Chú Rể Của Ác Ma

Chương 8




Chương 8

Màn đVqxêm buông xuống,không khí nóng bứuZc ban ngày biến mấvMdt,gió đxozêm đJưa tới nhè nhẹ thấQzum lạocinh.

Khách sạLn hôm nay đVược trang trí hoa l hơn,đcvGèn sáng long lánh,thính đVườYDRng,đggPược chấPVt đzfFSy hoa tươi cùng quà cáp.Mọi ngườcvGi quầRaln áo hoa l đuZi lạquDi nhộn nhịPpVp ai cũng cườdHi nói rấPpVt vui vẻ .

Chng qua là bọn họ cườPvYi đufPến tht vui vẻ,nhưng trong lòng mỗi ngườpoRi lạVi càng không thoảvfi mái.

Trên tầaqng cao nhấoLt của khách sạIQn,xuấRalt hin một thân ảDQDnh mảPVnh khảufPnh đlji trong bóng tối.Trên khuôn mt đxozẹp mày liu nhíu cht,sắYc mt ngưng trọng.Nàng đdHộng tác nhanh nhẹn,tránh qua mấcvGy trạlgm gác hướng phía mục tiêu đpoRi tới.

Trong lúc vô tình nghe lén đuZược câu nói kia của Thượng Quan L,nàng như bng tỉlgnh,quyết tâm t bịM đociộng thành chủ đVqxộng,không đYược làm ủy khuấSt đzfaqa bé đDIáng thương trong bụng đfFiược.Nói cũng phảGoi chỉaq mới gp một chút khó khăn,nàng nói gì cũng không thểzYH tạiQyi lúc này dng tay.

Trọng yếu hơn là nàng căn bảYDRn không muốn nhn thua.

Muốn kết hôn với nữvf nhân khác?! H ,mơ tưởng!

Bọn ta tốn nhiu thờydi gian như vy,làm sao có thểcvG d dàng t bỏ ý đPvYồ?!

LầFSu cao nhấPVt của khách sạPVn,cảoci tầVqxng lầRalu rộng rãi,chỉpoR có một gian phòng, không nghi ngờVqx chút nào nhân vt quan trọng của buổi l đMang đDYợi ở trong căn phòng này.

Tha dịQXp thủ v không chú ý,nàng làm đfFiộng tác xoay tròn một vòng dưới đFSvft,đzYHộng tác lưu loát,t ThầiQyn Thâu nàng học đWMược thủ pháp tuyt hảggPo này,không tiếng đRalộng đdHQXy ca ra,thân thểlg xinh xắufPn nhanh đDYi vào bên trong phòng.

Bên trong phòng bày bin vô số hoa tươi,T Dược Nhi một mình ngồi ở phía trước ca sổ,uống ly trà thảVo dược,mt nghiêng trầFSm tĩDInh yên ổn.Nàng vn chưa thay váy cưới,vn mc bình thườYDRng,tóc dài điQyược cột cao bằDLng sợi cột tóc san hô đFSỏ.

“Thượng Quan tiểRalu thư,buổi tối tốt lành,tới đxozây tìm ngườYDRi sao?”

T Dược Nhi khẽ cườRali một tiếng,nâng chén thăm hỏi.

Mày liu nhíu lạvMdi,ánh mắufPt nhíu cht,ngoài bịJ ăn dấljm chua,cộng thêm vic Thượng Quan MịoL chưa quên,lúc trước chỉY vì mấlgy câu nói của T Dược Nhi,làm hạuZi nàng bịFS ăn đWMánh không nương tay,đzfau chng mấjt mấcvGy ngày.

T Dược Nhi mỉYIlm cườzYHi,chm chạggPp đDLHDPng dy

“Ngươi biết ta là ai sao?”nàng mở ming hỏi thăm,tay trái đRalột nhiên kéo sợi dây cột tóc sân hô đMỏ xuống,làm tóc bay tán loạRJn.

Thượng Quan Mịzf vẻ mt rùng mình,trc giác cảYDRm thấVy nguy hiểSm.Nàng phảdHn ứxozng nhanh chóng,rút bạPvYc trâm cài tóc ra,lấDIy bạVqxc tiên đRalối phó với đjDQDch.

BạPvYc tiên cùng dây san hô điHỏ quấoLn cht lấGoy nhau,hai ngườWMi không nói một lờPvYi,cân nhắljc đYIlánh gía đfFiối phương.

“Ấn tượng đDQDlgu tiên của ta không có sai,ngươi không phảji là nữY nhân tầDQDm thườHng” T Dược Nhi nhàn nhạDYt nói,duy trì mỉFSm cườuZi,tay ngọc nhẹ vỗ v phầdHn đzfuôi dây buộc tóc san hô đHDP

Làm ngườocii ta kinh ngạQXc hơn là,t dây buộc tóc san hô đufPđvMdột nhiên có một con rắHDPn nhỏ màu đYIlỏ nhạljt trườRJn tới,ngóc đQzuQzuu lên thở khè khè.

Thượng Quan MịDY nhanh chóng rút bạljc tiên lạYDRi,không dám dùng bin pháp cứDQDng rắRJn nữufPa.Lúc này nàng mới nhìn rõ ràng,kia căn bảYDRn không phảLi là dây buộc tóc,mà là một con rắpoRn nhỏ sắYc san hô.Loạzfi xà sắuZc san hô này vô cùng hiếm,đYIlộc tính rấdHt mạQXnhchỉY cầaqn bịlj cắPpVn trúng,khng đSIQnh mấufPt mạDYng.

Ấn tượng đYDRlgu tiên?Nói vy,ngay t cái ngước đRalYIlu nhìn,T Dược Nhi đxozã nhìn ra nàng cũng không phảDLi là bảiQyn tính hin lương?

“Ngươi đDLã sớm nhìn ra?” Thượng Quan Mịaq quay đvfYDRu hỏi.

“Ngươi che dấYDRu rấVqxt khá,nhưng là,ta không phảquDi là nam nhân,ánh mắVt cũng không bịH vẻ đaqẹp của ngươi mê hoc.” nàng nhìn t trên xuống dưới Thượng Quan MịPpV,lộ ra vẻ cườoLi

“Nếu như ngươi chỉQzu là m nhân tầPVm thườVqxng,như vy ta sẽ giết ngươi.Bởi vì ngươi không phảLi kẻ tầFSm thườIQng,cho nên ta tha cho ngươi một mạiQyng.”

“Ta không cầYDRn ngươi thi ân” Thượng Quan MịV cườHi lạHnh.

T Dược Nhi không gin mà ngược lạRJi cườquDi: “Ta đPvYây không thểyd giết ngươi,Chủ Thượng thích nữVqx nhân bấPVt phàm,hơn nữDIa còn thích nữcvG nhân kiêu ngạHDPo”nàng thu hồi san hô đMỏ con rắGon nhỏ,con rắquDn kia như có linh tính,ngoan ngoãn thuầquDn phục quấYIln lên tay nàng.

“Chủ Thượng của ngươi,ngườIQi đcvGGong đoLiHu tp đzfoàn TầJn?”

Đng nóng lòng,các ngươi cuối cùng cũng có một ngày gp mt” T Dược Nhi hờYDRi hợt nói,ngồi trở lạDLi trên ghế.

“Ta nghĩHDP,ngươi tối nay hn là có nhữufPng truyn khác muốn làm?” nàng nhẹ nhàng hỏi,đdHưa tay chỉzYH v hướng một cái hành lang

“T nơi này đYIli v phía trước,đRali đPpVến cuối phòng,ở đRJó có ngườpoRi ngươi muốn tìm”

“Ngươi không muốn ngăn cảquDn ta?”Nàng hồ nghi hỏi,tầHDPm mắjt cũng đDIã liếc v gian phòng phía kia.

“Ta không ngăn cảufPn đljược ngươi” T Dược Nhi mỉpoRm cườIQi,nàng tính cách trầPvYm ổn như nước,không màng danh lợi,cùng tính nóng như la của Thượng Quan MịYDR bấQXt đociồng,nhưng không thích mọi chuyn tranh chấYDRp.

Thượng Quan MịdH cắQXn đoLôi môi đquDỏ mọng, khẽ gt đcvGuZu,lắuZc mình hướng cuối hành lang chạaqy điQyi.

Cuối hành lang một mảDIng lờIQ mờfFi,không biết tạPpVi sao đHDPèn hai bên đDQDu tắPpVt hết đMi,càng đDYến gầaqn gian phòng kia,bốn phía càng âm u.

Ca t t mở ra,cảufP phòng tối om.Bên trong phòng không có một na đIQiểPpVm ánh sáng,bên trong lờzYH mờJ,Thượng Quan MịcvG ngồi xuống sờcvG soạWMng lò mò đVi vào,mắpoRt nhìn bốn phía,tai nghe tám hướng.

Đóng ca lạVi “ Giọng nói trầvfm thấDYp ra lnh t bên trong bóng tối truyn đvfến.

Di ,tình cảzYHnh này có chút quen thuộc,trong đljvMdu bỗng nhớ lạiQyi làm cho mt của nàng trở nên đYDRỏ bng.Nàng chm chạjp đVqxQXng dy,trong bóng tối mắJt tìm kiếm,chỉoL thấDLy trong bóng tối có một đHôi mắYIlt màu xanh lam sắJc bén đYDRang lng lng nhìn nàng.

“Ngươi tới đMây làm cái gì?”

“Tới tìm ngươi” nàng khua lên dũng khí nói.

Trầocim mc

Một hồi lâu sau,cho đSến khi tim của nàng vì khẩSn trương đuZp mạlgnh ,đoLã lấggPy lạPvYi nhịljp thở bình thườPpVng ,Hắlgc Kit KhắufPc mới mở ming

“Ta nói rồi,không muốn gp lạQi ngươi nữHa”

“Vy thì đPvYã sao?Ta muốn gp ngươi” nàng tùy hứjng nói,c tuyt tha nhn thấDLt bạPpVi.

“Thượng Quan tiểLu thư,ngươi cũng nên t trọng” Thanh âm của hắoLn quá lạFSnh lùng.

Đây không phảFSi là trò chơi !” nàng khàn giọng cãi lạydi,cố gắVqxng nghĩxoz giảPpVi thích.

Nước mắocit nong nóng đaqvMdo quanh hốc mắDQDt,t t lăn xuống má phấcvGn. Nàng không muốn ra vẻ yếu đggPuối,nhưng không có cách nào khác ngăn nước mắPVt đydng rơi.Trong lòng của nàng ê ẩLm,đRJau quá ,tht khó chịGou,tht khó chịPvYu.

“Ta một mc chờDI ngươi,chờquD tht lâu ,chờH tht lâu,bịzYH Thượng Quan gia nhn nuôi,ta khóc vài đHêm,sợ sau khi ngươi trở lạYDRi có tìm đQXược ta không”

Nước mắoLt rơi xuống mt đlgquDt,một giọt lạydi một giọt,nàng giống như là nghe thấuZy tim của mình cũng vỡ ra rồi khi thấMy hắggPn vn lạcvGnh lùng.

“Ngươi chỉpoR đoLổ tha ta thích trò đquDùa dai,trách ta quỷ kế đdHa đxozoan.tạxozi sao ngươi không suy nghĩIQ,ta đRJã nghĩfFi ngợi rấdHt nhiu,nghĩoci đDYến mụ đPvYDLu óc?”

Nước mắVqxt rơi xuống tht gấDIp,nàng kiêu ngạJo ngẩHng đPvYQu,nhưng nước mắoLt vn không ngng lăn xuống.

“Ngươi tạvMdi sao không đdHến?”nàng lẩQXm bẩIQm nói nhỏ,lầvfn đPpVquDu trước mt ngườDLi khác nàng cảLm thấDLy yếu đHDPuối,khóc đxozến sướt mướt.

Nàng đcvGã yêu hắJn 20 năm,hắuZn tạLi sao còn không hiểju?

Nàng chỉJ có yêu hắVqxn,cho nên không hiểVqxu đQXược tình yêu nên là bộ dáng gì.NgườRali khác xem các phương pháp yêu của nàng rấljt là hoang đxozườfFing,nhưng tấHDPt cảRJ đzfu là muốn cho hắDYn chú ý đLến nàng.

“Trò đoLùa dai của ngươi tht là quá đPVáng,thứS cho ta không có tâm lc đvMdDL cùng ngươi hồ nháo nữHDPa”

Có phảzfi hay không nàng nghe lầaqm?Trong lờiQyi nói lạydnh như băng có một chút tâm tình lay đuZộng.

“Ta không có hồ nháo!” nàng dm chân,nước mắPvYt giống như nhữVng hạVt trân châu tng giọt ,tng giọt rơi xuống.Nàng phát cáu với đDLzfu óc của hắMn “Ngu ngốc ,ta yêu ngươi a!”,nói liên tục lờPvYi yêu như vy mà hắYIln vn không hiểvfu,nàng muốn mắVqxng chi ngườMi quá.

Trong bóng tối lạoLi không một tiếng đYDRộng,trầuZm mc lạvMdi xuấVt hin.Hai tròng mắvft màu xanh lam ở trong bóng tối lóe lên.Hắvfn đYang nhìn nàng sao?

“Tht xin lỗi!” xin lỗi cái gì? Xin lỗi chưa có tới đvfón nàng,tìm nàng,hay là xin lỗi không cách nào yêu nàng?

Ngay cảiQy một câu c tuyt này,hắYIln cũng nói tht lãnh đjRJm.

Nàng cảPpVm thấRaly lạydnh quá,tâm tình thin lương đydau,đjau quá.Thân thểH xinh xắYDRn lảPvYo đHvfo muốn ngã,cơ hồ muốn ngã xuống đzfQXt bấIQt tỉQXnh.

Lão Thiên ! Đây là cơn ác mộng,vn là trờdHi cao đlgang trng phạJt nàng quá mứHDPc cuồng vọng sao?ĐSi này nàng chỉYDR yêu duy nhấFSt một nam nhân,nhưng hắiHn đQzuối với tình yêu của nàng chng thèm ngó tới.

“Ta muốn đVqxi làm l cưới ,ngươi cứL ở lạufPi trong phòng này” HắfFic Kit Khắxozc chm chạLp nói.

“Không ,ta sẽ không cho ngươi cưới bấlgt lun kẻ nào” Thượng Quan MịQX kêu to,hai tay nắYIlm cht thành qủa đvMdYIlm.Nàng không cầDLn hắYDRn cưới ngườiQyi khác,nàng ,không,muốn!

Thượng Quan mịGo xoay ngườvMdi hướng phòng cô dâu đcvGang đuZợi chạRJy đydến ,cắWMn cht hàm răng,quyết đDIQXnh hạS quyết tâm,bấSt lun dùng phương pháp gì,đlgu phảdHi ngăn cảiQyn hôn l này.Nói gì thì nói đcvGêm nay nàng tiến đIQến đfFiây đjã có chủ đSaqnh chia rẽ hắiHn cùng T Dược Nhi.

HắufPc Kit KhắHc là của nàng!

Là ngườRali của nàng bấFSt lun kẻ nào cũng đPVng hòng tranh đSoạFSt với nàng!

Ca phòng bịzYH đvfquDy ra,chỉWM có ánh sáng nhu hòa của ngọn đQèn tỏa ra.Trong phòng không có một bóng ngườDLi,T Dược Nhi điHã không thấPvYy bóng dáng đjâu,trên bàn vn còn ly trà dược thảQzuo.

Không thấRJy bóng dáng của T Dược Nhi.Thượng Quan MịFS nhìn thấiHy trên đPvYm làm bằuZng nhung tơ thượng hạjng có vòng cổ kim cương màu lam sáng lóa mắHt .Nháy mắvft thấVy vòng cổ,toàn thân nàng đHông lạDLnh,như bịPvY sét điQyánh.

Cái vòng cổ kia chủ thểH là màu chàm sắggPc kim cương,bên ngoài khảPVm mườlji sáu viên kim cương màu trắquDng,ở giữDIa là một viên kim cương to màu xanh lam,đPVược thiết kế rấPpVt tinh xảuZo,làm cho nàng liếc mắPvYt một cái nhn ra ngay.

Đây là “Hi Vọng chi chui” trong truyn thuyết là một viên ngọc bích bịHDP nguyn rủa,đSược xưng là “Ánh mắHt ác ma”,màu xanh lam kia cc kỳ giống ánh mắiQyt của hắPVn khi tứjc gin.

Nàng vài lầlgn đdHã bắFSt buộc ThầDYn Thâu đaqi trộm,nhưng hắocin lạfFii nhát gan,sợ bịoL lờPpVi nguyn ứPvYng nghim lên mình,liu chết không làm theo.( =)) )

Ta còn nhớ rấQt rõ ánh mắvft của ngươi,một màu lam u hợp như là “Hi Vọng chi chui”,một đYôi mắydt thầggPn kỳ như mắQzut của ác ma.

Nàng tng nói qua ,rấydt thích ánh mắPVt của hắJn!

HắQXc Kit KhắHc la nàng!Nam nhân này rõ ràng là yêu nàng.

“Ngươi nói dối” nàng cầuZm vòng cổ trên tay ,ngc bởi vì xúc điQyộng mà php phồng,nhanh chóng xoay ngườlgi lạQi lên án nói,l lạocii rơi trên hai má phấMn hồng.

HắQc Kit Khắjc thong thảPvY bước ra t bóng tối,trên cao nhìn xuống nàng,vẻ mt bí hiểDYm.PhảWMi thc cẩljn thn chăm chú mới nhìn ra sâu trong đDYáy mắMt cấDIt giấcvGu một ý cườpoRi.

“Có sao?” hắRJn hỏi lạvMdi,ngón cái lau nước mắPpVt trên khuôn mt của nàng. Động tác rấIQt ôn nhu nhẹ nhàng,cùng thái đYộ lạYIlnh lùng lúc trước tht bấIQt điQyồng.

“Ngươi yêu ta!”nàng nắYIlm cht vòng ngọc bích trong tay,bảYDRo thạQch lạRalnh như băng ,mà lòng của nàng nóng quá,nóng quá.Hy vọng bắLt đQzuiHu trở v rót vào trong tim nàng.

Nếu hắRaln yêu An Kỳ nhu nhược không tồn tạvfi,vì sao còn đpoRem lờaqi nói của Thượng Quan Mịoci như vy nhớ rõ.ChỉIQ nghe qua nàng nhắQc tới có một lầdHn,lin nhanh chóng làm ra thứcvG này.

“Da vào cái gì mà ngươi cho là như thế ?”HắJc Kit KhắDQDc nhướn mày rm.

“Vòng cổ kim cương này chính là làm cho ta” nàng nâng vòng cổ lên nói. Cho dù là hắRJn phủ nhn,nàng cũng không tính đPpVem vòng cổ trảxoz lạMi.

Đây là cho cô dâu của ta” hắRaln thảPvYn nhiên nói,đljối với lờGoi nói của nàng không có cho đFSáp án khng đaqWMnh,nhưng cũng không phủ đuZHnh.Bạljc môi nhếch lên một nụ cườYIli.

Ý của hắQzun là,hắDIn thưà nhn nàng là cô dâu của hắzYHn sao?

Thượng Quan MịFS vui mng hô một tiếng,nhào vào lồng ngc của hắPvYn, hai tay ôm cht cổ hắcvGn,hai chân thon dài ôm cht ngườSi hắPvYn (NN:giống kiểociu ôm cây thế

)

Đáng gin,đJáng gin,đljáng gin! Ngươi căn bảVqxn la gạlgt ta” nàng va khóc va cườVqxi,thống khổ cùng đPpVau thương nháy mắDQDt biến mấYt.ChỉPpV một câu đQzuơn giảLn của hắDQDn,nàng như t đljxoza ngục bay lên đVqxến thiên đPpVườGong.

Không cầcvGn biết hắFSn có yêu nàng hay không yêu nàng,thế nhưng đPvYối nàng như vy là trọng yếu rồi.Nàng có thểV không cầQzun bấdHt lun kẻ nào,nhưng lạJi luôn nhung nhớ hắquDn.

“Ngươi gạDLt ta lâu như vy,ta đQzuương nhiên phảPpVi vãn hồi hoàn cảPVnh xấydu” hắPVn nhún nhún vai cuối cùng cũng tha nhn.

Nhớ tới thầPpVn sắVc khó coi lúc trước của HắLc Kit KhắJc,nàng co rúm lạYIli một chút.

“Ngươi rấvft tứocic gin?”Thượng Quan MịiH nhỏ giọng hỏi.

“Ta tứIQc đxozến phát đDQDiên lên”hắiHn thưà nhn.

“Kia vì sao còn tung tin tứYc giảQX,muốn dụ ta đMến sao?” nàng mím cht đljôi môi đcvGỏ mọng,nghĩJ đYIlến mấQzuy ngày nay nàng điHau lòng tưởng muốn chết,lin tứxozc gin muốn đPVánh hắPpVn.

Nam nhân đHáng gin này nhưng lạoLi làm cho nàng khóc mấDYy ngày nay.Nếu không phảHi thương hắpoRn thì nàng đSã lấFSy đvMdao đPpVuổi giết hắPvYn rồi!

“Ta đydúng là trước đDYây có quên lờDLi ước hẹn khi xưa,nhưng ngươi cũng như vy tht đoLáng gin,ta chng lẽ không trng phạYIlt ngươi một chút đaqược sao?” HắMc Kit KhắHc nhướn mày rm,cúi đGoPpVu nhìn nàng.Đ cp đJến qủy kế của nàng,mắDIt của hắPpVn vn ánh lên vẻ tứHc gin.

Không h nghi ngờiQy,nàng đQzuáng gin cc kỳ,chỉDLnh ngườYIli ta đQến chóng cảlj mt,còn la gạRJt tình cảvMdm của hắocin.Chính là,nàng giảYIl dối rấzYHt nhiu,nhưng hắVqxn vn không thểDY quên đjược nàng ngồi bên cạVqxnh nhìn bộ dáng hắPvYn dùng bữufPa.

Thượng Quan Mịzf kiêu căng,bốc đzYHồng thế mà lạHi vì hắjn làm canh thang,chuyên chú chờYDR đvfợi một tiếng ca ngợi.BấDIt lun nàng có phảpoRi hay không bụng dạxoz khó lườQXng,bấuZt lun điHồ ăn có phảVi hay không rấQXt khó ăn ta như có đMộc dược, đMu làm cho lòng hắPVn tràn đquDfFiy cảzfm giác ấYIlm áp.

Ai,yêu thương lin yêu thương,cho dù là yêu thương ma nữL cũng phảHDPi thưà nhn s tht.TiểquDu nữoci nhân này đPpVã khắvfc sâu ở trong lòng hắYDRn như vy,hắQn tưởng không tiếp nhn đcvGu cũng không đSược. (Ngọc Nhi:đlgọc đuZến đQoạydn này t dưng lạHi nghĩoL tới một câu tình yêu là thế yêu nhau chỉJ vì yêu nhau *mắIQt mơ màng*)

“Ngươi nói kia cũng chỉuZ là một chút trng phạHDPt thôi sao?” nàng cắQn môi đLỏ mọng,lo lắiHng mấIQy ngày nay cuối cùng cũng đQược giảLi tr.Nhưng cứVqx nghĩpoR đHDPến mấfFiy ngày nay trằPpVn trọc suy nghĩYIl liên miên,môi đaqỏ mọng lạcvGi chu lên “Ngươi không phảHi nói yêu An Kỳ sao?” khuôn mt nhỏ nhắRJn có chút dỗi hờlgn.

“Ngươi cho là,ngươi tht s hoàn toàn giấzYHu diếm đoLược ta sao?” HắQzun lộ ra nụ cườHi,con ngươi màu xanh lam ánh lên vẻ ôn nhu.

“Có ý tứV gì?” Nàng khó hiểRJu nhìn hắHDPn,không biết hắQXn đuZang nói cái gì!

“NgườcvGi giấufPu đufPi nhuyn tiên của ta là ngươi đDLúng không?Ngươi muốn trịPpV đzfược Thony cùng Anson,cho nên mới tìm cách dn dụ ta trở v” HắzYHn vuốt ve khuôn mt nhỏ nhắPpVn của nàng,nhìn hai má phấiHn đydng “Ngươi giảPvY bộ vô tội,không ngng tìm cơ hội dụ hoc ta,dùng hết sứydc lc loạPpVi bỏ trở ngạDIi.Chng nhữocing thu phục đjược Lý Ân,điHánh la bọn thuộc hạdH của ta,mà ngay cảL hai đHDPJu chó ngao kia cũng bịdH ngươi thuầHn phục”

“Ách __Ngươi đDLu đoLã biết hết?” Mấxozy tiểYu quỷ kế của nàng đMã bịDY hắiHn vạQzuch trầJn ra hết,làm nàng có chút xấYIlu hổ.

“Ít nhấDIt ta biết nht đPpVược thiên sứquD bịDY mấWMt trí nhớ kỳ tht là giảzf dối”

HắYn sớm nhìn ra đjHDPng sau bộ dáng mm mạVqxi chính là tính cách giảfFi dối.Chính là không lườydng trước đociược,nàng thế nhưng lạVqxi chính là Thượng Quan MịYDR.

Ngày đVó tứDYc gin có hơn phân na nguyên nhân kỳ tht là gin chính mình,làm sao có thểzf yêu thương tiểQzuu nữdH nhân nguy hiểYIlm như vy.

“Vy vì sao ngươi không vạocich trầYIln ta?”nguyên lai chân din tht của nàng không chỗ nào che giấYu đociược dưới cp mắQzut màu xanh lam kia.

“Ta nghĩH muốn nhìn xem trình đQzuộ của ngươi sẽ làm đggPược nhữvfng gì?” Hắljn mc không nói gì,cũng không phảPpVn đzfối nàng dụ hoc lên trên giườocing của mình?Trên thc tế mà nói vn chưa biết ai chịVqxu thit hơn ai đQzuâu? (NN:eo có nghĩzfa là chịYIl bịRJ anh la lạRali à *hố hố* ,vỏ quýt dày có móng tay nhọn)

Đáng gin!” nàng cắPpVn môi dùng sứGoc đdHánh vào ngc hắzYHn.

HắquDc Kit KhắiHc tấRalt cảS đpoRu đWMã biết,nhưng bao nhiêu đQ tài không nói,thm trí ngay tạHi khi s tht bịzYH vạQch trầjn,hắVn cũng chỉIQ lấuZy đzf tài v chuyn tình đHó đDLoL điHâm thương nàng,ý đVFSnh khi d nàng,làm cho nàng khổ sở.

“Không ác như thế sao xứoLng đMôi với ngươi” HắRalc Kit Khắaqc hỏi lạIQi,môi khẽ nhếch lên,hôn hôn lên đzfôi môi đDQDỏ mọng đzYHang chu lên của nàng.

Cảlgm giác bịDI la quảPV tht không tốt,nhưng là hắDLn hôn nàng,ôm nàng,lạQi làm cho nàng suy nghĩvMd có nên buông tha cho hắxozn không.Nàng điQyược hắDLn ôm trong lòng, mày cau lạDYi nhưng vn tiếp nhn nụ hôn của hắFSn,còn đoLang suy nghĩDY có nên tứPvYc gin nữvMda hay không.

“A,tiểDQDu thư đFSến đzYHây ? Có thểDL mc l phục điHược rồi” Lý Ân ôm váy cưới bước vào trong phòng.ThờDLi đydiểPVm thấVy Thượng Quan MịRal,ánh mắDYt cườocii đDIến vui sướng,bộ dáng không có na đDIiểdHm kinh ngạRalc.

“Ngươi biết ta sẽ đggPến?” nàng hoài nghi nheo mắoLt lạYi,hết nhìn chủ lạHi đVqxến tớ

“Tốt !Nguyên lai đHDPây đuZu là kế hoạLch của ngươi,tốt lắydm” Bởi vì tình yêu cái điHvfu thông minh của nàng lầquDn này ngược lạocii mù quáng tht s,ngây ngốc nhảJy vào cạHm by của hắYIln.

“NgườWMi đljng trách chủ nhân,ngườquDi lúc trước đvMdem ngài ra la tht thảYDRm hạlji.Ngài là dạPvYng nam nhân có tính t tôn rấzYHt cao” Lý Ân nhỏ giọng nói,bịL thưởng cho một cái nhìn chằWMm chằYm “A,đDQDng thảDLo lun nữRJa, ngườvMdi mau tới mc l phục đQi” HắRJn vội vàng mở l phục ra.

“Không mc,đQzuây cũng không phảfFii là l phục của ta” nàng mới sẽ không mc l phục may cho đpoRám cưới của ngườiQyi khác nha.

HắdHc Kit KhắufPc cũng không dư thờaqi gian đufPGo ý tới,trc tiếp đDIem nàng tới phòng thay điHồ,buộc nàng thay l phục.

Lý Ân mỉdHm cườydi,vội chạDQDy ra ngoài đJi thu xếp.Tuy rằzfng “LạRalc NhĩWM Tư” có không ít ngườVqxi bấjt mãn chống lạoLi Thượng Quan MịdH.Nhưng chủ nhân muốn kết hôn với nàng,không tới phiên bọn thuộc hạcvG có ý kiến.Mọi ngườQzui im ming,vẻ mt đDIau khổ ,chấiHp nhn vic Thượng Quan MịRJ sắYIlp trở thành vợ của chủ nhân là s tht.

BấVt qúa đGoối với Lý Ân,hắdHn na đlgiểGom cũng không lo lắvfng.HắFSn biết rõ mịDI lc của Thượng Quan MịY,coi như là hắDYn thông minh đVqxi,hắljn khng đGoHnh đHDPRJi khái không cầIQn bao nhiêu thờFSi gian,nàng có thểDL làm cho nhữPpVng ngườaqi đuZó buông thành kiến với nàng,vì nàng mà th vào sinh ra t.

Trong phòng thay quầVqxn áo,hai ngườDQDi tranh chấDLp không ngng.

Đây là váy thiết kế cho ngươi” HắDIc Kit KhắLc nói.

“Tht vy chăng?”nàng ôm lấdHy váy cưới lụa trắdHng,lòng tràn đWMljy hoài nghi,nhưng cũng ngoan ngoãn đYDRi vào trong nội thấYIlt thay đvMdồ.

Tơ lụa thượng hạaqng mm mạHDPi ,kiểociu dáng đociược thiết kế đYIlơn giảxozn mà lạSi cao quý,rấiQyt va vn.Bộ l phục này đRalúng là thiết kế riêng cho nàng.

Tht khó hiểDYu hắcvGn lấDIy số đPpVo của nàng ở đHDPâu,chng lẽ chỉQzu cầSn ôm nàng là có thểWM biết điHược sao?Nàng đVi ra nội thấjt,sa sang lạcvGi làn váy,trong lòng còn có tht nhiu dấlgu chấRalm hỏi.

“Xoay th một vòng xem” hắxozn da vào tườDQDng thân hình cao ngấVqxt,ánh mắJt nóng bỏng.

Tiếp xúc đljến tầzYHm mắRalt của hắxozn làm mt của nàng trở lên đHỏ bng.Theo lờiQyi ở tạzYHi chỗ xoay một vòng tròn,nàng mn cảGom phát hin cp mắHt màu xanh lam vn nhìn chăm chú vào thân hình của nàng.Ánh mắuZt nóng bỏng của hắMn như nhìn xuyên thấdHu qua bộ l phục của nàng,trắVng trợn thưởng thứYIlc.

“Sao ngươi biết số đDIo của ta?” nàng vỗ vỗ hai má phấPVn hồng,vượt qua thẹn thùng nhìn v phía HắoLc Kit KhắRJc.

“Thượng Quan L cung cấvMdp” hắVn thảocin nhiên tuyên bố,khóe ming lộ ý cườDLi sâu sắljc.

Nàng hít một ngụm khí lạHDPnh
“Là hắPvYn?” thanh âm hét chói tai.

T trong góc phòng đufPi ra một nữcvG ,một nam,nữQX là T Dược Nhi,nam rõ ràng là tổng tài của tp đYDRoàn ‘Tuyt Thế

Đúng vy ,là ta”Thượng Quan L nhàn nhạvft tha nhn.Ở một bên nhìn đYIlã lâu ,hắiHn không thểIQ bỏ qua cơ hội muốn nhìn thái đPpVộ kinh ngạLc của em gái mình đYIlược.

TiểzYHu nữcvG nhân này rấdHt thông minh,giảPpVo hoạQXt ,t nhỏ đPVã đIQem ngườPvYi bên ngoài ra đVùa bỡn làm trò vui,ngay cảoL ngườquDi thân cũng không bỏ qua. Khó nghĩvMd đMược nàng cũng có ngày này.Nếu bỏ qua trò hay này thì muốn nhìn thấDQDy bộ dáng nàng vì tình mà đfFiau khổ,vì yêu mà rơi l,không biết phảDLi chờufP đaqến năm tháng nào nữGoa a!

“Ngươi ,cái ngườWMi điQyáng gin này,thế nhưng lạWMi giúp ngườiHi ngoài la gạxozt ta!” nàng lên án nói,tứIQc gin đYến mứHDPc dm chân,cơ hồ muốn cầPvYm lấDLy bó hao ném hắoLn.

“Anh trai không dạVy bảLo đPpVược em gái,hin nay có ngườzYHi có thểPpV dạfFiy dỗ ngươi,ta t nhiên vui lòng hỗ trợ” Thượng Quan L nhướn chân mày ,đydoLm mạLc tiếp nhn chỉxoz trích,hoàn toàn không trốn tránh “Huống chi,ngươi cũng tng la gạzYHt ta? Mỗi ngườDYi một lầcvGn,coi như hòa nhau, không ai nợ ai”

Ách .đydiu này cũng đfFiúng,nàng chọc nghẹo ngườRali ta trước,tht s không có tư cách trách cứH Thượng Quan L.Rồi hãy nói,nàng lúc này tâm tình tht tốt,cũng không muốn truy cứPpVu nữPVa.

“Vy hôn ước của các ngươi giờQX làm sao?”Nàng nhìn hướng T Dược Nhi ,trong lòng vn còn tràn ngp thắYDRc mắlgc.

Hắaqc Kit khắJc hờVqxi hợt nói: “ GỉquDufPi tr ,T Dược Nhi chng qua là giúp ta din một màn kịDIch thôi” hắDLn yêu tiểVu ma nữJ như vy,còn có thểDL cưới ngườPVi khác hay sao?

“Tp đcvGoàn ‘TầuZn ‘ không có dịaq nghịlj gì chứvMd?”

“HắufPc Kit KhắfFic là nam nhân Chủ Thượng nhìn trúng,Chủ Thượng muốn liên kết hai tp đjoàn ,nên đlj nghịRal liên hôn.Mà hắLn vì tổ chứJc nên cũng nguyn ý hôn ước này.Bây giờfFi ,ta vì ngươi giảji tr hôn ước,tương đlgương đYồng thờQXi hợp tác cùng với hai tp đIQoàn ‘Tuyt Thế’ và ‘LạMc Nhĩxoz Tư’.Chủ Thượng sẽ vì mục đfFiích mà sẽ không có ý kiến gì”T Dược Nhi cẩquDn thn giảoL thích,mườDYi ngón tay mảHnh khảzYHnh vuốt tóc ở trước ngc.

Thượng Quan Mịlj thở dài nhẹ nhõm,cuối cùng nở nụ cườDYi “Ta nên t mình đufPi nói lờYi cảGom ơn mới đxozúng”

“Yên tâm ,còn có cơ hội” T Dược Nhi gt đpoRlgu,ánh mắVqxt đPpVYDRy vẻ thâm trườQzung nhìn nàng,sau đWMó xoay ngườGoi rờWMi đFSi.

Tiếng bước chân của T Dược Nhi còn chưa đHi xa,thì một trn bước chân dồn dp chạjy vội vang lên,kèm theo tiếng thở dốc,ta hồ rấDQDt khẩggPn trương.

“Chủ nhân__LầdHu dưới__LầRJu dưới có ngườydi dn quân tới” Lý Ân thở gấocip không ngng,kinh hồn chưa ổn đvMdRJnh,va phát hin ra tình huống lin chạHy tới mt báo.

“Ngườlgi ở phương nào?”HắuZc Kit KhắRJc nheo hai mắiHt lạpoRi,thầDLn thái lãnh l ,nhữPvYng ngườcvGi không biết sống chết,dám tới tic cưới của hắHDPn giương oai?

“Ách__”Lý Ân lau một chút mồ hôi lạPvYnh.mắHt nhìn Thượng Quan MịFS “DạPpV là ngườDYi của ‘Tuyt Thế’!”

Tấvft cảDL ánh mắDLt cũng rơi vào trên ngườvMdi nàng.

“Ngươi lạVqxi va hạaq ra cái lnh gì?” HắDIc Kit KhắfFic nhíu mày.

“Ta mới không có!”nàng phủ nhn.

HắzYHc Kit Khắxozc mở h thống theo dõi (camara) ,trên màn hình khổng lồ lp tứSc xuấYDRt hin tình hình ở dưới đvfWMi sảYnh.Ở trong phòng khách lớn hoa l xuấufPt hin một đcvGám đWMàn ông như Qủy Sát ,nhìn rấiQyt hung ác,đGoJng đvMduZng sát khí đxozang đRJi tới.gp phục vụ đHRJp phục vụ,gp quảHDPn lý đYDRHDPp quảYIln lý.Mỗi gương mt đHối với nàng cũng rấDYt quen thuộc,toàn bộ bởi vì tứHDPc gin mà nhìn khuôn mt trông nghiêm trọng vn vẹo.

“Mọi ngườxozi của ‘Tuyt Thế ‘xem ra cũng rấRJt kích đzYHộng” Lý Ân kết lun.

“Thượng Quan MịYIl !” tiếng rống gin truyn khắvfp đpoRiHi sảLnh,ở chỗ h thgiám thịvf cũng có thểY cảDQDm nhn đRJược thanh âm rung đDQDộng kia.

Đem nàng giao ra đjây!” một ngườaqi đVàn ông túm cổ áo của một phục vụ viên vô tội mãnh lit dao điQyộng,cuồng thanh rống gin.

HắdHc Kit KhắcvGc nhíu chân mày
“Là tới cứaqu ngươi sao?”

“Ách ,ta xem chưa chắydc”nàng nhìn chăm chú màn hình.nhỏ giọng trảPV lờHi.

Nhìn nhữvMdng nam nhân này sắHc mt xanh mét,gin đDLến bộ dáng bng bng la gin.Nàng quanh năm la gạYDRt mọi ngườFSi,dụ dỗ đFSược bọn họ vào sinh ra t,vì nàng lót đaqườDLng,giúp cho nàng đaqiQyt mục đHDPích có đYược HắWMc Kit Khắvfc,khng đQQnh đIQã làm bọn họ tứvfc gin không nguôi.Bọn họ bây giờyd chạDQDy tới đPvYây,không phảlji là hoài nghi nàng rơi vào cảMnh hiểRalm nguy ,mà là vội vã muốn đydến giết nàng cho hảquD gin!

“Các ngươi hay là trước hãy rờYDRi điHi,đVM một thờji gian ngắGon cho bọn họ tỉPVnh táo đMã” Thượng Quan L khách quan nói,không muốn đPVồng thờWMi va tham gia hôn l và tang l của em gái.

“Tốt ,ta ở lầDLu chót đRalã chuẩMn bịJ phi cơ trc thăng,ta cùng HắDLc Kit KhắLc đVi trước” vì cầVqxu giữiH đGoược mạlgng nhỏ,nàng nghĩDQD vội vã muốn rờpoRi chạPVy.

“TạQzui sao lạHi có phi cơ trc thăng?!”HắYDRc Kit KhắPVc hỏi.

“ChuẩRJn bịWM dùng đVqxRal bắJt cóc ngươi” nàng thảHn nhiên trảiQy lờji.

“Nếu như ta tht s cưới T Dược Nhi,ngươi sẽ bắGot cóc ta?” hắvMdn nhướn mi.

“DĩY nhiên”nàng dùng sứQXc gt đDIWMu,căn bảydn chỉdH có tính toán làm như thế nào đufPDQD cho hắQn không cưới ngườHi khác.

Ba nam nhân đDYồng thờJi cùng cau mày,thấoLy đSược mt đSáng sợ nhấDLt của nữiH nhân này.

“Giao cho ngươi’ Thượng Quan L thấWMm thía nói,trong lòng thầPpVm thở phào nhẹ nhõm,cảPVm giác như là đydã trút đufPược gánh nng nhiu năm qua .(

)

Hắaqc Kit Khắlgc quét nhìn Thượng Quan MịquD một cái,nhàn nhạDYt gt đLQzuu,nhn lấYIly nữYIl nhân m l nhưng cũng nguy hiểMm này.

“Ta biết” hắljn sớm có chuẩVqxn bịJ tâm lý,biết cưới nữuZ nhân này chỉIQ sợ sẽ bịaq chúng bạDYn xa lánh,cảyd đVqxIQi cùng nàng bịufP đDIuổi giết.

“Không nên nói chuyn nhà nữvfa,nhữvMdng ngườQXi kia sẽ mau tấzYHn công đYIlến thôi” Thượng Quan MịfFi dắocit Hắydc Kit KhắPpVc,vội vã muốn rờHDPi đoLi.Nàng chưa tng nghĩlj sẽ có một ngày bịquD thuộc hạvf đuZuổi giết.

“Anh hai ,giao lạQi cho ngươi ,chúng ta đHi trước” nàng vội vã nói,lôi nam nhân yêu mến chạVy trốn trước,đVqxem thân anh trai vứRalt qua một bên không đxoziQy ý.

Hai ngườydi tới tầaqng cao nhấquDt của khách sạQXn,đPVã nghe thấYy phía sau tiếng rống gin đvMdã tiến tới gầpoRn.Xem ra là Thượng Quan L năng lc không đGoủ,nếu không thì đYDRã rấzft cố gắDQDng ngăn cảzfn rồi. (NN:ta nghi ngờfFi anh ấiQyy chạMy trước ý chứDL =)) )

Nói giỡn ,nàng còn chưa hưởng tuầJn trăng mt,vn chưa muốn chết đQzuâu!

“Có lái máy bay trc thăng đHược không?” nàng lo lắVng nhìn HắPpVc Kit Khắljc.

HắSn nhìn nàng một cái,chm chạDYp gt đzYHYDRu.

“Vy thì tốt rồi” nàng thân thủ nhanh nhẹn,ở trong cuồng phong chạWMy vội tới cạPvYnh ca.Hướng v thằaqng bé trai ngồi ở ghế lái la lên

“Uy,tiểHu quỷ,cha ngươi tìm ngươi”

“Cha tìm ta?” ĐĐpoRnh Du quay đQzuPVu lạquDi ,vẻ mt kinh ngạcvGc.trong tay hắquDn còn đljang cầoLm bảaqn hướng dn ,đufPang cố gắfFing nghiên cứiQyu.

Đúng a! đufPang ở trong đLQi lầvMdu đcvGợi ngươi!” Thượng Quan MịpoR nói dối không đDYỏ mt,hơi thở không gấdHp.

Tình huống khẩFSn cấjp,tht s không thểL mang nhiu đWMvfa bé bên ngườFSi, huống chi bọn họ là đDYi hưởng tuầYn trăng mt,vốn không nên có tiểfFiu hài t ở bên cạIQnh.

“Tìm ta làm cái gì?” ĐĐQzunh Du bò xuống phi cơ trc thăng, hướng ca thang lầPpVu đfFii tới,mới đYIli đDLược hai bước ,hắfFin rõ ràng phi cơ trc thăng đJã cấYDRt cánh

“A!Làm sao___A__” ca bịM dùng sứQc mở ra,thân thểiH nho nhỏ của hắggPn bịDI hấIQt tung ra phía sau.Mấjy đSFSi nam nhân xông lên tầdHng cao nhấxozt,tứDQDc gin tìm kiếm.Một ngườocii thân thủ mạxoznh mẽ chạuZy lạPvYi chỗ ĐĐoLnh Du ,kéo hắRJn ngồi dy.

ĐĐufPnh Du thở phào nhẹ nhõm,ngẩpoRng đydWMu nhìn vào Đỗ Ưng Dương đFSang thâm trầdHm nhìn hắRaln “Ách ,cha,ngươi tìm ta?”hắvfn hỏi

Đỗ Ưng Dương cau mày “Ngươi tạiQyi sao lạcvGi ở chỗ này?”

“Thượng Quan MịH muốn ta tới giúp nàng lái máy bay trc thăng”hắRJn nhìn lên trên bầDIu trờHi nơi phi cơ trc thăng đFSang cấzYHt cánh “Bấxozt quá,xem ra nàng đVã tìm đRalược cách lái rồi”

Tầjng cao nhấGot của khách sạWMn,quầYn tụ đIQông đVqxvfo nam nhân,hướng v phía phi cơ trc thăng huy vũ quảfFi đHquDm,mắYng không nghỉPpV

“Hồi ! trở lạHi cho ta”

“Thượng,Quan.MịPV ! Ta không phảdHi là không giết đjược ngươi!”

“Ngươi không muốn chết,thì đxozng có mà quay trở lạiHi!”

“Cút! Đem nàng mang đYDRi! Mang đPpVi!”

Thân ảlgnh mảPpVnh khảFSnh lộ ra ở cánh của phi cơ trc thăng,đvMdối với bọn họ phấiHt tay một cái,khuôn mt xinh đquDẹp nhỏ nhắLn cườYi đPvYến tht vui vẻ.

“Ta đDQDi tuầQn trăng mt,các ngươi điQyng quá nhớ đfFiến ta” nàng hướng v phía các thủ hạzYH đaqang rống gin gi một nụ hôn gió.Thổi phồng nắxozm hoa hồng trong tay,màu hoa hồng phấSn rơi xuống các nam nhân mt đlgang cuồng nộ.

Tiếng gầGom g không dứuZt bên tai,nương theo tiếng cườRali duyên của nàng,phi cơ trc thăng cũng đPVã ở dưới ánh trăng cành lúc càng xa.

Đng chọc gin bọn họ nữja,kẻ đvfùa với la cuối cùng sẽ t thiêu thôi” HắfFic Kit Khắxozc vén lên mày rm ,nhắSc nhở nữufP nhân đDQDang vênh váo đDQDGoc ý,đDLng đHem mọi ngườLi chọc gin,tránh cho sau khi hưởng tuầPvYn trăng mt trở v ,rơi vào hoàn cảjnh không có nhà đQPpV v.

“Vì ngươi ,cho dù gp hỏa thầaqn,ta cũng nguyn ý”nàng nói nhỏ,mườiQyi ngón tay mảJnh khảydnh mơn trớn trên gương mt của hắRJn,quấjy nhiu HắcvGc Kit KhắDIc lái.

Thân thểH xinh xắiHn sáp đRalến,nằQm sấocip trên lồng ngc rộng rãi của hắiHn,dám muốn cùng hắquDn chen chúc ở trên ghế lái,hài lòng thở dài một hơi.Lâu đzYHài theo đjuổi rốt cục đpoRã có kết quảPvY,nàng có đHược nam nhân yêu mến,hoàn thành lờdHi hẹn ước hai mươi năm trước của bọn họ.

Nàng cong lên điQyôi môi đQzuỏ mọng,ma sát môi mỏng của hắvMdn,trêu trọc hắjn

“Ngươi còn chưa có hôn tân nương” nàng nhẹ nói,giọng nũng nịufPu.

“Xuống phi cơ trc thăng ta sẽ hôn” hắvfn muốn mang lc chú ý duy trì ở tay lái,mà thân thểJ mm mạVi của nàng không ngng ở trên đQzuùi hắdHn đHDPộng đuZy,làm khuấDIy đGoộng dục vọng của hắYIln .

“Hôn ta”nàng bốc đjồng yêu cầydu,không chịJu buông tha,dùng phương thứxozc hắlgn dạHy,nhẹ nhàng gm môi của hắQn,biết hắJn không cách nào nhịydn đRJược s trêu chọc như vy__

HắcvGc Kit KhắvMdc gầDYm nhẹ một tiếng,buông tha cho giãy dụa,cái lưỡi linh hoạVt uy vào trong ming của nàng,cùng cái lưỡi non mm của nàng dây dưa,hôn đydến kịGoch lit.

Ngoài ca sổ bóng đzYHêm dịDQDu dàng,bên trong phi cơ trc thăng có hai ngườDIi ôm nhau muốn đMi đMến tn chân trờMi.

Khi hắvMdn cc nóng hôn xuống,môi đdHỏ mọng vẽ thành một nụ cườYi hài lòng.