Oan Gia Nên Giải Không Nên Kết




Oan gia nên giảBWi không nên kết
Tác giảHi: Tiêu Dao Hồng TrầHsLn

PhầWn 1: Ác mộng tuổi thơ

Dịcych: vo vong
Nguồn: tangthuvien


Trích lờWi Chân Lãng: “Pht dạEkcy, năm trăm lầSVPn ngoái đLYhYau nhìn ở kiếp trước mới đJuXổi lạYTi đPElược một lầnen thoáng gp gỡ ở kiếp này, nếu sớm biết sẽ gp cô, ở lầEUn ngoái đaAiAu thứEkc bốn trăm chín mươi chín, tôi đRwIã móc đnôi mắwYHt của mình ra rồi!”

* * *

Hai mươi hai năm trước.

Mỗi dịgp cuối tuầYan là thờai gian phúc lợi mà xí nghip dành cho công nhân, phòng tắEkcm mở ca min phí. Đối với các công nhân viên muốn tiết kim tin và ngườLYhi nhà của họ mà nói, đdpây đYaúng là một chuyn tốt lớn lao, bởi vì bọn họ không nhữwOng có thểEkc tắPXm, còn có thểa dn theo cảIHw con trai con gái, chịCMn chồng em vợ đlGdến tắWm cùng. Mỗi lầOn phòng tắam mở ca, một đnám ngườii có nam có nữFIo sẽ lp tứLYhc chạYTy ào ào tới như cơn gió lốc, chen lấdpn xô đBxIHwy đsPMy đnược vào trong.

Đương nhiên, giành vòi nước là phảyi có k thut, cầWn chú ý tới các ngón chen, len, lấoQn, đYaùn, đBxoy, mỗi đXFOộng tác đLYhu phảiRSi tp trung sở trườFIong của rấOkt nhiu nhà, t Thái Cc quyn của Trung Quốc, Karate của Nht BảHin, Taekwondo của Hàn Quốc, quyn Thái của Thái Lan, Nhu thut của Braxin cho đHgến Ba mươi sáu mưu kế trong binh pháp của Tôn T. ChỉiRS cầYan là ngườMCi có thểIV xông vào đpdpu tiên rồi một mc ở lạni trong đIHwó cho đFIoến cuối cùng, ắGot cũng là tay cao thủ hàng đhIJuXu trong vic giành chỗ ở căng tin hay trên xe bus.

TạIVi sao lạHgi nói như vy đYaây, ví dụ thế này nhé: Trong khoảJuXnh khắLnc khi bạSVPn mở ca - cầEkcn dùng ngay bí quyết chữPEl “chắIHwn” trong tán điRSy, chn ngườSVPi khác ở phía sau mình, đoam bảAiAo rằAiAng mình là ngườYTi đGoLYhu tiên, như vy mới có thểdp giành đIVược nhiu lợi thế. Sau khi vào rồi cũng không đMCược cởi quầuHCn áo ngay, vic đEkcAiAu tiên cầXFOn làm là treo đoồ của mình vào bên dưới vòi nước – đwOây là chiến thut bắit gic phảYTi bắPXt kẻ cầnm đBxLnu. Khi tắIHwm hai chân đOOng theo hình chữy T, hai tay chắan ngang trước ngc – tư thế trong quyn anh có biết không? H có ai có ý đCMnđMCến gầPEln, cầon quát vang một tiếng “ông đoQây va mới đHgến” đOsPM khiến hắJuXn phảVBLi buồn bã rờLni điRSi - ấOky là liu trước tiên cơ đOLYh giành phầEkcn thắIHwng. Nếu gp phảPEli kẻ không biết đXFOiu, vy thì cầEEJn nhờOk Thái Cc – thân thểCMn đRwIộng nhưng chân không đLnộng, mc k cho ngườBxi ta xô đcyIHwy, thân thểGo ta ta như nhành dương liu đOung đMnưa trong gió, còn chân thì như đYTã mọc r dưới đlGdnet rồi.

Phụ nữBW thì tấLYht nhiên không thểIHw vung tay điưa chân nhiu như đneàn ông, nhưng phụ nữi lạPEli có một tuyt chiêu khác, ấWy là bí quyết kéo dài thờGoi gian. Nước min phí có ai mà không thích dùng, quầlGdn áo bẩdpn, bít tấiRSt thối chấwYHt đCMnống trong nhà cảhI tuầiRSn toàn bộ đPXu đwYHược đdpóng gói mang đPElến git t t. Có cô Lý ở phân xưởng sảgn xuấnet còn mang theo cản khăn trảwOi giườsPMng và vỏ chăn của năm chiếc giườIHwng đcyến git, kết quảJuX là khi đHsLi vào ca thì bịMn kẹt lạlGdi ở đaó, ngườLni phía sau va đneiRSy một cái, lp tứnc ngã úp mt xuống đMnIHwt, gói đgồ sau lưng đAiAè cảOBE lên ngườni, sau đsPMó còn bịRwI vô số đBWôi chân gim đwYHVBLp lên, cuối cùng b ngang của cô Lý rộng hn thêm ba xen ti mét, còn b dày thì mỏng bớt một đHioạBWn chng hai điRSốt ngón tay.

Phụ nữEU mỗi lầMnn thườlGdng đCMnu tắiRSm cho con trước, sau khi xong xuôi lin vứgt bọn nhóc qua một bên cho chúng t chơi đneùa, sau đFIoó mỗi ngườPXi bắHit đPXou git đlGdống quầPEln áo mà mình mang theo, nhân tin nói đEUủ thứEU chuyn phiếm t trên trờEkci xuống dưới đgSVPt, tiếng nước chảAiAy rào rào cũng không thểO làm giảnm s nhit tình của bọn họ.

Còn chng thế ư, lúc này một cp phụ nữHsL ngồi cạinh nhau đwOang tán gu hết sứpc vui vẻ.

Chồng của ngườLYhi phụ nữLYh phía bên trái là một nhân viên k thut của phân xưởng, họ Giảy, cho nên cô thườXFOng đoQược mọi ngườLYhi trong xí nghip gọi là cô GiảHi. Còn chồng của ngườBxi phụ nữPX phía bên phảPXi có một cái chứBWc hờPX ở phòng tài vụ, nhưng thc ra sớm đyã lén ra ngoài làm ăn buôn bán rồi, anh ta họ Chân, do đVBLó cô thườBxng đwOược mọi ngườJuXi gọi là cô Chân.

“Ấy, cô GiảHi này, lầwOn này chia phòng cô rút đwOược ở tầdpng mấiRSy thế?” Cô Chân ra sứpc vắhIt khô chiếc áo trong tay, chm rãi hỏi.

Trong căn phòng tắAiAm mịiRSt mù hơi nước, cô GiảVBL xát xà phòng vào chiếc váy của con gái rồi kéo nó ra vò nhẹ, đXFOồng thờOBEi lên tiếng trảHg lờOBEi: “TầGong bốn, phía đLYhong tây.” nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

“Tht sao?” Cô Chân chợt dng đIHwộng tác trong tay lạIVi: “Tôi cũng ở tầcyng bốn, phía đyHing đRwIông.”

“A!” Cô GiảuHC bỏ chiếc váy của con gái xuống, khẽ vẩAiAy nhữOng giọt nước trên tay đHii, vui vẻ nói: “Nói vy chịVBL em mình sắBWp là hàng xóm của nhau rồi nhỉuHC?”

“Sau này chúng ta nên giúp đgỡ lầuHCn nhau đPElCMny nhé!”

“TấPXt nhiên, tấXFOt nhiên!”

Đang lúc hai ngườSVPi phấMCn khởi nhìn nhau bằOBEng ánh mắBWt chứdpa chan tình cảFIom vì sắYap trở thành hàng xóm mới, t phía góc phòng tắBWm chợt có một tiếng kêu thảpm thiết vang lên.

“A…”

Âm thanh ấBWy quá lảLnnh lót chói tai, trong thờyi gian ngắSVPn khó mà phân bit đwOược là giọng của con trai hay con gái, hai ngườii phụ nữEU đYTồng thờwYHi ngoảHgnh đHgFIou lạMni…

Một cô nhóc mũm mĩgm toàn thân trầgn như nhộng còn dính đOkLny bọt xà phòng chạwOy nhanh tới, trong tay đFIoang kéo, đHgang kéo, c, đHiang kéo theo một cu con trai, chỉHsLđWiu cái vic kéo này hơi đOkc bit, cô nhóc không kéo tay cu nhóc, cũng không phảpi bá vai bá cổ, mà là, mà là…

Đang nắcym cái thứo nhỏ nhỏ xinh xinh trông như quảAiA ớt, nằGom bên dưới rốn, ở giữoa hai chân của cu nhóc.

“Mẹ!” Cô nhóc chạwYHy đcyến trước mt mẹ mình, dùng giọng trong trẻo hỏi: “Đây là cái gì thế? TạHgi sao Chân Lãng có, còn con thì không?”

GiữOka làn hơi nước mịBxt mờYa trong phòng tắuHCm, cp mắit cô nhóc trông tht hồn nhiên, tht đAiAáng yêu, còn ẩWn chứga một s tò mò và lòng ham học hỏi vô hạLYhn.

Sau khi nhìn rõ con gái đHsLang nắkm thứwO gì trong tay, cô Giảp lp tứoc chống nạiRSnh quát lớn: “Giảy Thược, con buông ngay ra cho mẹ!”

Cô nhóc mũm mĩMnm lp tứHic ngoảSVPnh mt đIHwi hướng khác vẻ rấVBLt qut cườoQng: “Không, tạLni sao Chân Lãng có cái này còn con thì không chứIHw? Có phảEkci khi mẹ nht con v t thùng rác đYaã nht thiếu rồi không?”

Cô GiảIV thấRwIy con gái mình có vẻ như nhấit quyết không buông, lin đyưa tay tới véo mạBWnh một cái vào cổ tay cô nhóc, ming thì nói: “Mau buông tay, Chân Lãng bịYT con làm đHsLau rồi đpiRSy.”

“Không!” Cô nhóc dườBWng như đlGdã quyết tâm bảuHCo v món đEUồ chơi mà mình yêu thích, không nhữoQng không buông tay, ngược lạhIi còn bóp th, sau đLnó tò mò nói: “Cái thứVBL này mm mm, hay tht, con cũng muốn có, mẹ bảEEJo Chân Lãng tng cho con đMCi!”

Cô nhóc va bóp một cái, chú nhóc đHiáng thương lp tứLnc khóc òa lên, nước mắPXt tuôn ra còn nhiu hơn vòi nước máy, tiếng gào khóc thì vang lên như thểg có thểGo xuyên thủng cảSVP nóc căn phòng: “Mẹ ơi, đEkcau quá!”

Cô Chân vội ôm lấLny con trai mình, đBxáng thương thay cho chú nhóc mới ba tuổi, tiếng khóc ấHsLy cứVBL gọi là vang khắap chín phương trờMCi mườpi phương đJuXuHCt, như có thểhI chọc thủng cảOBE bầMCu trờsPMi. Rồi cu nhóc rúc vào lòng mẹ mình mà thút thít: “Mẹ ơi, con không cầIVn nữnea, đdpau quá, cho Giảk Thược, cho GiảLn Thược đXFOi…”

“GiảYT Thược!” Cô Chân khẽ vuốt ve khuôn mt điRSHsLy vẻ khát khao của cô nhóc, dịPXu dàng nói: “Cái này ấXFOy mà, phảIHwi đXFOợi lớn rồi mới cho đHsLược, hay là cháu đlGdợi Chân Lãng trưởng thành rồi cô bảSVPo nó tng cho cháu nhé?”

“Tht ạLn?” Cp mắXFOt cô nhóc lp tứSVPc sáng ngờHii, nhưng ngay sau đIVó lạIVi buồn thiu nói: “Nhưng nếu Chân Lãng lén tng nó cho ngườoQi khác thì phảOBEi làm sao bây giờlGd?”

“Vy cháu hãy ở bên cạPElnh nó mà canh chng, đFIong đcyoQ nó tng cho ngườoi khác, như vy có đBWược không nào?” Trong mắHgt cô Chân thoáng qua một nét trêu chọc, rồi cô lạni nhìn chú nhóc đXFOang khóc nhè trong lòng mình, không ngờEkc lạii bt cườni vô cùng vui vẻ.

GiảVBL Thược gt đAiARwIu điRSdpy kiên đppnh, rồi chm rãi buông tay ra với vẻ nuối tiếc, trước lúc buông tay còn không nhịYTn đyược mà bóp thêm hai cái, khuôn mt tỏ ra nghiêm túc nhìn chú nhóc đWáng yêu trước mt: “Chân Lãng, cu điã đCMnồng ý rồi nhé, cái này sau này phảHgi tng cho tớ, không đuHCược cho ngườki khác đpâu đOLYhy!”

Khuôn mt chú nhóc lúc này đSVPã giàn giụa nước mắPElt, trên ngườoQi cũng ướt dầEEJm d, chng khác gì một chú bé ngườMCi gốm đLnáng yêu. Nghe GiảJuX Thược nói xong, chú nhóc va gt đHiOku một cái tht mạYTnh va tiếp tục thút thít, cp mắIHwt đLYhen nhánh sáng long lanh, cái ming nhỏ xinh trở nên hồng hào vì hơi nước nóng trong phòng tắJuXm, cp môi căng mọng như có thểXFO chảPXy ra nước vy.

Nhìn vẻ mt đFIoáng thương ấBxy của chú nhóc, GiảOk Thược rốt cuộc đHsLã cảHgm thấYay có chút áy náy. Dù sao cái thứEUuHCy sớm muộn cũng là của mình, vy thì nên an ủi ngườMCi đVBLã nhườoQng nó cho mình một chút mới phảOBEi.

NghĩFIo thế cô nhóc bèn đLnưa bàn tay ướt sườIHwn sượt của mình ra, dùng sứwYHc lau lấYTy lau đwYHHsL trên khuôn mt của chú nhóc, ming thì nói: “Tớ thơm cu một cái, cu không khóc nữpa đJuXược không nào?”

Chân Lãng nghiêng đSVPiu suy nghĩO một lát, rồi dầOn dầYTn, chú nhóc hơi do d, và… khẽ gt đEUHsLu.

GiảEkc Thược lp tứYTc nở một nụ cườBxi ngọt ngào vô hạdpn, đgưa tay ra đGoỡ lấJuXy khuôn mt hết sứEUc đdpáng yêu kia, chm rãi ghé ming tới, thơm một cái rõ kêu: “Chụt!”

Cô Chân vỗ nhẹ lên đHsLSVPu Chân Lãng một cái, khẽ giục: “NgườWi ta đlGdã thơm con rồi, có phảIHwi con cũng nên thơm lạEkci ngườXFOi ta một cái không?”

Chân Lãng hơi chun cái mũi, nhìn cô nhóc mũm mĩim đIVang cườlGdi đEUến híp cảhI mắnet lạVBLi kia, cái ming hơi dẩau lên, ấJuXm ứVBLc ghé sát tới, hai bàn tay thì luôn một mc giữa cht lấiy chỗ bịHsL đdpau, nước mắOkt vn còn ngân ngấFIon trong khóe mắHsLt.

Một bé trai một bé gái, cảwO hai trầpn như nhộng ôm cht lấOBEy nhau, cùng ký kết cái hợp đyồng “ming” của hai ngườuHCi. Mà năm đMCó, hai đahIa nhóc mới ba tuổi.

nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m
  • Gửi lúc 22:06 Ngày 18/05/2013

    ngotrungdtk

    không co up truyen này nữa hả admin