Trang chủ / Đô Thị / Quan Vận / Chương 79 : Quyết định như vậy nhé

Quan Vận

Chương 79 : Quyết định như vậy nhé




Quan Vn
Tác giảj: Hà ThườKcng TạuMZi

Chương 79: Quyết đwKcnh như vy nhé

Nhóm dịIwch: Quan Trườmng
Nguồn: Mê truyn



Kỳ tht Quan Doãn cũng không phảBi là hiểmwmu rõ lắcm HạBn ĐkTvc TrườnUng mượn ai tay chèn ép hắMIKn, nhưng có thểTfP khng đKcsunh một chút là, đPxó là một nhân vt quan trọng ở Thành ủy.

Với lc ảwnh hưởng của HạuMZ Đcc Trườwng, có thểLSn trc tiếp ảqynh hưởng đPxến tính khảqy thi của huyn Khổng, là cc kỳ bé nhỏ. Như vy HạB Đbac TrườPqRng cũng chỉwMj có một con đxdMườVng có thểBn đci , chính là mượn tay một nhân vt ở Thành ủy Hoàng Lương, ám chỉSh với Lý Dt Phong và Lãnh Phong.

Lý Dt Phong và Lãnh Phong mang thân phn cán bộ nhảPqRy dù, trong Thành ủy ngườPqRi có thểLSnMBnh hưởng đwMjến hành đIejộng của bọn họ không có mấwMjy ngườvqLi. Tr phi... tr phi là Bí thư Thành ủy có thểuMZ quyết đxUUknh vic lên chứMBc và khảRPo hạmch!

Lúc trước, khi Hạj Lai đqobến, trong lúc nói chuyn phiếm với Quan Doãn, vô tình đnã đqobn lộ ra một tin tứMBc — thờLSni đsuiểym học lớp bồi dưỡng ở trườRqng Đjng trung ương, HạIw Đbac TrườJsIng tng là bạkTvn cùng học với Tưởng Tuyết Tùng.

Trên quan trườTfPng có ba loạTfPi quan h là bn chắMuIc nhấPqRt. ThứRq nhấxdMt là thanh niên trí thứuMZc, thứZy hai là chiến hữShu, thứjV ba là bạuMZn học. Bạqobn cùng học ở trườjVng ĐBng trung ương cũng là bạRqn học, hơn nữmwma nói không chng Tưởng Tuyết Tùng và Hạu ĐJsIc TrườRqng còn có chính kiến giống nhau, mới quen đqobã thân.

Tính tuổi, Hạw ĐxdMc TrườMIKng và Tưởng Tuyết Tùng quảsu tht là bạMIKn cùng lứBa tuổi. Tưởng Tuyết Tùng năm mươi tuổi, Bí thư Thành ủy năm mươi tuổi, ở trong nước coi như là nổi tiếng, hơn nữSha phảui biết rằIejng, Tưởng Tuyết Tùng đFPejm nhim Bí thư Thành ủy Hoàng Lương đPxã hơn hai năm. Nói đShúng hơn là, chỉqy còn hơn hai năm nữqSa lin có khảwMj năng tiến thêm một bước, trở thành quan lớn cấImp phó tỉjJxnh.

Nói như thế, ngườjJxi có thểc hin tạdnXi đFPei theo đsuPqRm nhim chứPxc thư ký lớn bên cạbanh Tưởng Tuyết Tùng — ở tòa nhà Thành ủy có rấPxt nhiu thư ký, chỉIm có thư ký của nhân vt số một mới có thểMIK xưng là thư ký lớn. Đó là vì khác với thư ký của Chủ tịmch thành phố và các ủy viên thườmwmng vụ khác — không dám nói v sau khng đShUUknh tin đqyồ rộng thênh thang, nhưng so với hin tạIeji, tuyt đMRqối xem như vút thng lên trờeWi.

Tuy nhiên... Quan Doãn cũng sẽ không ngây ngô mà cho rằTfPng Tưởng Tuyết Tùng tht s coi trọng hắkTvn. Lùi lạShi mườqSi ngàn bước mà nói, nhớ đIwến đjJxã hơn một năm bịTfP xa lánh và lạuMZnh nhạoNt ở huyn Khổng, sau lưng lc ảKcnh hưởng có ở khắcp mọi nơi hn đZyu có bóng dáng của Tưởng Tuyết Tùng. Ngay cảba Tưởng Tuyết Tùng tht s tán thưởng hắImn, hắwMjn cũng chng dám nghĩwMj tới. Cho dù hắPqRn có tài năng ngút trờbai, Tưởng Tuyết Tùng cũng sẽ không vì một thư ký mà đnUdnXc tội với Phó trưởng ban thườMRqng trc Ban Tổ chứuc cán bộ TỉJsInh ủy sắxdMp nhm chứoNc!

HạoN ĐIwc TrườqSng nhỏ hơn Tưởng Tuyết Tùng vài tuổi, năm nay 47 tuổi. Mc dù trước kia Hạn ĐTfPc Trườsung vn luôn giữqy chứoNc tạwi Ủy ban Giáo dục quốc gia, hơn nữvqLa chỉn là một Phó vụ trưởng, dườkTvng như tin đoNồ u ám, nhưng lầxn này ra khỏi BắuMZc Kinh, đPqRã nhảny vào ngồi ghế Phó trưởng ban thườMBng trc Ban Tổ chứjc cán bộ TỉFPenh ủy quan trọng. Ai cũng đnUu có thển thấLSny rõ, HạMB Đmc Trườcng không phảxdMi đTfPược dát vàng mà đTfPến tỉjVnh Yến, mà là chuẩjJxn bịRP cho vài năm sau tiếp tục đjvqLm nhim chứMIKc Trưởng ban Tổ chứvqLc cán bộ Tỉjnh ủy.

Điu này đPqRồng nghĩja với, ca chính trong quan trườImng của HạvqL ĐPxc Trườung chính thứIwc mở ra một con đejườjVng bằBng phng, sáng lạRPn.

Bối cảunh sâu dày đwến tột cùng của HạoN ĐIejc TrườFPeng, Quan Doãn không thểZy hiểShu hết. Vì sao trước kia vn luôn nhm chứkTvc ở Ủy ban Giáo dục quốc gia mà không phảeji cơ quan quan trọng nào khác, hắFPen cũng đqyoán không ra. Con đjườxdMng trên quan trườRqng của mỗi ngườci không h giống nhau, cũng không nhấjt đVZynh phảPqRi bước đwi t cấTfPp cơ sở thì mới tiến lên phía trước đLSnược.

HắqSn cũng không tp hợp lờVi nói của Hạba Lai, tin rằIwng cô không có hứwMjng thú lớn với chính trịFPe nên cũng biết rấuMZt ít, hơn nữkTva với cách đMuIối nhân x thế của HạKc ĐShc TrườjVng, cũng không chắImc sẽ cho HạB Lai biết thế lc chính trịRP của ông ta. HạeW ĐqSc TrườjVng là một ngườxi rấmwmt có tính toán, ngay đxdMối với hắImn một sinh viên va mới ra trườsung, cũng đu phòng cc đxộ và còn thiết kế một hố tht to cho hắMIKn nhảJsIy vào, huống chi là đfFMối với ngườwMji khác? Tin rằMBng HạdnX ĐPqRc TrườXxng đZyi vào tỉjVnh Yến, tuy rằxng chỉmwm là một Phó trưởng ban thườImng trc Ban Tổ chứMBc cán bộ Tỉcnh ủy, cũng không phảImi nhân vt có nhiu trọng lượng, cũng không ở trong bộ máy ủy viên thườwng vụ, nhưng khng đPxwnh ông ta sẽ mang đbaến ảJsInh hưởng không nhỏ cho thế cục tỉjnh Yến.

Nghe qua Ôn Lâm nói muốn đqS c hắeWn đqobeWm nhim thư ký của Tưởng Tuyết Tùng, Quan Doãn ban đbanUu git mình, sau đjVó lạui thảfFMn nhiên, cườxdMi nói:
- Thôi đeji, đB c thì cứsu đsu c, dù sao tin rằxng bấPxt kểUUk như thế nào Bí thư Tưởng cũng sẽ không coi trọng tôi. Cho dù có coi trọng tôi, ông ta cũng sẽ không phân công công vic cho tôi. Em coi như quan tâm vô ích rồi, cho dù như thế nào, thay tôi cảum ơn ý tốt của Trưởng ban Dip.

- Cái gì mà Trưởng ban Dip, phảBi gọi là dì. Em không hiểBnu, vì sao lạMRqi nói Bí thư Tưởng thấJsIy anh chướng mắnt? Em thấqSy không hn thế đShâu, anh đji làm thư ký của Bí thư Tưởng, so với Vương Xa Quân còn mạqobnh hơn. Anh không biết, Lý VĩMRqnh Xương làm bộ làm tịMRqch nói là đB c em với Bí thư Tưởng, ông ta chính là muốn cố ý cho dì em một ân tình, muốn dì em đIej c Vương Xa Quân, Đng cho là em không thấjVy đIejược dụng tâm của ông ta, ai ngốc hơn ai đPxây? H!
Ôn Lâm liếc mắMuIt qua Quan Doãn, còn nói,
- Không cầBn tìm nhà ở gì nữxa, nhà cổ của gia đPxình em còn đPqRTfP không, bảTfPo ông cụ Dung đvqLến ở là đIejược. Dù sao cũng đPqRwMj không, nhà cổ mà đImn không lâu, không có hơi ngườKci, sẽ thành nhà hoang, có ngườBi ở ngược lạFPei lạMIKi tốt. Đúng rồi, ông cụ Dung rốt cuộc là ai?

Ôn Lâm nói cũng phảfFMi, nhà cổ nếu có ngườBi ở, có hơi ngườwi, nhà lin có sứShc sống. Nếu cứjV đejx hoang như vy, căn nhà vốn dĩFPe còn có thển ở thêm mườVi năm, có lẽ chỉn năm năm là gục sụp. RấTfPt kỳ quái, có ngườJsIi ở và không có ngườIeji ở khác bit tht lớn, có thểjV thấkTvy đcược mọi vic trên thế gian, quảIw tht có chỗ thầBn bí không biết đjược.

- Ông cụ Dung là một ngườci ở nơi khác đmến, cũng không biết t nơi nào đFPeến, có lẽ ở huyn Khổng đqSã đfFMược vài năm, có lẽ đoNã mườui mấuy năm. Nhưng ông ấcy không thân không thích, một mình bán bánh nướng mà sống. Tôi cảoNm thấmwmy ông cụ rấMIKt đfFMáng thương, nên vn giúp ông ấwy một chút trong khảm năng của mình. Tuy nhiên nhắuc tới đnã hơn một năm, tôi học đShược t ông ấqoby tht đcúng là đyược không ít thứjJx.

- Anh tht đbaúng là một quái nhân.
Ôn Lâm đjVi đqobến đmwmườTfPng L Nhượng, rẽ sang bên trái, lạMIKi đPxi vài bước, rẽ sang bên phảni, lin đqobi tới một ngõ nhỏ hẹp,
- Nhn nuôi một cô em gái còn chưa tính, còn không đxTfP con bé mang họ Quan, lạXxi còn giúp một ông cụ Dung. Anh tht đnúng là làm cho ngườmwmi ta nhìn không thấuu. Tới rồi, xem nhà cổ của gia đmình tôi thế nào rồi?

Nhà cổ của gia đqyình Ôn Lâm tọa lạIwc tạqobi phố cổ của thịSh trấnn, là một tiểMBu vin không lớn, nhà trt, kiểjJxu nhà ba gian ở giữbaa, hai gian ở bên cạcnh. Mc dù nhà có hơi cũ, nhưng đqSược giữLSn gìn rấkTvt tốt, hơn nữMuIa hơi thở sứImc sống dạMBt dào. Có cây lâu năm và vạMRqi nước ở trong vin, mt đMIKqSt lát gạMuIch đcỏ, có bc thang gỗ nối thng lên mái nhà, tấMIKt cảXx mọi thứFPe đwMju thểm hin ra một cách không tiếng đjVộng lịuMZch s của ngôi nhà cổ.

Phố cổ ở thịnU trấfFMn có rấmt nhiu hộ gia đjình đcu chuyểPxn ra khỏi nhà cổ, sang ở nhà lầuMZu. T đuó đqyXxi bộ phn nhà cổ đoNu đqobIej đmwmó không dùng. Có lẽ theo thờwi gian trôi qua, nhà cổ chung quy sẽ trở thành quá khứTfP bịfFM bao phủ bên trong thờxi gian và mưa gió, nhưng nhà cổ đvqLnU lạeji cho một thế h ký ứqobc và nim sung sướng, chuyn xưa cứnU như mãi mãi sinh đnUộng ở đXxó.

Ôn Lâm có cảnUm tình khá sâu đym đkTvối với nhà cổ, nhìn đVông một chút nhìn tây một chút, thỉwMjnh thoảMIKng lạBni mỉMBm cườRPi tươi, cô chỉba vào một gốc cây cây lu nói:
- Ngay tạuMZi gốc cây này anh đdnXã nói với em, muốn em làm vợ của anh. Em nói không đdnXược, anh lin đLSnXxy em một cái, em ngã ngồi dưới đIwZyt lin khóc nhè.

Quan Doãn gãi gãi đIwuMZu, cố gắuMZng ngm nghĩu một chút, không có ấwMjn tượng gì, đVành phảBi bấjVt đmejc dĩkTv nói:
- Được rồi, coi như là đmã tng xảqSy ra đVi, tôi không phủ nhn.

Ôn Lâm tiến lên một bước, nhấcc chân lên đLSná Quan Doãn một cái:
- Anh phảni nhớ k, anh tng cầxdMu hôn em, nhưng em c tuyt anh. Anh còn phảfFMi nhớ k, nếu có một ngày anh lạni muốn cầIeju hôn em lầLSnn nữeja, có lẽ em sẽ nim tình thành ý của anh đkTvã cầShu hôn em lầZyn thứIw hai mà cố gắJsIng suy xét một chút.

Quan Doãn hết chỗ nói rồi:
- Này... chuyn này rấvqLt xa xôi, v sau hẵPqRng nói. Nhà cổ không tồi, tôi thay ông cụ Dung cảMRqm ơn em. Nào, giúp tôi dọn dẹp một chút, đXxvqL bấwMjt cứba lúc nào ông cụ cũng có thểba vào ở. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

- Ừ.
Ôn Lâm lên tiếng đLSnáp, kéo tay áo lên làm vic. Cô va cong lưng thì cp mông tròn lin vểsunh lên, eo nhỏ va thu lạjVi, lộ da thịvqLt ra ngoài. Mông tht là mượt mà mà tràn đuMZfFMy vẻ đImẹp, quảm tht đxdMẹp không sao tảB xiết, đnc bit hai chân chắdnXc chắZyn, không cầTfPn sờxdM cũng biết êm ái mườjVi phầIejn.

Quan Doãn không kìm nổi ánh mắjVt thưởng thứMIKc vẻ đMIKẹp của Ôn Lâm tht lâu, không ngờxdM lạui bịZy Ôn Lâm phát hin, cô quay trở lạkTvi trng mắnt nhìn Quan Doãn:
- KhẩVn trương làm vic, nhìn cái gì vy, lầqobn trước có phảRqi chưa thấbay đoNủ hay không?

Quan Doãn thành tht tha nhn:
- Lầban trước mấMRqt đjJxin, chỉLSn sờm soạJsIng, không thấoNy đyược.

Ôn Lâm quay đPxjJxu đBi, nhưng t cổ của cô có thểIw thấyy đdnXược mt cô đwang đdnXỏ. QuảnU tht là s vic tế nhịIm lầShn trước làm ngườVi ta khắMIKc sâu ấMRqn tượng, ở trong lòng hai ngườeji đxdMu đuMIK lạMuIi ký ứbac không thểeW xóa nhòa. Chng qua đMRqúng là vn còn chưa thành chuyn tốt, giữnUa nam và nữMRq có một số vic một khi vạmch trầPqRn, lin vĩVnh vin không thểIw che dấwu đMRqược.

Lúc này hoàng hôn buông xuống, bên trong nhà cổ vô cùng yên tĩIejnh, lạShi có cảPqRnh vt êm dịIwu, đeWúng là thờmi tiết và thờxdMi đqyiểwMjm hợp lòng ngườwi, không khí lin dầMBn dầwMjn ngọt ngào thêm vài phầBnn.

Quan Doãn không khỏi lạsui đoNộng tâm, hắRqn dù sao tuổi trẻ, đZyang ở giai đjJxoạxn đkTvộ tuổi khí huyết dâng trào. NgườKci thiếu niên nào không có nhiu tình, ngườnUi thiếu nữTfP nào không có xuân? Tình cảfFMm thanh xuân mãnh lit và hormone tuổi trẻ, luôn d dàng bộc phát trong lòng, khát vọng gây ra kích đvqLộng, hắImn bước một bước, giơ tay bắMRqt lấFPey tay của Ôn Lâm, dịFPeu dàng nói:
- Ôn Lâm, tôi...

Ôn Lâm nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Quan Doãn, trong ánh mắqobt tuy có khát vọng, nhưng so với Quan Doãn thì bình tĩqSnh hơn, cô cườUUki chói lóa:
- Được rồi, chúng ta vn là không nên làm chuyn đViên rồ, em hỏi anh, em Dung và ông cụ Dung đFPeu họ Dung, có khi nào em gái là thân nhân của ông cụ Dung hay không?

Tình cảMRqm mãnh lit của Quan Doãn đjJxã biến mấjt trong nháy mắBnt, hắqobn âm thầeWm cảjVm ơn s bình tĩjnh của Ôn Lâm. Đúng vy, hắIejn không thểPx cho Ôn Lâm bấut lun là hứqya hẹn hay tương lai gì, cho dù chiếm đRPược Ôn Lâm thì phảuMZi làm như thế nào đTfPây? HứqSa với cô một lờRqi hứMRqa hư vô mờPxoNo, hay là đBnMuI cô cứXx luôn trong sđImộc đuMZợi chờqy hắVn cảMuI đKcZyi sao? Ở b ngoài Ôn Lâm và hắeWn vui đMuIùa ầqSm ĩoN, kỳ tht trong xương cốt cô là một cô gái rấmt truyn thống, có ý nghĩqob cố chấIwp, chỉqy theo một ngườui... mà thôi. Cô cũng tng nói, cô chỉm hiến thân mình cho ngườni cô yêu thương trọn đyFPei.

- Hn là không phảZyi, chỉoN là một chuyn trùng hợp thôi.
Quan Doãn lo nghĩRP,
- Khi ông cụ Dung xuấxt hin, tôi cũng tng nghĩRq v vấKcn đuMZ này, còn kín đdnXáo hỏi ông cụ. Ông nói ông không có thân nhân, vn luôn lẻ loi một mình.

- Quan Doãn ...
Tâm tư Ôn Lâm hiểwMjn nhiên cũng không còn đMBqy ý đfFMến quan h giữfFMa em gái Dung và ông cụ Dung, cô hai mắXxt bỗng nhiên mơ màng như sương,
- Nếu có một ngày anh đdnXi thành phố Hoàng Lương, em còn ở huyn Khổng, hoc là em cũng rờuMZi khỏi huyn Khổng, chúng ta không ở cùng một chỗ, anh sẽ đsuối x với em như thế nào? nguồn tunghoanh.com

Đây là một vấPqRn đIm rấMRqt khó trảw lờZyi, Quan Doãn trầeWm mc một lát mới nói:
- Nếu nói em xem như bạjn gái thanh mai trúc mã của tôi, tôi sẽ vĩIwnh vin trân trọng yêu quý em ở sâu trong tim.

- Cái gì mà xem như? Em đnUúng là như vy mà!
Ôn Lâm cườeji hì hì, giơ tay lau khuôn mt đZyen của Quan Doãn,
- Em vn nói câu nói kia, nếu anh và HạoN Lai không thành đxdMược, ngườjVi thứjJx nhấMBt anh phảPqRi kết hôn là em.

- Được, quyết đkTvxdMnh như vy nhé.
Quan Doãn muốn vỗ tay ước hẹn với Ôn Lâm, Ôn Lâm lạJsIi không vỗ tay, giơ ngón út ra, muốn ngoéo tay với Quan Doãn.

Ngoéo tay thì ngoéo tay, ngón út của Quan Doãn và Ôn Lâm siết cht lấjy nhau, giọng nói của Ôn Lâm như quanh quẩImn vang vọng trong ngôi nhà cổ:
- Ngoéo tay thắwMjt cổ, một trăm năm không thay đdnXổi.

Nhân sinh làm sao có đLSnược trăm năm? Có lẽ thờsui gian tốt đdnXẹp nhấejt chỉuMZ dài như một cái chớp mắdnXt, nhưng một cái chớp mắqyt cũng có thểPqR khắMRqc ghi vào bên trong trí nhớ, trở thành vĩjJxnh hằeWng.

Sáng sớm hôm sau, khi Quan Doãn cứUUk theo bình thườShng đJsIi vào quán của ông cụ Dung sớm một chút, muốn nói cho ông cụ biết tin tứIwc tốt đeWã tìm đnUược chỗ ở mới xong xuôi rồi. Lạsui không ngờkTv phát hin, ông cụ Dung gió mc gió, mưa mc mưa đMIKã hơn một năm chưa bao giờLSn vắRqng họp, hôm nay lạKci không ra quán!

banner