Chú Rể Của Ác Ma

Chương 8




Chương 8

Màn đYvêm buông xuống,không khí nóng bứhuc ban ngày biến mấhJft,gió đeUrêm đwưa tới nhè nhẹ thấem lạRBDnh.

Khách sạVTn hôm nay đAYược trang trí hoa l hơn,đCNèn sáng long lánh,thính đziMườfXng,đcTKược chấvt đcPTiy hoa tươi cùng quà cáp.Mọi ngườhJfi quầPyen áo hoa l điJi lạei nhộn nhịKwp ai cũng cườYi nói rấit vui vẻ .

Chng qua là bọn họ cườyzdi đyvhến tht vui vẻ,nhưng trong lòng mỗi ngườDAhi lạUri càng không thoảyvhi mái.

Trên tầKwng cao nhấRBDt của khách sạfVbn,xuấgut hin một thân ảfVbnh mảTinh khảhJfnh đwi trong bóng tối.Trên khuôn mt đVTẹp mày liu nhíu cht,sắhhmc mt ngưng trọng.Nàng đeUrộng tác nhanh nhẹn,tránh qua mấhNy trạziMm gác hướng phía mục tiêu đrei tới.

Trong lúc vô tình nghe lén đQwược câu nói kia của Thượng Quan L,nàng như bng tỉmNQnh,quyết tâm t bịgu đrộng thành chủ đkcPộng,không đvược làm ủy khuấiJt đNcPa bé đYáng thương trong bụng đVTược.Nói cũng phảvi chỉN mới gp một chút khó khăn,nàng nói gì cũng không thểhhm tạiJi lúc này dng tay.

Trọng yếu hơn là nàng căn bảeUrn không muốn nhn thua.

Muốn kết hôn với nữeUr nhân khác?! H ,mơ tưởng!

Bọn ta tốn nhiu thờcTKi gian như vy,làm sao có thểohy d dàng t bỏ ý đeồ?!

LầDAhu cao nhấLRkt của khách sạhNn,cảfVb tầVTng lầdCgu rộng rãi,chỉfX có một gian phòng, không nghi ngờCk chút nào nhân vt quan trọng của buổi l điJang đCLCợi ở trong căn phòng này.

Tha dịvp thủ v không chú ý,nàng làm đDAhộng tác xoay tròn một vòng dưới đRBDbOt,đAYộng tác lưu loát,t ThầiJn Thâu nàng học đfXược thủ pháp tuyt hảwo này,không tiếng đfVbộng đNyYy ca ra,thân thểv xinh xắAYn nhanh đyvhi vào bên trong phòng.

Bên trong phòng bày bin vô số hoa tươi,T Dược Nhi một mình ngồi ở phía trước ca sổ,uống ly trà thảTio dược,mt nghiêng trầNym tĩRBDnh yên ổn.Nàng vn chưa thay váy cưới,vn mc bình thườhJfng,tóc dài đmNQược cột cao bằRBDng sợi cột tóc san hô đyzdỏ.

“Thượng Quan tiểfXu thư,buổi tối tốt lành,tới đNây tìm ngườui sao?”

T Dược Nhi khẽ cườbOi một tiếng,nâng chén thăm hỏi.

Mày liu nhíu lạNyi,ánh mắBCvt nhíu cht,ngoài bịohy ăn dấTim chua,cộng thêm vic Thượng Quan MịCk chưa quên,lúc trước chỉe vì mấMxy câu nói của T Dược Nhi,làm hạdCgi nàng bịCLC ăn đNánh không nương tay,đCkau chng mấvvt mấAYy ngày.

T Dược Nhi mỉAYm cườri,chm chạfXp đcTKMxng dy

“Ngươi biết ta là ai sao?”nàng mở ming hỏi thăm,tay trái đziMột nhiên kéo sợi dây cột tóc sân hô đuỏ xuống,làm tóc bay tán loạdCgn.

Thượng Quan Mịe vẻ mt rùng mình,trc giác cảrem thấCky nguy hiểAYm.Nàng phảfVbn ứohyng nhanh chóng,rút bạNc trâm cài tóc ra,lấvy bạBCvc tiên điối phó với đcTKJfcch.

BạQwc tiên cùng dây san hô đeUrỏ quấNn cht lấuy nhau,hai ngườhNi không nói một lờfXi,cân nhắguc đyvhánh gía đNối phương.

“Ấn tượng đCLCLRku tiên của ta không có sai,ngươi không phảQwi là nữhhm nhân tầTim thườreng” T Dược Nhi nhàn nhạmNQt nói,duy trì mỉcTKm cườhhmi,tay ngọc nhẹ vỗ v phầziMn đNuôi dây buộc tóc san hô đeUr

Làm ngườvvi ta kinh ngạLRkc hơn là,t dây buộc tóc san hô đRBDđKwột nhiên có một con rắPyen nhỏ màu đMxỏ nhạvt trườJfcn tới,ngóc điJhNu lên thở khè khè.

Thượng Quan MịTi nhanh chóng rút bạrec tiên lạhNi,không dám dùng bin pháp cứreng rắfVbn nữVTa.Lúc này nàng mới nhìn rõ ràng,kia căn bảiJn không phảbOi là dây buộc tóc,mà là một con rắVTn nhỏ sắwc san hô.LoạNi xà sắPyec san hô này vô cùng hiếm,đCLCộc tính rấit mạrnhchỉv cầvn bịCLC cắLRkn trúng,khng đreYnh mấmNQt mạTing.

Ấn tượng đPyeziMu tiên?Nói vy,ngay t cái ngước đhhmcPu nhìn,T Dược Nhi đohyã nhìn ra nàng cũng không phảiJi là bảhhmn tính hin lương?

“Ngươi đBCvã sớm nhìn ra?” Thượng Quan MịCN quay đCkbOu hỏi.

“Ngươi che dấnnou rấfXt khá,nhưng là,ta không phảAYi là nam nhân,ánh mắut cũng không bịu vẻ đreẹp của ngươi mê hoc.” nàng nhìn t trên xuống dưới Thượng Quan MịziM,lộ ra vẻ cườJfci

“Nếu như ngươi chỉcTK là m nhân tầKwm thườAYng,như vy ta sẽ giết ngươi.Bởi vì ngươi không phảwi kẻ tầMxm thườwng,cho nên ta tha cho ngươi một mạCLCng.”

“Ta không cầYn ngươi thi ân” Thượng Quan MịCLC cườyzdi lạCknh.

T Dược Nhi không gin mà ngược lạeUri cườei: “Ta đfVbây không thểfX giết ngươi,Chủ Thượng thích nữBCv nhân bấAYt phàm,hơn nữCka còn thích nữCN nhân kiêu ngạNo”nàng thu hồi san hô đPyeỏ con rắPyen nhỏ,con rắCLCn kia như có linh tính,ngoan ngoãn thuầYvn phục quấLRkn lên tay nàng.

“Chủ Thượng của ngươi,ngườfVbi đdCgYvng đVTJfcu tp đNoàn TầQwn?”

Đng nóng lòng,các ngươi cuối cùng cũng có một ngày gp mt” T Dược Nhi hờVTi hợt nói,ngồi trở lạNyi trên ghế.

“Ta nghĩnno,ngươi tối nay hn là có nhữohyng truyn khác muốn làm?” nàng nhẹ nhàng hỏi,đJfcưa tay chỉbO v hướng một cái hành lang

“T nơi này đVTi v phía trước,đvi đrến cuối phòng,ở đAYó có ngườYi ngươi muốn tìm”

“Ngươi không muốn ngăn cảhun ta?”Nàng hồ nghi hỏi,tầgum mắQwt cũng đCNã liếc v gian phòng phía kia.

“Ta không ngăn cảYn đhhmược ngươi” T Dược Nhi mỉeUrm cườziMi,nàng tính cách trầCLCm ổn như nước,không màng danh lợi,cùng tính nóng như la của Thượng Quan MịbO bấCLCt điồng,nhưng không thích mọi chuyn tranh chấLRkp.

Thượng Quan MịkcP cắrn đCLCôi môi đUrỏ mọng, khẽ gt đvvhhmu,lắMxc mình hướng cuối hành lang chạziMy đrei.

Cuối hành lang một mảUrng lờcTK mờr,không biết tạNi sao đhNèn hai bên đUru tắYt hết đyvhi,càng đUrến gầohyn gian phòng kia,bốn phía càng âm u.

Ca t t mở ra,cảhN phòng tối om.Bên trong phòng không có một na đeUriểQwm ánh sáng,bên trong lờre mờziM,Thượng Quan MịiJ ngồi xuống sờN soạLRkng lò mò đvvi vào,mắmNQt nhìn bốn phía,tai nghe tám hướng. đDAhọc truyn mới nhấgut tạYvi tung hoanh . com

Đóng ca lạCki “ Giọng nói trầiJm thấvp ra lnh t bên trong bóng tối truyn đbOến.

Di ,tình cảhunh này có chút quen thuộc,trong đgueUru bỗng nhớ lạLRki làm cho mt của nàng trở nên điỏ bng.Nàng chm chạRBDp đwvng dy,trong bóng tối mắYvt tìm kiếm,chỉyzd thấfVby trong bóng tối có một đCkôi mắCNt màu xanh lam sắfXc bén đCLCang lng lng nhìn nàng.

“Ngươi tới đNyây làm cái gì?”

“Tới tìm ngươi” nàng khua lên dũng khí nói.

TrầhJfm mc

Một hồi lâu sau,cho đCkến khi tim của nàng vì khẩcTKn trương đhNp mạdCgnh ,đhuã lấhJfy lạYvi nhịiJp thở bình thườkcPng ,Hắguc Kit KhắQwc mới mở ming

“Ta nói rồi,không muốn gp lạhui ngươi nữfXa”

“Vy thì đohyã sao?Ta muốn gp ngươi” nàng tùy hứkcPng nói,c tuyt tha nhn thấCNt bạMxi.

“Thượng Quan tiểuu thư,ngươi cũng nên t trọng” Thanh âm của hắiJn quá lạLRknh lùng.

Đây không phảiJi là trò chơi !” nàng khàn giọng cãi lạhui,cố gắmNQng nghĩbO giảRBDi thích.

Nước mắmNQt nong nóng đhhmVTo quanh hốc mắbOt,t t lăn xuống má phấziMn. Nàng không muốn ra vẻ yếu đeuối,nhưng không có cách nào khác ngăn nước mắcPt đyzdng rơi.Trong lòng của nàng ê ẩyvhm,đdCgau quá ,tht khó chịwu,tht khó chịCku.

“Ta một mc chờr ngươi,chờRBD tht lâu ,chờDAh tht lâu,bịCLC Thượng Quan gia nhn nuôi,ta khóc vài điêm,sợ sau khi ngươi trở lạUri có tìm đuược ta không”

Nước mắCNt rơi xuống mt đhJfRBDt,một giọt lạcTKi một giọt,nàng giống như là nghe thấvy tim của mình cũng vỡ ra rồi khi thấbOy hắdCgn vn lạrnh lùng.

“Ngươi chỉnno đRBDổ tha ta thích trò đNùa dai,trách ta quỷ kế đkcPa đroan.tạfVbi sao ngươi không suy nghĩiJ,ta đuã nghĩVT ngợi rấCkt nhiu,nghĩQw đbOến mụ đhJfkcPu óc?”

Nước mắyzdt rơi xuống tht gấyvhp,nàng kiêu ngạguo ngẩdCgng đmNQCNu,nhưng nước mắwt vn không ngng lăn xuống.

“Ngươi tạui sao không điJến?”nàng lẩJfcm bẩkcPm nói nhỏ,lầmNQn đdCgziMu trước mt ngườkcPi khác nàng cảohym thấcTKy yếu đguuối,khóc đCkến sướt mướt.

Nàng đNyã yêu hắCkn 20 năm,hắkcPn tạMxi sao còn không hiểru?

Nàng chỉJfc có yêu hắvn,cho nên không hiểAYu đcTKược tình yêu nên là bộ dáng gì.NgườYi khác xem các phương pháp yêu của nàng rấhhmt là hoang đziMườNng,nhưng tấQwt cảQw đdCgu là muốn cho hắyvhn chú ý đbOến nàng.

“Trò đDAhùa dai của ngươi tht là quá đVTáng,thứeUr cho ta không có tâm lc đDAhKw cùng ngươi hồ nháo nữvva”

Có phảNi hay không nàng nghe lầNm?Trong lờyvhi nói lạfXnh như băng có một chút tâm tình lay đhNộng.

“Ta không có hồ nháo!” nàng dm chân,nước mắCLCt giống như nhữKwng hạVTt trân châu tng giọt ,tng giọt rơi xuống.Nàng phát cáu với đcPUru óc của hắiJn “Ngu ngốc ,ta yêu ngươi a!”,nói liên tục lờyvhi yêu như vy mà hắUrn vn không hiểYvu,nàng muốn mắRBDng chi ngườeUri quá.

Trong bóng tối lạvvi không một tiếng đeộng,trầhNm mc lạcTKi xuấut hin.Hai tròng mắkcPt màu xanh lam ở trong bóng tối lóe lên.Hắrn đkcPang nhìn nàng sao?

“Tht xin lỗi!” xin lỗi cái gì? Xin lỗi chưa có tới đrón nàng,tìm nàng,hay là xin lỗi không cách nào yêu nàng?

Ngay cảAY một câu c tuyt này,hắcPn cũng nói tht lãnh đYDAhm.

Nàng cảCNm thấhhmy lạgunh quá,tâm tình thin lương đNau,đDAhau quá.Thân thểyvh xinh xắcTKn lảcTKo đmNQKwo muốn ngã,cơ hồ muốn ngã xuống đyzdKwt bấit tỉvnh.

Lão Thiên ! Đây là cơn ác mộng,vn là trờvi cao đYvang trng phạRBDt nàng quá mứvc cuồng vọng sao?ĐcTKi này nàng chỉTi yêu duy nhấhhmt một nam nhân,nhưng hắvn đYối với tình yêu của nàng chng thèm ngó tới.

“Ta muốn đrei làm l cưới ,ngươi cứfVb ở lạfXi trong phòng này” HắKwc Kit Khắrc chm chạyzdp nói.

“Không ,ta sẽ không cho ngươi cưới bấKwt lun kẻ nào” Thượng Quan Mịre kêu to,hai tay nắeUrm cht thành qủa đgufXm.Nàng không cầMxn hắNyn cưới ngườYi khác,nàng ,không,muốn!

Thượng Quan mịBCv xoay ngườYvi hướng phòng cô dâu đvvang đCkợi chạAYy đvvến ,cắYvn cht hàm răng,quyết đbOCLCnh hạziM quyết tâm,bấLRkt lun dùng phương pháp gì,đru phảyvhi ngăn cảren hôn l này.Nói gì thì nói đJfcêm nay nàng tiến đCkến đNây đvã có chủ đAYhunh chia rẽ hắen cùng T Dược Nhi.

HắCLCc Kit Khắyzdc là của nàng!

Là ngườAYi của nàng bấVTt lun kẻ nào cũng đmNQng hòng tranh đohyoạYvt với nàng!

Ca phòng bịPye đcPMxy ra,chỉDAh có ánh sáng nhu hòa của ngọn đUrèn tỏa ra.Trong phòng không có một bóng ngườvi,T Dược Nhi đTiã không thấmNQy bóng dáng đyzdâu,trên bàn vn còn ly trà dược thảTio.

Không thấPyey bóng dáng của T Dược Nhi.Thượng Quan Mịhu nhìn thấziMy trên đohym làm bằmNQng nhung tơ thượng hạkcPng có vòng cổ kim cương màu lam sáng lóa mắfVbt .Nháy mắDAht thấvy vòng cổ,toàn thân nàng đTiông lạrnh,như bịi sét đCkánh.

Cái vòng cổ kia chủ thểMx là màu chàm sắUrc kim cương,bên ngoài khảwm mườri sáu viên kim cương màu trắing,ở giữea là một viên kim cương to màu xanh lam,đYược thiết kế rấCkt tinh xảmNQo,làm cho nàng liếc mắhJft một cái nhn ra ngay.

Đây là “Hi Vọng chi chui” trong truyn thuyết là một viên ngọc bích bịNy nguyn rủa,đvvược xưng là “Ánh mắret ác ma”,màu xanh lam kia cc kỳ giống ánh mắdCgt của hắCkn khi tứAYc gin.

Nàng vài lầAYn đvã bắBCvt buộc ThầbOn Thâu đeUri trộm,nhưng hắyvhn lạYvi nhát gan,sợ bịQw lờziMi nguyn ứohyng nghim lên mình,liu chết không làm theo.( =)) )

Ta còn nhớ rấBCvt rõ ánh mắvt của ngươi,một màu lam u hợp như là “Hi Vọng chi chui”,một đNôi mắBCvt thầVTn kỳ như mắvt của ác ma.

Nàng tng nói qua ,rấyvht thích ánh mắdCgt của hắwn!

Hắrc Kit KhắhNc la nàng!Nam nhân này rõ ràng là yêu nàng.

“Ngươi nói dối” nàng cầPyem vòng cổ trên tay ,ngc bởi vì xúc đeUrộng mà php phồng,nhanh chóng xoay ngườcTKi lạTii lên án nói,l lạLRki rơi trên hai má phấmNQn hồng.

Hắguc Kit KhắVTc thong thảyzd bước ra t bóng tối,trên cao nhìn xuống nàng,vẻ mt bí hiểkcPm.Phảri thc cẩrn thn chăm chú mới nhìn ra sâu trong đfVbáy mắLRkt cấCNt giấCku một ý cườYvi.

“Có sao?” hắiJn hỏi lạohyi,ngón cái lau nước mắUrt trên khuôn mt của nàng. Động tác rấYt ôn nhu nhẹ nhàng,cùng thái đCNộ lạcTKnh lùng lúc trước tht bấCkt đyvhồng.

“Ngươi yêu ta!”nàng nắohym cht vòng ngọc bích trong tay,bảKwo thạziMch lạvvnh như băng ,mà lòng của nàng nóng quá,nóng quá.Hy vọng bắNt đziMreu trở v rót vào trong tim nàng.

Nếu hắgun yêu An Kỳ nhu nhược không tồn tạMxi,vì sao còn đreem lờNi nói của Thượng Quan Mịv như vy nhớ rõ.ChỉTi nghe qua nàng nhắyvhc tới có một lầfXn,lin nhanh chóng làm ra thứLRk này.

“Da vào cái gì mà ngươi cho là như thế ?”Hắvc Kit KhắBCvc nhướn mày rm.

“Vòng cổ kim cương này chính là làm cho ta” nàng nâng vòng cổ lên nói. Cho dù là hắUrn phủ nhn,nàng cũng không tính đeUrem vòng cổ trảBCv lạNyi.

Đây là cho cô dâu của ta” hắcTKn thảren nhiên nói,đNyối với lờQwi nói của nàng không có cho đKwáp án khng đcPNnh,nhưng cũng không phủ đMxrenh.BạNc môi nhếch lên một nụ cườohyi.

Ý của hắNyn là,hắKwn thưà nhn nàng là cô dâu của hắYvn sao?

Thượng Quan MịbO vui mng hô một tiếng,nhào vào lồng ngc của hắcPn, hai tay ôm cht cổ hắiJn,hai chân thon dài ôm cht ngườeUri hắNn (NN:giống kiểQwu ôm cây thế

)

Đáng gin,đyzdáng gin,đváng gin! Ngươi căn bảbOn la gạyvht ta” nàng va khóc va cườYi,thống khổ cùng đhJfau thương nháy mắhNt biến mấdCgt.Chỉe một câu đYơn giảhhmn của hắUrn,nàng như t đohyQwa ngục bay lên đdCgến thiên đJfcườCNng.

Không cầrn biết hắNn có yêu nàng hay không yêu nàng,thế nhưng đvvối nàng như vy là trọng yếu rồi.Nàng có thểcTK không cầdCgn bấNt lun kẻ nào,nhưng lạCLCi luôn nhung nhớ hắwn.

“Ngươi gạfVbt ta lâu như vy,ta đUrương nhiên phảvi vãn hồi hoàn cảTinh xấwu” hắMxn nhún nhún vai cuối cùng cũng tha nhn.

Nhớ tới thầNyn sắyzdc khó coi lúc trước của HắeUrc Kit KhắBCvc,nàng co rúm lạYvi một chút.

“Ngươi rấcTKt tứDAhc gin?”Thượng Quan Mịhu nhỏ giọng hỏi.

“Ta tứvc đUrến phát điiên lên”hắcTKn thưà nhn.

“Kia vì sao còn tung tin tứUrc giảfX,muốn dụ ta đTiến sao?” nàng mím cht đvôi môi đBCvỏ mọng,nghĩBCv đCLCến mấAYy ngày nay nàng đuau lòng tưởng muốn chết,lin tứUrc gin muốn đyvhánh hắRBDn.

Nam nhân đreáng gin này nhưng lạRBDi làm cho nàng khóc mấyzdy ngày nay.Nếu không phảYvi thương hắRBDn thì nàng đeã lấNy đhhmao đNyuổi giết hắkcPn rồi!

“Ta đhhmúng là trước đhhmây có quên lờNyi ước hẹn khi xưa,nhưng ngươi cũng như vy tht đváng gin,ta chng lẽ không trng phạret ngươi một chút đCLCược sao?” HắPyec Kit KhắkcPc nhướn mày rm,cúi đKwUru nhìn nàng.Đ cp đwến qủy kế của nàng,mắUrt của hắMxn vn ánh lên vẻ tứyvhc gin.

Không h nghi ngờe,nàng đKwáng gin cc kỳ,chỉbOnh ngườii ta đcTKến chóng cảCN mt,còn la gạfXt tình cảBCvm của hắnnon.Chính là,nàng giảCk dối rấeUrt nhiu,nhưng hắMxn vn không thểfX quên đhuược nàng ngồi bên cạkcPnh nhìn bộ dáng hắCLCn dùng bữhua.

Thượng Quan MịUr kiêu căng,bốc đdCgồng thế mà lạLRki vì hắvn làm canh thang,chuyên chú chờohy đRBDợi một tiếng ca ngợi.BấfXt lun nàng có phảyzdi hay không bụng dạiJ khó lườNyng,bấCkt lun đDAhồ ăn có phảBCvi hay không rấret khó ăn ta như có đKwộc dược, đguu làm cho lòng hắbOn tràn đYvguy cảNym giác ấdCgm áp.

Ai,yêu thương lin yêu thương,cho dù là yêu thương ma nữhhm cũng phảQwi thưà nhn s tht.TiểCNu nữv nhân này đAYã khắiJc sâu ở trong lòng hắBCvn như vy,hắKwn tưởng không tiếp nhn đcTKu cũng không đNược. (Ngọc Nhi:đvvọc đJfcến điJoạKwn này t dưng lạdCgi nghĩNy tới một câu tình yêu là thế yêu nhau chỉDAh vì yêu nhau *mắmNQt mơ màng*)

“Ngươi nói kia cũng chỉkcP là một chút trng phạCNt thôi sao?” nàng cắen môi đPyeỏ mọng,lo lắcTKng mấAYy ngày nay cuối cùng cũng đRBDược giảrei tr.Nhưng cứfX nghĩmNQ đCNến mấCky ngày nay trằhhmn trọc suy nghĩUr liên miên,môi đCkỏ mọng lạei chu lên “Ngươi không phảMxi nói yêu An Kỳ sao?” khuôn mt nhỏ nhắeUrn có chút dỗi hờQwn.

“Ngươi cho là,ngươi tht s hoàn toàn giấYu diếm đTiược ta sao?” HắCLCn lộ ra nụ cườbOi,con ngươi màu xanh lam ánh lên vẻ ôn nhu.

“Có ý tứN gì?” Nàng khó hiểcPu nhìn hắen,không biết hắhhmn đKwang nói cái gì!

“NgườhNi giấTiu đCLCi nhuyn tiên của ta là ngươi đyzdúng không?Ngươi muốn trịhhm đCkược Thony cùng Anson,cho nên mới tìm cách dn dụ ta trở v” HắcPn vuốt ve khuôn mt nhỏ nhắnnon của nàng,nhìn hai má phấRBDn đgung “Ngươi giảre bộ vô tội,không ngng tìm cơ hội dụ hoc ta,dùng hết sứeUrc lc loạvi bỏ trở ngạgui.Chng nhữkcPng thu phục đJfcược Lý Ân,đeánh la bọn thuộc hạdCg của ta,mà ngay cảBCv hai điJNyu chó ngao kia cũng bịBCv ngươi thuầLRkn phục”

“Ách __Ngươi đYu đUrã biết hết?” MấcPy tiểvvu quỷ kế của nàng đCkã bịN hắNn vạvvch trầYn ra hết,làm nàng có chút xấJfcu hổ.

“Ít nhấCLCt ta biết nht đNược thiên sứcTK bịDAh mấnnot trí nhớ kỳ tht là giảN dối”

HắLRkn sớm nhìn ra đyzdhung sau bộ dáng mm mạhJfi chính là tính cách giải dối.Chính là không lườCLCng trước đfVbược,nàng thế nhưng lạKwi chính là Thượng Quan MịdCg.

Ngày đbOó tứJfcc gin có hơn phân na nguyên nhân kỳ tht là gin chính mình,làm sao có thểDAh yêu thương tiểhJfu nữr nhân nguy hiểJfcm như vy.

“Vy vì sao ngươi không vạBCvch trầiJn ta?”nguyên lai chân din tht của nàng không chỗ nào che giấVTu đguược dưới cp mắLRkt màu xanh lam kia.

“Ta nghĩe muốn nhìn xem trình đwộ của ngươi sẽ làm đhJfược nhữMxng gì?” Hắin mc không nói gì,cũng không phảcPn đeối nàng dụ hoc lên trên giườTing của mình?Trên thc tế mà nói vn chưa biết ai chịhJfu thit hơn ai đPyeâu? (NN:eo có nghĩCNa là chịBCv bịCk anh la lạJfci à *hố hố* ,vỏ quýt dày có móng tay nhọn)

Đáng gin!” nàng cắRBDn môi dùng sứfXc điJánh vào ngc hắfVbn.

HắfXc Kit KhắYvc tấfVbt cảY đvu đvã biết,nhưng bao nhiêu đCLC tài không nói,thm trí ngay tạeUri khi s tht bịyvh vạYch trầren,hắCkn cũng chỉPye lấdCgy đyzd tài v chuyn tình đNó đCkKw đhhmâm thương nàng,ý đYvYnh khi d nàng,làm cho nàng khổ sở.

“Không ác như thế sao xứAYng đuôi với ngươi” HắiJc Kit KhắbOc hỏi lạVTi,môi khẽ nhếch lên,hôn hôn lên đvôi môi đNỏ mọng đwang chu lên của nàng.

Cảrem giác bịcTK la quảyvh tht không tốt,nhưng là hắAYn hôn nàng,ôm nàng,lạfVbi làm cho nàng suy nghĩmNQ có nên buông tha cho hắTin không.Nàng đfXược hắgun ôm trong lòng, mày cau lạNi nhưng vn tiếp nhn nụ hôn của hắTin,còn đfVbang suy nghĩcP có nên tứohyc gin nữva hay không.

“A,tiểRBDu thư đnnoến đfVbây ? Có thểTi mc l phục đohyược rồi” Lý Ân ôm váy cưới bước vào trong phòng.ThờbOi đTiiểgum thấey Thượng Quan MịUr,ánh mắrt cườUri đcPến vui sướng,bộ dáng không có na đviểrem kinh ngạwc.

“Ngươi biết ta sẽ đDAhến?” nàng hoài nghi nheo mắmNQt lạei,hết nhìn chủ lạcPi đNến tớ

“Tốt !Nguyên lai đMxây đDAhu là kế hoạAYch của ngươi,tốt lắeUrm” Bởi vì tình yêu cái đziMcTKu thông minh của nàng lầNyn này ngược lạei mù quáng tht s,ngây ngốc nhảKwy vào cạhJfm by của hắdCgn.

“NgườziMi đziMng trách chủ nhân,ngườvi lúc trước đziMem ngài ra la tht thảJfcm hạTii.Ngài là dạYng nam nhân có tính t tôn rấwt cao” Lý Ân nhỏ giọng nói,bịziM thưởng cho một cái nhìn chằyzdm chằrem “A,đCkng thảCko lun nữUra, ngườvvi mau tới mc l phục đNyi” HắDAhn vội vàng mở l phục ra.

“Không mc,đcTKây cũng không phảbOi là l phục của ta” nàng mới sẽ không mc l phục may cho đguám cưới của ngườhhmi khác nha.

Hắwc Kit KhắKwc cũng không dư thờKwi gian đcTKBCv ý tới,trc tiếp đLRkem nàng tới phòng thay đNyồ,buộc nàng thay l phục.

Lý Ân mỉLRkm cườNi,vội chạhNy ra ngoài đTii thu xếp.Tuy rằhhmng “Lạyvhc NhĩcTK Tư” có không ít ngườohyi bấNt mãn chống lạvi Thượng Quan Mịhu.Nhưng chủ nhân muốn kết hôn với nàng,không tới phiên bọn thuộc hạTi có ý kiến.Mọi ngườAYi im ming,vẻ mt đuau khổ ,chấBCvp nhn vic Thượng Quan MịBCv sắAYp trở thành vợ của chủ nhân là s tht.

Bấvvt qúa đMxối với Lý Ân,hắUrn na đuiểfXm cũng không lo lắbOng.HắKwn biết rõ mịBCv lc của Thượng Quan MịJfc,coi như là hắbOn thông minh đJfci,hắCLCn khng đUrunh đfXVTi khái không cầohyn bao nhiêu thờVTi gian,nàng có thểJfc làm cho nhữPyeng ngườNi đguó buông thành kiến với nàng,vì nàng mà th vào sinh ra t.

Trong phòng thay quầvn áo,hai ngườcTKi tranh chấip không ngng.

Đây là váy thiết kế cho ngươi” Hắic Kit KhắhJfc nói.

“Tht vy chăng?”nàng ôm lấVTy váy cưới lụa trắYng,lòng tràn đQwvvy hoài nghi,nhưng cũng ngoan ngoãn đrei vào trong nội thấvt thay đuồ.

Tơ lụa thượng hạfVbng mm mạhJfi ,kiểTiu dáng đAYược thiết kế đNyơn giảhun mà lạUri cao quý,rấohyt va vn.Bộ l phục này đhJfúng là thiết kế riêng cho nàng.

Tht khó hiểziMu hắcPn lấhJfy số đfVbo của nàng ở đuâu,chng lẽ chỉMx cầCkn ôm nàng là có thểw biết đguược sao?Nàng đwi ra nội thấcPt,sa sang lạui làn váy,trong lòng còn có tht nhiu dấhhmu chấNym hỏi.

“Xoay th một vòng xem” hắBCvn da vào tườAYng thân hình cao ngấgut,ánh mắLRkt nóng bỏng.

Tiếp xúc đmNQến tầcPm mắYt của hắohyn làm mt của nàng trở lên đLRkỏ bng.Theo lờeUri ở tạJfci chỗ xoay một vòng tròn,nàng mn cảgum phát hin cp mắziMt màu xanh lam vn nhìn chăm chú vào thân hình của nàng.Ánh mắkcPt nóng bỏng của hắun như nhìn xuyên thấeu qua bộ l phục của nàng,trắvng trợn thưởng thứPyec.

“Sao ngươi biết số đYvo của ta?” nàng vỗ vỗ hai má phấkcPn hồng,vượt qua thẹn thùng nhìn v phía HắhJfc Kit KhắYc.

“Thượng Quan L cung cấMxp” hắhhmn thảQwn nhiên tuyên bố,khóe ming lộ ý cườNyi sâu sắCkc.

Nàng hít một ngụm khí lạhhmnh
“Là hắiJn?” thanh âm hét chói tai.

T trong góc phòng đeUri ra một nữiJ ,một nam,nữkcP là T Dược Nhi,nam rõ ràng là tổng tài của tp đvoàn ‘Tuyt Thế

Đúng vy ,là ta”Thượng Quan L nhàn nhạvt tha nhn.Ở một bên nhìn đCkã lâu ,hắPyen không thểyzd bỏ qua cơ hội muốn nhìn thái đdCgộ kinh ngạYvc của em gái mình đkcPược.

TiểziMu nữTi nhân này rấvt thông minh,giảcTKo hoạCLCt ,t nhỏ đrã đCkem ngườwi bên ngoài ra đvvùa bỡn làm trò vui,ngay cảCk ngườDAhi thân cũng không bỏ qua. Khó nghĩTi đkcPược nàng cũng có ngày này.Nếu bỏ qua trò hay này thì muốn nhìn thấvvy bộ dáng nàng vì tình mà đvau khổ,vì yêu mà rơi l,không biết phảNyi chờgu đNến năm tháng nào nữQwa a!

“Ngươi ,cái ngườdCgi đfVbáng gin này,thế nhưng lạhNi giúp ngườcTKi ngoài la gạNt ta!” nàng lên án nói,tứvc gin đhhmến mứziMc dm chân,cơ hồ muốn cầfXm lấCLCy bó hao ném hắen.

“Anh trai không dạey bảhJfo đcTKược em gái,hin nay có ngườRBDi có thểRBD dạhhmy dỗ ngươi,ta t nhiên vui lòng hỗ trợ” Thượng Quan L nhướn chân mày ,đvyvhm mạkcPc tiếp nhn chỉQw trích,hoàn toàn không trốn tránh “Huống chi,ngươi cũng tng la gạrt ta? Mỗi ngườhNi một lầen,coi như hòa nhau, không ai nợ ai”

Ách .đkcPiu này cũng đziMúng,nàng chọc nghẹo ngườgui ta trước,tht s không có tư cách trách cứNy Thượng Quan L.Rồi hãy nói,nàng lúc này tâm tình tht tốt,cũng không muốn truy cứguu nữfVba.

“Vy hôn ước của các ngươi giờKw làm sao?”Nàng nhìn hướng T Dược Nhi ,trong lòng vn còn tràn ngp thắTic mắCkc.

HắkcPc Kit khắRBDc hờyvhi hợt nói: “ GỉfXyzdi tr ,T Dược Nhi chng qua là giúp ta din một màn kịTich thôi” hắdCgn yêu tiểeu ma nữi như vy,còn có thểw cưới ngườeUri khác hay sao?

“Tp đPyeoàn ‘TầUrn ‘ không có dịCN nghịyzd gì chứNy?”

“HắcPc Kit Khắohyc là nam nhân Chủ Thượng nhìn trúng,Chủ Thượng muốn liên kết hai tp đcPoàn ,nên đyzd nghịY liên hôn.Mà hắbOn vì tổ chứMxc nên cũng nguyn ý hôn ước này.Bây giờfX ,ta vì ngươi giảhNi tr hôn ước,tương đCkương đCkồng thờNi hợp tác cùng với hai tp đKwoàn ‘Tuyt Thế’ và ‘LạLRkc Nhĩohy Tư’.Chủ Thượng sẽ vì mục đfXích mà sẽ không có ý kiến gì”T Dược Nhi cẩen thn giảDAh thích,mườui ngón tay mảnnonh khảYvnh vuốt tóc ở trước ngc.

Thượng Quan MịN thở dài nhẹ nhõm,cuối cùng nở nụ cườvi “Ta nên t mình đwi nói lờNi cảrem ơn mới đwúng”

“Yên tâm ,còn có cơ hội” T Dược Nhi gt đvwu,ánh mắdCgt đAYhNy vẻ thâm trườgung nhìn nàng,sau đUró xoay ngườPyei rờPyei đii.

Tiếng bước chân của T Dược Nhi còn chưa đwi xa,thì một trn bước chân dồn dp chạcPy vội vang lên,kèm theo tiếng thở dốc,ta hồ rấhhmt khẩUrn trương.

“Chủ nhân__Lầnnou dưới__LầhJfu dưới có ngườRBDi dn quân tới” Lý Ân thở gấTip không ngng,kinh hồn chưa ổn đfVbYvnh,va phát hin ra tình huống lin chạTiy tới mt báo.

“Ngườhhmi ở phương nào?”Hắvc Kit KhắfVbc nheo hai mắohyt lạfVbi,thầRBDn thái lãnh l ,nhữvng ngườziMi không biết sống chết,dám tới tic cưới của hắKwn giương oai?

“Ách__”Lý Ân lau một chút mồ hôi lạhJfnh.mắit nhìn Thượng Quan Mịyzd “DạbO là ngườvvi của ‘Tuyt Thế’!”

TấYvt cảr ánh mắkcPt cũng rơi vào trên ngườwi nàng.

“Ngươi lạKwi va hạeUr ra cái lnh gì?” Hắvvc Kit Khắguc nhíu mày.

“Ta mới không có!”nàng phủ nhn.

Hắhhmc Kit Khắnnoc mở h thống theo dõi (camara) ,trên màn hình khổng lồ lp tứfXc xuấBCvt hin tình hình ở dưới đCNui sảeUrnh.Ở trong phòng khách lớn hoa l xuấwt hin một đreám đCLCàn ông như Qủy Sát ,nhìn rấvvt hung ác,đCNrng đDAhiJng sát khí đVTang đhNi tới.gp phục vụ điCNp phục vụ,gp quảCkn lý đuLRkp quảwn lý.Mỗi gương mt đguối với nàng cũng rấhut quen thuộc,toàn bộ bởi vì tứVTc gin mà nhìn khuôn mt trông nghiêm trọng vn vẹo.

“Mọi ngườhJfi của ‘Tuyt Thế ‘xem ra cũng rấCLCt kích đQwộng” Lý Ân kết lun.

“Thượng Quan Mịyzd !” tiếng rống gin truyn khắhhmp đyvhCki sảdCgnh,ở chỗ h thgiám thịCk cũng có thểziM cảem nhn đeược thanh âm rung đfVbộng kia.

Đem nàng giao ra đMxây!” một ngườdCgi đyvhàn ông túm cổ áo của một phục vụ viên vô tội mãnh lit dao đKwộng,cuồng thanh rống gin.

HắAYc Kit Khắyzdc nhíu chân mày
“Là tới cứfXu ngươi sao?”

“Ách ,ta xem chưa chắvc”nàng nhìn chăm chú màn hình.nhỏ giọng trảgu lờfXi.

Nhìn nhữdCgng nam nhân này sắRBDc mt xanh mét,gin đDAhến bộ dáng bng bng la gin.Nàng quanh năm la gạPyet mọi ngườwi,dụ dỗ đRBDược bọn họ vào sinh ra t,vì nàng lót đhuườNng,giúp cho nàng đcPnnot mục đkcPích có đeUrược HắBCvc Kit KhắNc,khng đNkcPnh đNã làm bọn họ tứBCvc gin không nguôi.Bọn họ bây giờNy chạvvy tới đCLCây,không phảCNi là hoài nghi nàng rơi vào cảfXnh hiểkcPm nguy ,mà là vội vã muốn đguến giết nàng cho hảBCv gin!

“Các ngươi hay là trước hãy rờTii đvi,đPyere một thờnnoi gian ngắhNn cho bọn họ tỉNnh táo điJã” Thượng Quan L khách quan nói,không muốn đUrồng thờcTKi va tham gia hôn l và tang l của em gái.

“Tốt ,ta ở lầreu chót đeã chuẩwn bịCLC phi cơ trc thăng,ta cùng HắkcPc Kit KhắYvc đhNi trước” vì cầCku giữKw đJfcược mạyvhng nhỏ,nàng nghĩi vội vã muốn rờri chạAYy.

“TạDAhi sao lạCki có phi cơ trc thăng?!”HắdCgc Kit KhắAYc hỏi.

“ChuẩKwn bịUr dùng đDAhkcP bắret cóc ngươi” nàng thảCLCn nhiên trảmNQ lờri.

“Nếu như ta tht s cưới T Dược Nhi,ngươi sẽ bắRBDt cóc ta?” hắRBDn nhướn mi.

“Dĩw nhiên”nàng dùng sứLRkc gt đohyeu,căn bảLRkn chỉVT có tính toán làm như thế nào đCLCkcP cho hắhJfn không cưới ngườAYi khác.

Ba nam nhân đNyồng thờfXi cùng cau mày,thấyzdy đVTược mt đBCváng sợ nhấQwt của nữCk nhân này.

“Giao cho ngươi’ Thượng Quan L thấhhmm thía nói,trong lòng thầhNm thở phào nhẹ nhõm,cảNm giác như là điJã trút đfXược gánh nng nhiu năm qua .(

)

Hắhhmc Kit KhắfVbc quét nhìn Thượng Quan Mịu một cái,nhàn nhạohyt gt đYvdCgu,nhn lấYvy nữCN nhân m l nhưng cũng nguy hiểohym này.

“Ta biết” hắiJn sớm có chuẩyvhn bịiJ tâm lý,biết cưới nữmNQ nhân này chỉNy sợ sẽ bịY chúng bạcTKn xa lánh,cảhu điJCLCi cùng nàng bịCN đBCvuổi giết.

“Không nên nói chuyn nhà nữhua,nhữvng ngườiJi kia sẽ mau tấdCgn công đYến thôi” Thượng Quan MịMx dắAYt Hắvc Kit KhắTic,vội vã muốn rờCNi đJfci.Nàng chưa tng nghĩNy sẽ có một ngày bịAY thuộc hạCk đhuuổi giết.

“Anh hai ,giao lạbOi cho ngươi ,chúng ta đvi trước” nàng vội vã nói,lôi nam nhân yêu mến chạiy trốn trước,đAYem thân anh trai vứfXt qua một bên không đveUr ý.

Hai ngườYvi tới tầcTKng cao nhấYvt của khách sạun,đhJfã nghe thấhNy phía sau tiếng rống gin đeã tiến tới gầBCvn.Xem ra là Thượng Quan L năng lc không đPyeủ,nếu không thì đDAhã rấYt cố gắmNQng ngăn cảvn rồi. (NN:ta nghi ngờUr anh ấTiy chạey trước ý chứCN =)) )

Nói giỡn ,nàng còn chưa hưởng tuầhun trăng mt,vn chưa muốn chết đYâu!

“Có lái máy bay trc thăng đziMược không?” nàng lo lắung nhìn Hắuc Kit KhắfXc.

HắdCgn nhìn nàng một cái,chm chạeUrp gt điziMu.

“Vy thì tốt rồi” nàng thân thủ nhanh nhẹn,ở trong cuồng phong chạdCgy vội tới cạRBDnh ca.Hướng v thằeng bé trai ngồi ở ghế lái la lên

“Uy,tiểohyu quỷ,cha ngươi tìm ngươi”

“Cha tìm ta?” ĐĐMxnh Du quay đUrkcPu lạRBDi ,vẻ mt kinh ngạCkc.trong tay hắiJn còn đyzdang cầNym bảPyen hướng dn ,đwang cố gắLRkng nghiên cứKwu.

Đúng a! đhuang ở trong đrdCgi lầBCvu đmNQợi ngươi!” Thượng Quan MịziM nói dối không đcPỏ mt,hơi thở không gấNyp.

Tình huống khẩrn cấvp,tht s không thểkcP mang nhiu đgueUra bé bên ngườUri, huống chi bọn họ là đdCgi hưởng tuầTin trăng mt,vốn không nên có tiểkcPu hài t ở bên cạhhmnh.

“Tìm ta làm cái gì?” ĐĐCLCnh Du bò xuống phi cơ trc thăng, hướng ca thang lầwu đUri tới,mới đBCvi đnnoược hai bước ,hắvvn rõ ràng phi cơ trc thăng đvvã cấvt cánh

“A!Làm sao___A__” ca bịCLC dùng sứyvhc mở ra,thân thểTi nho nhỏ của hắNyn bịw hấLRkt tung ra phía sau.MấziMy đeUrui nam nhân xông lên tầPyeng cao nhấDAht,tứohyc gin tìm kiếm.Một ngườhui thân thủ mạvnh mẽ chạkcPy lạCNi chỗ ĐĐCknh Du ,kéo hắhNn ngồi dy.

ĐĐTinh Du thở phào nhẹ nhõm,ngẩcTKng đvwu nhìn vào Đỗ Ưng Dương đrang thâm trầvvm nhìn hắPyen “Ách ,cha,ngươi tìm ta?”hắcTKn hỏi

Đỗ Ưng Dương cau mày “Ngươi tạkcPi sao lạri ở chỗ này?”

“Thượng Quan MịCk muốn ta tới giúp nàng lái máy bay trc thăng”hắyvhn nhìn lên trên bầYu trờfVbi nơi phi cơ trc thăng đcPang cấNt cánh “BấLRkt quá,xem ra nàng điã tìm đcPược cách lái rồi”

Tầvvng cao nhấJfct của khách sạRBDn,quầfXn tụ đCkông đbOvvo nam nhân,hướng v phía phi cơ trc thăng huy vũ quảDAh đeUrAYm,mắYvng không nghỉmNQ

“Hồi ! trở lạohyi cho ta”

“Thượng,Quan.MịCk ! Ta không phảBCvi là không giết đdCgược ngươi!”

“Ngươi không muốn chết,thì đvng có mà quay trở lạhNi!”

“Cút! Đem nàng mang đhNi! Mang đQwi!”

Thân ảDAhnh mảziMnh khảvvnh lộ ra ở cánh của phi cơ trc thăng,đbOối với bọn họ phấit tay một cái,khuôn mt xinh đrẹp nhỏ nhắhun cườLRki đCNến tht vui vẻ.

“Ta đhNi tuầhJfn trăng mt,các ngươi đQwng quá nhớ đJfcến ta” nàng hướng v phía các thủ hạv đhuang rống gin gi một nụ hôn gió.Thổi phồng nắRBDm hoa hồng trong tay,màu hoa hồng phấin rơi xuống các nam nhân mt đguang cuồng nộ.

Tiếng gầkcPm g không dứDAht bên tai,nương theo tiếng cườei duyên của nàng,phi cơ trc thăng cũng đfVbã ở dưới ánh trăng cành lúc càng xa.

Đng chọc gin bọn họ nữNa,kẻ đkcPùa với la cuối cùng sẽ t thiêu thôi” HắYvc Kit KhắNc vén lên mày rm ,nhắKwc nhở nữMx nhân đrang vênh váo đvVTc ý,đcTKng đJfcem mọi ngườMxi chọc gin,tránh cho sau khi hưởng tuầrn trăng mt trở v ,rơi vào hoàn cảJfcnh không có nhà đvv v.

“Vì ngươi ,cho dù gp hỏa thầziMn,ta cũng nguyn ý”nàng nói nhỏ,mườhui ngón tay mảRBDnh khảvnh mơn trớn trên gương mt của hắhhmn,quấCNy nhiu HắNyc Kit KhắeUrc lái.

Thân thểfVb xinh xắNn sáp đohyến,nằum sấNyp trên lồng ngc rộng rãi của hắren,dám muốn cùng hắdCgn chen chúc ở trên ghế lái,hài lòng thở dài một hơi.Lâu đguài theo đvvuổi rốt cục đrã có kết quảRBD,nàng có đguược nam nhân yêu mến,hoàn thành lờvvi hẹn ước hai mươi năm trước của bọn họ.

Nàng cong lên đhuôi môi đyvhỏ mọng,ma sát môi mỏng của hắcTKn,trêu trọc hắBCvn

“Ngươi còn chưa có hôn tân nương” nàng nhẹ nói,giọng nũng nịKwu.

“Xuống phi cơ trc thăng ta sẽ hôn” hắNn muốn mang lc chú ý duy trì ở tay lái,mà thân thểhN mm mạhui của nàng không ngng ở trên đhhmùi hắcPn đvộng đNyy,làm khuấKwy đmNQộng dục vọng của hắUrn .

“Hôn ta”nàng bốc đDAhồng yêu cầMxu,không chịhhmu buông tha,dùng phương thứCkc hắLRkn dạUry,nhẹ nhàng gm môi của hắhhmn,biết hắren không cách nào nhịbOn đhNược s trêu chọc như vy__

HắCNc Kit Khắrc gầCNm nhẹ một tiếng,buông tha cho giãy dụa,cái lưỡi linh hoạLRkt uy vào trong ming của nàng,cùng cái lưỡi non mm của nàng dây dưa,hôn đyvhến kịTich lit.

Ngoài ca sổ bóng đJfcêm dịyzdu dàng,bên trong phi cơ trc thăng có hai ngườfVbi ôm nhau muốn đCNi đCkến tn chân trờNi.

Khi hắTin cc nóng hôn xuống,môi đDAhỏ mọng vẽ thành một nụ cườMxi hài lòng.

banner