Trang chủ / Đô Thị / Lưu Manh Lão Sư / Chương 617 : Đúng là người có tiền.

Lưu Manh Lão Sư

Chương 617 : Đúng là người có tiền.




Lưu Manh Lão Sư
Tác giảzlq: DạMJ Dộc Túy
Chương 617: Đúng là ngườjJi có tin.

NgườYrci dịBfch: NgạWBRo Thiên Môn
Nguồn: Vip.vandan






Va rồi cũng nhờOuf Cao Ngọc NghịCV ra oai một chút nên mấIvy món ngon mà TrầOufn Thiên Minh gọi chng mấrpOy chốc đNaã đWBRược mang lên. TrầVun Thiên Minh nói với Cao Ngọc NghịRb: “Cao chủ tịLuOch, có muốn tôi mờiTi mấvjy bằVng hữYrcu của anh ngồi ăn cùng luôn không.”

Cao Ngọc Nghịvu khoát tay nói: “MấeOWy ngườlki đIvó là bảzlqo tiêu của tôi, không phảufi là bằYZzng hữIvu, con ngườciNi tôi không phảEi gp ai cũng tùy tin kết giao.”

Trầun Thiên Minh liếc nhìn bốn ngườYrci kia, phát hin cảW bốn ngườYrci đNsu bấciNt đqtộng không tỏ thái đWộ gì. Có vẻ như nhữVng ngườti này đMJu đciNã trảVui qua huấYZzn luyn nghiêm ngt. Mà đuc bit là cái hình gồ gồ nổi lên trên thắOMNt lưng bọn họ, rõ ràng là ai cũng có một khẩYYru súng giắNat lưng. Nhìn huyt thái dương nhô lên của họ thì võ công cũng không cao lắYZzm. Thế nhưng nhìn ai cũng có khí chấNst của quân nhân, không lẽ đjJu là bộ đIvội xuấYZzt ngũ? Như vy so với mườRbi ngườOMNi bảNao tiêu của Hoàng Na cũng không phảji là thấOMNp kém. Rốt cuộc Cao Ngọc NghịiT là ngườNii như thế nào mà có thểu mờrpOi đzlqược nhữEng bảqto tiêu như vy?

“Ồ, vy sao? Vy chúng ta ăn thôi, TiểrYeu Nguyt, dạlWo này em hơi gầrpOy, nên ăn nhiu vào, dù sao chúng ta cũng không phảeyci trảJ tin.” TrầuUun Thiên Minh va cườjJi va nói. Cái này hắJn cũng ám chỉcLP luôn vic Dương Quế Nguyt không phảrYei trảBf tin bữOufa hôm nay, coi như một mũi tên trúng hai đplQích.

“Tốt, Thiên Minh, anh cũng ăn nhiu vào đrYecLPy!” Dương Quế Nguyt không còn cách nào khác, cũng tỏ ra hứtng thú đWBRóng kịlWch cùng TrầQcn Thiên Minh, “thầYrcy giáo như anh làm vic rấMJt khổ cc, cầVn phảYYri bồi bổ tht nhiu, điTc bit là não. Anh ăn món đyCIplQu tiên hạBfc này đciNi.” H, đYZzây chính là ngươi t chuốc lấjJy, dám nói xéo ta sao. Dương Quế Nguyt lẩum bẩrYem trong lòng.

TrầLuOn Thiên Minh lộ vẻ chán ghét nhìn cái đuOufu tiên hạNsc mà Dương Quế Nguyt va gắYrcp cho mình, quay sang Cao Ngọc NghịBf nói: “Cao chủ tịVch, anh làm vịOuf trí to như vy, nhấlkt đuunh rấPVjt khổ cc, anh ăn tiên hạqtc này đYZzlW bồi bổ thân thểOE đBfi. Đây dù sao cũng là TiểOufu Nguyt gắYZzp cho, anh nhấIvt đBfOMNnh phảfmi ăn đWBRó!”

Cao Ngọc NghịVu vẻ mt đZvNương nhiên lộ rõ s đeOWau khổ, cái đyCIcLPu tiên hạWBRc thì làm sao mà ăn cơ chứW? Trầqtn Thiên Minh gắvjp cho mình món này, lạWBRi còn nói là của TiểUYeu nguyt, không ăn thì sợ TiểNiu Nguyt không vui, mà ăn thì sao mà nuốt nổi đNaây? Rốt cục hắZvNn đeOWành phảYYri cứrYe đYZzrYe lạEi trong bát.

“Nào, Cao chủ tịrpOch, chúng ta uống chút rượu đNii.” TrầWn Thiên Minh va cườOMNi va nói.

“TrầplQn sư phụ, tôi không phảeyci là ngườNii uống đeycược nhiu rượu, đuUuOuf tôi uống một chút thôi.” Cao Ngọc NghịOE nhìn món rượu đNiNit giá của mình cứv bịj tên kia uống ng c mà đjau hết cảMJ ruột. Hắvun không phảvji không uống điTược rượu, mà căn bảOMNn là không muốn uống nhiu, cứfm uống một ít thì cơ hội trảYZz lạMJi hai bình sẽ nhiu.

“Ôi, nguyên lai anh không biết uống rượu, tht không phảfmi chút nào, Tiểuu Nguyt, vy hai chúng ta uống nào.” TrầOEn Thiên Minh đjJưa cho Dương Quế Nguyt một chén rượu rồi cảYZz hai vui vẻ uống với nhau.

TrầVn Thiên Minh và Dương Quế Nguyt càng vui vẻ cườOMNi nói uống rượu bao nhiêu thì Cao Ngọc NghịOuf càng đvau lòng bấJy nhiêu.

Bọn họ đOufã ăn uống no say rồi nhưng thứlkc ăn trên bàn vn còn đOEến hơn ba phầYYrn tư, mấyCIy món ăn thm chí còn chưa điTộng đUYeũa. Mc dù thứuc ăn đfmV lạCVi nguyên cảciN đciNĩva, nhưng khng đWVnh nhà hàng sẽ không bớt tin. Cao Ngọc NghịLuO mc dù đCVau lòng nhưng đWiu hắplQn hy vọng vn là có thểUYe trảV lạYrci hai bình rượu một vạBfn đrpOô một bình kia.

“TiểWu Nguyt, em ăn no rồi sao?” TrầRbn Thiên Minh ra vẻ quan tâm hỏi thăm. Đương nhiên Dương Quế Nguyt ăn uống no hay không chng liên quan tới hắtn, chng qua làm trò trước mt Cao Ngọc NghịplQ mà thôi.

“Ăn no rồi.” Dương Quế Nguyt cũng ra vẻ ngọt ngào cườOufi nói.

Cao Ngọc NghịYYr nhìn bàn tic nói: “TrầjJn sư phụ, anh không uống nữcLPa, vy chỗ rượu này…” Cao Ngọc NghịNs đBfưa tay ra đvuMJnh cầjJm lấWy hai bình rượu chưa mở.

Nhưng TrầVn Thiên Minh điTã nhanh tay hơn chộp lạyCIi: “Cao chủ tịyCIch, rõ ràng anh có ý cho tôi mang hai bình rượu này v đciNúng không? Cao chủ tịfmch, anh tht là tốt đeOWó, không biết uống rượu, biết tôi thích uống, nên cho tôi mang v. Cô gái, phin cô gói hai bình rượu này lạNai, tôi mang v nhà.”

“Cái này…” Cao Ngọc NghịplQ chợt thấjJy trong tim nhói lên một cái, đcLPây chính là mườji mấuy vạJn nhân dân t đJó? Tên Trầlkn Thiên Minh kia cũng quá đVộc ác mà.

“Sao? CảPVj chỗ thứPVjc ăn này nữCVa hảrYe? Ồ, Cao chủ tịWBRch , anh tht là ngườuUui tốt mà, biết thầMJy giáo chúng ta không có đufiu kin ăn uống tốt như vy mà. Cô gái, cho tôi mấlWy cái bao, gói tấeyct cảt chỗ đOufồ ăn này lạzlqi nhé. Được, vy sáu phầufn yến thượng phẩWm đEã mang tới chưa vy?” TrầCVn Thiên Minh quay sang nói với mấQcy ngườti phục vụ. Nhà hàng thấNiy bọn TrầWn Thiên Minh gọi nhiu điồ ăn sang trọng nên đvjã cho tới ba ngườjJi đYrcBfng ở đOufây phục vụ bọn họ.

“Thiên Minh, em no rồi, không ăn thêm đrYeược món yến nữNia đNsâu.” Dương Quế Nguyt hướng Trầzlqn Thiên Minh lắNic đzlqeycu.

Cao Ngọc NghịrYe cũng vội vàng nói: “Tôi cũng no rồi. Vy mọi ngườOufi ai cũng no rồi, cô gái, không cầun mang thêm gì nữia đMJâu.” Cao Ngọc Nghịu giơ tay lên ra hiu nhưng Trầqtn Thiên Minh đOufã giữjJ tay hắOMNn lạWBRi.

“MấWy cô phục vụ, chúng ta ở đcLPây ăn no hết rồi, cô gói luôn chỗ yến đuó vào cùng với rượu và thứvjc ăn, tôi mang v.” TrầCVn Thiên Minh lớn tiếng nói. Chân phẩUYem hồng yến này đjương nhiên TrầNin Thiên Minh đRbã có d đZvNlknh trước, mấVuy ngườZvNi ở đMJây chắeycc chắyCIn không ăn đOufến, nhưng hắiTn vn gọi sáu phầjJn đyCIt cho sáu nữyCI nhân của mình ở nhà. Còn chỗ rượu và thứMJc ăn này mang v cho bọn Lâm Quốc thoảIvi mái một phen.

Cao Ngọc NghịYZz trợn tròn mắIvt nhìn Trầufn Thiên Minh. Không nghĩOuf tên này lạui trơ tráo đcLPến như vy. KiểrYeu này không nhữung không khiến tình đBfufch của mình mấNat mt, ngược lạRbi còn biếu hắlWn một bữMJa ngon lành. Trong khi mình thì như bịNa cắuUut tng khúc ruột.

TrầLuOn Thiên Minh nhìn sắiTc mt Cao Ngọc NghịNi thay đjổi đZvNến mấuy lầufn, hắYYrn cũng phi thườfmng đjic ý, giơ giơ chén rượu nói: “Cao chủ tịrYech, tht là đua tạvu anh. Hôm nay là ngày kỷ nim ba năm quen biết nhau của tôi và TiểQcu Nguyt, anh chng nhữrYeng ở đEây chúc mng chúng tôi, lạciNi còn mờiTi điồ ăn và rượu uống ngon như vy. Ôi, ngườOEi có tin, đWBRúng là ngườLuOi có tin có khác! Một ngườfmi va có tin vưa đplQẹp trai tốt bụng như anh, m nữjJ TiểZvNu Châu ở trườJng tôi khng đMJBfnh sẽ rấzlqt thích.”

“Không có gì, không có gì” Cao Ngọc NghịVu thấufy Trầtn Thiên Minh khen ngợi mình thì cũng quên nỗi đOMNau mà cao hứtng gt đuUurpOu. Bấit quá đWiu khiến hắPVjn tứuc gin chính là hôm nay là ngày kỷ nim ba năm bọn họ quen nhau mà mình phảIvi ở đciNây chúc mng.

“Tốt lắum, vy đtược rồi, bây giờuUu chúng tôi có vic phảBfi đVi.” TrầrpOn Thiên Minh đplQrYeng lên nói với Cao Ngọc Nghịlk.

Cao Ngọc NghịMJ thấiy TrầCVn Thiên Minh đjJYZzng lên thì nhìn Dương Quế Nguyt nói: “TiểQcu Nguyt, em ngồi lạui đeOWi nha, lúc nữjJa anh đvưa em v, em không cầVn phảvi đplQi xe bus cùng với thầMJy TrầPVjn.” Cao Ngọc NghịjJ cố tình hạBf thấtp TrầOMNn Thiên Minh.

“Ha ha, Cao chủ tịVch, anh yên tâm, hôm nay tôi mượn xe của ngườQci bạJn đplQvu đUYeưa Tiểufu Nguyt đOufi chơi. TiểUYeu Nguyt, ta đVi thôi, Cao chủ tịQcch, cảlWm ơn anh đQcã mờlki, nếu như lầfmn sau còn muốn đYrci cùng, nhớ báo cho tôi và TiểNsu Nguyt nhé.” TrầOufn Thiên Minh kéo tay Dương Quế Nguyt đWBRi ra ngoài.

Dương Quế Nguyt thấufy Cao Ngọc NghịV ở phía sau nhìn mình chằjm chằim thì không thểplQ làm gì khác hơn là đIvcLP mc TrầYZzn Thiên Minh kéo đeOWi. Tuy nhiên, đYZziu khiến nàng tứYZzc gin chính là Trầun Thiên Minh cứBf vô t mà ôm lấplQy mình đqti ra, đeyciu tiên là hắWBRn kéo tay, sau đuó vòng ra sau ôm khiến cho cảplQ bộ ngc sữRba của mình ép sát vào bên ngườrpOi hắlkn. TrầIvn Thiên Minh, ngươi đplQng có nhân lúc cháy nhà đfmi hôi của, Dương Quế Nguyt mắeycng thầciNm.

Ra khỏi nhà hàng, Dương Quế Nguyt lp tứvuc quay lạLuOi xem Cao Ngọc Nghịu có còn đuUuó hay không, nhìn thấvy hắfmn đrYeã biến mấRbt thì vội đCVOEy Trầfmn Thiên Minh ra, giọng đueycy căm hn: “Trầtn Thiên Minh, có phảCVi anh cố tình làm vy không?”

“TrờQci ạt, hung nữeyc, cô không đRbng hung ác như vy có đcLPược không? Không phảfmi là tôi sợ Cao Ngọc NghịrYe nhìn ra chúng ta giảUYe dạeOWng sao? TrờuUui ạWBR, cô nghĩMJ tôi muốn làm vy lắfmm sao?” TrầRbn Thiên Minh vẻ mt cũng trở nên tứBfc gin, hình như va rồi ngườEi bịOMN oan khuấIvt chính là hắcLPn chứplQ không phảjJi Dương Quế Nguyt.

Kỳ tht, va rồi cảrpOm nhn hai ngọn núi của Dương Quế Nguyt tht là sảciNng khoái, mc dù nàng có mc áo bên ngoài dày một chút nhưng TrầWBRn Thiên Minh vaanxc ảcLPm nhn đtược s mm mạOMNi và săn chắCVc. Nếu có thểLuO sờQc vuốt một chút thì tốt biết bao? Được rồi, không phảOufi là vn chưa nói gì tới chuyn giá cảNa hay sao?

“Hung nữj, va rồi tôi có nói, nếu tôi giúp cô thì cô cũng phảvi đNiáp ứBfng tôi một vic.” Nói tới đNió hai mắfmt TrầWn Thiên Minh lạEi dâm đYrcãng mà nhìn hai ngọn núi nhỏ cao vút của Dương Quế Nguyt.

Dương Quế Nguyt giảNso hoạfmt nói: “H, Trầvun Thiên Minh, mới va rồi có ai điáp ứung anh không? Anh lúc đuó chỉyCI nói ra đLuOiu kin, tôi đVuã đMJáp ứung đOEâu? Tốt nhấqtt anh v nhà tn hưởng nốt hai bình rượu này đZvNi, dù sao anh cũng lờZvNi lớn trong vụ này rồi. Còn nữja, Cao Ngọc NghịjJ không phảzlqi là ngườVui d chơi, anh phảuUui cẩNsn thn, ngàn vạVun lầCVn không nên trêu vào hắVn nữufa. Hẹn gp lạOMNi!” Dương Quế Nguyt nói xong lin quay ngườciNi bỏ đvui.

“TrờOEi ạYrc, sao nói không giữYYr lờJi vy? Nếu không cho sờVu phía trên thì cho sờrYe vuốt bên dưới một chút cũng đPVjược mà.” TrầVn Thiên Minh nhìn bóng lưng Dương Quế Nguyt rờNsi đIvi lẩim bẩufm. Ôi, trên đufeOWi có hai hạOEng ngườUYei là tiểuu nhân và phụ nữuUu là khó lườiTng nhấlWt, làm sao mình lạZvNi quên đrpOiu này cơ chứplQ? Sớm biết vy thì thỏa thun đjiu kin ngay lúc đplQó có phảYrci tốt không.

“Tiên sinh, đciNây là mấVuy bao của ngài.” Môt nữt nhân viên phục vụ mang theo hai bao đtồ nhỏ đrpOược gói cẩOEn thn đNsưa tới trước mt TrầCVn Thiên Minh.

Trầvjn Thiên Minh tiếp nhn cườzlqi hỏi: “Cô gái xinh đfmẹp, tấvut cảrpO đNsu ở đYZzây rồi chứv?”

“Toàn bộ đciNu đlWã đjJược gói lạeOWi ở đvây.” Nữvj nhân viên nhẹ nhàng l phép trảYrc lờNai.

“Tốt lắjm, vy cảim ơn cô, hẹn gp lạzlqi.” TrầLuOn Thiên Minh va nói va hướng tới chỗ bãi đUYeWBR xe.
nguồn tunghoanh.com
“Cái gì? Bốn mươi tám vạEn?” Trong lúc đNió thì Cao Ngọc NghịPVj đuang kêu thấciNt thanh tạBfi bàn thanh toán.

NgườOufi thu tin gt đYZzBfu: “Đúng vy, tiên sinh, ngài có thểOuf xem lạUYei chi tiết các món ngài gọi ở đuây.”

Cao Ngọc Nghịvj nhìn tờyCI hóa đEơn, chỉzlq vào một chỗ nói: “Chúng ta chỉuUu gọi có ba bình tu trung chi vương, sao lạqti ghi năm bình ở đJây? MấEy ngườplQi ghi sai rồi.” Trách không đplQược bữIva cơm này nhiu tin như vy, hóa ra là tăng thêm hai bình rượu.

NgườCVi quảJn lý lắOEc đyCIiu nói: “Tiên sinh, chúng tôi không nhầYYrm đOufâu ạu, ban đeOWlku các ngài gọi ba bình, nhưng sau đYZzó tiên sinh đqti cùng ngài đQcã nói với nhân viên phục vụ lấJy thêm hai bình, ngài ấcLPy cầplQm đIvi luôn rồi, cũng nói rằvung tiên sinh điây sẽ trảOMN.”
xem chương mới tạNii tunghoanh(.)com
“Cái gì? HắIvn lạrpOi còn lấyCIy thêm hai bình nữuUua sao?” Cao Ngọc Nghịeyc tứuUuc gin không nói nên lờIvi, TrầuUun Thiên Minh đZvNương nhiên lạRbi mang tới bốn bình tu trung chi vương v, vịu chi nguyên chỗ đjó đuã ba mươi vạNin rồi.

Đúng vy, ngài ấEy nói tiên sinh đeOWã cho phép ngài ấPVjy mang đui. Tiên sinh, tổng cộng của các ngài hết bốn tám vạPVjn bảufy ngàn sáu nhưng vì ngài có thẻ vip nên chúng tôi thu bốn tám vạcLPn thôi.”

Không còn cách nào khác, Cao Ngọc Nghịeyc đrYeành phảqti móc túi ra, “TrầVn Thiên Minh, mày đuợi đLuOó, sẽ biết tay tao.” Va trảuUu tin hắvn va oán hn nói trong lòng.

“Ăn tối thôi!” TrầjJn Thiên Minh va v đvuến nhà đPVjã lớn tiếng kêu lên.

“Lão ĐVui, anh mua gì cho chúng em vy?” Trương NgạQcn Thanh thấyCIy TrầeOWn Thiên Minh v với một đMJống đufồ lớn trên tay thì ngạYrcc nhiên hỏi.

“Toàn là đYYrồ tốt. Hôm nay anh thịut đqtược một tên to đMJOEu, chỉV riêng bốn bình rượu này cũng đUYeã ba mươi vạqtn rồi, mau gọi các huynh đWBR xuống đYYrây, chúng ta uống một trn đRbã đNiPVji nào.” TrầVn Thiên Minh tươi cườji nói với mọi ngườYrci.

Trương NgạrpOn Thanh nói với Trầvjn Thiên Minh: “Lão ĐrYei, đjJây không phảciNi là hồng yến cc phẩIvm sao? Em nghe nói ăn cái này rấNit tốt cho dung mạOMNo đuó.”

“Tốt cái đYZzyCIu mi đuó, đMJây là món đVZvN cho ngươi ăn sao? Sáu chung này dành riêng cho các chịMJ dâu ngươi ăn, ngay cảyCI ta cũng không có mà ăn. Ôi, sớm biết vy ta gọi mườUYei chung có phảji giờZvN đOMNược nếm th rồi không.” Nói xong Trầtn Thiên Minh cầQcm sáu chung tổ yến lên lầRbu.

“Các lão bà, lão công dùng chính ba tháng tin lương của mình mua cc phẩNsm hồng yến v đOufây, mọi ngườEi mau ra ăn đVui! Cái này ăn vào sẽ khiến thân thểyCI trở nên hấUYep dn.” Trầlkn Thiên Minh lớn tiếng đYZzi vào đWBRNsi sảunh.

  • Gửi lúc 12:42 Ngày 11/04/2013

    unnamed90

    Vice car lone ông "con" nào phụ trách truyện này mà làm ăn thất trách quá vậy? Bê nguyên từng tảng convert paste vào, éo biên éo dịch thậm chí là đéo đọc à...

  • Gửi lúc 17:43 Ngày 19/03/2013

    beelzebub

    có nhóm dịch nào dich lai mấy chuong gần đây cho dễ đọc hơn dc ko nhj~

  • Gửi lúc 14:53 Ngày 08/01/2013

    giangk0yn01

    truyện này k ra nữa à ad?????