Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn

Công Tử Điên Khùng

Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn




Công T Điên Khùng
Tác giảyhF:Ta Là Lão Ngũ

Chương 4: Tht tốt, hôm nay có cơm ăn

Nhóm dịTVuch: Giang Triết nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m
Nguồn: Mê Truyn


Lâm Vân ăn no quảZ Minh Yên nhưng không có trc tiếp v nhà, mà là mang trảrYO lạdGi cho chủ quán cái chu rồi đwZWi tới cái công viên kia. Đi thng vài trăm mét, thì tới sâu bên trong công viên. Tuy công viên này rấwZWt lớn, nhưng hin tạYPi là buổi trưa, có rấWdot ít ngườTVui tới công viên đwZWi dạlo.

Lâm Vân tìm tới một chỗ yên tĩElnh, bắNxt đzxDyDu tu luyn Tinh Nguyên của mình. Xế chiu hôm nay ăn nhiu quảGZ Minh Yên như vy, hắln cũng không muốn lãng phí chúng. Thân thểh này tuy kém cỏi, nhưng Lâm Vân tuyt đrYOối sẽ không buông tha. Linh lc bên trong quảDyD Minh Yên rấZt lớn, lớn hơn cảP linh khí mỏng manh bên ngoài, hơn nữpa càng d dàng hấQp thu.

Thờkki gian dầYPn trôi, Tinh Nguyên mỏng manh bên trong cơ thểWdo của Lâm Vân cũng bắZt đNxBAHu ngưng tụ. Tuy nhiên, bởi vì thân thểl quá yếu đzxuổi, Lâm Vân chỉuAN có thểuAN hấfTwp thu hai ba phầIjhn linh lc bên trong đwZWó. Nhưng Lâm Vân cảPm thấrYOy đOhã rấNxt hài lòng. Tinh Nguyên của mình dầDyDn dầGZn ngưng tụ. ChỉRQ cầAln mình lợi dùng số Tinh Nguyên mỏng manh này ngưng tụ thành Tinh Vân. Vy thì đfTwã cách viên Tinh Hồn thứNx nhấht không xa.

Một vòng, hai vòng…
Thoáng cái đWdoã trôi qua buổi trưa.

Lúc Lâm Vân đVWFDyDng dy đPã là lúc ăn cơm tối. HắrYOn cũng không cảRQm thấoky đGZói bụng cho lắyhFm. Bởi vì dinh dưỡng bên trong quảREp Minh Yên nhiu hơn rấAwt nhiu so với hoa quảP bình thườhng. Ăn no có thểQ chống đjđDyDược cảl ngày.
Nhìn thấly sắAwc trờREpi dầGn dầjn tối, Lâm Vân trc tiếp đhrLi v hướng Tương Hồ Sơn Trang. Dù sao buổi tối vn phảGi ngủ ở đpó.

V phầjjn ngày mai ăn cái gì, thì ngày mai tính. Lâm Vân hoàn toàn không nghĩF tới rằYPng hắYPn có thểlx tới tìm mẹ của hắhn, bởi vì dù sao hắDyDn đhã không còn là Lâm Vân lúc trước.

Lúc Hàn Vũ Tích trở v, quảBAH nhiên không nhìn thấFlky Lâm Vân. Trong lòng nàng có chút lo lắlng. Biết rằpng đlxiu mình đrYOoán đVVfã thành s tht. Muộn như vy đDyDi đrYOâu tìm hắkkn bây giờFRn? Gọi đlin thoạlGi cho ngườoki nhà của hắWjn, có ngườpi tiếp hay không còn không biết. Chng nhẽ chính mình phảHFi đFi tìm? CảAl thành phố PhầOhn Giang to như vy, đji tìm một ngườwZWi chảyhF khác gì mò kim đwZWáy bểwZW.

Đột nhiên nghĩLlR tới chính mình khi nào thì đNxã bắWdot đlwxIu vì một thiếu niên hoàn khố hư hỏng, đuANNxu óc có vấhUn đREp như vy mà sốt ruột rồi? ChẵWdong nhẽ vì mình sợ có trách nhim gì? Vn là vì ở giữnwBa trưa nhìn thấVVfy hắwZWn ăn quảBAH dạli mà cảlm thấppy đGZáng thương? Ở bên ngoài qua một đnwBêm hn là không có vấjn đOh gì a? Có nhiu ngườPi ở bên ngoài lang thang như vy, còn chưa thấpy có kẻ nào chết ở ngoài đWdoó.

Chính đokang miên man suy nghĩl, ngẩlxng đVWFFlku lạli thấREpy Lâm Vân đfTwang chm rì rì đxUzi tới. Không biết vì sao, trong lòng nàng nhẹ nhàng thở ra.

Trông thấxUzy Hàn Vũ Tích rõ ràng ngồi ở ghế sa lon cũ trong phòng khách chờrYO mình, trong lòng Lâm Vân cảyhFm thấVWFy cảNx kinh. HắDyDn t nhủ, chng nhẽ còn có trò tra tấUwn nào đjó. Hình như hôm nay mình không có đuANiu gì đwZWLlRc tội nàng ta a. Bấlxt quá giống như cho tới bây giờFlk, nàng ta còn chưa nói chuyn với mình một câu. ChỉNx cầZn ta không mở ming làm cho nàng ta tìm cớ, hn là không có vấyhFn đlx.

Lâm Vân biết rõ hin tạAli hình tượng của mình trong mắWdot nàng ta chng khác gì một con kiến gầOhy yếu nhược trí, muốn vê như thế nào thì vê. Tuy nhiên bây giờNx còn không xác đlGxUznh nàng ta có phảBAHi là muốn tìm mình phin toái hay không, nhưng trong trí nhớ cũ của Lâm Vn vn có mấzxy lầYPn Hàn Vũ Tích ra sứREpc đYPánh hắokn. Mc dù là bởi vì Lâm Vân cưỡng bứnwBc nàng ta mới gp chống trảAw. Nhưng cuối cùng vài lầwxIn đAwu khắVWFc sâu trong trí nhớ của thân thểzx này. Hình như là bịLlR đzxánh đAlến co rút toàn thân.

Hin tạFlki Lâm Vân còn chưa tu luyn tới Tinh Vân. Một khi Tinh Vân hình thành, như vy nhữlxng trí nhớ lúc trước sẽ không còn ảhUnh hưởng tới chính hắUwn. HắDyDn sẽ hoàn toàn dung hợp với thân thểpp này. Cho nên bây giờAw vô lun thế nào, hắrYOn cũng không thểFRn đjjTVu nàng ta đnwBánh. Tinh Nguyên của hắNxn va mới ngưng tụ, nếu đwxIánh tan, muốn ngưng tụ lầlxn nữGZa, quảZ thc gian nan gấHFp trăm lầZn. Ngược lạli, nếu hắwZWn còn chưa ngưng tụ thành Tinh Nguyên, đVWFpp cho nàng ta đAwánh một trn cũng không sao cảP.

Mang theo nụ cườli nịwZWnh nọt, nhưng ánh mắIjht không dám nhìn Hàn Vũ Tích, hắREpn cẩVWFn thầNxn đhi vòng qua ghế sô pha, cúi đkkFRnu vội vã lên tầREpng vào phòng của mình.

Hàn Vũ Tích vốn muốn đWdoợi Lâm Vân hỏi cái ăn. Nhưng ngườlGi này rõ ràng lạoki bỏ chạNxy lên tầFRnng trên.

Một tiếng ‘CạRQch’ vang lên, tiếng ca phòng đTVuóng lạWdoi giống như một cái thiết chùy đkkp vào lòng của Hàn Vũ Tích. Khiến nàng git mình suýt nữja đVWFlxng lên. Phục hồi lạHFi tinh thầppn, mới phát hin là do mình quá nhp tâm.

NghĩhrL tới va rồi Lâm Vân sợ hãi cúi đrYOuANu, không dám nhìn mình, còn cườlGi nịrYOnh nọt, Hàn Vũ Tích đokột nhiên cảLlRm thấdGy có chút chua xót. MấQy năm trước, hắLlRn, Lâm Ngũ thiếu gia, bc nào uy phong, khi d nhỏ yếu, không vic ác gì không làm, hoành hành PhầwxIn Giang. Nhưng hin tạOhi, lạNxi như một cái cây khô lung lay trong mưa gió.

Làm sao bây giờIjh, chng nhẽ mình phảppi gọi hắwZWn xuống ăn cơm? Không đWjược, vạwxIn nhấyhFt hắFlkn hiểOhu lầjm thì không tốt. Đã đlGwZWu óc của hắfTwn có vấhUn đOh, vn là mình đREpun nóng thứfTwc ăn rồi đDyDF lạFRni cho hắTVun. Lúc tan vic Hàn Vũ Tích đQã mua hai cp lồng cơm.

Đã muốn đFh dành thứWdoc ăn, thì đlxành phảzxi bỏ vào tủ cho không bịwxI hỏng. Hàn Vũ Tích mở ca tủ lạuANnh, thì không thấVVfy một na cây củ cảli lúc trước. Cây củ cảwZWi này là mình mua t tuầlGn trước, cùng với mấPy quảQ lê, dùng đpUw nấzxu súp, uống đHFF giảWjm ho. Còn lạGZi một na, chuẩVWFn bịP hôm nay vứyhFt đAli. Không nghĩj tới rõ ràng bịyhF mấnwBt. Va nghĩl lin rõ, nhấUwt đyhFBAHnh là Lâm Vân đkkã ăn hết.

Nàng thở dài. Trong lòng t nhủ, chng lẽ đZây là báo ứTVung? Nhưng mấlxy anh trai của hắzxn làm vic ác còn nhiu hơn hắln. Thm chí mỗi ngườyhFi còn làm ra mấAwy vụ án mạAwng, nhưng không thấly gp báo ứZng gì. Cái này Lâm Vân, tuy nói là thích ăn uống, chơi gái, đElánh bạFc, thườHFng xuyên khi d nhỏ yếu, nhưng chưa tng giết qua một ai. BấREpt quá, có ngườpi nào chết trên tay của hắAwn hay không, chính mình có thểVWF không biết.

Hàn Vũ Tích xào lạhUi hai món ăn, cố ý bỏ thêm chút dầuANu ăn đYPVWF mùi thơm bay lên tầlGng. Nhưng dù vy vn không thấBAHy Lâm Vân xuống tầlng ăn cơm. Rơi vào đzxườZng cùng, Hàn Vũ Tích đyhFành phảWji ăn một mình. Sau khi ăn xong thì bỏ vào nồi cơm đnwBin hâm nóng. Tốt nhấZt là mình ăn của mình, đAwTVu lạkki đlxồ ăn cho hắGZn, khi nào hắnwBn đxUzói thì t xuống mà ăn. Bảho mình chủ đlxộng gọi hắHFn xuống ăn cơm là vic không thểwZW nào.

Lâm Vân cũng ngi thấwZWy mùi thơm t thứfTwc ăn. Nhưng bởi vì hắAln không cảLlRm thấIjhy quá đfTwói, với lạoki, ở thờFlki khắFc mấhu chốt như vy, chng may chọc gin Hàn Vũ Tích, vy thì rấRQt đQen đokủi.

CảRQ đTVuêm nay, Lâm Vân đlu dùng thờNxi gian đhUEl ngưng tụ hoàn toàn Tinh Nguyên. Khi hắAwn đAwlng lên nhìn đyhFồng hồ, đAlã là mườhUi giờHF sáng ngày hôm sau. CảPm giác va đBAHói, lạjji va mt. Bây giờnwB còn chưa phảGZi là lúc ngưng tụ Tinh Nguyên, không có cách nào tu luyn, cho nên không ngủ cảFlk đhêm, khiến cơ thểyhF hắln rấht mt mỏi. BấAwt quá một khi Tinh Nguyên ngưng tụ thành Tinh Vân, vy thì v sau tu luyn chỉZ biết càng ngày càng tinh thầGZn. Tuyt đlối sẽ không xuấDyDt hin tình huống mt mỏi do tu luyn.

Sau khi ra mt xong, nhìn xung quanh, có lẽ Hàn Vũ Tích đzxã đNxi làm. BấYPt quá, kỳ quái chính là, hôm nay ca phòng của nàng ta không có đFRnóng. HắLlRn nhớ rõ buổi sáng ngày hôm qua, lúc nàng ta đEli làm có khóa ca phòng lạli. Mà trước kia hn là đFlku khóa lạVVfi. Chng lẽ hôm nay là quên khóa? Tuy nhiên, cho dù là quên khóa, Lâm Vân đLlRu không có hứlGng thú đRQi vào phòng của nàng ta ngó nghiêng.

Lâm Vân sầAlu mi khổ kiểWjm đnwBi xuống tầrYOng. Trong lòng t nhủ không biết hôm nay nên đFlki nơi nào kiếm ăn? Còn có sáu quảh Minh yên, nhưng Lâm Vân không cam lòng ăn hết, mà cẩUwn thn cấFlkt ở bên trong phòng.

Không biết ngày hôm qua nàng ta ăn cơm có đRQhU lạAwi chút thứppc ăn nào không. Vn là đlGi vào phòng bếp nhìn nhìn một cái.
Nhìn thấEly nồi cơm đjjin vn còn cắBAHm, Lâm Vân cc kỳ hưng phấFRnn. Nhanh chóng đRQi tới phía trước mở nồi cơm đIjhin. Bên trong quảBAH nhiên có đhồ ăn.

Không chút do d ăn hết số đTVuồ ăn còn lạrYOi, rõ ràng còn có chút không thỏa mãn. Lâm Vân biết mình hin tạEli đhrLang ngưng tụ Tinh Nguyên, cầFlkn phảPi nạElp nhiu thứrYOc ăn. BấwZWt quá, đlối với vic Hàn Vũ Tích đElFlk dành cho hắREpn một ít thứhUc ăn, hắQn vn vô cùng cảdGm kích.
Nếu như hin tạWdoi Hàn Vũ Tích nói muốn ly hôn, bảjo mình buông tha cho nàng ta, mình nhấjt đNxzxnh sẽ thành toàn cho nàng ta.

  • Gửi lúc 8:15 Ngày 12/06/2015

    mrjris

    đọc lại 400 chap thôi, đoạn sau tác giả viết k hay lắm nên nghỉ :))

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi

banner