Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 1 009: Mất trí nhớ.




Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Tác giảvOw: Mai Can Thái Thiếu Bính

Chương 1009: Mấjtt trí nhớ.

Nhóm dịNogch: Friendship
Nguồn: Mê Truyn




Con đJXaườvOwng tu luyn này, “lĩSnh ngộ” luôn có tác dụng nhiu so với “chăm chỉAbC”! Cho nên đXwiu này đOdi ngược với đYrMo lý “trờtgi luôn báo đRáp cho nhữYBng kẻ cầWon cù”, mới thểgui hin rõ đaNviu “trái đfzoBAo trờBYi”!

SắSWXc Vi hiểNogn nhiên là đbiã lĩaNvnh ngộ đvtược “đbLCNo” của cô, nên mới “lượng biến” thểtg hin đBYược chân khí nhp cảaaJnh thầRn tốc trong vic tu luyn của cô!

Dương ThầTsqn tin rằrMng, chỉuwr cầon cho SắXgAc Vi hai viên Bồ Đ Đơn, xông vào, hấRp thụ thêm một chút linh khí, nội trong một ngày mà nhp vào Tiên Thiên cảonh giới thì không phảwVi là không có khảgS năng!

Bởi vì nhìn mứNogc đoRộ tiến bộ của SắCcc Vi, nhữoBAng gì ngườHi phụ nữvOw này lĩSnh ngộ, không phảBYi là nhữqRjng cảrMnh giới bình thườBYng!

Nhưng trong lúc cấguip bách, muốn SắCcc Vi khôi phục lạbLi dáng vẻ như xưa, mà không phảguii là mứswc đAbCộ bình thườRng hin giờbi, biến thành xinh xắSwbn như búp bê Barbie, ngây ngô như thế, như là không có linh hồn vy.

Dương ThầjSNn cầrMm lấOdy tay ngườoBAi phụ nữoR, sau khi tìm kiếm khắgSp thân thểfz, lạNogi cẩon thn kiểNogm tra bộ não của Sắic Vi.

KiểbLm tra một lúc, rốt cục cũng rút ra một chút manh mối!

Gầtgn huyt Bách Hội của SắWoc Vi, lạwi có một chút lc chân nguyên không bình thườjSNng, kết hợp với một thứAbC dược phẩqRjm không rõ tên gọi, đAbCang chiếm ng chỗ đoó, ảjtnh hưởng đswến bộ não thầHn kinh của SắXgAc Vi.

Đây rõ ràng là một môn pháp tà đYbLo chuyên môn khống chế tư tưởng của ngườoi khác, tấoRt nhiên là có liên can đAbCến tên ni cô kia!

Bà ta nói muốn thu nhn SắoRc Vi làm đo t, ít nhiu là do nhìn thấNogy đtược tiến đaNvộ nhp cảYnh thầNYCn tốc của SắaNvc Vi, thm chí khảsoS năng muốn đtgoạqRjt lấwVy công pháp của SắOdc Vi là không chng.

ChỉSWX trách mình đoBAến quá tr, cũng không biết bà ta đYoạbit đNYCược hay không!

Nếu như lầJXan sau gp đtgược bà ta, thì phảAbCi hành hạAH bà ta mới đaaJược!

Tht ra Dương ThầCNn không biết, đguiúng là Yên Vũ đNYCã có ý nghĩSwb đwó, t lúc Sắwc Vi đXgAến đjSNây, thì bà ta đjSNã kinh ngạRc thắqRjc mắRc rốt cục SắXgAc Vi đCcã tu luyn công pháp nào, chỉi đvOwáng tiếc bà ta chưa hoàn toàn khống chế đjtược tư tưởng của SắBYc Vi, thì đguiã bịwV Dương ThầoRn làm gián đRoạYBn.

Nhưng nếu đNogã tìm đRược mầwVm mống, đfzối với Dương ThầRn mà nói chuyn bứuwrt r thì không khó chút nào.

Dù sao thì vic tu luyn của Yên Vũ cũng kém xa mình, “Vãng Nim Din Sinh Kinh” …….chỉgui cầon tốn chút công sứic giảoBAi quyết là đCNược.

- SắoRc Vi yêu dấXgAu, em hãy cố chịaaJu đvOwng, hãy ngủ một chút đoi.

Bởi vì SắTsqc Vi hin giờbi không đYược tỉSnh táo cho lắYBm, mình nói gì chưa chắbic cô ấRy đswã nghe, cho nên, vì đYfz cho SắgSc Vi không vn dụng chân khí lung tung, Dương Thầin không thểTsq không điiểAHm huyt vào cổ, đBYbL cho cô ấguiy hôn mê.

Sau đCNó ôm vào lòng, yên tâm tr đBTBi chân nguyên và dược phẩAbCm đvOwang chiếm ng gầoRn huyt Bách Hội của cô.

Không biết Yên Vũ đoã s dụng công pháp gì, xem ra không tầJXam thườHng, lc chân nguyên lưu lạOdi trên huyt đXwuwro của SắNYCc Vi, lạgSnh tn xương tủy, hiểwn thịR lc công pháp vô cùng thâm hu.

Chỉuwr tiếc là tính lĩbinh ngộ của cô có phầHn thua kém, nếu không thì không chỉwY phảjti đtgộ qua kiếp Tam Dương Chân Hỏa.

Tốn hơn na tiếng đwYồng hồ, hết sứaNvc tp trung tinh thầswn, rốt cục thì Dương ThầTsqn cũng loạBYi bỏ đuwrược đYBộc tố và chân nguyên tà đCcifto ra khỏi cơ thểt của Sắbic Vi.

Đồng thờNogi lúc đtgó, sợi lông mi thon dài của ngườvti phụ nữWo mơ màng mở ra, mang dáng vẻ e ấTsqp nhìn vào Dương Thầvtn đjtang ở gầCNn trong gang tấWoc.

Dương ThầAHn thấAbCy Sắtgc Vi đaaJã lấbLy lạHi đvOwược trạOdng thái ban đHwYu, mới thở phào, vẻ mt xinh đBTBẹp của SắBYc Vi thoáng qua một tia nghĩuwr ngợi, hình như mơ hồ nghĩbi ngợi rốt cục đsoSã xảaaJy ra chuyn gì.

- Giống như em…đCNang mơ.
Cô thì thào.

- Tht sao, xem ra vn còn nhớ chút ít, em mơ thấRy gì nào.

- Rõ ràng em thấRvjy anh đWoang ở trước mt, em gọi anh, muốn ôm lấOdy anh, nhưng hình như em đJXaã mấvtt đtgi thân hình, chỉTsq có thểAbC nghĩw như thế mà thôi, không làm đNYCược gì cảAbC

Dương Thầguin ôm cht cô, giữvOw yên trong lòng, hướng vào gương mt cô hôn một cái.

- Ai bảJXao em rảoRnh rỗi mà chạYy tới cái nơi rng sâu cốc thm này, nếu như anh đRến tr, thì không biết sẽ như thế nào.
Dương ThầCcn đtôi phầwn trách cứNYC.

SắJXac Vi cườRvji mếu máo:
- Em cũng không nghĩCN đNYCến, lên mạSWXng xem qua, nói rằbing nơi đSwbây tương điối yên tĩAHnh, ngườrMi cũng ít, thì đtến thôi, đAbCến chân núi hỏi thăm một chút, dân đAbCvta phương đRvju nói vịNog sư thái nơi này đAHXwc cao vọng trọng, em điến ở nhờgS một thờXwi gian ngắTsqn, ai ngờqRj bà ta lạYBi đWoộng thủ với em…

- Lầfzn sau không đXwược lỗ mãng như vy nữaaJa, bây giờuwr em không còn là ngườCNi bình thườXwng nữSa, nhữJXang kẻ tu luyn mà nhìn thấjSNy em, phầguin lớn sẽ đCcXgA ý em, cho nên hãy luôn cẩTsqn thn.

- Biết rồi mà, nhưng…nhìn thấoBAy anh đNogối với em như vy, em rấuwrt vui đAHoy.

Dương ThầHn vuốt vuốt mũi cô:
- Anh chỉjSN là, lúc nhìn thấAHy em làm như không quen biết anh, anh sắAbCp đSwbiên lên đfzCcy!

- Tht sao? nguồn tunghoanh.com

- Một câu hỏi vô nghĩaNva, nếu có một ngày anh bịjt mấXwt trí, không còn nhớ em nữifta, em có thểvt chịWou đaaJng đoược không?
Dương ThầgSn hỏi với vẻ mt đvtau khổ.

SắNYCc Vi đtột nhiên cong môi:
- Lúc đqRjó em sẽ sướng đAbCiên lên mấqRjt.

- Cái gì?
Dương ThầAbCn ngạjtc nhiên.

NgườAHi phụ nữoBAa cắoBAn nhẹ điftôi môi căng mọng:
- Nếu như anh bịoR mấYBt trí, thì em sẽ có cơ hội cùng anh bỏ trốn, như thế thì nhữRvjng ngườXgAi phụ nữtg khác sẽ không tranh giành đgSược với em.

Dương ThầRvjn dở khóc dở cườSi, cái ý nghĩBY này đoúng là quá đoBAáng. Nhưng như thế lạNogi khiến hắbin cảRvjm thấXgAy áy náy và bấXwt lc, vuốt ve mt của Sắguic Vi, nói dịiftu dàng,
- Hãy hứrMa với anh, sau này có chuyn gì hãy bàn bạrMc với anh nhiu hơn.

Đng suy nghĩOd nhiu, đjSNng sợ anh bn, và đWoang ở với ai, cho dù là muốn anh cùng ăn sáng với em, đHi dạbLo phố với em, thm chí là trò chuyn với em, anh cũng sẽ cố gắoBAng đSáp ứTsqng cho em.

Đng ép uổng mình quá, hãy cho anh biết em nghĩoBA gì và muốn làm gì, đwVng bn tâm cho anh nhiu quá, hãy vì s an toàn của em trước.

- Sao anh lạrMi đoRột nhiên nói nhữYBng chuyn này, làm như em rấbLt tội nghip vy, chỉt là em muốn đRvji ra ngoài một mình thôi.
SắwYc Vi phì cườaaJi nói.

- Anh không nói đNYCùa điftâu, anh nói tht đCcXgAy.

Dương ThầwVn nghiêm túc nói.

SắoRc Vi ngây ra nhìn hắswn một lúc, mới gt nhẹ đSrMu, sau đvOwó da vào ngc Dương Thầuwrn, hỏi:
- Hôn l của anh xong cảSwb rồi chứtg, chng nào anh v Trung HảqRji?

Dương Thầfzn lắswc lắHc điAHu, cườYBi đqRjau khổ nói:
- Chúng ta xuống núi, trước đRã, sau đoRó đAHi thong thảNog một đrMoạtgn, nhữuwrng ngày nay phát sinh nhiu chuyn phứwc tạRvjp, anh cũng có một số tình huống mới cầwYn nói, vic tu luyn của bọn em…xem ra nên tăng tốc hơn…

SắRc Vi sng sốt, hiểNogn nhiên là không hiểsoSu, nhưng lạfzi cảoBAm thấJXay đbLây không phảfzi là tình trạsoSng bình thườaaJng, cô ngoan ngoãn ngồi dy, khoác tay Dương ThầWon, trờYBi giữqRja tháng 9 đSwbêm xuống nhanh hơn, khí trờwVi tà tà chiu, hai ngườjSNi va đoRi, Dương Thầiftn va nói nhữRng vic đSWXã xảCcy ra gầin đCNây.

Lúc SắRc Vi nghe đqRjến chuyn Dương ThầqRjn sẽ đSWXối nghịrMch với Hồng Mông và gia tộc Ẩn Thế, thm chí là đNYCã giết hai gã đoRc sứH, không kim đwYược mở to đRvjôi môi đNogỏ, mở to hai mắuwrt, đWoXgA lộ không ít vẻ mt đbLáng yêu.

Dương ThầRn hỏi có chút không yên:
- SắBYc Vi yêu dấswu, có phảqRji em cảqRjm thấAHy anh quá tàn nhn không?


SắvOwc Vi lắvOwc lắtc đCNRvju:
- Không đtâu, anh làm như thế là vì muốn bảaaJo v chúng em, đoRbL cho chúng em có thểYB giống như anh, trở nên mạswnh mẽ, sống tht là lâu, em hiểNYCu mà.

- Nhưng anh…còn phảYi giết thêm vô số ngườXgAi nữjta, mà nhữvtng kẻ đbió có thểJXa là không thù không oán với anh.
Dương ThầwYn thở dài.

SắqRjc Vi vui vẻ mỉqRjm cườOdi nói:
- Không sao, cùng lắWom là đOdợi sau khi em trở nên lợi hạSwbi, em sẽ giúp anh giết họ, hoc là anh đvtem nhữTsqng kẻ muốn giết đYến trước mt em, em sẽ giúp anh lấNYCy mạing của họ.

Dương ThầAHn vui mng:
- Đây chính là điiểbim anh yêu thích ở em, nhưng chỉvt là giết ngườoRi, ỷ mạNYCnh hiếp yếu, sẽ không hợp với anh đAHâu, nếu tấAbCt cảoBA đHu phảXgAi chết, thì chỉbL trách họ cảwYn đaNvườAHng của chúng ta. Anh sẽ không nương tay, em không cầbLn lo nghĩqRj nữYBa.

- Ưm, em tin anh.
Sắwc Vi cườbii dịSwbu dàng.

Dương ThầOdn nhìn k ánh mắwt của SắXwc Vi, trong con ngươi sáng lấwYp lánh, so với trước kia, tình cảfzm hơn nhiu, nhưng hình như thêm một chút lãnh đWoJXam và kỳ lạXgA.

- SắTsqc Vi yếu dấbiu, cảonh giới của em, gầaaJn như đvOwã đvtến đwVược lĩCNnh vc hoàn toàn mới, lầBYn này v, anh sẽ cho em vài viên bồ đoR đwan mà anh đguiã lấifty đoBAược, nếu như biết cách vn dụng, thì chuyn vào Tiên Thiên là d như trở bàn tay.

Nói đjSNến chuyn này, sắAHc Vi khó mà che dấYu nim vui:
- Ông xã, em đtã hiểiftu lầjSNn trước lúc trên núi rốt cục đbLã nghĩXgA gì rồi! Trn mưa lôi đBTBó đOdã khiến em hiểgSu ra rấYt nhiu chuyn, nhưng mà…nhưng mà…

- Nhưng không thểt nói ra có đWoúng không?
Dương Thầtn mỉoRm cườwVi.


SắgSc Vi buồn rầqRju gt đHwYu:
- Chính là nói không nên lờoBAi, rõ ràng là em biết rấoBAt nhiu, nhưng lạSi không biết din tải thế nào.
truyn copy t tunghoanh.com
- Đúng rồi đtTsqy, sợ lĩSnh ngộ v đguifzo của mỗi ngườwi không giống nhau, vồn dĩRvj không thểift dùng lờJXai đwTsq din tảaNv.
Dương Thầtn cảWom khái nói:
- Anh nói cho em biết, Yến Bà Bà của Dương gia Yến Kinh, lúc đjtwu bà ấTsqy đwã dùng một chút hình ý tàn bạaaJo min cưỡng chỉS đXwiểswm cho anh đBTBột phá tiến vào bí quyết ThầbLn hóa, nhưng cũng phảSi xem vn mnh của anh.


Theo như hin giời mà nói, sXwnh ngộ v đXwfzo của anh mạjtnh hơn bà ấAHy, nhưng là do bà ấTsqy đtã chỉJXa đOdWoo cho anh, cho nên v nhữXgAng chuyn này, chỉbi có thểuwr cảRm nhn, mà không thểi din đBYgSt.

  • Gửi lúc 8:57 Ngày 06/01/2015

    mrjris

    Chap 69: Sao nhắc đến vn, đm còn làm nv phụ não tàn :v đù má trn kiểu éo gì thế -_-

  • Gửi lúc 19:51 Ngày 03/10/2014

    tutin

    Dm truyen kieu l j the . Thang duong than gap gai hoi ty la len giuong. Nghe nhiru ma ngán.

  • Gửi lúc 13:57 Ngày 17/05/2014

    bicayqn10

    tới chương 1664 mới trọn bộ mà AD ơi sao mới chương 1662 đã trọn bộ rồi

  • Gửi lúc 23:10 Ngày 13/05/2014

    vietson.phung.9@fb

    Sao ngày hn chẳng tyaaya đăng cháp nào vậy àd

  • Gửi lúc 13:38 Ngày 13/05/2014

    ngoc.tan.925602@fb

    Het chua vay add