Trang chủ / Kiếm Hiệp / Kiếm Đạo Độc Tôn / Chương 3 : Cô Phong Thập Tam Kiếm.

Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 3 : Cô Phong Thập Tam Kiếm.




Kiếm Đạo Độc Tôn
Tác giả :Kiếm Du Thái Hư
-----oo0oo-----
Chương 3: Cô Phong Thập Tam Kiếm.

Nhóm dịch: Dungnhi
Nguồn: Sưu Tầm







Hít một hơi thật sâu, Diệp Trần bắt đầu quá trình tu luyện khô khan và đơn điệu.

Vận khí, bước, vung kiếm, rung tay...

Chỉ mất một ngày, Diệp Trần đã sơ bộ thi triển Hành Vân Kiếm Pháp chiêu thứ chín "Dạ Quang Động", một kiếm vừa xuất, kiếm quang u ám như nước khiến người ta hoa mắt chóng mặt, không thể thích ứng, luận uy lực, trên cơ bản đạt đến trình độ nhân cực trung giai, tuyệt đối là sát chiêu mạnh nhất hiện tại của Diệp Trần.

Buổi sáng đến, buổi tối trở lại, không hay không biết, ba ngày trôi qua.

Trên vách đá dốc ngược, bóng người một kiếm chỉ vào tảng đá khổng lồ trước mặt, kiếm quang tràn ngập như hoa trong gương trăng trong nước, u u ám ám.

Xuy xuy xuy xuy...

Tảng đá như một miếng đậu phụ, bị những đường kiếm dài cắt thành những vết sâu gần một tấc.

- Cuối cùng cũng xong.

Nội khí hao kiệt khiến Diệp Trần đầu bết mồ hôi, nhưng hắn cũng chẳng để ý, hài lòng nhìn những vết kiếm sâu trên tàng đá, mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Hành Vân Kiếm Pháp tầng thứ chín so với tám tầng trước khó hơn mấy lần, uy lực cũng lớn, Diệp Trần mất bốn ngày mới công đức viên mãn, ngoài ra, bốn ngày khổ luyện này khiến nội khí trong người Diệp Trần càng thêm tinh thuần, điều động cũng mau lẹ linh hoạt hơn trước.

Cách ngày, Diệp Trần như thường lệ đến vách núi luyện công, nhưng không giống như trước kia, hôm nay Diệp Trần chính thức tập luyện Cô Phong Thập Tam Kiếm.

Cô Phong Thập Tam Kiếm tổng cộng có mười ba chiêu, kiếm thế cực hiểm, giống như di thế độc lập cô phong, khiến người ta không khỏi rùng mình, mọi sơ hở bí ẩn trên người như bị nhìn thấu.

Thi triển một lượt đường kiếm ghi chép trong bí tịch, trong đầu Diệp Trần bỗng nhiên có chút ấn tượng đại khái, loáng thoáng cảm nhận mộ loại tâm tình mà rất khó dùng ngôn ngữ để diễn đạt.

Diệp Trần tin, chỉ cần luyện xong Cô Phong Thập Tam Kiếm, đối phó với người có thực lực thấp hơn mình trên cơ bản là miểu sát, đối phó với người có thực lực cao hơn mình cũng có thể tìm ra kẽ hở, trừ phi đối phương kinh nghiệm vô cùng phong phú, dần dần đưa tâm tư trở lại nguyên trạng.

Ba tháng thời gian nhanh chóng trôi qua.

Bên ngoài vách núi, biển mây vẫn cuồn cuộn không ngớt, trên vách núi, người thiếu niên tay cầm một thanh Tinh Cương Kiếm xoay chuyển liên tục, kiếm quang lấp lánh.

Có lẽ là ảo giác, có lẽ là do hoàn cảnh, kiếm thế mà thiếu niên lộ ra có thể nói là tuyệt đỉnh, như một ngọn núi nhỏ cô ngạo khí chất, rõ ràng đứng ngay trước mặt bạn nhưng lại như đang ở rất xa, cảm giác xa vời khó nắm bắt ấy khiến người ta thổ huyết.

Liên hoàn mười hai kiếm đi qua, ánh mắt thiếu niên như điện, xuyên qua hư không, thân hình đột nhiên nhảy lên, như từ trên cao ngự gió lao xuống, chỉ thấy kiếm quang lóe lên, tảng đá khổng lồ đối diện bị cắt một đường kiềm dài ba thước, sâu ba tấc đáng sợ, sạch sẽ linh hoạt, tàn nhẫn vô tình.

Thu kiếm vào vỏ, thiếu niên tự nói với mình:
- Chẳng trách trưởng lão thủ các bảo ta lựa chọn kiếm pháp khác, thì ra Cô Phong Thập Tam Kiếm không đơn giản chỉ là nhân giai trung cấp võ kĩ, bên trong còn ẩn hàm ý tứ thâm ảo, sớm đã vượt qua phạm vi vốn có.

Thiếu niên này đương nhiên là Diệp Trần, ba tháng nay, hắn chỉ dựa vào khả năng lĩnh ngộ siêu cường của mình để hoàn thành tu luyện Cô Phong Thập Tam Kiếm, nhưng gần đây hắn lại phát hiện Cô Phong Thập Tam Kiếm không chỉ đơn giản như vậy, hình như còn thiếu một chút gì đó. Mà việc thiếu “cái gì đó” là chuyền đương nhiên bởi vì Cô Phong Thập Tam Kiếm là bản thiếu, bí tịch thực sự có lẽ đã thất truyền, cho nên phẩm cấp mới rơi xuống trung cấp trung giai.

May mà người tu luyện nó là Diệp Trần đổi lại người khác sợ rằng không đủ kiên nhẫn để tu luyện. Bởi vì kiên nhẫn, khổ tâm nghiên cứu cho nên hắn không chỉ ngộ ra ý cảnh của Cô Phong Thập Tam Kiếm vốn dĩ không có ý cảnh mà vận khí chi pháp cũng cải thiện rất nhiều, tin rằng dùng không bao lâu sẽ có thể tu luyện ra Cô Phong Thập Tam Kiếm của riêng bản thân mình.

Ngoài ra, bởi vì ba tháng không màng thế sự chuyên tâm tu luyện, nội khí trong người Diệp Trần đã vượt qua Luyện Khí Cảnh tầng thứ sáu sơ kì, tiến bộ với tốc độ thần tốc.

- Phải đi trả bí tịch thôi.

Nghĩ đến quy định của Lưu Vân Tông, Diệp Trần không dám chậm trễ.

Trên đường trở về, tai Diệp Trần khẽ động, hắn nghe thấy có những tiếng quát tháo từ xa vọng đến, cách đây chắc cũng phải một dặm, nhưng vẫn thấy rất rõ, giống như thanh âm được ngưng luyện, và bạo phát trong nháy mắt.

- Trung khí lợi hại quá, thân thể phải cường đại thế nào mới có thể phát ra được, nghe thanh âm hình như là nữ.
Không nén nổi hiếu kì, Diệp Trần cẩn thận lại gần.

Vượt qua vài bụi cỏ gai, Diệp Trần đến sau một tảng đá lớn.

Thò đầu ra ngó, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là một mảng rừng nhỏ, bên cạnh mảng rừng là một căn nhà gỗ, phía trước nhà gỗ có một đầm nhỏ, bên trên nổi vài tấm lá sen, rõ ràng cực kỳ có ý cảnh.

Mép rừng, một thiếu nữ lạnh lùng tuổi độ mười sáu, thân khoác trang phục trắng tuyết đang luyện quyền, miệng phát ra những tiếng quát khiến tâm hồn người khác phải run rẩy.

Dáng người nàng mỏng manh, như không chịu nổi một ngọn gió, nhưng mỗi quyền mỗi cước đánh ra lại bá khí đường hoàng, mang lại cảm giác sắc bén.

- Là Từ sư tỷ Từ Tĩnh, nơi này là cấm địa?

Nhìn thấy đối phương, Diệp Trần lập tức hiểu ra vấn đề.

Lưu Vân Tông trừ tông chủ và trưởng môn nội môn có đỉnh núi của riêng mình, những người khác muốn tu luyện võ học nhất định phải đi tìm một nơi thích hợp, chỉ là Thanh Phong Sơn mặc dù lớn, nhưng địa điểm tuyệt vời để tu luyện lại có hạn, thông thường, trưởng lão ngoại môn và đệ tử trọng điểm sẽ giành được bảo địa phong thủy trước, những nơi này được gọi là cấm địa, người thường không được xông vào tranh giành với họ, nhẹ thì bị quở trách, nặng thì bị trừng phạt.

Trong mắt Diệp Trần, Từ sư tỷ chính là một trong những đệ tử trọng điểm của Lưu Vân Tông, xếp hạng hai mươi ba, tu vi ở Ngưng Chân Cảnh trung kì, thiên phú cực tốt.

Từ Tĩnh không ngừng sử dụng bộ pháp, quyền cước kết hợp, đầu lưỡi chạm vào răng, bụng vận khí, liên tục thét ra thanh âm, tăng cường uy thế quyền pháp.

Liên tục mấy quyền đánh ra, Từ Tĩnh súc tích khí thế, chỉ thấy cả người nàng nhảy lên không trung, xuất thủ nhanh như điện, mạnh như hổ báo kích sát, một quyền đánh trúng cây đại thụ có thân to như thùng nước.

Bang bang bang!

Một cảnh tượng kinh nhân phát sinh, từ tay Từ Tĩnh phát ra kim quang chói mắt, sau đó ngưng thành thực chất, đánh gãy liền ba gốc cây lớn dễ như trở bàn tay, thanh thế mạnh mẽ, tàn bạo.

Là chân khí ngoại phóng! Diệp Trần nheo mắt.

Khi võ giả Luyện Khí Cảnh chuyển hóa nội khí thành chân khí, nghĩa là họ đã chính thức bước vào Ngưng Chân Cảnh, võ giả Ngưng Chân Cảnh ngoài chiến lực đại tăng, chân khí còn có thể rời khỏi thân thể, đả thương người khác từ xa.

- Vẫn chưa chịu ra.

Từ Tĩnh sớm đã nhận ra sự có mặt của Diệp Trần, ánh mắt sắc như dao, dán chặt vào vị trí chỗ Diệp Trần đang núp.

Diệp Trần nuốt nuốt nước miếng, ngoan ngoãn đi ra ngoài.

- Ngươi là đệ tử ngoại môn.

- Vâng truyện cập nhật nhanh nhất tại tung hoanh chấm com

- Sao lại nhìn trộm ta luyện quyền?

- Thanh âm của tỷ truyền xa quá, đệ hiếu kì nên đến đây xem.


  • Gửi lúc 16:51 Ngày 09/06/2014

    vandoc

    sao lau the ma van 1k3 the admin

  • Gửi lúc 21:31 Ngày 16/05/2014

    vandoc

    cmn con co vai chuong nua thi up lun de ad. lau vai~ cc

  • Gửi lúc 15:19 Ngày 13/05/2014

    truonggiang

    Đoi mãi mà amin mai ko dịch tiếp chờ đợi lâu thất vong quá

  • Gửi lúc 7:17 Ngày 09/05/2014

    babykenta.vo@fb

    Sao up Cham vay ad

  • Gửi lúc 13:19 Ngày 06/05/2014

    vandoc

    up típ đê!!

Kiem Pho