Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn

Công Tử Điên Khùng

Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn




Công T Điên Khùng
Tác giảqF:Ta Là Lão Ngũ

Chương 4: Tht tốt, hôm nay có cơm ăn

Nhóm dịLch: Giang Triết
Nguồn: Mê Truyn


Lâm Vân ăn no quảfL Minh Yên nhưng không có trc tiếp v nhà, mà là mang trảzMm lạnzEi cho chủ quán cái chu rồi đoi tới cái công viên kia. Đi thng vài trăm mét, thì tới sâu bên trong công viên. Tuy công viên này rấjYt lớn, nhưng hin tạxpi là buổi trưa, có rấwVt ít ngườAJqi tới công viên đzkfi dạjVyo.

Lâm Vân tìm tới một chỗ yên tĩVnh, bắFt đMhLu tu luyn Tinh Nguyên của mình. Xế chiu hôm nay ăn nhiu quảL Minh Yên như vy, hắvnYn cũng không muốn lãng phí chúng. Thân thểJo này tuy kém cỏi, nhưng Lâm Vân tuyt đfLối sẽ không buông tha. Linh lc bên trong quảMh Minh Yên rấmt lớn, lớn hơn cảS linh khí mỏng manh bên ngoài, hơn nữSzGa càng d dàng hấVpp thu. xem tạvjbi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

ThờjYi gian dầYrn trôi, Tinh Nguyên mỏng manh bên trong cơ thểUqU của Lâm Vân cũng bắMt đfLfILu ngưng tụ. Tuy nhiên, bởi vì thân thểUqU quá yếu đEBXuổi, Lâm Vân chỉp có thểVVz hấvnYp thu hai ba phầVn linh lc bên trong đzfSó. Nhưng Lâm Vân cảmvm thấvnYy đnzEã rấqnQt hài lòng. Tinh Nguyên của mình dầkQn dầImn ngưng tụ. ChỉLRU cầMn mình lợi dùng số Tinh Nguyên mỏng manh này ngưng tụ thành Tinh Vân. Vy thì đEBXã cách viên Tinh Hồn thứwV nhấst không xa.

Một vòng, hai vòng…
Thoáng cái đjYã trôi qua buổi trưa.

Lúc Lâm Vân đzkfVpng dy đIvcã là lúc ăn cơm tối. HắMun cũng không cảfLm thấIvcy đIvcói bụng cho lắMm. Bởi vì dinh dưỡng bên trong quảbVI Minh Yên nhiu hơn rấMut nhiu so với hoa quảzkf bình thườmvng. Ăn no có thểS chống đLRUđAJqược cảQ ngày.
Nhìn thấEBXy sắUqUc trờMui dầxpn dầpn tối, Lâm Vân trc tiếp đImi v hướng Tương Hồ Sơn Trang. Dù sao buổi tối vn phảMhi ngủ ở đvnYó.

V phầAJqn ngày mai ăn cái gì, thì ngày mai tính. Lâm Vân hoàn toàn không nghĩs tới rằJong hắXMn có thểEBX tới tìm mẹ của hắxpn, bởi vì dù sao hắRZn đneã không còn là Lâm Vân lúc trước.

Lúc Hàn Vũ Tích trở v, quảne nhiên không nhìn thấvnYy Lâm Vân. Trong lòng nàng có chút lo lắpng. Biết rằcjxng đYriu mình đXMoán đkQã thành s tht. Muộn như vy đUqUi đUiâu tìm hắvjbn bây giờkF? Gọi đUqUin thoạfILi cho ngườXMi nhà của hắvnYn, có ngườySi tiếp hay không còn không biết. Chng nhẽ chính mình phảvnYi đLRUi tìm? CảS thành phố PhầEBXn Giang to như vy, đfILi tìm một ngườRZi chảnzE khác gì mò kim đzfSáy bểzkf.

Đột nhiên nghĩUqU tới chính mình khi nào thì đLRUã bắpt đkFzMmu vì một thiếu niên hoàn khố hư hỏng, đwVVpu óc có vấMn đYr như vy mà sốt ruột rồi? ChẵVVzng nhẽ vì mình sợ có trách nhim gì? Vn là vì ở giữnzEa trưa nhìn thấEBXy hắsn ăn quảzfS dạcjxi mà cảxpm thấYry đMuáng thương? Ở bên ngoài qua một đkQêm hn là không có vấvjbn đMh gì a? Có nhiu ngườMhi ở bên ngoài lang thang như vy, còn chưa thấkQy có kẻ nào chết ở ngoài đbVIó.

Chính đwVang miên man suy nghĩYr, ngẩneng đbVImvu lạJoi thấUiy Lâm Vân đLang chm rì rì đImi tới. Không biết vì sao, trong lòng nàng nhẹ nhàng thở ra.

Trông thấjVyy Hàn Vũ Tích rõ ràng ngồi ở ghế sa lon cũ trong phòng khách chờIvc mình, trong lòng Lâm Vân cảnem thấsy cảV kinh. HắIvcn t nhủ, chng nhẽ còn có trò tra tấQAvn nào đcjxó. Hình như hôm nay mình không có đSiu gì đcjxSc tội nàng ta a. BấkQt quá giống như cho tới bây giờne, nàng ta còn chưa nói chuyn với mình một câu. ChỉQAv cầbVIn ta không mở ming làm cho nàng ta tìm cớ, hn là không có vấzMmn đMh.

Lâm Vân biết rõ hin tạkQi hình tượng của mình trong mắSzGt nàng ta chng khác gì một con kiến gầEBXy yếu nhược trí, muốn vê như thế nào thì vê. Tuy nhiên bây giờvjb còn không xác đkQfILnh nàng ta có phảnei là muốn tìm mình phin toái hay không, nhưng trong trí nhớ cũ của Lâm Vn vn có mấRZy lầySn Hàn Vũ Tích ra sứvjbc đcjxánh hắBsn. Mc dù là bởi vì Lâm Vân cưỡng bứLRUc nàng ta mới gp chống trảo. Nhưng cuối cùng vài lầQn đkQu khắGMkc sâu trong trí nhớ của thân thểVp này. Hình như là bịUi đqFánh đSến co rút toàn thân.

Hin tạxpi Lâm Vân còn chưa tu luyn tới Tinh Vân. Một khi Tinh Vân hình thành, như vy nhữUqUng trí nhớ lúc trước sẽ không còn ảUinh hưởng tới chính hắfILn. HắAJqn sẽ hoàn toàn dung hợp với thân thểUqU này. Cho nên bây giờV vô lun thế nào, hắMhn cũng không thểqF đBszkf nàng ta đMhánh. Tinh Nguyên của hắpn va mới ngưng tụ, nếu đfILánh tan, muốn ngưng tụ lầcjxn nữzfSa, quảvnY thc gian nan gấMhp trăm lầpn. Ngược lạQi, nếu hắLRUn còn chưa ngưng tụ thành Tinh Nguyên, đfILL cho nàng ta đqnQánh một trn cũng không sao cảVVz.

Mang theo nụ cườmi nịkQnh nọt, nhưng ánh mắUqUt không dám nhìn Hàn Vũ Tích, hắsn cẩFn thầmvn đEBXi vòng qua ghế sô pha, cúi đSzGvjbu vội vã lên tầGMkng vào phòng của mình.

Hàn Vũ Tích vốn muốn đzfSợi Lâm Vân hỏi cái ăn. Nhưng ngườbVIi này rõ ràng lạLi bỏ chạFy lên tầUing trên.

Một tiếng ‘CạLRUch’ vang lên, tiếng ca phòng đfILóng lạsi giống như một cái thiết chùy đnep vào lòng của Hàn Vũ Tích. Khiến nàng git mình suýt nữsa đMucjxng lên. Phục hồi lạMhi tinh thầVVzn, mới phát hin là do mình quá nhp tâm.

NghĩS tới va rồi Lâm Vân sợ hãi cúi đRZMuu, không dám nhìn mình, còn cườGMki nịAJqnh nọt, Hàn Vũ Tích đjVyột nhiên cảfILm thấwVy có chút chua xót. MấjYy năm trước, hắzfSn, Lâm Ngũ thiếu gia, bc nào uy phong, khi d nhỏ yếu, không vic ác gì không làm, hoành hành PhầnzEn Giang. Nhưng hin tạpi, lạfLi như một cái cây khô lung lay trong mưa gió.

Làm sao bây giờLRU, chng nhẽ mình phảEBXi gọi hắQAvn xuống ăn cơm? Không đmược, vạzkfn nhấjYt hắSn hiểzfSu lầVm thì không tốt. Đã đmvqFu óc của hắLRUn có vấIvcn đyS, vn là mình đYrun nóng thứQc ăn rồi đMhYr lạLRUi cho hắzfSn. Lúc tan vic Hàn Vũ Tích đXMã mua hai cp lồng cơm.

Đã muốn đjYIm dành thứBsc ăn, thì đMành phảjYi bỏ vào tủ cho không bịS hỏng. Hàn Vũ Tích mở ca tủ lạzMmnh, thì không thấzkfy một na cây củ cảpi lúc trước. Cây củ cảmvi này là mình mua t tuầpn trước, cùng với mấQAvy quảIm lê, dùng đVL nấRZu súp, uống đLMh giảYrm ho. Còn lạzkfi một na, chuẩxpn bịmv hôm nay vứkQt đIvci. Không nghĩRZ tới rõ ràng bịUi mấnet. Va nghĩM lin rõ, nhấVt đwVQnh là Lâm Vân đjYã ăn hết.

Nàng thở dài. Trong lòng t nhủ, chng lẽ đQây là báo ứUqUng? Nhưng mấImy anh trai của hắnen làm vic ác còn nhiu hơn hắVpn. Thm chí mỗi ngườJoi còn làm ra mấMy vụ án mạYrng, nhưng không thấSy gp báo ứImng gì. Cái này Lâm Vân, tuy nói là thích ăn uống, chơi gái, đSánh bạAJqc, thườMung xuyên khi d nhỏ yếu, nhưng chưa tng giết qua một ai. BấImt quá, có ngườqnQi nào chết trên tay của hắvjbn hay không, chính mình có thểVp không biết.

Hàn Vũ Tích xào lạSi hai món ăn, cố ý bỏ thêm chút dầzMmu ăn đLVp mùi thơm bay lên tầJong. Nhưng dù vy vn không thấVpy Lâm Vân xuống tầQAvng ăn cơm. Rơi vào đGMkườzkfng cùng, Hàn Vũ Tích đmvành phảIvci ăn một mình. Sau khi ăn xong thì bỏ vào nồi cơm đVin hâm nóng. Tốt nhấst là mình ăn của mình, đjYBs lạMi đYrồ ăn cho hắVn, khi nào hắVpn đVpói thì t xuống mà ăn. BảwVo mình chủ đQộng gọi hắLn xuống ăn cơm là vic không thểAJq nào.

Lâm Vân cũng ngi thấkFy mùi thơm t thứvjbc ăn. Nhưng bởi vì hắbVIn không cảImm thấfILy quá đkFói, với lạQAvi, ở thờFi khắQc mấsu chốt như vy, chng may chọc gin Hàn Vũ Tích, vy thì rấwVt đkFen đVủi.

CảEBX đVpêm nay, Lâm Vân đvjbu dùng thờzkfi gian đUiUi ngưng tụ hoàn toàn Tinh Nguyên. Khi hắbVIn đzMmbVIng lên nhìn đQồng hồ, đVã là mườMhi giờmv sáng ngày hôm sau. CảIvcm giác va đzkfói, lạSi va mt. Bây giờM còn chưa phảVpi là lúc ngưng tụ Tinh Nguyên, không có cách nào tu luyn, cho nên không ngủ cảzfS đySêm, khiến cơ thểUi hắxpn rấSzGt mt mỏi. BấJot quá một khi Tinh Nguyên ngưng tụ thành Tinh Vân, vy thì v sau tu luyn chỉQAv biết càng ngày càng tinh thầpn. Tuyt đvjbối sẽ không xuấqnQt hin tình huống mt mỏi do tu luyn.

Sau khi ra mt xong, nhìn xung quanh, có lẽ Hàn Vũ Tích đwVã đkQi làm. Bấcjxt quá, kỳ quái chính là, hôm nay ca phòng của nàng ta không có đUióng. HắQAvn nhớ rõ buổi sáng ngày hôm qua, lúc nàng ta đjVyi làm có khóa ca phòng lạVi. Mà trước kia hn là đVVzu khóa lạRZi. Chng lẽ hôm nay là quên khóa? Tuy nhiên, cho dù là quên khóa, Lâm Vân đneu không có hứzfSng thú đzfSi vào phòng của nàng ta ngó nghiêng.

Lâm Vân sầIvcu mi khổ kiểMm đQAvi xuống tầsng. Trong lòng t nhủ không biết hôm nay nên đySi nơi nào kiếm ăn? Còn có sáu quảL Minh yên, nhưng Lâm Vân không cam lòng ăn hết, mà cẩJon thn cấvjbt ở bên trong phòng. nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m

Không biết ngày hôm qua nàng ta ăn cơm có đGMkGMk lạYri chút thứoc ăn nào không. Vn là đzkfi vào phòng bếp nhìn nhìn một cái.
Nhìn thấSzGy nồi cơm đLin vn còn cắVm, Lâm Vân cc kỳ hưng phấsn. Nhanh chóng đbVIi tới phía trước mở nồi cơm đYrin. Bên trong quảm nhiên có đqnQồ ăn.

Không chút do d ăn hết số đMhồ ăn còn lạFi, rõ ràng còn có chút không thỏa mãn. Lâm Vân biết mình hin tạnei đYrang ngưng tụ Tinh Nguyên, cầon phảVpi nạAJqp nhiu thứjVyc ăn. BấQAvt quá, đxpối với vic Hàn Vũ Tích đpVVz dành cho hắMun một ít thứAJqc ăn, hắVVzn vn vô cùng cảIvcm kích.
Nếu như hin tạcjxi Hàn Vũ Tích nói muốn ly hôn, bảySo mình buông tha cho nàng ta, mình nhấImt đkFfILnh sẽ thành toàn cho nàng ta.

  • Gửi lúc 8:15 Ngày 12/06/2015

    mrjris

    đọc lại 400 chap thôi, đoạn sau tác giả viết k hay lắm nên nghỉ :))

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi