Trang chủ / Ngôn Tình / Ánh Sao Ban Ngày / Chương 3 0: Đoạn kết

Ánh Sao Ban Ngày

Chương 3 0: Đoạn kết




Chương 30: ĐoạNhpn kết

Kết hôn là mong đxợi đNBược cùng bên anh đjni hết cuộc đTocAyi, là cùng nhau gánh vác mọi vic, là s tin tưởng ln nhau và cũng là trách nhim. ThảUy Hỷ cảuDKm đTocộng: "CảUy hai lầUyn anh đpDpu la chọn em, quảoJ là vô cùng dũng cảKTm".

***

Chng đUONiu gì có thểKT khiến con ngườeEi bịDc đUeDNUTo lộn như tình yêu, đDUuc bit lạDpui là khi thờToci gian đChjược ở bên nhau lạDci bịDc đKMem ra đBHếm ngược như lúc này. Chỉh còn bảyy ngày nữBHa là Triu VĩChj Hàng phảNBi lên đDcườPmNng đUyi BắoJc KInh. Vì vết thương nhỏ ở chân nên ThảpDp Hỷ lấHKhy lý do xin nghỉNhp ở nhà, đTây cũng là dịyp đypPr họ đOUNược ở bên nhau thêm một chút.

Hai ngày sau, chân của Thảxh Hỷ đTã khỏi hn, đAyiu này phảHKhi cảhm ơn s chăm sóc vô cùng chu đUyáo, tỉjn mỉT của Triu VĩOUN Hàng. Cô chưa tng đUyược sống một cuộc sống có ngườToci phục vụ bên cạsjnh suốt hai mươi tư giờBH, thm chí cô còn không cầKMn phảVCi chạuWm chân xuống đhThTt. Nếu phảeEi di chuyểOUNn t chỗ này sang chỗ khác trong nhà, đhã có Triu VĩuDK Hàng lo liu vic " di chuyểyn trên không" cho cô.

ThờUeDi khắTc chia tay đDnang đmxến rấUeDt gầUHCn, ThảAy Hỷ cảKTm thấHy ngay cảToc vic ngủ cũng rấKMt lãng phí thờNhpi gian. Cô biết vic đKTi Tây TạDnng của Triu Vĩmx Hàng đBã đeEược ấHKhn đpDpynh, vic có thểKND làm bây giờNB là làm thế nào đTUeD có thểDc ở bên nhau thêm một chút nữha, gầKMn nhau thêm một chút. Thế nhưng vn có ngườcfi muốn quấpDpy rối nhữoJng thờhWi khắNDsc quý giá mà cô và Triu VĩuW Hàng đUONang trân trọng tng ngày.

" Triu VĩDAB Hàng, liu mà trông coi vợ cu đuDKi, đeEng có suốt ngày phóng đDpuin v phía tớ thế", Kiu Duy NhạHKhc va nói va làm ra vẻ bịNhp đOUNin git.

" Chút đDcin cỏn con đBHó thì làm gì đKMươc cu nào, chng phảhWo đNBã tỏa đOUNi hết rồi hay sao?" Triu Vĩx Hàng đTương nhiên hiểHKhu đuDKược tạhWi sao ThảhW Hỷ lạhi làm mt lạpDpnh với Kiu Duy NhạDABc. Anh đkkUã đcfồng ý sẽ đuDKưa cô đxhi chơi chợ đDABêm.

Hai ngườhTi không mấUHCy hiểDUuu biết v vic đrKVi chơi của nhữNhpng cp đDcôi bình thườyng khác nên nghĩUeD ra đpDpiu gì họ bèn cố gắUONng đrKVKT thc hin, cố gắDUung tn hưởng nốt mấxhy ngày trước khi Triu Vĩx Hàng lên đHườNBng. Hôm qua, họ cùng nhau đNhpi xem phim, vào hiu sách, rồi lạcfi đDpui ăn đjnồ ăn nhanh. Hôm nay, họ cùng nhau đDpuến nhữxng nơi lưu giữpI kỷ nim chung của hai ngườTi, cùng nhau chụp ảxnh đuWUON ghi lạpIi nhữxng giây phút đHó. Nhữyng đhTha đhWiểpIm không nhiu nhưng cũng đTocủ khiến cảhW hai mt nhoài. Chưa kịKNDp chuẩHn bịHKh bữKNDa tối, họ lạeEi đrKVUONnh cùng nhau đUHCi dạBHo chợ đNDsêm, thưởng thứDnc các mon t quán đKMhTu tiên đNhpến quán cuối cùng.

Tht tình cờNhp, khi v đhTến nhà, Triu VĩDc Hàng và ThảKT Hỷ không hẹn mà gp cảT Tô Thiêm Cơ và Kiu Duy NhạeEc. Cái anh chàng Kiu Duy NhạBc này, lúc đUyxu là kểB công,nói rằrKVng đCã có công lớn trong vic Triu VĩUON Hàng và ThảpPr Hỷ gương vỡ lạAyi lành nên nhấsjt đKNDUONnh phảTi mờDci anh ta ăn cơm, cảTocm ơn. Sau đKMó lạyi nói là muốn tin Triu VĩuDK Hàng, cứHKh nói đyi nói lạDUui như vy, nhấUeDt đUONoJnh không chịyu buông tha họ.

" Triu VĩUeD Hàng, đpIng trách tớ không cảVCnh báo trước, cu đIi Tây TạDUung rồi, vợ cu chng phảCi sẽ nhờC bọn tớ chăm sóc hay sao. Cu mà đUeDyc tội với tớ tổn thấrKVt không nhỏ đyâu nhé"

" Nhỏ cái đDABcfu anh ấeEy!" Tô Thiêm Cơ không muốn phụ họa theo kiểKTu Kiu Duy NhạDnc, thấAyy anh ta càng nói càng khác thườyng, ngườHi ta còn chưa đPmNi đOUNã một mc đDUuòi chi phí bảDABo v rồi, tht là bc mình." ThảUON Hỷ, đpDpã có tớ chăm sóc cu rồi, không đTocến lượt anh ấsjy phảhWi bn tâm" truyn đNUTược lấmxy t website tung hoanh

" Em chăm sóc, anh chăm sóc, chng phảDUui vic của nhà mình sao? Kiu Duy NhạChjc cườsji hì hìm trên mt anh ta chng có chút biểuDKu hin của s xấNBu hổ gì cảy.

" Ai cùng một nhà với anh, không dám với cao." Tô Thiêm Cơ thm chí còn không thèm nhìn sang phía Kiu Duy Nhạhc.

Triu VĩUHC Hàng nhìn hai ngườeEi bọn họ, tình cảTocm quảxh tht đcfã có bước tiến triểAyn rõ rt rồi. Cái cô Tô Thiêm Cơ này, mồm ming vn sắDnc sảNDso ht như năm xưa, chảUy trách Tiểyu Kiu lạCi bịB thu phục thêm một lầCn nữBa. Hồi đpPró, cô gái này cũng đUHCã khiến Kiu Duy NhạDUuc phảyi chịcfu không ít đUeDau khổ.

" NhườBHng nhà lạhTi cho hai ngườhTi đNDsWy, t nhiên nhé, cứVC coi như đyang ở nhà mình, tớ và Triu VĩUON Hàng còn có vic, gp lạBi sau nhé!" Không đhTợi Triu VĩKM Hàng ra tay, Thảsj H đxã dùng luôn kế ve sầNDsu thoát xác, đBHsj họ ở lạyi trông nhà. ChỉhTđpDpiu lạWi phảTi quay lạToci xe, ở trong cái không gian bé nhỏ đhWó cũng không d chịDpuu lắDpum.

" ThếđpPrược rồi, Cố ThảoJ Hỷ, bội chi sứDpuc lc của anh sẽ ảTnh hưởng tới chấUHCt lượng cuộc sống của em". Sau nhiu lầIn làm phu khuân vác cho ThảuDK Hỷ t phòng ngủ tới phòng khách rồi ngược lạhWi, nhìn Thảy Hỷ mỉjnm cườhTi rấNhpt đNBBc ý, Triu VĩUHC Hàng cuối cùng cũng khôn nhịBHn đjnược nữAya.

" Không đyược, đoJó là yêu cầOUNu huấBHn luyn dành cho anh. Xem kìa, mới có vài lầNDsn mà đhTã mấuWt hết kiên nhn rồi." Thảh Hỷ lạpIi cườuWi một cách tinh quái.

Triu VĩDUu Hàng đWKMng đDnối din với cô :" Có phảDABi là chân em đxã t đNhpi lạxhi đVCược rồi không?"

" Một chút thôi, một chút thôi." ThảUy Hỷ lp tứAyc ôm lấNBy chân mình:" Nó vn còn yếu lắpIm, chỉB min cưỡng đDpupIng đcfược thôi." Cô thích đuDKược Triu Vĩxh Hàng bế đpPri, cũng thích nhữyng lúc anh cõng cô đoJi lạBHi trong phòng, cảNUTm giác của cô lúc này tht s còn hạpDpnh phúc hơn cảNB đDcêm tân hôn của nhữeEng cp đNhpôi khác.

" Chúng mình kết hôn nhé"

ThảUON Hỷ vn đNUTang ôm chân của mình, xem còn trì hoãn đpINhp hưởng thụ s chăm sóc đUHCược bao lâu nữHKha, câu nói của Triu VĩKM Hàng làm cô bấHt ngờBH :" HảkkU?"

" Nhưng thờpPri gian có vẻ gấNBp gáp quá. Chúng mình còn chưa bàn bạVCc gì với bố mẹ. LầDUun trước cũng không bàn bạrKVc, em cứNB cảBHm thấTocy chúng mình dườUONng như không tôn trọng họ..."

Triu VĩI Hàng ôm chầHKhm lấmxy cô :" Chúng mình kết hôn nhé!".

" Anh không thểToc lầUHCn nào cũng dùng nam nhân kế đeEUON mê hoc em mỗi khi nói chuyn đpPrâu nhé, anh sắpIp đDci rồi, kết hôn thế nào đPmNây..."

" Cố ThảUHC Hỷ, cơ hội cuối cùng đDABDpuy, chúng mình kết hôn nhé!"

" Được!" Nói rồi, ThảeE Hỷ lạpIi thấOUNy mình dườDnng như trảDAB lờxi quá nhanh, cứy như là sơ anh rút lạyi lờxhi va nói. LạDUui bắDct đhDnu một cuộc hôn nhân mà cảUHC hai đcfu chưa chuẩWn bịToc gì cảAy?

"Thc ra em có phầpDpn thích hoàn cảsjnh hin tạNUTi." ThảUON Hỷ than thở:" Triu VĩOUN Hàng, hai hôm nay, e có cảUeDm giác của tình yêu, vn hy vọng đCược tiếp tục như vy".

Đôi khi, nhìn cảxhnh một đDcôi uyên ương cãi nhau trên đhườHng, ThảNhp Hỷ lạKMi tràn đUeDUyy cảUym xúc. Ngườsji ta đUHCã nói rằcfng tình yêu có thểNDs làm tình cảKNDm thêm phong phú, vui vẻ, buồn bã đDcu đChjược nhân lên rấDnt nhiu lầChjn. ThảH Hỷ thấxhy mình chưa tng có nhữhWng cảuWm giác như vy, mối quan h với TầHn Mn DữoJ trước đhây đoJu do một mình cô ấKTy cẩDpun thn gìn giữT. Còn cuộc sống hôn nhân với Triu Vĩy Hàng hai ngườxhi lạhWi dầDcn dầmxn hiểDpuu nhau và yêu nhau trong một s ràng buộc nhấNUTt đTochWnh, dù có bấhTt kỳ chuyn gì xảpDpy ra, cảUON hai đCu phảNUTi tuân theo nguyên tắDpuc không ly hôn. Vì thế mà chuyn lớn hóa thành nhỏ, chuyn nhỏ thì bảCn thân phảUeDi t đmxiu chỉxnh, Căn bảHn là do không có nhữKNDng lúc nếu tứpPrc gin thì có thểToc thoảVCi mái nói t " Chia tay!" như bao cp đpPrôi yêu nhau khác. xem tạpDpi t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m

" Kết hôn rồi cũng sẽ vn như vy, anh đAyVCo bảToco."

" Làm sao mà vn như vy đCược", ThảH Hỷ thở dài.

" Vy thì thôi, không cầTn quá min cưỡng" Triu VĩKND Hàng đhHKhnh đUHCUyng dy. T nãy đUyến giờVC, anh vn đBang ở trong tư thế quỳ dưới chân cô, đxó là hành đOUNộng cc kỳ lãng mạxn của anh rồi. Trong túi anh vn còn cp nhn mới mua, tay anh vn đHKhang nắUym cht hộp đCng nhn, chưa kịTocp rút ra.

" Triu VĩToc hàng! Em không nói là không cưới", ThảUy Hỷ vội cầjnm lấrKVy tay anh nói.

Triu VĩB Hàng lấChjy cp nhn cưới ra :" Em đhTưa tay đTocây".

ThảDn Hỷ hạNUTnh phúc đDABưa tay ra :" Mới à, hoàn toàn không giống với cp nhn trước". Chiếc nhn va khít tay ThảoJ Hỷ.

" Thích không ?"

Thảcf Hỷ quảkkU quyết gt đAyOUNu, cô cũng giúp Triu VĩBH Hàng đDABeo chiếc nhn của anh. " Tốt rồi!" Hai bàn tay đpIeo nhn đUHCan vào nhau, hạjnnh phúc tràn ngp trên khuông mt họ.

" Triu VĩpI Hàng!"
" HảKT?"

" Đeo nhn cưới mới, cứhW có cảPmNm giác như lấPmNt một ngườDci mới"

Cô vòng tay ôm cổ anh :" Trước đVCây, em cứsj nghĩjn rằDnng kết hôn rấDput đxhơn giảUONn, chỉKM là sống chung với một ngườWi lạChji, vn phảIi làm nhữNBng công vic như thườuDKng ngày. TrảpPri qua nhiu chuyn như vy, em mới biết thc s ra cuộc sống sau hôn nhân không h đyơn giảpPrn không phảTi chỉuDKđrKVeo nhn cưới , chụp ảDpunh cưới, làm tic cưới, ngủ chung một phòng là kết hôn".

" Thế kết hôn là gì?" Triu VĩUy Hàng rấUyt tò mò vì ThảUeD Hỷ có thểy đUeDưa kết hôn lên một tầHKhm cao như vy.

" Kết hôn là mong đKNDợi đDpuược cùng nhau đmxi hết cuộc đDUuxi của hai ngườDni , là cùng nhau gánh vác mọi vic. Là s tin tưởng ln nhau và cũng là trách nhim." ThảAy Hỷ cảKTm đUONộng:" CảpDp hai lầNBn anh đBHu la chọn em, quảuDK là vô cùng dũng cảcfm "

" Anh đAyoán em là hàng hiếm giá cao, đNUTang đhợi em lên giá đDcây."

" Câu đoJó có thểxh tạAym dịhch là anh yêu em? " Thảcf Hỷ biết mình nói như vy cũng hơi có phầNhpn khoác lác mà không biết thẹn, vì vy cô cứh gục đDcBHu vào ngc anh, ngạNUTi ngùng không dám ngẩVCng mt lên. Triu VĩDn Hàng muốn kéo cô ra, đNBối din với cô đcfkkU nói chuyn nhưng cô càng siết chăt tay, t chối không chịCu ngẩxng lên.

" Không muốn nghe anh trảrKV lờDUui à?"

" Nếu đCó không phảpIi là đDpuiu em hy vọng, anh cứh coi như em giảUy vờhW thông minh, chưa tng hỏi anh câu đChjó là đUHCược rồi." Thảx Hỷ vn giữUHC nguyên phong cách sống của cô, thấOUNy tình thế không tốt thườDpung tìm cách lảhTng tránh.

" ThảH Hỷ, câu dịpIch của em hoàn toàn chính xác."

***

"Triu VĩpI Hàng, mình v nhà đWi."

"Được." Triu VĩUON Hàng khởi đIộng xe.

"Không phảDABi v nhà cũ của mình, v nhà bố mẹ anh kia."

" Anh đVCNhpnh sáng mai sẽ v nhà em trước, sau đVCó mới dn em v nhà anh." Ngày kia đuWã là ngày Triu VĩhW Hàng đNhpi BắUHCc Kinh rồi. Mc dù sau khóa huấUHCn luyn tp trung đuWó, anh còn có thểeE v thăm nhà một lầHKhn nữpIa, nhưng trước khi đDni BắTocc Kinh, chưa sắDcp xếp mọi chuyn ổn thỏa, anh vn chưa yên lòng.

" Lẽ ra phảUeDi đKMến t sớm ấNhpy chứB. Hai hôm trước thì chân em vn còn đpPrau, hai hôm nay lạDUui không đUONến, xem ra có vẻ không đuWược phảCi đyDno lắNDsm." Mc dù cô biết như vy, nhưng vn không muốn đNDsKT thc tế đUHCB lấAyn át cảWm giác yêu đBương nhanh như vy. Ai mà đyoán trước đeEược các bc phụ huynh sẽ phảBn ứUeDng như thế nào.

" Triu VĩAy hàng, liu vic mình tái hôn có ảjnnh hưởng gì tới anh, tới gia đDnình anh không?" Đây chính là đHKhiu mà ThảpI hỷ rấUONt muốn hỏi nhưng mãi vn không dám. Mc dù ThảhT Hỷ vn luôn tin rằKTng Triu VĩUHC Hàng sẽ không làm đBHiu gì mà anh không cảNBm thấyy chắKNDc chắkkUn, tuy nhiên, nhữkkUng biến cố trong thờUyi gian qua vn khiến ThảpI Hỷ cảuWm thấhWy thấHKhp thỏm không yên.

" V chuyn xảyy ra lầKTn trước, anh đhWã không giảUHCi thích rõ ràng với em. S vic không h đAyơn giảUyn như em nghĩUeD, nó thm chí còn phứcfc tạIp hơn nhiu nhữpPrng đKNDiu mà Kiu Duy NhạDpuc biết. Chi tiết quá cụ thểxh, nói với em cũng không có ý nghĩUONa gì, cũng không thểjn nói cho em đuDKược, NhữNBng đChjiu em biết đuDKã là quá đeEủ rồi. Sau khi ly hôn, anh một mc không tới tìm em vì lo rằUyng chuyn đxhó còn đTrKV lạKNDi hu họa. Nếu chúng ta thc s chng còn quan h gì cũng có nghĩya là sẽ không còn ai nhằDABm vào em đhWAy tấDnn công nữCa. Bố đkkUã chịrKVu lui v nghỉBH ngơi, đpDpó cũng là một trong nhữhTng mấpIu chốt đKMpDp hóa giảNUTi nhữOUNng rắhTc rối đAyó.

ThảNUT Hỷ, năm xưa, anh đVCã vì Ngô HoạNDsch mà một mình tìm sang ĐTocc, bỏ lạpPri tấmxt cảjn ở nơi này. GiờDn đTocây, anh lạjni sắHp đOUNi Tây TạIng, phảDni xa em trong ba năm. Điu đUeDó không có nghĩKTa là anh yêu em không nhiu, không có nghĩpDpa là anh không thểpDp vì em, vì gia đHKhình mình mà t bỏ tấuWt cảAy. ChỉBđWiu chúng ta đAyang sống, chúng ta phảBHi có trách nhim với cuộc sống hin tạrKVi. Em, bố mẹ, công vic là nhữcfng thứNUT mà anh không thểuDK chối bỏ trách nhim. Anh phảKMi gánh vác đCược tấHt cảh nhữHng đxhiu đDnó.

Đã theo nghip chính trịpDp, không thểeE chỉUHC biết trốn tránh nhim vụ. Anh không thểy đKTpDpm bảeEo với em rằmxng con đBườUONng công danh của anh sẽ thun buồm xuôi gió, sẽ không còn sóng to gió lớn nào cảeE; anh cũng không thểNB đUONhTm bảhWo với em rằDpung sẽ bảcfo v em tới mứTc một giọt nước cũng không chạKMm tới em đIược. Nhưng đChjiu duy nhấoJt anh có thểAy đUeDDpum bảOUNo , đUONó là cho dù gp phảpDpi tình huống như thế nào, anh tuyt đKNDối sẽ không dùng vic ly hôn đDUuhW giảDpui quyết mọi vic. Một vic ngốc nghếch như vy, làm một lầHKhn trong đINUTi đNDsã là quá nhiu rồi.

ThảOUN Hỷ, em có muốn cùng anh tiếp tục mạNDso hiểKMm không?"

" Sao trước khi đOUNăng ký kết hôn, anh không hỏi em nhữTocng câu như vy?"

" Anh sợ em bỏ chạHKhy, Cố Thảjn Hỷ, t trước tới giờpDp vn là một cô bé nhát gan mà."

ThảNhp Hỷ lè lưỡi :" Em đkkUúng là một cô bé nhát gan đyuWy, vấDpun đDpu này, em không dám đhWưa ra, vì sợ anh thay đKTổi. Cũng bởi vì em rấBt d làm hỏng chuyn, chỉChj sợ anh không cầjnn em nữuDKa".

" Bây giờT yên tâm rồi chứxh?"

"Ừm" ThảuDK Hỷ gt đTOUNu rấhTt mạDABnh.

Xe lăn bánh đNUTược một lát, ThảhT Hỷ bỗng nói :" Triu VĩpPr Hàng, em yêu anh ."

" Cái gì?!" Triu VĩVC Hàng dng xe lạDABi bên đsjườxhng. Cái cô Cố ThảUON Hỷ này, nhữUONng lờKNDi như vy mà cũng có thểPmN tùy tin nói ra trong bấHKht kỳ hoàn cảNBnh nào sao.

" Em nói là em yêu anh. Anh phảHi gánh vác nhiu trách nhim như vy, em không có cách nào đDpupI biến mình thông minh hơn đDnpPr anh đDABỡ cảOUNm thấrKVy nng n. Tuy nhiên, em có thểUHC nói đTocược nhữDpung lờDci ngọt ngào đyh anh vui vẻ. Anh vui vẻ rồi chắuDKc cũng sẽ không cảUHCm thấDcy mt mỏi nữKTa. Đã thấCy thoảpDpi mái hơn chưa?"

" Ừm, em nói lạjni một lầUONn nữcfa, đsjpPr anh th cảTm nhn xem."

" Em yêu anh, thế nào?"

"Bỏ t "thế nào" đNBi, nhắUeDc lạUeDi một vạTocn lầHKhn."

"Em yêu anh"
"Em yêu anh"
"Em yêu anh"
***

Chủ đcf tình yêu, vài năm sau vn còn đNhpược nhắpDpc tiếp.

" Triu VĩUON Hàng, em yêu anh!"
" Anh cũng nói một lầNUTn đhTi"
" Anh không nói đpIược."
" Tạcfi sao không nói đNBược?"

" Nghe đpDpược nhữuWng lờpDpi ấmxy, sẽ khiến ngườKMi ta nhẹ nhàng bay bổng."

"Vy thì sao?"

"NgườDci em đOUNã nhẹ ta chim yến rồi, anh sợ nói thêm nữNDsa, em sẽ bay lên trờNBi mấDUut."

" Triu VĩNUT Hàng, anh lạVCi chọc em rồi! Rõ ràng thấChjy ngườKTi ta hơi bép, lúc nào cũng sáu mươi cân, cái gì mà nhẹ như chim yến chứKM, tht quá đVCáng.!"

" Làm gì có chuyn đjnó, anh thấTocy em gầxhy hơn trước nhiu tht đUHCxhy. Chắsjc chắuWc là cái cân này sai rồi, đmxDc mai mình đHi mua cái khác."

" Cái gì! Hôm nay em mới cân th ở chỗ làm của Chỉjn Túc cân ở bnh vin thì làm sao mà sai đAyược?"

" Chng phảToci cô ấcfy đcfi nghỉy tuầDABn trăng mt rồi sao?"