Trang chủ / Quân Sự / Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt / Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng

Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng




HỖN TẠI TAM QUỐC LÀM QUÂN PHIỆT

Tác giảA: TịoLch MịGJfch Kiếm Khách


QuyểMXn 2: Bát Bách Lưu Khấznou khởi lang yên

Chương 101 :Điểmmem Vi đqVdcu T Hoàng


DịNOch:B_Q_T

Nguồn: Sưu tầJtm



“Ai ui, mẹ ơi"

Trương Nhượng nhô lên khỏithành lầSfEu, nhìn chung quanh một cái, bịNZ cảxjDnh trước mắport làm cho sợ run lên vội nhắJtm mắtt rụt trở v, sắfgc mt vốn hồng nhun trong khoảNZnh khắXc đOã trắIng bch ra. Đám hoạmmen quan như Triu Trung, HạNO UẩcIn và Trương Nhượng đHgVu là đEVám nhát gan, nhấjpzt là Tống ĐiểwSen càng bịc làm cho sợ đFNFến cứMFng ngườnRi, ngay cảfq nói cũng không nên lờSfEi .

Bọn hoạNuMn quan này bấXt học vô thut, chỉt lo lấgcoy lòng Hán Linh đNZế, da va s cưng chiu của Hán Linh đnRế ở trong triu tác oai tác quái, lúc giết hạeMNi ngườpi khác ánh mắSfEt cũng không nháy một cái nhưng hin tạpori đIến lúc gp nạMFn, lp tứEMNc mm như bún. Bọn họ chưa tng gp qua cảFNFnh tượng kinh khủng như thế. Hàng ngàn vạNOn cỗ thi thểwSe ngoài thành trong khoảoLnh khắfgc hù dọa khiến bọn họ sợ mấNpzt mt.

Ngay cảVdc quan quân tinh nhu nhấpGNt đnRế quốc ĐoUi Hán cũng đIu kết thúc như thế!

"Sao, làm sao bây giờjx?" Tống Điểotn lắIp bắMFp hỏi: “Chúng mà kéo vào thành LạDyjc Dương, ta… chúng ta chỉFNF sợ cũng… cũng sẽ biến thành một cỗ thi thểEMN, ách…"

"Câm cái mồm chó của ngươi lạfgi"

Túc ThạIc không vui hét lên, cắrkt đgcoxct lờXi của Tống ĐiểxjDn. Trong các Thp thườwSeng thịjpz cũng chỉt có Túc Thạgcoc còn có thểdp min cưỡng bảVdco trì trấHgVn đnRNpznh, tay cầJtm bảAo kiếm đnRpGNng nghiêm trên thành lâu. Dù sao hắmmen năm đAó đNpzã tng truy đFNFuổi Tào Tiết, tru sát lão ĐJti tướng quân Đu Vũ, hay tng gp qua một ít tràng din chiến tranh tàn khốc nên cũng không bịyk mấVdcy ngàn cỗ thi thểFNF ngoài thành nọ hù dọa.

"Đây chỉeMNđrke dọa thôi, tc khấeMNu càng làm như vy, lạrki càng nói rõ bọn họ sẽ không công thành, Lạdpc Dương sẽ vn bình yên.

Triu Trung quay lưng v phía ngoài thành, sắHgVc mt tái nhợt. Hàng ngàn thi thểNpz quan quân ngoài thành khiến hắeMNn hoảykng sợ, run giọng nói: "Nhưng đXNpz tc khấEMNu cứFNF ung dung đdpi lạJti ngoài thành như vy cũng không phảEMNi là chuyn hay. Nên nghĩNuM bin pháp đexwem bọn hung thầwSen ác sát này đDyjuổi đSfEi, bằpng không, đNOang đjxêm ngủ cũng bịA kinh sợ, không cách nào sống đjxược".

Trương Nhượng hít vào một hơi, thấDyjp giọng nói: "Đây là vn la gạMXt Hoàng thượng, nếu là đxcNO Hoàng thượng biết đNuMược toàn quân quân đNZội trung ương đMXã bịoL tiêu dit, tc khấexwu nay đMFã vây khốn thành Lạykc Dương thì còn không biết có chuyn gì xảcy ra nữAa. Nếu Hoàng thượng có …, ách, không biết làm sao bây giờnR?"

Túc ThạFNFc cau mày nói: "Hay ra lnh cho BảXo Hồng, Phùng Phương ( Tây Viên bát giáo úy) dn tân quân Tây Viên tấotn công đtuổi tc khấoUu đeMNi?"

Trương Nhượng bấMFt mãn nói: "Tân quân Tây Viên. Ngươi nhìn một đHgVám tân binh này, chỉVdc sợ va thấnRy đxcám tc khấNuMu hung thầcn ác sát này, ngay cảpor đmmeao cũng giơ không nổi, không cầEMNn ngườdpi ta tới giết, chính mình đNpzã rối loạJtn trước."

Túc ThạnRc đjpzưa mắEMNt nhìn lạuAi. Quảc tht thấexwy sĩt tốt canh giữA ở thành trên lầznou đtu có vẻ sợ hãi, dù sao chỉIđoLám tân binh mc dù lúc thao din cũng ra dáng lắgm nhưng nếu tht gp gỡ tc khấporu hung thầNpzn ác sát, có lẽ là lp tứSfEc quay đfqnRu bỏ chạNOy.

Trương Nhượng thở dài, nói: "Hay thôi đmmei. Đng ở chỗ này chờNO đtợi nữta, quay lạuAi chỗ Hoàng thượng đjpzi kẻo ngài không thấcIy chúng ta lạfgi hỏi giờoU hãy nghĩHgV xem nên báo cáo lạwSei với Hoàng thượng thế nào, ài ~~ "

Ngoài thành, đAti doanh của Mã Dược.

Bùi Nguyên Thiu thầAn sắfqc nghiêm trang nhìn Mã Dược nói: "Bá T. Làm như vy có phảHgVi là có chút hơi quá hay không? VạuAn nhấjpzt quan quân trong thành bịdp dọa, cho là vô vọng cầcIu sinh. Khi đNZó rấpGNt có thểjpz như chó cùng giứfgt du mà ngoan cườgcong kháng c. Rốt cuộc, cứA như vy nếu phảcIi công phá thành Lạfqc Dương, chúng ta cũng phảyki trảFNF giá không nhỏ đxjDâu".

Công phá thành LạAc Dương. Mã Dược bĩpu môi, khóe ming hin lên một tia cườpi tà ác, ánh mắHgVt âm lãnh thảXn nhiên nhìn lướt ra ngoài ca doanh trạexwi. Nhìn thành LạoUc Dương hùng vĩMF xa xa qua hàng rào công s.

Quách Đồ thoáng nhìn Mã Dược một cái rồi nói với Bùi Nguyên Thiu: "Bùi đDyjrku lĩInh. Coi như dân chúng bên trong thành như thú cùng muốn đVdcánh, coi như quan quân bên trong thành đxjDánh nhưng nhữDyjng quan nhân, quý nhân cũng không muốn đjpzánh, bởi vì như vy thứq nhấEVt là rấqt có thểjx có ngọc thạpGNch câu phầNOn, hắEMNc hắuAc..."

Có tiếng bước chân nng n vang lên, nhân ảjxnh Quảznon Hợi trông như thiết tháp t ngoài trướng ngang nhiên tiến thng vào.

"Bá T, ta trở v."

"Ừ." Mã Dược gt đIxcu, hỏi, "Có tin tứNOc ba lộ đDyjqi quân cầqn vương t Hoằcng Nông, Hà Đông, Hà Nội không?"

Quảdpn Hợi ngưng giọng nói: "Thưa Đgi thủ lĩtnh, thái thú HoằnRng Nông Trương TểFNF, Thái Thú Hà Đông Dương Phụng dn theo hai ngàn quân đxcã vào tới Thằxcng Trì. ĐoLi tướng tiên phong T HoảxjDng suấoLt lĩoUnh tám trăm quân đJtã vào tới Tân An, DĩNZ Đông. Thái Thú Hà Nội Vương Khuông suấjpzt lĩtnh ba ngàn quân đDyjã qua bờA nam sông Hoàng Hà vào tới Bình Âm. Hai lộ đwSeGJfi quân cùng tiến vào, hai ngày sau có thểot hội sư dưới chân thành LạpGNc Dương".

Mã Dược ánh mắNZt thoáng chốc giống như đNZao, nhìn vào bảNOn đuAồ, lãnh đmmemmem nói: "Quan quân trung ương đEMNã bịeMN tiêu dit, nếu có thểpGN kích phá thêm ba lộ đpNuMi quân cầtn vương HoằzEHng Nông, Hà Đông, Hà Nội, thế cục LạMFc Dương tấtt nhiên la đpổ thêm dầoUu, đMFến lúc đjxó Thp thườEMNng thịdp muốn giấyku diếm sợ cũng không giấMqu diếm đSfEược. Chỉgco cầqn Hán Linh đwSeế biết đjpzược vic này, hắrkc hắpGNc… đEVHgVi thế có thểMF thành!"

Quách Đđrki tới tới trước mt Mã Dược thấMqp giọng nói: "ĐDyji đpGNgcou lĩeMNnh. Ba lộ đtgi quân cầVdcn vương có chng bảNuMy ngàn ngườpi, có nên kích phá trước một lộ trong đEMNó không?"

Mã Dược thầHgVn sắqc ngưng trọng gt đfgNpzu, trầexwm giọng nói: "Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa nghe lnh!"

Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa tiến lên trước một bước, dõng dạpc nói: "Có mt."

"LĩFNFnh một ngàn quân, lưu thủ đwSeHgVi doanh."

"Tuân mnh."

"Chu Thương nghe lnh."

Chu Thương cũng tiến lên trước một bước, trầHgVm giọng nói: "Có mt."

"Lp tứjpzc chạVdcy đjxến Hổ Lao quan, lnh cho Cao Thun suấexwt quân đNOến LạcIc Dương hội hợp. Hổ Lao quan đrkã không cầEMNn thủ nữMqa!"

"Tuân mnh."

"À! ?"

Quách Đồ nghe vy ánh mắVdct chợt lóe, chợt như có đAiu ngộ ra gt đwSeznou.

"QuảNOn Hợi."

QuảMXn Hợi t trong trướng chạjpzy ra, lạtnh lùng nói: “Có mt"

Mã Dược lãnh đcGJfm nói: "Khẩdpn cấcp đtiểEMNm một ngàn tinh kỵ, theo bổn đXoUi đoUDyju lĩzEHnh đgcoánh vào Tân An, Thằfgng Trì, kích phá lưỡng đexwNuMo vin quân của Trương TểO, Dương Phụng!"

"Tuân lnh."

"Hứpora Ch."

Hổ si hét lớn một tiếng, cũng tiến lên một bước, đporgng nghiêm sau Bùi Nguyên Thiu, Quảtn Hợi dõng dạoLc nói: "Có mt."

"Suấtt lĩotnh một trăm trọng giáp thiết kỵ làm tiên phong, đSfEi trước mở đDyjườpng!"

"Tuân lnh!"

Chỉgco chốc lát sau lúc, trong quân doanh tc khấJtu tiếng còi lnh liên tục cấjpzt lên. Một đEMNội tiếp một đVdcội kỵ binh lưu khấxcu theo đgnRu lĩzEHnh ra khỏi doanh trạjxi. Binh s mc phi giáp, lắzEHp yên nga, rút mã đJtao ra khỏi vỏ, đJtút đMqEMNu thương vào bao, quân doanh vốn yên tĩuAnh chỉot một thoáng sau đznoã ầEVm tiếng nga hí ngườfgi kêu, một mảGJfnh bốc lên.

Giảp Hủ t trong doanh trướng thò na cái đwSeGJfu ra, thấFNFy kỵ binh lưu khấxcu hùng dũng mãnh lit xuấwSet doanh như thủy triu thì không khỏi va sợ va nghi hoc, khẩSfEn trương quay vào trướng hỏi Lưu Nghiên: "Lưu tiểuAu thư, đeMNqi quân của Mã đfqVdci đpFNFu lĩdpnh sao lạyki xuấmmet đtộng toàn bộ như vy, chng lẽ không sợ quan quân thành LạFNFc Dương tha dịVdcp tới tấwSen công ư?"

“Sẽ không đykâu." Lưu Nghiên cườgcoi nhạgt, đgáp, "Mã Dược nói, quan quân thành LạMFc Dương sớm đNpzã bịot hù dọa vỡ mt, bọn họ không dám ra khỏi thành tp kích đdpâu .

"Ách "

GiảMq Hủ hít tht sâu một hơi, không khỏi nhíu cht màylạwSei.

"Nói nữqa, nếu như quan quân trong thành có ra khỏi thành tp kích doanh trạfgi thì cũng không sợ."

"Ồ?"

GiảI Hủ nghe vy thì thầporn sắrkc chấfgn đeMNộng.

Lưu Nghiên cườVdci nhạNuMt nói: "Bởi vì đAIi doanh còn có đpporu lĩGJfnh Liêu Hóa và một ngàn tinh binh trấFNFn thủ. Na tháng trước ở Trườgcong xã đqánh một trn, Liêu Hóa đpGNotu lĩrknh tng suấpt lĩfgnh bốn ngàn tàn binh, ngạHgVnh chiến ngăn trở tam lộ quan quân tinh nhu của Chu TuyểEMNn, Hoàng Phủ Tung, Tào Tháo mãnh công hai ngày. Một ngàn tinh binh này đjxu là lão binh ác chiến còn sống, nào có sợ tân binh Tây Viên chưa tng ra chiến trườexwng của thành LạNuMc Dương?"

"Cái này".

Giảzno Hủ đoLưa tay vuốt chòm râu, im lng.

...

Phía tây cách Lạcc Dương năm mươi dm, trên quan đporco quang đEMNãng có một đxjDội quan quân áo giáp uy nghiêm. Đây chính là HoằVdcng Nông Thái Thú Trương TểxjD, Hà Đông Thái Thú Dương Phụng tiếp lnh thiên t không dám chm tr, đjpziu tinh binh trong qun đqến cầNuMn vương. Hai đpGNNZo đykXi quân đmmeến Thiểtm Huyn thì hợp lạcIi, thng tiến Thằrkng Trì, Tân An, đgcoi một mạcIch đuAến thắJtng Lạcc Dương.

"Báo".

Một con thám mã t tin phương khẩtn cấjpzp chạcy đjpzến, trên quan đexwuAo bụi mù cuồn cuộn. Dương Phụng đjxang giục nga chm rãi đxjDi thảuAn nhiên giơ tay phảwSei lên cao, tên quan quân truyn lnh đci sau hắexwn vội chạNOy v phía sau. Hiu lnh dng quân vang lên thê lương.

"Dng lạSfEi, toàn quân ngng tiến"

ĐoLi quân đtang hành quân đDyjột nhiên dng lạznoi, bốn ngàn tướng sĩMq đportng nghiêm trên quan đoLporo, tạto thành một mảzEHnh đwSeen đgc, hoàn toàn không có một tiếng đjpzộng, không khí đuAọng lạpGNi thành một mảoLnh rng thương biểtn kích.

"Báo".

"BẩMXm đGJfdpi nhân, phía trước phát hin đXEMNi đNpzội kỵ quân của tc khấXu!"

Dương Phụng cùng Trương Tểp bên cạyknh liếc nhìn nhau một cái, ngưng giọng hỏi: "Có bao nhiêu nhân mã?"

"Chng hơn một ngàn quân kỵ!"

"Hơn một ngàn quân kỵ!" Dương Phụng thầuAn sắMFc thoáng chốc trở nên ngưng trọng, ánh mắmmet nhìn HoằNpzng Nông Thái Thú Trương Tểq bên cạotnh, hỏi: "Trương đotwSei nhân, ý ngươi như thế nào?"

Trương TểFNF cùng Dương Phụng giống nhau đuAu xuấJtt thân t quân ngũ, cũng tng thuộc biên chế quan quân Lương Châu, biết rõ lợi thế của quân kỵ tấNZn công trên bình nguyên mà bấexwt lợi cho quân phòng ng, nên trầeMNm giọng nói: "Kỵ binh hành đIộng nhanh chóng, tới lui như gió, chi bằrkng tìm nơi hiểcIm yếu đNpzeMN cố thủ, nếu tc khấMFu công tới, khiến chúng mấdpt đqi lợi thế chiến mã, phá gic d như trở bàn tay."

Dương Phụng nhìn hai bên tảwSe hữGJfu phát giác bên trái có một tòa núi nhỏ, ngó thấfgy một bên quan đMFxco thế bằjpzng phng. Ba mt khác cao chót vót khó đcIi, bấykt lợi cho kỵ binh tấwSen công, bèn nhìn Trương TểNpz nói: "Không bằznong lên núi cố thủ?"

Trương Tểjpz nói: "Dương đcIEMNi nhân nói hợp ý ta".

Dương, Trương hai đznodpo quân đNpzội va mới vữNuMng chân trên ngọn núi nhỏ, phía trước đIã vang lên một trn tiếng còi dài vang ra rấoUt xa. Một mây đjxen dày đmmec bay trên không trung, che mờNuM cảyk ánh mt trờgcoi, thiên đzEHjpza trong khoảdpnh khắNOc trở nên âm u, sát khí thê lương thoáng cái đoUã tràn ngp vô tn nơi hoang dã.

Dương Phụng đNuMykng nghiêm trên đcIfqnh núi, tay che mắtt ngắMqm chân trờSfEi phía đNuMông, đFNFôi mắfqt mịNO mịFNF thảFNFn nhiên mở ra, trong hai con ngươi đGJfen nhánh toát ra hai đfgAo lãnh dim sắFNFc bén, nhìn Trương TểFNF bên cạMFnh nói: "Trương đoUqi nhân, tc khấXu tới rồi "

"Ừ! ?"

Trương TểuA thầzEHn sắVdcc khẽ đykộng, quay đfqnRu v phía chân trờdpi đNuMexwng đjpzông nhìn lạrki, cảzEH vùng sơn cước vô tn kéo dài đEVến tn chân núi. Trên vùng đSfEznot hoang dã đMqmmey một màu xanh lục, ở nơi rấpt xa căng mắoUt khó khăn lắexwm mới nhìn thấpory có một đqoLo hắeMNc tuyến nhàn nhạGJft đpang hướng tới bên này chm rãi chuyểjpzn đpGNộng, chỉMq trong vài nhịdpp hô hấDyjp đotHgVo hắHgVc tuyến nọ đcã to lên rấmmet nhiu và cũng hướng v hai cánh kéo dài ra.

Dương Phụng ánh mắqt lạznonh lẽo, trầnRm giọng nói: "T HoảuAng đfgâu ?"

"Có mạct tướng!"

Một viên võ tướng hét lớn, hiên ngang bước ra, đfqtng nghiêm trước mt Dương Phụng. Chỉmme thấjpzy một thân thân cao tám thước, lưng hùm vai gấfqu. mc cẩNuMm bào, thp phầJtn uy vũ!

Dương Phụng trầwSem giọng nói: "Bày trn, chuẩOn bịfq nghênh đotNZch!"

"Tuân lnh!"

T HoảIng hiên ngang ôm quyn vái chào, xoay ngườfqi đexwi luôn.

"Ngang ngang "

"Ô ô "

Tiếng còi lnh thoáng chốc cấMqt lên, đSfEược nghe còi lnh, quan quân trên núi bắnRt đfqMXu nhanh chóng kết trn, trọng binh đotem trọng xa đeMNxcy lên sườJtn núi, quay lạeMNi đznoMFu đGJfuôi tương liên, khó khăn lắSfEm mới kết thành thành lũy tạgcom thờMFi. Quan quân bộ tốt đEMNEVng sau thành lũy tạcm va lp xong, kết thành bộ binh trn nghiêm cẩjxn, đjpzem trườMXng thương sắxjDc bén xuyên qua khe hở giữexwa các xe lộ ra, tạXo thành một bứNpzc tườMFng kiên cố.

Sau trn đApGNa trườAng thương là một loạNOt đMFao thun thủ cầEMNm đoLpi thun mc trọng giáp, phía sau cùng là đHgVám cung tin thủ ánh mắNZt lạNpznh lùng.

Quan quân trên núi va mới nhóm trn xong, đJtNuMo hắMFc tuyến phía xa xa mới còn nhìn thấNuMy nhàn nhạott, trong khoảoUnh khắSfEc đMFã phân tán thành một đgội thiết kỵ đAiên cuồng chạMqy đXến. Vó nga cuồng loạDyjn vô tình nn lên mt đHgVtt đIoUy màu xanh, cỏ nát bắVdcn tung tóe, mưa bay đdpty trờFNFi, bờotm chiến mã phiêu đXãng theo gió ta như một trn ba đykào (sóng lớn), mãnh lit mênh mông cuồn cuộn mà tiến.

Con ngươi T HoảAng thoáng chốc co rút lạVdci, gắjxt gao nhìn kỵ trn tc khấcu trước mt chằFNFm chằIm, nhấznot là cây huyết sắHgVc đtpori kỳ đMqang đDyjón gió bay phầdpn pht.

...

Trên quan đdpjpzo t Lương Huyn v Lạqc Dương. Bốn cỗ xe nga hoa l đfqang chm rãi di chuyểgn, trên xe nga nạNpzm vàng khảEVm ngân, lấfgy ngọc thạxjDch làm trang sứMFc. Trên xe đHgViêu khắEVc đNOồ văn thảJti phượng tườuAng thụy. BạAt căng bốn đEVu là màu vàng sáng. Theo lut Đti hán, chỉxjD có con cháu hoàng thấjpzt mới có thểNO s dụng quy cách xe như thế.

CảwSe đOoàn xe và nga thong dong đJti. truyn copy t tunghoanh.com

Hơn mườrki tên Kim ngô v ngẩtng đfgFNFu ưỡn ngc, thân mc phi phong (áo khoác) màu vàng đqi hai bên xe bảNZo v. Trên mũ giáp có đcIính một chùm tua đNZỏ phấfgp phới, rấNZt là uy vũ.

Trong xe nga đSfEột nhiên vang lên một tiếng thở dài nhẹ nhàng. Hai ngón tay ta hai viên ngọc nhẹ nhành thò ra vén một góc màn xe ra. Tên thống lĩoUnh Kim ngô v đMqi theo không nhịpGNn đxjDược khẽ liếc mắVdct một cái, một bóng ngườcIi xinh đgcoẹp mm mạyki, má lúm đXồng tin yêu kiu thoáng chốc hin lên. Trái tim viên Kim ngộ v nhảJty lên kịEVch lit, sau khi sng sốt chốc lát thì nhanh chóng rờpi ánh mắtt giục nga tránh ra, không dám nhìn thêm cái nữgcoa.

"Hi hi ~ "

Trong xe nga vang lên một tiếng cườuAi duyên thanh thúy. Mép rèm xe lạMqi rơi xuống.

"ĐNpzi nhân, trên núi phía trước có ngườNZi ."

Một thanh âm cảrknh giác đeMNột nhiên vang lên khiến tên Thống lĩznonh Kim Ngô V, hắDyjn hít tht sâu một hơi, cố gắjxng ép trái tim đgang nhảznoy loạcn xuống, ngẩVdcng đqdpu nhìn lạti. Phía trước khoảxcng ngàn bước có một tòa núi nhỏ, trên núi có một kỵ sĩMq đNOwSeng đFNFó như quỷ mịJt, ta như một đxjDoUu ác lang nguy hiểDyjm, cảt ngườjpzi lóe ra khí tứxcc âm lãnh. Ta hồ là biết đzEHược đtã bịjpz phát hin, tên kỵ sĩNZ kia chợt lóe lên đNpzã ẩfqn vào sau lưng núi biến mấeMNt không thấoUy nữpGNa.

"ĐJti nhân, có phảGJfi mã tc hay không?"

Thống lĩMqnh Kim Ngô V khẽ nhíu mày, lạXnh lùng nói: "Nơi đpây cách Lạexwc Dương không đNpzxjDy trăm dm, là kinh kỳ dưới chân thiên t, sao lạoUi có mã tc xuấgt hin? NgườoLi chớ đexwa nghi. Đoàn xe tiếp tục đoUi tới, trờoti đcIã tối rồi, cầNOn phảDyji chạgy v Lạznoc Dương ngay, nếu như làm ảotnh hưởng đOến hành trình của Công chúa, thì ai chịrku trách nhim!"

"Tuân lnh!"

...

Phía tây LạEVc Dương năm mươi dm.

"Hu ~ "

Mã Dược nhẹ nhàng dng chiến mã lạOi, cánh tay phảFNFi thảtn nhiên giơ lên cao, ĐiểxjDn Vi đAi sát theo sau, trong tay cầzEHm cây huyết sắoLc đoUNpzi kỳ nọ hướng lên không trung nng n phấJtt một cái. Tiếng còi lnh thê lương trầjpzm thấfqp thoáng chốc hướng tiêu cấMXt lên, kỵ binh lưu khấOu đgcoang mãnh lit chạgy phía trước rối rít chạNZy chm lạjxi đwSeồng thờNZi chm rãi triểqn khai tảwSen ra hai cánh, rốt cục dàn trn trước tòa núi nhỏ tầxcm một mũi tên.

Trên tòa núi nhỏ, mấcy trăm cái chiến xa nng bày ngang sườfgn núi, tạrko thành một chướng ngạfgi khiến kỵ binh khó có thểexw vượt qua. Giữexwa mỗi hai cái chiến xa có cha lạNZi chỗ cho bộ binh ra vào, giữjxa các khe hở lộ ra trườNuMng thương sắtc bén rm rạEMNp, tạyko thành khu rng thương đqDyjy khí tứHgVc t vong.

Sau thế trn trọng xa thấMXp thoáng bóng tinh kỳ, thương kích như rng, một đgcoội quan quân uy nghiêm đcIAng đyken đDyjc.

Thấpy quân trn của quan quân sâm nghiêm như thế, Mã Dược khẽ nhíu mày, trong con ngươi thoáng xẹt qua một tia băng hàn. Nhìn đxjDội quan quân kia có chút không đuAơn giảDyjn.

"Ngang ~~ "

"Ô ~~ "

Trên núi đEMNột nhiên có tiếng còi hiu trỗi lên, một số trọng xa đNZược dờpi đqi tạVdco thành một con đJtườjpzng, một viên trẻ tướng trẻ mt như bạgcoch ngọc, đEMNfgnh đxctu đoLội t kim trùng thiên quan, tay cầnRm một cây lạMXn ngân thương xông thng xuống chân núi hung hăng git dây cương thắznong nga, chiến mã nhấEVt thờjpzi hí dài một tiếng cảnR ngườexwi dng lên, có ý thịMq uy.

Trong quan quân nhấxjDt thờnRi vang lên tiếng ủng hộ đcIiếc tai nhứHgVc óc.

"Tây lương Trương Tú ở chỗ này, nghịEMNch tc Mã Dược mau tới nhn chết!"

QuảHgVng Hợi thốt nhiên gin dữeMN, cầporm Lưu tinh chùy trong tay vung lên, hướng Mã Dược nói: "Bá T, đotmme ta đxci giết ngườuAi này ."

Mã Dược gt đAeMNu, QuảEMNng Hợi thoáng chốc ánh mắexwt nổi lên hung l, hai chân hung hăng huých vào bụng ngữJta, tuấdpn mã đexwgt Tây Vc ngẩoUng đNuMNZu hí dài một tiếng, bốn vó vung lên cao.

"Cáp ~ "

"Hàng xích ~ "

"Hô phốc ~ "

Trong tiếng thở dốc trầjxm trọng, cánh mũi chiến mã thở php phồng.

"Cáp ~ "

"Hô lỗ lỗ ~ "

Trong tiếng thở thô trọng, thiết đfq lướt qua, hấott tung bùn và cỏ nát, tốc đHgVộ cc nhanh khiến cho bờjpzm chiến mã bay lên phầXn pht, trông giống như hùng sư.

"Cáp ~ "

"Toa ~ "

QuảxjDng Hợi hét lớn một tiếng, thiết tí huy vũ, nắMFm chắqc Lưu tinh chùy trong tay thảNpzn nhiên vung lên. Hàn mang màu đNOen lóe lên, Lưu tinh chùy trầNOm trọng lấFNFy Quảgcong Hợi làm trung tâm gào thét, thiết chùy sắMXc bén rít lên xé rách không khí. Lưu tinh chùy phát ra trn trn tiếng rít chói tai, không khí chung quanh cũng bỗng nhiên trở nên ngưng trọng.

"Cáp ~ "

Thấyky thanh thế của QuảMqng Hợi khiếp ngườdpi như thế. Trương Tú không sợ hãi, vung thương lên nghênh tiếp, trong khoảAnh khắSfEc đEMNó hai chiến mã cũng vọt qua nhau.

"Hô ~ "

"Đương"

Trong khoảrknh khắJtc đNZin quang hỏa thạykch hai con chiến mã đDyjã vọt qua cạVdcnh nhau, Quảykng Hợi giục nga lao ra hơn mườNOi bước khó khăn lắznom mới kìm đznoược cương, quay đMFXu lạHgVi chỉzno thấHgVy Trương Tú đVdcang ôm ngân thương thua chạVdcy lên núi. Tuy mới chỉyk giao đFNFgcoi một hip nhưng Trương Tú đykã bịpor QuảoUng Hợi một chùy vô cùng bén nhọn đSfEánh vỡ hổ khẩrku (cổ tay), buồn bc thấHgVy không đNOuAch lạNpzi chịjxu thua chạyky quay v.

"ThấpGNt phu muốn chạEVy ư. Lưu lạEVi tính mnh cho ta "

Quảtng Hợi không d dang buông tha , hét lớn một tiếng, giục nga vội đHgVuổi theo.

"Tc khấdpu đxcng vội càn rỡ, có mỗ tới!"

QuảNuMng Hợi đykang giục nga đMXuổi theo bỗng nghe trên núi vang lên một tiếng hét như sấfgm, khiến cho màng nhĩpGN rung lên đexwau nhói. QuảMFng Hợi ánh mắxjDt nhấqt thờti ngưng trọng kìm nga cảoL kinh ngẩSfEng đxjDpu nhìn lên. Một viên ĐuAi tướng t trên đNOang phi nhanh xuống. Thiết đHgV vút lên, nga hí ngườxjDi rống, phủ nhn sắnRc bén phá không chém thng vào mt Quảpng Hợi.

QuảpGNng Hợi vội vàng cúi đoUIu, khó khăn lắcIm mới né đtược, dng nga quay đOGJfu lạjpzi lạNOnh lùng nói: "Ngườrki là ai?"

"Mỗ là Hà Đông T HoảVdcng. "

Nói đoLoạAn T Hoảotng lin giục nga lao tới, hàn quang lóe ra. Trong tay cầuAm khai sơn đdpoti phủ toàn lc chém tới.

"Nha hống ~ "

QuảNpzng Hợi hét to một tiếng, Lưu tinh chùy vung lên đrkánh tới, T HoảFNFng vung Khai sơn phủ lên, bóng phủ màu đten cùng ánh bạfqc chói mắMXt của chùy thoáng chốc hòa vào một chỗ. Tia la văng tóe ra khắNuMp nơi, tiếng kim thiết va chạxcm kịVdcch lit thoáng chốc vang lên không ngng. Khai sơn phủ của T HoảoLng bịoL chn lạVdci nhưng Lưu tinh chùy trong tay Quảqng Hợi bắgn ngược trở v với tốc đXộ càng thêm kinh khủng, thm chí khiến cảpor ngườNuMi Quảporng Hợi t trên lưng nga bịzno hấott bắSfEn ra, bay trên không trung mấMXy trượng rồi mới "bộp" một tiếng, té rớt trên mt đpGNwSet.

QuảGJfng Hợi mt mũi đfgNOy bụi lồm cồm bò dy, bên tai chợt vang lên tiếng vó nga kịJtch lit, cảNO kinh quay đwSefqu thì thấjpzy T HoảcIng đykã giục nga giết tới. Khai sơn phủ nng n rít gió lạNpznh như băng trảMqm xuống.

"Ngao ~~ "

QuảpGNng Hợi tru lên như sói một tiếng, thân hình như thiết tháp đdpột nhiên đcykng bt dy. Hai chân cườpng tráng dùng sứdpc đwSeEMNy một cái, cảFNF ngườjxi giống như con đHgVOi xà dán mt xuống đMFVdct trườxjDn đNOi mấrky trượng, khó khăn lắgcom mới tránh khỏi. Nhưng cũng không đEMNợi cho hắNZn bò dy, T Hoảxcng lạFNFi giục nga lao tới, muốn lấdpy tánh mạdpng QuảJtng Hợi.

"Sa ~ "

Khai sơn phủ của T Hoảykng lạXi trảuAm xuống, chém thng vào gáy QuảpGNng Hợi. Quảcng Hợi tránh cũng không thểdp tránh đNOược lin tru lên như sói một tiếng. hoành thân đporem xích sắGJft che trên đtDyjnh đuAIu, ý muốn ngạuAnh tiếp một phủ có thểzEH khai sơn phá thạHgVch của T HoảSfEng! Con ngươi của T HoảeMNng thoáng chốc lạAnh lẽo, khóe ming khẽ lộ ra một tia cườpGNi lạzEHnh như băng, tht là châu chấcu đIá xe, có thểjx nói là t chuốc lấOy dit vong.

"Hưu ~ "

Khai sơn phủ trầEVm trọng sắexwp bổ trúng ót QuảMXng Hợi thì bên tai T HoảoLng đoLột nhiên vang lên một tiếng rít gió khá lớn, hình như có tiếng tên bắSfEn nhanh tới!

"Ừ! ?"

T HoảJtng đdpột nhiên quay đMqMqu nhìn lạEMNi, chỉVdc thấNuMy một đxjDcIo huyết sắJtc tàn ảxcnh đAẹp mắAt bắNZn nhanh tới, thanh thế mãnh lit, hàn mang chói mắport, sát ý lóe ra lạwSenh như băng đoLâm thng vào vùng bụng yếu hạMXi của T HoảMXng! Nếu hắnRn cứt một búa chém vỡ đgcowSeu QuảNuMng Hợi thì T Hoảtng cũng khó tránh đAược bịjx lợi mâu xuyên thân!

"Hây ~ "

T HoảNuMng bắuAt buộc phảci thu một búa đjxang bổ v phía QuảMqng Hợi đjpzón lấFNFy đjpzfgo huyết sắcIc tàn ảdpnh đtang bắxjDn nhanh tới.

"HảzEH "

T HoảpGNng cảEVm thấNuMy hổ khẩcu chợt tê rầNuMn, đFNFto huyết sắeMNc tàn ảXnh bắxjDn nhanh tới chợt hin rõ, trong khoảexwnh khắqc trước mắzEHt huyết sắoLc tràn ngp, chính là cây huyết sắFNFc đfgxjDi kỳ nọ! Con ngươi T HoảMFng thoáng chốc co rút lạpGNi, cách xa như thế mà có thểVdc đykem đfgexwi kỳ nng n như thế làm ám khí đeMNánh tới, cái này phảIi cầgcon sứJtc mạznonh đxjDáng sợ như thế nào?

"Oa nha nha, Lão T Điểjpzn Vi cũng tới đmmeây".

Một tiếng hét như sấMqm truyn đykến, T Hoảgng thắAng nga quay đykAu lạjxi, chỉfq thấoUy một con chiến mã t trong trn doanh tc khấXu chạznoy ra. Trên lưng nga là một đqeMNi hán ngạjpzo ngh, tướng mạAo giống như l quỷ, trên ngườoti quấMXn vảdpi thô, chỉxjD đdpdp lộ ra cánh tay, phía trên gân xanh nổi cuồn cuộn, tay cầpm hai cây đNOeMNi thiết kích vung lên, xuấDyjt ra quang mang màu đDyjen, thoáng nhìn trông như hai cái càng của c hạNuMt (bò cạdpp)!

"Cáp ~ "

T HoảxjDng hét lớn một tiếng giục nga đOón đexwánh, ở trong con ngươi sát cơ vô tn thiêu đgốt, du khí của đNpzFNFch nhân đpGNang còn sắporc bén, phảoUi trảNOm ĐnRi tướng trước trn tin đOnR hạfg khí thế đMqối phương!

...

"Ô ô "

Tiếng còi hiu trên sườIn núi vang lên liên tiếp, Thống lĩxcnh Kim Ngô V thầNpzn sắcc lạMqnh lẽo rút bảporo kiếm, giục nga tiến lên phía trước, lạNuMnh lùng nói: "Bày trn bảto v Công Chúa".

Hơn mườMFi tên Kim Ngô V và hơn trăm tên qun quốc binh đznoi theo hộ tống lp tứpGNc nhóm thành phòng ng trn hình tròn, đOem xe nga hào hoa bao bọc ở giữHgVa.

"Cách đFNFwSet đuANOt "

Tiếng vó nga rộn rã t sườIn núi bên trái vang lên, thoáng chốc hấgcop dn s chú ý của tấeMNt cảdp quan quân, mọi ngườjxi đotưa mắNZt nhìn lạoti, chỉwSe thấpGNy một con chiến mã như quỷ mịDyj t sườfgn núi phía sau xông ra. Trông ta như một con ác lang âm hiểcIm, đGJfIng nghiêm trên sườpGNn núi dùng ánh mắtt âm lãnh đexwánh giá xe nga và quan quân hộ v trên quan đNZJto.

Lúc này sát khí chợt lan ra bao trùm thiên đMqOa .

"Cách đexwNpzt đjpzoUt "

Tiếng vó nga dồn dp lạDyji vang lên, lạMFi có ba kỵ s t sườzEHn núi phía sau xông ra, tụ tp ở phía sau tên kỵ sĩEMN kia, ngay sau đEMNó lạIi có sáu kỵ sĩHgV, mườpi tám kỵ sĩwSe rồi hơn trăm kỵ sĩmme t phía bên phảyki, phía trước, phía sau, vô số kỵ binh ta như u linh t bốn phương tám hướng xông ra. Đem xe nga và quan quân hộ v vây ở giữOa.

Trúng mai phục !

Thống lĩuAnh Kim Ngô V ánh mắpt lạInh như băng. Không nghĩNpz tới giữznoa chốn kinh kỳ, dưới chân thiên t lạfqi tht s có mã tc xuấMFt hin. CầIn phảXi đwSeem chuyn này bẩgcom báo với Ti đqãi giáo úy Viên Thiu đGJfcIi nhân! Đáng thương cho viên Thống lĩAnh Kim Ngô V, tháng trước phụng mnh Hán Linh đfgế đqi Kinh Châu đEMNón Ích Dương Công Chúa Lưu Minh hồi kinh thăm cha mẹ nên hoàn toàn không biết sau khi hắgcon rờGJfi, Lạexwc Dương đMqã sớm xảpy ra thay đMXổi ngấexwt trờNpzi.

Tấxcm rèm xe nga lạfqi đgược vén lên, Ích Dương Công Chúa Lưu Minh tóc đMXen như mun, da trắykng như tuyết nhô ra, giương đotôi mắgt đcIẹp ngưng thầSfEn nhìn vóc ngườeMNi khôi vĩxjD của Thống lĩoUnh Kim Ngô V trước xe nga, cấcIt giọng thanh thúy hỏi: "Lý Tướng quân, xảHgVy ra chuyn gì sao?"

Thống lĩtnh Kim Ngô V hít sâu một hơi khẩxjDu khí trầIm giọng nói: "Công Chúa đporin hạX, chúng ta sợ là gp phin phứdpc!"

"Hô lỗ lỗ ~~ "

"Hí lut lut ~~ "

Sau hai hip, ĐiểNpzn Vi, T HoảpGNng vốn đEMNu giết ngườti thành tính, buông thảO tính tình, phóng tâm chiến đNOdpu cùng nhau. Hai con chiến mã di chuyểFNFn thành vòng, đrkAi phủ hàn dim cùng thiết kích u mang bay múa, tới lui liên hồi, quan quân trên núi và tc binh dưới chân núi đOu ngng thở, nhìn ngây dạti .
```~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
"Đang"

Thiết kích bên tay trái ĐiểwSen Vi phi trảNuMm tới hung hăng đfqánh lên lưng chiếc khai sơn phủ T Hoảfgng đnReo trên lưng. Hỏa la bắznon tung tóe, khai sơn phủ của T HoảSfEng trong khoảoLnh khắgc bịexw đpIy ra. Không môn trước ngc mở rộng, trong khoảMFng khắNOc đcIó thiết kích trong tay phảgcoi ĐiểoUn Vi như mang theo hắotc dim tà bắnRn thng tới ngc T HoảwSeng.

T HoảNOng sợ đfgến vỡ mt hung hăng thắeMNng cương nga, vội rút ngay thiết thai cung đMXeo bên hông ra hung hăng đotp tới đgti thiết kích đNOang tà tà bay tới.

"Phốc"

"RắNuMc rắjpzc "

Thiết thai cung gãy lìa, đAzEHi thiết kích dư thế vn còn, sau khi cht đqIt thiết thai cung của T HoảNOng thì vn tiếp tục lạpnh như băng xẹt qua ngc T HoảMXng. T Hoảgng chỉdp cảqm thấrky ngc mát lạuAnh, cảjx kinh cúi đNZwSeu, chỉzno thấdpy dây lng bên hông gãy lìa, thiết giáp trên ngườzEHi cũng bịrk cắNOt đcIqt tng mảcInh, ngay cảDyj quầxcn áo trong ngườqi cũng bịMX mũi kích sắxjDc bén xé rách.

"Giá "

T HoảAng không dám tái chiến, giục nga chạuAy đdpi.

"T t hẵGJfng đnRi, tiếp lão t một kích nữxca".

Điểjxn Vi không tha vung đVdcEVi thiết kích đzEHuổi theo không thôi, khó khăn lắAm mới đykuổi theo tới dưới chân núi, mắexwt thấMXy chuẩMXn bịuA đexwuổi kịtp, đgcoang muốn nhấct kích kết quảGJf tánh mạmmeng T HoảuAng thì trên núi có tiếng hiu lnh vang lên, cung tên bắMFn xuống như mưa rơi, ĐiểzEHn Vi vội vung song kích gạNuMt tên, muốn đxcuổi theo tiếp thì T HoảJtng đVdcã sớm quay v trên núi.

Điểpn Vi bấct đxjDxjDc dĩwSe, đDyjành v trn.

"Hô ~ "

Mã Dược âm lãnh nhìn quan quân trên núi một cái, vung tay lên, trầpm giọng nói: "Rút lui, quay v LạVdcc Dương ~ "

Quan quân bằNOng vào đNZJta lợi tạpGNo thành kiến trúc phòng ng chắNZc chắpGNn. Chiến ky đgcoã mấEMNt đrki ưu thế, Tám trăm lưu khấfqu một khi mấott đxjDi lợi thế của kỵ binh, ưu thế v binh lc của quan quân lin hin ra rõ ràng, nếu tùy tin phát khởi cườzEHng công, khó tránh khỏi bịfq chiết kích trầeMNm sa (thấEVt bạOi toàn din)!

"Ô ô ô ~~ "

Tiếng còi hiu trầwSem thấFNFp thê lương vang lên, thiết kỵ lưu khấjxu đtang đEVexwng như rng chợt gào thét mà đVdci. Chỉgco trong chốc lát công phu đoUã biến mấfgt khỏi tầfqm nhìn của quan quân, chỉMX còn nghe thấNZy tiếng vó nga sắtt long long vang trong tai quan quân mãi không thôi.

"Hô ~ "

T HoảMqng đVdcến lúc này mới thở phào một cái.

Dương Phụng ân cầcIn nhìn T Hoảgcong, trầAm giọng hỏi: "Công Minh, có vic gì hay không?"

T Hoảdpng đNZjpzng dy chắNpzp tay nghiêm mt nói: "Đa tạt đVdcpi nhân quan tâm. MạGJft tướng không sao".

Trương Tểpor thấzEHy thanh thế của Tám trăm lưu khấVdcu như thế thì trong bụng đdpã có ý muốn lui binh. Hắfqn th dò xét hỏi Dương Phụng: "Dương đOfqi nhân, sĩxc khí quân Mã Dược đMFang thịpGNnh, quân ta khó có thểzEH ngăn cảgcon, thủ hạMq của hắjxn lạGJfi dũng mãnh, không ngườpi nào đykSfEch lạEVi, vội vàng cũng khó thành vic, chi bằVdcng dn quân quay v?"

Dương Phụng cau mày không vui nói: "Trương đfgoti nhân sao lạJti nói lờfgi ấEMNy? Ta và ngươi đgu là thầEVn t Đgi Hán. Ăn lộc vua thì phảSfEi làm vic cho vua. Hôm nay thiên t gp nạporn, há có thểJt bó tay bàng quan ? Làm thân thầIn t sao có thểoL như vy đtược, sau này ông đdpng nhắjxc lạfqi chuyn này nữxca."

Trương TểA thầoUn sắNuMc khó x min cưỡng cườMqi nói: "Nói đtùa, đJtây chỉNuM là nói đJtùa thôi, Dương đporNOi nhân chớ cho là tht"

...

"Giết ~ " nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m

"Ngao ô ~~ "

Bùi Nguyên Thiu hét lớn một tiếng, trườoUng đgao trong tay chỉfq v phía trước, giống như bầHgVy sói chờSfE đjxợi con mồi. Khinh kỵ của lưu khấJtu ở trên sườtn núi thoáng chốc gào thét xông xuống, tiếng vó sắNuMt cuồng loạXn đoLtp lên mt đEMNfqt khô ráo, cuốn lên bụi đmmeMqt cuồn cuộn, bụi đwSeexwt bay đHgVuAy trờHgVi, khinh kỵ lưu khấEVu t bốn phương tám hướng nhằNZm quan quân trên quan đrkNZo cuốn tới.