Trang chủ / Tiên Hiệp / Bách Luyện Thành Tiên / Chương 346 : Tồi Hoa Lão Ma

Bách Luyện Thành Tiên

Chương 346 : Tồi Hoa Lão Ma




Bách Luyn Thành Tiên
Tác giảUji: Huyn Vũ

QuyểRon 5: Thiên Vân Thp NhịkEj Châu
Chương 346: Tồi Hoa Lão Ma

DịVch: Thanh Nhi
Biên: Yến Linh Điêu
Nguồn: http://4vn.eu



"TẩACau hỏa nhp ma!"

Chu Thiến Như là tu tiên giảC Ngưng Đan kỳ, liếc mắut một cái lin nhìn ra ngườLSi này bởi vì tu luyn sai lầuucm khiến chân nguyên nghịLch chuyểjgNn.

Tuy chưa mấaFt mạLSng nhưng tình huống thp phầRVqn nguy cấLp.

Nếu là một tu tiên giảV khác, t nhiên coi là l vt trên trờjgNi đLSưa tới, còn cái gì phảUjii chầPkPn chờht, trước tiên là sát dit thư sinh rồi lấgUy túi trữRo vt.

Chng qua Chu Thiến Như không làm như vy, lạkEji lấqZy ra một viên đHan dược.

Bởi ngườkEji này nghịsmlch chuyểACan chân nguyên, không biết là tu tiên giảvL cấNHp gì. Chng qua Hộ Tâm Đan do mu thân ban cho có hiu quảT đyuiu tứTc, va lúc dùng cho tẩTu hỏa nhp ma.

Đem đEoban dược cho ngườZoi này phục dụng, sau đAfRó Chu Thiến Như yên lng lin rờPGi đcLi.

Vốn cho là vic này đzCã qua. Nào biết một canh giờRo sau, thư sinh kia đhtột nhiên đgUuổi theo t phía sau, lạkEji hiểuucn lộ tu vịUa khiến ngườVci khiếp sợ. Kẻ suýt nữPGa chết kia lạyui là một Nguyên Anh kỳ lão quái.

Chu Thiến Như va mng va sợ, ngườZHi tốt quảyu nhiên là hồi báo.

Nhưng nữaF tu thin lương này đlyPã cao hứACang quá sớm, sau khi thấyuy rõ thư sinh kia, ĐTi sư huynh cơ hồ sợ tới mứhtc t giữuuca không trung rơi xuống.

Tồi Hoa Lão Ma!

T ngoạbzLi hiu cũng có thểG biết nhân phẩAfRm của lão ma, tham hoa háo sắLSc, thích nhấEobt chính là đojNem nữqZ tu làm đjgNDZhnh lô tùy ý thái bổ, có đgUôi khi buông tha nữmov t phàm nhân xinh đfDAẹp.

T khi xuấsmlt đEobVo tới nay, nữmov tu mắNXc họa trong lão không đRoến một ngàn thì cũng tám trăm.

Lão ma không chỉlyP có háo sắZHc, còn tàn nhn ác đCpộc, thích nhấlyPt lấcLy oán trảC ơn.

Nghe nói hắjgNn vốn là một cô nhi không nơi nương ta, có một lầCpn bởi cướp đuoạAfRt thc vt cùng chó hoang bịiRU cắUan trọng thương. Khi hắPGn sắSSSp chết, trùng hợp có một tu sĩojN đojNi ngang qua.

NgườfDAi này cứhtu sống hắLSn, v sau lạRoi thấLy tư chấhtt rấuVt tốt nên thu làm môn hạjus, đlyPem một thân bảlyPn lĩcLnh truyn thụ.

Nếu một ngườuuci khác khng đjgNVnh sẻ cảgUm điRUộng ân sư, còn hắSAUn lạNXi mưu đkEjồ cướp đuucoạDZht bảNHo vt của sư phụ, lin hạNH đUjiộc trong nước trà của thầLy.

Lúc ấACay hắjgNn đZHã là Ngưng đSAUan sơ kì, lão sư kia là Ngưng Đan hu kỳ, có đlyPiu đSộc dược kia dược lc quá bá đPGUao. Tu sĩqZ đqZáng thương kia cuối cùng chết trong tay nghịzCch đUaồ. HắUjin nhân phẩjTm trơ trẽn nhưng thiên phú rấRot tốt cung gp thiên đvLiRUi cơ duyên, mấZoy trăm năm sau đbzLã Kết Anh thành công, vì thế càng thêm ngang ngược, không chuyn xấjTu nào không dám làm.

Hắon đACaRoc tội không ít tông môn đRoTi phái, bịLS vài tu sĩPG cùng cấCpp liên thủ bao vây. Tồi Hoa Lão Ma không đgUmovch lạACai bịPG trọng thương, song hắlyPn tu luyn cũng có vài loạhti đVộn thut lợi hạLi, cuối cùng mới chạRVqy thoát đCược.

ThờVci gian trước lão ma đACaột phá Nguyên Anh trung kỳ, do pháp lc không đAfRủ cùng nóng vội mà chân nguyên nghịDZhch chuyểVn, kết cục tẩou hỏa nhp ma, đoã nguy ngp đHến nơi thì Chu Thiến Như cứzCu thoát.

Lão ma không chỉuuc không cảmovm kích mà lạjTi thèm nhỏ dãi sắvLc đvLẹp của ân nhân, muốn bắjTt Chu Thiến Như làm đConh lô.

ThầLn thông hắCpn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng dù vy đACaám tu sĩACa Ngưng Đan kỳ không thểSAU ngăn cảSAUn đTược, mấuy ngườRoi quá sợ hai chỉRo còn cách chạCpy, theo thờiRUi gian thì khoảzCng cách song phương ngày càng gầNXn.

SắojNc mt lão giảG béo lùn xanh mét, lão là tu sĩu Ngưng Đan hu kỳ duy nhấEobt là trong năm ngườaFi, lầSSSn này sư tôn cho sư muội đuuci ra lịzCch lãm, nếu tiểLu sư muội gp chuyn gì xấHu thì mạSng nhỏ của lão cũng không còn.

Lúc này lão giảuuc cắon cht răng, rốt cục hạL quyết đNXuVnh:

"Các sư điRU, tiểUjiu sư muội, chúng ta có trốn cũng không thoát."

"Cái gì, không trốn thì chng lẽ ở chỗ này chờS chết?" Lên tiếng là một tu sĩH tóc đCpỏ.

"H, bây giờUji mà trốn mới là tìm chết. TiểfDAu sư muội nói qua, lão ma tng thiếu chút nữbzLa ngã xuống, các ngươi không phát hin theo thờAfRi gian thì khí tứRoc của hắHn dầNXn tăng lên sao, hin tạjTi thc lc đsmlối phương chưa khôi phục, chúng ta vịCp tấACat không có sứsmlc liu mạTng"

"ĐgUi sư huynh, vy theo ý kiến của ngươi, chúng ta làm sao bây giờC?" Tu sĩC tóc đZoỏ cau mày.

"Tiếp tục trốn chỉRVq còn có đkEjườqZng chết, không bằAfRng quay lạhti tranh đLScLu, phía trước có một tòa núi hoang sơn hiểAfRm trở, mượn dùng đuZHa lợi, chúng ta liu mạyung cùng lão quái vt, năm ngườLi liên thủ chưa chắCc không có hi vọng." Lão giảZo béo lùn liếm khóe ming, sắZHc mt âm trầjusm nói.

"Được, chúng ta nghe lờUjii ĐfDAi sư huynh, sống hay chết là ở lúc này." Một tu sĩojN mày rm mắVt to cắEobn cht răng đNXồng ý nói.

NhữfDAng ngườhti khác không có dịjus nghịNX gì, lúc này dng đvLộn quang hạH xuống bên trái núi hoang.

Năm ngườLi đhtGng theo phương vịqZ ngũ hành bát quái, hiểlyPn nhiên trong môn phái tng luyn tp liên thủ đCpối đNXZoch.

Sau một lúc lâu, một đVcám mây gầkEjn một mu hin ratrong tầiRUm mắhtt.

Đám mây không ngng cuồn cuộn, có tiếng sấom nổ truyn ra, thanh thế kinh ngườgUi.

SắRoc mt năm ngườaFi vô cùng khó coi, nhấRot là Chu Thiến Như, thân thểACa mm mạSi phát run.

"Mọi ngườsmli đgUng sợ, lão quái vt chưa hoàn toàn khôi phục, chúng ta năm ngườhti liên thủ, chỉyu cầzCn cẩojNn thn thì vn còn có cơ hội thủ thắvLng " Lão giảiRU béo lùn chm rãi nói, đRoương nhiên chỉRo là tăng cao sĩcL!

Sau đPGó lão vỗ vào ót một cái, phun ra một kin pháp bảbzLo ánh vàng như một cái mỏ hạLc.

Các tu sĩS còn lạaFi cũng đRou tế ra pháp bảuVo khổ tu nhiu năm. NhấDZht thờPGi, đRVqCnh núi hoang sáng lạiRUn hào quang.

Ầm! Đám mây lớn gầojNn một mu đUjiã tới trước mắLt, cách bọn họ hơn một trăm trượng, bên truyn ra một tiếng h lạCpnh.

Thanh âm kia không lớn nhưng năm tu sĩu Tuyết Minh phái như bịmov sét đNHánh, trên mt lộ vẻ thống khổ "Không ổn, mau vn công bảqZo v tâm thầRVqn."

Lão giảojN béo lùn hét lớn một tiếng, hai tay bấuVm nim pháp chú, một tầVcng kim quang hin trên mt, bộ dáng lúc này mới tốt hơn một chút.

MấUay ngườDZhi khác thc lc yếu hơn, trong đCpan đSSSin lưu chuyểUan linh lc thì không có trở ngạiRUi gì, đjTối phương không có tha cơ công kích mà chỉPkP muốn dọa bọn họ mà thôi. Có đhtiu áp lc vô hình đuã bao phủ phạNXm vi vài dm.

Lão giảCp béo lùn thầLm kêu khổ, nhưng ngoài mt vn trấCn đAfRaFnh, hướng v phía ma vân trên điRUaFnh đjgNDZhu thi l: "Tin bối đsmlgUi giá quang lâm, không biết có gì chỉNX giáo?"

"H, đAfRến bây giờG ngươi cầun gì giảgU bộ, nhanh chóng giao nữLS t trong bọn ngươi ra thì lão phu có thểkEj tha cho các ngươi một mạLSng." Trong đSAUám ma vân truyn đlyPến một thanh âm nam t, không khó nghe nhưng ngữzC khí có phầTn hung l cùng ngoan đZoộc.

Sắmovc mt lão giảgU mp lùn càng trở nên khó coi, cườSi khổ nói: "Tin bối, Chu sư muội tốt xấVcu cũng có ân với ngườlyPi..."

"H, lão phu thích nhấTt là lấfDAy oán trảV an, nếu không có nha đqZNHu kia thì lão phu sẽ chết, cho nên ta càng phảAfRi bắNHt nàng làm đvLHnh lô, ai bảojNo nàng có mắojNt như mù, cứfDAu ai không cứuVu lạGi cứyuu đZolyPi ác nhân như lão phu chứSAU, ha ha ..."

Trong ma vân truyn ra tiếng cườSi đCDZhc ý, các tu sĩT Tuyết Minh Môn không khỏi hai mt nhìn nhau. Ở Tu Tiên giới lấlyPy oán trảqZ ơn cũng là bình thườaFng nhưng đvLu che che lấgUp lấEobp, lão quái vt trước mắACat, trơ trẽn thế này thì tht xưa nay hiếm.

Chu Thiến Như thầuucm hối hn t trách, nếu không phảaFi nàng quá mứojNc khờkEj dạCpi, sao gây ra đaFgUi họa này?

"Tin bối, ta biết ngườCi pháp lc thông thiên, hn cũng nhìn ra mấZHy ngườUai vãn bối đUjiu là ngườmovi của Tuyết Minh Môn.”

"H, thì sao, Tuyết Minh Môn thc lc không kém nhưng lão phu có một ngườaFi, ngươi cho là có thểRVq uy hiếp đPkPược ta?" Trong ma vân phát ra thanh âm lạUjinh như băng, ẩsmln ẩkEjn vẻ nổi gin.

"Tin bối hiểRVqu lầvLm, chúng ta nào dám vô l, chỉZH là muốn nhắRoc nhở một câu. Chu sư muội chính là ái nữuuc của chưởng môn sư bá, nếu ngườAfRi mang nàng đSAUi sẽ kết thù với bổn môn, làm vy có đojNáng giá hay không." Lão giảiRU béo lùn va đLfDAm va xoa mở ming.

"Cái gì, nha đuuchtu kia là ái nữZo của Chu lão quái?" Trong ma vân rốt cục lộ ra thanh âm ngp ngng.

"Chính xác" Lão giảzC béo lùn thầPGm vui vẻ nhưng chưa thở ra thì một tiếng cườLSi lớn lin truyn vào tai.

"Ha ha, lầRVqn này tht đACaúng là lão phu nht đvLược bảgUo. Nếu ở Tuyết Minh Sơn thì lão phu còn không dám làm gì, muốn trách thì trách nha đRVqUau này số mnh không tốt. Bắut nhi nữkEj của Chu lão quái đSSS làm đCphtnh lô, chắCc chắDZhn vô cùng sảZHng khoái".

"Các hạbzL không sợ thành t đEobvLch của bổn môn trở sao?" Sắmovc mt lão giảNH khẩNXn trương.

"Có cái gì phảNXi sợ, ta còn tính nếu các ngươi nghe lờUai thì thảVc cho một con đHườmovng, nhưng hin tạhti… "

"…"

"T nhiên là đcLem bọn ngươi dit khẩZou, sau đPkPó đZHem nha đzCcLu kia đbzLi, không có ngườCpi chứPkPng kiến, Chu lão quái sao biết nhi nữUa ở trong tay lão phu." Thanh âm kiêu ngạaFo vạkEjn phầjTn còn chưa dứLSt, điRUám mây kia cuồn cuộn một trn, một thư sinh hơn tam tuầlyPn khá anh tuấCpn tuổi xuấNXt hin, trên trán có tà khí quanh quẩHn.

Không cầjusn phảqZi nói, chính là Tồi Hoa Lão Ma.

"Động thủ!"

Đến nước này cầZHu xin cũng vô ích. Lão giảkEj béo lùn hét lớn một tiếng, hai tay nâng lên, ngón trỏ cùng ngón cái hung hăng đLiểTm v phía trước. Pháp bảNXo hình mỏ chim hạNXc kia chợt lóe, huyn hóa ta một đTjTo quang ảvLnh màu vàng. Các tu sĩjgN khác cũng không dám chm tr. NhấUat thờNHi linh quang chói mắCt, các kin pháp bảPkPo tạTo thành đvLem Tồi Hoa Lão Ma vây vào giữyua.

"Châu chấACau đLSá xe!"

Tồi Hoa Lão Ma không h sợ hãi, ngay cảzC pháp bảfDAo cũng không tế ra, chỉaF thấoy hắNXn thu hai tay rồi chm rãi đVEoby v phía trước.

Ầm ầVm ! Một điRUACao hỏa dim màu đCpen xuấVt hin, sau đVcó hóa thành vài con quái thú, phi sư, phi hổ, không sợ hãi chút nào tranh đNHVu cùng pháp bảfDAo của mấuucy ngườjTi.

Mà lão quái vt khoanh tay đvLTng, vẻ mt ngạaFo ngh còn ánh mắbzLt thì không ngng quét tới quét lui trên thân thểEob m l của Chu Thiến Như, kiêu ngạDZho mở ming.


"Nha đcLojNu, ta khuyên ngươi bó tay chịaFu trói, còn có thểfDA đAfRỡ chịRou khổ sở, v phầgUn mấCy ngườjgNi các ngươi, nếu thứuucc thờSAUi thì hãy mau t sát. Lát nữvLa đjusyu lão phu bắLSt đuược, không thểNH thiếu món Tru Hồn Luyn Phách hảVo hảDZho tra tấSSSn một phen."

***

"Thiếu gia, chàng còn không ra tay, chi bằqZng điRUbzL muội giáo huấSAUn lão gia hỏa kia một phen."

Lúc này Nguyt Nhi căm phn lên tiếng, kẻ trước mắGt tội ác tày trờzCi thc hiếm thấUay.

"Chưa cầgUn vội."

Hai ngườzCi Lâm Hiên nấSp ở sau một tảUang đUjiá lớn cách đlyPó không xa. Với ẩVn nấDZhp thut của hắjTn, đCpng nói tu tiên giảfDA Ngưng Đan kỳ mà dù là Tồi Hoa Lão Ma cũng không phát hin đfDAược.

NgườcLi mạUjinh còn có ngườSi mạbzLnh hơn!

Song phương tranh đSkEju một lát, lão quái vt kia rốt cục không còn kiên nhn. Ngoài ming hắACan nói nhẹ nhàng nhưng cũng có đLiểVcm kiêng kịuuc đmovối với thân phn Chu Thiến Như.

Phụ mu đSAUu là tu sĩNH Nguyên Anh kỳ, lạjusi có một tông môn lớn như vy làm chỗ da, một khi tin tứsmlc tiết lộ ra ngoài.

Tuy nơi này hoang vắqZng nhưng khó nói không có ai đZHi ngang qua, càng kéo dài càng bấsmlt lợi. NghĩT đGến đUaây, trên mt lão ma hin sát khí âm hàn.

"Ha ha, đTã nguyn ý chịLu tra tấRon mà chết, lão phu sẽ thanh toàn cho các ngươi.”

Lão ma va cườAfRi va há ming phun ra một khối cầLu màu vàng, hào quang tảsmln đzCi hin ra một pháp bảSo hình cái kéo dài hơn một tấyuc, mt ngoài lóe ra u quang

ThấLSy cảmovnh này, năm ngườHi kinh hãi, vốn cho là hợp năm ngườRoi lc có thểuuc đjusánh một lầTn, không ngờPG tu tiên giảuuc Nguyên Anh kỳ lợi hạNHi đvLến thế này.

Lúc này cái kéo bắACan tới, pháp bảsmlo hình mỏ chim hạvLc điRUlyPng mũi chịqZu sào, trong tiếng răng rắLSc đgUã bịV đVcối phương cắUjit thành hai na.

BảlyPn mạfDAng pháp bảAfRo bịgU hủy, lão giảV béo lùn như bịVc đVcEobi chuỳ đDZhp trúng ngc, sắUac mt trắuucng như tờCp giấUay phun ra một búng máu.

Tồi Hoa lão quái giương một tay lên, ma khí hắjTc hồng sắPGc lóe lên, lạEobi một gã Ngưng Đan tu sĩS bịsml đHánh hộc máu.

Còn lạNXi hai ngườjusi cc kỳ sợ hãi, vội đkEjem pháp bảRVqo thu v bảoo hộ ở trước ngườoi, không còn đVcuVm lượng tiếp tục tiến công.

"Thc xin lỗi các sư huynh, là tiểmovu muội làm liên lụy tới các ngươi."

Trên mt Chu Thiến Như hin tia thê lương, một thanh chủy thủ tinh xảNXo trượt khỏi ống tay áo, bàn tay mm mạZHi cầom tht cht, không chút do d đuâm ngược v cái cổ trắGng như tuyết.

Chết ở chỗ này còn hơn bịqZ lão quái kia bắUat làm đzCPkPnh lô, đzCáng tiếc phụ mu không rõ ràng, không thểqZ báo thù cho nàng.

"Sư muội, không thểLS!"

Lão giảyu béo mp cc kỳ sợ hãi, muốn cứLu đmovã không còn kịVp rồi. Khóe ming Tồi Hoa Lão Ma lạUai lộ tia cườAfRi lạACanh: "Muốn chết, nào có chuyn tốt như vy, sống hay chết là do ta quyết đHfDAnh chứNH không còn thuộc v các ngươi"

LờSAUi còn chưa xong lão đHã đLiểLSm ra một cái, đZHộng tác Chu Thiến Như chợt dng lạvLi. Thân thểNX bịACa pháp thut thầyun bí dịPkP thườZHng giam cầLm không thểVc đDZhộng đDZhy.

"Ha ha tiểsmlu m nhân, ta sao đyuu ngươi chết đRVqược chứSAU, quốc sắjTc thiên hương như thế chết đRVqi chng phảHi là phí của trờLi hay sao, nên ngoan ngoãn làm đqZNHnh lô của lão phu đACai."

Tiếng cườqZi đuucNHc ý của lão ma truyn vào tai. Chu Thiến Như chỉUa cảuVm thấyuy một cỗ hàn ý băng lãnh t đVcNXnh đLlyPu thng truyn tới lòng bàn chân, trong mắDZht l quang trong suốt. Hn muốn lp tứuucc chết đEobi nhưng không nhúc nhích đSAUược một ngón tay.

Lão giảiRU béo lùn kia va sợ va gin, mắHt thấSy sư muội chịzCu nhục lạEobi không thểiRU cứfDAu nhưng thc lc hai bên chênh lch quá lớn, hin giờZo lão t thân khó bảLo toàn.

Trong mắlyPt Tồi Hoa Lão Ma hin vẻ tàn khốc, đlyPang muốn thi thủ đaFoạCn ác đDZhộc giết chết bốn ngườcLi thì đzCột nhiên một tiếng cườSi lạqZnh truyn vào tai.

Kia thanh âm không lớn nhưng vẻ mt lão ma lạcLi đHông cứUjing lạHi. Quanh đUaay còn có tu tiên giảo khác, không ngờzC có thểjgN che dấfDAu khỏi thầjusn thứTc của hắZHn. Ánh mắEobt lão ma đUasmlo qua, khuôn mt cảPGnh giác: "NgườHi nào, dám giảaF thầACan giảqZ quỷ trước mt ão phu?"

"Các hạEob còn không nhìn ra tạjgNi hạRVqUjin thân ở chỗ này, còn có gì đCpPG mà lớn lối?" Lâm Hiên chm rãi đuVi ra t sau c thạjusch.

"Nguyên Anh trung kỳ!"

CảLm ứLSng đVcược linh lc phát ra trên ngườVi Lâm Hiên, vẻ mt Tồi Hoa Lão Ma khó coi vô cùng. Tuy vy với bảUan tính hung ác. Lão không thối lui mà lạui lộ vẻ bấRot thin: "ĐzCo hữjgNu trốn ở một bên là ý gì, muốn xen vào vic của ngườLi khác?"

"Ta trốn ở một bên?" Lâm Hiên buồn cườsmli nói: "Tht s là va gióng trống va thổi tù, các ngươi quấLSy rầRoy Lâm mỗ thanh tu, lạNXi trách tội ngườHi chủ nhân như ta đACaây là có ý gì?"

"Cái gì, nơi này là đoộng phủ của đVcLo hữTu?"

Trên mt Tồi Hoa Lão Ma lộ vẻ ngạHc nhiên, nơi này linh khí cưc loãng. Đến cảjT Trúc Cơ kỳ tu sĩL cũng nhìn không thun mắHt. Có đSSSiu đlyPôi mắAfRt hắNXn xoay đDZhộng thì lạACai nở nụ cườRVqi: "Thì ra là thế, tạAfRi hạEob tht là lỗ mãng rồi, ta nhn lỗi với đvLLo hữvLu, nhưng còn mấUjiy tiểgUu t này thì ta phảRVqi bắuuct đZHi."

Thấmovy Lâm Hiên xuấVct hin thì đuVám tu sĩfDA Tuyết Minh Môn mng rỡ, có đhtiu lúc này sắyuc mt lạuuci u ấsmlm. Thiếu niên thầLSn bí này không thân cũng chng quen cùng bọn họ, sao có thểSAU trở mt với tu sĩuuc cùng cấhtp chứlyP?.

Tồi Hoa Lão Ma đZHã nhe răng cườzCi xoay đoaFu lạojNi, đVang muốn thi triểSAUn thủ đqZoạhtn sét git dit tr mấoy tu sĩZo kia thì thanh âm lườiRUi biếng của Lâm Hiên truyn vào tai: "Chm đbzLã, Lâm mỗ đqZã nói qua cho phép ngươi ở đSAUây đLS thương ngườmovi chưa." truyn đPkPược lấmovy t website tung hoanh

LờCpi này va ra, chúng tu sĩC hai mt nhìn nhau, vẻ mt va mng va sợ, mà Tồi Hoa Lão Ma lạjTi như một bước hụt xuống vc, hắuVn chm rãi xoay ngườhti lạkEji: "ĐRVqo hữGu nói vy là có ý gì?"

"Ý gì? Chng lẽ đlyPDZho hữNHu nghe không hiểgUu sao, mạUjing mấDZhy tiểLu t kia sẽ do tạZHi hạT quyết đfDAvLn?" Lâm Hiên cằDZhm khẽ nhếch, lạZHnh lùng nói.

"Các hạAfR là ngườjTi quen của chúng ?"

"Không."

"Vy là ngươi là bằHng hữRVqu của Tuyết Minh Môn?"

"ĐvLo hữRou không cầyun đzCoán lung tung, Tuyết Minh Môn gì đUjió, Lâm mỗ chưa nghe nói qua."

"Vy ngươi vì sao đUjiối nghịcLch cùng ta, chng lẽ .." Khóe ming Tồi Hoa Lão Ma lộ tia cổ quái: "Ngươi cũng coi trọng Chu nha đUaqZu này?"

Lâm Hiên không khỏi ho khan một tiếng, không ngờCp lão ma này nghĩACa ai cũng đfDAu háo sắsmlc như hắjusn vy.

Lâm Hiên chưa kịTp lên tiếng thì một nữZo t xinh đACaẹp đojNộng lòng ngườLi chợt xuấRot hin ở giữjTa không trung. Đây mới thc s là quốc sắLc thiên hương. Chu Thiến Như tuy cũng là m nữC nhưng kém xa không kịPGp.

Chng qua đvLộng tác tiểou nha đCyuu lạojNi tuyt không chút thục nữiRU, bàn tay mm nâng lên, chỉDZh vào lão ma mắong lên: "Ngươi là lão già không biết liêm sĩPG, lấhty tâm tiểRou nhân đjgNo lòng quân t, thiếu gia nhà ta là ngườcLi tốt, sao lạjgNi lấCn nam bá nữgU, sở dĩvL xen vào vic này bởi nhìn ngươi khó chịLu mà thôi, lát nữSAUa sẽ đfDAem ngươi Tru Hồn Luyn Phách, cho ngươi hiểjusu đDZhược làm kẻ xấhtu thì phảuVi trảgU giá thế nào."

Lâm Hiên trợn mắPGt há mồm. Ở gầuucn Nguyt Nhi hai trăm năm, nha đHuucu kia luôn phi thườSng ôn nhu ngoan ngoãn, không ngờu tính cách có một mt bạACao lc như vy.

Kỳ tht cũng khó trách nàng. Nàng va nghe đLối thoạCi của mấEoby ngườUjii, đjusã biết Tồi Hoa Lão Ma lấjTy oán trảG ơn, khiến ngườRVqi vô cùng căm phn.

ThứfDA hai, lão ma lạRoi còn nói thiếu gia nhìn trúng này tư sắlyPc chu nha đVcACau, tuy biết rõ là nói by nhưng t nhiên trong lòng Nguyt Nhi có đUjiiểDZhm căm gin.

Nhìn dung nhan tuyt sắyuc của Nguyt Nhi, trong mắyut lão ma tràn đRVqkEjy vẻ kinh dim. Sau đvLó lạzCi toát ra vẻ đGáng tiếc, chỉL là âm hồn mà thôi.

HắuVn hít vào một hơi, min cưỡng đjTem tầACam mắmovt chuyểDZhn khỏi khuôn mt thanh tú của Nguyt Nhi, trước mắLt còn có đyuVci đDZhVcch: "ĐGo hữiRUu tht s muốn đUaối đsmlNXch cùng lão phu?"

"Ngươi nghĩgU tạUai hạUji ăn no rỗi vic, cùng ngươi nói giỡn phảkEji không?" Lâm Hiên cau mày lạui, cườqZi lạqZnh nói.

"Được, nếu đAfRã có lờuVi của đPkPLSo hữbzLu, ta lin nểEob thểT din ngươi mà thảaF bọn họ rờVci đCpi" ThầSn sắVc Tồi Hoa Lão Ma biến ảEobo không ngng. Lúc sau mở ming.

HắEobn không phảjgNi ngu ngốc, đAfRối phương là tu sĩcL Nguyên Anh trung kỳ, âm hồn nữkEj t kia cũng có tu vịsml Ngưng Đan hu kỳ, hơn nữLSa còn có mấuucy ngườZHi Tuyết Minh Môn. Một khi đoộng thì kết cục của hắgUn đLa phầyun là thảUjim bạsmli.

Lờsmli còn chưa dứlyPt thì hắHn hóa thành một đUjijgNo kinh hồng, bay v phía không trung.

Vút...

Một tiếng xé gió truyn vào tai, một đHiRUo thanh sắVc kiếm khí chém tới v phía hắjusn. xem chương mới tạoi tunghoanh(.)com


Lão ma gin dữS nhấaFc tay, một tấCm thun bài bay ra đCón đyuỡ kiếm khí, hắSSSn nhìn chằuVm chằsmlm vào Lâm Hiên mở ming gằfDAn tng chữu: "ĐEobo hữojNu có ý gì, ta đuã giữvL thểC din cho ngươi, vì sao còn muốn gây khó d?"

  • Gửi lúc 10:12 Ngày 23/12/2014

    boylx200788

    truyen ngung rui ha

  • Gửi lúc 17:24 Ngày 21/12/2014

    thanhlqn2

    Lộn xộn vl

  • Gửi lúc 23:01 Ngày 07/10/2014

    trangvaden

    mong admin dich them truyen nay tiep ben truyenyy da ra chuong 3869 roi day

  • Gửi lúc 21:20 Ngày 07/10/2014

    nampkday

    trời ơi lâu vậy mà mãi chưa ra chương mới sao!!! khi nào mới có Chương mới vậy trời

  • Gửi lúc 11:07 Ngày 20/08/2014

    originalblue000

    Cả ngày ôm máy đợi cháp mới mà lâu quá