Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)

Công Tử Điên Khùng

Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)




Công T Điên Khùng
Tác giảcg: Ta Là Lão Ngũ

Chương 151: T nhân gp rắwKKc rối (P1)

Nhóm dịiich: Giang Triết
Sưu tầFUQm by -Zhen- -
Nguồn: Mê Truyn


Nội dung đhTã hiểcn thịc - BạKVn có thểgyg xem
- ThằDzHng nhóc này, cu lên giúp một tay đyFi. Cô bé này quảlV thc rấVhLt đPOPáng thương mà. Thằing lông vàng này không ngờii ban ngày ban mt dám làm như vy, ài, thói đzvJOmhi bây giờDHY ah, mình thc ra là già rồi.
Cụ già đsã có tuổi này bịt đKmsy một cái, đlVau lòng nói.

- Đúng vy đvDwó, ngườQHi anh em nếu không hai chúng ta xông lên đgli, tôi nghĩzvJ tay kia nhìn thấOmhy mình lên sẽ không dám làm như vy nữoca đcâu, đii thôi.
Anh chàng đoFiglng bên cạKVnh Lâm Vân thấvDwy T Nhân càng lúc càng đhTáng thương, mắwFot thấcy như sắUp bịPOP tay tóc vàng xoăn này lôi vào xe, vội vàng muốn cùng Lâm Vân tiến lên cứgu ngườyFi đmsẹp.

- SữYoa đsu nành không t.
Lâm Vân sờgyg sờc bụng của mình, giống như không có chuyn gì xảFUQy ra, mc k rồi rờKVi đDzHi, cứHE như không nhìn thấwKKy cô gái yếu đhnuối trước mắtt này bịFs hai kẻ lưu manh đzvJùa giỡn vy, thm chí còn nhớ lạiii hương vịF sữDzHa đxlcu nành va mới uống.

ĐYUo mắFt T Nhân đJDgã bịLU hai tên lưu manh lôi vào trong xe, ngườLQyi khác vội vàng báo cảmsnh sát. Ngườoci đKmgygng bên cạVhLnh Lâm Vân va rồi có chút khinh bỉoFi, mình nhu nhược không dám xông lên cứagu ngườHVxi thì thôi đlVi, trước khi đvDwi không nhữDHYng không lên cứLUu còn nói mát, hoc là căn bảtn không xem ra gì.

- Ài, nhân tâm bấVhLt cổ, nhân tâm bấVhLt cổ ah..! (con ngườlVi ngày nay không chấDxt phác tht thà như ngườHi xưa).
Cụ già va nói va rờPOPi đHVxi, đgygám ngườgygi xung quanh còn đyFang bàn lun ở đwKKây không ngờHE có bọn cướp to gan như vy, cảyPM đcgám đmsu lo lắQtng cho T Nhân.

- Được rồi, đMLwwFo em xuống đHi, tht là, con ngườgygi này lương tâm bịH chó gm mấiit rồi.
T Nhân nói với ngườyFi thanh niên tóc vàng xoăn kia.

- Có cầUn anh điưa em v trườcgng không? T Nhân.
Gã lông vàng vội nói.

- Nhân T sao lạgi muốn bọn tôi din như vy hảDx? Din cho ai xem thế? Hình như không nhìn thấcy có ngườwFoi lên cứzvJu cô à?
Ngườhni thanh niên kia có chút buồn cườFUQi nói.

- Đng nói nữlVa, Hổ t.
Gã lông vàng vội ngăn lờFUQi ngườhTi thanh niên này lạgygi, gã đHEã nhìn ra tâm tình của T Nhân không tốt.

- Khoan hãy dng xe, em nhìn thấgly ngườni đPaoó lên taxi rồi, đyFi theo anh ta đHVxi.
T Nhân phát hin Lâm Vân không ngờt đVhLã lên một chiếc taxi, vội vàng nói.

Lâm Vân nghĩg đocến trò din của T Nhân kia mà thầzvJm cườsi, làm gì có ai bịhn bắwKKt cóc mà lạiii cẩPOPn thn đvDwt cốc sữoFia đgygu nành xuống trước chứvDw? Không cố phảhnn kháng với bọn bắxlct cóc, mà chỉPOP chăm chăm nhìn v phía Lâm Vân, xem hắYon có lạmsi cứsu mình không?

Lâm Vân lên taxi đKmi thng v Phan Gia viên, ngườDxi trong Phan Gia viên rấPOPt đHVxông, đgli đyFi lạagi lạYoi với đmsủ kiểwFou ngườoci. Lâm Vân tùy ý lượn một vòng, trong này cái gì cũng bán, thm chí ngay cảHE Hòa ThịKV bích (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%E1%B...BB%8D_H%C3%B2a) nếu bạagn muốn mua thì ở đPaoây cũng có.

Nhìn đUám ngườFsi chung quanh, Lâm Vân quyết đgcgnh tìm một ca hàng hỏi trước. LịKVch s “Kỳ Thiên Hạs” ở Phan Gia viên không lâu, nhưng ngườQti đFsến Phan Gia viên không ai không biết “Kỳ Thiên Hạhn”. Ông chủ Phú Kiu cũng rấFt nổi tiếng, ông ta tha nhn là buôn bán đxlcúng giá. Trên thc tế ngườwFoi đHến đglây rấyFt ít ngườgli chịnu thit, bấDHYt lun là muốn mua hay muốn bán. Cho nên vic kinh doanh của ông chủ Phú vn luôn rấHVxt tốt.

Đi vào “Kỳ Thiên HạMLw”, Lâm Vân đyPMã phát hin bên trong có không ít ngườVhLi, may mà “Kỳ Thiên HạPao” din tích đPaoủ lớn, và trông rấxlct rộng rãi và thoáng đKVãng. Lâm Vân đlVi một vòng khắFUQp chung quanh, các loạMLwi đQHồ cổ bày bán trong tủ kính rc rỡ muôn màu, đFồ vt tương đHối quý giá thì chỉFs đFUQi ra một cái làm mu hoc là lờKVi giới thiu.

- Chào quý khách, anh muốn mua gì?
Một nhân viên ca hàng ngồi phía sau quầlVy, thấYUy Lâm Vân lin vội vàng đhTi tới hỏi.

- Ồ, đPOPPao tôi xem trước đcgã. Nhưng tôi muốn hỏi một chút là HứPOPa SĩFs gầDxn đtây đHEến chưa?
Lâm Vân nghĩDx tay Hứhna SĩlV này có tiếng như vy, khng đPaoOmhnh nhữMLwng ngườwFoi này đQHu biết.

- Hứca SĩyPM? Anh không biết chuyn hôm qua sao? Anh ta bịDx him nghi có liên quan đtến vic buôn bán di vt văn hóa, đwKKã bịDzH phát lnh truy nã, bây giờoFi có khi đDHYã chạDzHy khỏi Yến Kinh rồi. Ông chủ HứPaoa này xưa nay đmsối nhân x thế phóng khoáng, chỉzvJ là, ài, không ngờHVx… Ồ, anh có chuyn gì nữhTa không?
Nhân viên bán hàng này t thấgygy mình nói hơi nhiu rồi, muốn nói đQtến buôn bán di vt văn hóa, ngườxlci ở Phan Gia viên này quảLQy thc có không ít, nhưng HứJDga SĩVhL này khng đUgygnh còn có án khác trên ngườhni.

Lâm Vân t nhủ sao lạHi thiếu may mắDzHn như vy, hôm nay mình đKmến tìm y, thì y đDzHã chạFUQy rồi?

- A… cái này không phảUi tôi làm.
Lâm Vân quay đlVYUu lạKmi, thấyPMy T Nhân vẻ mt cht vt đtVhLng trước một ca hàng khác, nhưng lạgygi bịs một nhân viên bán hàng và hai bảQto v ngăn lạKmi. Lòng nghĩMLw, cô gái này lạFi làm cái trò gì nữsa đPOPây? Không ngờgyg còn theo mình đKmến tn đxlcây.


Nhân viên ca hàng lạni đLUQHng ở ca nói với đFám ngườhni vây quanh:
- Mọi ngườVhLi phân x cho, bộ Hán ngọc (https://google.com.vn/search?q=%...w=1241&bih=607) Song La Hán này chỗ tôi đUzvJ là trong ca hàng của tôi, mọi ngườHi đHVxu đJDgHEng xa nhìn, nhưng cô gái này lạoFii chạsy đgygến đDzHFsng phía sau nó, sau đHEó lạYUi đsột nhiên chạty đgi, làm cho nó bịKm đgygổ và vỡ rồi, mọi ngườcgi nói xem cái này có phảHVxi là nên do cô ta đgygn không?

Lâm Vân cũng đDzHi qua đyPMó, va nghe lin hiểagu ra, đVhLây khng đPOPHEnh là do T Nhân kia vì theo dõi mình nên trốn phía sau bộ ngọc La Hán mà ngườii ta trưng bày, kết quảgl thấDzHy mình đgygi vào ca hàng, muốn chạyPMy theo, không ngờHE đQHã làm vỡ đHVxồ của ngườgli ta. Hắhnn lắgc đyPMcu không nói, lạagi thấty buồn cườwKKi.

- Vy bao nhiêu tin?
T Nhân thấLUy mọi ngườyFi dườvDwng như đhTu cho rằFsng cô sai, lin vội vàng hỏi giá tin.

- Bộ ngọc La Hán này là do ông chủ tôi va mua v, ông chủ cũng sắFp đgến rồi. Giá cảKV cụ thểgl tôi không biết là bao nhiêu, hình như có nói khi mua v là hai ba trăm nghìn nguyên.
Nhân viên ca hàng va nói xong, mọi ngườUi chung quanh đzvJu hít một hơi khí lạvDwnh. Không ngờFUQđKmồ vt quý như vy, cô gái này tiêu rồi.

- Hai ba trăm ngàn chứKm mấty, tôi đyFn là đlVược chứoFi gì.
LờHVxi nói của T Nhân càng khiến cho mọi ngườUi chung quanh chịPaou không nổi, không ngờLU nói là hai ba trăm ngàn chứgl mấgy, lẽ nào nhà cô gái này mở ngân hàng sao?

- Ông chủ đyFến rồi.
Nhân viên ca hàng này nhìn ra phía ca nói, lúc này t ca bước vào một ngườDzHi đwKKàn ông khoảHng hơn 50 tuổi mc chiếc áo da màu xám.

- Có chuyn gì thế?
Ngườni đcgàn ông này thấJDgy ở ca vây kín ngườgi, kỳ lạMLw hỏi.

- Ông chủ, va rồi cô gái này đlVã làm vỡ bộ ngọc La Hán va mới mang ra trưng bày, tôi…
Nhân viên ca hàng va thấgygy ông chủ đxlcến, lin lôi tên đhnvDwu sỏ gây tội ra, trong lòng cũng thấcy hoang mang lo sợ, dù sao cũng là do mình trông không tốt, cũng phảVhLi có trách nhim nhấagt đwKKDHYnh.

- Cái gì?
Ngườgli đglàn ông này bước nhanh đLUến, quảms nhiên thấYUy trên mt đgHt là Hán ngọc Song La Hán đUã bịn vỡ, sắPaoc mt lp tứUc trở nên xám ngoét. Bộ ngọc La Hán này mình va mua đLQyược, thm chí ngườJDgi bán cho mình mình cũng va tin đYUi xong, đOmhso mắOmht đUã bịH vỡ thành ra như vy rồi.

Giá của bộ ngọc La Hán này cũng không phảQHi thứVhL ông ta quan tâm, quan trọng nhấLUt đhnó là nó là thứs mà ông ta hứyPMa tìm giúp một ngườvDwi rấvDwt quan trọng. Thc s hối hn vì đLQyã không lp tứocc cấKmt nó đlVi, nếu không phảLQyi vài ngườOmhi khách cũ muốn ông ta đLUyPM bên ngoài cho họ xem, ông ta khng đMLwwFonh đzvJã cấst nó đMLwi rồi. Bộ Hán ngọc Song La Hán hơn hai trăm ngàn này, trong mắtt bọn họ thc tế thì cũng không tính là gì cảs, nhưng ngườPOPi kia cứJDg khăng khăng muốn bộ ngọc La Hán này, mà ngườHi kia không phảyPMi là nhân vt mình có thểOmh đmsgygc tội đvDwược, thế này thì chết chắDzHc rồi.

Nhìn sắgygc mt của chủ ca hàng thay đhTổi liên tục, T Nhân và nhân viên ca hàng đHó cũng tâm trạJDgng bấPaot đFshnnh. truyn copy t tunghoanh.com

- Ông nói xem bao nhiêu tin, tôi sẽ lp tứYUc đoFin cho ông.
T Nhân cuối cùng cũng chịagu không nổi áp lc này, mở ming nói trước.

- Đn, cô đgln nổi sao? Đây không phảQHi là chuyn bao nhiêu tin, cô có biết bộ Hán ngọc Song La Hán này tôi phảmsi dùng bao nhiêu tinh lc mới có đglược không hảoFi? Tôi thèm đFUQến mấVhLy xu của cô, thì tôi đFã không phảVhLi hao phí nhiu tinh lc đoci kiếm nó như vy rồi, cô nói cô đQHn như thế nào hảyPM?
Chủ ca hàng này nhìn bộ ngọc La Hán đPOPã bịt vỡ trên mt đJDgHt, nghe xong lờOmhi của T Nhân, càng nổi trn đDxùng đhnùng.

Mọi ngườgli chung quanh va nghe xong cũng thấDzHy đocúng, nếu ông chủ này thc s quan tâm chút tin điió, thì sẽ không đPaoi mua bộ Hán ngọc Song La Hán này rồi.

- Vy ông muốn thế nào?
T Nhân mt đmsỏ bng bng, cũng không thèm đOmhyF ý đhnến tên Lâm Vân mà cô đvDwang theo dõi nữHa.

- Gọi ngườci lớn trong nhà cô đsến đQHây, chuyn này cô không thểJDg làm chủ đOmhược.
Lúc nói vẻ mt ông ta thâm trầcgm, trong lòng hn không thểFs một đsá đhTá văng con nha đhTFu này ra xa cho khuấHt mắst.

T Nhân thấlVy s vic đUã không còn là vấtn đii mà tin có thểOmh giảyFi quyết, trong lòng cũng lo lắcgng. Lp tứUc đoFiQHnh gọi đQHin thoạwKKi v nhà, đHEột nhiên nghĩYU ra thủ phạQHm chính của chuyn này, bèn lp tứDHYc quay đvDwQtu nhìn đFUQi, quảwFo nhiên thấllDy Lâm Vân đMLwang đshTng ở xa xem náo nhit, thm chí ming còn nhếch cườoFii, trong lòng thầsm tứFUQc gin.

- Anh trai tôi ở kia, gọi anh ấKmy lạHVxi giảFUQi quyết với ông nhé.
T Nhân nói xong, chỉoFi v phía Lâm Vân.

Mọi ngườHi đYUVhLng chung quanh lp tứPOPc chuyểPOPn ánh mắgt lên ngườQti Lâm Vân, thm chí có ngườOmhi còn bắgygt đHVxMLwu lộ vẻ khinh bỉn, em gái gp chuyn, anh trai không ra mt nói chuyn đagã đMLwành, còn đmsiing một bên xem náo nhit, thằLUng cha này thc cũng quá đgygáng mà.

Lâm Vân thấllDy T Nhân chỉyF mình, trong lòng thầLQym cườni lạglnh, biết rằKmng T Nhân này đQHang muốn chơi mình một vố đcgây mà. Đang đgQHnh xoay ngườcgi rờKmi đagi, thì lúc này có hai nhân viên bảwKKo v đJDgã chạvDwy ra ngăn hắMLwn lạmsi.


- Tôi v trước xoay tin, nhân tin gọi cha mẹ tôi tới đLQyây, đmsQt anh trai tôi tạDzHm ở đPOPây đQHợi nhé.
T Nhân nói xong lp tứUc rờiii đJDgi. Vào lúc này s chú ý của mọi ngườni đYou dồn hết lên ngườOmhi Lâm Vân, cũng không thèm đLQyn ý gì. Mà có đUYU ý, thì đmsã có anh trai ở điây rồi, em gái quay v xoay tin thì cũng đHEúng thôi mà.

T Nhân điii đyPMược không lâu, ông chủ ca hàng mới git mình phảlVn ứmsng lạvDwi, làm gì có kiểOmhu anh em như vy chứJDg? Em gái gp họa, anh trai không ngờJDg một câu cũng không nói, còn đgQtng một bên xem náo nhit? Cô gái này thoạVhLt nhìn cũng mi thanh mục tú, hóa ra là kẻ la đFKVo? Nhưng trong Phan Gia Viên kẻ đsến ngườHVxi đyFi, T Nhân đFFso mắgygt đHEã không còn thấKmy tăm hơi đlVâu nữhna.


Ông chủ kia trong biết bây giờiđgli tìm cô cũng không tìm thấPaoy, chỉgl đHành tiếp tục ngăn Lâm Vân lạFi. Trong lòng vô cùng tứwKKc gin với hai tay bảyPMo v này, quyết đDxwFonh hết tháng này sẽ thay ngườLUi. BảFn thân ngm quảyPM bồ hòn còn không thểoc nói ra, chỉzvJ đocành x trí với anh chàng bịc ngườiii ta vu oan này mà thôi.

- Em gái cu đDxã đgi rồi, cu cùng tôi vào trong đYoợi đllDi.
Ông chủ thấny Lâm Vân đOmhã bịgyg ngăn lạvDwi, vội vàng điánh mắLUt ra hiu với hai tên bảglo v và nói.

Lâm Vân nhìn, T Nhân sớm đHã biến mấgygt dạing rồi, thầlVm t khâm phục s tinh ranh của cô nàng này. Mình bây giờFs muốn đci, phỏng chng sẽ có đJDgmsi chiến, khng đDxyFnh sẽ náo loạzvJn không nhỏ đtâu. Nhìn ánh mắOmht của ông chủ này, có lẽ đwKKã biết mình bịt đnổ oan rồi, tuy nhiên vn ngăn mình lạhTi, khng đlVYonh là muốn mình trở thành kẻ coi tin như rác đxlcây mà.

NghĩyPM rằFsng mình muốn đyPMi khi nào chng đmsược, cũng không quan tâm bây giờii phảHi đgi ngay. Nghĩms đnến đwFohTy hắiin cũng không nói gì, trc tiếp đsi vào trong ca hàng cùng với hai ông bảoco v.

Ông chủ ca hàng khoác áo da màu xám này thấwKKy Lâm Vân thc s đwFoã đti vào, cũng không khỏi kinh ngạyPMc nhìn ngườOmhi thanh niên này. Chí ít cũng phảKmi nói mấPaoy câu rằMLwng mình không phảti là anh trai của cô gái va nãy, không ngờKm không nói gì cứPOP thếđwFoi vào.

Lẽ nào mình đioán sai rồi? NgườFi này thc s chính là anh trai của cô gái va rồi sao? Nếu như vy thì tốt rồi.

Hai gã bảFUQo v thấoFiy Lâm Vân cũng không phảYUn kháng, lin trc tiếp đDzHi vào trong ca hàng, nên cũng không đhTi theo vào nữJDga mà đHEQHng ngăn ở ca. Nhữxlcng ngườQti xem náo nhit ở chung quanh thấFUQy s vic đFã có phương án giảJDgi quyết sơ bộ, tuy vn chưa biết kết quảvDw, nhưng bây giờDx không còn gì đmsáng xem cảHE, nên lầKmn lượt giảsi tán.

- Chúng ta lên lầwFou nói chuyn.
Ông chủ này thấKmy Lâm Vân không nói gì lng lẽ đHVxi vào, khóe ming mấQtp máy cườiii lạFsnh. Cho dù cu là bịDHY oan, nhưng nếu đHEã bước vào rồi thì sẽ không đlVllD cu vô duyên vô cớ mà rờxlci đFi đyFược.

Lâm Vân cũng không nói chuyn, ánh mắQtt va rồi của ông chủ kia hắHVxn nhìn ra đHược, biết rằLUng ông ta không chỉOmh biết mình bịwFo oan, còn tiếp tục gài by mình. Còn một đDzHiu nữDHYa đyFó là bộ Hán ngọc Song La Hán này theo lờoci nhân viên ca hàng nói chỉKm có hai ba trăm ngàn, ông chủ một ca hàng đxlcồ cổ lớn như vy, tuyt đllDối sẽ không vì vài trăm ngàn, mà sắDzHc mt không ngng biến đHEổi đtến vô số lầhTn đFUQược, thm chí s kích đlVộng trong lòng dù ở khoảFng cách rấPaot xa Lâm Vân cũng cảcgm nhn đglược.

Cho nên hắVhLn cũng rấvDwt muốn biết, bộ ngọc La Hán này rốt cuộc có ý nghĩwFoa quan trọng gì, nếu đJDgã muốn đglánh một cào lên ngườHVxi mình, thì mình cũng sẽ trải lạvDwi một cào như thế.

- Ngồi đUi, giới thiu một chút, tôi là Hồ Dư Trùng, là chủ của “BạHch BảQHo Trai”. Em gái cu đJDgi lấlVy tin rồi, tôi nghĩKV rấVhLt nhanh sẽ quay lạUi, cu cũng đlVng lo lắgygng quá.
Ông Hồ dn Lâm Vân lên lầOmhu, t ngồi xuống ghế sô pha, sau đzvJó chỉlV chiếc ghế bên cạmsnh bàn trà bằcng kính rồi nói với Lâm Vân.

Lâm Vân ngồi xuống, rấPOPt có ý vịc nhìn ông chủ ca hàng kia một cái:
- Ông khôn khéo như vy, hn là biết cô gái kia căn bảgygn không phảMLwi là em gái tôi…

Lâm Vân còn chưa nói xong, chủ ca hàng sắLQyc mt lin biến đYUổi, lp tứUc đYoinh nói chuyn, nhưng lờyPMi còn chưa nói ra thì đDxã bịHVx Lâm Vân chn ngang.
- Ông Hồ, tôi lên đQHây không phảJDgi là vì bộ Hán ngọc Song La Hán của ông, tôi muốn biết bộ ngọc này là chuẩwKKn bịYU cho ai vy? Đng nói chuyn phiếm với tôi, tôi không có tính kiên nhn đVhLâu.
Lâm Vân lạhTnh lùng nói xong, lp tứyPMc nhìn ông Hồ.

Ông Hồ Dư Trùng này sắUc mt lạgli thay đgổi, đoFiang đPOPFUQnh phát cáu, thì bỗng nhiên thầFn sắgc khng lạLQyi, giống như nhìn thấVhLy quỷ vy. Vẻ mt hoảYong sợ nhìn chằHVxm chằwFom vào bàn tay của Lâm Vân, tay của Lâm Vân đMLwã t t năm lấvDwy một mảHVxnh kính trên chiếc bàn trà bằHng kính, rồi đOmhQt cho tay còn lạDHYi dùng lc nắwFom, mảyPMnh kính này đmsã bịKm Lâm Vân dùng tay bóp nát bấcy.

- Cu?
Hồ Dư Trùng dụi dụi mắOmht, đFUQi xác thc là mình không có nhìn nhầUm.

- Ông cảFUQm thấHVxy xương của ông và mảMLwnh kính này thì cái nào cứcng hơn hảDHY? Đng đYoMLw tôi phảHEi nổi gin, cho ông thờDxi gian ba phút, nếu không nói, tôi sẽ phảxlci xin lỗi ông rồi.
Giọng nói của Lâm Vân lạyFnh buốt như muốn xuyên thng vào xương tủy của Hồ Dư Trùng.

Nhìn ánh mắcgt của Lâm Vân, Hồ Dư Trùng mới hối hn vô cùng vì đFsã gọi Lâm Vân lên đHVxây. Biết ngườxlci trước mt này muốn đtối phó với mình quảYo thc quá đvDwơn giảhnn rồi, buồn cườDHYi là mình còn nghĩyF ngườni này bịcg ngườDzHi khác vu oan, mà lạhTi không nói một lờgi nào. Ai biết điiược ngườVhLi này căn bảwKKn chính là có mưu đhTồ khác.

- Đng, tôi sẽ nói với cu, đsây là của một ngườcgi tên HứwFoa SĩH bảgo với tôi, anh ta cầvDwn bộ Hán ngọc Song La Hán này. Nhưng anh ta không tin ra mt đcgLU đLUt mua, cố ý sắYop xếp đHVxF tôi và chủ bán tiếp xúc rồi mua vt này v.
Hồ Dư Trùng vội vàng nói.

Ánh mắoFit của Lâm Vân co rút lạmsi, không ngờMLw lạti là tên HứMLwa Sĩi này, hắgln tiếp tục nhìn chằiim chằDzHm Hồ Dư Trùng nói:
- Hứsa Sĩhn này không phảsi đQHang bịag truy nã rồi sao? TạFi sao còn ở đKmây?
Hắagn lạHEi vỗ một cái xuống bàn, nguyên cảag cái bàn trà bằVhLng kính bịxlc đDzHp nát tươm.


Hồ Dư Trùng thấYUy thế rét run trong lòng, không dám giấiu diếm, vội vàng nói:
- HứVhLa Sĩii không có đFUQi, hắMLwn chỉFs là nấgp trong một ngôi chùa ở vùng ngoạcgi thành, rồi hóa trang thành một hòa thượng.

- Tay HứFa SĩvDw này vì sao muốn ông thu mua bộ Hán ngọc Song La Hán này? Tôi không thích ngườVhLi khác nói láo trước mt tôi, hi vọng ông sẽ không chọc tôi mấFst hứQHng, h.
Lâm Vân nhìn chằim chằVhLm Hồ Dư Trùng rồi h lạsnh một tiếng.

- Cái này tôi thc s không biết, chỉg biết HứHEa SĩDzH này muốn tôi mua nó, còn dùng đzvJii làm gì quảvDw thc tôi không biết, tôi cũng dám hỏi anh ta.
Hồ Dư Trùng trảoFi lờOmhi có chút kinh hồn táng điizvJm, nói xong còn dùng tay qut trán, trong lòng biết ngườKmi thanh niên trước mt này rấglt có thểc là dân liu mạLQyng.

Lâm Vân nghe xong lờLUi mà Hồ Dư Trùng nói, không tiếp tục hỏi, chỉQH là trong lòng đLQyang nghĩJDg, Hứia SĩQt này đxlcang mua linh thạsch, lạllDi cầcn đyFến Hán ngọc, ngườiii này rốt cuộc muốn dùng nó đHEs làm gì? Đúng là linh thạDxch có thểPao tu luyn, nhưng Hán ngọc này dùng đllDxlc làm gì chứwKK? HứoFia SĩDx chính là đlVđDHY của LữJDg Cung Phụng, vy LữvDw Cung Phụng này lạOmhi muốn làm cái gì đsây?

- Bây giờDzH đzvJưa tôi đKVến chỗ Hứaga SĩKm đgó, đOmhng có nghĩHE cái gì khác. Ông biết tôi căn bảiin không quan tâm cái mạDzHng già của ông đocâu.
Lâm Vân lạUnh lùng nói xong rồi đFxlcng dy.

Hồ Dư Trùng đxlcâu còn dám do d, vội vàng cung kính dn Lâm Vân xuống lầagu. Ông ta biết loạyFi ngườgygi như Lâm Vân rấVhLt có khảvDw năng là dân liu mạglng, cho dù mình có báo cảDzHnh sát, thì rấPaot có khảoc năng hắwFon sẽ giết mình trước khi cảwKKnh sát đLQyến, càng đzvJng nói đoFiến hai gã bảYUo v bịHE cỏ trong ca hàng của mình nữgyga.

- Hãy gói k chỗ Hán ngọc Song La Hán kia lịmsa rồi mang đgi.
LờMLwi của Lâm Vân Hồ Dư Trùng nào dám không nghe, vội vàng gọi ngườYUi giúp vic đhTến gói điồ lạLQyi, cùng Lâm Vân đYoi ra ngoài.

NgườVhLi giúp vic thấVhLy ông chủ đwKKi ra, còn tưởng rằLUng cùng ngườPaoi này đFi lấwKKy tin, không khỏi thở phào một cái.
T Nhân chạgy ra khỏi Phan Gia viên, trong lòng vn đwKKang thầagm thấsy sung sướng, lầxlcn này xem như đQtã trảDHY thù đVhLược tay Lâm Vân này rồi, xem hắlVn làm thế nào? Phỏng chng với cách ăn mc của hắDzHn, muốn trảxlc ba trăm ngàn là đKmiu không thểoc. Đợi đvDwến khi anh ta vạsn bấoct đhTzvJc dĩhn, mình sẽ mang tin đUi cứDHYu anh ta, đFsJDg xem anh ta còn dùng bộ mt đMLwó điyPM nói chuyn với mình nữoca hay không. CứLU như vy cô đsã quên mấagt ngườoFii gây ra chuyn này là ai rồi.

T Nhân đMLwang lúc vui sướng, đHEin thoạti vang lên, cô vội vàng nhn đllDin thoạsi:
- Con bé này, ngày mai chính là đDzHzvJi thọ bảcy mươi của ông nội con, sao con không ở trườHVxng hảhT? Bây giờDHY còn chưa v, còn không nhanh quay v đcgi…
ĐOmhu bên kia đUin thoạoFii truyn đoFiến giọng nói của mẹ cô.

T Nhân lúc này mới nghĩPOP ra ngày mai là l mng đQHDzHi thọ bảagy mươi của ông nội, trong lòng cảyPM kinh. Mình hôm nay không ngờs quên béng mấJDgt chuyn này rồi, vốn còn chuẩVhLn bịYo buổi trưa v nhà. Thấny bây giờF đKVã thờvDwi gian cơm trưa, cô vội vàng đhTến bên đxlcườFsng đxlcón một chiếc xe, nhanh chóng chạyPMy v nhà.

Chiếc xe chạlVy gầocn một tiếng đsồng hồ, Hồ Dư Trùng mới đFUQưa Lâm Vân đnến một ngôi chùa nhỏ. Ở đzvJây quảs nhiên rấFt xa thành phố, mấsy chữoc trên cổng chùa nhìn cũng không rõ, loáng thoáng có thểxlc nhìn thấny một chữF “Chùa”. Đn xe dng trước cổng chùa, Hồ Dư Trùng dn Lâm Vân vào trong.
Ngôi chùa này rấOmht nhỏ, trước sau cộng lạJDgi chỉDHY khoảOmhng mườhni mấvDwy mét vuông. Phía trước có một pho tượng Bồ Tát cao hơn một mét. Lâm Vân cũng không biết đoFiây chính là pho đMLwLUi thầQtn kia. MườDzHi mấwKKy cây hương còn cháy trong lư hương, nhưng cảg ngôi chùa lạsi không có một bóng ngườLUi.

  • Gửi lúc 8:15 Ngày 12/06/2015

    mrjris

    đọc lại 400 chap thôi, đoạn sau tác giả viết k hay lắm nên nghỉ :))

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi