Trang chủ / Huyền Huyễn / Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu / Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)

[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)




CHÍN TUỔI TIỂU YÊU HẬU
Tác giảjWP: Luyến Nguyt Nhi

QuyểIUn 1: TiểsAfu ma nữp bước đOJSgu trưởng thành
Chương 102: Anh hùng cứOJu m nhân (Thượng)

Converter: Hàng Băng Long
Dịocch: T Long ThầuLn Quân
Biên tp: Minakira
Nguồn: mannguyetyenlau






Hiên Viên DạUIS ban hôn cho Lãnh Bùi Vin và Thượng Quan Lăng Tuyết, Bắpvuc Bang na mng na lo.

Thượng Quan Minh muốn quay v BắuLc Bang mang tin vui v, lúc này đxsã lên đPtườVlng rờjWPi Thiên Diu hoàng triu.

Hôn s thấBt bạGOoi, DạwTU Liêu quốc cũng không cam nguyn, đGOooàn ngườpi ở tạQAoi Thiên Diu hoàng triu.

DịdBch xá của Thiên Diu hoàng triu

Một thân ảAQnh nổi bt ra đAwJng ở lầhmXu hai dịhmXch xá, nàng ngồi ngang bên ca sổ. Cơn gió mùa hạXhv thổi phấhmXt, tay áo tung bay, mái tóc đAwen đzPơn giảsQpn kết hai bên, mỗi bên cài một đuuaóa châu hoa màu hồng nhạQAot. Cái trán trơn bóng đpược làm đlẹp bởi một vết hoa màu hồng nhạzPt, đRsGôi mắfTt sáng ngờCpi nhìn dưới ngã tư đOJườAQng, khi thì cườOJi nhẹ, khi thì tò mò king chân thăm dò nhìn xa ra ngoài, dáng vẻ rấpt xinh đsẹp…

“Công chúa.” Nha nhi tiến vào t ngoài ca, trong tay bưng một cái khay cháo tổ yến ngọt lịXhvm, bát cháo còn bốc hơi, mê hoc vịOJ giác. “Cháo tổ yến nấiDu xong rồi ạoc.”

Đế Na công chúa quay điDaPwu, cau mày, thoạWst nhìn cũng mấsQpt hứXhvng.

“Nha nhi, ta không muốn ăn cái gì cảiD.” CảSg ngày ở lì trong phòng ngoài tr ăn thì chính là ăn, buồn muốn chết.

Nha nhi đmdxem bát cháo tổ yến đIUt trên bàn, đoi qua nắpvum lấRsGy bàn tay của Đế Na công chúa nói: “Công chúa của em, ngườoi sao vy?”

“Nha nhi, ta rấCUCt buồn.” BĩGOou môi, Đỗ TểaPw tướng có vic nên chạCpy đfTi chạTizy lạAwi, lạpvui dn dò nàng không đbpược chạPty loạhpVn, nhưng nàng rấTizt buồn. “Hay là, chúng ta đCpi chơi đaPwi?” Đôi mắPtt tht to sáng lên, trên đjWPườoong đhmXông đRsGúc náo nhit, hơn nữvha còn có rấdBt nhiu đjoồ chơi mà ở DạB Liêu không có, nàng rấuuat muốn mua.

Đi ra ngoài?” Nha nhi cũng rấoct muốn đwTUi chơi, nhưng nơi này không phảoi DạhmX Liêu, vạiDn nhấpvut xảURhy ra chuyn gì thì phảuuai làm sao bây giờhmX? Nàng phảCUCi làm chuyn Hoàng thượng giao cho như thế nào? Đôi mi thanh tú nhíu lạdBi, dườCUCng như đJã kéo thành một đQườpng ngang. “Công chúa, đpvung đWsi. An toàn của ngườGOoi quan trọng hơn, vạURhn nhấlt chúng ta gp phảWsi ngườCpi xấBu thì làm sao bây giờp? Hơn nữxsa Đỗ TểGOo tướng đaPwã nhắVlc chúng ta ở lạjWPi dịTch xá chờoo hắwTUn.”

“Nhưng ta tht s rấxst buồn.” Đế Na công chúa ngồi một bên, bĩxsu môi. Ngón tay ngọc vân vê sợi tóc hai bên mai của mình tóc, sinh hờln dỗi.

“Công chúa…”

Nha nhi gọi, Đế Na cũng không quay đhpVTizu nhìn nàng.

Aizzz, Nha nhi thở dài trong lòng. Công chúa tht s giống một đaPwQAoa trẻ con, đQAoơn đjoộc tinh khiết, đxsiu này rốt cuộc là tốt hay không tốt đBây?.

Được rồi, chúng ta ra ngoài đSgi dạsAfo chút.” ChỉSg sợ nếu không đAQồng ý, công chúa sẽ hờpvun dỗi cảPt ngày.

“Ta biết là Nha nhi tốt nhấsAft mà!.”

Đế Na công chúa va nghe, đUISôi mắsQpt nhấxsp nháy sáng ngờPsji, dườGOong như trong đhmXó tràn đXhvfTy vui vẻ, cuốn hút khiến Nha nhi cũng không t chủ đURhược nở nụ cườiDi.

“Nhưng chỉpvu có thểT đTizi dạURho một chút thôi.” PhảGOoi v trước khi TểjWP tướng đhpVBi nhân v, bằuLng không nhấRsGt đdBSgnh sẽ bịGOo giáo huấVln.

“Ừ, đTược.” Đế Na vui vẻ gt đPtVlu. “Vy chúng ta đGOoi thôi.”

Nha nhi gt đPsjBu, cùng Dạvh Đế Na đsAfi ra ngoài.

ThịPsj v Dạxs Liêu nhìn thấuLy công chúa đIUi ra đvCju sng sốt.

“Tham kiến công chúa.”

“Ừhm.” Đế Na công chúa phấhpVt tay, “BảCpn công chúa muốn đpvui dạjoo một chút, các ngươi ở lạXhvi dịAQch xá đooi.”

“Công chúa….”
đpọc truyn mới nhấot tạiDi tung hoanh . com
Một thịRsG v ngăn nàng cùng Nha nhi, nghiêm túc.

“TểQAo tướng đVluLi nhân trước khi đBi có dn thuộc hạIU bảoo v nghiêm mt cho an toàn của công chúa. Hơn nữURha đwTUc bit dn công chúa không thểp tùy tin ra ngoài, xin công chúa đBng làm khó thuộc hạxs.”

Đế Na công chúa va nghe, mt cườooi sụp xuống.

Nha nhi nhìn lên công chúa hờpvun gin, đdBi lên trước, trng mắxst nhìn thịTiz v, quát nói:

“Làm càn, các ngươi nhưng mà cũng dám ngăn công chúa, không muốn sống nữvha sao?”

“Nha nhi cô nương, không phảGOoi chúng ta ngăn công chúa, mà TểPt tướng đQsi nhân đWsã căn dn thế.” Bọn thịCUC v điDu biết Nha nhi là tỳ nữPt bên ngườvhi, rấvCjt đVlược công chúa coi trọng nên cũng không dám coi thườdBng.

Nha nhi nhíu mi, lớn tiếng hỏi:

“TểdB tướng đsQpoi nhân dn thì nghe, lờli của công chúa chng lẽ không nghe sao?” Tên này cầsQpn giáo huấGOon.

“Thuộc hạJ không dám.” Mọi ngườOJi quỳ xuống đwTUXhvt, sợ hãi nói.

“H, xem ra các ngươi cũng không dám.” Nha nhi liếc mắst một cái, tha dịzPp bọn họ không có phảuuan ứzPng, nàng chạXhvy nhanh lôi Đế Na công chúa ra bên ngoài.

“Vù vù…”

Sau một lúc lâu, hai ngườURhi đIUong ở bên ngoài dịpch xá há ming thở phì phò.

“Rốt cục đxsã thoát rồi.” Đế Na nhìn cảTnh tượng ngườoi đaPwến ngườoci điDi bên ngoài rấsAft hưng phấGOon, đoôi mắhmXt to nhìn Nha nhi, sùng bái nói. “Nha nhi, va rồi em tht là lợi hạhpVi.” ChỉhmX bằvCjng ba năm câu đlã giáo huấon đCUCám thịQ v kia, còn nàng là công chúa mà không có cách gì. Nghĩs đRsGến đVlây, có chút uểvCj oảiDi.

“Công chúa.” Nha nhi trợn trắAwng mắXhvt, “NgườUISi rấTt dịmdxu dàng, ngườSgi va rồi nên hung dữp một chút, đGOoưa ra cái giá của công chúa, xem điDám thịRsG v kia còn có dám không nghe lờoci ngườoi hay không.”

“Nhưng mà…” Đế Na cắWsn môi, nàng khôngthểoc hung dữxs đvCjược.

Nha nhi nhìn vẻ mt của nàng lin biết công chúa lạAQi bắsQpt đXhvpu suy nghĩo lung tung, không khỏi giữsAf lấfTy tay nàng.

“Không phảbpi công chúa muốn đbpi dạQAoo phố sao? Chúng ta đvCji thôi.”

“Ừ.” LờiDi của Nha nhi làm Đế Na không t oán nữhmXa, hé ra nụ cườuuai như bông hoa nở rộ. Trong đlôi mắURht to hình như có vô số ánh sao rơi trong đsó,lóe ra ánh sáng ngọc loá mắoct, thầpn thái xinh đGOoẹp.

Hai ngườvCji cùng cườoi, nắiDm tay nhau đRsGi trên đWsườCUCng. Thờbpi khắsAfc này, các nàng chính là đjoôi bạjon t nhỏ lớn lên bên nhau, mà không là chủ tớ.

Hai bên đfTườpng, ca hàng tấmdxp np. NhữwTUng dãy phố san sát nối tiếp nhau. Ở ngã tư đvhườSgng, xa thủy mã long*. Các tiểdBu thương chào hàng nhữIUng thương phẩOJm rc rỡ muôn màu, nhữuLng giọng nói to liên tiếp, phồn hoa như cẩiDm.

(*xe nối tiếp nhau như nước chảQAoy, nga nối đouôi nhau như một con rồng = nga xe như nước)

DạIU Đế Na cùng Nha nhi hai ngườIUi giống như Lưu lão lão đWsủng đhmXsnh đOJi dạbpo ở ĐQAoi Quan Viên*, đhmXối với cái gì cũng tràn ngp tò mò. Nơi ngã tư đOJườvCjng, hai nữuL t xinh đpẹp rước lấsQpy không ít ánh mắvht của mọi ngườpi. Nhưng hai ngườwTUi bọn họ lạTi không có cảiDm giác, chỉdB lo mở to sáng nhìn trước nhìn sau.

(*Lưu lão lão là nhân vt già Lưu trong tác phẩsm “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết CầdBn, ý là một ngườxsi đSgược mở mang tầhmXm mắCpt.)

“Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô đmdxây…”

Trước mt là một ông lão tay giơ một cột rơm cắCpm đIUocy nhữmdxng xâu kẹo hồ lô màu đsQpỏ, va đGOoi va rao. Dưới ánh dương nhỏ vụn, kẹo hồ lô như cũng lóe ra ánh sáng lấuLp lánh. Màu đaPwỏ rc kia, mê hoc mọi ngườsAfi nhịfTn không đjoược liếm môi.

“Nha nhi, đCUCó là cái gì?” Kẹo hồ lô? Dạxs Liêu quốc không có thứl này, nhưng thoạot nhìn thì rấTizt ngon thì phảXhvi.

“TiểsQpu thư, em cũng không biết.” Nha nhi cũng là lầhpVn đvhCUCu tiên thấCpy, điDôi mắst sáng ngờwTUi. Màu tht đaPwẹp, la đVlỏ, ăn sẽ rấQAot ngon ming.

“Hai vịmdx tiểCpu thư muốn mua kẹo hồ lô không?” Ông lão nhìn thấPty hai cô nương nhìn kẹo hồ lô không chớp mắuLt, lin hỏi.

“Nha nhi?” Đế Na ý bảSgo Nha nhi mua.

“Ông lão, chúng ta muốn hai xâu.” Nha nhi cườjWPi nhẹ, bàn tay móc vào túi thì bỗng nhiên cứXhvng đpvuQ, chết rồi, quên mang ngân lượng.

“Hai vịdB tiểQAou thư thích kẹo hồ lô sao? Bảpvun công t mua hết cho hai nàng.” Một giọng nói lỗ mãng truyn đURhến.

Đế Na, Nha nhi cùng ngoái đoURhu nhìn, đbpã thấoy một nam t áo trắsAfng dung mạQAoo bình thườoong đjWPi tới.Taygã cầTizm chiết phiến, phía sau có hai gia đaPwinh đoi theo.
nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m
“Chúng ta không cầvCjn” Nha nhi nhìn ánh mắAQt sỗ sàng của nam t này nhìn công chúa, không khỏi trng mắvht nhìn hắAQn. Lp tứRsGc kéo Dạvh Đế Na xoay ngườvCji rờiDi đJi.

“NhịwTU vịoc tiểsu thư muốn đJi đRsGâu vy?” Nam t ra hiu, hai gia đhpVinh lp tứiDc tiến lên ngăn các nàng.

“Tránh ra.” Nha nhi quát hai gia đoinh, bảVlo v Dạp Đế Na ở sau ngườoi.

“A, tiểwTUu nha đXhvou rấiDt hung dữCp nha.” Nam t áo trắpng đjWPi lên trước, dùng cây quạOJt nâng cằuLm của Nha nhi lên.

Nha nhi gạdBt cây quạoot, Đế Na có chút sợ hãi.

Nam t áo trắlng cũng không ngạBi, thu hồi chiết phiến. Ánh mắQt dao đPtộng trên mt Đế Na, “Nhưng mà, tiểTizu thư này rấVlt đhpVáng yêu.” Vẻ ngoài rấlt đhmXược, hơn nữjWPa đVlôi mắvht lóe ra ánh sáng khiếp sợ, làm ngườjoi ta nhịBn không đwTUược muốn trêu chọc nàng.

“Ngườvhi đsAfâu, mau mờVli hai vịp tiểwTUu thư hồi phủ.”

“Các ngươi muốn làm gì?”