Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 1 009: Mất trí nhớ.




Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Tác giảQ: Mai Can Thái Thiếu Bính

Chương 1009: MấkJyt trí nhớ.

Nhóm dịffVch: Friendship
Nguồn: Mê Truyn




Con đoKườQng tu luyn này, “lĩEnh ngộ” luôn có tác dụng nhiu so với “chăm chỉB”! Cho nên đHgiu này đffVi ngược với đjqkffVo lý “trờfCNi luôn báo đHgáp cho nhữDtng kẻ cầKn cù”, mới thểB hin rõ đQiu “trái đqQVo trờXUAi”!

SắZuUc Vi hiểTTkn nhiên là đClã lĩHgnh ngộ đEược “đRqJkJyo” của cô, nên mới “lượng biến” thểoK hin đHgược chân khí nhp cảClnh thầDtn tốc trong vic tu luyn của cô!

Dương Thầbn tin rằNpng, chỉDt cầLqn cho SắqQc Vi hai viên Bồ Đ Đơn, xông vào, hấjqkp thụ thêm một chút linh khí, nội trong một ngày mà nhp vào Tiên Thiên cảyrnh giới thì không phảoKi là không có khảHg năng!

Bởi vì nhìn mứtc đRqJộ tiến bộ của Sắbc Vi, nhữNpng gì ngườffVi phụ nữGZD này lĩRqJnh ngộ, không phảEi là nhữDPLng cảfCNnh giới bình thườrng!

Nhưng trong lúc cấXyip bách, muốn SắWc Vi khôi phục lạHgi dáng vẻ như xưa, mà không phảti là mứkbc đVkộ bình thườARZng hin giờK, biến thành xinh xắaBn như búp bê Barbie, ngây ngô như thế, như là không có linh hồn vy.

Dương Thầutan cầTTkm lấqQy tay ngườLqi phụ nữt, sau khi tìm kiếm khắWp thân thểJV, lạgbi cẩgbn thn kiểTTkm tra bộ não của SắXyic Vi.

Kiểyom tra một lúc, rốt cục cũng rút ra một chút manh mối!

GầfCNn huyt Bách Hội của SắXyic Vi, lạDPLi có một chút lc chân nguyên không bình thườWng, kết hợp với một thứTTk dược phẩbm không rõ tên gọi, đDtang chiếm ng chỗ đQó, ảbnh hưởng đXHgến bộ não thầWn kinh của Sắbc Vi.

Đây rõ ràng là một môn pháp tà đRqJQo chuyên môn khống chế tư tưởng của ngườqQi khác, tấQt nhiên là có liên can đVTGến tên ni cô kia!

Bà ta nói muốn thu nhn SắNpc Vi làm đXHg t, ít nhiu là do nhìn thấjqky đGZDược tiến đNpộ nhp cảVTGnh thầfCNn tốc của SắQc Vi, thm chí khảB năng muốn đJgoạQt lấXHgy công pháp của SắkJyc Vi là không chng.

ChỉPv trách mình đffVến quá tr, cũng không biết bà ta đUowoạXHgt đJVược hay không!

Nếu như lầQn sau gp đwEược bà ta, thì phảgbi hành hạV bà ta mới đDtược!

Tht ra Dương Thầyrn không biết, đJgúng là Yên Vũ đUjXã có ý nghĩyo đZsVó, t lúc SắUjXc Vi đQến đVXVây, thì bà ta đZuUã kinh ngạTfXc thắQc mắyrc rốt cục SắPvc Vi đLqã tu luyn công pháp nào, chỉJV đRqJáng tiếc bà ta chưa hoàn toàn khống chế đBược tư tưởng của SắXUAc Vi, thì đsVã bịNp Dương ThầDPLn làm gián đHgoạbn.

Nhưng nếu đtã tìm đfCNược mầUjXm mống, đgbối với Dương ThầBn mà nói chuyn bứVXVt r thì không khó chút nào.

Dù sao thì vic tu luyn của Yên Vũ cũng kém xa mình, “Vãng Nim Din Sinh Kinh” …….chỉsV cầQn tốn chút công sứrc giảBi quyết là đVTGược.

- SắqWc Vi yêu dấARZu, em hãy cố chịaBu đJgng, hãy ngủ một chút đWi.

Bởi vì SắZuUc Vi hin giờPv không đUjXược tỉEnh táo cho lắVm, mình nói gì chưa chắsVc cô ấiQy đClã nghe, cho nên, vì đffVARZ cho SắqQc Vi không vn dụng chân khí lung tung, Dương ThầXyin không thểLq không đriểLqm huyt vào cổ, đPvUjX cho cô ấaBy hôn mê.

Sau đHgó ôm vào lòng, yên tâm tr đVi chân nguyên và dược phẩyrm đUowang chiếm ng gầRqJn huyt Bách Hội của cô.

Không biết Yên Vũ đqQã s dụng công pháp gì, xem ra không tầTfXm thườffVng, lc chân nguyên lưu lạXHgi trên huyt đyrUjXo của SắqQc Vi, lạutanh tn xương tủy, hiểtn thịkb lc công pháp vô cùng thâm hu.
nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m
ChỉRqJ tiếc là tính lĩoKnh ngộ của cô có phầgbn thua kém, nếu không thì không chỉXHg phảARZi đJVộ qua kiếp Tam Dương Chân Hỏa.

Tốn hơn na tiếng đDPLồng hồ, hết sứJVc tp trung tinh thầfCNn, rốt cục thì Dương ThầARZn cũng loạBi bỏ điQược đQộc tố và chân nguyên tà đZuUfCNo ra khỏi cơ thểyo của SắVXVc Vi.

Đồng thờJVi lúc đyró, sợi lông mi thon dài của ngườVXVi phụ nữNp mơ màng mở ra, mang dáng vẻ e ấyrp nhìn vào Dương ThầXHgn đbang ở gầVkn trong gang tấyoc.

Dương ThầGZDn thấCly SắARZc Vi đqQã lấTfXy lạJVi đaBược trạbng thái ban đDtfCNu, mới thở phào, vẻ mt xinh đHgẹp của SắQc Vi thoáng qua một tia nghĩqQ ngợi, hình như mơ hồ nghĩE ngợi rốt cục đVkã xảBy ra chuyn gì.

- Giống như em…đBang mơ.
Cô thì thào.

- Tht sao, xem ra vn còn nhớ chút ít, em mơ thấqQy gì nào.

- Rõ ràng em thấRqJy anh đWang ở trước mt, em gọi anh, muốn ôm lấty anh, nhưng hình như em đJgã mấClt đLqi thân hình, chỉE có thểaB nghĩoK như thế mà thôi, không làm đGZDược gì cảwE

Dương ThầXyin ôm cht cô, giữE yên trong lòng, hướng vào gương mt cô hôn một cái.

- Ai bảXUAo em rảTfXnh rỗi mà chạHgy tới cái nơi rng sâu cốc thm này, nếu như anh đwEến tr, thì không biết sẽ như thế nào.
Dương ThầZsVn đkJyôi phầfCNn trách cứXUA.

SắqQc Vi cườXyii mếu máo:
- Em cũng không nghĩTTk đaBến, lên mạARZng xem qua, nói rằiQng nơi đVTGây tương đVXVối yên tĩEnh, ngườXyii cũng ít, thì đUjXến thôi, đJVến chân núi hỏi thăm một chút, dân đRqJwEa phương đXyiu nói vịXUA sư thái nơi này đUowDtc cao vọng trọng, em đJgến ở nhờW một thờDti gian ngắbn, ai ngờTTk bà ta lạLqi đDtộng thủ với em…

- LầZuUn sau không đZuUược lỗ mãng như vy nữGZDa, bây giờyr em không còn là ngườUjXi bình thườsVng nữsVa, nhữPvng kẻ tu luyn mà nhìn thấwEy em, phầUown lớn sẽ đqQwE ý em, cho nên hãy luôn cẩsVn thn.

- Biết rồi mà, nhưng…nhìn thấyry anh đUjXối với em như vy, em rấVTGt vui đNpLqy.

Dương ThầWn vuốt vuốt mũi cô:
- Anh chỉoK là, lúc nhìn thấXUAy em làm như không quen biết anh, anh sắDPLp điQiên lên đqWoKy!

- Tht sao?

- Một câu hỏi vô nghĩVa, nếu có một ngày anh bịXyi mấTTkt trí, không còn nhớ em nữUjXa, em có thểaB chịLqu đrng đXUAược không?
Dương ThầQn hỏi với vẻ mt đVau khổ.

SắWc Vi đkJyột nhiên cong môi:
- Lúc đoKó em sẽ sướng đJgiên lên mấDPLt.

- Cái gì?
Dương Thầkbn ngạVTGc nhiên.

NgườQi phụ nữARZa cắQn nhẹ đKôi môi căng mọng:
- Nếu như anh bịkJy mấVTGt trí, thì em sẽ có cơ hội cùng anh bỏ trốn, như thế thì nhữaBng ngườTfXi phụ nữkJy khác sẽ không tranh giành đVXVược với em.

Dương ThầUjXn dở khóc dở cườyoi, cái ý nghĩr này đyoúng là quá đTfXáng. Nhưng như thế lạti khiến hắjqkn cảUjXm thấiQy áy náy và bấXUAt lc, vuốt ve mt của SắZuUc Vi, nói dịiQu dàng,
- Hãy hứQa với anh, sau này có chuyn gì hãy bàn bạEc với anh nhiu hơn.

Đng suy nghĩQ nhiu, đtng sợ anh bn, và đClang ở với ai, cho dù là muốn anh cùng ăn sáng với em, đZuUi dạQo phố với em, thm chí là trò chuyn với em, anh cũng sẽ cố gắXying đDtáp ứDtng cho em.

Đng ép uổng mình quá, hãy cho anh biết em nghĩVk gì và muốn làm gì, đClng bn tâm cho anh nhiu quá, hãy vì s an toàn của em trước.

- Sao anh lạZsVi đTfXột nhiên nói nhữDPLng chuyn này, làm như em rấwEt tội nghip vy, chỉW là em muốn đARZi ra ngoài một mình thôi.
SắZuUc Vi phì cườPvi nói.

- Anh không nói đqQùa đZsVâu, anh nói tht đUjXoKy.

Dương Thầtn nghiêm túc nói.

SắARZc Vi ngây ra nhìn hắVn một lúc, mới gt nhẹ đsVKu, sau đVkó da vào ngc Dương Thầbn, hỏi:
- Hôn l của anh xong cảTfX rồi chứyo, chng nào anh v Trung Hảri?

Dương ThầkJyn lắUjXc lắZsVc đVXUAu, cườLqi đZuUau khổ nói:
- Chúng ta xuống núi, trước đDPLã, sau đXyió đUjXi thong thảfCN một đVTGoạVn, nhữKng ngày nay phát sinh nhiu chuyn phứJVc tạkbp, anh cũng có một số tình huống mới cầVn nói, vic tu luyn của bọn em…xem ra nên tăng tốc hơn…

SắRqJc Vi sng sốt, hiểyrn nhiên là không hiểGZDu, nhưng lạXUAi cảLqm thấby đkbây không phảKi là tình trạARZng bình thườVXVng, cô ngoan ngoãn ngồi dy, khoác tay Dương ThầUjXn, trờGZDi giữLqa tháng 9 đkJyêm xuống nhanh hơn, khí trờyri tà tà chiu, hai ngườVi va đqQi, Dương ThầJgn va nói nhữJgng vic đyoã xảsVy ra gầqWn đDPLây.

Lúc SắXUAc Vi nghe đUowến chuyn Dương ThầNpn sẽ đHgối nghịBch với Hồng Mông và gia tộc Ẩn Thế, thm chí là đJVã giết hai gã đaBc sứwE, không kim đGZDược mở to điQôi môi đKỏ, mở to hai mắiQt, đWTfX lộ không ít vẻ mt đGZDáng yêu. truyn cp nht nhanh nhấutat tạZuUi tung hoanh chấWm com

Dương Thầtn hỏi có chút không yên:
- SắLqc Vi yêu dấkbu, có phảti em cảHgm thấVTGy anh quá tàn nhn không?


SắVXVc Vi lắTTkc lắXHgc đjqkjqku:
- Không đXHgâu, anh làm như thế là vì muốn bảutao v chúng em, đVXVb cho chúng em có thểLq giống như anh, trở nên mạaBnh mẽ, sống tht là lâu, em hiểPvu mà.

- Nhưng anh…còn phảqQi giết thêm vô số ngườyoi nữVa, mà nhữwEng kẻ đGZDó có thểZsV là không thù không oán với anh.
Dương ThầiQn thở dài.

SắQc Vi vui vẻ mỉXHgm cườLqi nói:
- Không sao, cùng lắWm là đutaợi sau khi em trở nên lợi hạVTGi, em sẽ giúp anh giết họ, hoc là anh đEem nhữsVng kẻ muốn giết đPvến trước mt em, em sẽ giúp anh lấfCNy mạPvng của họ.

Dương ThầXyin vui mng:
- Đây chính là đBiểkJym anh yêu thích ở em, nhưng chỉZsV là giết ngườwEi, ỷ mạClnh hiếp yếu, sẽ không hợp với anh đXHgâu, nếu tấfCNt cảQ đyru phảti chết, thì chỉXUA trách họ cảUjXn đDtườutang của chúng ta. Anh sẽ không nương tay, em không cầgbn lo nghĩJV nữDta.

- Ưm, em tin anh.
SắZuUc Vi cườri dịoKu dàng.

Dương ThầJgn nhìn k ánh mắkJyt của SắPvc Vi, trong con ngươi sáng lấoKp lánh, so với trước kia, tình cảtm hơn nhiu, nhưng hình như thêm một chút lãnh đgbyom và kỳ lạXUA.

- SắZsVc Vi yếu dấQu, cảKnh giới của em, gầRqJn như đTTkã đkJyến đbược lĩyrnh vc hoàn toàn mới, lầTfXn này v, anh sẽ cho em vài viên bồ đVXV đPvan mà anh đPvã lấRqJy đfCNược, nếu như biết cách vn dụng, thì chuyn vào Tiên Thiên là d như trở bàn tay.

Nói đDtến chuyn này, sắZuUc Vi khó mà che dấRqJu nim vui:
- Ông xã, em đwEã hiểTfXu lầHgn trước lúc trên núi rốt cục đDtã nghĩVXV gì rồi! Trn mưa lôi đNpó đARZã khiến em hiểDtu ra rấZuUt nhiu chuyn, nhưng mà…nhưng mà…

- Nhưng không thểb nói ra có đkJyúng không?
Dương ThầaBn mỉQm cườKi.


SắJVc Vi buồn rầVu gt đRqJwEu:
- Chính là nói không nên lờVTGi, rõ ràng là em biết rấVXVt nhiu, nhưng lạWi không biết din tảkJy thế nào.

- Đúng rồi đfCNLqy, sợ lĩKnh ngộ v đoKJgo của mỗi ngườti không giống nhau, vồn dĩjqk không thểZsV dùng lờQi đTTkb din tảkJy.
Dương Thầutan cảQm khái nói:
- Anh nói cho em biết, Yến Bà Bà của Dương gia Yến Kinh, lúc đaBjqku bà ấUowy đrã dùng một chút hình ý tàn bạkbo min cưỡng chỉTTk đqWiểgbm cho anh đRqJột phá tiến vào bí quyết ThầXUAn hóa, nhưng cũng phảffVi xem vn mnh của anh.


Theo như hin giờARZ mà nói, sLqnh ngộ v đXyiwEo của anh mạUjXnh hơn bà ấDPLy, nhưng là do bà ấXyiy đVkã chỉkJy đJVQo cho anh, cho nên v nhữDPLng chuyn này, chỉb có thểDt cảVXVm nhn, mà không thểXUA din đBLqt.

  • Gửi lúc 8:57 Ngày 06/01/2015

    mrjris

    Chap 69: Sao nhắc đến vn, đm còn làm nv phụ não tàn :v đù má trn kiểu éo gì thế -_-

  • Gửi lúc 19:51 Ngày 03/10/2014

    tutin

    Dm truyen kieu l j the . Thang duong than gap gai hoi ty la len giuong. Nghe nhiru ma ngán.

  • Gửi lúc 13:57 Ngày 17/05/2014

    bicayqn10

    tới chương 1664 mới trọn bộ mà AD ơi sao mới chương 1662 đã trọn bộ rồi

  • Gửi lúc 23:10 Ngày 13/05/2014

    vietson.phung.9@fb

    Sao ngày hn chẳng tyaaya đăng cháp nào vậy àd

  • Gửi lúc 13:38 Ngày 13/05/2014

    ngoc.tan.925602@fb

    Het chua vay add