Oan Gia Nên Giải Không Nên Kết




Oan gia nên giảASi không nên kết
Tác giảLY: Tiêu Dao Hồng TrầJkVn

Phầkn 1: Ác mộng tuổi thơ

DịHich: vo vong
Nguồn: tangthuvien


Trích lờaLWi Chân Lãng: “Pht dạyIyy, năm trăm lầhkfn ngoái đVHzKu nhìn ở kiếp trước mới đwRwổi lạASi đaLWược một lầsgn thoáng gp gỡ ở kiếp này, nếu sớm biết sẽ gp cô, ở lầaLWn ngoái đDpWxu thứsg bốn trăm chín mươi chín, tôi đYXã móc đgôi mắJkVt của mình ra rồi!”

* * *

Hai mươi hai năm trước.

Mỗi dịukp cuối tuầKaHn là thờIJmi gian phúc lợi mà xí nghip dành cho công nhân, phòng tắNKm mở ca min phí. Đối với các công nhân viên muốn tiết kim tin và ngườRi nhà của họ mà nói, đyIyây đINgúng là một chuyn tốt lớn lao, bởi vì bọn họ không nhữYXng có thểAS tắzXm, còn có thểVHz dn theo cảx con trai con gái, chịWt chồng em vợ đYXến tắINgm cùng. Mỗi lầkjAn phòng tắKaHm mở ca, một đkMám ngườoIKi có nam có nữK sẽ lp tứDpWc chạZhcy ào ào tới như cơn gió lốc, chen lấRn xô đMjy đXgx đxuược vào trong.

Đương nhiên, giành vòi nước là phảKi có k thut, cầysNn chú ý tới các ngón chen, len, lấpn, đwVùn, đKaHxy, mỗi đXpộng tác đgu phảASi tp trung sở trườzXng của rấKaHt nhiu nhà, t Thái Cc quyn của Trung Quốc, Karate của Nht Bảzfn, Taekwondo của Hàn Quốc, quyn Thái của Thái Lan, Nhu thut của Braxin cho đWAến Ba mươi sáu mưu kế trong binh pháp của Tôn T. ChỉHi cầhkfn là ngườWti có thểDpW xông vào đfYuWAu tiên rồi một mc ở lạINgi trong đJkVó cho đsgến cuối cùng, ắAt cũng là tay cao thủ hàng đzXRu trong vic giành chỗ ở căng tin hay trên xe bus.

Tạgxi sao lạzfi nói như vy đAây, ví dụ thế này nhé: Trong khoảVHznh khắpc khi bạzXn mở ca - cầMn dùng ngay bí quyết chữhkf “chắkjAn” trong tán đRR, chn ngườYXi khác ở phía sau mình, đmwpINgm bảASo rằhkfng mình là ngườfRi đYXDpWu tiên, như vy mới có thểZhc giành đsgược nhiu lợi thế. Sau khi vào rồi cũng không đAược cởi quầKn áo ngay, vic đysNpu tiên cầHxzn làm là treo đpồ của mình vào bên dưới vòi nước – đkây là chiến thut bắzXt gic phảji bắwVt kẻ cầKaHm đJkVsgu. Khi tắDpWm hai chân đfRzfng theo hình chữysN T, hai tay chắjn ngang trước ngc – tư thế trong quyn anh có biết không? H có ai có ý đyIyđpmến gầkMn, cầyIyn quát vang một tiếng “ông đkjAây va mới đINgến” đsgK khiến hắmwpn phảLYi buồn bã rờwRwi đINgi - ấVHzy là liu trước tiên cơ đkjAj giành phầwRwn thắHing. Nếu gp phảhkfi kẻ không biết đgiu, vy thì cầINgn nhờRyZ Thái Cc – thân thểAS đoIKộng nhưng chân không đKaHộng, mc k cho ngườzXi ta xô đkoIKy, thân thểX ta ta như nhành dương liu đRung đjưa trong gió, còn chân thì như đIJmã mọc r dưới đWtHxzt rồi.

Phụ nữHxz thì tấmwpt nhiên không thểzf vung tay đgxưa chân nhiu như đKàn ông, nhưng phụ nữNK lạXpi có một tuyt chiêu khác, ấJkVy là bí quyết kéo dài thờMi gian. Nước min phí có ai mà không thích dùng, quầpmn áo bẩKn, bít tấysNt thối chấpt đpmống trong nhà cảyIy tuầKaHn toàn bộ đHxzu đHxzược đxóng gói mang đVHzến git t t. Có cô Lý ở phân xưởng sảHxzn xuấNjt còn mang theo cảRyZ khăn trảkMi giườxung và vỏ chăn của năm chiếc giườsgng đjjoến git, kết quảHxz là khi đHii vào ca thì bịAS kẹt lạKi ở đWtó, ngườxui phía sau va đfRYXy một cái, lp tứXc ngã úp mt xuống đjkMt, gói đxồ sau lưng đWtè cảj lên ngườKi, sau đwRwó còn bịj vô số đfRôi chân gim đDpWsgp lên, cuối cùng b ngang của cô Lý rộng hn thêm ba xen ti mét, còn b dày thì mỏng bớt một đIJmoạVHzn chng hai đfYuốt ngón tay.

Phụ nữX mỗi lầjn thườoIKng đVHzu tắjwm cho con trước, sau khi xong xuôi lin vứVHzt bọn nhóc qua một bên cho chúng t chơi đVHzùa, sau đRó mỗi ngườwRwi bắgxt đKaHAu git đxuống quầRn áo mà mình mang theo, nhân tin nói đMủ thứx chuyn phiếm t trên trờNji xuống dưới đNjkjAt, tiếng nước chảYXy rào rào cũng không thểg làm giảXpm s nhit tình của bọn họ.

Còn chng thế ư, lúc này một cp phụ nữysN ngồi cạLYnh nhau đukang tán gu hết sứoIKc vui vẻ.

Chồng của ngườyIyi phụ nữDpW phía bên trái là một nhân viên k thut của phân xưởng, họ GiảWA, cho nên cô thườcDfng đwVược mọi ngườWAi trong xí nghip gọi là cô GiảK. Còn chồng của ngườMi phụ nữmwp phía bên phảsgi có một cái chứNKc hờuk ở phòng tài vụ, nhưng thc ra sớm đfRã lén ra ngoài làm ăn buôn bán rồi, anh ta họ Chân, do đukó cô thườgxng đaLWược mọi ngườAi gọi là cô Chân.

“Ấy, cô GiảAS này, lầMn này chia phòng cô rút đpmược ở tầjjong mấHiy thế?” Cô Chân ra sứRyZc vắNKt khô chiếc áo trong tay, chm rãi hỏi.

Trong căn phòng tắpm mịLYt mù hơi nước, cô GiảkjA xát xà phòng vào chiếc váy của con gái rồi kéo nó ra vò nhẹ, đmwpồng thờoIKi lên tiếng trảkM lờNji: “Tầgng bốn, phía đcDfwRwng tây.”

“Tht sao?” Cô Chân chợt dng đASộng tác trong tay lạNji: “Tôi cũng ở tầMng bốn, phía đfYupng đmwpông.”

“A!” Cô Giảj bỏ chiếc váy của con gái xuống, khẽ vẩKaHy nhữpmng giọt nước trên tay đYXi, vui vẻ nói: “Nói vy chịINg em mình sắNjp là hàng xóm của nhau rồi nhỉkjA?”

“Sau này chúng ta nên giúp đKỡ lầHin nhau đXpgxy nhé!”

“TấAt nhiên, tấpmt nhiên!”

Đang lúc hai ngườHii phấxun khởi nhìn nhau bằKaHng ánh mắKt chứXpa chan tình cảASm vì sắIJmp trở thành hàng xóm mới, t phía góc phòng tắJkVm chợt có một tiếng kêu thảoIKm thiết vang lên.

“A…”

Âm thanh ấKaHy quá lảRnh lót chói tai, trong thờjwi gian ngắukn khó mà phân bit đaLWược là giọng của con trai hay con gái, hai ngườsgi phụ nữZhc đAồng thờkjAi ngoảzfnh đzXVHzu lạHii…

Một cô nhóc mũm mĩkMm toàn thân trầpmn như nhộng còn dính đkMWty bọt xà phòng chạhkfy nhanh tới, trong tay đkang kéo, đcDfang kéo, c, đxang kéo theo một cu con trai, chỉLYđukiu cái vic kéo này hơi đhkfc bit, cô nhóc không kéo tay cu nhóc, cũng không phảcDfi bá vai bá cổ, mà là, mà là…

Đang nắNjm cái thứhkf nhỏ nhỏ xinh xinh trông như quảxu ớt, nằjjom bên dưới rốn, ở giữzfa hai chân của cu nhóc.

“Mẹ!” Cô nhóc chạxuy đJkVến trước mt mẹ mình, dùng giọng trong trẻo hỏi: “Đây là cái gì thế? TạLYi sao Chân Lãng có, còn con thì không?”

Giữuka làn hơi nước mịhkft mờKaH trong phòng tắysNm, cp mắfYut cô nhóc trông tht hồn nhiên, tht đfRáng yêu, còn ẩyIyn chứAa một s tò mò và lòng ham học hỏi vô hạyIyn.

Sau khi nhìn rõ con gái đysNang nắmwpm thứysN gì trong tay, cô GiảzX lp tứfRc chống nạsgnh quát lớn: “GiảkjA Thược, con buông ngay ra cho mẹ!”

Cô nhóc mũm mĩINgm lp tứDpWc ngoảhkfnh mt đkjAi hướng khác vẻ rấpt qut cườkjAng: “Không, tạoIKi sao Chân Lãng có cái này còn con thì không chứWA? Có phảcDfi khi mẹ nht con v t thùng rác đwRwã nht thiếu rồi không?”

Cô GiảWt thấzXy con gái mình có vẻ như nhấAt quyết không buông, lin đzfưa tay tới véo mạHinh một cái vào cổ tay cô nhóc, ming thì nói: “Mau buông tay, Chân Lãng bịINg con làm đMau rồi đhkfINgy.”

“Không!” Cô nhóc dườcDfng như đINgã quyết tâm bảko v món đpmồ chơi mà mình yêu thích, không nhữfRng không buông tay, ngược lạLYi còn bóp th, sau đjjoó tò mò nói: “Cái thứAS này mm mm, hay tht, con cũng muốn có, mẹ bảNjo Chân Lãng tng cho con đRi!”

Cô nhóc va bóp một cái, chú nhóc đpmáng thương lp tứNKc khóc òa lên, nước mắyIyt tuôn ra còn nhiu hơn vòi nước máy, tiếng gào khóc thì vang lên như thểRyZ có thểM xuyên thủng cảAS nóc căn phòng: “Mẹ ơi, đYXau quá!”

Cô Chân vội ôm lấDpWy con trai mình, đsgáng thương thay cho chú nhóc mới ba tuổi, tiếng khóc ấHiy cứysN gọi là vang khắHxzp chín phương trờWti mườsgi phương đIJmxut, như có thểaLW chọc thủng cảhkf bầoIKu trờNKi. Rồi cu nhóc rúc vào lòng mẹ mình mà thút thít: “Mẹ ơi, con không cầpmn nữkMa, đpmau quá, cho Giảjjo Thược, cho Giảgx Thược đaLWi…”

“GiảkjA Thược!” Cô Chân khẽ vuốt ve khuôn mt đgxJkVy vẻ khát khao của cô nhóc, dịZhcu dàng nói: “Cái này ấDpWy mà, phảgxi đIJmợi lớn rồi mới cho đINgược, hay là cháu đxợi Chân Lãng trưởng thành rồi cô bảko nó tng cho cháu nhé?”

“Tht ạYX?” Cp mắRt cô nhóc lp tứjjoc sáng ngờwVi, nhưng ngay sau đpó lạRyZi buồn thiu nói: “Nhưng nếu Chân Lãng lén tng nó cho ngườIJmi khác thì phảNKi làm sao bây giờhkf?”

“Vy cháu hãy ở bên cạMnh nó mà canh chng, đjwng đfRM nó tng cho ngườji khác, như vy có đRyZược không nào?” Trong mắxut cô Chân thoáng qua một nét trêu chọc, rồi cô lạmwpi nhìn chú nhóc đZhcang khóc nhè trong lòng mình, không ngờoIK lạpmi bt cườxui vô cùng vui vẻ.

GiảWt Thược gt đKaHwVu đXpgy kiên đLYYXnh, rồi chm rãi buông tay ra với vẻ nuối tiếc, trước lúc buông tay còn không nhịzXn đXược mà bóp thêm hai cái, khuôn mt tỏ ra nghiêm túc nhìn chú nhóc đINgáng yêu trước mt: “Chân Lãng, cu đmwpã đzfồng ý rồi nhé, cái này sau này phảpmi tng cho tớ, không đkMược cho ngườWAi khác đzfâu đzfxuy!”

Khuôn mt chú nhóc lúc này đysNã giàn giụa nước mắKaHt, trên ngườWAi cũng ướt dầysNm d, chng khác gì một chú bé ngườXi gốm đoIKáng yêu. Nghe GiảDpW Thược nói xong, chú nhóc va gt đyIyNKu một cái tht mạLYnh va tiếp tục thút thít, cp mắsgt đASen nhánh sáng long lanh, cái ming nhỏ xinh trở nên hồng hào vì hơi nước nóng trong phòng tắyIym, cp môi căng mọng như có thểM chảgxy ra nước vy.

Nhìn vẻ mt đjwáng thương ấJkVy của chú nhóc, GiảysN Thược rốt cuộc đjjoã cảjm thấzXy có chút áy náy. Dù sao cái thứNjfYuy sớm muộn cũng là của mình, vy thì nên an ủi ngườHii đjã nhườysNng nó cho mình một chút mới phảYXi.

NghĩcDf thế cô nhóc bèn đsgưa bàn tay ướt sườjn sượt của mình ra, dùng sứzXc lau lấXpy lau đwVM trên khuôn mt của chú nhóc, ming thì nói: “Tớ thơm cu một cái, cu không khóc nữKa đzfược không nào?”

Chân Lãng nghiêng đzXVHzu suy nghĩwRw một lát, rồi dầRyZn dầukn, chú nhóc hơi do d, và… khẽ gt đaLWwRwu.

Giảg Thược lp tứHxzc nở một nụ cườjwi ngọt ngào vô hạhkfn, đpưa tay ra đxỡ lấINgy khuôn mt hết sứkc đzXáng yêu kia, chm rãi ghé ming tới, thơm một cái rõ kêu: “Chụt!”

Cô Chân vỗ nhẹ lên đDpWyIyu Chân Lãng một cái, khẽ giục: “Ngườki ta đkMã thơm con rồi, có phảaLWi con cũng nên thơm lạWti ngườRyZi ta một cái không?”

Chân Lãng hơi chun cái mũi, nhìn cô nhóc mũm mĩkm đukang cườRi đNjến híp cảoIK mắkt lạhkfi kia, cái ming hơi dẩRu lên, ấsgm ứZhcc ghé sát tới, hai bàn tay thì luôn một mc giữHxz cht lấfYuy chỗ bịysN đcDfau, nước mắzft vn còn ngân ngấINgn trong khóe mắjwt.

Một bé trai một bé gái, cảA hai trầAn như nhộng ôm cht lấWty nhau, cùng ký kết cái hợp đyIyồng “ming” của hai ngườjwi. Mà năm đfYuó, hai đHizXa nhóc mới ba tuổi.

  • Gửi lúc 22:06 Ngày 18/05/2013

    ngotrungdtk

    không co up truyen này nữa hả admin