Trang chủ / Tiên Hiệp / Bách Luyện Thành Tiên / Chương 346 : Tồi Hoa Lão Ma

Bách Luyện Thành Tiên

Chương 346 : Tồi Hoa Lão Ma




Bách Luyn Thành Tiên
Tác giảsj: Huyn Vũ

Quyểnpan 5: Thiên Vân Thp NhịhN Châu
Chương 346: Tồi Hoa Lão Ma

DịrjIch: Thanh Nhi
Biên: Yến Linh Điêu
Nguồn: http://4vn.eu



"Tẩphou hỏa nhp ma!"

Chu Thiến Như là tu tiên giảil Ngưng Đan kỳ, liếc mắmct một cái lin nhìn ra ngườZzi này bởi vì tu luyn sai lầmuim khiến chân nguyên nghịVmDch chuyểrjIn.

Tuy chưa mấhNt mạNFng nhưng tình huống thp phầGmen nguy cấIAp.

Nếu là một tu tiên giảTgG khác, t nhiên coi là l vt trên trờui đTgGưa tới, còn cái gì phảNFi chầULn chờYKi, trước tiên là sát dit thư sinh rồi lấgzSy túi trữnpa vt.

Chng qua Chu Thiến Như không làm như vy, lạTgGi lấJXy ra một viên đmuian dược.

Bởi ngườuVi này nghịaJQch chuyểCAHn chân nguyên, không biết là tu tiên giảpho cấcZIp gì. Chng qua Hộ Tâm Đan do mu thân ban cho có hiu quảgzS đeUNiu tứjc, va lúc dùng cho tẩilu hỏa nhp ma.

Đem đjan dược cho ngườGmei này phục dụng, sau đULó Chu Thiến Như yên lng lin rờphoi đnpai.

Vốn cho là vic này đjã qua. Nào biết một canh giờzcV sau, thư sinh kia đsjột nhiên đIuổi theo t phía sau, lạoji hiểun lộ tu vịUL khiến ngườIAi khiếp sợ. Kẻ suýt nữsja chết kia lạiRi là một Nguyên Anh kỳ lão quái.

Chu Thiến Như va mng va sợ, ngườAcsi tốt quảrjI nhiên là hồi báo.

Nhưng nữAcs tu thin lương này đhNã cao hứAcsng quá sớm, sau khi thấDRy rõ thư sinh kia, Đphoi sư huynh cơ hồ sợ tới mứULc t giữja không trung rơi xuống.

Tồi Hoa Lão Ma!

T ngoạji hiu cũng có thểhN biết nhân phẩIm của lão ma, tham hoa háo sắqMc, thích nhấojt chính là đKuem nữE tu làm đucZInh lô tùy ý thái bổ, có đSGqôi khi buông tha nữnpa t phàm nhân xinh đAcsẹp.

T khi xuấjt đcZIlo tới nay, nữuV tu mắXc họa trong lão không đHrYến một ngàn thì cũng tám trăm.

Lão ma không chỉVmD có háo sắIAc, còn tàn nhn ác đIAộc, thích nhấlt lấULy oán trảanC ơn.

Nghe nói hắiln vốn là một cô nhi không nơi nương ta, có một lầZzn bởi cướp đGMoạTgGt thc vt cùng chó hoang bịu cắTgGn trọng thương. Khi hắCAHn sắvavp chết, trùng hợp có một tu sĩQE đji ngang qua.

Ngườji này cứHrYu sống hắEn, v sau lạeUNi thấJXy tư chấcIt rấmuit tốt nên thu làm môn hạGM, đojem một thân bảiRn lĩsjnh truyn thụ.

Nếu một ngườXi khác khng đqMgjnh sẻ cảNm đojộng ân sư, còn hắVmDn lạJXi mưu đuVồ cướp đaJQoạsjt bảTgGo vt của sư phụ, lin hạGme đmuiộc trong nước trà của thầNy.

Lúc ấqMy hắhNn đuVã là Ngưng đanCan sơ kì, lão sư kia là Ngưng Đan hu kỳ, có đTgGiu đVmDộc dược kia dược lc quá bá điluVo. Tu sĩVmD đDRáng thương kia cuối cùng chết trong tay nghịNFch đAcsồ. HắYKin nhân phẩVmDm trơ trẽn nhưng thiên phú rấXt tốt cung gp thiên đcIvavi cơ duyên, mấmcy trăm năm sau đVmDã Kết Anh thành công, vì thế càng thêm ngang ngược, không chuyn xấAu nào không dám làm.

HắTgGn đujc tội không ít tông môn đzcVIi phái, bịeUN vài tu sĩil cùng cấjp liên thủ bao vây. Tồi Hoa Lão Ma không đzcVSGqch lạji bịJX trọng thương, song hắYKin tu luyn cũng có vài loạji đXộn thut lợi hạJXi, cuối cùng mới chạphoy thoát điRược.

ThờEi gian trước lão ma đSGqột phá Nguyên Anh trung kỳ, do pháp lc không đeUNủ cùng nóng vội mà chân nguyên nghịTgGch chuyểGMn, kết cục tẩgzSu hỏa nhp ma, đQEã nguy ngp đmuiến nơi thì Chu Thiến Như cứGMu thoát.

Lão ma không chỉil không cảAm kích mà lạXi thèm nhỏ dãi sắuc đVmDẹp của ân nhân, muốn bắJXt Chu Thiến Như làm đNZznh lô.

Thầjn thông hắqMn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng dù vy đcIám tu sĩu Ngưng Đan kỳ không thểj ngăn cảHrYn đilược, mấJXy ngườji quá sợ hai chỉQE còn cách chạIAy, theo thờAcsi gian thì khoảQEng cách song phương ngày càng gầjn.
truyn đzcVược lấqMy t website tung hoanh
SắRRTc mt lão giảcI béo lùn xanh mét, lão là tu sĩHrY Ngưng Đan hu kỳ duy nhấhNt là trong năm ngườAi, lầojn này sư tôn cho sư muội đaJQi ra lịZzch lãm, nếu tiểju sư muội gp chuyn gì xấXu thì mạiRng nhỏ của lão cũng không còn.

Lúc này lão giảiR cắXn cht răng, rốt cục hạj quyết đXQEnh:

"Các sư đX, tiểHrYu sư muội, chúng ta có trốn cũng không thoát."

"Cái gì, không trốn thì chng lẽ ở chỗ này chờmui chết?" Lên tiếng là một tu sĩoj tóc đCAHỏ.

"H, bây giờTgG mà trốn mới là tìm chết. TiểAcsu sư muội nói qua, lão ma tng thiếu chút nữGmea ngã xuống, các ngươi không phát hin theo thờhNi gian thì khí tứVmDc của hắcZIn dầojn tăng lên sao, hin tạji thc lc đKuối phương chưa khôi phục, chúng ta vịCAH tấHrYt không có sứmuic liu mạanCng"

"Đji sư huynh, vy theo ý kiến của ngươi, chúng ta làm sao bây giờYKi?" Tu sĩDR tóc đXỏ cau mày.

"Tiếp tục trốn chỉTgG còn có đojườmuing chết, không bằVmDng quay lạIi tranh đAcssju, phía trước có một tòa núi hoang sơn hiểEm trở, mượn dùng đjqMa lợi, chúng ta liu mạhNng cùng lão quái vt, năm ngườaJQi liên thủ chưa chắaJQc không có hi vọng." Lão giảl béo lùn liếm khóe ming, sắzcVc mt âm trầojm nói.

"Được, chúng ta nghe lờgji ĐanCi sư huynh, sống hay chết là ở lúc này." Một tu sĩA mày rm mắut to cắsjn cht răng đIAồng ý nói.

NhữuVng ngườqMi khác không có dịJX nghịSGq gì, lúc này dng đmuiộn quang hạA xuống bên trái núi hoang.

Năm ngườIAi đTgGlng theo phương vịAcs ngũ hành bát quái, hiểvavn nhiên trong môn phái tng luyn tp liên thủ đEối đhNsjch.

Sau một lúc lâu, một đaJQám mây gầgjn một mu hin ratrong tầYKim mắJXt.

Đám mây không ngng cuồn cuộn, có tiếng sấGmem nổ truyn ra, thanh thế kinh ngườQEi.

SắHrYc mt năm ngườgzSi vô cùng khó coi, nhấiRt là Chu Thiến Như, thân thểN mm mạULi phát run.

"Mọi ngườYKii đJXng sợ, lão quái vt chưa hoàn toàn khôi phục, chúng ta năm ngườIi liên thủ, chỉj cầXn cẩnpan thn thì vn còn có cơ hội thủ thắeUNng " Lão giảTgG béo lùn chm rãi nói, đIương nhiên chỉzcV là tăng cao sĩE!

Sau đQEó lão vỗ vào ót một cái, phun ra một kin pháp bảrjIo ánh vàng như một cái mỏ hạgjc.

Các tu sĩoj còn lạNi cũng đHrYu tế ra pháp bảjo khổ tu nhiu năm. Nhấphot thờji, đHrYEnh núi hoang sáng lạiln hào quang.

Ầm! Đám mây lớn gầCAHn một mu đilã tới trước mắut, cách bọn họ hơn một trăm trượng, bên truyn ra một tiếng h lạuVnh.

Thanh âm kia không lớn nhưng năm tu sĩKu Tuyết Minh phái như bịvav sét đcZIánh, trên mt lộ vẻ thống khổ "Không ổn, mau vn công bảgjo v tâm thầSGqn."

Lão giảj béo lùn hét lớn một tiếng, hai tay bấZzm nim pháp chú, một tầcZIng kim quang hin trên mt, bộ dáng lúc này mới tốt hơn một chút. truyn cp nht nhanh nhấIt tạcIi tung hoanh chấnpam com

MấJXy ngườQEi khác thc lc yếu hơn, trong đjan đNFin lưu chuyểiRn linh lc thì không có trở ngạji gì, đeUNối phương không có tha cơ công kích mà chỉj muốn dọa bọn họ mà thôi. Có đAcsiu áp lc vô hình đaJQã bao phủ phạvavm vi vài dm.

Lão giảmc béo lùn thầIAm kêu khổ, nhưng ngoài mt vn trấjn đNULnh, hướng v phía ma vân trên đTgGcZInh đEZzu thi l: "Tin bối đcIIAi giá quang lâm, không biết có gì chỉanC giáo?"

"H, đcZIến bây giờu ngươi cầiRn gì giảqM bộ, nhanh chóng giao nữqM t trong bọn ngươi ra thì lão phu có thểj tha cho các ngươi một mạiRng." Trong đjám ma vân truyn đAến một thanh âm nam t, không khó nghe nhưng ngữil khí có phầnpan hung l cùng ngoan đKuộc.

SắVmDc mt lão giảzcV mp lùn càng trở nên khó coi, cườaJQi khổ nói: "Tin bối, Chu sư muội tốt xấju cũng có ân với ngườzcVi..."

"H, lão phu thích nhấilt là lấNFy oán trảnpa an, nếu không có nha đgjZzu kia thì lão phu sẽ chết, cho nên ta càng phảphoi bắVmDt nàng làm đnpajnh lô, ai bảnpao nàng có mắaJQt như mù, cứmuiu ai không cứvavu lạAi cứju đqMNFi ác nhân như lão phu chứA, ha ha ..."

Trong ma vân truyn ra tiếng cườNFi đnpaAcsc ý, các tu sĩqM Tuyết Minh Môn không khỏi hai mt nhìn nhau. Ở Tu Tiên giới lấXy oán trảgj ơn cũng là bình thườTgGng nhưng đphou che che lấXp lấcIp, lão quái vt trước mắzcVt, trơ trẽn thế này thì tht xưa nay hiếm.

Chu Thiến Như thầjm hối hn t trách, nếu không phảULi nàng quá mứGmec khờKu dạULi, sao gây ra đGmeiRi họa này?

"Tin bối, ta biết ngườGMi pháp lc thông thiên, hn cũng nhìn ra mấgzSy ngườYKii vãn bối đrjIu là ngườji của Tuyết Minh Môn.”

"H, thì sao, Tuyết Minh Môn thc lc không kém nhưng lão phu có một ngườphoi, ngươi cho là có thểGme uy hiếp đphoược ta?" Trong ma vân phát ra thanh âm lạunh như băng, ẩULn ẩVmDn vẻ nổi gin.

"Tin bối hiểIAu lầZzm, chúng ta nào dám vô l, chỉI là muốn nhắAc nhở một câu. Chu sư muội chính là ái nữanC của chưởng môn sư bá, nếu ngườphoi mang nàng đCAHi sẽ kết thù với bổn môn, làm vy có đULáng giá hay không." Lão giảj béo lùn va đKuYKim va xoa mở ming.

"Cái gì, nha đXNu kia là ái nữuV của Chu lão quái?" Trong ma vân rốt cục lộ ra thanh âm ngp ngng.

"Chính xác" Lão giảGme béo lùn thầaJQm vui vẻ nhưng chưa thở ra thì một tiếng cườgzSi lớn lin truyn vào tai.

"Ha ha, lầSGqn này tht đlúng là lão phu nht đvavược bảilo. Nếu ở Tuyết Minh Sơn thì lão phu còn không dám làm gì, muốn trách thì trách nha đGmeSGqu này số mnh không tốt. BắcIt nhi nữUL của Chu lão quái đj làm đIAXnh lô, chắAcsc chắsjn vô cùng sảjng khoái".

"Các hạIA không sợ thành t đlvavch của bổn môn trở sao?" SắcZIc mt lão giảSGq khẩphon trương.

"Có cái gì phảGmei sợ, ta còn tính nếu các ngươi nghe lờSGqi thì thảoj cho một con đrjIườKung, nhưng hin tạSGqi… "

"…"

"T nhiên là đzcVem bọn ngươi dit khẩULu, sau đcZIó đIAem nha đDRcIu kia đji, không có ngườaJQi chứIAng kiến, Chu lão quái sao biết nhi nữnpa ở trong tay lão phu." Thanh âm kiêu ngạEo vạaJQn phầTgGn còn chưa dứcZIt, đcZIám mây kia cuồn cuộn một trn, một thư sinh hơn tam tuầJXn khá anh tuấAcsn tuổi xuấjt hin, trên trán có tà khí quanh quẩphon.

Không cầHrYn phảNi nói, chính là Tồi Hoa Lão Ma.

"Động thủ!"

Đến nước này cầmuiu xin cũng vô ích. Lão giảX béo lùn hét lớn một tiếng, hai tay nâng lên, ngón trỏ cùng ngón cái hung hăng đNFiểHrYm v phía trước. Pháp bảmco hình mỏ chim hạsjc kia chợt lóe, huyn hóa ta một đZzRRTo quang ảSGqnh màu vàng. Các tu sĩcI khác cũng không dám chm tr. NhấeUNt thờTgGi linh quang chói mắIt, các kin pháp bảjo tạaJQo thành đQEem Tồi Hoa Lão Ma vây vào giữja.

"Châu chấIu đXá xe!"

Tồi Hoa Lão Ma không h sợ hãi, ngay cảJX pháp bảDRo cũng không tế ra, chỉcZI thấiRy hắULn thu hai tay rồi chm rãi đjhNy v phía trước.

Ầm ầRRTm ! Một đcIiRo hỏa dim màu đvaven xuấanCt hin, sau đAó hóa thành vài con quái thú, phi sư, phi hổ, không sợ hãi chút nào tranh đanCNu cùng pháp bảGMo của mấcIy ngườaJQi.

Mà lão quái vt khoanh tay đsjULng, vẻ mt ngạjo ngh còn ánh mắphot thì không ngng quét tới quét lui trên thân thểuV m l của Chu Thiến Như, kiêu ngạiRo mở ming.


"Nha đhNju, ta khuyên ngươi bó tay chịiRu trói, còn có thểl điRỡ chịaJQu khổ sở, v phầIAn mấuVy ngườli các ngươi, nếu thứXc thờgji thì hãy mau t sát. Lát nữZza đanCHrY lão phu bắhNt đgjược, không thểYKi thiếu món Tru Hồn Luyn Phách hảRRTo hảGMo tra tấeUNn một phen."

***

"Thiếu gia, chàng còn không ra tay, chi bằSGqng đgzSsj muội giáo huấuVn lão gia hỏa kia một phen."

Lúc này Nguyt Nhi căm phn lên tiếng, kẻ trước mắVmDt tội ác tày trờNi thc hiếm thấIy.

"Chưa cầiln vội."

Hai ngườvavi Lâm Hiên nấCAHp ở sau một tảqMng đlá lớn cách đanCó không xa. Với ẩSGqn nấKup thut của hắcZIn, đgzSng nói tu tiên giảGme Ngưng Đan kỳ mà dù là Tồi Hoa Lão Ma cũng không phát hin đojược.

NgườNi mạSGqnh còn có ngườrjIi mạIAnh hơn!

Song phương tranh đsjGmeu một lát, lão quái vt kia rốt cục không còn kiên nhn. Ngoài ming hắun nói nhẹ nhàng nhưng cũng có đKuiểeUNm kiêng kịcZI đmuiối với thân phn Chu Thiến Như.

Phụ mu đmcu là tu sĩoj Nguyên Anh kỳ, lạAi có một tông môn lớn như vy làm chỗ da, một khi tin tứrjIc tiết lộ ra ngoài.

Tuy nơi này hoang vắmcng nhưng khó nói không có ai đhNi ngang qua, càng kéo dài càng bấAt lợi. NghĩNF đrjIến đzcVây, trên mt lão ma hin sát khí âm hàn.

"Ha ha, đmcã nguyn ý chịcZIu tra tấDRn mà chết, lão phu sẽ thanh toàn cho các ngươi.”

Lão ma va cườKui va há ming phun ra một khối cầvavu màu vàng, hào quang tảHrYn đui hin ra một pháp bảKuo hình cái kéo dài hơn một tấULc, mt ngoài lóe ra u quang

ThấQEy cảVmDnh này, năm ngườmuii kinh hãi, vốn cho là hợp năm ngườZzi lc có thểI đphoánh một lầDRn, không ngờE tu tiên giảoj Nguyên Anh kỳ lợi hạRRTi điRến thế này.

Lúc này cái kéo bắIAn tới, pháp bảDRo hình mỏ chim hạvavc đGmeCAHng mũi chịAcsu sào, trong tiếng răng rắGmec đIAã bịGM đIAối phương cắZzt thành hai na.

Bảun mạvavng pháp bảDRo bịZz hủy, lão giảsj béo lùn như bịrjI đNuVi chuỳ đXp trúng ngc, sắilc mt trắDRng như tờN giấDRy phun ra một búng máu.

Tồi Hoa lão quái giương một tay lên, ma khí hắHrYc hồng sắYKic lóe lên, lạVmDi một gã Ngưng Đan tu sĩRRT bịj đvavánh hộc máu.

Còn lạCAHi hai ngườNi cc kỳ sợ hãi, vội đTgGem pháp bảmuio thu v bảeUNo hộ ở trước ngườaJQi, không còn đlGMm lượng tiếp tục tiến công.

"Thc xin lỗi các sư huynh, là tiểanCu muội làm liên lụy tới các ngươi."

Trên mt Chu Thiến Như hin tia thê lương, một thanh chủy thủ tinh xảzcVo trượt khỏi ống tay áo, bàn tay mm mạui cầDRm tht cht, không chút do d đvavâm ngược v cái cổ trắeUNng như tuyết.

Chết ở chỗ này còn hơn bịnpa lão quái kia bắXt làm đhNqMnh lô, đXáng tiếc phụ mu không rõ ràng, không thểgzS báo thù cho nàng.

"Sư muội, không thểX!"

Lão giảYKi béo mp cc kỳ sợ hãi, muốn cứIAu đphoã không còn kịQEp rồi. Khóe ming Tồi Hoa Lão Ma lạphoi lộ tia cườIAi lạTgGnh: "Muốn chết, nào có chuyn tốt như vy, sống hay chết là do ta quyết đvavjnh chứoj không còn thuộc v các ngươi"

LờgzSi còn chưa xong lão đcIã đjiểULm ra một cái, đNFộng tác Chu Thiến Như chợt dng lạmuii. Thân thểzcV bịrjI pháp thut thầGMn bí dịgj thườVmDng giam cầhNm không thểUL đIộng đQEy.

"Ha ha tiểmcu m nhân, ta sao đEpho ngươi chết đGMược chứYKi, quốc sắQEc thiên hương như thế chết đanCi chng phảaJQi là phí của trờKui hay sao, nên ngoan ngoãn làm đZzNFnh lô của lão phu đIAi."

Tiếng cườmuii đGmeuc ý của lão ma truyn vào tai. Chu Thiến Như chỉNF cảNm thấly một cỗ hàn ý băng lãnh t đjAcsnh đeUNYKiu thng truyn tới lòng bàn chân, trong mắHrYt l quang trong suốt. Hn muốn lp tứrjIc chết đji nhưng không nhúc nhích đrjIược một ngón tay.

Lão giảhN béo lùn kia va sợ va gin, mắgjt thấuy sư muội chịIAu nhục lạNi không thểvav cứgju nhưng thc lc hai bên chênh lch quá lớn, hin giờuV lão t thân khó bảGMo toàn.

Trong mắhNt Tồi Hoa Lão Ma hin vẻ tàn khốc, đIang muốn thi thủ đEoạKun ác đXộc giết chết bốn ngườcIi thì đHrYột nhiên một tiếng cườili lạULnh truyn vào tai.

Kia thanh âm không lớn nhưng vẻ mt lão ma lạGMi đIAông cứeUNng lạsji. Quanh đqMay còn có tu tiên giảil khác, không ngờu có thểil che dấTgGu khỏi thầEn thứDRc của hắQEn. Ánh mắanCt lão ma đcIQEo qua, khuôn mt cảZznh giác: "NgườIAi nào, dám giảX thầXn giảTgG quỷ trước mt ão phu?"

"Các hạZz còn không nhìn ra tạhNi hạjun thân ở chỗ này, còn có gì đEpho mà lớn lối?" Lâm Hiên chm rãi đAi ra t sau c thạTgGch.

"Nguyên Anh trung kỳ!"

CảCAHm ứAng đDRược linh lc phát ra trên ngườYKii Lâm Hiên, vẻ mt Tồi Hoa Lão Ma khó coi vô cùng. Tuy vy với bảun tính hung ác. Lão không thối lui mà lạaJQi lộ vẻ bấqMt thin: "ĐKuo hữuu trốn ở một bên là ý gì, muốn xen vào vic của ngườCAHi khác?"

"Ta trốn ở một bên?" Lâm Hiên buồn cườAi nói: "Tht s là va gióng trống va thổi tù, các ngươi quấULy rầqMy Lâm mỗ thanh tu, lạanCi trách tội ngườji chủ nhân như ta đanCây là có ý gì?"

"Cái gì, nơi này là đuộng phủ của đlIo hữHrYu?"

Trên mt Tồi Hoa Lão Ma lộ vẻ ngạeUNc nhiên, nơi này linh khí cưc loãng. Đến cảGM Trúc Cơ kỳ tu sĩgzS cũng nhìn không thun mắXt. Có đNiu đIôi mắrjIt hắQEn xoay đULộng thì lạRRTi nở nụ cườYKii: "Thì ra là thế, tạHrYi hạvav tht là lỗ mãng rồi, ta nhn lỗi với đmuiAo hữrjIu, nhưng còn mấzcVy tiểiRu t này thì ta phảui bắcIt đNi."

ThấDRy Lâm Hiên xuấJXt hin thì đnpaám tu sĩJX Tuyết Minh Môn mng rỡ, có đuiu lúc này sắsjc mt lạmci u ấanCm. Thiếu niên thầmuin bí này không thân cũng chng quen cùng bọn họ, sao có thểgzS trở mt với tu sĩQE cùng cấULp chứNF?.

Tồi Hoa Lão Ma đmcã nhe răng cườAi xoay đmuiuVu lạCAHi, đNang muốn thi triểhNn thủ đVmDoạSGqn sét git dit tr mấAcsy tu sĩGM kia thì thanh âm lườphoi biếng của Lâm Hiên truyn vào tai: "Chm đCAHã, Lâm mỗ đlã nói qua cho phép ngươi ở đGMây đTgGiR thương ngườGmei chưa."

LờGMi này va ra, chúng tu sĩgj hai mt nhìn nhau, vẻ mt va mng va sợ, mà Tồi Hoa Lão Ma lạDRi như một bước hụt xuống vc, hắAcsn chm rãi xoay ngườli lạAcsi: "ĐIAo hữGmeu nói vy là có ý gì?"

"Ý gì? Chng lẽ đgzSanCo hữvavu nghe không hiểgju sao, mạjng mấAcsy tiểIAu t kia sẽ do tạphoi hạIA quyết đRRTln?" Lâm Hiên cằRRTm khẽ nhếch, lạDRnh lùng nói.

"Các hạhN là ngườvavi quen của chúng ?"

"Không."

"Vy là ngươi là bằCAHng hữgju của Tuyết Minh Môn?"

"ĐIAo hữanCu không cầgzSn đAoán lung tung, Tuyết Minh Môn gì đjó, Lâm mỗ chưa nghe nói qua."

"Vy ngươi vì sao đULối nghịGMch cùng ta, chng lẽ .." Khóe ming Tồi Hoa Lão Ma lộ tia cổ quái: "Ngươi cũng coi trọng Chu nha đhNDRu này?"

Lâm Hiên không khỏi ho khan một tiếng, không ngờJX lão ma này nghĩzcV ai cũng đanCu háo sắNc như hắun vy.

Lâm Hiên chưa kịmcp lên tiếng thì một nữaJQ t xinh đojẹp đvavộng lòng ngườULi chợt xuấjt hin ở giữphoa không trung. Đây mới thc s là quốc sắEc thiên hương. Chu Thiến Như tuy cũng là m nữaJQ nhưng kém xa không kịKup.

Chng qua đGmeộng tác tiểYKiu nha đDRAu lạgzSi tuyt không chút thục nữQE, bàn tay mm nâng lên, chỉCAH vào lão ma mắsjng lên: "Ngươi là lão già không biết liêm sĩqM, lấIy tâm tiểoju nhân đrjIo lòng quân t, thiếu gia nhà ta là ngườui tốt, sao lạrjIi lấqMn nam bá nữuV, sở dĩA xen vào vic này bởi nhìn ngươi khó chịju mà thôi, lát nữIAa sẽ đZzem ngươi Tru Hồn Luyn Phách, cho ngươi hiểIu đuược làm kẻ xấNFu thì phảNi trảnpa giá thế nào."

Lâm Hiên trợn mắTgGt há mồm. Ở gầrjIn Nguyt Nhi hai trăm năm, nha đphosju kia luôn phi thườKung ôn nhu ngoan ngoãn, không ngờcI tính cách có một mt bạuVo lc như vy.

Kỳ tht cũng khó trách nàng. Nàng va nghe đNối thoạvavi của mấEy ngườhNi, đojã biết Tồi Hoa Lão Ma lấsjy oán trảUL ơn, khiến ngườAi vô cùng căm phn.

ThứQE hai, lão ma lạULi còn nói thiếu gia nhìn trúng này tư sắeUNc chu nha điRiRu, tuy biết rõ là nói by nhưng t nhiên trong lòng Nguyt Nhi có đHrYiểEm căm gin.

Nhìn dung nhan tuyt sắqMc của Nguyt Nhi, trong mắDRt lão ma tràn đAEy vẻ kinh dim. Sau đgzSó lạhNi toát ra vẻ đCAHáng tiếc, chỉaJQ là âm hồn mà thôi.

HắAcsn hít vào một hơi, min cưỡng đuem tầqMm mắGMt chuyểZzn khỏi khuôn mt thanh tú của Nguyt Nhi, trước mắZzt còn có đaJQeUNi đAcsjch: "ĐhNo hữmuiu tht s muốn đhNối đzcVKuch cùng lão phu?"

"Ngươi nghĩmc tạGMi hạuV ăn no rỗi vic, cùng ngươi nói giỡn phảzcVi không?" Lâm Hiên cau mày lạJXi, cườcZIi lạAnh nói.

"Được, nếu đhNã có lờJXi của đsjQEo hữYKiu, ta lin nểHrY thểl din ngươi mà thảAcs bọn họ rờIAi đphoi" Thầojn sắmuic Tồi Hoa Lão Ma biến ảcZIo không ngng. Lúc sau mở ming.

HắKun không phảZzi ngu ngốc, đphoối phương là tu sĩSGq Nguyên Anh trung kỳ, âm hồn nữQE t kia cũng có tu vịsj Ngưng Đan hu kỳ, hơn nữanCa còn có mấAy ngườNFi Tuyết Minh Môn. Một khi đjộng thì kết cục của hắanCn đcZIa phầIAn là thảphom bạNFi.

Lờji còn chưa dứSGqt thì hắGMn hóa thành một đXvavo kinh hồng, bay v phía không trung.

Vút...

Một tiếng xé gió truyn vào tai, một đmuijo thanh sắcIc kiếm khí chém tới v phía hắNFn.


Lão ma gin dữrjI nhấrjIc tay, một tấYKim thun bài bay ra đvavón đcZIỡ kiếm khí, hắQEn nhìn chằum chằKum vào Lâm Hiên mở ming gằNn tng chữZz: "ĐIAo hữaJQu có ý gì, ta đgjã giữeUN thểqM din cho ngươi, vì sao còn muốn gây khó d?"

  • Gửi lúc 10:12 Ngày 23/12/2014

    boylx200788

    truyen ngung rui ha

  • Gửi lúc 17:24 Ngày 21/12/2014

    thanhlqn2

    Lộn xộn vl

  • Gửi lúc 23:01 Ngày 07/10/2014

    trangvaden

    mong admin dich them truyen nay tiep ben truyenyy da ra chuong 3869 roi day

  • Gửi lúc 21:20 Ngày 07/10/2014

    nampkday

    trời ơi lâu vậy mà mãi chưa ra chương mới sao!!! khi nào mới có Chương mới vậy trời

  • Gửi lúc 11:07 Ngày 20/08/2014

    originalblue000

    Cả ngày ôm máy đợi cháp mới mà lâu quá