Trang chủ / Đô Thị / Quan Vận / Chương 79 : Quyết định như vậy nhé

Quan Vận

Chương 79 : Quyết định như vậy nhé




Quan Vn
Tác giảRep: Hà ThườGRung TạQBii

Chương 79: Quyết đefIJPnh như vy nhé

Nhóm dịhPch: Quan Trườbng đfsbọc truyn mới nhấVt tạBsi tung hoanh . com
Nguồn: Mê truyn



Kỳ tht Quan Doãn cũng không phảfsbi là hiểQBiu rõ lắWGym Hạrqi ĐyLVc TrườPtng mượn ai tay chèn ép hắefn, nhưng có thểLhw khng đsIBkunh một chút là, đbó là một nhân vt quan trọng ở Thành ủy.

Với lc ảEmnh hưởng của HạVwC Đfc TrườhPng, có thểyLV trc tiếp ảVwCnh hưởng đGRuến tính khảyLV thi của huyn Khổng, là cc kỳ bé nhỏ. Như vy Hạix Đcfc Trườrqing cũng chỉcf có một con đSườBsng có thểVwC đefi , chính là mượn tay một nhân vt ở Thành ủy Hoàng Lương, ám chỉIJP với Lý Dt Phong và Lãnh Phong.

Lý Dt Phong và Lãnh Phong mang thân phn cán bộ nhảkMyy dù, trong Thành ủy ngườBsi có thểuacpSnh hưởng đuQfến hành đLhwộng của bọn họ không có mấyEDy ngườhPi. Tr phi... tr phi là Bí thư Thành ủy có thểDh quyết đqfbtnh vic lên chứefc và khảwLo hạyLVch!

Lúc trước, khi Hạnk Lai đWGyến, trong lúc nói chuyn phiếm với Quan Doãn, vô tình đEmã đPtRep lộ ra một tin tứIJPc — thờki đfiểDhm học lớp bồi dưỡng ở trườyEDng ĐRepng trung ương, HạyLV ĐsIc TrườVwCng tng là bạBsn cùng học với Tưởng Tuyết Tùng.

Trên quan trườnkng có ba loạQBii quan h là bn chắhEc nhấSt. Thứfsb nhấyEDt là thanh niên trí thứLhwc, thứix hai là chiến hữRepu, thứVwC ba là bạsIn học. Bạkn cùng học ở trườtng ĐsIng trung ương cũng là bạfn học, hơn nữBkua nói không chng Tưởng Tuyết Tùng và Hạfsb Đfc Trườnkng còn có chính kiến giống nhau, mới quen đuacã thân.

Tính tuổi, HạWGy ĐdWdc TrườhEng và Tưởng Tuyết Tùng quảyLV tht là bạpSn cùng lứwLa tuổi. Tưởng Tuyết Tùng năm mươi tuổi, Bí thư Thành ủy năm mươi tuổi, ở trong nước coi như là nổi tiếng, hơn nữPta phảrqii biết rằyEDng, Tưởng Tuyết Tùng đfRepm nhim Bí thư Thành ủy Hoàng Lương đixã hơn hai năm. Nói đfúng hơn là, chỉMIr còn hơn hai năm nữIJPa lin có khảcf năng tiến thêm một bước, trở thành quan lớn cấdWdp phó tỉPnh.

Nói như thế, ngườBsi có thểE hin tạVwCi đPti theo đattm nhim chứBsc thư ký lớn bên cạPnh Tưởng Tuyết Tùng — ở tòa nhà Thành ủy có rấiet nhiu thư ký, chỉt có thư ký của nhân vt số một mới có thểMIr xưng là thư ký lớn. Đó là vì khác với thư ký của Chủ tịtch thành phố và các ủy viên thườIJPng vụ khác — không dám nói v sau khng đPatnh tin đDhồ rộng thênh thang, nhưng so với hin tạixi, tuyt đnkối xem như vút thng lên trờiei.

Tuy nhiên... Quan Doãn cũng sẽ không ngây ngô mà cho rằSng Tưởng Tuyết Tùng tht s coi trọng hắWGyn. Lùi lạVi mườpSi ngàn bước mà nói, nhớ đieến đfã hơn một năm bịE xa lánh và lạfnh nhạhEt ở huyn Khổng, sau lưng lc ảVnh hưởng có ở khắnkp mọi nơi hn đCVu có bóng dáng của Tưởng Tuyết Tùng. Ngay cảMIr Tưởng Tuyết Tùng tht s tán thưởng hắIJPn, hắRepn cũng chng dám nghĩP tới. Cho dù hắSn có tài năng ngút trờQBii, Tưởng Tuyết Tùng cũng sẽ không vì một thư ký mà đkMyyEDc tội với Phó trưởng ban thườGRung trc Ban Tổ chứpSc cán bộ Tỉixnh ủy sắCthp nhm chứuQfc!

Hạqf ĐuQfc Trườefng nhỏ hơn Tưởng Tuyết Tùng vài tuổi, năm nay 47 tuổi. Mc dù trước kia HạQBi Đbtc TrườVng vn luôn giữf chứbtc tạQBii Ủy ban Giáo dục quốc gia, hơn nữfsba chỉJJB là một Phó vụ trưởng, dườLhwng như tin đhEồ u ám, nhưng lầkMyn này ra khỏi BắBkuc Kinh, đJnã nhảCVy vào ngồi ghế Phó trưởng ban thườieng trc Ban Tổ chứyLVc cán bộ Tỉixnh ủy quan trọng. Ai cũng đtu có thểf thấMIry rõ, HạyLV Đbc Trườfng không phảVwCi đEmược dát vàng mà đfsbến tỉsInh Yến, mà là chuẩuacn bịyED cho vài năm sau tiếp tục đbtfm nhim chứixc Trưởng ban Tổ chứSc cán bộ TỉwVnnh ủy.

Điu này đJJBồng nghĩCtha với, ca chính trong quan trườBkung của Hạrqi ĐCVc TrườGRung chính thứefc mở ra một con đEmườyEDng bằMIrng phng, sáng lạCVn.

Bối cảCthnh sâu dày đcfến tột cùng của HạhP ĐsIc TrườPtng, Quan Doãn không thểnk hiểhPu hết. Vì sao trước kia vn luôn nhm chứtc ở Ủy ban Giáo dục quốc gia mà không phảuQfi cơ quan quan trọng nào khác, hắDhn cũng đdWdoán không ra. Con đsIườJJBng trên quan trườEmng của mỗi ngườbi không h giống nhau, cũng không nhấEmt đkMyBkunh phảVi bước đsIi t cấdWdp cơ sở thì mới tiến lên phía trước đefược.

HắdWdn cũng không tp hợp lờfi nói của Hạnk Lai, tin rằieng cô không có hứLng thú lớn với chính trịCth nên cũng biết rấyEDt ít, hơn nữfa với cách đQBiối nhân x thế của HạJn Đtbc Trườkng, cũng không chắCthc sẽ cho Hạef Lai biết thế lc chính trịfsb của ông ta. HạCth Đqfc TrườRepng là một ngườefi rấwVnt có tính toán, ngay đBsối với hắyEDn một sinh viên va mới ra trườBsng, cũng đMIr phòng cc đLhwộ và còn thiết kế một hố tht to cho hắWGyn nhảJny vào, huống chi là đbtối với ngườMIri khác? Tin rằCVng HạBku Điec TrườRepng đWGyi vào tỉBsnh Yến, tuy rằieng chỉL là một Phó trưởng ban thườLng trc Ban Tổ chứPtc cán bộ Tỉixnh ủy, cũng không phảfi nhân vt có nhiu trọng lượng, cũng không ở trong bộ máy ủy viên thườyLVng vụ, nhưng khng đSVwCnh ông ta sẽ mang đEmến ảPnh hưởng không nhỏ cho thế cục tỉhEnh Yến.

Nghe qua Ôn Lâm nói muốn đsI c hắnkn đkMyfsbm nhim thư ký của Tưởng Tuyết Tùng, Quan Doãn ban đEmkMyu git mình, sau đCVó lạCVi thảfn nhiên, cườuQfi nói:
- Thôi đBkui, đDh c thì cứkMy đtb c, dù sao tin rằBsng bấwLt kểt như thế nào Bí thư Tưởng cũng sẽ không coi trọng tôi. Cho dù có coi trọng tôi, ông ta cũng sẽ không phân công công vic cho tôi. Em coi như quan tâm vô ích rồi, cho dù như thế nào, thay tôi cảLm ơn ý tốt của Trưởng ban Dip.

- Cái gì mà Trưởng ban Dip, phảCVi gọi là dì. Em không hiểWGyu, vì sao lạdWdi nói Bí thư Tưởng thấsIy anh chướng mắPt? Em thấBkuy không hn thế đhEâu, anh đLi làm thư ký của Bí thư Tưởng, so với Vương Xa Quân còn mạEnh hơn. Anh không biết, Lý VĩGRunh Xương làm bộ làm tịiech nói là đf c em với Bí thư Tưởng, ông ta chính là muốn cố ý cho dì em một ân tình, muốn dì em đhP c Vương Xa Quân, Đng cho là em không thấixy đbược dụng tâm của ông ta, ai ngốc hơn ai đPtây? H!
Ôn Lâm liếc mắVwCt qua Quan Doãn, còn nói,
- Không cầsIn tìm nhà ở gì nữwVna, nhà cổ của gia đQBiình em còn đieLhw không, bảato ông cụ Dung đwVnến ở là đefược. Dù sao cũng đatwVn không, nhà cổ mà đVV không lâu, không có hơi ngườkMyi, sẽ thành nhà hoang, có ngườbi ở ngược lạwVni lạixi tốt. Đúng rồi, ông cụ Dung rốt cuộc là ai?

Ôn Lâm nói cũng phảLhwi, nhà cổ nếu có ngườDhi ở, có hơi ngườhEi, nhà lin có sứDhc sống. Nếu cứnk đSL hoang như vy, căn nhà vốn dĩCth còn có thểS ở thêm mườyLVi năm, có lẽ chỉsI năm năm là gục sụp. Rấkt kỳ quái, có ngườbti ở và không có ngườfi ở khác bit tht lớn, có thểRep thấty đkMyược mọi vic trên thế gian, quảef tht có chỗ thầGRun bí không biết đpSược.

- Ông cụ Dung là một ngườIJPi ở nơi khác đkMyến, cũng không biết t nơi nào đqfến, có lẽ ở huyn Khổng đefã đRepược vài năm, có lẽ đfsbã mườCthi mấSy năm. Nhưng ông ấuQfy không thân không thích, một mình bán bánh nướng mà sống. Tôi cảLhwm thấCVy ông cụ rấLt đhPáng thương, nên vn giúp ông ấBkuy một chút trong khảnk năng của mình. Tuy nhiên nhắQBic tới đrqiã hơn một năm, tôi học đPtược t ông ấVwCy tht đWGyúng là đfsbược không ít thứL.

- Anh tht đkMyúng là một quái nhân.
Ôn Lâm đMIri đEmến đieườLhwng L Nhượng, rẽ sang bên trái, lạuQfi đyLVi vài bước, rẽ sang bên phảefi, lin đwLi tới một ngõ nhỏ hẹp,
- Nhn nuôi một cô em gái còn chưa tính, còn không đWGyEm con bé mang họ Quan, lạti còn giúp một ông cụ Dung. Anh tht đEúng là làm cho ngườhPi ta nhìn không thấLhwu. Tới rồi, xem nhà cổ của gia đEình tôi thế nào rồi?

Nhà cổ của gia đLình Ôn Lâm tọa lạfc tạwVni phố cổ của thịrqi trấcfn, là một tiểcfu vin không lớn, nhà trt, kiểwVnu nhà ba gian ở giữnka, hai gian ở bên cạyLVnh. Mc dù nhà có hơi cũ, nhưng đqfược giữef gìn rấuQft tốt, hơn nữEa hơi thở sứtbc sống dạuact dào. Có cây lâu năm và vạtbi nước ở trong vin, mt đSsIt lát gạPtch đfỏ, có bc thang gỗ nối thng lên mái nhà, tấDht cảP mọi thứt đsIu thểRep hin ra một cách không tiếng đDhộng lịEmch s của ngôi nhà cổ.

Phố cổ ở thịyED trấQBin có rấcft nhiu hộ gia đuacình đpSu chuyểien ra khỏi nhà cổ, sang ở nhà lầwLu. T đqfó đWGywVni bộ phn nhà cổ đVwCu đuQfWGy đwLó không dùng. Có lẽ theo thờrqii gian trôi qua, nhà cổ chung quy sẽ trở thành quá khứL bịBku bao phủ bên trong thờPi gian và mưa gió, nhưng nhà cổ đBsrqi lạti cho một thế h ký ứfc và nim sung sướng, chuyn xưa cứWGy như mãi mãi sinh đyLVộng ở đEmó.

Ôn Lâm có cảwLm tình khá sâu đDhm đyEDối với nhà cổ, nhìn đtông một chút nhìn tây một chút, thỉJJBnh thoảrqing lạhEi mỉVwCm cườiei tươi, cô chỉE vào một gốc cây cây lu nói:
- Ngay tạPti gốc cây này anh đVã nói với em, muốn em làm vợ của anh. Em nói không đfsbược, anh lin đEmuacy em một cái, em ngã ngồi dưới đtRept lin khóc nhè.

Quan Doãn gãi gãi đuacMIru, cố gắsIng ngm nghĩqf một chút, không có ấCVn tượng gì, đRepành phảrqii bấpSt đdWdMIrc dĩk nói:
- Được rồi, coi như là đfã tng xảtby ra đCVi, tôi không phủ nhn.

Ôn Lâm tiến lên một bước, nhấwLc chân lên đJná Quan Doãn một cái:
- Anh phảati nhớ k, anh tng cầieu hôn em, nhưng em c tuyt anh. Anh còn phảqfi nhớ k, nếu có một ngày anh lạbti muốn cầefu hôn em lầIJPn nữwVna, có lẽ em sẽ nim tình thành ý của anh đCthã cầEu hôn em lầkMyn thứat hai mà cố gắJnng suy xét một chút.

Quan Doãn hết chỗ nói rồi:
- Này... chuyn này rấJnt xa xôi, v sau hẵixng nói. Nhà cổ không tồi, tôi thay ông cụ Dung cảIJPm ơn em. Nào, giúp tôi dọn dẹp một chút, đbtpS bấft cứIJP lúc nào ông cụ cũng có thểbt vào ở.

- Ừ.
Ôn Lâm lên tiếng đuacáp, kéo tay áo lên làm vic. Cô va cong lưng thì cp mông tròn lin vểefnh lên, eo nhỏ va thu lạsIi, lộ da thịEmt ra ngoài. Mông tht là mượt mà mà tràn đhEGRuy vẻ đhPẹp, quảrqi tht đyLVẹp không sao tảhP xiết, đbc bit hai chân chắkMyc chắwVnn, không cầyEDn sờBku cũng biết êm ái mườPi phầtbn.

Quan Doãn không kìm nổi ánh mắiet thưởng thứBsc vẻ đcfẹp của Ôn Lâm tht lâu, không ngờWGy lạQBii bịat Ôn Lâm phát hin, cô quay trở lạIJPi trng mắtbt nhìn Quan Doãn:
- KhẩIJPn trương làm vic, nhìn cái gì vy, lầkn trước có phảBsi chưa thấdWdy đSủ hay không?

Quan Doãn thành tht tha nhn:
- LầEn trước mấft đBsin, chỉVwC sờE soạRepng, không thấWGyy đJnược.

Ôn Lâm quay đbJnu đLhwi, nhưng t cổ của cô có thểWGy thấEy đtbược mt cô đfang đwVnỏ. QuảLhw tht là s vic tế nhịLhw lầPn trước làm ngườEi ta khắqfc sâu ấDhn tượng, ở trong lòng hai ngườSi đIJPu đnkPt lạJni ký ứEmc không thểyED xóa nhòa. Chng qua đVúng là vn còn chưa thành chuyn tốt, giữGRua nam và nữnk có một số vic một khi vạpSch trầWGyn, lin vĩJJBnh vin không thểix che dấqfu đSược.

Lúc này hoàng hôn buông xuống, bên trong nhà cổ vô cùng yên tĩrqinh, lạfi có cảwVnnh vt êm dịatu, đDhúng là thờBsi tiết và thờti đyEDiểyLVm hợp lòng ngườIJPi, không khí lin dầien dầfsbn ngọt ngào thêm vài phầpSn.

Quan Doãn không khỏi lạfi đfộng tâm, hắfn dù sao tuổi trẻ, đhEang ở giai đEmoạVn đhEộ tuổi khí huyết dâng trào. NgườPti thiếu niên nào không có nhiu tình, ngườhPi thiếu nữBs nào không có xuân? Tình cảuacm thanh xuân mãnh lit và hormone tuổi trẻ, luôn d dàng bộc phát trong lòng, khát vọng gây ra kích đbộng, hắEn bước một bước, giơ tay bắMIrt lấQBiy tay của Ôn Lâm, dịQBiu dàng nói:
- Ôn Lâm, tôi...

Ôn Lâm nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Quan Doãn, trong ánh mắhPt tuy có khát vọng, nhưng so với Quan Doãn thì bình tĩknh hơn, cô cườefi chói lóa:
- Được rồi, chúng ta vn là không nên làm chuyn đfiên rồ, em hỏi anh, em Dung và ông cụ Dung đVu họ Dung, có khi nào em gái là thân nhân của ông cụ Dung hay không?

Tình cảsIm mãnh lit của Quan Doãn đwVnã biến mấBkut trong nháy mắBkut, hắpSn âm thầSm cảfm ơn s bình tĩGRunh của Ôn Lâm. Đúng vy, hắqfn không thểEm cho Ôn Lâm bấCtht lun là hứfa hẹn hay tương lai gì, cho dù chiếm đwLược Ôn Lâm thì phảefi làm như thế nào đCVây? HứVwCa với cô một lờVi hứiea hư vô mờPtIJPo, hay là đSBs cô cứE luôn trong sđixộc đPợi chờqf hắixn cảIJP đuachPi sao? Ở b ngoài Ôn Lâm và hắqfn vui đWGyùa ầkm ĩWGy, kỳ tht trong xương cốt cô là một cô gái rấkt truyn thống, có ý nghĩDh cố chấpSp, chỉf theo một ngườhEi... mà thôi. Cô cũng tng nói, cô chỉQBi hiến thân mình cho ngườVwCi cô yêu thương trọn đDhwLi.

- Hn là không phảSi, chỉqf là một chuyn trùng hợp thôi.
Quan Doãn lo nghĩPt,
- Khi ông cụ Dung xuấRept hin, tôi cũng tng nghĩsI v vấVwCn đIJP này, còn kín đuacáo hỏi ông cụ. Ông nói ông không có thân nhân, vn luôn lẻ loi một mình.

- Quan Doãn ...
Tâm tư Ôn Lâm hiểuQfn nhiên cũng không còn đkMysI ý đfến quan h giữBkua em gái Dung và ông cụ Dung, cô hai mắdWdt bỗng nhiên mơ màng như sương,
- Nếu có một ngày anh đbi thành phố Hoàng Lương, em còn ở huyn Khổng, hoc là em cũng rờBkui khỏi huyn Khổng, chúng ta không ở cùng một chỗ, anh sẽ đVwCối x với em như thế nào?

Đây là một vấLn đGRu rấyEDt khó trảRep lờuQfi, Quan Doãn trầiem mc một lát mới nói: truyn copy t tunghoanh.com
- Nếu nói em xem như bạLhwn gái thanh mai trúc mã của tôi, tôi sẽ vĩfnh vin trân trọng yêu quý em ở sâu trong tim.

- Cái gì mà xem như? Em đpSúng là như vy mà!
Ôn Lâm cườiei hì hì, giơ tay lau khuôn mt đken của Quan Doãn,
- Em vn nói câu nói kia, nếu anh và HạdWd Lai không thành đfược, ngườIJPi thứie nhấPtt anh phảJJBi kết hôn là em.

- Được, quyết đBkuwVnnh như vy nhé.
Quan Doãn muốn vỗ tay ước hẹn với Ôn Lâm, Ôn Lâm lạixi không vỗ tay, giơ ngón út ra, muốn ngoéo tay với Quan Doãn.

Ngoéo tay thì ngoéo tay, ngón út của Quan Doãn và Ôn Lâm siết cht lấyLVy nhau, giọng nói của Ôn Lâm như quanh quẩixn vang vọng trong ngôi nhà cổ:
- Ngoéo tay thắatt cổ, một trăm năm không thay đqfổi.

Nhân sinh làm sao có đRepược trăm năm? Có lẽ thờLi gian tốt đEẹp nhấLt chỉV dài như một cái chớp mắrqit, nhưng một cái chớp mắft cũng có thểwL khắJnc ghi vào bên trong trí nhớ, trở thành vĩBkunh hằEng.

Sáng sớm hôm sau, khi Quan Doãn cứkMy theo bình thườVng đfsbi vào quán của ông cụ Dung sớm một chút, muốn nói cho ông cụ biết tin tứCthc tốt đEmã tìm đEmược chỗ ở mới xong xuôi rồi. LạpSi không ngờkMy phát hin, ông cụ Dung gió mc gió, mưa mc mưa đJJBã hơn một năm chưa bao giờat vắsIng họp, hôm nay lạCVi không ra quán!