Trang chủ / Đô Thị / Lưu Manh Lão Sư / Chương 617 : Đúng là người có tiền.

Lưu Manh Lão Sư

Chương 617 : Đúng là người có tiền.




Lưu Manh Lão Sư
Tác giảHQ: DạGP Dộc Túy
Chương 617: Đúng là ngườHDi có tin.

Ngườfgqi dịSlfch: NgạGXo Thiên Môn
Nguồn: Vip.vandan






Va rồi cũng nhờEK Cao Ngọc NghịTnl ra oai một chút nên mấHDy món ngon mà Trầbn Thiên Minh gọi chng mấKiy chốc đlitã đIgược mang lên. TrầLEn Thiên Minh nói với Cao Ngọc NghịbGd: “Cao chủ tịYbsch, có muốn tôi mờqSJi mấEKy bằIgng hữqSJu của anh ngồi ăn cùng luôn không.”

Cao Ngọc NghịHD khoát tay nói: “MấXy ngườdei đbGdó là bảvdTo tiêu của tôi, không phảcsi là bằIgng hữGPu, con ngườdhi tôi không phảTnli gp ai cũng tùy tin kết giao.”

Trầyn Thiên Minh liếc nhìn bốn ngườfgqi kia, phát hin cảdfd bốn ngườdei đyu bấit đXIKộng không tỏ thái đGEEộ gì. Có vẻ như nhữLEng ngườfTi này đdeu đKXã trảGPi qua huấXIKn luyn nghiêm ngt. Mà đXc bit là cái hình gồ gồ nổi lên trên thắbGdt lưng bọn họ, rõ ràng là ai cũng có một khẩnGfu súng giắgt lưng. Nhìn huyt thái dương nhô lên của họ thì võ công cũng không cao lắGXm. Thế nhưng nhìn ai cũng có khí chấGPt của quân nhân, không lẽ đlSu là bộ đTnlội xuấit ngũ? Như vy so với mườKi ngườSi bảKo tiêu của Hoàng Na cũng không phảJlXi là thấyp kém. Rốt cuộc Cao Ngọc Nghịi là ngườdfdi như thế nào mà có thểm mờdhi đlitược nhữbng bảlito tiêu như vy?

“Ồ, vy sao? Vy chúng ta ăn thôi, TiểKXu Nguyt, dạbo này em hơi gầTnly, nên ăn nhiu vào, dù sao chúng ta cũng không phảHQi trảXIK tin.” Trầden Thiên Minh va cườVZi va nói. Cái này hắvdTn cũng ám chỉYbs luôn vic Dương Quế Nguyt không phảii trảSlf tin bữba hôm nay, coi như một mũi tên trúng hai đlHiích.

“Tốt, Thiên Minh, anh cũng ăn nhiu vào đKSy!” Dương Quế Nguyt không còn cách nào khác, cũng tỏ ra hứLEng thú đLEóng kịDccch cùng TrầVZn Thiên Minh, “thầGXy giáo như anh làm vic rấYbst khổ cc, cầFVHn phảSlfi bồi bổ tht nhiu, đKXc bit là não. Anh ăn món đFVHHDu tiên hạic này đGEEi.” H, đSlfây chính là ngươi t chuốc lấfyy, dám nói xéo ta sao. Dương Quế Nguyt lẩGPm bẩgm trong lòng.

Trầion Thiên Minh lộ vẻ chán ghét nhìn cái đyKu tiên hạlSc mà Dương Quế Nguyt va gắKip cho mình, quay sang Cao Ngọc Nghịh nói: “Cao chủ tịvdTch, anh làm vịfT trí to như vy, nhấlSt đKXSnh rấVZt khổ cc, anh ăn tiên hạfyc này đdYFEK bồi bổ thân thểEm đTnli. Đây dù sao cũng là TiểSu Nguyt gắHDp cho, anh nhấKXt đSYbsnh phảKXi ăn đsdLó!”

Cao Ngọc Nghịh vẻ mt đfyương nhiên lộ rõ s đdhau khổ, cái đKidhu tiên hạKXc thì làm sao mà ăn cơ chứDcc? TrầqSJn Thiên Minh gắXp cho mình món này, lạTnli còn nói là của Tiểmu nguyt, không ăn thì sợ TiểlHiu Nguyt không vui, mà ăn thì sao mà nuốt nổi đhây? Rốt cục hắcsn đioành phảfgqi cứHD đScb lạsdLi trong bát.

“Nào, Cao chủ tịXch, chúng ta uống chút rượu đTnli.” TrầSn Thiên Minh va cườKii va nói.

“TrầsdLn sư phụ, tôi không phảnGfi là ngườcbi uống đEKược nhiu rượu, đfyGX tôi uống một chút thôi.” Cao Ngọc NghịGP nhìn món rượu đthKit giá của mình cứdYF bịy tên kia uống ng c mà đKXau hết cảS ruột. HắsdLn không phảJlXi không uống đLEược rượu, mà căn bảGXn là không muốn uống nhiu, cứh uống một ít thì cơ hội trảlHi lạdYFi hai bình sẽ nhiu.

“Ôi, nguyên lai anh không biết uống rượu, tht không phảlSi chút nào, TiểHQu Nguyt, vy hai chúng ta uống nào.” Trầdhn Thiên Minh đdYFưa cho Dương Quế Nguyt một chén rượu rồi cảHQ hai vui vẻ uống với nhau.

Trầfyn Thiên Minh và Dương Quế Nguyt càng vui vẻ cườsdLi nói uống rượu bao nhiêu thì Cao Ngọc NghịS càng đYbsau lòng bấfgqy nhiêu.

Bọn họ đsã ăn uống no say rồi nhưng thứdhc ăn trên bàn vn còn đGEEến hơn ba phầlitn tư, mấthy món ăn thm chí còn chưa đKXộng đFVHũa. Mc dù thứdYFc ăn đthcs lạdei nguyên cảg đyĩKa, nhưng khng đXIKKnh nhà hàng sẽ không bớt tin. Cao Ngọc Nghịy mc dù đgau lòng nhưng đgGDiu hắsn hy vọng vn là có thểlHi trảio lạliti hai bình rượu một vạKXn đEKô một bình kia.

“TiểlHiu Nguyt, em ăn no rồi sao?” Trầsn Thiên Minh ra vẻ quan tâm hỏi thăm. Đương nhiên Dương Quế Nguyt ăn uống no hay không chng liên quan tới hắion, chng qua làm trò trước mt Cao Ngọc NghịgGD mà thôi.

“Ăn no rồi.” Dương Quế Nguyt cũng ra vẻ ngọt ngào cườSlfi nói.

Cao Ngọc NghịYbs nhìn bàn tic nói: “TrầsdLn sư phụ, anh không uống nữdea, vy chỗ rượu này…” Cao Ngọc NghịnGf đEKưa tay ra đnGffynh cầXIKm lấgGDy hai bình rượu chưa mở.
nguồn tunghoanh.com
Nhưng Trầhn Thiên Minh đmã nhanh tay hơn chộp lạqSJi: “Cao chủ tịGPch, rõ ràng anh có ý cho tôi mang hai bình rượu này v đioúng không? Cao chủ tịVZch, anh tht là tốt đjjvó, không biết uống rượu, biết tôi thích uống, nên cho tôi mang v. Cô gái, phin cô gói hai bình rượu này lạYbsi, tôi mang v nhà.”

“Cái này…” Cao Ngọc NghịKX chợt thấqSJy trong tim nhói lên một cái, đbây chính là mườmi mấsy vạion nhân dân t đEKó? Tên TrầKXn Thiên Minh kia cũng quá đKXộc ác mà.

“Sao? CảX chỗ thứfTc ăn này nữdha hảlHi? Ồ, Cao chủ tịqSJch , anh tht là ngườSlfi tốt mà, biết thầEmy giáo chúng ta không có đJlXiu kin ăn uống tốt như vy mà. Cô gái, cho tôi mấJlXy cái bao, gói tấlHit cảio chỗ đjjvồ ăn này lạvdTi nhé. Được, vy sáu phầHDn yến thượng phẩim đcbã mang tới chưa vy?” TrầqSJn Thiên Minh quay sang nói với mấKiy ngườjjvi phục vụ. Nhà hàng thấHDy bọn Trầthn Thiên Minh gọi nhiu đhồ ăn sang trọng nên đHQã cho tới ba ngườdYFi đXhng ở đlHiây phục vụ bọn họ.

“Thiên Minh, em no rồi, không ăn thêm đvdTược món yến nữHDa đyâu.” Dương Quế Nguyt hướng TrầTnln Thiên Minh lắfgqc đGXXIKu.

Cao Ngọc NghịFVH cũng vội vàng nói: “Tôi cũng no rồi. Vy mọi ngườDcci ai cũng no rồi, cô gái, không cầKXn mang thêm gì nữcsa đVZâu.” Cao Ngọc Nghịfgq giơ tay lên ra hiu nhưng Trầfgqn Thiên Minh đdYFã giữio tay hắbGdn lạcbi.

“Mấcsy cô phục vụ, chúng ta ở đsây ăn no hết rồi, cô gói luôn chỗ yến đbó vào cùng với rượu và thứSlfc ăn, tôi mang v.” TrầEmn Thiên Minh lớn tiếng nói. Chân phẩYbsm hồng yến này đthương nhiên Trầdfdn Thiên Minh đFVHã có d đKXgnh trước, mấKiy ngườgi ở đEKây chắSc chắGPn không ăn đbGdến, nhưng hắion vn gọi sáu phầbn đhYbs cho sáu nữSlf nhân của mình ở nhà. Còn chỗ rượu và thứSc ăn này mang v cho bọn Lâm Quốc thoảYbsi mái một phen.

Cao Ngọc NghịGEE trợn tròn mắdet nhìn TrầgGDn Thiên Minh. Không nghĩcs tên này lạfTi trơ tráo đbến như vy. Kiểhu này không nhữYbsng không khiến tình đlHiSch của mình mấnGft mt, ngược lạSlfi còn biếu hắSlfn một bữioa ngon lành. Trong khi mình thì như bịEK cắcst tng khúc ruột.

Trầdfdn Thiên Minh nhìn sắic mt Cao Ngọc Nghịcs thay đDccổi đTnlến mấlHiy lầnGfn, hắvdTn cũng phi thườEmng đXIKDccc ý, giơ giơ chén rượu nói: “Cao chủ tịTnlch, tht là đHQa tạjjv anh. Hôm nay là ngày kỷ nim ba năm quen biết nhau của tôi và TiểHDu Nguyt, anh chng nhữjjvng ở đfyây chúc mng chúng tôi, lạGPi còn mờSlfi đGEEồ ăn và rượu uống ngon như vy. Ôi, ngườdei có tin, đlSúng là ngườhi có tin có khác! Một ngườdYFi va có tin vưa đJlXẹp trai tốt bụng như anh, m nữb TiểSlfu Châu ở trườlSng tôi khng đgEmnh sẽ rấit thích.”

“Không có gì, không có gì” Cao Ngọc Nghịh thấgy TrầLEn Thiên Minh khen ngợi mình thì cũng quên nỗi đgGDau mà cao hứbGdng gt đXiu. BấfTt quá điiu khiến hắcbn tứXIKc gin chính là hôm nay là ngày kỷ nim ba năm bọn họ quen nhau mà mình phảLEi ở đLEây chúc mng.

“Tốt lắdem, vy đlitược rồi, bây giờlit chúng tôi có vic phảHQi đLEi.” TrầTnln Thiên Minh đFVHdeng lên nói với Cao Ngọc Nghịlit.

Cao Ngọc NghịHD thấSy TrầHDn Thiên Minh đKFVHng lên thì nhìn Dương Quế Nguyt nói: “Tiểmu Nguyt, em ngồi lạgi đhi nha, lúc nữqSJa anh đsưa em v, em không cầDccn phảSi đXi xe bus cùng với thầXIKy Trầlitn.” Cao Ngọc Nghịh cố tình hạvdT thấDccp TrầGEEn Thiên Minh.

“Ha ha, Cao chủ tịSlfch, anh yên tâm, hôm nay tôi mượn xe của ngườhi bạgGDn đvdTqSJ đdeưa TiểXu Nguyt đLEi chơi. TiểDccu Nguyt, ta đdYFi thôi, Cao chủ tịKich, cảgGDm ơn anh đLEã mờdhi, nếu như lầfTn sau còn muốn đVZi cùng, nhớ báo cho tôi và TiểSlfu Nguyt nhé.” Trầcbn Thiên Minh kéo tay Dương Quế Nguyt đgi ra ngoài.

Dương Quế Nguyt thấGXy Cao Ngọc Nghịcs ở phía sau nhìn mình chằJlXm chằbGdm thì không thểb làm gì khác hơn là đLEjjv mc TrầXIKn Thiên Minh kéo đfgqi. Tuy nhiên, đgGDiu khiến nàng tứfTc gin chính là TrầgGDn Thiên Minh cứsdL vô t mà ôm lấLEy mình đliti ra, đGXiu tiên là hắfyn kéo tay, sau đKó vòng ra sau ôm khiến cho cảfT bộ ngc sữga của mình ép sát vào bên ngườfTi hắdfdn. TrầlHin Thiên Minh, ngươi đsdLng có nhân lúc cháy nhà đcsi hôi của, Dương Quế Nguyt mắbGdng thầnGfm.

Ra khỏi nhà hàng, Dương Quế Nguyt lp tứdec quay lạii xem Cao Ngọc Nghịcb có còn đcsó hay không, nhìn thấgy hắqSJn đlitã biến mấbGdt thì vội đEmFVHy TrầvdTn Thiên Minh ra, giọng đKmy căm hn: “TrầGXn Thiên Minh, có phảliti anh cố tình làm vy không?”

“Trờfyi ạy, hung nữs, cô không đXng hung ác như vy có đIgược không? Không phảHDi là tôi sợ Cao Ngọc Nghịcb nhìn ra chúng ta giảS dạGPng sao? TrờlSi ạdYF, cô nghĩs tôi muốn làm vy lắKXm sao?” TrầXIKn Thiên Minh vẻ mt cũng trở nên tứSlfc gin, hình như va rồi ngườHDi bịlS oan khuấGPt chính là hắEKn chứX không phảcbi Dương Quế Nguyt.

Kỳ tht, va rồi cảiom nhn hai ngọn núi của Dương Quế Nguyt tht là sảvdTng khoái, mc dù nàng có mc áo bên ngoài dày một chút nhưng Trầden Thiên Minh vaanxc ảsdLm nhn đGEEược s mm mạii và săn chắHDc. Nếu có thểnGf sờGX vuốt một chút thì tốt biết bao? Được rồi, không phảgi là vn chưa nói gì tới chuyn giá cảs hay sao?

“Hung nữLE, va rồi tôi có nói, nếu tôi giúp cô thì cô cũng phảhi đdeáp ứthng tôi một vic.” Nói tới đlHió hai mắqSJt TrầHDn Thiên Minh lạdhi dâm đSãng mà nhìn hai ngọn núi nhỏ cao vút của Dương Quế Nguyt.

Dương Quế Nguyt giảlito hoạcst nói: “H, Trầin Thiên Minh, mới va rồi có ai đdfdáp ứGEEng anh không? Anh lúc đbGdó chỉDcc nói ra đdYFiu kin, tôi điã đKXáp ứYbsng đEmâu? Tốt nhấdet anh v nhà tn hưởng nốt hai bình rượu này đlSi, dù sao anh cũng lờii lớn trong vụ này rồi. Còn nữnGfa, Cao Ngọc NghịHQ không phảioi là ngườdYFi d chơi, anh phảjjvi cẩSlfn thn, ngàn vạdfdn lầsn không nên trêu vào hắqSJn nữLEa. Hẹn gp lạGXi!” Dương Quế Nguyt nói xong lin quay ngườXi bỏ đLEi.

“TrờDcci ạLE, sao nói không giữh lờyi vy? Nếu không cho sờlit phía trên thì cho sờm vuốt bên dưới một chút cũng đGPược mà.” TrầKXn Thiên Minh nhìn bóng lưng Dương Quế Nguyt rờmi đfgqi lẩLEm bẩbGdm. Ôi, trên đdYFbGdi có hai hạdYFng ngườfTi là tiểLEu nhân và phụ nữcs là khó lườing nhấGEEt, làm sao mình lạdhi quên đKXiu này cơ chứdYF? Sớm biết vy thì thỏa thun đTnliu kin ngay lúc đEKó có phảdYFi tốt không.

“Tiên sinh, đTnlây là mấEmy bao của ngài.” Môt nữi nhân viên phục vụ mang theo hai bao đdeồ nhỏ đbGdược gói cẩbn thn đHQưa tới trước mt TrầGEEn Thiên Minh.

TrầsdLn Thiên Minh tiếp nhn cườsi hỏi: “Cô gái xinh đfTẹp, tấfTt cảgGD đbGdu ở đthây rồi chứvdT?”

“Toàn bộ đsu đlHiã đgGDược gói lạcbi ở đKiây.” Nữg nhân viên nhẹ nhàng l phép trảfT lờbi.

“Tốt lắnGfm, vy cảcbm ơn cô, hẹn gp lạXi.” TrầDccn Thiên Minh va nói va hướng tới chỗ bãi đdfdlit xe. truyn đLEược lấiy t website tung hoanh

“Cái gì? Bốn mươi tám vạmn?” Trong lúc đXIKó thì Cao Ngọc Nghịth đFVHang kêu thấfTt thanh tạbGdi bàn thanh toán.

NgườGEEi thu tin gt đnGfyu: “Đúng vy, tiên sinh, ngài có thểde xem lạlSi chi tiết các món ngài gọi ở đYbsây.”

Cao Ngọc NghịK nhìn tờdfd hóa đnGfơn, chỉXIK vào một chỗ nói: “Chúng ta chỉgGD gọi có ba bình tu trung chi vương, sao lạmi ghi năm bình ở đbGdây? Mấdey ngườVZi ghi sai rồi.” Trách không đDccược bữGPa cơm này nhiu tin như vy, hóa ra là tăng thêm hai bình rượu.

Ngườliti quảlHin lý lắGPc đqSJthu nói: “Tiên sinh, chúng tôi không nhầfym đthâu ạqSJ, ban đlHiTnlu các ngài gọi ba bình, nhưng sau đEmó tiên sinh đdei cùng ngài đgã nói với nhân viên phục vụ lấvdTy thêm hai bình, ngài ấJlXy cầnGfm đcsi luôn rồi, cũng nói rằTnlng tiên sinh đfyây sẽ trảs.”

“Cái gì? HắIgn lạioi còn lấgGDy thêm hai bình nữHDa sao?” Cao Ngọc NghịlS tứic gin không nói nên lờGEEi, Trầden Thiên Minh đcbương nhiên lạdfdi mang tới bốn bình tu trung chi vương v, vịdYF chi nguyên chỗ đdfdó đKã ba mươi vạHQn rồi.

Đúng vy, ngài ấKXy nói tiên sinh đlSã cho phép ngài ấXy mang đHQi. Tiên sinh, tổng cộng của các ngài hết bốn tám vạGEEn bảDccy ngàn sáu nhưng vì ngài có thẻ vip nên chúng tôi thu bốn tám vạmn thôi.”

Không còn cách nào khác, Cao Ngọc Nghịdfd đJlXành phảioi móc túi ra, “Trầyn Thiên Minh, mày đJlXợi đIgó, sẽ biết tay tao.” Va trảdfd tin hắSn va oán hn nói trong lòng.

“Ăn tối thôi!” Trầyn Thiên Minh va v đyến nhà đdYFã lớn tiếng kêu lên.

“Lão Đioi, anh mua gì cho chúng em vy?” Trương NgạSn Thanh thấsy TrầXIKn Thiên Minh v với một đbống đcsồ lớn trên tay thì ngạdfdc nhiên hỏi.

“Toàn là đsồ tốt. Hôm nay anh thịTnlt đJlXược một tên to đjjvJlXu, chỉSlf riêng bốn bình rượu này cũng đthã ba mươi vạlSn rồi, mau gọi các huynh đio xuống đGEEây, chúng ta uống một trn đGXã đGXGXi nào.” TrầEKn Thiên Minh tươi cườcsi nói với mọi ngườYbsi.

Trương Ngạcbn Thanh nói với TrầXn Thiên Minh: “Lão Đsi, đKây không phảdei là hồng yến cc phẩfym sao? Em nghe nói ăn cái này rấst tốt cho dung mạlito đgó.”

“Tốt cái đlitfgqu mi đlSó, đEmây là món đqSJjjv cho ngươi ăn sao? Sáu chung này dành riêng cho các chịfT dâu ngươi ăn, ngay cảXIK ta cũng không có mà ăn. Ôi, sớm biết vy ta gọi mườEmi chung có phảSlfi giờio đthược nếm th rồi không.” Nói xong TrầGXn Thiên Minh cầjjvm sáu chung tổ yến lên lầdfdu.

“Các lão bà, lão công dùng chính ba tháng tin lương của mình mua cc phẩiom hồng yến v đthây, mọi ngườJlXi mau ra ăn đSi! Cái này ăn vào sẽ khiến thân thểb trở nên hấcbp dn.” TrầlHin Thiên Minh lớn tiếng đsdLi vào đnGfHDi sảsnh.

  • Gửi lúc 12:42 Ngày 11/04/2013

    unnamed90

    Vice car lone ông "con" nào phụ trách truyện này mà làm ăn thất trách quá vậy? Bê nguyên từng tảng convert paste vào, éo biên éo dịch thậm chí là đéo đọc à...

  • Gửi lúc 17:43 Ngày 19/03/2013

    beelzebub

    có nhóm dịch nào dich lai mấy chuong gần đây cho dễ đọc hơn dc ko nhj~

  • Gửi lúc 14:53 Ngày 08/01/2013

    giangk0yn01

    truyện này k ra nữa à ad?????

banner