Trang chủ / Đô Thị / Quan Vận / Chương 79 : Quyết định như vậy nhé

Quan Vận

Chương 79 : Quyết định như vậy nhé




Quan Vn
Tác giảrrQ: Hà ThườJBvng TạkHi

Chương 79: Quyết đBoEBcnh như vy nhé

Nhóm dịJJch: Quan TrườOBwng
Nguồn: Mê truyn



Kỳ tht Quan Doãn cũng không phảJBvi là hiểQLu rõ lắvuEm Hạu ĐCc TrườipTng mượn ai tay chèn ép hắJn, nhưng có thểIcJ khng đQLQnh một chút là, đdRó là một nhân vt quan trọng ở Thành ủy.

Với lc ảotJnh hưởng của Hạo ĐCc TrườBcng, có thểpH trc tiếp ảHnh hưởng đEJdến tính khảBc thi của huyn Khổng, là cc kỳ bé nhỏ. Như vy HạotJ ĐQjvc TrườCng cũng chỉuZQ có một con đZdườckWng có thểUQ đHi , chính là mượn tay một nhân vt ở Thành ủy Hoàng Lương, ám chỉr với Lý Dt Phong và Lãnh Phong.

Lý Dt Phong và Lãnh Phong mang thân phn cán bộ nhảJky dù, trong Thành ủy ngườxoi có thểwUkIcJnh hưởng đQến hành đhFdộng của bọn họ không có mấQjvy ngườfui. Tr phi... tr phi là Bí thư Thành ủy có thểH quyết đwUkkHnh vic lên chứdRc và khảUxMo hạGch!

Lúc trước, khi HạkH Lai đOBwến, trong lúc nói chuyn phiếm với Quan Doãn, vô tình đTGã đZdEJd lộ ra một tin tứxoc — thờkNii đjIhiểpHm học lớp bồi dưỡng ở trườung Đrng trung ương, HạFA Đoc TrườwUkng tng là bạHn cùng học với Tưởng Tuyết Tùng.

Trên quan trườjng có ba loạri quan h là bn chắfuc nhấFAt. Thứu nhấdCt là thanh niên trí thứuZQc, thứNuU hai là chiến hữuZQu, thứxo ba là bạNuUn học. BạkHn cùng học ở trườMCng ĐjIhng trung ương cũng là bạFAn học, hơn nữoa nói không chng Tưởng Tuyết Tùng và HạdR ĐTGc TrườkHng còn có chính kiến giống nhau, mới quen đotJã thân.

Tính tuổi, HạpH Đxoc TrườvuEng và Tưởng Tuyết Tùng quảipT tht là bạCn cùng lứEuLa tuổi. Tưởng Tuyết Tùng năm mươi tuổi, Bí thư Thành ủy năm mươi tuổi, ở trong nước coi như là nổi tiếng, hơn nữTGa phảMCi biết rằUxMng, Tưởng Tuyết Tùng đIcJwUkm nhim Bí thư Thành ủy Hoàng Lương đJã hơn hai năm. Nói đUxMúng hơn là, chỉiOi còn hơn hai năm nữEJda lin có khảBoE năng tiến thêm một bước, trở thành quan lớn cấZdp phó tỉBoEnh.

Nói như thế, ngườJki có thểG hin tạoi đdRi theo đBoEJJm nhim chứUxMc thư ký lớn bên cạuZQnh Tưởng Tuyết Tùng — ở tòa nhà Thành ủy có rấJJt nhiu thư ký, chỉJ có thư ký của nhân vt số một mới có thểEuL xưng là thư ký lớn. Đó là vì khác với thư ký của Chủ tịGch thành phố và các ủy viên thườBoEng vụ khác — không dám nói v sau khng đGwUknh tin đotJồ rộng thênh thang, nhưng so với hin tạGi, tuyt đBoEối xem như vút thng lên trờJBvi.

Tuy nhiên... Quan Doãn cũng sẽ không ngây ngô mà cho rằBcng Tưởng Tuyết Tùng tht s coi trọng hắdCn. Lùi lạvuEi mườWfi ngàn bước mà nói, nhớ đEuLến đfuã hơn một năm bịFA xa lánh và lạrrQnh nhạvut ở huyn Khổng, sau lưng lc ảEuLnh hưởng có ở khắMCp mọi nơi hn đQu có bóng dáng của Tưởng Tuyết Tùng. Ngay cảtj Tưởng Tuyết Tùng tht s tán thưởng hắtjn, hắZn cũng chng dám nghĩrrQ tới. Cho dù hắJBvn có tài năng ngút trờJi, Tưởng Tuyết Tùng cũng sẽ không vì một thư ký mà đQjvGc tội với Phó trưởng ban thườfung trc Ban Tổ chứiOic cán bộ TỉEJdnh ủy sắdCp nhm chứoc!

HạUxM ĐBoEc TrườTGng nhỏ hơn Tưởng Tuyết Tùng vài tuổi, năm nay 47 tuổi. Mc dù trước kia Hạfu ĐZc TrườCng vn luôn giữjIh chứQc tạQjvi Ủy ban Giáo dục quốc gia, hơn nữJBva chỉckW là một Phó vụ trưởng, dườJkng như tin đkNiồ u ám, nhưng lầjIhn này ra khỏi BắNuUc Kinh, đUxMã nhảtjy vào ngồi ghế Phó trưởng ban thườvung trc Ban Tổ chứfuc cán bộ TỉipTnh ủy quan trọng. Ai cũng đQLu có thểQjv thấZdy rõ, Hạfu ĐBoEc TrườJJng không phảBoEi đuược dát vàng mà đQLến tỉxonh Yến, mà là chuẩun bịfu cho vài năm sau tiếp tục đvuEQLm nhim chứCc Trưởng ban Tổ chứipTc cán bộ Tỉxonh ủy.

Điu này đoồng nghĩckWa với, ca chính trong quan trườpHng của HạQL ĐpHc TrườZdng chính thứjc mở ra một con đkHườHng bằotJng phng, sáng lạNuUn.

Bối cảkHnh sâu dày đrrQến tột cùng của HạMC ĐZc TrườJBvng, Quan Doãn không thểIcJ hiểckWu hết. Vì sao trước kia vn luôn nhm chứuc ở Ủy ban Giáo dục quốc gia mà không phảckWi cơ quan quan trọng nào khác, hắjIhn cũng đQjvoán không ra. Con đNuUườEuLng trên quan trườTGng của mỗi ngườZi không h giống nhau, cũng không nhấdCt đNuUvuEnh phảpHi bước đkHi t cấUQp cơ sở thì mới tiến lên phía trước đCược.

HắTGn cũng không tp hợp lờCi nói của HạuZ Lai, tin rằIcJng cô không có hứJkng thú lớn với chính trịJJ nên cũng biết rấxot ít, hơn nữxoa với cách đTGối nhân x thế của HạdR ĐJc TrườQng, cũng không chắrc sẽ cho HạZ Lai biết thế lc chính trịBc của ông ta. HạipT Đtjc TrườZdng là một ngườdCi rấrt có tính toán, ngay đhFdối với hắCn một sinh viên va mới ra trườckWng, cũng đuZ phòng cc đuZQộ và còn thiết kế một hố tht to cho hắckWn nhảQy vào, huống chi là đMCối với ngườji khác? Tin rằEuLng HạuZ Đoc TrườEJdng đtji vào tỉkNinh Yến, tuy rằpHng chỉUxM là một Phó trưởng ban thườdRng trc Ban Tổ chứCc cán bộ TỉUQnh ủy, cũng không phảUQi nhân vt có nhiu trọng lượng, cũng không ở trong bộ máy ủy viên thườjIhng vụ, nhưng khng đkNirnh ông ta sẽ mang đdCến ảZnh hưởng không nhỏ cho thế cục tỉuZQnh Yến.

Nghe qua Ôn Lâm nói muốn đUxM c hắtjn đrjm nhim thư ký của Tưởng Tuyết Tùng, Quan Doãn ban đLrjIhu git mình, sau đwUkó lạoi thảvuEn nhiên, cườckWi nói:
- Thôi đGi, đUxM c thì cứQjv đLr c, dù sao tin rằung bấuZQt kểrrQ như thế nào Bí thư Tưởng cũng sẽ không coi trọng tôi. Cho dù có coi trọng tôi, ông ta cũng sẽ không phân công công vic cho tôi. Em coi như quan tâm vô ích rồi, cho dù như thế nào, thay tôi cảHm ơn ý tốt của Trưởng ban Dip.

- Cái gì mà Trưởng ban Dip, phảZi gọi là dì. Em không hiểru, vì sao lạCi nói Bí thư Tưởng thấHy anh chướng mắHt? Em thấNuUy không hn thế đxoâu, anh đBci làm thư ký của Bí thư Tưởng, so với Vương Xa Quân còn mạuZnh hơn. Anh không biết, Lý VĩLrnh Xương làm bộ làm tịiOich nói là đuZQ c em với Bí thư Tưởng, ông ta chính là muốn cố ý cho dì em một ân tình, muốn dì em đtj c Vương Xa Quân, Đng cho là em không thấdRy đckWược dụng tâm của ông ta, ai ngốc hơn ai đjây? H!
Ôn Lâm liếc mắHt qua Quan Doãn, còn nói,
- Không cầEuLn tìm nhà ở gì nữkNia, nhà cổ của gia đdRình em còn đuZQJ không, bảJBvo ông cụ Dung đJBvến ở là đfuược. Dù sao cũng đwUkvu không, nhà cổ mà đHJ không lâu, không có hơi ngườBci, sẽ thành nhà hoang, có ngườCi ở ngược lạZdi lạfui tốt. Đúng rồi, ông cụ Dung rốt cuộc là ai?

Ôn Lâm nói cũng phảBci, nhà cổ nếu có ngườJi ở, có hơi ngườvuEi, nhà lin có sứfuc sống. Nếu cứckW đGUxM hoang như vy, căn nhà vốn dĩu còn có thểwUk ở thêm mườIcJi năm, có lẽ chỉrrQ năm năm là gục sụp. RấJt kỳ quái, có ngườiOii ở và không có ngườWfi ở khác bit tht lớn, có thểotJ thấEuLy đuZQược mọi vic trên thế gian, quảZ tht có chỗ thầZdn bí không biết đkHược.

- Ông cụ Dung là một ngườri ở nơi khác đJến, cũng không biết t nơi nào đtjến, có lẽ ở huyn Khổng đkHã đBcược vài năm, có lẽ đIcJã mườNuUi mấiOiy năm. Nhưng ông ấJBvy không thân không thích, một mình bán bánh nướng mà sống. Tôi cảBcm thấUQy ông cụ rấjt đCáng thương, nên vn giúp ông ấvuEy một chút trong khảWf năng của mình. Tuy nhiên nhắNuUc tới đOBwã hơn một năm, tôi học đdCược t ông ấjIhy tht đotJúng là đFAược không ít thứdR.

- Anh tht đEuLúng là một quái nhân.
Ôn Lâm đui đckWến đotJườuZQng L Nhượng, rẽ sang bên trái, lạIcJi đTGi vài bước, rẽ sang bên phảtji, lin đTGi tới một ngõ nhỏ hẹp,
- Nhn nuôi một cô em gái còn chưa tính, còn không đdCQ con bé mang họ Quan, lạdCi còn giúp một ông cụ Dung. Anh tht đjúng là làm cho ngườOBwi ta nhìn không thấipTu. Tới rồi, xem nhà cổ của gia đdCình tôi thế nào rồi?

Nhà cổ của gia đwUkình Ôn Lâm tọa lạQLc tạui phố cổ của thịpH trấQjvn, là một tiểfuu vin không lớn, nhà trt, kiểpHu nhà ba gian ở giữHa, hai gian ở bên cạJBvnh. Mc dù nhà có hơi cũ, nhưng đdCược giữEJd gìn rấZdt tốt, hơn nữotJa hơi thở sứZc sống dạjt dào. Có cây lâu năm và vạJBvi nước ở trong vin, mt đckWjt lát gạIcJch đOBwỏ, có bc thang gỗ nối thng lên mái nhà, tấBct cảwUk mọi thứvu đuZu thểhFd hin ra một cách không tiếng đOBwộng lịdCch s của ngôi nhà cổ.

Phố cổ ở thịLr trấipTn có rấhFdt nhiu hộ gia đEJdình đNuUu chuyểkHn ra khỏi nhà cổ, sang ở nhà lầMCu. T đoó đxootJi bộ phn nhà cổ đHu đkHj đJó không dùng. Có lẽ theo thờui gian trôi qua, nhà cổ chung quy sẽ trở thành quá khứrrQ bịdR bao phủ bên trong thờwUki gian và mưa gió, nhưng nhà cổ đQjvdR lạhFdi cho một thế h ký ứJkc và nim sung sướng, chuyn xưa cứUxM như mãi mãi sinh đJJộng ở đUxMó.

Ôn Lâm có cảOBwm tình khá sâu đipTm đZối với nhà cổ, nhìn đoông một chút nhìn tây một chút, thỉrnh thoảWfng lạHi mỉWfm cườCi tươi, cô chỉuZ vào một gốc cây cây lu nói:
- Ngay tạri gốc cây này anh đIcJã nói với em, muốn em làm vợ của anh. Em nói không đCược, anh lin đwUkvuEy em một cái, em ngã ngồi dưới đuZZdt lin khóc nhè.

Quan Doãn gãi gãi đjvuu, cố gắvuEng ngm nghĩuZ một chút, không có ấFAn tượng gì, đBoEành phảJBvi bấrt đOBwxoc dĩUxM nói:
- Được rồi, coi như là đpHã tng xảJy ra đQi, tôi không phủ nhn.
xem tạuZQi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
Ôn Lâm tiến lên một bước, nhấiOic chân lên đQjvá Quan Doãn một cái:
- Anh phảQi nhớ k, anh tng cầotJu hôn em, nhưng em c tuyt anh. Anh còn phảIcJi nhớ k, nếu có một ngày anh lạUQi muốn cầvuu hôn em lầotJn nữJa, có lẽ em sẽ nim tình thành ý của anh đjIhã cầZu hôn em lầkHn thứJJ hai mà cố gắkNing suy xét một chút.

Quan Doãn hết chỗ nói rồi:
- Này... chuyn này rấot xa xôi, v sau hẵUxMng nói. Nhà cổ không tồi, tôi thay ông cụ Dung cảBcm ơn em. Nào, giúp tôi dọn dẹp một chút, đotJuZQ bấpHt cứJk lúc nào ông cụ cũng có thểFA vào ở.

- Ừ.
Ôn Lâm lên tiếng đJBváp, kéo tay áo lên làm vic. Cô va cong lưng thì cp mông tròn lin vểEJdnh lên, eo nhỏ va thu lạCi, lộ da thịUQt ra ngoài. Mông tht là mượt mà mà tràn đrBcy vẻ đkNiẹp, quảuZ tht đotJẹp không sao tảr xiết, đZc bit hai chân chắIcJc chắiOin, không cầipTn sờZ cũng biết êm ái mườhFdi phầLrn.

Quan Doãn không kìm nổi ánh mắFAt thưởng thứJBvc vẻ đjIhẹp của Ôn Lâm tht lâu, không ngờJ lạHi bịJBv Ôn Lâm phát hin, cô quay trở lạFAi trng mắFAt nhìn Quan Doãn:
- KhẩEJdn trương làm vic, nhìn cái gì vy, lầon trước có phảZi chưa thấJJy đEuLủ hay không?
truyn copy t tunghoanh.com
Quan Doãn thành tht tha nhn:
- LầjIhn trước mấQjvt đIcJin, chỉC sờZ soạJBvng, không thấuy đhFdược.

Ôn Lâm quay đpHotJu đfui, nhưng t cổ của cô có thểUQ thấQjvy đNuUược mt cô đuZang đBoEỏ. QuảuZQ tht là s vic tế nhịEuL lầTGn trước làm ngườLri ta khắWfc sâu ấfun tượng, ở trong lòng hai ngườkHi đotJu đotJQjv lạJBvi ký ứUxMc không thểBc xóa nhòa. Chng qua đIcJúng là vn còn chưa thành chuyn tốt, giữiOia nam và nữuZ có một số vic một khi vạtjch trầWfn, lin vĩpHnh vin không thểBc che dấGu đJkược.

Lúc này hoàng hôn buông xuống, bên trong nhà cổ vô cùng yên tĩQLnh, lạpHi có cảfunh vt êm dịMCu, đfuúng là thờpHi tiết và thờjIhi đhFdiểHm hợp lòng ngườUQi, không khí lin dầpHn dầCn ngọt ngào thêm vài phầjIhn.

Quan Doãn không khỏi lạui đMCộng tâm, hắwUkn dù sao tuổi trẻ, đoang ở giai đUxMoạFAn đuZộ tuổi khí huyết dâng trào. NgườJki thiếu niên nào không có nhiu tình, ngườCi thiếu nữBc nào không có xuân? Tình cảtjm thanh xuân mãnh lit và hormone tuổi trẻ, luôn d dàng bộc phát trong lòng, khát vọng gây ra kích đZộng, hắdRn bước một bước, giơ tay bắEJdt lấdCy tay của Ôn Lâm, dịNuUu dàng nói:
- Ôn Lâm, tôi...

Ôn Lâm nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Quan Doãn, trong ánh mắWft tuy có khát vọng, nhưng so với Quan Doãn thì bình tĩZnh hơn, cô cườFAi chói lóa:
- Được rồi, chúng ta vn là không nên làm chuyn đOBwiên rồ, em hỏi anh, em Dung và ông cụ Dung đMCu họ Dung, có khi nào em gái là thân nhân của ông cụ Dung hay không?

Tình cảHm mãnh lit của Quan Doãn đjã biến mấot trong nháy mắdRt, hắLrn âm thầipTm cảuZQm ơn s bình tĩuZnh của Ôn Lâm. Đúng vy, hắvun không thểo cho Ôn Lâm bấBct lun là hứNuUa hẹn hay tương lai gì, cho dù chiếm đNuUược Ôn Lâm thì phảZdi làm như thế nào đIcJây? Hứoa với cô một lờTGi hứLra hư vô mờkNiIcJo, hay là đGNuU cô cứvuE luôn trong sđtjộc đNuUợi chờLr hắuZQn cảdR đrdCi sao? Ở b ngoài Ôn Lâm và hắjn vui đpHùa ầBoEm ĩEuL, kỳ tht trong xương cốt cô là một cô gái rấvuEt truyn thống, có ý nghĩBc cố chấtjp, chỉOBw theo một ngườNuUi... mà thôi. Cô cũng tng nói, cô chỉJk hiến thân mình cho ngườLri cô yêu thương trọn đuZWfi.

- Hn là không phảoi, chỉr là một chuyn trùng hợp thôi.
Quan Doãn lo nghĩpH,
- Khi ông cụ Dung xuấOBwt hin, tôi cũng tng nghĩQ v vấfun đZ này, còn kín đckWáo hỏi ông cụ. Ông nói ông không có thân nhân, vn luôn lẻ loi một mình.

- Quan Doãn ...
Tâm tư Ôn Lâm hiểuZn nhiên cũng không còn đOBwu ý đZến quan h giữZda em gái Dung và ông cụ Dung, cô hai mắIcJt bỗng nhiên mơ màng như sương,
- Nếu có một ngày anh đFAi thành phố Hoàng Lương, em còn ở huyn Khổng, hoc là em cũng rờri khỏi huyn Khổng, chúng ta không ở cùng một chỗ, anh sẽ đIcJối x với em như thế nào?

Đây là một vấrn đQL rấkNit khó trảkH lờEuLi, Quan Doãn trầBcm mc một lát mới nói:
- Nếu nói em xem như bạrn gái thanh mai trúc mã của tôi, tôi sẽ vĩTGnh vin trân trọng yêu quý em ở sâu trong tim.

- Cái gì mà xem như? Em đJúng là như vy mà!
Ôn Lâm cườLri hì hì, giơ tay lau khuôn mt đGen của Quan Doãn,
- Em vn nói câu nói kia, nếu anh và Hạtj Lai không thành đrược, ngườQi thứdR nhấEJdt anh phảuZi kết hôn là em.

- Được, quyết đUQWfnh như vy nhé.
Quan Doãn muốn vỗ tay ước hẹn với Ôn Lâm, Ôn Lâm lạxoi không vỗ tay, giơ ngón út ra, muốn ngoéo tay với Quan Doãn.

Ngoéo tay thì ngoéo tay, ngón út của Quan Doãn và Ôn Lâm siết cht lấvuy nhau, giọng nói của Ôn Lâm như quanh quẩJJn vang vọng trong ngôi nhà cổ:
- Ngoéo tay thắOBwt cổ, một trăm năm không thay đvuEổi.

Nhân sinh làm sao có đoược trăm năm? Có lẽ thờQjvi gian tốt đCẹp nhấQLt chỉZd dài như một cái chớp mắCt, nhưng một cái chớp mắiOit cũng có thểBc khắBoEc ghi vào bên trong trí nhớ, trở thành vĩuZQnh hằkHng.

Sáng sớm hôm sau, khi Quan Doãn cứkH theo bình thườipTng đdRi vào quán của ông cụ Dung sớm một chút, muốn nói cho ông cụ biết tin tứBcc tốt đEuLã tìm đZdược chỗ ở mới xong xuôi rồi. LạOBwi không ngờJJ phát hin, ông cụ Dung gió mc gió, mưa mc mưa đuZã hơn một năm chưa bao giờu vắFAng họp, hôm nay lạiOii không ra quán!