Trang chủ / Đô Thị / Quan Vận / Chương 79 : Quyết định như vậy nhé

Quan Vận

Chương 79 : Quyết định như vậy nhé




Quan Vn
Tác giảBo: Hà ThườQlMng TạTqi

Chương 79: Quyết đmZOiiEnh như vy nhé

Nhóm dịlMch: Quan TrườPvng
Nguồn: Mê truyn



Kỳ tht Quan Doãn cũng không phảksJi là hiểZeu rõ lắbQm Hạij ĐlMc TrườHeIng mượn ai tay chèn ép hắMirn, nhưng có thểiP khng đLtrvnh một chút là, đIwó là một nhân vt quan trọng ở Thành ủy.

Với lc ảPnh hưởng của Hạw ĐrTc TrườPnng, có thểAjP trc tiếp ảXnh hưởng đPvến tính khảmZO thi của huyn Khổng, là cc kỳ bé nhỏ. Như vy Hạw ĐOMNc TrườQng cũng chỉaTr có một con đIwườrcng có thểksJ đQi , chính là mượn tay một nhân vt ở Thành ủy Hoàng Lương, ám chỉUTU với Lý Dt Phong và Lãnh Phong.

Lý Dt Phong và Lãnh Phong mang thân phn cán bộ nhảbQy dù, trong Thành ủy ngườbQi có thểEmObQnh hưởng đkiBến hành đaJộng của bọn họ không có mấTPOy ngườUTUi. Tr phi... tr phi là Bí thư Thành ủy có thểw quyết đlMQlMnh vic lên chứrcc và khảmZOo hạOlLch!

Lúc trước, khi HạBo Lai đIwến, trong lúc nói chuyn phiếm với Quan Doãn, vô tình đZkaã đrKh lộ ra một tin tứhc — thờEmOi điiEiểiPm học lớp bồi dưỡng ở trườPng ĐNHkng trung ương, HạNHk Đec TrườHeIng tng là bạrcn cùng học với Tưởng Tuyết Tùng.

Trên quan trườeng có ba loạZei quan h là bn chắhc nhấkiBt. ThứZka nhấMirt là thanh niên trí thứUTUc, thứT hai là chiến hữyu, thứP ba là bạXn học. BạaJn cùng học ở trườlrang ĐLtrng trung ương cũng là bạrTn học, hơn nữPa nói không chng Tưởng Tuyết Tùng và HạsQ Đtuc TrườkiBng còn có chính kiến giống nhau, mới quen đroã thân. nguồn tunghoanh.com

Tính tuổi, HạbQ Đvc TrườksJng và Tưởng Tuyết Tùng quảlra tht là bạrcn cùng lứrTa tuổi. Tưởng Tuyết Tùng năm mươi tuổi, Bí thư Thành ủy năm mươi tuổi, ở trong nước coi như là nổi tiếng, hơn nữPAQa phảIwi biết rằtung, Tưởng Tuyết Tùng đwrcm nhim Bí thư Thành ủy Hoàng Lương đPnã hơn hai năm. Nói đhúng hơn là, chỉPn còn hơn hai năm nữIwa lin có khảIw năng tiến thêm một bước, trở thành quan lớn cấLtrp phó tỉObPnh.

Nói như thế, ngườOMNi có thểw hin tạlrai đrKi theo điPXm nhim chứrcc thư ký lớn bên cạtunh Tưởng Tuyết Tùng — ở tòa nhà Thành ủy có rấPnt nhiu thư ký, chỉX có thư ký của nhân vt số một mới có thểrT xưng là thư ký lớn. Đó là vì khác với thư ký của Chủ tịBoch thành phố và các ủy viên thườQng vụ khác — không dám nói v sau khng đksJiiEnh tin đZkaồ rộng thênh thang, nhưng so với hin tạvi, tuyt đeối xem như vút thng lên trờtui.

Tuy nhiên... Quan Doãn cũng sẽ không ngây ngô mà cho rằiPng Tưởng Tuyết Tùng tht s coi trọng hắrTn. Lùi lạaTri mườsQi ngàn bước mà nói, nhớ đObPến đMirã hơn một năm bịAjP xa lánh và lạiPnh nhạIwt ở huyn Khổng, sau lưng lc ảtunh hưởng có ở khắwp mọi nơi hn đOlLu có bóng dáng của Tưởng Tuyết Tùng. Ngay cảlM Tưởng Tuyết Tùng tht s tán thưởng hắlMn, hắZen cũng chng dám nghĩHeI tới. Cho dù hắQn có tài năng ngút trờlrai, Tưởng Tuyết Tùng cũng sẽ không vì một thư ký mà đrcsQc tội với Phó trưởng ban thườEmOng trc Ban Tổ chứOlLc cán bộ TỉBonh ủy sắlrap nhm chứksJc!

Hạjy ĐObPc TrườlMng nhỏ hơn Tưởng Tuyết Tùng vài tuổi, năm nay 47 tuổi. Mc dù trước kia HạZka ĐHeIc TrườTng vn luôn giữM chứTc tạMhi Ủy ban Giáo dục quốc gia, hơn nữsQa chỉOlL là một Phó vụ trưởng, dườhng như tin đMirồ u ám, nhưng lầJXn này ra khỏi BắkiBc Kinh, đTã nhảTPOy vào ngồi ghế Phó trưởng ban thườlMng trc Ban Tổ chứtuc cán bộ Tỉenh ủy quan trọng. Ai cũng đsQu có thểMh thấlray rõ, HạsQ ĐUTUc TrườMng không phảiiEi đijược dát vàng mà đLtrến tỉUTUnh Yến, mà là chuẩIwn bịIw cho vài năm sau tiếp tục đlMLtrm nhim chứMhc Trưởng ban Tổ chứUTUc cán bộ TỉTPOnh ủy.

Điu này đPvồng nghĩbQa với, ca chính trong quan trườZkang của Hạh ĐObPc TrườPng chính thứLtrc mở ra một con đUTUườwng bằwng phng, sáng lạsQn.

Bối cảTPOnh sâu dày đXến tột cùng của HạbQ ĐJXc TrườJXng, Quan Doãn không thểTq hiểrKu hết. Vì sao trước kia vn luôn nhm chứaJc ở Ủy ban Giáo dục quốc gia mà không phảlrai cơ quan quan trọng nào khác, hắiiEn cũng đZeoán không ra. Con đLtrườaTrng trên quan trườMng của mỗi ngườbQi không h giống nhau, cũng không nhấAjPt đObPTPOnh phảwi bước đbQi t cấMp cơ sở thì mới tiến lên phía trước đMược.

HắBon cũng không tp hợp lờiji nói của HạbQ Lai, tin rằPng cô không có hứPng thú lớn với chính trịbQ nên cũng biết rấiPt ít, hơn nữTPOa với cách đjyối nhân x thế của Hạtu ĐEmOc TrườUTUng, cũng không chắMirc sẽ cho HạEmO Lai biết thế lc chính trịMir của ông ta. HạiP ĐOlLc TrườiPng là một ngườkiBi rấaTrt có tính toán, ngay đaTrối với hắrcn một sinh viên va mới ra trườIwng, cũng đTPO phòng cc đEmOộ và còn thiết kế một hố tht to cho hắMhn nhảPvy vào, huống chi là đTqối với ngườbQi khác? Tin rằaTrng HạM ĐAjPc TrườQng đbQi vào tỉaTrnh Yến, tuy rằOlLng chỉlM là một Phó trưởng ban thườZeng trc Ban Tổ chứOlLc cán bộ Tỉronh ủy, cũng không phảBoi nhân vt có nhiu trọng lượng, cũng không ở trong bộ máy ủy viên thườAjPng vụ, nhưng khng đPnPvnh ông ta sẽ mang đXến ảtunh hưởng không nhỏ cho thế cục tỉmZOnh Yến.

Nghe qua Ôn Lâm nói muốn đNHk c hắTn đijHeIm nhim thư ký của Tưởng Tuyết Tùng, Quan Doãn ban đNHkTPOu git mình, sau đlraó lạiPi thảJXn nhiên, cườIwi nói:
- Thôi đmZOi, đUTU c thì cứh đIw c, dù sao tin rằZkang bấrKt kểmZO như thế nào Bí thư Tưởng cũng sẽ không coi trọng tôi. Cho dù có coi trọng tôi, ông ta cũng sẽ không phân công công vic cho tôi. Em coi như quan tâm vô ích rồi, cho dù như thế nào, thay tôi cảJXm ơn ý tốt của Trưởng ban Dip.

- Cái gì mà Trưởng ban Dip, phảrTi gọi là dì. Em không hiểOMNu, vì sao lạQi nói Bí thư Tưởng thấJXy anh chướng mắMirt? Em thấrKy không hn thế đXâu, anh đLtri làm thư ký của Bí thư Tưởng, so với Vương Xa Quân còn mạZkanh hơn. Anh không biết, Lý VĩPnnh Xương làm bộ làm tịksJch nói là điP c em với Bí thư Tưởng, ông ta chính là muốn cố ý cho dì em một ân tình, muốn dì em đT c Vương Xa Quân, Đng cho là em không thấTPOy đtuược dụng tâm của ông ta, ai ngốc hơn ai đOMNây? H!
Ôn Lâm liếc mắrKt qua Quan Doãn, còn nói,
- Không cầUTUn tìm nhà ở gì nữmZOa, nhà cổ của gia đtuình em còn đNHkT không, bảho ông cụ Dung đtuến ở là đPược. Dù sao cũng đAjPZe không, nhà cổ mà đPAQMir không lâu, không có hơi ngườBoi, sẽ thành nhà hoang, có ngườei ở ngược lạAjPi lạaJi tốt. Đúng rồi, ông cụ Dung rốt cuộc là ai?

Ôn Lâm nói cũng phảLtri, nhà cổ nếu có ngườOMNi ở, có hơi ngườksJi, nhà lin có sứrcc sống. Nếu cứh đLtrAjP hoang như vy, căn nhà vốn dĩksJ còn có thểMir ở thêm mườMi năm, có lẽ chỉIw năm năm là gục sụp. Rấet kỳ quái, có ngườaJi ở và không có ngườMiri ở khác bit tht lớn, có thểrK thấvy đNHkược mọi vic trên thế gian, quảHeI tht có chỗ thầlMn bí không biết đbQược.

- Ông cụ Dung là một ngườZkai ở nơi khác đTến, cũng không biết t nơi nào đtuến, có lẽ ở huyn Khổng đPnã đPnược vài năm, có lẽ đPnã mườrTi mấZey năm. Nhưng ông ấrKy không thân không thích, một mình bán bánh nướng mà sống. Tôi cảQlMm thấMhy ông cụ rấObPt đjyáng thương, nên vn giúp ông ấijy một chút trong khảZka năng của mình. Tuy nhiên nhắrTc tới đlMã hơn một năm, tôi học đaTrược t ông ấQy tht đtuúng là đZkaược không ít thứkiB.

- Anh tht đtuúng là một quái nhân.
Ôn Lâm đyi đMến đvườlMng L Nhượng, rẽ sang bên trái, lạtui đmZOi vài bước, rẽ sang bên phảOMNi, lin đaJi tới một ngõ nhỏ hẹp,
- Nhn nuôi một cô em gái còn chưa tính, còn không đbQPAQ con bé mang họ Quan, lạyi còn giúp một ông cụ Dung. Anh tht đaTrúng là làm cho ngườkiBi ta nhìn không thấPvu. Tới rồi, xem nhà cổ của gia đMhình tôi thế nào rồi?

Nhà cổ của gia đhình Ôn Lâm tọa lạBoc tạtui phố cổ của thịZe trấQlMn, là một tiểXu vin không lớn, nhà trt, kiểaTru nhà ba gian ở giữha, hai gian ở bên cạHeInh. Mc dù nhà có hơi cũ, nhưng đPnược giữlM gìn rấEmOt tốt, hơn nữrKa hơi thở sứrTc sống dạijt dào. Có cây lâu năm và vạPvi nước ở trong vin, mt đMiPt lát gạlMch đIwỏ, có bc thang gỗ nối thng lên mái nhà, tấQlMt cảPAQ mọi thứMir đMu thểiiE hin ra một cách không tiếng đLtrộng lịEmOch s của ngôi nhà cổ.

Phố cổ ở thịy trấlMn có rấtut nhiu hộ gia đTqình đrKu chuyểrcn ra khỏi nhà cổ, sang ở nhà lầvu. T đvó đaTrIwi bộ phn nhà cổ đmZOu đaJaTr đroó không dùng. Có lẽ theo thờkiBi gian trôi qua, nhà cổ chung quy sẽ trở thành quá khứMir bịX bao phủ bên trong thờvi gian và mưa gió, nhưng nhà cổ đPMh lạrTi cho một thế h ký ứAjPc và nim sung sướng, chuyn xưa cứQlM như mãi mãi sinh đTqộng ở đrcó.

Ôn Lâm có cảjym tình khá sâu đUTUm đPnối với nhà cổ, nhìn đOlLông một chút nhìn tây một chút, thỉMhnh thoảhng lạaJi mỉTqm cườMiri tươi, cô chỉrK vào một gốc cây cây lu nói:
- Ngay tạMiri gốc cây này anh đAjPã nói với em, muốn em làm vợ của anh. Em nói không đroược, anh lin đObPQlMy em một cái, em ngã ngồi dưới đBoksJt lin khóc nhè.

Quan Doãn gãi gãi đXQu, cố gắrong ngm nghĩPn một chút, không có ấOMNn tượng gì, đJXành phảQlMi bấlMt đPAQEmOc dĩmZO nói:
- Được rồi, coi như là đJXã tng xảMiry ra đPi, tôi không phủ nhn.

Ôn Lâm tiến lên một bước, nhấAjPc chân lên đMhá Quan Doãn một cái:
- Anh phảUTUi nhớ k, anh tng cầrcu hôn em, nhưng em c tuyt anh. Anh còn phảObPi nhớ k, nếu có một ngày anh lạZei muốn cầsQu hôn em lầyn nữksJa, có lẽ em sẽ nim tình thành ý của anh đZeã cầQlMu hôn em lầUTUn thứPAQ hai mà cố gắZeng suy xét một chút.

Quan Doãn hết chỗ nói rồi:
- Này... chuyn này rấijt xa xôi, v sau hẵZeng nói. Nhà cổ không tồi, tôi thay ông cụ Dung cảiiEm ơn em. Nào, giúp tôi dọn dẹp một chút, đOlLHeI bấet cứaTr lúc nào ông cụ cũng có thểMir vào ở.

- Ừ.
Ôn Lâm lên tiếng đObPáp, kéo tay áo lên làm vic. Cô va cong lưng thì cp mông tròn lin vểlranh lên, eo nhỏ va thu lạvi, lộ da thịIwt ra ngoài. Mông tht là mượt mà mà tràn đNHkTqy vẻ đeẹp, quảh tht đOlLẹp không sao tảjy xiết, đkiBc bit hai chân chắNHkc chắen, không cầaTrn sờw cũng biết êm ái mườPi phầMirn.

Quan Doãn không kìm nổi ánh mắTqt thưởng thứhc vẻ đAjPẹp của Ôn Lâm tht lâu, không ngờLtr lạPAQi bịEmO Ôn Lâm phát hin, cô quay trở lạwi trng mắbQt nhìn Quan Doãn:
- KhẩaTrn trương làm vic, nhìn cái gì vy, lầkiBn trước có phảjyi chưa thấPvy đMirủ hay không?

Quan Doãn thành tht tha nhn:
- Lầhn trước mấvt đZkain, chỉaTr sờTq soạeng, không thấQy đJXược.

Ôn Lâm quay đQlMPu đroi, nhưng t cổ của cô có thểZe thấlMy đXược mt cô đXang đHeIỏ. QuảlM tht là s vic tế nhịX lầPvn trước làm ngườrci ta khắPvc sâu ấlMn tượng, ở trong lòng hai ngườObPi đTqu đroZka lạkiBi ký ứTPOc không thểIw xóa nhòa. Chng qua đaJúng là vn còn chưa thành chuyn tốt, giữbQa nam và nữe có một số vic một khi vạvch trầen, lin vĩlranh vin không thểrc che dấmZOu đTược.

Lúc này hoàng hôn buông xuống, bên trong nhà cổ vô cùng yên tĩMirnh, lạOMNi có cảZkanh vt êm dịrou, đyúng là thờTPOi tiết và thờaTri đsQiểZkam hợp lòng ngườPvi, không khí lin dầaTrn dầBon ngọt ngào thêm vài phầPAQn.

Quan Doãn không khỏi lạbQi đmZOộng tâm, hắLtrn dù sao tuổi trẻ, đUTUang ở giai đXoạZkan đLtrộ tuổi khí huyết dâng trào. NgườTqi thiếu niên nào không có nhiu tình, ngườHeIi thiếu nữaTr nào không có xuân? Tình cảrTm thanh xuân mãnh lit và hormone tuổi trẻ, luôn d dàng bộc phát trong lòng, khát vọng gây ra kích đOlLộng, hắPAQn bước một bước, giơ tay bắPt lấrKy tay của Ôn Lâm, dịksJu dàng nói:
- Ôn Lâm, tôi...

Ôn Lâm nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Quan Doãn, trong ánh mắrct tuy có khát vọng, nhưng so với Quan Doãn thì bình tĩaJnh hơn, cô cườTPOi chói lóa:
- Được rồi, chúng ta vn là không nên làm chuyn đyiên rồ, em hỏi anh, em Dung và ông cụ Dung đtuu họ Dung, có khi nào em gái là thân nhân của ông cụ Dung hay không?

Tình cảTm mãnh lit của Quan Doãn đOMNã biến mấQt trong nháy mắaJt, hắTn âm thầlMm cảLtrm ơn s bình tĩksJnh của Ôn Lâm. Đúng vy, hắObPn không thểij cho Ôn Lâm bấBot lun là hứaTra hẹn hay tương lai gì, cho dù chiếm đPnược Ôn Lâm thì phảUTUi làm như thế nào đEmOây? HứOMNa với cô một lờNHki hứQa hư vô mờTqQo, hay là đhZka cô cứv luôn trong sđMhộc điPợi chờNHk hắjyn cảMh đturKi sao? Ở b ngoài Ôn Lâm và hắiPn vui đQùa ầmZOm ĩPn, kỳ tht trong xương cốt cô là một cô gái rấQlMt truyn thống, có ý nghĩEmO cố chấrTp, chỉQ theo một ngườPAQi... mà thôi. Cô cũng tng nói, cô chỉsQ hiến thân mình cho ngườyi cô yêu thương trọn đroLtri.

- Hn là không phảksJi, chỉLtr là một chuyn trùng hợp thôi.
Quan Doãn lo nghĩlM,
- Khi ông cụ Dung xuấEmOt hin, tôi cũng tng nghĩrT v vấZkan đMir này, còn kín đijáo hỏi ông cụ. Ông nói ông không có thân nhân, vn luôn lẻ loi một mình.

- Quan Doãn ...
Tâm tư Ôn Lâm hiểZen nhiên cũng không còn đOMNtu ý đZeến quan h giữiiEa em gái Dung và ông cụ Dung, cô hai mắNHkt bỗng nhiên mơ màng như sương,
- Nếu có một ngày anh đTi thành phố Hoàng Lương, em còn ở huyn Khổng, hoc là em cũng rờksJi khỏi huyn Khổng, chúng ta không ở cùng một chỗ, anh sẽ đrcối x với em như thế nào?

Đây là một vấJXn đOlL rấijt khó trảZe lờPvi, Quan Doãn trầjym mc một lát mới nói:
- Nếu nói em xem như bạrKn gái thanh mai trúc mã của tôi, tôi sẽ vĩwnh vin trân trọng yêu quý em ở sâu trong tim.

- Cái gì mà xem như? Em đsQúng là như vy mà!
Ôn Lâm cườQi hì hì, giơ tay lau khuôn mt đwen của Quan Doãn,
- Em vn nói câu nói kia, nếu anh và Hạtu Lai không thành đijược, ngườlMi thứObP nhấvt anh phảaJi kết hôn là em.

- Được, quyết đyPnh như vy nhé.
Quan Doãn muốn vỗ tay ước hẹn với Ôn Lâm, Ôn Lâm lạmZOi không vỗ tay, giơ ngón út ra, muốn ngoéo tay với Quan Doãn. xem tạjyi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

Ngoéo tay thì ngoéo tay, ngón út của Quan Doãn và Ôn Lâm siết cht lấLtry nhau, giọng nói của Ôn Lâm như quanh quẩZen vang vọng trong ngôi nhà cổ:
- Ngoéo tay thắXt cổ, một trăm năm không thay đwổi.

Nhân sinh làm sao có đijược trăm năm? Có lẽ thờLtri gian tốt đrcẹp nhấZet chỉNHk dài như một cái chớp mắaTrt, nhưng một cái chớp mắtut cũng có thểy khắZkac ghi vào bên trong trí nhớ, trở thành vĩrKnh hằUTUng.

Sáng sớm hôm sau, khi Quan Doãn cứUTU theo bình thườMng đQlMi vào quán của ông cụ Dung sớm một chút, muốn nói cho ông cụ biết tin tứMirc tốt đNHkã tìm đEmOược chỗ ở mới xong xuôi rồi. Lạwi không ngờOlL phát hin, ông cụ Dung gió mc gió, mưa mc mưa đksJã hơn một năm chưa bao giờPAQ vắijng họp, hôm nay lạObPi không ra quán!