Trang chủ / Quân Sự / Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt / Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng

Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng




HỖN TẠI TAM QUỐC LÀM QUÂN PHIỆT

Tác giảucG: Tịroch Mịcvch Kiếm Khách


QuyểJcAn 2: Bát Bách Lưu KhấCSu khởi lang yên

Chương 101 :Điểim Vi đGuucvu T Hoàng


DịDYch:B_Q_T

Nguồn: Sưu tầwdGm



“Ai ui, mẹ ơi"

Trương Nhượng nhô lên khỏithành lầMPu, nhìn chung quanh một cái, bịJcA cảBdMnh trước mắDYt làm cho sợ run lên vội nhắGpm mắJcAt rụt trở v, sắmJWc mt vốn hồng nhun trong khoảPEqnh khắcvc đuCGã trắxng bch ra. Đám hoạulPn quan như Triu Trung, HạdD UẩMPn và Trương Nhượng đJtmu là đtdám nhát gan, nhấAVt là Tống ĐiểScn càng bịB làm cho sợ đucGến cứJcAng ngườBdMi, ngay cảBdM nói cũng không nên lờucGi .

Bọn hoạoon quan này bấJtmt học vô thut, chỉXXw lo lấABy lòng Hán Linh đBPSế, da va s cưng chiu của Hán Linh đJtmế ở trong triu tác oai tác quái, lúc giết hạroi ngườXXwi khác ánh mắPEqt cũng không nháy một cái nhưng hin tạWwui đSến lúc gp nạCSn, lp tứJJJc mm như bún. Bọn họ chưa tng gp qua cảABnh tượng kinh khủng như thế. Hàng ngàn vạmJWn cỗ thi thểv ngoài thành trong khoảdnh khắxc hù dọa khiến bọn họ sợ mấEAot mt.

Ngay cải quan quân tinh nhu nhấJtmt đulPế quốc ĐSi Hán cũng đDYu kết thúc như thế!

"Sao, làm sao bây giờQx?" Tống Điểdn lắYp bắABp hỏi: “Chúng mà kéo vào thành LạDYc Dương, ta… chúng ta chỉd sợ cũng… cũng sẽ biến thành một cỗ thi thểucG, ách…"

"Câm cái mồm chó của ngươi lạroi"

Túc ThạdPBc không vui hét lên, cắJJJt đPPot lờdWi của Tống ĐiểBn. Trong các Thp thườlpng thịtBM cũng chỉAB có Túc ThạBc còn có thểo min cưỡng bảooo trì trấWwun đPEqPEqnh, tay cầim bảdDo kiếm đWwutdng nghiêm trên thành lâu. Dù sao hắtBMn năm đulPó đvã tng truy đPuổi Tào Tiết, tru sát lão Đtdi tướng quân Đu Vũ, hay tng gp qua một ít tràng din chiến tranh tàn khốc nên cũng không bịXXw mấdWy ngàn cỗ thi thểoo ngoài thành nọ hù dọa.

"Đây chỉrođve dọa thôi, tc khấSu càng làm như vy, lạqdri càng nói rõ bọn họ sẽ không công thành, LạEAoc Dương sẽ vn bình yên.

Triu Trung quay lưng v phía ngoài thành, sắic mt tái nhợt. Hàng ngàn thi thểW quan quân ngoài thành khiến hắmJWn hoảScng sợ, run giọng nói: "Nhưng đdWBdM tc khấWu cứtd ung dung đooi lạBi ngoài thành như vy cũng không phảEAoi là chuyn hay. Nên nghĩo bin pháp đwotem bọn hung thầron ác sát này đJcAuổi đQxi, bằPEqng không, đGpang đtBMêm ngủ cũng bịoo kinh sợ, không cách nào sống đwotược".

Trương Nhượng hít vào một hơi, thấPxp giọng nói: "Đây là vn la gạPxt Hoàng thượng, nếu là đooo Hoàng thượng biết điược toàn quân quân đtdội trung ương đcxã bịoo tiêu dit, tc khấou nay đmJWã vây khốn thành LạQxc Dương thì còn không biết có chuyn gì xảtdy ra nữGia. Nếu Hoàng thượng có …, ách, không biết làm sao bây giờro?"

Túc ThạBc cau mày nói: "Hay ra lnh cho BảdWo Hồng, Phùng Phương ( Tây Viên bát giáo úy) dn tân quân Tây Viên tấMPn công đBdMuổi tc khấmJWu đPEqi?"

Trương Nhượng bấSt mãn nói: "Tân quân Tây Viên. Ngươi nhìn một đdám tân binh này, chỉtBM sợ va thấroy đulPám tc khấABu hung thầGpn ác sát này, ngay cảPx đdWao cũng giơ không nổi, không cầGpn ngườii ta tới giết, chính mình đvã rối loạGpn trước."

Túc Thạroc đWwuưa mắmJWt nhìn lạBdMi. QuảPx tht thấlpy sĩcx tốt canh giữCS ở thành trên lầlpu đPxu có vẻ sợ hãi, dù sao chỉwdGđvám tân binh mc dù lúc thao din cũng ra dáng lắCSm nhưng nếu tht gp gỡ tc khấmJWu hung thầJtmn ác sát, có lẽ là lp tứooc quay đdPBdWu bỏ chạwoty.

Trương Nhượng thở dài, nói: "Hay thôi đwoti. Đng ở chỗ này chờGi đPoợi nữWwua, quay lạMDQi chỗ Hoàng thượng đtdi kẻo ngài không thấABy chúng ta lạmJWi hỏi giờo hãy nghĩGi xem nên báo cáo lạAVi với Hoàng thượng thế nào, ài ~~ "

Ngoài thành, đooroi doanh của Mã Dược.

Bùi Nguyên Thiu thầBPSn sắucGc nghiêm trang nhìn Mã Dược nói: "Bá T. Làm như vy có phảYi là có chút hơi quá hay không? VạmJWn nhấJtmt quan quân trong thành bịW dọa, cho là vô vọng cầdDu sinh. Khi đwotó rấcxt có thểdPB như chó cùng giứXXwt du mà ngoan cườABng kháng c. Rốt cuộc, cứulP như vy nếu phảCSi công phá thành LạABc Dương, chúng ta cũng phảxi trảBPS giá không nhỏ đXXwâu".

Công phá thành LạSc Dương. Mã Dược bĩtBMu môi, khóe ming hin lên một tia cườdi tà ác, ánh mắJJJt âm lãnh thảBn nhiên nhìn lướt ra ngoài ca doanh trạPxi. Nhìn thành Lạvc Dương hùng vĩPEq xa xa qua hàng rào công s.

Quách Đồ thoáng nhìn Mã Dược một cái rồi nói với Bùi Nguyên Thiu: "Bùi đMDQMPu lĩonh. Coi như dân chúng bên trong thành như thú cùng muốn đuCGánh, coi như quan quân bên trong thành đwotánh nhưng nhữGing quan nhân, quý nhân cũng không muốn đqdránh, bởi vì như vy thứMP nhấJcAt là rấAVt có thểi có ngọc thạWch câu phầwotn, hắtBMc hắcxc..."

Có tiếng bước chân nng n vang lên, nhân ảJtmnh QuảWn Hợi trông như thiết tháp t ngoài trướng ngang nhiên tiến thng vào.

"Bá T, ta trở v."

"Ừ." Mã Dược gt đQxPxu, hỏi, "Có tin tứGic ba lộ đoQxi quân cầPn vương t HoằEAong Nông, Hà Đông, Hà Nội không?"

QuảCSn Hợi ngưng giọng nói: "Thưa ĐYi thủ lĩoonh, thái thú Hoằcvng Nông Trương TểulP, Thái Thú Hà Đông Dương Phụng dn theo hai ngàn quân đwotã vào tới ThằABng Trì. Đwoti tướng tiên phong T HoảPxng suấGit lĩdnh tám trăm quân đJtmã vào tới Tân An, Dĩv Đông. Thái Thú Hà Nội Vương Khuông suấSt lĩtBMnh ba ngàn quân đwdGã qua bờS nam sông Hoàng Hà vào tới Bình Âm. Hai lộ đooBPSi quân cùng tiến vào, hai ngày sau có thểtBM hội sư dưới chân thành Lạqdrc Dương".

Mã Dược ánh mắPxt thoáng chốc giống như đdPBao, nhìn vào bảcvn đdDồ, lãnh đABMPm nói: "Quan quân trung ương đBPSã bịoo tiêu dit, nếu có thểDY kích phá thêm ba lộ đGuuii quân cầlpn vương HoằmJWng Nông, Hà Đông, Hà Nội, thế cục LạulPc Dương tấwdGt nhiên la đBổ thêm dầGiu, đroến lúc đdDó Thp thườPEqng thịtd muốn giấABu diếm sợ cũng không giấYu diếm đPoược. ChỉdW cầJtmn Hán Linh đcxế biết đdPBược vic này, hắBPSc hắroc… đroulPi thế có thểAB thành!"

Quách ĐđBPSi tới tới trước mt Mã Dược thấoop giọng nói: "ĐDYi đdScu lĩWnh. Ba lộ đuCGooi quân cầAVn vương có chng bảMDQy ngàn ngườGuui, có nên kích phá trước một lộ trong đYó không?"

Mã Dược thầdn sắdDc ngưng trọng gt đWDYu, trầMPm giọng nói: "Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa nghe lnh!"

Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa tiến lên trước một bước, dõng dạJtmc nói: "Có mt."

"LĩdDnh một ngàn quân, lưu thủ đooCSi doanh."

"Tuân mnh." đXXwọc truyn mới nhấmJWt tạBi tung hoanh . com

"Chu Thương nghe lnh."

Chu Thương cũng tiến lên trước một bước, trầtdm giọng nói: "Có mt."

"Lp tứBdMc chạdy đJtmến Hổ Lao quan, lnh cho Cao Thun suấqdrt quân đPEqến LạwdGc Dương hội hợp. Hổ Lao quan đGpã không cầXXwn thủ nữGia!"

"Tuân mnh."

"À! ?"
xem tạJJJi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
Quách Đồ nghe vy ánh mắSct chợt lóe, chợt như có đulPiu ngộ ra gt đtBMcvu.

"QuảWwun Hợi."

QuảdPBn Hợi t trong trướng chạmJWy ra, lạwdGnh lùng nói: “Có mt"

Mã Dược lãnh đEAoPEqm nói: "Khẩxn cấlpp đtdiểMDQm một ngàn tinh kỵ, theo bổn đroDYi đroWu lĩBnh đPxánh vào Tân An, ThằWng Trì, kích phá lưỡng đGuuroo vin quân của Trương Tểv, Dương Phụng!"

"Tuân lnh."

"HứPxa Ch."

Hổ si hét lớn một tiếng, cũng tiến lên một bước, đulPGpng nghiêm sau Bùi Nguyên Thiu, Quảin Hợi dõng dạmJWc nói: "Có mt."

"SuấABt lĩJtmnh một trăm trọng giáp thiết kỵ làm tiên phong, đcxi trước mở đYườucGng!"

"Tuân lnh!"

ChỉW chốc lát sau lúc, trong quân doanh tc khấGiu tiếng còi lnh liên tục cấPot lên. Một đCSội tiếp một điội kỵ binh lưu khấucGu theo đcvulPu lĩuCGnh ra khỏi doanh trạWi. Binh s mc phi giáp, lắcxp yên nga, rút mã đYao ra khỏi vỏ, đPEqút đwotmJWu thương vào bao, quân doanh vốn yên tĩlpnh chỉdPB một thoáng sau đoã ầrom tiếng nga hí ngườvi kêu, một mảJJJnh bốc lên.

Giảcx Hủ t trong doanh trướng thò na cái đxPEqu ra, thấSy kỵ binh lưu khấMPu hùng dũng mãnh lit xuấulPt doanh như thủy triu thì không khỏi va sợ va nghi hoc, khẩYn trương quay vào trướng hỏi Lưu Nghiên: "Lưu tiểtBMu thư, đJJJcxi quân của Mã đcvJJJi đdDwotu lĩMDQnh sao lạCSi xuấMDQt đMDQộng toàn bộ như vy, chng lẽ không sợ quan quân thành LạDYc Dương tha dịdPBp tới tấBdMn công ư?"

“Sẽ không đtBMâu." Lưu Nghiên cườdi nhạcvt, đXXwáp, "Mã Dược nói, quan quân thành Lạlpc Dương sớm đlpã bịPEq hù dọa vỡ mt, bọn họ không dám ra khỏi thành tp kích đdPBâu .

"Ách "

GiảucG Hủ hít tht sâu một hơi, không khỏi nhíu cht màylạroi.

"Nói nữSca, nếu như quan quân trong thành có ra khỏi thành tp kích doanh trạJtmi thì cũng không sợ."

"Ồ?"

Giảv Hủ nghe vy thì thầucGn sắlpc chấtBMn đuCGộng.

Lưu Nghiên cườGuui nhạulPt nói: "Bởi vì đWwudWi doanh còn có đBPSPxu lĩABnh Liêu Hóa và một ngàn tinh binh trấcvn thủ. Na tháng trước ở Trườlpng xã đdWánh một trn, Liêu Hóa đdWvu lĩWwunh tng suấxt lĩGuunh bốn ngàn tàn binh, ngạMDQnh chiến ngăn trở tam lộ quan quân tinh nhu của Chu TuyểdPBn, Hoàng Phủ Tung, Tào Tháo mãnh công hai ngày. Một ngàn tinh binh này đcxu là lão binh ác chiến còn sống, nào có sợ tân binh Tây Viên chưa tng ra chiến trườBdMng của thành LạPoc Dương?"

"Cái này".

Giảwot Hủ đcxưa tay vuốt chòm râu, im lng.

...

Phía tây cách Lạcxc Dương năm mươi dm, trên quan đtdvo quang điãng có một đlpội quan quân áo giáp uy nghiêm. Đây chính là HoằBng Nông Thái Thú Trương TểtBM, Hà Đông Thái Thú Dương Phụng tiếp lnh thiên t không dám chm tr, đAViu tinh binh trong qun đmJWến cầWwun vương. Hai đScMDQo đooMDQi quân đdến ThiểAVm Huyn thì hợp lạtBMi, thng tiến ThằJtmng Trì, Tân An, đucGi một mạtdch đXXwến thắtdng LạGpc Dương.

"Báo".

Một con thám mã t tin phương khẩMPn cấPEqp chạEAoy đvến, trên quan đPEqGuuo bụi mù cuồn cuộn. Dương Phụng đSang giục nga chm rãi đJcAi thảon nhiên giơ tay phảwdGi lên cao, tên quan quân truyn lnh đPoi sau hắWn vội chạCSy v phía sau. Hiu lnh dng quân vang lên thê lương.

"Dng lạQxi, toàn quân ngng tiến"

ĐAVi quân đSang hành quân đMDQột nhiên dng lạPEqi, bốn ngàn tướng sĩBdM đXXwCSng nghiêm trên quan đuCGDYo, tạdPBo thành một mảGuunh đEAoen đGuuc, hoàn toàn không có một tiếng đBdMộng, không khí đAVọng lạSci thành một mảonh rng thương biểucGn kích.

"Báo".

"BẩWwum đmJWii nhân, phía trước phát hin đtddPBi đEAoội kỵ quân của tc khấBPSu!"

Dương Phụng cùng Trương Tểd bên cạCSnh liếc nhìn nhau một cái, ngưng giọng hỏi: "Có bao nhiêu nhân mã?"

"Chng hơn một ngàn quân kỵ!"

"Hơn một ngàn quân kỵ!" Dương Phụng thầvn sắWc thoáng chốc trở nên ngưng trọng, ánh mắCSt nhìn HoằXXwng Nông Thái Thú Trương TểSc bên cạGuunh, hỏi: "Trương đqdrMPi nhân, ý ngươi như thế nào?"

Trương TểXXw cùng Dương Phụng giống nhau đPxu xuấQxt thân t quân ngũ, cũng tng thuộc biên chế quan quân Lương Châu, biết rõ lợi thế của quân kỵ tấoon công trên bình nguyên mà bấYt lợi cho quân phòng ng, nên trầSm giọng nói: "Kỵ binh hành đxộng nhanh chóng, tới lui như gió, chi bằrong tìm nơi hiểCSm yếu đBPSwot cố thủ, nếu tc khấABu công tới, khiến chúng mấcvt đSci lợi thế chiến mã, phá gic d như trở bàn tay."

Dương Phụng nhìn hai bên tảEAo hữmJWu phát giác bên trái có một tòa núi nhỏ, ngó thấJJJy một bên quan đGuuio thế bằrong phng. Ba mt khác cao chót vót khó đYi, bấwdGt lợi cho kỵ binh tấdPBn công, bèn nhìn Trương TểP nói: "Không bằvng lên núi cố thủ?"

Trương TểY nói: "Dương đtdYi nhân nói hợp ý ta".

Dương, Trương hai đPEqQxo quân đWội va mới vữYng chân trên ngọn núi nhỏ, phía trước đJtmã vang lên một trn tiếng còi dài vang ra rấcxt xa. Một mây đdPBen dày đGic bay trên không trung, che mờJtm cảlp ánh mt trờDYi, thiên đBdMBa trong khoảxnh khắBdMc trở nên âm u, sát khí thê lương thoáng cái đWwuã tràn ngp vô tn nơi hoang dã.

Dương Phụng đBWng nghiêm trên đPdnh núi, tay che mắdWt ngắtdm chân trờABi phía đGpông, đcxôi mắMPt mịPx mịwdG thảdWn nhiên mở ra, trong hai con ngươi đlpen nhánh toát ra hai đwotABo lãnh dim sắSc bén, nhìn Trương TểSc bên cạoonh nói: "Trương đGuuDYi nhân, tc khấPou tới rồi "

"Ừ! ?"

Trương TểB thầxn sắMDQc khẽ đdộng, quay đdPBWwuu v phía chân trờtdi đoJtmng đlpông nhìn lạulPi, cảmJW vùng sơn cước vô tn kéo dài đvến tn chân núi. Trên vùng đPGit hoang dã đuCGABy một màu xanh lục, ở nơi rấCSt xa căng mắuCGt khó khăn lắcxm mới nhìn thấtBMy có một đSPEqo hắroc tuyến nhàn nhạWwut đtBMang hướng tới bên này chm rãi chuyểtdn đoộng, chỉtd trong vài nhịBPSp hô hấPEqp đSWwuo hắooc tuyến nọ đdã to lên rấWt nhiu và cũng hướng v hai cánh kéo dài ra.

Dương Phụng ánh mắvt lạGuunh lẽo, trầxm giọng nói: "T HoảSng đdDâu ?"

"Có mạABt tướng!"

Một viên võ tướng hét lớn, hiên ngang bước ra, đDYScng nghiêm trước mt Dương Phụng. ChỉdW thấroy một thân thân cao tám thước, lưng hùm vai gấlpu. mc cẩqdrm bào, thp phầSn uy vũ!

Dương Phụng trầcxm giọng nói: "Bày trn, chuẩScn bịPx nghênh đPoYch!"

"Tuân lnh!"

T HoảScng hiên ngang ôm quyn vái chào, xoay ngườdPBi đvi luôn.

"Ngang ngang "

"Ô ô "

Tiếng còi lnh thoáng chốc cấwdGt lên, đmJWược nghe còi lnh, quan quân trên núi bắDYt đcxPEqu nhanh chóng kết trn, trọng binh đwotem trọng xa đwdGvy lên sườScn núi, quay lạroi đoYu đcvuôi tương liên, khó khăn lắScm mới kết thành thành lũy tạcvm thờBi. Quan quân bộ tốt đwdGCSng sau thành lũy tạPom va lp xong, kết thành bộ binh trn nghiêm cẩCSn, đDYem trườvng thương sắooc bén xuyên qua khe hở giữBa các xe lộ ra, tạucGo thành một bứuCGc tườCSng kiên cố.

Sau trn đrodDa trườcvng thương là một loạrot đdPBao thun thủ cầYm đYGii thun mc trọng giáp, phía sau cùng là đwdGám cung tin thủ ánh mắMPt lạulPnh lùng.

Quan quân trên núi va mới nhóm trn xong, đPEqBo hắEAoc tuyến phía xa xa mới còn nhìn thấoy nhàn nhạdDt, trong khoảXXwnh khắroc đdDã phân tán thành một đoội thiết kỵ đtdiên cuồng chạAVy đJcAến. Vó nga cuồng loạMDQn vô tình nn lên mt đPoqdrt đBcxy màu xanh, cỏ nát bắcvn tung tóe, mưa bay đWwudPBy trờAVi, bờwotm chiến mã phiêu đdDãng theo gió ta như một trn ba đGiào (sóng lớn), mãnh lit mênh mông cuồn cuộn mà tiến.

Con ngươi T HoảBPSng thoáng chốc co rút lạWwui, gắPot gao nhìn kỵ trn tc khấiu trước mt chằMDQm chằYm, nhấPt là cây huyết sắwdGc đMPoi kỳ đcxang đJJJón gió bay phầtdn pht.

...

Trên quan đwdGYo t Lương Huyn v LạucGc Dương. Bốn cỗ xe nga hoa l đPxang chm rãi di chuyểPon, trên xe nga nạEAom vàng khảwotm ngân, lấEAoy ngọc thạGich làm trang sứwdGc. Trên xe đviêu khắBdMc đucGồ văn thảGii phượng tườvng thụy. BạJcAt căng bốn đSu là màu vàng sáng. Theo lut ĐmJWi hán, chỉP có con cháu hoàng thấEAot mới có thểJcA s dụng quy cách xe như thế.

CảwdG đoooàn xe và nga thong dong đWi.

Hơn mườwoti tên Kim ngô v ngẩMDQng đMDQdPBu ưỡn ngc, thân mc phi phong (áo khoác) màu vàng đSci hai bên xe bảPxo v. Trên mũ giáp có đAVính một chùm tua đPxỏ phấWp phới, rấWt là uy vũ.

Trong xe nga đJcAột nhiên vang lên một tiếng thở dài nhẹ nhàng. Hai ngón tay ta hai viên ngọc nhẹ nhành thò ra vén một góc màn xe ra. Tên thống lĩBnh Kim ngô v đuCGi theo không nhịuCGn đPxược khẽ liếc mắBdMt một cái, một bóng ngườPi xinh đBPSẹp mm mạSi, má lúm đJJJồng tin yêu kiu thoáng chốc hin lên. Trái tim viên Kim ngộ v nhảGpy lên kịGpch lit, sau khi sng sốt chốc lát thì nhanh chóng rờGii ánh mắwdGt giục nga tránh ra, không dám nhìn thêm cái nữJcAa.

"Hi hi ~ "

Trong xe nga vang lên một tiếng cườPxi duyên thanh thúy. Mép rèm xe lạJtmi rơi xuống.

"ĐWwui nhân, trên núi phía trước có ngườQxi ."

Một thanh âm cảronh giác đABột nhiên vang lên khiến tên Thống lĩulPnh Kim Ngô V, hắoon hít tht sâu một hơi, cố gắqdrng ép trái tim đDYang nhảPEqy loạwotn xuống, ngẩulPng đroEAou nhìn lạmJWi. Phía trước khoảdng ngàn bước có một tòa núi nhỏ, trên núi có một kỵ sĩucG đqdrAVng đPoó như quỷ mịucG, ta như một đCSScu ác lang nguy hiểDYm, cảBdM ngườPoi lóe ra khí tứAVc âm lãnh. Ta hồ là biết đDYược đxã bịdW phát hin, tên kỵ sĩcv kia chợt lóe lên đEAoã ẩlpn vào sau lưng núi biến mấMPt không thấGuuy nữABa.

"Đroi nhân, có phảMDQi mã tc hay không?"

Thống lĩronh Kim Ngô V khẽ nhíu mày, lạJJJnh lùng nói: "Nơi đGiây cách LạJJJc Dương không đcxwoty trăm dm, là kinh kỳ dưới chân thiên t, sao lạPxi có mã tc xuấSt hin? NgườCSi chớ đulPa nghi. Đoàn xe tiếp tục đXXwi tới, trờBPSi đPã tối rồi, cầdn phảPoi chạcxy v LạMDQc Dương ngay, nếu như làm ảSnh hưởng đcvến hành trình của Công chúa, thì ai chịJJJu trách nhim!"

"Tuân lnh!"

...

Phía tây LạJtmc Dương năm mươi dm.

"Hu ~ "

Mã Dược nhẹ nhàng dng chiến mã lạwdGi, cánh tay phảJtmi thảJtmn nhiên giơ lên cao, ĐiểPxn Vi đPi sát theo sau, trong tay cầQxm cây huyết sắBPSc đDYSci kỳ nọ hướng lên không trung nng n phấuCGt một cái. Tiếng còi lnh thê lương trầulPm thấdPBp thoáng chốc hướng tiêu cấdWt lên, kỵ binh lưu khấCSu đPxang mãnh lit chạYy phía trước rối rít chạulPy chm lạGii đMPồng thờJJJi chm rãi triểSn khai tảcxn ra hai cánh, rốt cục dàn trn trước tòa núi nhỏ tầMPm một mũi tên.

Trên tòa núi nhỏ, mấSy trăm cái chiến xa nng bày ngang sườon núi, tạulPo thành một chướng ngạPi khiến kỵ binh khó có thểCS vượt qua. GiữEAoa mỗi hai cái chiến xa có cha lạWwui chỗ cho bộ binh ra vào, giữlpa các khe hở lộ ra trườlpng thương sắcvc bén rm rạop, tạxo thành khu rng thương đtdcxy khí tứPc t vong.

Sau thế trn trọng xa thấPp thoáng bóng tinh kỳ, thương kích như rng, một đBPSội quan quân uy nghiêm đrooong đMPen đScc.

ThấPxy quân trn của quan quân sâm nghiêm như thế, Mã Dược khẽ nhíu mày, trong con ngươi thoáng xẹt qua một tia băng hàn. Nhìn đBPSội quan quân kia có chút không đtdơn giảxn.

"Ngang ~~ "

"Ô ~~ "

Trên núi đGiột nhiên có tiếng còi hiu trỗi lên, một số trọng xa đoược dờBi đCSi tạcxo thành một con đSườMPng, một viên trẻ tướng trẻ mt như bạQxch ngọc, đPxAVnh đulPPEqu đPEqội t kim trùng thiên quan, tay cầoom một cây lạwdGn ngân thương xông thng xuống chân núi hung hăng git dây cương thắYng nga, chiến mã nhấcvt thờYi hí dài một tiếng cảdPB ngườvi dng lên, có ý thịP uy.

Trong quan quân nhấxt thờGuui vang lên tiếng ủng hộ đBPSiếc tai nhứABc óc.

"Tây lương Trương Tú ở chỗ này, nghịBPSch tc Mã Dược mau tới nhn chết!"

QuảtBMng Hợi thốt nhiên gin dữW, cầcxm Lưu tinh chùy trong tay vung lên, hướng Mã Dược nói: "Bá T, đxcx ta đxi giết ngườcxi này ."

Mã Dược gt đPiu, Quảxng Hợi thoáng chốc ánh mắlpt nổi lên hung l, hai chân hung hăng huých vào bụng ngữEAoa, tuấWn mã đSPot Tây Vc ngẩQxng đroBdMu hí dài một tiếng, bốn vó vung lên cao.

"Cáp ~ "

"Hàng xích ~ "

"Hô phốc ~ "

Trong tiếng thở dốc trầrom trọng, cánh mũi chiến mã thở php phồng.

"Cáp ~ "

"Hô lỗ lỗ ~ "

Trong tiếng thở thô trọng, thiết đS lướt qua, hấtdt tung bùn và cỏ nát, tốc đQxộ cc nhanh khiến cho bờGim chiến mã bay lên phầdDn pht, trông giống như hùng sư.

"Cáp ~ "

"Toa ~ "

QuảPng Hợi hét lớn một tiếng, thiết tí huy vũ, nắWm chắJcAc Lưu tinh chùy trong tay thảMPn nhiên vung lên. Hàn mang màu đqdren lóe lên, Lưu tinh chùy trầWwum trọng lấScy QuảuCGng Hợi làm trung tâm gào thét, thiết chùy sắdc bén rít lên xé rách không khí. Lưu tinh chùy phát ra trn trn tiếng rít chói tai, không khí chung quanh cũng bỗng nhiên trở nên ngưng trọng.

"Cáp ~ "

ThấGpy thanh thế của QuảDYng Hợi khiếp ngườABi như thế. Trương Tú không sợ hãi, vung thương lên nghênh tiếp, trong khoảJtmnh khắcxc đdDó hai chiến mã cũng vọt qua nhau.

"Hô ~ "

"Đương"

Trong khoảGpnh khắulPc đdPBin quang hỏa thạJcAch hai con chiến mã đuCGã vọt qua cạJJJnh nhau, QuảYng Hợi giục nga lao ra hơn mườcvi bước khó khăn lắmJWm mới kìm đtdược cương, quay đwotJtmu lạBdMi chỉmJW thấroy Trương Tú đWang ôm ngân thương thua chạQxy lên núi. Tuy mới chỉJJJ giao đdPBWi một hip nhưng Trương Tú đcxã bịwdG Quảrong Hợi một chùy vô cùng bén nhọn đulPánh vỡ hổ khẩMDQu (cổ tay), buồn bc thấBdMy không đYmJWch lạGuui chịWwuu thua chạBPSy quay v.

"ThấPot phu muốn chạWwuy ư. Lưu lạooi tính mnh cho ta "

QuảmJWng Hợi không d dang buông tha , hét lớn một tiếng, giục nga vội đcvuổi theo.

"Tc khấGuuu đPong vội càn rỡ, có mỗ tới!"

QuảABng Hợi đJJJang giục nga đWuổi theo bỗng nghe trên núi vang lên một tiếng hét như sấBPSm, khiến cho màng nhĩJJJ rung lên đPxau nhói. QuảMPng Hợi ánh mắwott nhấJJJt thờdi ngưng trọng kìm nga cảro kinh ngẩABng điJtmu nhìn lên. Một viên ĐGpi tướng t trên đBPSang phi nhanh xuống. Thiết đW vút lên, nga hí ngườMDQi rống, phủ nhn sắQxc bén phá không chém thng vào mt Quảrong Hợi.

QuảdDng Hợi vội vàng cúi đroWu, khó khăn lắGim mới né đMPược, dng nga quay đcxBPSu lạdWi lạGinh lùng nói: "NgườdPBi là ai?"

"Mỗ là Hà Đông T Hoảdng. "

Nói đSoạWn T HoảQxng lin giục nga lao tới, hàn quang lóe ra. Trong tay cầtdm khai sơn đulPGii phủ toàn lc chém tới.

"Nha hống ~ "

QuảJJJng Hợi hét to một tiếng, Lưu tinh chùy vung lên đuCGánh tới, T HoảDYng vung Khai sơn phủ lên, bóng phủ màu đulPen cùng ánh bạmJWc chói mắot của chùy thoáng chốc hòa vào một chỗ. Tia la văng tóe ra khắtBMp nơi, tiếng kim thiết va chạwotm kịBPSch lit thoáng chốc vang lên không ngng. Khai sơn phủ của T HoảdDng bịdW chn lạWwui nhưng Lưu tinh chùy trong tay QuảBPSng Hợi bắtBMn ngược trở v với tốc đScộ càng thêm kinh khủng, thm chí khiến cảuCG ngườWwui Quảxng Hợi t trên lưng nga bịo hấDYt bắPon ra, bay trên không trung mấMPy trượng rồi mới "bộp" một tiếng, té rớt trên mt đDYdPBt.

QuảPng Hợi mt mũi đWwuSy bụi lồm cồm bò dy, bên tai chợt vang lên tiếng vó nga kịroch lit, cảlp kinh quay đwotAVu thì thấxy T Hoảrong đQxã giục nga giết tới. Khai sơn phủ nng n rít gió lạDYnh như băng trảqdrm xuống.

"Ngao ~~ "

Quảrong Hợi tru lên như sói một tiếng, thân hình như thiết tháp đWwuột nhiên đcxwotng bt dy. Hai chân cườvng tráng dùng sứroc đGpJJJy một cái, cảQx ngườcxi giống như con đAVwoti xà dán mt xuống đdPBPot trườWn đWi mấQxy trượng, khó khăn lắJtmm mới tránh khỏi. Nhưng cũng không đcxợi cho hắWwun bò dy, T HoảYng lạQxi giục nga lao tới, muốn lấAVy tánh mạDYng QuảGuung Hợi.

"Sa ~ "

Khai sơn phủ của T HoảMPng lạSi trảoom xuống, chém thng vào gáy Quảlpng Hợi. QuảCSng Hợi tránh cũng không thểucG tránh đtdược lin tru lên như sói một tiếng. hoành thân đroem xích sắucGt che trên đuCGYnh đwotMDQu, ý muốn ngạSnh tiếp một phủ có thểwot khai sơn phá thạoch của T HoảBdMng! Con ngươi của T HoảGing thoáng chốc lạWnh lẽo, khóe ming khẽ lộ ra một tia cườPi lạDYnh như băng, tht là châu chấDYu đPEqá xe, có thểqdr nói là t chuốc lấqdry dit vong.

"Hưu ~ "

Khai sơn phủ trầvm trọng sắdPBp bổ trúng ót QuảSng Hợi thì bên tai T HoảJcAng đwdGột nhiên vang lên một tiếng rít gió khá lớn, hình như có tiếng tên bắBdMn nhanh tới!

"Ừ! ?"

T Hoảcvng đPột nhiên quay đJtmtdu nhìn lạooi, chỉucG thấwdGy một đPdPBo huyết sắPEqc tàn ảBnh đMPẹp mắcvt bắABn nhanh tới, thanh thế mãnh lit, hàn mang chói mắCSt, sát ý lóe ra lạdWnh như băng đGpâm thng vào vùng bụng yếu hạJJJi của T HoảBPSng! Nếu hắtdn cứJtm một búa chém vỡ đcxMPu QuảuCGng Hợi thì T HoảdPBng cũng khó tránh đdược bịmJW lợi mâu xuyên thân!

"Hây ~ "

T HoảGing bắxt buộc phảPEqi thu một búa đQxang bổ v phía QuảXXwng Hợi đdón lấiy đEAoGio huyết sắABc tàn ảEAonh đScang bắmJWn nhanh tới.

"HảPo "

T HoảABng cảBdMm thấtdy hổ khẩPxu chợt tê rầCSn, đSPxo huyết sắJJJc tàn ảAVnh bắBn nhanh tới chợt hin rõ, trong khoảulPnh khắPEqc trước mắtBMt huyết sắGic tràn ngp, chính là cây huyết sắwotc đDYAVi kỳ nọ! Con ngươi T HoảucGng thoáng chốc co rút lạWwui, cách xa như thế mà có thểPo đlpem đdDqdri kỳ nng n như thế làm ám khí đGiánh tới, cái này phảWi cầron sứCSc mạdWnh đPEqáng sợ như thế nào?

"Oa nha nha, Lão T ĐiểABn Vi cũng tới đPEqây".

Một tiếng hét như sấulPm truyn điến, T HoảBPSng thắqdrng nga quay đvdDu lạoi, chỉro thấcxy một con chiến mã t trong trn doanh tc khấWwuu chạBPSy ra. Trên lưng nga là một đicvi hán ngạulPo ngh, tướng mạucGo giống như l quỷ, trên ngườMPi quấDYn vảPxi thô, chỉcv đulPd lộ ra cánh tay, phía trên gân xanh nổi cuồn cuộn, tay cầom hai cây đPEqxi thiết kích vung lên, xuấwott ra quang mang màu đGien, thoáng nhìn trông như hai cái càng của c hạMDQt (bò cạScp)!

"Cáp ~ "

T Hoảxng hét lớn một tiếng giục nga đMDQón đBPSánh, ở trong con ngươi sát cơ vô tn thiêu đooốt, du khí của đcvGpch nhân đoang còn sắPoc bén, phảooi trảvm ĐJJJi tướng trước trn tin đBEAo hạBPS khí thế đGiối phương!

...

"Ô ô "

Tiếng còi hiu trên sườlpn núi vang lên liên tiếp, Thống lĩJcAnh Kim Ngô V thầJJJn sắPoc lạronh lẽo rút bảWwuo kiếm, giục nga tiến lên phía trước, lạronh lùng nói: "Bày trn bảPEqo v Công Chúa".

Hơn mườWwui tên Kim Ngô V và hơn trăm tên qun quốc binh đtdi theo hộ tống lp tứScc nhóm thành phòng ng trn hình tròn, đWwuem xe nga hào hoa bao bọc ở giữWwua.

"Cách đPBdMt đvPot "

Tiếng vó nga rộn rã t sườMDQn núi bên trái vang lên, thoáng chốc hấDYp dn s chú ý của tấWt cảucG quan quân, mọi ngườuCGi đcvưa mắGuut nhìn lạooi, chỉx thấMPy một con chiến mã như quỷ mịJJJ t sườulPn núi phía sau xông ra. Trông ta như một con ác lang âm hiểPom, đqdrBng nghiêm trên sườuCGn núi dùng ánh mắlpt âm lãnh đulPánh giá xe nga và quan quân hộ v trên quan đGiJtmo.

Lúc này sát khí chợt lan ra bao trùm thiên đGpEAoa .

"Cách đdWucGt đuCGuCGt "

Tiếng vó nga dồn dp lạucGi vang lên, lạGii có ba kỵ s t sườGpn núi phía sau xông ra, tụ tp ở phía sau tên kỵ sĩXXw kia, ngay sau đJJJó lạdDi có sáu kỵ sĩPx, mườSci tám kỵ sĩlp rồi hơn trăm kỵ sĩuCG t phía bên phảPoi, phía trước, phía sau, vô số kỵ binh ta như u linh t bốn phương tám hướng xông ra. Đem xe nga và quan quân hộ v vây ở giữQxa.

Trúng mai phục !

Thống lĩonh Kim Ngô V ánh mắdPBt lạEAonh như băng. Không nghĩwot tới giữva chốn kinh kỳ, dưới chân thiên t lạGii tht s có mã tc xuấGuut hin. CầBn phảdDi đcvem chuyn này bẩMPm báo với Ti đroãi giáo úy Viên Thiu đJJJPi nhân! Đáng thương cho viên Thống lĩBdMnh Kim Ngô V, tháng trước phụng mnh Hán Linh đGuuế đEAoi Kinh Châu đoón Ích Dương Công Chúa Lưu Minh hồi kinh thăm cha mẹ nên hoàn toàn không biết sau khi hắWwun rờtBMi, LạPoc Dương đGiã sớm xảdy ra thay đGiổi ngấJcAt trờXXwi.

Tấom rèm xe nga lạlpi đSược vén lên, Ích Dương Công Chúa Lưu Minh tóc đqdren như mun, da trắlpng như tuyết nhô ra, giương đCSôi mắWt đdẹp ngưng thầXXwn nhìn vóc ngườJtmi khôi vĩwot của Thống lĩmJWnh Kim Ngô V trước xe nga, cấrot giọng thanh thúy hỏi: "Lý Tướng quân, xảAVy ra chuyn gì sao?"

Thống lĩinh Kim Ngô V hít sâu một hơi khẩtBMu khí trầGuum giọng nói: "Công Chúa đGpin hạGuu, chúng ta sợ là gp phin phứWwuc!"

"Hô lỗ lỗ ~~ "

"Hí lut lut ~~ "

Sau hai hip, Điểdn Vi, T HoảXXwng vốn đqdru giết ngườooi thành tính, buông thảAV tính tình, phóng tâm chiến đEAoDYu cùng nhau. Hai con chiến mã di chuyểuCGn thành vòng, đJcASci phủ hàn dim cùng thiết kích u mang bay múa, tới lui liên hồi, quan quân trên núi và tc binh dưới chân núi đWu ngng thở, nhìn ngây dạtdi .
```~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
"Đang"

Thiết kích bên tay trái ĐiểBn Vi phi trảDYm tới hung hăng đScánh lên lưng chiếc khai sơn phủ T HoảJcAng đcveo trên lưng. Hỏa la bắwotn tung tóe, khai sơn phủ của T Hoảvng trong khoảPEqnh khắroc bịi đPxSy ra. Không môn trước ngc mở rộng, trong khoảulPng khắGuuc đroó thiết kích trong tay phảAVi ĐiểCSn Vi như mang theo hắroc dim tà bắCSn thng tới ngc T HoảABng.

T HoảCSng sợ đwdGến vỡ mt hung hăng thắABng cương nga, vội rút ngay thiết thai cung đuCGeo bên hông ra hung hăng đMDQp tới đPEqAVi thiết kích đwdGang tà tà bay tới.

"Phốc"

"Rắroc rắScc "

Thiết thai cung gãy lìa, đqdruCGi thiết kích dư thế vn còn, sau khi cht đJcAdPBt thiết thai cung của T HoảdWng thì vn tiếp tục lạPxnh như băng xẹt qua ngc T HoảtBMng. T HoảABng chỉPEq cảBPSm thấSy ngc mát lạcvnh, cảPx kinh cúi đtBMDYu, chỉdPB thấMDQy dây lng bên hông gãy lìa, thiết giáp trên ngườGii cũng bịY cắoot đGimJWt tng mảmJWnh, ngay cảBPS quầDYn áo trong ngườQxi cũng bịQx mũi kích sắPxc bén xé rách.

"Giá "

T HoảSng không dám tái chiến, giục nga chạDYy đPEqi.

"T t hẵulPng đPxi, tiếp lão t một kích nữBPSa".

ĐiểWwun Vi không tha vung đwotEAoi thiết kích đtduổi theo không thôi, khó khăn lắPEqm mới đABuổi theo tới dưới chân núi, mắmJWt thấBPSy chuẩdPBn bịJcA đucGuổi kịDYp, đPang muốn nhấcxt kích kết quảoo tánh mạcvng T HoảGuung thì trên núi có tiếng hiu lnh vang lên, cung tên bắron xuống như mưa rơi, ĐiểGpn Vi vội vung song kích gạrot tên, muốn đuCGuổi theo tiếp thì T HoảdPBng đcvã sớm quay v trên núi.

Điểron Vi bấwdGt đroPEqc dĩGp, đmJWành v trn.

"Hô ~ "

Mã Dược âm lãnh nhìn quan quân trên núi một cái, vung tay lên, trầScm giọng nói: "Rút lui, quay v LạPxc Dương ~ "

Quan quân bằPng vào đPWa lợi tạABo thành kiến trúc phòng ng chắAVc chắBPSn. Chiến ky đxã mấdWt đwoti ưu thế, Tám trăm lưu khấmJWu một khi mấCSt đPoi lợi thế của kỵ binh, ưu thế v binh lc của quan quân lin hin ra rõ ràng, nếu tùy tin phát khởi cườulPng công, khó tránh khỏi bịCS chiết kích trầucGm sa (thấdDt bạABi toàn din)!

"Ô ô ô ~~ "

Tiếng còi hiu trầBdMm thấulPp thê lương vang lên, thiết kỵ lưu khấdu đcvang đulPuCGng như rng chợt gào thét mà đtBMi. Chỉtd trong chốc lát công phu đxã biến mấBdMt khỏi tầvm nhìn của quan quân, chỉPEq còn nghe thấcxy tiếng vó nga sắJJJt long long vang trong tai quan quân mãi không thôi.

"Hô ~ "

T HoảJtmng đPxến lúc này mới thở phào một cái.

Dương Phụng ân cầMDQn nhìn T HoảSng, trầJcAm giọng hỏi: "Công Minh, có vic gì hay không?"

T HoảPxng đGiJtmng dy chắABp tay nghiêm mt nói: "Đa tạDY đdWii nhân quan tâm. MạdPBt tướng không sao".

Trương TểSc thấSy thanh thế của Tám trăm lưu khấJJJu như thế thì trong bụng đPoã có ý muốn lui binh. HắYn th dò xét hỏi Dương Phụng: "Dương đoQxi nhân, sĩoo khí quân Mã Dược đcvang thịdPBnh, quân ta khó có thểBPS ngăn cảCSn, thủ hạlp của hắABn lạmJWi dũng mãnh, không ngườucGi nào đMPEAoch lạdPBi, vội vàng cũng khó thành vic, chi bằCSng dn quân quay v?"

Dương Phụng cau mày không vui nói: "Trương đPPoi nhân sao lạcvi nói lờJJJi ấMPy? Ta và ngươi đScu là thầSn t ĐXXwi Hán. Ăn lộc vua thì phảAVi làm vic cho vua. Hôm nay thiên t gp nạPxn, há có thểPx bó tay bàng quan ? Làm thân thầdDn t sao có thểEAo như vy đBPSược, sau này ông đvng nhắxc lạSci chuyn này nữdPBa."

Trương TểBdM thầron sắSc khó x min cưỡng cườtBMi nói: "Nói đPxùa, đtdây chỉulP là nói đSùa thôi, Dương đuCGWwui nhân chớ cho là tht"

...

"Giết ~ "

"Ngao ô ~~ "

Bùi Nguyên Thiu hét lớn một tiếng, trườqdrng đoao trong tay chỉW v phía trước, giống như bầYy sói chờWwu đMPợi con mồi. Khinh kỵ của lưu khấBPSu ở trên sườdWn núi thoáng chốc gào thét xông xuống, tiếng vó sắWt cuồng loạBPSn đPAVp lên mt đScdDt khô ráo, cuốn lên bụi đPotBMt cuồn cuộn, bụi đQxYt bay đvJJJy trờQxi, khinh kỵ lưu khấWu t bốn phương tám hướng nhằdDm quan quân trên quan đMDQBdMo cuốn tới.