Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn

Công Tử Điên Khùng

Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn




Công T Điên Khùng
Tác giảah:Ta Là Lão Ngũ

Chương 4: Tht tốt, hôm nay có cơm ăn

Nhóm dịPch: Giang Triết
Nguồn: Mê Truyn


Lâm Vân ăn no quảRi Minh Yên nhưng không có trc tiếp v nhà, mà là mang trải lạaIji cho chủ quán cái chu rồi điNqi tới cái công viên kia. Đi thng vài trăm mét, thì tới sâu bên trong công viên. Tuy công viên này rấaIjt lớn, nhưng hin tạbDi là buổi trưa, có rấMNyt ít ngườxai tới công viên đqPi dạyOo. xem chương mới tạPi tunghoanh(.)com

Lâm Vân tìm tới một chỗ yên tĩWrnh, bắPt đWsrWru tu luyn Tinh Nguyên của mình. Xế chiu hôm nay ăn nhiu quản Minh Yên như vy, hắORJn cũng không muốn lãng phí chúng. Thân thểxa này tuy kém cỏi, nhưng Lâm Vân tuyt đnWaối sẽ không buông tha. Linh lc bên trong quảji Minh Yên rấltt lớn, lớn hơn cảt linh khí mỏng manh bên ngoài, hơn nữIUa càng d dàng hấap thu.

ThờUi gian dầJsn trôi, Tinh Nguyên mỏng manh bên trong cơ thểC của Lâm Vân cũng bắsfMt đXHfXiXu ngưng tụ. Tuy nhiên, bởi vì thân thểvi quá yếu đUuổi, Lâm Vân chỉtC có thểnWa hấXHfp thu hai ba phầtn linh lc bên trong đqaXó. Nhưng Lâm Vân cảim thấiNqy đaã rấnWat hài lòng. Tinh Nguyên của mình dầfMnn dầWrn ngưng tụ. Chỉun cầPn mình lợi dùng số Tinh Nguyên mỏng manh này ngưng tụ thành Tinh Vân. Vy thì đrOsã cách viên Tinh Hồn thứXiX nhấiNqt không xa.

Một vòng, hai vòng…
Thoáng cái đXiXã trôi qua buổi trưa.

Lúc Lâm Vân đPving dy đMNyã là lúc ăn cơm tối. Hắjin cũng không cảnWam thấLiy đgdói bụng cho lắLim. Bởi vì dinh dưỡng bên trong quảaIj Minh Yên nhiu hơn rấNjt nhiu so với hoa quải bình thườjing. Ăn no có thểLi chống đqPđxaược cảyO ngày.
Nhìn thấRiy sắyOc trờJsi dầrOsn dầbDn tối, Lâm Vân trc tiếp đii v hướng Tương Hồ Sơn Trang. Dù sao buổi tối vn phảXHfi ngủ ở đyOó.

V phầyOn ngày mai ăn cái gì, thì ngày mai tính. Lâm Vân hoàn toàn không nghĩxa tới rằXHfng hắsfMn có thểIU tới tìm mẹ của hắaIjn, bởi vì dù sao hắxan đgdã không còn là Lâm Vân lúc trước.

Lúc Hàn Vũ Tích trở v, quảVtN nhiên không nhìn thấtCy Lâm Vân. Trong lòng nàng có chút lo lắjing. Biết rằPng đUiu mình đCoán đNnVã thành s tht. Muộn như vy đRii đVtNâu tìm hắHPun bây giờLi? Gọi đPin thoạNnVi cho ngườXiXi nhà của hắNnVn, có ngườgdi tiếp hay không còn không biết. Chng nhẽ chính mình phảMNyi đjii tìm? CảXHf thành phố Phầjin Giang to như vy, đtCi tìm một ngườaIji chảgd khác gì mò kim điáy bểtC.

Đột nhiên nghĩvi tới chính mình khi nào thì đahã bắfMnt đIUVtNu vì một thiếu niên hoàn khố hư hỏng, đyOsvRu óc có vấtn đWsr như vy mà sốt ruột rồi? ChẵfxLng nhẽ vì mình sợ có trách nhim gì? Vn là vì ở giữXPa trưa nhìn thấsvRy hắan ăn quảVtN dạti mà cảnWam thấxay đNjáng thương? Ở bên ngoài qua một điêm hn là không có vấtn đaIj gì a? Có nhiu ngườtCi ở bên ngoài lang thang như vy, còn chưa thấnWay có kẻ nào chết ở ngoài đNnVó.

Chính đWsrang miên man suy nghĩrOs, ngẩNPng đORJMbgu lạfxLi thấLiy Lâm Vân đXHfang chm rì rì đXPi tới. Không biết vì sao, trong lòng nàng nhẹ nhàng thở ra.

Trông thấMNyy Hàn Vũ Tích rõ ràng ngồi ở ghế sa lon cũ trong phòng khách chờP mình, trong lòng Lâm Vân cảPm thấfxLy cảNj kinh. HắVtNn t nhủ, chng nhẽ còn có trò tra tấXPn nào điNqó. Hình như hôm nay mình không có đniu gì đNnVyOc tội nàng ta a. BấsfMt quá giống như cho tới bây giờWsr, nàng ta còn chưa nói chuyn với mình một câu. Chỉvi cầXPn ta không mở ming làm cho nàng ta tìm cớ, hn là không có vấrOsn đah.

Lâm Vân biết rõ hin tạNnVi hình tượng của mình trong mắXHft nàng ta chng khác gì một con kiến gầiy yếu nhược trí, muốn vê như thế nào thì vê. Tuy nhiên bây giờlt còn không xác đNPMbgnh nàng ta có phảnlXi là muốn tìm mình phin toái hay không, nhưng trong trí nhớ cũ của Lâm Vn vn có mấiNqy lầjin Hàn Vũ Tích ra sứqaXc điNqánh hắrOsn. Mc dù là bởi vì Lâm Vân cưỡng bứic nàng ta mới gp chống trảxa. Nhưng cuối cùng vài lầan đIUu khắjic sâu trong trí nhớ của thân thểaIj này. Hình như là bịsfM đaánh đaIjến co rút toàn thân.

Hin tạgdi Lâm Vân còn chưa tu luyn tới Tinh Vân. Một khi Tinh Vân hình thành, như vy nhữPng trí nhớ lúc trước sẽ không còn ảtCnh hưởng tới chính hắPn. HắPn sẽ hoàn toàn dung hợp với thân thểaIj này. Cho nên bây giờqaX vô lun thế nào, hắPn cũng không thểiiW đtRi nàng ta điánh. Tinh Nguyên của hắRin va mới ngưng tụ, nếu đJsánh tan, muốn ngưng tụ lầXPn nữiiWa, quảlt thc gian nan gấXPp trăm lầRin. Ngược lạRii, nếu hắxan còn chưa ngưng tụ thành Tinh Nguyên, điiWyO cho nàng ta đrOsánh một trn cũng không sao cảIU.

Mang theo nụ cườRii nịfxLnh nọt, nhưng ánh mắjit không dám nhìn Hàn Vũ Tích, hắJsn cẩPn thầahn đvii vòng qua ghế sô pha, cúi điLiu vội vã lên tầORJng vào phòng của mình.

Hàn Vũ Tích vốn muốn đahợi Lâm Vân hỏi cái ăn. Nhưng ngườfxLi này rõ ràng lạnWai bỏ chạORJy lên tầXiXng trên.

Một tiếng ‘CạnWach’ vang lên, tiếng ca phòng đXiXóng lạqPi giống như một cái thiết chùy đnp vào lòng của Hàn Vũ Tích. Khiến nàng git mình suýt nữnWaa đtCsvRng lên. Phục hồi lạNPi tinh thầiNqn, mới phát hin là do mình quá nhp tâm.

NghĩRi tới va rồi Lâm Vân sợ hãi cúi đqaXUu, không dám nhìn mình, còn cườXHfi nịyOnh nọt, Hàn Vũ Tích đMNyột nhiên cảLim thấCy có chút chua xót. MấiNqy năm trước, hắCn, Lâm Ngũ thiếu gia, bc nào uy phong, khi d nhỏ yếu, không vic ác gì không làm, hoành hành Phầtn Giang. Nhưng hin tạsvRi, lạni như một cái cây khô lung lay trong mưa gió.

Làm sao bây giờnlX, chng nhẽ mình phảrOsi gọi hắsvRn xuống ăn cơm? Không đfMnược, vạIUn nhấjit hắin hiểau lầVtNm thì không tốt. Đã điiWPu óc của hắtCn có vấCn đC, vn là mình đqPun nóng thứtc ăn rồi đifMn lạWri cho hắsvRn. Lúc tan vic Hàn Vũ Tích đCã mua hai cp lồng cơm.

Đã muốn đfMnWr dành thứNjc ăn, thì đltành phảXPi bỏ vào tủ cho không bịC hỏng. Hàn Vũ Tích mở ca tủ lạORJnh, thì không thấqaXy một na cây củ cảsfMi lúc trước. Cây củ cảWsri này là mình mua t tuầiiWn trước, cùng với mấPy quảvi lê, dùng đXiXXiX nấfMnu súp, uống đnvi giảWrm ho. Còn lạORJi một na, chuẩgdn bịWr hôm nay vứqaXt đfxLi. Không nghĩnlX tới rõ ràng bịNj mấsvRt. Va nghĩXiX lin rõ, nhấWrt đahgdnh là Lâm Vân đsvRã ăn hết.

Nàng thở dài. Trong lòng t nhủ, chng lẽ đfMnây là báo ứnng? Nhưng mấnlXy anh trai của hắqPn làm vic ác còn nhiu hơn hắJsn. Thm chí mỗi ngườjii còn làm ra mấqaXy vụ án mạWrng, nhưng không thấyOy gp báo ứMbgng gì. Cái này Lâm Vân, tuy nói là thích ăn uống, chơi gái, đXHfánh bạiiWc, thườXPng xuyên khi d nhỏ yếu, nhưng chưa tng giết qua một ai. BấIUt quá, có ngườXPi nào chết trên tay của hắMbgn hay không, chính mình có thểRi không biết.

Hàn Vũ Tích xào lạlti hai món ăn, cố ý bỏ thêm chút dầfxLu ăn đahWsr mùi thơm bay lên tầIUng. Nhưng dù vy vn không thấny Lâm Vân xuống tầVtNng ăn cơm. Rơi vào đqaXườnWang cùng, Hàn Vũ Tích đaIjành phảnlXi ăn một mình. Sau khi ăn xong thì bỏ vào nồi cơm điin hâm nóng. Tốt nhấsvRt là mình ăn của mình, đsfMun lạrOsi đviồ ăn cho hắgdn, khi nào hắXiXn đrOsói thì t xuống mà ăn. BảrOso mình chủ đltộng gọi hắyOn xuống ăn cơm là vic không thểJs nào.

Lâm Vân cũng ngi thấXHfy mùi thơm t thứUc ăn. Nhưng bởi vì hắxan không cảLim thấMNyy quá đJsói, với lạRii, ở thờfxLi khắRic mấIUu chốt như vy, chng may chọc gin Hàn Vũ Tích, vy thì rấit đaIjen đNPủi.

CảP đunêm nay, Lâm Vân đbDu dùng thờRii gian đRiIU ngưng tụ hoàn toàn Tinh Nguyên. Khi hắsfMn đunVtNng lên nhìn đVtNồng hồ, điã là mườahi giờIU sáng ngày hôm sau. Cảgdm giác va đaói, lạgdi va mt. Bây giờMbg còn chưa phảPi là lúc ngưng tụ Tinh Nguyên, không có cách nào tu luyn, cho nên không ngủ cảiNq đfxLêm, khiến cơ thểqaX hắPn rấit mt mỏi. Bấvit quá một khi Tinh Nguyên ngưng tụ thành Tinh Vân, vy thì v sau tu luyn chỉNP biết càng ngày càng tinh thầLin. Tuyt đfMnối sẽ không xuấORJt hin tình huống mt mỏi do tu luyn.

Sau khi ra mt xong, nhìn xung quanh, có lẽ Hàn Vũ Tích đunã đVtNi làm. BấJst quá, kỳ quái chính là, hôm nay ca phòng của nàng ta không có đIUóng. HắsfMn nhớ rõ buổi sáng ngày hôm qua, lúc nàng ta đbDi làm có khóa ca phòng lạXPi. Mà trước kia hn là đIUu khóa lạahi. Chng lẽ hôm nay là quên khóa? Tuy nhiên, cho dù là quên khóa, Lâm Vân đtu không có hứahng thú đlti vào phòng của nàng ta ngó nghiêng.

Lâm Vân sầNnVu mi khổ kiểXPm đUi xuống tầtng. Trong lòng t nhủ không biết hôm nay nên đlti nơi nào kiếm ăn? Còn có sáu quảORJ Minh yên, nhưng Lâm Vân không cam lòng ăn hết, mà cẩNPn thn cấMNyt ở bên trong phòng.

Không biết ngày hôm qua nàng ta ăn cơm có đfxLgd lạPi chút thứnc ăn nào không. Vn là đqaXi vào phòng bếp nhìn nhìn một cái.
Nhìn thấty nồi cơm đyOin vn còn cắnm, Lâm Vân cc kỳ hưng phấvin. Nhanh chóng đJsi tới phía trước mở nồi cơm đJsin. Bên trong quảHPu nhiên có đPồ ăn.

Không chút do d ăn hết số đWrồ ăn còn lạvii, rõ ràng còn có chút không thỏa mãn. Lâm Vân biết mình hin tạWsri đunang ngưng tụ Tinh Nguyên, cầXPn phảqPi nạltp nhiu thứPc ăn. BấnWat quá, điối với vic Hàn Vũ Tích đtn dành cho hắqaXn một ít thứqPc ăn, hắNnVn vn vô cùng cảHPum kích.
Nếu như hin tạni Hàn Vũ Tích nói muốn ly hôn, bảMbgo mình buông tha cho nàng ta, mình nhấit điMbgnh sẽ thành toàn cho nàng ta.

  • Gửi lúc 8:15 Ngày 12/06/2015

    mrjris

    đọc lại 400 chap thôi, đoạn sau tác giả viết k hay lắm nên nghỉ :))

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi