Trang chủ / Huyền Huyễn / Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu / Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 1 02: Anh hùng cứu mỹ nhân (Thượng)




CHÍN TUỔI TIỂU YÊU HẬU
Tác giảlV: Luyến Nguyt Nhi

QuyểIzn 1: TiểHNwu ma nữpKI bước đrnQjRu trưởng thành
Chương 102: Anh hùng cứIzu m nhân (Thượng)

Converter: Hàng Băng Long
Dịbch: T Long ThầyXrn Quân
Biên tp: Minakira
Nguồn: mannguyetyenlau






Hiên Viên DạlV ban hôn cho Lãnh Bùi Vin và Thượng Quan Lăng Tuyết, BắbZCc Bang na mng na lo.

Thượng Quan Minh muốn quay v BắNKc Bang mang tin vui v, lúc này đCã lên đzGVườzalng rờzGVi Thiên Diu hoàng triu.

Hôn s thấKCt bạZPi, DạGWQ Liêu quốc cũng không cam nguyn, đrzQoàn ngườlwi ở tạwPi Thiên Diu hoàng triu.

Dịypch xá của Thiên Diu hoàng triu

Một thân ảnnh nổi bt ra đnnng ở lầZPu hai dịzch xá, nàng ngồi ngang bên ca sổ. Cơn gió mùa hạsn thổi phấCSt, tay áo tung bay, mái tóc đQYpen đVơn giảnn kết hai bên, mỗi bên cài một đzóa châu hoa màu hồng nhạQft. Cái trán trơn bóng đjyjược làm đwẹp bởi một vết hoa màu hồng nhạIzt, đKCôi mắCt sáng ngờjzi nhìn dưới ngã tư đZPườVrbng, khi thì cườGqi nhẹ, khi thì tò mò king chân thăm dò nhìn xa ra ngoài, dáng vẻ rấCSt xinh đUzẹp…

“Công chúa.” Nha nhi tiến vào t ngoài ca, trong tay bưng một cái khay cháo tổ yến ngọt lịnm, bát cháo còn bốc hơi, mê hoc vịrn giác. “Cháo tổ yến nấzalu xong rồi ạGWQ.”

Đế Na công chúa quay đrzQrnu, cau mày, thoạjzt nhìn cũng mấwt hứzng.

“Nha nhi, ta không muốn ăn cái gì cảosr.” CảryQ ngày ở lì trong phòng ngoài tr ăn thì chính là ăn, buồn muốn chết.

Nha nhi đQjRem bát cháo tổ yến đHNwt trên bàn, đKCi qua nắHNwm lấhlUy bàn tay của Đế Na công chúa nói: “Công chúa của em, ngườybi sao vy?” xem chương mới tạybi tunghoanh(.)com

“Nha nhi, ta rấjzt buồn.” BĩGWQu môi, Đỗ TểhlU tướng có vic nên chạQjRy đjyji chạxy lạGWQi, lạHNwi dn dò nàng không đbZCược chạosry loạCSn, nhưng nàng rấlwt buồn. “Hay là, chúng ta đjzi chơi đCi?” Đôi mắzGVt tht to sáng lên, trên đZPườCng đZPông đypúc náo nhit, hơn nữjza còn có rấGqt nhiu đybồ chơi mà ở Dạsn Liêu không có, nàng rấGWQt muốn mua.

Đi ra ngoài?” Nha nhi cũng rấzalt muốn đlwi chơi, nhưng nơi này không phảpKIi Dạb Liêu, vạVn nhấBGqt xảzaly ra chuyn gì thì phảZPi làm sao bây giờrzQ? Nàng phảVrbi làm chuyn Hoàng thượng giao cho như thế nào? Đôi mi thanh tú nhíu lạUzi, dườCng như đjyjã kéo thành một đypườrnng ngang. “Công chúa, đQYpng đzi. An toàn của ngườyXri quan trọng hơn, vạGWQn nhấWBHt chúng ta gp phảwi ngườXohi xấwu thì làm sao bây giờQf? Hơn nữZPa Đỗ TểUz tướng đZPã nhắRuc chúng ta ở lạypi dịlwch xá chờrzQ hắVrbn.”

“Nhưng ta tht s rấWBHt buồn.” Đế Na công chúa ngồi một bên, bĩXohu môi. Ngón tay ngọc vân vê sợi tóc hai bên mai của mình tóc, sinh hờlxn dỗi.

“Công chúa…”

Nha nhi gọi, Đế Na cũng không quay đjyjanu nhìn nàng.

Aizzz, Nha nhi thở dài trong lòng. Công chúa tht s giống một đVbZCa trẻ con, đIzơn đVrbộc tinh khiết, đzaliu này rốt cuộc là tốt hay không tốt đqRây?.

Được rồi, chúng ta ra ngoài đVi dạlVo chút.” ChỉQYp sợ nếu không đNKồng ý, công chúa sẽ hờGqn dỗi cảwP ngày.

“Ta biết là Nha nhi tốt nhấVt mà!.”

Đế Na công chúa va nghe, đosrôi mắZPt nhấCp nháy sáng ngờryQi, dườosrng như trong đVó tràn đbZCxy vui vẻ, cuốn hút khiến Nha nhi cũng không t chủ đypược nở nụ cườhlUi.

“Nhưng chỉyXr có thểVrb đVrbi dạwPo một chút thôi.” PhảqRi v trước khi Tểjyj tướng đybUzi nhân v, bằpKIng không nhấlwt đGWQxnh sẽ bịKC giáo huấIzn.

“Ừ, đzGVược.” Đế Na vui vẻ gt đQfWBHu. “Vy chúng ta đwPi thôi.”

Nha nhi gt đCSosru, cùng Dạjyj Đế Na đzGVi ra ngoài.

Thịz v DạbZC Liêu nhìn thấCSy công chúa đRui ra đqRu sng sốt.

“Tham kiến công chúa.”

“Ừhm.” Đế Na công chúa phấzalt tay, “Bảbn công chúa muốn đGWQi dạYVyo một chút, các ngươi ở lạhlUi dịnch xá đYVyi.”

“Công chúa….”

Một thịQYp v ngăn nàng cùng Nha nhi, nghiêm túc.

“TểNK tướng đzBGqi nhân trước khi đVi có dn thuộc hạZP bảybo v nghiêm mt cho an toàn của công chúa. Hơn nữRua đKCc bit dn công chúa không thểRu tùy tin ra ngoài, xin công chúa đryQng làm khó thuộc hạryQ.”

Đế Na công chúa va nghe, mt cườYVyi sụp xuống.

Nha nhi nhìn lên công chúa hờbn gin, đWBHi lên trước, trng mắant nhìn thịn v, quát nói:

“Làm càn, các ngươi nhưng mà cũng dám ngăn công chúa, không muốn sống nữQjRa sao?”

“Nha nhi cô nương, không phảVi chúng ta ngăn công chúa, mà TểpKI tướng đVpKIi nhân đHNwã căn dn thế.” Bọn thịb v đXohu biết Nha nhi là tỳ nữQjR bên ngườzali, rấQjRt đjyjược công chúa coi trọng nên cũng không dám coi thườzng.

Nha nhi nhíu mi, lớn tiếng hỏi:

“TểryQ tướng đttzni nhân dn thì nghe, lờrzQi của công chúa chng lẽ không nghe sao?” Tên này cầlwn giáo huấlwn.

“Thuộc hạV không dám.” Mọi ngườjzi quỳ xuống đVrblxt, sợ hãi nói.

“H, xem ra các ngươi cũng không dám.” Nha nhi liếc mắrnt một cái, tha dịQYpp bọn họ không có phảQfn ứwng, nàng chạny nhanh lôi Đế Na công chúa ra bên ngoài.

“Vù vù…”

Sau một lúc lâu, hai ngườQjRi đryQlwng ở bên ngoài dịCch xá há ming thở phì phò.

“Rốt cục đCSã thoát rồi.” Đế Na nhìn cảQfnh tượng ngườHNwi đsnến ngườjyji đzi bên ngoài rấVrbt hưng phấwPn, đsnôi mắVt to nhìn Nha nhi, sùng bái nói. “Nha nhi, va rồi em tht là lợi hạrni.” ChỉVrb bằVng ba năm câu đyXrã giáo huấryQn đIzám thịrn v kia, còn nàng là công chúa mà không có cách gì. NghĩIz đIzến đrzQây, có chút uểVrb oảQfi.

“Công chúa.” Nha nhi trợn trắypng mắxt, “Ngườwi rấnt dịqRu dàng, ngườybi va rồi nên hung dữQYp một chút, đCưa ra cái giá của công chúa, xem đNKám thịQYp v kia còn có dám không nghe lờpKIi ngườxi hay không.”

“Nhưng mà…” Đế Na cắlxn môi, nàng khôngthển hung dữUz đbược.

Nha nhi nhìn vẻ mt của nàng lin biết công chúa lạhlUi bắnt đZPybu suy nghĩQf lung tung, không khỏi giữyp lấny tay nàng. đGWQọc truyn mới nhấnt tạRui tung hoanh . com

“Không phảwPi công chúa muốn đjzi dạrzQo phố sao? Chúng ta đlVi thôi.”

“Ừ.” LờHNwi của Nha nhi làm Đế Na không t oán nữKCa, hé ra nụ cườCSi như bông hoa nở rộ. Trong đosrôi mắwt to hình như có vô số ánh sao rơi trong đnó,lóe ra ánh sáng ngọc loá mắlwt, thầCn thái xinh đGWQẹp.

Hai ngườCi cùng cườRui, nắhlUm tay nhau đlxi trên đnườlwng. ThờGWQi khắzalc này, các nàng chính là đzalôi bạQjRn t nhỏ lớn lên bên nhau, mà không là chủ tớ.

Hai bên đosrườbZCng, ca hàng tấCp np. NhữKCng dãy phố san sát nối tiếp nhau. Ở ngã tư đosrườZPng, xa thủy mã long*. Các tiểrnu thương chào hàng nhữrnng thương phẩzm rc rỡ muôn màu, nhữbZCng giọng nói to liên tiếp, phồn hoa như cẩUzm.

(*xe nối tiếp nhau như nước chảjyjy, nga nối đwPuôi nhau như một con rồng = nga xe như nước)

Dạb Đế Na cùng Nha nhi hai ngườryQi giống như Lưu lão lão đzủng đbZCnnh đni dạrzQo ở Đzi Quan Viên*, đWBHối với cái gì cũng tràn ngp tò mò. Nơi ngã tư đanườNKng, hai nữIz t xinh đrnẹp rước lấQfy không ít ánh mắzGVt của mọi ngườybi. Nhưng hai ngườzGVi bọn họ lạbZCi không có cảybm giác, chỉjyj lo mở to sáng nhìn trước nhìn sau.

(*Lưu lão lão là nhân vt già Lưu trong tác phẩNKm “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết Cầzn, ý là một ngườani đyXrược mở mang tầanm mắWBHt.)

“Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô đnây…”

Trước mt là một ông lão tay giơ một cột rơm cắrzQm đzHNwy nhữnng xâu kẹo hồ lô màu đrzQỏ, va đjyji va rao. Dưới ánh dương nhỏ vụn, kẹo hồ lô như cũng lóe ra ánh sáng lấjyjp lánh. Màu đGqỏ rc kia, mê hoc mọi ngườBGqi nhịosrn không đHNwược liếm môi.

“Nha nhi, đYVyó là cái gì?” Kẹo hồ lô? Dạjyj Liêu quốc không có thứzGV này, nhưng thoạRut nhìn thì rấWBHt ngon thì phảHNwi.

“TiểHNwu thư, em cũng không biết.” Nha nhi cũng là lầGqn đnVu tiên thấwy, đWBHôi mắqRt sáng ngờlwi. Màu tht đrzQẹp, la đnỏ, ăn sẽ rấbt ngon ming.

“Hai vịbZC tiểzalu thư muốn mua kẹo hồ lô không?” Ông lão nhìn thấCSy hai cô nương nhìn kẹo hồ lô không chớp mắQYpt, lin hỏi.

“Nha nhi?” Đế Na ý bảzGVo Nha nhi mua.

“Ông lão, chúng ta muốn hai xâu.” Nha nhi cườqRi nhẹ, bàn tay móc vào túi thì bỗng nhiên cứnng đBGqsn, chết rồi, quên mang ngân lượng.

“Hai vịz tiểjzu thư thích kẹo hồ lô sao? BảryQn công t mua hết cho hai nàng.” Một giọng nói lỗ mãng truyn đjyjến.

Đế Na, Nha nhi cùng ngoái đQYpGWQu nhìn, đYVyã thấzy một nam t áo trắGWQng dung mạQYpo bình thườVrbng đni tới.Taygã cầVrbm chiết phiến, phía sau có hai gia đZPinh đxi theo.

“Chúng ta không cầUzn” Nha nhi nhìn ánh mắrnt sỗ sàng của nam t này nhìn công chúa, không khỏi trng mắlxt nhìn hắQYpn. Lp tứanc kéo DạVrb Đế Na xoay ngườZPi rờwi đGqi.

“NhịZP vịjz tiểQjRu thư muốn đni đttzâu vy?” Nam t ra hiu, hai gia đGWQinh lp tứxc tiến lên ngăn các nàng.

“Tránh ra.” Nha nhi quát hai gia đninh, bảBGqo v DạpKI Đế Na ở sau ngườGqi.

“A, tiểyXru nha đbZCosru rấbZCt hung dữIz nha.” Nam t áo trắsnng đYVyi lên trước, dùng cây quạGqt nâng cằQjRm của Nha nhi lên.

Nha nhi gạGWQt cây quạnt, Đế Na có chút sợ hãi.

Nam t áo trắVng cũng không ngạXohi, thu hồi chiết phiến. Ánh mắQYpt dao đYVyộng trên mt Đế Na, “Nhưng mà, tiểHNwu thư này rấwt đnáng yêu.” Vẻ ngoài rấzGVt đNKược, hơn nữBGqa đpKIôi mắQYpt lóe ra ánh sáng khiếp sợ, làm ngườHNwi ta nhịypn không đlwược muốn trêu chọc nàng.

“NgườGWQi đRuâu, mau mờsni hai vịVrb tiểQYpu thư hồi phủ.”

“Các ngươi muốn làm gì?”