Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 1 009: Mất trí nhớ.




Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Tác giảE: Mai Can Thái Thiếu Bính

Chương 1009: MấSXEt trí nhớ.

Nhóm dịXHch: Friendship
Nguồn: Mê Truyn




Con đtSườEjng tu luyn này, “lĩWmEnh ngộ” luôn có tác dụng nhiu so với “chăm chỉgp”! Cho nên điUiu này đSXEi ngược với đepiulo lý “trờpi luôn báo đnuBáp cho nhữkWGng kẻ cầWmEn cù”, mới thểul hin rõ đkWGiu “trái đSZkWGo trờkWGi”!

SắEc Vi hiểNphn nhiên là đWmEã lĩTgnh ngộ đlEược “đauxmpo” của cô, nên mới “lượng biến” thểBO hin đUptược chân khí nhp cảpVnh thầTgn tốc trong vic tu luyn của cô!

Dương ThầWmEn tin rằatung, chỉmp cầHn cho SắEklc Vi hai viên Bồ Đ Đơn, xông vào, hấgpp thụ thêm một chút linh khí, nội trong một ngày mà nhp vào Tiên Thiên cảepinh giới thì không phảTgi là không có khảU năng!

Bởi vì nhìn mứEklc đepiộ tiến bộ của SắiUc Vi, nhữpVng gì ngườpoFi phụ nữTg này lĩSZnh ngộ, không phảWmEi là nhữeng cảEJnh giới bình thườnuBng!

Nhưng trong lúc cấomp bách, muốn SắoBc Vi khôi phục lạFei dáng vẻ như xưa, mà không phảtSoi là mứpc đTgộ bình thườSZng hin giờSXE, biến thành xinh xắSn như búp bê Barbie, ngây ngô như thế, như là không có linh hồn vy.

Dương ThầUn cầjm lấkWGy tay ngườgpi phụ nữpV, sau khi tìm kiếm khắEJp thân thểXH, lạWmEi cẩGTin thn kiểJm tra bộ não của SắhSc Vi.

Kiểmpm tra một lúc, rốt cục cũng rút ra một chút manh mối!

GầEn huyt Bách Hội của SắiUc Vi, lạji có một chút lc chân nguyên không bình thườUptng, kết hợp với một thứtS dược phẩuUam không rõ tên gọi, đpVang chiếm ng chỗ đepió, ảSZnh hưởng đSến bộ não thầJn kinh của SắBOc Vi.

Đây rõ ràng là một môn pháp tà đlSuugo chuyên môn khống chế tư tưởng của ngườUpti khác, tấSt nhiên là có liên can đYYaến tên ni cô kia!

Bà ta nói muốn thu nhn SắlEc Vi làm đGEG t, ít nhiu là do nhìn thấlSuy đatuược tiến đHộ nhp cảtSonh thầoBn tốc của SắEjc Vi, thm chí khảnuB năng muốn đEJoạpt lấNphy công pháp của SắJc Vi là không chng.

ChỉEj trách mình đxenến quá tr, cũng không biết bà ta đxenoạFet đEJược hay không!

Nếu như lầugn sau gp đeược bà ta, thì phảnuBi hành hạTg bà ta mới đuUaược!

Tht ra Dương Thầomn không biết, đUúng là Yên Vũ đpã có ý nghĩaux điZó, t lúc Sắgc Vi đuNIến đUây, thì bà ta đgpã kinh ngạFec thắNphc mắEc rốt cục SắSZc Vi điUã tu luyn công pháp nào, chỉp đxenáng tiếc bà ta chưa hoàn toàn khống chế đSZược tư tưởng của SắiUc Vi, thì đYYaã bịTg Dương ThầJn làm gián đomoạiZn.

Nhưng nếu đIliã tìm đatuược mầgm mống, đSXEối với Dương ThầoBn mà nói chuyn bứEjt r thì không khó chút nào.

Dù sao thì vic tu luyn của Yên Vũ cũng kém xa mình, “Vãng Nim Din Sinh Kinh” …….chỉul cầIlin tốn chút công sứepic giảIlii quyết là đkWGược.

- SắhSc Vi yêu dấtSu, em hãy cố chịNphu đnuBng, hãy ngủ một chút điei.

Bởi vì SắUptc Vi hin giờepi không đEklược tỉhSnh táo cho lắlSum, mình nói gì chưa chắWmEc cô ấey đpoFã nghe, cho nên, vì đSZUpt cho Sắgc Vi không vn dụng chân khí lung tung, Dương Thầauxn không thểSXE không đuliểJm huyt vào cổ, đEFe cho cô ấiUy hôn mê.

Sau đuUaó ôm vào lòng, yên tâm tr đnuBi chân nguyên và dược phẩUm đFeang chiếm ng gầNphn huyt Bách Hội của cô.

Không biết Yên Vũ đjã s dụng công pháp gì, xem ra không tầSZm thườnuBng, lc chân nguyên lưu lạpi trên huyt đoBkWGo của SắFec Vi, lạHnh tn xương tủy, hiểSn thịom lc công pháp vô cùng thâm hu.

Chỉmp tiếc là tính lĩYYanh ngộ của cô có phầjn thua kém, nếu không thì không chỉJ phảHi đtSộ qua kiếp Tam Dương Chân Hỏa.

Tốn hơn na tiếng đuUaồng hồ, hết sứepic tp trung tinh thầugn, rốt cục thì Dương ThầtSon cũng loạiUi bỏ đpVược đxenộc tố và chân nguyên tà đUptoBo ra khỏi cơ thểgp của Sắiec Vi.

Đồng thờGEGi lúc đomó, sợi lông mi thon dài của ngườlSui phụ nữgp mơ màng mở ra, mang dáng vẻ e ấpVp nhìn vào Dương Thầen đtSang ở gầEJn trong gang tấtSc.

Dương ThầkWGn thấuUay Sắec Vi đpã lấey lạSXEi đmpược trạlEng thái ban đxenmpu, mới thở phào, vẻ mt xinh đlSuẹp của SắkWGc Vi thoáng qua một tia nghĩGTi ngợi, hình như mơ hồ nghĩp ngợi rốt cục đEJã xảepiy ra chuyn gì.

- Giống như em…đnuBang mơ.
Cô thì thào.

- Tht sao, xem ra vn còn nhớ chút ít, em mơ thấjy gì nào.

- Rõ ràng em thấSXEy anh đlSuang ở trước mt, em gọi anh, muốn ôm lấxeny anh, nhưng hình như em đUptã mấnuBt điUi thân hình, chỉlSu có thểp nghĩJ như thế mà thôi, không làm đSXEược gì cảXH

Dương Thầgn ôm cht cô, giữxen yên trong lòng, hướng vào gương mt cô hôn một cái.

- Ai bảgo em rảSXEnh rỗi mà chạHy tới cái nơi rng sâu cốc thm này, nếu như anh đGTiến tr, thì không biết sẽ như thế nào.
Dương ThầUptn đEJôi phầSn trách cứNph.

SắtSoc Vi cườnuBi mếu máo:
- Em cũng không nghĩmp đatuến, lên mạGTing xem qua, nói rằSXEng nơi đeây tương đSZối yên tĩhSnh, ngườxeni cũng ít, thì đNphến thôi, đEJến chân núi hỏi thăm một chút, dân đYYapoFa phương đeu nói vịU sư thái nơi này đeiec cao vọng trọng, em đgpến ở nhờXH một thờmpi gian ngắmpn, ai ngờSZ bà ta lạWmEi đxenộng thủ với em…

- LầuNIn sau không đepiược lỗ mãng như vy nữpa, bây giờSXE em không còn là ngườuli bình thườJng nữWmEa, nhữuNIng kẻ tu luyn mà nhìn thấuly em, phầatun lớn sẽ đmpul ý em, cho nên hãy luôn cẩSZn thn.

- Biết rồi mà, nhưng…nhìn thấiZy anh đtSối với em như vy, em rấTgt vui đuUaHy.

Dương ThầhSn vuốt vuốt mũi cô:
- Anh chỉmp là, lúc nhìn thấSZy em làm như không quen biết anh, anh sắauxp đlSuiên lên đUugy!

- Tht sao?

- Một câu hỏi vô nghĩtSa, nếu có một ngày anh bịSXE mấSt trí, không còn nhớ em nữepia, em có thểYYa chịlSuu đJng đatuược không?
Dương ThầuNIn hỏi với vẻ mt đpVau khổ.

Sắatuc Vi đpột nhiên cong môi:
- Lúc đoBó em sẽ sướng đTgiên lên mấuUat.

- Cái gì?
Dương ThầtSn ngạpc nhiên.

NgườHi phụ nữiZa cắNphn nhẹ đUptôi môi căng mọng:
- Nếu như anh bịS mấlSut trí, thì em sẽ có cơ hội cùng anh bỏ trốn, như thế thì nhữHng ngườEkli phụ nữBO khác sẽ không tranh giành điUược với em.

Dương ThầEjn dở khóc dở cườUpti, cái ý nghĩuNI này đjúng là quá đWmEáng. Nhưng như thế lạFei khiến hắauxn cảpm thấey áy náy và bấUt lc, vuốt ve mt của SắUc Vi, nói dịSXEu dàng,
- Hãy hứSa với anh, sau này có chuyn gì hãy bàn bạjc với anh nhiu hơn.

Đng suy nghĩnuB nhiu, đxenng sợ anh bn, và điZang ở với ai, cho dù là muốn anh cùng ăn sáng với em, đSZi dạjo phố với em, thm chí là trò chuyn với em, anh cũng sẽ cố gắEjng đuNIáp ứomng cho em.

Đng ép uổng mình quá, hãy cho anh biết em nghĩuUa gì và muốn làm gì, đieng bn tâm cho anh nhiu quá, hãy vì s an toàn của em trước.

- Sao anh lạgi đpột nhiên nói nhữEJng chuyn này, làm như em rấtSt tội nghip vy, chỉiZ là em muốn điZi ra ngoài một mình thôi.
Sắomc Vi phì cườNphi nói.

- Anh không nói đtSùa đatuâu, anh nói tht đatuey.

Dương ThầXHn nghiêm túc nói.

Sắgc Vi ngây ra nhìn hắJn một lúc, mới gt nhẹ đUgu, sau đxenó da vào ngc Dương Thầauxn, hỏi:
- Hôn l của anh xong cảJ rồi chứepi, chng nào anh v Trung HảnuBi?

Dương ThầkWGn lắXHc lắomc đBOIliu, cườei đXHau khổ nói:
- Chúng ta xuống núi, trước đSXEã, sau đauxó đoBi thong thảj một đEoạWmEn, nhữUptng ngày nay phát sinh nhiu chuyn phứGEGc tạpp, anh cũng có một số tình huống mới cầien nói, vic tu luyn của bọn em…xem ra nên tăng tốc hơn…

SắWmEc Vi sng sốt, hiểtSon nhiên là không hiểgu, nhưng lạEi cảUptm thấlSuy đeây không phảxeni là tình trạuNIng bình thườpoFng, cô ngoan ngoãn ngồi dy, khoác tay Dương ThầGTin, trờpi giữatua tháng 9 đtSêm xuống nhanh hơn, khí trờSZi tà tà chiu, hai ngườiei va đEJi, Dương Thầepin va nói nhữEJng vic đFeã xảlSuy ra gầHn đgây.

Lúc Sắomc Vi nghe đomến chuyn Dương ThầiUn sẽ đpối nghịiZch với Hồng Mông và gia tộc Ẩn Thế, thm chí là đieã giết hai gã đSZc sứIli, không kim đxenược mở to đtSôi môi điZỏ, mở to hai mắgpt, đtSop lộ không ít vẻ mt đBOáng yêu.

Dương ThầiUn hỏi có chút không yên:
- SắFec Vi yêu dấBOu, có phảlEi em cảulm thấuly anh quá tàn nhn không?


Sắjc Vi lắauxc lắUc đepiEu:
- Không đuNIâu, anh làm như thế là vì muốn bảEjo v chúng em, đjEj cho chúng em có thểBO giống như anh, trở nên mạlSunh mẽ, sống tht là lâu, em hiểSu mà.

- Nhưng anh…còn phảpVi giết thêm vô số ngườEkli nữFea, mà nhữGEGng kẻ đUptó có thểg là không thù không oán với anh.
Dương Thầxenn thở dài.
nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m
SắlEc Vi vui vẻ mỉBOm cườWmEi nói:
- Không sao, cùng lắUptm là đSXEợi sau khi em trở nên lợi hạEJi, em sẽ giúp anh giết họ, hoc là anh đgem nhữpng kẻ muốn giết đauxến trước mt em, em sẽ giúp anh lấNphy mạomng của họ.

Dương ThầoBn vui mng:
- Đây chính là đhSiểEklm anh yêu thích ở em, nhưng chỉGTi là giết ngườxeni, ỷ mạlEnh hiếp yếu, sẽ không hợp với anh đTgâu, nếu tấlEt cảp đieu phảGEGi chết, thì chỉmp trách họ cảFen đSXEườomng của chúng ta. Anh sẽ không nương tay, em không cầomn lo nghĩug nữuUaa.

- Ưm, em tin anh.
SắFec Vi cườGTii dịWmEu dàng.

Dương ThầuUan nhìn k ánh mắauxt của SắUc Vi, trong con ngươi sáng lấuNIp lánh, so với trước kia, tình cảpm hơn nhiu, nhưng hình như thêm một chút lãnh đlSulEm và kỳ lạpV.

- SắtSc Vi yếu dấEklu, cảhSnh giới của em, gầEn như điZã đeến điUược lĩUnh vc hoàn toàn mới, lầlEn này v, anh sẽ cho em vài viên bồ đSZ đWmEan mà anh đEjã lấmpy đlSuược, nếu như biết cách vn dụng, thì chuyn vào Tiên Thiên là d như trở bàn tay.

Nói đulến chuyn này, sắFec Vi khó mà che dấWmEu nim vui:
- Ông xã, em đlSuã hiểatuu lầlEn trước lúc trên núi rốt cục đkWGã nghĩaux gì rồi! Trn mưa lôi đHó đomã khiến em hiểxenu ra rấUptt nhiu chuyn, nhưng mà…nhưng mà…

- Nhưng không thểEJ nói ra có đauxúng không? xem chương mới tạJi tunghoanh(.)com
Dương ThầiUn mỉEklm cườauxi.


SắtSc Vi buồn rầEju gt điZepiu:
- Chính là nói không nên lờlEi, rõ ràng là em biết rấgt nhiu, nhưng lạJi không biết din tảepi thế nào.

- Đúng rồi đEklGEGy, sợ lĩuUanh ngộ v đSlEo của mỗi ngườpoFi không giống nhau, vồn dĩug không thểU dùng lờlSui đnuBiZ din tảpoF.
Dương ThầuNIn cảGTim khái nói:
- Anh nói cho em biết, Yến Bà Bà của Dương gia Yến Kinh, lúc đGTioBu bà ấFey đxenã dùng một chút hình ý tàn bạpoFo min cưỡng chỉe đjiểpm cho anh đSZột phá tiến vào bí quyết ThầpoFn hóa, nhưng cũng phảWmEi xem vn mnh của anh.


Theo như hin giờp mà nói, sxennh ngộ v đSXEepio của anh mạNphnh hơn bà ấey, nhưng là do bà ấSZy đeã chỉXH đietSoo cho anh, cho nên v nhữhSng chuyn này, chỉj có thểNph cảXHm nhn, mà không thểe din đauxpVt.

  • Gửi lúc 8:57 Ngày 06/01/2015

    mrjris

    Chap 69: Sao nhắc đến vn, đm còn làm nv phụ não tàn :v đù má trn kiểu éo gì thế -_-

  • Gửi lúc 19:51 Ngày 03/10/2014

    tutin

    Dm truyen kieu l j the . Thang duong than gap gai hoi ty la len giuong. Nghe nhiru ma ngán.

  • Gửi lúc 13:57 Ngày 17/05/2014

    bicayqn10

    tới chương 1664 mới trọn bộ mà AD ơi sao mới chương 1662 đã trọn bộ rồi

  • Gửi lúc 23:10 Ngày 13/05/2014

    vietson.phung.9@fb

    Sao ngày hn chẳng tyaaya đăng cháp nào vậy àd

  • Gửi lúc 13:38 Ngày 13/05/2014

    ngoc.tan.925602@fb

    Het chua vay add

banner