Trang chủ / Huyền Huyễn / Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu / Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)




CHÍN TUỔI TIỂU YÊU HẬU
Tác giảDL: Luyến Nguyt Nhi

QuyểPn 1: TiểEmu ma nữsb bước đrYFOu trưởng thành
Chương 102: Anh hùng cứmu m nhân (Thượng)

Converter: Hàng Băng Long
DịpiOch: T Long ThầDgAn Quân
Biên tp: Minakira
Nguồn: mannguyetyenlau






Hiên Viên DạLfH ban hôn cho Lãnh Bùi Vin và Thượng Quan Lăng Tuyết, Bắdcvc Bang na mng na lo.

Thượng Quan Minh muốn quay v Bắmc Bang mang tin vui v, lúc này đqLzã lên đFOườDLng rờfvi Thiên Diu hoàng triu.

Hôn s thấhdt bạAcvi, DạFO Liêu quốc cũng không cam nguyn, đEmoàn ngườXFQi ở tạEmi Thiên Diu hoàng triu.

Dịich xá của Thiên Diu hoàng triu

Một thân ảuVnh nổi bt ra đqLztng ở lầMxdu hai dịIYIch xá, nàng ngồi ngang bên ca sổ. Cơn gió mùa hạFO thổi phấit, tay áo tung bay, mái tóc đvWen đmxơn giảojRn kết hai bên, mỗi bên cài một đzpMóa châu hoa màu hồng nhạAcvt. Cái trán trơn bóng đuVược làm đQsẹp bởi một vết hoa màu hồng nhạht, đojRôi mắdt sáng ngờvi nhìn dưới ngã tư đxPHườfvng, khi thì cườvhi nhẹ, khi thì tò mò king chân thăm dò nhìn xa ra ngoài, dáng vẻ rấXFQt xinh đHcẹp…

“Công chúa.” Nha nhi tiến vào t ngoài ca, trong tay bưng một cái khay cháo tổ yến ngọt lịdcvm, bát cháo còn bốc hơi, mê hoc vịi giác. “Cháo tổ yến nấcu xong rồi ạce.”

Đế Na công chúa quay đmxcu, cau mày, thoạAcvt nhìn cũng mấAcvt hứYqzng.

“Nha nhi, ta không muốn ăn cái gì cảce.” CảqLz ngày ở lì trong phòng ngoài tr ăn thì chính là ăn, buồn muốn chết.

Nha nhi đLPem bát cháo tổ yến đHct trên bàn, đpiOi qua nắmxm lấdXDy bàn tay của Đế Na công chúa nói: “Công chúa của em, ngườXti sao vy?”

“Nha nhi, ta rấmt buồn.” BĩqLzu môi, Đỗ TểYqz tướng có vic nên chạsby đuVi chạvhy lạqLzi, lạci dn dò nàng không đHdược chạmy loạhdn, nhưng nàng rấiht buồn. “Hay là, chúng ta đci chơi đRXdi?” Đôi mắqLzt tht to sáng lên, trên đOiườdXDng đAcvông đFOúc náo nhit, hơn nữta còn có rấHdt nhiu đXtồ chơi mà ở DạDL Liêu không có, nàng rấzmEt muốn mua.

Đi ra ngoài?” Nha nhi cũng rấEmt muốn đii chơi, nhưng nơi này không phảEmi Dạvh Liêu, vạDDon nhấHdt xảDLy ra chuyn gì thì phảIYIi làm sao bây giờP? Nàng phảcei làm chuyn Hoàng thượng giao cho như thế nào? Đôi mi thanh tú nhíu lạHdi, dườMxdng như đEmã kéo thành một đHdườcxng ngang. “Công chúa, đFOng đcxi. An toàn của ngườPi quan trọng hơn, vạhdn nhấiht chúng ta gp phảrYi ngườfvi xấMxdu thì làm sao bây giờQs? Hơn nữHda Đỗ Tểh tướng đrYã nhắgusc chúng ta ở lạdXDi dịvch xá chờce hắvWn.”

“Nhưng ta tht s rấrYt buồn.” Đế Na công chúa ngồi một bên, bĩhu môi. Ngón tay ngọc vân vê sợi tóc hai bên mai của mình tóc, sinh hờEmn dỗi.

“Công chúa…”

Nha nhi gọi, Đế Na cũng không quay đhdcu nhìn nàng.

Aizzz, Nha nhi thở dài trong lòng. Công chúa tht s giống một đdcvjDPa trẻ con, đvơn đLfHộc tinh khiết, đdiu này rốt cuộc là tốt hay không tốt đHdây?. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

Được rồi, chúng ta ra ngoài đdcvi dạrYo chút.” ChỉEm sợ nếu không đLPồng ý, công chúa sẽ hờjDPn dỗi cảLfH ngày.

“Ta biết là Nha nhi tốt nhấHct mà!.”

Đế Na công chúa va nghe, đhôi mắXFQt nhấjDPp nháy sáng ngờEmi, dườvWng như trong đihó tràn đvWfvy vui vẻ, cuốn hút khiến Nha nhi cũng không t chủ đIYIược nở nụ cườDLi.

“Nhưng chỉc có thểvW đHdi dạPrho một chút thôi.” Phảii v trước khi TểAcv tướng đtxPHi nhân v, bằLng không nhấvWt đhEmnh sẽ bịrY giáo huấxn.

“Ừ, đzpMược.” Đế Na vui vẻ gt đsbuVu. “Vy chúng ta đii thôi.”

Nha nhi gt đvhrYu, cùng Dạhd Đế Na đihi ra ngoài.

ThịDgA v DạHd Liêu nhìn thấXty công chúa đvi ra đqLzu sng sốt.

“Tham kiến công chúa.”

“Ừhm.” Đế Na công chúa phấOit tay, “BảLfHn công chúa muốn đHci dạHco một chút, các ngươi ở lạYqzi dịuVch xá đLfHi.”

“Công chúa….”

Một thịce v ngăn nàng cùng Nha nhi, nghiêm túc.

“TểAcv tướng đvhmi nhân trước khi đxPHi có dn thuộc hạpiO bảMxdo v nghiêm mt cho an toàn của công chúa. Hơn nữzpMa đRXdc bit dn công chúa không thểuV tùy tin ra ngoài, xin công chúa đDLng làm khó thuộc hạsb.”

Đế Na công chúa va nghe, mt cườPrhi sụp xuống.

Nha nhi nhìn lên công chúa hờzmEn gin, đti lên trước, trng mắzpMt nhìn thịih v, quát nói:

“Làm càn, các ngươi nhưng mà cũng dám ngăn công chúa, không muốn sống nữca sao?”

“Nha nhi cô nương, không phảdi chúng ta ngăn công chúa, mà TểxPH tướng đzmEpiOi nhân đHcã căn dn thế.” Bọn thịzpM v đYqzu biết Nha nhi là tỳ nữHd bên ngườqLzi, rấFOt đojRược công chúa coi trọng nên cũng không dám coi thườgusng.

Nha nhi nhíu mi, lớn tiếng hỏi: đsbọc truyn mới nhấgust tạjDPi tung hoanh . com

“TểHc tướng đLHci nhân dn thì nghe, lờii của công chúa chng lẽ không nghe sao?” Tên này cầDDon giáo huấmn.

“Thuộc hạv không dám.” Mọi ngườsbi quỳ xuống đdcvDgAt, sợ hãi nói.

“H, xem ra các ngươi cũng không dám.” Nha nhi liếc mắqLzt một cái, tha dịxPHp bọn họ không có phảLPn ứmxng, nàng chạgusy nhanh lôi Đế Na công chúa ra bên ngoài.

“Vù vù…”

Sau một lúc lâu, hai ngườEmi đhdXDng ở bên ngoài dịxch xá há ming thở phì phò.

“Rốt cục đmxã thoát rồi.” Đế Na nhìn cảfvnh tượng ngườAcvi đsbến ngườii đHci bên ngoài rấhdt hưng phấPn, đFOôi mắjDPt to nhìn Nha nhi, sùng bái nói. “Nha nhi, va rồi em tht là lợi hạcei.” ChỉHc bằIYIng ba năm câu đMxdã giáo huấdn đIYIám thịsb v kia, còn nàng là công chúa mà không có cách gì. Nghĩsb đXFQến đvhây, có chút uểd oảLfHi.

“Công chúa.” Nha nhi trợn trắOing mắit, “NgườRXdi rấDLt dịDgAu dàng, ngườvWi va rồi nên hung dữjDP một chút, đrYưa ra cái giá của công chúa, xem đvhám thịh v kia còn có dám không nghe lờDDoi ngườYqzi hay không.”

“Nhưng mà…” Đế Na cắcen môi, nàng khôngthểqLz hung dữjDP đvWược.

Nha nhi nhìn vẻ mt của nàng lin biết công chúa lạxPHi bắXFQt đgusDgAu suy nghĩmx lung tung, không khỏi giữHc lấvhy tay nàng.

“Không phảzmEi công chúa muốn đDgAi dạLfHo phố sao? Chúng ta đuVi thôi.”

“Ừ.” LờYqzi của Nha nhi làm Đế Na không t oán nữgusa, hé ra nụ cườdi như bông hoa nở rộ. Trong đQsôi mắpiOt to hình như có vô số ánh sao rơi trong đEmó,lóe ra ánh sáng ngọc loá mắPt, thầIYIn thái xinh đmẹp.

Hai ngườIYIi cùng cườOii, nắpiOm tay nhau đXFQi trên đFOườHcng. ThờrYi khắEmc này, các nàng chính là đEmôi bạAcvn t nhỏ lớn lên bên nhau, mà không là chủ tớ.

Hai bên đXFQườRXdng, ca hàng tấYqzp np. Nhữdcvng dãy phố san sát nối tiếp nhau. Ở ngã tư đihườpiOng, xa thủy mã long*. Các tiểAcvu thương chào hàng nhữmng thương phẩXFQm rc rỡ muôn màu, nhữDgAng giọng nói to liên tiếp, phồn hoa như cẩcem.

(*xe nối tiếp nhau như nước chảdcvy, nga nối đFOuôi nhau như một con rồng = nga xe như nước)

Dạih Đế Na cùng Nha nhi hai ngườEmi giống như Lưu lão lão đvủng đYqzDLnh đii dạdo ở Đxi Quan Viên*, đuVối với cái gì cũng tràn ngp tò mò. Nơi ngã tư đDLườtng, hai nữRXd t xinh đDgAẹp rước lấmy không ít ánh mắDDot của mọi ngườdXDi. Nhưng hai ngườzpMi bọn họ lạhi không có cảPm giác, chỉvh lo mở to sáng nhìn trước nhìn sau.

(*Lưu lão lão là nhân vt già Lưu trong tác phẩdcvm “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết CầHdn, ý là một ngườvWi đxPHược mở mang tầfvm mắIYIt.)

“Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô đLfHây…”

Trước mt là một ông lão tay giơ một cột rơm cắPm đguscey nhữhng xâu kẹo hồ lô màu đDLỏ, va đXFQi va rao. Dưới ánh dương nhỏ vụn, kẹo hồ lô như cũng lóe ra ánh sáng lấXtp lánh. Màu đrYỏ rc kia, mê hoc mọi ngườDLi nhịcxn không đDgAược liếm môi.

“Nha nhi, đPó là cái gì?” Kẹo hồ lô? DạL Liêu quốc không có thứPrh này, nhưng thoạMxdt nhìn thì rấit ngon thì phảOii.

“Tiểiu thư, em cũng không biết.” Nha nhi cũng là lầcen đLHcu tiên thấHdy, đHcôi mắmxt sáng ngờmi. Màu tht đmẹp, la đhỏ, ăn sẽ rấEmt ngon ming.

“Hai vịce tiểvu thư muốn mua kẹo hồ lô không?” Ông lão nhìn thấxy hai cô nương nhìn kẹo hồ lô không chớp mắmt, lin hỏi.

“Nha nhi?” Đế Na ý bảxPHo Nha nhi mua.

“Ông lão, chúng ta muốn hai xâu.” Nha nhi cườQsi nhẹ, bàn tay móc vào túi thì bỗng nhiên cứcng đLfHDgA, chết rồi, quên mang ngân lượng.

“Hai vịd tiểHdu thư thích kẹo hồ lô sao? Bảihn công t mua hết cho hai nàng.” Một giọng nói lỗ mãng truyn đxến.

Đế Na, Nha nhi cùng ngoái đmXFQu nhìn, đzmEã thấOiy một nam t áo trắtng dung mạOio bình thườpiOng đIYIi tới.Taygã cầpiOm chiết phiến, phía sau có hai gia đvinh đcei theo.

“Chúng ta không cầYqzn” Nha nhi nhìn ánh mắtt sỗ sàng của nam t này nhìn công chúa, không khỏi trng mắXtt nhìn hắQsn. Lp tứXFQc kéo Dạfv Đế Na xoay ngườmi rờLfHi đihi.

“Nhịgus vịh tiểsbu thư muốn đLPi đcxâu vy?” Nam t ra hiu, hai gia đvWinh lp tứihc tiến lên ngăn các nàng.

“Tránh ra.” Nha nhi quát hai gia đjDPinh, bảxo v DạdXD Đế Na ở sau ngườvhi.

“A, tiểDgAu nha đOiFOu rấXFQt hung dữLP nha.” Nam t áo trắXtng đxi lên trước, dùng cây quạqLzt nâng cằFOm của Nha nhi lên.

Nha nhi gạdcvt cây quạXFQt, Đế Na có chút sợ hãi.

Nam t áo trắcxng cũng không ngạDgAi, thu hồi chiết phiến. Ánh mắIYIt dao đLPộng trên mt Đế Na, “Nhưng mà, tiểRXdu thư này rấIYIt đuVáng yêu.” Vẻ ngoài rấLfHt đhược, hơn nữvha đPrhôi mắcxt lóe ra ánh sáng khiếp sợ, làm ngườhi ta nhịFOn không đfvược muốn trêu chọc nàng.

“Ngườcei đmâu, mau mờMxdi hai vịzpM tiểQsu thư hồi phủ.”

“Các ngươi muốn làm gì?”