Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn

[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Công Tử Điên Khùng

Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn




Công T Điên Khùng
Tác giảHR:Ta Là Lão Ngũ

Chương 4: Tht tốt, hôm nay có cơm ăn

Nhóm dịQch: Giang Triết
Nguồn: Mê Truyn


Lâm Vân ăn no quảyYr Minh Yên nhưng không có trc tiếp v nhà, mà là mang trảOY lạgRii cho chủ quán cái chu rồi đPpri tới cái công viên kia. Đi thng vài trăm mét, thì tới sâu bên trong công viên. Tuy công viên này rấnNnt lớn, nhưng hin tạgRii là buổi trưa, có rấRt ít ngườpbi tới công viên đldi dạRo.

Lâm Vân tìm tới một chỗ yên tĩrEnh, bắPprt điDRzQQu tu luyn Tinh Nguyên của mình. Xế chiu hôm nay ăn nhiu quảYZ Minh Yên như vy, hắpbn cũng không muốn lãng phí chúng. Thân thểrE này tuy kém cỏi, nhưng Lâm Vân tuyt đgRiối sẽ không buông tha. Linh lc bên trong quảQ Minh Yên rấTcqt lớn, lớn hơn cảcu linh khí mỏng manh bên ngoài, hơn nữYZa càng d dàng hấyYrp thu.

ThờDgli gian dầxn trôi, Tinh Nguyên mỏng manh bên trong cơ thểOY của Lâm Vân cũng bắUxt đcIMyGu ngưng tụ. Tuy nhiên, bởi vì thân thểpb quá yếu đSeuổi, Lâm Vân chỉI có thểHR hấnNnp thu hai ba phầRnUn linh lc bên trong đeó. Nhưng Lâm Vân cảCgm thấgRiy đffã rấpTZt hài lòng. Tinh Nguyên của mình dầon dầffn ngưng tụ. ChỉZbf cầOYn mình lợi dùng số Tinh Nguyên mỏng manh này ngưng tụ thành Tinh Vân. Vy thì đQã cách viên Tinh Hồn thứPpr nhấQt không xa.

Một vòng, hai vòng…
Thoáng cái đNzgã trôi qua buổi trưa.

Lúc Lâm Vân điDRQng dy đRã là lúc ăn cơm tối. HắgRin cũng không cảRnUm thấMyGy đeói bụng cho lắDglm. Bởi vì dinh dưỡng bên trong quảcI Minh Yên nhiu hơn rấnNnt nhiu so với hoa quảI bình thườpbng. Ăn no có thểzw chống đdđgRiược cảI ngày.
Nhìn thấOYy sắwc trờpTZi dầgn dầHRn tối, Lâm Vân trc tiếp đei v hướng Tương Hồ Sơn Trang. Dù sao buổi tối vn phảGfei ngủ ở đnNnó.

V phầzQQn ngày mai ăn cái gì, thì ngày mai tính. Lâm Vân hoàn toàn không nghĩcu tới rằPprng hắvPMn có thểNzg tới tìm mẹ của hắfin, bởi vì dù sao hắfin đwã không còn là Lâm Vân lúc trước.

Lúc Hàn Vũ Tích trở v, quảUx nhiên không nhìn thấIy Lâm Vân. Trong lòng nàng có chút lo lắgRing. Biết rằrcng đQcpiu mình đQcpoán đIã thành s tht. Muộn như vy đei đqoâu tìm hắon bây giờvPM? Gọi điDRin thoạoi cho ngườrOri nhà của hắbqn, có ngườgi tiếp hay không còn không biết. Chng nhẽ chính mình phảiDRi đvQi tìm? CảTcq thành phố PhầMyGn Giang to như vy, đDgli tìm một ngườbi chảUx khác gì mò kim đcuáy bểSe.

Đột nhiên nghĩx tới chính mình khi nào thì đSeã bắnNnt đwyYru vì một thiếu niên hoàn khố hư hỏng, đGfeDglu óc có vấQcpn đTcq như vy mà sốt ruột rồi? ChẵYZng nhẽ vì mình sợ có trách nhim gì? Vn là vì ở giữfia trưa nhìn thấrcy hắIn ăn quảpTZ dạPpri mà cảvPMm thấyYry điDRáng thương? Ở bên ngoài qua một đbqêm hn là không có vấRSvn đw gì a? Có nhiu ngườpTZi ở bên ngoài lang thang như vy, còn chưa thấbqy có kẻ nào chết ở ngoài đnNnó.

Chính đdang miên man suy nghĩeP, ngẩQHzng đrcCgu lạQcpi thấnNny Lâm Vân đcuang chm rì rì đzwi tới. Không biết vì sao, trong lòng nàng nhẹ nhàng thở ra.

Trông thấby Hàn Vũ Tích rõ ràng ngồi ở ghế sa lon cũ trong phòng khách chờNzg mình, trong lòng Lâm Vân cảbqm thấzwy cảe kinh. Hắbn t nhủ, chng nhẽ còn có trò tra tấcIn nào đvQó. Hình như hôm nay mình không có đldiu gì đfirOrc tội nàng ta a. BấrOrt quá giống như cho tới bây giờOY, nàng ta còn chưa nói chuyn với mình một câu. Chỉpb cầiDRn ta không mở ming làm cho nàng ta tìm cớ, hn là không có vấMyGn đEEv.

Lâm Vân biết rõ hin tạbqi hình tượng của mình trong mắwt nàng ta chng khác gì một con kiến gầOYy yếu nhược trí, muốn vê như thế nào thì vê. Tuy nhiên bây giờcu còn không xác đwrOrnh nàng ta có phảfii là muốn tìm mình phin toái hay không, nhưng trong trí nhớ cũ của Lâm Vn vn có mấnNny lầePn Hàn Vũ Tích ra sứldc đldánh hắGfen. Mc dù là bởi vì Lâm Vân cưỡng bứIc nàng ta mới gp chống trảff. Nhưng cuối cùng vài lầRn đrEu khắHRc sâu trong trí nhớ của thân thểyYr này. Hình như là bịvPM đbánh đvQến co rút toàn thân.

Hin tạei Lâm Vân còn chưa tu luyn tới Tinh Vân. Một khi Tinh Vân hình thành, như vy nhữQHzng trí nhớ lúc trước sẽ không còn ảpbnh hưởng tới chính hắnon. HắCgn sẽ hoàn toàn dung hợp với thân thểzQQ này. Cho nên bây giờPpr vô lun thế nào, hắQHzn cũng không thểff đRrOr nàng ta đNzgánh. Tinh Nguyên của hắqon va mới ngưng tụ, nếu đvPMánh tan, muốn ngưng tụ lầDgln nữgRia, quảyYr thc gian nan gấOYp trăm lầUxn. Ngược lạdi, nếu hắRnUn còn chưa ngưng tụ thành Tinh Nguyên, đnozw cho nàng ta đyYránh một trn cũng không sao cảPpr.

Mang theo nụ cườcIi nịbnh nọt, nhưng ánh mắrEt không dám nhìn Hàn Vũ Tích, hắnNnn cẩvQn thầpTZn đcIi vòng qua ghế sô pha, cúi đzQQcuu vội vã lên tầPprng vào phòng của mình.

Hàn Vũ Tích vốn muốn đZbfợi Lâm Vân hỏi cái ăn. Nhưng ngườRSvi này rõ ràng lạiDRi bỏ chạrOry lên tầpbng trên.

Một tiếng ‘Cạfich’ vang lên, tiếng ca phòng đnNnóng lạrOri giống như một cái thiết chùy đvQp vào lòng của Hàn Vũ Tích. Khiến nàng git mình suýt nữlda điDRcIng lên. Phục hồi lạRi tinh thầnNnn, mới phát hin là do mình quá nhp tâm.

NghĩMyG tới va rồi Lâm Vân sợ hãi cúi đePnou, không dám nhìn mình, còn cườiDRi nịQcpnh nọt, Hàn Vũ Tích đnoột nhiên cảrcm thấrOry có chút chua xót. MấyYry năm trước, hắon, Lâm Ngũ thiếu gia, bc nào uy phong, khi d nhỏ yếu, không vic ác gì không làm, hoành hành PhầrOrn Giang. Nhưng hin tạgRii, lạwi như một cái cây khô lung lay trong mưa gió.

Làm sao bây giờgRi, chng nhẽ mình phảgi gọi hắiDRn xuống ăn cơm? Không đeược, vạrEn nhấePt hắzwn hiểePu lầRnUm thì không tốt. Đã đQHzrEu óc của hắYZn có vấrEn đSe, vn là mình đbqun nóng thứgRic ăn rồi đcIpTZ lạzwi cho hắGfen. Lúc tan vic Hàn Vũ Tích đffã mua hai cp lồng cơm. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

Đã muốn đTcqe dành thứec ăn, thì đRành phảrEi bỏ vào tủ cho không bịvPM hỏng. Hàn Vũ Tích mở ca tủ lạZbfnh, thì không thấePy một na cây củ cảQcpi lúc trước. Cây củ cảePi này là mình mua t tuầrOrn trước, cùng với mấyYry quảqo lê, dùng đUxbq nấpbu súp, uống đDgle giảUxm ho. Còn lạffi một na, chuẩpbn bịd hôm nay vứUxt đRnUi. Không nghĩR tới rõ ràng bịe mấQHzt. Va nghĩpTZ lin rõ, nhấvQt đzQQrEnh là Lâm Vân đzQQã ăn hết.

Nàng thở dài. Trong lòng t nhủ, chng lẽ đvPMây là báo ứMyGng? Nhưng mấvPMy anh trai của hắQHzn làm vic ác còn nhiu hơn hắMyGn. Thm chí mỗi ngườnoi còn làm ra mấYZy vụ án mạiDRng, nhưng không thấvQy gp báo ứQng gì. Cái này Lâm Vân, tuy nói là thích ăn uống, chơi gái, đgRiánh bạMyGc, thườbqng xuyên khi d nhỏ yếu, nhưng chưa tng giết qua một ai. Bấqot quá, có ngườei nào chết trên tay của hắwn hay không, chính mình có thểg không biết.

Hàn Vũ Tích xào lạbi hai món ăn, cố ý bỏ thêm chút dầEEvu ăn đvPMvPM mùi thơm bay lên tầRng. Nhưng dù vy vn không thấRnUy Lâm Vân xuống tầOYng ăn cơm. Rơi vào đRSvườffng cùng, Hàn Vũ Tích đgRiành phảQHzi ăn một mình. Sau khi ăn xong thì bỏ vào nồi cơm đbin hâm nóng. Tốt nhấRSvt là mình ăn của mình, đbqd lạrci đNzgồ ăn cho hắnNnn, khi nào hắQn đGfeói thì t xuống mà ăn. BảgRio mình chủ đnNnộng gọi hắUxn xuống ăn cơm là vic không thểiDR nào.

Lâm Vân cũng ngi thấZbfy mùi thơm t thứePc ăn. Nhưng bởi vì hắnon không cảem thấldy quá đQói, với lạRi, ở thờei khắYZc mấUxu chốt như vy, chng may chọc gin Hàn Vũ Tích, vy thì rấePt đTcqen đcIủi.

CảCg đPprêm nay, Lâm Vân đbu dùng thờyYri gian đYZeP ngưng tụ hoàn toàn Tinh Nguyên. Khi hắSen đTcqrOrng lên nhìn đMyGồng hồ, đdã là mườnoi giờMyG sáng ngày hôm sau. Cảldm giác va đrOrói, lạbqi va mt. Bây giờw còn chưa phảgi là lúc ngưng tụ Tinh Nguyên, không có cách nào tu luyn, cho nên không ngủ cảcI đQcpêm, khiến cơ thểo hắZbfn rấMyGt mt mỏi. BấcIt quá một khi Tinh Nguyên ngưng tụ thành Tinh Vân, vy thì v sau tu luyn chỉvPM biết càng ngày càng tinh thầdn. Tuyt đRối sẽ không xuấcIt hin tình huống mt mỏi do tu luyn.

Sau khi ra mt xong, nhìn xung quanh, có lẽ Hàn Vũ Tích đbã đoi làm. Bấcut quá, kỳ quái chính là, hôm nay ca phòng của nàng ta không có đpTZóng. Hắbn nhớ rõ buổi sáng ngày hôm qua, lúc nàng ta đnNni làm có khóa ca phòng lạvQi. Mà trước kia hn là đSeu khóa lạMyGi. Chng lẽ hôm nay là quên khóa? Tuy nhiên, cho dù là quên khóa, Lâm Vân đzwu không có hứPprng thú đRSvi vào phòng của nàng ta ngó nghiêng.

Lâm Vân sầrcu mi khổ kiểIm đSei xuống tầbng. Trong lòng t nhủ không biết hôm nay nên đnNni nơi nào kiếm ăn? Còn có sáu quảd Minh yên, nhưng Lâm Vân không cam lòng ăn hết, mà cẩzwn thn cấldt ở bên trong phòng.

Không biết ngày hôm qua nàng ta ăn cơm có đZbfZbf lạfii chút thứTcqc ăn nào không. Vn là đIi vào phòng bếp nhìn nhìn một cái.
Nhìn thấffy nồi cơm đnNnin vn còn cắYZm, Lâm Vân cc kỳ hưng phấSen. Nhanh chóng đCgi tới phía trước mở nồi cơm đcIin. Bên trong quảff nhiên có đrEồ ăn.

Không chút do d ăn hết số đDglồ ăn còn lạcIi, rõ ràng còn có chút không thỏa mãn. Lâm Vân biết mình hin tạMyGi đzwang ngưng tụ Tinh Nguyên, cầpbn phảbqi nạcIp nhiu thứgc ăn. BấTcqt quá, điDRối với vic Hàn Vũ Tích đldx dành cho hắCgn một ít thứTcqc ăn, hắcIn vn vô cùng cảldm kích.
Nếu như hin tạxi Hàn Vũ Tích nói muốn ly hôn, bảvQo mình buông tha cho nàng ta, mình nhấrEt đNzgnNnnh sẽ thành toàn cho nàng ta. xem chương mới tạoi tunghoanh(.)com

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi

  • Gửi lúc 9:35 Ngày 16/08/2013

    hongsonspk8

    thật là mệt !