Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)

Công Tử Điên Khùng

Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)




Công T Điên Khùng
Tác giảaab: Ta Là Lão Ngũ

Chương 151: T nhân gp rắLYOc rối (P1)

Nhóm dịkch: Giang Triết
Sưu tầvcvm by -Zhen- -
Nguồn: Mê Truyn


Nội dung đCunã hiểOrn thịWf - BạHn có thểVLv xem
- ThằVpCng nhóc này, cu lên giúp một tay đri. Cô bé này quảnVp thc rấYdt đvfáng thương mà. Thằvcvng lông vàng này không ngờk ban ngày ban mt dám làm như vy, ài, thói đxVpCi bây giờOr ah, mình thc ra là già rồi.
Cụ già đuyã có tuổi này bịAd đuyTxy một cái, đxau lòng nói.

- Đúng vy đAdó, ngườVwi anh em nếu không hai chúng ta xông lên đaabi, tôi nghĩcC tay kia nhìn thấAdy mình lên sẽ không dám làm như vy nữSDa đuyâu, đQEwi thôi.
Anh chàng đYdWtRng bên cạxnh Lâm Vân thấAdy T Nhân càng lúc càng đYdáng thương, mắVpCt thấSDy như sắnSp bịr tay tóc vàng xoăn này lôi vào xe, vội vàng muốn cùng Lâm Vân tiến lên cứLYOu ngườLQWi đnVpẹp.

- SữwtJa đku nành không t.
Lâm Vân sờWtR sờY bụng của mình, giống như không có chuyn gì xảyy ra, mc k rồi rờSi đEXWi, cứWtR như không nhìn thấAdy cô gái yếu đnVpuối trước mắkt này bịtH hai kẻ lưu manh đVwùa giỡn vy, thm chí còn nhớ lạvcvi hương vịpLp sữLYOa đvfu nành va mới uống.

ĐOro mắpbt T Nhân đfã bịWf hai tên lưu manh lôi vào trong xe, ngườpLpi khác vội vàng báo cảvcvnh sát. NgườIGi đFonrng bên cạOUnh Lâm Vân va rồi có chút khinh bỉtOI, mình nhu nhược không dám xông lên cứVwu ngườpLpi thì thôi đOri, trước khi đvcvi không nhữpLpng không lên cứWASu còn nói mát, hoc là căn bảIGn không xem ra gì.

- Ài, nhân tâm bấEyTt cổ, nhân tâm bấnSt cổ ah..! (con ngườTxi ngày nay không chấLYOt phác tht thà như ngườEXWi xưa).
Cụ già va nói va rờvcvi đVwi, đTxám ngườki xung quanh còn đvcvang bàn lun ở đOrây không ngờok có bọn cướp to gan như vy, cảVpC đVpCám đvfu lo lắJYng cho T Nhân.

- Được rồi, đnVpnS em xuống đnVpi, tht là, con ngườSDi này lương tâm bịk chó gm mấuyt rồi.
T Nhân nói với ngườVpCi thanh niên tóc vàng xoăn kia.

- Có cầVLvn anh đokưa em v trườWtRng không? T Nhân.
Gã lông vàng vội nói.

- Nhân T sao lạtOIi muốn bọn tôi din như vy hảG? Din cho ai xem thế? Hình như không nhìn thấFony có ngườCuni lên cứpuu cô à?
NgườtOIi thanh niên kia có chút buồn cườbCVi nói.

- Đng nói nữOUa, Hổ t.
Gã lông vàng vội ngăn lờki ngườbCVi thanh niên này lạCQi, gã đLQWã nhìn ra tâm tình của T Nhân không tốt.

- Khoan hãy dng xe, em nhìn thấyy ngườnVpi đpLpó lên taxi rồi, đpui theo anh ta đaabi.
T Nhân phát hin Lâm Vân không ngờLYO đJYã lên một chiếc taxi, vội vàng nói.

Lâm Vân nghĩCun đGến trò din của T Nhân kia mà thầLQWm cườuVWi, làm gì có ai bịYd bắWASt cóc mà lạVLvi cẩFonn thn đAdt cốc sữnSa đOUu nành xuống trước chứYd? Không cố phảxn kháng với bọn bắuVWt cóc, mà chỉREF chăm chăm nhìn v phía Lâm Vân, xem hắnVpn có lạki cứOru mình không?

Lâm Vân lên taxi đyi thng v Phan Gia viên, ngườVwi trong Phan Gia viên rấSDt đVpCông, đHi đoki lạSi lạCQi với đVpCủ kiểLYOu ngườCQi. Lâm Vân tùy ý lượn một vòng, trong này cái gì cũng bán, thm chí ngay cảYd Hòa ThịVw bích (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%E1%B...BB%8D_H%C3%B2a) nếu bạaabn muốn mua thì ở đvcvây cũng có.

Nhìn đVwám ngườoki chung quanh, Lâm Vân quyết đtHknh tìm một ca hàng hỏi trước. LịJYch s “Kỳ Thiên HạOU” ở Phan Gia viên không lâu, nhưng ngườcCi đSến Phan Gia viên không ai không biết “Kỳ Thiên Hạpb”. Ông chủ Phú Kiu cũng rấuVWt nổi tiếng, ông ta tha nhn là buôn bán đnSúng giá. Trên thc tế ngườbCVi đWfến đpbây rấtHt ít ngườYdi chịWASu thit, bấIGt lun là muốn mua hay muốn bán. Cho nên vic kinh doanh của ông chủ Phú vn luôn rấVLvt tốt.

Đi vào “Kỳ Thiên HạnS”, Lâm Vân đcCã phát hin bên trong có không ít ngườcCi, may mà “Kỳ Thiên HạOr” din tích đYdủ lớn, và trông rấcCt rộng rãi và thoáng đCQãng. Lâm Vân đVLvi một vòng khắxp chung quanh, các loạAdi đIGồ cổ bày bán trong tủ kính rc rỡ muôn màu, đpbồ vt tương đEXWối quý giá thì chỉTx đLQWbCV ra một cái làm mu hoc là lờEXWi giới thiu.

- Chào quý khách, anh muốn mua gì?
Một nhân viên ca hàng ngồi phía sau quầwtJy, thấLYOy Lâm Vân lin vội vàng đwtJi tới hỏi.

- Ồ, đrQEw tôi xem trước đCQã. Nhưng tôi muốn hỏi một chút là HứXka SĩYd gầLYOn đbCVây đuyến chưa?
Lâm Vân nghĩWAS tay Hứka SĩWtR này có tiếng như vy, khng đHxnh nhữyng ngườxi này đCunu biết.

- Hứpua SĩJY? Anh không biết chuyn hôm qua sao? Anh ta bịAd him nghi có liên quan đVwến vic buôn bán di vt văn hóa, đIGã bịk phát lnh truy nã, bây giờIG có khi đOUã chạLQWy khỏi Yến Kinh rồi. Ông chủ HứFona này xưa nay đokối nhân x thế phóng khoáng, chỉVLv là, ài, không ngờSD… Ồ, anh có chuyn gì nữoka không?
Nhân viên bán hàng này t thấXky mình nói hơi nhiu rồi, muốn nói đGến buôn bán di vt văn hóa, ngườVpCi ở Phan Gia viên này quảCQ thc có không ít, nhưng HứSa Sĩvcv này khng đGQEwnh còn có án khác trên ngườSi.

Lâm Vân t nhủ sao lạLYOi thiếu may mắLQWn như vy, hôm nay mình đtHến tìm y, thì y đEyTã chạpLpy rồi?

- A… cái này không phảVLvi tôi làm.
Lâm Vân quay đnVpOru lạREFi, thấOUy T Nhân vẻ mt cht vt đYdXkng trước một ca hàng khác, nhưng lạTxi bịuy một nhân viên bán hàng và hai bảwtJo v ngăn lạVLvi. Lòng nghĩr, cô gái này lạTxi làm cái trò gì nữoka đcCây? Không ngờCun còn theo mình đcCến tn đFonây.


Nhân viên ca hàng lạSDi đLQWLQWng ở ca nói với đWASám ngườuyi vây quanh:
- Mọi ngườuyi phân x cho, bộ Hán ngọc (https://google.com.vn/search?q=%...w=1241&bih=607) Song La Hán này chỗ tôi đycC là trong ca hàng của tôi, mọi ngườFoni đYu đVLvLQWng xa nhìn, nhưng cô gái này lạOri chạWASy đEyTến đnVpFonng phía sau nó, sau đCQó lạJYi đkột nhiên chạYdy đVwi, làm cho nó bịWtR đYdổ và vỡ rồi, mọi ngườpbi nói xem cái này có phảnVpi là nên do cô ta đnSn không?

Lâm Vân cũng đpLpi qua đfó, va nghe lin hiểYdu ra, đaabây khng đLQWFonnh là do T Nhân kia vì theo dõi mình nên trốn phía sau bộ ngọc La Hán mà ngườWtRi ta trưng bày, kết quảuy thấvfy mình đtOIi vào ca hàng, muốn chạuVWy theo, không ngờuy đFonã làm vỡ đLQWồ của ngườOri ta. Hắxn lắkc đtOIuVWu không nói, lạoki thấLQWy buồn cườnVpi.

- Vy bao nhiêu tin?
T Nhân thấnVpy mọi ngườLQWi dườSDng như đyu cho rằCunng cô sai, lin vội vàng hỏi giá tin.

- Bộ ngọc La Hán này là do ông chủ tôi va mua v, ông chủ cũng sắYp đFonến rồi. Giá cảS cụ thểpb tôi không biết là bao nhiêu, hình như có nói khi mua v là hai ba trăm nghìn nguyên.
Nhân viên ca hàng va nói xong, mọi ngườri chung quanh đvfu hít một hơi khí lạLQWnh. Không ngờCunđGồ vt quý như vy, cô gái này tiêu rồi.

- Hai ba trăm ngàn chứtOI mấVwy, tôi đvcvn là đVLvược chứok gì.
Lờpui nói của T Nhân càng khiến cho mọi ngườJYi chung quanh chịru không nổi, không ngờtH nói là hai ba trăm ngàn chứWf mấYdy, lẽ nào nhà cô gái này mở ngân hàng sao?

- Ông chủ đYến rồi.
Nhân viên ca hàng này nhìn ra phía ca nói, lúc này t ca bước vào một ngườXki đWASàn ông khoảuyng hơn 50 tuổi mc chiếc áo da màu xám.

- Có chuyn gì thế?
Ngườki đYàn ông này thấOUy ở ca vây kín ngườVLvi, kỳ lạtH hỏi.

- Ông chủ, va rồi cô gái này đpbã làm vỡ bộ ngọc La Hán va mới mang ra trưng bày, tôi…
Nhân viên ca hàng va thấaaby ông chủ đkến, lin lôi tên đbCVfu sỏ gây tội ra, trong lòng cũng thấIGy hoang mang lo sợ, dù sao cũng là do mình trông không tốt, cũng phảYdi có trách nhim nhấkt đuVWWfnh.

- Cái gì?
Ngườri đREFàn ông này bước nhanh đpLpến, quảOU nhiên thấOUy trên mt đwtJIGt là Hán ngọc Song La Hán đfã bịLQW vỡ, sắQEwc mt lp tứWASc trở nên xám ngoét. Bộ ngọc La Hán này mình va mua đvcvược, thm chí ngườSDi bán cho mình mình cũng va tin đfi xong, đvcvpLpo mắnSt đpuã bịnS vỡ thành ra như vy rồi.

Giá của bộ ngọc La Hán này cũng không phảvfi thứCun ông ta quan tâm, quan trọng nhấokt đWASó là nó là thứTx mà ông ta hứka tìm giúp một ngườEXWi rấJYt quan trọng. Thc s hối hn vì đtHã không lp tứxc cấGt nó đHi, nếu không phảki vài ngườREFi khách cũ muốn ông ta đcCLQW bên ngoài cho họ xem, ông ta khng đWASSDnh đpLpã cấft nó đpLpi rồi. Bộ Hán ngọc Song La Hán hơn hai trăm ngàn này, trong mắOUt bọn họ thc tế thì cũng không tính là gì cảVw, nhưng ngườVLvi kia cứpLp khăng khăng muốn bộ ngọc La Hán này, mà ngườOUi kia không phảpbi là nhân vt mình có thểOr đOUEyTc tội đrược, thế này thì chết chắCunc rồi.

Nhìn sắOUc mt của chủ ca hàng thay đQEwổi liên tục, T Nhân và nhân viên ca hàng đaabó cũng tâm trạbCVng bấnVpt đxIGnh.

- Ông nói xem bao nhiêu tin, tôi sẽ lp tứuyc đCunn cho ông.
T Nhân cuối cùng cũng chịFonu không nổi áp lc này, mở ming nói trước.

- Đn, cô đHn nổi sao? Đây không phảWtRi là chuyn bao nhiêu tin, cô có biết bộ Hán ngọc Song La Hán này tôi phảHi dùng bao nhiêu tinh lc mới có đSược không hảcC? Tôi thèm đREFến mấOUy xu của cô, thì tôi đLYOã không phảXki hao phí nhiu tinh lc đpLpi kiếm nó như vy rồi, cô nói cô đWASn như thế nào hảQEw?
Chủ ca hàng này nhìn bộ ngọc La Hán đuVWã bịWf vỡ trên mt đVLvokt, nghe xong lờVpCi của T Nhân, càng nổi trn đpbùng đfùng.

Mọi ngườLYOi chung quanh va nghe xong cũng thấWtRy đVwúng, nếu ông chủ này thc s quan tâm chút tin đnVpó, thì sẽ không đSDi mua bộ Hán ngọc Song La Hán này rồi.

- Vy ông muốn thế nào? truyn đfược lấky t website tung hoanh
T Nhân mt đYdỏ bng bng, cũng không thèm đvcvwtJ ý đTxến tên Lâm Vân mà cô đVpCang theo dõi nữcCa.

- Gọi ngườREFi lớn trong nhà cô đkến đYây, chuyn này cô không thểREF làm chủ đTxược.
Lúc nói vẻ mt ông ta thâm trầJYm, trong lòng hn không thểuy một đSá đVwá văng con nha đokIGu này ra xa cho khuấvcvt mắft.

T Nhân thấpby s vic đYdã không còn là vấTxn đpu mà tin có thểJY giảcCi quyết, trong lòng cũng lo lắvcvng. Lp tứVLvc đJYuVWnh gọi đTxin thoạSi v nhà, đwtJột nhiên nghĩWf ra thủ phạnSm chính của chuyn này, bèn lp tứSDc quay đWAScCu nhìn đyi, quảFon nhiên thấuVWy Lâm Vân đWfang đvcvuVWng ở xa xem náo nhit, thm chí ming còn nhếch cườSi, trong lòng thầXkm tứEyTc gin.

- Anh trai tôi ở kia, gọi anh ấEXWy lạOri giảoki quyết với ông nhé.
T Nhân nói xong, chỉnS v phía Lâm Vân.

Mọi ngườVpCi đYbCVng chung quanh lp tứbCVc chuyểCQn ánh mắLQWt lên ngườbCVi Lâm Vân, thm chí có ngườYi còn bắLYOt đpLpAdu lộ vẻ khinh bỉnVp, em gái gp chuyn, anh trai không ra mt nói chuyn đFonã đFonành, còn đIGuyng một bên xem náo nhit, thằrng cha này thc cũng quá đWfáng mà.

Lâm Vân thấOUy T Nhân chỉCun mình, trong lòng thầLQWm cườki lạtOInh, biết rằOUng T Nhân này đSang muốn chơi mình một vố đIGây mà. Đang đWtRYnh xoay ngườWfi rờVLvi đpbi, thì lúc này có hai nhân viên bảCuno v đSã chạEyTy ra ngăn hắokn lạVpCi.


- Tôi v trước xoay tin, nhân tin gọi cha mẹ tôi tới đWtRây, đREFwtJ anh trai tôi tạJYm ở đokây đxợi nhé.
T Nhân nói xong lp tứVLvc rờuVWi đIGi. Vào lúc này s chú ý của mọi ngườri đVpCu dồn hết lên ngườCuni Lâm Vân, cũng không thèm đIGVw ý gì. Mà có đyREF ý, thì đYã có anh trai ở đuVWây rồi, em gái quay v xoay tin thì cũng đpbúng thôi mà.

T Nhân đyi đVpCược không lâu, ông chủ ca hàng mới git mình phảIGn ứvcvng lạWtRi, làm gì có kiểJYu anh em như vy chứvcv? Em gái gp họa, anh trai không ngờYd một câu cũng không nói, còn đWfwtJng một bên xem náo nhit? Cô gái này thoạYdt nhìn cũng mi thanh mục tú, hóa ra là kẻ la đftOIo? Nhưng trong Phan Gia Viên kẻ đpLpến ngườuyi đwtJi, T Nhân đLQWTxo mắput đwtJã không còn thấQEwy tăm hơi đtHâu nữYa.


Ông chủ kia trong biết bây giờOUđYdi tìm cô cũng không tìm thấCuny, chỉbCV đvcvành tiếp tục ngăn Lâm Vân lạcCi. Trong lòng vô cùng tứVwc gin với hai tay bảpbo v này, quyết đTxGnh hết tháng này sẽ thay ngườnSi. Bảpun thân ngm quảcC bồ hòn còn không thểSD nói ra, chỉtH đLYOành x trí với anh chàng bịcC ngườCQi ta vu oan này mà thôi.

- Em gái cu đLYOã đJYi rồi, cu cùng tôi vào trong đVwợi đIGi.
Ông chủ thấnVpy Lâm Vân đYdã bịXk ngăn lạOUi, vội vàng đEXWánh mắJYt ra hiu với hai tên bảREFo v và nói.

Lâm Vân nhìn, T Nhân sớm đvcvã biến mấWASt dạVwng rồi, thầCQm t khâm phục s tinh ranh của cô nàng này. Mình bây giờWf muốn đVLvi, phỏng chng sẽ có đVwLYOi chiến, khng đSHnh sẽ náo loạHn không nhỏ đSâu. Nhìn ánh mắvcvt của ông chủ này, có lẽ đEXWã biết mình bịSD đFonổ oan rồi, tuy nhiên vn ngăn mình lạwtJi, khng đFonVLvnh là muốn mình trở thành kẻ coi tin như rác đWfây mà.

Nghĩvf rằvfng mình muốn đpui khi nào chng đkược, cũng không quan tâm bây giờWAS phảSi đvcvi ngay. Nghĩf đxến đnVpLYOy hắFonn cũng không nói gì, trc tiếp đJYi vào trong ca hàng cùng với hai ông bảAdo v.

Ông chủ ca hàng khoác áo da màu xám này thấEyTy Lâm Vân thc s đQEwã đGi vào, cũng không khỏi kinh ngạYdc nhìn ngườnVpi thanh niên này. Chí ít cũng phảLQWi nói mấtOIy câu rằpLpng mình không phảvfi là anh trai của cô gái va nãy, không ngờuVW không nói gì cứJY thếđXki vào.

Lẽ nào mình đuVWoán sai rồi? Ngườvcvi này thc s chính là anh trai của cô gái va rồi sao? Nếu như vy thì tốt rồi.

Hai gã bảVLvo v thấWASy Lâm Vân cũng không phảSDn kháng, lin trc tiếp đbCVi vào trong ca hàng, nên cũng không đAdi theo vào nữWASa mà đOUCQng ngăn ở ca. Nhữkng ngườREFi xem náo nhit ở chung quanh thấuyy s vic đkã có phương án giảLYOi quyết sơ bộ, tuy vn chưa biết kết quảtOI, nhưng bây giờr không còn gì đCQáng xem cảvcv, nên lầGn lượt giảJYi tán.

- Chúng ta lên lầREFu nói chuyn.
Ông chủ này thấfy Lâm Vân không nói gì lng lẽ đREFi vào, khóe ming mấGp máy cườnSi lạuynh. Cho dù cu là bịpu oan, nhưng nếu đWASã bước vào rồi thì sẽ không đEXWCun cu vô duyên vô cớ mà rờXki đVwi đAdược.

Lâm Vân cũng không nói chuyn, ánh mắFont va rồi của ông chủ kia hắfn nhìn ra đaabược, biết rằpbng ông ta không chỉIG biết mình bịCun oan, còn tiếp tục gài by mình. Còn một đOUiu nữnVpa đuVWó là bộ Hán ngọc Song La Hán này theo lờFoni nhân viên ca hàng nói chỉAd có hai ba trăm ngàn, ông chủ một ca hàng đOUồ cổ lớn như vy, tuyt đkối sẽ không vì vài trăm ngàn, mà sắrc mt không ngng biến đnVpổi đcCến vô số lầpun đpuược, thm chí s kích đuyộng trong lòng dù ở khoảcCng cách rấcCt xa Lâm Vân cũng cảEXWm nhn đWASược.

Cho nên hắtHn cũng rấXkt muốn biết, bộ ngọc La Hán này rốt cuộc có ý nghĩVwa quan trọng gì, nếu đXkã muốn đnVpánh một cào lên ngườnVpi mình, thì mình cũng sẽ trảWtR lạfi một cào như thế.

- Ngồi đAdi, giới thiu một chút, tôi là Hồ Dư Trùng, là chủ của “BạWASch Bảaabo Trai”. Em gái cu đJYi lấAdy tin rồi, tôi nghĩk rấuVWt nhanh sẽ quay lạcCi, cu cũng đWtRng lo lắfng quá.
Ông Hồ dn Lâm Vân lên lầWfu, t ngồi xuống ghế sô pha, sau đWfó chỉk chiếc ghế bên cạpunh bàn trà bằGng kính rồi nói với Lâm Vân.

Lâm Vân ngồi xuống, rấQEwt có ý vịVpC nhìn ông chủ ca hàng kia một cái:
- Ông khôn khéo như vy, hn là biết cô gái kia căn bảGn không phảJYi là em gái tôi…

Lâm Vân còn chưa nói xong, chủ ca hàng sắEXWc mt lin biến đnSổi, lp tứuVWc đWfWtRnh nói chuyn, nhưng lờuVWi còn chưa nói ra thì đREFã bịok Lâm Vân chn ngang.
- Ông Hồ, tôi lên đuVWây không phảREFi là vì bộ Hán ngọc Song La Hán của ông, tôi muốn biết bộ ngọc này là chuẩyn bịOr cho ai vy? Đng nói chuyn phiếm với tôi, tôi không có tính kiên nhn đOrâu.
Lâm Vân lạAdnh lùng nói xong, lp tứAdc nhìn ông Hồ.

Ông Hồ Dư Trùng này sắIGc mt lạOUi thay đLQWổi, đTxang đpbOUnh phát cáu, thì bỗng nhiên thầYn sắWfc khng lạVpCi, giống như nhìn thấvfy quỷ vy. Vẻ mt hoảbCVng sợ nhìn chằFonm chằXkm vào bàn tay của Lâm Vân, tay của Lâm Vân đXkã t t năm lấWASy một mảAdnh kính trên chiếc bàn trà bằkng kính, rồi đWASXk cho tay còn lạYi dùng lc nắVLvm, mảnSnh kính này đAdã bịk Lâm Vân dùng tay bóp nát bấry.

- Cu?
Hồ Dư Trùng dụi dụi mắCQt, đYVLv xác thc là mình không có nhìn nhầVLvm.

- Ông cảuVWm thấCQy xương của ông và mảWfnh kính này thì cái nào cứuyng hơn hảx? Đng đHwtJ tôi phảSi nổi gin, cho ông thờTxi gian ba phút, nếu không nói, tôi sẽ phảki xin lỗi ông rồi.
Giọng nói của Lâm Vân lạGnh buốt như muốn xuyên thng vào xương tủy của Hồ Dư Trùng.

Nhìn ánh mắFont của Lâm Vân, Hồ Dư Trùng mới hối hn vô cùng vì đVwã gọi Lâm Vân lên đCunây. Biết ngườaabi trước mt này muốn đyối phó với mình quảk thc quá đCunơn giảcCn rồi, buồn cườWASi là mình còn nghĩTx ngườEyTi này bịWAS ngườpui khác vu oan, mà lạIGi không nói một lờfi nào. Ai biết đWASược ngườpLpi này căn bảGn chính là có mưu đrồ khác.

- Đng, tôi sẽ nói với cu, đTxây là của một ngườfi tên HứCuna SĩVLv bảvfo với tôi, anh ta cầSn bộ Hán ngọc Song La Hán này. Nhưng anh ta không tin ra mt đVLvJY đVwt mua, cố ý sắLYOp xếp đLYOWAS tôi và chủ bán tiếp xúc rồi mua vt này v.
Hồ Dư Trùng vội vàng nói.

Ánh mắpbt của Lâm Vân co rút lạvfi, không ngờREF lạvcvi là tên Hứaaba Sĩy này, hắWASn tiếp tục nhìn chằWASm chằaabm Hồ Dư Trùng nói:
- HứREFa Sĩaab này không phảXki đvfang bịk truy nã rồi sao? TạOUi sao còn ở đREFây?
Hắyn lạtOIi vỗ một cái xuống bàn, nguyên cảWAS cái bàn trà bằEyTng kính bịXk đwtJp nát tươm.


Hồ Dư Trùng thấWfy thế rét run trong lòng, không dám giấSu diếm, vội vàng nói:
- HứAda Sĩok không có đwtJi, hắYn chỉpu là nấxp trong một ngôi chùa ở vùng ngoạxi thành, rồi hóa trang thành một hòa thượng.

- Tay HứXka SĩSD này vì sao muốn ông thu mua bộ Hán ngọc Song La Hán này? Tôi không thích ngườpui khác nói láo trước mt tôi, hi vọng ông sẽ không chọc tôi mấWft hứnVpng, h.
Lâm Vân nhìn chằtOIm chằEXWm Hồ Dư Trùng rồi h lạvfnh một tiếng.

- Cái này tôi thc s không biết, chỉLQW biết Hứvcva SĩS này muốn tôi mua nó, còn dùng đOUpb làm gì quảuVW thc tôi không biết, tôi cũng dám hỏi anh ta.
Hồ Dư Trùng trảtOI lờvcvi có chút kinh hồn táng đVLvWASm, nói xong còn dùng tay qut trán, trong lòng biết ngườQEwi thanh niên trước mt này rấGt có thểG là dân liu mạVLvng.

Lâm Vân nghe xong lờFoni mà Hồ Dư Trùng nói, không tiếp tục hỏi, chỉQEw là trong lòng đWASang nghĩy, HứtHa Sĩvcv này đREFang mua linh thạtHch, lạxi cầQEwn đkến Hán ngọc, ngườWfi này rốt cuộc muốn dùng nó đcCuy làm gì? Đúng là linh thạJYch có thểcC tu luyn, nhưng Hán ngọc này dùng đCQEyT làm gì chứCun? Hứpba SĩTx chính là đVwđx của LữXk Cung Phụng, vy LữtH Cung Phụng này lạaabi muốn làm cái gì đbCVây?

- Bây giờEXW đAdưa tôi đyến chỗ HứLQWa SĩEyT đcCó, đCunng có nghĩWAS cái gì khác. Ông biết tôi căn bảuyn không quan tâm cái mạGng già của ông đYâu.
Lâm Vân lạWtRnh lùng nói xong rồi đpbVpCng dy.

Hồ Dư Trùng đJYâu còn dám do d, vội vàng cung kính dn Lâm Vân xuống lầLYOu. Ông ta biết loạVpCi ngườnVpi như Lâm Vân rấkt có khảEXW năng là dân liu mạtHng, cho dù mình có báo cảCunnh sát, thì rấyt có khảIG năng hắVpCn sẽ giết mình trước khi cảvcvnh sát đCunến, càng đaabng nói đVLvến hai gã bảWfo v bịuy cỏ trong ca hàng của mình nữka.

- Hãy gói k chỗ Hán ngọc Song La Hán kia lịGa rồi mang đWASi.
LờVLvi của Lâm Vân Hồ Dư Trùng nào dám không nghe, vội vàng gọi ngườWfi giúp vic đtHến gói đrồ lạxi, cùng Lâm Vân đIGi ra ngoài.

NgườYdi giúp vic thấGy ông chủ đLQWi ra, còn tưởng rằJYng cùng ngườYdi này đki lấLQWy tin, không khỏi thở phào một cái.
T Nhân chạIGy ra khỏi Phan Gia viên, trong lòng vn đbCVang thầrm thấAdy sung sướng, lầWASn này xem như đvfã trảLQW thù đpLpược tay Lâm Vân này rồi, xem hắyn làm thế nào? Phỏng chng với cách ăn mc của hắAdn, muốn trảk ba trăm ngàn là đCQiu không thểXk. Đợi đJYến khi anh ta vạtOIn bấCQt đVwWtRc dĩbCV, mình sẽ mang tin đki cứEXWu anh ta, đOrFon xem anh ta còn dùng bộ mt đHó đnSWf nói chuyn với mình nữcCa hay không. Cứr như vy cô đxã quên mấbCVt ngườIGi gây ra chuyn này là ai rồi.

T Nhân đLQWang lúc vui sướng, đLQWin thoạWASi vang lên, cô vội vàng nhn đVwin thoạfi:
- Con bé này, ngày mai chính là đYvfi thọ bảuyy mươi của ông nội con, sao con không ở trườaabng hảJY? Bây giờTx còn chưa v, còn không nhanh quay v đki…
ĐtOIu bên kia đWASin thoạbCVi truyn đOUến giọng nói của mẹ cô.

T Nhân lúc này mới nghĩx ra ngày mai là l mng đCQJYi thọ bảFony mươi của ông nội, trong lòng cảG kinh. Mình hôm nay không ngờbCV quên béng mấxt chuyn này rồi, vốn còn chuẩQEwn bịpLp buổi trưa v nhà. Thấuyy bây giờf đVLvã thờVLvi gian cơm trưa, cô vội vàng đCunến bên đCunườuyng đVLvón một chiếc xe, nhanh chóng chạpby v nhà.

Chiếc xe chạVpCy gầVpCn một tiếng đYdồng hồ, Hồ Dư Trùng mới đFonưa Lâm Vân đCunến một ngôi chùa nhỏ. Ở đHây quảH nhiên rấokt xa thành phố, mấnSy chữnVp trên cổng chùa nhìn cũng không rõ, loáng thoáng có thểpLp nhìn thấWfy một chữVLv “Chùa”. Đpb xe dng trước cổng chùa, Hồ Dư Trùng dn Lâm Vân vào trong.
Ngôi chùa này rấyt nhỏ, trước sau cộng lạFoni chỉY khoảWfng mườyi mấuyy mét vuông. Phía trước có một pho tượng Bồ Tát cao hơn một mét. Lâm Vân cũng không biết đWfây chính là pho đOUXki thầREFn kia. MườREFi mấOUy cây hương còn cháy trong lư hương, nhưng cảcC ngôi chùa lạVpCi không có một bóng ngườoki.

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi

  • Gửi lúc 9:35 Ngày 16/08/2013

    hongsonspk8

    thật là mệt !