Càn Khôn Song Tuyệt




Hồi 1: Nhn lờEtQi xuấwt thế

Thế trong thiên hạVXJ phân lâu tấTt hợp, hợp lâu tấZwt phân, đEtQây có lẽ là đOTDBJyo trờbdi vy.

Võ lâm đVNVEtQi cuộc cũng phảyMi theo lẽ trờaVVi, tứTNac thịIWInh cc tấaWt suy, suy cc tấJpht thịGEnh. Tuy nhiên lúc cc suy cũng phảtdi coi ngườNEBi đkương cuộc có hành đNEBộng thế nào, chưa chắaVVc sau đOTDó có thểm thịaVVnh đUOpược; nhưng lúc cc thịwnh, chỉIWI cầdmn sai sót một ly lp tứHoc có thểyYU suy vong trong khoảGEnh khắTTrc.

Đây có lẽ là chân lý tuyt đmối, không có chút bit l, cục din võ lâm đBJyương thờbdi là một chứTNang cứk hùng hồn minh chứVNVng cho đPNPo trờli đPã thut ở trên.

“Kim Thang bảTNao”, cức theo tên mà xét phảQxi là một tòa bảQko kiên cố như kim thạDech.

“Kim Thang bảBJyo” nằJphm ở chân núi phía Tây của Đông Động Đình sơn thuộc Thái Hồ, lưng da thế núi, mt ngó ra hồ, chiếm một khuôn viên gầkn trăm mu, bốn bên tườOTDng đpdpá xanh cao hơn năm trượng, trong bảVXJo nhà ca san sát, kiến trúc vữWTyng chãi, lưng ta vào núi, cột đJUiêu rườEtQng chạcm, hành lang quanh co dài giằbdng đrlQc, tóm lạNPi nhìn vào có thểVbH thấGEy vẻ hùng tráng uy nghiêm.

Bảlo chủ “VạVNVn Lý Phi Hồng” Vân Thiết Thành pht tâm hip cốt uy chấJphn giang hồ, suốt ba mươi năm nay vn là Thái Sơn Bắpcc ĐUOpu của võ lâm hắTXc bạyYUch lưỡng đGEwo bảVXJy tỉDenh phía Nam.

Trong đtdyMa hạqTt thấdmt tỉlnh ở phía Nam, võ lâm có vic dù lớn bằpdpng trờXTGi, chỉTX có một lờTNai nói của Vân bảWTyo chủ thì lp tứyMc gác kiếm giảqTng hòa, bởi vy võ lâm đyYUồng đhHIWIo ở bảpGy tỉyMnh phía Nam đXTGu gọi Vân bảyMo chủ là “Thiết lão”, nội vic này cũng có thểhH thấyMy đPược danh vọng đaVVPa vịDe của lão trong võ lâm.

Thiết lão tuy tuổi đeã thấYZpt tuầVbHn, râu tóc như cước, nhưng tinh thầlkn và thểOTD lc đtdu rấaVVt khanh kin. Nguyên lúc ngũ tuầDen phối ngu (vợ) bnh vong bao nhiêu năm qua vn không chịeu tục huyn, nào ngờlk đQkến lúc hoa giáp khai ngoạTTri (ngoài sáu mươi) mới tục huyn với vịXTG phu nhân tuổi chưa tới ba mươi, dung mạVXJo như hoa, kẻ bạXTGc đaVVbdu ngườUOpi hồng din đNPã trở thành một giai thoạqTi truyn tụng võ lâm. Tính đUOpến nay vịpc phu nhân này mới ba mươi mấmy thôi!

Thiết lão t khi vớ đQxược ngườaVVi ngọc, vic lớn nhỏ trong bảyMo đku giao cho tam vịk công t trông coi giảci quyết, hiếm khi lão đJphích thân liu lý.

S thườJUng mà! “Anh hùng nan quá m nhân quan”. Thiết lão đaWương nhiên là anh hùng, đmã là anh hùng thì nào có ngoạTNai l, sá gì lờNPi ca ming của thiên hạOTD, nào là “t cổ anh hùng lụy m nhân”, nào là “Ôn nhu hương thịBJy, anh hùng chủng” (chỗ ôn nhu là mộ anh hùng). Nhân sinh chng qua có thế mà thôi, chng trăm tuổi không ai tránh khỏi ba tấaWt, “Thiết lão” không phảYZpi ngu si, lý đQxâu không hiểTTru đJUiu đTó, huống chi lão đwWTy như ngọn đaVVèn cạdmn dầcu chỉpl còn leo lét trước gió, “ôn nhu hương” không ở thì còn ở chốn nào nữVNVa... Có cơ hội đHoược hưởng phúc lúc xế chiu thì tạTXi sao lạli không tn hưởng...

Thiết lão có ba vịOTD công t và một vịk thiên kim, đkrlQi công t Vân Trung Yến, nhịk công t Vân Trung NhạWTyn, tam công t Vân Trung HạZwc, tứHo tiểIWIu thư Vân Trung Phụng, tướng môn hổ t, đcương nhiên không phảJUi ngườOTDi phàm tục có thểpc sánh đVbHược, đec bit nhịBJy công t Vân Trung Nhạmn, bấVNVt lun võ công, nhân phẩTXm hay tâm trườyMng, khí đTXđpcu là lân phụng trong loài ngườYZpi, có thểHo nói thanh xuấTXt ư lam, băng hàn quá thủy. Thiết lão thườTng chỉpdp chàng nói với khách “Hắbdn là Thiên lý câu của Vân gia” (Th Vân gia Thiên lý câu dã!).

Nói vy cũng đUOpủ thấOTDy đdmEtQa vịQx của Vân Trung NhạEtQn trong bảQxo cc kỳ cao quý!

Ba vịNP công t đEtQã thành gia thấYZpt, chỉYZp có tứVNV tiểqTu thư Vân Trung Phụng niên kỷ tuy đDeNEB đHoôi mươi nhưng vì chọn đyYUối ngu quá khắbdc khe nên đIWIến nay vn chịwu cảenh khuê phòng chiếc bóng.

Nói ra cũng thấTNay lạVbH, t ngày Thiết lão không lý tới vic giang hồ, danh vọng của Kim Thang bảVXJo trong võ lâm ở bảQxy tỉOTDnh phía Nam t t giảOTDm sút, đTNac bit t khi “Thúy Hoa thành” xuấqTt hin trên giang hồ. Tiếng tăm của Kim Thang bảWTyo như nước dưới mt trờdmi, cứUOp ngày một cạPn dầhHn, dù ba năm trước có mờpGi đPược một võ lâm kỳ nhân HứBJya Trọng Lương nhm chứQkc Tổng quảNPn, chỉbdnh đWốn đWTyhHi s, cơ nghip có phầDen khởi sắqTc, nhưng cố gắTTrng mấTNay cũng không sao bì đOTDược với oai phong của bảVXJn bảrlQo trước kia.

Đây phảaVVi chăng là nguyên lý “cc thịaWnh tấwt suy” đQkang tác oai tác quái...

Một đHoêm khuya tuyết rơi dày đQkc, ước chng đdmêm đplã tam canh.

Ở một nơi yên tĩHonh trong bảyYUo, trong “Ninh Vin lâu”, chỗ tịXTGnh tu của Thiết lão vn còn thấTy ánh đWTyèn yếu ớt lọt qua khe ca, tiếng quát uy nghiêm nhưng có phầaVVn già nua của Thiết lão chốc chốc lạyMi truyn ra.

Quái lạTNa! Thiết lão gia đyYUã không lý tới vic giang hồ, cớ gì đUOpêm khuya như vy còn đqTùng đaVVùng nổi gin với ai...

Đáng tiếc ca đTNaóng then cài, không sao nghe đpcược lờaWi nào, càng không thểIWI nhìn thấDey tình hình bên trong, tht khiến ngườyYUi ta nóng lòng sốt ruột.

Công phu ước chng ăn xong bữaWa cơm, ca lớn Ninh Vin lâu đQkột ngột mở ra, một hàng mườmi bốn ngườWTyi, già có trẻ có, nối gót nhau lng lẽ rờHoi khỏi Ninh Vin lâu.

Ngườki đOTDi đHoJUu tiên tuổi trạPc ba mươi lăm, ba mươi sáu, ngũ quan đHooan chính, tướng mạWo phi phàm, tóc mai dài buông xuống ngc, cốt cách văn nhã, mình mc nho phục, dáng đBJyi thong dong t tạei, chàng chính là ngườyMi nhấpdpt nhân chi hạYZp vạJphn nhân chi thượng HứpGa Trọng Lương đTNayYUi hip, Tổng quảpln Kim Thang bảyYUo.

NgườEtQi thứOTD hai tuổi trạmc ba mươi, đNPôi mày kiếm chạJUy dài vào trong tóc, song mục lóng lánh hữVNVu thầaWn, mình mc kình trang màu lam, hổ hành long bộ, có thểqT xem là một trang nam t, đrlQáng tiếc chiếc mũi cong cong mỏ ưng khiến nhìn có cảHom giác khó gầDen, đEtQó chính là ngườtdi mà Thiết lão xưng là “Vân gia Thiên lý câu” nhịdm công t Vân Trung NhạpGn.

NgườTNai thứIWI ba là tứDe tiểtdu thư Vân Trung Phụng, mt tròn mày liu, mũi thng má đtdào, môi tợ anh đUOpào, răng trắWng đOTDu như ngọc, đVXJc bit đIWIôi mắDet như ánh sao xuyên thấQxu màn đlêm khiến ngườqTi va chạpcm vào mục quang nàng không khỏi khiến lòng bồi hồi xao xuyến.

Có lẽ con tạpdpo đNPc bit gia ân cho Vân gia, nên vịQk thiên kim đTTrộc nhấVbHt này toàn thân t nét mt đlkến dáng đli, phong thái dườpcng như không có nhuốm chút trầTXn tục, nhìn dáng đNEBi yểdmu đXTGiu, nhẹ nhàng của nàng cứP tưởng như cu thiên tiên nữQk.

Đẹp! QuảpG là tuyt thế giai nhân.

Tiếp theo sau là bốn bịVbH hộ pháp mình mc ngân y có thêu bốn đtdóa kim tinh.

ĐoạWn hu có sáu vịYZp ĐườNEBng chủ của nội ngoạyMi tam đpGườplng, “ChấNPp Pháp đpGườWng” ĐườhHng chủ Vương Chí Công sóng bước cùng đdmpci công t Vân Trung Yến đpGi sau cùng.

Kim Thang bảJUo thịaVVnh thờki, Vân đTXVNVi công t anh minh đJphĩQknh đkaWc là vy, giờc này hai tay bịOTD trói ngược ra sau đmược Vương Chí Công dìu đJUi, rõ ràng huyt đVNVwo của chàng đyMã bịaVV chế mấNEBt rồi.

A! thì ra là như vy, thảTXo nào mt ngườQxi nào ngườli nấdmy đWTyu tỏ vẻ trầNPm trọng khác thườVNVng, cảXTG bước chân cũng thấpcy nng n, ai ngờXTGi đaVVược trong Kim Thang bảPo đpGã phát sinh biến cố không tin khoán hu.

Một hàng mườTXi bốn ngườHoi sau khi rờGEi khỏi Ninh Vin lâu, không ai nói với ai tiếng nào, lng lng tảHon ra, ngườVbHi nào v cương vịXTG ngườrlQi ấhHy.

Tiếp đWó trong Ninh Vin lâu vang lên một tiếng thở dài vô cùng nng n thê lương, thương cảNEBm không sao din tảDe đkược.

Tiếp nữhHa, cánh ca lớn Ninh Vin lâu khép lạBJyi, ánh đcèn cũng theo gió tắWt hết, chỉpc còn lạEtQi tiếng gió bấcc gào thét trên đDeknh lầNEBu, hoa tuyết tung bay đyMYZpy trờGEi.

Sau một hồi lâu, chng như toàn thểEtQ Kim Thang bảrlQo đWTyã chìm vào giấqTc ngủ muộn.

Ở gốc Tây Nam của Kim Thang bảeo một bóng trắbdng như mũi tên xuyên chín tầlkng mây, t trong đVNVột ngột chuyểTXn hướng ta như sao xẹt, sà xuống cánh rng bên ngoài bảqTo.

NgườhHi này là ai... Khinh công tuyt hảWTyo, thân pháp cao minh!

Mùa đaVVông giá rét thế này, rng cây đyyaã sớm rụng hết lá biến thành nhữHong thân cây khô gầwy, thưa thớt run rẩEtQy trong gió lạplnh.

Nhân vt thầTXn bí t trong Kim Thang bảXTGo lẻn ra đXTGTXy thân hình như u linh, thoắYZpt ẩWn thoắkt hin giữqTa nhữZwng thân cây, thoắyMt cái đTNaã dng chân trước một hàng cây khô, cấZwt giọng còn lạyMnh hơn cái giá rét của đpGêm đVbHông, nói:

- Đã chuẩPn bịQx xong hết chưa...

HắWTyn, thân hình cao gầaWy, toàn thân trắbdng toát, đTTrDeu trùm một túi vảEtQi màu trắyYUng, chỉl cha ra đJUôi mắEtQt phát xạw hàn quang, nhìn còn ghê rợn hơn mắtdt cú mèo giữUOpa đIWIêm đWTyen.

Quái lạyM, quái nhân này sao lạyYUi đUOplng trước hàng cây khô nói chuyn...

Không, hãy còn vic quái lạaVV hơn nhiu!

Hàng cây khô ấyYUy bỗng dưng chuyểNPn mình đTNaồng loạBJyt cong xuống, đNPã vy lạli còn cấplt tiếng đpGáp lờGEi:

- KhảaWi bẩem Lnh chủ, đwã chuẩhHn bịGE xong!

A! thì ra đVbHó là ngườhHi ăn mc giống y như quái nhân t trong Kim Thang bảVXJo lẻn ra, bởi vì bọn họ toàn thân trắJphng toát, đkVbHng trên tuyết không chút c đUOpộng khiến ngườhHi nhìn d có cảEtQm giác chúng là một hàng cây khô.

BạWch y quái nhân lạpci cấdmt giọng như phán quan ở đyYUyYUa phủ nói:

- Trách vụ mỗi ngườUOpi còn có đTiểlm nào chưa rõ...

Một hàng mườWi sáu quái nhân nhấJUt loạOTDt cung thân đeáp: nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

- Đu rõ cảW rồi!

BạIWIch y quái nhân tiếp:

- Rõ rồi thì tốt, nếu không hoàn thành trách vụ, t lấey đQkEtQu dâng lên tạpc tội!

Bạpcch y quái nhân phấOTDt tay áo, trầVNVm giọng quát khẽ:

- Lp tứQxc khởi hành!

Mườwi sáu bạmch y quái nhân cung thân dạNEB ran, thối lui ba bước xoay ngườTTri tung lên, chỉTX trong nháy mắct đtdã biến mấwt giữPa rng cây trắYZpng xóa.

Bạlkch y quái nhân phấGEt tay áo một cái, một luồng kình phong cương mãnh lướt qua, dấcu chân của mườXTGi sáu tên thuộc hạNEB lưu lạpdpi trên tuyết lp tứTc bịVXJ quét sạTch trơn.

Hắtdn t t quay ngườDei lạXTGi, hai lỗ trống trên túi vảli trắZwng phát ra hai đIWIqTo hàn quang khiếp hồn ngườpci, ngưng mục nhìn một gò tuyết nhô cao lên mt đmJUt cách đTXó ngoài mườwi trượng, cấTTrt lên một tràng cườdmi như t dưới âm ty vọng v:

- Phàm kẻ cắkp khó thoát khỏi tay bà già, các hạGE đpcEtQng dy đHoi!

Một tràng cườQxi giọng già nua nhưng không kém phầTTrn oai mãnh t sau gò tuyết cườWi vang cấpct lên, bạDech y quái nhân đeã nhanh như chớp tiến tới sau gò tuyết cấQxt giọng lạTXnh như băng cắkt đlbdt tiếng cườlki, nói:

- Nếu tôn giá còn muốn sống thêm ít khắEtQc nữTTra thì nên biết đeiu một chút.

BạIWIch y quái nhân chưa dứpdpt lờVXJi, đaWaWng sau gò tuyết đwã đwBJyng dy một lão nhân mình mc ngân bào, lão nhân không ai khác hơn là một trong bốn vịqT Tức tinh hộ pháp, “Quỷ Ảnh T” Khưu Kính Ngân.

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân mắIWIt xạWTy hàn quang chú mục nhìn xoáy vào bạlch y quái nhân, trầJUm giọng nói:

- Không ngờBJy trong Kim Thang bảZwo lạaVVi có mai phục đTNaOTDch nhân cao minh như các hạk.

BạVbHch y quái nhân cấVNVt giọng cườWTyi âm âm nói:

- Vy sao... Coi như tôn giá đTXêm nay đZwược đNEBVbHi khai nhãn giới, xem ra cũng không uổng một đaVVki...

Hơi dng lờpGi, giọng nói của hắQkn vụt trở nên lạTnh toát:

- Khưu Kính Nhân, đGEêm nay dườXTGng như không phảZwi đXTGến phiên ngườyMi luân trc phảhHi không...

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân h nhẹ:

- H, loạdmn thầHon tc t ai ai cũng có quyn trng trịdm...

BạhHch y quái nhân thung dung ngắwt lờyyai Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân:

- Cái này gọi là “Thiên đWàng hữku lộ quân bấXTGt tẩyyau, đWXTGa ngục vô môn t nhiên lai”. Khưu Kính Nhân, ngươi biết ta là ai không...

Tinh quang trong song mục của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân lóe lên, giọng như chuông đyYUồng:

- Ngươi là đwồ gì biến thành, lão phu mườXTGi phầWn đQxoán đDeược tám chín, chỉc cầZwn lột đTNaược túi vảmi trên đHoeu ngươi là có thểw chứpGng thc giảOTD thiết của lão phu!

BạVNVch y quái nhân cườbdi lành lạyyanh nói:

- Hay lắrlQm! Bổn tòa vì đJUNPc hiếu sinh thành toàn cho ngươi, t tay ta giở túi vảGEi ra cho ngươi nhìn rõ đDebd khi chết đNPi còn không biết chết dưới tay ai.

Ý đVNVã rõ ràng, đWTyối phương muốn giết ngườpdpi dit khẩpcu.

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân thân làm Tứk tinh hộ pháp trong bảIWIo, một thân võ công của lão không phảyYUi tầyYUm thườTNang, tuy trong lòng có hơi úy kỵ thân pháp siêu tuyt của đJUối phương, lão âm thầOTDm vn đGEủ công lc, ngưng thầTn giới bịT, nhưng lúc nãy lão đrlQã có nói qua thân phn của đcối phương mườJUi phầJphn đmã đJphoán đNPược tám chín, đhHây không phảaWi là lờVNVi hư huyn, đyyaương nhiên lão t tin có thểOTD chế phục đPược đQkối phương, nên tuy ngưng thầqTn giới bịk, nhưng không có chút run sợ nào, có đHoiu đTôi mắUOpt như hai ngọn đQxèn của lão nhìn không chớp nhấbdt c nhấVXJt đTTrộng của đyYUối phương, trầHom giọng nói:

- Tốt nhấtdt tôn giá nên t thúc thủ chịQku trói, trước mt Bảdmo chủ lão phu còn nói đdmỡ cho tôn giá vài lờaWi.

BạYZpch y quái nhân cườaVVi nhẹ nói:

- Ngươi nói quảhH tht còn hay hơn hát. Khưu Kính Nhân! Nhìn cho k, đeây là đYZpiu ngươi thấqTy đQxược sau cùng ở dương thế đJUó!

Va nói hai tay hắWTyn t t đkưa lên, chiếc túi vảpci cũng t t đUOpược kéo lên...

Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân ngay trong lúc ngưng tụ tinh thầVXJn nhìn rõ bảln lai din mục của đWối phương, bấet giác lão chấUOpn đhHộng toàn thân buột ming nói:

- Giỏi cho đJUồ lòng lang dạk sói, quảNP nhiên là...

Tiếng “là” va thốt khỏi ming, đBJyột nhiên biến thành một tiếng rú thê thảWm, thân hình lão bổ tới trước, song chưởng đlEtQy ra.

Bạcch y quái nhân h lạpdpnh một tiếng, lách nhẹ ngườyYUi tránh đlkược chiêu lôi đpdpình tuyt mạYZpng của đUOpối phương, xoay ngườOTDi vung chưởng ấmn lên “Linh Đài” huyt của đkối phương.

“Bùng” một tiếng, thân hình cao lớn vạplm vỡ của Khưu Kính Nhân như diu đhHTt dây văng ra xa hơn năm trượng, sau khi rơi xuống mt tuyết còn lăn thêm năm sáu vòng nữWTya mới nằNPm im bấdmt đVbHộng.

Bạpdpch y quái nhân như u linh lướt tới bên thi thểQk Khưu Kính Nhân đEtQưa tay bắplt mạqTch, sau khi xác đTTrbdnh đaVVối phương quảBJy đWTyã chết hắtdn mới cấWt một tiếng cườpdpi trầpcm lạNPnh lẩyYUm bẩlm một mình:

- Khưu Kính Nhân, không phảqTi ta quá ác đdmộc vô tình, chỉJU trách ngườaWi không nên khám phá ra hành tung của ta...

Chưa dứet lờdmi bỗng hắaVVn đhHột nhiên quay ngườdmi lạTXi...

Mườpli trượng ngoài đZwã xuấVbHt hin một bóng xám, nhanh như một mũi tên xẹt tới, thân hình chưa tới đTTrã quát lớn:

- Tc t, nằWm xuống cho ta!

Một luồng kình phong di sơn đyMhHo hảpci chụp xuống đVXJVXJu bạkch y quái nhân.

BạNPch y quái nhân cườqTi lạpGnh một tiếng song chưởng t phi:

- Chưa hn!

“Bùng” một tiếng nổ long trờGEi, cuồng phong dây bốn phía tuyết bay mịpct trờki, bạTXch y quái nhân mượn chấUOpn lc tung ngườVNVi ra xa hơn mườZwi trượng, thân hình nhô lên thụp xuống mấQxy cái đTNaã biến mấmt trong bóng đTêm.

Còn bóng ngườqTi áo xám sau khi giao chưởng với đWối phương lui luôn ba bước mới giữQk đkược thăng bằHong.

ChỉZw thấyYUy hổ mục trợn ngược, chòm râu không ngớt rung đWTyộng, sắTNac mt cc kỳ khó coi nhìn theo hướng bạkch y quái nhân mấmt hút, ming không ngng nhắaVVc đJUi nhắXTGc lạpGi câu nói:

- Ta già rồi sao... Ta già rồi sao......

Dưới ánh sáng t mt tuyết hắTTrt lên, chỉZw thấly mt lão tở trăng rằTNam, đVNVôi mắkt lóng lánh hữbdu thầQkn, thân hình cao lớn, chòm râu trắPng xóa buông dài trước ngc, áo bào xám bay phầqTn pht trong gió lạpcnh.

Lão là ai... Lão chính là Kim Thang bảGEo BảWo chủ, đlược võ lâm đGEồng đplDeo bảHoy tỉVNVnh phía Nam cung kính gọi là “Thiết lão”, Vạpdpn Lý Phi Hồng Vân Thiết Thành.

Lão nói một hồi câu “ta già rồi sao... ” sau đVXJó hổ mục ngấEtQn l, quay nhìn thi hài nằIWIm dài dưới đqTYZpt của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân, giọng thống khổ vô ngầcn nói:

- Lão hữwu! Ngươi yên tâm ra đVbHi, món nợ máu này t tay lão phu sẽ đQkòi lạei cho ngươi!

Lin đPó hai bóng ngườDei ta như hai luồng khói đIWIã đQkến bên Thiết lão, đYZpó là nhịTTr công t Vân Trung NhạhHn và Tổng quảln HứBJya Trọng Lương.

Vân Trung NhạOTDn thân hình chưa dng lạXTGi đUOpã phục xuống ôm Thiết lão hỏi:

- Phụ thân! Đã xảTy ra vic gì...

HứVbHa Trọng Lương cũng đHoồng thờaWi hỏi tiếp:

- Bảwo chủ... ạNEB! Khưu hộ pháp...

Chưa nói hết lờtdi cũng vội ngồi xuống quan sát thi thểVXJ của Quỷ Ảnh T Khưu Kính Nhân.

Một lúc sau Vân Trung NhạqTn nghiến răng nói:

- Tc t ác đBJyộc!

Hứdma Trọng Lương dườTng như cũng đrlQồng thờDei với Vân Trung NhạVbHn đXTGpdpng dy nhìn Thiết lão hỏi:

- BảUOpo chủ nhìn thấNPy tên tc tWy...

Thiết lão thở dài nói:

- Có thấdmy, thm chí cùng lão phu giao thủ một chưởng.

Vân Trung NhạqTn tiếp lờUOpi:

- Phụ thân, tên tc t đOTDó thế nào...

Thiết lão nói:

- Là một quái nhân toàn thân mc đWồ trắBJyng, thân hình cao gầyMy, hắln che mt.

Vân Trung NhạpGn nhìn Hứtda Trọng Lương nói:

- Hứdma huynh, hai ta chia nhau truy tìm!

Thiết lão khoát tay nói:

- Vô dụng, giờEtQ này đyYUpGch nhân đpGã đQxi xa hơn chục dm rồi.

Dng lạci một chút, lão quay nhìn HứVNVa Trọng Lương nói:

- Trọng Lương, với cái chết của Khưu hộ pháp ngươi có kiến giảTi gì...

HứEtQa Trọng Lương trầaVVm ngâm:

- Hin trườNEBng không có vết tích ác đNEBQku, rõ ràng Khưu hộ pháp táng mạTTrng dưới một chiêu của đQkối phương. Nhưng với võ công của Khưu hộ pháp mà lun, kẻ có thểyYU một chiêu giết chết Khưu hộ pháp trong giang hồ có thểHo đTTrếm trên đpGZwu ngón tay, nhưng theo thuộc hạZw quan sát thấey cái chết của Khưu hộ pháp dườVNVng như không phảWi do công lc thua kém đTXối phương.

Nói đQxến đkây hắqTn quay nhìn Vân Trung NhạrlQn tiếp:

- NhịYZp công t trí tu như biểBJyn, lúc nãy kiểQxm nghim di thểTNa của Khưu hộ pháp chắWTyc cũng phát hin ra đeiu gì.

Lúc này nhân viên phụ trách trc đJphêm của Kim Thang bảQko nghe đUOpộng lục tục kéo đJUến, có tới bốn chục ngườpGi, nhưng nhìn thấZwy các nhân vt đyYUtdu não trong bảyMo đVXJang thảTo lun tình hình nên ngoài một vịqT TứDe tinh hộ pháp khác, Thang ChấZwn, có trách nhim tổng tuầQkn đdmêm nay, lng lng đaVVến gầPn Bảco chủ chịVXJu tội, ngoài ra đpGu đWTyDeng xa xa, đVNVến thở cũng không dám thở mạaVVnh.

Vân Trung Nhạpcn thấJUy HứaWa Trọng Lương hỏi đEtQến ý kiến mình bấet giác hơi trầaWm ngâm một chút rồi chm rãi nói:

- HứJpha huynh quảIWI là cao kiến, tiểTTru đDe cũng cảTm thấpGy như vy, đeồng thờNPi tiểaVVu đQx cũng nhn thấNEBy Khưu hộ pháp võ công không nhữGEng không thấWTyp hơn đyyaối phương mà dườTTrng như còn biết đEtQược một ít bí mt của đHoối phương, nếu không cớ gì kẻ đWBJych không bỏ đXTGi cho xong, lạZwi nghĩGE trăm phương nghìn kế giết ngườlki dit khẩeu.

Thiết lão cùng HứJpha Trọng Lương đrlQu gt đQxZwu đVXJồng ý kiến giảYZpi của nhịNEB công t cc kỳ có giá trịm.

HứqTa Trọng Lương nhìn Vân Trung NhạEtQn hỏi:

- Nhịlk công t quảW là cao kiến, nhưng công t nói “nghĩk trăm phương nghìn kế” dườHong như có thâm ý gì khác...

Vân Trung NhạVbHn mỉNPm cườTNai nói:

- Hai tiếng “cao kiến” tiểVNVu đEtQ không dám nhn, chng qua tiểHou đVNV lấcy vic lun vic, đQxưa ngu ý đBJyT HứUOpa huynh tham khảPo hầPu phá án.

HứVXJa Trọng Lương nói:

- NhịQx công t bấyYUt tấJpht khách khí, xin cứJU nói ra.

Vân Trung Nhạpln trầtdm ngâm:

- Đyyach nhân biết rõ võ công của Khưu hộ pháp không thấyMp hơn hắkn, nhưng nhấTt đqTGEnh giết ngườpci dit khẩBJyu, nếu cứk chọn đcườEtQng quyết đkTu thông thườkng không nhữTng không nắtdm chắPc phầVbHn thắbdng, lạHoi còn làm kinh đwộng đhHến nhữEtQng ngườYZpi trc đkêm, bởi vy buộc hắQxn phảpci vn dụng tâm cơ, nhân lúc Khưu hộ pháp không kịrlQp phòng bịTTr, đlkột ngột hạVbH đrlQộc thủ ám toán, sau đIWIó bồi thêm một chưởng trí mạZwng...

QuảVXJ nhiên nhịdm công t Vân Trung NhạTXn không hổ với lờaVVi khen của HứYZpa Trọng Lương “trí tu như biểdmn” phân tích hợp tình hợp lý như chính mắVbHt nhìn thấyYUy vy, bờWTyi vì trên thc tế bạyYUch y quái nhân lợi dụng lứcc giở bao vảTi trên đrlQOTDu ra nhân lúc đpGối phương đbdang chú mục nhìn din mạYZpo của hắBJyn, trong lúc va kinh hãi va cuồng nộ vì phát hin ấQxy mà hơi sơ suấTt trong phòng bịqT, thế là hắrlQn đrlQã lng lng bấBJyt giác phát đyMộng hai ống đTXộc châm ẩpln tàng trong ống tay áo, chỉZw có như vy mới d dàng lấyMy mạpcng một cao thủ võ công không thấqTp hơn mình đpGược!

Vân Trung NhạTNan phân tích một hơi làm cho Thiết lão với Hứpca Trọng Lương gt đWTyeu lin lin, không ngớt tán thưởng.

Nhưng Vân Trung NhạQxn không lộ chút kiêu ngạVNVo nào, tiếp tục nói:

- Đây chng qua là lờVXJi suy đlkoán của tiểOTDu đT, nhưng căn cứOTD vào đkộc châm và dấIWIu chưởng còn lưu lạwi trên di thểUOp của Khưu hộ pháp cũng đtdủ chứpcng tỏ không sai s tht bao nhiêu, nhưng với lịlch duyt phong phú của Khưu hộ pháp, không phảNEBi d dàng đpGVXJ đeối phương ám toán, nên tiểQxu đVNV mới nói “nghĩbd trăm phương nghìn kế” mới đUOpược như nguyn có đTTriu không biết tc t dùng quỷ kế gì khiến Khưu hộ pháp mắWc mưu hắWTyn mà thôi.

HứyYUa Trọng Lương đdmang đWTyrlQnh tán thưởng Vân Trung NhạYZpn vài lờyMi, Thiết lão đXTGã quay sang ngườOTDi phiên trc tổng tuầEtQn đYZpêm nay, TứOTD tinh hộ pháp Thang Chấkn nói:

- Thanh huynh, xin phái ngườpci khiêng di thểyYU của Khưu hộ pháp v bảNPo, nhữcng ngườtdi phụ trách trc đaWêm cũng mau chóng trở v, mọi vic chờVbH ngày mai giảJphi quyết.

Thang TrấGEn lãnh mnh ra đDei, thoáng chốc đVXJương trườGEng chỉEtQ còn lạki Thiết lão, Vân Trung NhạDen và HứJUa Trọng Lương ba ngườHoi.

Thiết lão thầaVVn thái ngưng trọng, ngẩGEng đJphyMu nhìn hoa tuyết tung bay rợp trờTNai, chng nói chng rằVXJng cũng không buồn đpGộng đaVVy, chỉdm thấqTy chiếc trườlng bào màu xám của lão tung bay phầpdpn pht trong gió lạEtQnh.

Tht lâu sau mới nghe lão thở dài u oán, thu mục quang lạei quay đVXJplu nhìn HứXTGa Trọng Lương chau mày nói:

- Bảpln bảTTro nội ưu ngoạei hoạTn đQxã bắZwt đcVXJu manh nha, Trọng Lương, trong tình cảVNVnh này ngươi không nhn tâm bỏ ta mà đEtQi chứGE...

HứWa Trọng Lương vẻ mt sầku muộn cung kính nói:

- BảrlQo chủ, thuộc hạpG thân mang ân tri hộ của BảIWIo chủ, dù tan xương nát thịTXt cũng phảli đpcáp đqTn, nhưng hay tin lão mu bịBJy bắmt thì như la đUOpốt, lúc này thân tâm đIWIã loạYZpn, nếu cưỡng lưu lạtdi nơi này đBJyối với bảIWIn bảko cũng không ích lợi gì, mong BảBJyo chủ nim tình lượng thứT.

Hơi dng lạNPi một chút rồi tiếp:

- Hơn nữTa thuộc hạT tiến c t hữpdpu Tống Thiên Hành, bấBJyt lun v phương din nào cũng đku cao minh hơn thuộc hạtd rấWTyt nhiu. BảWo chủ mấVbHt HứJpha Trọng Lương mà đcược một võ lâm hãn hữXTGu kỳ tài khác, cái mấYZpt, cái đdmược không cầTTrn nói cũng thấpcy rõ...

Thiết lão giơ tay ngắTt lờhHi Hứlka Trọng Lương nói:

- Trọng Lượng, ngườVNVi mà ngươi tiến c đGEương nhiên lão khiếu yên tâm vô cùng, nhưng cho dù lão khiếu có ích kỷ tới đXTGâu cũng không thểpG đYZpTTr ngươi mang thêm tội bấyYUt hiếu, ý của lão khiếu bấlkt quá muốn ngươi hoãn ngày khởi hành lạTTri, chờVbH lnh hữGEu Tống đNEBei hip đPến đTXây rồi hãy đQxi.

HứBJya Trọng Lương lắyYUc đqTQxu nói:

- BảBJyo chủ thánh minh, tâm trạkng của thuộc hạNP lúc này quảk đcã rối loạpcn, chỉVNV hn không có cánh đVNVược đVXJdm bay đmến bên lão mu, bởi vì.. bởi vì...

HứQka Trọng Lương “bởi vì” cảTX buổi vn không nói đhHược bởi vì cái gì.

Thiết lão ta như cảwm thấpGy áy náy không yên, thở dài nói:

- Trọng Lương, ngươi không cầen phảhHi nói nữVXJa, thôi, cứHo theo ý của ngươi mà làm vy.

Hứpdpa Trọng Lương ta như cấhHt đEtQược gánh nng, cung thân nói:

- Đa tạrlQ ân đbdyMc BảVbHo chủ, như vy sáng mai thuộc hạQk không đNPến bái tạUOp Bảtdo chủ nữqTa.

Thiết lão gt đTNaBJyu nhè nhẹ nói:

- NhạqTn nhi, ngươi thay ta đXTGưa HứJpha đJphtdi huynh v bảNEBo trước, phụ thân muốn ở đaWây yên tĩrlQnh đcyM suy nghĩBJy một lúc.

Vân Trung Nhạcn ấcp úng:

- Phụ thân, ngườTTri... cũng nên v...

Thiết lão trầYZpm tư không nói.

Hứdma Trọng Lương đTưa mắYZpt ra hiu Vân Trung NhạQkn không nên nói nữbda, nhưng chàng lạli thành khẩkn nói:

- Bảdmo chủ, thuộc hạZw trước lúc lâm bit có lờBJyi ngu muội muốn nói, mong Bảwo chủ đyYUc bit lưu ý.

Đang trầtdm tư bỗng Thiết lão hơi git mình nhìn lên hỏi:

- Vic gì...

HứpGa Trọng Lương thầyYUn thái nghiêm trang nói:

- Xin BảJUo chủ gia tâm lưu ý s an toàn của đmPi công t.

Thiết lão gt gt đaVVaVVu nói:

- Đa tạl lờci nhắbdc nhở của ngươi.

Quay sang Vân Trung NhạaVVn, ánh mắet lão đpGột nhiên trở nên uy nghiêm khác thườyYUng nói:

- NhạHon nhi, dùng cách nhanh nhấyMt lp tứIWIc triu tam đHo của ngươi v bảyMo, đpdpồng thờmi truyn lnh ChấTTrp Pháp đkườhHng, đpdpc bit chú ý s an toàn của tên súc sinh to gan ấhHy, có gì sơ thấkt thì đVNVng đWTyến gp ta nữbda! Được rồi, các ngươi v đTi.

Vân Trung NhạXTGn cung thân lãnh mnh, rồi cùng HứhHa Trọng Lương song song hành l cáo lui, tứVXJc tốc phi thân v bảTTro.

Thiết lão nhìn theo hai ngườNEBi đHoi khuấyMt bóng, thở dài một tiếng rồi đdmội tuyết gim sương tng bước chm rãi bước v phía cánh rng. Bước chân của lão cc kỳ nng n, thân hình cũng run lên khe khẽ, một đNPEtQi quái kit, bôn ba sóng gió giang hồ, lúc này dườJUng như mang tâm s nng n, chỉyM qua một đpGêm lão như già đlki đbdến hai mươi tuổi...

Trờyyai sáng, ánh dương quan va sọi rọi xuống vạQkn vt, ca lớn của Kim Thang bảpdpo mở ra, HứYZpa Trọng Lương trong bộ nho phục phấBJyp phới cưỡi trên lưng con thiên lý mã, đQxUOpp tuyết đEtQi ra.

Tiếp theo là một cỗ xe song mã trang trí cc kỳ hoa l, chiếc xe che kín mít bên ngoài không biết bên trong là nhân vt như thế nào, nhưng với dáng của cỗ xe cũng có thểQk đIWIoán đyYUược ngườVNVi ngồi trong xe phảYZpi là nhân vt trọng yếu của bảco.

Cỗ xe hào hoa và thầJphn bí ấly sau khi ra khỏi Kim Thang bảyMo, vòng qua Linh Nham Đài, dọc theo quan đEtQTNao quanh hồ, đpGi qua Vô Tích, Vũ TấZwn, trc chỉm hướng Tây BắIWIc bôn hành.

Xe đHoi chm rãi ta như không có vic gì gấTNap gáp, nhưng chỉtd với một đhHiểQkm khởi hành cc sớm, đTội tuyết mà đpGi có thểBJy suy đloán đJUược ắkt phảZwi có sứk mnh di quan trọng lắem.

Đến trưa ngày thứBJy tư cỗ xe nga va hoa l va thầOTDn bí ấbdy mới đPến Kim Lăng.

T Thái Hồ đaVVến Kim Lăng, dườBJyng như không cầTn đIWIến một khoảGEng thờaWi gian nhiu như vy, nhưng cỗ xe đlã đbdi mấVNVt ba ngày rưỡi, không lẽ dọc đaVVườpGng đyMã gp phảaVVi vic gì làm tr hành trình chăng...

A! phảrlQi rồi! Xung quanh cỗ xe hoa lcy có vết rách lỗ chỗ, còn nữXTGa, tên xa phu ăn mt hào hoa khí phái bấYZpt phàm ta như cũng không bình thườpdpng, trên chiếc áo khoác da chồn thấZwy có vết máu lấhHm tấJphm.

Xe ra dọc đkườpcng chắPc gp phảei s cố gì rồi.

Nhưng kẻ nào... Kẻ nào gan lớn hơn trờXTGi dám tp kích ngườIWIi của Kim Thang bảJpho... Mục đcích của chúng là gì... Tht khiến ngườWTyi ta khó hiểlu!

Cỗ xe theo Cao Kiu môn nhp thành, qua Quang Hoa môn, qua Chu Tước kiu, dọc theo bờGE đDeông TầOTDn Hoài mà thng lên hướng BắIWIc, dng trước ca “Thiết Ký” tin trang.

Thái Hồ thì tuyết bay đIWINEBy trờIWIi, nhưng ở Kim Lăng thì vầdmng thái dương rc rỡ trên cao tỏa ánh quang ấdmm áp.

Tên phổ kỵ đaVVang đyMXTGng tắDem nắwng ở trước ca Thiết Ký tin trang thấpdpy xe dng trước mt, ngẩOTDng đtdWTyu nhìn lên bấNEBt giác chấXTGn đWộng toàn thân vội vàng hướng v tên xa phu cung thân hành l, lắwp bắtdp:

- Hoàng... Hoàng lão gia... ngườDei...

HắOTDn chưa dứmt lờmi, rè xe vén lên, gương mt thầyyan thái cc kỳ nghiêm nghịQk của nhịlk công t Vân Trung NhạhHn hin ra, tiếp theo là tứyM tiểyYUu thư Vân Trung Phụng, mình mc kình trang, tiêu dung ngọc cốt, nối gót bước xuống xe.

Tên phổ kỵ đyMơ lưỡi đTWng chết đpciếng không nói đQxược tiếng nào, tên xa phụ ngườci đTXược xưng là “Hoàng lão gia” trầQkm giọng quát:

- Lý ngũ, còn chưa mau mau thông báo Mao chưởng quảNEBn.

Lý ngũ như va tỉlknh cơn mê, lt đyyat cung thân thi l, quay ngườVNVi chạly biến vào bên trong.

Vân Trung Nhạkn, Vân Trung Phụng song song bước vào đDeBJyi môn, “Hoàng lão gia” cũng nối gót theo sau tiến vào.

Đng tưởng Thiết Ký tin trang bên ngoài vẻ lụp xụp mà xem thườyYUng, bên trong bày trí cc kỳ sang trọng, có thểGE sánh ngang với bit phủ của cung quan.

Ba ngườBJyi va bước vào bên trong đOTDã thấlky một thanh y trung niên văn sĩHo đcã bước tới, t xa xa đJphã cung thân hành l:

- Tham kiến nhịQx công t, tứaVV tiểwu thư.

Vân Trung NhạBJyn dng bước gt đVXJXTGu nói:

- Mao huynh, lp tứTTrc cho ngườGEi sa lạTTri cỗ xe trước cổng, đQxồng thờdmi chuẩPn bịVbH thêm một đQxôi song mã nữZwa, bảVXJn tọa chỉBJy dng chân nghỉHo ngơi một thờTTri gian rồi đQki.

Thì ra vịw “Mao huynh” này chính là chưởng qu của Thiết Ký tin trang.

Thiết Ký tin trang với “Chấpln Uy” tiêu cụt vốn là đIWITNai nghip của Vân gia, vịGE “Mao huynh” này tuổi còn trẻ, lạrlQi một mình quảWTyn lý cảhH một tin trang, đmủ thấwy nhân vt này không phảJphi tầbdm thườXTGng.

Mao chưởng qu dạpG lớn lãnh mạpcng. Vân Trung Nhạpdpn nói xong lp tứPc tiếp tục cấBJyt bước.

Mao chưởng quỷ thầpcn sắpGc biến đtdổi, đeưa mắyMt nhìn theo ba ngườyYUi quẹo sang một dãy hành khác lp tứXTGc như nhớ ra đUOpiu gì lớn tiếng gọi:

- NhịIWI công t...

Vân Trung NhạPn dng bước quay ngườTNai lạlki hỏi:

- Có vic gì...

Mao chưởng qu bước gấqTp tới trước mt Vân Trung Nhạkn hạXTG giọng nói:

- Mao T Kỳ có vic cầaWn bẩaWm báo.

Vân Trung Nhạcn chau mày:

- Nói ngắXTGn gọn thôi.

Mao T Kỳ đJpháp:

- DạrlQ, lúc nãy lão Bảlko chủ có cho bồ câu đVbHưa thư...

Vân Trung NhạQxn hơi biến sắHoc, ngắVXJt lờtdi:

- Lão BảaVVo chủ có đliu chi chỉGE thịpdp...

Mao T Kỳ nói:

- DạT chỉyYU nói HứNPa tổng quảJUn trên đVXJườOTDng đwi bịYZp phục kích t vong...

Mao T Kỳ chưa dứQxt lờpci, ba ngườGEi nghe đEtQồng loạVXJt lêu lên kinh hãi. Vân Trung NhạPn song mục lóe tinh quang, nghiến răng nói:

- Thủ đyyaoạqTn tht thâm đaWộc!

Mao T Kỳ nói tiếp:

- BẩQxm nhịTNa công t, còn nữea, chuyến trọng tiêu do ChấJphn Uy tiêu cục hộ tống bịW cướp, hộ tiêu tiêu sư một chết một trọng thương, Tổng tiêu sư... tam công t cũng khó thoát khỏi...

Quảpl là nhà dột gp lúc trờqTi mưa, xem ra Kim Thang bảpdpo đtdã đYZpến hồi mạpGt vn!

NhữrlQng tin tứVXJc bấTXt hạIWInh này khiến gương mt biến thành xanh xám của Vân Trung NhạOTDn hin lên một vầhHng sát khí, song mục phát xạaW nhữVXJng tia sáng rợn ngườki nhưng chàng chỉGE căn cht môi, không nói tiếng nào.

Còn Vân Trung Phụng má phấUOpn tái nhợt, song mục cũng trở nên oai nghiêm lạTTr, nhưng thân hình nàng khẽ run run.

Mao T Kỳ nhìn thầen thái oai nghiêm của nhịTTr vịaVV thiếu chủ bấPt giác không rét mà run, hít một hơi chân khí, lấPy lạTXi can đYZpyYUm nói:

- ChỉJU dụ của lão nhân gia còn nói, nhịyYU công t, tứNEB tiểbdu thư giảTi quyết vic xong lp tứVNVc trở v bảTo phục mnh!

Vân Trung NhạDen thu thầIWIn quang lạTi thở dài nói:

- Được rồi, ta biết!

“Kê Minh t” nằTXm ở phía Đông Huyn Vũ sơn cách Bắwc thành Kim Lăng khoảEtQng bảOTDy dm. Nguyên là “Đồng Thái t” thờGEi Lục triu Lương đGEPi. Đến thờpci Hồng Vũ đJphổi thành Kê Minh t, hai bên tảT hữpGu viết “ĐIWIi Thiên Thế Giới, Bấct NhịJU Pháp Môn”, nét bút cứVNVng cỏi hùng vĩm nhấJUt đUOpJphnh là thủ bút của danh gia.

Chùa nhỏ, chỉlk có tin hu hai dãy, tuy nhiên hương hỏa không lúc nào tàn.

Sau chùa có “Hát Mộng lâu” là một chỗ ngắQxm cảyYUnh tuyt hảmo, t đqTây nhìn v phía Tây, TrườaWng Giang lấaWp lánh xa xa, bình nguyên xanh mát ngút ngàn khiến ngườpGi ngắGEm cảplnh tiêu tan dục nim.

TrờQki đHoã hoàng hôn.

Bên ngoài Kê Minh t hai cỗ xe song mã phi tới như bay.

Hai cỗ xe dng lạTTri, Vân Trung NhạqTn với Vân Trung Phụng rờki xe chm rãi bước vào sơn môn.

Vân Trung NhạWTyn cùng tri khách tăng trao đTTrổi mấyYUy câu, tri khách tăng lp tứpGc dn lộ, ba ngườki đlki ra Hát Mộng lâu, dng lạHoi trước ca tịhHnh thấqTt ở mé Tây.

Trong tịWTynh thấQxt vọng ra tiếng đDeọc sách sang sảplng, thì ra ngườTTri ấHoy đcang đOTDọc thiên “Thu Thủy” trong Nam Hoa kinh của Trang T.

Trên tòa lầYZpu cao cao, trong căn phòng yên tĩDenh đlối mt với ánh tịWch dương đkỏ ối, TrườhHng Giang lấQkp lánh giát bạaWc, lạpci đcọc danh tác của cố nhân, cảJUnh ấaVVy tình ấPy tht thoát tục không vương chút khói bụi trầJphn gian. ChỉNEB nội một đVNViểEtQm này thôi thì tâm trườkng, khí đVbHộ, tư tưởng của chủ nhân tịVNVnh thấyYUt không cầtdn nói cũng có thểlk biết đJUược.

Tri khách tăng gõ nhẹ lên cánh ca tịQknh thấpct ba lượt.

Tiếng đNEBọc sách trong tịPnh thấVbHt chợt im lng, ca phòng mở ra, một đyYUWa bé trai đJphộ mườpGi lăm mườVNVi sáu tuổi, mi thanh mục tú xuấyyat hin giữaVVa ca, đmôi mắhHt to đNEBen lay láy lướt qua ba ngườOTDi đZwpdpng bên ngoài, cuối cùng dng lạJUi trên mt tri khách tăng. Giọng trong trẻo có phầWTyn ngạbdc nhiên hỏi:

- Đpdpi hòa thượng, nhịJph vịYZp này là...

Tri khách tăng chấVXJp tay hành l nói:

- Hai vịQk quý khách đVNVây cầQku kiến Tống công t.

ĐWTya bé đTTrưa mắyyat nhìn lạBJyi huynh muội Vân gia một lầNPn nữTa, mới cấZwt tiếng nói:

- Được, chư vịw chờIWI cho một lát.

TịpGnh thấct này có ba gian, bên ngoài là một thư phòng, kiêm luôn khách sảVNVnh, bày trí giảNPn dịpc mà văn nhã, có đEtQủ cầYZpm, kỳ, thi, họa, tuy đIWIGEng bên ngoài nhưng vn cảlkm thấVbHy đpdpược cái không khí trong nhà. Thanh tao, thoát tục của căn phòng.

Tiếp sau đIWIó một thanh niên văn sĩpdp mình mc thanh y, đyYUJphu chít khăn thư sinh, t bên trong thư thái chầNPm chm bước ra.

ChỉTX thấQky chàng tuổi trạpGc hai mươi sáu, hai mươi bảJUy, mày kiếm chạJphy dài vào hai bên thái dương, mắVNVt sáng như sao, mũi cao thng, môi tợ thoa sơn, sắIWIc mt hồng hào, thểc chấWt va mm mạlki va tráng kin, dáng ngườli dong dỏng cao, thầkn thái phiêu dt.

Vân Trung NhạXTGn trước nay vn t thịIWI là ngườpGi tướng mạaWo phong lưu bt nhấtdt, giờe thấTTry đlkối phương bấQxt giác cũng phảpli khen thầQxm. Đến cảNP Vân Trung Phụng bình thườGEng coi nam nhân như cỏ rác, ánh mắUOpt va chạBJym phảBJyi đlối phương bấNEBt giác tim đDep rộn ràng, trên đcôi má không biết t đVNVâu bỗng hin đwến hai mảXTGng mây hồng.

Thanh y văn sĩdm đQxkng giữVbHa ca phòng như ngọc thụ trước gió, mục quang lướt nhẹ qua phía huynh muội Vân thịk, ming mỉWm một nụ cườTTri nói:

- Vịpc nào cầaVVn gp Tống Thiên Hành...

Vân Trung NhạHon bối rối mỉDem cườTNai ôm quyn nói:

- Tạwi hạtd Vân Trung NhạDen, cùng xá muội Vân Trung Phụng mạNEBo muội cầNEBu kiến Tống đZwPi hip.

Tống Thiên Hành nghe nói, trên gương mt một thoáng kinh ngạEtQc lướt qua, mày kiếm hơi cau lạtdi, ming vn nở một nụ cườNPi nói:

- Ồ! Thì ra là hip giá của Vân nhịP công t và Vân tứdm tiểPu thư, tht là rồng đVNVến nhà tôm, Tống Thiên Hành tht vạyyan hạEtQnh, vạGEn hạOTDnh.

Tiếp theo đcưa tay chỉXTG vào trong phòng khách sáo:

- Mờki! MờGEi!

Vân Trung Nhạtdn, Vân Trung Phụng theo sau Tống Thiên Hành vào trong thư phòng, tri khách tăng hành l cáo lui.

Song phương phân chủ khách ngồi xuống, đlkDea bé dâng lên ba chung trà, rồi kéo ghế ngồi xuống một bên, song mục cứGE chăm chăm nhìn c chỉe của huynh muội Vân gia.

Vân Trung NhạJUn nhấNEBp một ngụm trà nhìn đwaVVa bé rồi chuyểTXn sang nhìn Tống Thiên Hành mỉplm cườOTDi nói:

- Tống đGEhHi hip, vịHo tiểTTru ca này là lnh cao túc (đyYU t)...

- Không, đplây là tiểTXu sư đVXJ Hổ nhi, niên ấrlQu vô tri, xin nhịyYU vịk đZwng chê cườki.

ChuyểrlQn mắUOpt nhìn qua Hổ nhi nói:

- Sư đOTD còn chưa ra mắEtQt Vân nhịaVV công t và Vân tứQk tiểPu thư.

Hổ nhi đpcYZpng dy hành l nói:

- Hổ nhi ra mắmt nhịw công t, tứJU tiểIWIu thư.

Thái đplộ của hắVNVn nghiêm nghịdm, hành đcộng ngay ngắtdn, khiến Vân gia huynh muội không khỏi phục thầNPm.

Vân Trung NhạVXJn mỉlkm cườYZpi hỏi:

- Hổ nhi lão đk năm nay bao nhiêu tuổi rồi...

- Tạli hạyYU năm nay mườVNVi lăm tuổi.

- Lão đJph tuy nhỏ tuổi nhưng bảmn lãnh chắNPc cũng học đXTGược nhiu...

Hổ nhi tỉknh như không:

- Không nhiu, sư huynh nói tạVNVi hạVNV tuổi còn nhỏ, tối kỵ tham đaWa bấOTDt hóa!

Ủa, sao vic luyn võ lạpci chi đJUến sư huynh làm vy...

SắTXc mt Vân Trung Nhạkn ngạVbHc nhiên chưa biết Tống Thiên Hành đXTGã đUOpỡ lờWi:

- Võ công của Hổ nhi sư đk do Tống Thiên Hành thay sư phụ truyn dạey.

Tống Thiên Hành đVbHột ngột đJUổi giọng nhìn Vân Trung NhạaWn hỏi:

- Vân nhịNP công t, Vân tứTTr tiểEtQu thư hip giá quang lâm không biết có đyMiu chi chỉUOp giáo...

Vân Trung NhạZwn thu ngay nét cườTXi nói:

- Tống đEtQWi hip...

Tống Thiên Hành nghiêm mt ngắJUt lờNEBi đkối phương:

- Nhịtd công t, Tống Thiên Hành đZwọc sách luyn kiếm lưỡng din bấQkt thành, đTối với giang hồ đVNVồng đhHBJyo chng chút công lao, hai tiếng “đQkaWi hip” tht không dám nhn, xin nhịpG công t lượng thứhH.

Vân Trung NhạrlQn mỉem cườGEi chữNEBa thẹn:

- Tạyyai hạVbH cung kính không bằTng tuân lnh, tạbdm thờWTyi dùng chữpc “tiên sinh” tôn kính các hạpc!

Tống Thiên Hành nhếch mép, một nét cườNEBi khó hiểUOpu thoáng qua nét mt, nói:

- Tống Thiên Hành đIWIược giang hồ đZwồng đdmrlQo yêu mến, nguyên có ngoạWi hiu “Hảtdo Hảdmo tiên sinh”, nhịHo công t dùng hai tiếng “tiên sinh” tạIWIi hạQx không dám phảqTn đWTyối.

Vân Trung NhạyMn mỉmm cườBJyi nói:

- Huynh muội tạQki hạyM mạbdo muội đplến đtdây quấEtQy rối thanh tu của Tống tiên sinh, trong lòng đdmã thấUOpy bấkt an, nhưng quảw tht lầGEn này đVNVến đpcây có mấDey lờWi mạaWo muội muốn nói, nếu có đpdpiu chi đkườplng đWTyột, xin Tống tiên sinh nim tình giang hồ đdmồng đXTGyMo lượng thứDe.

Tống Thiên Hành mỉdmm cườpci:

- NhịXTG công tđPiu chi chỉk giáo, Tống Thiên Hành ra tay cung hầeu.

Vân Trung NhạYZpn mỉTXm cườTTri:

- TạTXi hạTX ming lưỡi vụng v, nói ra sợ có đZwiu thấpGt thố, xá muội khẩYZpu thit anh linh, đtdược tiếng là “NữEtQ Tô TầYZpn”, nên đGEến đJUây phảpli nhờbd đHoến xá muội thay thế.

DứVNVt lờNPi quay sang nhìn Vân Trung Phụng nói:

- Tứw muội, muội nói đVbHi!

Vân Trung Phụng hơi cau đXTGôi mày liu, m mục thoáng hin một tia nhìn khó hiểTXu, nhìn sâu vào mắYZpt Tống Thiên Hành cấyyat giọng trong trẻo nói:

- Tống tiên sinh, gia huynh đVbHã nói như vy, xin lượng thứk tiểyyau nữVNV đlkườZwng đVNVột.

Tống Thiên Hành va hiếu kỳ va khó hiểNPu, gt đGEdmu nói:

- Xin tứWTy tiểpGu thư chỉyya giáo.

Vân Trung Phụng nghiêm nghịGE nói:

- Tống tiên sinh hin là nhấTTrt thế kỳ tài, võ công siêu tuyt, nhưng trước nay vn chưa có ý xuấyyat thế, cứTNaEtQn cư một nơi sơn thủy hữNPu tình, hơn nữTXa tiên sinh có nói trước, coi thườpcng danh lợi, không muống dương danh giang hồ, bởi vy tiểeu nữW tht không dám nói thng.

Khai môn kim sơn, lờrlQi lẽ sắhHc bén, xem không hổ với ba chữIWI “NữHo Tô Tầpdpn”.

Tống Thiên Hành cườVNVi ha hảtd nói:

- TứYZp tiểJphu thư nói như vy chỉZw sợ sai đYZpối tượng rồi.

Vân Trung Phụng hỏi lạJphi:

- Tiên sinh nói vy là sao...

- Lúc nãy Tống Thiên Hành cũng đdmã nói qua, đpcọc sách luyn kiếm lưỡng din bấTNat thành, làm gì có “nhấZwt thế kỳ tài” với “võ công siêu tuyt”... Trước mắWTyt bởi không có sở cư thân phảNPi ẩTNan thân ở nhờTTr chốn thin môn, nào dám nói tới chuyn ẩaVVn cư chốn sơn thủy hữpGu tình.

Vân Trung Phụng mỉIWIm một nụ cườpci mê hồn nói:

- Tống tiên sinh nhấdmt đUOpVNVi kỳ tài, làm sao lạDei thốt ra lờaVVi không tht lòng như vy.

- TứDe tiểDeu thư da vào đOTDâu mà đhHoán đVXJDenh như vy...

- PhảTNai chăng Tống tiên sinh nói nhữTNang lờki nói lúc nãy đhHu xuấBJyt phát t tâm, không một lờki sai...

Tống Thiên Hành cườTi nhẹ:

- TứTX tiểTu thư nói như vy, chắWc có căn cứWTy vữyYUng chắNPc...

Vân Trung Phụng buông gọn:

- Đương nhiên!

Tống Thiên Hành mỉrlQm cườNEBi:

- Lấky gì làm chứkng...

- ThờGEi cơ đEtQến lp tứTc đtdưa ra nhờdm Tống tiên sinh chỉpc giáo.

- Nhưng Tống Thiên Hành có thểTTr lp tứtdc đTưa ra lờpGi phảYZpn bác nhữmng lờli của tứTTr tiểEtQu thư nói lúc nãy.

Vân Trung Phụng nhướng đEtQôi mày liu:

- TiểNEBu nữlk hầBJyu nghe lờhHi cao lun.

Song mục Tống Thiên Hành thoáng hin tia sáng lạdm lùng, nhếch mép cườDei nhẹ nói:

- Chắtdc tứXTG tiểaWu thư cũng biết qua lai lịTNach của m hiu “Hảeo Hảeo tiên sinh” của Tống Thiên Hành này...

Vân Trung Phụng gt đyMyyau:

- Không sai, có nghe các nhân vt giang hồ nói qua.

Tống Thiên Hành vụt nghiêm sắBJyc mt nói:

- Vy thì đpdpủ rồi, Tống Thiên Hành này lấdmy muôn vàn khổ ảZwi, vô bin khuấBJyt nhục đrlQổi lấGEy tước hiu đtdàm tiếu của đJphồng đeeo giang hồ “HảVNVo HảrlQo tiên sinh”. Nếu Tống Thiên Hành này quảdm là “nhấrlQt thế kỳ tài, võ công siêu tuyt” thì cớ gì im hơi lng tiếng chịOTDu khuấwt nhục bấqTy lâu nay mà không có chút hành đQkộng nào đVXJpG thanh minh với võ lâm đTTrồng đOTDJUo...

Vân Trung Phụng đqTko mắkt một vòng, cườpli tươi:

- Đó chính là chỗ cao minh của Tống tiên sinh vy!

Hơi ngng lờyMi một chút, làn thu ba thăm thm của nàng nhìn sâu vào mắct Tống Thiên Hành tiếp lờDei:

- Theo chỗ tiểpGu nữVNV biết đpdpược, Hoài Âm Hầmu Hàn Tín cũng tng chịrlQu qua cái nhục lòn trôn giữVXJa chợ, nhưng công tích vĩT đrlQNEBi của ngườki cũng không vì thế mà không có!

Đôi mắwt của Tống Thiên Hành chợt tối lạpdpi:

- Tống Thiên Hành là ngườOTDi thườEtQng nào dám sánh ngang với bc tiên hin!

Vân Trung Phụng không chịpGu buông tha, mỉtdm cườTTri tiếp:

- Tống tiên sinh sai rồi, tiểqTu nữT thiểGEn cn xin có lờTi mạWo muội, Hàn Tín đVXJối vợi đpclki hán có công khai quốc, công tích này không thểDe phủ nhn, nhưng căn cứk vào cá tính mà lun, Hàn Tín là ngườQki yếu mm, thiếu quảNP đeoán, chưa đaVVủ khí khái của bc đcyyai trượng phu, đDeến lúc mấVbHt mạaWng ở “VịYZp Ương Cung” mới nói câu “hối hn vì không nghe lờki can gián của Văn Thông”, th hỏi vic này lấyyay gì bù đIWIpcp nổi...

Tống Thiên Hành giơ ngón tay cái lên, gt đDeVXJu tán thưởng:

- Cao lun! Cao lun! Tống Thiên Hành thành tâm bội phục!

Vân Trung Phụng mt tỉmnh bơ, cườki nhẹ:

- T đbdó mà xét, tiểqTu nữk cho rằhHng ngườJphi không đTNaáng sánh chính là Hoài Âm Hầcu Hàn Tín chứGE không phảtdi là Tống tiên sinh. Kỳ thc với tài hoa của Tống tiên sinh, không nhữXTGng dành một chứTTrc khanh chứYZpc tưởng d như lấVXJy đDeồ trong túi mà cảXTG vic tranh ngôi hoàng đaWế cũng không khó...

Tống Thiên Hành mỉXTGm cườIWIi xua tay kêu lên:

- Đủ rồi tứNP tiểyMu thư, cứDe coi như Tống Thiên Hành đYZpược như lờOTDi tứrlQ tiểWTyu thư nói đei, vy thì chuyến đGEi này của hin huynh muội chắdmc phảpdpi có vic đTNac bit quan trọng rồi.

Vân Trung Phụng cườVbHi tươi nói:

- Tống tiên sinh cao minh như vy chắTc đPã sớm nhìn thấaWu tâm trườJUng của huynh muội tiểVbHu nữTX, tiểUOpu nữVbH cũng xin nói thng không cầDen giấku giếm.

Hơi dng lạIWIi một chút, mục quang vn chăm chú nhìn vào mắmt Tống Thiên Hành tiếp lờTNai:

- Gia phụ ngưỡng mộ Tống tiên sinh đZwã lâu, sớm có ý thỉyYUnh cầlu Tống tiên sinh xuấIWIt thế, cùng sáng lp s nghip kinh thiên đaVVộng đyyaZwa trong võ lâm. Nhưng him một nỗi gầXTGn đlây bảJUn bảlko biến cố liên miên, không thểNEB t thân thỉaVVnh cầrlQu, đrlQành phái huynh muội tiểdmu nữIWI...

Tống Thiên Hành nghiêm mt ngắaVVt lờTXi:

- Tứl tiểYZpu thư, chuyn này đVbHến đPây chấBJym dứaVVt, thịUOpnh ý của lnh tôn Tống Thiên Hành tâm lãnh, hin huynh muội hồi bảtdo phục mnh xin chuyểaWn lờwi mong lnh tôn lượng thứpc!

Vân gia huynh muội nghe nói đJphồng thấTTrt sắtdc, Vân Trung Phụng ý hơi gin hỏi:

- Hà cớ gì Tống tiên sinh c tuyt thành ý của ngườqTi ngàn dm đDeến đVNVây...

Tống Thiên Hành thở dài nói:

- Tống Thiên Hành quảBJy có nỗi khổ tâm riêng, hơn nữVNVa vic này không tin báo cho ngườWi ngoài. Nhưng Tống Thiên Hành thành tâm báo cho hin huynh muội Tống Thiên Hành không phảei cố ý làm cao, đtdồng thờUOpi thịpcnh tình của lnh tôn xin nguyn khắTXc cốt ghi tâm...

- Đêm đdmã muộn, nơi này cô lu không tin đBJyãi khách, cũng không dám làm mấGEt thờNEBi giờtd vàng ngọc của hin huynh muội nữPa!

VịVbH “HảWo HảTXo tiên sinh” này quảrlQ đUOpã hạk lnh trục khách.

Vân Trung Phụng nhìn Vân Trung Nhạkn cườQxi buồn nói:

- NhịIWI ca, tiểtdu muội vô năng không làm tròn sứyM mạmng, xem ra chỉpG còn cách đplưa ra pháp bảco cuối cùng mà thôi.

Tống Thiên Hành nghe nói kinh ngạIWIc nghĩEtQ thầcm “lạXTGi còn pháp bảQko cuối cùng” nữVXJa. VịEtQ “NữrlQ Tô TầVXJn” này quảlk không phảOTDi đHoơn giảwn.

Vân Trung NhạXTGn thò tay vào túi lấWTyy ra một phong thư phong kín, hai tay đBJyưa qua cho Tống Thiên Hành mỉGEm cườHoi nói:

- Xin Tống tiên sinh đEtQọc hết bứQxc thư này rồi hãy hạqT lnh trục khách.

Tống Thiên Hành tiếp lấpGy phong thư, mục quang va chạJUm vào bút tích ghi trên phong bì, bấpGt giác thầQxn sắyYUc biến đbdổi, không kịVbHp hỏi thêm câu nào, vội vàng xé phong bì rút ra một bứDec thư. ThấpGy bên trên dày đQkc lối chữGE hành thảco, viết như vầTNay:

T Nam hin đVbH!

T khi cách bit ở Cố Đô, thoắYZpt cái mà đEtQã mấVNVy mùa nóng lạdmnh. Ngu huynh cầTNau chúc đTNa ngh nghip tinh tiến, thân tâm vô ngạki!

Ba năm trước đYZpây ngu huynh dưới danh nghĩTa Hứka Trọng Lương nhn lãnh chứwc Tổng quảaVVn Kim Thang bảQxo. Trong thờei gian đTTró đbdược Thiết lão hết lòng đcãi ngộ, đHoồng s kính vì, nên cũng dụng tâm sở học báo thâm ân của Thiết lão.

Không may hung tin truyn đXTGến, gia mu bịrlQ Thúy Hoa thành bắdmt làm con tin. Thúy Hoa thành lấTTry tính mnh gia mu uy hiếp ngu huynh. Ngu huynh thân làm nhi t, không còn cách chọn la nào khác, nhưng thân chịWu ân tri ngộ của Thiết lão chưa báo đWTyáp trong muôn một, lúc này Kim Thang bảJUo ngoạVNVi họa nội phin liên tục phát sinh, làm sao nhn tâm rũ áo ra đIWIi...

Hin đDe thân mang tuyt học, trí tu siêu phàm, nếu chịqTu hạGE thân nhn chứpGc Tổng quảVXJn Kim Thang bảlko không nhữTTrng có thểNEB khng đwaWnh tài ngh, Kim Thang bảVXJo hưng thịtdnh cũng là một vn may cho võ lâm đplồng đdmbdo, dùng đqTó khắDec chế thế lc tà ma, hơn nữWTya cũng làm nhẹ bớt tội vô nghĩXTGa hữrlQu thủy vô chung của ngu huynh, nhấEtQt c lưỡng tin, cao ý của hin đHo thế nào...

Ngu huynh t lấQky làm hổ thẹn, sở học kém xa tiên hin T Nguyên Trc, khốn thay cảyMnh ngộ lạQxi cùng T Nguyên Trc tương đyMồng. Còn hin đJU tuy không phảtdi là Gia Cát tiên sinh, nhưng sở học lạci hơn xa Gia Cát Lượng, bởi Gia Cát Lượng không có đkược võ công cái thế như hin đqT. Bởi vy ngu huynh tuy không dám sánh với T Nguyên Trc nhưng cũng xin mượn tích “Nguyên Trc tẩlu mã tiến Gia Cát”, xin hin đQx nểhH mt ngu huynh mà thành toàn cho!

BảDen tánh gia mu chắtdc hin đT cũng rõ, tuy bịhH rơi vào tay tc t, nhưng hành đNPộng của ngu huynh không như sở nguyn của gia mu. Khốn thay lúc này ngu huynh tinh thầQkn đTTrã loạQxn, họa hay phúc xin phó thác trờbdi xanh. Nhưng có đpGiu khng đWknh cho dù sau này có lọt vào tay tc t cũng quyết không hiến thân làm trâu nga cho chúng.

Vài lờaVVi ai cáo hin đW.

Ngu huynh T Quân Lượng Tống Thiên Hành đTọc xong thở dài lẩWTym bẩkm:

- Hin huynh muội đYZpã có mt thư của T quân, cớ gì không chịXTGu đaVVưa ra sớm, hà tấYZpt phảVXJi bày bố thiên la đdmVNVa võng như vy.

Vân Trung NhạPn mỉkm cườtdi:

- ThiểJUn ý của tạmi hạWTy là không nên hành đrlQộng ngu muội như vy, ngt vì xá muội tng nghe T đPki hip nói Tống tiên sinh thân như tiên hạyYUc, coi thườDeng danh lợi, nếu không có mt của T đpGqTi hip sợ mấGEt công mà cầVNVu không đBJyược hin tài. Xá muội t thịTNa “Nữc Tô TầTXn” bin tài vô ngạEtQi, nhấlt đplQxnh du thuyết một chuyến.

Nói