Trang chủ / Huyền Huyễn / Chiến Thần Bất Bại / Chương 75 : Hùng Miêu phỉ đoàn*

Chiến Thần Bất Bại

Chương 75 : Hùng Miêu phỉ đoàn*




Bấat BạhSYi Chiến ThầLOJn
Phương Tưởng

Chương 75: Hùng Miêu phỉJS đqwoàn*

NgườKLqi dịKLqch: cocaram
Biên tp: Luyn Khí TiểobLu T
Nhóm dịOch: Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com


 


*Hùng miêu: gấvJu trúc. Nhưng trong tình huống này nếu đoMv gấvLu trúc thì nghe d thương quá nên đURzCh nguyên.

“Luyn hồn?” Đườzvqng Thiên bịOSA lờpvMi nói của Binh đkxdi thúc hấJSp dn.

“Ừ!” Binh đOpOSAi thúc va nhớ lạJSi va nói:
“Vũ k khi đTuTó so với bây giờSop khác nhau không nhiu. Khi ấday, chúng ta cũng đbyOã thc hin rấSkt nhiu nghiên cứgUKu đYKối với vũ hồn. Sau đhSYó, chúng ta phát hin vũ hồn tht ra là một loạLRRi ấURzn ký năng lượng. Ban đJvIsou nó ẩdan nấOp ở tn sâu bên trong tinh thầhSYn của con ngườoi, cc kỳ yếu ớt. Võ giảbyO khi bắJvIt đxobLu tu luyn chân lc không ngng rèn luyn cơ thểx, mà theo đvHó nó t t tỉKLqnh lạoi. Khi võ giảuUg đLOJRkCt tới cấRVp bốn, va vn là một mc giới hạRn nó bắgUKt đhhObyOu thứvLc tỉTuTnh hoàn toàn cùng với t t lớn mạRVnh. Vũ hồn rấvJt huyn bí, ở niên đOSATuTi của ta không có ai có thểOSA hoàn toàn hiểkxu rõ. Bây giờV đsoến thờMvi này cũng không có ai hiểLOJu đOSAược. Có ngườqwi cho rằRVng nó là một loạOi ấxn ký năng lượng. NgườRVi khác lạJi nói nó là ý thứLOJc thứqsE hai. Học thuyết v vũ hồn cc kỳ phứzvqc tạgRp, bảEOn thân vũ hồn lạgUKi càng phứUdvc tạycp hơn.”

ĐườOpng Thiên chổ hiểUdvu chổ không, nhữRkCng nội dung thế này đdaối với hắpvMn có chút quá thâm sâu.

Binh đJvIqwi thúc tiếp tục nói: “ Mc dù không biết bảRkCn chấyct của vũ hồn là gì nhưng chúng ta đEOối với vic nghiên cứLOJu vũ hồn không phảai không thu hoạKLqch đLOJược gì. Vũ hồn có hai yếu tố trọng yếu, đdó là đoộ ngưng thc và đpvMộ tinh khiết. Phàm là vũ hồn cườJng đgRvJi, bấSopt kểpvM năng lc của nó là cái gì thì càng ngưng thc và tinh khiết. Độ ngưng thc và đycộ tinh khiết của vũ hồn có quan h vô cùng cht chẽ, hỗ trợ nhau, vô cùng kỳ diu. Nếu như một cái vũ hồn lớn mạIMnh đdến lúc gp bình cảqsEnh. Lúc này chỉJS có nâng cao đOộ tinh khiết của vũ hồn mới có thểobL giúp vũ hồn lớn mạJSnh thêm một bc. Mà cũng giống như vy, một vũ hồn tăng lên gp mứLOJc bình cảRnh của đRộ tinh khiết, lúc này vũ hồn cầgRn phảVi lớn mạuUgnh thì mới có thểda tiếp tục phát triểvJn”

“Vũ hồn lợi hạURzi như vy sao?” ĐườJSng Thiên có chút không thểJvI giảAJhi thích: “Tr luyn chế thẻ hồn tướng ra, vũ hồn còn đSopược dùng đwLRR làm gì ?”

“DĩgR nhiên là lợi hạbyOi rồi.” Giọng nói Binh đRkCOSAi thúc hơi nghiêm túc: “Ngươi sau này sẽ biết. CấbyOp thấsop, chân lc là tấsot cảV. Tới cao cấJp, vũ hồn là tấTuTt cảLOJ.”

“Cao cấqsEp là bao nhiêu a?” Đ ườSkng Thiên hỏi.

“Sau thp giai.” Binh thun ming nói

Đườwng Thiên mt mày méo xẹo: “Cái này hơi quá xa vờhi rồi…”

Vẻ mt Binh khinh bỉJ: “Mới như thế đuUgã thấUdvy xa vờMvi rồi ư? Thiếu niên như thầwn sợ rồi hảUdv?”

Đườwng Thiên lp tứSkc nhảdy dng lên, trợn mắRVt nhìn: “Này đpvMLRRi thúc, không đLRRược nói ba! Thp giai đUdvối với thiếu niên như thầChn thì có là cái gì? H! Tấwt cảvH đzvqu sẽ bịw thiếu niên như thầson đsozvqp đLOJổ! Ha ha! Sợ run rồi sao đobLbyOi thúc?”

“TiểJu t tứRkC giai cuồng vọng! Vô tri! T đqsEqwi!” Binh mỉJSa mai.

“Oa oa oa! Ta muốn cùng ngươi quyết đhSYUdvu! Đai thúc! Đến đSopây đRkCi! Run sợ dưới cái bóng của thiếu niên như thầan sao?” Khuôn mt ĐườAJhng Thiên dữx tợn nhìn thng vào Binh.

Binh hoàn toàn không đgRd ý đvJến lờvdi khiếu khích của ĐườgRng Thiên “Nói tiếp hồi nãy, vic luyn hồn trong khe hở năng lượng nổi danh là cc hình đLOJó. Ở thờRi đsovLi của ta, chỉYK có nhữSkng tân binh dũng cảOm nhấat mới có dũng khí dùng khe hở năng lượng đRVMv luyn hồn. A, hin tạChi ta còn nhớ như in nhữang tiếng keu la thảTuTm thiết trong khe hở ấgUKy. Khà khà! Nhớ năm nào ta mới vào doanh chỉOSA có năm ngườxi dám làm như thế.”

Đ ườkxng Thiên vẻ mt khinh bỉo lng lẽ nói: “Khng đIMTuTnh không có đhvJi thúc ngươi.”

Binh dương dương khuôn mt trống trơn. Giọng nói tuy bình thườsong nhưng trong tai Đườong Thiên lạURzi đgRSky vẻ giu cợt: “Tht không may, ngươi đhã đIMoán sai rồi. Ta va vn là một ngườvdi trong số đhSYó.”

ĐườuUgng Thiên cứLRRng họng, nhưng sau đgRó lạpvMi cườgRi lạvdnh nói với vẻ không phục: “NhấURzt đqsEdanh là ngươi cố ý khoa trương phóng đvHJi. Luyn hồn và nhữvLng thứRV đURzAJhi loạMvi vy thc tế không đgRáng sợ như lờvJi ngươi nói.”

“A, vy ngươi có thểso th một chút. Thiếu niên như thầhSYn có dám cá với ta một trn không?” Binh ngẩgRng mt lên, nhớ lạai nói: “ThờuUgi gian ta kiên trì trong đzvqó là hai canh giờJS. Thiếu niên như thầvLn a, đEOây cũng là một cơ hội cho ngươi quanh minh chính đOpVi đURzánh bạxi ta đTuTgUKy. Tht là khiến ngườkxi khác sợ hãi, vô cùng sợ hãi đvJoy thiếu niên như thầxn…”

ĐườSopng Thiên đIMURzu xịqwt đbyOgUKy khói, nghiến răng nghiến lờJSi: “Ta nhấhSYt đsoLRRnh phảMvi khiến ngươi thua tâm phục khẩdu phục.”

“Hà hà, ai lúc mới bắJt đgUKxu đRVu nói rấbyOt hay.” Binh tiếp tục chê cườRVi: “Thiếu niên như thầxn, đdng có ngay cảV hai mươi phút cũng không thểJ vượt qua nhé. Nếu như vy thì quảKLq tht là mấKLqt mt a”

Đườwng Thiên mt đqsEen như đoáy nồi: “Ngươi nên cầMvu nguyn trờoi đbyORkCt đAJhng bịqw ta đycánh bạOSAi đRi! Ha ha, va nghĩyc tới cảxnh ta thắIMng lợi, cái hồn ma nhà ngươi ôm mt khóc ròng, nhấTuTt đMvUdvnh rấJSt là sảpvMng khoái!”

“Tỷ thí tht là khiến ngườvLi ta mong đJợi!” Binh gt đhSYhSYu: “Thế nhưng ta muốn trước khi bắJvIt đRAJhu cuộc tỷ thí này, trước hết phảyci đbyOi tìm Tái Lôi.”

“Tìm nàng làm chi?” ĐườJSng Thiên âm hiểEOm cườSki một tiếng: “ĐgRi thúc, ngươi sợ rồi à!”

“À, nếu quang minh chính đLRRsoi tỷ thí thì chúng ta dĩR nhiên phảYKi chuẩURzn bịkx một ít công vic quan trọng.” Binh mt trắdang bch, như có một tia sáng lạRnh lẽo chợt lóe lên rồi biến mấAJht: “Luyn hồn khí luôn làm ngườvJi ta chỉobL nghe thôi đRVã sợ mấdt mt rồi. Tng tên tân binh khi nghe cái tên này sắLOJc mt đbyOu xám ngoét!”

ĐườRVng Thiên vẻ mt khinh bỉIM: “Xem ra binh đYKoàn các ngườAJhi tht s không có thiếu niên như thầOqn ta đvdây a! Nam Thp T binh đwoàn xem ra cũng chảOp có gì đMvc bit!”

Nghe câu nói giu cợt ấUdvy Binh quay mt sang, sát khí tỏa ra bốn phía. ĐườhSYng Thiên cũng không chút tỏ ra yếu thế, trng mắyct nhìn lạsoi.

Hai ngườJSi trợn mắyct nhìn nhau.

“Thiếu niên ngốc, đdến lúc đobLó hối hn cũng đIMã muộn a. Hương vịRV sống không bằRng chết nhấat đURzOnh sẽ khiến ngươi ghi nhớ sâu đOm cảMv đkxai.” Giọng nói của binh âm trầRkCm làm ngườqwi khác không rét mà run.

“H! Đai thúc không phảdai ngươi đYKang sợ hãi đobLó chứSk? Nói cho ngươi biết hin tạEOi ngươi đpvMSku hạIMng cũng đURzã chm! Ta muốn ngươi bạOqi không có lờhSYi gì đYKqsE nói.” ĐườOSAng Thiên khuôn mt lộ vẻ kiêu ngạsoo, hung hăng nói.

“Ngươi đdaã muốn chịJSu chết, vy ta cũng không ngăn cảvJn ngươi.” Binh đdJng thng ngườqwi dy, đURzEOng đhhOzvqng sát khí.


“ChuẩSkn bịOq hướng thiếu niên như thầEOn mà sùng bái đOqi!” ĐườbyOng Thiên lng lẽ, hai tai thò vào ming túi.

Một ngườRkCi một hồn bước vào thành Tam Hồn.


“Ngươi đChi tìm Tái Lôi, đvdem cái này giao cho nàng.” Binh cho ĐườJvIng Thiên một tờEO bảan vẽ: “Ta đURzi mua tài liu”.

ĐvJi thúc, đKLqng có lâm trn bỏ chạbyOy đYKOSAy nhé” ĐườUdvng Thiên nhn lấkxy bảvdn vẽ cườxi nhe răng.

“Trốn? HắKLqc hắycc, ta lạYKi đOqang mong mỏi chứOqng kiến khuôn mt thổng khổ của ngươi lúc đURzOy ấkxy chứOp!” CảRkC ngườYKi Binh sát khí nồng nc thêm vài phầzvqn.

Một ngườyci một hồn trợn mắbyOt nhìn nhau trong chốc lát. Sau đURzó đkxồng thờEOi cùng h lạRnh một tiếng rồi quay đURzhSYu mỗi ngườURzi một ngảobL. (Nghe cứh như cp đaôi mới xong màn chia tay á =]]~)

ĐườSopng Thiên mt càng đOSAen thêm, cỡi Thanh Đồng Cơ Giới Đà Điểsou chạuUgy như đbyOiên dọc theo đRườzvqng phố nhắsom hướng Tái Lôi tạOpp đRkCiếm phóng đLRRi.

Trong kho hàng, Tái Lôi đLOJang bịO ba ngườhhOi vây vào giữvHa. Chung quanh là một đJống hỗn đpvMộn, trên đqwOSAt rơi đOpay các loạpvMi bộ phn cơ giới.

“Tht là nim vui ngoài ý muốn a. Không ngờpvM tới Tái Lôi tiểLOJu thư ngoài là cơ giới hảvJo thủ, lớn lên còn xinh đUdvẹp như thế này. Tht là làm cho ngườIMi khác chảhy nước miếng a. Đây là cỡ D sao!” (Nhân vt nữJS đLRRqwu tiên của bộ truyn đdaược xác đycsonh số đMvo vòng 1 =]]~ )

Ánh mắOt nam t cầJvIm đqsEvHu nhìn Tái Lôi như ngọn la tham lam, nuốt tng ngụm nước miếng.

HắgRn đvLội nón cỏ, ngườURzi mc áo da thú sọc trắLRRng đIMen (Dg:nga vằvJn? Biên:áo tù đSkó anh hai.). Thân thểJvI cườJvIng tráng, ming còn ngm một cây cỏ xanh.

“C!” Trong đIMám ngườSki, một thanh niên gầgRy bên ngoài khoát một chiếc áo lông màu đSken, mang một cp mt kiếng trắhhOng(HắLOJc công t) đhSYột nhiên thấMvp giọng phun ra một chữso!

“Con mắdat lão HắTuTc ngươi bịhSY vấOqn đx gì rồi hảvH?” Một gã khác thân hình mp mạsop bên ngoài khoát một chiếc áo lông màu trắkxng(BạbyOch Công t) không nhịwn đChược reo len: “Tuyt đgUKối là E! Nhưng đSkoy không phảvdi là trong đqsEiểqsEm. Trọng đqwiểIMm là cp đqwùi xinh đSkẹp này. Hoàn m, tuyt đhối hoàn m! Tuyết trẻo mượt ma, đUdvườMvng cong hoàn m, thon thảkx va vn. Oa Oa, cc phẩRkCm trong cc phẩIMm!”

Nam t cầOpm đURzOu sng sốt, quay đwLOJu: “LờLRRi này của lão BạURzch, ta nhớ hình như trước kia, hắRVn đMvã nói ở đJSâu rồi nhỉx?”

Lão HắhSYc lạhhOnh lùng: “Khuya ngày hôm qua, thờKLqi đyciểURzm gm giò heo” (Phụt!)

Nam t cầhm đdhu bng tỉJSnh: “Ta nhớ ra rồi! Mẹ kiếp! Chớp mắht một cái lão BạLOJch đLRRã gm bảqsEy cái còn ta chỉda gm đVược một!”

Lão HắuUgc: “Hai.”

Tái Lôi lạOSAnh lùng nhìn ba ngườRi, hai cánh tay vn ôm trước ngc, hơi giu cợt nói: “Hùng Miêu PhỉOq Đoàn đVChi danh đhSYMvnh đKLqdnh, nhưng lạdi coi trọng một tiểhSYu nhân vt như ta. Tht s khiến ta vinh hạIMnh vô cùng đJó nha ba vịOp Hoa Hùng Miêu, HắOpc Hùng Miêu, BạUdvch Hùng Miêu!”

Bàn tay múp míp của BạvJch Hùng Miêu vn chm chm gõ nhịAJhp, vẻ mt tươi cườxi nói: “Vinh hạvHnh thì mau theo chúng ta đJi thôi!”

“Ta không muốn đvJi” Tái Lôi lắdac đwycu.

Hoa Hùng Miêu nheo mắobLt lạhi, giọng nói tuy chm nhưng lạwi mang theo một vẻ hung ác: “TạVi sao chứyc? Cái tiểOSAu đpvMiếm này của ngươi bao nhiêu tin? Chúng ta mua lạvHi. Đi theo chúng ta làm vic có thểCh đhSYược ăn ngon, mc đycẹp. Chúng ta đSopang cầkxn một vịvd cơ giới sư a. Hơn nữLOJa ngươi đOqẹp như vy, ta va lúc đURzộc thân, quảvL là xứdang đUdvôi nha.”

Hoa Hùng Miêu mt không chút thay đdổi. Sát khí trên ngườMvi lạRVi đpvMm thêm vài phầRVn.

Khuôn mt BạhSYch Hùng Miêu cườkxi cườvHi, tiến lên một bước.

Tái Lôi tùy ngoài mt bình tĩYKnh, nhưng trong lòng lạSki vô cùng lo lắJvIng. Nàng không nghĩEO tới bảgUKn thân lạuUgi bịda Hùng Miêu PhỉAJh Đoàn nhắRVm vào. Hùng Miêu PhỉV Đoàn cùng hung cc ác, ba ngườLOJi thủ đRoạqwn vô cùng tàn nhn, thc lc cao siêu. Tấht cảbyO cơ quan trong tim nàng đMvu bịgUK bọn chúng phá sạSopch.

Đáng chết…

TạvHi sao không có ai đoến?

Tái Lôi trong lòng lo lắURzng vạUdvn phầqsEn. Nàng có chút hối hn lúc trước mở ca hàng ở nơi vắpvMng vẻ như thế này.

Hoa Hùng Miêu nhìn ra ý nghĩuUg của Tái Lôi, khẽ cườgRi một tiếng: “Sẽ không có ai tới đxâu. Chúng ta đSopã treo biểVn đgUKóng ca ở ngoài ca hàng. Xem ra ngươi còn chưa t bỏ ý đvdonh a. ChỉhhO mình ta đoộng thủ, hai ngườJi các ngườRi đUdvvdng ngoài nhìn. Ta lạhhOi gầdn thưởng thứLRRc vẻ đUdvẹp tráng l của Tái Lôi tiểqsEu thư một chút.”

Gương mt Tái Lôi lin biến sắURzc.

Hoa Hùng Miêu vén tay áo, trên mt đvLxy vẻ dâm tà.

Bỗng nhiên mt dấobLt rung đuUgộng rầOqm rầURzm.

Ba ngườJi lp tứOqc ra vẻ cảqsEnh giác. Tái Lôi mng rỡ, không chút do d thét lớn một tiếng chói tai: “CứEOu mạwng!”

SắAJhc mt ba ngườChi biến hóa. Thân hình Hoa Hùng Miêu thoáng một cái đOqánh tới Tái Lôi.

Oanh!

Ca thương khố sau lưng ba ngườIMi ầOSAm ầTuTm nát bấuUgy!

ĐườJvIng Thiên ngồi trên Thanh Đồng Cơ Giới Đà ĐiểpvMu như kỵ sĩTuT trọng giáp cổ đdgUKi, chân đTuTap đoUdvt ầwm ầhSYm như sấqwm nổ khiến mt đJvIot run rẩobLy, gào thét giết tới.

ĐTuTu đxà đJSiểIMu vươn ngang giống như trườobLng thương của kỵ sĩzvq.

Đườdang Thiên trên lưng Thanh Đồng Cơ Giới Kỵ SĩTuT nằYKm phục ngườOSAi xuống, đVRkCng đycdng sát khí, tiến tới với uy thểOq kinh ngườai.

GiữOa không trung sắVc mt Hoa Hùng kịpvMch biến. Sau lưng rít lên một tiếng thê lương làm cho cảpvM ngườIMi hắkxn dng hết tóc gáy.

Không kịSkp bắSopt Tái Lôi, thân hình hắhSYn gp lạyci, huy đLRRộng chân lc, đgUKánh một quyn v phía sau.

Oanh!

Kình khí kinh khủng làm cho cổ họng hắEOn ngòn ngọt, quảLOJ đJSbyOm đkxau nhứvHc. HắVn biết đSkây là cảuUgm giác gãy xương nên trong lòng hoảong sợ. Mượn cổ lc lượng kinh khủng hướng môt bên đycánh tới.

Đôi chân tráng kin của Thanh Đồng Cơ Giới Đà Điểsou ma sát trên mt đVhSYt tạOo ra hai tia la chói mắTuTt. Trong gió mơ hồ xuấvdt hin một cánh tay tráng kin nắwm ở eo của Tái Lôi. Như đRVJvIng vân giá vũ*, như bay lượn trong mây, tấRkCt cảMv sợ hãi biến mấOt trong nháy mắLRRt.
*Cưỡi mây đobLvJp gió.

Giây phút đOpó Tái Lôi chợt ngẩJvIn ngơ.

  • Gửi lúc 0:37 Ngày 28/06/2014

    chochet846

    chả biết làm kiểu đếch gì, xem bất tiện vãi

  • Gửi lúc 16:18 Ngày 27/06/2014

    ColdAsh@fb

    Cả tháng ko có chương mới là saoooo :-

  • Gửi lúc 21:08 Ngày 25/06/2014

    chochet846

    truyện hài vaoi ra

  • Gửi lúc 9:52 Ngày 30/05/2014

    vandoc

    up cham vl

  • Gửi lúc 13:42 Ngày 17/04/2014

    lamdong233

    1 thach = 1 chuong ah AD