rồi, bác sĩFZh già nhẹ nhàng thảUKB tay cô bé xuống, vẻ mt có chút phứlvc tạdp.

    NhữWUng ngườVWni khác đFZhu đyBCyang ngây ngốc, ước chng mấWy chục giây trôi qua, bác sĩZh trc ban kia mới tỉndnh táo lạyBi, vội vàng đnlOvUCng trước băng ca, luống cuống tay chân xem xét tình hình của cô gái.

    Đây là bnh nhân của y, có bấdjdt cứVWn vấulvn đCl gì là hắFZhn phảBnci chịhHu trách nhim.

    - GiờTVu cô ấkHFy không sao rồi, mọi ngườCyai không cầCln lo lắWng, cứW làm theo nhữBncng gì chàng thanh niên kia nói, trước tiên đyBưa bnh nhân vào phòng cấhHp cứwtu, đClng nhổ kim tiêm trên ngườVi bnh nhân!

    Bác sĩt trung y già nhẹ giọng nói, khi nói mấyBy chữJkv cuối cùng, ông hơi dng lạygi 1 chút.

    Kim tiêm, s dụng kim tiêm châm cứHSZu, ông ta coi như đzmược mở rộng tầWUm mắNvwt, bác sĩlv trung y già quay đeVNvwu nhìn chỗ Trương Dương va mới rờHSZi đSGyi, lúc này mới chm rãi lắFZhc đIygu bước đUi.

    Không có Trương Dương và Cố Thành, ở đjTLây đWUã xảasy ra s cố ngoài ý muốn gì, bác sĩNvw trc ban nhanh chóng đjTLưa cô gái vào phòng cấygp cứVu.

    Sau khi kiểwUm tra, bác sĩCl trc ban này cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.

    BiểvUCu hin của ngườri bnh đHSZã ổn đOWjTLnh, qua lầvIn kiểasm tra này, có thểSGy xác đClmnh bnh nhân không mắhHc chứNvwng huyết hà như y đNvwã chuẩlvn đGAoán, đriu này làm y toát mồ hôi lạCyanh, trong lòng nghĩyB mà sợ.

    Nếu chữkHFa trịCl theo đndúng như nhữndng gì y chẩLNBn đLNBoán, cô gái nhấDDJt đKdlvnh xuấwUt huyết nhiu trên bàn mổ, lp tứBQc dn đvến thiếu máu cơ tim cấClp tính, loạndi bnh cấkHFp tính này, e là tỉCya l ngườNvwi bnh t vong trên bàn mổ là rấlt cao.

    Huống chi, ngườulvi bnh trước đvIó xuấLNBt huyết quá nhiu, kết quảWU phảasi giúp cô ấdy cầClm máu, căn bảnlOn không kịUp ứkHFng phó với lầwUn thiếu máu cơ tim cấVp tính này.

    CứkHF thế, kết quảSGy cuối cùng là ngườli bnh sẽ t vong.

    Chưa tính đZhến s cố t vong trên bàn mổ, dù sao ngườZwqi nhà ngườCyai bnh cũng tng ký tên, đUây chỉTVu là s cố bấwtt ngờZh bình thườndng trên bàn mổ, nhưng trước khi lên bàn mổ đFZhã phạczem phảdjdi sai lầzmm lớn nhấZwqt, đmó là chẩczen đWUoán sai bnh.

    Vì sai bnh, dn đIến t vong, bác sĩSGy trc ban hiểqDu rấLNBt rõ hu quảSGy này.

    - Chàng thanh niên kia là ai, lợi hạvUCi tht.

    Sau khi bố trí ổn thỏa cho ngườZhi bnh, y tá nhẹ nhàng thở ra, không kìm đvIược phán một câu. truyn đClược lấvIy t website tung hoanh

    Cô không hiểulvu thấIu mọi vic như bác sĩnd trc ban, nhưng cũng biết loạti bnh cấSGyp tính này nguy hiểkHFm cỡ nào, còn xuấUt huyết nhiu như vy, Trương Dương chỉLNB cầrn đlviểHSZm ngón tay vài cái, lạasi dùng kim tiêm đUKBâm mấwUy cái đtã giúp bnh tình ổn đtBQnh, trong mắNvwt họ đBncây chính là kỳ tích.

    - Chuyn này sau này không đBQược nhắSGyc lạqDi nữTVua!

    Bác sĩNvw trc ban trng mắulvt nhìn y tá, y tá thè lưỡi, không nói gì.



    Cùng Trương Dương trở v phòng bnh, ánh mắwUt của Cố Thành vn rấlt lạSGy lm.

    Va rồi biểjTLu hin của Trương Dương ngoài d liu của cu ta,căn bảCln cu ta không h ghĩcze ra, không biết Trương Dương đjTLã làm gì, nhưng cu biết rõ, ngườvi bnh nằwUm trên băng ca, quảSGy đCyaã có chuyểwtn biến tốt nhờTVu s xuấdjdt hin của Trương Dương.

    - Trương Dương, va nãy cu dùng cách gì vy, học đClược khi nào đkHFvry?

    Đi vài bước, Cố Thành không kìm nổi trong lòng chầFZhn ch, bước nhanh đkHFuổi kịygp Trương Dương, thốt lên hỏi.

    - Cái đeVó à, trước kia học đvUCược t một đZhOWo sĩNvw đJkvry!

    Trương Dương bt cườUi ha hảFZh, hắmn nói không sai, ông nội của hắwUn xuấvIt gia làm đHSZSGyo sĩFZh t khi hắWUn còn nhỏ, luôn chữwta bnh cứWu ngườUKBi.

    Trương Dương t nhỏ đlã đCyai theo ông nội, cũng tinh tườndng đUKBnlOo quan.

    Đương nhiên, nhữnlOng thứTVu này đvru là chuyn của Trương Dương kiếp trước, Trương Dương không thểKd nói tỉm mỉSGy, cũng không muốn nói tỉlv mỉDDJ, dù sao lúc nhỏ của Trương Dương kiếp này cũng rấvIt quái gỡ, có lúc thích chạDDJy đBncến chỗ nào đvó ngồi một mình, giờNvw có thểTVu đUKBổi chuyn này thành đvIi theo một vịDDJ bác sĩU học tp là đLNBược.

    Nào ngờnlO Trương Dương va nói xong, Cố Thành đKdã chân thành gt đndtu:
    - Trương Dương cu tht có phúc, vịyB đGAJkvo sĩTVu kia chắdjdc chắlvn là cao nhân ẩCln sĩvr, có phảCyai mỗi lầvn ông ấZhy dạvIy cu xong lạli mấVWnt tăm mấvIt tích, hơn nữkHFa mỗi lầln xuấygt hin, đdjdu khiến cu cảDDJm thấOWy rấwtt bấast ngờas?

    LầWUn này ngườwUi đyBc ra lạeVi là Trương Dương.

    Trí tưởng tượng của Cố Thành này tht phong phú, nhưng cu ta như vy cũng tốt, mình đTVuỡ phảBnci giảwti thích.

    Trương Dương gt đulvdjdu, hai ngườVi va đHSZi va nói, đKdi thng v phòng bnh.

    Trong phòng bnh, Hồ Hâm, M Tuyết đIã thu dọn đWđrdc, kỳ tht cũng chng có bao nhiêu thứZh, bọn họ mới vào tối qua, còn chưa kịdp đLNBem gì vào.

    Thủ tục xuấZwqt vin đvUCã làm xong, giờBnc đlvi cũng không ai ngăn cảwtn, Trương Dương cùng với mọi ngườndi rờZhi khỏi bnh vin.

    Không biết vì sao, Cố Thành cũng không nhắBQc đtến chuyn va xảczey ra.

    Hồ Hâm và M Tuyết không biết, va rồi Trương Dương đkHFã cứhHu đjTLược một ngườvUCi trong bnh vin.

    Trương Dương cũng không nói, tránh rước thêm phin phứTVuc, mấIy ngườygi gọi hai chiếc taxi rờKdi khỏi bnh vin, lúc gọi xe, Hồ Hâm cố ý sắdp xếp cho Trương Dương và M Tuyết cùng ngồi xe sau.

    Cu còn cố ý phân phó, bảvIo M Tuyết chăm sóc cho Trương Dương.

    Đối với mấnlOy chuyn này Trương Dương cũng không đVWnI ý, ngồi trong xe, khóe ming hắJkvn khẽ cườwti, trong lòng rấZht là khoái trá.

    HắKdn khoái trá không phảZwqi vì đUKBược ngồi cạrnh ngườSGyi đczeẹp, mà là đUã tránh khỏi s cố ngoài ý muốn thành công, bởi vì s xuấOWt hin của hắZwqn, một mạdng ngườyBi, một thiếu nữeV không chịClu hu quảyB xấzmu vì chẩqDn đtoán sai lầnlOm, kéo dài đczeược sinh mnh.

    Cảtm giác cứygu ngườvi, rấUt thoảZhi mái.

    Càng không cầndn phảLNBi nói, ngườnlOi đwUược cứdu còn là cháu bên ngoạHSZi của giáo sư, đkHFiu này càng làm cho Trương Dương kiếp trước nhớ đBncến vịhH giáo sư kia, vịTVu giáo sư kia đLNBã giúp đmỡ Trương Dương rấwtt nhiu.

    Y thut tổ truyn của Trương gia, trảkHFi qua nhiu năm tha kế đTVuã thấlvt truyn rấUKBt nhiu, da vào công khí tổ truyn, chữzma khỏi vài căn bnh phứqDc tạrp một chút không thành vấvn đSGy, thc s gp phảIi nhữnlOng vấasn đjTL nan giảlvi của y học hin đvUCBQi thì không đulvược. Đây cũng là lý do vì sao ông nội Trương Dương mở đVWUo quan cứhHu ngườZhi, chứhH không ở y quán hoc vào bnh vin, y thut của ông không đlvđvrBncVng đNvwối với nhữtng ngườWi ở bnh vin.

    Cũng chính vì như vy, Trương Dương mới bịJkv ông nội đwtưa đli học đdzmi học, học tp h thống y thut hin đVczei, kết hợp với y học tổ truyn của gia đJkvình.

    NgườqDi giúp Trương Dương kết hợp tấIt thảVy hoàn m như vy, chính là vịnd giáo sư kia, một ngườulvi rấvt coi trọng hắvn, thườvrng giúp đTVuỡ hắIn.

    - Mình trở v năm 98, vịHSZ giáo sư hn sẽ không vic gì, hoc có thểI tránh đrược bi kịWch đtó.

    Trương Dương nghĩBnc, trong lòng thầIm nói, vào năm 2008, vịUKB giáo sư kia đjTLã bịV tai nạmn giao thông, đczeZha vịdjd cao mà cuối cùng chỉU có thểCl sống trên xe lăn.

    S cố lầeVn đFZhó, ảLNBnh hưởng rấzmt lớn đWến giáo sư, thm chí còn có ý đCyavrnh t vn, cuối cùng nhờNvw con gái và mấndy sinh viên đKdBQc ý của ông như Trương Dương khuyên bảmo, ông mới một lầhHn nữWUa đZwqBncng dy, đJkvối din với cuộc sống mới.

    - Đinh!

    Bên tai Trương Dương vang lên một âm thanh trong trẻo, Trương Dương quay đeVnlOu lạwti, đqDồng t đClột nhiên mở to không ít.

    Trước mt hắqDn, xuấmt hin một hình lục thểzm màu lục, giữla có dấSGyu chấKdm than, dưới dấKdu chấvUCm than có mấVWny chữkHF Hán.

    Cái này, rấVWnt giống hình mấeVy hình vẽ xuấulvt hin trong trò chơi vi tính, trên màn hình chng nhìn thấwty kỳ quái, nó trc tiếp xuấJkvt hin trước mắqDt, mà không có bấSGyt kỳ vt dn nào, cứqD như xuấtt hin giữLNBa không trung, khiến Trương Dương cảFZhm thấlvy kinh sợ.

    Trương Dương còn chưa kịrp phảczen ứFZhng, một giọng nữdjd máy móc vang lên:
    - Đã hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”. GiờUKB ký chủ có muốn nhn thưởng không?

    - Đây là cái gì?

    Trương Dương ming mở to, trong lòng không ngng kêu lên, cảkHFnh tượng quỷ dịt xuấczet hin trước mt so với vic hắLNBn tái sinh còn khiến ngườHSZi ta khó tiếp nhn hơn.

    Qua nhiu năm như vy, hắUn chưa tng thấasy qua, thm chí chưa tng nghe nói đWUến chuyn quái dịas như vy.

    - Xin hỏi ký chủ có lĩWUnh thưởng không, trong ba phút không trảHSZ lờTVui, coi như t đBncộng bỏ qua!

    Trương Dương đzmang ngẩUKBn ngườWi, giọng nói kia lạli vang lên, giọng nói mang theo chút mở ảLNBo, hơn nữTVua hin thng trong đhHvIu hắHSZn, giống như linh hồn đasang trc tiếp đdjdối thoạeVi, loạvri cảwUm giác này rấDDJt kỳ diu, căn bảln nói không nên lờUi.

    - Trương Dương, anh sao nhìn em dữWU vy!

    M Tuyết ngẩCyang đBQSGyu lên, ánh mắeVt xinh đasẹp nhìn Trương Dương, lúc này trong mắClt ngườasi ngoài, bộ dạZhng của Trương Dương quảUKB có chút to gan.

    HắOWn nhìn chằWUm chằyBm M Tuyết, mắyBt mang theo vẻ khiếp sợ, khẽ nhếch ming, dườOWng như còn có chút nước bọt.

    Đổi lạHSZi là cô gái khác, chắLNBc hn sớm đnlOã cúi đnlOZwqu xấeVu hổ đClỏ mt, hoc tứUKBc gin, nghi ngờCya đGAối phương, dáng vẻ của Trương Dương, khó tránh khiến ngườvri ta suy nghĩKd lch lạUKBc, ngườCli trc tiếc mở ming hỏi như M Tuyết rấVt ít.

    Tuy tính tình M Tuyết thng thắIn, bình thườBQng hơi cẩvIu thảBQ một chút, nhưng trong lòng cô có gì sẽ hỏi nấVWny, giờWU cô hỏi như vy cũng chng có gì kỳ lạCya.

    Câu nói của M Tuyết làm cho tinh thầvrn Trương Dương trở v thc tạnlOi, hắUKBn vội nói:
    - Em, em nói gì?

    - Vì sao anh nhìn em như vy!

    M Tuyết lp lạnlOi câu hỏi, ánh mắOWt của cô nhìn chăm chú Trương Dương, trong mắlvt còn toát lên chút thân thiết.

    ThầWUn thái Trương Dương cũng khôi phục đlược một chút, nhìn M Tuyết, có vẻ mơ hồ, căn bảCyan hắZhn không biết, va nãy mình đUKBã đulvKd lộ bộ dạvUCng của Trư ca, còn bịBnc M Tuyết hiểmu lầIm.

    - Không, anh đkHFang nghĩTVu v một vấHSZn đZwq khác.

    Trương Dương va lắCyac đlvSGyu. giọng nói máy móc kia lạvri vang lên:
    - Một phút xác đvkHFnh cuối cùng, ký chủ có nhn phầyBn thưởng hoàn thành nhim vụ không, một phút cuối cùng không la chọn, coi như bỏ qua!

    - Nhn!

    ChỉBQ còn lạndi một phút cuối cùng, Trương Dương không biết giọng nữcze này nói gì, cũng chng biết phầasn thưởng là gì, nhưng phầGAn thưởng thì chắVWnc là đvUCồ tốt, Trương Dương nhn theo bảasn năng.

    - Ký chủ xác đVWnh nhn phầKdn thưởng hoàn thành nhim vụ “S tiếc nuối của giáo sư”, trước khi lĩndnh thưởng cầvrn kích hoạast h thống, kích hoạJkvt h thống giờKd chính thứLNBc bắkHFt đhHndu, cầdn thờJkvi gian 30 giây!

    Giọng nữV máy móc không chút tình cảGAm lạkHFi hin lên trong đzmFZhu Trương Dương, trước mắVWnt ảtnh màn hình màu lục biến thành một thanh process đzmang chạvry qua chạry lạvi rấBnct nhanh.

    Trong đvrygu Trương Dương vn mơ hồ, không biết rốt cuộc chuyn gì đwtang xảCyay ra, thanh process kia cũng đlã hoàn thành, trước mắWUt hắKdn, xuấIt hin một màn hình khác, màn hình có rấygt nhiu nội dung.

  • Gửi lúc 4:27 Ngày 18/04/2014

    nam.nguyenvan.583@fb

    độ tự sướng cao vk

  • Gửi lúc 19:09 Ngày 12/12/2013

    tinhtuongdoidvs

    đã đọc rất nhiều truyện, rất nhiều, nhưng phải công nhận bộ này có tin thần tự kỷ rất cao, trước nay chưa từng gặp @@ đọc nữa trước còn đỡ, nữa sau nhiều khi có 1 chương mà có tới 4 5 câu tự sướng.......

    • Gửi lúc 19:22 Ngày 01/06/2014

      vietanh.luu.942@fb

      Ừ chuyện này nên gọi thần y thánh nổ thòi đúng hơn

  • Gửi lúc 16:53 Ngày 21/08/2013

    chipmoon

    Lâu ra chương mới quá

  • Gửi lúc 9:34 Ngày 23/07/2013

    tuyen12tin

    22222222222222

  • Gửi lúc 14:34 Ngày 22/06/2013

    Scott

    bom roi