Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 1 009: Mất trí nhớ.




Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Tác giảyMh: Mai Can Thái Thiếu Bính

Chương 1009: MấJt trí nhớ.

Nhóm dịich: Friendship
Nguồn: Mê Truyn




Con đCJườMWWng tu luyn này, “lĩfzynh ngộ” luôn có tác dụng nhiu so với “chăm chỉu”! Cho nên đFvyiu này đHZvi ngược với đljalo lý “trờGFGi luôn báo đcuáp cho nhữyvng kẻ cầWun cù”, mới thểll hin rõ đCCHiu “trái đfzypo trờWui”!

SắHfoc Vi hiểpAn nhiên là đjã lĩNWWnh ngộ đjược “đZHrZHro” của cô, nên mới “lượng biến” thểyMh hin đpPược chân khí nhp cảTIanh thầyMhn tốc trong vic tu luyn của cô!

Dương Thầln tin rằWOng, chỉL cầpn cho Sắalc Vi hai viên Bồ Đ Đơn, xông vào, hấCJp thụ thêm một chút linh khí, nội trong một ngày mà nhp vào Tiên Thiên cảmAnh giới thì không phảHfoi là không có khảvzT năng!

Bởi vì nhìn mứoYjc đYpộ tiến bộ của SắYpc Vi, nhữing gì ngườcui phụ nữWul này lĩpnh ngộ, không phảrpRi là nhữyvng cảJnh giới bình thườJng!

Nhưng trong lúc cấhWrp bách, muốn SắoYjc Vi khôi phục lạVpmi dáng vẻ như xưa, mà không phảmAi là mứjc đkLộ bình thườWOng hin giờZHr, biến thành xinh xắHfon như búp bê Barbie, ngây ngô như thế, như là không có linh hồn vy.

Dương Thầln cầFvym lấfzyy tay ngườCJi phụ nữWu, sau khi tìm kiếm khắJp thân thểFvy, lạli cẩWOn thn kiểmAm tra bộ não của SắrpRc Vi.

KiểTIam tra một lúc, rốt cục cũng rút ra một chút manh mối!

GầWSn huyt Bách Hội của SắWOc Vi, lạyMhi có một chút lc chân nguyên không bình thườvzTng, kết hợp với một thứpP dược phẩlm không rõ tên gọi, đrlCang chiếm ng chỗ đWuó, ảCCHnh hưởng đfzyến bộ não thầTIan kinh của SắhWrc Vi.

Đây rõ ràng là một môn pháp tà đkLWSo chuyên môn khống chế tư tưởng của ngườIii khác, tấfzyt nhiên là có liên can đWSến tên ni cô kia!

Bà ta nói muốn thu nhn Sắuc Vi làm đZHr t, ít nhiu là do nhìn thấly đEược tiến đuộ nhp cảzRnh thầZHrn tốc của Sắjc Vi, thm chí khảj năng muốn đuoạGFGt lấjEy công pháp của SắRYc Vi là không chng.

ChỉrpR trách mình đoYjến quá tr, cũng không biết bà ta đWEoạFvyt đkLược hay không!

Nếu như lầzkOn sau gp đHZvược bà ta, thì phảRYi hành hạzkO bà ta mới đWulược!

Tht ra Dương Thầljn không biết, đfzyúng là Yên Vũ đYpã có ý nghĩWul đyMhó, t lúc Sắlc Vi đljến điây, thì bà ta đlã kinh ngạmAc thắzRc mắjEc rốt cục SắpPc Vi đyvã tu luyn công pháp nào, chỉZHr đjEáng tiếc bà ta chưa hoàn toàn khống chế đCCHược tư tưởng của SắkLc Vi, thì đvNVã bịJ Dương ThầFvyn làm gián đrlCoạCJn.

Nhưng nếu đGFGã tìm đWOược mầljm mống, đljối với Dương ThầHZvn mà nói chuyn bứWut r thì không khó chút nào.

Dù sao thì vic tu luyn của Yên Vũ cũng kém xa mình, “Vãng Nim Din Sinh Kinh” …….chỉvzT cầJn tốn chút công sứuc giảMWWi quyết là đOpược.

- SắWEc Vi yêu dấhWru, em hãy cố chịWulu đHfong, hãy ngủ một chút đJi.

Bởi vì SắFvyc Vi hin giờWO không đoYjược tỉJnh táo cho lắim, mình nói gì chưa chắkLc cô ấkLy đhWrã nghe, cho nên, vì đHfol cho SắmAc Vi không vn dụng chân khí lung tung, Dương Thầyvn không thểu không đuiểum huyt vào cổ, đyMhzR cho cô ấNWWy hôn mê.

Sau đYpó ôm vào lòng, yên tâm tr đOpi chân nguyên và dược phẩim đyvang chiếm ng gầWEn huyt Bách Hội của cô.

Không biết Yên Vũ đZHrã s dụng công pháp gì, xem ra không tầFvym thườCJng, lc chân nguyên lưu lạVpmi trên huyt điOpo của Sắyvc Vi, lạpnh tn xương tủy, hiểWEn thịIi lc công pháp vô cùng thâm hu.

ChỉFvy tiếc là tính lĩljnh ngộ của cô có phầun thua kém, nếu không thì không chỉIi phảWuli đMWWộ qua kiếp Tam Dương Chân Hỏa.

Tốn hơn na tiếng đWSồng hồ, hết sứpc tp trung tinh thầln, rốt cục thì Dương ThầWuln cũng loạyvi bỏ đuược đuộc tố và chân nguyên tà đjEFvyo ra khỏi cơ thểWO của SắmAc Vi.

Đồng thờlji lúc đió, sợi lông mi thon dài của ngườHZvi phụ nữzkO mơ màng mở ra, mang dáng vẻ e ấWEp nhìn vào Dương ThầzRn đpPang ở gầlln trong gang tấOpc.

Dương ThầOpn thấoYjy SắWSc Vi đHZvã lấly lạWEi đjEược trạjng thái ban đCJpPu, mới thở phào, vẻ mt xinh đEẹp của SắzkOc Vi thoáng qua một tia nghĩll ngợi, hình như mơ hồ nghĩFvy ngợi rốt cục đrlCã xảrpRy ra chuyn gì.

- Giống như em…đhWrang mơ.
Cô thì thào.

- Tht sao, xem ra vn còn nhớ chút ít, em mơ thấly gì nào.

- Rõ ràng em thấjEy anh điang ở trước mt, em gọi anh, muốn ôm lấTIay anh, nhưng hình như em đWOã mấRYt đrpRi thân hình, chỉRY có thểL nghĩL như thế mà thôi, không làm đWSược gì cảrlC

Dương Thầun ôm cht cô, giữJ yên trong lòng, hướng vào gương mt cô hôn một cái.

- Ai bảEo em rảunh rỗi mà chạjEy tới cái nơi rng sâu cốc thm này, nếu như anh đTIaến tr, thì không biết sẽ như thế nào.
Dương ThầrlCn đcuôi phầCJn trách cứyv.

Sắyvc Vi cườvNVi mếu máo:
- Em cũng không nghĩWS đWSến, lên mạNWWng xem qua, nói rằOpng nơi đWOây tương đLối yên tĩoYjnh, ngườji cũng ít, thì đkLến thôi, đMWWến chân núi hỏi thăm một chút, dân đTIarlCa phương đEu nói vịRY sư thái nơi này đpIic cao vọng trọng, em đyMhến ở nhờhWr một thờli gian ngắln, ai ngờWE bà ta lạjEi đlộng thủ với em…

- LầjEn sau không đljược lỗ mãng như vy nữja, bây giờll em không còn là ngườzRi bình thườOpng nữpAa, nhữOpng kẻ tu luyn mà nhìn thấyvy em, phầhWrn lớn sẽ đzkOu ý em, cho nên hãy luôn cẩMWWn thn.

- Biết rồi mà, nhưng…nhìn thấIiy anh đWulối với em như vy, em rấMWWt vui đMWWly.

Dương ThầHfon vuốt vuốt mũi cô:
- Anh chỉzkO là, lúc nhìn thấkLy em làm như không quen biết anh, anh sắWOp đcuiên lên đvzTuy!

- Tht sao?

- Một câu hỏi vô nghĩyMha, nếu có một ngày anh bịyMh mấJt trí, không còn nhớ em nữHZva, em có thểvNV chịWulu đTIang đpPược không?
Dương ThầJn hỏi với vẻ mt đJau khổ.

Sắyvc Vi đyvột nhiên cong môi:
- Lúc đLó em sẽ sướng đCJiên lên mấrpRt.

- Cái gì?
Dương ThầkLn ngạNWWc nhiên.

NgườLi phụ nữfzya cắln nhẹ đrpRôi môi căng mọng:
- Nếu như anh bịl mấkLt trí, thì em sẽ có cơ hội cùng anh bỏ trốn, như thế thì nhữWung ngườfzyi phụ nữIi khác sẽ không tranh giành đLược với em.

Dương ThầYpn dở khóc dở cườvzTi, cái ý nghĩYp này đOpúng là quá đYpáng. Nhưng như thế lạMWWi khiến hắrlCn cảZHrm thấJy áy náy và bấLt lc, vuốt ve mt của SắvNVc Vi, nói dịllu dàng,
- Hãy hứrlCa với anh, sau này có chuyn gì hãy bàn bạyvc với anh nhiu hơn.

Đng suy nghĩhWr nhiu, đcung sợ anh bn, và đFvyang ở với ai, cho dù là muốn anh cùng ăn sáng với em, đHfoi dạllo phố với em, thm chí là trò chuyn với em, anh cũng sẽ cố gắcung đvzTáp ứWulng cho em.

Đng ép uổng mình quá, hãy cho anh biết em nghĩrlC gì và muốn làm gì, đvNVng bn tâm cho anh nhiu quá, hãy vì s an toàn của em trước.

- Sao anh lạMWWi đllột nhiên nói nhữmAng chuyn này, làm như em rấFvyt tội nghip vy, chỉJ là em muốn đui ra ngoài một mình thôi.
Sắalc Vi phì cườvNVi nói.

- Anh không nói đIiùa đpâu, anh nói tht đpVpmy.

Dương ThầWun nghiêm túc nói.

SắhWrc Vi ngây ra nhìn hắTIan một lúc, mới gt nhẹ đLWEu, sau đHZvó da vào ngc Dương ThầzkOn, hỏi:
- Hôn l của anh xong cảu rồi chứWE, chng nào anh v Trung HảWOi?

Dương ThầvzTn lắZHrc lắfzyc đzkOEu, cườoYji đyvau khổ nói:
- Chúng ta xuống núi, trước đWOã, sau đvNVó đjEi thong thảMWW một đWEoạWOn, nhữMWWng ngày nay phát sinh nhiu chuyn phứCJc tạvzTp, anh cũng có một số tình huống mới cầvNVn nói, vic tu luyn của bọn em…xem ra nên tăng tốc hơn…

SắHZvc Vi sng sốt, hiểGFGn nhiên là không hiểFvyu, nhưng lạZHri cảzkOm thấFvyy đjây không phảui là tình trạWOng bình thườWEng, cô ngoan ngoãn ngồi dy, khoác tay Dương Thầaln, trờfzyi giữWula tháng 9 đvzTêm xuống nhanh hơn, khí trờoYji tà tà chiu, hai ngườjEi va đFvyi, Dương ThầIin va nói nhữlng vic đrpRã xảpy ra gầIin đvzTây.

Lúc Sắllc Vi nghe đllến chuyn Dương ThầGFGn sẽ đvNVối nghịWulch với Hồng Mông và gia tộc Ẩn Thế, thm chí là đlã giết hai gã đHZvc sứHfo, không kim đjEược mở to đjôi môi đVpmỏ, mở to hai mắWSt, đWulvzT lộ không ít vẻ mt điáng yêu.

Dương ThầCJn hỏi có chút không yên:
- SắWSc Vi yêu dấyvu, có phảFvyi em cảWOm thấHfoy anh quá tàn nhn không?


Sắlc Vi lắEc lắWSc đjECJu:
- Không đOpâu, anh làm như thế là vì muốn bảHZvo v chúng em, đjFvy cho chúng em có thểi giống như anh, trở nên mạpAnh mẽ, sống tht là lâu, em hiểCJu mà.

- Nhưng anh…còn phảui giết thêm vô số ngườpAi nữua, mà nhữWSng kẻ đió có thểzR là không thù không oán với anh.
Dương ThầWSn thở dài.
đIiọc truyn mới nhấCJt tạji tung hoanh . com
Sắyvc Vi vui vẻ mỉFvym cườpi nói:
- Không sao, cùng lắzRm là đpPợi sau khi em trở nên lợi hạYpi, em sẽ giúp anh giết họ, hoc là anh đuem nhữing kẻ muốn giết đuến trước mt em, em sẽ giúp anh lấWuy mạalng của họ.

Dương ThầzRn vui mng:
- Đây chính là đrpRiểMWWm anh yêu thích ở em, nhưng chỉzkO là giết ngườyvi, ỷ mạIinh hiếp yếu, sẽ không hợp với anh đllâu, nếu tấpAt cảoYj đJu phảJi chết, thì chỉrlC trách họ cảpPn đFvyườpAng của chúng ta. Anh sẽ không nương tay, em không cầpAn lo nghĩWE nữRYa. truyn cp nht nhanh nhấJt tạHZvi tung hoanh chấyvm com

- Ưm, em tin anh.
SắyMhc Vi cườOpi dịGFGu dàng.

Dương ThầzRn nhìn k ánh mắGFGt của SắzkOc Vi, trong con ngươi sáng lấCCHp lánh, so với trước kia, tình cảim hơn nhiu, nhưng hình như thêm một chút lãnh đLrlCm và kỳ lạWu.

- SắWuc Vi yếu dấpu, cảunh giới của em, gầpAn như đljã đlến đpược lĩfzynh vc hoàn toàn mới, lầpn này v, anh sẽ cho em vài viên bồ đCJ đhWran mà anh đpAã lấvNVy đjEược, nếu như biết cách vn dụng, thì chuyn vào Tiên Thiên là d như trở bàn tay.

Nói đGFGến chuyn này, sắjEc Vi khó mà che dấNWWu nim vui:
- Ông xã, em đHfoã hiểjEu lầTIan trước lúc trên núi rốt cục đNWWã nghĩIi gì rồi! Trn mưa lôi đoYjó đmAã khiến em hiểpAu ra rấlt nhiu chuyn, nhưng mà…nhưng mà…

- Nhưng không thểkL nói ra có đGFGúng không?
Dương ThầWEn mỉrlCm cườjEi.


SắWulc Vi buồn rầyMhu gt đyMhFvyu:
- Chính là nói không nên lờyMhi, rõ ràng là em biết rấpAt nhiu, nhưng lạVpmi không biết din tảlj thế nào.

- Đúng rồi đCJpPy, sợ lĩlnh ngộ v đrpRjo của mỗi ngườHfoi không giống nhau, vồn dĩkL không thểu dùng lờRYi đEHZv din tảWul.
Dương Thầaln cảjm khái nói:
- Anh nói cho em biết, Yến Bà Bà của Dương gia Yến Kinh, lúc đzRrpRu bà ấVpmy đCJã dùng một chút hình ý tàn bạzRo min cưỡng chỉmA đHZviểJm cho anh đZHrột phá tiến vào bí quyết Thầln hóa, nhưng cũng phảFvyi xem vn mnh của anh.


Theo như hin giờOp mà nói, sfzynh ngộ v đyvuo của anh mạJnh hơn bà ấly, nhưng là do bà ấjEy đljã chỉhWr đFvyVpmo cho anh, cho nên v nhữjng chuyn này, chỉWu có thểl cảrlCm nhn, mà không thểHfo din đlpPt.

  • Gửi lúc 8:57 Ngày 06/01/2015

    mrjris

    Chap 69: Sao nhắc đến vn, đm còn làm nv phụ não tàn :v đù má trn kiểu éo gì thế -_-

  • Gửi lúc 19:51 Ngày 03/10/2014

    tutin

    Dm truyen kieu l j the . Thang duong than gap gai hoi ty la len giuong. Nghe nhiru ma ngán.

  • Gửi lúc 13:57 Ngày 17/05/2014

    bicayqn10

    tới chương 1664 mới trọn bộ mà AD ơi sao mới chương 1662 đã trọn bộ rồi

  • Gửi lúc 23:10 Ngày 13/05/2014

    vietson.phung.9@fb

    Sao ngày hn chẳng tyaaya đăng cháp nào vậy àd

  • Gửi lúc 13:38 Ngày 13/05/2014

    ngoc.tan.925602@fb

    Het chua vay add