Trang chủ / Huyền Huyễn / Đấu Phá Thương Khung / Chương 144 0: Tiểu Đan Tháp

Đấu Phá Thương Khung

Chương 144 0: Tiểu Đan Tháp




 ĐẤU PHÁ THƯƠNG KHUNG
Tác giảfC: Thiên Tàm Thổ Đu
------ ~&~ ------
Chương 1440: Tiểkyu Đan Tháp

Dịlsch: Nino1310
Biên: celestial_wind1116
Nguồn:




“Không phảlmi ngườEtfi?”

Tiêu Viêm lin nghĩNe thông suốt, khóe ming co quắzarp, một lát sau mới giảczm thấAp thanh âm va rồi xuống, cúi đppDDXu nói: “Là Đế phẩlrlm đgan dược trong truyn thuyết?”

Mọi loạczi đTan dược chỉy cầlrln trảANKi qua cu sắANKc đAan lôi, lin có đyược linh trí, nhưng nhữXbSng đaGPan dược như vy phầrAjn lớn điPBu hóa thành hình linh thú, tuy nói là có linh trí nhưng không cách nào có thểy chân chính so sánh với nhân loạGEii. Nhưng mà có một số cu phẩPbm đPuan dược trong truyn thuyết có thểppD hóa thành hình ngườlrli, thm chí còn có thểls tu luyn. Nhưng nhữBfng loạOOzi đlrlan dược này, mt dù là Tiêu Viêm cũng chỉSck có thểBf gp qua ở sách cổ mà thôi.

Đế phẩppDm đyan dược, cho dù là ở vin cổ cũng là tồn tạyi cc kỳ hiếm thấEtfy, hin tạPbi làm sao có thểbTM có ngườoTi luyn chế ra đsược.”

Huyn Không T thấGEiy bộ dáng khiếp sợ của Tiêu Viêm nhưng không trách hắyn. Lúc trước, lầOOzn đPyvpAu tiên khi hắPbn nghe nói bảgn thểjLs của lão tổ cũng bịoT rung đPuộng rấLSt lâu mới có thểNe khôi phục lạTi tinh thầoTn.

“Tương truyn, tin bối luyn chế ra lão tổ cũng là một trong nhữsBng ngườPyvi sáng lp ra Đan Tháp. Nhưng vịLpX tin bối kia đppDã mấbTMt t lâu. Trong một năm trước khi vịs tin bối đNeó mấkyt, ngườvti đvtã hao hết tấfCt cảYPl tinh lc, luyn chế một lầANKn đczan dược. Trong lầpAn luyn chế đXbSan dược đPbó, khi đoxlan luyn thành thì vịls tin bối này cũng hao hết tâm lc, ảTm đPyvzm ngã xuống. Nhưng mà trong giây lát khi ngã xuống đSckó thì một tia thầzarn trí của ngườAoYi bằppDng phương thứbTMc kì dịoxl đGEiã nhp vào trong cu phẩNem đxdan dược, do đppDó làm cho Cu phẩOOzm Huyn đfCan xuấPbt hin dịGEi biến.”

“Sau đMgó, viên đXan dược này hóa thành hình ngườLSi, nhưng không rờoTi khỏi Đan Tháp mà lưu lạppDi làm ngườpAi thủ hộ của Đan Tháp. Theo phương din nào đoTó mà nói, vịyu lão tổ này là một phân thân đbc bit của vịDX tin bối kia. Chng qua là phân thân này tương đEtfối phứAc tạlmp mà thôi.”

Huyn Không T cườfCi cườoxli nói: “Theo thờvti gian dầAoYn trôi, lão tổ cũng nhiu lầPbn cứTu vớt Đan Tháp khỏi s hủy dit. Sau cùng, đAtLa vịz của lão tổ tạNei Đan Tháp là không ai sánh bằkyng. Nhưng lão tổ cũng không có hứYPlng thú gì đlsối với mấaGPy chuyn này. Sau khi Đan Tháp yên ổn, lão tổ lin mấAoYt tích, không có bấlmt kỳ ngườczi nào có thểAoY tìm đAoYược ngườiPBi.”

Tiêu Viêm lau mồ hôi lạtLnh, không ngờoT vịm lão tổ Đan Tháp cư nhiên ly kì như vy. Biến dịcz Cu PhẩsBm Huyn Đan.

Đối với cấBfp bc của Cu Phẩzm đGEian dược, Tiêu Viêm rấyut rõ ràng. Cu PhẩoTm phân làm ba cấsp: Cu PhẩXm BảXbSo Đan, Cu Phẩlmm Huyn Đan, Cu Phẩkym Kim Đan. Hin giờoT trên đLSdi có thểPb xuấpAt hin Cu phẩxdm đman dược phầbTMn lớn đxdu là cấXbSp đKsộ Bảoxlo Đan. Cấlsp đrAjộ Huyn Đan cơ hồ là không thểvt tìm ra, v phầjLsn Kim Đan thì e rằgng chỉYPl xuấEtft hin ở thờDXi vin cổ.

Mà Cu Phẩlrlm Kim Đan chính là Đế Đan trong truyn thuyết.

LoạfCi đfCan dược này, trên đzarbi lục hin giờb hn là không có ngườEtfi nào có thểm có bảEtfn lãnh luyn chế ra.

Vịky tin bối kia có thểvt luyn chế Cu Phẩzarm Huyn Đan, hơn nữzara thúc đvtLSy nó biến dịbTM thì thc lc của vịfC tin bối kia ít nhấSckt cũng là Ngũ tinh thm chí Lục tinh ĐXbSu Thánh. NghĩSck tới đPbây, trong lòng Tiêu Viêm không khỏi có chút rung đtLộng vì thc lc mà Đan Tháp tng có.

“Quên đDXi, chuyn của lão tổ không nói tới nữaGPa. Lão nhân gia ông ấjLsy mấOOzt tích nhiu năm, không biết khi nào sẽ xuấlst hin. Có lẽ hin giờvt ngườbi đOOzang biến thành trẻ con, thc hin cái gọi là thểb nghim sinh mnh.” Huyn Không T khoát tay áo, trong giọng nói ẩpAn ẩvtn có chút khôi biết phảsBi làm sao đBfối với vịlm lão tổ trong truyn thuyết này. Lầlmn trước hắMgn thấMgy lão nhân gia thì ông biến thành một thiếu niên mườlsi bảbTMy, mườXi tám tuổi. Hin tạxdi cũng không biết ông ấLSy đrALã biến thành bộ dáng gì rồi.

“Vy còn chuyn liên minh?” S khiếp sợ trong lòng Tiêu Viêm cũng t t thu lim, nói.

“Lão tổ không ở đMgây, chuyn đlrlzari s của Đan Tháp đPyvu do các trưởng lão trong ĐLpXi trưởng lão vin ở TiểjLsu Đan Tháp bỏ phiếu quyết đrALpAnh.” Huyn Không T nói.

“Phảxdi qua ĐAi trưởng lão vin sao? Tht là có chút phin phứoxlc! Mấlrly lão già ở nơi đsBó phầtLn lớn đXbSu cổ hủ. Muốn làm cho bọn họ bỏ phiếu tán thành liên minh thì rấAoYt khó!” Dược Lão nhíu mày nói.

Đczi trưởng lão vin có mườANKi phiếu. Ba chúng ta là Đan Tháp tam c đoxlsu cũng là nằgm trong đPuó. Nhưng dù vy, chúng ta cũng chỉSck có ba phiếu.” Huyn Y có chút bấMgt đKsbTMc dĩxd nói: “Với lạlsi, quyn lc của bảXbSy lão gia hỏa còn lạxdi lớn hơn chúng ta nhiu lắKsm. LờYPli của chúng ta đtLối với bọn hắNen tht s là không có trọng lượng cho lắppDm.”

“ChỉNe có ba phiếu vy thì không đvtủ.” Dược Lão lắczc lắvtc đzarKsu nói: “Đgi trưởng lão vin tuy nói là tương đsBối dân chủ, hoàn toàn da vào số phiếu đGEitL đYPlồng ý hay phảsn đrAjối, nhưng mấlmy lão gia hỏa này cc kỳ cổ hủ, điPBối với chuyn liên minh này, hơn phân na đrALu là ý kiến phảrALn đxdối. Mà trong đpAXbSi trưởng lão vin chỉjLs cầMgn có một phiếu chênh lch, kết quảPb cuối cùng lin là như vy, không cách nào thay đPuổi.”

“Cũng không phảjLsi hoàn toàn không có cách. Trong bảBfy vịvt trưởng lão, có hai vịd có hn thù rấrAjt lớn với Hồn Đin. Nếu như có thểjLs thuyết phục đoTược hai ngườzari bọn họ thì số phiếu của chúng ta, sẽ đMgTt tới năm phiếu, ngang bằlrlng với năm ngườfCi khác.” Huyn Không T trầjLsm ngâm một hồi nói.

“A, vic này có thểLpX đsược sao?”

Nghe vy, ánh mắAoYt Dược lão sáng lên. Nếu như là năm phiếu với năm phiếu, vy thì có hy vọng không nhỏ.

“Ta cũng không dám nắDXm chắEtfc, nhưng ít ra cũng nên th một lầgn. Nếu không ngươi cùng Tiêu Viêm hãy theo chúng ta tới TiểPuu Đan Tháp một chuyến? Chuyn này nếu đXbSưa ra, hiểfCn nhiên sẽ khiến nhữczng lão gia hỏa kia có chút chấaGPn đoTộng.” Huyn Không T cườyi nói.

“Ân, cũng điPBược, đAoYã nhiu năm rồi ta chưa quay lạgi nơi đNeó.” Dược Lão chầbTMn chờrAj một chút, gt gt đxdbu nhìn v phía Tiêu Viêm, cườYPli cườaGPi nói: “Trong TiểsBu Đan Tháp gầoTn như hội tụ hầYPlu hết nhữKsng Luyn Dược tông sư đLSã tng có thanh danh rấczt lớn ở Trung Châu. Hôm nay ngươi sẽ đAoYược đyuai khai nhãn giới.”

“Ha ha, với bảdn lãnh hin tạGEii của Tiêu viêm, chỉrAL sợ là phảlrli khiến cho mấMgy lão gia hỏa kia đLSsBi khai nhãn giới mới đPyvúng.” Huyn Y cườAi nói.

Huyn Không T cườkyi đyDXng dy, đdi tới cuối đAoYyui sảgnh, bàn tay đvtt lên vách tườANKng bóng loáng như ngọc. Một luồng ba đMgộng t trong lòng bàn tay tràn ra, mọi ngườpAi đLpXu nhìn thấrALy, vách tườvtng kia nhanh chóng chuyểppDn đPuộng, trong nháy mắaGPt lin biến thành một cái không gian thông đlsANKo.

“Không gian t sáng tạLSo? Tiểyu Đan Tháp này quảb nhiên tồn tạsBi trong không gian riêng.” Nhìn thấxdy cảppDnh này, trong lòng Tiêu Viêm thầmm nhủ.

Đi thôi.”

Mở ra không gian thông đAXbSo, Huyn Không T cườpAi cườNei, sau đMgó dn đAXbSu bước vào, đczám ngườXi Tiêu Viêm thấANKy vy cũng đYPluổi theo. Sau khi ngườlsi cuối cùng tiến vào thông đaGPxdo, lối đGEii kia t t tiêu tán, cuối cùng hóa thành vách tườPbng cứoxlng rắbn đoTAng sng sữTng ở đkyó như cũ.

Đi qua truyn tống trn của không gian thông đlrlScko kia vẻn vẹn không tới một phút, vt sáng trước mt Tiêu Viêm đGEiột nhiên đzm hơn. Đợi tới khi hắkyn mở mắgt ra thì lin thấkyy mình đlsang ở trên đlmBfnh của một tòa tháp rấlrlt lớn cao tới vạaGPn trượng, phóng tầsm mắrAjt ra xa, mây mù lượn lờoxl, làm mọi thứPyv trở nên mờyuLSo.

“Mùi vịiPB dược liu nồng đoTm quá.”

Cái mũi Tiêu Viêm git git, ánh mắfCt quét ra bốn phía, lạScki kinh ngạLpXc phát hin, cảX ngọn núi này đczu là vô số dược viên. Rấst nhiu loạyi dược liu mà bên ngoài hiếm thấXy thì ở trong này lạkyi sinh trưởng thành tng mảPbnh.

Đây chính là một đmfCa phương khác của Đan giới.” Nhìn cảEtfnh tượng trước mắpAt, trong mắTt Tiêu Viêm xẹt qua một tia kinh ngạppDc.

“Nhữlrlng dược liu này cũng như mnh căn của mấScky lão gia hỏa kia.” Huyn Không T cườyui cườEtfi, sau đdó nhấkyc chân bước vào trong đoxldnh núi. Nhóm ngườmi Tiêu Viêm phía sau nhanh chóng đkyuổi kịzarp. Dọc đMgườxdng đsi, hai bên giống như một biểaGPn dược liu, có thểPu nhìn thấNey một số thân ảsnh già nua ở giữga. Nhữvtng lão giảb này nhìn qua trông có vẻ giống như dược nông đlrlang gieo trồng dược liu, nhưng Tiêu Viêm có thểls cảXm nhn đjLsược một loạXi dao đLpXộng linh hồn cc kỳ cườAng hãn t trên ngườsi bọn họ. HiểrAjn nhiên, nhữEtfng lão giảYPl nhìn như dược nông này có trình đdộ linh hồn lc lượng không h thấAp.

Một ngườlsi xa lạvt như Tiêu Viêm xuấGEit hin lạxdi không có ngườfCi nào chú ý tới. Ngược lạScki, Dược Lão xuấBft hin lạBfi khiến không ít ngườGEii kinh ngạNec. Dọc đfCườKsng đtLi, một số lão giảDX không ngng tiến tới cùng Dược Lão chào hỏi, rõ ràng trước kia cùng Dược Lão có quen biết.

Đi một mạTch qua mấXbSy cái sơn đANKyuo, cuối cùng đpAoàn ngườaGPi dng lạEtfi ở đfCPyvnh núi, ba ngườPyvi Huyn Không T đkygu tiên an bài cho Dược Lão cùng Tiêu Viêm nghỉs ngơi ở một nhà đLSá đkyơn sơ, sạzarch sẽ. Sau đkyó lin vội vàng rờmi đPbi đpAoxl thông báo chuyn liên minh kia.

Đối với vic này, Tiêu Viêm cùng Dược Lão đbu hiểEtfu không thểAoY vội vàng, lp tứoxlc hai ngườAoYi lin ngồi xếp bằKsng trong phòng nghỉfC ngơi, khoảGEing chng mấkyy giờsB sau, ba ngườScki Huyn Không T mới chm rãi trở v.

“Có hai tin tứANKc, một tốt, một xấLpXu.”

Đi vào trong phòng, Huyn Không T cườTi khổ, nhìn hai ngườBfi Tiêu Viêm, nói: “Tin tứLSc tốt là chúng ta có thểsđkyược năm phiếu tán thành liên minh.”

Nghe vy, Tiêu Viêm cùng Dược Lão tinh thầPyvn đXbSu phấTn chấAoYn, năm phiếu mc dù không thểNe dành đmược thắaGPng lợi, nhưng cũng đEtfbTMi biểMgu cho vic có hy vọng.

“Tin tứvtc xấTu là, ba ngày tới là thờzi đpAiểrALm ĐOOzi trưởng lão vin có thêm một trưởng lão mới, cũng sẽ có đyuược quyn bỏ phiếu. Mà cũng tht xui xẻo đppDi! lầBfn này ngườoTi có cơ hội tiến vào ĐKsi trưởng lão vin lạfCi là một lão gia hỏa cc kỳ cổ hủ. Lão gia hỏa này ngươi cũng biết.” Nói tới câu cuối, ánh mắjLst Huyn Không T nhìn v phía Dược Lão.

Dược Lão khẽ nhíu mày, nói: “Hu lão quái?” đANKọc truyn mới nhấzt tạMgi tung hoanh . com

“Ân, chính là lão gia hỏa t trước tới nay nhìn ngươi không va mắPut đoxló.” Huyn Không T bấXt đyuzarc dĩGEi nói: “Bấst lun là tính tình cổ hủ hay là phương din khác, nếu như hắlmn trở thành tân trưởng lão, tuyt đLSối hắGEin sẽ chọn phiếu chống. Đan hội năm đsBó, ngươi đjLsem mt mũi hắYPln gim đbPup như vy, lão gia hỏa này đfCã khó chịlmu nhiu năm nay rồi.”

“Nếu như lúc đXbSOOzu ngươi không ly khai TiểAu Đan Tháp, ngươi đNeã sớm trở thành trưởng lão của ĐPyvi trưởng lão vin, hin tạtLi cũng không cầBfn vì chuyn này mà nhứmc đrALfCu.” Huyn Y liếc mắLpXt một cái, thảKsn nhiên nói.

Đối với lờXi này, Dược Lão chỉPb có thểiPB cườPyvi khổ.

“Làm sao bây giờGEi? Nếu như lão già kia tht s phảYPln đjLsối, vy thì chuyn liên minh kia, căn bảlrln không thểrAj din ra.” Thiên Lôi T trầPyvm giọng nói.

Nghe vy, Huyn Không T cũng Dược Lão đtLu trở nên trầYPlm mc.

“Tht s cũng không phảPbi không có bin pháp, chỉg cầjLsn làm cho Hu lão quái không thểMg trở thành tân trưởng lão là đyuược.” Huyn Y nói.

“Nói thì d lắmm, nhưng hin giờGEi trong Đan Tháp, ai có thểm cùng Hu lão quái tranh chấGEip? Dược lão đsBAoYu có thểpA, nhưng lúc trước hắkyn chủ đyuộng rờDXi khỏi TiểNeu Đan Tháp. Da theo quy củ nơi đdây, hắKsn không có tư cách tranh chấczp.” Huyn Không T lắoTc lắNec đlmGEiu, nói.

Huyn Y chm rãi vén sợi tóc trên trán, cườmi một cách cổ quái, ánh mắrAjt lạaGPi nhìn v phía Tiêu Viêm.

“Dược Lão đmkyu không có tư cách, nhưng Tiêu Viêm có a! HắSckn là quán quân của Đan hội, đzarồng thờGEii còn là ngườbTMi kế nhim Đan Tháp c đyuEtfu, với thân phn này hắczn đNeã có đlrlủ tư cách. Chng qua là hắYPln có thểaGP đzánh bạyui Hu lão quái hay không? Dù sao năm đANKó, lão già kia thiếu chút nữAoYa đEtfã cướp đxdược danh hiu quán quân Đan hội của Dược TrầSckn.”

  • Gửi lúc 21:05 Ngày 01/10/2014

    Ivanjackj

    Có ai cùng cảm giác là lúc đọc tới khúc đánh nhau, ta chẳng có cảm giá hồi hợp lo sợ cho nv chính sẽ bị thua? Theo kiểu khó phân chính tà ấy, thiện ác ấy. Theo kiểu ta ít thấy sự trân quý ơ nv chính lẫn thứ anh ta bảo vệ. Theo kiểu ta ít cảm nhận dc sự lưu luyến của chính ta với nv chính. Tôi chỉ đang tìm tri âm thôi, có ai cùng ý kiến ko?

  • Gửi lúc 20:53 Ngày 01/10/2014

    Ivanjackj

    Ừ hay, hay ? vậy có ai thật sự thích tính cách hung hãn, chuyên cậy manh, chỉ dựa vào thực lực tuyện đối ko. Tôi thì thích nv chính còn phải kết hợp cả tâm kế, thủ đoạn, sự gian xảo giảo hoạt lẩn sức mạnh, vừa là cường giả vừa là trí giả vừa là một người đàn ông. Dù là kiến vẫn giết dc voi, 10 cửa chết mà tìm dc cửa sinh thứ 11 mới hay. Hay so sánh với nv trần duệ trong (Ma giới nữ tế) sẽ biết TÂM CẢNH ai hơn ai 10v8n dậm về tây.

    • Gửi lúc 21:37 Ngày 21/12/2014

      Ivanjackj

      Cảnh báo đừng đọc bình luận trên vì nó bị đăng nhằm truyện rồi nha. Cáo lổi, bất cứ thắc mắc nào thì chém vào. Nvc truyện này đâu có hung hăn, tàn nhẫn, cậy mạnh đâu phải ko. Nvc rất đẹp trai dễ nhìn, dễ gần, vui tươi, điềm tỉnh, tinh thâm, hoà nhã bát ái.... Nói chung là tất cả cái gì tốt đẹp đều thuộc về anh Tiêu Viêm " con ngựa bị tôi vỗ chết luôn rồi hehe".

  • Gửi lúc 20:00 Ngày 05/09/2014

    Sora

    Sao không cho em Vân Vận làm thiếp luôn nhỷ. Khúc cuối thấy hình như là về Gia Mã rồi mà sao lại chỉ cưới có 2 p3 thế nhỷ.

  • Gửi lúc 13:03 Ngày 28/08/2014

    anhyeuem.4t@fb

    càng đọc càng ghét NV Huân Nhi,tình tiết với TV càng ngày cang nhạt,có cảm giác tác giả thiên vị nv này đọc đến thấy nhàm kinh,đọc đên 1400 rồi cảm giác thik Thải Lân Vân Vận hơn

    • Gửi lúc 14:13 Ngày 07/10/2014

      tocxoan

      Bạn này giống mình luôn.lúc đầu thích em Huân Nhi nhưng càng về sau càng ghét.Tác gải đề cao em ấy quá trong khi từ đầu đến cuối truyện e ấy chả phải làm gì.rồi đến cái gia tộc nhà em ấy kiểu bố đời càng ghét hơn

  • Gửi lúc 6:19 Ngày 10/08/2014

    vietanhql4001

    mình rất ghét mấy chap dịch kiểu xàm như cháp 1589, mình thích đọc thể loại nguyên bản hơn, đọc kiểu râu ông nọ cắm cằm bà kia thế này ức éo chịu được. Mong team trans lần sau có trans thì làm ơn dịch đúng fát