Trang chủ / Quân Sự / Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt / Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng

Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng




HỖN TẠI TAM QUỐC LÀM QUÂN PHIỆT

Tác giảtTC: TịSFOch MịOmxch Kiếm Khách


QuyểdgKn 2: Bát Bách Lưu KhấKqru khởi lang yên

Chương 101 :ĐiểXXYm Vi đJwpxpu T Hoàng


DịGYch:B_Q_T

Nguồn: Sưu tầtTCm



“Ai ui, mẹ ơi"

Trương Nhượng nhô lên khỏithành lầTCu, nhìn chung quanh một cái, bịw cảpSnh trước mắHHt làm cho sợ run lên vội nhắFuam mắaTt rụt trở v, sắtujc mt vốn hồng nhun trong khoảCqnh khắEEnc đHBã trắtTCng bch ra. Đám hoạten quan như Triu Trung, Hạtuj UẩAn và Trương Nhượng đYu là đueám nhát gan, nhấdgKt là Tống ĐiểYn càng bịFua làm cho sợ đtTCến cứTng ngườjGMi, ngay cảKHK nói cũng không nên lờoii .

Bọn hoạTn quan này bấuVJt học vô thut, chỉpS lo lấtey lòng Hán Linh đpxpế, da va s cưng chiu của Hán Linh đjGMế ở trong triu tác oai tác quái, lúc giết hạSFOi ngườJwi khác ánh mắHBt cũng không nháy một cái nhưng hin tạKqri đKmến lúc gp nạuVJn, lp tứuec mm như bún. Bọn họ chưa tng gp qua cảVTnh tượng kinh khủng như thế. Hàng ngàn vạtTCn cỗ thi thểHH ngoài thành trong khoảSFOnh khắoic hù dọa khiến bọn họ sợ mấJwt mt.

Ngay cảKHK quan quân tinh nhu nhấtet đgAtế quốc ĐAi Hán cũng đtTCu kết thúc như thế!

"Sao, làm sao bây giờvF?" Tống ĐiểBn lắep bắaTp hỏi: “Chúng mà kéo vào thành LạFc Dương, ta… chúng ta chỉw sợ cũng… cũng sẽ biến thành một cỗ thi thểET, ách…"

"Câm cái mồm chó của ngươi lạMAi"

Túc ThạtTCc không vui hét lên, cắuet đtezHvt lờuVJi của Tống ĐiểdgKn. Trong các Thp thườAng thịGY cũng chỉte có Túc ThạOmxc còn có thểKHK min cưỡng bảETo trì trấHn đCqoinh, tay cầzHvm bảGYo kiếm đGYoing nghiêm trên thành lâu. Dù sao hắKqrn năm đmó đvFã tng truy đtTCuổi Tào Tiết, tru sát lão ĐtTCi tướng quân Đu Vũ, hay tng gp qua một ít tràng din chiến tranh tàn khốc nên cũng không bịKHK mấoiy ngàn cỗ thi thểxz ngoài thành nọ hù dọa.

"Đây chỉtujđBe dọa thôi, tc khấEEnu càng làm như vy, lạjGMi càng nói rõ bọn họ sẽ không công thành, LạdgKc Dương sẽ vn bình yên.

Triu Trung quay lưng v phía ngoài thành, sắHc mt tái nhợt. Hàng ngàn thi thểpxp quan quân ngoài thành khiến hắen hoảKmng sợ, run giọng nói: "Nhưng đvFpS tc khấAu cứzHv ung dung đHi lạYi ngoài thành như vy cũng không phảCqi là chuyn hay. Nên nghĩdgK bin pháp đCqem bọn hung thầXXYn ác sát này đmeuổi đEEni, bằmng không, đHBang đueêm ngủ cũng bịSFO kinh sợ, không cách nào sống đCqược".

Trương Nhượng hít vào một hơi, thấtTCp giọng nói: "Đây là vn la gạnwt Hoàng thượng, nếu là đETdgK Hoàng thượng biết đuVJược toàn quân quân đaTội trung ương đKqrã bịMA tiêu dit, tc khấJwu nay đETã vây khốn thành LạpSc Dương thì còn không biết có chuyn gì xảYy ra nữxza. Nếu Hoàng thượng có …, ách, không biết làm sao bây giờtuj?"

Túc Thạmec cau mày nói: "Hay ra lnh cho BảTCo Hồng, Phùng Phương ( Tây Viên bát giáo úy) dn tân quân Tây Viên tấqEtn công đdgKuổi tc khấvFu đTCi?"

Trương Nhượng bấaTt mãn nói: "Tân quân Tây Viên. Ngươi nhìn một đSFOám tân binh này, chỉzHv sợ va thấmey đqEtám tc khấHu hung thầVTn ác sát này, ngay cảKHK đBao cũng giơ không nổi, không cầVTn ngườrpoi ta tới giết, chính mình đqEtã rối loạqEtn trước."

Túc ThạSFOc đTCưa mắzzdt nhìn lạKmi. QuảhA tht thấOmxy sĩme tốt canh giữKm ở thành trên lầvFu đCqu có vẻ sợ hãi, dù sao chỉKHKđteám tân binh mc dù lúc thao din cũng ra dáng lắqEtm nhưng nếu tht gp gỡ tc khấCqu hung thầAn ác sát, có lẽ là lp tứTCc quay đdgKzHvu bỏ chạgAty.

Trương Nhượng thở dài, nói: "Hay thôi đvFi. Đng ở chỗ này chờT đTCợi nữmea, quay lạaTi chỗ Hoàng thượng đjGMi kẻo ngài không thấYy chúng ta lạtei hỏi giờnw hãy nghĩxz xem nên báo cáo lạHBi với Hoàng thượng thế nào, ài ~~ "

Ngoài thành, đpSHi doanh của Mã Dược.

Bùi Nguyên Thiu thầMAn sắKHKc nghiêm trang nhìn Mã Dược nói: "Bá T. Làm như vy có phảvFi là có chút hơi quá hay không? VạBn nhấxzt quan quân trong thành bịw dọa, cho là vô vọng cầAu sinh. Khi đdgKó rấpSt có thểXXY như chó cùng giứHHt du mà ngoan cườKHKng kháng c. Rốt cuộc, cứHB như vy nếu phảtTCi công phá thành Lạxtzc Dương, chúng ta cũng phảrpoi trảXXY giá không nhỏ đYâu".

Công phá thành LạYKSc Dương. Mã Dược bĩETu môi, khóe ming hin lên một tia cườEEni tà ác, ánh mắmt âm lãnh thảdgKn nhiên nhìn lướt ra ngoài ca doanh trạKHKi. Nhìn thành Lạec Dương hùng vĩA xa xa qua hàng rào công s.

Quách Đồ thoáng nhìn Mã Dược một cái rồi nói với Bùi Nguyên Thiu: "Bùi đBYKSu lĩVTnh. Coi như dân chúng bên trong thành như thú cùng muốn đFánh, coi như quan quân bên trong thành đAánh nhưng nhữXXYng quan nhân, quý nhân cũng không muốn đTCánh, bởi vì như vy thứA nhấaTt là rấHHt có thểCq có ngọc thạKmch câu phầOmxn, hắuVJc hắdgKc..."

Có tiếng bước chân nng n vang lên, nhân ảJwnh QuảJwn Hợi trông như thiết tháp t ngoài trướng ngang nhiên tiến thng vào.

"Bá T, ta trở v."

"Ừ." Mã Dược gt đKmHHu, hỏi, "Có tin tứHHc ba lộ đdgKhAi quân cầzHvn vương t HoằFng Nông, Hà Đông, Hà Nội không?"

QuảHBn Hợi ngưng giọng nói: "Thưa ĐCqi thủ lĩtujnh, thái thú HoằuVJng Nông Trương TểA, Thái Thú Hà Đông Dương Phụng dn theo hai ngàn quân đtTCã vào tới ThằCqng Trì. Đzzdi tướng tiên phong T HoảjGMng suấtTCt lĩnwnh tám trăm quân đmã vào tới Tân An, Dĩm Đông. Thái Thú Hà Nội Vương Khuông suấCqt lĩKHKnh ba ngàn quân đSFOã qua bờpS nam sông Hoàng Hà vào tới Bình Âm. Hai lộ đtujHHi quân cùng tiến vào, hai ngày sau có thểtTC hội sư dưới chân thành Lạwc Dương".

Mã Dược ánh mắvFt thoáng chốc giống như đoiao, nhìn vào bảETn đAồ, lãnh đYAm nói: "Quan quân trung ương đqEtã bịKqr tiêu dit, nếu có thểH kích phá thêm ba lộ đzzdEEni quân cầxtzn vương Hoằoing Nông, Hà Đông, Hà Nội, thế cục LạTCc Dương tấAt nhiên la đHổ thêm dầgAtu, đmeến lúc đhAó Thp thườKmng thịe muốn giấxtzu diếm sợ cũng không giấrpou diếm đETược. Chỉe cầJwn Hán Linh đYKSế biết đGYược vic này, hắSFOc hắFuac… đBAi thế có thểEEn thành!"

Quách ĐđYi tới tới trước mt Mã Dược thấvFp giọng nói: "ĐHi đqEtEEnu lĩhAnh. Ba lộ đOmxoii quân cầHBn vương có chng bảxzy ngàn ngườTi, có nên kích phá trước một lộ trong đteó không?"

Mã Dược thầOmxn sắdgKc ngưng trọng gt đHMAu, trầzHvm giọng nói: "Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa nghe lnh!"

Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa tiến lên trước một bước, dõng dạxzc nói: "Có mt."

"LĩaTnh một ngàn quân, lưu thủ đYKSHBi doanh."

"Tuân mnh."

"Chu Thương nghe lnh."

Chu Thương cũng tiến lên trước một bước, trầtTCm giọng nói: "Có mt."

"Lp tứVTc chạxzy đOmxến Hổ Lao quan, lnh cho Cao Thun suấtujt quân đAến Lạzzdc Dương hội hợp. Hổ Lao quan đHã không cầtTCn thủ nữtuja!"

"Tuân mnh."

"À! ?"

Quách Đồ nghe vy ánh mắKqrt chợt lóe, chợt như có đnwiu ngộ ra gt đOmxHHu.

"QuảJwn Hợi."

QuảAn Hợi t trong trướng chạHBy ra, lạxznh lùng nói: “Có mt"

Mã Dược lãnh đpSCqm nói: "KhẩMAn cấAp đjGMiểHm một ngàn tinh kỵ, theo bổn đmEEni đuVJjGMu lĩenh đpSánh vào Tân An, ThằGYng Trì, kích phá lưỡng đueteo vin quân của Trương TểET, Dương Phụng!"

"Tuân lnh."

"HứTa Ch."

Hổ si hét lớn một tiếng, cũng tiến lên một bước, đgAtMAng nghiêm sau Bùi Nguyên Thiu, QuảFn Hợi dõng dạpxpc nói: "Có mt."

"SuấHt lĩCqnh một trăm trọng giáp thiết kỵ làm tiên phong, đqEti trước mở đMAườKqrng!"

"Tuân lnh!"

ChỉvF chốc lát sau lúc, trong quân doanh tc khấTu tiếng còi lnh liên tục cấqEtt lên. Một đzHvội tiếp một đCqội kỵ binh lưu khấmeu theo đTCueu lĩOmxnh ra khỏi doanh trạgAti. Binh s mc phi giáp, lắMAp yên nga, rút mã đYKSao ra khỏi vỏ, đHBút đdgKFuau thương vào bao, quân doanh vốn yên tĩYnh chỉdgK một thoáng sau đqEtã ầKmm tiếng nga hí ngườHi kêu, một mảXXYnh bốc lên.

Giảte Hủ t trong doanh trướng thò na cái đxzFuau ra, thấaTy kỵ binh lưu khấYKSu hùng dũng mãnh lit xuấGYt doanh như thủy triu thì không khỏi va sợ va nghi hoc, khẩnwn trương quay vào trướng hỏi Lưu Nghiên: "Lưu tiểYKSu thư, đteHHi quân của Mã đjGMSFOi đTCEEnu lĩKHKnh sao lạzzdi xuấVTt đhAộng toàn bộ như vy, chng lẽ không sợ quan quân thành LạKqrc Dương tha dịxzp tới tấKqrn công ư?"

“Sẽ không đjGMâu." Lưu Nghiên cườqEti nhạrpot, đVTáp, "Mã Dược nói, quan quân thành Lạec Dương sớm đjGMã bịKm hù dọa vỡ mt, bọn họ không dám ra khỏi thành tp kích đMAâu .

"Ách "

GiảET Hủ hít tht sâu một hơi, không khỏi nhíu cht màylạFuai.

"Nói nữtuja, nếu như quan quân trong thành có ra khỏi thành tp kích doanh trạAi thì cũng không sợ."

"Ồ?"

GiảA Hủ nghe vy thì thầen sắgAtc chấhAn đgAtộng.

Lưu Nghiên cườBi nhạtet nói: "Bởi vì đwAi doanh còn có đETYKSu lĩmnh Liêu Hóa và một ngàn tinh binh trấen thủ. Na tháng trước ở TrườKqrng xã đueánh một trn, Liêu Hóa đOmxJwu lĩYnh tng suấETt lĩwnh bốn ngàn tàn binh, ngạSFOnh chiến ngăn trở tam lộ quan quân tinh nhu của Chu TuyểHn, Hoàng Phủ Tung, Tào Tháo mãnh công hai ngày. Một ngàn tinh binh này đHBu là lão binh ác chiến còn sống, nào có sợ tân binh Tây Viên chưa tng ra chiến trườgAtng của thành LạOmxc Dương?"

"Cái này". truyn cp nht nhanh nhấvFt tạei tung hoanh chấHm com

Giảoi Hủ đqEtưa tay vuốt chòm râu, im lng.

...

Phía tây cách LạaTc Dương năm mươi dm, trên quan đFzHvo quang đETãng có một đxtzội quan quân áo giáp uy nghiêm. Đây chính là Hoằteng Nông Thái Thú Trương TểgAt, Hà Đông Thái Thú Dương Phụng tiếp lnh thiên t không dám chm tr, đvFiu tinh binh trong qun đYKSến cầKqrn vương. Hai đezzdo đmMAi quân đTến ThiểXXYm Huyn thì hợp lạpxpi, thng tiến Thằtujng Trì, Tân An, đmi một mạOmxch đaTến thắhAng Lạoic Dương.

"Báo".

Một con thám mã t tin phương khẩHHn cấCqp chạzHvy đJwến, trên quan đTCHHo bụi mù cuồn cuộn. Dương Phụng đxzang giục nga chm rãi đCqi thảJwn nhiên giơ tay phảrpoi lên cao, tên quan quân truyn lnh đzzdi sau hắYKSn vội chạKmy v phía sau. Hiu lnh dng quân vang lên thê lương.

"Dng lạoii, toàn quân ngng tiến"

ĐVTi quân đHBang hành quân đVTột nhiên dng lạCqi, bốn ngàn tướng sĩVT đTCETng nghiêm trên quan đHHo, tạCqo thành một mảwnh đwen đYKSc, hoàn toàn không có một tiếng đmeộng, không khí đAọng lạmei thành một mảAnh rng thương biểHBn kích.

"Báo".

"Bẩuem đaTYi nhân, phía trước phát hin đETFuai đzzdội kỵ quân của tc khấHBu!"

Dương Phụng cùng Trương TểT bên cạJwnh liếc nhìn nhau một cái, ngưng giọng hỏi: "Có bao nhiêu nhân mã?"

"Chng hơn một ngàn quân kỵ!"

"Hơn một ngàn quân kỵ!" Dương Phụng thầJwn sắaTc thoáng chốc trở nên ngưng trọng, ánh mắuVJt nhìn HoằhAng Nông Thái Thú Trương Tểnw bên cạzzdnh, hỏi: "Trương đBMAi nhân, ý ngươi như thế nào?"

Trương TểET cùng Dương Phụng giống nhau đtuju xuấAt thân t quân ngũ, cũng tng thuộc biên chế quan quân Lương Châu, biết rõ lợi thế của quân kỵ tấSFOn công trên bình nguyên mà bấgAtt lợi cho quân phòng ng, nên trầxzm giọng nói: "Kỵ binh hành đgAtộng nhanh chóng, tới lui như gió, chi bằxzng tìm nơi hiểmm yếu đueFua cố thủ, nếu tc khấCqu công tới, khiến chúng mấAt đYi lợi thế chiến mã, phá gic d như trở bàn tay."

Dương Phụng nhìn hai bên tảY hữdgKu phát giác bên trái có một tòa núi nhỏ, ngó thấxtzy một bên quan đtemeo thế bằmeng phng. Ba mt khác cao chót vót khó đTi, bấOmxt lợi cho kỵ binh tấmen công, bèn nhìn Trương Tểte nói: "Không bằYKSng lên núi cố thủ?"

Trương TểVT nói: "Dương đdgKOmxi nhân nói hợp ý ta".

Dương, Trương hai đFJwo quân đoiội va mới vữSFOng chân trên ngọn núi nhỏ, phía trước đmã vang lên một trn tiếng còi dài vang ra rấOmxt xa. Một mây đteen dày đEEnc bay trên không trung, che mờJw cảMA ánh mt trờETi, thiên đVTHBa trong khoảdgKnh khắAc trở nên âm u, sát khí thê lương thoáng cái đETã tràn ngp vô tn nơi hoang dã.

Dương Phụng đgAtVTng nghiêm trên đmeETnh núi, tay che mắJwt ngắhAm chân trờoii phía đHHông, đaTôi mắHBt mịue mịSFO thảaTn nhiên mở ra, trong hai con ngươi đFen nhánh toát ra hai đMAGYo lãnh dim sắETc bén, nhìn Trương TểvF bên cạwnh nói: "Trương đuVJAi nhân, tc khấHBu tới rồi "

"Ừ! ?"

Trương TểJw thầXXYn sắHBc khẽ đpSộng, quay đBrpou v phía chân trờJwi đAYng đBông nhìn lạnwi, cảYKS vùng sơn cước vô tn kéo dài đTCến tn chân núi. Trên vùng đjGMVTt hoang dã đKmMAy một màu xanh lục, ở nơi rấYKSt xa căng mắuet khó khăn lắmm mới nhìn thấaTy có một đKHKxzo hắJwc tuyến nhàn nhạAt đAang hướng tới bên này chm rãi chuyểTCn đvFộng, chỉtTC trong vài nhịpxpp hô hấtTCp đzHvTCo hắzzdc tuyến nọ đhAã to lên rấmet nhiu và cũng hướng v hai cánh kéo dài ra.

Dương Phụng ánh mắnwt lạOmxnh lẽo, trầxzm giọng nói: "T HoảBng đFâu ?"

"Có mạmt tướng!"

Một viên võ tướng hét lớn, hiên ngang bước ra, đqEtgAtng nghiêm trước mt Dương Phụng. ChỉHH thấhAy một thân thân cao tám thước, lưng hùm vai gấoiu. mc cẩqEtm bào, thp phầrpon uy vũ!

Dương Phụng trầAm giọng nói: "Bày trn, chuẩYKSn bịF nghênh đEEnEEnch!"

"Tuân lnh!"

T Hoảzzdng hiên ngang ôm quyn vái chào, xoay ngườei đMAi luôn.

"Ngang ngang "

"Ô ô "

Tiếng còi lnh thoáng chốc cấdgKt lên, đwược nghe còi lnh, quan quân trên núi bắmt đzzdueu nhanh chóng kết trn, trọng binh đpSem trọng xa đxzKqry lên sườtTCn núi, quay lạCqi đYaTu đFuauôi tương liên, khó khăn lắdgKm mới kết thành thành lũy tạpxpm thờjGMi. Quan quân bộ tốt đBgAtng sau thành lũy tạzHvm va lp xong, kết thành bộ binh trn nghiêm cẩYKSn, đBem trườaTng thương sắpxpc bén xuyên qua khe hở giữHa các xe lộ ra, tạrpoo thành một bứHc tườqEtng kiên cố.

Sau trn đtTCzzda trườFuang thương là một loạqEtt đmeao thun thủ cầtTCm đBoii thun mc trọng giáp, phía sau cùng là đYKSám cung tin thủ ánh mắet lạJwnh lùng.

Quan quân trên núi va mới nhóm trn xong, đTAo hắdgKc tuyến phía xa xa mới còn nhìn thấpxpy nhàn nhạETt, trong khoảpxpnh khắuec đaTã phân tán thành một đTội thiết kỵ đzzdiên cuồng chạAy đHến. Vó nga cuồng loạHHn vô tình nn lên mt đGYmet đHHTy màu xanh, cỏ nát bắpxpn tung tóe, mưa bay đKHKtujy trờFi, bờmm chiến mã phiêu đtujãng theo gió ta như một trn ba đtTCào (sóng lớn), mãnh lit mênh mông cuồn cuộn mà tiến.

Con ngươi T HoảVTng thoáng chốc co rút lạYi, gắJwt gao nhìn kỵ trn tc khấSFOu trước mt chằvFm chằwm, nhấpSt là cây huyết sắEEnc đzHvAi kỳ đMAang đnwón gió bay phầzHvn pht.

...

Trên quan đVTteo t Lương Huyn v LạuVJc Dương. Bốn cỗ xe nga hoa l đxzang chm rãi di chuyểxtzn, trên xe nga nạpSm vàng khảuVJm ngân, lấaTy ngọc thạpSch làm trang sứHc. Trên xe đXXYiêu khắKqrc đqEtồ văn thảwi phượng tườuVJng thụy. BạVTt căng bốn đzzdu là màu vàng sáng. Theo lut ĐTCi hán, chỉET có con cháu hoàng thấxtzt mới có thểaT s dụng quy cách xe như thế.

Cảm đmeoàn xe và nga thong dong đdgKi.

Hơn mườYi tên Kim ngô v ngẩAng đFuaeu ưỡn ngc, thân mc phi phong (áo khoác) màu vàng đHi hai bên xe bảmeo v. Trên mũ giáp có đtTCính một chùm tua đSFOỏ phấtep phới, rấzzdt là uy vũ.

Trong xe nga đJwột nhiên vang lên một tiếng thở dài nhẹ nhàng. Hai ngón tay ta hai viên ngọc nhẹ nhành thò ra vén một góc màn xe ra. Tên thống lĩYKSnh Kim ngô v đOmxi theo không nhịETn đHược khẽ liếc mắoit một cái, một bóng ngườKqri xinh đteẹp mm mạGYi, má lúm đjGMồng tin yêu kiu thoáng chốc hin lên. Trái tim viên Kim ngộ v nhảmey lên kịFuach lit, sau khi sng sốt chốc lát thì nhanh chóng rờrpoi ánh mắETt giục nga tránh ra, không dám nhìn thêm cái nữKqra.

"Hi hi ~ "

Trong xe nga vang lên một tiếng cườKHKi duyên thanh thúy. Mép rèm xe lạCqi rơi xuống.

"ĐFi nhân, trên núi phía trước có ngườpSi ."

Một thanh âm cảXXYnh giác đTCột nhiên vang lên khiến tên Thống lĩOmxnh Kim Ngô V, hắen hít tht sâu một hơi, cố gắGYng ép trái tim đVTang nhảaTy loạVTn xuống, ngẩjGMng đuejGMu nhìn lạtuji. Phía trước khoảmng ngàn bước có một tòa núi nhỏ, trên núi có một kỵ sĩKm đYueng đjGMó như quỷ mịjGM, ta như một đxtzTCu ác lang nguy hiểAm, cảe ngườqEti lóe ra khí tứmc âm lãnh. Ta hồ là biết đXXYược đzHvã bịCq phát hin, tên kỵ sĩF kia chợt lóe lên đwã ẩpxpn vào sau lưng núi biến mấXXYt không thấxzy nữtuja.

"ĐuVJi nhân, có phảzHvi mã tc hay không?"

Thống lĩKqrnh Kim Ngô V khẽ nhíu mày, lạMAnh lùng nói: "Nơi đFuaây cách LạYKSc Dương không đKmdgKy trăm dm, là kinh kỳ dưới chân thiên t, sao lạTCi có mã tc xuấAt hin? NgườHHi chớ đmea nghi. Đoàn xe tiếp tục đYKSi tới, trờgAti đeã tối rồi, cầCqn phảnwi chạTCy v LạYKSc Dương ngay, nếu như làm ảpSnh hưởng đvFến hành trình của Công chúa, thì ai chịqEtu trách nhim!"

"Tuân lnh!"

...

Phía tây LạSFOc Dương năm mươi dm.

"Hu ~ "

Mã Dược nhẹ nhàng dng chiến mã lạaTi, cánh tay phảjGMi thảVTn nhiên giơ lên cao, ĐiểgAtn Vi đxtzi sát theo sau, trong tay cầJwm cây huyết sắdgKc đpxpnwi kỳ nọ hướng lên không trung nng n phấJwt một cái. Tiếng còi lnh thê lương trầSFOm thấdgKp thoáng chốc hướng tiêu cấYKSt lên, kỵ binh lưu khấgAtu đKqrang mãnh lit chạFuay phía trước rối rít chạjGMy chm lạHi đKqrồng thờKHKi chm rãi triểqEtn khai tảdgKn ra hai cánh, rốt cục dàn trn trước tòa núi nhỏ tầuVJm một mũi tên.

Trên tòa núi nhỏ, mấTCy trăm cái chiến xa nng bày ngang sườETn núi, tạwo thành một chướng ngạvFi khiến kỵ binh khó có thểGY vượt qua. GiữhAa mỗi hai cái chiến xa có cha lạYi chỗ cho bộ binh ra vào, giữjGMa các khe hở lộ ra trườxtzng thương sắtTCc bén rm rạxzp, tạAo thành khu rng thương đBnwy khí tứGYc t vong.

Sau thế trn trọng xa thấXXYp thoáng bóng tinh kỳ, thương kích như rng, một đtujội quan quân uy nghiêm đYKSjGMng đuVJen đzHvc.

ThấAy quân trn của quan quân sâm nghiêm như thế, Mã Dược khẽ nhíu mày, trong con ngươi thoáng xẹt qua một tia băng hàn. Nhìn đoiội quan quân kia có chút không đAơn giảETn.

"Ngang ~~ "

"Ô ~~ "

Trên núi đKHKột nhiên có tiếng còi hiu trỗi lên, một số trọng xa đKqrược dờzzdi đHHi tạETo thành một con đTườoing, một viên trẻ tướng trẻ mt như bạKHKch ngọc, đYKSrponh đteFuau đVTội t kim trùng thiên quan, tay cầAm một cây lạJwn ngân thương xông thng xuống chân núi hung hăng git dây cương thắhAng nga, chiến mã nhấKqrt thờwi hí dài một tiếng cảVT ngườETi dng lên, có ý thịY uy.

Trong quan quân nhấHHt thờaTi vang lên tiếng ủng hộ đETiếc tai nhứETc óc.

"Tây lương Trương Tú ở chỗ này, nghịHHch tc Mã Dược mau tới nhn chết!"

QuảVTng Hợi thốt nhiên gin dữpxp, cầVTm Lưu tinh chùy trong tay vung lên, hướng Mã Dược nói: "Bá T, đmeKHK ta đKqri giết ngườmi này ."

Mã Dược gt đdgKBu, QuảSFOng Hợi thoáng chốc ánh mắrpot nổi lên hung l, hai chân hung hăng huých vào bụng ngữmea, tuấAn mã đvFFt Tây Vc ngẩoing đSFOTCu hí dài một tiếng, bốn vó vung lên cao.

"Cáp ~ "

"Hàng xích ~ "

"Hô phốc ~ "

Trong tiếng thở dốc trầGYm trọng, cánh mũi chiến mã thở php phồng.

"Cáp ~ "

"Hô lỗ lỗ ~ "

Trong tiếng thở thô trọng, thiết đKqr lướt qua, hấwt tung bùn và cỏ nát, tốc đOmxộ cc nhanh khiến cho bờKHKm chiến mã bay lên phầen pht, trông giống như hùng sư.

"Cáp ~ "

"Toa ~ "

QuảaTng Hợi hét lớn một tiếng, thiết tí huy vũ, nắFm chắwc Lưu tinh chùy trong tay thảHBn nhiên vung lên. Hàn mang màu đpxpen lóe lên, Lưu tinh chùy trầpSm trọng lấmey QuảMAng Hợi làm trung tâm gào thét, thiết chùy sắFuac bén rít lên xé rách không khí. Lưu tinh chùy phát ra trn trn tiếng rít chói tai, không khí chung quanh cũng bỗng nhiên trở nên ngưng trọng.

"Cáp ~ "

ThấzHvy thanh thế của Quảueng Hợi khiếp ngườrpoi như thế. Trương Tú không sợ hãi, vung thương lên nghênh tiếp, trong khoảJwnh khắqEtc đMAó hai chiến mã cũng vọt qua nhau.

"Hô ~ "

"Đương"

Trong khoảrponh khắec đGYin quang hỏa thạYch hai con chiến mã đdgKã vọt qua cạTCnh nhau, QuảjGMng Hợi giục nga lao ra hơn mườMAi bước khó khăn lắHBm mới kìm đKmược cương, quay đoiJwu lạMAi chỉKqr thấJwy Trương Tú đAang ôm ngân thương thua chạVTy lên núi. Tuy mới chỉMA giao đxtzzHvi một hip nhưng Trương Tú đETã bịtuj QuảAng Hợi một chùy vô cùng bén nhọn đmeánh vỡ hổ khẩvFu (cổ tay), buồn bc thấmey không đtTCYch lạmei chịYu thua chạpxpy quay v.

"ThấBt phu muốn chạnwy ư. Lưu lạBi tính mnh cho ta "

Quảtujng Hợi không d dang buông tha , hét lớn một tiếng, giục nga vội đtTCuổi theo.

"Tc khấnwu đJwng vội càn rỡ, có mỗ tới!"

QuảYKSng Hợi đteang giục nga đSFOuổi theo bỗng nghe trên núi vang lên một tiếng hét như sấzHvm, khiến cho màng nhĩqEt rung lên đAau nhói. QuảdgKng Hợi ánh mắFuat nhấFt thờnwi ngưng trọng kìm nga cảme kinh ngẩpSng đFuadgKu nhìn lên. Một viên Đwi tướng t trên đAang phi nhanh xuống. Thiết đdgK vút lên, nga hí ngườjGMi rống, phủ nhn sắtTCc bén phá không chém thng vào mt QuảtTCng Hợi.

QuảFng Hợi vội vàng cúi đAmu, khó khăn lắpxpm mới né đxzược, dng nga quay đAjGMu lạxtzi lạgAtnh lùng nói: "Ngườuei là ai?"

"Mỗ là Hà Đông T HoảhAng. "

Nói đEEnoạMAn T Hoảxtzng lin giục nga lao tới, hàn quang lóe ra. Trong tay cầuem khai sơn đaTSFOi phủ toàn lc chém tới.

"Nha hống ~ "

QuảqEtng Hợi hét to một tiếng, Lưu tinh chùy vung lên đFánh tới, T HoảCqng vung Khai sơn phủ lên, bóng phủ màu đxzen cùng ánh bạuec chói mắEEnt của chùy thoáng chốc hòa vào một chỗ. Tia la văng tóe ra khắFuap nơi, tiếng kim thiết va chạmem kịqEtch lit thoáng chốc vang lên không ngng. Khai sơn phủ của T HoảCqng bịKm chn lạtei nhưng Lưu tinh chùy trong tay QuảGYng Hợi bắnwn ngược trở v với tốc đnwộ càng thêm kinh khủng, thm chí khiến cảw ngườzzdi Quảnwng Hợi t trên lưng nga bịB hấBt bắEEnn ra, bay trên không trung mấmy trượng rồi mới "bộp" một tiếng, té rớt trên mt đOmxETt.

QuảGYng Hợi mt mũi đuVJYy bụi lồm cồm bò dy, bên tai chợt vang lên tiếng vó nga kịrpoch lit, cảnw kinh quay đnwwu thì thấTy T HoảJwng đwã giục nga giết tới. Khai sơn phủ nng n rít gió lạdgKnh như băng trảKHKm xuống.

"Ngao ~~ "

QuảVTng Hợi tru lên như sói một tiếng, thân hình như thiết tháp đuVJột nhiên đpSzHvng bt dy. Hai chân cườFuang tráng dùng sứaTc đEEnpSy một cái, cảGY ngườBi giống như con đnwKmi xà dán mt xuống đaTAt trườzHvn đtei mấmey trượng, khó khăn lắXXYm mới tránh khỏi. Nhưng cũng không đrpoợi cho hắFn bò dy, T HoảTng lạrpoi giục nga lao tới, muốn lấKqry tánh mạxtzng QuảAng Hợi.

"Sa ~ "

Khai sơn phủ của T HoảqEtng lạAi trảFuam xuống, chém thng vào gáy Quảeng Hợi. QuảFng Hợi tránh cũng không thểaT tránh đOmxược lin tru lên như sói một tiếng. hoành thân đdgKem xích sắwt che trên đYhAnh đzHvVTu, ý muốn ngạvFnh tiếp một phủ có thểKHK khai sơn phá thạgAtch của T HoảaTng! Con ngươi của T Hoảmng thoáng chốc lạTnh lẽo, khóe ming khẽ lộ ra một tia cườqEti lạSFOnh như băng, tht là châu chấeu đVTá xe, có thểET nói là t chuốc lấKqry dit vong.

"Hưu ~ "

Khai sơn phủ trầpSm trọng sắrpop bổ trúng ót QuảpSng Hợi thì bên tai T HoảBng đxtzột nhiên vang lên một tiếng rít gió khá lớn, hình như có tiếng tên bắAn nhanh tới!

"Ừ! ?"

T HoảAng đoiột nhiên quay đzzdvFu nhìn lạjGMi, chỉme thấTCy một đdgKteo huyết sắAc tàn ảOmxnh đFuaẹp mắFuat bắETn nhanh tới, thanh thế mãnh lit, hàn mang chói mắHHt, sát ý lóe ra lạqEtnh như băng đgAtâm thng vào vùng bụng yếu hạtTCi của T HoảJwng! Nếu hắFn cứB một búa chém vỡ đVTpxpu QuảJwng Hợi thì T HoảMAng cũng khó tránh đHBược bịw lợi mâu xuyên thân!

"Hây ~ "

T HoảpSng bắzzdt buộc phảKHKi thu một búa đrpoang bổ v phía QuảgAtng Hợi đBón lấSFOy đnwrpoo huyết sắGYc tàn ảenh đHang bắten nhanh tới.

"HảKqr "

T HoảvFng cảhAm thấKmy hổ khẩrpou chợt tê rầHHn, đFuarpoo huyết sắmec tàn ảEEnnh bắpSn nhanh tới chợt hin rõ, trong khoảCqnh khắETc trước mắAt huyết sắtujc tràn ngp, chính là cây huyết sắJwc đmeuVJi kỳ nọ! Con ngươi T HoảVTng thoáng chốc co rút lạgAti, cách xa như thế mà có thểgAt đJwem đVTAi kỳ nng n như thế làm ám khí đnwánh tới, cái này phảzzdi cầuen sứtujc mạKqrnh đBáng sợ như thế nào?

"Oa nha nha, Lão T Điểnwn Vi cũng tới đnwây".

Một tiếng hét như sấmm truyn đFến, T HoảdgKng thắtujng nga quay đmeBu lạjGMi, chỉoi thấFy một con chiến mã t trong trn doanh tc khấtTCu chạYy ra. Trên lưng nga là một đpStei hán ngạCqo ngh, tướng mạBo giống như l quỷ, trên ngườxtzi quấpxpn vảoii thô, chỉw đTuVJ lộ ra cánh tay, phía trên gân xanh nổi cuồn cuộn, tay cầJwm hai cây đJwvFi thiết kích vung lên, xuấGYt ra quang mang màu đoien, thoáng nhìn trông như hai cái càng của c hạFt (bò cạJwp)!

"Cáp ~ "

T HoảKmng hét lớn một tiếng giục nga đKHKón đaTánh, ở trong con ngươi sát cơ vô tn thiêu đgAtốt, du khí của đBech nhân đTang còn sắqEtc bén, phảTCi trảEEnm Đtuji tướng trước trn tin đmnw hạH khí thế đtTCối phương!

...

"Ô ô "

Tiếng còi hiu trên sườAn núi vang lên liên tiếp, Thống lĩuVJnh Kim Ngô V thầTn sắdgKc lạtujnh lẽo rút bảhAo kiếm, giục nga tiến lên phía trước, lạgAtnh lùng nói: "Bày trn bảxtzo v Công Chúa".

Hơn mườoii tên Kim Ngô V và hơn trăm tên qun quốc binh đTi theo hộ tống lp tứdgKc nhóm thành phòng ng trn hình tròn, đdgKem xe nga hào hoa bao bọc ở giữTa.

"Cách đtujmet đBet "

Tiếng vó nga rộn rã t sườSFOn núi bên trái vang lên, thoáng chốc hấMAp dn s chú ý của tấAt cảMA quan quân, mọi ngườYKSi đEEnưa mắHt nhìn lạrpoi, chỉdgK thấTCy một con chiến mã như quỷ mịA t sườHn núi phía sau xông ra. Trông ta như một con ác lang âm hiểTCm, đTCHHng nghiêm trên sườqEtn núi dùng ánh mắCqt âm lãnh đeánh giá xe nga và quan quân hộ v trên quan đBMAo.

Lúc này sát khí chợt lan ra bao trùm thiên đerpoa .

"Cách đKmpxpt đKHKrpot "

Tiếng vó nga dồn dp lạGYi vang lên, lạBi có ba kỵ s t sườETn núi phía sau xông ra, tụ tp ở phía sau tên kỵ sĩEEn kia, ngay sau đaTó lạETi có sáu kỵ sĩCq, mườgAti tám kỵ sĩHB rồi hơn trăm kỵ sĩYKS t phía bên phảvFi, phía trước, phía sau, vô số kỵ binh ta như u linh t bốn phương tám hướng xông ra. Đem xe nga và quan quân hộ v vây ở giữzzda.

Trúng mai phục !

Thống lĩHnh Kim Ngô V ánh mắKqrt lạSFOnh như băng. Không nghĩhA tới giữHa chốn kinh kỳ, dưới chân thiên t lạXXYi tht s có mã tc xuấuVJt hin. CầVTn phảVTi đAem chuyn này bẩHm báo với Ti đOmxãi giáo úy Viên Thiu đtTCoii nhân! Đáng thương cho viên Thống lĩqEtnh Kim Ngô V, tháng trước phụng mnh Hán Linh đSFOế đqEti Kinh Châu đdgKón Ích Dương Công Chúa Lưu Minh hồi kinh thăm cha mẹ nên hoàn toàn không biết sau khi hắmen rờqEti, LạaTc Dương đdgKã sớm xảHHy ra thay đnwổi ngấpxpt trờrpoi.

TấKHKm rèm xe nga lạuei đpxpược vén lên, Ích Dương Công Chúa Lưu Minh tóc đKHKen như mun, da trắteng như tuyết nhô ra, giương đxzôi mắuet đrpoẹp ngưng thầYKSn nhìn vóc ngườmei khôi vĩOmx của Thống lĩpSnh Kim Ngô V trước xe nga, cấuet giọng thanh thúy hỏi: "Lý Tướng quân, xảHy ra chuyn gì sao?"

Thống lĩenh Kim Ngô V hít sâu một hơi khẩKHKu khí trầHHm giọng nói: "Công Chúa đTin hạSFO, chúng ta sợ là gp phin phứJwc!"

"Hô lỗ lỗ ~~ "

"Hí lut lut ~~ "

Sau hai hip, ĐiểAn Vi, T HoảdgKng vốn đVTu giết ngườYKSi thành tính, buông thảtuj tính tình, phóng tâm chiến đaTpxpu cùng nhau. Hai con chiến mã di chuyểKHKn thành vòng, đMAEEni phủ hàn dim cùng thiết kích u mang bay múa, tới lui liên hồi, quan quân trên núi và tc binh dưới chân núi đAu ngng thở, nhìn ngây dạKqri .
```~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
"Đang"

Thiết kích bên tay trái Điểmen Vi phi trảHHm tới hung hăng đzHvánh lên lưng chiếc khai sơn phủ T Hoảxzng đdgKeo trên lưng. Hỏa la bắgAtn tung tóe, khai sơn phủ của T Hoảzzdng trong khoảKqrnh khắuec bịCq đxtznwy ra. Không môn trước ngc mở rộng, trong khoảFng khắtec đGYó thiết kích trong tay phảei ĐiểgAtn Vi như mang theo hắec dim tà bắKmn thng tới ngc T Hoảzzdng.

T HoảFuang sợ đtujến vỡ mt hung hăng thắKqrng cương nga, vội rút ngay thiết thai cung đrpoeo bên hông ra hung hăng đXXYp tới đSFOHBi thiết kích đvFang tà tà bay tới.

"Phốc"

"RắBc rắqEtc "

Thiết thai cung gãy lìa, đoiuVJi thiết kích dư thế vn còn, sau khi cht đGYSFOt thiết thai cung của T HoảKmng thì vn tiếp tục lạTnh như băng xẹt qua ngc T HoảKHKng. T HoảKHKng chỉMA cảzzdm thấMAy ngc mát lạaTnh, cảH kinh cúi đhAzzdu, chỉVT thấYKSy dây lng bên hông gãy lìa, thiết giáp trên ngườSFOi cũng bịFua cắGYt đETKmt tng mảJwnh, ngay cảgAt quầHn áo trong ngườCqi cũng bịEEn mũi kích sắBc bén xé rách.

"Giá "

T Hoảmeng không dám tái chiến, giục nga chạoiy đxtzi.

"T t hẵBng đFuai, tiếp lão t một kích nữma".

ĐiểYn Vi không tha vung đaTYKSi thiết kích đYKSuổi theo không thôi, khó khăn lắmm mới đueuổi theo tới dưới chân núi, mắSFOt thấvFy chuẩzzdn bịvF đmuổi kịtujp, đhAang muốn nhấJwt kích kết quảm tánh mạueng T HoảOmxng thì trên núi có tiếng hiu lnh vang lên, cung tên bắKmn xuống như mưa rơi, ĐiểHn Vi vội vung song kích gạGYt tên, muốn đhAuổi theo tiếp thì T HoảYKSng đzzdã sớm quay v trên núi.

ĐiểEEnn Vi bấhAt đHHHc dĩw, đjGMành v trn.

"Hô ~ "

Mã Dược âm lãnh nhìn quan quân trên núi một cái, vung tay lên, trầzHvm giọng nói: "Rút lui, quay v Lạoic Dương ~ "

Quan quân bằgAtng vào đFuatea lợi tạxzo thành kiến trúc phòng ng chắuec chắHn. Chiến ky đBã mấaTt đoii ưu thế, Tám trăm lưu khấtuju một khi mấoit đYi lợi thế của kỵ binh, ưu thế v binh lc của quan quân lin hin ra rõ ràng, nếu tùy tin phát khởi cườnwng công, khó tránh khỏi bịtuj chiết kích trầHm sa (thấxzt bạmi toàn din)!

"Ô ô ô ~~ "

Tiếng còi hiu trầxtzm thấhAp thê lương vang lên, thiết kỵ lưu khấVTu đVTang đaTmeng như rng chợt gào thét mà đMAi. ChỉET trong chốc lát công phu đHBã biến mấjGMt khỏi tầnwm nhìn của quan quân, chỉY còn nghe thấrpoy tiếng vó nga sắHBt long long vang trong tai quan quân mãi không thôi.
xem tạnwi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
"Hô ~ "

T HoảXXYng đtujến lúc này mới thở phào một cái.

Dương Phụng ân cầFuan nhìn T Hoảpxpng, trầHHm giọng hỏi: "Công Minh, có vic gì hay không?"

T Hoảteng đSFOVTng dy chắdgKp tay nghiêm mt nói: "Đa tạT đjGMTi nhân quan tâm. Mạoit tướng không sao".

Trương TểJw thấEEny thanh thế của Tám trăm lưu khấnwu như thế thì trong bụng đmã có ý muốn lui binh. HắKmn th dò xét hỏi Dương Phụng: "Dương đOmxHHi nhân, sĩGY khí quân Mã Dược đmeang thịTCnh, quân ta khó có thểB ngăn cảHHn, thủ hạET của hắmen lạmei dũng mãnh, không ngườEEni nào đrpoFch lạYi, vội vàng cũng khó thành vic, chi bằxzng dn quân quay v?"

Dương Phụng cau mày không vui nói: "Trương đFqEti nhân sao lạKHKi nói lờdgKi ấzzdy? Ta và ngươi đVTu là thầKqrn t ĐCqi Hán. Ăn lộc vua thì phảFuai làm vic cho vua. Hôm nay thiên t gp nạgAtn, há có thểT bó tay bàng quan ? Làm thân thầFuan t sao có thểhA như vy đvFược, sau này ông đBng nhắKmc lạaTi chuyn này nữOmxa."

Trương TểCq thầYKSn sắEEnc khó x min cưỡng cườVTi nói: "Nói đYùa, đHBây chỉme là nói đwùa thôi, Dương đKmETi nhân chớ cho là tht"

...

"Giết ~ "

"Ngao ô ~~ "

Bùi Nguyên Thiu hét lớn một tiếng, trườrpong đoiao trong tay chỉTC v phía trước, giống như bầTy sói chờe đEEnợi con mồi. Khinh kỵ của lưu khấwu ở trên sườpxpn núi thoáng chốc gào thét xông xuống, tiếng vó sắjGMt cuồng loạHn đHFuap lên mt đYBt khô ráo, cuốn lên bụi đwmt cuồn cuộn, bụi đFuVJt bay đKqrzHvy trờOmxi, khinh kỵ lưu khấteu t bốn phương tám hướng nhằxtzm quan quân trên quan đTMAo cuốn tới.