Trang chủ / Tiên Hiệp / Độc Bộ Thiên Hạ / Chương 186 : Lạt thủ tồi hoa

[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 186 : Lạt thủ tồi hoa




Độc Bộ Thiên HạctT
Tác giảXr: ThạTwdch Trư

Chương 186: Lạvlnt thủ tồi hoa

Nhóm dịihqch: Mr5800
Nguồn: Mê Truyn







Thiết Huyết Chiến Kỳ nng n vô cùng, Phương ThầJFn ôm lấjMy cũng cố hết sứGHOc rồi. Loạni vu bảTwdo đxaOjti hình này bình thườvlnng đyu là lấbay chân nguyên tế khởi giữTwda không trung, đhón gió mà phát triểEyn, giống như Dip Húc ôm trên tay, dùng sứPmSc đJFp ngườctTi, thc ra ít ỏi không có mấOjty.

Đnwi kỳ này là vu bảEEto cấfhp trấYn giáo?” Chu Thế Văn th thúc dục thiết huyết chiến kỳ, chiến kỳ va mới bay lên không trung, lin cắlbn nuốt sạlbch tu vi của hắEEtn, trong lòng không khỏi hoảoLng sợ.

LấHy thc lc của hắtGcn, căn bảSirn đbnvng mơ tưởng có thểjM tế khởi phát huy ra uy lc của thiết huyết chiến kỳ đSirược. Thm chí còn không bằoLng ôm lấTwdy nó mà đGp ngườvlni.

Phương ThầEEtn lúc này tu vi min cưỡng có thểtw tế khởi đmxxược thiết huyết chiến kỳ, nhưng cũng không thểxa hoàn toàn phát huy đEyược uy lc của nó. Sau khi tế khởi vài lầmxxn thì tu vi cũng bịwh hút sạhch.

Dù sao đnây cũng là vu bảPmSo cấHhvp trấyn giáo của cườrng giảdP Nguyên Đan kỳ tế luyn, uy lc hùng mạhnh, tiêu hao cũng cc kỳ kinh ngườdPi.

Chu Thế Văn lấNYy ra một quyểtGcn kinh thư, đNYưa cho Dip Húc nói: “Thiếu BảPmSo, trong cấat chứhbSa của Mục Thiết Sơn có một quyểJFn BấqHt NhạtgJc Thiên Âm Bảlbo QuyểNYn, nói v âm sát thut âm phạGHOt, loạwhi đlbồ vt này, ta cầPmSm cũng vô dụng, ngươi lấmxxy đqHi.”

Dip Húc nao nao, Bấxat NhạvNYc Thiên Âm BảxPo Quyểwhn hn là kinh đhbSiểvNYn của Thiên Âm tông. Chắnc là sau khi Mục Thiết Sơn giết chết Tiêu TrườPng Thanh lấXry đXrược của hắHn.

Bảban lĩSirnh của Tiêu TrườJFng Thanh tht ra cũng cc kỳ kinh ngườnwi, âm phạxPt âm sát, một môn vu pháp thiên biến vạSdn hóa. Thm chí có thểgr bắHt chước hết thảlby vu pháp của thế gian. Trong đxaó Kim Chung Thp NhịrXo Biên chính là một loạSiri vu pháp trấdbPn áp cc kỳ mạXrnh.

Đáng tiếc Tiêu TrườOjtng Thanh cũng không có tu luyn BấYt Nhạtwc Thiên Âm BảLo Quyểlbn tới cảctTnh giới cao thâm. Nếu không cho dù là Dip Húc cũng phảxai tránh né.

Tuy nhiên, Dip Húc đEyúng là dốt đyc cán mai v âm lut, hơn nữxPa hắhbSn đxPã học Thanh Giao Cu Kích. Thm chí còn đhbSbat đXrược vu pháp tuyt thế bí truyn của Trung Châu HạctT gia, Cu ĐHhvnh Vu Hoàng Quyết, ngay cảmxx Cu ĐHnh Vu Hoàng Quyết này hắHdHn cũng không rảGHOnh mà tu luyn, đgrng nói tới Thiên Âm BảoLo quyểTwdn?”

Đbai ca Dip TầGHOn lạXri không giống ta, hắOjtn tinh thông âm lut, cầOjtm kỳ thư họa không thứEy gì không giỏi. Cuốn Bấmxxt NhạEyc Thiên Âm Bảao QuyểTwdn này không bằqHng đfhưa cho hắyn.”

Dip Húc thu hồi lạOjti kinh thư, lp tứvNYc đtwi tới một gốc cây cổ thụ, bẻ gãy một nhánh cây.

Nhánh cây này sau khi bẻ gãy cũng không có biến mấfht, gốc đpnni thụ kia cũng không có sinh trưởng thêm cành mới ngay lp tứHhvc.

“QuảdP thế, thung lũng này hn là một tòa đXrlbi trn, cây cối nơi này đvNYu là thủ thut che mắPt mà thôi. Mà linh mạGHOch trên bạJFch ngọc đfhài chính là trung tâm duy trì trn pháp. Ta thu đni bạnch ngọc đpnài, trn pháp bịh phá, đytGci trn lin không thểnw duy trì đPmSược.”

“Thiếu BảGo, chúng ta đdbPi tới thung lũng khác cũng thấHdHy đmxxược loạpni bạPmSch ngọc đnwài này, trong ngọc đEyài cũng phong ấGHOn một đqHiu linh mạEEtch.” Chu Thế Văn mở ming nói.

Phương ThầrXon cũng gt đGmxxu: “Không sai, tuy nhiên nhữHhvng ngọc đtgJài khác có cấbam chế lợi hạwhi, lấYy thc lc của chúng ta, không có cách nào thu đYi. Tuy nhiên hin giờG có vài phầmxxn nắSdm chắxPc rồi, có thểctT phá vỡ cấbnvm chế, thu đwhi linh mạHch.

“Chúng ta ở nơi nào cũng không phát hin ra bấjMt cứjM bảxPo vt gì, khắoLp núi toàn là cây cối, đctTgra phương khác hn cũng thế.”

Dip Húc trong lòng không khỏi hoảvlnng sợ, phiến dãy núi này ước chng có vài trăm cái thung lũng. Như vy chng phảpni nói nơi này có mấmxxy trăm đihqiu linh mạnEpch sao?

Phảai biết rằYng, Bách Hoa Cung, Ngũ Độc giáo hay các giáo phái giống như vy, tuy nhiên chỉbađHdHược gầLn 100 đHhviu linh mạHdHch. Nhữvlnng linh mạlbch này duy trì vn chuyểfhn của một môn phái phi thườTwdng trọng yếu.

Vu sĩtGc sau khi tiến vào tam chân cảXrnh, da vào thái dương nguyên khí tu luyn, tốc đvNYộ tiến cảYGnh vô cùng chm rãi. ChỉrXo có hấbnvp thu linh khí mới có thểH cho tu vi tiến nhanh đjMược. Bấbnvt kểvln đrối với vu sĩa môn phái nào đpnu vô cùng trọng yếu.

Mà nơi đrXoây không ngờH có mấhbSy trăm đhbSiu linh mạnwch, toàn bộ bịOjt ngườyi phong ấEyn trên đybau bạHch ngọc đnài.Tht đYúng là rấxat khủng bố đai.

Dip Húc có thểY đtGcoán đJFược, nơi đxPây tuyt đvNYối sắvNYp biến thành chiến trườLng rồi. TấXrt cảnw các thế lc t hoang mạqHc hay các thế lc khắfhp nơi đSdi lịXrch lãm, chỉihq sợ sẽ liên tục chạPmSy tới nối lin không dứHdHt.

“Ngườhi kiến tạro lên phiến dãy núi này, phong ấdPn mấqHy trăm đYiu linh mạfhch rốt cuộc là muốn làm cái gì?”

Dip Húc ngẩPmSng đHdHxPu nhìn chung quanh, đLám núi mênh mông, như thơ như họa, trong lòng không khỏi nghi hoc vạyn phầxan.

Phiến dãy núi thầrn bí đHdHột nhiên xuấSirt hin này, tuyt đGối không phảSiri là vu hồn giới, mà t thành một giới, là không gian khác.

Dip Húc ánh mắctTt lóe ra: “Hin giờba ngườEyi còn không nhiu, chúng ta tốt nhấnEpt đxai chung quanh cướp đroạjMt. Nếu không nơi đnây vu sĩY tiến tới ngày càng nhiu hơn. Đến lúc đbaó sẽ có một hồi ác chiến. Chu huynh, Phương huynh, chúng ta phân nhau hành đXrộng, các ngươi hai ngườoLi một đSdội, cướp đSdoạwht càng nhiu càng tốt.

Chu Thế Văn và Phương Thầvlnn hai mắbat tỏa sáng, linh mạtgJch không chỉtw căn cơ của một môn phái, đOjtồng thờyi cũng là căn cơ của vu sĩjM, đhbSây tuyt đbaối là món tin phi nghĩoLa của bọn họ.

“Thiếu Bảnwo kẻ thù ngươi nhiu, phảwhi cẩtgJn thn một chút.”

Hai ngườxPi dn dò hắban mấjMy câu lp tứhc rờHdHi khỏi.

Dip Húc đlbi thng tới thung lũng kế tiếp, trong phiến dãy núi này có không biết bao nhiêu cao thủ thám hiểqHm xâm nhp, căn bảqHn không thểwh bay lên trên không. Nếu không bịGHO ngườjMi khác đnEpánh lén, bởi vy Dip Húc chân dm kim tàm, xẹt qua bên dưới tầrXong thấfhp, tốc đmxxộ cũng không chm.

Tới thung lũng kế tiếp, lp tứnc hàn khí vô biên vô hạpnn xâm nhp tới, cho dù là tu vi của hắnwn cũng không khỏi rùng mình mấfhy cái.

HắHn thở ra một hơi, dòng khí va mới rờnEpi khỏi bên ming, lp tứhbSc biến thành băng rơi xuống đrXoYGt.

Phiến thung lung này khác với phiến thung lũng kia, trắtGcng như tuyết, hàn khí bứoLc ngườHi. HắrXon ngẩoLng đoLvNYu lên nhìn lạSiri, chỉJF thấdbPy một vòng tròn lit dương khá lớn, sóng nhit cuồn cuộn, phân bit rõ ràng nơi đyây. nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m

Dip Húc biết, đvNYây là tác dụng của tn pháp, không chế thờwhi tiết biến hóa. ChỉxP cầpnn thu đpni linh mạGHOch trong thung lũng, trạHdHm pháp t nhiên sẽ bịy phá, thung lũng sẽ giống với bên ngoài.

HắLn dán mt vào tuyết mà bay nhanh qua, đvNYột nhiên thấYy thờtGci tiết trong thung lũng này ấgrm lạGi, tuyết hòa tan tạYGo thành nhữpnng vũng nước lớn.

“Xem ra đtgJã có ngườfhi tới trước ta một bước, thu đJFi linh mạjMch nơi này rồi.”

HắXrn đSirang đtGcdbPnh chạHy tới thung lũng khác, chỉmxx thấYGy một vu sĩgr ma đnro thân hình gầyy yếu t trong cốc bay ra. Trên đEEtSirnh đtGcGHOu hắxPn là bốn tầnng ngọc lâu, trong ngọc lâu tng đtgJdPo ma khí buông xuống, giống như rắgrn đYộc quấHdHn thân vy. Nó xoay quanh thân thểtgJ của hắan, khí thế cc kỳ mạihqnh mẽ.

Tu vi ngườctTi này tuy rằXrng không có đdPht tới Hỗn nguyên kỳ, nhưng khí thế rấfht mạtwnh hiểTwdn nhiên cũng là một hung nhân ma đtwEyo, giết ngườTwdi vô tình.

“HắYGn chính là ngườmxxi thu đxai linh mạtgJch kia sao?”

Dip Húc trong lòng va đtwộng, tính toán truy đauổi qua, cá lớn nuốt cá bé. Trong hoang đahbSi mạnwc này có quy lut đctTã đnEpược công nhn, mỗi ngày sẽ có chuyn giết ngườjMi đtgJoạht bảrXoo này xảYGy ra, mỗi này đGu là vụ lớn.

Linh mạdPch có tính chấnEpt trọng yếu, không cầlbn phảxai nói thì vu sĩlb khác cũng biết, nói cc kỳ trọng yếu cũng đNYúng, nhưng với Dip Húc mà nói nó cũng không quá quan trọng.

Ngọc lâu của hắTwdn tăng trưởng thành Long Độ Phạbnvm Biến Lâu. Mỗi lầlbn nâng cao phẩmxxm cấqHp đjMu cầgrn dùng số lượng linh khí rấdPt lớn. HắoLn cưới đyoạjMt nhiu linh mạihqch đGHOr nuôi cho ngọc lâu trưởng thành.

Dip Húc va mới đHi một bước bước, đfhột nhiên thấwhy dưới bầHhvu trờlbi trong xanh này xuấihqt hin ra một vòng trăng sáng. Bên trong nó một tòa bảqHo tháp bốn tầtwng lơ lng, lơ lng trên đytgJnh đmxxhbSu vu sĩn kia.
truyn đJFược lấlby t website tung hoanh
Răng rắhbSc! một đqHXro thiểbam đtwin lao t trong bảctTo giáp bay ra, bổ thng vào đxavNYnh đyHdHu của vu sĩSd kia, lp tứdbPc đYem vu sĩwh này phá thành tám mảnnh nhỏ đpnu nhau.

Lạhi là một đrYo thiểXrm đrXoin bổ xuống, làm cho hắHhvn bịtGc cháy xém, không t chủ đjMược mà rơi t trên không xuống.

“VịNY sư huynh này, ngươi thay tiểihqu muội mở ra cấHdHm chết trên ngọc đrXoài, tiểSiru muội cảHdHm ơn!” một thiếu nữPmS mắlbt sáng răng trắEyng tinh đhbSột nhiên cườmxxi cườlbi hin lên không trung, cườHdHi khanh khách không nói gì.

Thiếu nữYG này hiểYn nhiên là vu sĩPmS chính đLmxxo, tuy nhiên xuống tay cc kỳ sắPmSc bén, linh hoạnt, lòng lang dạNY sói. Tng đydbPo lôi đgrin bổ xuoogs vu sĩEy thân hình gầXry yếu kia. Trong chớp mắmxxt đxPã đdbPã bỏ ngườHi vu sĩihq ma đXrtGco kia biến thành một cục đbaồng cháy sém, chết hết sứxPc bi thảwhm.

Kỳ thc thc lc của hắtGcn và ngườOjti thiếu nữvNY này là tương đtGcương nhau. Nếu ngay t đgrfhu đvlnối đtgJPch, thủ thắhbSng cũng không biết nhưng cũng không bịHdH loạdbPi nhanh tới như vy.

Tuy nhiên, hắan bịdbP ngườjMi thiếu nữoL này đJFánh lén kích thứY nhấYGt phá vỡ ma khí hộ thân, không có một thân vu bảGHOo và thủ đctToạdPn, đtwu không thểH s dụng, lúc này mới d dàng chết đlbi.

Ngọc lâu bốn tầvNYng của hắHhvn bịL phân giảvNYi, tòa bạlbch ngọc đxaaià kia bịvNY hắvlnn luyn chế thành vu bảho, cc cc khổ khổ sưu tầEym tài liu hết thảhbSy đbau rơi rụng xuống.

“Hi hi đwhánh lén vu sĩYG ma đGHObao tht s là cách phát tài tốt nhấht. Tên này ngu xuẩtGcn, cc khổ phá vỡ cấam chế của bạEEtch ngọc đLài còn không phảihqi tin nghi cho Mai Vô Tà ta sao? Tính cảXr đrXoiu linh mạYGch này, hin giờhbS ta đtwã có ba đxPiu linh mạctTch rồi.”

Thiếu nữEy kia ngón tay nâng má, cườJFi hì hì nói, vẻ mt băng tuyết đfháng yêu, nhưng thc tế lòng lang dạP sói, xuống tay âm đXrộc.

Nàng nhìn xuống, tính toán thu hết thảctTy bảhbSo vy của vu sĩihq gầdPy yếu kia. Chính lúc này đTwdột nhiên một thanh âm hùng hu t phía sau lưng nàng truyn tới, cườoLi nói: “TiểYGu muội muội, bảtgJo tháp của ngươi đEEtã có hai đqHiu linh mạYGch rồi sao?”

Mai Vô Tà sợ tới mứtwc lông gáy dng thng lên, vội vàng tế khởi bốn tầtGcng chu thiên bảJFo tháp, buông xuống chân nguyên bảnEpo v quanh thân. Cùng lúc đnwó, trong hạYGo nguyt trên đTwdlbnh đLqHu nàng, lôi quang như nước, phun ra khắOjtp nơi.

Vô số đOjttgJo lôi quang, giống như kiếm sắtwc cắctTt qua, làm cho không gian mấfhy trăm mét phía sau nàng biến thành một mảnwnh lôi trì, nơi nơi đihqu là lôi quang sắEyc bén vô ngầban.

Đây là Ngũ Lôi Chính Pháp của nàng, ở trong chính đdPtwo cũng có uy danh khá lớn, lấnwy công kích sắJFc bén mà nổi danh.

Mai Vô Tà rấnwt tin tưởng, ngườXri đpnột nhiên xuấTwdt hin phía sau nàng tuyt đTwdối bịnEp Ngũ Lôi Chính Pháp đGHOánh thành nhiu mảmxxnh.

“Dám cùng tỷ tỷ chơi âm chiêu, lúc tỷ chơi xấxPu, chỉr sợ ngươi còn không có sinh ra…”

Mai Vô Tà cườtgJi khanh khách nói, quay đLnwu lạnwi nhìn coi. Nụ cườnEpi trên mt nàng lp tứnwc cứHng ngắbac lạtgJi, chỉY thấEyy phía sau rỗng tuếch không một bóng ngườSdi.

Một đwhdbPu nguyên khí giao long chm rãi xuấSdt hin cách nàng không xa, đEylbu ác giao này mở ming ra nói ngôn ngữP của ngườqHi, cườbnvi ha hảxP nói: “TiểxPu muội muội, ngươi tâm đtwdbPa ác đjMộc như vy, chỉa sợ tương lai không đHược tốt nha.”

“Sai rồi.”

Lạfhi một huyết giao chm rãi ngưng tụ thành hình bên cạgrnh nàng, ming hé lớn ồm ồm nói: “Nàng căn bảvNYn không thểjM sống tới lúc lp gia đctTình.”

Bá! Bá! Bá!

MấjMy trăm đmxxGu huyết giao tht lớn đPmSột nhiên xuấihqt hin, bao vây Mai Vô Tà vào trong. Thm chí ngay cảjM không trung cũng có huyết ác giao bay lượn chung quanh. Nhữyng đJFYu ác giao này bay qua bay lạEEti, sát khí vô cùng nồng đrXom, khiến cho nàng cảOjtm thấGy như rơi vào trong ao máu, khó có thểhbS thở dốc đyược.

Tình hình khủng bố này làm cho ngườtwi ta không rét mà run.

ĐGi ca ca, ngươi thc s muốn giết nhân gia sao?” Mai Vô Tà khổ sở đpnáng thương, nhấXrp nháy mắrXot, nước chảTwdy như mưa. Nàng biết, nhữdPng nguyên khí giao long này sở dĩSd có thểYG nói chuyn đnwược, đgrơn giảTwdn là có ngườNYi đctTiu khiểOjtn.

RầHm!

MấrXoy trăm đnNYu giao long ầJFm ầdPm đGp xuống, trong chớp mắdPt đtgJã bao phủ lấny nàng!

“Tiểpnu t thối, một tiểfhu vu sĩYG ngay cản chân nguyên cũng chưa luyn thành, không ngờrXo dám đoLjMu với tỷ tỷ!” Mai Vô Tà lôi quang quanh thân bùng nổ, phóng lên cao, phá vỡ vô số huyết giao, lớn tiếng quát.

Dip Húc trong tay cầxPm Bàn Long Kim Trượng, nhìn nàng vọt tới bên mình, không thèm lên tiếng cầdbPm lấnEpy trượng nn xuống thng vào trán của thiếu nữr.

“Xem ra, ta có bốn đXriu linh mạnwch rồi…” Dip Húc thu trượng khẽ cườTwdi nói.

  • Gửi lúc 20:05 Ngày 11/07/2014

    vinhmap102

    post thiếu trang tùm lum, post mà k chiu chỉnh sửa j hết để y nguyên, coi bực vãi ...

  • Gửi lúc 22:36 Ngày 04/07/2014

    vinhmap102

    chương 196 đưa conver zo mà kêu là dịch pó tay lun @@, truyện hay mà dịch cứ như conver vậy ...

  • Gửi lúc 20:38 Ngày 09/02/2014

    nguoihammo

    Oh chyen doa koa hay ko ban mh chu xem hjhj

  • Gửi lúc 20:15 Ngày 09/02/2014

    thichdoctruyen

    thank bạn nguoihammo đã gợi ý ! mình tìm thấy rồi truyện bất hủ thần vương bạn à !

  • Gửi lúc 20:09 Ngày 08/02/2014

    nguoihammo

    Than vuong toa an doa ban