Trang chủ / Huyền Huyễn / Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu / Chương 1 09: Chiến thuật tâm lý

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 1 09: Chiến thuật tâm lý




CHÍN TUỔI TIỂU YÊU HẬU
Tác giảxAz: Luyến Nguyt Nhi

QuyểORn 1: TiểYfu ma nữlj bước đTUhOku trưởng thành đojọc truyn mới nhấNBht tạetPi tung hoanh . com
Chương 109: Chiến thut tâm lý

Converter: Hàng Băng Long
DịSJch: T Long ThầrShn Quân
Biên tp: Minakira
Nguồn: mannguyetyenlau



NgườxAzi nhiu vic vui tinh thầgn thích!

đUược s đCháp lạBboi tình yêu của Lãnh Loan Loan, quảND thc khiến tâm tình Hiên Viên DạuN đxAzsvxt đObến đrShiểGjCm cao nhấzct. Con ngườTUi luôn luôn thô bạJo bấkRt thườBbong như hắPrxn nay lạChi ngày ngày có một nụ cườuNi ấrShm áp ngọt ngào trên khóe ming. Gương mt tuấrShn m vô trù càng tuấpn tú đxAzến câu hồn ngườbEi, trong đsvxôi mắCht thâm thúy lóe ra ánh sáng, giống như có vô số đPNKốm sao rơi vào đAró, khiến các phi tầhOkn, cung nữjXj nhìn hắTUn không mà thiếu chút nữha chảljy nước miếng. Lãnh Loan Loan tứSJc gin lườgm nam nhân, trc tiếp đNDưa ra hai chữxAz: Yêu Nghit.

Hiên Viên Dạeea nhíu mày kiếm, càng phát ra đljSJc ý. Yêu Nghit và TiểuNu Yêu nữAr va vn xứpng đTUôi, không phảci sao?

Lãnh Loan Loan không nói gì, nam t này càng ngày càng vô sỉj! Nam nhân tng cảhg ngườtTki tảNBhn ra khí thế thô bạSJo, duy ngã đtTkộc tôn rốt cuộc đVPhã bịjXj giấkRu đpến đkRâu rồi?

Ng Thư Phòng, một lớn một nhỏ trng mắJt nhìn nhau. Hiên Viên DạXes t nhiên là ánh mắKpt mỉKpm cườhSui, hn không thểp nói cho toàn bộ ngườxAzi trong thiên hạko biết tâm trạDng hạVPhnh phúc của hắzKn giờkR phút này. Mà Lãnh Loan Loan trng mắbLt, càng trng, trng, trng!!!. Nam nhân này, hình như mỗi giây mỗi phút hắNBhn đBbou nhìn chằKpm chằsvxm nàng? Tuy rằpng hắBbon sủng ái, dung túng là rấkRt thoảxGri mái, nhưng nàng cũng muốn đXesi chơi, mà không phảzci lúc nào cũng theo hắRn kểU cảPNK lúc hắcn đhOki làm công chuyn. Ở Ng Thư Phòng vài ngày, sắTUp mốc meo rồi, nếu hin tạzci gã nam nhân không hay ho kia dám nhiu lờtTki, nàng xác đKpTUnh sẽ cho hắvzOn đzKẹp mt!

“Hoàng thượng…”

Đang nghĩBbo tới đVPhâu, giọng nói lanh lảPrxnh của Hứlja Mu truyn đSzến. Xé rách bầPrxu không khí như ngâm nước này, cũng vì thế chọc tới phin toái.

“Kêu la cái gì?” Hiên Viên DạD mấrSht kiên nhn nói, “Có chuyn gì?” Hin tạetPi chuyn gì cũng không bằNBhng chuyn hắYfn cùng tiểvzOu Hoàng hu tiếp tục bồi dưỡng tình cảPrxm. Nếu HứRa Mu dám lấljy một ít vic nhỏ đzcến làm phin hắhgn, phảPrxi đzKánh ông ta mấNBhy chục đNDRi bảzcn.

Cơn gió mùa hè tràn vào t ngoài ca sổ, mt trờhOki tháng năm đhOkã rc rỡ đNDến chói mắuNt.

HứxGra Mu nghe thấrYby giọng nói mấhSut kiên nhn của Hiên Viên DạuN, do d đChkRng ở ngoài ca. Tâm trạcng nhiu ngày nay của Hoàng thượng không phảYfi rấjt tốt sao? Sao mà hin tạjXji lạUi có đVPhim báo núi la bùng nổ thế này, hắRn có nên đVPhi vào làm ngườji hết gin hay không?

Lãnh Loan Loan liếc nhìn Hiên Viên DạKp một cái, nàng còn muốn tìm vic giảxAzi buồn. Đưa mắtTkt nhìn ra ngoài ca, lạetPnh lùng nói: “Vào đhi.”

Nghe thấhy giọng nói Lãnh Loan Loan, HứxGra Mu đzci vào.

“Tham kiến Hoàng thượng, nương nương.”

“Nói đBboi, có chuyn gì?” Hiên Viên DạkR đrYbưa mắRt sâu kín nhìn hắhOkn, HứbLa Mu kìm lòng không đUược đjXjánh cái rùng mình. Kỳ quái, rõ ràng thờSzi tiết đRang rấhSut nóng, sao trong phòng lạetPi lạrShnh thế này?

“Khởi bẩpm b hạg, nương nương, va rồi Lâm thống lĩPrxnh hồi báo đTUám sát thủ bịrSh giam trong thiên lao, bấuNt lun dùng hình tra tấbLn như thế nào cũng không mở ming khai.” S tình liên quan đojến Bắhgc Bang, Dạg Liêu, vic này không thểoj khinh thườRng.

“Một đljám phế vt.” Hiên Viên DạbL lạgnh lùng nói, ngay cảGjC vài tên sát thủ cũng không tra đojược, còn dùng nhữpng ngườORi này làm gì?

“Khoan đArã… “

Lãnh Loan Loan chn giọng Hiên Viên Dạp, đNBhôi mắVPht hắpc bạhOkch phân minh sáng lên. A, sao mà mình lạVPhi quên đjám Hắpc y nhân kia đbEược nhỉSJ? Dám làm loạxGrn ở đNDPrxa bàn của nàng, còn dám làm tướng quân lão cha của nàng bịVPh thương, sao nàng có thểBbo tha cho bọn chúng đojược chức.

“BảUn cung có cách khiến chúng khai, hơn nữDa tuyt không tra tấDn.”

“A, Hoàng hu có cách gì?” Hiên Viên Dạhg nghiêng ngườhi nhìn Lãnh Loan Loan, cảRm thấcy hứObng thú.

“Nhìn rồi chng phảsvxi sẽ biết sao.” Lãnh Loan Loan nói, đxGri ra ngoài.

“Trm muốn đRi.”

Hiên Viên DạKp thấKpy nàng rờSJi đUi, cũng nhanh chóng đbEzKng dy, nói với HứxAza Mu, “Còn không mau bãi giá.”

HứhSua Mu va nghe, chạkoy ra ngoài ca gọi thái giám nâng kiu rồng.

Hiên Viên DạetP cùng Lãnh Loan Loan cùng ngồi trong kiu rồng, hướng đPNKến thiên lao. Ánh dương sáng bạxAzc rơi trên hoa và cây cảJnh, giống như khủ lên chúng một lớp áo lấzKp lánh.

Thiên lao

RấzKt nhiu thịetP v gác, âm lãnh không có một tia nhân khí.

“Hoàng thượng giá lâm, Hoàng hu giá lâm.”

Giọng nói lanh lảBbonh vang lên ở nơi âm trầjm này, thịGjC v cảxAz kinh, quỳ xuống:

“Tham kiến Hoàng thượng, nương nương.”

Cỗ kiu dng trước ca Thiên lao, Hiên Viên DạR nắtTkm Lãnh Loan Loan bước xuống. Bọn thái giám đUu cúi đChRu, chờND đYfợi phân phó.

“Các ngươi lưu lạVPhi đXesi.”

Lãnh Loan Loan phấNBht tay với thái giám, tổng quảkon Thiên lao dn hai ngườXesi vào Thiên lao.

Thiên lao, nhữNBhng gian tù nối tiếp nhau, bởi vì bịljt kín, nên dù bốn vách tườzKng bên trong đcu treo đDèn, nhưng ngọn đxGrèn u ám, càng tăng thêm mấbLy phầuNn âm trầNBhm.

Hiên Viên DạU, Lãnh Loan Loan đsvxược tổng quảrYbn dn đkoến một gian phòng tn cùng bên trong. ĐkRy ra cánh ca va lớn va nng, ‘két’ một tiếng, trong Thiên lao yên lng vang lên một âm thanh chói tai. Mườkoi HắtTkc y nhân đTUu bịsvx cột vào nhữxAzng chiếc cọc gỗ, nhữuNng sợi xích sắRt lớn trói cht ngườvzOi, y phục đORã có vết máu loang lổ, mái tóc hỗn đrShộn buông thõng, che khuấhOkt khuôn mt.

Nghe thấbLy đcộng tĩuNnh, mấxGry ngườbLi đaVNu ngẩNDng đljxGru, ánh mắArt dng ở Hiên Viên DạSJ một thân hoàng bào và Lãnh Loan Loan nhỏ nhắetPn. Sợi tóc tùy ý buông thảlj, cách khom ngườzKi khiến nàng trở nên lạRnh như băng. Đáy mắkot hn ý không chút nào che giấhgu, nếu không phảUi bịJ trói, tin rằtTkng đUám Hắkoc y nhân này sẽ xông lên xé rách họ. Là vì tiểBbou nữtTk oa này bắljt đSJược thủ lĩzcnh của bọn họ, lạBboi đbLưa tới một đbEám HắArc y nhân khác bao vây, nếu không, tin rằetPng vào giờGjC phút này, kết cục của chúng sẽ không phảAri ở trong nhà lao lạcnh như băng lao này.

Hiên Viên DạOb nhíu mày, trng mắvzOt nhìn. Một đbEám ngườci đxAzáng chết, cư nhiên dám ngông cuồng nhìn chằSzm chằojm Loan Loan như thế, quảrSh thc không biết sống chết.

Lãnh Loan Loan nga đetPju, ánh mắkot bình tĩXesnh như nước, đbLi đJến trước mt một HắbLc y nhân, nhìn chăm chú vào ming vết thương còn chảsvxy máu trên ngườDi hắRn. LấNDy qua một chiếc roi một bên, vung tay đkoánh không ngng.
nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m
HắJc y nhân trng mắtTkt nhìn nàng, thân thểaVN không kìm lòng đrShược co rúm lạhi. Chớp mắbLt, làn roi vung ra, đzKau đORớn lan tràn. NữU oa này quảj thc là ma quỷ, HắRc y nhân đjXju không quên khoảhnh khắUc nàng ở giữga đhgin, mt không đYfổi sắpc chọc mù mắCht lão đhKpi, cht tay hắORn.

Hiên Viên DạbE đbLược tổng quảuNn bưng tới một chiếc ghế da, da lưng vào ghế tràn đUBboy hứzcng thú nhìn Lãnh Loan Loan. Không phảORi Loan Loan đhSuã nói không cầbEn tra tấObn sao? Hin tạuNi nàng như vy là muốn làm gì?

Không khí trong ngục giống như bịAr rút dầvzOn đBboi, Lãnh Loan Loan không nói một lờPrxi, chỉuN có cây roi lúc ẩhOkn lúc hin. ThờPNKi gian tng chút một đtTki qua, dầJn dầSJn, trong mắCht HắtTkc y nhân đsvxã bắUt đhgzKu toát ra thầxAzn sắChc khủng hoảcng. Gã nhìn chằzcm chằkom nàng, ngay cảPrx hô hấObp cũng tht cạgn kit.

Nữp oa này rốt cuộc muốn làm gì?

Bởi vì không đxAzoán ra, bọn họ càng sợ hãi.

Ngay khi họ nghĩh mình sắVPhp không thểkR hít thở, khủng hoảYfng mà chết, Lãnh Loan Loan lạkoi quăng roi sang một bên, cây roi rơi vào bếp lò đChỏ rc. T trong lò phát ra tiếng roi bịYf thiêu đArốt, khói toát ra.

Lãnh Loan Loan đTUi v bên ngườObi Hiên Viên DạjXj, vy tay với quảetPn ngục một bên.

QuảSzn ngục liếc nhìn Hiên Viên DạhOk, đJược s cho phép của Hoàng đzcế, lin cẩORn thn cúi ngườhgi, nghe s thì thầbEm của Lãnh Loan Loan, rồi trở đYfi.

“Két…”

QuảkRn ngục rờlji đetPi, sau một lúc mang v mườRi mấSJy tên thịGjC v.

Lãnh Loan Loan vung tay lên, mườObi mấSzy tên thịhg v đJi đPrxến trước mt mườxGri tên HắSzc y nhân. Một đxAzối một, bắRt đbEObu hỏi bối cảObnh của chúng, là ai sai họ ám sát đXesoàn sứJ đRến Thiên Diu.

Hiên Viên DạR một trn kinh ngạPNKc, đPrxây là cái mà Loan Loan gọi là bin pháp mà không cầbEn dùng hình? HắGjCn căn bảDn không thấKpy có cái gì đhgc bit? Nhưng rấtTkt nhanh, hắrYbn đRã hiểBbou đgược. MườbEi mấRy tên thịD v hỏi đvzOi hỏi lạGjCi HắSJc y nhân nhữhng vấJn đR giống nhau, như vô số tiếng o o của ong mt. Na canh giờvzO sau, một canh giờaVN sau, lạbLi thêm na canh giờGjC, hai canh giờhg giờxGr, vn không ngng hỏi đgi hỏi lạKpi như cũ.

HắzKc y nhân đKpRu tiên thì kiên trì cắljn răng không đTUáp, nhưng tinh thầXesn chúng giống như bịj cào xé t t đkoến vô tn, vẻ mt bắhSut đArKpu hoảvzOng hốt, tòa thànhvữPrxng vàng rốt cục đNBhã có vết nứUt.

Lãnh Loan Loan cũng không có tâm trạBbong theo chân chúng tiếp tục nghe, lin kéo Hiên Viên DạkR rờGjCi đkoi. Nhưng lạoji phân phó nếu thịp v hết nước miếng, thay ngườJi khác tới hỏi.

Đến bữKpa tối, t thiên lao truyn đbEến tin tứSzc. Toàn bộ HắvzOc y nhân đvzOã khai, bọn họ là sát thủ Hổ Khiếu phái đetPến, mục đArích là muốn ám sát sứAr thầNDn BắUc Bang, DạaVN Liêu, khơi mào chiến tranh giữNDa ba nước.

Hiên Viên DạOR bng tỉPrxnh đYfAri ngộ, thì ra đjXjORu tiên là Lãnh Loan Loan làm cho HắJc y nhân cảxAzm thấrYby không nắxGrm đsvxược tình huống mà sinh khủng hoảSJng, lạvzOi lúc chúng khủng hoảXesng thì oanh tạXesc, khiến tinh thầhOkn chúng không thểhg tp trung, rốt cục đJã hoảTUng hốt khai. Mà theo nàng nói, chiêu này tên là…

Chiến thut tâm lý.