Trang chủ / Quân Sự / Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt / Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng

Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng




HỖN TẠI TAM QUỐC LÀM QUÂN PHIỆT

Tác giảF: TịYuDch MịFoch Kiếm Khách


Quyểhn 2: Bát Bách Lưu Khấnxu khởi lang yên

Chương 101 :Điểtfcm Vi đkgPFu T Hoàng


Dịbech:B_Q_T

Nguồn: Sưu tầvom



“Ai ui, mẹ ơi"
truyn copy t tunghoanh.com
Trương Nhượng nhô lên khỏithành lầirYu, nhìn chung quanh một cái, bịxx cảoTnh trước mắct làm cho sợ run lên vội nhắcm mắTLt rụt trở v, sắDc mt vốn hồng nhun trong khoảhnh khắirYc đhvã trắBYng bch ra. Đám hoạcn quan như Triu Trung, HạPCW Uẩln và Trương Nhượng đhvu là đkgPám nhát gan, nhấxxt là Tống ĐiểTJn càng bịvo làm cho sợ đvoến cứgBMng ngườoTi, ngay cảMD nói cũng không nên lờTJi .

Bọn hoạuun quan này bấWAnt học vô thut, chỉbe lo lấirYy lòng Hán Linh đncế, da va s cưng chiu của Hán Linh đvWế ở trong triu tác oai tác quái, lúc giết hạnxi ngườvUfi khác ánh mắPCWt cũng không nháy một cái nhưng hin tạhi đxến lúc gp nạcn, lp tứVFvc mm như bún. Bọn họ chưa tng gp qua cảTLnh tượng kinh khủng như thế. Hàng ngàn vạvUfn cỗ thi thểYuD ngoài thành trong khoảFynh khắhc hù dọa khiến bọn họ sợ mấet mt.

Ngay cảTL quan quân tinh nhu nhấuzFt đrtVế quốc ĐDi Hán cũng đcu kết thúc như thế!

"Sao, làm sao bây giờTL?" Tống ĐiểYuDn lắUoyp bắrtVp hỏi: “Chúng mà kéo vào thành Lạtfcc Dương, ta… chúng ta chỉh sợ cũng… cũng sẽ biến thành một cỗ thi thểPE, ách…"

"Câm cái mồm chó của ngươi lạvUfi"

Túc ThạirYc không vui hét lên, cắirYt đzCxxt lờuui của Tống Điểyhn. Trong các Thp thườxxing thịhv cũng chỉoT có Túc Thạbec còn có thểnx min cưỡng bảnxo trì trấUoyn đirYClTnh, tay cầxm bảirYo kiếm đMDxng nghiêm trên thành lâu. Dù sao hắxxn năm đbeó đBYã tng truy đxuổi Tào Tiết, tru sát lão ĐWAni tướng quân Đu Vũ, hay tng gp qua một ít tràng din chiến tranh tàn khốc nên cũng không bịD mấhy ngàn cỗ thi thểWAn ngoài thành nọ hù dọa.

"Đây chỉgBMđNvke dọa thôi, tc khấNvku càng làm như vy, lạxi càng nói rõ bọn họ sẽ không công thành, LạzCc Dương sẽ vn bình yên.

Triu Trung quay lưng v phía ngoài thành, sắJc mt tái nhợt. Hàng ngàn thi thểvo quan quân ngoài thành khiến hắaNan hoảTJng sợ, run giọng nói: "Nhưng đvWT tc khấFyu cứClT ung dung đvWi lạUoyi ngoài thành như vy cũng không phảfTni là chuyn hay. Nên nghĩhv bin pháp đPEem bọn hung thầAFn ác sát này đuuuổi đnci, bằTLng không, đhang đAFêm ngủ cũng bịx kinh sợ, không cách nào sống đfTnược".

Trương Nhượng hít vào một hơi, thấkgPp giọng nói: "Đây là vn la gạgBMt Hoàng thượng, nếu là đvWl Hoàng thượng biết đtfcược toàn quân quân đjlội trung ương đDPhã bịUoy tiêu dit, tc khấClTu nay đxã vây khốn thành Lạuuc Dương thì còn không biết có chuyn gì xảzCy ra nữuzFa. Nếu Hoàng thượng có …, ách, không biết làm sao bây giờfTn?"

Túc Thạnxc cau mày nói: "Hay ra lnh cho BảWAno Hồng, Phùng Phương ( Tây Viên bát giáo úy) dn tân quân Tây Viên tấFon công đirYuổi tc khấcu đNvki?"

Trương Nhượng bấuut mãn nói: "Tân quân Tây Viên. Ngươi nhìn một đDPhám tân binh này, chỉhv sợ va thấbey đeám tc khấBYu hung thầPCWn ác sát này, ngay cảVFv đDPhao cũng giơ không nổi, không cầhvn ngườoTi ta tới giết, chính mình đvoã rối loạncn trước."

Túc ThạTc đfxbưa mắxxt nhìn lạTJi. Quảvo tht thấey sĩT tốt canh giữgBM ở thành trên lầDu đeu có vẻ sợ hãi, dù sao chỉeđVFvám tân binh mc dù lúc thao din cũng ra dáng lắBYm nhưng nếu tht gp gỡ tc khấxxiu hung thầFyn ác sát, có lẽ là lp tứFc quay đuzFDu bỏ chạey.

Trương Nhượng thở dài, nói: "Hay thôi đTLi. Đng ở chỗ này chờl đcợi nữJa, quay lạUoyi chỗ Hoàng thượng đAFi kẻo ngài không thấrtVy chúng ta lạWAni hỏi giờfxb hãy nghĩTL xem nên báo cáo lạvoi với Hoàng thượng thế nào, ài ~~ "

Ngoài thành, đPEtfci doanh của Mã Dược.

Bùi Nguyên Thiu thầPCWn sắAFc nghiêm trang nhìn Mã Dược nói: "Bá T. Làm như vy có phảFoi là có chút hơi quá hay không? VạDPhn nhấirYt quan quân trong thành bịWAn dọa, cho là vô vọng cầJu sinh. Khi đMDó rấVFvt có thểcuv như chó cùng giứvUft du mà ngoan cườWAnng kháng c. Rốt cuộc, cứuzF như vy nếu phảBYi công phá thành LạVFvc Dương, chúng ta cũng phảzCi trảMD giá không nhỏ đhvâu".

Công phá thành Lạnxc Dương. Mã Dược bĩuzFu môi, khóe ming hin lên một tia cườuzFi tà ác, ánh mắJt âm lãnh thảvUfn nhiên nhìn lướt ra ngoài ca doanh trạDPhi. Nhìn thành Lạjlc Dương hùng vĩtfc xa xa qua hàng rào công s.

Quách Đồ thoáng nhìn Mã Dược một cái rồi nói với Bùi Nguyên Thiu: "Bùi đJFu lĩzCnh. Coi như dân chúng bên trong thành như thú cùng muốn đgBMánh, coi như quan quân bên trong thành đhánh nhưng nhữfxbng quan nhân, quý nhân cũng không muốn đhvánh, bởi vì như vy thứl nhấuzFt là rấbet có thểD có ngọc thạfxbch câu phầDn, hắncc hắcuvc..."

Có tiếng bước chân nng n vang lên, nhân ảnxnh QuảoTn Hợi trông như thiết tháp t ngoài trướng ngang nhiên tiến thng vào.

"Bá T, ta trở v."

"Ừ." Mã Dược gt đnxhvu, hỏi, "Có tin tứoTc ba lộ đJvoi quân cầyhn vương t HoằrtVng Nông, Hà Đông, Hà Nội không?"

QuảfTnn Hợi ngưng giọng nói: "Thưa ĐgBMi thủ lĩJnh, thái thú Hoằlng Nông Trương Tểx, Thái Thú Hà Đông Dương Phụng dn theo hai ngàn quân đvoã vào tới ThằYuDng Trì. ĐzCi tướng tiên phong T Hoảhng suấPCWt lĩnxnh tám trăm quân đhã vào tới Tân An, DĩT Đông. Thái Thú Hà Nội Vương Khuông suấet lĩPCWnh ba ngàn quân đoTã qua bờtfc nam sông Hoàng Hà vào tới Bình Âm. Hai lộ đkgPkgPi quân cùng tiến vào, hai ngày sau có thểD hội sư dưới chân thành Lạuuc Dương".

Mã Dược ánh mắjlt thoáng chốc giống như đlao, nhìn vào bảoTn đeồ, lãnh đcuvTm nói: "Quan quân trung ương đoTã bịAF tiêu dit, nếu có thểD kích phá thêm ba lộ đcDi quân cầMDn vương HoằgBMng Nông, Hà Đông, Hà Nội, thế cục LạkgPc Dương tấTLt nhiên la đnxổ thêm dầuzFu, đaNaến lúc đzCó Thp thườDPhng thịl muốn giấkgPu diếm sợ cũng không giấNvku diếm đxược. Chỉxx cầcn Hán Linh đFế biết đxược vic này, hắfxbc hắirYc… đTLFi thế có thểrtV thành!"

Quách Đđtfci tới tới trước mt Mã Dược thấtfcp giọng nói: "Đhvi đVFvoTu lĩhvnh. Ba lộ đoTClTi quân cầncn vương có chng bảnxy ngàn ngườuui, có nên kích phá trước một lộ trong đVFvó không?"

Mã Dược thầBYn sắJc ngưng trọng gt đrtVjlu, trầnxm giọng nói: "Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa nghe lnh!"

Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa tiến lên trước một bước, dõng dạrtVc nói: "Có mt."

"LĩPEnh một ngàn quân, lưu thủ đgBMWAni doanh."

"Tuân mnh."

"Chu Thương nghe lnh."

Chu Thương cũng tiến lên trước một bước, trầxxim giọng nói: "Có mt."

"Lp tứbec chạFoy đFyến Hổ Lao quan, lnh cho Cao Thun suấgBMt quân đPCWến LạDc Dương hội hợp. Hổ Lao quan đzCã không cầgBMn thủ nữca!"

"Tuân mnh."

"À! ?"

Quách Đồ nghe vy ánh mắbet chợt lóe, chợt như có đciu ngộ ra gt đYFou.

"QuảFyn Hợi."

QuảFyn Hợi t trong trướng chạcy ra, lạDPhnh lùng nói: “Có mt"

Mã Dược lãnh đDPhxm nói: "KhẩoTn cấUoyp đPCWiểWAnm một ngàn tinh kỵ, theo bổn đAFJi đUoyncu lĩYnh đirYánh vào Tân An, ThằirYng Trì, kích phá lưỡng đPCWgBMo vin quân của Trương TểVFv, Dương Phụng!"

"Tuân lnh."

"HứTJa Ch."

Hổ si hét lớn một tiếng, cũng tiến lên một bước, đkgPAFng nghiêm sau Bùi Nguyên Thiu, Quảcn Hợi dõng dạFc nói: "Có mt."

"Suấtfct lĩuunh một trăm trọng giáp thiết kỵ làm tiên phong, đFi trước mở đUoyườhng!"

"Tuân lnh!"

Chỉl chốc lát sau lúc, trong quân doanh tc khấVFvu tiếng còi lnh liên tục cấWAnt lên. Một đjlội tiếp một đuuội kỵ binh lưu khấWAnu theo đNvkxu lĩxxnh ra khỏi doanh trạFi. Binh s mc phi giáp, lắPEp yên nga, rút mã đxao ra khỏi vỏ, đfTnút đJYu thương vào bao, quân doanh vốn yên tĩrtVnh chỉWAn một thoáng sau đMDã ầyhm tiếng nga hí ngườnci kêu, một mảuzFnh bốc lên.

GiảkgP Hủ t trong doanh trướng thò na cái đncWAnu ra, thấkgPy kỵ binh lưu khấTu hùng dũng mãnh lit xuấoTt doanh như thủy triu thì không khỏi va sợ va nghi hoc, khẩcn trương quay vào trướng hỏi Lưu Nghiên: "Lưu tiểDPhu thư, đAFaNai quân của Mã đkgPuui đWAncu lĩNvknh sao lạAFi xuấnct đnxộng toàn bộ như vy, chng lẽ không sợ quan quân thành LạvUfc Dương tha dịkgPp tới tấTn công ư?"

“Sẽ không đvWâu." Lưu Nghiên cườNvki nhạJt, đYuDáp, "Mã Dược nói, quan quân thành LạzCc Dương sớm đyhã bịBY hù dọa vỡ mt, bọn họ không dám ra khỏi thành tp kích đuuâu .

"Ách "

GiảTJ Hủ hít tht sâu một hơi, không khỏi nhíu cht màylạhvi.

"Nói nữNvka, nếu như quan quân trong thành có ra khỏi thành tp kích doanh trạkgPi thì cũng không sợ."

"Ồ?"

Giảuu Hủ nghe vy thì thầWAnn sắPCWc chấtfcn đVFvộng.

Lưu Nghiên cườbei nhạWAnt nói: "Bởi vì đTLcuvi doanh còn có đxPEu lĩirYnh Liêu Hóa và một ngàn tinh binh trấtfcn thủ. Na tháng trước ở Trườhng xã đvWánh một trn, Liêu Hóa đjlMDu lĩhvnh tng suấzCt lĩFnh bốn ngàn tàn binh, ngạFynh chiến ngăn trở tam lộ quan quân tinh nhu của Chu Tuyểcuvn, Hoàng Phủ Tung, Tào Tháo mãnh công hai ngày. Một ngàn tinh binh này đMDu là lão binh ác chiến còn sống, nào có sợ tân binh Tây Viên chưa tng ra chiến trườFong của thành Lạxxc Dương?"

"Cái này".

Giảxxi Hủ đhưa tay vuốt chòm râu, im lng.

...

Phía tây cách LạYc Dương năm mươi dm, trên quan đlTLo quang đYuDãng có một đWAnội quan quân áo giáp uy nghiêm. Đây chính là HoằoTng Nông Thái Thú Trương TểWAn, Hà Đông Thái Thú Dương Phụng tiếp lnh thiên t không dám chm tr, đPEiu tinh binh trong qun đvWến cầPCWn vương. Hai đYnxo đTfxbi quân đirYến ThiểUoym Huyn thì hợp lạAFi, thng tiến Thằnxng Trì, Tân An, đkgPi một mạvUfch đyhến thắuzFng LạPEc Dương.

"Báo".

Một con thám mã t tin phương khẩvon cấoTp chạTLy đjlến, trên quan đClTMDo bụi mù cuồn cuộn. Dương Phụng đirYang giục nga chm rãi đTLi thảzCn nhiên giơ tay phảWAni lên cao, tên quan quân truyn lnh đfTni sau hắFn vội chạtfcy v phía sau. Hiu lnh dng quân vang lên thê lương.

"Dng lạci, toàn quân ngng tiến"

ĐMDi quân đVFvang hành quân đlột nhiên dng lạVFvi, bốn ngàn tướng sĩPE đrtVxxng nghiêm trên quan đJMDo, tạBYo thành một mảAFnh đNvken đlc, hoàn toàn không có một tiếng đDộng, không khí đoTọng lạTJi thành một mảNvknh rng thương biểBYn kích.

"Báo".

"Bẩyhm đncfTni nhân, phía trước phát hin đuuDPhi đvoội kỵ quân của tc khấvWu!"

Dương Phụng cùng Trương Tểvo bên cạFnh liếc nhìn nhau một cái, ngưng giọng hỏi: "Có bao nhiêu nhân mã?"

"Chng hơn một ngàn quân kỵ!"

"Hơn một ngàn quân kỵ!" Dương Phụng thầln sắjlc thoáng chốc trở nên ngưng trọng, ánh mắDt nhìn Hoằhvng Nông Thái Thú Trương TểYuD bên cạFynh, hỏi: "Trương đJWAni nhân, ý ngươi như thế nào?"

Trương TểPCW cùng Dương Phụng giống nhau đyhu xuấzCt thân t quân ngũ, cũng tng thuộc biên chế quan quân Lương Châu, biết rõ lợi thế của quân kỵ tấrtVn công trên bình nguyên mà bấuzFt lợi cho quân phòng ng, nên trầncm giọng nói: "Kỵ binh hành đTJộng nhanh chóng, tới lui như gió, chi bằvUfng tìm nơi hiểTLm yếu đnxAF cố thủ, nếu tc khấWAnu công tới, khiến chúng mấnct đFyi lợi thế chiến mã, phá gic d như trở bàn tay."

Dương Phụng nhìn hai bên tảzC hữhu phát giác bên trái có một tòa núi nhỏ, ngó thấncy một bên quan đhvkgPo thế bằDng phng. Ba mt khác cao chót vót khó đxxi, bấnxt lợi cho kỵ binh tấcn công, bèn nhìn Trương TểrtV nói: "Không bằFyng lên núi cố thủ?"

Trương TểkgP nói: "Dương đhkgPi nhân nói hợp ý ta".

Dương, Trương hai đMDFo quân đncội va mới vữaNang chân trên ngọn núi nhỏ, phía trước đjlã vang lên một trn tiếng còi dài vang ra rấJt xa. Một mây đhen dày đtfcc bay trên không trung, che mờF cảh ánh mt trờci, thiên đTJxxa trong khoảTnh khắnxc trở nên âm u, sát khí thê lương thoáng cái đtfcã tràn ngp vô tn nơi hoang dã.

Dương Phụng đirYgBMng nghiêm trên đTcuvnh núi, tay che mắnxt ngắAFm chân trờUoyi phía đlông, đTLôi mắFyt mịUoy mịTL thảAFn nhiên mở ra, trong hai con ngươi đoTen nhánh toát ra hai đBYtfco lãnh dim sắncc bén, nhìn Trương TểF bên cạkgPnh nói: "Trương đfTnci nhân, tc khấrtVu tới rồi "

"Ừ! ?"

Trương TểFo thầln sắcc khẽ đyhộng, quay đtfcncu v phía chân trờFoi đYuung đaNaông nhìn lạci, cảvW vùng sơn cước vô tn kéo dài đVFvến tn chân núi. Trên vùng đTLirYt hoang dã đncDPhy một màu xanh lục, ở nơi rấbet xa căng mắVFvt khó khăn lắvWm mới nhìn thấMDy có một đvoxo hắxxc tuyến nhàn nhạFyt đxxang hướng tới bên này chm rãi chuyểncn đvoộng, chỉTL trong vài nhịPEp hô hấuzFp đvWClTo hắDPhc tuyến nọ đvWã to lên rấkgPt nhiu và cũng hướng v hai cánh kéo dài ra.

Dương Phụng ánh mắnct lạaNanh lẽo, trầgBMm giọng nói: "T Hoảvong đuuâu ?"

"Có mạet tướng!"

Một viên võ tướng hét lớn, hiên ngang bước ra, đPCWyhng nghiêm trước mt Dương Phụng. ChỉFo thấyhy một thân thân cao tám thước, lưng hùm vai gấuzFu. mc cẩDm bào, thp phầvWn uy vũ!

Dương Phụng trầvUfm giọng nói: "Bày trn, chuẩirYn bịF nghênh đWAnirYch!"

"Tuân lnh!"

T HoảvWng hiên ngang ôm quyn vái chào, xoay ngườFyi đbei luôn.

"Ngang ngang "

"Ô ô "

Tiếng còi lnh thoáng chốc cấxt lên, đtfcược nghe còi lnh, quan quân trên núi bắvUft đirYvUfu nhanh chóng kết trn, trọng binh đfTnem trọng xa đUoyJy lên sườFon núi, quay lạnci đvUfeu đluôi tương liên, khó khăn lắPEm mới kết thành thành lũy tạPEm thờfTni. Quan quân bộ tốt đgBMvUfng sau thành lũy tạrtVm va lp xong, kết thành bộ binh trn nghiêm cẩMDn, đyhem trườoTng thương sắbec bén xuyên qua khe hở giữca các xe lộ ra, tạPCWo thành một bứnxc tườcuvng kiên cố.

Sau trn đlBYa trườFyng thương là một loạMDt đuzFao thun thủ cầTm đPCWaNai thun mc trọng giáp, phía sau cùng là đFám cung tin thủ ánh mắet lạPEnh lùng.

Quan quân trên núi va mới nhóm trn xong, đgBMWAno hắaNac tuyến phía xa xa mới còn nhìn thấhy nhàn nhạxxit, trong khoảJnh khắJc đnxã phân tán thành một đgBMội thiết kỵ đhviên cuồng chạUoyy đvWến. Vó nga cuồng loạxn vô tình nn lên mt đYuDTJt đFoPEy màu xanh, cỏ nát bắncn tung tóe, mưa bay đhtfcy trờJi, bờClTm chiến mã phiêu đtfcãng theo gió ta như một trn ba đClTào (sóng lớn), mãnh lit mênh mông cuồn cuộn mà tiến.

Con ngươi T Hoảncng thoáng chốc co rút lạYuDi, gắTJt gao nhìn kỵ trn tc khấjlu trước mt chằuum chằFm, nhấkgPt là cây huyết sắirYc đcuvhvi kỳ đFang đirYón gió bay phầClTn pht.

...

Trên quan đevUfo t Lương Huyn v LạvUfc Dương. Bốn cỗ xe nga hoa l đDPhang chm rãi di chuyểPCWn, trên xe nga nạPEm vàng khảaNam ngân, lấirYy ngọc thạJch làm trang sứTJc. Trên xe đrtViêu khắPEc đNvkồ văn thảWAni phượng tườfxbng thụy. BạYuDt căng bốn đvUfu là màu vàng sáng. Theo lut ĐTJi hán, chỉYuD có con cháu hoàng thấnct mới có thểoT s dụng quy cách xe như thế.

Cảc đFyoàn xe và nga thong dong đxxii.

Hơn mườUoyi tên Kim ngô v ngẩYuDng đyhxxu ưỡn ngc, thân mc phi phong (áo khoác) màu vàng đfTni hai bên xe bảbeo v. Trên mũ giáp có đirYính một chùm tua đDPhỏ phấkgPp phới, rấrtVt là uy vũ.

Trong xe nga đVFvột nhiên vang lên một tiếng thở dài nhẹ nhàng. Hai ngón tay ta hai viên ngọc nhẹ nhành thò ra vén một góc màn xe ra. Tên thống lĩirYnh Kim ngô v đYi theo không nhịrtVn đxược khẽ liếc mắjlt một cái, một bóng ngườBYi xinh đzCẹp mm mạvWi, má lúm đPEồng tin yêu kiu thoáng chốc hin lên. Trái tim viên Kim ngộ v nhảfxby lên kịaNach lit, sau khi sng sốt chốc lát thì nhanh chóng rờYuDi ánh mắht giục nga tránh ra, không dám nhìn thêm cái nữcuva.

"Hi hi ~ "

Trong xe nga vang lên một tiếng cườWAni duyên thanh thúy. Mép rèm xe lạgBMi rơi xuống.

"ĐFoi nhân, trên núi phía trước có ngườhvi ."

Một thanh âm cảFonh giác đlột nhiên vang lên khiến tên Thống lĩYnh Kim Ngô V, hắWAnn hít tht sâu một hơi, cố gắFng ép trái tim đUoyang nhảDPhy loạuzFn xuống, ngẩYuDng đWAnUoyu nhìn lạVFvi. Phía trước khoảfxbng ngàn bước có một tòa núi nhỏ, trên núi có một kỵ sĩh đPEnxng đncó như quỷ mịnc, ta như một đWAnrtVu ác lang nguy hiểClTm, cảzC ngườei lóe ra khí tứec âm lãnh. Ta hồ là biết đWAnược đFoã bịnc phát hin, tên kỵ sĩYuD kia chợt lóe lên đkgPã ẩoTn vào sau lưng núi biến mấTJt không thấirYy nữnca.

"ĐWAni nhân, có phảnci mã tc hay không?"

Thống lĩDPhnh Kim Ngô V khẽ nhíu mày, lạBYnh lùng nói: "Nơi đhây cách LạkgPc Dương không đFoClTy trăm dm, là kinh kỳ dưới chân thiên t, sao lạxi có mã tc xuấPCWt hin? Ngườhi chớ đYuDa nghi. Đoàn xe tiếp tục đWAni tới, trờci đPCWã tối rồi, cầYn phảcuvi chạDPhy v LạvWc Dương ngay, nếu như làm ảfxbnh hưởng đWAnến hành trình của Công chúa, thì ai chịxxiu trách nhim!"

"Tuân lnh!"

...

Phía tây Lạbec Dương năm mươi dm.

"Hu ~ "

Mã Dược nhẹ nhàng dng chiến mã lạBYi, cánh tay phảtfci thảjln nhiên giơ lên cao, ĐiểNvkn Vi đYuDi sát theo sau, trong tay cầDm cây huyết sắfxbc đClTfxbi kỳ nọ hướng lên không trung nng n phấxxt một cái. Tiếng còi lnh thê lương trầJm thấxxp thoáng chốc hướng tiêu cấYt lên, kỵ binh lưu khấvWu đJang mãnh lit chạey phía trước rối rít chạPEy chm lạPCWi đcồng thờJi chm rãi triểhvn khai tảtfcn ra hai cánh, rốt cục dàn trn trước tòa núi nhỏ tầrtVm một mũi tên.

Trên tòa núi nhỏ, mấDPhy trăm cái chiến xa nng bày ngang sườTLn núi, tạFyo thành một chướng ngạYuDi khiến kỵ binh khó có thểirY vượt qua. GiữzCa mỗi hai cái chiến xa có cha lạfxbi chỗ cho bộ binh ra vào, giữuzFa các khe hở lộ ra trườvUfng thương sắvUfc bén rm rạFop, tạFyo thành khu rng thương đDPhTLy khí tứxc t vong.

Sau thế trn trọng xa thấtfcp thoáng bóng tinh kỳ, thương kích như rng, một đvoội quan quân uy nghiêm đnxFong đcen đvWc.

ThấvUfy quân trn của quan quân sâm nghiêm như thế, Mã Dược khẽ nhíu mày, trong con ngươi thoáng xẹt qua một tia băng hàn. Nhìn đhội quan quân kia có chút không đncơn giảAFn.

"Ngang ~~ "

"Ô ~~ "

Trên núi đFyột nhiên có tiếng còi hiu trỗi lên, một số trọng xa đvWược dờkgPi đhvi tạzCo thành một con đxxườtfcng, một viên trẻ tướng trẻ mt như bạFych ngọc, đYTLnh đhxu đhội t kim trùng thiên quan, tay cầvom một cây lạvWn ngân thương xông thng xuống chân núi hung hăng git dây cương thắvUfng nga, chiến mã nhấxt thờPEi hí dài một tiếng cảClT ngườTi dng lên, có ý thịTL uy.

Trong quan quân nhấjlt thờJi vang lên tiếng ủng hộ đDiếc tai nhứWAnc óc.

"Tây lương Trương Tú ở chỗ này, nghịech tc Mã Dược mau tới nhn chết!"

Quảbeng Hợi thốt nhiên gin dữfxb, cầuzFm Lưu tinh chùy trong tay vung lên, hướng Mã Dược nói: "Bá T, đhvvW ta đci giết ngườTi này ."

Mã Dược gt đxxxxiu, QuảvWng Hợi thoáng chốc ánh mắzCt nổi lên hung l, hai chân hung hăng huých vào bụng ngữzCa, tuấTn mã đTxt Tây Vc ngẩzCng đhNvku hí dài một tiếng, bốn vó vung lên cao.

"Cáp ~ "

"Hàng xích ~ "

"Hô phốc ~ "

Trong tiếng thở dốc trầWAnm trọng, cánh mũi chiến mã thở php phồng.

"Cáp ~ "

"Hô lỗ lỗ ~ "

Trong tiếng thở thô trọng, thiết đkgP lướt qua, hấvUft tung bùn và cỏ nát, tốc đClTộ cc nhanh khiến cho bờcuvm chiến mã bay lên phầAFn pht, trông giống như hùng sư.

"Cáp ~ "

"Toa ~ "

Quảxxng Hợi hét lớn một tiếng, thiết tí huy vũ, nắcm chắAFc Lưu tinh chùy trong tay thảaNan nhiên vung lên. Hàn mang màu đUoyen lóe lên, Lưu tinh chùy trầfTnm trọng lấfTny QuảrtVng Hợi làm trung tâm gào thét, thiết chùy sắFoc bén rít lên xé rách không khí. Lưu tinh chùy phát ra trn trn tiếng rít chói tai, không khí chung quanh cũng bỗng nhiên trở nên ngưng trọng.

"Cáp ~ "

Thấhvy thanh thế của QuảYng Hợi khiếp ngườzCi như thế. Trương Tú không sợ hãi, vung thương lên nghênh tiếp, trong khoảuunh khắec đirYó hai chiến mã cũng vọt qua nhau.

"Hô ~ "

"Đương"

Trong khoảyhnh khắYuDc đxxin quang hỏa thạYuDch hai con chiến mã đvWã vọt qua cạhnh nhau, QuảFng Hợi giục nga lao ra hơn mườTLi bước khó khăn lắUoym mới kìm đTLược cương, quay đPErtVu lạJi chỉgBM thấzCy Trương Tú đTLang ôm ngân thương thua chạxy lên núi. Tuy mới chỉBY giao đjlClTi một hip nhưng Trương Tú đoTã bịx QuảirYng Hợi một chùy vô cùng bén nhọn đncánh vỡ hổ khẩTLu (cổ tay), buồn bc thấcuvy không đhTch lạhi chịhvu thua chạcuvy quay v.

"ThấFt phu muốn chạtfcy ư. Lưu lạYuDi tính mnh cho ta "

Quảeng Hợi không d dang buông tha , hét lớn một tiếng, giục nga vội đvWuổi theo.

"Tc khấUoyu đhng vội càn rỡ, có mỗ tới!"

QuảYuDng Hợi đoTang giục nga đTLuổi theo bỗng nghe trên núi vang lên một tiếng hét như sấuzFm, khiến cho màng nhĩnc rung lên đhau nhói. QuảAFng Hợi ánh mắTJt nhấWAnt thờei ngưng trọng kìm nga cảjl kinh ngẩncng đUoyrtVu nhìn lên. Một viên ĐTLi tướng t trên đaNaang phi nhanh xuống. Thiết đMD vút lên, nga hí ngườTLi rống, phủ nhn sắClTc bén phá không chém thng vào mt Quảeng Hợi.

QuảJng Hợi vội vàng cúi đoTcu, khó khăn lắjlm mới né đTược, dng nga quay đfxbgBMu lạNvki lạvUfnh lùng nói: "NgườPEi là ai?"

"Mỗ là Hà Đông T HoảYng. "

Nói đYuDoạcuvn T HoảDPhng lin giục nga lao tới, hàn quang lóe ra. Trong tay cầvWm khai sơn đYnxi phủ toàn lc chém tới.

"Nha hống ~ "

Quảcng Hợi hét to một tiếng, Lưu tinh chùy vung lên đvUfánh tới, T HoảPEng vung Khai sơn phủ lên, bóng phủ màu đhen cùng ánh bạuzFc chói mắNvkt của chùy thoáng chốc hòa vào một chỗ. Tia la văng tóe ra khắPCWp nơi, tiếng kim thiết va chạlm kịbech lit thoáng chốc vang lên không ngng. Khai sơn phủ của T Hoảvong bịClT chn lạTLi nhưng Lưu tinh chùy trong tay QuảYuDng Hợi bắrtVn ngược trở v với tốc đbeộ càng thêm kinh khủng, thm chí khiến cảF ngườoTi Quảvong Hợi t trên lưng nga bịl hấvot bắuzFn ra, bay trên không trung mấBYy trượng rồi mới "bộp" một tiếng, té rớt trên mt đJClTt.

QuảaNang Hợi mt mũi đncly bụi lồm cồm bò dy, bên tai chợt vang lên tiếng vó nga kịxxich lit, cảJ kinh quay đWAncu thì thấPEy T HoảMDng đMDã giục nga giết tới. Khai sơn phủ nng n rít gió lạcuvnh như băng trảFom xuống.

"Ngao ~~ "

QuảvWng Hợi tru lên như sói một tiếng, thân hình như thiết tháp đtfcột nhiên đkgPoTng bt dy. Hai chân cườfTnng tráng dùng sứWAnc đFyzCy một cái, cảWAn ngườAFi giống như con đertVi xà dán mt xuống đMDrtVt trườTLn đjli mấvWy trượng, khó khăn lắaNam mới tránh khỏi. Nhưng cũng không đvWợi cho hắvUfn bò dy, T Hoảhvng lạJi giục nga lao tới, muốn lấcuvy tánh mạYng Quảtfcng Hợi.

"Sa ~ "

Khai sơn phủ của T HoảPCWng lạClTi trảuzFm xuống, chém thng vào gáy QuảrtVng Hợi. QuảTLng Hợi tránh cũng không thểzC tránh đrtVược lin tru lên như sói một tiếng. hoành thân đUoyem xích sắJt che trên đhvnxnh đxxiDu, ý muốn ngạAFnh tiếp một phủ có thểY khai sơn phá thạFch của T Hoảfxbng! Con ngươi của T HoảWAnng thoáng chốc lạTJnh lẽo, khóe ming khẽ lộ ra một tia cườvoi lạuzFnh như băng, tht là châu chấhu đTLá xe, có thểFy nói là t chuốc lấNvky dit vong.

"Hưu ~ "

Khai sơn phủ trầuzFm trọng sắrtVp bổ trúng ót Quảhvng Hợi thì bên tai T HoảPCWng đeột nhiên vang lên một tiếng rít gió khá lớn, hình như có tiếng tên bắvUfn nhanh tới!

"Ừ! ?"

T HoảkgPng đVFvột nhiên quay đbeYu nhìn lạoTi, chỉjl thấYy một đDzCo huyết sắhc tàn ảtfcnh đvWẹp mắTLt bắzCn nhanh tới, thanh thế mãnh lit, hàn mang chói mắkgPt, sát ý lóe ra lạuunh như băng đUoyâm thng vào vùng bụng yếu hạPCWi của T HoảkgPng! Nếu hắuun cứUoy một búa chém vỡ đMDcuvu QuảvUfng Hợi thì T HoảPEng cũng khó tránh đvUfược bịnc lợi mâu xuyên thân!

"Hây ~ "

T Hoảncng bắPEt buộc phảzCi thu một búa đhvang bổ v phía Quảhvng Hợi đuuón lấFyy đFyuzFo huyết sắuuc tàn ảVFvnh đkgPang bắYuDn nhanh tới.

"HảuzF "

T HoảoTng cảMDm thấuuy hổ khẩncu chợt tê rầoTn, đTLyho huyết sắkgPc tàn ảFonh bắxn nhanh tới chợt hin rõ, trong khoảjlnh khắhc trước mắyht huyết sắClTc tràn ngp, chính là cây huyết sắPEc đClTfxbi kỳ nọ! Con ngươi T HoảYng thoáng chốc co rút lạTLi, cách xa như thế mà có thểbe đTJem đjlAFi kỳ nng n như thế làm ám khí đYuDánh tới, cái này phảYi cầjln sứYc mạClTnh đeáng sợ như thế nào?

"Oa nha nha, Lão T Điểtfcn Vi cũng tới đncây".

Một tiếng hét như sấcm truyn đaNaến, T HoảPCWng thắvUfng nga quay đMDrtVu lạDi, chỉh thấFy một con chiến mã t trong trn doanh tc khấxu chạTy ra. Trên lưng nga là một đvotfci hán ngạYo ngh, tướng mạvoo giống như l quỷ, trên ngườxxi quấfTnn vảxxi thô, chỉYuD đgBMvo lộ ra cánh tay, phía trên gân xanh nổi cuồn cuộn, tay cầTLm hai cây đUoyDPhi thiết kích vung lên, xuấrtVt ra quang mang màu đgBMen, thoáng nhìn trông như hai cái càng của c hạxxt (bò cạJp)!

"Cáp ~ "

T HoảrtVng hét lớn một tiếng giục nga đhvón đeánh, ở trong con ngươi sát cơ vô tn thiêu đaNaốt, du khí của đehvch nhân đeang còn sắuzFc bén, phảgBMi trảyhm ĐPEi tướng trước trn tin đvoe hạe khí thế đcuvối phương!

...

"Ô ô "

Tiếng còi hiu trên sườMDn núi vang lên liên tiếp, Thống lĩenh Kim Ngô V thầfxbn sắjlc lạJnh lẽo rút bảyho kiếm, giục nga tiến lên phía trước, lạYuDnh lùng nói: "Bày trn bảPEo v Công Chúa".

Hơn mườhvi tên Kim Ngô V và hơn trăm tên qun quốc binh đvUfi theo hộ tống lp tứirYc nhóm thành phòng ng trn hình tròn, đcuvem xe nga hào hoa bao bọc ở giữYa.

"Cách đoTPCWt đtfcYuDt "

Tiếng vó nga rộn rã t sườClTn núi bên trái vang lên, thoáng chốc hấPEp dn s chú ý của tấYuDt cảaNa quan quân, mọi ngườClTi đhvưa mắuzFt nhìn lạPCWi, chỉnc thấuuy một con chiến mã như quỷ mịJ t sườvWn núi phía sau xông ra. Trông ta như một con ác lang âm hiểDPhm, đTgBMng nghiêm trên sườnxn núi dùng ánh mắClTt âm lãnh đYánh giá xe nga và quan quân hộ v trên quan đTfTno.

Lúc này sát khí chợt lan ra bao trùm thiên đvUfcuva .

"Cách đhvuut đlFt "

Tiếng vó nga dồn dp lạli vang lên, lạTJi có ba kỵ s t sườTLn núi phía sau xông ra, tụ tp ở phía sau tên kỵ sĩuzF kia, ngay sau đyhó lạTJi có sáu kỵ sĩuu, mườaNai tám kỵ sĩClT rồi hơn trăm kỵ sĩClT t phía bên phảjli, phía trước, phía sau, vô số kỵ binh ta như u linh t bốn phương tám hướng xông ra. Đem xe nga và quan quân hộ v vây ở giữTLa.

Trúng mai phục !

Thống lĩcnh Kim Ngô V ánh mắgBMt lạxnh như băng. Không nghĩvW tới giữrtVa chốn kinh kỳ, dưới chân thiên t lạci tht s có mã tc xuấDt hin. CầFyn phảkgPi đClTem chuyn này bẩClTm báo với Ti đClTãi giáo úy Viên Thiu đWAnPEi nhân! Đáng thương cho viên Thống lĩFnh Kim Ngô V, tháng trước phụng mnh Hán Linh đvoế đci Kinh Châu đvWón Ích Dương Công Chúa Lưu Minh hồi kinh thăm cha mẹ nên hoàn toàn không biết sau khi hắvWn rờVFvi, Lạlc Dương đuuã sớm xảFy ra thay đBYổi ngấAFt trờcuvi.

Tấncm rèm xe nga lạli đrtVược vén lên, Ích Dương Công Chúa Lưu Minh tóc đDPhen như mun, da trắUoyng như tuyết nhô ra, giương đDôi mắaNat đeẹp ngưng thầuzFn nhìn vóc ngườci khôi vĩjl của Thống lĩTLnh Kim Ngô V trước xe nga, cấaNat giọng thanh thúy hỏi: "Lý Tướng quân, xảyhy ra chuyn gì sao?"

Thống lĩDnh Kim Ngô V hít sâu một hơi khẩcuvu khí trầJm giọng nói: "Công Chúa đvoin hạY, chúng ta sợ là gp phin phứVFvc!" xem chương mới tạei tunghoanh(.)com

"Hô lỗ lỗ ~~ "

"Hí lut lut ~~ "

Sau hai hip, ĐiểoTn Vi, T HoảBYng vốn đYuDu giết ngườjli thành tính, buông thảuu tính tình, phóng tâm chiến đDPhNvku cùng nhau. Hai con chiến mã di chuyểNvkn thành vòng, đkgPFyi phủ hàn dim cùng thiết kích u mang bay múa, tới lui liên hồi, quan quân trên núi và tc binh dưới chân núi đVFvu ngng thở, nhìn ngây dạnci .
```~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
"Đang"

Thiết kích bên tay trái ĐiểzCn Vi phi trảTJm tới hung hăng đClTánh lên lưng chiếc khai sơn phủ T Hoảhvng đYeo trên lưng. Hỏa la bắhn tung tóe, khai sơn phủ của T HoảMDng trong khoảkgPnh khắbec bịyh đNvkAFy ra. Không môn trước ngc mở rộng, trong khoảcuvng khắWAnc đPEó thiết kích trong tay phảzCi Điểtfcn Vi như mang theo hắxxc dim tà bắtfcn thng tới ngc T HoảNvkng.

T HoảvUfng sợ đfxbến vỡ mt hung hăng thắFong cương nga, vội rút ngay thiết thai cung đvoeo bên hông ra hung hăng đhp tới đoTvWi thiết kích đoTang tà tà bay tới.

"Phốc"

"RắoTc rắcc "

Thiết thai cung gãy lìa, đxoTi thiết kích dư thế vn còn, sau khi cht đYuDFt thiết thai cung của T Hoảbeng thì vn tiếp tục lạClTnh như băng xẹt qua ngc T HoảWAnng. T HoảaNang chỉPE cảncm thấkgPy ngc mát lạvonh, cảirY kinh cúi đuzFoTu, chỉT thấAFy dây lng bên hông gãy lìa, thiết giáp trên ngườUoyi cũng bịTL cắDt đlvWt tng mảoTnh, ngay cảvW quầUoyn áo trong ngườWAni cũng bịAF mũi kích sắlc bén xé rách.

"Giá "

T Hoảfxbng không dám tái chiến, giục nga chạFoy đhvi.

"T t hẵxxing đyhi, tiếp lão t một kích nữYuDa".

Điểyhn Vi không tha vung đAFnxi thiết kích đgBMuổi theo không thôi, khó khăn lắTm mới đPCWuổi theo tới dưới chân núi, mắVFvt thấxxy chuẩkgPn bịxx đJuổi kịJp, đuzFang muốn nhấfxbt kích kết quảVFv tánh mạTng T HoảDPhng thì trên núi có tiếng hiu lnh vang lên, cung tên bắtfcn xuống như mưa rơi, ĐiểvWn Vi vội vung song kích gạbet tên, muốn đxuổi theo tiếp thì T Hoảtfcng đzCã sớm quay v trên núi.

ĐiểAFn Vi bấxxt đvUfhc dĩJ, đTLành v trn.

"Hô ~ "

Mã Dược âm lãnh nhìn quan quân trên núi một cái, vung tay lên, trầClTm giọng nói: "Rút lui, quay v Lạlc Dương ~ "

Quan quân bằeng vào đzCbea lợi tạMDo thành kiến trúc phòng ng chắjlc chắWAnn. Chiến ky đuuã mấClTt đPCWi ưu thế, Tám trăm lưu khấYu một khi mấvWt đaNai lợi thế của kỵ binh, ưu thế v binh lc của quan quân lin hin ra rõ ràng, nếu tùy tin phát khởi cườyhng công, khó tránh khỏi bịfxb chiết kích trầPEm sa (thấTJt bạrtVi toàn din)!

"Ô ô ô ~~ "

Tiếng còi hiu trầnxm thấFop thê lương vang lên, thiết kỵ lưu khấgBMu đVFvang đJuzFng như rng chợt gào thét mà đtfci. ChỉDPh trong chốc lát công phu đcã biến mấet khỏi tầFm nhìn của quan quân, chỉFy còn nghe thấAFy tiếng vó nga sắjlt long long vang trong tai quan quân mãi không thôi.

"Hô ~ "

T HoảUoyng đMDến lúc này mới thở phào một cái.

Dương Phụng ân cầuun nhìn T Hoảhng, trầuzFm giọng hỏi: "Công Minh, có vic gì hay không?"

T HoảYuDng đvWxxing dy chắUoyp tay nghiêm mt nói: "Đa tạhv đhxxi nhân quan tâm. Mạjlt tướng không sao".

Trương Tểc thấTJy thanh thế của Tám trăm lưu khấPEu như thế thì trong bụng đWAnã có ý muốn lui binh. HắfTnn th dò xét hỏi Dương Phụng: "Dương đvUfrtVi nhân, sĩYuD khí quân Mã Dược đxxang thịDPhnh, quân ta khó có thểfxb ngăn cảFyn, thủ hạD của hắFn lạfxbi dũng mãnh, không ngườxi nào đlTLch lạnxi, vội vàng cũng khó thành vic, chi bằvUfng dn quân quay v?"

Dương Phụng cau mày không vui nói: "Trương đDPhgBMi nhân sao lạPEi nói lờMDi ấUoyy? Ta và ngươi đbeu là thầrtVn t ĐUoyi Hán. Ăn lộc vua thì phảgBMi làm vic cho vua. Hôm nay thiên t gp nạcuvn, há có thểnc bó tay bàng quan ? Làm thân thầyhn t sao có thểY như vy đnxược, sau này ông đaNang nhắirYc lạaNai chuyn này nữMDa."

Trương TểrtV thầnxn sắMDc khó x min cưỡng cườvoi nói: "Nói đTùa, đhvây chỉnc là nói đAFùa thôi, Dương đxxfxbi nhân chớ cho là tht"

...

"Giết ~ "

"Ngao ô ~~ "

Bùi Nguyên Thiu hét lớn một tiếng, trườDng đPCWao trong tay chỉPCW v phía trước, giống như bầhy sói chờD đcuvợi con mồi. Khinh kỵ của lưu khấNvku ở trên sườPEn núi thoáng chốc gào thét xông xuống, tiếng vó sắirYt cuồng loạuun đvokgPp lên mt đMDvWt khô ráo, cuốn lên bụi đfxbuut cuồn cuộn, bụi đFcuvt bay đUoyYuDy trờci, khinh kỵ lưu khấUoyu t bốn phương tám hướng nhằWAnm quan quân trên quan đFyxxo cuốn tới.

banner