Trang chủ / Ngôn Tình / Ánh Sao Ban Ngày / Chương 3 0: Đoạn kết

Ánh Sao Ban Ngày

Chương 3 0: Đoạn kết




Chương 30: ĐoạKyjn kết

Kết hôn là mong đddợi đDmlược cùng bên anh đcVJi hết cuộc đNNKppUi, là cùng nhau gánh vác mọi vic, là s tin tưởng ln nhau và cũng là trách nhim. ThảN Hỷ cảhdm đDmlộng: "Cảk hai lầsGdn anh đcQu la chọn em, quảsW là vô cùng dũng cảpEFm".

***

Chng đPiu gì có thểNNK khiến con ngườhdi bịUDU đWVnWo lộn như tình yêu, đDmlc bit lạUDUi là khi thờEOi gian đPfược ở bên nhau lạQi bịsGd đFDem ra đOếm ngược như lúc này. ChỉcQ còn bảOmy ngày nữcQa là Triu VĩEO Hàng phảEOi lên đqscườjhPng đPfi BắOmc KInh. Vì vết thương nhỏ ở chân nên ThảtHh Hỷ lấPfy lý do xin nghỉDml ở nhà, đcVJây cũng là dịyTjp đTWPppU họ đNNKược ở bên nhau thêm một chút.

Hai ngày sau, chân của ThảJN Hỷ đPfã khỏi hn, đJNiu này phảRcqi cảFDm ơn s chăm sóc vô cùng chu đwRpáo, tỉNNK mỉtHh của Triu VĩtHh Hàng. Cô chưa tng đcVJược sống một cuộc sống có ngườPi phục vụ bên cạcQnh suốt hai mươi tư giờsW, thm chí cô còn không cầOn phảtki chạcQm chân xuống đVoRcqt. Nếu phảjtsi di chuyểPn t chỗ này sang chỗ khác trong nhà, đGTã có Triu Vĩo Hàng lo liu vic " di chuyểEin trên không" cho cô.

ThờWVni khắnHc chia tay đVCang đhuến rấppUt gầyTjn, Thảqsc Hỷ cảddm thấJNy ngay cảhu vic ngủ cũng rấDmlt lãng phí thờEOi gian. Cô biết vic đoi Tây TạFwFng của Triu VĩEi Hàng đoã đsGdược ấjhPn đNNKWVnnh, vic có thểlP làm bây giờQ là làm thế nào đOyTj có thểW ở bên nhau thêm một chút nữJNa, gầDmln nhau thêm một chút. Thế nhưng vn có ngườjhPi muốn quấFwFy rối nhữtHhng thờtHhi khắPsc quý giá mà cô và Triu VĩUDU Hàng đfang trân trọng tng ngày.

" Triu VĩlP Hàng, liu mà trông coi vợ cu đjtsi, đfng có suốt ngày phóng đHJin v phía tớ thế", Kiu Duy NhạDc va nói va làm ra vẻ bịN đOmin git.

" Chút đKyjin cỏn con đOmó thì làm gì đPươc cu nào, chng phảOAo đHJã tỏa đDi hết rồi hay sao?" Triu Vĩk Hàng đFwFương nhiên hiểjhPu đFwFược tạpEFi sao Thảqsc Hỷ lạwRpi làm mt lạOAnh với Kiu Duy NhạppUc. Anh đwRpã đWồng ý sẽ đjtsưa cô đEii chơi chợ đDêm.

Hai ngườWi không mấOAy hiểQu biết v vic đcVJi chơi của nhữPEOng cp đsGdôi bình thườddng khác nên nghĩP ra đOmiu gì họ bèn cố gắWVnng đRcqqsc thc hin, cố gắpEFng tn hưởng nốt mấNy ngày trước khi Triu VĩsW Hàng lên đddườyTjng. Hôm qua, họ cùng nhau đDmli xem phim, vào hiu sách, rồi lạjhPi đWVni ăn đqscồ ăn nhanh. Hôm nay, họ cùng nhau đOến nhữOng nơi lưu giữjts kỷ nim chung của hai ngườDi, cùng nhau chụp ảtHhnh đOmPEO ghi lạNNKi nhữjhPng giây phút đUPtó. NhữDng đVoWVna đDmliểsWm không nhiu nhưng cũng đsGdủ khiến cảk hai mt nhoài. Chưa kịPsp chuẩQn bịtHh bữWa tối, họ lạDi đlPPnh cùng nhau đhui dạPo chợ đPEOêm, thưởng thứtHhc các mon t quán đddqscu tiên đcQến quán cuối cùng.

Tht tình cờdd, khi v đEiến nhà, Triu Vĩhu Hàng và ThảjhP Hỷ không hẹn mà gp cảRcq Tô Thiêm Cơ và Kiu Duy NhạKyjc. Cái anh chàng Kiu Duy NhạcVJc này, lúc đOVou là kểwRp công,nói rằhdng đRcqã có công lớn trong vic Triu VĩlP Hàng và ThảVC Hỷ gương vỡ lạtHhi lành nên nhấnHt đPJNnh phảFwFi mờTWPi anh ta ăn cơm, cảnHm ơn. Sau đcVJó lạoi nói là muốn tin Triu Vĩqsc Hàng, cứppU nói đsGdi nói lạlPi như vy, nhấUDUt đWVncQnh không chịOu buông tha họ.

" Triu VĩsW Hàng, đVong trách tớ không cảmnh báo trước, cu đFDi Tây TạnHng rồi, vợ cu chng phảppUi sẽ nhờcVJ bọn tớ chăm sóc hay sao. Cu mà đEOhdc tội với tớ tổn thấnHt không nhỏ đddâu nhé"

" Nhỏ cái đtHhWu anh ấRcqy!" Tô Thiêm Cơ không muốn phụ họa theo kiểPfu Kiu Duy Nhạtkc, thấwRpy anh ta càng nói càng khác thườFDng, ngườki ta còn chưa đyTji đqscã một mc đRcqòi chi phí bảppUo v rồi, tht là bc mình." ThảTWP Hỷ, đsWã có tớ chăm sóc cu rồi, không đnHến lượt anh ấGTy phảoi bn tâm"

" Em chăm sóc, anh chăm sóc, chng phảDi vic của nhà mình sao? Kiu Duy Nhạjtsc cườGTi hì hìm trên mt anh ta chng có chút biểsGdu hin của s xấHJu hổ gì cảO.

" Ai cùng một nhà với anh, không dám với cao." Tô Thiêm Cơ thm chí còn không thèm nhìn sang phía Kiu Duy Nhạhuc.

Triu Vĩdd Hàng nhìn hai ngườQi bọn họ, tình cảEOm quảk tht đNNKã có bước tiến triểjhPn rõ rt rồi. Cái cô Tô Thiêm Cơ này, mồm ming vn sắwRpc sảmo ht như năm xưa, chảP trách TiểTWPu Kiu lạWi bịjts thu phục thêm một lầcQn nữUPta. Hồi đlPó, cô gái này cũng đjhPã khiến Kiu Duy NhạcVJc phảRcqi chịjhPu không ít đsWau khổ.

" NhườRcqng nhà lạKyji cho hai ngườFDi đjhPGTy, t nhiên nhé, cứNNK coi như đddang ở nhà mình, tớ và Triu VĩcQ Hàng còn có vic, gp lạqsci sau nhé!" Không đfợi Triu VĩFwF Hàng ra tay, ThảGT H đUDUã dùng luôn kế ve sầPEOu thoát xác, đyTjVC họ ở lạUPti trông nhà. ChỉOđEOiu lạTWPi phảEOi quay lạsWi xe, ở trong cái không gian bé nhỏ đUPtó cũng không d chịVou lắDm.

" ThếđcVJược rồi, Cố ThảFwF Hỷ, bội chi sứJNc lc của anh sẽ ảEinh hưởng tới chấmt lượng cuộc sống của em". Sau nhiu lầRcqn làm phu khuân vác cho ThảNNK Hỷ t phòng ngủ tới phòng khách rồi ngược lạhui, nhìn ThảnH Hỷ mỉOmm cườsGdi rấTWPt đoyTjc ý, Triu VĩVo Hàng cuối cùng cũng khôn nhịjhPn đWược nữRcqa.

" Không đWược, đtHhó là yêu cầmu huấHJn luyn dành cho anh. Xem kìa, mới có vài lầsGdn mà đPEOã mấppUt hết kiên nhn rồi." ThảwRp Hỷ lạVCi cườPsi một cách tinh quái.

Triu VĩJN Hàng đKyjKyjng đjhPối din với cô :" Có phảUDUi là chân em đPã t đOmi lạUPti đVoược rồi không?"

" Một chút thôi, một chút thôi." ThảTWP Hỷ lp tứJNc ôm lấhdy chân mình:" Nó vn còn yếu lắqscm, chỉUPt min cưỡng đVoWng đOược thôi." Cô thích đsWược Triu Vĩm Hàng bế đKyji, cũng thích nhữVCng lúc anh cõng cô đlPi lạki trong phòng, cảOmm giác của cô lúc này tht s còn hạjtsnh phúc hơn cảlP đppUêm tân hôn của nhữcQng cp đnHôi khác.

" Chúng mình kết hôn nhé"

ThảEO Hỷ vn đUPtang ôm chân của mình, xem còn trì hoãn đFwFKyj hưởng thụ s chăm sóc đoược bao lâu nữNa, câu nói của Triu Vĩk Hàng làm cô bấjhPt ngờdd :" Hảm?"

" Nhưng thờtki gian có vẻ gấUPtp gáp quá. Chúng mình còn chưa bàn bạVoc gì với bố mẹ. LầHJn trước cũng không bàn bạqscc, em cứPEO cảHJm thấPfy chúng mình dườOng như không tôn trọng họ..."

Triu VĩDml Hàng ôm chầRcqm lấKyjy cô :" Chúng mình kết hôn nhé!".

" Anh không thểEi lầjtsn nào cũng dùng nam nhân kế đNhu mê hoc em mỗi khi nói chuyn đHJâu nhé, anh sắtHhp đVoi rồi, kết hôn thế nào đFDây..."

" Cố Thảk Hỷ, cơ hội cuối cùng đJNTWPy, chúng mình kết hôn nhé!"

" Được!" Nói rồi, Thảjts Hỷ lạUPti thấFwFy mình dườFwFng như trảNNK lờDi quá nhanh, cứD như là sơ anh rút lạEOi lờfi va nói. LạnHi bắhdt đOPu một cuộc hôn nhân mà cảHJ hai đyTju chưa chuẩTWPn bịdd gì cảjts?

"Thc ra em có phầmn thích hoàn cảyTjnh hin tạtHhi." ThảFD Hỷ than thở:" Triu Vĩhu Hàng, hai hôm nay, e có cảsGdm giác của tình yêu, vn hy vọng đWược tiếp tục như vy".

Đôi khi, nhìn cảppUnh một đUPtôi uyên ương cãi nhau trên đhuườWng, ThảGT Hỷ lạtki tràn đqscfy cảtkm xúc. NgườlPi ta đOã nói rằnHng tình yêu có thểcQ làm tình cảmm thêm phong phú, vui vẻ, buồn bã đOAu đNược nhân lên rấjhPt nhiu lầWVnn. ThảpEF Hỷ thấUDUy mình chưa tng có nhữUDUng cảmm giác như vy, mối quan h với TầVon Mn DữFD trước đwRpây đWu do một mình cô ấVCy cẩOAn thn gìn giữW. Còn cuộc sống hôn nhân với Triu VĩcQ Hàng hai ngườKyji lạpEFi dầUDUn dầHJn hiểHJu nhau và yêu nhau trong một s ràng buộc nhấEit đpEFUPtnh, dù có bấRcqt kỳ chuyn gì xảwRpy ra, cảOm hai đHJu phảPsi tuân theo nguyên tắkc không ly hôn. Vì thế mà chuyn lớn hóa thành nhỏ, chuyn nhỏ thì bảOmn thân phảDmli t đmiu chỉonh, Căn bảpEFn là do không có nhữNng lúc nếu tứtHhc gin thì có thểOA thoảki mái nói t " Chia tay!" như bao cp đHJôi yêu nhau khác.

" Kết hôn rồi cũng sẽ vn như vy, anh đVoko bảGTo."

" Làm sao mà vn như vy đsWược", ThảPf Hỷ thở dài.

" Vy thì thôi, không cầTWPn quá min cưỡng" Triu VĩcQ Hàng đOmtHhnh đfddng dy. T nãy đJNến giờNNK, anh vn đcQang ở trong tư thế quỳ dưới chân cô, đyTjó là hành đFDộng cc kỳ lãng mạtHhn của anh rồi. Trong túi anh vn còn cp nhn mới mua, tay anh vn đPEOang nắDmlm cht hộp đkng nhn, chưa kịOmp rút ra.

" Triu VĩDml hàng! Em không nói là không cưới", Thảm Hỷ vội cầpEFm lấVoy tay anh nói.

Triu VĩOA Hàng lấWVny cp nhn cưới ra :" Em đcVJưa tay đWVnây".

ThảEi Hỷ hạmnh phúc đhuưa tay ra :" Mới à, hoàn toàn không giống với cp nhn trước". Chiếc nhn va khít tay ThảsW Hỷ.

" Thích không ?"

Thảhd Hỷ quảjhP quyết gt đjhPPsu, cô cũng giúp Triu VĩEO Hàng đddeo chiếc nhn của anh. " Tốt rồi!" Hai bàn tay đhdeo nhn đtkan vào nhau, hạOnh phúc tràn ngp trên khuông mt họ.

" Triu VĩW Hàng!"
" HảnH?"

" Đeo nhn cưới mới, cứo có cảpEFm giác như lấEit một ngườsWi mới"

Cô vòng tay ôm cổ anh :" Trước đGTây, em cứVC nghĩUPt rằWng kết hôn rấTWPt đPfơn giảUPtn, chỉtk là sống chung với một ngườNi lạVCi, vn phảki làm nhữhung công vic như thườOng ngày. TrảDi qua nhiu chuyn như vy, em mới biết thc s ra cuộc sống sau hôn nhân không h đPsơn giảFDn không phảOmi chỉyTjđNeo nhn cưới , chụp ảUDUnh cưới, làm tic cưới, ngủ chung một phòng là kết hôn".

" Thế kết hôn là gì?" Triu VĩcQ Hàng rấVot tò mò vì ThảnH Hỷ có thểhu đPEOưa kết hôn lên một tầhdm cao như vy. xem tạJNi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

" Kết hôn là mong đcQợi đGTược cùng nhau đoi hết cuộc đWVnppUi của hai ngườqsci , là cùng nhau gánh vác mọi vic. Là s tin tưởng ln nhau và cũng là trách nhim." ThảtHh Hỷ cảwRpm đNNKộng:" CảVC hai lầqscn anh đyTju la chọn em, quảJN là vô cùng dũng cảPfm "

" Anh đTWPoán em là hàng hiếm giá cao, đyTjang đmợi em lên giá đhdây."

" Câu đTWPó có thểN tạVCm dịlPch là anh yêu em? " ThảFD Hỷ biết mình nói như vy cũng hơi có phầOmn khoác lác mà không biết thẹn, vì vy cô cứf gục đHJjhPu vào ngc anh, ngạVCi ngùng không dám ngẩTWPng mt lên. Triu VĩVo Hàng muốn kéo cô ra, đDối din với cô đUDUD nói chuyn nhưng cô càng siết chăt tay, t chối không chịPfu ngẩQng lên.

" Không muốn nghe anh trảsW lờOi à?"

" Nếu đNó không phảTWPi là đtkiu em hy vọng, anh cứJN coi như em giảqsc vờVC thông minh, chưa tng hỏi anh câu đkó là đjhPược rồi." ThảPEO Hỷ vn giữJN nguyên phong cách sống của cô, thấGTy tình thế không tốt thườsWng tìm cách lảPEOng tránh.

" ThảwRp Hỷ, câu dịtHhch của em hoàn toàn chính xác."

***

"Triu VĩppU Hàng, mình v nhà đjhPi."

"Được." Triu Vĩf Hàng khởi đDộng xe.

"Không phảNi v nhà cũ của mình, v nhà bố mẹ anh kia."

" Anh đsWjhPnh sáng mai sẽ v nhà em trước, sau đpEFó mới dn em v nhà anh." Ngày kia đsWã là ngày Triu VĩyTj Hàng đoi Bắtkc Kinh rồi. Mc dù sau khóa huấHJn luyn tp trung đOó, anh còn có thểO v thăm nhà một lầQn nữJNa, nhưng trước khi đEOi Bắhdc Kinh, chưa sắPEOp xếp mọi chuyn ổn thỏa, anh vn chưa yên lòng.

" Lẽ ra phảVCi đfến t sớm ấPfy chứPEO. Hai hôm trước thì chân em vn còn đcVJau, hai hôm nay lạWi không đPEOến, xem ra có vẻ không đcVJược phảHJi đOAcQo lắNNKm." Mc dù cô biết như vy, nhưng vn không muốn đUPthu thc tế đKyjUDU lấPfn át cảDm giác yêu đkương nhanh như vy. Ai mà đwRpoán trước đVCược các bc phụ huynh sẽ phảcQn ứOng như thế nào. đPọc truyn mới nhấRcqt tạTWPi tung hoanh . com

" Triu VĩUDU hàng, liu vic mình tái hôn có ảhunh hưởng gì tới anh, tới gia đKyjình anh không?" Đây chính là đOAiu mà Thảk hỷ rấWt muốn hỏi nhưng mãi vn không dám. Mc dù ThảDml Hỷ vn luôn tin rằsWng Triu VĩsGd Hàng sẽ không làm đkiu gì mà anh không cảyTjm thấyTjy chắqscc chắqscn, tuy nhiên, nhữKyjng biến cố trong thờqsci gian qua vn khiến ThảEO Hỷ cảOAm thấNy thấHJp thỏm không yên.

" V chuyn xảsWy ra lầEin trước, anh đOã không giảPi thích rõ ràng với em. S vic không h đJNơn giảTWPn như em nghĩf, nó thm chí còn phứOmc tạNNKp hơn nhiu nhữHJng đWVniu mà Kiu Duy NhạcQc biết. Chi tiết quá cụ thểsW, nói với em cũng không có ý nghĩUPta gì, cũng không thểcQ nói cho em đpEFược, NhữnHng đhdiu em biết đPfã là quá đOmủ rồi. Sau khi ly hôn, anh một mc không tới tìm em vì lo rằqscng chuyn đkó còn đyTjPs lạcQi hu họa. Nếu chúng ta thc s chng còn quan h gì cũng có nghĩUPta là sẽ không còn ai nhằUDUm vào em đcQN tấJNn công nữNNKa. Bố đQã chịwRpu lui v nghỉnH ngơi, đddó cũng là một trong nhữWVnng mấpEFu chốt đTWPtk hóa giảmi nhữhdng rắWc rối đtkó.

Thảjts Hỷ, năm xưa, anh đyTjã vì Ngô HoạUDUch mà một mình tìm sang ĐGTc, bỏ lạpEFi tấwRpt cảDml ở nơi này. GiờVo đppUây, anh lạtHhi sắUPtp đpEFi Tây TạDmlng, phảhdi xa em trong ba năm. Điu đddó không có nghĩlPa là anh yêu em không nhiu, không có nghĩtHha là anh không thểDml vì em, vì gia đkình mình mà t bỏ tấPst cảlP. ChỉVCđWiu chúng ta đsWang sống, chúng ta phảnHi có trách nhim với cuộc sống hin tạFwFi. Em, bố mẹ, công vic là nhữcQng thứFD mà anh không thểdd chối bỏ trách nhim. Anh phảDmli gánh vác đddược tấlPt cảOm nhữOng đUDUiu đOó.

Đã theo nghip chính trịk, không thểD chỉKyj biết trốn tránh nhim vụ. Anh không thểVC đFwFppUm bảsWo với em rằHJng con đQườyTjng công danh của anh sẽ thun buồm xuôi gió, sẽ không còn sóng to gió lớn nào cảhd; anh cũng không thểVo đtkGTm bảVoo với em rằHJng sẽ bảWVno v em tới mứfc một giọt nước cũng không chạnHm tới em đnHược. Nhưng đPsiu duy nhấUPtt anh có thểTWP đEOtHhm bảjhPo , đPEOó là cho dù gp phảyTji tình huống như thế nào, anh tuyt đTWPối sẽ không dùng vic ly hôn đsGdO giảppUi quyết mọi vic. Một vic ngốc nghếch như vy, làm một lầPsn trong đpEFqsci đKyjã là quá nhiu rồi.

ThảjhP Hỷ, em có muốn cùng anh tiếp tục mạko hiểTWPm không?"

" Sao trước khi đppUăng ký kết hôn, anh không hỏi em nhữqscng câu như vy?"

" Anh sợ em bỏ chạQy, Cố Thảhu Hỷ, t trước tới giờcVJ vn là một cô bé nhát gan mà."

ThảRcq Hỷ lè lưỡi :" Em đOúng là một cô bé nhát gan đmFDy, vấddn đN này, em không dám đddưa ra, vì sợ anh thay đKyjổi. Cũng bởi vì em rấhdt d làm hỏng chuyn, chỉk sợ anh không cầNn em nữFwFa".

" Bây giờUPt yên tâm rồi chứcQ?"

"Ừm" ThảJN Hỷ gt đWVnsGdu rấGTt mạyTjnh.

Xe lăn bánh đkược một lát, Thảjts Hỷ bỗng nói :" Triu VĩPEO Hàng, em yêu anh ."

" Cái gì?!" Triu Vĩhd Hàng dng xe lạQi bên đhdườpEFng. Cái cô Cố ThảOm Hỷ này, nhữsWng lờddi như vy mà cũng có thểhd tùy tin nói ra trong bấhut kỳ hoàn cảPsnh nào sao.

" Em nói là em yêu anh. Anh phảUPti gánh vác nhiu trách nhim như vy, em không có cách nào đEitHh biến mình thông minh hơn đEiyTj anh đDmlỡ cảTWPm thấjhPy nng n. Tuy nhiên, em có thểcQ nói đFDược nhữRcqng lờQi ngọt ngào đhdppU anh vui vẻ. Anh vui vẻ rồi chắKyjc cũng sẽ không cảtkm thấWVny mt mỏi nữma. Đã thấUDUy thoảPi mái hơn chưa?"

" Ừm, em nói lạHJi một lầmn nữfa, đcQD anh th cảsGdm nhn xem."

" Em yêu anh, thế nào?"

"Bỏ t "thế nào" đWi, nhắDc lạWi một vạJNn lầsWn."

"Em yêu anh"
"Em yêu anh"
"Em yêu anh"
***

Chủ đtk tình yêu, vài năm sau vn còn đOmược nhắnHc tiếp.

" Triu Vĩhu Hàng, em yêu anh!"
" Anh cũng nói một lầwRpn đUPti"
" Anh không nói đcVJược."
" TạWVni sao không nói đWVnược?"

" Nghe đcVJược nhữEing lờDi ấHJy, sẽ khiến ngườddi ta nhẹ nhàng bay bổng."

"Vy thì sao?"

"NgườOmi em đjhPã nhẹ ta chim yến rồi, anh sợ nói thêm nữPfa, em sẽ bay lên trờki mấJNt."

" Triu VĩVo Hàng, anh lạpEFi chọc em rồi! Rõ ràng thấoy ngườVCi ta hơi bép, lúc nào cũng sáu mươi cân, cái gì mà nhẹ như chim yến chứN, tht quá đDmláng.!"

" Làm gì có chuyn đRcqó, anh thấcQy em gầpEFy hơn trước nhiu tht đEOtky. ChắPEOc chắRcqc là cái cân này sai rồi, đddOA mai mình đFDi mua cái khác."

" Cái gì! Hôm nay em mới cân th ở chỗ làm của Chỉqsc Túc cân ở bnh vin thì làm sao mà sai đUPtược?"

" Chng phảUPti cô ấqscy đEii nghỉm tuầWVnn trăng mt rồi sao?"

banner