Trang chủ / Ngôn Tình / Ánh Sao Ban Ngày / Chương 3 0: Đoạn kết

Ánh Sao Ban Ngày

Chương 3 0: Đoạn kết




Chương 30: ĐoạuAn kết

Kết hôn là mong đIợi đXgược cùng bên anh đzHMi hết cuộc đgAxEbi, là cùng nhau gánh vác mọi vic, là s tin tưởng ln nhau và cũng là trách nhim. ThảcIb Hỷ cảzHMm đEộng: "CảRk hai lầEn anh đcIbu la chọn em, quảIS là vô cùng dũng cảhWgm".

***

Chng đMyliu gì có thểMyl khiến con ngườci bịBEe đgAOco lộn như tình yêu, đgc bit lạyEi là khi thờlJTi gian đcIbược ở bên nhau lạHCni bịOOz đngRem ra đuAếm ngược như lúc này. Chỉk còn bảbJy ngày nữOca là Triu VĩI Hàng phảkYi lên đXgườWRAng đudi BắOcc KInh. Vì vết thương nhỏ ở chân nên ThảqOu Hỷ lấVy lý do xin nghỉbn ở nhà, đzHMây cũng là dịtp đtJhx họ đkược ở bên nhau thêm một chút.

Hai ngày sau, chân của ThảMyl Hỷ đWRAã khỏi hn, đyEiu này phảCcri cảkYm ơn s chăm sóc vô cùng chu đudáo, tỉRk mỉyXk của Triu VĩZJZ Hàng. Cô chưa tng đkược sống một cuộc sống có ngườgoXi phục vụ bên cạAnh suốt hai mươi tư giờRJ, thm chí cô còn không cầAn phảki chạVm chân xuống đVuAt. Nếu phảJhxi di chuyểRkn t chỗ này sang chỗ khác trong nhà, đdã có Triu VĩHCn Hàng lo liu vic " di chuyểngRn trên không" cho cô.

Thờdi khắtc chia tay đrvbang đeIến rấIt gầMyln, ThảAV Hỷ cảzHMm thấBEey ngay cảw vic ngủ cũng rấErut lãng phí thờudi gian. Cô biết vic đRki Tây TạhWgng của Triu VĩJj Hàng đbJã đzHMược ấrtn đHCnyEnh, vic có thểXX làm bây giờE là làm thế nào đdngR có thểA ở bên nhau thêm một chút nữVa, gầuAn nhau thêm một chút. Thế nhưng vn có ngườzHMi muốn quấgy rối nhữEng thờOci khắIc quý giá mà cô và Triu VĩZJZ Hàng đwang trân trọng tng ngày.

" Triu Vĩg Hàng, liu mà trông coi vợ cu đbJi, đqOung có suốt ngày phóng đOcin v phía tớ thế", Kiu Duy NhạVc va nói va làm ra vẻ bịkY đgAin git.

" Chút đIin cỏn con đgó thì làm gì đXgươc cu nào, chng phảWRAo đgoXã tỏa đJji hết rồi hay sao?" Triu VĩbBq Hàng đHCnương nhiên hiểvJu đtược tạXXi sao Thảud Hỷ lạhWgi làm mt lạAnh với Kiu Duy NhạhWgc. Anh đeIã đEồng ý sẽ đyXkưa cô đuAi chơi chợ đudêm.

Hai ngườBEei không mấVy hiểxEbu biết v vic đIi chơi của nhữRkng cp đAôi bình thườCcrng khác nên nghĩgA ra đkYiu gì họ bèn cố gắcIbng đAuA thc hin, cố gắrvbng tn hưởng nốt mấVy ngày trước khi Triu Vĩrt Hàng lên đTTườvJng. Hôm qua, họ cùng nhau đowi xem phim, vào hiu sách, rồi lạZJZi đzHMi ăn đbBqồ ăn nhanh. Hôm nay, họ cùng nhau đyXkến nhữbJng nơi lưu giữyXk kỷ nim chung của hai ngườdi, cùng nhau chụp ảTTnh đIA ghi lạki nhữgAng giây phút đTTó. NhữlJTng đgTTa đciểlJTm không nhiu nhưng cũng đbJủ khiến cảvJ hai mt nhoài. Chưa kịcIbp chuẩcIbn bịMyl bữgAa tối, họ lạrti đqOungRnh cùng nhau đZJZi dạBEeo chợ đIêm, thưởng thứvJc các mon t quán đrvbwu tiên đyEến quán cuối cùng.

Tht tình cờbBq, khi v đJhxến nhà, Triu VĩI Hàng và ThảV Hỷ không hẹn mà gp cảZJZ Tô Thiêm Cơ và Kiu Duy NhạqOuc. Cái anh chàng Kiu Duy NhạgAc này, lúc đWRAbnu là kểHCn công,nói rằOcng đAã có công lớn trong vic Triu Vĩow Hàng và ThảRJ Hỷ gương vỡ lạEi lành nên nhấbBqt đEruErunh phảRJi mờyXki anh ta ăn cơm, cảRkm ơn. Sau đrvbó lạhWgi nói là muốn tin Triu VĩXg Hàng, cứxEb nói đngRi nói lạki như vy, nhấbJt đVrtnh không chịOcu buông tha họ.

" Triu VĩZJZ Hàng, đOcng trách tớ không cảkYnh báo trước, cu đeIi Tây TạJhxng rồi, vợ cu chng phảlJTi sẽ nhờvJ bọn tớ chăm sóc hay sao. Cu mà đuAWRAc tội với tớ tổn thấkt không nhỏ đrtâu nhé"

" Nhỏ cái đHCnOOzu anh ấudy!" Tô Thiêm Cơ không muốn phụ họa theo kiểgoXu Kiu Duy NhạCcrc, thấqOuy anh ta càng nói càng khác thườbJng, ngườuAi ta còn chưa đJhxi đlJTã một mc đyXkòi chi phí bảBEeo v rồi, tht là bc mình." Thảk Hỷ, đBEeã có tớ chăm sóc cu rồi, không đgến lượt anh ấRJy phảbJi bn tâm"

" Em chăm sóc, anh chăm sóc, chng phảti vic của nhà mình sao? Kiu Duy NhạCcrc cườRJi hì hìm trên mt anh ta chng có chút biểyEu hin của s xấXgu hổ gì cảCcr.

" Ai cùng một nhà với anh, không dám với cao." Tô Thiêm Cơ thm chí còn không thèm nhìn sang phía Kiu Duy NhạcIbc.

Triu Vĩt Hàng nhìn hai ngườbBqi bọn họ, tình cảWRAm quảw tht đxEbã có bước tiến triểrvbn rõ rt rồi. Cái cô Tô Thiêm Cơ này, mồm ming vn sắZJZc sảAVo ht như năm xưa, chảngR trách Tiểtu Kiu lạrvbi bịt thu phục thêm một lầIn nữlJTa. Hồi đcó, cô gái này cũng đXXã khiến Kiu Duy NhạXXc phảTTi chịRJu không ít đxEbau khổ.

" NhườRkng nhà lạvJi cho hai ngườkYi đHCnJjy, t nhiên nhé, cứJj coi như đJjang ở nhà mình, tớ và Triu VĩRJ Hàng còn có vic, gp lạOci sau nhé!" Không đcIbợi Triu VĩV Hàng ra tay, Thảow H đgoXã dùng luôn kế ve sầqOuu thoát xác, đXXyXk họ ở lạwi trông nhà. ChỉkYđWRAiu lạowi phảXgi quay lạIi xe, ở trong cái không gian bé nhỏ đhWgó cũng không d chịdu lắErum.

" ThếđJjược rồi, Cố ThảXg Hỷ, bội chi sứHCnc lc của anh sẽ ảAVnh hưởng tới chấAt lượng cuộc sống của em". Sau nhiu lầVn làm phu khuân vác cho ThảJhx Hỷ t phòng ngủ tới phòng khách rồi ngược lạAVi, nhìn Thảg Hỷ mỉuAm cườgoXi rấbBqt đXXdc ý, Triu VĩcIb Hàng cuối cùng cũng khôn nhịAVn đhWgược nữyXka.

" Không đhWgược, đbJó là yêu cầcu huấgn luyn dành cho anh. Xem kìa, mới có vài lầvJn mà đkã mấowt hết kiên nhn rồi." ThảE Hỷ lạngRi cườki một cách tinh quái.

Triu VĩOc Hàng đowgng đTTối din với cô :" Có phảgAi là chân em đEruã t đgAi lạuAi đvJược rồi không?"

" Một chút thôi, một chút thôi." ThảEru Hỷ lp tứBEec ôm lấudy chân mình:" Nó vn còn yếu lắzHMm, chỉkY min cưỡng đBEengRng đngRược thôi." Cô thích đowược Triu VĩzHM Hàng bế đcIbi, cũng thích nhữhWgng lúc anh cõng cô đVi lạCcri trong phòng, cảISm giác của cô lúc này tht s còn hạyEnh phúc hơn cảkY đEruêm tân hôn của nhữAVng cp đEruôi khác.

" Chúng mình kết hôn nhé"

ThảeI Hỷ vn đtang ôm chân của mình, xem còn trì hoãn đIrt hưởng thụ s chăm sóc đRJược bao lâu nữuAa, câu nói của Triu Vĩd Hàng làm cô bấbJt ngờCcr :" HảuA?"

" Nhưng thờBEei gian có vẻ gấHCnp gáp quá. Chúng mình còn chưa bàn bạeIc gì với bố mẹ. Lầwn trước cũng không bàn bạMylc, em cứuA cảtm thấIy chúng mình dườeIng như không tôn trọng họ..."

Triu VĩkY Hàng ôm chầJhxm lấcIby cô :" Chúng mình kết hôn nhé!".

" Anh không thểg lầbBqn nào cũng dùng nam nhân kế đAVyE mê hoc em mỗi khi nói chuyn đuAâu nhé, anh sắowp đbBqi rồi, kết hôn thế nào đuAây..."

" Cố Thảc Hỷ, cơ hội cuối cùng đdOOzy, chúng mình kết hôn nhé!"

" Được!" Nói rồi, ThảeI Hỷ lạqOui thấgAy mình dườbJng như trảZJZ lờlJTi quá nhanh, cứHCn như là sơ anh rút lạAVi lờti va nói. LạRJi bắAVt đrvbAVu một cuộc hôn nhân mà cảrt hai đCcru chưa chuẩWRAn bịngR gì cảI?

"Thc ra em có phầEn thích hoàn cảudnh hin tạwi." ThảHCn Hỷ than thở:" Triu VĩHCn Hàng, hai hôm nay, e có cảOcm giác của tình yêu, vn hy vọng đAVược tiếp tục như vy".

Đôi khi, nhìn cảcnh một đgAôi uyên ương cãi nhau trên đISườWRAng, ThảE Hỷ lạXXi tràn đCcrdy cảkYm xúc. NgườgoXi ta đISã nói rằBEeng tình yêu có thểRk làm tình cảAVm thêm phong phú, vui vẻ, buồn bã đBEeu đVược nhân lên rấJjt nhiu lầJhxn. ThảXX Hỷ thấbny mình chưa tng có nhữvJng cảRkm giác như vy, mối quan h với TầgAn Mn Dữrvb trước đrvbây đxEbu do một mình cô ấkYy cẩHCnn thn gìn giữyXk. Còn cuộc sống hôn nhân với Triu VĩHCn Hàng hai ngườvJi lạHCni dầlJTn dầrtn hiểJhxu nhau và yêu nhau trong một s ràng buộc nhấErut đtqOunh, dù có bấXgt kỳ chuyn gì xảngRy ra, cảow hai đzHMu phảyXki tuân theo nguyên tắISc không ly hôn. Vì thế mà chuyn lớn hóa thành nhỏ, chuyn nhỏ thì bảBEen thân phảhWgi t đEiu chỉownh, Căn bảbBqn là do không có nhữkYng lúc nếu tứdc gin thì có thểHCn thoảRki mái nói t " Chia tay!" như bao cp đlJTôi yêu nhau khác.

" Kết hôn rồi cũng sẽ vn như vy, anh đowbBqo bảJhxo."

" Làm sao mà vn như vy đyEược", Thảow Hỷ thở dài.

" Vy thì thôi, không cầwn quá min cưỡng" Triu VĩbBq Hàng đyEISnh đIngRng dy. T nãy đVến giờrt, anh vn đAVang ở trong tư thế quỳ dưới chân cô, đeIó là hành đcIbộng cc kỳ lãng mạMyln của anh rồi. Trong túi anh vn còn cp nhn mới mua, tay anh vn đqOuang nắngRm cht hộp đcIbng nhn, chưa kịkYp rút ra.

" Triu VĩzHM hàng! Em không nói là không cưới", ThảlJT Hỷ vội cầISm lấcIby tay anh nói.

Triu Vĩow Hàng lấbBqy cp nhn cưới ra :" Em đEruưa tay đRkây".

ThảA Hỷ hạlJTnh phúc đvJưa tay ra :" Mới à, hoàn toàn không giống với cp nhn trước". Chiếc nhn va khít tay Thảbn Hỷ.

" Thích không ?"

ThảgA Hỷ quảOc quyết gt đXXbnu, cô cũng giúp Triu VĩbJ Hàng đXXeo chiếc nhn của anh. " Tốt rồi!" Hai bàn tay đbneo nhn đXXan vào nhau, hạgnh phúc tràn ngp trên khuông mt họ.

" Triu Vĩrt Hàng!"
" HảCcr?"

" Đeo nhn cưới mới, cứud có cảbJm giác như lấJjt một ngườgi mới"

Cô vòng tay ôm cổ anh :" Trước đAây, em cứgA nghĩRJ rằOcng kết hôn rấbBqt đIơn giảgoXn, chỉV là sống chung với một ngườyXki lạgAi, vn phảrvbi làm nhữMylng công vic như thườCcrng ngày. TrảgAi qua nhiu chuyn như vy, em mới biết thc s ra cuộc sống sau hôn nhân không h đuAơn giảcIbn không phảAVi chỉdđgoXeo nhn cưới , chụp ảvJnh cưới, làm tic cưới, ngủ chung một phòng là kết hôn".

" Thế kết hôn là gì?" Triu Vĩud Hàng rấMylt tò mò vì ThảyXk Hỷ có thểxEb đEưa kết hôn lên một tầyEm cao như vy.

" Kết hôn là mong đcIbợi đtược cùng nhau đErui hết cuộc đAXXi của hai ngườRki , là cùng nhau gánh vác mọi vic. Là s tin tưởng ln nhau và cũng là trách nhim." ThảWRA Hỷ cảXgm đyXkộng:" CảTT hai lầJjn anh đbnu la chọn em, quảOc là vô cùng dũng cảyXkm "

" Anh đVoán em là hàng hiếm giá cao, đdang đISợi em lên giá đxEbây."

" Câu đJjó có thểXX tạTTm dịMylch là anh yêu em? " Thảc Hỷ biết mình nói như vy cũng hơi có phầErun khoác lác mà không biết thẹn, vì vy cô cứhWg gục đEuAu vào ngc anh, ngạErui ngùng không dám ngẩngRng mt lên. Triu VĩXX Hàng muốn kéo cô ra, đgoXối din với cô đISWRA nói chuyn nhưng cô càng siết chăt tay, t chối không chịlJTu ngẩgng lên.

" Không muốn nghe anh trảzHM lờbJi à?"

" Nếu đyEó không phảbJi là đuAiu em hy vọng, anh cứyE coi như em giảrvb vờHCn thông minh, chưa tng hỏi anh câu đTTó là đdược rồi." Thảt Hỷ vn giữuA nguyên phong cách sống của cô, thấowy tình thế không tốt thườAng tìm cách lảOcng tránh.

" ThảV Hỷ, câu dịHCnch của em hoàn toàn chính xác."

***

"Triu VĩJj Hàng, mình v nhà đlJTi."

"Được." Triu VĩCcr Hàng khởi đyEộng xe.

"Không phảHCni v nhà cũ của mình, v nhà bố mẹ anh kia."

" Anh đowgnh sáng mai sẽ v nhà em trước, sau đxEbó mới dn em v nhà anh." Ngày kia đkã là ngày Triu VĩcIb Hàng đzHMi BắbBqc Kinh rồi. Mc dù sau khóa huấXXn luyn tp trung đxEbó, anh còn có thểow v thăm nhà một lầWRAn nữJja, nhưng trước khi đti BắAVc Kinh, chưa sắcp xếp mọi chuyn ổn thỏa, anh vn chưa yên lòng.

" Lẽ ra phảHCni đRkến t sớm ấgy chứXX. Hai hôm trước thì chân em vn còn đXgau, hai hôm nay lạISi không đvJến, xem ra có vẻ không đIược phảgAi đgTTo lắZJZm." Mc dù cô biết như vy, nhưng vn không muốn đTTJj thc tế đngRhWg lấzHMn át cảOOzm giác yêu đRJương nhanh như vy. Ai mà đrvboán trước đTTược các bc phụ huynh sẽ phảRkn ứgAng như thế nào.

" Triu VĩZJZ hàng, liu vic mình tái hôn có ảBEenh hưởng gì tới anh, tới gia đuAình anh không?" Đây chính là đBEeiu mà ThảyXk hỷ rấcIbt muốn hỏi nhưng mãi vn không dám. Mc dù ThảyE Hỷ vn luôn tin rằJjng Triu VĩE Hàng sẽ không làm đEruiu gì mà anh không cảbBqm thấbJy chắXXc chắISn, tuy nhiên, nhữErung biến cố trong thờXXi gian qua vn khiến ThảWRA Hỷ cảngRm thấAVy thấrtp thỏm không yên.

" V chuyn xảZJZy ra lầxEbn trước, anh đwã không giảRki thích rõ ràng với em. S vic không h đcIbơn giảRkn như em nghĩeI, nó thm chí còn phứudc tạkp hơn nhiu nhữXgng đEruiu mà Kiu Duy NhạOOzc biết. Chi tiết quá cụ thểgA, nói với em cũng không có ý nghĩowa gì, cũng không thểyE nói cho em đdược, NhữyEng đHCniu em biết đdã là quá đbJủ rồi. Sau khi ly hôn, anh một mc không tới tìm em vì lo rằwng chuyn đyXkó còn đXXow lạbBqi hu họa. Nếu chúng ta thc s chng còn quan h gì cũng có nghĩAa là sẽ không còn ai nhằBEem vào em đdJj tấkYn công nữowa. Bố đTTã chịgoXu lui v nghỉbBq ngơi, đXXó cũng là một trong nhữcng mấXgu chốt đdrt hóa giảrti nhữlJTng rắcc rối đHCnó.

ThảIS Hỷ, năm xưa, anh đdã vì Ngô HoạhWgch mà một mình tìm sang ĐkYc, bỏ lạyEi tấrvbt cảkY ở nơi này. GiờWRA đzHMây, anh lạwi sắvJp đti Tây TạVng, phảRJi xa em trong ba năm. Điu đqOuó không có nghĩqOua là anh yêu em không nhiu, không có nghĩrta là anh không thểrvb vì em, vì gia đXgình mình mà t bỏ tấzHMt cảOc. ChỉRkđrvbiu chúng ta đrvbang sống, chúng ta phảAi có trách nhim với cuộc sống hin tạgAi. Em, bố mẹ, công vic là nhữrtng thứRk mà anh không thểBEe chối bỏ trách nhim. Anh phảIi gánh vác đtược tấXgt cảrvb nhữZJZng đMyliu đzHMó.

Đã theo nghip chính trịI, không thểAV chỉXg biết trốn tránh nhim vụ. Anh không thểbBq đgoXngRm bảcIbo với em rằErung con đxEbườOcng công danh của anh sẽ thun buồm xuôi gió, sẽ không còn sóng to gió lớn nào cảow; anh cũng không thểbn đZJZOOzm bảXgo với em rằgoXng sẽ bảEo v em tới mứwc một giọt nước cũng không chạowm tới em đtược. Nhưng đISiu duy nhấErut anh có thểXX đXXBEem bảISo , đowó là cho dù gp phảRki tình huống như thế nào, anh tuyt đrvbối sẽ không dùng vic ly hôn đgAgoX giảqOui quyết mọi vic. Một vic ngốc nghếch như vy, làm một lầrtn trong đrtxEbi đEã là quá nhiu rồi.

ThảxEb Hỷ, em có muốn cùng anh tiếp tục mạbBqo hiểcIbm không?"

" Sao trước khi đyXkăng ký kết hôn, anh không hỏi em nhữErung câu như vy?"

" Anh sợ em bỏ chạyEy, Cố ThảJj Hỷ, t trước tới giờc vn là một cô bé nhát gan mà."

ThảlJT Hỷ lè lưỡi :" Em đVúng là một cô bé nhát gan đIMyly, vấcIbn đgA này, em không dám đcưa ra, vì sợ anh thay đdổi. Cũng bởi vì em rấlJTt d làm hỏng chuyn, chỉTT sợ anh không cầbBqn em nữyEa".

" Bây giờow yên tâm rồi chứk?"

"Ừm" ThảvJ Hỷ gt đRJngRu rấIt mạgoXnh.

Xe lăn bánh đISược một lát, Thảd Hỷ bỗng nói :" Triu VĩuA Hàng, em yêu anh ."

" Cái gì?!" Triu Vĩud Hàng dng xe lạyXki bên đRJườcng. Cái cô Cố ThảAV Hỷ này, nhữhWgng lờMyli như vy mà cũng có thểngR tùy tin nói ra trong bấgt kỳ hoàn cảyXknh nào sao.

" Em nói là em yêu anh. Anh phảyEi gánh vác nhiu trách nhim như vy, em không có cách nào đhWgqOu biến mình thông minh hơn đTTxEb anh đOcỡ cảtm thấcy nng n. Tuy nhiên, em có thểbn nói đIược nhữOcng lờbni ngọt ngào đTTHCn anh vui vẻ. Anh vui vẻ rồi chắRJc cũng sẽ không cảwm thấZJZy mt mỏi nữbJa. Đã thấdy thoảCcri mái hơn chưa?"

" Ừm, em nói lạMyli một lầMyln nữyEa, đzHMxEb anh th cảtm nhn xem."

" Em yêu anh, thế nào?"

"Bỏ t "thế nào" đEi, nhắEruc lạxEbi một vạkn lầVn."

"Em yêu anh"
"Em yêu anh"
"Em yêu anh"
***

Chủ đow tình yêu, vài năm sau vn còn đVược nhắeIc tiếp.

" Triu VĩZJZ Hàng, em yêu anh!"
" Anh cũng nói một lầXgn đWRAi"
" Anh không nói đOcược."
" TạIi sao không nói đgAược?"

" Nghe đowược nhữngRng lờBEei ấcIby, sẽ khiến ngườXgi ta nhẹ nhàng bay bổng."

"Vy thì sao?"

"Ngườrti em đXXã nhẹ ta chim yến rồi, anh sợ nói thêm nữOca, em sẽ bay lên trờqOui mấzHMt."

" Triu Vĩrvb Hàng, anh lạzHMi chọc em rồi! Rõ ràng thấEruy ngườgAi ta hơi bép, lúc nào cũng sáu mươi cân, cái gì mà nhẹ như chim yến chứuA, tht quá đowáng.!"

" Làm gì có chuyn đwó, anh thấhWgy em gầXXy hơn trước nhiu tht đEruOcy. ChắcIbc chắAVc là cái cân này sai rồi, đkYw mai mình đEi mua cái khác."

" Cái gì! Hôm nay em mới cân th ở chỗ làm của ChỉEru Túc cân ở bnh vin thì làm sao mà sai đISược?"

" Chng phảowi cô ấXXy đbBqi nghỉJhx tuầZJZn trăng mt rồi sao?"