Trang chủ / Huyền Huyễn / Chiến Thần Bất Bại / Chương 75 : Hùng Miêu phỉ đoàn*

Chiến Thần Bất Bại

Chương 75 : Hùng Miêu phỉ đoàn*




BấWbHt BạBci Chiến ThầEBGn
Phương Tưởng

Chương 75: Hùng Miêu phỉt đMYZoàn*

NgườMi dịYNHch: cocaram
Biên tp: Luyn Khí TiểQzu T
Nhóm dịdBWch: Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com


 


*Hùng miêu: gấkru trúc. Nhưng trong tình huống này nếu đapRbc gấdBWu trúc thì nghe d thương quá nên đEYEdtm nguyên.

“Luyn hồn?” Đườong Thiên bịEBG lờbci nói của Binh đdBWCsi thúc hấWp dn.

“Ừ!” Binh đvDEYEi thúc va nhớ lạFFai va nói:
“Vũ k khi đBcó so với bây giờdtm khác nhau không nhiu. Khi ấWKy, chúng ta cũng đoã thc hin rấMYZt nhiu nghiên cứtPu đZối với vũ hồn. Sau đsó, chúng ta phát hin vũ hồn tht ra là một loạbEIi ấfWn ký năng lượng. Ban đEYEapRu nó ẩzn nấYyp ở tn sâu bên trong tinh thầWKn của con ngườQzi, cc kỳ yếu ớt. Võ giảWK khi bắbmZt đXvQrKu tu luyn chân lc không ngng rèn luyn cơ thểapR, mà theo đCsó nó t t tỉZZnh lạBti. Khi võ giảM đMbEIt tới cấbEIp bốn, va vn là một mc giới hạHwCn nó bắot đIrVbmZu thứYyc tỉsnh hoàn toàn cùng với t t lớn mạHwCnh. Vũ hồn rấBct huyn bí, ở niên đEBGapRi của ta không có ai có thểtP hoàn toàn hiểMYZu rõ. Bây giờRdM đtPến thờHzi này cũng không có ai hiểcu đEYEược. Có ngườEYEi cho rằEYEng nó là một loạmMi ấKn ký năng lượng. NgườNdbi khác lạZZi nói nó là ý thứGzc thứdBW hai. Học thuyết v vũ hồn cc kỳ phứZrc tạYyp, bảwWNn thân vũ hồn lạsi càng phứCwWc tạbmZp hơn.”

ĐườZZng Thiên chổ hiểdBWu chổ không, nhữZng nội dung thế này đNdbối với hắMn có chút quá thâm sâu.

Binh đsWKi thúc tiếp tục nói: “ Mc dù không biết bảwCkn chấBct của vũ hồn là gì nhưng chúng ta đMYZối với vic nghiên cứRdMu vũ hồn không phảBti không thu hoạHwCch đEBGược gì. Vũ hồn có hai yếu tố trọng yếu, đbmZó là đpbXộ ngưng thc và đfWộ tinh khiết. Phàm là vũ hồn cườWKng đapRzi, bấZZt kểBc năng lc của nó là cái gì thì càng ngưng thc và tinh khiết. Độ ngưng thc và đEBGộ tinh khiết của vũ hồn có quan h vô cùng cht chẽ, hỗ trợ nhau, vô cùng kỳ diu. Nếu như một cái vũ hồn lớn mạwCknh đZrến lúc gp bình cảznh. Lúc này chỉWK có nâng cao đHzộ tinh khiết của vũ hồn mới có thểQz giúp vũ hồn lớn mạmbnh thêm một bc. Mà cũng giống như vy, một vũ hồn tăng lên gp mứrc bình cảwCknh của đcộ tinh khiết, lúc này vũ hồn cầZZn phảBti lớn mạwWNnh thì mới có thểs tiếp tục phát triểCwWn”

“Vũ hồn lợi hạMi như vy sao?” ĐườvDng Thiên có chút không thểapR giảZri thích: “Tr luyn chế thẻ hồn tướng ra, vũ hồn còn đRdMược dùng đNdbYy làm gì ?”

“DĩmM nhiên là lợi hạci rồi.” Giọng nói Binh đpbXtPi thúc hơi nghiêm túc: “Ngươi sau này sẽ biết. CấNop thấdtmp, chân lc là tấMt cảYy. Tới cao cấbEIp, vũ hồn là tấfWt cảpbX.”

“Cao cấWbHp là bao nhiêu a?” Đ ườkrng Thiên hỏi.

“Sau thp giai.” Binh thun ming nói

ĐườGzng Thiên mt mày méo xẹo: “Cái này hơi quá xa vờYNHi rồi…” truyn copy t tunghoanh.com

Vẻ mt Binh khinh bỉZr: “Mới như thế đoã thấmMy xa vờCsi rồi ư? Thiếu niên như thầNdbn sợ rồi hảK?”

Đườtng Thiên lp tứbmZc nhảQzy dng lên, trợn mắMt nhìn: “Này đrbEIi thúc, không đWKược nói ba! Thp giai đKối với thiếu niên như thầtn thì có là cái gì? H! TấMt cảrK đYyu sẽ bịYNH thiếu niên như thầWn đfWtPp đsổ! Ha ha! Sợ run rồi sao đmMZi thúc?”

“TiểHzu t tứMYZ giai cuồng vọng! Vô tri! T đCsWbHi!” Binh mỉkra mai.

“Oa oa oa! Ta muốn cùng ngươi quyết đMYZmMu! ĐBti thúc! Đến đrây đVOi! Run sợ dưới cái bóng của thiếu niên như thầfWn sao?” Khuôn mt Đườdtmng Thiên dữbmZ tợn nhìn thng vào Binh.

Binh hoàn toàn không đMYZbc ý đwCkến lờbci khiếu khích của ĐườpbXng Thiên “Nói tiếp hồi nãy, vic luyn hồn trong khe hở năng lượng nổi danh là cc hình đzó. Ở thờCsi đtPBti của ta, chỉmb có nhữdBWng tân binh dũng cảBtm nhấNdbt mới có dũng khí dùng khe hở năng lượng đXvQCwW luyn hồn. A, hin tạHzi ta còn nhớ như in nhữBcng tiếng keu la thảapRm thiết trong khe hở ấwWNy. Khà khà! Nhớ năm nào ta mới vào doanh chỉMYZ có năm ngườdBWi dám làm như thế.”

Đ ườbcng Thiên vẻ mt khinh bỉfW lng lẽ nói: “Khng đZZwCknh không có đcQzi thúc ngươi.”

Binh dương dương khuôn mt trống trơn. Giọng nói tuy bình thườbEIng nhưng trong tai Đườrng Thiên lạYyi đZZBty vẻ giu cợt: “Tht không may, ngươi đvDã đmMoán sai rồi. Ta va vn là một ngườmbi trong số đEYEó.”

Đườsng Thiên cứNdbng họng, nhưng sau đbmZó lạXvQi cườEYEi lạonh nói với vẻ không phục: “NhấHwCt đbmZrnh là ngươi cố ý khoa trương phóng đfWRdMi. Luyn hồn và nhữvDng thứt đCwWdBWi loạfWi vy thc tế không đGzáng sợ như lờtPi ngươi nói.”

“A, vy ngươi có thểZ th một chút. Thiếu niên như thầQzn có dám cá với ta một trn không?” Binh ngẩmMng mt lên, nhớ lạzi nói: “ThờvDi gian ta kiên trì trong đGzó là hai canh giờEBG. Thiếu niên như thầBtn a, đmbây cũng là một cơ hội cho ngươi quanh minh chính đIrVdtmi đWánh bạMi ta đYyzy. Tht là khiến ngườZri khác sợ hãi, vô cùng sợ hãi đozy thiếu niên như thầCwWn…”

ĐườvDng Thiên đWKpbXu xịkrt đdtmdtmy khói, nghiến răng nghiến lờXvQi: “Ta nhấtPt đdtmrKnh phảZZi khiến ngươi thua tâm phục khẩfWu phục.”

“Hà hà, ai lúc mới bắKt đvDmbu đapRu nói rấfWt hay.” Binh tiếp tục chê cườdtmi: “Thiếu niên như thầbcn, đKng có ngay cảEBG hai mươi phút cũng không thểr vượt qua nhé. Nếu như vy thì quảNdb tht là mấzt mt a”

ĐườrKng Thiên mt đRdMen như đfWáy nồi: “Ngươi nên cầWKu nguyn trờbci đWbHZt đBtng bịwWN ta đNoánh bạoi đMYZi! Ha ha, va nghĩCwW tới cảpbXnh ta thắKng lợi, cái hồn ma nhà ngươi ôm mt khóc ròng, nhấZrt đkrdtmnh rấfWt là sảIrVng khoái!”

“Tỷ thí tht là khiến ngườBci ta mong đCwWợi!” Binh gt đWbHZu: “Thế nhưng ta muốn trước khi bắGzt đWbHsu cuộc tỷ thí này, trước hết phảEBGi đWi tìm Tái Lôi.”

“Tìm nàng làm chi?” Đườmbng Thiên âm hiểZm cườVOi một tiếng: “ĐWi thúc, ngươi sợ rồi à!”

“À, nếu quang minh chính đNdbZi tỷ thí thì chúng ta dĩkr nhiên phảWi chuẩYyn bịVO một ít công vic quan trọng.” Binh mt trắGzng bch, như có một tia sáng lạRdMnh lẽo chợt lóe lên rồi biến mấbEIt: “Luyn hồn khí luôn làm ngườci ta chỉQz nghe thôi đHwCã sợ mấNot mt rồi. Tng tên tân binh khi nghe cái tên này sắYyc mt đbmZu xám ngoét!”

ĐườCwWng Thiên vẻ mt khinh bỉdtm: “Xem ra binh đbmZoàn các ngườVOi tht s không có thiếu niên như thầpbXn ta đCsây a! Nam Thp T binh đZroàn xem ra cũng chảWK có gì đYyc bit!”

Nghe câu nói giu cợt ấty Binh quay mt sang, sát khí tỏa ra bốn phía. Đườbcng Thiên cũng không chút tỏ ra yếu thế, trng mắHzt nhìn lạbmZi.

Hai ngườci trợn mắBct nhìn nhau.

“Thiếu niên ngốc, đMến lúc đNdbó hối hn cũng đpbXã muộn a. Hương vịmM sống không bằBtng chết nhấot đdtmMYZnh sẽ khiến ngươi ghi nhớ sâu đHwCm cảdBW đNdbVOi.” Giọng nói của binh âm trầYym làm ngườmMi khác không rét mà run.

“H! ĐMYZi thúc không phảZZi ngươi đZZang sợ hãi đVOó chứK? Nói cho ngươi biết hin tạbmZi ngươi đIrVcu hạVOng cũng đWKã chm! Ta muốn ngươi bạZZi không có lờpbXi gì đwCkbEI nói.” ĐườYNHng Thiên khuôn mt lộ vẻ kiêu ngạKo, hung hăng nói.

“Ngươi đMã muốn chịdtmu chết, vy ta cũng không ngăn cảCsn ngươi.” Binh đFFaIrVng thng ngườHwCi dy, đHztng đXvQEYEng sát khí.


“Chuẩtn bịYy hướng thiếu niên như thầCsn mà sùng bái đmbi!” Đườcng Thiên lng lẽ, hai tai thò vào ming túi.

Một ngườbci một hồn bước vào thành Tam Hồn.


“Ngươi đCwWi tìm Tái Lôi, đKem cái này giao cho nàng.” Binh cho ĐườRdMng Thiên một tờCwW bảZZn vẽ: “Ta đfWi mua tài liu”.

ĐHwCi thúc, đCwWng có lâm trn bỏ chạHwCy đEYEYNHy nhé” Đườcng Thiên nhn lấbcy bảCwWn vẽ cườWi nhe răng.

“Trốn? HắmMc hắZc, ta lạWKi đNdbang mong mỏi chứbEIng kiến khuôn mt thổng khổ của ngươi lúc đZrty ấZy chứt!” CảmM ngườNoi Binh sát khí nồng nc thêm vài phầwWNn.

Một ngườYyi một hồn trợn mắkrt nhìn nhau trong chốc lát. Sau đKó đMồng thờapRi cùng h lạcnh một tiếng rồi quay đpbXpbXu mỗi ngườti một ngảIrV. (Nghe cứr như cp đIrVôi mới xong màn chia tay á =]]~)

ĐườNong Thiên mt càng đfWen thêm, cỡi Thanh Đồng Cơ Giới Đà ĐiểWKu chạbEIy như đmbiên dọc theo đwWNườwWNng phố nhắBtm hướng Tái Lôi tạZp đziếm phóng đoi.

Trong kho hàng, Tái Lôi đwWNang bịCwW ba ngườYyi vây vào giữQza. Chung quanh là một đCwWống hỗn đKộn, trên đNdbYyt rơi đrBty các loạCwWi bộ phn cơ giới.

“Tht là nim vui ngoài ý muốn a. Không ngờvD tới Tái Lôi tiểCwWu thư ngoài là cơ giới hảBco thủ, lớn lên còn xinh đwWNẹp như thế này. Tht là làm cho ngườWKi khác chảCwWy nước miếng a. Đây là cỡ D sao!” (Nhân vt nữwCk đGzZu tiên của bộ truyn đcược xác đwCkapRnh số đBco vòng 1 =]]~ )

Ánh mắMYZt nam t cầZZm đpbXru nhìn Tái Lôi như ngọn la tham lam, nuốt tng ngụm nước miếng.

HắtPn đYNHội nón cỏ, ngườNoi mc áo da thú sọc trắBtng đQzen (Dg:nga vằkrn? Biên:áo tù đQzó anh hai.). Thân thểFFa cườdtmng tráng, ming còn ngm một cây cỏ xanh.

“C!” Trong đMYZám ngườVOi, một thanh niên gầHwCy bên ngoài khoát một chiếc áo lông màu đmMen, mang một cp mt kiếng trắmMng(HắHwCc công t) đkrột nhiên thấHwCp giọng phun ra một chữNdb!

“Con mắct lão HắapRc ngươi bịXvQ vấQzn đbc gì rồi hảwWN?” Một gã khác thân hình mp mạIrVp bên ngoài khoát một chiếc áo lông màu trắYNHng(BạvDch Công t) không nhịpbXn đHzược reo len: “Tuyt đMối là E! Nhưng đoVOy không phảHzi là trong đHziểmMm. Trọng đCsiểZrm là cp đapRùi xinh đvDẹp này. Hoàn m, tuyt đEYEối hoàn m! Tuyết trẻo mượt ma, đKườMYZng cong hoàn m, thon thảWbH va vn. Oa Oa, cc phẩHzm trong cc phẩapRm!”

Nam t cầHwCm đbcCsu sng sốt, quay đrCwWu: “LờZZi này của lão Bạbcch, ta nhớ hình như trước kia, hắon đmMã nói ở đCwWâu rồi nhỉYy?”

Lão HắBcc lạZZnh lùng: “Khuya ngày hôm qua, thờci đMiểbcm gm giò heo” (Phụt!)

Nam t cầapRm đbmZwWNu bng tỉCwWnh: “Ta nhớ ra rồi! Mẹ kiếp! Chớp mắrKt một cái lão BạdBWch đwWNã gm bảXvQy cái còn ta chỉbc gm đWKược một!”

Lão HắEBGc: “Hai.”

Tái Lôi lạZnh lùng nhìn ba ngườWbHi, hai cánh tay vn ôm trước ngc, hơi giu cợt nói: “Hùng Miêu PhỉNdb Đoàn đkrHwCi danh đpbXQznh đZrZnh, nhưng lạMYZi coi trọng một tiểYNHu nhân vt như ta. Tht s khiến ta vinh hạbmZnh vô cùng đGzó nha ba vịK Hoa Hùng Miêu, Hắzc Hùng Miêu, BạWch Hùng Miêu!”

Bàn tay múp míp của BạpbXch Hùng Miêu vn chm chm gõ nhịsp, vẻ mt tươi cườMi nói: “Vinh hạBtnh thì mau theo chúng ta đYyi thôi!”

“Ta không muốn đCsi” Tái Lôi lắapRc đXvQMYZu.

Hoa Hùng Miêu nheo mắHzt lạCsi, giọng nói tuy chm nhưng lạZZi mang theo một vẻ hung ác: “Tạmbi sao chứYy? Cái tiểNou đYyiếm này của ngươi bao nhiêu tin? Chúng ta mua lạti. Đi theo chúng ta làm vic có thểpbX đdBWược ăn ngon, mc đBcẹp. Chúng ta đzang cầZn một vịbc cơ giới sư a. Hơn nữBca ngươi đQzẹp như vy, ta va lúc đzộc thân, quảdBW là xứVOng đZrôi nha.”

Hoa Hùng Miêu mt không chút thay đCsổi. Sát khí trên ngườNdbi lạapRi đWbHm thêm vài phầYyn.

Khuôn mt BạHwCch Hùng Miêu cườWbHi cườBti, tiến lên một bước.

Tái Lôi tùy ngoài mt bình tĩEYEnh, nhưng trong lòng lạWbHi vô cùng lo lắMng. Nàng không nghĩo tới bảNdbn thân lạbEIi bịc Hùng Miêu PhỉXvQ Đoàn nhắNdbm vào. Hùng Miêu Phỉdtm Đoàn cùng hung cc ác, ba ngườEBGi thủ đbcoạIrVn vô cùng tàn nhn, thc lc cao siêu. TấpbXt cảHwC cơ quan trong tim nàng đMu bịmM bọn chúng phá sạwWNch.

Đáng chết…

Tạri sao không có ai đFFaến?

Tái Lôi trong lòng lo lắpbXng vạMYZn phầRdMn. Nàng có chút hối hn lúc trước mở ca hàng ở nơi vắYyng vẻ như thế này.

Hoa Hùng Miêu nhìn ra ý nghĩVO của Tái Lôi, khẽ cườti một tiếng: “Sẽ không có ai tới đWbHâu. Chúng ta đdtmã treo biểtPn đvDóng ca ở ngoài ca hàng. Xem ra ngươi còn chưa t bỏ ý đrNonh a. ChỉfW mình ta đdtmộng thủ, hai ngườGzi các ngườti đCsBcng ngoài nhìn. Ta lạbEIi gầwCkn thưởng thứYNHc vẻ đNoẹp tráng l của Tái Lôi tiểdBWu thư một chút.”

Gương mt Tái Lôi lin biến sắtc.

Hoa Hùng Miêu vén tay áo, trên mt đkrYyy vẻ dâm tà.

Bỗng nhiên mt dấHwCt rung đCsộng rầHwCm rầWbHm.

Ba ngườwWNi lp tứdBWc ra vẻ cảonh giác. Tái Lôi mng rỡ, không chút do d thét lớn một tiếng chói tai: “CứHwCu mạbcng!”

SắEBGc mt ba ngườWbHi biến hóa. Thân hình Hoa Hùng Miêu thoáng một cái đXvQánh tới Tái Lôi.

Oanh!

Ca thương khố sau lưng ba ngườBti ầWbHm ầKm nát bấNoy!

ĐườwWNng Thiên ngồi trên Thanh Đồng Cơ Giới Đà ĐiểdBWu như kỵ sĩo trọng giáp cổ đrYNHi, chân đQzZZp đHwCbct ầcm ầZm như sấVOm nổ khiến mt đZbct run rẩsy, gào thét giết tới.

ĐvDu đHwCà đdBWiểWKu vươn ngang giống như trườZrng thương của kỵ sĩs.

ĐườEBGng Thiên trên lưng Thanh Đồng Cơ Giới Kỵ Sĩbc nằtm phục ngườCwWi xuống, đRdMmbng đkrong sát khí, tiến tới với uy thểWbH kinh ngườEBGi.

GiữMYZa không trung sắapRc mt Hoa Hùng kịBcch biến. Sau lưng rít lên một tiếng thê lương làm cho cảEYE ngườbEIi hắZrn dng hết tóc gáy.

Không kịpbXp bắpbXt Tái Lôi, thân hình hắMn gp lạtPi, huy đQzộng chân lc, đCwWánh một quyn v phía sau.

Oanh!

Kình khí kinh khủng làm cho cổ họng hắEYEn ngòn ngọt, quảwCk đbEIIrVm đYNHau nhứWc. HắvDn biết đEBGây là cảCsm giác gãy xương nên trong lòng hoảzng sợ. Mượn cổ lc lượng kinh khủng hướng môt bên đtPánh tới.

Đôi chân tráng kin của Thanh Đồng Cơ Giới Đà ĐiểQzu ma sát trên mt đZrCst tạBco ra hai tia la chói mắst. Trong gió mơ hồ xuấwWNt hin một cánh tay tráng kin nắapRm ở eo của Tái Lôi. Như đQzmbng vân giá vũ*, như bay lượn trong mây, tấVOt cảYNH sợ hãi biến mấst trong nháy mắtt.
*Cưỡi mây đYNHEBGp gió.

Giây phút đGzó Tái Lôi chợt ngẩdtmn ngơ.

  • Gửi lúc 0:37 Ngày 28/06/2014

    chochet846

    chả biết làm kiểu đếch gì, xem bất tiện vãi

  • Gửi lúc 16:18 Ngày 27/06/2014

    ColdAsh@fb

    Cả tháng ko có chương mới là saoooo :-

  • Gửi lúc 21:08 Ngày 25/06/2014

    chochet846

    truyện hài vaoi ra

  • Gửi lúc 9:52 Ngày 30/05/2014

    vandoc

    up cham vl

  • Gửi lúc 13:42 Ngày 17/04/2014

    lamdong233

    1 thach = 1 chuong ah AD

banner