Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 11 08: Tuần trăng mật




Cô vợ Tổng giám đCeQốc xinh đUXEẹp của tôi
Tác giảyg: Mai Can Thái Thiêu Bính

Chương 1108: TuầsOn trăng mt

Nhóm dịNch: Friendship
Nguồn: Mê Truyn



Dương ThầVmn lng lng tắsCt đGuRèn, nhẹ nhàng vuốt vuốt khuôn mt xinh đnsdẹp của ngườswIi phụ nữBN này, khẽ mỉaGUm cườJxi trong bóng đNêm.

Bỗng nhiên phát hin ra, cho dù không làm gì thì vợ của mình nói chuyn cùng mình hồi lâu, vn ngủ ngon lành trên giườung, đCeQó cũng là một vic hạPnh phúc.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi có tiếng ngườBNi hầnvTu gọi ca thì hai ngườSnyi mới thứTBCc dy, ra mt rồi xuống nhà dùng bữsOa sáng.

Mc dù Dương ThầXBn phảXBi chú ý xem có ai làm gì bấmt lợi cho Trinh Tú hay không, nhưng cùng với Lâm Nhược Khê ở Seoul chơi hai tuầQCn cũng là mục đCVích chủ yếu khi ở đOây, ngủ nướng chút cũng không có gì to tát.

Ăn xong bữaGUa sáng lin ra ngoài chơi. Lâm Nhược Khê còn đvDVc bit đcpeo một chiếc kính râm, đCVi một đyBaôi giày lườui, mc một chiếc váy lông dê màu hồng nhạBt và đVi một đswIôi tấQGt giấPy, làm lộ ra nhữOng đygườRvng cong hoàn m.

Dương Thầkn đVmã nhìn quen cách ăn mc của ngườBNi phụ nữp nho nhã này, không khỏi sáng mắRvt lên. Lâm Nhược Khê ăn mc như vy phù hợp một cách khác thườpSpng với đSnyộ tuổi hơn hai mươi của cô.

Bên cạQGnh bàn ăn, Trinh Tú và Lý Tinh Tinh đSnyang dùng bữBsca.

Lý Tinh Tinh thấQCy Dương ThầiRJn và Lâm Nhược Khê đEVi xuống, min cưỡng cườnvTi gt đsCCeQu một cái, nhưng vin mắUXEt của ngườsiCi phụ nữp có chút quầsOng thâm.

Còn Trinh Tú thì sầesu não nói:
- ChịsC Nhược Khê, ông ngoạIybi không cho em cùng với hai ngườui ra ngoài chơi, thc s là phin chết đGuRi đDkược.


- Sau này em có thờQGi gian ở Hàn Quốc mà. Bây giờpSp là giai đbcoạXBn quan trọng đRvswI em học cách quảun lý công ty. Đương nhiên không thểsO thư giãn đIybược rồi.
Lâm Nhược Khê nhéo nhẹ vào má Trinh Tú.

Vẻ mt Trinh Tú không vui, nói:
- Còn không bằXBng ở lạBsci Trung HảSnyi, trở v Seoul tht chng thú vịV gì cảTBC, ngay cảQC bạPn bè cũng không có.


- Muốn bạnvTn bè gì chứV, tìm anh nào đGuRó kết hôn là có chồng rồi.
Dương Thầdsvn trêu đBNùa.

Trinh Tú giảRP mt quỷ trước mt hắRPn, h một cái, không đGuRswI ý đsCến hắBscn nữQCa.

Trên bàn ăn, Lý Tinh Tinh ngồi im lng ăn, không nói tiếng nào.

Mc dù Dương ThầSnyn và Lâm Nhược Khê biết tạiRJi sao, nhưng cũng chỉsO có thểnvT nén vết thương trong lòng lạmi, giảp bộ như không thấvDVy gì. ChỉV có như vy mới có thểIyb cắpt đPsCt đpSpược nhữBNng hoài nim trong đsCSnyu của Lý Tinh Tinh.

BữJxa sáng của ngườiRJi Hàn Quốc rấIut quan trọng, cũng giống như một gia đwQzình giàu có như nhà họ Park, đvDVương nhiên bữVa sáng có đsOygy đmủ mọi thứvR.

ThứB không thểswI thiếu đswIược chính là một bát canh ngao to, bên trong còn bỏ kim chi-một món ăn hàng ngày của ngườui dân Hàn Quốc.

ĐVt nước của kim chi, đIuúng là danh bấsOt hư truyn. Có rấVmt nhiu gia đsOình Hàn Quốc bình thườGuRng trên thc tế có hai chiếc tủ lạBnh, một cái dùng đygIyb đpSpng nhữnsdng đEVồ ăn thông thườsOng, một cái chuyên dùng đbcTBC đVng kim chi.

Ăn bữEnsa sáng xong, Dương ThầGuRn cảpm thấEnsy bụng mình như toàn mùi vịiRJ của kim chi.

ChờnvT cho bữIyba sáng kết thúc, Dương ThầXBn bèn đpưa Lâm Nhược Khê ra ngoài dạJxo chơi, t chối vic lão gia Park Chuan đsOã sắwQzp xếp cho hai ngườQGi tài xế và xe riêng.

Lâm Nhược Khê buồn bc sao Dương ThầOn lạpSpi muốn ra ngoài:
- Anh không nghĩBBE đVến vic sẽ dùng gì đJxUXE đvRi ư?







Dương Thầcpn thở dài nói:
- Em t nhỏ vn chưa chịGuRu khổ bao giờzJ, ngay cảVm ngồi tàu đVin ngầTBCm cũng không biết sao?


- Tàu đSnyin ngầvDVm?
Lâm Nhược Khê nháy mắygt vài cái. Cô ấpSpy thc s không muốn đEVi.

- Một thành phố lớn của thế giới, tàu đEnsin ngầcpm rấsiCt thun tin, giống như tàu đJxin ngầQGm ở Seoul, cầBn khoảsCng 1000 Won, da vào quãng đJxườkng đRvi dài hay ngắiRJn đnsdDk thu phí.


Da vào tỉyBa giá hối đvDVoái thì 1000 Won tương đcpương với 5 nhân dân t, va nhanh lạPi va thoảdsvi mái, lạpSpi còn có thểUXE tiết kim thờRPi gian.
Dương ThầGuRn nói.

- Sao ngay cảnvT mấyBay cái này mà anh cũng biết?
Lâm Nhược Khê hiếu kỳ nói.

Dương ThầPn vỗ vỗ ngc:
- Em không thấwQzy anh là ông xã của em à…


- Chết đBBEi!

Trong tiếng cườVi mắbcng, Dương ThầwQzn dn ngườVmi phụ nữUXE này đJxến ga tàu đygin ngầCVm, rồi bước lên tàu.

Ngồi trên tàu đzJin ngầsCm, Dương ThầOn còn không quên nhữvDVng kinh nghim tuyt diu của mình khi chu du khắmp thế giới…

- Bà xã, em biết không? NgườnvTi Nht Bảpn khi đvRi tàu đJxin ngầVmm, toàn bộ đpSpu xem di đaGUộng. NgườRPi Hồng Kông khi đnsdi tàu đbcin ngầdsvm, đesu xem báo. NgườpSpi ở Đài Loan khi đygi tàu đsCin ngầRvm thì nói liên tục. NgườBsci Hàn Quốc đUXEi tàu đsOin ngầvDVm là ngay thng nhấiRJt. Em nhìn bọn họ đnsdi, mỗi ngườwQzi một khuôn mt, na câu cũng không nói.


Lâm Nhược Khê nhìn đsiCám ngườnsdi xung quanh đEVang dùng ánh mắsOt kỳ lạnvT nhìn chằCeQm chằvDVm hai ngườui, sau đvRó cô ý thứsiCc đvDVược lạvDVi rụt ngườswIi vào.

TrạEnsm thứvR nhấut mà hai ngườcpi đSnyến là làng cổ Hanok của Nam Sơn mà Lâm Nhược Khê muốn đcpi.

T trạkm tàu đDkin ngầCeQm, hai ngườQCi đaGUi bộ vào trong làng cổ Hanok.

Nơi này là thành phố văn hóa đBscin ảbcnh. Mc dù nói là cổ tích trăm năm, nhưng đnsdối với ngườBi Hàn Quốc mà nói thì cũng tương đVương với vic nó có ý nghĩwQza lịIybch s riêng.

Ở xung quanh đEnsu là chữpSp Hán cổ, ở thờDki cổ Hàn Quốc ngườsiCi ta dùng chữpSp Hán đbcu viết.

Các ngôi nhà cổ, t nhữdsvng ngườki dân bình thườCVng đGuRến hoàng thân quốc thích đBscu là nhữsOng thứRv cầnsdn phảdsvi có.

Do nhữEnsng đRPoàn làm phim và bầnsdu sô ở đIuây tương đQCối nhiu, thm chí có hai bầuu sô ăn mc khá chấVt, tiến lên trên hỏi Lâm Nhược Khê có muốn đBi theo con đUXEườcpng ngh thut hay không.

Điu này làm cho Lâm Nhược Khê cảRPm thấOy rấygt kỳ lạV. Mc dù hoàn toàn không có khảO năng đsCDk đBscáp ứSnyng họ.

Nơi đnsdây chủ yếu là nhữPng nơi chụp ảVnh của các đbcoàn làm phim Hàn Quốc. Được coi là fan của phim Hàn, Lâm Nhược Khê đEVương nhiên sẽ đDkến đdsvBN nhìn tn mắGuRt.

Ở bốn phía của một số tòa nhà cổ này là nhữQCng bờDk tườnvTng trong cung thờBi cổ. NhữswIng bờbc tườSnyng này đIuc bit cao.

Dương ThầsCn cườOi git git Lâm Nhược Khê:
- TiểsCu thư Lâm, em có thểk trèo th lên bứpc tườRvng này xem. Nếu như có thểTBC trèo qua, thì Thérèse Raquin như em đpSpã thành công rồi.


Nói nhữBscng lờNi này xong điRJương nhiên không tránh đOược vic bịRP Lâm Nhược Khê hung hăng đRPXBm cho vài phát.

Khi nhìn thấzJy nhữyBang trò chơi cổ, Lâm Nhược Khê lạOi tỏ vẻ thích thú vô cùng, đvDVc bit là trò “Ném thẻ vào bình rượu”.

Trò chơi này cũng đGuRơn giảmn, chính là ném nhữmng chiếc que dài giống như mũi tên và trong một số cái bình.

Trò này và trò chơi với búp bê trước kia của Lâm Nhược Khê giống nhau.

Nhưng vic này lạbci làm khổ Dương ThầQGn. Mc dù nói là Lâm Nhược Khê đBNã tu luyn đXBược một thờUXEi gian, nhưng v đEVộ chính xác và thiên phú hoạzJt đpộng chỉB coi làm tạpm đkược.

Ném bốn năm mươi cái mới vào một cái.

Nhìn thấQCy Lâm Nhược Khê đyBaã nóng vội muốn v nhà, Dương ThầGuRn đpã phảEnsi lng lng dùng tu vi của mình đVV di chuyểCeQn vịdsv trí của nhữyBang cái bình kia.

Do vy mà Lâm Nhược Khê mới vào đVược mườwQzi mấGuRy cái, dù sao thì cũng đswIã thỏa mãn nên không chơi tiếp nữBa.

Đến tầvRm trưa, hai ngườnvTi ngồi ăn nhữvDVng món cung điRJình Hàn Quốc nổi tiếng trong một nhà hàng gầCVn đVó. NhữwQzng ngườBNi bình thườBscng thc s không có đVmủ tin đupSp tiêu pha như vy, nên hai ngườIybi cũng ăn chưa đpến một cái bàn lớn.

DạXB dày Dương ThầwQzn cc lớn nên nhữCVng nhân viên phục vụ phảRvi tròn mắVt ra nhìn.

Tới chiu, Dương ThầVmn lạQCi theo ý của Lâm Nhược Khê, cùng đvRi đBNến trườung đbccpi học Ewha Womans nổi tiếng trên thế giới.

Đây chính là trườVng đXBRvi học nữO cổ nhấaGUt Hàn Quốc, cũng là trườQCng mà rấQGt nhiu nhữsCng phu nhân nổi tiếng đXBã tốt nghip.

Bên ngoài trườesng đnsdCVi học Ewha Womans là một chợ nữm sinh lớn. Ở đPây là thiên đcpườCeQng của con gái, có rấzJt ít nam sinh đSnyi qua đnvTây.

S tồn tạesi của Dương ThầXBn ở đIuây như một kẻ mt dày, do vy hắiRJn mới ngang nhiên cùng Lâm Nhược Khê đIybi đBscến nhữygng ca hàng của con gái.

đsCây, có thểQG nhìn thấOy rấest nhiu nhữQGng sảmn phảUXEm trang đEViểyBam mới lạk, cũng có thểV ăn nhữEVng chiếc bánh ngọt có nhân thịEnst, nhữQGng chiếc bánh ngọt này là nhữCeQng đcpồ ăn vt đDkc thù ở Hàn Quốc.

Lâm Nhược Khê đDkến trước kiểBscm tra nguyên liu, đkc bit chạvDVy đwQzến một ca hàng văn phòng phẩRvm ở chợ nữswI sinh.

NhữswIng quyểwQzn sổ ghi chép Hàn Quốc tht đmáng yêu, đnsdủ các kiểdsvu dáng, khiến cho Lâm Nhược Khê không muốn buông tay, rõ ràng là bảOn thân không cầBBEn đCeQến nhưng cũng mua một quyểvDVn loạyBai to.

May mà Dương ThầiRJn còn mang theo Giới T Tu Di Giới, lén tìm một chỗ, bỏ nhữCeQng quà tng ở trong túi to này vào trong đzJó mới có thểyg giảBsci phóng hết đpSpược chúng.

Tối đRvến Dương Thầdsvn theo kinh nghim của bảBn thân dn Lâm Nhược Khê đCeQến chợ hảBi sảRPn Noryangjin ở Seoul.

Ở chợ hảJxi sảCeQn này, đEnsvRi đIyba số ngườSnyi qua đsOườBscng đsOu không ghé vào, mà nhữvRng đbcoàn khách du lịVch cũng không dn khách qua.

NhữSnyng hảQCi sảVn ở đVây cung cấNp cho toàn bộ thành phố Seoul, có thểiRJ nhìn thấaGUy nó lớn cỡ nào.

Đi dạRvo trong chợ hảesi sảVmn này, mua bán hảVi sảyBan với ba ca hàng, đPối với Lâm Nhược Khê mà nói cũng cc kỳ thú vịDk.

ThỉCeQnh thoảpSpng cũng bắBNt đnsdược nhữaGUng con cua cc lớn, nhữVmng con tôm hùm to, hảdsvi tràng, cá muối, tấEnst cảsC đCeQu khiến ngườUXEi phụ nữDk này thích thú. DườQGng như tấXBt cảP mọi ngườdsvi điRJu cố bán nhữvDVng thứbc mới lạTBC này cho cô, còn Dương Thầkn thì đygVng ngây một chỗ nhìn.

Mua xong một đsiCống hảcpi sảesn này là có thểdsv đXBi đCVến ca hàng chế biến thc phẩzJm ở lầpSpu hai, có thểRP đXBược ăn hảIui sảDkn trc tiếp nữTBCa.

Rót một ít tương ớt vào, dùng chiếc đygũa cuộn chiếc râu bạNch tuộc còn tươi kia vào ăn, tuyt đIuối là một cách hưởng thụ khó nói thành lờpSpi.

CứzJ như vy, ngày đGuRpu tiên của tuầQCn trăng mt đswIã qua như vy.

Đến nhữCeQng ngày tiếp theo, hai ngườGuRi đVi th nghim cảPm giác đuược điRJi tắSnym xông hơi nổi tiếng ở Hàn Quốc, phân bit thành ba loạzJi, một là Hoàng Thổ MạXBc ở 75 đOộ, một loạygi là Hắnsdc Thán MạDkc ở 65 đswIộ, Diêm Ba MạEnsc ở 45 đBộ, có thểnvT khiến cho bạIun đuổ rấcpt nhiu mồ hôi. Các loạzJi khác nhau sẽ có nhữQCng công năng khác nhau. Ví dụ như loạnsdi HắVc Thán MạzJc chính là làm thanh tịsiCnh tâm trí, giảTBCi tr say rượu, còn loạdsvi Diên Ba thì có thểEns tu dưỡng dung nhan.

Nhân tin mua vài điRJồ trang sứEnsc ở trên đkườEVng. Trên du thuyn Hán Giang, đpược thưởng thứsOc nhữsiCng điRJàn chim bay, di trú vào ban đVmêm. Còn trên đGuRườdsvng thì đdsvược ăn đCVồ nước và uống rượu Soju…

Quãng thờvDVi gian vui chơi mà Lâm Nhược Khê không ngờP đEVến cũng đGuRã nhanh chóng qua đnvTi.

Sau một tuầdsvn hai ngườnvTi chơi bờDki không biết chán, căn bảvRn là lão gia Park Chuan không muốn quấBscy rối hai ngườIui, cuối cùng thì cũng phái ngườEVi liên lạmc.


  • Gửi lúc 8:57 Ngày 06/01/2015

    mrjris

    Chap 69: Sao nhắc đến vn, đm còn làm nv phụ não tàn :v đù má trn kiểu éo gì thế -_-

  • Gửi lúc 19:51 Ngày 03/10/2014

    tutin

    Dm truyen kieu l j the . Thang duong than gap gai hoi ty la len giuong. Nghe nhiru ma ngán.

  • Gửi lúc 13:57 Ngày 17/05/2014

    bicayqn10

    tới chương 1664 mới trọn bộ mà AD ơi sao mới chương 1662 đã trọn bộ rồi

  • Gửi lúc 23:10 Ngày 13/05/2014

    vietson.phung.9@fb

    Sao ngày hn chẳng tyaaya đăng cháp nào vậy àd

  • Gửi lúc 13:38 Ngày 13/05/2014

    ngoc.tan.925602@fb

    Het chua vay add