Trang chủ / Đô Thị / Quan Lộ Trầm Luân / Chương 46 0:Anh Là Người Tốt.

Quan Lộ Trầm Luân

Chương 46 0:Anh Là Người Tốt.




Quan Lộ Trầjm Luân
Tác giảxc: TrầzNn Trọng
Chương 460:Anh Là Người Tốt.





Nhóm dịCch: Quan Trườbzqng
Nguồn: Metruyen










Cốc, cốc, cốc! Nghe tiếng gõ cửa, Lương Thần không ngẩng đZtmầu mà nói một tiếng ‘Mời vào.’ Nhưng theo sau tiếng giày cao gót trong trẻo là mùi hương phụ nữ thoang thoảng khiến hắn không kìm nổi mà buông tài liệu xuống, ngẩng đvZầu nhìn.
-Chào anh, cục trưởng Lương!
Cô gái đFGứng trước mặt xinh đonẹp mà tràn đttbầy sức sống, đzNôi mắt to tròn long lanh chớp chớp, giống như biết nói chuyện. Lương Thần hiển nhiên nhận ra, đCMối phương là em họ của Tôn Tiểu Hồng, tên là Tôn Tiểu Lôi.
-Xin chào, tiểu thư Tôn, mời ngồi!
Trên mặt Lương thần hiện ra cái mỉm cười rất máy móc, giơ tay ra hiệu đoqDối phương ngồi xuống.
Ngoài dự đqCVoán của Lương Thần, Tôn Tiểu Lôi không những không xoay người, ngược lại còn tiến lên hai bước, đLTôi tay ngọc tỳ lên bàn làm việc, khuôn mặt trái xoan trắng nõn hiện ra một tia cố ý mà cười quyến rũ, ngọt ngào nói:
-Cục trưởng Lương, tối anh có rỗi không, em mời anh ăn cơm?
-Ồ, mời tôi ăn cơm! Vậy tôi có thể hỏi lý do mà Tôn tiểu thư mời khách là gì không?
Ánh mắt của Lương Thần lướt qua cổ áo của đTjối phương, cái mỉm cười trên mặt không chút thay đPZTổi. So với ngày hôm qua, chiếc áo mà cô gái mặc có chút thay đaTổi, cổ áo thấp hơn, tương ứng, cảnh sắc mùa xuân bên trong cũng lộ ra nhiều hơn, cái rãnh ngực sâu thẳm đttbã rõ ràng có thể thấy đAược. Cái này đqược gọi là bước đAầu của việc dùng sắc đUCzẹp đaTể mê hoặc sao?
-Không có lý do, chỉ là muốn mời anh ăn cơm, không đdLxược sao?
Khuôn mặt xinh đNFaẹp của Tôn Tiểu Lôi lộ ra sắc mặt giống như ngượng ngùng, đtDôi mắt to tròn long lanh cứ ngắm cứ liếc Lương Thần.
-Vô công không thể nhận lộc!
Lương Thần lắc đDIoầu, sau đNdtó giơ tay hướng về phía đPZTối phương mà đfCuổi khách:
-Tôi rất bận, Tôn tiểu thư, nếu như không có việc gì khác, thì xin mời về cho!
-Cục trưởng Lương! nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m
Nhìn người đttbàn ông trẻ tỏ vẻ mập mờ với mình không có chút phản ứng, Tôn Tiểu Lôi vừa thất vọng vừa không phục, chiếc giày cao gót lại giẫm xuống và tiến lên trước hai bước.
-Tôn tiểu thư, cơ hội cuối cùng. Nếu không nói, tôi có thể sẽ đdLxuổi cô.
Trong lòng Lương Thần có chút buồn cười, trên mặt lại nghiêm, lấy cái giọng lạnh lùng mà đone dọa.
-Em, em chỉ muốn... !
Vốn là một Tôn Tiểu Lôi không có chút kinh nghiệm đCã bị sắc mặt của người đNdtàn ông hù dọa. Vừa lúng túng vừa xấu hổ mà đfCứng đoqDó, không thể đRối phó mà bện ngón tay, trong đPZTôi mắt to tròn mờ mờ ảo ảo hiện lên những ngấn lệ.
-Ngồi xuống rồi hãy nói!
Lương thần đaTứng dậy, đvZi ra bên cạnh máy nước uống rót cho cô gái một cốc nước, rồi chỉ lên ghế sofa đMể cô gái ngồi xuống. Thong thả bước hai bước, quay đCMầu nhìn cô gái với sắc mặt sợ hãi, cầm chiếc cốc giấy từng ngụm nhỏ uống, Lương Thần hơi trầm ngâm, mở miệng nói:
-Cô vì chuyện của chị gái cô?
-Vâng!
Tôn Tiểu Lôi gật đMầu, trong đxcôi mắt đtDẹp lộ ra một sự cầu xin, thấp giọng nói:
-Cục trưởng Lương, anh rể em đxcã bị bại liệt, tinh thần lại không tốt, nếu chị Hồng thực sự phải vào tù, anh ấy cũng không có cách nào đDể sống. Cho dù đNFaứa trẻ sinh ra, lại không có cha mẹ, ra đxcời trên thế giới này sẽ đCMáng thương cỡ nào. Cục trưởng Lương, xin anh đqiấy, đjừng bắt chị Hồng ngồi tù, em, em nguyện cùng anh...
-Cô thế này có tính là không đDánh đvZã khai?
Nét mặt Lương Thần không chút thay đLTổi mà nói:
-Vốn dĩ tôi chưa nghi ngờ chị họ của cô, nghe cô nói như vậy, vụ án có thể coi chân tướng đonã rõ ràng rồi.
-Chị Hồng nói với em rồi, chị ấy nói anh nhất đnịnh biết tất cả!
Tôn Tiểu Lôi lắc đdLxầu, tiếp đZtmó thấp giọng nói:
-Cho dù trong tay anh tạm thời chưa có chứng cứ, chỉ cần anh phát sinh hoài nghi, chị Hồng vẫn không thể chạy thoát. Tối hôm đzNó, em đoqDang tụ họp cùng bạn học, căn bản không có cách gì vì chị Hồng mà cung cấp chứng cứ ngoại phạm. Mấy thứ này, chỉ cần anh muốn đtXQiều tra, căn bản là vừa xem là thấy ngay.
Lương Thần ôm hai vai, thong thả bước qua lại vài bước, rồi mở miệng hỏi:
-Tôn Chính Đỉnh là cha của cô?
-Trước kia thì phải, từ khi ông ta là Cục trưởng Công an thì không phải nữa!
Trong đaTôi mắt của Tôn Tiểu Lôi hiện lên sự bi thương khó miêu tả đjược bằng lời:
- Ông ta đmYã sớm biến thành một loài cầm thú, ông ta không chỉ xuống tay với chị Hồng, thậm chi, đfCến cả em là đDUPứa con gái ruột cũng muốn đvZánh.
Lương Thần nghe vậy không khỏi nhíu mày. Như vậy xem ra ông già đAó chết thật không oan, hắn thật muốn thay loài cầm thú này thụ lí vụ án, liệu có bị sét đqiánh?
-Về đTji!
Trầm mặc một lát, Lương Thần nói với cô gái.
-Vậy chuyện của chị em....
Tôn Tiểu Lôi đPZTứng dậy, còn lo lắng mà mở miệng hỏi. Cô sở dĩ không ngại đIqem toàn bộ vụ bê bối của cha mình nói hết ra, chính là vì kích thích sự đDIoồng cảm của người đCàn ông.
-Chị cô có chuyện gì?
Trên mặt Lương Thần hiện ra vẻ mặt đbzqầy mê hoặc, sau đaTó lấy cái giọng không kiên nhẫn mà nói:
-Được rồi, đnược rồi, tôi còn có việc bận.
Tôn Tiểu Lôi sững sờ một lúc, theo sau sắc mặt cảm kích lộ ra trên khuôn mặt xinh đAẹp, bước nhanh tới trước mặt Lương Thần hai bước, giơ hai tay ôm lấy cổ đNFaối phương, hôn chụt một cái trên khuôn mặt người đNdtàn ông.
-Cục trưởng Lương, anh là người tốt!
Khuôn mặt xinh đnẹp bừng đDIoỏ và thấp giọng nói một câu, Tôn Tiểu Lôi xoay người hướng ra cửa mà chạy.
Anh là người tốt! Lương Thần theo bản năng mà sờ lên má, đMược phát cái thẻ người tốt, hắn mơ hồ cảm thấy câu này rất quen thuộc. Hắn bỗng nhiên nhớ tới, người đtDàn ông thần bí gọi cho hắn lúc trưa, cũng từng nói câu như thế ‘ Cục trưởng Lương, trực giác bảo tôi, anh là người tốt!’
Có lẽ, thực sự là người tốt! Lương Thần đPZTi tới cửa sổ, nhìn xuống cái sân rộng của cục Công an thành phố đjược bao phủ dưới ánh mặt trời, một cảm giác đDUPắc ý thoả mãn rực lên trong lòng hắn. Với cái tuổi của hắn, làm tới cái vị trí bây giờ, đzNây là thời vận mà vô số người theo đoqDuổi cả trong mơ nhưng lại khó thể cầu đttbược. Hắn nắm trong tay một số tài sản lớn, có vợ và người tình xinh đqiẹp, có quyền lực ngày càng lớn mạnh, mà tất cả, đDều không thể né tránh mà khiến tâm tính của hắn phát sinh sự bành trướng.
Sự mạnh mẽ của hắn, không đtDvơn giản mà bắt nguồn từ bản tính của hắn, càng quan trọng là bởi vì hắn của bây giờ, trong tay nắm giữ quá nhiều tài nguyên có thể ỷ vào và dựa dẫm. Năng lực đQPặc biệt của hắn là sự bảo đqCVảm cái vũ khí lừa bịp cấp thần của hắn là công vô bất khắc[ anh dũng thiện chiến, trăm trận trăm thắng. Trước cái vũ khí lừa bịp này, tất cả mọi vấn đqCVề khó đUCzều đaTược giải quyết dễ dàng.
Buổi chiều hai giờ hơn, trong sân một hộ gia đtDvình bình thường ở thôn Lâm Viên huyện Diên Đình. Dưới cây liễu cành lá xum xuê ở trong sân, ba nam một nữ đaTang ngồi đonánh bài tú lơ khơ. Mà vào lúc này, một người đTzoàn ông trung tuổi đDUPầu đzxẫm mồ hôi chạy vào trong sân, hét lên với người phụ nữ đtXQang ngồi đzNánh bài:
-Tú Ngọc, tôi nghe Xuân Tử nói, đDIồn công an xã có mấy cảnh sát, nói là từ thành phố đPZTến, đWTWặc biệt hỏi tên cô, lúc này đzZDang trên xe hướng về nhà cô đLTấy.
Cơ thể người phụ nữ đPZTánh bài run lên, bỗng dưng đfCứng dậy, bài còn đFGầy trên tay buông hết xuống đtDvất. Người đMàn ông ngồi đVAối diện cô kinh ngạc mà nhìn vợ, lại quay đbzqầu sang người đRàn ông trung tuổi đqiang lau mồ hôi, cuống cả lên mà hỏi:
-Bảo Tài, anh nói là thật chứ hả? Cảnh sát thành phố đzxến tìm Tú Ngọc? Rốt cuộc là chuyện gì chứ?
-Không biết!
Người đttbàn ông đjược gọi là Bảo Tài lắc đAầu, cháu trai gã là hiệp cảnh của đmYồn công an xã, gã cũng vừa mới biết tin này.
-Tú Ngọc, có phải cô đTzoã phạm tội gì rồi phải không?
Một người hàng xóm dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn người phụ nữ. Trương gia này hai năm gần đNdtây không biết tại sao bỗng nhiên có nhiều tiền, xây nhà hai tầng, hơn nữa còn mua một chiếc xe Jeep, nói là mua bán cổ phiếu mà kiếm đqiược, nhưng sao vẫn thấy khả nghi.
Khuôn mặt người phụ nữ tái nhợt khác thường, răng cắn chặt môi dưới, sau khi ngây người ra một lát, cười lớn:
-Tôi có thể có chuyện gì chứ, bình thường đdLxều ở nhà trông con, cổng trước không ra cổng sau không tới.
Lời nói vừa rơi xuống, liền nghe tiếng phanh xe rất rõ ràng ở ngoài cổng, tiếp đPZTó, mấy người đZRàn ông mặc cảnh phục đXVi vào trong sân.
-Trương Tú Ngọc có nhà không? Trương...
Giữa lúc một cảnh sát trung tuổi đYang gọi, khi chú ý đtDvến người mà y cần tìm đtDang ở trong sân, miệng liền ngừng hô, xoay người nói với ba người cùng đWTWi ở bên cạnh:
-Người này chính là Trương Tú Ngọc.
Trong ba cảnh sát, thủ lĩnh chính là Phó chi đUCzội trưởng Lô Dũng, gã lên trước hai bước, quan sát người phụ nữ trẻ với thân hình yếu ớt, tướng mạo cũng tạm coi là xinh xắn, trong lòng không kiềm đoqDược những nghi hoặc. Gã như thế nào cũng không nhìn ra, một người phụ nữ trẻ như vậy có thể có quan hệ gì với hung thủ trong thảm án diệt môn Cát gia.
-Cô là Trương Tú Ngọc?
Nghi hoặc vẫn là nghi hoặc, việc cần làm thì vẫn phải làm, Lô Dũng mở miệng hỏi đzNối phương một câu, sau khi nhìn thấy đbzqối phương gật đjJtầu, thì giơ thẻ cảnh sát của mình ra:
-Chúng tôi là chi đLTội hình sự của cục Công an thành phố. Có một vụ án, yêu cầu cô giúp đWTWỡ chúng tôi đmYiều tra. Mời cô cùng chúng tôi về cục Công an thành phố.
-Đồng chí cảnh sát, các anh nhầm rồi, bà xã nhà tôi không có khả năng phạm tội đzxâu.
Người đFGàn ông bên cạnh sốt ruột, tiến lên vội vàng biện giải.
-Không ai nói Trương Tú Ngọc phạm tội, chúng tôi chỉ mời cô ấy v hợp tác đniều tra!
Lô Dũng giải thích một câu, sau đLTó giơ tay chỉ vào xe cảnh sát, hướng về phía Trương Tú Ngọc nói:
-Mời lên xe!
-Văn Bưu, không sao đMMjâu. Em sẽ nhanh trở về thôi!
Trương Tú Ngọc cười với chồng, sau đnó cúi đxzNu, cùng với hai cảnh sát trẻ ngồi lên xe cảnh sát.
-Cảm ơn anh, đnồn trưởng Trương!
Nhìn Trương Tú Ngọc lên xe, Lô Dũng đRã hoàn thành nhiệm vụ hướng về phía cảnh sát trung tuổi mà giơ tay.
-Nói gì thế, phối hợp với cấp trên là trách nhiệm của tôi mà!
Đồn trưởng Trương cũng giơ tay và bắt tay với đmYối phương, liếc mắt nhìn Tả Văn Bưu đPZTang ngây dại ra, lấy khẩu ngữ thăm dò thấp giọng hỏi:
-Sếp Lô, có thể tiết lộ một chút, tình hình của Trương Tú Ngọc là sao vậy? Cùng sống trong một thôn, đMôi vợ chồng son này bình thường đQPối nhân xử thế cũng không tồi đqCVâu.
-Tôi cũng không rõ, đzNây là mệnh lệnh của sếp Lương. truyn đIqược lấVAy t website tung hoanh
Lô Dũng lắc đonầu, gã thật s cũng không rõ. Mệnh lệnh của sếp Lương giao cho chính là mang đxcược Trương Tú Ngọc về cục Công an Thành phố.
Chiếc xe từ từ rời khỏi, Tả Văn Bưu sau khi ngây ra lúc lâu mới tỉnh lại, mạnh chân mà dậm, chạy về hướng xe Jeep nhà mình. Y không tin vợ y đbzqã phạm tội gì, y nhất đUCzịnh phải đNFai theo đZtmể xem thế nào thì quả tim này mới có thể bình thường mà đNFaập.
Xe cảnh sát đoqDi khoảng hai dặm đZRường, khi đjJti qua một rừng cây nhỏ, Trương Tú Ngọc sợ hãi mở miệng:
-Đồng chí cảnh sát, tôi, tôi có thể đfCi giải quyết vấn đzNề đIqược không?

-Đi đzZDi!
Lô Dũng lưỡng lự một lúc, rồi gật đWTWầu nói.
Đỗ Trọng Tiêu dừng xe, uể oải châm một đPZTiếu thuốc. Híp mắt nhìn người phụ nữ trẻ yếu đmYuối từng bước một đZRi vào trong rừng cây. Quay đmYầu nói với Mưu Dịch Sương:
-Sư ca, chơi on tù tì không?
-Không hứng thú!
Mí mắt của Mưu Dịch Sương lười biếng mà chớp vài cái, cầm chai nước khoáng lên uống, vung tay:
- Anh đMi làm vic chẳng chịu bàn bạc gì cả.
Trương Tú Ngọc đmYi vào rừng cây nhỏ, thấy phía sau không có người theo, nhìn trái nhìn phải, bèn thật cẩn thận mà dò bước chân, từng bước từng bước nhỏ rẽ theo một mạn khác của khu rừng. Theo đxó khoảng cách với đMường quốc lộ càng lúc càng xa, bước chân của Trương Tú Ngọc càng lúc càng nhanh. Giáp với khu rừng này là Tiểu Thanh Sơn. Một khi đnã vào trong núi, cơ hội thoát thân của cô không thể nghi ngờ là càng lớn hơn.
Xoay người chạy đFGược hơn mười mấy mét, cơ thể cô bỗng nhiên cứng đvZờ, không tự chủ đbzqược mà dừng bước chân. Mắt mở to, thật khó đDể tin mà nhìn người đMàn ông trẻ dưới gốc cây dương liễu vẻ mặt đttbắc ý mà hút thuốc lá.

  • Gửi lúc 16:18 Ngày 27/04/2013

    QuanTien

    làm sao post chương truyện lên vậy mấy bác