Trang chủ / Đô Thị / Cực Phẩm Tà Thiếu / Chương 84 : Diệt khẩu

Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 84 : Diệt khẩu





 Cc phẩFrm tà thiếu
Tác giảFKA: Din Hồng NhĩHlH Xích
Chương 84: Dit khẩcvcu

Nguồn dịYch: Nhóm dịABvch: minhnguyet123
Sưu tầKlDm: tunghoanh.com

Biên tp: metruyen.com
Nguồn truyn: paoshu8.com





    - Hai lá bùa hộ mnh này, ngươi tốt nhấDtit tùy thân mang theo, đcFng quên.

    Nhìn Viên mp mạzxp ly khai, TrầPNn Thanh Đế thu hồi ánh mắlxxt, lông mày nhíu lạYi, nhìn Lâm TĩBjnh Nhu nói ra:

    - Không có vic gì, ta đTli trước.

    VứDLt bỏ một câu, TrầKlDn Thanh Đế lin xoay ngườzHi ly khai. V phầBjn s tình bùa hộ mnh, TrầTln Thanh Đế không có giảYi thích quá nhiu, hắtKFn cũng lườei giảxtFi thích. GiảFfPi thích nhiu hơn, Lâm TĩKunh Nhu sẽ coi hắLn thành thầen côn.

    - Cái này...

    Lâm đzxrRi tiểcFu thư nhìn hai tấKum phù trin trong tay, vẻ mt ngạXDRc nhiên. Nàng không tin cái gọi là bùa hộ mnh này có thểBj làm đtKFược cái gì, chỉPNđDtiồ vt gạWpt ngườHlHi mà thôi.

    ChỉMt là làm cho Lâm TĩNYnh Nhu rấKTYt khó hiểlxxu chính là, vì cái gì Viên CầBju đLối với hai tấjm ba này coi trọng như vy. Chng lẽ... chng lẽ Viên mp mạMtp đXDRột nhiên ăn chay, tin tưởng cái này rồi hảrR?

    - Ai, ta còn có vic tìm... tìm ngươi...

    Khi Lâm TĩZlnh Nhu nghĩxtF đeến mục đlxxích tìm TrầXzNn Thanh Đế, va mở ming, lạLi phát hin đYã không có bóng dáng của TrầYBn đzHvsi thiếu rồi.

    - Như thế nào nói đji là đtKWi, có đKuxcX ta vào mắGTMt hay không, tht s là tứec chết ta rồi.
    Lâm TĩGTMnh Nhu sắfNc mt nghiêm túc, thầcvcm nghĩgrF:

    - Không đFược... s tình Lữlxx Bấzxt Phàm ưa thích Mã Tình Tình, Trầln Thanh Đế không biết. Mà Lữlxx Bấlt Phàm này, tht s là rấlt đDtiáng sợ, cho dù TrầHlHn Thanh Đế thông suốt, cũng nhấiWzt đeWpnh không phảzHi là đRGgối thủ của hắiWzn. Ta phảDLi nói hắZln đWp phòng LữL BấGTMt Phàm, bằFng không thì sẽ ăn thit thòi.

    NghĩtKW vy, Lâm TĩFrnh Nhu không h dng lạKlDi, rấTlt nghiêm túc chọn la một phương hướn đeuổi tới.

    Hơn 10 phút sau, TrầWpn Thanh Đế đzxi tới hồ sen lúc trước hắWpn “nhảxcXy sông t vn”. Trầcvcn đtKWui thiếu vội vã ly khai như vy, ngoạrRi tr cùng Lâm TĩMtnh Nhu không có gì nói ra, trọng yếu hơn là, trong lòng của hắzxn đlxxang nhớ thương linh mạFch.

    Ca vào Linh mạYch ngay tạKui đtKFáy nước hồ sen, TrầYn Thanh Đế đFKAương nhiên muốn tới hồ sen rồi, bấcFt quá, hắxn nhìn chung quanh, bấXDRt đPNBjc dĩKu lắKTYc đzxYu. Phụ cn hồ sen quá nhiu ngườWAi, tốp năm tốp ba khắFKAp nơi đcvcu thấWAy, TrầfNn đFrTli thiếu cũng không muốn tái khởi oanh đMtộng nữXDRa.

    - Hôm nay là không có bin pháp tu luyn rồi, v nhà, buổi tối hành đsộng.

    NghĩMt vy, TrầKTYn Thanh Đế chỉBj là liếc nhìn khoa văn ngh, sau đKuó rờNYi khỏi trườxcXng học.

    Chân trước của TrầWAn Thanh Đế va đTli, Lâm Tĩvenh Nhu lin đLi tới hồ sen, đji đxcXến khoa văn ngh. Lâm TĩFnh Nhu đcFương nhiên biết rõ TrầMtn đZlYi thiếu la chọn khoa văn ngh, cho nên mới tới tìm TrầDLn đABvPNi thiếu, bấKut quá, nàng vn là tới chm một bước.

    Sau khi trở lạTli bit th, TrầXzNn Thanh Đế chảLi vuốt thân thểPN TiểMtu HắTlc một chút, sau đTló bắlt đHlHKTYu nấRGgu thuốc, bổ huyết cho TiểZlu HắFKAc. Ming vết thương của TiểDLu HắTlc, ở dưới TrầRGgn Thanh Đế chảvei vuốt đTlã đveóng vảFfPy. Nếu như không phảPNi sợ quá mứlxxc kinh thế hãi tục, TiểxcXu HắNYc ngay cảtKW vết sẹo cũng không lưu lạDLi.

    Dù vy, Trầun Hương Hương cũng không có đeến trườfNng học, một mc chiếu cố TiểFKAu HắTTc cũng bịGTM chấXDRn kinh rồi. Ming vết thương sâu như vy, vy mà nhanh đuóng vảYy như thế, đfNây quảBj thc là khó có thểe tưởng tượng.

    - Đến, Tiểeu HắgrFc uống thuốc.

    TrầPNn Thanh Đế bưng na bát thuốc, đvet ở trước mt TiểxcXu HắBjc, va dùng linh khí chảKlDi vuốt TiểKTYu HắzHc, va nói.

    Uống xong thuốc, lạDLi đXzNược TrầfNn Thanh Đế chảDLi vuốt, hơn 10 phút sau, Tiểeu HắZlc nằcFm rạcvcp trên mt đgrFut ngủ rồi.

    - Đzxi ca, đYBến bây giờrR TrầMtn Phong Nhiên cũng chưa có v nhà, anh nói... anh nói hắxn đBji đZlâu?

    Thu hồi ánh mắxtFt t trên ngườfNi TiểFu HắRGgc, Trầln Hương Hương hỏi.

    TrầDtin Thanh Đế khẽ chau mày, thảln nhiên nói:

    - TiểFKAu muội, em còn nhớ đTlược hay không, trước kia Viên mp mạxcXp đXzNã tng nói qua, mấvsy ngườsi kia chỉXDR sợ sống không quá đeêm nay ?

    - Nhớ rõ, chng lẽ...

    TrầKlDn Hương Hương nhịHlHn không đvsược phát ra một tiếng thét kinh hãi, khó có thểxtF tin nói:

    - Chng lẽ TrầiWzn Phong Nhiên hắen... hắWpn đxcXi giết ngườYi dit khẩPNu rồi? Thế nhưng mà... thế nhưng mà mấRGgy ngườxi kia đPNu bịKTY giam vào cảPNnh cục mà.

    - CảABvnh cục?

    Lông mày TrầXzNn Thanh Đế nhíu lạTTi, mt mũi tràn đFrvsy khinh thườTTng nói:

    - Em cho rằlxxng, chỉj là một cái cảFKAnh cục, có thểZlrRnh hưởng đHlHến TrầfNn Phong Nhiên sao? Dùng thân phn của Trầzxn Phong Nhiên, há sẽ quan tâm một cái cảKunh cục sao?

    - ĐMti ca, vy chúng ta nên làm gì bây giờDL?

    TrầYn Hương Hương không biết làm sao hỏi.

    - Cái gì cũng mc k, cái gì cũng không cầln hỏi. TrờGTMi không còn sớm, em tranh thủ thờKui gian ngủ đei, sau đKuó ngày mai đsi học, hiểZlu chưa?

    TrầAAXn Thanh Đế ôm TiểFfPu HắPNc, giao đTTến trong tay TrầKTYn Hương Hương.

    - Dạzx.

    TrầDLn Hương Hương lên tiếng, ôm Tiểju HắZlc đlxxi ra khỏi phòng TrầWAn Thanh Đế.

    ...

    Đêm khuya, ở bên trong phòng VIP của một câu lạtKWc bộ tư cao cấFp. LữXzN Hu Tích cùng LữYB BạcFc Phát hai cái anh không ra anh, em không ra em này, trong nội tâm nơm nớp lo sợ, rấut là câu n nhìn thanh niên nam t gầFrn ba mươi tuổi ở đMtối din.

    Lúc này, trên trán hai huynh đFKA hắXzNn, tấLt cảe đeu là mồ hôi, cũng không dám đNYộng thủ lau đRGgi.

    - Các ngươi nhấXzNt đXDRvenh phảHlHi cho Trung Đjo thiếu gia chúng ta một cái công đYLo, vì cái gì em vợ hắxn chết trong đxcXua xe.

    Thanh niên khoảFrng 30 đABvối din, dùng tiếng phổ thông đxcXông cứlng nói ra.

    - TỉTTnh Thượng Tàn Câu tiên sinh, Cương Mộc Đao Phách chết, cùng chúng ta không có bấjt kỳ quan h gì, là TrầGTMn Thanh Đế làm.

    Lão NhịBj LữL BạtKFc Phát hít sâu một hơi, thảAAXn nhiên nói:

    - TrầTTn gia TrầfNn Thanh Đế, vốn đNYã thắKTYng, nhưng hắxtFn vn cố ý làm lủng bình xăng, khiến cho Cương Mộc Đao Phách vào chỗ cua, xe thểGTM thao mấDtit đFi khống chế, cho nên mới ngã xuống núi, cái này cùng chúng ta không có bấYBt kỳ quan h gì.

    - Cương Mộc Đao Phách chết, là TrầWAn Thanh Đế cố ý, hết thảDtiy đBju là TrầFKAn Thanh Đế gây nên.

    Lão ĐzHi LữHlH Hu Tích lông mày nhíu lạvsi, đTlFrng dy nói ra:

    - Nếu như các ngươi muốn trảGTM thù, thì đXDRi tìm TrầRGgn Thanh Đế. Nếu các ngươi không phân thịKu phi, đFrem hết thảTTy đTlổ lên trên đfNTTu của chúng ta. H, ngươi trở v nói cho thiếu gia nhà các ngươi Trung Đlo Bắxc Can, Lữx gia chúng ta tấet nhiên sẽ phụng bồi đABvến cùng.

    - Ha ha, Hu Tích thiếu gia không nên tứlc gin, ta đfNương nhiên biết rõ Cương Mộc chết, cùng LữXDR gia các ngươi không có bấDLt kỳ quan h gì.

    ChứAng kiến hai huynh đcvc LữrR gia mạtKFnh mẽ như thế, trên mt TỉTlnh Thượng Tàn Câu treo đTTxtFy dáng tươi cườxi, nói ra:

    - TrầTTn Thanh Đế chúng ta nhấiWzt đeGTMnh sẽ không bỏ qua, bấxt quá, dù sao chúng ta đAối với nơi này chưa quen thuộc, còn hi vọng Hu Tích cùng BạKlDc Phát thiếu gia có thểiWz cung cấgrFp một ít trợ giúp cho chúng ta.

    - Có một số vic chúng ta bấBjt tin ra mt, bấWpt quá, một ít tin tứlxxc có quan h tới TrầAn Thanh Đế, chúng ta vn là rấRGgt vui lòng nói cho các ngươi.

    LữcF Hu Tích thảWpn nhiên nói.

    - Hu Tích thiếu gia, BạPNc Phát thiếu gia, như vy ta cảAAXm ơn trước rồi.

    TỉWpnh Thượng Tàn Câu bưng một chén rượu lên, nói ra:

    - Chúng ta cạsn ly.

    - Tốt, cạWpn ly.

  • Gửi lúc 11:42 Ngày 25/11/2015

    huynhdanh102

    Ad xem lại giùm cái thanh qua truyện. chắc nó bị lỗi hay sao đọc đt củng hk qua đc h cả PC

  • Gửi lúc 15:08 Ngày 28/07/2014

    vandoc

    sao drop roai`

  • Gửi lúc 22:09 Ngày 20/04/2014

    quenvotam

    giồng thỳ giống thiệt ,nhưng riêng mình cho rằng truyện vui vui hài hài là ngon ,so sánh làm chi !!!

  • Gửi lúc 23:48 Ngày 19/04/2014

    wanderingwind.ray@fb

    'dị thế tà quân' vs pộ ney pố cục y chaq nhau??

  • Gửi lúc 18:53 Ngày 08/04/2014

    vandoc

    bác nào rảnh k dịch bộ truyện thuan kích hộ em cái

banner