Trang chủ / Dị Giới / Chàng Rể Ma Giới / Chương 8 0: Dạ thoại hồ Lam Ba

Chàng Rể Ma Giới

Chương 8 0: Dạ thoại hồ Lam Ba




Chàng Rểv Ma Giới
Tác GiảvXh: ĐiểbGpm Tinh Linh

Chương 80: DạOgO thoạaBi hồ Lam Ba

DịOch: HầXVu Ca
Biên dịMouch: Ẩn
Biên tp : Vô Hồn
Nguồn: HNTĐ




Chương 80: DạrDv thoạGni hồ Lam Ba

Hình dạfmng của chiếc nhn có vẻ cổ xưa, không lấbGpp lánh, nhưng cảIjm giác nhạbGpy cảASm của TrầbGpn Du phát hin đGnược bên trong nó có ẩIn chứapia lc lượng nhàn nhạst.

“CắVUOt một nhát lên ngón tay trái, sau đjó thảfm lỏng, không đapiược kháng c.”

Âm thanh của Shia vang lên.

Trầqn Du hiểJGiu Shia sẽ không hạBi hắjn, lin làm theo. Shia cũng cắjt một vết lên ngón tay, nhưng máu của nàng không chảisy xuống đapiOJt, mà lạdlJi lơ lng giữdlJa không trung, ta như nhữybMng viên trân châu hồng sắVc. Ngón tay của Shia c đvXhộng rấVVt nhanh theo một loạYVAi quy lut kỳ lạYVA. Huyết châu dầvn dầIjn trở thành một ấbGpn ký rấDIht đpOc bit, t di chuyểMvn chiếc nhn bay đbGpến tay trái của TrầBn Du, đseo vào ngón áp út.

Máu của hai ngườsMfi hòa ln vào nhau, vết máu biến hóa thành một ký hiu mới, t t chìm vào trong chiếc nhn. TrầrDvn Du chỉMou cảgrom thấGny một luồng nhit truyn vào ngón vô danh, giống như máu của Shia đyyVang tan vào cơ thểvXh mình t chiếc nhn. CảbGpm giác này rấdlJt kỳ diu, hồi lâu mới chm rãi tan đWYsi.

“Chiếc nhn này có tên gọi là 'Ý chí hắoSc ám', có thểe chống lạbGpi s quấhvy nhiu của các loạASi tinh thầuXn lc, mỗi ngày còn có thểXV s dụng k năng truyn tống một lầMoun, nhưng bịaB hạoadn chế v khoảBng cách và không gian nhấDIht đggronh. Ta tng nó cho anh, chiếc nhn đfmã tha nhn huyết ấMvn truyn tha. Tr anh ra, không ai có thểq s dụng đsược nó.”

“Ý chí hắgc ám” là do Shia cởi ra t trên tay, nhấOgOt đuXybMnh không phảASi là vt tầyyVm thườOng. K năng mỗi ngày đJGiược truyn tống một lầVUOn rấdlJt bá đbGpOJo, tuyt đvối là một vt hữIu ích đybMWYs bỏ chạyyVy trong thờMoui đoadiểXVm nguy cấhep.

Nhưng đapieo nhn ở ngón áp út có hơi là lạe. Chng biết ở Ma giới, đASeo nhn ở ngón tay có ý nghĩdlJa đVVc bit nào không, nhưng dám chắGgc một đASiu ngón áp út không phảGgi là ngón đGgeo nhn kết hôn, nếu không Shia không đJyWoadi nào đMoueo vào ngón này cho hắgn.

Trong lòng TrầiIn Du rấUot cảlBHm đDIhộng, thốt lên:

“Trưởng công chúa, đyyVây là bảGgo vt quan trọng, ta không thểe lấVUOy đHqược.”

“Nó tồn tạYVAi vì nó có giá trịq, anh cứV xem như là một loạYVAi trao đOJổi lợi ích.”

Shia điIim tĩVUOnh trảB lờsi.

NhữaBng lờuXi này rấMvt d mấoSt lòng, nhưng TrầUon Du không nổi gin, chỉg cườsi nói:

“HiểOJu rồi, ta sẽ cố giữVUO giá trịpq của ta, đgroj nó luôn có ý nghĩDIha tồn tạWYsi.”

Shia nhẹ gt đJGiapiu:

“RấbGpt tốt! V chuyn mỏ qung, tạpqm thờOi không tin mang thịj nữI theo. Ta đVã hứYVAa một tháng sau sẽ ban thưởng Ki-A cho anh, đfmợi đqến khi anh an toàn trở v sẽ tính. ChỉAS cầVVn anh còn sống, ta bảIo đvXhvm nguyn vọng của anh sẽ thành hin thc, dù là “thểis chấvXht thôn ph” của Ki-A cũng giảqi quyết đjược.”

Đây coi như là hoa hồng sao? Trí nhớ của bà chủ tht tốt quá!

“Trưởng công chúa, ta tht s không có ý nim gì với Ki-A, xin hãy thu lạVVi mnh lnh.”

TrầOJn Du lắpqc đHqoadu cườyyVi khổ. Nói tht, yêu nữpq đVVúng là rấVVt mê hoc ngườgroi, nhưng đfma phầXVn chỉpq khiến ngườOgOi ta nảdlJy sinh dục vọng chứV không phảsi tình yêu. Vấgron đaB là mình tht s không muốn. Điu quan trọng nhấyyVt giữhva nam và nữOgO phảhei tình đJyWBu ý hợp, nếu có c chỉyyV thân mt cũng chỉhe là t nhiên sinh ra. Trầhvn Du t nhn rấHqt thích m nữOgO, nhưng vn có nguyên tắhvc cơ bảgn nhấhet. Nếu ỷ vào lc lượng hoc bấMout cứgro thứGnđpOpO cưỡng ép, chiếm đvXhoạuXt một nữiI nhân, tuyt đIjối là một hành vi đpOáng khinh bỉWYs, dù Ki-a có cái “thểis chấHqt thôn ph” kinh khủng đJyWó hay không cũng vy.

Shia chăm chú nhìn Trầapin Du, âm thanh vang lên vn lạqnh lẽo vô cùng:

“Không nên xem thườrDvng Ki-A. Núi Tây Lang sẽ là khảVVo nghim đfmDIhu tiên của anh, còn Ki-A là thứuX hai. Lý do vì sao thì đGnợi đIjến na năm sau khi anh trở v sẽ nói.”

Trầfmn Du mới hiểsMfu thì ra vic ban thưởng “thịoad nữVUO” này cũng không đsMfơn giảfmn. Nhưng theo như Shia nói, mọi chuyn cứDIh đhvợi đoadến lúc khảMvo nghim ở mỏ qung kết thúc rồi lạJyWi bàn đdlJến.

TrầUon Du cung kính cúi ngườhei:

“Vy ta v chuẩOJn bịg trước, ngày mai sẽ xuấqt phát.”

Shia gt gt đBJGiu, mở văn kin trên bàn ra, không thèm đHqv ý đgến hắsMfn nữbGpa.

Ngay cảybM một câu tạJGim bit cũng không có?

Dù gì cũng phảaBi nói một câu đrDvi chứO...

ChỉVUO tiếc, quáng vụ quan các hạybM sau một hồi dỏng tai cũng không nghe đoSược gì, chỉv đYVAành ôm s buồn bc rờfmi khỏi phòng nghịO s.

“Sống sót đDIhis trở v.”

Sau khi TrầJGin Du rờBi đOgOi, âm thanh bịrDv ép điIến mứGgc nhỏ nhấjt mới vang lên. Vn không h ngẩGgng đybMju, chỉoS có thanh âm lạybMnh lẽo băng giá quen thuộc đgã trở nên mm mạMvi hơn nhiu. LoạdlJi cảdlJm giác này so với mấMvy chuyn giá trịGg thế nào, tồn tạASi ra sao... đju không liên quan gì cảOgO. Tiếc là kẻ nào đMvó lạWYsi không nghe đqược.

Trở lạhvi phòng thí nghim, Joseph đWYsã giữoS lờisi phái ngườlBHi đOưa đMouến vt liu. Xem ra năng suấMMJt làm vic của hắhvn rấyyVt cao, hoc cũng có thểlBH là không muốn cho hắfmn lấVy cớ kéo dài thờOgOi gian. Có mấIjy loạJGii tài liu ma pháp thc chấOgOt dùng đhvq chuyểIn đheổi linh khí. Trong chiếc vòng tay không gian của Shia tng còn có một trăm khối đBybMng thạVVch phẩhem chấoadt tốt nhấIt.

Đsng thạMvch phẩJGim chấOJt trung bình gia tăng t 100 đsến 150 đoadiểBm linh khí, còn cc phẩrDvm đhvyyVng thạHqch của Joseph đeưa đpqến không có tạapip chấMvt nước, lượng linh khí có thểuX gấOJp bốn lầoSn trung phẩfmm. Sau khi chuyểYVAn hóa hết đgjng thạGgch và nhữvXhng tài liu khác, số đIiểybMm linh khí của TrầpOn Du còn dư chín vạhen lạOi tăng lên đXVến mườoSi bốn vạqn.

Tuy dùng nhữMvng tài liu trân quý như thế có chút đVUOáng tiếc, nhưng thc lc quan trọng hơn cảDIh. Với lạsi đpOợi ngày mai, xu tiên hạhvt giống trong Tinh thầrDvn hoa viên trưởng thành, có thểXV chm rãi lợi dụng nó t sinh ra linh khí.

ChuyểdlJn đGnổi linh khí xong, màn đpOêm đHqã buông xuống. TrầlBHn Du vội vàng dùng bữfma tối, lin cưỡi lên song túc phi long, bay đpqến Lam Ba hồ.

Quảfm nhiên đVộc long đUoang ngồi ở chỗ cũ chơi solitare. HắIn biết rõ lầlBHn trước tinh thầlBHn lc của TrầYVAn Du bịfm thương không nhẹ, nên không giở trò đybMánh lén hay bày ra by trêu cợt.

“Thế nào rồi? Tinh thầpOn lc khôi phục lạJyWi chưa?”

“Vn chưa, nhưng phảfmi rờoadi khỏi đIjây một thờOgOi gian ngắjn.”

TrầUon Du thoảpqi mái duỗi lưng một cái, nằDIhm xuống bãi cỏ bên cạpOnh Độc Long rồi thun tay bứqt một cọng cỏ ngm trong ming. Hắgron kểhv lạJGii chuyn đisi núi Tây Lang.

Pagdariuscau mày:

“Ngươi có bịhv con bé trưởng công chúa đyyVó làm mê muội rồi không? Còn chưa đsMfapiy một tháng là đVVến trn đGgHqu với Arnoux, lạOgOi đBi núi Tây Lang? Nói tht... hắWYsc hắapic, ta thấvXhy tiểgrou nha đvGgu hôm đVVó gõ ngươi một gy rấhet xinh, rấJGit chủ đbGpộng. Tiếc là dáng ngườiIi hơi phng một chút, cầVVn vỗ béo thêm mấJyWy năm.”

“Còn dám nhắuXc lạJyWi chuyn này? Tên khốn đBáng hn!”

TrầdlJn Du nhìn đIjộc long đJyWang khổ sở nín cườvi, tứaBc gin mắMoung một câu:

“Nguyên nhân ta đDIhến núi Tây Lang là vì truyn tha của đHqJGii tông sư. Ta cầMvn một loạVUOi qung phế của núi Tây Lang đMouhe tiến thêm một bước, thứMouc tỉHqnh lc lượng truyn tha. Nếu có thểsMf hoàn thành khảfmo nghim lầhen này, ta có thểJyW đGnược thưởng hắYVAc sắGnc dược t.”

HắoSn đisã có hắHqc sắsMfc dược t, chỉGg cầpqn hoán đbGpổi linh khí. Lúc mới bắhvt đGgju tiến hóa đoadã làm giảIjm một na tuổi thọ của Độc Long, tuy Pagdarius không đq cp điIến chuyn này, nhưng TrầlBHn Du vn nhớ k trong lòng. Đợi đDIhến khi đOgOột phá đUoến cảUonh giới “Lit”, là tiến hóa cấoadp ba sao, trung tâm hoán đpqổi chắJyWc chắMvn sẽ xuấybMt hin hắoSc sắoSc dược t cao quý nhấgt: “Duyên thọ” và “Phục sinh”.

Không biết có thểfm gia tăng tuổi thọ bao lâu, nhưng ít ra đdlJây là tâm ý của TrầVUOn Du.

“HắGgc sắec dược t!”
xem tạMvi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
Độc long lộ vẻ khiếp sợ:

“Nghìn năm trước, Ma giới có hai vịpO đbGpdlJi tông sư, là đuXGni tông sư dược t Rosenbach, và đHqVVi tông sư chế khí Lolo. Lolo là một hắGnc ám đrDvUoa tinh kinh tài tuyt dim, tinh thông chế khí và phù ngữsMf thờuXi thượng cổ, nhưng cảYVA đvVVi vn không thu đlBHđv. Sau khi qua đMoupOi, bí thut chế khí và phù ngữj thượng cổ đsu đdlJã bịhe thấqt truyn. Bởi vy nên tr Rolla ra, Ma giới không còn ngườoSi nào hiểVUOu đJGiược phù ngữDIh thượng cổ nữoada. Rosenbach là một vịIj ám tinh linh, có đYVA t rấfmt đvông, vì bí phương nên bịAS đrDvOJi đI t Shaman bày kế hãm hạIji. Sau khi Shaman mấOt tích, hắHqc sắfmc dược t cũng theo đpOó mà bit tích. Nếu ngươi có thểoad tạgo ra hắXVc sắhec dược t, nhấGnt đgroOnh sẽ tạOo ra một cơn đisdlJa chấen tạfmi Ma giới.”

“Nên bây giờpq càng không thểiI lộ ra ngoài, ít ra cũng phảASi giúp ngươi tháo gỡ Khóa Quang Ám đpOã.”

Trầfmn Du đfmã hỏi qua Aldaz, biết rõ ảMvnh hưởng do hắIjc sắGnc dược t gây ra:

“BằGnng không thì ngươi ngay cảO chạVVy trốn đfmis giữj mạoadng cũng khó.”

“H h! Nếu không phảJyWi bịgro phù ngữvXh thượng cổ phong ấIjn, chỉJyW da vào lc lượng của ta cũng có thểB t t gỡ bỏ Quang Ám Khóa.”

Pagdarius không cam lòng nói:

Đng quên khế ước chiến tranh đfmó, thờVi gian của ngươi không còn nhiu đMouâu.”

“Ta biết, nên càng phảMvi đgi núi Tây Lang. Ta có song túc phi long, có thểlBH rút ngắpqn hành trình đMoui v rấpqt nhiu. Đợi khi trở v quyết chiến với Arnoux, hãy mở to mắHqt xem lc lượng mới của ta cườBng đggi thế nào nhé.”

“H, lên cấvp thì thế nào? BảoSn đybMIji nhân vn dm lên ngươi như thườvXhng.”

Độc long đjyyV kích hắen, cũng nằrDvm xuống nga mt nhìn trờMMJi, hỏi một câu:

“Có nhớ tới ngườpqi thân ở thế giới loài ngườqi không?”

“NgườXVi thân của ta đVã qua đDIhqi t lúc ta còn nhỏ.”

Trầgron Du đheang nói v kiếp trước. Kiếp này của Athur chắASc cũng còn ngườhvi thân, nhưng lạqi không quan h gì tới hắGgn, ít ra bây giờMv không có một s liên quan nào:

“Còn ngươi thì sao?”

“Ta va xuấist thế, ngoạASi tr vỏ trứOgOng ra thì đpqu không nhìn thấVVy gì khác.”

Pagdarius nhún vai, tỉVnh như ruồi nói:

“Thờgi gian này, thân nhân không có, kẻ thù lạOi không ít.”

“Còn bằASng hữDIhu thì sao?”

“C long không cầHqn bạapin bè, nhấdlJt là đsMfộc long.”

Pagdarius lấoady lạOi mấoSy phầHqn kiêu ngạWYso của long tộc:

“Ngươi đWYsã thấUoy thầrDvn có bạlBHn bao giờGg chưa? Bọn họ chỉYVA cầpOn đbGpược kính ngưỡng và đJGiược sợ hãi, không cầyyVn mấDIhy thứVUO yêu thương hay thông cảVm chán ngắBt đeó.”

“Trước kia có thểB là như vy.”

Trầgn Du lạqi hỏi:

“Còn bây giờUo thì sao?”

“Bây giờg... theo như lờdlJi của ngươi, là rồng dưới mái hiên, không thểMv không cúi đqiIu.”

Vẻ mt của Pagdarius đpOOy bấpOt lc.

TrầWYsn Du hiểOu rõ đuXộc long chính là loạuXi mt hàng mạiInh ming, cũng không muốn nói rõ ra:

“Nếu không thì, đOJi la gạpqt một m nữoad đJGiến làm bạASn với ngươi nhé?

“Quan đhviểqm thẩGnm m của bảJGin đheMMJi nhân so với loạHqi ngườDIhi tầfmng lớp thấIp kém như ngươi rấbGpt khác bit.”

Pagdarius liếc hắOn đIapiy khinh bỉMou:

“MấMouy nàng ma nữpq liêm đhvao, mịyyV ma, tiểiIu nha đOJybMu đOó nhìn qua cũng không t, đXVáng tiếc không có nội hàm như ta muốn. NữYVA nhân mà ta thích phảfmi có vảqy cứVVng rc rỡ, bộ răng sắybMc bén sạrDvch sẽ, thân hình cao to đqpqy đJGin...”

“ChờuX đheã! Ngươi đHqang nói v rồng, chứOJ không phảVUOi nữpq nhân.”

TrầoSn Du bịXV khẩlBHu vịVUO nng của Pagdarius làm bốc khói đrDvGgu, suýt nữyyVa sinh ra tâm lý oán hn đpqối với phái khác.

“Ngươi thì biết gì?”

Pagdarius cườuXi nhếch mép, vứjt một ánh mắWYst khinh thườHqng cho hắpqn:

“Tên nhân loạgi nông cạVn!”

“...”

“Cho ngươi dịGnch đyyVộc này, cầsMfm lấJyWy khỏi sợ gì cảOJ, đuXng hòng đqòi bích huỳnh châu nữJyWa! Dù là cô nàng Athena của ngươi, năng lc kháng đdlJộc hin tạYVAi ít ra có thểJGi cưỡi song túc phi long như bình thườVVng. Còn ngươi, chỉybM làm lãng phí thôi.”

“Theo ta biết, ma thú trong lòng đoadOt có rấYVAt nhiu loài, thm chí có loài đOã đyyVUot đXVến ma vương cấYVAp hoc cao hơn. Phong ấgron của bảjn đaBlBHi nhân đvây vn chưa tr, có chuyn gì nhớ trốn đaBi.”

Được rồi, Pagdarius, ngươi dài dòng như vy t khi nào vy?”

Trầen Du lắUoc đgpOu:

“Yên tâm đisi, bảYVAo tàng ở đVVaBm lầhey U dạe ta còn chưa đpqoạapit đoSược, sao lạVi chịgu chết d dàng đVược chứis?”

Tuy nói vy, nhưng TrầdlJn Du cảOgOm thấoady đHqược s ân cầgn sau lờYVAi nói dao búa kia, cảIjm giác ấyyVm áp nhẹ nhàng này đMouã tng nhn đIược t ngườASi có lòng dạq như ngọn núi băng tuyết nào đMouó.

“Tên gia hỏa tham lam! Nếu không phảMMJi mạvng của Pagdarius đIBi nhân nối lin với ngươi...”

Pagdarius còn chưa nói xong, TrầVUOn Du đoadã cưỡi song túc phi long bay lên trờei. truyn cp nht nhanh nhấpqt tạgroi tung hoanh chấjm com

“H! Chuồn nhanh tht! Vy mà dám nói bảpOn đhvsi nhân dài dòng.”

Ánh mắist Pagdarius nhìn theo hướng Trầqn Du biến mấBt trên tinh không, lạfmi nằem xuống, bắoadt chước đYVAộng tác ngm cỏ trong ming, nhắHqm mắJyWt lạBi.

  • Gửi lúc 23:04 Ngày 21/04/2015

    anhtraikg870809

    chang re ma gioi hay wa sao ko dich tiep nua nhi

  • Gửi lúc 12:46 Ngày 28/11/2014

    Ivanjackj

    C 114, ông nvc vừa đánh vừa chạy vừa uống thuốc kéo thể lực người ta, ác ghê.

  • Gửi lúc 10:51 Ngày 20/11/2014

    JesS

    Giờ đang đọc mấy bộ: Thần khống thiên hạ, hoành tảo hoang vũ, hoàng tộc đại chu. Vừa đọc vừa chờ chương mới

    • Gửi lúc 13:17 Ngày 20/11/2014

      Ivanjackj

      Vui cười giống bộ này ko. Chọc tôi cười dc và ly kỳ tôi coi liền

  • Gửi lúc 21:51 Ngày 19/11/2014

    JesS

    Thích đọc mấy truyện dạng dú hí thăng cấp như chơi game aii biết truyện gì thì giới thiệu với nha :)

    • Gửi lúc 9:24 Ngày 20/11/2014

      Ivanjackj

      Tôi có đọc dc thử mấy bộ như vậy dc vầy chục chương nè, nhưng ko có bộ nào bằng bộ này. Vì mấy bộ đó thiếu những thứ quang trọng: nvc tính cách hung tàn khác máu, chém giét quá nhiều, ít khoản lặng, ko vui tươi hí hởm, khó gần,Tâm Cảnh yếu kém dễ bị những thứ xung quanh tác động, dễ bị máu nóng, sĩ diện, thù hận dắt mũi ngu ngốc. Nvc thường chỉ là cường giả mà ko phải trí giả, Trần Duệ của chúng ta thì là cả hai, hi so cool ha. Còn lại là tác giả dùng thôi miên ngôn từ, vui cười và ly kỳ gây cấn. theo tôi thôi nha, thiếu vui cười là tôi bỏ luôn. Bộ vô hạn khủng bố, thử đi, tâm kế cũng dữ dằn lắm có điều nvc ko có vui tươi tình cảm, chỉ có giết ...

    • Gửi lúc 9:37 Ngày 20/11/2014

      Ivanjackj

      Ý soory, tôi đánh sai. Mấy bộ đó ko phải thiếu.... Mà nvc điên quá. Tôi chẳng phân biệt dc chính tà, chính phụ luôn, mấy bạn có thấy nvc trong nhiều bộ hiện nay ác quá đền độ mình muốn nó thua và chết chứ nói chi là quyến luyến nó. Các bạn có thấy Anh Trần Duệ dù có mạnh đến đâu có giết bao nhiêu người cũng đâu có thay đổi dc bản chất Vẫn vui tươi hoà nhã dẽ gần đấy thôi, đó gọi là Tâm Cảnh siêu cường.

    • Gửi lúc 9:57 Ngày 20/11/2014

      Ivanjackj

      GT cho ông nè: quốc vương vạn tuế( thuộc vào mấy bộ đó đó, còn muốn đọc nữa ko, hi) . Bộ siêu cấp tội phạm( chua biết) . Bộ... Bên khoa huyễn cả 1 đống luôn

    • Gửi lúc 10:46 Ngày 20/11/2014

      JesS

      Bộ siêu cấp khủng bố tui đọc rồi khá hay nhưng cái kết nó gãy quá thấy sao sao ý cứ nghĩ sẽ có phần 2 nối vào mà ko thấy :)

    • Gửi lúc 10:49 Ngày 20/11/2014

      JesS

      Ghét mấy bộ truyên kiểu đô thị đọc thấy thằng tác giả tự sướng quá. Nv chính như thần

    • Gửi lúc 10:52 Ngày 20/11/2014

      JesS

      Giờ đang đọc mấy bộ: Thần khống thiên hạ, hoành tảo hoang vũ, hoàng tộc đại chu. Vừa đọc vừa chờ chương mới

  • Gửi lúc 20:40 Ngày 19/11/2014

    Ivanjackj

    Ý tôi thấy có nhiều bạn Nữ cũng bình luận truyện dị giới này ha, tôi hiếu kỳ các bạn Nữ ko phải khoái đọc ngôn tình sao? Thích Nam chính hay Nữ chính, mà theo tôi nghĩa thì hầu như bộ nào cũng phải có Nam chính hết á hihi, ko muốn cũng bó tay. À, nvc Trần Duệ có điểm gì thu hút các bạn vậy? Hé lộ cho tôi đi !!! Please!!

    • Gửi lúc 21:39 Ngày 19/11/2014

      JesS

      Thấy truyện này đọc cũng hay dời xa lỗi tiên hiệp cũ. Thích kiểu truyện du hí có siêu cấp hệ thống như này cứ như kiểu chơi game lên cấp :)

    • Gửi lúc 9:41 Ngày 20/11/2014

      Ivanjackj

      Tôi hỏi mấy bạn Nữ mà, coi xem mấy bạn ấy có ý kiến gì về bộ này khác mấy thằng otaku như toi ko hihihihih.