Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn

Công Tử Điên Khùng

Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn




Công T Điên Khùng
Tác giảBs:Ta Là Lão Ngũ

Chương 4: Tht tốt, hôm nay có cơm ăn

Nhóm dịfkIch: Giang Triết
Nguồn: Mê Truyn


Lâm Vân ăn no quảu Minh Yên nhưng không có trc tiếp v nhà, mà là mang trảE lạIzi cho chủ quán cái chu rồi đfkIi tới cái công viên kia. Đi thng vài trăm mét, thì tới sâu bên trong công viên. Tuy công viên này rấct lớn, nhưng hin tạBsi là buổi trưa, có rấQt ít ngườhi tới công viên đYqi dạIzo.

Lâm Vân tìm tới một chỗ yên tĩcnh, bắNqet đJNIzu tu luyn Tinh Nguyên của mình. Xế chiu hôm nay ăn nhiu quảWua Minh Yên như vy, hắKIn cũng không muốn lãng phí chúng. Thân thểTb này tuy kém cỏi, nhưng Lâm Vân tuyt đfkIối sẽ không buông tha. Linh lc bên trong quảoM Minh Yên rấxnt lớn, lớn hơn cảl linh khí mỏng manh bên ngoài, hơn nữBma càng d dàng hấEp thu.

ThờQi gian dầjxBn trôi, Tinh Nguyên mỏng manh bên trong cơ thểBm của Lâm Vân cũng bắgst đfkIoMu ngưng tụ. Tuy nhiên, bởi vì thân thểz quá yếu đBsuổi, Lâm Vân chỉm có thểYg hấGNp thu hai ba phầQn linh lc bên trong đMcó. Nhưng Lâm Vân cảTbm thấYgy đgNsã rấTfjt hài lòng. Tinh Nguyên của mình dầTOn dầln ngưng tụ. ChỉUu cầxln mình lợi dùng số Tinh Nguyên mỏng manh này ngưng tụ thành Tinh Vân. Vy thì đYqã cách viên Tinh Hồn thứTO nhấct không xa.

Một vòng, hai vòng…
Thoáng cái đuã trôi qua buổi trưa.

Lúc Lâm Vân đEuHeKJng dy đuTBã là lúc ăn cơm tối. HắOn cũng không cảWTRm thấHEGy đgagói bụng cho lắIzm. Bởi vì dinh dưỡng bên trong quảjxB Minh Yên nhiu hơn rấUut nhiu so với hoa quảBs bình thườung. Ăn no có thểMc chống đOđBmược cảIz ngày.
Nhìn thấaQy sắqc trờaTYi dầRhn dầYqn tối, Lâm Vân trc tiếp đgagi v hướng Tương Hồ Sơn Trang. Dù sao buổi tối vn phảfkIi ngủ ở đMcó.

V phầcn ngày mai ăn cái gì, thì ngày mai tính. Lâm Vân hoàn toàn không nghĩYg tới rằaTYng hắWuan có thểJN tới tìm mẹ của hắoMn, bởi vì dù sao hắuTBn đuã không còn là Lâm Vân lúc trước.

Lúc Hàn Vũ Tích trở v, quảjxB nhiên không nhìn thấJNy Lâm Vân. Trong lòng nàng có chút lo lắTbng. Biết rằEuHng đmiu mình đqgxoán đJNã thành s tht. Muộn như vy đggEi đGNâu tìm hắeKJn bây giờaTY? Gọi đaWWin thoạjxBi cho ngườxli nhà của hắYAan, có ngườaTYi tiếp hay không còn không biết. Chng nhẽ chính mình phảxli đBsi tìm? CảggE thành phố Phầzn Giang to như vy, đBsi tìm một ngườli chảaWW khác gì mò kim đaWWáy bểxn.

Đột nhiên nghĩTfj tới chính mình khi nào thì đkEã bắfkIt đIzYAau vì một thiếu niên hoàn khố hư hỏng, đJNOu óc có vấBmn đaWW như vy mà sốt ruột rồi? ChẵGNng nhẽ vì mình sợ có trách nhim gì? Vn là vì ở giữfkIa trưa nhìn thấJNy hắWuan ăn quảxn dạBsi mà cảHEGm thấYAay đMcáng thương? Ở bên ngoài qua một đxlêm hn là không có vấqgxn đYq gì a? Có nhiu ngườQi ở bên ngoài lang thang như vy, còn chưa thấoMy có kẻ nào chết ở ngoài đWTRó.

Chính đaWWang miên man suy nghĩYq, ngẩHEGng đEJqgxu lạjxBi thấjxBy Lâm Vân đGNang chm rì rì đWTRi tới. Không biết vì sao, trong lòng nàng nhẹ nhàng thở ra.

Trông thấEJy Hàn Vũ Tích rõ ràng ngồi ở ghế sa lon cũ trong phòng khách chờEJ mình, trong lòng Lâm Vân cảaQm thấzy cảEuH kinh. HắNqen t nhủ, chng nhẽ còn có trò tra tấeKJn nào đOó. Hình như hôm nay mình không có đmiu gì đEJoMc tội nàng ta a. BấEJt quá giống như cho tới bây giờTfj, nàng ta còn chưa nói chuyn với mình một câu. Chỉl cầKIn ta không mở ming làm cho nàng ta tìm cớ, hn là không có vấNqen đEJ.

Lâm Vân biết rõ hin tạsoYi hình tượng của mình trong mắxnt nàng ta chng khác gì một con kiến gầggEy yếu nhược trí, muốn vê như thế nào thì vê. Tuy nhiên bây giờaTY còn không xác đWuaMcnh nàng ta có phảHEGi là muốn tìm mình phin toái hay không, nhưng trong trí nhớ cũ của Lâm Vn vn có mấTfjy lầun Hàn Vũ Tích ra sứggEc đeKJánh hắjxBn. Mc dù là bởi vì Lâm Vân cưỡng bứaQc nàng ta mới gp chống trảggE. Nhưng cuối cùng vài lầUun đoMu khắaTYc sâu trong trí nhớ của thân thểfkI này. Hình như là bịaTY đGNánh đmến co rút toàn thân.

Hin tạHEGi Lâm Vân còn chưa tu luyn tới Tinh Vân. Một khi Tinh Vân hình thành, như vy nhữBmng trí nhớ lúc trước sẽ không còn ảWTRnh hưởng tới chính hắuTBn. HắuTBn sẽ hoàn toàn dung hợp với thân thểNqe này. Cho nên bây giờTO vô lun thế nào, hắxln cũng không thểTb đuYg nàng ta đlánh. Tinh Nguyên của hắUun va mới ngưng tụ, nếu đsoYánh tan, muốn ngưng tụ lầkEn nữQa, quảu thc gian nan gấoMp trăm lầMcn. Ngược lạEuHi, nếu hắKIn còn chưa ngưng tụ thành Tinh Nguyên, đfkIEuH cho nàng ta đUuánh một trn cũng không sao cảc.

Mang theo nụ cườMci nịHEGnh nọt, nhưng ánh mắUut không dám nhìn Hàn Vũ Tích, hắoMn cẩsoYn thầxnn đGNi vòng qua ghế sô pha, cúi đeKJEuHu vội vã lên tầsoYng vào phòng của mình.

Hàn Vũ Tích vốn muốn đEJợi Lâm Vân hỏi cái ăn. Nhưng ngườUui này rõ ràng lạgagi bỏ chạYgy lên tầxlng trên.

Một tiếng ‘CạAYMch’ vang lên, tiếng ca phòng đQóng lạgagi giống như một cái thiết chùy đUup vào lòng của Hàn Vũ Tích. Khiến nàng git mình suýt nữAYMa đAYMfkIng lên. Phục hồi lạEJi tinh thầhn, mới phát hin là do mình quá nhp tâm.

NghĩoM tới va rồi Lâm Vân sợ hãi cúi đWTRKIu, không dám nhìn mình, còn cườGNi nịEnh nọt, Hàn Vũ Tích đaTYột nhiên cảfkIm thấJNy có chút chua xót. MấkEy năm trước, hắoMn, Lâm Ngũ thiếu gia, bc nào uy phong, khi d nhỏ yếu, không vic ác gì không làm, hoành hành PhầoMn Giang. Nhưng hin tạHEGi, lạui như một cái cây khô lung lay trong mưa gió.

Làm sao bây giờRh, chng nhẽ mình phảBmi gọi hắxln xuống ăn cơm? Không đEJược, vạqgxn nhấqgxt hắTOn hiểfkIu lầgNsm thì không tốt. Đã đqgxOu óc của hắggEn có vấTOn đuTB, vn là mình đYqun nóng thứkEc ăn rồi đYAaRh lạWTRi cho hắTfjn. Lúc tan vic Hàn Vũ Tích đKIã mua hai cp lồng cơm.

Đã muốn đGNxn dành thứqc ăn, thì đaWWành phảjxBi bỏ vào tủ cho không bịEJ hỏng. Hàn Vũ Tích mở ca tủ lạxlnh, thì không thấYgy một na cây củ cảeKJi lúc trước. Cây củ cảWTRi này là mình mua t tuầuTBn trước, cùng với mấBmy quảoM lê, dùng đAYMEuH nấuu súp, uống đaWWz giảBmm ho. Còn lạKIi một na, chuẩUun bịMc hôm nay vứoMt đIzi. Không nghĩz tới rõ ràng bịm mấHEGt. Va nghĩMc lin rõ, nhấUut đhuTBnh là Lâm Vân đgsã ăn hết.

Nàng thở dài. Trong lòng t nhủ, chng lẽ đaTYây là báo ứBsng? Nhưng mấTOy anh trai của hắWTRn làm vic ác còn nhiu hơn hắEn. Thm chí mỗi ngườaQi còn làm ra mấBmy vụ án mạBmng, nhưng không thấQy gp báo ứlng gì. Cái này Lâm Vân, tuy nói là thích ăn uống, chơi gái, đEuHánh bạEJc, thườqng xuyên khi d nhỏ yếu, nhưng chưa tng giết qua một ai. Bấqt quá, có ngườgsi nào chết trên tay của hắln hay không, chính mình có thểm không biết. truyn copy t tunghoanh.com

Hàn Vũ Tích xào lạgsi hai món ăn, cố ý bỏ thêm chút dầgsu ăn đWuaTfj mùi thơm bay lên tầGNng. Nhưng dù vy vn không thấfkIy Lâm Vân xuống tầlng ăn cơm. Rơi vào đaQườgNsng cùng, Hàn Vũ Tích đgNsành phảoMi ăn một mình. Sau khi ăn xong thì bỏ vào nồi cơm đAYMin hâm nóng. Tốt nhấMct là mình ăn của mình, đYgMc lạxni đYgồ ăn cho hắgsn, khi nào hắRhn đeKJói thì t xuống mà ăn. Bảzo mình chủ đGNộng gọi hắhn xuống ăn cơm là vic không thểkE nào.

Lâm Vân cũng ngi thấOy mùi thơm t thứuc ăn. Nhưng bởi vì hắun không cảTOm thấcy quá đTOói, với lạuTBi, ở thờEJi khắTOc mấaQu chốt như vy, chng may chọc gin Hàn Vũ Tích, vy thì rấfkIt đqgxen đxnủi.

CảgNs đgsêm nay, Lâm Vân đEuHu dùng thờRhi gian đUugag ngưng tụ hoàn toàn Tinh Nguyên. Khi hắuTBn đfkIqng lên nhìn đEuHồng hồ, đlã là mườxni giờWua sáng ngày hôm sau. CảkEm giác va đNqeói, lạHEGi va mt. Bây giờggE còn chưa phảui là lúc ngưng tụ Tinh Nguyên, không có cách nào tu luyn, cho nên không ngủ cảgNs đlêm, khiến cơ thểuTB hắRhn rấTfjt mt mỏi. BấWTRt quá một khi Tinh Nguyên ngưng tụ thành Tinh Vân, vy thì v sau tu luyn chỉaTY biết càng ngày càng tinh thầqn. Tuyt đTTgối sẽ không xuấHEGt hin tình huống mt mỏi do tu luyn.

Sau khi ra mt xong, nhìn xung quanh, có lẽ Hàn Vũ Tích đUuã đuTBi làm. BấjxBt quá, kỳ quái chính là, hôm nay ca phòng của nàng ta không có đBmóng. HắoMn nhớ rõ buổi sáng ngày hôm qua, lúc nàng ta đYgi làm có khóa ca phòng lạRhi. Mà trước kia hn là đggEu khóa lạBsi. Chng lẽ hôm nay là quên khóa? Tuy nhiên, cho dù là quên khóa, Lâm Vân đEJu không có hứNqeng thú đoMi vào phòng của nàng ta ngó nghiêng.

Lâm Vân sầGNu mi khổ kiểjxBm đQi xuống tầHEGng. Trong lòng t nhủ không biết hôm nay nên đWuai nơi nào kiếm ăn? Còn có sáu quảO Minh yên, nhưng Lâm Vân không cam lòng ăn hết, mà cẩTOn thn cấTbt ở bên trong phòng.

Không biết ngày hôm qua nàng ta ăn cơm có đEJxl lạsoYi chút thứkEc ăn nào không. Vn là đOi vào phòng bếp nhìn nhìn một cái.
Nhìn thấoMy nồi cơm đAYMin vn còn cắaTYm, Lâm Vân cc kỳ hưng phấHEGn. Nhanh chóng đEuHi tới phía trước mở nồi cơm đjxBin. Bên trong quảQ nhiên có đRhồ ăn.

Không chút do d ăn hết số đuTBồ ăn còn lạTOi, rõ ràng còn có chút không thỏa mãn. Lâm Vân biết mình hin tạxni đYgang ngưng tụ Tinh Nguyên, cầln phảgagi nạHEGp nhiu thứsoYc ăn. Bấct quá, đYAaối với vic Hàn Vũ Tích đxlE dành cho hắTTgn một ít thứmc ăn, hắKIn vn vô cùng cảqgxm kích.
Nếu như hin tạTbi Hàn Vũ Tích nói muốn ly hôn, bảqgxo mình buông tha cho nàng ta, mình nhấct đHEGsoYnh sẽ thành toàn cho nàng ta.

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi

  • Gửi lúc 9:35 Ngày 16/08/2013

    hongsonspk8

    thật là mệt !