Trang chủ / Quân Sự / Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt / Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng

[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng




HỖN TẠI TAM QUỐC LÀM QUÂN PHIỆT

Tác giảo: TịWswch MịmhJch Kiếm Khách


QuyểNiBn 2: Bát Bách Lưu KhấmhJu khởi lang yên

Chương 101 :ĐiểKqm Vi đYoYSfCu T Hoàng


DịhTch:B_Q_T

Nguồn: Sưu tầhm



“Ai ui, mẹ ơi"

Trương Nhượng nhô lên khỏithành lầSfCu, nhìn chung quanh một cái, bịwcA cảqnh trước mắIWnt làm cho sợ run lên vội nhắBVm mắxJt rụt trở v, sắBzc mt vốn hồng nhun trong khoảbZnh khắCCWc đFILã trắoSsng bch ra. Đám hoạYoYn quan như Triu Trung, HạxJ UẩwcAn và Trương Nhượng đLIu là đBVám nhát gan, nhấRbt là Tống Điểbn càng bịCCW làm cho sợ đIWnến cứWqRng ngườspFi, ngay cảW nói cũng không nên lờLIi .

Bọn hoạYoYn quan này bấWqRt học vô thut, chỉRb lo lấpNLy lòng Hán Linh đMwế, da va s cưng chiu của Hán Linh đbZế ở trong triu tác oai tác quái, lúc giết hạnYBi ngườYoYi khác ánh mắmhJt cũng không nháy một cái nhưng hin tạIWni đspFến lúc gp nạspFn, lp tứmhJc mm như bún. Bọn họ chưa tng gp qua cảYnh tượng kinh khủng như thế. Hàng ngàn vạcMn cỗ thi thểFIL ngoài thành trong khoảbnh khắZDc hù dọa khiến bọn họ sợ mấnot mt.

Ngay cảxJ quan quân tinh nhu nhấRbt đhế quốc ĐsmIi Hán cũng đIWnu kết thúc như thế!

"Sao, làm sao bây giờIr?" Tống Điểqn lắbZp bắAbBp hỏi: “Chúng mà kéo vào thành LạcMmc Dương, ta… chúng ta chỉcM sợ cũng… cũng sẽ biến thành một cỗ thi thểYY, ách…"

"Câm cái mồm chó của ngươi lạBhi"

Túc ThạiHc không vui hét lên, cắot đIWnYt lờnYBi của Tống ĐiểYn. Trong các Thp thườNiBng thịh cũng chỉMw có Túc ThạspFc còn có thểcM min cưỡng bảhTo trì trấwcAn đxJMwnh, tay cầwcAm bảqo kiếm đWswLIng nghiêm trên thành lâu. Dù sao hắsmIn năm đWqRó đxJã tng truy đLLZuổi Tào Tiết, tru sát lão ĐBVi tướng quân Đu Vũ, hay tng gp qua một ít tràng din chiến tranh tàn khốc nên cũng không bịW mấTy ngàn cỗ thi thểxJ ngoài thành nọ hù dọa.

"Đây chỉhTđBze dọa thôi, tc khấIWnu càng làm như vy, lạCnci càng nói rõ bọn họ sẽ không công thành, LạIrc Dương sẽ vn bình yên.

Triu Trung quay lưng v phía ngoài thành, sắNiBc mt tái nhợt. Hàng ngàn thi thểo quan quân ngoài thành khiến hắZDn hoảbZng sợ, run giọng nói: "Nhưng đxJbZ tc khấFILu cứKq ung dung đBVi lạsmIi ngoài thành như vy cũng không phảoSsi là chuyn hay. Nên nghĩY bin pháp đsmIem bọn hung thầYoYn ác sát này đBVuổi đgWi, bằiHng không, đIWnang đTêm ngủ cũng bịT kinh sợ, không cách nào sống đpNLược".

Trương Nhượng hít vào một hơi, thấnop giọng nói: "Đây là vn la gạcMmt Hoàng thượng, nếu là đKqBz Hoàng thượng biết đLIược toàn quân quân đxJội trung ương đZDã bịBV tiêu dit, tc khấFILu nay đAbBã vây khốn thành LạIWnc Dương thì còn không biết có chuyn gì xảCncy ra nữhTa. Nếu Hoàng thượng có …, ách, không biết làm sao bây giờWsw?"

Túc ThạgWc cau mày nói: "Hay ra lnh cho BảYoYo Hồng, Phùng Phương ( Tây Viên bát giáo úy) dn tân quân Tây Viên tấNiBn công đbuổi tc khấCCWu đoi?"

Trương Nhượng bấwcAt mãn nói: "Tân quân Tây Viên. Ngươi nhìn một đTám tân binh này, chỉbZ sợ va thấMwy đcMmám tc khấhu hung thầTn ác sát này, ngay cảiH đLWao cũng giơ không nổi, không cầhn ngườAbBi ta tới giết, chính mình đspFã rối loạWqRn trước."

Túc ThạbZc đgWưa mắRbt nhìn lạoi. QuảcMm tht thấsmIy sĩYY tốt canh giữJo ở thành trên lầZDu đWswu có vẻ sợ hãi, dù sao chỉfgxđLWám tân binh mc dù lúc thao din cũng ra dáng lắnYBm nhưng nếu tht gp gỡ tc khấYu hung thầLWn ác sát, có lẽ là lp tứoSsc quay đLWsmIu bỏ chạYoYy.

Trương Nhượng thở dài, nói: "Hay thôi đbZi. Đng ở chỗ này chờW đTợi nữMa, quay lạoi chỗ Hoàng thượng đspFi kẻo ngài không thấhTy chúng ta lạfgxi hỏi giờq hãy nghĩmhJ xem nên báo cáo lạwcAi với Hoàng thượng thế nào, ài ~~ "

Ngoài thành, đYYqi doanh của Mã Dược.

Bùi Nguyên Thiu thầMn sắSfCc nghiêm trang nhìn Mã Dược nói: "Bá T. Làm như vy có phảnoi là có chút hơi quá hay không? Vạhn nhấBzt quan quân trong thành bịgW dọa, cho là vô vọng cầpNLu sinh. Khi điHó rấcMmt có thểYY như chó cùng giứMt du mà ngoan cườIrng kháng c. Rốt cuộc, cứFIL như vy nếu phảnYBi công phá thành LạLIc Dương, chúng ta cũng phảcMmi trảb giá không nhỏ đLWâu".

Công phá thành LạTc Dương. Mã Dược bĩBzu môi, khóe ming hin lên một tia cườBzi tà ác, ánh mắwcAt âm lãnh thảWswn nhiên nhìn lướt ra ngoài ca doanh trạIWni. Nhìn thành LạFILc Dương hùng vĩo xa xa qua hàng rào công s.

Quách Đồ thoáng nhìn Mã Dược một cái rồi nói với Bùi Nguyên Thiu: "Bùi đZDLLZu lĩMwnh. Coi như dân chúng bên trong thành như thú cùng muốn đSfCánh, coi như quan quân bên trong thành đoánh nhưng nhữhTng quan nhân, quý nhân cũng không muốn đqánh, bởi vì như vy thứmhJ nhấbt là rấTt có thểSfC có ngọc thạWch câu phầCncn, hắLIc hắmhJc..."

Có tiếng bước chân nng n vang lên, nhân ảIWnnh QuảpNLn Hợi trông như thiết tháp t ngoài trướng ngang nhiên tiến thng vào.

"Bá T, ta trở v."

"Ừ." Mã Dược gt đIWnoSsu, hỏi, "Có tin tứoc ba lộ đoSsiHi quân cầxJn vương t HoằcMmng Nông, Hà Đông, Hà Nội không?"

QuảwcAn Hợi ngưng giọng nói: "Thưa ĐLIi thủ lĩYYnh, thái thú HoằBhng Nông Trương TểiH, Thái Thú Hà Đông Dương Phụng dn theo hai ngàn quân đhTã vào tới ThằxJng Trì. Đnoi tướng tiên phong T HoảNiBng suấKqt lĩfgxnh tám trăm quân đcMmã vào tới Tân An, DĩWsw Đông. Thái Thú Hà Nội Vương Khuông suấZDt lĩoSsnh ba ngàn quân đcMã qua bờT nam sông Hoàng Hà vào tới Bình Âm. Hai lộ đZDYoYi quân cùng tiến vào, hai ngày sau có thểSfC hội sư dưới chân thành LạnYBc Dương".

Mã Dược ánh mắBht thoáng chốc giống như đIrao, nhìn vào bảwcAn đmhJồ, lãnh đIWnsmIm nói: "Quan quân trung ương đnoã bịnYB tiêu dit, nếu có thểM kích phá thêm ba lộ đNiBWswi quân cầhTn vương HoằLLZng Nông, Hà Đông, Hà Nội, thế cục LạBhc Dương tấLWt nhiên la đMwổ thêm dầBVu, đspFến lúc đoSsó Thp thườbng thịb muốn giấhu diếm sợ cũng không giấMwu diếm đWqRược. ChỉWsw cầJon Hán Linh đWế biết đCncược vic này, hắTc hắWswc… đohTi thế có thểW thành!"

Quách ĐđoSsi tới tới trước mt Mã Dược thấFILp giọng nói: "ĐJi đBzLLZu lĩYoYnh. Ba lộ đCncLWi quân cầNiBn vương có chng bảCncy ngàn ngườpNLi, có nên kích phá trước một lộ trong đwcAó không?"

Mã Dược thầAbBn sắIrc ngưng trọng gt đspFKqu, trầJom giọng nói: "Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa nghe lnh!"

Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa tiến lên trước một bước, dõng dạmQc nói: "Có mt."

"LĩpNLnh một ngàn quân, lưu thủ đmQoSsi doanh." truyn đmhJược lấMwy t website tung hoanh

"Tuân mnh."

"Chu Thương nghe lnh."

Chu Thương cũng tiến lên trước một bước, trầTm giọng nói: "Có mt."

"Lp tứWqRc chạWswy đRbến Hổ Lao quan, lnh cho Cao Thun suấSfCt quân đRbến LạZDc Dương hội hợp. Hổ Lao quan đbã không cầwcAn thủ nữxJa!"

"Tuân mnh."

"À! ?"

Quách Đồ nghe vy ánh mắZDt chợt lóe, chợt như có đhTiu ngộ ra gt đmhJYYu.

"QuảLWn Hợi."

Quảhn Hợi t trong trướng chạnoy ra, lạFILnh lùng nói: “Có mt"

Mã Dược lãnh đMwNiBm nói: "KhẩCncn cấIrp đgWiểom một ngàn tinh kỵ, theo bổn đoJi đnYBou lĩIrnh đZDánh vào Tân An, ThằYYng Trì, kích phá lưỡng đRbbo vin quân của Trương TểnYB, Dương Phụng!"

"Tuân lnh."

"Hứnoa Ch."

Hổ si hét lớn một tiếng, cũng tiến lên một bước, đmhJMng nghiêm sau Bùi Nguyên Thiu, QuảMwn Hợi dõng dạYc nói: "Có mt."

"SuấMwt lĩMnh một trăm trọng giáp thiết kỵ làm tiên phong, đwcAi trước mở đmQườnYBng!"

"Tuân lnh!"

ChỉMw chốc lát sau lúc, trong quân doanh tc khấou tiếng còi lnh liên tục cấWqRt lên. Một đoội tiếp một đmQội kỵ binh lưu khấCncu theo đxJcMmu lĩonh ra khỏi doanh trạoSsi. Binh s mc phi giáp, lắZDp yên nga, rút mã đqao ra khỏi vỏ, đcMút đgWJou thương vào bao, quân doanh vốn yên tĩmhJnh chỉKq một thoáng sau đmhJã ầxJm tiếng nga hí ngườxJi kêu, một mảWnh bốc lên.

Giảq Hủ t trong doanh trướng thò na cái đfgxRbu ra, thấspFy kỵ binh lưu khấIru hùng dũng mãnh lit xuấnot doanh như thủy triu thì không khỏi va sợ va nghi hoc, khẩnYBn trương quay vào trướng hỏi Lưu Nghiên: "Lưu tiểLIu thư, đhMi quân của Mã đWswBhi đMqu lĩCncnh sao lạZDi xuấCnct đTộng toàn bộ như vy, chng lẽ không sợ quan quân thành LạBhc Dương tha dịYYp tới tấYn công ư?"

“Sẽ không đbZâu." Lưu Nghiên cườcMmi nhạwcAt, đfgxáp, "Mã Dược nói, quan quân thành LạcMmc Dương sớm đnoã bịKq hù dọa vỡ mt, bọn họ không dám ra khỏi thành tp kích đMâu .

"Ách "

GiảBV Hủ hít tht sâu một hơi, không khỏi nhíu cht màylạoi.

"Nói nữYoYa, nếu như quan quân trong thành có ra khỏi thành tp kích doanh trạLLZi thì cũng không sợ."

"Ồ?"

GiảYY Hủ nghe vy thì thầMn sắxJc chấAbBn đTộng.

Lưu Nghiên cườsmIi nhạAbBt nói: "Bởi vì đbMwi doanh còn có đLLZMwu lĩJonh Liêu Hóa và một ngàn tinh binh trấJon thủ. Na tháng trước ở TrườcMng xã đNiBánh một trn, Liêu Hóa đSfCcMmu lĩmhJnh tng suấot lĩgWnh bốn ngàn tàn binh, ngạBVnh chiến ngăn trở tam lộ quan quân tinh nhu của Chu TuyểSfCn, Hoàng Phủ Tung, Tào Tháo mãnh công hai ngày. Một ngàn tinh binh này đLWu là lão binh ác chiến còn sống, nào có sợ tân binh Tây Viên chưa tng ra chiến trườbng của thành Lạoc Dương?"

"Cái này".

GiảFIL Hủ đZDưa tay vuốt chòm râu, im lng.

...

Phía tây cách LạmQc Dương năm mươi dm, trên quan đoKqo quang đoãng có một đIrội quan quân áo giáp uy nghiêm. Đây chính là HoằLWng Nông Thái Thú Trương TểZD, Hà Đông Thái Thú Dương Phụng tiếp lnh thiên t không dám chm tr, đIWniu tinh binh trong qun đLWến cầcMmn vương. Hai đoSsspFo đmhJKqi quân đpNLến ThiểiHm Huyn thì hợp lạgWi, thng tiến ThằWqRng Trì, Tân An, đbZi một mạbch đTến thắhng LạKqc Dương.

"Báo".

Một con thám mã t tin phương khẩpNLn cấJp chạYy đgWến, trên quan đopNLo bụi mù cuồn cuộn. Dương Phụng đCCWang giục nga chm rãi đBzi thảSfCn nhiên giơ tay phảqi lên cao, tên quan quân truyn lnh đBhi sau hắBhn vội chạoy v phía sau. Hiu lnh dng quân vang lên thê lương.

"Dng lạKqi, toàn quân ngng tiến"

ĐYYi quân đBzang hành quân đnYBột nhiên dng lạKqi, bốn ngàn tướng sĩKq đsmIBzng nghiêm trên quan đYoYho, tạmQo thành một mảJnh đfgxen đqc, hoàn toàn không có một tiếng đBhộng, không khí đoọng lạSfCi thành một mảonh rng thương biểFILn kích.

"Báo".

"BẩTm đbCnci nhân, phía trước phát hin đIWngWi đoội kỵ quân của tc khấCncu!"

Dương Phụng cùng Trương TểcM bên cạWswnh liếc nhìn nhau một cái, ngưng giọng hỏi: "Có bao nhiêu nhân mã?"

"Chng hơn một ngàn quân kỵ!"

"Hơn một ngàn quân kỵ!" Dương Phụng thầSfCn sắLIc thoáng chốc trở nên ngưng trọng, ánh mắwcAt nhìn Hoằqng Nông Thái Thú Trương TểRb bên cạgWnh, hỏi: "Trương đxJLIi nhân, ý ngươi như thế nào?"

Trương TểoSs cùng Dương Phụng giống nhau đAbBu xuấNiBt thân t quân ngũ, cũng tng thuộc biên chế quan quân Lương Châu, biết rõ lợi thế của quân kỵ tấoSsn công trên bình nguyên mà bấNiBt lợi cho quân phòng ng, nên trầZDm giọng nói: "Kỵ binh hành đLIộng nhanh chóng, tới lui như gió, chi bằong tìm nơi hiểSfCm yếu đJLW cố thủ, nếu tc khấxJu công tới, khiến chúng mấSfCt đwcAi lợi thế chiến mã, phá gic d như trở bàn tay."

Dương Phụng nhìn hai bên tảBh hữIWnu phát giác bên trái có một tòa núi nhỏ, ngó thấAbBy một bên quan đJoMwo thế bằbZng phng. Ba mt khác cao chót vót khó đFILi, bấYt lợi cho kỵ binh tấRbn công, bèn nhìn Trương TểY nói: "Không bằSfCng lên núi cố thủ?"

Trương TểnYB nói: "Dương đMnoi nhân nói hợp ý ta".

Dương, Trương hai đSfCKqo quân đcMmội va mới vữmQng chân trên ngọn núi nhỏ, phía trước đLIã vang lên một trn tiếng còi dài vang ra rấmQt xa. Một mây đqen dày đbZc bay trên không trung, che mờT cảIr ánh mt trờBVi, thiên đTcMma trong khoảmhJnh khắoc trở nên âm u, sát khí thê lương thoáng cái đJã tràn ngp vô tn nơi hoang dã.

Dương Phụng đWqRxJng nghiêm trên đYYnonh núi, tay che mắqt ngắcMm chân trờhTi phía đWông, đLLZôi mắpNLt mịmQ mịCCW thảYYn nhiên mở ra, trong hai con ngươi đIWnen nhánh toát ra hai đBzZDo lãnh dim sắWc bén, nhìn Trương TểmQ bên cạTnh nói: "Trương đKqnoi nhân, tc khấmQu tới rồi "

"Ừ! ?"

Trương TểYY thầKqn sắRbc khẽ đAbBộng, quay đxJMwu v phía chân trờoSsi đhWqRng đqông nhìn lạhTi, cảLI vùng sơn cước vô tn kéo dài đJến tn chân núi. Trên vùng đnoSfCt hoang dã đbZKqy một màu xanh lục, ở nơi rấpNLt xa căng mắLWt khó khăn lắnom mới nhìn thấgWy có một đAbBbZo hắnoc tuyến nhàn nhạCnct đnYBang hướng tới bên này chm rãi chuyểRbn đLWộng, chỉBh trong vài nhịpNLp hô hấKqp đCCWhTo hắLIc tuyến nọ đRbã to lên rấoSst nhiu và cũng hướng v hai cánh kéo dài ra.

Dương Phụng ánh mắYYt lạMnh lẽo, trầLLZm giọng nói: "T HoảLWng đNiBâu ?"

"Có mạNiBt tướng!"

Một viên võ tướng hét lớn, hiên ngang bước ra, đYoYNiBng nghiêm trước mt Dương Phụng. ChỉYoY thấsmIy một thân thân cao tám thước, lưng hùm vai gấYu. mc cẩom bào, thp phầon uy vũ!

Dương Phụng trầWswm giọng nói: "Bày trn, chuẩZDn bịYoY nghênh đYoYcMch!"

"Tuân lnh!"

T HoảNiBng hiên ngang ôm quyn vái chào, xoay ngườmQi đBhi luôn.

"Ngang ngang "

"Ô ô "

Tiếng còi lnh thoáng chốc cấnot lên, đWqRược nghe còi lnh, quan quân trên núi bắiHt đWswBzu nhanh chóng kết trn, trọng binh đbem trọng xa đonoy lên sườLIn núi, quay lạSfCi điHspFu đbuôi tương liên, khó khăn lắcMm mới kết thành thành lũy tạWm thờZDi. Quan quân bộ tốt đIrhng sau thành lũy tạhm va lp xong, kết thành bộ binh trn nghiêm cẩCncn, đWswem trườSfCng thương sắcMmc bén xuyên qua khe hở giữLIa các xe lộ ra, tạoo thành một bứZDc tườqng kiên cố.

Sau trn đMwpNLa trườiHng thương là một loạcMmt đxJao thun thủ cầmQm đbZhi thun mc trọng giáp, phía sau cùng là đoám cung tin thủ ánh mắpNLt lạnonh lùng.

Quan quân trên núi va mới nhóm trn xong, đWswTo hắJoc tuyến phía xa xa mới còn nhìn thấcMmy nhàn nhạwcAt, trong khoảZDnh khắLWc đIrã phân tán thành một đKqội thiết kỵ đBhiên cuồng chạWqRy đJoến. Vó nga cuồng loạYn vô tình nn lên mt đRbfgxt đgWBhy màu xanh, cỏ nát bắon tung tóe, mưa bay đspFNiBy trờwcAi, bờoSsm chiến mã phiêu đhãng theo gió ta như một trn ba đCncào (sóng lớn), mãnh lit mênh mông cuồn cuộn mà tiến.

Con ngươi T HoảcMng thoáng chốc co rút lạKqi, gắMt gao nhìn kỵ trn tc khấWswu trước mt chằLIm chằmQm, nhấMt là cây huyết sắAbBc đqSfCi kỳ đKqang đhón gió bay phầYYn pht.

...

Trên quan đnYBAbBo t Lương Huyn v LạBzc Dương. Bốn cỗ xe nga hoa l đfgxang chm rãi di chuyểLLZn, trên xe nga nạMm vàng khảbZm ngân, lấBVy ngọc thạcMch làm trang sứLLZc. Trên xe đoiêu khắTc đoSsồ văn thảcMmi phượng tườBVng thụy. BạgWt căng bốn đgWu là màu vàng sáng. Theo lut ĐbZi hán, chỉFIL có con cháu hoàng thấJot mới có thểmQ s dụng quy cách xe như thế.

CảgW đYoàn xe và nga thong dong đBhi.

Hơn mườSfCi tên Kim ngô v ngẩBhng đKqnYBu ưỡn ngc, thân mc phi phong (áo khoác) màu vàng đsmIi hai bên xe bảIWno v. Trên mũ giáp có đMwính một chùm tua đZDỏ phấgWp phới, rấIrt là uy vũ.

Trong xe nga đcMột nhiên vang lên một tiếng thở dài nhẹ nhàng. Hai ngón tay ta hai viên ngọc nhẹ nhành thò ra vén một góc màn xe ra. Tên thống lĩSfCnh Kim ngô v đAbBi theo không nhịoSsn đnoược khẽ liếc mắmQt một cái, một bóng ngườYi xinh đqẹp mm mạYi, má lúm đmQồng tin yêu kiu thoáng chốc hin lên. Trái tim viên Kim ngộ v nhảxJy lên kịSfCch lit, sau khi sng sốt chốc lát thì nhanh chóng rờWswi ánh mắNiBt giục nga tránh ra, không dám nhìn thêm cái nữMa.

"Hi hi ~ "

Trong xe nga vang lên một tiếng cườhTi duyên thanh thúy. Mép rèm xe lạnoi rơi xuống.

"Đnoi nhân, trên núi phía trước có ngườhTi ."

Một thanh âm cảAbBnh giác đqột nhiên vang lên khiến tên Thống lĩonh Kim Ngô V, hắYYn hít tht sâu một hơi, cố gắIWnng ép trái tim đWqRang nhảcMy loạCncn xuống, ngẩmhJng đAbBxJu nhìn lạMwi. Phía trước khoảcMmng ngàn bước có một tòa núi nhỏ, trên núi có một kỵ sĩgW đSfCCncng đTó như quỷ mịo, ta như một đLIfgxu ác lang nguy hiểcMm, cảCnc ngườWqRi lóe ra khí tứmhJc âm lãnh. Ta hồ là biết đIWnược đspFã bịIWn phát hin, tên kỵ sĩWqR kia chợt lóe lên đpNLã ẩAbBn vào sau lưng núi biến mấCnct không thấLLZy nữsmIa.

"ĐNiBi nhân, có phảWqRi mã tc hay không?"

Thống lĩYoYnh Kim Ngô V khẽ nhíu mày, lạspFnh lùng nói: "Nơi đZDây cách Lạbc Dương không đoJy trăm dm, là kinh kỳ dưới chân thiên t, sao lạbZi có mã tc xuấWswt hin? NgườBhi chớ đMa nghi. Đoàn xe tiếp tục đmhJi tới, trờiHi đmQã tối rồi, cầhn phảNiBi chạAbBy v LạBhc Dương ngay, nếu như làm ảhTnh hưởng đbến hành trình của Công chúa, thì ai chịxJu trách nhim!"

"Tuân lnh!"

...

Phía tây LạspFc Dương năm mươi dm.

"Hu ~ "

Mã Dược nhẹ nhàng dng chiến mã lạfgxi, cánh tay phảYi thảLIn nhiên giơ lên cao, ĐiểxJn Vi đbi sát theo sau, trong tay cầmQm cây huyết sắqc đBhgWi kỳ nọ hướng lên không trung nng n phấxJt một cái. Tiếng còi lnh thê lương trầqm thấhTp thoáng chốc hướng tiêu cấxJt lên, kỵ binh lưu khấSfCu đwcAang mãnh lit chạby phía trước rối rít chạspFy chm lạIri đcMồng thờsmIi chm rãi triểpNLn khai tảon ra hai cánh, rốt cục dàn trn trước tòa núi nhỏ tầNiBm một mũi tên.

Trên tòa núi nhỏ, mấxJy trăm cái chiến xa nng bày ngang sườpNLn núi, tạoSso thành một chướng ngạNiBi khiến kỵ binh khó có thểKq vượt qua. GiữYa mỗi hai cái chiến xa có cha lạBzi chỗ cho bộ binh ra vào, giữYYa các khe hở lộ ra trườmQng thương sắgWc bén rm rạTp, tạYYo thành khu rng thương đNiBoy khí tứhTc t vong.

Sau thế trn trọng xa thấJp thoáng bóng tinh kỳ, thương kích như rng, một đWqRội quan quân uy nghiêm đWswmhJng đIren đBzc.

ThấBhy quân trn của quan quân sâm nghiêm như thế, Mã Dược khẽ nhíu mày, trong con ngươi thoáng xẹt qua một tia băng hàn. Nhìn đBhội quan quân kia có chút không đbơn giảhn.

"Ngang ~~ "

"Ô ~~ "

Trên núi đoột nhiên có tiếng còi hiu trỗi lên, một số trọng xa đbược dờLWi đpNLi tạmhJo thành một con đLWườAbBng, một viên trẻ tướng trẻ mt như bạLWch ngọc, đZDRbnh đIrmhJu đIrội t kim trùng thiên quan, tay cầYoYm một cây lạIrn ngân thương xông thng xuống chân núi hung hăng git dây cương thắgWng nga, chiến mã nhấwcAt thờhTi hí dài một tiếng cảpNL ngườFILi dng lên, có ý thịMw uy.

Trong quan quân nhấCnct thờLLZi vang lên tiếng ủng hộ đTiếc tai nhứspFc óc.

"Tây lương Trương Tú ở chỗ này, nghịLIch tc Mã Dược mau tới nhn chết!"

QuảKqng Hợi thốt nhiên gin dữLW, cầwcAm Lưu tinh chùy trong tay vung lên, hướng Mã Dược nói: "Bá T, đoo ta đxJi giết ngườBzi này ."

Mã Dược gt đbMwu, QuảYYng Hợi thoáng chốc ánh mắbt nổi lên hung l, hai chân hung hăng huých vào bụng ngữYYa, tuấxJn mã đYIWnt Tây Vc ngẩYoYng đpNLBhu hí dài một tiếng, bốn vó vung lên cao.

"Cáp ~ "

"Hàng xích ~ "

"Hô phốc ~ "

Trong tiếng thở dốc trầnYBm trọng, cánh mũi chiến mã thở php phồng.

"Cáp ~ "

"Hô lỗ lỗ ~ "

Trong tiếng thở thô trọng, thiết đsmI lướt qua, hấFILt tung bùn và cỏ nát, tốc đmhJộ cc nhanh khiến cho bờhTm chiến mã bay lên phầCncn pht, trông giống như hùng sư.

"Cáp ~ "

"Toa ~ "

QuảBzng Hợi hét lớn một tiếng, thiết tí huy vũ, nắhTm chắYc Lưu tinh chùy trong tay thảWn nhiên vung lên. Hàn mang màu đJen lóe lên, Lưu tinh chùy trầCncm trọng lấMy QuảRbng Hợi làm trung tâm gào thét, thiết chùy sắnoc bén rít lên xé rách không khí. Lưu tinh chùy phát ra trn trn tiếng rít chói tai, không khí chung quanh cũng bỗng nhiên trở nên ngưng trọng.

"Cáp ~ "

ThấLLZy thanh thế của QuảYYng Hợi khiếp ngườTi như thế. Trương Tú không sợ hãi, vung thương lên nghênh tiếp, trong khoảmhJnh khắiHc đWswó hai chiến mã cũng vọt qua nhau.

"Hô ~ "

"Đương"

Trong khoảqnh khắoSsc đcMin quang hỏa thạcMmch hai con chiến mã đwcAã vọt qua cạAbBnh nhau, QuảiHng Hợi giục nga lao ra hơn mườRbi bước khó khăn lắMwm mới kìm điHược cương, quay đLIsmIu lạmhJi chỉIWn thấcMy Trương Tú đspFang ôm ngân thương thua chạYy lên núi. Tuy mới chỉJo giao đAbBAbBi một hip nhưng Trương Tú đmhJã bịspF QuảnYBng Hợi một chùy vô cùng bén nhọn đNiBánh vỡ hổ khẩIru (cổ tay), buồn bc thấYy không đxJCncch lạoi chịYoYu thua chạnoy quay v.

"ThấIWnt phu muốn chạxJy ư. Lưu lạZDi tính mnh cho ta "

QuảAbBng Hợi không d dang buông tha , hét lớn một tiếng, giục nga vội đxJuổi theo.

"Tc khấhTu đWqRng vội càn rỡ, có mỗ tới!"

QuảspFng Hợi đWswang giục nga đcMmuổi theo bỗng nghe trên núi vang lên một tiếng hét như sấsmIm, khiến cho màng nhĩwcA rung lên điHau nhói. QuảoSsng Hợi ánh mắYoYt nhấwcAt thờqi ngưng trọng kìm nga cảIr kinh ngẩTng đfgxNiBu nhìn lên. Một viên ĐiHi tướng t trên đcMang phi nhanh xuống. Thiết đMw vút lên, nga hí ngườsmIi rống, phủ nhn sắAbBc bén phá không chém thng vào mt QuảxJng Hợi.

QuảhTng Hợi vội vàng cúi đbmQu, khó khăn lắbm mới né đBVược, dng nga quay đLLZpNLu lạBzi lạJnh lùng nói: "NgườwcAi là ai?"

"Mỗ là Hà Đông T HoảIWnng. "

Nói đYoYoạqn T HoảWswng lin giục nga lao tới, hàn quang lóe ra. Trong tay cầwcAm khai sơn đLLZMwi phủ toàn lc chém tới.

"Nha hống ~ "

QuảLIng Hợi hét to một tiếng, Lưu tinh chùy vung lên đYánh tới, T HoảKqng vung Khai sơn phủ lên, bóng phủ màu đoSsen cùng ánh bạnYBc chói mắZDt của chùy thoáng chốc hòa vào một chỗ. Tia la văng tóe ra khắop nơi, tiếng kim thiết va chạom kịMwch lit thoáng chốc vang lên không ngng. Khai sơn phủ của T HoảBhng bịsmI chn lạsmIi nhưng Lưu tinh chùy trong tay QuảIWnng Hợi bắWqRn ngược trở v với tốc đspFộ càng thêm kinh khủng, thm chí khiến cảoSs ngườTi QuảcMng Hợi t trên lưng nga bịYY hấbZt bắpNLn ra, bay trên không trung mấnYBy trượng rồi mới "bộp" một tiếng, té rớt trên mt đBzAbBt.

QuảspFng Hợi mt mũi đwcAspFy bụi lồm cồm bò dy, bên tai chợt vang lên tiếng vó nga kịKqch lit, cảCnc kinh quay đRbspFu thì thấFILy T HoảMwng đcMã giục nga giết tới. Khai sơn phủ nng n rít gió lạWqRnh như băng trảCCWm xuống.

"Ngao ~~ "

QuảYYng Hợi tru lên như sói một tiếng, thân hình như thiết tháp đBhột nhiên đqmQng bt dy. Hai chân cườYoYng tráng dùng sứBhc đgWqy một cái, cảLW ngườwcAi giống như con đBzqi xà dán mt xuống đSfCnYBt trườsmIn đpNLi mấYYy trượng, khó khăn lắhTm mới tránh khỏi. Nhưng cũng không đMwợi cho hắIWnn bò dy, T HoảYoYng lạIWni giục nga lao tới, muốn lấbZy tánh mạiHng QuảTng Hợi.

"Sa ~ "

Khai sơn phủ của T HoảsmIng lạJi trảYm xuống, chém thng vào gáy Quảong Hợi. QuảcMng Hợi tránh cũng không thểcM tránh đcMược lin tru lên như sói một tiếng. hoành thân đcMmem xích sắnot che trên đWqRIrnh đWKqu, ý muốn ngạxJnh tiếp một phủ có thểLLZ khai sơn phá thạCncch của T HoảYng! Con ngươi của T HoảYng thoáng chốc lạiHnh lẽo, khóe ming khẽ lộ ra một tia cườcMmi lạLInh như băng, tht là châu chấJou đnYBá xe, có thểgW nói là t chuốc lấLLZy dit vong.

"Hưu ~ "

Khai sơn phủ trầWqRm trọng sắqp bổ trúng ót QuảBzng Hợi thì bên tai T HoảIWnng đRbột nhiên vang lên một tiếng rít gió khá lớn, hình như có tiếng tên bắmQn nhanh tới!

"Ừ! ?"

T HoảBVng đCncột nhiên quay đMwBVu nhìn lạnYBi, chỉCnc thấYYy một đNiBnoo huyết sắKqc tàn ảYoYnh đWswẹp mắwcAt bắLIn nhanh tới, thanh thế mãnh lit, hàn mang chói mắMt, sát ý lóe ra lạLLZnh như băng đFILâm thng vào vùng bụng yếu hạBVi của T Hoảhng! Nếu hắcMmn cứcM một búa chém vỡ đwcAnYBu QuảYoYng Hợi thì T HoảBhng cũng khó tránh đmQược bịYY lợi mâu xuyên thân!

"Hây ~ "

T HoảgWng bắMt buộc phảTi thu một búa đJang bổ v phía Quảnong Hợi đfgxón lấhy đRboo huyết sắRbc tàn ảIrnh đBzang bắIrn nhanh tới.

"Hảh "

T HoảIrng cảqm thấFILy hổ khẩCCWu chợt tê rầYoYn, đxJBho huyết sắqc tàn ảKqnh bắMn nhanh tới chợt hin rõ, trong khoảIrnh khắMwc trước mắIWnt huyết sắpNLc tràn ngp, chính là cây huyết sắMwc đnomhJi kỳ nọ! Con ngươi T HoảIrng thoáng chốc co rút lạYYi, cách xa như thế mà có thểLI đoem đAbBNiBi kỳ nng n như thế làm ám khí đBhánh tới, cái này phảsmIi cầJon sứnYBc mạCncnh đLWáng sợ như thế nào?

"Oa nha nha, Lão T ĐiểgWn Vi cũng tới đCCWây".

Một tiếng hét như sấMm truyn đWswến, T HoảFILng thắspFng nga quay đWLWu lạhi, chỉb thấnYBy một con chiến mã t trong trn doanh tc khấqu chạNiBy ra. Trên lưng nga là một đmQwcAi hán ngạnoo ngh, tướng mạnYBo giống như l quỷ, trên ngườSfCi quấwcAn vảnoi thô, chỉsmI đLWbZ lộ ra cánh tay, phía trên gân xanh nổi cuồn cuộn, tay cầoSsm hai cây đCncLLZi thiết kích vung lên, xuấIWnt ra quang mang màu đLIen, thoáng nhìn trông như hai cái càng của c hạxJt (bò cạBzp)!

"Cáp ~ "

T HoảsmIng hét lớn một tiếng giục nga đgWón đgWánh, ở trong con ngươi sát cơ vô tn thiêu đZDốt, du khí của đLLZLIch nhân đLLZang còn sắYc bén, phảqi trảom ĐIri tướng trước trn tin đWiH hạIWn khí thế đIrối phương!

...

"Ô ô "

Tiếng còi hiu trên sườwcAn núi vang lên liên tiếp, Thống lĩsmInh Kim Ngô V thầYoYn sắBzc lạqnh lẽo rút bảWswo kiếm, giục nga tiến lên phía trước, lạwcAnh lùng nói: "Bày trn bảYYo v Công Chúa".

Hơn mườYoYi tên Kim Ngô V và hơn trăm tên qun quốc binh đhi theo hộ tống lp tứwcAc nhóm thành phòng ng trn hình tròn, đoem xe nga hào hoa bao bọc ở giữYa.

"Cách đnYBLIt đLLZFILt "

Tiếng vó nga rộn rã t sườiHn núi bên trái vang lên, thoáng chốc hấBVp dn s chú ý của tấoSst cảW quan quân, mọi ngườMwi đhTưa mắgWt nhìn lạYi, chỉno thấhy một con chiến mã như quỷ mịLI t sườBVn núi phía sau xông ra. Trông ta như một con ác lang âm hiểBVm, đqong nghiêm trên sườYn núi dùng ánh mắnYBt âm lãnh đMwánh giá xe nga và quan quân hộ v trên quan đmQWswo.

Lúc này sát khí chợt lan ra bao trùm thiên đLLZNiBa .

"Cách đYoYKqt đLLZWt "

Tiếng vó nga dồn dp lạWqRi vang lên, lạBhi có ba kỵ s t sườNiBn núi phía sau xông ra, tụ tp ở phía sau tên kỵ sĩcMm kia, ngay sau đpNLó lạBhi có sáu kỵ sĩfgx, mườbZi tám kỵ sĩSfC rồi hơn trăm kỵ sĩRb t phía bên phảJoi, phía trước, phía sau, vô số kỵ binh ta như u linh t bốn phương tám hướng xông ra. Đem xe nga và quan quân hộ v vây ở giữSfCa.

Trúng mai phục !

Thống lĩspFnh Kim Ngô V ánh mắWqRt lạfgxnh như băng. Không nghĩo tới giữhTa chốn kinh kỳ, dưới chân thiên t lạLIi tht s có mã tc xuấht hin. CầBhn phảTi đWswem chuyn này bẩYYm báo với Ti đYoYãi giáo úy Viên Thiu đLLZbZi nhân! Đáng thương cho viên Thống lĩKqnh Kim Ngô V, tháng trước phụng mnh Hán Linh đgWế đIri Kinh Châu đmhJón Ích Dương Công Chúa Lưu Minh hồi kinh thăm cha mẹ nên hoàn toàn không biết sau khi hắFILn rờnYBi, LạMwc Dương đhTã sớm xảoy ra thay đMwổi ngấBVt trờoi.

TấsmIm rèm xe nga lạBhi đWược vén lên, Ích Dương Công Chúa Lưu Minh tóc đcMen như mun, da trắcMmng như tuyết nhô ra, giương đJôi mắWt điHẹp ngưng thầcMn nhìn vóc ngườiHi khôi vĩNiB của Thống lĩAbBnh Kim Ngô V trước xe nga, cấqt giọng thanh thúy hỏi: "Lý Tướng quân, xảKqy ra chuyn gì sao?"

Thống lĩcMmnh Kim Ngô V hít sâu một hơi khẩwcAu khí trầBVm giọng nói: "Công Chúa đgWin hạiH, chúng ta sợ là gp phin phứIrc!"

"Hô lỗ lỗ ~~ "

"Hí lut lut ~~ "

Sau hai hip, ĐiểgWn Vi, T HoảnYBng vốn đfgxu giết ngườcMmi thành tính, buông thảWqR tính tình, phóng tâm chiến đqYYu cùng nhau. Hai con chiến mã di chuyểAbBn thành vòng, đJWi phủ hàn dim cùng thiết kích u mang bay múa, tới lui liên hồi, quan quân trên núi và tc binh dưới chân núi đBhu ngng thở, nhìn ngây dạsmIi .
```~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
"Đang"

Thiết kích bên tay trái ĐiểWqRn Vi phi trảIWnm tới hung hăng đBzánh lên lưng chiếc khai sơn phủ T HoảcMmng đcMmeo trên lưng. Hỏa la bắIrn tung tóe, khai sơn phủ của T HoảLWng trong khoảcMmnh khắIrc bịAbB đSfCxJy ra. Không môn trước ngc mở rộng, trong khoảmQng khắcMmc đSfCó thiết kích trong tay phảBhi ĐiểCncn Vi như mang theo hắwcAc dim tà bắIWnn thng tới ngc T HoảYoYng.

T Hoảnong sợ đoến vỡ mt hung hăng thắWswng cương nga, vội rút ngay thiết thai cung đheo bên hông ra hung hăng đxJp tới đmQYi thiết kích đoSsang tà tà bay tới.

"Phốc"
truyn copy t tunghoanh.com
"Rắnoc rắKqc "

Thiết thai cung gãy lìa, đMwKqi thiết kích dư thế vn còn, sau khi cht đBhIrt thiết thai cung của T Hoảfgxng thì vn tiếp tục lạcMnh như băng xẹt qua ngc T Hoảbng. T Hoảfgxng chỉcMm cảMwm thấhTy ngc mát lạFILnh, cảY kinh cúi đMRbu, chỉb thấYoYy dây lng bên hông gãy lìa, thiết giáp trên ngườmhJi cũng bịb cắgWt đWxJt tng mảoSsnh, ngay cảno quầfgxn áo trong ngườSfCi cũng bịbZ mũi kích sắcMc bén xé rách.

"Giá "

T HoảTng không dám tái chiến, giục nga chạBhy đLLZi.

"T t hẵWng đJi, tiếp lão t một kích nữJa".

ĐiểTn Vi không tha vung đIroSsi thiết kích đLWuổi theo không thôi, khó khăn lắbm mới điHuổi theo tới dưới chân núi, mắot thấiHy chuẩYn bịRb đouổi kịhTp, điHang muốn nhấJot kích kết quảLLZ tánh mạbng T HoảWqRng thì trên núi có tiếng hiu lnh vang lên, cung tên bắxJn xuống như mưa rơi, ĐiểoSsn Vi vội vung song kích gạMwt tên, muốn đAbBuổi theo tiếp thì T Hoảong đoSsã sớm quay v trên núi.

ĐiểTn Vi bấYYt đbKqc dĩmhJ, đoành v trn.

"Hô ~ "

Mã Dược âm lãnh nhìn quan quân trên núi một cái, vung tay lên, trầFILm giọng nói: "Rút lui, quay v LạiHc Dương ~ "

Quan quân bằwcAng vào điHBza lợi tạcMo thành kiến trúc phòng ng chắqc chắKqn. Chiến ky đbã mấhTt đNiBi ưu thế, Tám trăm lưu khấJou một khi mấcMt đYi lợi thế của kỵ binh, ưu thế v binh lc của quan quân lin hin ra rõ ràng, nếu tùy tin phát khởi cườiHng công, khó tránh khỏi bịY chiết kích trầYm sa (thấMt bạxJi toàn din)!

"Ô ô ô ~~ "

Tiếng còi hiu trầWqRm thấKqp thê lương vang lên, thiết kỵ lưu khấbZu đJang đsmIJong như rng chợt gào thét mà đTi. ChỉiH trong chốc lát công phu đxJã biến mấcMmt khỏi tầWm nhìn của quan quân, chỉsmI còn nghe thấLWy tiếng vó nga sắnYBt long long vang trong tai quan quân mãi không thôi.

"Hô ~ "

T Hoảong đgWến lúc này mới thở phào một cái.

Dương Phụng ân cầYoYn nhìn T HoảcMng, trầCncm giọng hỏi: "Công Minh, có vic gì hay không?"

T HoảSfCng đTIWnng dy chắwcAp tay nghiêm mt nói: "Đa tạLLZ đBVYoYi nhân quan tâm. Mạbt tướng không sao".

Trương TểBh thấoy thanh thế của Tám trăm lưu khấWu như thế thì trong bụng đhã có ý muốn lui binh. Hắon th dò xét hỏi Dương Phụng: "Dương đnYBbi nhân, sĩspF khí quân Mã Dược đmQang thịTnh, quân ta khó có thểo ngăn cảZDn, thủ hạh của hắnon lạwcAi dũng mãnh, không ngườAbBi nào đIrnYBch lạoSsi, vội vàng cũng khó thành vic, chi bằiHng dn quân quay v?"

Dương Phụng cau mày không vui nói: "Trương đFILnoi nhân sao lạAbBi nói lờLLZi ấbZy? Ta và ngươi đbu là thầiHn t Đnoi Hán. Ăn lộc vua thì phảnoi làm vic cho vua. Hôm nay thiên t gp nạiHn, há có thểo bó tay bàng quan ? Làm thân thầiHn t sao có thểJ như vy đcMmược, sau này ông đBVng nhắbZc lạWi chuyn này nữKqa."

Trương TểJ thầJon sắNiBc khó x min cưỡng cườMwi nói: "Nói đoùa, đSfCây chỉoSs là nói đBVùa thôi, Dương đgWNiBi nhân chớ cho là tht"

...

"Giết ~ "

"Ngao ô ~~ "

Bùi Nguyên Thiu hét lớn một tiếng, trườRbng đLLZao trong tay chỉsmI v phía trước, giống như bầnoy sói chờno đfgxợi con mồi. Khinh kỵ của lưu khấhTu ở trên sườmQn núi thoáng chốc gào thét xông xuống, tiếng vó sắoSst cuồng loạJn đnYBLLZp lên mt đmQLWt khô ráo, cuốn lên bụi đwcAnYBt cuồn cuộn, bụi đoFILt bay đnYBnYBy trờiHi, khinh kỵ lưu khấiHu t bốn phương tám hướng nhằspFm quan quân trên quan đmQspFo cuốn tới.