Trang chủ / Huyền Huyễn / Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu / Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)




CHÍN TUỔI TIỂU YÊU HẬU
Tác giảnlt: Luyến Nguyt Nhi

QuyểYFhn 1: Tiểtxu ma nữowN bước đxgcwu trưởng thành
Chương 102: Anh hùng cứYFhu m nhân (Thượng)

Converter: Hàng Băng Long
DịqUch: T Long Thầpn Quân
Biên tp: Minakira
Nguồn: mannguyetyenlau






Hiên Viên DạniI ban hôn cho Lãnh Bùi Vin và Thượng Quan Lăng Tuyết, BắCDc Bang na mng na lo.

Thượng Quan Minh muốn quay v BắHnc Bang mang tin vui v, lúc này đCDã lên đrườfnOng rờNi Thiên Diu hoàng triu.

Hôn s thấIKFt bạHxFi, Dạgnq Liêu quốc cũng không cam nguyn, đwoàn ngườnlti ở tạuSi Thiên Diu hoàng triu.

Dịwinch xá của Thiên Diu hoàng triu

Một thân ảfnh nổi bt ra đtxECng ở lầru hai dịwch xá, nàng ngồi ngang bên ca sổ. Cơn gió mùa hạgnq thổi phấgnqt, tay áo tung bay, mái tóc đgnqen đJwơn giảHxFn kết hai bên, mỗi bên cài một đOCYóa châu hoa màu hồng nhạHnt. Cái trán trơn bóng đECược làm đkEẹp bởi một vết hoa màu hồng nhạniIt, đJwôi mắrt sáng ngờUi nhìn dưới ngã tư đJoườsng, khi thì cườfi nhẹ, khi thì tò mò king chân thăm dò nhìn xa ra ngoài, dáng vẻ rấxMt xinh đxgcẹp…

“Công chúa.” Nha nhi tiến vào t ngoài ca, trong tay bưng một cái khay cháo tổ yến ngọt lịFnm, bát cháo còn bốc hơi, mê hoc vịGf giác. “Cháo tổ yến nấJou xong rồi ạpN.”

Đế Na công chúa quay đUlru, cau mày, thoạiGHt nhìn cũng mấowNt hứGuJng.

“Nha nhi, ta không muốn ăn cái gì cảFv.” CảtpC ngày ở lì trong phòng ngoài tr ăn thì chính là ăn, buồn muốn chết.

Nha nhi đDoDem bát cháo tổ yến đIKFt trên bàn, đFJi qua nắniIm lấHny bàn tay của Đế Na công chúa nói: “Công chúa của em, ngườri sao vy?”

“Nha nhi, ta rấhLt buồn.” BĩCDu môi, Đỗ TểJw tướng có vic nên chạUy đDoDi chạHny lạxi, lạuSi dn dò nàng không đwược chạlry loạkEn, nhưng nàng rấYFht buồn. “Hay là, chúng ta đNi chơi đJoi?” Đôi mắqUt tht to sáng lên, trên đxgcườcmJng đFJông đDúc náo nhit, hơn nữFna còn có rấfnOt nhiu đOCYồ chơi mà ở DạJo Liêu không có, nàng rấxMt muốn mua.

Đi ra ngoài?” Nha nhi cũng rấft muốn đTsi chơi, nhưng nơi này không phảGuJi DạiGH Liêu, vạowNn nhấrt xảDoDy ra chuyn gì thì phảKYi làm sao bây giờHn? Nàng phảniIi làm chuyn Hoàng thượng giao cho như thế nào? Đôi mi thanh tú nhíu lạJoi, dườuSng như đxã kéo thành một đnltườYFhng ngang. “Công chúa, đGuJng đni. An toàn của ngườCDi quan trọng hơn, vạNn nhấFJt chúng ta gp phảECi ngườECi xấHxFu thì làm sao bây giờnlt? Hơn nữiGHa Đỗ TểIKF tướng đhLã nhắCDc chúng ta ở lạuSi dịYFhch xá chờp hắxn.”

“Nhưng ta tht s rấHxFt buồn.” Đế Na công chúa ngồi một bên, bĩtpCu môi. Ngón tay ngọc vân vê sợi tóc hai bên mai của mình tóc, sinh hờHnn dỗi.

“Công chúa…”

Nha nhi gọi, Đế Na cũng không quay đgnqsu nhìn nàng.

Aizzz, Nha nhi thở dài trong lòng. Công chúa tht s giống một đgnqYFha trẻ con, đMMfơn đDoDộc tinh khiết, đGuJiu này rốt cuộc là tốt hay không tốt đsây?.

Được rồi, chúng ta ra ngoài đFvi dạNtxo chút.” ChỉKY sợ nếu không đcmJồng ý, công chúa sẽ hờfnOn dỗi cảNtx ngày.

“Ta biết là Nha nhi tốt nhấtxt mà!.”

Đế Na công chúa va nghe, đNtxôi mắpt nhấkEp nháy sáng ngờni, dườqUng như trong đECó tràn đniIFJy vui vẻ, cuốn hút khiến Nha nhi cũng không t chủ đFJược nở nụ cườniIi.

“Nhưng chỉs có thểFn đri dạECo một chút thôi.” PhảFni v trước khi TểuS tướng đGfni nhân v, bằlrng không nhấOCYt đNfnOnh sẽ bịlr giáo huấfn.

“Ừ, đnược.” Đế Na vui vẻ gt đtxDoDu. “Vy chúng ta đkEi thôi.”

Nha nhi gt điGTCkEu, cùng DạFJ Đế Na đwini ra ngoài.

Thịx v Dạw Liêu nhìn thấuSy công chúa đtpCi ra đFvu sng sốt.

“Tham kiến công chúa.”

“Ừhm.” Đế Na công chúa phấxMt tay, “BảxMn công chúa muốn điGHi dạno một chút, các ngươi ở lạsi dịiGHch xá đxMi.”

“Công chúa….”

Một thịTs v ngăn nàng cùng Nha nhi, nghiêm túc.

“TểuS tướng đECFni nhân trước khi đUi có dn thuộc hạn bảowNo v nghiêm mt cho an toàn của công chúa. Hơn nữGuJa đFvc bit dn công chúa không thểniI tùy tin ra ngoài, xin công chúa đDng làm khó thuộc hạpN.”

Đế Na công chúa va nghe, mt cườCDi sụp xuống. xem tạUi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

Nha nhi nhìn lên công chúa hờlrn gin, đTsi lên trước, trng mắuSt nhìn thịxM v, quát nói:

“Làm càn, các ngươi nhưng mà cũng dám ngăn công chúa, không muốn sống nữcmJa sao?”

“Nha nhi cô nương, không phảNtxi chúng ta ngăn công chúa, mà Tểtx tướng đJwpNi nhân đxã căn dn thế.” Bọn thịr v đNtxu biết Nha nhi là tỳ nữN bên ngườnlti, rấwt đGfược công chúa coi trọng nên cũng không dám coi thườFJng.

Nha nhi nhíu mi, lớn tiếng hỏi:

“TểuS tướng đNGfi nhân dn thì nghe, lờpNi của công chúa chng lẽ không nghe sao?” Tên này cầtpCn giáo huấxgcn.

“Thuộc hạD không dám.” Mọi ngườniIi quỳ xuống đtxJot, sợ hãi nói.

“H, xem ra các ngươi cũng không dám.” Nha nhi liếc mắUt một cái, tha dịuSp bọn họ không có phảNtxn ứwinng, nàng chạwy nhanh lôi Đế Na công chúa ra bên ngoài.

“Vù vù…”

Sau một lúc lâu, hai ngườqUi đfnOwinng ở bên ngoài dịqUch xá há ming thở phì phò.

“Rốt cục đlrã thoát rồi.” Đế Na nhìn cảfnOnh tượng ngườcmJi đDoDến ngườxMi đfnOi bên ngoài rấDt hưng phấGfn, đsôi mắDoDt to nhìn Nha nhi, sùng bái nói. “Nha nhi, va rồi em tht là lợi hạIKFi.” ChỉGf bằowNng ba năm câu đwã giáo huấFnn đuSám thịGf v kia, còn nàng là công chúa mà không có cách gì. NghĩFJ đtxến đqUây, có chút uểJw oảFJi.

“Công chúa.” Nha nhi trợn trắJwng mắtxt, “NgườYFhi rấUt dịtpCu dàng, ngườqUi va rồi nên hung dữkE một chút, đsưa ra cái giá của công chúa, xem đowNám thịU v kia còn có dám không nghe lờFni ngườNtxi hay không.”

“Nhưng mà…” Đế Na cắkEn môi, nàng khôngthểwin hung dữnlt đHxFược.

Nha nhi nhìn vẻ mt của nàng lin biết công chúa lạDoDi bắFnt đcmJowNu suy nghĩr lung tung, không khỏi giữowN lấCDy tay nàng.

“Không phảowNi công chúa muốn đMMfi dạiGTo phố sao? Chúng ta đuSi thôi.”

“Ừ.” LờFni của Nha nhi làm Đế Na không t oán nữniIa, hé ra nụ cườDoDi như bông hoa nở rộ. Trong đkEôi mắGft to hình như có vô số ánh sao rơi trong điGHó,lóe ra ánh sáng ngọc loá mắUt, thầTsn thái xinh điGHẹp.

Hai ngườNi cùng cườECi, nắHxFm tay nhau đOCYi trên đniIườYFhng. Thờxgci khắcmJc này, các nàng chính là đOCYôi bạowNn t nhỏ lớn lên bên nhau, mà không là chủ tớ.

Hai bên đniIườOCYng, ca hàng tấtxp np. Nhữwinng dãy phố san sát nối tiếp nhau. Ở ngã tư đDườwng, xa thủy mã long*. Các tiểxu thương chào hàng nhữHnng thương phẩJwm rc rỡ muôn màu, nhữECng giọng nói to liên tiếp, phồn hoa như cẩcmJm. truyn cp nht nhanh nhấFnt tạMMfi tung hoanh chấYFhm com

(*xe nối tiếp nhau như nước chảry, nga nối đqUuôi nhau như một con rồng = nga xe như nước)

DạpN Đế Na cùng Nha nhi hai ngườxMi giống như Lưu lão lão đFvủng điGHkEnh đsi dạlro ở ĐGfi Quan Viên*, đmpối với cái gì cũng tràn ngp tò mò. Nơi ngã tư đGuJườIKFng, hai nữU t xinh đECẹp rước lấHxFy không ít ánh mắqUt của mọi ngườwi. Nhưng hai ngườhLi bọn họ lạJwi không có cảfnOm giác, chỉnlt lo mở to sáng nhìn trước nhìn sau.

(*Lưu lão lão là nhân vt già Lưu trong tác phẩHxFm “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết Cầnn, ý là một ngườgnqi đYFhược mở mang tầfnOm mắrt.)

“Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô đGuJây…”

Trước mt là một ông lão tay giơ một cột rơm cắJwm đCDny nhữCkEng xâu kẹo hồ lô màu đwinỏ, va đDi va rao. Dưới ánh dương nhỏ vụn, kẹo hồ lô như cũng lóe ra ánh sáng lấnltp lánh. Màu đqUỏ rc kia, mê hoc mọi ngườlri nhịOCYn không đwược liếm môi.

“Nha nhi, đxgcó là cái gì?” Kẹo hồ lô? Dạf Liêu quốc không có thứxgc này, nhưng thoạJot nhìn thì rấECt ngon thì phảiGHi.

“TiểDu thư, em cũng không biết.” Nha nhi cũng là lầFJn đNtxkEu tiên thấJoy, đfôi mắtxt sáng ngờtpCi. Màu tht đJoẹp, la đcmJỏ, ăn sẽ rấGft ngon ming.

“Hai vịN tiểmpu thư muốn mua kẹo hồ lô không?” Ông lão nhìn thấxMy hai cô nương nhìn kẹo hồ lô không chớp mắwt, lin hỏi.

“Nha nhi?” Đế Na ý bảDo Nha nhi mua.

“Ông lão, chúng ta muốn hai xâu.” Nha nhi cườwi nhẹ, bàn tay móc vào túi thì bỗng nhiên cứOCYng đmpuS, chết rồi, quên mang ngân lượng.

“Hai vịxgc tiểnu thư thích kẹo hồ lô sao? BảtpCn công t mua hết cho hai nàng.” Một giọng nói lỗ mãng truyn đCDến.

Đế Na, Nha nhi cùng ngoái đrtpCu nhìn, đuSã thấCDy một nam t áo trắFJng dung mạUo bình thườTsng đYFhi tới.Taygã cầiGHm chiết phiến, phía sau có hai gia đNinh đlri theo.

“Chúng ta không cầhLn” Nha nhi nhìn ánh mắcmJt sỗ sàng của nam t này nhìn công chúa, không khỏi trng mắFnt nhìn hắwinn. Lp tứJwc kéo Dạxgc Đế Na xoay ngườFvi rờYFhi điGTi.

“NhịowN vịxgc tiểuSu thư muốn đlri điGHâu vy?” Nam t ra hiu, hai gia điGTinh lp tứwc tiến lên ngăn các nàng.

“Tránh ra.” Nha nhi quát hai gia đJwinh, bảxgco v DạOCY Đế Na ở sau ngườri.

“A, tiểUu nha đwJou rấDt hung dữDoD nha.” Nam t áo trắhLng đxMi lên trước, dùng cây quạiGHt nâng cằFnm của Nha nhi lên.

Nha nhi gạJwt cây quạYFht, Đế Na có chút sợ hãi.

Nam t áo trắwinng cũng không ngạDoDi, thu hồi chiết phiến. Ánh mắft dao đFJộng trên mt Đế Na, “Nhưng mà, tiểJou thư này rấJwt điGHáng yêu.” Vẻ ngoài rấDt đcmJược, hơn nữCDa đGuJôi mắGuJt lóe ra ánh sáng khiếp sợ, làm ngườHni ta nhịDn không đrược muốn trêu chọc nàng.

“Ngườpi đCDâu, mau mờuSi hai vịp tiểECu thư hồi phủ.”

“Các ngươi muốn làm gì?”