Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn

Công Tử Điên Khùng

Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn




Công T Điên Khùng
Tác giảNb:Ta Là Lão Ngũ

Chương 4: Tht tốt, hôm nay có cơm ăn

Nhóm dịLQvch: Giang Triết
Nguồn: Mê Truyn


Lâm Vân ăn no quảCQx Minh Yên nhưng không có trc tiếp v nhà, mà là mang trảLQv lạPZZi cho chủ quán cái chu rồi đSTZi tới cái công viên kia. Đi thng vài trăm mét, thì tới sâu bên trong công viên. Tuy công viên này rấSTZt lớn, nhưng hin tạjHSi là buổi trưa, có rấKoIt ít ngườoti tới công viên đQwi dạCMo.

Lâm Vân tìm tới một chỗ yên tĩIHnh, bắCMt điwPpu tu luyn Tinh Nguyên của mình. Xế chiu hôm nay ăn nhiu quảnnj Minh Yên như vy, hắSTZn cũng không muốn lãng phí chúng. Thân thểhPJ này tuy kém cỏi, nhưng Lâm Vân tuyt đOối sẽ không buông tha. Linh lc bên trong quảXO Minh Yên rấNbt lớn, lớn hơn cảvE linh khí mỏng manh bên ngoài, hơn nữZlNa càng d dàng hấGXp thu.

ThờxXi gian dầTGun trôi, Tinh Nguyên mỏng manh bên trong cơ thểO của Lâm Vân cũng bắJcPt đotpu ngưng tụ. Tuy nhiên, bởi vì thân thểASr quá yếu đlNuổi, Lâm Vân chỉDD có thểTR hấXp thu hai ba phầrn linh lc bên trong đQwó. Nhưng Lâm Vân cảiMim thấDy đkã rấpt hài lòng. Tinh Nguyên của mình dầOKLn dầDn ngưng tụ. ChỉZr cầrrgn mình lợi dùng số Tinh Nguyên mỏng manh này ngưng tụ thành Tinh Vân. Vy thì đnnjã cách viên Tinh Hồn thứKoI nhấXOt không xa.

Một vòng, hai vòng…
Thoáng cái đrã trôi qua buổi trưa.

Lúc Lâm Vân đrrgkng dy đcyã là lúc ăn cơm tối. HắHOCn cũng không cảxXm thấMhAy điwói bụng cho lắDm. Bởi vì dinh dưỡng bên trong quảZlN Minh Yên nhiu hơn rấgiCt nhiu so với hoa quảr bình thườOKLng. Ăn no có thểNb chống đRđZlNược cảQw ngày.
Nhìn thấiwy sắotc trờCQxi dầZlNn dầQwn tối, Lâm Vân trc tiếp đLQvi v hướng Tương Hồ Sơn Trang. Dù sao buổi tối vn phảZri ngủ ở đCQxó.

V phầlNn ngày mai ăn cái gì, thì ngày mai tính. Lâm Vân hoàn toàn không nghĩNb tới rằiwng hắjHSn có thểnnj tới tìm mẹ của hắiMin, bởi vì dù sao hắLQvn đvEã không còn là Lâm Vân lúc trước.

Lúc Hàn Vũ Tích trở v, quảQk nhiên không nhìn thấCQxy Lâm Vân. Trong lòng nàng có chút lo lắXng. Biết rằukng đPpiu mình đyoán đhPJã thành s tht. Muộn như vy đhPJi đQkâu tìm hắDDn bây giờCM? Gọi đTRin thoạZlNi cho ngườiMii nhà của hắyn, có ngườxti tiếp hay không còn không biết. Chng nhẽ chính mình phảCMi đHOCi tìm? CảLQv thành phố Phầrrgn Giang to như vy, điwi tìm một ngườhPJi chảZk khác gì mò kim đZráy bểSXT.

Đột nhiên nghĩCQx tới chính mình khi nào thì đvEã bắukt đIHTGuu vì một thiếu niên hoàn khố hư hỏng, đODu óc có vấiwn đTGu như vy mà sốt ruột rồi? Chẵrng nhẽ vì mình sợ có trách nhim gì? Vn là vì ở giữjHSa trưa nhìn thấPpy hắTGun ăn quảiw dạPpi mà cảwm thấrXDy điMiáng thương? Ở bên ngoài qua một điMiêm hn là không có vấotn đHOC gì a? Có nhiu ngườoti ở bên ngoài lang thang như vy, còn chưa thấOy có kẻ nào chết ở ngoài đZkó.

Chính đpang miên man suy nghĩvE, ngẩPZZng đCMXu lạoti thấCQxy Lâm Vân điMiang chm rì rì đPpi tới. Không biết vì sao, trong lòng nàng nhẹ nhàng thở ra. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

Trông thấQky Hàn Vũ Tích rõ ràng ngồi ở ghế sa lon cũ trong phòng khách chờPZZ mình, trong lòng Lâm Vân cảSTZm thấPpy cảxt kinh. HắZkn t nhủ, chng nhẽ còn có trò tra tấjHSn nào đgiCó. Hình như hôm nay mình không có đgiCiu gì đxtTGuc tội nàng ta a. BấCQxt quá giống như cho tới bây giờZlN, nàng ta còn chưa nói chuyn với mình một câu. ChỉTR cầwn ta không mở ming làm cho nàng ta tìm cớ, hn là không có vấTGun đTGu.

Lâm Vân biết rõ hin tạxXi hình tượng của mình trong mắDDt nàng ta chng khác gì một con kiến gầZky yếu nhược trí, muốn vê như thế nào thì vê. Tuy nhiên bây giờX còn không xác đPpCMnh nàng ta có phảXi là muốn tìm mình phin toái hay không, nhưng trong trí nhớ cũ của Lâm Vn vn có mấSXTy lầCQxn Hàn Vũ Tích ra sứyc đxtánh hắNbn. Mc dù là bởi vì Lâm Vân cưỡng bứOc nàng ta mới gp chống trảjHS. Nhưng cuối cùng vài lầukn đxXu khắyc sâu trong trí nhớ của thân thểr này. Hình như là bịp đcyánh đrến co rút toàn thân.

Hin tạGXi Lâm Vân còn chưa tu luyn tới Tinh Vân. Một khi Tinh Vân hình thành, như vy nhữMhAng trí nhớ lúc trước sẽ không còn ảSTZnh hưởng tới chính hắiwn. HắLQvn sẽ hoàn toàn dung hợp với thân thểIH này. Cho nên bây giờIH vô lun thế nào, hắQkn cũng không thểy đZlNp nàng ta đIHánh. Tinh Nguyên của hắrn va mới ngưng tụ, nếu đXánh tan, muốn ngưng tụ lầZlNn nữGXa, quảX thc gian nan gấcyp trăm lầZkn. Ngược lạcyi, nếu hắiwn còn chưa ngưng tụ thành Tinh Nguyên, đDTR cho nàng ta đcyánh một trn cũng không sao cảcy.

Mang theo nụ cườOKLi nịSTZnh nọt, nhưng ánh mắMt không dám nhìn Hàn Vũ Tích, hắTGun cẩASrn thầRn điwi vòng qua ghế sô pha, cúi đSTZZku vội vã lên tầgiCng vào phòng của mình.

Hàn Vũ Tích vốn muốn đZkợi Lâm Vân hỏi cái ăn. Nhưng ngườvEi này rõ ràng lạrXDi bỏ chạHOCy lên tầGXng trên.

Một tiếng ‘CạRch’ vang lên, tiếng ca phòng đjHSóng lạMhAi giống như một cái thiết chùy điwp vào lòng của Hàn Vũ Tích. Khiến nàng git mình suýt nữDDa đrXDOng lên. Phục hồi lạuki tinh thầTGun, mới phát hin là do mình quá nhp tâm.

NghĩASr tới va rồi Lâm Vân sợ hãi cúi đZlNvEu, không dám nhìn mình, còn cườki nịMhAnh nọt, Hàn Vũ Tích đSXTột nhiên cảKoIm thấiMiy có chút chua xót. MấrXDy năm trước, hắrn, Lâm Ngũ thiếu gia, bc nào uy phong, khi d nhỏ yếu, không vic ác gì không làm, hoành hành PhầrXDn Giang. Nhưng hin tạwi, lạJcPi như một cái cây khô lung lay trong mưa gió.

Làm sao bây giờhPJ, chng nhẽ mình phảOKLi gọi hắwn xuống ăn cơm? Không đPZZược, vạTRn nhấPZZt hắLQvn hiểQku lầQwm thì không tốt. Đã đPpxXu óc của hắRn có vấlNn đDD, vn là mình đukun nóng thứxtc ăn rồi đTRr lạlNi cho hắQwn. Lúc tan vic Hàn Vũ Tích đwã mua hai cp lồng cơm.

Đã muốn đCQxQk dành thứTGuc ăn, thì đOKLành phảxXi bỏ vào tủ cho không bịTGu hỏng. Hàn Vũ Tích mở ca tủ lạhPJnh, thì không thấOy một na cây củ cảQwi lúc trước. Cây củ cảPZZi này là mình mua t tuầukn trước, cùng với mấQky quảCQx lê, dùng đxtiMi nấTGuu súp, uống đSXTM giảvEm ho. Còn lạxXi một na, chuẩhPJn bịZk hôm nay vứXt đlNi. Không nghĩSXT tới rõ ràng bịZr mấHOCt. Va nghĩQk lin rõ, nhấrt đMhAQwnh là Lâm Vân đQkã ăn hết.

Nàng thở dài. Trong lòng t nhủ, chng lẽ đHOCây là báo ứrng? Nhưng mấrXDy anh trai của hắQwn làm vic ác còn nhiu hơn hắCMn. Thm chí mỗi ngườuki còn làm ra mấhPJy vụ án mạrXDng, nhưng không thấHOCy gp báo ứpng gì. Cái này Lâm Vân, tuy nói là thích ăn uống, chơi gái, đjHSánh bạPpc, thườXng xuyên khi d nhỏ yếu, nhưng chưa tng giết qua một ai. BấgiCt quá, có ngườPpi nào chết trên tay của hắiwn hay không, chính mình có thểDD không biết.

Hàn Vũ Tích xào lạSXTi hai món ăn, cố ý bỏ thêm chút dầvEu ăn điwPp mùi thơm bay lên tầKoIng. Nhưng dù vy vn không thấMy Lâm Vân xuống tầCQxng ăn cơm. Rơi vào điMiườTRng cùng, Hàn Vũ Tích đPZZành phảri ăn một mình. Sau khi ăn xong thì bỏ vào nồi cơm đwin hâm nóng. Tốt nhấGXt là mình ăn của mình, đjHSk lạxti đGXồ ăn cho hắgiCn, khi nào hắASrn đRói thì t xuống mà ăn. Bảrrgo mình chủ đJcPộng gọi hắwn xuống ăn cơm là vic không thểHOC nào.

Lâm Vân cũng ngi thấQky mùi thơm t thứxXc ăn. Nhưng bởi vì hắASrn không cảgiCm thấHOCy quá đQkói, với lạMi, ở thờQki khắwc mấrrgu chốt như vy, chng may chọc gin Hàn Vũ Tích, vy thì rấkt đRen đrủi.

CảHOC đZkêm nay, Lâm Vân đgiCu dùng thờDDi gian đRTGu ngưng tụ hoàn toàn Tinh Nguyên. Khi hắJcPn đQkKoIng lên nhìn đGXồng hồ, đKoIã là mườASri giờCM sáng ngày hôm sau. Cảiwm giác va đrói, lạCMi va mt. Bây giờZk còn chưa phảrXDi là lúc ngưng tụ Tinh Nguyên, không có cách nào tu luyn, cho nên không ngủ cảDD điMiêm, khiến cơ thểIH hắrn rấrt mt mỏi. BấhPJt quá một khi Tinh Nguyên ngưng tụ thành Tinh Vân, vy thì v sau tu luyn chỉgiC biết càng ngày càng tinh thầrrgn. Tuyt đrrgối sẽ không xuấkt hin tình huống mt mỏi do tu luyn.

Sau khi ra mt xong, nhìn xung quanh, có lẽ Hàn Vũ Tích đyã đIHi làm. BấJcPt quá, kỳ quái chính là, hôm nay ca phòng của nàng ta không có đOKLóng. HắHOCn nhớ rõ buổi sáng ngày hôm qua, lúc nàng ta đri làm có khóa ca phòng lạri. Mà trước kia hn là đKoIu khóa lạHOCi. Chng lẽ hôm nay là quên khóa? Tuy nhiên, cho dù là quên khóa, Lâm Vân đKoIu không có hứukng thú đNbi vào phòng của nàng ta ngó nghiêng.

Lâm Vân sầCMu mi khổ kiểvEm đKoIi xuống tầIHng. Trong lòng t nhủ không biết hôm nay nên đrXDi nơi nào kiếm ăn? Còn có sáu quảhPJ Minh yên, nhưng Lâm Vân không cam lòng ăn hết, mà cẩQwn thn cấGXt ở bên trong phòng.

Không biết ngày hôm qua nàng ta ăn cơm có điMiIH lạuki chút thứOKLc ăn nào không. Vn là đZlNi vào phòng bếp nhìn nhìn một cái.
Nhìn thấZky nồi cơm đgiCin vn còn cắMm, Lâm Vân cc kỳ hưng phấwn. Nhanh chóng đOKLi tới phía trước mở nồi cơm đSTZin. Bên trong quảxX nhiên có đDDồ ăn.

Không chút do d ăn hết số đhPJồ ăn còn lạxXi, rõ ràng còn có chút không thỏa mãn. Lâm Vân biết mình hin tạPZZi đrang ngưng tụ Tinh Nguyên, cầDDn phảSTZi nạDp nhiu thứcyc ăn. BấZlNt quá, đlNối với vic Hàn Vũ Tích điMiZk dành cho hắGXn một ít thứcyc ăn, hắXn vn vô cùng cảiwm kích.
Nếu như hin tạTRi Hàn Vũ Tích nói muốn ly hôn, bảXOo mình buông tha cho nàng ta, mình nhấukt đotIHnh sẽ thành toàn cho nàng ta.

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi

  • Gửi lúc 9:35 Ngày 16/08/2013

    hongsonspk8

    thật là mệt !