Trang chủ / Huyền Huyễn / Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu / Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)




CHÍN TUỔI TIỂU YÊU HẬU
Tác giảncn: Luyến Nguyt Nhi

QuyểzHvn 1: TiểHu ma nữQRO bước đGsIIau trưởng thành
Chương 102: Anh hùng cứjiTu m nhân (Thượng)

Converter: Hàng Băng Long
DịiHch: T Long ThầQozn Quân
Biên tp: Minakira
Nguồn: mannguyetyenlau






Hiên Viên DạHKq ban hôn cho Lãnh Bùi Vin và Thượng Quan Lăng Tuyết, BắqCzc Bang na mng na lo.

Thượng Quan Minh muốn quay v BắIrVc Bang mang tin vui v, lúc này đqBã lên đDyườiPng rờrYi Thiên Diu hoàng triu.

Hôn s thấGGQt bạiQi, Dạrl Liêu quốc cũng không cam nguyn, đEoàn ngườMi ở tạVnBi Thiên Diu hoàng triu.

DịLch xá của Thiên Diu hoàng triu

Một thân ảBnh nổi bt ra đvDziHng ở lầiHu hai dịMch xá, nàng ngồi ngang bên ca sổ. Cơn gió mùa hạGn thổi phấIrVt, tay áo tung bay, mái tóc đGGQen đqBơn giảiQn kết hai bên, mỗi bên cài một đIaóa châu hoa màu hồng nhạbt. Cái trán trơn bóng đIrVược làm đPHẹp bởi một vết hoa màu hồng nhạQozt, đqVqôi mắbt sáng ngờrYi nhìn dưới ngã tư đOVườIrVng, khi thì cườVnBi nhẹ, khi thì tò mò king chân thăm dò nhìn xa ra ngoài, dáng vẻ rấncnt xinh đrYẹp…

“Công chúa.” Nha nhi tiến vào t ngoài ca, trong tay bưng một cái khay cháo tổ yến ngọt lịzHvm, bát cháo còn bốc hơi, mê hoc vịVnB giác. “Cháo tổ yến nấEu xong rồi ạiQ.”

Đế Na công chúa quay đHKqIrVu, cau mày, thoạoYGt nhìn cũng mấiHt hứCLng.

“Nha nhi, ta không muốn ăn cái gì cảvDz.” Cảrl ngày ở lì trong phòng ngoài tr ăn thì chính là ăn, buồn muốn chết.

Nha nhi đDyem bát cháo tổ yến đVvt trên bàn, đGGQi qua nắiQm lấIrVy bàn tay của Đế Na công chúa nói: “Công chúa của em, ngườKiqi sao vy?”

“Nha nhi, ta rấWrt buồn.” BĩjiTu môi, Đỗ Tểss tướng có vic nên chạrly đDyi chạGsIy lạrli, lạHi dn dò nàng không đVược chạHy loạREn, nhưng nàng rấBt buồn. “Hay là, chúng ta đGsIi chơi đMi?” Đôi mắQROt tht to sáng lên, trên đckHườDyng đGnông đTJúc náo nhit, hơn nữckHa còn có rấzMt nhiu đrYồ chơi mà ở DạM Liêu không có, nàng rấVnBt muốn mua.

Đi ra ngoài?” Nha nhi cũng rấIat muốn đIai chơi, nhưng nơi này không phảQozi DạvDz Liêu, vạHKqn nhấiQt xảzCy ra chuyn gì thì phảVnBi làm sao bây giờvDz? Nàng phảjiTi làm chuyn Hoàng thượng giao cho như thế nào? Đôi mi thanh tú nhíu lạqCzi, dườrYng như đbã kéo thành một đVnBườncnng ngang. “Công chúa, đHWPng đMi. An toàn của ngườncni quan trọng hơn, vạoYGn nhấCLt chúng ta gp phảncni ngườli xấssu thì làm sao bây giờB? Hơn nữIrVa Đỗ TểGGQ tướng đTJã nhắoYGc chúng ta ở lạEi dịrYch xá chờrY hắiHn.”

“Nhưng ta tht s rấREt buồn.” Đế Na công chúa ngồi một bên, bĩqVqu môi. Ngón tay ngọc vân vê sợi tóc hai bên mai của mình tóc, sinh hờWrn dỗi.

“Công chúa…”

Nha nhi gọi, Đế Na cũng không quay đKiqBu nhìn nàng.

Aizzz, Nha nhi thở dài trong lòng. Công chúa tht s giống một đGsIqBa trẻ con, đGsIơn điQộc tinh khiết, đckHiu này rốt cuộc là tốt hay không tốt đoYGây?.

Được rồi, chúng ta ra ngoài đVi dạncno chút.” Chỉl sợ nếu không đqVqồng ý, công chúa sẽ hờqCzn dỗi cảIa ngày.

“Ta biết là Nha nhi tốt nhấiirt mà!.”

Đế Na công chúa va nghe, đIaôi mắBbt nhấIap nháy sáng ngờiHi, dườOVng như trong điHó tràn đsskiQy vui vẻ, cuốn hút khiến Nha nhi cũng không t chủ đHKqược nở nụ cườiPi.

“Nhưng chỉTJ có thểCL đli dạLo một chút thôi.” PhảckHi v trước khi TểM tướng đssOVi nhân v, bằrlng không nhấzHvt đOVBnh sẽ bịQRO giáo huấBbn.

“Ừ, đzMược.” Đế Na vui vẻ gt đIaGnu. “Vy chúng ta đbi thôi.”

Nha nhi gt đGsIREu, cùng DạjiT Đế Na đQozi ra ngoài.

ThịqB v DạIa Liêu nhìn thấEy công chúa đWri ra đqBu sng sốt.

“Tham kiến công chúa.”

“Ừhm.” Đế Na công chúa phấHWPt tay, “BảOVn công chúa muốn đni dạqBo một chút, các ngươi ở lạiQi dịHKqch xá đDyi.”

“Công chúa….”

Một thịGGQ v ngăn nàng cùng Nha nhi, nghiêm túc.

“TểGsI tướng đEVvi nhân trước khi đDyi có dn thuộc hạCL bảsso v nghiêm mt cho an toàn của công chúa. Hơn nữkiQa đIac bit dn công chúa không thểM tùy tin ra ngoài, xin công chúa đzHvng làm khó thuộc hạRE.”

Đế Na công chúa va nghe, mt cườBbi sụp xuống.

Nha nhi nhìn lên công chúa hờPHn gin, đqBi lên trước, trng mắGnt nhìn thịl v, quát nói:

“Làm càn, các ngươi nhưng mà cũng dám ngăn công chúa, không muốn sống nữQROa sao?”

“Nha nhi cô nương, không phảncni chúng ta ngăn công chúa, mà TểiQ tướng đREQi nhân điHã căn dn thế.” Bọn thịzM v đWru biết Nha nhi là tỳ nữGsI bên ngườVi, rấQozt điPược công chúa coi trọng nên cũng không dám coi thườoYGng.

Nha nhi nhíu mi, lớn tiếng hỏi:

“TểGn tướng đEIai nhân dn thì nghe, lờiHi của công chúa chng lẽ không nghe sao?” Tên này cầiPn giáo huấGsIn.

“Thuộc hạTJ không dám.” Mọi ngườHKqi quỳ xuống điirvDzt, sợ hãi nói.

“H, xem ra các ngươi cũng không dám.” Nha nhi liếc mắnt một cái, tha dịEp bọn họ không có phảHWPn ứqBng, nàng chạPHy nhanh lôi Đế Na công chúa ra bên ngoài.

“Vù vù…” truyn copy t tunghoanh.com

Sau một lúc lâu, hai ngườLi đHWPqBng ở bên ngoài dịPHch xá há ming thở phì phò.

“Rốt cục đzHvã thoát rồi.” Đế Na nhìn cảjiTnh tượng ngườzMi đCLến ngườCLi đli bên ngoài rấTJt hưng phấYjIn, đQozôi mắiPt to nhìn Nha nhi, sùng bái nói. “Nha nhi, va rồi em tht là lợi hạssi.” ChỉB bằzCng ba năm câu đQã giáo huấqBn đMám thịn v kia, còn nàng là công chúa mà không có cách gì. NghĩRE đCLến đKiqây, có chút uểqCz oảli.

“Công chúa.” Nha nhi trợn trắHWPng mắGnt, “NgườBi rấnt dịGnu dàng, ngườssi va rồi nên hung dữIrV một chút, điirưa ra cái giá của công chúa, xem đckHám thịiQ v kia còn có dám không nghe lờzCi ngườOVi hay không.”

“Nhưng mà…” Đế Na cắHKqn môi, nàng khôngthểBb hung dữOV đEược.

Nha nhi nhìn vẻ mt của nàng lin biết công chúa lạncni bắqBt đMVvu suy nghĩrl lung tung, không khỏi giữPH lấCLy tay nàng.

“Không phảiiri công chúa muốn đbi dạKiqo phố sao? Chúng ta đni thôi.”

“Ừ.” LờkiQi của Nha nhi làm Đế Na không t oán nữVnBa, hé ra nụ cườVvi như bông hoa nở rộ. Trong đREôi mắKiqt to hình như có vô số ánh sao rơi trong đVó,lóe ra ánh sáng ngọc loá mắPHt, thầQn thái xinh đzMẹp.

Hai ngườCLi cùng cườCLi, nắiPm tay nhau đBbi trên đkiQườLng. ThờVi khắMc này, các nàng chính là đBbôi bạVn t nhỏ lớn lên bên nhau, mà không là chủ tớ.

Hai bên đVnBườzCng, ca hàng tấGGQp np. NhữBng dãy phố san sát nối tiếp nhau. Ở ngã tư đWrườoYGng, xa thủy mã long*. Các tiểBbu thương chào hàng nhữKiqng thương phẩIrVm rc rỡ muôn màu, nhữncnng giọng nói to liên tiếp, phồn hoa như cẩVvm.

(*xe nối tiếp nhau như nước chảOVy, nga nối đEuôi nhau như một con rồng = nga xe như nước)

DạV Đế Na cùng Nha nhi hai ngườGsIi giống như Lưu lão lão đzCủng đqCzbnh đQROi dạIrVo ở ĐiQi Quan Viên*, đTJối với cái gì cũng tràn ngp tò mò. Nơi ngã tư đQROườIrVng, hai nữqB t xinh đREẹp rước lấiHy không ít ánh mắiirt của mọi ngườREi. Nhưng hai ngườVnBi bọn họ lạrYi không có cảzCm giác, chỉjiT lo mở to sáng nhìn trước nhìn sau.

(*Lưu lão lão là nhân vt già Lưu trong tác phẩGsIm “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết CầEn, ý là một ngườQROi đHWPược mở mang tầQozm mắYjIt.)
xem tạIai t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
“Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô đbây…”

Trước mt là một ông lão tay giơ một cột rơm cắGGQm đCLzHvy nhữvDzng xâu kẹo hồ lô màu đDyỏ, va đli va rao. Dưới ánh dương nhỏ vụn, kẹo hồ lô như cũng lóe ra ánh sáng lấnp lánh. Màu đjiTỏ rc kia, mê hoc mọi ngườckHi nhịbn không đrlược liếm môi.

“Nha nhi, đBó là cái gì?” Kẹo hồ lô? DạBb Liêu quốc không có thứqCz này, nhưng thoạBbt nhìn thì rấzCt ngon thì phảHi.

“TiểLu thư, em cũng không biết.” Nha nhi cũng là lầKiqn đIrVQu tiên thấIay, đrYôi mắckHt sáng ngờVi. Màu tht đssẹp, la đGGQỏ, ăn sẽ rấEt ngon ming.

“Hai vịHWP tiểnu thư muốn mua kẹo hồ lô không?” Ông lão nhìn thấQozy hai cô nương nhìn kẹo hồ lô không chớp mắBt, lin hỏi.

“Nha nhi?” Đế Na ý bảzCo Nha nhi mua.

“Ông lão, chúng ta muốn hai xâu.” Nha nhi cườzCi nhẹ, bàn tay móc vào túi thì bỗng nhiên cứbng đBE, chết rồi, quên mang ngân lượng.

“Hai vịqB tiểVvu thư thích kẹo hồ lô sao? BảGsIn công t mua hết cho hai nàng.” Một giọng nói lỗ mãng truyn đDyến.

Đế Na, Nha nhi cùng ngoái điQrlu nhìn, đkiQã thấzCy một nam t áo trắMng dung mạjiTo bình thườGsIng đCLi tới.Taygã cầHm chiết phiến, phía sau có hai gia đBinh đbi theo.

“Chúng ta không cầzHvn” Nha nhi nhìn ánh mắTJt sỗ sàng của nam t này nhìn công chúa, không khỏi trng mắbt nhìn hắrln. Lp tứOVc kéo DạVnB Đế Na xoay ngườssi rờBbi điPi.

“NhịCL vịvDz tiểnu thư muốn đzHvi đVnBâu vy?” Nam t ra hiu, hai gia đMinh lp tứvDzc tiến lên ngăn các nàng.

“Tránh ra.” Nha nhi quát hai gia đncninh, bảckHo v DạvDz Đế Na ở sau ngườiHi.

“A, tiểPHu nha đvDzKiqu rấVnBt hung dữGGQ nha.” Nam t áo trắqBng đHi lên trước, dùng cây quạncnt nâng cằQozm của Nha nhi lên.

Nha nhi gạVt cây quạBt, Đế Na có chút sợ hãi.

Nam t áo trắTJng cũng không ngạVi, thu hồi chiết phiến. Ánh mắMt dao đVộng trên mt Đế Na, “Nhưng mà, tiểIrVu thư này rấVt điPáng yêu.” Vẻ ngoài rấVt đvDzược, hơn nữiHa đEôi mắVnBt lóe ra ánh sáng khiếp sợ, làm ngườGni ta nhịiPn không đnược muốn trêu chọc nàng.

“Ngườssi đBbâu, mau mờPHi hai vịKiq tiểqBu thư hồi phủ.”

“Các ngươi muốn làm gì?”