Trang chủ / Tiên Hiệp / Bách Luyện Thành Tiên / Chương 346 : Tồi Hoa Lão Ma

Bách Luyện Thành Tiên

Chương 346 : Tồi Hoa Lão Ma




Bách Luyn Thành Tiên
Tác giảEXf: Huyn Vũ

QuyểiEn 5: Thiên Vân Thp NhịuRn Châu
Chương 346: Tồi Hoa Lão Ma

Dịoch: Thanh Nhi
Biên: Yến Linh Điêu
Nguồn: http://4vn.eu



"TẩFdwu hỏa nhp ma!"

Chu Thiến Như là tu tiên giảDWV Ngưng Đan kỳ, liếc mắXhDt một cái lin nhìn ra ngườqdqi này bởi vì tu luyn sai lầPm khiến chân nguyên nghịdXch chuyểdXUn.

Tuy chưa mấalt mạBqng nhưng tình huống thp phầqDBn nguy cấnCp.

Nếu là một tu tiên giảnC khác, t nhiên coi là l vt trên trờBqi đAnưa tới, còn cái gì phảPi chầBEjn chờaB, trước tiên là sát dit thư sinh rồi lấoy túi trữgy vt.

Chng qua Chu Thiến Như không làm như vy, lạjbXi lấaly ra một viên đAnan dược.

Bởi ngườfPi này nghịgych chuyểnCn chân nguyên, không biết là tu tiên giảdAn cấBEjp gì. Chng qua Hộ Tâm Đan do mu thân ban cho có hiu quảkB đBiu tứqDBc, va lúc dùng cho tẩgyu hỏa nhp ma.

Đem đdXUan dược cho ngườEXfi này phục dụng, sau đXó Chu Thiến Như yên lng lin rờxAi đuRni.

Vốn cho là vic này đOxFã qua. Nào biết một canh giờqDB sau, thư sinh kia đXhDột nhiên đbGuổi theo t phía sau, lạali hiểdAnn lộ tu vịfP khiến ngườtUi khiếp sợ. Kẻ suýt nữAna chết kia lạbGi là một Nguyên Anh kỳ lão quái.

Chu Thiến Như va mng va sợ, ngườEXfi tốt quảEXf nhiên là hồi báo.

Nhưng nữo tu thin lương này đqã cao hứAnng quá sớm, sau khi thấXhDy rõ thư sinh kia, ĐiEi sư huynh cơ hồ sợ tới mứoc t giữBqa không trung rơi xuống.

Tồi Hoa Lão Ma!

T ngoạqDBi hiu cũng có thểkB biết nhân phẩnm của lão ma, tham hoa háo sắXc, thích nhấGt chính là đAnem nữiE tu làm đUqBnCnh lô tùy ý thái bổ, có đUqBôi khi buông tha nữP t phàm nhân xinh đHẹp.

T khi xuấxuct điEhAao tới nay, nữH tu mắBqc họa trong lão không điEến một ngàn thì cũng tám trăm. nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m

Lão ma không chỉdXU có háo sắEXfc, còn tàn nhn ác đkBộc, thích nhấwsxt lấXoy oán trảBq ơn.

Nghe nói hắkBn vốn là một cô nhi không nơi nương ta, có một lầBqn bởi cướp đHoạdXUt thc vt cùng chó hoang bịtU cắFdwn trọng thương. Khi hắBn sắqDBp chết, trùng hợp có một tu sĩH đIi ngang qua.

Ngườxuci này cứXou sống hắPn, v sau lạxAi thấxucy tư chấdXUt rấnt tốt nên thu làm môn hạAb, đRkiem một thân bảkBn lĩnCnh truyn thụ.

Nếu một ngườXi khác khng đqGnh sẻ cảRkim đtUộng ân sư, còn hắDHn lạhAai mưu đGồ cướp đOxFoạgZt bảdXo vt của sư phụ, lin hạP đnatộc trong nước trà của thầiEy.

Lúc ấqqOy hắFdwn đxucã là Ngưng đdXUan sơ kì, lão sư kia là Ngưng Đan hu kỳ, có đWIiu đPộc dược kia dược lc quá bá đAbPo. Tu sĩG đcggáng thương kia cuối cùng chết trong tay nghịiEch đuRnồ. HắDHn nhân phẩPm trơ trẽn nhưng thiên phú rấAnt tốt cung gp thiên đxucXhDi cơ duyên, mấny trăm năm sau đWIã Kết Anh thành công, vì thế càng thêm ngang ngược, không chuyn xấdXUu nào không dám làm.

HắIn điEbGc tội không ít tông môn đDHgyi phái, bịdX vài tu sĩo cùng cấBp liên thủ bao vây. Tồi Hoa Lão Ma không đgyiEch lạaBi bịH trọng thương, song hắaln tu luyn cũng có vài loạnati đdXộn thut lợi hạXhDi, cuối cùng mới chạnCy thoát đqDBược.

ThờVHi gian trước lão ma đXhDột phá Nguyên Anh trung kỳ, do pháp lc không đjbXủ cùng nóng vội mà chân nguyên nghịRkich chuyểdAnn, kết cục tẩBqu hỏa nhp ma, đgyã nguy ngp đnến nơi thì Chu Thiến Như cứHu thoát.

Lão ma không chỉH không cảxAm kích mà lạIi thèm nhỏ dãi sắkBc đgyẹp của ân nhân, muốn bắXhDt Chu Thiến Như làm đngynh lô.

ThầBEjn thông hắgZn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng dù vy đBEjám tu sĩDH Ngưng Đan kỳ không thểH ngăn cảFdwn đhAaược, mấtUy ngườiEi quá sợ hai chỉVH còn cách chạUqBy, theo thờjbXi gian thì khoảaBng cách song phương ngày càng gầAnn.

SắuRnc mt lão giảFdw béo lùn xanh mét, lão là tu sĩP Ngưng Đan hu kỳ duy nhấOxFt là trong năm ngườdAni, lầBn này sư tôn cho sư muội đdXUi ra lịgych lãm, nếu tiểqu sư muội gp chuyn gì xấqDBu thì mạGng nhỏ của lão cũng không còn.

Lúc này lão giảq cắxucn cht răng, rốt cục hạsZ quyết đcggXonh:

"Các sư đsZ, tiểnatu sư muội, chúng ta có trốn cũng không thoát."

"Cái gì, không trốn thì chng lẽ ở chỗ này chờiE chết?" Lên tiếng là một tu sĩDH tóc đgyỏ.

"H, bây giờXo mà trốn mới là tìm chết. Tiểqdqu sư muội nói qua, lão ma tng thiếu chút nữbGa ngã xuống, các ngươi không phát hin theo thờuRni gian thì khí tứdXc của hắsZn dầnatn tăng lên sao, hin tạoi thc lc đIối phương chưa khôi phục, chúng ta vịqDB tấIt không có sứOxFc liu mạDWVng"

"ĐqDBi sư huynh, vy theo ý kiến của ngươi, chúng ta làm sao bây giờn?" Tu sĩX tóc đqDBỏ cau mày.

"Tiếp tục trốn chỉdAn còn có đoườaBng chết, không bằnng quay lạBEji tranh đkBWIu, phía trước có một tòa núi hoang sơn hiểqm trở, mượn dùng đuRnVHa lợi, chúng ta liu mạWIng cùng lão quái vt, năm ngườbGi liên thủ chưa chắAnc không có hi vọng." Lão giảwsx béo lùn liếm khóe ming, sắnatc mt âm trầqqOm nói.

"Được, chúng ta nghe lờdXi ĐEXfi sư huynh, sống hay chết là ở lúc này." Một tu sĩH mày rm mắVHt to cắaln cht răng đsZồng ý nói.

Nhữwsxng ngườBEji khác không có dịkB nghịqDB gì, lúc này dng đAnộn quang hạUqB xuống bên trái núi hoang.

Năm ngườXi đwsxgZng theo phương vịUqB ngũ hành bát quái, hiểfPn nhiên trong môn phái tng luyn tp liên thủ đnCối đXoch.

Sau một lúc lâu, một đAbám mây gầRkin một mu hin ratrong tầDHm mắXot.

Đám mây không ngng cuồn cuộn, có tiếng sấFdwm nổ truyn ra, thanh thế kinh ngườdXi.

SắbGc mt năm ngườxuci vô cùng khó coi, nhấBqt là Chu Thiến Như, thân thểnC mm mạsZi phát run.

"Mọi ngườali đEXfng sợ, lão quái vt chưa hoàn toàn khôi phục, chúng ta năm ngườAbi liên thủ, chỉAb cầbGn cẩGn thn thì vn còn có cơ hội thủ thắxAng " Lão giảcgg béo lùn chm rãi nói, đDHương nhiên chỉB là tăng cao sĩwsx!

Sau đxAó lão vỗ vào ót một cái, phun ra một kin pháp bảXo ánh vàng như một cái mỏ hạFdwc.

Các tu sĩjbX còn lạDHi cũng đHu tế ra pháp bảIo khổ tu nhiu năm. NhấFdwt thờXi, đgyPnh núi hoang sáng lạqDBn hào quang.

Ầm! Đám mây lớn gầkBn một mu đjbXã tới trước mắdXt, cách bọn họ hơn một trăm trượng, bên truyn ra một tiếng h lạxAnh.

Thanh âm kia không lớn nhưng năm tu sĩdX Tuyết Minh phái như bịal sét đBánh, trên mt lộ vẻ thống khổ "Không ổn, mau vn công bảhAao v tâm thầEXfn."

Lão giảAb béo lùn hét lớn một tiếng, hai tay bấHm nim pháp chú, một tầnng kim quang hin trên mt, bộ dáng lúc này mới tốt hơn một chút.

MấBEjy ngườgyi khác thc lc yếu hơn, trong đGan đBqin lưu chuyểHn linh lc thì không có trở ngạAni gì, đHối phương không có tha cơ công kích mà chỉDWV muốn dọa bọn họ mà thôi. Có đXoiu áp lc vô hình đqDBã bao phủ phạsZm vi vài dm.

Lão giảqdq béo lùn thầqdqm kêu khổ, nhưng ngoài mt vn trấPn đkBalnh, hướng v phía ma vân trên đGgZnh đkBAnu thi l: "Tin bối đOxFXoi giá quang lâm, không biết có gì chỉXhD giáo?"

"H, đaBến bây giờUqB ngươi cầxAn gì giảUqB bộ, nhanh chóng giao nữBq t trong bọn ngươi ra thì lão phu có thểgZ tha cho các ngươi một mạFdwng." Trong đdXUám ma vân truyn đBến một thanh âm nam t, không khó nghe nhưng ngữhAa khí có phầxucn hung l cùng ngoan đHộc.

Sắcggc mt lão giảX mp lùn càng trở nên khó coi, cườUqBi khổ nói: "Tin bối, Chu sư muội tốt xấdAnu cũng có ân với ngườFdwi..."

"H, lão phu thích nhấRkit là lấHy oán trảUqB an, nếu không có nha đdAnsZu kia thì lão phu sẽ chết, cho nên ta càng phảiEi bắalt nàng làm đxucRkinh lô, ai bảAno nàng có mắgyt như mù, cứBEju ai không cứxAu lạDHi cứnCu đxucGi ác nhân như lão phu chứDH, ha ha ..."

Trong ma vân truyn ra tiếng cườgZi đFdwUqBc ý, các tu sĩXhD Tuyết Minh Môn không khỏi hai mt nhìn nhau. Ở Tu Tiên giới lấAby oán trảAb ơn cũng là bình thườXng nhưng đuRnu che che lấalp lấwsxp, lão quái vt trước mắuRnt, trơ trẽn thế này thì tht xưa nay hiếm.

Chu Thiến Như thầom hối hn t trách, nếu không phảxuci nàng quá mứAbc khờBEj dạDWVi, sao gây ra đFdwBEji họa này?

"Tin bối, ta biết ngườDWVi pháp lc thông thiên, hn cũng nhìn ra mấDHy ngườaBi vãn bối đdXu là ngườVHi của Tuyết Minh Môn.”

"H, thì sao, Tuyết Minh Môn thc lc không kém nhưng lão phu có một ngườIi, ngươi cho là có thểVH uy hiếp đWIược ta?" Trong ma vân phát ra thanh âm lạdXnh như băng, ẩqn ẩGn vẻ nổi gin.

"Tin bối hiểBu lầAnm, chúng ta nào dám vô l, chỉtU là muốn nhắBqc nhở một câu. Chu sư muội chính là ái nữnC của chưởng môn sư bá, nếu ngườqqOi mang nàng đali sẽ kết thù với bổn môn, làm vy có đUqBáng giá hay không." Lão giảnat béo lùn va đRkiOxFm va xoa mở ming.

"Cái gì, nha đGqqOu kia là ái nữaB của Chu lão quái?" Trong ma vân rốt cục lộ ra thanh âm ngp ngng.

"Chính xác" Lão giảdX béo lùn thầPm vui vẻ nhưng chưa thở ra thì một tiếng cườDHi lớn lin truyn vào tai.

"Ha ha, lầhAan này tht đcggúng là lão phu nht đhAaược bảxAo. Nếu ở Tuyết Minh Sơn thì lão phu còn không dám làm gì, muốn trách thì trách nha đBqGu này số mnh không tốt. BắFdwt nhi nữcgg của Chu lão quái đI làm đhAaXnh lô, chắaBc chắnn vô cùng sảDHng khoái".

"Các hạP không sợ thành t đaBoch của bổn môn trở sao?" SắaBc mt lão giảgy khẩHn trương.

"Có cái gì phảIi sợ, ta còn tính nếu các ngươi nghe lờgyi thì thảal cho một con đtUườfPng, nhưng hin tạWIi… "

"…"

"T nhiên là đFdwem bọn ngươi dit khẩnatu, sau đbGó đsZem nha đnGu kia đBi, không có ngườdXUi chứgZng kiến, Chu lão quái sao biết nhi nữqqO ở trong tay lão phu." Thanh âm kiêu ngạgZo vạgZn phầhAan còn chưa dứnt, đdXUám mây kia cuồn cuộn một trn, một thư sinh hơn tam tuầnn khá anh tuấgZn tuổi xuấnt hin, trên trán có tà khí quanh quẩXn.

Không cầgZn phảdXi nói, chính là Tồi Hoa Lão Ma.

"Động thủ!"

Đến nước này cầhAau xin cũng vô ích. Lão giảgZ béo lùn hét lớn một tiếng, hai tay nâng lên, ngón trỏ cùng ngón cái hung hăng đXhDiểXhDm v phía trước. Pháp bảwsxo hình mỏ chim hạRkic kia chợt lóe, huyn hóa ta một đVHalo quang ảBqnh màu vàng. Các tu sĩaB khác cũng không dám chm tr. Nhấxuct thờfPi linh quang chói mắxuct, các kin pháp bảxAo tạqdqo thành đOxFem Tồi Hoa Lão Ma vây vào giữXoa.

"Châu chấqqOu đuRná xe!"

Tồi Hoa Lão Ma không h sợ hãi, ngay cảxA pháp bảsZo cũng không tế ra, chỉjbX thấxucy hắBn thu hai tay rồi chm rãi đuRnhAay v phía trước. xem chương mới tạWIi tunghoanh(.)com

Ầm ầAnm ! Một đqDBXhDo hỏa dim màu đuRnen xuấWIt hin, sau đBó hóa thành vài con quái thú, phi sư, phi hổ, không sợ hãi chút nào tranh đFdwWIu cùng pháp bảjbXo của mấHy ngườAbi.

Mà lão quái vt khoanh tay đkBnng, vẻ mt ngạaBo ngh còn ánh mắBt thì không ngng quét tới quét lui trên thân thểH m l của Chu Thiến Như, kiêu ngạDHo mở ming.


"Nha đqhAau, ta khuyên ngươi bó tay chịfPu trói, còn có thểgy đRkiỡ chịRkiu khổ sở, v phầDHn mấwsxy ngườOxFi các ngươi, nếu thứDHc thờuRni thì hãy mau t sát. Lát nữsZa đdXUhAa lão phu bắwsxt đUqBược, không thểBEj thiếu món Tru Hồn Luyn Phách hảDWVo hảAbo tra tấkBn một phen."

***

"Thiếu gia, chàng còn không ra tay, chi bằsZng đqDBI muội giáo huấgZn lão gia hỏa kia một phen."

Lúc này Nguyt Nhi căm phn lên tiếng, kẻ trước mắfPt tội ác tày trờIi thc hiếm thấBy.

"Chưa cầOxFn vội."

Hai ngườXi Lâm Hiên nấFdwp ở sau một tảBng đxucá lớn cách đGó không xa. Với ẩhAan nấDHp thut của hắjbXn, đFdwng nói tu tiên giảG Ngưng Đan kỳ mà dù là Tồi Hoa Lão Ma cũng không phát hin đbGược.

NgườHi mạFdwnh còn có ngườuRni mạXonh hơn!

Song phương tranh đalgyu một lát, lão quái vt kia rốt cục không còn kiên nhn. Ngoài ming hắsZn nói nhẹ nhàng nhưng cũng có đAniểHm kiêng kịn đaBối với thân phn Chu Thiến Như.

Phụ mu đOxFu là tu sĩhAa Nguyên Anh kỳ, lạOxFi có một tông môn lớn như vy làm chỗ da, một khi tin tứqDBc tiết lộ ra ngoài.

Tuy nơi này hoang vắjbXng nhưng khó nói không có ai đqdqi ngang qua, càng kéo dài càng bấqDBt lợi. NghĩhAa đuRnến đGây, trên mt lão ma hin sát khí âm hàn.

"Ha ha, đwsxã nguyn ý chịAbu tra tấbGn mà chết, lão phu sẽ thanh toàn cho các ngươi.”

Lão ma va cườXoi va há ming phun ra một khối cầgZu màu vàng, hào quang tảuRnn đni hin ra một pháp bảno hình cái kéo dài hơn một tấkBc, mt ngoài lóe ra u quang

Thấgyy cảHnh này, năm ngườali kinh hãi, vốn cho là hợp năm ngườWIi lc có thểdXU đFdwánh một lầXn, không ngờaB tu tiên giảal Nguyên Anh kỳ lợi hạwsxi đdXến thế này.

Lúc này cái kéo bắkBn tới, pháp bảqdqo hình mỏ chim hạXoc điEong mũi chịnCu sào, trong tiếng răng rắgZc đnCã bịfP đEXfối phương cắVHt thành hai na.

BảFdwn mạwsxng pháp bảsZo bịal hủy, lão giảBq béo lùn như bịgy đxAoi chuỳ đOxFp trúng ngc, sắdXUc mt trắHng như tờnC giấAny phun ra một búng máu.

Tồi Hoa lão quái giương một tay lên, ma khí hắgyc hồng sắnatc lóe lên, lạkBi một gã Ngưng Đan tu sĩDH bịAb đdXUánh hộc máu.

Còn lạxAi hai ngườBi cc kỳ sợ hãi, vội đnCem pháp bảqqOo thu v bảhAao hộ ở trước ngườBEji, không còn đnCVHm lượng tiếp tục tiến công.

"Thc xin lỗi các sư huynh, là tiểkBu muội làm liên lụy tới các ngươi."

Trên mt Chu Thiến Như hin tia thê lương, một thanh chủy thủ tinh xảxuco trượt khỏi ống tay áo, bàn tay mm mạXhDi cầgym tht cht, không chút do d đdXUâm ngược v cái cổ trắRking như tuyết.

Chết ở chỗ này còn hơn bịiE lão quái kia bắqDBt làm đOxFjbXnh lô, đIáng tiếc phụ mu không rõ ràng, không thểgy báo thù cho nàng.

"Sư muội, không thểdAn!"

Lão giảal béo mp cc kỳ sợ hãi, muốn cứhAau điEã không còn kịgZp rồi. Khóe ming Tồi Hoa Lão Ma lạIi lộ tia cườEXfi lạhAanh: "Muốn chết, nào có chuyn tốt như vy, sống hay chết là do ta quyết đAbalnh chứUqB không còn thuộc v các ngươi"

LờXoi còn chưa xong lão đDHã đIiểAbm ra một cái, đuRnộng tác Chu Thiến Như chợt dng lạjbXi. Thân thểsZ bịH pháp thut thầBqn bí dịAn thườXong giam cầqm không thểAn đdXộng đdXUy.

"Ha ha tiểHu m nhân, ta sao đIo ngươi chết đnatược chứFdw, quốc sắqDBc thiên hương như thế chết đDWVi chng phảgZi là phí của trờVHi hay sao, nên ngoan ngoãn làm đGwsxnh lô của lão phu đRkii."

Tiếng cườbGi đcggRkic ý của lão ma truyn vào tai. Chu Thiến Như chỉq cảBm thấAny một cỗ hàn ý băng lãnh t đalUqBnh đBEjiEu thng truyn tới lòng bàn chân, trong mắWIt l quang trong suốt. Hn muốn lp tứBEjc chết đaBi nhưng không nhúc nhích đgyược một ngón tay.

Lão giảsZ béo lùn kia va sợ va gin, mắalt thấVHy sư muội chịBEju nhục lạkBi không thểqDB cứxAu nhưng thc lc hai bên chênh lch quá lớn, hin giờOxF lão t thân khó bảalo toàn.

Trong mắXhDt Tồi Hoa Lão Ma hin vẻ tàn khốc, đPang muốn thi thủ đOxFoạGn ác đqqOộc giết chết bốn ngườsZi thì đjbXột nhiên một tiếng cườali lạqdqnh truyn vào tai.

Kia thanh âm không lớn nhưng vẻ mt lão ma lạPi đnCông cứqng lạqi. Quanh đOxFay còn có tu tiên giảAb khác, không ngờEXf có thểuRn che dấtUu khỏi thầXn thứqDBc của hắBqn. Ánh mắAnt lão ma đuRnbGo qua, khuôn mt cảnatnh giác: "NgườtUi nào, dám giảtU thầwsxn giảwsx quỷ trước mt ão phu?"

"Các hạsZ còn không nhìn ra tạFdwi hạgZBn thân ở chỗ này, còn có gì đalxA mà lớn lối?" Lâm Hiên chm rãi đXoi ra t sau c thạqqOch.

"Nguyên Anh trung kỳ!"

Cảalm ứkBng đPược linh lc phát ra trên ngườEXfi Lâm Hiên, vẻ mt Tồi Hoa Lão Ma khó coi vô cùng. Tuy vy với bảXon tính hung ác. Lão không thối lui mà lạkBi lộ vẻ bấaBt thin: "ĐxAo hữqDBu trốn ở một bên là ý gì, muốn xen vào vic của ngườDWVi khác?"

"Ta trốn ở một bên?" Lâm Hiên buồn cườDWVi nói: "Tht s là va gióng trống va thổi tù, các ngươi quấoy rầnCy Lâm mỗ thanh tu, lạkBi trách tội ngườqi chủ nhân như ta đqqOây là có ý gì?"

"Cái gì, nơi này là đDWVộng phủ của đUqBnCo hữdAnu?"

Trên mt Tồi Hoa Lão Ma lộ vẻ ngạXc nhiên, nơi này linh khí cưc loãng. Đến cảhAa Trúc Cơ kỳ tu sĩdXU cũng nhìn không thun mắRkit. Có đgZiu đkBôi mắqdqt hắjbXn xoay đqDBộng thì lạqdqi nở nụ cườDHi: "Thì ra là thế, tạEXfi hạo tht là lỗ mãng rồi, ta nhn lỗi với đuRnEXfo hữdXUu, nhưng còn mấqy tiểXhDu t này thì ta phảxuci bắot đali."

Thấqy Lâm Hiên xuấgyt hin thì đwsxám tu sĩbG Tuyết Minh Môn mng rỡ, có đDWViu lúc này sắqdqc mt lạXhDi u ấHm. Thiếu niên thầnCn bí này không thân cũng chng quen cùng bọn họ, sao có thểfP trở mt với tu sĩI cùng cấjbXp chứxA?.

Tồi Hoa Lão Ma đqdqã nhe răng cườBEji xoay đqdqxucu lạuRni, đcggang muốn thi triểsZn thủ đtUoạaBn sét git dit tr mấsZy tu sĩbG kia thì thanh âm lườAbi biếng của Lâm Hiên truyn vào tai: "Chm đFdwã, Lâm mỗ đxucã nói qua cho phép ngươi ở đEXfây đqdqnat thương ngườwsxi chưa."

Lờcggi này va ra, chúng tu sĩFdw hai mt nhìn nhau, vẻ mt va mng va sợ, mà Tồi Hoa Lão Ma lạXoi như một bước hụt xuống vc, hắsZn chm rãi xoay ngườBEji lạDHi: "ĐBo hữbGu nói vy là có ý gì?"

"Ý gì? Chng lẽ đXhDdXo hữWIu nghe không hiểfPu sao, mạRking mấXy tiểnatu t kia sẽ do tạtUi hạtU quyết đBEjqdqn?" Lâm Hiên cằBEjm khẽ nhếch, lạcggnh lùng nói.

"Các hạq là ngườUqBi quen của chúng ?"

"Không."

"Vy là ngươi là bằtUng hữGu của Tuyết Minh Môn?"

"ĐxAo hữnCu không cầBn đFdwoán lung tung, Tuyết Minh Môn gì đWIó, Lâm mỗ chưa nghe nói qua."

"Vy ngươi vì sao đnatối nghịfPch cùng ta, chng lẽ .." Khóe ming Tồi Hoa Lão Ma lộ tia cổ quái: "Ngươi cũng coi trọng Chu nha đqqOHu này?"

Lâm Hiên không khỏi ho khan một tiếng, không ngờG lão ma này nghĩtU ai cũng điEu háo sắDHc như hắwsxn vy.

Lâm Hiên chưa kịXp lên tiếng thì một nữqDB t xinh đqqOẹp đDWVộng lòng ngườali chợt xuấAnt hin ở giữDWVa không trung. Đây mới thc s là quốc sắxucc thiên hương. Chu Thiến Như tuy cũng là m nữdXU nhưng kém xa không kịwsxp.

Chng qua đtUộng tác tiểGu nha đnAnu lạiEi tuyt không chút thục nữP, bàn tay mm nâng lên, chỉG vào lão ma mắxucng lên: "Ngươi là lão già không biết liêm sĩtU, lấIy tâm tiểOxFu nhân đtUo lòng quân t, thiếu gia nhà ta là ngườAbi tốt, sao lạXoi lấBEjn nam bá nữXhD, sở dĩfP xen vào vic này bởi nhìn ngươi khó chịBqu mà thôi, lát nữhAaa sẽ đdAnem ngươi Tru Hồn Luyn Phách, cho ngươi hiểBu đBqược làm kẻ xấIu thì phảPi trảaB giá thế nào."

Lâm Hiên trợn mắEXft há mồm. Ở gầgZn Nguyt Nhi hai trăm năm, nha đUqBHu kia luôn phi thườnng ôn nhu ngoan ngoãn, không ngờI tính cách có một mt bạBo lc như vy.

Kỳ tht cũng khó trách nàng. Nàng va nghe đgZối thoạgyi của mấXhDy ngườsZi, đIã biết Tồi Hoa Lão Ma lấxAy oán trảdXU ơn, khiến ngườiEi vô cùng căm phn.

ThứH hai, lão ma lạqDBi còn nói thiếu gia nhìn trúng này tư sắRkic chu nha đcggqdqu, tuy biết rõ là nói by nhưng t nhiên trong lòng Nguyt Nhi có đhAaiểXom căm gin.

Nhìn dung nhan tuyt sắBEjc của Nguyt Nhi, trong mắqdqt lão ma tràn đjbXEXfy vẻ kinh dim. Sau đcggó lạdAni toát ra vẻ đsZáng tiếc, chỉtU là âm hồn mà thôi.

HắqDBn hít vào một hơi, min cưỡng đWIem tầbGm mắXot chuyểjbXn khỏi khuôn mt thanh tú của Nguyt Nhi, trước mắnatt còn có đqnati đBEjPch: "ĐaBo hữwsxu tht s muốn đgyối đAbWIch cùng lão phu?"

"Ngươi nghĩBq tạxAi hạhAa ăn no rỗi vic, cùng ngươi nói giỡn phảUqBi không?" Lâm Hiên cau mày lạnati, cườwsxi lạXonh nói.

"Được, nếu đqdqã có lờqqOi của đBEjhAao hữqu, ta lin nểDWV thểhAa din ngươi mà thảAn bọn họ rờsZi đXhDi" ThầaBn sắHc Tồi Hoa Lão Ma biến ảno không ngng. Lúc sau mở ming.

Hắnatn không phảuRni ngu ngốc, đHối phương là tu sĩfP Nguyên Anh trung kỳ, âm hồn nữBEj t kia cũng có tu vịaB Ngưng Đan hu kỳ, hơn nữala còn có mấqdqy ngườqDBi Tuyết Minh Môn. Một khi đIộng thì kết cục của hắWIn đgya phầqdqn là thảHm bạXhDi.

Lờcggi còn chưa dứHt thì hắon hóa thành một đaBBEjo kinh hồng, bay v phía không trung.

Vút...

Một tiếng xé gió truyn vào tai, một đhAadAno thanh sắEXfc kiếm khí chém tới v phía hắOxFn.


Lão ma gin dữqdq nhấBEjc tay, một tấFdwm thun bài bay ra đXhDón đdAnỡ kiếm khí, hắEXfn nhìn chằxucm chằHm vào Lâm Hiên mở ming gằhAan tng chữsZ: "ĐEXfo hữhAau có ý gì, ta đqã giữfP thểaB din cho ngươi, vì sao còn muốn gây khó d?"

  • Gửi lúc 10:12 Ngày 23/12/2014

    boylx200788

    truyen ngung rui ha

  • Gửi lúc 17:24 Ngày 21/12/2014

    thanhlqn2

    Lộn xộn vl

  • Gửi lúc 23:01 Ngày 07/10/2014

    trangvaden

    mong admin dich them truyen nay tiep ben truyenyy da ra chuong 3869 roi day

  • Gửi lúc 21:20 Ngày 07/10/2014

    nampkday

    trời ơi lâu vậy mà mãi chưa ra chương mới sao!!! khi nào mới có Chương mới vậy trời

  • Gửi lúc 11:07 Ngày 20/08/2014

    originalblue000

    Cả ngày ôm máy đợi cháp mới mà lâu quá