[Mới] - Tu Tiên Chi Lộ (Tặng ngay 1tr VND)

Càn Khôn Song Tuyệt




Hồi 1: Nhn lờqERi xuấnht thế

Thế trong thiên hạXln phân lâu tấSGt hợp, hợp lâu tấNt phân, đvHây có lẽ là đIiIHo trờaxi vy.

Võ lâm đvHioZi cuộc cũng phảpgi theo lẽ trờGi, tứkxc thịnhnh cc tấRtSt suy, suy cc tấaYt thịHXLnh. Tuy nhiên lúc cc suy cũng phảYi coi ngườIiIi đSGương cuộc có hành đYộng thế nào, chưa chắtHc sau đsLó có thểm thịjdnh đkxược; nhưng lúc cc thịioZnh, chỉd cầNFn sai sót một ly lp tứlkBc có thểDpj suy vong trong khoảtHnh khắAc.

Đây có lẽ là chân lý tuyt đHối, không có chút bit l, cục din võ lâm đLZTương thờNFi là một chứEmEng cứY hùng hồn minh chứoFMng cho đnDUHo trờqERi đhã thut ở trên.

“Kim Thang bảEmEo”, cứm theo tên mà xét phảnDUi là một tòa bảgo kiên cố như kim thạqERch.

“Kim Thang bảYKo” nằRtSm ở chân núi phía Tây của Đông Động Đình sơn thuộc Thái Hồ, lưng da thế núi, mt ngó ra hồ, chiếm một khuôn viên gầqERn trăm mu, bốn bên tườUPng đioZá xanh cao hơn năm trượng, trong bảlkBo nhà ca san sát, kiến trúc vữGng chãi, lưng ta vào núi, cột đhiêu rườKmng chạjAm, hành lang quanh co dài giằZDqng đtHc, tóm lạTaki nhìn vào có thểEN thấlly vẻ hùng tráng uy nghiêm.

BảaYo chủ “VạoFMn Lý Phi Hồng” Vân Thiết Thành pht tâm hip cốt uy chấAn giang hồ, suốt ba mươi năm nay vn là Thái Sơn BắYc ĐNFu của võ lâm hắpkc bạXlnch lưỡng đZDqDpjo bảBNpy tỉNFnh phía Nam.

Trong đpksLa hạZDqt thấdt tỉaaHnh ở phía Nam, võ lâm có vic dù lớn bằUPng trờTaki, chỉZDq có một lờdi nói của Vân bảHo chủ thì lp tứllc gác kiếm giảNFng hòa, bởi vy võ lâm đpkồng đdDpjo ở bảqERy tỉdnh phía Nam đYu gọi Vân bảKmo chủ là “Thiết lão”, nội vic này cũng có thểUP thấENy đAược danh vọng đHXLioZa vịA của lão trong võ lâm.

Thiết lão tuy tuổi đtHã thấHt tuầAn, râu tóc như cước, nhưng tinh thầvHn và thểvH lc đnDUu rấRtSt khanh kin. Nguyên lúc ngũ tuầYKn phối ngu (vợ) bnh vong bao nhiêu năm qua vn không chịYu tục huyn, nào ngờvH đkxến lúc hoa giáp khai ngoạvHi (ngoài sáu mươi) mới tục huyn với vịLZT phu nhân tuổi chưa tới ba mươi, dung mạHXLo như hoa, kẻ bạmc đDpjRtSu ngườhi hồng din đHã trở thành một giai thoạoFMi truyn tụng võ lâm. Tính đKmến nay vịqER phu nhân này mới ba mươi mấaYy thôi!

Thiết lão t khi vớ đpgược ngườjAi ngọc, vic lớn nhỏ trong bảvHo đaxu giao cho tam vịG công t trông coi giảFvji quyết, hiếm khi lão đYích thân liu lý.

S thườTakng mà! “Anh hùng nan quá m nhân quan”. Thiết lão đaxương nhiên là anh hùng, đllã là anh hùng thì nào có ngoạIiIi l, sá gì lờpgi ca ming của thiên hạH, nào là “t cổ anh hùng lụy m nhân”, nào là “Ôn nhu hương thịIiI, anh hùng chủng” (chỗ ôn nhu là mộ anh hùng). Nhân sinh chng qua có thế mà thôi, chng trăm tuổi không ai tránh khỏi ba tấllt, “Thiết lão” không phảhzi ngu si, lý đDpjâu không hiểKmu đRtSiu đDKó, huống chi lão đNMan như ngọn đBNpèn cạnDUn dầnDUu chỉG còn leo lét trước gió, “ôn nhu hương” không ở thì còn ở chốn nào nữda... Có cơ hội đqERược hưởng phúc lúc xế chiu thì tạaxi sao lạpki không tn hưởng...

Thiết lão có ba vịqER công t và một vịlkB thiên kim, đNFqERi công t Vân Trung Yến, nhịA công t Vân Trung Nhạkxn, tam công t Vân Trung Hạllc, tứHXL tiểkshu thư Vân Trung Phụng, tướng môn hổ t, đEmEương nhiên không phảoFMi ngườioZi phàm tục có thểHXL sánh đkxược, đHc bit nhịqER công t Vân Trung NhạoFMn, bấTakt lun võ công, nhân phẩvHm hay tâm trườRtSng, khí đHđlkBu là lân phụng trong loài ngườjdi, có thểnDU nói thanh xuấAt ư lam, băng hàn quá thủy. Thiết lão thườhzng chỉax chàng nói với khách “HắLZTn là Thiên lý câu của Vân gia” (Th Vân gia Thiên lý câu dã!).

Nói vy cũng đtHủ thấMany đdZYla vịZDq của Vân Trung Nhạaxn trong bảUPo cc kỳ cao quý!

Ba vịoFM công t đIiIã thành gia thấnht, chỉm có tứG tiểAu thư Vân Trung Phụng niên kỷ tuy đvHNF đTakôi mươi nhưng vì chọn đHXLối ngu quá khắaxc khe nên đAến nay vn chịkxu cảaxnh khuê phòng chiếc bóng.

Nói ra cũng thấhy lạRtS, t ngày Thiết lão không lý tới vic giang hồ, danh vọng của Kim Thang bảioZo trong võ lâm ở bảNFy tỉHXLnh phía Nam t t giảEmEm sút, đhzc bit t khi “Thúy Hoa thành” xuấIiIt hin trên giang hồ. Tiếng tăm của Kim Thang bảlkBo như nước dưới mt trờaaHi, cứvH ngày một cạqERn dầLZTn, dù ba năm trước có mờBNpi đTakược một võ lâm kỳ nhân HứHXLa Trọng Lương nhm chứAc Tổng quảhzn, chỉaYnh đSGốn đgHi s, cơ nghip có phầioZn khởi sắsLc, nhưng cố gắKmng mấlly cũng không sao bì đBNpược với oai phong của bảjAn bảdo trước kia.

Đây phảUPi chăng là nguyên lý “cc thịZYlnh tấpgt suy” đkxang tác oai tác quái...

Một đmêm khuya tuyết rơi dày đjAc, ước chng đHêm đUPã tam canh.

Ở một nơi yên tĩHnh trong bảllo, trong “Ninh Vin lâu”, chỗ tịHnh tu của Thiết lão vn còn thấENy ánh đjdèn yếu ớt lọt qua khe ca, tiếng quát uy nghiêm nhưng có phầtHn già nua của Thiết lão chốc chốc lạhzi truyn ra.

Quái lạtH! Thiết lão gia đDKã không lý tới vic giang hồ, cớ gì đhzêm khuya như vy còn đhzùng đNùng nổi gin với ai...

Đáng tiếc ca đFvjóng then cài, không sao nghe đhược lờRtSi nào, càng không thểRtS nhìn thấioZy tình hình bên trong, tht khiến ngườKmi ta nóng lòng sốt ruột.

Công phu ước chng ăn xong bữnha cơm, ca lớn Ninh Vin lâu đDKột ngột mở ra, một hàng mườYi bốn ngườjAi, già có trẻ có, nối gót nhau lng lẽ rờvHi khỏi Ninh Vin lâu.

NgườYi đEmEi đAoFMu tiên tuổi trạKmc ba mươi lăm, ba mươi sáu, ngũ quan đKmoan chính, tướng mạhzo phi phàm, tóc mai dài buông xuống ngc, cốt cách văn nhã, mình mc nho phục, dáng đNFi thong dong t tạlli, chàng chính là ngườkxi nhấqERt nhân chi hạBNp vạioZn nhân chi thượng HứHa Trọng Lương đllMani hip, Tổng quảaYn Kim Thang bảlkBo.

NgườZDqi thứnDU hai tuổi trạFvjc ba mươi, đhôi mày kiếm chạjAy dài vào trong tóc, song mục lóng lánh hữHu thầhzn, mình mc kình trang màu lam, hổ hành long bộ, có thểDpj xem là một trang nam t, đZDqáng tiếc chiếc mũi cong cong mỏ ưng khiến nhìn có cảIiIm giác khó gầdn, đHó chính là ngườqERi mà Thiết lão xưng là “Vân gia Thiên lý câu” nhịd công t Vân Trung NhạLZTn.

NgườHi thứRtS ba là tứhz tiểSGu thư Vân Trung Phụng, mt tròn mày liu, mũi thng má đEmEào, môi tợ anh đoFMào, răng trắDKng đLZTu như ngọc, đnhc bit đZDqôi mắvHt như ánh sao xuyên thấHXLu màn đdêm khiến ngườaYi va chạDKm vào mục quang nàng không khỏi khiến lòng bồi hồi xao xuyến.

Có lẽ con tạIiIo đYKc bit gia ân cho Vân gia, nên vịZDq thiên kim đvHộc nhấZYlt này toàn thân t nét mt đEmEến dáng đhi, phong thái dườHng như không có nhuốm chút trầZDqn tục, nhìn dáng đlli yểgu đkshiu, nhẹ nhàng của nàng cứaaH tưởng như cu thiên tiên nữXln.

Đẹp! QuảjA là tuyt thế giai nhân.

Tiếp theo sau là bốn bịG hộ pháp mình mc ngân y có thêu bốn đGóa kim tinh.

ĐoạLZTn hu có sáu vịH ĐườSGng chủ của nội ngoạYi tam đhzườhng, “Chấmp Pháp đtHườRtSng” ĐườHng chủ Vương Chí Công sóng bước cùng đoFMioZi công t Vân Trung Yến đDpji sau cùng.

Kim Thang bảEmEo thịZYlnh thờHXLi, Vân đSGSGi công t anh minh đFvjĩBNpnh đhaxc là vy, giờNF này hai tay bịioZ trói ngược ra sau đhzược Vương Chí Công dìu đHXLi, rõ ràng huyt đGtHo của chàng đjAã bịsL chế mấpgt rồi.

A! thì ra là như vy, thảHXLo nào mt ngườLZTi nào ngườZYli nấEmEy đLZTu tỏ vẻ trầRtSm trọng khác thườllng, cảioZ bước chân cũng thấZDqy nng n, ai ngờlkBi đRtSược trong Kim Thang bảjAo đoFMã phát sinh biến cố không tin khoán hu.

Một hàng mườHi bốn ngườAi sau khi rờKmi khỏi Ninh Vin lâu, không ai nói với ai tiếng nào, lng lng tảIiIn ra, ngườaYi nào v cương vịsL ngườkxi ấAy.

Tiếp đhzó trong Ninh Vin lâu vang lên một tiếng thở dài vô cùng nng n thê lương, thương cảjAm không sao din tảax đioZược.

Tiếp nữHXLa, cánh ca lớn Ninh Vin lâu khép lạGi, ánh đtHèn cũng theo gió tắnht hết, chỉH còn lạgi tiếng gió bấlkBc gào thét trên đgSGnh lầEmEu, hoa tuyết tung bay đDpjsLy trờhzi.

Sau một hồi lâu, chng như toàn thểA Kim Thang bảsLo đDpjã chìm vào giấHXLc ngủ muộn.

Ở gốc Tây Nam của Kim Thang bảTako một bóng trắZYlng như mũi tên xuyên chín tầnhng mây, t trong đYKột ngột chuyểTakn hướng ta như sao xẹt, sà xuống cánh rng bên ngoài bảNFo.

NgườENi này là ai... Khinh công tuyt hảioZo, thân pháp cao minh!

Mùa đSGông giá rét thế này, rng cây đIiIã sớm rụng hết lá biến thành nhữhng thân cây khô gầDKy, thưa thớt run rẩZYly trong gió lạDpjnh.

Nhân vt thầBNpn bí t trong Kim Thang bảjAo lẻn ra đmIiIy thân hình như u linh, thoắLZTt ẩlkBn thoắDKt hin giữFvja nhữKmng thân cây, thoắZYlt cái đENã dng chân trước một hàng cây khô, cấZYlt giọng còn lạRtSnh hơn cái giá rét của đlkBêm đpgông, nói:

- Đã chuẩpgn bịLZT xong hết chưa...

Hắpkn, thân hình cao gầdy, toàn thân trắKmng toát, đDpjUPu trùm một túi vảaxi màu trắllng, chỉjA cha ra đmôi mắqERt phát xạIiI hàn quang, nhìn còn ghê rợn hơn mắgt cú mèo giữYKa đnDUêm đHen.

Quái lạRtS, quái nhân này sao lạAi đIiIqERng trước hàng cây khô nói chuyn...

Không, hãy còn vic quái lạEN hơn nhiu!

Hàng cây khô ấmy bỗng dưng chuyểgn mình đhzồng loạGt cong xuống, đgã vy lạNi còn cấaYt tiếng đIiIáp lờtHi:

- KhảlkBi bẩoFMm Lnh chủ, đUPã chuẩgn bịqER xong!

A! thì ra đlkBó là ngườsLi ăn mc giống y như quái nhân t trong Kim Thang bảSGo lẻn ra, bởi vì bọn họ toàn thân trắBNpng toát, đGdng trên tuyết không chút c đvHộng khiến ngườGi nhìn d có cảDpjm giác chúng là một hàng cây khô.

Bạhch y quái nhân lạqERi cấnht giọng như phán quan ở đjAMana phủ nói:

- Trách vụ mỗi ngườhzi còn có đXlniểtHm nào chưa rõ...

Một hàng mườHXLi sáu quái nhân nhấaYt loạHt cung thân đNáp:

- Đu rõ cảaY rồi!

BạnDUch y quái nhân tiếp:

- Rõ rồi thì tốt, nếu không hoàn thành trách vụ, t lấqERy đhzkxu dâng lên tạpg tội!

BạDpjch y quái nhân phấTakt tay áo, trầkshm giọng quát khẽ:

- Lp tứGc khởi hành!

MườZYli sáu bạBNpch y quái nhân cung thân dạm ran, thối lui ba bước xoay ngườLZTi tung lên, chỉh trong nháy mắZDqt đManã biến mấaYt giữaYa rng cây trắYng xóa.

BạENch y quái nhân phấEmEt tay áo một cái, một luồng kình phong cương mãnh lướt qua, dấYKu chân của mườKmi sáu tên thuộc hạXln lưu lạLZTi trên tuyết lp tứqERc bịEN quét sạllch trơn.

HắioZn t t quay ngườMani lạDKi, hai lỗ trống trên túi vảlli trắoFMng phát ra hai đpkENo hàn quang khiếp hồn ngườDKi, ngưng mục nhìn một gò tuyết nhô cao lên mt đNFioZt cách đjAó ngoài mườaxi trượng, cấtHt lên một tràng cườZYli như t dưới âm ty vọng v:

- Phàm kẻ cắgp khó thoát khỏi tay bà già, các hạg đNFvjng dy đNi!

Một tràng cườLZTi giọng già nua nhưng không kém phầNn oai mãnh t sau gò tuyết cườjAi vang cấqERt lên, bạYch y quái nhân đRtSã nhanh như chớp tiến tới sau gò tuyết cấjAt giọng lạHnh như băng cắYKt đoFMjAt tiếng cườdi, nói:

- Nếu tôn giá còn muốn sống thêm ít khắZDqc nữRtSa thì nên biết đRtSiu một chút.

BạHch y quái nhân chưa dứsLt lờENi, đqERENng sau gò tuyết đioZã đnhpgng dy một lão nhân mình mc ngân bào, lão nhân không ai khác hơn là một trong bốn vịoFM TứsL tinh hộ pháp, “Quỷ Ảnh T” Khưu Kính Ngân.

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân mắDKt xạksh hàn quang chú mục nhìn xoáy vào bạDKch y quái nhân, trầHm giọng nói:

- Không ngờA trong Kim Thang bảpko lạioZi có mai phục đIiInhch nhân cao minh như các hạioZ.

Bạjdch y quái nhân cấaYt giọng cườlkBi âm âm nói:

- Vy sao... Coi như tôn giá đXlnêm nay đdược đAXlni khai nhãn giới, xem ra cũng không uổng một đpgAi...

Hơi dng lờEmEi, giọng nói của hắAn vụt trở nên lạtHnh toát:

- Khưu Kính Nhân, đkshêm nay dườHng như không phảXlni đlkBến phiên ngườkxi luân trc phảnDUi không...

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân h nhẹ:

- H, loạioZn thầnDUn tc t ai ai cũng có quyn trng trịll...

BạoFMch y quái nhân thung dung ngắMant lờHi Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân:

- Cái này gọi là “Thiên đDpjàng hữaYu lộ quân bấLZTt tẩhu, đEmEpga ngục vô môn t nhiên lai”. Khưu Kính Nhân, ngươi biết ta là ai không...

Tinh quang trong song mục của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân lóe lên, giọng như chuông đRtSồng:

- Ngươi là đXlnồ gì biến thành, lão phu mườjdi phầaxn đRtSoán đllược tám chín, chỉax cầaaHn lột đUPược túi vảgi trên đRtShzu ngươi là có thểlkB chứIiIng thc giảjd thiết của lão phu!

BạFvjch y quái nhân cườaYi lành lạAnh nói:

- Hay lắvHm! Bổn tòa vì đpkkshc hiếu sinh thành toàn cho ngươi, t tay ta giở túi vảEmEi ra cho ngươi nhìn rõ đllSG khi chết đqERi còn không biết chết dưới tay ai.

Ý đmã rõ ràng, đKmối phương muốn giết ngườsLi dit khẩIiIu.

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân thân làm TứlkB tinh hộ pháp trong bảGo, một thân võ công của lão không phảaxi tầaYm thườnDUng, tuy trong lòng có hơi úy kỵ thân pháp siêu tuyt của đZYlối phương, lão âm thầtHm vn đkshủ công lc, ngưng thầHXLn giới bịjA, nhưng lúc nãy lão đoFMã có nói qua thân phn của đllối phương mườvHi phầtHn đaYã đZYloán đkshược tám chín, đaYây không phảvHi là lờnDUi hư huyn, đHương nhiên lão t tin có thểm chế phục đHược đNối phương, nên tuy ngưng thầLZTn giới bịvH, nhưng không có chút run sợ nào, có đGiu đDKôi mắSGt như hai ngọn đmèn của lão nhìn không chớp nhấvHt c nhấmt đmộng của đBNpối phương, trầkshm giọng nói:

- Tốt nhấFvjt tôn giá nên t thúc thủ chịioZu trói, trước mt BảLZTo chủ lão phu còn nói đgỡ cho tôn giá vài lờgi.

BạnDUch y quái nhân cườaYi nhẹ nói:

- Ngươi nói quảsL tht còn hay hơn hát. Khưu Kính Nhân! Nhìn cho k, đNây là đgiu ngươi thấkxy đkxược sau cùng ở dương thế đioZó!

Va nói hai tay hắqERn t t đZYlưa lên, chiếc túi vảtHi cũng t t đNược kéo lên...

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân ngay trong lúc ngưng tụ tinh thầqERn nhìn rõ bảqERn lai din mục của đDKối phương, bấDpjt giác lão chấGn đtHộng toàn thân buột ming nói:

- Giỏi cho đdồ lòng lang dạSG sói, quảnDU nhiên là...

Tiếng “là” va thốt khỏi ming, đXlnột nhiên biến thành một tiếng rú thê thảFvjm, thân hình lão bổ tới trước, song chưởng đENFvjy ra.

Bạkxch y quái nhân h lạpgnh một tiếng, lách nhẹ ngườNi tránh đkxược chiêu lôi đZDqình tuyt mạHng của đYKối phương, xoay ngườvHi vung chưởng ấaYn lên “Linh Đài” huyt của đNối phương.

“Bùng” một tiếng, thân hình cao lớn vạllm vỡ của Khưu Kính Nhân như diu đAnDUt dây văng ra xa hơn năm trượng, sau khi rơi xuống mt tuyết còn lăn thêm năm sáu vòng nữLZTa mới nằIiIm im bấhzt đDpjộng.

BạEmEch y quái nhân như u linh lướt tới bên thi thểTak Khưu Kính Nhân đNưa tay bắGt mạKmch, sau khi xác đjAYnh đioZối phương quảRtS đNã chết hắRtSn mới cấNt một tiếng cườNFi trầvHm lạnDUnh lẩTakm bẩZYlm một mình:

- Khưu Kính Nhân, không phảpgi ta quá ác đioZộc vô tình, chỉhz trách ngườLZTi không nên khám phá ra hành tung của ta...

Chưa dứHt lờlkBi bỗng hắhn đnDUột nhiên quay ngườZYli lạmi...

MườXlni trượng ngoài đqERã xuấENt hin một bóng xám, nhanh như một mũi tên xẹt tới, thân hình chưa tới đYã quát lớn:

- Tc t, nằioZm xuống cho ta!

Một luồng kình phong di sơn đvHZDqo hảEmEi chụp xuống đHUPu bạZDqch y quái nhân.

Bạpgch y quái nhân cườBNpi lạTaknh một tiếng song chưởng t phi:

- Chưa hn!

“Bùng” một tiếng nổ long trờEmEi, cuồng phong dây bốn phía tuyết bay mịaxt trờnDUi, bạZDqch y quái nhân mượn chấmn lc tung ngườvHi ra xa hơn mườENi trượng, thân hình nhô lên thụp xuống mấtHy cái đmã biến mấAt trong bóng đHêm.

Còn bóng ngườmi áo xám sau khi giao chưởng với đnhối phương lui luôn ba bước mới giữHXL đAược thăng bằgng.

Chỉh thấaxy hổ mục trợn ngược, chòm râu không ngớt rung đSGộng, sắkshc mt cc kỳ khó coi nhìn theo hướng bạHch y quái nhân mấnDUt hút, ming không ngng nhắaYc đHi nhắHXLc lạHXLi câu nói:

- Ta già rồi sao... Ta già rồi sao......

Dưới ánh sáng t mt tuyết hắkxt lên, chỉY thấkshy mt lão tở trăng rằZDqm, đHXLôi mắXlnt lóng lánh hữdu thầXlnn, thân hình cao lớn, chòm râu trắjdng xóa buông dài trước ngc, áo bào xám bay phầlln pht trong gió lạkshnh.

Lão là ai... Lão chính là Kim Thang bảvHo BảtHo chủ, đvHược võ lâm đDKồng đNLZTo bảjdy tỉhznh phía Nam cung kính gọi là “Thiết lão”, Vạkxn Lý Phi Hồng Vân Thiết Thành.

Lão nói một hồi câu “ta già rồi sao... ” sau đIiIó hổ mục ngấkshn l, quay nhìn thi hài nằXlnm dài dưới đENjAt của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân, giọng thống khổ vô ngầaxn nói:

- Lão hữGu! Ngươi yên tâm ra đHi, món nợ máu này t tay lão phu sẽ đkxòi lạHi cho ngươi!

Lin đUPó hai bóng ngườSGi ta như hai luồng khói đtHã đtHến bên Thiết lão, đsLó là nhịH công t Vân Trung NhạBNpn và Tổng quảdn Hứda Trọng Lương.

Vân Trung NhạLZTn thân hình chưa dng lạaxi đZDqã phục xuống ôm Thiết lão hỏi:

- Phụ thân! Đã xảGy ra vic gì...

HứENa Trọng Lương cũng đoFMồng thờkshi hỏi tiếp:

- BảsLo chủ... ạjA! Khưu hộ pháp...

Chưa nói hết lờqERi cũng vội ngồi xuống quan sát thi thểA của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân.

Một lúc sau Vân Trung NhạYKn nghiến răng nói:

- Tc t ác đSGộc!

HứaaHa Trọng Lương dườpkng như cũng đAồng thờdi với Vân Trung Nhạpgn đZYlZYlng dy nhìn Thiết lão hỏi:

- BảlkBo chủ nhìn thấAy tên tc tlkBy...

Thiết lão thở dài nói:

- Có thấpgy, thm chí cùng lão phu giao thủ một chưởng.

Vân Trung NhạqERn tiếp lờpki:

- Phụ thân, tên tc t đAó thế nào...

Thiết lão nói:

- Là một quái nhân toàn thân mc đioZồ trắqERng, thân hình cao gầhzy, hắGn che mt.

Vân Trung Nhạgn nhìn HứDpja Trọng Lương nói:

- HứENa huynh, hai ta chia nhau truy tìm!

Thiết lão khoát tay nói:

- Vô dụng, giờpg này đXlnSGch nhân đYã đEmEi xa hơn chục dm rồi.

Dng lạUPi một chút, lão quay nhìn HứioZa Trọng Lương nói:

- Trọng Lương, với cái chết của Khưu hộ pháp ngươi có kiến giảDpji gì...

HứEmEa Trọng Lương trầjdm ngâm:

- Hin trườUPng không có vết tích ác đHpku, rõ ràng Khưu hộ pháp táng mạDKng dưới một chiêu của đDKối phương. Nhưng với võ công của Khưu hộ pháp mà lun, kẻ có thểH một chiêu giết chết Khưu hộ pháp trong giang hồ có thểjA đgếm trên đTakjdu ngón tay, nhưng theo thuộc hạpg quan sát thấUPy cái chết của Khưu hộ pháp dườnDUng như không phảHi do công lc thua kém đDKối phương.

Nói đHXLến đsLây hắNFn quay nhìn Vân Trung NhạnDUn tiếp:

- NhịioZ công t trí tu như biểHXLn, lúc nãy kiểNm nghim di thểHXL của Khưu hộ pháp chắnDUc cũng phát hin ra đtHiu gì.

Lúc này nhân viên phụ trách trc đnDUêm của Kim Thang bảlkBo nghe đBNpộng lục tục kéo đllến, có tới bốn chục ngườnDUi, nhưng nhìn thấNy các nhân vt đjAFvju não trong bảaYo đZYlang thảjdo lun tình hình nên ngoài một vịMan TứaY tinh hộ pháp khác, Thang Chấjdn, có trách nhim tổng tuầBNpn đaxêm nay, lng lng đaxến gầDKn BảTako chủ chịoFMu tội, ngoài ra đtHu đAENng xa xa, đHến thở cũng không dám thở mạGnh.

Vân Trung NhạXlnn thấpgy Hứlla Trọng Lương hỏi đqERến ý kiến mình bấmt giác hơi trầqERm ngâm một chút rồi chm rãi nói:

- Hứpka huynh quảoFM là cao kiến, tiểpgu đm cũng cảUPm thấHXLy như vy, đhồng thờIiIi tiểlkBu đY cũng nhn thấkxy Khưu hộ pháp võ công không nhữZYlng không thấIiIp hơn đFvjối phương mà dườoFMng như còn biết đoFMược một ít bí mt của đDpjối phương, nếu không cớ gì kẻ đioZpgch không bỏ đXlni cho xong, lạvHi nghĩYK trăm phương nghìn kế giết ngườHi dit khẩhu.

Thiết lão cùng HứDpja Trọng Lương đSGu gt đGFvju đaYồng ý kiến giảTaki của nhịDK công t cc kỳ có giá trịioZ.

HứUPa Trọng Lương nhìn Vân Trung NhạTakn hỏi:

- NhịLZT công t quảkx là cao kiến, nhưng công t nói “nghĩEN trăm phương nghìn kế” dườHXLng như có thâm ý gì khác...

Vân Trung NhạNn mỉHm cườnhi nói:

- Hai tiếng “cao kiến” tiểEmEu đA không dám nhn, chng qua tiểvHu đnDU lấBNpy vic lun vic, đaxưa ngu ý đXlnTak HứTaka huynh tham khảGo hầioZu phá án.

Hứda Trọng Lương nói:

- Nhịpk công t bấIiIt tấnht khách khí, xin cứFvj nói ra.

Vân Trung NhạYKn trầHXLm ngâm:

- Đkxch nhân biết rõ võ công của Khưu hộ pháp không thấqERp hơn hắlln, nhưng nhấRtSt đpgFvjnh giết ngườDKi dit khẩnhu, nếu cứm chọn đjdườRtSng quyết đnDUhzu thông thườjAng không nhữjAng không nắjAm chắtHc phầIiIn thắXlnng, lạaxi còn làm kinh đBNpộng đqERến nhữTakng ngườoFMi trc đhêm, bởi vy buộc hắBNpn phảLZTi vn dụng tâm cơ, nhân lúc Khưu hộ pháp không kịLZTp phòng bịqER, đaYột ngột hạpk đhộc thủ ám toán, sau đdó bồi thêm một chưởng trí mạsLng...

Quảh nhiên nhịnDU công t Vân Trung Nhạkxn không hổ với lờYi khen của HứZYla Trọng Lương “trí tu như biểkshn” phân tích hợp tình hợp lý như chính mắksht nhìn thấlly vy, bờoFMi vì trên thc tế bạaYch y quái nhân lợi dụng lứTakc giở bao vảDKi trên đtHDKu ra nhân lúc đAối phương đaYang chú mục nhìn din mạAo của hắIiIn, trong lúc va kinh hãi va cuồng nộ vì phát hin ấlkBy mà hơi sơ suấaYt trong phòng bịll, thế là hắTakn đsLã lng lng bấgt giác phát đjdộng hai ống đKmộc châm ẩHn tàng trong ống tay áo, chỉvH có như vy mới d dàng lấoFMy mạvHng một cao thủ võ công không thấmp hơn mình đHXLược!

Vân Trung NhạZDqn phân tích một hơi làm cho Thiết lão với Hứjda Trọng Lương gt đkxdu lin lin, không ngớt tán thưởng.

Nhưng Vân Trung NhạMann không lộ chút kiêu ngạDKo nào, tiếp tục nói:

- Đây chng qua là lờNFi suy đpgoán của tiểaxu đZDq, nhưng căn cứHXL vào đNFộc châm và dấHXLu chưởng còn lưu lạpgi trên di thểHXL của Khưu hộ pháp cũng đsLủ chứLZTng tỏ không sai s tht bao nhiêu, nhưng với lịZDqch duyt phong phú của Khưu hộ pháp, không phảMani d dàng đlkBKm đhối phương ám toán, nên tiểIiIu đN mới nói “nghĩjd trăm phương nghìn kế” mới đEmEược như nguyn có đRtSiu không biết tc t dùng quỷ kế gì khiến Khưu hộ pháp mắYc mưu hắaxn mà thôi.

HứDpja Trọng Lương đHang đjATaknh tán thưởng Vân Trung NhạoFMn vài lờHi, Thiết lão đdã quay sang ngườUPi phiên trc tổng tuầgn đhzêm nay, TứioZ tinh hộ pháp Thang ChấGn nói:

- Thanh huynh, xin phái ngườioZi khiêng di thểqER của Khưu hộ pháp v bảpgo, nhữtHng ngườHXLi phụ trách trc đFvjêm cũng mau chóng trở v, mọi vic chờDK ngày mai giảIiIi quyết.

Thang TrấHn lãnh mnh ra đioZi, thoáng chốc đtHương trườYKng chỉHXL còn lạgi Thiết lão, Vân Trung NhạBNpn và HứaYa Trọng Lương ba ngườUPi.

Thiết lão thầoFMn thái ngưng trọng, ngẩHXLng đaYYKu nhìn hoa tuyết tung bay rợp trờTaki, chng nói chng rằlkBng cũng không buồn đENộng đAy, chỉTak thấsLy chiếc trườManng bào màu xám của lão tung bay phầlkBn pht trong gió lạaYnh.

Tht lâu sau mới nghe lão thở dài u oán, thu mục quang lạYi quay đsLnhu nhìn HứHa Trọng Lương chau mày nói:

- BảYn bảKmo nội ưu ngoạoFMi hoạioZn đaYã bắBNpt đkxManu manh nha, Trọng Lương, trong tình cảZYlnh này ngươi không nhn tâm bỏ ta mà đjAi chứh...

HứLZTa Trọng Lương vẻ mt sầDpju muộn cung kính nói:

- BảsLo chủ, thuộc hạBNp thân mang ân tri hộ của BảKmo chủ, dù tan xương nát thịKmt cũng phảUPi đjAáp đjAn, nhưng hay tin lão mu bịG bắYt thì như la đlkBốt, lúc này thân tâm đHã loạjAn, nếu cưỡng lưu lạDKi nơi này đAối với bảkxn bảnDUo cũng không ích lợi gì, mong BảMano chủ nim tình lượng thứFvj.

Hơi dng lạtHi một chút rồi tiếp:

- Hơn nữIiIa thuộc hạEmE tiến c t hữDKu Tống Thiên Hành, bấqERt lun v phương din nào cũng đHu cao minh hơn thuộc hạlkB rấgt nhiu. BảGo chủ mấsLt Hứjda Trọng Lương mà đqERược một võ lâm hãn hữAu kỳ tài khác, cái mấaYt, cái đYKược không cầnhn nói cũng thấUPy rõ...

Thiết lão giơ tay ngắYKt lờENi HứjAa Trọng Lương nói:

- Trọng Lượng, ngườNi mà ngươi tiến c đKmương nhiên lão khiếu yên tâm vô cùng, nhưng cho dù lão khiếu có ích kỷ tới đkshâu cũng không thểg đtHZYl ngươi mang thêm tội bấaaHt hiếu, ý của lão khiếu bấnDUt quá muốn ngươi hoãn ngày khởi hành lạLZTi, chờax lnh hữpku Tống đHkshi hip đXlnến đllây rồi hãy đkshi.

Hứjda Trọng Lương lắsLc đNnhu nói:

- Bảpgo chủ thánh minh, tâm trạKmng của thuộc hạG lúc này quảsL đnhã rối loạkxn, chỉXln hn không có cánh đnDUược đhjA bay đManến bên lão mu, bởi vì.. bởi vì...

Hứjda Trọng Lương “bởi vì” cảYK buổi vn không nói đaxược bởi vì cái gì.

Thiết lão ta như cảnhm thấsLy áy náy không yên, thở dài nói:

- Trọng Lương, ngươi không cầkxn phảXlni nói nữHa, thôi, cứll theo ý của ngươi mà làm vy.

HứHa Trọng Lương ta như cấnht đLZTược gánh nng, cung thân nói:

- Đa tạDpj ân đhaYc BảENo chủ, như vy sáng mai thuộc hạqER không đENến bái tạm Bảaxo chủ nữXlna.

Thiết lão gt đaYGu nhè nhẹ nói:

- NhạHn nhi, ngươi thay ta đManưa HứRtSa đaaHaxi huynh v bảHXLo trước, phụ thân muốn ở đLZTây yên tĩEmEnh đSGDK suy nghĩA một lúc.

Vân Trung Nhạaxn ấsLp úng:

- Phụ thân, ngườYi... cũng nên v...

Thiết lão trầsLm tư không nói.

Hứaxa Trọng Lương đnhưa mắYKt ra hiu Vân Trung Nhạhzn không nên nói nữHa, nhưng chàng lạNi thành khẩlln nói:

- BảBNpo chủ, thuộc hạksh trước lúc lâm bit có lờRtSi ngu muội muốn nói, mong BảYKo chủ đqERc bit lưu ý.

Đang trầioZm tư bỗng Thiết lão hơi git mình nhìn lên hỏi:

- Vic gì...

HứNa Trọng Lương thầRtSn thái nghiêm trang nói:

- Xin BảnDUo chủ gia tâm lưu ý s an toàn của đYUPi công t.

Thiết lão gt gt đUPgu nói:

- Đa tạDpj lờlkBi nhắjdc nhở của ngươi.

Quay sang Vân Trung NhạHXLn, ánh mắSGt lão đUPột nhiên trở nên uy nghiêm khác thườLZTng nói:

- NhạaYn nhi, dùng cách nhanh nhấjdt lp tứUPc triu tam đFvj của ngươi v bảmo, đkxồng thờDpji truyn lnh Chấpgp Pháp đdườaaHng, đqERc bit chú ý s an toàn của tên súc sinh to gan ấGy, có gì sơ thấKmt thì đhzng đUPến gp ta nữYKa! Được rồi, các ngươi v đHi.

Vân Trung NhạoFMn cung thân lãnh mnh, rồi cùng HứZDqa Trọng Lương song song hành l cáo lui, tứdc tốc phi thân v bảXlno.

Thiết lão nhìn theo hai ngườGi đmi khuấpgt bóng, thở dài một tiếng rồi đTakội tuyết gim sương tng bước chm rãi bước v phía cánh rng. Bước chân của lão cc kỳ nng n, thân hình cũng run lên khe khẽ, một đDKRtSi quái kit, bôn ba sóng gió giang hồ, lúc này dườLZTng như mang tâm s nng n, chỉksh qua một đLZTêm lão như già đEmEi đvHến hai mươi tuổi...

TrờHi sáng, ánh dương quan va sọi rọi xuống vạjAn vt, ca lớn của Kim Thang bảNo mở ra, HứENa Trọng Lương trong bộ nho phục phấioZp phới cưỡi trên lưng con thiên lý mã, đioZTakp tuyết đDpji ra.

Tiếp theo là một cỗ xe song mã trang trí cc kỳ hoa l, chiếc xe che kín mít bên ngoài không biết bên trong là nhân vt như thế nào, nhưng với dáng của cỗ xe cũng có thểhz đgoán đmược ngườDKi ngồi trong xe phảhzi là nhân vt trọng yếu của bảdo.

Cỗ xe hào hoa và thầXlnn bí ấRtSy sau khi ra khỏi Kim Thang bảKmo, vòng qua Linh Nham Đài, dọc theo quan đnhEmEo quanh hồ, đEmEi qua Vô Tích, Vũ Tấaxn, trc chỉEN hướng Tây BắAc bôn hành.

Xe đFvji chm rãi ta như không có vic gì gấkshp gáp, nhưng chỉpk với một đNFiểAm khởi hành cc sớm, đBNpội tuyết mà đEmEi có thểg suy đvHoán đsLược ắENt phảTaki có sứEmE mnh di quan trọng lắjAm.

Đến trưa ngày thứaaH tư cỗ xe nga va hoa l va thầnhn bí ấMany mới đgến Kim Lăng.

T Thái Hồ đLZTến Kim Lăng, dườllng như không cầDpjn đnDUến một khoảRtSng thờZDqi gian nhiu như vy, nhưng cỗ xe đjdã đZYli mấNt ba ngày rưỡi, không lẽ dọc đYKườTakng đllã gp phảjdi vic gì làm tr hành trình chăng...

A! phảYi rồi! Xung quanh cỗ xe hoa lRtSy có vết rách lỗ chỗ, còn nữFvja, tên xa phu ăn mt hào hoa khí phái bấYt phàm ta như cũng không bình thườUPng, trên chiếc áo khoác da chồn thấFvjy có vết máu lấdm tấYm.

Xe ra dọc đsLườENng chắDKc gp phảvHi s cố gì rồi.

Nhưng kẻ nào... Kẻ nào gan lớn hơn trờNFi dám tp kích ngườKmi của Kim Thang bảtHo... Mục đEmEích của chúng là gì... Tht khiến ngườGi ta khó hiểqERu!

Cỗ xe theo Cao Kiu môn nhp thành, qua Quang Hoa môn, qua Chu Tước kiu, dọc theo bờll đSGông TầRtSn Hoài mà thng lên hướng BắtHc, dng trước ca “Thiết Ký” tin trang.

Thái Hồ thì tuyết bay đjApky trờAi, nhưng ở Kim Lăng thì vầDKng thái dương rc rỡ trên cao tỏa ánh quang ấtHm áp.

Tên phổ kỵ đUPang đoFMnhng tắdm nắNng ở trước ca Thiết Ký tin trang thấMany xe dng trước mt, ngẩllng đmlkBu nhìn lên bấjAt giác chấmn đDKộng toàn thân vội vàng hướng v tên xa phu cung thân hành l, lắSGp bắZYlp:

- Hoàng... Hoàng lão gia... ngườZYli...

Hắhn chưa dứNt lờhzi, rè xe vén lên, gương mt thầsLn thái cc kỳ nghiêm nghịjd của nhịDK công t Vân Trung Nhạkshn hin ra, tiếp theo là tứZDq tiểYKu thư Vân Trung Phụng, mình mc kình trang, tiêu dung ngọc cốt, nối gót bước xuống xe.

Tên phổ kỵ đZYlơ lưỡi đEmEmng chết đENiếng không nói đgược tiếng nào, tên xa phụ ngườGi đaxược xưng là “Hoàng lão gia” trầDKm giọng quát:

- Lý ngũ, còn chưa mau mau thông báo Mao chưởng quảHn.

Lý ngũ như va tỉaYnh cơn mê, lt đgt cung thân thi l, quay ngườaYi chạDKy biến vào bên trong.

Vân Trung Nhạpkn, Vân Trung Phụng song song bước vào đnhhi môn, “Hoàng lão gia” cũng nối gót theo sau tiến vào.

Đng tưởng Thiết Ký tin trang bên ngoài vẻ lụp xụp mà xem thườEmEng, bên trong bày trí cc kỳ sang trọng, có thểDK sánh ngang với bit phủ của cung quan.

Ba ngườGi va bước vào bên trong đHã thấZYly một thanh y trung niên văn sĩoFM đHXLã bước tới, t xa xa đKmã cung thân hành l:

- Tham kiến nhịBNp công t, tứNF tiểtHu thư.

Vân Trung NhạioZn dng bước gt đSGhzu nói:

- Mao huynh, lp tứXlnc cho ngườMani sa lạENi cỗ xe trước cổng, đENồng thờlli chuẩioZn bịpk thêm một đkshôi song mã nữma, bảUPn tọa chỉHXL dng chân nghỉSG ngơi một thờNi gian rồi đaxi.

Thì ra vịTak “Mao huynh” này chính là chưởng qu của Thiết Ký tin trang.

Thiết Ký tin trang với “ChấUPn Uy” tiêu cụt vốn là đqERoFMi nghip của Vân gia, vịSG “Mao huynh” này tuổi còn trẻ, lạHi một mình quảFvjn lý cảkx một tin trang, đKmủ thấhy nhân vt này không phảZYli tầjdm thườgng.

Mao chưởng qu dạksh lớn lãnh mạXlnng. Vân Trung NhạioZn nói xong lp tứmc tiếp tục cấnht bước.

Mao chưởng quỷ thầZYln sắnDUc biến đpkổi, đHưa mắZDqt nhìn theo ba ngườmi quẹo sang một dãy hành khác lp tứhc như nhớ ra đdiu gì lớn tiếng gọi:

- NhịN công t...

Vân Trung NhạSGn dng bước quay ngườhi lạKmi hỏi:

- Có vic gì...

Mao chưởng qu bước gấTakp tới trước mt Vân Trung NhạRtSn hạSG giọng nói:

- Mao T Kỳ có vic cầENn bẩdm báo.

Vân Trung NhạSGn chau mày:

- Nói ngắNn gọn thôi.

Mao T Kỳ đKmáp:

- DạRtS, lúc nãy lão Bảpgo chủ có cho bồ câu đvHưa thư...

Vân Trung Nhạgn hơi biến sắYKc, ngắht lờKmi:

- Lão BảHXLo chủ có đvHiu chi chỉjd thịkx...

Mao T Kỳ nói:

- DạA chỉN nói HứUPa tổng quảkshn trên đkshườManng đlkBi bịYK phục kích t vong...

Mao T Kỳ chưa dứYt lờENi, ba ngườmi nghe đaaHồng loạnDUt lêu lên kinh hãi. Vân Trung Nhạhn song mục lóe tinh quang, nghiến răng nói:

- Thủ đhoạpkn tht thâm đhộc!

Mao T Kỳ nói tiếp:

- BẩioZm nhịvH công t, còn nữDpja, chuyến trọng tiêu do ChấMann Uy tiêu cục hộ tống bịKm cướp, hộ tiêu tiêu sư một chết một trọng thương, Tổng tiêu sư... tam công t cũng khó thoát khỏi...

QuảaaH là nhà dột gp lúc trờoFMi mưa, xem ra Kim Thang bảSGo đkxã đpgến hồi mạENt vn!

NhữTakng tin tứlkBc bấvHt hạqERnh này khiến gương mt biến thành xanh xám của Vân Trung NhạlkBn hin lên một vầgng sát khí, song mục phát xạll nhữgng tia sáng rợn ngườaYi nhưng chàng chỉjd căn cht môi, không nói tiếng nào.

Còn Vân Trung Phụng má phấqERn tái nhợt, song mục cũng trở nên oai nghiêm lạMan, nhưng thân hình nàng khẽ run run.

Mao T Kỳ nhìn thầkxn thái oai nghiêm của nhịqER vịioZ thiếu chủ bấLZTt giác không rét mà run, hít một hơi chân khí, lấHy lạUPi can đHUPm nói:

- ChỉRtS dụ của lão nhân gia còn nói, nhịMan công t, tứRtS tiểjAu thư giảioZi quyết vic xong lp tứHXLc trở v bảAo phục mnh!

Vân Trung NhạlkBn thu thầpkn quang lạZDqi thở dài nói:

- Được rồi, ta biết!

“Kê Minh t” nằkxm ở phía Đông Huyn Vũ sơn cách BắHc thành Kim Lăng khoảvHng bảSGy dm. Nguyên là “Đồng Thái t” thờYKi Lục triu Lương đTaklkBi. Đến thờIiIi Hồng Vũ đTakổi thành Kê Minh t, hai bên tảRtS hữjAu viết “ĐqERi Thiên Thế Giới, BấjAt NhịqER Pháp Môn”, nét bút cứioZng cỏi hùng vĩSG nhấLZTt đkshmnh là thủ bút của danh gia.

Chùa nhỏ, chỉh có tin hu hai dãy, tuy nhiên hương hỏa không lúc nào tàn.

Sau chùa có “Hát Mộng lâu” là một chỗ ngắYKm cảpknh tuyt hảaxo, t đXlnây nhìn v phía Tây, Trườpgng Giang lấIiIp lánh xa xa, bình nguyên xanh mát ngút ngàn khiến ngườioZi ngắHm cảpgnh tiêu tan dục nim.

TrờqERi đpgã hoàng hôn.

Bên ngoài Kê Minh t hai cỗ xe song mã phi tới như bay.

Hai cỗ xe dng lạUPi, Vân Trung Nhạnhn với Vân Trung Phụng rờHXLi xe chm rãi bước vào sơn môn.

Vân Trung NhạUPn cùng tri khách tăng trao đSGổi mấoFMy câu, tri khách tăng lp tứpgc dn lộ, ba ngườioZi đXlni ra Hát Mộng lâu, dng lạHi trước ca tịoFMnh thấmt ở mé Tây.

Trong tịkxnh thấENt vọng ra tiếng đoFMọc sách sang sảmng, thì ra ngườnDUi ấLZTy đnhang đYKọc thiên “Thu Thủy” trong Nam Hoa kinh của Trang T.

Trên tòa lầoFMu cao cao, trong căn phòng yên tĩMannh đvHối mt với ánh tịYKch dương đDKỏ ối, Trườnhng Giang lấgp lánh giát bạlkBc, lạsLi đlkBọc danh tác của cố nhân, cảqERnh ấaYy tình ấhy tht thoát tục không vương chút khói bụi trầpkn gian. ChỉDK nội một đGiểGm này thôi thì tâm trườFvjng, khí đioZộ, tư tưởng của chủ nhân tịMannh thấjdt không cầdn nói cũng có thểNF biết đhzược.

Tri khách tăng gõ nhẹ lên cánh ca tịIiInh thấht ba lượt.

Tiếng đaaHọc sách trong tịYKnh thấENt chợt im lng, ca phòng mở ra, một đEmEHa bé trai đpgộ mườioZi lăm mườXlni sáu tuổi, mi thanh mục tú xuấqERt hin giữpka ca, đkshôi mắpgt to đjAen lay láy lướt qua ba ngườdi đnDUpkng bên ngoài, cuối cùng dng lạYKi trên mt tri khách tăng. Giọng trong trẻo có phầtHn ngạUPc nhiên hỏi:

- Đhzi hòa thượng, nhịKm vịksh này là...

Tri khách tăng chấHp tay hành l nói:

- Hai vịqER quý khách đpgây cầHXLu kiến Tống công t.

ĐZDqa bé đpgưa mắjAt nhìn lạlkBi huynh muội Vân gia một lầsLn nữHa, mới cấtHt tiếng nói:

- Được, chư vịaY chờYK cho một lát.

TịZDqnh thấnDUt này có ba gian, bên ngoài là một thư phòng, kiêm luôn khách sảTaknh, bày trí giảZDqn dịUP mà văn nhã, có đgủ cầZYlm, kỳ, thi, họa, tuy đkshtHng bên ngoài nhưng vn cảNm thấaxy đManược cái không khí trong nhà. Thanh tao, thoát tục của căn phòng.

Tiếp sau đSGó một thanh niên văn sĩLZT mình mc thanh y, đmjdu chít khăn thư sinh, t bên trong thư thái chầHm chm bước ra.

Chỉh thấKmy chàng tuổi trạpgc hai mươi sáu, hai mươi bảnhy, mày kiếm chạhy dài vào hai bên thái dương, mắaYt sáng như sao, mũi cao thng, môi tợ thoa sơn, sắEmEc mt hồng hào, thểDpj chấaxt va mm mạNFi va tráng kin, dáng ngườAi dong dỏng cao, thầmn thái phiêu dt.

Vân Trung NhạLZTn trước nay vn t thịsL là ngườDpji tướng mạENo phong lưu bt nhấEmEt, giờoFM thấtHy đgối phương bấht giác cũng phảLZTi khen thầUPm. Đến cảMan Vân Trung Phụng bình thườGng coi nam nhân như cỏ rác, ánh mắENt va chạNm phảkxi đSGối phương bấBNpt giác tim đYp rộn ràng, trên đUPôi má không biết t đTakâu bỗng hin đhến hai mảSGng mây hồng.

Thanh y văn sĩd đEmERtSng giữkxa ca phòng như ngọc thụ trước gió, mục quang lướt nhẹ qua phía huynh muội Vân thịd, ming mỉaYm một nụ cườgi nói:

- VịlkB nào cầNn gp Tống Thiên Hành...

Vân Trung Nhạhn bối rối mỉYm cườkshi ôm quyn nói:

- TạioZi hạMan Vân Trung NhạZYln, cùng xá muội Vân Trung Phụng mạXlno muội cầDKu kiến Tống đUPtHi hip.

Tống Thiên Hành nghe nói, trên gương mt một thoáng kinh ngạaxc lướt qua, mày kiếm hơi cau lạioZi, ming vn nở một nụ cườDpji nói:

- Ồ! Thì ra là hip giá của Vân nhịpk công t và Vân tứNF tiểpgu thư, tht là rồng đvHến nhà tôm, Tống Thiên Hành tht vạpkn hạSGnh, vạZDqn hạtHnh.

Tiếp theo đaxưa tay chỉlkB vào trong phòng khách sáo:

- MờKmi! MờYi!

Vân Trung Nhạjdn, Vân Trung Phụng theo sau Tống Thiên Hành vào trong thư phòng, tri khách tăng hành l cáo lui.

Song phương phân chủ khách ngồi xuống, đpkYKa bé dâng lên ba chung trà, rồi kéo ghế ngồi xuống một bên, song mục cứIiI chăm chăm nhìn c chỉY của huynh muội Vân gia.

Vân Trung NhạDpjn nhấaYp một ngụm trà nhìn đUPnDUa bé rồi chuyểgn sang nhìn Tống Thiên Hành mỉDpjm cườBNpi nói:

- Tống đnhlkBi hip, vịoFM tiểHu ca này là lnh cao túc (đpg t)...

- Không, đYây là tiểYKu sư đLZT Hổ nhi, niên ấUPu vô tri, xin nhịm vịHXL đGng chê cườioZi.

ChuyểYn mắjdt nhìn qua Hổ nhi nói:

- Sư đlkB còn chưa ra mắHt Vân nhịEN công t và Vân tứioZ tiểTaku thư.

Hổ nhi đBNpBNpng dy hành l nói:

- Hổ nhi ra mắKmt nhịN công t, tứUP tiểhu thư.

Thái đaaHộ của hắnhn nghiêm nghịMan, hành đSGộng ngay ngắAn, khiến Vân gia huynh muội không khỏi phục thầdm.

Vân Trung NhạTakn mỉsLm cườTaki hỏi:

- Hổ nhi lão đHXL năm nay bao nhiêu tuổi rồi...

- TạTaki hạaY năm nay mườHXLi lăm tuổi.

- Lão đkx tuy nhỏ tuổi nhưng bảjAn lãnh chắHc cũng học đaaHược nhiu...

Hổ nhi tỉaYnh như không:

- Không nhiu, sư huynh nói tạdi hạnDU tuổi còn nhỏ, tối kỵ tham đENa bấAt hóa!

Ủa, sao vic luyn võ lạlkBi chi đllến sư huynh làm vy...

SắManc mt Vân Trung NhạoFMn ngạllc nhiên chưa biết Tống Thiên Hành đgã đdỡ lờFvji:

- Võ công của Hổ nhi sư đN do Tống Thiên Hành thay sư phụ truyn dạvHy.

Tống Thiên Hành đGột ngột đmổi giọng nhìn Vân Trung NhạsLn hỏi:

- Vân nhịhz công t, Vân tứax tiểHu thư hip giá quang lâm không biết có đaYiu chi chỉUP giáo...

Vân Trung NhạHXLn thu ngay nét cườAi nói:

- Tống đKmnDUi hip...

Tống Thiên Hành nghiêm mt ngắdt lờvHi đHối phương:

- Nhịpk công t, Tống Thiên Hành đioZọc sách luyn kiếm lưỡng din bấhzt thành, đSGối với giang hồ đpkồng đYpko chng chút công lao, hai tiếng “đSGlkBi hip” tht không dám nhn, xin nhịioZ công t lượng thứkx.

Vân Trung NhạnDUn mỉoFMm cườdi chữkxa thẹn:

- TạoFMi hạMan cung kính không bằlkBng tuân lnh, tạkshm thờaaHi dùng chữNF “tiên sinh” tôn kính các hạSG!

Tống Thiên Hành nhếch mép, một nét cườsLi khó hiểtHu thoáng qua nét mt, nói:

- Tống Thiên Hành đEmEược giang hồ đHồng đXlnBNpo yêu mến, nguyên có ngoạDpji hiu “HảTako Hảhzo tiên sinh”, nhịm công t dùng hai tiếng “tiên sinh” tạsLi hạioZ không dám phảkshn đnhối.

Vân Trung NhạTakn mỉpgm cườdi nói:

- Huynh muội tạaYi hạkx mạioZo muội đENến đHây quấoFMy rối thanh tu của Tống tiên sinh, trong lòng đKmã thấlkBy bấFvjt an, nhưng quảUP tht lầvHn này đoFMến đHXLây có mấEmEy lờLZTi mạEmEo muội muốn nói, nếu có đTakiu chi đAườFvjng đjAột, xin Tống tiên sinh nim tình giang hồ đEmEồng đNaYo lượng thứoFM.

Tống Thiên Hành mỉhm cườpgi:

- NhịXln công tđDpjiu chi chỉEN giáo, Tống Thiên Hành ra tay cung hầNFu.

Vân Trung NhạZDqn mỉEmEm cườUPi:

- TạHi hạDpj ming lưỡi vụng v, nói ra sợ có đEmEiu thấpgt thố, xá muội khẩHu thit anh linh, đtHược tiếng là “NữSG Tô TầsLn”, nên đkxến đHây phảjAi nhờYK đGến xá muội thay thế.

DứBNpt lờhzi quay sang nhìn Vân Trung Phụng nói:

- TứsL muội, muội nói đjAi!

Vân Trung Phụng hơi cau đTakôi mày liu, m mục thoáng hin một tia nhìn khó hiểmu, nhìn sâu vào mắmt Tống Thiên Hành cấENt giọng trong trẻo nói:

- Tống tiên sinh, gia huynh đRtSã nói như vy, xin lượng thứaaH tiểTaku nữh đXlnườZDqng đXlnột.

Tống Thiên Hành va hiếu kỳ va khó hiểRtSu, gt đhBNpu nói:

- Xin tứZYl tiểZDqu thư chỉKm giáo.

Vân Trung Phụng nghiêm nghịUP nói:

- Tống tiên sinh hin là nhấnht thế kỳ tài, võ công siêu tuyt, nhưng trước nay vn chưa có ý xuấYKt thế, cứManYn cư một nơi sơn thủy hữHu tình, hơn nữjAa tiên sinh có nói trước, coi thườEmEng danh lợi, không muống dương danh giang hồ, bởi vy tiểTaku nữoFM tht không dám nói thng.

Khai môn kim sơn, lờaxi lẽ sắoFMc bén, xem không hổ với ba chữRtS “NữSG Tô TầHn”.

Tống Thiên Hành cườkxi ha hảEmE nói:

- Tứjd tiểKmu thư nói như vy chỉkx sợ sai đDpjối tượng rồi.

Vân Trung Phụng hỏi lạKmi:

- Tiên sinh nói vy là sao...

- Lúc nãy Tống Thiên Hành cũng đXlnã nói qua, đqERọc sách luyn kiếm lưỡng din bấlkBt thành, làm gì có “nhấtHt thế kỳ tài” với “võ công siêu tuyt”... Trước mắHt bởi không có sở cư thân phảhzi ẩAn thân ở nhờH chốn thin môn, nào dám nói tới chuyn ẩpgn cư chốn sơn thủy hữpgu tình.

Vân Trung Phụng mỉZYlm một nụ cườjdi mê hồn nói:

- Tống tiên sinh nhấnDUt đZDqdi kỳ tài, làm sao lạmi thốt ra lờnDUi không tht lòng như vy.

- TứsL tiểFvju thư da vào đsLâu mà đaaHoán đvHllnh như vy...

- PhảaYi chăng Tống tiên sinh nói nhữtHng lờmi nói lúc nãy đDpju xuấaaHt phát t tâm, không một lờMani sai...

Tống Thiên Hành cườMani nhẹ:

- TứsL tiểpku thư nói như vy, chắRtSc có căn cứh vữYKng chắRtSc...

Vân Trung Phụng buông gọn:

- Đương nhiên!

Tống Thiên Hành mỉnhm cườdi:

- Lấhy gì làm chứsLng...

- ThờqERi cơ đnhến lp tứaYc đsLưa ra nhờH Tống tiên sinh chỉpk giáo.

- Nhưng Tống Thiên Hành có thểqER lp tứZYlc đAưa ra lờpki phảlln bác nhữYKng lờSGi của tứhz tiểRtSu thư nói lúc nãy.

Vân Trung Phụng nhướng đllôi mày liu:

- Tiểhzu nữjA hầtHu nghe lờhi cao lun.

Song mục Tống Thiên Hành thoáng hin tia sáng lạpg lùng, nhếch mép cườIiIi nhẹ nói:

- ChắaYc tứm tiểTaku thư cũng biết qua lai lịGch của m hiu “Hảpko HảLZTo tiên sinh” của Tống Thiên Hành này...

Vân Trung Phụng gt đjADKu:

- Không sai, có nghe các nhân vt giang hồ nói qua.

Tống Thiên Hành vụt nghiêm sắaxc mt nói:

- Vy thì đGủ rồi, Tống Thiên Hành này lấqERy muôn vàn khổ ảpgi, vô bin khuấGt nhục đnhổi lấaYy tước hiu đDKàm tiếu của đZYlồng đaxMano giang hồ “Hảgo HảFvjo tiên sinh”. Nếu Tống Thiên Hành này quảEN là “nhấsLt thế kỳ tài, võ công siêu tuyt” thì cớ gì im hơi lng tiếng chịnhu khuấoFMt nhục bấHXLy lâu nay mà không có chút hành đHộng nào đjARtS thanh minh với võ lâm đaYồng đlkBNo...

Vân Trung Phụng đXlnLZTo mắlkBt một vòng, cườtHi tươi:

- Đó chính là chỗ cao minh của Tống tiên sinh vy!

Hơi ngng lờhi một chút, làn thu ba thăm thm của nàng nhìn sâu vào mắtHt Tống Thiên Hành tiếp lờMani:

- Theo chỗ tiểENu nữh biết đYược, Hoài Âm Hầllu Hàn Tín cũng tng chịjAu qua cái nhục lòn trôn giữDKa chợ, nhưng công tích vĩG đdTaki của ngườTaki cũng không vì thế mà không có!

Đôi mắYt của Tống Thiên Hành chợt tối lạqERi:

- Tống Thiên Hành là ngườoFMi thườHng nào dám sánh ngang với bc tiên hin!

Vân Trung Phụng không chịManu buông tha, mỉIiIm cườDpji tiếp:

- Tống tiên sinh sai rồi, tiểBNpu nữg thiểSGn cn xin có lờXlni mạgo muội, Hàn Tín đpgối vợi đpgpgi hán có công khai quốc, công tích này không thểYK phủ nhn, nhưng căn cứtH vào cá tính mà lun, Hàn Tín là ngườNFi yếu mm, thiếu quảZDq đhoán, chưa đioZủ khí khái của bc đpkXlni trượng phu, đioZến lúc mấqERt mạaxng ở “VịUP Ương Cung” mới nói câu “hối hn vì không nghe lờhi can gián của Văn Thông”, th hỏi vic này lấjAy gì bù đpglkBp nổi...

Tống Thiên Hành giơ ngón tay cái lên, gt đqERAu tán thưởng:

- Cao lun! Cao lun! Tống Thiên Hành thành tâm bội phục!

Vân Trung Phụng mt tỉZDqnh bơ, cườlkBi nhẹ:

- T đioZó mà xét, tiểYu nữnh cho rằBNpng ngườnhi không đpgáng sánh chính là Hoài Âm HầsLu Hàn Tín chứEN không phảXlni là Tống tiên sinh. Kỳ thc với tài hoa của Tống tiên sinh, không nhữEmEng dành một chứioZc khanh chứioZc tưởng d như lấFvjy đmồ trong túi mà cảSG vic tranh ngôi hoàng đdế cũng không khó...

Tống Thiên Hành mỉIiIm cườSGi xua tay kêu lên:

- Đủ rồi tứqER tiểioZu thư, cứG coi như Tống Thiên Hành đDKược như lờMani tứBNp tiểkxu thư nói đZYli, vy thì chuyến đlli này của hin huynh muội chắTakc phảlkBi có vic đGc bit quan trọng rồi.

Vân Trung Phụng cườLZTi tươi nói:

- Tống tiên sinh cao minh như vy chắENc đllã sớm nhìn thấkshu tâm trườAng của huynh muội tiểHXLu nữSG, tiểBNpu nữXln cũng xin nói thng không cầYn giấlkBu giếm.

Hơi dng lạtHi một chút, mục quang vn chăm chú nhìn vào mắllt Tống Thiên Hành tiếp lờlli:

- Gia phụ ngưỡng mộ Tống tiên sinh đaxã lâu, sớm có ý thỉZYlnh cầDKu Tống tiên sinh xuấsLt thế, cùng sáng lp s nghip kinh thiên đHXLộng đnDUNa trong võ lâm. Nhưng him một nỗi gầMann đhây bảsLn bảdo biến cố liên miên, không thểH t thân thỉvHnh cầioZu, đENành phái huynh muội tiểnDUu nữksh...

Tống Thiên Hành nghiêm mt ngắaaHt lờEmEi:

- TứDpj tiểhu thư, chuyn này đManến đlkBây chấaYm dứLZTt, thịDKnh ý của lnh tôn Tống Thiên Hành tâm lãnh, hin huynh muội hồi bảNo phục mnh xin chuyểHn lờNi mong lnh tôn lượng thứlkB!

Vân gia huynh muội nghe nói đlkBồng thấYKt sắhzc, Vân Trung Phụng ý hơi gin hỏi:

- Hà cớ gì Tống tiên sinh c tuyt thành ý của ngườZYli ngàn dm đpkến đjdây...

Tống Thiên Hành thở dài nói:

- Tống Thiên Hành quảH có nỗi khổ tâm riêng, hơn nữSGa vic này không tin báo cho ngườioZi ngoài. Nhưng Tống Thiên Hành thành tâm báo cho hin huynh muội Tống Thiên Hành không phảZYli cố ý làm cao, đDKồng thờhzi thịhznh tình của lnh tôn xin nguyn khắHc cốt ghi tâm...

- Đêm đkshã muộn, nơi này cô lu không tin đvHãi khách, cũng không dám làm mấmt thờUPi giờpg vàng ngọc của hin huynh muội nữksha!

VịMan “HảZYlo Hảnho tiên sinh” này quảTak đlkBã hạnh lnh trục khách.

Vân Trung Phụng nhìn Vân Trung NhạHn cườMani buồn nói:

- NhịIiI ca, tiểkxu muội vô năng không làm tròn sứDpj mạllng, xem ra chỉIiI còn cách đnhưa ra pháp bảUPo cuối cùng mà thôi.

Tống Thiên Hành nghe nói kinh ngạNFc nghĩY thầBNpm “lạDpji còn pháp bảllo cuối cùng” nữGa. Vịnh “NữioZ Tô TầaYn” này quảY không phảYi đHXLơn giảZDqn.

Vân Trung Nhạhn thò tay vào túi lấIiIy ra một phong thư phong kín, hai tay đvHưa qua cho Tống Thiên Hành mỉioZm cườRtSi nói:

- Xin Tống tiên sinh đmọc hết bứNc thư này rồi hãy hạaY lnh trục khách.

Tống Thiên Hành tiếp lấSGy phong thư, mục quang va chạmm vào bút tích ghi trên phong bì, bấENt giác thầLZTn sắHXLc biến đnDUổi, không kịEmEp hỏi thêm câu nào, vội vàng xé phong bì rút ra một bứHXLc thư. Thấgy bên trên dày đaYc lối chữBNp hành thảaaHo, viết như vầFvjy:

T Nam hin đDK!

T khi cách bit ở Cố Đô, thoắmt cái mà đjAã mấLZTy mùa nóng lạYKnh. Ngu huynh cầENu chúc đH ngh nghip tinh tiến, thân tâm vô ngạBNpi!

Ba năm trước đgây ngu huynh dưới danh nghĩXlna Hứha Trọng Lương nhn lãnh chứIiIc Tổng quảENn Kim Thang bảksho. Trong thờHi gian đpgó đEmEược Thiết lão hết lòng đhzãi ngộ, đoFMồng s kính vì, nên cũng dụng tâm sở học báo thâm ân của Thiết lão.

Không may hung tin truyn đoFMến, gia mu bịd Thúy Hoa thành bắDKt làm con tin. Thúy Hoa thành lấnDUy tính mnh gia mu uy hiếp ngu huynh. Ngu huynh thân làm nhi t, không còn cách chọn la nào khác, nhưng thân chịlkBu ân tri ngộ của Thiết lão chưa báo đoFMáp trong muôn một, lúc này Kim Thang bảpgo ngoạUPi họa nội phin liên tục phát sinh, làm sao nhn tâm rũ áo ra đdi...

Hin đksh thân mang tuyt học, trí tu siêu phàm, nếu chịHXLu hạHXL thân nhn chứXlnc Tổng quảEmEn Kim Thang bảdo không nhữXlnng có thểd khng đtHKmnh tài ngh, Kim Thang bảNo hưng thịLZTnh cũng là một vn may cho võ lâm đIiIồng đtHBNpo, dùng đLZTó khắsLc chế thế lc tà ma, hơn nữNFa cũng làm nhẹ bớt tội vô nghĩlla hữqERu thủy vô chung của ngu huynh, nhấdt c lưỡng tin, cao ý của hin đMan thế nào...

Ngu huynh t lấHXLy làm hổ thẹn, sở học kém xa tiên hin T Nguyên Trc, khốn thay cảIiInh ngộ lạhi cùng T Nguyên Trc tương đENồng. Còn hin đUP tuy không phảaaHi là Gia Cát tiên sinh, nhưng sở học lạMani hơn xa Gia Cát Lượng, bởi Gia Cát Lượng không có đaaHược võ công cái thế như hin đXln. Bởi vy ngu huynh tuy không dám sánh với T Nguyên Trc nhưng cũng xin mượn tích “Nguyên Trc tẩIiIu mã tiến Gia Cát”, xin hin đlkB nểZYl mt ngu huynh mà thành toàn cho!

Bảkshn tánh gia mu chắjdc hin đLZT cũng rõ, tuy bịY rơi vào tay tc t, nhưng hành đsLộng của ngu huynh không như sở nguyn của gia mu. Khốn thay lúc này ngu huynh tinh thầNn đtHã loạkxn, họa hay phúc xin phó thác trờDpji xanh. Nhưng có đSGiu khng đLZTRtSnh cho dù sau này có lọt vào tay tc t cũng quyết không hiến thân làm trâu nga cho chúng.

Vài lờgi ai cáo hin đg.

Ngu huynh T Quân Lượng Tống Thiên Hành đDKọc xong thở dài lẩlkBm bẩmm:

- Hin huynh muội đYã có mt thư của T quân, cớ gì không chịBNpu đGưa ra sớm, hà tấioZt phảMani bày bố thiên la đDKoFMa võng như vy.

Vân Trung NhạjAn mỉaYm cườHi:

- Thiểdn ý của tạjAi hạvH là không nên hành đsLộng ngu muội như vy, ngt vì xá muội tng nghe T đsLhi hip nói Tống tiên sinh thân như tiên hạGc, coi thườNng danh lợi, nếu không có mt của T đYENi hip sợ mấHXLt công mà cầDpju không đYKược hin tài. Xá muội t thịEmE “Nữnh Tô TầoFMn” bin tài vô ngạoFMi, nhấNt