Chú Rể Của Ác Ma

Chương 8




Chương 8

Màn đSmHêm buông xuống,không khí nóng bứEdc ban ngày biến mấHYt,gió đRQRêm đzFưa tới nhè nhẹ thấEdm lạmYnh.

Khách sạBOn hôm nay đUược trang trí hoa l hơn,đoTQèn sáng long lánh,thính đsSjườPpng,đPlược chấwHt đSSHIy hoa tươi cùng quà cáp.Mọi ngườSmHi quầUn áo hoa l đMi lạoLEi nhộn nhịOp ai cũng cườwHi nói rấsSjt vui vẻ .

Chng qua là bọn họ cườjQGi đSSHến tht vui vẻ,nhưng trong lòng mỗi ngườEdi lạsSji càng không thoảMi mái.

Trên tầMng cao nhấoLEt của khách sạOn,xuấSQt hin một thân ảanh mảcynh khảUnh đTbi trong bóng tối.Trên khuôn mt đbẹp mày liu nhíu cht,sắoTQc mt ngưng trọng.Nàng đxqPộng tác nhanh nhẹn,tránh qua mấHy trạIm gác hướng phía mục tiêu đpczi tới.

Trong lúc vô tình nghe lén đbược câu nói kia của Thượng Quan L,nàng như bng tỉPlnh,quyết tâm t bịY đYộng thành chủ đHcộng,không đoLEược làm ủy khuấrPat đTbQsoa bé đoLEáng thương trong bụng đoTQược.Nói cũng phảSQi chỉVrS mới gp một chút khó khăn,nàng nói gì cũng không thểU tạHYi lúc này dng tay.

Trọng yếu hơn là nàng căn bảbn không muốn nhn thua.

Muốn kết hôn với nữoLE nhân khác?! H ,mơ tưởng!

Bọn ta tốn nhiu thờYi gian như vy,làm sao có thểpcz d dàng t bỏ ý đFwGồ?!

LầGQu cao nhấTbt của khách sạrPan,cảsSj tầRQRng lầwHu rộng rãi,chỉBO có một gian phòng, không nghi ngờSSH chút nào nhân vt quan trọng của buổi l đzFang đqPợi ở trong căn phòng này.

Tha dịyMp thủ v không chú ý,nàng làm đTbộng tác xoay tròn một vòng dưới đOTbt,đGUộng tác lưu loát,t Thầan Thâu nàng học đHcược thủ pháp tuyt hảQso này,không tiếng đOộng đUHy ca ra,thân thểSSH xinh xắTbn nhanh đaIi vào bên trong phòng.

Bên trong phòng bày bin vô số hoa tươi,T Dược Nhi một mình ngồi ở phía trước ca sổ,uống ly trà thảppDo dược,mt nghiêng trầam tĩQsonh yên ổn.Nàng vn chưa thay váy cưới,vn mc bình thườmbing,tóc dài đFwGược cột cao bằang sợi cột tóc san hô đmbiỏ.

“Thượng Quan tiểSQu thư,buổi tối tốt lành,tới đaIây tìm ngườqPi sao?”

T Dược Nhi khẽ cườYi một tiếng,nâng chén thăm hỏi.

Mày liu nhíu lạTbi,ánh mắGUt nhíu cht,ngoài bịmY ăn dấHm chua,cộng thêm vic Thượng Quan MịwH chưa quên,lúc trước chỉU vì mấFwGy câu nói của T Dược Nhi,làm hạPpi nàng bịmY ăn đcyánh không nương tay,đYau chng mấiat mấpczy ngày.

T Dược Nhi mỉGUm cườiai,chm chạTbp đSQMng dy

“Ngươi biết ta là ai sao?”nàng mở ming hỏi thăm,tay trái đQsoột nhiên kéo sợi dây cột tóc sân hô đBOỏ xuống,làm tóc bay tán loạpczn.

Thượng Quan MịrPa vẻ mt rùng mình,trc giác cảbm thấUy nguy hiểrPam.Nàng phảFwGn ứTByng nhanh chóng,rút bạlc trâm cài tóc ra,lấoLEy bạsSjc tiên đwHối phó với đRQRDQRch.

BạQsoc tiên cùng dây san hô đFwGỏ quấSQn cht lấTby nhau,hai ngườsSji không nói một lờmYi,cân nhắac đrPaánh gía đEdối phương.

“Ấn tượng đmYRQRu tiên của ta không có sai,ngươi không phảGUi là nữEd nhân tầFwGm thườlng” T Dược Nhi nhàn nhạVrSt nói,duy trì mỉPlm cườHi,tay ngọc nhẹ vỗ v phầbn đauôi dây buộc tóc san hô đyM

Làm ngườRpxi ta kinh ngạSQc hơn là,t dây buộc tóc san hô đVrSđPpột nhiên có một con rắRpxn nhỏ màu đQmFỏ nhạSmHt trườaIn tới,ngóc đawHu lên thở khè khè.

Thượng Quan MịmY nhanh chóng rút bạwHc tiên lạoTQi,không dám dùng bin pháp cứlng rắln nữwHa.Lúc này nàng mới nhìn rõ ràng,kia căn bảppDn không phảHci là dây buộc tóc,mà là một con rắBOn nhỏ sắsSjc san hô.LoạVrSi xà sắmbic san hô này vô cùng hiếm,đQsoộc tính rấoTQt mạPpnhchỉY cầwHn bịSQ cắVrSn trúng,khng đrPaHcnh mấwHt mạQsng.

Ấn tượng đoTQQVou tiên?Nói vy,ngay t cái ngước đzFQVou nhìn,T Dược Nhi đTbã nhìn ra nàng cũng không phảli là bảHcn tính hin lương?

“Ngươi đjQGã sớm nhìn ra?” Thượng Quan MịmY quay đyMaIu hỏi.

“Ngươi che dấBOu rấzFt khá,nhưng là,ta không phảHci là nam nhân,ánh mắoLEt cũng không bịDQR vẻ đEdẹp của ngươi mê hoc.” nàng nhìn t trên xuống dưới Thượng Quan Mịa,lộ ra vẻ cườcyi

“Nếu như ngươi chỉTb là m nhân tầiam thườaIng,như vy ta sẽ giết ngươi.Bởi vì ngươi không phảFwGi kẻ tầMm thườUng,cho nên ta tha cho ngươi một mạaIng.”

“Ta không cầQmFn ngươi thi ân” Thượng Quan MịmY cườyMi lạOnh.

T Dược Nhi không gin mà ngược lạzFi cườQsi: “Ta đmYây không thểQs giết ngươi,Chủ Thượng thích nữVrS nhân bấqPt phàm,hơn nữzFa còn thích nữQs nhân kiêu ngạjQGo”nàng thu hồi san hô đYỏ con rắMn nhỏ,con rắjQGn kia như có linh tính,ngoan ngoãn thuầQson phục quấRQRn lên tay nàng.

“Chủ Thượng của ngươi,ngườoLEi đsSjRpxng đGUGUu tp đHcoàn TầLjn?”

Đng nóng lòng,các ngươi cuối cùng cũng có một ngày gp mt” T Dược Nhi hờwHi hợt nói,ngồi trở lạpczi trên ghế.

“Ta nghĩrPa,ngươi tối nay hn là có nhữcyng truyn khác muốn làm?” nàng nhẹ nhàng hỏi,đEdưa tay chỉQso v hướng một cái hành lang

“T nơi này đrPai v phía trước,đQsi đQVoến cuối phòng,ở đGUó có ngườIi ngươi muốn tìm”

“Ngươi không muốn ngăn cảPln ta?”Nàng hồ nghi hỏi,tầjQGm mắSmHt cũng đGQã liếc v gian phòng phía kia.

“Ta không ngăn cảsSjn đQVoược ngươi” T Dược Nhi mỉEdm cườSSHi,nàng tính cách trầQmFm ổn như nước,không màng danh lợi,cùng tính nóng như la của Thượng Quan MịFwG bấDQRt đQsồng,nhưng không thích mọi chuyn tranh chấIp.

Thượng Quan MịI cắzFn đoTQôi môi đQVoỏ mọng, khẽ gt đEdPpu,lắmbic mình hướng cuối hành lang chạRpxy đLji.

Cuối hành lang một mảQsong lờcy mờPl,không biết tạHYi sao đEdèn hai bên đEdu tắiat hết đRQRi,càng đOến gầan gian phòng kia,bốn phía càng âm u.

Ca t t mở ra,cảU phòng tối om.Bên trong phòng không có một na đTByiểjQGm ánh sáng,bên trong lờSmH mờmY,Thượng Quan MịDQR ngồi xuống sờoTQ soạTByng lò mò đmYi vào,mắSSHt nhìn bốn phía,tai nghe tám hướng.

Đóng ca lạSmHi “ Giọng nói trầEdm thấrPap ra lnh t bên trong bóng tối truyn đRpxến.

Di ,tình cảlnh này có chút quen thuộc,trong đSmHRQRu bỗng nhớ lạIi làm cho mt của nàng trở nên đqPỏ bng.Nàng chm chạLjp đHYrPang dy,trong bóng tối mắPlt tìm kiếm,chỉSmH thấPpy trong bóng tối có một đzFôi mắTbt màu xanh lam sắSSHc bén đGQang lng lng nhìn nàng.

“Ngươi tới đaây làm cái gì?”

“Tới tìm ngươi” nàng khua lên dũng khí nói.

TrầSmHm mc

Một hồi lâu sau,cho đoLEến khi tim của nàng vì khẩxqPn trương đyMp mạjQGnh ,đbã lấQsoy lạppDi nhịSSHp thở bình thườDQRng ,HắSSHc Kit KhắQmFc mới mở ming

“Ta nói rồi,không muốn gp lạVrSi ngươi nữiaa”

“Vy thì đmYã sao?Ta muốn gp ngươi” nàng tùy hứlng nói,c tuyt tha nhn thấHt bạRpxi.

“Thượng Quan tiểTbu thư,ngươi cũng nên t trọng” Thanh âm của hắaIn quá lạTbnh lùng.

Đây không phảmbii là trò chơi !” nàng khàn giọng cãi lạaIi,cố gắaIng nghĩSmH giảzFi thích.

Nước mắMt nong nóng đzFbo quanh hốc mắSQt,t t lăn xuống má phấrPan. Nàng không muốn ra vẻ yếu đRQRuối,nhưng không có cách nào khác ngăn nước mắqPt đHYng rơi.Trong lòng của nàng ê ẩGUm,đaIau quá ,tht khó chịmbiu,tht khó chịPpu.

“Ta một mc chờDQR ngươi,chờoTQ tht lâu ,chờSQ tht lâu,bịyM Thượng Quan gia nhn nuôi,ta khóc vài đDQRêm,sợ sau khi ngươi trở lạQmFi có tìm đbược ta không”

Nước mắiat rơi xuống mt đGQsSjt,một giọt lạpczi một giọt,nàng giống như là nghe thấTby tim của mình cũng vỡ ra rồi khi thấVrSy hắRQRn vn lạcynh lùng.

“Ngươi chỉFwG đPpổ tha ta thích trò đmYùa dai,trách ta quỷ kế đmbia đIoan.tạFwGi sao ngươi không suy nghĩTBy,ta đwHã nghĩO ngợi rấYt nhiu,nghĩRpx đQsoến mụ đbYu óc?”

Nước mắUt rơi xuống tht gấap,nàng kiêu ngạYo ngẩmYng đQVoUu,nhưng nước mắrPat vn không ngng lăn xuống.

“Ngươi tạIi sao không đVrSến?”nàng lẩOm bẩVrSm nói nhỏ,lầoLEn đmbiGQu trước mt ngườBOi khác nàng cảmbim thấMy yếu đYuối,khóc đcyến sướt mướt.

Nàng đTbã yêu hắSSHn 20 năm,hắRpxn tạwHi sao còn không hiểBOu?

Nàng chỉxqP có yêu hắMn,cho nên không hiểmbiu đBOược tình yêu nên là bộ dáng gì.NgườQmFi khác xem các phương pháp yêu của nàng rấEdt là hoang đGQườsSjng,nhưng tấYt cảia điau là muốn cho hắUn chú ý đcyến nàng.

“Trò đQVoùa dai của ngươi tht là quá đbáng,thứyM cho ta không có tâm lc đGUTBy cùng ngươi hồ nháo nữYa”

Có phảqPi hay không nàng nghe lầoLEm?Trong lờFwGi nói lạanh như băng có một chút tâm tình lay đSSHộng.

“Ta không có hồ nháo!” nàng dm chân,nước mắFwGt giống như nhữTByng hạHt trân châu tng giọt ,tng giọt rơi xuống.Nàng phát cáu với đGQcyu óc của hắan “Ngu ngốc ,ta yêu ngươi a!”,nói liên tục lờpczi yêu như vy mà hắcyn vn không hiểzFu,nàng muốn mắGUng chi ngườrPai quá.

Trong bóng tối lạSmHi không một tiếng đaIộng,trầFwGm mc lạsSji xuấwHt hin.Hai tròng mắsSjt màu xanh lam ở trong bóng tối lóe lên.HắPpn đOang nhìn nàng sao?

“Tht xin lỗi!” xin lỗi cái gì? Xin lỗi chưa có tới đSSHón nàng,tìm nàng,hay là xin lỗi không cách nào yêu nàng?

Ngay cảH một câu c tuyt này,hắQsn cũng nói tht lãnh đHYoLEm.

Nàng cảUm thấSSHy lạzFnh quá,tâm tình thin lương đcyau,đVrSau quá.Thân thểb xinh xắMn lảUo đcyHco muốn ngã,cơ hồ muốn ngã xuống đQmFGQt bấQmFt tỉoTQnh.

Lão Thiên ! Đây là cơn ác mộng,vn là trờLji cao đFwGang trng phạxqPt nàng quá mứac cuồng vọng sao?ĐDQRi này nàng chỉpcz yêu duy nhấSSHt một nam nhân,nhưng hắTbn đjQGối với tình yêu của nàng chng thèm ngó tới.

“Ta muốn đai làm l cưới ,ngươi cứHY ở lạEdi trong phòng này” Hắcyc Kit KhắSmHc chm chạxqPp nói.

“Không ,ta sẽ không cho ngươi cưới bấRpxt lun kẻ nào” Thượng Quan MịQmF kêu to,hai tay nắOm cht thành qủa đoTQcym.Nàng không cầaIn hắxqPn cưới ngườIi khác,nàng ,không,muốn!

Thượng Quan mịPl xoay ngườmYi hướng phòng cô dâu đGQang đEdợi chạmYy đqPến ,cắVrSn cht hàm răng,quyết đHcRpxnh hạzF quyết tâm,bấQsot lun dùng phương pháp gì,đPpu phảbi ngăn cảpczn hôn l này.Nói gì thì nói đPpêm nay nàng tiến đSmHến đTbây đTByã có chủ đazFnh chia rẽ hắRQRn cùng T Dược Nhi.

HắQsoc Kit KhắGQc là của nàng!

Là ngườSSHi của nàng bấGUt lun kẻ nào cũng đOng hòng tranh đSmHoạVrSt với nàng!

Ca phòng bịBO đSSHPpy ra,chỉH có ánh sáng nhu hòa của ngọn đRQRèn tỏa ra.Trong phòng không có một bóng ngườPli,T Dược Nhi đppDã không thấPpy bóng dáng đoTQâu,trên bàn vn còn ly trà dược thảVrSo.

Không thấGUy bóng dáng của T Dược Nhi.Thượng Quan MịxqP nhìn thấzFy trên đmYm làm bằYng nhung tơ thượng hạRpxng có vòng cổ kim cương màu lam sáng lóa mắRQRt .Nháy mắPlt thấIy vòng cổ,toàn thân nàng đPpông lạanh,như bịLj sét đQsoánh.

Cái vòng cổ kia chủ thểQso là màu chàm sắPpc kim cương,bên ngoài khảxqPm mườTbi sáu viên kim cương màu trắMng,ở giữRpxa là một viên kim cương to màu xanh lam,đHược thiết kế rấyMt tinh xảRQRo,làm cho nàng liếc mắoTQt một cái nhn ra ngay.

Đây là “Hi Vọng chi chui” trong truyn thuyết là một viên ngọc bích bịSQ nguyn rủa,đFwGược xưng là “Ánh mắHt ác ma”,màu xanh lam kia cc kỳ giống ánh mắYt của hắQsn khi tứFwGc gin.

Nàng vài lầsSjn đpczã bắSmHt buộc ThầsSjn Thâu đbi trộm,nhưng hắjQGn lạHYi nhát gan,sợ bịmbi lờQmFi nguyn ứang nghim lên mình,liu chết không làm theo.( =)) )

Ta còn nhớ rấaIt rõ ánh mắUt của ngươi,một màu lam u hợp như là “Hi Vọng chi chui”,một đlôi mắaIt thầHn kỳ như mắHYt của ác ma.

Nàng tng nói qua ,rấcyt thích ánh mắmYt của hắmbin!

HắUc Kit KhắQsoc la nàng!Nam nhân này rõ ràng là yêu nàng.

“Ngươi nói dối” nàng cầoLEm vòng cổ trên tay ,ngc bởi vì xúc đQsoộng mà php phồng,nhanh chóng xoay ngườMi lạSmHi lên án nói,l lạoTQi rơi trên hai má phấQVon hồng.

Hắmbic Kit KhắQVoc thong thảjQG bước ra t bóng tối,trên cao nhìn xuống nàng,vẻ mt bí hiểwHm.PhảTByi thc cẩYn thn chăm chú mới nhìn ra sâu trong đMáy mắpczt cấSQt giấppDu một ý cườEdi.

“Có sao?” hắzFn hỏi lạGQi,ngón cái lau nước mắSmHt trên khuôn mt của nàng. Động tác rấQsot ôn nhu nhẹ nhàng,cùng thái đyMộ lạyMnh lùng lúc trước tht bấTbt đYồng.

“Ngươi yêu ta!”nàng nắMm cht vòng ngọc bích trong tay,bảwHo thạBOch lạFwGnh như băng ,mà lòng của nàng nóng quá,nóng quá.Hy vọng bắGUt đQsaIu trở v rót vào trong tim nàng.

Nếu hắMn yêu An Kỳ nhu nhược không tồn tạjQGi,vì sao còn đqPem lờppDi nói của Thượng Quan Mịb như vy nhớ rõ.ChỉqP nghe qua nàng nhắQVoc tới có một lầxqPn,lin nhanh chóng làm ra thứcy này.

“Da vào cái gì mà ngươi cho là như thế ?”HắHcc Kit KhắBOc nhướn mày rm.

“Vòng cổ kim cương này chính là làm cho ta” nàng nâng vòng cổ lên nói. Cho dù là hắmYn phủ nhn,nàng cũng không tính đzFem vòng cổ trảaI lạTByi.

Đây là cho cô dâu của ta” hắian thảYn nhiên nói,đsSjối với lờRpxi nói của nàng không có cho đPpáp án khng đyMlnh,nhưng cũng không phủ đrPaSmHnh.BạQsc môi nhếch lên một nụ cườSQi.

Ý của hắaIn là,hắPln thưà nhn nàng là cô dâu của hắRQRn sao?

Thượng Quan MịY vui mng hô một tiếng,nhào vào lồng ngc của hắPpn, hai tay ôm cht cổ hắRQRn,hai chân thon dài ôm cht ngườyMi hắyMn (NN:giống kiểrPau ôm cây thế

)

Đáng gin,đpczáng gin,đUáng gin! Ngươi căn bảVrSn la gạFwGt ta” nàng va khóc va cườDQRi,thống khổ cùng đYau thương nháy mắYt biến mấat.ChỉEd một câu đRQRơn giảoTQn của hắzFn,nàng như t đSQQsoa ngục bay lên đLjến thiên đHcườFwGng.

Không cầyMn biết hắUn có yêu nàng hay không yêu nàng,thế nhưng đbối nàng như vy là trọng yếu rồi.Nàng có thểO không cầxqPn bấYt lun kẻ nào,nhưng lạEdi luôn nhung nhớ hắwHn.

“Ngươi gạPpt ta lâu như vy,ta đcyương nhiên phảHi vãn hồi hoàn cảDQRnh xấYu” hắYn nhún nhún vai cuối cùng cũng tha nhn.

Nhớ tới thầEdn sắmYc khó coi lúc trước của HắFwGc Kit KhắBOc,nàng co rúm lạRpxi một chút.

“Ngươi rấSSHt tứrPac gin?”Thượng Quan MịSmH nhỏ giọng hỏi.

“Ta tứDQRc đlến phát đPliên lên”hắpczn thưà nhn.

“Kia vì sao còn tung tin tứSmHc giảO,muốn dụ ta đmbiến sao?” nàng mím cht đpczôi môi đGUỏ mọng,nghĩGU đppDến mấSSHy ngày nay nàng đmbiau lòng tưởng muốn chết,lin tứOc gin muốn đVrSánh hắRQRn.

Nam nhân đoLEáng gin này nhưng lạHci làm cho nàng khóc mấMy ngày nay.Nếu không phảPli thương hắMn thì nàng đSQã lấBOy đxqPao đyMuổi giết hắYn rồi!

“Ta đHcúng là trước đGQây có quên lờBOi ước hẹn khi xưa,nhưng ngươi cũng như vy tht đOáng gin,ta chng lẽ không trng phạYt ngươi một chút đsSjược sao?” HắRpxc Kit KhắLjc nhướn mày rm,cúi đSmHBOu nhìn nàng.Đ cp đQmFến qủy kế của nàng,mắQst của hắyMn vn ánh lên vẻ tứQsc gin.

Không h nghi ngờVrS,nàng đLjáng gin cc kỳ,chỉpcznh ngườQVoi ta đPpến chóng cảLj mt,còn la gạat tình cảGUm của hắaIn.Chính là,nàng giảDQR dối rấSSHt nhiu,nhưng hắVrSn vn không thểBO quên đcyược nàng ngồi bên cạQsnh nhìn bộ dáng hắmbin dùng bữFwGa.

Thượng Quan MịxqP kiêu căng,bốc đmbiồng thế mà lạVrSi vì hắYn làm canh thang,chuyên chú chờl đlợi một tiếng ca ngợi.Bấiat lun nàng có phảppDi hay không bụng dạSmH khó lườBOng,bấat lun đTByồ ăn có phảLji hay không rấjQGt khó ăn ta như có đYộc dược, đyMu làm cho lòng hắln tràn đLjjQGy cảwHm giác ấwHm áp.

Ai,yêu thương lin yêu thương,cho dù là yêu thương ma nữBO cũng phảbi thưà nhn s tht.TiểQsu nữoLE nhân này đFwGã khắac sâu ở trong lòng hắPln như vy,hắQVon tưởng không tiếp nhn đcyu cũng không đEdược. (Ngọc Nhi:đppDọc đPpến đFwGoạRQRn này t dưng lạLji nghĩRQR tới một câu tình yêu là thế yêu nhau chỉqP vì yêu nhau *mắRpxt mơ màng*) xem tạpczi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

“Ngươi nói kia cũng chỉFwG là một chút trng phạFwGt thôi sao?” nàng cắDQRn môi đTbỏ mọng,lo lắEdng mấpczy ngày nay cuối cùng cũng đbược giảIi tr.Nhưng cứI nghĩmY đDQRến mấzFy ngày nay trằQson trọc suy nghĩb liên miên,môi đsSjỏ mọng lạYi chu lên “Ngươi không phảGQi nói yêu An Kỳ sao?” khuôn mt nhỏ nhắpczn có chút dỗi hờBOn.

“Ngươi cho là,ngươi tht s hoàn toàn giấwHu diếm đQsoược ta sao?” HắaIn lộ ra nụ cườsSji,con ngươi màu xanh lam ánh lên vẻ ôn nhu.

“Có ý tứQso gì?” Nàng khó hiểcyu nhìn hắpczn,không biết hắpczn đTByang nói cái gì!

“NgườIi giấmbiu đxqPi nhuyn tiên của ta là ngươi đppDúng không?Ngươi muốn trịQs đmYược Thony cùng Anson,cho nên mới tìm cách dn dụ ta trở v” HắzFn vuốt ve khuôn mt nhỏ nhắqPn của nàng,nhìn hai má phấTbn đzFng “Ngươi giảaI bộ vô tội,không ngng tìm cơ hội dụ hoc ta,dùng hết sứppDc lc loạmbii bỏ trở ngạiai.Chng nhữPpng thu phục đppDược Lý Ân,đmbiánh la bọn thuộc hạwH của ta,mà ngay cảmY hai đVrSRpxu chó ngao kia cũng bịLj ngươi thuầwHn phục”

“Ách __Ngươi đlu đOã biết hết?” MấTby tiểRQRu quỷ kế của nàng đLjã bịI hắEdn vạbch trầQsn ra hết,làm nàng có chút xấSQu hổ.

“Ít nhấmbit ta biết nht điaược thiên sứjQG bịmbi mấGUt trí nhớ kỳ tht là giảjQG dối”

HắjQGn sớm nhìn ra điaLjng sau bộ dáng mm mạSQi chính là tính cách giảU dối.Chính là không lườVrSng trước đaIược,nàng thế nhưng lạSSHi chính là Thượng Quan Mịb.

Ngày đTbó tứppDc gin có hơn phân na nguyên nhân kỳ tht là gin chính mình,làm sao có thểHY yêu thương tiểTbu nữLj nhân nguy hiểVrSm như vy.

“Vy vì sao ngươi không vạYch trầHn ta?”nguyên lai chân din tht của nàng không chỗ nào che giấqPu đsSjược dưới cp mắaIt màu xanh lam kia.

“Ta nghĩPl muốn nhìn xem trình đrPaộ của ngươi sẽ làm đaược nhữPpng gì?” HắSSHn mc không nói gì,cũng không phảpczn đSSHối nàng dụ hoc lên trên giườSSHng của mình?Trên thc tế mà nói vn chưa biết ai chịBOu thit hơn ai đmYâu? (NN:eo có nghĩFwGa là chịI bịmY anh la lạyMi à *hố hố* ,vỏ quýt dày có móng tay nhọn)

Đáng gin!” nàng cắPpn môi dùng sứQsc đDQRánh vào ngc hắHcn.

HắQVoc Kit KhắRpxc tấoLEt cảQs đLju đmbiã biết,nhưng bao nhiêu đQmF tài không nói,thm trí ngay tạPpi khi s tht bịI vạQmFch trầRpxn,hắLjn cũng chỉSmH lấQsy đRQR tài v chuyn tình đmbió đoTQEd đIâm thương nàng,ý đoLELjnh khi d nàng,làm cho nàng khổ sở.

“Không ác như thế sao xứTbng đoTQôi với ngươi” HắsSjc Kit KhắYc hỏi lạEdi,môi khẽ nhếch lên,hôn hôn lên đEdôi môi đIỏ mọng đaIang chu lên của nàng.

CảRQRm giác bịVrS la quảO tht không tốt,nhưng là hắqPn hôn nàng,ôm nàng,lạrPai làm cho nàng suy nghĩb có nên buông tha cho hắTByn không.Nàng đaIược hắLjn ôm trong lòng, mày cau lạHi nhưng vn tiếp nhn nụ hôn của hắRpxn,còn đMang suy nghĩSSH có nên tứrPac gin nữHYa hay không.

“A,tiểqPu thư đbến đGUây ? Có thểFwG mc l phục điaược rồi” Lý Ân ôm váy cưới bước vào trong phòng.ThờOi đLjiểjQGm thấjQGy Thượng Quan MịzF,ánh mắEdt cườoLEi đQVoến vui sướng,bộ dáng không có na đpcziểaIm kinh ngạTbc.

“Ngươi biết ta sẽ đPpến?” nàng hoài nghi nheo mắGQt lạEdi,hết nhìn chủ lạRQRi đoLEến tớ

“Tốt !Nguyên lai đGQây đTByu là kế hoạQmFch của ngươi,tốt lắSSHm” Bởi vì tình yêu cái đaPlu thông minh của nàng lầbn này ngược lạHci mù quáng tht s,ngây ngốc nhảoLEy vào cạFwGm by của hắjQGn.

“NgườmYi đEdng trách chủ nhân,ngườQsoi lúc trước đHcem ngài ra la tht thảrPam hạYi.Ngài là dạwHng nam nhân có tính t tôn rấUt cao” Lý Ân nhỏ giọng nói,bịY thưởng cho một cái nhìn chằiam chằam “A,đsSjng thảqPo lun nữUa, ngườUi mau tới mc l phục đQmFi” HắqPn vội vàng mở l phục ra.

“Không mc,đlây cũng không phảQsi là l phục của ta” nàng mới sẽ không mc l phục may cho đaIám cưới của ngườjQGi khác nha.

HắIc Kit KhắQsoc cũng không dư thờzFi gian đUY ý tới,trc tiếp điaem nàng tới phòng thay đjQGồ,buộc nàng thay l phục.

Lý Ân mỉGQm cườxqPi,vội chạGQy ra ngoài đcyi thu xếp.Tuy rằoLEng “LạmYc NhĩO Tư” có không ít ngườsSji bấVrSt mãn chống lạQVoi Thượng Quan MịVrS.Nhưng chủ nhân muốn kết hôn với nàng,không tới phiên bọn thuộc hạBO có ý kiến.Mọi ngườpczi im ming,vẻ mt đyMau khổ ,chấoLEp nhn vic Thượng Quan MịY sắHYp trở thành vợ của chủ nhân là s tht.

Bấat qúa đoTQối với Lý Ân,hắSSHn na đHiểam cũng không lo lắSmHng.HắHn biết rõ mịRpx lc của Thượng Quan MịQso,coi như là hắGQn thông minh đIi,hắGUn khng đDQRSSHnh đoLEqPi khái không cầQsn bao nhiêu thờHi gian,nàng có thểVrS làm cho nhữoLEng ngườcyi đppDó buông thành kiến với nàng,vì nàng mà th vào sinh ra t.

Trong phòng thay quầVrSn áo,hai ngườpczi tranh chấTbp không ngng.

Đây là váy thiết kế cho ngươi” HắSmHc Kit KhắqPc nói.

“Tht vy chăng?”nàng ôm lấSQy váy cưới lụa trắOng,lòng tràn đmbiSQy hoài nghi,nhưng cũng ngoan ngoãn đsSji vào trong nội thấSQt thay đQsồ.

Tơ lụa thượng hạHcng mm mạQsi ,kiểLju dáng đmYược thiết kế đYơn giảsSjn mà lạcyi cao quý,rấoLEt va vn.Bộ l phục này đSSHúng là thiết kế riêng cho nàng.

Tht khó hiểRQRu hắzFn lấHYy số đzFo của nàng ở đPlâu,chng lẽ chỉyM cầPln ôm nàng là có thểQso biết đmYược sao?Nàng đaIi ra nội thấRpxt,sa sang lạQsoi làn váy,trong lòng còn có tht nhiu dấbu chấLjm hỏi.

“Xoay th một vòng xem” hắFwGn da vào tườFwGng thân hình cao ngấiat,ánh mắwHt nóng bỏng.

Tiếp xúc đjQGến tầGQm mắoLEt của hắoLEn làm mt của nàng trở lên đTByỏ bng.Theo lờUi ở tạRQRi chỗ xoay một vòng tròn,nàng mn cảzFm phát hin cp mắjQGt màu xanh lam vn nhìn chăm chú vào thân hình của nàng.Ánh mắqPt nóng bỏng của hắqPn như nhìn xuyên thấRQRu qua bộ l phục của nàng,trắDQRng trợn thưởng thứxqPc.

“Sao ngươi biết số đao của ta?” nàng vỗ vỗ hai má phấOn hồng,vượt qua thẹn thùng nhìn v phía HắSQc Kit KhắaIc.

“Thượng Quan L cung cấFwGp” hắHn thảmbin nhiên tuyên bố,khóe ming lộ ý cườyMi sâu sắRQRc.

Nàng hít một ngụm khí lạLjnh
“Là hắHYn?” thanh âm hét chói tai.

T trong góc phòng đGQi ra một nữrPa ,một nam,nữQs là T Dược Nhi,nam rõ ràng là tổng tài của tp đSQoàn ‘Tuyt Thế

Đúng vy ,là ta”Thượng Quan L nhàn nhạYt tha nhn.Ở một bên nhìn điaã lâu ,hắyMn không thểxqP bỏ qua cơ hội muốn nhìn thái đbộ kinh ngạQmFc của em gái mình đoTQược.

TiểHcu nữsSj nhân này rấGQt thông minh,giảHco hoạGQt ,t nhỏ đHã đOem ngườwHi bên ngoài ra đwHùa bỡn làm trò vui,ngay cảpcz ngườoTQi thân cũng không bỏ qua. Khó nghĩQmF đHcược nàng cũng có ngày này.Nếu bỏ qua trò hay này thì muốn nhìn thấHYy bộ dáng nàng vì tình mà đGQau khổ,vì yêu mà rơi l,không biết phảYi chờQmF đcyến năm tháng nào nữaa a!

“Ngươi ,cái ngườSSHi đjQGáng gin này,thế nhưng lạppDi giúp ngườYi ngoài la gạQVot ta!” nàng lên án nói,tứqPc gin đHYến mứxqPc dm chân,cơ hồ muốn cầIm lấyMy bó hao ném hắPpn.

“Anh trai không dạaIy bảSmHo đaược em gái,hin nay có ngườSSHi có thểwH dạzFy dỗ ngươi,ta t nhiên vui lòng hỗ trợ” Thượng Quan L nhướn chân mày ,đRpxam mạSSHc tiếp nhn chỉM trích,hoàn toàn không trốn tránh “Huống chi,ngươi cũng tng la gạTbt ta? Mỗi ngườMi một lầpczn,coi như hòa nhau, không ai nợ ai”

Ách .đpcziu này cũng đGUúng,nàng chọc nghẹo ngườOi ta trước,tht s không có tư cách trách cứQs Thượng Quan L.Rồi hãy nói,nàng lúc này tâm tình tht tốt,cũng không muốn truy cứOu nữTBya.

“Vy hôn ước của các ngươi giờa làm sao?”Nàng nhìn hướng T Dược Nhi ,trong lòng vn còn tràn ngp thắsSjc mắrPac.

HắQsoc Kit khắwHc hờQsoi hợt nói: “ GỉSQxqPi tr ,T Dược Nhi chng qua là giúp ta din một màn kịQsoch thôi” hắQmFn yêu tiểjQGu ma nữRQR như vy,còn có thểPp cưới ngườSQi khác hay sao?

“Tp đyMoàn ‘TầQmFn ‘ không có dịoLE nghịyM gì chứEd?”

“HắjQGc Kit KhắqPc là nam nhân Chủ Thượng nhìn trúng,Chủ Thượng muốn liên kết hai tp đsSjoàn ,nên đTb nghịl liên hôn.Mà hắTByn vì tổ chứGQc nên cũng nguyn ý hôn ước này.Bây giờjQG ,ta vì ngươi giảMi tr hôn ước,tương đIương đBOồng thờUi hợp tác cùng với hai tp đoLEoàn ‘Tuyt Thế’ và ‘Lạpczc NhĩQs Tư’.Chủ Thượng sẽ vì mục đTByích mà sẽ không có ý kiến gì”T Dược Nhi cẩRQRn thn giảia thích,mườFwGi ngón tay mảzFnh khảYnh vuốt tóc ở trước ngc.

Thượng Quan MịoTQ thở dài nhẹ nhõm,cuối cùng nở nụ cườcyi “Ta nên t mình đQmFi nói lờli cảFwGm ơn mới đMúng”

“Yên tâm ,còn có cơ hội” T Dược Nhi gt điaOu,ánh mắBOt đGQmbiy vẻ thâm trườQsng nhìn nàng,sau đló xoay ngườSQi rờEdi đBOi.

Tiếng bước chân của T Dược Nhi còn chưa đOi xa,thì một trn bước chân dồn dp chạQmFy vội vang lên,kèm theo tiếng thở dốc,ta hồ rấQst khẩQmFn trương.

“Chủ nhân__LầoTQu dưới__LầEdu dưới có ngườsSji dn quân tới” Lý Ân thở gấQmFp không ngng,kinh hồn chưa ổn đPpsSjnh,va phát hin ra tình huống lin chạPpy tới mt báo.

“NgườHYi ở phương nào?”HắyMc Kit KhắQVoc nheo hai mắSSHt lạiai,thầRQRn thái lãnh l ,nhữHcng ngườMi không biết sống chết,dám tới tic cưới của hắzFn giương oai?

“Ách__”Lý Ân lau một chút mồ hôi lạQmFnh.mắat nhìn Thượng Quan MịFwG “DạyM là ngườbi của ‘Tuyt Thế’!”

TấDQRt cảRQR ánh mắcyt cũng rơi vào trên ngườPpi nàng.

“Ngươi lạVrSi va hạSQ ra cái lnh gì?” HắyMc Kit KhắqPc nhíu mày.

“Ta mới không có!”nàng phủ nhn.

HắHc Kit KhắRQRc mở h thống theo dõi (camara) ,trên màn hình khổng lồ lp tứGUc xuấQVot hin tình hình ở dưới đqPPpi sảPpnh.Ở trong phòng khách lớn hoa l xuấYt hin một đqPám điaàn ông như Qủy Sát ,nhìn rấSSHt hung ác,điaLjng đYTbng sát khí đlang đUi tới.gp phục vụ đoLEGUp phục vụ,gp quảQmFn lý đRQRaIp quảYn lý.Mỗi gương mt đTByối với nàng cũng rấwHt quen thuộc,toàn bộ bởi vì tứRQRc gin mà nhìn khuôn mt trông nghiêm trọng vn vẹo.

“Mọi ngườSSHi của ‘Tuyt Thế ‘xem ra cũng rấDQRt kích đpczộng” Lý Ân kết lun.

“Thượng Quan MịGU !” tiếng rống gin truyn khắTByp đQVoRpxi sảInh,ở chỗ h thgiám thịl cũng có thểoLE cảxqPm nhn đVrSược thanh âm rung đxqPộng kia.

Đem nàng giao ra đrPaây!” một ngườHi đHàn ông túm cổ áo của một phục vụ viên vô tội mãnh lit dao đQsộng,cuồng thanh rống gin.

HắTbc Kit KhắYc nhíu chân mày
“Là tới cứpczu ngươi sao?”

“Ách ,ta xem chưa chắGUc”nàng nhìn chăm chú màn hình.nhỏ giọng trảQso lờQmFi.

Nhìn nhữjQGng nam nhân này sắHYc mt xanh mét,gin đyMến bộ dáng bng bng la gin.Nàng quanh năm la gạoTQt mọi ngườGQi,dụ dỗ đQsoược bọn họ vào sinh ra t,vì nàng lót đjQGườSQng,giúp cho nàng đaIGQt mục đTbích có đSSHược HắaIc Kit KhắOc,khng điaTbnh đFwGã làm bọn họ tứFwGc gin không nguôi.Bọn họ bây giờSQ chạOy tới đQsoây,không phảYi là hoài nghi nàng rơi vào cảoTQnh hiểGQm nguy ,mà là vội vã muốn đGQến giết nàng cho hảBO gin!

“Các ngươi hay là trước hãy rờiai đjQGi,đEdVrS một thờQVoi gian ngắSSHn cho bọn họ tỉRQRnh táo đHYã” Thượng Quan L khách quan nói,không muốn đQsồng thờPli va tham gia hôn l và tang l của em gái.

“Tốt ,ta ở lầYu chót đGQã chuẩRQRn bịSSH phi cơ trc thăng,ta cùng HắoLEc Kit KhắQsoc đwHi trước” vì cầTByu giữrPa đQsược mạoLEng nhỏ,nàng nghĩM vội vã muốn rờQVoi chạoTQy.

“Tạmbii sao lạSmHi có phi cơ trc thăng?!”HắzFc Kit KhắQVoc hỏi.

“ChuẩmYn bịO dùng đaIQVo bắzFt cóc ngươi” nàng thảQson nhiên trảmY lờTbi.

“Nếu như ta tht s cưới T Dược Nhi,ngươi sẽ bắcyt cóc ta?” hắTbn nhướn mi.

“DĩH nhiên”nàng dùng sứBOc gt đTbRQRu,căn bảIn chỉaI có tính toán làm như thế nào đSmHSSH cho hắMn không cưới ngườxqPi khác.

Ba nam nhân đYồng thờEdi cùng cau mày,thấYy đzFược mt đPpáng sợ nhấMt của nữSQ nhân này.

“Giao cho ngươi’ Thượng Quan L thấQmFm thía nói,trong lòng thầoTQm thở phào nhẹ nhõm,cảEdm giác như là đMã trút đHcược gánh nng nhiu năm qua .(

)

HắmYc Kit Khắmbic quét nhìn Thượng Quan Mịa một cái,nhàn nhạoTQt gt đcycyu,nhn lấxqPy nữY nhân m l nhưng cũng nguy hiểyMm này.

“Ta biết” hắpczn sớm có chuẩHcn bịI tâm lý,biết cưới nữTBy nhân này chỉDQR sợ sẽ bịQVo chúng bạSmHn xa lánh,cảSSH đppDTByi cùng nàng bịY đLjuổi giết.

“Không nên nói chuyn nhà nữTba,nhữSSHng ngườHYi kia sẽ mau tấTByn công đzFến thôi” Thượng Quan MịQmF dắYt HắaIc Kit Khắmbic,vội vã muốn rờbi đoTQi.Nàng chưa tng nghĩGU sẽ có một ngày bịoLE thuộc hạa đaIuổi giết.

“Anh hai ,giao lạDQRi cho ngươi ,chúng ta đFwGi trước” nàng vội vã nói,lôi nam nhân yêu mến chạmbiy trốn trước,đSmHem thân anh trai vứHct qua một bên không đoLEmY ý.

Hai ngườjQGi tới tầTByng cao nhấRQRt của khách sạYn,đIã nghe thấGUy phía sau tiếng rống gin đwHã tiến tới gầEdn.Xem ra là Thượng Quan L năng lc không đRQRủ,nếu không thì đrPaã rấQmFt cố gắqPng ngăn cảDQRn rồi. (NN:ta nghi ngờVrS anh ấYy chạmYy trước ý chứH =)) )

Nói giỡn ,nàng còn chưa hưởng tuầQVon trăng mt,vn chưa muốn chết đQmFâu!

“Có lái máy bay trc thăng đqPược không?” nàng lo lắQVong nhìn HắQVoc Kit KhắDQRc.

HắSQn nhìn nàng một cái,chm chạGUp gt đyMPpu.

“Vy thì tốt rồi” nàng thân thủ nhanh nhẹn,ở trong cuồng phong chạOy vội tới cạUnh ca.Hướng v thằBOng bé trai ngồi ở ghế lái la lên

“Uy,tiểsSju quỷ,cha ngươi tìm ngươi”

“Cha tìm ta?” ĐĐyMnh Du quay đTbrPau lạSmHi ,vẻ mt kinh ngạQVoc.trong tay hắDQRn còn đOang cầmbim bảcyn hướng dn ,đHcang cố gắGQng nghiên cứSQu.

Đúng a! đUang ở trong đRQRTbi lầSSHu đLjợi ngươi!” Thượng Quan MịxqP nói dối không đQsỏ mt,hơi thở không gấPpp.

Tình huống khẩVrSn cấQsop,tht s không thểU mang nhiu đGUQVoa bé bên ngườoLEi, huống chi bọn họ là đRpxi hưởng tuầan trăng mt,vốn không nên có tiểDQRu hài t ở bên cạGQnh.

“Tìm ta làm cái gì?” ĐĐHnh Du bò xuống phi cơ trc thăng, hướng ca thang lầDQRu đVrSi tới,mới đcyi đHYược hai bước ,hắTbn rõ ràng phi cơ trc thăng đHcã cấlt cánh

“A!Làm sao___A__” ca bịcy dùng sứTByc mở ra,thân thểl nho nhỏ của hắln bịppD hấat tung ra phía sau.MấSQy đjQGai nam nhân xông lên tầyMng cao nhấGUt,tứTByc gin tìm kiếm.Một ngườBOi thân thủ mạGUnh mẽ chạmYy lạSmHi chỗ ĐĐHYnh Du ,kéo hắjQGn ngồi dy.

ĐĐPlnh Du thở phào nhẹ nhõm,ngẩBOng đDQRjQGu nhìn vào Đỗ Ưng Dương đQVoang thâm trầppDm nhìn hắHn “Ách ,cha,ngươi tìm ta?”hắQson hỏi

Đỗ Ưng Dương cau mày “Ngươi tạGUi sao lạwHi ở chỗ này?”

“Thượng Quan MịHc muốn ta tới giúp nàng lái máy bay trc thăng”hắYn nhìn lên trên bầUu trờRQRi nơi phi cơ trc thăng đcyang cấxqPt cánh “BấRpxt quá,xem ra nàng đUã tìm đoLEược cách lái rồi”

Tầiang cao nhấEdt của khách sạRpxn,quầbn tụ đSQông đbSSHo nam nhân,hướng v phía phi cơ trc thăng huy vũ quảH đHUm,mắoTQng không nghỉxqP

“Hồi ! trở lạFwGi cho ta”

“Thượng,Quan.Mịb ! Ta không phảYi là không giết đqPược ngươi!”

“Ngươi không muốn chết,thì đoLEng có mà quay trở lạbi!”

“Cút! Đem nàng mang đzFi! Mang đOi!”

Thân ảTbnh mảYnh khảFwGnh lộ ra ở cánh của phi cơ trc thăng,đOối với bọn họ phấSQt tay một cái,khuôn mt xinh đDQRẹp nhỏ nhắHcn cườQsi đyMến tht vui vẻ.

“Ta đTbi tuầyMn trăng mt,các ngươi đaIng quá nhớ đQVoến ta” nàng hướng v phía các thủ hạwH đYang rống gin gi một nụ hôn gió.Thổi phồng nắMm hoa hồng trong tay,màu hoa hồng phấSmHn rơi xuống các nam nhân mt đpczang cuồng nộ.

Tiếng gầwHm g không dứmYt bên tai,nương theo tiếng cườpczi duyên của nàng,phi cơ trc thăng cũng đUã ở dưới ánh trăng cành lúc càng xa.

Đng chọc gin bọn họ nữQsa,kẻ đjQGùa với la cuối cùng sẽ t thiêu thôi” HắQmFc Kit KhắQVoc vén lên mày rm ,nhắlc nhở nữSmH nhân đaIang vênh váo đGQTbc ý,đUng đYem mọi ngườxqPi chọc gin,tránh cho sau khi hưởng tuầppDn trăng mt trở v ,rơi vào hoàn cảqPnh không có nhà đmYLj v.

“Vì ngươi ,cho dù gp hỏa thầBOn,ta cũng nguyn ý”nàng nói nhỏ,mườli ngón tay mảBOnh khảsSjnh mơn trớn trên gương mt của hắYn,quấQmFy nhiu Hắac Kit KhắrPac lái.

Thân thểcy xinh xắQmFn sáp đsSjến,nằyMm sấFwGp trên lồng ngc rộng rãi của hắIn,dám muốn cùng hắTByn chen chúc ở trên ghế lái,hài lòng thở dài một hơi.Lâu đqPài theo đppDuổi rốt cục đPlã có kết quảjQG,nàng có đaược nam nhân yêu mến,hoàn thành lờmYi hẹn ước hai mươi năm trước của bọn họ.

Nàng cong lên đTByôi môi đMỏ mọng,ma sát môi mỏng của hắUn,trêu trọc hắsSjn

“Ngươi còn chưa có hôn tân nương” nàng nhẹ nói,giọng nũng nịqPu.

“Xuống phi cơ trc thăng ta sẽ hôn” hắian muốn mang lc chú ý duy trì ở tay lái,mà thân thểppD mm mạEdi của nàng không ngng ở trên đqPùi hắTByn đYộng đGQy,làm khuấHYy đRpxộng dục vọng của hắxqPn .

“Hôn ta”nàng bốc đmbiồng yêu cầQmFu,không chịBOu buông tha,dùng phương thứQmFc hắpczn dạEdy,nhẹ nhàng gm môi của hắPpn,biết hắqPn không cách nào nhịVrSn đoLEược s trêu chọc như vy__

HắYc Kit KhắYc gầYm nhẹ một tiếng,buông tha cho giãy dụa,cái lưỡi linh hoạmYt uy vào trong ming của nàng,cùng cái lưỡi non mm của nàng dây dưa,hôn đqPến kịTBych lit.

Ngoài ca sổ bóng đQsoêm dịqPu dàng,bên trong phi cơ trc thăng có hai ngườjQGi ôm nhau muốn đmbii đmYến tn chân trờpczi.

Khi hắPpn cc nóng hôn xuống,môi đDQRỏ mọng vẽ thành một nụ cườUi hài lòng.