Trang chủ / Tiên Hiệp / Nghịch Thiên Tu Tiên / Chương 111 : Luyện Đan

Nghịch Thiên Tu Tiên

Chương 111 : Luyện Đan




NghịoqSch Thiên Tu Tiên
Tác giảk: Xuân TrườeFng
Chương 111: Luyn Đan





Làm xong đsRSâu đMOMlKjy, Dip Khôn thảsRS lỏng toàn thân, hai chân xếp bằeFng, đCpei vào trạRng thái nhp đadxcCnh.

Na ngày sau, Dip Khôn mở bng hai mắeEt. Tinh quang trong mắxaet hắcsvn lóe lên, khẽ gt đFKkSUu t đfánh giá bảpcn thân.

Sau na ngày ngồi tĩknh tọa, Dip Khôn lúc này ở vào trạuhvng thái tốt nhấkLt. Thun tin đOMuã có thểMOM bắpt đoqSnpu luyn đvtFan.

NghĩJbE là làm, Dip Khôn đEkem toàn bộ dược liu thu vào trong túi trữSQ vt, sau đMJló toàn thân hắOMun mơ hồ biết mấKIt tăm hơi.
Khi xuấlKjt hin, Dip Khôn đsRSã ở bên trong phòng thuốc của căn nhà nhỏ.

Không chm ch, Dip Khôn vội cấEkt bước đkLi vào gian phòng bên trái. Đi đsRSến bên k sách, hắXn đSQưa tay đeEt lên một cái chốt nhỏ nằDm ẩpn vào bên trong tườMJlng, ngón tay dùng lc khẽ đxcCMJly.

“Két…”

Tiếng ca mở vang lên, toàn bộ giá sách bịu đpuhvy sang bên cạInh, đpfnp lộ ra một thông đpkLo đUKen ngòm, đuhvi sâu xuống mt đKIBDt.

Thông đSQjXo này chính là con đMJlườjXng dn đUKến phòng luyn đOMuan của Trương Vĩcsvnh. Lúc trước, bên trong ngọc giảeEn, Trương VĩMOMnh cũng đMOMã đKu cp đbvến nó cho Dip Khôn biết, đxoxD hắKun cũng có thểoqS tùy thờqHi s dụng.

Vic luyn đbvan lầuhvn này, cũng chỉMOM là nhữkLng loạKIi đxoxan dược phổ thông, cũng tương đeEối d luyn. Vì vy, khi có chủ ý luyn đFKkan, Dip Khôn nghĩlKj ngay đvtFến phòng luyn đMJlan này của Trương Vĩunh thườxcCng dùng, đeEsRS khai lò.

Sở dĩpf, hắxaen không dùng lò luyn đoqSan ở bên trong Lam Ngọc, mà lạcsvi ra ngoài dùng lò luyn đkan của Trương VĩCpenh đUKuhv luyn đnpan. Cũng bởi vì, lò luyn đIan bên trong Lam Ngọc hắXn đxcCã th nhiu lầUKn, nhưng không thểKI s dụng đaMược.

Nhiu lầpcn như vy, Dip Khôn cũng không hiểJbEu đtunược nguyên nhân là sao? Trong lòng hắhpBn cũng rấvt bc bội. Nhưng cuối cùng, qua nhiu lầCpen th nhim, hắcsvn cũng đvtFã biết đxoxược nguyên nhân là do pháp lc của hắJbEn không đhhPủ, đoqSk có thểhhP s dụng lò luyn đKRan đSQó.

NhữkLng đIan dược mà trước kia hắXn đEkã luyn thành, cũng đpcu là dùng lò luyn đsRSan ở bên ngoài cảaM.

Theo thông đvaUfo đxaei sâu xuống lòng đKuvaUt hơn năm trăm trượng. Đp vào mắMJlt Dip Khôn là một gian tĩXnh thấvtFt rộng chng hai mươi trượng.

ĐSQo mắEkt nhìn qua một lượt, Dip Khôn thấDy trước mt hắnpn là một đPxxMJlnh lô mang phong thái cổ xưa, bên cạadnh đvaUó là một đFKkKuu rồng mọc t dưới đRhoqSt lên. ĐaMu rồng này, hiểvtFn nhiên là nguồn dn đxaehpBa hỏa dưới đphhPt rồi.


Bên cạhhPnh đkó, còn có một vài vn dụng cầvn thiết dùng cho vic luyn đbvan. Ở dưới chân đKuPxxnh lô còn có một trn pháp nhỏ, không có gì lạv trn pháp này đxcCúng là phụ trợ trong khi luyn đkan.

“Chỗ này, hình như đxaeã lâu chưa có ai dùng tới.” Thu lạKIi ánh mắvaUt, Dip Khôn nhàn nhạqHt nói một câu.

Nói rồi, Dip Khôn khẽ phấaMt tay, hào quang chớp lên vài cái, mấDy chục hộp gỗ lin xuấut hin trước mt hắLn.

Tiếp đeFó, Dip Khôn lấsRSy ra ba khối hạCpe phẩxcCm linh thạMJlch, thun theo, khảCpem vào ba mắkt trn của trn pháp bên dưới đsRSpnh lô.

“Ông…ông…” truyn copy t tunghoanh.com
Trn pháp đtunược khảvaUm vào linh thạfch, không đIợi cho Dip Khôn có thêm đtunộng tác gì khác,đcsvã bắvt đjXpfu chuyểKRn đKRộng.

Một tầxaeng quang hà t trn pháp xuấUKt hin, lin đaMem đICpenh lô t t nâng lên, cách mt đxaeqHt tầcsvm một trượng thì dng lạMJli.

Nhìn thấxcCy màn này, Dip Khôn không h tỏ ra kinh ngạMOMc, ngược lạvaUi,hắCpen lạcsvi tỏ ra mng thầvtFm.
“QuảOMu nhiên không ngoài d đKRoán của mình, tác dụng của trn pháp chính là như vy.”

Mỉpfm cườMJli một lúc, Dip Khôn khẽ vẩCpey tay, đKuánh ra một đeFkLo pháp quyết rơi trên đeEuu rồng bên cạxcCnh.
“Bụp…Bụp…”
Tng tiếng nổ nhỏ vang lên, đXuu rồng khẽ run lên một cái, sau đhhPó bắkt đvtFoqSu phun ra nhữkLng ngọn la tím lên trên đnpxcCnh lô.

ThấRhy vy, sắOMuc mt Dip Khôn trở lên nghiêm nghịsRS. Liên tục đvánh ra tng đKIxaeo pháp quyết, khống chế nhit đadộ của ngọn la.

Trong luyn đvaUan, quan trọng nhấFKkt là đbveFa hỏa. Vic đMOMiu khiểhhPn đMJlvaUa hỏa như thế nào, sẽ là quyết đOMuEknh rấvt lớn s thành bạXi của lầOMun khai lò luyn đDan đxaeó.

TrảXi qua nhữtunng lầfn trước luyn đoqSan, cùng với s chỉCpe bảKIo của Hà đaMki phu, Dip Khôn đhhPã rút ra đxaeược rấhhPt nhiu kinh nghim trong vic này. Mc dù vy, hắMJln cũng không giám lơ là, tinh thầkLn vn luôn tp chung vào vic khống chế ngọn la.

Bên cạKunh vic khống chế đcsvOMua hỏa cho tốt, thì cũng phảaMi thun theo thờMOMi gian và đaMKRa đSUiểqHm đnpI khai lò luyn đbvan nữBDa, như thế thì tỷ l thành công mới cao hơn.

Trên lý thuyết là như vy, nhưng trên thc tế, Dip Khôn cũng chng đjXSU ý đqHến vic đadBDy mấKIy. BấEkt kỳ lúc nào, chỗ nào, hắvaUn cũng có thểMOM khai lò luyn đqHan đFKkược. Chủ yếu chính vn là khống chế đMOMSUa hỏa mà thôi.

Tuy nói vy, nhưng đMOMó cũng chỉxcC là ý nghĩk của hắaMn đvaUối với nhữSUng đBDan dược cấqHp thấPxxp mà thôi. NhữRhng loạSQi đoqSan dược cấaMp thấkp này, nguyên vt liu rấxoxt sẵoqSn có, vì vy cũng không quá quan trọng lắxaem. Nhưng nếu đKIổi lạSQi là một loạpi đaMan dược cấMJlp cao thì lạfi khác rồi, đSQến khi đRhó, hắLn cũng không có mạeEo hiểeFm tùy thờjXi mà khai lò luyn đpfan như thế này đKIjXy.


ThờMJli gian trôi qua, nhit đaMộ trong phòng cũng đSQã tăng lên không ít, đxcCồng thờMOMi, nhit đadộ của đCpeCpenh lô cũng đxcCã tăng lên, tỏa ra một nhit lượng tht kinh ngườKui.

Hít vào một hơi nhit khí, Dip Khôn đvánh ra một đXko pháp quyết, rơi trên nắMOMp đxaeFKknh lô.

“Phụp”
Một tiếng bt nhẹ vang lên, nắXp của đBDxoxnh lô đXã đDược mở.

Trước tiên là luyn chế Bồi Dương Đan, loạui đSUan dược này luyn chế cũng không có gì là khó khăn cho lắMJlm. Chỉv cầUKn chuyên tâm một chút, tỷ l thành công cũng khá cao.

Cánh tay Dip Khôn khẽ vẩvy, lầFKkn lượt tng hộp ngọc nhỏ dng dược liu đpfã qua x lý, đMJlược hắOMun đbviu khiểMOMn đMOMổ vào bên trong đsRSadnh lô. Sau đhhPó, nắLp đpcoqSnh lô đMOMược hắOMun đjXy lạlKji, cùng với đnpó đPxxnpa hỏa cũng đBDược đIiu chỉpfnh mạuhvnh hơn một chút.

Cứf như vy, thờeFi gian dầKun dầRn trôi qua.

Không biết trảoqSi qua bao lâu, Dip Khôn nhướng mày, đsRSiu khiểRn đbvua hỏa lưu chuyểSQn càng nhanh hơn.

"Phanh..."
Một tiếng trầvtFm đKRục vang lên, lắlKjp của đFKkLnh lô vy mà bịpf bt ra, mùi thơm của thuốc tràn ngp gian tĩKunh thấpct.

Động tác của Dip Khôn cũng dng lạPxxi, trên mt không khỏi lộ vẻ tươi cườxoxi.

LầvtFn này luyn Bồi Dương Đan vy mà rấUKt thun lợi, cũng không có vấaMt vảjX như nhữpng lầbvn trước là mấoqSy.

Chng qua là hắpfn tốn chút pháp lc, đPxxI đLiu khiểjXn đSQPxxa hỏa mà thôi. Đã có chuẩLn bịxox sẵJbEn, chỉtun cầlKjn nuốt vào vài viên đXan dược, ngồi đbviu tứBDc một chút là đFKkược rồi.

Dng lạFKki một chút, Dip Khôn thu toàn bộ Bồi Dương Đan vào trong ba bình nhỏ. Sau đfó, nghỉvtF ngơi một chp, tiếp tục luyn chế TẩxcCy Linh Đan.

Hai hôm sau, t trong tĩnpnh thấvtFt đxaei ra, trên tay Dip Khôn cầOMum một khỏa đsRSan dược to bằvaUng long nhãn, vuốt ve mãi không thôi.

“Hồi Xuân Đan, ăn vào một khỏa có thểvtF kiến mình trẻ mãi không già, luôn giữeE dung mạqHo như lúc này. Nếu như rơi vào tay nữlKj nhân, không biết sẽ như thế nào a. hắjXc hắSUc.”

Nói xong, Dip Khôn không h do d, đUKem khỏa Hồi Xuân Đan trc tiếp cho vào mồm nuốt xuống.

Đan dược va vào tới cổ, chưa kịadp xuống bụng, lp tứqHc tan biến. Một nguồn dược lc mãnh lit, nhưng rấtunt thoảsRSi mái, tảaMn mát ra toàn thân, khiến cho Dip Khôn cảum thấFKky một cảkLm giác khó tảsRS.

Hít vào một hơi tht sâu, Dip Khôn nhắMOMm lạki mắIt lạXi, cảFKkm thụ s biến đKuổi chm rãi trên cơ thểpc mình.

Một lúc lâu sau, Dip Khôn mở hai mắjXt, khóe ming nở nụ cườxcCi, chm dãi đeFi ra ngoài đLến bên cạaMnh bàn gỗ ngồi xuống.

“Không nghĩkL tới Hồi Xuân Đan tuy là đvaUan dược cấRhp thấeFp, nhưng luyn chế cũng không phảaMi đJbEơn giảpcn chút nào. Tỷ l thành công rấlKjt thấvp, dùng nhiu nguyên liu như thế, cố gắFKkng lắSQm, mình cũng chỉBD luyn chế thành công bốn khỏa. ThảRo nào, loạcsvi đeFan dược này, ở tu tiên giới lạbvi ít như vy. Cũng chng có mấkLy ngườIi hao tâm đEki luyn chế nó.”

Dip Khôn lấLy trong ngườxoxi ra một lọ đPxxan dược, sau đXó, đpcổ ra lòng bàn tay ba viên đeEan dược giống ht như viên lúc nãy, thì thào nói.

"Con đBDườxaeng phía trước còn rấIt dài, xem ra mình cũng nên đLoqS ý đRến luyn đMOMan chi đkcsvo một chút."
Đem ba khỏa Hồi Xuân Đan thu vào, Dip Khôn trầadm mc một chút nói.

"A! Chuyn gì vy!"
Còn đSQang suy nghĩvaU, đPxxột nhiên Dip Khôn cau mày, sắMOMc mt tỏ ra khó coi đuhvến cc đtuniểtunm. Hoảpcng hốt kêu lên.

banner