Trang chủ / Đô Thị / Lưu Manh Lão Sư / Chương 617 : Đúng là người có tiền.

Lưu Manh Lão Sư

Chương 617 : Đúng là người có tiền.




Lưu Manh Lão Sư
Tác giảXS: DạGoZ Dộc Túy
Chương 617: Đúng là ngườui có tin.

Ngườci dịsFch: Ngạuo Thiên Môn
Nguồn: Vip.vandan






Va rồi cũng nhờALV Cao Ngọc Nghịfx ra oai một chút nên mấtLy món ngon mà TrầYtn Thiên Minh gọi chng mấxy chốc đxã đYược mang lên. TrầoRn Thiên Minh nói với Cao Ngọc NghịYt: “Cao chủ tịWRsch, có muốn tôi mờLhi mấtQWy bằbung hữYwYu của anh ngồi ăn cùng luôn không.”

Cao Ngọc NghịVbW khoát tay nói: “Mấwxy ngườjtni đcó là bảoNo tiêu của tôi, không phảoNi là bằVOng hữjKhu, con ngườYi tôi không phảWii gp ai cũng tùy tin kết giao.”

TrầPotn Thiên Minh liếc nhìn bốn ngườYi kia, phát hin cảZX bốn ngườVbWi đjtnu bấvHt đsFộng không tỏ thái đzGAộ gì. Có vẻ như nhữsFng ngườYi này đhZYu đYwYã trảXSi qua huấKPkn luyn nghiêm ngt. Mà đRjzc bit là cái hình gồ gồ nổi lên trên thắxt lưng bọn họ, rõ ràng là ai cũng có một khẩju súng giắzGAt lưng. Nhìn huyt thái dương nhô lên của họ thì võ công cũng không cao lắkXvm. Thế nhưng nhìn ai cũng có khí chấtLt của quân nhân, không lẽ đzGAu là bộ đVOội xuấtLt ngũ? Như vy so với mườii ngườYi bảvHo tiêu của Hoàng Na cũng không phảQni là thấwxjp kém. Rốt cuộc Cao Ngọc Nghịi là ngườzGAi như thế nào mà có thểALV mờCxi đvHược nhữVOng bảYto tiêu như vy?

“Ồ, vy sao? Vy chúng ta ăn thôi, Tiểwxu Nguyt, dạZXo này em hơi gầxy, nên ăn nhiu vào, dù sao chúng ta cũng không phảWii trảsF tin.” TrầYwYn Thiên Minh va cườbui va nói. Cái này hắWin cũng ám chỉx luôn vic Dương Quế Nguyt không phảvHi trảnvV tin bữia hôm nay, coi như một mũi tên trúng hai đxích.

“Tốt, Thiên Minh, anh cũng ăn nhiu vào đGoZVfCy!” Dương Quế Nguyt không còn cách nào khác, cũng tỏ ra hứZXng thú đKPkóng kịZXch cùng TrầjKhn Thiên Minh, “thầVfCy giáo như anh làm vic rấxt khổ cc, cầVbWn phảvHi bồi bổ tht nhiu, đjKhc bit là não. Anh ăn món đzGAsFu tiên hạkXvc này đvjwi.” H, đGoZây chính là ngươi t chuốc lấKjy, dám nói xéo ta sao. Dương Quế Nguyt lẩtQWm bẩhZYm trong lòng.

Trầbun Thiên Minh lộ vẻ chán ghét nhìn cái đubuu tiên hạuc mà Dương Quế Nguyt va gắjp cho mình, quay sang Cao Ngọc NghịxWV nói: “Cao chủ tịvHch, anh làm vịWRs trí to như vy, nhấXSt đwxVbWnh rấRjzt khổ cc, anh ăn tiên hạtQWc này đtQWj bồi bổ thân thểkXv đYi. Đây dù sao cũng là TiểvHu Nguyt gắoRp cho, anh nhấCxt đnvVVbWnh phảwxi ăn đxWVó!”

Cao Ngọc NghịxWV vẻ mt đhZYương nhiên lộ rõ s đALVau khổ, cái đGoZQnu tiên hạxc thì làm sao mà ăn cơ chứvH? TrầjKhn Thiên Minh gắIIRp cho mình món này, lạwxi còn nói là của TiểVbWu nguyt, không ăn thì sợ TiểGoZu Nguyt không vui, mà ăn thì sao mà nuốt nổi đvjwây? Rốt cục hắjKhn đhZYành phảKPki cứtL đRcsF lạFi trong bát.

“Nào, Cao chủ tịIIRch, chúng ta uống chút rượu đRjzi.” Trầcn Thiên Minh va cườVfCi va nói.

“TrầFn sư phụ, tôi không phảVfCi là ngườvjwi uống đVbWược nhiu rượu, đPottQW tôi uống một chút thôi.” Cao Ngọc NghịVbW nhìn món rượu đCxKjt giá của mình cứYt bịoR tên kia uống ng c mà đVbWau hết cảCx ruột. HắWRsn không phảhZYi không uống đxWVược rượu, mà căn bảtLn là không muốn uống nhiu, cứWRs uống một ít thì cơ hội trảhZY lạkXvi hai bình sẽ nhiu.

“Ôi, nguyên lai anh không biết uống rượu, tht không phảii chút nào, Tiểuu Nguyt, vy hai chúng ta uống nào.” TrầZsn Thiên Minh đjưa cho Dương Quế Nguyt một chén rượu rồi cảALV hai vui vẻ uống với nhau.

TrầPotn Thiên Minh và Dương Quế Nguyt càng vui vẻ cườKPki nói uống rượu bao nhiêu thì Cao Ngọc Nghịbu càng đxau lòng bấYwYy nhiêu.

Bọn họ điã ăn uống no say rồi nhưng thứCxc ăn trên bàn vn còn đjtnến hơn ba phầin tư, mấcy món ăn thm chí còn chưa đKjộng đvHũa. Mc dù thứCxc ăn đRctL lạsFi nguyên cảjtn đVOĩoNa, nhưng khng đQnVOnh nhà hàng sẽ không bớt tin. Cao Ngọc NghịYt mc dù đYwYau lòng nhưng đxWViu hắKPkn hy vọng vn là có thểoR trảtQW lạZsi hai bình rượu một vạPotn đWRsô một bình kia.

“Tiểuu Nguyt, em ăn no rồi sao?” TrầWRsn Thiên Minh ra vẻ quan tâm hỏi thăm. Đương nhiên Dương Quế Nguyt ăn uống no hay không chng liên quan tới hắYwYn, chng qua làm trò trước mt Cao Ngọc NghịQn mà thôi.

“Ăn no rồi.” Dương Quế Nguyt cũng ra vẻ ngọt ngào cườoNi nói.

Cao Ngọc NghịWRs nhìn bàn tic nói: “Trầxn sư phụ, anh không uống nữQna, vy chỗ rượu này…” Cao Ngọc NghịKj đVfCưa tay ra đYzGAnh cầZXm lấwxjy hai bình rượu chưa mở.

Nhưng TrầVfCn Thiên Minh điã nhanh tay hơn chộp lạvHi: “Cao chủ tịwxch, rõ ràng anh có ý cho tôi mang hai bình rượu này v đoRúng không? Cao chủ tịxch, anh tht là tốt đWYó, không biết uống rượu, biết tôi thích uống, nên cho tôi mang v. Cô gái, phin cô gói hai bình rượu này lạsFi, tôi mang v nhà.”

“Cái này…” Cao Ngọc NghịzGA chợt thấYy trong tim nhói lên một cái, đfxây chính là mườALVi mấzGAy vạVbWn nhân dân t đsFó? Tên Trầvjwn Thiên Minh kia cũng quá đYwYộc ác mà.

“Sao? CảkXv chỗ thứKPkc ăn này nữvjwa hảVbW? Ồ, Cao chủ tịZXch , anh tht là ngườLhi tốt mà, biết thầWiy giáo chúng ta không có đVbWiu kin ăn uống tốt như vy mà. Cô gái, cho tôi mấtLy cái bao, gói tấWit cảnvV chỗ đfxồ ăn này lạLhi nhé. Được, vy sáu phầYtn yến thượng phẩRjzm đjã mang tới chưa vy?” TrầIIRn Thiên Minh quay sang nói với mấwxjy ngườRci phục vụ. Nhà hàng thấvHy bọn TrầKPkn Thiên Minh gọi nhiu đbuồ ăn sang trọng nên đcã cho tới ba ngườPoti đXSVfCng ở đfxây phục vụ bọn họ.

“Thiên Minh, em no rồi, không ăn thêm đxược món yến nữxa đoRâu.” Dương Quế Nguyt hướng Trầin Thiên Minh lắZXc đxKju.

Cao Ngọc NghịYt cũng vội vàng nói: “Tôi cũng no rồi. Vy mọi ngườji ai cũng no rồi, cô gái, không cầhZYn mang thêm gì nữtQWa đWiâu.” Cao Ngọc Nghịvjw giơ tay lên ra hiu nhưng Trầin Thiên Minh đVOã giữWi tay hắvHn lạFi.

“Mấwxy cô phục vụ, chúng ta ở đZsây ăn no hết rồi, cô gói luôn chỗ yến đuó vào cùng với rượu và thứxc ăn, tôi mang v.” TrầVbWn Thiên Minh lớn tiếng nói. Chân phẩoNm hồng yến này đkXvương nhiên TrầPotn Thiên Minh đxã có d đLhvjwnh trước, mấoRy ngườwxi ở điây chắQnc chắoRn không ăn đvHến, nhưng hắYtn vn gọi sáu phầjtnn đFwxj cho sáu nữZs nhân của mình ở nhà. Còn chỗ rượu và thứxc ăn này mang v cho bọn Lâm Quốc thoảFi mái một phen.

Cao Ngọc Nghịbu trợn tròn mắZXt nhìn TrầYtn Thiên Minh. Không nghĩF tên này lạoNi trơ tráo đYtến như vy. KiểCxu này không nhữvjwng không khiến tình đhZYcch của mình mấvHt mt, ngược lạGoZi còn biếu hắGoZn một bữVbWa ngon lành. Trong khi mình thì như bịkXv cắVbWt tng khúc ruột.
truyn đYwYược lấRcy t website tung hoanh
TrầQnn Thiên Minh nhìn sắWic mt Cao Ngọc NghịZX thay đjKhổi đuến mấvjwy lầQnn, hắhZYn cũng phi thườxng đCxxc ý, giơ giơ chén rượu nói: “Cao chủ tịvjwch, tht là đwxja tạnvV anh. Hôm nay là ngày kỷ nim ba năm quen biết nhau của tôi và Tiểnu Nguyt, anh chng nhữFng ở đKPkây chúc mng chúng tôi, lạci còn mờui đKPkồ ăn và rượu uống ngon như vy. Ôi, ngườwxji có tin, đYwYúng là ngườWRsi có tin có khác! Một ngườFi va có tin vưa đhZYẹp trai tốt bụng như anh, m nữZs TiểoNu Châu ở trườWRsng tôi khng đoRXSnh sẽ rấYwYt thích.”

“Không có gì, không có gì” Cao Ngọc Nghịx thấtQWy TrầxWVn Thiên Minh khen ngợi mình thì cũng quên nỗi đwxjau mà cao hứjtnng gt đkXvnvVu. BấVfCt quá đwxjiu khiến hắxn tứxc gin chính là hôm nay là ngày kỷ nim ba năm bọn họ quen nhau mà mình phảLhi ở đnvVây chúc mng.

“Tốt lắLhm, vy đsFược rồi, bây giờc chúng tôi có vic phảtLi đRjzi.” Trầnn Thiên Minh đCxnng lên nói với Cao Ngọc Nghịi.

Cao Ngọc NghịZs thấuy TrầQnn Thiên Minh đGoZFng lên thì nhìn Dương Quế Nguyt nói: “TiểGoZu Nguyt, em ngồi lạwxi đVbWi nha, lúc nữxa anh đLhưa em v, em không cầvHn phảii đGoZi xe bus cùng với thầKPky Trầjn.” Cao Ngọc NghịKj cố tình hạYt thấLhp TrầtLn Thiên Minh.

“Ha ha, Cao chủ tịKjch, anh yên tâm, hôm nay tôi mượn xe của ngườxi bạFn đij đcưa TiểjKhu Nguyt đsFi chơi. Tiểbuu Nguyt, ta đXSi thôi, Cao chủ tịfxch, cảKjm ơn anh đoRã mờui, nếu như lầoRn sau còn muốn đGoZi cùng, nhớ báo cho tôi và TiểRjzu Nguyt nhé.” TrầFn Thiên Minh kéo tay Dương Quế Nguyt đYi ra ngoài.

Dương Quế Nguyt thấWYy Cao Ngọc Nghịn ở phía sau nhìn mình chằjtnm chằWRsm thì không thểY làm gì khác hơn là đjKhPot mc Trầvjwn Thiên Minh kéo đxWVi. Tuy nhiên, đjiu khiến nàng tứvHc gin chính là TrầsFn Thiên Minh cứjKh vô t mà ôm lấcy mình đYi ra, đZsxWVu tiên là hắwxn kéo tay, sau đVbWó vòng ra sau ôm khiến cho cảVO bộ ngc sữWYa của mình ép sát vào bên ngườjKhi hắWYn. TrầtLn Thiên Minh, ngươi đKjng có nhân lúc cháy nhà đQni hôi của, Dương Quế Nguyt mắWRsng thầbum.

Ra khỏi nhà hàng, Dương Quế Nguyt lp tứKjc quay lạVfCi xem Cao Ngọc Nghịc có còn đZsó hay không, nhìn thấtLy hắRjzn đZsã biến mấnvVt thì vội đxWVtLy Trầxn Thiên Minh ra, giọng đCxALVy căm hn: “TrầYwYn Thiên Minh, có phảZsi anh cố tình làm vy không?”

“TrờKji ạvjw, hung nữfx, cô không đoNng hung ác như vy có đtQWược không? Không phảKji là tôi sợ Cao Ngọc NghịZX nhìn ra chúng ta giảXS dạVfCng sao? Trờxi ạc, cô nghĩoN tôi muốn làm vy lắVbWm sao?” TrầWin Thiên Minh vẻ mt cũng trở nên tứxc gin, hình như va rồi ngườGoZi bịu oan khuấkXvt chính là hắin chứRc không phảRjzi Dương Quế Nguyt.

Kỳ tht, va rồi cảbum nhn hai ngọn núi của Dương Quế Nguyt tht là sảLhng khoái, mc dù nàng có mc áo bên ngoài dày một chút nhưng Trầxn Thiên Minh vaanxc ảnvVm nhn đuược s mm mạjtni và săn chắzGAc. Nếu có thểZs sờwx vuốt một chút thì tốt biết bao? Được rồi, không phảui là vn chưa nói gì tới chuyn giá cảVfC hay sao?

“Hung nữWRs, va rồi tôi có nói, nếu tôi giúp cô thì cô cũng phảRci đKPkáp ứxWVng tôi một vic.” Nói tới đwxjó hai mắjtnt TrầtLn Thiên Minh lạVfCi dâm đbuãng mà nhìn hai ngọn núi nhỏ cao vút của Dương Quế Nguyt.

Dương Quế Nguyt giảxo hoạzGAt nói: “H, TrầFn Thiên Minh, mới va rồi có ai đLháp ứung anh không? Anh lúc đVOó chỉVfC nói ra đwxiu kin, tôi đPotã đWiáp ứCxng đCxâu? Tốt nhấxWVt anh v nhà tn hưởng nốt hai bình rượu này đALVi, dù sao anh cũng lờji lớn trong vụ này rồi. Còn nữPota, Cao Ngọc Nghịc không phảtLi là ngườxi d chơi, anh phảPoti cẩWRsn thn, ngàn vạLhn lầkXvn không nên trêu vào hắbun nữWYa. Hẹn gp lạvjwi!” Dương Quế Nguyt nói xong lin quay ngườVbWi bỏ đLhi.

“TrờnvVi ạwxj, sao nói không giữxWV lờQni vy? Nếu không cho sờKj phía trên thì cho sờRc vuốt bên dưới một chút cũng đGoZược mà.” TrầxWVn Thiên Minh nhìn bóng lưng Dương Quế Nguyt rờRci đci lẩwxm bẩim. Ôi, trên đici có hai hạoNng ngườWYi là tiểVbWu nhân và phụ nữoR là khó lườYwYng nhấVOt, làm sao mình lạRjzi quên đjKhiu này cơ chứZs? Sớm biết vy thì thỏa thun đPotiu kin ngay lúc đCxó có phảVOi tốt không.

“Tiên sinh, đVbWây là mấZXy bao của ngài.” Môt nữWi nhân viên phục vụ mang theo hai bao đvHồ nhỏ đWRsược gói cẩhZYn thn đwxjưa tới trước mt TrầzGAn Thiên Minh.

TrầWin Thiên Minh tiếp nhn cườWRsi hỏi: “Cô gái xinh đVbWẹp, tấxt cảKj đQnu ở đxây rồi chứGoZ?”

“Toàn bộ đoNu đALVã đxược gói lạkXvi ở đYây.” Nữx nhân viên nhẹ nhàng l phép trảY lờXSi.

“Tốt lắhZYm, vy cảwxjm ơn cô, hẹn gp lạni.” TrầCxn Thiên Minh va nói va hướng tới chỗ bãi đtLfx xe.

“Cái gì? Bốn mươi tám vạCxn?” Trong lúc đtLó thì Cao Ngọc NghịYwY đXSang kêu thấnt thanh tạxi bàn thanh toán.
xem chương mới tạtLi tunghoanh(.)com
Ngườxi thu tin gt đnvVxu: “Đúng vy, tiên sinh, ngài có thểWY xem lạxi chi tiết các món ngài gọi ở đuây.”

Cao Ngọc NghịzGA nhìn tờtL hóa đtQWơn, chỉKj vào một chỗ nói: “Chúng ta chỉALV gọi có ba bình tu trung chi vương, sao lạwxi ghi năm bình ở đLhây? MấxWVy ngườwxi ghi sai rồi.” Trách không đhZYược bữYta cơm này nhiu tin như vy, hóa ra là tăng thêm hai bình rượu.

Ngườjtni quảKjn lý lắbuc đhZYRjzu nói: “Tiên sinh, chúng tôi không nhầoRm đvHâu ạkXv, ban đcVOu các ngài gọi ba bình, nhưng sau đjKhó tiên sinh đXSi cùng ngài đuã nói với nhân viên phục vụ lấtLy thêm hai bình, ngài ấiy cầwxjm đxi luôn rồi, cũng nói rằzGAng tiên sinh đtLây sẽ trảkXv.”

“Cái gì? Hắfxn lạFi còn lấWRsy thêm hai bình nữca sao?” Cao Ngọc NghịIIR tứKPkc gin không nói nên lờVbWi, TrầRcn Thiên Minh đIIRương nhiên lạoRi mang tới bốn bình tu trung chi vương v, vịRjz chi nguyên chỗ đcó điã ba mươi vạxWVn rồi.

Đúng vy, ngài ấoNy nói tiên sinh đvHã cho phép ngài ấWYy mang đALVi. Tiên sinh, tổng cộng của các ngài hết bốn tám vạbun bảhZYy ngàn sáu nhưng vì ngài có thẻ vip nên chúng tôi thu bốn tám vạzGAn thôi.”

Không còn cách nào khác, Cao Ngọc NghịQn đwxjành phảtQWi móc túi ra, “TrầxWVn Thiên Minh, mày đXSợi đfxó, sẽ biết tay tao.” Va trảwx tin hắxWVn va oán hn nói trong lòng.

“Ăn tối thôi!” Trầjtnn Thiên Minh va v đxến nhà đxã lớn tiếng kêu lên.

“Lão ĐALVi, anh mua gì cho chúng em vy?” Trương Ngạjn Thanh thấfxy TrầYtn Thiên Minh v với một đVfCống đjtnồ lớn trên tay thì ngạYc nhiên hỏi.

“Toàn là đfxồ tốt. Hôm nay anh thịvHt đWRsược một tên to đsFRcu, chỉRjz riêng bốn bình rượu này cũng đFã ba mươi vạYtn rồi, mau gọi các huynh đtL xuống đvHây, chúng ta uống một trn đxã đuxi nào.” TrầPotn Thiên Minh tươi cườji nói với mọi ngườCxi.

Trương Ngạjtnn Thanh nói với TrầKPkn Thiên Minh: “Lão ĐkXvi, đWYây không phảvjwi là hồng yến cc phẩVfCm sao? Em nghe nói ăn cái này rấYtt tốt cho dung mạfxo đtLó.”

“Tốt cái đujtnu mi đjKhó, đxây là món đKPkVO cho ngươi ăn sao? Sáu chung này dành riêng cho các chịLh dâu ngươi ăn, ngay cảWi ta cũng không có mà ăn. Ôi, sớm biết vy ta gọi mườsFi chung có phảYti giờVfC đWRsược nếm th rồi không.” Nói xong TrầYtn Thiên Minh cầkXvm sáu chung tổ yến lên lầZsu.

“Các lão bà, lão công dùng chính ba tháng tin lương của mình mua cc phẩjKhm hồng yến v đkXvây, mọi ngườzGAi mau ra ăn đYti! Cái này ăn vào sẽ khiến thân thểXS trở nên hấGoZp dn.” TrầYtn Thiên Minh lớn tiếng đKPki vào đWYsFi sảCxnh.

  • Gửi lúc 12:42 Ngày 11/04/2013

    unnamed90

    Vice car lone ông "con" nào phụ trách truyện này mà làm ăn thất trách quá vậy? Bê nguyên từng tảng convert paste vào, éo biên éo dịch thậm chí là đéo đọc à...

  • Gửi lúc 17:43 Ngày 19/03/2013

    beelzebub

    có nhóm dịch nào dich lai mấy chuong gần đây cho dễ đọc hơn dc ko nhj~

  • Gửi lúc 14:53 Ngày 08/01/2013

    giangk0yn01

    truyện này k ra nữa à ad?????