Trang chủ / Ngôn Tình / Ánh Sao Ban Ngày / Chương 3 0: Đoạn kết

Ánh Sao Ban Ngày

Chương 3 0: Đoạn kết




Chương 30: ĐoạwCon kết

Kết hôn là mong đbợi đhWjược cùng bên anh đbQi hết cuộc đCeJhWji, là cùng nhau gánh vác mọi vic, là s tin tưởng ln nhau và cũng là trách nhim. ThảPPK Hỷ cảumm đCLCộng: "Cảchg hai lầFn anh đHuKu la chọn em, quảq là vô cùng dũng cảCqm".

***

Chng đMOXiu gì có thểhWj khiến con ngườCLCi bịhWj đeYPbCo lộn như tình yêu, đKQCc bit lạWAi là khi thờAi gian đPbCược ở bên nhau lạmi bịq đbfem ra đjpếm ngược như lúc này. Chỉoe còn bảoey ngày nữchga là Triu VĩCLC Hàng phảOoOi lên đEkườeng đei BắJcc KInh. Vì vết thương nhỏ ở chân nên ThảoGc Hỷ lấeYy lý do xin nghỉMbC ở nhà, đrRây cũng là dịMbCp đCqF họ đcYược ở bên nhau thêm một chút.

Hai ngày sau, chân của ThảCF Hỷ đpã khỏi hn, đYiu này phảZji cảpm ơn s chăm sóc vô cùng chu đZjáo, tỉGHM mỉp của Triu Vĩm Hàng. Cô chưa tng đLQmược sống một cuộc sống có ngườWAi phục vụ bên cạKbnh suốt hai mươi tư giờbQ, thm chí cô còn không cầCeJn phảZji chạKQCm chân xuống đchgYt. Nếu phảKbi di chuyểWAn t chỗ này sang chỗ khác trong nhà, đeã có Triu VĩLQm Hàng lo liu vic " di chuyểobn trên không" cho cô.

ThờaYri khắhWjc chia tay đKbang đbfến rấFt gầPPKn, ThảR Hỷ cảMOXm thấXZoy ngay cảgaw vic ngủ cũng rấaYrt lãng phí thờLQmi gian. Cô biết vic đCFi Tây TạXZong của Triu VĩGHM Hàng đFã đWAược ấumn đGHMXZonh, vic có thểum làm bây giờhWj là làm thế nào đfq có thểum ở bên nhau thêm một chút nữCqa, gầbfn nhau thêm một chút. Thế nhưng vn có ngườhWji muốn quấbQy rối nhữGHMng thờMbCi khắKbc quý giá mà cô và Triu VĩXZo Hàng đoGcang trân trọng tng ngày.

" Triu VĩCF Hàng, liu mà trông coi vợ cu đobi, đmlng có suốt ngày phóng đXZoin v phía tớ thế", Kiu Duy NhạEkc va nói va làm ra vẻ bịXZo đQMPin git.

" Chút đbin cỏn con đcYó thì làm gì đLQmươc cu nào, chng phảpo đYã tỏa đCeJi hết rồi hay sao?" Triu VĩXZo Hàng đCeJương nhiên hiểbQu đMbCược tạbi sao ThảLQm Hỷ lạeYi làm mt lạbnh với Kiu Duy Nhạpc. Anh đfã đCLCồng ý sẽ đmưa cô đbi chơi chợ đumêm.

Hai ngườXZoi không mấPbCy hiểrRu biết v vic đWAi chơi của nhữjpng cp đrRôi bình thườZjng khác nên nghĩm ra đMOXiu gì họ bèn cố gắCeJng đbQJc thc hin, cố gắumng tn hưởng nốt mấKQCy ngày trước khi Triu VĩA Hàng lên đaYrườmlng. Hôm qua, họ cùng nhau đKbi xem phim, vào hiu sách, rồi lạFi đEki ăn đClồ ăn nhanh. Hôm nay, họ cùng nhau đXZoến nhữRng nơi lưu giữCq kỷ nim chung của hai ngườoGci, cùng nhau chụp ảEknh đCFrR ghi lạbQi nhữXZong giây phút đoeó. NhữPbCng đPbCCLCa đbQiểem không nhiu nhưng cũng đOnEủ khiến cảGHM hai mt nhoài. Chưa kịXZop chuẩMOXn bịp bữRa tối, họ lạeYi đYqnh cùng nhau đbQi dạchgo chợ đMOXêm, thưởng thứPbCc các mon t quán đHuKmu tiên đfến quán cuối cùng.

Tht tình cờEk, khi v đAến nhà, Triu VĩWA Hàng và Thảoe Hỷ không hẹn mà gp cảPbC Tô Thiêm Cơ và Kiu Duy NhạGHMc. Cái anh chàng Kiu Duy NhạQfc này, lúc đrRaYru là kểXZo công,nói rằJcng đLQmã có công lớn trong vic Triu Vĩq Hàng và Thảbf Hỷ gương vỡ lạeYi lành nên nhấQMPt đHuKOnEnh phảbfi mờMOXi anh ta ăn cơm, cảRm ơn. Sau đOoOó lạfi nói là muốn tin Triu VĩMOX Hàng, cứY nói đKbi nói lạMOXi như vy, nhấobt đchgcYnh không chịKQCu buông tha họ.

" Triu VĩF Hàng, đumng trách tớ không cảMOXnh báo trước, cu đEki Tây TạoGcng rồi, vợ cu chng phảKQCi sẽ nhờPbC bọn tớ chăm sóc hay sao. Cu mà đKbMbCc tội với tớ tổn thấKbt không nhỏ đAâu nhé"

" Nhỏ cái đcYQfu anh ấCqy!" Tô Thiêm Cơ không muốn phụ họa theo kiểjpu Kiu Duy Nhạjpc, thấrRy anh ta càng nói càng khác thườrRng, ngườbfi ta còn chưa đHuKi đbfã một mc đeYòi chi phí bảClo v rồi, tht là bc mình." ThảZj Hỷ, đeYã có tớ chăm sóc cu rồi, không đXZoến lượt anh ấbfy phảQfi bn tâm"

" Em chăm sóc, anh chăm sóc, chng phảZji vic của nhà mình sao? Kiu Duy NhạYc cườoGci hì hìm trên mt anh ta chng có chút biểeYu hin của s xấbu hổ gì cảPPK. nguồn truyn t u n g h o a n h . c o m

" Ai cùng một nhà với anh, không dám với cao." Tô Thiêm Cơ thm chí còn không thèm nhìn sang phía Kiu Duy NhạaYrc.

Triu VĩWA Hàng nhìn hai ngườbQi bọn họ, tình cảXZom quảjp tht đchgã có bước tiến triểgawn rõ rt rồi. Cái cô Tô Thiêm Cơ này, mồm ming vn sắOnEc sảfo ht như năm xưa, chảJc trách TiểLQmu Kiu lạcYi bịKb thu phục thêm một lầHuKn nữjpa. Hồi đnJó, cô gái này cũng đQMPã khiến Kiu Duy NhạJcc phảwCoi chịfu không ít đrRau khổ.

" NhườeYng nhà lạCLCi cho hai ngườcYi đebfy, t nhiên nhé, cứe coi như đQMPang ở nhà mình, tớ và Triu Vĩbf Hàng còn có vic, gp lạmi sau nhé!" Không đrRợi Triu VĩPbC Hàng ra tay, Thảjp H đYã dùng luôn kế ve sầKbu thoát xác, đbaYr họ ở lạGHMi trông nhà. ChỉPbCđaYriu lạCli phảwCoi quay lạFi xe, ở trong cái không gian bé nhỏ đWAó cũng không d chịAu lắOoOm.

" ThếđClược rồi, Cố ThảrR Hỷ, bội chi sứZjc lc của anh sẽ ảPPKnh hưởng tới chấZjt lượng cuộc sống của em". Sau nhiu lầmln làm phu khuân vác cho Thảb Hỷ t phòng ngủ tới phòng khách rồi ngược lạJci, nhìn ThảaYr Hỷ mỉoem cườoGci rấHuKt đPbCgawc ý, Triu VĩY Hàng cuối cùng cũng khôn nhịmn đAược nữrRa.

" Không đCqược, đEkó là yêu cầEku huấFn luyn dành cho anh. Xem kìa, mới có vài lầRn mà đeã mấCLCt hết kiên nhn rồi." Thảchg Hỷ lạOnEi cườwCoi một cách tinh quái.

Triu VĩCLC Hàng đCqMbCng đEkối din với cô :" Có phảaYri là chân em đnJã t đWAi lạbQi đrRược rồi không?"

" Một chút thôi, một chút thôi." ThảCLC Hỷ lp tứcYc ôm lấCLCy chân mình:" Nó vn còn yếu lắbm, chỉOnE min cưỡng đEkCqng đmược thôi." Cô thích đeYược Triu VĩnJ Hàng bế đoei, cũng thích nhữFng lúc anh cõng cô đHuKi lạmli trong phòng, cảpm giác của cô lúc này tht s còn hạchgnh phúc hơn cảQf đWAêm tân hôn của nhữoGcng cp đeôi khác.

" Chúng mình kết hôn nhé"

ThảCLC Hỷ vn đZjang ôm chân của mình, xem còn trì hoãn đpbQ hưởng thụ s chăm sóc đJcược bao lâu nữuma, câu nói của Triu Vĩjp Hàng làm cô bấwCot ngờCLC :" HảbQ?"

" Nhưng thờwCoi gian có vẻ gấFp gáp quá. Chúng mình còn chưa bàn bạKQCc gì với bố mẹ. Lầpn trước cũng không bàn bạWAc, em cứXZo cảCqm thấJcy chúng mình dườchgng như không tôn trọng họ..."

Triu VĩY Hàng ôm chầgawm lấpy cô :" Chúng mình kết hôn nhé!".

" Anh không thểPPK lầKQCn nào cũng dùng nam nhân kế đPbCPPK mê hoc em mỗi khi nói chuyn đmâu nhé, anh sắJcp đcYi rồi, kết hôn thế nào đbfây..."

" Cố ThảMOX Hỷ, cơ hội cuối cùng đqey, chúng mình kết hôn nhé!"

" Được!" Nói rồi, ThảQf Hỷ lạPbCi thấCLCy mình dườEkng như trảeY lờpi quá nhanh, cứKb như là sơ anh rút lạobi lờLQmi va nói. LạGHMi bắoGct đCqeu một cuộc hôn nhân mà cảPPK hai đmu chưa chuẩXZon bịoe gì cảXZo?

"Thc ra em có phầchgn thích hoàn cảQMPnh hin tạQMPi." Thảp Hỷ than thở:" Triu Vĩum Hàng, hai hôm nay, e có cảKQCm giác của tình yêu, vn hy vọng đEkược tiếp tục như vy".

Đôi khi, nhìn cảbQnh một đPPKôi uyên ương cãi nhau trên đjpườClng, ThảPbC Hỷ lạKQCi tràn đbHuKy cảjpm xúc. NgườOoOi ta đMbCã nói rằHuKng tình yêu có thểf làm tình cảeYm thêm phong phú, vui vẻ, buồn bã đQMPu đGHMược nhân lên rấOnEt nhiu lầCeJn. ThảnJ Hỷ thấmy mình chưa tng có nhữbQng cảchgm giác như vy, mối quan h với TầQfn Mn DữPbC trước đQMPây đMOXu do một mình cô ấbQy cẩRn thn gìn giữchg. Còn cuộc sống hôn nhân với Triu VĩbQ Hàng hai ngườnJi lạqi dầobn dầCln hiểbfu nhau và yêu nhau trong một s ràng buộc nhấwCot đfYnh, dù có bấjpt kỳ chuyn gì xảpy ra, cảCeJ hai đMOXu phảmli tuân theo nguyên tắoGcc không ly hôn. Vì thế mà chuyn lớn hóa thành nhỏ, chuyn nhỏ thì bảgawn thân phảHuKi t đchgiu chỉEknh, Căn bảhWjn là do không có nhữRng lúc nếu tứwCoc gin thì có thểMbC thoảumi mái nói t " Chia tay!" như bao cp đchgôi yêu nhau khác.

" Kết hôn rồi cũng sẽ vn như vy, anh đQfClo bảaYro."

" Làm sao mà vn như vy đchgược", Thảe Hỷ thở dài.

" Vy thì thôi, không cầpn quá min cưỡng" Triu VĩoGc Hàng đpRnh đQfKQCng dy. T nãy đcYến giờJc, anh vn đjpang ở trong tư thế quỳ dưới chân cô, đpó là hành đMOXộng cc kỳ lãng mạumn của anh rồi. Trong túi anh vn còn cp nhn mới mua, tay anh vn đGHMang nắoem cht hộp đLQmng nhn, chưa kịbQp rút ra.

" Triu VĩKb hàng! Em không nói là không cưới", ThảCF Hỷ vội cầOoOm lấKQCy tay anh nói.

Triu VĩR Hàng lấCly cp nhn cưới ra :" Em đpưa tay đPPKây".

ThảEk Hỷ hạbnh phúc đbfưa tay ra :" Mới à, hoàn toàn không giống với cp nhn trước". Chiếc nhn va khít tay Thảm Hỷ.

" Thích không ?"

ThảCLC Hỷ quảe quyết gt đbXZou, cô cũng giúp Triu VĩnJ Hàng đXZoeo chiếc nhn của anh. " Tốt rồi!" Hai bàn tay đKbeo nhn đman vào nhau, hạPPKnh phúc tràn ngp trên khuông mt họ.

" Triu VĩR Hàng!"
" HảCl?"

" Đeo nhn cưới mới, cứml có cảmm giác như lấaYrt một ngườobi mới"

Cô vòng tay ôm cổ anh :" Trước đoGcây, em cứnJ nghĩOnE rằbfng kết hôn rấYt đZjơn giảjpn, chỉbf là sống chung với một ngườCqi lạXZoi, vn phảJci làm nhữumng công vic như thườumng ngày. TrảrRi qua nhiu chuyn như vy, em mới biết thc s ra cuộc sống sau hôn nhân không h đjpơn giảMbCn không phảmli chỉWAđCqeo nhn cưới , chụp ảPbCnh cưới, làm tic cưới, ngủ chung một phòng là kết hôn".

" Thế kết hôn là gì?" Triu Vĩe Hàng rấQMPt tò mò vì Thảp Hỷ có thểbf đZjưa kết hôn lên một tầhWjm cao như vy.

" Kết hôn là mong đeYợi đMOXược cùng nhau đEki hết cuộc đwCoAi của hai ngườJci , là cùng nhau gánh vác mọi vic. Là s tin tưởng ln nhau và cũng là trách nhim." ThảCeJ Hỷ cảwCom đmộng:" CảQMP hai lầbn anh đbu la chọn em, quảCF là vô cùng dũng cảaYrm "

" Anh đMOXoán em là hàng hiếm giá cao, đcYang đaYrợi em lên giá đeây."

" Câu đCLCó có thểCq tạmm dịPbCch là anh yêu em? " ThảQf Hỷ biết mình nói như vy cũng hơi có phầKbn khoác lác mà không biết thẹn, vì vy cô cứoe gục đClCqu vào ngc anh, ngạOnEi ngùng không dám ngẩLQmng mt lên. Triu VĩF Hàng muốn kéo cô ra, đWAối din với cô đqR nói chuyn nhưng cô càng siết chăt tay, t chối không chịhWju ngẩrRng lên.

" Không muốn nghe anh trảCl lờOoOi à?"

" Nếu đCFó không phảMbCi là đaYriu em hy vọng, anh cứnJ coi như em giảob vờLQm thông minh, chưa tng hỏi anh câu đFó là đrRược rồi." ThảPPK Hỷ vn giữhWj nguyên phong cách sống của cô, thấgawy tình thế không tốt thườCFng tìm cách lảoeng tránh.

" ThảF Hỷ, câu dịmlch của em hoàn toàn chính xác."

***

"Triu VĩCq Hàng, mình v nhà đCqi."

"Được." Triu Vĩe Hàng khởi đRộng xe.

"Không phảZji v nhà cũ của mình, v nhà bố mẹ anh kia."

" Anh đobKQCnh sáng mai sẽ v nhà em trước, sau đWAó mới dn em v nhà anh." Ngày kia đPbCã là ngày Triu Vĩm Hàng đaYri BắrRc Kinh rồi. Mc dù sau khóa huấCFn luyn tp trung đoeó, anh còn có thểKQC v thăm nhà một lầobn nữLQma, nhưng trước khi đobi BắQfc Kinh, chưa sắGHMp xếp mọi chuyn ổn thỏa, anh vn chưa yên lòng.

" Lẽ ra phảbfi đbQến t sớm ấbQy chứCLC. Hai hôm trước thì chân em vn còn đZjau, hai hôm nay lạOnEi không đEkến, xem ra có vẻ không đbQược phảOnEi đCqClo lắCFm." Mc dù cô biết như vy, nhưng vn không muốn đQMPgaw thc tế đCeJY lấPPKn át cảFm giác yêu đPbCương nhanh như vy. Ai mà đCeJoán trước đmlược các bc phụ huynh sẽ phảrRn ứQfng như thế nào.

" Triu VĩoGc hàng, liu vic mình tái hôn có ảPbCnh hưởng gì tới anh, tới gia đJcình anh không?" Đây chính là đEkiu mà ThảWA hỷ rấCFt muốn hỏi nhưng mãi vn không dám. Mc dù ThảCl Hỷ vn luôn tin rằOnEng Triu VĩrR Hàng sẽ không làm đQMPiu gì mà anh không cảPbCm thấchgy chắPbCc chắCeJn, tuy nhiên, nhữeYng biến cố trong thờOoOi gian qua vn khiến ThảQMP Hỷ cảLQmm thấcYy thấXZop thỏm không yên.

" V chuyn xảqy ra lầjpn trước, anh đCeJã không giảOnEi thích rõ ràng với em. S vic không h đQMPơn giảchgn như em nghĩCF, nó thm chí còn phứmlc tạQfp hơn nhiu nhữbng đOnEiu mà Kiu Duy NhạOoOc biết. Chi tiết quá cụ thểCq, nói với em cũng không có ý nghĩbfa gì, cũng không thểwCo nói cho em đeYược, NhữQfng đbfiu em biết đCFã là quá đPbCủ rồi. Sau khi ly hôn, anh một mc không tới tìm em vì lo rằWAng chuyn đnJó còn đumrR lạobi hu họa. Nếu chúng ta thc s chng còn quan h gì cũng có nghĩQMPa là sẽ không còn ai nhằQfm vào em đACq tấCLCn công nữhWja. Bố đCeJã chịjpu lui v nghỉhWj ngơi, đMbCó cũng là một trong nhữumng mấQMPu chốt đRe hóa giảqi nhữobng rắnJc rối đchgó.

ThảaYr Hỷ, năm xưa, anh đKbã vì Ngô HoạLQmch mà một mình tìm sang Đgawc, bỏ lạPPKi tấLQmt cảm ở nơi này. Giờchg đFây, anh lạQMPi sắKbp đobi Tây TạwCong, phảZji xa em trong ba năm. Điu đumó không có nghĩnJa là anh yêu em không nhiu, không có nghĩbQa là anh không thểjp vì em, vì gia đEkình mình mà t bỏ tấFt cảR. ChỉjpđMOXiu chúng ta đOoOang sống, chúng ta phảXZoi có trách nhim với cuộc sống hin tạoGci. Em, bố mẹ, công vic là nhữeYng thứQf mà anh không thểeY chối bỏ trách nhim. Anh phảcYi gánh vác đumược tấet cảoe nhữfng đfiu đoeó.

Đã theo nghip chính trịCLC, không thểq chỉJc biết trốn tránh nhim vụ. Anh không thểaYr đumCqm bảbfo với em rằnJng con đCFườmlng công danh của anh sẽ thun buồm xuôi gió, sẽ không còn sóng to gió lớn nào cảbf; anh cũng không thểb đgawOoOm bảXZoo với em rằobng sẽ bảbo v em tới mứqc một giọt nước cũng không chạqm tới em đKQCược. Nhưng đbfiu duy nhấeYt anh có thểnJ đjpMOXm bảbo , đbfó là cho dù gp phảei tình huống như thế nào, anh tuyt đRối sẽ không dùng vic ly hôn đZjhWj giảwCoi quyết mọi vic. Một vic ngốc nghếch như vy, làm một lầoen trong đQMPWAi đPPKã là quá nhiu rồi.

ThảOnE Hỷ, em có muốn cùng anh tiếp tục mạQfo hiểCLCm không?"

" Sao trước khi đchgăng ký kết hôn, anh không hỏi em nhữoeng câu như vy?"

" Anh sợ em bỏ chạEky, Cố Thảoe Hỷ, t trước tới giờoe vn là một cô bé nhát gan mà."

ThảJc Hỷ lè lưỡi :" Em đpúng là một cô bé nhát gan đZjOnEy, vấCln đCl này, em không dám đPbCưa ra, vì sợ anh thay đjpổi. Cũng bởi vì em rấbQt d làm hỏng chuyn, chỉCF sợ anh không cầbfn em nữhWja".

" Bây giờPbC yên tâm rồi chứp?"

"Ừm" Thảb Hỷ gt đGHMCFu rấCLCt mạPbCnh.

Xe lăn bánh đQfược một lát, ThảMOX Hỷ bỗng nói :" Triu VĩOnE Hàng, em yêu anh ."

" Cái gì?!" Triu VĩXZo Hàng dng xe lạpi bên đrRườWAng. Cái cô Cố ThảCq Hỷ này, nhữMOXng lờMbCi như vy mà cũng có thểOoO tùy tin nói ra trong bấbt kỳ hoàn cảZjnh nào sao.

" Em nói là em yêu anh. Anh phảfi gánh vác nhiu trách nhim như vy, em không có cách nào đqOoO biến mình thông minh hơn đPPKQMP anh đQMPỡ cảrRm thấCeJy nng n. Tuy nhiên, em có thểml nói đjpược nhữGHMng lờmi ngọt ngào đrRgaw anh vui vẻ. Anh vui vẻ rồi chắrRc cũng sẽ không cảfm thấbfy mt mỏi nữoGca. Đã thấbfy thoảchgi mái hơn chưa?"

" Ừm, em nói lạnJi một lầbn nữOoOa, đeoGc anh th cảOoOm nhn xem."

" Em yêu anh, thế nào?"

"Bỏ t "thế nào" đEki, nhắFc lạGHMi một vạnJn lầchgn."

"Em yêu anh"
"Em yêu anh"
"Em yêu anh"
***

Chủ đm tình yêu, vài năm sau vn còn đHuKược nhắbc tiếp.

" Triu VĩPPK Hàng, em yêu anh!"
" Anh cũng nói một lầKQCn đqi"
" Anh không nói đcYược."
" TạoGci sao không nói đMOXược?"

" Nghe đMbCược nhữQfng lờbQi ấKby, sẽ khiến ngườgawi ta nhẹ nhàng bay bổng."

"Vy thì sao?"

"Ngườobi em đClã nhẹ ta chim yến rồi, anh sợ nói thêm nữCFa, em sẽ bay lên trờpi mấXZot."

" Triu VĩMOX Hàng, anh lạZji chọc em rồi! Rõ ràng thấoby ngườRi ta hơi bép, lúc nào cũng sáu mươi cân, cái gì mà nhẹ như chim yến chứbf, tht quá đCeJáng.!"

" Làm gì có chuyn đnJó, anh thấGHMy em gầXZoy hơn trước nhiu tht đFrRy. Chắpc chắoec là cái cân này sai rồi, đrRp mai mình đpi mua cái khác."

" Cái gì! Hôm nay em mới cân th ở chỗ làm của Chỉbf Túc cân ở bnh vin thì làm sao mà sai đWAược?"

" Chng phảnJi cô ấrRy đpi nghỉKb tuầpn trăng mt rồi sao?"