Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)

[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Công Tử Điên Khùng

Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)




Công T Điên Khùng
Tác giảGH: Ta Là Lão Ngũ

Chương 151: T nhân gp rắAAc rối (P1)

Nhóm dịAAch: Giang Triết
Sưu tầSCdm by -Zhen- -
Nguồn: Mê Truyn


Nội dung đnã hiểFmnn thịucf - Bạdfn có thểucf xem
- ThằAzng nhóc này, cu lên giúp một tay đfi. Cô bé này quảCW thc rấfat đLUGáng thương mà. Thằnng lông vàng này không ngờFmn ban ngày ban mt dám làm như vy, ài, thói đfuFORAi bây giờlOZ ah, mình thc ra là già rồi.
Cụ già đLUGã có tuổi này bịfa đccQXpy một cái, đfscau lòng nói.

- Đúng vy đdfó, ngườjAfi anh em nếu không hai chúng ta xông lên đnkJi, tôi nghĩfuF tay kia nhìn thấyny mình lên sẽ không dám làm như vy nữdfa đnâu, đXgvi thôi.
Anh chàng đfaIgIng bên cạvWnh Lâm Vân thấccy T Nhân càng lúc càng đfáng thương, mắlOZt thấWy như sắGHp bịLUG tay tóc vàng xoăn này lôi vào xe, vội vàng muốn cùng Lâm Vân tiến lên cứHu ngườCi đUJẹp.

- SữQXpa đAAu nành không t.
Lâm Vân sờLCQ sờLUG bụng của mình, giống như không có chuyn gì xảny ra, mc k rồi rờcLji đfuFi, cứz như không nhìn thấHy cô gái yếu đQNuối trước mắqt này bịH hai kẻ lưu manh đJVùa giỡn vy, thm chí còn nhớ lạucfi hương vịfuF sữJa đRou nành va mới uống.

ĐnkJo mắUJt T Nhân đgnã bịIgI hai tên lưu manh lôi vào trong xe, ngườHi khác vội vàng báo cảglQnh sát. Ngườucfi đZyiQXpng bên cạZyinh Lâm Vân va rồi có chút khinh bỉyn, mình nhu nhược không dám xông lên cứmzdu ngườdqi thì thôi đfsci, trước khi đRoi không nhữXgvng không lên cứQNu còn nói mát, hoc là căn bảlOZn không xem ra gì.

- Ài, nhân tâm bấcLjt cổ, nhân tâm bấCt cổ ah..! (con ngườkHi ngày nay không chấzt phác tht thà như ngườcLji xưa).
Cụ già va nói va rờJVi đSCdi, đnám ngườLCQi xung quanh còn đJang bàn lun ở đdqây không ngờo có bọn cướp to gan như vy, cảUJ đsWám đdqu lo lắRong cho T Nhân.

- Được rồi, đgnLCQ em xuống đcLji, tht là, con ngườfuFi này lương tâm bịIgI chó gm mấQNt rồi.
T Nhân nói với ngườJVi thanh niên tóc vàng xoăn kia.

- Có cầglQn anh đvWưa em v trườiqng không? T Nhân.
Gã lông vàng vội nói.

- Nhân T sao lạHi muốn bọn tôi din như vy hảCW? Din cho ai xem thế? Hình như không nhìn thấucfy có ngườRoi lên cứpSLu cô à?
NgườglQi thanh niên kia có chút buồn cườSCi nói.

- Đng nói nữAAa, Hổ t.
Gã lông vàng vội ngăn lờni ngườjAfi thanh niên này lạRoi, gã đORAã nhìn ra tâm tình của T Nhân không tốt.

- Khoan hãy dng xe, em nhìn thấWy ngườGHi đQNó lên taxi rồi, đfai theo anh ta đSCi.
T Nhân phát hin Lâm Vân không ngờdf đSCdã lên một chiếc taxi, vội vàng nói.

Lâm Vân nghĩXgv đXgvến trò din của T Nhân kia mà thầpSLm cườqi, làm gì có ai bịcLj bắdft cóc mà lạglQi cẩccn thn đdft cốc sữCa đJVu nành xuống trước chứdq? Không cố phảmzdn kháng với bọn bắjAft cóc, mà chỉJV chăm chăm nhìn v phía Lâm Vân, xem hắXgvn có lạmzdi cứJVu mình không?

Lâm Vân lên taxi đJi thng v Phan Gia viên, ngườfai trong Phan Gia viên rấHt đFmnông, đSCi đmzdi lạORAi lạglQi với đvWủ kiểpSLu ngườvWi. Lâm Vân tùy ý lượn một vòng, trong này cái gì cũng bán, thm chí ngay cản Hòa Thịz bích (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%E1%B...BB%8D_H%C3%B2a) nếu bạgnn muốn mua thì ở đWây cũng có.

Nhìn đnkJám ngườpSLi chung quanh, Lâm Vân quyết đJonh tìm một ca hàng hỏi trước. Lịqch s “Kỳ Thiên Hạiq” ở Phan Gia viên không lâu, nhưng ngườiqi đLCQến Phan Gia viên không ai không biết “Kỳ Thiên HạcLj”. Ông chủ Phú Kiu cũng rấsWt nổi tiếng, ông ta tha nhn là buôn bán đcLjúng giá. Trên thc tế ngườvWi đCến đynây rấpSLt ít ngườCWi chịXgvu thit, bấnkJt lun là muốn mua hay muốn bán. Cho nên vic kinh doanh của ông chủ Phú vn luôn rấcLjt tốt.

Đi vào “Kỳ Thiên HạAz”, Lâm Vân đZyiã phát hin bên trong có không ít ngườjAfi, may mà “Kỳ Thiên HạjAf” din tích đCủ lớn, và trông rấsWt rộng rãi và thoáng đZyiãng. Lâm Vân điqi một vòng khắzp chung quanh, các loạni đGHồ cổ bày bán trong tủ kính rc rỡ muôn màu, đUJồ vt tương đZyiối quý giá thì chỉiq đvWglQ ra một cái làm mu hoc là lờWi giới thiu.

- Chào quý khách, anh muốn mua gì?
Một nhân viên ca hàng ngồi phía sau quầzy, thấLCQy Lâm Vân lin vội vàng đmzdi tới hỏi.

- Ồ, đIgIC tôi xem trước đZyiã. Nhưng tôi muốn hỏi một chút là HứQXpa SĩZyi gầCWn đdfây đSCdến chưa?
Lâm Vân nghĩpSL tay Hứoa SĩlOZ này có tiếng như vy, khng đHRonh nhữAzng ngườcLji này đnkJu biết.

- HứnkJa SĩlOZ? Anh không biết chuyn hôm qua sao? Anh ta bịIgI him nghi có liên quan đLCQến vic buôn bán di vt văn hóa, đccã bịQN phát lnh truy nã, bây giờn có khi đnkJã chạIgIy khỏi Yến Kinh rồi. Ông chủ HứJVa này xưa nay đzối nhân x thế phóng khoáng, chỉfsc là, ài, không ngờggf… Ồ, anh có chuyn gì nữFmna không?
Nhân viên bán hàng này t thấdqy mình nói hơi nhiu rồi, muốn nói đfuFến buôn bán di vt văn hóa, ngườJVi ở Phan Gia viên này quảmzd thc có không ít, nhưng Hứdqa Sĩn này khng đWcLjnh còn có án khác trên ngườWi.

Lâm Vân t nhủ sao lạLCQi thiếu may mắnn như vy, hôm nay mình đglQến tìm y, thì y đvWã chạny rồi?

- A… cái này không phảoi tôi làm.
Lâm Vân quay đjAfJu lạIgIi, thấyny T Nhân vẻ mt cht vt đCWzpng trước một ca hàng khác, nhưng lạZyii bịkH một nhân viên bán hàng và hai bảiqo v ngăn lạfi. Lòng nghĩC, cô gái này lạQXpi làm cái trò gì nữAza đnây? Không ngờglQ còn theo mình điqến tn đLCQây.


Nhân viên ca hàng lạORAi đSCdSCng ở ca nói với đGHám ngườXgvi vây quanh:
- Mọi ngườvWi phân x cho, bộ Hán ngọc (https://google.com.vn/search?q=%...w=1241&bih=607) Song La Hán này chỗ tôi đglQpSL là trong ca hàng của tôi, mọi ngườAAi đzpu đjAfpSLng xa nhìn, nhưng cô gái này lạucfi chạSCy đfscến đdfgnng phía sau nó, sau đkHó lạucfi đCột nhiên chạzy đni, làm cho nó bịsW đSCdổ và vỡ rồi, mọi ngườJVi nói xem cái này có phảAzi là nên do cô ta đJn không?

Lâm Vân cũng đucfi qua đSCó, va nghe lin hiểzu ra, đQNây khng đFmnQNnh là do T Nhân kia vì theo dõi mình nên trốn phía sau bộ ngọc La Hán mà ngườAAi ta trưng bày, kết quảdq thấfscy mình đQNi vào ca hàng, muốn chạny theo, không ngờfsc đIgIã làm vỡ đLCQồ của ngườLCQi ta. HắSCn lắlOZc đIgIcLju không nói, lạUJi thấkHy buồn cườAzi.

- Vy bao nhiêu tin?
T Nhân thấdfy mọi ngườdfi dườpSLng như đpSLu cho rằCWng cô sai, lin vội vàng hỏi giá tin.

- Bộ ngọc La Hán này là do ông chủ tôi va mua v, ông chủ cũng sắglQp đIgIến rồi. Giá cảSCd cụ thểJV tôi không biết là bao nhiêu, hình như có nói khi mua v là hai ba trăm nghìn nguyên.
Nhân viên ca hàng va nói xong, mọi ngườqi chung quanh đRou hít một hơi khí lạCWnh. Không ngờfđqồ vt quý như vy, cô gái này tiêu rồi.

- Hai ba trăm ngàn chứCW mấoy, tôi điqn là đucfược chứggf gì.
LờjAfi nói của T Nhân càng khiến cho mọi ngườJVi chung quanh chịglQu không nổi, không ngờcc nói là hai ba trăm ngàn chứiq mấfay, lẽ nào nhà cô gái này mở ngân hàng sao?

- Ông chủ đgnến rồi.
Nhân viên ca hàng này nhìn ra phía ca nói, lúc này t ca bước vào một ngườLUGi đGHàn ông khoảSCng hơn 50 tuổi mc chiếc áo da màu xám.

- Có chuyn gì thế?
NgườCWi đFmnàn ông này thấggfy ở ca vây kín ngườSCdi, kỳ lạdq hỏi.

- Ông chủ, va rồi cô gái này đpSLã làm vỡ bộ ngọc La Hán va mới mang ra trưng bày, tôi…
Nhân viên ca hàng va thấIgIy ông chủ đJến, lin lôi tên đIgIUJu sỏ gây tội ra, trong lòng cũng thấQNy hoang mang lo sợ, dù sao cũng là do mình trông không tốt, cũng phảCi có trách nhim nhấSCt đglQXgvnh.

- Cái gì?
NgườJVi đCWàn ông này bước nhanh đSCdến, quảpSL nhiên thấny trên mt đAAQXpt là Hán ngọc Song La Hán đynã bịkH vỡ, sắWc mt lp tứnkJc trở nên xám ngoét. Bộ ngọc La Hán này mình va mua đHược, thm chí ngườlOZi bán cho mình mình cũng va tin đHi xong, đucffsco mắnkJt đQXpã bịIgI vỡ thành ra như vy rồi.

Giá của bộ ngọc La Hán này cũng không phảqi thứdq ông ta quan tâm, quan trọng nhấJt đJó là nó là thứCW mà ông ta hứZyia tìm giúp một ngườkHi rấnt quan trọng. Thc s hối hn vì đnã không lp tứnc cấnt nó đni, nếu không phảAzi vài ngườglQi khách cũ muốn ông ta đdqmzd bên ngoài cho họ xem, ông ta khng đcLjfuFnh đHã cấcct nó đWi rồi. Bộ Hán ngọc Song La Hán hơn hai trăm ngàn này, trong mắkHt bọn họ thc tế thì cũng không tính là gì cảORA, nhưng ngườQNi kia cứH khăng khăng muốn bộ ngọc La Hán này, mà ngườzi kia không phảoi là nhân vt mình có thển đLCQpSLc tội đqược, thế này thì chết chắAAc rồi.

Nhìn sắglQc mt của chủ ca hàng thay đnkJổi liên tục, T Nhân và nhân viên ca hàng đZyió cũng tâm trạHng bấORAt đucfAAnh.

- Ông nói xem bao nhiêu tin, tôi sẽ lp tứdqc đmzdn cho ông.
T Nhân cuối cùng cũng chịXgvu không nổi áp lc này, mở ming nói trước.

- Đn, cô đnn nổi sao? Đây không phảzpi là chuyn bao nhiêu tin, cô có biết bộ Hán ngọc Song La Hán này tôi phảGHi dùng bao nhiêu tinh lc mới có đglQược không hảH? Tôi thèm đmzdến mấglQy xu của cô, thì tôi đfscã không phảZyii hao phí nhiu tinh lc đglQi kiếm nó như vy rồi, cô nói cô đSCn như thế nào hảiq?
Chủ ca hàng này nhìn bộ ngọc La Hán đORAã bịW vỡ trên mt đdqpSLt, nghe xong lờLUGi của T Nhân, càng nổi trn đSCùng đpSLùng.

Mọi ngườSCi chung quanh va nghe xong cũng thấvWy đpSLúng, nếu ông chủ này thc s quan tâm chút tin đglQó, thì sẽ không đJi mua bộ Hán ngọc Song La Hán này rồi.

- Vy ông muốn thế nào?
T Nhân mt đSCdỏ bng bng, cũng không thèm đnn ý đJến tên Lâm Vân mà cô đdqang theo dõi nữCa.

- Gọi ngườUJi lớn trong nhà cô đpSLến đHây, chuyn này cô không thểcc làm chủ đAzược.
Lúc nói vẻ mt ông ta thâm trầfam, trong lòng hn không thểZyi một đyná đoá văng con nha đSCCWu này ra xa cho khuấHt mắFmnt.

T Nhân thấucfy s vic đGHã không còn là vấggfn đdq mà tin có thểucf giảlOZi quyết, trong lòng cũng lo lắvWng. Lp tứHc đGHAAnh gọi đIgIin thoạvWi v nhà, đccột nhiên nghĩsW ra thủ phạJVm chính của chuyn này, bèn lp tứQXpc quay đfzu nhìn đlOZi, quảIgI nhiên thấSCdy Lâm Vân đlOZang đggfZying ở xa xem náo nhit, thm chí ming còn nhếch cườJVi, trong lòng thầIgIm tứfuFc gin.

- Anh trai tôi ở kia, gọi anh ấHy lạORAi giảlOZi quyết với ông nhé.
T Nhân nói xong, chỉn v phía Lâm Vân.

Mọi ngườsWi đXgvmzdng chung quanh lp tứmzdc chuyểFmnn ánh mắft lên ngườGHi Lâm Vân, thm chí có ngườAAi còn bắmzdt đORAzu lộ vẻ khinh bỉvW, em gái gp chuyn, anh trai không ra mt nói chuyn đfscã đCành, còn đQNnng một bên xem náo nhit, thằXgvng cha này thc cũng quá đAAáng mà.

Lâm Vân thấJy T Nhân chỉucf mình, trong lòng thầmzdm cườni lạAAnh, biết rằfscng T Nhân này đynang muốn chơi mình một vố đnkJây mà. Đang đglQfnh xoay ngườAAi rờFmni đWi, thì lúc này có hai nhân viên bảJVo v đUJã chạnkJy ra ngăn hắZyin lạlOZi.


- Tôi v trước xoay tin, nhân tin gọi cha mẹ tôi tới đLCQây, đglQUJ anh trai tôi tạjAfm ở đQNây đCWợi nhé.
T Nhân nói xong lp tứWc rờORAi đucfi. Vào lúc này s chú ý của mọi ngườSCdi đRou dồn hết lên ngườucfi Lâm Vân, cũng không thèm đkHvW ý gì. Mà có đFmnf ý, thì đAzã có anh trai ở đSCây rồi, em gái quay v xoay tin thì cũng đccúng thôi mà.

T Nhân đmzdi đkHược không lâu, ông chủ ca hàng mới git mình phảfuFn ứmzdng lạUJi, làm gì có kiểLUGu anh em như vy chứvW? Em gái gp họa, anh trai không ngờiq một câu cũng không nói, còn đZyiCWng một bên xem náo nhit? Cô gái này thoạqt nhìn cũng mi thanh mục tú, hóa ra là kẻ la đfuFcLjo? Nhưng trong Phan Gia Viên kẻ đglQến ngườAAi đLCQi, T Nhân đnmzdo mắot đGHã không còn thấlOZy tăm hơi đnkJâu nữza.


Ông chủ kia trong biết bây giờGHđfi tìm cô cũng không tìm thấFmny, chỉJ đccành tiếp tục ngăn Lâm Vân lạglQi. Trong lòng vô cùng tứiqc gin với hai tay bảFmno v này, quyết đIgIHnh hết tháng này sẽ thay ngườXgvi. BảQXpn thân ngm quảJ bồ hòn còn không thểnkJ nói ra, chỉfa đqành x trí với anh chàng bịH ngườFmni ta vu oan này mà thôi. nguồn tunghoanh.com

- Em gái cu đCWã đnkJi rồi, cu cùng tôi vào trong đkHợi đucfi.
Ông chủ thấZyiy Lâm Vân đccã bịo ngăn lạAAi, vội vàng đHánh mắJt ra hiu với hai tên bảRoo v và nói.

Lâm Vân nhìn, T Nhân sớm đRoã biến mấAAt dạFmnng rồi, thầqm t khâm phục s tinh ranh của cô nàng này. Mình bây giờjAf muốn đSCdi, phỏng chng sẽ có đqcLji chiến, khng đJVQXpnh sẽ náo loạGHn không nhỏ đdfâu. Nhìn ánh mắggft của ông chủ này, có lẽ đXgvã biết mình bịIgI đccổ oan rồi, tuy nhiên vn ngăn mình lạsWi, khng đIgIiqnh là muốn mình trở thành kẻ coi tin như rác đlOZây mà.

NghĩsW rằnkJng mình muốn đggfi khi nào chng đccược, cũng không quan tâm bây giờz phảCi đQNi ngay. NghĩfuF đfến đGHCWy hắXgvn cũng không nói gì, trc tiếp đSCdi vào trong ca hàng cùng với hai ông bảXgvo v.

Ông chủ ca hàng khoác áo da màu xám này thấpSLy Lâm Vân thc s đzã đQXpi vào, cũng không khỏi kinh ngạLCQc nhìn ngườLCQi thanh niên này. Chí ít cũng phảLUGi nói mấvWy câu rằfuFng mình không phảni là anh trai của cô gái va nãy, không ngờjAf không nói gì cứQXp thếđjAfi vào.

Lẽ nào mình đRooán sai rồi? NgườLCQi này thc s chính là anh trai của cô gái va rồi sao? Nếu như vy thì tốt rồi.

Hai gã bảfao v thấsWy Lâm Vân cũng không phảSCn kháng, lin trc tiếp đWi vào trong ca hàng, nên cũng không đgni theo vào nữCWa mà đFmnsWng ngăn ở ca. Nhữmzdng ngườZyii xem náo nhit ở chung quanh thấLCQy s vic đHã có phương án giảJi quyết sơ bộ, tuy vn chưa biết kết quảXgv, nhưng bây giờdq không còn gì đGHáng xem cảfsc, nên lầQNn lượt giảJi tán.

- Chúng ta lên lầfau nói chuyn.
Ông chủ này thấyny Lâm Vân không nói gì lng lẽ đgni vào, khóe ming mấccp máy cườglQi lạZyinh. Cho dù cu là bịz oan, nhưng nếu đjAfã bước vào rồi thì sẽ không đcLjRo cu vô duyên vô cớ mà rờqi đFmni đAAược.

Lâm Vân cũng không nói chuyn, ánh mắft va rồi của ông chủ kia hắCn nhìn ra đzpược, biết rằWng ông ta không chỉz biết mình bịAz oan, còn tiếp tục gài by mình. Còn một đziu nữIgIa đkHó là bộ Hán ngọc Song La Hán này theo lờpSLi nhân viên ca hàng nói chỉcc có hai ba trăm ngàn, ông chủ một ca hàng đfscồ cổ lớn như vy, tuyt đAzối sẽ không vì vài trăm ngàn, mà sắJc mt không ngng biến đdfổi đnến vô số lầfn đqược, thm chí s kích đLUGộng trong lòng dù ở khoảnng cách rấglQt xa Lâm Vân cũng cảSCdm nhn đIgIược.

Cho nên hắgnn cũng rấzpt muốn biết, bộ ngọc La Hán này rốt cuộc có ý nghĩXgva quan trọng gì, nếu đcLjã muốn đpSLánh một cào lên ngườRoi mình, thì mình cũng sẽ trảfa lạQNi một cào như thế.

- Ngồi đdqi, giới thiu một chút, tôi là Hồ Dư Trùng, là chủ của “Bạfach Bảggfo Trai”. Em gái cu đfi lấFmny tin rồi, tôi nghĩnkJ rấfuFt nhanh sẽ quay lạpSLi, cu cũng đfuFng lo lắcLjng quá.
Ông Hồ dn Lâm Vân lên lầfu, t ngồi xuống ghế sô pha, sau đAzó chỉnkJ chiếc ghế bên cạonh bàn trà bằfuFng kính rồi nói với Lâm Vân.

Lâm Vân ngồi xuống, rấLCQt có ý vịjAf nhìn ông chủ ca hàng kia một cái:
- Ông khôn khéo như vy, hn là biết cô gái kia căn bảiqn không phảLCQi là em gái tôi…

Lâm Vân còn chưa nói xong, chủ ca hàng sắfscc mt lin biến đucfổi, lp tứsWc đqfuFnh nói chuyn, nhưng lờGHi còn chưa nói ra thì đfaã bịLUG Lâm Vân chn ngang.
- Ông Hồ, tôi lên đccây không phảcLji là vì bộ Hán ngọc Song La Hán của ông, tôi muốn biết bộ ngọc này là chuẩggfn bịyn cho ai vy? Đng nói chuyn phiếm với tôi, tôi không có tính kiên nhn đsWâu.
Lâm Vân lạLCQnh lùng nói xong, lp tứWc nhìn ông Hồ.

Ông Hồ Dư Trùng này sắnkJc mt lạdqi thay đAzổi, đmzdang đCRonh phát cáu, thì bỗng nhiên thầnkJn sắcLjc khng lạmzdi, giống như nhìn thấJy quỷ vy. Vẻ mt hoảsWng sợ nhìn chằpSLm chằcLjm vào bàn tay của Lâm Vân, tay của Lâm Vân đZyiã t t năm lấAAy một mảIgInh kính trên chiếc bàn trà bằlOZng kính, rồi đzW cho tay còn lạORAi dùng lc nắRom, mảlOZnh kính này đucfã bịucf Lâm Vân dùng tay bóp nát bấHy.

- Cu? xem chương mới tạAAi tunghoanh(.)com
Hồ Dư Trùng dụi dụi mắnkJt, đfuFH xác thc là mình không có nhìn nhầpSLm.

- Ông cảfm thấLCQy xương của ông và mảCnh kính này thì cái nào cứFmnng hơn hảiq? Đng đjAfsW tôi phảni nổi gin, cho ông thờsWi gian ba phút, nếu không nói, tôi sẽ phảCWi xin lỗi ông rồi.
Giọng nói của Lâm Vân lạkHnh buốt như muốn xuyên thng vào xương tủy của Hồ Dư Trùng.

Nhìn ánh mắft của Lâm Vân, Hồ Dư Trùng mới hối hn vô cùng vì đQXpã gọi Lâm Vân lên đgnây. Biết ngườQNi trước mt này muốn đZyiối phó với mình quảAA thc quá đucfơn giảIgIn rồi, buồn cườoi là mình còn nghĩSC ngườyni này bịn ngườAAi khác vu oan, mà lạzpi không nói một lờUJi nào. Ai biết đynược ngườCWi này căn bảXgvn chính là có mưu đXgvồ khác.

- Đng, tôi sẽ nói với cu, đlOZây là của một ngườkHi tên Hứfaa SĩAA bảmzdo với tôi, anh ta cầJVn bộ Hán ngọc Song La Hán này. Nhưng anh ta không tin ra mt đlOZXgv đIgIt mua, cố ý sắvWp xếp đjAffuF tôi và chủ bán tiếp xúc rồi mua vt này v.
Hồ Dư Trùng vội vàng nói.

Ánh mắzpt của Lâm Vân co rút lạvWi, không ngờIgI lạqi là tên HứJa SĩpSL này, hắCWn tiếp tục nhìn chằglQm chằnm Hồ Dư Trùng nói:
- HứWa Sĩcc này không phảoi đnkJang bịnkJ truy nã rồi sao? TạSCdi sao còn ở đzpây?
HắORAn lạAzi vỗ một cái xuống bàn, nguyên cảJV cái bàn trà bằAzng kính bịcc đHp nát tươm.


Hồ Dư Trùng thấfuFy thế rét run trong lòng, không dám giấRou diếm, vội vàng nói:
- HứpSLa SĩLUG không có đSCi, hắORAn chỉfa là nấzp trong một ngôi chùa ở vùng ngoạQXpi thành, rồi hóa trang thành một hòa thượng.

- Tay HứjAfa SĩCW này vì sao muốn ông thu mua bộ Hán ngọc Song La Hán này? Tôi không thích ngườHi khác nói láo trước mt tôi, hi vọng ông sẽ không chọc tôi mấmzdt hứiqng, h.
Lâm Vân nhìn chằWm chằsWm Hồ Dư Trùng rồi h lạJnh một tiếng.

- Cái này tôi thc s không biết, chỉq biết Hứzpa SĩQXp này muốn tôi mua nó, còn dùng điqJ làm gì quảdf thc tôi không biết, tôi cũng dám hỏi anh ta.
Hồ Dư Trùng trảJV lờni có chút kinh hồn táng đSCdFmnm, nói xong còn dùng tay qut trán, trong lòng biết ngườcLji thanh niên trước mt này rấnkJt có thểCW là dân liu mạjAfng.

Lâm Vân nghe xong lờFmni mà Hồ Dư Trùng nói, không tiếp tục hỏi, chỉgn là trong lòng đAzang nghĩORA, Hứdqa SĩXgv này đqang mua linh thạfscch, lạni cầjAfn đgnến Hán ngọc, ngườRoi này rốt cuộc muốn dùng nó đpSLglQ làm gì? Đúng là linh thạAAch có thểfuF tu luyn, nhưng Hán ngọc này dùng đfsccc làm gì chứkH? Hứcca SĩJ chính là đAAđdq của LữIgI Cung Phụng, vy LữH Cung Phụng này lạglQi muốn làm cái gì đORAây?

- Bây giờfa đGHưa tôi đHến chỗ Hứfaa SĩpSL đcLjó, đqng có nghĩCW cái gì khác. Ông biết tôi căn bảGHn không quan tâm cái mạynng già của ông đucfâu.
Lâm Vân lạGHnh lùng nói xong rồi đXgvkHng dy.

Hồ Dư Trùng đglQâu còn dám do d, vội vàng cung kính dn Lâm Vân xuống lầAzu. Ông ta biết loạHi ngườFmni như Lâm Vân rấfuFt có khảglQ năng là dân liu mạglQng, cho dù mình có báo cảqnh sát, thì rấLCQt có khảsW năng hắgnn sẽ giết mình trước khi cảdqnh sát đqến, càng đORAng nói đcLjến hai gã bảfsco v bịfuF cỏ trong ca hàng của mình nữna.

- Hãy gói k chỗ Hán ngọc Song La Hán kia lịLUGa rồi mang đCi.
Lờni của Lâm Vân Hồ Dư Trùng nào dám không nghe, vội vàng gọi ngườjAfi giúp vic đORAến gói đSCdồ lạCi, cùng Lâm Vân đAzi ra ngoài.

Ngườfai giúp vic thấqy ông chủ đWi ra, còn tưởng rằLCQng cùng ngườgni này đqi lấmzdy tin, không khỏi thở phào một cái.
T Nhân chạmzdy ra khỏi Phan Gia viên, trong lòng vn đQXpang thầpSLm thấfay sung sướng, lầvWn này xem như đnkJã trảyn thù đSCdược tay Lâm Vân này rồi, xem hắnn làm thế nào? Phỏng chng với cách ăn mc của hắzpn, muốn trảQXp ba trăm ngàn là đniu không thểucf. Đợi điqến khi anh ta vạIgIn bấzt đCWnkJc dĩf, mình sẽ mang tin đgni cứucfu anh ta, đIgIgn xem anh ta còn dùng bộ mt đLCQó đJVn nói chuyn với mình nữpSLa hay không. CứAA như vy cô đmzdã quên mấHt ngườcLji gây ra chuyn này là ai rồi.

T Nhân đdfang lúc vui sướng, đIgIin thoạzi vang lên, cô vội vàng nhn đqin thoạCi:
- Con bé này, ngày mai chính là đynkHi thọ bảJy mươi của ông nội con, sao con không ở trườdqng hảIgI? Bây giờyn còn chưa v, còn không nhanh quay v đXgvi…
ĐlOZu bên kia đoin thoạcci truyn đAzến giọng nói của mẹ cô.

T Nhân lúc này mới nghĩglQ ra ngày mai là l mng đfscoi thọ bảqy mươi của ông nội, trong lòng cảdf kinh. Mình hôm nay không ngờfuF quên béng mấJVt chuyn này rồi, vốn còn chuẩglQn bịLUG buổi trưa v nhà. ThấZyiy bây giờfsc đnkJã thờSCi gian cơm trưa, cô vội vàng đlOZến bên đAzườlOZng đLCQón một chiếc xe, nhanh chóng chạRoy v nhà.

Chiếc xe chạXgvy gầdfn một tiếng đzồng hồ, Hồ Dư Trùng mới đfưa Lâm Vân đWến một ngôi chùa nhỏ. Ở đqây quảZyi nhiên rấJt xa thành phố, mấORAy chữORA trên cổng chùa nhìn cũng không rõ, loáng thoáng có thểzp nhìn thấJVy một chữmzd “Chùa”. ĐW xe dng trước cổng chùa, Hồ Dư Trùng dn Lâm Vân vào trong.
Ngôi chùa này rấcLjt nhỏ, trước sau cộng lạucfi chỉJ khoảgnng mườXgvi mấzpy mét vuông. Phía trước có một pho tượng Bồ Tát cao hơn một mét. Lâm Vân cũng không biết đXgvây chính là pho đnHi thầFmnn kia. MườIgIi mấfuFy cây hương còn cháy trong lư hương, nhưng cảf ngôi chùa lạHi không có một bóng ngườLUGi.

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi

  • Gửi lúc 9:35 Ngày 16/08/2013

    hongsonspk8

    thật là mệt !