Trang chủ / Tiên Hiệp / Độc Bộ Thiên Hạ / Chương 186 : Lạt thủ tồi hoa

Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 186 : Lạt thủ tồi hoa




Độc Bộ Thiên HạOd
Tác giảKsJ: Thạqch Trư

Chương 186: LạKtt thủ tồi hoa

Nhóm dịNfch: Mr5800
Nguồn: Mê Truyn







Thiết Huyết Chiến Kỳ nng n vô cùng, Phương ThầqSmn ôm lấHUiy cũng cố hết sứHUic rồi. LoạFi vu bảwyo đNfJXci hình này bình thườsjJng đATu là lấby chân nguyên tế khởi giữiVa không trung, đXPón gió mà phát triểhihn, giống như Dip Húc ôm trên tay, dùng sứqfc đbp ngườDOi, thc ra ít ỏi không có mấwyy.

ĐKsJi kỳ này là vu bảHUio cấLohp trấLohn giáo?” Chu Thế Văn th thúc dục thiết huyết chiến kỳ, chiến kỳ va mới bay lên không trung, lin cắQLAn nuốt sạOch tu vi của hắmDn, trong lòng không khỏi hoảmDng sợ.

LấFy thc lc của hắTn, căn bảhXmn đSNng mơ tưởng có thểwy tế khởi phát huy ra uy lc của thiết huyết chiến kỳ đOdược. Thm chí còn không bằiVng ôm lấmDy nó mà đTp ngườSNi.

Phương ThầiVn lúc này tu vi min cưỡng có thểXT tế khởi đNfược thiết huyết chiến kỳ, nhưng cũng không thểSN hoàn toàn phát huy đmDược uy lc của nó. Sau khi tế khởi vài lầXOsn thì tu vi cũng bịcOX hút sạqfch.

Dù sao đXPây cũng là vu bảTo cấNfp trấiVn giáo của cườdng giảXT Nguyên Đan kỳ tế luyn, uy lc hùng mạWnh, tiêu hao cũng cc kỳ kinh ngườqfi.

Chu Thế Văn lấJXcy ra một quyểjFn kinh thư, đhihưa cho Dip Húc nói: “Thiếu BảKsJo, trong cấKtt chứhiha của Mục Thiết Sơn có một quyểhXmn BấNt NhạSNc Thiên Âm Bảsqo QuyểRQwn, nói v âm sát thut âm phạmft, loạNi đOồ vt này, ta cầjFm cũng vô dụng, ngươi lấAKwy đowui.”

Dip Húc nao nao, BấHUit NhạKsJc Thiên Âm BảJbo Quyểfn hn là kinh đKsJiểOn của Thiên Âm tông. ChắXTc là sau khi Mục Thiết Sơn giết chết Tiêu TrườDOng Thanh lấiFKy đAKwược của hắfn.

BảTn lĩRQwnh của Tiêu Trườqng Thanh tht ra cũng cc kỳ kinh ngườLohi, âm phạdt âm sát, một môn vu pháp thiên biến vạfn hóa. Thm chí có thểKt bắWt chước hết thảFy vu pháp của thế gian. Trong đDOó Kim Chung Thp NhịSN Biên chính là một loạNi vu pháp trấwUn áp cc kỳ mạwHXnh.

Đáng tiếc Tiêu Trườhihng Thanh cũng không có tu luyn BấKtt Nhạhihc Thiên Âm BảiFKo Quyểbn tới cảmDnh giới cao thâm. Nếu không cho dù là Dip Húc cũng phảdi tránh né.

Tuy nhiên, Dip Húc đKsJúng là dốt đqfc cán mai v âm lut, hơn nữXTa hắdn đFã học Thanh Giao Cu Kích. Thm chí còn đqSmUUt đXOsược vu pháp tuyt thế bí truyn của Trung Châu HạAKw gia, Cu ĐWnh Vu Hoàng Quyết, ngay cảoW Cu ĐFSqnh Vu Hoàng Quyết này hắhXmn cũng không rảWnh mà tu luyn, đRQwng nói tới Thiên Âm BảXTo quyểJXcn?”

ĐXOsi ca Dip TầmDn lạSAoi không giống ta, hắoWn tinh thông âm lut, cầjFm kỳ thư họa không thứXqN gì không giỏi. Cuốn BấjFt NhạTc Thiên Âm BảhXmo QuyểRQwn này không bằsjJng đjFưa cho hắLohn.”

Dip Húc thu hồi lạTi kinh thư, lp tứwUc đAKwi tới một gốc cây cổ thụ, bẻ gãy một nhánh cây.

Nhánh cây này sau khi bẻ gãy cũng không có biến mấbt, gốc đJbqi thụ kia cũng không có sinh trưởng thêm cành mới ngay lp tứmfc.

“QuảuU thế, thung lũng này hn là một tòa đcOXwyi trn, cây cối nơi này đqu là thủ thut che mắTt mà thôi. Mà linh mạoWch trên bạDOch ngọc điVài chính là trung tâm duy trì trn pháp. Ta thu đXqNi bạfch ngọc đLohài, trn pháp bịRQw phá, đKtqSmi trn lin không thểXT duy trì điFKược.”

“Thiếu BảWo, chúng ta đWi tới thung lũng khác cũng thấjFy đATược loạAKwi bạdch ngọc đmDài này, trong ngọc đOdài cũng phong ấmDn một đRQwiu linh mạJbch.” Chu Thế Văn mở ming nói.

Phương ThầsjJn cũng gt đOdHUiu: “Không sai, tuy nhiên nhữiFKng ngọc đQLAài khác có cấTm chế lợi hạTi, lấQLAy thc lc của chúng ta, không có cách nào thu đbi. Tuy nhiên hin giờSN có vài phầoWn nắjFm chắjFc rồi, có thểhXm phá vỡ cấXOsm chế, thu đqSmi linh mạsqch.

“Chúng ta ở nơi nào cũng không phát hin ra bấWt cứqSm bảqfo vt gì, khắcOXp núi toàn là cây cối, đKtJXca phương khác hn cũng thế.”

Dip Húc trong lòng không khỏi hoảAKwng sợ, phiến dãy núi này ước chng có vài trăm cái thung lũng. Như vy chng phảuUi nói nơi này có mấFy trăm đRQwiu linh mạFSqch sao?

Phảmfi biết rằbng, Bách Hoa Cung, Ngũ Độc giáo hay các giáo phái giống như vy, tuy nhiên chỉoWđwyược gầuUn 100 đXOsiu linh mạwych. NhữuUng linh mạmfch này duy trì vn chuyểATn của một môn phái phi thườKKRng trọng yếu.

Vu sĩuU sau khi tiến vào tam chân cảXqNnh, da vào thái dương nguyên khí tu luyn, tốc đqộ tiến cảJbnh vô cùng chm rãi. ChỉKt có hấmDp thu linh khí mới có thểcOX cho tu vi tiến nhanh đAKwược. BấTt kểwU đTối với vu sĩmf môn phái nào đqu vô cùng trọng yếu.

Mà nơi đjFây không ngờNf có mấHUiy trăm đNfiu linh mạKtch, toàn bộ bịiV ngườwUi phong ấUUn trên đOdbu bạOdch ngọc đLohài.Tht đXTúng là rấSNt khủng bố đmDi.

Dip Húc có thểXT đqfoán đHUiược, nơi đUUây tuyt đLohối sắAKwp biến thành chiến trườOdng rồi. Tấqft cảf các thế lc t hoang mạSAoc hay các thế lc khắHUip nơi đJXci lịowuch lãm, chỉKt sợ sẽ liên tục chạTy tới nối lin không dứRQwt.

“Ngườsqi kiến tạHUio lên phiến dãy núi này, phong ấUUn mấfy trăm đWiu linh mạqfch rốt cuộc là muốn làm cái gì?”

Dip Húc ngẩOng đXOsqSmu nhìn chung quanh, đATám núi mênh mông, như thơ như họa, trong lòng không khỏi nghi hoc vạXPn phầXTn.

Phiến dãy núi thầJXcn bí đSNột nhiên xuấiVt hin này, tuyt đSAoối không phảwUi là vu hồn giới, mà t thành một giới, là không gian khác.

Dip Húc ánh mắuUt lóe ra: “Hin giờNf ngườHUii còn không nhiu, chúng ta tốt nhấowut đXPi chung quanh cướp đcOXoạuUt. Nếu không nơi điVây vu sĩW tiến tới ngày càng nhiu hơn. Đến lúc đKtó sẽ có một hồi ác chiến. Chu huynh, Phương huynh, chúng ta phân nhau hành đsjJộng, các ngươi hai ngườsjJi một đJXcội, cướp đHUioạOdt càng nhiu càng tốt.

Chu Thế Văn và Phương ThầNn hai mắqSmt tỏa sáng, linh mạwHXch không chỉqSm căn cơ của một môn phái, điVồng thờNi cũng là căn cơ của vu sĩuU, đwHXây tuyt đsqối là món tin phi nghĩqa của bọn họ.

“Thiếu BảOo kẻ thù ngươi nhiu, phảHUii cẩjFn thn một chút.”
nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m
Hai ngườJbi dn dò hắfn mấHUiy câu lp tứmfc rờqfi khỏi.

Dip Húc đKKRi thng tới thung lũng kế tiếp, trong phiến dãy núi này có không biết bao nhiêu cao thủ thám hiểUUm xâm nhp, căn bảSNn không thểwHX bay lên trên không. Nếu không bịRQw ngườJbi khác đhXmánh lén, bởi vy Dip Húc chân dm kim tàm, xẹt qua bên dưới tầJXcng thấXTp, tốc đTộ cũng không chm.

Tới thung lũng kế tiếp, lp tứuUc hàn khí vô biên vô hạSNn xâm nhp tới, cho dù là tu vi của hắcOXn cũng không khỏi rùng mình mấowuy cái.

HắAKwn thở ra một hơi, dòng khí va mới rờuUi khỏi bên ming, lp tứKsJc biến thành băng rơi xuống đmDRQwt.

Phiến thung lung này khác với phiến thung lũng kia, trắXPng như tuyết, hàn khí bứKsJc ngườowui. HắiVn ngẩwyng đuUiVu lên nhìn lạDOi, chỉSAo thấsqy một vòng tròn lit dương khá lớn, sóng nhit cuồn cuộn, phân bit rõ ràng nơi đHUiây.

Dip Húc biết, đDOây là tác dụng của tn pháp, không chế thờhihi tiết biến hóa. ChỉQLA cầNn thu đoWi linh mạDOch trong thung lũng, trạSNm pháp t nhiên sẽ bịUU phá, thung lũng sẽ giống với bên ngoài.

HắXqNn dán mt vào tuyết mà bay nhanh qua, đqfột nhiên thấSNy thờNi tiết trong thung lũng này ấowum lạNfi, tuyết hòa tan tạmfo thành nhữRQwng vũng nước lớn.

“Xem ra đSAoã có ngườLohi tới trước ta một bước, thu đXOsi linh mạfch nơi này rồi.”

HắiVn đWang đTXPnh chạSNy tới thung lũng khác, chỉowu thấby một vu sĩmf ma đFATo thân hình gầqfy yếu t trong cốc bay ra. Trên đwUiVnh đOowuu hắqfn là bốn tầqfng ngọc lâu, trong ngọc lâu tng đhihoWo ma khí buông xuống, giống như rắwUn đfộc quấOdn thân vy. Nó xoay quanh thân thểoW của hắwUn, khí thế cc kỳ mạJbnh mẽ.

Tu vi ngườwHXi này tuy rằTng không có đATmft tới Hỗn nguyên kỳ, nhưng khí thế rấXOst mạSNnh hiểAKwn nhiên cũng là một hung nhân ma đqfhXmo, giết ngườQLAi vô tình.

“HắXqNn chính là ngườJXci thu đDOi linh mạXqNch kia sao?”

Dip Húc trong lòng va đfộng, tính toán truy đhihuổi qua, cá lớn nuốt cá bé. Trong hoang đKsJUUi mạmDc này có quy lut đSNã đJXcược công nhn, mỗi ngày sẽ có chuyn giết ngườWi đLohoạcOXt bảKto này xảmDy ra, mỗi này đwyu là vụ lớn.

Linh mạUUch có tính chấXqNt trọng yếu, không cầwHXn phảXPi nói thì vu sĩKsJ khác cũng biết, nói cc kỳ trọng yếu cũng đbúng, nhưng với Dip Húc mà nói nó cũng không quá quan trọng.

Ngọc lâu của hắjFn tăng trưởng thành Long Độ PhạTm Biến Lâu. Mỗi lầKsJn nâng cao phẩKsJm cấqp đuUu cầSAon dùng số lượng linh khí rấdt lớn. HắAKwn cưới đAToạowut nhiu linh mạiVch đFSqb nuôi cho ngọc lâu trưởng thành.
xem tạqi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
Dip Húc va mới đqfi một bước bước, đKsJột nhiên thấQLAy dưới bầcOXu trờuUi trong xanh này xuấKsJt hin ra một vòng trăng sáng. Bên trong nó một tòa bảUUo tháp bốn tầsjJng lơ lng, lơ lng trên đTTnh đLohSNu vu sĩNf kia.

Răng rắhXmc! một đNfKto thiểTm đKtin lao t trong bảRQwo giáp bay ra, bổ thng vào đmDFnh đJXcmDu của vu sĩT kia, lp tứqc đTem vu sĩXT này phá thành tám mảLohnh nhỏ đjFu nhau.

LạRQwi là một đhihhiho thiểOdm đJXcin bổ xuống, làm cho hắLohn bịoW cháy xém, không t chủ đLohược mà rơi t trên không xuống.

“VịN sư huynh này, ngươi thay tiểNu muội mở ra cấiVm chết trên ngọc đfài, tiểFu muội cảmfm ơn!” một thiếu nữiV mắwyt sáng răng trắowung tinh đXTột nhiên cườSAoi cườOi hin lên không trung, cườFi khanh khách không nói gì.

Thiếu nữXqN này hiểhXmn nhiên là vu sĩsjJ chính đjFXPo, tuy nhiên xuống tay cc kỳ sắTc bén, linh hoạcOXt, lòng lang dạsjJ sói. Tng đKtHUio lôi đTin bổ xuoogs vu sĩJb thân hình gầowuy yếu kia. Trong chớp mắATt đQLAã đSAoã bỏ ngườFi vu sĩqSm ma đXPAKwo kia biến thành một cục đsqồng cháy sém, chết hết sứNc bi thảwUm.

Kỳ thc thc lc của hắXOsn và ngườXPi thiếu nữKKR này là tương điVương nhau. Nếu ngay t đfsqu đowuối đqffch, thủ thắsqng cũng không biết nhưng cũng không bịXqN loạSNi nhanh tới như vy.

Tuy nhiên, hắDOn bịd ngườwUi thiếu nữXqN này đFánh lén kích thứowu nhấUUt phá vỡ ma khí hộ thân, không có một thân vu bảTo và thủ đhXmoạqSmn, đNu không thểowu s dụng, lúc này mới d dàng chết đATi.

Ngọc lâu bốn tầowung của hắOn bịF phân giảHUii, tòa bạSAoch ngọc đAKwaià kia bịSN hắDOn luyn chế thành vu bảwUo, cc cc khổ khổ sưu tầXqNm tài liu hết thảwHXy đFu rơi rụng xuống.

“Hi hi đFánh lén vu sĩwy ma đXPKsJo tht s là cách phát tài tốt nhấOt. Tên này ngu xuẩbn, cc khổ phá vỡ cấwym chế của bạTch ngọc đqfài còn không phảqfi tin nghi cho Mai Vô Tà ta sao? Tính cảQLA đHUiiu linh mạUUch này, hin giờKsJ ta đTã có ba đqfiu linh mạqfch rồi.”

Thiếu nữowu kia ngón tay nâng má, cườXTi hì hì nói, vẻ mt băng tuyết đsqáng yêu, nhưng thc tế lòng lang dạQLA sói, xuống tay âm đwHXộc.

Nàng nhìn xuống, tính toán thu hết thảsqy bảmDo vy của vu sĩAT gầRQwy yếu kia. Chính lúc này đJXcột nhiên một thanh âm hùng hu t phía sau lưng nàng truyn tới, cườmDi nói: “Tiểqu muội muội, bảNfo tháp của ngươi đoWã có hai đwHXiu linh mạXqNch rồi sao?”

Mai Vô Tà sợ tới mứKtc lông gáy dng thng lên, vội vàng tế khởi bốn tầbng chu thiên bảXOso tháp, buông xuống chân nguyên bảSAoo v quanh thân. Cùng lúc đsqó, trong hạcOXo nguyt trên đoWuUnh đKtoWu nàng, lôi quang như nước, phun ra khắAKwp nơi.

Vô số đLohsjJo lôi quang, giống như kiếm sắXqNc cắOt qua, làm cho không gian mấKsJy trăm mét phía sau nàng biến thành một mảOnh lôi trì, nơi nơi đowuu là lôi quang sắHUic bén vô ngầmDn.

Đây là Ngũ Lôi Chính Pháp của nàng, ở trong chính đOqfo cũng có uy danh khá lớn, lấKKRy công kích sắqSmc bén mà nổi danh.

Mai Vô Tà rấHUit tin tưởng, ngườOi đqSmột nhiên xuấTt hin phía sau nàng tuyt đhihối bịO Ngũ Lôi Chính Pháp đDOánh thành nhiu mảXTnh.

“Dám cùng tỷ tỷ chơi âm chiêu, lúc tỷ chơi xấXqNu, chỉXP sợ ngươi còn không có sinh ra…”

Mai Vô Tà cườowui khanh khách nói, quay đTuUu lạFi nhìn coi. Nụ cườOi trên mt nàng lp tứXOsc cứJbng ngắXPc lạuUi, chỉFSq thấHUiy phía sau rỗng tuếch không một bóng ngườAKwi.

Một đhihmfu nguyên khí giao long chm rãi xuấXOst hin cách nàng không xa, đhXmmDu ác giao này mở ming ra nói ngôn ngữN của ngườwyi, cườjFi ha hảW nói: “TiểLohu muội muội, ngươi tâm đXTXqNa ác đAKwộc như vy, chỉHUi sợ tương lai không đNược tốt nha.”

“Sai rồi.”

LạuUi một huyết giao chm rãi ngưng tụ thành hình bên cạATnh nàng, ming hé lớn ồm ồm nói: “Nàng căn bảXOsn không thểKt sống tới lúc lp gia đqình.”

Bá! Bá! Bá!

Mấhihy trăm đoWKtu huyết giao tht lớn đcOXột nhiên xuấXTt hin, bao vây Mai Vô Tà vào trong. Thm chí ngay cảHUi không trung cũng có huyết ác giao bay lượn chung quanh. NhữATng đowuqSmu ác giao này bay qua bay lạSNi, sát khí vô cùng nồng đhihm, khiến cho nàng cảiFKm thấSAoy như rơi vào trong ao máu, khó có thểXP thở dốc đSAoược.

Tình hình khủng bố này làm cho ngườuUi ta không rét mà run.

ĐWi ca ca, ngươi thc s muốn giết nhân gia sao?” Mai Vô Tà khổ sở đhXmáng thương, nhấUUp nháy mắOt, nước chảTy như mưa. Nàng biết, nhữsjJng nguyên khí giao long này sở dĩXP có thểuU nói chuyn đNược, đJbơn giảuUn là có ngườoWi đhihiu khiểKKRn.

RầOm!

MấiVy trăm đAKwcOXu giao long ầXTm ầwym điVp xuống, trong chớp mắSNt đqfã bao phủ lấby nàng!

“TiểOu t thối, một tiểiVu vu sĩXT ngay cảKsJ chân nguyên cũng chưa luyn thành, không ngờHUi dám đXPhXmu với tỷ tỷ!” Mai Vô Tà lôi quang quanh thân bùng nổ, phóng lên cao, phá vỡ vô số huyết giao, lớn tiếng quát.

Dip Húc trong tay cầbm Bàn Long Kim Trượng, nhìn nàng vọt tới bên mình, không thèm lên tiếng cầqfm lấOy trượng nn xuống thng vào trán của thiếu nữsq.

“Xem ra, ta có bốn đjFiu linh mạAKwch rồi…” Dip Húc thu trượng khẽ cườwHXi nói.

  • Gửi lúc 20:05 Ngày 11/07/2014

    vinhmap102

    post thiếu trang tùm lum, post mà k chiu chỉnh sửa j hết để y nguyên, coi bực vãi ...

  • Gửi lúc 22:36 Ngày 04/07/2014

    vinhmap102

    chương 196 đưa conver zo mà kêu là dịch pó tay lun @@, truyện hay mà dịch cứ như conver vậy ...

  • Gửi lúc 20:38 Ngày 09/02/2014

    nguoihammo

    Oh chyen doa koa hay ko ban mh chu xem hjhj

  • Gửi lúc 20:15 Ngày 09/02/2014

    thichdoctruyen

    thank bạn nguoihammo đã gợi ý ! mình tìm thấy rồi truyện bất hủ thần vương bạn à !

  • Gửi lúc 20:09 Ngày 08/02/2014

    nguoihammo

    Than vuong toa an doa ban