Trang chủ / Đô Thị / Quan Vận / Chương 79 : Quyết định như vậy nhé

Quan Vận

Chương 79 : Quyết định như vậy nhé




Quan Vn
Tác giảgBM: Hà ThườFong TạFoi

Chương 79: Quyết đgBMNhknh như vy nhé

Nhóm dịgBMch: Quan TrườakQng
Nguồn: Mê truyn



Kỳ tht Quan Doãn cũng không phảuuTi là hiểOxu rõ lắgNhm HạQJ ĐQc Trườdhng mượn ai tay chèn ép hắuuTn, nhưng có thểOx khng đhxnh một chút là, đuJó là một nhân vt quan trọng ở Thành ủy.

Với lc ảAvTnh hưởng của HạCm ĐQwOc TrườINWng, có thểA trc tiếp ảQnh hưởng đvJến tính khảo thi của huyn Khổng, là cc kỳ bé nhỏ. Như vy Hạx ĐKc Trườaung cũng chỉkb có một con đBMườnznng có thểQW đvJi , chính là mượn tay một nhân vt ở Thành ủy Hoàng Lương, ám chỉMG với Lý Dt Phong và Lãnh Phong.

Lý Dt Phong và Lãnh Phong mang thân phn cán bộ nhảAvTy dù, trong Thành ủy ngườakQi có thểBMvCFnh hưởng đNhkến hành đTQộng của bọn họ không có mấBMy ngườAvTi. Tr phi... tr phi là Bí thư Thành ủy có thểuJ quyết đAdhnh vic lên chứhCc và khảKo hạNhkch!

Lúc trước, khi Hạx Lai đmến, trong lúc nói chuyn phiếm với Quan Doãn, vô tình đCã đKwug lộ ra một tin tứoc — thờdhi đQiểcaJm học lớp bồi dưỡng ở trườYvang ĐQJng trung ương, Hạdh Đmc TrườJng tng là bạgBMn cùng học với Tưởng Tuyết Tùng.

Trên quan trườLOjng có ba loạQi quan h là bn chắdhc nhấKt. Thứhz nhấhCt là thanh niên trí thứYvac, thứuuT hai là chiến hữQJu, thứAvT ba là bạTmn học. BạvJn cùng học ở trườOIcng ĐKng trung ương cũng là bạhCn học, hơn nữJya nói không chng Tưởng Tuyết Tùng và HạK Đwugc TrườQWng còn có chính kiến giống nhau, mới quen đLOjã thân.

Tính tuổi, HạQJ ĐNhkc TrườQJng và Tưởng Tuyết Tùng quảuuT tht là bạcaJn cùng lứha tuổi. Tưởng Tuyết Tùng năm mươi tuổi, Bí thư Thành ủy năm mươi tuổi, ở trong nước coi như là nổi tiếng, hơn nữKa phảWi biết rằnznng, Tưởng Tuyết Tùng đwAYvam nhim Bí thư Thành ủy Hoàng Lương đOxã hơn hai năm. Nói đWúng hơn là, chỉAvT còn hơn hai năm nữJya lin có khảLOj năng tiến thêm một bước, trở thành quan lớn cấJyp phó tỉTQnh.

Nói như thế, ngườakQi có thểkb hin tạJmi đKi theo đkhQaum nhim chứNKc thư ký lớn bên cạJynh Tưởng Tuyết Tùng — ở tòa nhà Thành ủy có rấTmt nhiu thư ký, chỉjAg có thư ký của nhân vt số một mới có thểdh xưng là thư ký lớn. Đó là vì khác với thư ký của Chủ tịkhQch thành phố và các ủy viên thườmng vụ khác — không dám nói v sau khng đAOIcnh tin đCmồ rộng thênh thang, nhưng so với hin tạQWi, tuyt đFoối xem như vút thng lên trờAvTi.

Tuy nhiên... Quan Doãn cũng sẽ không ngây ngô mà cho rằuuTng Tưởng Tuyết Tùng tht s coi trọng hắvCFn. Lùi lạakQi mườLOji ngàn bước mà nói, nhớ đuuTến đxã hơn một năm bịC xa lánh và lạINWnh nhạzwYt ở huyn Khổng, sau lưng lc ảRRLnh hưởng có ở khắwugp mọi nơi hn đCmu có bóng dáng của Tưởng Tuyết Tùng. Ngay cảNK Tưởng Tuyết Tùng tht s tán thưởng hắQwOn, hắcaJn cũng chng dám nghĩMG tới. Cho dù hắCn có tài năng ngút trờgNhi, Tưởng Tuyết Tùng cũng sẽ không vì một thư ký mà đkbCmc tội với Phó trưởng ban thườjAgng trc Ban Tổ chứnznc cán bộ TỉCnh ủy sắzwYp nhm chứFoc!

HạBM ĐMGc TrườQWng nhỏ hơn Tưởng Tuyết Tùng vài tuổi, năm nay 47 tuổi. Mc dù trước kia HạzwY Đnznc TrườLOjng vn luôn giữA chứJc tạBMi Ủy ban Giáo dục quốc gia, hơn nữwAa chỉJ là một Phó vụ trưởng, dườxng như tin đvCFồ u ám, nhưng lầFon này ra khỏi BắTmc Kinh, đjAgã nhảhzy vào ngồi ghế Phó trưởng ban thườAng trc Ban Tổ chứQWc cán bộ TỉTQnh ủy quan trọng. Ai cũng đkbu có thểNhk thấNhky rõ, HạOx ĐhCc TrườzwYng không phảvCFi đNKược dát vàng mà đLOjến tỉAnh Yến, mà là chuẩOIcn bịh cho vài năm sau tiếp tục đTmLOjm nhim chứINWc Trưởng ban Tổ chứmc cán bộ TỉTQnh ủy.

Điu này đRRLồng nghĩnzna với, ca chính trong quan trườjAgng của HạJm Đmc TrườMGng chính thứkbc mở ra một con đwAườkbng bằcaJng phng, sáng lạFon.

Bối cảwugnh sâu dày đQến tột cùng của HạNhk ĐJmc TrườQwOng, Quan Doãn không thểnzn hiểTmu hết. Vì sao trước kia vn luôn nhm chứJyc ở Ủy ban Giáo dục quốc gia mà không phảakQi cơ quan quan trọng nào khác, hắYvan cũng đooán không ra. Con đJườcaJng trên quan trườOIcng của mỗi ngườFoi không h giống nhau, cũng không nhấzwYt đNKxnh phảWi bước đkhQi t cấjAgp cơ sở thì mới tiến lên phía trước đnznược.

Hắon cũng không tp hợp lờQWi nói của Hạau Lai, tin rằakQng cô không có hứWJQng thú lớn với chính trịYva nên cũng biết rấKt ít, hơn nữBMa với cách đoối nhân x thế của HạC ĐJc TrườQWng, cũng không chắQwOc sẽ cho HạLOj Lai biết thế lc chính trịA của ông ta. HạYva ĐWc TrườOxng là một ngườYvai rấjAgt có tính toán, ngay đdhối với hắzwYn một sinh viên va mới ra trườRRLng, cũng đNhk phòng cc đQJộ và còn thiết kế một hố tht to cho hắon nhảkby vào, huống chi là đQJối với ngườuuTi khác? Tin rằAng Hạh ĐjAgc TrườhCng đTQi vào tỉwugnh Yến, tuy rằTmng chỉwug là một Phó trưởng ban thườWng trc Ban Tổ chứINWc cán bộ TỉcaJnh ủy, cũng không phảFoi nhân vt có nhiu trọng lượng, cũng không ở trong bộ máy ủy viên thườOIcng vụ, nhưng khng đQJcaJnh ông ta sẽ mang đOxến ảaunh hưởng không nhỏ cho thế cục tỉuuTnh Yến.

Nghe qua Ôn Lâm nói muốn đMG c hắakQn đCTmm nhim thư ký của Tưởng Tuyết Tùng, Quan Doãn ban đAvTWJQu git mình, sau đJyó lạhzi thảBMn nhiên, cườJmi nói:
- Thôi đmi, đNhk c thì cứTm đWJQ c, dù sao tin rằCmng bấOIct kểkb như thế nào Bí thư Tưởng cũng sẽ không coi trọng tôi. Cho dù có coi trọng tôi, ông ta cũng sẽ không phân công công vic cho tôi. Em coi như quan tâm vô ích rồi, cho dù như thế nào, thay tôi cảvCFm ơn ý tốt của Trưởng ban Dip.

- Cái gì mà Trưởng ban Dip, phảOxi gọi là dì. Em không hiểQJu, vì sao lạQwOi nói Bí thư Tưởng thấCy anh chướng mắOIct? Em thấuuTy không hn thế đzwYâu, anh đCmi làm thư ký của Bí thư Tưởng, so với Vương Xa Quân còn mạnznnh hơn. Anh không biết, Lý Vĩnznnh Xương làm bộ làm tịcaJch nói là đwA c em với Bí thư Tưởng, ông ta chính là muốn cố ý cho dì em một ân tình, muốn dì em đdh c Vương Xa Quân, Đng cho là em không thấNhky đcaJược dụng tâm của ông ta, ai ngốc hơn ai đuuTây? H!
Ôn Lâm liếc mắkhQt qua Quan Doãn, còn nói,
- Không cầvJn tìm nhà ở gì nữgNha, nhà cổ của gia đoình em còn đLOjkb không, bảLOjo ông cụ Dung đoến ở là đWJQược. Dù sao cũng đLOjQJ không, nhà cổ mà đwugAvT không lâu, không có hơi ngườOIci, sẽ thành nhà hoang, có ngườzwYi ở ngược lạhi lạgBMi tốt. Đúng rồi, ông cụ Dung rốt cuộc là ai?

Ôn Lâm nói cũng phảCmi, nhà cổ nếu có ngườakQi ở, có hơi ngườFoi, nhà lin có sứNKc sống. Nếu cứuuT đTmTQ hoang như vy, căn nhà vốn dĩwug còn có thểWJQ ở thêm mườTQi năm, có lẽ chỉQW năm năm là gục sụp. Rấhzt kỳ quái, có ngườWJQi ở và không có ngườkhQi ở khác bit tht lớn, có thểx thấvJy đjAgược mọi vic trên thế gian, quảBM tht có chỗ thầKn bí không biết đAvTược.

- Ông cụ Dung là một ngườkbi ở nơi khác đgBMến, cũng không biết t nơi nào đzwYến, có lẽ ở huyn Khổng đYvaã đCược vài năm, có lẽ đkhQã mườRRLi mấvCFy năm. Nhưng ông ấCmy không thân không thích, một mình bán bánh nướng mà sống. Tôi cảCm thấkby ông cụ rấQt đxáng thương, nên vn giúp ông ấQy một chút trong khảhz năng của mình. Tuy nhiên nhắcaJc tới đQã hơn một năm, tôi học đWược t ông ấvJy tht đYvaúng là đjAgược không ít thứgBM.
xem chương mới tạoi tunghoanh(.)com
- Anh tht đgNhúng là một quái nhân.
Ôn Lâm đMGi đMGến đhCườWJQng L Nhượng, rẽ sang bên trái, lạJi đxi vài bước, rẽ sang bên phảBMi, lin đCi tới một ngõ nhỏ hẹp,
- Nhn nuôi một cô em gái còn chưa tính, còn không đnznLOj con bé mang họ Quan, lạkbi còn giúp một ông cụ Dung. Anh tht đTQúng là làm cho ngườJi ta nhìn không thấvJu. Tới rồi, xem nhà cổ của gia đRRLình tôi thế nào rồi?

Nhà cổ của gia đNhkình Ôn Lâm tọa lạQc tạOxi phố cổ của thịcaJ trấwugn, là một tiểINWu vin không lớn, nhà trt, kiểQu nhà ba gian ở giữINWa, hai gian ở bên cạTQnh. Mc dù nhà có hơi cũ, nhưng đvCFược giữuJ gìn rấYvat tốt, hơn nữAvTa hơi thở sứuuTc sống dạLOjt dào. Có cây lâu năm và vạvCFi nước ở trong vin, mt đvJgBMt lát gạhch đQỏ, có bc thang gỗ nối thng lên mái nhà, tấkbt cảJm mọi thứwug đYvau thểJ hin ra một cách không tiếng đJyộng lịhch s của ngôi nhà cổ.

Phố cổ ở thịuuT trấNhkn có rấCmt nhiu hộ gia đhCình đJyu chuyểuJn ra khỏi nhà cổ, sang ở nhà lầTmu. T đmó đuJLOji bộ phn nhà cổ đcaJu đAvTQJ đkbó không dùng. Có lẽ theo thờBMi gian trôi qua, nhà cổ chung quy sẽ trở thành quá khứwA bịzwY bao phủ bên trong thờvJi gian và mưa gió, nhưng nhà cổ đTQwug lạkhQi cho một thế h ký ứQc và nim sung sướng, chuyn xưa cứkb như mãi mãi sinh đhzộng ở đJó.

Ôn Lâm có cảNKm tình khá sâu đCmm đJyối với nhà cổ, nhìn đdhông một chút nhìn tây một chút, thỉQnh thoảakQng lạLOji mỉom cườFoi tươi, cô chỉLOj vào một gốc cây cây lu nói:
- Ngay tạQJi gốc cây này anh đNKã nói với em, muốn em làm vợ của anh. Em nói không đINWược, anh lin đjAggNhy em một cái, em ngã ngồi dưới đwAjAgt lin khóc nhè.

Quan Doãn gãi gãi đOxuJu, cố gắxng ngm nghĩnzn một chút, không có ấNKn tượng gì, đhCành phảakQi bấwugt đAkbc dĩnzn nói:
- Được rồi, coi như là đWJQã tng xảQJy ra đLOji, tôi không phủ nhn.

Ôn Lâm tiến lên một bước, nhấTmc chân lên đhzá Quan Doãn một cái:
- Anh phảQWi nhớ k, anh tng cầkbu hôn em, nhưng em c tuyt anh. Anh còn phảwAi nhớ k, nếu có một ngày anh lạoi muốn cầgBMu hôn em lầWn nữLOja, có lẽ em sẽ nim tình thành ý của anh đRRLã cầTQu hôn em lầcaJn thứNK hai mà cố gắAng suy xét một chút.

Quan Doãn hết chỗ nói rồi:
- Này... chuyn này rấBMt xa xôi, v sau hẵQJng nói. Nhà cổ không tồi, tôi thay ông cụ Dung cảzwYm ơn em. Nào, giúp tôi dọn dẹp một chút, đuuTW bấCmt cứkhQ lúc nào ông cụ cũng có thểFo vào ở. truyn cp nht nhanh nhấLOjt tạnzni tung hoanh chấTQm com

- Ừ.
Ôn Lâm lên tiếng đAvTáp, kéo tay áo lên làm vic. Cô va cong lưng thì cp mông tròn lin vểMGnh lên, eo nhỏ va thu lạBMi, lộ da thịFot ra ngoài. Mông tht là mượt mà mà tràn đAwugy vẻ đWJQẹp, quảhC tht đQJẹp không sao tảh xiết, đakQc bit hai chân chắWc chắwugn, không cầLOjn sờjAg cũng biết êm ái mườaui phầOxn.

Quan Doãn không kìm nổi ánh mắYvat thưởng thứvJc vẻ đINWẹp của Ôn Lâm tht lâu, không ngờJm lạOIci bịuJ Ôn Lâm phát hin, cô quay trở lạAi trng mắQwOt nhìn Quan Doãn:
- KhẩzwYn trương làm vic, nhìn cái gì vy, lầhCn trước có phảmi chưa thấJyy đuuTủ hay không?

Quan Doãn thành tht tha nhn:
- LầTmn trước mấwAt đmin, chỉh sờMG soạKng, không thấoy đNhkược.

Ôn Lâm quay đvCFvJu đhi, nhưng t cổ của cô có thểhz thấcaJy đhCược mt cô đYvaang đOxỏ. QuảwA tht là s vic tế nhịQJ lầBMn trước làm ngườOIci ta khắAc sâu ấuJn tượng, ở trong lòng hai ngườJi đTmu đohz lạJi ký ứoc không thểAvT xóa nhòa. Chng qua đauúng là vn còn chưa thành chuyn tốt, giữoa nam và nữm có một số vic một khi vạYvach trầJn, lin vĩhnh vin không thểK che dấKu đAvTược.

Lúc này hoàng hôn buông xuống, bên trong nhà cổ vô cùng yên tĩhCnh, lạaui có cảTmnh vt êm dịAvTu, đkbúng là thờgNhi tiết và thờwAi đNKiểCmm hợp lòng ngườKi, không khí lin dầTmn dầNKn ngọt ngào thêm vài phầxn.

Quan Doãn không khỏi lạhzi đxộng tâm, hắakQn dù sao tuổi trẻ, đwAang ở giai đjAgoạjAgn đgNhộ tuổi khí huyết dâng trào. Ngườkbi thiếu niên nào không có nhiu tình, ngườzwYi thiếu nữBM nào không có xuân? Tình cảLOjm thanh xuân mãnh lit và hormone tuổi trẻ, luôn d dàng bộc phát trong lòng, khát vọng gây ra kích đauộng, hắuuTn bước một bước, giơ tay bắakQt lấAy tay của Ôn Lâm, dịwAu dàng nói:
- Ôn Lâm, tôi...

Ôn Lâm nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Quan Doãn, trong ánh mắcaJt tuy có khát vọng, nhưng so với Quan Doãn thì bình tĩhCnh hơn, cô cườJi chói lóa:
- Được rồi, chúng ta vn là không nên làm chuyn đYvaiên rồ, em hỏi anh, em Dung và ông cụ Dung đQwOu họ Dung, có khi nào em gái là thân nhân của ông cụ Dung hay không?

Tình cảjAgm mãnh lit của Quan Doãn đTmã biến mấTmt trong nháy mắCmt, hắWn âm thầWm cảQwOm ơn s bình tĩJmnh của Ôn Lâm. Đúng vy, hắwAn không thểakQ cho Ôn Lâm bấakQt lun là hứwuga hẹn hay tương lai gì, cho dù chiếm đNKược Ôn Lâm thì phảcaJi làm như thế nào đNKây? HứJa với cô một lờdhi hứcaJa hư vô mờuuTauo, hay là đhkb cô cứvCF luôn trong sđFoộc đjAgợi chờAvT hắTmn cảJm đzwYhzi sao? Ở b ngoài Ôn Lâm và hắon vui đTmùa ầcaJm ĩgNh, kỳ tht trong xương cốt cô là một cô gái rấJyt truyn thống, có ý nghĩTm cố chấmp, chỉQW theo một ngườaui... mà thôi. Cô cũng tng nói, cô chỉAvT hiến thân mình cho ngườoi cô yêu thương trọn đkhQoi.

- Hn là không phảAvTi, chỉINW là một chuyn trùng hợp thôi.
Quan Doãn lo nghĩgNh,
- Khi ông cụ Dung xuấWt hin, tôi cũng tng nghĩFo v vấcaJn đYva này, còn kín đQwOáo hỏi ông cụ. Ông nói ông không có thân nhân, vn luôn lẻ loi một mình.

- Quan Doãn ...
Tâm tư Ôn Lâm hiểQwOn nhiên cũng không còn đTmYva ý đYvaến quan h giữkhQa em gái Dung và ông cụ Dung, cô hai mắWt bỗng nhiên mơ màng như sương,
- Nếu có một ngày anh đhzi thành phố Hoàng Lương, em còn ở huyn Khổng, hoc là em cũng rờLOji khỏi huyn Khổng, chúng ta không ở cùng một chỗ, anh sẽ đdhối x với em như thế nào?

Đây là một vấINWn đwug rấvJt khó trảhz lờJmi, Quan Doãn trầgBMm mc một lát mới nói:
- Nếu nói em xem như bạnznn gái thanh mai trúc mã của tôi, tôi sẽ vĩvJnh vin trân trọng yêu quý em ở sâu trong tim.

- Cái gì mà xem như? Em đBMúng là như vy mà!
Ôn Lâm cườhi hì hì, giơ tay lau khuôn mt đkhQen của Quan Doãn,
- Em vn nói câu nói kia, nếu anh và HạgBM Lai không thành đuJược, ngườOIci thứBM nhấQJt anh phảQWi kết hôn là em.

- Được, quyết đOIcnznnh như vy nhé.
Quan Doãn muốn vỗ tay ước hẹn với Ôn Lâm, Ôn Lâm lạTQi không vỗ tay, giơ ngón út ra, muốn ngoéo tay với Quan Doãn.

Ngoéo tay thì ngoéo tay, ngón út của Quan Doãn và Ôn Lâm siết cht lấgBMy nhau, giọng nói của Ôn Lâm như quanh quẩnznn vang vọng trong ngôi nhà cổ:
- Ngoéo tay thắgNht cổ, một trăm năm không thay đJổi.

Nhân sinh làm sao có đwugược trăm năm? Có lẽ thờhCi gian tốt đJẹp nhấwugt chỉC dài như một cái chớp mắaut, nhưng một cái chớp mắMGt cũng có thểJy khắkbc ghi vào bên trong trí nhớ, trở thành vĩdhnh hằgBMng.

Sáng sớm hôm sau, khi Quan Doãn cứakQ theo bình thườINWng đAi vào quán của ông cụ Dung sớm một chút, muốn nói cho ông cụ biết tin tứMGc tốt đQwOã tìm đkhQược chỗ ở mới xong xuôi rồi. Lạxi không ngờzwY phát hin, ông cụ Dung gió mc gió, mưa mc mưa đAã hơn một năm chưa bao giờhz vắhng họp, hôm nay lạWi không ra quán!