Cực Phẩm Thái Tử Phi

Chương 24 :




Chương 24:

ThầRLcn tượng trong lòng phái nữcYh


    T Hòe cung, Phó Du Nhiên nhắhTNc đNBpi nhắYSIc lạrcYi ba chữI này đgã đbaược tám trăm năm mươi sáu lầcYhn. Không phảrcYi nàng nhàn rỗi, mà là do đhUiám cung nữmCT khi đIFưa nàng đmCTến trước tòa cung đIFin này đbaã đipồng loạpQt cáo lui, lạYSIi chng có ngườRwi đhTNến tiếp nhn. Vốn đrcYang cùng ở một chỗ với T An, nhưng hắqQn không thểPop vào Hu cung nên đSfã trở v Đông cung trước, lưu lạRwi Phó Du Nhiên đYSILhKng yên ngơ ngác tạbai chỗ —— không dám chạYSIy loạTqAn vì sợ lạac đoYườZDng.

    Mãi cho đIFến khi nàng đDếm đKHnến một nghìn ba trăm lầNBpn, t trong cung mới đTvZi ra hai cung nữKHn trẻ tuổi, sau khi hành l với Phó Du Nhiên, có chút hờfn dỗi nói: "Đin hạv trở v sao lạqQi không đKHni vào? Phảipi đmvợi chúng ta đqQến mờYSIi ư, nương nương đmvang chờUj ngài đHamRmy." Trong lúc nói chuyn còn liếc mắKHnt đmvưa tình, khiến cho Phó Du Nhiên sng sốt, sau đAgó nàng lin hiểZDu ra.

    NhấuIt đnUqfnh là vịKHn Thái t đnUáng yêu của chúng ta thườqQng ngày luôn tùy tin đRLcùa bỡn với các cung nữa, cho nên mới đNBpược hai tỷ tỷ này thích như vy. HắhUic, nhìn hắYSIn ngày thườRLcng làm bộ đoYàng hoàng, hóa ra cũng chng phảSfi hạNBpng tốt đCbyẹp gì.

    Được hai cô cung nữPop dn vào bên trong T Hòe cung, Phó Du Nhiên cảCbym nhn rõ một luồng khí mát mẻ. Bây giờhYu đSfã vào giữKHna hè, mà ở đfây còn có thểIF hưởng thụ s mát lạpQnh như vy, đRwúng là hoàng cung a!

    Đúng lúc Phó Du Nhiên đQang mảvi ngắRRqm nhìn chung quanh, tìm bộ phn làm mát thì bỗng một bàn tay to t phía sau, mạmCTnh mẽ chụp lấCbyy bảD vai của nàng.

    ...Phó Du Nhiên vốn không đF phòng đmRmã bịU đTvZiểRwm huyt trên vai, trong lòng thầLhKm mắYPhng bảZDn thân mình vì sao sơ ý như thế. Không kịYSIp suy nghĩZD, nàng khom lưng thoát khỏi khống chế của đZDối phương, thân thểcmR bay lên không trung tạqfo thành một đBgộ cong hoàn hảYSIo, đSfồng thờai tay trái chế trụ cổ tay đAgối phương, tay phảmvi ngầnUm đUjpQy nội lc, vô cùng duyên dáng tung một chưởng v ngc đnUối phương...

    Khụ! Trên đbaây chính là giấnUc mộng t sướng hơn chín mươi chín lầrcYn trở thành trạhYui chủ cao thủ võ lâm của nàng. Tình cảhTNnh thc tế là, đDDi sơn vương bịKHn vỗ bảoY vai git mình hét lên một tiếng, cơ chế bảhTNo v t đfộng bắcmRt đUTvZu khởi đHaộng, mc k là ai cũng quay lạoYi đPopipm một cú...

    NgườnUi phía sau lắSfc mình một cái, thoảYfi mái tránh né: "Thái t..."

    Giọng nói ấmvm áp mà tao nhã, mang theo vài phầmCTn cao quý làm cho Phó Du Nhiên sinh hảuIo cảHam, ngẩhUing đhTNSfu nhìn lên, ha ha ha, mt hàng tốt.

    NgườTqAi nọ tầPopm hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, thân khoác áo bào gấTvZm màu trắgng, giày thêu vân mây chỉF vàng, hông đhUieo chuỗi ngọc ngũ sắmRmc đSfính tua, đuIrcYu đTqAội mũ bạfch ngọc. Khuôn mt sáng sủa, mày kiếm đmRmen dài, con ngươi sâu thăm thm như nước hồ... Khí chấNBpt vô cùng hiên ngang.

    Tóm lạIFi chính là... Vô cùng đPopẹp trai.

    "Ta... đRRqã gp ngươi rồi."

    Phó Du Nhiên th nàng không cố ý nói câu chào thô thiểvn như vy, chỉPop là ngườYSIi nọ ta như đAgã quen biết t lâu, khiến nàng bấRLct giác thốt ra.

    NgườRRqi nọ mỉLhKm cườPopi: "Thái t lạKHni nói đKHnùa, va trở v sao còn chưa vấnUn an mu hu?"

    Mu hu? Nàng đyjang tới gp Hoàng hu, hắHan cũng kêu mu hu? Nói như vy... VịqQ soái ca này là huynh đhYu của “mình”?

    Đánh trống lảDng, sợ đhYuNBp lộ nội tình nên Phó Du Nhiên không dám nhiu lờTvZi, theo sau soái ca vào trong đmvin, trên nhuyn tháp bên trong có một phụ nữYf đhTNang đqQim tĩUjnh da vào, dung nhan cao quý xinh đbaẹp, không ngng nhìn ra ngoài, thấoYy Phó Du Nhiên lp tứmRmc sắQc mt hin vẻ vui mng, nhưng đcYhối với soái ca đcmRang tới hơi lộ ra ý chán ghét.

    "Tham kiến mu hu." Soái ca cúi ngườgi quỳ xuống.

    Phụ nhân kia thm chí không thèm kêu soái ca đZDTqAng lên, đFã vội vàng bước xuống đipi đCbyến cạbanh Phó Du Nhiên.

    Phó Du Nhiên đKHnoán vịLhK này chắmvc là Hoàng hu, cũng học theo, quỳ rạyyrp xuống đTqAHat: "Tham kiến mu hu."

    "Dic nhi mau đmvDng lên."

    Hoàng hu vội vàng kéo Phó Du Nhiên, trong lòng có chút kinh ngạYPhc, na tháng không gp, sao hắcYhn đRRqối với mình khác xưa nhiu thế? Chng lẽ vn là vì chuyn lp phi ư? Đu do tên Hộ quốc tướng quân kém cỏi kia, sinh ra nữhYu nhi còn xấmCTu hơn cảf hắcYhn, ngay cảBg mình còn không muốn nhìn, huống chi là đQAga con t nhỏ đhTNã đRwược m nhân vây quanh.

    Nghĩba vy, Hoàng hu nhẹ nhàng xoa mt Phó Du Nhiên, áy náy nói: "Dic nhi, con gầNBpy quá."

    Phó Du Nhiên tùy tin ứmCTng phó hai câu, tâm tư sớm đHaã đAgt bịPop chiếc chu ngọc bích đipt ở góc phòng hấNBpp dn s chú ý. Chiếc chu ngọc bích màu xanh biếc sáng lấTqAp lánh, hn không phảQi là vt phàm, trong đZDó đUng ngay ngắUn một khối băng, hóa ra đuIây chính là chỗ tỏa ra cảcmRm giác mát lạIFnh khi nãy. Chỉyyr là không biết xung quanh đUjCbyi đRLcin này bày bao nhiêu chu băng mới đfược như vy. Phó Du Nhiên lúc này hối hn muốn chết, nàng cảUjm thấHay T Dic Bắgc đbaưa ra "Điu kin" quá thấRRqp, một cái chu ngọc thế này, đCbyã đhUiáng giá vài trăm lượng vàng, mà T Dic BắSfc chỉQ cho nàng có nghìn lượng, chng phảBgi là quá ít hay sao?

    "Dic nhi."

    "A?" Phó Du Nhiên hoảSfng hốt mới nhớ ra thc tạDi, Hoàng hu lo lắCbyng hỏi: "Không phảTqAi mấDy ngày nay con đpri đfườqfng vấDt vảLhK quá chứrcY?"

    "Ách... Đúng vy."

    "V sau không cho phép tứuIc gin với mu hu như vy." Hoàng hu đIau lòng nói: "Yên tâm, mu hu sẽ không ép con lấTqAy con gái của Tướng quân nữQa ."

    "HảU" Phó Du Nhiên căn bảZDn không biết nàng đAgang nói gì, mà cũng không hiểmvu Hoàng hu bảhYuo gì, cứa phảmCTi giảmRm vờv giảSf vịRwt, nàng phát đRRqiên mấUt, phảRwi nhanh chóng nghĩuI ra bin pháp tìm đKHnược T Dic BắrcYc.

    Hoàng hu đnUã nhiu ngày không gp đRLcược con mình, tấat nhiên có rấat nhiu thểf mình đoYiu muốn tâm s. Quay đTqAmCTu lạnUi, nét cườCbyi đqfã giảrcYm đBgi nhiu:

    "Hoài vương đmvhYung lên đrcYi, không có chuyn gì, ngươi cứnU v trước đcYhã."

    Hoài vương? Phó Du Nhiên trng mắIt, soái ca trước mt nàng chính là Hoài vương T Thụy Nam cc nổi tiếng ở trong dân gian ư? ThểZD nào nhìn hắprn vô cùng quen thuộc, đYfối với Hoài vương đhTNin hạmv, Phó Du Nhiên rấQt chuyên tâm nghiên cứIu, nàng cùng Lâm Hi Nguyt đvu là "Nam phấPopn" (hám zai), thu thp không ít tư liu v Hoài vương đCbyin hạZD, đbaương nhiên cũng bao gồm cảf các bứcmRc vẽ chân dung.

    Bình thườuIng vn có tin đqQồn tình cảrcYm giữaa hắhTNn và Thái t đbain hạf không đUjược tốt lắHam, sinh hoạgt cá nhân của Hoài vương rấmRmt đIiu đYSIộ, xuấhUit hin trên báo chí đDu là "Chính s". Gì mà x án trộm trâu, bắhYut đoYược đRRqyji tham quan, giảyji cứcmRu nữmCT t đHaáng thương bịZD lạac loạAgn trong chiến tranh, có thểmRm mc giáp ra trn giết đTvZLhKch. Nghe nói bây giờhYu còn làm ngườYSIi phát ngôn min phí vì danh d của đQám thương gia, cổ đUộng vic nộp thuế hợp pháp, tóm lạSfi một câu, nhân phẩpQm cao thượng, văn võ song toàn, dân chúng kính yêu, cảyyr triu khen ngợi, ngay cảhYu Hoàng Thượng cũng coi trọng Hoài vương vài phầan. Có câu nói mọi ngườfi không dám nói ra, nhưng ở trong lòng đipu nghĩrcY tới, Hoài vương đPopin hạa chỉuI vì xuấQt thân kém cỏi mà thôi, nếu hắTvZn là nhi t của Hoàng hu hoc Hoàng hu không có con, như vy ngôi vịqQ Thái t đYPhương triu, cũng không rơi vào tay ngườKHni suốt ngày chỉYPh biết tới chuyn phong hoa tuyết nguyt, mọi vic luôn nghe theo lờRRqi mẹ ... Ha ha, không thểnU nói ra, chỉSf cầcmRn hiểvu rõ trong lòng là đgược.

    Đây là s so sánh giữKHna ngườqQi với ngườKHni, hàng với hàng, so với vịcmR Thái t tầKHnm thườPopng nhạRLct nhẽo kia, Hoài vương ngoạLhKi tr tấmCTt cảnU các ưu đAgiểqQm trên ngườrcYi, còn có một lý do khiến cho các cô nương trong thiên hạnU đFu phát cuồng —— hắUn không có vợ!

    Ách... Mc dù có câu tục ngữRLc: Ba giấyjc mộng lớn của Nam nhân chính là: thăng quan, phát tài, sống vui với vợ, nhưng hắban cũng không phảYSIi vì vợ mình mấNBpt mà nổi tiếng.Hoài vương đyjin hạa có một gia đrcYình hạRwnh phúc, không h phong thêm trắcYhc phi, Hoài vương Vương phi ba năm trước đPopây trong lúc sinh khó đoYã qua đyjmCTi, ngôi vịU Vương phi ấUy vn đoYv trống ba năm nay. Đã có bao nhiêu tiểmvu thư khuê các chủ đhTNộng tiến đnUến hưởng ứnUng lnh triu tp nhưng đyju ôm hn trở v. Nghe nói ngay cảyj công chúa Ngụy quốc cũng có ý tứyj này, nhưng Hoài vương vn luôn thờpr ơ lạQnh lùng. Tục ngữv nói không sai, dù nhiu châu báu, cũng khó có đDược tình lang tht lòng. Nam t trọng tình trọng nghĩDa như vy, nữF t trong thiên hạRw sao có thểmv không yêu thích.

    Mà nay, bạRRqch mã vương t trong lòng của các nữcmR nhân lạUi còn xuấCbyt hin trước mt nàng, là ngườhTNi tht! Điu này khiến Phó Du Nhiên mng rỡ phát đLhKiên.