Chú Rể Của Ác Ma

Chương 8




Chương 8

Màn đdWaêm buông xuống,không khí nóng bứvCc ban ngày biến mấmQUt,gió đnhFêm đyưa tới nhè nhẹ thấVvsm lạDnh.

Khách sạNn hôm nay đZuZược trang trí hoa l hơn,đXNèn sáng long lánh,thính đWhXườCng,đvOược chấWhXt đnSmQUy hoa tươi cùng quà cáp.Mọi ngườzpdi quầhin áo hoa l đGmXi lạdWai nhộn nhịsfp ai cũng cườDi nói rấvCt vui vẻ .

Chng qua là bọn họ cườnhFi đsfến tht vui vẻ,nhưng trong lòng mỗi ngườpIEi lạFCi càng không thoảorNi mái.

Trên tầHuIng cao nhấvOt của khách sạRSn,xuấWhXt hin một thân ảRSnh mảXNnh khảqnh đCi trong bóng tối.Trên khuôn mt đSRwẹp mày liu nhíu cht,sắnhFc mt ngưng trọng.Nàng đQAvộng tác nhanh nhẹn,tránh qua mấuTy trạcrm gác hướng phía mục tiêu đanHi tới.

Trong lúc vô tình nghe lén đmQUược câu nói kia của Thượng Quan L,nàng như bng tỉIVSnh,quyết tâm t bịXN đuKmộng thành chủ đsfộng,không đHuIược làm ủy khuấQAvt đZuZCa bé đvOáng thương trong bụng đHcược.Nói cũng phảFCi chỉssz mới gp một chút khó khăn,nàng nói gì cũng không thểHuI tạSRwi lúc này dng tay.

Trọng yếu hơn là nàng căn bảvOn không muốn nhn thua.

Muốn kết hôn với nữsf nhân khác?! H ,mơ tưởng!

Bọn ta tốn nhiu thờFCi gian như vy,làm sao có thểLm d dàng t bỏ ý đIqồ?!

LầUGHu cao nhấanHt của khách sạIVSn,cảq tầmng lầyu rộng rãi,chỉcr có một gian phòng, không nghi ngờrU chút nào nhân vt quan trọng của buổi l đZuZang đorNợi ở trong căn phòng này.

Tha dịvOp thủ v không chú ý,nàng làm đanHộng tác xoay tròn một vòng dưới đVvsnhFt,đUGHộng tác lưu loát,t ThầSRwn Thâu nàng học đWhXược thủ pháp tuyt hảQAvo này,không tiếng đvCộng đUGHSRwy ca ra,thân thểC xinh xắXNn nhanh đSRwi vào bên trong phòng.

Bên trong phòng bày bin vô số hoa tươi,T Dược Nhi một mình ngồi ở phía trước ca sổ,uống ly trà thảADo dược,mt nghiêng trầXim tĩQAvnh yên ổn.Nàng vn chưa thay váy cưới,vn mc bình thườTng,tóc dài đHuIược cột cao bằVvsng sợi cột tóc san hô đRSỏ.

“Thượng Quan tiểNCu thư,buổi tối tốt lành,tới đSRwây tìm ngườUi sao?”

T Dược Nhi khẽ cườhyi một tiếng,nâng chén thăm hỏi.

Mày liu nhíu lạLmi,ánh mắorNt nhíu cht,ngoài bịnhF ăn dấLmm chua,cộng thêm vic Thượng Quan Mịm chưa quên,lúc trước chỉmQU vì mấmQUy câu nói của T Dược Nhi,làm hạzpdi nàng bịdWa ăn đvOánh không nương tay,đNCau chng mấnSt mấorNy ngày.

T Dược Nhi mỉIVSm cườXii,chm chạcrp đvOIVSng dy

“Ngươi biết ta là ai sao?”nàng mở ming hỏi thăm,tay trái đrUột nhiên kéo sợi dây cột tóc sân hô đsfỏ xuống,làm tóc bay tán loạuTn.

Thượng Quan MịHc vẻ mt rùng mình,trc giác cảvOm thấvOy nguy hiểrUm.Nàng phảqn ứnhFng nhanh chóng,rút bạCc trâm cài tóc ra,lấmQUy bạHuIc tiên đhyối phó với đLmADch.

BạvOc tiên cùng dây san hô đDỏ quấDn cht lấanHy nhau,hai ngườEUci không nói một lờIVSi,cân nhắyc đWhXánh gía đFCối phương.

“Ấn tượng đDzpdu tiên của ta không có sai,ngươi không phảnhFi là nữssz nhân tầHuIm thườwvng” T Dược Nhi nhàn nhạnSt nói,duy trì mỉRSm cườEUci,tay ngọc nhẹ vỗ v phầWhXn đsfuôi dây buộc tóc san hô đXi

Làm ngườNCi ta kinh ngạNc hơn là,t dây buộc tóc san hô đnhFđQAvột nhiên có một con rắpIEn nhỏ màu đUỏ nhạvOt trườLmn tới,ngóc đHccru lên thở khè khè.

Thượng Quan MịWhX nhanh chóng rút bạXNc tiên lạwvi,không dám dùng bin pháp cứHuIng rắGmXn nữrUa.Lúc này nàng mới nhìn rõ ràng,kia căn bảuKmn không phảCi là dây buộc tóc,mà là một con rắpIEn nhỏ sắGmXc san hô.LoạnhFi xà sắSRwc san hô này vô cùng hiếm,đCộc tính rấIqt mạKnonhchỉZuZ cầpIEn bịrU cắvOn trúng,khng đVvsNCnh mấvCt mạNng.

Ấn tượng đCEUcu tiên?Nói vy,ngay t cái ngước đanHXNu nhìn,T Dược Nhi đanHã nhìn ra nàng cũng không phảnhFi là bảQAvn tính hin lương?

“Ngươi đIVSã sớm nhìn ra?” Thượng Quan MịrU quay đIVSXiu hỏi. nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m

“Ngươi che dấCu rấqt khá,nhưng là,ta không phảLmi là nam nhân,ánh mắFCt cũng không bịorN vẻ đmẹp của ngươi mê hoc.” nàng nhìn t trên xuống dưới Thượng Quan MịC,lộ ra vẻ cườTi

“Nếu như ngươi chỉFC là m nhân tầFCm thườLmng,như vy ta sẽ giết ngươi.Bởi vì ngươi không phảmQUi kẻ tầDm thườhyng,cho nên ta tha cho ngươi một mạzpdng.”

“Ta không cầyn ngươi thi ân” Thượng Quan MịFC cườdWai lạDnh.

T Dược Nhi không gin mà ngược lạnSi cườLmi: “Ta đXiây không thểAD giết ngươi,Chủ Thượng thích nữVvs nhân bấXNt phàm,hơn nữUGHa còn thích nữT nhân kiêu ngạWhXo”nàng thu hồi san hô đKnoỏ con rắnhFn nhỏ,con rắvOn kia như có linh tính,ngoan ngoãn thuầcrn phục quấWhXn lên tay nàng.

“Chủ Thượng của ngươi,ngườQAvi đqpIEng đqQAvu tp đFCoàn Tầmn?”

Đng nóng lòng,các ngươi cuối cùng cũng có một ngày gp mt” T Dược Nhi hờUi hợt nói,ngồi trở lạuKmi trên ghế.

“Ta nghĩpIE,ngươi tối nay hn là có nhữQAvng truyn khác muốn làm?” nàng nhẹ nhàng hỏi,đIqưa tay chỉsf v hướng một cái hành lang

“T nơi này đGmXi v phía trước,đEUci đhyến cuối phòng,ở đCó có ngườdWai ngươi muốn tìm”

“Ngươi không muốn ngăn cảTn ta?”Nàng hồ nghi hỏi,tầmm mắuTt cũng đCã liếc v gian phòng phía kia.

“Ta không ngăn cảuTn đWhXược ngươi” T Dược Nhi mỉHuIm cườNCi,nàng tính cách trầwvm ổn như nước,không màng danh lợi,cùng tính nóng như la của Thượng Quan MịEUc bấdWat đCồng,nhưng không thích mọi chuyn tranh chấCp.

Thượng Quan Mịm cắanHn đQAvôi môi đRSỏ mọng, khẽ gt đDhiu,lắDc mình hướng cuối hành lang chạKnoy đNCi.

Cuối hành lang một mảVvsng lờNC mờanH,không biết tạADi sao đNCèn hai bên đUGHu tắdWat hết đqi,càng đFCến gầUzn gian phòng kia,bốn phía càng âm u.

Ca t t mở ra,cảnS phòng tối om.Bên trong phòng không có một na đEUciểhym ánh sáng,bên trong lờXi mờEUc,Thượng Quan MịNC ngồi xuống sờFC soạpIEng lò mò đqi vào,mắcrt nhìn bốn phía,tai nghe tám hướng.

Đóng ca lạhyi “ Giọng nói trầKnom thấqp ra lnh t bên trong bóng tối truyn đrUến.

Di ,tình cảvOnh này có chút quen thuộc,trong đrUCu bỗng nhớ lạnhFi làm cho mt của nàng trở nên đuKmỏ bng.Nàng chm chạCp đnShyng dy,trong bóng tối mắUzt tìm kiếm,chỉcr thấZuZy trong bóng tối có một đorNôi mắqt màu xanh lam sắhic bén đHcang lng lng nhìn nàng.

“Ngươi tới đyây làm cái gì?”

“Tới tìm ngươi” nàng khua lên dũng khí nói.

TrầanHm mc

Một hồi lâu sau,cho đdWaến khi tim của nàng vì khẩyn trương đzpdp mạNCnh ,đVvsã lấyy lạmQUi nhịCp thở bình thườFCng ,HắCc Kit KhắIVSc mới mở ming

“Ta nói rồi,không muốn gp lạvCi ngươi nữFCa”

“Vy thì đIVSã sao?Ta muốn gp ngươi” nàng tùy hứnhFng nói,c tuyt tha nhn thấSRwt bạCi.

“Thượng Quan tiểXiu thư,ngươi cũng nên t trọng” Thanh âm của hắcrn quá lạHuInh lùng.

Đây không phảNi là trò chơi !” nàng khàn giọng cãi lạvOi,cố gắWhXng nghĩIVS giảmi thích.

Nước mắUt nong nóng đmvCo quanh hốc mắzpdt,t t lăn xuống má phấanHn. Nàng không muốn ra vẻ yếu đCuối,nhưng không có cách nào khác ngăn nước mắhyt đNng rơi.Trong lòng của nàng ê ẩanHm,đwvau quá ,tht khó chịKnou,tht khó chịQAvu.

“Ta một mc chờanH ngươi,chờdWa tht lâu ,chờm tht lâu,bịmQU Thượng Quan gia nhn nuôi,ta khóc vài đvOêm,sợ sau khi ngươi trở lạanHi có tìm đVvsược ta không”

Nước mắmt rơi xuống mt đLmADt,một giọt lạUzi một giọt,nàng giống như là nghe thấNCy tim của mình cũng vỡ ra rồi khi thấHcy hắVvsn vn lạCnh lùng.

“Ngươi chỉAD đCổ tha ta thích trò đZuZùa dai,trách ta quỷ kế đIqa đDoan.tạRSi sao ngươi không suy nghĩC,ta đXNã nghĩC ngợi rấHuIt nhiu,nghĩZuZ đTến mụ đChiu óc?”

Nước mắSRwt rơi xuống tht gấADp,nàng kiêu ngạrUo ngẩUng đDCu,nhưng nước mắmQUt vn không ngng lăn xuống.

“Ngươi tạrUi sao không đzpdến?”nàng lẩnSm bẩhym nói nhỏ,lầorNn đLmZuZu trước mt ngườCi khác nàng cảhym thấIVSy yếu đquối,khóc đcrến sướt mướt.

Nàng đKnoã yêu hắCn 20 năm,hắSRwn tạLmi sao còn không hiểWhXu?

Nàng chỉGmX có yêu hắZuZn,cho nên không hiểHcu đwvược tình yêu nên là bộ dáng gì.Ngườhyi khác xem các phương pháp yêu của nàng rấXNt là hoang đZuZườCng,nhưng tấHct cảIVS đCu là muốn cho hắCn chú ý đCến nàng.

“Trò đUGHùa dai của ngươi tht là quá đmQUáng,thứmQU cho ta không có tâm lc đcrpIE cùng ngươi hồ nháo nữorNa”

Có phảNi hay không nàng nghe lầqm?Trong lờXii nói lạNCnh như băng có một chút tâm tình lay đQAvộng.

“Ta không có hồ nháo!” nàng dm chân,nước mắqt giống như nhữUng hạNt trân châu tng giọt ,tng giọt rơi xuống.Nàng phát cáu với đFCorNu óc của hắrUn “Ngu ngốc ,ta yêu ngươi a!”,nói liên tục lờNi yêu như vy mà hắuTn vn không hiểUu,nàng muốn mắhing chi ngườuTi quá.

Trong bóng tối lạXNi không một tiếng đKnoộng,trầTm mc lạHci xuấWhXt hin.Hai tròng mắhit màu xanh lam ở trong bóng tối lóe lên.HắpIEn đmQUang nhìn nàng sao?

“Tht xin lỗi!” xin lỗi cái gì? Xin lỗi chưa có tới đdWaón nàng,tìm nàng,hay là xin lỗi không cách nào yêu nàng?

Ngay cảm một câu c tuyt này,hắKnon cũng nói tht lãnh đHcXNm.

Nàng cảHuIm thấCy lạDnh quá,tâm tình thin lương đRSau,đCau quá.Thân thểHuI xinh xắorNn lảFCo đvOyo muốn ngã,cơ hồ muốn ngã xuống đqLmt bấADt tỉWhXnh.

Lão Thiên ! Đây là cơn ác mộng,vn là trờanHi cao đorNang trng phạhyt nàng quá mứRSc cuồng vọng sao?ĐVvsi này nàng chỉAD yêu duy nhấLmt một nam nhân,nhưng hắCn đanHối với tình yêu của nàng chng thèm ngó tới.

“Ta muốn đvOi làm l cưới ,ngươi cứm ở lạnSi trong phòng này” HắuKmc Kit KhắDc chm chạTp nói.

“Không ,ta sẽ không cho ngươi cưới bấorNt lun kẻ nào” Thượng Quan MịFC kêu to,hai tay nắuKmm cht thành qủa đvCanHm.Nàng không cầNCn hắCn cưới ngườDi khác,nàng ,không,muốn!

Thượng Quan mịXN xoay ngườsfi hướng phòng cô dâu đXNang đIVSợi chạyy đuKmến ,cắHuIn cht hàm răng,quyết đIqWhXnh hạnS quyết tâm,bấvOt lun dùng phương pháp gì,đmQUu phảXNi ngăn cảRSn hôn l này.Nói gì thì nói đmQUêm nay nàng tiến đTến đXiây đuKmã có chủ đNCNCnh chia rẽ hắanHn cùng T Dược Nhi.

HắTc Kit KhắUGHc là của nàng!

Là ngườuKmi của nàng bấrUt lun kẻ nào cũng đUng hòng tranh đFCoạSRwt với nàng!

Ca phòng bịXN đcrvOy ra,chỉvO có ánh sáng nhu hòa của ngọn đIqèn tỏa ra.Trong phòng không có một bóng ngườorNi,T Dược Nhi đDã không thấsfy bóng dáng đFCâu,trên bàn vn còn ly trà dược thảEUco.

Không thấVvsy bóng dáng của T Dược Nhi.Thượng Quan MịpIE nhìn thấzpdy trên đvOm làm bằzpdng nhung tơ thượng hạHuIng có vòng cổ kim cương màu lam sáng lóa mắKnot .Nháy mắpIEt thấCy vòng cổ,toàn thân nàng đDông lạHcnh,như bịUz sét đCánh.

Cái vòng cổ kia chủ thểC là màu chàm sắNc kim cương,bên ngoài khảVvsm mườIVSi sáu viên kim cương màu trắanHng,ở giữcra là một viên kim cương to màu xanh lam,đrUược thiết kế rấvCt tinh xảEUco,làm cho nàng liếc mắRSt một cái nhn ra ngay.

Đây là “Hi Vọng chi chui” trong truyn thuyết là một viên ngọc bích bịLm nguyn rủa,đQAvược xưng là “Ánh mắNCt ác ma”,màu xanh lam kia cc kỳ giống ánh mắorNt của hắhin khi tứSRwc gin.

Nàng vài lầVvsn đsszã bắnhFt buộc ThầDn Thâu đdWai trộm,nhưng hắmn lạmQUi nhát gan,sợ bịC lờmi nguyn ứWhXng nghim lên mình,liu chết không làm theo.( =)) )

Ta còn nhớ rấLmt rõ ánh mắcrt của ngươi,một màu lam u hợp như là “Hi Vọng chi chui”,một đCôi mắUGHt thầXin kỳ như mắADt của ác ma.

Nàng tng nói qua ,rấGmXt thích ánh mắXit của hắmQUn!

Hắwvc Kit KhắFCc la nàng!Nam nhân này rõ ràng là yêu nàng.

“Ngươi nói dối” nàng cầnhFm vòng cổ trên tay ,ngc bởi vì xúc đIqộng mà php phồng,nhanh chóng xoay ngườQAvi lạorNi lên án nói,l lạCi rơi trên hai má phấGmXn hồng.

HắQAvc Kit KhắXic thong thảIq bước ra t bóng tối,trên cao nhìn xuống nàng,vẻ mt bí hiểuTm.PhảCi thc cẩhin thn chăm chú mới nhìn ra sâu trong đanHáy mắVvst cấzpdt giấFCu một ý cườVvsi.

“Có sao?” hắDn hỏi lạVvsi,ngón cái lau nước mắDt trên khuôn mt của nàng. Động tác rấhit ôn nhu nhẹ nhàng,cùng thái đorNộ lạcrnh lùng lúc trước tht bấmQUt đHcồng.

“Ngươi yêu ta!”nàng nắNCm cht vòng ngọc bích trong tay,bảUzo thạCch lạRSnh như băng ,mà lòng của nàng nóng quá,nóng quá.Hy vọng bắpIEt đorNLmu trở v rót vào trong tim nàng.

Nếu hắrUn yêu An Kỳ nhu nhược không tồn tạnhFi,vì sao còn đFCem lờTi nói của Thượng Quan MịmQU như vy nhớ rõ.ChỉHuI nghe qua nàng nhắUc tới có một lầXin,lin nhanh chóng làm ra thứVvs này.

“Da vào cái gì mà ngươi cho là như thế ?”HắRSc Kit KhắTc nhướn mày rm.

“Vòng cổ kim cương này chính là làm cho ta” nàng nâng vòng cổ lên nói. Cho dù là hắzpdn phủ nhn,nàng cũng không tính đLmem vòng cổ trảN lạyi.

Đây là cho cô dâu của ta” hắuKmn thảWhXn nhiên nói,đvOối với lờnhFi nói của nàng không có cho đUzáp án khng đVvsDnh,nhưng cũng không phủ đKnohynh.BạADc môi nhếch lên một nụ cườEUci.

Ý của hắFCn là,hắADn thưà nhn nàng là cô dâu của hắCn sao?

Thượng Quan MịXN vui mng hô một tiếng,nhào vào lồng ngc của hắNCn, hai tay ôm cht cổ hắcrn,hai chân thon dài ôm cht ngườqi hắADn (NN:giống kiểIqu ôm cây thế

)

Đáng gin,đLmáng gin,đpIEáng gin! Ngươi căn bảqn la gạFCt ta” nàng va khóc va cườWhXi,thống khổ cùng đLmau thương nháy mắWhXt biến mấpIEt.ChỉVvs một câu đQAvơn giảCn của hắXin,nàng như t đCuKma ngục bay lên đyến thiên đRSườorNng.

Không cầuTn biết hắGmXn có yêu nàng hay không yêu nàng,thế nhưng đzpdối nàng như vy là trọng yếu rồi.Nàng có thểvC không cầVvsn bấEUct lun kẻ nào,nhưng lạHuIi luôn nhung nhớ hắHuIn.

“Ngươi gạHct ta lâu như vy,ta đNương nhiên phảKnoi vãn hồi hoàn cảCnh xấuTu” hắKnon nhún nhún vai cuối cùng cũng tha nhn.

Nhớ tới thầQAvn sắnSc khó coi lúc trước của HắFCc Kit Khắwvc,nàng co rúm lạCi một chút.

“Ngươi rấLmt tứUzc gin?”Thượng Quan MịXi nhỏ giọng hỏi.

“Ta tứQAvc đVvsến phát đanHiên lên”hắWhXn thưà nhn.

“Kia vì sao còn tung tin tứcrc giảXN,muốn dụ ta đUến sao?” nàng mím cht đsfôi môi đZuZỏ mọng,nghĩFC đCến mấSRwy ngày nay nàng đuTau lòng tưởng muốn chết,lin tứqc gin muốn đSRwánh hắUzn.

Nam nhân đcráng gin này nhưng lạcri làm cho nàng khóc mấdWay ngày nay.Nếu không phảDi thương hắUn thì nàng đvCã lấmy đIVSao đQAvuổi giết hắmn rồi!

“Ta đvCúng là trước đnhFây có quên lờLmi ước hẹn khi xưa,nhưng ngươi cũng như vy tht đZuZáng gin,ta chng lẽ không trng phạCt ngươi một chút đnSược sao?” HắpIEc Kit KhắVvsc nhướn mày rm,cúi đHuIdWau nhìn nàng.Đ cp đhiến qủy kế của nàng,mắuKmt của hắSRwn vn ánh lên vẻ tứanHc gin. nguồn tunghoanh.com

Không h nghi ngờQAv,nàng đrUáng gin cc kỳ,chỉsfnh ngườGmXi ta đLmến chóng cảLm mt,còn la gạXit tình cảcrm của hắwvn.Chính là,nàng giảm dối rấvOt nhiu,nhưng hắqn vn không thểQAv quên đcrược nàng ngồi bên cạTnh nhìn bộ dáng hắQAvn dùng bữvCa.

Thượng Quan MịKno kiêu căng,bốc đsfồng thế mà lạUzi vì hắGmXn làm canh thang,chuyên chú chờcr đFCợi một tiếng ca ngợi.BấADt lun nàng có phảNi hay không bụng dạHc khó lườpIEng,bấcrt lun đUzồ ăn có phảqi hay không rấsszt khó ăn ta như có đIqộc dược, đnhFu làm cho lòng hắRSn tràn đTXiy cảhym giác ấLmm áp.

Ai,yêu thương lin yêu thương,cho dù là yêu thương ma nữIq cũng phảDi thưà nhn s tht.TiểpIEu nữNC nhân này đUzã khắEUcc sâu ở trong lòng hắmn như vy,hắWhXn tưởng không tiếp nhn đwvu cũng không đUGHược. (Ngọc Nhi:đmọc đKnoến đHuIoạEUcn này t dưng lạADi nghĩEUc tới một câu tình yêu là thế yêu nhau chỉFC vì yêu nhau *mắvCt mơ màng*)

“Ngươi nói kia cũng chỉT là một chút trng phạzpdt thôi sao?” nàng cắSRwn môi đUzỏ mọng,lo lắZuZng mấsfy ngày nay cuối cùng cũng đnSược giảrUi tr.Nhưng cứXN nghĩGmX đQAvến mấCy ngày nay trằADn trọc suy nghĩD liên miên,môi đNCỏ mọng lạnhFi chu lên “Ngươi không phảKnoi nói yêu An Kỳ sao?” khuôn mt nhỏ nhắKnon có chút dỗi hờGmXn.

“Ngươi cho là,ngươi tht s hoàn toàn giấXiu diếm đHcược ta sao?” Hắcrn lộ ra nụ cườnSi,con ngươi màu xanh lam ánh lên vẻ ôn nhu.

“Có ý tứvC gì?” Nàng khó hiểUGHu nhìn hắmn,không biết hắUn đuKmang nói cái gì!

“Ngườsfi giấFCu đGmXi nhuyn tiên của ta là ngươi đEUcúng không?Ngươi muốn trịmQU đNCược Thony cùng Anson,cho nên mới tìm cách dn dụ ta trở v” HắZuZn vuốt ve khuôn mt nhỏ nhắyn của nàng,nhìn hai má phấzpdn đHcng “Ngươi giảhi bộ vô tội,không ngng tìm cơ hội dụ hoc ta,dùng hết sứUc lc loạQAvi bỏ trở ngạXNi.Chng nhữorNng thu phục đVvsược Lý Ân,đGmXánh la bọn thuộc hạvC của ta,mà ngay cảGmX hai đuTADu chó ngao kia cũng bịanH ngươi thuầQAvn phục”

“Ách __Ngươi đqu đdWaã biết hết?” MấADy tiểUzu quỷ kế của nàng đNã bịhy hắcrn vạFCch trầuKmn ra hết,làm nàng có chút xấhyu hổ.

“Ít nhấIVSt ta biết nht đGmXược thiên sứU bịq mấQAvt trí nhớ kỳ tht là giảGmX dối”

HắDn sớm nhìn ra đVvsSRwng sau bộ dáng mm mạnhFi chính là tính cách giảSRw dối.Chính là không lườADng trước đZuZược,nàng thế nhưng lạTi chính là Thượng Quan MịC.

Ngày đanHó tứSRwc gin có hơn phân na nguyên nhân kỳ tht là gin chính mình,làm sao có thểC yêu thương tiểCu nữvO nhân nguy hiểdWam như vy.

“Vy vì sao ngươi không vạEUcch trầTn ta?”nguyên lai chân din tht của nàng không chỗ nào che giấuKmu đRSược dưới cp mắXNt màu xanh lam kia.

“Ta nghĩEUc muốn nhìn xem trình đLmộ của ngươi sẽ làm đDược nhữXNng gì?” Hắcrn mc không nói gì,cũng không phảHcn đXNối nàng dụ hoc lên trên giườHcng của mình?Trên thc tế mà nói vn chưa biết ai chịEUcu thit hơn ai đHcâu? (NN:eo có nghĩuKma là chịU bịGmX anh la lạsfi à *hố hố* ,vỏ quýt dày có móng tay nhọn)

Đáng gin!” nàng cắsfn môi dùng sứuTc đWhXánh vào ngc hắHuIn.

HắUc Kit KhắvOc tấSRwt cảuKm đdWau đanHã biết,nhưng bao nhiêu đC tài không nói,thm trí ngay tạADi khi s tht bịWhX vạnhFch trầCn,hắuTn cũng chỉuT lấQAvy đpIE tài v chuyn tình đvOó đyVvs đCâm thương nàng,ý đNCVvsnh khi d nàng,làm cho nàng khổ sở.

“Không ác như thế sao xứIVSng đHcôi với ngươi” Hắhic Kit KhắZuZc hỏi lạuTi,môi khẽ nhếch lên,hôn hôn lên đVvsôi môi đzpdỏ mọng đcrang chu lên của nàng.

CảADm giác bịEUc la quảuT tht không tốt,nhưng là hắcrn hôn nàng,ôm nàng,lạLmi làm cho nàng suy nghĩuT có nên buông tha cho hắnhFn không.Nàng đvOược hắpIEn ôm trong lòng, mày cau lạuKmi nhưng vn tiếp nhn nụ hôn của hắvOn,còn đUGHang suy nghĩhi có nên tứZuZc gin nữQAva hay không.

“A,tiểsfu thư đUzến đyây ? Có thểnS mc l phục đEUcược rồi” Lý Ân ôm váy cưới bước vào trong phòng.Thờhii đNiểnhFm thấmQUy Thượng Quan MịHuI,ánh mắIVSt cườSRwi đHuIến vui sướng,bộ dáng không có na đZuZiểRSm kinh ngạwvc.

“Ngươi biết ta sẽ đuKmến?” nàng hoài nghi nheo mắCt lạuTi,hết nhìn chủ lạSRwi đEUcến tớ

“Tốt !Nguyên lai đqây đyu là kế hoạsfch của ngươi,tốt lắhim” Bởi vì tình yêu cái đFCKnou thông minh của nàng lầhin này ngược lạcri mù quáng tht s,ngây ngốc nhảUzy vào cạzpdm by của hắorNn.

“NgườnhFi đmQUng trách chủ nhân,ngườhyi lúc trước đTem ngài ra la tht thảEUcm hạwvi.Ngài là dạVvsng nam nhân có tính t tôn rấhit cao” Lý Ân nhỏ giọng nói,bịHc thưởng cho một cái nhìn chằwvm chằrUm “A,đqng thảCo lun nữCa, ngườmi mau tới mc l phục đuKmi” Hắyn vội vàng mở l phục ra.

“Không mc,đDây cũng không phảqi là l phục của ta” nàng mới sẽ không mc l phục may cho đUám cưới của ngườWhXi khác nha.

HắRSc Kit Khắmc cũng không dư thờUzi gian đCQAv ý tới,trc tiếp đADem nàng tới phòng thay đyồ,buộc nàng thay l phục.

Lý Ân mỉFCm cườqi,vội chạvOy ra ngoài đIVSi thu xếp.Tuy rằCng “LạEUcc NhĩAD Tư” có không ít ngườTi bấuTt mãn chống lạXNi Thượng Quan MịdWa.Nhưng chủ nhân muốn kết hôn với nàng,không tới phiên bọn thuộc hạuKm có ý kiến.Mọi ngườLmi im ming,vẻ mt đanHau khổ ,chấIqp nhn vic Thượng Quan MịGmX sắCp trở thành vợ của chủ nhân là s tht.

BấADt qúa đuKmối với Lý Ân,hắsszn na đIqiểvCm cũng không lo lắNng.HắorNn biết rõ mịGmX lc của Thượng Quan MịN,coi như là hắzpdn thông minh đLmi,hắrUn khng đhyNnh đKnoQAvi khái không cầNn bao nhiêu thờCi gian,nàng có thểhy làm cho nhữADng ngườhii đXió buông thành kiến với nàng,vì nàng mà th vào sinh ra t.

Trong phòng thay quầanHn áo,hai ngườXii tranh chấZuZp không ngng.

Đây là váy thiết kế cho ngươi” HắWhXc Kit Khắzpdc nói.

“Tht vy chăng?”nàng ôm lấnhFy váy cưới lụa trắLmng,lòng tràn đCXiy hoài nghi,nhưng cũng ngoan ngoãn đRSi vào trong nội thấhyt thay đQAvồ.

Tơ lụa thượng hạADng mm mạVvsi ,kiểqu dáng đKnoược thiết kế đdWaơn giảvOn mà lạCi cao quý,rấuTt va vn.Bộ l phục này đXNúng là thiết kế riêng cho nàng.

Tht khó hiểRSu hắvOn lấnSy số đNo của nàng ở đrUâu,chng lẽ chỉD cầuTn ôm nàng là có thểuT biết đXNược sao?Nàng đLmi ra nội thấmQUt,sa sang lạXii làn váy,trong lòng còn có tht nhiu dấXNu chấhim hỏi.

“Xoay th một vòng xem” hắEUcn da vào tườvCng thân hình cao ngấhit,ánh mắrUt nóng bỏng.

Tiếp xúc đuTến tầuTm mắqt của hắFCn làm mt của nàng trở lên đvCỏ bng.Theo lờwvi ở tạvCi chỗ xoay một vòng tròn,nàng mn cảNm phát hin cp mắIVSt màu xanh lam vn nhìn chăm chú vào thân hình của nàng.Ánh mắnhFt nóng bỏng của hắSRwn như nhìn xuyên thấKnou qua bộ l phục của nàng,trắTng trợn thưởng thứyc.

“Sao ngươi biết số đcro của ta?” nàng vỗ vỗ hai má phấpIEn hồng,vượt qua thẹn thùng nhìn v phía HắorNc Kit Khắqc.

“Thượng Quan L cung cấvOp” hắXin thảqn nhiên tuyên bố,khóe ming lộ ý cườsfi sâu sắEUcc.

Nàng hít một ngụm khí lạCnh
“Là hắSRwn?” thanh âm hét chói tai.

T trong góc phòng đCi ra một nữUz ,một nam,nữN là T Dược Nhi,nam rõ ràng là tổng tài của tp đwvoàn ‘Tuyt Thế

Đúng vy ,là ta”Thượng Quan L nhàn nhạvOt tha nhn.Ở một bên nhìn đyã lâu ,hắmQUn không thểvC bỏ qua cơ hội muốn nhìn thái đCộ kinh ngạmQUc của em gái mình đCược.

TiểGmXu nữhi nhân này rấrUt thông minh,giảFCo hoạHuIt ,t nhỏ đCã đFCem ngườvOi bên ngoài ra đUùa bỡn làm trò vui,ngay cảsf ngườZuZi thân cũng không bỏ qua. Khó nghĩN đuTược nàng cũng có ngày này.Nếu bỏ qua trò hay này thì muốn nhìn thấFCy bộ dáng nàng vì tình mà đuKmau khổ,vì yêu mà rơi l,không biết phảcri chờvO đEUcến năm tháng nào nữADa a!

“Ngươi ,cái ngườADi đHcáng gin này,thế nhưng lạcri giúp ngườNCi ngoài la gạCt ta!” nàng lên án nói,tứvCc gin đSRwến mứqc dm chân,cơ hồ muốn cầHcm lấCy bó hao ném hắuTn.

“Anh trai không dạRSy bảuKmo đUzược em gái,hin nay có ngườFCi có thểnS dạVvsy dỗ ngươi,ta t nhiên vui lòng hỗ trợ” Thượng Quan L nhướn chân mày ,đVvshym mạUc tiếp nhn chỉrU trích,hoàn toàn không trốn tránh “Huống chi,ngươi cũng tng la gạdWat ta? Mỗi ngườKnoi một lầhin,coi như hòa nhau, không ai nợ ai”

Ách .đNiu này cũng đrUúng,nàng chọc nghẹo ngườIVSi ta trước,tht s không có tư cách trách cứm Thượng Quan L.Rồi hãy nói,nàng lúc này tâm tình tht tốt,cũng không muốn truy cứKnou nữhia.

“Vy hôn ước của các ngươi giờKno làm sao?”Nàng nhìn hướng T Dược Nhi ,trong lòng vn còn tràn ngp thắADc mắNCc.

HắNCc Kit khắhic hờanHi hợt nói: “ GỉmCi tr ,T Dược Nhi chng qua là giúp ta din một màn kịhych thôi” hắCn yêu tiểvOu ma nữT như vy,còn có thểhi cưới ngườIVSi khác hay sao?

“Tp đmQUoàn ‘TầuKmn ‘ không có dịIVS nghịnhF gì chứT?”

“HắIVSc Kit Khắmc là nam nhân Chủ Thượng nhìn trúng,Chủ Thượng muốn liên kết hai tp đCoàn ,nên đD nghịHc liên hôn.Mà hắpIEn vì tổ chứUc nên cũng nguyn ý hôn ước này.Bây giờsf ,ta vì ngươi giảHuIi tr hôn ước,tương đZuZương đNồng thờnhFi hợp tác cùng với hai tp đUoàn ‘Tuyt Thế’ và ‘LạUzc NhĩHc Tư’.Chủ Thượng sẽ vì mục đZuZích mà sẽ không có ý kiến gì”T Dược Nhi cẩUzn thn giảy thích,mườqi ngón tay mảnSnh khảCnh vuốt tóc ở trước ngc.

Thượng Quan MịNC thở dài nhẹ nhõm,cuối cùng nở nụ cườUGHi “Ta nên t mình đGmXi nói lờanHi cảVvsm ơn mới đHcúng”

“Yên tâm ,còn có cơ hội” T Dược Nhi gt đmQUUGHu,ánh mắvCt đGmXsfy vẻ thâm trườXing nhìn nàng,sau đmó xoay ngườWhXi rờorNi đLmi.

Tiếng bước chân của T Dược Nhi còn chưa đwvi xa,thì một trn bước chân dồn dp chạrUy vội vang lên,kèm theo tiếng thở dốc,ta hồ rấrUt khẩKnon trương.

“Chủ nhân__LầUGHu dưới__LầpIEu dưới có ngườqi dn quân tới” Lý Ân thở gấWhXp không ngng,kinh hồn chưa ổn đTmQUnh,va phát hin ra tình huống lin chạdWay tới mt báo.

“Ngườcri ở phương nào?”HắVvsc Kit KhắXNc nheo hai mắDt lạnhFi,thầDn thái lãnh l ,nhữXNng ngườWhXi không biết sống chết,dám tới tic cưới của hắHcn giương oai?

“Ách__”Lý Ân lau một chút mồ hôi lạHcnh.mắIqt nhìn Thượng Quan Mịq “DạUz là ngườCi của ‘Tuyt Thế’!”

Tấmt cảIq ánh mắKnot cũng rơi vào trên ngườqi nàng.

“Ngươi lạvOi va hạIVS ra cái lnh gì?” HắRSc Kit KhắXNc nhíu mày.

“Ta mới không có!”nàng phủ nhn.

HắADc Kit KhắIqc mở h thống theo dõi (camara) ,trên màn hình khổng lồ lp tứFCc xuấnSt hin tình hình ở dưới đuTTi sảqnh.Ở trong phòng khách lớn hoa l xuấUzt hin một đwvám đADàn ông như Qủy Sát ,nhìn rấNt hung ác,đIqmQUng đvORSng sát khí đvOang đXii tới.gp phục vụ đnhFNp phục vụ,gp quảvOn lý đqorNp quảKnon lý.Mỗi gương mt đorNối với nàng cũng rấzpdt quen thuộc,toàn bộ bởi vì tứKnoc gin mà nhìn khuôn mt trông nghiêm trọng vn vẹo.

“Mọi ngườmi của ‘Tuyt Thế ‘xem ra cũng rấLmt kích đDộng” Lý Ân kết lun.

“Thượng Quan MịXN !” tiếng rống gin truyn khắdWap đrUorNi sảhynh,ở chỗ h thgiám thịzpd cũng có thểq cảUzm nhn đmQUược thanh âm rung đorNộng kia.

Đem nàng giao ra đnSây!” một ngườIqi đuKmàn ông túm cổ áo của một phục vụ viên vô tội mãnh lit dao đXNộng,cuồng thanh rống gin.

Hắqc Kit KhắSRwc nhíu chân mày
“Là tới cứNu ngươi sao?”

“Ách ,ta xem chưa chắHuIc”nàng nhìn chăm chú màn hình.nhỏ giọng trảC lờKnoi.

Nhìn nhữIVSng nam nhân này sắuTc mt xanh mét,gin đEUcến bộ dáng bng bng la gin.Nàng quanh năm la gạcrt mọi ngườTi,dụ dỗ đvOược bọn họ vào sinh ra t,vì nàng lót đuTườQAvng,giúp cho nàng đmhyt mục đuTích có đWhXược HắNCc Kit KhắXic,khng đTrUnh đzpdã làm bọn họ tứnhFc gin không nguôi.Bọn họ bây giờZuZ chạyy tới đHuIây,không phảyi là hoài nghi nàng rơi vào cảQAvnh hiểmm nguy ,mà là vội vã muốn đTến giết nàng cho hảq gin!

“Các ngươi hay là trước hãy rờsfi đXNi,đIVST một thờCi gian ngắWhXn cho bọn họ tỉvOnh táo đGmXã” Thượng Quan L khách quan nói,không muốn đADồng thờanHi va tham gia hôn l và tang l của em gái.

“Tốt ,ta ở lầKnou chót đyã chuẩanHn bịwv phi cơ trc thăng,ta cùng HắHuIc Kit KhắDc đhyi trước” vì cầCu giữUGH đADược mạhyng nhỏ,nàng nghĩAD vội vã muốn rờXNi chạTy.

“TạIqi sao lạFCi có phi cơ trc thăng?!”HắuTc Kit KhắXNc hỏi.

“ChuẩGmXn bịhi dùng đHcEUc bắdWat cóc ngươi” nàng thảLmn nhiên trảanH lờvOi.

“Nếu như ta tht s cưới T Dược Nhi,ngươi sẽ bắTt cóc ta?” hắvOn nhướn mi.

“Dĩm nhiên”nàng dùng sứmQUc gt đNuTu,căn bảanHn chỉC có tính toán làm như thế nào đWhXU cho hắcrn không cưới ngườqi khác.

Ba nam nhân đUGHồng thờCi cùng cau mày,thấuKmy đZuZược mt đLmáng sợ nhấIqt của nữC nhân này.

“Giao cho ngươi’ Thượng Quan L thấCm thía nói,trong lòng thầdWam thở phào nhẹ nhõm,cảFCm giác như là đyã trút đmược gánh nng nhiu năm qua .(

)

HắCc Kit KhắTc quét nhìn Thượng Quan MịIVS một cái,nhàn nhạCt gt đADWhXu,nhn lấmy nữnS nhân m l nhưng cũng nguy hiểnSm này.

“Ta biết” hắuKmn sớm có chuẩIVSn bịEUc tâm lý,biết cưới nữXi nhân này chỉQAv sợ sẽ bịssz chúng bạRSn xa lánh,cảnS đDXii cùng nàng bịHuI đUGHuổi giết.

“Không nên nói chuyn nhà nữHuIa,nhữUzng ngườnSi kia sẽ mau tấnhFn công đXiến thôi” Thượng Quan MịUz dắanHt HắQAvc Kit KhắUzc,vội vã muốn rờWhXi đorNi.Nàng chưa tng nghĩC sẽ có một ngày bịsf thuộc hạrU đmQUuổi giết.

“Anh hai ,giao lạmQUi cho ngươi ,chúng ta đIVSi trước” nàng vội vã nói,lôi nam nhân yêu mến chạNCy trốn trước,đuTem thân anh trai vứIqt qua một bên không đyy ý.

Hai ngườwvi tới tầvCng cao nhấpIEt của khách sạNn,đzpdã nghe thấRSy phía sau tiếng rống gin đGmXã tiến tới gầADn.Xem ra là Thượng Quan L năng lc không đHuIủ,nếu không thì đrUã rấhyt cố gắsfng ngăn cảNCn rồi. (NN:ta nghi ngờNC anh ấQAvy chạnSy trước ý chứVvs =)) )

Nói giỡn ,nàng còn chưa hưởng tuầpIEn trăng mt,vn chưa muốn chết đsfâu!

“Có lái máy bay trc thăng đpIEược không?” nàng lo lắIqng nhìn Hắzpdc Kit KhắUc.

HắFCn nhìn nàng một cái,chm chạNCp gt đQAvuTu.

“Vy thì tốt rồi” nàng thân thủ nhanh nhẹn,ở trong cuồng phong chạvOy vội tới cạHcnh ca.Hướng v thằCng bé trai ngồi ở ghế lái la lên

“Uy,tiểXiu quỷ,cha ngươi tìm ngươi”

“Cha tìm ta?” ĐĐqnh Du quay đQAvCu lạADi ,vẻ mt kinh ngạLmc.trong tay hắIVSn còn đGmXang cầdWam bảzpdn hướng dn ,đSRwang cố gắCng nghiên cứSRwu.

Đúng a! đLmang ở trong đuTorNi lầQAvu đyợi ngươi!” Thượng Quan MịorN nói dối không đhiỏ mt,hơi thở không gấhyp.

Tình huống khẩuKmn cấDp,tht s không thểXN mang nhiu đIquTa bé bên ngườCi, huống chi bọn họ là đsszi hưởng tuầyn trăng mt,vốn không nên có tiểCu hài t ở bên cạuTnh.

“Tìm ta làm cái gì?” ĐĐZuZnh Du bò xuống phi cơ trc thăng, hướng ca thang lầIVSu đvCi tới,mới đmQUi đuTược hai bước ,hắzpdn rõ ràng phi cơ trc thăng đuKmã cấzpdt cánh

“A!Làm sao___A__” ca bịU dùng sứIVSc mở ra,thân thểIq nho nhỏ của hắyn bịUGH hấKnot tung ra phía sau.MấnSy đGmXNi nam nhân xông lên tầNng cao nhấvOt,tứXic gin tìm kiếm.Một ngườzpdi thân thủ mạnhFnh mẽ chạsszy lạCi chỗ ĐĐADnh Du ,kéo hắUzn ngồi dy.

ĐĐZuZnh Du thở phào nhẹ nhõm,ngẩmQUng đhynhFu nhìn vào Đỗ Ưng Dương đmang thâm trầCm nhìn hắsfn “Ách ,cha,ngươi tìm ta?”hắEUcn hỏi

Đỗ Ưng Dương cau mày “Ngươi tạhyi sao lạCi ở chỗ này?”

“Thượng Quan MịHc muốn ta tới giúp nàng lái máy bay trc thăng”hắNn nhìn lên trên bầTu trờUGHi nơi phi cơ trc thăng đuTang cấsszt cánh “BấanHt quá,xem ra nàng đmã tìm đCược cách lái rồi”

TầADng cao nhấGmXt của khách sạLmn,quầUn tụ đIVSông đanHDo nam nhân,hướng v phía phi cơ trc thăng huy vũ quảXi đZuZwvm,mắqng không nghỉm

“Hồi ! trở lạNi cho ta”

“Thượng,Quan.Mịq ! Ta không phảnhFi là không giết đHuIược ngươi!”

“Ngươi không muốn chết,thì đwvng có mà quay trở lạFCi!”

“Cút! Đem nàng mang đsfi! Mang đcri!”

Thân ảzpdnh mảuTnh khảNnh lộ ra ở cánh của phi cơ trc thăng,đyối với bọn họ phấwvt tay một cái,khuôn mt xinh đCẹp nhỏ nhắFCn cườuKmi đpIEến tht vui vẻ.

“Ta đwvi tuầZuZn trăng mt,các ngươi đnhFng quá nhớ đHuIến ta” nàng hướng v phía các thủ hạSRw đCang rống gin gi một nụ hôn gió.Thổi phồng nắCm hoa hồng trong tay,màu hoa hồng phấSRwn rơi xuống các nam nhân mt đWhXang cuồng nộ.

Tiếng gầEUcm g không dứpIEt bên tai,nương theo tiếng cườnhFi duyên của nàng,phi cơ trc thăng cũng đHuIã ở dưới ánh trăng cành lúc càng xa.

Đng chọc gin bọn họ nữHca,kẻ đCùa với la cuối cùng sẽ t thiêu thôi” HắpIEc Kit KhắFCc vén lên mày rm ,nhắCc nhở nữZuZ nhân đuKmang vênh váo đFCEUcc ý,đZuZng đLmem mọi ngườHci chọc gin,tránh cho sau khi hưởng tuầVvsn trăng mt trở v ,rơi vào hoàn cảDnh không có nhà đCQAv v.

“Vì ngươi ,cho dù gp hỏa thầnhFn,ta cũng nguyn ý”nàng nói nhỏ,mườRSi ngón tay mảnSnh khảsfnh mơn trớn trên gương mt của hắnhFn,quấXNy nhiu HắWhXc Kit KhắmQUc lái.

Thân thểsf xinh xắZuZn sáp đCến,nằhym sấNp trên lồng ngc rộng rãi của hắanHn,dám muốn cùng hắKnon chen chúc ở trên ghế lái,hài lòng thở dài một hơi.Lâu đXNài theo đmuổi rốt cục đNã có kết quảcr,nàng có đQAvược nam nhân yêu mến,hoàn thành lờyi hẹn ước hai mươi năm trước của bọn họ.

Nàng cong lên đTôi môi đwvỏ mọng,ma sát môi mỏng của hắUn,trêu trọc hắsfn

“Ngươi còn chưa có hôn tân nương” nàng nhẹ nói,giọng nũng nịUGHu.

“Xuống phi cơ trc thăng ta sẽ hôn” hắUzn muốn mang lc chú ý duy trì ở tay lái,mà thân thểnhF mm mạWhXi của nàng không ngng ở trên đNùi hắNn đvCộng đXiy,làm khuấvCy đNCộng dục vọng của hắCn .

“Hôn ta”nàng bốc đuKmồng yêu cầUzu,không chịVvsu buông tha,dùng phương thứmQUc hắwvn dạDy,nhẹ nhàng gm môi của hắmn,biết hắrUn không cách nào nhịZuZn đWhXược s trêu chọc như vy__

HắLmc Kit KhắanHc gầNm nhẹ một tiếng,buông tha cho giãy dụa,cái lưỡi linh hoạnSt uy vào trong ming của nàng,cùng cái lưỡi non mm của nàng dây dưa,hôn đSRwến kịEUcch lit.

Ngoài ca sổ bóng đLmêm dịKnou dàng,bên trong phi cơ trc thăng có hai ngườRSi ôm nhau muốn đqi đqến tn chân trờCi.

Khi hắdWan cc nóng hôn xuống,môi đuTỏ mọng vẽ thành một nụ cườhyi hài lòng.