Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)

Công Tử Điên Khùng

Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)




Công T Điên Khùng
Tác giảSa: Ta Là Lão Ngũ

Chương 151: T nhân gp rắoNc rối (P1)

Nhóm dịPOich: Giang Triết
Sưu tầYhIm by -Zhen- -
Nguồn: Mê Truyn


Nội dung đNMtã hiểoNn thịiYB - BạJn có thểE xem
- ThằOyUng nhóc này, cu lên giúp một tay đLpfi. Cô bé này quảJE thc rấYhIt đYOáng thương mà. ThằyEng lông vàng này không ngờJE ban ngày ban mt dám làm như vy, ài, thói đWhAvi bây giờum ah, mình thc ra là già rồi.
Cụ già đWhã có tuổi này bịum đVhJYhIy một cái, đPYPau lòng nói.

- Đúng vy đLpfó, ngườSai anh em nếu không hai chúng ta xông lên đpHGi, tôi nghĩI tay kia nhìn thấYOy mình lên sẽ không dám làm như vy nữIa đfouâu, đJEi thôi.
Anh chàng đKWHoNng bên cạvnh Lâm Vân thấPOiy T Nhân càng lúc càng đPYPáng thương, mắhhIt thấiYBy như sắhp bịhhI tay tóc vàng xoăn này lôi vào xe, vội vàng muốn cùng Lâm Vân tiến lên cứHAu ngườNMti đPOiẹp.

- SữUAa đVhJu nành không t.
Lâm Vân sờBV sờNMt bụng của mình, giống như không có chuyn gì xảpy ra, mc k rồi rờLpfi điPKi, cứIiL như không nhìn thấoNy cô gái yếu đIiLuối trước mắIiLt này bịIiL hai kẻ lưu manh đYVYùa giỡn vy, thm chí còn nhớ lạtSAi hương vịHL sữPOia đyEu nành va mới uống.

ĐUAo mắat T Nhân đGVã bịJ hai tên lưu manh lôi vào trong xe, ngườyEi khác vội vàng báo cảhhInh sát. NgườKWHi đYNfRang bên cạKWHnh Lâm Vân va rồi có chút khinh bỉUA, mình nhu nhược không dám xông lên cứIiLu ngườumi thì thôi đHLi, trước khi đvi không nhữEng không lên cứYhIu còn nói mát, hoc là căn bảYVYn không xem ra gì.

- Ài, nhân tâm bấyEt cổ, nhân tâm bấat cổ ah..! (con ngườtSAi ngày nay không chấVIt phác tht thà như ngườGVi xưa).
Cụ già va nói va rờYOi đKWHi, điYBám ngườNMti xung quanh còn đPYPang bàn lun ở đPYPây không ngờI có bọn cướp to gan như vy, cảJE đOyUám đQu lo lắLpfng cho T Nhân.

- Được rồi, đumLpf em xuống điYBi, tht là, con ngườAvi này lương tâm bịBV chó gm mấumt rồi.
T Nhân nói với ngườpi thanh niên tóc vàng xoăn kia.

- Có cầan anh đYOưa em v trườRang không? T Nhân.
Gã lông vàng vội nói.

- Nhân T sao lạumi muốn bọn tôi din như vy hảa? Din cho ai xem thế? Hình như không nhìn thấBVy có ngườfIYi lên cứau cô à?
NgườZEi thanh niên kia có chút buồn cườJi nói.

- Đng nói nữMRZa, Hổ t.
Gã lông vàng vội ngăn lờQi ngườBVi thanh niên này lạyEi, gã đPOiã nhìn ra tâm tình của T Nhân không tốt.

- Khoan hãy dng xe, em nhìn thấHAy ngườpi đfouó lên taxi rồi, điYBi theo anh ta đUAi.
T Nhân phát hin Lâm Vân không ngờBV đUAã lên một chiếc taxi, vội vàng nói.

Lâm Vân nghĩh đhpến trò din của T Nhân kia mà thầSam cườIi, làm gì có ai bịYO bắpHGt cóc mà lạiPKi cẩfoun thn đhpt cốc sữRaa đQu nành xuống trước chứRa? Không cố phảQQn kháng với bọn bắiPKt cóc, mà chỉYhI chăm chăm nhìn v phía Lâm Vân, xem hắQQn có lạKWHi cứYhIu mình không?

Lâm Vân lên taxi đpHGi thng v Phan Gia viên, ngườNMti trong Phan Gia viên rấyEt đJông, đYVYi đPOii lạYOi lạGVi với đJủ kiểpHGu ngườai. Lâm Vân tùy ý lượn một vòng, trong này cái gì cũng bán, thm chí ngay cảOyU Hòa ThịE bích (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%E1%B...BB%8D_H%C3%B2a) nếu bạEn muốn mua thì ở đQQây cũng có.

Nhìn đNMtám ngườEi chung quanh, Lâm Vân quyết đJEYhInh tìm một ca hàng hỏi trước. Lịhch s “Kỳ Thiên HạMRZ” ở Phan Gia viên không lâu, nhưng ngườAvi đVhJến Phan Gia viên không ai không biết “Kỳ Thiên HạJ”. Ông chủ Phú Kiu cũng rấht nổi tiếng, ông ta tha nhn là buôn bán đYOúng giá. Trên thc tế ngườQi đHLến đYVYây rấumt ít ngườEi chịfouu thit, bấJt lun là muốn mua hay muốn bán. Cho nên vic kinh doanh của ông chủ Phú vn luôn rấZEt tốt.

Đi vào “Kỳ Thiên HạUA”, Lâm Vân đAvã phát hin bên trong có không ít ngườMRZi, may mà “Kỳ Thiên HạAv” din tích đfouủ lớn, và trông rấYOt rộng rãi và thoáng đumãng. Lâm Vân đPOii một vòng khắiYBp chung quanh, các loạYNfi đNMtồ cổ bày bán trong tủ kính rc rỡ muôn màu, đaồ vt tương đoNối quý giá thì chỉGV đHAJE ra một cái làm mu hoc là lờoNi giới thiu.

- Chào quý khách, anh muốn mua gì?
Một nhân viên ca hàng ngồi phía sau quầMRZy, thấMRZy Lâm Vân lin vội vàng đKWHi tới hỏi.

- Ồ, đERa tôi xem trước đIQVã. Nhưng tôi muốn hỏi một chút là HứBVa SĩYVY gầan đHAây đLpfến chưa?
Lâm Vân nghĩv tay HứoNa SĩQ này có tiếng như vy, khng đMRZiPKnh nhữJEng ngườJEi này đIQVu biết.

- HứJEa SĩPYP? Anh không biết chuyn hôm qua sao? Anh ta bịSa him nghi có liên quan đtSAến vic buôn bán di vt văn hóa, đWUã bịUA phát lnh truy nã, bây giờVI có khi đBVã chạMRZy khỏi Yến Kinh rồi. Ông chủ HứfIYa này xưa nay đIiLối nhân x thế phóng khoáng, chỉHL là, ài, không ngờIiL… Ồ, anh có chuyn gì nữha không?
Nhân viên bán hàng này t thấiPKy mình nói hơi nhiu rồi, muốn nói đVhJến buôn bán di vt văn hóa, ngườIi ở Phan Gia viên này quảJE thc có không ít, nhưng HứBVa SĩMRZ này khng đRatSAnh còn có án khác trên ngườiYBi.

Lâm Vân t nhủ sao lạyEi thiếu may mắtSAn như vy, hôm nay mình đJEến tìm y, thì y đhpã chạJy rồi?

- A… cái này không phảBVi tôi làm.
Lâm Vân quay đtSAEu lạiPKi, thấGVy T Nhân vẻ mt cht vt đGVYNfng trước một ca hàng khác, nhưng lạfoui bịiPK một nhân viên bán hàng và hai bảYNfo v ngăn lạUAi. Lòng nghĩQQ, cô gái này lạfoui làm cái trò gì nữHAa đRaây? Không ngờIQV còn theo mình đIQVến tn đJây.


Nhân viên ca hàng lạQQi đIiLfoung ở ca nói với đhám ngườSai vây quanh:
- Mọi ngườEi phân x cho, bộ Hán ngọc (https://google.com.vn/search?q=%...w=1241&bih=607) Song La Hán này chỗ tôi đEIiL là trong ca hàng của tôi, mọi ngườJEi đfIYu đKWHhng xa nhìn, nhưng cô gái này lạQQi chạIiLy đaến đHApng phía sau nó, sau đAvó lạHLi đhpột nhiên chạHAy đhi, làm cho nó bịUA đMRZổ và vỡ rồi, mọi ngườtSAi nói xem cái này có phảVIi là nên do cô ta đZEn không?

Lâm Vân cũng đGVi qua đHAó, va nghe lin hiểiPKu ra, đpHGây khng đQQYOnh là do T Nhân kia vì theo dõi mình nên trốn phía sau bộ ngọc La Hán mà ngườtSAi ta trưng bày, kết quảfou thấHAy mình đyEi vào ca hàng, muốn chạiPKy theo, không ngờv đUAã làm vỡ đIQVồ của ngườIiLi ta. HắYNfn lắhhIc đIQViPKu không nói, lạVIi thấQQy buồn cườOyUi.

- Vy bao nhiêu tin?
T Nhân thấAvy mọi ngườhhIi dườumng như đhhIu cho rằJng cô sai, lin vội vàng hỏi giá tin.

- Bộ ngọc La Hán này là do ông chủ tôi va mua v, ông chủ cũng sắNMtp đUAến rồi. Giá cảPOi cụ thểKWH tôi không biết là bao nhiêu, hình như có nói khi mua v là hai ba trăm nghìn nguyên.
Nhân viên ca hàng va nói xong, mọi ngườfIYi chung quanh đSau hít một hơi khí lạRanh. Không ngờWUđYhIồ vt quý như vy, cô gái này tiêu rồi.

- Hai ba trăm ngàn chứI mấSay, tôi đIiLn là đQược chứWh gì.
LờIi nói của T Nhân càng khiến cho mọi ngườQQi chung quanh chịfouu không nổi, không ngờiYB nói là hai ba trăm ngàn chứLpf mấay, lẽ nào nhà cô gái này mở ngân hàng sao?

- Ông chủ đUAến rồi.
Nhân viên ca hàng này nhìn ra phía ca nói, lúc này t ca bước vào một ngườvi đVIàn ông khoảIJng hơn 50 tuổi mc chiếc áo da màu xám.

- Có chuyn gì thế?
NgườSai đHLàn ông này thấHLy ở ca vây kín ngườAvi, kỳ lạh hỏi.

- Ông chủ, va rồi cô gái này đOyUã làm vỡ bộ ngọc La Hán va mới mang ra trưng bày, tôi…
Nhân viên ca hàng va thấLpfy ông chủ đaến, lin lôi tên đumau sỏ gây tội ra, trong lòng cũng thấYOy hoang mang lo sợ, dù sao cũng là do mình trông không tốt, cũng phảJEi có trách nhim nhấpt đIQVAvnh.

- Cái gì?
NgườVhJi đQàn ông này bước nhanh điYBến, quảoN nhiên thấIiLy trên mt đpKWHt là Hán ngọc Song La Hán đJã bịHL vỡ, sắWUc mt lp tứhpc trở nên xám ngoét. Bộ ngọc La Hán này mình va mua đSaược, thm chí ngườvi bán cho mình mình cũng va tin đLpfi xong, đfIYao mắIt đEã bịKWH vỡ thành ra như vy rồi.

Giá của bộ ngọc La Hán này cũng không phảHLi thứYhI ông ta quan tâm, quan trọng nhấiYBt đKWHó là nó là thứAv mà ông ta hứBVa tìm giúp một ngườpHGi rấVhJt quan trọng. Thc s hối hn vì đyEã không lp tứvc cấRat nó đvi, nếu không phảHAi vài ngườtSAi khách cũ muốn ông ta đAvYO bên ngoài cho họ xem, ông ta khng đfouQQnh đtSAã cấYVYt nó đhi rồi. Bộ Hán ngọc Song La Hán hơn hai trăm ngàn này, trong mắWUt bọn họ thc tế thì cũng không tính là gì cảJE, nhưng ngườQi kia cứp khăng khăng muốn bộ ngọc La Hán này, mà ngườVIi kia không phảIQVi là nhân vt mình có thểOyU đKWHEc tội đoNược, thế này thì chết chắYOc rồi.

Nhìn sắMRZc mt của chủ ca hàng thay đIQVổi liên tục, T Nhân và nhân viên ca hàng đRaó cũng tâm trạSang bấumt đEHLnh.

- Ông nói xem bao nhiêu tin, tôi sẽ lp tứYNfc đEn cho ông.
T Nhân cuối cùng cũng chịRau không nổi áp lc này, mở ming nói trước.

- Đn, cô đvn nổi sao? Đây không phảBVi là chuyn bao nhiêu tin, cô có biết bộ Hán ngọc Song La Hán này tôi phảpHGi dùng bao nhiêu tinh lc mới có đRaược không hảiPK? Tôi thèm đQQến mấBVy xu của cô, thì tôi đKWHã không phảai hao phí nhiu tinh lc đPOii kiếm nó như vy rồi, cô nói cô đQQn như thế nào hảOyU?
Chủ ca hàng này nhìn bộ ngọc La Hán đhhIã bịOyU vỡ trên mt đWhfout, nghe xong lờIi của T Nhân, càng nổi trn đYVYùng đJùng.

Mọi ngườZEi chung quanh va nghe xong cũng thấyEy đOyUúng, nếu ông chủ này thc s quan tâm chút tin đhhIó, thì sẽ không đEi mua bộ Hán ngọc Song La Hán này rồi.

- Vy ông muốn thế nào?
T Nhân mt đYOỏ bng bng, cũng không thèm đWhUA ý đGVến tên Lâm Vân mà cô đVhJang theo dõi nữfoua.

- Gọi ngườtSAi lớn trong nhà cô đfouến đYVYây, chuyn này cô không thểhp làm chủ đYNfược.
Lúc nói vẻ mt ông ta thâm trầWhm, trong lòng hn không thểoN một đaá đpHGá văng con nha đSaAvu này ra xa cho khuấIQVt mắfIYt.

T Nhân thấRay s vic đYNfã không còn là vấYNfn đYVY mà tin có thểfIY giảpHGi quyết, trong lòng cũng lo lắYOng. Lp tứZEc đumiPKnh gọi đWhin thoạWUi v nhà, đpHGột nhiên nghĩHA ra thủ phạJEm chính của chuyn này, bèn lp tứPOic quay đYhIKWHu nhìn đIi, quảE nhiên thấiYBy Lâm Vân đYhIang đHAJng ở xa xem náo nhit, thm chí ming còn nhếch cườpHGi, trong lòng thầYNfm tứIQVc gin.

- Anh trai tôi ở kia, gọi anh ấYVYy lạUAi giảPYPi quyết với ông nhé.
T Nhân nói xong, chỉUA v phía Lâm Vân.

Mọi ngườJi đGVWhng chung quanh lp tứiYBc chuyểYNfn ánh mắJEt lên ngườKWHi Lâm Vân, thm chí có ngườai còn bắSat đapHGu lộ vẻ khinh bỉYNf, em gái gp chuyn, anh trai không ra mt nói chuyn đQã đKWHành, còn đpHGPYPng một bên xem náo nhit, thằiYBng cha này thc cũng quá đoNáng mà.

Lâm Vân thấumy T Nhân chỉVhJ mình, trong lòng thầam cườumi lạPOinh, biết rằumng T Nhân này đPOiang muốn chơi mình một vố đWhây mà. Đang đOyUWUnh xoay ngườHLi rờpHGi đGVi, thì lúc này có hai nhân viên bảyEo v đEã chạJEy ra ngăn hắVIn lạai.


- Tôi v trước xoay tin, nhân tin gọi cha mẹ tôi tới đYVYây, đfouPYP anh trai tôi tạSam ở đIiLây đfIYợi nhé.
T Nhân nói xong lp tứIJc rờWUi đNMti. Vào lúc này s chú ý của mọi ngườZEi đVhJu dồn hết lên ngườWhi Lâm Vân, cũng không thèm đhWh ý gì. Mà có đUAp ý, thì đQQã có anh trai ở đQQây rồi, em gái quay v xoay tin thì cũng đKWHúng thôi mà.

T Nhân đNMti đOyUược không lâu, ông chủ ca hàng mới git mình phảWUn ứfoung lạJi, làm gì có kiểGVu anh em như vy chứNMt? Em gái gp họa, anh trai không ngờHL một câu cũng không nói, còn đOyUNMtng một bên xem náo nhit? Cô gái này thoạpHGt nhìn cũng mi thanh mục tú, hóa ra là kẻ la đYhIHLo? Nhưng trong Phan Gia Viên kẻ đQến ngườhpi đyEi, T Nhân đJWUo mắtSAt đIã không còn thấMRZy tăm hơi đIâu nữJa.


Ông chủ kia trong biết bây giờKWHđMRZi tìm cô cũng không tìm thấiPKy, chỉv đoNành tiếp tục ngăn Lâm Vân lạoNi. Trong lòng vô cùng tứHAc gin với hai tay bảBVo v này, quyết đQYhInh hết tháng này sẽ thay ngườHAi. BảJEn thân ngm quảtSA bồ hòn còn không thểI nói ra, chỉHL đRaành x trí với anh chàng bịAv ngườpi ta vu oan này mà thôi.

- Em gái cu đIiLã đOyUi rồi, cu cùng tôi vào trong đBVợi đHLi.
Ông chủ thấNMty Lâm Vân đWhã bịyE ngăn lạYNfi, vội vàng đYhIánh mắQQt ra hiu với hai tên bảiPKo v và nói.

Lâm Vân nhìn, T Nhân sớm đEã biến mấGVt dạIJng rồi, thầYOm t khâm phục s tinh ranh của cô nàng này. Mình bây giờI muốn đhi, phỏng chng sẽ có đBVEi chiến, khng đRaPYPnh sẽ náo loạYOn không nhỏ đHAâu. Nhìn ánh mắfIYt của ông chủ này, có lẽ đNMtã biết mình bịp đEổ oan rồi, tuy nhiên vn ngăn mình lạai, khng đyEPYPnh là muốn mình trở thành kẻ coi tin như rác đZEây mà.

NghĩYhI rằUAng mình muốn đYhIi khi nào chng đfouược, cũng không quan tâm bây giờa phảiYBi đHLi ngay. Nghĩa đOyUến đIWUy hắfoun cũng không nói gì, trc tiếp đpHGi vào trong ca hàng cùng với hai ông bảpHGo v.

Ông chủ ca hàng khoác áo da màu xám này thấIiLy Lâm Vân thc s đHLã đyEi vào, cũng không khỏi kinh ngạMRZc nhìn ngườQQi thanh niên này. Chí ít cũng phảHAi nói mấvy câu rằRang mình không phảOyUi là anh trai của cô gái va nãy, không ngờiPK không nói gì cứRa thếđai vào.

Lẽ nào mình đYOoán sai rồi? NgườpHGi này thc s chính là anh trai của cô gái va rồi sao? Nếu như vy thì tốt rồi.

Hai gã bảtSAo v thấYNfy Lâm Vân cũng không phảPOin kháng, lin trc tiếp đEi vào trong ca hàng, nên cũng không đJEi theo vào nữhpa mà đEiYBng ngăn ở ca. NhữfIYng ngườMRZi xem náo nhit ở chung quanh thấPOiy s vic đIQVã có phương án giảhi quyết sơ bộ, tuy vn chưa biết kết quảyE, nhưng bây giờoN không còn gì đaáng xem cảBV, nên lầan lượt giảIQVi tán.

- Chúng ta lên lầMRZu nói chuyn.
Ông chủ này thấIQVy Lâm Vân không nói gì lng lẽ đVhJi vào, khóe ming mấGVp máy cườIJi lạiPKnh. Cho dù cu là bịHA oan, nhưng nếu đfIYã bước vào rồi thì sẽ không đhppHG cu vô duyên vô cớ mà rờpi đumi đHAược.

Lâm Vân cũng không nói chuyn, ánh mắZEt va rồi của ông chủ kia hắRan nhìn ra đOyUược, biết rằBVng ông ta không chỉMRZ biết mình bịNMt oan, còn tiếp tục gài by mình. Còn một đIiLiu nữhhIa đYOó là bộ Hán ngọc Song La Hán này theo lờiYBi nhân viên ca hàng nói chỉUA có hai ba trăm ngàn, ông chủ một ca hàng đaồ cổ lớn như vy, tuyt điPKối sẽ không vì vài trăm ngàn, mà sắhc mt không ngng biến đPOiổi đHAến vô số lầHAn đVhJược, thm chí s kích đRaộng trong lòng dù ở khoảIiLng cách rấyEt xa Lâm Vân cũng cảEm nhn đSaược.

Cho nên hắIJn cũng rấat muốn biết, bộ ngọc La Hán này rốt cuộc có ý nghĩWha quan trọng gì, nếu đGVã muốn đYOánh một cào lên ngườGVi mình, thì mình cũng sẽ trảa lạKWHi một cào như thế.

- Ngồi đMRZi, giới thiu một chút, tôi là Hồ Dư Trùng, là chủ của “BạZEch BảLpfo Trai”. Em gái cu đyEi lấRay tin rồi, tôi nghĩv rấht nhanh sẽ quay lạVIi, cu cũng đvng lo lắYVYng quá.
Ông Hồ dn Lâm Vân lên lầWhu, t ngồi xuống ghế sô pha, sau đNMtó chỉWU chiếc ghế bên cạVInh bàn trà bằHAng kính rồi nói với Lâm Vân.

Lâm Vân ngồi xuống, rấLpft có ý vịiPK nhìn ông chủ ca hàng kia một cái:
- Ông khôn khéo như vy, hn là biết cô gái kia căn bảfoun không phảIiLi là em gái tôi…

Lâm Vân còn chưa nói xong, chủ ca hàng sắYVYc mt lin biến đQQổi, lp tứOyUc đaumnh nói chuyn, nhưng lờHAi còn chưa nói ra thì đPYPã bịGV Lâm Vân chn ngang.
- Ông Hồ, tôi lên đIây không phảNMti là vì bộ Hán ngọc Song La Hán của ông, tôi muốn biết bộ ngọc này là chuẩNMtn bịh cho ai vy? Đng nói chuyn phiếm với tôi, tôi không có tính kiên nhn đJâu.
Lâm Vân lạQQnh lùng nói xong, lp tứVhJc nhìn ông Hồ.

Ông Hồ Dư Trùng này sắVIc mt lạiPKi thay đpổi, đRaang đPYPanh phát cáu, thì bỗng nhiên thầAvn sắJEc khng lạHAi, giống như nhìn thấtSAy quỷ vy. Vẻ mt hoảYhIng sợ nhìn chằfIYm chằSam vào bàn tay của Lâm Vân, tay của Lâm Vân đaã t t năm lấZEy một mảhnh kính trên chiếc bàn trà bằang kính, rồi đap cho tay còn lạZEi dùng lc nắtSAm, mảIQVnh kính này đHAã bịE Lâm Vân dùng tay bóp nát bấEy.

- Cu?
Hồ Dư Trùng dụi dụi mắMRZt, đMRZpHG xác thc là mình không có nhìn nhầfIYm.

- Ông cảWhm thấay xương của ông và mảKWHnh kính này thì cái nào cứang hơn hảLpf? Đng đIiLNMt tôi phảhpi nổi gin, cho ông thờKWHi gian ba phút, nếu không nói, tôi sẽ phảoNi xin lỗi ông rồi.
Giọng nói của Lâm Vân lạSanh buốt như muốn xuyên thng vào xương tủy của Hồ Dư Trùng.

Nhìn ánh mắIJt của Lâm Vân, Hồ Dư Trùng mới hối hn vô cùng vì đfIYã gọi Lâm Vân lên đpHGây. Biết ngườyEi trước mt này muốn đMRZối phó với mình quảAv thc quá đHLơn giảumn rồi, buồn cườai là mình còn nghĩAv ngườLpfi này bịVhJ ngườYVYi khác vu oan, mà lạhi không nói một lờYNfi nào. Ai biết đfIYược ngườai này căn bảfIYn chính là có mưu đPYPồ khác.

- Đng, tôi sẽ nói với cu, đfouây là của một ngườai tên Hứhpa SĩAv bảIQVo với tôi, anh ta cầHLn bộ Hán ngọc Song La Hán này. Nhưng anh ta không tin ra mt đaMRZ đEt mua, cố ý sắhp xếp đvhhI tôi và chủ bán tiếp xúc rồi mua vt này v.
Hồ Dư Trùng vội vàng nói.

Ánh mắMRZt của Lâm Vân co rút lạYNfi, không ngờBV lạQi là tên HứtSAa SĩIJ này, hắIQVn tiếp tục nhìn chằam chằPYPm Hồ Dư Trùng nói:
- HứUAa SĩJE này không phảumi đvang bịIiL truy nã rồi sao? TạiPKi sao còn ở đHAây?
HắhhIn lạZEi vỗ một cái xuống bàn, nguyên cảQQ cái bàn trà bằLpfng kính bịLpf đhpp nát tươm.


Hồ Dư Trùng thấMRZy thế rét run trong lòng, không dám giấpu diếm, vội vàng nói:
- HứOyUa SĩQQ không có đJi, hắJn chỉIQV là nấYOp trong một ngôi chùa ở vùng ngoạEi thành, rồi hóa trang thành một hòa thượng.

- Tay HứIa SĩKWH này vì sao muốn ông thu mua bộ Hán ngọc Song La Hán này? Tôi không thích ngườYhIi khác nói láo trước mt tôi, hi vọng ông sẽ không chọc tôi mấiYBt hứtSAng, h.
Lâm Vân nhìn chằGVm chằPOim Hồ Dư Trùng rồi h lạBVnh một tiếng.

- Cái này tôi thc s không biết, chỉMRZ biết HứfIYa SĩKWH này muốn tôi mua nó, còn dùng đZEMRZ làm gì quảPYP thc tôi không biết, tôi cũng dám hỏi anh ta.
Hồ Dư Trùng trảJE lờAvi có chút kinh hồn táng đNMtyEm, nói xong còn dùng tay qut trán, trong lòng biết ngườIiLi thanh niên trước mt này rấPYPt có thểLpf là dân liu mạWhng.

Lâm Vân nghe xong lờYVYi mà Hồ Dư Trùng nói, không tiếp tục hỏi, chỉpHG là trong lòng đBVang nghĩI, HứyEa Sĩa này đhhIang mua linh thạpch, lạPYPi cầYNfn đAvến Hán ngọc, ngườIiLi này rốt cuộc muốn dùng nó đQPYP làm gì? Đúng là linh thạMRZch có thểWU tu luyn, nhưng Hán ngọc này dùng đYhIGV làm gì chứAv? HứIiLa SĩJE chính là đpHGđE của LữGV Cung Phụng, vy LữE Cung Phụng này lạyEi muốn làm cái gì đVIây?

- Bây giờPOi đUAưa tôi đaến chỗ HứLpfa SĩBV đVIó, đfIYng có nghĩZE cái gì khác. Ông biết tôi căn bảHLn không quan tâm cái mạIJng già của ông đWhâu.
Lâm Vân lạanh lùng nói xong rồi đaSang dy.

Hồ Dư Trùng đfouâu còn dám do d, vội vàng cung kính dn Lâm Vân xuống lầSau. Ông ta biết loạNMti ngườpi như Lâm Vân rấKWHt có khảYO năng là dân liu mạEng, cho dù mình có báo cảZEnh sát, thì rấPOit có khảPYP năng hắAvn sẽ giết mình trước khi cảfIYnh sát đSaến, càng đBVng nói đIQVến hai gã bảWUo v bịOyU cỏ trong ca hàng của mình nữIiLa.

- Hãy gói k chỗ Hán ngọc Song La Hán kia lịAva rồi mang đPYPi.
Lờhpi của Lâm Vân Hồ Dư Trùng nào dám không nghe, vội vàng gọi ngườiYBi giúp vic đhhIến gói đhồ lạWUi, cùng Lâm Vân đHLi ra ngoài.

NgườUAi giúp vic thấvy ông chủ đBVi ra, còn tưởng rằang cùng ngườBVi này đpHGi lấZEy tin, không khỏi thở phào một cái.
T Nhân chạhpy ra khỏi Phan Gia viên, trong lòng vn đyEang thầEm thấEy sung sướng, lầIn này xem như đNMtã trảWh thù đIJược tay Lâm Vân này rồi, xem hắpHGn làm thế nào? Phỏng chng với cách ăn mc của hắQQn, muốn trảfIY ba trăm ngàn là đYNfiu không thểQQ. Đợi đumến khi anh ta vạiPKn bấIQVt điPKhc dĩSa, mình sẽ mang tin đHAi cứOyUu anh ta, đLpfUA xem anh ta còn dùng bộ mt đhhIó đZEOyU nói chuyn với mình nữIQVa hay không. CứKWH như vy cô đSaã quên mấJEt ngườAvi gây ra chuyn này là ai rồi.

T Nhân đHLang lúc vui sướng, đyEin thoạYVYi vang lên, cô vội vàng nhn đJin thoạfoui:
- Con bé này, ngày mai chính là đWUpHGi thọ bảpy mươi của ông nội con, sao con không ở trườGVng hảGV? Bây giờv còn chưa v, còn không nhanh quay v đMRZi…
Đumu bên kia điYBin thoạQi truyn đvến giọng nói của mẹ cô.

T Nhân lúc này mới nghĩQ ra ngày mai là l mng đhYhIi thọ bảtSAy mươi của ông nội, trong lòng cảQQ kinh. Mình hôm nay không ngờQ quên béng mấiYBt chuyn này rồi, vốn còn chuẩfoun bịfIY buổi trưa v nhà. Thấumy bây giờiYB đaã thờBVi gian cơm trưa, cô vội vàng đaến bên đaườpng đPYPón một chiếc xe, nhanh chóng chạJy v nhà.

Chiếc xe chạay gầBVn một tiếng đBVồng hồ, Hồ Dư Trùng mới đMRZưa Lâm Vân đEến một ngôi chùa nhỏ. Ở đfIYây quảh nhiên rấfout xa thành phố, mấJy chữYhI trên cổng chùa nhìn cũng không rõ, loáng thoáng có thểI nhìn thấSay một chữpHG “Chùa”. ĐOyU xe dng trước cổng chùa, Hồ Dư Trùng dn Lâm Vân vào trong.
Ngôi chùa này rấtSAt nhỏ, trước sau cộng lạKWHi chỉPOi khoảBVng mườPYPi mấYhIy mét vuông. Phía trước có một pho tượng Bồ Tát cao hơn một mét. Lâm Vân cũng không biết đPYPây chính là pho đVhJtSAi thầQQn kia. MườHLi mấhpy cây hương còn cháy trong lư hương, nhưng cảQ ngôi chùa lạAvi không có một bóng ngườGVi.

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi

  • Gửi lúc 9:35 Ngày 16/08/2013

    hongsonspk8

    thật là mệt !