Càn Khôn Song Tuyệt




Hồi 1: Nhn lờni xuấElt thế

Thế trong thiên hạjs phân lâu tấPgt hợp, hợp lâu tấQt phân, đJEOây có lẽ là đNJo trờCwi vy.

Võ lâm đJni cuộc cũng phảlOi theo lẽ trờRipi, tứSJc thịOoCnh cc tấOost suy, suy cc tấoWt thịrAFnh. Tuy nhiên lúc cc suy cũng phảsUJi coi ngườSJi đhương cuộc có hành đJXoộng thế nào, chưa chắic sau đjsó có thểQ thịOgnh đoVược; nhưng lúc cc thịDzjnh, chỉn cầPgn sai sót một ly lp tứsc có thểCk suy vong trong khoảoWnh khắDzjc.

Đây có lẽ là chân lý tuyt đJEOối, không có chút bit l, cục din võ lâm đXmương thờni là một chứLhng cứUwV hùng hồn minh chứoVng cho đKGwMo trờsUJi đJã thut ở trên.

“Kim Thang bảSjHo”, cứpQ theo tên mà xét phảVKi là một tòa bảiiOo kiên cố như kim thạRipch.

“Kim Thang bảElo” nằhm ở chân núi phía Tây của Đông Động Đình sơn thuộc Thái Hồ, lưng da thế núi, mt ngó ra hồ, chiếm một khuôn viên gầbnn trăm mu, bốn bên tườhng đhá xanh cao hơn năm trượng, trong bảJo nhà ca san sát, kiến trúc vữing chãi, lưng ta vào núi, cột đVKiêu rườSjHng chạOm, hành lang quanh co dài giằbnng đPgc, tóm lạSJi nhìn vào có thểzi thấDzjy vẻ hùng tráng uy nghiêm.

BảzlSo chủ “VạjbCn Lý Phi Hồng” Vân Thiết Thành pht tâm hip cốt uy chấoNin giang hồ, suốt ba mươi năm nay vn là Thái Sơn BắDzjc ĐNJOu của võ lâm hắoNic bạAKLch lưỡng đDzjXmo bảKGy tỉjsnh phía Nam.

Trong đoVAKLa hạCkt thấPgt tỉJXonh ở phía Nam, võ lâm có vic dù lớn bằwMng trờsUJi, chỉLh có một lờsUJi nói của Vân bảPgo chủ thì lp tứAKLc gác kiếm giảSJng hòa, bởi vy võ lâm đJEOồng đjbCiCPo ở bảGy tỉSjHnh phía Nam đOoCu gọi Vân bảoWo chủ là “Thiết lão”, nội vic này cũng có thểJEO thấJEOy đqSqược danh vọng đrAFKGa vịn của lão trong võ lâm.

Thiết lão tuy tuổi đoVã thấsUJt tuầzin, râu tóc như cước, nhưng tinh thầJEOn và thểbn lc đoNiu rấCNt khanh kin. Nguyên lúc ngũ tuầin phối ngu (vợ) bnh vong bao nhiêu năm qua vn không chịAKLu tục huyn, nào ngờRip đJến lúc hoa giáp khai ngoạjbCi (ngoài sáu mươi) mới tục huyn với vịAKL phu nhân tuổi chưa tới ba mươi, dung mạrAFo như hoa, kẻ bạsc đQJEOu ngườKGi hồng din đjbCã trở thành một giai thoạHui truyn tụng võ lâm. Tính đQến nay vịoNi phu nhân này mới ba mươi mấiCPy thôi!

Thiết lão t khi vớ đsược ngườNJOi ngọc, vic lớn nhỏ trong bảNo đoVu giao cho tam vịbn công t trông coi giảjsi quyết, hiếm khi lão đHuích thân liu lý.

S thườOosng mà! “Anh hùng nan quá m nhân quan”. Thiết lão đFRSương nhiên là anh hùng, đKGã là anh hùng thì nào có ngoạLhi l, sá gì lờXmi ca ming của thiên hạiCP, nào là “t cổ anh hùng lụy m nhân”, nào là “Ôn nhu hương thịVK, anh hùng chủng” (chỗ ôn nhu là mộ anh hùng). Nhân sinh chng qua có thế mà thôi, chng trăm tuổi không ai tránh khỏi ba tấht, “Thiết lão” không phảXmi ngu si, lý đjsâu không hiểsUJu đFRSiu đQó, huống chi lão đsN như ngọn đuèn cạrAFn dầHuu chỉSJ còn leo lét trước gió, “ôn nhu hương” không ở thì còn ở chốn nào nữEla... Có cơ hội đQược hưởng phúc lúc xế chiu thì tạrAFi sao lạoWi không tn hưởng...

Thiết lão có ba vịu công t và một vịSDr thiên kim, đVKOgi công t Vân Trung Yến, nhịn công t Vân Trung NhạLhn, tam công t Vân Trung HạrAFc, tứrAF tiểKGu thư Vân Trung Phụng, tướng môn hổ t, đjbCương nhiên không phảCNi ngườwMi phàm tục có thểzlS sánh đOược, đCkc bit nhịVK công t Vân Trung NhạNJOn, bấNJOt lun võ công, nhân phẩCNm hay tâm trườAKLng, khí đpQđoVu là lân phụng trong loài ngườoNii, có thểCw nói thanh xuấQt ư lam, băng hàn quá thủy. Thiết lão thườJEOng chỉs chàng nói với khách “HắUwVn là Thiên lý câu của Vân gia” (Th Vân gia Thiên lý câu dã!).

Nói vy cũng đPgủ thấPgy điiOoNia vịOoC của Vân Trung NhạEln trong bảbno cc kỳ cao quý!

Ba vịQ công t đUwVã thành gia thấOost, chỉpQ có tứXm tiểiu thư Vân Trung Phụng niên kỷ tuy điiOCN đJXoôi mươi nhưng vì chọn đVKối ngu quá khắPgc khe nên đhến nay vn chịjsu cảlOnh khuê phòng chiếc bóng.

Nói ra cũng thấVKy lạOos, t ngày Thiết lão không lý tới vic giang hồ, danh vọng của Kim Thang bảNo trong võ lâm ở bảoWy tỉAKLnh phía Nam t t giảVKm sút, đRipc bit t khi “Thúy Hoa thành” xuấOt hin trên giang hồ. Tiếng tăm của Kim Thang bảNJOo như nước dưới mt trờhi, cứwM ngày một cạnn dầHun, dù ba năm trước có mờrAFi đGược một võ lâm kỳ nhân HứHua Trọng Lương nhm chứwMc Tổng quảXmn, chỉJnh đHuốn đhSjHi s, cơ nghip có phầJXon khởi sắCkc, nhưng cố gắElng mấHuy cũng không sao bì điCPược với oai phong của bảrAFn bảOoCo trước kia.

Đây phảSJi chăng là nguyên lý “cc thịOgnh tấnt suy” đrAFang tác oai tác quái...

Một đhêm khuya tuyết rơi dày đUwVc, ước chng đwMêm điiOã tam canh.

Ở một nơi yên tĩHunh trong bảpQo, trong “Ninh Vin lâu”, chỗ tịCNnh tu của Thiết lão vn còn thấNJOy ánh đSDrèn yếu ớt lọt qua khe ca, tiếng quát uy nghiêm nhưng có phầKGn già nua của Thiết lão chốc chốc lạCwi truyn ra.

Quái lạpQ! Thiết lão gia đsã không lý tới vic giang hồ, cớ gì đOosêm khuya như vy còn đziùng đCNùng nổi gin với ai...

Đáng tiếc ca đzióng then cài, không sao nghe đOgược lờXmi nào, càng không thểzi nhìn thấOy tình hình bên trong, tht khiến ngườpQi ta nóng lòng sốt ruột.

Công phu ước chng ăn xong bữSDra cơm, ca lớn Ninh Vin lâu đCwột ngột mở ra, một hàng mườlOi bốn ngườOgi, già có trẻ có, nối gót nhau lng lẽ rờRipi khỏi Ninh Vin lâu.

Ngườui đCki đjsoWu tiên tuổi trạFRSc ba mươi lăm, ba mươi sáu, ngũ quan đOoan chính, tướng mạso phi phàm, tóc mai dài buông xuống ngc, cốt cách văn nhã, mình mc nho phục, dáng đAKLi thong dong t tạqSqi, chàng chính là ngườSDri nhấoWt nhân chi hạzlS vạjbCn nhân chi thượng HứwMa Trọng Lương đSDrSjHi hip, Tổng quảjsn Kim Thang bảzlSo.

NgườJi thứoNi hai tuổi trạoNic ba mươi, đqSqôi mày kiếm chạOosy dài vào trong tóc, song mục lóng lánh hữOu thầjsn, mình mc kình trang màu lam, hổ hành long bộ, có thểJEO xem là một trang nam t, điáng tiếc chiếc mũi cong cong mỏ ưng khiến nhìn có cảQm giác khó gầjbCn, đsó chính là ngườPgi mà Thiết lão xưng là “Vân gia Thiên lý câu” nhịzi công t Vân Trung NhạoWn.

NgườKGi thứzlS ba là tứJXo tiểHuu thư Vân Trung Phụng, mt tròn mày liu, mũi thng má đUwVào, môi tợ anh đCNào, răng trắsng đsUJu như ngọc, đJc bit đziôi mắOost như ánh sao xuyên thấAKLu màn đrAFêm khiến ngườzlSi va chạCkm vào mục quang nàng không khỏi khiến lòng bồi hồi xao xuyến.

Có lẽ con tạGo đwMc bit gia ân cho Vân gia, nên vịXm thiên kim đRipộc nhấLht này toàn thân t nét mt đUwVến dáng đhi, phong thái dườhng như không có nhuốm chút trầJn tục, nhìn dáng đGi yểAKLu đXmiu, nhẹ nhàng của nàng cứs tưởng như cu thiên tiên nữzi.

Đẹp! QuảOg là tuyt thế giai nhân.

Tiếp theo sau là bốn bịCw hộ pháp mình mc ngân y có thêu bốn đDzjóa kim tinh.

Đoạin hu có sáu vịDzj ĐườJXong chủ của nội ngoạni tam đElườJEOng, “ChấjbCp Pháp đjsườCwng” ĐườzlSng chủ Vương Chí Công sóng bước cùng đElJEOi công t Vân Trung Yến đii sau cùng.

Kim Thang bảKGo thịOgnh thờNJOi, Vân đOoCni công t anh minh điCPĩunh đKGCNc là vy, giờjbC này hai tay bịSJ trói ngược ra sau điược Vương Chí Công dìu đoNii, rõ ràng huyt đJSDro của chàng đElã bịUwV chế mấNt rồi.

A! thì ra là như vy, thảSJo nào mt ngườzlSi nào ngườoWi nấOosy đFRSu tỏ vẻ trầXmm trọng khác thườhng, cảCk bước chân cũng thấuy nng n, ai ngờiCPi đAKLược trong Kim Thang bảoWo đoNiã phát sinh biến cố không tin khoán hu.

Một hàng mườJi bốn ngườAKLi sau khi rờQi khỏi Ninh Vin lâu, không ai nói với ai tiếng nào, lng lng tảXmn ra, ngườjsi nào v cương vịsUJ ngườbni ấFRSy.

Tiếp đbnó trong Ninh Vin lâu vang lên một tiếng thở dài vô cùng nng n thê lương, thương cảHum không sao din tảs đCkược.

Tiếp nữCka, cánh ca lớn Ninh Vin lâu khép lạFRSi, ánh đCNèn cũng theo gió tắAKLt hết, chỉSJ còn lạSJi tiếng gió bấoNic gào thét trên đqSqbnnh lầiCPu, hoa tuyết tung bay đAKLRipy trờpQi.

Sau một hồi lâu, chng như toàn thểOg Kim Thang bảNJOo đSJã chìm vào giấCwc ngủ muộn.

Ở gốc Tây Nam của Kim Thang bảQo một bóng trắiCPng như mũi tên xuyên chín tầjbCng mây, t trong đDzjột ngột chuyểOosn hướng ta như sao xẹt, sà xuống cánh rng bên ngoài bảCko.

NgườlOi này là ai... Khinh công tuyt hảGo, thân pháp cao minh!

Mùa đoVông giá rét thế này, rng cây đhã sớm rụng hết lá biến thành nhữOoCng thân cây khô gầrAFy, thưa thớt run rẩuy trong gió lạsnh.

Nhân vt thầOgn bí t trong Kim Thang bảJXoo lẻn ra đbnoWy thân hình như u linh, thoắoNit ẩzlSn thoắSjHt hin giữiCPa nhữung thân cây, thoắNJOt cái đoVã dng chân trước một hàng cây khô, cấSJt giọng còn lạOosnh hơn cái giá rét của đJêm đJXoông, nói:

- Đã chuẩnn bịqSq xong hết chưa...

HắVKn, thân hình cao gầPgy, toàn thân trắzlSng toát, đrAFCku trùm một túi vảlOi màu trắJXong, chỉpQ cha ra đbnôi mắoNit phát xạRip hàn quang, nhìn còn ghê rợn hơn mắNJOt cú mèo giữua đnêm đCwen.

Quái lạDzj, quái nhân này sao lạpQi điCPSjHng trước hàng cây khô nói chuyn...

Không, hãy còn vic quái lạSJ hơn nhiu!

Hàng cây khô ấhy bỗng dưng chuyểiCPn mình đJEOồng loạCkt cong xuống, điã vy lạFRSi còn cấrAFt tiếng đCwáp lờFRSi:

- Khảni bẩQm Lnh chủ, đNã chuẩJEOn bịjs xong!

A! thì ra đHuó là ngườrAFi ăn mc giống y như quái nhân t trong Kim Thang bảsUJo lẻn ra, bởi vì bọn họ toàn thân trắRipng toát, đhqSqng trên tuyết không chút c đOộng khiến ngườFRSi nhìn d có cảum giác chúng là một hàng cây khô.

Bạzich y quái nhân lạhi cấoVt giọng như phán quan ở đzlSsUJa phủ nói:

- Trách vụ mỗi ngườHui còn có đOgiểGm nào chưa rõ...

Một hàng mườNJOi sáu quái nhân nhấSDrt loạAKLt cung thân đOosáp:

- Đu rõ cảCw rồi!

BạElch y quái nhân tiếp:

- Rõ rồi thì tốt, nếu không hoàn thành trách vụ, t lấoNiy đsOoCu dâng lên tạXm tội!

BạAKLch y quái nhân phấVKt tay áo, trầXmm giọng quát khẽ:

- Lp tứsUJc khởi hành!

MườSjHi sáu bạDzjch y quái nhân cung thân dạoNi ran, thối lui ba bước xoay ngườGi tung lên, chỉHu trong nháy mắht đSjHã biến mấKGt giữDzja rng cây trắNJOng xóa.

BạOosch y quái nhân phấit tay áo một cái, một luồng kình phong cương mãnh lướt qua, dấrAFu chân của mườSDri sáu tên thuộc hạh lưu lạJXoi trên tuyết lp tứPgc bịXm quét sạoWch trơn.

Hắbnn t t quay ngườEli lạEli, hai lỗ trống trên túi vảPgi trắsUJng phát ra hai điCPNJOo hàn quang khiếp hồn ngườui, ngưng mục nhìn một gò tuyết nhô cao lên mt đNJOJXot cách đHuó ngoài mườVKi trượng, cấnt lên một tràng cườui như t dưới âm ty vọng v:

- Phàm kẻ cắsUJp khó thoát khỏi tay bà già, các hạUwV đzlSbnng dy đOgi!

Một tràng cườJXoi giọng già nua nhưng không kém phầXmn oai mãnh t sau gò tuyết cườqSqi vang cấOgt lên, bạNch y quái nhân đqSqã nhanh như chớp tiến tới sau gò tuyết cấOoCt giọng lạOosnh như băng cắCNt đQzlSt tiếng cườqSqi, nói:

- Nếu tôn giá còn muốn sống thêm ít khắElc nữNJOa thì nên biết đOoCiu một chút.

BạOosch y quái nhân chưa dứSjHt lờsi, đElQng sau gò tuyết đziã đnoVng dy một lão nhân mình mc ngân bào, lão nhân không ai khác hơn là một trong bốn vịOg TứQ tinh hộ pháp, “Quỷ Ảnh T” Khưu Kính Ngân.

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân mắOt xạFRS hàn quang chú mục nhìn xoáy vào bạwMch y quái nhân, trầnm giọng nói:

- Không ngờOos trong Kim Thang bảJXoo lạii có mai phục đuCNch nhân cao minh như các hạCN.

BạpQch y quái nhân cấnt giọng cườJXoi âm âm nói:

- Vy sao... Coi như tôn giá đoVêm nay đElược đjspQi khai nhãn giới, xem ra cũng không uổng một đKGOosi...

Hơi dng lờJi, giọng nói của hắin vụt trở nên lạLhnh toát:

- Khưu Kính Nhân, đElêm nay dườHung như không phảEli đCNến phiên ngườOgi luân trc phảoVi không...

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân h nhẹ:

- H, loạSDrn thầrAFn tc t ai ai cũng có quyn trng trịoV...

BạElch y quái nhân thung dung ngắSjHt lờOi Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân:

- Cái này gọi là “Thiên đGàng hữFRSu lộ quân bấUwVt tẩjsu, đJCwa ngục vô môn t nhiên lai”. Khưu Kính Nhân, ngươi biết ta là ai không...

Tinh quang trong song mục của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân lóe lên, giọng như chuông đUwVồng:

- Ngươi là đwMồ gì biến thành, lão phu mườSDri phầhn đAKLoán đRipược tám chín, chỉPg cầHun lột đSjHược túi vảCwi trên đoNiLhu ngươi là có thểiCP chứRipng thc giảsUJ thiết của lão phu!

Bạnch y quái nhân cườjbCi lành lạJXonh nói:

- Hay lắrAFm! Bổn tòa vì đOgSJc hiếu sinh thành toàn cho ngươi, t tay ta giở túi vảpQi ra cho ngươi nhìn rõ đjsu khi chết đQi còn không biết chết dưới tay ai.

Ý đsUJã rõ ràng, đhối phương muốn giết ngườSDri dit khẩsu.

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân thân làm TứjbC tinh hộ pháp trong bảrAFo, một thân võ công của lão không phảsi tầCNm thườlOng, tuy trong lòng có hơi úy kỵ thân pháp siêu tuyt của điCPối phương, lão âm thầCwm vn đOosủ công lc, ngưng thầOgn giới bịqSq, nhưng lúc nãy lão đoNiã có nói qua thân phn của đFRSối phương mườbni phầpQn đNJOã đhoán đOược tám chín, đrAFây không phảKGi là lờrAFi hư huyn, đsương nhiên lão t tin có thểKG chế phục đhược đqSqối phương, nên tuy ngưng thầsUJn giới bịVK, nhưng không có chút run sợ nào, có đqSqiu đCwôi mắst như hai ngọn đHuèn của lão nhìn không chớp nhấzit c nhấjst đSjHộng của đjbCối phương, trầKGm giọng nói:

- Tốt nhấVKt tôn giá nên t thúc thủ chịSJu trói, trước mt BảPgo chủ lão phu còn nói đKGỡ cho tôn giá vài lờwMi.

BạpQch y quái nhân cườOi nhẹ nói: nguồn tunghoanh.com

- Ngươi nói quảOos tht còn hay hơn hát. Khưu Kính Nhân! Nhìn cho k, đqSqây là đNJOiu ngươi thấSJy đNược sau cùng ở dương thế đOgó!

Va nói hai tay hắFRSn t t đpQưa lên, chiếc túi vảpQi cũng t t đziược kéo lên...

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân ngay trong lúc ngưng tụ tinh thầun nhìn rõ bảSJn lai din mục của đJối phương, bấNt giác lão chấJn đPgộng toàn thân buột ming nói:

- Giỏi cho điiOồ lòng lang dạFRS sói, quảVK nhiên là...

Tiếng “là” va thốt khỏi ming, đzlSột nhiên biến thành một tiếng rú thê thảGm, thân hình lão bổ tới trước, song chưởng đsUJjsy ra.

BạJXoch y quái nhân h lạUwVnh một tiếng, lách nhẹ ngườGi tránh đrAFược chiêu lôi đrAFình tuyt mạhng của điCPối phương, xoay ngườNi vung chưởng ấpQn lên “Linh Đài” huyt của đFRSối phương.

“Bùng” một tiếng, thân hình cao lớn vạNm vỡ của Khưu Kính Nhân như diu điGt dây văng ra xa hơn năm trượng, sau khi rơi xuống mt tuyết còn lăn thêm năm sáu vòng nữSjHa mới nằOgm im bấbnt đnộng.

BạpQch y quái nhân như u linh lướt tới bên thi thểDzj Khưu Kính Nhân đnưa tay bắzit mạOoCch, sau khi xác đlOsnh đpQối phương quảoW đOgã chết hắKGn mới cấht một tiếng cườOgi trầElm lạSjHnh lẩoWm bẩiiOm một mình:

- Khưu Kính Nhân, không phảAKLi ta quá ác điCPộc vô tình, chỉOos trách ngườUwVi không nên khám phá ra hành tung của ta...

Chưa dứiCPt lờiCPi bỗng hắCkn đRipột nhiên quay ngườiCPi lạsi...

Mườhi trượng ngoài điiOã xuấVKt hin một bóng xám, nhanh như một mũi tên xẹt tới, thân hình chưa tới đOosã quát lớn:

- Tc t, nằVKm xuống cho ta!

Một luồng kình phong di sơn đAKLiiOo hảOosi chụp xuống đUwVhu bạSJch y quái nhân.

BạXmch y quái nhân cườHui lạVKnh một tiếng song chưởng t phi:

- Chưa hn!

“Bùng” một tiếng nổ long trờui, cuồng phong dây bốn phía tuyết bay mịwMt trờui, bạjsch y quái nhân mượn chấzlSn lc tung ngườCNi ra xa hơn mườoNii trượng, thân hình nhô lên thụp xuống mấDzjy cái đoWã biến mấFRSt trong bóng đNêm.

Còn bóng ngườiCPi áo xám sau khi giao chưởng với đCwối phương lui luôn ba bước mới giữrAF đOgược thăng bằVKng.

ChỉoV thấEly hổ mục trợn ngược, chòm râu không ngớt rung đOosộng, sắPgc mt cc kỳ khó coi nhìn theo hướng bạAKLch y quái nhân mấiiOt hút, ming không ngng nhắLhc điiOi nhắDzjc lạDzji câu nói:

- Ta già rồi sao... Ta già rồi sao......

Dưới ánh sáng t mt tuyết hắjst lên, chỉCw thấNJOy mt lão tở trăng rằHum, đCkôi mắFRSt lóng lánh hữwMu thầoVn, thân hình cao lớn, chòm râu trắzlSng xóa buông dài trước ngc, áo bào xám bay phầin pht trong gió lạpQnh.

Lão là ai... Lão chính là Kim Thang bảno BảUwVo chủ, điược võ lâm đlOồng đNPgo bảzlSy tỉFRSnh phía Nam cung kính gọi là “Thiết lão”, VạOosn Lý Phi Hồng Vân Thiết Thành.

Lão nói một hồi câu “ta già rồi sao... ” sau đRipó hổ mục ngấXmn l, quay nhìn thi hài nằsUJm dài dưới đsXmt của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân, giọng thống khổ vô ngầoWn nói:

- Lão hữbnu! Ngươi yên tâm ra đqSqi, món nợ máu này t tay lão phu sẽ đSJòi lạHui cho ngươi!

Lin đjsó hai bóng ngườVKi ta như hai luồng khói đOgã đoWến bên Thiết lão, đSjHó là nhịiCP công t Vân Trung NhạHun và Tổng quảRipn HứJXoa Trọng Lương.

Vân Trung NhạiiOn thân hình chưa dng lạoNii đJã phục xuống ôm Thiết lão hỏi:

- Phụ thân! Đã xảOosy ra vic gì...

HứGa Trọng Lương cũng đjsồng thờNi hỏi tiếp:

- BảpQo chủ... ạoV! Khưu hộ pháp...

Chưa nói hết lờpQi cũng vội ngồi xuống quan sát thi thểUwV của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân.

Một lúc sau Vân Trung Nhạun nghiến răng nói:

- Tc t ác đJộc!

HứlOa Trọng Lương dườSjHng như cũng đPgồng thờCki với Vân Trung Nhạbnn đNsUJng dy nhìn Thiết lão hỏi:

- BảSjHo chủ nhìn thấiCPy tên tc tbny...

Thiết lão thở dài nói:

- Có thấOy, thm chí cùng lão phu giao thủ một chưởng.

Vân Trung NhạoWn tiếp lờLhi:

- Phụ thân, tên tc t đpQó thế nào...

Thiết lão nói:

- Là một quái nhân toàn thân mc đSJồ trắVKng, thân hình cao gầoVy, hắoVn che mt.

Vân Trung Nhạsn nhìn HứzlSa Trọng Lương nói:

- HứJXoa huynh, hai ta chia nhau truy tìm!

Thiết lão khoát tay nói:

- Vô dụng, giờG này đXmVKch nhân đElã đNJOi xa hơn chục dm rồi.

Dng lạjbCi một chút, lão quay nhìn HứVKa Trọng Lương nói:

- Trọng Lương, với cái chết của Khưu hộ pháp ngươi có kiến giảni gì...

HứOga Trọng Lương trầLhm ngâm:

- Hin trườwMng không có vết tích ác đrAFSJu, rõ ràng Khưu hộ pháp táng mạCkng dưới một chiêu của đnối phương. Nhưng với võ công của Khưu hộ pháp mà lun, kẻ có thểOos một chiêu giết chết Khưu hộ pháp trong giang hồ có thểzlS đpQếm trên đSjHNu ngón tay, nhưng theo thuộc hạEl quan sát thấbny cái chết của Khưu hộ pháp dườFRSng như không phảNi do công lc thua kém đuối phương.

Nói đPgến đjsây hắiCPn quay nhìn Vân Trung NhạoNin tiếp:

- NhịJ công t trí tu như biểJEOn, lúc nãy kiểCNm nghim di thểVK của Khưu hộ pháp chắPgc cũng phát hin ra đHuiu gì.

Lúc này nhân viên phụ trách trc đuêm của Kim Thang bảCko nghe đLhộng lục tục kéo đrAFến, có tới bốn chục ngườCki, nhưng nhìn thấRipy các nhân vt đQCku não trong bảOgo đbnang thảRipo lun tình hình nên ngoài một vịPg TứHu tinh hộ pháp khác, Thang ChấPgn, có trách nhim tổng tuầCkn đNêm nay, lng lng đoWến gầKGn Bảno chủ chịjbCu tội, ngoài ra điCPu đNDzjng xa xa, đXmến thở cũng không dám thở mạbnnh.

Vân Trung NhạOoCn thấoWy HứOa Trọng Lương hỏi đJEOến ý kiến mình bấst giác hơi trầbnm ngâm một chút rồi chm rãi nói:

- HứQa huynh quảoW là cao kiến, tiểDzju điiO cũng cảCwm thấHuy như vy, đRipồng thờCwi tiểjsu đlO cũng nhn thấsUJy Khưu hộ pháp võ công không nhữKGng không thấJEOp hơn đOối phương mà dườoNing như còn biết đAKLược một ít bí mt của đHuối phương, nếu không cớ gì kẻ đzlSLhch không bỏ đqSqi cho xong, lạOgi nghĩHu trăm phương nghìn kế giết ngườCki dit khẩpQu.

Thiết lão cùng HứoNia Trọng Lương đVKu gt đElziu đUwVồng ý kiến giảsi của nhịjbC công t cc kỳ có giá trịjs.

HứCka Trọng Lương nhìn Vân Trung NhạiCPn hỏi:

- NhịUwV công t quảoNi là cao kiến, nhưng công t nói “nghĩzlS trăm phương nghìn kế” dườoWng như có thâm ý gì khác...

Vân Trung NhạEln mỉsUJm cườpQi nói:

- Hai tiếng “cao kiến” tiểOgu đRip không dám nhn, chng qua tiểiCPu đCN lấqSqy vic lun vic, đCNưa ngu ý đOlO HứwMa huynh tham khảAKLo hầOosu phá án.

HứSjHa Trọng Lương nói:

- NhịzlS công t bấHut tấoNit khách khí, xin cứi nói ra.

Vân Trung Nhạhn trầiiOm ngâm:

- ĐjbCch nhân biết rõ võ công của Khưu hộ pháp không thấlOp hơn hắJn, nhưng nhấsUJt đHuVKnh giết ngườhi dit khẩqSqu, nếu cứLh chọn điCPườJXong quyết đVKGu thông thườzlSng không nhữlOng không nắAKLm chắqSqc phầJEOn thắHung, lạsUJi còn làm kinh đKGộng đnến nhữUwVng ngườrAFi trc đPgêm, bởi vy buộc hắGn phảoWi vn dụng tâm cơ, nhân lúc Khưu hộ pháp không kịVKp phòng bịJXo, đPgột ngột hạDzj đrAFộc thủ ám toán, sau đJEOó bồi thêm một chưởng trí mạCkng...

QuảpQ nhiên nhịSjH công t Vân Trung NhạNJOn không hổ với lờpQi khen của HứrAFa Trọng Lương “trí tu như biểzlSn” phân tích hợp tình hợp lý như chính mắzit nhìn thấpQy vy, bờsUJi vì trên thc tế bạwMch y quái nhân lợi dụng lứPgc giở bao vảiCPi trên đLhsUJu ra nhân lúc đNối phương đsang chú mục nhìn din mạiCPo của hắsUJn, trong lúc va kinh hãi va cuồng nộ vì phát hin ấNy mà hơi sơ suấqSqt trong phòng bịzi, thế là hắVKn điCPã lng lng bấFRSt giác phát đXmộng hai ống đPgộc châm ẩXmn tàng trong ống tay áo, chỉjs có như vy mới d dàng lấpQy mạLhng một cao thủ võ công không thấNp hơn mình đPgược!

Vân Trung NhạOoCn phân tích một hơi làm cho Thiết lão với HứUwVa Trọng Lương gt đwMPgu lin lin, không ngớt tán thưởng.

Nhưng Vân Trung NhạLhn không lộ chút kiêu ngạRipo nào, tiếp tục nói:

- Đây chng qua là lờOgi suy đFRSoán của tiểKGu đSDr, nhưng căn cứO vào đzlSộc châm và dấiu chưởng còn lưu lạUwVi trên di thểOoC của Khưu hộ pháp cũng đDzjủ chứzing tỏ không sai s tht bao nhiêu, nhưng với lịhch duyt phong phú của Khưu hộ pháp, không phảzii d dàng đNiCP đUwVối phương ám toán, nên tiểSjHu đCN mới nói “nghĩwM trăm phương nghìn kế” mới đOosược như nguyn có đOosiu không biết tc t dùng quỷ kế gì khiến Khưu hộ pháp mắSDrc mưu hắVKn mà thôi.

HứsUJa Trọng Lương đziang đlOlOnh tán thưởng Vân Trung NhạOoCn vài lờSjHi, Thiết lão đSjHã quay sang ngườjsi phiên trc tổng tuầjsn đbnêm nay, TứHu tinh hộ pháp Thang ChấJn nói:

- Thanh huynh, xin phái ngườDzji khiêng di thểCk của Khưu hộ pháp v bảjbCo, nhữPgng ngườDzji phụ trách trc đCwêm cũng mau chóng trở v, mọi vic chờCN ngày mai giảOoCi quyết.

Thang TrấOosn lãnh mnh ra đOoCi, thoáng chốc đUwVương trườRipng chỉNJO còn lạoNii Thiết lão, Vân Trung NhạjbCn và HứCka Trọng Lương ba ngườUwVi.

Thiết lão thầsn thái ngưng trọng, ngẩOgng đRipoWu nhìn hoa tuyết tung bay rợp trờiCPi, chng nói chng rằqSqng cũng không buồn đElộng đKGy, chỉJEO thấVKy chiếc trườjsng bào màu xám của lão tung bay phầOosn pht trong gió lạrAFnh.

Tht lâu sau mới nghe lão thở dài u oán, thu mục quang lạFRSi quay đJOoCu nhìn HứCwa Trọng Lương chau mày nói:

- BảJn bảsUJo nội ưu ngoạJEOi hoạiCPn đhã bắOoCt đbnOu manh nha, Trọng Lương, trong tình cảNnh này ngươi không nhn tâm bỏ ta mà đOi chứSDr...

HứXma Trọng Lương vẻ mt sầOoCu muộn cung kính nói:

- Bảio chủ, thuộc hạG thân mang ân tri hộ của BảSjHo chủ, dù tan xương nát thịUwVt cũng phảDzji đDzjáp đzlSn, nhưng hay tin lão mu bịEl bắiCPt thì như la đVKốt, lúc này thân tâm đPgã loạSDrn, nếu cưỡng lưu lạVKi nơi này đhối với bảiCPn bảzlSo cũng không ích lợi gì, mong Bảzio chủ nim tình lượng thứzlS.

Hơi dng lạCwi một chút rồi tiếp:

- Hơn nữsUJa thuộc hạzlS tiến c t hữsUJu Tống Thiên Hành, bấbnt lun v phương din nào cũng đwMu cao minh hơn thuộc hạG rấut nhiu. BảVKo chủ mấOoCt HứsUJa Trọng Lương mà đjbCược một võ lâm hãn hữziu kỳ tài khác, cái mấit, cái đJEOược không cầQn nói cũng thấoWy rõ...

Thiết lão giơ tay ngắwMt lờOosi Hứua Trọng Lương nói:

- Trọng Lượng, ngườNi mà ngươi tiến c đCwương nhiên lão khiếu yên tâm vô cùng, nhưng cho dù lão khiếu có ích kỷ tới đjsâu cũng không thểCw đjbCXm ngươi mang thêm tội bấElt hiếu, ý của lão khiếu bấqSqt quá muốn ngươi hoãn ngày khởi hành lạAKLi, chờiCP lnh hữiCPu Tống đRipQi hip đoNiến đAKLây rồi hãy đrAFi.

HứOoCa Trọng Lương lắSDrc đSJOgu nói:

- Bảuo chủ thánh minh, tâm trạCwng của thuộc hạSjH lúc này quản đDzjã rối loạOn, chỉKG hn không có cánh đOosược đRipsUJ bay điến bên lão mu, bởi vì.. bởi vì...

HứFRSa Trọng Lương “bởi vì” cảFRS buổi vn không nói đoNiược bởi vì cái gì.

Thiết lão ta như cảQm thấSJy áy náy không yên, thở dài nói:

- Trọng Lương, ngươi không cầoNin phảCki nói nữCNa, thôi, cứJEO theo ý của ngươi mà làm vy.

HứjbCa Trọng Lương ta như cấSJt đDzjược gánh nng, cung thân nói:

- Đa tạOg ân đCkCNc BảOoso chủ, như vy sáng mai thuộc hại không đzlSến bái tạJXo BảOoCo chủ nữLha.

Thiết lão gt đoWElu nhè nhẹ nói:

- NhạOoCn nhi, ngươi thay ta đnưa HứRipa đQCwi huynh v bảPgo trước, phụ thân muốn ở đCwây yên tĩRipnh đuJ suy nghĩOg một lúc.

Vân Trung NhạSJn ấwMp úng:

- Phụ thân, ngườJi... cũng nên v...

Thiết lão trầDzjm tư không nói.

HứSjHa Trọng Lương đCkưa mắbnt ra hiu Vân Trung Nhạsn không nên nói nữiCPa, nhưng chàng lạoVi thành khẩoNin nói:

- BảHuo chủ, thuộc hạHu trước lúc lâm bit có lờii ngu muội muốn nói, mong BảAKLo chủ đjsc bit lưu ý.

Đang trầSDrm tư bỗng Thiết lão hơi git mình nhìn lên hỏi:

- Vic gì...

HứCka Trọng Lương thầrAFn thái nghiêm trang nói:

- Xin BảJXoo chủ gia tâm lưu ý s an toàn của đsUJlOi công t.

Thiết lão gt gt đNsu nói:

- Đa tạjbC lờwMi nhắOgc nhở của ngươi.

Quay sang Vân Trung NhạRipn, ánh mắOgt lão đRipột nhiên trở nên uy nghiêm khác thườCNng nói:

- NhạoVn nhi, dùng cách nhanh nhấqSqt lp tứjbCc triu tam đLh của ngươi v bảAKLo, đnồng thờCNi truyn lnh ChấDzjp Pháp đCkườiCPng, đlOc bit chú ý s an toàn của tên súc sinh to gan ấLhy, có gì sơ thấbnt thì đLhng đnến gp ta nữoNia! Được rồi, các ngươi v đJi.

Vân Trung Nhạin cung thân lãnh mnh, rồi cùng HứAKLa Trọng Lương song song hành l cáo lui, tứoVc tốc phi thân v bảjso.

Thiết lão nhìn theo hai ngườsUJi đEli khuấnt bóng, thở dài một tiếng rồi đFRSội tuyết gim sương tng bước chm rãi bước v phía cánh rng. Bước chân của lão cc kỳ nng n, thân hình cũng run lên khe khẽ, một đoNiNi quái kit, bôn ba sóng gió giang hồ, lúc này dườKGng như mang tâm s nng n, chỉOos qua một đbnêm lão như già đSJi đSDrến hai mươi tuổi...

TrờwMi sáng, ánh dương quan va sọi rọi xuống vạsUJn vt, ca lớn của Kim Thang bảKGo mở ra, Hứsa Trọng Lương trong bộ nho phục phấElp phới cưỡi trên lưng con thiên lý mã, đbnrAFp tuyết đNJOi ra.

Tiếp theo là một cỗ xe song mã trang trí cc kỳ hoa l, chiếc xe che kín mít bên ngoài không biết bên trong là nhân vt như thế nào, nhưng với dáng của cỗ xe cũng có thểDzj đOoán đSDrược ngườXmi ngồi trong xe phảsUJi là nhân vt trọng yếu của bảho.

Cỗ xe hào hoa và thầNn bí ấqSqy sau khi ra khỏi Kim Thang bảqSqo, vòng qua Linh Nham Đài, dọc theo quan đJXoRipo quanh hồ, đjsi qua Vô Tích, Vũ TấLhn, trc chỉJXo hướng Tây BắNJOc bôn hành.

Xe đwMi chm rãi ta như không có vic gì gấPgp gáp, nhưng chỉCk với một đpQiểlOm khởi hành cc sớm, đwMội tuyết mà đQi có thểXm suy đjbCoán đsược ắCNt phảjbCi có sứCk mnh di quan trọng lắoVm.

Đến trưa ngày thứXm tư cỗ xe nga va hoa l va thầXmn bí ấGy mới đJXoến Kim Lăng.

T Thái Hồ đlOến Kim Lăng, dườiCPng như không cầzin đXmến một khoảJEOng thờqSqi gian nhiu như vy, nhưng cỗ xe đUwVã đXmi mấDzjt ba ngày rưỡi, không lẽ dọc đKGườiiOng đoNiã gp phảGi vic gì làm tr hành trình chăng...

A! phảEli rồi! Xung quanh cỗ xe hoa lEly có vết rách lỗ chỗ, còn nữNJOa, tên xa phu ăn mt hào hoa khí phái bấst phàm ta như cũng không bình thườOosng, trên chiếc áo khoác da chồn thấSDry có vết máu lấjsm tấzim.

Xe ra dọc đDzjườSDrng chắCkc gp phảui s cố gì rồi.

Nhưng kẻ nào... Kẻ nào gan lớn hơn trờsUJi dám tp kích ngườii của Kim Thang bảbno... Mục đuích của chúng là gì... Tht khiến ngườOgi ta khó hiểFRSu!

Cỗ xe theo Cao Kiu môn nhp thành, qua Quang Hoa môn, qua Chu Tước kiu, dọc theo bờCN đlOông TầNJOn Hoài mà thng lên hướng BắrAFc, dng trước ca “Thiết Ký” tin trang.

Thái Hồ thì tuyết bay đpQoVy trờLhi, nhưng ở Kim Lăng thì vầDzjng thái dương rc rỡ trên cao tỏa ánh quang ấHum áp.

Tên phổ kỵ đGang đNrAFng tắRipm nắrAFng ở trước ca Thiết Ký tin trang thấny xe dng trước mt, ngẩbnng đCkVKu nhìn lên bấJXot giác chấAKLn đqSqộng toàn thân vội vàng hướng v tên xa phu cung thân hành l, lắHup bắAKLp:

- Hoàng... Hoàng lão gia... ngườDzji...

HắJEOn chưa dứLht lờiCPi, rè xe vén lên, gương mt thầJn thái cc kỳ nghiêm nghịjbC của nhịzlS công t Vân Trung NhạRipn hin ra, tiếp theo là tứXm tiểElu thư Vân Trung Phụng, mình mc kình trang, tiêu dung ngọc cốt, nối gót bước xuống xe.

Tên phổ kỵ đFRSơ lưỡi đOosKGng chết đCwiếng không nói đsược tiếng nào, tên xa phụ ngườJEOi đElược xưng là “Hoàng lão gia” trầjsm giọng quát:

- Lý ngũ, còn chưa mau mau thông báo Mao chưởng quảJn.

Lý ngũ như va tỉsUJnh cơn mê, lt đnt cung thân thi l, quay ngườzii chạsy biến vào bên trong.

Vân Trung Nhạhn, Vân Trung Phụng song song bước vào đOosui môn, “Hoàng lão gia” cũng nối gót theo sau tiến vào.

Đng tưởng Thiết Ký tin trang bên ngoài vẻ lụp xụp mà xem thườbnng, bên trong bày trí cc kỳ sang trọng, có thểu sánh ngang với bit phủ của cung quan.

Ba ngườsi va bước vào bên trong đRipã thấbny một thanh y trung niên văn sĩEl đJã bước tới, t xa xa điã cung thân hành l:

- Tham kiến nhịFRS công t, tứUwV tiểKGu thư.

Vân Trung NhạVKn dng bước gt đsnu nói:

- Mao huynh, lp tứVKc cho ngườEli sa lạzii cỗ xe trước cổng, đziồng thờjsi chuẩhn bịSDr thêm một đGôi song mã nữjsa, bảjbCn tọa chỉCk dng chân nghỉSDr ngơi một thờSJi gian rồi đXmi.

Thì ra vịCN “Mao huynh” này chính là chưởng qu của Thiết Ký tin trang.

Thiết Ký tin trang với “ChấrAFn Uy” tiêu cụt vốn là đHuKGi nghip của Vân gia, vịiCP “Mao huynh” này tuổi còn trẻ, lạEli một mình quảiCPn lý cảEl một tin trang, đOủ thấzlSy nhân vt này không phảzii tầKGm thườGng.

Mao chưởng qu dạCk lớn lãnh mạFRSng. Vân Trung NhạiCPn nói xong lp tứJEOc tiếp tục cấOt bước.

Mao chưởng quỷ thầFRSn sắLhc biến đSDrổi, điiOưa mắJXot nhìn theo ba ngườzlSi quẹo sang một dãy hành khác lp tứUwVc như nhớ ra đOiu gì lớn tiếng gọi:

- NhịQ công t...

Vân Trung NhạpQn dng bước quay ngườpQi lạFRSi hỏi:

- Có vic gì...

Mao chưởng qu bước gấsp tới trước mt Vân Trung NhạFRSn hạsUJ giọng nói:

- Mao T Kỳ có vic cầCkn bẩVKm báo.

Vân Trung NhạpQn chau mày:

- Nói ngắCkn gọn thôi.

Mao T Kỳ đuáp:

- DạCw, lúc nãy lão BảNJOo chủ có cho bồ câu đjbCưa thư...

Vân Trung NhạOoCn hơi biến sắJXoc, ngắst lờii:

- Lão Bảuo chủ có đjbCiu chi chỉNJO thịJXo...

Mao T Kỳ nói:

- DạO chỉsUJ nói HứOoCa tổng quảCkn trên đUwVườElng đbni bịCN phục kích t vong...

Mao T Kỳ chưa dứCwt lờSjHi, ba ngườwMi nghe đwMồng loạjbCt lêu lên kinh hãi. Vân Trung NhạJXon song mục lóe tinh quang, nghiến răng nói:

- Thủ đsoạKGn tht thâm đOosộc!

Mao T Kỳ nói tiếp:

- BẩiiOm nhịLh công t, còn nữGa, chuyến trọng tiêu do ChấFRSn Uy tiêu cục hộ tống bịlO cướp, hộ tiêu tiêu sư một chết một trọng thương, Tổng tiêu sư... tam công t cũng khó thoát khỏi...

QuảEl là nhà dột gp lúc trờoVi mưa, xem ra Kim Thang bảoWo đOã đJXoến hồi mạSjHt vn!

NhữHung tin tứrAFc bấPgt hạSDrnh này khiến gương mt biến thành xanh xám của Vân Trung NhạJEOn hin lên một vầSjHng sát khí, song mục phát xạSDr nhữsng tia sáng rợn ngườiCPi nhưng chàng chỉiCP căn cht môi, không nói tiếng nào.

Còn Vân Trung Phụng má phấOgn tái nhợt, song mục cũng trở nên oai nghiêm lạQ, nhưng thân hình nàng khẽ run run.

Mao T Kỳ nhìn thầSjHn thái oai nghiêm của nhịwM vịXm thiếu chủ bấNJOt giác không rét mà run, hít một hơi chân khí, lấCky lạAKLi can đSDrrAFm nói:

- ChỉCw dụ của lão nhân gia còn nói, nhịqSq công t, tứh tiểsUJu thư giảSJi quyết vic xong lp tứoWc trở v bảqSqo phục mnh!

Vân Trung Nhạsn thu thầoWn quang lạsi thở dài nói:

- Được rồi, ta biết!

“Kê Minh t” nằoNim ở phía Đông Huyn Vũ sơn cách BắJc thành Kim Lăng khoảQng bảziy dm. Nguyên là “Đồng Thái t” thờOgi Lục triu Lương đJEOui. Đến thờCwi Hồng Vũ đCNổi thành Kê Minh t, hai bên tảoW hữsUJu viết “Đhi Thiên Thế Giới, BấiiOt NhịSJ Pháp Môn”, nét bút cứzing cỏi hùng vĩNJO nhấKGt đnnnh là thủ bút của danh gia.

Chùa nhỏ, chỉh có tin hu hai dãy, tuy nhiên hương hỏa không lúc nào tàn.

Sau chùa có “Hát Mộng lâu” là một chỗ ngắiCPm cảVKnh tuyt hảoWo, t đRipây nhìn v phía Tây, TrườNng Giang lấqSqp lánh xa xa, bình nguyên xanh mát ngút ngàn khiến ngườHui ngắRipm cảUwVnh tiêu tan dục nim.

Trờii đSJã hoàng hôn.

Bên ngoài Kê Minh t hai cỗ xe song mã phi tới như bay.

Hai cỗ xe dng lạQi, Vân Trung NhạSDrn với Vân Trung Phụng rờoVi xe chm rãi bước vào sơn môn.

Vân Trung NhạNn cùng tri khách tăng trao đCkổi mấsy câu, tri khách tăng lp tứzlSc dn lộ, ba ngườlOi đbni ra Hát Mộng lâu, dng lạwMi trước ca tịzlSnh thấwMt ở mé Tây.

Trong tịunh thấElt vọng ra tiếng đRipọc sách sang sảbnng, thì ra ngườCki ấrAFy đOang đoVọc thiên “Thu Thủy” trong Nam Hoa kinh của Trang T.

Trên tòa lầGu cao cao, trong căn phòng yên tĩNJOnh đoWối mt với ánh tịJch dương đOỏ ối, TrườrAFng Giang lấFRSp lánh giát bạCNc, lạGi đXmọc danh tác của cố nhân, cảGnh ấEly tình ấiy tht thoát tục không vương chút khói bụi trầAKLn gian. ChỉNJO nội một đOosiểUwVm này thôi thì tâm trườSJng, khí đElộ, tư tưởng của chủ nhân tịsUJnh thấlOt không cầsUJn nói cũng có thểs biết đDzjược.

Tri khách tăng gõ nhẹ lên cánh ca tịJEOnh thấjbCt ba lượt.

Tiếng đSjHọc sách trong tịJEOnh thấJXot chợt im lng, ca phòng mở ra, một đOgoVa bé trai đsộ mườFRSi lăm mườXmi sáu tuổi, mi thanh mục tú xuấCNt hin giữbna ca, điCPôi mắUwVt to đCNen lay láy lướt qua ba ngườJXoi đElsUJng bên ngoài, cuối cùng dng lạiCPi trên mt tri khách tăng. Giọng trong trẻo có phầGn ngạOc nhiên hỏi:

- ĐVKi hòa thượng, nhịlO vịoV này là...

Tri khách tăng chấSjHp tay hành l nói:

- Hai vịzlS quý khách đbnây cầRipu kiến Tống công t.

ĐNJOa bé đCwưa mắCNt nhìn lạOi huynh muội Vân gia một lầwMn nữOga, mới cấJEOt tiếng nói:

- Được, chư vịG chờbn cho một lát.

TịNJOnh thấqSqt này có ba gian, bên ngoài là một thư phòng, kiêm luôn khách sảHunh, bày trí giảqSqn dịjs mà văn nhã, có đzlSủ cầJm, kỳ, thi, họa, tuy điCPing bên ngoài nhưng vn cảJXom thấJXoy đuược cái không khí trong nhà. Thanh tao, thoát tục của căn phòng.

Tiếp sau đSjHó một thanh niên văn sĩoNi mình mc thanh y, đsuu chít khăn thư sinh, t bên trong thư thái chầzlSm chm bước ra.

ChỉEl thấziy chàng tuổi trạzic hai mươi sáu, hai mươi bảoVy, mày kiếm chạCwy dài vào hai bên thái dương, mắLht sáng như sao, mũi cao thng, môi tợ thoa sơn, sắjsc mt hồng hào, thểOg chấHut va mm mạoVi va tráng kin, dáng ngườGi dong dỏng cao, thầDzjn thái phiêu dt.

Vân Trung NhạjbCn trước nay vn t thịCw là ngườzii tướng mạoWo phong lưu bt nhấKGt, giờOg thấwMy đCkối phương bấHut giác cũng phảOoCi khen thầum. Đến cảG Vân Trung Phụng bình thườnng coi nam nhân như cỏ rác, ánh mắDzjt va chạiiOm phảbni đSDrối phương bấPgt giác tim đDzjp rộn ràng, trên đSDrôi má không biết t đElâu bỗng hin đuến hai mảLhng mây hồng.

Thanh y văn sĩXm đLhOoCng giữOoCa ca phòng như ngọc thụ trước gió, mục quang lướt nhẹ qua phía huynh muội Vân thịJXo, ming mỉPgm một nụ cườCwi nói:

- VịFRS nào cầPgn gp Tống Thiên Hành...

Vân Trung Nhạin bối rối mỉnm cườzlSi ôm quyn nói:

- TạVKi hạOoC Vân Trung NhạwMn, cùng xá muội Vân Trung Phụng mạCwo muội cầjsu kiến Tống đoNiDzji hip.

Tống Thiên Hành nghe nói, trên gương mt một thoáng kinh ngạQc lướt qua, mày kiếm hơi cau lạzlSi, ming vn nở một nụ cườii nói:

- Ồ! Thì ra là hip giá của Vân nhịLh công t và Vân tứbn tiểlOu thư, tht là rồng đVKến nhà tôm, Tống Thiên Hành tht vạqSqn hạUwVnh, vạUwVn hạCknh.

Tiếp theo đSDrưa tay chỉQ vào trong phòng khách sáo:

- MờrAFi! Mờsi!

Vân Trung NhạoVn, Vân Trung Phụng theo sau Tống Thiên Hành vào trong thư phòng, tri khách tăng hành l cáo lui.

Song phương phân chủ khách ngồi xuống, đJqSqa bé dâng lên ba chung trà, rồi kéo ghế ngồi xuống một bên, song mục cứi chăm chăm nhìn c chỉVK của huynh muội Vân gia.

Vân Trung NhạiCPn nhấNJOp một ngụm trà nhìn đoNilOa bé rồi chuyểOgn sang nhìn Tống Thiên Hành mỉVKm cườlOi nói:

- Tống đKGsUJi hip, vịqSq tiểOu ca này là lnh cao túc (đlO t)...

- Không, đQây là tiểSjHu sư đHu Hổ nhi, niên ấziu vô tri, xin nhịiCP vịOoC đpQng chê cườpQi.

ChuyểJXon mắPgt nhìn qua Hổ nhi nói:

- Sư đOos còn chưa ra mắVKt Vân nhịsUJ công t và Vân tứjbC tiểOosu thư.

Hổ nhi đoNiUwVng dy hành l nói:

- Hổ nhi ra mắJEOt nhịu công t, tứCk tiểsUJu thư.

Thái đGộ của hắVKn nghiêm nghịlO, hành điộng ngay ngắSJn, khiến Vân gia huynh muội không khỏi phục thầoVm.

Vân Trung NhạEln mỉhm cườVKi hỏi:

- Hổ nhi lão đCw năm nay bao nhiêu tuổi rồi...

- TạlOi hạjbC năm nay mườsi lăm tuổi.

- Lão đDzj tuy nhỏ tuổi nhưng bảKGn lãnh chắOoCc cũng học đhược nhiu...

Hổ nhi tỉCknh như không:

- Không nhiu, sư huynh nói tạiCPi hạCk tuổi còn nhỏ, tối kỵ tham đlOa bấlOt hóa!

Ủa, sao vic luyn võ lạJEOi chi đnến sư huynh làm vy...

SắrAFc mt Vân Trung NhạRipn ngạHuc nhiên chưa biết Tống Thiên Hành đNJOã đJỡ lờqSqi:

- Võ công của Hổ nhi sư đOg do Tống Thiên Hành thay sư phụ truyn dạSjHy.

Tống Thiên Hành đJột ngột đpQổi giọng nhìn Vân Trung Nhạnn hỏi:

- Vân nhịN công t, Vân tứs tiểJXou thư hip giá quang lâm không biết có đCkiu chi chỉrAF giáo...

Vân Trung NhạlOn thu ngay nét cườqSqi nói:

- Tống đAKLDzji hip...

Tống Thiên Hành nghiêm mt ngắOoCt lờhi đoVối phương:

- NhịoW công t, Tống Thiên Hành đNJOọc sách luyn kiếm lưỡng din bấAKLt thành, đCwối với giang hồ điiOồng điCko chng chút công lao, hai tiếng “đjbCsUJi hip” tht không dám nhn, xin nhịKG công t lượng thứbn.

Vân Trung NhạXmn mỉHum cườKGi chữOoCa thẹn:

- TạKGi hạsUJ cung kính không bằJXong tuân lnh, tạAKLm thờsUJi dùng chữoV “tiên sinh” tôn kính các hạbn!

Tống Thiên Hành nhếch mép, một nét cườjbCi khó hiểCku thoáng qua nét mt, nói:

- Tống Thiên Hành đJXoược giang hồ đSDrồng đzlSlOo yêu mến, nguyên có ngoạiCPi hiu “HảGo HảUwVo tiên sinh”, nhịjbC công t dùng hai tiếng “tiên sinh” tạni hạOg không dám phảSDrn đUwVối.

Vân Trung NhạFRSn mỉOosm cườAKLi nói:

- Huynh muội tạJXoi hạn mạLho muội đVKến đNây quấVKy rối thanh tu của Tống tiên sinh, trong lòng đzlSã thấOosy bấSjHt an, nhưng quảzlS tht lầOgn này đVKến đwMây có mấbny lờLhi mạUwVo muội muốn nói, nếu có đOoCiu chi đqSqườOosng đuột, xin Tống tiên sinh nim tình giang hồ đoNiồng đNCwo lượng thứs.

Tống Thiên Hành mỉJXom cườui:

- NhịAKL công tđSjHiu chi chỉO giáo, Tống Thiên Hành ra tay cung hầjsu.

Vân Trung NhạNJOn mỉjsm cườui:

- TạEli hạqSq ming lưỡi vụng v, nói ra sợ có đjsiu thấSjHt thố, xá muội khẩoNiu thit anh linh, đJXoược tiếng là “NữsUJ Tô TầQn”, nên đNến đoWây phảNJOi nhờG đnến xá muội thay thế.

DứSjHt lờii quay sang nhìn Vân Trung Phụng nói:

- TứzlS muội, muội nói đsUJi!

Vân Trung Phụng hơi cau đJôi mày liu, m mục thoáng hin một tia nhìn khó hiểsUJu, nhìn sâu vào mắnt Tống Thiên Hành cấCNt giọng trong trẻo nói:

- Tống tiên sinh, gia huynh đzlSã nói như vy, xin lượng thứKG tiểoVu nữAKL đElườOosng đPgột.

Tống Thiên Hành va hiếu kỳ va khó hiểCNu, gt đSjHVKu nói:

- Xin tứEl tiểjbCu thư chỉJEO giáo.

Vân Trung Phụng nghiêm nghịiCP nói:

- Tống tiên sinh hin là nhấJt thế kỳ tài, võ công siêu tuyt, nhưng trước nay vn chưa có ý xuấOost thế, cứsDzjn cư một nơi sơn thủy hữlOu tình, hơn nữPga tiên sinh có nói trước, coi thườJng danh lợi, không muống dương danh giang hồ, bởi vy tiểRipu nữwM tht không dám nói thng.

Khai môn kim sơn, lờNJOi lẽ sắCkc bén, xem không hổ với ba chữVK “NữSjH Tô TầOosn”.

Tống Thiên Hành cườOoCi ha hảsUJ nói:

- TứOg tiểoWu thư nói như vy chỉJ sợ sai đqSqối tượng rồi.

Vân Trung Phụng hỏi lạFRSi:

- Tiên sinh nói vy là sao...

- Lúc nãy Tống Thiên Hành cũng đwMã nói qua, đziọc sách luyn kiếm lưỡng din bấjbCt thành, làm gì có “nhấPgt thế kỳ tài” với “võ công siêu tuyt”... Trước mắCkt bởi không có sở cư thân phảHui ẩOn thân ở nhờEl chốn thin môn, nào dám nói tới chuyn ẩJXon cư chốn sơn thủy hữDzju tình.

Vân Trung Phụng mỉDzjm một nụ cườOgi mê hồn nói:

- Tống tiên sinh nhấDzjt đoNiFRSi kỳ tài, làm sao lạVKi thốt ra lờSDri không tht lòng như vy.

- TứAKL tiểoNiu thư da vào đuâu mà đKGoán đsNnh như vy...

- PhảoNii chăng Tống tiên sinh nói nhữKGng lờCki nói lúc nãy đziu xuấFRSt phát t tâm, không một lờjsi sai...

Tống Thiên Hành cườNi nhẹ:

- TứG tiểPgu thư nói như vy, chắoVc có căn cứNJO vữRipng chắoNic...

Vân Trung Phụng buông gọn:

- Đương nhiên!

Tống Thiên Hành mỉhm cườNi:

- LấJEOy gì làm chứoNing...

- ThờOosi cơ đAKLến lp tứCwc đCkưa ra nhờVK Tống tiên sinh chỉN giáo.

- Nhưng Tống Thiên Hành có thểAKL lp tứwMc đjsưa ra lờJi phảoWn bác nhữCwng lờoNii của tứCk tiểElu thư nói lúc nãy.

Vân Trung Phụng nhướng đGôi mày liu:

- TiểiiOu nữSDr hầwMu nghe lờNi cao lun.

Song mục Tống Thiên Hành thoáng hin tia sáng lạKG lùng, nhếch mép cườFRSi nhẹ nói:

- ChắAKLc tứG tiểOosu thư cũng biết qua lai lịOch của m hiu “HảSDro HảsUJo tiên sinh” của Tống Thiên Hành này...

Vân Trung Phụng gt đOoCGu:

- Không sai, có nghe các nhân vt giang hồ nói qua.

Tống Thiên Hành vụt nghiêm sắCkc mt nói:

- Vy thì đsủ rồi, Tống Thiên Hành này lấjsy muôn vàn khổ ảVKi, vô bin khuấut nhục đziổi lấsy tước hiu đjbCàm tiếu của đoWồng đJXooNio giang hồ “Hảso HảCko tiên sinh”. Nếu Tống Thiên Hành này quảlO là “nhấlOt thế kỳ tài, võ công siêu tuyt” thì cớ gì im hơi lng tiếng chịOgu khuấnt nhục bấDzjy lâu nay mà không có chút hành đpQộng nào đLhO thanh minh với võ lâm đPgồng đOosuo...

Vân Trung Phụng đqSqPgo mắSjHt một vòng, cườSJi tươi:

- Đó chính là chỗ cao minh của Tống tiên sinh vy!

Hơi ngng lờlOi một chút, làn thu ba thăm thm của nàng nhìn sâu vào mắoWt Tống Thiên Hành tiếp lờSjHi:

- Theo chỗ tiểOosu nữN biết đsUJược, Hoài Âm HầOu Hàn Tín cũng tng chịNJOu qua cái nhục lòn trôn giữCwa chợ, nhưng công tích vĩlO đOoszlSi của ngườoVi cũng không vì thế mà không có!

Đôi mắLht của Tống Thiên Hành chợt tối lạoWi:

- Tống Thiên Hành là ngườOi thườLhng nào dám sánh ngang với bc tiên hin!

Vân Trung Phụng không chịqSqu buông tha, mỉJm cườJXoi tiếp:

- Tống tiên sinh sai rồi, tiểKGu nữpQ thiểVKn cn xin có lờLhi mạNJOo muội, Hàn Tín điối vợi đjsbni hán có công khai quốc, công tích này không thểoV phủ nhn, nhưng căn cứAKL vào cá tính mà lun, Hàn Tín là ngườFRSi yếu mm, thiếu quảsUJ đGoán, chưa đuủ khí khái của bc đSJGi trượng phu, đXmến lúc mấsUJt mạDzjng ở “VịJ Ương Cung” mới nói câu “hối hn vì không nghe lờjsi can gián của Văn Thông”, th hỏi vic này lấRipy gì bù đPgKGp nổi...

Tống Thiên Hành giơ ngón tay cái lên, gt đLhqSqu tán thưởng:

- Cao lun! Cao lun! Tống Thiên Hành thành tâm bội phục!

Vân Trung Phụng mt tỉsUJnh bơ, cườJEOi nhẹ:

- T đoWó mà xét, tiểJEOu nữSJ cho rằoWng ngườOoCi không đuáng sánh chính là Hoài Âm Hầsu Hàn Tín chứjs không phảOosi là Tống tiên sinh. Kỳ thc với tài hoa của Tống tiên sinh, không nhữAKLng dành một chứSDrc khanh chứOosc tưởng d như lấOoCy đUwVồ trong túi mà cảjs vic tranh ngôi hoàng đKGế cũng không khó...

Tống Thiên Hành mỉlOm cườsi xua tay kêu lên:

- Đủ rồi tứCN tiểoWu thư, cứh coi như Tống Thiên Hành đFRSược như lờzlSi tứEl tiểOgu thư nói đXmi, vy thì chuyến đjsi này của hin huynh muội chắNJOc phảni có vic đSjHc bit quan trọng rồi.

Vân Trung Phụng cườRipi tươi nói:

- Tống tiên sinh cao minh như vy chắuc đPgã sớm nhìn thấpQu tâm trườOng của huynh muội tiểJXou nữOoC, tiểQu nữoNi cũng xin nói thng không cầUwVn giấsu giếm.

Hơi dng lạlOi một chút, mục quang vn chăm chú nhìn vào mắNt Tống Thiên Hành tiếp lờQi:

- Gia phụ ngưỡng mộ Tống tiên sinh đSJã lâu, sớm có ý thỉRipnh cầUwVu Tống tiên sinh xuấJXot thế, cùng sáng lp s nghip kinh thiên đPgộng đqSqPga trong võ lâm. Nhưng him một nỗi gầwMn đjbCây bảKGn bảCNo biến cố liên miên, không thển t thân thỉzlSnh cầqSqu, đUwVành phái huynh muội tiểOgu nữEl...

Tống Thiên Hành nghiêm mt ngắNt lờLhi:

- TứOoC tiểoNiu thư, chuyn này đElến đOoCây chấnm dứwMt, thịGnh ý của lnh tôn Tống Thiên Hành tâm lãnh, hin huynh muội hồi bảsUJo phục mnh xin chuyểiCPn lờrAFi mong lnh tôn lượng thứoV!

Vân gia huynh muội nghe nói điCPồng thấzlSt sắOc, Vân Trung Phụng ý hơi gin hỏi:

- Hà cớ gì Tống tiên sinh c tuyt thành ý của ngườrAFi ngàn dm đSjHến đpQây...

Tống Thiên Hành thở dài nói:

- Tống Thiên Hành quảLh có nỗi khổ tâm riêng, hơn nữEla vic này không tin báo cho ngườhi ngoài. Nhưng Tống Thiên Hành thành tâm báo cho hin huynh muội Tống Thiên Hành không phảlOi cố ý làm cao, đpQồng thờOgi thịCknh tình của lnh tôn xin nguyn khắiCPc cốt ghi tâm...

- Đêm đGã muộn, nơi này cô lu không tin đJãi khách, cũng không dám làm mấOost thờUwVi giờCN vàng ngọc của hin huynh muội nữia!

VịzlS “Hảno HảrAFo tiên sinh” này quảiiO điã hạG lnh trục khách.

Vân Trung Phụng nhìn Vân Trung NhạNJOn cườGi buồn nói:

- NhịAKL ca, tiểUwVu muội vô năng không làm tròn sứsUJ mạOgng, xem ra chỉsUJ còn cách đOoCưa ra pháp bảOoso cuối cùng mà thôi.

Tống Thiên Hành nghe nói kinh ngạOc nghĩXm thầKGm “lạui còn pháp bảwMo cuối cùng” nữqSqa. VịrAF “NữJEO Tô TầQn” này quảXm không phảzii đuơn giảOgn.

Vân Trung NhạJn thò tay vào túi lấjsy ra một phong thư phong kín, hai tay đElưa qua cho Tống Thiên Hành mỉsm cườoVi nói:

- Xin Tống tiên sinh đziọc hết bứiiOc thư này rồi hãy hạlO lnh trục khách.

Tống Thiên Hành tiếp lấjbCy phong thư, mục quang va chạoVm vào bút tích ghi trên phong bì, bấNJOt giác thầrAFn sắhc biến đrAFổi, không kịoVp hỏi thêm câu nào, vội vàng xé phong bì rút ra một bứNJOc thư. ThấjbCy bên trên dày đoVc lối chữN hành thảpQo, viết như vầlOy:

T Nam hin đsUJ!

T khi cách bit ở Cố Đô, thoắCNt cái mà đUwVã mấSDry mùa nóng lạnnh. Ngu huynh cầOgu chúc đOos ngh nghip tinh tiến, thân tâm vô ngạii!

Ba năm trước đOây ngu huynh dưới danh nghĩNJOa HứVKa Trọng Lương nhn lãnh chứQc Tổng quảjbCn Kim Thang bảjso. Trong thờPgi gian điiOó đsUJược Thiết lão hết lòng đzlSãi ngộ, đLhồng s kính vì, nên cũng dụng tâm sở học báo thâm ân của Thiết lão.

Không may hung tin truyn đnến, gia mu bịO Thúy Hoa thành bắrAFt làm con tin. Thúy Hoa thành lấSDry tính mnh gia mu uy hiếp ngu huynh. Ngu huynh thân làm nhi t, không còn cách chọn la nào khác, nhưng thân chịjsu ân tri ngộ của Thiết lão chưa báo đEláp trong muôn một, lúc này Kim Thang bảzlSo ngoạui họa nội phin liên tục phát sinh, làm sao nhn tâm rũ áo ra đoNii...

Hin đOos thân mang tuyt học, trí tu siêu phàm, nếu chịOgu hạG thân nhn chứJc Tổng quảOoCn Kim Thang bảHuo không nhữOoCng có thểoNi khng đSjHVKnh tài ngh, Kim Thang bảho hưng thịqSqnh cũng là một vn may cho võ lâm đHuồng đUwVjso, dùng đsUJó khắjsc chế thế lc tà ma, hơn nữoNia cũng làm nhẹ bớt tội vô nghĩAKLa hữziu thủy vô chung của ngu huynh, nhấJEOt c lưỡng tin, cao ý của hin đwM thế nào...

Ngu huynh t lấlOy làm hổ thẹn, sở học kém xa tiên hin T Nguyên Trc, khốn thay cảVKnh ngộ lạQi cùng T Nguyên Trc tương đRipồng. Còn hin đJEO tuy không phảJXoi là Gia Cát tiên sinh, nhưng sở học lạOgi hơn xa Gia Cát Lượng, bởi Gia Cát Lượng không có đjsược võ công cái thế như hin đCk. Bởi vy ngu huynh tuy không dám sánh với T Nguyên Trc nhưng cũng xin mượn tích “Nguyên Trc tẩnu mã tiến Gia Cát”, xin hin đDzj nểJEO mt ngu huynh mà thành toàn cho!

BảiiOn tánh gia mu chắnc hin đOos cũng rõ, tuy bịiCP rơi vào tay tc t, nhưng hành đwMộng của ngu huynh không như sở nguyn của gia mu. Khốn thay lúc này ngu huynh tinh thầoVn đOoCã loạhn, họa hay phúc xin phó thác trờOosi xanh. Nhưng có đCNiu khng đnOnh cho dù sau này có lọt vào tay tc t cũng quyết không hiến thân làm trâu nga cho chúng.

Vài lờLhi ai cáo hin đCk.

Ngu huynh T Quân Lượng Tống Thiên Hành đSjHọc xong thở dài lẩJEOm bẩwMm:

- Hin huynh muội đhã có mt thư của T quân, cớ gì không chịQu đGưa ra sớm, hà tấbnt phảJXoi bày bố thiên la điCPwMa võng như vy.

Vân Trung NhạrAFn mỉwMm cườCwi:

- ThiểRipn ý của tạOoCi hạAKL là không nên hành đFRSộng ngu muội như vy, ngt vì xá muội tng nghe T đzlSSDri hip nói Tống tiên sinh thân như tiên hạiCPc, coi thườjbCng danh lợi, nếu không có mt của T đlOhi hip sợ mấKGt công mà cầoWu không đNJOược hin tài. Xá muội t thịQ “NữCN Tô TầQn” bi