Trang chủ / Quân Sự / Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt / Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng

Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt

Chương 1 01 :Điểm Vi đấu Từ Hoàng




HỖN TẠI TAM QUỐC LÀM QUÂN PHIỆT

Tác giảsWl: Tịmch MịAch Kiếm Khách


QuyểOndn 2: Bát Bách Lưu Khấbu khởi lang yên

Chương 101 :ĐiểDQm Vi đdOwanu T Hoàng truyn đdzkược lấby t website tung hoanh


Dịnch:B_Q_T

Nguồn: Sưu tầcfnm



“Ai ui, mẹ ơi"

Trương Nhượng nhô lên khỏithành lầWdDu, nhìn chung quanh một cái, bịfW cảesnh trước mắzlFt làm cho sợ run lên vội nhắdzkm mắJJJt rụt trở v, sắimc mt vốn hồng nhun trong khoảdnh khắnuc đDynã trắlKng bch ra. Đám hoạRRsn quan như Triu Trung, Hạx UẩQn và Trương Nhượng đdu là đdOwám nhát gan, nhấwDHt là Tống ĐiểTDn càng bịnu làm cho sợ đesến cứyZng ngườdi, ngay cảan nói cũng không nên lờdzki .

Bọn hoạsWln quan này bấJtjt học vô thut, chỉRRs lo lấdxy lòng Hán Linh đYlế, da va s cưng chiu của Hán Linh đJJJế ở trong triu tác oai tác quái, lúc giết hạnui ngườmi khác ánh mắKt cũng không nháy một cái nhưng hin tạimi đJtjến lúc gp nạmn, lp tứFvc mm như bún. Bọn họ chưa tng gp qua cảdzknh tượng kinh khủng như thế. Hàng ngàn vạlrn cỗ thi thểcfn ngoài thành trong khoảmXnh khắOndc hù dọa khiến bọn họ sợ mấyZt mt.

Ngay cảyZ quan quân tinh nhu nhấBlXt đmXế quốc ĐXAi Hán cũng đMYAu kết thúc như thế!

"Sao, làm sao bây giờFv?" Tống ĐiểFvn lắXp bắOndp hỏi: “Chúng mà kéo vào thành Lạnc Dương, ta… chúng ta chỉsWl sợ cũng… cũng sẽ biến thành một cỗ thi thểYl, ách…"

"Câm cái mồm chó của ngươi lạMYAi"

Túc ThạJJJc không vui hét lên, cắant đsWlJJJt lờzlFi của Tống Điểcfnn. Trong các Thp thườHdng thịWdD cũng chỉwDH có Túc Thạdzkc còn có thểfc min cưỡng bảXo trì trấdzkn đAKnh, tay cầWdDm bảyZo kiếm đmXMYAng nghiêm trên thành lâu. Dù sao hắQn năm đjVdó đfcã tng truy đXAuổi Tào Tiết, tru sát lão Đlri tướng quân Đu Vũ, hay tng gp qua một ít tràng din chiến tranh tàn khốc nên cũng không bịMYA mấny ngàn cỗ thi thểAw ngoài thành nọ hù dọa.

"Đây chỉOndđme dọa thôi, tc khấfcu càng làm như vy, lạOndi càng nói rõ bọn họ sẽ không công thành, Lạnuc Dương sẽ vn bình yên.

Triu Trung quay lưng v phía ngoài thành, sắQc mt tái nhợt. Hàng ngàn thi thểb quan quân ngoài thành khiến hắWdDn hoảcng sợ, run giọng nói: "Nhưng đJJJX tc khấmXu cứK ung dung đtBDi lạDfyi ngoài thành như vy cũng không phảTDi là chuyn hay. Nên nghĩyZ bin pháp đAwem bọn hung thầFvn ác sát này đdzkuổi đAwi, bằcng không, đxang đHdêm ngủ cũng bịBlX kinh sợ, không cách nào sống đfcược".

Trương Nhượng hít vào một hơi, thấAwp giọng nói: "Đây là vn la gạxt Hoàng thượng, nếu là đMYAd Hoàng thượng biết đimược toàn quân quân đdội trung ương đKã bịx tiêu dit, tc khấXu nay đmã vây khốn thành Lạnc Dương thì còn không biết có chuyn gì xảOndy ra nữmXa. Nếu Hoàng thượng có …, ách, không biết làm sao bây giờVmi?"

Túc Thạcfnc cau mày nói: "Hay ra lnh cho BảOndo Hồng, Phùng Phương ( Tây Viên bát giáo úy) dn tân quân Tây Viên tấlKn công đBlXuổi tc khấdxu đesi?"

Trương Nhượng bấtBDt mãn nói: "Tân quân Tây Viên. Ngươi nhìn một đybám tân binh này, chỉYl sợ va thấyZy đDynám tc khấmXu hung thầcfnn ác sát này, ngay cảAw đybao cũng giơ không nổi, không cầann ngườtBDi ta tới giết, chính mình đJJJã rối loạOndn trước."

Túc Thạnuc đkTeưa mắest nhìn lạOndi. Quảx tht thấngy sĩmX tốt canh giữb ở thành trên lầlcMu đmXu có vẻ sợ hãi, dù sao chỉDfyđjVdám tân binh mc dù lúc thao din cũng ra dáng lắTDm nhưng nếu tht gp gỡ tc khấOndu hung thầlKn ác sát, có lẽ là lp tứesc quay đDfydu bỏ chạFvy.

Trương Nhượng thở dài, nói: "Hay thôi đMYAi. Đng ở chỗ này chờAw đdợi nữQa, quay lạsWli chỗ Hoàng thượng đmXi kẻo ngài không thấmXy chúng ta lạdi hỏi giờXA hãy nghĩlr xem nên báo cáo lạni với Hoàng thượng thế nào, ài ~~ "

Ngoài thành, đmzlFi doanh của Mã Dược.

Bùi Nguyên Thiu thầQn sắAwc nghiêm trang nhìn Mã Dược nói: "Bá T. Làm như vy có phảyZi là có chút hơi quá hay không? VạzlFn nhấXt quan quân trong thành bịc dọa, cho là vô vọng cầngu sinh. Khi đjVdó rấimt có thểlr như chó cùng giứHdt du mà ngoan cườdxng kháng c. Rốt cuộc, cứFv như vy nếu phảMYAi công phá thành Lạlrc Dương, chúng ta cũng phảdOwi trản giá không nhỏ đdâu".

Công phá thành LạwDHc Dương. Mã Dược bĩsWlu môi, khóe ming hin lên một tia cườHdi tà ác, ánh mắwDHt âm lãnh thảnn nhiên nhìn lướt ra ngoài ca doanh trạfci. Nhìn thành LạVmic Dương hùng vĩQ xa xa qua hàng rào công s.

Quách Đồ thoáng nhìn Mã Dược một cái rồi nói với Bùi Nguyên Thiu: "Bùi đFvfcu lĩHdnh. Coi như dân chúng bên trong thành như thú cùng muốn đJJJánh, coi như quan quân bên trong thành đQánh nhưng nhữXAng quan nhân, quý nhân cũng không muốn đimánh, bởi vì như vy thứyZ nhấcfnt là rấOndt có thểmX có ngọc thạybch câu phầVmin, hắbc hắXc..."

Có tiếng bước chân nng n vang lên, nhân ảDfynh QuảAwn Hợi trông như thiết tháp t ngoài trướng ngang nhiên tiến thng vào.

"Bá T, ta trở v."

"Ừ." Mã Dược gt đxVmiu, hỏi, "Có tin tứAc ba lộ đyZTDi quân cầwDHn vương t Hoằanng Nông, Hà Đông, Hà Nội không?"

QuảmXn Hợi ngưng giọng nói: "Thưa ĐXAi thủ lĩfWnh, thái thú Hoằimng Nông Trương Tểc, Thái Thú Hà Đông Dương Phụng dn theo hai ngàn quân đanã vào tới Thằnng Trì. Đdi tướng tiên phong T HoảlcMng suấdt lĩMYAnh tám trăm quân đnã vào tới Tân An, DĩdOw Đông. Thái Thú Hà Nội Vương Khuông suấtBDt lĩXnh ba ngàn quân đfWã qua bờHd nam sông Hoàng Hà vào tới Bình Âm. Hai lộ đxDyni quân cùng tiến vào, hai ngày sau có thểJJJ hội sư dưới chân thành Lạcc Dương".

Mã Dược ánh mắWdDt thoáng chốc giống như đdOwao, nhìn vào bảRRsn đdOwồ, lãnh đanngm nói: "Quan quân trung ương đAã bịlK tiêu dit, nếu có thểnu kích phá thêm ba lộ đfWAwi quân cầWdDn vương Hoằcfnng Nông, Hà Đông, Hà Nội, thế cục LạDQc Dương tấct nhiên la đimổ thêm dầTDu, đMYAến lúc đjVdó Thp thườJJJng thịBlX muốn giấTDu diếm sợ cũng không giấcu diếm đAwược. ChỉAw cầwDHn Hán Linh đAế biết đWdDược vic này, hắdc hắdxc… đDQDQi thế có thểXA thành!"

Quách ĐđsWli tới tới trước mt Mã Dược thấDQp giọng nói: "ĐtBDi đmDfyu lĩlKnh. Ba lộ đdzkJJJi quân cầHdn vương có chng bảJtjy ngàn ngườdxi, có nên kích phá trước một lộ trong đmó không?"

Mã Dược thầDfyn sắcfnc ngưng trọng gt đXTDu, trầOndm giọng nói: "Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa nghe lnh!"

Bùi Nguyên Thiu, Liêu Hóa tiến lên trước một bước, dõng dạzlFc nói: "Có mt."

"LĩdOwnh một ngàn quân, lưu thủ đdzkdxi doanh."

"Tuân mnh."

"Chu Thương nghe lnh."

Chu Thương cũng tiến lên trước một bước, trầzlFm giọng nói: "Có mt."

"Lp tứXc chạdzky đwDHến Hổ Lao quan, lnh cho Cao Thun suấXt quân đyZến Lạanc Dương hội hợp. Hổ Lao quan đnã không cầMYAn thủ nữfWa!"

"Tuân mnh."

"À! ?"

Quách Đồ nghe vy ánh mắdzkt chợt lóe, chợt như có đtBDiu ngộ ra gt đXAdxu.

"QuảlcMn Hợi."

QuảDQn Hợi t trong trướng chạwDHy ra, lạBlXnh lùng nói: “Có mt"

Mã Dược lãnh đfWmm nói: "KhẩTDn cấdOwp đlKiểzlFm một ngàn tinh kỵ, theo bổn đWdDesi đAwngu lĩVminh đAwánh vào Tân An, Thằbng Trì, kích phá lưỡng đlKybo vin quân của Trương TểjVd, Dương Phụng!"

"Tuân lnh."

"HứTDa Ch."

Hổ si hét lớn một tiếng, cũng tiến lên một bước, đntBDng nghiêm sau Bùi Nguyên Thiu, QuảyZn Hợi dõng dạdxc nói: "Có mt."

"Suấdxt lĩFvnh một trăm trọng giáp thiết kỵ làm tiên phong, đesi trước mở đbườanng!"

"Tuân lnh!"

ChỉsWl chốc lát sau lúc, trong quân doanh tc khấDynu tiếng còi lnh liên tục cấzlFt lên. Một đesội tiếp một đsWlội kỵ binh lưu khấyZu theo đlKsWlu lĩdxnh ra khỏi doanh trạlKi. Binh s mc phi giáp, lắWdDp yên nga, rút mã đybao ra khỏi vỏ, đQút đfWHdu thương vào bao, quân doanh vốn yên tĩMYAnh chỉcfn một thoáng sau đcfnã ầOndm tiếng nga hí ngườngi kêu, một mảkTenh bốc lên.

Giảfc Hủ t trong doanh trướng thò na cái đxtBDu ra, thấRRsy kỵ binh lưu khấMYAu hùng dũng mãnh lit xuấDQt doanh như thủy triu thì không khỏi va sợ va nghi hoc, khẩYln trương quay vào trướng hỏi Lưu Nghiên: "Lưu tiểlru thư, đxyZi quân của Mã đxwDHi đimtBDu lĩDfynh sao lạngi xuấjVdt đimộng toàn bộ như vy, chng lẽ không sợ quan quân thành Lạcc Dương tha dịanp tới tấBlXn công ư?"

“Sẽ không đDynâu." Lưu Nghiên cườyZi nhạQt, đXáp, "Mã Dược nói, quan quân thành LạJJJc Dương sớm đAwã bịOnd hù dọa vỡ mt, bọn họ không dám ra khỏi thành tp kích đXAâu .

"Ách "

Giảng Hủ hít tht sâu một hơi, không khỏi nhíu cht màylạBlXi.

"Nói nữDyna, nếu như quan quân trong thành có ra khỏi thành tp kích doanh trạbi thì cũng không sợ."

"Ồ?"

Giản Hủ nghe vy thì thầVmin sắdxc chấlKn đmXộng.

Lưu Nghiên cườDQi nhạdzkt nói: "Bởi vì đQVmii doanh còn có đBlXHdu lĩMYAnh Liêu Hóa và một ngàn tinh binh trấimn thủ. Na tháng trước ở TrườDynng xã đKánh một trn, Liêu Hóa đXMYAu lĩyZnh tng suấwDHt lĩJtjnh bốn ngàn tàn binh, ngạXnh chiến ngăn trở tam lộ quan quân tinh nhu của Chu TuyểBlXn, Hoàng Phủ Tung, Tào Tháo mãnh công hai ngày. Một ngàn tinh binh này đOndu là lão binh ác chiến còn sống, nào có sợ tân binh Tây Viên chưa tng ra chiến trườyZng của thành LạkTec Dương?"

"Cái này".

Giảdx Hủ đdzkưa tay vuốt chòm râu, im lng.

...

Phía tây cách LạAc Dương năm mươi dm, trên quan đDfymXo quang đlKãng có một đAwội quan quân áo giáp uy nghiêm. Đây chính là HoằTDng Nông Thái Thú Trương Tểc, Hà Đông Thái Thú Dương Phụng tiếp lnh thiên t không dám chm tr, đaniu tinh binh trong qun đmến cầDfyn vương. Hai đdzkBlXo đDynesi quân đXAến ThiểXm Huyn thì hợp lạdzki, thng tiến ThằKng Trì, Tân An, đzlFi một mạBlXch đkTeến thắdOwng LạFvc Dương.

"Báo".

Một con thám mã t tin phương khẩlcMn cấimp chạFvy đcến, trên quan đAwdo bụi mù cuồn cuộn. Dương Phụng đnuang giục nga chm rãi đDQi thảngn nhiên giơ tay phảani lên cao, tên quan quân truyn lnh đXAi sau hắmn vội chạdxy v phía sau. Hiu lnh dng quân vang lên thê lương.

"Dng lạFvi, toàn quân ngng tiến"

Đlri quân đDQang hành quân đBlXột nhiên dng lạQi, bốn ngàn tướng sĩJJJ đlKDynng nghiêm trên quan đMYAsWlo, tạYlo thành một mảJJJnh đyZen đKc, hoàn toàn không có một tiếng đlrộng, không khí đdọng lạAwi thành một mảmXnh rng thương biểngn kích.

"Báo".

"BẩyZm đWdDlcMi nhân, phía trước phát hin đdOwdzki đnội kỵ quân của tc khấlcMu!"

Dương Phụng cùng Trương TểHd bên cạKnh liếc nhìn nhau một cái, ngưng giọng hỏi: "Có bao nhiêu nhân mã?"

"Chng hơn một ngàn quân kỵ!"

"Hơn một ngàn quân kỵ!" Dương Phụng thầcfnn sắdzkc thoáng chốc trở nên ngưng trọng, ánh mắmt nhìn Hoằlrng Nông Thái Thú Trương Tểdzk bên cạybnh, hỏi: "Trương đesbi nhân, ý ngươi như thế nào?"

Trương Tểc cùng Dương Phụng giống nhau đlKu xuấXAt thân t quân ngũ, cũng tng thuộc biên chế quan quân Lương Châu, biết rõ lợi thế của quân kỵ tấfcn công trên bình nguyên mà bấlrt lợi cho quân phòng ng, nên trầOndm giọng nói: "Kỵ binh hành đesộng nhanh chóng, tới lui như gió, chi bằcfnng tìm nơi hiểJtjm yếu đnglr cố thủ, nếu tc khấBlXu công tới, khiến chúng mấybt đdzki lợi thế chiến mã, phá gic d như trở bàn tay."

Dương Phụng nhìn hai bên tảAw hữXu phát giác bên trái có một tòa núi nhỏ, ngó thấlKy một bên quan đnuVmio thế bằxng phng. Ba mt khác cao chót vót khó đOndi, bấdOwt lợi cho kỵ binh tấBlXn công, bèn nhìn Trương TểYl nói: "Không bằBlXng lên núi cố thủ?"

Trương Tểd nói: "Dương đJJJQi nhân nói hợp ý ta".

Dương, Trương hai đOndQo quân đMYAội va mới vữfWng chân trên ngọn núi nhỏ, phía trước đfcã vang lên một trn tiếng còi dài vang ra rấTDt xa. Một mây đcfnen dày đRRsc bay trên không trung, che mờHd cảlK ánh mt trờdzki, thiên đMYAJJJa trong khoảtBDnh khắOndc trở nên âm u, sát khí thê lương thoáng cái đOndã tràn ngp vô tn nơi hoang dã.

Dương Phụng đzlFTDng nghiêm trên đHdcfnnh núi, tay che mắMYAt ngắFvm chân trờTDi phía đnuông, đsWlôi mắDynt mịb mịcfn thảAn nhiên mở ra, trong hai con ngươi đDfyen nhánh toát ra hai đMYAimo lãnh dim sắKc bén, nhìn Trương TểlK bên cạdzknh nói: "Trương đesfWi nhân, tc khấanu tới rồi "

"Ừ! ?"

Trương Tểlr thầxn sắwDHc khẽ đKộng, quay đHdfcu v phía chân trờDfyi đlrAng đybông nhìn lạXi, cảYl vùng sơn cước vô tn kéo dài đnến tn chân núi. Trên vùng đQnt hoang dã đRRslcMy một màu xanh lục, ở nơi rấdxt xa căng mắnt khó khăn lắQm mới nhìn thấesy có một đXAyZo hắYlc tuyến nhàn nhạdOwt đAwang hướng tới bên này chm rãi chuyểdn đfWộng, chỉfW trong vài nhịzlFp hô hấDynp đdxAwo hắKc tuyến nọ đAwã to lên rấKt nhiu và cũng hướng v hai cánh kéo dài ra.

Dương Phụng ánh mắTDt lạlcMnh lẽo, trầDQm giọng nói: "T Hoảxng đwDHâu ?"

"Có mạngt tướng!"

Một viên võ tướng hét lớn, hiên ngang bước ra, đmXVming nghiêm trước mt Dương Phụng. Chỉdx thấXy một thân thân cao tám thước, lưng hùm vai gấimu. mc cẩAm bào, thp phầwDHn uy vũ!

Dương Phụng trầwDHm giọng nói: "Bày trn, chuẩbn bịkTe nghênh đJtjYlch!"

"Tuân lnh!"

T HoảJJJng hiên ngang ôm quyn vái chào, xoay ngườani đKi luôn.

"Ngang ngang "

"Ô ô "

Tiếng còi lnh thoáng chốc cấlcMt lên, đYlược nghe còi lnh, quan quân trên núi bắAwt đXbu nhanh chóng kết trn, trọng binh đxem trọng xa đyZFvy lên sườkTen núi, quay lạimi đMYAQu đDQuôi tương liên, khó khăn lắFvm mới kết thành thành lũy tạBlXm thờJJJi. Quan quân bộ tốt đkTecng sau thành lũy tạnum va lp xong, kết thành bộ binh trn nghiêm cẩDQn, đlcMem trườdzkng thương sắesc bén xuyên qua khe hở giữQa các xe lộ ra, tạimo thành một bứdc tườyZng kiên cố.

Sau trn đFvXa trườngng thương là một loạHdt đVmiao thun thủ cầlcMm đybjVdi thun mc trọng giáp, phía sau cùng là đcám cung tin thủ ánh mắbt lạMYAnh lùng.

Quan quân trên núi va mới nhóm trn xong, đfWFvo hắngc tuyến phía xa xa mới còn nhìn thấby nhàn nhạAwt, trong khoảdzknh khắfcc đDQã phân tán thành một đesội thiết kỵ đngiên cuồng chạWdDy đnuến. Vó nga cuồng loạDfyn vô tình nn lên mt đzlFwDHt đlKdy màu xanh, cỏ nát bắDfyn tung tóe, mưa bay đKnuy trờlKi, bờJtjm chiến mã phiêu đlrãng theo gió ta như một trn ba đXAào (sóng lớn), mãnh lit mênh mông cuồn cuộn mà tiến.

Con ngươi T HoảVming thoáng chốc co rút lạFvi, gắKt gao nhìn kỵ trn tc khấdu trước mt chằbm chằHdm, nhấAt là cây huyết sắesc đsWlci kỳ đdOwang đdOwón gió bay phầdzkn pht.

...

Trên quan đdzlFo t Lương Huyn v Lạmc Dương. Bốn cỗ xe nga hoa l đkTeang chm rãi di chuyểQn, trên xe nga nạanm vàng khảHdm ngân, lấdOwy ngọc thạzlFch làm trang sứAwc. Trên xe đHdiêu khắdzkc đMYAồ văn thảDyni phượng tườJtjng thụy. Bạmt căng bốn đDQu là màu vàng sáng. Theo lut Đdi hán, chỉA có con cháu hoàng thấcfnt mới có thểc s dụng quy cách xe như thế.

CảyZ đdxoàn xe và nga thong dong đJtji.

Hơn mườxi tên Kim ngô v ngẩesng đBlXmu ưỡn ngc, thân mc phi phong (áo khoác) màu vàng đRRsi hai bên xe bảno v. Trên mũ giáp có đFvính một chùm tua đBlXỏ phấesp phới, rấHdt là uy vũ.

Trong xe nga đlcMột nhiên vang lên một tiếng thở dài nhẹ nhàng. Hai ngón tay ta hai viên ngọc nhẹ nhành thò ra vén một góc màn xe ra. Tên thống lĩzlFnh Kim ngô v đdi theo không nhịbn đTDược khẽ liếc mắXt một cái, một bóng ngườYli xinh đDynẹp mm mạfci, má lúm đcfnồng tin yêu kiu thoáng chốc hin lên. Trái tim viên Kim ngộ v nhảYly lên kịFvch lit, sau khi sng sốt chốc lát thì nhanh chóng rờyZi ánh mắybt giục nga tránh ra, không dám nhìn thêm cái nữyZa.

"Hi hi ~ "

Trong xe nga vang lên một tiếng cườjVdi duyên thanh thúy. Mép rèm xe lạnui rơi xuống.

"Đimi nhân, trên núi phía trước có ngườani ."

Một thanh âm cảDynnh giác đdOwột nhiên vang lên khiến tên Thống lĩJtjnh Kim Ngô V, hắbn hít tht sâu một hơi, cố gắlKng ép trái tim đAwang nhảFvy loạkTen xuống, ngẩfWng đjVdlKu nhìn lạBlXi. Phía trước khoảfcng ngàn bước có một tòa núi nhỏ, trên núi có một kỵ sĩes đsWlybng đKó như quỷ mịnu, ta như một đBlXWdDu ác lang nguy hiểBlXm, cảHd ngườcfni lóe ra khí tứmXc âm lãnh. Ta hồ là biết đlcMược đJtjã bịX phát hin, tên kỵ sĩx kia chợt lóe lên đDynã ẩdOwn vào sau lưng núi biến mấdxt không thấfcy nữDyna.

"Đxi nhân, có phảfWi mã tc hay không?"

Thống lĩdzknh Kim Ngô V khẽ nhíu mày, lạnunh lùng nói: "Nơi đYlây cách Lạanc Dương không đmXJtjy trăm dm, là kinh kỳ dưới chân thiên t, sao lạdOwi có mã tc xuấyZt hin? NgườDQi chớ đXAa nghi. Đoàn xe tiếp tục đfci tới, trờKi đKã tối rồi, cầybn phảybi chạOndy v LạdOwc Dương ngay, nếu như làm ảVminh hưởng đmXến hành trình của Công chúa, thì ai chịDQu trách nhim!" nguồn tunghoanh.com

"Tuân lnh!"

...

Phía tây Lạcfnc Dương năm mươi dm.

"Hu ~ "

Mã Dược nhẹ nhàng dng chiến mã lạHdi, cánh tay phảHdi thảJJJn nhiên giơ lên cao, ĐiểYln Vi đWdDi sát theo sau, trong tay cầimm cây huyết sắKc đybDfyi kỳ nọ hướng lên không trung nng n phấdzkt một cái. Tiếng còi lnh thê lương trầbm thấKp thoáng chốc hướng tiêu cấkTet lên, kỵ binh lưu khấlru đwDHang mãnh lit chạFvy phía trước rối rít chạny chm lạkTei đDynồng thờtBDi chm rãi triểOndn khai tảcfnn ra hai cánh, rốt cục dàn trn trước tòa núi nhỏ tầfcm một mũi tên.

Trên tòa núi nhỏ, mấsWly trăm cái chiến xa nng bày ngang sườtBDn núi, tạybo thành một chướng ngạDQi khiến kỵ binh khó có thểkTe vượt qua. Giữca mỗi hai cái chiến xa có cha lạesi chỗ cho bộ binh ra vào, giữdxa các khe hở lộ ra trườnng thương sắTDc bén rm rạXp, tạOndo thành khu rng thương đmXmy khí tứwDHc t vong.

Sau thế trn trọng xa thấdxp thoáng bóng tinh kỳ, thương kích như rng, một đanội quan quân uy nghiêm đAcfnng đmXen đmc.

ThấOndy quân trn của quan quân sâm nghiêm như thế, Mã Dược khẽ nhíu mày, trong con ngươi thoáng xẹt qua một tia băng hàn. Nhìn đsWlội quan quân kia có chút không đlrơn giảjVdn.

"Ngang ~~ "

"Ô ~~ "

Trên núi đcột nhiên có tiếng còi hiu trỗi lên, một số trọng xa đnược dờtBDi đJtji tạMYAo thành một con đngườcfnng, một viên trẻ tướng trẻ mt như bạimch ngọc, đanlrnh đAwKu đcội t kim trùng thiên quan, tay cầmXm một cây lạlcMn ngân thương xông thng xuống chân núi hung hăng git dây cương thắmXng nga, chiến mã nhấxt thờyZi hí dài một tiếng cảmX ngườJtji dng lên, có ý thịc uy.

Trong quan quân nhấMYAt thờMYAi vang lên tiếng ủng hộ đtBDiếc tai nhứjVdc óc.

"Tây lương Trương Tú ở chỗ này, nghịnch tc Mã Dược mau tới nhn chết!"

QuảyZng Hợi thốt nhiên gin dữHd, cầdm Lưu tinh chùy trong tay vung lên, hướng Mã Dược nói: "Bá T, đimFv ta đbi giết ngườDQi này ."

Mã Dược gt đQQu, Quảimng Hợi thoáng chốc ánh mắYlt nổi lên hung l, hai chân hung hăng huých vào bụng ngữnga, tuấDfyn mã đwDHtBDt Tây Vc ngẩDynng đkTetBDu hí dài một tiếng, bốn vó vung lên cao.

"Cáp ~ "

"Hàng xích ~ "

"Hô phốc ~ "

Trong tiếng thở dốc trầdOwm trọng, cánh mũi chiến mã thở php phồng.

"Cáp ~ "

"Hô lỗ lỗ ~ "

Trong tiếng thở thô trọng, thiết đng lướt qua, hấngt tung bùn và cỏ nát, tốc đVmiộ cc nhanh khiến cho bờFvm chiến mã bay lên phầsWln pht, trông giống như hùng sư.

"Cáp ~ "

"Toa ~ "

QuảDQng Hợi hét lớn một tiếng, thiết tí huy vũ, nắdzkm chắybc Lưu tinh chùy trong tay thảybn nhiên vung lên. Hàn mang màu đfcen lóe lên, Lưu tinh chùy trầlcMm trọng lấBlXy QuảAwng Hợi làm trung tâm gào thét, thiết chùy sắanc bén rít lên xé rách không khí. Lưu tinh chùy phát ra trn trn tiếng rít chói tai, không khí chung quanh cũng bỗng nhiên trở nên ngưng trọng.

"Cáp ~ "

ThấdOwy thanh thế của QuảKng Hợi khiếp ngườfci như thế. Trương Tú không sợ hãi, vung thương lên nghênh tiếp, trong khoảnnh khắjVdc đnó hai chiến mã cũng vọt qua nhau.

"Hô ~ "

"Đương"

Trong khoảJtjnh khắWdDc đfWin quang hỏa thạHdch hai con chiến mã đbã vọt qua cạBlXnh nhau, QuảdOwng Hợi giục nga lao ra hơn mườfci bước khó khăn lắdOwm mới kìm đwDHược cương, quay đjVdyZu lạHdi chỉFv thấany Trương Tú đjVdang ôm ngân thương thua chạRRsy lên núi. Tuy mới chỉyZ giao đfWesi một hip nhưng Trương Tú đDQã bịyZ QuảQng Hợi một chùy vô cùng bén nhọn đXAánh vỡ hổ khẩAu (cổ tay), buồn bc thấHdy không đAdzkch lạJJJi chịbu thua chạfcy quay v.

"ThấYlt phu muốn chạOndy ư. Lưu lạVmii tính mnh cho ta "

QuảQng Hợi không d dang buông tha , hét lớn một tiếng, giục nga vội đzlFuổi theo.

"Tc khấcfnu đtBDng vội càn rỡ, có mỗ tới!"

QuảFvng Hợi đtBDang giục nga đDQuổi theo bỗng nghe trên núi vang lên một tiếng hét như sấBlXm, khiến cho màng nhĩRRs rung lên đcau nhói. QuảMYAng Hợi ánh mắyZt nhấDynt thờzlFi ngưng trọng kìm nga cảK kinh ngẩFvng đDynwDHu nhìn lên. Một viên Đlri tướng t trên đHdang phi nhanh xuống. Thiết đDyn vút lên, nga hí ngườYli rống, phủ nhn sắTDc bén phá không chém thng vào mt Quảdzkng Hợi.

QuảKng Hợi vội vàng cúi đDynimu, khó khăn lắlrm mới né đXược, dng nga quay đyZAwu lạzlFi lạQnh lùng nói: "NgườKi là ai?"

"Mỗ là Hà Đông T HoảdOwng. "

Nói đboạXAn T HoảkTeng lin giục nga lao tới, hàn quang lóe ra. Trong tay cầyZm khai sơn đnudi phủ toàn lc chém tới.

"Nha hống ~ "

Quảngng Hợi hét to một tiếng, Lưu tinh chùy vung lên đAánh tới, T HoảTDng vung Khai sơn phủ lên, bóng phủ màu đlcMen cùng ánh bạFvc chói mắBlXt của chùy thoáng chốc hòa vào một chỗ. Tia la văng tóe ra khắlKp nơi, tiếng kim thiết va chạanm kịOndch lit thoáng chốc vang lên không ngng. Khai sơn phủ của T Hoảfcng bịdOw chn lạOndi nhưng Lưu tinh chùy trong tay Quảesng Hợi bắXn ngược trở v với tốc đDQộ càng thêm kinh khủng, thm chí khiến cảA ngườngi Quảybng Hợi t trên lưng nga bịJJJ hấJJJt bắDynn ra, bay trên không trung mấfcy trượng rồi mới "bộp" một tiếng, té rớt trên mt đJJJMYAt.

Quảdzkng Hợi mt mũi đnjVdy bụi lồm cồm bò dy, bên tai chợt vang lên tiếng vó nga kịkTech lit, cảc kinh quay đFvMYAu thì thấRRsy T HoảTDng đYlã giục nga giết tới. Khai sơn phủ nng n rít gió lạzlFnh như băng trảAwm xuống.

"Ngao ~~ "

Quảdng Hợi tru lên như sói một tiếng, thân hình như thiết tháp đnuột nhiên đMYAzlFng bt dy. Hai chân cườXAng tráng dùng sứlKc đkTeBlXy một cái, cảes ngườmXi giống như con đddzki xà dán mt xuống đFvest trườngn đci mấOndy trượng, khó khăn lắTDm mới tránh khỏi. Nhưng cũng không đcợi cho hắXn bò dy, T Hoảnng lạngi giục nga lao tới, muốn lấby tánh mạfcng Quảcfnng Hợi.

"Sa ~ "

Khai sơn phủ của T HoảQng lạFvi trảXm xuống, chém thng vào gáy QuảVming Hợi. QuảTDng Hợi tránh cũng không thểjVd tránh đxược lin tru lên như sói một tiếng. hoành thân đWdDem xích sắnut che trên đlrBlXnh đADfyu, ý muốn ngạnunh tiếp một phủ có thểdzk khai sơn phá thạDynch của T HoảOndng! Con ngươi của T HoảJJJng thoáng chốc lạKnh lẽo, khóe ming khẽ lộ ra một tia cườHdi lạesnh như băng, tht là châu chấybu đBlXá xe, có thểc nói là t chuốc lấXy dit vong.

"Hưu ~ "

Khai sơn phủ trầXAm trọng sắXAp bổ trúng ót Quảfcng Hợi thì bên tai T Hoảcng đnuột nhiên vang lên một tiếng rít gió khá lớn, hình như có tiếng tên bắlcMn nhanh tới!

"Ừ! ?"

T HoảDynng đHdột nhiên quay đAwAwu nhìn lạimi, chỉDQ thấany một đlrlcMo huyết sắWdDc tàn ảQnh đjVdẹp mắbt bắXn nhanh tới, thanh thế mãnh lit, hàn mang chói mắHdt, sát ý lóe ra lạfWnh như băng đnâm thng vào vùng bụng yếu hạQi của T HoảWdDng! Nếu hắYln cứWdD một búa chém vỡ đDQDynu Quảnng Hợi thì T Hoảimng cũng khó tránh đwDHược bịFv lợi mâu xuyên thân!

"Hây ~ "

T HoảzlFng bắct buộc phảOndi thu một búa đnang bổ v phía QuảBlXng Hợi đTDón lấany đAwfWo huyết sắdOwc tàn ảfcnh đOndang bắdn nhanh tới.

"Hảyb "

T HoảMYAng cảKm thấny hổ khẩybu chợt tê rầngn, đbKo huyết sắDfyc tàn ảcnh bắDQn nhanh tới chợt hin rõ, trong khoảFvnh khắmXc trước mắest huyết sắXc tràn ngp, chính là cây huyết sắDfyc đRRsni kỳ nọ! Con ngươi T HoảRRsng thoáng chốc co rút lạsWli, cách xa như thế mà có thểb đDfyem đcfnnui kỳ nng n như thế làm ám khí đJtjánh tới, cái này phảngi cầlKn sứdzkc mạDynnh đmXáng sợ như thế nào?

"Oa nha nha, Lão T ĐiểlKn Vi cũng tới đesây".

Một tiếng hét như sấlKm truyn đAến, T HoảAng thắTDng nga quay đXAJtju lạJJJi, chỉb thấny một con chiến mã t trong trn doanh tc khấQu chạTDy ra. Trên lưng nga là một đnYli hán ngạybo ngh, tướng mạdzko giống như l quỷ, trên ngườyZi quấcn vảxi thô, chỉlK đsWlBlX lộ ra cánh tay, phía trên gân xanh nổi cuồn cuộn, tay cầdxm hai cây đHdci thiết kích vung lên, xuấxt ra quang mang màu đOnden, thoáng nhìn trông như hai cái càng của c hạXAt (bò cạanp)!

"Cáp ~ "

T Hoảimng hét lớn một tiếng giục nga đJtjón đHdánh, ở trong con ngươi sát cơ vô tn thiêu đXốt, du khí của đtBDdzkch nhân đesang còn sắXAc bén, phảDQi trảcfnm Đni tướng trước trn tin đjVdwDH hạQ khí thế đsWlối phương!

...

"Ô ô "

Tiếng còi hiu trên sườfcn núi vang lên liên tiếp, Thống lĩDfynh Kim Ngô V thầcfnn sắimc lạsWlnh lẽo rút bảtBDo kiếm, giục nga tiến lên phía trước, lạnunh lùng nói: "Bày trn bảAo v Công Chúa".

Hơn mườngi tên Kim Ngô V và hơn trăm tên qun quốc binh đxi theo hộ tống lp tứyZc nhóm thành phòng ng trn hình tròn, đmXem xe nga hào hoa bao bọc ở giữima.

"Cách đngmXt đfWQt "

Tiếng vó nga rộn rã t sườXAn núi bên trái vang lên, thoáng chốc hấKp dn s chú ý của tấsWlt cảsWl quan quân, mọi ngườyZi đAưa mắKt nhìn lạtBDi, chỉfc thấXAy một con chiến mã như quỷ mịcfn t sườdOwn núi phía sau xông ra. Trông ta như một con ác lang âm hiểjVdm, đXMYAng nghiêm trên sườsWln núi dùng ánh mắlKt âm lãnh đwDHánh giá xe nga và quan quân hộ v trên quan đHdwDHo.

Lúc này sát khí chợt lan ra bao trùm thiên đlKQa .

"Cách đfcWdDt đXAJJJt "

Tiếng vó nga dồn dp lạybi vang lên, lạBlXi có ba kỵ s t sườJtjn núi phía sau xông ra, tụ tp ở phía sau tên kỵ sĩnu kia, ngay sau đkTeó lạcfni có sáu kỵ sĩfW, mườAwi tám kỵ sĩim rồi hơn trăm kỵ sĩK t phía bên phảHdi, phía trước, phía sau, vô số kỵ binh ta như u linh t bốn phương tám hướng xông ra. Đem xe nga và quan quân hộ v vây ở giữdzka.

Trúng mai phục !

Thống lĩKnh Kim Ngô V ánh mắOndt lạDQnh như băng. Không nghĩlK tới giữdzka chốn kinh kỳ, dưới chân thiên t lạjVdi tht s có mã tc xuấsWlt hin. CầFvn phảni đanem chuyn này bẩngm báo với Ti đjVdãi giáo úy Viên Thiu đbesi nhân! Đáng thương cho viên Thống lĩdnh Kim Ngô V, tháng trước phụng mnh Hán Linh đdế đbi Kinh Châu đWdDón Ích Dương Công Chúa Lưu Minh hồi kinh thăm cha mẹ nên hoàn toàn không biết sau khi hắcfnn rờtBDi, LạJtjc Dương đHdã sớm xảyby ra thay đbổi ngấdOwt trờdzki.

TấJJJm rèm xe nga lạlcMi đdOwược vén lên, Ích Dương Công Chúa Lưu Minh tóc đlcMen như mun, da trắkTeng như tuyết nhô ra, giương đlKôi mắJJJt đimẹp ngưng thầOndn nhìn vóc ngườani khôi vĩfc của Thống lĩXnh Kim Ngô V trước xe nga, cấDfyt giọng thanh thúy hỏi: "Lý Tướng quân, xảkTey ra chuyn gì sao?"

Thống lĩWdDnh Kim Ngô V hít sâu một hơi khẩlru khí trầfWm giọng nói: "Công Chúa đjVdin hạkTe, chúng ta sợ là gp phin phứlKc!"

"Hô lỗ lỗ ~~ "

"Hí lut lut ~~ "

Sau hai hip, ĐiểWdDn Vi, T HoảsWlng vốn đcu giết ngườHdi thành tính, buông thảng tính tình, phóng tâm chiến đXAVmiu cùng nhau. Hai con chiến mã di chuyểAwn thành vòng, đkTeJtji phủ hàn dim cùng thiết kích u mang bay múa, tới lui liên hồi, quan quân trên núi và tc binh dưới chân núi đWdDu ngng thở, nhìn ngây dạkTei .
```~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
"Đang"

Thiết kích bên tay trái Điểxn Vi phi trảmm tới hung hăng đwDHánh lên lưng chiếc khai sơn phủ T HoảXng đceo trên lưng. Hỏa la bắyZn tung tóe, khai sơn phủ của T Hoảanng trong khoảTDnh khắybc bịtBD đJtjwDHy ra. Không môn trước ngc mở rộng, trong khoảcng khắnuc đWdDó thiết kích trong tay phảani ĐiểVmin Vi như mang theo hắAc dim tà bắWdDn thng tới ngc T HoảAwng.

T HoảWdDng sợ đVmiến vỡ mt hung hăng thắdng cương nga, vội rút ngay thiết thai cung đXeo bên hông ra hung hăng đFvp tới đfWXAi thiết kích đdang tà tà bay tới.

"Phốc"

"RắWdDc rắAwc "

Thiết thai cung gãy lìa, đanHdi thiết kích dư thế vn còn, sau khi cht đKAt thiết thai cung của T HoảlKng thì vn tiếp tục lạJtjnh như băng xẹt qua ngc T HoảdOwng. T HoảjVdng chỉWdD cảybm thấyZy ngc mát lạJJJnh, cảdzk kinh cúi đxcu, chỉHd thấfcy dây lng bên hông gãy lìa, thiết giáp trên ngườBlXi cũng bịfc cắmXt đYlBlXt tng mảzlFnh, ngay cảDyn quầdOwn áo trong ngườVmii cũng bịyb mũi kích sắKc bén xé rách.

"Giá "

T Hoảanng không dám tái chiến, giục nga chạsWly đkTei.

"T t hẵcfnng đmi, tiếp lão t một kích nữyba".

ĐiểtBDn Vi không tha vung đOndsWli thiết kích đlKuổi theo không thôi, khó khăn lắanm mới đnguổi theo tới dưới chân núi, mắAwt thấJtjy chuẩYln bịQ đwDHuổi kịzlFp, đKang muốn nhấDfyt kích kết quảyZ tánh mạDQng T HoảWdDng thì trên núi có tiếng hiu lnh vang lên, cung tên bắybn xuống như mưa rơi, ĐiểlKn Vi vội vung song kích gạVmit tên, muốn đDfyuổi theo tiếp thì T HoảkTeng đkTeã sớm quay v trên núi.

ĐiểsWln Vi bấWdDt đmdxc dĩA, đcfnành v trn.

"Hô ~ "

Mã Dược âm lãnh nhìn quan quân trên núi một cái, vung tay lên, trầxm giọng nói: "Rút lui, quay v Lạcc Dương ~ "

Quan quân bằXng vào đFvma lợi tạmo thành kiến trúc phòng ng chắQc chắkTen. Chiến ky đbã mấbt đngi ưu thế, Tám trăm lưu khấQu một khi mấHdt đngi lợi thế của kỵ binh, ưu thế v binh lc của quan quân lin hin ra rõ ràng, nếu tùy tin phát khởi cườxng công, khó tránh khỏi bịng chiết kích trầQm sa (thấimt bạYli toàn din)!

"Ô ô ô ~~ "

Tiếng còi hiu trầAwm thấcfnp thê lương vang lên, thiết kỵ lưu khấsWlu đyZang đYlJtjng như rng chợt gào thét mà đlri. Chỉdzk trong chốc lát công phu đJJJã biến mấimt khỏi tầngm nhìn của quan quân, chỉc còn nghe thấMYAy tiếng vó nga sắRRst long long vang trong tai quan quân mãi không thôi.

"Hô ~ "

T Hoảdng đxến lúc này mới thở phào một cái.

Dương Phụng ân cầYln nhìn T HoảdOwng, trầXm giọng hỏi: "Công Minh, có vic gì hay không?"

T HoảsWlng đDynanng dy chắlcMp tay nghiêm mt nói: "Đa tạfW đxwDHi nhân quan tâm. Mạdxt tướng không sao".

Trương Tểd thấTDy thanh thế của Tám trăm lưu khấdu như thế thì trong bụng đBlXã có ý muốn lui binh. Hắfcn th dò xét hỏi Dương Phụng: "Dương đXxi nhân, sĩMYA khí quân Mã Dược đBlXang thịWdDnh, quân ta khó có thểK ngăn cảDQn, thủ hạcfn của hắcn lạbi dũng mãnh, không ngườXi nào đxtBDch lạTDi, vội vàng cũng khó thành vic, chi bằYlng dn quân quay v?"

Dương Phụng cau mày không vui nói: "Trương đanngi nhân sao lạni nói lờBlXi ấlry? Ta và ngươi đBlXu là thầcfnn t ĐtBDi Hán. Ăn lộc vua thì phảwDHi làm vic cho vua. Hôm nay thiên t gp nạwDHn, há có thểyZ bó tay bàng quan ? Làm thân thầann t sao có thểXA như vy đJJJược, sau này ông đngng nhắYlc lạsWli chuyn này nữdzka."

Trương TểAw thầngn sắmXc khó x min cưỡng cườfci nói: "Nói đfWùa, đmXây chỉlcM là nói đHdùa thôi, Dương đdOwwDHi nhân chớ cho là tht"

...

"Giết ~ "

"Ngao ô ~~ "

Bùi Nguyên Thiu hét lớn một tiếng, trườsWlng đBlXao trong tay chỉng v phía trước, giống như bầdy sói chờdOw đxợi con mồi. Khinh kỵ của lưu khấfcu ở trên sườtBDn núi thoáng chốc gào thét xông xuống, tiếng vó sắDynt cuồng loạDfyn đHdHdp lên mt đxKt khô ráo, cuốn lên bụi đAwjVdt cuồn cuộn, bụi đYlAt bay đOndFvy trờbi, khinh kỵ lưu khấfWu t bốn phương tám hướng nhằDfym quan quân trên quan đmHdo cuốn tới.