Trang chủ / Huyền Huyễn / Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu / Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)




CHÍN TUỔI TIỂU YÊU HẬU
Tác giảtgX: Luyến Nguyt Nhi

Quyểxtan 1: TiểLiu ma nữcYd bước đrWQiu trưởng thành
Chương 102: Anh hùng cứaBVu m nhân (Thượng)

Converter: Hàng Băng Long
DịLLZch: T Long ThầKrNn Quân
Biên tp: Minakira
Nguồn: mannguyetyenlau






Hiên Viên DạYxg ban hôn cho Lãnh Bùi Vin và Thượng Quan Lăng Tuyết, BắRc Bang na mng na lo.

Thượng Quan Minh muốn quay v BắdVXc Bang mang tin vui v, lúc này đYxgã lên đXOườJJng rờmri Thiên Diu hoàng triu.

Hôn s thấOt bạnQLi, DạND Liêu quốc cũng không cam nguyn, đgihoàn ngườRVRi ở tạtgXi Thiên Diu hoàng triu.

DịaBVch xá của Thiên Diu hoàng triu

Một thân ảZVnh nổi bt ra đgihrng ở lầLLZu hai dịIJmch xá, nàng ngồi ngang bên ca sổ. Cơn gió mùa hạhx thổi phấtgXt, tay áo tung bay, mái tóc đVnKen đxtaơn giảYxgn kết hai bên, mỗi bên cài một đtgXóa châu hoa màu hồng nhạxtat. Cái trán trơn bóng đNDược làm đHHcẹp bởi một vết hoa màu hồng nhạaBVt, đyôi mắyt sáng ngờVTi nhìn dưới ngã tư đtgXườtng, khi thì cườdVXi nhẹ, khi thì tò mò king chân thăm dò nhìn xa ra ngoài, dáng vẻ rấJat xinh đJẹp…

“Công chúa.” Nha nhi tiến vào t ngoài ca, trong tay bưng một cái khay cháo tổ yến ngọt lịQFUm, bát cháo còn bốc hơi, mê hoc vịJ giác. “Cháo tổ yến nấVTu xong rồi ạND.”

Đế Na công chúa quay điNIVu, cau mày, thoạhxt nhìn cũng mấcTt hứrWQng.

“Nha nhi, ta không muốn ăn cái gì cảUt.” CảO ngày ở lì trong phòng ngoài tr ăn thì chính là ăn, buồn muốn chết.

Nha nhi đVTem bát cháo tổ yến đQOt trên bàn, đVcyi qua nắdVXm lấWyy bàn tay của Đế Na công chúa nói: “Công chúa của em, ngườVnKi sao vy?”

“Nha nhi, ta rấLit buồn.” BĩyRu môi, Đỗ TểyR tướng có vic nên chạggy đmQi chạaBVy lạVrmi, lạxtai dn dò nàng không đRược chạyy loạVcyn, nhưng nàng rấRt buồn. “Hay là, chúng ta đyi chơi đyi?” Đôi mắBbt tht to sáng lên, trên đcTườHHcng đLiông đgihúc náo nhit, hơn nữRVRa còn có rấBbt nhiu đXNJồ chơi mà ở DạVnK Liêu không có, nàng rấKrNt muốn mua.

Đi ra ngoài?” Nha nhi cũng rấNIVt muốn đyRi chơi, nhưng nơi này không phảVcyi Dạhx Liêu, vạin nhấmrt xảLLZy ra chuyn gì thì phảVTi làm sao bây giờYxg? Nàng phảhxi làm chuyn Hoàng thượng giao cho như thế nào? Đôi mi thanh tú nhíu lạRi, dườxtang như đxtaã kéo thành một đVcyườOng ngang. “Công chúa, đVrmng đhxi. An toàn của ngườyi quan trọng hơn, vạVTn nhấVrmt chúng ta gp phảQOi ngườKrNi xấXNJu thì làm sao bây giờcT? Hơn nữmQa Đỗ TểdVX tướng đHHcã nhắYxgc chúng ta ở lạnQLi dịVrmch xá chờJa hắcYdn.”

“Nhưng ta tht s rấrpt buồn.” Đế Na công chúa ngồi một bên, bĩOu môi. Ngón tay ngọc vân vê sợi tóc hai bên mai của mình tóc, sinh hờyRn dỗi.

“Công chúa…”

Nha nhi gọi, Đế Na cũng không quay đKrNmQu nhìn nàng.

Aizzz, Nha nhi thở dài trong lòng. Công chúa tht s giống một đggRa trẻ con, đIJmơn đnQLộc tinh khiết, đJJiu này rốt cuộc là tốt hay không tốt đLLZây?.

Được rồi, chúng ta ra ngoài đaBVi dạio chút.” ChỉmQ sợ nếu không đJaồng ý, công chúa sẽ hờYxgn dỗi cảZV ngày.

“Ta biết là Nha nhi tốt nhấxtat mà!.”

Đế Na công chúa va nghe, đyôi mắLit nhấLip nháy sáng ngờgihi, dườNDng như trong đrpó tràn đhxmry vui vẻ, cuốn hút khiến Nha nhi cũng không t chủ đXOược nở nụ cườOi.

“Nhưng chỉHHc có thểrWQ đtgXi dạXOo một chút thôi.” PhảcTi v trước khi TểcT tướng đQOyRi nhân v, bằJng không nhấVcyt đRVrmnh sẽ bịi giáo huấNIVn.

“Ừ, điBược.” Đế Na vui vẻ gt đtgXIJmu. “Vy chúng ta đii thôi.” xem chương mới tạyi tunghoanh(.)com

Nha nhi gt đtgXrWQu, cùng DạO Đế Na đJi ra ngoài.

Thịgih v DạRVR Liêu nhìn thấLLZy công chúa đUti ra đgihu sng sốt.

“Tham kiến công chúa.”

“Ừhm.” Đế Na công chúa phấTt tay, “BảYxgn công chúa muốn đJai dạmro một chút, các ngươi ở lạhxi dịnQLch xá đVnKi.”

“Công chúa….”

Một thịJ v ngăn nàng cùng Nha nhi, nghiêm túc.

“Tểgih tướng đVrmgihi nhân trước khi đWyi có dn thuộc hạLLZ bảrpo v nghiêm mt cho an toàn của công chúa. Hơn nữVTa đrpc bit dn công chúa không thểgih tùy tin ra ngoài, xin công chúa đBbng làm khó thuộc hạgg.”

Đế Na công chúa va nghe, mt cườUti sụp xuống.

Nha nhi nhìn lên công chúa hờVTn gin, đti lên trước, trng mắLit nhìn thịT v, quát nói:

“Làm càn, các ngươi nhưng mà cũng dám ngăn công chúa, không muốn sống nữcYda sao?”

“Nha nhi cô nương, không phảVnKi chúng ta ngăn công chúa, mà TểYxg tướng đmQVi nhân đggã căn dn thế.” Bọn thịIJm v đggu biết Nha nhi là tỳ nữZV bên ngườNIVi, rấUtt đdVXược công chúa coi trọng nên cũng không dám coi thườJang.

Nha nhi nhíu mi, lớn tiếng hỏi:

“TểO tướng đRVRVTi nhân dn thì nghe, lờtgXi của công chúa chng lẽ không nghe sao?” Tên này cầNIVn giáo huấtgXn.

“Thuộc hạrWQ không dám.” Mọi ngườXOi quỳ xuống đtgXKrNt, sợ hãi nói.

“H, xem ra các ngươi cũng không dám.” Nha nhi liếc mắdVXt một cái, tha dịBbp bọn họ không có phảJJn ứJJng, nàng chạRVRy nhanh lôi Đế Na công chúa ra bên ngoài.

“Vù vù…”

Sau một lúc lâu, hai ngườti đBbWyng ở bên ngoài dịtgXch xá há ming thở phì phò.

“Rốt cục đyRã thoát rồi.” Đế Na nhìn cảiBnh tượng ngườnQLi đLiến ngườYxgi đcYdi bên ngoài rấIJmt hưng phấZVn, đKrNôi mắiBt to nhìn Nha nhi, sùng bái nói. “Nha nhi, va rồi em tht là lợi hạti.” ChỉLi bằYxgng ba năm câu đmrã giáo huấin đcYdám thịYxg v kia, còn nàng là công chúa mà không có cách gì. NghĩmQ đUtến đJaây, có chút uểJJ oảii.

“Công chúa.” Nha nhi trợn trắIJmng mắcTt, “NgườOi rấaBVt dịJau dàng, ngườii va rồi nên hung dữt một chút, đtưa ra cái giá của công chúa, xem đUtám thịZV v kia còn có dám không nghe lờXNJi ngườJi hay không.”

“Nhưng mà…” Đế Na cắnQLn môi, nàng khôngthểBb hung dữLLZ đaBVược.

Nha nhi nhìn vẻ mt của nàng lin biết công chúa lạJJi bắVnKt đaBVgihu suy nghĩmr lung tung, không khỏi giữdVX lấnQLy tay nàng.

“Không phảRVRi công chúa muốn đJJi dạQFUo phố sao? Chúng ta đJJi thôi.”

“Ừ.” Lờii của Nha nhi làm Đế Na không t oán nữJaa, hé ra nụ cườii như bông hoa nở rộ. Trong đtgXôi mắYxgt to hình như có vô số ánh sao rơi trong đFió,lóe ra ánh sáng ngọc loá mắJat, thầyn thái xinh đIJmẹp.

Hai ngườXOi cùng cườyRi, nắJm tay nhau đdVXi trên đBbườiBng. ThờWyi khắHHcc này, các nàng chính là đKrNôi bạQOn t nhỏ lớn lên bên nhau, mà không là chủ tớ.

Hai bên đJườRng, ca hàng tấhxp np. NhữJang dãy phố san sát nối tiếp nhau. Ở ngã tư đTườBbng, xa thủy mã long*. Các tiểiBu thương chào hàng nhữWyng thương phẩVnKm rc rỡ muôn màu, nhữrWQng giọng nói to liên tiếp, phồn hoa như cẩggm.

(*xe nối tiếp nhau như nước chảTy, nga nối đxtauôi nhau như một con rồng = nga xe như nước)

DạXO Đế Na cùng Nha nhi hai ngườHHci giống như Lưu lão lão đggủng đtVnKnh đcTi dạRo ở ĐTi Quan Viên*, đTối với cái gì cũng tràn ngp tò mò. Nơi ngã tư đmQườaBVng, hai nữgg t xinh đJaẹp rước lấWyy không ít ánh mắggt của mọi ngườZVi. Nhưng hai ngườNIVi bọn họ lạtgXi không có cảVrmm giác, chỉgg lo mở to sáng nhìn trước nhìn sau.

(*Lưu lão lão là nhân vt già Lưu trong tác phẩRm “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết CầiBn, ý là một ngườrpi đXNJược mở mang tầdVXm mắTt.)

“Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô đJJây…”

Trước mt là một ông lão tay giơ một cột rơm cắJJm đQOXNJy nhữmQng xâu kẹo hồ lô màu đyỏ, va đnQLi va rao. Dưới ánh dương nhỏ vụn, kẹo hồ lô như cũng lóe ra ánh sáng lấcYdp lánh. Màu đRVRỏ rc kia, mê hoc mọi ngườWyi nhịLin không đJaược liếm môi.

“Nha nhi, đLió là cái gì?” Kẹo hồ lô? DạWy Liêu quốc không có thứr này, nhưng thoạQFUt nhìn thì rấnQLt ngon thì phảJi.

“TiểLiu thư, em cũng không biết.” Nha nhi cũng là lầUtn đggRu tiên thấYxgy, đFiôi mắJt sáng ngờggi. Màu tht đVẹp, la đcYdỏ, ăn sẽ rấtgXt ngon ming.

“Hai vịrp tiểVcyu thư muốn mua kẹo hồ lô không?” Ông lão nhìn thấUty hai cô nương nhìn kẹo hồ lô không chớp mắnQLt, lin hỏi.

“Nha nhi?” Đế Na ý bảnQLo Nha nhi mua.

“Ông lão, chúng ta muốn hai xâu.” Nha nhi cườVrmi nhẹ, bàn tay móc vào túi thì bỗng nhiên cứUtng đaBVQFU, chết rồi, quên mang ngân lượng.

“Hai vịcYd tiểLLZu thư thích kẹo hồ lô sao? BảaBVn công t mua hết cho hai nàng.” Một giọng nói lỗ mãng truyn đnQLến.
nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m
Đế Na, Nha nhi cùng ngoái đtLLZu nhìn, đJJã thấmQy một nam t áo trắVnKng dung mạio bình thườVTng đWyi tới.Taygã cầRVRm chiết phiến, phía sau có hai gia đcYdinh đVTi theo.

“Chúng ta không cầKrNn” Nha nhi nhìn ánh mắtgXt sỗ sàng của nam t này nhìn công chúa, không khỏi trng mắmrt nhìn hắcYdn. Lp tứhxc kéo DạmQ Đế Na xoay ngườXOi rờVi đBbi.

“NhịBb vịgg tiểYxgu thư muốn đWyi đdVXâu vy?” Nam t ra hiu, hai gia đyinh lp tứHHcc tiến lên ngăn các nàng.

“Tránh ra.” Nha nhi quát hai gia đVnKinh, bảVo v DạQO Đế Na ở sau ngườii.

“A, tiểiu nha đQFUQFUu rấYxgt hung dữrp nha.” Nam t áo trắQOng đUti lên trước, dùng cây quạVTt nâng cằaBVm của Nha nhi lên.

Nha nhi gạmrt cây quạhxt, Đế Na có chút sợ hãi.

Nam t áo trắcYdng cũng không ngạJJi, thu hồi chiết phiến. Ánh mắLLZt dao đVrmộng trên mt Đế Na, “Nhưng mà, tiểWyu thư này rấIJmt đtáng yêu.” Vẻ ngoài rấtt đcTược, hơn nữrWQa đtgXôi mắyRt lóe ra ánh sáng khiếp sợ, làm ngườii ta nhịmQn không đrược muốn trêu chọc nàng.

“NgườVnKi đgihâu, mau mờrpi hai vịNIV tiểNIVu thư hồi phủ.”

“Các ngươi muốn làm gì?”