Trang chủ / Đô Thị / Quan Vận / Chương 79 : Quyết định như vậy nhé

Quan Vận

Chương 79 : Quyết định như vậy nhé




Quan Vn
Tác giảKA: Hà Thườwgng TạCi

Chương 79: Quyết đihHKgnh như vy nhé

Nhóm dịYRch: Quan Trườxleng
Nguồn: Mê truyn



Kỳ tht Quan Doãn cũng không phảumHi là hiểuKTu rõ lắRgcm HạumH Đgc Trườihng mượn ai tay chèn ép hắyn, nhưng có thểBq khng đwgmFqnh một chút là, đKQó là một nhân vt quan trọng ở Thành ủy.

Với lc ảFrnh hưởng của HạC ĐFrc Trườqng, có thểTw trc tiếp ảynh hưởng đyuFến tính khảqt thi của huyn Khổng, là cc kỳ bé nhỏ. Như vy Hạtrq Đxlec TrườAtung cũng chỉBq có một con đQHườHng có thểRgc đCi , chính là mượn tay một nhân vt ở Thành ủy Hoàng Lương, ám chỉih với Lý Dt Phong và Lãnh Phong.

Lý Dt Phong và Lãnh Phong mang thân phn cán bộ nhảCy dù, trong Thành ủy ngườxlei có thểFrCnh hưởng đLến hành đgộng của bọn họ không có mấAtuy ngườTDwi. Tr phi... tr phi là Bí thư Thành ủy có thểRgc quyết đQrmdnh vic lên chứyc và khảgdo hạFSch!

Lúc trước, khi HạAyA Lai đUến, trong lúc nói chuyn phiếm với Quan Doãn, vô tình đCã đQgd lộ ra một tin tứHc — thờyi đdYTiểAyAm học lớp bồi dưỡng ở trườRgcng Đtrqng trung ương, Hạtrq Đcyc TrườAyAng tng là bạFrn cùng học với Tưởng Tuyết Tùng.

Trên quan trườpUng có ba loạuKTi quan h là bn chắmFqc nhấTDwt. ThứmFq nhấSCt là thanh niên trí thứrmdc, thứaP hai là chiến hữKQu, thứxle ba là bạqyFn học. BạpUn cùng học ở trườmaing ĐFRxng trung ương cũng là bạyuFn học, hơn nữrmda nói không chng Tưởng Tuyết Tùng và HạQ ĐRgcc Trườgdng còn có chính kiến giống nhau, mới quen đFrã thân.

Tính tuổi, Hạy Đqc TrườFrng và Tưởng Tuyết Tùng quảlC tht là bạBqn cùng lứcya tuổi. Tưởng Tuyết Tùng năm mươi tuổi, Bí thư Thành ủy năm mươi tuổi, ở trong nước coi như là nổi tiếng, hơn nữcya phảDLi biết rằeKpng, Tưởng Tuyết Tùng đCqyFm nhim Bí thư Thành ủy Hoàng Lương đaPã hơn hai năm. Nói đSCúng hơn là, chỉDL còn hơn hai năm nữwga lin có khảTw năng tiến thêm một bước, trở thành quan lớn cấAyAp phó tỉYRnh.

Nói như thế, ngườqi có thểcy hin tạeKpi đgdi theo đHKgqm nhim chứwgc thư ký lớn bên cạCnh Tưởng Tuyết Tùng — ở tòa nhà Thành ủy có rấyt nhiu thư ký, chỉttA có thư ký của nhân vt số một mới có thểgg xưng là thư ký lớn. Đó là vì khác với thư ký của Chủ tịTDwch thành phố và các ủy viên thườyuFng vụ khác — không dám nói v sau khng đDLRgcnh tin đAtuồ rộng thênh thang, nhưng so với hin tạYRi, tuyt đmaiối xem như vút thng lên trờlCQi.

Tuy nhiên... Quan Doãn cũng sẽ không ngây ngô mà cho rằaPng Tưởng Tuyết Tùng tht s coi trọng hắRgcn. Lùi lạRgci mườttAi ngàn bước mà nói, nhớ đumHến đQã hơn một năm bịQH xa lánh và lạFrnh nhạYRt ở huyn Khổng, sau lưng lc ảHnh hưởng có ở khắAtup mọi nơi hn đHKgu có bóng dáng của Tưởng Tuyết Tùng. Ngay cảTDw Tưởng Tuyết Tùng tht s tán thưởng hắqn, hắDLn cũng chng dám nghĩQ tới. Cho dù hắTwn có tài năng ngút trờLi, Tưởng Tuyết Tùng cũng sẽ không vì một thư ký mà đlCQrmdc tội với Phó trưởng ban thườFrng trc Ban Tổ chứwgc cán bộ TỉKAnh ủy sắyp nhm chứyAc!

Hạgg ĐLc TrườTwng nhỏ hơn Tưởng Tuyết Tùng vài tuổi, năm nay 47 tuổi. Mc dù trước kia HạYR ĐaPc TrườdYTng vn luôn giữC chứHc tạHi Ủy ban Giáo dục quốc gia, hơn nữgga chỉaP là một Phó vụ trưởng, dườaPng như tin đFSồ u ám, nhưng lầKBSn này ra khỏi BắKQc Kinh, đqtã nhảTDwy vào ngồi ghế Phó trưởng ban thườHKgng trc Ban Tổ chứFRxc cán bộ TỉQnh ủy quan trọng. Ai cũng đKAu có thểqyF thấpUy rõ, HạKA ĐQc Trườtrqng không phảqi đrmdược dát vàng mà đBqến tỉmFqnh Yến, mà là chuẩAtun bịAtu cho vài năm sau tiếp tục đaPgm nhim chứRgcc Trưởng ban Tổ chứxlec cán bộ TỉAtunh ủy.

Điu này đTwồng nghĩuKTa với, ca chính trong quan trườKAng của Hạrmd ĐLc TrườdYTng chính thứgc mở ra một con đgườyAng bằBqng phng, sáng lạyn.

Bối cảgnh sâu dày đgến tột cùng của HạH ĐHKgc TrườTwng, Quan Doãn không thểBq hiểtrqu hết. Vì sao trước kia vn luôn nhm chứKQc ở Ủy ban Giáo dục quốc gia mà không phảFSi cơ quan quan trọng nào khác, hắlCn cũng đAyAoán không ra. Con đcyườmFqng trên quan trườDLng của mỗi ngườSCi không h giống nhau, cũng không nhấuKTt đHynh phảpUi bước đKBSi t cấQp cơ sở thì mới tiến lên phía trước đqyFược.

HắFrn cũng không tp hợp lờrmdi nói của HạumH Lai, tin rằAyAng cô không có hứRgcng thú lớn với chính trịcy nên cũng biết rấgt ít, hơn nữmFqa với cách đmFqối nhân x thế của HạRgc ĐpUc TrườyuFng, cũng không chắTwc sẽ cho HạTDw Lai biết thế lc chính trịL của ông ta. HạqyF ĐqyFc Trườggng là một ngườtrqi rấtrqt có tính toán, ngay đqối với hắyAn một sinh viên va mới ra trườyng, cũng đKA phòng cc đSCộ và còn thiết kế một hố tht to cho hắdYTn nhảSCy vào, huống chi là đeKpối với ngườKAi khác? Tin rằKAng HạSC ĐqyFc TrườUng đrmdi vào tỉdYTnh Yến, tuy rằumHng chỉeKp là một Phó trưởng ban thườSCng trc Ban Tổ chứlCc cán bộ TỉmFqnh ủy, cũng không phảAtui nhân vt có nhiu trọng lượng, cũng không ở trong bộ máy ủy viên thườRgcng vụ, nhưng khng đqyFlCQnh ông ta sẽ mang đQến ảAtunh hưởng không nhỏ cho thế cục tỉCnh Yến.

Nghe qua Ôn Lâm nói muốn đyA c hắTwn đlCQFSm nhim thư ký của Tưởng Tuyết Tùng, Quan Doãn ban đeKpcyu git mình, sau đQHó lạlCi thảyn nhiên, cườmFqi nói:
- Thôi đlCQi, đg c thì cứC đH c, dù sao tin rằSCng bấFRxt kểHKg như thế nào Bí thư Tưởng cũng sẽ không coi trọng tôi. Cho dù có coi trọng tôi, ông ta cũng sẽ không phân công công vic cho tôi. Em coi như quan tâm vô ích rồi, cho dù như thế nào, thay tôi cảCm ơn ý tốt của Trưởng ban Dip.

- Cái gì mà Trưởng ban Dip, phảeKpi gọi là dì. Em không hiểLu, vì sao lạCi nói Bí thư Tưởng thấFry anh chướng mắKQt? Em thấcyy không hn thế đCâu, anh đgdi làm thư ký của Bí thư Tưởng, so với Vương Xa Quân còn mạLnh hơn. Anh không biết, Lý VĩqyFnh Xương làm bộ làm tịggch nói là đxle c em với Bí thư Tưởng, ông ta chính là muốn cố ý cho dì em một ân tình, muốn dì em đKA c Vương Xa Quân, Đng cho là em không thấHy đxleược dụng tâm của ông ta, ai ngốc hơn ai đcyây? H!
Ôn Lâm liếc mắUt qua Quan Doãn, còn nói,
- Không cầCn tìm nhà ở gì nữdYTa, nhà cổ của gia đBqình em còn đaPFS không, bảmaio ông cụ Dung đHKgến ở là đTDwược. Dù sao cũng đpURgc không, nhà cổ mà đAyAxle không lâu, không có hơi ngườKAi, sẽ thành nhà hoang, có ngườRgci ở ngược lạmaii lạlCi tốt. Đúng rồi, ông cụ Dung rốt cuộc là ai?

Ôn Lâm nói cũng phảBqi, nhà cổ nếu có ngườlCi ở, có hơi ngườqi, nhà lin có sứaPc sống. Nếu cứBq đihq hoang như vy, căn nhà vốn dĩQH còn có thểcy ở thêm mườDLi năm, có lẽ chỉgd năm năm là gục sụp. Rấmait kỳ quái, có ngườtrqi ở và không có ngườCi ở khác bit tht lớn, có thểBq thấyuFy đttAược mọi vic trên thế gian, quảDL tht có chỗ thầHKgn bí không biết đmFqược.

- Ông cụ Dung là một ngườaPi ở nơi khác đLến, cũng không biết t nơi nào đTDwến, có lẽ ở huyn Khổng đCã đlCQược vài năm, có lẽ đCã mườRgci mấRgcy năm. Nhưng ông ấmFqy không thân không thích, một mình bán bánh nướng mà sống. Tôi cảqyFm thấKBSy ông cụ rấeKpt đlCáng thương, nên vn giúp ông ấCy một chút trong khảH năng của mình. Tuy nhiên nhắBqc tới đTwã hơn một năm, tôi học đlCQược t ông ấyAy tht đlCúng là đumHược không ít thứlC.

- Anh tht đFrúng là một quái nhân.
Ôn Lâm đqti đyến đgườrmdng L Nhượng, rẽ sang bên trái, lạCi đKAi vài bước, rẽ sang bên phảRgci, lin đSCi tới một ngõ nhỏ hẹp,
- Nhn nuôi một cô em gái còn chưa tính, còn không đrmddYT con bé mang họ Quan, lạyAi còn giúp một ông cụ Dung. Anh tht đFRxúng là làm cho ngườFRxi ta nhìn không thấmFqu. Tới rồi, xem nhà cổ của gia đTDwình tôi thế nào rồi?

Nhà cổ của gia đKAình Ôn Lâm tọa lạumHc tạgi phố cổ của thịSC trấAyAn, là một tiểQu vin không lớn, nhà trt, kiểqtu nhà ba gian ở giữCa, hai gian ở bên cạggnh. Mc dù nhà có hơi cũ, nhưng đggược giữwg gìn rấeKpt tốt, hơn nữFra hơi thở sứFRxc sống dạQt dào. Có cây lâu năm và vạAyAi nước ở trong vin, mt đumHKAt lát gạdYTch đgỏ, có bc thang gỗ nối thng lên mái nhà, tấwgt cảFRx mọi thứRgc đTwu thểFr hin ra một cách không tiếng đtrqộng lịrmdch s của ngôi nhà cổ.

Phố cổ ở thịAyA trấeKpn có rấQt nhiu hộ gia đQình đtrqu chuyểBqn ra khỏi nhà cổ, sang ở nhà lầHu. T đihó đFrQHi bộ phn nhà cổ đumHu đRgcgg đCó không dùng. Có lẽ theo thờdYTi gian trôi qua, nhà cổ chung quy sẽ trở thành quá khứwg bịwg bao phủ bên trong thờpUi gian và mưa gió, nhưng nhà cổ đlCtrq lạaPi cho một thế h ký ứFrc và nim sung sướng, chuyn xưa cứgd như mãi mãi sinh đKQộng ở đKBSó.

Ôn Lâm có cảYRm tình khá sâu đihm đqyFối với nhà cổ, nhìn đtrqông một chút nhìn tây một chút, thỉYRnh thoảumHng lạggi mỉaPm cườDLi tươi, cô chỉaP vào một gốc cây cây lu nói:
- Ngay tạaPi gốc cây này anh đcyã nói với em, muốn em làm vợ của anh. Em nói không đlCQược, anh lin đyAHKgy em một cái, em ngã ngồi dưới đTwyt lin khóc nhè.
đFRxọc truyn mới nhấdYTt tạaPi tung hoanh . com
Quan Doãn gãi gãi đyuFYRu, cố gắumHng ngm nghĩyA một chút, không có ấCn tượng gì, đgdành phảYRi bấdYTt đpUcyc dĩttA nói:
- Được rồi, coi như là đqtã tng xảFRxy ra đLi, tôi không phủ nhn.

Ôn Lâm tiến lên một bước, nhấyAc chân lên đcyá Quan Doãn một cái:
- Anh phảqi nhớ k, anh tng cầqu hôn em, nhưng em c tuyt anh. Anh còn phảpUi nhớ k, nếu có một ngày anh lạihi muốn cầlCu hôn em lầrmdn nữmFqa, có lẽ em sẽ nim tình thành ý của anh đyAã cầqyFu hôn em lầCn thứg hai mà cố gắQng suy xét một chút.

Quan Doãn hết chỗ nói rồi:
- Này... chuyn này rấTwt xa xôi, v sau hẵHng nói. Nhà cổ không tồi, tôi thay ông cụ Dung cảwgm ơn em. Nào, giúp tôi dọn dẹp một chút, đUAyA bấdYTt cứeKp lúc nào ông cụ cũng có thểttA vào ở.

- Ừ.
Ôn Lâm lên tiếng điháp, kéo tay áo lên làm vic. Cô va cong lưng thì cp mông tròn lin vểqtnh lên, eo nhỏ va thu lạgi, lộ da thịCt ra ngoài. Mông tht là mượt mà mà tràn đCaPy vẻ đihẹp, quảSC tht đQHẹp không sao tảRgc xiết, đxlec bit hai chân chắcyc chắwgn, không cầQHn sờmai cũng biết êm ái mườgi phầyn.

Quan Doãn không kìm nổi ánh mắumHt thưởng thứrmdc vẻ đaPẹp của Ôn Lâm tht lâu, không ngờmai lạlCi bịqyF Ôn Lâm phát hin, cô quay trở lạUi trng mắLt nhìn Quan Doãn:
- KhẩpUn trương làm vic, nhìn cái gì vy, lầAtun trước có phảTwi chưa thấqty đCủ hay không?

Quan Doãn thành tht tha nhn:
- LầSCn trước mấrmdt đCin, chỉpU sờDL soạrmdng, không thấrmdy đUược.

Ôn Lâm quay đgKBSu đFri, nhưng t cổ của cô có thểHKg thấgy đFSược mt cô đQang đggỏ. QuảAtu tht là s vic tế nhịQH lầrmdn trước làm ngườFSi ta khắdYTc sâu ấaPn tượng, ở trong lòng hai ngườqi đYRu đqC lạCi ký ứqtc không thểC xóa nhòa. Chng qua đqtúng là vn còn chưa thành chuyn tốt, giữKAa nam và nữpU có một số vic một khi vạBqch trầyAn, lin vĩgdnh vin không thểih che dấSCu đumHược.

Lúc này hoàng hôn buông xuống, bên trong nhà cổ vô cùng yên tĩaPnh, lạHi có cảdYTnh vt êm dịUu, đgdúng là thờuKTi tiết và thờAtui đTwiểQm hợp lòng ngườqti, không khí lin dầAyAn dầQHn ngọt ngào thêm vài phầgdn.

Quan Doãn không khỏi lạlCi đdYTộng tâm, hắKBSn dù sao tuổi trẻ, đgang ở giai đrmdoạQn đxleộ tuổi khí huyết dâng trào. NgườRgci thiếu niên nào không có nhiu tình, ngườyi thiếu nữKQ nào không có xuân? Tình cảKQm thanh xuân mãnh lit và hormone tuổi trẻ, luôn d dàng bộc phát trong lòng, khát vọng gây ra kích đTDwộng, hắwgn bước một bước, giơ tay bắdYTt lấihy tay của Ôn Lâm, dịHu dàng nói:
- Ôn Lâm, tôi...

Ôn Lâm nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Quan Doãn, trong ánh mắQHt tuy có khát vọng, nhưng so với Quan Doãn thì bình tĩuKTnh hơn, cô cườCi chói lóa:
- Được rồi, chúng ta vn là không nên làm chuyn đrmdiên rồ, em hỏi anh, em Dung và ông cụ Dung đCu họ Dung, có khi nào em gái là thân nhân của ông cụ Dung hay không?

Tình cảHKgm mãnh lit của Quan Doãn đyã biến mấFSt trong nháy mắpUt, hắTwn âm thầFSm cảttAm ơn s bình tĩggnh của Ôn Lâm. Đúng vy, hắAtun không thểumH cho Ôn Lâm bấgt lun là hứBqa hẹn hay tương lai gì, cho dù chiếm đyuFược Ôn Lâm thì phảttAi làm như thế nào đggây? Hứgda với cô một lờmFqi hứYRa hư vô mờYRgo, hay là đmFqQ cô cứih luôn trong sđTwộc đCợi chờqt hắTDwn cảH đUCi sao? Ở b ngoài Ôn Lâm và hắHKgn vui đxleùa ầQHm ĩRgc, kỳ tht trong xương cốt cô là một cô gái rấqt truyn thống, có ý nghĩrmd cố chấdYTp, chỉih theo một ngườHi... mà thôi. Cô cũng tng nói, cô chỉeKp hiến thân mình cho ngườSCi cô yêu thương trọn đypUi.

- Hn là không phảLi, chỉgd là một chuyn trùng hợp thôi.
Quan Doãn lo nghĩYR,
- Khi ông cụ Dung xuấYRt hin, tôi cũng tng nghĩAyA v vấKQn đwg này, còn kín đHKgáo hỏi ông cụ. Ông nói ông không có thân nhân, vn luôn lẻ loi một mình.

- Quan Doãn ...
Tâm tư Ôn Lâm hiểSCn nhiên cũng không còn đtrqH ý đihến quan h giữyuFa em gái Dung và ông cụ Dung, cô hai mắHKgt bỗng nhiên mơ màng như sương,
- Nếu có một ngày anh đgi thành phố Hoàng Lương, em còn ở huyn Khổng, hoc là em cũng rờQi khỏi huyn Khổng, chúng ta không ở cùng một chỗ, anh sẽ đQối x với em như thế nào?

Đây là một vấmFqn đrmd rấTwt khó trảyA lờgi, Quan Doãn trầyuFm mc một lát mới nói:
- Nếu nói em xem như bạlCn gái thanh mai trúc mã của tôi, tôi sẽ vĩcynh vin trân trọng yêu quý em ở sâu trong tim.

- Cái gì mà xem như? Em đcyúng là như vy mà!
Ôn Lâm cườihi hì hì, giơ tay lau khuôn mt đgden của Quan Doãn,
- Em vn nói câu nói kia, nếu anh và HạYR Lai không thành đqược, ngườlCi thứaP nhấpUt anh phảFri kết hôn là em.

- Được, quyết đgdQHnh như vy nhé. truyn copy t tunghoanh.com
Quan Doãn muốn vỗ tay ước hẹn với Ôn Lâm, Ôn Lâm lạrmdi không vỗ tay, giơ ngón út ra, muốn ngoéo tay với Quan Doãn.

Ngoéo tay thì ngoéo tay, ngón út của Quan Doãn và Ôn Lâm siết cht lấtrqy nhau, giọng nói của Ôn Lâm như quanh quẩKAn vang vọng trong ngôi nhà cổ:
- Ngoéo tay thắQHt cổ, một trăm năm không thay đggổi.

Nhân sinh làm sao có đLược trăm năm? Có lẽ thờHi gian tốt đYRẹp nhấyt chỉFRx dài như một cái chớp mắeKpt, nhưng một cái chớp mắKAt cũng có thểqyF khắuKTc ghi vào bên trong trí nhớ, trở thành vĩdYTnh hằqng.

Sáng sớm hôm sau, khi Quan Doãn cứrmd theo bình thườumHng đyi vào quán của ông cụ Dung sớm một chút, muốn nói cho ông cụ biết tin tứpUc tốt đRgcã tìm đdYTược chỗ ở mới xong xuôi rồi. LạQi không ngờKQ phát hin, ông cụ Dung gió mc gió, mưa mc mưa đlCã hơn một năm chưa bao giờg vắxleng họp, hôm nay lạuKTi không ra quán!