Oan Gia Nên Giải Không Nên Kết




Oan gia nên giảqBi không nên kết
Tác giảRKQ: Tiêu Dao Hồng Trầfn

Phầozn 1: Ác mộng tuổi thơ

Dịyfch: vo vong
Nguồn: tangthuvien


Trích lờKRi Chân Lãng: “Pht dạLoGy, năm trăm lầmrn ngoái đozTqu nhìn ở kiếp trước mới đfổi lạAayi đKRược một lầZon thoáng gp gỡ ở kiếp này, nếu sớm biết sẽ gp cô, ở lầSon ngoái đzyKu thứoz bốn trăm chín mươi chín, tôi đLoGã móc đxHSôi mắddMt của mình ra rồi!”

* * *

Hai mươi hai năm trước. xem chương mới tạHi tunghoanh(.)com

Mỗi dịqBp cuối tuầTqn là thờaLi gian phúc lợi mà xí nghip dành cho công nhân, phòng tắGfm mở ca min phí. Đối với các công nhân viên muốn tiết kim tin và ngườoAUi nhà của họ mà nói, điBây đyKúng là một chuyn tốt lớn lao, bởi vì bọn họ không nhữkcng có thểmr tắQtm, còn có thểTq dn theo cảc con trai con gái, chịs chồng em vợ đxHSến tắiBm cùng. Mỗi lầon phòng tắdIRm mở ca, một đVHám ngườAayi có nam có nữtIZ sẽ lp tứLoGc chạIky ào ào tới như cơn gió lốc, chen lấAuAn xô đsyKy đoUHw đIkược vào trong.

Đương nhiên, giành vòi nước là phảdsi có k thut, cầcn chú ý tới các ngón chen, len, lấvuWn, đHtvùn, đAayqBy, mỗi đukộng tác đsu phảdIRi tp trung sở trườmrng của rấAayt nhiu nhà, t Thái Cc quyn của Trung Quốc, Karate của Nht Bảon, Taekwondo của Hàn Quốc, quyn Thái của Thái Lan, Nhu thut của Braxin cho đkcến Ba mươi sáu mưu kế trong binh pháp của Tôn T. ChỉUHw cầddMn là ngườyKi có thểddM xông vào đqVHu tiên rồi một mc ở lạWLi trong đLó cho đzến cuối cùng, ắddMt cũng là tay cao thủ hàng đSoLu trong vic giành chỗ ở căng tin hay trên xe bus.

Tạoi sao lạkIi nói như vy đZoây, ví dụ thế này nhé: Trong khoảdsnh khắwxLc khi bạVHn mở ca - cầZon dùng ngay bí quyết chữuk “chắkcn” trong tán đmmzTq, chn ngườtIZi khác ở phía sau mình, đSovuWm bảHydo rằHtvng mình là ngườIki đxHSIku tiên, như vy mới có thểuk giành đddMược nhiu lợi thế. Sau khi vào rồi cũng không đfược cởi quầzn áo ngay, vic đfuku tiên cầTqn làm là treo đfồ của mình vào bên dưới vòi nước – đoAUây là chiến thut bắUHwt gic phảIki bắzt kẻ cầTqm đtIZqBu. Khi tắsm hai chân đVHyKng theo hình chữuTk T, hai tay chắmrn ngang trước ngc – tư thế trong quyn anh có biết không? H có ai có ý đfđfến gầkIn, cầfn quát vang một tiếng “ông đvuWây va mới đZoến” đpopTq khiến hắfn phảkIi buồn bã rờvuWi đaLi - ấzdHy là liu trước tiên cơ đfxHS giành phầukn thắGfng. Nếu gp phảKRi kẻ không biết đVHiu, vy thì cầpopn nhờK Thái Cc – thân thểLoG đaLộng nhưng chân không đIkộng, mc k cho ngườKRi ta xô đUHwiBy, thân thểkc ta ta như nhành dương liu đoAUung đRKQưa trong gió, còn chân thì như đQtã mọc r dưới đVHQtt rồi.

Phụ nữyf thì tấKt nhiên không thểmr vung tay đdIRưa chân nhiu như đKàn ông, nhưng phụ nữoz lạyfi có một tuyt chiêu khác, ấqBy là bí quyết kéo dài thờzdHi gian. Nước min phí có ai mà không thích dùng, quầzdHn áo bẩKRn, bít tấZot thối chấwxLt đyKống trong nhà cảH tuầoAUn toàn bộ đRKQu đuTkược đuTkóng gói mang đpopến git t t. Có cô Lý ở phân xưởng sảZon xuấxHSt còn mang theo cảf khăn trảKRi giườpopng và vỏ chăn của năm chiếc giườSong đyfến git, kết quảz là khi đKi vào ca thì bịQt kẹt lạdIRi ở đddMó, ngườAayi phía sau va đLpopy một cái, lp tứGfc ngã úp mt xuống đWLIkt, gói đyfồ sau lưng đVHè cảUHw lên ngườGfi, sau đZoó còn bịyf vô số đozôi chân gim đHLp lên, cuối cùng b ngang của cô Lý rộng hn thêm ba xen ti mét, còn b dày thì mỏng bớt một đTqoạiBn chng hai đvuWốt ngón tay.

Phụ nữvuW mỗi lầHtvn thườxHSng đVHu tắxHSm cho con trước, sau khi xong xuôi lin vứAayt bọn nhóc qua một bên cho chúng t chơi đaLùa, sau đLó mỗi ngườqBi bắdst đoAUou git đdsống quầQtn áo mà mình mang theo, nhân tin nói đAuAủ thứUHw chuyn phiếm t trên trờdIRi xuống dưới đTqkct, tiếng nước chảuky rào rào cũng không thểTq làm giảkcm s nhit tình của bọn họ.

Còn chng thế ư, lúc này một cp phụ nữHyd ngồi cạvuWnh nhau đkIang tán gu hết sứdIRc vui vẻ.

Chồng của ngườKi phụ nữq phía bên trái là một nhân viên k thut của phân xưởng, họ GiảqB, cho nên cô thườozng đTqược mọi ngườqBi trong xí nghip gọi là cô Giảs. Còn chồng của ngườAayi phụ nữWL phía bên phảHydi có một cái chứzdHc hờc ở phòng tài vụ, nhưng thc ra sớm đukã lén ra ngoài làm ăn buôn bán rồi, anh ta họ Chân, do đtIZó cô thườQtng đGfược mọi ngườvuWi gọi là cô Chân.

“Ấy, cô GiảkI này, lầaLn này chia phòng cô rút đMiqược ở tầZong mấMiqy thế?” Cô Chân ra sứvuWc vắqt khô chiếc áo trong tay, chm rãi hỏi.

Trong căn phòng tắyKm mịft mù hơi nước, cô Giảz xát xà phòng vào chiếc váy của con gái rồi kéo nó ra vò nhẹ, đKồng thờKi lên tiếng trảs lờvuWi: “Tầpopng bốn, phía đmmzoAUng tây.”

“Tht sao?” Cô Chân chợt dng đTqộng tác trong tay lạiBi: “Tôi cũng ở tầMiqng bốn, phía đZoVHng đLoGông.”

“A!” Cô Giảf bỏ chiếc váy của con gái xuống, khẽ vẩyKy nhữZong giọt nước trên tay đdsi, vui vẻ nói: “Nói vy chịtIZ em mình sắqp là hàng xóm của nhau rồi nhỉkI?”

“Sau này chúng ta nên giúp đzdHỡ lầZon nhau đuTkozy nhé!”

“TấMiqt nhiên, tấukt nhiên!”

Đang lúc hai ngườxHSi phấVHn khởi nhìn nhau bằQtng ánh mắvuWt chứKa chan tình cảIkm vì sắuTkp trở thành hàng xóm mới, t phía góc phòng tắVHm chợt có một tiếng kêu thảqm thiết vang lên.

“A…”

Âm thanh ấuTky quá lảTqnh lót chói tai, trong thờWLi gian ngắyfn khó mà phân bit đukược là giọng của con trai hay con gái, hai ngườHydi phụ nữxHS đdsồng thờSoi ngoảxHSnh đKzdHu lạVHi…

Một cô nhóc mũm mĩiBm toàn thân trầuTkn như nhộng còn dính đTqozy bọt xà phòng chạcy nhanh tới, trong tay đkcang kéo, đyKang kéo, c, đsang kéo theo một cu con trai, chỉkIđMiqiu cái vic kéo này hơi điBc bit, cô nhóc không kéo tay cu nhóc, cũng không phảaLi bá vai bá cổ, mà là, mà là…

Đang nắHtvm cái thứdIR nhỏ nhỏ xinh xinh trông như quảLoG ớt, nằHtvm bên dưới rốn, ở giữSoa hai chân của cu nhóc.

“Mẹ!” Cô nhóc chạAuAy đfến trước mt mẹ mình, dùng giọng trong trẻo hỏi: “Đây là cái gì thế? TạHtvi sao Chân Lãng có, còn con thì không?” truyn copy t tunghoanh.com

GiữWLa làn hơi nước mịst mờAay trong phòng tắRKQm, cp mắft cô nhóc trông tht hồn nhiên, tht đyKáng yêu, còn ẩImkn chứLa một s tò mò và lòng ham học hỏi vô hạSon.

Sau khi nhìn rõ con gái đKRang nắMiqm thứkI gì trong tay, cô Giảyf lp tứQtc chống nạmrnh quát lớn: “GiảiB Thược, con buông ngay ra cho mẹ!”

Cô nhóc mũm mĩvuWm lp tứfc ngoảsnh mt đTqi hướng khác vẻ rấdst qut cườwxLng: “Không, tạHtvi sao Chân Lãng có cái này còn con thì không chứs? Có phảLoGi khi mẹ nht con v t thùng rác đLoGã nht thiếu rồi không?”

Cô GiảoAU thấwxLy con gái mình có vẻ như nhấvuWt quyết không buông, lin đGfưa tay tới véo mạAaynh một cái vào cổ tay cô nhóc, ming thì nói: “Mau buông tay, Chân Lãng bịoz con làm đGfau rồi đzHtvy.”

“Không!” Cô nhóc dườAuAng như đTqã quyết tâm bảfo v món đqBồ chơi mà mình yêu thích, không nhữZong không buông tay, ngược lạIki còn bóp th, sau đyKó tò mò nói: “Cái thức này mm mm, hay tht, con cũng muốn có, mẹ bảozo Chân Lãng tng cho con đLi!”

Cô nhóc va bóp một cái, chú nhóc đyfáng thương lp tứyfc khóc òa lên, nước mắdst tuôn ra còn nhiu hơn vòi nước máy, tiếng gào khóc thì vang lên như thểiB có thểxHS xuyên thủng cảTq nóc căn phòng: “Mẹ ơi, đkIau quá!”

Cô Chân vội ôm lấsy con trai mình, đHtváng thương thay cho chú nhóc mới ba tuổi, tiếng khóc ấQty cứkc gọi là vang khắKRp chín phương trờzdHi mườSoi phương đozHydt, như có thểiB chọc thủng cảc bầqu trờKi. Rồi cu nhóc rúc vào lòng mẹ mình mà thút thít: “Mẹ ơi, con không cầVHn nữkca, đHtvau quá, cho GiảzdH Thược, cho Giảf Thược đWLi…”

“Giảz Thược!” Cô Chân khẽ vuốt ve khuôn mt đMiqwxLy vẻ khát khao của cô nhóc, dịozu dàng nói: “Cái này ấmry mà, phảRKQi đfợi lớn rồi mới cho đqược, hay là cháu đuTkợi Chân Lãng trưởng thành rồi cô bảqBo nó tng cho cháu nhé?”

“Tht ạo?” Cp mắdst cô nhóc lp tứqBc sáng ngờAayi, nhưng ngay sau đukó lạKRi buồn thiu nói: “Nhưng nếu Chân Lãng lén tng nó cho ngườpopi khác thì phảIki làm sao bây giờq?”

“Vy cháu hãy ở bên cạpopnh nó mà canh chng, đZong đzUHw nó tng cho ngườRKQi khác, như vy có đHydược không nào?” Trong mắst cô Chân thoáng qua một nét trêu chọc, rồi cô lạoAUi nhìn chú nhóc đaLang khóc nhè trong lòng mình, không ngờIk lạyfi bt cườqi vô cùng vui vẻ.

GiảdIR Thược gt đvuWsu đqBHtvy kiên đpopKnh, rồi chm rãi buông tay ra với vẻ nuối tiếc, trước lúc buông tay còn không nhịdIRn đfược mà bóp thêm hai cái, khuôn mt tỏ ra nghiêm túc nhìn chú nhóc đcáng yêu trước mt: “Chân Lãng, cu đaLã đLồng ý rồi nhé, cái này sau này phảKi tng cho tớ, không đzdHược cho ngườqBi khác đLoGâu đukvuWy!”

Khuôn mt chú nhóc lúc này đGfã giàn giụa nước mắyKt, trên ngườqBi cũng ướt dầwxLm d, chng khác gì một chú bé ngườLoGi gốm đdsáng yêu. Nghe GiảTq Thược nói xong, chú nhóc va gt đsozu một cái tht mạdsnh va tiếp tục thút thít, cp mắKRt đcen nhánh sáng long lanh, cái ming nhỏ xinh trở nên hồng hào vì hơi nước nóng trong phòng tắAaym, cp môi căng mọng như có thểvuW chảtIZy ra nước vy.

Nhìn vẻ mt đLáng thương ấImky của chú nhóc, Giảs Thược rốt cuộc đHã cảpopm thấGfy có chút áy náy. Dù sao cái thứTqoAUy sớm muộn cũng là của mình, vy thì nên an ủi ngườSoi đfã nhườQtng nó cho mình một chút mới phảfi.

NghĩvuW thế cô nhóc bèn đdIRưa bàn tay ướt sườKRn sượt của mình ra, dùng sứIkc lau lấRKQy lau đdso trên khuôn mt của chú nhóc, ming thì nói: “Tớ thơm cu một cái, cu không khóc nữuka điBược không nào?”

Chân Lãng nghiêng đkcZou suy nghĩH một lát, rồi dầsn dầdIRn, chú nhóc hơi do d, và… khẽ gt đImkfu.

Giảyf Thược lp tứSoc nở một nụ cườVHi ngọt ngào vô hạpopn, đdIRưa tay ra đzdHỡ lấvuWy khuôn mt hết sứLc đKáng yêu kia, chm rãi ghé ming tới, thơm một cái rõ kêu: “Chụt!”

Cô Chân vỗ nhẹ lên đqBdIRu Chân Lãng một cái, khẽ giục: “NgườIki ta đwxLã thơm con rồi, có phảmri con cũng nên thơm lạqi ngườkIi ta một cái không?”

Chân Lãng hơi chun cái mũi, nhìn cô nhóc mũm mĩKm đHtvang cườRKQi đdsến híp cảHtv mắuTkt lạHtvi kia, cái ming hơi dẩiBu lên, ấVHm ứzc ghé sát tới, hai bàn tay thì luôn một mc giữq cht lấmry chỗ bịf đKau, nước mắoAUt vn còn ngân ngấuTkn trong khóe mắwxLt.

Một bé trai một bé gái, cảQt hai trầmrn như nhộng ôm cht lấfy nhau, cùng ký kết cái hợp đddMồng “ming” của hai ngườtIZi. Mà năm đvuWó, hai đdIRQta nhóc mới ba tuổi.

  • Gửi lúc 22:06 Ngày 18/05/2013

    ngotrungdtk

    không co up truyen này nữa hả admin