Oan Gia Nên Giải Không Nên Kết




Oan gia nên giảHi không nên kết
Tác giảhtF: Tiêu Dao Hồng Trầhn

PhầuHn 1: Ác mộng tuổi thơ

DịCch: vo vong
Nguồn: tangthuvien


Trích lờXcIi Chân Lãng: “Pht dạJy, năm trăm lầnbn ngoái đOrPfu nhìn ở kiếp trước mới đrổi lạXcIi đquiược một lầPfn thoáng gp gỡ ở kiếp này, nếu sớm biết sẽ gp cô, ở lầGvEn ngoái đDdPhu thứWPp bốn trăm chín mươi chín, tôi đGjã móc đvdôi mắJCt của mình ra rồi!”

* * *

Hai mươi hai năm trước.

Mỗi dịhtFp cuối tuầPsn là thờchWi gian phúc lợi mà xí nghip dành cho công nhân, phòng tắZm mở ca min phí. Đối với các công nhân viên muốn tiết kim tin và ngườEfi nhà của họ mà nói, đDdPây đpZúng là một chuyn tốt lớn lao, bởi vì bọn họ không nhữwHOng có thểggU tắDdPm, còn có thểdJT dn theo cảFK con trai con gái, chịJC chồng em vợ đKến tắIDwm cùng. Mỗi lầTJn phòng tắWPpm mở ca, một đKHám ngườZXZi có nam có nữid sẽ lp tứhc chạJCy ào ào tới như cơn gió lốc, chen lấrn xô đUmXUmXy đZqui đthược vào trong. nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m

Đương nhiên, giành vòi nước là phảchWi có k thut, cầquin chú ý tới các ngón chen, len, lấonvn, đsùn, đAxGquiy, mỗi đthộng tác đwwdu phảuni tp trung sở trườEfng của rấFKt nhiu nhà, t Thái Cc quyn của Trung Quốc, Karate của Nht BảTJn, Taekwondo của Hàn Quốc, quyn Thái của Thái Lan, Nhu thut của Braxin cho đZến Ba mươi sáu mưu kế trong binh pháp của Tôn T. Chỉvq cầvdn là ngườhtFi có thểs xông vào đUmXTJu tiên rồi một mc ở lạWsGi trong đsKJó cho đJCến cuối cùng, ắht cũng là tay cao thủ hàng đZPfu trong vic giành chỗ ở căng tin hay trên xe bus.

Tạsi sao lạJCi nói như vy đDây, ví dụ thế này nhé: Trong khoảKHnh khắonvc khi bạWPpn mở ca - cầXcIn dùng ngay bí quyết chữKH “chắggUn” trong tán đOrid, chn ngườhi khác ở phía sau mình, đZWPpm bảXcIo rằFKng mình là ngườCi đunidu tiên, như vy mới có thểJ giành đggUược nhiu lợi thế. Sau khi vào rồi cũng không đGjược cởi quầwwdn áo ngay, vic đKHTJu tiên cầquin làm là treo đOrồ của mình vào bên dưới vòi nước – đrây là chiến thut bắwwdt gic phảnbi bắrt kẻ cầsKJm đJCKu. Khi tắggUm hai chân đxEUmXng theo hình chữPf T, hai tay chắhtFn ngang trước ngc – tư thế trong quyn anh có biết không? H có ai có ý đhđsến gầHn, cầvqn quát vang một tiếng “ông đKây va mới đZXZến” đvqsKJ khiến hắthn phảCi buồn bã rờJi đOri - ấwwdy là liu trước tiên cơ đxEWPp giành phầDdPn thắvqng. Nếu gp phảAxGi kẻ không biết đthiu, vy thì cầPfn nhờGj Thái Cc – thân thểs đAxGộng nhưng chân không đGjộng, mc k cho ngườri ta xô đAxGOry, thân thểZ ta ta như nhành dương liu đWPpung đWsGưa trong gió, còn chân thì như đFKã mọc r dưới đPsidt rồi.

Phụ nữth thì tấrt nhiên không thểonv vung tay đquiưa chân nhiu như đKHàn ông, nhưng phụ nữFK lạwwdi có một tuyt chiêu khác, ấuHy là bí quyết kéo dài thờJCi gian. Nước min phí có ai mà không thích dùng, quầUmXn áo bẩquin, bít tấFKt thối chấCt đhống trong nhà cảchW tuầhtFn toàn bộ đsu đquiược đFKóng gói mang đDdPến git t t. Có cô Lý ở phân xưởng sảwwdn xuấKt còn mang theo cảuH khăn trảXoqi giườhng và vỏ chăn của năm chiếc giườdJTng đWPpến git, kết quảKH là khi đIDwi vào ca thì bịggU kẹt lạsi ở đwHOó, ngườXoqi phía sau va đAxGIDwy một cái, lp tứZc ngã úp mt xuống đXcIFKt, gói đOrồ sau lưng đPfè cảs lên ngườKHi, sau đJCó còn bịdD vô số đnbôi chân gim đrUmXp lên, cuối cùng b ngang của cô Lý rộng hn thêm ba xen ti mét, còn b dày thì mỏng bớt một đpZoạXoqn chng hai đonvốt ngón tay.

Phụ nữdD mỗi lầsKJn thườAxGng đGju tắhm cho con trước, sau khi xong xuôi lin vứEft bọn nhóc qua một bên cho chúng t chơi đWPpùa, sau đGvEó mỗi ngườonvi bắwwdt đwwdWsGu git đuHống quầZXZn áo mà mình mang theo, nhân tin nói đvqủ thứK chuyn phiếm t trên trờDdPi xuống dưới đdJTvdt, tiếng nước chảidy rào rào cũng không thểsKJ làm giảpZm s nhit tình của bọn họ.

Còn chng thế ư, lúc này một cp phụ nữGvE ngồi cạKHnh nhau đZang tán gu hết sứDdPc vui vẻ.

Chồng của ngườvdi phụ nữKH phía bên trái là một nhân viên k thut của phân xưởng, họ GiảGvE, cho nên cô thườFKng đidược mọi ngườchWi trong xí nghip gọi là cô Giảf. Còn chồng của ngườdJTi phụ nữH phía bên phảchWi có một cái chứZXZc hờun ở phòng tài vụ, nhưng thc ra sớm đchWã lén ra ngoài làm ăn buôn bán rồi, anh ta họ Chân, do đDdPó cô thườsKJng đGvEược mọi ngườZXZi gọi là cô Chân.

“Ấy, cô GiảEf này, lầPsn này chia phòng cô rút đvqược ở tầmWAng mấZy thế?” Cô Chân ra sứsc vắOrt khô chiếc áo trong tay, chm rãi hỏi.

Trong căn phòng tắCm mịsKJt mù hơi nước, cô Giảvd xát xà phòng vào chiếc váy của con gái rồi kéo nó ra vò nhẹ, đpZồng thờEfi lên tiếng trảid lờPfi: “TầCng bốn, phía đXcIidng tây.”

“Tht sao?” Cô Chân chợt dng đunộng tác trong tay lạuHi: “Tôi cũng ở tầZng bốn, phía đthdDng đXcIông.”

“A!” Cô GiảxE bỏ chiếc váy của con gái xuống, khẽ vẩZy nhữOrng giọt nước trên tay đAxGi, vui vẻ nói: “Nói vy chịH em mình sắZp là hàng xóm của nhau rồi nhỉuH?”

“Sau này chúng ta nên giúp đXoqỡ lầJCn nhau đUmXmWAy nhé!”

“TấxEt nhiên, tấxEt nhiên!”

Đang lúc hai ngườwwdi phấggUn khởi nhìn nhau bằTJng ánh mắtht chứDa chan tình cảAxGm vì sắPsp trở thành hàng xóm mới, t phía góc phòng tắwwdm chợt có một tiếng kêu thảquim thiết vang lên.

“A…”

Âm thanh ấTJy quá lảxEnh lót chói tai, trong thờwwdi gian ngắPsn khó mà phân bit đonvược là giọng của con trai hay con gái, hai ngườpZi phụ nữchW đXcIồng thờWsGi ngoảonvnh đKHEfu lạquii…

Một cô nhóc mũm mĩwHOm toàn thân trầggUn như nhộng còn dính đggUsy bọt xà phòng chạJCy nhanh tới, trong tay đdJTang kéo, đIDwang kéo, c, đdDang kéo theo một cu con trai, chỉwwdđdDiu cái vic kéo này hơi đGvEc bit, cô nhóc không kéo tay cu nhóc, cũng không phảKi bá vai bá cổ, mà là, mà là…

Đang nắGjm cái thứWPp nhỏ nhỏ xinh xinh trông như quảvd ớt, nằJm bên dưới rốn, ở giữtha hai chân của cu nhóc.

“Mẹ!” Cô nhóc chạZy đhến trước mt mẹ mình, dùng giọng trong trẻo hỏi: “Đây là cái gì thế? Tạidi sao Chân Lãng có, còn con thì không?”

Giữquia làn hơi nước mịJt mờonv trong phòng tắwwdm, cp mắvqt cô nhóc trông tht hồn nhiên, tht đKHáng yêu, còn ẩDdPn chứnba một s tò mò và lòng ham học hỏi vô hạdJTn. truyn cp nht nhanh nhấidt tạDi tung hoanh chấnbm com

Sau khi nhìn rõ con gái đAxGang nắwwdm thứJ gì trong tay, cô GiảGj lp tứTJc chống nạthnh quát lớn: “Giảwwd Thược, con buông ngay ra cho mẹ!”

Cô nhóc mũm mĩdJTm lp tứdJTc ngoảdDnh mt đUmXi hướng khác vẻ rấwHOt qut cườthng: “Không, tạuni sao Chân Lãng có cái này còn con thì không chứGvE? Có phảFKi khi mẹ nht con v t thùng rác đsã nht thiếu rồi không?”

Cô GiảKH thấdJTy con gái mình có vẻ như nhấKt quyết không buông, lin đGvEưa tay tới véo mạWPpnh một cái vào cổ tay cô nhóc, ming thì nói: “Mau buông tay, Chân Lãng bịWPp con làm đAxGau rồi đZCy.”

“Không!” Cô nhóc dườidng như đpZã quyết tâm bảhtFo v món đKHồ chơi mà mình yêu thích, không nhữAxGng không buông tay, ngược lạmWAi còn bóp th, sau đJó tò mò nói: “Cái thứwwd này mm mm, hay tht, con cũng muốn có, mẹ bảvqo Chân Lãng tng cho con đthi!”

Cô nhóc va bóp một cái, chú nhóc đGjáng thương lp tứpZc khóc òa lên, nước mắJCt tuôn ra còn nhiu hơn vòi nước máy, tiếng gào khóc thì vang lên như thểXoq có thểchW xuyên thủng cảs nóc căn phòng: “Mẹ ơi, đonvau quá!”

Cô Chân vội ôm lấZXZy con trai mình, đGjáng thương thay cho chú nhóc mới ba tuổi, tiếng khóc ấJCy cứWPp gọi là vang khắJCp chín phương trờggUi mườUmXi phương đPsEft, như có thểid chọc thủng cảD bầHu trờonvi. Rồi cu nhóc rúc vào lòng mẹ mình mà thút thít: “Mẹ ơi, con không cầxEn nữvda, đxEau quá, cho GiảGj Thược, cho GiảZ Thược đHi…”

“GiảwHO Thược!” Cô Chân khẽ vuốt ve khuôn mt đquixEy vẻ khát khao của cô nhóc, dịru dàng nói: “Cái này ấAxGy mà, phảnbi đrợi lớn rồi mới cho đquiược, hay là cháu đZợi Chân Lãng trưởng thành rồi cô bảPso nó tng cho cháu nhé?”

“Tht ạsKJ?” Cp mắUmXt cô nhóc lp tứIDwc sáng ngờdJTi, nhưng ngay sau đchWó lạOri buồn thiu nói: “Nhưng nếu Chân Lãng lén tng nó cho ngườAxGi khác thì phảpZi làm sao bây giờK?”

“Vy cháu hãy ở bên cạvqnh nó mà canh chng, đhng đDdPXoq nó tng cho ngườDi khác, như vy có đquiược không nào?” Trong mắCt cô Chân thoáng qua một nét trêu chọc, rồi cô lạri nhìn chú nhóc đWsGang khóc nhè trong lòng mình, không ngờTJ lạIDwi bt cườIDwi vô cùng vui vẻ.

GiảZXZ Thược gt đdDJCu đZXZvqy kiên đdDwHOnh, rồi chm rãi buông tay ra với vẻ nuối tiếc, trước lúc buông tay còn không nhịKn đuHược mà bóp thêm hai cái, khuôn mt tỏ ra nghiêm túc nhìn chú nhóc đJáng yêu trước mt: “Chân Lãng, cu đJCã đCồng ý rồi nhé, cái này sau này phảAxGi tng cho tớ, không đvqược cho ngườdDi khác đUmXâu đhtFhtFy!”

Khuôn mt chú nhóc lúc này đJCã giàn giụa nước mắZXZt, trên ngườZXZi cũng ướt dầOrm d, chng khác gì một chú bé ngườdJTi gốm đunáng yêu. Nghe GiảKH Thược nói xong, chú nhóc va gt đmWAGvEu một cái tht mạvdnh va tiếp tục thút thít, cp mắonvt đWPpen nhánh sáng long lanh, cái ming nhỏ xinh trở nên hồng hào vì hơi nước nóng trong phòng tắXcIm, cp môi căng mọng như có thểDdP chảKy ra nước vy.

Nhìn vẻ mt đJCáng thương ấWPpy của chú nhóc, GiảC Thược rốt cuộc đOrã cảdDm thấXcIy có chút áy náy. Dù sao cái thứquiFKy sớm muộn cũng là của mình, vy thì nên an ủi ngườmWAi đGjã nhườOrng nó cho mình một chút mới phảPfi.

Nghĩs thế cô nhóc bèn đidưa bàn tay ướt sườDn sượt của mình ra, dùng sứOrc lau lấvdy lau đPfIDw trên khuôn mt của chú nhóc, ming thì nói: “Tớ thơm cu một cái, cu không khóc nữvqa đXoqược không nào?”

Chân Lãng nghiêng đJCKu suy nghĩvd một lát, rồi dầnbn dầZXZn, chú nhóc hơi do d, và… khẽ gt đKKHu.

GiảDdP Thược lp tứidc nở một nụ cườquii ngọt ngào vô hạthn, đXoqưa tay ra đTJỡ lấry khuôn mt hết sứIDwc đdJTáng yêu kia, chm rãi ghé ming tới, thơm một cái rõ kêu: “Chụt!”

Cô Chân vỗ nhẹ lên đFKonvu Chân Lãng một cái, khẽ giục: “NgườchWi ta đZXZã thơm con rồi, có phảonvi con cũng nên thơm lạxEi ngườXcIi ta một cái không?”

Chân Lãng hơi chun cái mũi, nhìn cô nhóc mũm mĩidm đthang cườvqi đUmXến híp cảth mắidt lạAxGi kia, cái ming hơi dẩuHu lên, ấpZm ứuHc ghé sát tới, hai bàn tay thì luôn một mc giữD cht lấfy chỗ bịTJ đhau, nước mắft vn còn ngân ngấPsn trong khóe mắDt.

Một bé trai một bé gái, cảvq hai trầquin như nhộng ôm cht lấfy nhau, cùng ký kết cái hợp đHồng “ming” của hai ngườthi. Mà năm đquió, hai đchWfa nhóc mới ba tuổi.

  • Gửi lúc 22:06 Ngày 18/05/2013

    ngotrungdtk

    không co up truyen này nữa hả admin