Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 1 009: Mất trí nhớ.




Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Tác giảR: Mai Can Thái Thiếu Bính

Chương 1009: MấhuBt trí nhớ.

Nhóm dịFfLch: Friendship
Nguồn: Mê Truyn




Con đbDườihng tu luyn này, “lĩuYinh ngộ” luôn có tác dụng nhiu so với “chăm chỉr”! Cho nên đRiu này đCZhi ngược với đFfLVo lý “trờpri luôn báo đOVáp cho nhữTPng kẻ cầCKAn cù”, mới thểOV hin rõ đEpiu “trái điPCCKAo trờai”!

SắKpac Vi hiểWUn nhiên là đCKAã lĩPaOnh ngộ điPCược “đOLEkDo” của cô, nên mới “lượng biến” thểiPC hin đTPược chân khí nhp cảVnh thầcn tốc trong vic tu luyn của cô!

Dương ThầWn tin rằkDng, chỉYf cầTn cho SắVc Vi hai viên Bồ Đ Đơn, xông vào, hấPaOp thụ thêm một chút linh khí, nội trong một ngày mà nhp vào Tiên Thiên cảWUnh giới thì không phảdai là không có khảR năng!

Bởi vì nhìn mứdQc đhRộ tiến bộ của SắNiNc Vi, nhữang gì ngườSYi phụ nữc này lĩdanh ngộ, không phảKpai là nhữhuBng cảARnh giới bình thườAPdng!

Nhưng trong lúc cấiPCp bách, muốn SắKpac Vi khôi phục lạFfLi dáng vẻ như xưa, mà không phảWi là mứluc đYcộ bình thườihng hin giờR, biến thành xinh xắhuBn như búp bê Barbie, ngây ngô như thế, như là không có linh hồn vy.

Dương Thầlun cầcm lấCKAy tay ngườEpi phụ nữOV, sau khi tìm kiếm khắLap thân thểSY, lạARi cẩlun thn kiểZFjm tra bộ não của Sắpc Vi.

KiểTPm tra một lúc, rốt cục cũng rút ra một chút manh mối!

GầYfn huyt Bách Hội của SắAPdc Vi, lạARi có một chút lc chân nguyên không bình thườLang, kết hợp với một thứCKA dược phẩLdSm không rõ tên gọi, đbEang chiếm ng chỗ đaWó, ảdanh hưởng đKpaến bộ não thầfTbn kinh của Sắpc Vi.

Đây rõ ràng là một môn pháp tà đREpo chuyên môn khống chế tư tưởng của ngườNNCi khác, tấTt nhiên là có liên can đLaến tên ni cô kia!

Bà ta nói muốn thu nhn Sắpc Vi làm đWU t, ít nhiu là do nhìn thấfTby đfTbược tiến đhuBộ nhp cảTnh thầhRn tốc của SắZFjc Vi, thm chí khảCKA năng muốn đYcoạYft lấLay công pháp của Sắluc Vi là không chng.

ChỉEp trách mình đSYến quá tr, cũng không biết bà ta đNNCoạWt đRược hay không!

Nếu như lầPaOn sau gp đhuBược bà ta, thì phảai hành hạPaO bà ta mới đBbkược!

Tht ra Dương ThầZFjn không biết, đPaOúng là Yên Vũ đEpã có ý nghĩCKA đVó, t lúc SắEpc Vi đLaến đEpây, thì bà ta đTã kinh ngạbEc thắdYAc mắihc rốt cục SắNNCc Vi đLdSã tu luyn công pháp nào, chỉdQ đPaOáng tiếc bà ta chưa hoàn toàn khống chế đBbkược tư tưởng của SắKpac Vi, thì đCZhã bịbE Dương ThầjlWn làm gián đOLEoạprn.

Nhưng nếu đOVã tìm đdQược mầTPm mống, đKpaối với Dương ThầCZhn mà nói chuyn bứYct r thì không khó chút nào.

Dù sao thì vic tu luyn của Yên Vũ cũng kém xa mình, “Vãng Nim Din Sinh Kinh” …….chỉEp cầuYin tốn chút công sứVc giảTi quyết là đbEược.

- Sắpc Vi yêu dấfTbu, em hãy cố chịuYiu đGTng, hãy ngủ một chút đCZhi.

Bởi vì SắBbkc Vi hin giờda không đKpaược tỉYcnh táo cho lắYcm, mình nói gì chưa chắFfLc cô ấbEy đhRã nghe, cho nên, vì đLdSa cho Sắpc Vi không vn dụng chân khí lung tung, Dương ThầLan không thểCZh không đKpaiểTm huyt vào cổ, đrNiN cho cô ấay hôn mê.

Sau đNNCó ôm vào lòng, yên tâm tr đVi chân nguyên và dược phẩRm đrang chiếm ng gầpn huyt Bách Hội của cô.

Không biết Yên Vũ đbEã s dụng công pháp gì, xem ra không tầam thườdQng, lc chân nguyên lưu lạNiNi trên huyt đpuYio của SắahGc Vi, lạihnh tn xương tủy, hiểYfn thịbE lc công pháp vô cùng thâm hu.

ChỉR tiếc là tính lĩTPnh ngộ của cô có phầPaOn thua kém, nếu không thì không chỉKpa phảZFji đOVộ qua kiếp Tam Dương Chân Hỏa.

Tốn hơn na tiếng đaWồng hồ, hết sứVc tp trung tinh thầEpn, rốt cục thì Dương ThầLan cũng loạBbki bỏ đPaOược đrộc tố và chân nguyên tà đprCZho ra khỏi cơ thểuYi của SắEpc Vi.

Đồng thờpi lúc đTPó, sợi lông mi thon dài của ngườLai phụ nữih mơ màng mở ra, mang dáng vẻ e ấlup nhìn vào Dương ThầTPn đZFjang ở gầahGn trong gang tấPaOc.

Dương Thầlun thấCZhy Sắluc Vi đSYã lấNiNy lạFfLi điPCược trạdQng thái ban đVau, mới thở phào, vẻ mt xinh đCZhẹp của SắahGc Vi thoáng qua một tia nghĩT ngợi, hình như mơ hồ nghĩYc ngợi rốt cục đOVã xảRy ra chuyn gì.

- Giống như em…đuYiang mơ.
Cô thì thào.

- Tht sao, xem ra vn còn nhớ chút ít, em mơ thấay gì nào.

- Rõ ràng em thấaWy anh đfTbang ở trước mt, em gọi anh, muốn ôm lấiPCy anh, nhưng hình như em đTã mấPaOt đWi thân hình, chỉkD có thểPaO nghĩOV như thế mà thôi, không làm đGTược gì cảfTb

Dương ThầahGn ôm cht cô, giữEp yên trong lòng, hướng vào gương mt cô hôn một cái.

- Ai bảpro em rảaWnh rỗi mà chạNNCy tới cái nơi rng sâu cốc thm này, nếu như anh đaến tr, thì không biết sẽ như thế nào.
Dương ThầCKAn đahGôi phầcn trách cứhR. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

SắYcc Vi cườGTi mếu máo:
- Em cũng không nghĩhuB đWến, lên mạLdSng xem qua, nói rằKpang nơi đfTbây tương đVối yên tĩFfLnh, ngườYfi cũng ít, thì đaến thôi, đCKAến chân núi hỏi thăm một chút, dân đcTPa phương đbEu nói vịR sư thái nơi này đPaOrc cao vọng trọng, em đARến ở nhờjlW một thờWi gian ngắZFjn, ai ngờGT bà ta lạGTi đRộng thủ với em…

- LầiPCn sau không đEpược lỗ mãng như vy nữTa, bây giờOLE em không còn là ngườAPdi bình thườang nữZFja, nhữOVng kẻ tu luyn mà nhìn thấay em, phầFfLn lớn sẽ đTPGT ý em, cho nên hãy luôn cẩKpan thn.

- Biết rồi mà, nhưng…nhìn thấBbky anh đPaOối với em như vy, em rấRt vui đcdYAy.

Dương ThầdYAn vuốt vuốt mũi cô:
- Anh chỉEp là, lúc nhìn thấay em làm như không quen biết anh, anh sắPaOp đbEiên lên đARCZhy!
nguồn tunghoanh.com
- Tht sao?

- Một câu hỏi vô nghĩGTa, nếu có một ngày anh bịFfL mấct trí, không còn nhớ em nữiPCa, em có thểWU chịkDu đahGng đFfLược không?
Dương ThầZFjn hỏi với vẻ mt đfTbau khổ.

SắAPdc Vi đdaột nhiên cong môi:
- Lúc đYfó em sẽ sướng đahGiên lên mấGTt.

- Cái gì?
Dương ThầbDn ngạZFjc nhiên.

NgườCKAi phụ nữRa cắLan nhẹ đRôi môi căng mọng:
- Nếu như anh bịLa mấbEt trí, thì em sẽ có cơ hội cùng anh bỏ trốn, như thế thì nhữYcng ngườai phụ nữBbk khác sẽ không tranh giành đhRược với em.

Dương ThầuYin dở khóc dở cườAPdi, cái ý nghĩhuB này điPCúng là quá đpáng. Nhưng như thế lạFfLi khiến hắhRn cảPaOm thấFfLy áy náy và bấFfLt lc, vuốt ve mt của SắCKAc Vi, nói dịTPu dàng,
- Hãy hứhRa với anh, sau này có chuyn gì hãy bàn bạluc với anh nhiu hơn.

Đng suy nghĩiPC nhiu, đFfLng sợ anh bn, và đdYAang ở với ai, cho dù là muốn anh cùng ăn sáng với em, đRi dạEpo phố với em, thm chí là trò chuyn với em, anh cũng sẽ cố gắRng đYfáp ứdYAng cho em.

Đng ép uổng mình quá, hãy cho anh biết em nghĩYc gì và muốn làm gì, đLang bn tâm cho anh nhiu quá, hãy vì s an toàn của em trước.

- Sao anh lạYfi đaWột nhiên nói nhữOLEng chuyn này, làm như em rấNiNt tội nghip vy, chỉAR là em muốn đai ra ngoài một mình thôi.
SắGTc Vi phì cườTi nói.

- Anh không nói đfTbùa đSYâu, anh nói tht đCZhry.

Dương ThầCKAn nghiêm túc nói.

SắTPc Vi ngây ra nhìn hắZFjn một lúc, mới gt nhẹ đPaOTPu, sau đcó da vào ngc Dương ThầhuBn, hỏi:
- Hôn l của anh xong cảfTb rồi chứPaO, chng nào anh v Trung HảdYAi?

Dương ThầOLEn lắcc lắac đaWNNCu, cườZFji đahGau khổ nói:
- Chúng ta xuống núi, trước đRã, sau đcó điPCi thong thảpr một đihoạGTn, nhữiPCng ngày nay phát sinh nhiu chuyn phứhRc tạZFjp, anh cũng có một số tình huống mới cầYfn nói, vic tu luyn của bọn em…xem ra nên tăng tốc hơn…

SắBbkc Vi sng sốt, hiểTPn nhiên là không hiểdYAu, nhưng lạuYii cảLam thấRy đTPây không phảhuBi là tình trạAPdng bình thườhuBng, cô ngoan ngoãn ngồi dy, khoác tay Dương ThầjlWn, trờpri giữGTa tháng 9 đTêm xuống nhanh hơn, khí trờfTbi tà tà chiu, hai ngườOVi va đdai, Dương Thầdan va nói nhữang vic đPaOã xảaWy ra gầARn đbEây.

Lúc SắiPCc Vi nghe đGTến chuyn Dương Thầprn sẽ đpối nghịihch với Hồng Mông và gia tộc Ẩn Thế, thm chí là đdaã giết hai gã đKpac sứpr, không kim đprược mở to đSYôi môi đbDỏ, mở to hai mắGTt, đNiNGT lộ không ít vẻ mt đGTáng yêu.

Dương ThầahGn hỏi có chút không yên:
- SắkDc Vi yêu dấOLEu, có phảVi em cảaWm thấpry anh quá tàn nhn không?


SắhRc Vi lắOVc lắcc đCZhCZhu:
- Không đRâu, anh làm như thế là vì muốn bảdQo v chúng em, đaZFj cho chúng em có thểhR giống như anh, trở nên mạiPCnh mẽ, sống tht là lâu, em hiểSYu mà.

- Nhưng anh…còn phảWi giết thêm vô số ngườOLEi nữbEa, mà nhữihng kẻ đaWó có thểhuB là không thù không oán với anh.
Dương ThầCZhn thở dài.

SắSYc Vi vui vẻ mỉrm cườRi nói:
- Không sao, cùng lắLam là đEpợi sau khi em trở nên lợi hạpi, em sẽ giúp anh giết họ, hoc là anh đaem nhữYcng kẻ muốn giết đKpaến trước mt em, em sẽ giúp anh lấpry mạuYing của họ.

Dương ThầLdSn vui mng:
- Đây chính là đYfiểihm anh yêu thích ở em, nhưng chỉPaO là giết ngườbEi, ỷ mạbDnh hiếp yếu, sẽ không hợp với anh đaâu, nếu tấprt cảAPd đluu phảTPi chết, thì chỉhR trách họ cảlun đdaườTng của chúng ta. Anh sẽ không nương tay, em không cầbDn lo nghĩiPC nữaWa.

- Ưm, em tin anh.
SắuYic Vi cườlui dịau dàng.

Dương Thầdan nhìn k ánh mắVt của SắVc Vi, trong con ngươi sáng lấNiNp lánh, so với trước kia, tình cảiPCm hơn nhiu, nhưng hình như thêm một chút lãnh đihiPCm và kỳ lạSY.

- SắTc Vi yếu dấTPu, cảfTbnh giới của em, gầWUn như đdaã đNiNến đaược lĩdYAnh vc hoàn toàn mới, lầAPdn này v, anh sẽ cho em vài viên bồ đR đEpan mà anh đLdSã lấaWy đOVược, nếu như biết cách vn dụng, thì chuyn vào Tiên Thiên là d như trở bàn tay.

Nói đNiNến chuyn này, sắEpc Vi khó mà che dấOVu nim vui:
- Ông xã, em đaã hiểiPCu lầNNCn trước lúc trên núi rốt cục đhuBã nghĩfTb gì rồi! Trn mưa lôi đOVó đPaOã khiến em hiểTu ra rấAPdt nhiu chuyn, nhưng mà…nhưng mà…

- Nhưng không thểR nói ra có đBbkúng không?
Dương ThầBbkn mỉARm cườTi.


SắRc Vi buồn rầNiNu gt đdYAhuBu:
- Chính là nói không nên lờWUi, rõ ràng là em biết rấYct nhiu, nhưng lạai không biết din tảR thế nào.

- Đúng rồi đdYANiNy, sợ lĩCZhnh ngộ v đPaOao của mỗi ngườYci không giống nhau, vồn dĩhR không thểYf dùng lờWUi đARPaO din tảWU.
Dương ThầhuBn cảbDm khái nói:
- Anh nói cho em biết, Yến Bà Bà của Dương gia Yến Kinh, lúc điPCWu bà ấpy đARã dùng một chút hình ý tàn bạiPCo min cưỡng chỉR đTPiểbDm cho anh điPCột phá tiến vào bí quyết ThầCKAn hóa, nhưng cũng phảbDi xem vn mnh của anh.


Theo như hin giờhuB mà nói, sWUnh ngộ v đARdao của anh mạYfnh hơn bà ấaWy, nhưng là do bà ấVy đfTbã chỉLa đbDkDo cho anh, cho nên v nhữaWng chuyn này, chỉPaO có thểNiN cảihm nhn, mà không thểbD din đhRPaOt.

  • Gửi lúc 8:57 Ngày 06/01/2015

    mrjris

    Chap 69: Sao nhắc đến vn, đm còn làm nv phụ não tàn :v đù má trn kiểu éo gì thế -_-

  • Gửi lúc 19:51 Ngày 03/10/2014

    tutin

    Dm truyen kieu l j the . Thang duong than gap gai hoi ty la len giuong. Nghe nhiru ma ngán.

  • Gửi lúc 13:57 Ngày 17/05/2014

    bicayqn10

    tới chương 1664 mới trọn bộ mà AD ơi sao mới chương 1662 đã trọn bộ rồi

  • Gửi lúc 23:10 Ngày 13/05/2014

    vietson.phung.9@fb

    Sao ngày hn chẳng tyaaya đăng cháp nào vậy àd

  • Gửi lúc 13:38 Ngày 13/05/2014

    ngoc.tan.925602@fb

    Het chua vay add