Oan Gia Nên Giải Không Nên Kết




Oan gia nên giảEi không nên kết
Tác giảZmv: Tiêu Dao Hồng Trầxon

PhầNhOn 1: Ác mộng tuổi thơ

DịNaLch: vo vong
Nguồn: tangthuvien


Trích lờfGi Chân Lãng: “Pht dạeWy, năm trăm lầSYDn ngoái đKpnmu nhìn ở kiếp trước mới đvnaổi lạEi đKpược một lầAmsn thoáng gp gỡ ở kiếp này, nếu sớm biết sẽ gp cô, ở lầLnfn ngoái đWpu thứrSr bốn trăm chín mươi chín, tôi đRã móc đmaôi mắsOt của mình ra rồi!”

* * *

Hai mươi hai năm trước.

Mỗi dịeWp cuối tuầpn là thờaRi gian phúc lợi mà xí nghip dành cho công nhân, phòng tắzxem mở ca min phí. Đối với các công nhân viên muốn tiết kim tin và ngườsOi nhà của họ mà nói, đnxaây đzxeúng là một chuyn tốt lớn lao, bởi vì bọn họ không nhữTng có thểKJD tắnWm, còn có thểW dn theo cảeW con trai con gái, chịW chồng em vợ đxoến tắNhOm cùng. Mỗi lầnxan phòng tắsOm mở ca, một đLnfám ngườnxai có nam có nữDT sẽ lp tứeWc chạZmvy ào ào tới như cơn gió lốc, chen lấDTn xô đnmXXwy đxEnW đfGược vào trong.

Đương nhiên, giành vòi nước là phảrwi có k thut, cầNNKn chú ý tới các ngón chen, len, lấDNn, đADKùn, đvnary, mỗi đYAnộng tác đZmvu phảxoi tp trung sở trườzxeng của rấOAt nhiu nhà, t Thái Cc quyn của Trung Quốc, Karate của Nht BảrSrn, Taekwondo của Hàn Quốc, quyn Thái của Thái Lan, Nhu thut của Braxin cho đSYDến Ba mươi sáu mưu kế trong binh pháp của Tôn T. ChỉDT cầrwn là ngườnmi có thểrw xông vào đXLKJDu tiên rồi một mc ở lạnxai trong đDTó cho đOến cuối cùng, ắDTt cũng là tay cao thủ hàng đZmvJou trong vic giành chỗ ở căng tin hay trên xe bus.

Tạwi sao lạsOi nói như vy đeOây, ví dụ thế này nhé: Trong khoảmanh khắWc khi bạAn mở ca - cầDNZn dùng ngay bí quyết chữmOr “chắwKAn” trong tán đSYDO, chn ngườmai khác ở phía sau mình, đrwKJDm bảazXo rằDTng mình là ngườOAi đNaLDNZu tiên, như vy mới có thểeW giành đXXwược nhiu lợi thế. Sau khi vào rồi cũng không đrwược cởi quầSYDn áo ngay, vic đmaXXwu tiên cầADKn làm là treo đvnaồ của mình vào bên dưới vòi nước – đsOây là chiến thut bắnWt gic phảAi bắOt kẻ cầnWm đNhONaLu. Khi tắfGm hai chân đwKAEng theo hình chữma T, hai tay chắmOrn ngang trước ngc – tư thế trong quyn anh có biết không? H có ai có ý đrwđSYDến gầhTn, cầfGn quát vang một tiếng “ông đarây va mới đrến” đTDNZ khiến hắTn phảEi buồn bã rờmOri đnWi - ấnxay là liu trước tiên cơ đDNZxE giành phầTn thắxong. Nếu gp phảADKi kẻ không biết đrSriu, vy thì cầwKAn nhờXL Thái Cc – thân thểsO đOAộng nhưng chân không đNhOộng, mc k cho ngườwKAi ta xô đTTy, thân thểYAn ta ta như nhành dương liu đAmsung đnxaưa trong gió, còn chân thì như đnxaã mọc r dưới đDNZeOt rồi.

Phụ nữKJD thì tấLnft nhiên không thểxo vung tay đmaưa chân nhiu như đWàn ông, nhưng phụ nữeW lạari có một tuyt chiêu khác, ấLnfy là bí quyết kéo dài thờxEi gian. Nước min phí có ai mà không thích dùng, quầeWn áo bẩnmn, bít tấrwt thối chấxEt đDNống trong nhà cảAms tuầXXwn toàn bộ đAmsu đDTược đzxeóng gói mang đJoến git t t. Có cô Lý ở phân xưởng sảwn xuấeOt còn mang theo cảwj khăn trảwji giườfGng và vỏ chăn của năm chiếc giườwjng đxoến git, kết quảOA là khi đnmi vào ca thì bịar kẹt lạwi ở đDNó, ngườDNZi phía sau va đnxaRy một cái, lp tứXLc ngã úp mt xuống đZmvYAnt, gói đmaồ sau lưng đEè cảw lên ngườaRi, sau đJoó còn bịaR vô số đOAôi chân gim đmaAp lên, cuối cùng b ngang của cô Lý rộng hn thêm ba xen ti mét, còn b dày thì mỏng bớt một đXLoạrn chng hai đTốt ngón tay.

Phụ nữr mỗi lầhTn thườsOng đDTu tắazXm cho con trước, sau khi xong xuôi lin vứKJDt bọn nhóc qua một bên cho chúng t chơi đXXwùa, sau đvnaó mỗi ngườJoi bắNhOt đmaEu git đDNZống quầsOn áo mà mình mang theo, nhân tin nói đKpủ thứYAn chuyn phiếm t trên trờwi xuống dưới đLnfRt, tiếng nước chảwjy rào rào cũng không thểDT làm giảeOm s nhit tình của bọn họ.

Còn chng thế ư, lúc này một cp phụ nữR ngồi cạaRnh nhau đNaLang tán gu hết sứnmc vui vẻ.

Chồng của ngườfGi phụ nữKJD phía bên trái là một nhân viên k thut của phân xưởng, họ Giảxo, cho nên cô thườOAng đTược mọi ngườRi trong xí nghip gọi là cô GiảNhO. Còn chồng của ngườDNZi phụ nữw phía bên phảri có một cái chứwKAc hờaR ở phòng tài vụ, nhưng thc ra sớm đDNã lén ra ngoài làm ăn buôn bán rồi, anh ta họ Chân, do đvnaó cô thườTng đRược mọi ngườeOi gọi là cô Chân.

“Ấy, cô GiảDNZ này, lầAn này chia phòng cô rút đRược ở tầnmng mấnWy thế?” Cô Chân ra sứDNc vắvnat khô chiếc áo trong tay, chm rãi hỏi.

Trong căn phòng tắTm mịOAt mù hơi nước, cô GiảeO xát xà phòng vào chiếc váy của con gái rồi kéo nó ra vò nhẹ, đfGồng thờpi lên tiếng trảw lờAmsi: “Tầwng bốn, phía đAKJDng tây.”

“Tht sao?” Cô Chân chợt dng đLnfộng tác trong tay lạNhOi: “Tôi cũng ở tầzxeng bốn, phía đDTpng đhTông.”

“A!” Cô GiảA bỏ chiếc váy của con gái xuống, khẽ vẩZmvy nhữsOng giọt nước trên tay đTi, vui vẻ nói: “Nói vy chịnW em mình sắTp là hàng xóm của nhau rồi nhỉsO?”

“Sau này chúng ta nên giúp đZmvỡ lầrwn nhau đmOrWy nhé!”

“TấXXwt nhiên, tấeOt nhiên!”

Đang lúc hai ngườYAni phấpn khởi nhìn nhau bằKNwng ánh mắrSrt chứAmsa chan tình cảmam vì sắNhOp trở thành hàng xóm mới, t phía góc phòng tắWm chợt có một tiếng kêu thảNhOm thiết vang lên.

“A…”

Âm thanh ấDTy quá lảKJDnh lót chói tai, trong thờDTi gian ngắOAn khó mà phân bit đarược là giọng của con trai hay con gái, hai ngườeWi phụ nữaR đhTồng thờpi ngoảJonh đzxeaRu lạZmvi…

Một cô nhóc mũm mĩxEm toàn thân trầsOn như nhộng còn dính đAOAy bọt xà phòng chạOAy nhanh tới, trong tay đzxeang kéo, đmaang kéo, c, đwang kéo theo một cu con trai, chỉZmvđXXwiu cái vic kéo này hơi đYAnc bit, cô nhóc không kéo tay cu nhóc, cũng không phảTi bá vai bá cổ, mà là, mà là…

Đang nắDNZm cái thứxE nhỏ nhỏ xinh xinh trông như quảar ớt, nằnxam bên dưới rốn, ở giữNaLa hai chân của cu nhóc.

“Mẹ!” Cô nhóc chạAy đpến trước mt mẹ mình, dùng giọng trong trẻo hỏi: “Đây là cái gì thế? TạYAni sao Chân Lãng có, còn con thì không?”

GiữfGa làn hơi nước mịDNZt mờnxa trong phòng tắnxam, cp mắart cô nhóc trông tht hồn nhiên, tht đeOáng yêu, còn ẩXLn chứwKAa một s tò mò và lòng ham học hỏi vô hạmOrn.

Sau khi nhìn rõ con gái đwjang nắAmsm thứeW gì trong tay, cô Giảvna lp tứrwc chống nạXLnh quát lớn: “Giảvna Thược, con buông ngay ra cho mẹ!”

Cô nhóc mũm mĩmOrm lp tứSYDc ngoảTnh mt đazXi hướng khác vẻ rấvnat qut cườzxeng: “Không, tạzxei sao Chân Lãng có cái này còn con thì không chứA? Có phảfGi khi mẹ nht con v t thùng rác đTã nht thiếu rồi không?”

Cô Giảnm thấrSry con gái mình có vẻ như nhấmOrt quyết không buông, lin đeWưa tay tới véo mạRnh một cái vào cổ tay cô nhóc, ming thì nói: “Mau buông tay, Chân Lãng bịLnf con làm đKJDau rồi đNNKKJDy.”

“Không!” Cô nhóc dườZmvng như đKpã quyết tâm bảKJDo v món đSYDồ chơi mà mình yêu thích, không nhữTng không buông tay, ngược lạLnfi còn bóp th, sau đsOó tò mò nói: “Cái thứhT này mm mm, hay tht, con cũng muốn có, mẹ bảEo Chân Lãng tng cho con đeOi!”

Cô nhóc va bóp một cái, chú nhóc đYAnáng thương lp tứDNZc khóc òa lên, nước mắvnat tuôn ra còn nhiu hơn vòi nước máy, tiếng gào khóc thì vang lên như thểxo có thểp xuyên thủng cảDN nóc căn phòng: “Mẹ ơi, đwau quá!”

Cô Chân vội ôm lấrSry con trai mình, đzxeáng thương thay cho chú nhóc mới ba tuổi, tiếng khóc ấxEy cứwKA gọi là vang khắvnap chín phương trờKNwi mườJoi phương đsONaLt, như có thểDNZ chọc thủng cảNaL bầADKu trờwKAi. Rồi cu nhóc rúc vào lòng mẹ mình mà thút thít: “Mẹ ơi, con không cầfGn nữOAa, đvnaau quá, cho GiảeO Thược, cho GiảT Thược đDTi…”

“GiảKp Thược!” Cô Chân khẽ vuốt ve khuôn mt đvnaKJDy vẻ khát khao của cô nhóc, dịJou dàng nói: “Cái này ấry mà, phảRi đOợi lớn rồi mới cho đfGược, hay là cháu đXLợi Chân Lãng trưởng thành rồi cô bảnmo nó tng cho cháu nhé?”

“Tht ạOA?” Cp mắwKAt cô nhóc lp tứhTc sáng ngờOAi, nhưng ngay sau đYAnó lạDNZi buồn thiu nói: “Nhưng nếu Chân Lãng lén tng nó cho ngườaRi khác thì phảDTi làm sao bây giờsO?”

“Vy cháu hãy ở bên cạJonh nó mà canh chng, đZmvng đwjeW nó tng cho ngườEi khác, như vy có đsOược không nào?” Trong mắnmt cô Chân thoáng qua một nét trêu chọc, rồi cô lạXLi nhìn chú nhóc đarang khóc nhè trong lòng mình, không ngờnxa lạwji bt cườvnai vô cùng vui vẻ.

Giảwj Thược gt đADKwu đXLZmvy kiên đNhONhOnh, rồi chm rãi buông tay ra với vẻ nuối tiếc, trước lúc buông tay còn không nhịDTn đLnfược mà bóp thêm hai cái, khuôn mt tỏ ra nghiêm túc nhìn chú nhóc đeOáng yêu trước mt: “Chân Lãng, cu đAã đDTồng ý rồi nhé, cái này sau này phảrwi tng cho tớ, không đXLược cho ngườDNi khác đsOâu đXLhTy!”

Khuôn mt chú nhóc lúc này đXXwã giàn giụa nước mắWt, trên ngườDNi cũng ướt dầAmsm d, chng khác gì một chú bé ngườhTi gốm đpáng yêu. Nghe GiảT Thược nói xong, chú nhóc va gt đfGKpu một cái tht mạXLnh va tiếp tục thút thít, cp mắnxat đmaen nhánh sáng long lanh, cái ming nhỏ xinh trở nên hồng hào vì hơi nước nóng trong phòng tắTm, cp môi căng mọng như có thểKNw chảOAy ra nước vy.

Nhìn vẻ mt đNaLáng thương ấLnfy của chú nhóc, GiảazX Thược rốt cuộc đDTã cảKpm thấsOy có chút áy náy. Dù sao cái thứazXTy sớm muộn cũng là của mình, vy thì nên an ủi ngườAi đfGã nhườOng nó cho mình một chút mới phảKJDi.

NghĩR thế cô nhóc bèn đnmưa bàn tay ướt sườfGn sượt của mình ra, dùng sứeOc lau lấWy lau đxEJo trên khuôn mt của chú nhóc, ming thì nói: “Tớ thơm cu một cái, cu không khóc nữwa đfGược không nào?”

Chân Lãng nghiêng đpNaLu suy nghĩADK một lát, rồi dầOn dầADKn, chú nhóc hơi do d, và… khẽ gt đrNNKu.

GiảDNZ Thược lp tứXXwc nở một nụ cườOi ngọt ngào vô hạXLn, đXXwưa tay ra đwKAỡ lấwy khuôn mt hết sứXXwc đwáng yêu kia, chm rãi ghé ming tới, thơm một cái rõ kêu: “Chụt!”

Cô Chân vỗ nhẹ lên đOSYDu Chân Lãng một cái, khẽ giục: “Ngườwi ta đazXã thơm con rồi, có phảxEi con cũng nên thơm lạJoi ngườpi ta một cái không?”

Chân Lãng hơi chun cái mũi, nhìn cô nhóc mũm mĩXXwm đrSrang cườSYDi đmOrến híp cảeO mắOAt lạwi kia, cái ming hơi dẩTu lên, ấrm ứTc ghé sát tới, hai bàn tay thì luôn một mc giữKNw cht lấxEy chỗ bịsO đfGau, nước mắrt vn còn ngân ngấeOn trong khóe mắAmst.

Một bé trai một bé gái, cảwj hai trầADKn như nhộng ôm cht lấADKy nhau, cùng ký kết cái hợp đAmsồng “ming” của hai ngườnxai. Mà năm đrSró, hai đwKAOAa nhóc mới ba tuổi.

  • Gửi lúc 22:06 Ngày 18/05/2013

    ngotrungdtk

    không co up truyen này nữa hả admin