Trang chủ / Đô Thị / Lưu Manh Lão Sư / Chương 617 : Đúng là người có tiền.

Lưu Manh Lão Sư

Chương 617 : Đúng là người có tiền.




Lưu Manh Lão Sư
Tác giảl: DạAbK Dộc Túy
Chương 617: Đúng là ngườli có tin.

NgườWpi dịych: Ngạgao Thiên Môn
Nguồn: Vip.vandan






Va rồi cũng nhờy Cao Ngọc NghịfF ra oai một chút nên mấay món ngon mà Trầbn Thiên Minh gọi chng mấTRAy chốc đCNtã đbKược mang lên. TrầCNtn Thiên Minh nói với Cao Ngọc Nghịev: “Cao chủ tịpich, có muốn tôi mờMbgi mấjwuy bằbKng hữpiu của anh ngồi ăn cùng luôn không.”

Cao Ngọc Nghịvr khoát tay nói: “MấKQy ngườqxi đvró là bảMbgo tiêu của tôi, không phảTRAi là bằfFng hữNzfu, con ngườDjki tôi không phảzOi gp ai cũng tùy tin kết giao.”

Trầan Thiên Minh liếc nhìn bốn ngườjwui kia, phát hin cảKj bốn ngườli đzOu bấpit đwlộng không tỏ thái đTRAộ gì. Có vẻ như nhữlWpng ngườoDli này đLu đtMMã trảswKi qua huấOn luyn nghiêm ngt. Mà đzOc bit là cái hình gồ gồ nổi lên trên thắwlt lưng bọn họ, rõ ràng là ai cũng có một khẩKQu súng giắOt lưng. Nhìn huyt thái dương nhô lên của họ thì võ công cũng không cao lắfFm. Thế nhưng nhìn ai cũng có khí chấDjkt của quân nhân, không lẽ đLu là bộ đwYội xuấTuCt ngũ? Như vy so với mườMvei ngườMbgi bảyo tiêu của Hoàng Na cũng không phảbzi là thấFp kém. Rốt cuộc Cao Ngọc NghịKj là ngườqxi như thế nào mà có thểO mờibi đMveược nhữgang bảFo tiêu như vy?

“Ồ, vy sao? Vy chúng ta ăn thôi, TiểTTTu Nguyt, dạzOo này em hơi gầbKy, nên ăn nhiu vào, dù sao chúng ta cũng không phảqoTi trảQ tin.” Trầjwun Thiên Minh va cườgai va nói. Cái này hắswKn cũng ám chỉl luôn vic Dương Quế Nguyt không phảevi trảev tin bữFa hôm nay, coi như một mũi tên trúng hai đAyích.

“Tốt, Thiên Minh, anh cũng ăn nhiu vào đbby!” Dương Quế Nguyt không còn cách nào khác, cũng tỏ ra hứCpng thú đkbpóng kịptch cùng TrầMven Thiên Minh, “thầTRAy giáo như anh làm vic rấvrt khổ cc, cầbKn phảri bồi bổ tht nhiu, đpic bit là não. Anh ăn món đibCpu tiên hạKjc này đri.” H, đMveây chính là ngươi t chuốc lấswKy, dám nói xéo ta sao. Dương Quế Nguyt lẩulm bẩDjkm trong lòng.

Trầpin Thiên Minh lộ vẻ chán ghét nhìn cái đoDlQu tiên hạtMMc mà Dương Quế Nguyt va gắulp cho mình, quay sang Cao Ngọc NghịMbg nói: “Cao chủ tịwYch, anh làm vịqx trí to như vy, nhấvrt đCNtganh rấAbKt khổ cc, anh ăn tiên hạac này đrbK bồi bổ thân thểMve đAyi. Đây dù sao cũng là TiểCpu Nguyt gắRqCp cho, anh nhấTRAt đTuCRqCnh phảqoTi ăn đptó!”

Cao Ngọc NghịAy vẻ mt đMbgương nhiên lộ rõ s đTTTau khổ, cái đbzNzfu tiên hạTTTc thì làm sao mà ăn cơ chứKQ? TrầKjn Thiên Minh gắjwup cho mình món này, lạai còn nói là của TiểFu nguyt, không ăn thì sợ Tiểjwuu Nguyt không vui, mà ăn thì sao mà nuốt nổi đAyây? Rốt cục hắbKn đQành phảggqi cứmL đAbKa lạqoTi trong bát.

“Nào, Cao chủ tịzOch, chúng ta uống chút rượu đjwui.” TrầswKn Thiên Minh va cườqoTi va nói.

“TrầTTTn sư phụ, tôi không phảucsi là ngườNzfi uống đpiược nhiu rượu, đwllWp tôi uống một chút thôi.” Cao Ngọc NghịqoT nhìn món rượu đFNzft giá của mình cứvr bịtMM tên kia uống ng c mà đvau hết cảa ruột. HắAbKn không phảlWpi không uống đjwuược rượu, mà căn bảRqCn là không muốn uống nhiu, cứMbg uống một ít thì cơ hội trảKj lạDjki hai bình sẽ nhiu.

“Ôi, nguyên lai anh không biết uống rượu, tht không phảqoTi chút nào, TiểTuCu Nguyt, vy hai chúng ta uống nào.” Trầyn Thiên Minh đMbgưa cho Dương Quế Nguyt một chén rượu rồi cảpt hai vui vẻ uống với nhau.

TrầqoTn Thiên Minh và Dương Quế Nguyt càng vui vẻ cườTuCi nói uống rượu bao nhiêu thì Cao Ngọc Nghịqx càng đMbgau lòng bấDjky nhiêu.

Bọn họ đlã ăn uống no say rồi nhưng thứAyc ăn trên bàn vn còn đvến hơn ba phầrn tư, mấzOy món ăn thm chí còn chưa đbzộng đbKũa. Mc dù thứac ăn đtMMCNt lạli nguyên cảF đzOĩlWpa, nhưng khng đQqxnh nhà hàng sẽ không bớt tin. Cao Ngọc Nghịul mc dù đrau lòng nhưng đCNtiu hắlWpn hy vọng vn là có thểpi trảAbK lạOi hai bình rượu một vạpin đrô một bình kia.

“TiểTRAu Nguyt, em ăn no rồi sao?” Trầkbpn Thiên Minh ra vẻ quan tâm hỏi thăm. Đương nhiên Dương Quế Nguyt ăn uống no hay không chng liên quan tới hắptn, chng qua làm trò trước mt Cao Ngọc Nghịpi mà thôi.

“Ăn no rồi.” Dương Quế Nguyt cũng ra vẻ ngọt ngào cườibi nói.

Cao Ngọc NghịtMM nhìn bàn tic nói: “Trầqxn sư phụ, anh không uống nữQa, vy chỗ rượu này…” Cao Ngọc NghịwY đjwuưa tay ra đtMMulnh cầTRAm lấuly hai bình rượu chưa mở.

Nhưng Trầuln Thiên Minh đLã nhanh tay hơn chộp lạTuCi: “Cao chủ tịcAmch, rõ ràng anh có ý cho tôi mang hai bình rượu này v đQúng không? Cao chủ tịCNtch, anh tht là tốt đbKó, không biết uống rượu, biết tôi thích uống, nên cho tôi mang v. Cô gái, phin cô gói hai bình rượu này lạKji, tôi mang v nhà.”
truyn đvược lấKjy t website tung hoanh
“Cái này…” Cao Ngọc Nghịr chợt thấMbgy trong tim nhói lên một cái, đOây chính là mườfFi mấKQy vạMbgn nhân dân t đgaó? Tên Trầvrn Thiên Minh kia cũng quá đswKộc ác mà.

“Sao? Cảv chỗ thứMvec ăn này nữbza hảev? Ồ, Cao chủ tịAych , anh tht là ngườtMMi tốt mà, biết thầay giáo chúng ta không có đyiu kin ăn uống tốt như vy mà. Cô gái, cho tôi mấjwuy cái bao, gói tấTuCt cảCp chỗ đTuCồ ăn này lạTuCi nhé. Được, vy sáu phầKjn yến thượng phẩqxm đkbpã mang tới chưa vy?” Trầkbpn Thiên Minh quay sang nói với mấTTTy ngườpti phục vụ. Nhà hàng thấMvey bọn Trầkbpn Thiên Minh gọi nhiu đMbgồ ăn sang trọng nên đDjkã cho tới ba ngườucsi đRqCAyng ở đpiây phục vụ bọn họ.

“Thiên Minh, em no rồi, không ăn thêm đMveược món yến nữCNta đbKâu.” Dương Quế Nguyt hướng Trầkbpn Thiên Minh lắQc đibru.

Cao Ngọc NghịCNt cũng vội vàng nói: “Tôi cũng no rồi. Vy mọi ngườfFi ai cũng no rồi, cô gái, không cầwYn mang thêm gì nữkbpa đAbKâu.” Cao Ngọc Nghịkbp giơ tay lên ra hiu nhưng TrầTTTn Thiên Minh đtMMã giữO tay hắswKn lạTRAi.

“MấlWpy cô phục vụ, chúng ta ở đcAmây ăn no hết rồi, cô gói luôn chỗ yến đqxó vào cùng với rượu và thứibc ăn, tôi mang v.” TrầqoTn Thiên Minh lớn tiếng nói. Chân phẩswKm hồng yến này đkbpương nhiên Trầucsn Thiên Minh đibã có d đjwuDjknh trước, mấpiy ngườtMMi ở đqoTây chắqoTc chắfFn không ăn đfFến, nhưng hắuln vn gọi sáu phầOn đroDl cho sáu nữl nhân của mình ở nhà. Còn chỗ rượu và thứWpc ăn này mang v cho bọn Lâm Quốc thoảmLi mái một phen.

Cao Ngọc Nghịbz trợn tròn mắvrt nhìn TrầtMMn Thiên Minh. Không nghĩfF tên này lạbKi trơ tráo đRqCến như vy. KiểqoTu này không nhữwlng không khiến tình đwlKQch của mình mấwYt mt, ngược lạAyi còn biếu hắbzn một bữzOa ngon lành. Trong khi mình thì như bịb cắult tng khúc ruột.

TrầbKn Thiên Minh nhìn sắmLc mt Cao Ngọc NghịF thay đCpổi đAbKến mấKjy lầevn, hắggqn cũng phi thườNzfng đcAmtMMc ý, giơ giơ chén rượu nói: “Cao chủ tịych, tht là đba tạCNt anh. Hôm nay là ngày kỷ nim ba năm quen biết nhau của tôi và TiểAyu Nguyt, anh chng nhữDjkng ở đTTTây chúc mng chúng tôi, lạqxi còn mờDjki đzOồ ăn và rượu uống ngon như vy. Ôi, ngườyi có tin, đAyúng là ngườbzi có tin có khác! Một ngườkbpi va có tin vưa đLẹp trai tốt bụng như anh, m nữKQ Tiểucsu Châu ở trườvng tôi khng đucsggqnh sẽ rấmLt thích.”

“Không có gì, không có gì” Cao Ngọc Nghịjwu thấKjy TrầCpn Thiên Minh khen ngợi mình thì cũng quên nỗi đpiau mà cao hứTTTng gt đCpggqu. Bấbt quá đbiu khiến hắTTTn tứvrc gin chính là hôm nay là ngày kỷ nim ba năm bọn họ quen nhau mà mình phảQi ở đibây chúc mng.

“Tốt lắWpm, vy đMbgược rồi, bây giờv chúng tôi có vic phảswKi đyi.” TrầTRAn Thiên Minh đAbKqoTng lên nói với Cao Ngọc Nghịpi.

Cao Ngọc NghịAbK thấqxy TrầcAmn Thiên Minh đRqCvrng lên thì nhìn Dương Quế Nguyt nói: “TiểfFu Nguyt, em ngồi lạMvei đCpi nha, lúc nữlWpa anh đQưa em v, em không cầuln phảevi đli xe bus cùng với thầwly TrầRqCn.” Cao Ngọc Nghịl cố tình hạpi thấlWpp Trầucsn Thiên Minh.
truyn cp nht nhanh nhấpit tạli tung hoanh chấswKm com
“Ha ha, Cao chủ tịevch, anh yên tâm, hôm nay tôi mượn xe của ngườucsi bạLn đFpt đOưa TiểswKu Nguyt đLi chơi. Tiểgau Nguyt, ta đvri thôi, Cao chủ tịAych, cảWpm ơn anh đMveã mờqxi, nếu như lầbzn sau còn muốn đpii cùng, nhớ báo cho tôi và Tiểjwuu Nguyt nhé.” Trầwln Thiên Minh kéo tay Dương Quế Nguyt đvri ra ngoài.

Dương Quế Nguyt thấAyy Cao Ngọc NghịmL ở phía sau nhìn mình chằrm chằlWpm thì không thểmL làm gì khác hơn là đgaib mc Trầuln Thiên Minh kéo đNzfi. Tuy nhiên, đRqCiu khiến nàng tứzOc gin chính là TrầMbgn Thiên Minh cứv vô t mà ôm lấLy mình đqxi ra, đWpgau tiên là hắibn kéo tay, sau đevó vòng ra sau ôm khiến cho cảQ bộ ngc sữKja của mình ép sát vào bên ngườyi hắmLn. TrầKjn Thiên Minh, ngươi đoDlng có nhân lúc cháy nhà đpti hôi của, Dương Quế Nguyt mắwlng thầAym.

Ra khỏi nhà hàng, Dương Quế Nguyt lp tứlWpc quay lạqoTi xem Cao Ngọc NghịswK có còn đKQó hay không, nhìn thấCNty hắLn đlã biến mấTRAt thì vội đCNtKjy TrầQn Thiên Minh ra, giọng đriby căm hn: “TrầfFn Thiên Minh, có phảli anh cố tình làm vy không?”

“Trờyi ạDjk, hung nữa, cô không đLng hung ác như vy có đOược không? Không phảkbpi là tôi sợ Cao Ngọc NghịmL nhìn ra chúng ta giảAy dạulng sao? TrờAbKi ạqx, cô nghĩF tôi muốn làm vy lắLm sao?” Trầptn Thiên Minh vẻ mt cũng trở nên tứqoTc gin, hình như va rồi ngườuli bịjwu oan khuấQt chính là hắjwun chứqoT không phảmLi Dương Quế Nguyt.

Kỳ tht, va rồi cảlWpm nhn hai ngọn núi của Dương Quế Nguyt tht là sảgang khoái, mc dù nàng có mc áo bên ngoài dày một chút nhưng TrầTuCn Thiên Minh vaanxc ảCpm nhn đOược s mm mạCpi và săn chắOc. Nếu có thểbK sờzO vuốt một chút thì tốt biết bao? Được rồi, không phảlWpi là vn chưa nói gì tới chuyn giá cảqx hay sao?

“Hung nữRqC, va rồi tôi có nói, nếu tôi giúp cô thì cô cũng phảNzfi đCNtáp ứping tôi một vic.” Nói tới đró hai mắswKt Trầjwun Thiên Minh lạAyi dâm đMveãng mà nhìn hai ngọn núi nhỏ cao vút của Dương Quế Nguyt.

Dương Quế Nguyt giảfFo hoạTRAt nói: “H, Trầvn Thiên Minh, mới va rồi có ai đuláp ứbKng anh không? Anh lúc đKjó chỉcAm nói ra đAbKiu kin, tôi đibã đbáp ứRqCng đCNtâu? Tốt nhấbzt anh v nhà tn hưởng nốt hai bình rượu này đzOi, dù sao anh cũng lờwli lớn trong vụ này rồi. Còn nữRqCa, Cao Ngọc Nghịkbp không phảyi là ngườwli d chơi, anh phảAbKi cẩKQn thn, ngàn vạKjn lầQn không nên trêu vào hắkbpn nữiba. Hẹn gp lạgai!” Dương Quế Nguyt nói xong lin quay ngườoDli bỏ đri.

“Trờbi ạfF, sao nói không giữwY lờmLi vy? Nếu không cho sờzO phía trên thì cho sờwl vuốt bên dưới một chút cũng đAyược mà.” TrầAyn Thiên Minh nhìn bóng lưng Dương Quế Nguyt rờjwui đFi lẩswKm bẩLm. Ôi, trên đqxlWpi có hai hạswKng ngườAyi là tiểAbKu nhân và phụ nữkbp là khó lườTuCng nhấqoTt, làm sao mình lạjwui quên đggqiu này cơ chứucs? Sớm biết vy thì thỏa thun đKQiu kin ngay lúc đswKó có phảcAmi tốt không.

“Tiên sinh, đKjây là mấkbpy bao của ngài.” Môt nữr nhân viên phục vụ mang theo hai bao đbzồ nhỏ đoDlược gói cẩAyn thn đibưa tới trước mt Trầucsn Thiên Minh.

TrầAbKn Thiên Minh tiếp nhn cườAbKi hỏi: “Cô gái xinh đOẹp, tấvt cảucs đzOu ở đpiây rồi chứr?”

“Toàn bộ đTRAu đwYã đggqược gói lạTuCi ở đoDlây.” NữCp nhân viên nhẹ nhàng l phép trảKj lờevi.

“Tốt lắpim, vy cảfFm ơn cô, hẹn gp lạMbgi.” TrầMbgn Thiên Minh va nói va hướng tới chỗ bãi đyl xe.

“Cái gì? Bốn mươi tám vạtMMn?” Trong lúc đibó thì Cao Ngọc NghịoDl đAbKang kêu thấgat thanh tạMvei bàn thanh toán.

Ngườibi thu tin gt đMbgbu: “Đúng vy, tiên sinh, ngài có thểKj xem lạKji chi tiết các món ngài gọi ở đMveây.”

Cao Ngọc Nghịl nhìn tờkbp hóa đKjơn, chỉcAm vào một chỗ nói: “Chúng ta chỉjwu gọi có ba bình tu trung chi vương, sao lạuli ghi năm bình ở đkbpây? MấCpy ngườTTTi ghi sai rồi.” Trách không đbzược bữaa cơm này nhiu tin như vy, hóa ra là tăng thêm hai bình rượu.

Ngườli quảvn lý lắucsc đkbpTRAu nói: “Tiên sinh, chúng tôi không nhầibm đtMMâu ạqx, ban đKQlWpu các ngài gọi ba bình, nhưng sau đló tiên sinh đtMMi cùng ngài đlWpã nói với nhân viên phục vụ lấLy thêm hai bình, ngài ấtMMy cầcAmm đQi luôn rồi, cũng nói rằucsng tiên sinh đrây sẽ trảTTT.”

“Cái gì? Hắbzn lạKQi còn lấCpy thêm hai bình nữqoTa sao?” Cao Ngọc Nghịev tứac gin không nói nên lờucsi, Trầgan Thiên Minh đTRAương nhiên lạzOi mang tới bốn bình tu trung chi vương v, vịwY chi nguyên chỗ đTRAó đswKã ba mươi vạKjn rồi.

Đúng vy, ngài ấvy nói tiên sinh đgaã cho phép ngài ấMbgy mang đswKi. Tiên sinh, tổng cộng của các ngài hết bốn tám vạptn bảDjky ngàn sáu nhưng vì ngài có thẻ vip nên chúng tôi thu bốn tám vạrn thôi.”

Không còn cách nào khác, Cao Ngọc Nghịev đibành phảqoTi móc túi ra, “TrầfFn Thiên Minh, mày đyợi đzOó, sẽ biết tay tao.” Va trảTRA tin hắQn va oán hn nói trong lòng.

“Ăn tối thôi!” Trầptn Thiên Minh va v đCpến nhà đqoTã lớn tiếng kêu lên.

“Lão Đevi, anh mua gì cho chúng em vy?” Trương NgạmLn Thanh thấbzy TrầoDln Thiên Minh v với một đOống đFồ lớn trên tay thì ngạulc nhiên hỏi.

“Toàn là đlồ tốt. Hôm nay anh thịrt đvrược một tên to đlptu, chỉL riêng bốn bình rượu này cũng đRqCã ba mươi vạvn rồi, mau gọi các huynh đpi xuống đKjây, chúng ta uống một trn đqoTã đswKpii nào.” Trầpin Thiên Minh tươi cườTuCi nói với mọi ngườTuCi.

Trương NgạAyn Thanh nói với TrầoDln Thiên Minh: “Lão Đuli, đqxây không phảmLi là hồng yến cc phẩMvem sao? Em nghe nói ăn cái này rấOt tốt cho dung mạjwuo đtMMó.”

“Tốt cái đoDlOu mi đswKó, đevây là món đbKbK cho ngươi ăn sao? Sáu chung này dành riêng cho các chịF dâu ngươi ăn, ngay cảcAm ta cũng không có mà ăn. Ôi, sớm biết vy ta gọi mườvi chung có phảCpi giờbK đcAmược nếm th rồi không.” Nói xong Trầbn Thiên Minh cầvm sáu chung tổ yến lên lầbu.

“Các lão bà, lão công dùng chính ba tháng tin lương của mình mua cc phẩwYm hồng yến v đmLây, mọi ngườNzfi mau ra ăn đucsi! Cái này ăn vào sẽ khiến thân thểAy trở nên hấTTTp dn.” Trầqxn Thiên Minh lớn tiếng đtMMi vào đucspii sảganh.

  • Gửi lúc 12:42 Ngày 11/04/2013

    unnamed90

    Vice car lone ông "con" nào phụ trách truyện này mà làm ăn thất trách quá vậy? Bê nguyên từng tảng convert paste vào, éo biên éo dịch thậm chí là đéo đọc à...

  • Gửi lúc 17:43 Ngày 19/03/2013

    beelzebub

    có nhóm dịch nào dich lai mấy chuong gần đây cho dễ đọc hơn dc ko nhj~

  • Gửi lúc 14:53 Ngày 08/01/2013

    giangk0yn01

    truyện này k ra nữa à ad?????