Trang chủ / Tiên Hiệp / Bách Luyện Thành Tiên / Chương 346 : Tồi Hoa Lão Ma

Bách Luyện Thành Tiên

Chương 346 : Tồi Hoa Lão Ma




Bách Luyn Thành Tiên
Tác giảzuu: Huyn Vũ

QuyểPObn 5: Thiên Vân Thp NhịbnM Châu
Chương 346: Tồi Hoa Lão Ma

DịvZch: Thanh Nhi
Biên: Yến Linh Điêu
Nguồn: http://4vn.eu



"TẩOu hỏa nhp ma!"

Chu Thiến Như là tu tiên giảx Ngưng Đan kỳ, liếc mắnkt một cái lin nhìn ra ngườgCEi này bởi vì tu luyn sai lầjm khiến chân nguyên nghịHoLch chuyểbnMn.

Tuy chưa mấdft mạfng nhưng tình huống thp phầHoLn nguy cấOp.

Nếu là một tu tiên giảPOb khác, t nhiên coi là l vt trên trờdfi đgCEưa tới, còn cái gì phảFTi chầnkn chờLt, trước tiên là sát dit thư sinh rồi lấjy túi trữYga vt.

Chng qua Chu Thiến Như không làm như vy, lạuRi lấOy ra một viên đMnan dược.

Bởi ngườSxi này nghịFch chuyểxn chân nguyên, không biết là tu tiên giảHoL cấxKHp gì. Chng qua Hộ Tâm Đan do mu thân ban cho có hiu quảF đAjiu tứcc, va lúc dùng cho tẩXcXu hỏa nhp ma.

Đem đjan dược cho ngườbnMi này phục dụng, sau đBxVó Chu Thiến Như yên lng lin rờxi đci.

Vốn cho là vic này đbnMã qua. Nào biết một canh giờFT sau, thư sinh kia đoVột nhiên đLtuổi theo t phía sau, lạkdSi hiểjvBn lộ tu vịA khiến ngườnki khiếp sợ. Kẻ suýt nữEja chết kia lạjvBi là một Nguyên Anh kỳ lão quái.

Chu Thiến Như va mng va sợ, ngườoAyi tốt quảbnM nhiên là hồi báo.

Nhưng nữc tu thin lương này đnkã cao hứDng quá sớm, sau khi thấjvBy rõ thư sinh kia, ĐUAi sư huynh cơ hồ sợ tới mứFc t giữgCEa không trung rơi xuống.

Tồi Hoa Lão Ma!

T ngoạWi hiu cũng có thểLt biết nhân phẩjvBm của lão ma, tham hoa háo sắCDc, thích nhấLtt chính là đFTem nữuM tu làm đDCDnh lô tùy ý thái bổ, có đBxVôi khi buông tha nữbnM t phàm nhân xinh đFẹp.
xem chương mới tạXWi tunghoanh(.)com
T khi xuấCDt đAfo tới nay, nữBF tu mắFTc họa trong lão không đKojến một ngàn thì cũng tám trăm.

Lão ma không chỉMn có háo sắXWc, còn tàn nhn ác đbcộc, thích nhấBYt lấjvBy oán trảLkM ơn.

Nghe nói hắYgan vốn là một cô nhi không nơi nương ta, có một lầcn bởi cướp đuMoạoAyt thc vt cùng chó hoang bịcYL cắdfn trọng thương. Khi hắgCEn sắuMp chết, trùng hợp có một tu sĩnk đMni ngang qua.

NgườMgPi này cứcu sống hắgCEn, v sau lạTi thấBxVy tư chấbct rấDt tốt nên thu làm môn hạcYL, đPObem một thân bảXWn lĩOOnh truyn thụ.

Nếu một ngườWi khác khng đMgPYganh sẻ cảTm đMgPộng ân sư, còn hắyVn lạUAi mưu đWồ cướp đFoạEjt bảMgPo vt của sư phụ, lin hạaXU đuMộc trong nước trà của thầyVy.

Lúc ấyVy hắAn đUAã là Ngưng đBxVan sơ kì, lão sư kia là Ngưng Đan hu kỳ, có đYgaiu đjvBộc dược kia dược lc quá bá đjvBoVo. Tu sĩdf đCDáng thương kia cuối cùng chết trong tay nghịoVch đMgPồ. HắFTn nhân phẩxm trơ trẽn nhưng thiên phú rấBYt tốt cung gp thiên đjcYLi cơ duyên, mấPOby trăm năm sau đyVã Kết Anh thành công, vì thế càng thêm ngang ngược, không chuyn xấgCEu nào không dám làm.

Hắzuun đHoLjvBc tội không ít tông môn đOOLti phái, bịYga vài tu sĩvZ cùng cấXWp liên thủ bao vây. Tồi Hoa Lão Ma không đEjAjch lạAi bịkdS trọng thương, song hắuMn tu luyn cũng có vài loạoVi đzuuộn thut lợi hạbnMi, cuối cùng mới chạvZy thoát đAjược.

Thờxi gian trước lão ma đHoLột phá Nguyên Anh trung kỳ, do pháp lc không đTủ cùng nóng vội mà chân nguyên nghịxch chuyểuMn, kết cục tẩbnMu hỏa nhp ma, đVbzã nguy ngp đAến nơi thì Chu Thiến Như cứoVu thoát.

Lão ma không chỉAj không cảSxm kích mà lạTi thèm nhỏ dãi sắOOc đcẹp của ân nhân, muốn bắzuut Chu Thiến Như làm đMngCEnh lô.

ThầoAyn thông hắCDn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng dù vy đuRám tu sĩwwB Ngưng Đan kỳ không thểVbz ngăn cảOOn đyVược, mấcYLy ngườYgai quá sợ hai chỉO còn cách chạTy, theo thờFi gian thì khoảkdSng cách song phương ngày càng gầXcXn.

Sắnkc mt lão giảLt béo lùn xanh mét, lão là tu sĩgTB Ngưng Đan hu kỳ duy nhấFTt là trong năm ngườMni, lầXcXn này sư tôn cho sư muội đkdSi ra lịjch lãm, nếu tiểbcu sư muội gp chuyn gì xấEju thì mạxng nhỏ của lão cũng không còn.

Lúc này lão giảA cắkdSn cht răng, rốt cục hạBxV quyết đABFnh:

"Các sư đCD, tiểYgau sư muội, chúng ta có trốn cũng không thoát."

"Cái gì, không trốn thì chng lẽ ở chỗ này chờEj chết?" Lên tiếng là một tu sĩf tóc đcỏ.

"H, bây giờnk mà trốn mới là tìm chết. TiểVbzu sư muội nói qua, lão ma tng thiếu chút nữcYLa ngã xuống, các ngươi không phát hin theo thờvZi gian thì khí tứDc của hắkdSn dầwwBn tăng lên sao, hin tạfi thc lc đcối phương chưa khôi phục, chúng ta vịF tấjvBt không có sứCDc liu mạVbzng"

"ĐCDi sư huynh, vy theo ý kiến của ngươi, chúng ta làm sao bây giờMgP?" Tu sĩLkM tóc đjỏ cau mày.

"Tiếp tục trốn chỉF còn có đbnMườDng chết, không bằoVng quay lạMni tranh đUALtu, phía trước có một tòa núi hoang sơn hiểxKHm trở, mượn dùng đXcXLta lợi, chúng ta liu mạkdSng cùng lão quái vt, năm ngườoAyi liên thủ chưa chắbnMc không có hi vọng." Lão giảoAy béo lùn liếm khóe ming, sắPObc mt âm trầTm nói.

"Được, chúng ta nghe lờoAyi ĐHoLi sư huynh, sống hay chết là ở lúc này." Một tu sĩO mày rm mắbnMt to cắDn cht răng đFồng ý nói.

NhữXcXng ngườVbzi khác không có dịj nghịLkM gì, lúc này dng đfộn quang hạFT xuống bên trái núi hoang.

Năm ngườBFi đoAyyVng theo phương vịO ngũ hành bát quái, hiểAn nhiên trong môn phái tng luyn tp liên thủ đWối đoVWch.

Sau một lúc lâu, một đFám mây gầnkn một mu hin ratrong tầXcXm mắFt.

Đám mây không ngng cuồn cuộn, có tiếng sấMnm nổ truyn ra, thanh thế kinh ngườLti.

SắvZc mt năm ngườTi vô cùng khó coi, nhấCDt là Chu Thiến Như, thân thểKoj mm mạuMi phát run.

"Mọi ngườLti đzuung sợ, lão quái vt chưa hoàn toàn khôi phục, chúng ta năm ngườji liên thủ, chỉF cầFn cẩbnMn thn thì vn còn có cơ hội thủ thắKojng " Lão giảAj béo lùn chm rãi nói, đjương nhiên chỉO là tăng cao sĩLkM!

Sau đCDó lão vỗ vào ót một cái, phun ra một kin pháp bảUAo ánh vàng như một cái mỏ hạLkMc.

Các tu sĩYga còn lạOi cũng đBFu tế ra pháp bảgTBo khổ tu nhiu năm. NhấYgat thờYgai, đVbzaXUnh núi hoang sáng lạKojn hào quang.

Ầm! Đám mây lớn gầBxVn một mu đBYã tới trước mắUAt, cách bọn họ hơn một trăm trượng, bên truyn ra một tiếng h lạfnh.

Thanh âm kia không lớn nhưng năm tu sĩEj Tuyết Minh phái như bịbc sét đSxánh, trên mt lộ vẻ thống khổ "Không ổn, mau vn công bảSxo v tâm thầuMn."

Lão giảvZ béo lùn hét lớn một tiếng, hai tay bấbcm nim pháp chú, một tầUAng kim quang hin trên mt, bộ dáng lúc này mới tốt hơn một chút.

MấWy ngườVbzi khác thc lc yếu hơn, trong đdfan đXWin lưu chuyểPObn linh lc thì không có trở ngạAji gì, đdfối phương không có tha cơ công kích mà chỉuM muốn dọa bọn họ mà thôi. Có đFiu áp lc vô hình đuRã bao phủ phạwwBm vi vài dm.

Lão giảuR béo lùn thầuMm kêu khổ, nhưng ngoài mt vn trấOOn đvZuRnh, hướng v phía ma vân trên đxKHuMnh đAjjvBu thi l: "Tin bối đMgPaXUi giá quang lâm, không biết có gì chỉyV giáo?"

"H, đvZến bây giờXcX ngươi cầgTBn gì giảVbz bộ, nhanh chóng giao nữaXU t trong bọn ngươi ra thì lão phu có thểVbz tha cho các ngươi một mạzuung." Trong đFám ma vân truyn đFTến một thanh âm nam t, không khó nghe nhưng ngữVbz khí có phầaXUn hung l cùng ngoan đuMộc.

Sắdfc mt lão giảA mp lùn càng trở nên khó coi, cườbnMi khổ nói: "Tin bối, Chu sư muội tốt xấkdSu cũng có ân với ngườFi..."

"H, lão phu thích nhấuRt là lấaXUy oán trảzuu an, nếu không có nha đCDAu kia thì lão phu sẽ chết, cho nên ta càng phảjvBi bắoAyt nàng làm đgTBgTBnh lô, ai bảgTBo nàng có mắCDt như mù, cứuRu ai không cứaXUu lạuMi cứnku đBFoAyi ác nhân như lão phu chứKoj, ha ha ..."

Trong ma vân truyn ra tiếng cườbnMi đLtvZc ý, các tu sĩx Tuyết Minh Môn không khỏi hai mt nhìn nhau. Ở Tu Tiên giới lấvZy oán trảO ơn cũng là bình thườLtng nhưng đBFu che che lấxp lấWp, lão quái vt trước mắyVt, trơ trẽn thế này thì tht xưa nay hiếm.

Chu Thiến Như thầdfm hối hn t trách, nếu không phảfi nàng quá mứAc khờUA dạgCEi, sao gây ra đVbzBFi họa này?

"Tin bối, ta biết ngườci pháp lc thông thiên, hn cũng nhìn ra mấKojy ngườyVi vãn bối đWu là ngườBFi của Tuyết Minh Môn.”

"H, thì sao, Tuyết Minh Môn thc lc không kém nhưng lão phu có một ngườbci, ngươi cho là có thểoAy uy hiếp đBxVược ta?" Trong ma vân phát ra thanh âm lạoAynh như băng, ẩbnMn ẩvZn vẻ nổi gin.

"Tin bối hiểxu lầbcm, chúng ta nào dám vô l, chỉF là muốn nhắMgPc nhở một câu. Chu sư muội chính là ái nữPOb của chưởng môn sư bá, nếu ngườVbzi mang nàng đvZi sẽ kết thù với bổn môn, làm vy có đzuuáng giá hay không." Lão giảc béo lùn va đoAybcm va xoa mở ming.
đuRọc truyn mới nhấbct tạUAi tung hoanh . com
"Cái gì, nha đoVUAu kia là ái nữMgP của Chu lão quái?" Trong ma vân rốt cục lộ ra thanh âm ngp ngng.

"Chính xác" Lão giảbc béo lùn thầbnMm vui vẻ nhưng chưa thở ra thì một tiếng cườBYi lớn lin truyn vào tai.

"Ha ha, lầBFn này tht đFúng là lão phu nht đWược bảUAo. Nếu ở Tuyết Minh Sơn thì lão phu còn không dám làm gì, muốn trách thì trách nha đLkMUAu này số mnh không tốt. BắPObt nhi nữF của Chu lão quái đVbz làm đuRjnh lô, chắAjc chắgTBn vô cùng sảUAng khoái".

"Các hạBF không sợ thành t đXWOch của bổn môn trở sao?" SắSxc mt lão giảAj khẩMgPn trương.

"Có cái gì phảfi sợ, ta còn tính nếu các ngươi nghe lờHoLi thì thảLt cho một con đFTườgTBng, nhưng hin tạkdSi… "

"…"

"T nhiên là đEjem bọn ngươi dit khẩWu, sau đOOó đLtem nha đxOOu kia đBFi, không có ngườOOi chứgTBng kiến, Chu lão quái sao biết nhi nữnk ở trong tay lão phu." Thanh âm kiêu ngạbnMo vạgCEn phầcYLn còn chưa dứuMt, đnkám mây kia cuồn cuộn một trn, một thư sinh hơn tam tuầOn khá anh tuấBFn tuổi xuấzuut hin, trên trán có tà khí quanh quẩLtn.

Không cầXWn phảji nói, chính là Tồi Hoa Lão Ma.

"Động thủ!"

Đến nước này cầkdSu xin cũng vô ích. Lão giảoAy béo lùn hét lớn một tiếng, hai tay nâng lên, ngón trỏ cùng ngón cái hung hăng đuRiểDm v phía trước. Pháp bảgTBo hình mỏ chim hạuRc kia chợt lóe, huyn hóa ta một đjvBEjo quang ảoAynh màu vàng. Các tu sĩXW khác cũng không dám chm tr. NhấoAyt thờEji linh quang chói mắxKHt, các kin pháp bảUAo tạWo thành đvZem Tồi Hoa Lão Ma vây vào giữOOa.

"Châu chấXcXu đVbzá xe!"

Tồi Hoa Lão Ma không h sợ hãi, ngay cảXcX pháp bảvZo cũng không tế ra, chỉgCE thấgCEy hắMnn thu hai tay rồi chm rãi đoAyLkMy v phía trước.

Ầm ầHoLm ! Một đAjFo hỏa dim màu đKojen xuấWt hin, sau đOó hóa thành vài con quái thú, phi sư, phi hổ, không sợ hãi chút nào tranh đMncu cùng pháp bảcYLo của mấWy ngườci.

Mà lão quái vt khoanh tay đEjXWng, vẻ mt ngạKojo ngh còn ánh mắxKHt thì không ngng quét tới quét lui trên thân thểxKH m l của Chu Thiến Như, kiêu ngạbco mở ming.


"Nha đbnMwwBu, ta khuyên ngươi bó tay chịBFu trói, còn có thểoV đYgaỡ chịoAyu khổ sở, v phầHoLn mấAy ngườaXUi các ngươi, nếu thứoVc thờKoji thì hãy mau t sát. Lát nữxa đaXUW lão phu bắdft đHoLược, không thểdf thiếu món Tru Hồn Luyn Phách hảbnMo hảkdSo tra tấOn một phen."

***

"Thiếu gia, chàng còn không ra tay, chi bằnkng đAjOO muội giáo huấkdSn lão gia hỏa kia một phen."

Lúc này Nguyt Nhi căm phn lên tiếng, kẻ trước mắVbzt tội ác tày trờxi thc hiếm thấLty.

"Chưa cầFTn vội."

Hai ngườBxVi Lâm Hiên nấoAyp ở sau một tảDng đFTá lớn cách đAjó không xa. Với ẩFn nấWp thut của hắfn, đXWng nói tu tiên giảO Ngưng Đan kỳ mà dù là Tồi Hoa Lão Ma cũng không phát hin đaXUược.

Ngườji mạkdSnh còn có ngườuRi mạHoLnh hơn!

Song phương tranh đXWMnu một lát, lão quái vt kia rốt cục không còn kiên nhn. Ngoài ming hắFn nói nhẹ nhàng nhưng cũng có đjiểuRm kiêng kịOO đuMối với thân phn Chu Thiến Như.

Phụ mu đMnu là tu sĩXcX Nguyên Anh kỳ, lạyVi có một tông môn lớn như vy làm chỗ da, một khi tin tứVbzc tiết lộ ra ngoài.

Tuy nơi này hoang vắUAng nhưng khó nói không có ai đAi ngang qua, càng kéo dài càng bấMgPt lợi. NghĩkdS đjvBến đUAây, trên mt lão ma hin sát khí âm hàn.

"Ha ha, đLtã nguyn ý chịvZu tra tấAn mà chết, lão phu sẽ thanh toàn cho các ngươi.”

Lão ma va cườoVi va há ming phun ra một khối cầMgPu màu vàng, hào quang tảEjn đnki hin ra một pháp bảxKHo hình cái kéo dài hơn một tấOc, mt ngoài lóe ra u quang

ThấCDy cảgCEnh này, năm ngườXWi kinh hãi, vốn cho là hợp năm ngườWi lc có thểXcX đBFánh một lầFTn, không ngờXW tu tiên giảT Nguyên Anh kỳ lợi hạHoLi đdfến thế này.

Lúc này cái kéo bắuRn tới, pháp bảKojo hình mỏ chim hạuRc đbckdSng mũi chịuRu sào, trong tiếng răng rắEjc đkdSã bịVbz đDối phương cắAjt thành hai na.

BảMnn mạcYLng pháp bảHoLo bịOO hủy, lão giảoV béo lùn như bịVbz đbnMbnMi chuỳ đkdSp trúng ngc, sắCDc mt trắSxng như tờkdS giấYgay phun ra một búng máu.

Tồi Hoa lão quái giương một tay lên, ma khí hắvZc hồng sắdfc lóe lên, lạvZi một gã Ngưng Đan tu sĩFT bịuR đKojánh hộc máu.

Còn lạOi hai ngườvZi cc kỳ sợ hãi, vội đFem pháp bảuMo thu v bảbco hộ ở trước ngườfi, không còn đCDAjm lượng tiếp tục tiến công.

"Thc xin lỗi các sư huynh, là tiểPObu muội làm liên lụy tới các ngươi."

Trên mt Chu Thiến Như hin tia thê lương, một thanh chủy thủ tinh xảEjo trượt khỏi ống tay áo, bàn tay mm mạDi cầMgPm tht cht, không chút do d đdfâm ngược v cái cổ trắYgang như tuyết.

Chết ở chỗ này còn hơn bịT lão quái kia bắvZt làm đzuukdSnh lô, đcáng tiếc phụ mu không rõ ràng, không thểPOb báo thù cho nàng.

"Sư muội, không thểT!"

Lão giảf béo mp cc kỳ sợ hãi, muốn cứVbzu đoVã không còn kịEjp rồi. Khóe ming Tồi Hoa Lão Ma lạji lộ tia cườYgai lạcYLnh: "Muốn chết, nào có chuyn tốt như vy, sống hay chết là do ta quyết đMnBYnh chứXW không còn thuộc v các ngươi"

LờvZi còn chưa xong lão đLkMã đTiểXcXm ra một cái, đSxộng tác Chu Thiến Như chợt dng lạLkMi. Thân thểbc bịPOb pháp thut thầBFn bí dịjvB thườBYng giam cầTm không thểBY đTộng đjy.

"Ha ha tiểcu m nhân, ta sao đOPOb ngươi chết đfược chứBY, quốc sắUAc thiên hương như thế chết đvZi chng phảFTi là phí của trờdfi hay sao, nên ngoan ngoãn làm đKojOnh lô của lão phu đFTi."

Tiếng cườKoji đuRfc ý của lão ma truyn vào tai. Chu Thiến Như chỉbnM cảTm thấXcXy một cỗ hàn ý băng lãnh t đEjPObnh đyVAu thng truyn tới lòng bàn chân, trong mắxKHt l quang trong suốt. Hn muốn lp tứzuuc chết đdfi nhưng không nhúc nhích đkdSược một ngón tay.

Lão giảjvB béo lùn kia va sợ va gin, mắEjt thấBxVy sư muội chịxKHu nhục lạwwBi không thểMn cứCDu nhưng thc lc hai bên chênh lch quá lớn, hin giờc lão t thân khó bảaXUo toàn.

Trong mắHoLt Tồi Hoa Lão Ma hin vẻ tàn khốc, đBxVang muốn thi thủ đSxoạBFn ác đMnộc giết chết bốn ngườWi thì đDột nhiên một tiếng cườFTi lạWnh truyn vào tai.

Kia thanh âm không lớn nhưng vẻ mt lão ma lạbci đcông cứUAng lạvZi. Quanh đAay còn có tu tiên giảf khác, không ngờKoj có thểbc che dấOu khỏi thầxKHn thứBFc của hắHoLn. Ánh mắKojt lão ma đxKHXWo qua, khuôn mt cảxKHnh giác: "NgườBxVi nào, dám giảcYL thầgTBn giảf quỷ trước mt ão phu?"

"Các hạAj còn không nhìn ra tạuMi hạAxn thân ở chỗ này, còn có gì đCDUA mà lớn lối?" Lâm Hiên chm rãi đBxVi ra t sau c thạgCEch.

"Nguyên Anh trung kỳ!"

Cảjm ứgTBng đOược linh lc phát ra trên ngườKoji Lâm Hiên, vẻ mt Tồi Hoa Lão Ma khó coi vô cùng. Tuy vy với bảjn tính hung ác. Lão không thối lui mà lạLti lộ vẻ bấbnMt thin: "ĐoAyo hữMnu trốn ở một bên là ý gì, muốn xen vào vic của ngườKoji khác?"

"Ta trốn ở một bên?" Lâm Hiên buồn cườdfi nói: "Tht s là va gióng trống va thổi tù, các ngươi quấMny rầSxy Lâm mỗ thanh tu, lạyVi trách tội ngườgCEi chủ nhân như ta đXWây là có ý gì?"

"Cái gì, nơi này là đBxVộng phủ của đccYLo hữaXUu?"

Trên mt Tồi Hoa Lão Ma lộ vẻ ngạBxVc nhiên, nơi này linh khí cưc loãng. Đến cảMn Trúc Cơ kỳ tu sĩO cũng nhìn không thun mắxKHt. Có đOOiu đBYôi mắuRt hắaXUn xoay đbcộng thì lạOOi nở nụ cườoVi: "Thì ra là thế, tạWi hạzuu tht là lỗ mãng rồi, ta nhn lỗi với đMnSxo hữuRu, nhưng còn mấgTBy tiểgTBu t này thì ta phảgCEi bắBxVt đBFi."

ThấMny Lâm Hiên xuấMnt hin thì đVbzám tu sĩMgP Tuyết Minh Môn mng rỡ, có đOOiu lúc này sắPObc mt lạBYi u ấcYLm. Thiếu niên thầBYn bí này không thân cũng chng quen cùng bọn họ, sao có thểLt trở mt với tu sĩXcX cùng cấBxVp chứEj?.

Tồi Hoa Lão Ma đDã nhe răng cườkdSi xoay đoAyFu lạBYi, đuRang muốn thi triểXWn thủ đjoạbcn sét git dit tr mấOy tu sĩLkM kia thì thanh âm lườuRi biếng của Lâm Hiên truyn vào tai: "Chm đxKHã, Lâm mỗ đjvBã nói qua cho phép ngươi ở đBFây đLkMA thương ngườcYLi chưa."

LờjvBi này va ra, chúng tu sĩA hai mt nhìn nhau, vẻ mt va mng va sợ, mà Tồi Hoa Lão Ma lạgTBi như một bước hụt xuống vc, hắOn chm rãi xoay ngườbci lạkdSi: "ĐSxo hữMgPu nói vy là có ý gì?"

"Ý gì? Chng lẽ đKojbco hữvZu nghe không hiểMnu sao, mạvZng mấbcy tiểfu t kia sẽ do tạxKHi hạjvB quyết đWYgan?" Lâm Hiên cằcm khẽ nhếch, lạBxVnh lùng nói.

"Các hạBxV là ngườnki quen của chúng ?"

"Không."

"Vy là ngươi là bằjng hữBxVu của Tuyết Minh Môn?"

"ĐYgao hữCDu không cầEjn đDoán lung tung, Tuyết Minh Môn gì đBFó, Lâm mỗ chưa nghe nói qua."

"Vy ngươi vì sao đAjối nghịLkMch cùng ta, chng lẽ .." Khóe ming Tồi Hoa Lão Ma lộ tia cổ quái: "Ngươi cũng coi trọng Chu nha đUAOu này?"

Lâm Hiên không khỏi ho khan một tiếng, không ngờbc lão ma này nghĩdf ai cũng đvZu háo sắcYLc như hắOOn vy.

Lâm Hiên chưa kịcp lên tiếng thì một nữf t xinh đOẹp đcộng lòng ngườkdSi chợt xuấuMt hin ở giữBxVa không trung. Đây mới thc s là quốc sắkdSc thiên hương. Chu Thiến Như tuy cũng là m nữXW nhưng kém xa không kịHoLp.

Chng qua đcộng tác tiểFTu nha đcbnMu lạXcXi tuyt không chút thục nữuR, bàn tay mm nâng lên, chỉbc vào lão ma mắuRng lên: "Ngươi là lão già không biết liêm sĩOO, lấMny tâm tiểBFu nhân đAo lòng quân t, thiếu gia nhà ta là ngườxi tốt, sao lạBxVi lấuRn nam bá nữx, sở dĩKoj xen vào vic này bởi nhìn ngươi khó chịKoju mà thôi, lát nữMna sẽ đxem ngươi Tru Hồn Luyn Phách, cho ngươi hiểju đvZược làm kẻ xấHoLu thì phảoVi trảaXU giá thế nào."

Lâm Hiên trợn mắgCEt há mồm. Ở gầbcn Nguyt Nhi hai trăm năm, nha đuMFTu kia luôn phi thườxKHng ôn nhu ngoan ngoãn, không ngờkdS tính cách có một mt bạAjo lc như vy.

Kỳ tht cũng khó trách nàng. Nàng va nghe đoAyối thoạuMi của mấcYLy ngườkdSi, đCDã biết Tồi Hoa Lão Ma lấBYy oán trảHoL ơn, khiến ngườHoLi vô cùng căm phn.

ThứbnM hai, lão ma lạyVi còn nói thiếu gia nhìn trúng này tư sắUAc chu nha đPObvZu, tuy biết rõ là nói by nhưng t nhiên trong lòng Nguyt Nhi có đOiểKojm căm gin.

Nhìn dung nhan tuyt sắxKHc của Nguyt Nhi, trong mắxKHt lão ma tràn đVbzTy vẻ kinh dim. Sau đYgaó lạuRi toát ra vẻ đKojáng tiếc, chỉoAy là âm hồn mà thôi.

Hắcn hít vào một hơi, min cưỡng đVbzem tầvZm mắjt chuyểLkMn khỏi khuôn mt thanh tú của Nguyt Nhi, trước mắuMt còn có đXcXHoLi đFuRch: "Đxo hữFTu tht s muốn đAối đBxVDch cùng lão phu?"

"Ngươi nghĩoAy tạci hạT ăn no rỗi vic, cùng ngươi nói giỡn phảEji không?" Lâm Hiên cau mày lạAji, cườYgai lạOOnh nói.

"Được, nếu đuMã có lờLti của đxKojo hữTu, ta lin nểT thểcYL din ngươi mà thảBxV bọn họ rờFTi đuRi" ThầVbzn sắYgac Tồi Hoa Lão Ma biến ảAjo không ngng. Lúc sau mở ming.

HắBFn không phảaXUi ngu ngốc, đnkối phương là tu sĩwwB Nguyên Anh trung kỳ, âm hồn nữSx t kia cũng có tu vịUA Ngưng Đan hu kỳ, hơn nữXWa còn có mấAy ngườuMi Tuyết Minh Môn. Một khi đuMộng thì kết cục của hắBFn đuRa phầBxVn là thảAm bạYgai.

LờLti còn chưa dứEjt thì hắOn hóa thành một đUAFTo kinh hồng, bay v phía không trung.

Vút...

Một tiếng xé gió truyn vào tai, một đXcXLto thanh sắjvBc kiếm khí chém tới v phía hắHoLn.


Lão ma gin dữgTB nhấBFc tay, một tấFTm thun bài bay ra đFón đHoLỡ kiếm khí, hắyVn nhìn chằoAym chằMnm vào Lâm Hiên mở ming gằMnn tng chữAj: "ĐyVo hữgTBu có ý gì, ta đBFã giữxKH thểFT din cho ngươi, vì sao còn muốn gây khó d?"

  • Gửi lúc 10:12 Ngày 23/12/2014

    boylx200788

    truyen ngung rui ha

  • Gửi lúc 17:24 Ngày 21/12/2014

    thanhlqn2

    Lộn xộn vl

  • Gửi lúc 23:01 Ngày 07/10/2014

    trangvaden

    mong admin dich them truyen nay tiep ben truyenyy da ra chuong 3869 roi day

  • Gửi lúc 21:20 Ngày 07/10/2014

    nampkday

    trời ơi lâu vậy mà mãi chưa ra chương mới sao!!! khi nào mới có Chương mới vậy trời

  • Gửi lúc 11:07 Ngày 20/08/2014

    originalblue000

    Cả ngày ôm máy đợi cháp mới mà lâu quá