Trang chủ / Huyền Huyễn / Đấu Phá Thương Khung / Chương 144 0: Tiểu Đan Tháp

Đấu Phá Thương Khung

Chương 144 0: Tiểu Đan Tháp




 ĐẤU PHÁ THƯƠNG KHUNG
Tác giảIUt: Thiên Tàm Thổ Đu
------ ~&~ ------
Chương 1440: TiểURu Đan Tháp

DịGGMch: Nino1310
Biên: celestial_wind1116
Nguồn:




“Không phảVIai ngườKi?”

Tiêu Viêm lin nghĩkkh thông suốt, khóe ming co quắeIp, một lát sau mới giảtm thấURp thanh âm va rồi xuống, cúi đGCtJu nói: “Là Đế phẩIUtm đuOan dược trong truyn thuyết?”

Mọi loạGGMi đFYfan dược chỉhCA cầyyn trảvVvi qua cu sắpeuc đeJzan lôi, lin có đEryược linh trí, nhưng nhữpeung đwpan dược như vy phầRn lớn đyVMu hóa thành hình linh thú, tuy nói là có linh trí nhưng không cách nào có thểuO chân chính so sánh với nhân loạNi. Nhưng mà có một số cu phẩrtm đAan dược trong truyn thuyết có thểGGM hóa thành hình ngườrti, thm chí còn có thểhCA tu luyn. Nhưng nhữIGeng loạIGei đVIaan dược này, mt dù là Tiêu Viêm cũng chỉN có thểN gp qua ở sách cổ mà thôi.

Đế phẩJNm đUtFan dược, cho dù là ở vin cổ cũng là tồn tạAi cc kỳ hiếm thấmy, hin tạCUIi làm sao có thểGGM có ngườUtFi luyn chế ra đVRwược.”

Huyn Không T thấAy bộ dáng khiếp sợ của Tiêu Viêm nhưng không trách hắCn. Lúc trước, lầhCAn đYjwpu tiên khi hắMrHn nghe nói bảUwn thểJK của lão tổ cũng bịR rung đnộng rấtt lâu mới có thểrt khôi phục lạNi tinh thầNn.

“Tương truyn, tin bối luyn chế ra lão tổ cũng là một trong nhữuOng ngườpi sáng lp ra Đan Tháp. Nhưng vịN tin bối kia đHcã mấvVvt t lâu. Trong một năm trước khi vịR tin bối đNó mấuOt, ngườCUIi đtJã hao hết tấIUtt cảAEp tinh lc, luyn chế một lầzmn đDCJan dược. Trong lầCn luyn chế đAEpan dược đuOó, khi đeJzan luyn thành thì vịtJ tin bối này cũng hao hết tâm lc, ảUwm đtJpm ngã xuống. Nhưng mà trong giây lát khi ngã xuống đURó thì một tia thầrQn trí của ngườRi bằMrHng phương thứvVvc kì dịn đrQã nhp vào trong cu phẩUtFm đpeuan dược, do đcó làm cho Cu phẩRm Huyn đpeuan xuấhCAt hin dịMn biến.”

“Sau đtó, viên đVIaan dược này hóa thành hình ngườRi, nhưng không rờeJzi khỏi Đan Tháp mà lưu lạci làm ngườrti thủ hộ của Đan Tháp. Theo phương din nào đtJó mà nói, vịfu lão tổ này là một phân thân đMnc bit của vịJK tin bối kia. Chng qua là phân thân này tương đIUtối phứNc tạttLp mà thôi.”

Huyn Không T cườeIi cườti nói: “Theo thờtJi gian dầEryn trôi, lão tổ cũng nhiu lầhCAn cứrQu vớt Đan Tháp khỏi s hủy dit. Sau cùng, đGGMYja vịtb của lão tổ tạMrHi Đan Tháp là không ai sánh bằRng. Nhưng lão tổ cũng không có hứwpng thú gì đYjối với mấVRwy chuyn này. Sau khi Đan Tháp yên ổn, lão tổ lin mấyVMt tích, không có bấMnt kỳ ngườMni nào có thểAEp tìm đVRwược ngườYji.”

Tiêu Viêm lau mồ hôi lạttLnh, không ngờkkh vịC lão tổ Đan Tháp cư nhiên ly kì như vy. Biến dịDCJ Cu PhẩKm Huyn Đan.

Đối với cấFYfp bc của Cu PhẩRm đNan dược, Tiêu Viêm rấKt rõ ràng. Cu PhẩMnm phân làm ba cấAp: Cu PhẩtJm BảLco Đan, Cu PhẩyVMm Huyn Đan, Cu Phẩfum Kim Đan. Hin giờeI trên đCAUwi có thểaDy xuấhCAt hin Cu phẩRm đEryan dược phầAn lớn đtbu là cấwpp đEryộ BảIGeo Đan. CấrQp đCộ Huyn Đan cơ hồ là không thểeJz tìm ra, v phầfun Kim Đan thì e rằIGeng chỉVRw xuấrQt hin ở thờeIi vin cổ.

Mà Cu Phẩcm Kim Đan chính là Đế Đan trong truyn thuyết.

LoạMrHi đpan dược này, trên đIUteIi lục hin giờMn hn là không có ngườCAi nào có thểIGe có bảyyn lãnh luyn chế ra.

VịUtF tin bối kia có thểkkh luyn chế Cu PhẩMrHm Huyn Đan, hơn nữkkha thúc đEryttLy nó biến dịfu thì thc lc của vịhCA tin bối kia ít nhấzmt cũng là Ngũ tinh thm chí Lục tinh ĐhCAu Thánh. NghĩLc tới đMrHây, trong lòng Tiêu Viêm không khỏi có chút rung đMnộng vì thc lc mà Đan Tháp tng có.

“Quên đrQi, chuyn của lão tổ không nói tới nữJKa. Lão nhân gia ông ấwpy mấRt tích nhiu năm, không biết khi nào sẽ xuấCAt hin. Có lẽ hin giờeJz ngườGGMi đvVvang biến thành trẻ con, thc hin cái gọi là thểpeu nghim sinh mnh.” Huyn Không T khoát tay áo, trong giọng nói ẩNn ẩUtFn có chút khôi biết phảyyi làm sao đrtối với vịtb lão tổ trong truyn thuyết này. Lầwpn trước hắeIn thấfuy lão nhân gia thì ông biến thành một thiếu niên mườvVvi bảEryy, mườtJi tám tuổi. Hin tạURi cũng không biết ông ấMrHy đhCAã biến thành bộ dáng gì rồi.

“Vy còn chuyn liên minh?” S khiếp sợ trong lòng Tiêu Viêm cũng t t thu lim, nói.

“Lão tổ không ở đGCây, chuyn đUwpeui s của Đan Tháp đFYfu do các trưởng lão trong Đwpi trưởng lão vin ở TiểtJu Đan Tháp bỏ phiếu quyết đCHcnh.” Huyn Không T nói.

“PhảVRwi qua ĐCi trưởng lão vin sao? Tht là có chút phin phứEryc! MấAy lão già ở nơi đJKó phầeIn lớn đNu cổ hủ. Muốn làm cho bọn họ bỏ phiếu tán thành liên minh thì rấVRwt khó!” Dược Lão nhíu mày nói.

ĐaDyi trưởng lão vin có mườMni phiếu. Ba chúng ta là Đan Tháp tam c đpuOu cũng là nằURm trong đaDyó. Nhưng dù vy, chúng ta cũng chỉtJ có ba phiếu.” Huyn Y có chút bấLct đMnLcc dĩCUI nói: “Với lạKi, quyn lc của bảVRwy lão gia hỏa còn lạVIai lớn hơn chúng ta nhiu lắGGMm. LờURi của chúng ta đEryối với bọn hắGCn tht s là không có trọng lượng cho lắCUIm.”

“ChỉGGM có ba phiếu vy thì không đrQủ.” Dược Lão lắDCJc lắwpc đURURu nói: “ĐvVvi trưởng lão vin tuy nói là tương đtối dân chủ, hoàn toàn da vào số phiếu đppeu đaDyồng ý hay phảJKn đAối, nhưng mấKy lão gia hỏa này cc kỳ cổ hủ, đrQối với chuyn liên minh này, hơn phân na đCu là ý kiến phảCAn đzmối. Mà trong đUtFURi trưởng lão vin chỉJN cầeIn có một phiếu chênh lch, kết quảMrH cuối cùng lin là như vy, không cách nào thay đVRwổi.”

“Cũng không phảtJi hoàn toàn không có cách. Trong bảMny vịtJ trưởng lão, có hai vịFYf có hn thù rấYjt lớn với Hồn Đin. Nếu như có thểeJz thuyết phục đUtFược hai ngườeIi bọn họ thì số phiếu của chúng ta, sẽ đyyhCAt tới năm phiếu, ngang bằrQng với năm ngườti khác.” Huyn Không T trầrQm ngâm một hồi nói.

“A, vic này có thểtb đKược sao?”

Nghe vy, ánh mắMnt Dược lão sáng lên. Nếu như là năm phiếu với năm phiếu, vy thì có hy vọng không nhỏ.

“Ta cũng không dám nắaDym chắyyc, nhưng ít ra cũng nên th một lầzmn. Nếu không ngươi cùng Tiêu Viêm hãy theo chúng ta tới Tiểtbu Đan Tháp một chuyến? Chuyn này nếu đVIaưa ra, hiểURn nhiên sẽ khiến nhữcng lão gia hỏa kia có chút chấCn đFYfộng.” Huyn Không T cườpi nói.

“Ân, cũng đAEpược, đpeuã nhiu năm rồi ta chưa quay lạAi nơi đtJó.” Dược Lão chầUtFn chờLc một chút, gt gt đGGMkkhu nhìn v phía Tiêu Viêm, cườRi cườAi nói: “Trong TiểEryu Đan Tháp gầmn như hội tụ hầUtFu hết nhữmng Luyn Dược tông sư đCã tng có thanh danh rấFYft lớn ở Trung Châu. Hôm nay ngươi sẽ đGCược đVIaai khai nhãn giới.”

“Ha ha, với bảvVvn lãnh hin tạFYfi của Tiêu viêm, chỉtJ sợ là phảrQi khiến cho mấny lão gia hỏa kia đwpaDyi khai nhãn giới mới đFYfúng.” Huyn Y cườAi nói.

Huyn Không T cườCAi đHcMnng dy, đDCJi tới cuối đErykkhi sảrtnh, bàn tay đIGet lên vách tườtJng bóng loáng như ngọc. Một luồng ba đvVvộng t trong lòng bàn tay tràn ra, mọi ngườAi đaDyu nhìn thấcy, vách tườURng kia nhanh chóng chuyểHcn đmộng, trong nháy mắrtt lin biến thành một cái không gian thông đwpUwo.

“Không gian t sáng tạGCo? TiểtJu Đan Tháp này quảpeu nhiên tồn tạaDyi trong không gian riêng.” Nhìn thấYjy cảwpnh này, trong lòng Tiêu Viêm thầzmm nhủ. truyn đaDyược lấLcy t website tung hoanh

Đi thôi.”

Mở ra không gian thông đJNto, Huyn Không T cườUwi cườKi, sau đUtFó dn đcGCu bước vào, đeJzám ngườMrHi Tiêu Viêm thấUwy vy cũng đtuổi theo. Sau khi ngườEryi cuối cùng tiến vào thông đnLco, lối đtJi kia t t tiêu tán, cuối cùng hóa thành vách tườhCAng cứmng rắrQn đEryVIang sng sữMrHng ở đrQó như cũ.

Đi qua truyn tống trn của không gian thông đVRwCUIo kia vẻn vẹn không tới một phút, vt sáng trước mt Tiêu Viêm đaDyột nhiên đfum hơn. Đợi tới khi hắMrHn mở mắFYft ra thì lin thấHcy mình đIGeang ở trên đGGMyynh của một tòa tháp rấeJzt lớn cao tới vạUwn trượng, phóng tầIUtm mắzmt ra xa, mây mù lượn lờLc, làm mọi thứFYf trở nên mờneIo.

“Mùi vịhCA dược liu nồng đmm quá.”

Cái mũi Tiêu Viêm git git, ánh mắpt quét ra bốn phía, lạEryi kinh ngạyVMc phát hin, cảK ngọn núi này đyVMu là vô số dược viên. RấAEpt nhiu loạkkhi dược liu mà bên ngoài hiếm thấUwy thì ở trong này lạtbi sinh trưởng thành tng mảpnh. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

Đây chính là một đDCJJNa phương khác của Đan giới.” Nhìn cảGGMnh tượng trước mắwpt, trong mắct Tiêu Viêm xẹt qua một tia kinh ngạyVMc.

“NhữIGeng dược liu này cũng như mnh căn của mấttLy lão gia hỏa kia.” Huyn Không T cườAi cườhCAi, sau đpó nhấtJc chân bước vào trong đCAGCnh núi. Nhóm ngườCi Tiêu Viêm phía sau nhanh chóng đHcuổi kịwpp. Dọc đFYfườhCAng đJNi, hai bên giống như một biểLcn dược liu, có thểHc nhìn thấVIay một số thân ảJKnh già nua ở giữuOa. NhữUtFng lão giảIUt này nhìn qua trông có vẻ giống như dược nông đrtang gieo trồng dược liu, nhưng Tiêu Viêm có thểYj cảttLm nhn đttLược một loạGCi dao đAEpộng linh hồn cc kỳ cườeIng hãn t trên ngườmi bọn họ. HiểhCAn nhiên, nhữIGeng lão giảeI nhìn như dược nông này có trình đAEpộ linh hồn lc lượng không h thấKp.

Một ngườaDyi xa lạkkh như Tiêu Viêm xuấwpt hin lạzmi không có ngườti nào chú ý tới. Ngược lạLci, Dược Lão xuấyyt hin lạeJzi khiến không ít ngườDCJi kinh ngạCc. Dọc đtJườrtng đtbi, một số lão giảC không ngng tiến tới cùng Dược Lão chào hỏi, rõ ràng trước kia cùng Dược Lão có quen biết.

Đi một mạMrHch qua mấfuy cái sơn đpeueIo, cuối cùng đeJzoàn ngườVRwi dng lạrti ở đNyynh núi, ba ngườIGei Huyn Không T đpeuKu tiên an bài cho Dược Lão cùng Tiêu Viêm nghỉJK ngơi ở một nhà đfuá đvVvơn sơ, sạGCch sẽ. Sau đDCJó lin vội vàng rờyVMi đwpi đRzm thông báo chuyn liên minh kia.

Đối với vic này, Tiêu Viêm cùng Dược Lão đFYfu hiểzmu không thểyVM vội vàng, lp tứyyc hai ngườyVMi lin ngồi xếp bằuOng trong phòng nghỉuO ngơi, khoảcng chng mấYjy giờyy sau, ba ngườIUti Huyn Không T mới chm rãi trở v.

“Có hai tin tứttLc, một tốt, một xấrtu.”

Đi vào trong phòng, Huyn Không T cườHci khổ, nhìn hai ngườeJzi Tiêu Viêm, nói: “Tin tứvVvc tốt là chúng ta có thểhCAđVIaược năm phiếu tán thành liên minh.”

Nghe vy, Tiêu Viêm cùng Dược Lão tinh thầIGen đeIu phấUtFn chấrtn, năm phiếu mc dù không thểCUI dành đNược thắwpng lợi, nhưng cũng đCVRwi biểaDyu cho vic có hy vọng.

“Tin tứKc xấHcu là, ba ngày tới là thờHci đKiểtbm ĐttLi trưởng lão vin có thêm một trưởng lão mới, cũng sẽ có đCUIược quyn bỏ phiếu. Mà cũng tht xui xẻo đzmi! lầrtn này ngườhCAi có cơ hội tiến vào Đwpi trưởng lão vin lạURi là một lão gia hỏa cc kỳ cổ hủ. Lão gia hỏa này ngươi cũng biết.” Nói tới câu cuối, ánh mắyVMt Huyn Không T nhìn v phía Dược Lão.

Dược Lão khẽ nhíu mày, nói: “Hu lão quái?”

“Ân, chính là lão gia hỏa t trước tới nay nhìn ngươi không va mắttLt đrtó.” Huyn Không T bấeIt đErycc dĩMn nói: “Bấtbt lun là tính tình cổ hủ hay là phương din khác, nếu như hắLcn trở thành tân trưởng lão, tuyt đvVvối hắURn sẽ chọn phiếu chống. Đan hội năm đyVMó, ngươi đNem mt mũi hắIUtn gim đKpeup như vy, lão gia hỏa này đIUtã khó chịeIu nhiu năm nay rồi.”

“Nếu như lúc đNUwu ngươi không ly khai TiểtJu Đan Tháp, ngươi đvVvã sớm trở thành trưởng lão của ĐeJzi trưởng lão vin, hin tạUwi cũng không cầIGen vì chuyn này mà nhứpc đRRu.” Huyn Y liếc mắyVMt một cái, thảrQn nhiên nói.

Đối với lờVIai này, Dược Lão chỉMrH có thển cườRi khổ.

“Làm sao bây giờDCJ? Nếu như lão già kia tht s phảUwn đCối, vy thì chuyn liên minh kia, căn bảvVvn không thểIGe din ra.” Thiên Lôi T trầmm giọng nói.

Nghe vy, Huyn Không T cũng Dược Lão đcu trở nên trầErym mc.

“Tht s cũng không phảGGMi không có bin pháp, chỉvVv cầUtFn làm cho Hu lão quái không thểVIa trở thành tân trưởng lão là đaDyược.” Huyn Y nói.

“Nói thì d lắJNm, nhưng hin giờGGM trong Đan Tháp, ai có thểkkh cùng Hu lão quái tranh chấGCp? Dược lão đuOnu có thển, nhưng lúc trước hắyyn chủ đEryộng rờNi khỏi TiểYju Đan Tháp. Da theo quy củ nơi đpây, hắMrHn không có tư cách tranh chấJNp.” Huyn Không T lắAEpc lắVIac đMnhCAu, nói.

Huyn Y chm rãi vén sợi tóc trên trán, cườMni một cách cổ quái, ánh mắDCJt lạURi nhìn v phía Tiêu Viêm.

“Dược Lão đvVvwpu không có tư cách, nhưng Tiêu Viêm có a! Hắmn là quán quân của Đan hội, đhCAồng thờaDyi còn là ngườwpi kế nhim Đan Tháp c đREryu, với thân phn này hắMnn đCAã có đGGMủ tư cách. Chng qua là hắCn có thểeJz đkkhánh bạeIi Hu lão quái hay không? Dù sao năm đyVMó, lão già kia thiếu chút nữrQa đLcã cướp đMrHược danh hiu quán quân Đan hội của Dược TrầhCAn.”

  • Gửi lúc 22:10 Ngày 26/01/2016

    ngocvietgl

    Sao không có nút chuyển chap nhỉ

  • Gửi lúc 21:05 Ngày 01/10/2014

    Ivanjackj

    Có ai cùng cảm giác là lúc đọc tới khúc đánh nhau, ta chẳng có cảm giá hồi hợp lo sợ cho nv chính sẽ bị thua? Theo kiểu khó phân chính tà ấy, thiện ác ấy. Theo kiểu ta ít thấy sự trân quý ơ nv chính lẫn thứ anh ta bảo vệ. Theo kiểu ta ít cảm nhận dc sự lưu luyến của chính ta với nv chính. Tôi chỉ đang tìm tri âm thôi, có ai cùng ý kiến ko?

  • Gửi lúc 20:53 Ngày 01/10/2014

    Ivanjackj

    Ừ hay, hay ? vậy có ai thật sự thích tính cách hung hãn, chuyên cậy manh, chỉ dựa vào thực lực tuyện đối ko. Tôi thì thích nv chính còn phải kết hợp cả tâm kế, thủ đoạn, sự gian xảo giảo hoạt lẩn sức mạnh, vừa là cường giả vừa là trí giả vừa là một người đàn ông. Dù là kiến vẫn giết dc voi, 10 cửa chết mà tìm dc cửa sinh thứ 11 mới hay. Hay so sánh với nv trần duệ trong (Ma giới nữ tế) sẽ biết TÂM CẢNH ai hơn ai 10v8n dậm về tây.

    • Gửi lúc 21:37 Ngày 21/12/2014

      Ivanjackj

      Cảnh báo đừng đọc bình luận trên vì nó bị đăng nhằm truyện rồi nha. Cáo lổi, bất cứ thắc mắc nào thì chém vào. Nvc truyện này đâu có hung hăn, tàn nhẫn, cậy mạnh đâu phải ko. Nvc rất đẹp trai dễ nhìn, dễ gần, vui tươi, điềm tỉnh, tinh thâm, hoà nhã bát ái.... Nói chung là tất cả cái gì tốt đẹp đều thuộc về anh Tiêu Viêm " con ngựa bị tôi vỗ chết luôn rồi hehe".

  • Gửi lúc 20:00 Ngày 05/09/2014

    Sora

    Sao không cho em Vân Vận làm thiếp luôn nhỷ. Khúc cuối thấy hình như là về Gia Mã rồi mà sao lại chỉ cưới có 2 p3 thế nhỷ.

  • Gửi lúc 13:03 Ngày 28/08/2014

    anhyeuem.4t@fb

    càng đọc càng ghét NV Huân Nhi,tình tiết với TV càng ngày cang nhạt,có cảm giác tác giả thiên vị nv này đọc đến thấy nhàm kinh,đọc đên 1400 rồi cảm giác thik Thải Lân Vân Vận hơn

    • Gửi lúc 14:13 Ngày 07/10/2014

      tocxoan

      Bạn này giống mình luôn.lúc đầu thích em Huân Nhi nhưng càng về sau càng ghét.Tác gải đề cao em ấy quá trong khi từ đầu đến cuối truyện e ấy chả phải làm gì.rồi đến cái gia tộc nhà em ấy kiểu bố đời càng ghét hơn

banner