Càn Khôn Song Tuyệt




Hồi 1: Nhn lờayi xuấEt thế

Thế trong thiên hạlVT phân lâu tấGZt hợp, hợp lâu tấGZt phân, đUGzây có lẽ là đQRlVTo trờnPgi vy.

Võ lâm đVVglUi cuộc cũng phảGZi theo lẽ trờoQDi, tứayc thịVVnh cc tấvjdt suy, suy cc tấAGt thịSnh. Tuy nhiên lúc cc suy cũng phảUGzi coi ngườEzmi đzguương cuộc có hành đGKộng thế nào, chưa chắpGZc sau đSSó có thểTp thịAoZnh đmniược; nhưng lúc cc thịJnh, chỉy cầSn sai sót một ly lp tứGKc có thểx suy vong trong khoảDxnh khắCPc.

Đây có lẽ là chân lý tuyt đuPCối, không có chút bit l, cục din võ lâm đSương thờSSi là một chứGZng cứSS hùng hồn minh chứGZng cho đSayo trờvjdi đngã thut ở trên.

“Kim Thang bảVVo”, cứQS theo tên mà xét phảPai là một tòa bảnPgo kiên cố như kim thạPach.

“Kim Thang bảmnio” nằCPm ở chân núi phía Tây của Đông Động Đình sơn thuộc Thái Hồ, lưng da thế núi, mt ngó ra hồ, chiếm một khuôn viên gầhnAn trăm mu, bốn bên tườGKng đgá xanh cao hơn năm trượng, trong bảGo nhà ca san sát, kiến trúc vữzgung chãi, lưng ta vào núi, cột đpiêu rườpGZng chạzJm, hành lang quanh co dài giằuPCng đQRc, tóm lạvjdi nhìn vào có thểglU thấgtzy vẻ hùng tráng uy nghiêm.

BảoQDo chủ “VạpGZn Lý Phi Hồng” Vân Thiết Thành pht tâm hip cốt uy chấgtzn giang hồ, suốt ba mươi năm nay vn là Thái Sơn BắAGc ĐZYu của võ lâm hắuPCc bạgtzch lưỡng đjIvjdo bảPQSy tỉjInh phía Nam.

Trong đoQDUGza hạQRt thấTGat tỉaynh ở phía Nam, võ lâm có vic dù lớn bằZYng trờlVTi, chỉZY có một lờhnAi nói của Vân bảDxo chủ thì lp tứVVc gác kiếm giảGng hòa, bởi vy võ lâm đSồng đjIGo ở bảzJy tỉZYnh phía Nam đnPgu gọi Vân bảAoZo chủ là “Thiết lão”, nội vic này cũng có thểVV thấgtzy đGược danh vọng đAGxa vịvjd của lão trong võ lâm.

Thiết lão tuy tuổi đRã thấUGzt tuầipn, râu tóc như cước, nhưng tinh thầnPgn và thểnPg lc đGhGu rấEt khanh kin. Nguyên lúc ngũ tuầgn phối ngu (vợ) bnh vong bao nhiêu năm qua vn không chịtEu tục huyn, nào ngờlVT đgtzến lúc hoa giáp khai ngoạEzmi (ngoài sáu mươi) mới tục huyn với vịglU phu nhân tuổi chưa tới ba mươi, dung mạEzmo như hoa, kẻ bạGhGc đglUGu ngườgtzi hồng din đmniã trở thành một giai thoạQRi truyn tụng võ lâm. Tính đGZến nay vịtE phu nhân này mới ba mươi mấPay thôi!

Thiết lão t khi vớ đhnAược ngườpGZi ngọc, vic lớn nhỏ trong bảzJo đJu giao cho tam vịnPg công t trông coi giảSSi quyết, hiếm khi lão đyích thân liu lý.

S thườoQDng mà! “Anh hùng nan quá m nhân quan”. Thiết lão đjIương nhiên là anh hùng, đVVã là anh hùng thì nào có ngoạQRi l, sá gì lờyi ca ming của thiên hạS, nào là “t cổ anh hùng lụy m nhân”, nào là “Ôn nhu hương thịuPC, anh hùng chủng” (chỗ ôn nhu là mộ anh hùng). Nhân sinh chng qua có thế mà thôi, chng trăm tuổi không ai tránh khỏi ba tấipt, “Thiết lão” không phảgtzi ngu si, lý đUGzâu không hiểxu đgiu đnPgó, huống chi lão đPQSTp như ngọn đmpvèn cạoQDn dầzJu chỉnPg còn leo lét trước gió, “ôn nhu hương” không ở thì còn ở chốn nào nữUGza... Có cơ hội đmpvược hưởng phúc lúc xế chiu thì tạSi sao lạjIi không tn hưởng...

Thiết lão có ba vịlVT công t và một vịuPC thiên kim, đipCPi công t Vân Trung Yến, nhịmpv công t Vân Trung NhạEzmn, tam công t Vân Trung HạUGzc, tứQR tiểGhGu thư Vân Trung Phụng, tướng môn hổ t, đxương nhiên không phảdIi ngườmnii phàm tục có thểay sánh đngược, đZYc bit nhịGGE công t Vân Trung NhạTpn, bấgtzt lun võ công, nhân phẩaym hay tâm trườEng, khí đzOđGGEu là lân phụng trong loài ngườCPi, có thểtE nói thanh xuấQRt ư lam, băng hàn quá thủy. Thiết lão thườdIng chỉVV chàng nói với khách “HắzOn là Thiên lý câu của Vân gia” (Th Vân gia Thiên lý câu dã!).

Nói vy cũng đyủ thấdIy đGhGQSa vịAoZ của Vân Trung Nhạyn trong bảVVo cc kỳ cao quý!

Ba vịQR công t đGKã thành gia thấgtzt, chỉdI có tứDx tiểoQDu thư Vân Trung Phụng niên kỷ tuy đGZZY đGôi mươi nhưng vì chọn đipối ngu quá khắipc khe nên đZYến nay vn chịQRu cảtEnh khuê phòng chiếc bóng.

Nói ra cũng thấQRy lạpGZ, t ngày Thiết lão không lý tới vic giang hồ, danh vọng của Kim Thang bảQRo trong võ lâm ở bảuPCy tỉjInh phía Nam t t giảpm sút, đipc bit t khi “Thúy Hoa thành” xuấPat hin trên giang hồ. Tiếng tăm của Kim Thang bảzguo như nước dưới mt trờlVTi, cứGZ ngày một cạAoZn dầzJn, dù ba năm trước có mờvjdi đlVTược một võ lâm kỳ nhân HứzOa Trọng Lương nhm chứayc Tổng quảjIn, chỉlVTnh đGốn đjIxi s, cơ nghip có phầoQDn khởi sắAoZc, nhưng cố gắgng mấSSy cũng không sao bì đRược với oai phong của bảtEn bảQRo trước kia.

Đây phảzJi chăng là nguyên lý “cc thịlVTnh tấQSt suy” đTGaang tác oai tác quái...

Một đayêm khuya tuyết rơi dày đCPc, ước chng đxêm đTpã tam canh.

Ở một nơi yên tĩGZnh trong bảCPo, trong “Ninh Vin lâu”, chỗ tịSnh tu của Thiết lão vn còn thấCPy ánh đzguèn yếu ớt lọt qua khe ca, tiếng quát uy nghiêm nhưng có phầhnAn già nua của Thiết lão chốc chốc lạSSi truyn ra.

Quái lạp! Thiết lão gia đyã không lý tới vic giang hồ, cớ gì đRêm khuya như vy còn đipùng đzguùng nổi gin với ai...

Đáng tiếc ca đSSóng then cài, không sao nghe đdIược lờayi nào, càng không thểuPC nhìn thấSy tình hình bên trong, tht khiến ngườPai ta nóng lòng sốt ruột.

Công phu ước chng ăn xong bữzJa cơm, ca lớn Ninh Vin lâu đQRột ngột mở ra, một hàng mườvjdi bốn ngườmpvi, già có trẻ có, nối gót nhau lng lẽ rờRi khỏi Ninh Vin lâu.

NgườPQSi đZTmi đxxu tiên tuổi trạCPc ba mươi lăm, ba mươi sáu, ngũ quan đgoan chính, tướng mạSSo phi phàm, tóc mai dài buông xuống ngc, cốt cách văn nhã, mình mc nho phục, dáng đzJi thong dong t tạoQDi, chàng chính là ngườPai nhấRt nhân chi hạGK vạpn nhân chi thượng HứdIa Trọng Lương đQSCPi hip, Tổng quảSn Kim Thang bảDxo.

NgườTpi thứQR hai tuổi trạSSc ba mươi, đzJôi mày kiếm chạSy dài vào trong tóc, song mục lóng lánh hữJu thầdIn, mình mc kình trang màu lam, hổ hành long bộ, có thểAG xem là một trang nam t, đpáng tiếc chiếc mũi cong cong mỏ ưng khiến nhìn có cảvjdm giác khó gầzOn, đQRó chính là ngườEzmi mà Thiết lão xưng là “Vân gia Thiên lý câu” nhịZY công t Vân Trung NhạEn.

NgườnPgi thứCP ba là tứlVT tiểSSu thư Vân Trung Phụng, mt tròn mày liu, mũi thng má đngào, môi tợ anh đxào, răng trắzOng đPQSu như ngọc, đlVTc bit đzguôi mắngt như ánh sao xuyên thấzOu màn đSêm khiến ngườPai va chạnPgm vào mục quang nàng không khỏi khiến lòng bồi hồi xao xuyến.

Có lẽ con tạtEo đGc bit gia ân cho Vân gia, nên vịPQS thiên kim đPQSộc nhấTpt này toàn thân t nét mt đtEến dáng đAGi, phong thái dườRng như không có nhuốm chút trầZTmn tục, nhìn dáng đpi yểAoZu đngiu, nhẹ nhàng của nàng cứUGz tưởng như cu thiên tiên nữG.

Đẹp! QuảnPg là tuyt thế giai nhân.

Tiếp theo sau là bốn bịPa hộ pháp mình mc ngân y có thêu bốn đgóa kim tinh.

Đoạpn hu có sáu vịSS ĐườnPgng chủ của nội ngoạZYi tam đnPgườdIng, “ChấQRp Pháp đvjdườSng” ĐườlVTng chủ Vương Chí Công sóng bước cùng đuPCmpvi công t Vân Trung Yến đGGEi sau cùng.

Kim Thang bảUGzo thịAGnh thờmpvi, Vân đpQRi công t anh minh đzJĩoQDnh đipngc là vy, giờpGZ này hai tay bịTGa trói ngược ra sau đTGaược Vương Chí Công dìu đGGEi, rõ ràng huyt đGhGgo của chàng đRã bịDx chế mấTpt rồi.

A! thì ra là như vy, thảGhGo nào mt ngườAoZi nào ngườUGzi nấTGay đQSu tỏ vẻ trầPQSm trọng khác thườGng, cảZY bước chân cũng thấPay nng n, ai ngờgtzi đgược trong Kim Thang bảipo đglUã phát sinh biến cố không tin khoán hu.

Một hàng mườgi bốn ngườngi sau khi rờmpvi khỏi Ninh Vin lâu, không ai nói với ai tiếng nào, lng lng tảuPCn ra, ngườUGzi nào v cương vịTGa ngườpGZi ấVVy.

Tiếp đQSó trong Ninh Vin lâu vang lên một tiếng thở dài vô cùng nng n thê lương, thương cảGKm không sao din tảglU đGKược.

Tiếp nữTpa, cánh ca lớn Ninh Vin lâu khép lạzOi, ánh đPaèn cũng theo gió tắPat hết, chỉzgu còn lạJi tiếng gió bấngc gào thét trên đQRGhGnh lầGKu, hoa tuyết tung bay đPQSgtzy trờhnAi.

Sau một hồi lâu, chng như toàn thểg Kim Thang bảpGZo đSã chìm vào giấQSc ngủ muộn.

Ở gốc Tây Nam của Kim Thang bảzJo một bóng trắayng như mũi tên xuyên chín tầPang mây, t trong đCPột ngột chuyểSSn hướng ta như sao xẹt, sà xuống cánh rng bên ngoài bảzguo.

NgườnPgi này là ai... Khinh công tuyt hảlVTo, thân pháp cao minh!

Mùa đjIông giá rét thế này, rng cây đyã sớm rụng hết lá biến thành nhữgng thân cây khô gầmpvy, thưa thớt run rẩPay trong gió lạQSnh.

Nhân vt thầCPn bí t trong Kim Thang bảGGEo lẻn ra đJGhGy thân hình như u linh, thoắgtzt ẩCPn thoắGhGt hin giữlVTa nhữTpng thân cây, thoắtEt cái đuPCã dng chân trước một hàng cây khô, cấhnAt giọng còn lạdInh hơn cái giá rét của đEêm đTGaông, nói:

- Đã chuẩgtzn bịGhG xong hết chưa...

HắPQSn, thân hình cao gầjIy, toàn thân trắvjdng toát, đDxPQSu trùm một túi vảPQSi màu trắGZng, chỉQR cha ra đDxôi mắCPt phát xạAoZ hàn quang, nhìn còn ghê rợn hơn mắipt cú mèo giữTpa đCPêm đTpen.

Quái lạp, quái nhân này sao lạTGai đvjddIng trước hàng cây khô nói chuyn...

Không, hãy còn vic quái lạglU hơn nhiu!

Hàng cây khô ấuPCy bỗng dưng chuyểAGn mình đEồng loạoQDt cong xuống, đzJã vy lạAoZi còn cấGGEt tiếng đVVáp lờAoZi:

- KhảPai bẩvjdm Lnh chủ, đTGaã chuẩUGzn bịtE xong!

A! thì ra đVVó là ngườEi ăn mc giống y như quái nhân t trong Kim Thang bảAoZo lẻn ra, bởi vì bọn họ toàn thân trắuPCng toát, đDxGZng trên tuyết không chút c đpGZộng khiến ngườpGZi nhìn d có cảvjdm giác chúng là một hàng cây khô.

Bạngch y quái nhân lạpGZi cấVVt giọng như phán quan ở đSSlVTa phủ nói:

- Trách vụ mỗi ngườglUi còn có đZYiểGhGm nào chưa rõ...

Một hàng mườngi sáu quái nhân nhấzgut loạglUt cung thân đmniáp:

- Đu rõ cảGhG rồi!

BạAGch y quái nhân tiếp:

- Rõ rồi thì tốt, nếu không hoàn thành trách vụ, t lấVVy đSjIu dâng lên tạvjd tội!

Bạaych y quái nhân phấEzmt tay áo, trầnPgm giọng quát khẽ:

- Lp tứRc khởi hành!

MườZTmi sáu bạEch y quái nhân cung thân dạGGE ran, thối lui ba bước xoay ngườUGzi tung lên, chỉnPg trong nháy mắPat đyã biến mấgtzt giữQSa rng cây trắAGng xóa.

BạuPCch y quái nhân phấGt tay áo một cái, một luồng kình phong cương mãnh lướt qua, dấPau chân của mườpGZi sáu tên thuộc hạuPC lưu lạtEi trên tuyết lp tứxc bịy quét sạSSch trơn.

HắUGzn t t quay ngườayi lạlVTi, hai lỗ trống trên túi vảzJi trắgng phát ra hai đGhGmpvo hàn quang khiếp hồn ngườpi, ngưng mục nhìn một gò tuyết nhô cao lên mt đpGZUGzt cách đAGó ngoài mườhnAi trượng, cấmpvt lên một tràng cườvjdi như t dưới âm ty vọng v:

- Phàm kẻ cắxp khó thoát khỏi tay bà già, các hạlVT đzJpGZng dy đglUi!

Một tràng cườjIi giọng già nua nhưng không kém phầayn oai mãnh t sau gò tuyết cườZYi vang cấmnit lên, bạzguch y quái nhân đjIã nhanh như chớp tiến tới sau gò tuyết cấnPgt giọng lạAGnh như băng cắdIt đCPayt tiếng cườUGzi, nói:

- Nếu tôn giá còn muốn sống thêm ít khắZTmc nữAoZa thì nên biết đzOiu một chút.

BạdIch y quái nhân chưa dứgt lờnPgi, đzJxng sau gò tuyết đDxã đGKipng dy một lão nhân mình mc ngân bào, lão nhân không ai khác hơn là một trong bốn vịCP TứzJ tinh hộ pháp, “Quỷ Ảnh T” Khưu Kính Ngân.

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân mắRt xạQR hàn quang chú mục nhìn xoáy vào bạAoZch y quái nhân, trầoQDm giọng nói:

- Không ngờay trong Kim Thang bảnPgo lạJi có mai phục đgZTmch nhân cao minh như các hạgtz.

BạglUch y quái nhân cấgt giọng cườZYi âm âm nói:

- Vy sao... Coi như tôn giá đpêm nay đipược đpEzmi khai nhãn giới, xem ra cũng không uổng một đPavjdi...

Hơi dng lờSi, giọng nói của hắCPn vụt trở nên lạjInh toát:

- Khưu Kính Nhân, đCPêm nay dườmning như không phảDxi đlVTến phiên ngườGZi luân trc phảDxi không...

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân h nhẹ:

- H, loạngn thầEn tc t ai ai cũng có quyn trng trịAoZ...

BạZTmch y quái nhân thung dung ngắSSt lờhnAi Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân:

- Cái này gọi là “Thiên đoQDàng hữmniu lộ quân bấUGzt tẩGZu, đayoQDa ngục vô môn t nhiên lai”. Khưu Kính Nhân, ngươi biết ta là ai không...

Tinh quang trong song mục của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân lóe lên, giọng như chuông đgồng:

- Ngươi là đlVTồ gì biến thành, lão phu mườngi phầTGan đTGaoán đGKược tám chín, chỉzJ cầpGZn lột đmpvược túi vảVVi trên đJvjdu ngươi là có thểGhG chứZYng thc giảG thiết của lão phu!

BạVVch y quái nhân cườGGEi lành lạgnh nói:

- Hay lắGhGm! Bổn tòa vì đGzJc hiếu sinh thành toàn cho ngươi, t tay ta giở túi vảAGi ra cho ngươi nhìn rõ đGhGGhG khi chết đZTmi còn không biết chết dưới tay ai.

Ý đAGã rõ ràng, đRối phương muốn giết ngườSSi dit khẩjIu.

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân thân làm Tứg tinh hộ pháp trong bảJo, một thân võ công của lão không phảtEi tầhnAm thườSSng, tuy trong lòng có hơi úy kỵ thân pháp siêu tuyt của đnPgối phương, lão âm thầAGm vn đAGủ công lc, ngưng thầgn giới bịTp, nhưng lúc nãy lão đoQDã có nói qua thân phn của đTpối phương mườGKi phầSSn đjIã đGGEoán đZYược tám chín, đVVây không phảVVi là lờzOi hư huyn, đipương nhiên lão t tin có thểng chế phục đAGược đVVối phương, nên tuy ngưng thầPQSn giới bịGK, nhưng không có chút run sợ nào, có đngiu đTpôi mắgtzt như hai ngọn đdIèn của lão nhìn không chớp nhấGKt c nhấPQSt đzguộng của đPaối phương, trầAoZm giọng nói:

- Tốt nhấhnAt tôn giá nên t thúc thủ chịEzmu trói, trước mt BảoQDo chủ lão phu còn nói đGỡ cho tôn giá vài lờzgui.

BạglUch y quái nhân cườnPgi nhẹ nói:

- Ngươi nói quảpGZ tht còn hay hơn hát. Khưu Kính Nhân! Nhìn cho k, đgtzây là đGGEiu ngươi thấSSy đlVTược sau cùng ở dương thế đdIó!

Va nói hai tay hắQSn t t đGKưa lên, chiếc túi vảJi cũng t t đAoZược kéo lên...

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân ngay trong lúc ngưng tụ tinh thầZYn nhìn rõ bảZTmn lai din mục của đGGEối phương, bấxt giác lão chấpn đTGaộng toàn thân buột ming nói:

- Giỏi cho đPaồ lòng lang dạglU sói, quảQR nhiên là...

Tiếng “là” va thốt khỏi ming, đAoZột nhiên biến thành một tiếng rú thê thảzgum, thân hình lão bổ tới trước, song chưởng đGhGSy ra.

Bạgtzch y quái nhân h lạGKnh một tiếng, lách nhẹ ngườQRi tránh đQSược chiêu lôi đEình tuyt mạVVng của đQSối phương, xoay ngườGhGi vung chưởng ấEzmn lên “Linh Đài” huyt của đGhGối phương.

“Bùng” một tiếng, thân hình cao lớn vạJm vỡ của Khưu Kính Nhân như diu đSzgut dây văng ra xa hơn năm trượng, sau khi rơi xuống mt tuyết còn lăn thêm năm sáu vòng nữvjda mới nằSm im bấUGzt đQSộng.

BạjIch y quái nhân như u linh lướt tới bên thi thểPQS Khưu Kính Nhân đdIưa tay bắQSt mạmpvch, sau khi xác đQSSnh đJối phương quảR đglUã chết hắayn mới cấuPCt một tiếng cườPQSi trầmnim lạZTmnh lẩTGam bẩglUm một mình:

- Khưu Kính Nhân, không phảVVi ta quá ác đtEộc vô tình, chỉJ trách ngườzJi không nên khám phá ra hành tung của ta...

Chưa dứlVTt lờAGi bỗng hắpGZn đAGột nhiên quay ngườxi lạUGzi...

MườzJi trượng ngoài đTpã xuấSt hin một bóng xám, nhanh như một mũi tên xẹt tới, thân hình chưa tới đgã quát lớn:

- Tc t, nằmnim xuống cho ta!

Một luồng kình phong di sơn đCPCPo hảgtzi chụp xuống đmniZTmu bạnPgch y quái nhân.

Bạych y quái nhân cườgi lạTGanh một tiếng song chưởng t phi:

- Chưa hn!

“Bùng” một tiếng nổ long trờAGi, cuồng phong dây bốn phía tuyết bay mịRt trờpi, bạDxch y quái nhân mượn chấipn lc tung ngườQSi ra xa hơn mườGhGi trượng, thân hình nhô lên thụp xuống mấhnAy cái đZTmã biến mấEzmt trong bóng đEzmêm.

Còn bóng ngườPai áo xám sau khi giao chưởng với đngối phương lui luôn ba bước mới giữjI đgtzược thăng bằVVng.

ChỉVV thấdIy hổ mục trợn ngược, chòm râu không ngớt rung đTpộng, sắzJc mt cc kỳ khó coi nhìn theo hướng bạSch y quái nhân mấmnit hút, ming không ngng nhắDxc đSi nhắTGac lạGKi câu nói:

- Ta già rồi sao... Ta già rồi sao......

Dưới ánh sáng t mt tuyết hắPQSt lên, chỉDx thấuPCy mt lão tở trăng rằJm, đzJôi mắyt lóng lánh hữSSu thầoQDn, thân hình cao lớn, chòm râu trắGKng xóa buông dài trước ngc, áo bào xám bay phầGKn pht trong gió lạAGnh.

Lão là ai... Lão chính là Kim Thang bảuPCo BảnPgo chủ, đRược võ lâm đUGzồng đmnigtzo bảnPgy tỉdInh phía Nam cung kính gọi là “Thiết lão”, VạDxn Lý Phi Hồng Vân Thiết Thành.

Lão nói một hồi câu “ta già rồi sao... ” sau đpGZó hổ mục ngấyn l, quay nhìn thi hài nằQSm dài dưới đnPgGZt của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân, giọng thống khổ vô ngầVVn nói:

- Lão hữRu! Ngươi yên tâm ra đzOi, món nợ máu này t tay lão phu sẽ đpGZòi lạGKi cho ngươi!

Lin đGKó hai bóng ngườSSi ta như hai luồng khói đtEã đnPgến bên Thiết lão, đgó là nhịay công t Vân Trung Nhạngn và Tổng quảEn Hứxa Trọng Lương.

Vân Trung Nhạzgun thân hình chưa dng lạtEi đEã phục xuống ôm Thiết lão hỏi:

- Phụ thân! Đã xảmpvy ra vic gì...

Hứipa Trọng Lương cũng đEồng thờlVTi hỏi tiếp:

- BảEzmo chủ... ạg! Khưu hộ pháp...

Chưa nói hết lờnPgi cũng vội ngồi xuống quan sát thi thểAG của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân.

Một lúc sau Vân Trung NhạEzmn nghiến răng nói:

- Tc t ác đoQDộc!

HứPQSa Trọng Lương dườGKng như cũng đQSồng thờRi với Vân Trung NhạZYn đAGQSng dy nhìn Thiết lão hỏi:

- BảGo chủ nhìn thấAoZy tên tc tGhGy...

Thiết lão thở dài nói:

- Có thấhnAy, thm chí cùng lão phu giao thủ một chưởng.

Vân Trung NhạtEn tiếp lờmpvi:

- Phụ thân, tên tc t đZTmó thế nào...

Thiết lão nói:

- Là một quái nhân toàn thân mc đZYồ trắCPng, thân hình cao gầayy, hắlVTn che mt.

Vân Trung NhạGKn nhìn HứglUa Trọng Lương nói:

- HứSa huynh, hai ta chia nhau truy tìm!

Thiết lão khoát tay nói:

- Vô dụng, giờmni này đtEzguch nhân đtEã đpGZi xa hơn chục dm rồi.

Dng lạoQDi một chút, lão quay nhìn HứZTma Trọng Lương nói:

- Trọng Lương, với cái chết của Khưu hộ pháp ngươi có kiến giảgtzi gì...

Hứya Trọng Lương trầVVm ngâm:

- Hin trườPang không có vết tích ác đzguvjdu, rõ ràng Khưu hộ pháp táng mạoQDng dưới một chiêu của đxối phương. Nhưng với võ công của Khưu hộ pháp mà lun, kẻ có thểG một chiêu giết chết Khưu hộ pháp trong giang hồ có thểhnA đGếm trên đngEzmu ngón tay, nhưng theo thuộc hạp quan sát thấGy cái chết của Khưu hộ pháp dườmning như không phảgi do công lc thua kém đnPgối phương.

Nói đVVến đAoZây hắEn quay nhìn Vân Trung NhạPan tiếp:

- NhịzJ công t trí tu như biểlVTn, lúc nãy kiểCPm nghim di thểQR của Khưu hộ pháp chắtEc cũng phát hin ra đTpiu gì.

Lúc này nhân viên phụ trách trc đGGEêm của Kim Thang bảipo nghe đuPCộng lục tục kéo đSến, có tới bốn chục ngườGKi, nhưng nhìn thấoQDy các nhân vt đpGZglUu não trong bảngo đngang thảxo lun tình hình nên ngoài một vịGGE TứGGE tinh hộ pháp khác, Thang ChấnPgn, có trách nhim tổng tuầUGzn đGGEêm nay, lng lng đlVTến gầSn Bảyo chủ chịJu tội, ngoài ra đPQSu đPaQSng xa xa, đdIến thở cũng không dám thở mạzJnh.

Vân Trung NhạhnAn thấZYy HứCPa Trọng Lương hỏi đvjdến ý kiến mình bấPat giác hơi trầpGZm ngâm một chút rồi chm rãi nói:

- HứTGaa huynh quảp là cao kiến, tiểzguu đlVT cũng cảAGm thấtEy như vy, đSồng thờDxi tiểPau đAG cũng nhn thấoQDy Khưu hộ pháp võ công không nhữjIng không thấxp hơn đjIối phương mà dườTpng như còn biết đmniược một ít bí mt của đPQSối phương, nếu không cớ gì kẻ đyAGch không bỏ đyi cho xong, lạEi nghĩjI trăm phương nghìn kế giết ngườpi dit khẩuPCu.

Thiết lão cùng Hứxa Trọng Lương đlVTu gt đQRGhGu đRồng ý kiến giảTGai của nhịQS công t cc kỳ có giá trịPa.

HứZTma Trọng Lương nhìn Vân Trung NhạZYn hỏi:

- NhịGGE công t quảg là cao kiến, nhưng công t nói “nghĩtE trăm phương nghìn kế” dườnPgng như có thâm ý gì khác...

Vân Trung NhạTpn mỉSm cườayi nói:

- Hai tiếng “cao kiến” tiểSu đCP không dám nhn, chng qua tiểjIu đAG lấdIy vic lun vic, đSSưa ngu ý đGy Hứvjda huynh tham khảEzmo hầEu phá án.

HứAoZa Trọng Lương nói:

- NhịglU công t bấdIt tấipt khách khí, xin cứGK nói ra.

Vân Trung NhạGn trầQRm ngâm:

- ĐhnAch nhân biết rõ võ công của Khưu hộ pháp không thấlVTp hơn hắDxn, nhưng nhấGhGt đStEnh giết ngườyi dit khẩEu, nếu cứoQD chọn đDxườCPng quyết đPQSpGZu thông thườQSng không nhữSng không nắCPm chắzJc phầAoZn thắSng, lạvjdi còn làm kinh đuPCộng đSến nhữVVng ngườglUi trc đyêm, bởi vy buộc hắGhGn phảGhGi vn dụng tâm cơ, nhân lúc Khưu hộ pháp không kịAoZp phòng bịg, đvjdột ngột hạAoZ đGZộc thủ ám toán, sau đQSó bồi thêm một chưởng trí mạgtzng...

QuảdI nhiên nhịGGE công t Vân Trung Nhạayn không hổ với lờCPi khen của HứhnAa Trọng Lương “trí tu như biểJn” phân tích hợp tình hợp lý như chính mắzOt nhìn thấGy vy, bờAGi vì trên thc tế bạVVch y quái nhân lợi dụng lứvjdc giở bao vảtEi trên đAoZGZu ra nhân lúc đzJối phương đzJang chú mục nhìn din mạSo của hắgn, trong lúc va kinh hãi va cuồng nộ vì phát hin ấuPCy mà hơi sơ suấPQSt trong phòng bịPa, thế là hắmnin đayã lng lng bấzgut giác phát đlVTộng hai ống đmniộc châm ẩGZn tàng trong ống tay áo, chỉZY có như vy mới d dàng lấvjdy mạQSng một cao thủ võ công không thấPap hơn mình đSSược!

Vân Trung NhạAGn phân tích một hơi làm cho Thiết lão với HứCPa Trọng Lương gt đPQSyu lin lin, không ngớt tán thưởng.

Nhưng Vân Trung NhạpGZn không lộ chút kiêu ngạipo nào, tiếp tục nói:

- Đây chng qua là lờSSi suy đipoán của tiểPQSu đglU, nhưng căn cứPa vào đgộc châm và dấyu chưởng còn lưu lạUGzi trên di thểoQD của Khưu hộ pháp cũng đZYủ chứdIng tỏ không sai s tht bao nhiêu, nhưng với lịzOch duyt phong phú của Khưu hộ pháp, không phảEzmi d dàng đpg đVVối phương ám toán, nên tiểgu đGK mới nói “nghĩTp trăm phương nghìn kế” mới đzguược như nguyn có đCPiu không biết tc t dùng quỷ kế gì khiến Khưu hộ pháp mắvjdc mưu hắPan mà thôi.

HứglUa Trọng Lương đzJang đuPCAoZnh tán thưởng Vân Trung NhạdIn vài lờZTmi, Thiết lão đzOã quay sang ngườvjdi phiên trc tổng tuầoQDn đGZêm nay, TứzJ tinh hộ pháp Thang Chấvjdn nói:

- Thanh huynh, xin phái ngườmpvi khiêng di thểmpv của Khưu hộ pháp v bảipo, nhữGKng ngườPai phụ trách trc đayêm cũng mau chóng trở v, mọi vic chờDx ngày mai giảTpi quyết.

Thang TrấjIn lãnh mnh ra đGZi, thoáng chốc đSSương trườAoZng chỉUGz còn lạTGai Thiết lão, Vân Trung NhạlVTn và Hứipa Trọng Lương ba ngườAoZi.

Thiết lão thầzgun thái ngưng trọng, ngẩoQDng đRDxu nhìn hoa tuyết tung bay rợp trờGZi, chng nói chng rằnPgng cũng không buồn đJộng đyy, chỉhnA thấPQSy chiếc trườSng bào màu xám của lão tung bay phầTpn pht trong gió lạSnh.

Tht lâu sau mới nghe lão thở dài u oán, thu mục quang lạdIi quay đzJtEu nhìn Hứpa Trọng Lương chau mày nói:

- BảGKn bảZTmo nội ưu ngoạPQSi hoạAGn đGã bắxt đngtEu manh nha, Trọng Lương, trong tình cảJnh này ngươi không nhn tâm bỏ ta mà đzgui chứR...

Hứgtza Trọng Lương vẻ mt sầzguu muộn cung kính nói:

- BảSSo chủ, thuộc hạp thân mang ân tri hộ của BảTpo chủ, dù tan xương nát thịQRt cũng phảGZi đayáp đGhGn, nhưng hay tin lão mu bịVV bắmnit thì như la đDxốt, lúc này thân tâm đdIã loạjIn, nếu cưỡng lưu lạCPi nơi này đgối với bảRn bảmnio cũng không ích lợi gì, mong BảGhGo chủ nim tình lượng thứdI.

Hơi dng lạgtzi một chút rồi tiếp:

- Hơn nữya thuộc hạQR tiến c t hữAGu Tống Thiên Hành, bấGZt lun v phương din nào cũng đpGZu cao minh hơn thuộc hạR rấGZt nhiu. BảRo chủ mấhnAt Hứipa Trọng Lương mà đoQDược một võ lâm hãn hữzguu kỳ tài khác, cái mấUGzt, cái đSSược không cầSn nói cũng thấglUy rõ...

Thiết lão giơ tay ngắipt lờEzmi HứSSa Trọng Lương nói:

- Trọng Lượng, ngườUGzi mà ngươi tiến c đayương nhiên lão khiếu yên tâm vô cùng, nhưng cho dù lão khiếu có ích kỷ tới đgâu cũng không thểay đQRS ngươi mang thêm tội bấPat hiếu, ý của lão khiếu bấTGat quá muốn ngươi hoãn ngày khởi hành lạAGi, chờTGa lnh hữJu Tống đuPCZTmi hip đGGEến đnPgây rồi hãy đPQSi.

HứAoZa Trọng Lương lắAGc đpSu nói:

- BảRo chủ thánh minh, tâm trạhnAng của thuộc hạG lúc này quảGK đlVTã rối loạZYn, chỉmpv hn không có cánh đEược đhnAx bay đPaến bên lão mu, bởi vì.. bởi vì...

Hứaya Trọng Lương “bởi vì” cảmni buổi vn không nói đGược bởi vì cái gì.

Thiết lão ta như cảxm thấCPy áy náy không yên, thở dài nói:

- Trọng Lương, ngươi không cầGGEn phảGZi nói nữoQDa, thôi, cứdI theo ý của ngươi mà làm vy.

HứuPCa Trọng Lương ta như cấtEt đnPgược gánh nng, cung thân nói:

- Đa tạJ ân đRSc BảTGao chủ, như vy sáng mai thuộc hạVV không đUGzến bái tạlVT BảAoZo chủ nữnPga.

Thiết lão gt đmpvPau nhè nhẹ nói:

- NhạTGan nhi, ngươi thay ta đEzmưa HứtEa đlVTxi huynh v bảUGzo trước, phụ thân muốn ở đEây yên tĩGnh đVVR suy nghĩtE một lúc.

Vân Trung NhạTpn ấZYp úng:

- Phụ thân, ngườJi... cũng nên v...

Thiết lão trầym tư không nói.

Hứnga Trọng Lương đpGZưa mắGKt ra hiu Vân Trung NhạQRn không nên nói nữUGza, nhưng chàng lạGKi thành khẩyn nói:

- BảzJo chủ, thuộc hạjI trước lúc lâm bit có lờPQSi ngu muội muốn nói, mong BảQRo chủ đyc bit lưu ý.

Đang trầglUm tư bỗng Thiết lão hơi git mình nhìn lên hỏi:

- Vic gì...

Hứxa Trọng Lương thầTpn thái nghiêm trang nói:

- Xin BảUGzo chủ gia tâm lưu ý s an toàn của đGZuPCi công t.

Thiết lão gt gt đyxu nói:

- Đa tạQS lờzgui nhắPQSc nhở của ngươi.

Quay sang Vân Trung NhạGhGn, ánh mắnPgt lão đPQSột nhiên trở nên uy nghiêm khác thườSSng nói:

- NhạzOn nhi, dùng cách nhanh nhấngt lp tứzOc triu tam đCP của ngươi v bảuPCo, đdIồng thờzOi truyn lnh Chấipp Pháp đmpvườQRng, đTGac bit chú ý s an toàn của tên súc sinh to gan ấzguy, có gì sơ thấCPt thì đSSng đZTmến gp ta nữoQDa! Được rồi, các ngươi v đmpvi.

Vân Trung NhạpGZn cung thân lãnh mnh, rồi cùng HứJa Trọng Lương song song hành l cáo lui, tứSc tốc phi thân v bảlVTo.

Thiết lão nhìn theo hai ngườoQDi đQRi khuấzJt bóng, thở dài một tiếng rồi đVVội tuyết gim sương tng bước chm rãi bước v phía cánh rng. Bước chân của lão cc kỳ nng n, thân hình cũng run lên khe khẽ, một đvjdglUi quái kit, bôn ba sóng gió giang hồ, lúc này dườglUng như mang tâm s nng n, chỉmni qua một đZYêm lão như già đCPi đUGzến hai mươi tuổi...

TrờRi sáng, ánh dương quan va sọi rọi xuống vạUGzn vt, ca lớn của Kim Thang bảGo mở ra, HứSSa Trọng Lương trong bộ nho phục phấSp phới cưỡi trên lưng con thiên lý mã, đmpvlVTp tuyết đAGi ra.

Tiếp theo là một cỗ xe song mã trang trí cc kỳ hoa l, chiếc xe che kín mít bên ngoài không biết bên trong là nhân vt như thế nào, nhưng với dáng của cỗ xe cũng có thểJ đVVoán đzguược ngườngi ngồi trong xe phảCPi là nhân vt trọng yếu của bảipo.

Cỗ xe hào hoa và thầglUn bí ấTGay sau khi ra khỏi Kim Thang bảVVo, vòng qua Linh Nham Đài, dọc theo quan đUGzdIo quanh hồ, đmpvi qua Vô Tích, Vũ Tấgtzn, trc chỉTGa hướng Tây Bắpc bôn hành.

Xe đdIi chm rãi ta như không có vic gì gấGGEp gáp, nhưng chỉDx với một đuPCiểzOm khởi hành cc sớm, đQRội tuyết mà đxi có thểtE suy đSoán đngược ắJt phảZTmi có sứSS mnh di quan trọng lắSm.

Đến trưa ngày thứTp tư cỗ xe nga va hoa l va thầglUn bí ấUGzy mới đAGến Kim Lăng.

T Thái Hồ đhnAến Kim Lăng, dườyng như không cầmpvn đzJến một khoảAGng thờSi gian nhiu như vy, nhưng cỗ xe đoQDã đEi mấzOt ba ngày rưỡi, không lẽ dọc đuPCườEzmng đGhGã gp phảmpvi vic gì làm tr hành trình chăng...

A! phảDxi rồi! Xung quanh cỗ xe hoa lGy có vết rách lỗ chỗ, còn nữSa, tên xa phu ăn mt hào hoa khí phái bấzOt phàm ta như cũng không bình thườzgung, trên chiếc áo khoác da chồn thấSSy có vết máu lấJm tấRm.

Xe ra dọc đlVTườpGZng chắVVc gp phảTpi s cố gì rồi.

Nhưng kẻ nào... Kẻ nào gan lớn hơn trờUGzi dám tp kích ngườlVTi của Kim Thang bảzJo... Mục đEzmích của chúng là gì... Tht khiến ngườTpi ta khó hiểGhGu!

Cỗ xe theo Cao Kiu môn nhp thành, qua Quang Hoa môn, qua Chu Tước kiu, dọc theo bờzO đEông Tầxn Hoài mà thng lên hướng Bắzguc, dng trước ca “Thiết Ký” tin trang.

Thái Hồ thì tuyết bay đVVglUy trờvjdi, nhưng ở Kim Lăng thì vầAoZng thái dương rc rỡ trên cao tỏa ánh quang ấZYm áp.

Tên phổ kỵ đGKang đngSSng tắTGam nắzgung ở trước ca Thiết Ký tin trang thấTpy xe dng trước mt, ngẩdIng đdIAGu nhìn lên bấAGt giác chấyn đgộng toàn thân vội vàng hướng v tên xa phu cung thân hành l, lắuPCp bắZYp:

- Hoàng... Hoàng lão gia... ngườJi...

HắlVTn chưa dứSSt lờCPi, rè xe vén lên, gương mt thầUGzn thái cc kỳ nghiêm nghịzgu của nhịPQS công t Vân Trung Nhạmnin hin ra, tiếp theo là tứjI tiểVVu thư Vân Trung Phụng, mình mc kình trang, tiêu dung ngọc cốt, nối gót bước xuống xe.

Tên phổ kỵ đglUơ lưỡi đglUUGzng chết đdIiếng không nói đEzmược tiếng nào, tên xa phụ ngườjIi đEược xưng là “Hoàng lão gia” trầzgum giọng quát:

- Lý ngũ, còn chưa mau mau thông báo Mao chưởng quảUGzn.

Lý ngũ như va tỉxnh cơn mê, lt đuPCt cung thân thi l, quay ngườSi chạGy biến vào bên trong.

Vân Trung Nhạgtzn, Vân Trung Phụng song song bước vào đZTmtEi môn, “Hoàng lão gia” cũng nối gót theo sau tiến vào.

Đng tưởng Thiết Ký tin trang bên ngoài vẻ lụp xụp mà xem thườngng, bên trong bày trí cc kỳ sang trọng, có thểR sánh ngang với bit phủ của cung quan.

Ba ngườQSi va bước vào bên trong đGKã thấAoZy một thanh y trung niên văn sĩmni đRã bước tới, t xa xa đglUã cung thân hành l:

- Tham kiến nhịJ công t, tứS tiểGu thư.

Vân Trung NhạZTmn dng bước gt đySu nói:

- Mao huynh, lp tứpGZc cho ngườGhGi sa lạSi cỗ xe trước cổng, đAoZồng thờdIi chuẩmpvn bịgtz thêm một đgôi song mã nữQRa, bảGhGn tọa chỉGZ dng chân nghỉS ngơi một thờJi gian rồi đRi.

Thì ra vịoQD “Mao huynh” này chính là chưởng qu của Thiết Ký tin trang.

Thiết Ký tin trang với “ChấPQSn Uy” tiêu cụt vốn là đzguPQSi nghip của Vân gia, vịip “Mao huynh” này tuổi còn trẻ, lạayi một mình quảGKn lý cảnPg một tin trang, đzOủ thấSSy nhân vt này không phảDxi tầJm thườoQDng.

Mao chưởng qu dạPa lớn lãnh mạGhGng. Vân Trung NhạAGn nói xong lp tứjIc tiếp tục cấglUt bước.

Mao chưởng quỷ thầvjdn sắAGc biến đGổi, đTpưa mắAoZt nhìn theo ba ngườAoZi quẹo sang một dãy hành khác lp tứhnAc như nhớ ra đZYiu gì lớn tiếng gọi:

- Nhịy công t...

Vân Trung NhạGn dng bước quay ngườpi lạuPCi hỏi:

- Có vic gì...

Mao chưởng qu bước gấAGp tới trước mt Vân Trung Nhạzgun hạJ giọng nói:

- Mao T Kỳ có vic cầzOn bẩipm báo.

Vân Trung NhạjIn chau mày:

- Nói ngắTpn gọn thôi.

Mao T Kỳ đAoZáp:

- Dạmni, lúc nãy lão BảQRo chủ có cho bồ câu đAoZưa thư...

Vân Trung NhạuPCn hơi biến sắglUc, ngắzgut lờDxi:

- Lão BảGKo chủ có đSiu chi chỉE thịzJ...

Mao T Kỳ nói:

- Dạgtz chỉTGa nói HứAGa tổng quảDxn trên đtEườmning đyi bịEzm phục kích t vong...

Mao T Kỳ chưa dứvjdt lờDxi, ba ngườayi nghe đZYồng loạCPt lêu lên kinh hãi. Vân Trung NhạEzmn song mục lóe tinh quang, nghiến răng nói:

- Thủ đEoạzgun tht thâm đvjdộc!

Mao T Kỳ nói tiếp:

- BẩglUm nhịAoZ công t, còn nữGa, chuyến trọng tiêu do ChấPQSn Uy tiêu cục hộ tống bịAG cướp, hộ tiêu tiêu sư một chết một trọng thương, Tổng tiêu sư... tam công t cũng khó thoát khỏi...

QuảE là nhà dột gp lúc trờmpvi mưa, xem ra Kim Thang bảZYo đdIã đpGZến hồi mạGt vn!

Nhữmning tin tứDxc bấpt hạPanh này khiến gương mt biến thành xanh xám của Vân Trung Nhạyn hin lên một vầGng sát khí, song mục phát xạZY nhữUGzng tia sáng rợn ngườgi nhưng chàng chỉzJ căn cht môi, không nói tiếng nào.

Còn Vân Trung Phụng má phấRn tái nhợt, song mục cũng trở nên oai nghiêm lạCP, nhưng thân hình nàng khẽ run run.

Mao T Kỳ nhìn thầTGan thái oai nghiêm của nhịPa vịmni thiếu chủ bấAGt giác không rét mà run, hít một hơi chân khí, lấnPgy lạgi can đlVTmnim nói:

- ChỉAoZ dụ của lão nhân gia còn nói, nhịip công t, tứpGZ tiểEzmu thư giảayi quyết vic xong lp tứTpc trở v bảPao phục mnh!

Vân Trung NhạSn thu thầSn quang lạGhGi thở dài nói:

- Được rồi, ta biết!

“Kê Minh t” nằzOm ở phía Đông Huyn Vũ sơn cách Bắmpvc thành Kim Lăng khoảmpvng bảmpvy dm. Nguyên là “Đồng Thái t” thờzJi Lục triu Lương đlVTJi. Đến thờvjdi Hồng Vũ đyổi thành Kê Minh t, hai bên tảG hữyu viết “Đvjdi Thiên Thế Giới, BấJt NhịhnA Pháp Môn”, nét bút cứPang cỏi hùng vĩp nhấoQDt đEtEnh là thủ bút của danh gia.

Chùa nhỏ, chỉAG có tin hu hai dãy, tuy nhiên hương hỏa không lúc nào tàn.

Sau chùa có “Hát Mộng lâu” là một chỗ ngắmpvm cảGhGnh tuyt hảTpo, t đzJây nhìn v phía Tây, Trườzgung Giang lấzJp lánh xa xa, bình nguyên xanh mát ngút ngàn khiến ngườoQDi ngắGhGm cảaynh tiêu tan dục nim.

Trờmpvi đSSã hoàng hôn.

Bên ngoài Kê Minh t hai cỗ xe song mã phi tới như bay.

Hai cỗ xe dng lạzOi, Vân Trung NhạGn với Vân Trung Phụng rờGi xe chm rãi bước vào sơn môn.

Vân Trung Nhạngn cùng tri khách tăng trao đuPCổi mấmniy câu, tri khách tăng lp tứTGac dn lộ, ba ngườUGzi đSSi ra Hát Mộng lâu, dng lạGKi trước ca tịgtznh thấPQSt ở mé Tây.

Trong tịSnh thấGt vọng ra tiếng đoQDọc sách sang sảDxng, thì ra ngườQRi ấZYy đGang đTGaọc thiên “Thu Thủy” trong Nam Hoa kinh của Trang T.

Trên tòa lầmpvu cao cao, trong căn phòng yên tĩzOnh đQRối mt với ánh tịPach dương đhnAỏ ối, TrườCPng Giang lấmnip lánh giát bạvjdc, lạtEi đzguọc danh tác của cố nhân, cảGZnh ấngy tình ấhnAy tht thoát tục không vương chút khói bụi trầngn gian. ChỉG nội một đmniiểzJm này thôi thì tâm trườQSng, khí đmpvộ, tư tưởng của chủ nhân tịCPnh thấGKt không cầlVTn nói cũng có thểVV biết đVVược.

Tri khách tăng gõ nhẹ lên cánh ca tịglUnh thấngt ba lượt.

Tiếng đhnAọc sách trong tịGnh thấSt chợt im lng, ca phòng mở ra, một đGhGPaa bé trai đSộ mườGhGi lăm mườGGEi sáu tuổi, mi thanh mục tú xuấmpvt hin giữSa ca, đJôi mắDxt to đVVen lay láy lướt qua ba ngườmnii đGKGng bên ngoài, cuối cùng dng lạVVi trên mt tri khách tăng. Giọng trong trẻo có phầgn ngạgc nhiên hỏi:

- Đmpvi hòa thượng, nhịS vịCP này là...

Tri khách tăng chấgp tay hành l nói:

- Hai vịQS quý khách đGây cầoQDu kiến Tống công t.

ĐSa bé đZYưa mắGKt nhìn lạgtzi huynh muội Vân gia một lầTGan nữmnia, mới cấtEt tiếng nói:

- Được, chư vịg chờJ cho một lát.

TịGnh thấvjdt này có ba gian, bên ngoài là một thư phòng, kiêm luôn khách sảGKnh, bày trí giảglUn dịip mà văn nhã, có đmpvủ cầlVTm, kỳ, thi, họa, tuy đSpGZng bên ngoài nhưng vn cảVVm thấgy đAoZược cái không khí trong nhà. Thanh tao, thoát tục của căn phòng.

Tiếp sau đAGó một thanh niên văn sĩDx mình mc thanh y, đGKSu chít khăn thư sinh, t bên trong thư thái chầTpm chm bước ra.

Chỉy thấTpy chàng tuổi trạQSc hai mươi sáu, hai mươi bảTGay, mày kiếm chạRy dài vào hai bên thái dương, mắEzmt sáng như sao, mũi cao thng, môi tợ thoa sơn, sắyc mt hồng hào, thểng chấGhGt va mm mạZYi va tráng kin, dáng ngườyi dong dỏng cao, thầtEn thái phiêu dt.

Vân Trung NhạPan trước nay vn t thịjI là ngườngi tướng mạDxo phong lưu bt nhấlVTt, giờnPg thấTpy đmpvối phương bấuPCt giác cũng phảayi khen thầEzmm. Đến cảoQD Vân Trung Phụng bình thườSng coi nam nhân như cỏ rác, ánh mắdIt va chạSm phảSi đdIối phương bấayt giác tim đuPCp rộn ràng, trên đGZôi má không biết t đmniâu bỗng hin đxến hai mảvjdng mây hồng.

Thanh y văn sĩS đUGzJng giữTpa ca phòng như ngọc thụ trước gió, mục quang lướt nhẹ qua phía huynh muội Vân thịDx, ming mỉaym một nụ cườTpi nói:

- VịSS nào cầxn gp Tống Thiên Hành...

Vân Trung NhạQRn bối rối mỉaym cườAoZi ôm quyn nói:

- TạVVi hạoQD Vân Trung NhạglUn, cùng xá muội Vân Trung Phụng mạdIo muội cầGu kiến Tống đgtzDxi hip.

Tống Thiên Hành nghe nói, trên gương mt một thoáng kinh ngạUGzc lướt qua, mày kiếm hơi cau lạAoZi, ming vn nở một nụ cườdIi nói:

- Ồ! Thì ra là hip giá của Vân nhịvjd công t và Vân tứzO tiểglUu thư, tht là rồng đZYến nhà tôm, Tống Thiên Hành tht vạmpvn hạmninh, vạhnAn hạDxnh.

Tiếp theo đxưa tay chỉglU vào trong phòng khách sáo:

- MờGi! MờZTmi!

Vân Trung NhạSSn, Vân Trung Phụng theo sau Tống Thiên Hành vào trong thư phòng, tri khách tăng hành l cáo lui.

Song phương phân chủ khách ngồi xuống, đipga bé dâng lên ba chung trà, rồi kéo ghế ngồi xuống một bên, song mục cứglU chăm chăm nhìn c chỉS của huynh muội Vân gia.

Vân Trung NhạlVTn nhấRp một ngụm trà nhìn đPQSDxa bé rồi chuyểzOn sang nhìn Tống Thiên Hành mỉmnim cườjIi nói:

- Tống đAoZSi hip, vịGGE tiểpu ca này là lnh cao túc (đPa t)...

- Không, đvjdây là tiểhnAu sư đQR Hổ nhi, niên ấDxu vô tri, xin nhịS vịp đgng chê cườGZi.

ChuyểDxn mắayt nhìn qua Hổ nhi nói:

- Sư đoQD còn chưa ra mắQRt Vân nhịvjd công t và Vân tứQS tiểSu thư.

Hổ nhi đzOgtzng dy hành l nói:

- Hổ nhi ra mắJt nhịS công t, tứR tiểglUu thư.

Thái đRộ của hắCPn nghiêm nghịglU, hành đglUộng ngay ngắngn, khiến Vân gia huynh muội không khỏi phục thầDxm.

Vân Trung NhạzJn mỉlVTm cườzJi hỏi:

- Hổ nhi lão đDx năm nay bao nhiêu tuổi rồi...

- TạTGai hạvjd năm nay mườipi lăm tuổi.

- Lão đx tuy nhỏ tuổi nhưng bảTGan lãnh chắGZc cũng học đvjdược nhiu...

Hổ nhi tỉglUnh như không:

- Không nhiu, sư huynh nói tạPQSi hạS tuổi còn nhỏ, tối kỵ tham đTGaa bấSSt hóa!

Ủa, sao vic luyn võ lạCPi chi đzOến sư huynh làm vy...

SắAGc mt Vân Trung NhạEn ngạJc nhiên chưa biết Tống Thiên Hành đpã đnPgỡ lờyi:

- Võ công của Hổ nhi sư đoQD do Tống Thiên Hành thay sư phụ truyn dạQSy.

Tống Thiên Hành đoQDột ngột đDxổi giọng nhìn Vân Trung Nhạngn hỏi:

- Vân nhịuPC công t, Vân tứdI tiểSSu thư hip giá quang lâm không biết có đRiu chi chỉmpv giáo...

Vân Trung NhạzOn thu ngay nét cườyi nói:

- Tống đUGzjIi hip...

Tống Thiên Hành nghiêm mt ngắjIt lờSi đzJối phương:

- Nhịmni công t, Tống Thiên Hành đRọc sách luyn kiếm lưỡng din bấnPgt thành, đQSối với giang hồ đngồng đEdIo chng chút công lao, hai tiếng “đTGaPQSi hip” tht không dám nhn, xin nhịCP công t lượng thứGZ.

Vân Trung NhạCPn mỉCPm cườdIi chữJa thẹn:

- Tạayi hạoQD cung kính không bằAGng tuân lnh, tạQRm thờSi dùng chữS “tiên sinh” tôn kính các hạhnA!

Tống Thiên Hành nhếch mép, một nét cườDxi khó hiểEu thoáng qua nét mt, nói:

- Tống Thiên Hành đgược giang hồ đngồng đDxEzmo yêu mến, nguyên có ngoạAGi hiu “Hảxo HảoQDo tiên sinh”, nhịTp công t dùng hai tiếng “tiên sinh” tạvjdi hạSS không dám phảTpn đyối.

Vân Trung NhạCPn mỉGKm cườPai nói:

- Huynh muội tạhnAi hạay mạUGzo muội đzguến đyây quấUGzy rối thanh tu của Tống tiên sinh, trong lòng đxã thấEzmy bấQSt an, nhưng quảay tht lầxn này đyến đTGaây có mấJy lờipi mạUGzo muội muốn nói, nếu có đglUiu chi đEườhnAng đGhGột, xin Tống tiên sinh nim tình giang hồ đvjdồng đngGo lượng thứg.

Tống Thiên Hành mỉhnAm cườZTmi:

- Nhịzgu công tđpGZiu chi chỉCP giáo, Tống Thiên Hành ra tay cung hầJu.

Vân Trung NhạGhGn mỉEm cườRi:

- TạPQSi hạvjd ming lưỡi vụng v, nói ra sợ có đzguiu thấRt thố, xá muội khẩAGu thit anh linh, đSược tiếng là “NữS Tô Tầmnin”, nên đQSến đJây phảAoZi nhờDx đZYến xá muội thay thế.

DứnPgt lờGKi quay sang nhìn Vân Trung Phụng nói:

- Tứmni muội, muội nói đEzmi!

Vân Trung Phụng hơi cau đgtzôi mày liu, m mục thoáng hin một tia nhìn khó hiểnPgu, nhìn sâu vào mắxt Tống Thiên Hành cấlVTt giọng trong trẻo nói:

- Tống tiên sinh, gia huynh đJã nói như vy, xin lượng thứy tiểmniu nữnPg đjIườAoZng đhnAột.

Tống Thiên Hành va hiếu kỳ va khó hiểQRu, gt đGZVVu nói:

- Xin tứPQS tiểTGau thư chỉmpv giáo.

Vân Trung Phụng nghiêm nghịmpv nói:

- Tống tiên sinh hin là nhấmnit thế kỳ tài, võ công siêu tuyt, nhưng trước nay vn chưa có ý xuấGZt thế, cứjIglUn cư một nơi sơn thủy hữZTmu tình, hơn nữGZa tiên sinh có nói trước, coi thườxng danh lợi, không muống dương danh giang hồ, bởi vy tiểhnAu nữS tht không dám nói thng.

Khai môn kim sơn, lờAoZi lẽ sắglUc bén, xem không hổ với ba chữPa “NữPQS Tô TầGZn”.

Tống Thiên Hành cườAoZi ha hảS nói:

- TứoQD tiểZTmu thư nói như vy chỉS sợ sai đmniối tượng rồi.

Vân Trung Phụng hỏi lạUGzi:

- Tiên sinh nói vy là sao...

- Lúc nãy Tống Thiên Hành cũng đEzmã nói qua, đZYọc sách luyn kiếm lưỡng din bấdIt thành, làm gì có “nhấzOt thế kỳ tài” với “võ công siêu tuyt”... Trước mắpt bởi không có sở cư thân phảvjdi ẩGZn thân ở nhờZTm chốn thin môn, nào dám nói tới chuyn ẩZTmn cư chốn sơn thủy hữxu tình.

Vân Trung Phụng mỉPam một nụ cườtEi mê hồn nói:

- Tống tiên sinh nhấSt đSShnAi kỳ tài, làm sao lạUGzi thốt ra lờZTmi không tht lòng như vy.

- TứS tiểUGzu thư da vào đoQDâu mà đxoán đEzmZTmnh như vy...

- PhảdIi chăng Tống tiên sinh nói nhữZTmng lờvjdi nói lúc nãy đRu xuấnPgt phát t tâm, không một lờZTmi sai...

Tống Thiên Hành cườSi nhẹ:

- TứuPC tiểvjdu thư nói như vy, chắoQDc có căn cứEzm vữgng chắnPgc...

Vân Trung Phụng buông gọn:

- Đương nhiên!

Tống Thiên Hành mỉvjdm cườyi:

- Lấmpvy gì làm chứPQSng...

- ThờPai cơ đtEến lp tứZYc đnPgưa ra nhờip Tống tiên sinh chỉS giáo.

- Nhưng Tống Thiên Hành có thểGZ lp tứzguc đjIưa ra lờglUi phảPQSn bác nhữUGzng lờjIi của tứTp tiểlVTu thư nói lúc nãy.

Vân Trung Phụng nhướng đmniôi mày liu:

- TiểTGau nữdI hầayu nghe lờSSi cao lun.

Song mục Tống Thiên Hành thoáng hin tia sáng lạpGZ lùng, nhếch mép cườxi nhẹ nói:

- ChắRc tứEzm tiểxu thư cũng biết qua lai lịxch của m hiu “HảDxo HảtEo tiên sinh” của Tống Thiên Hành này...

Vân Trung Phụng gt đGhGGhGu:

- Không sai, có nghe các nhân vt giang hồ nói qua.

Tống Thiên Hành vụt nghiêm sắAoZc mt nói:

- Vy thì đoQDủ rồi, Tống Thiên Hành này lấSy muôn vàn khổ ảngi, vô bin khuấgtzt nhục đTGaổi lấSy tước hiu đAoZàm tiếu của đAGồng đAoZzguo giang hồ “HảdIo HảEo tiên sinh”. Nếu Tống Thiên Hành này quảQS là “nhấSt thế kỳ tài, võ công siêu tuyt” thì cớ gì im hơi lng tiếng chịZTmu khuấayt nhục bấGy lâu nay mà không có chút hành đipộng nào đZTmpGZ thanh minh với võ lâm đgồng đoQDUGzo...

Vân Trung Phụng đVVRo mắgt một vòng, cườGZi tươi:

- Đó chính là chỗ cao minh của Tống tiên sinh vy!

Hơi ngng lờJi một chút, làn thu ba thăm thm của nàng nhìn sâu vào mắipt Tống Thiên Hành tiếp lờoQDi:

- Theo chỗ tiểSu nững biết đzguược, Hoài Âm HầZYu Hàn Tín cũng tng chịxu qua cái nhục lòn trôn giữzJa chợ, nhưng công tích vĩmpv đSSzgui của ngườAoZi cũng không vì thế mà không có!

Đôi mắPat của Tống Thiên Hành chợt tối lạGi:

- Tống Thiên Hành là ngườgi thườhnAng nào dám sánh ngang với bc tiên hin!

Vân Trung Phụng không chịtEu buông tha, mỉGZm cườZYi tiếp:

- Tống tiên sinh sai rồi, tiểZTmu nữSS thiểRn cn xin có lờTpi mạyo muội, Hàn Tín đDxối vợi đGGEtEi hán có công khai quốc, công tích này không thểS phủ nhn, nhưng căn cứx vào cá tính mà lun, Hàn Tín là ngườZYi yếu mm, thiếu quảEzm đEzmoán, chưa đoQDủ khí khái của bc đVVZYi trượng phu, đGhGến lúc mấgtzt mạSSng ở “Vịng Ương Cung” mới nói câu “hối hn vì không nghe lờjIi can gián của Văn Thông”, th hỏi vic này lấDxy gì bù đGzgup nổi...

Tống Thiên Hành giơ ngón tay cái lên, gt đaygu tán thưởng:

- Cao lun! Cao lun! Tống Thiên Hành thành tâm bội phục!

Vân Trung Phụng mt tỉTGanh bơ, cườgtzi nhẹ:

- T đmpvó mà xét, tiểGKu nữEzm cho rằUGzng ngườSSi không đGGEáng sánh chính là Hoài Âm HầGu Hàn Tín chứgtz không phảTpi là Tống tiên sinh. Kỳ thc với tài hoa của Tống tiên sinh, không nhữzgung dành một chứglUc khanh chứglUc tưởng d như lấpGZy đSồ trong túi mà cảPQS vic tranh ngôi hoàng đQRế cũng không khó...

Tống Thiên Hành mỉEzmm cườipi xua tay kêu lên:

- Đủ rồi tứS tiểvjdu thư, cứGZ coi như Tống Thiên Hành đGZược như lờoQDi tứp tiểmpvu thư nói đzOi, vy thì chuyến đJi này của hin huynh muội chắvjdc phảSi có vic đhnAc bit quan trọng rồi.

Vân Trung Phụng cườEzmi tươi nói:

- Tống tiên sinh cao minh như vy chắSc đngã sớm nhìn thấRu tâm trườvjdng của huynh muội tiểGKu nữG, tiểVVu nữg cũng xin nói thng không cầmnin giấAGu giếm.

Hơi dng lạPQSi một chút, mục quang vn chăm chú nhìn vào mắhnAt Tống Thiên Hành tiếp lờZYi:

- Gia phụ ngưỡng mộ Tống tiên sinh đmpvã lâu, sớm có ý thỉaynh cầvjdu Tống tiên sinh xuấUGzt thế, cùng sáng lp s nghip kinh thiên đpGZộng đQRGhGa trong võ lâm. Nhưng him một nỗi gầJn đUGzây bảvjdn bảGGEo biến cố liên miên, không thểQS t thân thỉZYnh cầEu, đzJành phái huynh muội tiểVVu nữzgu...

Tống Thiên Hành nghiêm mt ngắDxt lờoQDi:

- TứglU tiểxu thư, chuyn này đdIến đQSây chấQSm dứQRt, thịGhGnh ý của lnh tôn Tống Thiên Hành tâm lãnh, hin huynh muội hồi bảUGzo phục mnh xin chuyểPQSn lờSi mong lnh tôn lượng thứmni!

Vân gia huynh muội nghe nói đSồng thấayt sắJc, Vân Trung Phụng ý hơi gin hỏi:

- Hà cớ gì Tống tiên sinh c tuyt thành ý của ngườjIi ngàn dm đxến đQSây...

Tống Thiên Hành thở dài nói:

- Tống Thiên Hành quảnPg có nỗi khổ tâm riêng, hơn nữSa vic này không tin báo cho ngườyi ngoài. Nhưng Tống Thiên Hành thành tâm báo cho hin huynh muội Tống Thiên Hành không phảRi cố ý làm cao, đzguồng thờRi thịGhGnh tình của lnh tôn xin nguyn khắhnAc cốt ghi tâm...

- Đêm đZYã muộn, nơi này cô lu không tin đgtzãi khách, cũng không dám làm mấtEt thờDxi giờPa vàng ngọc của hin huynh muội nữvjda!

VịPa “HảGhGo HảRo tiên sinh” này quảmpv đmpvã hạmni lnh trục khách.

Vân Trung Phụng nhìn Vân Trung NhạAoZn cườTpi buồn nói:

- NhịSS ca, tiểzguu muội vô năng không làm tròn sứQR mạTGang, xem ra chỉhnA còn cách đRưa ra pháp bảzOo cuối cùng mà thôi.

Tống Thiên Hành nghe nói kinh ngạVVc nghĩuPC thầzOm “lạlVTi còn pháp bảyo cuối cùng” nữQSa. Vịg “NữZTm Tô TầGn” này quảUGz không phảzgui đayơn giảGn.

Vân Trung NhạtEn thò tay vào túi lấGGEy ra một phong thư phong kín, hai tay đtEưa qua cho Tống Thiên Hành mỉZYm cườJi nói:

- Xin Tống tiên sinh đQSọc hết bứJc thư này rồi hãy hạE lnh trục khách.

Tống Thiên Hành tiếp lấxy phong thư, mục quang va chạjIm vào bút tích ghi trên phong bì, bấngt giác thầdIn sắTGac biến đdIổi, không kịzJp hỏi thêm câu nào, vội vàng xé phong bì rút ra một bứZYc thư. Thấayy bên trên dày đglUc lối chữCP hành thảGKo, viết như vầmniy:

T Nam hin đTGa!

T khi cách bit ở Cố Đô, thoắEzmt cái mà đSã mấPay mùa nóng lạPQSnh. Ngu huynh cầGZu chúc đQR ngh nghip tinh tiến, thân tâm vô ngạAoZi!

Ba năm trước đZTmây ngu huynh dưới danh nghĩSa HứJa Trọng Lương nhn lãnh chứEzmc Tổng quảayn Kim Thang bảzguo. Trong thờzgui gian đvjdó đSược Thiết lão hết lòng đRãi ngộ, đRồng s kính vì, nên cũng dụng tâm sở học báo thâm ân của Thiết lão.

Không may hung tin truyn đnPgến, gia mu bịE Thúy Hoa thành bắJt làm con tin. Thúy Hoa thành lấAGy tính mnh gia mu uy hiếp ngu huynh. Ngu huynh thân làm nhi t, không còn cách chọn la nào khác, nhưng thân chịEzmu ân tri ngộ của Thiết lão chưa báo đtEáp trong muôn một, lúc này Kim Thang bảZYo ngoạgi họa nội phin liên tục phát sinh, làm sao nhn tâm rũ áo ra đdIi...

Hin đCP thân mang tuyt học, trí tu siêu phàm, nếu chịvjdu hạoQD thân nhn chứPQSc Tổng quảxn Kim Thang bảvjdo không nhữGKng có thểoQD khng đQSDxnh tài ngh, Kim Thang bảZTmo hưng thịTpnh cũng là một vn may cho võ lâm đZYồng đZYgo, dùng đZTmó khắQSc chế thế lc tà ma, hơn nữipa cũng làm nhẹ bớt tội vô nghĩzOa hữEu thủy vô chung của ngu huynh, nhấzOt c lưỡng tin, cao ý của hin đy thế nào...

Ngu huynh t lấAoZy làm hổ thẹn, sở học kém xa tiên hin T Nguyên Trc, khốn thay cảxnh ngộ lạgi cùng T Nguyên Trc tương đzJồng. Còn hin đzgu tuy không phảTpi là Gia Cát tiên sinh, nhưng sở học lạVVi hơn xa Gia Cát Lượng, bởi Gia Cát Lượng không có đjIược võ công cái thế như hin đAG. Bởi vy ngu huynh tuy không dám sánh với T Nguyên Trc nhưng cũng xin mượn tích “Nguyên Trc tẩpu mã tiến Gia Cát”, xin hin đS nểE mt ngu huynh mà thành toàn cho!

BảQRn tánh gia mu chắtEc hin đZTm cũng rõ, tuy bịZTm rơi vào tay tc t, nhưng hành đayộng của ngu huynh không như sở nguyn của gia mu. Khốn thay lúc này ngu huynh tinh thầngn đSã loạQRn, họa hay phúc xin phó thác trờGKi xanh. Nhưng có đSiu khng đpGZoQDnh cho dù sau này có lọt vào tay tc t cũng quyết không hiến thân làm trâu nga cho chúng.

Vài lờPai ai cáo hin đGhG.

Ngu huynh T Quân Lượng Tống Thiên Hành đCPọc xong thở dài lẩEm bẩTpm:

- Hin huynh muội đgã có mt thư của T quân, cớ gì không chịGu đJưa ra sớm, hà tấipt phảQRi bày bố thiên la đnPgSa võng như vy.

Vân Trung NhạGKn mỉGKm cườAoZi:

- ThiểzOn ý của tạjIi hạjI là không nên hành đdIộng ngu muội như vy, ngt vì xá muội tng nghe T đGKjIi hip nói Tống tiên sinh thân như tiên hạEc, coi thườGKng danh lợi, nếu không có mt của T đTGaSSi hip sợ mấAoZt công mà cầZTmu không đoQDược hin tài. Xá muội t thịGhG “NữAoZ Tô Tầmpvn” bin tài vô ngạDxi, nhấGt đgtzaynh du thuyết một chuyến.

Nói đzguến