Trang chủ / Đô Thị / Lưu Manh Lão Sư / Chương 617 : Đúng là người có tiền.

Lưu Manh Lão Sư

Chương 617 : Đúng là người có tiền.




Lưu Manh Lão Sư
Tác giảpFj: DạZHA Dộc Túy
Chương 617: Đúng là ngườAsi có tin.
nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m
NgườTi dịGTch: NgạjZWo Thiên Môn
Nguồn: Vip.vandan






Va rồi cũng nhờBjF Cao Ngọc Nghịeq ra oai một chút nên mấay món ngon mà TrầNVn Thiên Minh gọi chng mấCyy chốc đCyã đOXược mang lên. TrầWQsn Thiên Minh nói với Cao Ngọc NghịRz: “Cao chủ tịREEch, có muốn tôi mờAsi mấbjby bằZRBng hữFFu của anh ngồi ăn cùng luôn không.”

Cao Ngọc Nghịy khoát tay nói: “Mấyy ngườjli đpFjó là bảWQso tiêu của tôi, không phảdwWi là bằpFjng hữequ, con ngườOVGi tôi không phảBjFi gp ai cũng tùy tin kết giao.”

TrầUeUn Thiên Minh liếc nhìn bốn ngườNVi kia, phát hin cảGT bốn ngườREEi đRBu bấdt đzộng không tỏ thái đjlộ gì. Có vẻ như nhữAYfng ngườQRsi này đUYu đFã trảyi qua huấUeUn luyn nghiêm ngt. Mà đOXc bit là cái hình gồ gồ nổi lên trên thắTt lưng bọn họ, rõ ràng là ai cũng có một khẩTu súng giắFFt lưng. Nhìn huyt thái dương nhô lên của họ thì võ công cũng không cao lắdm. Thế nhưng nhìn ai cũng có khí chấDpt của quân nhân, không lẽ đHOu là bộ đHOội xuấRzt ngũ? Như vy so với mườjZWi ngườai bảTo tiêu của Hoàng Na cũng không phảjDEi là thấQRsp kém. Rốt cuộc Cao Ngọc NghịAYf là ngườni như thế nào mà có thểUeU mờvni đAsược nhữBjFng bảREEo tiêu như vy?

“Ồ, vy sao? Vy chúng ta ăn thôi, TiểDpu Nguyt, dạEdUo này em hơi gầeqy, nên ăn nhiu vào, dù sao chúng ta cũng không phảzi trảDp tin.” Trầbjbn Thiên Minh va cườREEi va nói. Cái này hắln cũng ám chỉQRs luôn vic Dương Quế Nguyt không phảFi trảER tin bữGTa hôm nay, coi như một mũi tên trúng hai đjDEích.

“Tốt, Thiên Minh, anh cũng ăn nhiu vào đQRsOXy!” Dương Quế Nguyt không còn cách nào khác, cũng tỏ ra hứUYng thú đAsóng kịdch cùng TrầUYn Thiên Minh, “thầHOy giáo như anh làm vic rấZRBt khổ cc, cầbjbn phảfai bồi bổ tht nhiu, đUeUc bit là não. Anh ăn món đERwJu tiên hạFFc này đni.” H, đjDEây chính là ngươi t chuốc lấwJy, dám nói xéo ta sao. Dương Quế Nguyt lẩAsm bẩsdm trong lòng.

TrầGTn Thiên Minh lộ vẻ chán ghét nhìn cái đUeUWQsu tiên hạAsc mà Dương Quế Nguyt va gắwJp cho mình, quay sang Cao Ngọc Nghịa nói: “Cao chủ tịAsch, anh làm vịAs trí to như vy, nhấsOpt đRBDpnh rấsdt khổ cc, anh ăn tiên hạpFjc này đjlRB bồi bổ thân thểOX đUeUi. Đây dù sao cũng là TiểZHAu Nguyt gắERp cho, anh nhấDpt đZHAjZWnh phảCyi ăn đdwWó!”

Cao Ngọc NghịEdU vẻ mt đOXương nhiên lộ rõ s đnau khổ, cái đeqHCvu tiên hạac thì làm sao mà ăn cơ chứT? TrầBjFn Thiên Minh gắFAHp cho mình món này, lạHCvi còn nói là của TiểREEu nguyt, không ăn thì sợ Tiểjlu Nguyt không vui, mà ăn thì sao mà nuốt nổi đYaây? Rốt cục hắFFn đUeUành phảRBi cứT đYaHCv lạERi trong bát.

“Nào, Cao chủ tịzch, chúng ta uống chút rượu đni.” TrầUeUn Thiên Minh va cườOXi va nói.

“TrầERn sư phụ, tôi không phảVi là ngườvni uống đGTược nhiu rượu, đBjFZHA tôi uống một chút thôi.” Cao Ngọc NghịRB nhìn món rượu đzjZWt giá của mình cứbjb bịa tên kia uống ng c mà đwJau hết cảa ruột. HắHOn không phảUeUi không uống đOXược rượu, mà căn bảAsn là không muốn uống nhiu, cứV uống một ít thì cơ hội trảWB lạHOi hai bình sẽ nhiu.

“Ôi, nguyên lai anh không biết uống rượu, tht không phảFAHi chút nào, TiểZRBu Nguyt, vy hai chúng ta uống nào.” TrầwJn Thiên Minh đUYưa cho Dương Quế Nguyt một chén rượu rồi cảfa hai vui vẻ uống với nhau.

TrầsOpn Thiên Minh và Dương Quế Nguyt càng vui vẻ cườREEi nói uống rượu bao nhiêu thì Cao Ngọc NghịWQs càng đvnau lòng bấwJy nhiêu.

Bọn họ đAsã ăn uống no say rồi nhưng thứERc ăn trên bàn vn còn đRBến hơn ba phầEROn tư, mấNVy món ăn thm chí còn chưa đsOpộng đeqũa. Mc dù thứnc ăn đvnQRs lạZRBi nguyên cảsOp đTĩjZWa, nhưng khng đbjbWBnh nhà hàng sẽ không bớt tin. Cao Ngọc NghịV mc dù đdau lòng nhưng đOXiu hắCyn hy vọng vn là có thểWB trảsd lạUYi hai bình rượu một vạbjbn đpFjô một bình kia.

“Tiểdu Nguyt, em ăn no rồi sao?” TrầGTn Thiên Minh ra vẻ quan tâm hỏi thăm. Đương nhiên Dương Quế Nguyt ăn uống no hay không chng liên quan tới hắdwWn, chng qua làm trò trước mt Cao Ngọc Nghịfa mà thôi.

“Ăn no rồi.” Dương Quế Nguyt cũng ra vẻ ngọt ngào cườFAHi nói.

Cao Ngọc Nghịjl nhìn bàn tic nói: “TrầdwWn sư phụ, anh không uống nữEdUa, vy chỗ rượu này…” Cao Ngọc NghịT đnưa tay ra đOXZHAnh cầWBm lấFAHy hai bình rượu chưa mở.

Nhưng TrầNVn Thiên Minh đZHAã nhanh tay hơn chộp lạZRBi: “Cao chủ tịZHAch, rõ ràng anh có ý cho tôi mang hai bình rượu này v đwJúng không? Cao chủ tịnch, anh tht là tốt đeqó, không biết uống rượu, biết tôi thích uống, nên cho tôi mang v. Cô gái, phin cô gói hai bình rượu này lạTi, tôi mang v nhà.”

“Cái này…” Cao Ngọc Nghịl chợt thấYay trong tim nhói lên một cái, đWQsây chính là mườZRBi mấBjFy vạsdn nhân dân t đAYfó? Tên TrầREEn Thiên Minh kia cũng quá đWBộc ác mà.

“Sao? Cảa chỗ thứYac ăn này nữFFa hảWB? Ồ, Cao chủ tịWBch , anh tht là ngườni tốt mà, biết thầAsy giáo chúng ta không có đViu kin ăn uống tốt như vy mà. Cô gái, cho tôi mấREEy cái bao, gói tấsOpt cảa chỗ đOVGồ ăn này lạWBi nhé. Được, vy sáu phầQRsn yến thượng phẩCym đEROã mang tới chưa vy?” TrầjDEn Thiên Minh quay sang nói với mấUeUy ngườWBi phục vụ. Nhà hàng thấjly bọn TrầRBn Thiên Minh gọi nhiu đAYfồ ăn sang trọng nên đYaã cho tới ba ngườHOi đFFAHng ở đYaây phục vụ bọn họ.

“Thiên Minh, em no rồi, không ăn thêm đfaược món yến nữUYa đjlâu.” Dương Quế Nguyt hướng TrầCyn Thiên Minh lắAsc đHOTu.

Cao Ngọc NghịFF cũng vội vàng nói: “Tôi cũng no rồi. Vy mọi ngườzi ai cũng no rồi, cô gái, không cầZHAn mang thêm gì nữeqa đjZWâu.” Cao Ngọc NghịjDE giơ tay lên ra hiu nhưng Trầzn Thiên Minh đbjbã giữBjF tay hắERn lạREEi.

“MấREEy cô phục vụ, chúng ta ở đlây ăn no hết rồi, cô gói luôn chỗ yến đAsó vào cùng với rượu và thứEdUc ăn, tôi mang v.” Trầyn Thiên Minh lớn tiếng nói. Chân phẩFFm hồng yến này đeqương nhiên TrầRzn Thiên Minh đffZã có d đjDEWBnh trước, mấTy ngườREEi ở đUYây chắwJc chắRBn không ăn đFAHến, nhưng hắpFjn vn gọi sáu phầDpn đRzAYf cho sáu nữd nhân của mình ở nhà. Còn chỗ rượu và thứREEc ăn này mang v cho bọn Lâm Quốc thoảFi mái một phen.

Cao Ngọc Nghịn trợn tròn mắat nhìn TrầsOpn Thiên Minh. Không nghĩjZW tên này lạsdi trơ tráo đjZWến như vy. KiểFFu này không nhữsOpng không khiến tình đREEOXch của mình mấHCvt mt, ngược lạai còn biếu hắyn một bữREEa ngon lành. Trong khi mình thì như bịRB cắjZWt tng khúc ruột.

TrầTn Thiên Minh nhìn sắWQsc mt Cao Ngọc NghịOX thay đwJổi đUeUến mấFFy lầREEn, hắVn cũng phi thườEROng đyZRBc ý, giơ giơ chén rượu nói: “Cao chủ tịCych, tht là đFAHa tạV anh. Hôm nay là ngày kỷ nim ba năm quen biết nhau của tôi và Tiểau Nguyt, anh chng nhữYang ở đfaây chúc mng chúng tôi, lạTi còn mờzi đQRsồ ăn và rượu uống ngon như vy. Ôi, ngườjZWi có tin, đQRsúng là ngườEdUi có tin có khác! Một ngườai va có tin vưa đVẹp trai tốt bụng như anh, m nữl TiểUeUu Châu ở trườOXng tôi khng đnsOpnh sẽ rấwJt thích.”

“Không có gì, không có gì” Cao Ngọc NghịdwW thấRzy TrầRBn Thiên Minh khen ngợi mình thì cũng quên nỗi đOXau mà cao hứWBng gt đjlau. Bấjlt quá đwJiu khiến hắjln tứGTc gin chính là hôm nay là ngày kỷ nim ba năm bọn họ quen nhau mà mình phảFi ở đHCvây chúc mng.

“Tốt lắfam, vy đQRsược rồi, bây giờdwW chúng tôi có vic phảHCvi đZRBi.” TrầGTn Thiên Minh đEROang lên nói với Cao Ngọc Nghịy.

Cao Ngọc NghịREE thấGTy TrầGTn Thiên Minh đFAHZHAng lên thì nhìn Dương Quế Nguyt nói: “Tiểequ Nguyt, em ngồi lạAsi đFi nha, lúc nữUeUa anh đwJưa em v, em không cầHOn phảVi đCyi xe bus cùng với thầOXy Trầan.” Cao Ngọc NghịUeU cố tình hạjl thấAsp TrầEdUn Thiên Minh.

“Ha ha, Cao chủ tịBjFch, anh yên tâm, hôm nay tôi mượn xe của ngườeqi bạan đOXsd đjlưa TiểEROu Nguyt đsOpi chơi. TiểwJu Nguyt, ta đRzi thôi, Cao chủ tịych, cảQRsm ơn anh đWQsã mờFAHi, nếu như lầFFn sau còn muốn đYai cùng, nhớ báo cho tôi và Tiểequ Nguyt nhé.” Trầzn Thiên Minh kéo tay Dương Quế Nguyt đzi ra ngoài.

Dương Quế Nguyt thấffZy Cao Ngọc Nghịfa ở phía sau nhìn mình chằsdm chằFAHm thì không thểa làm gì khác hơn là đBjFjl mc TrầUeUn Thiên Minh kéo đjZWi. Tuy nhiên, đAYfiu khiến nàng tứyc gin chính là TrầEROn Thiên Minh cứl vô t mà ôm lấVy mình đOXi ra, đFQRsu tiên là hắsdn kéo tay, sau đEROó vòng ra sau ôm khiến cho cảER bộ ngc sữZRBa của mình ép sát vào bên ngườai hắDpn. TrầUYn Thiên Minh, ngươi đEdUng có nhân lúc cháy nhà đHOi hôi của, Dương Quế Nguyt mắyng thầpFjm.
truyn cp nht nhanh nhấERt tạdwWi tung hoanh chấpFjm com
Ra khỏi nhà hàng, Dương Quế Nguyt lp tứnc quay lạjDEi xem Cao Ngọc NghịHO có còn đEROó hay không, nhìn thấEROy hắBjFn đZHAã biến mấRzt thì vội đAsyy TrầERn Thiên Minh ra, giọng đsOpny căm hn: “TrầRBn Thiên Minh, có phảWQsi anh cố tình làm vy không?”

“TrờsOpi ạT, hung nữz, cô không đdwWng hung ác như vy có đffZược không? Không phảRzi là tôi sợ Cao Ngọc NghịRB nhìn ra chúng ta giảDp dạWQsng sao? TrờAYfi ạDp, cô nghĩd tôi muốn làm vy lắfam sao?” TrầNVn Thiên Minh vẻ mt cũng trở nên tứAsc gin, hình như va rồi ngườzi bịT oan khuấat chính là hắln chứjDE không phảvni Dương Quế Nguyt.

Kỳ tht, va rồi cảfam nhn hai ngọn núi của Dương Quế Nguyt tht là sảzng khoái, mc dù nàng có mc áo bên ngoài dày một chút nhưng Trầyn Thiên Minh vaanxc ảDpm nhn đTược s mm mạWQsi và săn chắWQsc. Nếu có thểRB sờYa vuốt một chút thì tốt biết bao? Được rồi, không phảdwWi là vn chưa nói gì tới chuyn giá cảGT hay sao?

“Hung nữHO, va rồi tôi có nói, nếu tôi giúp cô thì cô cũng phảTi đdwWáp ứEdUng tôi một vic.” Nói tới đGTó hai mắjZWt TrầERn Thiên Minh lạZHAi dâm đFFãng mà nhìn hai ngọn núi nhỏ cao vút của Dương Quế Nguyt.

Dương Quế Nguyt giảeqo hoạCyt nói: “H, TrầBjFn Thiên Minh, mới va rồi có ai đjláp ứRzng anh không? Anh lúc đDpó chỉffZ nói ra đwJiu kin, tôi đaã đVáp ứHOng đZHAâu? Tốt nhấAst anh v nhà tn hưởng nốt hai bình rượu này đFi, dù sao anh cũng lờai lớn trong vụ này rồi. Còn nữOVGa, Cao Ngọc NghịYa không phảQRsi là ngườwJi d chơi, anh phảUYi cẩsOpn thn, ngàn vạyn lầEROn không nên trêu vào hắQRsn nữFAHa. Hẹn gp lạEROi!” Dương Quế Nguyt nói xong lin quay ngườHOi bỏ đOVGi.

“TrờHCvi ạWB, sao nói không giữjl lờFAHi vy? Nếu không cho sờRB phía trên thì cho sờjl vuốt bên dưới một chút cũng đOVGược mà.” Trầan Thiên Minh nhìn bóng lưng Dương Quế Nguyt rờRzi đsdi lẩHOm bẩeqm. Ôi, trên đYaai có hai hạbjbng ngườOVGi là tiểTu nhân và phụ nữGT là khó lườNVng nhấCyt, làm sao mình lạpFji quên đOVGiu này cơ chứF? Sớm biết vy thì thỏa thun đGTiu kin ngay lúc đWQsó có phảGTi tốt không.

“Tiên sinh, đREEây là mấfay bao của ngài.” Môt nữHCv nhân viên phục vụ mang theo hai bao đHCvồ nhỏ đAYfược gói cẩfan thn đnưa tới trước mt Trầjln Thiên Minh.

Trầln Thiên Minh tiếp nhn cườCyi hỏi: “Cô gái xinh đFAHẹp, tấGTt cảUY đTu ở đBjFây rồi chứAYf?”

“Toàn bộ đDpu đfaã đWBược gói lạfai ở đRzây.” NữER nhân viên nhẹ nhàng l phép trảOX lờHOi.

“Tốt lắjDEm, vy cảRBm ơn cô, hẹn gp lạEdUi.” TrầWQsn Thiên Minh va nói va hướng tới chỗ bãi đTOVG xe.

“Cái gì? Bốn mươi tám vạRzn?” Trong lúc đzó thì Cao Ngọc Nghịbjb đaang kêu thấat thanh tạsdi bàn thanh toán.

NgườERi thu tin gt đysOpu: “Đúng vy, tiên sinh, ngài có thểQRs xem lạsdi chi tiết các món ngài gọi ở đvnây.”

Cao Ngọc NghịRB nhìn tờffZ hóa đFơn, chỉV vào một chỗ nói: “Chúng ta chỉQRs gọi có ba bình tu trung chi vương, sao lạGTi ghi năm bình ở đjDEây? MấHOy ngườZRBi ghi sai rồi.” Trách không đOVGược bữQRsa cơm này nhiu tin như vy, hóa ra là tăng thêm hai bình rượu.

NgườREEi quảnn lý lắWQsc đZRBdu nói: “Tiên sinh, chúng tôi không nhầwJm đRBâu ạF, ban đWBffZu các ngài gọi ba bình, nhưng sau đzó tiên sinh đZHAi cùng ngài đRBã nói với nhân viên phục vụ lấTy thêm hai bình, ngài ấHOy cầbjbm đbjbi luôn rồi, cũng nói rằFFng tiên sinh đDpây sẽ trảGT.”

“Cái gì? HắREEn lạsOpi còn lấdwWy thêm hai bình nữGTa sao?” Cao Ngọc NghịOVG tứEROc gin không nói nên lờUYi, TrầRBn Thiên Minh đsOpương nhiên lạfai mang tới bốn bình tu trung chi vương v, vịV chi nguyên chỗ đBjFó đzã ba mươi vạwJn rồi.

Đúng vy, ngài ấREEy nói tiên sinh đyã cho phép ngài ấwJy mang đbjbi. Tiên sinh, tổng cộng của các ngài hết bốn tám vạGTn bảOVGy ngàn sáu nhưng vì ngài có thẻ vip nên chúng tôi thu bốn tám vạpFjn thôi.”

Không còn cách nào khác, Cao Ngọc NghịUY đsOpành phảfai móc túi ra, “TrầFn Thiên Minh, mày đAsợi đTó, sẽ biết tay tao.” Va trảV tin hắbjbn va oán hn nói trong lòng.

“Ăn tối thôi!” TrầRzn Thiên Minh va v đOVGến nhà đnã lớn tiếng kêu lên.

“Lão Đzi, anh mua gì cho chúng em vy?” Trương Ngạln Thanh thấNVy TrầHCvn Thiên Minh v với một đjZWống đUeUồ lớn trên tay thì ngạZRBc nhiên hỏi.

“Toàn là đOXồ tốt. Hôm nay anh thịVt đHOược một tên to đaFFu, chỉAYf riêng bốn bình rượu này cũng đsdã ba mươi vạZRBn rồi, mau gọi các huynh đFF xuống đpFjây, chúng ta uống một trn đFAHã đYaERi nào.” TrầFFn Thiên Minh tươi cườwJi nói với mọi ngườZRBi.

Trương Ngạeqn Thanh nói với TrầREEn Thiên Minh: “Lão Đni, đjlây không phảRzi là hồng yến cc phẩZHAm sao? Em nghe nói ăn cái này rấUYt tốt cho dung mạsOpo đjZWó.”

“Tốt cái đjDEyu mi đNVó, đpFjây là món đUeUwJ cho ngươi ăn sao? Sáu chung này dành riêng cho các chịeq dâu ngươi ăn, ngay cảl ta cũng không có mà ăn. Ôi, sớm biết vy ta gọi mườsdi chung có phảwJi giờERO đQRsược nếm th rồi không.” Nói xong TrầwJn Thiên Minh cầQRsm sáu chung tổ yến lên lầZHAu.

“Các lão bà, lão công dùng chính ba tháng tin lương của mình mua cc phẩCym hồng yến v đWQsây, mọi ngườQRsi mau ra ăn đBjFi! Cái này ăn vào sẽ khiến thân thểjDE trở nên hấFp dn.” Trầjln Thiên Minh lớn tiếng đAYfi vào đnAYfi sảHOnh.

  • Gửi lúc 12:42 Ngày 11/04/2013

    unnamed90

    Vice car lone ông "con" nào phụ trách truyện này mà làm ăn thất trách quá vậy? Bê nguyên từng tảng convert paste vào, éo biên éo dịch thậm chí là đéo đọc à...

  • Gửi lúc 17:43 Ngày 19/03/2013

    beelzebub

    có nhóm dịch nào dich lai mấy chuong gần đây cho dễ đọc hơn dc ko nhj~

  • Gửi lúc 14:53 Ngày 08/01/2013

    giangk0yn01

    truyện này k ra nữa à ad?????