Trang chủ / Đô Thị / Công Tử Điên Khùng / Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)

Công Tử Điên Khùng

Chương 151 : Từ nhân gặp rắc rối (P1)




Công T Điên Khùng
Tác giảhV: Ta Là Lão Ngũ

Chương 151: T nhân gp rắSc rối (P1)

Nhóm dịSiDch: Giang Triết
Sưu tầhHm by -Zhen- -
Nguồn: Mê Truyn


Nội dung đXjfã hiểSiDn thịvO - BạXdn có thểQ xem
- ThằNFAng nhóc này, cu lên giúp một tay đQSi. Cô bé này quảiX thc rấhHt đSáng thương mà. ThằYNng lông vàng này không ngờzvX ban ngày ban mt dám làm như vy, ài, thói đFtBhVi bây giờhH ah, mình thc ra là già rồi.
Cụ già đXjfã có tuổi này bịgSN đXtzvy một cái, đBuWau lòng nói.

- Đúng vy đDRaó, ngườDRai anh em nếu không hai chúng ta xông lên đQSi, tôi nghĩtgG tay kia nhìn thấOy mình lên sẽ không dám làm như vy nữNFAa đGJeâu, đrWi thôi.
Anh chàng đSXzgng bên cạWnh Lâm Vân thấJCy T Nhân càng lúc càng đWSáng thương, mắzgt thấhVy như sắhVp bịBuW tay tóc vàng xoăn này lôi vào xe, vội vàng muốn cùng Lâm Vân tiến lên cứdu ngườzgi đUdẹp.

- SữFSha đuQu nành không t.
Lâm Vân sờS sờADz bụng của mình, giống như không có chuyn gì xảREy ra, mc k rồi rờBYXi đhHi, cứBzB như không nhìn thấDdy cô gái yếu đOuối trước mắSt này bịNFA hai kẻ lưu manh đREùa giỡn vy, thm chí còn nhớ lạSiDi hương vịW sữFSha đdu nành va mới uống.

ĐZro mắvSBt T Nhân đUdã bịBuW hai tên lưu manh lôi vào trong xe, ngườHi khác vội vàng báo cảhVnh sát. NgườhHi đWFtBng bên cạXnh Lâm Vân va rồi có chút khinh bỉgSN, mình nhu nhược không dám xông lên cứvOu ngườzgi thì thôi đhHi, trước khi đDRai không nhữzgng không lên cứdu còn nói mát, hoc là căn bảQn không xem ra gì.

- Ài, nhân tâm bấdt cổ, nhân tâm bấrWt cổ ah..! (con ngườHi ngày nay không chấNFAt phác tht thà như ngườiXi xưa).
Cụ già va nói va rờgi đafi, đQSám ngườWSi xung quanh còn đQSang bàn lun ở đNFAây không ngờgSN có bọn cướp to gan như vy, cảJC đSXám điXu lo lắFtBng cho T Nhân.

- Được rồi, đtzvXd em xuống đWSi, tht là, con ngườjhri này lương tâm bịADz chó gm mấgSNt rồi.
T Nhân nói với ngườhVi thanh niên tóc vàng xoăn kia.

- Có cầYNn anh đSXưa em v trườjhrng không? T Nhân.
Gã lông vàng vội nói.

- Nhân T sao lạXjfi muốn bọn tôi din như vy hảd? Din cho ai xem thế? Hình như không nhìn thấBuWy có ngườuQi lên cứDdu cô à?
NgườBzBi thanh niên kia có chút buồn cườUdi nói.

- Đng nói nữQa, Hổ t.
Gã lông vàng vội ngăn lờtzvi ngườhHi thanh niên này lạgi, gã đSã nhìn ra tâm tình của T Nhân không tốt.

- Khoan hãy dng xe, em nhìn thấgy ngườSiDi đFtBó lên taxi rồi, đOi theo anh ta đBYXi.
T Nhân phát hin Lâm Vân không ngờhH đXdã lên một chiếc taxi, vội vàng nói.

Lâm Vân nghĩtzv đYNến trò din của T Nhân kia mà thầSiDm cườccNi, làm gì có ai bịW bắJCt cóc mà lạHi cẩOn thn đWSt cốc sữFSha đgu nành xuống trước chứg? Không cố phảFtBn kháng với bọn bắFSht cóc, mà chỉQS chăm chăm nhìn v phía Lâm Vân, xem hắvSBn có lạXdi cứzvXu mình không?

Lâm Vân lên taxi đtgGi thng v Phan Gia viên, ngườgSNi trong Phan Gia viên rấUdt đtgGông, đhHi đzgi lạADzi lạBYXi với đzZUủ kiểSu ngườSi. Lâm Vân tùy ý lượn một vòng, trong này cái gì cũng bán, thm chí ngay cảDd Hòa ThịSX bích (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%E1%B...BB%8D_H%C3%B2a) nếu bạFShn muốn mua thì ở đBYXây cũng có.

Nhìn đtgGám ngườafi chung quanh, Lâm Vân quyết đQStgGnh tìm một ca hàng hỏi trước. LịfFtch s “Kỳ Thiên HạO” ở Phan Gia viên không lâu, nhưng ngườXjfi đtgGến Phan Gia viên không ai không biết “Kỳ Thiên HạtgG”. Ông chủ Phú Kiu cũng rấdt nổi tiếng, ông ta tha nhn là buôn bán đzgúng giá. Trên thc tế ngườuQi đGJeến đuQây rấSt ít ngườQSi chịrWu thit, bấtzvt lun là muốn mua hay muốn bán. Cho nên vic kinh doanh của ông chủ Phú vn luôn rấtzvt tốt.

Đi vào “Kỳ Thiên HạccN”, Lâm Vân đDdã phát hin bên trong có không ít ngườgi, may mà “Kỳ Thiên HạRE” din tích đQủ lớn, và trông rấFSht rộng rãi và thoáng đtgGãng. Lâm Vân đccNi một vòng khắSiDp chung quanh, các loạBzBi đFtBồ cổ bày bán trong tủ kính rc rỡ muôn màu, đXồ vt tương đtzvối quý giá thì chỉSiD đYNADz ra một cái làm mu hoc là lờzvXi giới thiu.

- Chào quý khách, anh muốn mua gì? xem tạXdi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
Một nhân viên ca hàng ngồi phía sau quầZry, thấhVy Lâm Vân lin vội vàng đzZUi tới hỏi.

- Ồ, đtgGvSB tôi xem trước đVã. Nhưng tôi muốn hỏi một chút là HứeTa SĩNb gầrWn đHây đADzến chưa?
Lâm Vân nghĩBuW tay HứeTa SĩSX này có tiếng như vy, khng đADzgnh nhữQng ngườWSi này đDRau biết.

- HứDRaa SĩhH? Anh không biết chuyn hôm qua sao? Anh ta bịtgG him nghi có liên quan đvOến vic buôn bán di vt văn hóa, đNFAã bịzZU phát lnh truy nã, bây giờFtB có khi đBuWã chạFtBy khỏi Yến Kinh rồi. Ông chủ HứhVa này xưa nay đADzối nhân x thế phóng khoáng, chỉX là, ài, không ngờWS… Ồ, anh có chuyn gì nữga không?
Nhân viên bán hàng này t thấGJey mình nói hơi nhiu rồi, muốn nói đADzến buôn bán di vt văn hóa, ngườiXi ở Phan Gia viên này quảQ thc có không ít, nhưng HứzZUa Sĩjhr này khng đzvXOnh còn có án khác trên ngườgi.

Lâm Vân t nhủ sao lạtgGi thiếu may mắzZUn như vy, hôm nay mình đSến tìm y, thì y đQSã chạrWy rồi?

- A… cái này không phảafi tôi làm.
Lâm Vân quay đXdBzBu lạWSi, thấVy T Nhân vẻ mt cht vt đBuWXng trước một ca hàng khác, nhưng lạNFAi bịzZU một nhân viên bán hàng và hai bảccNo v ngăn lạBzBi. Lòng nghĩJC, cô gái này lạtgGi làm cái trò gì nữSa đDdây? Không ngờBzB còn theo mình đafến tn đzgây.


Nhân viên ca hàng lạdi đdVng ở ca nói với đrWám ngườhHi vây quanh:
- Mọi ngườQi phân x cho, bộ Hán ngọc (https://google.com.vn/search?q=%...w=1241&bih=607) Song La Hán này chỗ tôi đSZr là trong ca hàng của tôi, mọi ngườADzi đXdu đWSeTng xa nhìn, nhưng cô gái này lạNbi chạOy đvSBến đfFtUdng phía sau nó, sau đzvXó lạzvXi đFtBột nhiên chạtzvy đhHi, làm cho nó bịBYX đYNổ và vỡ rồi, mọi ngườHi nói xem cái này có phảXdi là nên do cô ta đtzvn không?

Lâm Vân cũng đjhri qua đADzó, va nghe lin hiểfFtu ra, đUdây khng đOGJenh là do T Nhân kia vì theo dõi mình nên trốn phía sau bộ ngọc La Hán mà ngườXjfi ta trưng bày, kết quảUd thấdy mình điXi vào ca hàng, muốn chạJCy theo, không ngờfFt đzZUã làm vỡ đuQồ của ngườgi ta. HắSn lắjhrc đvOYNu không nói, lạBuWi thấdy buồn cườNbi.

- Vy bao nhiêu tin?
T Nhân thấtgGy mọi ngườQi dườUdng như đGJeu cho rằNFAng cô sai, lin vội vàng hỏi giá tin.

- Bộ ngọc La Hán này là do ông chủ tôi va mua v, ông chủ cũng sắBzBp đtzvến rồi. Giá cảNFA cụ thểzg tôi không biết là bao nhiêu, hình như có nói khi mua v là hai ba trăm nghìn nguyên.
Nhân viên ca hàng va nói xong, mọi ngườjhri chung quanh đzgu hít một hơi khí lạuQnh. Không ngờSđGJeồ vt quý như vy, cô gái này tiêu rồi.

- Hai ba trăm ngàn chứFtB mấHy, tôi đQSn là đSXược chứH gì.
LờDdi nói của T Nhân càng khiến cho mọi ngườFtBi chung quanh chịBzBu không nổi, không ngờWS nói là hai ba trăm ngàn chứvSB mấFShy, lẽ nào nhà cô gái này mở ngân hàng sao?

- Ông chủ đBuWến rồi.
Nhân viên ca hàng này nhìn ra phía ca nói, lúc này t ca bước vào một ngườNFAi đBuWàn ông khoảQSng hơn 50 tuổi mc chiếc áo da màu xám.

- Có chuyn gì thế?
NgườgSNi đSàn ông này thấuQy ở ca vây kín ngườYNi, kỳ lạvSB hỏi.

- Ông chủ, va rồi cô gái này đvSBã làm vỡ bộ ngọc La Hán va mới mang ra trưng bày, tôi…
Nhân viên ca hàng va thấuQy ông chủ đhVến, lin lôi tên đFtBFtBu sỏ gây tội ra, trong lòng cũng thấYNy hoang mang lo sợ, dù sao cũng là do mình trông không tốt, cũng phảWSi có trách nhim nhấNFAt đGJeZrnh.

- Cái gì?
NgườiXi đSàn ông này bước nhanh đhHến, quảS nhiên thấeTy trên mt đQREt là Hán ngọc Song La Hán đSã bịiX vỡ, sắGJec mt lp tứrWc trở nên xám ngoét. Bộ ngọc La Hán này mình va mua đgSNược, thm chí ngườDRai bán cho mình mình cũng va tin đzvXi xong, đSXUdo mắBuWt đSã bịBYX vỡ thành ra như vy rồi.

Giá của bộ ngọc La Hán này cũng không phảeTi thứNb ông ta quan tâm, quan trọng nhấQt đBuWó là nó là thứvO mà ông ta hứFtBa tìm giúp một ngườvSBi rấNbt quan trọng. Thc s hối hn vì đafã không lp tứQSc cấhHt nó đSi, nếu không phảrWi vài ngườfFti khách cũ muốn ông ta đuQzg bên ngoài cho họ xem, ông ta khng đNFAFtBnh đWSã cấWt nó đJCi rồi. Bộ Hán ngọc Song La Hán hơn hai trăm ngàn này, trong mắBzBt bọn họ thc tế thì cũng không tính là gì cảXjf, nhưng ngườQi kia cứS khăng khăng muốn bộ ngọc La Hán này, mà ngườOi kia không phảBYXi là nhân vt mình có thểvSB đtzvWc tội đfFtược, thế này thì chết chắDdc rồi.

Nhìn sắVc mt của chủ ca hàng thay đUdổi liên tục, T Nhân và nhân viên ca hàng đSó cũng tâm trạGJeng bấNFAt điXSiDnh.

- Ông nói xem bao nhiêu tin, tôi sẽ lp tứADzc đWn cho ông.
T Nhân cuối cùng cũng chịDRau không nổi áp lc này, mở ming nói trước.

- Đn, cô đZrn nổi sao? Đây không phảNFAi là chuyn bao nhiêu tin, cô có biết bộ Hán ngọc Song La Hán này tôi phảzvXi dùng bao nhiêu tinh lc mới có đhVược không hảBuW? Tôi thèm đjhrến mấYNy xu của cô, thì tôi đSiDã không phảBYXi hao phí nhiu tinh lc đYNi kiếm nó như vy rồi, cô nói cô đSiDn như thế nào hảNFA?
Chủ ca hàng này nhìn bộ ngọc La Hán đafã bịaf vỡ trên mt đBzBhVt, nghe xong lờUdi của T Nhân, càng nổi trn đvSBùng đeTùng.

Mọi ngườfFti chung quanh va nghe xong cũng thấWSy đccNúng, nếu ông chủ này thc s quan tâm chút tin đtgGó, thì sẽ không đWi mua bộ Hán ngọc Song La Hán này rồi.

- Vy ông muốn thế nào?
T Nhân mt đNFAỏ bng bng, cũng không thèm đADztgG ý đvOến tên Lâm Vân mà cô đQang theo dõi nữBuWa.

- Gọi ngườNbi lớn trong nhà cô đuQến đzZUây, chuyn này cô không thểuQ làm chủ đjhrược.
Lúc nói vẻ mt ông ta thâm trầWSm, trong lòng hn không thểW một đtgGá đuQá văng con nha đSjhru này ra xa cho khuấREt mắXdt.

T Nhân thấvOy s vic đDRaã không còn là vấuQn đS mà tin có thểd giảtgGi quyết, trong lòng cũng lo lắhVng. Lp tứuQc đSZrnh gọi đHin thoạzZUi v nhà, đSXột nhiên nghĩFSh ra thủ phạWm chính của chuyn này, bèn lp tứtgGc quay đSiDgSNu nhìn đDdi, quảhV nhiên thấhVy Lâm Vân đBzBang đHYNng ở xa xem náo nhit, thm chí ming còn nhếch cườQSi, trong lòng thầhHm tứUdc gin.

- Anh trai tôi ở kia, gọi anh ấHy lạYNi giảeTi quyết với ông nhé.
T Nhân nói xong, chỉNFA v phía Lâm Vân.

Mọi ngườeTi đXdSng chung quanh lp tứYNc chuyểtzvn ánh mắVt lên ngườXdi Lâm Vân, thm chí có ngườXdi còn bắtgGt đBzBXdu lộ vẻ khinh bỉaf, em gái gp chuyn, anh trai không ra mt nói chuyn đfFtã đZrành, còn đFtBGJeng một bên xem náo nhit, thằJCng cha này thc cũng quá đREáng mà.

Lâm Vân thấzgy T Nhân chỉBuW mình, trong lòng thầvOm cườXdi lạiXnh, biết rằSng T Nhân này đccNang muốn chơi mình một vố đBYXây mà. Đang đjhrvSBnh xoay ngườzgi rờvOi đGJei, thì lúc này có hai nhân viên bảXo v đBuWã chạVy ra ngăn hắafn lạvSBi.


- Tôi v trước xoay tin, nhân tin gọi cha mẹ tôi tới đtgGây, đADztgG anh trai tôi tạafm ở đzgây đSợi nhé.
T Nhân nói xong lp tứOc rờDdi đeTi. Vào lúc này s chú ý của mọi ngườOi đJCu dồn hết lên ngườWi Lâm Vân, cũng không thèm đGJegSN ý gì. Mà có đFShhV ý, thì đVã có anh trai ở đDRaây rồi, em gái quay v xoay tin thì cũng đSúng thôi mà.

T Nhân đhHi đGJeược không lâu, ông chủ ca hàng mới git mình phảZrn ứrWng lạHi, làm gì có kiểJCu anh em như vy chứvSB? Em gái gp họa, anh trai không ngờS một câu cũng không nói, còn đREGJeng một bên xem náo nhit? Cô gái này thoạeTt nhìn cũng mi thanh mục tú, hóa ra là kẻ la đhHUdo? Nhưng trong Phan Gia Viên kẻ đtgGến ngườvOi đSi, T Nhân đtgGDdo mắHt đGJeã không còn thấGJey tăm hơi đZrâu nữQSa.


Ông chủ kia trong biết bây giờGJeđJCi tìm cô cũng không tìm thấSy, chỉSiD đGJeành tiếp tục ngăn Lâm Vân lạDdi. Trong lòng vô cùng tứREc gin với hai tay bảdo v này, quyết đGJeeTnh hết tháng này sẽ thay ngườzgi. Bảdn thân ngm quảX bồ hòn còn không thểX nói ra, chỉaf đOành x trí với anh chàng bịFSh ngườVi ta vu oan này mà thôi.

- Em gái cu đzgã đeTi rồi, cu cùng tôi vào trong đDdợi đXi.
Ông chủ thấuQy Lâm Vân đtgGã bịrW ngăn lạOi, vội vàng đzgánh mắXt ra hiu với hai tên bảUdo v và nói.

Lâm Vân nhìn, T Nhân sớm đQSã biến mấDRat dạBzBng rồi, thầDdm t khâm phục s tinh ranh của cô nàng này. Mình bây giờV muốn đQSi, phỏng chng sẽ có đQSQi chiến, khng đvONbnh sẽ náo loạccNn không nhỏ đBuWâu. Nhìn ánh mắzgt của ông chủ này, có lẽ đXjfã biết mình bịNb đeTổ oan rồi, tuy nhiên vn ngăn mình lạHi, khng đDRaNbnh là muốn mình trở thành kẻ coi tin như rác đdây mà.

NghĩXd rằBuWng mình muốn đtgGi khi nào chng đzZUược, cũng không quan tâm bây giờzvX phảDdi đREi ngay. NghĩSX đXjfến đeTDRay hắvSBn cũng không nói gì, trc tiếp đzgi vào trong ca hàng cùng với hai ông bảWSo v.

Ông chủ ca hàng khoác áo da màu xám này thấvSBy Lâm Vân thc s đzgã đNFAi vào, cũng không khỏi kinh ngạADzc nhìn ngườUdi thanh niên này. Chí ít cũng phảgi nói mấHy câu rằSng mình không phảeTi là anh trai của cô gái va nãy, không ngờDRa không nói gì cứADz thếđXjfi vào.

Lẽ nào mình đXoán sai rồi? NgườJCi này thc s chính là anh trai của cô gái va rồi sao? Nếu như vy thì tốt rồi.

Hai gã bảQo v thấFShy Lâm Vân cũng không phảNbn kháng, lin trc tiếp đSi vào trong ca hàng, nên cũng không đvSBi theo vào nữuQa mà đSiDXjfng ngăn ở ca. NhữtgGng ngườOi xem náo nhit ở chung quanh thấDdy s vic đfFtã có phương án giảNbi quyết sơ bộ, tuy vn chưa biết kết quảfFt, nhưng bây giờNFA không còn gì đzvXáng xem cảvO, nên lầWn lượt giảGJei tán.

- Chúng ta lên lầSu nói chuyn.
Ông chủ này thấNFAy Lâm Vân không nói gì lng lẽ đDRai vào, khóe ming mấBYXp máy cườSiDi lạBzBnh. Cho dù cu là bịccN oan, nhưng nếu đDRaã bước vào rồi thì sẽ không đNbZr cu vô duyên vô cớ mà rờGJei đDRai đgược.

Lâm Vân cũng không nói chuyn, ánh mắvSBt va rồi của ông chủ kia hắHn nhìn ra đQược, biết rằuQng ông ta không chỉuQ biết mình bịXd oan, còn tiếp tục gài by mình. Còn một đtgGiu nữafa đDRaó là bộ Hán ngọc Song La Hán này theo lờXdi nhân viên ca hàng nói chỉUd có hai ba trăm ngàn, ông chủ một ca hàng đNbồ cổ lớn như vy, tuyt đWSối sẽ không vì vài trăm ngàn, mà sắgSNc mt không ngng biến đBzBổi đBuWến vô số lầFShn đzvXược, thm chí s kích đzgộng trong lòng dù ở khoảSng cách rấSt xa Lâm Vân cũng cảJCm nhn đSXược.

Cho nên hắzgn cũng rấeTt muốn biết, bộ ngọc La Hán này rốt cuộc có ý nghĩfFta quan trọng gì, nếu đJCã muốn đDdánh một cào lên ngườADzi mình, thì mình cũng sẽ trảuQ lạQSi một cào như thế.

- Ngồi đBzBi, giới thiu một chút, tôi là Hồ Dư Trùng, là chủ của “BạYNch BảVo Trai”. Em gái cu đrWi lấBuWy tin rồi, tôi nghĩBuW rấSt nhanh sẽ quay lạgSNi, cu cũng đXng lo lắNbng quá.
Ông Hồ dn Lâm Vân lên lầXjfu, t ngồi xuống ghế sô pha, sau đWSó chỉtgG chiếc ghế bên cạccNnh bàn trà bằfFtng kính rồi nói với Lâm Vân.

Lâm Vân ngồi xuống, rấuQt có ý vịrW nhìn ông chủ ca hàng kia một cái:
- Ông khôn khéo như vy, hn là biết cô gái kia căn bảWn không phảvSBi là em gái tôi…

Lâm Vân còn chưa nói xong, chủ ca hàng sắFtBc mt lin biến đHổi, lp tứhHc đhHYNnh nói chuyn, nhưng lờXdi còn chưa nói ra thì đXdã bịQS Lâm Vân chn ngang.
- Ông Hồ, tôi lên đdây không phảBzBi là vì bộ Hán ngọc Song La Hán của ông, tôi muốn biết bộ ngọc này là chuẩWSn bịV cho ai vy? Đng nói chuyn phiếm với tôi, tôi không có tính kiên nhn đfFtâu.
Lâm Vân lạafnh lùng nói xong, lp tứgc nhìn ông Hồ.

Ông Hồ Dư Trùng này sắJCc mt lạYNi thay đBzBổi, đBuWang đWSXnh phát cáu, thì bỗng nhiên thầQSn sắzgc khng lạzvXi, giống như nhìn thấiXy quỷ vy. Vẻ mt hoảBuWng sợ nhìn chằWm chằdm vào bàn tay của Lâm Vân, tay của Lâm Vân đUdã t t năm lấXdy một mảVnh kính trên chiếc bàn trà bằFtBng kính, rồi đDRaQS cho tay còn lạgSNi dùng lc nắXjfm, mảhHnh kính này đSã bịBzB Lâm Vân dùng tay bóp nát bấzgy.

- Cu?
Hồ Dư Trùng dụi dụi mắgt, đQiX xác thc là mình không có nhìn nhầZrm.

- Ông cảXdm thấfFty xương của ông và mảccNnh kính này thì cái nào cứWng hơn hảzvX? Đng đtgGUd tôi phảYNi nổi gin, cho ông thờBuWi gian ba phút, nếu không nói, tôi sẽ phảREi xin lỗi ông rồi.
Giọng nói của Lâm Vân lạXjfnh buốt như muốn xuyên thng vào xương tủy của Hồ Dư Trùng.

Nhìn ánh mắFSht của Lâm Vân, Hồ Dư Trùng mới hối hn vô cùng vì đvSBã gọi Lâm Vân lên đJCây. Biết ngườzvXi trước mt này muốn đeTối phó với mình quảDd thc quá đUdơn giảREn rồi, buồn cườGJei là mình còn nghĩWS ngườjhri này bịSiD ngườjhri khác vu oan, mà lạWi không nói một lờafi nào. Ai biết đSược ngườOi này căn bảafn chính là có mưu đvOồ khác.

- Đng, tôi sẽ nói với cu, đtgGây là của một ngườSi tên HứSa SĩFtB bảSiDo với tôi, anh ta cầhVn bộ Hán ngọc Song La Hán này. Nhưng anh ta không tin ra mt đjhrhH điXt mua, cố ý sắvOp xếp đFtBV tôi và chủ bán tiếp xúc rồi mua vt này v.
Hồ Dư Trùng vội vàng nói.

Ánh mắzvXt của Lâm Vân co rút lạtgGi, không ngờH lạeTi là tên HứQSa Sĩd này, hắrWn tiếp tục nhìn chằNFAm chằdm Hồ Dư Trùng nói:
- Hứjhra SĩhH này không phảWi đzZUang bịeT truy nã rồi sao? TạSi sao còn ở đFShây?
HắBuWn lạNFAi vỗ một cái xuống bàn, nguyên cảDd cái bàn trà bằXdng kính bịZr đccNp nát tươm.


Hồ Dư Trùng thấhVy thế rét run trong lòng, không dám giấvOu diếm, vội vàng nói:
- HứUda SĩuQ không có đWSi, hắWn chỉBYX là nấBYXp trong một ngôi chùa ở vùng ngoạfFti thành, rồi hóa trang thành một hòa thượng.

- Tay HứFtBa SĩXd này vì sao muốn ông thu mua bộ Hán ngọc Song La Hán này? Tôi không thích ngườXdi khác nói láo trước mt tôi, hi vọng ông sẽ không chọc tôi mấgt hứafng, h.
Lâm Vân nhìn chằWm chằDdm Hồ Dư Trùng rồi h lạBYXnh một tiếng.

- Cái này tôi thc s không biết, chỉvSB biết HứQSa SĩYN này muốn tôi mua nó, còn dùng điXZr làm gì quảXjf thc tôi không biết, tôi cũng dám hỏi anh ta.
Hồ Dư Trùng trảBuW lờSXi có chút kinh hồn táng đJCYNm, nói xong còn dùng tay qut trán, trong lòng biết ngườNbi thanh niên trước mt này rấvOt có thểXjf là dân liu mạhVng.

Lâm Vân nghe xong lờSiDi mà Hồ Dư Trùng nói, không tiếp tục hỏi, chỉhV là trong lòng đFtBang nghĩhV, Hứtzva SĩADz này đREang mua linh thạVch, lạgi cầeTn đBuWến Hán ngọc, ngườJCi này rốt cuộc muốn dùng nó đvOgSN làm gì? Đúng là linh thạccNch có thểSX tu luyn, nhưng Hán ngọc này dùng đJCNb làm gì chứNb? HứZra SĩNb chính là đtgGđX của LữGJe Cung Phụng, vy LữBzB Cung Phụng này lạvOi muốn làm cái gì đBzBây?

- Bây giờNFA đVưa tôi đHến chỗ HứSa Sĩzg đDRaó, đSng có nghĩBzB cái gì khác. Ông biết tôi căn bảdn không quan tâm cái mạFShng già của ông đREâu.
Lâm Vân lạDdnh lùng nói xong rồi đUdzvXng dy.

Hồ Dư Trùng đFShâu còn dám do d, vội vàng cung kính dn Lâm Vân xuống lầBzBu. Ông ta biết loạXi ngườXdi như Lâm Vân rấSXt có khảH năng là dân liu mạiXng, cho dù mình có báo cảtzvnh sát, thì rấWSt có khảO năng hắZrn sẽ giết mình trước khi cảafnh sát đFShến, càng đjhrng nói đXdến hai gã bảFtBo v bịUd cỏ trong ca hàng của mình nữNba.

- Hãy gói k chỗ Hán ngọc Song La Hán kia lịFSha rồi mang đjhri.
LờiXi của Lâm Vân Hồ Dư Trùng nào dám không nghe, vội vàng gọi ngườUdi giúp vic đSến gói đQồ lạBuWi, cùng Lâm Vân đADzi ra ngoài.

NgườYNi giúp vic thấeTy ông chủ đREi ra, còn tưởng rằvOng cùng ngườccNi này đNFAi lấJCy tin, không khỏi thở phào một cái.
T Nhân chạSy ra khỏi Phan Gia viên, trong lòng vn đgang thầiXm thấDRay sung sướng, lầUdn này xem như đdã trảV thù đBuWược tay Lâm Vân này rồi, xem hắSiDn làm thế nào? Phỏng chng với cách ăn mc của hắOn, muốn trảQ ba trăm ngàn là đXdiu không thểDRa. Đợi đBzBến khi anh ta vạafn bấXt đBuWuQc dĩWS, mình sẽ mang tin đADzi cứfFtu anh ta, đgXd xem anh ta còn dùng bộ mt đREó đvSBvO nói chuyn với mình nữhHa hay không. CứADz như vy cô đGJeã quên mấzgt ngườJCi gây ra chuyn này là ai rồi.

T Nhân đSiDang lúc vui sướng, đREin thoạGJei vang lên, cô vội vàng nhn đJCin thoạSiDi:
- Con bé này, ngày mai chính là đjhrNFAi thọ bảtzvy mươi của ông nội con, sao con không ở trườSng hảADz? Bây giờtzv còn chưa v, còn không nhanh quay v đhVi…
ĐfFtu bên kia đvSBin thoạXjfi truyn đWến giọng nói của mẹ cô. xem chương mới tạrWi tunghoanh(.)com

T Nhân lúc này mới nghĩFSh ra ngày mai là l mng đREvOi thọ bảtgGy mươi của ông nội, trong lòng cảccN kinh. Mình hôm nay không ngờW quên béng mấXt chuyn này rồi, vốn còn chuẩzvXn bịzg buổi trưa v nhà. ThấgSNy bây giờtgG đBzBã thờNbi gian cơm trưa, cô vội vàng đgến bên đDRaườOng đQón một chiếc xe, nhanh chóng chạNby v nhà.

Chiếc xe chạzZUy gầFShn một tiếng điXồng hồ, Hồ Dư Trùng mới đDdưa Lâm Vân đBYXến một ngôi chùa nhỏ. Ở đzgây quảzg nhiên rấvOt xa thành phố, mấGJey chữV trên cổng chùa nhìn cũng không rõ, loáng thoáng có thểccN nhìn thấXjfy một chữhV “Chùa”. ĐUd xe dng trước cổng chùa, Hồ Dư Trùng dn Lâm Vân vào trong.
Ngôi chùa này rấREt nhỏ, trước sau cộng lạJCi chỉrW khoảSiDng mườhVi mấeTy mét vuông. Phía trước có một pho tượng Bồ Tát cao hơn một mét. Lâm Vân cũng không biết đBzBây chính là pho đeTzvXi thầrWn kia. MườhHi mấUdy cây hương còn cháy trong lư hương, nhưng cảFtB ngôi chùa lạXdi không có một bóng ngườZri.

  • Gửi lúc 8:15 Ngày 12/06/2015

    mrjris

    đọc lại 400 chap thôi, đoạn sau tác giả viết k hay lắm nên nghỉ :))

  • Gửi lúc 20:54 Ngày 18/03/2014

    trungrow9999

    :D doc 2` that.. thanks ad!

  • Gửi lúc 19:50 Ngày 27/09/2013

    nguyenvan.cuong.9822924@fb

    ngày ra 8 chương luôn qá đã

  • Gửi lúc 17:40 Ngày 11/09/2013

    hongsonspk8

    chán quá. chậm quá đi.

  • Gửi lúc 22:32 Ngày 20/08/2013

    p0c1912

    Thanks admin thanks cac ban dong gop ! No boom thoi

banner