Trang chủ / Đô Thị / Lưu Manh Lão Sư / Chương 617 : Đúng là người có tiền.

[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Lưu Manh Lão Sư

Chương 617 : Đúng là người có tiền.




Lưu Manh Lão Sư
Tác giảLv: DạlwP Dộc Túy
Chương 617: Đúng là ngườDZgi có tin.

NgườIei dịPccch: NgạTHo Thiên Môn
Nguồn: Vip.vandan






Va rồi cũng nhờx Cao Ngọc NghịM ra oai một chút nên mấAYy món ngon mà TrầZan Thiên Minh gọi chng mấxy chốc đIpSã đDZgược mang lên. TrầgJn Thiên Minh nói với Cao Ngọc Nghịe: “Cao chủ tịSbch, có muốn tôi mờzSzi mấILIy bằLvng hữAYu của anh ngồi ăn cùng luôn không.”

Cao Ngọc NghịbLG khoát tay nói: “MấvjGy ngườuuXi đMó là bảLdzo tiêu của tôi, không phảJi là bằAYng hữvjGu, con ngườIpSi tôi không phảHi gp ai cũng tùy tin kết giao.”

TrầwaTn Thiên Minh liếc nhìn bốn ngườTHi kia, phát hin cảTJ bốn ngườpMi đwaTu bấMt đjNộng không tỏ thái đAYộ gì. Có vẻ như nhữGxng ngườIRzi này đmeZu đJã trảMi qua huấRwIn luyn nghiêm ngt. Mà đSzc bit là cái hình gồ gồ nổi lên trên thắILIt lưng bọn họ, rõ ràng là ai cũng có một khẩZwu súng giắILIt lưng. Nhìn huyt thái dương nhô lên của họ thì võ công cũng không cao lắagm. Thế nhưng nhìn ai cũng có khí chấRmbt của quân nhân, không lẽ đRwIu là bộ đpMội xuấcpt ngũ? Như vy so với mườGMi ngườbLGi bảTJo tiêu của Hoàng Na cũng không phảgHi là thấHp kém. Rốt cuộc Cao Ngọc NghịLdz là ngườTJi như thế nào mà có thểzvR mờLdzi đJược nhữXIlng bảzpo tiêu như vy?

“Ồ, vy sao? Vy chúng ta ăn thôi, Tiểvu Nguyt, dạvjGo này em hơi gầRmby, nên ăn nhiu vào, dù sao chúng ta cũng không phảdDLi trảvjG tin.” TrầzSzn Thiên Minh va cườmeZi va nói. Cái này hắcen cũng ám chỉwTA luôn vic Dương Quế Nguyt không phảHi trảzSz tin bữaga hôm nay, coi như một mũi tên trúng hai đnMích.

“Tốt, Thiên Minh, anh cũng ăn nhiu vào đeIey!” Dương Quế Nguyt không còn cách nào khác, cũng tỏ ra hứvng thú đwóng kịzvRch cùng Trầzpn Thiên Minh, “thầJy giáo như anh làm vic rấILIt khổ cc, cầLdzn phảZwi bồi bổ tht nhiu, đxc bit là não. Anh ăn món đvRmbu tiên hạNc này đTJi.” H, đvjGây chính là ngươi t chuốc lấgJy, dám nói xéo ta sao. Dương Quế Nguyt lẩIem bẩjNm trong lòng.

TrầSzn Thiên Minh lộ vẻ chán ghét nhìn cái đmeZzvRu tiên hạPccc mà Dương Quế Nguyt va gắjNp cho mình, quay sang Cao Ngọc Nghịag nói: “Cao chủ tịIpSch, anh làm vịTJ trí to như vy, nhấjNt đJpMnh rấvt khổ cc, anh ăn tiên hạTHc này đwM bồi bổ thân thểnM đei. Đây dù sao cũng là TiểgJu Nguyt gắTHp cho, anh nhấGxt đIpSwTAnh phảMi ăn đILIó!”

Cao Ngọc NghịnM vẻ mt đeương nhiên lộ rõ s đwaTau khổ, cái đJRwIu tiên hạIec thì làm sao mà ăn cơ chứH? TrầLvn Thiên Minh gắxp cho mình món này, lạwi còn nói là của TiểGMu nguyt, không ăn thì sợ Tiểau Nguyt không vui, mà ăn thì sao mà nuốt nổi đDZgây? Rốt cục hắILIn đJành phảLvi cứIpS đcpSb lạcpi trong bát.

“Nào, Cao chủ tịAYch, chúng ta uống chút rượu đAYi.” TrầPccn Thiên Minh va cườzvRi va nói.

“TrầTHn sư phụ, tôi không phảdDLi là ngườwi uống đwTAược nhiu rượu, đuuXDZg tôi uống một chút thôi.” Cao Ngọc Nghịv nhìn món rượu đZaIRzt giá của mình cứIe bịLv tên kia uống ng c mà đwTAau hết cảzvR ruột. HắLgnn không phảnMi không uống đIpSược rượu, mà căn bảzvRn là không muốn uống nhiu, cứGM uống một ít thì cơ hội trảwaT lạIei hai bình sẽ nhiu.

“Ôi, nguyên lai anh không biết uống rượu, tht không phảbLGi chút nào, TiểzvRu Nguyt, vy hai chúng ta uống nào.” TrầMn Thiên Minh đvưa cho Dương Quế Nguyt một chén rượu rồi cảe hai vui vẻ uống với nhau.

TrầwaTn Thiên Minh và Dương Quế Nguyt càng vui vẻ cườjNi nói uống rượu bao nhiêu thì Cao Ngọc NghịM càng đeau lòng bấwy nhiêu.

Bọn họ đMã ăn uống no say rồi nhưng thứPccc ăn trên bàn vn còn đRwIến hơn ba phầILIn tư, mấpMy món ăn thm chí còn chưa đSbộng đwaTũa. Mc dù thứuuXc ăn đzSzLgn lạZwi nguyên cảZw đILIĩzSza, nhưng khng đPccgJnh nhà hàng sẽ không bớt tin. Cao Ngọc NghịdDL mc dù đSzau lòng nhưng đGMiu hắZwn hy vọng vn là có thểN trảRmb lạzSzi hai bình rượu một vạen đSbô một bình kia.
nguồn tunghoanh.com
“TiểDZgu Nguyt, em ăn no rồi sao?” TrầTHn Thiên Minh ra vẻ quan tâm hỏi thăm. Đương nhiên Dương Quế Nguyt ăn uống no hay không chng liên quan tới hắIen, chng qua làm trò trước mt Cao Ngọc NghịRwI mà thôi.

“Ăn no rồi.” Dương Quế Nguyt cũng ra vẻ ngọt ngào cườcei nói.

Cao Ngọc NghịIpS nhìn bàn tic nói: “TrầJn sư phụ, anh không uống nữRmba, vy chỗ rượu này…” Cao Ngọc NghịmeZ đIeưa tay ra đRwIZwnh cầcpm lấDZgy hai bình rượu chưa mở.

Nhưng TrầZan Thiên Minh đceã nhanh tay hơn chộp lạNi: “Cao chủ tịzSzch, rõ ràng anh có ý cho tôi mang hai bình rượu này v đZaúng không? Cao chủ tịLvch, anh tht là tốt đeó, không biết uống rượu, biết tôi thích uống, nên cho tôi mang v. Cô gái, phin cô gói hai bình rượu này lạZwi, tôi mang v nhà.”

“Cái này…” Cao Ngọc Nghịzp chợt thấMy trong tim nhói lên một cái, đagây chính là mườcpi mấTJy vạlwPn nhân dân t đpMó? Tên TrầRmbn Thiên Minh kia cũng quá đpMộc ác mà.

“Sao? CảAY chỗ thứTHc ăn này nữIRza hảGx? Ồ, Cao chủ tịcpch , anh tht là ngườlwPi tốt mà, biết thầgJy giáo chúng ta không có đeiu kin ăn uống tốt như vy mà. Cô gái, cho tôi mấay cái bao, gói tấSbt cảdDL chỗ đaồ ăn này lạLvi nhé. Được, vy sáu phầcen yến thượng phẩJm đmeZã mang tới chưa vy?” TrầTHn Thiên Minh quay sang nói với mấey ngườcpi phục vụ. Nhà hàng thấZay bọn TrầMn Thiên Minh gọi nhiu đZwồ ăn sang trọng nên đZaã cho tới ba ngườDZgi đwaTSzng ở đvjGây phục vụ bọn họ.

“Thiên Minh, em no rồi, không ăn thêm đzSzược món yến nữbLGa đLgnâu.” Dương Quế Nguyt hướng TrầvjGn Thiên Minh lắzpc đxZwu.

Cao Ngọc NghịLgn cũng vội vàng nói: “Tôi cũng no rồi. Vy mọi ngườvjGi ai cũng no rồi, cô gái, không cầGMn mang thêm gì nữMa đMâu.” Cao Ngọc NghịILI giơ tay lên ra hiu nhưng TrầRwIn Thiên Minh đzpã giữzSz tay hắMn lạei.

“MấMy cô phục vụ, chúng ta ở đdDLây ăn no hết rồi, cô gói luôn chỗ yến đSzó vào cùng với rượu và thứmeZc ăn, tôi mang v.” TrầDZgn Thiên Minh lớn tiếng nói. Chân phẩIpSm hồng yến này đTHương nhiên Trầzpn Thiên Minh đmeZã có d đZwmeZnh trước, mấzvRy ngườRmbi ở đzpây chắzpc chắSbn không ăn đmeZến, nhưng hắdDLn vn gọi sáu phầgJn đgHN cho sáu nữDZg nhân của mình ở nhà. Còn chỗ rượu và thứIRzc ăn này mang v cho bọn Lâm Quốc thoảvjGi mái một phen.

Cao Ngọc NghịmeZ trợn tròn mắPcct nhìn Trầan Thiên Minh. Không nghĩZa tên này lạJi trơ tráo đceến như vy. KiểjNu này không nhữzvRng không khiến tình đSbzvRch của mình mấvt mt, ngược lạcei còn biếu hắRmbn một bữdDLa ngon lành. Trong khi mình thì như bịv cắgHt tng khúc ruột.

TrầpMn Thiên Minh nhìn sắmeZc mt Cao Ngọc NghịgH thay đJổi đeến mấmeZy lầagn, hắRwIn cũng phi thườRwIng đemeZc ý, giơ giơ chén rượu nói: “Cao chủ tịwaTch, tht là đIpSa tạH anh. Hôm nay là ngày kỷ nim ba năm quen biết nhau của tôi và TiểJu Nguyt, anh chng nhữeng ở đzvRây chúc mng chúng tôi, lạLvi còn mờSzi đzvRồ ăn và rượu uống ngon như vy. Ôi, ngườbLGi có tin, đLvúng là ngườGxi có tin có khác! Một ngườJi va có tin vưa đLdzẹp trai tốt bụng như anh, m nữTJ TiểTHu Châu ở trườTHng tôi khng đjNvjGnh sẽ rấZwt thích.”

“Không có gì, không có gì” Cao Ngọc NghịIRz thấLdzy TrầHn Thiên Minh khen ngợi mình thì cũng quên nỗi đcpau mà cao hứSzng gt đbLGwu. BấDZgt quá đDZgiu khiến hắlwPn tứDZgc gin chính là hôm nay là ngày kỷ nim ba năm bọn họ quen nhau mà mình phảRmbi ở đjNây chúc mng.

“Tốt lắzpm, vy đceược rồi, bây giờdDL chúng tôi có vic phảJi đZwi.” TrầGMn Thiên Minh đcpzvRng lên nói với Cao Ngọc NghịTH.

Cao Ngọc NghịLgn thấbLGy TrầTJn Thiên Minh đGxceng lên thì nhìn Dương Quế Nguyt nói: “TiểSzu Nguyt, em ngồi lạTJi đpMi nha, lúc nữGMa anh đZaưa em v, em không cầRwIn phảHi đGMi xe bus cùng với thầzvRy TrầmeZn.” Cao Ngọc NghịwaT cố tình hạw thấagp TrầXIln Thiên Minh.

“Ha ha, Cao chủ tịHch, anh yên tâm, hôm nay tôi mượn xe của ngườZwi bạJn đbLGJ đSbưa TiểTHu Nguyt đNi chơi. TiểLgnu Nguyt, ta đLgni thôi, Cao chủ tịzSzch, cảem ơn anh đagã mờMi, nếu như lầxn sau còn muốn đGxi cùng, nhớ báo cho tôi và TiểHu Nguyt nhé.” TrầmeZn Thiên Minh kéo tay Dương Quế Nguyt đXIli ra ngoài.

Dương Quế Nguyt thấIey Cao Ngọc NghịgH ở phía sau nhìn mình chằvjGm chằLgnm thì không thểw làm gì khác hơn là đzvRLgn mc TrầpMn Thiên Minh kéo đZai. Tuy nhiên, đnMiu khiến nàng tứcpc gin chính là TrầZan Thiên Minh cứIe vô t mà ôm lấgHy mình đHi ra, đLdzzSzu tiên là hắuuXn kéo tay, sau đTJó vòng ra sau ôm khiến cho cảzSz bộ ngc sữZaa của mình ép sát vào bên ngườRmbi hắxn. TrầILIn Thiên Minh, ngươi đlwPng có nhân lúc cháy nhà đvi hôi của, Dương Quế Nguyt mắwng thầam.

Ra khỏi nhà hàng, Dương Quế Nguyt lp tứAYc quay lạzSzi xem Cao Ngọc NghịTJ có còn đTJó hay không, nhìn thấTHy hắRwIn đPccã biến mấZwt thì vội đILIAYy TrầTJn Thiên Minh ra, giọng đnMIpSy căm hn: “TrầSbn Thiên Minh, có phảIei anh cố tình làm vy không?”

“TrờXIli ạDZg, hung nữM, cô không đLvng hung ác như vy có đzpược không? Không phảIRzi là tôi sợ Cao Ngọc NghịTJ nhìn ra chúng ta giảzvR dạdDLng sao? TrờILIi ạAY, cô nghĩzvR tôi muốn làm vy lắILIm sao?” TrầwTAn Thiên Minh vẻ mt cũng trở nên tứAYc gin, hình như va rồi ngườbLGi bịjN oan khuấzpt chính là hắbLGn chứwaT không phảzSzi Dương Quế Nguyt.

Kỳ tht, va rồi cảPccm nhn hai ngọn núi của Dương Quế Nguyt tht là sảeng khoái, mc dù nàng có mc áo bên ngoài dày một chút nhưng TrầGMn Thiên Minh vaanxc ảagm nhn đSbược s mm mạLvi và săn chắXIlc. Nếu có thểzSz sờmeZ vuốt một chút thì tốt biết bao? Được rồi, không phảagi là vn chưa nói gì tới chuyn giá cảH hay sao?

“Hung nữM, va rồi tôi có nói, nếu tôi giúp cô thì cô cũng phảLgni đMáp ứvng tôi một vic.” Nói tới đdDLó hai mắGxt TrầMn Thiên Minh lạei dâm đceãng mà nhìn hai ngọn núi nhỏ cao vút của Dương Quế Nguyt.

Dương Quế Nguyt giảvjGo hoạTJt nói: “H, TrầGMn Thiên Minh, mới va rồi có ai đAYáp ứeng anh không? Anh lúc đTJó chỉw nói ra đSziu kin, tôi đTHã đagáp ứvjGng đIeâu? Tốt nhấMt anh v nhà tn hưởng nốt hai bình rượu này đRwIi, dù sao anh cũng lờJi lớn trong vụ này rồi. Còn nữAYa, Cao Ngọc NghịGx không phảei là ngườzSzi d chơi, anh phảzSzi cẩTHn thn, ngàn vạjNn lầILIn không nên trêu vào hắdDLn nữaga. Hẹn gp lạLgni!” Dương Quế Nguyt nói xong lin quay ngườjNi bỏ đRwIi.

“TrờSbi ạJ, sao nói không giữN lờnMi vy? Nếu không cho sờjN phía trên thì cho sờjN vuốt bên dưới một chút cũng đzpược mà.” TrầJn Thiên Minh nhìn bóng lưng Dương Quế Nguyt rờLgni đJi lẩwaTm bẩwm. Ôi, trên đcpIRzi có hai hạxng ngườwi là tiểxu nhân và phụ nữag là khó lườNng nhấlwPt, làm sao mình lạJi quên đLviu này cơ chứIRz? Sớm biết vy thì thỏa thun đSbiu kin ngay lúc đgHó có phảRwIi tốt không.

“Tiên sinh, đdDLây là mấLvy bao của ngài.” Môt nữLgn nhân viên phục vụ mang theo hai bao đIRzồ nhỏ đzpược gói cẩIen thn đbLGưa tới trước mt TrầLdzn Thiên Minh.

TrầZan Thiên Minh tiếp nhn cườTHi hỏi: “Cô gái xinh đwTAẹp, tấpMt cảnM đwu ở đLgnây rồi chứH?”

“Toàn bộ đdDLu đILIã đeược gói lạIpSi ở đmeZây.” NữGM nhân viên nhẹ nhàng l phép trảZw lờei.

“Tốt lắwm, vy cảjNm ơn cô, hẹn gp lạpMi.” TrầIRzn Thiên Minh va nói va hướng tới chỗ bãi đxbLG xe.

“Cái gì? Bốn mươi tám vạMn?” Trong lúc đvó thì Cao Ngọc NghịgJ đMang kêu thấTJt thanh tạGMi bàn thanh toán.

Ngườagi thu tin gt đMLvu: “Đúng vy, tiên sinh, ngài có thểPcc xem lạzSzi chi tiết các món ngài gọi ở đvjGây.” xem tạTJi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

Cao Ngọc NghịJ nhìn tờILI hóa đJơn, chỉdDL vào một chỗ nói: “Chúng ta chỉTH gọi có ba bình tu trung chi vương, sao lạuuXi ghi năm bình ở đIpSây? MấGMy ngườwi ghi sai rồi.” Trách không đLgnược bữMa cơm này nhiu tin như vy, hóa ra là tăng thêm hai bình rượu.

NgườSzi quảIen lý lắPccc đjNRwIu nói: “Tiên sinh, chúng tôi không nhầZwm đLdzâu ạIRz, ban đSzXIlu các ngài gọi ba bình, nhưng sau đmeZó tiên sinh đai cùng ngài đTHã nói với nhân viên phục vụ lấIpSy thêm hai bình, ngài ấNy cầwm đSbi luôn rồi, cũng nói rằGMng tiên sinh đnMây sẽ trảZw.”

“Cái gì? HắgHn lạLvi còn lấXIly thêm hai bình nữMa sao?” Cao Ngọc NghịlwP tứMc gin không nói nên lờLvi, TrầZan Thiên Minh đXIlương nhiên lạpMi mang tới bốn bình tu trung chi vương v, vịvjG chi nguyên chỗ đAYó đIpSã ba mươi vạcpn rồi.

Đúng vy, ngài ấIey nói tiên sinh đMã cho phép ngài ấAYy mang đDZgi. Tiên sinh, tổng cộng của các ngài hết bốn tám vạxn bảwTAy ngàn sáu nhưng vì ngài có thẻ vip nên chúng tôi thu bốn tám vạxn thôi.”

Không còn cách nào khác, Cao Ngọc NghịLdz đgJành phảMi móc túi ra, “TrầwaTn Thiên Minh, mày đXIlợi đgJó, sẽ biết tay tao.” Va trảgJ tin hắan va oán hn nói trong lòng.

“Ăn tối thôi!” Trầan Thiên Minh va v đzSzến nhà đIpSã lớn tiếng kêu lên.

“Lão ĐIRzi, anh mua gì cho chúng em vy?” Trương NgạMn Thanh thấzpy TrầRmbn Thiên Minh v với một đgHống đAYồ lớn trên tay thì ngạMc nhiên hỏi.

“Toàn là đPccồ tốt. Hôm nay anh thịjNt đILIược một tên to đpMgJu, chỉIRz riêng bốn bình rượu này cũng đLgnã ba mươi vạRmbn rồi, mau gọi các huynh đlwP xuống đnMây, chúng ta uống một trn đXIlã đceSzi nào.” TrầwTAn Thiên Minh tươi cườIRzi nói với mọi ngườXIli.

Trương NgạTHn Thanh nói với TrầwTAn Thiên Minh: “Lão ĐlwPi, đLvây không phảxi là hồng yến cc phẩAYm sao? Em nghe nói ăn cái này rấTJt tốt cho dung mạIRzo đNó.”

“Tốt cái đlwPGMu mi đwó, đXIlây là món đpMTJ cho ngươi ăn sao? Sáu chung này dành riêng cho các chịwTA dâu ngươi ăn, ngay cảce ta cũng không có mà ăn. Ôi, sớm biết vy ta gọi mườLgni chung có phảNi giờx đuuXược nếm th rồi không.” Nói xong TrầAYn Thiên Minh cầzpm sáu chung tổ yến lên lầXIlu.

“Các lão bà, lão công dùng chính ba tháng tin lương của mình mua cc phẩZam hồng yến v đjNây, mọi ngườei mau ra ăn đvi! Cái này ăn vào sẽ khiến thân thểwTA trở nên hấwaTp dn.” TrầHn Thiên Minh lớn tiếng đPcci vào đZwcpi sảjNnh.

  • Gửi lúc 12:42 Ngày 11/04/2013

    unnamed90

    Vice car lone ông "con" nào phụ trách truyện này mà làm ăn thất trách quá vậy? Bê nguyên từng tảng convert paste vào, éo biên éo dịch thậm chí là đéo đọc à...

  • Gửi lúc 17:43 Ngày 19/03/2013

    beelzebub

    có nhóm dịch nào dich lai mấy chuong gần đây cho dễ đọc hơn dc ko nhj~

  • Gửi lúc 14:53 Ngày 08/01/2013

    giangk0yn01

    truyện này k ra nữa à ad?????