Trang chủ / Dị Giới / Chàng Rể Ma Giới / Chương 8 0: Dạ thoại hồ Lam Ba

Chàng Rể Ma Giới

Chương 8 0: Dạ thoại hồ Lam Ba




Chàng RểVV Ma Giới
Tác GiảPAG: ĐiểCm Tinh Linh

Chương 80: DạvU thoạhCi hồ Lam Ba

DịHkFch: HầFmu Ca
Biên dịvUch: Ẩn
Biên tp : Vô Hồn
Nguồn: HNTĐ




Chương 80: DạRv thoạMhSi hồ Lam Ba

Hình dạmhfng của chiếc nhn có vẻ cổ xưa, không lấKvbp lánh, nhưng cảBiFm giác nhạUSy cảvUm của Trầvqvn Du phát hin đqQược bên trong nó có ẩtAn chứmhfa lc lượng nhàn nhạot.

“CắBiFt một nhát lên ngón tay trái, sau đPAGó thảkA lỏng, không đHFược kháng c.”

Âm thanh của Shia vang lên.

TrầCn Du hiểFgu Shia sẽ không hạNBmi hắtn, lin làm theo. Shia cũng cắGeUt một vết lên ngón tay, nhưng máu của nàng không chảUty xuống đHFHFt, mà lạSLi lơ lng giữgCa không trung, ta như nhữjHRng viên trân châu hồng sắeMc. Ngón tay của Shia c đvUộng rấUtt nhanh theo một loạTi quy lut kỳ lạkA. Huyết châu dầon dầbVUn trở thành một ấHFn ký rấUSt đPAGc bit, t di chuyểSLn chiếc nhn bay đFgến tay trái của Trầxmn Du, đVeo vào ngón áp út.

Máu của hai ngườgCi hòa ln vào nhau, vết máu biến hóa thành một ký hiu mới, t t chìm vào trong chiếc nhn. TrầBiFn Du chỉHF cảBiFm thấHkFy một luồng nhit truyn vào ngón vô danh, giống như máu của Shia đVoang tan vào cơ thểQ mình t chiếc nhn. CảCTm giác này rấPt kỳ diu, hồi lâu mới chm rãi tan đFgi.

“Chiếc nhn này có tên gọi là 'Ý chí hắtc ám', có thểxm chống lạAtxi s quấLHjy nhiu của các loạgCi tinh thầLHjn lc, mỗi ngày còn có thểLHj s dụng k năng truyn tống một lầpbpn, nhưng bịgC hạCTn chế v khoảHkFng cách và không gian nhấhtgt đBiFHFnh. Ta tng nó cho anh, chiếc nhn đVVã tha nhn huyết ấHkFn truyn tha. Tr anh ra, không ai có thểbKN s dụng đUSược nó.”

“Ý chí hắPc ám” là do Shia cởi ra t trên tay, nhấCt đKvbTnh không phảAtxi là vt tầvUm thườbKNng. K năng mỗi ngày đAtxược truyn tống một lầFgn rấDcPt bá đvqvAtxo, tuyt đmhfối là một vt hữTu ích đtiP bỏ chạvUy trong thờgCi đViểtAm nguy cấFgp.

Nhưng đvUeo nhn ở ngón áp út có hơi là lạMhS. Chng biết ở Ma giới, đvUeo nhn ở ngón tay có ý nghĩCa đGeUc bit nào không, nhưng dám chắtc một điPiu ngón áp út không phảFmi là ngón đPeo nhn kết hôn, nếu không Shia không đFgmhfi nào đCTeo vào ngón này cho hắbVUn.

Trong lòng TrầHFn Du rấhCt cảQm đpbpộng, thốt lên:

“Trưởng công chúa, đTây là bảRvo vt quan trọng, ta không thểxm lấVy điPược.”

“Nó tồn tạhCi vì nó có giá trịRv, anh cứgC xem như là một loạAtxi trao đRvổi lợi ích.”

Shia đtim tĩCnh trảMhS lờUi.

NhữqQng lờzti này rấMhSt d mấCt lòng, nhưng TrầuuDn Du không nổi gin, chỉzt cườSLi nói:

“HiểHkFu rồi, ta sẽ cố giữMhS giá trịkA của ta, đKvbPAG nó luôn có ý nghĩhCa tồn tạSLi.”

Shia nhẹ gt đpbptu:

“RấqQt tốt! V chuyn mỏ qung, tạgCm thờti không tin mang thịxm nữbVU theo. Ta đbKNã hứmhfa một tháng sau sẽ ban thưởng Ki-A cho anh, đbKNợi đkAến khi anh an toàn trở v sẽ tính. ChỉT cầbVUn anh còn sống, ta bảvUo đPAGDcPm nguyn vọng của anh sẽ thành hin thc, dù là “thểFm chấztt thôn ph” của Ki-A cũng giảVi quyết đVược.”

Đây coi như là hoa hồng sao? Trí nhớ của bà chủ tht tốt quá!

“Trưởng công chúa, ta tht s không có ý nim gì với Ki-A, xin hãy thu lạPAGi mnh lnh.”

TrầUtn Du lắUc đUSTu cườti khổ. Nói tht, yêu nữFg đKvbúng là rấCTt mê hoc ngườUSi, nhưng đHkFa phầgCn chỉhC khiến ngườLHji ta nảty sinh dục vọng chứtA không phảjHRi tình yêu. Vấhtgn đUS là mình tht s không muốn. Điu quan trọng nhấhCt giữtAa nam và nữDcP phảcLMi tình đSLNBmu ý hợp, nếu có c chỉMhS thân mt cũng chỉvqv là t nhiên sinh ra. TrầLHjn Du t nhn rấtAt thích m nữeM, nhưng vn có nguyên tắVc cơ bảDcPn nhấVVt. Nếu ỷ vào lc lượng hoc bấbVUt cứT thứDcPđVT cưỡng ép, chiếm đSLoạxmt một nữiP nhân, tuyt đLHjối là một hành vi đCáng khinh bỉkA, dù Ki-a có cái “thểT chấPAGt thôn ph” kinh khủng điPó hay không cũng vy.

Shia chăm chú nhìn TrầbVUn Du, âm thanh vang lên vn lạtnh lẽo vô cùng:

“Không nên xem thườmhfng Ki-A. Núi Tây Lang sẽ là khảVVo nghim đLHjPAGu tiên của anh, còn Ki-A là thứHkF hai. Lý do vì sao thì đbKNợi đSLến na năm sau khi anh trở v sẽ nói.”

Trầxmn Du mới hiểgCu thì ra vic ban thưởng “thịgC nữeM” này cũng không đRvơn giảGeUn. Nhưng theo như Shia nói, mọi chuyn cứFg đtợi đCTến lúc khảiPo nghim ở mỏ qung kết thúc rồi lạUSi bàn đBiFến.

TrầjHRn Du cung kính cúi ngườGeUi:

“Vy ta v chuẩLHjn bịtA trước, ngày mai sẽ xuấbKNt phát.”

Shia gt gt đCSLu, mở văn kin trên bàn ra, không thèm đoCT ý đUến hắiPn nữCTa.

Ngay cảFm một câu tạPAGm bit cũng không có?

Dù gì cũng phảVi nói một câu đVi chứo...

Chỉhtg tiếc, quáng vụ quan các hạRv sau một hồi dỏng tai cũng không nghe đfVCược gì, chỉBiF đuuDành ôm s buồn bc rờti khỏi phòng nghịKvb s.

“Sống sót đGeUcLM trở v.”

Sau khi TrầQn Du rờPi đUti, âm thanh bịbVU ép đMhSến mứFmc nhỏ nhấiPt mới vang lên. Vn không h ngẩCng đUSFgu, chỉvU có thanh âm lạonh lẽo băng giá quen thuộc đAtxã trở nên mm mạSLi hơn nhiu. LoạVoi cảbKNm giác này so với mấFmy chuyn giá trịiP thế nào, tồn tạUi ra sao... đcLMu không liên quan gì cảFg. Tiếc là kẻ nào đpbpó lạVVi không nghe đtAược.

Trở lạUti phòng thí nghim, Joseph đHFã giữxm lờUti phái ngườPAGi đfVCưa đgCến vt liu. Xem ra năng suấUtt làm vic của hắqQn rấiPt cao, hoc cũng có thểzt là không muốn cho hắPn lấiPy cớ kéo dài thờVoi gian. Có mấRvy loạRvi tài liu ma pháp thc chấtt dùng đmhfxm chuyểNBmn đFmổi linh khí. Trong chiếc vòng tay không gian của Shia tng còn có một trăm khối điPVVng thạtch phẩcLMm chấeMt tốt nhấGeUt.

Đztng thạiPch phẩLHjm chấUt trung bình gia tăng t 100 đtến 150 đFgiểbKNm linh khí, còn cc phẩxmm đojHRng thạeMch của Joseph đMhSưa đVVến không có tạhCp chấGeUt nước, lượng linh khí có thểvU gấiPp bốn lầgn trung phẩvqvm. Sau khi chuyểMhSn hóa hết đFgbVUng thạQch và nhữCTng tài liu khác, số đMhSiểiPm linh khí của TrầvUn Du còn dư chín vạDcPn lạti tăng lên đCTến mườPAGi bốn vạCTn.

Tuy dùng nhữVong tài liu trân quý như thế có chút đTáng tiếc, nhưng thc lc quan trọng hơn cảiP. Với lạvUi đbVUợi ngày mai, xu tiên hạcLMt giống trong Tinh thầCTn hoa viên trưởng thành, có thểt chm rãi lợi dụng nó t sinh ra linh khí.

ChuyểCn điPổi linh khí xong, màn đNBmêm đoã buông xuống. TrầgCn Du vội vàng dùng bữgCa tối, lin cưỡi lên song túc phi long, bay đkAến Lam Ba hồ.

QuảAtx nhiên đLHjộc long đPang ngồi ở chỗ cũ chơi solitare. HắNBmn biết rõ lầgn trước tinh thầUSn lc của Trầxmn Du bịt thương không nhẹ, nên không giở trò đCánh lén hay bày ra by trêu cợt.

“Thế nào rồi? Tinh thầPAGn lc khôi phục lạzti chưa?” truyn đcLMược lấVVy t website tung hoanh

“Vn chưa, nhưng phảti rờbVUi khỏi đKvbây một thờbKNi gian ngắon.”

TrầfVCn Du thoảDcPi mái duỗi lưng một cái, nằNBmm xuống bãi cỏ bên cạAtxnh Độc Long rồi thun tay bứMhSt một cọng cỏ ngm trong ming. HắqQn kểLHj lạuuDi chuyn đmhfi núi Tây Lang.

Pagdariuscau mày:

“Ngươi có bịV con bé trưởng công chúa đhCó làm mê muội rồi không? Còn chưa đPHFy một tháng là đPAGến trn đDcPtu với Arnoux, lạFmi đQi núi Tây Lang? Nói tht... hắPc hắTc, ta thấKvby tiểcLMu nha đhCHkFu hôm đUtó gõ ngươi một gy rấhCt xinh, rấFmt chủ đvUộng. Tiếc là dáng ngườfVCi hơi phng một chút, cầgCn vỗ béo thêm mấBiFy năm.”

“Còn dám nhắoc lạqQi chuyn này? Tên khốn đcLMáng hn!”

TrầCTn Du nhìn đUộc long đuuDang khổ sở nín cườUi, tứDcPc gin mắSLng một câu:

“Nguyên nhân ta đVến núi Tây Lang là vì truyn tha của đbKNcLMi tông sư. Ta cầTn một loạuuDi qung phế của núi Tây Lang đFgqQ tiến thêm một bước, thứztc tỉVVnh lc lượng truyn tha. Nếu có thểVV hoàn thành khảbKNo nghim lầHFn này, ta có thểFm đhtgược thưởng hắFgc sắHFc dược t.”

Hắvqvn đfVCã có hắeMc sắRvc dược t, chỉbKN cầtAn hoán đHkFổi linh khí. Lúc mới bắUt đhtgDcPu tiến hóa đfVCã làm giảqQm một na tuổi thọ của Độc Long, tuy Pagdarius không đFm cp đztến chuyn này, nhưng TrầvUn Du vn nhớ k trong lòng. Đợi đtến khi đoột phá đhCến cảmhfnh giới “Lit”, là tiến hóa cấBiFp ba sao, trung tâm hoán đhCổi chắHkFc chắeMn sẽ xuấDcPt hin hắuuDc sắKvbc dược t cao quý nhấNBmt: “Duyên thọ” và “Phục sinh”.

Không biết có thểbVU gia tăng tuổi thọ bao lâu, nhưng ít ra đztây là tâm ý của TrầKvbn Du.

“HắgCc sắHFc dược t!”

Độc long lộ vẻ khiếp sợ:

“Nghìn năm trước, Ma giới có hai vịUt đztqQi tông sư, là đNBmUi tông sư dược t Rosenbach, và đpbpPAGi tông sư chế khí Lolo. Lolo là một hắLHjc ám đgCHkFa tinh kinh tài tuyt dim, tinh thông chế khí và phù ngữLHj thờti thượng cổ, nhưng cảt đUtPAGi vn không thu đQđpbp. Sau khi qua đPFgi, bí thut chế khí và phù ngữkA thượng cổ đRvu đhCã bịt thấvqvt truyn. Bởi vy nên tr Rolla ra, Ma giới không còn ngườFgi nào hiểtu đeMược phù ngữkA thượng cổ nữUSa. Rosenbach là một vịFg ám tinh linh, có đt t rấPt đhtgông, vì bí phương nên bịLHj đHFCTi đzt t Shaman bày kế hãm hạLHji. Sau khi Shaman mấBiFt tích, hắHkFc sắvUc dược t cũng theo đUtó mà bit tích. Nếu ngươi có thểT tạfVCo ra hắxmc sắqQc dược t, nhấgCt đBiFVnh sẽ tạFmo ra một cơn đeMVVa chấNBmn tạVoi Ma giới.”

“Nên bây giờLHj càng không thểQ lộ ra ngoài, ít ra cũng phảtAi giúp ngươi tháo gỡ Khóa Quang Ám đbVUã.”

TrầUtn Du đtã hỏi qua Aldaz, biết rõ ảRvnh hưởng do hắUtc sắRvc dược t gây ra:

“Bằpbpng không thì ngươi ngay cảjHR chạxmy trốn đHFtA giữV mạbKNng cũng khó.”

“H h! Nếu không phảti bịLHj phù ngữUt thượng cổ phong ấGeUn, chỉpbp da vào lc lượng của ta cũng có thểUS t t gỡ bỏ Quang Ám Khóa.”

Pagdarius không cam lòng nói:

Đng quên khế ước chiến tranh đhCó, thờgi gian của ngươi không còn nhiu đCTâu.”

“Ta biết, nên càng phảGeUi đcLMi núi Tây Lang. Ta có song túc phi long, có thểfVC rút ngắxmn hành trình đKvbi v rấgt nhiu. Đợi khi trở v quyết chiến với Arnoux, hãy mở to mắUt xem lc lượng mới của ta cườGeUng đztbVUi thế nào nhé.”

“H, lên cấVop thì thế nào? BảSLn đUqQi nhân vn dm lên ngươi như thườKvbng.”

Độc long đtcLM kích hắztn, cũng nằjHRm xuống nga mt nhìn trờRvi, hỏi một câu:

“Có nhớ tới ngườGeUi thân ở thế giới loài ngườNBmi không?”

“NgườbVUi thân của ta đMhSã qua đeMgi t lúc ta còn nhỏ.”

Trầpbpn Du đVVang nói v kiếp trước. Kiếp này của Athur chắCc cũng còn ngườxmi thân, nhưng lạeMi không quan h gì tới hắKvbn, ít ra bây giờhtg không có một s liên quan nào:

“Còn ngươi thì sao?”

“Ta va xuấFmt thế, ngoạxmi tr vỏ trứKvbng ra thì đtAu không nhìn thấcLMy gì khác.”

Pagdarius nhún vai, tỉVonh như ruồi nói:

“ThờTi gian này, thân nhân không có, kẻ thù lạFgi không ít.”

“Còn bằbKNng hữztu thì sao?”

“C long không cầxmn bạhCn bè, nhấDcPt là đhtgộc long.”

Pagdarius lấVVy lạqQi mấRvy phầKvbn kiêu ngạkAo của long tộc:

“Ngươi đFmã thấgCy thầPAGn có bạUSn bao giờV chưa? Bọn họ chỉeM cầztn đtược kính ngưỡng và đqQược sợ hãi, không cầPn mấUy thứLHj yêu thương hay thông cảDcPm chán ngắhCt đvUó.”

“Trước kia có thểT là như vy.”

TrầVn Du lạHFi hỏi:

“Còn bây giờP thì sao?”

“Bây giờPAG... theo như lờUSi của ngươi, là rồng dưới mái hiên, không thểBiF không cúi đhCou.”

Vẻ mt của Pagdarius đCzty bấiPt lc.

TrầcLMn Du hiểtu rõ đtộc long chính là loạFgi mt hàng mạCnh ming, cũng không muốn nói rõ ra:

“Nếu không thì, đgi la gạfVCt một m nữP đKvbến làm bạUn với ngươi nhé?

“Quan đRviểFmm thẩztm m của bảbVUn đVoHkFi nhân so với loạUti ngườkAi tầPng lớp thấvqvp kém như ngươi rấhCt khác bit.”

Pagdarius liếc hắVVn đeMPy khinh bỉxm:

“MấKvby nàng ma nữKvb liêm đPAGao, mịPAG ma, tiểUtu nha đRvFgu đkAó nhìn qua cũng không t, đSLáng tiếc không có nội hàm như ta muốn. NữbKN nhân mà ta thích phảxmi có vảVVy cứbKNng rc rỡ, bộ răng sắtc bén sạVch sẽ, thân hình cao to đDcPCy đQn...”

“ChờbVU đUã! Ngươi đFgang nói v rồng, chứRv không phảxmi nữFg nhân.”

TrầPn Du bịiP khẩvqvu vịg nng của Pagdarius làm bốc khói đvUmhfu, suýt nữMhSa sinh ra tâm lý oán hn đhtgối với phái khác.

“Ngươi thì biết gì?”

Pagdarius cườvUi nhếch mép, vứhCt một ánh mắAtxt khinh thườQng cho hắBiFn:

“Tên nhân loạAtxi nông cạgn!”

“...”

“Cho ngươi dịhCch đbVUộc này, cầVm lấcLMy khỏi sợ gì cảQ, đGeUng hòng đgCòi bích huỳnh châu nữFga! Dù là cô nàng Athena của ngươi, năng lc kháng đGeUộc hin tạLHji ít ra có thểt cưỡi song túc phi long như bình thườvUng. Còn ngươi, chỉFm làm lãng phí thôi.”

“Theo ta biết, ma thú trong lòng đfVCUSt có rấpbpt nhiu loài, thm chí có loài đAtxã đhtgVt đcLMến ma vương cấcLMp hoc cao hơn. Phong ấHFn của bảcLMn đFgTi nhân đFmây vn chưa tr, có chuyn gì nhớ trốn đCi.”

Được rồi, Pagdarius, ngươi dài dòng như vy t khi nào vy?”

TrầQn Du lắgc đCcLMu:

“Yên tâm đvqvi, bảgo tàng ở đKvbUSm lầty U dạt ta còn chưa đtoạVt đCược, sao lạti chịou chết d dàng đtược chứhtg?”

Tuy nói vy, nhưng TrầgCn Du cảCm thấTy đvqvược s ân cầFmn sau lờhtgi nói dao búa kia, cảGeUm giác ấKvbm áp nhẹ nhàng này đztã tng nhn đVVược t ngườPAGi có lòng dạt như ngọn núi băng tuyết nào đPó. đVoọc truyn mới nhấCTt tạoi tung hoanh . com

“Tên gia hỏa tham lam! Nếu không phảuuDi mạPAGng của Pagdarius đbVUcLMi nhân nối lin với ngươi...”

Pagdarius còn chưa nói xong, TrầeMn Du đtã cưỡi song túc phi long bay lên trờPi.

“H! Chuồn nhanh tht! Vy mà dám nói bảUtn đHFhCi nhân dài dòng.”

Ánh mắHFt Pagdarius nhìn theo hướng TrầHFn Du biến mấjHRt trên tinh không, lạPi nằSLm xuống, bắmhft chước đmhfộng tác ngm cỏ trong ming, nhắVom mắLHjt lạBiFi.

  • Gửi lúc 23:04 Ngày 21/04/2015

    anhtraikg870809

    chang re ma gioi hay wa sao ko dich tiep nua nhi

  • Gửi lúc 12:46 Ngày 28/11/2014

    Ivanjackj

    C 114, ông nvc vừa đánh vừa chạy vừa uống thuốc kéo thể lực người ta, ác ghê.

  • Gửi lúc 10:51 Ngày 20/11/2014

    JesS

    Giờ đang đọc mấy bộ: Thần khống thiên hạ, hoành tảo hoang vũ, hoàng tộc đại chu. Vừa đọc vừa chờ chương mới

    • Gửi lúc 13:17 Ngày 20/11/2014

      Ivanjackj

      Vui cười giống bộ này ko. Chọc tôi cười dc và ly kỳ tôi coi liền

  • Gửi lúc 21:51 Ngày 19/11/2014

    JesS

    Thích đọc mấy truyện dạng dú hí thăng cấp như chơi game aii biết truyện gì thì giới thiệu với nha :)

    • Gửi lúc 9:24 Ngày 20/11/2014

      Ivanjackj

      Tôi có đọc dc thử mấy bộ như vậy dc vầy chục chương nè, nhưng ko có bộ nào bằng bộ này. Vì mấy bộ đó thiếu những thứ quang trọng: nvc tính cách hung tàn khác máu, chém giét quá nhiều, ít khoản lặng, ko vui tươi hí hởm, khó gần,Tâm Cảnh yếu kém dễ bị những thứ xung quanh tác động, dễ bị máu nóng, sĩ diện, thù hận dắt mũi ngu ngốc. Nvc thường chỉ là cường giả mà ko phải trí giả, Trần Duệ của chúng ta thì là cả hai, hi so cool ha. Còn lại là tác giả dùng thôi miên ngôn từ, vui cười và ly kỳ gây cấn. theo tôi thôi nha, thiếu vui cười là tôi bỏ luôn. Bộ vô hạn khủng bố, thử đi, tâm kế cũng dữ dằn lắm có điều nvc ko có vui tươi tình cảm, chỉ có giết ...

    • Gửi lúc 9:37 Ngày 20/11/2014

      Ivanjackj

      Ý soory, tôi đánh sai. Mấy bộ đó ko phải thiếu.... Mà nvc điên quá. Tôi chẳng phân biệt dc chính tà, chính phụ luôn, mấy bạn có thấy nvc trong nhiều bộ hiện nay ác quá đền độ mình muốn nó thua và chết chứ nói chi là quyến luyến nó. Các bạn có thấy Anh Trần Duệ dù có mạnh đến đâu có giết bao nhiêu người cũng đâu có thay đổi dc bản chất Vẫn vui tươi hoà nhã dẽ gần đấy thôi, đó gọi là Tâm Cảnh siêu cường.

    • Gửi lúc 9:57 Ngày 20/11/2014

      Ivanjackj

      GT cho ông nè: quốc vương vạn tuế( thuộc vào mấy bộ đó đó, còn muốn đọc nữa ko, hi) . Bộ siêu cấp tội phạm( chua biết) . Bộ... Bên khoa huyễn cả 1 đống luôn

    • Gửi lúc 10:46 Ngày 20/11/2014

      JesS

      Bộ siêu cấp khủng bố tui đọc rồi khá hay nhưng cái kết nó gãy quá thấy sao sao ý cứ nghĩ sẽ có phần 2 nối vào mà ko thấy :)

    • Gửi lúc 10:49 Ngày 20/11/2014

      JesS

      Ghét mấy bộ truyên kiểu đô thị đọc thấy thằng tác giả tự sướng quá. Nv chính như thần

    • Gửi lúc 10:52 Ngày 20/11/2014

      JesS

      Giờ đang đọc mấy bộ: Thần khống thiên hạ, hoành tảo hoang vũ, hoàng tộc đại chu. Vừa đọc vừa chờ chương mới

  • Gửi lúc 20:40 Ngày 19/11/2014

    Ivanjackj

    Ý tôi thấy có nhiều bạn Nữ cũng bình luận truyện dị giới này ha, tôi hiếu kỳ các bạn Nữ ko phải khoái đọc ngôn tình sao? Thích Nam chính hay Nữ chính, mà theo tôi nghĩa thì hầu như bộ nào cũng phải có Nam chính hết á hihi, ko muốn cũng bó tay. À, nvc Trần Duệ có điểm gì thu hút các bạn vậy? Hé lộ cho tôi đi !!! Please!!

    • Gửi lúc 21:39 Ngày 19/11/2014

      JesS

      Thấy truyện này đọc cũng hay dời xa lỗi tiên hiệp cũ. Thích kiểu truyện du hí có siêu cấp hệ thống như này cứ như kiểu chơi game lên cấp :)

    • Gửi lúc 9:41 Ngày 20/11/2014

      Ivanjackj

      Tôi hỏi mấy bạn Nữ mà, coi xem mấy bạn ấy có ý kiến gì về bộ này khác mấy thằng otaku như toi ko hihihihih.