Trang chủ / Đô Thị / Quan Vận / Chương 79 : Quyết định như vậy nhé

[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Quan Vận

Chương 79 : Quyết định như vậy nhé




Quan Vn
Tác giảAF: Hà ThườYhNng TạIi
nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m
Chương 79: Quyết đNawnh như vy nhé

Nhóm dịhch: Quan Trườkng
Nguồn: Mê truyn



Kỳ tht Quan Doãn cũng không phảJvbi là hiểgRu rõ lắUlm HạIwa ĐXFHc TrườbmCng mượn ai tay chèn ép hắCUbn, nhưng có thểfce khng đXvfLnh một chút là, đUHó là một nhân vt quan trọng ở Thành ủy.

Với lc ảEnh hưởng của HạbmC Đykc TrườnEHng, có thểe trc tiếp ảyknh hưởng đeUrến tính khảI thi của huyn Khổng, là cc kỳ bé nhỏ. Như vy Hạbq ĐyHXc TrườeUrng cũng chỉI có một con đcAXườhng có thểeQA đUli , chính là mượn tay một nhân vt ở Thành ủy Hoàng Lương, ám chỉQe với Lý Dt Phong và Lãnh Phong.

Lý Dt Phong và Lãnh Phong mang thân phn cán bộ nhảHNy dù, trong Thành ủy ngườki có thểrLXFHnh hưởng đIwaến hành đcLộng của bọn họ không có mấFpy ngườbqi. Tr phi... tr phi là Bí thư Thành ủy có thểCUb quyết đHIyLngnh vic lên chứeQAc và khảmcUo hạJvbch!

Lúc trước, khi HạUH Lai đIwaến, trong lúc nói chuyn phiếm với Quan Doãn, vô tình đCUbã đcLHN lộ ra một tin tứAFc — thờpi đykiểHNm học lớp bồi dưỡng ở trườIng ĐAFng trung ương, Hạk ĐcLc TrườUDng tng là bạHIyn cùng học với Tưởng Tuyết Tùng.

Trên quan trườAYAng có ba loạhnIi quan h là bn chắcLc nhấgRt. ThứXV nhấUDt là thanh niên trí thứHnc, thứUl hai là chiến hữkkJu, thứk ba là bạgRn học. BạcAXn cùng học ở trườVIng ĐNng trung ương cũng là bạUDn học, hơn nữXa nói không chng Tưởng Tuyết Tùng và HạHn ĐHNc TrườCUbng còn có chính kiến giống nhau, mới quen đXFHã thân.

Tính tuổi, HạLng ĐEc TrườYhNng và Tưởng Tuyết Tùng quảw tht là bạNn cùng lứeQAa tuổi. Tưởng Tuyết Tùng năm mươi tuổi, Bí thư Thành ủy năm mươi tuổi, ở trong nước coi như là nổi tiếng, hơn nữwXa phảVIi biết rằXFHng, Tưởng Tuyết Tùng đnIwam nhim Bí thư Thành ủy Hoàng Lương đcAXã hơn hai năm. Nói đyHXúng hơn là, chỉyHX còn hơn hai năm nữVIa lin có khảcAX năng tiến thêm một bước, trở thành quan lớn cấLngp phó tỉXVnh.

Nói như thế, ngườHNi có thểp hin tạei đnEHi theo đykJvbm nhim chứnOc thư ký lớn bên cạIwanh Tưởng Tuyết Tùng — ở tòa nhà Thành ủy có rấrLt nhiu thư ký, chỉbmC có thư ký của nhân vt số một mới có thểwX xưng là thư ký lớn. Đó là vì khác với thư ký của Chủ tịykch thành phố và các ủy viên thườXng vụ khác — không dám nói v sau khng đCUbmcUnh tin đkồ rộng thênh thang, nhưng so với hin tạbqi, tuyt đhnIối xem như vút thng lên trờgRi.

Tuy nhiên... Quan Doãn cũng sẽ không ngây ngô mà cho rằbmCng Tưởng Tuyết Tùng tht s coi trọng hắeQAn. Lùi lạnOi mườpi ngàn bước mà nói, nhớ đFpến đnOã hơn một năm bịX xa lánh và lạIwanh nhạFpt ở huyn Khổng, sau lưng lc ảNeynh hưởng có ở khắkkJp mọi nơi hn đbmCu có bóng dáng của Tưởng Tuyết Tùng. Ngay cảEh Tưởng Tuyết Tùng tht s tán thưởng hắCUbn, hắXFHn cũng chng dám nghĩJvb tới. Cho dù hắXn có tài năng ngút trờnOi, Tưởng Tuyết Tùng cũng sẽ không vì một thư ký mà đhJvbc tội với Phó trưởng ban thườHNng trc Ban Tổ chứnc cán bộ TỉYhNnh ủy sắJvbp nhm chứcAXc!
xem chương mới tạHNi tunghoanh(.)com
Hạe Đpc TrườUlng nhỏ hơn Tưởng Tuyết Tùng vài tuổi, năm nay 47 tuổi. Mc dù trước kia HạX ĐHNc TrườnOng vn luôn giữXFH chứXFHc tạUDi Ủy ban Giáo dục quốc gia, hơn nữXa chỉVI là một Phó vụ trưởng, dườhng như tin đhnIồ u ám, nhưng lầawn này ra khỏi BắHnc Kinh, đawã nhảcLy vào ngồi ghế Phó trưởng ban thườnOng trc Ban Tổ chứVIc cán bộ TỉXVnh ủy quan trọng. Ai cũng đnu có thểcAX thấUHy rõ, Hạk ĐHnc Trườeng không phảUli đQeược dát vàng mà đUHến tỉNnh Yến, mà là chuẩEn bịbmC cho vài năm sau tiếp tục đnJvbm nhim chứgRc Trưởng ban Tổ chứVIc cán bộ TỉnEHnh ủy.

Điu này đeQAồng nghĩrLa với, ca chính trong quan trườIng của HạNey ĐmcUc TrườbmCng chính thứCUbc mở ra một con đNeyườrLng bằhnIng phng, sáng lạnOn.

Bối cảEhnh sâu dày đIến tột cùng của HạI ĐNeyc Trườkng, Quan Doãn không thểmcU hiểUDu hết. Vì sao trước kia vn luôn nhm chứnc ở Ủy ban Giáo dục quốc gia mà không phảpi cơ quan quan trọng nào khác, hắUDn cũng đYhNoán không ra. Con đawườXFHng trên quan trườnOng của mỗi ngườNeyi không h giống nhau, cũng không nhấUlt đUDpnh phảXFHi bước đYhNi t cấyHXp cơ sở thì mới tiến lên phía trước đcAXược.

Hắwn cũng không tp hợp lờUHi nói của HạnEH Lai, tin rằeQAng cô không có hứbqng thú lớn với chính trịQe nên cũng biết rấfcet ít, hơn nữYhNa với cách đAEối nhân x thế của HạrL ĐhnIc Trườfceng, cũng không chắrLc sẽ cho HạEh Lai biết thế lc chính trịUD của ông ta. HạJvb ĐIc TrườmcUng là một ngườNeyi rấhnIt có tính toán, ngay đcAXối với hắmcUn một sinh viên va mới ra trườeQAng, cũng đrL phòng cc đykộ và còn thiết kế một hố tht to cho hắHIyn nhảcAXy vào, huống chi là đCUbối với ngườAEi khác? Tin rằIwang HạAYA ĐUlc Trườbqng đnOi vào tỉnOnh Yến, tuy rằUHng chỉh là một Phó trưởng ban thườNng trc Ban Tổ chứEhc cán bộ TỉnOnh ủy, cũng không phảki nhân vt có nhiu trọng lượng, cũng không ở trong bộ máy ủy viên thườNng vụ, nhưng khng đmcUXFHnh ông ta sẽ mang đEến ảNeynh hưởng không nhỏ cho thế cục tỉUHnh Yến.

Nghe qua Ôn Lâm nói muốn đk c hắUln đHIykm nhim thư ký của Tưởng Tuyết Tùng, Quan Doãn ban đIwaIu git mình, sau đAYAó lạni thảwXn nhiên, cườbqi nói:
- Thôi đXFHi, đVI c thì cứAYA đyHX c, dù sao tin rằhng bấmcUt kểhnI như thế nào Bí thư Tưởng cũng sẽ không coi trọng tôi. Cho dù có coi trọng tôi, ông ta cũng sẽ không phân công công vic cho tôi. Em coi như quan tâm vô ích rồi, cho dù như thế nào, thay tôi cảmcUm ơn ý tốt của Trưởng ban Dip.

- Cái gì mà Trưởng ban Dip, phảIwai gọi là dì. Em không hiểvfLu, vì sao lạEhi nói Bí thư Tưởng thấcAXy anh chướng mắwXt? Em thấyHXy không hn thế đLngâu, anh đnEHi làm thư ký của Bí thư Tưởng, so với Vương Xa Quân còn mạbqnh hơn. Anh không biết, Lý VĩrLnh Xương làm bộ làm tịVIch nói là đp c em với Bí thư Tưởng, ông ta chính là muốn cố ý cho dì em một ân tình, muốn dì em đQe c Vương Xa Quân, Đng cho là em không thấEy đHnược dụng tâm của ông ta, ai ngốc hơn ai đEhây? H!
Ôn Lâm liếc mắnEHt qua Quan Doãn, còn nói,
- Không cầEn tìm nhà ở gì nữhnIa, nhà cổ của gia đrLình em còn đInEH không, bảrLo ông cụ Dung đykến ở là đNược. Dù sao cũng đYhNAYA không, nhà cổ mà đHnAF không lâu, không có hơi ngườHIyi, sẽ thành nhà hoang, có ngườUli ở ngược lạcLi lạIwai tốt. Đúng rồi, ông cụ Dung rốt cuộc là ai?

Ôn Lâm nói cũng phảFpi, nhà cổ nếu có ngườfcei ở, có hơi ngườeQAi, nhà lin có sứNc sống. Nếu cứHIy đbqeUr hoang như vy, căn nhà vốn dĩXFH còn có thểeQA ở thêm mườHIyi năm, có lẽ chỉbmC năm năm là gục sụp. RấHnt kỳ quái, có ngườwXi ở và không có ngườIi ở khác bit tht lớn, có thểcL thấCUby đeUrược mọi vic trên thế gian, quảyk tht có chỗ thầCUbn bí không biết đnược.

- Ông cụ Dung là một ngườvfLi ở nơi khác đVIến, cũng không biết t nơi nào đgRến, có lẽ ở huyn Khổng đawã đIược vài năm, có lẽ đUlã mườLngi mấky năm. Nhưng ông ấbqy không thân không thích, một mình bán bánh nướng mà sống. Tôi cảXFHm thấgRy ông cụ rấAEt đVIáng thương, nên vn giúp ông ấeQAy một chút trong khảFp năng của mình. Tuy nhiên nhắmcUc tới đwXã hơn một năm, tôi học đwXược t ông ấcLy tht đnOúng là đyHXược không ít thứEh.

- Anh tht đVIúng là một quái nhân.
Ôn Lâm đLngi đnEHến đHIyườhnIng L Nhượng, rẽ sang bên trái, lạrLi đrLi vài bước, rẽ sang bên phảfcei, lin đHni tới một ngõ nhỏ hẹp,
- Nhn nuôi một cô em gái còn chưa tính, còn không đmcUQe con bé mang họ Quan, lạVIi còn giúp một ông cụ Dung. Anh tht đkúng là làm cho ngườAEi ta nhìn không thấIwau. Tới rồi, xem nhà cổ của gia đAYAình tôi thế nào rồi?

Nhà cổ của gia đVIình Ôn Lâm tọa lạwXc tạAEi phố cổ của thịYhN trấEhn, là một tiểfceu vin không lớn, nhà trt, kiểVIu nhà ba gian ở giữcAXa, hai gian ở bên cạAEnh. Mc dù nhà có hơi cũ, nhưng đrLược giữrL gìn rấUHt tốt, hơn nữka hơi thở sứXc sống dạnOt dào. Có cây lâu năm và vạCUbi nước ở trong vin, mt đNXVt lát gạAEch đkỏ, có bc thang gỗ nối thng lên mái nhà, tấEht cảbq mọi thứXV đeQAu thểeQA hin ra một cách không tiếng đhnIộng lịHIych s của ngôi nhà cổ.

Phố cổ ở thịwX trấEhn có rấUDt nhiu hộ gia đfceình đIu chuyểykn ra khỏi nhà cổ, sang ở nhà lầhu. T đmcUó đnOeUri bộ phn nhà cổ đIu đkcAX đvfLó không dùng. Có lẽ theo thờhnIi gian trôi qua, nhà cổ chung quy sẽ trở thành quá khứI bịe bao phủ bên trong thờAYAi gian và mưa gió, nhưng nhà cổ đeQALng lạIi cho một thế h ký ứYhNc và nim sung sướng, chuyn xưa cứVI như mãi mãi sinh đnEHộng ở đwó.

Ôn Lâm có cảawm tình khá sâu đQem đFpối với nhà cổ, nhìn đYhNông một chút nhìn tây một chút, thỉmcUnh thoảHNng lạXFHi mỉXVm cườUli tươi, cô chỉwX vào một gốc cây cây lu nói:
- Ngay tạEi gốc cây này anh đvfLã nói với em, muốn em làm vợ của anh. Em nói không đbmCược, anh lin đnIy em một cái, em ngã ngồi dưới đwXFHt lin khóc nhè.

Quan Doãn gãi gãi đHNNu, cố gắnng ngm nghĩAYA một chút, không có ấAYAn tượng gì, đhnIành phảYhNi bấeUrt đFpfcec dĩh nói:
- Được rồi, coi như là đIwaã tng xảmcUy ra đbqi, tôi không phủ nhn.

Ôn Lâm tiến lên một bước, nhấHIyc chân lên đfceá Quan Doãn một cái:
- Anh phảnOi nhớ k, anh tng cầcLu hôn em, nhưng em c tuyt anh. Anh còn phảXVi nhớ k, nếu có một ngày anh lạvfLi muốn cầEu hôn em lầbqn nữIwaa, có lẽ em sẽ nim tình thành ý của anh đLngã cầIwau hôn em lầyHXn thứE hai mà cố gắbqng suy xét một chút.

Quan Doãn hết chỗ nói rồi:
- Này... chuyn này rấcLt xa xôi, v sau hẵbmCng nói. Nhà cổ không tồi, tôi thay ông cụ Dung cảLngm ơn em. Nào, giúp tôi dọn dẹp một chút, đnOHIy bấHIyt cứUl lúc nào ông cụ cũng có thểAF vào ở.

- Ừ.
Ôn Lâm lên tiếng đAFáp, kéo tay áo lên làm vic. Cô va cong lưng thì cp mông tròn lin vểAYAnh lên, eo nhỏ va thu lạIi, lộ da thịcAXt ra ngoài. Mông tht là mượt mà mà tràn đeQAkkJy vẻ đXFHẹp, quản tht đhẹp không sao tảEh xiết, đJvbc bit hai chân chắwXc chắCUbn, không cầpn sờHIy cũng biết êm ái mườeQAi phầAEn.

Quan Doãn không kìm nổi ánh mắFpt thưởng thứcAXc vẻ đhẹp của Ôn Lâm tht lâu, không ngờEh lạEhi bịFp Ôn Lâm phát hin, cô quay trở lạni trng mắYhNt nhìn Quan Doãn:
- KhẩAYAn trương làm vic, nhìn cái gì vy, lầnn trước có phảei chưa thấHNy đfceủ hay không?

Quan Doãn thành tht tha nhn:
- LầEhn trước mấfcet đkkJin, chỉIwa sờNey soạfceng, không thấUly đIwaược.

Ôn Lâm quay đwUDu đHNi, nhưng t cổ của cô có thểE thấXy đhược mt cô đXFHang đNỏ. QuảUH tht là s vic tế nhịw lầkkJn trước làm ngườfcei ta khắykc sâu ấXVn tượng, ở trong lòng hai ngườHni đvfLu đnk lạgRi ký ứbmCc không thểh xóa nhòa. Chng qua đyHXúng là vn còn chưa thành chuyn tốt, giữUla nam và nữh có một số vic một khi vạIch trầmcUn, lin vĩHNnh vin không thểXV che dấwXu đJvbược.

Lúc này hoàng hôn buông xuống, bên trong nhà cổ vô cùng yên tĩJvbnh, lạawi có cảbqnh vt êm dịAFu, đNeyúng là thờki tiết và thờyHXi đkkJiểhnIm hợp lòng ngườHni, không khí lin dầbmCn dầwn ngọt ngào thêm vài phầbqn.

Quan Doãn không khỏi lạbmCi đXộng tâm, hắmcUn dù sao tuổi trẻ, đmcUang ở giai đnoạFpn đbmCộ tuổi khí huyết dâng trào. Ngườki thiếu niên nào không có nhiu tình, ngườcAXi thiếu nữXV nào không có xuân? Tình cảhm thanh xuân mãnh lit và hormone tuổi trẻ, luôn d dàng bộc phát trong lòng, khát vọng gây ra kích đkộng, hắQen bước một bước, giơ tay bắXVt lấfcey tay của Ôn Lâm, dịHnu dàng nói:
- Ôn Lâm, tôi...

Ôn Lâm nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Quan Doãn, trong ánh mắht tuy có khát vọng, nhưng so với Quan Doãn thì bình tĩYhNnh hơn, cô cườhnIi chói lóa:
- Được rồi, chúng ta vn là không nên làm chuyn đawiên rồ, em hỏi anh, em Dung và ông cụ Dung đIwau họ Dung, có khi nào em gái là thân nhân của ông cụ Dung hay không?

Tình cảUlm mãnh lit của Quan Doãn đmcUã biến mấUDt trong nháy mắNeyt, hắAYAn âm thầkkJm cảIm ơn s bình tĩHIynh của Ôn Lâm. Đúng vy, hắnEHn không thểNey cho Ôn Lâm bấHnt lun là hứcAXa hẹn hay tương lai gì, cho dù chiếm đeUrược Ôn Lâm thì phảyHXi làm như thế nào đAYAây? HứvfLa với cô một lờXVi hứfcea hư vô mờUDEho, hay là đbmCw cô cứp luôn trong sđNộc đgRợi chờyHX hắQen cảXV đkIi sao? Ở b ngoài Ôn Lâm và hắnEHn vui đeùa ầykm ĩnO, kỳ tht trong xương cốt cô là một cô gái rấAFt truyn thống, có ý nghĩXV cố chấyHXp, chỉHn theo một ngườyki... mà thôi. Cô cũng tng nói, cô chỉNey hiến thân mình cho ngườXFHi cô yêu thương trọn đJvbwi.

- Hn là không phảwXi, chỉrL là một chuyn trùng hợp thôi.
Quan Doãn lo nghĩLng,
- Khi ông cụ Dung xuấYhNt hin, tôi cũng tng nghĩFp v vấpn đcL này, còn kín đnEHáo hỏi ông cụ. Ông nói ông không có thân nhân, vn luôn lẻ loi một mình.

- Quan Doãn ...
Tâm tư Ôn Lâm hiểIn nhiên cũng không còn đcLLng ý đnOến quan h giữea em gái Dung và ông cụ Dung, cô hai mắFpt bỗng nhiên mơ màng như sương,
- Nếu có một ngày anh đbqi thành phố Hoàng Lương, em còn ở huyn Khổng, hoc là em cũng rờeUri khỏi huyn Khổng, chúng ta không ở cùng một chỗ, anh sẽ đUlối x với em như thế nào?

Đây là một vấawn đeUr rấmcUt khó trảAYA lờXFHi, Quan Doãn trầIwam mc một lát mới nói:
- Nếu nói em xem như bạHNn gái thanh mai trúc mã của tôi, tôi sẽ vĩbqnh vin trân trọng yêu quý em ở sâu trong tim.

- Cái gì mà xem như? Em đXFHúng là như vy mà!
Ôn Lâm cườawi hì hì, giơ tay lau khuôn mt đEen của Quan Doãn,
- Em vn nói câu nói kia, nếu anh và Hạe Lai không thành đhược, ngườbqi thứyHX nhấNeyt anh phảUli kết hôn là em.

- Được, quyết đfcevfLnh như vy nhé.
Quan Doãn muốn vỗ tay ước hẹn với Ôn Lâm, Ôn Lâm lạAYAi không vỗ tay, giơ ngón út ra, muốn ngoéo tay với Quan Doãn.

Ngoéo tay thì ngoéo tay, ngón út của Quan Doãn và Ôn Lâm siết cht lấIway nhau, giọng nói của Ôn Lâm như quanh quẩfcen vang vọng trong ngôi nhà cổ:
- Ngoéo tay thắLngt cổ, một trăm năm không thay đbmCổi.

Nhân sinh làm sao có đwXược trăm năm? Có lẽ thờAFi gian tốt đcAXẹp nhấbmCt chỉQe dài như một cái chớp mắXVt, nhưng một cái chớp mắLngt cũng có thểN khắAFc ghi vào bên trong trí nhớ, trở thành vĩknh hằEng.

Sáng sớm hôm sau, khi Quan Doãn cứUH theo bình thườbqng đFpi vào quán của ông cụ Dung sớm một chút, muốn nói cho ông cụ biết tin tứhnIc tốt đUDã tìm đNeyược chỗ ở mới xong xuôi rồi. Lạei không ngờYhN phát hin, ông cụ Dung gió mc gió, mưa mc mưa đcLã hơn một năm chưa bao giờkkJ vắLngng họp, hôm nay lạHIyi không ra quán!