Trang chủ / Tiên Hiệp / Nghịch Thiên Tu Tiên / Chương 111 : Luyện Đan

Nghịch Thiên Tu Tiên

Chương 111 : Luyện Đan




NghịyBch Thiên Tu Tiên
Tác giảOpt: Xuân Trườalng
Chương 111: Luyn Đan





Làm xong đjycâu đGZuUy, Dip Khôn thảNJh lỏng toàn thân, hai chân xếp bằWJng, đli vào trạdetng thái nhp đXfgjWnh.

Na ngày sau, Dip Khôn mở bng hai mắuUt. Tinh quang trong mắtJt hắpPLn lóe lên, khẽ gt đPijbaLu t đtBánh giá bảWJn thân.

Sau na ngày ngồi tĩznh tọa, Dip Khôn lúc này ở vào trạbaLng thái tốt nhấGZt. Thun tin đWJã có thểpX bắit đalkIku luyn đNJhan.

NghĩFe là làm, Dip Khôn đJem toàn bộ dược liu thu vào trong túi trữWJ vt, sau đLzó toàn thân hắNwn mơ hồ biết mấvtGt tăm hơi.
Khi xuấowt hin, Dip Khôn đFeã ở bên trong phòng thuốc của căn nhà nhỏ.

Không chm ch, Dip Khôn vội cấiKt bước đNwi vào gian phòng bên trái. Đi đfến bên k sách, hắown đUuưa tay đuUt lên một cái chốt nhỏ nằJm ẩzn vào bên trong tườXfng, ngón tay dùng lc khẽ đjFUtcy.

“Két…”

Tiếng ca mở vang lên, toàn bộ giá sách bịLz đPijyBy sang bên cạkIknh, đvvtG lộ ra một thông đtcOpto đlen ngòm, đUyi sâu xuống mt đNwyt.

Thông đdettBo này chính là con đhiườWJng dn đLLpến phòng luyn đalan của Trương VĩXfnh. Lúc trước, bên trong ngọc giảen, Trương VĩGZnh cũng đuã đkIk cp đWNbến nó cho Dip Khôn biết, điKy hắuUn cũng có thểWNb tùy thờLLpi s dụng.

Vic luyn đIFgan lầdion này, cũng chỉiOd là nhữvtGng loạzi đfan dược phổ thông, cũng tương đgjWối d luyn. Vì vy, khi có chủ ý luyn đNJhan, Dip Khôn nghĩtJ ngay đalến phòng luyn đuUan này của Trương Vĩhinh thườyBng dùng, đcsjFU khai lò.

Sở dĩFe, hắyn không dùng lò luyn đUuan ở bên trong Lam Ngọc, mà lạiOdi ra ngoài dùng lò luyn đFkdan của Trương Vĩlnh đeval luyn đBan. Cũng bởi vì, lò luyn đgjWan bên trong Lam Ngọc hắtcn đUuã th nhiu lầjycn, nhưng không thểFe s dụng đpPLược.

Nhiu lầOptn như vy, Dip Khôn cũng không hiểowu đJược nguyên nhân là sao? Trong lòng hắcsn cũng rấuUt bc bội. Nhưng cuối cùng, qua nhiu lầyBn th nhim, hắLLpn cũng đtBã biết đzược nguyên nhân là do pháp lc của hắdion không đowủ, đLzjFU có thểv s dụng lò luyn đLrvan đLzó.

NhữIFgng đzan dược mà trước kia hắvtGn đgjWã luyn thành, cũng đyu là dùng lò luyn đIFgan ở bên ngoài cảLrv.

Theo thông đNJhXfo đtci sâu xuống lòng đtBUut hơn năm trăm trượng. Đp vào mắBt Dip Khôn là một gian tĩGZnh thấcst rộng chng hai mươi trượng.

Đcso mắLzt nhìn qua một lượt, Dip Khôn thấfy trước mt hắBn là một đlpPLnh lô mang phong thái cổ xưa, bên cạenh đdetó là một đtJWNbu rồng mọc t dưới điOdut lên. ĐvtGu rồng này, hiểJn nhiên là nguồn dn đXfva hỏa dưới đeGZt rồi.


Bên cạiOdnh đdioó, còn có một vài vn dụng cầun thiết dùng cho vic luyn đFkdan. Ở dưới chân đNwNJhnh lô còn có một trn pháp nhỏ, không có gì lạtB trn pháp này đuúng là phụ trợ trong khi luyn đXfan.

“Chỗ này, hình như đtJã lâu chưa có ai dùng tới.” Thu lạbaLi ánh mắyt, Dip Khôn nhàn nhạvtGt nói một câu.

Nói rồi, Dip Khôn khẽ phấjyct tay, hào quang chớp lên vài cái, mấJy chục hộp gỗ lin xuấXft hin trước mt hắruNn.

Tiếp đWNbó, Dip Khôn lấkXUy ra ba khối hạiK phẩFem linh thạLrvch, thun theo, khảhim vào ba mắlt trn của trn pháp bên dưới đLrvvnh lô.

“Ông…ông…”
Trn pháp đyược khảOptm vào linh thạcsch, không đhiợi cho Dip Khôn có thêm đdioộng tác gì khác,đFeã bắtBt đhiowu chuyểWJn đjFUộng.

Một tầalng quang hà t trn pháp xuấft hin, lin đowem đNJhPijnh lô t t nâng lên, cách mt đlevt tầem một trượng thì dng lạui.

Nhìn thấjycy màn này, Dip Khôn không h tỏ ra kinh ngạNJhc, ngược lạFkdi,hắpPLn lạUui tỏ ra mng thầBm.
“QuảuU nhiên không ngoài d đNJhoán của mình, tác dụng của trn pháp chính là như vy.”

Mỉowm cườgjWi một lúc, Dip Khôn khẽ vẩjycy tay, đLLpánh ra một đtcevo pháp quyết rơi trên đvUyu rồng bên cạznh.
“Bụp…Bụp…”
Tng tiếng nổ nhỏ vang lên, đByu rồng khẽ run lên một cái, sau đcsó bắcst đyGZu phun ra nhữJng ngọn la tím lên trên đLzgjWnh lô.

ThấWNby vy, sắWNbc mt Dip Khôn trở lên nghiêm nghịpPL. Liên tục đOptánh ra tng đowevo pháp quyết, khống chế nhit đtcộ của ngọn la.

Trong luyn đFkdan, quan trọng nhấuUt là đtJdeta hỏa. Vic đeiu khiểGZn điiOda hỏa như thế nào, sẽ là quyết đfdetnh rấowt lớn s thành bạpPLi của lầpXn khai lò luyn đowan đWNbó.

TrảpPLi qua nhữUyng lầevn trước luyn đuan, cùng với s chỉv bảIFgo của Hà đruNyi phu, Dip Khôn đIFgã rút ra đLrvược rấFkdt nhiu kinh nghim trong vic này. Mc dù vy, hắin cũng không giám lơ là, tinh thầtBn vn luôn tp chung vào vic khống chế ngọn la.

Bên cạNwnh vic khống chế đGZjyca hỏa cho tốt, thì cũng phảdeti thun theo thờOpti gian và đalua đdioiểlm đpPLuU khai lò luyn đIFgan nữtJa, như thế thì tỷ l thành công mới cao hơn.

Trên lý thuyết là như vy, nhưng trên thc tế, Dip Khôn cũng chng đLzpX ý đtcến vic đUyruNy mấaly. BấuUt kỳ lúc nào, chỗ nào, hắevn cũng có thểuU khai lò luyn đWNban đXfược. Chủ yếu chính vn là khống chế đkXUUya hỏa mà thôi.

Tuy nói vy, nhưng đaló cũng chỉNw là ý nghĩdet của hắjycn đtcối với nhữgjWng đFean dược cấPijp thấLrvp mà thôi. Nhữdetng loạyi đkXUan dược cấjFUp thấIFgp này, nguyên vt liu rấFkdt sẵtcn có, vì vy cũng không quá quan trọng lắLrvm. Nhưng nếu đpPLổi lạUui là một loạLrvi đWNban dược cấdetp cao thì lạowi khác rồi, đWNbến khi đBó, hắLzn cũng không có mạIFgo hiểzm tùy thờali mà khai lò luyn đWNban như thế này đkXUtBy.


ThờNwi gian trôi qua, nhit đlộ trong phòng cũng đIFgã tăng lên không ít, đalồng thờBi, nhit đPijộ của đtBhinh lô cũng đbaLã tăng lên, tỏa ra một nhit lượng tht kinh ngườjyci.

Hít vào một hơi nhit khí, Dip Khôn điánh ra một đOptyo pháp quyết, rơi trên nắBp đFeinh lô.

“Phụp”
Một tiếng bt nhẹ vang lên, nắep của đvtGyBnh lô đNJhã đWJược mở.

Trước tiên là luyn chế Bồi Dương Đan, loạyBi đzan dược này luyn chế cũng không có gì là khó khăn cho lắkIkm. ChỉFkd cầNwn chuyên tâm một chút, tỷ l thành công cũng khá cao.

Cánh tay Dip Khôn khẽ vẩkXUy, lầun lượt tng hộp ngọc nhỏ dng dược liu đdioã qua x lý, đFeược hắfn đfiu khiểNJhn đWNbổ vào bên trong đpPLpXnh lô. Sau đFeó, nắGZp đNwhinh lô đLrvược hắXfn đgjWy lạyi, cùng với đWJó đpXGZa hỏa cũng đgjWược đJiu chỉdetnh mạdionh hơn một chút.

CứbaL như vy, thờyBi gian dầuUn dầln trôi qua.

Không biết trảLrvi qua bao lâu, Dip Khôn nhướng mày, đtBiu khiểdetn đltca hỏa lưu chuyểzn càng nhanh hơn.

"Phanh..."
Một tiếng trầWNbm điKục vang lên, lắgjWp của đdetvtGnh lô vy mà bịWJ bt ra, mùi thơm của thuốc tràn ngp gian tĩiOdnh thấet.

Động tác của Dip Khôn cũng dng lạjFUi, trên mt không khỏi lộ vẻ tươi cườNwi.

LầpXn này luyn Bồi Dương Đan vy mà rấzt thun lợi, cũng không có vấUyt vảtB như nhữalng lầLrvn trước là mấiKy.

Chng qua là hắGZn tốn chút pháp lc, điOdl đOptiu khiểUun đdioLza hỏa mà thôi. Đã có chuẩLzn bịkXU sẵFen, chỉe cầvtGn nuốt vào vài viên đean dược, ngồi đruNiu tứFec một chút là đhiược rồi.

Dng lạWNbi một chút, Dip Khôn thu toàn bộ Bồi Dương Đan vào trong ba bình nhỏ. Sau đevó, nghỉruN ngơi một chp, tiếp tục luyn chế TẩPijy Linh Đan.

Hai hôm sau, t trong tĩFkdnh thấWJt đcsi ra, trên tay Dip Khôn cầpXm một khỏa đdioan dược to bằdiong long nhãn, vuốt ve mãi không thôi.

“Hồi Xuân Đan, ăn vào một khỏa có thểuU kiến mình trẻ mãi không già, luôn giữiK dung mạLLpo như lúc này. Nếu như rơi vào tay nữjFU nhân, không biết sẽ như thế nào a. hắWJc hắtcc.”

Nói xong, Dip Khôn không h do d, đhiem khỏa Hồi Xuân Đan trc tiếp cho vào mồm nuốt xuống.

Đan dược va vào tới cổ, chưa kịevp xuống bụng, lp tứFec tan biến. Một nguồn dược lc mãnh lit, nhưng rấzt thoảPiji mái, tảXfn mát ra toàn thân, khiến cho Dip Khôn cảvtGm thấcsy một cảhim giác khó tảiK.

Hít vào một hơi tht sâu, Dip Khôn nhắpXm lạvtGi mắIFgt lạiKi, cảtBm thụ s biến đLzổi chm rãi trên cơ thểgjW mình.

Một lúc lâu sau, Dip Khôn mở hai mắXft, khóe ming nở nụ cườIFgi, chm dãi đBi ra ngoài đBến bên cạpPLnh bàn gỗ ngồi xuống.

“Không nghĩtJ tới Hồi Xuân Đan tuy là đvtGan dược cấcsp thấpPLp, nhưng luyn chế cũng không phảFei đfơn giảyBn chút nào. Tỷ l thành công rấpPLt thấWJp, dùng nhiu nguyên liu như thế, cố gắtJng lắpXm, mình cũng chỉWJ luyn chế thành công bốn khỏa. Thảio nào, loạNwi đruNan dược này, ở tu tiên giới lạjFUi ít như vy. Cũng chng có mấtBy ngườhii hao tâm đJi luyn chế nó.”

Dip Khôn lấly trong ngườruNi ra một lọ đyBan dược, sau đió, đpPLổ ra lòng bàn tay ba viên đian dược giống ht như viên lúc nãy, thì thào nói.

"Con đkIkườyng phía trước còn rấevt dài, xem ra mình cũng nên đtJyB ý đpPLến luyn đFkdan chi đLrvBo một chút."
Đem ba khỏa Hồi Xuân Đan thu vào, Dip Khôn trầruNm mc một chút nói.

"A! Chuyn gì vy!"
Còn đhiang suy nghĩe, đruNột nhiên Dip Khôn cau mày, sắuUc mt tỏ ra khó coi đowến cc đtBiểalm. HoảFkdng hốt kêu lên.