Trang chủ / Tiên Hiệp / Lăng Thiên Mộng Huyễn / Chương 152 : Tình huống chuyển biến xấu

Lăng Thiên Mộng Huyễn

Chương 152 : Tình huống chuyển biến xấu





    Lăng Thiên Mộng Huyễn
    Tác giả: Mặc Mộng Trần
    Chương 152: Tình huống chuyển biến xấu

    Nhóm Dịch: Minhnguyet123
    Nguồn: Mê truyện

    - Nhanh dừng tay, ta tùy ngươi trị liệu là được.
    Vương Ngữ Yên thấy Bao Bất Đồng vẻ mặt thống khổ, không khỏi vội vàng nói.

    Nhìn biểu lộ của Vương Ngữ Yên, Lâm Dật Hiên một hồi phiền muộn, hắn là cứu người a, sao giống như ép duyên quá vậy? Bất quá ngẫm lại hiểu lầm lúc trước, cũng khó trách Vương Ngữ Yên sẽ sinh ra tâm lý mâu thuẫn đối với hắn.

    - Đưa tay cho ta xem mạch thoáng một phát.
    Lâm Dật Hiên dẹp loạn phiền muộn trong nội tâm thoáng một phát, chậm rãi hướng Vương Ngữ Yên nói.

    Vương Ngữ Yên vốn có chút không tình nguyện, nhưng chứng kiến bộ dạng của Bao Bất Đồng, vẫn là đưa tay trắng nõn cho Lâm Dật Hiên. Lâm Dật Hiên thò tay trực tiếp sờ nhẹ cổ tay của Vương Ngữ Yên, lập tức một cổ lực lượng so với trước càng mạnh trực tiếp lao qua, Lâm Dật Hiên trực tiếp đem chân khí trong người vận chuyển một lần, trực tiếp từ tay trái bắn ra, lập tức đánh ra một cái lỗ không nhỏ trên mặt đất.

    Cảm giác được tình huống của Vương Ngữ Yên so với trước càng hỏng bét, trong nội tâm Lâm Dật Hiên một hồi bực bội, vốn là trị liệu đã vô cùng khó khăn, hiện tại càng là khó càng thêm khó, ngay thời điểm Lâm Dật Hiên bực bội, Đoàn Dự lại đi tới chen lời nói:
    - Lâm công tử, nếu như Vương cô nương không muốn, ngươi cần gì phải ép buộc?
    Vào lúc này trong nội tâm Đoàn Dự, Vương Ngữ Yên làm là đúng, Vương Ngữ Yên nói chính là thánh chỉ, hôm nay thấy Lâm Dật Hiên vậy mà tại bắt buộc Vương Ngữ Yên, trong nội tâm Đoàn Dự không khỏi có chút khó chịu.

    - Lăn...

    Lâm Dật Hiên trực tiếp hướng về Đoàn Dự phẫn nộ quát một tiếng, Đoàn Dự không đến chen vào, hắn còn mặc kệ, bây giờ lại không biết sống chết đến thuyết giáo cùng Lâm Dật Hiên, thật là đáng chết, nếu như không phải Đoàn Dự mang Vương Ngữ Yên đi, trải qua đoạn đường này bôn tẩu, thì như thế nào sẽ làm chân khí trong cơ thể càng thêm không khống chế được.

    Đoàn Dự nhìn Lâm Dật Hiên nổi giận, không khỏi sợ tới mức lui lại mấy bước, sau đó có chút khiếp đảm mà nhìn Lâm Dật Hiên, ngượng ngùng nói không ra lời.

    Hiện tại Lâm Dật Hiên muốn một chưởng bổ Đoàn Dự cũng đã có, vốn là tình huống trị liệu của Vương Ngữ Yên tuy khó khăn, nhưng chỉ cần cẩn thận trị liệu mấy ngày, khỏi hẳn không nói chơi, nhưng hiện tại, coi như là Lâm Dật Hiên cũng không dám chắc có thể bảo trụ tánh mạng của Vương Ngữ Yên.

    - Lâm công tử, hiện tại thân thể Ngữ Yên rất tốt, Lâm công tử không cần lo lắng cho ta.
    Vương Ngữ Yên thấy Lâm Dật Hiên tựa hồ vì mình mà mặt mày ủ rũ, ấn tượng đối với Lâm Dật Hiên không khỏi đã có một tia đổi mới.

    - Ngươi cũng câm miệng.
    Lâm Dật Hiên trực tiếp nhìn Vương Ngữ Yên quát lạnh một tiếng, hắn thật sự là giận Vương Ngữ Yên không biết yêu quý chính mình, tình huống thân thể chênh lệch đến thế này, lại vẫn đi theo Đoàn Dự ly khai Mạn Đà sơn trang, cô ta đây là sống đủ rồi sao?

    Vương Ngữ Yên nghe được Lâm Dật Hiên quát, trên mặt không khỏi lộ ra một tia ủy khuất, từ nhỏ đến lớn chưa từng có người đối đãi nàng như vậy, người nào không yêu chìu nàng, quát lớn như thế, nàng còn đúng lần đầu tiên nghe được, trong nội tâm ủy khuất tự nhiên khó có thể nói hết.

    - Nàng có biết tình huống hiện tại của nàng bao nhiêu nghiêm trọng hay không?
    Lâm Dật Hiên chậm rãi đè lửa giận trong lòng xuống, chậm rãi hướng Vương Ngữ Yên nói ra, hắn cũng biết hiện tại tức giận là vô dụng, việc cấp bách trước tiên là để cho Vương Ngữ Yên phối hợp mình trị liệu.

    Vương Ngữ Yên nhẹ nhàng lắc đầu, nàng đối với tình huống của mình cũng không phải rất rõ ràng, tuy Lâm Dật Hiên nói rất nghiêm trọng, nhưng mà nàng lại cảm giác thân thể mình rất tốt, toàn thân tràn đầy sức sống, phảng phất chưa bao giờ tốt như vậy qua.

    - Tình huống hiện tại của nàng, nếu như không áp chế mà nói, muốn xem mặt trời ngày mai, trên cơ bản rất khó. nguồn truyện t u n g h o a n h . c o m
    Lâm Dật Hiên nhàn nhạt nói, lời này của hắn cũng không phải nói chuyện giật gân, mà là tình hình thực tế, theo tình huống này phát triển tiếp, chỉ sợ không đến tối, thân thể Vương Ngữ Yên sẽ gặp chống đỡ không nổi.

    Vương Ngữ Yên nao nao, có chút khó có thể tin mà nhìn Lâm Dật Hiên, nàng như thế nào cũng không nghĩ tới tình huống của mình sẽ nghiêm trọng như thế, sống không quá ngày mai? Nàng chăm chú nhìn Lâm Dật Hiên, tựa hồ đang xác định, Lâm Dật Hiên có phải nói chuyện giật gân hay không.

    - Làm sao lại như vậy? Biểu tiểu thư rốt cuộc bị bệnh gì?
    Lúc này A Chu ở một bên cũng có chút giật mình hỏi thăm, nàng như thế nào cũng không tin, trước mắt hoàn toàn không giống có việc gì, ngày mai cũng sống không đến.

    - Được rồi, chúng ta tìm một khách sạn, ta trước giúp ngươi ổn định thoáng một phát lại nói.
    Lâm Dật Hiên nhìn Vương Ngữ Yên, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, cho dù không có nhiệm vụ, hắn cũng không có thể mở mắt nhìn Vương Ngữ Yên hương tiêu ngọc vẫn.

    Nghe được Lâm Dật Hiên nói tình huống Vương Ngữ Yên nguy cơ như thế, Đoàn Dự nhìn Lâm Dật Hiên vừa rồi quát tháo, trực tiếp đến phía trước tìm một khách sạn.

    Lâm Dật Hiên cùng đám người Vương Ngữ Yên thẳng tiếp đến khách sạn, đương nhiên đi theo cũng có Bao Bất Đồng, lúc này Lâm Dật Hiên đã cởi bỏ huyệt đạo cho Bao Bất Đồng rồi, không thể không nói, có Nhất Dương Chỉ sử dụng, so sánh kim châm thuận tiện nhiều hơn.

    Đến khách sạn về sau, Lâm Dật Hiên trực tiếp thuê một gian phòng trọ, sau đó mang theo Vương Ngữ Yên đi vào.

    - Đến trên giường khoanh chân ngồi xuống.
    Vừa vào nhà, Lâm Dật Hiên liền nhàn nhạt nói, hiện tại biện pháp duy nhất của hắn chính là lấy mình dẫn đạo, chậm rãi khống chế chân khí cuồng bạo kia.

    Vương Ngữ Yên sợ hãi nhìn Lâm Dật Hiên một cái, mới chậm rãi đi tới bên giường, sau đó theo lời khoanh chân ngồi ở trên giường. nguồn tunghoanh.com

    - Đắc tội.
    Chứng kiến Vương Ngữ Yên chuẩn bị tốt, Lâm Dật Hiên thẳng tiếp đi tới, thò tay nhanh chóng điểm trên người Vương Ngữ Yên mấy cái, sau đó trong tay Lâm Dật Hiên trực tiếp một hồi biến ảo, phảng phất hóa thành vô số cánh tay, đồng thời điểm các nơi trên người Vương Ngữ Yên, đó cũng không phải thủ pháp Nhất Dương Chỉ, mà là một loại kim châm, Lâm Dật Hiên hiện tại dùng chỉ thay châm.

    Chẳng qua là lập tức, Lâm Dật Hiên liền điểm xuống trên người Vương Ngữ Yên mấy chục chỉ, mà vẻ mặt Vương Ngữ Yên lại xấu hổ và giận dữ mà nhìn về phía Lâm Dật Hiên, bởi vì vừa rồi Lâm Dật Hiên có điểm vào nơi nhạy cảm của nàng.

    - Ổn định tâm tình, ta vừa rồi chẳng qua là giúp ngươi áp chế tốc độ chân khí vận hành, nếu như tâm tình ngươi chấn động quá lớn mà nói, làm tất cả vừa rồi liền uỗng phí.


  • Gửi lúc 5:54 Ngày 25/08/2013

    anhhungrom

    sao ko up nữa vậy ad,truyện này hay mà!

  • Gửi lúc 7:37 Ngày 24/08/2013

    headlesshorseman

    truyện này hay mà sao up chậm quá

  • Gửi lúc 7:35 Ngày 24/08/2013

    headlesshorseman

    truyện này hay mà sắp up chậm quá

  • Gửi lúc 0:14 Ngày 20/08/2013

    sinichimori

    tạm drop truyện này đi, dịch giả người ta ko dịch nữa rồi kìa.

  • Gửi lúc 16:50 Ngày 17/08/2013

    dragonrider

    Hay quá! Up tiếp đi AD! Lâu lâu có bộ đô thị hay...............