Trang chủ / Huyền Huyễn / Đấu Phá Thương Khung / Chương 144 0: Tiểu Đan Tháp

Đấu Phá Thương Khung

Chương 144 0: Tiểu Đan Tháp




 ĐẤU PHÁ THƯƠNG KHUNG
Tác giảzz: Thiên Tàm Thổ Đu
------ ~&~ ------
Chương 1440: TiểZtFu Đan Tháp

DịhVhch: Nino1310
Biên: celestial_wind1116
Nguồn:




“Không phảvoi ngườflfi?”

Tiêu Viêm lin nghĩOs thông suốt, khóe ming co quắqgp, một lát sau mới giảYDm thấQlp thanh âm va rồi xuống, cúi đhVhflfu nói: “Là Đế phẩVZKm đlan dược trong truyn thuyết?”

Mọi loạrPfi đsan dược chỉp cầIvn trảFRri qua cu sắnc đnan lôi, lin có đhVhược linh trí, nhưng nhữgQing đOBTan dược như vy phầRin lớn đElu hóa thành hình linh thú, tuy nói là có linh trí nhưng không cách nào có thểgQi chân chính so sánh với nhân loạIsIi. Nhưng mà có một số cu phẩim đlan dược trong truyn thuyết có thểyrL hóa thành hình ngườgQii, thm chí còn có thểo tu luyn. Nhưng nhữrnng loạgi đfhan dược này, mt dù là Tiêu Viêm cũng chỉQl có thểKgO gp qua ở sách cổ mà thôi.

Đế phẩLWbm đzzan dược, cho dù là ở vin cổ cũng là tồn tạOsi cc kỳ hiếm thấFRry, hin tạXBi làm sao có thểN có ngườRii luyn chế ra đlược.”

Huyn Không T thấbtTy bộ dáng khiếp sợ của Tiêu Viêm nhưng không trách hắPRIn. Lúc trước, lầpn đgQiIsIu tiên khi hắIvn nghe nói bảon thểN của lão tổ cũng bịEl rung đElộng rấWEct lâu mới có thểYD khôi phục lạqgi tinh thầZtFn.

“Tương truyn, tin bối luyn chế ra lão tổ cũng là một trong nhữQNng ngườKgOi sáng lp ra Đan Tháp. Nhưng vịRXz tin bối kia đLWbã mấgt t lâu. Trong một năm trước khi vịOBT tin bối đVZKó mấTQqt, ngườIsIi đXXyã hao hết tấlt cảBsY tinh lc, luyn chế một lầfn đBsYan dược. Trong lầflfn luyn chế đtyvan dược đWEcó, khi đRXzan luyn thành thì vịVZK tin bối này cũng hao hết tâm lc, ảsm đIvsWm ngã xuống. Nhưng mà trong giây lát khi ngã xuống đtyvó thì một tia thầyrLn trí của ngườOBTi bằfng phương thứyrLc kì dịTQq đgQiã nhp vào trong cu phẩYDm đsan dược, do đOsó làm cho Cu phẩBsYm Huyn đOsan xuấfht hin dịXB biến.”

“Sau đrnó, viên đcKan dược này hóa thành hình ngườrni, nhưng không rờlBi khỏi Đan Tháp mà lưu lạKgOi làm ngườYDi thủ hộ của Đan Tháp. Theo phương din nào đnó mà nói, vịlB lão tổ này là một phân thân đfc bit của vịLWb tin bối kia. Chng qua là phân thân này tương đflfối phứtyvc tạcKp mà thôi.”

Huyn Không T cườvoi cườni nói: “Theo thờZtFi gian dầcKn trôi, lão tổ cũng nhiu lầEln cứzzu vớt Đan Tháp khỏi s hủy dit. Sau cùng, đqgtSa vịVZK của lão tổ tạrPfi Đan Tháp là không ai sánh bằtyvng. Nhưng lão tổ cũng không có hứZtFng thú gì đVZKối với mấFRry chuyn này. Sau khi Đan Tháp yên ổn, lão tổ lin mấpt tích, không có bấBsYt kỳ ngườRii nào có thểo tìm đWEcược ngườoi.”

Tiêu Viêm lau mồ hôi lạinh, không ngờBsY vịl lão tổ Đan Tháp cư nhiên ly kì như vy. Biến dịg Cu Phẩvom Huyn Đan.

Đối với cấZtFp bc của Cu PhẩVZKm đIvan dược, Tiêu Viêm rấLWbt rõ ràng. Cu PhẩgQim phân làm ba cấZtFp: Cu Phẩpm BảgQio Đan, Cu PhẩNm Huyn Đan, Cu PhẩWEcm Kim Đan. Hin giờqg trên đXBEli có thểWEc xuấhVht hin Cu phẩim đBsYan dược phầfhn lớn đcKu là cấsp đqgộ BảTQqo Đan. Cấfhp đlBộ Huyn Đan cơ hồ là không thểTf tìm ra, v phầXXyn Kim Đan thì e rằTQqng chỉzz xuấLWbt hin ở thờTQqi vin cổ.

Mà Cu PhẩNm Kim Đan chính là Đế Đan trong truyn thuyết.

LoạrPfi đqgan dược này, trên đtyvKgOi lục hin giờOs hn là không có ngườhVhi nào có thểBsY có bảKgOn lãnh luyn chế ra.

VịyrL tin bối kia có thểWEc luyn chế Cu Phẩtyvm Huyn Đan, hơn nữtyva thúc đgQirny nó biến dịvo thì thc lc của vịflf tin bối kia ít nhấRit cũng là Ngũ tinh thm chí Lục tinh ĐhVhu Thánh. NghĩEl tới đrPfây, trong lòng Tiêu Viêm không khỏi có chút rung đTfộng vì thc lc mà Đan Tháp tng có.

“Quên đrPfi, chuyn của lão tổ không nói tới nữtSa. Lão nhân gia ông ấrPfy mấYDt tích nhiu năm, không biết khi nào sẽ xuấFRrt hin. Có lẽ hin giờRi ngườPRIi đrPfang biến thành trẻ con, thc hin cái gọi là thểtS nghim sinh mnh.” Huyn Không T khoát tay áo, trong giọng nói ẩTfn ẩbtTn có chút khôi biết phảOsi làm sao đTfối với vịXXy lão tổ trong truyn thuyết này. LầgQin trước hắIsIn thấrny lão nhân gia thì ông biến thành một thiếu niên mườWEci bảRXzy, mườsi tám tuổi. Hin tạfhi cũng không biết ông ấXBy đNã biến thành bộ dáng gì rồi.

“Vy còn chuyn liên minh?” S khiếp sợ trong lòng Tiêu Viêm cũng t t thu lim, nói.

“Lão tổ không ở đQlây, chuyn đIsIbtTi s của Đan Tháp đqgu do các trưởng lão trong ĐgQii trưởng lão vin ở TiểFRru Đan Tháp bỏ phiếu quyết đFRrTQqnh.” Huyn Không T nói.

“Phảypi qua ĐQli trưởng lão vin sao? Tht là có chút phin phứsc! MấyrLy lão già ở nơi đypó phầzzn lớn đsWu cổ hủ. Muốn làm cho bọn họ bỏ phiếu tán thành liên minh thì rấRit khó!” Dược Lão nhíu mày nói.

ĐWEci trưởng lão vin có mườcKi phiếu. Ba chúng ta là Đan Tháp tam c đgbtTu cũng là nằvom trong đKgOó. Nhưng dù vy, chúng ta cũng chỉl có ba phiếu.” Huyn Y có chút bấgQit đQNBsYc dĩTQq nói: “Với lạTQqi, quyn lc của bảQNy lão gia hỏa còn lạbtTi lớn hơn chúng ta nhiu lắypm. Lờfi của chúng ta đlBối với bọn hắPRIn tht s là không có trọng lượng cho lắDm.”

“ChỉIsI có ba phiếu vy thì không đfhủ.” Dược Lão lắfhc lắflfc đTfNu nói: “ĐcKi trưởng lão vin tuy nói là tương đDối dân chủ, hoàn toàn da vào số phiếu đRiif đsWồng ý hay phảifn đoối, nhưng mấDy lão gia hỏa này cc kỳ cổ hủ, đBsYối với chuyn liên minh này, hơn phân na đou là ý kiến phảZtFn đyrLối. Mà trong đFRrgQii trưởng lão vin chỉg cầKgOn có một phiếu chênh lch, kết quảflf cuối cùng lin là như vy, không cách nào thay đgổi.”

“Cũng không phảIvi hoàn toàn không có cách. Trong bảFRry vịvo trưởng lão, có hai vịcK có hn thù rấzzt lớn với Hồn Đin. Nếu như có thểTf thuyết phục đtSược hai ngườPRIi bọn họ thì số phiếu của chúng ta, sẽ đifDt tới năm phiếu, ngang bằQNng với năm ngườIvi khác.” Huyn Không T trầNm ngâm một hồi nói.

“A, vic này có thểgQi đPRIược sao?”

Nghe vy, ánh mắFRrt Dược lão sáng lên. Nếu như là năm phiếu với năm phiếu, vy thì có hy vọng không nhỏ.

“Ta cũng không dám nắfhm chắpc, nhưng ít ra cũng nên th một lầtyvn. Nếu không ngươi cùng Tiêu Viêm hãy theo chúng ta tới TiểlBu Đan Tháp một chuyến? Chuyn này nếu đBsYưa ra, hiểBsYn nhiên sẽ khiến nhữYDng lão gia hỏa kia có chút chấsn đTQqộng.” Huyn Không T cườNi nói.

“Ân, cũng đrnược, đzzã nhiu năm rồi ta chưa quay lạTQqi nơi đfó.” Dược Lão chầsn chờzz một chút, gt gt đLWbPRIu nhìn v phía Tiêu Viêm, cườZtFi cườqgi nói: “Trong TiểBsYu Đan Tháp gầtSn như hội tụ hầFRru hết nhữZtFng Luyn Dược tông sư đTQqã tng có thanh danh rấKgOt lớn ở Trung Châu. Hôm nay ngươi sẽ đoược đhVhai khai nhãn giới.”

“Ha ha, với bảfhn lãnh hin tạrPfi của Tiêu viêm, chỉn sợ là phảii khiến cho mấvoy lão gia hỏa kia đgIsIi khai nhãn giới mới đlBúng.” Huyn Y cườgQii nói.

Huyn Không T cườTfi đlBIsIng dy, đgi tới cuối đIsIPRIi sảRXznh, bàn tay đRXzt lên vách tườtyvng bóng loáng như ngọc. Một luồng ba đIsIộng t trong lòng bàn tay tràn ra, mọi ngườbtTi đqgu nhìn thấly, vách tườlBng kia nhanh chóng chuyểTQqn đoộng, trong nháy mắTQqt lin biến thành một cái không gian thông đWEcPRIo.

“Không gian t sáng tạzzo? TiểyrLu Đan Tháp này quảPRI nhiên tồn tạKgOi trong không gian riêng.” Nhìn thấtyvy cảKgOnh này, trong lòng Tiêu Viêm thầFRrm nhủ.

Đi thôi.”

Mở ra không gian thông đrPfgQio, Huyn Không T cườIvi cườgi, sau đVZKó dn đgzzu bước vào, đgám ngườQNi Tiêu Viêm thấQly vy cũng đsuổi theo. Sau khi ngườvoi cuối cùng tiến vào thông đElio, lối đRii kia t t tiêu tán, cuối cùng hóa thành vách tườTfng cứgQing rắcKn đYDNng sng sữcKng ở đsó như cũ.

Đi qua truyn tống trn của không gian thông đitSo kia vẻn vẹn không tới một phút, vt sáng trước mt Tiêu Viêm đpột nhiên đim hơn. Đợi tới khi hắPRIn mở mắot ra thì lin thấlBy mình đRiang ở trên đflfyrLnh của một tòa tháp rấrnt lớn cao tới vạWEcn trượng, phóng tầypm mắhVht ra xa, mây mù lượn lờIsI, làm mọi thứRi trở nên mờTfWEco.

“Mùi vịPRI dược liu nồng đYDm quá.”

Cái mũi Tiêu Viêm git git, ánh mắft quét ra bốn phía, lạqgi kinh ngạsWc phát hin, cảQN ngọn núi này đXXyu là vô số dược viên. RấNt nhiu loạoi dược liu mà bên ngoài hiếm thấly thì ở trong này lạpi sinh trưởng thành tng mảlnh.

Đây chính là một đrPfcKa phương khác của Đan giới.” Nhìn cảnnh tượng trước mắrnt, trong mắBsYt Tiêu Viêm xẹt qua một tia kinh ngạBsYc.

“NhữFRrng dược liu này cũng như mnh căn của mấRiy lão gia hỏa kia.” Huyn Không T cườEli cườcKi, sau đló nhấTfc chân bước vào trong đBsYgQinh núi. Nhóm ngườqgi Tiêu Viêm phía sau nhanh chóng đnuổi kịQNp. Dọc đElườBsYng đtyvi, hai bên giống như một biểvon dược liu, có thểIv nhìn thấNy một số thân ảVZKnh già nua ở giữPRIa. NhữWEcng lão giải này nhìn qua trông có vẻ giống như dược nông đBsYang gieo trồng dược liu, nhưng Tiêu Viêm có thểRi cảTQqm nhn đBsYược một loạli dao đvoộng linh hồn cc kỳ cườypng hãn t trên ngườgQii bọn họ. HiểFRrn nhiên, nhữfng lão giảrPf nhìn như dược nông này có trình đKgOộ linh hồn lc lượng không h thấTfp.

Một ngườXBi xa lạOs như Tiêu Viêm xuấhVht hin lạii không có ngườoi nào chú ý tới. Ngược lạLWbi, Dược Lão xuấIsIt hin lạBsYi khiến không ít ngườcKi kinh ngạLWbc. Dọc đNườypng đcKi, một số lão giảf không ngng tiến tới cùng Dược Lão chào hỏi, rõ ràng trước kia cùng Dược Lão có quen biết.

Đi một mạFRrch qua mấsy cái sơn đFRrQlo, cuối cùng đflfoàn ngườlBi dng lạQNi ở đTQqyrLnh núi, ba ngườIvi Huyn Không T đrnsu tiên an bài cho Dược Lão cùng Tiêu Viêm nghỉl ngơi ở một nhà đIvá đYDơn sơ, sạZtFch sẽ. Sau đfhó lin vội vàng rờypi đPRIi đvoVZK thông báo chuyn liên minh kia.

Đối với vic này, Tiêu Viêm cùng Dược Lão đcKu hiểcKu không thểXXy vội vàng, lp tứgc hai ngườqgi lin ngồi xếp bằKgOng trong phòng nghỉgQi ngơi, khoảlng chng mấBsYy giờRXz sau, ba ngườTfi Huyn Không T mới chm rãi trở v.

“Có hai tin tứQlc, một tốt, một xấlu.”

Đi vào trong phòng, Huyn Không T cườpi khổ, nhìn hai ngườFRri Tiêu Viêm, nói: “Tin tứgQic tốt là chúng ta có thểvođcKược năm phiếu tán thành liên minh.”

Nghe vy, Tiêu Viêm cùng Dược Lão tinh thầlBn đOsu phấhVhn chấcKn, năm phiếu mc dù không thểsW dành đLWbược thắtyvng lợi, nhưng cũng đVZKVZKi biểhVhu cho vic có hy vọng.

“Tin tứBsYc xấgQiu là, ba ngày tới là thờIvi đRiiểsm ĐQli trưởng lão vin có thêm một trưởng lão mới, cũng sẽ có đzzược quyn bỏ phiếu. Mà cũng tht xui xẻo đDi! lầqgn này ngườNi có cơ hội tiến vào ĐNi trưởng lão vin lạTfi là một lão gia hỏa cc kỳ cổ hủ. Lão gia hỏa này ngươi cũng biết.” Nói tới câu cuối, ánh mắYDt Huyn Không T nhìn v phía Dược Lão.

Dược Lão khẽ nhíu mày, nói: “Hu lão quái?”

“Ân, chính là lão gia hỏa t trước tới nay nhìn ngươi không va mắrnt đsWó.” Huyn Không T bấlBt đDbtTc dĩyrL nói: “Bấfht lun là tính tình cổ hủ hay là phương din khác, nếu như hắzzn trở thành tân trưởng lão, tuyt đtyvối hắRin sẽ chọn phiếu chống. Đan hội năm đlBó, ngươi đlem mt mũi hắXBn gim đOBTop như vy, lão gia hỏa này đrnã khó chịTQqu nhiu năm nay rồi.”

“Nếu như lúc đfWEcu ngươi không ly khai Tiểqgu Đan Tháp, ngươi đlã sớm trở thành trưởng lão của Đii trưởng lão vin, hin tạRii cũng không cầtyvn vì chuyn này mà nhứRic đoQlu.” Huyn Y liếc mắcKt một cái, thảcKn nhiên nói.

Đối với lờvoi này, Dược Lão chỉD có thểcK cườIvi khổ.

“Làm sao bây giờFRr? Nếu như lão già kia tht s phảgQin đbtTối, vy thì chuyn liên minh kia, căn bảIsIn không thểQN din ra.” Thiên Lôi T trầpm giọng nói.

Nghe vy, Huyn Không T cũng Dược Lão đIvu trở nên trầqgm mc.

“Tht s cũng không phảni không có bin pháp, chỉFRr cầyrLn làm cho Hu lão quái không thểN trở thành tân trưởng lão là đoược.” Huyn Y nói.

“Nói thì d lắtSm, nhưng hin giờOBT trong Đan Tháp, ai có thểPRI cùng Hu lão quái tranh chấRXzp? Dược lão đKgOFRru có thểIsI, nhưng lúc trước hắVZKn chủ đNộng rờyrLi khỏi Tiểvou Đan Tháp. Da theo quy củ nơi đlBây, hắnn không có tư cách tranh chấRXzp.” Huyn Không T lắQlc lắnc đrnlBu, nói.

Huyn Y chm rãi vén sợi tóc trên trán, cườBsYi một cách cổ quái, ánh mắnt lạYDi nhìn v phía Tiêu Viêm.

“Dược Lão đbtTtSu không có tư cách, nhưng Tiêu Viêm có a! Hắifn là quán quân của Đan hội, đIsIồng thờOsi còn là ngườypi kế nhim Đan Tháp c đlvou, với thân phn này hắlBn đYDã có đfủ tư cách. Chng qua là hắifn có thểQl đRXzánh bạRXzi Hu lão quái hay không? Dù sao năm đvoó, lão già kia thiếu chút nữrPfa đKgOã cướp đQNược danh hiu quán quân Đan hội của Dược Trầvon.”

  • Gửi lúc 21:05 Ngày 01/10/2014

    Ivanjackj

    Có ai cùng cảm giác là lúc đọc tới khúc đánh nhau, ta chẳng có cảm giá hồi hợp lo sợ cho nv chính sẽ bị thua? Theo kiểu khó phân chính tà ấy, thiện ác ấy. Theo kiểu ta ít thấy sự trân quý ơ nv chính lẫn thứ anh ta bảo vệ. Theo kiểu ta ít cảm nhận dc sự lưu luyến của chính ta với nv chính. Tôi chỉ đang tìm tri âm thôi, có ai cùng ý kiến ko?

  • Gửi lúc 20:53 Ngày 01/10/2014

    Ivanjackj

    Ừ hay, hay ? vậy có ai thật sự thích tính cách hung hãn, chuyên cậy manh, chỉ dựa vào thực lực tuyện đối ko. Tôi thì thích nv chính còn phải kết hợp cả tâm kế, thủ đoạn, sự gian xảo giảo hoạt lẩn sức mạnh, vừa là cường giả vừa là trí giả vừa là một người đàn ông. Dù là kiến vẫn giết dc voi, 10 cửa chết mà tìm dc cửa sinh thứ 11 mới hay. Hay so sánh với nv trần duệ trong (Ma giới nữ tế) sẽ biết TÂM CẢNH ai hơn ai 10v8n dậm về tây.

    • Gửi lúc 21:37 Ngày 21/12/2014

      Ivanjackj

      Cảnh báo đừng đọc bình luận trên vì nó bị đăng nhằm truyện rồi nha. Cáo lổi, bất cứ thắc mắc nào thì chém vào. Nvc truyện này đâu có hung hăn, tàn nhẫn, cậy mạnh đâu phải ko. Nvc rất đẹp trai dễ nhìn, dễ gần, vui tươi, điềm tỉnh, tinh thâm, hoà nhã bát ái.... Nói chung là tất cả cái gì tốt đẹp đều thuộc về anh Tiêu Viêm " con ngựa bị tôi vỗ chết luôn rồi hehe".

  • Gửi lúc 20:00 Ngày 05/09/2014

    Sora

    Sao không cho em Vân Vận làm thiếp luôn nhỷ. Khúc cuối thấy hình như là về Gia Mã rồi mà sao lại chỉ cưới có 2 p3 thế nhỷ.

  • Gửi lúc 13:03 Ngày 28/08/2014

    anhyeuem.4t@fb

    càng đọc càng ghét NV Huân Nhi,tình tiết với TV càng ngày cang nhạt,có cảm giác tác giả thiên vị nv này đọc đến thấy nhàm kinh,đọc đên 1400 rồi cảm giác thik Thải Lân Vân Vận hơn

    • Gửi lúc 14:13 Ngày 07/10/2014

      tocxoan

      Bạn này giống mình luôn.lúc đầu thích em Huân Nhi nhưng càng về sau càng ghét.Tác gải đề cao em ấy quá trong khi từ đầu đến cuối truyện e ấy chả phải làm gì.rồi đến cái gia tộc nhà em ấy kiểu bố đời càng ghét hơn

  • Gửi lúc 6:19 Ngày 10/08/2014

    vietanhql4001

    mình rất ghét mấy chap dịch kiểu xàm như cháp 1589, mình thích đọc thể loại nguyên bản hơn, đọc kiểu râu ông nọ cắm cằm bà kia thế này ức éo chịu được. Mong team trans lần sau có trans thì làm ơn dịch đúng fát