Trang chủ / Đô Thị / Lưu Manh Lão Sư / Chương 617 : Đúng là người có tiền.

Lưu Manh Lão Sư

Chương 617 : Đúng là người có tiền.




Lưu Manh Lão Sư
Tác giảnT: DạFNf Dộc Túy
Chương 617: Đúng là ngườaNi có tin.

NgườAaci dịqAEch: Ngạlno Thiên Môn
Nguồn: Vip.vandan






Va rồi cũng nhờTTa Cao Ngọc NghịVp ra oai một chút nên mấEy món ngon mà TrầFNfn Thiên Minh gọi chng mấjNy chốc đaã đYeqược mang lên. TrầluIn Thiên Minh nói với Cao Ngọc NghịFNf: “Cao chủ tịhlvch, có muốn tôi mờai mấEFVy bằjNng hữyalu của anh ngồi ăn cùng luôn không.”

Cao Ngọc NghịYeq khoát tay nói: “MấVvuy ngườOai đNó là bảlao tiêu của tôi, không phảHlOi là bằuGng hữcyu, con ngườaBBi tôi không phảByoi gp ai cũng tùy tin kết giao.”

TrầoOfn Thiên Minh liếc nhìn bốn ngườaZi kia, phát hin cảnT bốn ngườFJi đMnu bấYeqt đluIộng không tỏ thái đAacộ gì. Có vẻ như nhữeHVng ngườeHVi này đIJu đpã trảai qua huấYeqn luyn nghiêm ngt. Mà đEc bit là cái hình gồ gồ nổi lên trên thắNt lưng bọn họ, rõ ràng là ai cũng có một khẩByou súng giắFNft lưng. Nhìn huyt thái dương nhô lên của họ thì võ công cũng không cao lắuGm. Thế nhưng nhìn ai cũng có khí chấat của quân nhân, không lẽ đByou là bộ đuGội xuấfLt ngũ? Như vy so với mườOai ngườOdi bảHlOo tiêu của Hoàng Na cũng không phảHlOi là thấvlnp kém. Rốt cuộc Cao Ngọc NghịFJ là ngườhlvi như thế nào mà có thểcy mờnTi đzMVược nhữaNng bảfLo tiêu như vy?

“Ồ, vy sao? Vy chúng ta ăn thôi, TiểfLu Nguyt, dạaBBo này em hơi gầumy, nên ăn nhiu vào, dù sao chúng ta cũng không phảvhi trảh tin.” TrầeHVn Thiên Minh va cườlli va nói. Cái này hắYeqn cũng ám chỉla luôn vic Dương Quế Nguyt không phảeHVi trảh tin bữaZa hôm nay, coi như một mũi tên trúng hai đVvuích.

“Tốt, Thiên Minh, anh cũng ăn nhiu vào đNnTy!” Dương Quế Nguyt không còn cách nào khác, cũng tỏ ra hứVvung thú đOaóng kịEch cùng TrầaBBn Thiên Minh, “thầByoy giáo như anh làm vic rấMnt khổ cc, cầaBBn phảmi bồi bổ tht nhiu, đluIc bit là não. Anh ăn món đFNfaNu tiên hạvlnc này đuGi.” H, đmây chính là ngươi t chuốc lấEy, dám nói xéo ta sao. Dương Quế Nguyt lẩaNm bẩaZm trong lòng.

Trầumn Thiên Minh lộ vẻ chán ghét nhìn cái đOdYequ tiên hạVvuc mà Dương Quế Nguyt va gắump cho mình, quay sang Cao Ngọc NghịHlO nói: “Cao chủ tịBhzch, anh làm vịYeq trí to như vy, nhấaZt đEnTnh rấAact khổ cc, anh ăn tiên hạac này đfLYeq bồi bổ thân thểBhz đhi. Đây dù sao cũng là TiểVHFu Nguyt gắOdp cho, anh nhấllt đluIvhnh phảvlni ăn đyó!”

Cao Ngọc NghịMn vẻ mt đaương nhiên lộ rõ s đcyau khổ, cái đcyOdu tiên hạyalc thì làm sao mà ăn cơ chứnT? Trầan Thiên Minh gắjNp cho mình món này, lạvlni còn nói là của TiểJu nguyt, không ăn thì sợ TiểFJu Nguyt không vui, mà ăn thì sao mà nuốt nổi đllây? Rốt cục hắZYZn đpành phảNi cứAac đeHVln lạyali trong bát.

“Nào, Cao chủ tịach, chúng ta uống chút rượu đZYZi.” Trầfpn Thiên Minh va cườyi va nói.

“Trầyn sư phụ, tôi không phảYeqi là ngườyali uống đNược nhiu rượu, đfLVp tôi uống một chút thôi.” Cao Ngọc NghịAac nhìn món rượu đEEFVt giá của mình cứAac bịum tên kia uống ng c mà đoOfau hết cảzMV ruột. HắHEn không phảHEi không uống đcyược rượu, mà căn bảVvun là không muốn uống nhiu, cứcy uống một ít thì cơ hội trảeHV lạAaci hai bình sẽ nhiu.

“Ôi, nguyên lai anh không biết uống rượu, tht không phảuGi chút nào, TiểIJu Nguyt, vy hai chúng ta uống nào.” TrầzMVn Thiên Minh đMnưa cho Dương Quế Nguyt một chén rượu rồi cảhlv hai vui vẻ uống với nhau.

TrầNn Thiên Minh và Dương Quế Nguyt càng vui vẻ cườaNi nói uống rượu bao nhiêu thì Cao Ngọc NghịjN càng đHlOau lòng bấaBBy nhiêu.

Bọn họ đllã ăn uống no say rồi nhưng thứac ăn trên bàn vn còn đpến hơn ba phầyaln tư, mấvlny món ăn thm chí còn chưa đeHVộng đVHFũa. Mc dù thứyc ăn đFNfN lạVHFi nguyên cảa đcyĩBhza, nhưng khng đllaZnh nhà hàng sẽ không bớt tin. Cao Ngọc NghịTTa mc dù đumau lòng nhưng đzMViu hắluIn hy vọng vn là có thểyal trảfp lạlli hai bình rượu một vạluIn đmô một bình kia.

“Tiểau Nguyt, em ăn no rồi sao?” TrầFNfn Thiên Minh ra vẻ quan tâm hỏi thăm. Đương nhiên Dương Quế Nguyt ăn uống no hay không chng liên quan tới hắAacn, chng qua làm trò trước mt Cao Ngọc NghịOa mà thôi.

“Ăn no rồi.” Dương Quế Nguyt cũng ra vẻ ngọt ngào cườEFVi nói.

Cao Ngọc NghịaBB nhìn bàn tic nói: “TrầaNn sư phụ, anh không uống nữEa, vy chỗ rượu này…” Cao Ngọc NghịYeq đvhưa tay ra đHEmnh cầHlOm lấFNfy hai bình rượu chưa mở.

Nhưng TrầHlOn Thiên Minh đMnã nhanh tay hơn chộp lạlai: “Cao chủ tịEch, rõ ràng anh có ý cho tôi mang hai bình rượu này v đlnúng không? Cao chủ tịluIch, anh tht là tốt đhlvó, không biết uống rượu, biết tôi thích uống, nên cho tôi mang v. Cô gái, phin cô gói hai bình rượu này lạVvui, tôi mang v nhà.”

“Cái này…” Cao Ngọc NghịuG chợt thấEy trong tim nhói lên một cái, đjNây chính là mườai mấhy vạaZn nhân dân t đyó? Tên TrầAacn Thiên Minh kia cũng quá đEộc ác mà.

“Sao? CảIJ chỗ thứhlvc ăn này nữFJa hảum? Ồ, Cao chủ tịvlnch , anh tht là ngườFJi tốt mà, biết thầvhy giáo chúng ta không có đhiu kin ăn uống tốt như vy mà. Cô gái, cho tôi mấjNy cái bao, gói tấaZt cảh chỗ đmồ ăn này lạqAEi nhé. Được, vy sáu phầlln yến thượng phẩlam đIJã mang tới chưa vy?” TrầHlOn Thiên Minh quay sang nói với mấOay ngườOdi phục vụ. Nhà hàng thấIJy bọn Trầan Thiên Minh gọi nhiu đAacồ ăn sang trọng nên đfLã cho tới ba ngườVvui đVvuang ở đBhzây phục vụ bọn họ.

“Thiên Minh, em no rồi, không ăn thêm đaZược món yến nữcya đaâu.” Dương Quế Nguyt hướng TrầYeqn Thiên Minh lắTTac đOaMnu.

Cao Ngọc NghịqAE cũng vội vàng nói: “Tôi cũng no rồi. Vy mọi ngườyi ai cũng no rồi, cô gái, không cầfpn mang thêm gì nữfLa đaâu.” Cao Ngọc Nghịh giơ tay lên ra hiu nhưng TrầVvun Thiên Minh đuGã giữcy tay hắfpn lạYeqi.

“Mấyy cô phục vụ, chúng ta ở đNây ăn no hết rồi, cô gói luôn chỗ yến đAacó vào cùng với rượu và thứvhc ăn, tôi mang v.” TrầluIn Thiên Minh lớn tiếng nói. Chân phẩVHFm hồng yến này đfLương nhiên Trầyn Thiên Minh đoOfã có d đFJVHFnh trước, mấfpy ngườlli ở đeHVây chắByoc chắzMVn không ăn đmến, nhưng hắhlvn vn gọi sáu phầlnn đJfp cho sáu nữVvu nhân của mình ở nhà. Còn chỗ rượu và thứlac ăn này mang v cho bọn Lâm Quốc thoảOai mái một phen.

Cao Ngọc Nghịhlv trợn tròn mắfpt nhìn TrầEFVn Thiên Minh. Không nghĩIJ tên này lạIJi trơ tráo đaBBến như vy. KiểAacu này không nhữaZng không khiến tình đEFVach của mình mấlnt mt, ngược lạBhzi còn biếu hắAacn một bữhlva ngon lành. Trong khi mình thì như bịaZ cắhlvt tng khúc ruột.

TrầnTn Thiên Minh nhìn sắaNc mt Cao Ngọc Nghịln thay đaZổi đvlnến mấMny lầMnn, hắuGn cũng phi thườIJng đluImc ý, giơ giơ chén rượu nói: “Cao chủ tịzMVch, tht là đMna tạIJ anh. Hôm nay là ngày kỷ nim ba năm quen biết nhau của tôi và TiểaNu Nguyt, anh chng nhữEng ở đAacây chúc mng chúng tôi, lạmi còn mờEi đlaồ ăn và rượu uống ngon như vy. Ôi, ngườEi có tin, đEFVúng là ngườjNi có tin có khác! Một ngườfpi va có tin vưa đNẹp trai tốt bụng như anh, m nữEFV TiểuGu Châu ở trườang tôi khng đJNnh sẽ rấyalt thích.” xem chương mới tạEi tunghoanh(.)com

“Không có gì, không có gì” Cao Ngọc Nghịum thấpy TrầaZn Thiên Minh khen ngợi mình thì cũng quên nỗi đllau mà cao hứNng gt đjNumu. BấoOft quá đNiu khiến hắzMVn tứZYZc gin chính là hôm nay là ngày kỷ nim ba năm bọn họ quen nhau mà mình phảFJi ở đhlvây chúc mng.

“Tốt lắBhzm, vy đByoược rồi, bây giờYeq chúng tôi có vic phảoOfi đpi.” TrầHEn Thiên Minh đvlnluIng lên nói với Cao Ngọc Nghịvh.

Cao Ngọc NghịaN thấHlOy TrầAacn Thiên Minh đumpng lên thì nhìn Dương Quế Nguyt nói: “Tiểhu Nguyt, em ngồi lạFJi đnTi nha, lúc nữzMVa anh đlaưa em v, em không cầan phảHEi đmi xe bus cùng với thầzMVy TrầVvun.” Cao Ngọc NghịoOf cố tình hạzMV thấFJp TrầEn Thiên Minh.

“Ha ha, Cao chủ tịlach, anh yên tâm, hôm nay tôi mượn xe của ngườEFVi bạaBBn đoOfaZ đMnưa Tiểau Nguyt đhi chơi. Tiểlau Nguyt, ta đlni thôi, Cao chủ tịfLch, cảvhm ơn anh đumã mờBhzi, nếu như lầaBBn sau còn muốn đAaci cùng, nhớ báo cho tôi và TiểHEu Nguyt nhé.” Trầyaln Thiên Minh kéo tay Dương Quế Nguyt đnTi ra ngoài.

Dương Quế Nguyt thấVHFy Cao Ngọc NghịfL ở phía sau nhìn mình chằluIm chằumm thì không thểfL làm gì khác hơn là đVpla mc TrầNn Thiên Minh kéo đHEi. Tuy nhiên, đBhziu khiến nàng tứmc gin chính là Trầumn Thiên Minh cứm vô t mà ôm lấnTy mình đZYZi ra, đoOfJu tiên là hắOan kéo tay, sau đZYZó vòng ra sau ôm khiến cho cảaZ bộ ngc sữeHVa của mình ép sát vào bên ngườAaci hắVvun. Trầhlvn Thiên Minh, ngươi đumng có nhân lúc cháy nhà đvhi hôi của, Dương Quế Nguyt mắpng thầvhm.

Ra khỏi nhà hàng, Dương Quế Nguyt lp tứOdc quay lạhi xem Cao Ngọc NghịoOf có còn đyó hay không, nhìn thấVHFy hắfLn đluIã biến mấYeqt thì vội đhlvzMVy TrầYeqn Thiên Minh ra, giọng đMnNy căm hn: “Trầan Thiên Minh, có phảFNfi anh cố tình làm vy không?”

“Trờai ạla, hung nữFJ, cô không đnTng hung ác như vy có đaBBược không? Không phảyi là tôi sợ Cao Ngọc NghịN nhìn ra chúng ta giảfp dạFJng sao? Trờvlni ạfL, cô nghĩln tôi muốn làm vy lắvhm sao?” TrầJn Thiên Minh vẻ mt cũng trở nên tứuGc gin, hình như va rồi ngườaBBi bịqAE oan khuấcyt chính là hắjNn chứfp không phảfpi Dương Quế Nguyt.

Kỳ tht, va rồi cảluIm nhn hai ngọn núi của Dương Quế Nguyt tht là sảhlvng khoái, mc dù nàng có mc áo bên ngoài dày một chút nhưng TrầZYZn Thiên Minh vaanxc ảTTam nhn đOdược s mm mạEFVi và săn chắvlnc. Nếu có thểoOf sờll vuốt một chút thì tốt biết bao? Được rồi, không phảyi là vn chưa nói gì tới chuyn giá cảa hay sao?

“Hung nữIJ, va rồi tôi có nói, nếu tôi giúp cô thì cô cũng phảFJi đNáp ứEng tôi một vic.” Nói tới đNó hai mắVHFt TrầHEn Thiên Minh lạmi dâm đlaãng mà nhìn hai ngọn núi nhỏ cao vút của Dương Quế Nguyt.

Dương Quế Nguyt giảao hoạOdt nói: “H, TrầFNfn Thiên Minh, mới va rồi có ai đZYZáp ứaBBng anh không? Anh lúc đqAEó chỉOd nói ra đyaliu kin, tôi đIJã đeHVáp ứjNng đHEâu? Tốt nhấZYZt anh v nhà tn hưởng nốt hai bình rượu này đnTi, dù sao anh cũng lờNi lớn trong vụ này rồi. Còn nữfLa, Cao Ngọc NghịOa không phảaBBi là ngườvlni d chơi, anh phảaZi cẩjNn thn, ngàn vạyn lầoOfn không nên trêu vào hắeHVn nữAaca. Hẹn gp lạNi!” Dương Quế Nguyt nói xong lin quay ngườOai bỏ đzMVi.

“TrờJi ạyal, sao nói không giữluI lờai vy? Nếu không cho sờp phía trên thì cho sờy vuốt bên dưới một chút cũng đVpược mà.” TrầFJn Thiên Minh nhìn bóng lưng Dương Quế Nguyt rờHEi đJi lẩumm bẩVvum. Ôi, trên đBhzAaci có hai hạeHVng ngườVvui là tiểEu nhân và phụ nữp là khó lườeHVng nhấyalt, làm sao mình lạlli quên đJiu này cơ chứVp? Sớm biết vy thì thỏa thun đAaciu kin ngay lúc đaBBó có phảaZi tốt không.

“Tiên sinh, đJây là mấEy bao của ngài.” Môt nữfp nhân viên phục vụ mang theo hai bao đjNồ nhỏ đuGược gói cẩyn thn đfLưa tới trước mt Trầlln Thiên Minh.

Trầhn Thiên Minh tiếp nhn cườcyi hỏi: “Cô gái xinh đMnẹp, tấVHFt cảyal đllu ở đEây rồi chứp?”

“Toàn bộ đlnu đaã đqAEược gói lạai ở đByoây.” NữN nhân viên nhẹ nhàng l phép trảoOf lờlli.

“Tốt lắnTm, vy cảZYZm ơn cô, hẹn gp lạnTi.” TrầjNn Thiên Minh va nói va hướng tới chỗ bãi đqAEfL xe.

“Cái gì? Bốn mươi tám vạuGn?” Trong lúc đumó thì Cao Ngọc NghịoOf đyang kêu thấllt thanh tạYeqi bàn thanh toán.

NgườzMVi thu tin gt đzMVBhzu: “Đúng vy, tiên sinh, ngài có thểBhz xem lạJi chi tiết các món ngài gọi ở đpây.”

Cao Ngọc NghịeHV nhìn tờfp hóa đaơn, chỉBhz vào một chỗ nói: “Chúng ta chỉeHV gọi có ba bình tu trung chi vương, sao lạNi ghi năm bình ở đlnây? MấTTay ngườvhi ghi sai rồi.” Trách không đByoược bữJa cơm này nhiu tin như vy, hóa ra là tăng thêm hai bình rượu.

NgườaZi quảByon lý lắFNfc đoOfyu nói: “Tiên sinh, chúng tôi không nhầaZm đmâu ạVp, ban đByoEFVu các ngài gọi ba bình, nhưng sau đqAEó tiên sinh đBhzi cùng ngài đfpã nói với nhân viên phục vụ lấhlvy thêm hai bình, ngài ấZYZy cầVHFm đOai luôn rồi, cũng nói rằNng tiên sinh đZYZây sẽ trảhlv.”

“Cái gì? Hắlnn lạai còn lấVHFy thêm hai bình nữaZa sao?” Cao Ngọc NghịfL tứeHVc gin không nói nên lờfpi, TrầMnn Thiên Minh đEương nhiên lạzMVi mang tới bốn bình tu trung chi vương v, vịll chi nguyên chỗ đzMVó đfpã ba mươi vạmn rồi. truyn cp nht nhanh nhấfpt tạyali tung hoanh chấHlOm com

Đúng vy, ngài ấumy nói tiên sinh đaBBã cho phép ngài ấHEy mang đBhzi. Tiên sinh, tổng cộng của các ngài hết bốn tám vạJn bảaZy ngàn sáu nhưng vì ngài có thẻ vip nên chúng tôi thu bốn tám vạaBBn thôi.”

Không còn cách nào khác, Cao Ngọc NghịN đluIành phảMni móc túi ra, “TrầzMVn Thiên Minh, mày đumợi đVHFó, sẽ biết tay tao.” Va trảfL tin hắfLn va oán hn nói trong lòng.

“Ăn tối thôi!” TrầaNn Thiên Minh va v đnTến nhà đuGã lớn tiếng kêu lên.

“Lão Đvlni, anh mua gì cho chúng em vy?” Trương Ngạyaln Thanh thấByoy TrầYeqn Thiên Minh v với một đfLống đhlvồ lớn trên tay thì ngạaBBc nhiên hỏi.

“Toàn là đpồ tốt. Hôm nay anh thịFJt đyược một tên to đaNmu, chỉIJ riêng bốn bình rượu này cũng đVHFã ba mươi vạhn rồi, mau gọi các huynh đAac xuống đcyây, chúng ta uống một trn đumã đFNfBhzi nào.” TrầOan Thiên Minh tươi cườnTi nói với mọi ngườyi.

Trương Ngạumn Thanh nói với TrầnTn Thiên Minh: “Lão ĐVvui, đmây không phảAaci là hồng yến cc phẩHlOm sao? Em nghe nói ăn cái này rấBhzt tốt cho dung mạpo đNó.”

“Tốt cái đNJu mi đuGó, đVpây là món đaZJ cho ngươi ăn sao? Sáu chung này dành riêng cho các chịMn dâu ngươi ăn, ngay cảfL ta cũng không có mà ăn. Ôi, sớm biết vy ta gọi mườMni chung có phảlli giờll đAacược nếm th rồi không.” Nói xong Trầlnn Thiên Minh cầaNm sáu chung tổ yến lên lầqAEu.

“Các lão bà, lão công dùng chính ba tháng tin lương của mình mua cc phẩYeqm hồng yến v đyây, mọi ngườvlni mau ra ăn đyi! Cái này ăn vào sẽ khiến thân thểaZ trở nên hấpp dn.” Trầhlvn Thiên Minh lớn tiếng đlai vào đJumi sảcynh.

  • Gửi lúc 12:42 Ngày 11/04/2013

    unnamed90

    Vice car lone ông "con" nào phụ trách truyện này mà làm ăn thất trách quá vậy? Bê nguyên từng tảng convert paste vào, éo biên éo dịch thậm chí là đéo đọc à...

  • Gửi lúc 17:43 Ngày 19/03/2013

    beelzebub

    có nhóm dịch nào dich lai mấy chuong gần đây cho dễ đọc hơn dc ko nhj~

  • Gửi lúc 14:53 Ngày 08/01/2013

    giangk0yn01

    truyện này k ra nữa à ad?????