Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)

Công Tử Điên Khùng

Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)




Công T Điên Khùng
Tác giảYHA: Ta Là Lão Ngũ

Chương 151: T nhân gp rắbc rối (P1)

Nhóm dịdch: Giang Triết
Sưu tầXfHm by -Zhen- -
Nguồn: Mê Truyn


Nội dung đWcWã hiểAwhn thịHq - Bạhun có thểq xem
- ThằMJOng nhóc này, cu lên giúp một tay đtPti. Cô bé này quảWb thc rấJt đJáng thương mà. ThằYHAng lông vàng này không ngờHq ban ngày ban mt dám làm như vy, ài, thói đwJwJi bây giờwm ah, mình thc ra là già rồi.
Cụ già đAYã có tuổi này bịhu đmWcWy một cái, đsau lòng nói.

- Đúng vy đvSó, ngườJi anh em nếu không hai chúng ta xông lên đAKi, tôi nghĩMJO tay kia nhìn thấwJy mình lên sẽ không dám làm như vy nữtPta đCJâu, đJi thôi.
Anh chàng đHqWng bên cạlnh Lâm Vân thấMJOy T Nhân càng lúc càng đsáng thương, mắJt thấPMay như sắclp bịaWI tay tóc vàng xoăn này lôi vào xe, vội vàng muốn cùng Lâm Vân tiến lên cứWcWu ngườMJOi đPMaẹp.

- SữlcAa đdu nành không t.
Lâm Vân sờOW sờcpY bụng của mình, giống như không có chuyn gì xảpSAy ra, mc k rồi rờJi đYHAi, cứfd như không nhìn thấvSy cô gái yếu đOWuối trước mắlcAt này bịs hai kẻ lưu manh đlùa giỡn vy, thm chí còn nhớ lạwJi hương vịm sữPMaa đlcAu nành va mới uống.

Đprvo mắJt T Nhân đJã bịAY hai tên lưu manh lôi vào trong xe, ngườprvi khác vội vàng báo cảqnh sát. NgườAKi đXfHPMang bên cạJmnh Lâm Vân va rồi có chút khinh bỉWcW, mình nhu nhược không dám xông lên cứlcAu ngườHqi thì thôi đsi, trước khi đcpYi không nhữwmng không lên cứAKu còn nói mát, hoc là căn bảAYn không xem ra gì.

- Ài, nhân tâm bấbt cổ, nhân tâm bấHqt cổ ah..! (con ngườCJi ngày nay không chấAwht phác tht thà như ngườhlii xưa).
Cụ già va nói va rờMlvi đprvi, đAYám ngườHZi xung quanh còn đkkhang bàn lun ở đJây không ngờwm có bọn cướp to gan như vy, cảcl đclám đXfHu lo lắJng cho T Nhân.

- Được rồi, đtPtMXj em xuống đXfHi, tht là, con ngườWi này lương tâm bịprv chó gm mấjCMt rồi.
T Nhân nói với ngườvwi thanh niên tóc vàng xoăn kia.

- Có cầfdn anh đwJưa em v trườvSng không? T Nhân.
Gã lông vàng vội nói.

- Nhân T sao lạAwhi muốn bọn tôi din như vy hảpSA? Din cho ai xem thế? Hình như không nhìn thấAYy có ngườlcAi lên cứMJu cô à?
NgườHqi thanh niên kia có chút buồn cườJi nói.

- Đng nói nữsa, Hổ t.
Gã lông vàng vội ngăn lờYHAi ngườMlvi thanh niên này lạPMai, gã đAYã nhìn ra tâm tình của T Nhân không tốt.

- Khoan hãy dng xe, em nhìn thấOWy ngườtPti đMJOó lên taxi rồi, đli theo anh ta đOWi.
T Nhân phát hin Lâm Vân không ngờMXj đwmã lên một chiếc taxi, vội vàng nói.

Lâm Vân nghĩrq đOWến trò din của T Nhân kia mà thầkkhm cườqi, làm gì có ai bịJ bắOWt cóc mà lạSZi cẩMlvn thn đfdt cốc sữHZa đaWIu nành xuống trước chứfd? Không cố phảhlin kháng với bọn bắtPtt cóc, mà chỉaWI chăm chăm nhìn v phía Lâm Vân, xem hắlZn có lạWcWi cứMJOu mình không?

Lâm Vân lên taxi đprvi thng v Phan Gia viên, ngườli trong Phan Gia viên rấAKt đMlvông, đMlvi đbi lạaWIi lạHqi với đWủ kiểwmu ngườmi. Lâm Vân tùy ý lượn một vòng, trong này cái gì cũng bán, thm chí ngay cảtPt Hòa ThịaWI bích (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%E1%B...BB%8D_H%C3%B2a) nếu bạbn muốn mua thì ở đMlvây cũng có.

Nhìn đfdám ngườCJi chung quanh, Lâm Vân quyết đAwhpSAnh tìm một ca hàng hỏi trước. LịMXjch s “Kỳ Thiên HạpSA” ở Phan Gia viên không lâu, nhưng ngườprvi đMJOến Phan Gia viên không ai không biết “Kỳ Thiên HạISM”. Ông chủ Phú Kiu cũng rấqt nổi tiếng, ông ta tha nhn là buôn bán đaWIúng giá. Trên thc tế ngườWbi đAYến đJmây rấaWIt ít ngườbi chịdu thit, bấtPtt lun là muốn mua hay muốn bán. Cho nên vic kinh doanh của ông chủ Phú vn luôn rấwJt tốt.

Đi vào “Kỳ Thiên HạW”, Lâm Vân đlã phát hin bên trong có không ít ngườMJOi, may mà “Kỳ Thiên HạW” din tích đlcAủ lớn, và trông rấtPtt rộng rãi và thoáng đwmãng. Lâm Vân đwJi một vòng khắYHAp chung quanh, các loạfsi đpSAồ cổ bày bán trong tủ kính rc rỡ muôn màu, đAKồ vt tương đAYối quý giá thì chỉb đkkhwJ ra một cái làm mu hoc là lờlZi giới thiu.

- Chào quý khách, anh muốn mua gì?
Một nhân viên ca hàng ngồi phía sau quầsy, thấjCMy Lâm Vân lin vội vàng đHqi tới hỏi.

- Ồ, đPMaXfH tôi xem trước đCJã. Nhưng tôi muốn hỏi một chút là Hứfda SĩSJf gầaWIn đvSây đvwến chưa?
Lâm Vân nghĩd tay HứMJa SĩMJO này có tiếng như vy, khng đvShunh nhữPMang ngườhui này đMJOu biết.

- HứtPta SĩOW? Anh không biết chuyn hôm qua sao? Anh ta bịlZ him nghi có liên quan đAKến vic buôn bán di vt văn hóa, đfsã bịm phát lnh truy nã, bây giờlZ có khi đwJã chạfsy khỏi Yến Kinh rồi. Ông chủ HứSJfa này xưa nay đYHAối nhân x thế phóng khoáng, chỉAK là, ài, không ngờMlv… Ồ, anh có chuyn gì nữWcWa không?
Nhân viên bán hàng này t thấHZy mình nói hơi nhiu rồi, muốn nói đWcWến buôn bán di vt văn hóa, ngườWbi ở Phan Gia viên này quảaWI thc có không ít, nhưng Hứsa SĩjCM này khng đMJfsnh còn có án khác trên ngườrqi.

Lâm Vân t nhủ sao lạfsi thiếu may mắhun như vy, hôm nay mình đtPtến tìm y, thì y đprvã chạHZy rồi?

- A… cái này không phảAwhi tôi làm.
Lâm Vân quay đMXjwmu lạAwhi, thấvwy T Nhân vẻ mt cht vt đMJqng trước một ca hàng khác, nhưng lạMlvi bịd một nhân viên bán hàng và hai bảvwo v ngăn lạWbi. Lòng nghĩHZ, cô gái này lạAYi làm cái trò gì nữba đvwây? Không ngờtPt còn theo mình đAYến tn đWcWây.


Nhân viên ca hàng lạMJOi đfsYHAng ở ca nói với đdám ngườfsi vây quanh:
- Mọi ngườiMpi phân x cho, bộ Hán ngọc (https://google.com.vn/search?q=%...w=1241&bih=607) Song La Hán này chỗ tôi đaWIhu là trong ca hàng của tôi, mọi ngườHqi đlcAu đwJJng xa nhìn, nhưng cô gái này lạHZi chạvSy đlcAến đvSOWng phía sau nó, sau đWbó lạfdi đMJOột nhiên chạsy đWbi, làm cho nó bịfs đfsổ và vỡ rồi, mọi ngườSJfi nói xem cái này có phảvSi là nên do cô ta đSJfn không?

Lâm Vân cũng đMXji qua đtPtó, va nghe lin hiểhuu ra, đWcWây khng đWbvSnh là do T Nhân kia vì theo dõi mình nên trốn phía sau bộ ngọc La Hán mà ngườAwhi ta trưng bày, kết quảJ thấdy mình đlZi vào ca hàng, muốn chạrqy theo, không ngờkkh đkkhã làm vỡ đrqồ của ngườJmi ta. HắOWn lắfdc đJhuu không nói, lạWbi thấMXjy buồn cườJi.

- Vy bao nhiêu tin?
T Nhân thấJy mọi ngườfsi dườAYng như đsu cho rằaWIng cô sai, lin vội vàng hỏi giá tin.

- Bộ ngọc La Hán này là do ông chủ tôi va mua v, ông chủ cũng sắJp đprvến rồi. Giá cảAK cụ thểAK tôi không biết là bao nhiêu, hình như có nói khi mua v là hai ba trăm nghìn nguyên.
Nhân viên ca hàng va nói xong, mọi ngườwJi chung quanh đmu hít một hơi khí lạprvnh. Không ngờlcAđSJfồ vt quý như vy, cô gái này tiêu rồi.

- Hai ba trăm ngàn chứWb mấrqy, tôi đln là đAYược chứPMa gì.
LờAKi nói của T Nhân càng khiến cho mọi ngườOWi chung quanh chịMXju không nổi, không ngờcpY nói là hai ba trăm ngàn chứhli mấYHAy, lẽ nào nhà cô gái này mở ngân hàng sao?

- Ông chủ đAwhến rồi.
Nhân viên ca hàng này nhìn ra phía ca nói, lúc này t ca bước vào một ngườJi đlcAàn ông khoảCJng hơn 50 tuổi mc chiếc áo da màu xám.

- Có chuyn gì thế?
Ngườdi đHZàn ông này thấpSAy ở ca vây kín ngườtPti, kỳ lạWcW hỏi.

- Ông chủ, va rồi cô gái này đHZã làm vỡ bộ ngọc La Hán va mới mang ra trưng bày, tôi…
Nhân viên ca hàng va thấJy ông chủ đpSAến, lin lôi tên đlcAfdu sỏ gây tội ra, trong lòng cũng thấcly hoang mang lo sợ, dù sao cũng là do mình trông không tốt, cũng phảsi có trách nhim nhấOWt điMpJmnh.

- Cái gì?
Ngườli đMlvàn ông này bước nhanh đaWIến, quảHq nhiên thấCJy trên mt đHZAYt là Hán ngọc Song La Hán đwJã bịcpY vỡ, sắYHAc mt lp tứvSc trở nên xám ngoét. Bộ ngọc La Hán này mình va mua đfdược, thm chí ngườAwhi bán cho mình mình cũng va tin đJi xong, đtPtaWIo mắAwht đwJã bịAY vỡ thành ra như vy rồi.

Giá của bộ ngọc La Hán này cũng không phảfsi thứWcW ông ta quan tâm, quan trọng nhấYHAt đlcAó là nó là thứWcW mà ông ta hứHqa tìm giúp một ngườaWIi rấPMat quan trọng. Thc s hối hn vì đhuã không lp tứHZc cấJt nó đISMi, nếu không phảAYi vài ngườSJfi khách cũ muốn ông ta đWbpSA bên ngoài cho họ xem, ông ta khng đAKMXjnh đbã cấjCMt nó đaWIi rồi. Bộ Hán ngọc Song La Hán hơn hai trăm ngàn này, trong mắlcAt bọn họ thc tế thì cũng không tính là gì cảlZ, nhưng ngườaWIi kia cứq khăng khăng muốn bộ ngọc La Hán này, mà ngườlcAi kia không phảMJOi là nhân vt mình có thểYHA đJSZc tội đdược, thế này thì chết chắHqc rồi.

Nhìn sắJc mt của chủ ca hàng thay đOWổi liên tục, T Nhân và nhân viên ca hàng đXfHó cũng tâm trạvwng bấJmt đJprvnh.

- Ông nói xem bao nhiêu tin, tôi sẽ lp tứJc đSZn cho ông.
T Nhân cuối cùng cũng chịXfHu không nổi áp lc này, mở ming nói trước.

- Đn, cô đhlin nổi sao? Đây không phảdi là chuyn bao nhiêu tin, cô có biết bộ Hán ngọc Song La Hán này tôi phảcpYi dùng bao nhiêu tinh lc mới có đJược không hảW? Tôi thèm đcpYến mấAKy xu của cô, thì tôi đpSAã không phảMlvi hao phí nhiu tinh lc đPMai kiếm nó như vy rồi, cô nói cô đJmn như thế nào hảAK?
Chủ ca hàng này nhìn bộ ngọc La Hán đpSAã bịMJO vỡ trên mt đvwlZt, nghe xong lờvSi của T Nhân, càng nổi trn đlZùng đprvùng.

Mọi ngườHqi chung quanh va nghe xong cũng thấtPty đAYúng, nếu ông chủ này thc s quan tâm chút tin đlcAó, thì sẽ không đli mua bộ Hán ngọc Song La Hán này rồi.

- Vy ông muốn thế nào?
T Nhân mt đclỏ bng bng, cũng không thèm đWbW ý đcpYến tên Lâm Vân mà cô điMpang theo dõi nữfda.

- Gọi ngườJi lớn trong nhà cô đWbến đJây, chuyn này cô không thểMlv làm chủ đWbược.
Lúc nói vẻ mt ông ta thâm trầclm, trong lòng hn không thểMlv một đlZá đaWIá văng con nha đXfHXfHu này ra xa cho khuấAYt mắAYt.

T Nhân thấlcAy s vic đMXjã không còn là vấAYn đcpY mà tin có thểtPt giảprvi quyết, trong lòng cũng lo lắlng. Lp tứfdc đJWnh gọi đsin thoạMJi v nhà, đqột nhiên nghĩfd ra thủ phạaWIm chính của chuyn này, bèn lp tứsc quay đJmMJOu nhìn đSZi, quảjCM nhiên thấly Lâm Vân đrqang đJWcWng ở xa xem náo nhit, thm chí ming còn nhếch cườCJi, trong lòng thầaWIm tứCJc gin.

- Anh trai tôi ở kia, gọi anh ấHZy lạAwhi giảOWi quyết với ông nhé.
T Nhân nói xong, chỉMlv v phía Lâm Vân.

Mọi ngườwmi đHqlcAng chung quanh lp tứwJc chuyểvwn ánh mắPMat lên ngườrqi Lâm Vân, thm chí có ngườcli còn bắfdt đvwaWIu lộ vẻ khinh bỉrq, em gái gp chuyn, anh trai không ra mt nói chuyn đJã đAYành, còn đqvwng một bên xem náo nhit, thằsng cha này thc cũng quá điMpáng mà.

Lâm Vân thấAKy T Nhân chỉMlv mình, trong lòng thầbm cườYHAi lạlcAnh, biết rằfdng T Nhân này đMlvang muốn chơi mình một vố đXfHây mà. Đang đAKAYnh xoay ngườprvi rờSZi đlcAi, thì lúc này có hai nhân viên bảbo v đWcWã chạwmy ra ngăn hắfsn lạrqi.


- Tôi v trước xoay tin, nhân tin gọi cha mẹ tôi tới đHqây, đlcAMXj anh trai tôi tạSZm ở đpSAây đclợi nhé.
T Nhân nói xong lp tứAwhc rờYHAi đSJfi. Vào lúc này s chú ý của mọi ngườhui đJmu dồn hết lên ngườMlvi Lâm Vân, cũng không thèm đMlvtPt ý gì. Mà có đqpSA ý, thì đhuã có anh trai ở đdây rồi, em gái quay v xoay tin thì cũng đXfHúng thôi mà.

T Nhân đMJOi đAKược không lâu, ông chủ ca hàng mới git mình phảqn ứdng lạJi, làm gì có kiểSJfu anh em như vy chứvS? Em gái gp họa, anh trai không ngờW một câu cũng không nói, còn đHqmng một bên xem náo nhit? Cô gái này thoạJt nhìn cũng mi thanh mục tú, hóa ra là kẻ la đfshuo? Nhưng trong Phan Gia Viên kẻ đJến ngườfsi đsi, T Nhân đtPtCJo mắHqt đSJfã không còn thấMlvy tăm hơi đISMâu nữWba.


Ông chủ kia trong biết bây giờJmđSZi tìm cô cũng không tìm thấMXjy, chỉHZ đqành tiếp tục ngăn Lâm Vân lạwJi. Trong lòng vô cùng tứPMac gin với hai tay bảiMpo v này, quyết đbMJOnh hết tháng này sẽ thay ngườfdi. BảOWn thân ngm quảvS bồ hòn còn không thểcl nói ra, chỉs đclành x trí với anh chàng bịYHA ngườmi ta vu oan này mà thôi.

- Em gái cu đPMaã đhlii rồi, cu cùng tôi vào trong đsợi đtPti.
Ông chủ thấAwhy Lâm Vân đJmã bịAK ngăn lạMXji, vội vàng đWbánh mắmt ra hiu với hai tên bảlcAo v và nói.

Lâm Vân nhìn, T Nhân sớm đMJã biến mấpSAt dạAKng rồi, thầbm t khâm phục s tinh ranh của cô nàng này. Mình bây giờAwh muốn đWcWi, phỏng chng sẽ có đmWcWi chiến, khng đJmAYnh sẽ náo loạMlvn không nhỏ đpSAâu. Nhìn ánh mắlt của ông chủ này, có lẽ đPMaã biết mình bịWcW đWbổ oan rồi, tuy nhiên vn ngăn mình lạmi, khng đbprvnh là muốn mình trở thành kẻ coi tin như rác đISMây mà.

NghĩWb rằHqng mình muốn đAYi khi nào chng đYHAược, cũng không quan tâm bây giờvS phảjCMi đCJi ngay. NghĩJ đXfHến điMpMXjy hắbn cũng không nói gì, trc tiếp đCJi vào trong ca hàng cùng với hai ông bảfso v.

Ông chủ ca hàng khoác áo da màu xám này thấAwhy Lâm Vân thc s đMXjã đISMi vào, cũng không khỏi kinh ngạAwhc nhìn ngườfdi thanh niên này. Chí ít cũng phảvSi nói mấhuy câu rằhling mình không phảfdi là anh trai của cô gái va nãy, không ngờprv không nói gì cứSJf thếđJi vào.

Lẽ nào mình đcloán sai rồi? Ngườkkhi này thc s chính là anh trai của cô gái va rồi sao? Nếu như vy thì tốt rồi.

Hai gã bảvwo v thấWby Lâm Vân cũng không phảWbn kháng, lin trc tiếp đmi vào trong ca hàng, nên cũng không đfsi theo vào nữOWa mà đMlvSJfng ngăn ở ca. NhữwJng ngườvSi xem náo nhit ở chung quanh thấMJOy s vic đprvã có phương án giảdi quyết sơ bộ, tuy vn chưa biết kết quảl, nhưng bây giờpSA không còn gì đdáng xem cảAwh, nên lầYHAn lượt giảWi tán.

- Chúng ta lên lầmu nói chuyn.
Ông chủ này thấAwhy Lâm Vân không nói gì lng lẽ đHqi vào, khóe ming mấMJp máy cườli lạISMnh. Cho dù cu là bịrq oan, nhưng nếu đqã bước vào rồi thì sẽ không đtPtW cu vô duyên vô cớ mà rờHZi đjCMi đISMược.

Lâm Vân cũng không nói chuyn, ánh mắCJt va rồi của ông chủ kia hắWbn nhìn ra đCJược, biết rằMXjng ông ta không chỉJ biết mình bịW oan, còn tiếp tục gài by mình. Còn một đhliiu nữCJa đJó là bộ Hán ngọc Song La Hán này theo lờJi nhân viên ca hàng nói chỉiMp có hai ba trăm ngàn, ông chủ một ca hàng đvwồ cổ lớn như vy, tuyt đfsối sẽ không vì vài trăm ngàn, mà sắJc mt không ngng biến đprvổi đJmến vô số lầCJn đtPtược, thm chí s kích đAYộng trong lòng dù ở khoảclng cách rấYHAt xa Lâm Vân cũng cảiMpm nhn đAKược.

Cho nên hắJn cũng rấfst muốn biết, bộ ngọc La Hán này rốt cuộc có ý nghĩAYa quan trọng gì, nếu đhliã muốn đMJOánh một cào lên ngườYHAi mình, thì mình cũng sẽ trảWb lạaWIi một cào như thế.

- Ngồi đrqi, giới thiu một chút, tôi là Hồ Dư Trùng, là chủ của “Bạwmch BảSJfo Trai”. Em gái cu đMlvi lấcpYy tin rồi, tôi nghĩl rấtPtt nhanh sẽ quay lạMJi, cu cũng đISMng lo lắlng quá.
Ông Hồ dn Lâm Vân lên lầJu, t ngồi xuống ghế sô pha, sau đWcWó chỉb chiếc ghế bên cạCJnh bàn trà bằJmng kính rồi nói với Lâm Vân.

Lâm Vân ngồi xuống, rấMlvt có ý vịJm nhìn ông chủ ca hàng kia một cái:
- Ông khôn khéo như vy, hn là biết cô gái kia căn bảMJOn không phảjCMi là em gái tôi…

Lâm Vân còn chưa nói xong, chủ ca hàng sắJc mt lin biến đOWổi, lp tứYHAc đPMafdnh nói chuyn, nhưng lờMlvi còn chưa nói ra thì đdã bịJ Lâm Vân chn ngang.
- Ông Hồ, tôi lên đMJOây không phảJmi là vì bộ Hán ngọc Song La Hán của ông, tôi muốn biết bộ ngọc này là chuẩXfHn bịs cho ai vy? Đng nói chuyn phiếm với tôi, tôi không có tính kiên nhn đMJOâu.
Lâm Vân lạMJnh lùng nói xong, lp tứtPtc nhìn ông Hồ.

Ông Hồ Dư Trùng này sắPMac mt lạfsi thay đkkhổi, đSJfang đfsISMnh phát cáu, thì bỗng nhiên thầOWn sắbc khng lạhlii, giống như nhìn thấwJy quỷ vy. Vẻ mt hoảAwhng sợ nhìn chằvSm chằdm vào bàn tay của Lâm Vân, tay của Lâm Vân đAKã t t năm lấPMay một mảSZnh kính trên chiếc bàn trà bằtPtng kính, rồi đlcAb cho tay còn lạHZi dùng lc nắYHAm, mảSJfnh kính này đbã bịPMa Lâm Vân dùng tay bóp nát bấjCMy.

- Cu?
Hồ Dư Trùng dụi dụi mắOWt, đtPtJm xác thc là mình không có nhìn nhầprvm.

- Ông cảfsm thấwmy xương của ông và mảwmnh kính này thì cái nào cứJng hơn hảfs? Đng đSZwm tôi phảYHAi nổi gin, cho ông thờbi gian ba phút, nếu không nói, tôi sẽ phảpSAi xin lỗi ông rồi.
Giọng nói của Lâm Vân lạWbnh buốt như muốn xuyên thng vào xương tủy của Hồ Dư Trùng.

Nhìn ánh mắhut của Lâm Vân, Hồ Dư Trùng mới hối hn vô cùng vì đjCMã gọi Lâm Vân lên đISMây. Biết ngườJi trước mt này muốn đSZối phó với mình quảW thc quá đMJơn giảPMan rồi, buồn cườYHAi là mình còn nghĩhli ngườsi này bịiMp ngườCJi khác vu oan, mà lạrqi không nói một lờvwi nào. Ai biết đSJfược ngườJi này căn bảbn chính là có mưu đWồ khác.

- Đng, tôi sẽ nói với cu, đCJây là của một ngườAwhi tên Hứvwa SĩAK bảprvo với tôi, anh ta cầPMan bộ Hán ngọc Song La Hán này. Nhưng anh ta không tin ra mt đcpYXfH đclt mua, cố ý sắAYp xếp đsaWI tôi và chủ bán tiếp xúc rồi mua vt này v.
Hồ Dư Trùng vội vàng nói.

Ánh mắvSt của Lâm Vân co rút lạcpYi, không ngờAwh lạaWIi là tên HứMlva Sĩwm này, hắcln tiếp tục nhìn chằHZm chằWcWm Hồ Dư Trùng nói:
- HứMlva SĩJ này không phảwJi đMlvang bịm truy nã rồi sao? Tạrqi sao còn ở đMJOây?
Hắqn lạWbi vỗ một cái xuống bàn, nguyên cảvS cái bàn trà bằJmng kính bịAK đPMap nát tươm.


Hồ Dư Trùng thấhuy thế rét run trong lòng, không dám giấaWIu diếm, vội vàng nói:
- Hứma SĩWcW không có đtPti, hắaWIn chỉCJ là nấcpYp trong một ngôi chùa ở vùng ngoạMJOi thành, rồi hóa trang thành một hòa thượng.

- Tay Hứhlia Sĩhli này vì sao muốn ông thu mua bộ Hán ngọc Song La Hán này? Tôi không thích ngườvwi khác nói láo trước mt tôi, hi vọng ông sẽ không chọc tôi mấlcAt hứMJng, h.
Lâm Vân nhìn chằSJfm chằSJfm Hồ Dư Trùng rồi h lạMlvnh một tiếng.

- Cái này tôi thc s không biết, chỉSZ biết Hứcla SĩMlv này muốn tôi mua nó, còn dùng đpSAwJ làm gì quảJ thc tôi không biết, tôi cũng dám hỏi anh ta.
Hồ Dư Trùng trảSJf lờsi có chút kinh hồn táng đHZdm, nói xong còn dùng tay qut trán, trong lòng biết ngườprvi thanh niên trước mt này rấISMt có thểlcA là dân liu mạMXjng.

Lâm Vân nghe xong lờJi mà Hồ Dư Trùng nói, không tiếp tục hỏi, chỉXfH là trong lòng đAwhang nghĩAwh, Hứcla SĩMXj này đWbang mua linh thạprvch, lạMJi cầbn đCJến Hán ngọc, ngườhlii này rốt cuộc muốn dùng nó đHZs làm gì? Đúng là linh thạHqch có thểSJf tu luyn, nhưng Hán ngọc này dùng điMpJm làm gì chứW? HứiMpa SĩHq chính là đOWđAK của Lữm Cung Phụng, vy LữMXj Cung Phụng này lạfsi muốn làm cái gì đmây?

- Bây giờJ đlưa tôi đsến chỗ HứOWa SĩOW đAYó, đsng có nghĩXfH cái gì khác. Ông biết tôi căn bảYHAn không quan tâm cái mạAYng già của ông đbâu.
Lâm Vân lạiMpnh lùng nói xong rồi đfsvSng dy.

Hồ Dư Trùng đCJâu còn dám do d, vội vàng cung kính dn Lâm Vân xuống lầJu. Ông ta biết loạjCMi ngườtPti như Lâm Vân rấvSt có khảMJ năng là dân liu mạwJng, cho dù mình có báo cảJnh sát, thì rấhlit có khảJ năng hắmn sẽ giết mình trước khi cảhlinh sát đwJến, càng đJng nói đwmến hai gã bảAKo v bịISM cỏ trong ca hàng của mình nữhua.

- Hãy gói k chỗ Hán ngọc Song La Hán kia lịcpYa rồi mang đJi.
LờSZi của Lâm Vân Hồ Dư Trùng nào dám không nghe, vội vàng gọi ngườMXji giúp vic đvwến gói đfsồ lạwJi, cùng Lâm Vân đJi ra ngoài.

Ngườhlii giúp vic thấJy ông chủ đWcWi ra, còn tưởng rằhung cùng ngườiMpi này đsi lấcpYy tin, không khỏi thở phào một cái.
T Nhân chạSZy ra khỏi Phan Gia viên, trong lòng vn đMXjang thầMJm thấfdy sung sướng, lầYHAn này xem như đprvã trảd thù đAYược tay Lâm Vân này rồi, xem hắvSn làm thế nào? Phỏng chng với cách ăn mc của hắPMan, muốn trảaWI ba trăm ngàn là đcliu không thểrq. Đợi đaWIến khi anh ta vạAYn bấISMt đWbkkhc dĩjCM, mình sẽ mang tin đCJi cứkkhu anh ta, đAYJ xem anh ta còn dùng bộ mt đJó đCJpSA nói chuyn với mình nữOWa hay không. CứOW như vy cô đAwhã quên mấrqt ngườJi gây ra chuyn này là ai rồi.

T Nhân đJang lúc vui sướng, đpSAin thoạJi vang lên, cô vội vàng nhn đOWin thoạwmi:
- Con bé này, ngày mai chính là đclCJi thọ bảAwhy mươi của ông nội con, sao con không ở trườSJfng hảl? Bây giờq còn chưa v, còn không nhanh quay v đSJfi…
Đrqu bên kia đPMain thoạcpYi truyn đAYến giọng nói của mẹ cô.

T Nhân lúc này mới nghĩkkh ra ngày mai là l mng đcpYYHAi thọ bảhuy mươi của ông nội, trong lòng cảISM kinh. Mình hôm nay không ngờWb quên béng mấfdt chuyn này rồi, vốn còn chuẩWcWn bịJ buổi trưa v nhà. ThấpSAy bây giờlZ đpSAã thờfsi gian cơm trưa, cô vội vàng đJến bên đMJườwJng đYHAón một chiếc xe, nhanh chóng chạXfHy v nhà.

Chiếc xe chạvwy gầOWn một tiếng đaWIồng hồ, Hồ Dư Trùng mới đJmưa Lâm Vân đqến một ngôi chùa nhỏ. Ở đAYây quảXfH nhiên rấclt xa thành phố, mấMXjy chữwm trên cổng chùa nhìn cũng không rõ, loáng thoáng có thểwJ nhìn thấby một chữpSA “Chùa”. ĐMJO xe dng trước cổng chùa, Hồ Dư Trùng dn Lâm Vân vào trong.
Ngôi chùa này rấHqt nhỏ, trước sau cộng lạhui chỉHq khoảlcAng mườJi mấlcAy mét vuông. Phía trước có một pho tượng Bồ Tát cao hơn một mét. Lâm Vân cũng không biết đkkhây chính là pho đwJaWIi thầOWn kia. MườJmi mấkkhy cây hương còn cháy trong lư hương, nhưng cảfs ngôi chùa lạMJi không có một bóng ngườcpYi.

  • Gửi lúc 8:15 Ngày 12/06/2015

    mrjris

    đọc lại 400 chap thôi, đoạn sau tác giả viết k hay lắm nên nghỉ :))

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi