Trang chủ / Võng Du / Ở Rể / Chương 1 03: Ngẫu nhiên gặp ở lầu Yến Thúy

Ở Rể

Chương 1 03: Ngẫu nhiên gặp ở lầu Yến Thúy


  • Gửi lúc 17:54 Ngày 18/10/2014

    freejack

    Riêng đầu truyện này không bao giờ đăng số chương chuẩn xác, toàn lừa nhau. như post đếnchương 483 thì ghi chương 520 @@. Mỗi ngày vào xem tưởng có chương mới, hóa ra vẫn là chương cũ.

  • Gửi lúc 9:40 Ngày 23/08/2014

    dnzung

    Up thêm đi AD ơi

  • Gửi lúc 12:40 Ngày 12/06/2014

    dnzung

    Thêm máy chương từ banlong.us: Cho dù là đồi Độc Long chỉ còn lại hơn hai ngàn ngươi nhưng cũng chưa chắc đã không thể chống cự nổi … Lương Sơn đã bị buộc đến đường cùng rồi … Tiếp theo không phải việc mình cần làm, những gì gã đã nói thì mình đều đã làm xong hết rồi … Ngô Dụng bọn họ đã biết trong số các đầu lĩnh có gian tế, bởi vậy chắc chắn là có chuẩn bị. Mình rất có khả năng sẽ bị lộ, hơn nữa khả năng bị lộ là bởi vì tự cho là thông minh, hay gây chuyện rắc rối … Nhưng chỉ cần mình không bị xác định là gian tế, thì hoạt động bí ẩn một chút là bọn họ không thể phát hiện được. Cho dù có phát hiện thì có lẽ mình cũng đã đi rồi … Không cần mạo hiểm … Không thể ngồi xem … Trong lòng cực kỳ do dự, mắt nhìn ánh trăng qua kẽ lá trên đỉnh đầu, lắc lắc đầu. Mặc kệ nghĩ như thế nào đều cảm thấy … Không cần phải … Mạng của mình thì mình phải tự giữ thôi. Ninh Lập Hằng, nếu ngươi đã thông minh như vậy, chắc sẽ không thể không có phòng bị nhỉ … Viên ngoại ơi viên ngoại, ta đã hết lòng tuân thủ hứa hẹn, hẳn là … Thời gian dần dần trôi, bóng đêm yên lặng như đang che giấu một thanh đao sắc bén, không ngừng tích lũy sức lực, bởi vì áp lực trầm mặc bên kia khiến nó càng trở nên sắc bén hơn. Mặc giáp trụ, buộc ống tay áo, lau chùi đao nhọn, cầm lên lần nữa … Ở một bên doanh trại, bóng dáng như một con báo ẩn núp xuyên qua bụi cỏ dưới ánh trăng. Cảnh vật trước mặt không ngừng xuất hiện rồi lại đi qua. Thời gian mình cần không nhiều lắm, chỉ cần một lần cảnh báo là đủ rồi. Chỉ tiếc bởi vì lần này chạy trốn, trên người không có những thứ như pháo hoa. Nhưng bên này cũng cách thung lũng Chiến Gia không xa. Nếu người đó chết thì hết thảy đều sẽ thất bại trong gang tấc. Viên ngoại ở kinh thành cũng không chắc thực sự có thể sửa lại được án sai hoặc là sống được tốt lành. Trận chiến Lương Sơn đã tới bước này, mình cũng chỉ có thể mạo hiểm được như vậy mà thôi. Bụi cỏ, cây cối, hòn đá, bóng tối đều liên tục bị bóng dáng đó bỏ lại đằng sau không tiếng động theo bước đi vội vã của y. Nhưng đúng lúc đang nhanh ***ng di chuyển đó, tập kích bất ngờ xé gió lao đến! Trong rừng cây, các đầu lĩnh chào hỏi nhau, dùng tay ra hiệu. Một gã, hai gã, v. v … Cuối cùng ba ngàn bóng người đều đã đứng lên không một tiếng động, bắt đầu tiến lên. Chu Vũ đi đến chỗ thủ hạ của Yến Thanh, xuất hiện trước mặt mọi người. Một lát sau, bọn họ nhập vào trong đội ngũ, không tiếng động, dũng mãnh tiến về phía trước như nước lũ … Một chút giao thủ trong bóng đêm, sau đó là những tiếng bịch bịch giao đấu quyền, lưỡi đao bị đá văng ra ngoài. Hai bóng người nhảy về hai phía khác nhau. - Đới viện trưởng … - Thân thủ giỏi thật! Đao được Đới Tông giấu vào trong tay áo. Ở ngoài hai trượng, Yến Thanh quay người. Ở chỗ cao phía trước mặt y, có người đi tới, một, hai … Cuối cùng tụ tập lại hơi thở đáng sở. Người cầm đầu ánh mắt thâm trầm nhìn y, lắc đầu. - Yến Thanh ơi Yến Thanh, cuối cùng không ngờ là ngươi, thực sự khiến ta … Rất đau lòng! Dưới ánh trăng là Tống Giang, hắc đạo kiêu hùng chuẩn bị giết người, không phải là kẻ luôn luôn thiện tâm giúp đỡ mọi người. Mà ở phía sau gã, bên cạnh gã: Võ Tòng, Quan Thắng, Sài Tiến, huynh đệ họ Nguyễn và hơn mười tinh nhuệ Lương Sơn đều có mặt. Mà đáng chú ý nhất, có lẽ là Tịch Quân Dục, bởi vì suốt quãng đường chạy trốn, lại bị cô lập nên sắc mặt tái nhợt, có chút ốm yếu. Tới lúc này, hắn xoa tay, rốt cục có thể lại một lần nữa được làm mưu sĩ quan trọng đứng bên cạnh Tống Giang. - Thời đến thiên địa cùng hiệp lực, vận đi anh hùng bất tự do. Thời gian dài như vậy, chúng ta đã cố gắng hết sức tính toán, xem ra rốt cục có một lần có thể đi trước người kia rồi. Yến huynh đệ, kỳ thật Lư viên ngoại vẫn còn sống nhỉ … Thật sự là chúc mừng … Giọng nói có chút suy yếu, có chút vui sướng, rồi lại dù bận rộn nhưng vẫn ung dung, thản nhiên truyền đi trong bóng đêm … Không lâu sau, trên đỉnh núi cuối cùng đó, bóng người thứ nhất rốt cục xuất hiện không tiếng động, sau đó người đông như kiến cùng lao lên. Trong đám người, có thể giơ tay lên, chỉ xuống phía xa xa bên dưới đang không có bao nhiêu phòng bị … Doanh trại hai ngàn người! Thung lũng Chiến Gia! Thế công xuống như nước lũ! - Thời đến thiên địa cùng hiệp lực, vận đi anh hùng bất tự do. Thời gian dài như vậy, chúng ta đã cố gắng hết sức tính toán, xem ra rốt cục có một lần có thể đi trước người kia rồi. Yến huynh đệ, kỳ thật Lư viên ngoại vẫn còn sống nhỉ … Thật sự là chúc mừng … Ánh trăng sáng ngời, khi trong núi rừng vang lên giọng nói này của Tịch Quân Dục, quân tốt Lương Sơn vẫn còn ở phía xa xa, đang tiến về phía trước không một tiếng động. Yến Thanh lui một bước, ánh mắt nhìn quét mọi người xung quanh. Phía trước Tống Giang, phía sau Đới Tông. Yến Thanh nắm tay lại, thở ra một hơi, sau đó rốt cục ổn định tâm thần, bật cười. - Nhanh như vậy … Xem ra lúc trước các ngươi cũng đã hoài nghi ta. Khi nào thế? - Từ khi chúng ta còn đang ở trên Lương Sơn. Ẩn nhẫn lâu như vậy trong nghẹn khuất và hiểu lầm, tới lúc này mây tan trăng sáng, đến lúc này Tịch Quân Dục cũng không keo kiệt chia sẽ tâm đắc cho mọi người. Nghe Yến Thanh hỏi, hắn liền mỉm cười, ánh mắt chuyển thành nghiêm túc. - Muốn hoài nghi đến Yến huynh đệ ngươi thực sự không phải là một chuyện dễ dàng. Ngươi có quan hệ rất tốt với mọi người, đóng kịch cũng quá tốt. Sau khi Lưu viên ngoại qua đời, trên Lương Sơn căn bản là không có ai hoài nghi đến ngươi. Nhưng lần đầu tiên khiến ta tập trung ánh mắt trên người ngươi chính là một tháng trước, khi ta ở trên núi tỏ vẻ vụng trộm ra đi … - Lúc ấy quân sư và mọi người đều hiểu được trong chúng ta có nội quỷ, cũng hiểu được sức phá hoại của nội quỷ này. Nhưng y ẩn nấp trong các đầu lĩnh, chúng ta căn bản là không thể đi thăm dò được. Nhưng ta có thể xác định một việc: Ta là người mà Ninh Lập Hằng nhất định phải giết. Nếu ta muốn vụng trộm bỏ đi, vậy nội quỷ đó nhất định sẽ chú ý tới ta. Lúc ấy ta tự lấy mình làm mồi, dẫn người lộ diện, xác định một ít người. Yến huynh đệ, trong lúc đó, ngươi đã khiến ta cảm thấy kỳ quái … Trong lúc nói chuyện, giọng nói của Tịch Quân Dục cũng dần trở nên sáng sủa hơn. Hắn mở hai tay ra, thậm chí có chút khí chất tương tự như Ninh Nghị. Bởi vì đại chiến còn chưa bắt đầu, đám người Tống Giang cũng không ngại tốn thêm chút thời gian ở đây nghe Tịch Quân Dục nói chuyện, hưởng thụ khoái cảm bắt nội gian tại chỗ trước khi khai chiến. - Có một số việc, một khi bắt đầu dò xét, điều tra thì luôn luôn có thể có một chút manh mối. Nếu ta muốn đi, rất nhiều người sẽ không cho. Việc này không có gì lạ. Hai lòng ba ý không có nghĩa là nội gian, nhưng không ngờ ngươi lại quan tâm tới việc này. Vì sao? Sau khi Lư viên ngoại chết, ngươi một lòng nghĩ tới việc báo thù, nếu ngươi phóng ánh mắt ra ngoài Lương Sơn thì không có gì là lạ. - Nhưng ngươi lại quan tâm tới sự tình nội bộ Lương Sơn. Cái này khó mà nói. - Đương nhiên ngươi quan hệ với ai cũng tốt cả, ngẫu nhiên hỏi một việc gì đó cũng không thể xác định ngươi có ý gì. Hơn nữa, có khả năng ngươi muốn kéo ta đi tìm Ninh Lập Hằng báo thù. Việc này cũng không phải là không có khả năng … Cho nên lúc ấy ta cũng không thể xác định. Tịch Quân Dục nghiêng nghiêng đầu, như cười như không tạm dừng một lát: - Nhưng trong lòng đã có nghi hoặc thì có một số việc liền không thể không suy nghĩ … Chúng ta quay lại nhìn toàn bộ sự tình phát triển của đồi Độc Long, lại đối chiếu với hành tung của Ninh Nghị. Cuối tháng ba xảy ra vụ án diệt môn ở Giang Ninh, đến trung tuần tháng tư y liền khởi hành đi kinh thành, sau đó lại gặp đám người Chu Vũ đại ca cướp ở Vận Hà. Cuối tháng tư đầu tháng năm vào kinh thành, cho dù chắp nối thì cũng phải có sự chuẩn bị. Giữa tháng năm y đi tới Sơn Đông, cuối tháng năm chúng ta đánh đồi Độc Long. Thời gian ngắn như vậy, y có thể làm được bao nhiêu việc chứ? Yến Thanh cười lắc lắc đầu: - Y chỉ ba ngày đã phá hủy các ngươi. - Đúng vậy. Tịch Quân Dục dù tức giận nhưng vẫn ung dung: - Nhưng trong trận chiến đồi Độc Long, ngay từ đầu chúng ta căn bản không dự đoán được trong số các đầu lĩnh trên núi lại có nội gian như vậy. Nhìn toàn bộ sự tình, nếu không có nội gian như vậy thì y căn bản là không thể làm nổi việc gì. Hơn nữa nếu muốn làm được việc này thì nội gian không thể là kẻ mới gấp gáp kéo tới. Y tự đặt mình vào nơi nguy hiểm, việc mạo hiểm nhất không ngờ là gửi gắm phần thắng trên người một nội gian. Như vậy nội gian này thứ nhất là phải lợi hại, thứ hai là phải khôn khéo. Tức là vừa phải có võ nghệ cao cường, vừa phải có đầu óc, có thủ đoạn làm việc, hơn nữa còn phải đáng giá tín nhiệm! Lúc đó ta đột nhiên nghĩ rằng, nếu nội gian không phải là sau khi đến Sơn Đông mới bố trí thì khi chúng ta bị sót một chỗ nào đó, y cũng đã bày bố! Vậy chỉ có một nơi có khả năng … - Vận Hà! Tịch Quân Dục gật đầu, vênh cằm, ngạo nghễ nhìn Yến Thanh: - Sau chiến dịch Vận Hà chỉ có bốn người trở về. Chu đại ca không có khả năng, bởi vì huynh ấy không có mặt tại đó. Trương Thuận Trương đại ca bị giết ở đồi Độc Long. Còn lại ngươi và Yến Thuận đại ca, ta đều từng hoài nghi. Khi hoài nghi đến ngươi, ta đều tự cười mình suy nghĩ quá nhiều. Theo cách nói của Chu Vũ đại ca, chính mắt huynh ấy nhìn thấy Lư viên ngoại bị giết. Hơn nữa chỉ bị bắt trong thời gian nửa ngày, Lư viên ngoại sao có thể bị xúi giục chứ, không đủ thời gian. Lúc chúng ta xuống núi, Yến Thuận ca ca cũng không đi theo cùng, ta cũng một lần nữa nghĩ rằng mình đã nghĩ sai rồi. Nhưng ta chưa bao giờ thả lỏng sự đề phòng đối với ngươi. Mà khi đến huyện Phong Bình, ngươi nhét một tờ giấy vào trong ngực một nha dịch đã chết … Ta mới có thể xác định là ngươi. - Thông minh một đời, bỏ sót một điểm, quả thật chỉ có ngươi! Tịch Quân Dục chỉ vào Yến Thanh cười rộ lên: - Lợi hại khôn khéo, võ nghệ cao cường, có năng lực, có thủ đoạn, hơn nữa ngươi còn có quan hệ tốt với đại bộ phận huynh đệ Lương Sơn. Hơn nữa chỉ có ngươi mới có thể lấp kín chỗ trống mà ta vẫn cảm thấy kỳ quái nhất. Vì sao y nguyện ý đặt cược trên người nội gian này? Nếu loại trừ sự thần thông quảng đại có chứa nhiều chuẩn bị của y, Yến Thanh … Bởi vì giữa ngươi và Lư viên ngoại, không phải tình cảm huynh đệ … Mà là tình cảm luyến tình! Ngươi là luyến đồng … Những lời này vừa nói ra, xung quanh có người vẻ mặt cổ quái, có người gần như bật cười. Vẻ mặt Yến Thanh vốn lúc đầu còn khá tùy ý nhưng lúc này hơi hơi cúi đầu, khí thế toàn thân đã lộ ra sát khí. Yến Thanh tính tình ôn hòa, nhưng bộ dạng khá tuấn mỹ mà không mất đi khí thế dương cương, hơn nữa võ nghệ lại cao cường, rất nhiều người trên Lương Sơn đều có quan hệ tốt với y. Nhưng đối với quan hệ không đơn giản là chủ tớ giữa y và Lư Tuấn Nghĩa thì trên núi chỉ có một ít người mơ hồ biết nhưng cũng không nói ra mà thôi. Tuy Yến Thanh là người hầu của nhà Lư Tuấn Nghĩa nhưng từ những năm trước đó quả thật là xuất thân luyến đồng. Nhưng ở thời đại này, cho dù giữa hai nam nhân có điểm gì đó cũng coi như là việc phong nhã, chỉ có điều không tiện nói ra ngoài mà thôi. Bởi vì nguyên nhân này mà Yến Thanh mới có thể lăn lộn phát triển nhanh ***ng ở thanh lâu, được thanh danh Lãng Tử Yến Thanh. Nhưng sau đó y trưởng thành, đồng thời cũng chưa chắc đã thực sự có quan hệ thân thể với Lư Tuấn Nghĩa, đặc biệt sau lại cứu Lư Tuấn Nghĩa lên núi, đã xem như có thân phận huynh đệ đường đường chính chính, không có ai nói lại chuyện này nữa. Nhưng lúc này Tịch Quân Dục nói ra chính là làm nhục không hơn không kém, không khác nào vuốt râu hùm, túm vảy ngược của rồng (Rồng có vảy ngược, động vào tất nổi giận) … Tịch Quân Dục lúc này đương nhiên không sợ Yến Thanh, chỉ cười tự đắc. Còn Yến Thanh thì ánh mắt lạnh lẽo hẳn lên. Đám người Đới Tông, Võ Tòng đều tiến lên một bước. Tống Giang trầm giọng nói: - Tri nhân tri diện bất tri tâm. Yến huynh đệ, Tống Giang ta tự hỏi vẫn chưa từng bạc đãi ngươi, sao ngươi lại như thế đối với ta? Thiện ác cuối cùng đều có báo, hôm nay ngươi bị chúng ta vạch trần cũng coi như không oan! Hôm nay Ninh Lập Hằng đang ở thung lũng Chiến Gia, chúng ta giết tới, chính là muốn đẩy y vào chỗ chết. Nơi này không phải là đồi Độc Long, xung quanh địa thế trống trải. Chúng ta giết tới cũng không phải vì tiêu diệt toàn bộ hai ngàn người kia mà chính là muốn lấy ba ngàn người toàn lực giết y! Y khó có thể may mắn được! Nếu ngươi hối cải thì sớm đầu hàng, bó tay chịu trói. Đến lúc đó xử trí ngươi như thế nào có lẽ còn có huynh đệ cầu tình cho ngươi. Tống Giang nói xong thì có người dẫn ngựa đi tới. Gã cũng không để ý tới câu trả lời của Yến Thanh, cưỡi lên ngựa chuẩn bị đi. Ở phía sau, Yến Thanh cúi đầu bật cười: - Ha ha ha ha … Tống Giang … Tiếng cười này có vẻ vớ vẩn, Tống Giang nghiêng đầu, Yến Thanh ở phía sau trầm giọng nói: - Ngươi cứ la hét chuyện ma quỷ thay trời hành đạo, chẳng phải chính ngươi cũng không tin sao?! Lời này gần như cắn răng mà nói, Tống Giang nhìn y một chút. Yến Thanh đứng đó, thẳng người lên, toàn thân rắn rỏi, lấy từ trong ngực ra một tấm vải dầu, chậm rãi quấn lên quanh tay. Y hơi hơi bước lên, đám người Đới Tông cũng thay đổi phương hướng, đề phòng y chạy trốn. - Đúng vậy, Yến Thanh ta là người có thân phận ti tiện. Nhưng Tống Giang ngươi chỉ là một tên thổ phỉ! Chưa từng bạc đãi người ư?! Ngươi nghĩ mọi người đều là thằng ngu sao? Viên ngoại nhà ta vốn là phú thương ở phủ Đại Danh, có nhà có ruộng có gia đình. Ngươi nói ông ấy là anh hùng hảo hán cho nên phải khiến ông ấy lên núi vào rừng làm cướp ư? Một mưu kế làm thơ phản, khiến viên ngoại biên thành tan cửa nát nhà! Các ngươi cũng biết, lần đầu tiên khi viên ngoại đi ra, ta từng khổ sở khuyên can ông ấy, đừng sính khí phách nhất thời mà lên Lương Sơn … Cuốn vải dầu trên tay xong, Yến Thanh nắm chặt tay phát ra những tiếng rắc rắc. Dưới ánh trăng, ánh mắt y lợi hại như mắt hổ. - Viên ngoại không nghe ta khuyên, cuối cùng rơi vào mưu kế của Văn Nhân Bất Nhị. Cùng đường, ta cũng chỉ có thể khuyên viên ngoại lên Lương Sơn … Yến Tiểu Ất thật sự là người có thân phận hèn mọn, ở đâu cũng đều không sao cả. Nhưng ta còn phân biệt được rõ tốt xấu, biết được sự tình này là ai làm! Tống Giang! Thiệt cho ngươi có thể dõng dạc nói rằng ngươi chưa từng bạc đãi người khác! Ngươi làm hại người ta nhà tan cửa nát, lại còn đúng lý hợp tình muốn người ta phải cảm tạ ngươi! Trên Lương Sơn có bao nhiêu người như vậy? Người nhà của Tần Minh là bị hại như thế nào? Từ Ninh là như thế nào? Bọn họ có phải như lợn như chó hay không, nghĩ như thế nào, ta không biết. Nhưng ta nói cho ngươi, từ khi Yến Thanh ta lên Lương Sơn, trong lòng ta lúc nào cũng trông mong các ngươi chết sạch toàn bộ! Y lấy răng kéo mảnh vải quấn trên cánh tay, xương cốt hơi rung động, ánh mắt chăm chú nhìn chuẩn Tống Giang, nở một nụ cười lạnh lùng, ác liệt như soi. Tống Giang đè dây cương, nói: - Giết y! - A! Nắm quyền phóng tới, Yến Thanh bước lên một bước, đổi chưởng, khí thế trên người đã trở nên thực sự nguy hiểm. Từ đầu tới cuối, người thanh niên vẫn luôn có thái độ ôn hòa trên Lương Sơn lúc này rốt cục thể hiện thái độ công kích hung bạo nhất, cho thấy khí thế tuyệt đối không đầu hàng ở đây. Ở phía trước, đám người Võ Tòng đón đánh. Bọn họ không đến mức sợ hãi Yến Thanh, nhưng cũng vào lúc này, không có ai thực sự dám coi thường y. Tống Giang giục ngựa rời đi. Một số người ẩn núp trong bóng tối xung quanh cũng bắt đầu theo gã mà đi. Bên này, Yến Thanh bước mấy bước rồi đột nhiên lao về phía Tống Giang. Đón lấy y ở phía trước là một quyền phá gió. Đây là cao thủ có thân thủ số một số hai trên Lương Sơn, thậm chí tay không đánh hổ, Hành Giả Võ Tòng. Phía sau đó là Sài Tiến, Quan Thắng và hơn mười tên tinh nhuệ Lương Sơn có võ nghệ cao cường. Nhưng bóng dáng Yến Thanh không hề dừng lại. Thân thể xông thẳng tới, trong lúc lao đi thì hai tay vồ mạnh về hai hướng ở phía trước, giống như mãnh hổ vồ tới. Bốp một tiếng, hai bóng người va chạm vào nhau. Quan Thắng vung đại đao, Sài Tiến cũng lao tới cùng với hơn mười bóng người khác. Đới Tông nhảy lên từ phía sau lưng, đoản đao đâm tới không một tiếng động, Vô số va chạm, ác ý, sát niệm, v. v … Hòa lẫn vào nhau, che đậy ánh trăng. Ở kinh thành cách đó ngàn dặm, Lư Tuấn Nghĩa dừng luyện võ trên sân, mồ hôi rơi xuống trên cơ thể cởi trần. Ngẩng đầu lên, trăng sáng treo trên trời, chiếu sáng khắp nơi … Gã đi vào phòng, nghĩ không biết sự tình Lương Sơn thế nào rồi … Bóng người va chạm hỗn loạn, quyền phong gào thét, huyết hoa nở rộ ở trước mắt, thân người đụng vào thân cây, phá tan cây cỏ. Dưới ánh trăng đem, chiến cuộc kéo dài lan ra, chỉ để lại vết máu loang lổ. - Đi! Bị vây trong cuộc sát phạt này không phải chỉ một người mà là hai người. Cũng bởi vì như vậy nên cuộc chiến đấu mới có thể duy trì thời gian lâu đến như vậy, thậm chí vẫn duy trì cho đến khi … Bên kia núi truyền đến tiếng chém giết. Đỡ một chùy của Võ Tòng đánh vào bụng dưới, một quyền nện tới đánh văng cả người gã ra, sau đó là bắt, khóa, cuốn lấy cánh tay Võ Tòng, đồng thời tóm lấy gã nện về phía trước. Võ Tòng một tay chống đỡ lấy thân cây phía trước, tay kia đột nhiên mạnh mẽ phá giải, liên hoàn trọng quyền đánh về phía Yến Thanh. Yến Thanh cũng dùng trọng quyền đánh trả. Khi Đới Tông đánh lén tới thì bị một thanh đại đao chém văng ra. Đau đớn bỏng vát, cảm giác tê dại trong đầu, máu tươi sôi trào, chống đỡ hai người một mạch chạy trốn. Nhưng trên thân thể quả thật là chi chít vết thương. Quyền của Võ Tòng rất nặng, Đới Tông thì biến hóa linh hoạt, nhẹ nhàng, nhưng luận về võ nghệ thì không có ai là kém Yến Thanh cả. Tinh nhuệ Lương Sơn đuổi giết xung quanh thì cũng không có ai kém, đều có khả năng lấy một địch nhiều người, rất khó có thể tìm được may mắn. Không riêng gì Yến Thanh, Quan Thắng đang múa đao ở phía sau cũng chồng chất vết thương trên người. Một cái móc câu dính trên người gã, tuy rằng bị gã dùng đao chặt đứt nhưng móc đã cắm vào trong thân thể. Mặc dù trên người gã bị rất nhiều vết thương nhưng vẫn thần dũng vung đao, mỗi đao chém ra đều mở ra được một phạm vi nhất định, khiến hai người có không gian di chuyển. Yến Thanh không ngờ rằng đúng vào lúc bị vây giết thì người đột nhiên thét lớn xuất đao, ý định trợ giúp mình thoát vây lại chính là Quan Thắng. Quan Thắng chưa chắc đã là nội gian mà Ninh Lập Hằng xúi giục. Khi còn ở đồi Độc Long, chính Ninh Nghị đã bẫy Quan Thắng và Yến Thanh còn đứng ra phối hợp. Đối với Quan Thắng vẫn luôn chú ý tới thanh danh thì đó là một sự sỉ nhục lớn lao. Chính vì vậy từ đó về sau, gã vẫn kiên trì muốn là kẻ thù của Ninh Nghị, đi theo đám người Lương Sơn chạy trốn. Bị Ninh Nghị bẫy như vậy cũng chỉ làm kiên định hơn quyết tâm của gã làm bạn cùng với đám người Lương Sơn.

    • Gửi lúc 12:25 Ngày 14/06/2014

      dnzung

      Có thể thấy ngươi đang cảm giác rất kỳ quái … Đúng rồi, quên nói cho ngươi tình thế. Lúc trước, khi các ngươi đánh tới, chúng ta bọc đánh một chút, giết một ít người, còn lại khoảng hai mươi người hiện tại bị chúng ta bao vây ở khe núi phía tây. Bọn họ có lẽ có người muốn leo núi đi, nhưng … A, bị đánh ngã nhỉ. Chúng ta đợi rồi tổng tiến công, người sẽ phải chết sạch, nhưng còn có một chút thời gian, có thể tâm sự với các ngươi một chút … Ninh Nghị thu quyển sổ nhỏ lại, tới gần một chiếc bàn gỗ ở giữa sân, nhìn sang bên này: - Dù sao sự tình cũng phải kết thúc, vậy làm tổng kết nhé. Nghe giọng điệu bình thản đó, trong lòng Tống Giang hiện ra một số dự cảm, tâm đã trầm hẳn xuống. Hiện tại thực ra y đã nghĩ đến mà không còn nghi hoặc nữa. - Ta, ta … Cho dù là tội mưu phản thì ta cũng phải được đưa đến kinh thành chịu thẩm, ngươi … Ninh Nghị nhìn y, ánh mắt bình thản, không trả lời. Một lát sau, hắn nhìn về phía sườn tây của doanh trại, bắt đầu nói: - Kỳ thật toàn bộ sự tình bắt đầu là như vậy … Ngọn gió đêm đầu thu thổi tới, lạnh lẽo ác nghiệt hơn xa so với ngày đông giá rét, thổi qua doanh trại. Ở khe núi phía tây doanh trại, hơn hai ngàn người bị chặn lối ra, nhìn ngoài khe núi đang dựng lên một đài gỗ đơn giản, càng tăng thêm sự nghi hoặc và tuyệt vọng. Không lâu sau, ân oán giằng co mấy tháng, ngọn nguồn của ân oán chiếm cứ Lương Sơn mấy năm vốn có thế lực rất lớn, đều đi tới kết thúc trong đêm nay … Ánh sáng chiếu rọi trong đêm tối. Một đài gỗ đơn giản đang được dựng lên ở khe núi phía tây. Những cây đuốc đang được thắp lên theo từng đội ngũ ở cạnh đó. Sĩ tốt chạy về phía doanh trại. Ở bên một quảng trường nhỏ giữa doanh trại, Tống Giang tay chân bị trói đang nằm nghiêng trên mặt đất, cùng một đám kẻ tù tội nhìn thư sinh ở bên bàn gỗ cách đó không xa. Thư sinh này hai tay bắt chéo nhau, đang nói những lời cuối cùng trước khi đài gỗ được hoàn toàn dựng xong. - Kỳ thật toàn bộ sự tình bắt đầu là như vậy. Hắn nói: - Các ngươi sẽ cảm thấy nghi hoặc, sẽ cảm thấy kỳ quái vì sao hành động của mình lại bị đoán được. Không phải bởi vì các ngươi suy nghĩ quá ít mà là bởi vì các ngươi nghĩ quá nhiều mà thôi. - Sau khi Lương Sơn bị phá, các ngươi tráng sĩ tự chặt cổ tay, khoảng bốn ngàn người bỏ chạy, khiến những bố trí lúc trước của ta trở về không, là một nước cờ rất đúng. Sau đó các ngươi lại đi rất nhiều bước, đốt thôn, trốn ở trong núi, kéo theo một, hai vạn người đi lòng vòng khắp nơi. Khi ý thức được rằng đốt thôn không hiệu quả, các ngươi lấy huyện Phong Bình, lại uy hiếp Nhiêu Bình, sau đó lại giết một đòn hồi mã thương, hơn nữa lợi dụng thế cục Vận Châu, thả ra lời đồn, khiến tất cả mọi người đều đi theo các ngươi … À, Chu Vũ, thoạt nhìn chỉ có ngươi cảm thấy hứng thú đối với câu chuyện mà ta nói … - Các ngươi làm cực kỳ tốt, mỗi một bước đi đều làm người ta tán thưởng. Đứng bên bàn gỗ, Ninh Nghị dõi mắt nhìn từng người, giọng điệu bình tĩnh dần trở nên nhanh hơn, lúc này mới chỉ chỉ về phía Chu Vũ bên kia, đưa ra lời khẳng định: - Có thể lợi dụng địa thế nơi này, làm được nhiều sự tình như vậy, chỉ riệng việc hơn ba ngàn người chạy tới chạy lui gần một tháng trong núi mà vẫn không bị bắt cũng đã cực kỳ không đơn giản. Hơn nữa các ngươi bắt đầu nghiêm túc quân kỷ, hạn chế tối đa tác dụng của gian tế, vẫn ép đến cuối cùng mới bùng nổ. Thẳng thắn mà nói với các ngươi, ở vận dụng chiến thuật, bất kể tại bước nào, ta đều không bắt được các ngươi … À … Trong lồng giam, Chu Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt nghi hoặc sâu sắc nhìn Ninh Nghị. Bên cạnh có tiểu binh đi tới báo cáo tình hình, Ninh Nghị nghe xong thì gật gật đầu, sau đó cầm lấy chén nước trên bàn. - Y nói ở khe núi bên kia hơi nóng nảy một chút, mặc kệ bọn họ. Trở lại nhé, Chu Vũ, ngươi cảm thấy hứng thú … Mà Tống Công Minh ca ca, có lẽ cũng muốn biết nhỉ. Ta không bắt các ngươi, tuy rằng bình tĩnh mà xem xét thì ta hy vọng bọn họ có thể sớm một bước vây kín được các ngươi, không cho các ngươi làm ra nhiều sự tình lung tung lộn xộn như vậy. Nhưng không thể không thừa nhận rằng khi tình thế còn chưa tới bước đó thì ta … Từ đầu tới cuối chỉ xác định một việc. Từ khi các ngươi rời khỏi Lương Sơn, ta đã xác định. - Các ngươi muốn giết ta! Thanh âm này quanh quẩn trong quảng trường nhỏ. Ninh Nghị gật gật đầu: - Các ngươi nhất định phải giết ta! Ngay từ khi các ngươi rời khỏi Lương Sơn là ta cũng đã xác định. Nhưng cũng giống như các ngươi, xác định hơi muộn. Toàn bộ sự tình chính là đơn giản như vậy. Lời nói bay theo gió, Ninh Nghị cúi đầu uống nước, khiến không khí trầm mặc được duy trì một lát. Một lúc sau, hắn mới buông chén, lắc đầu nói tiếp: - Con người đi về phía trước, có rất nhiều con đường … Rất nhiều khi, tất cả mọi người cho là như vậy. Khi các ngươi xuống Lương Sơn, không phải không nghĩ tới việc giết ta. Nhưng trước mặt các ngươi có vẻ như có rất nhiều chuyện để làm. Các ngươi có thể đi quy thuận Điền Hổ. Tuy rằng đường hơi xa, hơn nữa còn ra khỏi Vận Châu, mà các ngươi cũng không thông thạo địa thế cho lắm, nhưng không phải là không thể được. Các ngươi có thể vẫn bỏ chạy, kéo cho đến lúc Võ Thụy Doanh cuối cùng không còn tâm tình đuổi bắt các ngươi nữa. Bởi vì tiêu diệt năm vạn người Lương Sơn là bọn họ đã có công lao rồi. - Các ngươi có thể vẫn đốt, giết, cướp các thôn trang, làm cho các quan lại ở Vận Châu hoặc các địa phương khác nguyện ý chiêu an các ngươi, miễn đi phiền toái. Các ngươi cũng có thể giết ta, nhưng hình như cũng khá phiền toái. Thoạt nhìn đó chỉ là một trong số những lựa chọn … Nhưng ta cũng chỉ xác định điều cuối cùng này. Mặc kệ đằng trước có trăm ngàn con đường, nhưng các ngươi cuối cùng chỉ có thể đi đến đây … - Các ngươi giết ***c ở Giang Ninh, sau khi bị khắc chế liền thất bại trở về. Ở Vận Hà, ta đã khiến các ngươi kinh ngạc. Sau mấy năm kinh doanh, các ngươi như mặt trời ban trưa nhưng ở đồi Độc Long ta đã đánh tan các ngươi. Dù có địa lợi Lương Sơn nhưng ta khiến các ngươi nội chiến. Chính là ta đã đi tới khắp nơi, uy hiếp quan viên xung quanh, tuyệt đối không cho các ngươi đầu hàng! Chính là ta đã đốc thúc Võ Thụy Doanh, quyết không cho bọn họ thu binh! Các ngươi có đường đi, ta liền chặn kín các ngươi. Các ngươi đốt thôn, ta lại dùng những người còn sót lại đến bổ sung người cho đồi Độc Long. Khi các ngươi đi một bước lại ngã một phát, các ngươi nhất định sẽ càng nhìn thấy ta rõ ràng hơn. Đáng tiếc đến lúc này, đã chậm … - Các ngươi nghĩ rằng chính mình đã hoàn toàn tỉnh ngộ? Nghĩ rằng chính mình … Bỗng nhiên tìm được trọng điểm giữa những manh mối phức tạp lằng nhằng? Nghĩ rằng chính mình rốt cục hạ quyết định, đập nồi dìm thuyền? Nghĩ rằng sau khi hạ quyết định liền phí tâm kiệt lực vận dụng chiến thuật, đùa giỡn quan binh một hồi, sau đó quyết đoán giết một đòn hồi mã thương ư? Mấy ngày qua các ngươi nghĩ nhiều thứ quá, ngay cả bản thân mình cũng bị bịt mắt, nhầm lẫn thứ tự … - Các ngươi cũng mới chỉ rốt cục quyết định trong mấy ngày mùng năm, mùng sáu mà thôi. Mà từ ngày hai mươi ba, hai mươi bốn tháng sáu, chúng ta cũng đã nói với Võ Thụy Doanh, nếu vẫn không bắt được các ngươi thì ta cần phải phòng ngừa. Cũng chỉ còn một bước cuối cùng này mà thôi. Ta không có nhiều kinh nghiệm lắm về mặt chiến thuật, chỉ có thể nhìn được đến một bước này. Ta nói với bọn họ, sau đó … Được mọi người đồng tình! Tiếng nói dừng lại một chút: - Sau khi các ngươi quấy nước đục lên, ta đã đuổi không kịp tất cả các động tác của các ngươi. Ta không phải kẻ liệu sự như thần, cũng không thu được từ gian tế bất cứ tin tức gì về hành động của các ngươi. Các ngươi đã có chuẩn bị, tin tức ắt có sai lầm, tình báo khó tránh khỏi sai lầm. Sau khi Lương Sơn bị đánh tan, trách nhiệm của tất cả gian tế cũng đã hoàn thành. Ta cho toàn bộ bọn họ im lặng, cho dù bọn họ chủ động truyền tin tới thì ta đều lựa chọn hoài nghi … Yến Thanh thả một tờ giấy ở Phong Bình, cho đến tận hiện tại ta vẫn không hề mở ra. Nhưng động tác của các ngươi càng kịch liệt, càng nỏi rõ ràng cho ta biết các ngươi đang nghĩ gì, muốn làm gì … Phương hướng đại thế đã càng ngày càng hẹp. Trừ đó ra thì các ngươi có năng lực làm gì chứ? Bởi vì các loại khuôn sáo nên Võ Thụy Doanh khá chậm chạp, nhưng chuẩn bị một tháng để đánh một trận phục kích vẫn là không thành vấn đề … Sĩ tốt lại đi tới, báo cáo tin tức. Ninh Nghị lại gật đầu lần nữa. - Đương nhiên, các ngươi cũng có thể không đánh tới đây. Nhưng nếu là như vậy, nhiều lắm là nửa tháng, một tháng, ta cam đoan áp lực từ bên ngoài sẽ khiến toàn bộ đội ngũ của các ngươi không thể duy trì nổi nữa. Đến lúc đó núi rừng Vận Châu sẽ không còn là nơi các ngươi muốn chạy thì chạy, muốn trốn thì trốn. Lúc đó quyết chiến đặt ở đâu đã không có gì khác nhau nữa … Ninh Nghị cười cười, giọng nói trầm trầm: - Tốt rồi, nên nói … Thì đã cơ bản nói xong rồi. Chư vị, chúng ta đi nhỉ. Hai ngàn người bên trong có lẽ đã không còn kiên nhẫn chờ đợi nổi nữa. Đến đây, Tống Giang, chúng ta cùng nhau đi … Quân tốt xông tới, có người mở dây thừng trói chân Tống Giang, dìu y đứng lên. Tống Giang giãy dụa nói: - Ngươi muốn làm gì … Nhưng quân tốt vẫn cứ tóm hết một đám hảo hán bị bắt lần này đi tới. Chu Vũ, Võ Tòng, Đới Tông, Tịch Quân Dục, Sài Tiến, Trương Thanh, v. v … Trả lời nhanh Trả lời Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn Nhiều trích dẫn Đã có 8 thành viên cảm ơn cuonghv vì bài viết này! Hôm qua, 06:08 PM #488 Ở Rể (Chuế Tế) Tác giả: Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu Quyển thứ ba: Long Xà Chương 435 -: - 436: Ác mộng cuối cùng cũng hết, lạnh lẽo thở dài! (3) Nguồn: Mê Truyện Shared by: MTQ Banlong.us Một đám bị kéo đi ra phía trước. Võ Tòng ra sức giãy dụa, đá văng một tên quây tốt. Một tiếng nổ vang lên, máu tươi nở rộ trên ngực Võ Tòng. Gần như là đồng thời với Ninh Nghị nổ súng, một tên quân tốt bên cạnh đang bổ Võ Tòng một đao lập tức bị hoảng sợ. Ninh Nghị buông hỏa thương, nhìn thi thể Võ Tòng ngã xuống đất, sau đó cười gật đầu với tên quân tốt đó: - Làm tốt lắm! Ninh Nghị vỗ vai Tống Giang, nói: - Tuy rằng đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng ta thích ngươi. Không cần hỏi lại nữa, đi thôi. Đoàn người đi ra ngoài, Tống Giang nghiêng ngả lảo đảo, biểu hiện có chút phát run, sau đó cắn chặt răng, hít một hơi: - Còn có hai ngàn người, bọn họ đều là những huynh đệ lợi hại nhất Lương Sơn ta … - Ừ? Ninh Nghị đi bên cạnh nhìn y với vẻ hiền lành. - Ngươi không thể ép như vậy. Người bị ép đến đường chết là sẽ liều mạng. Ta … Ta có thể đầu hàng, có thể chịu chiêu an. Các ngươi không cần giết chết nhiều người như vậy. Ngươi … Buông tha những huynh đệ đó của ta, không cần đuổi tận giết tuyệt. Tống Giang ta … Ngươi sau này muốn giết thì giết … - Hiên ngang lẫm liệt, đủ huynh đệ. Ninh Nghị mỉm cười gật đầu cẩn thận nghe, bọn họ xuyên qua hàng ngũ quân tốt, từ rất xa đã có thể nhìn thấy một đài gỗ nho nhỏ. Ninh Nghị không trả lời y, ngẫm nghĩ một chút, cười nói: - Kỳ thật ta có thể hiểu ngươi, ta hiểu việc làm này của ngươi. - Á … Tống Giang ngẩn người, nhưng Ninh Nghị đã vỗ vỗ vai y, thúc giục y đi mau, giọng nói cũng không cao, giống như hai người bạn tốt đang song hành nói chuyện. - Không một ai vừa sinh ra đã nghĩ đến việc làm thổ phỉ. Đôi khi cũng là do mệnh mà thôi, chúng ta đều không ngăn được. Đúng là mãnh hổ nằm núi hoang, ẩn nhẫn che nanh vuốt. Ngươi xem, ta rất thích cách nói của ngươi. Dù hiền lương nhưng số mạng hẩm hiu, chỉ có thể lên núi làm phỉ. Có rất nhiều trường hợp như vậy, ví dụ như … Lâm Xung. Y bị Cao Cầu hãm hại, nương tử bị loại cặn bã như Cao Nha Nội làm nhục, đã chết. Y bị xăm chữ lên mặt, sung quân, lại còn bị thủ trưởng hãm hại, bị tiểu nhân mưu sát, cuối cùng chỉ có thể lên núi. Những gì mà một người nam nhân có thể bị làm nhục thì y đều đã bị. Vừa nói vừa đi, Ninh Nghị lắc đầu, ảnh mắt thổn thức: - Y không thể trả thù. Một giáo đầu thì có thể làm gì chứ? Trên mặt bị xăm chữ, cho dù có vào được kinh thành để ám sát thì cũng không giết được Cao Cầu. Lui một bước mà nói, cho dù y may mắn có thể giết được Cao Cầu, y cũng nhất định không thể đi thoát được. Có những kẻ nói mát, chỉ trích y vì sao không dám liều mạng nhưng ta lại không cảm thấy như vậy. Liều mạng ư, nói thì dễ lắm … Lấy tiêu chuẩn này để yêu cầu người khác căn bản là không đạo đức. Cho nên ta cực kỳ thông cảm cho y. Ngươi nói có đúng không … Xem đi, huynh đệ bằng hữu của ngươi đó … Lúc này đoàn người đã chạy tới gần đài gỗ, đã có thể nhìn thấy bóng dáng đám người Lương Sơn bị bao vây ở xa xa hơn trong thung lũng. Bên kia cũng đang nhìn về bên này, sau đó hơi xôn xao lên. Các đầu lĩnh, sĩ tốt Lương Sơn đều lòng đầy căm phẫn. Tống Giang bị mang lên trên đài gỗ, ánh lửa chiếu rọi có thể khiến mọi người bên kia khe núi thấy được rõ ràng hơn. Tịch Quân Dục đứng ở bên cạnh y. Những người còn lại thì đứng xếp hàng ở dưới đài. Ngay từ đầu sĩ tốt muốn cho bọn họ quỳ xuống nhưng có người quỳ, có người giãy dụa. Ninh Nghị liền phất phất tay xuống dưới: - Không cần quá phiền toái, thích quỳ thì quỳ, thích đứng thì đứng, không sao cả. Gió thổi qua những cây đuốc, ánh sáng lay động, thanh âm gào thét. Binh lính của hai bên đứng đối diện nhau cách khoảng trăm thước. Ở bên kia khe núi là bóng dáng của nhiều người, Ngô Dụng, Lý Quỳ, Trương Thanh, Hoa Vinh, Tôn Nhị Nương, Tống Vạn … Lý Quỳ quát to một tiếng, gần như định xông tới nhưng dù sao vẫn không quá kích động. Ninh Nghị nhìn nhìn hai bên, xây dựng những khuôn mặt mà có thể thấy khá rõ ở mỗi bên rồi mới trở về. Kỳ thật Tống Giang vẫn luôn nhìn hắn, hắn cũng đi tới bên cạnh Tống Giang. - Kỳ thật ta cũng hiểu ngươi, ví dụ như nói … Thay trời hành đạo vân vân. Tạo phản đương nhiên là phải có khẩu hiệu! Dựa vào cái gì mà không thể có chứ? Là ta thì ta cũng có, nhất định phải hô rất vang dội! Còn nữa, ngươi nhìn bên cạnh kìa, Tịch Quân Dục … Sự tình rất đơn giản, tiểu đệ gây chuyện ở bên ngoài, hoặc là nó cũng không phải là thứ gì tốt đẹp thì đương nhiên lão đại phải đứng ra gánh. Muốn lên núi, đương nhiên là phải giết người, phóng hỏa, làm chuyện xấu. Nếu nó vô cùng tốt thì quan phủ đã không buộc nó phải lên núi. Có đôi khi, việc mà tiểu đệ đã làm thì chỉ cần mang lễ vật đền bù, nói lời xin lỗi là có thể được. Giang hồ mà, đánh đánh giết giết khó tránh khỏi ngộ thương … Bóng đêm trầm mặc, chỉ có tiếng gió. Người của hai bên nhìn Ninh Nghị nói chuyện với Tống Giang trên đài gỗ như hai người bạn tốt, thậm chí ngẫu nhiên chỉ chỉ Tịch Quân Dục nhưng không nói một câu gì với gã, hoặc là bên phía kia cũng không biết đang phát sinh chuyện gì. Thậm chí ngay cả Tống Giang lúc này đều cảm thấy có chút quỷ dị. Y vẫn hy vọng Ninh Nghị nói chuyện chiêu an hoặc đầu hàng với y, nhưng Ninh Nghị cứ nói liên miên cằn nhằn, khiến cảm xúc quỷ dị và lạnh lẽo càng tích lũy thêm trong lòng. - Còn có Tần Minh nè, Từ Ninh nè. Bọn họ lợi hại như vậy, có thể sử dụng đương nhiên là tốt hơn là giết chứ. Nếu là ta, hơn phân nửa cũng muốn bức bọn họ tạo phản, cùng đường phải lên núi. Lương Sơn thanh thế càng lớn thì ta cũng nhiều thêm một phần lợi thế giữ mạng, đúng không nào? Tương lai lớn mạnh rồi, nói chuyện chiêu an với quan phủ để làm một viên quan. Thật sự, nếu là ta thì cũng chỉ có thể làm như vậy. Ngươi xem, ta hiểu ngươi, ta thực sự rất hiểu ngươi. Ninh Nghị mỉm cười nhìn y, lặp lại những lời này. Khi Tống Giang gật đầu theo bản năng thì Ninh Nghị hình như nhớ tới điều gì, nói: - … Trở lại chuyện xin lỗi. Tuy rằng chuyện này do tiểu đệ của ngươi khởi đầu, nhưng Tô gia đã chết hơn một trăm người, có những đứa nhỏ chỉ cao tới chừng này, ta đã thấy … Chúng nó bị chém thành hai đoạn. Việc này cũng không phải lỗi của chúng nó. Ta xác định không phải là lỗi của chúng nó. Nếu các ngươi đã làm chuyện gì sai, nói lời xin lỗi là có thể được sao? Những đứa bé như vậy … Ngươi nói đi?! Ta rất hy vọng ngươi có thể nói lời xin lỗi với chúng nó, nói một tiếng xin lỗi là được … Tống Giang nhìn Ninh Nghị, Ninh Nghị cũng nhìn Tống Giang, ánh mắt nhẹ nhàng nhưng cố chấp, cười cười, lại có chút thương cảm. Tống Giang lí nhí nói: - Xin lỗi! Y nói những lời này như là tiếng rít từ hàm răng nói ra. Sau khi nói xong, có lẽ cảm thấy mình nói quá nhỏ, muốn nói to lại một lần nữa nhưng Ninh Nghị đã gật gật đầu, giơ tay gí vào đỉnh đầu và gáy y: - Có thể, có thể. Hiện tại bọn họ đã ở trên trời, nói to nói bé gì có lẽ đều có thể nghe được. Thế là được rồi … Lúc này Tống Giang đã qua tuổi bốn mươi, tuy rằng ở trên Lương Sơn cũng không coi như người cao to nhất nhưng cũng được coi như một người đàn ông giống như tháp sắt, chỉ có điều Ninh Nghị lại sờ đầu y giống như sờ đầu một đứa bé. Lúc này sau đầu y vẫn còn dính máu tươi nhưng Ninh Nghị lại không thèm để ý, nói xong liền giơ tay lên vẫy vẫy, đi sang một bên với vẻ hơi hưng phấn. - Ta đã nói rồi, ta hiểu các ngươi, giống như là … Lâm Xung. Giống như là kẻ vừa bị ta giết chết kia, là Võ Tòng nhỉ? Y là Võ Tòng nhỉ? Tay không đánh chết hổ. Nếu ta bình thường nghe nói có người lợi hại như vậy, ta cũng phải nói y là hảo hán. Các ngươi uống rượu chén lớn, ăn thịt miếng to, khoái chí đến mức nào chứ, đúng không? Nghe vậy ai cũng muốn hướng tới, nếu là ở chỗ thuyết thư thì nhất định sẽ rất được hoan nghênh. Bên kia Trí Đa Tinh Ngô Dụng, nghe có vẻ rất lợi hại nhỉ. Huynh đệ Lý Quỳ của ngươi, muốn giết ai thì giết, nhỉ! …- Không nói Lý Quỳ, nói Lỗ Trí Thâm đi. Mọi người đều nói gã có đại trí tuệ, ngươi xem, có đại trí tuệ, có năng lực vẫn tự nhiên, phóng khoáng, khoái ý. Tất cả mọi người đều rất hướng tới. Dân chúng đều thích hảo hán như vậy, bởi vì bọn họ cũng hy vọng chính mình có thể sống tự do tự tại như vậy … - Ngươi muốn làm gì … ? Ninh Nghị đang lải nhải nói chuyện, Tống Giang rốt cục cắt lời hắn. Bởi vì Ninh Nghị vừa nói vừa lựa chọn trong rương, lấy ra một thanh đao thép sắc bén, ***i lọi, thoạt nhìn giống như để giết lợn. Tống Giang hỏi những lời này, Ninh Nghị mới dừng lại, vẫy vẫy thanh đao, nhìn thanh đao thép một chút. - Ồ, này … Đao này, đương nhiên là đao. Ta vừa rồi nói đến đâu rồi nhỉ? À … Tự do tự tại, sống được tự do tự tại. Nói ra thì tất cả mọi người đều rất hướng tới. Nhưng, nhưng ngươi giết tới nhà của chúng ta thì làm sao bây giờ? … Ninh Nghị cầm đao vung vẩy quanh người, lắc đầu đi qua đi lại, nhìn Tống Giang, sau đó hắn dừng lại một chút, cúi đầu xem thanh đao trên tay, dùng tay vuốt mũi nhọn của đao: - Các ngươi … Giết tới nhà của chúng ta rồi. Không tốt đẹp như thuyết thư vẫn kể, các ngươi giết đến, giết sạch cả nhà người ta. Lúc này ta phải làm sao đây? Ninh Nghị đứng đó nói tiếp: - Chẳng lẽ nói các ngươi có nỗi khổ, ta có thể hiểu cho các ngươi sao? Võ Tòng ư, ta cũng muốn lợi hại đánh chết hổ như vậy đấy. Lâm Xung ư, ta cũng lòng đầy căm phẫn thay cho y, thật sự lòng đầy căm phẫn. Trả lời nhanh Trả lời Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn Nhiều trích dẫn Đã có 7 thành viên cảm ơn cuonghv vì bài viết này! Hôm qua, 06:09 PM #489 Ở Rể (Chuế Tế) Tác giả: Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu Quyển thứ ba: Long Xà Chương 435 -: - 436: Ác mộng cuối cùng cũng hết, lạnh lẽo thở dài! (3) Nguồn: Mê Truyện Shared by: MTQ Banlong.us - Lỗ Trí Thâm ư, tất cả mọi người đều nghĩ gã tiêu dao tự tại, có đại trí tuệ. Tuy rằng gã không tích thiện quả, giết người phóng hỏa, nói không chừng có một ngày gã sẽ đại triệt đại ngộ, còn có thể ngộ đạo thành Phật nhỉ. Nhưng trước khi gã thành phật, gã lại che chở cho các ngươi, lại giết người. Vậy những kẻ bị các ngươi giết chết phải làm sao bây giờ? Trước khi gã thành Phật lại giết chết ta, ta phải làm sao bây giờ? Phật gì như vậy? Ta muốn vậy làm chi? Ta cũng muốn giống các ngươi uống rượu chén lớn, ăn thịt miếng to. Ai chẳng muốn chứ? Nhưng các ngươi rượu thịt mà các ngươi ăn uống lại là của ta thì sao? Ngươi xem, các ngươi đến nhà ta, giết người đó … Ninh Nghị nhìn y, ánh mắt khẩn thiết, thanh đao chuyển động trên tay: - Cho nên, ta nói những điều này, ngươi có thể hiểu không? Tống Giang rung rung khớp hàm, muốn nói gì đó, vẻ mặt biến ảo liên tục. Gió thổi đến, Ninh Nghị chuyển hướng mũi đao lên phía trên, ánh mắt dừng lại. - Cảm ơn đã hiểu! Nói một câu bình thản, Ninh Nghị bước lên một bước, một đao đâm thẳng vào bụng Tống Giang, sau đó cầm chuôi đao đột nhiên kéo lên. Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, trong ánh lửa, máu tươi phun lên trời. Trong không khí dường như có tiếng hò hét gầm lên. Ở bên cạnh Tống Giang, Tịch Quân Dục vẫn nghe hết toàn bộ quá trình, kêu to lên "A … ", đột nhiên lui lại phía sau, nước tiểu đã ướt cả quần. Ninh Nghị lắc đầu, mặc kệ máu bắn tung tóe trên người mình, liếc nhìn Tịch Quân Dục một cái, đưa đao thép trong tay cho đồng bạn bên cạnh, giơ tay về phía Tịch Quân Dục. Đây là xử trí cuối cùng của hắn dành cho Tịch Quân Dục. Sau đó giữa tiếng xôn xao ầm ĩ, Ninh Nghị quay người, giữa ánh lửa sáng rõ, giơ một bàn tay lên. - Sát … Dùng Phá Lục Đạo phát ra tiếng gầm giận dữ, khuếch trương ra bốn phương tám hướng. Ở một bên đài gỗ, những binh lính giơ đao thép lên, liên tục chém thẳng vào những hảo hán Lương Sơn đang bị áp ở trước trận kia: Chu Vũ, Đới Tung, Sài Tiến, Trương Thanh … Từng loạt máu tươi phun ra mãnh liệt. Sát khí kích động, ngọn lửa như xé rách bầu trời đêm. Tống Giang bị xé rách cả người, quỳ xuống rồi ngã xuống. Máu tanh chảy xuôi trên đài gỗ, dưới chân Ninh Nghị, chảy tràn ra … Sau trận mưa tên, quân tiên phong bắt đầu xung phong liều chết lao lên. Trận giết ***c thực sự của đêm nay đã bắt đầu … Tiếng hô giết xé rách bầu trời đêm, ánh lửa sôi trào, bụi mù tràn ngập. Trong khe núi, từ chỗ cao, có người bắt đầu châm lửa vào những quả cầu mây rồi ném xuống. Tuy rằng khe núi không hề nhỏ nhưng lửa hun khói vẫn ép hơn hai ngàn người phải chạy ra. Khi binh khí giao nhau, có người phản kháng như thể bị điên, có người khóc lóc vì bị thương, có người thì ý đồ đầu hàng. Nhưng tại thung lũng Chiến Gia đêm nay, giết ***c đã là chủ đề chính. Khi Tống Giang ngã xuống, đầu lĩnh của tất cả mọi người đã ngã xuống, mất đi người cầm đầu, mất đi căn cứ địa, liên tục chạy trốn nhưng vẫn không ngừng trúng kế, đám người Lương Sơn đã không còn chút khí thế nào nữa. Khi mọi người của đồi Độc Long dẫn quan binh, mang theo nợ máu tấn công vào khe núi, để lại sau khi hỗn chiến là những thi thể và những mảnh xác thịt, chân tay cụt, v. v … Cũng có một ít kẻ có ý đồ báo thù hoặc phá vây, lúc này vẫn cố gắng ra sức phá vây nhưng đã không thể tổ chức nổi lực lượng đủ lớn để công kích. Lòng người đã tan, tim gan đã lạnh. Cho dù là muốn sống thì nhiều lắm cũng chỉ là giãy dụa ngoan cường một chút, nhưng dưới tầng tầng lớp lớp tấn công thì chẳng bao lâu đã bị đè bẹp. Khi Yến Thanh và Quan Thắng đi ra khỏi doanh trại liền chứng kiến biển người sôi trào chém giết trong khe núi phía trước. Thương thế trên người bọn họ không nhẹ, sau khi băng bó, xử lý xong thì toàn thân vẫn đau đớn, vô lực. Nhưng họ chỉ hơi nghỉ ngơi một chút, sau đó sự kích động trong lòng vẫn thúc đẩy bọn họ không kìm nổi đi ra ngoài xem. Một tên lính của Chúc gia trang lặng lẽ đi theo sát bọn họ. Bọn họ đi lên một sườn đất nhỏ. Trong khe núi phía trước, vô số cây đuốc, chiến kỳ lăn lộn hòa vào nhau. Tên bay qua không trung, cầu lửa từ hai sườn của khe núi lăn xuống. Trong số những người đang ra sức chém giết muốn lao ra kia, có những gương mặt mà họ vốn rất quen thuộc. Ở trước mặt quân Lương Sơn, người của đồi Độc Long xung phong hàng đầu, cũng chém giết hung hăng nhất. Nhưng dù sao khe núi cũng không rộng, có người có thể đi qua, có người thì bị ách lại phía sau. Vừa đi họ vừa nhìn thấy, trong số binh lính, có người hưng phấn như phát bệnh tâm thần, có người thì cười đỏ cả mắt, có người thì mặt mày hung bạo, kêu la rằng phải đi giết người. Đối với những kẻ đó thì đây chính là một bữa tiệc báo thù lớn. Một ít người bị thương, được nâng trở về. Khi Yến Thanh, Quan Thắng đi tới, có thể nghe thấy một người nằm trên cáng bị chém đứt cánh tay đang hô to: - Ta báo được thù rồi! Ta giết chết hai tên! Ta báo được thù rồi … Không biết là báo thù cho ai nhưng khi nói xong thì y lại khóc lóc. Mặc dù tiếng khóc chỉ yếu ớt nhưng vẫn cực kỳ buồn bã, bi ai. Thầy thuốc đi bên cạnh khuyên y bình tĩnh nhưng dù thế nào cũng không nín lại được. Rốt cục khi đi được một đoạn xa thì không còn tiếng động nữa, cũng không biết là đã ngất đi hay là chết mất rồi. Thi thể đám người Tống Giang vẫn còn đặt ở bên cạnh đài gỗ. Đối với Yến Thanh và Quan Thắng, khó có thể nói rõ tâm tình lúc này là như thế nào. Hơn nữa với ánh mắt của bọn họ, đều có thể phát hiện được rằng thung lũng Chiến Gia lúc này đã là một trận tiêu diệt hoàn toàn không chút tha thứ, ép người vào đất chết. Ngay cả khi bên phía Lương Sơn đã không thể tổ chứ nổi quân thế thống nhất nhưng nếu muốn giết sạch người Lương Sơn cũng chắc chắn sẽ phải trả giá rất đắt. Chỉ ở trong lời nói, trong vẻ mặt hưng phấn, trong những đôi mắt đỏ bừng, của những người đồi Độc Long trước mặt này mới có thể nhìn thấy sự tất yếu phải tiêu diệt của trận chiến này. Mà ở một chỗ bên sườn phía trước, bọn họ nhìn thấy thư sinh trẻ tuổi đã chủ đạo hết thảy việc này. Hắn ngồi trên chiếc ghế dựa, giữa chiến trường ồn ào, náo động. Đó cũng là một sườn đồi nho nhỏ, dưới một gốc cây không có ánh lửa. Hắn ngả lưng vào ghế dựa, hơi ngửa đầu ra phía sau, không biết là đang suy nghĩ cái gì. Toàn bộ thân thể hắn như ngập chìm hoàn toàn trong bóng tối vậy. Thị vệ cầm thuẫn ở xung quanh ra sức bảo vệ cho hắn. Ở xa hơn một chút nữa là mọi người của đồi Độc Long. Còn ở phía Lương Sơn, cũng có thể phát hiện thấy chỗ này. Đám người Lý Quỳ, Hoa Vinh, Tôn Nhị Nương cầm đầu, giãy dụa, gào thét, muốn giết tới chỗ đó. Mặc dù những người bên cạnh đã càng ngày càng ít nhưng vẫn muốn mở một đường máu lao tới … Mà Ninh Nghị vẫn chỉ ngồi trong bóng tối đó, không biết là đang suy nghĩ gì … Ở thời điểm huyên náo nhất, sẽ có thứ gì đó dũng mãnh phun ra từ đáy lòng, giống như hoa quế rải trên đường mùa xuân, hoặc như những hạt mưa rơi xuống mái hiên mang theo chút hơi lạnh, thấm vào ruột gan, có vài phần êm dịu nhưng lại không thể nắm bắt được. Tại Giang Ninh, ở thư viện Dự Sơn không hề to lớn cũng không hề nổi tiếng mấy, từng có một đám trẻ nhỏ như vậy. Khi trời âm u hay trời trong xanh, dù là mùa xuân hạ thu đông, bọn nó đều đến nghe giảng bài. Có lẽ không phải tất cả bọn nó đều có bộ dạng đáng yêu, hoặc là hơi ngu ngốc, hoặc là nghịch ngợm không chịu nổi. Bọn nó vốn lẽ ra đều có một ngày mai … Ở thư viện Dự Sơn, đa phần là những đứa bé dạy tại nhà. Có đứa bé mới chỉ sáu tuổi đã bị Ninh Nghị kêu đến trường. Đứa bé ở tầm tuổi đó đa phần là rất ngoan ngoãn. Ninh Nghị dạy nó lễ phép này nọ, v. v … Sau trận mưa to đó, đứa bé đó cả người biến thành hai đoạn. Khi thu xếp những thi thể, còn có mấy đứa bé mà hắn nhận ra được … Con người ở trên đời sẽ có lúc gặp phải hổ. Câu nói này thoạt nghe có vẻ lưu manh có thể an ủi một ít người, trong đó có cả hắn. Có lẽ có thể đắp nặn mình không phải vô tội nữa, có thể có chút giải thích cho việc mình gặp phải những chuyện xấu, khiến cho một người … Không đến mức sa vào đau khổ và tự chất vấn. Nhưng câu nói như vậy lẽ ra không nên đặt trên người những đứa bé này. Trí tuệ quá mức thì dễ tổn thương, tình cảm quá sâu thì không thọ. Đi trên con đường như vậy, có lẽ hắn có thể áp chế sự thông cảm, thương hại ở trong lòng, nhưng nói chung có một số thứ vẫn sẽ tích lũy ở trong lòng. Đến một lúc nào đó, nó sẽ dũng mãnh phun ra, khiêu khích cảm xúc của hắn … Tuy rằng khi làm việc không nên mang theo cảm xúc, nhưng dù sao sự tình đến đây cũng có thể coi như một đoạn kết … Trong bóng đêm, hơi thở máu tanh quanh quẩn trong mũi. Khi tiếng giết ***c truyền tới, vòng tay vẫn như thể lần tràng hạt, từng viên từng viên chuyển động trong tay. Kẻ đang hô lên ở xa xa kia là Lý Quỳ, nhưng y hô gì thì Ninh Nghị cũng không thèm để ý đến. Ngay thời khắc đao thép đâm vào thân thể Tống Giang, có cảm xúc gì đó nảy lên trong lòng, buông lỏng tảng đá lý trí ở trong lòng, nhưng dù sao cũng không sao cả. Hắn lẳng lặng cảm thụ điều đó, thương cảm và phẫn nộ giao thoa với nhau. Đây chính là thứ vẫn luôn ở trong lòng hắn. Từ cơn mưa cuối tháng ba đó, khi hắn ý thức được toàn bộ tình thế, hắn chưa từng biểu hiện cảm xúc đó ra ngoài một chút nào.

  • Gửi lúc 18:37 Ngày 22/05/2014

    manhxeko

    Nạp hết 100 tinh thạch vào truyện này nhé

  • Gửi lúc 21:03 Ngày 09/05/2014

    quianxian@fb

    Chương 361: Gián điệp (2) vẫn chưa được đăng mà các chương tiếp theo đã có rồi ah? :(