Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 1 009: Mất trí nhớ.




Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Tác giảbc: Mai Can Thái Thiếu Bính

Chương 1009: Mấft trí nhớ.

Nhóm dịUIxch: Friendship
Nguồn: Mê Truyn




Con đCyườligng tu luyn này, “lĩPPbnh ngộ” luôn có tác dụng nhiu so với “chăm chỉuEp”! Cho nên đRUiu này đUIxi ngược với đaFUfYo lý “trờti luôn báo đUáp cho nhữbcng kẻ cầtn cù”, mới thểZf hin rõ đIcZiu “trái đtgLo trờUIxi”!

SắPPbc Vi hiểitn nhiên là đKhã lĩIlnh ngộ đwwIược “đcligo” của cô, nên mới “lượng biến” thểeUC hin đqCuược chân khí nhp cảEkFnh thầqn tốc trong vic tu luyn của cô!

Dương ThầIcZn tin rằIcZng, chỉIl cầpKdn cho Sắitc Vi hai viên Bồ Đ Đơn, xông vào, hấqp thụ thêm một chút linh khí, nội trong một ngày mà nhp vào Tiên Thiên cảuEpnh giới thì không phảfMi là không có khảfM năng!

Bởi vì nhìn mứiluc đXộ tiến bộ của SắYpc Vi, nhữaFng gì ngườilui phụ nữup này lĩPPbnh ngộ, không phảoqUi là nhữXng cảUfYnh giới bình thườMePng!

Nhưng trong lúc cấqp bách, muốn SắUfYc Vi khôi phục lạuITi dáng vẻ như xưa, mà không phảKhi là mứtc đCJaộ bình thườwwIng hin giờIMo, biến thành xinh xắfMn như búp bê Barbie, ngây ngô như thế, như là không có linh hồn vy.

Dương Thầpcn cầFHm lấvuiy tay ngườYpi phụ nữX, sau khi tìm kiếm khắMePp thân thểoqU, lạCJai cẩlign thn kiểZqm tra bộ não của Sắcc Vi.

Kiểupm tra một lúc, rốt cục cũng rút ra một chút manh mối!

GầpKdn huyt Bách Hội của SắXc Vi, lạfi có một chút lc chân nguyên không bình thườitng, kết hợp với một thứqCu dược phẩoqUm không rõ tên gọi, đYpang chiếm ng chỗ đRUó, ảoqUnh hưởng đMePến bộ não thầUfYn kinh của SắoqUc Vi.

Đây rõ ràng là một môn pháp tà đCyUfYo chuyên môn khống chế tư tưởng của ngườhi khác, tấilut nhiên là có liên can đHến tên ni cô kia!

Bà ta nói muốn thu nhn SắPPbc Vi làm đCy t, ít nhiu là do nhìn thấuITy đcược tiến điluộ nhp cảtnh thầZqn tốc của SắFHc Vi, thm chí khảIMo năng muốn đUoạuEpt lấPPby công pháp của SắPcc Vi là không chng.

ChỉoqU trách mình đdqến quá tr, cũng không biết bà ta đuEpoạIcZt đFHược hay không!

Nếu như lầupn sau gp đIcZược bà ta, thì phảeUCi hành hạfM bà ta mới đgLược!

Tht ra Dương ThầgLn không biết, đTRZúng là Yên Vũ đZqã có ý nghĩIcZ đTRZó, t lúc SắLc Vi đHến đUây, thì bà ta đLã kinh ngạKhc thắUIxc mắtc rốt cục SắMePc Vi đxCã tu luyn công pháp nào, chỉc đEkFáng tiếc bà ta chưa hoàn toàn khống chế đtược tư tưởng của SắUIxc Vi, thì đuEpã bịZq Dương ThầMePn làm gián đvuioạuEpn.

Nhưng nếu đkXã tìm đXược mầRUm mống, đTRZối với Dương Thầilun mà nói chuyn bứilut r thì không khó chút nào.

Dù sao thì vic tu luyn của Yên Vũ cũng kém xa mình, “Vãng Nim Din Sinh Kinh” …….chỉUIx cầCJan tốn chút công sứMePc giảfi quyết là đLược.

- SắUvUc Vi yêu dấTRZu, em hãy cố chịvuiu đMePng, hãy ngủ một chút đgLi.

Bởi vì SắCJac Vi hin giờh không đqCuược tỉhnh táo cho lắaFm, mình nói gì chưa chắZfc cô ấCJay đCyã nghe, cho nên, vì đLpc cho SắUvUc Vi không vn dụng chân khí lung tung, Dương ThầpKdn không thểZq không đPPbiểxCm huyt vào cổ, đtH cho cô ấIcZy hôn mê.

Sau đIló ôm vào lòng, yên tâm tr đUIxi chân nguyên và dược phẩUvUm đxCang chiếm ng gầfMn huyt Bách Hội của cô.

Không biết Yên Vũ đFHã s dụng công pháp gì, xem ra không tầTRZm thườgLng, lc chân nguyên lưu lạgLi trên huyt đdqgLo của SắCJac Vi, lạaFnh tn xương tủy, hiểIMon thịdq lc công pháp vô cùng thâm hu.

ChỉX tiếc là tính lĩZfnh ngộ của cô có phầEkFn thua kém, nếu không thì không chỉCJa phảuEpi đFHộ qua kiếp Tam Dương Chân Hỏa.

Tốn hơn na tiếng đfồng hồ, hết sứUIxc tp trung tinh thầJRn, rốt cục thì Dương ThầJRn cũng loạPci bỏ đuEpược đKhộc tố và chân nguyên tà đTRZUvUo ra khỏi cơ thểMeP của SắPPbc Vi.

Đồng thờCJai lúc đdqó, sợi lông mi thon dài của ngườaFi phụ nữilu mơ màng mở ra, mang dáng vẻ e ấpKdp nhìn vào Dương ThầgLn đZfang ở gầupn trong gang tấfc.

Dương ThầCJan thấfy SắpKdc Vi đfã lấUy lạupi đaFược trạqCung thái ban đUIxvuiu, mới thở phào, vẻ mt xinh đaFẹp của Sắcc Vi thoáng qua một tia nghĩKh ngợi, hình như mơ hồ nghĩup ngợi rốt cục đUIxã xảZfy ra chuyn gì.

- Giống như em…đxCang mơ.
Cô thì thào.

- Tht sao, xem ra vn còn nhớ chút ít, em mơ thấUy gì nào.

- Rõ ràng em thấuITy anh đcang ở trước mt, em gọi anh, muốn ôm lấJRy anh, nhưng hình như em đcã mấpKdt đLi thân hình, chỉuEp có thểMeP nghĩit như thế mà thôi, không làm đdqược gì cảeUC

Dương ThầpKdn ôm cht cô, giữUIx yên trong lòng, hướng vào gương mt cô hôn một cái.

- Ai bảZfo em rảRUnh rỗi mà chạCJay tới cái nơi rng sâu cốc thm này, nếu như anh đfến tr, thì không biết sẽ như thế nào.
Dương ThầXn đupôi phầpcn trách cứUvU.

SắuITc Vi cườfMi mếu máo:
- Em cũng không nghĩaF đfMến, lên mạIMong xem qua, nói rằUfYng nơi đqây tương đhối yên tĩeUCnh, ngườKhi cũng ít, thì đtến thôi, đCJaến chân núi hỏi thăm một chút, dân đcca phương đUvUu nói vịkX sư thái nơi này đTRZTRZc cao vọng trọng, em đCyến ở nhờFH một thờJRi gian ngắCyn, ai ngờZq bà ta lạFHi đUvUộng thủ với em…

- LầpKdn sau không đuITược lỗ mãng như vy nữkXa, bây giờPc em không còn là ngườqCui bình thườIcZng nữqa, nhữdqng kẻ tu luyn mà nhìn thấUfYy em, phầZfn lớn sẽ đMePdq ý em, cho nên hãy luôn cẩUIxn thn.

- Biết rồi mà, nhưng…nhìn thấUIxy anh đUfYối với em như vy, em rấvuit vui đYpIcZy.

Dương ThầUfYn vuốt vuốt mũi cô:
- Anh chỉL là, lúc nhìn thấYpy em làm như không quen biết anh, anh sắligp đeUCiên lên đpcqy!

- Tht sao? nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m

- Một câu hỏi vô nghĩRUa, nếu có một ngày anh bịZq mấPct trí, không còn nhớ em nữkXa, em có thểlig chịuITu đLng đTRZược không?
Dương ThầPcn hỏi với vẻ mt đUvUau khổ.

SắkXc Vi đitột nhiên cong môi:
- Lúc đqó em sẽ sướng đvuiiên lên mấIcZt. truyn copy t tunghoanh.com

- Cái gì?
Dương ThầaFn ngạPPbc nhiên.

NgườPPbi phụ nữIMoa cắfn nhẹ đqôi môi căng mọng:
- Nếu như anh bịt mấilut trí, thì em sẽ có cơ hội cùng anh bỏ trốn, như thế thì nhữMePng ngườMePi phụ nữPPb khác sẽ không tranh giành đIMoược với em.

Dương Thầlign dở khóc dở cườti, cái ý nghĩPPb này đaFúng là quá đpKdáng. Nhưng như thế lạupi khiến hắlign cảfm thấfMy áy náy và bấUfYt lc, vuốt ve mt của SắYpc Vi, nói dịkXu dàng,
- Hãy hứZqa với anh, sau này có chuyn gì hãy bàn bạqCuc với anh nhiu hơn.

Đng suy nghĩt nhiu, đXng sợ anh bn, và đUang ở với ai, cho dù là muốn anh cùng ăn sáng với em, đTRZi dạuITo phố với em, thm chí là trò chuyn với em, anh cũng sẽ cố gắTRZng đUIxáp ứIlng cho em.

Đng ép uổng mình quá, hãy cho anh biết em nghĩIMo gì và muốn làm gì, đgLng bn tâm cho anh nhiu quá, hãy vì s an toàn của em trước.

- Sao anh lạCyi đTRZột nhiên nói nhữZfng chuyn này, làm như em rấxCt tội nghip vy, chỉpKd là em muốn đilui ra ngoài một mình thôi.
SắgLc Vi phì cườZqi nói.

- Anh không nói đCyùa đdqâu, anh nói tht đuEpty.

Dương ThầaFn nghiêm túc nói.

SắPcc Vi ngây ra nhìn hắUvUn một lúc, mới gt nhẹ đRUqCuu, sau đTRZó da vào ngc Dương Thầqn, hỏi:
- Hôn l của anh xong cảPPb rồi chứUvU, chng nào anh v Trung HảRUi?

Dương ThầJRn lắJRc lắPPbc đpKdUu, cườZfi đitau khổ nói:
- Chúng ta xuống núi, trước đTRZã, sau đZfó đCJai thong thảup một đeUCoạXn, nhữUIxng ngày nay phát sinh nhiu chuyn phứPcc tạPPbp, anh cũng có một số tình huống mới cầaFn nói, vic tu luyn của bọn em…xem ra nên tăng tốc hơn…

Sắfc Vi sng sốt, hiểXn nhiên là không hiểTRZu, nhưng lạdqi cảqCum thấligy đkXây không phảTRZi là tình trạligng bình thườRUng, cô ngoan ngoãn ngồi dy, khoác tay Dương ThầuITn, trờpKdi giữoqUa tháng 9 đCJaêm xuống nhanh hơn, khí trờHi tà tà chiu, hai ngườUi va đCyi, Dương ThầIcZn va nói nhữoqUng vic đCJaã xảuITy ra gầZfn đRUây.

Lúc SắuITc Vi nghe đqến chuyn Dương Thầfn sẽ đitối nghịeUCch với Hồng Mông và gia tộc Ẩn Thế, thm chí là đUIxã giết hai gã đupc sứKh, không kim đkXược mở to đCyôi môi đRUỏ, mở to hai mắqCut, đeUCit lộ không ít vẻ mt đFHáng yêu.

Dương Thầdqn hỏi có chút không yên:
- SắuEpc Vi yêu dấUfYu, có phảqi em cảaFm thấpcy anh quá tàn nhn không?


SắZfc Vi lắligc lắuEpc điluqu:
- Không đZqâu, anh làm như thế là vì muốn bảPco v chúng em, đuITit cho chúng em có thểCy giống như anh, trở nên mạfMnh mẽ, sống tht là lâu, em hiểoqUu mà.

- Nhưng anh…còn phảPci giết thêm vô số ngườwwIi nữfMa, mà nhữTRZng kẻ đqó có thểH là không thù không oán với anh.
Dương ThầZqn thở dài.

Sắvuic Vi vui vẻ mỉPcm cườpci nói:
- Không sao, cùng lắqm là đPcợi sau khi em trở nên lợi hạCJai, em sẽ giúp anh giết họ, hoc là anh đgLem nhữCJang kẻ muốn giết đPPbến trước mt em, em sẽ giúp anh lấPPby mạilung của họ.

Dương ThầXn vui mng:
- Đây chính là đEkFiểKhm anh yêu thích ở em, nhưng chỉuIT là giết ngườci, ỷ mạkXnh hiếp yếu, sẽ không hợp với anh đeUCâu, nếu tấXt cảpKd đZqu phảvuii chết, thì chỉc trách họ cảIcZn đMePườqng của chúng ta. Anh sẽ không nương tay, em không cầCJan lo nghĩX nữqa.

- Ưm, em tin anh.
SắMePc Vi cườUfYi dịUvUu dàng.

Dương Thầvuin nhìn k ánh mắtt của SắIMoc Vi, trong con ngươi sáng lấUp lánh, so với trước kia, tình cảligm hơn nhiu, nhưng hình như thêm một chút lãnh đIlfMm và kỳ lạIcZ.

- SắTRZc Vi yếu dấPcu, cảqCunh giới của em, gầCyn như đUã đIcZến đoqUược lĩPPbnh vc hoàn toàn mới, lầqn này v, anh sẽ cho em vài viên bồ đIcZ đXan mà anh đvuiã lấupy đvuiược, nếu như biết cách vn dụng, thì chuyn vào Tiên Thiên là d như trở bàn tay.

Nói đXến chuyn này, sắhc Vi khó mà che dấuITu nim vui:
- Ông xã, em đqCuã hiểaFu lầKhn trước lúc trên núi rốt cục đuITã nghĩX gì rồi! Trn mưa lôi đoqUó đkXã khiến em hiểuITu ra rấZft nhiu chuyn, nhưng mà…nhưng mà…

- Nhưng không thểvui nói ra có đEkFúng không?
Dương ThầKhn mỉvuim cườLi.


SắLc Vi buồn rầXu gt đXUvUu:
- Chính là nói không nên lờMePi, rõ ràng là em biết rấqt nhiu, nhưng lạUfYi không biết din tảH thế nào.

- Đúng rồi đUIly, sợ lĩeUCnh ngộ v đUco của mỗi ngườUfYi không giống nhau, vồn dĩup không thểRU dùng lờhi đqbc din tảEkF.
Dương ThầeUCn cảtm khái nói:
- Anh nói cho em biết, Yến Bà Bà của Dương gia Yến Kinh, lúc đqCuTRZu bà ấTRZy đPPbã dùng một chút hình ý tàn bạLo min cưỡng chỉpc đdqiểZqm cho anh đfột phá tiến vào bí quyết ThầIcZn hóa, nhưng cũng phảKhi xem vn mnh của anh.


Theo như hin giờeUC mà nói, sUfYnh ngộ v đqCupKdo của anh mạMePnh hơn bà ấCyy, nhưng là do bà ấfy đitã chỉq đUfYCJao cho anh, cho nên v nhữfng chuyn này, chỉeUC có thểq cảqm nhn, mà không thểfM din đpcJRt.

  • Gửi lúc 8:57 Ngày 06/01/2015

    mrjris

    Chap 69: Sao nhắc đến vn, đm còn làm nv phụ não tàn :v đù má trn kiểu éo gì thế -_-

  • Gửi lúc 19:51 Ngày 03/10/2014

    tutin

    Dm truyen kieu l j the . Thang duong than gap gai hoi ty la len giuong. Nghe nhiru ma ngán.

  • Gửi lúc 13:57 Ngày 17/05/2014

    bicayqn10

    tới chương 1664 mới trọn bộ mà AD ơi sao mới chương 1662 đã trọn bộ rồi

  • Gửi lúc 23:10 Ngày 13/05/2014

    vietson.phung.9@fb

    Sao ngày hn chẳng tyaaya đăng cháp nào vậy àd

  • Gửi lúc 13:38 Ngày 13/05/2014

    ngoc.tan.925602@fb

    Het chua vay add