Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn

Công Tử Điên Khùng

Chương 4 : Thật tốt, hôm nay có cơm ăn




Công T Điên Khùng
Tác giảls:Ta Là Lão Ngũ

Chương 4: Tht tốt, hôm nay có cơm ăn

Nhóm dịxGwch: Giang Triết
Nguồn: Mê Truyn


Lâm Vân ăn no quảq Minh Yên nhưng không có trc tiếp v nhà, mà là mang trảQUv lạWbi cho chủ quán cái chu rồi đqi tới cái công viên kia. Đi thng vài trăm mét, thì tới sâu bên trong công viên. Tuy công viên này rấUt lớn, nhưng hin tạei là buổi trưa, có rấWbt ít ngườpVi tới công viên đJi dạqo.

Lâm Vân tìm tới một chỗ yên tĩGEnh, bắJt đApnUu tu luyn Tinh Nguyên của mình. Xế chiu hôm nay ăn nhiu quảfEq Minh Yên như vy, hắqwVn cũng không muốn lãng phí chúng. Thân thểXEA này tuy kém cỏi, nhưng Lâm Vân tuyt đKlzối sẽ không buông tha. Linh lc bên trong quảeC Minh Yên rấsLt lớn, lớn hơn cảEAx linh khí mỏng manh bên ngoài, hơn nữorwa càng d dàng hấlsp thu.

ThờGEi gian dầzon trôi, Tinh Nguyên mỏng manh bên trong cơ thểQUv của Lâm Vân cũng bắwcKt đKlzCUu ngưng tụ. Tuy nhiên, bởi vì thân thểv quá yếu đxGwuổi, Lâm Vân chỉApn có thểwcK hấivp thu hai ba phầEqn linh lc bên trong đUó. Nhưng Lâm Vân cảivm thấJy đpVã rấwAt hài lòng. Tinh Nguyên của mình dầoTn dầfEqn ngưng tụ. ChỉVsI cầAfn mình lợi dùng số Tinh Nguyên mỏng manh này ngưng tụ thành Tinh Vân. Vy thì đvRã cách viên Tinh Hồn thứv nhấxGwt không xa.

Một vòng, hai vòng…
Thoáng cái đorwã trôi qua buổi trưa.

Lúc Lâm Vân đLJfng dy đwcKã là lúc ăn cơm tối. HắRn cũng không cảriDm thấDey đAfói bụng cho lắsLm. Bởi vì dinh dưỡng bên trong quảGM Minh Yên nhiu hơn rấvt nhiu so với hoa quảiv bình thườXEAng. Ăn no có thểAKI chống đriDđXEAược cảxGw ngày.
Nhìn thấQUvy sắivc trờUi dầqn dầAfn tối, Lâm Vân trc tiếp đEqi v hướng Tương Hồ Sơn Trang. Dù sao buổi tối vn phảIdi ngủ ở đGMó.

V phầKlzn ngày mai ăn cái gì, thì ngày mai tính. Lâm Vân hoàn toàn không nghĩqwV tới rằwAng hắApnn có thểBBf tới tìm mẹ của hắJn, bởi vì dù sao hắQUvn đlsã không còn là Lâm Vân lúc trước.

Lúc Hàn Vũ Tích trở v, quảVsI nhiên không nhìn thấwAy Lâm Vân. Trong lòng nàng có chút lo lắDeng. Biết rằXEAng đIpGiu mình đEqoán đJã thành s tht. Muộn như vy đbi đEAxâu tìm hắTn bây giờGM? Gọi đCin thoạQUvi cho ngườGEi nhà của hắlsn, có ngườQUvi tiếp hay không còn không biết. Chng nhẽ chính mình phảoTi đweLi tìm? Cảb thành phố PhầpoWn Giang to như vy, đXEAi tìm một ngườriDi chảVsI khác gì mò kim đbáy bểpV.

Đột nhiên nghĩAf tới chính mình khi nào thì đLJã bắcPt đwAXEAu vì một thiếu niên hoàn khố hư hỏng, đorwqwVu óc có vấpoWn đLJ như vy mà sốt ruột rồi? ChẵvRng nhẽ vì mình sợ có trách nhim gì? Vn là vì ở giữBBfa trưa nhìn thấriDy hắoTn ăn quảXEA dạwAi mà cảApnm thấIdy đfáng thương? Ở bên ngoài qua một đQUvêm hn là không có vấvn đXEA gì a? Có nhiu ngườfi ở bên ngoài lang thang như vy, còn chưa thấoTy có kẻ nào chết ở ngoài đvó.

Chính đGEang miên man suy nghĩuau, ngẩwAng đnQXpoWu lạvRi thấGMy Lâm Vân đTang chm rì rì đDei tới. Không biết vì sao, trong lòng nàng nhẹ nhàng thở ra.

Trông thấsLy Hàn Vũ Tích rõ ràng ngồi ở ghế sa lon cũ trong phòng khách chờAKI mình, trong lòng Lâm Vân cảGMm thấpoWy cảDe kinh. HắUn t nhủ, chng nhẽ còn có trò tra tấCn nào đApnó. Hình như hôm nay mình không có đKPiu gì đqwVriDc tội nàng ta a. BấXEAt quá giống như cho tới bây giờpoW, nàng ta còn chưa nói chuyn với mình một câu. ChỉAf cầsLn ta không mở ming làm cho nàng ta tìm cớ, hn là không có vấLJn đIpG.

Lâm Vân biết rõ hin tạIpGi hình tượng của mình trong mắwcKt nàng ta chng khác gì một con kiến gầfy yếu nhược trí, muốn vê như thế nào thì vê. Tuy nhiên bây giờEAx còn không xác đivwAnh nàng ta có phảlsi là muốn tìm mình phin toái hay không, nhưng trong trí nhớ cũ của Lâm Vn vn có mấCUy lầXEAn Hàn Vũ Tích ra sứCUc đAKIánh hắXEAn. Mc dù là bởi vì Lâm Vân cưỡng bứCUc nàng ta mới gp chống trảv. Nhưng cuối cùng vài lầIdn đfEqu khắec sâu trong trí nhớ của thân thểBBf này. Hình như là bịe đnQXánh đEAxến co rút toàn thân.

Hin tạsLi Lâm Vân còn chưa tu luyn tới Tinh Vân. Một khi Tinh Vân hình thành, như vy nhữweLng trí nhớ lúc trước sẽ không còn ảUnh hưởng tới chính hắApnn. Hắqn sẽ hoàn toàn dung hợp với thân thểEq này. Cho nên bây giờvR vô lun thế nào, hắGMn cũng không thểWb đIpGpV nàng ta đBBfánh. Tinh Nguyên của hắriDn va mới ngưng tụ, nếu đlsánh tan, muốn ngưng tụ lầsLn nữaoAa, quảzo thc gian nan gấIdp trăm lầen. Ngược lạnQXi, nếu hắriDn còn chưa ngưng tụ thành Tinh Nguyên, đKlzGE cho nàng ta đwAánh một trn cũng không sao cảGM.

Mang theo nụ cườqwVi nịEqnh nọt, nhưng ánh mắivt không dám nhìn Hàn Vũ Tích, hắuaun cẩTn thầorwn đqwVi vòng qua ghế sô pha, cúi đVsIfu vội vã lên tầQUvng vào phòng của mình.

Hàn Vũ Tích vốn muốn đXEAợi Lâm Vân hỏi cái ăn. Nhưng ngườnQXi này rõ ràng lạsLi bỏ chạeCy lên tầqng trên.

Một tiếng ‘CạcPch’ vang lên, tiếng ca phòng đwAóng lạqwVi giống như một cái thiết chùy đqp vào lòng của Hàn Vũ Tích. Khiến nàng git mình suýt nữnQXa đQUvsLng lên. Phục hồi lạsLi tinh thầvRn, mới phát hin là do mình quá nhp tâm.

NghĩriD tới va rồi Lâm Vân sợ hãi cúi đpoWpVu, không dám nhìn mình, còn cườfEqi nịfnh nọt, Hàn Vũ Tích đaoAột nhiên cảwAm thấKPy có chút chua xót. Mấlsy năm trước, hắQUvn, Lâm Ngũ thiếu gia, bc nào uy phong, khi d nhỏ yếu, không vic ác gì không làm, hoành hành PhầAfn Giang. Nhưng hin tạWbi, lạpoWi như một cái cây khô lung lay trong mưa gió.

Làm sao bây giờuau, chng nhẽ mình phảIpGi gọi hắsLn xuống ăn cơm? Không đaoAược, vạGEn nhấApnt hắKlzn hiểorwu lầWbm thì không tốt. Đã đApnlsu óc của hắGEn có vấBBfn đwA, vn là mình đLJun nóng thứCUc ăn rồi đwAT lạGEi cho hắApnn. Lúc tan vic Hàn Vũ Tích đwAã mua hai cp lồng cơm.

Đã muốn đeCGE dành thứRc ăn, thì đApnành phảivi bỏ vào tủ cho không bịIpG hỏng. Hàn Vũ Tích mở ca tủ lạEAxnh, thì không thấGMy một na cây củ cảTi lúc trước. Cây củ cảApni này là mình mua t tuầvRn trước, cùng với mấWby quảq lê, dùng đqaoA nấAfu súp, uống đwcKpoW giảQUvm ho. Còn lạEqi một na, chuẩAfn bịApn hôm nay vứoTt đRi. Không nghĩAf tới rõ ràng bịKP mấXEAt. Va nghĩEq lin rõ, nhấIpGt đRGMnh là Lâm Vân đGMã ăn hết.

Nàng thở dài. Trong lòng t nhủ, chng lẽ đpVây là báo ứsLng? Nhưng mấnQXy anh trai của hắweLn làm vic ác còn nhiu hơn hắfEqn. Thm chí mỗi ngườLJi còn làm ra mấwcKy vụ án mạIdng, nhưng không thấorwy gp báo ứvng gì. Cái này Lâm Vân, tuy nói là thích ăn uống, chơi gái, đaoAánh bạfEqc, thườorwng xuyên khi d nhỏ yếu, nhưng chưa tng giết qua một ai. BấwAt quá, có ngườaoAi nào chết trên tay của hắeCn hay không, chính mình có thểaoA không biết.

Hàn Vũ Tích xào lạuaui hai món ăn, cố ý bỏ thêm chút dầUu ăn đKPAf mùi thơm bay lên tầeng. Nhưng dù vy vn không thấvy Lâm Vân xuống tầweLng ăn cơm. Rơi vào đwAườwcKng cùng, Hàn Vũ Tích đeành phảEAxi ăn một mình. Sau khi ăn xong thì bỏ vào nồi cơm đxGwin hâm nóng. Tốt nhấRt là mình ăn của mình, đweLAf lạvi đXEAồ ăn cho hắfn, khi nào hắfn đUói thì t xuống mà ăn. Bảuauo mình chủ đApnộng gọi hắEqn xuống ăn cơm là vic không thểq nào.

Lâm Vân cũng ngi thấWby mùi thơm t thứec ăn. Nhưng bởi vì hắQUvn không cảXEAm thấvy quá đcPói, với lạpVi, ở thờwAi khắec mấGEu chốt như vy, chng may chọc gin Hàn Vũ Tích, vy thì rấaoAt đLJen đfủi.

CảqwV đVsIêm nay, Lâm Vân đuauu dùng thờGEi gian đGMC ngưng tụ hoàn toàn Tinh Nguyên. Khi hắvRn đcPbng lên nhìn đAKIồng hồ, đoTã là mườBBfi giờId sáng ngày hôm sau. Cảuaum giác va đKPói, lạAKIi va mt. Bây giờq còn chưa phảqwVi là lúc ngưng tụ Tinh Nguyên, không có cách nào tu luyn, cho nên không ngủ cảls đvRêm, khiến cơ thểKlz hắWbn rấweLt mt mỏi. BấxGwt quá một khi Tinh Nguyên ngưng tụ thành Tinh Vân, vy thì v sau tu luyn chỉR biết càng ngày càng tinh thầEqn. Tuyt đfối sẽ không xuấTt hin tình huống mt mỏi do tu luyn.

Sau khi ra mt xong, nhìn xung quanh, có lẽ Hàn Vũ Tích đCã đEAxi làm. BấAKIt quá, kỳ quái chính là, hôm nay ca phòng của nàng ta không có đuauóng. HắoTn nhớ rõ buổi sáng ngày hôm qua, lúc nàng ta đfEqi làm có khóa ca phòng lạbi. Mà trước kia hn là đeu khóa lạvRi. Chng lẽ hôm nay là quên khóa? Tuy nhiên, cho dù là quên khóa, Lâm Vân đAfu không có hứqng thú đIpGi vào phòng của nàng ta ngó nghiêng.

Lâm Vân sầGMu mi khổ kiểfm đvRi xuống tầcPng. Trong lòng t nhủ không biết hôm nay nên đpVi nơi nào kiếm ăn? Còn có sáu quảuau Minh yên, nhưng Lâm Vân không cam lòng ăn hết, mà cẩweLn thn cấnQXt ở bên trong phòng.

Không biết ngày hôm qua nàng ta ăn cơm có đpoWVsI lạwAi chút thứTc ăn nào không. Vn là đpVi vào phòng bếp nhìn nhìn một cái.
Nhìn thấsLy nồi cơm đnQXin vn còn cắVsIm, Lâm Vân cc kỳ hưng phấUn. Nhanh chóng đuaui tới phía trước mở nồi cơm đIdin. Bên trong quảv nhiên có đorwồ ăn.

Không chút do d ăn hết số đpoWồ ăn còn lạnQXi, rõ ràng còn có chút không thỏa mãn. Lâm Vân biết mình hin tạvi đxGwang ngưng tụ Tinh Nguyên, cầivn phảApni nạep nhiu thứpVc ăn. BấRt quá, đAfối với vic Hàn Vũ Tích đoTGE dành cho hắKlzn một ít thứec ăn, hắApnn vn vô cùng cảTm kích.
Nếu như hin tạfEqi Hàn Vũ Tích nói muốn ly hôn, bảRo mình buông tha cho nàng ta, mình nhấIpGt đCeCnh sẽ thành toàn cho nàng ta.

  • Gửi lúc 8:15 Ngày 12/06/2015

    mrjris

    đọc lại 400 chap thôi, đoạn sau tác giả viết k hay lắm nên nghỉ :))

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi