Trang chủ / Huyền Huyễn / Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu / Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)




CHÍN TUỔI TIỂU YÊU HẬU
Tác giảiO: Luyến Nguyt Nhi

QuyểXnXn 1: Tiểwhu ma nữmna bước đwhZu trưởng thành
Chương 102: Anh hùng cứnSu m nhân (Thượng)

Converter: Hàng Băng Long
DịvFch: T Long ThầRIn Quân
Biên tp: Minakira
Nguồn: mannguyetyenlau






Hiên Viên Dạazz ban hôn cho Lãnh Bùi Vin và Thượng Quan Lăng Tuyết, BắUjic Bang na mng na lo.

Thượng Quan Minh muốn quay v BắVWmc Bang mang tin vui v, lúc này đyfã lên đWGWườGbng rờpSi Thiên Diu hoàng triu.

Hôn s thấjlt bạiOi, DạnVa Liêu quốc cũng không cam nguyn, đhLCoàn ngườazzi ở tạFDi Thiên Diu hoàng triu.

DịgDch xá của Thiên Diu hoàng triu

Một thân ảVWmnh nổi bt ra đWZRIng ở lầltyu hai dịUjich xá, nàng ngồi ngang bên ca sổ. Cơn gió mùa hạwgA thổi phấwht, tay áo tung bay, mái tóc đFDen đIgdơn giảDn kết hai bên, mỗi bên cài một đhóa châu hoa màu hồng nhạdt. Cái trán trơn bóng đmRkược làm đVWmẹp bởi một vết hoa màu hồng nhạaSt, đpSôi mắGbt sáng ngờhi nhìn dưới ngã tư đUjiườFDng, khi thì cườwhi nhẹ, khi thì tò mò king chân thăm dò nhìn xa ra ngoài, dáng vẻ rấdAt xinh đAGẹp…

“Công chúa.” Nha nhi tiến vào t ngoài ca, trong tay bưng một cái khay cháo tổ yến ngọt lịdFwm, bát cháo còn bốc hơi, mê hoc vịJd giác. “Cháo tổ yến nấXnXu xong rồi ạXnX.”

Đế Na công chúa quay đCMpDu, cau mày, thoạNwlt nhìn cũng mấIt hứwhng.

“Nha nhi, ta không muốn ăn cái gì cảwh.” CảgC ngày ở lì trong phòng ngoài tr ăn thì chính là ăn, buồn muốn chết.

Nha nhi đhem bát cháo tổ yến đWZt trên bàn, đzdUi qua nắiOm lấdy bàn tay của Đế Na công chúa nói: “Công chúa của em, ngườXnXi sao vy?”

“Nha nhi, ta rấLImt buồn.” BĩdFwu môi, Đỗ Tểl tướng có vic nên chạhy đnSi chạgDy lạNwli, lạRIi dn dò nàng không đaaRược chạIgdy loạgDn, nhưng nàng rấAGt buồn. “Hay là, chúng ta đNwli chơi đazzi?” Đôi mắvFt tht to sáng lên, trên đazzườtung đIông đdFwúc náo nhit, hơn nữtua còn có rấGbt nhiu đlồ chơi mà ở Dạl Liêu không có, nàng rấNwlt muốn mua.

Đi ra ngoài?” Nha nhi cũng rấIt muốn đVWmi chơi, nhưng nơi này không phảiOi DạNwl Liêu, vạFDn nhấaSt xảIgdy ra chuyn gì thì phảzdUi làm sao bây giờd? Nàng phảFDi làm chuyn Hoàng thượng giao cho như thế nào? Đôi mi thanh tú nhíu lạli, dườwgAng như đyfã kéo thành một đIgdườVWmng ngang. “Công chúa, đlng đazzi. An toàn của ngườAGi quan trọng hơn, vạltyn nhấFt chúng ta gp phảli ngườjli xấRIu thì làm sao bây giờmRk? Hơn nữRIa Đỗ TểnS tướng đGbã nhắVWmc chúng ta ở lạgDi dịMMch xá chờO hắJdn.” xem tạdAi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

“Nhưng ta tht s rấbt buồn.” Đế Na công chúa ngồi một bên, bĩdAu môi. Ngón tay ngọc vân vê sợi tóc hai bên mai của mình tóc, sinh hờln dỗi.

“Công chúa…”

Nha nhi gọi, Đế Na cũng không quay đwhgCu nhìn nàng.

Aizzz, Nha nhi thở dài trong lòng. Công chúa tht s giống một đAGdFwa trẻ con, đVWmơn đgDộc tinh khiết, đaaRiu này rốt cuộc là tốt hay không tốt đRhNây?.

Được rồi, chúng ta ra ngoài đWGWi dạFo chút.” ChỉF sợ nếu không đklồng ý, công chúa sẽ hờbn dỗi cảdFw ngày.

“Ta biết là Nha nhi tốt nhấltyt mà!.”

Đế Na công chúa va nghe, đzJFôi mắgCt nhấVWmp nháy sáng ngờnSi, dườIng như trong đwhó tràn đbwhy vui vẻ, cuốn hút khiến Nha nhi cũng không t chủ đdFwược nở nụ cườIgdi.

“Nhưng chỉazz có thểd đvFi dạdFwo một chút thôi.” PhảUjii v trước khi TểmRk tướng đmRkRhNi nhân v, bằmRkng không nhấNwlt đLImjlnh sẽ bịnVa giáo huấmRkn.

“Ừ, đtuược.” Đế Na vui vẻ gt đvFJdu. “Vy chúng ta đazzi thôi.”

Nha nhi gt đljlu, cùng Dạjl Đế Na đGbi ra ngoài.

ThịWZ v Dạyf Liêu nhìn thấpSy công chúa đmRki ra đFu sng sốt.

“Tham kiến công chúa.”

“Ừhm.” Đế Na công chúa phấklt tay, “BảzJFn công chúa muốn đnVai dạFo một chút, các ngươi ở lạmRki dịzdUch xá đltyi.”

“Công chúa….”

Một thịd v ngăn nàng cùng Nha nhi, nghiêm túc.

“TểUji tướng đjlli nhân trước khi đnVai có dn thuộc hạUji bảmRko v nghiêm mt cho an toàn của công chúa. Hơn nữmRka đRhNc bit dn công chúa không thểlty tùy tin ra ngoài, xin công chúa đIgdng làm khó thuộc hạh.”

Đế Na công chúa va nghe, mt cườdi sụp xuống.

Nha nhi nhìn lên công chúa hờnVan gin, đmnai lên trước, trng mắgCt nhìn thịmna v, quát nói:

“Làm càn, các ngươi nhưng mà cũng dám ngăn công chúa, không muốn sống nữgCa sao?”

“Nha nhi cô nương, không phảCMpi chúng ta ngăn công chúa, mà TểLIm tướng đZkli nhân đFDã căn dn thế.” Bọn thịazz v đtuu biết Nha nhi là tỳ nữD bên ngườvFi, rấdFwt đzdUược công chúa coi trọng nên cũng không dám coi thườJdng.

Nha nhi nhíu mi, lớn tiếng hỏi:

“Tểb tướng đJdRhNi nhân dn thì nghe, lờJdi của công chúa chng lẽ không nghe sao?” Tên này cầhLCn giáo huấaSn.

“Thuộc hạVWm không dám.” Mọi ngườhLCi quỳ xuống đhLCwht, sợ hãi nói.

“H, xem ra các ngươi cũng không dám.” Nha nhi liếc mắFDt một cái, tha dịbp bọn họ không có phảCMpn ứLImng, nàng chạmRky nhanh lôi Đế Na công chúa ra bên ngoài.

“Vù vù…”

Sau một lúc lâu, hai ngườWZi đVWmdFwng ở bên ngoài dịaSch xá há ming thở phì phò.

“Rốt cục đwhã thoát rồi.” Đế Na nhìn cảgCnh tượng ngườFDi đgDến ngườCMpi đDi bên ngoài rấWZt hưng phấazzn, đpSôi mắRIt to nhìn Nha nhi, sùng bái nói. “Nha nhi, va rồi em tht là lợi hạwhi.” Chỉkl bằRIng ba năm câu đXnXã giáo huấNwln đNwlám thịJd v kia, còn nàng là công chúa mà không có cách gì. NghĩWZ điOến đmRkây, có chút uểmna oảli.

“Công chúa.” Nha nhi trợn trắAGng mắklt, “Ngườyfi rấUjit dịFDu dàng, ngườZi va rồi nên hung dữCMp một chút, đRhNưa ra cái giá của công chúa, xem đltyám thịh v kia còn có dám không nghe lờaSi ngườnSi hay không.”

“Nhưng mà…” Đế Na cắbn môi, nàng khôngthểjl hung dữGb đnSược.

Nha nhi nhìn vẻ mt của nàng lin biết công chúa lạMMi bắnSt đgCgCu suy nghĩl lung tung, không khỏi giữAG lấMMy tay nàng.

“Không phảhi công chúa muốn đRhNi dạUjio phố sao? Chúng ta đzJFi thôi.”

“Ừ.” Lờmnai của Nha nhi làm Đế Na không t oán nữgCa, hé ra nụ cườvFi như bông hoa nở rộ. Trong đlôi mắwht to hình như có vô số ánh sao rơi trong đNwló,lóe ra ánh sáng ngọc loá mắWZt, thầOn thái xinh đWGWẹp.

Hai ngườgDi cùng cườzJFi, nắMMm tay nhau đjli trên đVWmườXnXng. ThờJdi khắdc này, các nàng chính là đvFôi bạRhNn t nhỏ lớn lên bên nhau, mà không là chủ tớ.

Hai bên đLImườFng, ca hàng tấlp np. NhữaSng dãy phố san sát nối tiếp nhau. Ở ngã tư đRhNườiOng, xa thủy mã long*. Các tiểRhNu thương chào hàng nhữMMng thương phẩzJFm rc rỡ muôn màu, nhữNwlng giọng nói to liên tiếp, phồn hoa như cẩRIm.

(*xe nối tiếp nhau như nước chảltyy, nga nối đwgAuôi nhau như một con rồng = nga xe như nước)

DạUji Đế Na cùng Nha nhi hai ngườJdi giống như Lưu lão lão đltyủng đhLImnh đaSi dạzdUo ở ĐaSi Quan Viên*, đjlối với cái gì cũng tràn ngp tò mò. Nơi ngã tư đLImườWGWng, hai nữnVa t xinh đhLCẹp rước lấNwly không ít ánh mắJdt của mọi ngườnSi. Nhưng hai ngườFDi bọn họ lạpSi không có cảIm giác, chỉWGW lo mở to sáng nhìn trước nhìn sau.

(*Lưu lão lão là nhân vt già Lưu trong tác phẩdAm “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết CầRhNn, ý là một ngườmRki đVWmược mở mang tầAGm mắFDt.)

“Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô đRIây…”

Trước mt là một ông lão tay giơ một cột rơm cắlm đtuwgAy nhữmnang xâu kẹo hồ lô màu đZỏ, va đgDi va rao. Dưới ánh dương nhỏ vụn, kẹo hồ lô như cũng lóe ra ánh sáng lấklp lánh. Màu đyfỏ rc kia, mê hoc mọi ngườltyi nhịIgdn không đUjiược liếm môi.

“Nha nhi, đmRkó là cái gì?” Kẹo hồ lô? DạVWm Liêu quốc không có thứAG này, nhưng thoạnVat nhìn thì rấZt ngon thì phảwhi.

“TiểFDu thư, em cũng không biết.” Nha nhi cũng là lầnSn đtuGbu tiên thấpSy, đgCôi mắVWmt sáng ngờCMpi. Màu tht đWGWẹp, la đdỏ, ăn sẽ rấazzt ngon ming.

“Hai vịaaR tiểaSu thư muốn mua kẹo hồ lô không?” Ông lão nhìn thấNwly hai cô nương nhìn kẹo hồ lô không chớp mắWGWt, lin hỏi.

“Nha nhi?” Đế Na ý bảCMpo Nha nhi mua.

“Ông lão, chúng ta muốn hai xâu.” Nha nhi cườzdUi nhẹ, bàn tay móc vào túi thì bỗng nhiên cứLImng đLImWGW, chết rồi, quên mang ngân lượng.

“Hai vịdA tiểdAu thư thích kẹo hồ lô sao? Bảdn công t mua hết cho hai nàng.” Một giọng nói lỗ mãng truyn đXnXến.

Đế Na, Nha nhi cùng ngoái đdFwwhu nhìn, đzJFã thấLImy một nam t áo trắCMpng dung mạOo bình thườJdng điOi tới.Taygã cầIm chiết phiến, phía sau có hai gia đbinh đAGi theo.

“Chúng ta không cầVWmn” Nha nhi nhìn ánh mắAGt sỗ sàng của nam t này nhìn công chúa, không khỏi trng mắWGWt nhìn hắdFwn. Lp tứklc kéo Dạb Đế Na xoay ngườmnai rờFi đVWmi.

“NhịUji vịiO tiểbu thư muốn đIi đAGâu vy?” Nam t ra hiu, hai gia đzJFinh lp tứlc tiến lên ngăn các nàng.

“Tránh ra.” Nha nhi quát hai gia đtuinh, bảVWmo v Dạl Đế Na ở sau ngườWZi.

“A, tiểmRku nha đltyhLCu rấCMpt hung dữkl nha.” Nam t áo trắRIng đli lên trước, dùng cây quạlt nâng cằUjim của Nha nhi lên.

Nha nhi gạht cây quạwgAt, Đế Na có chút sợ hãi.

Nam t áo trắltyng cũng không ngạIgdi, thu hồi chiết phiến. Ánh mắNwlt dao đzdUộng trên mt Đế Na, “Nhưng mà, tiểGbu thư này rấiOt đwgAáng yêu.” Vẻ ngoài rấwgAt đRhNược, hơn nữkla đdôi mắpSt lóe ra ánh sáng khiếp sợ, làm ngườwhi ta nhịln không đhược muốn trêu chọc nàng.
đwgAọc truyn mới nhấRhNt tạmRki tung hoanh . com
“Ngườli đRhNâu, mau mờdAi hai vịmRk tiểwgAu thư hồi phủ.”

“Các ngươi muốn làm gì?”

banner