Càn Khôn Song Tuyệt




Hồi 1: Nhn lờQPXi xuấkHNt thế

Thế trong thiên hạXv phân lâu tấYkXt hợp, hợp lâu tấyJht phân, đqFrây có lẽ là đSfJo trờkHNi vy.

Võ lâm đHuQPXi cuộc cũng phảji theo lẽ trờCSi, tứRc thịMjunh cc tấlRqt suy, suy cc tấkt thịkHNnh. Tuy nhiên lúc cc suy cũng phảQPXi coi ngườEi đJCnương cuộc có hành đOvộng thế nào, chưa chắqFrc sau đnó có thểR thịgpdnh đHGwược; nhưng lúc cc thịJCnh, chỉdHq cầmEn sai sót một ly lp tứvc có thểMju suy vong trong khoảyJhnh khắMjuc.

Đây có lẽ là chân lý tuyt đPeối, không có chút bit l, cục din võ lâm đSương thờHGwi là một chứHGwng cứkHN hùng hồn minh chứHung cho đjjo trờdHqi đkIã thut ở trên.

“Kim Thang bảJCo”, cứdHq theo tên mà xét phảfJi là một tòa bảnhZo kiên cố như kim thạOvch.

“Kim Thang bảnYyo” nằZRm ở chân núi phía Tây của Đông Động Đình sơn thuộc Thái Hồ, lưng da thế núi, mt ngó ra hồ, chiếm một khuôn viên gầHun trăm mu, bốn bên tườgpdng đgpdá xanh cao hơn năm trượng, trong bảGBo nhà ca san sát, kiến trúc vữZRng chãi, lưng ta vào núi, cột đuwiêu rườnnnng chạmEm, hành lang quanh co dài giằvng điIc, tóm lạkHNi nhìn vào có thểmE thấYkXy vẻ hùng tráng uy nghiêm.

BảFYo chủ “Vạwn Lý Phi Hồng” Vân Thiết Thành pht tâm hip cốt uy chấhkn giang hồ, suốt ba mươi năm nay vn là Thái Sơn Bắuwc ĐlRqu của võ lâm hắAc bạAch lưỡng đmEiIo bảnhZy tỉQPXnh phía Nam.

Trong đPennna hạJCnt thấdHqt tỉvnh ở phía Nam, võ lâm có vic dù lớn bằqfkng trờiIi, chỉuw có một lờlRqi nói của Vân bảJjo chủ thì lp tứEc gác kiếm giảyJhng hòa, bởi vy võ lâm đnAồng đlRqkHNo ở bảlRqy tỉjnh phía Nam đnAu gọi Vân bảCSo chủ là “Thiết lão”, nội vic này cũng có thểCS thấkIy đXvược danh vọng đHGwQPXa vịgpd của lão trong võ lâm.

Thiết lão tuy tuổi đZRã thấEt tuầnAn, râu tóc như cước, nhưng tinh thầZRn và thểA lc đRiJu rấMjut khanh kin. Nguyên lúc ngũ tuầkHNn phối ngu (vợ) bnh vong bao nhiêu năm qua vn không chịuwu tục huyn, nào ngờwZ đOvến lúc hoa giáp khai ngoạZRi (ngoài sáu mươi) mới tục huyn với vịnA phu nhân tuổi chưa tới ba mươi, dung mạAo như hoa, kẻ bạRiJc đNnYkXu ngườgpdi hồng din đhMnã trở thành một giai thoạVVgi truyn tụng võ lâm. Tính đOvến nay vịhMn phu nhân này mới ba mươi mấyJhy thôi!

Thiết lão t khi vớ đRiJược ngườplQi ngọc, vic lớn nhỏ trong bảwZo đCSu giao cho tam vịE công t trông coi giảYkXi quyết, hiếm khi lão đGBích thân liu lý.

S thườhkng mà! “Anh hùng nan quá m nhân quan”. Thiết lão đNnương nhiên là anh hùng, đHGwã là anh hùng thì nào có ngoạRiJi l, sá gì lờkHNi ca ming của thiên hạE, nào là “t cổ anh hùng lụy m nhân”, nào là “Ôn nhu hương thịv, anh hùng chủng” (chỗ ôn nhu là mộ anh hùng). Nhân sinh chng qua có thế mà thôi, chng trăm tuổi không ai tránh khỏi ba tấkt, “Thiết lão” không phảmEi ngu si, lý đJjâu không hiểju đqFriu đvó, huống chi lão đnhZQPX như ngọn đAèn cạnAn dầplQu chỉn còn leo lét trước gió, “ôn nhu hương” không ở thì còn ở chốn nào nữwZa... Có cơ hội đHuược hưởng phúc lúc xế chiu thì tạfJi sao lạJCni không tn hưởng...

Thiết lão có ba vịnhZ công t và một vịR thiên kim, đwZwi công t Vân Trung Yến, nhịPe công t Vân Trung NhạnAn, tam công t Vân Trung HạnAc, tứj tiểXmOu thư Vân Trung Phụng, tướng môn hổ t, đnYyương nhiên không phảQPXi ngườqFri phàm tục có thểZR sánh đYkXược, đnAc bit nhịyJh công t Vân Trung NhạJCnn, bấQPXt lun võ công, nhân phẩrCm hay tâm trườHung, khí đnYyđRiJu là lân phụng trong loài ngườJji, có thểfJ nói thanh xuấlRqt ư lam, băng hàn quá thủy. Thiết lão thườqFrng chỉGB chàng nói với khách “HắJCn là Thiên lý câu của Vân gia” (Th Vân gia Thiên lý câu dã!).

Nói vy cũng đnủ thấHGwy điIEa vịiI của Vân Trung NhạEn trong bảXmOo cc kỳ cao quý!

Ba vịyJh công t đwã thành gia thấOvt, chỉE có tứlRq tiểju thư Vân Trung Phụng niên kỷ tuy đNnJj đjôi mươi nhưng vì chọn đnYyối ngu quá khắyJhc khe nên đnAến nay vn chịyJhu cảkHNnh khuê phòng chiếc bóng.

Nói ra cũng thấOvy lạNn, t ngày Thiết lão không lý tới vic giang hồ, danh vọng của Kim Thang bảkHNo trong võ lâm ở bảnhZy tỉJCnnh phía Nam t t giảkIm sút, đplQc bit t khi “Thúy Hoa thành” xuấrCt hin trên giang hồ. Tiếng tăm của Kim Thang bảuwo như nước dưới mt trờkIi, cứHGw ngày một cạOvn dầNnn, dù ba năm trước có mờXmOi đMjuược một võ lâm kỳ nhân HứOva Trọng Lương nhm chứXmOc Tổng quảplQn, chỉnnnnh đlRqốn đFYFYi s, cơ nghip có phầnnnn khởi sắnYyc, nhưng cố gắMjung mấAy cũng không sao bì đwZược với oai phong của bảnn bảXmOo trước kia.

Đây phảOvi chăng là nguyên lý “cc thịQPXnh tấnYyt suy” đSang tác oai tác quái...

Một đJCêm khuya tuyết rơi dày đJjc, ước chng đnêm đGBã tam canh.

Ở một nơi yên tĩqfknh trong bảYkXo, trong “Ninh Vin lâu”, chỗ tịRiJnh tu của Thiết lão vn còn thấuwy ánh đqFrèn yếu ớt lọt qua khe ca, tiếng quát uy nghiêm nhưng có phầrCn già nua của Thiết lão chốc chốc lạhMni truyn ra.

Quái lạv! Thiết lão gia đuwã không lý tới vic giang hồ, cớ gì đqfkêm khuya như vy còn đyJhùng đEùng nổi gin với ai...

Đáng tiếc ca đMjuóng then cài, không sao nghe đmEược lờXmOi nào, càng không thểNn nhìn thấhky tình hình bên trong, tht khiến ngườXmOi ta nóng lòng sốt ruột.

Công phu ước chng ăn xong bữGBa cơm, ca lớn Ninh Vin lâu đRột ngột mở ra, một hàng mườHGwi bốn ngườji, già có trẻ có, nối gót nhau lng lẽ rờlRqi khỏi Ninh Vin lâu.

NgườFYi đFYi đuRiJu tiên tuổi trạqFrc ba mươi lăm, ba mươi sáu, ngũ quan đyJhoan chính, tướng mạgpdo phi phàm, tóc mai dài buông xuống ngc, cốt cách văn nhã, mình mc nho phục, dáng đki thong dong t tạXvi, chàng chính là ngườvi nhấnYyt nhân chi hạRiJ vạuwn nhân chi thượng HứQPXa Trọng Lương đYkXkIi hip, Tổng quảHun Kim Thang bảjo.

NgườPei thứiI hai tuổi trạwZc ba mươi, đqfkôi mày kiếm chạwZy dài vào trong tóc, song mục lóng lánh hữku thầvn, mình mc kình trang màu lam, hổ hành long bộ, có thểJj xem là một trang nam t, đkHNáng tiếc chiếc mũi cong cong mỏ ưng khiến nhìn có cảvm giác khó gầrCn, đmEó chính là ngườYkXi mà Thiết lão xưng là “Vân gia Thiên lý câu” nhịnnn công t Vân Trung NhạEn.

NgườCSi thứnnn ba là tứv tiểuu thư Vân Trung Phụng, mt tròn mày liu, mũi thng má đhMnào, môi tợ anh đSào, răng trắnhZng đhku như ngọc, đnYyc bit đRiJôi mắqFrt như ánh sao xuyên thấXmOu màn đyJhêm khiến ngườRi va chạlRqm vào mục quang nàng không khỏi khiến lòng bồi hồi xao xuyến.

Có lẽ con tạwo đCSc bit gia ân cho Vân gia, nên vịCS thiên kim đEộc nhấnt này toàn thân t nét mt đwZến dáng đnhZi, phong thái dườnnnng như không có nhuốm chút trầun tục, nhìn dáng đNni yểyJhu đGBiu, nhẹ nhàng của nàng cứhMn tưởng như cu thiên tiên nữu.

Đẹp! QuảhMn là tuyt thế giai nhân.

Tiếp theo sau là bốn bịj hộ pháp mình mc ngân y có thêu bốn đlRqóa kim tinh.

ĐoạYkXn hu có sáu vịZR ĐườyJhng chủ của nội ngoạOvi tam đnYyườhkng, “ChấRiJp Pháp đnYyườhkng” ĐườnhZng chủ Vương Chí Công sóng bước cùng đhMnPei công t Vân Trung Yến đJCi sau cùng.

Kim Thang bảYkXo thịdHqnh thờQPXi, Vân đuwqFri công t anh minh đSĩwZnh đOvyJhc là vy, giờqFr này hai tay bịlRq trói ngược ra sau đRược Vương Chí Công dìu đni, rõ ràng huyt đkuwo của chàng đuã bịdHq chế mấHut rồi.

A! thì ra là như vy, thảvo nào mt ngườiIi nào ngườvi nấqFry đXmOu tỏ vẻ trầRm trọng khác thườFYng, cảplQ bước chân cũng thấlRqy nng n, ai ngờwZi đRiJược trong Kim Thang bảdHqo đgpdã phát sinh biến cố không tin khoán hu.

Một hàng mườNni bốn ngườyJhi sau khi rờSi khỏi Ninh Vin lâu, không ai nói với ai tiếng nào, lng lng tảnAn ra, ngườHui nào v cương vịqfk ngườkIi ấgpdy.

Tiếp đwó trong Ninh Vin lâu vang lên một tiếng thở dài vô cùng nng n thê lương, thương cảHGwm không sao din tảu đqfkược.

Tiếp nữXva, cánh ca lớn Ninh Vin lâu khép lạHGwi, ánh đqFrèn cũng theo gió tắnYyt hết, chỉn còn lạQPXi tiếng gió bấJCc gào thét trên đlRqGBnh lầqFru, hoa tuyết tung bay đuwXmOy trờJji.

Sau một hồi lâu, chng như toàn thểXv Kim Thang bảqfko đplQã chìm vào giấrCc ngủ muộn.

Ở gốc Tây Nam của Kim Thang bảhMno một bóng trắSng như mũi tên xuyên chín tầFYng mây, t trong đlRqột ngột chuyểvn hướng ta như sao xẹt, sà xuống cánh rng bên ngoài bảhko.

NgườRiJi này là ai... Khinh công tuyt hảRo, thân pháp cao minh!

Mùa đHGwông giá rét thế này, rng cây đHGwã sớm rụng hết lá biến thành nhữwng thân cây khô gầyJhy, thưa thớt run rẩSy trong gió lạqfknh.

Nhân vt thầMjun bí t trong Kim Thang bảCSo lẻn ra đHuuy thân hình như u linh, thoắJjt ẩlRqn thoắHGwt hin giữHGwa nhữkHNng thân cây, thoắZRt cái đYkXã dng chân trước một hàng cây khô, cấHGwt giọng còn lạJCnh hơn cái giá rét của đnhZêm đCSông, nói:

- Đã chuẩkn bịrC xong hết chưa...

HắnAn, thân hình cao gầhMny, toàn thân trắGBng toát, đqFrXvu trùm một túi vảmEi màu trắAng, chỉZR cha ra đEôi mắFYt phát xạGB hàn quang, nhìn còn ghê rợn hơn mắkHNt cú mèo giữJja đkIêm đuen.

Quái lạfJ, quái nhân này sao lạhki đJCnSng trước hàng cây khô nói chuyn...

Không, hãy còn vic quái lạS hơn nhiu!

Hàng cây khô ấmEy bỗng dưng chuyểZRn mình đHGwồng loạvt cong xuống, đnnnã vy lạCSi còn cấdHqt tiếng đgpdáp lờJCi:

- KhảCSi bẩOvm Lnh chủ, đkIã chuẩjn bịHu xong!

A! thì ra đOvó là ngườRiJi ăn mc giống y như quái nhân t trong Kim Thang bảwo lẻn ra, bởi vì bọn họ toàn thân trắJjng toát, đQPXfJng trên tuyết không chút c đOvộng khiến ngườNni nhìn d có cảGBm giác chúng là một hàng cây khô.

Bạjch y quái nhân lạRiJi cấqfkt giọng như phán quan ở đqFrMjua phủ nói:

- Trách vụ mỗi ngườJCni còn có đNniểMjum nào chưa rõ...

Một hàng mườhki sáu quái nhân nhấJjt loạHGwt cung thân đPeáp:

- Đu rõ cảkI rồi!

BạyJhch y quái nhân tiếp:

- Rõ rồi thì tốt, nếu không hoàn thành trách vụ, t lấlRqy đHugpdu dâng lên tạS tội!

BạfJch y quái nhân phấHut tay áo, trầkHNm giọng quát khẽ:

- Lp tứwc khởi hành!

MườXvi sáu bạEch y quái nhân cung thân dạR ran, thối lui ba bước xoay ngườJCi tung lên, chỉHu trong nháy mắplQt đgpdã biến mấRt giữhMna rng cây trắGBng xóa.

BạRiJch y quái nhân phấEt tay áo một cái, một luồng kình phong cương mãnh lướt qua, dấku chân của mườiIi sáu tên thuộc hạXmO lưu lạXmOi trên tuyết lp tứiIc bịv quét sạwch trơn.

HắplQn t t quay ngườNni lạJCni, hai lỗ trống trên túi vảJji trắnhZng phát ra hai đnhZwo hàn quang khiếp hồn ngườFYi, ngưng mục nhìn một gò tuyết nhô cao lên mt đnAXvt cách đfJó ngoài mườrCi trượng, cấkt lên một tràng cườji như t dưới âm ty vọng v:

- Phàm kẻ cắplQp khó thoát khỏi tay bà già, các hạuw đnnniIng dy đJCi!

Một tràng cườHui giọng già nua nhưng không kém phầnhZn oai mãnh t sau gò tuyết cườVVgi vang cấMjut lên, bạQPXch y quái nhân đYkXã nhanh như chớp tiến tới sau gò tuyết cấuwt giọng lạNnnh như băng cắFYt đZRRiJt tiếng cườnhZi, nói:

- Nếu tôn giá còn muốn sống thêm ít khắhMnc nữOva thì nên biết đYkXiu một chút.

BạdHqch y quái nhân chưa dứut lờHui, đmESng sau gò tuyết đjã đJjGBng dy một lão nhân mình mc ngân bào, lão nhân không ai khác hơn là một trong bốn vịn TứNn tinh hộ pháp, “Quỷ Ảnh T” Khưu Kính Ngân.

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân mắdHqt xạS hàn quang chú mục nhìn xoáy vào bạiIch y quái nhân, trầGBm giọng nói:

- Không ngờVVg trong Kim Thang bảhko lạwZi có mai phục đVVghkch nhân cao minh như các hạHu.

BạHGwch y quái nhân cấJCt giọng cườqfki âm âm nói:

- Vy sao... Coi như tôn giá đnAêm nay đOvược đAfJi khai nhãn giới, xem ra cũng không uổng một đwrCi...

Hơi dng lờVVgi, giọng nói của hắhkn vụt trở nên lạFYnh toát:

- Khưu Kính Nhân, đjêm nay dườfJng như không phảHui đnYyến phiên ngườZRi luân trc phảki không...

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân h nhẹ:

- H, loạVVgn thầiIn tc t ai ai cũng có quyn trng trịqFr...

BạQPXch y quái nhân thung dung ngắvt lờfJi Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân:

- Cái này gọi là “Thiên đnnnàng hữRu lộ quân bấfJt tẩqfku, đdHqFYa ngục vô môn t nhiên lai”. Khưu Kính Nhân, ngươi biết ta là ai không...

Tinh quang trong song mục của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân lóe lên, giọng như chuông đnYyồng:

- Ngươi là đRồ gì biến thành, lão phu mườXvi phầmEn đrCoán đQPXược tám chín, chỉFY cầgpdn lột đXvược túi vảvi trên đnYykIu ngươi là có thểYkX chứnYyng thc giảJCn thiết của lão phu!

BạCSch y quái nhân cườJCi lành lạdHqnh nói:

- Hay lắHGwm! Bổn tòa vì đplQEc hiếu sinh thành toàn cho ngươi, t tay ta giở túi vảvi ra cho ngươi nhìn rõ đyJhhk khi chết đlRqi còn không biết chết dưới tay ai.

Ý đkHNã rõ ràng, đNnối phương muốn giết ngườJCi dit khẩyJhu.

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân thân làm TứR tinh hộ pháp trong bảRiJo, một thân võ công của lão không phảiIi tầXvm thườjng, tuy trong lòng có hơi úy kỵ thân pháp siêu tuyt của đRối phương, lão âm thầEm vn đAủ công lc, ngưng thầYkXn giới bịXmO, nhưng lúc nãy lão đJjã có nói qua thân phn của đlRqối phương mườuwi phầXvn đSã đHGwoán đnnnược tám chín, đjây không phảkIi là lờhki hư huyn, đQPXương nhiên lão t tin có thểmE chế phục đSược đJjối phương, nên tuy ngưng thầJjn giới bịnnn, nhưng không có chút run sợ nào, có đnAiu đJCôi mắOvt như hai ngọn đmEèn của lão nhìn không chớp nhấQPXt c nhấNnt đGBộng của đQPXối phương, trầCSm giọng nói:

- Tốt nhấut tôn giá nên t thúc thủ chịmEu trói, trước mt BảkHNo chủ lão phu còn nói đqfkỡ cho tôn giá vài lờnAi.

BạQPXch y quái nhân cườYkXi nhẹ nói:

- Ngươi nói quảJCn tht còn hay hơn hát. Khưu Kính Nhân! Nhìn cho k, đrCây là đXmOiu ngươi thấRy đkIược sau cùng ở dương thế đyJhó!

Va nói hai tay hắlRqn t t đnYyưa lên, chiếc túi vảHGwi cũng t t đRiJược kéo lên...

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân ngay trong lúc ngưng tụ tinh thầCSn nhìn rõ bảOvn lai din mục của đkIối phương, bấwt giác lão chấwn đlRqộng toàn thân buột ming nói:

- Giỏi cho đEồ lòng lang dạhk sói, quảJj nhiên là...

Tiếng “là” va thốt khỏi ming, đgpdột nhiên biến thành một tiếng rú thê thảRiJm, thân hình lão bổ tới trước, song chưởng đfJfJy ra.

BạkIch y quái nhân h lạyJhnh một tiếng, lách nhẹ ngườwi tránh đZRược chiêu lôi đlRqình tuyt mạnYyng của đkIối phương, xoay ngườji vung chưởng ấHGwn lên “Linh Đài” huyt của đSối phương.

“Bùng” một tiếng, thân hình cao lớn vạSm vỡ của Khưu Kính Nhân như diu đNnQPXt dây văng ra xa hơn năm trượng, sau khi rơi xuống mt tuyết còn lăn thêm năm sáu vòng nữGBa mới nằJjm im bấkIt đqFrộng.

BạhMnch y quái nhân như u linh lướt tới bên thi thểZR Khưu Kính Nhân đEưa tay bắnhZt mạXvch, sau khi xác đhMnplQnh đnhZối phương quảJCn đJjã chết hắHun mới cấmEt một tiếng cườRiJi trầhkm lạfJnh lẩRm bẩRm một mình:

- Khưu Kính Nhân, không phảRi ta quá ác đkHNộc vô tình, chỉCS trách ngườRi không nên khám phá ra hành tung của ta...

Chưa dứhkt lờkHNi bỗng hắlRqn đdHqột nhiên quay ngườhki lạmEi...

MườSi trượng ngoài đZRã xuấnhZt hin một bóng xám, nhanh như một mũi tên xẹt tới, thân hình chưa tới đkIã quát lớn:

- Tc t, nằJCnm xuống cho ta!

Một luồng kình phong di sơn đCSQPXo hảlRqi chụp xuống đhkXvu bạnYych y quái nhân.

BạHGwch y quái nhân cườgpdi lạJCnh một tiếng song chưởng t phi:

- Chưa hn!

“Bùng” một tiếng nổ long trờlRqi, cuồng phong dây bốn phía tuyết bay mịNnt trờJji, bạRch y quái nhân mượn chấJjn lc tung ngườQPXi ra xa hơn mườkHNi trượng, thân hình nhô lên thụp xuống mấFYy cái đHuã biến mấHut trong bóng đnYyêm.

Còn bóng ngườJji áo xám sau khi giao chưởng với đJCnối phương lui luôn ba bước mới giữkI đuwược thăng bằiIng.

ChỉmE thấvy hổ mục trợn ngược, chòm râu không ngớt rung đRộng, sắnAc mt cc kỳ khó coi nhìn theo hướng bạqfkch y quái nhân mấAt hút, ming không ngng nhắHGwc đJCi nhắMjuc lạyJhi câu nói:

- Ta già rồi sao... Ta già rồi sao......

Dưới ánh sáng t mt tuyết hắkIt lên, chỉnhZ thấny mt lão tở trăng rằnYym, đHuôi mắJjt lóng lánh hữFYu thầXmOn, thân hình cao lớn, chòm râu trắJCng xóa buông dài trước ngc, áo bào xám bay phầJCn pht trong gió lạNnnh.

Lão là ai... Lão chính là Kim Thang bảhko BảwZo chủ, đRược võ lâm đvồng đfJnAo bảnYyy tỉgpdnh phía Nam cung kính gọi là “Thiết lão”, Vạhkn Lý Phi Hồng Vân Thiết Thành.

Lão nói một hồi câu “ta già rồi sao... ” sau đfJó hổ mục ngấRn l, quay nhìn thi hài nằRiJm dài dưới đjJCt của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân, giọng thống khổ vô ngầYkXn nói:

- Lão hữyJhu! Ngươi yên tâm ra đXvi, món nợ máu này t tay lão phu sẽ đyJhòi lạHui cho ngươi!

Lin đRiJó hai bóng ngườqfki ta như hai luồng khói đVVgã đgpdến bên Thiết lão, đvó là nhịGB công t Vân Trung Nhạkn và Tổng quảuwn HứCSa Trọng Lương.

Vân Trung NhạnhZn thân hình chưa dng lạuwi đwZã phục xuống ôm Thiết lão hỏi:

- Phụ thân! Đã xảqfky ra vic gì...

HứMjua Trọng Lương cũng đnồng thờiIi hỏi tiếp:

- BảVVgo chủ... ạXv! Khưu hộ pháp...

Chưa nói hết lờCSi cũng vội ngồi xuống quan sát thi thểOv của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân.

Một lúc sau Vân Trung Nhạjn nghiến răng nói:

- Tc t ác đJCộc!

HứXmOa Trọng Lương dườOvng như cũng đnYyồng thờfJi với Vân Trung Nhạjn đplQOvng dy nhìn Thiết lão hỏi:

- BảplQo chủ nhìn thấqfky tên tc tSy...

Thiết lão thở dài nói:

- Có thấhMny, thm chí cùng lão phu giao thủ một chưởng.

Vân Trung NhạqFrn tiếp lờuwi:

- Phụ thân, tên tc t đnhZó thế nào...

Thiết lão nói:

- Là một quái nhân toàn thân mc đEồ trắSng, thân hình cao gầgpdy, hắqfkn che mt.

Vân Trung NhạGBn nhìn HứHua Trọng Lương nói:

- HứkIa huynh, hai ta chia nhau truy tìm!

Thiết lão khoát tay nói:

- Vô dụng, giờkI này đwXvch nhân đgpdã đNni xa hơn chục dm rồi.

Dng lạXmOi một chút, lão quay nhìn Hứka Trọng Lương nói:

- Trọng Lương, với cái chết của Khưu hộ pháp ngươi có kiến giảni gì...

Hứuwa Trọng Lương trầmEm ngâm:

- Hin trườYkXng không có vết tích ác đmEnu, rõ ràng Khưu hộ pháp táng mạPeng dưới một chiêu của đnhZối phương. Nhưng với võ công của Khưu hộ pháp mà lun, kẻ có thểFY một chiêu giết chết Khưu hộ pháp trong giang hồ có thểlRq đYkXếm trên đSvu ngón tay, nhưng theo thuộc hạhMn quan sát thấnnny cái chết của Khưu hộ pháp dườuwng như không phảJCi do công lc thua kém đMjuối phương.

Nói đnAến đhkây hắGBn quay nhìn Vân Trung NhạZRn tiếp:

- NhịHGw công t trí tu như biểXmOn, lúc nãy kiểPem nghim di thểA của Khưu hộ pháp chắOvc cũng phát hin ra đRiJiu gì.

Lúc này nhân viên phụ trách trc đuwêm của Kim Thang bảJjo nghe đjộng lục tục kéo điIến, có tới bốn chục ngườnhZi, nhưng nhìn thấHuy các nhân vt đRYkXu não trong bảnYyo đnnnang thảkIo lun tình hình nên ngoài một vịhMn TứYkX tinh hộ pháp khác, Thang ChấnhZn, có trách nhim tổng tuầFYn đYkXêm nay, lng lng đhkến gầlRqn BảNno chủ chịXvu tội, ngoài ra đfJu đRmEng xa xa, đlRqến thở cũng không dám thở mạvnh.

Vân Trung Nhạnn thấHGwy HứVVga Trọng Lương hỏi đgpdến ý kiến mình bấnhZt giác hơi trầNnm ngâm một chút rồi chm rãi nói:

- HứOva huynh quảqFr là cao kiến, tiểMjuu đnYy cũng cảRiJm thấqfky như vy, đvồng thờji tiểhMnu đnhZ cũng nhn thấEy Khưu hộ pháp võ công không nhữwZng không thấjp hơn đfJối phương mà dườnng như còn biết đJCược một ít bí mt của đlRqối phương, nếu không cớ gì kẻ đnnnRch không bỏ đZRi cho xong, lạXvi nghĩu trăm phương nghìn kế giết ngườZRi dit khẩiIu.

Thiết lão cùng HứNna Trọng Lương đgpdu gt đrCnnnu đdHqồng ý kiến giảHGwi của nhịj công t cc kỳ có giá trịj.

HứSa Trọng Lương nhìn Vân Trung NhạAn hỏi:

- NhịRiJ công t quảR là cao kiến, nhưng công t nói “nghĩJj trăm phương nghìn kế” dườkHNng như có thâm ý gì khác...

Vân Trung NhạHGwn mỉFYm cườfJi nói:

- Hai tiếng “cao kiến” tiểuwu đFY không dám nhn, chng qua tiểnAu đQPX lấrCy vic lun vic, đuưa ngu ý đrCCS HứEa huynh tham khảiIo hầnnnu phá án.

HứrCa Trọng Lương nói:

- NhịyJh công t bấRt tấRiJt khách khí, xin cứXmO nói ra.

Vân Trung NhạNnn trầmEm ngâm:

- Đjch nhân biết rõ võ công của Khưu hộ pháp không thấgpdp hơn hắZRn, nhưng nhấYkXt đjqFrnh giết ngườmEi dit khẩhMnu, nếu cứCS chọn đhMnườHung quyết đnAwZu thông thườQPXng không nhữkng không nắvm chắYkXc phầnn thắJCng, lạRi còn làm kinh đgpdộng đmEến nhữEng ngườki trc đOvêm, bởi vy buộc hắJjn phảrCi vn dụng tâm cơ, nhân lúc Khưu hộ pháp không kịJCp phòng bịVVg, đOvột ngột hạn đQPXộc thủ ám toán, sau đHuó bồi thêm một chưởng trí mạQPXng...

QuảA nhiên nhịQPX công t Vân Trung NhạOvn không hổ với lờPei khen của Hứva Trọng Lương “trí tu như biểhMnn” phân tích hợp tình hợp lý như chính mắvt nhìn thấky vy, bờJCi vì trên thc tế bạEch y quái nhân lợi dụng lứNnc giở bao vảfJi trên đFYwu ra nhân lúc đgpdối phương đJCang chú mục nhìn din mạAo của hắYkXn, trong lúc va kinh hãi va cuồng nộ vì phát hin ấNny mà hơi sơ suấnAt trong phòng bịwZ, thế là hắiIn đOvã lng lng bấplQt giác phát đrCộng hai ống đHuộc châm ẩnYyn tàng trong ống tay áo, chỉlRq có như vy mới d dàng lấnYyy mạAng một cao thủ võ công không thấQPXp hơn mình đJCnược!

Vân Trung Nhạnn phân tích một hơi làm cho Thiết lão với Hứuwa Trọng Lương gt đnnnCSu lin lin, không ngớt tán thưởng.

Nhưng Vân Trung Nhạnn không lộ chút kiêu ngạOvo nào, tiếp tục nói:

- Đây chng qua là lờyJhi suy đhMnoán của tiểkHNu đQPX, nhưng căn cứuw vào đyJhộc châm và dấmEu chưởng còn lưu lạOvi trên di thểw của Khưu hộ pháp cũng đOvủ chứYkXng tỏ không sai s tht bao nhiêu, nhưng với lịuch duyt phong phú của Khưu hộ pháp, không phảgpdi d dàng đqFrCS đhMnối phương ám toán, nên tiểnnnu đqfk mới nói “nghĩiI trăm phương nghìn kế” mới đdHqược như nguyn có đRiu không biết tc t dùng quỷ kế gì khiến Khưu hộ pháp mắqFrc mưu hắnYyn mà thôi.

HứQPXa Trọng Lương đAang đHGwRnh tán thưởng Vân Trung NhạFYn vài lờRiJi, Thiết lão đuã quay sang ngườkHNi phiên trc tổng tuầNnn đkHNêm nay, TứA tinh hộ pháp Thang ChấkHNn nói:

- Thanh huynh, xin phái ngườNni khiêng di thểkI của Khưu hộ pháp v bảgpdo, nhữwZng ngườqfki phụ trách trc đrCêm cũng mau chóng trở v, mọi vic chờk ngày mai giảnhZi quyết.

Thang TrấfJn lãnh mnh ra đdHqi, thoáng chốc đqFrương trườnng chỉOv còn lạgpdi Thiết lão, Vân Trung NhạrCn và HứOva Trọng Lương ba ngườQPXi.

Thiết lão thầqfkn thái ngưng trọng, ngẩOvng đOvXvu nhìn hoa tuyết tung bay rợp trờXvi, chng nói chng rằSng cũng không buồn đqFrộng đHuy, chỉuw thấFYy chiếc trườQPXng bào màu xám của lão tung bay phầnYyn pht trong gió lạOvnh.

Tht lâu sau mới nghe lão thở dài u oán, thu mục quang lạGBi quay đqfkwu nhìn HứNna Trọng Lương chau mày nói:

- BảrCn bảvo nội ưu ngoạJji hoạiIn đkHNã bắgpdt đPeJCnu manh nha, Trọng Lương, trong tình cảXmOnh này ngươi không nhn tâm bỏ ta mà đplQi chứE...

HứnhZa Trọng Lương vẻ mt sầfJu muộn cung kính nói:

- BảYkXo chủ, thuộc hạJC thân mang ân tri hộ của BảNno chủ, dù tan xương nát thịHGwt cũng phảhki đkIáp đkIn, nhưng hay tin lão mu bịHu bắnAt thì như la đmEốt, lúc này thân tâm đMjuã loạjn, nếu cưỡng lưu lạAi nơi này điIối với bảplQn bảJCo cũng không ích lợi gì, mong BảJCno chủ nim tình lượng thứkHN.

Hơi dng lạEi một chút rồi tiếp:

- Hơn nữnAa thuộc hạA tiến c t hữrCu Tống Thiên Hành, bấfJt lun v phương din nào cũng đEu cao minh hơn thuộc hạv rấMjut nhiu. BảhMno chủ mấhkt HứkHNa Trọng Lương mà đwZược một võ lâm hãn hữku kỳ tài khác, cái mấCSt, cái đwược không cầJjn nói cũng thấgpdy rõ...

Thiết lão giơ tay ngắYkXt lờnnni HứqFra Trọng Lương nói:

- Trọng Lượng, ngườJCi mà ngươi tiến c đZRương nhiên lão khiếu yên tâm vô cùng, nhưng cho dù lão khiếu có ích kỷ tới đuâu cũng không thểj đnAZR ngươi mang thêm tội bấdHqt hiếu, ý của lão khiếu bấMjut quá muốn ngươi hoãn ngày khởi hành lạgpdi, chờiI lnh hữRiJu Tống đOvmEi hip đSến đnYyây rồi hãy đRi.

Hứuwa Trọng Lương lắHuc đgpdNnu nói:

- BảOvo chủ thánh minh, tâm trạvng của thuộc hạGB lúc này quảJC đGBã rối loạQPXn, chỉkI hn không có cánh đSược đAyJh bay đMjuến bên lão mu, bởi vì.. bởi vì...

HứdHqa Trọng Lương “bởi vì” cảnYy buổi vn không nói đqFrược bởi vì cái gì.

Thiết lão ta như cảlRqm thấny áy náy không yên, thở dài nói:

- Trọng Lương, ngươi không cầnYyn phảdHqi nói nữva, thôi, cứRiJ theo ý của ngươi mà làm vy.

HứYkXa Trọng Lương ta như cấuwt đMjuược gánh nng, cung thân nói:

- Đa tạqFr ân đuwRc BảJCo chủ, như vy sáng mai thuộc hạwZ không đJCnến bái tạn BảmEo chủ nữuwa.

Thiết lão gt đXmOXmOu nhè nhẹ nói:

- NhạHGwn nhi, ngươi thay ta đRiJưa HứlRqa đfJCSi huynh v bảjo trước, phụ thân muốn ở đHuây yên tĩnnnnh đfJqFr suy nghĩgpd một lúc.

Vân Trung NhạJjn ấJCnp úng:

- Phụ thân, ngườRi... cũng nên v...

Thiết lão trầnm tư không nói.

HứXva Trọng Lương đnưa mắHut ra hiu Vân Trung NhạJjn không nên nói nữkHNa, nhưng chàng lạgpdi thành khẩnYyn nói:

- BảRo chủ, thuộc hạFY trước lúc lâm bit có lờqfki ngu muội muốn nói, mong BảwZo chủ đnnnc bit lưu ý.

Đang trầlRqm tư bỗng Thiết lão hơi git mình nhìn lên hỏi:

- Vic gì...

Hứwa Trọng Lương thầJCn thái nghiêm trang nói:

- Xin BảhMno chủ gia tâm lưu ý s an toàn của đvki công t.

Thiết lão gt gt đgpdnu nói:

- Đa tạHGw lờHGwi nhắGBc nhở của ngươi.

Quay sang Vân Trung Nhạun, ánh mắHut lão đkột nhiên trở nên uy nghiêm khác thườRiJng nói:

- NhạRn nhi, dùng cách nhanh nhấCSt lp tứuwc triu tam đplQ của ngươi v bảXvo, đdHqồng thờyJhi truyn lnh ChấwZp Pháp đwZườGBng, đhMnc bit chú ý s an toàn của tên súc sinh to gan ấSy, có gì sơ thấCSt thì đPeng đHGwến gp ta nữkIa! Được rồi, các ngươi v đnYyi.

Vân Trung NhạwZn cung thân lãnh mnh, rồi cùng Hứua Trọng Lương song song hành l cáo lui, tứPec tốc phi thân v bảiIo.

Thiết lão nhìn theo hai ngườYkXi đXmOi khuấdHqt bóng, thở dài một tiếng rồi đkHNội tuyết gim sương tng bước chm rãi bước v phía cánh rng. Bước chân của lão cc kỳ nng n, thân hình cũng run lên khe khẽ, một đwZqFri quái kit, bôn ba sóng gió giang hồ, lúc này dườFYng như mang tâm s nng n, chỉJj qua một đGBêm lão như già đnhZi đnến hai mươi tuổi...

TrờnAi sáng, ánh dương quan va sọi rọi xuống vạiIn vt, ca lớn của Kim Thang bảOvo mở ra, HứYkXa Trọng Lương trong bộ nho phục phấlRqp phới cưỡi trên lưng con thiên lý mã, đqFrGBp tuyết đAi ra.

Tiếp theo là một cỗ xe song mã trang trí cc kỳ hoa l, chiếc xe che kín mít bên ngoài không biết bên trong là nhân vt như thế nào, nhưng với dáng của cỗ xe cũng có thểOv đhkoán đnhZược ngườJji ngồi trong xe phảvi là nhân vt trọng yếu của bảgpdo.

Cỗ xe hào hoa và thầCSn bí ấOvy sau khi ra khỏi Kim Thang bảCSo, vòng qua Linh Nham Đài, dọc theo quan đXmORo quanh hồ, đlRqi qua Vô Tích, Vũ Tấnnnn, trc chỉgpd hướng Tây BắXmOc bôn hành.

Xe đEi chm rãi ta như không có vic gì gấnp gáp, nhưng chỉZR với một đviểqFrm khởi hành cc sớm, đnhZội tuyết mà đJji có thểk suy đnAoán đJCược ắHGwt phảdHqi có sứPe mnh di quan trọng lắrCm.

Đến trưa ngày thứdHq tư cỗ xe nga va hoa l va thầOvn bí ấYkXy mới đqFrến Kim Lăng.

T Thái Hồ đXvến Kim Lăng, dườdHqng như không cầiIn đnAến một khoảHGwng thờgpdi gian nhiu như vy, nhưng cỗ xe đXvã đEi mấYkXt ba ngày rưỡi, không lẽ dọc đQPXườmEng đHGwã gp phảwi vic gì làm tr hành trình chăng...

A! phảnhZi rồi! Xung quanh cỗ xe hoa lwZy có vết rách lỗ chỗ, còn nữOva, tên xa phu ăn mt hào hoa khí phái bấFYt phàm ta như cũng không bình thườrCng, trên chiếc áo khoác da chồn thấny có vết máu lấmEm tấnhZm.

Xe ra dọc đnườhMnng chắvc gp phảqFri s cố gì rồi.

Nhưng kẻ nào... Kẻ nào gan lớn hơn trờGBi dám tp kích ngườqfki của Kim Thang bảMjuo... Mục đRích của chúng là gì... Tht khiến ngườnYyi ta khó hiểHuu!

Cỗ xe theo Cao Kiu môn nhp thành, qua Quang Hoa môn, qua Chu Tước kiu, dọc theo bờnhZ đkHNông Tầwn Hoài mà thng lên hướng BắplQc, dng trước ca “Thiết Ký” tin trang.

Thái Hồ thì tuyết bay đgpdHGwy trờui, nhưng ở Kim Lăng thì vầHGwng thái dương rc rỡ trên cao tỏa ánh quang ấGBm áp.

Tên phổ kỵ đkHNang đnnnrCng tắPem nắAng ở trước ca Thiết Ký tin trang thấZRy xe dng trước mt, ngẩnnnng đhknYyu nhìn lên bấRiJt giác chấXvn đkIộng toàn thân vội vàng hướng v tên xa phu cung thân hành l, lắHup bắXmOp:

- Hoàng... Hoàng lão gia... ngườFYi...

Hắnn chưa dứyJht lờkIi, rè xe vén lên, gương mt thầJCnn thái cc kỳ nghiêm nghịiI của nhịkHN công t Vân Trung NhạXmOn hin ra, tiếp theo là tứYkX tiểfJu thư Vân Trung Phụng, mình mc kình trang, tiêu dung ngọc cốt, nối gót bước xuống xe.

Tên phổ kỵ đGBơ lưỡi đnhZPeng chết đMjuiếng không nói đQPXược tiếng nào, tên xa phụ ngườMjui đAược xưng là “Hoàng lão gia” trầvm giọng quát:

- Lý ngũ, còn chưa mau mau thông báo Mao chưởng quảun.

Lý ngũ như va tỉXvnh cơn mê, lt đXmOt cung thân thi l, quay ngườlRqi chạJjy biến vào bên trong.

Vân Trung NhạXvn, Vân Trung Phụng song song bước vào đvui môn, “Hoàng lão gia” cũng nối gót theo sau tiến vào.

Đng tưởng Thiết Ký tin trang bên ngoài vẻ lụp xụp mà xem thườZRng, bên trong bày trí cc kỳ sang trọng, có thểYkX sánh ngang với bit phủ của cung quan.

Ba ngườui va bước vào bên trong đYkXã thấEy một thanh y trung niên văn sĩXmO đfJã bước tới, t xa xa đEã cung thân hành l:

- Tham kiến nhịkI công t, tứw tiểAu thư.

Vân Trung NhạGBn dng bước gt đGBJCu nói:

- Mao huynh, lp tứHGwc cho ngườlRqi sa lạmEi cỗ xe trước cổng, đJjồng thờuwi chuẩhMnn bịnA thêm một đHuôi song mã nữqFra, bảfJn tọa chỉZR dng chân nghỉqFr ngơi một thờOvi gian rồi đSi.

Thì ra vịJj “Mao huynh” này chính là chưởng qu của Thiết Ký tin trang.

Thiết Ký tin trang với “ChấOvn Uy” tiêu cụt vốn là đYkXhMni nghip của Vân gia, vịYkX “Mao huynh” này tuổi còn trẻ, lạJCni một mình quảnYyn lý cảA một tin trang, đdHqủ thấqfky nhân vt này không phảuwi tầnm thườMjung.

Mao chưởng qu dạw lớn lãnh mạkIng. Vân Trung Nhạkn nói xong lp tứJCc tiếp tục cấZRt bước.

Mao chưởng quỷ thầnn sắyJhc biến đXvổi, đnAưa mắkHNt nhìn theo ba ngườhki quẹo sang một dãy hành khác lp tứSc như nhớ ra đRiu gì lớn tiếng gọi:

- NhịMju công t...

Vân Trung NhạJCn dng bước quay ngườgpdi lạnYyi hỏi:

- Có vic gì...

Mao chưởng qu bước gấXmOp tới trước mt Vân Trung Nhạjn hạnA giọng nói:

- Mao T Kỳ có vic cầhkn bẩnAm báo.

Vân Trung NhạRiJn chau mày:

- Nói ngắOvn gọn thôi.

Mao T Kỳ đJCáp:

- DạJj, lúc nãy lão BảnAo chủ có cho bồ câu đnAưa thư...

Vân Trung NhạhMnn hơi biến sắnc, ngắJjt lờMjui:

- Lão BảOvo chủ có đwZiu chi chỉMju thịnnn...

Mao T Kỳ nói:

- DạJj chỉu nói Hứnnna tổng quảkIn trên đRiJườNnng đSi bịE phục kích t vong...

Mao T Kỳ chưa dứJCnt lờmEi, ba ngườyJhi nghe đfJồng loạhMnt lêu lên kinh hãi. Vân Trung NhạNnn song mục lóe tinh quang, nghiến răng nói:

- Thủ đmEoạCSn tht thâm đHGwộc!

Mao T Kỳ nói tiếp:

- BẩEm nhịqfk công t, còn nữlRqa, chuyến trọng tiêu do ChấCSn Uy tiêu cục hộ tống bịkI cướp, hộ tiêu tiêu sư một chết một trọng thương, Tổng tiêu sư... tam công t cũng khó thoát khỏi...

QuảwZ là nhà dột gp lúc trờuwi mưa, xem ra Kim Thang bảlRqo đQPXã đyJhến hồi mạnAt vn!

NhữJCnng tin tứOvc bấyJht hạnAnh này khiến gương mt biến thành xanh xám của Vân Trung Nhạuwn hin lên một vầJCnng sát khí, song mục phát xạJCn nhữHung tia sáng rợn ngườqFri nhưng chàng chỉOv căn cht môi, không nói tiếng nào.

Còn Vân Trung Phụng má phấwn tái nhợt, song mục cũng trở nên oai nghiêm lạwZ, nhưng thân hình nàng khẽ run run.

Mao T Kỳ nhìn thầwn thái oai nghiêm của nhịj vịMju thiếu chủ bấjt giác không rét mà run, hít một hơi chân khí, lấrCy lạJji can đkOvm nói:

- Chỉgpd dụ của lão nhân gia còn nói, nhịplQ công t, tứPe tiểplQu thư giảni quyết vic xong lp tứEc trở v bảjo phục mnh!

Vân Trung NhạrCn thu thầuwn quang lạvi thở dài nói:

- Được rồi, ta biết!

“Kê Minh t” nằJCm ở phía Đông Huyn Vũ sơn cách BắqFrc thành Kim Lăng khoảiIng bảjy dm. Nguyên là “Đồng Thái t” thờJCi Lục triu Lương đkAi. Đến thờvi Hồng Vũ đnnnổi thành Kê Minh t, hai bên tảgpd hữFYu viết “Đki Thiên Thế Giới, BấkIt NhịJC Pháp Môn”, nét bút cứRng cỏi hùng vĩFY nhấnhZt đMjudHqnh là thủ bút của danh gia.

Chùa nhỏ, chỉCS có tin hu hai dãy, tuy nhiên hương hỏa không lúc nào tàn.

Sau chùa có “Hát Mộng lâu” là một chỗ ngắJCnm cảqFrnh tuyt hảCSo, t đmEây nhìn v phía Tây, TrườrCng Giang lấkIp lánh xa xa, bình nguyên xanh mát ngút ngàn khiến ngườui ngắnnnm cảvnh tiêu tan dục nim.

TrờXmOi đuã hoàng hôn.

Bên ngoài Kê Minh t hai cỗ xe song mã phi tới như bay.

Hai cỗ xe dng lạvi, Vân Trung NhạdHqn với Vân Trung Phụng rờuwi xe chm rãi bước vào sơn môn.

Vân Trung NhạAn cùng tri khách tăng trao đQPXổi mấXvy câu, tri khách tăng lp tứOvc dn lộ, ba ngườvi đMjui ra Hát Mộng lâu, dng lạQPXi trước ca tịSnh thấnhZt ở mé Tây.

Trong tịYkXnh thấhMnt vọng ra tiếng đJjọc sách sang sảfJng, thì ra ngườSi ấqFry đrCang đkHNọc thiên “Thu Thủy” trong Nam Hoa kinh của Trang T.

Trên tòa lầhMnu cao cao, trong căn phòng yên tĩJjnh đyJhối mt với ánh tịqFrch dương đwZỏ ối, TrườHGwng Giang lấXmOp lánh giát bạJjc, lạmEi đNnọc danh tác của cố nhân, cảHGwnh ấqfky tình ấHGwy tht thoát tục không vương chút khói bụi trầqfkn gian. ChỉplQ nội một đwZiểiIm này thôi thì tâm trườAng, khí đjộ, tư tưởng của chủ nhân tịvnh thấNnt không cầfJn nói cũng có thểPe biết đJCược.

Tri khách tăng gõ nhẹ lên cánh ca tịHGwnh thấMjut ba lượt.

Tiếng đvọc sách trong tịPenh thấwZt chợt im lng, ca phòng mở ra, một đnHua bé trai đXvộ mườnYyi lăm mườRiJi sáu tuổi, mi thanh mục tú xuấXmOt hin giữqfka ca, đhMnôi mắHut to đkHNen lay láy lướt qua ba ngườnnni đqFrXmOng bên ngoài, cuối cùng dng lạgpdi trên mt tri khách tăng. Giọng trong trẻo có phầwZn ngạSc nhiên hỏi:

- ĐSi hòa thượng, nhịqFr vịgpd này là...

Tri khách tăng chấEp tay hành l nói:

- Hai vịCS quý khách đvây cầQPXu kiến Tống công t.

ĐYkXa bé đplQưa mắkt nhìn lạyJhi huynh muội Vân gia một lầJCnn nữwa, mới cấjt tiếng nói:

- Được, chư vịnhZ chờhk cho một lát.

TịOvnh thấRiJt này có ba gian, bên ngoài là một thư phòng, kiêm luôn khách sảmEnh, bày trí giảuwn dịgpd mà văn nhã, có đnAủ cầGBm, kỳ, thi, họa, tuy đOvgpdng bên ngoài nhưng vn cảJCm thấNny đqfkược cái không khí trong nhà. Thanh tao, thoát tục của căn phòng.

Tiếp sau đhkó một thanh niên văn sĩJCn mình mc thanh y, đXvCSu chít khăn thư sinh, t bên trong thư thái chầvm chm bước ra.

ChỉHGw thấJCny chàng tuổi trạFYc hai mươi sáu, hai mươi bảOvy, mày kiếm chạvy dài vào hai bên thái dương, mắrCt sáng như sao, mũi cao thng, môi tợ thoa sơn, sắmEc mt hồng hào, thểw chấnnnt va mm mạuwi va tráng kin, dáng ngườrCi dong dỏng cao, thầAn thái phiêu dt.

Vân Trung NhạJjn trước nay vn t thịXv là ngườji tướng mạqfko phong lưu bt nhấkt, giờOv thấhky đFYối phương bấwt giác cũng phảrCi khen thầOvm. Đến cảFY Vân Trung Phụng bình thườiIng coi nam nhân như cỏ rác, ánh mắHGwt va chạuwm phảkIi đEối phương bấnYyt giác tim đYkXp rộn ràng, trên đXmOôi má không biết t đZRâu bỗng hin đHuến hai mảyJhng mây hồng.

Thanh y văn sĩqfk đqfkQPXng giữNna ca phòng như ngọc thụ trước gió, mục quang lướt nhẹ qua phía huynh muội Vân thịmE, ming mỉHum một nụ cườplQi nói:

- VịfJ nào cầHun gp Tống Thiên Hành...

Vân Trung NhạJCn bối rối mỉAm cườplQi ôm quyn nói:

- TạrCi hạCS Vân Trung NhạiIn, cùng xá muội Vân Trung Phụng mạPeo muội cầNnu kiến Tống đCSPei hip.

Tống Thiên Hành nghe nói, trên gương mt một thoáng kinh ngạXmOc lướt qua, mày kiếm hơi cau lạHGwi, ming vn nở một nụ cườSi nói:

- Ồ! Thì ra là hip giá của Vân nhịFY công t và Vân tứQPX tiểJCu thư, tht là rồng đMjuến nhà tôm, Tống Thiên Hành tht vạiIn hạFYnh, vạnAn hạNnnh.

Tiếp theo đkIưa tay chỉRiJ vào trong phòng khách sáo:

- Mờvi! Mờuwi!

Vân Trung NhạMjun, Vân Trung Phụng theo sau Tống Thiên Hành vào trong thư phòng, tri khách tăng hành l cáo lui.

Song phương phân chủ khách ngồi xuống, đJCnnhZa bé dâng lên ba chung trà, rồi kéo ghế ngồi xuống một bên, song mục cứR chăm chăm nhìn c chỉnhZ của huynh muội Vân gia.

Vân Trung Nhạgpdn nhấQPXp một ngụm trà nhìn đkIHGwa bé rồi chuyểXmOn sang nhìn Tống Thiên Hành mỉQPXm cườni nói:

- Tống đhMnVVgi hip, vịgpd tiểiIu ca này là lnh cao túc (đOv t)...

- Không, đnAây là tiểdHqu sư đJCn Hổ nhi, niên ấlRqu vô tri, xin nhịv vịJCn đqfkng chê cườlRqi.

ChuyểXmOn mắuwt nhìn qua Hổ nhi nói:

- Sư điI còn chưa ra mắPet Vân nhịZR công t và Vân tứnnn tiểXvu thư.

Hổ nhi đkHNNnng dy hành l nói:

- Hổ nhi ra mắjt nhịkI công t, tứYkX tiểmEu thư.

Thái đvộ của hắyJhn nghiêm nghịfJ, hành đkHNộng ngay ngắXvn, khiến Vân gia huynh muội không khỏi phục thầfJm.

Vân Trung NhạGBn mỉvm cườplQi hỏi:

- Hổ nhi lão đYkX năm nay bao nhiêu tuổi rồi...

- TạlRqi hạnYy năm nay mườFYi lăm tuổi.

- Lão đGB tuy nhỏ tuổi nhưng bảHGwn lãnh chắnnnc cũng học đwZược nhiu...

Hổ nhi tỉMjunh như không:

- Không nhiu, sư huynh nói tạwi hạYkX tuổi còn nhỏ, tối kỵ tham đYkXa bấkIt hóa!

Ủa, sao vic luyn võ lạFYi chi đnhZến sư huynh làm vy...

Sắwc mt Vân Trung NhạkHNn ngạdHqc nhiên chưa biết Tống Thiên Hành đNnã đlRqỡ lờHGwi:

- Võ công của Hổ nhi sư đqfk do Tống Thiên Hành thay sư phụ truyn dạvy.

Tống Thiên Hành đAột ngột đnYyổi giọng nhìn Vân Trung NhạFYn hỏi:

- Vân nhịfJ công t, Vân tứrC tiểlRqu thư hip giá quang lâm không biết có đyJhiu chi chỉXv giáo...

Vân Trung Nhạnn thu ngay nét cườnAi nói:

- Tống đwZGBi hip...

Tống Thiên Hành nghiêm mt ngắRt lờwZi đRiJối phương:

- NhịnYy công t, Tống Thiên Hành đrCọc sách luyn kiếm lưỡng din bấqFrt thành, đjối với giang hồ đRiJồng đmEqFro chng chút công lao, hai tiếng “điIkIi hip” tht không dám nhn, xin nhịv công t lượng thứkHN.

Vân Trung Nhạhkn mỉmEm cườVVgi chữRa thẹn:

- TạJji hạn cung kính không bằXmOng tuân lnh, tạFYm thờNni dùng chữHGw “tiên sinh” tôn kính các hạwZ!

Tống Thiên Hành nhếch mép, một nét cườFYi khó hiểFYu thoáng qua nét mt, nói:

- Tống Thiên Hành đwược giang hồ đuồng đlRqlRqo yêu mến, nguyên có ngoạqfki hiu “HảkHNo HảFYo tiên sinh”, nhịlRq công t dùng hai tiếng “tiên sinh” tạFYi hạHu không dám phảlRqn đGBối.

Vân Trung NhạnAn mỉuwm cườOvi nói:

- Huynh muội tạni hạYkX mạjo muội đrCến đnnnây quấiIy rối thanh tu của Tống tiên sinh, trong lòng đuwã thấHuy bấplQt an, nhưng quảiI tht lầkn này đMjuến đwây có mấCSy lờJji mạkHNo muội muốn nói, nếu có đCSiu chi đqfkườJjng đuột, xin Tống tiên sinh nim tình giang hồ đXmOồng đNnPeo lượng thứv.

Tống Thiên Hành mỉGBm cườHui:

- NhịE công tđnnniu chi chỉOv giáo, Tống Thiên Hành ra tay cung hầqFru.

Vân Trung Nhạvn mỉQPXm cườvi:

- TạCSi hạlRq ming lưỡi vụng v, nói ra sợ có đlRqiu thấyJht thố, xá muội khẩEu thit anh linh, đkHNược tiếng là “NữfJ Tô Tầvn”, nên đMjuến đXvây phảgpdi nhờS đXmOến xá muội thay thế.

DứYkXt lờqFri quay sang nhìn Vân Trung Phụng nói:

- TứZR muội, muội nói đkIi!

Vân Trung Phụng hơi cau đyJhôi mày liu, m mục thoáng hin một tia nhìn khó hiểRiJu, nhìn sâu vào mắiIt Tống Thiên Hành cấyJht giọng trong trẻo nói:

- Tống tiên sinh, gia huynh đwã nói như vy, xin lượng thứHGw tiểju nữYkX đGBườyJhng đMjuột.

Tống Thiên Hành va hiếu kỳ va khó hiểiIu, gt đnYyJju nói:

- Xin tứNn tiểOvu thư chỉE giáo.

Vân Trung Phụng nghiêm nghịfJ nói:

- Tống tiên sinh hin là nhấHut thế kỳ tài, võ công siêu tuyt, nhưng trước nay vn chưa có ý xuấQPXt thế, cứXvkIn cư một nơi sơn thủy hữHGwu tình, hơn nữrCa tiên sinh có nói trước, coi thườPeng danh lợi, không muống dương danh giang hồ, bởi vy tiểqfku nữYkX tht không dám nói thng.

Khai môn kim sơn, lờui lẽ sắqFrc bén, xem không hổ với ba chữS “Nữn Tô TầhMnn”.

Tống Thiên Hành cườki ha hảYkX nói:

- TứqFr tiểnAu thư nói như vy chỉS sợ sai đlRqối tượng rồi.

Vân Trung Phụng hỏi lạuwi:

- Tiên sinh nói vy là sao...

- Lúc nãy Tống Thiên Hành cũng đnAã nói qua, đJjọc sách luyn kiếm lưỡng din bấlRqt thành, làm gì có “nhấyJht thế kỳ tài” với “võ công siêu tuyt”... Trước mắGBt bởi không có sở cư thân phảiIi ẩwn thân ở nhờiI chốn thin môn, nào dám nói tới chuyn ẩdHqn cư chốn sơn thủy hữQPXu tình.

Vân Trung Phụng mỉkHNm một nụ cườXmOi mê hồn nói:

- Tống tiên sinh nhấlRqt đFYqFri kỳ tài, làm sao lạRiJi thốt ra lờZRi không tht lòng như vy.

- TứplQ tiểPeu thư da vào đRiJâu mà đnoán đnAhknh như vy...

- PhảdHqi chăng Tống tiên sinh nói nhữXvng lờNni nói lúc nãy đHGwu xuấHut phát t tâm, không một lờrCi sai...

Tống Thiên Hành cườki nhẹ:

- TứrC tiểRiJu thư nói như vy, chắuc có căn cứJC vữnYyng chắhkc...

Vân Trung Phụng buông gọn:

- Đương nhiên!

Tống Thiên Hành mỉyJhm cườplQi:

- LấplQy gì làm chứkng...

- Thờvi cơ đJCnến lp tứwZc đnưa ra nhờkI Tống tiên sinh chỉRiJ giáo.

- Nhưng Tống Thiên Hành có thểCS lp tứJjc đRiJưa ra lờnhZi phảFYn bác nhữNnng lờPei của tứw tiểJju thư nói lúc nãy.

Vân Trung Phụng nhướng đGBôi mày liu:

- TiểiIu nữnYy hầHuu nghe lờCSi cao lun.

Song mục Tống Thiên Hành thoáng hin tia sáng lạw lùng, nhếch mép cườnnni nhẹ nói:

- ChắXvc tứnA tiểNnu thư cũng biết qua lai lịOvch của m hiu “HảJCo HảQPXo tiên sinh” của Tống Thiên Hành này...

Vân Trung Phụng gt đkHNju:

- Không sai, có nghe các nhân vt giang hồ nói qua.

Tống Thiên Hành vụt nghiêm sắQPXc mt nói:

- Vy thì đqfkủ rồi, Tống Thiên Hành này lấNny muôn vàn khổ ảJCni, vô bin khuấyJht nhục đdHqổi lấFYy tước hiu đplQàm tiếu của đOvồng đdHqZRo giang hồ “Hảjo HảQPXo tiên sinh”. Nếu Tống Thiên Hành này quảPe là “nhấJCnt thế kỳ tài, võ công siêu tuyt” thì cớ gì im hơi lng tiếng chịnAu khuấFYt nhục bấhMny lâu nay mà không có chút hành đnYyộng nào điICS thanh minh với võ lâm đgpdồng đEqfko...

Vân Trung Phụng đfJqfko mắfJt một vòng, cườkIi tươi:

- Đó chính là chỗ cao minh của Tống tiên sinh vy!

Hơi ngng lờYkXi một chút, làn thu ba thăm thm của nàng nhìn sâu vào mắvt Tống Thiên Hành tiếp lờji:

- Theo chỗ tiểiIu nữnYy biết đCSược, Hoài Âm HầrCu Hàn Tín cũng tng chịnhZu qua cái nhục lòn trôn giữPea chợ, nhưng công tích vĩqfk đJCniIi của ngườYkXi cũng không vì thế mà không có!

Đôi mắrCt của Tống Thiên Hành chợt tối lạQPXi:

- Tống Thiên Hành là ngườnYyi thườAng nào dám sánh ngang với bc tiên hin!

Vân Trung Phụng không chịkIu buông tha, mỉmEm cườCSi tiếp:

- Tống tiên sinh sai rồi, tiểFYu nữE thiểrCn cn xin có lờvi mạHuo muội, Hàn Tín đnYyối vợi đRuwi hán có công khai quốc, công tích này không thểw phủ nhn, nhưng căn cứNn vào cá tính mà lun, Hàn Tín là ngườhki yếu mm, thiếu quảyJh điIoán, chưa đnYyủ khí khái của bc đHGwhMni trượng phu, đlRqến lúc mấXvt mạnng ở “VịHu Ương Cung” mới nói câu “hối hn vì không nghe lờHGwi can gián của Văn Thông”, th hỏi vic này lấyJhy gì bù đlRqkIp nổi...

Tống Thiên Hành giơ ngón tay cái lên, gt đwCSu tán thưởng:

- Cao lun! Cao lun! Tống Thiên Hành thành tâm bội phục!

Vân Trung Phụng mt tỉXvnh bơ, cườrCi nhẹ:

- T đXvó mà xét, tiểGBu nữGB cho rằyJhng ngườji không đdHqáng sánh chính là Hoài Âm Hầnu Hàn Tín chứCS không phảni là Tống tiên sinh. Kỳ thc với tài hoa của Tống tiên sinh, không nhữQPXng dành một chứJCc khanh chứnYyc tưởng d như lấGBy đMjuồ trong túi mà cảgpd vic tranh ngôi hoàng đuế cũng không khó...

Tống Thiên Hành mỉCSm cườHGwi xua tay kêu lên:

- Đủ rồi tứqfk tiểnu thư, cứqFr coi như Tống Thiên Hành đFYược như lờgpdi tứuw tiểYkXu thư nói đNni, vy thì chuyến đnnni này của hin huynh muội chắNnc phảXmOi có vic đRc bit quan trọng rồi.

Vân Trung Phụng cườAi tươi nói:

- Tống tiên sinh cao minh như vy chắHGwc đJjã sớm nhìn thấXmOu tâm trườVVgng của huynh muội tiểhku nữXv, tiểrCu nữHGw cũng xin nói thng không cầNnn giấhku giếm.

Hơi dng lạYkXi một chút, mục quang vn chăm chú nhìn vào mắAt Tống Thiên Hành tiếp lờJCni:

- Gia phụ ngưỡng mộ Tống tiên sinh đhkã lâu, sớm có ý thỉRnh cầHGwu Tống tiên sinh xuấQPXt thế, cùng sáng lp s nghip kinh thiên đMjuộng đyJhEa trong võ lâm. Nhưng him một nỗi gầSn đNnây bảMjun bảRo biến cố liên miên, không thểXmO t thân thỉhknh cầnAu, điIành phái huynh muội tiểnhZu nữnYy...

Tống Thiên Hành nghiêm mt ngắJCt lờki:

- TứJC tiểkHNu thư, chuyn này đyJhến đPeây chấwZm dứOvt, thịHGwnh ý của lnh tôn Tống Thiên Hành tâm lãnh, hin huynh muội hồi bảFYo phục mnh xin chuyểuwn lờfJi mong lnh tôn lượng thứwZ!

Vân gia huynh muội nghe nói đvồng thấXvt sắqfkc, Vân Trung Phụng ý hơi gin hỏi:

- Hà cớ gì Tống tiên sinh c tuyt thành ý của ngườNni ngàn dm đnYyến đmEây...

Tống Thiên Hành thở dài nói:

- Tống Thiên Hành quảfJ có nỗi khổ tâm riêng, hơn nữva vic này không tin báo cho ngườXvi ngoài. Nhưng Tống Thiên Hành thành tâm báo cho hin huynh muội Tống Thiên Hành không phảGBi cố ý làm cao, đGBồng thờyJhi thịJjnh tình của lnh tôn xin nguyn khắOvc cốt ghi tâm...

- Đêm đkHNã muộn, nơi này cô lu không tin đrCãi khách, cũng không dám làm mấRiJt thờwi giờHu vàng ngọc của hin huynh muội nữwa!

Vịnnn “HảVVgo HảkIo tiên sinh” này quảGB đHGwã hạgpd lnh trục khách.

Vân Trung Phụng nhìn Vân Trung NhạMjun cườnnni buồn nói:

- Nhịk ca, tiểAu muội vô năng không làm tròn sứnnn mạvng, xem ra chỉXv còn cách đNnưa ra pháp bảnnno cuối cùng mà thôi.

Tống Thiên Hành nghe nói kinh ngạHuc nghĩFY thầdHqm “lạrCi còn pháp bảNno cuối cùng” nữnnna. VịiI “NữhMn Tô TầRn” này quảw không phảnYyi đqfkơn giảlRqn.

Vân Trung NhạwZn thò tay vào túi lấPey ra một phong thư phong kín, hai tay đplQưa qua cho Tống Thiên Hành mỉRiJm cườhki nói:

- Xin Tống tiên sinh đJCọc hết bứMjuc thư này rồi hãy hạnhZ lnh trục khách.

Tống Thiên Hành tiếp lấqfky phong thư, mục quang va chạkHNm vào bút tích ghi trên phong bì, bấRiJt giác thầkIn sắAc biến đdHqổi, không kịnp hỏi thêm câu nào, vội vàng xé phong bì rút ra một bứMjuc thư. ThấJjy bên trên dày đnAc lối chữHu hành thảmEo, viết như vầRy:

T Nam hin đgpd!

T khi cách bit ở Cố Đô, thoắEt cái mà đCSã mấqfky mùa nóng lạiInh. Ngu huynh cầHGwu chúc đJC ngh nghip tinh tiến, thân tâm vô ngạXvi!

Ba năm trước đnhZây ngu huynh dưới danh nghĩGBa HứZRa Trọng Lương nhn lãnh chứGBc Tổng quảRiJn Kim Thang bảSo. Trong thờwZi gian đqFró đhkược Thiết lão hết lòng đqFrãi ngộ, đHGwồng s kính vì, nên cũng dụng tâm sở học báo thâm ân của Thiết lão.

Không may hung tin truyn đQPXến, gia mu bịXmO Thúy Hoa thành bắQPXt làm con tin. Thúy Hoa thành lấqFry tính mnh gia mu uy hiếp ngu huynh. Ngu huynh thân làm nhi t, không còn cách chọn la nào khác, nhưng thân chịMjuu ân tri ngộ của Thiết lão chưa báo đRáp trong muôn một, lúc này Kim Thang bảGBo ngoạiIi họa nội phin liên tục phát sinh, làm sao nhn tâm rũ áo ra đji...

Hin đqfk thân mang tuyt học, trí tu siêu phàm, nếu chịqFru hạMju thân nhn chứJCc Tổng quảiIn Kim Thang bảJCno không nhữuwng có thểyJh khng đkIuwnh tài ngh, Kim Thang bảJjo hưng thịqFrnh cũng là một vn may cho võ lâm đXmOồng đCSmEo, dùng đOvó khắhkc chế thế lc tà ma, hơn nữdHqa cũng làm nhẹ bớt tội vô nghĩRiJa hữHuu thủy vô chung của ngu huynh, nhấkHNt c lưỡng tin, cao ý của hin đwZ thế nào...

Ngu huynh t lấJCy làm hổ thẹn, sở học kém xa tiên hin T Nguyên Trc, khốn thay cảhknh ngộ lạJji cùng T Nguyên Trc tương đlRqồng. Còn hin đgpd tuy không phảJCni là Gia Cát tiên sinh, nhưng sở học lạXvi hơn xa Gia Cát Lượng, bởi Gia Cát Lượng không có đqfkược võ công cái thế như hin đnA. Bởi vy ngu huynh tuy không dám sánh với T Nguyên Trc nhưng cũng xin mượn tích “Nguyên Trc tẩPeu mã tiến Gia Cát”, xin hin điI nểRiJ mt ngu huynh mà thành toàn cho!

BảZRn tánh gia mu chắZRc hin đJC cũng rõ, tuy bịrC rơi vào tay tc t, nhưng hành đEộng của ngu huynh không như sở nguyn của gia mu. Khốn thay lúc này ngu huynh tinh thầhMnn đJCã loạYkXn, họa hay phúc xin phó thác trờXmOi xanh. Nhưng có đNniu khng đPennh cho dù sau này có lọt vào tay tc t cũng quyết không hiến thân làm trâu nga cho chúng.

Vài lờMjui ai cáo hin đwZ.

Ngu huynh T Quân Lượng Tống Thiên Hành đqFrọc xong thở dài lẩRiJm bẩMjum:

- Hin huynh muội đhMnã có mt thư của T quân, cớ gì không chịgpdu đkIưa ra sớm, hà tấvt phảnhZi bày bố thiên la đkHNhMna võng như vy.

Vân Trung NhạJCn mỉum cườHGwi:

- ThiểkIn ý của tạJCi hạPe là không nên hành đXvộng ngu muội như vy, ngt vì xá muội tng nghe T đRiJnhZi hip nói Tống tiên sinh thân như tiên hạuwc, coi thườFYng danh lợi, nếu không có mt của T đwplQi hip sợ mấkHNt công mà cầgpdu không đFYược hin tài. Xá muội t thịyJh “Nữj Tô Tầnn” bin tài vô ngạuwi, nhấXmO