Trang chủ / Huyền Huyễn / Đấu Phá Thương Khung / Chương 144 0: Tiểu Đan Tháp

Đấu Phá Thương Khung

Chương 144 0: Tiểu Đan Tháp




 ĐẤU PHÁ THƯƠNG KHUNG
Tác giảs: Thiên Tàm Thổ Đu
------ ~&~ ------
Chương 1440: TiểTTu Đan Tháp

DịuTXch: Nino1310
Biên: celestial_wind1116
Nguồn:




“Không phảuCbi ngườrIi?”

Tiêu Viêm lin nghĩXm thông suốt, khóe ming co quắVDkp, một lát sau mới giảgm thấTp thanh âm va rồi xuống, cúi đONWqu nói: “Là Đế phẩMTm đTan dược trong truyn thuyết?”

Mọi loạVDki đstman dược chỉDh cầUzn trảvTi qua cu sắjsc đJWMan lôi, lin có đkược linh trí, nhưng nhữhng đMTan dược như vy phầhRn lớn đuTXu hóa thành hình linh thú, tuy nói là có linh trí nhưng không cách nào có thểstm chân chính so sánh với nhân loạRi. Nhưng mà có một số cu phẩkm đVDkan dược trong truyn thuyết có thểfGo hóa thành hình ngườuCbi, thm chí còn có thểN tu luyn. Nhưng nhữWAUng loạUMi đTTan dược này, mt dù là Tiêu Viêm cũng chỉcDj có thểGWc gp qua ở sách cổ mà thôi.

Đế phẩTm đrIan dược, cho dù là ở vin cổ cũng là tồn tạNi cc kỳ hiếm thấuTXy, hin tạFuui làm sao có thểM có ngườfFJi luyn chế ra đXmược.”

Huyn Không T thấtkDy bộ dáng khiếp sợ của Tiêu Viêm nhưng không trách hắfGon. Lúc trước, lầvTn đstmDXu tiên khi hắMn nghe nói bảrIn thểRfK của lão tổ cũng bịk rung đvTộng rấONt lâu mới có thểT khôi phục lạTi tinh thầMn.

“Tương truyn, tin bối luyn chế ra lão tổ cũng là một trong nhữfGong ngườfFJi sáng lp ra Đan Tháp. Nhưng vịjs tin bối kia đstmã mấwkt t lâu. Trong một năm trước khi vịKoV tin bối đTTó mấVDkt, ngườhi đKoVã hao hết tấbrt cảg tinh lc, luyn chế một lầTn đkan dược. Trong lầcDjn luyn chế đAgan dược đuTXó, khi đTan luyn thành thì vịfFJ tin bối này cũng hao hết tâm lc, ảWqm đMkim ngã xuống. Nhưng mà trong giây lát khi ngã xuống đfFJó thì một tia thầorUn trí của ngườFMvi bằtkDng phương thứTc kì dịs đuTXã nhp vào trong cu phẩTm đVDkan dược, do đMó làm cho Cu phẩhm Huyn đoFsan xuấfGot hin dịON biến.”

“Sau đXmó, viên đoFsan dược này hóa thành hình ngườTTi, nhưng không rờgi khỏi Đan Tháp mà lưu lạwki làm ngườRi thủ hộ của Đan Tháp. Theo phương din nào đkió mà nói, vịXm lão tổ này là một phân thân đNc bit của vịUz tin bối kia. Chng qua là phân thân này tương đDkối phứGWcc tạrIp mà thôi.”

Huyn Không T cườuCbi cườcDji nói: “Theo thờjsi gian dầggRn trôi, lão tổ cũng nhiu lầfFJn cứorUu vớt Đan Tháp khỏi s hủy dit. Sau cùng, đGWcfGoa vịTT của lão tổ tạWqi Đan Tháp là không ai sánh bằrIng. Nhưng lão tổ cũng không có hứAgng thú gì đMối với mấTy chuyn này. Sau khi Đan Tháp yên ổn, lão tổ lin mấGWct tích, không có bấkit kỳ ngườuCbi nào có thểorU tìm đuCbược ngườDki.”

Tiêu Viêm lau mồ hôi lạCxnh, không ngờT vịWAU lão tổ Đan Tháp cư nhiên ly kì như vy. Biến dịJWM Cu PhẩVDkm Huyn Đan.

Đối với cấfFJp bc của Cu PhẩrIm đWqan dược, Tiêu Viêm rấorUt rõ ràng. Cu PhẩuTXm phân làm ba cấMrp: Cu PhẩUMm BảTo Đan, Cu PhẩtkDm Huyn Đan, Cu PhẩMTm Kim Đan. Hin giờk trên đDXTi có thểKoV xuấJWMt hin Cu phẩoFsm đRan dược phầTTn lớn đTu là cấUzp đFMvộ BảDho Đan. CấuCbp đuTXộ Huyn Đan cơ hồ là không thểKoV tìm ra, v phầorUn Kim Đan thì e rằWqng chỉfGo xuấvTt hin ở thờkii vin cổ.

Mà Cu PhẩDhm Kim Đan chính là Đế Đan trong truyn thuyết.

LoạWqi đVDkan dược này, trên đfFJWAUi lục hin giờbr hn là không có ngườfFJi nào có thểVDk có bảjsn lãnh luyn chế ra.

VịMT tin bối kia có thểg luyn chế Cu PhẩRfKm Huyn Đan, hơn nữTa thúc đoFsTTy nó biến dịggR thì thc lc của vịON tin bối kia ít nhấFuut cũng là Ngũ tinh thm chí Lục tinh ĐGWcu Thánh. NghĩuCb tới đUMây, trong lòng Tiêu Viêm không khỏi có chút rung đmOhộng vì thc lc mà Đan Tháp tng có.

“Quên đDXi, chuyn của lão tổ không nói tới nữorUa. Lão nhân gia ông ấNy mấDkt tích nhiu năm, không biết khi nào sẽ xuấFMvt hin. Có lẽ hin giờM ngườmOhi đFMvang biến thành trẻ con, thc hin cái gọi là thểTT nghim sinh mnh.” Huyn Không T khoát tay áo, trong giọng nói ẩUMn ẩvTn có chút khôi biết phảCxi làm sao đMối với vịk lão tổ trong truyn thuyết này. LầUzn trước hắKoVn thấGWcy lão nhân gia thì ông biến thành một thiếu niên mườstmi bảwky, mườuTXi tám tuổi. Hin tạWAUi cũng không biết ông ấMry đwkã biến thành bộ dáng gì rồi.

“Vy còn chuyn liên minh?” S khiếp sợ trong lòng Tiêu Viêm cũng t t thu lim, nói. đRfKọc truyn mới nhấvTt tạTTi tung hoanh . com

“Lão tổ không ở đsây, chuyn đoFsWAUi s của Đan Tháp đhRu do các trưởng lão trong ĐfGoi trưởng lão vin ở TiểfGou Đan Tháp bỏ phiếu quyết đJWMorUnh.” Huyn Không T nói.

“PhảTi qua ĐfGoi trưởng lão vin sao? Tht là có chút phin phứsc! MấDky lão già ở nơi đkió phầMTn lớn đVDku cổ hủ. Muốn làm cho bọn họ bỏ phiếu tán thành liên minh thì rấkit khó!” Dược Lão nhíu mày nói.

Đjsi trưởng lão vin có mườbri phiếu. Ba chúng ta là Đan Tháp tam c đCxONu cũng là nằXmm trong đNó. Nhưng dù vy, chúng ta cũng chỉDk có ba phiếu.” Huyn Y có chút bấWqt đkstmc dĩoFs nói: “Với lạMi, quyn lc của bảuTXy lão gia hỏa còn lạFuui lớn hơn chúng ta nhiu lắorUm. Lờcfci của chúng ta đKoVối với bọn hắMrn tht s là không có trọng lượng cho lắuCbm.”

“Chỉk có ba phiếu vy thì không đMTủ.” Dược Lão lắjsc lắvTc đWAUoFsu nói: “Đhi trưởng lão vin tuy nói là tương đUzối dân chủ, hoàn toàn da vào số phiếu đrIuTX đkồng ý hay phảTTn đcDjối, nhưng mấcDjy lão gia hỏa này cc kỳ cổ hủ, đGWcối với chuyn liên minh này, hơn phân na đcfcu là ý kiến phảtkDn đMTối. Mà trong đcfcfFJi trưởng lão vin chỉWq cầKoVn có một phiếu chênh lch, kết quảk cuối cùng lin là như vy, không cách nào thay đjsổi.”

“Cũng không phảuCbi hoàn toàn không có cách. Trong bảky vịDX trưởng lão, có hai vịwk có hn thù rấUMt lớn với Hồn Đin. Nếu như có thểjs thuyết phục đDkược hai ngườjsi bọn họ thì số phiếu của chúng ta, sẽ đFuuorUt tới năm phiếu, ngang bằMrng với năm ngườKoVi khác.” Huyn Không T trầGWcm ngâm một hồi nói.

“A, vic này có thểMr đcfcược sao?”

Nghe vy, ánh mắXmt Dược lão sáng lên. Nếu như là năm phiếu với năm phiếu, vy thì có hy vọng không nhỏ.

“Ta cũng không dám nắrIm chắhc, nhưng ít ra cũng nên th một lầoFsn. Nếu không ngươi cùng Tiêu Viêm hãy theo chúng ta tới TiểTu Đan Tháp một chuyến? Chuyn này nếu đwkưa ra, hiểkn nhiên sẽ khiến nhữfFJng lão gia hỏa kia có chút chấXmn đkộng.” Huyn Không T cườbri nói.

“Ân, cũng đfGoược, đcfcã nhiu năm rồi ta chưa quay lạMi nơi đUMó.” Dược Lão chầRn chờMr một chút, gt gt đGWcFMvu nhìn v phía Tiêu Viêm, cườAgi cườcfci nói: “Trong Tiểkiu Đan Tháp gầTn như hội tụ hầDhu hết nhữking Luyn Dược tông sư đFuuã tng có thanh danh rấCxt lớn ở Trung Châu. Hôm nay ngươi sẽ đkược đDhai khai nhãn giới.”

“Ha ha, với bảsn lãnh hin tạmOhi của Tiêu viêm, chỉKoV sợ là phảGWci khiến cho mấbry lão gia hỏa kia đDXXmi khai nhãn giới mới đNúng.” Huyn Y cườhRi nói.

Huyn Không T cườwki đJWMcDjng dy, đGWci tới cuối đkiggRi sảtkDnh, bàn tay đfFJt lên vách tườmOhng bóng loáng như ngọc. Một luồng ba đJWMộng t trong lòng bàn tay tràn ra, mọi ngườhRi đjsu nhìn thấKoVy, vách tườRfKng kia nhanh chóng chuyểrIn đDhộng, trong nháy mắcDjt lin biến thành một cái không gian thông đbrDXo.

“Không gian t sáng tạMro? Tiểwku Đan Tháp này quảhR nhiên tồn tạorUi trong không gian riêng.” Nhìn thấfGoy cảKoVnh này, trong lòng Tiêu Viêm thầcDjm nhủ.

Đi thôi.”

Mở ra không gian thông đDkXmo, Huyn Không T cườMTi cườtkDi, sau đfGoó dn đoFsNu bước vào, đJWMám ngườXmi Tiêu Viêm thấbry vy cũng đoFsuổi theo. Sau khi ngườMTi cuối cùng tiến vào thông đgstmo, lối đjsi kia t t tiêu tán, cuối cùng hóa thành vách tườkng cứJWMng rắONn đRRfKng sng sữDkng ở đMó như cũ.

Đi qua truyn tống trn của không gian thông đNTo kia vẻn vẹn không tới một phút, vt sáng trước mt Tiêu Viêm đhột nhiên đRm hơn. Đợi tới khi hắfGon mở mắTTt ra thì lin thấMTy mình đMrang ở trên đuCboFsnh của một tòa tháp rấwkt lớn cao tới vạDhn trượng, phóng tầtkDm mắJWMt ra xa, mây mù lượn lờorU, làm mọi thứjs trở nên mờMTuCbo.

“Mùi vịmOh dược liu nồng đstmm quá.”

Cái mũi Tiêu Viêm git git, ánh mắCxt quét ra bốn phía, lạFuui kinh ngạMc phát hin, cảuTX ngọn núi này đVDku là vô số dược viên. RấFMvt nhiu loạRi dược liu mà bên ngoài hiếm thấWqy thì ở trong này lạkii sinh trưởng thành tng mảfGonh. truyn cp nht nhanh nhấWAUt tạorUi tung hoanh chấUMm com

Đây chính là một đfFJWqa phương khác của Đan giới.” Nhìn cảtkDnh tượng trước mắONt, trong mắht Tiêu Viêm xẹt qua một tia kinh ngạtkDc.

“NhữuCbng dược liu này cũng như mnh căn của mấcDjy lão gia hỏa kia.” Huyn Không T cườTi cườWqi, sau đWAUó nhấCxc chân bước vào trong đUMgnh núi. Nhóm ngườFMvi Tiêu Viêm phía sau nhanh chóng đGWcuổi kịNp. Dọc đbrườWqng đtkDi, hai bên giống như một biểkn dược liu, có thểN nhìn thấCxy một số thân ảCxnh già nua ở giữRa. NhữfFJng lão giảT này nhìn qua trông có vẻ giống như dược nông đuTXang gieo trồng dược liu, nhưng Tiêu Viêm có thểfFJ cảfGom nhn đMrược một loạki dao đONộng linh hồn cc kỳ cườfFJng hãn t trên ngườuTXi bọn họ. HiểuCbn nhiên, nhữMrng lão giảAg nhìn như dược nông này có trình đRộ linh hồn lc lượng không h thấONp.

Một ngườJWMi xa lạXm như Tiêu Viêm xuấht hin lạUzi không có ngườoFsi nào chú ý tới. Ngược lạRi, Dược Lão xuấstmt hin lạuTXi khiến không ít ngườFMvi kinh ngạDXc. Dọc đKoVườVDkng đWAUi, một số lão giảGWc không ngng tiến tới cùng Dược Lão chào hỏi, rõ ràng trước kia cùng Dược Lão có quen biết.

Đi một mạWAUch qua mấorUy cái sơn đTso, cuối cùng đcDjoàn ngườmOhi dng lạTi ở đMstmnh núi, ba ngườKoVi Huyn Không T đTMru tiên an bài cho Dược Lão cùng Tiêu Viêm nghỉstm ngơi ở một nhà đWqá đgơn sơ, sạMrch sẽ. Sau đbró lin vội vàng rờRi đWqi đTTT thông báo chuyn liên minh kia.

Đối với vic này, Tiêu Viêm cùng Dược Lão đbru hiểbru không thểstm vội vàng, lp tứoFsc hai ngườKoVi lin ngồi xếp bằTng trong phòng nghỉk ngơi, khoảTng chng mấNy giờR sau, ba ngườki Huyn Không T mới chm rãi trở v.

“Có hai tin tứuCbc, một tốt, một xấRfKu.”

Đi vào trong phòng, Huyn Không T cườJWMi khổ, nhìn hai ngườsi Tiêu Viêm, nói: “Tin tứDhc tốt là chúng ta có thểvTđRfKược năm phiếu tán thành liên minh.”

Nghe vy, Tiêu Viêm cùng Dược Lão tinh thầJWMn đmOhu phấMn chấUMn, năm phiếu mc dù không thểvT dành đcfcược thắONng lợi, nhưng cũng đDkwki biểuTXu cho vic có hy vọng.

“Tin tứWqc xấXmu là, ba ngày tới là thờggRi đvTiểsm ĐfGoi trưởng lão vin có thêm một trưởng lão mới, cũng sẽ có đRfKược quyn bỏ phiếu. Mà cũng tht xui xẻo đrIi! lầvTn này ngườfFJi có cơ hội tiến vào Đwki trưởng lão vin lạDhi là một lão gia hỏa cc kỳ cổ hủ. Lão gia hỏa này ngươi cũng biết.” Nói tới câu cuối, ánh mắggRt Huyn Không T nhìn v phía Dược Lão.

Dược Lão khẽ nhíu mày, nói: “Hu lão quái?”

“Ân, chính là lão gia hỏa t trước tới nay nhìn ngươi không va mắcfct đAgó.” Huyn Không T bấhRt đtkDDkc dĩrI nói: “BấmOht lun là tính tình cổ hủ hay là phương din khác, nếu như hắTTn trở thành tân trưởng lão, tuyt đgối hắorUn sẽ chọn phiếu chống. Đan hội năm đsó, ngươi đDkem mt mũi hắTn gim đTrIp như vy, lão gia hỏa này đuCbã khó chịRfKu nhiu năm nay rồi.”

“Nếu như lúc đFMvTu ngươi không ly khai TiểDku Đan Tháp, ngươi đtkDã sớm trở thành trưởng lão của ĐFuui trưởng lão vin, hin tạoFsi cũng không cầDkn vì chuyn này mà nhứWqc đmOhDhu.” Huyn Y liếc mắstmt một cái, thảMn nhiên nói.

Đối với lờDhi này, Dược Lão chỉTT có thểfFJ cườTi khổ.

“Làm sao bây giờT? Nếu như lão già kia tht s phảsn đsối, vy thì chuyn liên minh kia, căn bảoFsn không thểUM din ra.” Thiên Lôi T trầjsm giọng nói.

Nghe vy, Huyn Không T cũng Dược Lão đTu trở nên trầFMvm mc.

“Tht s cũng không phảWAUi không có bin pháp, chỉh cầbrn làm cho Hu lão quái không thểGWc trở thành tân trưởng lão là đTược.” Huyn Y nói.

“Nói thì d lắFMvm, nhưng hin giờrI trong Đan Tháp, ai có thểtkD cùng Hu lão quái tranh chấsp? Dược lão đTRfKu có thểjs, nhưng lúc trước hắrIn chủ đkiộng rờtkDi khỏi TiểCxu Đan Tháp. Da theo quy củ nơi đuTXây, hắUzn không có tư cách tranh chấfFJp.” Huyn Không T lắmOhc lắRc đkTTu, nói.

Huyn Y chm rãi vén sợi tóc trên trán, cườcDji một cách cổ quái, ánh mắgt lạUzi nhìn v phía Tiêu Viêm.

“Dược Lão đUMmOhu không có tư cách, nhưng Tiêu Viêm có a! HắWAUn là quán quân của Đan hội, đuCbồng thờFMvi còn là ngườcfci kế nhim Đan Tháp c đsmOhu, với thân phn này hắNn đFuuã có đCxủ tư cách. Chng qua là hắUzn có thểKoV đkánh bạKoVi Hu lão quái hay không? Dù sao năm đFMvó, lão già kia thiếu chút nữMra đDhã cướp đRược danh hiu quán quân Đan hội của Dược Trầkn.”

  • Gửi lúc 21:05 Ngày 01/10/2014

    Ivanjackj

    Có ai cùng cảm giác là lúc đọc tới khúc đánh nhau, ta chẳng có cảm giá hồi hợp lo sợ cho nv chính sẽ bị thua? Theo kiểu khó phân chính tà ấy, thiện ác ấy. Theo kiểu ta ít thấy sự trân quý ơ nv chính lẫn thứ anh ta bảo vệ. Theo kiểu ta ít cảm nhận dc sự lưu luyến của chính ta với nv chính. Tôi chỉ đang tìm tri âm thôi, có ai cùng ý kiến ko?

  • Gửi lúc 20:53 Ngày 01/10/2014

    Ivanjackj

    Ừ hay, hay ? vậy có ai thật sự thích tính cách hung hãn, chuyên cậy manh, chỉ dựa vào thực lực tuyện đối ko. Tôi thì thích nv chính còn phải kết hợp cả tâm kế, thủ đoạn, sự gian xảo giảo hoạt lẩn sức mạnh, vừa là cường giả vừa là trí giả vừa là một người đàn ông. Dù là kiến vẫn giết dc voi, 10 cửa chết mà tìm dc cửa sinh thứ 11 mới hay. Hay so sánh với nv trần duệ trong (Ma giới nữ tế) sẽ biết TÂM CẢNH ai hơn ai 10v8n dậm về tây.

    • Gửi lúc 21:37 Ngày 21/12/2014

      Ivanjackj

      Cảnh báo đừng đọc bình luận trên vì nó bị đăng nhằm truyện rồi nha. Cáo lổi, bất cứ thắc mắc nào thì chém vào. Nvc truyện này đâu có hung hăn, tàn nhẫn, cậy mạnh đâu phải ko. Nvc rất đẹp trai dễ nhìn, dễ gần, vui tươi, điềm tỉnh, tinh thâm, hoà nhã bát ái.... Nói chung là tất cả cái gì tốt đẹp đều thuộc về anh Tiêu Viêm " con ngựa bị tôi vỗ chết luôn rồi hehe".

  • Gửi lúc 20:00 Ngày 05/09/2014

    Sora

    Sao không cho em Vân Vận làm thiếp luôn nhỷ. Khúc cuối thấy hình như là về Gia Mã rồi mà sao lại chỉ cưới có 2 p3 thế nhỷ.

  • Gửi lúc 13:03 Ngày 28/08/2014

    anhyeuem.4t@fb

    càng đọc càng ghét NV Huân Nhi,tình tiết với TV càng ngày cang nhạt,có cảm giác tác giả thiên vị nv này đọc đến thấy nhàm kinh,đọc đên 1400 rồi cảm giác thik Thải Lân Vân Vận hơn

    • Gửi lúc 14:13 Ngày 07/10/2014

      tocxoan

      Bạn này giống mình luôn.lúc đầu thích em Huân Nhi nhưng càng về sau càng ghét.Tác gải đề cao em ấy quá trong khi từ đầu đến cuối truyện e ấy chả phải làm gì.rồi đến cái gia tộc nhà em ấy kiểu bố đời càng ghét hơn

  • Gửi lúc 6:19 Ngày 10/08/2014

    vietanhql4001

    mình rất ghét mấy chap dịch kiểu xàm như cháp 1589, mình thích đọc thể loại nguyên bản hơn, đọc kiểu râu ông nọ cắm cằm bà kia thế này ức éo chịu được. Mong team trans lần sau có trans thì làm ơn dịch đúng fát