Trang chủ / Tiên Hiệp / Độc Bộ Thiên Hạ / Chương 186 : Lạt thủ tồi hoa

Độc Bộ Thiên Hạ

Chương 186 : Lạt thủ tồi hoa




Độc Bộ Thiên Hạy
Tác giảlM: ThạBach Trư

Chương 186: LạHdet thủ tồi hoa

Nhóm dịmrch: Mr5800
Nguồn: Mê Truyn







Thiết Huyết Chiến Kỳ nng n vô cùng, Phương Thầbn ôm lấyKcy cũng cố hết sứvcc rồi. Loạyi vu bảlho đgJCyKci hình này bình thườgTng đIQmu là lấIQmy chân nguyên tế khởi giữgJCa không trung, đrón gió mà phát triểqTn, giống như Dip Húc ôm trên tay, dùng sứeyc đqTp ngườvci, thc ra ít ỏi không có mấdby.

ĐMi kỳ này là vu bảcglo cấpTqp trấmrn giáo?” Chu Thế Văn th thúc dục thiết huyết chiến kỳ, chiến kỳ va mới bay lên không trung, lin cắqTn nuốt sạdbch tu vi của hắbn, trong lòng không khỏi hoảdbng sợ.

Lấqugy thc lc của hắln, căn bảyUn đing mơ tưởng có thểb tế khởi phát huy ra uy lc của thiết huyết chiến kỳ đZgqược. Thm chí còn không bằTng ôm lấdby nó mà đJhp ngườgTi.

Phương ThầyKcn lúc này tu vi min cưỡng có thểyU tế khởi đDMược thiết huyết chiến kỳ, nhưng cũng không thểc hoàn toàn phát huy đCQược uy lc của nó. Sau khi tế khởi vài lầKJfn thì tu vi cũng bịDM hút sạMch.

Dù sao đgTây cũng là vu bảio cấHdep trấGn giáo của cườBang giảgJC Nguyên Đan kỳ tế luyn, uy lc hùng mạJhnh, tiêu hao cũng cc kỳ kinh ngườIQmi.

Chu Thế Văn lấMy ra một quyểbn kinh thư, đfhưa cho Dip Húc nói: “Thiếu BảqTo, trong cấqugt chứgTa của Mục Thiết Sơn có một quyểdbn BấCQt NhạQic Thiên Âm BảPwo QuyểZgqn, nói v âm sát thut âm phạmrt, loạOhIi đlMồ vt này, ta cầeym cũng vô dụng, ngươi lấtYpy đJhi.”

Dip Húc nao nao, BấTt NhạPwc Thiên Âm BảgyNo QuyểYlln hn là kinh đriểeyn của Thiên Âm tông. Chắfhc là sau khi Mục Thiết Sơn giết chết Tiêu TrườGng Thanh lấqugy đwGược của hắqugn.

BảuPBn lĩqORnh của Tiêu TrườYllng Thanh tht ra cũng cc kỳ kinh ngườJhi, âm phạHdet âm sát, một môn vu pháp thiên biến vạfhn hóa. Thm chí có thểOhI bắZgqt chước hết thảcy vu pháp của thế gian. Trong đQió Kim Chung Thp Nhịvc Biên chính là một loạlhi vu pháp trấRHtn áp cc kỳ mạttZnh.

Đáng tiếc Tiêu Trườlng Thanh cũng không có tu luyn BấyKct Nhạyc Thiên Âm Bảqugo QuyểyUn tới cảmrnh giới cao thâm. Nếu không cho dù là Dip Húc cũng phảOhIi tránh né.

Tuy nhiên, Dip Húc đcglúng là dốt đgyNc cán mai v âm lut, hơn nữMa hắCQn đKJfã học Thanh Giao Cu Kích. Thm chí còn đJchwvt đgTược vu pháp tuyt thế bí truyn của Trung Châu HạG gia, Cu ĐCQnh Vu Hoàng Quyết, ngay cảDM Cu ĐTynh Vu Hoàng Quyết này hắbn cũng không rảgJCnh mà tu luyn, đgJCng nói tới Thiên Âm BảDMo quyểDMn?”

Đyi ca Dip Tầln lạTi không giống ta, hắqORn tinh thông âm lut, cầtYpm kỳ thư họa không thứHde gì không giỏi. Cuốn Bấhwvt NhạyKcc Thiên Âm Bảvco QuyểgyNn này không bằmrng đgyNưa cho hắlMn.”

Dip Húc thu hồi lạpTqi kinh thư, lp tứgJCc đci tới một gốc cây cổ thụ, bẻ gãy một nhánh cây.

Nhánh cây này sau khi bẻ gãy cũng không có biến mấcglt, gốc đrKJfi thụ kia cũng không có sinh trưởng thêm cành mới ngay lp tứqORc.

“QuảZgq thế, thung lũng này hn là một tòa đcNyDi trn, cây cối nơi này đtYpu là thủ thut che mắqugt mà thôi. Mà linh mạGch trên bạJcch ngọc đHdeài chính là trung tâm duy trì trn pháp. Ta thu đwGi bạCQch ngọc đNqNài, trn pháp bịfh phá, điri trn lin không thểhwv duy trì đrược.”

“Thiếu BảqORo, chúng ta đqORi tới thung lũng khác cũng thấuPBy đpTqược loạJci bạdbch ngọc đPwài này, trong ngọc đJhài cũng phong ấwGn một đgTiu linh mạRHtch.” Chu Thế Văn mở ming nói.

Phương Thầeyn cũng gt đqORyUu: “Không sai, tuy nhiên nhữlhng ngọc đGài khác có cấgTm chế lợi hạii, lấfhy thc lc của chúng ta, không có cách nào thu đvci. Tuy nhiên hin giời có vài phầpTqn nắCQm chắcc rồi, có thểqug phá vỡ cấJcm chế, thu đmri linh mạqTch.
đqTọc truyn mới nhấRHtt tạuPBi tung hoanh . com
“Chúng ta ở nơi nào cũng không phát hin ra bấuPBt cứyKc bảco vt gì, khắDMp núi toàn là cây cối, đvctYpa phương khác hn cũng thế.”

Dip Húc trong lòng không khỏi hoảwGng sợ, phiến dãy núi này ước chng có vài trăm cái thung lũng. Như vy chng phảyUi nói nơi này có mấdby trăm đqORiu linh mạHdech sao?

PhảlMi biết rằyUng, Bách Hoa Cung, Ngũ Độc giáo hay các giáo phái giống như vy, tuy nhiên chỉwGđgJCược gầrn 100 đJhiu linh mạyKcch. Nhữlng linh mạNyDch này duy trì vn chuyểqORn của một môn phái phi thườNyDng trọng yếu.

Vu sĩqT sau khi tiến vào tam chân cảOhInh, da vào thái dương nguyên khí tu luyn, tốc đgyNộ tiến cảyUnh vô cùng chm rãi. Chỉcgl có hấmrp thu linh khí mới có thểy cho tu vi tiến nhanh đgTược. Bấit kểqOR đIQmối với vu sĩc môn phái nào đvcu vô cùng trọng yếu.

Mà nơi đRHtây không ngờb có mấHdey trăm đqORiu linh mạlch, toàn bộ bịT ngườyi phong ấlhn trên đgJCyu bạqTch ngọc đcài.Tht đvcúng là rấYllt khủng bố đli.

Dip Húc có thểZgq đwGoán đIQmược, nơi đrây tuyt đcối sắgyNp biến thành chiến trườQing rồi. TấgTt cảqug các thế lc t hoang mạTc hay các thế lc khắKJfp nơi đli lịKJfch lãm, chỉYll sợ sẽ liên tục chạCQy tới nối lin không dứNyDt.

“NgườpTqi kiến tạOhIo lên phiến dãy núi này, phong ấIQmn mấttZy trăm đqugiu linh mạTych rốt cuộc là muốn làm cái gì?”

Dip Húc ngẩNqNng đTCQu nhìn chung quanh, đpTqám núi mênh mông, như thơ như họa, trong lòng không khỏi nghi hoc vạmrn phầyn.

Phiến dãy núi thầOhIn bí đgTột nhiên xuấqTt hin này, tuyt đhwvối không phảci là vu hồn giới, mà t thành một giới, là không gian khác.

Dip Húc ánh mắwGt lóe ra: “Hin giờy ngườuPBi còn không nhiu, chúng ta tốt nhấyt đlMi chung quanh cướp đyoạGt. Nếu không nơi đuPBây vu sĩb tiến tới ngày càng nhiu hơn. Đến lúc đJhó sẽ có một hồi ác chiến. Chu huynh, Phương huynh, chúng ta phân nhau hành đyKcộng, các ngươi hai ngườCQi một điội, cướp đlMoạyKct càng nhiu càng tốt.

Chu Thế Văn và Phương ThầqTn hai mắqORt tỏa sáng, linh mạgTch không chỉOhI căn cơ của một môn phái, đmrồng thờCQi cũng là căn cơ của vu sĩPw, đcglây tuyt đgJCối là món tin phi nghĩtYpa của bọn họ.

“Thiếu BảgTo kẻ thù ngươi nhiu, phảttZi cẩbn thn một chút.”

Hai ngườHdei dn dò hắvln mấdby câu lp tứCQc rờyKci khỏi.

Dip Húc đJhi thng tới thung lũng kế tiếp, trong phiến dãy núi này có không biết bao nhiêu cao thủ thám hiểcglm xâm nhp, căn bảpTqn không thểPw bay lên trên không. Nếu không bịb ngườRHti khác đQiánh lén, bởi vy Dip Húc chân dm kim tàm, xẹt qua bên dưới tầyUng thấqTp, tốc đGộ cũng không chm.

Tới thung lũng kế tiếp, lp tứCQc hàn khí vô biên vô hạGn xâm nhp tới, cho dù là tu vi của hắrn cũng không khỏi rùng mình mấHdey cái.

HắyKcn thở ra một hơi, dòng khí va mới rờNqNi khỏi bên ming, lp tứDMc biến thành băng rơi xuống đbyt.

Phiến thung lung này khác với phiến thung lũng kia, trắyng như tuyết, hàn khí bứpTqc ngườvli. HắHden ngẩcglng đTRHtu lên nhìn lạci, chỉgT thấvcy một vòng tròn lit dương khá lớn, sóng nhit cuồn cuộn, phân bit rõ ràng nơi đvlây.

Dip Húc biết, đgJCây là tác dụng của tn pháp, không chế thờZgqi tiết biến hóa. Chỉy cầcgln thu đli linh mạmrch trong thung lũng, trạlMm pháp t nhiên sẽ bịhwv phá, thung lũng sẽ giống với bên ngoài.

HắJhn dán mt vào tuyết mà bay nhanh qua, đrột nhiên thấKJfy thờttZi tiết trong thung lũng này ấpTqm lạRHti, tuyết hòa tan tạyUo thành nhữhwvng vũng nước lớn.

“Xem ra đNqNã có ngườeyi tới trước ta một bước, thu đIQmi linh mạuPBch nơi này rồi.”

HắqORn đMang đlhqugnh chạry tới thung lũng khác, chỉr thấdby một vu sĩHde ma đQitYpo thân hình gầfhy yếu t trong cốc bay ra. Trên đpTqlnh đMpTqu hắNqNn là bốn tầyKcng ngọc lâu, trong ngọc lâu tng đlMKJfo ma khí buông xuống, giống như rắrn đqORộc quấbn thân vy. Nó xoay quanh thân thểJc của hắyn, khí thế cc kỳ mạQinh mẽ.

Tu vi ngườqTi này tuy rằZgqng không có đrHdet tới Hỗn nguyên kỳ, nhưng khí thế rấyt mạRHtnh hiểRHtn nhiên cũng là một hung nhân ma đrCQo, giết ngườlMi vô tình.

“HắKJfn chính là ngườfhi thu đvci linh mạMch kia sao?”

Dip Húc trong lòng va đcglộng, tính toán truy đhwvuổi qua, cá lớn nuốt cá bé. Trong hoang đIQmQii mạyc này có quy lut đtYpã đyược công nhn, mỗi ngày sẽ có chuyn giết ngườCQi đqToạit bảTo này xảdby ra, mỗi này đBau là vụ lớn.

Linh mạyUch có tính chấgyNt trọng yếu, không cầqTn phảlhi nói thì vu sĩgJC khác cũng biết, nói cc kỳ trọng yếu cũng đwGúng, nhưng với Dip Húc mà nói nó cũng không quá quan trọng.

Ngọc lâu của hắlhn tăng trưởng thành Long Độ Phạym Biến Lâu. Mỗi lầvln nâng cao phẩZgqm cấqORp đcglu cầttZn dùng số lượng linh khí rấvct lớn. Hắcn cưới đvcoạDMt nhiu linh mạrch đqugttZ nuôi cho ngọc lâu trưởng thành.

Dip Húc va mới đqTi một bước bước, đcglột nhiên thấYlly dưới bầgTu trờpTqi trong xanh này xuấlMt hin ra một vòng trăng sáng. Bên trong nó một tòa bảPwo tháp bốn tầyng lơ lng, lơ lng trên đdbwGnh đvcgTu vu sĩhwv kia.

Răng rắyc! một đpTqTyo thiểcglm đPwin lao t trong bảKJfo giáp bay ra, bổ thng vào đbIQmnh đTyKcu của vu sĩvl kia, lp tứJhc đwGem vu sĩKJf này phá thành tám mảcnh nhỏ đuPBu nhau.

Lạmri là một đKJfcglo thiểCQm đyKcin bổ xuống, làm cho hắbn bịc cháy xém, không t chủ đfhược mà rơi t trên không xuống.

“Vịl sư huynh này, ngươi thay tiểiu muội mở ra cấyKcm chết trên ngọc đZgqài, tiểqugu muội cảwGm ơn!” một thiếu nữgJC mắttZt sáng răng trắyng tinh đlMột nhiên cườDMi cườci hin lên không trung, cườgyNi khanh khách không nói gì.

Thiếu nữtYp này hiểGn nhiên là vu sĩG chính đyqTo, tuy nhiên xuống tay cc kỳ sắtYpc bén, linh hoạJht, lòng lang dạgJC sói. Tng đyUPwo lôi đgJCin bổ xuoogs vu sĩHde thân hình gầHdey yếu kia. Trong chớp mắuPBt đlã đgJCã bỏ ngườgJCi vu sĩqT ma đTyDMo kia biến thành một cục đdbồng cháy sém, chết hết sứcglc bi thảvlm.

Kỳ thc thc lc của hắCQn và ngườyi thiếu nữr này là tương đlhương nhau. Nếu ngay t đcglMu đTối đccglch, thủ thắRHtng cũng không biết nhưng cũng không bịmr loạbi nhanh tới như vy.

Tuy nhiên, hắlhn bịy ngườgTi thiếu nữNyD này đMánh lén kích thứHde nhấqTt phá vỡ ma khí hộ thân, không có một thân vu bảmro và thủ đyoạNqNn, đhwvu không thểBa s dụng, lúc này mới d dàng chết đMi.

Ngọc lâu bốn tầing của hắeyn bịdb phân giảJhi, tòa bạgJCch ngọc đmraià kia bịvl hắQin luyn chế thành vu bảJho, cc cc khổ khổ sưu tầBam tài liu hết thảBay đDMu rơi rụng xuống.

“Hi hi đqugánh lén vu sĩIQm ma đgJCgyNo tht s là cách phát tài tốt nhấqTt. Tên này ngu xuẩdbn, cc khổ phá vỡ cấMm chế của bạNqNch ngọc đyKcài còn không phảyi tin nghi cho Mai Vô Tà ta sao? Tính cảfh đOhIiu linh mạmrch này, hin giờttZ ta đJcã có ba đcgliu linh mạwGch rồi.”

Thiếu nữc kia ngón tay nâng má, cườqugi hì hì nói, vẻ mt băng tuyết đhwváng yêu, nhưng thc tế lòng lang dạT sói, xuống tay âm đyUộc.

Nàng nhìn xuống, tính toán thu hết thảdby bảcglo vy của vu sĩvl gầJhy yếu kia. Chính lúc này đDMột nhiên một thanh âm hùng hu t phía sau lưng nàng truyn tới, cườJci nói: “TiểtYpu muội muội, bảGo tháp của ngươi đyUã có hai đYlliu linh mạbch rồi sao?”

Mai Vô Tà sợ tới mứNyDc lông gáy dng thng lên, vội vàng tế khởi bốn tầgTng chu thiên bảlo tháp, buông xuống chân nguyên bảro v quanh thân. Cùng lúc đró, trong hạIQmo nguyt trên đqTwGnh đvlQiu nàng, lôi quang như nước, phun ra khắtYpp nơi.

Vô số đNqNbo lôi quang, giống như kiếm sắJcc cắct qua, làm cho không gian mấcy trăm mét phía sau nàng biến thành một mảdbnh lôi trì, nơi nơi đlMu là lôi quang sắDMc bén vô ngầyn.

Đây là Ngũ Lôi Chính Pháp của nàng, ở trong chính đgyNdbo cũng có uy danh khá lớn, lấJhy công kích sắfhc bén mà nổi danh.

Mai Vô Tà rấct tin tưởng, ngườyi đyUột nhiên xuấmrt hin phía sau nàng tuyt đvlối bịb Ngũ Lôi Chính Pháp đgJCánh thành nhiu mảcnh.

“Dám cùng tỷ tỷ chơi âm chiêu, lúc tỷ chơi xấru, chỉPw sợ ngươi còn không có sinh ra…”

Mai Vô Tà cườPwi khanh khách nói, quay đZgqQiu lạyi nhìn coi. Nụ cườyKci trên mt nàng lp tứBac cứKJfng ngắcglc lạyi, chỉNqN thấCQy phía sau rỗng tuếch không một bóng ngườuPBi.

Một đIQmpTqu nguyên khí giao long chm rãi xuấGt hin cách nàng không xa, đyRHtu ác giao này mở ming ra nói ngôn ngữey của ngườyUi, cườDMi ha hảhwv nói: “TiểNyDu muội muội, ngươi tâm đqTlMa ác đHdeộc như vy, chỉqT sợ tương lai không đHdeược tốt nha.”

“Sai rồi.”

LạBai một huyết giao chm rãi ngưng tụ thành hình bên cạPwnh nàng, ming hé lớn ồm ồm nói: “Nàng căn bảyn không thểNqN sống tới lúc lp gia đbình.”

Bá! Bá! Bá!

MấNyDy trăm đuPBlhu huyết giao tht lớn đOhIột nhiên xuấttZt hin, bao vây Mai Vô Tà vào trong. Thm chí ngay cảy không trung cũng có huyết ác giao bay lượn chung quanh. Nhữdbng đpTqpTqu ác giao này bay qua bay lạOhIi, sát khí vô cùng nồng đKJfm, khiến cho nàng cảDMm thấvly như rơi vào trong ao máu, khó có thểDM thở dốc đJcược.

Tình hình khủng bố này làm cho ngườDMi ta không rét mà run.

ĐZgqi ca ca, ngươi thc s muốn giết nhân gia sao?” Mai Vô Tà khổ sở đRHtáng thương, nhấgyNp nháy mắfht, nước chảQiy như mưa. Nàng biết, nhữbng nguyên khí giao long này sở dĩlM có thểIQm nói chuyn đtYpược, đNyDơn giảKJfn là có ngườJhi đZgqiu khiểyUn. xem tạvli t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

RầGm!

MấgyNy trăm đTeyu giao long ầgJCm ầqORm đRHtp xuống, trong chớp mắOhIt đyUã bao phủ lấqugy nàng!

“Tiểcu t thối, một tiểYllu vu sĩQi ngay cảgyN chân nguyên cũng chưa luyn thành, không ngờJh dám đTyQiu với tỷ tỷ!” Mai Vô Tà lôi quang quanh thân bùng nổ, phóng lên cao, phá vỡ vô số huyết giao, lớn tiếng quát.

Dip Húc trong tay cầZgqm Bàn Long Kim Trượng, nhìn nàng vọt tới bên mình, không thèm lên tiếng cầmrm lấyy trượng nn xuống thng vào trán của thiếu nữKJf.

“Xem ra, ta có bốn đyKciu linh mạyKcch rồi…” Dip Húc thu trượng khẽ cườgJCi nói.

  • Gửi lúc 20:05 Ngày 11/07/2014

    vinhmap102

    post thiếu trang tùm lum, post mà k chiu chỉnh sửa j hết để y nguyên, coi bực vãi ...

  • Gửi lúc 22:36 Ngày 04/07/2014

    vinhmap102

    chương 196 đưa conver zo mà kêu là dịch pó tay lun @@, truyện hay mà dịch cứ như conver vậy ...

  • Gửi lúc 20:38 Ngày 09/02/2014

    nguoihammo

    Oh chyen doa koa hay ko ban mh chu xem hjhj

  • Gửi lúc 20:15 Ngày 09/02/2014

    thichdoctruyen

    thank bạn nguoihammo đã gợi ý ! mình tìm thấy rồi truyện bất hủ thần vương bạn à !

  • Gửi lúc 20:09 Ngày 08/02/2014

    nguoihammo

    Than vuong toa an doa ban