[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Oan Gia Nên Giải Không Nên Kết




Oan gia nên giảKfui không nên kết
Tác giảab: Tiêu Dao Hồng TrầVadn

PhầbXn 1: Ác mộng tuổi thơ

DịMUCch: vo vong
Nguồn: tangthuvien


Trích lờoji Chân Lãng: “Pht dạJKUy, năm trăm lầKbjn ngoái đLeJJzu nhìn ở kiếp trước mới đaLAổi lạhi đkược một lầQMMn thoáng gp gỡ ở kiếp này, nếu sớm biết sẽ gp cô, ở lầCn ngoái đbUUu thứPj bốn trăm chín mươi chín, tôi đMCQã móc đQdôi mắKfut của mình ra rồi!”

* * *

Hai mươi hai năm trước.

Mỗi dịWKWp cuối tuầwJon là thờoji gian phúc lợi mà xí nghip dành cho công nhân, phòng tắJKUm mở ca min phí. Đối với các công nhân viên muốn tiết kim tin và ngườEi nhà của họ mà nói, đJKUây đCAúng là một chuyn tốt lớn lao, bởi vì bọn họ không nhữKbjng có thểAPE tắLOrm, còn có thểCA dn theo cảjL con trai con gái, chịC chồng em vợ đAAaến tắfpm cùng. Mỗi lầdxn phòng tắVadm mở ca, một đVám ngườCAi có nam có nữd sẽ lp tứKbjc chạMCQy ào ào tới như cơn gió lốc, chen lấCn xô đjLPSOy đdxKbj đQdược vào trong.

Đương nhiên, giành vòi nước là phảrEi có k thut, cầPjn chú ý tới các ngón chen, len, lấbn, đLeJùn, đOVkVLy, mỗi đVộng tác đKgu phảETi tp trung sở trườPjng của rấSht nhiu nhà, t Thái Cc quyn của Trung Quốc, Karate của Nht BảQdn, Taekwondo của Hàn Quốc, quyn Thái của Thái Lan, Nhu thut của Braxin cho đabến Ba mươi sáu mưu kế trong binh pháp của Tôn T. ChỉjL cầKgn là ngườrEi có thểV xông vào đLeJPSOu tiên rồi một mc ở lạMUCi trong đJzó cho đMUCến cuối cùng, ắKbjt cũng là tay cao thủ hàng đjLAu trong vic giành chỗ ở căng tin hay trên xe bus.

Tạoji sao lạfpi nói như vy đgây, ví dụ thế này nhé: Trong khoảJznh khắWKWc khi bạGCn mở ca - cầabn dùng ngay bí quyết chữKg “chắdxn” trong tán đLOrQMM, chn ngườjLi khác ở phía sau mình, đAGCm bảMUCo rằOVng mình là ngườgi đaLAdxu tiên, như vy mới có thểWKW giành đaLAược nhiu lợi thế. Sau khi vào rồi cũng không đVadược cởi quầKfun áo ngay, vic đWKWVadu tiên cầLOrn làm là treo đgồ của mình vào bên dưới vòi nước – đVây là chiến thut bắAKKt gic phảShi bắOVt kẻ cầMCQm đPjVu. Khi tắETm hai chân đWKWEng theo hình chữET T, hai tay chắVadn ngang trước ngc – tư thế trong quyn anh có biết không? H có ai có ý đdxđAKKến gầwJon, cầAAan quát vang một tiếng “ông đkây va mới đdến” đxKkl khiến hắjLn phảhi buồn bã rờki đEi - ấdxy là liu trước tiên cơ đAPEOV giành phầJzn thắVng. Nếu gp phảOVi kẻ không biết đabiu, vy thì cầxn nhờJz Thái Cc – thân thểA đOVộng nhưng chân không đKgộng, mc k cho ngườLOri ta xô đQMMUgy, thân thểdx ta ta như nhành dương liu đAPEung đAPEưa trong gió, còn chân thì như đPSOã mọc r dưới đUgdxt rồi.

Phụ nữV thì tấgt nhiên không thểx vung tay đGCưa chân nhiu như đuSàn ông, nhưng phụ nữdx lạxi có một tuyt chiêu khác, ấbXy là bí quyết kéo dài thờAKKi gian. Nước min phí có ai mà không thích dùng, quầVn áo bẩKfun, bít tấuSt thối chấGCt đVadống trong nhà cảSh tuầJKUn toàn bộ đlPQu đabược đUgóng gói mang đKbjến git t t. Có cô Lý ở phân xưởng sảdn xuấAt còn mang theo cảLeJ khăn trảfpi giườUUng và vỏ chăn của năm chiếc giườabng đOkến git, kết quảSh là khi đMUCi vào ca thì bịET kẹt lạuSi ở đAPEó, ngườki phía sau va đLeJLeJy một cái, lp tứdc ngã úp mt xuống đVadaLAt, gói đCAồ sau lưng đUgè cảCA lên ngườLOri, sau đabó còn bịJz vô số đKgôi chân gim đKklgp lên, cuối cùng b ngang của cô Lý rộng hn thêm ba xen ti mét, còn b dày thì mỏng bớt một đKgoạdn chng hai đLOrốt ngón tay. xem chương mới tạoji tunghoanh(.)com

Phụ nữOV mỗi lầCAn thườuSng đETu tắwJom cho con trước, sau khi xong xuôi lin vứJzt bọn nhóc qua một bên cho chúng t chơi đOkùa, sau đMUCó mỗi ngườGCi bắQdt đwJoCAu git đkống quầLeJn áo mà mình mang theo, nhân tin nói đKfuủ thứUU chuyn phiếm t trên trờPSOi xuống dưới đjLVadt, tiếng nước chảkVLy rào rào cũng không thểaLA làm giảEm s nhit tình của bọn họ.

Còn chng thế ư, lúc này một cp phụ nữAAa ngồi cạShnh nhau đAKKang tán gu hết sứojc vui vẻ.

Chồng của ngườjLi phụ nữx phía bên trái là một nhân viên k thut của phân xưởng, họ GiảUg, cho nên cô thườbXng đOVược mọi ngườEi trong xí nghip gọi là cô GiảE. Còn chồng của ngườCAi phụ nữkVL phía bên phảlPQi có một cái chứrEc hờaLA ở phòng tài vụ, nhưng thc ra sớm đETã lén ra ngoài làm ăn buôn bán rồi, anh ta họ Chân, do đKkló cô thườShng đojược mọi ngườkVLi gọi là cô Chân.

“Ấy, cô GiảKg này, lầGCn này chia phòng cô rút đEược ở tầMUCng mấky thế?” Cô Chân ra sứwJoc vắgt khô chiếc áo trong tay, chm rãi hỏi.

Trong căn phòng tắabm mịbXt mù hơi nước, cô GiảQMM xát xà phòng vào chiếc váy của con gái rồi kéo nó ra vò nhẹ, đAPEồng thờKfui lên tiếng trảJz lờxi: “TầrEng bốn, phía đQdwJong tây.”

“Tht sao?” Cô Chân chợt dng đdộng tác trong tay lạJKUi: “Tôi cũng ở tầeAwng bốn, phía đAgng đShông.”

“A!” Cô GiảLeJ bỏ chiếc váy của con gái xuống, khẽ vẩrEy nhữKgng giọt nước trên tay đQdi, vui vẻ nói: “Nói vy chịx em mình sắkp là hàng xóm của nhau rồi nhỉCA?”

“Sau này chúng ta nên giúp đLeJỡ lầOkn nhau đWKWLOry nhé!”

“Tấfpt nhiên, tấdxt nhiên!”

Đang lúc hai ngườlPQi phấKfun khởi nhìn nhau bằPjng ánh mắCAt chứoja chan tình cảeAwm vì sắAp trở thành hàng xóm mới, t phía góc phòng tắfpm chợt có một tiếng kêu thảMCQm thiết vang lên.

“A…”

Âm thanh ấJKUy quá lảCnh lót chói tai, trong thờkVLi gian ngắfpn khó mà phân bit đgược là giọng của con trai hay con gái, hai ngườhi phụ nữb đGCồng thờVi ngoảknh đuSfpu lạbi…

Một cô nhóc mũm mĩVm toàn thân trầWKWn như nhộng còn dính đJzOky bọt xà phòng chạfpy nhanh tới, trong tay đCAang kéo, đETang kéo, c, đKgang kéo theo một cu con trai, chỉJKUđbXiu cái vic kéo này hơi đUgc bit, cô nhóc không kéo tay cu nhóc, cũng không phảJzi bá vai bá cổ, mà là, mà là…

Đang nắeAwm cái thứx nhỏ nhỏ xinh xinh trông như quảd ớt, nằKfum bên dưới rốn, ở giữCAa hai chân của cu nhóc.

“Mẹ!” Cô nhóc chạPSOy đMCQến trước mt mẹ mình, dùng giọng trong trẻo hỏi: “Đây là cái gì thế? TạAAai sao Chân Lãng có, còn con thì không?”

GiữVa làn hơi nước mịLOrt mờA trong phòng tắVm, cp mắVadt cô nhóc trông tht hồn nhiên, tht đrEáng yêu, còn ẩGCn chứrEa một s tò mò và lòng ham học hỏi vô hạojn.

Sau khi nhìn rõ con gái đLeJang nắGCm thứPj gì trong tay, cô GiảGC lp tứUUc chống nạknh quát lớn: “GiảAPE Thược, con buông ngay ra cho mẹ!”

Cô nhóc mũm mĩhm lp tứdc ngoảKgnh mt đfpi hướng khác vẻ rấVadt qut cườbXng: “Không, tạrEi sao Chân Lãng có cái này còn con thì không chứaLA? Có phảShi khi mẹ nht con v t thùng rác đhã nht thiếu rồi không?”

Cô GiảrE thấwJoy con gái mình có vẻ như nhấVt quyết không buông, lin đKfuưa tay tới véo mạbXnh một cái vào cổ tay cô nhóc, ming thì nói: “Mau buông tay, Chân Lãng bịJz con làm đLeJau rồi đlPQaby.”

“Không!” Cô nhóc dườkng như đPjã quyết tâm bảAPEo v món đKgồ chơi mà mình yêu thích, không nhữbXng không buông tay, ngược lạKbji còn bóp th, sau đojó tò mò nói: “Cái thứET này mm mm, hay tht, con cũng muốn có, mẹ bảdxo Chân Lãng tng cho con đeAwi!”

Cô nhóc va bóp một cái, chú nhóc đPSOáng thương lp tứUgc khóc òa lên, nước mắPSOt tuôn ra còn nhiu hơn vòi nước máy, tiếng gào khóc thì vang lên như thểkVL có thểA xuyên thủng cảCA nóc căn phòng: “Mẹ ơi, đdxau quá!”

Cô Chân vội ôm lấbXy con trai mình, đJzáng thương thay cho chú nhóc mới ba tuổi, tiếng khóc ấky cứCA gọi là vang khắGCp chín phương trờlPQi mườgi phương đxKbjt, như có thểOk chọc thủng cảd bầVadu trờCi. Rồi cu nhóc rúc vào lòng mẹ mình mà thút thít: “Mẹ ơi, con không cầeAwn nữSha, đKgau quá, cho GiảE Thược, cho GiảPSO Thược đQdi…”

“Giảk Thược!” Cô Chân khẽ vuốt ve khuôn mt đJKUjLy vẻ khát khao của cô nhóc, dịUgu dàng nói: “Cái này ấojy mà, phảeAwi đAPEợi lớn rồi mới cho đdxược, hay là cháu đVadợi Chân Lãng trưởng thành rồi cô bảko nó tng cho cháu nhé?”

“Tht ạMUC?” Cp mắaLAt cô nhóc lp tứbXc sáng ngờPSOi, nhưng ngay sau đQMMó lạWKWi buồn thiu nói: “Nhưng nếu Chân Lãng lén tng nó cho ngườjLi khác thì phảaLAi làm sao bây giờPj?”

“Vy cháu hãy ở bên cạVnh nó mà canh chng, đwJong đfpJKU nó tng cho ngườrEi khác, như vy có đAAaược không nào?” Trong mắdxt cô Chân thoáng qua một nét trêu chọc, rồi cô lạCi nhìn chú nhóc đQMMang khóc nhè trong lòng mình, không ngờUU lạlPQi bt cườQdi vô cùng vui vẻ.

GiảLeJ Thược gt đMCQJzu đJKUQdy kiên đKfuUUnh, rồi chm rãi buông tay ra với vẻ nuối tiếc, trước lúc buông tay còn không nhịCn đUgược mà bóp thêm hai cái, khuôn mt tỏ ra nghiêm túc nhìn chú nhóc đLeJáng yêu trước mt: “Chân Lãng, cu đWKWã đMUCồng ý rồi nhé, cái này sau này phảKfui tng cho tớ, không đVadược cho ngườki khác đVâu đCQMMy!”

Khuôn mt chú nhóc lúc này đLeJã giàn giụa nước mắkVLt, trên ngườGCi cũng ướt dầOkm d, chng khác gì một chú bé ngườCAi gốm đlPQáng yêu. Nghe GiảET Thược nói xong, chú nhóc va gt đLeJhu một cái tht mạUUnh va tiếp tục thút thít, cp mắAAat đCen nhánh sáng long lanh, cái ming nhỏ xinh trở nên hồng hào vì hơi nước nóng trong phòng tắGCm, cp môi căng mọng như có thểk chảlPQy ra nước vy.

Nhìn vẻ mt đAKKáng thương ấETy của chú nhóc, GiảbX Thược rốt cuộc đxã cảJzm thấaby có chút áy náy. Dù sao cái thứUgJzy sớm muộn cũng là của mình, vy thì nên an ủi ngườoji đQdã nhườAng nó cho mình một chút mới phảkVLi.

NghĩKbj thế cô nhóc bèn đdưa bàn tay ướt sườabn sượt của mình ra, dùng sứdxc lau lấShy lau đlPQbX trên khuôn mt của chú nhóc, ming thì nói: “Tớ thơm cu một cái, cu không khóc nữwJoa đGCược không nào?”

Chân Lãng nghiêng đfpETu suy nghĩPSO một lát, rồi dầdxn dầWKWn, chú nhóc hơi do d, và… khẽ gt đWKWLOru.

GiảMUC Thược lp tứlPQc nở một nụ cườaLAi ngọt ngào vô hạkVLn, đwJoưa tay ra đAAaỡ lấAKKy khuôn mt hết sứMUCc đETáng yêu kia, chm rãi ghé ming tới, thơm một cái rõ kêu: “Chụt!”

Cô Chân vỗ nhẹ lên đMCQKbju Chân Lãng một cái, khẽ giục: “NgườOVi ta đKfuã thơm con rồi, có phảAKKi con cũng nên thơm lạkVLi ngườhi ta một cái không?”

Chân Lãng hơi chun cái mũi, nhìn cô nhóc mũm mĩKgm đKgang cườbi đaLAến híp cảdx mắMUCt lạOVi kia, cái ming hơi dẩMUCu lên, ấEm ứPSOc ghé sát tới, hai bàn tay thì luôn một mc giữQMM cht lấCAy chỗ bịAPE đKbjau, nước mắETt vn còn ngân ngấETn trong khóe mắxt.

Một bé trai một bé gái, cảWKW hai trầLeJn như nhộng ôm cht lấPSOy nhau, cùng ký kết cái hợp đojồng “ming” của hai ngườrEi. Mà năm đKkló, hai đEMCQa nhóc mới ba tuổi.

  • Gửi lúc 22:06 Ngày 18/05/2013

    ngotrungdtk

    không co up truyen này nữa hả admin