Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)

Công Tử Điên Khùng

Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)




Công T Điên Khùng
Tác giải: Ta Là Lão Ngũ

Chương 151: T nhân gp rắjsc rối (P1)

Nhóm dịzcech: Giang Triết
Sưu tầdzym by -Zhen- -
Nguồn: Mê Truyn


Nội dung đGiã hiểatfn thịay - BạMn có thểVz xem
- ThằKsng nhóc này, cu lên giúp một tay đcVi. Cô bé này quảz thc rấzt điáng thương mà. ThằDRng lông vàng này không ngờp ban ngày ban mt dám làm như vy, ài, thói đcMii bây giời ah, mình thc ra là già rồi.
Cụ già đKã có tuổi này bịGJ đatfatfy một cái, đDau lòng nói.

- Đúng vy đEqEó, ngườeJi anh em nếu không hai chúng ta xông lên đBaGi, tôi nghĩhhh tay kia nhìn thấiy mình lên sẽ không dám làm như vy nữDa đMoGâu, đqdRi thôi.
Anh chàng đRJhqdRng bên cạcVnh Lâm Vân thấFDy T Nhân càng lúc càng đGiáng thương, mắhFFt thấjsy như sắfjKp bịdzy tay tóc vàng xoăn này lôi vào xe, vội vàng muốn cùng Lâm Vân tiến lên cứfjKu ngườMoGi đKsẹp.

- Sữcfa điu nành không t.
Lâm Vân sờmL sờmL bụng của mình, giống như không có chuyn gì xảKy ra, mc k rồi rờhFFi đii, cứsK như không nhìn thấGiy cô gái yếu đJpuối trước mắMt này bịK hai kẻ lưu manh đJMGùa giỡn vy, thm chí còn nhớ lạBaGi hương vịMi sữcVa đDRu nành va mới uống.

ĐKso mắayt T Nhân đUxã bịMi hai tên lưu manh lôi vào trong xe, ngườJi khác vội vàng báo cảmLnh sát. Ngườhmoi đMDng bên cạKsnh Lâm Vân va rồi có chút khinh bỉK, mình nhu nhược không dám xông lên cứUxu ngườoaSi thì thôi đhmoi, trước khi đqdRi không nhữMng không lên cứcVu còn nói mát, hoc là căn bảoIn không xem ra gì.

- Ài, nhân tâm bấJpt cổ, nhân tâm bấhFFt cổ ah..! (con ngườatfi ngày nay không chấdzyt phác tht thà như ngườGii xưa).
Cụ già va nói va rờDi đoaSi, đJMGám ngườpi xung quanh còn đcMang bàn lun ở đcMây không ngờJp có bọn cướp to gan như vy, cảGi đhFFám đayu lo lắKng cho T Nhân.

- Được rồi, đdzycV em xuống đdzyi, tht là, con ngườKi này lương tâm bịKn chó gm mấGBht rồi.
T Nhân nói với ngườqdRi thanh niên tóc vàng xoăn kia.

- Có cầzn anh đMưa em v trườDng không? T Nhân.
Gã lông vàng vội nói.

- Nhân T sao lạGJi muốn bọn tôi din như vy hảScc? Din cho ai xem thế? Hình như không nhìn thấfjKy có ngườJpi lên cứJu cô à?
NgườfjKi thanh niên kia có chút buồn cườDRi nói.

- Đng nói nữUUMa, Hổ t.
Gã lông vàng vội ngăn lờFzi ngườFzi thanh niên này lạcMi, gã đBaGã nhìn ra tâm tình của T Nhân không tốt.

- Khoan hãy dng xe, em nhìn thấtDUy ngườzi đhhhó lên taxi rồi, đoIi theo anh ta đJMGi.
T Nhân phát hin Lâm Vân không ngờScc đhzJã lên một chiếc taxi, vội vàng nói.

Lâm Vân nghĩGi đtDUến trò din của T Nhân kia mà thầBaGm cườoIi, làm gì có ai bịcV bắoaSt cóc mà lạni cẩDRn thn đhhht cốc sữcVa đEqEu nành xuống trước chứqdR? Không cố phảJn kháng với bọn bắmLt cóc, mà chỉz chăm chăm nhìn v phía Lâm Vân, xem hắJn có lạeJi cứhmou mình không?

Lâm Vân lên taxi đKsi thng v Phan Gia viên, ngườJi trong Phan Gia viên rấKt đJMGông, đDRi đni lạhzJi lạoIi với đEqEủ kiểhFFu ngườGBhi. Lâm Vân tùy ý lượn một vòng, trong này cái gì cũng bán, thm chí ngay cảtDU Hòa ThịJMG bích (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%E1%B...BB%8D_H%C3%B2a) nếu bạFDn muốn mua thì ở đFzây cũng có.

Nhìn đmLám ngườDRi chung quanh, Lâm Vân quyết đMiDnh tìm một ca hàng hỏi trước. LịMich s “Kỳ Thiên Hạhmo” ở Phan Gia viên không lâu, nhưng ngườfjKi đKsến Phan Gia viên không ai không biết “Kỳ Thiên HạFD”. Ông chủ Phú Kiu cũng rấnt nổi tiếng, ông ta tha nhn là buôn bán đzúng giá. Trên thc tế ngườeJi đoIến đGJây rấit ít ngườhmoi chịpu thit, bấRJht lun là muốn mua hay muốn bán. Cho nên vic kinh doanh của ông chủ Phú vn luôn rấDt tốt.

Đi vào “Kỳ Thiên Hạhmo”, Lâm Vân đUxã phát hin bên trong có không ít ngườii, may mà “Kỳ Thiên HạJp” din tích đGBhủ lớn, và trông rấoaSt rộng rãi và thoáng đcVãng. Lâm Vân đVzi một vòng khắyKsp chung quanh, các loạii đzồ cổ bày bán trong tủ kính rc rỡ muôn màu, đKồ vt tương đcfối quý giá thì chỉUUM đUUMGi ra một cái làm mu hoc là lờcMi giới thiu.

- Chào quý khách, anh muốn mua gì?
Một nhân viên ca hàng ngồi phía sau quầGiy, thấGJy Lâm Vân lin vội vàng đFzi tới hỏi.

- Ồ, đoIGi tôi xem trước đjsã. Nhưng tôi muốn hỏi một chút là HứGJa SĩBaG gầin điây đjsến chưa?
Lâm Vân nghĩyKs tay HứFDa SĩVz này có tiếng như vy, khng đzjsnh nhữayng ngườmLi này đcMu biết.

- HứcVa SĩhzJ? Anh không biết chuyn hôm qua sao? Anh ta bịEqE him nghi có liên quan đUxến vic buôn bán di vt văn hóa, đpã bịfjK phát lnh truy nã, bây giờjs có khi đqdRã chạJMGy khỏi Yến Kinh rồi. Ông chủ HứGia này xưa nay đtDUối nhân x thế phóng khoáng, chỉMoG là, ài, không ngờDR… Ồ, anh có chuyn gì nữhFFa không?
Nhân viên bán hàng này t thấoIy mình nói hơi nhiu rồi, muốn nói đMiến buôn bán di vt văn hóa, ngườRJhi ở Phan Gia viên này quản thc có không ít, nhưng HứGJa Sĩp này khng đJpdzynh còn có án khác trên ngườoaSi.

Lâm Vân t nhủ sao lạii thiếu may mắMn như vy, hôm nay mình đyKsến tìm y, thì y đMiã chạhmoy rồi?

- A… cái này không phảzi tôi làm.
Lâm Vân quay đJEqEu lạGBhi, thấhhhy T Nhân vẻ mt cht vt đdzypng trước một ca hàng khác, nhưng lạScci bịM một nhân viên bán hàng và hai bảhzJo v ngăn lạtDUi. Lòng nghĩGBh, cô gái này lạMi làm cái trò gì nữjsa đBaGây? Không ngờJMG còn theo mình đatfến tn đzây.


Nhân viên ca hàng lạzcei đMoGKsng ở ca nói với đzám ngườhhhi vây quanh:
- Mọi ngườScci phân x cho, bộ Hán ngọc (https://google.com.vn/search?q=%...w=1241&bih=607) Song La Hán này chỗ tôi đKGi là trong ca hàng của tôi, mọi ngườFzi đhhhu đatfSccng xa nhìn, nhưng cô gái này lạUxi chạUUMy đFDến đmLKnng phía sau nó, sau đhFFó lạhmoi đDRột nhiên chạKny đayi, làm cho nó bịBaG đKổ và vỡ rồi, mọi ngườni nói xem cái này có phảcMi là nên do cô ta đKsn không?

Lâm Vân cũng đhFFi qua đUxó, va nghe lin hiểayu ra, đeJây khng đGiGBhnh là do T Nhân kia vì theo dõi mình nên trốn phía sau bộ ngọc La Hán mà ngườfjKi ta trưng bày, kết quảFD thấyKsy mình đdzyi vào ca hàng, muốn chạyKsy theo, không ngờqdR đGJã làm vỡ đVzồ của ngườzcei ta. HắFDn lắmLc đMRJhu không nói, lạcfi thấBaGy buồn cườsKi.

- Vy bao nhiêu tin?
T Nhân thấdzyy mọi ngườoaSi dườDRng như đUxu cho rằMing cô sai, lin vội vàng hỏi giá tin.

- Bộ ngọc La Hán này là do ông chủ tôi va mua v, ông chủ cũng sắayp đcVến rồi. Giá cảGBh cụ thểoI tôi không biết là bao nhiêu, hình như có nói khi mua v là hai ba trăm nghìn nguyên.
Nhân viên ca hàng va nói xong, mọi ngườhzJi chung quanh đKnu hít một hơi khí lạnnh. Không ngờoaSđiồ vt quý như vy, cô gái này tiêu rồi.

- Hai ba trăm ngàn chứhzJ mấBaGy, tôi đin là đoIược chứD gì.
LờGJi nói của T Nhân càng khiến cho mọi ngườhmoi chung quanh chịoaSu không nổi, không ngờhFF nói là hai ba trăm ngàn chứzce mấoaSy, lẽ nào nhà cô gái này mở ngân hàng sao?

- Ông chủ đMến rồi.
Nhân viên ca hàng này nhìn ra phía ca nói, lúc này t ca bước vào một ngườatfi đayàn ông khoảFzng hơn 50 tuổi mc chiếc áo da màu xám.

- Có chuyn gì thế?
NgườMoGi đnàn ông này thấdzyy ở ca vây kín ngườjsi, kỳ lạFz hỏi.

- Ông chủ, va rồi cô gái này đqdRã làm vỡ bộ ngọc La Hán va mới mang ra trưng bày, tôi…
Nhân viên ca hàng va thấBaGy ông chủ đtDUến, lin lôi tên đGJKsu sỏ gây tội ra, trong lòng cũng thấMiy hoang mang lo sợ, dù sao cũng là do mình trông không tốt, cũng phảJi có trách nhim nhấtDUt đKneJnh.

- Cái gì?
NgườKni đhhhàn ông này bước nhanh đmLến, quảjs nhiên thấEqEy trên mt đmLEqEt là Hán ngọc Song La Hán đFDã bịtDU vỡ, sắJc mt lp tứic trở nên xám ngoét. Bộ ngọc La Hán này mình va mua đhmoược, thm chí ngườii bán cho mình mình cũng va tin đMoGi xong, đzdzyo mắoaSt đcMã bịGJ vỡ thành ra như vy rồi.

Giá của bộ ngọc La Hán này cũng không phảhFFi thứi ông ta quan tâm, quan trọng nhấzt đcVó là nó là thứsK mà ông ta hứRJha tìm giúp một ngườMii rấGit quan trọng. Thc s hối hn vì đdzyã không lp tứDc cấatft nó đJpi, nếu không phảMi vài ngườyKsi khách cũ muốn ông ta đMoGeJ bên ngoài cho họ xem, ông ta khng đMatfnh đyKsã cấcVt nó đhzJi rồi. Bộ Hán ngọc Song La Hán hơn hai trăm ngàn này, trong mắMoGt bọn họ thc tế thì cũng không tính là gì cảatf, nhưng ngườdzyi kia cứKn khăng khăng muốn bộ ngọc La Hán này, mà ngườmLi kia không phảJi là nhân vt mình có thểi đhmoUxc tội đhhhược, thế này thì chết chắhFFc rồi.

Nhìn sắhFFc mt của chủ ca hàng thay đEqEổi liên tục, T Nhân và nhân viên ca hàng đGJó cũng tâm trạzng bấsKt đUxMinh.

- Ông nói xem bao nhiêu tin, tôi sẽ lp tứMc đJpn cho ông.
T Nhân cuối cùng cũng chịoIu không nổi áp lc này, mở ming nói trước.

- Đn, cô đFDn nổi sao? Đây không phảKsi là chuyn bao nhiêu tin, cô có biết bộ Hán ngọc Song La Hán này tôi phảqdRi dùng bao nhiêu tinh lc mới có đqdRược không hảatf? Tôi thèm đsKến mấVzy xu của cô, thì tôi đMoGã không phảRJhi hao phí nhiu tinh lc đMoGi kiếm nó như vy rồi, cô nói cô đMin như thế nào hảay?
Chủ ca hàng này nhìn bộ ngọc La Hán đdzyã bịKn vỡ trên mt đBaGqdRt, nghe xong lờGJi của T Nhân, càng nổi trn điùng đKnùng.

Mọi ngườfjKi chung quanh va nghe xong cũng thấKsy đhhhúng, nếu ông chủ này thc s quan tâm chút tin đcfó, thì sẽ không đDi mua bộ Hán ngọc Song La Hán này rồi.

- Vy ông muốn thế nào?
T Nhân mt điỏ bng bng, cũng không thèm đoIJMG ý đzceến tên Lâm Vân mà cô đmLang theo dõi nữhhha.

- Gọi ngườDi lớn trong nhà cô đUxến đDây, chuyn này cô không thểyKs làm chủ điược.
Lúc nói vẻ mt ông ta thâm trầpm, trong lòng hn không thểM một đoaSá đBaGá văng con nha đFDMoGu này ra xa cho khuấtDUt mắdzyt.

T Nhân thấmLy s vic đVzã không còn là vấJpn đEqE mà tin có thểFD giảRJhi quyết, trong lòng cũng lo lắtDUng. Lp tứVzc đqdRzcenh gọi đKin thoạcfi v nhà, đEqEột nhiên nghĩhmo ra thủ phạoaSm chính của chuyn này, bèn lp tứdzyc quay đJMGhFFu nhìn đzi, quảcf nhiên thấjsy Lâm Vân đMang đnhzJng ở xa xem náo nhit, thm chí ming còn nhếch cườzi, trong lòng thầKnm tứDc gin.

- Anh trai tôi ở kia, gọi anh ấiy lạEqEi giảKni quyết với ông nhé.
T Nhân nói xong, chỉDR v phía Lâm Vân.

Mọi ngườcMi đKnhhhng chung quanh lp tứzc chuyểcMn ánh mắKst lên ngườGii Lâm Vân, thm chí có ngườhhhi còn bắcft đGJzu lộ vẻ khinh bỉJp, em gái gp chuyn, anh trai không ra mt nói chuyn đMoGã đUUMành, còn đJMGqdRng một bên xem náo nhit, thằoIng cha này thc cũng quá đzceáng mà.

Lâm Vân thấFzy T Nhân chỉKn mình, trong lòng thầFDm cườVzi lạSccnh, biết rằeJng T Nhân này đMiang muốn chơi mình một vố điây mà. Đang đJyKsnh xoay ngườJMGi rờhzJi đhmoi, thì lúc này có hai nhân viên bảFzo v đzã chạGiy ra ngăn hắRJhn lạUxi.


- Tôi v trước xoay tin, nhân tin gọi cha mẹ tôi tới đKnây, đyKscV anh trai tôi tạsKm ở đRJhây đGJợi nhé.
T Nhân nói xong lp tứdzyc rờqdRi đyKsi. Vào lúc này s chú ý của mọi ngườhFFi đoaSu dồn hết lên ngườeJi Lâm Vân, cũng không thèm đKatf ý gì. Mà có đMiDR ý, thì đcfã có anh trai ở đGiây rồi, em gái quay v xoay tin thì cũng đhmoúng thôi mà.

T Nhân đMoGi đzceược không lâu, ông chủ ca hàng mới git mình phảhhhn ứhzJng lạJi, làm gì có kiểayu anh em như vy chứz? Em gái gp họa, anh trai không ngờJ một câu cũng không nói, còn đDRMng một bên xem náo nhit? Cô gái này thoạKt nhìn cũng mi thanh mục tú, hóa ra là kẻ la đhzJcVo? Nhưng trong Phan Gia Viên kẻ đMến ngườhmoi đVzi, T Nhân đDRpo mắoaSt đMoGã không còn thấcMy tăm hơi đKnâu nữjsa.


Ông chủ kia trong biết bây giờfjKđhzJi tìm cô cũng không tìm thấzy, chỉKn đhFFành tiếp tục ngăn Lâm Vân lạJi. Trong lòng vô cùng tứatfc gin với hai tay bảfjKo v này, quyết đUxEqEnh hết tháng này sẽ thay ngườFzi. Bảatfn thân ngm quảMoG bồ hòn còn không thểFD nói ra, chỉatf đKnành x trí với anh chàng bịay ngườGJi ta vu oan này mà thôi.

- Em gái cu đSccã đqdRi rồi, cu cùng tôi vào trong đnợi đMoGi.
Ông chủ thấhhhy Lâm Vân đdzyã bịsK ngăn lạKsi, vội vàng đVzánh mắFDt ra hiu với hai tên bảJMGo v và nói.

Lâm Vân nhìn, T Nhân sớm đKsã biến mấnt dạdzyng rồi, thầcMm t khâm phục s tinh ranh của cô nàng này. Mình bây giờBaG muốn đScci, phỏng chng sẽ có đDzcei chiến, khng đeJzcenh sẽ náo loạhhhn không nhỏ đsKâu. Nhìn ánh mắKnt của ông chủ này, có lẽ đqdRã biết mình bịhFF đJổ oan rồi, tuy nhiên vn ngăn mình lạJpi, khng đDRDRnh là muốn mình trở thành kẻ coi tin như rác điây mà.

Nghĩhmo rằmLng mình muốn đJpi khi nào chng đpược, cũng không quan tâm bây giờmL phảzi đii ngay. Nghĩatf đSccến đoaSoIy hắEqEn cũng không nói gì, trc tiếp đJpi vào trong ca hàng cùng với hai ông bảyKso v.

Ông chủ ca hàng khoác áo da màu xám này thấUxy Lâm Vân thc s đUxã đsKi vào, cũng không khỏi kinh ngạDc nhìn ngườyKsi thanh niên này. Chí ít cũng phảDi nói mấJpy câu rằeJng mình không phảGii là anh trai của cô gái va nãy, không ngờay không nói gì cứi thếđFDi vào.

Lẽ nào mình đhhhoán sai rồi? NgườJMGi này thc s chính là anh trai của cô gái va rồi sao? Nếu như vy thì tốt rồi.

Hai gã bảFzo v thấJMGy Lâm Vân cũng không phảGJn kháng, lin trc tiếp đKni vào trong ca hàng, nên cũng không đVzi theo vào nữaya mà đfjKcMng ngăn ở ca. NhữMng ngườzi xem náo nhit ở chung quanh thấBaGy s vic đqdRã có phương án giảqdRi quyết sơ bộ, tuy vn chưa biết kết quải, nhưng bây giờUx không còn gì đhmoáng xem cảfjK, nên lầhFFn lượt giảBaGi tán.

- Chúng ta lên lầKsu nói chuyn.
Ông chủ này thấoIy Lâm Vân không nói gì lng lẽ đayi vào, khóe ming mấnp máy cườDRi lạyKsnh. Cho dù cu là bịz oan, nhưng nếu đSccã bước vào rồi thì sẽ không đyKsJ cu vô duyên vô cớ mà rờKsi đsKi đEqEược.

Lâm Vân cũng không nói chuyn, ánh mắRJht va rồi của ông chủ kia hắDn nhìn ra đeJược, biết rằing ông ta không chỉUx biết mình bịmL oan, còn tiếp tục gài by mình. Còn một đdzyiu nữcVa đMió là bộ Hán ngọc Song La Hán này theo lờUxi nhân viên ca hàng nói chỉFz có hai ba trăm ngàn, ông chủ một ca hàng đGiồ cổ lớn như vy, tuyt đayối sẽ không vì vài trăm ngàn, mà sắUxc mt không ngng biến đzceổi đKsến vô số lầtDUn đzceược, thm chí s kích đKsộng trong lòng dù ở khoảKng cách rấnt xa Lâm Vân cũng cảGBhm nhn đVzược.

Cho nên hắoIn cũng rấDRt muốn biết, bộ ngọc La Hán này rốt cuộc có ý nghĩGBha quan trọng gì, nếu đUxã muốn đVzánh một cào lên ngườzcei mình, thì mình cũng sẽ trảyKs lạyKsi một cào như thế.

- Ngồi đhmoi, giới thiu một chút, tôi là Hồ Dư Trùng, là chủ của “BạUxch BảFzo Trai”. Em gái cu đUxi lấhFFy tin rồi, tôi nghĩScc rấsKt nhanh sẽ quay lạdzyi, cu cũng đoIng lo lắRJhng quá.
Ông Hồ dn Lâm Vân lên lầfjKu, t ngồi xuống ghế sô pha, sau đhmoó chỉmL chiếc ghế bên cạsKnh bàn trà bằDRng kính rồi nói với Lâm Vân.

Lâm Vân ngồi xuống, rấeJt có ý vịi nhìn ông chủ ca hàng kia một cái:
- Ông khôn khéo như vy, hn là biết cô gái kia căn bảMin không phảatfi là em gái tôi…

Lâm Vân còn chưa nói xong, chủ ca hàng sắFzc mt lin biến đFzổi, lp tứDRc đUxJnh nói chuyn, nhưng lờMoGi còn chưa nói ra thì đKnã bịcf Lâm Vân chn ngang.
- Ông Hồ, tôi lên điây không phảpi là vì bộ Hán ngọc Song La Hán của ông, tôi muốn biết bộ ngọc này là chuẩzn bịcM cho ai vy? Đng nói chuyn phiếm với tôi, tôi không có tính kiên nhn đmLâu.
Lâm Vân lạJMGnh lùng nói xong, lp tứDRc nhìn ông Hồ.

Ông Hồ Dư Trùng này sắzcec mt lạmLi thay đGiổi, đMang đKinh phát cáu, thì bỗng nhiên thầtDUn sắzc khng lạUxi, giống như nhìn thấFDy quỷ vy. Vẻ mt hoảzceng sợ nhìn chằMoGm chằoaSm vào bàn tay của Lâm Vân, tay của Lâm Vân đMoGã t t năm lấGJy một mảUUMnh kính trên chiếc bàn trà bằhFFng kính, rồi đzUx cho tay còn lạcfi dùng lc nắhzJm, mảaynh kính này đnã bịtDU Lâm Vân dùng tay bóp nát bấoaSy.

- Cu?
Hồ Dư Trùng dụi dụi mắFzt, đSccScc xác thc là mình không có nhìn nhầVzm.

- Ông cảoIm thấcMy xương của ông và mảsKnh kính này thì cái nào cứzng hơn hảDR? Đng đJMGtDU tôi phảJi nổi gin, cho ông thờfjKi gian ba phút, nếu không nói, tôi sẽ phảni xin lỗi ông rồi.
Giọng nói của Lâm Vân lạJnh buốt như muốn xuyên thng vào xương tủy của Hồ Dư Trùng.

Nhìn ánh mắit của Lâm Vân, Hồ Dư Trùng mới hối hn vô cùng vì đKã gọi Lâm Vân lên đDây. Biết ngườKsi trước mt này muốn đKsối phó với mình quảBaG thc quá đhzJơn giảFzn rồi, buồn cườJi là mình còn nghĩdzy ngườii này bịqdR ngườdzyi khác vu oan, mà lạUxi không nói một lờBaGi nào. Ai biết đBaGược ngườKni này căn bảEqEn chính là có mưu đcMồ khác.

- Đng, tôi sẽ nói với cu, đGiây là của một ngườFDi tên Hứpa SĩUx bảEqEo với tôi, anh ta cầyKsn bộ Hán ngọc Song La Hán này. Nhưng anh ta không tin ra mt đeJmL đMt mua, cố ý sắzp xếp đcMoI tôi và chủ bán tiếp xúc rồi mua vt này v.
Hồ Dư Trùng vội vàng nói.

Ánh mắKt của Lâm Vân co rút lạUxi, không ngờUUM lạcVi là tên HứGia Sĩi này, hắhFFn tiếp tục nhìn chằMim chằatfm Hồ Dư Trùng nói:
- Hứhmoa SĩEqE này không phảFDi đhFFang bịGi truy nã rồi sao? TạVzi sao còn ở đjsây?
HắoaSn lạRJhi vỗ một cái xuống bàn, nguyên cảhhh cái bàn trà bằzceng kính bịqdR đKnp nát tươm.


Hồ Dư Trùng thấoaSy thế rét run trong lòng, không dám giấEqEu diếm, vội vàng nói:
- HứtDUa SĩqdR không có đGBhi, hắoIn chỉoaS là nấUxp trong một ngôi chùa ở vùng ngoạpi thành, rồi hóa trang thành một hòa thượng.

- Tay HứsKa Sĩatf này vì sao muốn ông thu mua bộ Hán ngọc Song La Hán này? Tôi không thích ngườeJi khác nói láo trước mt tôi, hi vọng ông sẽ không chọc tôi mấFDt hứyKsng, h.
Lâm Vân nhìn chằaym chằnm Hồ Dư Trùng rồi h lạFDnh một tiếng.

- Cái này tôi thc s không biết, chỉatf biết HứScca Sĩhmo này muốn tôi mua nó, còn dùng đcMi làm gì quảFz thc tôi không biết, tôi cũng dám hỏi anh ta.
Hồ Dư Trùng trảay lờzi có chút kinh hồn táng đoaSeJm, nói xong còn dùng tay qut trán, trong lòng biết ngườGBhi thanh niên trước mt này rấyKst có thểKn là dân liu mạcMng.

Lâm Vân nghe xong lờcMi mà Hồ Dư Trùng nói, không tiếp tục hỏi, chỉdzy là trong lòng đKnang nghĩKs, HứKa Sĩjs này đayang mua linh thạRJhch, lạzi cầSccn đmLến Hán ngọc, ngườdzyi này rốt cuộc muốn dùng nó đBaGEqE làm gì? Đúng là linh thạpch có thểJ tu luyn, nhưng Hán ngọc này dùng đcfcf làm gì chứay? HứUxa SĩUx chính là đhzJđJp của Lữcf Cung Phụng, vy Lữdzy Cung Phụng này lạJMGi muốn làm cái gì đatfây?

- Bây giờFD đUxưa tôi đsKến chỗ HứhFFa Sĩhmo đhzJó, đMing có nghĩGJ cái gì khác. Ông biết tôi căn bảzn không quan tâm cái mạDng già của ông đcVâu.
Lâm Vân lạDnh lùng nói xong rồi đhzJRJhng dy.

Hồ Dư Trùng đjsâu còn dám do d, vội vàng cung kính dn Lâm Vân xuống lầFzu. Ông ta biết loạKsi ngườii như Lâm Vân rấJpt có khảz năng là dân liu mạyKsng, cho dù mình có báo cảoaSnh sát, thì rấScct có khảMi năng hắdzyn sẽ giết mình trước khi cảKsnh sát đSccến, càng đhmong nói đzến hai gã bảatfo v bịcV cỏ trong ca hàng của mình nữKna.

- Hãy gói k chỗ Hán ngọc Song La Hán kia lịtDUa rồi mang đBaGi.
LờqdRi của Lâm Vân Hồ Dư Trùng nào dám không nghe, vội vàng gọi ngườyKsi giúp vic đDến gói điồ lạUUMi, cùng Lâm Vân đBaGi ra ngoài.

NgườFDi giúp vic thấiy ông chủ đii ra, còn tưởng rằMng cùng ngườzi này đoaSi lấqdRy tin, không khỏi thở phào một cái.
T Nhân chạJy ra khỏi Phan Gia viên, trong lòng vn đJpang thầzm thấcMy sung sướng, lầGJn này xem như đMã trảGi thù đGiược tay Lâm Vân này rồi, xem hắpn làm thế nào? Phỏng chng với cách ăn mc của hắatfn, muốn trảhmo ba trăm ngàn là đScciu không thểi. Đợi đzceến khi anh ta vạGin bấayt đoIeJc dĩcf, mình sẽ mang tin đMii cứJMGu anh ta, đGin xem anh ta còn dùng bộ mt đhFFó đoIoaS nói chuyn với mình nữna hay không. Cứi như vy cô đMiã quên mấmLt ngườJpi gây ra chuyn này là ai rồi.

T Nhân đpang lúc vui sướng, đdzyin thoạoaSi vang lên, cô vội vàng nhn đUxin thoạmLi:
- Con bé này, ngày mai chính là đsKJMGi thọ bảDRy mươi của ông nội con, sao con không ở trườhFFng hảBaG? Bây giờcM còn chưa v, còn không nhanh quay v đUUMi…
ĐyKsu bên kia đJpin thoạni truyn đMến giọng nói của mẹ cô.

T Nhân lúc này mới nghĩMoG ra ngày mai là l mng đRJhJi thọ bảDRy mươi của ông nội, trong lòng cảD kinh. Mình hôm nay không ngờKs quên béng mấcft chuyn này rồi, vốn còn chuẩUxn bịoaS buổi trưa v nhà. ThấEqEy bây giờoaS đSccã thờsKi gian cơm trưa, cô vội vàng đKến bên đtDUườatfng đJón một chiếc xe, nhanh chóng chạRJhy v nhà.

Chiếc xe chạUxy gầnn một tiếng đGBhồng hồ, Hồ Dư Trùng mới đcMưa Lâm Vân đcfến một ngôi chùa nhỏ. Ở đJpây quản nhiên rấcVt xa thành phố, mấVzy chữz trên cổng chùa nhìn cũng không rõ, loáng thoáng có thểKn nhìn thấJMGy một chữqdR “Chùa”. ĐGJ xe dng trước cổng chùa, Hồ Dư Trùng dn Lâm Vân vào trong.
Ngôi chùa này rấnt nhỏ, trước sau cộng lạni chỉRJh khoảMing mườKsi mấmLy mét vuông. Phía trước có một pho tượng Bồ Tát cao hơn một mét. Lâm Vân cũng không biết đjsây chính là pho đJMGii thầjsn kia. MườoIi mấzy cây hương còn cháy trong lư hương, nhưng cảhmo ngôi chùa lạatfi không có một bóng ngườdzyi.

  • Gửi lúc 8:15 Ngày 12/06/2015

    mrjris

    đọc lại 400 chap thôi, đoạn sau tác giả viết k hay lắm nên nghỉ :))

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi