Chú Rể Của Ác Ma

Chương 8




Chương 8

Màn đGHwêm buông xuống,không khí nóng bứSIc ban ngày biến mấWEt,gió đFêm đZrWưa tới nhè nhẹ thấNYm lạVnh.

Khách sạnGtn hôm nay đCược trang trí hoa l hơn,đOèn sáng long lánh,thính đMFườEvVng,đCược chấXnit đIIUuy hoa tươi cùng quà cáp.Mọi ngườnzi quầIn áo hoa l đOi lạRui nhộn nhịnLPp ai cũng cườvIKi nói rấtRnt vui vẻ .

Chng qua là bọn họ cườaCi đIIUến tht vui vẻ,nhưng trong lòng mỗi ngườPji lạIIUi càng không thoảnGti mái.

Trên tầRung cao nhấrpt của khách sạVn,xuấoRt hin một thân ảaCnh mảvnh khảznh đVi trong bóng tối.Trên khuôn mt đnGtẹp mày liu nhíu cht,sắTNZc mt ngưng trọng.Nàng đGHwộng tác nhanh nhẹn,tránh qua mấvy trạOm gác hướng phía mục tiêu đDXDi tới.

Trong lúc vô tình nghe lén đIIUược câu nói kia của Thượng Quan L,nàng như bng tỉXninh,quyết tâm t bịTO đFộng thành chủ đnzộng,không đOược làm ủy khuấejt đrloTNZa bé đyáng thương trong bụng đMFược.Nói cũng phảWEi chỉy mới gp một chút khó khăn,nàng nói gì cũng không thểu tạzi lúc này dng tay.

Trọng yếu hơn là nàng căn bảCn không muốn nhn thua.

Muốn kết hôn với nữPj nhân khác?! H ,mơ tưởng!

Bọn ta tốn nhiu thờIi gian như vy,làm sao có thểV d dàng t bỏ ý điqnồ?!

LầVu cao nhấVaTt của khách sạMFn,cảXni tầRung lầvu rộng rãi,chỉHv có một gian phòng, không nghi ngờEvV chút nào nhân vt quan trọng của buổi l đFang đLwợi ở trong căn phòng này.

Tha dịrlop thủ v không chú ý,nàng làm đyộng tác xoay tròn một vòng dưới đVVt,đOộng tác lưu loát,t ThầFn Thâu nàng học đvIKược thủ pháp tuyt hảZrWo này,không tiếng đTOộng đGHwnzy ca ra,thân thểSy xinh xắejn nhanh đDXDi vào bên trong phòng.

Bên trong phòng bày bin vô số hoa tươi,T Dược Nhi một mình ngồi ở phía trước ca sổ,uống ly trà thảihEo dược,mt nghiêng trầZZm tĩVnh yên ổn.Nàng vn chưa thay váy cưới,vn mc bình thườung,tóc dài đFược cột cao bằIng sợi cột tóc san hô đtRnỏ.

“Thượng Quan tiểqebu thư,buổi tối tốt lành,tới đSIây tìm ngườwFi sao?”

T Dược Nhi khẽ cườXnii một tiếng,nâng chén thăm hỏi.

Mày liu nhíu lạFi,ánh mắihEt nhíu cht,ngoài bịLw ăn dấWEm chua,cộng thêm vic Thượng Quan Mịqeb chưa quên,lúc trước chỉKV vì mấDXDy câu nói của T Dược Nhi,làm hạvIKi nàng bịhMS ăn đaCánh không nương tay,đGHwau chng mấNYt mấWEy ngày.

T Dược Nhi mỉTOm cườnLPi,chm chạVp đSIZZng dy

“Ngươi biết ta là ai sao?”nàng mở ming hỏi thăm,tay trái đSyột nhiên kéo sợi dây cột tóc sân hô đnLPỏ xuống,làm tóc bay tán loạun.

Thượng Quan MịO vẻ mt rùng mình,trc giác cảTNZm thấiqny nguy hiểtRnm.Nàng phảVaTn ứIng nhanh chóng,rút bạvc trâm cài tóc ra,lấIy bạRuc tiên đEvVối phó với đoRSIch.

BạwFc tiên cùng dây san hô đnGtỏ quấejn cht lấbNy nhau,hai ngườlvi không nói một lờeji,cân nhắVc đXniánh gía đvối phương.

“Ấn tượng đSyIIUu tiên của ta không có sai,ngươi không phảUTZi là nữCCI nhân tầUTZm thườLwng” T Dược Nhi nhàn nhạut nói,duy trì mỉihEm cườwFi,tay ngọc nhẹ vỗ v phầIirn đSyuôi dây buộc tóc san hô đz

Làm ngườnGti ta kinh ngạZZc hơn là,t dây buộc tóc san hô đCđwFột nhiên có một con rắqebn nhỏ màu điqnỏ nhạVt trườbNn tới,ngóc đLwGHwu lên thở khè khè.

Thượng Quan MịEvV nhanh chóng rút bạbNc tiên lạeji,không dám dùng bin pháp cứnzng rắbNn nữhMSa.Lúc này nàng mới nhìn rõ ràng,kia căn bảIIUn không phảnzi là dây buộc tóc,mà là một con rắrpn nhỏ sắWEc san hô.Loạiqni xà sắSIc san hô này vô cùng hiếm,đXniộc tính rấzt mạqebnhchỉF cầOn bịWE cắOn trúng,khng đOvnh mấejt mạVng.

Ấn tượng đFVu tiên?Nói vy,ngay t cái ngước đnzEvVu nhìn,T Dược Nhi đtRnã nhìn ra nàng cũng không phảwFi là bảLwn tính hin lương?

“Ngươi đKVã sớm nhìn ra?” Thượng Quan MịtRn quay đLwZZu hỏi.

“Ngươi che dấEvVu rấOt khá,nhưng là,ta không phảzi là nam nhân,ánh mắXnit cũng không bịHv vẻ đUTZẹp của ngươi mê hoc.” nàng nhìn t trên xuống dưới Thượng Quan MịvIK,lộ ra vẻ cườnzi

“Nếu như ngươi chỉlv là m nhân tầRum thườLwng,như vy ta sẽ giết ngươi.Bởi vì ngươi không phảaCi kẻ tầIIUm thườwFng,cho nên ta tha cho ngươi một mạTNZng.”

“Ta không cầMFn ngươi thi ân” Thượng Quan MịnGt cườnGti lạiqnnh.

T Dược Nhi không gin mà ngược lạrloi cườEvVi: “Ta đyây không thểZrW giết ngươi,Chủ Thượng thích nữrlo nhân bấvt phàm,hơn nữUTZa còn thích nữv nhân kiêu ngạFo”nàng thu hồi san hô đvIKỏ con rắun nhỏ,con rắKVn kia như có linh tính,ngoan ngoãn thuầCn phục quấTOn lên tay nàng.

“Chủ Thượng của ngươi,ngườVaTi đuejng đvIKEvVu tp đEvVoàn TầVaTn?”

Đng nóng lòng,các ngươi cuối cùng cũng có một ngày gp mt” T Dược Nhi hờTOi hợt nói,ngồi trở lạvi trên ghế.

“Ta nghĩRu,ngươi tối nay hn là có nhữvIKng truyn khác muốn làm?” nàng nhẹ nhàng hỏi,đOưa tay chỉC v hướng một cái hành lang

“T nơi này đlvi v phía trước,đwFi đuến cuối phòng,ở đejó có ngườWEi ngươi muốn tìm”

“Ngươi không muốn ngăn cảZrWn ta?”Nàng hồ nghi hỏi,tầUTZm mắXnit cũng đoRã liếc v gian phòng phía kia.

“Ta không ngăn cảZZn điqnược ngươi” T Dược Nhi mỉTOm cườXnii,nàng tính cách trầSIm ổn như nước,không màng danh lợi,cùng tính nóng như la của Thượng Quan MịnLP bấoRt đhMSồng,nhưng không thích mọi chuyn tranh chấyp.

Thượng Quan MịVaT cắCn đqebôi môi đSyỏ mọng, khẽ gt đnLPeju,lắhMSc mình hướng cuối hành lang chạPjy đaCi.

Cuối hành lang một mảMFng lờej mờSy,không biết tạZrWi sao đtRnèn hai bên đhMSu tắWEt hết đlvi,càng đaCến gầFn gian phòng kia,bốn phía càng âm u.

Ca t t mở ra,cảqeb phòng tối om.Bên trong phòng không có một na đbNiểIm ánh sáng,bên trong lờO mờiqn,Thượng Quan MịihE ngồi xuống sờoR soạTOng lò mò đKVi vào,mắTNZt nhìn bốn phía,tai nghe tám hướng.

Đóng ca lạqebi “ Giọng nói trầZZm thấnGtp ra lnh t bên trong bóng tối truyn đejến.

Di ,tình cảunh này có chút quen thuộc,trong đVaTSyu bỗng nhớ lạyi làm cho mt của nàng trở nên đyỏ bng.Nàng chm chạIp đEvVnLPng dy,trong bóng tối mắDXDt tìm kiếm,chỉrp thấTOy trong bóng tối có một đLwôi mắOt màu xanh lam sắUTZc bén đEvVang lng lng nhìn nàng.

“Ngươi tới đrloây làm cái gì?”

“Tới tìm ngươi” nàng khua lên dũng khí nói.

TrầFm mc

Một hồi lâu sau,cho đUTZến khi tim của nàng vì khẩvIKn trương đEvVp mạGHwnh ,đIIUã lấOy lạyi nhịCp thở bình thườPjng ,HắDXDc Kit KhắXnic mới mở ming

“Ta nói rồi,không muốn gp lạbNi ngươi nữhMSa”

“Vy thì đOã sao?Ta muốn gp ngươi” nàng tùy hứXning nói,c tuyt tha nhn thấoRt bạIi.

“Thượng Quan tiểnzu thư,ngươi cũng nên t trọng” Thanh âm của hắRun quá lạaCnh lùng.

Đây không phảiqni là trò chơi !” nàng khàn giọng cãi lạvIKi,cố gắVaTng nghĩSI giảtRni thích.

Nước mắTOt nong nóng đIIUZrWo quanh hốc mắhMSt,t t lăn xuống má phấEvVn. Nàng không muốn ra vẻ yếu đtRnuối,nhưng không có cách nào khác ngăn nước mắTNZt đPjng rơi.Trong lòng của nàng ê ẩnLPm,đZZau quá ,tht khó chịlvu,tht khó chịihEu.

“Ta một mc chờPj ngươi,chờTNZ tht lâu ,chờIir tht lâu,bịPj Thượng Quan gia nhn nuôi,ta khóc vài đKVêm,sợ sau khi ngươi trở lạeji có tìm đWEược ta không”

Nước mắoRt rơi xuống mt đVaTNYt,một giọt lạZZi một giọt,nàng giống như là nghe thấIy tim của mình cũng vỡ ra rồi khi thấuy hắnGtn vn lạihEnh lùng.

“Ngươi chỉRu đwFổ tha ta thích trò đZZùa dai,trách ta quỷ kế đCa đvoan.tạVi sao ngươi không suy nghĩNY,ta đlvã nghĩIir ngợi rấDXDt nhiu,nghĩCCI đIirến mụ đSyOu óc?”

Nước mắWEt rơi xuống tht gấKVp,nàng kiêu ngạTOo ngẩnLPng đSIwFu,nhưng nước mắTNZt vn không ngng lăn xuống.

“Ngươi tạWEi sao không đvIKến?”nàng lẩNYm bẩHvm nói nhỏ,lầUTZn đEvVLwu trước mt ngườlvi khác nàng cảhMSm thấoRy yếu đKVuối,khóc đFến sướt mướt.

Nàng đnGtã yêu hắvn 20 năm,hắiqnn tạHvi sao còn không hiểlvu?

Nàng chỉTO có yêu hắnGtn,cho nên không hiểvu đvIKược tình yêu nên là bộ dáng gì.NgườVi khác xem các phương pháp yêu của nàng rấRut là hoang đaCườqebng,nhưng tấUTZt cảnLP đRuu là muốn cho hắaCn chú ý đyến nàng.

“Trò đzùa dai của ngươi tht là quá đoRáng,thứlv cho ta không có tâm lc đVaTvIK cùng ngươi hồ nháo nữVa”

Có phảnzi hay không nàng nghe lầEvVm?Trong lờNYi nói lạOnh như băng có một chút tâm tình lay đyộng.

“Ta không có hồ nháo!” nàng dm chân,nước mắTNZt giống như nhữihEng hạiqnt trân châu tng giọt ,tng giọt rơi xuống.Nàng phát cáu với đrpZZu óc của hắEvVn “Ngu ngốc ,ta yêu ngươi a!”,nói liên tục lờMFi yêu như vy mà hắbNn vn không hiểIu,nàng muốn mắTNZng chi ngườrpi quá.

Trong bóng tối lạSyi không một tiếng đnLPộng,trầLwm mc lạlvi xuấyt hin.Hai tròng mắNYt màu xanh lam ở trong bóng tối lóe lên.HắwFn đWEang nhìn nàng sao?

“Tht xin lỗi!” xin lỗi cái gì? Xin lỗi chưa có tới đzón nàng,tìm nàng,hay là xin lỗi không cách nào yêu nàng?

Ngay cảy một câu c tuyt này,hắvIKn cũng nói tht lãnh đPjvIKm.

Nàng cảHvm thấzy lạqebnh quá,tâm tình thin lương đSyau,đOau quá.Thân thểrlo xinh xắejn lảvIKo đtRniqno muốn ngã,cơ hồ muốn ngã xuống đCwFt bấVaTt tỉiqnnh.

Lão Thiên ! Đây là cơn ác mộng,vn là trờyi cao đhMSang trng phạVaTt nàng quá mứiqnc cuồng vọng sao?ĐwFi này nàng chỉrlo yêu duy nhấMFt một nam nhân,nhưng hắIIUn đlvối với tình yêu của nàng chng thèm ngó tới.

“Ta muốn điqni làm l cưới ,ngươi cứu ở lạhMSi trong phòng này” Hắrpc Kit Khắrloc chm chạHvp nói.

“Không ,ta sẽ không cho ngươi cưới bấut lun kẻ nào” Thượng Quan MịnGt kêu to,hai tay nắoRm cht thành qủa đrlozm.Nàng không cầnLPn hắtRnn cưới ngườvi khác,nàng ,không,muốn!

Thượng Quan mịF xoay ngườIiri hướng phòng cô dâu đhMSang đnLPợi chạEvVy đNYến ,cắSIn cht hàm răng,quyết đDXDnGtnh hạTO quyết tâm,bấIIUt lun dùng phương pháp gì,đHvu phảlvi ngăn cảLwn hôn l này.Nói gì thì nói đaCêm nay nàng tiến đoRến đIirây đSyã có chủ đZZOnh chia rẽ hắoRn cùng T Dược Nhi.

HắNYc Kit KhắaCc là của nàng!

Là ngườzi của nàng bấPjt lun kẻ nào cũng đhMSng hòng tranh đIoạyt với nàng!

Ca phòng bịLw đTOVy ra,chỉhMS có ánh sáng nhu hòa của ngọn đVèn tỏa ra.Trong phòng không có một bóng ngườqebi,T Dược Nhi đrloã không thấhMSy bóng dáng đvIKâu,trên bàn vn còn ly trà dược thảTOo.

Không thấVy bóng dáng của T Dược Nhi.Thượng Quan MịSy nhìn thấHvy trên đym làm bằnLPng nhung tơ thượng hạvng có vòng cổ kim cương màu lam sáng lóa mắWEt .Nháy mắEvVt thấIIUy vòng cổ,toàn thân nàng đUTZông lạvIKnh,như bịv sét đlvánh.

Cái vòng cổ kia chủ thểMF là màu chàm sắejc kim cương,bên ngoài khảIm mườwFi sáu viên kim cương màu trắaCng,ở giữXnia là một viên kim cương to màu xanh lam,đXniược thiết kế rấFt tinh xảzo,làm cho nàng liếc mắTOt một cái nhn ra ngay.

Đây là “Hi Vọng chi chui” trong truyn thuyết là một viên ngọc bích bịtRn nguyn rủa,đejược xưng là “Ánh mắTNZt ác ma”,màu xanh lam kia cc kỳ giống ánh mắwFt của hắoRn khi tứVc gin.

Nàng vài lầun đzã bắaCt buộc ThầLwn Thâu đbNi trộm,nhưng hắiqnn lạEvVi nhát gan,sợ bịhMS lờnzi nguyn ứzng nghim lên mình,liu chết không làm theo.( =)) )

Ta còn nhớ rấFt rõ ánh mắFt của ngươi,một màu lam u hợp như là “Hi Vọng chi chui”,một đPjôi mắNYt thầPjn kỳ như mắoRt của ác ma.

Nàng tng nói qua ,rấFt thích ánh mắSyt của hắSyn!

Hắuc Kit KhắRuc la nàng!Nam nhân này rõ ràng là yêu nàng.

“Ngươi nói dối” nàng cầhMSm vòng cổ trên tay ,ngc bởi vì xúc đXniộng mà php phồng,nhanh chóng xoay ngườKVi lạTOi lên án nói,l lạoRi rơi trên hai má phấWEn hồng.

HắtRnc Kit KhắWEc thong thảIir bước ra t bóng tối,trên cao nhìn xuống nàng,vẻ mt bí hiểIirm.PhảCCIi thc cẩRun thn chăm chú mới nhìn ra sâu trong đnGtáy mắihEt cấihEt giấbNu một ý cườvIKi.

“Có sao?” hắSIn hỏi lạFi,ngón cái lau nước mắihEt trên khuôn mt của nàng. Động tác rấCt ôn nhu nhẹ nhàng,cùng thái đTNZộ lạbNnh lùng lúc trước tht bấGHwt đVồng.

“Ngươi yêu ta!”nàng nắCm cht vòng ngọc bích trong tay,bảbNo thạaCch lạInh như băng ,mà lòng của nàng nóng quá,nóng quá.Hy vọng bắSyt đFKVu trở v rót vào trong tim nàng.

Nếu hắFn yêu An Kỳ nhu nhược không tồn tạwFi,vì sao còn đaCem lờyi nói của Thượng Quan MịnLP như vy nhớ rõ.Chỉz nghe qua nàng nhắSyc tới có một lầTOn,lin nhanh chóng làm ra thứnGt này.

“Da vào cái gì mà ngươi cho là như thế ?”HắCc Kit KhắPjc nhướn mày rm.

“Vòng cổ kim cương này chính là làm cho ta” nàng nâng vòng cổ lên nói. Cho dù là hắzn phủ nhn,nàng cũng không tính đnLPem vòng cổ trảSy lạeji.

Đây là cho cô dâu của ta” hắFn thảGHwn nhiên nói,đtRnối với lờqebi nói của nàng không có cho đCáp án khng điqnHvnh,nhưng cũng không phủ đIIUIirnh.BạtRnc môi nhếch lên một nụ cườui.

Ý của hắXnin là,hắejn thưà nhn nàng là cô dâu của hắKVn sao?

Thượng Quan MịGHw vui mng hô một tiếng,nhào vào lồng ngc của hắwFn, hai tay ôm cht cổ hắTOn,hai chân thon dài ôm cht ngườGHwi hắbNn (NN:giống kiểPju ôm cây thế

)

Đáng gin,đSIáng gin,đrloáng gin! Ngươi căn bảzn la gạiqnt ta” nàng va khóc va cườZZi,thống khổ cùng đuau thương nháy mắGHwt biến mấaCt.ChỉCCI một câu đHvơn giảyn của hắnzn,nàng như t đlvXnia ngục bay lên đSyến thiên đhMSườSyng.

Không cầGHwn biết hắVn có yêu nàng hay không yêu nàng,thế nhưng đzối nàng như vy là trọng yếu rồi.Nàng có thểI không cầCCIn bấTOt lun kẻ nào,nhưng lạui luôn nhung nhớ hắIirn.

“Ngươi gạihEt ta lâu như vy,ta đWEương nhiên phảvi vãn hồi hoàn cảSInh xấtRnu” hắNYn nhún nhún vai cuối cùng cũng tha nhn.

Nhớ tới thầZrWn sắihEc khó coi lúc trước của Hắyc Kit KhắGHwc,nàng co rúm lạSyi một chút.

“Ngươi rấNYt tứuc gin?”Thượng Quan Mịej nhỏ giọng hỏi.

“Ta tứZrWc đLwến phát đMFiên lên”hắPjn thưà nhn.

“Kia vì sao còn tung tin tứZZc giảu,muốn dụ ta đejến sao?” nàng mím cht đbNôi môi đrloỏ mọng,nghĩz đZrWến mấoRy ngày nay nàng đVaTau lòng tưởng muốn chết,lin tứzc gin muốn đzánh hắIIUn.

Nam nhân đyáng gin này nhưng lạnzi làm cho nàng khóc mấaCy ngày nay.Nếu không phảTNZi thương hắyn thì nàng đFã lấqeby đXniao đIiruổi giết hắRun rồi!

“Ta đhMSúng là trước đDXDây có quên lờMFi ước hẹn khi xưa,nhưng ngươi cũng như vy tht đzáng gin,ta chng lẽ không trng phạIt ngươi một chút đtRnược sao?” HắFc Kit KhắDXDc nhướn mày rm,cúi đzKVu nhìn nàng.Đ cp đnGtến qủy kế của nàng,mắFt của hắTNZn vn ánh lên vẻ tứhMSc gin.

Không h nghi ngờrp,nàng đCáng gin cc kỳ,chỉnLPnh ngườSIi ta đMFến chóng cảnz mt,còn la gạOt tình cảtRnm của hắwFn.Chính là,nàng giảbN dối rấvt nhiu,nhưng hắMFn vn không thểUTZ quên đDXDược nàng ngồi bên cạGHwnh nhìn bộ dáng hắihEn dùng bữqeba.

Thượng Quan MịUTZ kiêu căng,bốc đihEồng thế mà lạDXDi vì hắGHwn làm canh thang,chuyên chú chờVaT đejợi một tiếng ca ngợi.BấPjt lun nàng có phảqebi hay không bụng dạNY khó lườDXDng,bấDXDt lun đyồ ăn có phảWEi hay không rấWEt khó ăn ta như có đvIKộc dược, đGHwu làm cho lòng hắTNZn tràn đwFVaTy cảMFm giác ấIirm áp.

Ai,yêu thương lin yêu thương,cho dù là yêu thương ma nữZZ cũng phảPji thưà nhn s tht.TiểDXDu nữlv nhân này đKVã khắhMSc sâu ở trong lòng hắwFn như vy,hắoRn tưởng không tiếp nhn đCu cũng không đqebược. (Ngọc Nhi:đzọc đFến đuoạNYn này t dưng lạzi nghĩDXD tới một câu tình yêu là thế yêu nhau chỉoR vì yêu nhau *mắrlot mơ màng*)

“Ngươi nói kia cũng chỉnz là một chút trng phạnLPt thôi sao?” nàng cắSIn môi đrpỏ mọng,lo lắKVng mấrpy ngày nay cuối cùng cũng đOược giảvi tr.Nhưng cứRu nghĩXni đbNến mấFy ngày nay trằnLPn trọc suy nghĩqeb liên miên,môi đFỏ mọng lạWEi chu lên “Ngươi không phảFi nói yêu An Kỳ sao?” khuôn mt nhỏ nhắMFn có chút dỗi hờFn.

“Ngươi cho là,ngươi tht s hoàn toàn giấqebu diếm đWEược ta sao?” Hắlvn lộ ra nụ cườIi,con ngươi màu xanh lam ánh lên vẻ ôn nhu.

“Có ý tứbN gì?” Nàng khó hiểRuu nhìn hắvIKn,không biết hắIirn đbNang nói cái gì!

“NgườMFi giấbNu đVi nhuyn tiên của ta là ngươi đLwúng không?Ngươi muốn trịej đWEược Thony cùng Anson,cho nên mới tìm cách dn dụ ta trở v” HắPjn vuốt ve khuôn mt nhỏ nhắUTZn của nàng,nhìn hai má phấVaTn đCng “Ngươi giảlv bộ vô tội,không ngng tìm cơ hội dụ hoc ta,dùng hết sứbNc lc loạbNi bỏ trở ngạyi.Chng nhữGHwng thu phục đnGtược Lý Ân,đvánh la bọn thuộc hạO của ta,mà ngay cảTNZ hai đFIiru chó ngao kia cũng bịoR ngươi thuầGHwn phục”

“Ách __Ngươi đIIUu đrpã biết hết?” MấbNy tiểvu quỷ kế của nàng đSIã bịWE hắPjn vạnLPch trầbNn ra hết,làm nàng có chút xấKVu hổ.

“Ít nhấVt ta biết nht đoRược thiên sứF bịEvV mấZrWt trí nhớ kỳ tht là giảSI dối”

HắKVn sớm nhìn ra đFoRng sau bộ dáng mm mạzi chính là tính cách giảXni dối.Chính là không lườFng trước đvIKược,nàng thế nhưng lạtRni chính là Thượng Quan MịLw.

Ngày đCó tứlvc gin có hơn phân na nguyên nhân kỳ tht là gin chính mình,làm sao có thểnGt yêu thương tiểCu nữy nhân nguy hiểHvm như vy.

“Vy vì sao ngươi không vạIch trầTNZn ta?”nguyên lai chân din tht của nàng không chỗ nào che giấhMSu đDXDược dưới cp mắVaTt màu xanh lam kia.

“Ta nghĩrlo muốn nhìn xem trình đCCIộ của ngươi sẽ làm đvược nhữoRng gì?” HắSyn mc không nói gì,cũng không phảhMSn đihEối nàng dụ hoc lên trên giườCng của mình?Trên thc tế mà nói vn chưa biết ai chịIIUu thit hơn ai đCâu? (NN:eo có nghĩIa là chịRu bịwF anh la lạvi à *hố hố* ,vỏ quýt dày có móng tay nhọn)

Đáng gin!” nàng cắMFn môi dùng sứihEc đTOánh vào ngc hắnGtn.

HắSyc Kit KhắWEc tấMFt cảHv đFu đEvVã biết,nhưng bao nhiêu đGHw tài không nói,thm trí ngay tạMFi khi s tht bịz vạnGtch trầHvn,hắnGtn cũng chỉDXD lấPjy đMF tài v chuyn tình đihEó điqnNY đNYâm thương nàng,ý đihESynh khi d nàng,làm cho nàng khổ sở.

“Không ác như thế sao xứVaTng đKVôi với ngươi” Hắlvc Kit KhắhMSc hỏi lạHvi,môi khẽ nhếch lên,hôn hôn lên đoRôi môi đKVỏ mọng đejang chu lên của nàng.

CảTNZm giác bịC la quảihE tht không tốt,nhưng là hắNYn hôn nàng,ôm nàng,lạVaTi làm cho nàng suy nghĩSy có nên buông tha cho hắCn không.Nàng đTNZược hắoRn ôm trong lòng, mày cau lạZrWi nhưng vn tiếp nhn nụ hôn của hắFn,còn đlvang suy nghĩF có nên tứFc gin nữLwa hay không.

“A,tiểvu thư đPjến đCây ? Có thểv mc l phục đRuược rồi” Lý Ân ôm váy cưới bước vào trong phòng.ThờaCi đZrWiểnGtm thấnzy Thượng Quan Mịv,ánh mắVt cườihEi đoRến vui sướng,bộ dáng không có na đHviểEvVm kinh ngạVc.

“Ngươi biết ta sẽ đTOến?” nàng hoài nghi nheo mắTNZt lạqebi,hết nhìn chủ lạIIUi đIến tớ

“Tốt !Nguyên lai đIirây đZZu là kế hoạrpch của ngươi,tốt lắoRm” Bởi vì tình yêu cái đTNZXniu thông minh của nàng lầnzn này ngược lạXnii mù quáng tht s,ngây ngốc nhảMFy vào cạTNZm by của hắyn.

“NgườIIUi đrpng trách chủ nhân,ngườnLPi lúc trước đoRem ngài ra la tht thảlvm hạtRni.Ngài là dạyng nam nhân có tính t tôn rấvIKt cao” Lý Ân nhỏ giọng nói,bịLw thưởng cho một cái nhìn chằPjm chằCCIm “A,đnGtng thảqebo lun nữCa, ngườCi mau tới mc l phục đVi” HắEvVn vội vàng mở l phục ra.

“Không mc,đlvây cũng không phảlvi là l phục của ta” nàng mới sẽ không mc l phục may cho đaCám cưới của ngườCi khác nha.

HắwFc Kit KhắihEc cũng không dư thờVi gian đUTZRu ý tới,trc tiếp đlvem nàng tới phòng thay đVaTồ,buộc nàng thay l phục.

Lý Ân mỉIirm cườGHwi,vội chạXniy ra ngoài đlvi thu xếp.Tuy rằWEng “LạtRnc Nhĩiqn Tư” có không ít ngườnLPi bấDXDt mãn chống lạui Thượng Quan MịGHw.Nhưng chủ nhân muốn kết hôn với nàng,không tới phiên bọn thuộc hạv có ý kiến.Mọi ngườbNi im ming,vẻ mt đlvau khổ ,chấihEp nhn vic Thượng Quan Mịej sắIirp trở thành vợ của chủ nhân là s tht.

BấMFt qúa đVối với Lý Ân,hắIirn na đOiểym cũng không lo lắMFng.HắnLPn biết rõ mịvIK lc của Thượng Quan MịSI,coi như là hắun thông minh đqebi,hắIn khng đGHwrpnh đFnzi khái không cầUTZn bao nhiêu thờrloi gian,nàng có thểoR làm cho nhữejng ngườTNZi đFó buông thành kiến với nàng,vì nàng mà th vào sinh ra t.

Trong phòng thay quầWEn áo,hai ngườIiri tranh chấUTZp không ngng.

Đây là váy thiết kế cho ngươi” HắwFc Kit KhắMFc nói.

“Tht vy chăng?”nàng ôm lấIiry váy cưới lụa trắqebng,lòng tràn đZrWhMSy hoài nghi,nhưng cũng ngoan ngoãn đCCIi vào trong nội thấUTZt thay đVaTồ.

Tơ lụa thượng hạZZng mm mạnzi ,kiểHvu dáng đVược thiết kế đZZơn giảbNn mà lạTOi cao quý,rấtRnt va vn.Bộ l phục này đejúng là thiết kế riêng cho nàng.

Tht khó hiểHvu hắUTZn lấIiry số đTNZo của nàng ở đTOâu,chng lẽ chỉMF cầwFn ôm nàng là có thểnz biết điqnược sao?Nàng đzi ra nội thấqebt,sa sang lạyi làn váy,trong lòng còn có tht nhiu dấFu chấbNm hỏi.

“Xoay th một vòng xem” hắrpn da vào tườtRnng thân hình cao ngấXnit,ánh mắrpt nóng bỏng.

Tiếp xúc đUTZến tầoRm mắFt của hắSIn làm mt của nàng trở lên đihEỏ bng.Theo lờhMSi ở tạrpi chỗ xoay một vòng tròn,nàng mn cảejm phát hin cp mắZZt màu xanh lam vn nhìn chăm chú vào thân hình của nàng.Ánh mắhMSt nóng bỏng của hắSyn như nhìn xuyên thấGHwu qua bộ l phục của nàng,trắDXDng trợn thưởng thứiqnc.

“Sao ngươi biết số đnGto của ta?” nàng vỗ vỗ hai má phấVn hồng,vượt qua thẹn thùng nhìn v phía HắnGtc Kit KhắwFc.

“Thượng Quan L cung cấvIKp” hắDXDn thảZZn nhiên tuyên bố,khóe ming lộ ý cườyi sâu sắqebc.

Nàng hít một ngụm khí lạlvnh
“Là hắIIUn?” thanh âm hét chói tai.

T trong góc phòng đlvi ra một nữSy ,một nam,nữtRn là T Dược Nhi,nam rõ ràng là tổng tài của tp đEvVoàn ‘Tuyt Thế

Đúng vy ,là ta”Thượng Quan L nhàn nhạFt tha nhn.Ở một bên nhìn đyã lâu ,hắVn không thểu bỏ qua cơ hội muốn nhìn thái đzộ kinh ngạLwc của em gái mình đPjược. đihEọc truyn mới nhấGHwt tạTNZi tung hoanh . com

TiểVu nữGHw nhân này rấaCt thông minh,giảtRno hoạlvt ,t nhỏ đnzã đLwem ngườvi bên ngoài ra đyùa bỡn làm trò vui,ngay cảnLP ngườEvVi thân cũng không bỏ qua. Khó nghĩF đUTZược nàng cũng có ngày này.Nếu bỏ qua trò hay này thì muốn nhìn thấnGty bộ dáng nàng vì tình mà đnLPau khổ,vì yêu mà rơi l,không biết phảCi chờZZ đnLPến năm tháng nào nữnLPa a!

“Ngươi ,cái ngườSyi đSIáng gin này,thế nhưng lạbNi giúp ngườOi ngoài la gạUTZt ta!” nàng lên án nói,tứzc gin đSIến mứiqnc dm chân,cơ hồ muốn cầum lấTOy bó hao ném hắHvn.

“Anh trai không dạHvy bảFo đCược em gái,hin nay có ngườnGti có thểF dạLwy dỗ ngươi,ta t nhiên vui lòng hỗ trợ” Thượng Quan L nhướn chân mày ,đVaTZZm mạIIUc tiếp nhn chỉO trích,hoàn toàn không trốn tránh “Huống chi,ngươi cũng tng la gạbNt ta? Mỗi ngườXnii một lầTNZn,coi như hòa nhau, không ai nợ ai”

Ách .đHviu này cũng đKVúng,nàng chọc nghẹo ngườbNi ta trước,tht s không có tư cách trách cứIIU Thượng Quan L.Rồi hãy nói,nàng lúc này tâm tình tht tốt,cũng không muốn truy cứlvu nữVaTa.

“Vy hôn ước của các ngươi giờMF làm sao?”Nàng nhìn hướng T Dược Nhi ,trong lòng vn còn tràn ngp thắoRc mắoRc.

HắLwc Kit khắihEc hờVi hợt nói: “ GỉSInGti tr ,T Dược Nhi chng qua là giúp ta din một màn kịbNch thôi” hắNYn yêu tiểMFu ma nữnz như vy,còn có thểRu cưới ngườFi khác hay sao?

“Tp điqnoàn ‘Tầejn ‘ không có dịO nghịnLP gì chứF?”

“HắnLPc Kit KhắTNZc là nam nhân Chủ Thượng nhìn trúng,Chủ Thượng muốn liên kết hai tp đHvoàn ,nên đlv nghịiqn liên hôn.Mà hắhMSn vì tổ chứuc nên cũng nguyn ý hôn ước này.Bây giờZZ ,ta vì ngươi giảzi tr hôn ước,tương đejương đOồng thờSIi hợp tác cùng với hai tp đqeboàn ‘Tuyt Thế’ và ‘LạCCIc NhĩVaT Tư’.Chủ Thượng sẽ vì mục đvích mà sẽ không có ý kiến gì”T Dược Nhi cẩSyn thn giảbN thích,mườhMSi ngón tay mảIIUnh khảrpnh vuốt tóc ở trước ngc.

Thượng Quan MịF thở dài nhẹ nhõm,cuối cùng nở nụ cườiqni “Ta nên t mình đUTZi nói lờoRi cảqebm ơn mới đZZúng”

“Yên tâm ,còn có cơ hội” T Dược Nhi gt đGHwiqnu,ánh mắiqnt đVaTyy vẻ thâm trườaCng nhìn nàng,sau đVaTó xoay ngườEvVi rờHvi đnLPi.

Tiếng bước chân của T Dược Nhi còn chưa đZZi xa,thì một trn bước chân dồn dp chạnzy vội vang lên,kèm theo tiếng thở dốc,ta hồ rấFt khẩlvn trương.

“Chủ nhân__LầZrWu dưới__LầnGtu dưới có ngườzi dn quân tới” Lý Ân thở gấKVp không ngng,kinh hồn chưa ổn đHvvnh,va phát hin ra tình huống lin chạnzy tới mt báo.

“NgườHvi ở phương nào?”Hắlvc Kit KhắVc nheo hai mắnzt lạHvi,thầnGtn thái lãnh l ,nhữVng ngườUTZi không biết sống chết,dám tới tic cưới của hắUTZn giương oai?

“Ách__”Lý Ân lau một chút mồ hôi lạVaTnh.mắEvVt nhìn Thượng Quan Mịrlo “DạI là ngườFi của ‘Tuyt Thế’!”

TấUTZt cảZrW ánh mắyt cũng rơi vào trên ngườwFi nàng.

“Ngươi lạrloi va hạDXD ra cái lnh gì?” Hắqebc Kit KhắnGtc nhíu mày.

“Ta mới không có!”nàng phủ nhn.

HắEvVc Kit Khắrloc mở h thống theo dõi (camara) ,trên màn hình khổng lồ lp tứFc xuấEvVt hin tình hình ở dưới đFPji sảNYnh.Ở trong phòng khách lớn hoa l xuấrlot hin một đLwám đLwàn ông như Qủy Sát ,nhìn rấIirt hung ác,đMFaCng điqnPjng sát khí đbNang đZZi tới.gp phục vụ đwFWEp phục vụ,gp quảRun lý đrlotRnp quảzn lý.Mỗi gương mt đnzối với nàng cũng rấIIUt quen thuộc,toàn bộ bởi vì tứTOc gin mà nhìn khuôn mt trông nghiêm trọng vn vẹo.

“Mọi ngườUTZi của ‘Tuyt Thế ‘xem ra cũng rấlvt kích đnzộng” Lý Ân kết lun.

“Thượng Quan MịKV !” tiếng rống gin truyn khắoRp đKVeji sảqebnh,ở chỗ h thgiám thịGHw cũng có thểwF cảSIm nhn đTNZược thanh âm rung đoRộng kia.

Đem nàng giao ra đSIây!” một ngườKVi đPjàn ông túm cổ áo của một phục vụ viên vô tội mãnh lit dao đqebộng,cuồng thanh rống gin.

HắMFc Kit KhắPjc nhíu chân mày
“Là tới cứVaTu ngươi sao?”

“Ách ,ta xem chưa chắqebc”nàng nhìn chăm chú màn hình.nhỏ giọng trảvIK lờvIKi.

Nhìn nhữIirng nam nhân này sắGHwc mt xanh mét,gin đzến bộ dáng bng bng la gin.Nàng quanh năm la gạNYt mọi ngườzi,dụ dỗ đIirược bọn họ vào sinh ra t,vì nàng lót đRuườWEng,giúp cho nàng đTNZnGtt mục đvIKích có đnLPược HắXnic Kit KhắIIUc,khng đVaTtRnnh đNYã làm bọn họ tứFc gin không nguôi.Bọn họ bây giờu chạIiry tới đhMSây,không phảrloi là hoài nghi nàng rơi vào cảnGtnh hiểoRm nguy ,mà là vội vã muốn đVến giết nàng cho hảDXD gin!

“Các ngươi hay là trước hãy rờvIKi đWEi,đIIUTO một thờWEi gian ngắvIKn cho bọn họ tỉhMSnh táo đPjã” Thượng Quan L khách quan nói,không muốn đyồng thờvi va tham gia hôn l và tang l của em gái.

“Tốt ,ta ở lầnzu chót đRuã chuẩejn bịej phi cơ trc thăng,ta cùng HắSyc Kit KhắMFc đIIUi trước” vì cầqebu giữUTZ đuược mạEvVng nhỏ,nàng nghĩoR vội vã muốn rờhMSi chạlvy.

“Tạui sao lạDXDi có phi cơ trc thăng?!”HắZrWc Kit KhắDXDc hỏi.

“ChuẩwFn bịnz dùng đejoR bắIt cóc ngươi” nàng thảEvVn nhiên trảnGt lờCi.

“Nếu như ta tht s cưới T Dược Nhi,ngươi sẽ bắvIKt cóc ta?” hắUTZn nhướn mi.

“DĩDXD nhiên”nàng dùng sứejc gt đVnzu,căn bảnGtn chỉoR có tính toán làm như thế nào đTNZVaT cho hắaCn không cưới ngườCi khác.

Ba nam nhân đFồng thờPji cùng cau mày,thấSyy đlvược mt đIáng sợ nhấnLPt của nữC nhân này.

“Giao cho ngươi’ Thượng Quan L thấPjm thía nói,trong lòng thầihEm thở phào nhẹ nhõm,cảnGtm giác như là đIIUã trút đhMSược gánh nng nhiu năm qua .(

)

Hắrloc Kit KhắaCc quét nhìn Thượng Quan MịV một cái,nhàn nhạvIKt gt đrloHvu,nhn lấtRny nữTNZ nhân m l nhưng cũng nguy hiểHvm này.

“Ta biết” hắCn sớm có chuẩZrWn bịqeb tâm lý,biết cưới nữDXD nhân này chỉUTZ sợ sẽ bịrp chúng bạhMSn xa lánh,cảaC đvIKFi cùng nàng bịrp đzuổi giết.

“Không nên nói chuyn nhà nữlva,nhữLwng ngườRui kia sẽ mau tấSyn công đbNến thôi” Thượng Quan MịHv dắUTZt HắhMSc Kit KhắTOc,vội vã muốn rờeji đIiri.Nàng chưa tng nghĩI sẽ có một ngày bịSI thuộc hạtRn đXniuổi giết.

“Anh hai ,giao lạoRi cho ngươi ,chúng ta đSyi trước” nàng vội vã nói,lôi nam nhân yêu mến chạVy trốn trước,đoRem thân anh trai vứIIUt qua một bên không đTNZNY ý.

Hai ngườZrWi tới tầWEng cao nhấXnit của khách sạoRn,đHvã nghe thấIy phía sau tiếng rống gin đZrWã tiến tới gầMFn.Xem ra là Thượng Quan L năng lc không đyủ,nếu không thì đTOã rấDXDt cố gắFng ngăn cảPjn rồi. (NN:ta nghi ngờO anh ấbNy chạFy trước ý chứWE =)) )

Nói giỡn ,nàng còn chưa hưởng tuầtRnn trăng mt,vn chưa muốn chết đIâu!

“Có lái máy bay trc thăng đXniược không?” nàng lo lắZrWng nhìn HắbNc Kit Khắuc.

HắRun nhìn nàng một cái,chm chạXnip gt đZrWoRu.

“Vy thì tốt rồi” nàng thân thủ nhanh nhẹn,ở trong cuồng phong chạVaTy vội tới cạwFnh ca.Hướng v thằFng bé trai ngồi ở ghế lái la lên

“Uy,tiểGHwu quỷ,cha ngươi tìm ngươi”

“Cha tìm ta?” ĐĐInh Du quay đMFlvu lạDXDi ,vẻ mt kinh ngạNYc.trong tay hắiqnn còn đhMSang cầzm bảiqnn hướng dn ,đrloang cố gắZrWng nghiên cứeju.

Đúng a! đNYang ở trong đrpRui lầSIu đzợi ngươi!” Thượng Quan Mịz nói dối không đIỏ mt,hơi thở không gấtRnp.

Tình huống khẩRun cấnGtp,tht s không thểKV mang nhiu đVaTIIUa bé bên ngườHvi, huống chi bọn họ là đnLPi hưởng tuầIirn trăng mt,vốn không nên có tiểZZu hài t ở bên cạoRnh.

“Tìm ta làm cái gì?” ĐĐrpnh Du bò xuống phi cơ trc thăng, hướng ca thang lầvIKu đhMSi tới,mới đCCIi đbNược hai bước ,hắGHwn rõ ràng phi cơ trc thăng đTOã cấVaTt cánh

“A!Làm sao___A__” ca bịUTZ dùng sứvc mở ra,thân thểMF nho nhỏ của hắFn bịZZ hấZZt tung ra phía sau.MấIiry đHvKVi nam nhân xông lên tầPjng cao nhấnzt,tứLwc gin tìm kiếm.Một ngườEvVi thân thủ mạNYnh mẽ chạEvVy lạaCi chỗ ĐĐGHwnh Du ,kéo hắLwn ngồi dy.

ĐĐNYnh Du thở phào nhẹ nhõm,ngẩTOng đKVFu nhìn vào Đỗ Ưng Dương đvang thâm trầum nhìn hắun “Ách ,cha,ngươi tìm ta?”hắihEn hỏi

Đỗ Ưng Dương cau mày “Ngươi tạlvi sao lạlvi ở chỗ này?”

“Thượng Quan MịbN muốn ta tới giúp nàng lái máy bay trc thăng”hắihEn nhìn lên trên bầOu trờvi nơi phi cơ trc thăng đFang cấhMSt cánh “BấoRt quá,xem ra nàng đXniã tìm đWEược cách lái rồi”

TầRung cao nhấLwt của khách sạaCn,quầCn tụ đHvông đTOwFo nam nhân,hướng v phía phi cơ trc thăng huy vũ quảIir điqnIm,mắrpng không nghỉXni

“Hồi ! trở lạqebi cho ta”

“Thượng,Quan.MịaC ! Ta không phảnLPi là không giết đqebược ngươi!”

“Ngươi không muốn chết,thì đLwng có mà quay trở lạTNZi!”

“Cút! Đem nàng mang đTNZi! Mang đHvi!”

Thân ảrpnh mảbNnh khảGHwnh lộ ra ở cánh của phi cơ trc thăng,đbNối với bọn họ phấihEt tay một cái,khuôn mt xinh đvẹp nhỏ nhắCCIn cườqebi đIến tht vui vẻ.

“Ta đVaTi tuầXnin trăng mt,các ngươi đnGtng quá nhớ đrpến ta” nàng hướng v phía các thủ hạDXD đvang rống gin gi một nụ hôn gió.Thổi phồng nắZrWm hoa hồng trong tay,màu hoa hồng phấKVn rơi xuống các nam nhân mt đDXDang cuồng nộ.

Tiếng gầqebm g không dứMFt bên tai,nương theo tiếng cườZrWi duyên của nàng,phi cơ trc thăng cũng đSyã ở dưới ánh trăng cành lúc càng xa.

Đng chọc gin bọn họ nữva,kẻ đzùa với la cuối cùng sẽ t thiêu thôi” HắIirc Kit Khắrpc vén lên mày rm ,nhắNYc nhở nữwF nhân đCang vênh váo đWEZZc ý,đRung đejem mọi ngườIIUi chọc gin,tránh cho sau khi hưởng tuầIIUn trăng mt trở v ,rơi vào hoàn cảlvnh không có nhà đIhMS v.

“Vì ngươi ,cho dù gp hỏa thầWEn,ta cũng nguyn ý”nàng nói nhỏ,mườRui ngón tay mảVnh khảHvnh mơn trớn trên gương mt của hắIIUn,quấFy nhiu HắSIc Kit KhắnGtc lái.

Thân thểLw xinh xắtRnn sáp đvIKến,nằoRm sấLwp trên lồng ngc rộng rãi của hắyn,dám muốn cùng hắPjn chen chúc ở trên ghế lái,hài lòng thở dài một hơi.Lâu đhMSài theo đhMSuổi rốt cục đIIUã có kết quảihE,nàng có đqebược nam nhân yêu mến,hoàn thành lờXnii hẹn ước hai mươi năm trước của bọn họ.

Nàng cong lên đPjôi môi đejỏ mọng,ma sát môi mỏng của hắHvn,trêu trọc hắVaTn

“Ngươi còn chưa có hôn tân nương” nàng nhẹ nói,giọng nũng nịvIKu.

“Xuống phi cơ trc thăng ta sẽ hôn” hắUTZn muốn mang lc chú ý duy trì ở tay lái,mà thân thểej mm mạeji của nàng không ngng ở trên đGHwùi hắFn đRuộng đtRny,làm khuấejy đPjộng dục vọng của hắtRnn .

“Hôn ta”nàng bốc đnGtồng yêu cầXniu,không chịSIu buông tha,dùng phương thứKVc hắIIUn dạIy,nhẹ nhàng gm môi của hắoRn,biết hắVn không cách nào nhịHvn đHvược s trêu chọc như vy__

HắhMSc Kit KhắbNc gầIirm nhẹ một tiếng,buông tha cho giãy dụa,cái lưỡi linh hoạHvt uy vào trong ming của nàng,cùng cái lưỡi non mm của nàng dây dưa,hôn đOến kịoRch lit.

Ngoài ca sổ bóng đIirêm dịKVu dàng,bên trong phi cơ trc thăng có hai ngườeji ôm nhau muốn đTOi đTOến tn chân trờCi.

Khi hắHvn cc nóng hôn xuống,môi đSyỏ mọng vẽ thành một nụ cườoRi hài lòng.